Ngôn Tình Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 40: 40: Hàng Xóm Phỉ Nhổ


“Đúng vậy đúng vậy, nhiều tiền vậy đây.

Hàn Phượng Hàn Lỗi nhà bà không phải xuống đồng làm việc, mỗi ngày còn được ăn trứng gà bột mì.

”“Ngay cả người trong thành phố cũng không được ăn ngon như nhà bà, tất cả chẳng phải nhờ hút máu Hàn Cánh hay sao.

”“Còn cả một nhà Hàn Lực, năm nay hết mua quần áo mới lại mua thịt, giày mới đồ mới, lấy đâu ra tiền? Còn chẳng phải nhờ Hàn Cánh cho.

”“Cầm tiền của người ta còn khắt khe với con nhà người ta, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?”“Các người mới là người nên cẩn thận ngày mưa giông.

Nếu ông trời có mắt, chắc chắn sẽ một sét đánh lên đám người lòng lang dạ sói các người.

”“Ai, đừng nói nữa, không phải nhà bọn họ cũng gặp báo ứng rồi sao? Chẳng phải hiện tại trong nhà còn nuôi một đứa con gái lỡ thì?”Con dâu thím Dương tự cho mình có mẹ chồng làm chỗ dựa, làm như kinh ngạc nói:“Bà Hàn, qua năm nay Hàn Phượng nhà bà cũng phải hai mốt rồi nhỉ? Thế nào? Đã tìm được người trong thành phố để gả tới chưa?”Lời này như đâm trúng ống thở của bà Hàn.

Bà Hàn run rẩy đứng dậy:“Phóng cái rắm vào mặt mẹ mày.

Phượng nhi nhà tao đã từng học trung học trong thành, còn có bằng tốt nghiệp!”“Bọn mày đã từng vào thành phố chưa? Bọn mày đã từng được đi học trong thành phố chưa? Chắc chắn Phượng Nhi nhà tao có thể gả cho người trong thành phố.

”“Đám đ* đã không biết chữ còn không hiểu chuyện bọn mày thì biết cái gì! Con gái trong thành đều hơn hai mươi mới kết hôn!”Thím Dương tự thấy mình không oan uổng bà Hàn chút nào, lại nhổ một ngụm nước bọt:“Tôi không biết con gái trong thành phố kết hôn khi nào, nhưng tôi biết nếu có người nào mỗi tháng nhận tiền của tôi còn tệ bạc với con tôi, tôi không vác đao chém nó tuyệt đối không bỏ qua.

”Bà Hàn giận tới mức trong mắt phun lửa: “Ai đối xử tệ với con nó? Tao là mẹ nó, nó nuôi tao là chuyện hiển nhiên!”“Có con gái nhà ai mà không mặc quần áo cũ của anh chị lớn lên? Cái con nhỏ kia, tao không dìm chết nó trong sông chẳng phải đã lương thiện lắm rồi sao?”“Muốn một ngày ba bữa màn thầu trứng gà? Cho dù nó muốn, nó có số hưởng được vậy sao?”“Chẳng lẽ Hàn Phượng nhà bà thì có số hưởng?”“Im con mẹ mày đi, Phượng Nhi nhà tao là Phượng Hoàng trong núi, chắc chắn sẽ gả cho người trong thành phố.

”Thím Dương lắc đầu, bà Hàn thật đúng là lòng dạ đen tối, hết thuốc chữa.

Bà ta cũng hóng chuyện đủ rồi, đứng dậy phủi mông một cái, dẫn theo con dâu rời đi.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 41: 41: Bánh Đào Mềm


Vừa đi bà còn vừa nói chuyện với con dâu: “Làm người nha, tuyệt không thể làm chuyện thâm hiểm độc địa, nếu không sẽ báo ứng lên người con nhỏ.

”“Ai làm việc trái với lương tâm, chắc chắn trong nhà sẽ có gái lỡ thì không gả ra được!”“Còn Phượng Hoàng trên núi, nhổ vào! Chỉ sợ là một con gà rừng đeo hoa tự cho mình là Phượng Hoàng.

”“Mày đang nói ai đấy!”Bà Hàn chống khung cửa mắng, tức giận tới tay run lên:“Mày nói ai! Mày đúng là lão độc phụ, cũng không sợ ngày sau con trai sinh con không có lỗ đít! Trù nhà mày sinh được con gái đều d*m đ*ng, ti tiện!”“Mẹ.

”Nếu không phải Hạnh Hoa dẫn theo Xích Cước đại phu tới, chắc bà Hàn còn có thể chống khung cửa mắng thêm một hồi.

Như vậy rồi mà bà Hàn còn chưa thấy thỏa mãn, nắm chặt cánh tay Hạnh Hoa mắng:“Kêu mày đi mời đại phu, mày đi đâu chậm vậy! Có phải mày không muốn con trai tao được sống an lành không!”“Con tao số khổ quá! Tất cả đều do độc phụ như mày! Tao b*p ch*t mày, con đ* ti tiện lang tâm cẩu phế này!”Bên ngoài phòng là giọng nói hùng hổ của bà Hàn, trong phòng, Hàn Cánh đang đút Thần Thần ăn bánh đào mềm.

Bánh đào mềm được làm từ bột mì, dầu mỡ, hạt mè, đường cát trắng và trứng gà, là món ăn rất tinh tế.

Vào miệng xếp giòn, hương vị ngọt ngào.

Cắn nhẹ một cái đã rớt một miếng, nhai thêm mấy cái, bánh đào mềm lập tức tan trong miệng, hương mè và bột mì lấp đầy khoang miệng.

Nửa kg chỉ được mấy miếng, còn ít hơn một phiếu lương.

Đặt ở gia đình bình thường, nếu dùng tiền lương mua một kg bánh đào mềm, sợ rằng sẽ hết mất hơn phân nửa lương.

Thần Thần vốn còn nhỏ, không nhớ rõ chuyện.

Lúc còn theo mẹ ruột, bà ấy cũng không quá cưng chiều cô bé, cho nên cũng không nỡ bỏ tiền ra mua bánh ngọt như thé này cho cô bé ăn.

Càng không cần phải nói tới hơn một năm nay phải sống khổ cực, đương nhiên chưa từng được ăn bánh đào mềm.

Bỗng có miếng bánh được đưa tới bên mép.

Ngửi mùi hương thơm ngọt bay từ trên bánh tới, Thần Thần nuốt nước bọt, ôm cánh tay Hàn Cánh bắt đầu ăn ngồm ngoàm.

Bàn tay nhỏ nắm chặt lấy cổ tay Hàn Cánh, nuốt ngấu nghiến, ăn mà không ngẩng đầu lên.

Hàn Cánh chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, ôm Thần Thần đút cho cô bé từng miếng từng miếng bánh đào mềm trông còn lớn hơn mặt cô bé.

Đút bánh xong anh lại cho con gái uống thêm nửa ly nước nhỏ rồi mới dỗ con gái đi ngủ.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ tới đỏ bừng của con gái, trái tim Hàn Cánh trào dâng cảm giác áy náy sâu đậm.

Anh hôn lên bàn tay nhỏ của con gái, nửa nằm trên giường, đầu óc suy nghĩ chuyện tương lai.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 42: 42: Đau Lòng


Nghĩ nghĩ một hồi, anh lại nghĩ tới chuyện chính ủy nói sẽ chuyển nghề nghiệp cho anh trước khi anh xuất phát.

“Tiểu Hàn, hai năm qua quốc gia tìm người càng lúc càng nhiều, nhưng hiện tại vốn không còn nhiều trận chiến phải đánh.

”“Tôi cảm thấy sau khi giải trừ quân bị, không đầy mấy năm sau sẽ có xu thế mới.

Chuyến này cậu về nhà phải suy nghĩ cho kỹ.

”Ngày đầu tiên sau khi Hàn Cánh trở về, Hàn gia tuyệt không bình tĩnh.

Trong nhà chính, ông Hàn còn đang giam mình trong phòng giận dỗi, ngoại trừ rống to kêu bà Hàn câm miệng đừng khóc ra, ông ta chỉ ở trong phòng chờ Hàn Cánh tới dập đầu quỳ lạy, bồi lễ nhận sai.

Tây phòng, Hàn Lỗi ốm yếu nằm trên giường, r*n r* kêu đau đớn khắp người, không nhúc nhích được gì đó.

Chỉ có thể để vợ anh ta là Hạnh Hoa cầm muôi múc từng miếng đút ăn, còn đòi ngày ba bữa ăn bánh bao chay với canh trứng gà.

Đông phòng, sát vách gian nhà của Hàn Cánh là nhà Hàn Lực, hai người lớn với ba con nhỏ.

Bọn họ cũng nguyên đêm không thể ngủ ngon, thậm chí còn có tiếng cãi vã kịch liệt vang lên.

Hàn Cánh nằm bên cạnh con gái, gần như ngay khoảnh khắc nghe được tiếng cãi nhau, anh đã bịt tai Thần Thần lại.

Ngủ chung với Thần Thần nửa đêm, Hàn Cánh phát hiện Thần Thần gần như không thể ngủ nguyên giấc.

Con bé thường ngủ một hai tiếng gì đó lại khóc tỉnh, tiếng khóc nho nhỏ, mắt cũng không mở, hai tay ôm đầu gối, cả người rúc thành một đống trong chăn.

Cũng không cần người dỗ dành mình.

Giống hệt như bây giờ, cuối cùng Thần Thần vẫn bị đánh thức.

Thân thể nho nhỏ đối mặt với anh, co thành một quả cầu nhỏ, phát ra tiếng nức nở thật nhỏ.

Thậm chí con bé còn không mở mắt ra, nhưng nước mắt vẫn theo gương mặt chảy tới tay Hàn Cánh.

Trái tim Hàn Cánh như bị người véo mạnh một cái, đắp chăn lên, ôm Thần Thần vào trong ngực nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, dịu dàng dỗ dành:“Thần Thần đừng sợ, ba đang ở bên Thần Thần, Thần Thần đừng sợ.

”Hẳn Thần Thần còn chưa tỉnh ngủ, ý thức mơ hồ, nhưng thân thể lại cuộn tròn lại, không muốn thả lỏng.

Hàn Cánh cũng không dám kéo thẳng cơ thể con gái ra, sợ mình không phân nặng nhẹ mà làm con bé bị thương.

Chờ khi Thần Thần bình tĩnh lại rồi, như lại ngủ thiếp đi, Hàn Cánh mới nhẹ tay nhẹ chân đặt Thần Thần giữa giường.

Khi cúi người, anh lại nghe thấy Thần Thần nỉ non trong mộng:“Mẹ…”Hàn Cánh nằm thẳng trên giường, nghe tiếng hít thở nho nhỏ của Thần Thần truyền tới từ bên cạnh.

Anh nghĩ, có lẽ anh nên tìm một người mẹ kế tâm tính thiện lương cho Thần Thần.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 43: 43: Đôi Mắt Hoa Đào


Sáng sớm hôm sau, mới năm giờ, Hàn Cánh đã đúng giờ mở mắt.Thần Thần đang nằm trong phòng, anh cũng không định dậy ra ngoài chạy bộ, chỉ nằm trên giường, nghĩ tới việc sắp xếp chuyện hôm nay.Không nghĩ tới cũng không lâu lắm, giữa giường đã có tiếng động.Hàn Cánh vội nghiêng người, thuần thục vỗ về Thần Thần.Ngay trong sắc trời chưa sáng tỏ, tầm mắt anh va thẳng vào đôi mắt to đen trắng rõ ràng của Thần Thần.Rõ ràng Thần Thần đã tỉnh giấc.Hàn Cánh cười cười, ấm giọng hỏi con gái: “Có phải con đói rồi không? Hay là muốn đi vệ sinh?”Thần Thần lắc đầu, muốn xuống giường.Thế nhưng Hàn Cánh đang ngăn phía ngoài, con bé không ra được.Hàn Cánh cúi đầu, lại vùi con bé vào trong chăn: “Thần Thần sao vậy? Nói cho ba biết, con định làm gì?”Thần Thần gần như không có ấn tượng gì với cha mình, nhưng cô bé nhớ kỹ, người tự xưng là cha này đối xử với cô bé rất tốt.Đuổi người xấu đi giúp cô bé, còn cho cô bé ăn ngon, còn dỗ dành cô bé ngủ.Thần Thần nói thật nhỏ: “Phải cho gà ăn.”Mày Hàn Cánh nhíu chặt lại, nhưng sợ dọa Thần Thần, anh lại cười rộ lên, khóa chặt Thần Thần trong chăn:“Hôm nay có thể không cần cho gà ăn.”“Chị sẽ tức giận.”Hàn Cánh cách chăn bông vỗ về con gái, giọng điệu dịu dàng: “Không sao, trưa nay chúng ta sẽ thịt gà.”…“Chị, thật ngọt nha, có phải chị lại đang làm kẹo không!”Đông Đông cầm bài tập mới vừa làm xong, ngửi theo mùi hương mà chạy ra từ trong nhà.“Chị, em làm bài tập xong rồi.”Đông Đông cất bước chân ngắn ngủn, còn chưa chạy tới phòng bếp đã bị người ôm chặt bế lên.Giọng nói mang theo ý cười vang lên trên đỉnh đầu cậu bé: “Làm xong rồi ư? Đưa đây anh kiểm tra giúp em.”Đông Đông cũng cười rộ lên, còn chưa quay đầu lại đã hô: “Anh Hà Ba, anh đến rồi?”“Đúng vậy, thấy anh có vui không?”“Siêu vui.”Hà Ba cẩn thận đặt Đông Đông xuống đất, cặp mắt đào hoa cong cong.Thằng bé hỏi: “Anh, chị Hân Hân cũng tới ư?”Hà Ba liếc nhìn phòng bếp, đóng chặt cửa sổ lại, thu hồi ánh mắt, khom lưng v**t v* mái tóc Đông Đông:“Không có.

Em làm bài tập xong rồi ư? Làm xong rồi thì đưa anh kiểm tra xem.

Hiện tại chị em đang bận.”Đông Đông nghiêng đầu qua: “Vậy em đi giúp chị ấy.”“Không cần đâu, có chị Bình Bình của em giúp chị em rồi.

Em mang bài tập ra đây, anh kiểm tra cho em.

Làm tốt anh sẽ khen thưởng.”Hai mắt Đông Đông sáng rực lên, ngoan ngoãn dâng bài tập ra: “Anh, anh, em làm bài tập cực giỏi.

Anh mau xem, có phải viết rất giỏi không?”Cặp mắt đào hoa giống chị cậu bé nhìn chằm chằm Hà Ba không chớp mắt, hệt như đang thúc giục anh ta mau kiểm tra, kiểm tra xong thì đưa thưởng..
 
Back
Top Bottom