Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 201: Chương 201


Xưởng trưởng Ngô đứng dậy đi đến nhà kho lấy ra hai hộp bánh quy.

"Đây cô Lưu, hai hộp bánh này cũng không phải thứ gì quý giá, nhưng chắc con gái cô sẽ thích. Cô cầm lấy. À, đúng rồi, ngày mai cô nghỉ ngơi một ngày đi, hoặc cô muốn nghỉ thêm mấy ngày cũng được. Những ngày Tết, tiền lương sẽ tăng gấp đôi."

Xưởng trưởng Ngô trực tiếp đặt bánh vào tay Lưu Thải Hồng, nhớ ra chuyện tăng lương vào ngày Tết.

"Cảm ơn ông, tôi nghỉ một ngày là đủ rồi, không cần nghỉ nhiều ngày như thế đâu."

Lưu Thải Hồng vừa nghe nói tới lượng tăng gấp đôi trong những ngày Tết, lại càng không muốn nghỉ. Bình thường việc cũng không nặng, chỉ là đi chợ mua thức ăn, rồi nấu ăn thôi.

Nửa năm qua, bà ta đã tiết kiệm được hơn một trăm đồng, còn Vương Mộng Mộng, tiền lương mỗi tháng kiếm được bao nhiêu đều tiêu hết sạch, bà ta không kiếm thêm chút tiền cũng không được.

Tâm trạng Lưu Thải Hồng vui vẻ, mang bánh quy và thức ăn đi về nhà.

"Cốc cốc cốc ~ Mộng Mộng, mẹ về rồi."

"Mẹ, mẹ cuối cùng cũng về rồi." Vương Mộng Mộng nhanh chóng đi mở cửa, cô ta sắp đói c.h.ế.t rồi.

"Đứa ngốc, đói cái gì mà đói, đây, hai hộp bánh này là chú Ngô đặc biệt lấy cho con. Con ăn thử một ít đi, mẹ chỉ lấy thức ăn về thôi, không có lấy cơm, mẹ sẽ nấu cơm cho con."

Lưu Thải Hồng đưa bánh quy cho Vương Mộng Mộng, còn hộp cơm thì mang vào bếp, thức ăn mang về đã nguội, cần phải hâm nóng lại, hơn nữa cũng không có cơm.

Lưu Thải Hồng vào bếp, thấy có ít gạo và bột mì, Lưu Thái Hồng nấu ngay một nồi cơm.

Ra ngoài nhìn thấy Vương Mộng Mộng đã ngồi trên sô pha ăn bánh quy.

"Mộng Mộng, thế nào, có ngon không?" Lưu Thải Hồng nhìn quanh nhà có hơi bừa bộn, tiện tay dọn dẹp một chút.

"Ngon lắm mẹ ạ, đây là bánh quy ngon nhất mà con từng ăn."

Vương Mộng Mộng gật gật đầu, đưa một miếng bánh quy cho Lưu Thái Hồng.

"Không cần đâu, mẹ ăn no rồi.”

Lưu Thải Hồng không nỡ ăn, muốn để dành cho Vương Mộng Mộng.

"Mẹ, ngày mai mẹ được nghỉ hả?"

Vương Mộng Mộng muốn ăn ngon, nhà hàng bên ngoài đắt quá, lương một tháng không ăn nổi mấy bữa. Cho nên hiện tại cũng tự nấu ăn, nhưng tay nghề của Vương Mộng Mộng thực sự quá kém.

"Ngày mai mẹ được nghỉ, con muốn ăn gì, mẹ đều nấu cho con."

Lưu Thải Hồng biết con gái không có gì khác, chỉ mê ăn uống.

"Cảm ơn mẹ, mẹ mau đi xem cơm chín chưa, không đợi lát nữa là con ăn no mất." Vương Mộng Mộng nhớ đến trong hộp cơm có thịt.

"Được, mẹ sẽ xem ngay."

Lưu Thải Hồng thu dọn hết đống quần áo bẩn của Vương Mộng Mộng vào phòng tắm, lát nữa sẽ giặt.

Sau đó vào bếp múc cơm cho Vương Mộng Mộng, cơm vừa chín, múc một bát lớn cho Vương Mộng Mộng.

"Đây, Mộng Mộng, giò heo này ngon lắm, con ăn nhiều vào một chút." Lưu Thải Hồng mở hộp cơm ra, ba ngăn đều đầy ắp thịt.

"Vâng." Vương Mộng Mộng bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Lưu Thải Hồng đi giặt quần áo.

Ngày hôm sau. Phong Thu Loan

Vương Tiểu Thanh nằm trên giường không muốn dậy, cũng không muốn nấu bữa sáng, liền mặc đồ ngủ đi vào không gian, rửa mặt rồi ăn bánh bao thịt trong không gian.

Sau khi ăn xong, cô dọn dẹp lại không gian, nên gieo trồng thì gieo trồng, nên thu hoạch thì thu hoạch.

Buổi trưa cũng không nấu ăn, trong không gian còn nhiều đồ ăn, đều tươi mới, nóng hổi

Ăn trưa xong, cô liền ra ngoài mặc áo bông, quần dày, đi hai đôi tất, một đôi không đủ ấm.

Sau đó, cô đốt lửa trước bếp, bắt đầu đọc sách.

Khoảng một giờ rưỡi đến hai giờ chiều, Trương Vũ đến.

"Tiểu Thanh, anh đến rồi."

Trương Vũ đẩy cửa vào, nhanh chóng đóng cửa lại, rồi ngồi xuống bên bếp lửa hơ tay.

"Anh đến rồi, bây giờ chúng ta đi xem chỗ căn cứ bí mật à?" Vương Tiểu Thanh rất tò mò.

"Ừm, đợi anh làm ấm tay chút đã. Anh quên đeo găng tay, lát nữa em nhớ đeo vào nhé."

Trương Vũ nắm lấy tay Vương Tiểu Thanh, hôn nhẹ lên tay cô.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 202: Chương 202


"Biết rồi." Vương Tiểu Thanh muốn rút tay ra, nhưng Trương Vũ lại nắm chặt quá.

Trương Vũ hơ tay xong, lấy từ tủ ra một đôi găng tay, đưa cho Vương Tiểu Thanh đeo vào.

"Đi thôi." Trương Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh đi ra ngoài.

Hai người đi lên núi, phải đi ngang qua thôn, thôn làng rất yên tĩnh, mọi người đều ở nhà sưởi ấm.

Vương Tiểu Thanh có một loại cảm giác thời gian trôi qua yên bình, thật muốn cả đời được sống như vậy, bình dị và yên ả.

Mùa đông, ít người đi hái rau dại, ven đường đều mọc ra không ít rau dại, Vương Tiểu Thanh nghĩ đến mùa xuân sẽ lên núi hái chút rau dại về ăn thử.

"Trương Vũ, trên núi này, vào mùa xuân liệu ở rừng trúc có măng không nhỉ?"

Vương Tiểu Thanh có chút thèm măng. măng có thể phơi khô hoặc ăn tươi đều ngon.

"Có chứ, nhưng không ngon lắm. Em muốn ăn à? Măng sẽ có chút đắng, khó mà diễn tả được."

Trương Vũ thấy măng không ngon tý nào, xào lên cũng tốn dầu.

"Ừm, em muốn ăn. Em có cách nấu măng ăn ngon hơn." Vương Tiểu Thanh nhớ chỉ cần ngâm măng sơ qua một chút là sẽ không còn đắng và chát nữa.

"Vậy đến lúc đó anh sẽ dẫn em đi đào."

Trương Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh đi, cả hai càng đi càng xa, đến nơi Vương Tiểu Thanh chưa từng đến, có lẽ là sâu bên trong rừng.

"Sắp đến rồi, em có mệt không. Mình nghỉ một chút nhé." Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh th* d*c.

"Nghỉ ngơi một lát đi, còn bao lâu nữa?" Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, bọn họ đã đi gần một tiếng rồi.

"Gần đến rồi, khoảng mười phút nữa." Trương Vũ nhìn vị trí, bình thường đi một mình chỉ mất nửa giờ, hôm nay dẫn Vương Tiểu Thanh nên đi chậm hơn.

"Đây có tính là sâu trong rừng không?" Vương Tiểu Thanh có chút lo lắng, không biết có gặp lợn rừng hay gấu gì đó hay không, nghĩ mà thấy sợ.

"Ừm, không sao đâu. Ngọn núi này không có động vật nguy hiểm. Trước đây có xuất hiện lợn rừng, nhưng đã bị dân làng xử lý rồi."

Trương Vũ nhớ lại chuyện săn lợn rừng lúc trước, có chút buồn cười.

"Thật sao? Vậy mọi người cũng giỏi nhỉ. Được rồi, chúng ta đi tiếp thôi."

Vương Tiểu Thanh đứng dậy, đã nghỉ ngơi được mười phút rồi, cũng không còn xa nữa, đi sớm về sớm.

Trượng Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh, dẫn cô đi qua những chỗ sạch sẽ. May mà mấy ngày nay không có mưa, nếu không đường đi sẽ rất bẩn.

Đi thêm khoảng mười lăm phút, Trương Vũ dừng lại trước một vách đá, trước vách đá là một vách núi, người bình thường ít ai dám đến gần.

Trương Vũ dẫn Vương Tiểu Thanh đi đến chỗ vách núi, Vương Tiểu Thanh vừa đi vừa ngắm cảnh.

"Phong cảnh ở đây đẹp thật, chỗ này đẹp đấy. Đây là căn cứ bí mật của anh hả?"

Vương Tiểu Thanh cảm thấy nơi này không có gì bí mật cả.

"Không, ở phía dưới kia." Trương Vũ chỉ xuống dưới.

Vương Tiểu Thanh nhìn xuống phía dưới, thấy phía dưới có một bậc thang giống như ban công.

"Chúng ta sẽ đi xuống à? Xuống rồi liệu có đi lên được không?" Vương Tiểu Thanh lo lắng hỏi, nhìn thấy khá cao, khoảng hơn một mét.

"Đừng lo, có anh ở đây rồi. Anh sẽ xuống trước, rồi đón em."

Nói xong, Trương Vũ nhảy xuống bậc thang, giơ hai tay ra đón Vương Tiểu Thanh

Vương Tiểu Thanh khẽ cắn môi, chậm rãi nhảy vào vòng tay Trương Vũ.

"Đừng sợ, đến đây."

Trương Vũ nắm tay Vương Tiểu Thanh đi vào bên trong. lúc này Vương Tiểu Thanh mới nhận ra bên trong là một cái hang, đi vào thêm vài bước liền cảm thấy ấm áp như có điều hòa.

Đi khoảng hai trăm mét nữa, xuất hiện một không gian rộng lớn, có một vườn hoa và một hồ nước.

"Oa, đẹp quá." Vương Tiểu Thanh nhìn thấy khắp nơi đều là hoa, đủ màu sắc, cẩn thận quan sát thì phát hiện hoa ở đây không phải là hoa tự mọc, mà là có người trồng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 203: Chương 203


Vương Tiểu Thanh kinh ngạc nhìn về phía Trương Vũ.

"Anh trồng à?"

"Đúng, chính xác hơn là anh trồng cho em. Con gái đều thích hoa, nhưng hái hoa rồi hoa sẽ héo. Anh nghĩ cũng giống như yêu một người, cách tốt nhất để yêu một bông hoa là chăm sóc, tưới nước, bón phân, để nó phát triển và ngày

càng đẹp hơn."

Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh đầy tình cảm, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Vương Tiểu Thanh cảm giác như anh đang nói về mình, lại cũng giống như đang nói về hoa.

"Khó trách lần trước anh nói sẽ dẫn em đến mà mãi không dẫnn, hóa ra là trồng hoa. Thật đẹp, anh có lòng rồi."

Vương Tiểu Thanh nhìn hoa dưới chân. tiếc là không có máy ảnh để chup lại khoảnh khắc tốt đẹp này.

"Đúng vậy, anh nghĩ căn cứ bí mật của anh thì nên chia sẻ với em, trồng hoa cho em có nghĩa là nơi này đã có nữ chủ nhân."

Trương Vũ mỉm cười, sau đó cởi áo khoác ra, bên trong này khá ấm, vừa mới đi đường nên cũng có chút nóng.

"Tại sao trong này lại nóng như vậy? Em cũng thấy nóng"

Vương Tiểu Thanh cởi áo khoác ra, Trương Vũ nhận lấy rồi đặt lên trên ghế đá bên cạnh.

"Em thử chạm vào hồ nước kia xem." Trương Vũ chỉ vào hồ nước ở giữa.

Vương Tiểu Thanh đi tới, đến gần mới thấy nước đang bốc khói, chẳng lẽ đây là….

"Suối nước nóng?"

Vương Tiểu Thanh đưa tay vào, thật đúng là nước nóng.

"Có muốn đi xuống ngâm nước nóng một chút không?" Trương Vũ bắt đầu c** q**n áo.

"Anh xuống trước đi, em chờ lát nữa." Vương Tiểu Thanh quay mặt đi, không được nhìn, không phù hợp.

Trương Vũ cười cười, dừng động tác c** q**n áo lại. Anh nhớ còn một việc chưa làm, chính là hái hoa.

"Em xuống trước đi, anh không nhìn." Trương Vũ quay lưng lại.

"Được."

Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ quay lưng lại, liền nhanh chóng cởi hết quần áo ra rồi đi xuống nước.

Hồ nước không quá sâu, nước đến n.g.ự.c Vương Tiểu Thanh, cô không biết bơi, nên cẩn thận bám vào mép hồ.

Phát hiện gần mép có một vòng như bậc thang, cô ngồi xuống vừa vặn nước đến cổ.

"Em xong rồi." Vương Tiểu Thanh nhắc nhở.

Trương Vũ quay đầu lại chỉ nhìn thấy khuôn mặt Vương Tiểu Thanh trên mặt nước.

"Anh hái hoa cho em." trên người Trương Vũ chỉ có quần, áo vừa mới cởi ra, trong này không lạnh lắm.

Trương Vũ hái những bông hoa rồi bứt cảnh hoa hồng, cánh hoa cúc thả vào nước. Hoa cúc có mùi thơm, Vương Tiểu Thanh rất thích.

"Đủ rồi, đủ rồi." Vương Tiểu Thanh nhìn thấy nhiều cánh hoa trên mặt nước, thực sự đủ rồi.

"Được, anh xuống đây." Trương Vũ bắt đầu c** q**n, Vương Tiểu Thanh quay mặt đi.

Chỉ một lát sau, cô nghe thấy tiếng Trương Vũ xuống nước.

Vương Tiểu Thanh mở to mắt, thấy Trương Vũ đang tiến về phía mình.

"Không được lại gần, anh chắc chắn sẽ không kiềm chế được." Vương Tiểu Thanh cũng không muốn lần đầu tiên của mình lại là ở dưới nước.

"Anh... được thôi " Trương Vũ vừa rồi định lại gần âu yếm Vượng Tiểu Thanh, nhưng sau khi Vương Tiểu Thanh nhắc nhở, Trương Vũ lập tức dừng lại, nếu không chắc chắn anh sẽ không kiềm chế được.

"Tiểu Thanh, em cảm thấy nơi này thế nào? Anh phát hiện ra nơi này từ ba năm trước, khi đó anh thích phiêu lưu mạo hiểm.

Đi khắp nơi xem có thể phát hiện kỳ trân dị bảo gì hay không, không ngờ lại tìm được chỗ tốt như này. Mùa đông hàng năm, anh đều đến đây ngâm mình."

Trương Vũ nhớ lại thời gian trước, thấy có chút buồn cười.

"Nơi này đúng là một chỗ tốt, em rất thích. Anh nên dẫn em đến đây sớm hơn."

Mặc dù Vương Tiểu Thanh có không gian, nhưng nước trong không gian không tự nhiên và thoải mái như ở chỗ này, quan trọng là không thể chia sẻ với ai khác.

"Do anh chỉ muốn trồng hoa xong rồi mới dẫn em đến xem, sau này chúng ta thường xuyên đến đây nhé."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 204: Chương 204


Ở Thượng Hải.

Vương Mộng Mộng nói đi làm rất nhàm chán, nhưng so với đi làm nông thì vẫn tốt hơn nhiều.

Lưu Thải Hồng chia sẻ với Vương Mộng Mộng về cuộc sống ở nhà họ Ngô và những kế hoạch của bà ta.

Vương Mộng Mộng rất tán đồng với kế hoạch của Lưu Thải Hồng cũng hy vọng Lưu Thải Hồng sớm thành công để cô ta có thể sớm chuyển vào ngôi nhà lớn.

Buổi sáng, Lưu Thải Hồng hiếm khi được ngủ nướng. Làm bảo mẫu ở nhà họ Ngô, thật ra công việc không mệt nhưng phải dậy sớm để nấu bữa sáng cho bà cụ.

Bà cụ có thói quen ăn ít và ăn nhiều bữa, có lúc xưởng trưởng Ngô và bà Ngô không ăn sáng để ngủ thêm một chút, nhưng bà cụ thì phải ăn sáng.

Vì vậy, Lưu Thải Hồng vừa yêu vừa ghét bà cụ. Yêu là vì bà cụ có thể làm bà Ngô không vui, thúc đẩy xưởng trưởng Ngô và bà Ngô sớm ngày ly hôn. Còn ghét là vì bà cụ yêu cầu khá nhiều về nchuyện ăn uống, cho nên Lưu Thải Hồng không dám lơ là, hay làm qua loa.

Sau khi ngủ dậy Lưu Thải Hồng xách theo giỏ thức ăn đi chơ mua đồ ăn.

Nhà họ Ngô.

Xưởng trưởnmg Ngô tối qua nằm trên giường nói chuyện với bà Ngô một lúc, bà Ngô cũng đã nguôi giận.

Vết son môi kia có lẽ là do người khác cố tình để lại, hơn nữa, hôm qua bà Ngô cũng hỏi tài xế, trài xế nói trong buổi tiệc không thấy người phụ nữ nào cả.

Trước khi đi ngủ, xưởng trưởng Ngô dặn dò bà Ngô buổi sáng nhớ gọi ông dậy để mua bữa sáng cho bà cụ.

Sáng dậy, bà Ngô nhìn thấy chồng đang ngủ say, liền quyết định tự mình đi mua bữa sáng.

Bà Ngô thay quần áo xong liền ra ngoài mua bữa sáng, mua cho bà cụ đậu hũ non ngọt và bánh bao thịt, mua cho chồng và con trai bánh quẩy và bánh bao nhỏ, mua khá nhiều.

Về đến nhà, con trai cũng vừa thức dậy.

"Con trai, con mang bữa sáng cho bà nội." Bà Ngô thở phào nhẹ nhõm, trên đường về bà còn suy nghĩ có nên gọi chồng dậy mang bữa sáng cho bà cụ không, trước đây bà cụ từng mắng bà là độc phụ, bà vẫn còn nhớ rỗ.

"Vâng." Ngô Vệ Giang nhận lấy đậu hũ non và bánh bao thịt mang qua phòng cho bà cụ.

Hai mẹ con rửa mặt xong, liền ngồi xuống ăn sáng. Gần ăn xong, xưởng trưởng Ngô mới thức dậy.

"Tiểu Ly, sao em không gọi anh dậy? Hả, mọi người đều ăn sáng hết rồi, vậy mẹ ăn chưa?"

Xưởng trưởng Ngô nhìn thấy trên bàn có nhiều đồ ăn.

"Bà nội ăn rồi, mua cho bà nội đậu hũ non và bánh bao nhân thịt." Ngô Vệ Giang trả lời.

"Vậy được, ba đi rửa mặt." Xưởng trưởng Ngô biết bà cụ đã ăn sáng liền yên tâm.

Xưởng trưởng Ngô ăn sáng xong, bà Ngô nói muốn đưa con trai đi dạo và tiện thể mua sắm đồ Tết, buổi trưa sẽ không ăn ở nhà.

"Vậy buổi trưa mẹ phải làm sao bây giờ?" Xưởng trưởng Ngô lo lắng về việc này.

"Tối qua còn dư lại nhiều đồ ăn, tới trưa mẹ hâm nóng lại là có thể ăn rồi."

Bà Ngô vào bếp kiểm tra, thấy Lưu Thải Hồng đã mang về không ít thịt, nhưng món bà cụ thích như khoai tây hầm thịt và canh đậu phụ trứng, gà hấp, mấy món này vẫn còn khá nhiều, cũng đủ cho bà cụ ăn rồi.

"Được, anh sẽ dặn mẹ." Xưởng trưởng Ngô đứng dậy đi vào phòng bà cụ.

Bà cụ ăn sáng xong đang nghe radio.

"Mẹ, lát nữa bọn con đưa Vệ Giang ra ngoài đi dạo, cả năm nó mới về nhà được một lần, buổi trưa bọn con ăn bên ngoài luôn. Tối qua còn dư lại nhiều đồ ăn, đều để trong bếp, mẹ hâm nóng lại rồi ăn. Ăn xong mẹ không cần rửa bát đâu, để con về rồi con rửa sau."

Xưởng trưởng Ngô không muốn bà cụ quá mệt.

"Không cần lo cho mẹ đâu, con trai. Mẹ tự lo được mà, các con cứ đi chơi đi."

Bà cụ cũng không phải là người muốn con trai lúc nào cũng kè kè bên cạnh mình, dù sao bà cũng có radio và tivi để g.i.ế.c thời gian.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 205: Chương 205


Xưởng trưởng Ngô nghe vậy xong liền yên tâm đóng cửa lại, một nhà ba người đi ra ngoài.

Sau khi Lưu Thải Hồng mua đồ ăn xong, về đến nhà bắt đầu nấu ăn, làm những món con gái thích như giò heo kho, sườn hấp, thịt xào ớt, cải xanh. Ba món mặn một món chay.

Lưu Thải Hồng nấu nhiều thức ăn, nấu luôn cả bữa tối cho Vương Mộng Mộng, vì buổi tối bà ta phải về lại nhà họ Ngô.

"Mộng Mộng, ăn cơm thôi." xào xong món cuối Lưu Thải Hồng mới gọi Vương Mộng Mộng rời giường.

"Mẹ, thơm quá đi!" Vương Mộng Mộng vừa thức dậy liền chạy ngay vào bếp xem món ăn.

"Mau đi đánh răng rửa mặt di, có nhiều món ngon lắm." Lưu Thải Hồng gạt tay con gái đang định ăn vụng ra.

Vương Mộng Mộng thấy có nhiều món ngon, liền vui vẻ đi đánh răng rửa mặt.

Hai mẹ con ăn trưa xong, như thường lệ, Lưu Thải Hồng đưa Vương Mộng Mộng đi mua đồ ăn vặt, dù sao Vương Mộng Mộng đối với những thứ khác không có hứng thú lắm. chỉ thích mỗi ăn. Lưu Thải Hồng hào phóng mua không ít thứ xem như bù đắp cho con.

Nhà họ Ngô.

Bà cụ đang nghe radio, cảm thấy cơ thể không ổn, có chút buồn nôn muốn ói, sau đó bà cụ đi vào nhà vệ sinh rồi ói ra, bữa sáng cũng ói hết, những vẫn không thấy đỡ, vẫn thấy không thoải mái.

Đành nằm lên giường nghỉ ngơi một chút. Nhưng không ngờ ngủ được một lát thì lại đau bụng, vào nhà vệ sinh, thế mà bị tiêu chảy.

Bà cụ cảm thấy không ổn, trong nhà không có ai, không thể đi bệnh viện, lại còn chóng mặt nữa, không dám ra ngoài, đành phải nằm ở trên giường nghỉ ngơi một chút.

Lưu Thải Hồng mua xong đồ ăn vặt cho Vương Mộng Mộng xong, chuẩn bị về nhà họ Ngô, Vương Mộng Mộng có chút lưu luyến.

"Con gái ngoan, mẹ gửi tiền về cho con mua đồ ăn ngon. Nếu không mẹ làm sao có tiền mua đồ ăn ngon cho con." Lưu Thải Hồng an ủi Vương Mộng Mộng.

"Cảm ơn mẹ." Vương Mộng Mộng vui vẻ mang đồ ăn vặt đi lên lầu, Lưu Thải Hồng cũng yên tâm trở về nhà họ Ngô.

Lưu Thái Hồng mở cửa, thấy trong nhà yên tĩnh, cũng không nghe thấy tiếng radio của bà cụ, không biết có phải bà cụ đang ngủ không.

Lưu Thải Hồng muốn xem thử bà cụ đang làm gì, nhẹ nhàng mở cửa ra, liền phát hiện bà cụ đang nằm trên giường mặt mày thì đau đớn.

"Ôi trời ơi, bà ơi, bà làm sao vậy, bà khó chịu ở chỗ nào, sao mặt mày lại tái mét thế này." Lưu Thải Hồng vội vàng chạy tới.

"Tôi ói và tiêu chảy, mau đưa tôi đi bệnh viện." Bà cụ tiếc cái mạng già này, không muốn c.h.ế.t sớm như vậy.

"Được rồi." Lưu Thải Hồng lấy lại bình tĩnh, gọi điện thoại cho bệnh viện nhờ người đến đón.

Chỉ chốc lát sau, xe cứu thương tới, có nhân viên y tế cùng đưa bà cụ lên xe.

Lưu Thải Hồng đi theo đưa bà cụ đến bệnh viện, nhớ tới xưởng trưởng Ngô chưa biết tin bà cụ phải vào viện, lát nữa về nhà không thấy bà cụ đâu sẽ lo lắng.

Vì thế khi đến bệnh viện, trong lúc bà cụ còn đang nộn, Lưu Thái Hồng gọi điện về nhà xem bọn họ đã về nhà hay chưa.

"Không ai nghe máy." Lưu Thải Hồng nhìn trời, đã gần tối rồi, sao bọn họ còn chưa trở về.

Không lâu sau, bác sĩ ra ngoài.

"Bệnh nhân ăn phải thức ăn không sạch sẽ nên bị ói và tiêu chảy. Hiện tại đã ổn định lại, chỉ là cơ thể hơi suy yếu, cần truyền nước biển sẽ ổn lại. Trong ba ngày tới chỉ được ăn mì chay và cháo trắng."

Bác sĩ dặn dò xong, Lưu Thải Hồng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Bà cụ được đưa đến phòng bệnh truyền nước biển, bà cụ vẫn còn yếu, mới nôn xong nên rất mệt, nằm nhắm mắt nghỉ ngơi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 206: Chương 206


Bên này, cả gia đình ba người vui vẻ trở về nhà, nhưng phát hiện bà cụ không có ở nhà.

“Không biết bà cụ đi đâu rồi, trời cũng sắp tối rồi.”

Xưởng trưởng Ngô nghĩ có lẽ bà cụ ra ngoài đi dạo, đôi khi tình trạng sức khỏe tốt, bà cũng sẽ ra ngoài đi dạo.

"Đinh đinh đinh ~ đinh đinh đinh ~" Tiếng điện thoại reo.

Ngô Vệ Giang đang ngồi trên sofa thuận tay nhấc máy nghe điện thoại.

"Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"

"Cậu chủ, tôi là dì Lưu đây. Bà cụ đang nằm viện, hiện tại ở Bệnh viện Nhân dân số 2 Thượng Hải, phòng bệnh số 203 tầng 2, mọi người mau đến đây đi."

Lưu Thải Hồng gọi điện thoại thông báo cho bọn họ đến rồi mới nói sau. không tiên nói rõ qua điện thoại.

“Cái gì? Bà nội đang nằm viện? "Ngô Vệ Giang kích động ngồi thẳng dậy.

"Đúng vậy, mọi người mau tới đây đi, tôi cúp trước" Lưu Thải Hồng cúp điện thoại, hiện tại tiền điện thoại cũng không rẻ.

Lưu Thải Hồng đi đến nhà ăn mua một phần cháo trắng, quay lại phòng bệnh, bà cụ đã đỡ hơn nhiều rồi, thuốc đã làm dịu dạ dày nên không còn tiêu chảy nữa.

"Bà ơi, bà ăn chút cháo trắng nhé, hôm nay bà nôn mửa và tiêu chảy, trong bụng đã chẳng còn gì rồi."

Lưu Thải Hồng đỡ bà cụ dậy, lấy cháo ra đút cho bà cụ ăn, bà cụ ăn được nửa bát liền nói đủ rồi.

"Bà nghỉ ngơi một chút, lát nữa ông chủ và bà chủ sẽ đến."

Lưu Thải Hồng dọn dẹp rác xong, thấy dáng vẻ bà cụ không vui lắm, liền nói rằng xưởng trưởng Ngô lát nữa đến thăm.

Bà cụ gật đầu, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Khoảng mười mấy phút sau, gia đình ba người xưởng trưởng Ngô đến.

"Mẹ, mẹ bị sao vậy, tất cả là lỗi của con, hôm nay đáng lẽ con không nên để mẹ ở nhà một mình."

Xưởng trưởng Ngô nhìn mẹ già tám mươi tuổi, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt, hối hận không thôi, hôm nay không nên đi ra ngoài, khiến bà cụ chịu khổ rồi.

"Mẹ không sao, chỉ bị tiêu chảy một chút thôi, bây giờ đã không tiêu chảy nữa rồi."

Làm sao bà cụ trách cứ con trai mình được, chuyện này ai cũng không lường trước được.

"Tiêu chảy? đang yên đang lành, làm sao lại tiêu chảy, có phải mẹ ăn đồ ăn thừa từ tối qua không, cho nên…

Xưởng trưởng Ngô còn chưa nói hết câu đã bị bà cụ ngắt lời.

"Không phải, hôm nay mẹ chỉ mới ăn sáng, còn chưa tới trưa đã nôn mửa và tiêu chảy rồi, nếu như tiểu Lưu không trở về, có thể mẹ đã c.h.ế.t trong nhà rồi."

Bà cụ thật sự biết ơn Lưu Thải Hồng, nghĩ lại bản thân tiêu chảy suýt nữa bị mất nước, trong nhà lại không có ai chăm sóc. Thuê cô bảo mẫu này đúng là thuê đúng người.

"Cái này... bữa sáng hôm nay là do con bảo Tiểu Lỵ mua ở bên ngoài. Tất cả đều là lỗi của con, do con lười nấu bữa sáng, mẹ à, đồ ăn bên ngoài không sạch, sau này con không mua nữa.”

Xưởng trưởng Ngô không ngờ bữa sáng lại có vấn đề, hối hận không thôi.

Bà cụ nghe nói là bà Ngô đi mua, liền cảm thấy bà Ngô có ý xấu, cố ý mua bữa sáng không tốt cho bà ăn, nhưng lúc này tâm tình không tốt, cũng không nói gì, chỉ là ở trong lòng âm thầm ghi nhớ.

"Mẹ muốn ngủ chút." Cả ngày hôm nay bà cụ đã mệt mỏi nhiều, thực sự không muốn nói chuyện thêm nữa.

"Được, được, mẹ nghỉ ngơi đi, bọn con đi ra ngoài." Xưởng trưởng Ngô đắp chăn cho bà cụ rồi đi ra ngoài.

Bà cụ ở phòng đơn, bên cạnh còn có giường cho người nhà chăm sóc.

"Tiểu Lưu, bác sĩ nói sao?" xưởng trưởng Ngô đóng cửa phòng lại mới nhẹ giọng hỏi.

"Bác sĩ nói bà cụ ăn phải đồ ăn không sạch sẽ, dẫn đến nôn mửa và tiêu chảy, cần truyền dịch trong hai ngày." Lưu Thải Hồng kể lại nguyên văn lời bác sĩ.

"Ồ, vậy xem ra đúng là bữa sáng có vấn đề rồi. Tiểu Lỵ, sau này đừng mua ở tiệm đó nữa."

Xưởng trưởng Ngô không trách bà Ngô, nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 207: Chương 207


"Biết rồi." Giọng nói của bà Ngô cũng không mấy vui vẻ, ý gì đây, nói cứ như thể bà cố ý vậy.

Dù bà và bà cụ từ trước tới nay không hợp nhau, nhưng bà cũng không đến mức hại bà cụ. Làm cho bà cụ nôn mửa, tiêu chảy, rồi lại tốn tiền của mình, trong khi đó xưởng trưởng Ngô và Ngô Vệ Giang còn phải chăm sóc nữa, bà không đời nào lại làm ra chuyện ngu ngốc đến như vậy.

"Tiểu Lưu, lần này may mà có cô về kịp thời. Từ tháng sau lương của cô tăng lên hai mươi lăm đồng."

Xưởng trưởng Ngô không quên cảm ơn Lưu Thải Hồng, tiện thể tăng lương cho Lưu Thải Hồng.

"Cảm ơn ông, tôi sẽ làm việc chăm chỉ."

Lưu Thải Hồng vui vẻ cúi đầu, không ngờ nhanh như vậy đã được tăng lương, từ giờ về sau mỗi tháng được hai mươi lăm đồng, một năm được ba trăm đồng.

"Tối nay tôi sẽ ở lại trực, tiểu Lưu phụ trách ban ngày, bây giờ cô về cùng Tiểu Ly và Vệ Giang, sáng mai cô quay lại."

Xưởng trưởng Ngô nghĩ Lưu Thải Hồng chăm sóc bà cụ ban ngày sẽ tốt hơn, buổi tối cũng không có gì, tự mình ở lại là được rồi.

"Ba, để con ở lại đi. Con còn trẻ, sức khỏe tốt hơn." Ngô Vệ Giang cũng muốn thay ba chia sẻ một chút.

"Ngày mai đến lượt con, tối mai con ngủ ở bệnh viện. Thôi, đi về đi."

Xưởng trưởng Ngô biết con trai hiếu thảo, nhưng tự mình trực một đêm cũng không sao.

Ngô Về Giang lái xe, ba người về đến nhà đã gần tám giờ.

"Bà chủ, cậu chủ, hai người đã ăn tối chưa? Nếu vẫn chưa thì để tôi đi nấu mì."

Lưu Thải Hồng nhớ tới bản thân còn chưa ăn tối, chắc bọn họ cũng chưa ăn.

"Chúng tôi vẫn chưa ăn, cô đi nấu đi." Bà Ngô trả lời lại, đúng là có chút đói bụng.

Lưu Thải Hồng đi vào bếp, thấy còn dư lại ít thức ăn từ tối qua, có thịt có rau, cho vào nấu cùng mì sẽ ngon hơn.

Khoảng mười phút sau, mì đã nấu xong, Lưu Thải Hồng mang ra hai bát mì.

"Bà chủ, cậu chủ, ăn mì thôi."

Bà Ngô và Ngô Vệ Giang ngồi vào bàn bắt đầu ăn, Lưu Thải Hồng cũng ở phòng bếp múc một chén chậm rãi ăn.

Trong nồi vẫn còn, không biết Ngô Vệ Giang có muốn ăn thêm không, nên Lưu Thải Hồng ăn chậm lại, nếu như đều bị mình ăn hết, vậy thì lại khó xử.

Lưu Thải Hồng ăn xong một chén nhỏ, liền đi đến bàn ăn hỏi.

"Cậu chủ, cậu có muốn ăn thêm không? Trong nồi vẫn còn nhiều."

"Được, thêm nửa bát nữa." Ngô Vệ Giang ăn ngon lành.

"Bà chủ, bà có muốn ăn thêm không?" Lưu Thải Hồng cầm lấy bát của Ngô Vệ Giang, quay lại hỏi bà Ngô.

"Tôi no rồi, không cần nữa." Bà Ngô đã ăn no.

"Được."

Lưu Thải Hồng mang bát của Ngô Vệ Giang đến phòng bếp, múc thêm nửa bát mì cho Ngô Vệ Giang, sau đó ăn nốt chỗ mì còn lại bên trong nồi, mới thấy no.

Thôn Phong Thu Loan

Hai người ngâm mình trong suối nước nóng, thấy thời gian không còn sớm nữa, quyết định xuống núi. Lúc leo lên, Trương Vũ đỡ Vương Tiểu Thanh lên trước, sau đó tự mình leo lên.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy vẫn có chút nguy hiểm.

"Trương Vũ, chỗ này cảm giác có chút nguy hiểm, lần sau chúng ta mang theo dụng cụ tới cải tạo lại chút đi, cho thuận tiện lên xuống."

Vương Tiểu Thanh nghĩ đục bớt đá ở vách núi đi, không còn dốc nữa thì sẽ tốt hơn.

"Anh không muốn, nếu như chúng ta làm thuận tiện quá, căn cứ bí mật của chúng ta sẽ bị người khác phát hiện, rồi phá hỏng đấy." Trương Vũ ôm Vương Tiểu Thanh giải thích.

"Được, nghe theo anh vậy."

Vương Tiểu Thanh cảm thấy Trương Vũ nói cũng có lý.

Hai người nắm tay nhau trở về nhà, Vương Tiểu Thanh chợt nhớ lại chuyện tối qua.

"Chị dâu có thai không? Hôm nay có gọi bác sĩ đến kiểm tra chưa?"

"Sáng nay, anh cả đã đi tìm bác sĩ Tôn rồi, nhưng bác sĩ Tôn đưa vợ con về nhà ngoại, chắc phải vài ngày nữa mới quay về." Trương Vũ lắc đầu.

"Uh ~" Vương Tiểu Thanh gật đầu.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 208: Chương 208


Lúc này ở nhà họ Trương, mọi người đã coi Tào Chiêu Đệ như phụ nữ mang thai, buổi sáng đều nấu mì trắng riêng cho cô, Tào Chiêu Đệ cũng cảm thấy mình có thai, tháng này kinh nguyệt của cô ta bị trễ.

Khi Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ về đến nhà, Vương Tiểu Thanh nói muốn ăn mì, một đường đi xuống có chút lạnh, muốn ăn gì đó nóng hổi một chút.

"Được, anh sẽ nấu mì trứng cà chua cho em nhé." Trương Vũ nhìn thấy trong tủ bếp của Vương Tiểu Thanh vẫn còn cà chua, có chút nghi ngờ, vì cà chua nhà anh cũng trồng, nhưng tới mùa đông sẽ không còn nữa.

"Mùa này mà vẫn có cà chua sao?" Trương Vũ nghi ngờ hỏi một câu.

"Không biết nữa, em mua ở chợ đen, khả năng có người trồng trong nhà kính."

Vương Tiểu Thanh nghe vậy xong, trong lòng hơi lo lắng, nhưng vẫn bình tĩnh đổ lỗi cho chợ đen.

"Ừm, ngồi gần đây một chút để sưởi ấm." Trương Vũ không nghĩ gì nhiều, ở chợ đen đôi khi cũng có những thứ bất ngờ, ví dụ như chị câm, luôn có thể lấy ra những thứ người khác không có.

Vương Tiểu Thanh kéo ghế lai gần hơn.

Sau khi nấu mì xong, Vương Tiểu Thanh ăn từng miếng to, kỳ lạ thật, ngâm suối nước nóng cũng có thể tốn nhiều năng lượng như vậy sao? Sao lại đói thê này?

Thực ra, ngâm suối nước nóng không tốn nhiều năng lượng lắm, nhưng có vẻ Vương Tiểu Thanh đã quên rằng mình đã đi bộ cả đi lẫn về khoảng hai, ba tiếng.

Sau khi ăn no, Trương Vũ đi tắm, Vương Tiểu Thanh mang nước vào trong phòng rửa mặt, thực ra là vào không gian để tắm, chỉ cần tắm nhanh rồi sau đó thay quần áo lót là được.

Sau khi đi ra ngoài, Trương Vũ đã rửa xong bát, trông anh có vẻ muốn nói gì đó.

Vương Tiểu Thanh đi đến, Trương Vũ đưa tay ra và ôm Vương Tiểu Thanh vào lòng, hiện tại Vương Tiểu Thanh chỉ mặc đồ ngủ, có thể cảm nhận được sự đụng chạm của anh.

"Có chuyện gì sao? Anh có gì muốn nói với em à?" Vương Tiểu Thanh hỏi.

Trương Vũ bất ngờ đỡ Vương Tiểu Thanh đứng dậy, anh cũng đứng lên luôn, đứng đối diện với Vương Tiểu Thanh.

"Anh là người chậm chạp, cả đời này chưa từng nói những lời ngọt ngào. Nhưng sống một đời, có những lời không nói ra anh sợ mình sẽ hối hận. Tiểu Thanh, trước đây anh là người rất tùy ý, đối xử với người khác không có kiên nhẫn, nhưng từ khi anh gặp em, bảo bối, công chúa của anh. Nói như vậy nghe thì có vẻ sáo rỗng, cũng giống như lời nói dối, nhưng anh vẫn muốn nói với em rằng, anh sẵn sàng trao tất cả mọi thứ cho em, bao gồm cả cuộc sống và tình yêu của anh."

Nói đến đây, Trương Vũ cười, mắt anh cũng đỏ hoe, giọng nói run rẩy, có chút khàn khàn: "Thanh Thanh, chúng ta kết hôn nhé. Em... đồng ý không, em có đồng ý gả cho anh không?"

Nói xong, Trương Vũ bất ngờ quỳ một chân, lấy ra một chiếc khăn tay từ trong túi, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn vàng, kiểu dáng đơn giản.

Người đàn ông bên ngoài thì thành thục và trầm ổn, lúc này đây tay chân lại có chút lúng túng, nơm nớp lo sợ chờ đợi đáp án cuối cùng.

Vương Tiểu Thanh chớp chớp mắt, mắt cô cay cay. Cô làm bộ, nũng nịu nói: "Nếu chiếc nhẫn này mà đeo vừa, em sẽ gả cho anh."

Câu này không phải là nói đùa, Vương Tiểu Thanh nhớ rõ Trương Vũ chưa bao giờ đo kích thước ngón tay của cô, không biết chiếc nhẫn có rộng hơn một chút nào không.

Trương Vũ từ từ đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của cô, ngón tay cô thon dài, chiếc nhẫn này là nhẫn đặt làm theo yêu cầu, thế mà lại đeo vừa vặn.

Trương Vũ quỳ một gối, nắm lấy ngón tay cô nhìn một lúc, rồi ngẩng đầu lên cười với cô, nhìn qua cực kỳ cao hứng.

Nụ cười này cũng khác với những lúc vui vẻ bình thường, nụ cười không có chút gượng gạo, thậm chí còn có chút buồn cười.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 209: Chương 209


Vương Tiểu Thanh cũng bị anh chọc cười.

Trương Vũ cười nói: "Em là của anh rồi."

Anh đứng dậy, nhướng mày, "Hôn một cái?"

Vương Tiểu Thanh nhìn anh, nghiêm túc gật đầu: "Được."

Trương Vũ lại cười, tiến lên phía trước một bước, một số cảm xúc dâng trào trong mắt anh, cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi.

Một tay anh đỡ lấy sau gáy cô, hôn một cách mãnh liệt, nhưng động tác cắn môi lại không tự chủ được mà dịu dàng, mang theo sự trân trọng như trân trọng một báu vật.

Buổi chiều khi Vương Tiểu Thanh ngâm suối nước nóng, cũng đã nghĩ kỹ, muốn đem chính mình giao cho anh, chỉ là ở trên núi không tiện.

Lúc này, Vương Tiểu Thanh dũng cảm đưa tay mình lên áo của Trương Vũ, trước tiên cởi áo khoác của anh ra, sau đó đưa tay vào áo trong của Trương Vũ, chạm vào cơ bụng, cơ ngực, sau đó đi xuống, đi xuống lại đi xuống.

Vương Tiểu Thanh cởi áo của Trương Vũ ra, tay nhẹ nhàng đưa vào, nhẹ nhàng v**t v* cơ bụng......

Đồng tử Trương Vũ trong nháy mắt mở to, anh trở nên căng thẳng, Vương Tiểu Thanh cảm giác cơ thể Trương Vũ cũng rất cứng.

Trương Vũ thở mạnh, bế Vương Tiểu Thanh lên, đi về phía phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, rồi nằm đè lên người Vương Tiểu Thanh, nhìn cô bởi vì khẩn trương mà đôi mắt hơi mở to, đôi mắt đẹp đẽ trong suốt như thủy tinh.

Trong mắt cô có ánh nước, giống như một con nai vô tình bước vào thế giới phàm trần và ăn nhầm khói lửa nhân gian, thật trong sáng, ngây thơ và đáng yêu.

"Có được không?" Trương Vũ có chút không chắc chắn.

Vương Tiểu Thanh không trả lời anh, mà dùng hành động để trả lời anh, cô từ từ c** q**n của anh xuống.

Trương Vũ hiểu ra, nhanh chóng c** q**n áo của Vương Tiểu Thanh xuống, cũng không quên đắp chăn, sợ Vương Tiểu Thanh bị cảm.

Bàn tay của anh nhẹ nhàng lướt qua lưng cô, từ phần eo của cô bơi thẳng đến lưng, để lại dấu vết v**t v*. Cơ thể của cô không tự chủ được mà run rẩy, trong hô hấp mang theo hơi th* d*c.

Xuống nữa, xuống nữa, lại xuống nữa ~

"A~" Tiếng rên nhẹ của Vương Tiểu Thanh khiến Trương Vũ phấn khích.

Căn phòng tối bị bao trùm bởi hơi nóng, phảng phất như đứng giữa núi lửa, giọt nước trong như tiên tử nhẹ nhàng lướt qua cơ thể trắng ngọc, hơi thở hòa quyện, tựa như cảnh tiên, kỳ diệu không thể tả.

Gió nhẹ nhàng thổi qua trong đêm khuya yên tĩnh, trong không khí tràn ngập một cỗ hương thơm nhẹ, quấn quanh hai người.

Bọn họ lẳng lặng nhìn đối phương, chóp mũi chạm vào nhau, hô hấp đan xen, thời gian vào thời khắc này giống như ngừng lại, kéo dài một đêm tĩnh mịch thành vô tận.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Vương Tiểu Thanh tỉnh dậy thấy trên người mình vẫn trần như nhộng, có chút ngượng ngùng, nghĩ lại hôm qua mình là người chủ động, thật sự thấy xấu hổ, dùng chăn che mặt lại.

"Tiểu Thanh~" Trương Vũ đưa tay qua ôm lấy Vương Tiểu Thanh, hai cơ thể chạm vào nhau, dễ dàng bùng lên ngọn lửa.

Vương Tiểu Thanh rõ ràng cảm nhận được anh lại....

"Không muốn "

Trương Vũ cười cười, ôm lấy cô.

Còn ở Thượng Hải.

Hôm nay, Lưu Thải Hồng dậy từ sớm, nấu một nồi cháo trắng. Chờ bà Ngô và Ngô Vệ Giang thức dậy, Lưu Thải Hồng cho cháo vào hộp, kèm theo một ít dưa muối, chuẩn bị mang đến cho bà cụ.

"Bà chủ, cậu chủ, tôi có nấu cháo trắng, mọi người ăn một chút đi. Trưa nay tôi sẽ ở bệnh viện, không về nhà. Mọi người cứ ăn tạm gì đó, buổi tối về tôi sẽ nấu."

Lưu Thải Hồng dặn dò vài câu rồi chuẩn bị đi xe buýt đến bệnh viện.

"Dì Lưu, để cháu lái xe đưa dì đi, dì đợi cháu một chút." Ngô Vệ Giang còn nửa bát cháo chưa ăn hết.

"Vậy cũng được."

Lưu Thải Hồng suy nghĩ một chút, thiếu chút nữa là quên mang theo quần áo cho bà cụ.

Bà ta đi vào phòng bà cụ lấy một bộ quần áo, hôm qua nôn mửa và tiêu chảy chắc chắn quần áo đều bẩn rồi, không thay quần áo sẽ rất khó chịu.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 210: Chương 210


"Vệ Giang, mẹ không đi đâu, mẹ đi chợ mua ít đồ. Con nhớ đưa ba về nghỉ ngơi."

Bà Ngô không muốn tới bệnh viện và cũng không muốn giả vờ quan tâm, dù sao thì bà cụ cũng không thích bà, bà cũng chẳng muốn cố gắng làm gì.

"Con biết rồi, mẹ."

Ngô Vệ Giang đứng dậy chuẩn bị xuất phát.

Hai người đi tới cổng bệnh viện, Lưu Thải Hồng thấy có quầy bán đồ ăn sáng bên đường.

"Cậu chủ, chúng ta mua chút đồ ăn sáng cho ông chủ ăn nhé?" Lưu Thải Hồng chỉ vào quán bánh bao bên đường.

"Được, dì Lưu thật chu đáo." Ngô Vệ Giang gật đầu, đi mua ba cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành.

Đến khu điều trị nội trú. xưởng trưởng Ngô đang giúp bà cụ rửa mặt. chuẩn bị rửa mặt cho bà c* xong sẽ xuống dưới mua đồ ăn sáng.

"Ba, bà nội, con đến rồi." Ngô Vệ Giang mang theo đồ ăn sáng, Lưu Thải Hồng mang hộp giữ nhiệt.

"Vệ Giang, Tiểu Lưu, sớm thế."

Tinh thần của xưởng trưởng Ngô rất tốt, chủ yếu là do bà cụ tối qua mệt, liền ngủ một giấc đến sáng, cho nên xưởng trưởng Ngô không phải dậy đêm nên cũng ngủ ngon.

"Dạ, ba, đây là đồ ăn sáng cho ba, còn dì Lưu mang cháo trắng từ nhà tới cho bà."

Ngô Vệ Giang đưa đồ ăn sáng cho xưởng trưởng Ngô, ông bắt đầu ăn sáng, còn Lưu Thái Hồng thì từ từ đút cháo cho bà cụ, kèm theo chút dưa muỗi, nhưng không dám cho ăn nhiều dưa muối, sợ dạ dày của bà cụ chưa ổn định lại.

Hôm qua xưởng trưởng Ngô đã hỏi lại bác sĩ, bác sĩ nói thật ra bà cụ bị viêm dạ dày, người già có sức đề kháng kém, không nên ăn uống lung tung.

"Ba, lát nữa dì Lưu sẽ ở lại chăm bà nội, con đưa ba về nhà nghỉ ngơi. Tối nay con sẽ thay dì Lưu, sáng mai chúng ta đón bà nội xuất viện."

Ngô Vệ Giang cảm thấy bà cụ đã không còn vấn đề gì, có nhiều người ở lại đây cũng vô ích. Anh và ba đều là nam, chăm sóc bà cụ cũng không tiện, ban ngày để dì Lưu ở lại chăm sóc vẫn tốt hơn một chút.

"Ừm, được." xưởng trưởng Ngô đã ăn sáng xong, chuẩn bị về nhà tắm rửa.

"Mẹ, con về nhà trước nhé, ngày mai xuất viện bọn con đến đón mẹ."

Xưởng trưởng Ngô nhớ mình còn chút công việc còn chưa xử lý, phải về nhà làm nốt.

"Được, không sao đâu, mẹ không sao, con về nghỉ ngơi đi."

Tinh thần bà cụ đã phục hồi, không có vấn đề gì.

Hai cha con rời bệnh viện. Ngô Vệ Giang suy nghĩ rồi nói.

"Ba, bữa sáng hôm qua mẹ mua không được ngon, khiến bà nội bị tiêu chảy. Ba đừng trách mẹ. Mẹ cũng chỉ là vô tình gây ra thôi, mẹ thực sự cảm thấy áy náy lắm."

Ngô Vệ Giang sợ xưởng trưởng Ngô trách bà Ngô, vì vậy chủ động nói chuyện với xưởng trưởng Ngô.

"Đứa ngốc, sao ba lại không biết tính của mẹ con chứ. Bình thường mẹ con miệng lưỡi sắc bén nhưng lòng dạ lại thiện lương. Hôm đó ba nói sẽ đi mua bữa sáng cho bà nội, mẹ thấy ba ngủ ngon nên không gọi ba dậy, tự mình đi mua. Làm sao ba có thể trách mẹ được."

Vốn xưởng trưởng Ngô có hơi để tâm, nhưng sau khi nói chuyện với con trai xong thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn, chuyện này không thể trách Tiểu Ly được.

Ngô Vệ Giang gật đầu, biết ba không trách mẹ thì yên tâm. Vốn dĩ thời gian gần đây mối quan hệ giữa hai người đã có chút căng thẳng rồi, kết quản lại xảy ra chuyện này nữa. Anh thật sự có chút lo lắng cho ba mẹ.

Ngô Vệ Giang lái xe đưa ba về nhà, mẹ không có ở nhà, chắc là đi chợ chưa về.

"Vệ Giang, ba đi xử lý chút việc, khi nào ăn cơm thì gọi ba."

Xưởng trưởng Ngô là người có trách nhiệm với công việc, mặc dù trong khoảng thời gian đang nghỉ Tết nhưng vẫn có một số quy định của nhà máy và một số chỉ thị của cấp trên cần phải xem xét qua.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 211: Chương 211


"Vâng, ba." Ngô Vệ Giang hiếm khi được thư giãn, về nhà hai ngày nhưng vẫn chưa có thời gian nghỉ ngơi.

Ngày đầu tiên về thì phải lo chuyện cãi vã của ba mẹ, hôm qua lại vì chuyện bà nội bị bệnh mà lo lắng.

Hôm nay cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút, Ngô Vệ Giang ngồi trên sô pha xem ti vi.

Nửa tiếng sau, bà Ngô mua thức ăn trở về, trong giỏ đầy thức ăn.

"Vệ Giang, con về rồi à, ba con đâu?" Bà Ngô lo xưởng trưởng Ngô vì chuyện hôm qua mà giận mình rồi không về ăn nhà ăn cơm.

"Ba còn chút công việc, đang ở thư phòng, ba nói khi nào ăn cơm thì gọi ba."

"Được rồi, bà nội con khỏe chưa?"

Bà Ngô hỏi thêm, cũng sơ thực sự có chuyện gì xảy ra vì bữa sáng mà mình mua.

"Không sao rồi, đang hồi phục lại. Hôm nay truyền dịch, ngày mai ra viện, mai chúng ta đến đón bà nội."

"Được, không có việc gì là tốt rồi." Bà Ngô gật gật đầu, vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Tại bệnh viện.

Bà cụ ăn no xong, không có việc gì làm liền bắt đầu suy nghĩ lung tung.

"Tiểu Lưu, cô cũng không phải người ngoài, tôi nói thật lòng với cô, tôi cảm thấy nhất định là con dâu tôi cố ý làm tôi bị tiêu chảy."

Lời nói khẳng định của bà cụ khiến Lưu Thải Hồng rất vui, đây chính là hiệu quả mà bà ta mong muốn.

Không nghĩ tới ông trời cũng giúp mình, bà ta vẫn chưa ra tay mà bà Ngô đã khiến bà cụ không vui.

"Bà ơi, cháu cảm thấy bà chủ không làm chuyện như vậy đâu, làm như vậy thì có lợi gì cho bà ấy đâu. Tuy rằng giữa bà và bà chủ bình thường không quá hòa thuận. Nhưng bà ấy hẳn là không dám làm như vậy. Nếu xưởng trưởng Ngô biết, chắc chắn sẽ mắng bà ấy."

Lưu Thải Hồng nói một cách lấp lửng.

"Con trai tôi đúng là một đứa ngốc nghếch. Năm xưa, tôi đã chọn sẵn một cô gái tốt cho nó, nhưng nó không nghe, nhất quyết muốn cái gì mà tự do yêu đương, thật ra là bị con hồ ly tinh kia mê hoặc rồi. Đáng ra trước kia tôi không nên để cô ta bước vào cửa nhà họ Ngô. Lúc cô ta sinh con, tôi bị đau lưng vì làm nông. Cô nói xem, sao tôi có thể đến chăm được, nếu tới không phải là tới quấy rối sao. Tôi nói để bà ngoại đứa nhỏ đến chăm sóc, sau đó cô ta còn bảo đứa trẻ đừng gọi tôi là bà nội. Cô nói xem, cái này giống lời con người nên nói sao?"

Bà cụ kể khổ với Lưu Thải Hồng, đương nhiên, trong lời này có bao nhiêu là thật lòng cũng không biết.

"Ôi trời, vậy thật đúng là không may. Cũng không trách bà được, bà ngoại đứa nhỏ ở ngay trong thành phố, tới chăm sóc con gái sau sinh cũng không có gì ghê gớm. Bà chủ thật sự không nên làm như vậy, không cho đứa trẻ nhận bà nội."

Những lời này Lưu Thải Hồng ngược lại là nói thật lòng, nghĩ đến bà ta và Vương Mộng Mộng, bà ta chắc chắn sẽ không thấy phiền, mà còn rất vui lòng chăm sóc con gái sau khi sinh, để cho người khác chăm sóc bà ta lại không yên tâm.

"Đúng vậy, cô ta chính là kiểu không biết điều, thật sự là gia môn bất hạnh. Những lời này tôi không dám nói trước mặt con trai tôi, bình thường áp lực công việc của nó cũng đã nhiều rồi, tôi không muốn làm nó phiền lòng thêm. Nhưng cô nhìn cô ta xem, cứ ba ngày lại cãi nhau một trận nhỏ, năm ngày lại cãi một trận lớn..." Bà cụ càng nói càng hăng…

Thôn Phong Thu Loan.

Sau khi xong việc, Trương Vũ lấy nước nóng lau rửa cho Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh cảm thấy có chút ngượng ngùng.

"Không cần phải thẹn thùng, anh cũng đã nhìn thấy hết và sờ qua rồi mà." Trương Vũ cười đùa.

“Nhưng đó là ban đêm, còn bây giờ là ban ngày." Mặt Vương Tiểu Thanh đỏ bừng, phía dưới cũng hơi khó chịu, cảm giác đau và căng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 212: Chương 212


"Có hơi đỏ, tất cả là lỗi của anh, dùng lực hơi quá." Trương Vũ nghĩ đến việc mua thuốc để bôi cho cô.

"Anh đúng là không biết xấu hổ mà." Vương Tiểu Thanh không ngờ Trương Vũ lại nói những lời táo bạo như vậy mà không một chút ngượng ngùng.

"Nào, để anh giúp em mặc quần áo." Trương Vũ lấy quần áo của Vương Tiểu Thanh từ tủ quần áo ra, giúp cô từ từ mặc vào, về phần tại sao từ từ, bởi vì trên người cô chồng chất vết bầm tím.

"Em đi rửa mặt đi, anh sẽ dọn dẹp giường rồi nấu bữa sáng cho em."

Trương Vũ cũng mặc áo khoác vào, lúc nãy chỉ mặc áo lót.

"Em biết rồi." Vương Tiểu Thanh chậm rãi bước đi, cử động nhẹ nhàng.

Trương Vũ chuẩn bị dọn giường, khi lật chăn lên nhìn thấy vệt m.á.u đỏ trên ga trải giường.

Mặt Trương Vũ đỏ lên, cảm xúc lẫn lộn. Cô đã trao tất cả cho anh, cô thuộc về anh rồi, sau này anh nhất định không để cô chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.

Trương Vũ tháo ga trải giường ra, rồi tìm ga trải giường sạch sẽ từ tủ quần áo để thay vào, ga giường bị bẩn đem đi ngâm nước trước, lát nữa sẽ giặt. Trước tiên phải nấu ăn, gần tới trưa rồi.

Trương Vũ nhìn tủ bếp một chút, có đủ mọi thứ, có thịt, có trứng, có cả rau xanh.

Anh quyết định nấu món trứng xào ớt và tai heo xào mà Vương Tiểu Thanh thích nhất.

Anh nhóm lửa rồi đổ gạo vào nồi, rồi lấy đồ ăn vặt từ tủ đưa cho Vương Tiểu Thanh.

"Em ăn chút đi, cơm phải nửa tiếng nữa mới xong." Trương Vũ cũng đói, huống chi Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh nhận lấy, chậm rãi ăn, không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, cô đã trở thành phụ nữ, loại cảm giác này, cũng rất thú vị.

au khi hai người ăn cơm xong. Trương Vũ bế Vương Tiểu Thanh đặt lên giường, bắt đầu c** q**n áo của cô.

"Anh làm gì vậy?" Vương Tiểu Thanh giữ chặt quần áo không cho anh cởi, cô còn chưa hồi phục lại mà anh lại muốn nữa.

"Em đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn em ngủ một giấc. Tối qua em không ngủ ngon, lát nữa anh rửa bát xong sẽ về nhà một lát, tối anh quay lại nấu cơm cho em. Em cứ nằm nghỉ, đừng dậy nấu ăn."

Trương Vũ bất đắc dĩ giải thích, anh thực sự không có ý gì khác, chỉ muốn giúp cô cởi áo khoác để cô ngủ ngon hơn thôi.

"Được, thế còn tạm được." Vương Tiểu Thanh để Trương Vũ cởi áo khoác và quần ngoài, rồi chui vào trong chăn.

Trương Vũ rửa bát xong, mang chăn ra điểm thanh niên tri thức để giặt, không có ai ở điểm tri thức nhưng Vương Tiểu Thanh có chìa khóa mở cửa. Giặt xong, anh phơi chăn ở điểm tri thức.

Về đến nhà, mọi người đã ăn cơm xong. Người trong nhà không biết Trương Vũ đã ở lại nhà Vương Tiểu Thanh nhiều lần rồi.

Bởi vì bình thường Trương Vũ cũng hay ra ngoài từ sớm và về nhà khi đã muộn, mọi người trong nhà nghĩ anh đi chợ đen, dù sao người trong nhà cũng quen rồi.

"Em trai, mới sáng sớm mà em đi đâu vậy? Tối qua em không về nhà à?" Trương Dũng từ trong bếp đi ra, vừa mới rửa bát xong.

"Tối qua em về, muộn quá nên mọi người không biết thôi." Trương Vũ nói dối.

"Ồ, vậy em ăn chưa? Trong nồi còn cơm đấy."

Mặc dù Trương Vũ không ở nhà, nhưng gia đình vẫn để phần cho anh, nếu anh về muộn thì chỉ cần hâm nóng lại là có thể ăn.

"Em ăn rồi, anh không cần lo. Giờ em ra ngoài một lát." Trương Vũ nói rồi leo lên xe đạp đi luôn.

Trương Dũng nhìn Trương Vũ đi xa rồi mới vào nhà.

“Ai tới vậy?”

Tào Chiêu Đệ giờ phút này đang nằm trên giường đan áo len, vừa mới nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện.

"Là em trai, nó về lấy xe đạp rồi đi rồi. Anh hỏi nó ăn chưa, nó bảo ăn rồi." Trương Dũng cũng leo lên giường nằm.

"Anh nói xem, chú út làm gì mà kiếm được tiền nhiều thế? Anh bảo nó dạy anh đi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 213: Chương 213


Em không ngại sống khổ, nhưng bây giờ chúng ta sắp có con rồi, không thể để con phải chịu khổ như chúng ta được."

Tào Chiêu Đệ ghen tỵ với khả năng kiếm tiền của Trương Vũ từ lâu lắm rồi, nhìn mỗi lần Trương Vũ mua nhiều thịt, cô ta biết chắc chắn Trương Vũ kiếm được nhiều tiền.

"Anh biết rồi, anh sẽ hỏi nó sau." Trương Dũng cũng bắt đầu suy nghĩ về lời Tào Chiêu Đệ nói.

Tào Chiêu Đệ không nói thêm gì, dù sao cũng không thể gấp gáp được.

Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ đi rồi, liền vào trong không gian, ngâm mình trong nước suối để loại bỏ mệt mỏi, cảm giác khó chịu ở ch* k*n cũng hết.

Sau đó, Vương Tiểu Thanh liền bắt đầu đọc sách, đọc một chút liền ngủ thiếp đi trong không gian, cho đến khi có tiếng gõ cửa.

"Cốc cốc cốc, Tiểu Thanh, em ngủ à, anh đến rồi." Trương Vũ gõ cửa, giờ đã là năm giờ chiều rồi.

"Em đến đây." Vương Tiểu Thanh nhanh chóng đi ra khỏi không gian. mở cửa rồi quay lại giường.

"Tiểu Thanh, anh có quấy rầy giấc ngủ của em không? sớm biết như vậy anh đã đến muộn hơn một chút."

Trương Vũ đi vào phòng, đặt một đống đồ lên bàn, thấy Vương Tiểu Thanh còn ngái ngủ, anh có chút áy náy.

"Không sao đâu, em cũng không ngủ thêm được nữa, không thì tối lại không ngủ được."

Vương Tiểu Thanh nói thật, không thể cứ nằm mãi như vậy được.

"Nào, để anh bôi thuốc cho em." Trương Vũ lấy từ trong túi ra một lọ thuốc.

"À... bôi thuốc ở đâu?" Vương Tiểu Thanh không hiểu. cô đâu có bị thương ở đâu.

"Bôi... bôi ở dưới, có chút sưng đỏ." Trương Vũ ngại ngùng gãi đầu.

"Không cần đâu, giờ đã không sao nữa rồi, em không bôi đâu." Vương Tiểu Thanh đã ngâm nước suối, không còn vấn đề gì nữa, hơn nữa chỗ đó cũng không thể tùy tiện bôi thuốc được.

"Vậy, anh để thuốc ở đây đã, em muốn ăn gì, anh nấu cho em."

Trương Vũ nghĩ Vương Tiểu Thanh ngượng ngùng cho nên không muốn bội, đành để sau vậy.

"Em muốn ăn bánh bún." Vương Tiểu Thanh thích món bánh có nhân bún, làm bánh hay là bánh nướng đều ăn ngon.

"Được, anh làm ngay. Anh còn mua mứt hoa quả, em nếm thử đi."

Trương Vũ lấy một quả ô mai từ túi ra đưa cho Vượng Tiểu Thanh, cô đón lấy bằng miệng.

"Ừm, ngon lắm, chua chua ngọt ngọt." Vương Tiểu Thanh hài lòng gật đầu, người bán mứt này cũng khá hào phóng, họ cho nhiều đường, chắc hẳn bán không rẻ.

Trương Vũ bắt đầu nhào bột làm bánh, Vương Tiểu Thanh bên ngồi cạnh sưởi ấm.

"Trương Vũ, chiều nay anh lên thị trấn hả?"

"Đúng vậy, anh đi bệnh viện mua thuốc cho em, sau đó đi chợ đen mua đồ ăn vặt, rồi quay về" Trương Vũ cười.

"Trên thị trấn đông không, người mua bán thế nào?" Vương Tiểu Thanh nghĩ nếu không ngày mai lên thị trấn dạo một vòng chơi, cứ ở trong nhà mãi cũng thấy chán.

"Ừm, đông lắm, đông hơn bình thường. Buổi chiều cũng có nhiều người bán, bình thường tới trưa là họ dọn hàng hết rồi, hiện tại đều bán đến buổi chiều mới dọn hàng".

Trương Vũ cắt ngắn miến đã ngâm nước nóng để tránh việc miến quá dài và khó ăn.

Hai mươi phút sau, Vương Tiểu Thanh đã được thưởng thức món bánh miến thơm phức, nóng hổi.

"Ngon quá, em có thể ăn thêm mấy cái." Vương Tiểu Thanh dạ dày nhỏ, mỗi lần đều nói mình có thể ăn nhiều, nhưng mỗi lần ăn không bằng một nửa Trương Vũ, đã nói ăn no rồi.

"Em ăn nhiều vào, lần sau anh sẽ làm tiếp cho em." Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh ăn ngon lành, cảm thấy vui hơn cả khi chính mình ăn.

Thượng Hải.

Buổi trưa, bà Ngô đặc biệt nấu món cua hấp và sườn xào chua ngọt mà xưởng trưởng Ngô thích, cùng với thịt xào ớt mà Ngô Vệ Giang thích ăn.

"Vệ Giang, gọi ba ra ăn cơm đi." Bà Ngô bưng món cuối cùng lên bàn.

"Dạ." Ngô Vệ Giang tắt tivi, đứng dậy đến phòng làm việc gọi xưởng trưởng Ngô.

"Ba, ăn cơm thôi."

"Ừm, ba ra ngay." Xưởng trưởng Ngô tháo kính ra, xoa xoa mắt, nhìn màn hình máy tính cả buổi sáng khiến mắt ông có chút mỏi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 214: Chương 214


Một nhà ba người ngồi vào bàn ăn cơm.

"Mẹ, lâu rồi mẹ không nấu ăn ở nhà phải không?" Ngô Vệ Giang nhìn ba mẹ không nói chuyện, cố gắng làm dịu bầu không khí.

"Đúng vậy, từ khi cô Lưu đến, mẹ không nấu ăn nữa. Tay nghề của mẹ chắc chắn đã giảm sút rồi."

Bà Ngô tự giễu, xem ra sau này nếu có thời gian vẫn phải xuống bếp thường xuyên mới được, nếu không sau này sẽ quên cách nấu ăn.

Xưởng trưởng Ngô không nói gì, dù sườn xào chua ngọt của bà Ngô không ngon bằng Lưu Thải Hồng làm, nhưng ông không thể nói ra, nếu không vợ ông sẽ không vui.

"Cua hôm nay khá tươi, chắc không rẻ đâu nhỉ?"

"Đúng vậy, đắt hơn bình thường. bán cũng ít lắm. phải đi hai chơ mới mua được."

"Cảm ơn em, chuyện mẹ bị tiêu chảy, em đừng để trong lòng, em cũng không muốn thế mà."

Xưởng trưởng Ngô suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định an ủi vợ, ông biết trong lòng cô chắc chắn cảm thấy có lỗi.

Nghe được lời an ủi của chồng, bà Ngô thực sự tin rằng ông không trách mình, cũng thả lỏng lại.

"Không sao đâu, lỗi tại em không cẩn thận, mua phải đồ không tốt. Từ giờ về sau em sẽ tự nấu cho sạch sẽ."

Ngô Vệ Giang thấy ba mẹ đã nói chuyện hòa giải, cảm thấy yên tâm hơn.

"Ba mẹ, thôi hai người đừng âu vếm nữa, không thức ăn nguội hết mất."

"Con đấy, à phải rồi, nhắc tới mẹ mới nhớ, mẹ muốn hỏi con thích kiểu con gái như thế nào. Con không biết đấy chứ, con về rồi, hàng xóm láng giềng đều hỏi con có người yêu chưa, muốn giới thiệu đối tượng cho con."

Bà Ngô nghĩ con trai mình cũng đã lớn, hơn hai mươi tuổi rồi, cần phải lo chuyện hôn nhân.

"Không cần đâu mẹ, con không muốn xem mắt, con muốn tự do yêu đương, để con tự tìm, nếu không được mới tính sau."

Ngô Vệ Giang thực sự không có tâm trạng để hẹn hò, bây giờ là thời điểm quan trọng để thăng chức, anh cần tập trung vào sự nghiệp.

"Con à, thôi được rồi, vậy mẹ sẽ đợi." Bà Ngô biết con trai chỉ quan tâm đến sự nghiệp, hiện tại không muốn hẹn hò.

Tại bệnh viện.

Buổi trưa, Lưu Thải Hồng đi xuống nhà ăn của bệnh viện mua mì chay.

"Ông chủ, nấu mềm một chút nhé." Lưu Thái Hồng dặn dò kỹ.

Lần này bà ta kịp thời đưa bà cụ đi bệnh viện chữa trị, tạo cho mối quan hệ giữa bà ta và bà cụ tiến thêm một bước. Bà cụ đối xử với bà ta giống như người trong gia đình.

Lưu Thải Hồng nghĩ cần phải nỗ lực hơn nữa, chiếm được lòng tin của bà cụ, về sau nếu thật sự đến ngày đó, bà cụ có thể nói vài lời tốt cho bà ta.

"Bà ơi, bà ăn cháo mấy hôm nay, chắc miệng nhạt lắm, nên cháu mua mì cho bà ăn."

Lưu Thải Hồng mở hộp cơm, quả nhiên bà cụ vui vẻ.

"Tiểu Lưu, cô thật chu đáo, ngay cả con trai tôi ở đây cũng không chăm sóc tôi tốt như cô. Cảm ơn cô."

Bà cụ vui vẻ vì có một người giúp việc tốt như vậy.

"Bà ơi, bà khách sáo quá, nào, bà ăn mì nhé."

Lưu Thải Hồng đưa mì cho bà cụ để bà cụ tự mình ăn mì, bà cụ đã hồi phục rồi, tự ăn sẽ tốt hơn.

Chiều tối, xưởng trưởng Ngô và Ngô Vệ Giang đến, xưởng trưởng Ngô ngồi trò chuyện với bà cụ một chút rồi lái xe đưa Lưu Thải Hồng trở về. Ngô Vệ Giang ở lại chăm sóc bà nội.

Trên đường về, xưởng trưởng Ngô không nói gì, chỉ tập trung lái xe, Lưu Thái Hồng không biết nên nói gì nên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sau khi về đến nhà, Lưu Thải Hồng liền đi vào bếp nấu ăn. Tục ngữ có câu, muốn chiếm được trái tim của người đàn ông phải chiếm được dạ dày của anh ta.

Lưu Thải Hồng nếm thử món ăn của bà Ngô nấu, hiểu được tại sao bà cụ không thích ăn món bà Ngô nấu. Thật khó ăn, sườn cứng không nhai nổi.

Lưu Thải Hồng nấu lại sườn, sau đó xào nấu lại biến tấu một chút, cuối cùng thì cũng ăn được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 215: Chương 215


Trong nhà còn giò heo, Lưu Thải Hồng liền nấu món giò heo kho, xào rau cải, vậy là đủ.

"Ông chủ, bà chủ, ăn cơm thôi." Lưu Thải Hồng bưng thức ăn lên bàn.

Xưởng trưởng Ngô ăn sườn xào chua ngọt, cảm thấy hương vị ngon hơn nhiều, buổi tối ăn thêm nửa bát cơm.

Lưu Thải Hồng nhìn thấy, trong lòng cao hứng, nghĩ rằng xưởng trưởng Ngô đã thích món ăn của mình nấu, không lâu sau ông ấy sẽ thích cả con người mình.

Sáng hôm sau, Lưu Thải Hồng dậy từ sớm, dọn dẹp phòng cho bà cụ và thông gió.

Bà ta không nấu bữa sáng, nghĩ rằng sẽ ăn ở bệnh viện.

Bà Ngô quyết định không đến bệnh viện, vì có nhiều người đi rồi không cần bà phải đi nữa, tránh chen lấn bà cụ. Xưởng trưởng Ngô cũng thấy hợp lý nên không nói gì, chở Lưu Thải Hồng đi.

Đến bệnh viên, bọn họ mua một phần cháo cho bà cụ, những người khác thì ăn mì nhưng không ngon lắm.

Bà cụ ăn cháo, thấy nhạt nhẽo vô vị.

"Bà ơi, trưa nay cháu sẽ làm món ngon cho bà." Lưu Thải Hồng lên tiếng an ủi, bác sĩ đã nói đã không sao rồi, chỉ cần hai ngày tới không ăn thức ăn khó tiêu hóa thì không sao.

"Tốt, tốt quá, mấy ngày nay tôi đã giảm đi vài cân rồi." Bà cụ than phiền, ăn cháo mấy ngày liền, miệng cũng nhạt nhẽo.

"Mẹ, lát nữa mẹ muốn ăn gì thì bảo tiểu Lưu làm." xưởng trưởng Ngô giúp bà cụ thu dọn đồ đạc, không có nhiều đồ lắm, chỉ có ít quần áo và đồ vệ sinh cá nhẫn mà thôi.

Lưu Thải Hồng đỡ bà cụ, xưởng trưởng Ngô xách đồ, Ngô Vệ Giang lo thủ tục xuất viện, mọi người đi về nhà.

Bà cụ thấy bà Ngô không đến, trong lòng không vui, nghĩ rằng bà Ngô chắc chắn là chột dạ, nếu không vì sao không dám đến gặp mình, làm mình nôn mửa tiêu chảy. Tất nhiên, nếu bà Ngô mà đến, bà cụ cũng không vui, nhìn thấy bà Ngô sẽ chướng mắt.

Về đến nhà mới mười giờ.

"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi một lát đi." xưởng trưởng Ngô muốn đưa bà cụ lên giường nằm nghỉ.

"Không cần đâu, mẹ nằm hai ngày nay rồi, mệt c.h.ế.t đi được, mẹ muốn xem tivi."

Bà cụ tinh thần tốt, muốn xem tivi, xưởng trưởng Ngô có chút dở khóc dở cười, đành đỡ bà cụ ra sô pha.

Lưu Thải Hồng chào bà cụ rồi đi chợ mua thức ăn, trong nhà có thức ăn nhưng không phù hợp với bà cụ, nếu không có lát nữa bà cụ sẽ mất hứng.

Lưu Thải Hồng mua nhiều rau củ mềm cho bà cụ, buổi trưa nấu cháo trứng thịt băm, cà tím om, măng xào thịt hun khói, dưa chua xào, rau cải xào thịt. Bữa cơm hôm nay mọi người đều hài lòng, ai cũng ăn ngon miệng.

Buổi tối, sau khi rửa bát xong, Trương Vũ vẫn chưa đi. Vương Tiểu Thanh tưởng anh sẽ ở lại, nên sau khi rửa mặt xong cô ngồi trên giường đọc sách.

"Buổi tối đừng đọc nhiều, không tốt cho mắt." Trương Vũ bật hai cái đèn pin lên, căn phòng sáng bừng lên giống như bật đèn điện vậy.

"Em biết rồi, nhưng em thấy buồn chán, muốn đọc sách để g.i.ế.c thời gian."

Vương Tiểu Thanh đang đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm, khá thú vị, không ngờ thời đại này cũng có những cuốn sách như vậy.

"Tiểu Thanh, em đã nghĩ đến việc khi nào chúng ta sẽ tổ chức đám cưới chưa?" Trương Vũ muốn tổ chức đám cưới ngay ngày mai, nhưng sợ Vương Tiểu Thanh không muốn sớm như vậy nên trước tiên hỏi ý kiến cô.

"Ừm... sao cũng được, em không có yêu cầu gì cả, anh tự quyết định đi."

Vương Tiểu Thanh cảm thấy dù sao cô cũng đã là người của anh rồi, tổ chức đám cưới cũng chỉ là một nghi lễ, sớm hay muộn không quan trọng. Hơn nữa cô cũng không rành về phong tục ở đây, cô chỉ cần chuẩn bị tốt để làm một cô dâu xinh đẹp là được.

"Thật sao? Vậy anh sẽ quyết định vào tháng Giêng, tháng Giêng không bận rộn lắm. Đợi vài ngày nữa anh sẽ cho người mang sính lễ đến, dự kiến sẽ tổ chức hỗn lễ vào khoảng ngày 16 tháng Giêng nhé."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 216: Chương 216


Trương Vũ muốn sớm một chút cưới bảo bối của mình về nhà.

"Anh chuẩn bị sinh lễ gì?" Vương Tiểu Thanh ngay lập tức phấn khởi.

"Chuyện này, bí mật, đợi vài ngày nữa em sẽ biết."

Trương Vũ tính toán khoảng ngày 28 hoặc 29 tháng chạp sẽ mang sính lễ đến, vậy hai ngày này phải tranh thủ thời gian đi chuẩn bị ngay.

"Hừ, biết rồi." Vương Tiểu Thanh phụng phịu.

"Tiểu Thanh, còn một việc nữa anh muốn bàn với em." Trương Vũ ngại ngùng gãi đầu.

"Ừm, chuyện gì anh nói đi." Vương Tiểu Thanh gấp sách lại.

"Theo đạo lý mà nói, anh cưới em thì phải đưa em về nhà, nhưng người như chị dâu, anh không muốn em sống chung với chị ta, chị ta sẽ khiến em không thoải mái.

Bây giờ anh xây nhà mới cũng không kịp, vì vậy sau khi chúng ta kết hôn xong thì vẫn ở đây, sau đó anh sẽ chọn địa điểm rồi xây nhà mới"

Trương Vũ có ý định sau khi cưới xong thì tạm thời sống ở đây, đợi sau khi tổ chức xong thì mới từ từ xây nhà mới.

Nếu bây giờ xây nhà mới, đang trong dịp Tết gọi người làm cũng không tiện, tiền công cũng đắt.

Sau Tết thì thời gian chờ đợi lại quá lâu, xây nhà gạch khoảng chừng hơn một tháng mới có thể hoàn thành.

"Được mà, chúng ta cứ sống ở đây đi, không cần xây nhà mới. Anh quên rồi sao, em đã nói với anh, hai năm nữa chúng ta sẽ đi học đại học, không ở nhà, nên cũng không cần xây nhà mới làm gì."

Vương Tiểu Thanh cảm thấy xây nhà ở nông thôn cũng lãng phí, dù sao cô cũng muốn đi ra ngoài phát triển, có lẽ sẽ định cư ở thành phố, nên tạm thời trong hai năm cứ sống ở căn nhà này cũng không sao.

"Em nói cũng đúng, chuyện xây nhà tạm thời không tính nữa. Em cứ yên tâm chờ làm cô dâu của anh thôi.”

Trương Vũ cũng đồng ý với quan điểm của Vương Tiểu Thanh.

"Được rồi, em biết rồi. Tối nay anh về nhà chứ?"

Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ vẫn chưa lên giường, chắc anh sẽ không ở lại đây.

"Ừm, tối nay anh về nhà, em cũng nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, mai anh đi lên thị trấn, em có muốn đi không?" Trương Vũ đứng dậy, chuẩn bị về nhà.

"Em... đi, ở nhà nằm mãi cũng chán." Vương Tiểu Thanh thật sự cảm thấy nhàm chán.

"Hay là mai anh đưa em đi thành phố Hành chơi một chuyến?" Trương Vũ sợ Vương Tiểu Thanh ngại trời lạnh, hiện tại thời tiết mỗi ngày chỉ có vài độ.

"Thành phố Hành, có hơn thị trấn nhiều không?" Vương Tiểu Thanh có chút tò mò.

"Ừm, nơi đó rộng lớn hơn, những thứ khác cũng xem xem nhau, có siêu thị lớn, bệnh viện lớn, chợ lớn, chợ đen cũng lớn."

Trương Vũ cũng ít đi, mỗi lần đi chỉ để bàn chuyện làm ăn, mua bán với chợ đen ở thành phố Hành, chưa thực sự đi chơi.

"Ồ, chúng ta đi như thế nào, bằng ô tô phải không?" Vương Tiểu Thanh nhớ đến việc Lưu Hiểu Yến về nhà chính là ngồi ô tô đi thành phố Hành.

"Ừm." Trương Vũ gật đầu.

"Được, em đi. Em muốn mua đồ cưới ở thành phố Hành."

Vương Tiểu Thanh ngẫm lại có chút hưng phấn, tuy rằng thời tiết có chút lạnh, nhưng cô vẫn muốn mặc thật xinh đẹp vào ngày cưới.

"Được, vậy ngày mai phải đi sớm một chút, xe đi thành phố Hành cứ mỗi giờ có một chuyến, chúng ta xuất phát lúc bảy giờ, bắt chuyến xe lúc tám giờ, như vậy mới có thể đi dạo được nhiều. Em thấy sao?"

Trương Vũ dự định đi thành phố Hành mua đồ.

"Được, em biết rồi. Sáng mai anh đến đón em." Vương Tiểu Thanh háo hức, mong chờ được đi mua sắm.

"Ừm, nghỉ ngơi sớm một chút." Trương Vũ cúi xuống hôn Vương Tiểu Thanh một cái, rồi đóng cửa đi về.

Trên đường về, Trương Vũ suy nghĩ xem nên mua sính lễ gì cho phù hợp, tuy rằng bây giờ phổ ba chuyển một vang, nhưng xe đạp và đồng hồ đeo tay Vương Tiểu Thanh đã có rồi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 217: Chương 217


Máy may thì Vương Tiểu Thanh không biết dùng, không cần phải mua, mua radio còn không bằng mua TV, hiện tại ngày nào Vương Tiểu Thanh cũng kêu buồn chán.

Chỉ tiếc là trong thôn vẫn chưa có điện, nghe nói nhiều thôn khác đã có điện rồi, Trương Vũ vừa đi vừa đổi hướng, đi thẳng đến nhà trưởng thôn.

"Chú trưởng thôn, cốc cốc cốc, chú trưởng thôn, chú ngủ chưa?"

Trương Vũ gõ cửa, thấy trong nhà vẫn còn sáng đèn, chắc chưa đi ngủ.

Trưởng thôn đang cùng vợ kiểm tra sổ sách, sổ sách trong thôn phải được kiểm tra bởi lãnh đạo, kiểm tra xem có th*m nh*ng hay không.

"Ai đấy? Bà nó, bà mau ra mở cửa đi."

Trưởng thôn cất sổ sách đi, ban đêm kiểm tra cũng không tiện, ánh sáng không đủ, để ngày mai rồi kiểm tra tiếp.

"Trương Vũ tới, muộn thế này còn đến, tìm ông ấy có chuyện gì, ông ấy đang ở chỗ bếp lửa."

Vợ trưởng thôn mở cửa cho Trương Vũ đi vào.

"Cảm ơn bác gái."

Trương Vũ bước vào, trưởng thôn đang ngồi bên bếp lửa hút thuốc.

"Chú, cháu đến tìm chú hỏi thăm một chuyện." Trương Vũ ngồi xuống ghế cạnh đó.

"Chuyện gì vậy?" Trưởng thôn nhả khói thuốc.

"Lần trước trong lúc họp, chú có nói thôn mình sắp có diện, cháu muốn biết sắp chính là bao lâu. Cháu chuẩn bị mua radio, sợ tới lúc đó không có điện thì nghe không được."

Trương Vũ không thể nói mình muốn mua TV. như vậy chẳng khác nào là đi khoe khoang. khiến người khác ghen tv hay sao.

"Trời ơi, Trương Vũ, cậu giỏi quá, như vậy trong thôn mình, cậu là người đầu tiên mua radio đấy." Vợ trưởng thôn kêu lên.

"Bác gái bác cứ nói quá, chẳng phải vì chưa có điện sao, nếu như có điện, đừng nói tới mua radio, có khi bác gái lại mua TV luôn rồi"

Lời này của Trương Vũ cũng không phải là nịnh hót, nhà trưởng thôn là một trong những nhà giàu có nhất thôn này, nhìn nhà cửa là biết.

"Nói thật, TV thật đúng là rất thú vị đấy, lần trước tôi đi lên thị trấn có đến nhà bạn bè xem qua, đúng thật là tôi cũng muốn mua một cái, nhưng khổ nỗi thôn mình vẫn chưa có điện.

Trương Vũ, vấn đề vừa rồi cậu hỏi, tôi có thể nói cho cậu biết, qua Tết Nguyên tiêu, thôn mình sẽ có điện.

Nếu như không phải tới Tết, nhân viên công tác nghỉ lễ, thì thôn mình đã có điện rồi. lắp xong thôn chúng ta, liền tới thôn Đại Hà."

Vốn Trưởng thôn muốn giữ lại tin tức này để đầu năm thông báo cho mọi người biết.

"Thật tốt quá, trưởng thôn. Chuyện này cháu sẽ giữ bí mật, để chủ tự thông báo với mọi người trong thôn sẽ tốt hơn. Cháu xin phép về trước." Trương Vũ rất biết ý, hứa sẽ giữ kín chuyện này để tăng uy tín cho trưởng thôn.

"Được rồi, cậu đúng là từ nhỏ đã thông minh." Trưởng thôn gật đầu.

Sau khi vợ trưởng thôn tiễn Trương Vũ về, bà lập tức trở lại phòng bếp.

"Ông nó, chuyện lớn thế này mà ông không nói gì với tôi!" Vợ trưởng thôn không hài lòng.

"Nói cho bà biết, thì cái miệng to của bà chưa đầy một ngày là cả làng này đều biết hết.

Thôi được rồi, chuyện này giữ kín thêm hai ngày nữa, mùng một Tết tôi sẽ thông báo cho mọi người cùng vui."

Trưởng thôn biết vợ mình là người không giữ được mồm miệng.

"Được rồi, nhưng năm sau nhà mình cũng phải mua một cái TV nhé." Vợ trưởng thôn vốn đã muốn từ lâu.

"Được rồi, muốn mua thì mua, nhưng bà đừng có đi khoe khoang lung tung, người ta sẽ nói này nói nọ"

Trưởng thôn dù tham lam nhưng lại sợ người khác nói mình tham lam, nếu không trong nhà sao lại có tiền như vậy.

"Biết rồi, biết rồi." Vợ trưởng thôn vui vẻ bỏ củi vào bếp, chuẩn bị đi ngủ. Một số chuyện không quan trọng thì muốn nói cứ nói, còn chuyện này thì chắc chắn sẽ giữ kín.

Trương Vũ không ngờ mình lại gặp may như vậy, ngày mai sẽ đi xem TV. Nhưng tạm thời sẽ giữ bí mật với Vương Tiểu Thanh, đợi mua về rồi mới nói để cô bất ngờ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 218: Chương 218


Về đến nhà. Trương Vũ gõ cửa phòng Trương Dũng.

"Anh, ngủ chưa? Em có chuyện muốn nói.”

Hai phút sau, Trương Dũng mặc quần áo ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy, em trai?"

"Đi vào phòng mẹ rồi nói chuyện." Trương Vũ cầm đèn pin đi về phía phòng của bà Vương, rồi gõ cửa.

"Mẹ, mẹ ngủ chưa?"

"Chưa." giường của bà Vương nằm gần cửa, không cần dậy thay quần áo, bà ngồi dậy mở cửa.

Trương Vũ và Trương Dũng đi vào, nhanh chóng đóng cửa lại, trời lạnh quá.

"Có chuyện gì mà hai anh em con lại đến giờ này?" Bà Vương khoác thêm áo.

Trương Vũ ngồi xuống ghế, Trương Dũng ngồi trên giường.

"Mẹ, anh cả, con dự định sau Tết Nguyên Tiêu sẽ tổ chức đám cưới với Tiểu Thanh". Trương Vũ nói mà có chút ngại ngùng.

"Tốt quá, đây là chuyện vui. Mẹ có tiền, nhà mình hai năm nay cũng dành dụm được vài trăm đồng, đủ để chuẩn bị sính lễ."

Bà Vương nói xong liền chuẩn bị đi lấy số tiết kiệm. Hai năm trước, để tổ chức đám cưới cho con trai lớn, gia đình đã nợ một ít, sau đó Trương Vũ đã trả nợ giúp.

Hai năm nay, chi tiêu trong nhà đều do Trương Vũ lo, thường xuyên mua thịt và đồ ăn ngon, tiền trong tay mình chỉ vào không ra, nên bà tiết kiệm được bảy tám trăm đồng.

"Mẹ, con có tiền, không cần dùng tiền trong nhà."

Trương Vũ không định dùng tiền của gia đình, anh và anh mặt sẹo một năm qua kiếm được hơn mười vạn từ việc bán hàng của chị câm.

Sau khi trả lương cho đàn em, còn lại mấy vạn.

Anh mặt sẹo là đại ca, được chia nhiều hơn, anh cũng được chia hơn bốn vạn, cộng với số tiền trước đó, số tiết kiệm của anh có hơn sáu vạn.

"Con trại, như vậy không được. Tiền con kiếm được là của riêng con, anh trai con cưới cũng dùng tiền trong nhà, con cưới cũng phải dùng tiền trong nhà, như vậy mẹ mới yên tâm được. Trương Dũng, con nói xem có đúng không?"

Bà Vương hỏi ý kiến con trai cả.

"Đúng vậy, em trai. Mẹ nói đúng, tiền của em để dành sau này còn dùng tới nữa.” Trương Dũng gật gật đầu.

"Thế này nhé, sính lễ con tự lo, con tự chuẩn bị, tiệc cưới mẹ và anh cả chuẩn bị. Như vậy cũng tính là dùng tiền trong nhà. Con có cách kiếm tiền, mọi người không cần lo con không có tiền."

Trương Vũ nhường một bước, chuẩn bị tiệc cưới cũng không tốn quá nhiều tiền, chỉ vài chục đồng là đủ.

"Vậy được rồi, Trương Dũng, chúng ta sẽ sơn lại phòng cho Trương Vũ, mua hai bộ chăn đệm mới, thêm một cái bàn trang điểm, tiệc cưới thì phải làm thật hoành tráng"

Bà Vương vui vẻ, trước đây luôn lo lắng về đám cưới của con trai, sợ rằng con trai và Vương Tiểu Thanh không thể thành đôi. Bây giờ thì tốt rồi, sắp tới đám cưới rồi.

"Mẹ, không cần trang trí phòng quá đẹp, sau Tết con và Tiểu Thanh sẽ ở chỗ cô ấy."

Trương Vũ không muốn mẹ nghĩ rằng mình muốn ra ở riêng, nhưng thực tế là vậy, cuối cùng cũng phải ra riêng thôi.

Quả nhiên, câu nói này khiến mẹ anh và anh trai đều im lặng.

"Cái này sao mà được, sao con lại ở bên nhà gái, nói ra lại làm cho người ta chê cười."

Bà Vương cảm thấy như vậy giống như con trai bà đi ở rể.

"Mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi. Bây giờ xây nhà mới thì không kịp, hơn nữa chỗ Tiểu Thanh cũng là nhà mới xây, chỉ mới xây được tầm một năm. Nhà cửa giá bao nhiêu, con sẽ trả tiền cho Tiểu Thanh, coi như con mua căn nhà đó, như vậy cũng không tính là ở rể"

Trương Vũ đã suy nghĩ thấu đáo, anh không muốn mẹ và anh cả phải khó xử.

"Được, con có suy nghĩ của riêng mình, mẹ tôn trọng quyết định của con. Thế này nhé, cưới xong Tiểu Thanh về nhà mình ở ba ngày, sau đó chúng ta sẽ chia nhà, hai con về nhà bên kia ở "

Bà Vương cũng hiểu, hai con trai rồi cũng phải ra ở riêng. Có thể bây giờ không sao, nhưng về sau vẫn phải ra ở riêng. Bình thường người trong thôn đều là con cái lớn lên, nhà cửa chật chội mới ra ở riêng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 219: Chương 219


Nhưng bà Vương cũng biết, Tào Chiêu Đệ mồm miệng không sạch sẽ, nói nhiều, dễ sinh chuyện, ra riêng sớm thì tốt hơn.

"Được, cứ làm theo lời mẹ nói. Chuyện này để năm sau lại bàn tiếp, mẹ, anh cả, việc tổ chức tiệc cưới con giao cho hai người, còn lại con sẽ chuẩn bị. Ngày 29 tháng Chạp, nhờ bà mối Triệu trong thôn mình đến giúp chuẩn bị sính lễ"

Theo quy định trong thôn, phải có bà mối tới giúp, vì bà mối biết nói những lời hay ý đẹp, mang lại may mắn.

"Được, vậy chúng ta không cần lo lắng nữa. Về nghỉ ngơi sớm đi."

Bà Vương gật đầu, con trai út có chủ kiến, không cần lo quá nhiều.

Trương Vũ và Trương Dũng đi ra ngoài, đóng cửa lại.

"Em trai..."

Trương Dũng gọi Trương Vũ lại, dường như có lời muốn nói nhưng lại ngập ngừng.

"Có chuyện gì anh cứ nói, giữa anh em mình không cần phải ngại."

Trương Vũ nhận ra Trương Dũng có chút do dự.

"Trương Vũ, vợ anh đang mang thai, sau này sinh con, về sau chỉ tiêu trong nhà sẽ nhiều. Anh nghĩ đến cách kiếm tiền của em, có thể dạy anh được không?"

Trương Dũng lấy hết can đảm. Vì vợ con, anh cũng muốn thử.

"Anh, thực ra cách kiếm tiền của em có chút vi phạm pháp luật, em không dám kéo anh vào nguy hiểm cùng. Em tự mình mạo hiểm là đủ rồi. Về phần anh muốn kiếm tiền, em sẽ giúp anh tìm kiếm một công việc kiếm tiền."

Trương Vũ cảm thấy mình đã bỏ qua anh trai quá nhiều, không ngờ anh trai cũng muốn kiếm tiền.

Chính anh làm ở chợ đen cũng rất nguy hiểm, hiện tại không cho phép lén lút giao dịch bị bắt là ngồi tù.

Trương Vũ không muốn anh trai mình dính dáng đến, cùng lắm là bỏ tiền ra mua cho anh trai một công việc, dù sao cũng chỉ tốn vài trăm đồng, sau này mỗi tháng sẽ có mấy chục đồng, thu nhập ổn định.

"A, vi phạm pháp luật, vậy em cũng đừng làm nữa, như vậy quá nguy hiểm." Trương Dũng lo lắng.

Trương Dũng nghe nói việc làm của Trương Vũ là phạm pháp, Trương Dũng suýt đứng không vững. Anh không ngờ em trai mình lại làm những việc nguy hiểm như vậy trong hai năm qua.

"Anh không cần lo lắng đâu, em có kinh nghiệm, không sao đâu. Nhưng chuyện này anh phải giữ bí mật, mẹ cũng không biết chuyện này, anh cũng không được nói với chị dâu, nhớ chưa. Chuyện em hứa sẽ giúp anh tìm được cách kiếm tiền, em sẽ tìm cho anh."

Trương Vũ cam đoan với Trương Dũng, Trương Dũng cũng yên tâm hơn, trước khi về phòng còn dặn dò Trương Vũ nhất định phải thật cẩn thận.

Trương Dũng về phòng.

Tào Chiêu Đệ vẫn chưa ngủ, đang chờ anh.

"Sao lâu như vậy anh mới trở về? Mọi người nói chuyện gì thế?" Nghe Trương Dũng vào phòng, Tào Chiêu Đệ lập tức tò mò hỏi.

"Chuyện vui, em trai sẽ tổ chức đám cưới, ngay sau Tết Nguyên Tiêu sẽ tổ chức." Trương Dũng cởi áo khoác ra, nằm lên giường, bên ngoài trời quá lạnh.

"A, cưới Vương Tiểu Thanh à."

Tào Chiêu Đệ không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, nhưng cũng tốt thôi, với tình cảm của Trương Vũ dành cho Vương Tiểu Thanh, sau này trong nhà chắc chắn sẽ không thiếu đồ ngon.

"Nếu không thì còn có thể là ai?" Trương Dũng không hiểu vợ mình nghĩ gì.

"Vậy nhà mình có đủ tiền tổ chức không?" Tào Chiêu Đệ lo lắng, sợ lại nợ nần như trước kia.

"Yên tâm đi, em trai nói chỉ cần chúng ta chuẩn bị tiệc cưới, sính lễ chú ấy sẽ tự lo. Sau khi cưới, hai đứa sẽ ở bên nhà Vương Tiểu Thanh, không ở nhà mình."

Trương Dũng nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ.

"A, như vậy chẳng phải ra ở riêng sao?"

Nghe thấy vậy, Tào Chiêu Đệ lập tức thất vọng. Bình thường trong nhà có nhiều đồ ngon, thịt, gạo, đều do Trương Vũ mang họ ra riêng rồi, làm sao có những món ngon đó nữa.

"Phải, cưới xong hai đứa nó sẽ ra ở riêng."

Trương Dũng không biết trong lòng Tào Chiêu Đệ lại nhiều suy nghĩ như vậy, chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ.

"Ai ai ai, đừng ngủ, anh đừng ngủ vội, anh đã hỏi Trương Vũ về việc kiếm tiền hay chưa?"

Tào Chiêu Đệ vẫn chưa quên chuyện này.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 220: Chương 220


"A, chuyện đó hả, em trai nói sẽ giúp chúng ta tìm cách kiếm tiền, chỉ cần đợi thông báo của chú ấy là được. Anh nói cho em biết, Vương Tiểu Thanh sắp trở thành em dâu của chúng ta rồi, sau này em phải đối xử tốt với cô ấy một chút, đừng nói những lời không hay."

Trương Dũng biết Tào Chiêu Đệ là một người nói chuyện không có đầu óc, nên đặc biệt nhắc nhở một chút.

"Được, được, được, quá tốt rồi. Trương Vũ đã nói giúp thì chắc chắn sẽ giúp. Thật tốt quá, anh yên tâm, về sau em sẽ đối xử với Vương Tiểu Thanh giống như em gái ruột."

Nghe thấy vậy, Tào Chiêu Đệ cuối cùng cũng yên tâm, thở phào nhẹ nhõm, có thể an tâm đi ngủ.

Trương Vũ về phòng, lấy sổ tiết kiệm ra xem rồi cất đi.

Sáng hôm sau, Vương Tiểu Thanh dậy sớm, rửa mặt rồi nhóm lửa, đun nước nóng để lát nữa rửa bát.

Trong không gian có sẵn sủi cháo đã nấu chín. Vương Tiểu Thanh bưng ra hai bát lớn.

"Cốc cốc cốc... Tiểu Thanh, em dậy chưa?"

Vừa mới mang sủi cảo ra, Trương Vũ đã gõ cửa.

Vương Tiểu Thanh mở cửa ra, Tmrương Vũ lập tức hôn cô, Vương Tiểu Thanh vội vàng né tránh.

"Ăn sáng đi, nhanh lên một chút." Vương Tiểu Thanh ngồi xuống, đổ giấm và dầu ớt vào bát để chấm sủi cảo.

"Sao em chuẩnr bị sủi cảo nhanh thế, còn nấu chín luôn rồi." Trương Vũ ngạc nhiên.

"Em đêm qua không ngủ được. nên dây làm sủi cảo trước. vừa nấu xong thì anh đến. Chúng ta ăn nhanh đi."

Vương Tiểu Thanh nháy mắt mấy cái, không dám nói thật rằng mình làm sủi cảo vào sáng nay, nên nói dối là làm từ đêm qua.

Trương Vũ cũng không suy nghĩ nhiều, đây vốn là chuyện rất bình thường.

Hai người nhanh chóng ăn xong sủi cảo, rửa bát đĩa xong, rồi mới lên đường.

"Chúng ta có kịp không?" Vương Tiểu Thanh lo lắng không kịp chuyến xe lúc tám giờ.

"Không sao, kịp mà. Lát nữa anh sẽ đạp nhanh hơn, trời lạnh, em quàng khăn kín vào."

Trương Vũ đạp xe nhanh hơn, lúc này vẫn còn sớm, trên đường vắng người và xe, đạp nhanh một chút cũng không có vấn đề gì.

Cuối cùng, hai người đến bến xe lúc bảy giờ năm mươi lăm phút. Trương Vũ để Vương Tiểu Thanh lên xe trước để lấy chỗ, còn mình thì đi khóa xe.

Trương Vũ đem xe đạp đến cửa hàng rồi khóa xe ở đây, đưa cho chủ quán một hào để nhờ họ trông xe giúp. Chủ quán vui vẻ nhận tiền, vừa mở hàng đã có người đến đưa tiền, là điềm lành, vỗ n.g.ự.c đảm bảo sẽ trông xe giúp.

Vương Tiểu Thanh lên xe, thấy trên xe chỉ có hai ba người. Sớm thế này, mọi người còn chưa dậy.

Vương Tiểu Thanh ngồi hàng ghế thứ hai, vị trí này gần cửa sổ, đã lâu rồi cổ không ngồi xe, sợ say xe.

"Tiểu Thanh!" Trương Vũ lên xe.

"Nhanh thế, anh để xe ở đó có sao không, liệu có bị trộm mất không?" Vương Tiểu Thanh có chút lo lắng, xe đạp thời này cũng xem là tài sản lớn.

"Anh đưa một hào cho chủ quán, nhờ họ trông xe giúp " Trương Vũ lắc đầu, ý bảo không cần phải lo lắng.

"Anh thật thông minh." Vương Tiểu Thanh cảm thán đầu óc Trương Vũ thật đúng là sắc bén. Sau này khi kết hôn, chuyện không gian chắc chắn sẽ bị anh nhìn ra sơ hở, Vương Tiểu Thanh quyết định sẽ nói cho Trương Vũ chuyện không gian vào đêm tân hôn.

Nói đi cũng phải nói lại, Trương Vũ cũng chưa kể cho cô nghe về việc anh làm ở chợ đen, vậy là công bằng.

"Đến giờ mua vé xe rồi, hai hào rưỡi một người, mua vé xong sẽ xuất phát." Người bán vé lên xe thông báo.

Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, vừa đúng tám giờ.

Trương Vũ móc ra năm hào nói với người bán vé là hai người, nhân viên bán vé xé hai tấm vé xuống đưa cho Trương Vũ.

Người bán vé sau khi bán xong liền xuống xe.

Xe bắt đầu khởi hành.

"Em có muốn ngủ thêm một chút không?" Trương Vũ vỗ vỗ vai mình, bảo cô dựa vào, thời gian ngồi xe không dài, nhưng lại vô vị, còn không bằng ngủ một giấc.
 
Back
Top Bottom