Ngôn Tình Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân

Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 100


“Em dâu Thanh, chỗ này bị nhô lên rồi, cần phải trải phẳng để đ.â.m kim tốt.

Lâm Vãn Thanh khâu không được góc chăn, hai chị dâu liền giúp cô khâu chăn.

Vừa làm vừa bàn chuyện việc nhà.

“Năm nay sao lại mưa nhiều như vậy? Dựa trên ruộng còn chưa thu hoạch được.

“Đúng vậy, nếu mưa không ngừng, dựa trên ruộng sẽ bị hư hết mất.

Đây đều là lương thực, các chị dâu đều đau lòng tiếc nuối.

Nhà Lâm Vãn Thanh cũng trồng nửa mẫu dưa hấu, cũng chưa thu hoạch, trong lòng cô cũng buồn rầu, nhìn trời bên ngoài, chị dâu Trương thở dài: “Thật sự không để lâu được, giờ chỉ có thể đội mưa xuống ruộng thu hoạch dưa.”

“Ruộng dưa kia để ngấm nước mưa lâu sẽ bị mốc.

“Mốc meo cũng tốt hơn là để thối rữa trên mặt đất, đem thu hoạch về nhà, tốt thì giữ lại, xấu thì bỏ đi, dù saocũng không thể lãng phí lương thực được. Chị dâu Trương từ nhỏ đã trải qua cuộc sống khổ cực, tất nhiên là có tính toán của riêng mình.

Miêu Xuân Hồng lại không nghĩ như vậy, cô là cô gái trong thành phố, có đủ loại đồ ăn vặt hàng hóa lương thực, cô không biết nông dân trồng trọt vất vả, cảm thấy dưa hấu bị mốc không thể ăn được nữa, muốn đem toàn bộ bỏ đi, nếu ăn vào lại mắc bệnh.

Lâm Vãn Thanh vẫn trung lập, mưa này không phải là không tạnh, hiện tại thảo luận về vấn đề này hơi sớm.

Nhưng chị dâu Trương và chị dâu Miêu lại không nghĩ như vậy, hai người thảo luận một trận kịch liệt, đều cảm thấy lời nói của mình có lý, thấy bầu không khí không vui.

Lâm Vãn Thanh vội vàng mở chủ đề: “Chị dâu Xuân Hồng nghe nói nhóc lớn nhà chị học hành rất tốt đúng không?”

Vừa nhắc đến đứa con trai lớn đang học ở quê, trên mặt Miêu Xuân Hồng liền nở mày nở mặt: “Do thằng nhóc thúi này theo cha nó, học hành cũng được, chị đã thương lượng với cha nó, chờ thằng bé tốt nghiệp cấp 2, liền đưa nó đến quân khu, học trung học ở quân khu.

Như vậy cũng tốt, một nhà có thể đoàn tụ. Lâm Vãn Thanh cười. Thấy sắp đến giờ trưa, các chị dâu mang theo con của mình về nhà. Lâm Vãn Thanh cũng dừng việc, vào bếp nấu cơm trưa. Thời gian này trong nhà luôn ăn mì ngô.

Đừng nói là bọn nhỏ, cho dù là cô và Cố Hoài An cũng cảm thấy ngán.Được rồi, nói thật thì ăn mì, là cô và ba cậu nhóc trong nhà ăn chán rồi, về phần phó đoàn trưởng Cố thì dễ nuôi,cho cái gì ăn cái đó.

Buổi trưa hôm nay cô làm bánh nướng, bột bắp và bột mì trắng trộn lên làm nhân, bột mì nhào thành mì sợi,tỏi tây trong nhà rất tốt, xanh mướt, hái một chút về, băm nhỏ thêm thịt cùng với mộc nhĩ trứng gà trộn thành nhân, trong chảo cho mỡ heo vào, chiên hai mặt vàng đều, mùi thơm phức dẫn dụ bọn nhỏ đến đây.

Lại uống một chén canh cà chua, ăn thêm một cái bánh hẹ, mấy cậu nhóc đều ăn đến mức bụng nhỏ tròn vo.

Lâm Vãn Thanh nhìn đến mức buồn cười, bảo anh cả Cố Trạch dẫn hai đứa nhỏ đi vòng quanh nhà cho tiêu cơm.

Ba cậu nhóc ngoan ngoãn, xếp thành một vòng, giống như ba con vịt con, lắc lư trong phòng, lắc đến choáng váng, leo lên giường ngủ trưa.

Buổi tối phó đoàn trưởng Cố về đến nhà, trong tay anh xách thêm hai con cá cùng với một con vịt béo đã chết.

“Oa, vịt kìa!”

“Anh ơi, chú đem một con vịt béo về!”

“Vit vit, vit lón.”

Ba cậu nhóc trong nhà vừa nhìn thấy liền kích động tiến lại gần.

Lâm Vãn Thanh ở trong phòng nghe thấy tiếng, cũng hứng thú liền đi ra nhìn: “Đúng là vịt, phó đoàn trưởng Cố anh mua vịt à?”

Cố Hoài An rửa tay dưới hiên nhà: “Hôm nay Tiểu Trương đi huyện thành, anh nhờ cậu ấy mua.

“Đây là chuyện tốt, phải cảm ơn cảnh vệ viên Tiểu Trương mới được.

Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm, xắn tay áo lên, lấy ra một con d.a.o thái sáng bóng từ phòng bếp ra.

“Cũng may cơm tối còn chưa nấu, hôm nay em sẽ nấu món khoai tây hầm thịt vịt.

Dù sao khoai tây trong nhà cũng ăn không hết, là của nhà tự trồng và của các chị dâu đưa tặng, chất một đống nhỏ trong phòng bếp.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 101


Lâm Vãn Thanh còn lo lắng một đống khoai tây như vậy làm sao ăn hết, giờ trong nhà có một con vịt béo, gọt nhiều khoai tây một chút để hầm, cả nhà sẽ có một bữa ngon.

Cũng ăn bớt đi một phần khoai tây.

Trong nhà một lớn hai nhỏ, đều ăn rất tốt, để cho ba cậu nhóc này ăn nhiều một chút.

Cố Hoài An gật đầu, nhận lấy cây d.a.o thái: “Vịt để anh làm cho

Hôm nay tâm tình tốt, Lâm Vãn Thanh lấy thịt khô trong nhà ra, lúc trước ăn còn để lại ít, cắt một miếng nhỏ, hôm nay sẽ hấp ăn.

Cả nhà ăn một bữa cơm thật ngon, đến hơn mười giờ tối, mưa bên ngoài cuối cùng cũng tạnh. Năm giờ sáng, Cố Hoài An thức dậy.

Lâm Vãn Thanh nằm trên giường ngủ mê man cũng lim dim mở mắt, trong phòng không bật đèn, cô kéo rèm cửa sổ, trời đen kịt.

“Mấy giờ rồi?”

“Năm giờ.

“Anh dậy sớm vậy?”

“Ừm, phân đội hôm nay có tập huấn”

“Ăn sáng nhé?”

“Đến phân đội ăn sau”

Cố Hoài An mặc quân phục xong, cúi người hôn lên trán vợ: “Còn sớm, em ngủ đi, anh nấu xong nước trong phòng bếp rồi.”

Lâm Vãn Thanh ừ một tiếng, trở mình tiếp tục ngủ.

Bảy giờ sáng, Lâm Vãn Thanh ngủ thật ngon mới thức dậy, trong nhà im ắng, cô đi đến phòng bọn nhỏ nhìnmột lượt, anh cả cùng với anh hai còn đang ngủ, em út cũng vậy, vẫn còn đang ngủ say trên giường nhỏ của cậu nhóc.

Cô mỉm cười, đánh răng rửa mặt xong thì rửa tay chuẩn bị bữa sáng.

Bên ngoài tuy mưa đã tạnh, nhưng khắp nơi đều là vũng nước, gió lạnh thổi vù vù khiến người ta không khỏi run rẩy.

Lâm Vãn Thanh suy nghĩ một chút, từ trong vại mì múc một bát mì lớn, cắt thịt ba chỉ, bắp cải, hái hành lá trong rán thơm mỡ lợn, nấu một nồi canh mì trắng.

Bữa sáng làm được một nửa, cậu nhóc thứ hai trong nhà liền thức dậy.

Chỉ một lúc sau cậu nhóc Viên Béo trong phòng cũng bắt đầu rầm rì, Cố Trạch giống như một bảo mẫu nhỏ, mặc quần áo cho cậu nhóc, mang cho cậu nhóc đôi giày vải, rồi bế Tiểu béo ú đi ra, đánh răng rửa mặt rửa tay cho cậu nhóc, Cố Tiểu Nhị lắc lư chạy lại đây: “Anh, thím gọi chúng ta ra ăn cơm.

“Ừm, yếm của Cố An để quên trong phòng rồi, em đi lấy tới đây, lúc ăn cơm cần dùng đến đó. Cố Trạch dặn dò. Thời gian trước, Tiểu béo ú mọc răng, vừa mở cái miệng nhỏ nhắn ra, liền không tự chủ được ch** n**c miếng. Ăn cơm cũng không thể ăn ngon, Lâm Vãn Thanh liền dùng vải bông trong nhà làm một chiếc yếm nhỏ, giặt sạch phơi dưới nắng, ban ngày liền quấn quanh cổ cho Cố An, yếm nhỏ mềm mềm, quấn quanh cổ rất thoải mái.

Tiểu Cố An thích lắm.

“Ai da, Cố An giống như một cái ống nước vậy.

Cố Tiểu Nhị ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng vẫn vào phòng lấy cái yếm cho cậu nhóc.

“A! Anh trai xấu tính!”

Cố Tiểu An lúc này đã tỉnh táo, nghe thấy Cố Tiểu Nhị nói cậu là ống nước, liền không vui.

“Dù là vậy, anh trai con vẫn thương con đấy.

Lâm Vãn Thanh ôm lấy Tiểu béo ú lắc lư, Cố An vui vẻ nhếch miệng nhỏ cười khanh khách.

Sau khi ăn sáng xong một nhà cùng nhau dọn dẹp bàn ăn và rửa chén.

Sau khi tạnh mưa, trong sân ướt sũng, lá cây rụng nhiều, Lâm Vãn Thanh quét lá rụng trong sân, đổ vào vườn rau, coi như làm phân bón.

Sau đó cô chuẩn bị sẵn đồ ăn cho cả nhà thỏ Lạt Tiêu, ngắm những con thỏ con đáng yêu trong chốc lát.

Lâm Vãn Thanh trải một cái chiếu dưới hiên nhà, cô ngồi trên chiếu tiếp tục tháo dỡ chăn bông. Cố Tiểu Nhị cùng mấy đứa trẻ đến bên dòng suối bắt sâu, Cố Trạch cùng Mãn Thương đọc sách trong phòng,

Tiểu Cố An và Lương Thương chơi đồ chơi trên chiếu.

Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, Cố Tiểu Nhị đột nhiên chạy lạch bạch trở về nhà, hướng về phía Lâm Vãn

Thanh nói: “Thím, con muốn có em gái.

Lâm Vãn Thanh: “???”

“Ha?”

Nghe Cố Tiểu Nhị nói lời này, đôi mắt của mấy đứa nhỏ trong nhà đều đồng loạt nhìn qua cậu nhóc.

Lâm Vãn Thanh đỏ mặt, tay cầm kim run lên, thiếu chút nữa đ.â.m chảy m.á.u vào tay của mình.

Đứa nhỏ này lại làm cái gì vậy?
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 102


“Không sao, không sao, mấy đứa chơi tiếp đi.

Lâm Vãn Thanh chỉ có thể vừa cười ha ha với bọn nhỏ vừa lặng lẽ khẽ khàng đi tới xách Cố Tiểu Nhị qua một bên: “Nhóc con, con muốn làm gì hả?”

“Không làm gì ạ! Thím ơi, con chỉ muốn có một em gái nhỏ!” Cố Tiểu Nhị ôm cánh tay của Lâm Vãn Thanh mà lắc lắc.

“Muốn em gái làm gì?”

Lâm Vãn Thanh không rõ, trong nhà đã có ba đứa rồi, đứa lớn nhất là bảy tuổi, đứa thứ hai là năm tuổi, đứa nhỏ nhất hơn hai tuổi, thật đúng là sắp tới cô không có ý định muốn có con.

Vả lại, cô là người từ thời hiện đại xuyên vào sách, nữ chính nguyên tác vẫn còn chưa xuất hiện nữa, lỡ như trong bụng cô có thai mà nữ chính lại xuất hiện, tới lúc đó chỉ cần dựa vào hào quang của nữ chính thôi thì cũng có thể sẽ một cước đá bay cô ra khỏi cửa rồi đó…

Cô làm mẹ đơn thân thì không lo, nhưng con của cô không có cha thì sao mà được có đúng không?

Trong xã hội đời trước, con cái gia đình đơn thân đã khó khăn lắm rồi, chứ đừng nói những năm bảy mươi tư tưởng bảo thủ này.

Hơn nữa, sinh con cũng không phải là chuyện của một mình cô, phải xem Phó đoàn trưởng Cố nghĩ như thế nào nữa.

Tóm lại, chuyện Cố Tiểu Nhị muốn có em gái là chuyện không thể thực hiện trong phút chốc được.

Có một điều cô vẫn muốn biết, cậu nhóc bị cái gì k*ch th*ch mà mới sáng sớm cũng không quan tâm đến Tam Chi Hoa, một mình chạy về nhà nói muốn có em gái.

Đưa tay xoa xoa cái đầu như quả dưa của cậu nhóc, cô lại hỏi lần nữa.

Cố Tiểu Nhị mới khoanh cánh tay nhỏ, tức giận nói: “Còn không phải do Đại Đản và Nhị Đản sao ạ, thím Kim Hoa có em bé nhỏ, cái thằng Đại Đản khoe khoang nói cậu ấy có em gái nhỏ rồi, sau này có thể búi củ tỏi, mặc váy hoa nhí cho em gái. Nhị Đản còn cười con không có em gái, chỉ có em trai thối, chỉ có thể lau m.ô.n.g thối cho em trai thối mà thôi!”

Nói xong liền nhíu mày buồn rầu nói: “Thím ơi, em trai đi ị thối lắm, con không muốn lau m.ô.n.g thối cho nó đâu!”

Hoá ra là vì cái này, Lâm Vãn Thanh buồn cười.

Trước đó, Lâm Vãn Thanh đi hỏi các chị dâu về chuyện may chăn, ba đứa trẻ đều ngủ trưa ở trong nhà nên cô đi một mình.

Ai ngờ cô vừa mới đi không bao lâu, Viên Béo đã rầm rì tỉnh dậy.

Cố Tiểu Nhị ngủ rất nông, nghe thấy em trai lẩm bẩm bèn đi vào trong phòng xem.

Tiểu Cố An vừa thấy anh đến thì duỗi cái tay mập mập, nho nhỏ ra: “Anh, bế bế, An An muốn đi ị” WC của nhà họ Cố mới sửa lại, lát đá cẩm thạch, trang bị bồn nước giống trong thành phố, đi đại tiện xong thì giật dây bồn nước thì nước sẽ ào ào lao xuống, vừa sạch sẽ lại vệ sinh. Tiểu béo ú mới hơn hai tuổi đã học được cách tự mình đi đại tiện được rồi.

Chỉ có một thứ không tiện là Cố Tiểu Nhị phải lau m.ô.n.g cho Tiểu béo, cậu nhóc vốn muốn đợi thím về nhưng không ngờ, em trai đi đại tiện xong rồi mà vẫn còn chưa thấy bóng dáng thím đâu.

Cậu nhóc chỉ có thể bịt mũi lại, xả nước lau m.ô.n.g cho Cố An rồi lại dẫn cậu bé sang cái bồn nước bên cạnh xoa xà phòng rửa tay.

Đợi Lâm Vãn Thanh từ bên ngoài về nhà, vẻ mặt của Cố Tiểu Nhị đã nhuốm đầy tang thương…

“Thím ơi, con đã mười tuổi rồi.

Lâm Vãn Thanh mỉm cười giải khuây cho cậu nhóc: “Cho dù là em gái nhỏ thì Đại Đản và Nhị Đản cũng phải lau m.ô.n.g cho em gái thôi con, bất kể là em trai hay là em gái thì cũng đều đi nặng”

“Thật ạ?”

Vẻ mặt của Cố Tiểu Nhị rầu rĩ: “Con còn nhỏ, thím đừng có lừa con! Không phải em gái thơm hơn sao ạ, giống như tiểu tiên nữ, em trai mới thối, em trai thối!”

“Đương nhiên là thật rồi, em gái thơm, em trai cũng thơm, nhưng em gái ngoan ngoãn còn em trai chạy khắp nơi, hay đổ mồ hôi nên thơm biến thành thối” Lâm Vãn Thanh nói.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 103


Cố Trạch đi ra khỏi phòng, liếc mắt nhìn Cố Tiểu Nhị đang há hốc mồm thì giễu cợt một tiếng: “Ngốc, nếu như người không đi đại tiện thì không phải là người.

“Nói như vậy thì bình thường Xảo Xảo cũng đi ị rất thối sao?”

Mãn Thương và Lương Thương cũng gật đầu theo.

Cố Tiểu Nhị bỗng nhiên có suy nghĩ, lập tức muốn đến nhà thím Miêu Xuân Hồng hỏi Xảo Xảo một chút, có phải cô bé cũng đi ị rất thối phải không?

Đứa bé ngốc của tôi, nếu con đi, sợ rằng sẽ bị Doanh trưởng Đường đánh cho ra ngoài đường mất.

Doanh trưởng Đường rất cưng con gái, đó là tâm can bảo bối của người ta đấy!

Lâm Vãn Thanh sợ Cố Tiểu Nhị tự mình đưa đến cửa tìm người ta, bèn lấy một viên kẹo sữa ra, bóc vỏ nhét vào miệng cậu nhóc.

“Nào ăn viên kẹo sữa cho ngọt miệng, ăn kẹo ngọt xong thì cả ngày đều ngọt.

Ba đứa bé trong nhà, Cố Tiểu Nhị thích ăn kẹo nhất.

Chỉ cần có một viên kẹo sữa, cậu nhóc này có thể ngoan ngoãn cả một ngày.

Quả nhiên trong miệng có vị ngọt, mặt mày Cố Tiểu Nhị lập tức hớn hở, không có em gái thơm nữa, chỉ cần có kẹo sữa ngọt thôi cũng được rồi.

Cậu nhóc ngậm kẹo, vô cùng đắc chí đi ra con suối.

Cố Tiểu Nhị đi rồi, Tiểu béo ú bước chân nhỏ tới, tủi thân bổ nhào qua: “Thím ơi, anh trai hư, An An không thối” Lâm Vãn Thanh giật giật khoé miệng, liếc mắt nhìn Tiểu béo ú sắp khóc đến nơi, cô thầm nghĩ, bảo bối à, con bảo thím nói sao đây, thím không thể làm trái lương tâm của mình được.

Vì để làm cho Tiểu Cố An vui vẻ, Lâm Vãn Thanh cũng cho nhóc một viên kẹo.

Tiểu béo ú không hổ danh là em trai ruột của Cố Tiểu Nhị, trong miệng có vị ngọt khiến thằng bé cũng không tủi thân nữa, lại chơi với mấy người lớn trong nhà.

Ở nhà họ Cố, Tiểu Cố An là đứa nhỏ được cưng chiều nhất, được anh cả đọc truyện cho, anh Mãn Thương làm

ngựa cho cưỡi, anh Lương Thương lấy quạt hương bồ lớn quạt mát cho cậu nhóc vui vẻ, cái miệng nhỏ lúc nào cũng cười quác quác.

Người không biết chuyện đi ở bên ngoài còn tưởng nhà họ Cố có con vịt nhỏ đang kêu quác quác cơ.

Lâm Vãn Thanh thấy cảnh này ở hành lang, không khỏi nghĩ, nếu trong nhà thực sự có một bé gái còn không bị các anh trai chiều hư sao?

Trước đó chị dâu Trương còn nửa đùa nửa thật nói, đời này chị ấy không định muốn sinh thêm đứa nữa nên nếu em gái Thanh có thể sinh con gái, chị ấy sẽ làm mẹ nuôi cho con gái nhỏ, hai thằng bé Mãn Thương và Lương Thương thì sẽ làm anh của con gái nhỏ của cô.

Đến lúc đó, cô gái nhỏ sẽ là đứa bé xinh đẹp nhất trong toàn quân khu.

Không nói cái khác, chỉ nói về khoản anh trai này đi, ba người anh ruột, hai đứa Mãn Thương, Lương Thương làm anh trai là đã có năm anh trai, ra ngoài khỏi cần theo mang chân…

Lâm Vãn Thanh cười cười, một lúc sau cô lại bắt đầu buồn phiền. Trong nguyên tác, nữ chính Phùng Nam là cô nàng lớn tuổi, người trong nhà Phùng Nam thì trọng nam khinh nữ.

Hồi đó vừa mới bắt đầu phong trào “Xuống núi về nông thôn()”, đáng lẽ là anh trai của Phùng Nam – Phùng Diệu

Tổ sẽ xuống nông thôn.

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 104


Lúc đó Phùng Nam mới mười tám tuổi, trẻ tuổi lại không được trong nhà coi trọng từ nhỏ, vừa nghe bố mình suy nghĩ cho mình như vậy đã ngây thơ, ngốc nghếch cảm động mà khóc.

Rồi cô ấy quyết định ngay tức khắc, bản thân mình sẽ thay anh trai “bị thương” xuống nông thôn.

Sau đó, Phùng Nam xuống nông thôn ở sáu năm, năm hai mươi bốn tuổi cô ấy bị một kẻ lưu manh nhìn trúng, bị hắn ta thiết kế một màn kịch để làm cô ngã xuống nước hòng ngắm nhìn cơ thể của cô.

Người mẹ của cái tên lưu manh đó ồn ào ở trong thôn, nói Phùng Nam để con trai bà ta nhìn thấy hết sạch, là người đàn bà hư hỏng, gia đình bọn họ sẽ “nhân từ” cưới Phùng Nam về nhà.

Phùng Nam cũng là cô gái kiên cường, cô ấy cắn răng tình nguyện cả đời không lấy chồng cũng không cưới cái gã lưu manh, ghê tởm kia.

Đến khi phong trào mười năm kết thúc, Phùng Nam đã là cô gái lỡ thì gần ba mươi tuổi, cô ấy quay về nội thành với khung cảnh nghèo đói.

Phùng Diệu Tổ đã sớm cưới vợ sinh con, cuộc sống hôn nhân đơn giản tốt đẹp, bố mẹ Phùng cũng bế được cháu trai, cả gia đình họ hoà thuận vui vẻ. Chỉ có cô gái lỡ thì - Phùng Nam là người dư thừa trong căn nhà.

Anh trai chị dâu không chứa, bố mẹ ruột cũng không.

Phùng Nam ở nhà mấy ngày, ở đủ rồi, cô ấy định nói với bố mẹ trước rằng cô sẽ thay mẹ Phùng làm công việc hợp tác Cung Tiêu Xã. Trước kia lúc xuống nông thôn, bố Phùng đã chính miệng hứa hẹn, chỉ cần con gái đi xuống nông thôn thay anh cả, công việc của vợ ông ta sẽ giao cho Phùng Nam.

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 105


Cùng lúc đó, ở Hải Thành cách mấy trăm dặm().

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 106


Đời trước cô cũng vì lần bị thương này mà quay về nhà tu dưỡng.

Người nhà của cô là một gia đình giả tạo, Phùng Nam nghĩ đến đủ loại chuyện mình gặp ở đời trước, ánh mắt cô trở nên kiên định mà cố chấp.

Đời trước, cô vì cái gọi là nhà này mà cống hiến hết thanh xuân, cống hiến gần như tất thảy, nhưng kết quả thìsao, chẳng nhận lại được một cái gì cả.

Vốn dĩ cho rằng sau khi thoát khỏi cái nhà này, mọi chuyện hết thảy sẽ chuyển biến tốt đẹp.

Ai có thể ngờ lúc cô chuẩn bị thi đại học, Phùng Diệu Tổ tìm đến tận nơi, hắn ta yêu cầu cô cấp phí phụng dưỡng bố mẹ nhưng cô không đồng ý nên đã bị Phùng Diệu Tổ đánh một trận.

Sau đó cơ thể trở nên yếu đi rất nhiều, cứ hở ra là ngất nên chỉ có thể từ bỏ giấc mộng đại học. Sau nữa cô lấy Cố Hoài An, bởi vì cơ thể yếu ớt nên cũng không thể sinh hoạt vợ chồng được, hai vợ chồng tên

trọng nhau như khách, cô chăm sóc ba đứa nhỏ Cố Trạch, Cố Cảnh và Cố An, Cố Hoài An đối xử với cô cũng khá tốt.

Đời trước cô sống đến bảy mươi tám mươi tuổi, xem như là tuổi già an ổn.

Lúc đó, Cố Hoài An đang ở nước ngoài, cô ở trong nước làm bạn cùng với ba đứa nhỏ.

Vốn tưởng rằng cả đời này cứ như vậy là xong,

Ai ngờ ông trời có mắt, cô còn có cơ hội sống lại!

Nếu như đã có thể sống lại, cô phải tóm lấy cơ hội này, phải khiến cho người nhà họ Phùng trả giá xứng đáng! Cả đời này của cô sau đó sẽ là sự tự do, từ nay về sau, cô sẽ chỉ sống vì bản thân mình mà thôi!

Bên phía quân khu, nhà họ Cố xảy ra một chuyện.

Người gặp chuyện không may là Cố Tiểu Nhị, thằng bé này không nghe lời nên đã gây ra chuyện.

Đêm qua Lâm Vãn Thanh bị “hành hạ” cả một đêm, mới sáng còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng Cố Tiểu

Nhị gào khóc thảm thiết.

“Thím ơi eo của con, eo của con sắp rơi rồi.

“Thím ơiiiii!”

“A!”

Lâm Vãn Thanh bỗng nhiên tỉnh giấc, nhảy ra khỏi lòng Cố Hoài An.

“Chuyện gì vậy?”

Hiếm khi Cố Hoài An vẫn còn buồn ngủ, nhìn thấy vợ luống cuống tay chân mặc quần áo.

“Tiểu Cảnh gọi em đấy. Em phải đi xem

Lâm Vãn Thanh mặc váy, chân mềm nhũn ngã xuống giường, cảm nhận được cơn mỏi nhừ của cơ thể, cô quay

đầu lại trừng mắt liếc nhìn cái người nào đó.

“Đàn ông thối khốn khiếp!”

Cố Hoài An: “”

“Tiểu Cảnh làm sao vậy?”

Lâm Vãn Thanh vội vã ra ngoài, Cố Tiểu Nhị c** tr*n mặc q**n l*t đang lăn lộn trên giường: “Thím ơi, đau, lưng, con đau quá, đau quá”

Lâm Vãn Thanh nhìn thấy cái chiếu trải trên giường, trong lòng lộp bộp, lời nói ra mang theo sự nghiêm khắc.

“Tiểu Cảnh, không phải tối qua thím lấy cái chiếu trên giường con đi rồi sao, làm sao lại trải lên nữa?”

Cố Tiểu Nhị lăn lộn ấp úng nói: “Trời nóng quá con không ngủ được nên con lén ấy về.

Cái thằng nhóc này!

Lâm Vãn Thanh vừa đau lòng vừa tức giận, mấy hôm nay trời trở lạnh, bọn nhỏ trong nhà vẫn còn ngủ chiếu vào buổi tối, lại không thích mặc quần áo ngủ, đều ngủ với lưng trần và q**n l*t.

Lúc thời tiết nóng còn có thể ngủ chiếu, trời lạnh, Lâm Vãn Thanh thay chiếu cho bọn nhỏ, đổi thành giường gỗ đơn cũ.

Không ngờ cậu nhóc này lại lén cầm chiếu đến thay.

Đây là đông cứng đấy, không đau mới lạ!

Trước kia Mãn Thương nhà chị dâu Trương ham lạnh nên lén ngủ chiếu, hôm sau cũng kêu gào đau đớn. Chị dâu

Trương cũng không khách sáo, đánh cậu nhóc một trận trước, sau đó dùng lá ngải ngâm nước nóng để cho Mãn Thương ngâm mới khỏi.

Lâm Vãn Thanh không nỡ xuống tay, nhưng điều đó không có nghĩa đại diện cho Phó đoàn trưởng Cố không thể xuống tay.

Cũng may trong nhà còn có chút lá ngải khô nên cô đành đun nước lá ngải rót vào trong thùng nước trước. Phó đoàn trưởng Cố xách Cố Tiểu Nhị đang gào thét đau đớn vào trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, sau đó chính là tiếng kêu như heo ngốc của Cố Tiểu Nhị.

Lâm Vãn Thanh quay mặt sang chỗ khác che lỗ tai của Tiểu béo ú, cảm thấy cậu nhóc này không quản không được.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 107


Sau một hồi lâu, Cố Tiểu Nhị đỏ mặt, nước mắt lưng tròng bước ra khỏi phòng tắm.

“Đáng đời!” Cố Trạch nói với vẻ không lưu tình chút nào.

Cố Tiểu Nhị hít hít mũi, ngoan ngoãn đứng phạt với tư thế quân trang ở dưới hành lang.

Ban nãy cái tát lớn của chú Cố giống như cái quạt sắt lớn vậy, đánh bốp bốp vào cái m.ô.n.g nhỏ của cậu nhóc đến nỗi sắp nở hoa luôn rồi, bây giờ nó vẫn đang đau đến phát nóng luôn đây này.

“Ha ha, Tiểu Cảnh của tôi, con và Mãn Thương hai đứa là con trai bướng bỉnh, không đánh không được, Lão Tôn nhà chị về rồi, cũng phải đánh cho thằng bé một trận mới được.

Chị dâu Trương đến thăm nhà, nghe nói chuyện của Cố Tiểu Nhị, vui vẻ cười ha hả.

“Về sau còn ngủ chiếu không?” Chị dâu Kim Hoa chọc bọn họ.

Cố Tiểu Nhị và hai anh em Mãn Thương lập tức đau khổ, liều mạng lắc đầu.

Không ngủ, không bao giờ ngủ nữa.

Lâm Vãn Thanh liếc mắt nhìn một cái, cũng cười: “Cái này gọi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đó.

Mọi người lại cười một trận. Mùa hè trôi qua, ngày mùa cũng chầm chậm đến gần.

Nhà của các chị dâu có nhiều đất trồng trọt, đàn ông trong nhà lại bận rộn ở quân đội.

Vì vậy phần lớn công việc đồng áng đều do các chị dâu dẫn theo bọn nhỏ làm.

Hôm trước, khoai lang ở nhà chị dâu Kim Hoa đã chín, Phó Tham mưu trưởng Tôn thì phải dẫn tân binh huấnluyện, không rút thời gian ra được nên trong nhà chỉ còn lại ba mẹ con chị dâu Kim Hoa đang mang thai và Đại Đản, Nhị Đản.

Nhà chị dâu Kim Hoa có năm mẫu đất, không trồng bắp, toàn bộ đất đều trồng lương thực phụ như khoai lang, cao lương. Còn non nửa mẫu ruộng đồi là tự chị dâu Kim Hoa đi khai khẩn, trồng khoai tây.

Đến mùa thu thì trồng cải trắng, mùa đông sẽ không lo không có rau dưa ăn.

Năm mẫu rưỡi đất này, tất cả đều dựa vào chị dâu Kim Hoa và Đại Đản, Nhị Đản. Ba mẹ con làm từ trời chưa sáng đến trời tối đen, đợi Phó Tham mưu trưởng Tôn về, một nhà bốn người vẫn phải làm nữa.

Làm việc mệt nhọc như vậy e rằng ngay cả người làm bằng sắt cũng không chịu nổi mất.

Chị dâu Lâm thấy vậy bèn nảy ra một chủ ý, tìm mấy chiến sĩ nhỏ muốn kiếm tiền tiêu vặt đến nhà, một ngày trả một đồng, thuê họ đến giúp thu hoạch vụ thu.

Chàng trai tuổi trẻ sức lực lớn, làm việc bán sức, chưa đến mấy ngày là có thể thu hoạch xong.

Vốn dĩ chị dâu Kim Hoa tiếc tiền, nhưng mà nhìn thấy người đàn ông và con trai của mình một thành gấu thì mời ba bốn chiến sĩ nhỏ.

Bên nhà họ nhiên chưa đến mấy ngày mà lương thực trong nhà cũng đã thu gần xong. Trong nhà chỉ có hai mẫu đất, trước đó thu hoạch bắp, bây giờ còn nửa mẫu khoai tây và nửa mẫu khoai lang chưa thu.

Một nhà năm người ra trận, Lâm Vãn Thanh trải tấm vải bố lên mặt đất, đặt Tiểu béo ú vào trong rồi đặt điểm tâm ở bên cạnh cho Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị ăn. Hai vợ chồng thay áo dài quần dài, đi giày cao su, đội mũ rơm, trang bị đầy đủ rồi bắt đầu làm việc. Hai người đều tay chân nhanh nhẹn, chỉ mất hai ngày đã thu gần xong khoai tây và khoai lang ở trong vườn.

Chị dâu Trương và Doanh trưởng Trương thu hoạch của nhà mình xong thì cả hai dẫn Mãn Thương và Lương Thương đến giúp cùng.

Khoai lang và khoai tây đóng bao rồi vận chuyển về nhà để trong hầm, đậy nắp lại, làm như thế thì có thể giữ được đến tận mùa đông.

Cà và đậu cô-ve ở vườn trong nhà ăn không hết cũng có thể thái thành miếng, phơi nắng để đến mùa đông ăn.

Nhà chị dâu Trương còn trồng non nửa mẫu cà rốt, củ cải ở trong nhà cũng thu rồi, hiện tại chị ấy đang muối củ cải ở trong nhà.

Ba đứa nhỏ trong nhà cũng đi qua xem muối củ cải thế nào.

Dặn bọn nhỏ phải ngoan ngoãn sau đó Lâm Vãn Thanh mới đi dọn dẹp cỏ dại mọc lên trong vườn rau, bắt đầu

quét tước hết trong đến ngoài nhà
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 108


Chiếu trong nhà đã sớm cất vào, trên giường trải khăn trải giường vải thô cũ, khăn gối đầu cũng là vải thô cũ, Lâm Vãn Thanh định giặt sạch sẽ từng cái một.

Quần áo của mấy đứa nhỏ trong nhà cũng bẩn, bình thường đều do mấy đứa nhỏ tự mình giặt.

Hôm nay Lâm Vãn Thanh giặt sạch hết, giặt giặt chà chà hơn hai tiếng, tất cả đồ trên giá áo ở trong sân nhà đều đã phơi đầy.

Nhìn quần áo và khăn trải giường bay phấp phới trong sân, Lâm Vãn Thanh cảm thấy vô cùng thoả mãn. Quét tước vệ sinh xong hết tất cả, Lâm Vãn Thanh xắn tay áo lên, lấy bột nở ra chuẩn bị làm há cảo chiên. Cô thái nhỏ thịt và bắt đầu nhồi nhân, há cảo chiên nhồi đến một nửa mặt nhân bánh thì cuốn thành hình sủi cảo hình trăng lưỡi liềm.

Đời trước Lâm Vãn Thanh theo mẹ là viện trưởng học cách làm há cảo chiên, dùng nước ấm chiên đến khi vàng óng, như vậy ăn mới xốp giòn, tươi thơm, ăn tốt cho sức khoẻ.

Ba anh em trong nhà ăn vô cùng đắc chí.

Buổi tối, Cố Hoài An xách về một miếng thịt ba chỉ, trông khoảng hơn hai cân, cắt ra từ hợp tác Cung Tiêu Xã. Lâm Vãn Thanh cắt một miếng nhỏ nấu đồ ăn, còn lại ngâm trong nước suối dưới núi, đợi sáng mai ăn.

Bây giờ trời nóng, thịt cũng không để lâu được.

Buổi tối ăn cơm xong, cô giục mấy đứa nhỏ đi tắm.

Lại tắm rửa cho Tiểu Cố An, xoa hương thơm phức rồi mới dễ cậu nhóc đi ngủ.

Cuối cùng Lâm Vãn Thanh mới có chút thời gian cho mình, cô ngâm mình tắm rửa trong làn nước nóng thoải mái, cả người nhẹ nhàng khoan khoái quay về phòng.

Cố Hoài An thay quần áo ở trong phòng, anh cởi áo sơmi trắng ra, để lộ cơ bụng quyến rũ và bờ vai rộng lớn như Thái Bình Dương.

Lâm Vãn Thanh huýt sáo trong lòng, dùng giọng điệu đùa giỡn trai nhà lành nói: “Dáng người của Phó đoàn trưởng Cố không tệ nha.

“Thích không?”

“Đương nhiên là thích rồi.

“Vậy tối nay thì sao?”

Trái tim Lâm Vãn Thanh run lên, lập tức lăn đến mép giường: “Trời tối rồi, tắt đèn đi ngủ thôi”

Cố Hoài An khẽ cười một tiếng: “Đồng chí Lâm, chúng ta cũng đến lúc phải có một bảo bảo rồi nhỉ?” Lại là câu hỏi này!

Lâm Thanh Vãn vốn đã đau đầu, cô vốn phiền lòng về chuyện này, trở mình bò dậy, trừng mắt nhìn anh ấy. “Phó đoàn trưởng Cố, bây giờ chúng ta có mấy đứa con rồi hả?”

“Ba đứa”

“Đứa lớn mấy tuổi?” Không đợi người nào đó trả lời, cô tự hỏi tự nói luôn: “Tiểu Trạch bảy tuổi, Tiểu Cảnh năm tuổi, Tiểu An hơn hai tuổi. Trong nhà có ba đứa nhỏ này em chăm sóc đã mệt lắm rồi, lại sinh thêm một đứa nữa, anh có về nhà chăm giúp em không?”

Cố Hoài An nghẹn họng một lúc, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh tượng sau khi trong nhà có thêm một đứa, vợ tay trái một đứa, tay phải một đứa, trước n.g.ự.c thì cõng Tiểu béo ú, trên lưng còn cõng thêm một đứa nhỏ. “Thanh Thanh, là anh suy nghĩ không chu toàn, anh xin lỗi em.

Anh rất muốn có kết tinh tình yêu với cô, nhưng lại không chú ý tới trạng thái trong nhà, thực tế là ba đứa nhỏ vẫn chưa lớn.

Cố Hoài An chân thành xin lỗi.

“À, không sao đâu”

Lâm Vãn Thanh ôm chăn nằm xuống, lười biếng đưa tay chỉ chỉ Cố Tiểu An ở trên giường nhỏ bên cạnh nói. “Sắp mười một giờ rồi, mỗi ngày giờ này Tiểu Cố An sẽ đi đại tiện, lát nữa đừng quên lau m.ô.n.g cho thằng bé. Đúng rồi, thằng bé thích sạch sẽ, lau m.ô.n.g xong còn phải rửa sạch sẽ đó

Nói xong, cô ôm chăn mềm mại an tâm đi vào giấc ngủ.

Quả nhiên, chưa được bao lâu, Tiểu béo ú ở trên giường nhỏ phát ra âm thanh khe khẽ quen thuộc. “Thím ơi, An An muốn đi ị”

Phó đoàn trưởng Cố lau mặt, đứng dậy ôm cậu bé đi WC.

Không ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Tiểu béo ú mới đầu còn không vui: “Thím, An An muốn thím” “Thím mệt rồi”

“Dạ, vậy chú lau m.ô.n.g cho An An

Tiểu Cố An không ngọ nguậy, lại lo lắng bổ sung nói: “Chú phải rửa m.ô.n.g cho An An nữa đó.

“Thằng nhóc thối.

Anh nhận mệnh lệnh, xả nước cho cậu bé, lau mông, lại rửa thật sạch và thơm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 109


Chiếu trong nhà đã sớm cất vào, trên giường trải khăn trải giường vải thô cũ, khăn gối đầu cũng là vải thô cũ, Lâm Vãn Thanh định giặt sạch sẽ từng cái một.

Quần áo của mấy đứa nhỏ trong nhà cũng bẩn, bình thường đều do mấy đứa nhỏ tự mình giặt.

Hôm nay Lâm Vãn Thanh giặt sạch hết, giặt giặt chà chà hơn hai tiếng, tất cả đồ trên giá áo ở trong sân nhà đều đã phơi đầy.

Nhìn quần áo và khăn trải giường bay phấp phới trong sân, Lâm Vãn Thanh cảm thấy vô cùng thoả mãn. Quét tước vệ sinh xong hết tất cả, Lâm Vãn Thanh xắn tay áo lên, lấy bột nở ra chuẩn bị làm há cảo chiên. Cô thái nhỏ thịt và bắt đầu nhồi nhân, há cảo chiên nhồi đến một nửa mặt nhân bánh thì cuốn thành hình sủi cảo hình trăng lưỡi liềm.

Đời trước Lâm Vãn Thanh theo mẹ là viện trưởng học cách làm há cảo chiên, dùng nước ấm chiên đến khi vàng óng, như vậy ăn mới xốp giòn, tươi thơm, ăn tốt cho sức khoẻ.

Ba anh em trong nhà ăn vô cùng đắc chí.

Buổi tối, Cố Hoài An xách về một miếng thịt ba chỉ, trông khoảng hơn hai cân, cắt ra từ hợp tác Cung Tiêu Xã. Lâm Vãn Thanh cắt một miếng nhỏ nấu đồ ăn, còn lại ngâm trong nước suối dưới núi, đợi sáng mai ăn.

Bây giờ trời nóng, thịt cũng không để lâu được.

Buổi tối ăn cơm xong, cô giục mấy đứa nhỏ đi tắm.

Lại tắm rửa cho Tiểu Cố An, xoa hương thơm phức rồi mới dễ cậu nhóc đi ngủ.

Cuối cùng Lâm Vãn Thanh mới có chút thời gian cho mình, cô ngâm mình tắm rửa trong làn nước nóng thoải mái, cả người nhẹ nhàng khoan khoái quay về phòng.

Cố Hoài An thay quần áo ở trong phòng, anh cởi áo sơmi trắng ra, để lộ cơ bụng quyến rũ và bờ vai rộng lớn như Thái Bình Dương.

Lâm Vãn Thanh huýt sáo trong lòng, dùng giọng điệu đùa giỡn trai nhà lành nói: “Dáng người của Phó đoàn trưởng Cố không tệ nha.

“Thích không?”

“Đương nhiên là thích rồi.

“Vậy tối nay thì sao?”

Trái tim Lâm Vãn Thanh run lên, lập tức lăn đến mép giường: “Trời tối rồi, tắt đèn đi ngủ thôi”

Cố Hoài An khẽ cười một tiếng: “Đồng chí Lâm, chúng ta cũng đến lúc phải có một bảo bảo rồi nhỉ?” Lại là câu hỏi này!

Lâm Thanh Vãn vốn đã đau đầu, cô vốn phiền lòng về chuyện này, trở mình bò dậy, trừng mắt nhìn anh ấy. “Phó đoàn trưởng Cố, bây giờ chúng ta có mấy đứa con rồi hả?”

“Ba đứa”

“Đứa lớn mấy tuổi?” Không đợi người nào đó trả lời, cô tự hỏi tự nói luôn: “Tiểu Trạch bảy tuổi, Tiểu Cảnh năm tuổi, Tiểu An hơn hai tuổi. Trong nhà có ba đứa nhỏ này em chăm sóc đã mệt lắm rồi, lại sinh thêm một đứa nữa, anh có về nhà chăm giúp em không?”

Cố Hoài An nghẹn họng một lúc, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh tượng sau khi trong nhà có thêm một đứa, vợ tay trái một đứa, tay phải một đứa, trước n.g.ự.c thì cõng Tiểu béo ú, trên lưng còn cõng thêm một đứa nhỏ. “Thanh Thanh, là anh suy nghĩ không chu toàn, anh xin lỗi em.

Anh rất muốn có kết tinh tình yêu với cô, nhưng lại không chú ý tới trạng thái trong nhà, thực tế là ba đứa nhỏ vẫn chưa lớn.

Cố Hoài An chân thành xin lỗi.

“À, không sao đâu”

Lâm Vãn Thanh ôm chăn nằm xuống, lười biếng đưa tay chỉ chỉ Cố Tiểu An ở trên giường nhỏ bên cạnh nói. “Sắp mười một giờ rồi, mỗi ngày giờ này Tiểu Cố An sẽ đi đại tiện, lát nữa đừng quên lau m.ô.n.g cho thằng bé. Đúng rồi, thằng bé thích sạch sẽ, lau m.ô.n.g xong còn phải rửa sạch sẽ đó

Nói xong, cô ôm chăn mềm mại an tâm đi vào giấc ngủ.

Quả nhiên, chưa được bao lâu, Tiểu béo ú ở trên giường nhỏ phát ra âm thanh khe khẽ quen thuộc. “Thím ơi, An An muốn đi ị”

Phó đoàn trưởng Cố lau mặt, đứng dậy ôm cậu bé đi WC.

Không ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Tiểu béo ú mới đầu còn không vui: “Thím, An An muốn thím” “Thím mệt rồi”

“Dạ, vậy chú lau m.ô.n.g cho An An

Tiểu Cố An không ngọ nguậy, lại lo lắng bổ sung nói: “Chú phải rửa m.ô.n.g cho An An nữa đó.

“Thằng nhóc thối.

Anh nhận mệnh lệnh, xả nước cho cậu bé, lau mông, lại rửa thật sạch và thơm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 110


Làm xong mũi kim cuối cùng, Lâm Vãn Thanh đứng dậy duỗi eo giãn cơ, cô ngồi cả buổi cũng rất mệt.

Thật sự không dễ dàng, cả nhà có bảy tám cái chăn, cô ngày làm tối làm, cố gắng làm trong một tuần mới xong.

Cô gấp chăn gọn gàng rồi để vào tủ.

Đợi đến lúc trời chuyển lạnh, lấy ra dùng là được.

Mới vừa dọn dẹp xong, chị dâu Kim Hoa ưỡn bụng đến thăm nhà, trong tay cô còn mang theo rổ cà chua.

“Em Thanh có nhà không?”

“Chị dâu đấy sao?”

Lâm Vãn Thanh ngẩng đầu nhìn về phía sân, cô bị doạ cho sợ bèn vội vàng ra đón.

“Chị dâu Kim Hoa, chị cũng lớn mật quá, bụng lớn như vậy mà còn tự mình xách đồ ra ngoài. Không phải bác sĩ bảo chị ở nhà nghỉ ngơi sao?”

Lâm Vãn Thanh vội vàng nhận lấy cái rổ, đỡ Hàn Kim Hoa đến ngồi dưới mái hiên nhà.

Tính tình Hàn Kim Hoa thô kệch, cô ấy cảm thấy bản thân đã mang thai hai đứa rồi, đứa thứ ba ở trong bụng đây cũng không có chuyện gì.

Mấy ngày trước bên ngoài trời mưa, cô ấy còn đi ra ngoài nhặt rơm củi, kết quả là cô ấy trượt chân té ngã, may mắn được một chiến sĩ đi ngang qua nhìn thấy đưa đến phòng khám.

Bác sĩ ở phòng khám kiểm tra xong, nói cái thai không sao nhưng về sau phải tu dưỡng cho tốt, không thể sơ ý như vậy được.

Phó Tham mưu trưởng Tôn biết chuyện, quay về khuyên can mãi, chị dâu Kim Hoa mới đồng ý không làm việc nặng nữa.

Mọi người đều cho rằng cô ấythành thật sợ hãi rồi, ai ngờ đến hôm nay cô ấy lại mang cái bụng rất lớn đi nhổ cỏ còn hái được một rổ cà chua ở vườn rau.

“Không sao đâu, chị là người như vậy mà, nếu như em để chị ở trong nhà ấy à, cả người chị đều khó chịu, trời sinh chị thích ra ngoài làm việc.

Hàn Kim Hoa tuỳ tiện uống nước mật ong Lâm Vãn Thanh đưa cho.

“Em Thanh này, trong nhà em có gì làm không? Chị làm giúp em. Mấy hôm nay, chị dâu Kim Hoa ở nhà rảnh rỗi, cô ấy rảnh đến mức hoảng sợ.

Lão Tôn nhà cô ấy ở nhà nhìn cô ấy chằm chằm cả ngày, nếu Lão Tôn không ở nhà, Đại Đản và Nhị Đản sẽ phụ trách theo dõi. Hôm nay vất vả lắm đợi được Lão Tôn đi làm, hai đứa nhỏ Đại Đản và Nhị Đản ngủ nướng chưa dậy, cô ấy có thể giống như con cá vui vẻ mà tung tăng, chơi chơi ở đây, nhảy nhảy ở kia.

Cô ấy còn định gánh đòn đi gánh nước ở khe suối tưới vườn rau, Lâm Vãn Thanh nghe mà kinh hồn bạt vía, vội vàng ngăn cản.

Hai người đang nói chuyện, sau khi ngủ dậy, Đại Đản và Nhị Đản đã chạy tìm đến tận cửa nhà họ Cố.

“Mẹ! Mẹ không ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, sao lại lén đi ra ngoài vậy ạ?” Khuôn mặt nhỏ phồng lên của Đại Đản đầy vẻ nghiêm túc, Nhị Đản cũng vậy.

Bị tóm được, sắc mặt chị dâu Kim Hoa ngại ngùng: “Không phải do mẹ ở nhà rảnh rỗi đến buồn bực à, thế nên mới sang nhà thím Lâm chơi thôi”

“Vậy đây là cái gì?”

Đại Đản chỉ cái tay nhỏ bé về phía sọt cà chua bằng trúc dưới mái hiên.

“Cái này à… đây là thím Lâm con trồng, hái xong cho mẹ mang về nhà đấy”

Chị dâu Kim Hoa cái khó ló cái khôn.

“…Đúng, đây là nhà thím trồng, mùi vị rất ngon, hái xong cho mẹ con mang về nhà ăn thử đấy”

Chuyện bị tóm được này, không có cách nào khác, chị dâu Kim Hoa đành chớp chớp mắt điên cuồng với Lâm

Vãn Thanh, cô chỉ có thể chọn cách che giấu giúp.

“Vậy được ạ, cảm ơn thím Lâm. Sau này mẹ con lén ra ngoài, thím phải nói cho bọn con biết nha.

Nhị Đản nói cảm ơn, xách rổ cà chua lên rồi cùng với Đại Đản mang chị dâu Kim Hoa về nhà.

Vẻ mặt chị dâu Kim Hoa buồn rầu, hai đứa nhóc thối này đúng là!

Đây là cà chua cô hái mà, mới vừa xách qua tặng lại phải xách về!

Phí công cô hái cả buổi!

Lâm Vãn Thanh nhìn cả nhà mà buồn cười, cô cười đến mức đau đầu.

Không được rồi, chị dâu Kim Hoa thật là đáng yêu, Đại Đản và Nhị Đản cũng vậy, hai đứa rất đáng yêu.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 111


Vốn dĩ cô còn lo lắng chị dâu Kim Hoa cùng đứa nhỏ trong bụng cô ấy, giờ nhìn thấy hai anh em Đại Đản và Nhị Đản nghiêm khắc như vậy, cô cũng an tâm.

Hôm nay Cố Hoài An được nghỉ, anh dẫn hai đứa nhỏ chân đã mềm thành sợi mì về nhà.

Nhìn thấy vợ đang cười vui vẻ.

“Cười gì vậy, lại còn vui vẻ như vậy.

“Không có gì, trưa nay anh muốn ăn gì? Trong nhà hết thịt rồi, cũng không có phiếu thịt”

Buổi sáng làm cháo thịt mặn nên ăn hết sạch thịt rồi.

Lâm Vãn Thanh khoát khoát tay, chuyện mới nãy là bí mật giữa cô và chị dâu Kim Hoa, không thể nói cho anh biết được.

“Lát nữa anh đi ra sông bắt hai con cá rồi lại đi hợp tác Cung Tiêu Xã mua chút xương về nấu cháo ăn, đợi sáng mai đi làm đổi chút phiếu thịt.

“Được”

Mấy đứa nhỏ trong nhà đều đang tuổi ăn tuổi lớn, không thể thiếu chất dinh dưỡng được.

Nghe thấy buổi trưa có thịt ăn, còn có cháo xương to.

Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị vốn còn đang nhe răng nhếch mép, liền toét miệng cười.

Buổi trưa, quả nhiên Cố Hoài An mang hai con cá trắm cỏ và một cân xương về nhà. Lâm Vãn Thanh hầm canh xương, còn cá thì một con hấp còn một con kho, cô nấu thêm một nồi cơm gạo lứt.

Trên bàn cơm, Lâm Vãn Thanh nhìn sắc trời bên ngoài. Không biết sắc trời đã tối từ khi nào, nhớ đến dự báo thời tiết hôm nay có mưa to trong radio, cô bàn bạc với Cố Hoài An: “Bên ngoài trời đầy mây, radio dự báo bây giờ chỗ chúng ta sắp có mưa to, rơm củi trong nhà không nhiều lắm, buổi chiều chúng ta ra ngoài nhặt chút rơm củi nhé”

Cố Hoài An múc bát canh cá cho vợ: “Gạo và mì trong nhà còn đủ không?”

“Đủ, lần trước em mua rất nhiều, không phải anh nhờ Tiểu Trương mua mười cân mì và năm cân gạo sao, đủ ăn mà. Hơn nữa, trong hầm nhà mình còn có khoai tây và khoai lang nữa.

Lâm Vãn Thanh gắp miếng thịt cá mềm cho Tiểu Cố An: “Rau trong vườn cũng phải hái, lỡ như trời mưa lớn thì gãy nát hết.

Tiểu Cố An nói bằng giọng sữa: “Trời mưa chơi vui, nghịch nước ăn cá.

“Nếu trời mưa để cá bơi đến cửa nhà mình, con sẽ dùng lưới đánh cá bắt hết.

Cố Tiểu Nhị nóng lòng muốn thử.

Cố Trạch bên cạnh bình tĩnh nhưng ánh mắt cậu bé nhảy nhót vui vẻ đã bán đứng tâm tình của cậu nhóc.

Lần trước quân khu mưa, nước trong con suối nhỏ dưới chân núi bỗng dưng dâng cao tràn vào các khu nhà trong quân khu, cá bên trong trực tiếp bơi đến cửa nhà, khiến cho bọn trẻ trong nhà dùng lưới đánh cá bắt hết.

Sau khi ba đứa nhỏ nhà mình biết được đã ước ao không thôi.

Hai vợ chồng nhìn nhau, cười cười.

“Hôm nay thím phải cảnh cáo trước, radio dự báo trời sắp mưa to, thời tiết này rất nguy hiểm. Lúc trời mưa, các con đều phải ở trong nhà, nếu không thì phó đoàn trưởng Cố lấy bàn tay sắt chăm sóc mấy đứa đấy!” Lâm Vãn

Thanh giả vờ hung dữ răn đe.

Không ngờ cô như vậy cũng không dọa được ai.

Cố Tiểu Nhị còn cười hì hì xoay mông: “Thím ơi, mưa to là gì vậy ạ?”

“Ra ngoài một bước, đánh đòn mười cái. Phó đoàn trưởng Cố lạnh nhạt nói.

Cố Tiểu Nhị lập tức không vặn vẹo nổi.

Ăn cơm trưa xong, cả nhà hành động.

Cố Hoài An cầm d.a.o bầu, dẫn Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị lên núi.

Lâm Vãn Thanh dỗ Tiểu Cố An ngủ, đi một vòng đến nhà các chị dâu, nói về chuyện trời sắp mưa to mà cô nghe thấy trong radio cho họ biết.

Các chị dâu đều đề phòng, gia cố cửa sổ, chuẩn bị lương thực, cũng đuổi gà đuổi vịt về ổ, tất cả đều bận rộn.

Ngay cả Vương Mỹ Quyên - người không hợp với nhóm của Lâm Vãn Thanh cũng khuyên bảo con trai Điêu Tiểu

Tráng bắt đầu bận việc.

Chỉ có Cảnh Hồng Mai khinh thường, không phải chỉ là trận mưa to thôi sao, có gì mà sợ, nhà ở là nhà gạch, còn có thể thổi được người đi sao?

Chuẩn bị cái rắm, cơn mưa này đâu phải không tạnh, bộ mưa một ngày một đêm không ngừng à?

Đám đàn bà ngốc này, nghe gió ra mưa, để người ta lừa còn không biết!
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 112


Vì thế Cảnh Hồng Mai yên tâm thoải mái ở nhà ngủ.

Nhà họ Cố, trái cây sum suê trong khu vườn nhỏ mà Lâm Vãn Thanh dày công chăm sóc, cà chua đỏ mọng nước trông đã ngon miệng, còn có một số quả trông sắp chín.

Lâm Vãn Thanh đau lòng có nên hái hay không, liếc mắt nhìn trời âm u một cái, cuối cùng cô vẫn hái hết.

Đậu xanh, cà, mướp, dưa leo, hành non, rau hẹ trong sân giống như châu chấu đi qua, đều bị Lâm Vãn Thanh thổi quét sạch.

Đợi hồi lâu, Cố Hoài An vác mấy bó củi lớn trên lưng dẫn hai cậu nhóc về nhà.

Ba cha con nhìn vườn rau trụi lủi, khoé miệng giật giật.

“Đồng chí Lâm, có phải em hái quá nhiều rồi không?”

Lâm Vãn Thanh giả vờ không nghe thấy, đưa trái cà chua qua: “Phó đoàn trưởng Cố ăn thử đi, ngọt lắm.

Cố Hoài An: “”

Rõ ràng ý anh nói không phải cái này.

Cố Tiểu Nhị xách cái sọt nhỏ của mình qua đưa cho cô: “Thím ơi, đây là con bắt được.

“Ngoan quá, ăn cà chua đi”

Nói xong đưa một trái cà chua nhỏ cho Cố Tiểu Nhị.

“Thím ơi, con muốn ăn kẹo”

“Cà chua cũng rất ngọt, còn ngọt hơn kẹo đấy? Lâm Vãn Thanh bắt đầu nói hươu nói vượn.

Cố Tiểu Nhị nghẹn họng, thím lại lừa gạt trẻ con, cà chua nào có ngọt bằng kẹo chứ

Cố Trạch cũng đi tới, còn chưa mở miệng nói chuyện đã bị đồng chí Lâm nhét cho một quả cà chua nhỏ.

“Ăn cà chua tốt cho da, Tiểu Trạch ăn nhiều một chút, lớn lên cưới vợ đẹp”

Cố Trạch đỏ mặt, cậu nhóc mới bảy tuổi thôi, còn chưa đến tuổi cưới vợ đâu.

Lúc đầu, cả ba chú cháu trong nhà còn chưa biết chuyện gì mà khiến cho đồng chí Lâm lại cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ cà chua như vậy.

Lúc nhìn thấy cà chua to to nhỏ nhỏ chất thành ba sọt lớn nổi bật đặt trong phòng bếp, ba chú cháu đều ngớ ra nói không nên lời.

Đồng chí Lâm, đồng chí thật biết trồng cây, trái chưa chín mà đồng chí cũng hái xuống sao?

Đồng chí Lâm đỏ mặt, cô vẫn giả vờ như không nhìn thấy.

Cách xa vài trăm dặm ngoài Hải Thành, thời tiết khô nóng khác thường.

Hiện tại nhà họ Phùng cũng giống như một mồi lửa, một chút liền cháy.

“Phùng Nam đâu! Bạch nhãn lang() đâu rồi?!”

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 113


Phùng Diệu Tổ tức giận đẩy ngã ông Phùng, hắn ta lục lọi ở phía sau tủ được hơn mười đồng, cuối cùng nghênh rời đi.

Ông Phùng lập tức ngồi phịch xuống đất, bà Phùng bổ nhào qua đỡ ông ta: “Ông ơi, ông sao vậy!?”

Nhà họ Phùng xảy ra chuyện lớn như vậy, hàng xóm trong khu nhà đều đóng chặt cửa, tập thể mọi người giống như câm điếc, không hó hé gì lặng ngắt như tờ.

Tất cả là do ngày thường người nhà họ Phùng ăn ở không tốt, đều làm ra những chuyện cực phẩm khiến mọi người không có thiện cảm nào tốt đẹp về họ.

Đặc biệt là bà Phùng và Phùng Diệu Tổ, hắn ta làm nhân viên thu mua trong căn tin ở xưởng sắt thép, đây là công việc tốt và rất béo bở.

Đầu năm nay mọi người đều sống không tốt, mua thịt gì còn phải mua theo khẩu phần, muốn mua nhiều thêmmột chút cũng không được.

Phùng Diệu Tổ làm nhân viên thu mua trong căn tin nhà máy lớn, trong tay có quan hệ nhân mạch, cũng có phương pháp mua bán qua lại, có lúc hàng xóm nhờ hắn ta mua ít thịt cá về để cải thiện thức ăn trong nhà họ. Ai biết Phùng Diệu Tổ không chỉ không giúp mà còn giễu cợt khinh bỉ, nói cái gì mà các người không có phiếu thì ăn bánh ngô trong nhà, không có quan hệ còn muốn ăn thịt, ngủ mơ đi.

Bà Phùng càng thiếu đạo đức hơn, mỗi lần trong nhà hầm thịt, bà ta dẫn cháu trai ăn thịt ăn canh ở hành lang khu nhà, cả bà cháu ra sức ăn, ra sức uống, khiến cho mấy đứa nhỏ hàng xóm ở cách vách thèm ăn đến phát khóc.

Còn vợ của Phùng Diệu Tổ, Trần Ngọc Phượng, cũng là loại đàn bà đanh đá chanh chua. Cả ngày chỉ biết đứng chửi bới cái này cái kia ở hành lang khu nhà, xung quanh ai nghe cũng không chịu nổi. Bây giờ cả nhà cực phẩm này xảy ra chuyện, hàng xóm chỉ cảm thấy vui vẻ hả giận, ai cũng không đồng tính với cái nhà này.

Lúc này, Phùng Nam đã sớm cầm tiền, chuyển đến ở một căn nhà nhỏ yên tĩnh. Mặc dù chân cô bó thạch cao nhưng vẫn có thể chống nạng đi, dù vậy cô đi cũng không quá chậm.

Hôm đó cô nhân lúc người nhà họ Phùng đi vắng không ai ở nhà, cô nhanh tay thu dọn quần áo rồi cầm tiền ra ngoài, đồng thời báo cáo chuyện tham ô của Phùng Diệu Tổ.

Đời trước, Phùng Diệu Tổ lợi dụng chức vụ, ham rẻ mua thịt heo bệnh, kéo về căn tin ở nhà máy sắt thép. Sư phó ở căn tin nấu thành món thịt rồi bán cho công nhân thuộc nhà máy sắt thép.

Công nhân ở nhà máy sắt thép ăn vào bị nôn mửa, tiêu chảy phải nhập viện.

Cũng may không có nhân viên bị thương vong.

Phùng Diệu Tổ bị bắt rồi kết án, lúc đó cuộc sống của Phùng Nam mới tốt lên không ít.

Sau đó, Phùng Diệu Tổ ra tù, nghèo khổ chán nản đến tận nhà đòi tiền, Phùng Nam còn bị hắn ta đánh trọng thương nhập viện.

Đời này cô sẽ không để cho bi kịch tái diễn lại lần nữa, cô phải làm chủ vận mệnh của chính mình.

Sau khi dưỡng thương xong, Phùng Nam sẽ chuẩn bị đi quân khu một chuyến, cô muốn đến quân khu thăm ba đứa nhỏ.

Còn có… Cố Hoài An ở đó.

Quân khu nhà họ Cố, chị dâu Trương hái được mấy quả dưa hấu mang qua tặng.

Ban ngày mà trời bên ngoài tối như đêm, giông gió thổi qua cũng không nhỏ.

Chị dâu Trương nhìn trời bên ngoài, chị ấy cảm thấy may mắn liền cảm ơn Lâm Vãn Thanh.

“Em Thanh này, may mà có em nhắc nhở, hồi trước nóc nhà chị bị dột nước, Lão Trương cũng không đi sửa. Hôm nay chị nói cái gì cũng bắt ông ấy sửa, nhà chị còn phải làm phiền phó đoàn trưởng Cố nhà em giúp đỡ nữa. Bây giờ chị có thể ngủ thoải mái rồi, trong lòng cũng không lo lắng, tối có thể ngủ ngon rồi”

“Em thỉnh thoảng hay nghe radio nói, chỗ chúng ta sắp mưa to, ban đầu em còn không có coi trọng trận mưa này. Hôm nay nhìn trời cảm thấy sắp mưa nên nói mấy câu với các chị dâu.

Lâm Vãn Thanh cũng nghĩ lại mà sợ, trước khi cô đến đây trong nhà họ Cố đã có radio, chỉ là ở nhà không ai thích nghe.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 114


Cố Hoài An thì bận rộn trong quân đội, bọn nhỏ không thích nghe, cô cũng không có hứng thú gì.

Nếu như không phải hôm đó bọn nhỏ đùa nghịch radio, cô cũng bồi mấy đứa cùng nghe, nếu không bây giờ cũng không biết kết quả thế nào đây.

Chị dâu Trương gật đầu, đúng lúc trong nhà còn phiếu radio, để mấy hôm nữa chị để Lão Trương đi mua một đài radio về, để rảnh rồi không có chuyện gì làm thì cả nhà sẽ cùng nghe phát thanh, nghe nhiều để tăng kiến thức cũng có thể nghe dự báo thời tiết.

Lâm Vãn Thanh đồng ý, cả hai lại tán gẫu một chút. Chị dâu Kim Hoa không chịu nổi tịch mịch nên cũng chạy qua nhà chơi, đằng sau chị ấy có phó Tham mưu trưởng Tôn lẽo đẽo đi theo sau.

Mấy người đàn ông nói chuyện phiếm ở bên ngoài, nhóm Lâm Vãn Thanh nghe thấy chị dâu Kim Hoa nói cô ấy đói, từ khi mang thai đứa thứ ba này, cái miệng cô ấy vô cùng thèm ăn, ăn nhiều mà đói cũng nhanh.

Cái khác có thể không thích ăn nhưng lại cực thích ăn tương ớt, thật sự là không cay không vui.

Chị dâu Trương nghe xong cười nói, trai chua gái cay, đứa bé này là một cô gái nhỏ rồi.

Phó Tham mưu trưởng Tôn nghe vậy thì cười toe toét vui vẻ đến nỗi không khép miệng lại được, trong nhà đã có hai đứa con trai, hắn nằm mơ cũng muốn có một khuê nữ ngoan ngoãn tri kỷ.

Đối với chuyện này, phó đoàn trưởng Cố và doanh trưởng Trương đều tỏ vẻ đồng ý, con gái nhỏ trắng trắng mềm mềm là áo bông nhỏ tri kỷ, con trai thối đều là đến đòi nợ.

Một đám con trai thối trong nhà: “”

Đợi các chị dâu cùng mấy ông chồng của họ đi trở về, gió ở bên ngoài thổi càng lúc càng mạnh hơn.

Lâm Vãn Thanh làm mì tương trộn đơn giản, gà và vịt trong nhà họ đã chuyển đến phòng bên cạnh, cả nhà ăn sớm rồi vệ sinh đi ngủ.

Lúc nửa đêm, ngoài cửa sổ giông tố kéo đến, tiếng sấm vang trời.

“Răng rắc” một tiếng, một tia chớp đánh xuống, xung quanh bỗng chốc sáng như ban ngày.

Cảnh Hồng Mai đang ngủ say ở nhà, đột nhiên nghe tiếng sét đánh, trong nhà tối om bỗng nhiên có mấy viên

gạch ngói rớt xuống, tiếp đó là mưa to ào ào đổ xuống nền đất, văng lên khắp giường.

Nước mưa trực tiếp dội cho cô ta tỉnh ngủ.

Cái gì đây?

Cảnh Hồng Mai ngước mắt lên nhìn, há hốc trợn tròn mắt, má ơi nhà bị dột mất rồi!

Cảnh Hồng Mai nhanh chóng bò dậy, mưa trên nóc nhà ngày càng lớn, nếu không biết đây là nhà họ, cô ta còn tưởng đang ở Thủy Liêm Động.

“Lão Vương, mau dậy đi! Nhà mình dột rồi!”

Cảnh Hồng Mai mất một lúc mới phát hiện ra. Những nơi bị dột trong nhà đã không phải chỉ một nơi, nhiều nơi khác cũng đã bị dột. Trong nhà chứa rất nhiều vũng nước mưa.

Không thể xử lý hết mấy chỗ dột, cô ta cầm một cái thau đi hứng chỗ mưa dột nhiều nhất.

Trong phòng tí tách tiếng nước, ngoài trời lại đánh thêm một đạo tiếng sấm, Vương Thiên Phú lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngủ.

“Hả, sao lại thế này?”

Sao nhà lại bị dột rồi!?

Hắn vươn tay mò mẫm bật đèn, nhưng cầm cái dây kéo mãi mà đèn chẳng sáng, Cảnh Hồng Mai bưng cái thau đi tới, tức giận nói: “Cúp điện rồi, anh chậm nến đi”

Vương Thiên Phú lại đi mò que diêm để châm nến, đợi đến khi có ánh sáng trong căn nhà.

Hai vợ chồng mới thực sự bàng hoàng.

Trên mái nhà họ có một cái lỗ to tướng, ở giữa như một cái sàng, nước ào ào chảy vào trong nhà. Ngoài trời mưa to, trong nhà mưa nhỏ. Chỉ chốc lát sau trong phòng đã trở thành một dòng sông nhỏ.

Ngoài cửa sổ gió thét gào, bóng cây lay động.

“Lão Vương, làm sao bây giờ?”

Cảnh Hồng Mai hiện tại thật sự đã c.h.ế.t lặng. Cô ta đâu ngờ lời của người phụ nữ Lâm Vãn Thanh kia đã trở thành sự thật. Chẳng phải chỉ là một cơn mưa thôi sao? Sao có thể khiến nóc nhà cô bị dột?

Song cô ta đâu biết rằng, căn nhà cô ta đang ở này đã được xây từ mấy năm trước, lúc mà tài chính quân khu bị thắt chặt, nhà xây đều sử dụng thân cây cao lương làm xà, bên trên đắp mái ngói, hàng rào thì đều là bằng tre.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 115


Loại mái nhà này cần phải thay ba, bốn năm một lần.

Khi ấy có một nhóm quân tẩu vào ở, lãnh đạo quân khu đã nhấn mạnh rằng mùa hạ ở quân khu mưa nhiều và gió to, nhóm quân tẩu vào ở nhất định phải tu sửa cái mái nhà một chút.

Nếu có khó khăn gì, quân đội sẽ gửi lính tới nhà họ giúp đỡ.

Nhóm quân tẩu nghe xong, hầu hết mọi người đều đi chỉnh sửa qua cái xà nhà.

Riêng Cảnh Hồng Mai là loại người lười bẩm sinh, cô ta cảm thấy lãnh đạo chỉ đang dọa sợ người khác mà thôi.

Nhà này mới sửa được mấy năm, trước giờ cũng không có ai vào ở, bao nhiêu trận mưa mới có thể khiến mái nhà bị thủng to được chứ?

Đùa à, quét dọn cái nhà đã đủ mệt rồi, còn phải sửa mái nhà nữa, cô ta ngu gì mà phải làm.

Cứ như vậy, nhà của gia đình họ Vương còn chưa được tu sửa nhưng họ đã dọn vào ở rồi.

Vương Thiên Phú bận rộn ở quân đội cả ngày. Hắn ta là đàn ông trưởng thành, hầu hết chuyện trong nhà hắn không quan tâm, mà cũng chẳng có thời gian quản đến.

Vương Thiên Phú còn chưa kịp trả lời, ngoài trời lại thêm một tiếng sấm giòn vang. “Rầm” một tiếng, mái nhà lại rơi thêm vài cái ngói.

Sức gió lớn cùng với mưa to theo đó trút xuống căn nhà, trực tiếp làm cho hai người trong phòng lạnh thấu xương.

Chuồng gà, chuồng vịt ngoài cửa sổ cũng bị gió cuốn bay, sàn giá để rau ngoài vườn cũng sụp bay. Đậu que phơi trong nhà rơi vãi đầy đất. Cảnh Hồng Mai soi đèn pin, gào thét trong mưa gió bão bùng.

“Ôi vịt bay rồi! Gà cũng chạy kìa! Lão Vương ơi, làm sao bây giờ, anh mau nghĩ cách đi!”

Cảnh Hồng Mai chuyện bé xé ra to, lúc thì đuổi theo vịt, lúc thì đi tìm gà. Ầm ĩ một hồi lâu, cuối cùng cô ta chẳng bắt được gì, bản thân thì như chú hề nhảy nhót, bị mưa xối cho ướt đẫm lại chạy về khóc lóc với Vương Thiên Phú.

Trong bụng Vương Thiên Phú nghẹn một cục tức, bà nội nó ngày đếch gì thế này!

Người ta cưới vợ vừa hiền huệ vừa chăm lo việc nhà, mình thì cưới phải cái loại người lười biếng gì thế này!

Đã không dạy con tốt thì thôi, lại còn không nghe người khác khuyên

Chị dâu nhà bên đã tốt bụng tới thông báo đêm nay sẽ mưa to, bảo hai vợ chồng họ hãy đi chuẩn bị, tu sửa lại mái nhà.

Gà vịt trong nhà nên để ở phòng củi, cũng nên tích trữ thêm chút lương thực. Ống thoát nước khẩn cấp trong nhà cần phải được thông sạch sẽ, sinh hoạt mới yên tâm được.

Vương Thiên Phú vốn dĩ cũng muốn đi tu sửa, ai ngờ Cảnh Hồng Mai lại như bị bệnh tâm thần, cứ một hai lôi kéo không cho hắn làm, cô ta còn nói gì mà chỉ là mấy trận mưa thôi, mình sống ở nhà ngói cơ mà, sao dễ dàng bị dột như vậy được.

Khi ấy đầu óc hắn ta cũng hồ đồ, nghe Cảnh Hồng Mai nói xong liền không đi nữa.

Kết quả là không nghe lời người tốt, có hại ngay trước mắt!

Vương Thiên Phú vuốt nước mưa trên mặt xuống một phen, hắn gào lên với Cảnh Hồng Mai đang la hét với ông trời: “Cô cút mẹ đi, đừng làm phiền ông đây nữa, ông đây mà biết làm gì thì còn đứng ở đây à?!”

Cảnh Hồng Mai: “

Tại nhà họ Cố, một đạo sấm sét đánh xuống, cửa sổ vốn khép chặt đột nhiên bị sức gió mạnh làm cho bật mở, “ầm ầm” hai tiếng, kính đã bị vỡ, mưa gió tiến vào.

Trên giường, Cố Tiểu Nhị ngủ say như chú heo con, mưa hắt vào làm chăn giường bị ướt, cậu nhóc trên giường ngủ mê man không hay biết gì, còn trở mình ngủ tiếp.

May còn Cố Hoài An tai thính, anh nhảy xuống giường đi ra gian ngoài bế cậu nhóc Cố Tiểu Nhị đang bị ướt lên.

Lâm Vãn Thanh cũng bị tiếng sấm làm cho bừng tỉnh, phản ứng đầu tiên chính là đi xem Tiểu béo ú trên cái giường nhỏ. Cũng may, Tiểu béo ú vẫn ngủ rất ngon.

Cô lại ra gian ngoài xem Cố Trạch đang ngủ một mình, Cố Trạch lại may mắn hơn Cố Tiểu Nhị một chút, cửa sổ không bị vỡ, nhưng lại bị gió mạnh làm bật mở, nước mưa theo đó tiến vào, xối vào khiến cậu nhóc bừng tỉnh.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 116


Lâm Vãn Thanh lấy cái khăn to lau khô nước cho Cố Trạch. Cố Hoài An ôm Cố Tiểu Nhị về phòng.

Hai vợ chồng kéo dây đèn nhưng điện đã cúp.

Một người đi tìm que diêm chậm nến, một người đi tìm đèn pin.

Phòng Cố Tiểu Nhị đã không thể ở được nữa, Cố Hoài An tìm cái tấm ván gỗ chặn miệng cửa sổ lại, anh dời cái tủ gỗ qua chắn cửa sổ.

Lâm Vãn Thanh giơ đèn pin, cô đóng cánh cửa sổ bị gió thổi mở ở phòng Cố Trạch. Đoạn cô sờ qua ga trải giường, thấy ẩm ướt không thể ngủ được nữa.

Một nhà năm người, trong ba anh em chỉ có Tiểu béo ú là may mắn nhất, trong khi hai cậu nhóc còn lại khổ sở, nhóc này vẫn còn đang nằm trên giường ngủ khò khò.

Hai phòng lớn đều không thể ở được nữa, chỉ còn cách nằm dưới đất ngủ.

Ba anh em ngủ ở trên giường, hai vợ chồng Cố Hoài An thì ngủ dưới đất. Trước khi đi ngủ, Cố Hoài An khoác áo mưa, đeo giày nhựa, bật đèn pin đi dạo quanh trong sân một vòng.

Vì đã thu xếp ổn thỏa trước, nên gà vịt trong nhà và mấy cây ớt cay mẫu tử vẫn bình an trong phòng củi, cửa hầm rượu cũng không bị nước lọt vào. Riêng chỉ có cái cống thoát nước ở sân đã bị kẹt lại, dùng móc sắt khơi thông một chút là được.

Bên ngoài sấm sét đan xen, mưa to liên tục.

Lâm Vãn Thanh khoác áo mưa, cầm theo đèn dầu ở trong nhà đi ra nhìn, thấy Cố Hoài An cả người ướt sũng trở về an toàn dưới mái hiên, lòng cô mới yên tâm.

“Sao mưa to như vậy nhỉ?”

“Quân khu mưa nhiều, lại còn ở ven biển, nên vào mùa hạ mỗi năm đều sẽ có mấy trận mưa to.

Cố Hoài An rũ rũ chiếc áo mưa dính nước, treo ở dưới mái hiên, xong rồi thì đi vào phòng.

“Thím ơi, ngày mai trời vẫn mưa à thím? Nhà chúng ta ở có bị dột không? Có phải mưa to sẽ đẩy chúng ta vọt ra biển không?”

Cố Tiểu Nhị mặc quần nhỏ, từ trong phòng ngó ra thăm dò.

“Cái đầu nhỏ của con toàn nghĩ cái gì vậy, mau đi ngủ đi.”

Đối mặt với mấy ý nghĩ kỳ lạ của Cố Tiểu Nhị, Lâm Vãn Thanh cười một tiếng, cô đẩy cậu nhóc vào rồi đóng cửa đi ngủ.

Hì hì, cậu nhóc thích nghĩ như vậy đó.

Cố Tiểu Nhị thè lưỡi, sau đó đi vào phòng ngủ.

Hai vợ chồng Cố Hoài An cũng nằm xuống ngủ.

Một đêm này, bên ngoài cuồng phong gào thét, mưa sấm đan xen, người một nhà khi thì ngủ say, khi thì bừng tỉnh, ngủ rất không yên ổn.

Ngày hôm sau rời giường, một nhà năm người ngoại trừ Tiểu béo ú vô tư không hay biết gì và phó đoàn trưởng Cố với tố chất cơ thể cực mạnh, ba người còn lại đều mang một đôi mắt nhìn không khác gì mắt gấu trúc. “Ha ha, cái này được, chúng ta không cần phải đi vườn bách thú xem gấu trúc nữa thím nhỉ, nhà chúng ta đã có bốn con gấu trúc rồi còn đâu? Cố Tiểu Nhị vỗ bụng cười ha ha.

Mí mắt Cố Trạch giật giật, cậu nhóc cầm một miếng bánh ngô nhét vào trong miệng thằng bé.

“Làm gì đấy!”

“Ăn bánh ngô”

“Lạnh lắm, em không muốn ăn!”

“Bánh ngô em còn không muốn ăn, thế muốn ăn cái gì?”

“Em muốn ăn thịt!”

“Ăn cức chó ấy!”

“Anh mới là người ăn cức chó đó!” Được rồi, hai cậu nhóc này lại cãi nhau nữa rồi.

Lâm Vãn Thanh đỡ trán, bất đắc dĩ gọi: “Phó đoàn trưởng Cổ.

Cố Hoài An lạnh mặt xuất hiện: “Tiểu Trạch, Tiểu Cảnh mỗi đứa ra hít đất năm mươi cái, gập bụng hai mươi cái.

“Ha?!”

“Tại sao chứ!?”

Hai anh em rên lên một tiếng, rồi liếc nhìn nhau, thành thật làm theo. Trong phòng phó đoàn trưởng Cố công chính nghiêm minh giám sát hiện trường.

Lâm Vãn Thanh mặc áo mưa vào trông không khác gì cây anten khi cô dạo quanh một vòng trong sân vườn.

Bên ngoài trời vẫn mưa to, chuồng gà trong nhà bị gió phá bay hết một nửa, thùng nước ở cửa phòng bếp cũng bị sức gió đẩy ra bên ngoài, cái giá để rau ở ngoài vườn cũng bị đổ. Dàn mướp và bí đỏ nằm trên mặt đất như lá

thu rụng, đỡ dậy cũng không đứng được.

Lâm Vãn Thanh đau lòng.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 117


Bên ngoài trời mưa to, một con vịt kêu quạc quạc vui sướng bay qua, theo sau là Cảnh Hồng Mai quỷ khóc sói gào.

“A, vịt của tôi, mày đừng chạy nữa, mày mà chạy tao lại phải mua vịt về đẻ trứng à?!”

Không biết có phải ảo giác hay không, Lâm Vãn Thanh bỗng cảm thấy con vịt kia nghe được lời này Cảnh Hồng

Mai, tiếng vẫy cánh càng vui vẻ hơn.

Cũng đúng thôi, nếu cô mà là con vịt kia, có nói cái gì cũng sẽ không quay lại đâu.

Trở về vừa phải đẻ trứng lại còn bị ăn thịt, không được thoải mái tự do có khi còn mất mạng.

Kế bên là nhà chị dâu Trương, có vẻ tối qua nhà họ ngủ khá ngon, nên sáng ra đã nghe thấy tiếng chị dâu

Trương quát tháo doanh trưởng Trương.

“Cơm bà đây làm xong rồi, Trương Chí Xa nhà ông còn định ở lì trên giường đến bao giờ đây!?”

“Dậy rồi, dậy rồi, bà không cần gọi. “Tôi không gọi ông dậy được chắc?”

“Không đúng, vợ ơi, tại sao Mãn Thương được ăn bánh nướng áp chảo còn tôi chỉ được ăn bánh bột ngô vậy.

“Con trai nó còn cao lên được đúng không? Ông mà cao lên được, tôi cũng cho ông ăn bánh nướng áp chảo rồi”

Doanh trưởng Trương: “”

Chưa đầy một phút sau, cách vách lại truyền ra tiếng khóc của Mãn Thương: “Oa, mẹ ơi, cha lấy bánh nướng áp chảo của con ăn rồi!”

“Đồ không biết xấu hổ nhà ông, Trương Chí Xa ông cút về đây cho tôi!”

“Mẹ đừng kêu nữa, cha chạy mất rồi.

Buổi sáng hôm nay vẫn náo nhiệt ghê.

Buổi sáng náo nhiệt qua đi, Lâm Vãn Thanh vào phòng bếp nấu cơm. Cô cắt hành và thái thịt dạng hạt lựu, nấu một nồi bánh canh bột mì.

Ngày mưa dầm gió lạnh như này, không gì tuyệt vời hơn được ăn một bát bánh canh tươi ngon thơm phức.

Trận mưa to này kéo dài suốt ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư mà vẫn còn mưa rơi.

Cơm sáng xong xuôi, quân đội gọi điện thoại tới báo, phụ cận thôn trang xuất hiện tình hình nguy hiểm, có người dân đang bị mắc kẹt ở trong nhà, cần Cố Hoài An đưa bộ đội tới tham gia cứu viện.

Trước khi đi, anh lính Tiểu Trương mở cửa xe jeep tới đón, Lâm Vãn Thanh dẫn bọn nhỏ ra đưa tiễn anh.

“Trên đường đi cẩn thận nhé, có thời gian rãnh nhớ gọi điện về nhà đấy”

Lâm Vãn Thanh cùng với đám nhóc con đều lưu luyến không nỡ rời.

Cố Hoài An mặc quân phục, bế từng đứa nhỏ lên thơm, cuối cùng hôn một cái thật kêu trên mặt vợ, còn cười nói: “Đồng chí Lâm yên tâm, anh còn muốn cùng em đầu bạc răng long, ba năm hai đứa”

Anh nói cái lời gì vậy!?

Lâm Vãn Thanh đỏ bừng mặt, trừng mắt lườm một cái.

Cố Hoài An cười một tiếng rồi cất bước rời đi.

Anh lính Tiểu Trương vui tươi hớn hở đi theo phía sau.

Phó đoàn trưởng Cố với chị dâu tình cảm tốt thật đấy!

Xe jeep khởi động, mấy đứa nhỏ cũng vẫy tay chào tạm biệt chú.

“Gặp lại chú sau nhá”

Quan quân của quân khu đều phải dẫn bộ đội đi cứu viện, cả trăm hộ gia đình đều chỉ còn lại nhóm quân tẩu và bọn nhỏ ở nhà.

Cũng may nhóm quân tẩu sống ở chân núi, địa hình lại cao hơn đôi chút so với những nơi khác, nên nước mưa sẽ chảy về con suối, vì vậy sẽ không thể chảy ngược về đây.

Nhưng dù là như vậy, trong sân vẫn tích một lượng nước không nhỏ, Lâm Vãn Thanh nhìn sơ qua một chút, cô cảm thấy nước bên ngoài thế mà đã dâng cao đến được mắt cá chân cô rồi, vậy mà còn có xu hướng dâng cao hơn nữa.

Vì ngăn nước mưa chảy vào trong nhà, nhóm chị dâu dẫn theo đám trẻ nhà mình cầm thau ra ngoài tát nước. Đến giữa trưa, mưa bên ngoài cuối cùng cũng ngừng.

Lâm Vãn Thanh dùng miếng vải buộc Tiểu béo ú ở trên lưng và ra lệnh cho Cố Trạch với Cố Tiểu Nhị cầm thau gỗ lạch cạch ra ngoài tát nước.

Cố Trạch thì không phải lo, thân là anh cả, nhóc vừa hiểu chuyện vừa nghe lời, bảo đi tát nước là đi tát nước ngay.

Nhưng Cố Tiểu Nhị thì không được như vậy, nhóc coi chuyện này thành lễ hội té nước, thấy trong sân nước nôi lênh láng, gót chân nhỏ tr*n tr** đã lập tức nhảy vọt vào trong sân
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 118


Hết tát nước chỗ này, lại sang chỗ kia té nước, bản thân chơi rất vui vẻ.

Phó đoàn trưởng Cố không ở nhà, Lâm Vãn Thanh chỉ có thể giả bộ đen mặt: “Tiểu Nhị con làm gì đấy?”

“Haha, con đang tát nước thím ạ!”

Nói xong, nhóc lại tát chút nước vào vườn rau.

Lâm Vãn Thanh hít vào một hơi: “Trước khi đi chú Cố dặn như nào?”

Hả, Cố Tiểu Nhị chớp chớp mắt ngơ ngác.

Cố Trạch mặt không cảm xúc nói: “Ngoan ngoãn ở nhà nghe lời thím, bằng không trở về phải hít đất hai trăm cái, gập bụng một trăm cái.

“!!!”

Cố Tiểu Nhị ủ rũ, thành thật phụ tát nước ra ngoài.

Một nhà ba ngươi lạch cạch tát nước hơn mười phút, cuối cùng cũng tát hết nước trong sân.

Lâm Vãn Thanh vận động nhiều như vậy, mà Tiểu béo ú vẫn ngủ ngon giấc trên lưng cô.

Ngủ được cũng tốt, Lâm Vãn Thanh thả Tiểu béo ú về lại chiếc giường nhỏ của cậu nhóc, xong cô lại ra sân dọn dẹp một trận.

Mưa to qua đi, trong nhà còn lại một mảnh hỗn độn, rau cỏ và hạt giống rơi rớt trái khắp nơi, cà chua vốn tươi tốt nay cũng rụng, song cũng chỉ là mấy quả xanh chưa chín, những quả hơi đỏ một chút đã được đồng chí Lâm hái mất rồi.

Cố Trạch cầm cây chổi quét nước trong sân, Cố Tiểu Nhị cũng lao tới xách theo cây chổi nhỏ của mình quét dọn soàn soạt.

Ba đứa nhỏ nhà họ Cố đều có cây chổi của riêng mình. Phó đoàn trưởng Cố biết làm chổi, mấy cây chổi trong nhà đều từ bàn tay anh làm ra.

Lâm Vãn Thanh nhìn hai đứa nhỏ tự giác như vậy, trong lòng cũng được an ủi.

Sau cơn mưa to, mặt trời cuối cùng cũng xuất hiện.

Ánh nắng tươi sáng, sau mấy ngày o ép ở nhà, bọn nhỏ đều vui vẻ chạy ra ngoài chơi.

Nhóm chị dâu cũng xách theo ghế gấp nhỏ đi ra ngoài ngồi cho thoáng khí.

Bọn nhỏ quét sân xong, tay nhỏ đều bị bẩn.

Có lẽ là do cơn mưa vừa rồi quá lớn, làm nước trong ao bị vẩn đục thành màu vàng nâu nhìn rất dơ.

Lâm Vãn Thanh dùng gáo hồ lô múc nước rửa tay cho hai cậu nhóc. Cố Tiểu Nhị bôi xà phòng lên, còn không

quên hát: “Em yêu rửa tay, làn da em đẹp, ồ ố ô. Những ca từ đó đều đã được Lâm Vãn Thanh chỉnh sửa lại cho bọn nhỏ hát.

Chỉ là cô không ngờ tới vốn dĩ bài hát rất dễ nghe, vậy mà vào cái miệng nhỏ của Cố Tiểu Nhị… lại thành khó nghe như vậy.

Cố Tiểu Nhị hát xong còn không quên hỏi hai vị người nghe, sao nào cậu nhóc hát có hay không?

Lâm Vãn Thanh và Cố Trạch vô cùng chân thành: “Hay lắm, làm ơn lần sau đừng hát nữa.

Cố Tiểu Nhị: “”

Quả nhiên thiên tài nghệ thuật đều khó gặp được tri kỷ.

Ôi, thiên hạ rộng lớn, tri kỷ của tôi đang ở nơi đâu!?

Cố Tiểu Nhị ôm n.g.ự.c đau buồn.

Đợi đến khi chị dâu Trương dẫn theo Mãn Thương cùng với Lương Thương tới nhà làm khách, tên nhóc này liền hết ưu buồn.

Trong sân có nước không thể đá bóng được

Bọn nhỏ đành ở trong phòng trải chiếu, rồi nằm lên đó đọc sách tranh.

Mắt thấy trời sắp trở lạnh, chị dâu Trương lôi ra mấy cân sợi len, rảnh rỗi sẽ ở nhà đan áo len.

Theo lời của chị ấy, trong nhà có một lớn hai nhỏ, cả đám mặc quần áo đều y như nhau, năm nào cũng phải đan một bộ áo len mới, tiền len hằng năm cũng không phải ít.

Lâm Vãn Thanh cười, cô nói áo len không mặc được nữa có thể gỡ ra, đem đan lại thành mũ, bao tay gì đó, hoặc cùng lắm thì đan thành mấy tấm vải lót cho bàn ghế trong nhà.

Chị dâu Trương nghĩ nghĩ cũng thấy đúng. Khi hai người đang nói chuyện, bỗng nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ ở bên ngoài, có cả tiếng phụ nữ khóc lóc kể lể.“Cô chạy vào trong hầm làm gì, trong đó nguy hiểm lắm.

“Vào để thông cống”

“Lúc đấy tôi đói mờ cả mắt, quên mất không kiểm tra chỗ này. Mà trên mái nhà tôi còn có cái lỗ to tướng, đàn ông trong nhà thì đi hết rồi, đàn bà như tôi sao có thể sửa được đây? Hiện tại tôi chỉ muốn được no bụng thôi” “Vậy à, mấy nay bên ngoài mưa to quá, căn phòng ở phía Nam nhà tôi cũng bị dột này.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 119


“Sửa nóc nhà sao, lão Trương nhà chị sẽ sửa, chỉ là hiện tại ông ấy không có ở nhà. Chị dâu Trương nghe thấy được, liền nói với Lâm Vãn Thanh.

Lâm Vãn Thanh ra ngoài liếc mắt xem xét một cái, cô không nhịn được bật cười, thì ra là Cảnh Hồng Mai, người mà rạng sáng đã chạy như bay trong mưa để bắt vịt.

Không biết vịt nhà cô ta đã bị bắt về chưa?

Chị dâu Trương thấy cô cười, lấy làm lạ hỏi: “Tiểu Thanh, em cười gì thế?”

Lâm Vãn Thanh liền kể chuyện cô nhìn thấy vào buổi sáng hôm đó cho chị dâu Trương nghe, chị dâu Trương cũng cười theo.

Cảnh Hồng Mai này tuy rằng đôi khi cực kì đáng ghét, nhưng thi thoảng lại làm ra những chuyện khiến người khác phải bật cười.

Chuyện khác không nói, rõ ràng chị dâu nhà bên đã tốt bụng nhắc nhở cô ta rằng mưa bão sắp đến, dặn cô ta mau đi sửa mái nhà mình và tích trữ lương thực đi.

Người bình thường sẽ phải cảm ơn chị dâu nhà người ta, nhưng Cảnh Hồng Mai lại không như thế, cô ta chẳng những không nói cảm ơn, còn bảo chị dâu kia nhiều chuyện lo chuyện bao đồng, không cần can thiệp vào chuyện nhà cô ta như vậy.

Chị dâu kia nghe xong tức giận vô cùng, thiếu chút nữa định đánh cô ta một trận.

Khi cơn mưa to ập tới, hai vợ chồng Cảnh Hồng Mai đúng là xui xẻo, mái nhà thì thủng một lỗ lớn, gà vịt thì bay mất.

Nghe nói mấy ngày mưa này, hai vợ chồng chỉ có thể ngủ trong phòng bếp không bị dột, may là còn có nơi để ở, kết quả đồ ăn trong phòng bếp lại chẳng còn bao nhiêu.

Bốn ngày mưa, hai vợ chồng đã nhịn đói hai ngày. Tối hôm sau quân khu gọi điện đến, Vương Thiên Phú còn may mắn, hắn đi cùng bộ đội cứu viện, ít ra còn có thể được cho ăn uống đầy đủ.

Cảnh Hồng Mai thì thảm rồi, do ngày thường cô ta làm người cực kỳ khốn nạn, quan hệ với hàng xóm lại chẳng tốt đẹp, cô ta muốn dầm mưa ra ngoài mượn lương thực cũng chẳng ai cho, chỉ có thể đến hầm nhà mình đào khoai lang đỏ ăn.

Không khí trong hầm đã rất lâu rồi chưa lưu thông, lần này cô ta đi xuống, khoai lang đỏ còn chưa đào ra, người đã ngã xuống suýt nữa không đi lên được.

May mà Vương Thiên Phú biết vợ mình không đáng tin cậy, nên trước khi đi đã mặt dày cầu xin chị dâu Lâm chiếu cố nhiều chút.

Chị dâu Lâm là “chủ nhiệm quân tẩu” nên đã đáp ứng hắn. Mắt thấy hết mưa rồi, cô lập tức cầm đồ ăn đến nhà họ Vương, vừa đến mới thấy được cửa hầm nhà Cảnh Hồng Mai đang mở, còn cô ta thì đang ngất xỉu ở bên trong

Mặc kệ tốt xấu như thế nào, cuối cùng Cảnh Hồng Mai vẫn nhặt về được cái mạng.

Mái nhà cô ta bị thủng, Vương Thiên Phú lại không ở nhà, dù gì cô ta cũng là người nhà quân nhân, không thể để không có chỗ ở được.

Lãnh đạo quân khu biết chuyện đã phái hai người lính tới, họ dựng cái thang ở trên mái nhà họ Vương để leo lên quan sát. Thân cây xà trên mái nhà họ Vương đã mục hết rồi, rất nhiều mái ngói đã không dùng được, họ phải sửa lại một lần nữa.

Hai anh lính tiến hành tu sửa lần nữa, Cảnh Hồng Mai biết đây là người bên trên phái tới giúp đỡ, cô ta không dám lẳng lơ hay chọc ghẹo ai, mà thành thật đi nấu cơm, đưa nước cho người ta. Đến khi nhà sửa xong rồi, cô ta cũng đưa không ít tiền cho họ.

Cảnh Hồng Mai rất đau lòng, gặp ai cũng khóc lóc kể lể bản thân xui xẻo quá, rõ ràng đều bị mưa to, nhưng sao nhà người ta không bị hư hao gì, còn nhà cô ta thì bị dột bị hư mấy gian.

Chị dâu Miêu lòng dạ ngay thẳng vừa khéo tới nhà chơi, nói đến chuyện này, chị ấy cũng cạn lời.

Chỉ có thể nói đều là do bản thân Cảnh Hồng Mai tự làm tự chịu, làm người đừng nên ích kỷ quá như vậy.

Trận mưa to này trôi qua, Cố Hoài An dẫn theo bộ đội đi liên tiếp năm ngày vẫn chưa về nhà. Lâm Vãn Thanh ở nhà cùng bọn nhỏ.
 
Back
Top Dưới