Ngôn Tình Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân

Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 160


Chị dâu Trương đang ở nhà, thấy bụng cô đã lớn mà còn dẫn theo Tiểu béo ú đến nhà, chị ấy hoảng sợ, tưởng đâu chuyện gì xảy ra, vội vàng đi ra cửa đón.

Chị ấy hỏi xong mới biết, thì ra là muốn học cách trồng rau.

Chị dâu Trương an lòng, cười nói: “Trồng rau rất dễ, trong tay em đã có hạt giống, chỉ cần bỏ vào nước ngâm mấy tiếng, chờ phó đoàn trưởng Cố về lại ra vườn rau xới đất qua một lần, tưới thêm phân bón và nước là gieo hạt được rồi.”

Phân bón sao?

Lâm Vãn Thanh chớp mắt, vừa định hỏi xem có phải là phân hóa học hay không thì chị dâu Trương đã bổ sung thêm một câu: “Chị quên mất, em là người thành phố, phân bón chính là phân trong nhà vệ sinh, trực tiếp lấy từ nhà vệ sinh ra rồi chôn dưới đất là tốt nhất, em nhìn vườn rau của nhà chị đi, rất tốt đúng không? Là do nhà chị có bón thêm phân đấy.”

Nhắc đến chuyện trồng rau, chị dâu Trương có thể nói liên tục không ngừng nghỉ. Vẻ mặt Lâm Vãn Thanh ngây dại ra, hèn chi không khí ở phía trước có một mùi hương rất khó chịu, thì ra là nhà chị dâu Trương tưới phân cho vườn rau.

Chị dâu Trương rất nhiệt tình, Lâm Vãn Thanh gật đầu rồi nói cảm ơn, dẫn Tiểu béo ú về nhà.

Cô lấy hạt giống trong nhà mình ngâm nước.

Buổi tối, Cố Hoài An về nhà còn mang về một sọt tre nhỏ đậy vải bông, bên trong có tiếng chíp chíp, giống như tiếng kêu của gà con.

“Ôi, chú mua gà con sao?”

Cố Tiểu Nhị chạy ra sân, mở miếng vải bông ra rồi nhìn vào sọt tre, vui vẻ reo lên.

Người một nhà đều tập trung lại, cùng nhìn vào trong sọt tre, quả nhiên nhìn thấy mấy chú gà con lông vàng, nhìn bộ dạng này thì có lẽ vừa tròn một tháng thôi.

“Thím ơi, nhỏ xíu”

Tiểu béo ú nhìn một con gà màu vàng, lo lắng nói một câu: “Gầy quá, có phải gà con ăn không no hay không?”

Trong thế giới nhỏ của cậu nhóc, em bé thì phải trắng trẻo mập mạp, nếu không cơ thể sẽ không khỏe mạnh. “Gà con chính là như vậy, sau này nó sẽ lớn lên.

Sau khi dỗ dành Tiểu béo ú xong, Lâm Vãn Thanh ngẩng đầu hỏi Cố Hoài An: “Gà con mua ở đâu vậy?” Cố Hoài An mở vòi nước ra rồi rửa tay: “Hôm nay nhà ăn của quân đội mua hai trăm con gà con, đây là số còn thừa lại, anh mua bốn con, đoàn trưởng và gia đình ủy viên chính trị, cùng với những cán bộ khác ai cũng mua một ít”

“À” Lâm Vãn Thanh gật đầu, cô không hỏi thêm nữa.

Thời đại này, số lượng thức ăn do phía trên cung ứng không đủ, lãnh đạo trong quân đội đã nghĩ ra một cách, đó là xây dựng trang trại chăn nuôi. Mỗi năm bọn họ đều sẽ mua mấy trăm con gà, con vịt để nuôi dưỡng, tự cấp tự túc.

Trong bốn con gà con mà Cố Hoài An mang về thì có ba con gà mái và một con gà trống, cộng thêm ba con gà mái hoa trong nhà, hiện tại họ có sáu con. Bởi vì có một con gà trống con nên Cố Tiểu Nhị đã nổi hứng, đặt tên cho nó là Đản Đản.

Cũng không biết thằng nhóc này nghĩ gì, một con gà trống không thể đẻ trứng mà lại tên là Đản Đản?

Lâm Vãn Thanh thật sự không hiểu được.

Không phải chỉ có một mình cô không hiểu, Đại Oa cũng vậy. Dựa theo nguyên tắc không ngại học hỏi người nhỏ hơn mình, cậu nhóc đã cố ý đi hỏi Cố Tiểu Nhị.

“Gà trống không thể đẻ trứng được, tại sao em lại đặt tên cho nó là Đản Đản?”

“Chính vì Đản Đản không thể đẻ trứng nên mới tên là Đản Đản”

Cố Tiểu Nhị bày ra vẻ mặt: “Anh à, anh quá là ngốc.

Cố Trạch: “”

Thôi bỏ đi, cậu nhóc vui vẻ là được rồi.

Gà trong nhà nhiều nên phải làm thêm ổ gà.

Cũng may trong nhà vẫn còn gạch thừa, bọn họ dùng gạch xây thêm trên cơ sở của ổ gà ban đầu, bên ngoài thì phủ rơm để giữ ấm, chị dâu Trương đưa cho một cái máng đựng thức ăn hơi cũ, có thể để vừa vào trong chuồng gà.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 161


Sau khi xây ổ gà xong, tất cả gà trong nhà đều được bỏ vào, trong ổ gà đã được quét dọn sạch sẽ, ba con gà mái hoa cũng không cậy già lên mặt mà bắt nạt mấy con gà con mới, ngược lại bọn chúng ở chung rất hòa thuận. Mấy con gà con vốn dĩ đang run bần bật, co rút chung một chỗ với nhau, chỉ chốc lát đã an tĩnh lại, nhưng dáng vẻ vẫn ủ rũ.

Cố Trạch hỏi thím rằng tại sao lại như vậy? Lâm Vãn Thanh suy nghĩ một chút rồi mới nói rằng có lẽ chúng bị đói?

Cố Hoài An lấy từ trong phòng kho ra nửa túi cám lúa mì từ năm trước còn thừa lại, trộn thêm lá cải trắng băm nhỏ rồi đổ vào máng thức ăn, quả nhiên đám gà con đang ủ rũ lập tức giang cánh, tranh cướp đồ ăn với nhau. Lâm Vãn Thanh lấy một cái bát ăn cơm bị mẻ một miếng lớn, múc đầy một bát nước đổ vào máng, gà con cũng cúi đầu uống từng chút một.

“Này là đói lắm rồi”

Chị dâu Trương đến nhà xem thử, thấy mấy con gà vàng nhạt, trong lòng cảm thấy hơi tội nghiệp. Lâm Vãn Thanh vẫn còn ở trong bếp, phó đoàn trưởng Cố nhanh chóng bước qua đỡ người đến phòng khách.

Từ khi vợ mang thai thì rất nhạy cảm, không thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Cố Hoài An sợ cô khóc nên đã dẫn cô đi khỏi nơi đó trước.

Chị dâu Trương ngồi trong nhà, nhìn phó đoàn trưởng Cố hiền lành khi thì rửa chén, khi thì giặt quần áo, quét nhà, rồi nhìn lại người đang ung dung ngồi nói chuyện với chị ấy, vậy là lại cảm thấy được xoa dịu một cách kỳ lạ.

Chị ấy cảm thấy Vãn Thanh giống như con gái nhà mình, còn phó đoàn trưởng Cố là chàng con rể tội nghiệp đang ở rể.

Chị dâu Trương không nhịn được mà nói giỡn với Lâm Thanh Vãn như vậy, cô vừa nghe thì lập tức ôm bụng cười. “Chị dâu, trí tưởng tượng của chị quá phong phú.

Chị dâu Trương hơi ngượng ngùng, kêu cô đừng bao giờ nói chuyện này với phó đoàn trưởng Cố.

Lâm Vãn Thanh bật cười rồi gật đầu, sau đó tiễn chị ấy về.

Buổi tối lúc chuẩn bị đi ngủ, cô nhìn phó đoàn trưởng Cố mặc tạp dề hoạt hình, bưng chậu nước rửa chân bước vào, Lâm Vãn Thanh không nhịn được mà bật cười, ngã người xuống giường.

“Sao vậy?” Phó đoàn trưởng Cố cảm thấy khó hiểu.

“Không có gì, phó đoàn trưởng Cố, anh quá là đáng yêu. Lâm Vãn Thanh ôm Cố Hoài An, hôn lên mặt anh một cái.

“Em yêu anh quá đi mất.

“Yêu anh nhiều đến vậy sao?”

“Phải”

“Vậy buổi tối…?”

“Em không nghe thấy gì cả, em đi ngủ đây, hihi”

Đây là lần đầu tiên vợ nhiệt tình như vậy, phó đoàn trưởng Cố vậy mà lại có cảm giác sợ hãi vì được cưng chiều. Qua tháng năm, vườn rau nhỏ trong nhà lại đến mùa ra hoa, kết quả.

Bụng của Lâm Vãn Thanh đã to như cái trống, bàn chân trắng nõn cũng sưng phù lên, dép lê của năm ngoái đã không thể mang vừa nữa nên cô tự làm cho mình một đôi dép lê lớn mới miễn cưỡng xỏ chân vào được.

Bởi vì ngày dự sinh của cô là trong hai ngày này nên phó đoàn trưởng Cố cũng được cấp trên cho nghỉ. Mấy hôm nay, cả nhà đều rất cẩn thận chờ đợi, sợ rằng hai thằng nhóc trong bụng bất ngờ muốn chui ra. Thời tiết tháng năm khá dễ chịu, Lâm Vãn Thanh rảnh rỗi, ngồi nghỉ ngơi trên ghế tre dưới mái hiên nhà, ngắm đám mây trên bầu trời hoặc quan sát rau dưa, trái cây trong sân, tâm trạng còn vui vẻ hơn so với ở trong một căn nhà loại tốt và ngắm hoa.

Trong nhà đã có vườn rau nhỏ, nếu lại có thêm một cái vườn hoa nhỏ thì càng đẹp hơn.

“Thím ơi, ăn đào.

Bây giờ Tiểu béo ú đã hơn ba tuổi rồi, vóc dáng hơi cao hơn một chút, nhưng vẫn trắng trẻo tròn trịa như cũ.

Lúc nãy, chị dâu Kim Hoa cho cô mấy quả đào du nhà chị ấy trồng, vừa ngọt vừa nhiều nước, cậu nhóc rất thích, thường xuyên rửa sạch rồi đặt lên mâm để ăn chung với thím.

“Được”

Lâm Vãn Thanh dùng khăn lông lau tay, lấy một quả đào cắn một miếng, giòn giòn ngọt ngọt, rất ngon miệng:

“Ăn ngon lắm.”
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 162


“Hì hì. Tiểu Cố An nhếch môi cười, đẩy cái mâm nhỏ về phía trước một chút: “Đều cho thím ăn hết.

“Thím ăn không hết được, nhiều quá.

Lâm Vãn Thanh gặm xong một quả đào du, xoa đầu Tiểu béo ú, cảm thấy bàn tay hơi bị châm chích, hay là lát nữa kêu phó đoàn trưởng Cố cạo trọc cho cậu nhóc nhỉ?

Mùa hè năm ngoái trời rất nóng, sau khi ba cậu nhóc trong nhà được cạo trọc, ba thằng nhóc đều thích cảm giác đầu trọc, vừa thoải mái vừa không đổ mồ hôi, vô cùng sung sướng.

Vừa ăn đào du, Lâm Vãn Thanh vừa mơ màng buồn ngủ.

Cố Trạch đã tám tuổi bưới tới:”Thím vào trong phòng ngủ đi”

Lâm Vãn Thanh mở mắt ra: “Được rồi.

Sau đó, cô ì ạch đứng lên giống như một con vịt, kêu một tiếng Cố Hoài An, phó đoàn trưởng Cố mặc áo sơ mi trắng ngay lập tức vọt ra từ nhà bếp, dìu vợ về phòng.

Mắt thấy ngày sinh của con sắp đến, mẹ Cố ở Bắc Kinh đứng ngồi không yên, kêu bảo mẫu trong nhà thu dọn vali hành lý và bảo vệ tìm mua vé xe lửa, nhanh chóng đến quân khu để chăm sóc con dâu ở cữ.

Đối với chuyện này, cha Cố đã sớm đoán được, lúc trước hai ông bà đã bàn bạc xong, chờ đến khi con dâu sinh thì mẹ Cố sẽ đến quân khu.

Hơn nữa, lúc chị dâu cả và chị gái của Cố Hoài An ở cữ đều do mẹ Cố và bảo mẫu chăm sóc.

Con dâu út cha mẹ đều mất sớm, trong nhà lại không có họ hàng gần, cho dù có mời bảo mẫu, nhưng còn rất nhiều chuyện làm mẹ Cố không yên tâm.

Trong nhà cũng không có chuyện gì, bà dứt khoát đến quân khu cho yên tâm.

Mẹ Cố ở trong nhà thu dọn hành lý, cha Cố ở bên cạnh giúp đỡ.

“Lão bạn chiến đấu của tôi có gửi đến một hộp cua, mang cho Thanh Thanh đi? Cha Cố xách một hộp cua lại.

Ai ngờ mẹ Cố lại tức giận trừng mắt: “Ông là ông già hồ đồ, cua tính lạnh, không tốt cho phụ nữ mang thai!”

Cha Cố vừa nghe thấy vậy, lập tức ném hộp cua ra xa: “Suýt chút nữa đã biến lòng tốt thành làm chuyện xấu rồi, vậy nên mang theo cái gì cho Thanh Thanh thì tốt đây?”

“Ông đừng có nhúng tay vào, tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, ông động vào chỉ càng phiền thêm mà thôi. Mẹ

Cố ghét bỏ mà nói với Cha Cố.

Cha Cố sờ mũi, bị bạn già đẩy vào phòng sách.

Chuyến xe lửa của mẹ Cố khởi hành vào buổi chiều, trước khi lên đường mới gọi một cuộc điện thoại đến quân khu thông báo với Cố Hoài An: “Thằng nhóc thối, đang làm gì đấy?”

Phó đoàn trưởng Cố rất hiền hậu trả lời rằng bản thân đang ở nhà hầm canh gà cho vợ, từ khi Lâm Vãn Thanh mang thai, tài nghệ nấu nướng của anh tiến bộ vượt bậc, theo đánh giá của ba thằng nhóc trong nhà thì sắp so sánh được với thím rồi.

Mẹ Cố rất hài lòng, giây tiếp theo lại nói đến chuyện bản thân đã mua vé lửa đến quân khu, ba giờ chiều sẽ xuất phát, sáng sớm ngày mai sẽ đến nơi. Bây giờ xe phải xuất phát rồi, nói xong cũng không đợi con trai út trả lời thì đã cúp điện thoại.

Phó đoàn trưởng Cố: “

Mẹ Cố lên xe, vì trong nhà có cảnh vệ nên bà không muốn cho cha Cố đi chung, cha Cố ăn vạ đòi lên xe. Cảnh vệ ngồi ở phía trước lái xe, hai vợ chồng già ngồi ở phía sau, cha Cố lưu luyến không rời mà tạm biệt với mẹ Cố: “Bạn già, đến quân khu rồi thì phải gọi điện thoại cho tôi ngay nhé, Thanh Thanh sinh con cũng gọi cho tôi biết, đứa nhỏ đầy tháng thì lập tức trở về, tự chăm sóc bản thân cho tốt, thường xuyên viết thư cho tôi, tôi… nhớ bà”

Vốn dĩ mẹ Cố còn cảm thấy cha Cố quá phiền, bây giờ lại nghe được lời âu yếm hiếm thấy, thế mà lại đỏ mặt. “Mẹ muốn đến quân khu sao?”

Phó đoàn trưởng Cố về nhà, anh nói cho vợ nghe chuyện mẹ Cố muốn đến quân khu.

Lúc vừa nghe xong, Lâm Vãn Thanh cảm thấy rất ngạc nhiên, sau đó mới nhớ lại thư của mẹ chồng gửi từ Bắc

Kinh đến, cô cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 163


Trong thư mẹ đã sớm nói qua, chờ đến khi cô sinh con thì sẽ đến quân khu.

Mẹ chồng đến nên trong nhà phải tổng vệ sinh một lần mới được.

Phòng ngủ của mẹ Cố phải quét dọn, chăn đệm và rèm cửa cũng phải tháo ra, giặt sạch rồi phơi nắng.

Trải qua một trận chuẩn bị cẩn thận, sáng sớm hôm sau, tiếng cò trong ga tàu vang lên, xe lửa đã đến. Lâm Vãn Thanh mặc quần áo bà bầu, dẫn theo mấy đứa nhỏ đứng chờ ở cửa nhà ga để đón mẹ Cố.

Mấy cậu nhóc chưa từng gặp mẹ Cố, cả ba đứa nhóc đều rất thích vị bà nội hiền từ, trẻ trung kia.

“Thím, bà nội còn nhận ra con chứ?”

“Nhận ra mà”

“Nhưng mà con đã cạo trọc đầu rồi” Cố Tiểu Nhị sờ đầu.

Tiểu béo ú cũng bắt chước sờ đầu: “Con cũng là một cậu bé đầu trọc”

“Không sao cả, dù con là cậu bé đầu trọc thì Tiểu Cảnh vẫn là Tiểu Cảnh

Một câu nói dịu dàng của thím đã hoàn toàn trấn an được ba cậu bé.

Tuy rằng mẹ Cố đã hơn năm mươi tuổi, nhưng được chăm sóc kỹ càng, lúc còn trẻ bà cũng là một cô gái vô cùng xinh đẹp, hiện tại dù đã già nhưng vẫn nổi bật trong đám đông, chỉ cần một ánh nhìn là có thể nhận ra. “Thím, bà nội đến rồi!” Cố Tiểu Nhị không sợ người lạ, cười ha ha xông lên.

“Bà

nội!”

Mẹ Cố mặc áo sơ mi trắng được dệt từ sợi tổng hợp, chân váy đen, dưới cân mang một đôi giày da. Phó đoàn

trưởng Cố kéo theo chiếc vali bằng da siêu to khổng lồ, trên tay anh lính tiểu Trương còn có hai cái túi xách lớn. “Cháu ngoan của bà nội”

Mẹ Cố cười rực rỡ, ôm lấy Cố Tiểu Nhị, hôn hai cái lên mặt cậu nhóc: “Mệt c.h.ế.t bà nội rồi, cháu vừa cao vừa nặng nữa”

“Hì hì, bởi vì thím nấu cơm ăn ngon lắm ạ? Cố Tiểu Nhị cười.

“Vậy sao cháu lại đen như thế?” Mẹ Cố cố ý trêu chọc.

Câu nói này làm cho Cố Tiểu Nhị xấu hổ, uốn éo cơ thể nhỏ của mình rồi nói: “Bởi vì con nghịch ngợm, thích đi ra ngoài chơi.

“Ha ha. Mẹ Cố bật cười.

Lâm Vãn Thanh dẫn theo hai đứa nhỏ bước tới: “Mẹ, mẹ khỏe không ạ? Con là Thanh Thanh”

“Mẹ biết rồi, con dâu ngoan của mẹ”

Mẹ Cố nhiệt tình bước lên, ôm con dâu một cái, Cố Trạch cũng dẫn theo Tiểu béo ú bước tới.

“Bà nội, con là Tiểu Trạch.

“Bà nội, con là Tiểu An

“Giỏi lắm, đều là những đứa trẻ ngoan.

Mẹ Cố nhìn con dâu và ba đứa cháu nội mà cười không khép được miệng, một tay nắm một đứa, lại nhìn cái bụng to của con dâu, nhớ đến những cực khổ khi mang thai, đau lòng nói: “Thanh Thanh, để con chịu khổ rồi, về nhà mẹ sẽ hầm canh bổ cho con, nhìn con gầy quá”

“Cảm ơn mẹ.”

Lâm Vãn Thanh cảm thấy ấm lòng, cô nói tiếp: “Mẹ, cơm nước đã chuẩn bị sẵn ở nhà, đều là món mẹ thích ăn, phòng ở cũng đã thu dọn xong hết rồi.

“Tốt, chúng ta về nhà thôi”

Con dâu thân thiết như vậy làm mẹ Cố cảm thấy rất thoải mái, dẫn theo ba cậu nhóc đi về phía trước, Lâm Vãn Thanh muốn đi từ từ chờ Cố Hoài An.

Mẹ Cố tùy ý quay đầu nhìn lại: “Thanh Thanh, chúng ta đi thôi, mặc kệ thằng nhóc thối đã có tuổi rồi mới được làm cha kia đi, không làm nhiều việc một chút thì sao được chứ.

Phó đoàn trưởng Cố có tuổi: “…”

Đoàn người ngồi xe trở về quân khu.

Lần này tới, mẹ Cố xách theo túi lớn túi nhỏ, đem theo rất nhiều đồ tốt, nào là tổ yến, đông trùng hạ thảo, hạt sen nấm tuyết rồi đến đồ lót của em bé, giày nhỏ, mũ nhỏ, bình sữa, sữa bột, tã, nói chung là vô cùng nhiều.

Về đến nhà, mẹ Cố lấy mấy bao lì xì ra, đưa cho mấy đứa cháu nội.

Bọn Cố Trạch đưa mắt nhìn chú và thím, thấy hai người gật đầu, ba cậu bé mới nói cám ơn bà nội. Mọi chuyện mẹ Cố đều nhìn thấy rõ ràng, lại càng yêu thích con dâu Lâm Vãn Thanh hơn mấy phần. Nhà cửa được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, bọn nhỏ cũng được chăm sóc rất tốt, vừa lễ phép lại hiểu chuyện.

Nhà bọn họ đúng là đã cưới được một cô con dâu tốt.

Buổi tối, cả nhà cùng nhau ăn cơm rồi đi ngủ.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 164


Nửa đêm, Lâm Vãn Thanh lại đau bụng, chẳng lẽ là sắp sinh sao?

Bụng bắt đầu đau đớn co thắt lại, trong nháy mắt Lâm Vãn Thanh liền đánh thức Cố Hoài An đang ngủ bên cạnh.

“Đau bụng sao?” Cố Hoài An khẩn trương ôm lấy vợ mình.

“Có hơi đau một chút”

Lâm Vãn Thanh ôm bụng, trước đây cô chưa từng sinh con, nhưng mà nghe được rất nhiều chuyện từ mấy người chị dâu kể lại với lại bản thân cô cũng có đọc sách, thời điểm sinh con bụng sẽ cảm thấy đau, nhưng mà cũng sẽ nhanh chấm dứt loại cảm giác đau đớn này, nhưng mà hiện tại cơn đau của cô nó lại đau theo từng cơn, chắc là sắp sinh.

Đèn trong phòng sáng lên, mẹ Cố và bọn nhỏ ngủ ở phòng bên cạnh, lập tức bị đánh thức.

“Thanh Thanh sắp sinh sao?”

Mẹ Cố vội vàng mặc thêm quần áo rồi nhanh chóng lại hỏi thăm.

Cố Hoài An gật đầu.

Tất cả người trong nhà nhanh chóng tiến vào trạng thái sẵn sàng chuẩn bị, Cố Hoài An gọi điện thoại đến bộ đội muốn mượn một chiếc xe, mẹ Cố thì vội vàng đi vào phòng, cầm lấy túi đồ chuẩn bị sẵn khi sinh ra, lại đi vào phòng bếp nấu một ấm nước nóng, chuẩn bị thêm rượu trắng, bà sợ con dâu không kịp đến bệnh viện sẽ phải sinh tại nhà.

Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị cầm tay của Tiểu Cố An, vô cùng khẩn trương mà ở trong phòng bảo vệ thím. Bởi vì đã có chuẩn bị từ trước, cho nên cảnh vệ Tiểu Trương liền vô cùng nhanh chóng lái xe đến đây.

Âm thanh phát ra từ chiếc xe Jeep làm kinh động đến cả nhà của chị dâu Trương, doanh trưởng Trương mơ mơ màng màng: “Bên ngoài sân còn tối như vậy, làm gì mà ồn như thế chứ?”

Chị dâu Trương giật mình một cái, cảm thấy không xác định nói: “Không phải là Thanh Thanh muốn sinh sao?

Trong bụng của em ấy chính là một cái song thai đó” Hai vợ chồng quay qua chạm mặt nhau, nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo chạy ra ngoài cửa.

Quả nhiên, người trong nhà phó đoàn trưởng Cố đang cầm theo đệm chăn, mấy cái túi đựng đồ dùng khi sinh đivề phía chiếc xe.

“Đây là sắp sinh sao?” Doanh trưởng Trương hỏi một câu cộc lốc.

Chị dâu Trương liền trừng mắt liếc hắn ta một cái: “Việc này còn phải hỏi, không thấy xe bộ đội đều đến đây sao?”

Không có thời gian nói chuyện, Cố Hoài An ôm lấy Lâm Vãn Thanh từ trong phòng bước ra, phía sau còn có mẹ Cố và ba đứa nhỏ.

Chị dâu Trương vội vàng chạy đến hỏi: “Thanh Thanh cảm giác thế nào rồi?”

“Vẫn còn ổn, chỉ là đau theo từng cơn

Sau khi lúc nãy cô bị đau hết một trận thì lúc này đã ổn, cô còn có thể cười nói chuyện với chị dâu Trương.

Chị dâu Trương cũng yên tâm, nhìn thấy ba đứa nhỏ đang vô cùng khẩn trương, liền nói: “Phó đoàn trưởng Cố có thể yên tâm mà đưa Thanh Thanh đến bệnh viện, trong nhà tôi sẽ xem chừng giúp chú”

“Cảm ơn chị dâu”

Cố Hoài An cũng không nói thêm lời nào, liền mở miệng cảm ơn chị dâu Trương một câu.

Lâm Vãn Thanh vẫn còn cảm thấy không yên tâm về bọn nhỏ cho lắm liền ân cần mà dặn dò thêm, còn không quên cảm ơn chị dâu Trương vì đã giúp đỡ: “Chị dâu, ngăn tủ trong phòng khách có bánh trứng gà, còn có sữa mạch nha, nếu như bọn nhỏ đói bụng thì có thể pha sữa mạch nha cho bọn chúng uống, buổi sáng…”

“Được rồi, em cứ yên tâm, mấy đứa nhóc nhà em cùng với con của chị cũng không khác gì nhau, chị biết làm sao mà, yên tâm đi”

Chị dâu Trương làm cho Lâm Vãn Thanh yên tâm. Ba cậu nhóc cũng lại gần đây, sau đó đảm bảo với thím bọn chúng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

“Thím, con sẽ chăm sóc mấy em.

“Đúng vậy, thím à, con cũng sẽ giúp đỡ chăm sóc em trai”

Tiểu Cố An liền chen vào, giọng nói còn mang theo mùi sữa: “Thím, anh hai anh ba đều ngoan, con cũng ngoan nữa”

Lâm Vãn Thanh mỉm cười, còn muốn nói đùa với bọn nhỏ là cô đi cắt một quả dưa hấu lớn, kết quả bụng lại bắt đầu đau đớn, lần đau này còn đau nhiều lần so với lúc nãy, ý thức của cô bắt đầu trở nên mơ hồ. “Được rồi, mau đi thôi”
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 165


Mơ hồ, giống như có vài người chạy đến gần cô.

Thời điểm đến bệnh viện quân y đã là một giờ sáng.

Hộ sĩ trực tại bệnh viện vừa nhìn thấy một thai phụ sắp sinh đến, nhanh chóng đi thông báo cho bác sĩ.

Bác sĩ đến kiểm tra một lượt, nói: “Chỉ vừa mở được ba phân, vẫn còn sớm lắm.

Mọi người đều thở phào một hơi, sau đó đi sắp xếp một phòng sinh nằm chờ, đến gần năm giờ sáng, Lâm Vãn Thanh mới bắt đầu sinh, bụng đau theo từng cơn, đau đến mức cả người đều run rẩy.

“Đừng hoảng sợ, làm theo tôi, đúng, thở ra, tốt lắm, hít vào, rất tốt”

Bác sĩ đỡ đẻ lần này chính là chủ nhiệm của khoa phụ sản, có hơn ba mươi năm kinh nghiệm trong nghề y, đức nghệ song hinh.

Ở bên ngoài phòng sinh, từ sau khi vợ mình được đưa vào phòng sinh, Cố Hoài An liền không nhúc nhích mà đứng ngay trước cửa, giống như tượng điêu khắc, mẹ Cố thì ở một bên đi qua đi lại, tay khẩn trương đến mức không cầm nổi, bà cảm thấy bản thân như thế không tốt, bà là người đã trải qua những năm tháng trong cách mạng của đồng chí lão Hồng Quân, làm sao còn có thể trở nên thiếu kiên nhẫn vậy?

Hãy thư giãn đi, thả lỏng cơ thể ra, Thanh Thanh là người có lòng tốt chắc chắn sẽ được trời phù hộ, nhất định có thể thuận lợi sinh con.

Nói thì nói như thế thôi, nhưng mà khi mẹ Cố ngẩng đầu lên nhìn thấy phó đoàn trưởng Cố, người có đôi mắt và cặp lông mày vô cùng đẹp trai kia, nhưng mà thực ra ngay lúc này lại khẩn trương đến mức không nói một câu, bà không thể nào bình tĩnh được nữa, thằng nhóc thối luôn bình tĩnh kia bây giờ còn có thể ngẩn người ra như thế, vậy thì bà cũng không thể bình tĩnh được!

Hơn chín giờ sáng, rốt cuộc thì trong phòng sinh cũng truyền ra tiếng khóc lảnh lót của trẻ con, ngay sau đó lại thêm một tiếng khóc to nữa.

Một lát sau, hai người y tá hộ sinh mỗi người ôm một cái tã lót bước ra ngoài, cười nói: “Chúc mừng, mẹ con bình an, đứa lớn hơn là anh, sáu ký bảy, nhỏ hơn là em gái, sáu ký ba

“Là long phượng thai

“Đúng là may mắn mà”

Hai đứa cháu nội nhăn nhúm mới sinh, cháu gái thì ôm vào trong ngực, mẹ Cố vui mừng quá nên không biết nên nói cái gì nữa, em bé liền khóc lên.

Mẹ Cố vừa định gọi con trai mình đến xem hai đứa cháu trai và cháu gái.

Bà còn chưa kịp mở miệng kêu, phó đoàn trưởng Cố liền giống như một cơn gió lao thẳng vào phòng sinh, chờ vợ mình ra.

Có lẽ là hai đứa nhỏ cảm nhận được sự ghét bỏ của cha mình, cái miệng nhỏ liền bắt đầu không ngừng khóc lên. “Ngoan nha, không khóc không khóc nữa. Cha thối không thương, bà nội thương nha

Mẹ Cố đau lòng không chịu được, một hồi thì ôm lấy cháu gái nhỏ, một lát lại đi ôm cháu trai nhỏ, bà ấy vô cùng vui mừng.

Hai người y tá hộ sinh ở bên cạnh nhìn thấy như vậy, liền cảm thấy vô cùng hâm mộ.

“Phó đoàn trưởng Cố đúng là một người rất thương vợ”

“Đúng vậy, cô Cố đúng là người có phúc mà”

“Nếu như sau này người mà tôi gả đối xử không tốt với tôi, tôi sẽ không sinh con cho anh ta”

“Hừ, mấy tên nam nhân khốn nạn đó, nếu như mà không đối xử tốt với chúng ta, cần gì phải liều mạng để sinh con cho hắn chứ!”

Phải biết rằng những người phụ nữ sinh con, nói họ đã dạo một vòng qua quỷ môn quan cũng không phải quá đáng, vừa rồi cô Cố thiếu chút nữa liền bị xuất huyết, nếu như không phải có chủ nhiệm trong đấy, còn không biết sẽ ra làm sao.

Mẹ Cố nãy giờ chỉ ở bên ngoài còn chưa biết chuyện này, vừa nghe thấy thiếu chút nữa liền ngất xỉu.

Thanh Thanh thiếu chút nữa liền xuất huyết sao?

Đây là đau đớn như thế nào chứ!?

Mẹ Cố rơi nước mắt, vội vàng quay về nhà hầm một con gà cho con dâu của bà bổi bổ thân thể.

Đầu giờ buổi trưa, tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ.

Lâm Vãn Thanh đang ngủ say mở mắt ra, thân thể vẫn còn đau đớn vô cùng, vừa động một cái, eo chân đều đau, bụng của cô còn đặc biệt đau hơn những nơi khác.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 166


Nhưng mà bác sĩ đã khám qua cho cô, nói đây chỉ là phản ứng bình thường.

Tuy rằng trên người vẫn còn đau, nhưng mà lại cảm thấy cơ thể vô cùng thanh mát sảng khoái, chắc là đã có người giúp cô lau qua.

Ở bên người cô để hai đứa nhỏ được bọc lại kín mít như hai con khỉ nhỏ, khuôn mặt nhỏ vẫn còn vết nhăn nheo, giống như mấy con khỉ con mới sinh vậy, vừa đỏ vừa xấu, ở mép giường còn có một người nằm ngủ.

Có lẽ đây gọi là mẫu tử liền tâm, vừa cảm nhận được mẹ mình tỉnh, một con khỉ nhỏ trong hai đứa, cái miệng nhỏ liền chép miệng, sau đó ngáp một cái.

Không biết vì sao khi mà nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, tâm tình của Lâm Vãn Thanh đột nhiên thay đổi, nước mắt liền bắt đầu rơi xuống như mưa.

Bên tai vang lên tiếng khóc nức nở, Cố Hoài An trong nháy mắt liền tỉnh dậy, ánh mắt sắc bén vốn lãnh đạm, chờ đến khi nhìn thấy rõ Lâm Vãn Thanh đang nhỏ giọng khóc nhìn vào hai đứa nhỏ, khuôn mặt anh tuấn của anh lập tức trở nên vô cùng khẩn trương: “Sao lại khóc? Thân thể có chỗ nào cảm thấy khó chịu sao?”

“Không phải… hu hu

Đồng chí Lâm vẫn ngồi khóc vì cảm thấy hạnh phúc.

Khuôn mặt đẹp trai của phó đoàn trưởng Cố đã trắng bệch, nắm lấy tay vợ mình không biết nên làm thế nào:

“Thanh Thanh ngoan, đừng khóc, anh đi gọi bác sĩ”

Vừa dứt lời liền nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh.

Đồng chí Lâm thẹn quá hoá giận: “Này, người ta là muốn khóc đó, anh có bị phiền quá hay không vậy?”

Phó đoàn trưởng Cố: ””

Ngay thời điểm cô sinh thiếu một chút nữa thôi là bị xuất huyết, cho nên bác sĩ ở trong bệnh viện quân y yêu cầu Lâm Vãn Thanh ở lại bệnh viện một tuần để theo dõi.

Ngay lúc này, không chỉ có mẹ Cố mỗi ngày đều nấu những món ăn bồi bổ khí huyết đưa đến bệnh viện, mà mấy người chị dâu cũng từng đợt nối liền không dứt đưa theo con mình đến bệnh viện thăm Lâm Vãn Thanh.

Mẹ Cố hầm canh là số một, Lâm Vãn Thanh không ngừng bị bồi bổ, chờ cho đến thời điểm cô xuất hiện, khuôn mặt vốn hơi tái nhợt nay đã trở nên hồng hào có khí sắc.

Mọi người liền trở về nhà.

Nhìn thấy vừa mới sinh em bé xong, vẫn còn xinh đẹp như trước, thím của bọn nó, còn có chú và bà nội ôm lấy hai em bé mới sinh, Cố Trạch mang theo hai đứa em trai kích động của mình chạy đến.

“Thím!”

“Chú!”

“Bà nội!”

Ba đứa mỗi đứa ôm chân một người, hưng phấn nói: “Em trai, em gái!”

“Đúng vậy, mấy anh trai nhỏ, đây là em trai em gái của mấy đứa”

Mẹ Cố vui cười hớn hở, ôm lấy đứa bé trong lòng n.g.ự.c để cho ba cậu nhóc coi: “Đây là em trai”

“Hả? Em trai thật là xấu quá đi”

“Giống con khỉ con vậy, trông thật khó coi”

“Xấu xí quá.

Ba cậu nhóc nhìn thấy em trai trong lòng n.g.ự.c bà nội, liền cảm thấy vô cùng thất vọng, đúng là một đứa em trai xấu xí mà.

“Ha ha, em trai lớn lên rồi sẽ đẹp” Mẹ Cố cười nói.

“Chú, em gái”

Tiểu Cố An ôm lấy ống quần của Cố Hoài An, cậu nhóc muốn nhìn em gái.

Người mới làm cha liền ngồi xổm xuống, để cho bọn nhỏ xem em gái.

“Oa, em gái… Thật là xinh đẹp quá.

“Đúng vậy, đỏ đỏ mềm mềm, đẹp quá.

“Ừm, đẹp giống như thím vậy”

Cuối cùng Tiểu Cố An liền nói ra câu quyết định cuối cùng.

Lâm Vãn Thanh đẹp giống như con khỉ nhỏ: “..”

Bảo bối của cô, mấy đứa còn giỏi về việc đưa ra mấy cái tiêu chuẩn như vậy sao?

Rõ ràng là cùng sinh một ngày, chỉ kém vài phút để sinh ra hai đứa, như thế nào lại có sự chênh lệch được?

Người mới làm mẹ liếc mắt nhìn thật kỹ vào hai đứa bé mình sinh ra một cái, xác định cả hai đều có làn da đỏ và nhăn nheo, cả hai đều xấu giống nhau, liền dạy dỗ lại ba cậu nhóc: “Em trai và em gái đều giống nhau, làm anh trai thì không thể bất công được”

Kết quả ba cậu nhóc ngày thường vô cùng ngoan ngoãn lúc này lại đồng bộ với nhau mà lắc đầu.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 167


“Em trai là thằng nhóc thối, xấu một chút cũng không có việc gì”

“Em gái là nàng tiên nhỏ, là bảo bối xinh đẹp nhất của nhà mình.

“Đúng vậy đúng vậy, em trai có thể xấu, nhưng mà em gái thì không thể xấu được”

Lâm Vãn Thanh: “… Đây là cái logic quỷ quái gì vậy?”

Chẳng lẽ lại là phó đoàn trưởng Cố dạy sao?

Nhìn thấy ánh mắt liếc qua của vợ mình, phó đoàn trưởng Cố đang ôm con gái liền làm ra vẻ mặt vô tội.

Cuối cùng vẫn là do Tiểu Cố An làm lộ ra: “Là bà nội nói như vậy, em trai là con khỉ con xấu xí, còn em gái là xinh đẹp nhất”

Vừa nói hết câu, mẹ Cố cảm thấy không phải là không có chút kiêu ngạo mà nhìn vào cháu gái của mình nói: “Cháu gái của bà là đẹp nhất.

Mẹ ruột liền giật giật khóe miệng, giống như con khỉ con vậy đẹp chỗ nào?

Mẹ Cố này đúng ra suy nghĩ chuyện xa đến như vậy.

Mẹ Cố cũng nhìn ra suy nghĩ của con dâu, liền cảm thấy buồn cười nói: “Chờ cho đứa bé lớn hơn một chút sẽ trắng trẻo xinh đẹp”

Được rồi, mẹ vui vẻ là được rồi.

Lâm Vãn Thanh vốn cũng không ôm nhiều hy vọng liền bắt đầu tiến vào giai đoạn ở cữ sau sinh. Tuy rằng hiện tại đang là mùa hè, thời tiết nóng bức, nhưng mà mẹ Cố là người đã tiếp thu qua giáo dục kiểu mới, trở thành một bà mẹ chồng có tư tưởng vô cùng hiện đại, cũng không để cho Lâm Vãn Thanh giống như mấy người mẹ mới sinh con khác, khi ở cữ cần phải bắt buộc nằm trên giường, không được tắm rửa, cần phải dùng khăn trùm đầu.

Ngoại trừ việc cho mấy đứa bé uống sữa và điều dưỡng hậu sản, cô thường xuyên phải ăn mấy món canh đầu cá trích không có chút hương vị gì cả, mọi việc trong nhà điều cảm thấy vô cùng thảnh thơi.

Ngay ngày long phượng thai được sinh ra, mẹ Cố đã gọi điện thoại báo cho gia đình ở Kinh Thị, cha Cố vừa nghe thấy bản thân có được một đôi cháu trai cháu gái, liền vui mừng đến mức không tìm ra đông tây nam bắc. Đầu tiên là gọi điện thoại báo tin cho bảy cô tám dì trong gia đình họ hàng, sau đó khuôn mặt rạng rỡ mà đi một vòng ở trong sân khu tập thể, mấy người chiến hữu lâu năm nhìn thấy bộ dạng này của ông, cảm thấy tò mò liền mở miệng hỏi: “Ông Cố có chuyện gì mà cao hứng như vậy?”

Miệng đã sắp ngoác lên trời.

Cha Cố lập tức lớn giọng trả lời: “Không có gì, trong nhà lại có thêm cháu nội

“Trời, đây đúng là chuyện vui mừng? Nhà ông là có thêm đứa cháu trai hay là cháu gái đây?”

“Đều không phải, là trai gái nhà tôi.

“Trai gái nhà ông, rốt cuộc là sinh cái gì?

“Là long phượng thai! Một đứa cháu trai một đứa cháu gái, một đôi! Ha ha, ông Lý ông chưa thấy bao giờ đi, cháu gái nhà tôi lớn lên sẽ rất xinh đẹp, còn có cháu trai nhà tôi… Thế nào, hâm mộ không, để cho con trai của ông nỗ lực thêm!”

Cứ như thế, cha Cố vừa gặp được người liền sẽ bắt đầu khoe khoang một trận, thành công làm cho mấy người chiến hữu cũ đen mặt, sau đó chắp tay lại vui sướng hài lòng đi về nhà tìm tên đặt cho hai đứa cháu nội của mình.

Ba ngày sau, cha Cố sau khi xem hết mấy quyển từ điển trong nhà, mới vô cùng khó khăn mà lấy ra cái tên tốt nhất đặt cho cháu trai cháu gái của ông.

Anh trai liền gọi là Cổ Thần, tựa như nắng sớm cả đời đều quanh minh lỗi lạc.

Còn em gái thì đặt là Cố Khê, suối nước chảy róc rách, có thể nhấn chìm mọi thứ, cầu mong sống vui sướng cả đòi.

“Cố Thần, Cố Khê?”

Lâm Vãn Thanh cầm điện thoại, lẩm bẩm mấy chữ trong miệng, nhìn xem hai đứa bé đang vui sướng phun bong bóng nằm trong nôi, cười: “Hai cái tên này thật hay

“Cảm ơn cha.”

Đầu bên kia điện thoại cha Cố lập tức cười tươi như một đoá hoa, Thanh Thanh thích tên ông lấy rất tốt, mę Cố ở một bên cười, ba đứa nhỏ dựa vào kế bên chiếc nôi, cầm lấy trống bỏi chơi với em trai em gái.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 168


Còn phó đoàn trưởng Cố thì… Từ sau khi long phượng thai được sinh ra, địa vị ở nhà của anh càng thấp hơn trước.

Mẹ Cố cảm thấy việc lấy tên gì, chỉ cần Thanh Thanh cảm thấy vui vẻ là tốt rồi, còn cái thằng con trai thối của bà thì muốn đi đâu thì đi!

Phó đoàn trưởng Cố: ””

Sau khi ông nội đã đặt tên cho hai đứa nhỏ, còn tên ở nhà sẽ do bà nội đặt.

Được giao phó trọng trách mẹ Cố suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng mới đập một cái lên đùi, con người sống trên đời, tốt nhất không có gì khác ngoài hai chữ đoàn viên, tên ở nhà của long phượng thai liền gọi là Đoàn Đoàn và Viên Viên.

Anh trai là Đoàn Đoàn, em gái là Viên Viên, mấy cậu nhóc nhỏ cũng đứng lên vui mừng, chạy vòng vòng xung quanh hai đứa bé đang nằm thổi bong bóng nói.

“Em là Đoàn Đoàn”

“Em là Viện Viên

“Đoàn Đoàn lớn lên sẽ giống chú

“Viên Viên lớn lên sẽ rất giống thím

“Cho nên Đoàn Đoàn mới xấu như vậy, còn Viên Viên mới đẹp như thế sao?”

Mấy anh trai nhỏ lại hưng phấn quá mức rồi, Lâm Vãn Thanh vội vàng ôm lấy ba đứa nhỏ.

“Hiện tại là 10 giờ rồi, bảo bối ngoan ngoãn biết nghe lời sẽ làm gì?”

“Về phòng ngủ ạ!”

“Đúng vậy.

Ba cậu nhóc liền hiểu được, ngoan ngoãn đi đánh răng, lên giường ngủ.

Tiểu Cố An đi theo Cố Trạch để ngủ chung, còn Cố Tiểu Nhị ngủ một mình, nếu như có ai ngủ cùng giường với cậu nhóc thì đến nửa đêm sẽ bị đá xuống giường.

Bọn nhỏ đều đã đi ngủ, mẹ Cố cũng đã lớn tuổi nên cần ngủ sớm.

Có thêm hai đứa nhỏ, Lâm Vãn Thanh cũng không có tính toán để cho phó đoàn trưởng Cố làm cha phủi tay đứng nhìn.

Giỡn sao, phó đoàn trưởng Cố nhà Cô chính là một người cha tốt của thời đại mới.

Trong nhà còn có hai đứa nhỏ chỉ có thể b.ú sữa, sữa của Lâm Vãn Thanh cũng không đủ, vào ban ngày phải chăm sóc hai đứa nhỏ, đã là việc mệt mỏi quá sức rồi.

Vì thế, đến buổi tối hai đứa nhỏ dù là đi tiểu hay là đói bụng, chỉ cần vừa mở miệng kêu một tiếng, người mới làm mẹ lần đầu vẫn còn đang ngủ ngon, thì phó đoàn trưởng Cố đã đứng dậy, động tác nhẹ nhàng mà bế hai bảo bối nhỏ lên, đầu tiên là đi kiểm tra tã lót xem có đi tiểu hay là đi ngoài không, nếu như tã lót vẫn khô ráo, vậy thì chính là đói bụng, ôm lấy hai đứa nhỏ trên tay đong đưa vài cái, bọn nhỏ liền ngửi thấy mùi hương mát lạnh trên người cha mình, lập tức nín khóc.

Sau đó lấy sữa bột, đút sữa, lại thay một cái tã khác, động tác thay tã vô cùng thuần thục, chờ cho đến khi Lâm Vãn Thanh tỉnh dậy, nhìn thấy ánh đèn ấm áp, phó đoàn trưởng Cố vén tay áo lên, cảnh tượng đút sữa thay tã, ở trong mắt cô, đây chính là hình ảnh gợi cảm đến mức không thể nào chịu đựng được.

Mỗi khi mấy người chị dâu đến trong nhà chơi, nhìn thấy một đống tã được phơi đầy trong sân, không cần hỏi cũng biết, đây khẳng định là do phó đoàn trưởng Cố giặt.

Thời điểm mọi người trong quân khu tụ lại trò chuyện với nhau, còn có mấy người chị dâu nhịn không được mà cảm thán: “Phó đoàn trưởng Cố đúng là một nam nhân tốt khó gặp”

“Chính xác, người kia nhà tôi, thời điểm tôi sinh con đừng nói là giúp đỡ giặt tã cho con, ngay khi đứa nhỏ khóc, ông ta còn không thèm nhăn mày lấy một cái”

“Người kia nhà tôi cũng vậy, thời điểm tôi sinh đứa lớn, buổi tối cần phải cho con uống sữa, ban ngày đã phải làm cơm giặt tã còn phải lo hết việc trong nhà, liền muốn kêu ông ta xem con giùm một chút, mấy người đoán xem ông ta nói gì?”

“Nói gì?”

“Cái tên nam nhân khốn nạn kia nói, việc trông con là việc của phụ nữ, một nam nhân như ông ta không thể làm!”

“Mẹ kiếp! Thời điểm c** q**n sao không nói như vậy đi?”

“Đúng vậy”

“Đồ con rùa khốn kiếp!”

“Đồ không có lương tâm!”

“Đợi tôi về nhà cho ông ta đẹp mặt!”

Mấy người chị dâu càng nói càng tức giận, chờ cho đến khi mấy ông chồng từ bộ đội trở về nhà, liền phát hiện vợ mình còn chưa nấu cơm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 169


Thậm chí chén còn chưa rửa, mấy đứa nhỏ đói khóc, nói chuyện với mấy bà ấy, mũi không phải mũi, mắt không mắt, còn bị ăn đánh.

Ái dà, hôm nay là cái ngày gì vậy?

Cả đám quan lớn mười ngón tay không dính nước mùa xuân buồn rầu không thôi.

Vốn đang định khen vợ mình hai ba câu, ai ngờ vừa mới vênh mặt lên đã bị đánh một trận rồi.

Cả đám bọn họ bị đánh đến độ phải vắt chân lên cổ mà chạy, trong nhà thì không ở được nên chỉ có thể ngồi ở cổng nhà buồn bực hút thuốc.

Nhưng vừa mới ra khỏi cổng đã gặp phải đồng bào cùng gặp nạn.

“Lão Trương, ông bị sao thế này? Sao tóc lại trông như cái ổ gà thế?”

“Haizz, đừng nói nữa, là bà vợ nhà tôi cào đó, sao mặt ông cũng có vết trầy vậy lão Tôn?”

“Cũng là do bà vợ tôi cào”

“Lão Triệu, sao mắt ông lại y như con gấu trúc vậy?”

“Chẳng lẽ là cũng bị vợ ông đánh đấy à?”

“… Ông đoán đúng rồi đó”

|| ||

Đúng là kỳ lạ, hôm nay bị sao vậy trời, các bà vợ ở nhà cùng động kinh à?

Cả đám quan lớn hai mặt nhìn nhau, dù có vò đầu bứt tai cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

Cuối cùng một doanh trưởng về nhà hỏi thằng con nhà mình mới biết được ngọn nguồn, hóa ra tất cả bọn họ đều bị thằng nhóc Cố Hoài An kia hãm hại hết rồi!

Mẹ ơi, chẳng phải chỉ là đối xử tốt với vợ thôi à?

Giúp đỡ việc nhà rồi chăm con này nọ, ai mà không biết chứ!?

Hiểu rõ nguyên nhân mọi chuyện, cả đám quan quân già dùng dáng vẻ hùng dũng oai vệ như hồi đánh giặc tây, khí phách hiên ngang trở về… làm việc nhà.

Các chị dâu vẫn còn đang ở nhà giận dỗi thì đã thấy chồng mình bỗng nhiên quay về đốn củi, rửa chén, xách nước, còn có người vì thật sự không biết làm gì, thế là đành cầm chổi quét sân.

Các chị dâu đều kinh ngạc không thôi, hôm nay mặt trời lặn phía Đông hay là do mấy người này uống lộn thuốc vậy?

Đám đàn ông bình thường không làm gì hết thế mà bữa nay lại bắt đầu làm việc nhà á?

Nhưng mặc kệ là vì cái gì, trong lòng các chị dâu vẫn rất vui vẻ, mà hễ vui vẻ thì cơn hờn dỗi trong lòng cũng sẽ tiêu tán theo, sau đó nấu một bàn đồ ăn thật lớn.

Các quan lớn thấy thế bèn nở nụ cười đầy khí thế bá vương.

Thấy chưa, bọn họ đã nói rồi mà, ai mà chả biết thương vợ.

Ngày hôm đó các chị dâu trong quân khu cũng ngủ một giấc ngon lành.

Mấy ngày sau đó, đàn ông trong nhà cứ như là biến thành người khác vậy, khi ở nhà sẽ giúp trông con, rửa chén quét rác, cho gà vịt ăn rồi dọn dẹp chuồng gà chuồng vịt, trên mặt các chị dâu lúc nào cũng nở nụ cười, khi tụ họp lại nói chuyện với nhau thì lời trong lời ngoài đều có ý bảo muốn cảm ơn phó đoàn trưởng Cố.

Doanh trưởng Trương đúng lúc đi ngang qua: “???”

Rõ ràng người làm việc nhà, quét rác dọn phân thúi là bọn họ, tại sao lại phải cảm ơn thằng nhóc Cố Hoài An kia chú?

Chuyện này thật là quá đáng!

Thế là buổi tối sau khi về nhà, doanh trưởng Trương hỏi chị dâu Trương, rõ ràng người thương vợ là hắn ta, tại sao lại phải cảm ơn thằng nhóc nhà họ Cố kia? Chị dâu Trương lập tức nói lại, nếu không có Phó đoàn trưởng Cố làm tấm gương thì đám mấy người có chịu giúp đỡ làm việc nhà không? Hơn nữa, mấy anh thương vợ là vì cái gì, chẳng phải là vì để vợ mình tiếp tục ngoan ngoãn hầu hạ mấy người, nấu cơm giặt đồ chăm con cho mấy người sao, nếu không thì là vì cái gì chứ?

Doanh trưởng Trương lập tức không còn gì để nói nữa, được rồi, hóa ra các bà vợ đều hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ cả.

Ngày hôm sau, chị dâu Trương lấy chuyện này kể cho cả nhà Lâm Vãn Thanh nghe như một trò cười, cả nhà bọn họ đều cười ha ha.

“Ha ha, các chị dâu đáng yêu quá à”

“Đáng yêu gì chứ, đều là do đám đàn ông kia ép hết.”Chị dâu Trương xua tay, sau đó xoa hai đứa bé còn đang phun bong bóng trong nôi một cách đầy yêu thích.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 170


“Đoàn Đoàn và Viên Viên của chúng ta đáng yêu hơn nhiều, vừa trắng lại vừa mềm”

“Cũng đúng lắm, vừa trắng vừa mềm, nuôi thêm mấy tháng nữa là có thể mang ra ngoài bán rồi”

Bà mẹ lính mới véo gương mặt đầy thịt của hai đứa bé.

Đoàn Đoàn ngây ngô phun bong bóng, dù có bị mẹ bắt nạt cũng không khóc, còn vui vẻ đá đá cái chân múp míp của mình.

Nhưng Viên Viên lại không tốt tính vậy, con bé lập tức mở miệng kêu, tuy rằng giọng mềm mại, nhưng nhìn vào biểu cảm trên khuôn mặt kia là biết ngay cô bé đang cáu kỉnh rồi.

“A a a! Oa!”

“Bé ngoan của bà nội không khóc nào, mẹ véo mặt làm Viên Viên của chúng ta không vui rồi kìa”

Mẹ Cố vừa nghe thấy giọng của cháu gái nhỏ đã lập tức đi ra ôm Viên Viên, đau lòng dỗ dành.

Chị dâu Trương cũng cầm cái trống bỏi bên cạnh lên dỗ.

Ba anh trai trong nhà cũng chạy ra, một đứa cầm con hổ bông, một đứa cầm búp bê, còn Tiểu Cố An đeo mặt nạ nhảy múa cho em gái xem nữa.

Cả nhà dỗ một lúc lâu, cô bé mới nín khóc.

Nín khóc rồi, con bé lại đòi mẹ thơm thơm ôm mình.

Không được ôm là lại mở miệng gào.

Cứ như một con chuột ấy, suốt ngày chít chít.

Vốn dĩ Lâm Vãn Thanh không muốn ôm, hai đứa bé trong nhà, anh trai Đoàn Đoàn có tính tình rất tốt, bởi vì bề ngoài mềm mại đáng yêu, trắng nõn xinh xắn, còn khuôn mặt nhỏ thì béo tròn cứ như kẹo bông gòn vậy, nên mọi người đều rất thích sờ tay nhỏ chân nhỏ của thằng bé.

Đoàn Đoàn siêu dễ tính, thấy ai cũng phun bong bóng rồi nở nụ cười đầy mùi sữa.

Làm các chị dâu lúc nào cũng kêu gào cục cưng.

Còn em gái Viên Viên thì là một cô nhóc yêu kiều tùy hứng, không biết là con bé giống tính ai mà trời sinh đã không muốn chịu thiệt rồi, một chút uất ức cũng không chịu được.

Nhưng người trong nhà đều cưng chiều con bé này, bà ngoại cưng, các anh trai cưng, còn phó đoàn trưởng Cố mặt lạnh thì khi đối mặt với bốn đứa con trai đều luôn lạnh như cục đá, nhưng với con bé này thì lại dịu dàng như gió mùa xuân ấy, hễ ôm vào lòng là không nỡ buông.

Cả nhà đều cưng chiều con bé, Lâm Vãn Thanh chỉ có thể giả vờ đen mặt, đối xử nghiêm khắc với con bé một chút.

Viên Viên thấy mẹ không lại ôm mình, thế là rồi bật khóc.

Con bé vừa khóc một cái thôi đã làm cả gia đình đau lòng c.h.ế.t mất.

“Thanh Thanh à, Viên Viên vẫn còn nhỏ mà” Đây là mẹ Cố đang đau lòng cho cháu gái.

“Chỉ là con nít mới hơn một tháng thôi mà, sao biết được gì chứ?” Chị dâu Trương cũng phụ họa theo.

“Thím ơi, em gái khóc kìa.

“Viên Viên, để anh ôm em nha” Cố Tiểu Nhị vươn móng vuốt ra.

Sau đó bị Cố Trạch đập vào tay một cái.

Tiểu Cố An cũng nói bằng giọng búng ra sữa: “Thím ơi, em gái ngoan”

Ý là Viên Viên ngoan lắm, bảo thím ôm con bé đi.

Mặc kệ mọi người có khuyên thế nào, Lâm Vãn Thanh cũng không chút d.a.o động.

Con bé này cũng rất tinh ranh, thấy mẹ không đến ôm mình thế là chỉ gào vài tiếng đã a a ngừng khóc.

Mọi người thấy mà ngạc nhiên.

“Em gái thật thông minh”

“Hóa ra là con bé này giả khóc cơ à”

“Con nít hơn một tháng mà đã thế này á?”

Con gái nhỏ của mình là người thế nào, cũng chỉ có mẹ con bé hiểu rõ.

Lâm Vãn Thanh nhận lấy con bé từ trong lòng của mẹ Cố, bế lên quơ qua quơ lại, rồi chạm vào chiếc mũi nhỏ của con gái, đau đầu nói: “Con gái à, sau này có khi nào con sẽ thành một cô gái yêu kiều tùy hứng không đó.” “A a. Con bé há to miệng, cười với mẹ mình.

Nhìn cô con gái mềm mại thơm mùi sữa trước mặt, lòng Lâm Vãn Thanh mềm như bông.

Buổi tối, phó đoàn trưởng Cố trở về nhà, cả gia đình cùng ăn cơm, sau đó tắm rửa cho ba cậu nhóc.

Lâm Vãn Thanh còn kiểm tra bài tập của cả ba cậu nhóc nữa, chữ viết rất nghiêm túc, có thể thấy được là rất có cố gắng, bèn ôm từng người lên khen.

Ba cậu nhóc vui vẻ phấn khích lên giường đi ngủ.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 171


Chú thím vẫn đối xử tốt với bọn họ như lúc trước.

Kiếp trước, Lâm Vãn Thanh cũng là trẻ mồ côi nên cô rất hiểu sự nhạy cảm và yếu ớt trong nội tâm của trẻ con, tuy rằng bây giờ trong nhà đã có thêm hai đứa con nữa, nhưng sự quan tâm của hai vợ chồng đối với ba cậu nhóc vẫn không ít đi.

Sáng sớm mỗi ngày Cố Hoài An vẫn sẽ đưa ba cậu nhóc đi huấn luyện buổi sáng, Lâm Vãn Thanh cũng đối xử bình đẳng với bọn nhỏ, vẫn kể chuyện, may quần áo mới cho ba cậu nhóc như cũ.

Qua gần một năm ở chung, hai vợ chồng đã sớm coi ba cậu nhóc này như con ruột của mình rồi.

Ba đứa lớn ngủ rồi, hai vợ chồng lại phải bận rộn chăm sóc hai đứa nhỏ.

Bây giờ thời tiết nóng, tay chân hai đứa bé này còn múp míp đầy thịt nên mỗi ngày đều phải tắm rửa, nếu không trên người sẽ nổi rôm.

Mẹ Cố có vào thị trấn mua một khúc vải lụa màu đỏ, Lâm Vãn Thanh bèn đạp máy may tự làm một chiếc yếm nhỏ màu đỏ cho hai đứa bé.

Con nít trắng trẻo mềm mại, môi hồng răng trắng mặc yếm đỏ vào thật sự dễ thương ngất trời.

Lâm Vãn Thanh nghĩ xấu xa, đợi sau này hai đứa bé này lớn lên, cô sẽ cho anh trai Đoàn Đoàn tết tóc mặc váy nhỏ, em gái Viên Viên cũng tết tóc mặc váy nhỏ luôn.

Đến lúc đó, mỗi tay nắm một đứa, quá tuyệt vời.

Hai đứa bé ngủ rồi, Lâm Vãn Thanh tựa vào trong lòng n.g.ự.c của phó đoàn trưởng Cố, cười tủm tỉm nói: “Sao hả

Phó đoàn trưởng Cố, ý tưởng này tuyệt lắm đúng chứ?”

“… Đồng chí Lâm, em quả nhiên là mẹ ruột”

“Đương nhiên rồi” Lâm Vãn Thanh kiêu ngạo.

“Đồng chí Lâm đừng quên mình còn có một thân phận khác nữa đó”

“Là cái gì?”

Cố Hoài An cong môi, xoay người đè cô dưới thân, cười nhẹ nói: “Vợ của anh, bây giờ đồng chí Lâm nên thực hiện trách nhiệm của một người vợ rồi”

“A!!!”

Một đêm tham hoan.

Ngày hôm sau, đồng chí Lâm thành công không dậy nổi.

Đến tận chín giờ, Lâm Vãn Thanh mới bị tiếng a a của bé con nhà mình đánh thức.

Cô miễn cưỡng mở mắt ra, anh trai Đoàn Đoàn vẫn nằm trong nôi nhàn nhã phun bong bóng như trước.

Mẹ Cố ôm Viên Viên đang a a lại đây, cười tủm tỉm nói: “Thanh Thanh tỉnh rồi à, có đói bụng không, trong nồi còn canh gà đó.”

Đối mặt với nụ cười kiểu mẹ biết hết rồi của mẹ chồng, mặt Lâm Vãn Thanh đỏ lên: “Mấy giờ rồi vậy mẹ?”

“Còn sớm mà, chỉ mới hơn chín giờ thôi, hay là con ngủ tiếp nữa đi?”

Hơn chín giờ sao?!!

Lâm Vãn Thanh lăn lông lốc đứng dậy khỏi giường, eo đau đến độ suýt nữa rớt xuống giường ngã sấp mặt.

May mà mẹ Cố đưa tay ra đỡ giúp.

“Cẩn thận chút chứ Thanh Thanh.” Mẹ Cố cười ha ha, rồi lập tức bổ sung thêm: “Thằng nhóc thúi này cũng thật là, dù cho tình cảm vợ chồng có tốt thì cũng không thể không có chừng mực như thế được”

Tình cảm giữa con trai con dâu tốt, hai vợ chồng ngọt ngào như mật. Đương nhiên mẹ Cố rất vui vẻ rồi.

Nhưng ngoài miệng thì vẫn nói thằng nhóc thúi nhà mình không có chừng mực.

“Cảm ơn mẹ” Mặt Lâm Vãn Thanh đỏ đến độ có thể nấu thành trứng. Tối đến, phó đoàn trưởng Cố vừa mới về đến nhà đã bị đuổi ra ngoài ngủ trên sàn.

Tháng tám, thu hoạch được một sọt cà chua đỏ au mọng nước ở trong vườn rau.

Mẹ Cố rửa sạch một trái rồi cắn một miếng, bên trong rất ngọt, nói thẳng ra là ăn rất ngon, chỉ là mùa hè mưa nhiều, e rằng cà chua này không thể giữ lâu được.

Thật sự quá đáng tiếc.

Mẹ Cố là người trong xã hội cũ, tuy bà có xuất thân tốt nhưng cũng đã từng trải qua những ngày khổ cực, đương nhiên bà không muốn cà chua bị lãng phí.

Lâm Vãn Thanh ôm Viên Viên đi ra khỏi phòng, nghe thấy bà nói thế, bỗng cô nảy một ý tưởng, buột miệng nói ra: “Mẹ, chúng ta có thể làm sốt cà chua đó”

Sốt cà chua sao? Hồi còn trẻ, mẹ Cố đã từng đi du lịch ở nước ngoài rồi, cũng từng nếm thử sốt cà chua, cà chua được hầm thành sốt, đựng trong bình thủy tinh, cực kỳ ngọt ngào, cũng có thể để được rất lâu.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 172


Mắt của hai mẹ chồng nàng dâu sáng lên, chọn ngày không bằng gặp ngày, đến chiều nhân lúc hai nhỏ và ba lớn trong nhà đều ngủ trưa hết, hai người bắt đầu bận bịu làm việc.

Rửa sạch cà chua chín, đun sôi nước để lột vỏ ra, rồi bỏ vào nồi nấu chung với đường phèn, dùng lửa vừa đủ để hầm, đến khi nước cạn thì vặn lửa nhỏ lại, dùng xẻng khuấy liên tục, khi hầm đến độ đặc sệt thì tắt bếp đổ vào trong bình thủy tinh đã khử trùng. Trong nhà có rất nhiều cà chua, hai mẹ chồng nàng dâu bận bịu đến độ sắp mệt c.h.ế.t đi được.

Đến tối, phó đoàn trưởng Cố vừa mới về tới nhà đã nhìn thấy ngay một loạt sốt cà chua được đặt trên kệ.

Sốt cà chua ngọt ngào được bỏ thêm rất nhiều đường phèn!!

Phó đoàn trưởng Cố không thích ăn ngọt liền đứng hình.

Có sốt cà chua rồi thì sao có thể không có khoai tây chiên được!

Lâm Vãn Thanh lấy khoai tây trong nhà đi gọt vỏ, chiên được hai khay khoai tây rất lớn.

Bọn nhóc trong nhà chưa từng thấy khoai tây chiên bao giờ, bèn tò mò kề sát đầu vào ngửi ngửi.

“Thím ơi, cái này là cái gì vậy?”

“Thơm quá à”

“Có thể ăn được không ạ?” Cố Tiểu Nhị nói lên câu hỏi từ tận sâu trong tâm hồn.

“Vô nghĩa, đương nhiên là ăn được rồi, không ăn được thì thím làm cái này làm gì” Cố Trạch nhìn cậu em một

cách khinh bỉ. Lâm Vãn Thanh cười cười: “Đây là khoai tây chiên, ăn với sốt cà chua

Bọn nhỏ nhúng khoai tây chiên vào sốt cà chua, thử cắn một miếng.

Vị ngọt chua hòa với mùi khoai tây, thơm ngon đến độ ăn không dừng được.

Cả ba đứa bé trong nhà đều hoàn toàn “rơi vào tay giặc”, anh một miếng em một miếng rồi ăn sạch cả hai khay khoai tây lớn, lọ sốt cà chua to cũng chỉ còn dư lại hơn nửa bình.

Người lớn trong nhà thì chỉ ăn vài miếng tượng trưng.

Dù ăn nhiều như thế thì ba cậu nhóc có vẻ vẫn còn muốn ăn nữa cơ.

Có điều là thím không làm nữa, chỉ có thể bỏ qua. Bọn nhỏ trong nhà thích ăn, mẹ Cố cũng thích ăn, thế là sau này thỉnh thoảng Lâm Vãn Thanh lại chiên một nồi

khoai tây thật lớn, có lúc chiên nhiều quá còn thừa nên đưa cả một đĩa sang nhà các chị dâu cho họ ăn. Đám con nít nhà các chị dâu ăn món này xong cũng thích cực kỳ.

Thế là quân khu dâng trào lên một làn sóng của khoai tây chiên chấm sốt cà chua, cũng may mọi nhà trong quân khu đều có đất và vườn rau, không thiếu khoai tây cà chua, bọn nhỏ có muốn ăn cũng có thể đủ nguyên liệu để làm.

Một mùa thu nữa lại đến, cây hoa quế được trồng trong sân đã nở hoa, cứ mỗi khi có làn gió thổi qua là cả sân tràn ngập mùi hương quế.

Anh cả Cố Trạch đã lên lớp hai, còn Cố Tiểu Nhị cũng tròn sáu tuổi, cậu nhóc đeo chiếc cặp nhỏ cùng đến trường đi học với anh trai.

Hồi họp phụ huynh lúc đầu năm, Hiệu trưởng còn khen Tiểu Cố Trạch không dứt miệng, nói thằng bé này trời sinh đã có khiếu học tập, muốn thương lượng với ba mẹ xem có thể để cậu bé nhảy lớp không.

Lâm Vãn Thanh về nhà hỏi Cố Trạch, anh cả nghiêm nghị đồng ý, hóa ra thằng nhóc này đã có ý định nhảy lớp từ trước rồi, chỉ đợi chú thím đồng ý thôi.

Thằng bé có ý định này, đương nhiên cả nhà sẽ ủng hộ.

Nhưng nhìn bọn nhỏ đang lớn lên từng ngày một, trong lòng Lâm Vãn Thanh vừa vui lại vừa không nỡ, vui là vì những đứa bé của mình đã trưởng thành rồi, nhưng lại muốn bọn nhóc lớn chậm một chút, cứ như là chim mẹ với chim non vậy, cô muốn từ từ lớn lên chung với bọn nhóc. Buổi tối, Cố Hoài An trở về nhà, thấy trên khuôn mặt nhỏ của vợ đầy phiền muộn bèn hỏi cô làm sao vậy.

Lâm Vãn Thanh đành tâm sự hết mọi chuyện ra, Phó đoàn trưởng Cố cười nói hay là chúng ta sinh thêm mấy đứa nữa đi, để đồng chí Lâm tuổi già có nhiều người chăm sóc?

Lâm Vãn Thanh trừng mắt nhìn anh. Còn sinh nữa á?
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 173


Trong nhà đã có năm đứa rồi, mỗi buổi sáng chỉ chăm sóc năm đứa này thôi đã mệt muốn chết, nếu sinh nữa thì chỉ sợ cô sẽ mệt đến thăng thiên luôn mất.

“Thế là đúng rồi, mỗi ngày đều vui vẻ phong phú như thế, đồng chí Lâm còn u sầu chuyện gì nữa?” Cố Hoài An chạm vào chiếc mũi nhỏ của vợ, cười nói.

Lâm Vãn Thanh lập tức trở nên thoải mái, nhưng lát sau cô lại nheo mắt: “Ý của anh là em đang lo sợ không đâu hå?”

Phó đoàn trưởng Cố bày ra vẻ vô tội, đồng chí Lâm thông minh không ai bì nổi, sao có thể lo sợ không đâu được, chỉ là do người thông minh thì hay nghĩ nhiều thôi.

Đồng chí Lâm rất vừa lòng với mấy lời nịnh nọt này.

Sau khi rửa mặt, hai vợ chồng đi ngủ.

Ngày hôm sau vẫn bừng tỉnh trong tiếng rầm rì của em gái Viên Viên như cũ.

Cô ngồi dậy, Đoàn Đoàn vẫn còn đang ngủ say, còn Viên Viên thì đã bắt đầu khua tay ê a rồi.

Nhìn thế này thì chắc là con bé cũng chỉ vừa mới tỉnh lại.

Lâm Vãn Thanh ôm Viên Viên lên nhìn, ừm, phía dưới rất khô ráo, không có nước tiểu hay phân gì hết, xem ra là đói bụng rồi.

Cô lập tức đút sữa cho hai con, đút đứa nhỏ xong lại tới đứa lớn.

Hai đứa bé này đã hơn ba tháng rồi, anh trai của cặp sinh đôi là Đoàn Đoàn cả ngày ngoại trừ ăn ra thì chính là ngủ, còn có cả vui vẻ hớn hở phun bong bóng nữa, thấy người là cười, cậu nhóc không hề sợ người lạ tí nào nên các chị dâu đều thấy lạ vô cùng.

Còn Viên Viên thì khác, tuy rằng con bé trông tinh xảo cứ như một con búp bê vậy nhưng lại là loại tsundere() chính hiệu, còn cuồng nhan sắc nữa.

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 174


Người ta thường nói con gái giống ba, Viên Viên cũng không ngoại lệ, so với anh trai sinh đôi Đoàn Đoàn, cô bé có mười phần thì hết mười một phần giống như ba mình, y hệt một Phó đoàn trưởng Cố bản mini, còn mắt hạnh môi anh đào thì lại cực kỳ giống với Lâm Vãn Thanh.

“Đứa bé này xinh quá đi à” Tang Tiểu Lan vừa nói xong đã kề sát mặt đến, vươn cái móng tay được chừa thật dài ra giả vờ như vô tình muốn véo khuôn mặt nhỏ bé mềm mại của cô bé.

Mẹ Cố quýnh lên, một tiếng “bẹp” vang lên, bàn tay nhỏ của Viên Viên đã tát lên trên mặt của Tang Tiểu Lan rồi.

“יווו”

Tang Tiểu Lam che mặt lại giận dữ nói: “Sao cháu gái nhà bà lại đánh người vậy?”

“Bình thường Viên Viên nhà tôi vừa ngoan lại vừa hiểu chuyện, có lẽ là do thấy ai đó không vừa mắt ấy”

Mặt mẹ Cố vẫn đầy sự dịu dàng ôn hòa, nhưng lời bà nói thì lại có thể khiến người ta tức chết.

Nói vậy là có ý gì hả?

Tang Tiểu Lan nổi giận.

“Nói tiếng người, sao thế, cô nghe không hiểu hả?”

Mẹ Cố ôm Viên Viên, mặt thì như kiểu đang nói “con bé này mới có bấy nhiêu tuổi đã bị đần rồi, thật đáng thương”, sau đó không thèm để ý đến cô ta nữa.

Bà ấy ôm cục cưng Viên Viên trở về nhà.

“Cháu gái ngoan về nhà với bà nội nha”

“A a.”

“Ô kìa, cục cưng Viên Viên có thể nghe hiểu ý bà nội hả, thông minh quá

“Ê a.”

“Ha ha, Viên Viên muốn hôn bà nội à, giỏi quá!”

Tang Tiểu Lan: Đờ mờ nhà nó!

Cô ta tức c.h.ế.t mất!

Mẹ Cố ôm Viên Viên về nhà thì trời cũng đã gần tối, Lâm Vãn Thanh vừa đúng lúc làm cơm tối xong.

Thấy mẹ chồng đưa con gái về nhà, cô thuận tay ôm lấy rồi sờ gương mặt nho nhỏ của con gái: “Viên Viên có đói bụng không nào?”

“A a.”

Cô bé vỗ vỗ n.g.ự.c của mẹ, mở miệng kêu ê a vài tiếng.

Xem ra là đã đói bụng rồi.

Lâm Vãn Thanh cho con bé uống sữa, sau khi uống no rồi cô bé lại giơ đôi tay nhỏ bé lên cùng bị bộ ê a với anh trai.

Cả gia đình cùng ngồi quây quần ăn cơm, mẹ Cố kể lại mọi chuyện đã xảy ra lúc chiều một lần nữa, giọng nói đầy áy náy: “Thanh Thanh à, đều do mẹ sai cả, mẹ không biết cô ta là người như thế.” Lâm Vãn Thanh không thèm để ý, chỉ xua tay: “Không sao đâu mẹ, Viên Viên cứ như trái ớt ấy, chỉ có chuyện con bé bắt nạt người khác thôi à. Huống chi là do chính Tang Tiểu Lan tự đi đến để bị đánh mà”

Mẹ Cố nghe thế bèn nhìn về phía Viên Viên đang nắm lấy mũi của Cố Tiểu Nhị không buông, thấy an lòng hơn nhiều, bà cũng cảm thấy buồn cười: “Làm gì có ai làm mẹ lại nói con gái của mình như thế chứ, Viên Viên nhà ta ngoan lắm mà”

Viên Viên cứ như hồ ly vậy, cô bé bỗng thả tay ra không nắm mũi anh trai nữa, mà quay lại kêu “a a” với mẹ Cố. Trông đáng yêu biết bao nhiêu, mẹ Cố vui vẻ nhướng mày, ôm cô bé lại kêu cục cưng một hồi. Lâm Vãn Thanh liếc nhìn cô con gái làm trời làm đất ở nhà, không khỏi rầu rĩ vì sau này trong nhà lại có thêm một đứa ngang ngược nữa.

Cô còn đang nghĩ ngợi thì đã thấy ba anh trai lớn nghe bảo em gái suýt bị uất ức đã chạy đến đứng xung quanh

Viên giỏi quá, biết đánh người xấu nữa”

“Viên

“Lại đây, anh lau tay cho nè.”

“Viên Viên, cho anh hôn hôn nha

“Ê a!”

“Mẹ ơi, anh ơi cứu em, Viên Viên lại nhéo lỗ tai em rồi!”

||

Chín giờ tối, Cố Hoài An mới trở về tới nhà.

Cặp song sinh đã sớm ngủ khò khò rồi.

Lâm

Vãn Thanh mặc áo ngủ đi ra ngoài: “Ăn cơm tối chưa?”

“Anh ăn rồi”

Cố Hoài An vỗ vỗ chiếc bụng nhỏ của con gái, kéo chăn cho con trai rồi mới ngồi xuống.

“Em không buồn ngủ à?”

Bây giờ đã hơn chín giờ, nếu là bình thường thì vợ anh đã sớm đi ngủ rồi.

“Còn chưa, hôm nay có giáo viên gọi điện thoại đến, nói muốn cho Tiểu Trạch nhảy lên lớp ba, anh cảm thấy có được không?”

Lần trước khi họp phụ huynh, Hiệu trưởng trường học đã nói chuyện này rồi, khi đó chỉ là có ý định thôi, còn bây giờ là làm thật.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 175


Đương nhiên là vẫn phải thương lượng với Phó đoàn trưởng Cố một chút.

“Tiểu Trạch thấy sao?”

“Đương nhiên là anh cả đồng ý rồi.”

“Nếu thằng bé đồng ý thì anh cũng ủng hộ” Cố Hoài An vừa cởi áo vừa nói.

“Được rồi, thằng bé vui vẻ là được.”

Lâm Vãn Thanh chống mặt, không biết đang nghĩ chuyện gì.

Cố Hoài An thay quần áo ở nhà vào, rồi đi đến hôn vợ một cái, con ngươi đen nhánh bỗng sáng rực: “Giờ trễ lắm rồi, chúng ta nên ngủ thôi”

|| ||

Tháng mười năm nay, quân khu xảy ra một chuyện lớn, các quan lớn trong quân khu đều lùi về đằng sau, từ đócũng xuất hiện việc thay đổi nhân sự của một số sĩ quan.

Cố Hoài An được thăng từ Phó đoàn trưởng thành Thiếu tá đội trưởng, còn chồng chị dâu Kim Hoa cũng từ Phó tham mưu trưởng thành Tham mưu trưởng, Đội trưởng Triệu thì chuyển sang bộ phận hậu cần, còn con trai Trọng Đại Thành của bà Trọng thì bị chuyển nghề về quê, hắn ta vốn dĩ được làm Cục trưởng cục cảnh sát ở quê, ai ngờ lại dính tham ô còn kèm thêm quan hệ nam nữ bất chính nữa, thế là bị báo cáo lên trên nên phải đưa vào nông trường cải tạo.

Cả nhà bà Trọng triệt để biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của mọi người ở quân khu.

Bà Trọng rời đi, người của liên minh cực phẩm từ ba thành một, thế là Tang Tiểu Lan và Vương Mĩ Quyên hợp thành một đôi cùng chơi với nhau.

Mùa đông hiu quạnh, bên ngoài là một đống tuyết chất cao.

Bên ngoài băng tuyết ngập trời, trong nhà lại ấm áp như xuân.

Bây giờ cặp song sinh đã được nửa tuổi, vẫn là hai đứa bé hay ăn hay uống như trước.

Hồi trước Đội trưởng Cố có xuống cái thôn dưới chân núi đi tìm ông thợ mộc già đặt làm hai chiếc giường nhỏ cho hai con ngủ.

Trên chiếc giường nhỏ treo đủ loại tấm thẻ vẽ động vật với màu sắc sặc sỡ, còn có vài quả cầu bằng lông nữa, đều do mẹ Cố và Lâm Vãn Thanh làm cho hai nhóc cả.

Còn thẻ vẽ động vật là do ba anh trai làm, nói là em trai em gái nhìn thấy tấm thẻ này sẽ nhớ tới bọn họ. Cố Trạch là tấm hình con ngựa, Cố Tiểu Nhị là tấm hình con khỉ, còn Tiểu Cố An là hình con hổ. Nói thì nói như thế, nhưng khi Lâm Vãn Thanh nhìn vào thì chỉ thấy được một đống bùi nhùi mà thôi.

Lúc này ba đứa lớn trong nhà đang cầm đủ loại đồ chơi như trống bỏi, lục lạc chơi với hai đứa nhỏ.

Từ khi hai đứa bé này được nửa tuổi, chỉ cần có thời gian rảnh là cả ba nhóc lớn trong nhà đều đi đến bên cạnh chiếc giường nhỏ, luôn miệng nói với hai nhóc.

“Đoàn Đoàn gọi anh cả đi”

“Viên Viên gọi anh hai đi”

“Gọi anh út”

“Ê a a.”

“A a.”

Ba đứa lại thất bại, Cố Tiểu Nhị nản lòng cầm trống bỏi: “Sao em trai em gái vẫn còn chưa gọi anh vậy?”

“Hai đứa nó mới có nửa tuổi thôi, vẫn còn chưa nói được đâu” Mẹ Cố đeo kính lão ngồi đọc sách bên cạnh, bà ấy cười nói.

“Bà nội ơi, khi nào thì em trai em gái mới có thể nói chuyện được vậy?”

“Khoảng hơn một tuổi ấy”

Tiểu Cố An đi đến, bây giờ thằng nhóc này đã sắp bốn tuổi rồi, bởi vì được nuôi rất tốt nên bây giờ lại càng thêm béo tròn.

Hôm trước Lâm Vãn Thanh vừa mới cho cân ký cho thằng nhóc này xong, tận 24 ký!

Ừ, đúng là một Tiểu béo ú xứng đáng với tên gọi.

Lâm Vãn Thanh sợ cứ tiếp tục như thế thì sau này cậu nhóc sẽ trở thành một Tiểu Cố An mồm miệng tròn vo mất, Đội trưởng Cố nghe thế bèn vui vẻ nói có thể để Tiểu Cố An cùng đi rèn luyện với hai anh trai. Lâm Vãn Thanh cảm thấy đây cũng là cách hay, bèn nghiêm túc thông báo cho cậu nhóc.

Vốn tưởng rằng thằng nhóc này sẽ phản đối cơ, ai ngờ vừa nghe vậy, cậu nhóc đã cười lộ mấy chiếc răng sữa.

“Bà nội ơi, đợi khi Đoàn Đoàn Viên Viên biết nói, con có thể đưa các em đi huấn luyện đó.” Tiểu Cố An vui vẻ. Mẹ Cố ôm Tiểu Cố An, yêu thương nói: “Được, đợi em trai em gái lớn rồi sẽ đi theo An An của chúng ta huấn luyện nhé”
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 176


Lâm Vãn Thanh cũng khen: “Con trai nhà chúng ta đúng là một người anh tốt mà”

“Hì hì…”

Cậu nhóc rất vui vẻ, đứng thẳng lưng ưỡn ngực.

“Con chính là anh út đó!”

Tiếng kêu đầu tiên của em trai em gái nhất định sẽ là anh út.

Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị liếc nhìn nhau, em trai út ngốc thật.

Đến khi hai em biết nói, nhất định câu đầu tiên sẽ là anh cả/anh hai cho mà xem!

Cả ba cậu anh trai đều không thể ngờ được, tiếng kêu đầu tiên của em trai em gái không phải anh cả, không phải anh hai, cũng không phải anh út, mà là ăn ăn!

Câu chuyện là thế này, sau khi hai đứa nhóc được nửa tuổi, mẹ Cố nói đã có thể ăn thêm đồ ăn rồi, thế là hai mẹ

chồng nàng dâu bắt đầu chưng trứng nấu canh, nghiền trái cây cho hai nhóc ăn.

Trước nửa tuổi, đồ ăn của hai nhóc chỉ có sữa mẹ thôi.

Một khi đã có thể thử ăn đồ ăn, cả hai đứa bé cứ như là mở ra được cánh cửa của mỹ thực vậy, vừa đến giờ cơm đã giương đôi tay nhỏ bé ra kêu “a a” với mẹ với bà nội.

Ý bọn nhóc là muốn bảo mẹ với bà nội mau chóng cho nhiều đồ ăn hơn ấy mà.

Lâm Vãn Thanh chỉ có thể phát huy đủ loại kỹ năng, suốt ngày làm đồ ăn ngon cho hai nhóc.

Gì mà khoai tây nghiền, chuối tiêu nghiền, bí đỏ nghiền, rau nghiền, tôm nghiền, thịt viên nghiền,… chỉ cần là đồ có thể ăn, Lâm Vãn Thanh đều từng làm một lần.

Thế là cả hai đứa nhóc trong nhà hoàn toàn trở thành đồ tham ăn.

Muốn uống sữa mẹ, các loại mỹ thực cũng muốn ăn, sữa bột bà nội pha cũng muốn uống.

Ngày qua ngày, hai đứa bé càng ngày càng trở nên béo tròn hơn, đến cả dưới cằm cũng có thêm hai ngấn thịt nhỏ.

Nếu đặt hai nhóc này với Tiểu Cố An ở cùng một chỗ, ừm, chắc chắn sẽ thành nhóm ba người tham ăn cho xem.

Thấy cặp song sinh đã có thể ăn có thể uống rồi, Lâm Vãn Thanh định cai sữa cho hai nhóc.

Vốn tưởng cai sữa cho hai đứa bé này rất dễ dàng, ai ngờ đến khi Lâm Vãn Thanh cố ý ra ngoài nửa ngày, đợi đến tối lúc cô trở về nhà, cả hai cô cậu nhóc đều đã khóc thành mèo hoa hết rồi.

Vất vả lắm mới dỗ được, nhìn hai đứa bé đang ngủ khò khò, Lâm Vãn Thanh u sầu cảm thán với Đội trưởng Cố: “Sao em cảm thấy cứ như chúng ta đang nuôi hai con heo nhỏ ấy”

“Sao vậy?”

Đội trưởng Cố giả vờ không biết, anh muốn chọc cho vợ mình vui vẻ.

Không ngờ, Lâm Vãn Thanh lại cong môi chỉ về phía anh: “Chẳng phải là ở ngay đây đã 1 con rồi à”

Đội trưởng Cố: ””

Qua năm mới, cuối cùng hai nhóc con cũng cai sữa thành công, cái miệng nhỏ nhắn cũng bắt đầu mọc răng sữa, ngày nào cũng ch** n**c miếng.

Mẹ Cố dùng vải bông mềm làm hai cái yếm hứng thức ăn cho hai đứa, mỗi đứa một cái, cứ hễ sáng sớm thức dậy thì lại đeo lên cổ hai nhóc, vừa sạch sẽ lại vừa đẹp.

Lâm Vãn Thanh thấy sau khi biết đi, hai nhóc lúc nào cũng đi đông đi tây trong nhà, thấy thứ gì mới mẻ cũng muốn nhét vào trong miệng một cái để nếm thử xem nó có vị gì, mẹ Cố và ba đứa nhóc lớn trong nhà lúc nào cũng phải đi theo phía sau sợ xảy ra chuyện.

Thế là cô thường xuyên làm một ít bánh bích quy cho hai nhóc, thỉnh thoảng lại nhét một cái vào miệng hai đứa, bớt nói nhiều, cũng đỡ thèm hơn, tóm lại là từ khi có bánh bích quy thì cuối cùng cả hai cô cậu cũng yên tĩnh được một chút.

Tết Đoan ngọ, trường học được nghỉ.

Nhà nhà đều gói bánh chưng, treo túi ngũ độc.

Năm nay trong nhà có thêm mẹ chồng và hai con nhỏ, Lâm Vãn Thanh bèn kết hợp khẩu vị của cả nhà lại, gói bánh chưng nhân ngọt, nhân thịt và nhân táo đỏ.

Nhân ngọt là cho mẹ Cố ăn, nhân thịt là cho năm đứa bé trong nhà ăn, còn bánh chưng táo đỏ thì là do Lâm Vãn Thanh thích ăn.

Còn về phần Đội trưởng Cố có địa vị thấp nhất trong gia đình ấy hả, chỉ cần không phải đồ ngọt thì anh ăn cái gì cũng được.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 177


Cả nhà đang bận gói bánh chưng, Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị đeo cặp trở về nhà.

Đúng lúc hai anh trai vừa bước vào cửa nhà, Lâm Vãn Thanh cũng mang một con cá trắm ra khỏi phòng bếp.

“Thím ơi, tối nay ăn cá ạ? Con muốn ăn cá nấu dưa chua”

Cố Tiểu Nhị mới vừa nhìn một cái thôi đã thấy ngay con cá trong tay thím, thế là chạy vọt đến đó.

“Được thôi” Lâm Vãn Thanh đáp một tiếng, rồi hỏi Cố Trạch: “Chú mua đến hai con cá lận, Tiểu Trạch muốn ăn món gì?”

Cố Trạch bỏ cặp xuống, đi rửa tay đến giúp đỡ mọi người: “Chỉ cần là đồ thím làm thì con đều thích ăn cả”

“Anh cả, anh biết ăn nói thế từ bao giờ vậy!?” Cố Tiểu Nhị chống nạnh.

Cố Trạch không thèm nhìn cậu nhóc. Lâm Vãn Thanh cười khẽ, quyết định làm canh cá viên, Tiểu Trạch thích uống canh cá viên nhất.

Chập tối Đội trưởng Cố mới trở về từ quân đội, anh vừa vào cửa đã thấy ngay hình ảnh vợ mình ở nhà bận trong bận ngoài, bọn nhỏ cũng rửa tay đến hỗ trợ, mẹ Cố thì chăm Tiểu Cố An và hai đứa bé nhỏ, gương mặt anh trở nên dịu dàng, xắn tay áo lên rửa tay rồi vào phòng bếp.

Có Đội trưởng Cố tham gia, Lâm Vãn Thanh nhẹ nhõm hơn không ít.

Trời gần tối, cá nấu dưa chua, thịt kho tàu, khoai tây hầm, cà tím kho và canh cá viên bốc khói đã được dọn lên bàn ăn.

Cả nhà ngồi xuống, mẹ Cố ôm Đoàn Đoàn, Cố Hoài An ôm con gái trong lòng, còn Lâm Vãn Thanh thì thoải mái ôm vai Tiểu Cố An, Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị cười hì hì ngồi bên cạnh.

“Được rồi, mọi người cũng mệt lắm rồi, bắt đầu ăn thôi” Mẹ Cố lên tiếng.

Cả nhà đã lâu không có bữa ăn nào phong phú như thế, vì vậy chỉ cần đưa đũa gắp một cái thôi là không thể dừng được.

Viên Viên ngoan ngoãn ngồi trong lồng n.g.ự.c của cha, đôi mắt hạnh tràn ngập nước nhìn vào các dĩa đồ ăn trên bàn, thèm đến độ ch** n**c miếng.

Cô bé nhìn về phía đông, anh cả anh hai anh út đều đang ăn cá rất vui vẻ.

Rồi lại nhìn sang phía tây, bà nội đang ôm anh trai Đoàn Đoàn uống canh cá rất ngon miệng, mẹ cũng không nhìn cô bé mà chỉ lo cúi đầu ăn thôi.

Thế là cô bé lập tức sốt ruột a một tiếng, quơ quơ cái tay nhỏ bé về phía dĩa cá nấu dưa chua trên bàn rồi nói với cha: “An!”

Thật ra Đoàn Đoàn ở đằng kia cũng sốt ruột không kém, đừng tưởng bình thường trông cậu nhóc dễ tính mà nhầm, người ta cũng là đồ tham ăn đó chứ, sao có thể không cho đồ tham ăn này ăn đồ ăn được.

Vì thế, Đoàn Đoàn cũng kêu một tiếng theo em gái: “Ăn ăn!”

Hai đứa bé vừa mới nói xong, cả nhà đã kinh ngạc đến độ trừng to cả mắt.

Vừa rồi… Hai đứa bé này mới nói chuyện có đúng không?

Sự việc xảy ra đột ngột làm cả gia đình đều ngạc nhiên.

Viên Viên cứ tưởng người cha thân yêu sẽ cho bé ăn cá, nhưng không ngờ cái miệng nhỏ đã đợi được một lúc, cha vẫn không nhúc nhích, bé lại kêu lên: “Ăn!”

“Thit!”

Anh trai bên cạnh cũng cất giọng sữa nói.

Cả nhà đều nghe rõ hai giọng nói trong trẻo còn mang giọng sữa này.

“Ôi, bé ngoan biết nói rồi này! Giỏi quá!”

Mẹ Cố vui mừng khôn xiết, ba đứa lớn trong nhà cũng không nhịn được nỗi phấn khích, cơm cũng không thèm ăn, chạy đến chọc ghẹo bảo hai đứa bé gọi anh.

“Đoàn Đoàn, Viên Viên, gọi anh cả đi.

“Không đúng, gọi anh hai đi”

“Đúng thế, em trai”

Hai ông anh chắn ở phía trước, Tiểu Cố An vất vả lắm mới chen vào được, vội nói.

Mặt mày Cố Hoài An nhăn lại, anh cũng muốn hai đứa nhỏ gọi anh là cha.

Trong mắt hai đứa bé lúc này chỉ có thịt và thịt, không thèm để ý đến mấy ông anh, chỉ ch** n**c dãi nhìn chằm chằm vào thịt cá để trên bàn.

“Hai con mèo nhỏ tham ăn”

Lâm Vãn Thanh không nhịn được mà bật cười, gắp một miếng cá mềm đút cho Viên Viên.

Nhóc con lập tức mở cái miệng nhỏ “A” một tiếng ăn luôn.

Mẹ Cố cũng đút cho Đoàn Đoàn một miếng thịt mềm, cả hai ăn rất ngon, ăn xong lại vội vàng há miệng, đợi được đút cho thêm miếng nữa.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 178


Được rồi, hai con mèo nhỏ này thèm ăn thịt.

Mẹ Cố đã lớn tuổi, không còn nhiều sức lực để chăm sóc cho Đoàn Đoàn.

Lâm Vãn Thanh qua bế Đoàn Đoàn, Cố Hoài An thì bế Viên Viên, hai vợ chồng đút cơm cho hai đứa nhóc.

Ba anh em nhà Cố Trạch thấy em trai em gái muốn ăn thịt, không thèm để ý đến bọn họ, thế là lại ngồi xuống tiếp tục ăn cơm.

Mẹ Cố vui vẻ nhìn hai đứa nhỏ ăn, nhưng mà thịt rau cho nhiều muối, bọn trẻ không nên ăn nhiều.

Lâm Vãn Thanh đã nấu hai chén canh trứng, canh trứng mềm mềm rải thêm tôm bóc vỏ, quả nhiên hai đứa nhỏ rất thích ăn.

Từ khi hai đứa bé bắt đầu nói chuyện, mỗi lần chỉ nói được một chữ một.

Hàng ngày, cứ khi nào rảnh rỗi, các anh trong nhà lại đến vây quanh hai đứa nhóc, bảo hai đứa gọi anh trai.

Hai đứa nhóc cũng không phụ lòng mong mỏi của bọn chúng. Hôm nay, Cố Trạch mang một cái trống bỏi() đến, nhẹ nhàng nói: “Nào, gọi anh đi

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 179


Lâm Vãn Thanh đứng trong sân cười đến đau cả bụng, đến buổi chiều, chị dâu Trương về nhà, nghe được chuyện này, hai người lại cười một trận.

“Chị dâu, doanh trưởng Trương sẽ không tức giận chứ?”

Nói đến cuyện này, Lâm Vãn Thanh cũng khá xấu hổ.

“Không đâu! Ông ấy là kiểu người vô tâm, như con gấu ấy, ngủ một giấc là quên hết thôi. Chị dâu Trương xua tay.

Lâm Vãn Thanh cười nói: “Chị dâu, gấu cũng thù dai lắm đấy”

“À? Vậy con nào mau quên nhất?”

Lâm Vãn Thanh nghĩ một lúc: “Cá vàng”

“Ừm, vậy thì ông ấy là một con cá vàng”

Lâm Vãn Thanh:



Qua năm mới, cỏ mọc chim bay.

Quân khu điều tới thêm vài trung đoàn, kéo theo đó là một đợt quân nhân mới và vợ con vào ở.

Phòng ở dưới chân núi đã chật cứng, lãnh đạo quân khu mở một cuộc họp, quyết định xây khu nhà mới cho vợ của quân nhân mới tới ở lưng chừng núi.

Mấy ngày này, nhà họ Cố vẫn luôn yên bình và nhàn nhã như thường ngày.

Tết Thanh Minh, trên núi có mưa, gà vịt trong nhà đều trốn trong ổ tránh mưa, Lâm Vãn Thanh uể oải đứng dậy giường, ngáp một cái rồi rời giường.

Trong cũi, Đoàn Đoàn và Viên Viên đã tỉnh dậy từ sớm, mẹ Cố ôm chúng ra phòng khách, cho ba đứa lớn chơi với hai đứa nhỏ.

Lâm Vãn Thanh rửa mặt, thoa hương, thắt b.í.m tóc, soi gương, cảm thấy mình vẫn là một cô gái nhỏ thanh tú, xinh đẹp.

“Á, anh ơi Đoàn Đoàn véo tai em!”

“Sách của anh, ai cho Đoàn Đoàn xé!”

“Bà nội, Đoàn Đoàn thối quá!” “Thối quá đi, đúng là em trai thối

“Hứ, anh trai thối!”

“Em thối ấy!”

“Anh thối!”

“Em thối!”

Trong phòng khách vang lên tiếng gào thét hú hét, kéo Lâm Vãn Thanh ra khỏi mộng tưởng tươi đẹp.

Thôi bỏ đi, cô đang làm mẹ của năm nhóc thối kia rồi.

Cô gái nhỏ thanh tú xinh đẹp nào đó, quên đi.

Thở dài chấp nhận, Lâm Vãn Thanh đi ra phòng khách.

Trong phòng khách, mẹ Cố vừa mới thay tã cho Đoàn Đoàn thối, định đi rửa m.ô.n.g cho bé.

Lâm Vãn Thanh đi tới bế bé, rửa m.ô.n.g cho con trai mình rồi mặc cho nó một chiếc tã khô mới, chọc mũi con trai: “Đoàn à, cha con về lại phải thức đêm giặt tã rồi.

Cố Tiểu Nhị đi tới, che mũi lại: “Thím ơi, em trai thối lắm.

Đoàn Đoàn đã nói được nhiều hơn rồi, mặc dù tính bé rất tốt, nhưng mà bé không thích người ta bảo bé thói đâu, bé vặn vẹo đáp lại: “Tiểu Nhị, anh mới thối!”

“Được rồi, là anh thối”

Cố Tiểu Nhị dang tay, ra vẻ không sao cả.

Vì thế, Đoàn Đoàn lại vui mừng, nhào tới hôn lên khuôn mặt búng nước của Cố Tiểu Nhị: “Anh trai thối, thích!”

“Anh cũng thích em trai thối.

Trong cùng lòng Cố Tiểu Nhị ấm áp, hai anh em ôm nhau, Cố Trạch và Tiểu Cố An cũng tới tham gia, bốn nhóc thúi ôm nhau.

Mẹ Cố vui vẻ ở bên cạnh nhìn chúng.

Tiểu Cố An vẫy tay với Viên Viên: “Em gái, qua đây với bọn anh nào.

Viên Viên không thích chơi với bốn ông anh trai, giơ cái tay nhỏ lên: “Không!”

Sau đó, bé đưa đôi bàn tay mập mạp của mình hướng về phía mẹ: “Thanh Thanh, bế”

Lâm Vãn Thanh giật khóe miệng, cúi người bế con gái lên, nghiêm túc nói: “Con muốn thì phải gọi mẹ” Đôi mắt hạnh của cô bé ươn ướt, lông mi khẽ chớp chớp như một chiếc quạt nhỏ: “Cha gọi thế”

Nhóc con này tưởng cha có thể gọi mẹ là Thanh Thanh thì bé cũng có thể.

Mẹ Cố che miệng cười.

“Cha có thể gọi nhưng con thì không được gọi như thế.

“… Ha ha.”

Bé con thật ranh mãnh, bé như nghe hiểu lời bà nội nói nhưng vẫn không muốn sửa miệng, nhắm đôi mắt to lại giả bộ ngủ, chứng tỏ lúc nãy mình vừa ngủ không nghe thấy mẹ và bà nội nói cái gì.

Bé con giở trò quỷ làm Lâm Văn Thanh thấy buồn cười, cô cau mày giả vờ tức giận: “Thì ra Viên Viên ngủ mất rồi không nghe thấy được, vậy tét m.ô.n.g đi?

Nói xong, cô giơ tay lên.

Viên Viên rùng mình, bé vội vàng mở đôi mắt ra, nghiêng người sang chỗ mẹ Cố đang đứng bên cạnh.

“Bà nội, cứu, đừng đánh”

Đứa cháu gái nhỏ trông thật đáng thương, mẹ Cố cảm thấy mủi lòng, muốn dang tay ra bế cháu nhưng lại nhịn xuống.
 
Back
Top Dưới