Ngôn Tình Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 20: Chương 20


Từ khi trở về thôn Lý gia cho tới bây giờ anh đều chỉ đến nhà em trai ở mà không hề đi đến nhà họ Cố.

Sau khi ba anh cưới mẹ kế, anh và anh trai đã không có một bữa cơm nào là được ăn no, chỉ có em út được ba mẹ yêu thích nên thường xuyên đem theo một ít bánh quy và đường đến cho bọn họ ăn, lúc này mới khiến bọn họ không đói đến mức không còn sức.

Người trong thôn Lý gia đều biết mẹ kế nhà họ Cố đối xử không tốt với bọn họ cho nên cũng không có người nào bàn tán về chuyện này.

Nhưng bây giờ anh phải lập tức kết hôn và muốn tổ chức tiệc rượu, nếu như không nói một câu thông báo vẫn là không nên, vì thế anh bảo em trai đi nói cho bọn họ một tiếng, trưa ngày mốt đến thôn Đại Sơn ăn tiệc cưới.

Về phần bọn họ có đến hay không, anh đều cảm thấy không sao cả.

Sau khi Cố Ái Hoa từ nhà họ Cố trở về, liền lấy từ dưới gối đầu của mình móc ra hai trăm tám mươi đồng đưa cho anh hai: "Anh hai, đây là tiền mỗi tháng anh tiết kiệm được, anh hãy cầm về để sau này xây nhà cho ba đứa nhỏ.

"Cố Trung Quốc nhìn hai trăm tám mươi đồng trong lòng thì rất ngạc nhiên, vào chín tháng trước anh đem ba đứa nhỏ mang về đây và mỗi tháng cho em trai bốn mươi đồng, còn hành động này có nghĩa là mỗi tháng ba đứa nhỏ chỉ được dùng chưa tới mười đồng? Cái này cũng quá tiết kiệm rồi có phải không?"À, mỗi tháng anh cho em bốn mươi đồng, sao một tháng ngay cả mười đồng mà em cũng không dùng hết được sao?""Trong thôn không có chỗ nào tiêu tiền, chỉ có tốn tiền để mua một ít vải và thịt thôi.

Em nghe anh nói mỗi tháng cho mấy đứa ăn thịt sẽ tốt cho sức khỏe, anh xem Đại Bảo so với những đứa nhỏ sáu tuổi khác ở trong thôn còn cao hơn một chút.

"Cố Ái Hoa nghĩ rằng anh trai anh không hài lòng với việc anh chăm sóc đứa bé như vậy nên vội vàng giải thích.

"Ái Hoa, anh không có trách em, nhưng anh cảm thấy nếu trong nhà có tiền thì các em có thể sống tốt hơn một chút, tiền này nếu đã cho em rồi thì anh sẽ không thu lại nữa.

Anh sẽ cho em thêm ba trăm, em mau giữ lấy, sau này anh đi bộ đội thời gian quay về cũng rất ít, mỗi ngày hai người cầm tiền đi mua đồ ăn ngon một chút, ăn mặc tốt một chút, em dâu biết viết chữ nên nếu gặp khó khăn gì thì phải gửi thư cho anh, có biết không?"Cố Trung Quốc lấy từ trong cái túi vải ra ba trăm đồng đưa cho em trai mình.

Cố Ái Hoa không muốn nhận: "Anh hai, em đã hơn hai mươi tuổi rồi làm sao có thể nhận tiền của anh được?""Sao lại không thể? Em có phải là em trai của anh không? Anh có phải là anh trai của em không?""Dạ phải, nhưng mà! ""Không có nhưng mà gì hết, anh cho em thì em phải nhận!"Cố Ái Hoa vẫn không muốn, người nông dân như bọn họ quanh năm vất vả cũng không làm ra được bao nhiêu tiền, anh trai cậu thoáng cái liền cho cậu hơn năm trăm đồng, cậu cũng ngại nhận lấy, chỉ giữ lại tám mươi đồng rồi đem hai trăm đồng còn lại cùng ba trăm đồng kia tất cả đều đẩy về trả lại cho anh trai mình.

"Em chỉ cần nhiêu đây là đủ rồi ạ.

”Cố Trung Quốc bất lực vì sự bướng bỉnh của em mình nhưng anh cũng không miễn cưỡng cậu nữa, anh nhận lấy năm trăm đồng bỏ vào túi, nghĩ nghĩ một lát nữa sẽ lặng lẽ đặt ở trong ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo của em trai! !.

Ngày hôm sau, Dương Quế Hoa cầm tiền và phiếu đi lên trấn trên mua thịt lợn, tiệc rượu mà không có thịt thì coi sao được?Mặc dù trong lòng bà cảm thấy hơi tiếc tiền nhưng vừa nghĩ đến việc con gái kết hôn xong phải đi theo chồng đến thành phố Vọng Giang xa xôi như vậy, nên bà đành cắn răng hạ quyết tâm mua rất nhiều thịt lợn.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 21: Chương 21


Bà muốn tổ chức tiệc rượu thật to cho con gái mình, sau đó bà đi mua một ít mì mỏng, chuẩn bị ngày mốt làm ít lương khô để cho con gái mang theo trên xe ăn.

Thời gian quá gấp gấp, Dương Quế Hoa miễn cưỡng chịu đựng, cũng không còn cách nào khác, con gái bà lớn lên muốn lập gia đình nhưng bà vẫn không nỡ để đứa nhỏ rời đi, khi bà đi xã cung ứng mua kẹo cưới thì vừa mua vừa khóc, nhân viên bán hàng nhìn bà một cách thờ ơ, các cô đã quá quen với việc nhìn thấy kiểu khóc này khi mua kẹo cưới, nếu đó không phải là cô dâu thì chính là mẹ của cô dâu.

Sau khi mua đồ trở về, Giang Uyển nhìn thấy hai mắt đỏ hoe của mẹ bị làm cho hoảng sợ, cô biết lý do mà bà khóc, vốn dĩ muốn khuyên mẹ đừng khóc nữa nhưng không ngờ bản thân cô cũng không kìm được mà khóc lên, thế là hai mẹ con ôm nhau khóc thật to một lúc lâu.

Một lát sau Dương Quế Hoa lấy ra bộ quần áo đỏ mà bà làm cho con gái, đây là phong cách phổ biến nhất trong thôn hiện nay, Giang Uyển vừa mặc vào, bà liền cảm thấy trước mắt sáng rực.

Giang Uyển vốn dĩ đã xinh đẹp, hiện tại khoác lên mình bộ quần áo màu đỏ này làm bà cảm thấy như thể mình sắp nhận được giải thưởng vậy.

Giang Uyển sờ sờ quần áo mới mà mẹ mình làm, cô cũng cảm thấy vui vẻ.

Mẹ cô ấy may quần áo rất giỏi, những đường khâu bằng tay còn sạch và đẹp hơn cả những đường khâu bằng máy may.

Sau đó Dương Quế Hoa lấy ra thêm sáu bộ quần áo của trẻ em, có màu xanh lam và màu xanh lá cây: "Đây là mẹ may cho ba đứa nhỏ của Trung Quốc, có điều mẹ đã cố ý may rộng thêm rồi, đến lúc đó con đưa cho mỗi đứa nhỏ hai bộ, mẹ biết làm mẹ kế không dễ dàng gì nhưng con cũng không nên làm khổ chính mình.

"Giang Uyển nghe mẹ nói xong liền nghẹn ngào đến nỗi không nói nên lời, sau khi tùy tiện gật đầu vài cái thì nhào vào lòng mẹ mình ôm lấy bà.

"Được rồi, con đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn cư xử giống như trẻ con vậy, từ nay con đã là mẹ của ba đứa nhỏ rồi, con đừng khóc nữa, nếu sau này gặp chuyện ủy khuất gì thì liền cầm của hồi môn đi tàu hỏa trở về với ba mẹ, đàn ông có con không chỉ có một mình cậu ta nhé.

"Giang Uyển bị lời nói của mẹ mình chọc cười chảy cả nước mắt: "Mẹ, mẹ nói cái gì thế, mẹ yên tâm đi, con cũng không phải loại người bị ủy khuất còn nuốt ngược vào trong bụng đâu, Cố Trung Quốc đối xử với con rất tốt, sau này con và anh ấy sẽ hiếu kính với ba mẹ thật tốt! "Dương Quế Hoa nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, giống như lại trở về lúc cô còn nhỏ mà dỗ cô ngủ, hiện giờ mới chớp mắt một cái mà con gái đã lớn lên sắp lập gia đình rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, người nhà họ Giang không ngừng bận rộn chuẩn bị tiệc rượu cho buổi trưa, phụ nữ thì rửa rau, cắt thịt, nấu cơm còn đàn ông thì xách nước, lấy củi và đốt lửa.

Cả nhà Giang Hiểu cũng tới, họ đưa đứa nhỏ vào phòng cô dâu rồi sau đó hai vợ chồng liền ra sức giúp đỡ.

Anh cả của Cố Trung Quốc là Cố Kiến Thiết cũng đưa vợ và hai con gái đến từ sớm, một nhà của Cố Ái Hoa cũng vào phòng bếp nhà họ Giang để hỗ trợ.

Gia đình nào cũng đưa con nhỏ vào phòng cô dâu rồi sau đó vào bếp làm việc.

Dương Quế Hoa vốn dĩ rất ngượng ngùng khi hai gia đình anh cả và em trai của Cố Trung Quốc đến giúp đỡ nhưng bọn họ kiên trì muốn làm việc nên bà cũng không thể ngăn cản được.

Mặc dù gia đình Cố Kiến Thiết sống ở thành phố Nam Xuyên nhưng bởi vì kinh nghiệm khi còn bé nên anh ta làm việc rất ngăn nắp.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 22: Chương 22


Những đứa trẻ vây quanh Giang Uyển đùa giỡn, thỉnh thoảng chúng lấy một ít kẹo cưới trên giường để ăn.

Giang Uyển cũng cảm thấy rất vui vẻ nên lấy cho mỗi đứa một viên kẹo.

Hai cô con gái lớn của Cố Kiến Thiết năm nay đã mười hai tuổi, là độ tuổi rất hiểu chuyện, bọn chúng ngồi ở một bên xấu hổ không dám lấy nhưng Giang Uyển vẫn cứng rắn nhét vào tay của chúng.

Ngược lại Cố Hướng Bắc hôm nay rất khác thường, trước đây cậu bé luôn miệng kêu chị gái chị gái, vậy mà bây giờ lại có vẻ mặt không vui khiến cho Giang Uyển đặc biệt chú ý: "Đại Bảo, sao con lại không vui thế?""Con không có không vui.

""Cái miệng này của con dẩu đến nỗi có thể treo một cái bình dầu luôn rồi đấy, vậy mà còn nói không có không vui sao? Chuyện gì làm con không vui vậy? Con nói một chút để dì Giang giải quyết cho.

""Dì, sau này dì trở thành mẹ kế của bọn con rồi thì có đánh tụi con hay không? Sẽ không cho chúng con ăn à? Cha ruột của con có phải cũng sẽ trở thành cha dượng hay không?""Ai đã nói bậy trước mặt con vậy hả? Con đừng có tin bọn họ, dì không chỉ sẽ không đánh các con mà còn có thể làm đồ ăn ngon cho các con, quần áo giày dép cũng được chuẩn bị tốt, cha ruột của con cũng sẽ không biến thành cha dượng, bắt đầu từ hôm nay, dì và cha của con sẽ chính thức trở thành cha mẹ ruột của ba đứa.

"Giang Uyển kiên nhẫn giảng dạy đạo lý cho Đại Bảo nghe.

Đại Bảo gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu nhưng cậu bé lại không nói thêm gì cả, Giang Uyển nhìn miệng cậu bé không còn bĩu môi nữa thì cũng không nói thêm gì cả.

Cô nhìn Tam Bảo ngồi ở một bên đang bò qua, nhịn không được mà ôm cô bé vào trong ngực, giờ phút này cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Đời này, cô và anh không chỉ gặp được nhau sớm hơn mà còn nhanh chóng được gả cho anh, mặc dù anh ấy khi còn trẻ không có săn sóc cô như kiếp trước nhưng Giang Uyển tin tưởng mình có biện pháp khiến anh từng bước một để trở thành như vậy, hoặc thậm chí còn tốt hơn.

Vào buổi trưa, bữa tiệc chính thức được bắt đầu.

Họ hàng và khách khứa nhà họ Giang nhìn mười cái chén đĩa trên bàn, trong đó có vài cái đều có thịt, đột nhiên cảm thấy mấy xu tiền quà mà họ định lấy ra khỏi tay cũng không đủ.

Ngày thường những bữa tiệc trong thôn tổ chức nhiều nhất cũng là sáu đến bảy chén thức ăn và một hoặc hai chén trong số đó có thịt.

Vì vậy tặng vài xu làm quà quả thật cũng là hợp lý.

Dương Quế Hoa cũng biết họ hàng và khách nhà mình đều là người trong thôn, bọn họ cũng không phải giàu có gì.

Lần này tuy bà tổ chức tiệc rượu cưới nhưng bà cũng không muốn thu nhiều tiền lễ vật, bà không muốn dựa vào cái này để "đầu cơ trục lợi(*)”, mà chỉ muốn cho con gái gả đi được nở mặt hơn thôi.

[
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 23: Chương 23


Hôm nay cô mặc một bộ quần áo màu đỏ tươi, dáng người lộ ra vẻ duyên dáng và yêu kiều, trên mặt đã bôi kem dưỡng da nên càng trắng hơn, tóc cô được búi lên và trên đầu còn cắm thêm một vài bông hoa vì vậy nhìn cô rất xinh đẹp.

Cố Trung Quốc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của vợ mới cưới với đôi lông mày cong và cái má lúm đồng tiền ngọt ngào.

Bây giờ anh chỉ cảm thấy bản thân mình rất hưng phấn giống như mấy thằng nhóc còn nhỏ tuổi vậy.

Thấy chồng nhìn mình nên Giang Uyển cũng quay sang nhìn lại, hôm nay anh mặc áo sơ mi mới màu xanh và áo khoác quân đội, dưới chân mang giày quân đội được lau sạch sẽ, mái tóc ở trán cũng không biết đã cắt ở nơi nào mà làm lộ ra cái trán đầy đặn, nhìn vào cũng thấy trẻ hơn rất nhiều.

Cô dâu chú rể vừa bước ra liền nhìn nhau mỉm cười, hôm nay cả hai người đều bị quần áo xinh đẹp của đối phương thu hút, trên khuôn mặt có chút nóng bừng, mọi người trong bữa tiệc cũng bắt đầu ồn ào.

Tiệc rượu kéo dài đã lâu, Giang Uyển cùng Cố Trung Quốc đi tới từng bàn mỉm cười đón nhận những chúc phúc từ họ hàng và khách khứa xung quanh.

Khi bữa tiệc còn đang diễn ra, anh nhìn thấy cha ruột và mẹ kế không chỉ tới một mình mà còn mang theo con trai con gái và mấy đứa cháu đều đi cùng.

Cố Trung Quốc cũng không quan tâm đến bọn họ, nghĩa tình đến ăn một bữa cơm trắng còn kéo theo cả gia đình cùng đến, một nhà bọn họ đều chiếm cả một cái bàn.

Nếu không phải sợ bọn họ gây rắc rối trong bữa tiệc, Cố Trung Quốc thật sự rất muốn bỏ qua bàn của bọn họ.

Chờ tiệc kết thúc cũng đã gần mười hai giờ trưa, người trong thôn thường tổ chức sớm, từ mười giờ rưỡi đã bắt đầu cho nên thời gian kết thúc cũng không tính là muộn.

Sau khi tiệc tàn, Cố Trung Quốc mang theo Giang Uyển và ba đứa nhỏ cùng đi cúng bái phần mộ của mẹ ruột anh, nhân tiện nói với bà rằng anh đã cưới được một người vợ mà mình yêu thích.

Người vợ trước kia cũng không phải là người mà anh thích, chỉ đơn giản cảm thấy cô là người thích hợp nên đành kết hôn, lần này là do chính mình chọn.

Từ khi nhận ra anh đã kết hôn, anh lúc nào cũng vui vẻ cho nên anh nhất định phải dẫn cô đến gặp mẹ mình để bà nhìn xem con dâu của bà đẹp như thế nào.

Sau khi trở về từ nghĩa trang, Giang Uyển đến lúc phải đi theo Cố Trung Quốc.

Cô tìm hiểu thông tin từ anh mới biết được họ phải bắt xe đến thành phố Nam Xuyên, sau đó đi tàu đến thành phố Vọng Giang rồi cuối cùng phải đi thuyền để đến ở đảo Viễn Minh.

Vốn dĩ Cố Trung Quốc muốn cho cả nhà anh cả cùng với bọn họ trở về thành phố Nam Xuyên, nhưng anh cả muốn đến thăm nhà em trai út một lát, rồi lại đến phần mộ của mẹ mình.

Vì thuận tiện cho việc đi đường, Giang Uyển thay quần áo màu đỏ thành một bộ quần áo bình thường.

Trên tay cô hiện tại có hai trăm đồng tiền sính lễ do cố Trung Quốc đưa cho, hơn nữa ba mẹ còn cho của hồi môn là một trăm, tổng cộng ba trăm đồng, cô len lén đem tiền đặt dưới gối nằm của ba mẹ mình.

Giang Uyển không muốn gia tăng thêm gánh nặng cho ba mẹ, ở kiếp trước, bởi vì ba mẹ làm lụng nhiều năm vất vả, thân thể vốn dĩ đã không tốt, sau này còn liều mạng kiếm tiền nên tuổi già mắc rất nhiều bệnh khiến việc điều trị cũng không dễ dàng, tiền cũng không có nhiều lắm, nhưng cô hy vọng ba mẹ có thể bớt vất vả vì kiếm tiền hơn.

Giang Diệu Tổ mang theo thư giới thiệu mà Giang Uyển cần, cùng với máy kéo mượn từ bên đại đội trở về, người điều khiển máy kéo là một người đàn ông trong thôn.

Cố Trung Quốc sợ làm phiền ba mẹ vợ, vì vậy dự định ban đầu của anh là ngồi xe buýt đến thành phố Nam Xuyên.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 24: Chương 24


Nhưng Giang Diệu Tổ thương con gái không muốn họ đi xe buýt.

Mặc dù ông là một người ít nói nhưng ông biết con gái quanh năm đọc sách viết chữ, so với người trong thôn còn yếu ớt hơn, trong xe buýt vừa nhiều người lại vừa đông đúc, ngồi xe buýt nhất định sẽ không thoải mái, vì thế ông buông hết tự ái của tuổi già của mình để đi vào thôn mượn máy kéo.

Tiếng máy kéo ong ong vang lên giống như cũng đang thúc giục bọn họ mau rời đi.

Gia đình chị cả Giang, anh cả Cố và em trai Cố tất cả đều đứng ở nhà họ Giang.

Mẹ Dương Quế Hoa cùng chị cả Giang Hiểu đã khóc đến đỏ cả mắt, Thạch Đầu ôm lấy chân chị gái không cho cô đi, cuối cùng Giang Hiểu phải ôm em trai mình lên dỗ dành.

Cố Trung Quốc từ trong túi lấy ra một cái túi vải cho ba vợ: "Cha, đây là một ít tâm ý của con, mong cha hãy nhận lấy.

"Giang Diệu Tổ nhìn túi vải khá dày nên không muốn nhận, Giang Uyển không nghĩ tới chồng mình trước khi đi còn đưa tiền cho ba mẹ nhưng cô cũng không ngăn cản.

Cô còn cầm lấy túi vải trong tay anh nhét vào trong ngực ba mình: "Cầm đi cha, hai người cầm tiền mới khiến con an tâm hơn, về sau con sẽ không thể thường xuyên ở nhà, có chuyện gì thì hãy gọi điện thoại cho con, địa chỉ là!.

”"Trong túi vải có địa chỉ, ba, mẹ, hai người yên tâm, sau này con nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Uyển thật tốt.

" Cố Trung Quốc trịnh trọng hứa hẹn.

Giang Diệu Tổ vỗ vỗ bả vai anh: "Sau này con gái cha liền giao cho con.

"Cố Trung Quốc gật đầu, chị cả Giang cùng anh em họ Cố hỗ trợ đem đồ đạc bao lớn bao nhỏ để lên máy kéo, Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo cũng được bế lên.

Cố Trung Quốc kéo tay Giang Uyển bước lên máy kéo, thời khắc chia tay đã đến.

Máy kéo dần dần rời đi, Giang Uyển vùi đầu vào lòng Cố Trung Quốc khóc đến mức không thể kiềm chế được, Đại Bảo ôm Tam Bảo và Nhị Bảo nhìn chằm chằm cha và mẹ, giống như không thể hiểu được vì sao mẹ kế lại khóc thương tâm như vậy.

Mà lúc này ở thôn Đại Sơn, Dương Quế Hoa mở túi vải con rể đưa ra xem, trong chốc lát bà bị dọa đến mức choáng váng, vậy mà có tới sáu trăm đồng, còn có một tờ giấy ghi địa chỉ.

Chưa kịp bình tĩnh, bà lại phát hiện ra ba trăm đồng phía dưới gối.

Dương Quế Hoa và Giang Diệu Tổ trợn tròn mắt nhìn chín trăm đồng ở trên bàn, tấm lòng của con gái và con rể bọn họ hiểu, nhưng chín trăm đồng này thật sự là quá nhiều.

Dương Quế Hoa chuẩn bị đem tiền đi cất, bà định sau này lại sử dụng sau.

Mà bên kia, lúc Hoàng Hạnh lấy ra năm trăm đồng từ ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo, Cố Ái Hoa liền hiểu nhất định là anh hai thừa dịp mình không để ý để để vào.

Cậu ta cảm thấy rất cảm động, sau đó vẫn đem tiền đi cất cho ngay ngắn, chuẩn bị tích góp sau này cho các con của anh hai dùng, nhưng mà nhờ số tiền này thì nhà bọn họ cũng có thể sống thoải mái hơn một chút, không cần phải thắt lưng buộc bụng sống qua ngày.

……Xe kéo đưa bọn họ đến bến xe của huyện, tuy biết cha cô chắc chắn đã cho thứ gì đó rồi nhưng Giang Uyển vẫn cho người kéo xe một lon sữa mạch nha làm quà cảm ơn.

Sau khi xe kéo rời đi, một nhà năm người ngồi trên xe ô tô đi đến thành phố Nam Xuyên, tới nơi cũng mới có 2 giờ rưỡi, vé xe lửa là anh cả Cố mua giúp.

Vé xe lửa là vào lúc 5 giờ chiều, nhìn liếc mắt qua sảnh chờ người người chen chúc khắp nơi, Cố Trung Quốc muốn tìm vài chỗ để ngồi cũng khó.

Giang Uyển dứt khoát học theo mấy người không có chỗ ngồi, đặt túi lớn túi nhỏ đồ đạc xuống, lấy hai ba cái bao bố chỉ đựng quần áo ra rồi kêu Đại Bảo, Nhị Bảo cùng người đàn ông đang ôm Tam Bảo ngồi xuống.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 25: Chương 25


“Anh không ngồi đâu, lúc nãy ngồi trên xe ô tô lâu quá giờ anh đứng một lát cũng được, em với hai đứa nhỏ ngồi đi.

” Cố Trung Quốc đứng ôm Tam Bảo.

Giang Uyển cũng không khách sáo, cô ngồi xổm xuống, Nhị Bảo cũng ngồi theo, Đại Bảo đứng dậy lúng túng nói: “Con cũng không ngồi đâu ạ.

”“Sao? Con cũng ngồi mệt rồi sao?”“Dạ.

Con vẫn đứng được ạ!”Giang Uyển hiểu là do Đại Bảo mới vừa biết được chuyện mình cùng cha của cậu ở bên nhau, có chút không thể chấp nhận nổi nên lời nói và hành động có hơi ngỗ nghịch, muốn cậu làm cái gì cậu lại càng không làm cái đó.

Cô cũng không quan tâm, cậu bé muốn sao cũng được, chờ đến khi bản thân cậu nhóc hiểu ra liền tự biết sửa lại.

“Đại Bảo, đừng có quậy, bây giờ ở đây có rất nhiều người, nếu con đứng rồi lát nữa có người ôm con đi thì sao? Ngồi dựa vào gần mẹ Giang đi.

”Cố Trung Quốc biết bọn buôn người ở ga xe lửa đông đúc biết bao nhiêu, hồi mấy năm trước khi hắn trở về đã tận mắt nhìn thấy trẻ con bị ôm chạy đi mất, quay qua quay lại là không thấy bóng người nào nữa.

Bọn buôn người đều có tổ chức, nếu không may bị ôm đi cơ hội tìm được người trở về là vô cùng xa vời, cho nên anh càng phải nghiêm túc trách mắng các con.

Giang Uyển nghe được hai chữ “mẹ Giang” trong miệng người đàn ông thì chưa kịp phản ứng, kiểu xưng hô gì thế này? Mặc dù cảm thấy hơi kì cục, nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa.

Ngược lại Đại Bảo nghe cha mắng liền lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống dựa gần Nhị Bảo.

Giang Uyển phát hiện ra rằng Đại Bảo đặc biệt sợ cha cậu, chắc có thể là do cha cậu bé cao to hơn hẳn người khác, lại luôn không thích cười, nhìn rất hung dữ.

Thật ra Đại Bảo đối với cha vừa sợ lại vừa sùng bái, cảm thấy cha rất cao to, mấy đứa trẻ trong thôn đều rất sợ cha, ngay cả tên ngang ngược nhất trong thôn cũng phải sợ, cho nên cậu bé rất nghe lời cha.

Tuy rằng lúc này đi ra ngoài đều cần phải có thư giới thiệu, nhưng thành phố Nam Xuyên là một thành phố vô cùng phồn hoa, từ nam tới bắc rất nhiều người đến ga xe lửa, loại người nào cũng có.

Trong bữa tiệc buổi trưa, Giang Uyển bận rộn cùng người đàn ông đi khắp nơi nhận lời chúc phúc từ người thân và khách khứa, chưa kịp ăn gì cả.

Cô lục trong túi lớn túi nhỏ dưới đất, cuối cùng tìm ra lương khô mẹ chuẩn bị cho cô, mở ra bên trong có bánh bao thịt vừa trắng vừa mềm vẫn còn đang bốc khói, chỉ trong chốc lát mà không khí đã tràn ngập toàn là mùi thơm.

Thậm chí cô còn nghe được tiếng nuốt nước bọt của gia đình phía sau.

Vào thời này, bột mì và thịt đều là thứ quý hiếm, mẹ cô dùng hết cả vốn liếng mới làm ra được mấy cái bánh này.

Giang Uyển dự tính tự mình ăn một cái, sau đó lấy ra ba cái bánh bao đưa cho người đàn ông, một cái bánh bao nhân đầy thịt Cố Trung Quốc nhận lấy ăn vài miếng là hết, lại uống thêm vài ngụm nước ấm, cuối cùng mới thấy hơi no một chút.

Nhị Bảo ngửi được mùi liền hét lên: “Mẹ Giang, con muốn ăn bánh bao thịt!”“Con ăn hết không? Một cái lớn lắm, không ấy dì bẻ một nửa cho con nha?” Giang Uyển nhìn Nhị Bảo ba tuổi, sợ cậu bé ăn không hết lại lãng phí.

“Có thể ăn hết mà ạ, con muốn ăn một cái!”“Được rồi, vậy cho con một cái, ăn không hết thì đưa cho cha con nhé.

”Cố Trung Quốc sau khi nghe được suýt chút nữa bị sặc nước, xem anh là trạm thu hồi hay sao vậy? Ăn không hết thì đưa cho anh nữa chứ.

“Đại Bảo có muốn ăn một cái không?” Giang Uyển nhìn âm thầm nuốt nước miếng nhưng vẫn muốn chủ động hỏi Đại Bảo một câu.

“Không ăn đâu.

” Trông rất buồn cười, xem ra là muốn phản nghịch với cô.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 26: Chương 26


“Thơm như vậy con không muốn ăn thật sao?”“Không ăn, không ăn, không ăn!”“Được rồi, nó không ăn thì không cần phải cho nó, đừng chiều thằng nhóc làm gì.

” Cố Trung Quốc mất kiên nhẫn, cảm thấy Đại Bảo không hiểu chuyện, lúc nào cũng cáu kỉnh.

Giang Uyển liếc mắt nhìn hai cha con này một cái, được rồi, hai người đều rất có cá tính, không ăn thì không ăn.

Cố Trung Quốc giật mình khi thấy cánh tay mình ướt ướt, tưởng tã của Tam Bảo ướt ai dè cúi đầu thì thấy là Tam Bảo gặm cánh tay anh ch** n**c miếng, tức khắc cảm thấy dở khóc dở cười.

“Em bé chín tháng tuổi có ăn bánh bao được không?”Khi Cố Trung Quốc còn là lính ở thành phố Vọng Giang, mặc dù cùng vợ cũ sống trong khu gia đình quân nhân nhưng trong quân đội rất bận, hiếm khi anh mới có thể về nhà, cũng rất ít khi thật sự chăm sóc con cái, căn bản đều là nhờ vợ và mẹ vợ chăm sóc, anh chỉ cần đưa tiền lương trợ cấp mỗi tháng là được, bây giờ chỉ biết ngơ mặt ra chứ không biết làm gì nữa.

Trong nhà Giang Uyển có một đứa em trai nên biết vào thời này người ta nuôi trẻ con rất qua loa, gì cũng ăn được, không như đời sau cái này ăn không được, cái kia ăn không được.

“Ăn được hết, em đưa anh bánh bao, anh cho con ăn ít thôi là được, bánh bao khó tiêu hóa, đợi lát nữa lên xe lửa em cho con ăn cái khác.

”Tam Bảo cầm một phần tư cái bánh bao cười toe toét l**m ăn, Đại Bảo đứng bên cạnh hâm mộ đến mức muốn ch** n**c miếng nhưng cậu kiên quyết không muốn khuất phục, cậu không muốn kêu cô là mẹ Giang, cũng không muốn nghe lời cô.

Sau khi xe lửa đến, hầu hết mọi người ở sảnh chờ đều đã thu dọn đồ đạc sẵn sàng chuẩn bị lao lên chen lấn trên tàu, mà đồ đạc của bọn họ cũng chưa đụng tới nhiều, họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc chờ lên tàu.

Người đàn ông ôm Tam Bảo, trên vai vác ít đồ, dưới tay lại cầm một ít, bước thật dài về phía trước.

Đại Bảo nắm lấy vạt áo anh theo sát phía sau.

Giang Uyển ôm Nhị Bảo, cầm mấy cái túi nhẹ hơn cũng đi theo sau.

Lối đi ở giữa rất hẹp, chỉ cần phía trước có ba người đi cùng một lúc, phía sau sẽ bị chặn lại, lối đi chật cứng người.

Giang Uyển vốn tưởng rằng Nhị Bảo nhìn nhẹ, ôm chắc cũng không nặng, không ngờ ôm vẫn hơi nặng, đặc biệt là khi ôm lâu như vậy thì hơi mỏi tay.

Nhưng cô thấy người trên xe lửa quá nhiều, nếu buông xuống sẽ bị người ta ôm đi hoặc khi chen chúc sẽ bị thương, chỉ có thể cố gắng ôm Nhị Bảo đi theo phía sau Cố Trung Quốc.

Lúc đến toa giường cứng, lối đi nhỏ hẹp chớp mắt liền ít đi rất nhiều người.

Trong toa không bán vé đứng, vậy không phải sẽ càng ít người hơn sao?Lúc Cố Trung Quốc đặt Tam Bảo lên giường, Giang Uyển cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tới nơi.

Cố Trung Quốc nhìn cô gái nhỏ đang lắc lắc tay, anh đi tới cầm lấy tay cô bóp bóp: “Vất vả cho em rồi.

”Giang Uyển có chút sững sờ, người đàn ông này thật ân cần chăm sóc cô, tuy rằng trình độ săn sóc chỉ bằng 1% so với anh của kiếp trước nhưng có tiến bộ là tốt rồi, ít nhất so với lúc ở nông thôn thì khá hơn nhiều, cô ôm lấy anh mà cười cười.

Cố Trung Quốc hơi cứng người lại, toàn thân trên dưới truyền đến cảm giác mềm mại làm anh không biết phải làm sao, cuối cùng anh do dự đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô gái nhỏ.

Nhị Bảo ở bên cạnh cười hihi che nửa con mắt: “Cha, mắc cở quá đi! ”Cố Trung Quốc trừng mắt nhìn cậu bé một cái, cởi giày của cậu nhóc ra rồi ôm lên cho nằm cùng một giường với Tam Bảo.

Giang Uyển hơi xấu hổ, hồi nãy quên là mình đang ở giữa biển người tấp nập trên xe lửa, lúc về đến giường của mình cô đã lơ là hơn nhiều, nhất thời quên mất mình đang ở đâu.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 27: Chương 27


Cô vội vàng thu dọn đồ đạc, cô phải lấy bộ dụng cụ ăn trên xe lửa ra trước, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn ba đứa trẻ, Đại Bảo cùng Nhị Bảo đang chơi với nhau trên giường, Tam Bảo vừa xem hai anh chơi vừa gặm ngón chân ch** n**c miếng, người đàn ông đi đến phòng đun nước lấy nước nóng.

Sau khi người đàn ông đi lấy nước về, Giang Uyển pha một cốc sữa cho Tam Bảo trước.

Mùi sữa bột sộc vào mũi, sữa bột thời này không có chất phụ gia nào, vị sữa cũng vì vậy mà đậm đà hơn.

Pha tiếp một ly cho Nhị Bảo, cuối cùng định đưa cho Đại Bảo nhưng sợ cậu nhóc lại cứng đầu không thèm, Giang Uyển cười hỏi Đại Bảo: “Con có muốn uống sữa bột không?”“Không uống.

”Thật ra Đại Bảo muốn uống, từ trước tới nay cậu bé chưa từng uống qua sữa bột, chỉ uống qua sữa mạch nha, nhưng sữa bột có mùi vị thơm hơn sữa mạch nha nhiều, với lại hồi nãy không có ăn bánh bao, bây giờ ngửi được mùi sữa bột lại càng thêm đói bụng.

“Con làm sao vậy Đại Bảo? Ngứa da sao?” Cố Trung Quốc đứng bên cạnh la Đại Bảo, sợ cô gái nhỏ chán ghét Đại Bảo.

“Được rồi, anh la con làm gì? Con cái gì cũng không biết nên anh phải dạy con cho tốt, thôi anh tránh ra một bên đi, em tự biết phải làm như thế nào.

” Giang Uyển đóng kĩ nắp hộp sữa lại, đàn ông gì cũng không biết cho rằng chỉ cần đánh một trận là được, nuôi dạy con trẻ đâu có dễ dàng như vậy.

Cố Trung Quốc nhìn cô gái nhỏ mi mắt cong cong, vẻ ngoài tự tin, anh không nói gì nữa mà chỉ im lặng.

Chuyện này anh không hiểu lắm nên sẽ không dính vào, anh tin tưởng cô gái nhỏ sẽ có thể xử lý tốt mọi chuyện.

Đến 6 giờ chiều, Đại Bảo vẫn như cũ không muốn nhận đồ của cô, không ăn không uống, Giang Uyển pha bốn ly sữa bột trừ Đại Bảo ra mỗi người một ly, cô ăn thêm hai cái bánh bao, rồi đưa bốn cái bánh bao cho người đàn ông, cho Nhị Bảo nửa cái còn Tam Bảo chỉ uống sữa bột.

Sau khi ăn uống no đủ, Giang Uyển cuối cùng cũng có thời gian rảnh để dạy dỗ Đại Bảo, chỉ thấy người đàn ông dựa vào mép giường nhìn cô với đôi mắt đen sáng ngời, cô biết đây là anh ấy muốn xem cô dạy con như thế nào.

Giang Uyển trợn tròn mắt, người đàn ông lạ lùng này chỉ biết ăn h**p cô, nhưng cô không sợ đâu.

Đời trước, sau khi kết hôn với người đàn ông này cô đã làm giáo viên ở một trường cấp hai, cô dần hiểu ra rằng có một vài đứa trẻ không phải thật sự hư hỏng, mà chỉ vì lý do gia đình khiến chúng bị bất mãn mới thông qua việc phản nghịch và nổi loạn để thể hiện sự bất mãn đấy của bản thân.

Mà Đại Bảo cũng đang trong tình trạng đó, vì cảm thấy hoang mang, sợ hãi khi biết mình có một người mẹ mới nên mới thông qua việc không nhận đồ của cô để biểu hiện sự bất mãn.

“Đại Bảo, con lại đây dì có việc muốn nói với con.

” Giang Uyển kêu Đại Bảo.

Đại Bảo đang chơi cùng Nhị Bảo nhưng dưới ánh mắt của cha vẫn phải miễn cưỡng đi tới, Giang Uyển dẫn cậu đi tới chỗ cửa xe không có người: “Đại Bảo, con đã là một đứa trẻ nên người, là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nếu như gặp phải vấn đề mà con chỉ biết giận dỗi thì bất kể chuyện gì cũng không làm nên hồn được, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng, con hiểu chưa?”Đại Bảo hất cằm tỏ vẻ không muốn để ý đến cô.

“Dì muốn biết tại sao hôm nay con không muốn ăn gì hết vậy?” Giang Uyển chậm rãi dẫn dắt cậu.

“Hừ, đồ của dì con không thèm ăn.

” Đại Bảo ra vẻ cứng đầu.

“Đồ của dì sao? Dì và cha con đã kết hôn, nói cách khác sau này dì chính là mẹ con, con ăn đồ của dì thì có làm sao đâu chứ?” “Dì không phải là mẹ ruột của con.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 28: Chương 28


“Không phải mẹ ruột sao? Mẹ kế thì không phải là mẹ hả? Con nghe dì nói này, đến giờ cơm thì con nên ăn cơm có phải hay không?”Đại Bảo gật gật đầu.

“Bây giờ dì là mẹ con, cho con ăn là đúng phải không?”Đại Bảo chần chừ một lát rồi gật gật đầu.

“Vậy được rồi, con đã trưởng thành, dì biết con là đứa trẻ có lý tưởng riêng nhưng trong mọi việc chúng ta phải biết nói chuyện phải trái, sau này nếu khi con không vui, con chỉ biết giận dỗi thì làm sao dì biết con đang giận cái gì? Thậm chí còn tưởng rằng con vốn lúc nào cũng như vậy.

Nếu như con đúng dì sai, dì sẽ xin lỗi con được không?”“Đã hiểu rồi ạ, vậy hôm nay dì có sai không ạ?”“Này đồng chí Đại Bảo, cụ thể mọi chuyện hôm nay dì hoàn toàn đúng, có sai cũng là con sai, hiểu chưa?”“Con ư, sao lại là con sai chứ?” Đại Bảo lúc này đã bình tĩnh lại, trước kia chưa từng có ai dạy cho cậu bé điều gì là đúng là sai, lúc này cậu bé cảm thấy mọi thứ thật mới lạ, lại có cảm giác không nói nên lời.

“Hôm nay con đã làm sai hai việc.

Thứ nhất, con không tôn trọng dì, đối với dì làm mặt lạnh.

Thứ hai, con không tôn trọng chính bản thân con, con ở trong lòng nghĩ lại xem có thật là hôm nay con không muốn ăn mấy món kia không? Nếu con đói lả đi thì phải làm sao bây giờ? Sức khoẻ là của chính con, con cần phải tự biết cách chăm sóc nó.

”“Vậy về sau con sẽ không làm mặt lạnh với dì nữa.

” Đại Bảo nhỏ giọng nói, thật ra đối với lời dạy bảo của mẹ kế, cậu bé chỗ hiểu chỗ không nhưng hôm nay cậu bé thật sự muốn ăn mấy món kia, bây giờ cũng cực kì đói bụng.

“Được rồi, biết sai là tốt rồi, sau này không nên hơi một tí lại giận dỗi, có chuyện gì cũng phải nói rõ với dì và cha con, có biết chưa?”“Con biết rồi ạ.

”Sau khi dạy dỗ xong, Giang Uyển dắt Đại Bảo xuống giường dưới lấy vài thứ rồi đi đến phòng nấu nước ăn, cô sợ Nhị Bảo và Tam Bảo nhìn thấy đồ ăn sẽ quấy, trẻ con ăn nhiều sẽ không tốt.

Chờ Đại Bảo ăn hết nửa cái bánh bao cùng một ly sữa bột thì dẫn cậu trở về.

Khi cô trở về, người đàn ông vẫn chưa lên giường, nhìn cô gái nhỏ cùng con trai vui vẻ dắt tay nhau đi về, anh biết mọi chuyện đã ổn.

Đối với chuyện cô dạy con anh cũng có chút tò mò, nghĩ đến lời cô cùng với anh nói lúc đầu thì ra không phải khoác lác mà cô thật sự có thể dạy dỗ trẻ con.

Con anh anh biết, Đại Bảo có hơi lì lợm, cứng đầu, mặc kệ cậu bé thấy chuyện đó đúng hay sai, cậu bé cũng sẽ không thay đổi, nhưng cô gái nhỏ chỉ kêu ra nói chuyện một lát là đã xong rồi, phải công nhận là cô gái nhỏ này thật lợi hại.

Sau khi dạy dỗ Đại Bảo xong, rất nhanh đã tới giờ ngủ.

Trước khi ngủ, Giang Uyển ôm Tam Bảo đi vệ sinh, sợ trong lúc ngủ cô bé lại đái dầm, với lại giặt tã ướt trên xe lửa cũng không tốt.

Trên xe lửa bây giờ đã an tĩnh hơn rất nhiều, Giang Uyển nhìn nhìn đồng hồ đã là 11 giờ, cô cùng Tam Bảo ngủ ở giường dưới, Đại Bảo cùng Nhị Bảo ngủ giường giữa, một mình người đàn ông ngủ ở giường trên.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, người trên xe lửa đã lấy ra lương khô từng người mang theo ăn xong bữa sáng.

Giang Uyển lấy mấy cái bánh bao cuối cùng ra, chia cho mỗi người, Đại Bảo có chút ngượng ngùng nhận lấy bánh bao rồi còn nói “Cảm ơn ạ.

”Cố Trung Quốc bên cạnh thấy cảnh này thì tặc lưỡi, đây là thằng con trai lớn bướng bỉnh liều chết của anh đó sao?Bây giờ đã giải quyết xong bữa sáng nhưng mấy bữa sau cũng chỉ có thể ăn cơm của xe lửa.

Bên ngoài xe lửa vẫn là cảnh sắc độc nhất vô nhị của mùa thu, nơi nào cũng có cây cây núi núi, không thể phân biệt được bây giờ là ở đâu.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 29: Chương 29


Giang Uyển thật sự buồn chán, thời này không có điện thoại di dộng để tùy ý chơi một chút là hết thời gian, cô đành phải có việc thì xuống giường, không việc gì thì nằm trên giường ngủ bù.

Buổi tối trên xe lửa an tĩnh hơn ban ngày rất nhiều nhưng bởi vì nhiều người lúc nào cũng có đủ loại tạp âm, tiếng ho khan, tiếng nói chuyện, tiếng chẹp miệng khi ăn cơm,…Ban đêm Giang Uyển vốn khó ngủ, giường cứng trên xe lửa lại không thoải mái, bây giờ có thời gian ngủ bù là tốt rồi.

Cố Trung Quốc nhìn thấy cô ngủ cũng không dám quấy rầy, một mình khổ sở chăm sóc ba đứa trẻ cùng lúc, một hồi Đại Bảo gõ chân xuống giường, một hồi là Nhị Bảo làm đổ sữa mạch nha, lát sau phải thay tã ướt cho Tam Bảo.

Anh chưa bao giờ nhận ra rằng thì ra việc chăm lo con cái lại mệt như vậy, tham gia huấn luyện trong quân ngũ cũng không mệt như này.

Chờ đến khi Giang Uyển tỉnh dậy, lập tức nhìn thấy hai mắt người đàn ông sáng lên, có thể thấy bằng mắt thường, anh thở phào nhẹ nhõm, nhìn vô cùng buồn cười: “Sao vậy? Ba đứa nhỏ làm anh mệt lắm hả?”“Cũng không phải mệt, mà là không lo hết được nhiều việc như vậy, đi huấn luyện vẫn nhẹ nhàng hơn.

”Giang Uyển cũng không ngồi nhiều chuyện với anh nữa, thấy thời gian đã sắp tới bữa trưa, cô kêu người đàn ông đi mua ba phần cơm trên xe lửa về, lấy thịt thà đầy đủ.

Lúc người đàn ông trở về cầm theo ba hộp cơm bằng nhôm, Giang Uyển vừa mở ra đã thấy một phần đồ ăn đầy ụ, thịt nạc mỡ đan xen, Đồ ăn mà có thịt chắc cũng không rẻ: “Bao nhiêu một hộp vậy?”“Năm tệ, không cần phiếu.

”Giang Uyển gật gật đầu, năm tệ một phần thật ra rất đắt nhưng không cần phiếu là được rồi, dù sao phiếu cũng không mua được bằng tiền đâu.

Một phần quá nhiều, cô lấy ra một hộp cơm chia một phần ba đồ ăn lên nắp hộp, đưa tới trước mặt Nhị Bảo: “Nhị Bảo ăn phần trên nắp này trước đi, Nhị Bảo ăn không đủ thì ăn phần cơm của anh.

”“Sao anh được ăn một phần, mà con có một xíu vậy ạ?” Nhị Bảo không chịu, cũng không biết có ăn hết một phần cơm không nhưng vẫn cứ tranh nhau ăn nhiều hơn.

“Vì anh trai là anh của con, được rồi không có nói nhiều nữa mau ăn đi, coi chừng lát nữa anh cả con ăn xong không thèm chia cho con nữa bây giờ.

” Cố Trung Quốc ở bên cạnh nghe mà đau đầu, sao con của anh đứa nào cũng không nghe lời thế này?Nhị Bảo sợ anh cả không chia cho mình, lập tức ngoan ngoãn ăn cơm.

Khi ăn Giang Uyển gắp miếng thịt to đưa cho Tam Bảo l**m, cô bé cắn không được nên không sợ bị nghẹn! ! Sau hai ngày ngồi xe lửa, Giang Uyển ngoài cảm thấy hơi mệt ra cũng không thấy gì khác, nhưng Cố Trung Quốc thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, đã thế còn buồn ngủ, chăm sóc ba đứa nhỏ cùng một lúc thật sự không phải sở trường của anh.

Điều kiện giường cứng trên xe lửa thời này kém thời sau rất nhiều, đúng là ngồi cũng không được thoải mái, nhưng nếu đây là ghế ngồi cứng thì còn đáng sợ hơn, có khi ngồi hai ngày xong mông không còn phải là của mình nữa.

May mắn người đàn ông mua vé giường cứng, có so sánh mới có đau thương.

Nhưng để nói thì Giang Uyển vẫn muốn ngồi giường mềm hơn, nhưng vào thời này giường mềm là để cho lãnh đạo hoặc bạn bè quốc tế ngồi, căn bản không mua được vé đó.

Xuống tàu y như khi lên tàu, người đàn ông ôm Tam Bảo, Đại Bảo nắm vạt áo đi theo anh, Giang Uyển ôm Nhị Bảo, ăn hết một túi bánh bao cùng một hộp sữa bột, sữa mạch nha cũng làm giảm bớt gánh nặng đồ mang theo nhẹ hơn được một tí.

Sau khi rời khỏi ga xe lửa, tiếp tục ngồi xe ra bến tàu chờ tàu đến.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 30: Chương 30


Lúc đến bến tàu đã là 3 giờ chiều, dân cư xung quanh thưa thớt, chỉ có một tiệm cơm Quốc Doanh kiêm khách sạn.

Giang Uyển lấy quần áo trong túi ra tròng lên cho tụi nhỏ, bờ sông quá lạnh, gió thổi qua một cái mà mặt lạnh cứng cả rồi.

Sảnh chờ tàu so với sảnh chờ xe lửa thì nhỏ hơn nhiều, chỉ lớn khoảng tầm bến xe, Cố Trung Quốc tìm ba chỗ cho cả nhà ngồi.

Sau khi ngồi xuống Giang Uyển cuối cùng cũng thấy ấm áp hơn, người đàn ông đi mua phiếu một mình, người mua phiếu ít nên rất nhanh anh đã trở lại.

Phiếu là lúc 4 giờ chiều, vốn dĩ Giang Uyển còn đang cảm thấy vui vẻ vì chờ một lát là có thể lên tàu rồi, ai ngờ kết quả 3 giờ 40 phút bên ngoài đổ con mưa nhỏ.

Trong phòng chờ tàu ai ai cũng đều sầu não, tiếng thảo luận như muốn lật nóc sảnh chờ, ai cũng nói chắc hôm nay không đi được.

“Trời mưa tàu có chạy được không?” Giang Uyển lo lắng hỏi người đàn ông.

“Không chạy được, phải đợi trời tạnh, nếu không may giữa đường mưa lớn tàu sẽ bị lật.

” Cố Trung Quốc cau mày nhìn thời tiết bên ngoài, có khi mưa này sẽ còn kéo đến cả ngày mai.

Mưa ở thành phố Vọng Giang chính là như vậy, nói đến là đến không cho người ta chuẩn bị gì cả.

Mưa càng lúc càng lớn, 4 giờ chiều tới rồi mà tàu không chạy được, sảnh đợi tàu treo thông báo tàu lùi một ngày.

Cố Trung Quốc dứt khoát dẫn cả nhà đi qua khách sạn nhỏ.

Anh đã từng nghe cấp dưới nói qua, bến tàu một ngày chỉ có hai ca, một ca sáng một ca chiều, nếu dời thời gian lại thì cùng ngày sẽ không còn tàu nào nữa, cho nên anh không muốn lãng phí thời gian ở sảnh chờ.

Giang Uyển nhìn mưa bên ngoài thấy có hơi lo lắng, sợ ngày mai lại tiếp tục mưa như vầy thì khổ rồi.

Nhưng Đại Bảo cùng với Nhị Bảo nhìn thấy mưa thì rất vui vẻ, muốn chạy ngay ra ngoài đạp vũng nước nhưng lại bị Cố Trung Quốc một tay xách về.

Hai đứa nhỏ sau khi bị xách về cảm thấy khó chịu nhìn vũng nước bên ngoài, ủ rủ cởi áo lên giường ngồi.

Kết quả một lát sau, hai đứa trẻ đã ngủ say giống như heo con, nằm im thin thít, Giang Uyển đặt Tam Bảo đang ngủ xuống nằm cùng hai anh.

Đã gần 6 giờ chiều, Cố Trung Quốc mượn điện thoại của khách sạn gọi cho đơn vị nói gặp trời mưa to muốn xin lùi lại một ngày về, sợ lính gác Tiểu Lý vẫn đứng ở bến tàu trên đảo đợi nên anh nhờ chỉ huy sư đoàn cử người gọi hắn về.

Kêu ba đứa trẻ dậy ăn cơm, sau khi cơm nước xong, Giang Uyển đem tã của Tam Bảo giặt sạch rồi phơi lên.

Đêm đã khuya, sau hai ngày ngồi trên xe lửa, cuối cùng Giang Uyển cũng được tắm rửa trong khách sạn, cô kêu Cố Trung Quốc mang theo Đại Bảo, Nhị Bảo đi tắm rửa, còn cô tắm cho Tam Bảo.

Tam Bảo cả ngày đều hớn hở vui vẻ, trừ lúc đói là sẽ khóc, ngoài ra chưa thấy khi nào là cô bé không vui cả.

Khi Giang Uyển tắm cho cô bé, cô bé còn suýt chút nữa lấy khăn tắm bỏ vào trong miệng ăn.

Còn khi Cố Trung Quốc tắm cho hai đứa nhỏ, lại là một trận gà bay chó sủa, Đại Bảo muốn tự tắm, cuối cùng lại thành tắm như không tắm, lúc Nhị Bảo tắm thì cái gì cũng vặn ra lung tung, còn suýt nữa ngã chổng mông lên trời.

Sau khi tắm xong, Giang Uyển lấy bàn chải đánh răng với kem đánh răng ra, vắt khăn lông lên giá treo đồ, cô nói với người đàn ông đang nghiêm túc ra lệnh cho Đại Bảo, Nhị Bảo đi ngủ: “Sáng mai nhớ đưa cho bọn nhỏ đánh răng, trên xe lửa không tiện nên em không lấy ra nhưng bây giờ đang ở khách sạn, nhớ ngày nào cũng phải đưa cho bọn nhỏ đánh nếu không sau này bị sâu răng thì khó trị lắm.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 31: Chương 31


Lúc này Cố Trung Quốc mới hiểu ra, thì ra nhiều đồ như vậy đều là đồ dùng cho bọn nhỏ, anh còn tưởng cô gái nhỏ sợ trên đảo khó mua đồ nên mới cố ý mua nhiều đồ để dự phòng.

“Được rồi, em thu dọn đồ đạc xong rồi ôm Tam Bảo đi ngủ đi, anh ngủ chung với hai đứa nhỏ.

”“Mọi người ngủ đủ không? Giường này nhìn cũng không lớn lắm.

”Giang Uyển có chút lo lắng không ngủ được, lúc đến đây khách sạn chỉ còn một phòng, trong phòng có hai cái giường nên chỉ có thể ngủ cùng nhau.

“Ngủ đủ mà, hai đứa nó người nhỏ.

”Giang Uyển đã vất vả suốt một ngày, cả tinh thần lẫn thể xác đều cực kỳ mệt mỏi, sau khi dỗ Tam Bảo đi ngủ không lâu sau cô cũng ngủ luôn.

Bên phía Cố Trung Quốc, hai thằng con trai cứ như con cú vậy, đêm đã khuya lắm rồi mà vẫn chưa chịu nhắm mắt, mãi chưa chịu ngủ.

Anh đành phải tự nằm xuống, không cho bọn nhỏ lộn xộn cũng không cho bọn nhỏ nói chuyện.

Hai đứa nhỏ sau một hồi nghịch ngợm cuối cùng cũng chịu đi ngủ, Cố Trung Quốc được giải thoát trong lòng chỉ thầm ghi nhớ sau này sẽ không cho bọn nhỏ ngủ ngày lâu như vậy nữa.

Buổi sáng ngày hôm sau, tối hôm qua ngủ sớm nên hôm nay Giang Uyển tỉnh dậy rất sớm.

Cô nhẹ nhàng đi ra ngoài, vừa bước ra ngoài gió biển thổi qua khiến cô nổi cả da gà, thấy trời còn đang mưa, cô vội vàng quay về, lòng có chút buồn phiền lo lắng sợ hôm nay tàu lại không đi được.

Giang Uyển vừa về đến cửa phòng đã thấy Cố Trung Quốc cầm áo khoác lên cho cô: “Sao em dậy sớm vậy?”“Tam Bảo thức, không thấy em liền khóc.

” Anh bị tiếng khóc của Tam Bảo gọi dậy, tiếng khóc rất nhỏ giống như tiếng mèo kêu.

Nhưng anh ở trong quân đội nhiều năm rồi, tính cảnh giác cũng rất cao, trong lúc ngủ có tiếng gì anh đều biết, ban nãy cô gái nhỏ đi ra ngoài anh cũng biết.

Nhìn dáng vẻ khóc lóc đáng thương của con gái, anh chỉ có thể đi ra ngoài tìm người.

“Ái dà, Tam Bảo dính em vậy sao? Đưa con bé đây em ôm một cái nào.

”“Đại Bảo, Nhị Bảo cũng rất quấn em.

”Giang Uyển đưa lưng về phía người đàn ông bĩu môi, hai thằng con trai của anh đối với mẹ kế là cô không có yêu thích như Tam Bảo.

Cô lướt qua người đàn ông đi vào trong ôm lấy Tam Bảo, trong lòng vô cùng vui sướng, con gái đúng là áo bông nhỏ tri kỷ, chắc hẳn là sợ cô ở bên ngoài bị lạnh nên mới khóc cho cha bé xem, ngày thường Tam Bảo rất ngoan không khi nào quấy khóc.

Ôm Tam Bảo trong lòng, Giang Uyển cảm thấy vô cùng mãn nguyện, đời trước cô không có con, đời này có lẽ cũng không thể sinh đẻ.

Hơn nữa ba đứa nhỏ cũng rất đáng yêu, tuy đôi khi có hơi nghịch ngợm nhưng đều rất tốt tính, cho nên cô thật sự xem ba đứa nhỏ là con mình mà chăm sóc.

Cố Trung Quốc dạy Đại Bảo Nhị Bảo nặn kem đánh răng, Đại Bảo đánh răng cứ như đánh giặc mười mấy giây đã đánh xong, Nhị Bảo thì uống từng ngụm từng ngụm nước đánh răng, bây giờ anh chỉ cảm thấy đau đầu.

Ở bên cạnh Giang Uyển đang đánh răng cho Tam Bảo mới chỉ có hai cái răng, Tam Bảo cười hì hì chui vào ngực cô.

Thấy ánh mắt vừa hâm mộ vừa u oán của người đàn ông, Giang Uyển cũng cảm thấy buồn cười, đúng là tuổi trẻ hơn nên cũng ấu trĩ hơn.

Cuối cùng Cố Trung Quốc phải mạnh mẽ ra lệnh cho Đại Bảo phải đánh răng trong vòng ba phút, nếu không sẽ không cho cậu bé ra ngoài.

Đại Bảo vừa đánh răng vừa bất mãn thì thầm: “Có người cha nào làm cha như vậy không chứ?”“Con nói cái gì đó?”“Không có gì ạ.

” Đại Bảo bị hoảng sợ, vô cùng cẩn thận mà đánh răng.

Thật ra Cố Trung Quốc nghe được lời con trai lớn oán thầm anh, nhưng anh không muốn so đo cùng với một đứa trẻ.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 32: Chương 32


Giang Uyển cảm thấy Nhị Bảo cố ý nuốt nước đánh răng, trẻ con ba tuổi không thể nào dạy nhiều lần như vậy mà vẫn không biết, vì thế cô dụ Nhị Bảo đánh răng ngoan rồi lát cô cho uống sữa bột, quả nhiên sau đó Nhị Bảo yên lặng đánh răng không cố ý nuốt nước đánh răng nữa.

Giữa trưa lúc đi quán cơm Quốc Doanh ăn trưa, thấy người ngồi trong tiệm đều có tình cảnh bi thảm.

Tự nhiên Giang Uyển bị đồng cảm với họ, cảm giác không muốn ăn uống gì nữa.

Cố Trung Quốc nhìn cô gái nhỏ ăn như mèo ăn, còn không ăn nhiều bằng Đại Bảo, anh gắp vài miếng thịt cho cô: “Đừng lo lắng, hôm nay có thể đi rồi, nên ăn nhiều một chút nếu không lát nữa lên tàu sẽ đói bụng đó.

”“Sao anh biết hôm nay có thể đi?” Giang Uyển ăn thịt người đàn ông gắp cho, vẻ mặt hơi thắc mắc.

“Nhìn thời tiết là biết ngay mà, lát nữa trời sẽ nắng đẹp, bầu trời của thành phố Vọng Giang là như vậy đó, mưa to qua đi trời sẽ lại đẹp thôi.

”Nhìn bộ dạng tự tin của người đàn ông, Giang Uyển tin tưởng lời nói của anh, cô ăn theo khẩu phần bình thường cho no.

Sau 3 giờ chiều, sắc trời đúng là đã đẹp hơn, Giang Uyển sung sướng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra sảnh chờ tàu đến.

Lúc 3 giờ 40 phút chiều, có một đoàn người chờ lên tàu, khi lên tàu có người đeo băng đô đỏ duy trì trật tự, mọi người đều xếp thành hàng.

Giang Uyển cảm thấy như vậy khá tốt, nếu không thì sẽ bị chèn ép, một lát nữa có khi cô biến thành thịt xay mất thôi.

Sau khi lên tàu, Giang Uyển xếp cho Đại Bảo, Nhị Bảo ở hai bên Cố Trung Quốc, còn cô ngồi ôm Tam Bảo.

Ghế trên tàu rộng, một nhóm ngồi thành hàng nhưng không có ghế nào đánh số.

Bên cạnh Giang Uyển một bên là Đại Bảo, một bên là cụ già lạ mặt.

Khi ngồi trên tàu, không biết vì sao cô lại thấy hơi sợ, ngửi được mùi mằn mặn của gió biển khiến cô không thoải mái.

Bốn giờ chiều khi tàu vừa ra khơi, Giang Uyển cảm thấy mình đang bay lên bay xuống.

“Tàu này đi bao lâu thì đến vậy anh?” Giang Uyển sợ ngồi lâu sẽ không thoải mái.

“Hai tiếng, bằng thời gian đi ô tô từ huyện lên thành phố Nam Xuyên.

” Sau khi Cố Trung Quốc nói xong, nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, anh đoán cô bị say tàu rồi: “Em đưa Tam Bảo qua đây anh ôm cho, anh nhìn em đoán chắc là em say tàu rồi, em ngồi dựa vào anh nè.

”“Còn con thì sao ạ?” Đại Bảo xen vào giữa nói.

“Con đổi chỗ với mẹ Giang đi, dì bị khó chịu.

”“Con cũng khó chịu mà ạ.

”“Con khó chịu cái gì? Con hay ngồi tàu mà, cha thấy con có say tàu bao giờ đâu?” Cố Trung Quốc buồn cười nhìn cậu bé.

Đại Bảo nhìn sắc mặt tái nhợt của mẹ kế lập tức không nói nên lời, cậu bé vẫn là mềm lòng đổi chỗ cho mẹ kế.

Thật ra hôm nay Đại Bảo cũng cảm thấy hơi nhức đầu, không biết có phải do ngày hôm qua lén đi ra ngoài dẫm vũng nước nên bệnh hay không, nhưng khi nhìn đến dáng vẻ của mẹ kế, cậu bé vẫn nhường vị trí thoải mái nhất, an toàn nhất bên cạnh cha nhường cho cô.

Nếu là ngày thường nhất định Giang Uyển sẽ phát hiện ra mặt Đại Bảo có hơi đỏ nhưng hôm nay người cô khó chịu, chỉ muốn nhắm mắt lại chờ mau mau rời khỏi tàu.

Cô dựa lên vai người đàn ông, trong lòng cảm thấy thật đáng tin cậy, không lâu sau liền ngủ rồi.

Trong lúc ngủ, Giang Uyển mơ thấy người đàn ông ở đời trước cười hỏi cô: “Tiểu Uyển, anh lúc trẻ tuổi như thế nào?”Hoảng hốt tỉnh lại, Giang Uyển nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt nói: “Cũng được ạ.

”“Tiểu Uyển, em nói gì vậy?” Cố Trung Quốc không nghe rõ cô nói cái gì.

“Không có gì, sao anh đánh thức em dậy vậy?”“Cụ già kế bên Đại Bảo nói hình như Đại Bảo phát sốt rồi.

”“Cái gì chứ?”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 33: Chương 33


Sau khi ngủ một giấc, Giang Uyển cảm thấy đã đỡ say tàu hơn một chút, cô ngồi dậy sờ lên trán Đại Bảo, hình như hơi nóng thật.

Cố Trung Quốc không nghĩ đến việc con trai lớn thật sự không thoải mái, còn tưởng rằng giống như khi cậu bé không nhận đồ của cô gái nhỏ, chỉ là giận dỗi chút thôi.

Anh không biết phải xử lý trẻ con phát sốt như thế nào, đành phải đánh thức cô gái nhỏ dậy hỏi.

“Anh đi lấy khăn lông của Đại Bảo lại đây, tìm thuyền viên xin miếng nước lạnh đắp lên trán cho con, không được c** q**n áo con ra, chỉ đắp lên cho thấm mồ hôi là được rồi.

”Cố Trung Quốc làm theo lời cô gái nhỏ, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Đại Bảo, lại nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, anh thấy có chút khó chịu, hận bản thân mình cái gì cũng không thể chịu đựng thay cho bọn họ.

Bản thân anh là người thô kệch, bình thường phát sốt cũng kệ, cô gái nhỏ và trẻ con đều là loại người mà anh rất ít tiếp xúc, nhìn có vẻ rất yếu ớt, như thể chỉ cần chạm một cái là vỡ.

Hơn 6 giờ tàu dừng lại, đã đến đảo Viễn Minh.

…………….

.

Cố Trung Quốc một tay ôm Tam Bảo, một tay đỡ cô gái nhỏ.

Vừa bước ra khỏi cabin đã thấy ngay lính gác Tiểu Lý đang đứng chờ, anh đỡ cô gái nhỏ lên xe rồi bế Tam Bảo xuống ghế sau, sau đó vội vàng gọi Tiểu Lý lại giúp anh ôm Đại Bảo, Nhị Bảo với xếp hành lý lên xe.

Xe là loại xe Jeep quân dụng hơi cũ nát, là xe dùng chung của trung đội trưởng trên đảo.

Tiểu Lý có khuôn mặt chữ điền, trông có vẻ trẻ tuổi lại tràn đầy sức sống, một bên nói chuyện với Nhị Bảo một bên dọn đồ lên xe.

Giang Uyển ngồi ở ghế sau, cô duỗi tay sờ trán Đại Bảo thấy không còn nóng nữa, cô hỏi cậu nhóc: “Con còn khó chịu không?”“Con không khó chịu nữa, hết chóng mặt rồi ạ.

” Đại Bảo rung chân có vẻ rất hưng phấn, tuy đây không phải lần đầu cậu bé ngồi ô tô con nhưng cũng rất hiếm khi, cho nên mỗi lần được ngồi ô tô con thì cậu bé đều cực kỳ vui vẻ.

Giang Uyển nhìn cậu nhóc đã khôi phục lại dáng vẻ hoạt bát như xưa nên cũng yên tâm hơn, còn cô từ sau khi ra khỏi tàu cũng đã đỡ mệt hẳn.

Chờ sắp xếp hành lý xong xuôi hết cả rồi, người đàn ông ngồi một mình trên ghế phụ kêu hai thằng con trai ngồi cùng cô gái nhỏ yên phận một chút, còn con gái bé bỏng của anh đang ngoan ngoãn dựa vào lòng Giang Uyển, nhìn trông rất ngoan, không cần phải khiến anh lo lắng nhiều.

Tuy rằng Tiểu Lý tò mò về cô gái nhỏ đi cùng trung đội trưởng nhưng hắn rất tuân thủ quy tắc, miệng kín như bưng, cũng không hỏi thêm gì cả, chờ đoàn trưởng ra lệnh liền lái xe đi.

Giang Uyển nhìn quang cảnh xung quanh trong lòng chỉ có một cảm giác, nơi này so với thôn trong núi lớn còn nông thôn hơn, từ bến tàu về toàn là đường đất, hai bên lót đá cuội nên đường không bằng phẳng khiến xe lắc lư liên tục.

Bên cạnh là đồng ruộng cùng một ít nhà trệt xây xen kẽ, kiếp trước người đàn ông ở chỗ này từ trung đội trưởng lên đến sư đoàn trưởng rồi thăng chức lên thành tư lệnh, cuối cùng bị điều đến thành phố Vọng Giang làm tư lệnh.

Điều khiến cô đau lòng nhất là người đàn ông ở chỗ so với nông thôn còn nông thôn hơn này sinh sống rất nhiều năm, nhưng bên cạnh lại không có ai làm bạn, cho đến khi gặp được cô.

Xe chạy băng băng trên đường, chạy đến chỗ ở của người đàn ông, là một căn nhà trệt lớn.

Lúc xuống xe Giang Uyển còn tưởng rằng nhà rất nhỏ chứ, kết quả khi đi vào đập vào mắt cô chính là một khu nhà siêu rộng, chỉ là trong sân không có cây cối gì cả, chỉ có mấy cây cỏ dại mọc trong này.

“Sân nhà người khác cũng chỉ có cỏ như thế này sao?” Giang Uyển buồn cười nhìn người đàn ông.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 34: Chương 34


“Anh chỉ ăn đồ trong căn tin nên không cần trồng rau.

” Người đàn ông hùng hồn trả lời.

Giang Uyển kệ anh, trực tiếp ôm Tam Bảo đi vào trong nhà, khi mới bước vào cô còn tưởng đâu đây là nhà hoang không chủ, bên trong nhà không có đồ đạc gì cả.

Trong phòng khách chỉ có một cái bàn gỗ với mấy cái ghế, góc tường có mấy cái phích nước, cô thấy có chút khó tin: “Anh ở đây từ khi nào thế?”“Chín tháng trước, chưa đến một năm.

”“Nhà anh nhìn như nhà không người ở, sao trong nhà không có gì hết vậy?”“Anh sống có một mình mà phòng lớn quá, thành ra lười bài trí.

”Lúc này Giang Uyển mới hiểu ra được rằng, sau khi vợ trước qua đời thì người đàn ông dọn vào đây ở, lại ở một mình, mà đàn ông độc thân cũng không quan tâm đồ trong nhà nhiều hay ít, chỉ cần đủ dùng là được.

Nhưng mà bây giờ lại có thêm một người lớn và ba đứa nhỏ, nhiêu đây đồ đạc càng không đủ dùng.

“Căn nhà này có mấy phòng tất cả thế?”“Có vài phòng, chắc là năm phòng ấy.

”Nghe thấy hai từ chắc là, Giang Uyển thật sự cạn lời với người đàn ông này, nhà có mấy phòng cũng không biết.

Cố Trung Quốc gãi gãi đầu, anh sống một mình nên thật sự không để bụng đồ đạc trong nhà, anh dắt cô gái nhỏ đi xem phòng của mình.

Vừa đi vào là thấy ngay một chiếc giường lớn cùng một tủ quần áo, phòng rất lớn nhưng đồ đạc lại quá ít, cho nên khiến căn nhà có chút trống vắng.

Giang Uyển nhìn bài trí trong phòng lập tức nảy lên ý tưởng sắp xếp bàn trang điểm, ghế dựa, tủ đầu giường các thứ.

“Tam Bảo ngủ chung một phòng với hai chúng ta, chờ con bé lớn thì cho ở riêng một phòng, Đại Bảo cùng Nhị Bảo ở chung một phòng, anh xem có được không?”“Vậy cũng được, nhưng hai chúng ta…”“Hai chúng ta thì làm sao? Không phải hai ta đã làm tiệc rồi sao? Như thế nào? Không thể ngủ chung một phòng sao?”“Không phải, Tiểu Uyển, hai chúng ta còn không có giấy đăng ký kết hôn, thế mà lại ngủ chung một phòng sao?”Cố Trung Quốc nghĩ nếu cô gái nhỏ không chịu nổi những ngày tháng cực khổ trên đảo mà bỏ đi thì khi đó ít nhất cô ấy vẫn còn trong trắng, sau khi trở về vẫn có thể gặp ai đó khác.

“Hứ! Em không thích đấy, Cố Trung Quốc, em nói cho anh biết là hai chúng ta đã tổ chức xong tiệc thì chính là đã kết hôn, ai mà để ý cái giấy chứng nhận đó, lúc cha mẹ em kết hôn còn chưa có giấy chứng nhận là gì, không phải chỉ dựa vào tiệc đã ở bên nhau, chứng nhận kết hôn làm sau cũng được, em còn không ngại thì anh ngại cái gì.

” Giang Uyển vừa đi lòng vòng trong phòng vừa nói.

Cố Trung Quốc bất lực rồi đành phải im lặng đồng ý, anh phát hiện là mình không nói lại cô gái nhỏ này dù gì một chút, nhanh mồm dẻo miệng, chỗ nào nói cũng có lý.

“Cha, con đói bụng.

” Đại Bảo ngồi trên ghế ôm bụng kêu.

Nhị Bảo cũng kêu đói theo.

Giang Uyển nhìn Tam Bảo trong lòng đang chép miệng không ngừng, có vẻ cũng đang đói bụng.

“Giờ này nhà ăn của các anh có nấu gì ăn không? Anh đi lấy ít đồ ăn về đi, trong nhà không có gì hết em muốn nấu cơm cũng không được.

”Cố Trung Quốc cười cười nịnh nọt: “Được, giờ anh đi lấy cơm, em nấu nước pha sữa bột cho Tam Bảo uống trước đi.

”Sau khi Cố Trung Quốc rời khỏi nhà, Giang Uyển đi vào phòng bếp nấu chút nước, nơi này chỉ có một điều hơn thôn trong núi lớn là có điện có nước máy, nhưng mà vẫn đốt củi nấu cơm.

Củi lửa rất nhiều nhưng chưa có người nào dùng qua, một ít cái bị ẩm rồi nên không đốt được nữa.

Nấu xong nước, Giang Uyển tìm một lúc lâu vẫn không thấy ly uống nước đâu, đành phải lấy ly đánh răng pha sữa bột cho ba đứa nhỏ.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 35: Chương 35


Khi Cố Trung Quốc trở về, ba đứa nhỏ đã uống đến ly thứ hai, mùi đồ ăn ngào ngạt phát ra từ hộp cơm trong tay anh.

Đại Bảo cùng Nhị Bảo hai mắt trông mong nhìn hộp cơm, Tam Bảo tươi cười hớn hở uống hai ly sữa no rồi bây giờ nắm lấy tay của mình ngồi chơi trên ghế.

Cố Trung Quốc mở đồ ăn ra, đi vào trong bếp lấy bốn cái chén và bốn đôi đũa ra.

Có hai món, thịt heo xào cải trắng và trứng xào cà chua, cơm là cơm tẻ.

Cả nhà cũng đói bụng, bốn người trong chốc lát đã ăn sạch đồ ăn, đáy hộp còn chút nước cũng bị Đại Bảo lấy làm canh chan ăn.

Giang Uyển ăn một chén cơm là đã no rồi, hai món này không tính là ngon nhưng đầy đủ, có thịt lại có trứng nên ăn cũng được.

Nhìn ba cha con ăn như chạy giặc, Giang Uyển tính hôm nào sẽ trổ tài cho bọn họ xem, làm cho bọn họ biết đồ ăn ngon thật sự là như thế nào.

Nhưng mà bây giờ phòng bếp cũng không có gì cả, hoàn toàn trống trơn, không bột, không gia vị, không có đồ nghề gì luôn.

Sau khi cơm nước no nê xong, Giang Uyển đi gội đầu, tối hôm qua lúc ở khách sạn cô sợ tóc không khô kịp nên không dám gội đầu.

Cố Trung Quốc và ba đứa nhỏ tóc ngắn, gội xong hết lâu rồi, cuối cùng hôm nay cũng đã về tới nhà, nghỉ ngơi một lát rồi cô đi gội đầu ngay.

Giang Uyển kêu Đại Bảo cùng Nhị Bảo coi chừng em gái, đừng để em ngã, lại kêu người đàn ông dọn hành lý ra, cô cầm chổi với khăn vải lo việc quét tước vệ sinh.

Trong phòng không có đồ dùng gì, quét tước cũng nhẹ nhàng hơn, chỉ một xíu là xong rồi.

Sau khi quét tước xong, Cố Trung Quốc biết trong nhà không có gì cả, vật dụng trong nhà là quan trọng nhất, với lại trong một ngày chắc chắn sẽ không chuẩn bị xong mà phải tốn đâu đó mất mấy ngày: “Em muốn mua vật dụng gì? Bây giờ anh kêu người đi mua, qua mấy ngày là đến rồi.

”“Hừ! May mà anh vẫn còn nhớ trong nhà cần vật dụng, sao lúc trước không biết mua đi hả?”“Tại lúc trước anh đâu có biết sẽ cưới được em, cũng đâu biết em và ba đứa nhỏ sẽ lên đảo sống cùng anh.

”“Nói hay quá ha.

Trước hết phải mua một cái giường trẻ con, Tam Bảo ngày nào cũng ngủ chung với chúng ta sẽ không an toàn, nếu không cẩn thận nằm đè lên con thì nguy hiểm lắm, trong phòng chúng ta phải có tủ quần áo, bàn trang điểm, tủ đầu giường, bên ngoài phòng khách phải có sô pha, cái bàn,! ”Giang Uyển nói một loạt vật dụng trong nhà, nhưng lại nghĩ không biết người đàn ông có đủ tiền hay không: “Vật dụng trong nhà cần nhiều lắm, anh có đủ phiếu không? Đủ tiền không? Nếu không đủ…”“Đủ, mua vật dụng trên đảo thì không cần phiếu, đồ đều do thương binh xuất ngũ trong quân đội làm ra, tiền thì anh tiết kiệm được nhiều lắm, em không phải lo.

Nghe người đàn ông nói như vậy, Giang Uyển liền yên tâm.

Trong mấy vấn đề này người đàn ông rất đáng tin cậy, cô không quan tâm nhiều nữa miễn có đủ vật dụng là được.

Buổi tối, Giang Uyển từ nhà tắm đi ra, trên người cô mặc đồ ngủ, Cố Trung Quốc đã tắm xong từ sớm rồi, tham gia quân ngũ lâu khiến anh có thói quen tắm rửa nhanh gọn chỉ cần sạch sẽ thôi là đủ.

Bây giờ ngửi được mùi thơm xà phòng từ trên người cô gái nhỏ, anh cảm thấy vô cùng luống cuống tay chân, không biết nên đặt mắt ở chỗ nào.

Giang Uyển ngồi trên giường lau mái tóc đang ướt, quay đầu hỏi người đàn ông: “Ở nhà không có gì ăn, chẳng lẽ ngày nào cũng ăn đồ căn tin hả? Lương thực thì sao? Quân đội các anh có phát không?”“Quân đội một tháng sẽ cung cấp 45 cân gạo, mì và hai cân thịt với hai lít dầu, có người thân thì được nhiều hơn chút, có điều trước giờ anh toàn ăn trong căn tin nên cũng không lấy lương thực mà đổi thành phiếu ăn, để ngày mai anh đi nhà ăn hỏi khi nào phát lương thực rồi anh canh đi nhận.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 36: Chương 36


“Vậy nếu muốn mua đồ thì phải làm sao? Em muốn mua thêm một ít đồ ăn.

”“Trên đảo có hợp tác xã của bên quân đội, trong đó đồ gì cũng có, có cả lương thực với thịt, nếu trong nhà không đủ thì em có thể ra đó xem, giá cả so với bên ngoài chắc cũng không chênh lệch nhiều đâu, có điều không có nhiều đồ như ở thành phố nên nếu em muốn mua gì mà trên đảo không có thì phải ngồi tàu đi thành phố Vọng Giang mua.

"Nghĩ đến cảnh khó chịu khi ngồi tàu, Giang Uyển quyết định ngày mai sẽ đi hợp tác xã mua đồ, cố gắng mua đủ hoặc có thể đi cửa tiệm mua chứ cô không muốn khổ sở ngồi tàu nữa đâu.

“Anh nộp đơn xin kết hôn chưa?”“Chưa, anh chưa đi.

” Cố Trung Quốc hơi do dự, thật ra anh muốn chờ mấy tháng nữa, nếu cô gái nhỏ không chịu nổi cực khổ muốn bỏ đi thì anh cũng không làm chậm trễ cô, nhưng cô gái nhỏ khiến anh không thể chống lại, giờ anh không biết phải làm sao.

Giang Uyển ném khăn lông lên trên giường, lớn tiếng với người đàn ông: “Cố Trung Quốc, bây giờ anh muốn gì? Em với anh đã làm tiệc rồi, cũng lên tới trên đảo rồi, mà ngay cả đơn xin kết hôn anh cũng không muốn nộp sao? Muốn em không danh không phận ở cùng anh hay sao?”“Không có, anh không có ý như vậy…” Cố Trung Quốc đau đầu, không nói lại cô gái nhỏ nhưng anh thật sự cũng không có ý như vậy.

“Vậy anh muốn sao? Em thấy anh không hề quan tâm tới em, viết đơn xin kết hôn thôi cũng không thèm viết, nếu để người khác biết đơn xin kết hôn anh còn chưa nộp mà em đã theo anh về rồi, thì em còn mặt mũi nào đi ra ngoài nữa hả?”“Không, anh chỉ nghĩ… Thôi, kệ đi, đồng chí Giang Uyển, anh hỏi em, em có thực sự chắc chắn muốn cùng anh sống trên đảo này không?”“Em cũng đã đến đây rồi, sao lại không muốn chứ hả? Anh có ý gì? Có phải cảm thấy em không chịu khổ được phải không?”Giang Uyển trừng mắt nhìn người đàn ông, bất mãn nói: “Tổ tiên em từ bao đời nay qua các thế hệ đều là nông dân, ngay cả làm ruộng em cũng biết, huống hồ trên đảo thì không cần phải suốt ngày làm ruộng, sao em lại không chịu được chứ?”Cố Trung Quốc bất đắc dĩ cười, anh nói một câu, cô gái nhỏ đáp lại anh mười câu : “Tiểu Uyển, nếu chúng ta đi đăng ký giấy kết hôn, vậy cuộc hôn nhân này sẽ khó rời bỏ nhau, anh muốn em nghĩ kỹ chuyện đi đăng ký.

”“Sao anh phiền quá vậy? Ý của anh là muốn tốt cho em sao? Anh không biết bản thân em muốn cái gì à mà còn bắt em phải suy nghĩ kỹ? Có phải anh không muốn cưới em đúng không?” Giang Uyển nói xong hai mắt đỏ ửng như sắp khóc.

Cô biết anh muốn tốt cho cô, muốn cô nghĩ kỹ rồi mới quyết định, chuyện gì cô cũng biết nhưng cô vẫn thấy tủi thân, từ khi trọng sinh đến bây giờ, bất cứ khi nào cô cũng nghĩ đến người đàn ông này, còn anh thì lúc nào cũng phất cờ ra hiệu cho cô bước lùi về sau.

Cố Trung Quốc nhìn đôi mắt ướt lệ của cô gái nhỏ, càng luống cuống không biết phải làm gì, đành duỗi tay nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Tiểu Uyển đừng khóc, là anh không tốt, ngày mai anh sẽ đi nộp đơn xin kết hôn, anh thật sự rất thích em.

”Giang Uyển vừa nghe vừa sụt sịt, khi anh nói anh thích cô, cô cũng bớt tủi thân hơn một chút, đời trước bình thường người đàn ông này cũng không nói yêu nói thương gì với cô mà chỉ nói thích thôi, nhưng cô biết đây là cách bày tỏ tình yêu của anh.

“Vậy khi nào chúng mình đi đăng ký kết hôn?” Giọng của Giang Uyển vẫn còn có hơi nức nở nhưng tâm trạng của cô đã tốt hơn nhiều.

“Tầm một tháng sau, nộp đơn xin xong còn phải điều tra lý lịch rồi mới được duyệt kết hôn.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 37: Chương 37


Cố Trung Quốc dùng lòng bàn tay đầy vết chai sạn nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô gái nhỏ, không hiểu vì sao anh lại cảm thấy có hơi đau lòng.

Đang lúc Giang Uyển muốn nói gì đó, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kêu của Đại Bảo: “Cha ơi, mau tới đây đi ạ! Tam Bảo tiểu trong quần rồi ạ!”Giang Uyển ngồi ở mép giường không muốn đứng dậy, tâm trạng còn chưa hoàn toàn bình phục nên không muốn làm gì hết, cô dùng tay đẩy đẩy người đàn ông: “Kìa, gọi anh đó.

”Cố Trung Quốc nhìn thấy cô không khóc nữa thì đứng dậy đi qua chỗ Đại Bảo.

Sau khi quét tước vệ sinh sạch sẽ, Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi ở ghế chơi với Tam Bảo, khi Cố Trung Quốc tới nhìn vào trong phòng, anh thấy Nhị Bảo đã ngủ say trên giường, hồi nãy tiếng kêu của Đại Bảo cũng không làm cậu thức giấc.

“Để cha ôm em cho, con đi ngủ đi.

”“Sao em gái lại tiểu trong quần vậy cha?”“Hồi nãy em con mới uống sữa bột mà sao giờ không mắc tiểu cho được? Thôi không hỏi nữa, con mau ngủ đi.

”Đại Bảo “Dạ” rồi xoay người đi về phòng ngủ.

Cố Trung Quốc thay tã cho Tam Bảo rồi ẵm cô bé đặt vào lòng cô gái nhỏ, còn anh đi vào nhà vệ sinh giặt tã rồi phơi lên.

Ban đầu anh không biết thay tã hay giặt tã nhưng nhờ có cô gái nhỏ hay chỉ anh làm, khả năng học hỏi của anh cũng tốt, dần dần có thể học được cách làm.

Giang Uyển dỗ Tam Bảo ngủ, một lát sau cô bé đã ngủ rồi, cô đặt Tam Bảo ngủ ở chính giữa, thấy người đàn ông đi vào thì nhỏ giọng hỏi anh: “Anh giặt xong tã chưa?”“Giặt sạch sẽ rồi, anh đem đi phơi luôn rồi.

”Giang Uyển hài lòng gật đầu rồi lên giường nằm, người đàn ông tắt đèn xong cũng lên giường chuẩn bị đi ngủ.

Vốn dĩ cô không thể một mình chăm sóc ba đứa trẻ, nhưng mà có người đàn ông này ở đây nên cô muốn san sẻ việc nhà cùng anh, cô nấu cơm anh rửa chén, cô may đồ anh giặt đồ, bây giờ bắt đầu từ việc giặt tã cho con đi.

Trằn trọc một hồi Giang Uyển đã ngủ say, hôm nay cũng là một ngày mệt mỏi.

Cố Trung Quốc rất ít khi cùng vợ cũ ngủ chung một phòng, hiện tại lại cùng cô gái nhỏ vừa mới bên nhau nằm chung một giường, cơ thể đều nóng bừng lên, trong không khí tràn ngập mùi hương xà phòng trên người cô gái nhỏ và mùi sữa của con gái, anh cảm thấy không ngủ được.

Bình thường anhđều ngủ một mình, bây giờ đột nhiên có thêm một người lớn, một trẻ nhỏ khiến anh không biết nói gì, có lẽ đây mới thực sự là một gia đình.

Sáng hôm sau, khi Giang Uyển tỉnh thì Cố Trung Quốc và Tam Bảo đã không còn trên giường nữa.

Cô dụi mắt đi về phía phòng khách, thấy trên bàn có hai hộp cơm bằng nhôm, Đại Bảo và Tam Bảo đang chơi với em.

Tam Bảo được hai anh chơi cùng, cười hi hi ha ha rất là vui vẻ.

“Này, trên bàn là đồ ăn sáng mà cha để cho cô đó, ông ấy nói lúc nào cô dậy thì ăn cho nóng, ông ấy đi ra ngoài tới trưa mới về.

” Đại Bảo nhìn thấy mẹ kế đi ra, nhớ ra lời cha dặn mình.

“Con đang nói chuyện với ai đấy? Không phải cha của con bảo con phải gọi là mẹ Giang à? Đồng chí Đại Bảo, con nói chuyện như vậy là rất không có lễ phép đấy.

”“Tôi không muốn gọi như vậy.

”“Vậy con muốn gọi như thế nào?”“Gọi là mẹ kế.

”“Được, vậy con cứ gọi là mẹ kế đi.

” Chỉ là một cái xưng hô mà thôi, Giang Uyển không quan trọng lắm.

Cô sờ vào hộp cơm, thấy vẫn còn ấm nên vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi mới ra ăn sáng.

Giang Uyển cầm màn thầu ăn kèm với rau xào, mới ăn được mấy miếng thì thấy Nhị Bảo đang nhìn mình chằm chằm… cô cầm màn thầu hỏi Đại Bảo: “Em trai đã ăn sáng chưa?”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 38: Chương 38


“Em ấy ăn rồi, nó là một đứa tham ăn.

”“Đã ăn bao nhiêu rồi?”“Cha cho em ấy ăn nửa cái màn thầu rồi.

”Giang Uyển cạn lời, người đàn ông này căn bản là không biết con trai mình có thể ăn bao nhiêu thì no đúng không? Cho một bé trai ba tuổi ăn nửa cái màn thầu, mà cái màn thầu này cũng có lớn lắm đâu, làm sao mà đứa trẻ no được?Cô lấy trong hộp một cái màn thầu, bẻ đôi ra rồi chia cho Đại Bảo, Nhị Bảo mỗi đứa một nửa, nếu cô không nhìn nhầm thì Đại Bảo cũng đang nuốt nước bọt.

Đại Bảo chậm rãi tới nhận màn thầu nói: “Cảm ơn mẹ kế.

”Nhị Bảo cũng học theo anh trai: “Cảm ơn mẹ kế.

”Giang Uyển cười cười nhìn ba anh em, tính cách cũng không tồi đó.

Ăn sáng xong, cô lấy trong tủ mấy bộ quần áo mẹ cô đã may cho mấy đứa trẻ ra: “Đại Bảo, con đưa em trai em gái vào đây.

”Giang Uyển cầm ba bộ đồ muốn thử cho ba anh em Đại Bảo, nếu rộng một chút thì vẫn có thể mặc được, nhưng mà nếu đồ bị nhỏ thì có hơi phiền phức rồi.

Đại Bảo ôm Tam Bảo vào, Nhị Bảo đi theo phía sau anh trai.

“Wow, có quần áo mới!” Nhị Bảo thấy có quần áo mới thì rất cao hứng, mỗi năm chỉ khi đến tết cậu bé mới có thêm quần áo mới thôi.

Đại Bảo muốn em trai im lặng một chút nhưng nhìn thấy bộ đồ màu xanh quân đội trong tay mẹ kế thì không thể mở miệng ngăn em trai nữa, cậu bé cũng rất mong chờ có quần áo mới.

Giang Uyển nhìn thấy ba đứa trẻ vui vẻ như vậy, cô cũng vui lây.

Có quần áo mới thật sự là một điều hạnh phúc.

Cô đặt mấy bộ quần áo mới lên giường, cầm một bộ đưa cho Đại Bảo: “Đây là… ừm, bà ngoại của các con may, mỗi đứa hai bộ, mặc thử xem có vừa không, Đại Bảo, con có thể tự mặc đồ rồi đúng không?”Đại Bảo đặt Tam Bảo lên giường, cầm bộ quần áo mới, mừng rỡ đỏ cả mặt: “Tự biết mặc được rồi, cảm ơn mẹ kế, cảm ơn bà ngoại kế.

”Giang Uyển cô bị mấy đứa trẻ gọi là mẹ kế thì không sao nhưng nếu để mẹ cô biết bà bị gọi là bà ngoại kế thì chắc chắn sẽ rất tức giận.

Thật ra, chủ yếu là đã sống qua một lần nên cách nhìn và lí giải với mọi chuyện của cô đều sẽ bao dung hơn, kiếp trước yêu đương đồng tính cô cũng chấp nhận được rồi, huống chi chỉ bị gọi là mẹ kế.

Kiếp trước cô thích trẻ con nhưng cô không có con nên bây giờ có ba đứa nhóc như vậy đương nhiên là cô sẽ càng yêu thương hơn rồi.

“Nhị Bảo biết mặc đồ không?” Giang Uyển nhìn Nhị Bảo hỏi.

Nhị Bảo và em ba của cô xêm xêm tuổi, hơn ba tuổi rồi nhưng Thạch Đầu vẫn chưa tự mặc đồ được.

“Biết ạ!” Nhị Bảo đưa đôi mắt sáng ngời nhìn cô.

“Được, vậy con tự mặc đồ nhé, bây giờ sẽ giúp Tam Bảo mặc đồ, nếu con mặc không được thì gọi mẹ nhé.

”Giang Uyển vẫn còn lải nhải thì Đại Bảo và Nhị Bảo đã cởi giày, leo lên giường bắt đầu thay quần áo mới rồi.

Cô nhìn rồi bật cười, Tam Bảo đang nằm trên giường bi bô khua tay múa chân.

Cô bế bé lên, mặc quần áo mới vào cho bé, mặc dù hơi rộng một chút nhưng trẻ con mà, dăm ba hôm là đồ sẽ vừa người ngay.

Mặc đồ rộng một chút cũng không sao.

Đại Bảo trong chốc lát là đã thay đồ xong rồi, cậu bé còn qua giúp em trai mặc đồ, Nhị Bảo mặc xong thì vui vẻ nhảy nhót trên giường.

Ba đứa trẻ mặc ba bộ đồ màu xanh quân đội, nhìn có sức sống hơn nhiều.

Nhìn lại thì thấy bọn chúng có lẽ là giống bố hơn giống mẹ.

Quần áo đều hơi bị rộng một chút, có lẽ là do mẹ cô cố ý may rộng như vậy.

Cô c** q**n áo mới của Tam Bảo ra, nói với hai đứa trẻ còn lại: “Đừng nhảy nữa, hai con cũng c** q**n áo ra đi, bao giờ giặt sạch phơi khô rồi lại mặc.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 39: Chương 39


Đại Bảo hơi bất đắc dĩ nhưng vẫn bắt đầu c** đ*.

Nhị Bảo không muốn, nhảy xuống giường, vội vàng xỏ giày chạy một mạch ra ngoài.

Giang Uyển bị một loạt hành động của bé làm cho ngây người, không phải chỉ là một bộ đồ mới thôi sao? Không đến mức như vậy chứ?Đại Bảo cởi xong quần áo cũng chạy ra ngoài: “Mẹ kế, con mang Nhị Bảo và quần áo về cho mẹ.

”“Được, các con cẩn thận một chút, đừng để ngã.

”Giang Uyển nhặt ba bộ màu xanh lam còn lại lên, thử so sánh với ba bộ màu xanh quân đội thấy kích cỡ giống nhau nên không cần cho ba đứa nhỏ thử nữa.

Để quần áo trong chậu gỗ lớn, đợi một chút nữa rảnh sẽ giặt.

“Hai đứa đang làm gì vậy? Sao lại chạy lung tung như thế?”Giang Uyển sững sờ khi nghe bên ngoài có giọng của đàn ông.

Cô đi ra ngoài xem thì nhìn thấy một người đàn ông đang xách theo túi lớn túi nhỏ: “Sao anh đã quay lại rồi? Không phải nói buổi trưa mới về sao?”“Anh đi lấy đồ ăn, sắp hết tháng rồi mà đồ ăn cũng không còn nhiều, em xem còn thiếu gì thì anh lại qua hợp tác xã Cung Tiêu hoặc cửa hàng nhỏ mua thêm.

”“Được, anh đã lấy cái đó chưa?”Cố Trung Quốc biết cô đang nói đến cái gì nhưng thấy gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô gái nhỏ thì muốn trêu chọc cô một chút: “Cái nào?”“Là, là cái đó đó!”“Ừm, em nói không rõ ràng, làm sao mà anh biết cái em đang nói là cái nào.

”“Báo cáo kết hôn.

”“Không có, anh quên rồi.

”Giang Uyển nhìn nét cười trong mắt của người đàn ông thì biết bản thân bị người đàn ông này đùa giỡn rồi.

Cô tức giận véo một cái trên cánh tay của anh: “Được lắm Cố Trung Quốc, anh dám trêu chọc em.

”Người đàn ông bỗng nhiên cảm thấy cánh tay mình như bị chích một cái, không đau lắm nhưng anh vẫn cố ý “Xít” một tiếng tỏ vẻ rất đau: “Này, sao em lại mạnh tay như vậy? Đau lắm đó nha.

”Giang Uyển lần này không bị anh lừa nữa, đưa mắt trừng anh một cái: “Em nhéo thì có bao nhiêu lực mà anh kêu đau chứ? Ai mà tin được, anh đáng ghét thật đó.

”Người đàn ông thấp giọng cười, đem túi lớn túi nhỏ xách vào phòng bếp.

Đại Bảo đuổi theo Nhị Bảo một hồi, cuối cùng cũng cởi được áo của Nhị Bảo, cậu bé vội vàng chạy lại: “Mẹ kế, con cởi được áo khoác rồi, mẹ kế cầm nhanh lên đi.

”Cố Trung Quốc vừa từ bếp ra đã nghe thấy con trai lớn gọi cô gái nhỏ là mẹ kế, sắc mặt liền tái xanh, hét lớn: “Cố Hướng Bắc, nói cái gì thế? Không phải cha con nói con phải gọi là mẹ Giang rồi à?”Đại Bảo nhìn khuôn mặt đang tối sầm lại của bố, cậu bé sợ hãi lặng lẽ nhìn cha mình: “Mẹ, mẹ kế cũng đồng ý cho con gọi như thế rồi mà! ”Giang Uyển tình cờ nghe được một câu như vậy, cô nhìn người đàn ông cười nói: “Được rồi, chỉ là một cách gọi mà thôi, để thằng bé muốn gọi như thế nào cũng được.

”“Không được! Muốn gọi cái gì thì gọi cái đó, đây không phải là muốn lật trời luôn sao? Phải gọi là mẹ Giang, nếu không thì gọi mẹ, nghe rõ chưa?”Đại Bảo bị quát nên khóc luôn rồi, cậu bé đáng thương nói: “Con, con có mẹ rồi mà!.

”“Có mẹ rồi thì gọi là mẹ Giang không được sao? Cứ phải gọi là mẹ kế vậy hả? Cô ấy đối với con không tốt à? Cha thấy nên vứt quần áo mới trong tủ đi, các con không cần mặc nữa.

”Nhị Bảo đứng một bên, nghe thấy không có quần áo mới nữa liền sợ hãi, nhìn Giang Uyển mốt lát, nhanh nhẹn gọi một tiếng “Mẹ.

”Đại Bảo còn nhớ được mẹ của mình, nhưng Nhị Bảo lúc đó mới hơn hai tuổi, bây giờ không nhớ rõ được thì cũng bình thường.

Cậu bé muốn gọi là mẹ kế bởi vì muốn phân biệt giữa mẹ ruột và mẹ kế, mặc dù mẹ ruột đối xử với cậu bé không tốt nhưng cậu bé vẫn nhớ mẹ ruột của mình.

Giang Uyển nhìn bộ dạng bướng bỉnh của Đại Bảo, cô cười nói với người đàn ông: “Được rồi, đừng nói nữa.

”.
 
Back
Top Bottom