Ngôn Tình Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 40: Chương 40


Sau đó lại nhìn Đại Bảo nói: “Hay là thế này đi, nếu có người ngoài thì con kêu là mẹ Giang, còn lúc ở nhà không có người ngoài con có thể gọi ta là mẹ kế nếu con muốn, nếu không người ngoài thấy được sẽ nói con là đứa trẻ không hiểu chuyện, con có muốn mình bị cười vì không lễ phép không?”“Không muốn.

”“Đúng rồi, vậy con nên gọi là gì?”“Mẹ kế.

”Giang Uyển nghẹn lời không biết nên khóc hay nên cười.

Người đàn ông đứng một bên nhìn cô làm trò cười.

Đại Bảo khịt mũi nói: “Bây giờ đang ở trong nhà, không có người ngoài, thì con có thể gọi là mẹ kế không phải sao?”“Được được được, muốn gọi thì gọi.

”Thấy dáng vẻ không quan tâm của cô, anh cũng lười tiếp tục quản chuyện này.

……Cố Trung Quốc bắt Nhị Bảo phải thay quần áo, Nhị Bảo không vui nhưng cậu bé không muốn chống lại cha mình nên chỉ có thể quay lại phòng chơi với anh trai.

Lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa, Giang Uyển nghi ngờ nhìn Cố Trung Quốc, hỏi: “Ai thế anh?”“Chắc là Chị Trương, đi thôi, chúng ta ra xem thử.

”Vừa mở cửa thì đã thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang ôm một rổ rau tươi.

Người phụ nữ mặc một cái áo màu xanh lá cây chắp vá mấy mảnh với một cái quần đen.

Tóc chị ấy đen nhánh, búi gọn sau đầu, trông vừa giản dị vừa tốt bụng.

“Đây là rau trong nhà trồng được, nghe lão Trương nói trong nhà Tiểu Cố có thêm thành viên mới nên tôi mang qua một ít cho mọi người ăn thử.

” Chị Trương cười nói.

“Cảm ơn chị Trương.

” Cố Trung Quốc nói cảm ơn rồi đưa tay nhận lấy rổ rau.

Sau đó lại giới thiệu hai người với nhau: “Đây là hàng xóm bên cạnh nhà chúng ta, vợ của Trương Sư đoàn trưởng, cũng họ Trương, em gọi chị ấy là chị Trương cũng được, còn đây là đối tượng của em, tên là Giang Uyển, chị có thể gọi em ấy là Tiểu Giang.

”“Em chào chị Trương ạ.

”“Này, Tiểu Cố, Tiểu Giang, tôi không quấy rầy hai người nữa, trong nhà vẫn còn có đứa nhỏ, tôi về trước, Tiểu Giang có thời gian thì qua chơi nhé.

”Giang Uyển nhìn rổ rau trong tay người đàn ông: “Cái rổ này anh không trả lại cho người ta sao?”“Rổ này là của nhà chúng ta, lần trước lúc anh nghỉ phép đã cho chị Trương mượn dùng.

”Hai người đóng cửa cổng, vừa đi vào nhà vừa nói chuyện, Giang Uyển hỏi: “Tính tình chị Trương có tốt không?”“Rất tốt, cũng là người nông thôn giống em, rất nhiệt tình, chị ấy còn là vợ của Sư đoàn trưởng, bình thường em có chuyện gì không biết có thể nhờ chị ấy giúp đỡ.

”Giang Uyển cũng nghĩ như thế, xem ra là có thể kết thân được, nhưng cô nhớ tới bên cạnh còn một nhà nữa, bèn hỏi anh: “Bên cạnh chúng ta vẫn còn một nhà nữa phải không? Là ai thế? Mọi người thế nào ạ?”“Nhà bên cạnh là trung đoàn trưởng Trịnh, cùng cấp với anh, anh với cậu ta cũng có quan hệ rất tốt, nhưng vợ của anh ta là tiểu thư nhà giàu, nếu gặp được cô ta thì em nói chuyện cẩn thận một chút, đừng làm tổn thương người ta.

”“Haizz, là kiểu người không dễ hòa thuận có phải không?”“Đúng vậy, làm sao em biết được?”“Hừm, anh nói anh với trung đoàn trưởng Trịnh quan hệ rất tốt nhưng anh không nói em đi tìm cô ấy giúp đỡ, cái này không phải là rõ ràng rồi sao?”“Ừm, Tiểu Giang thông minh quá.

”Anh dùng giọng điệu khen một học sinh cấp một như thế để khen cô, làm Giang Uyển cảm thấy hơi ngại ngùng, vì vậy cô cố ý đi nhanh vài bước chạy vào nhà trước, bỏ anh lại một mình phía sau.

Người đàn ông thích thú nhìn theo bóng lưng ngượng ngùng của cô, chậm rãi mang rổ rau để vào bếp.

Cố Trung Quốc cất rau xong quay người trở vào nhà, từ dưới tủ lấy ra một cái túi vải nhỏ.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 41: Chương 41


Anh đưa nó cho cô rồi cười nói: “Đây là tiền và phiếu mà anh đã tiết kiệm được, từ giờ sẽ giao cho em quản lí, tiền trong sổ tiết kiệm là tiền kiếm được khi anh làm việc ở thành phố Vọng Giang, tiền mặt là góp được sau khi đến đảo, lúc sáng anh đã lấy một ít để đi đặt đồ dùng trong nhà.

Đợi lát nữa em thấy còn cần thứ gì thì gọi chị Trương đi cùng đến hợp tác xã Cung Tiêu một chuyến.

Nếu ở trên đảo cảm thấy chán thì em có thể sắm thêm đồ đạc trong nhà, trong nhà còn thiếu nhiều đồ dùng lắm, thích mua cái gì thì mua, đừng sợ không đủ tiền.”Giang Uyển mở túi ra xem, có một xấp khoảng hai nghìn tiền mặt, còn có một chồng phiếu lớn, phiếu thịt, phiếu gạo, phiếu vải,… đủ các loại phiếu, số lượng cũng rất nhiều.“Nhiều như vậy sao? Nhìn không ra đó nha, Trung đoàn trưởng Cố, anh còn có điều gì giấu em nữa không?”Giang Uyển cầm được nhiều tiền và phiếu như vậy liền vui vẻ, cô nghĩ người đàn ông này có thể tiết kiệm được một hai nghìn là đã giỏi lắm rồi, không ngờ lại có nhiều như vậy, chừng này cũng có thể mua được nhà trong thành phố luôn rồi.Cố Trung Quốc gãi gãi đầu, như chợt nhớ ra điều gì, anh thở dài rồi nói: “Em có biết là anh còn có một căn nhà ở Nam Xuyên không?”“Cái gì? Sao anh không nói sớm?” Giang Uyển nghĩ là anh không còn chuyện gì đặc biệt để nói với cô nữa, không ngờ là anh vẫn còn một căn nhà.“Anh đã nói chuyện này với bố vợ mẹ vợ trước khi cưới rồi mà, em không biết à?”“Em làm sao mà biết được chứ, anh lại không nói với em, ai mà biết được anh chứ.”Đời trước Giang Uyển biết rằng đàn ông là một con người rất thích mua nhà, trong những năm đầu cô cũng đã mua không ít nhà ở Vọng Giang và Nam Xuyên, nhưng cô không ngờ răng người đàn ông này đã có thể mua nhà khi mới ba mươi tuổi, lại còn là nhà ở thành phố Nam Xuyên.“Bây giờ em biết vẫn chưa muộn, dù sao thì tiền và phiếu cũng giao cả cho em rồi.”Giang Uyển cố kìm nén để mình không cười lớn, nhưng khóe miệng cô vẫn cong lên không kiểm soát được: “Căn nhà đó anh mua lúc nào thế? Hiện tại ai đang ở vậy?”“Mua sau khi Tiêu Quế Hương qua đời không lâu, Quế Hương, ừm… cũng là mẹ ruột của ba đứa trẻ, vốn dĩ anh muốn mua nhà để Quế Hương sống cùng ba đứa con.

Quế Hương làm y tá ở thành phố Nam Xuyên.

Cô ấy khó sinh nên đã qua đời sau khi sinh Tam Bảo, nghĩ đi nghĩ lại thì anh vẫn mua nhà, muốn sau này cho mấy đứa nhỏ ở đó.

Lúc đầu anh muốn để gia đình anh cả sống ở đó trước, dù sao thì cũng chưa có ai ở, nhưng mà anh cả không chịu, cuối cùng thì đã giúp anh cho thuê căn nhà đó.

Bây giờ anh cũng không biết là ai ở, tiền thuê thì là anh cả thu giúp anh, lúc nào anh về thì anh ấy sẽ đưa lại cho anh.”Giang Uyển nghe tới ba từ Tiêu Quế Hương, nói không để ý thì là giả nhưng cô biết tình cảm của người đàn ông này với vợ cũ rất là bình thường, nếu không muốn nói là không tốt.Hơn nữa người đàn ông này cũng rất thành thật, cái gì cũng kể ra hết, cô không tức giận được, chỉ là có chút không vui: “Được rồi, em biết rồi.”Cố Trung Quốc nghe ra giọng điệu không mấy vui vẻ của cô gái nhỏ, tưởng là mình nói sai cái gì rồi, vội vàng hỏi: “Sao thế? Có phải anh nói cái gì không đúng rồi không?”“Không có gì.”“Anh thấy em không được vui cho lắm thì phải.”Giang Uyển khịt mũi, đem tiền và phiếu cất lại trong túi, không để ý đến anh..
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 42: Chương 42


Cố Trung Quốc có chút lo lắng, anh đã có suy nghĩ muốn sống với cô hết một đời, nhưng cô gái nhỏ này không vui cũng không chịu chia sẻ với anh, phương diện này anh lại có nhiều thứ không hiểu rõ lắm, nếu vậy thì sau này chắc chắn sẽ xảy ra nhiều vấn đề.

Anh ngồi xổm xuống nhìn cô gái nhỏ của mình, cầm lấy tay cô nói: “Tiểu Uyển, anh xin lỗi, anh không biết là mình đã nói sai ở đâu rồi làm em không vui, anh là một người ngốc, cũng không thể nhìn ra được, nếu anh làm gì sai thì em có thể mắng anh, không thì đánh anh cũng được, chỉ cần em đừng hờn dỗi tức giận là được.

Giang Uyển thấy anh vừa chân thành vừa đáng thương như vậy, chợt cảm thấy bản thân keo kiệt, làm mình làm mẩy: “Em, là em ghen tị khi anh nhắc đến vợ trước.

”“Vậy thì sau này không nhắc đến nữa.

” Anh cảm nhận được sự mềm mại trên bàn tay mà mình đang nắm, nhẹ nhàng nói.

Giang Uyển trong lòng phức tạp, cô nghĩ tại sao ông trời không cho cô trọng sinh sớm hơn? Trọng sinh về trước lúc người đàn ông này kết hôn không được sao?Tiếng bi bi bô bô của Tam Bảo bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, nghĩ lại thì nếu cô được trọng sinh về lúc người đàn ông này chưa kết hôn thì bây giờ làm sao mà cô có thể gặp được ba đứa trẻ đáng yêu này chứ.

Cô nhìn Tam Bảo, cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình, cô ghen tị với Tiêu Quế Hương vì đã sinh được ba đứa trẻ, nhưng mà cô cũng phải cảm ơn cô ấy vì cô ấy đã sinh ra ba đứa trẻ đáng yêu này.

“Được rồi, cũng không phải không cho anh nhắc, là do em bụng dạ hẹp hòi.

” Giang Uyển nghĩ thông rồi thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cố Trung Quốc nhìn cô gái nhỏ đã vui vẻ trở lại mới không còn lo lắng nữa: “Được rồi, vậy anh đi làm đây.

”“Anh đi đi.

”Cố Trung Quốc chuẩn bị đi làm thì gọi hai đứa con trai qua: “Đại Bảo, Nhị Bảo, lúc bố không ở đây thì nhớ nghe lời mẹ, không được nghịch ngợm lộn xộn, nếu để cha biết được hai đứa gây rắc rối thì tối về sẽ để hai đứa ngủ ngoài sân, nghe rõ chưa?”Đại Bảo nhìn xuống đất: “Nghe rồi ạ.

”Nhị Bảo cũng nói: “Nghe rồi ạ.

”Cố Trung Quốc hài lòng gật đầu, rồi lại bước vào phòng nói với cô gái nhỏ: “Tiểu Uyển, anh đi làm đây, con cái giao cho em quản nhé, em vất vả rồi, buổi trưa anh sẽ quay lại đây ăn cơm.

”Giang Uyển nhìn vẻ mặt tin tưởng của người đàn ông, trong lòng cũng ấm áp.

Vốn dĩ cô đang ôm Tam Bảo, lúc này lại đặt Tam Bảo xuống giường, nói với người đàn ông: “Anh qua đây.

”Cố Trung Quốc nghe thấy lời của cô, ngoan ngoãn bước tới.

Giang Uyển nhìn anh đi tới, đứng dậy kiễng chân lên hôn mặt anh một cái, sau đó nhanh chóng ngồi xuống nói: “Anh đi đi.

”Cố Trung Quốc chạm vào nơi cô gái nhỏ vừa hôn, cảm thấy cả người phát nhiệt, thật là, đã là cha của ba đứa nhỏ rồi mà bây giờ cứ như chàng trai mới yêu vậy.

Đợi anh đi rồi, mặt Giang Uyển mới bớt nóng một chút, anh vẫn còn trẻ, cô cũng thế, ở bên nhau lúc này khác với lúc bốn mươi tuổi mới bên nhau đời trước, chỉ muốn một cuộc sống an ổn.

Bây giờ có lẽ là có thêm sự bồng bột và nhiệt huyết của tuổi trẻ, còn có cả chút mong chờ mãnh liệt với tình yêu.

Giang Uyển đưa Tam Bảo đi vệ sinh, sau đó lấy một miếng vải lớn buộc bé con trước ngực để rảnh tay, sau đó cô hỏi hai đứa trẻ còn lại: “Bây giờ mẹ muốn đi hợp tác xã cung tiêu mua đồ, hai đứa con có muốn đi không? Nếu không đi thì ở nhà trông nhà, lát nữa mẹ sẽ trở lại.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 43: Chương 43


Đại Bảo và Nhị Bảo vừa tới đây, cũng muốn đi ra ngoài chơi, hai nhóc con rất tò mò với mọi thứ ở trên đảo, cho nên quyết định theo mẹ kế đi hợp tác xã Cung Tiêu.

Giang Uyển chuẩn bị một chút đồ rồi mang ba đứa trẻ đi, chuẩn bị gọi chị Trương nhà bên cùng đi hợp tác xã Cung Tiêu.

Khi nhìn thấy vòi nước trong sân, cô quay sang hỏi Đại Bảo: “Sáng nay cha con có đánh răng cho ba đứa không?”Đại Bảo nghĩ tới mỗi sáng, cha đều bắt mấy anh em đánh răng đủ ba phút thì bực bội: “Đánh rồi ạ, con với Nhị Bảo phải đánh răng ba phút, Tam Bảo được cha đánh răng cho.

”“Tốt lắm, vậy cha con có bôi kem Hữu Nghị(*) cho các con không?”[
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 44: Chương 44


Chị Trương cười, dáng vẻ nhiệt tình: “Đi chứ, em mau vào đây trước đã, chờ chị phơi xong quần áo rồi đi, chị vừa giặt xong rồi.

”Đại Bảo và Nhị Bảo vừa được Giang Uyển dạy, đứng bên cạnh chị ấy mà hét lớn: “Chào dì Trương ạ.

”Chị Trương nhìn hai đứa nhóc rồi lại nhìn Tam Bảo: “Ái chà, đây là ba đứa trẻ nhà Tiểu Cố phải không? Ngoan thật.

Nào, mọi người vào đây đi đã.

”Giang Uyển gật đầu, đi theo chị Trương vào trong sân, đột nhiên có hai đứa trẻ chạy ra.

Chị Trương cũng bị hai nhóc dọa cho giật mình, vỗ đầu mỗi đứa một cái: “Hai đứa quỷ nhỏ này làm gì vậy? Đừng chạy lung tung, đây là hàng xóm của chúng ta, gọi là dì Giang.

”“Chào dì Giang ạ.

” Hai đứa trẻ thành thật gọi.

Chị Trương nhìn Giang Uyển cười có lỗi: “Đây là hai đứa trẻ nhà chị, đứa lớn mười hai tuổi, đứa nhỏ chín tuổi, bọn nhỏ hơi gầy một chút, chúng không dọa em sợ đó chứ?”Giang Uyển lắc đầu: “Không sao, con trai hoạt bát một chút cũng rất tốt mà ạ.

”“Gọi anh đi hai đứa.

” Giang Uyển nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo nhắc nhở.

“Chào anh ạ.

” Hai đứa nhỏ ở bên ngoài rất nghe lời, dù sao bây giờ cô cũng là người lớn nhất.

Chị Trương lại giải thích cho hai đứa con nhà mình: “Đây là em trai và em gái của các con, em gái thì không cần hai đứa lo, chăm sóc tốt hai em trai là được, biết chưa?”Hai đứa trẻ lần lượt đáp rồi mỗi đứa dắt tay một em trai chạy vào nhà.

Giang Uyển nhìn theo, sợ rằng hai đứa trẻ còn quá nhỏ để chăm sóc hai đứa con trai nhà cô.

Chị Trương vừa phơi quần áo vừa quay đầu nói với cô: “Tiểu Giang, đừng lo lắng, hai quỷ nhỏ nhà chị tuy hơi gầy nhưng chúng rất thích chơi với em trai em gái đó, lúc trước còn đòi chị với ba chúng nó sinh em cho chúng nó chơi cơ, bây giờ thì tốt, có các em đến, còn có thêm ba đứa em trai và em gái, chúng nó rất vui mừng.

”Giang Uyển còn lo thầm trong bụng, cô lo bọn trẻ ở trên đảo sẽ không muốn chơi với những đứa trẻ mới đến, không nghĩ rằng những đứa trẻ ở đây lại thân thiện như vậy, cô cũng thật sự cảm động vì sự nhiệt tình của chị Trương, chị là một người tốt bụng.

Đợi chị Trương phơi quần áo xong, khi Giang Uyển đi tìm hai đứa nhỏ thì thấy hai đứa nhỏ nhà cô đã thân thiết với hai đứa nhỏ nhà chị Trương rồi, một lớn một nhỏ theo hai anh chơi đùa, liên miệng gọi anh trai anh trai.

“Hai đứa mau ra đây, chúng ta đi hợp tác xã Cung Tiêu thôi nào.

”Đại Bảo với Nhị Bảo đang cùng hai anh chơi đồ chơi rất vui vẻ, nào là thẻ bài nhỏ, súng cao su nhỏ, cái nào cũng không muốn buông xuống.

Chị Trương đi vào thấy mấy đứa trẻ chơi vui như vậy thì dứt khoát nói với Giang Uyển: “Cứ để cho chúng chơi ở đây đi, hợp tác xã Cung Tiêu không xa lắm đâu, đi một lát rồi về cũng được.

”Giang Uyển nghĩ một chút thấy cũng hợp lí, trước khi đi còn dặn dò hai đứa nhỏ không được chạy lung tung.

Chị Trương và Giang Uyển cùng nhau ra khỏi sân, đi về hướng hợp tác xã cung tiêu.

Đang đi trên đường thì chị Trương thân mật hỏi cô: “Tiểu Giang, đến đây đã thích ứng được chút nào chưa?”“Cũng quen rồi ạ, ở đây khá tốt ạ.

”“Ừm, quen được là tốt rồi, chồng của chúng ta đều công tác trong quân đội, chúng ta là phụ nữ thì ở trong nhà chăm sóc bọn trẻ, chăm lo cuộc sống, vun vén gia đình êm ấm, một nhà cứ như vậy cũng rất rốt.

Em với Tiểu Cố vẫn chưa lấy giấy chứng nhận có phải không?”Giang Uyển có chút xấu hổ, chậm rãi trả lời: “Đúng vậy, anh ấy nói vẫn còn giấy đăng kí kết hôn lúc trước, nên chỉ làm một bữa tiệc rượu, vẫn chưa lấy giấy chứng nhận ạ.

”.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 45: Chương 45


“Ừm, không sao đâu.

Trong quân đội cũng thường xảy ra những tình huống đặc biệt như vậy.

Tiểu Trịnh ở nhà bên cạnh cũng như vậy đó.

Không có gì phải xấu hổ cả, mọi người đều hiểu là được rồi.”Giang Uyển tò mò chuyện nhà Tiểu Trịnh hàng xóm nhưng chị Trương không nói nữa, cô cũng không tiện hỏi tiếp.Đi không lâu là đã tới hợp tác xã Cung Tiêu, hợp tác xã Cung Tiêu là một ngôi nhà gỗ lớn, chị Trương không muốn mua đồ gì, chỉ đi theo Giang Uyển nhìn xung quanh.Giang Uyển bước vào trong, cô cảm thấy bên trong bày bán không được nhiều đồ cho lắm, nhưng mà cô cũng có thể hiểu được, nói cho cùng thì trong quân đội cũng không có nhiều người.Bên trong có khá nhiều người nhưng chỉ có ba nhân viên bán hàng, một nam hai nữ, còn lại là những người tới để mua sắm.Sau khi vào chị Trương được rất nhiều người thân thiết chào hỏi, từ nhân viên bán hàng đến người đi mua hàng đều quen biết chị Trương, biết chị là vợ của Sư đoàn trưởng.Thấy vậy, chị Trương đem Giang Uyển nhân tiện giới thiệu với mọi người: “Đây là đối tượng của Trung đoàn trưởng Cố, vừa mới tới, họ Giang, gọi là Giang Uyển.”Một nhóm người gật đầu, lại nói chuyện thêm vài câu sau đó tản ra đi mua đồ.Giang Uyển tới cửa hàng bán nhu yếu phẩm trước, cô muốn mua một ít chậu gỗ, nhà có nhiều trẻ con, cô muốn tách ra để sử dụng, rửa mặt rửa chân không thể dùng một chậu rửa chung được, bây giờ trong nhà chỉ có ba cái chậu, căn bản là không đủ dùng.Sau đó lại mua một ít vải vụn, cô muốn làm giày cho mấy đứa nhỏ.

Giày của chúng đã vá lớp này đến lớp khác, nát không thể nhìn nổi nữa rồi.Lúc đang ở làng Đại Sơn không để ý tới, bây giờ chú ý tới rồi thì đương nhiên phải làm giày cho bọn nhỏ.Cô mua thêm một ít gia vị như muối, nước tương, giấm để nấu ăn.Lại mua thêm một ít sữa bột, sữa mạch nha, kẹo thỏ trắng, bánh da heo, bánh quy sữa, vv..v.vChị Trương ở bên cạnh thấy cô mua nhiều như thế muốn ngăn cản một chút, nhưng nghĩ đến trong nhà Tiểu Giang trẻ con nhiều, với cả hai người vốn cũng chưa thật sự quen thuộc, nếu nói ra sợ sẽ làm cô tổn thương.Chị bỏ qua sự kinh ngạc trong lòng, đi theo Tiểu Giang mua đồ, còn tích cực giới thiệu cho cô những món mà trẻ con thích ăn.Lúc Giang Uyển bước ra khỏi hợp tác xã Cung Tiêu, tiền và phiếu trong tay đã vơi đi rất nhiều, nhưng nhìn đến Tam Bảo ở trong ngực bi bô vui vẻ, ngoan ngoãn không khóc, bên cạnh là chậu đồ đầy ắp, cô liền cảm thấy rất hài lòng.Mặc dù hiện tại là năm 1970, giá cả còn cao, đồ dùng lại không đa dạng, nhưng đời trước cô sống đã quen với chuyện mua đồ cần thiết cho gia đình thì sẽ không tiếc.Vả lại lương của anh ấy cao, tiết kiệm cũng nhiều, cái gì nên mua thì mua, không cần phải nghĩ nhiều.…..Trước ngực Giang Uyển là Tam Bảo, cô như vừa vào là đã quét hết một lượt các cửa hàng trong hợp tác xã Cung Tiêu vậy.Bây giờ hai tay cô không thể cầm hết đồ được nên đã cho tất cả đồ vào chậu gỗ cho dễ dàng cầm về hơn.Chị Trương cũng giúp cô cầm hai cái chậu gỗ đựng đầy đồ.

Nhờ chị Trương đi cùng quả là quyết định đúng đắn mà.Hai người vừa bước ra khỏi hợp tác xã Cung Tiêu một đoạn thì phía sau đã có tiếng xôn xao bàn tán.“Ôi trời, cô ta cũng biết mua quá đó nhỉ? Chắc là mua hết cả một tháng lương của chồng cô ta luôn rồi quá?” Một người phụ nữ mặc áo đỏ vừa thấp gầy đứng ở cửa cảm thán..
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 46: Chương 46


“Cũng có thể lắm, tôi thấy là do người nhà của trung đoàn trưởng Cố còn trẻ quá, không biết quý trọng đồng tiền.

”“Cô gái trẻ này mua nhiều đồ như thế, tới lúc người trong nhà biết được chắc chắn sẽ mắng cô ấy hoang phí cho mà xem, không biết lúc đó cô ấy sẽ khóc thành cái dạng gì đây?”Lúc này bỗng dưng có một âm thanh vang lên, là tiếng va chạm khi đập chậu vào kệ.

Mọi người đều sửng sốt nhìn về phía phát ra âm thanh, cũng không tiếp tục bàn tán nữa.

Chỉ thấy chỗ đó có một người phụ nữ cao gầy mặc một cái áo màu xanh lam và quần tây đen, ngoại hình xinh đẹp.

Đang đứng trước quầy hàng bán đồ nhu yếu phẩm, tay cầm cái chậu gỗ hỏi nhân viên bán hàng: “Cái chậu này bán như thế nào vậy?”Sau đó trả tiền cho cái chậu rồi quay lưng bước đi, cô ghét nhất là loại người chỉ dám nói xấu sau lưng người khác này, càng nghĩ bước càng nhanh, cô muốn trốn khỏi đám người này càng nhanh càng tốt.

Nhưng mà đợi cô gái đó đi rồi, đám người lúc nãy lại bắt đầu xôn xao, tuy nhiên đối tượng trong miệng những người này đã thay đổi.

“Bà nói xem, cô gái này sao lại kiêu ngạo như vậy? Cô ấy có phải tiểu thư nhà tư bản không?”“Đúng rồi, cô ta nghĩ rằng bây giờ vẫn còn là xã hội cũ như trước kia sao? Gõ cái chậu mạnh như vậy, tôi thấy chắc chắn là cô ta cố ý đó.

”“Trung đoàn trưởng Trịnh cưới phải cô ấy đúng là xui xẻo mà.

”“Ai nói sai đâu, nghe nói là do cha mẹ cô ta ép buộc trung đoàn trưởng Trịnh phải lấy cô ta đó, chứ lúc trước không biết có bao nhiêu cô gái đang chờ kết hôn với trung đoàn trưởng Trịnh đâu.

”“Sao mà cô biết?”“Hừm, chồng tôi với trung đoàn trưởng Trịnh là đồng hương đó, chứ không thì sao mà tôi biết được?”Bên kia chị Trương giúp Giang Uyển mang đồ đạc về nhà cô trước rồi mới quay về, Giang Uyển vội vàng vào đưa đồ vào nhà, từ trong chậu lấy một gói bánh da heo với một gói kẹo thỏ trắng cầm sang nhà chị Trương, nhân tiện đón Đại Bảo, Nhị Bảo về.

Giang Uyển trực tiếp đưa kẹo cho hai anh em nhà họ Trương, cô không đưa cho chị Trương bởi vì cô biết chắc chắn chị ấy sẽ không nhận, thời buổi bây giờ kẹo cũng được tính là những món đồ xa xỉ.

Anh em nhà họ Trương hét lớn mừng rỡ, nhận lấy kẹo ăn, còn không quên chia cho Đại Bảo, Nhị Bảo.

Đại Bảo đang ăn kẹo, cậu bé ghen tị nhìn gói kẹo trong tay anh trai Trương, cậu nhìn sang hỏi Giang Uyển: “Mẹ… Mẹ Giang, ở nhà chúng ta có còn kẹo không ạ?”Giang Uyển mỉm cười vỗ vỗ đầu Đại Bảo: “Còn, còn có nhiều thứ khác nữa.

”Đại Bảo nghe cô nói xong phấn khích nhảy lên, Nhị Bảo cũng nhảy theo anh trai, sau đó không chờ Giang Uyển mà đã ào ào chạy về nhà như một cơn gió.

Vừa chạy vừa vui vẻ reo hò.

Giang Uyển gặp chị Trương nói cảm ơn xong mới quay về nhà.

Về tới nhà, Giang Uyển vào bếp sắp xếp lại rổ rau mà chị Trương cho lúc sáng, có cà chua, bắp cải và một vài quả trứng gà.

Nhìn miếng thịt lợn bên cạnh, Giang Uyển lập tức suy nghĩ ra những món thích hợp cho bữa trưa.

Cô sẽ nấu hai món, trứng gà xào cà chua và bắp cải xào thịt lợn, sau đó lại nấu một nồi cơm trắng.

Sắp xếp xong, cô quay lại phòng khách, thấy Đại Bảo và Nhị Bảo đang háo hức nhìn chằm chằm chậu đồ, nhưng không dám tự ý lấy ra xem.

Giang Uyển cảm thấy buồn cười, mấy đứa nhóc tuổi còn nhỏ, hiện tại vẫn chưa thân cận được với người mẹ kế là cô đây, cô cũng phải cẩn thận tiếp xúc, dần dần thân cận hơn.

Lúc nãy vội sang nhà chị Trương nên cô chỉ mới cất được mấy lọ tương, dấm vào trong bếp, những thứ khác vẫn còn để nguyên trong chậu gỗ.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 47: Chương 47


Cô lấy hết đồ tươi ra để riêng, cất sữa bột và bột mạch nha vào tủ, kế tiếp lấy bánh da heo và kẹo thỏ trắng ra đặt trên bàn, nói với hai đứa nhỏ: “Những thứ này đều là mua cho ba đứa con, nhưng Tam Bảo còn nhỏ, không ăn được bao nhiêu, hai đứa các con đều có thể chia nhau ăn nhưng mà mỗi ngày chỉ được ăn mỗi thứ một cái, nếu bây giờ ăn nhiều sau này hỏng răng sẽ không ăn được nữa, hiểu không?”Đại Bảo mở gói kẹo, lấy một cái bánh da heo và một cục kẹo thỏ trắng ra, vui vẻ nói: “Con biết rồi, con lấy phần của hôm nay ăn nhé, cảm ơn mẹ kế!”Nhị Bảo cũng lấy kẹo, sau đó ngoan ngoãn nói cảm ơn.

Đợi hai đứa lấy xong, Giang Uyển cất hai gói kẹo đi, mặc dù cô quy định mỗi ngày chỉ được ăn hai cái, nhưng bọn trẻ không có tự chủ, nếu không ai trông chừng chắc chắn chúng sẽ lấy ra ăn hết trong một ngày.

Em trai Thạch Đầu của cô cũng vậy, sau này bọn chúng lớn rồi thì sẽ không phải quản như vậy nữa.

Bây giờ Giang Uyển mới đặt Tam Bảo xuống, yêu cầu Đại Bảo và Nhị Bảo chơi với em gái, cô còn nhiều việc phải làm lắm.

Hai đứa nhỏ đang vui vẻ ngậm kẹo nên chỉ lẩm bẩm: “Tụi con biết rồi ạ.

”Giang Uyển sắp xếp lại những thứ mà mình mua hôm nay, lúc mua thì không cảm thấy nhiều, hiện tại bắt đầu sắp xếp mới cảm thấy mệt, không biết lúc đó cô nghĩ như thế nào mà mua nhiều đồ như vậy.

Cũng không phải cả đời chỉ được tới hợp tác xã Cung Tiêu đó một lần, sớm biết sẽ mệt như vậy thì cô đã chia ra đi nhiều chuyến rồi, đầu tiên mua những đồ dùng cần thiết trước, cái nào chưa thực sự cần thiết thì lại để lần sau mua cũng được.

Thu dọn xong, Giang Uyển gọi Nhị Bảo, bảo nhóc chạy sang nhà chị Trương hỏi xem trong quân đội thường thì mấy giờ sẽ được nghỉ trưa ăn cơm để cô biết còn căn thời gian chuẩn bị.

Nhị Bảo nhanh chân chạy sang nhà chị Trương, một lúc sau chạy về gọi Giang Uyển ra hét lớn: “Mẹ kế, dì Trương nói mười hai giờ và năm giờ rưỡi ạ.

”Giang Uyển gật đầu, xoa đầu nhóc khích lệ rồi để cậu bé tiếp tục chơi với anh trai.

Thời gian cũng không còn sớm, bây giờ bắt đầu nấu cơm, tới lúc anh về chắc là cơm cũng nấu xong rồi.

Giang Uyển vào bếp bắt đầu nhóm lửa, bếp ở đây cũng giống với kiểu bếp ở làng Đại Sơn, đều dùng củi nấu, phía trên đặt một cái nồi sắt lớn.

Lúc đang nấu cơm thì Đại Bảo từ ngoài chạy vào đứng nhìn một lúc, Giang Uyển mỉm cười hỏi: “Sao? Con đói rồi à?”“Hơi hơi đói ạ, nhưng mà con không chịu được, trong nhà không có gì chơi cả.

” Đại Bảo đứng gãi gãi đầu trả lời với giọng không vui.

Giang Uyển nghĩ thấy cũng phải, ở thôn nhà họ Lý, mặc dù Đại Bảo cũng không có đồ chơi nhưng vẫn có bạn cùng trang lứa, có thể cùng nhau nghịch bùn, đuổi bắt trong sân lớn đầu làng.

Còn trên đảo này hai nhóc chỉ mới quen được hai anh trai nhà hàng xóm, có đi ra ngoài cũng không biết đi đâu chơi, trong nhà bây giờ lại không có đồ chơi gì.

Cô nghĩ ngày mai nên đi hợp tác xã Cung Tiêu mua cho Đại Bảo một ít vở và bút, hiện tại Đại Bảo cũng đã sáu tuổi rồi, nên bắt đầu học chữ là vừa.

Trẻ con đời trước đến tuổi này cũng đã đi học tiểu học, không biết trường tiểu học trên đảo sẽ như thế nào?“Được rồi, không chịu được thì chơi cùng em trai em gái một lúc nhé, mẹ sẽ nấu cơm nhanh một chút.

”Nếu Đại Bảo biết rằng chỉ một câu không chịu được của cậu bé mà bị mẹ kế lên kế hoạch cho cậu đi học chắc sẽ hối hận xanh ruột.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 48: Chương 48


Mặc dù Giang Uyển đã bảo cậu ra ngoài nhưng trước khi ra ngoài Đại Bảo còn lúng túng gãi đầu hỏi: “Con đói rồi, có thể ăn kẹo nữa được không ạ?”Giang Uyển vẫn đang cười nhưng lời nói ra lại rất tàn nhẫn: “Không thể, đồng chí Đại Bảo, chúng ta đã nói trước với nhau rồi, mỗi ngày chỉ được ăn một viên kẹo, con làm anh cả thì phải làm gương cho em trai em gái chứ.

”Đại Bảo gật gật đầu, chán nản đi ra ngoài.

Giang Uyển tiếp tục nấu cơm, cô nhìn đồng hồ thấy thời gian cũng không gấp lắm, có thể từ từ nấu.

Mà muốn nhanh cũng không nhanh được, củi hơi ẩm, lửa không cháy to nổi.

Trong lúc đợi đồ cơm chín, Giang Uyển pha sữa bột cho Tam Bảo, sau đó để Đại Bảo và Nhị Bảo trông chừng em gái uống, không để em gái bị sặc.

Cô vừa dọn cơm ra xong, cũng đúng lúc anh quay về.

Nhìn thấy đồ ăn đã dọn sẵn trên bàn còn tỏa hơi nóng, bên cạnh còn có cô dâu nhỏ và ba đứa con của anh, ánh mắt anh khẽ động, vẻ hài lòng trào ra đến cả khóe mắt.

Nhìn thấy cảnh này, mọi mệt mỏi của anh như thể đều tan biến mất.

Trước đây, lúc anh phải mang đồ ăn ở căn tin bộ đội về, trong nhà chỉ có một cái bàn trống, cũng sẽ không có người ăn cơm cùng, anh đã quen với việc đi làm một mình, về cũng một mình.

Giang Uyển nhìn thấy anh đã trở về, cười nói: “Cơm đã chuẩn bị xong rồi, anh nhanh đi rửa tay đi, đem cả ba đứa nhóc đi rửa tay luôn rồi vào ăn cơm.

”Người đàn ông gật đầu, ngoan ngoãn bế Tam Bảo đang bò trên sàn nhà lên, dẫn theo hai cái đuôi nhỏ vào nhà vệ sinh rửa tay.

Đại Bảo rửa tay xong chạy vào trước, cầm một bát cơm trắng Giang Uyển đưa cho, nghiêm túc ngồi chờ mọi người.

Anh bế Tam Bảo và Nhị Bảo đã rửa tay xong vào, cả gia đình đã có mặt đầy đủ, ngồi xuống bắt đầu cùng ăn cơm.

Đại Bảo ăn một miếng cơm trắng với trứng xào, cậu bé cảm thấy bản thân chưa bao giờ hạnh phúc như vậy: “Ngon quá đi mất, hóa ra cơm trắng lại ngon như vậy.

”“Con chưa được ăn cơm trắng bao giờ sao?” Giang Uyển gắp cho Đại Bảo và Nhị Bảo một ít bắp cải và cà chua.

Cô thấy hai đứa nhỏ này lúc gắp đồ ăn sẽ né rau ra.

“Ăn rồi ạ, nhưng không được ăn nhiều, ở nhà thì chú thường sẽ ăn cháo khoai lang.

”Giang Uyển nghe xong, quay sang nhìn anh chớp chớp mắt, Cố Trung Quốc giả vờ như không thấy ánh mắt của cô gái nhỏ, im lặng gắp cho cô mấy miếng rau.

Cô cũng không phải là người keo kiệt, chỉ là những lời nói trước đây của anh luôn luôn làm cô cảm thấy bọn trẻ sống ở thôn nhà họ Lý rất tốt, nhưng mà hiện tại đứa nhỏ chỉ ăn cơm trắng cũng vui vẻ như được ăn tết như vậy, làm cô nhịn không được, muốn nhìn chế giễu anh một chút.

Đột nhiên nghĩ đến chuyện đi học của Đại Bảo, Giang Uyển dùng cùi chỏ huých nhẹ anh một cái, hỏi: “Trên đảo có trường tiểu học không? Em nghĩ Đại Bảo cũng đến tuổi đi học rồi, không thể ở nhà chơi mãi được.

”Cố Trung Quốc suy nghĩ một lúc, trên đảo chỉ có một trường tiểu học: “Trường tiểu học trên đảo do một thôn phụ trách, cũng không biết là như thế nào, để anh nhờ người hỏi thăm chút xem sao, nếu không thì thử hỏi chị Trương, hai đứa nhỏ nhà chị ấy cũng đang học trường tiểu học trên đảo.

”Giang Uyển gật đầu tỏ vẻ đã rõ, rồi nhìn qua Tam Bảo, con gái nhỏ đã sớm được ăn no rồi, bây giờ đang bò dưới sàn tự chơi, thấy vậy cô tiếp tục ăn cơm.

Nhìn thấy anh đã ăn hết mấy bát cơm, Giang Uyển hơi sửng sốt, cô cũng biết đàn ông con trai sức dài vai rộng, dễ nuôi lại không kén ăn, nhưng cũng không phải là ăn nhiều như vậy chứ?.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 49: Chương 49


“Anh ăn ít một chút đi, đừng ăn no quá.

”“Là do đồ ăn hôm nay nấu ngon, còn ngon hơn nhiều so với đồ ăn ở căn tin, không kìm được nên ăn thêm một chút.

Em nhìn xem, hai đứa nhỏ này cũng vậy, ngày thường chúng không ăn nhiều như vậy đâu.

”Đại Bảo và Nhị Bảo đang vui vẻ ăn những món mà đến Tết mấy nhóc cũng chưa được ăn thì đột nhiên bị cha nhắc đến.

Hai đứa nhóc bối rối nhìn anh, trên mặt vẫn còn dính mấy hạt cơm.

“Hai đứa ăn tiếp đi, nhưng mà nếu cảm thấy bụng no rồi thì đừng ăn nữa, sau này vẫn còn được ăn tiếp mà, ăn no quá cũng không tốt đâu.

”Hai đứa nhỏ nghe cô nói xong cúi xuống tiếp tục ăn cơm.

Giang Uyển thấy vậy thì cười, nhìn anh và ba đứa nhỏ đều thích cơm cô làm thì cảm thấy rất vui vẻ, thực ra cô nấu ăn cũng bình thường, chỉ là lúc nấu cô sẵng sàng cho thêm mỡ, thơm phức như vậy sao mà không ngon cho được.

Người thời giờ nấu ăn cho thêm một tí mỡ cũng đắn đo, xào đồ ăn xong cũng không khác luộc là bao, lương thực bây giờ cũng không phong phú.

Đời trước muốn ăn kiểu gì mà chẳng có, đồ ăn cô làm mặc dù không thể so sánh với các đầu bếp bên ngoài, nhưng mà để so với đồ ăn trong căn tin thì dư sức.

….

Ăn trưa xong, anh đi lên giường ngủ trưa, Đại Bảo và Nhị Bảo thì chạy sang nhà hàng xóm rủ hai anh trai nhà họ Trương ra ngoài chơi.

Giang Uyển thấy Tam Bảo đã ngủ ngon lên giường, từ nhỏ tới giờ cô không có thói quen ngủ trưa.

Đang lúc rảnh rỗi, Giang Uyển dứt khoát lấy mớ vải vụn vừa mua lúc sáng ra ngồi trong phòng khách, bắt đầu làm giày cho mấy đứa trẻ.

Cô vừa hỏi thăm qua rồi, giày thành phẩm của người lớn trong hợp tác xã Cung Tiêu có sẵn, nếu mua thì sẽ rẻ hơn so với tự làm nên cô không tính làm giày lớn cho anh.

Với cả trong bộ đội cũng sẽ phát quân trang, anh cũng không thiếu giày, làm trước hai đôi cho bọn trẻ đã.

Giày cho trẻ con ở hợp tác xã Cung Tiêu cũng có, nhưng mà vừa thô vừa cứng, lại rất đắt, mua về cũng sẽ không yên tâm, thôi thà để cô tự làm.

Trước tiên cô lấy một ít quần áo cũ không thể mặc được nữa, xé ra thành mảnh nhỏ, lại lấy thêm mấy miếng vải vụn đã mua ở hợp tác xã Cung Tiêu, chừng này chắc sẽ làm được mỗi đứa trẻ hai đôi giày rồi.

Cô cũng tìm hiểu rồi, giày của bọn trẻ đang đi giờ đang được chắp vá hết lớp này đến lớp khác, đi cũng không thoải mái lại còn dễ bị hư.

Đợi xé vải đủ rồi, Giang Uyển vào bếp đun một nồi bột nhão, cầm thêm một chiếc ghế và mang tất cả ra sân ngồi.

Cô lấy từng miếng vải ra trải trên một tấm ván cho phẳng, sau đó quét một lớp hồ lên, lại trải thêm một tấm vải, cứ thế từng lớp từng lớp tới khi đủ độ dày thì trực tiếp phơi chúng dưới ánh mặt trời.

Cố Trung Quốc ngủ trưa tỉnh dậy, thấy Tam Bảo bên cạnh còn đang ngáy o o thì nhẹ nhàng rời giường, không muốn đánh thức con gái.

Giang Uyển nghe thấy trong nhà có tiếng động thì biết là có người tỉnh rồi, lập tức cao giọng hét lớn: “Cố Trung Quốc, anh mau gọi Tam Bảo dậy.

”Người đàn ông mặc dù có chút bối rối nhưng vẫn nghe lời cô, quay lại gọi Tam Bảo dậy.

Tam Bảo đang ngủ ngon bị đánh thức, ấm ức khóc ré lên, dọa Cố Trung Quốc nhảy dựng.

Giang Uyển nghe thấy tiếng khóc thì vội vàng chạy vào xem, vừa vào liền thấy người đàn ông đang vụng về bế Tam Bảo, đứng ngẩn người, bối rối không biết nên làm gì, hiển nhiên là lần đầu gặp phải trường hợp này.

.
 
Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Dạy Đàn Con
Chương 50: Chương 50


Cô đi qua bế Tam Bảo, trợn mắt nhìn anh: “Một đứa trẻ cũng không dỗ được, sau này thì anh có thể làm được gì chứ?”Anh lúng túng gãi đầu, bình thường anh bận công việc, cũng không thường tiếp xúc với trẻ con chứ đừng nói đến việc dỗ con, Đại Bảo và Nhị Bảo còn chưa được anh dỗ bao giờ.

“Anh không dỗ được con, em vất vả rồi.

Sao không để cho con ngủ nhiều thêm một chút?”“Ban ngày ngủ nhiều tới tối con sẽ không chịu ngủ, tới lúc đó thì ai chơi với con? Anh sao?”Tam Bảo được Giang Uyển bế thì lập tức ngừng khóc, thấy bé con vừa khóc tê tâm liệt phế mà vừa sang tới tay cô thì lại ngưng, Cố Trung Quốc có chút chết lặng.

“Hừm, không biết thì học, anh là cha của đứa nhỏ mà đến con của mình cũng không dỗ được, anh xem anh làm cha như vậy có được không?”“Được thôi, trước đây không có thời gian ở bên bọn trẻ, bây giờ cả nhà đã ở cùng nhau, anh sẽ học cách chăm sóc bọn trẻ, còn nữa, Tiểu Uyển à, chúng ta bây giờ đã là một gia đình, cho dù có phải là em sinh con ra hay không nhưng em đã như là mẹ của bọn nhỏ, Tam Bảo còn thân thiết với em như vậy, em làm mẹ tốt lắm, là do anh làm cha không tốt, anh vẫn còn phải học tập nhiều.

”Giang Uyển ôm Tam Bảo nhìn người đàn ông, không nghĩ tới người như anh cũng sẽ đột nhiên nói ra những lời ngọt ngào như vậy.

“Mấy lời này là ai dạy anh vậy hả?”“Có ai dạy anh đâu? Đây đều là những điều anh nghĩ trong lòng, nghĩ sao nói vậy thôi.

”Giang Uyển nhất quyết không tin, người đàn ông này EQ thấp như vậy làm sao mà có thể nghĩ ra được những câu như vậy chứ.

“Đồng chí Cố Trung Quốc, thẳng thắn sẽ được khoan hồng!”Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô gái, Cố Trung Quốc biết mình không dấu được nữa, anh cầm tay cô nhỏ giọng giải thích: “Là Trịnh Thiện Dân nói với anh hãy để em cảm thấy ở đây như là nhà em, không coi em là mẹ kế của bọn nhỏ mà xem em như người một nhà.

Thật ra anh cũng nghĩ như vậy, Tiểu Uyển, những lời anh vừa nói đều nghiêm túc, đều là những gì anh nghĩ, em phải tin anh.

”“Trịnh Thiện Dân là ai vậy?” Nghe được những lời nói của anh, cô thật sự rất cảm động, nhưng cô cũng tò mò về Trịnh Thiện Dân này, qua cách nói chuyện có thể biết được đây là một người đàn ông chu đáo.

“Là Đội trưởng Trịnh bên cạnh nhà chúng ta.

”“Đội trưởng Trịnh? Ái chà, nhìn không ra nha, các anh ở trong bộ đội cũng thường đem vấn đề tình cảm ra nói chuyện à?”Cố Trung Quốc bối rối gật đầu, cầm mũ lên chuẩn bị đi làm: “Tiểu Uyển, anh đi làm đây!”Giang Uyển cũng không muốn tiếp tục làm anh khó xử, nhìn theo dáng vẻ chạy trối chết của anh.

Cố Trung Quốc bây giờ cũng không biết nên vui hay nên buồn, chỉ là hôm qua lúc đang báo cáo với Sư trưởng thì bị hỏi mấy câu, không nghĩ tới Trịnh Thiện Dân nghe anh trả lời xong trên đường quay về bắt đầu lảm nhảm với anh.

Tuy rằng anh không để tâm nghe nhưng cũng nhớ được mấy câu, không ngờ cô gái nhỏ của anh lại sắc bén như thế.

Nếu để Giang Uyển biết được anh nói cô sắc bén, chắc chắn cô sẽ cười nhạo anh một phen.

Dù gì cũng đã chung sống với anh nửa đời, còn không biết con người của anh là như thế nào hay sao.

Anh vốn là một người không biết cách nói chuyện, cũng không biết dỗ dành người khác, vừa rồi nói ngọt như vậy, không nghi ngờ làm sao được?Vì vậy, đội trưởng Trịnh ở văn phòng đã bị đội trưởng Cố đánh giá một lúc, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt như dao nhìn anh ta.

Đội trưởng Trịnh hoang mang cho rằng Cố Trung Quốc không thỏa mãn được mong muốn, cuối cùng được đội trưởng Cố mời ra sân tập luyện.

.
 
Back
Top Bottom