Ngôn Tình Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 40: 40: Uống Sữa Bò


“Ngày hôm qua, sau khi con về huyện thành, Lệ Lệ đã mua và nấu đồ ăn ngon cho con, sáng nay sau khi ăn xong cơm sáng con còn đưa Lệ Lệ đi làm, nên lúc này con mới trở về được.

” Hàn Văn Hồng vừa cười vừa nói, cũng từ trên lưng của bà Hàn đem Nhị Bảo bế qua đây.

Nhị Bảo chơi đến cả người đều là bùn, hơn nữa đừng nhìn người còn nhỏ, nhưng là đã nhận biết được ba của cậu nhóc, rốt cuộc ba của cậu mỗi tháng đều sẽ trở về thăm bọn chúng, còn sẽ chơi cùng hai anh em.

Cho nên khi bị ba của của mình ôm qua khiến cậu nhóc thật sự vui vẻ, nhưng mà nhìn đến anh trai của cậu ngồi ở trên xe, cậu cũng a a vươn tay đi qua, cậu đây là cũng muốn lên xe ngồi.

Hàn Văn Hồng cũng đem cậu nhóc cho lên xe để đi cùng, đứa nhỏ này cảm thấy vui vẻ vô cùng, sờ nơi này chạm vào nơi kia.

“Mẹ, bên trong có cái túi đựng đồ mẹ đi xem đi, là Lệ Lệ bảo con mang về, em ấy còn mua cho mẹ một bộ quần áo cùng một đôi giày.

” Hàn Văn Hồng nói với mẹ của mình.

Mẹ Hàn nghe vậy thì cả mặt đều là tươi cười, tuy nhiên ngoài miệng lại nói: “ mẹ đâu có dịp để dùng mấy thứ này? Mẹ lại không phải không có quần áo mặc, Lệ Lệ hoang phí khoản tiền này làm gì, còn mua cho mẹ quần áo mới và giày mới?”Tuy nói vậy nhưng người đã bước đi nhanh như bay vào nhà xem túi.

Lúc này, bà vừa thấy đồ liền chịu không được mà từ trong phòng gọi với con trai đang ở ngoài.

Hàn Văn Hồng cũng ôm hai anh em xuống dưới đất, sau khi khóa xe đạp rồi mới mang theo hai đứa nhỏ vào nhà.

Mẹ Hàn không khỏi nói: “Sao mang theo nhiều đồ trở về như vậy?” Túi đồ cho bà có giày, quần áo, còn có đường đỏ này đó thì thôi, còn mang theo thêm thịt khô và lạp xưởng?“Không phải con mang, đều là Lệ Lệ đóng gói rồi bảo con mang về biếu ba mẹ, cô ấy còn nói con trở về đón mẹ cùng Đại Bảo và Nhị Bảo qua ở, còn thịt khô và lạp xưởng các loại đó để dành cho ba ăn, nhắc lúc chị dâu nấu cơm thì chưng cho ba ăn một chút, túi đường đỏ này chính là đưa cho chị dâu.

” Hàn Văn Hồng nói.

Mẹ Hàn kích động đến quá mức, cặp vợ chồng hiếu thuận nhất là con trai út và vợ của nó, lúc này muốn đón bà vào thành hưởng phúc đó.

“Đồ vật mẹ đều nhận đây, chờ sau khi mẹ thu xếp xong thì còn chút việc muốn đi tìm bác gái Trần của con để nói chuyện, con pha cho Đại Bảo, Nhị Bảo một đứa một ly sữa bột.

” Mẹ Hàn đem chiếc chìa khóa quý giá nhất nhét vào trong tay đứa con trai út, bà liền cầm quần áo mới cùng giày mới của mình đi ra cửa.

Hàn Văn Hồng cười tươi, nhưng mà cũng mặc kệ mẹ của mình đi.

“Ba, con rất muốn uống sữa bột!” Hàn Đại Bảo nói với cha mình.

Hàn Nhị Bảo cũng biết sữa bột là gì, lập tức nhìn lại về phía ba của cậu nhóc, hiển nhiên c* cậu cũng thích uống sữa bò.

“Sữa bột nào?” Hàn Văn Hồng mở ngăn tủ ra, không rõ lí do hỏi.

“Lần trước, mẹ về đã mang sữa về cho chúng con uống, vô cùng ngon đó!” Hàn Đại Bảo nói.

Hàn Văn Hồng kinh ngạc: "Lần trước mẹ con đã mang sữa về sao?”“Tất nhiên rồi, lần trước mẹ của con còn mang theo thịt, một miếng thịt to, chiên được rất nhiều mỡ, tóp mỡ thật sự ăn rất ngon!” Hàn Đại Bảo dùng sức gật đầu.

Hàn Văn Hồng giật mình lúc sau lại cảm thoải mái, đúng là vợ của anh muốn sống hạnh phúc với anh, giống như đêm qua vậy, cô ấy rất thẹn thùng nhưng lại làm cho anh say mê, dáng vẻ kia thật là làm cho anh hận không thể đem sinh mệnh đều cho cô.

"Ba, có phải mẹ vô cùng nhớ con đúng không?” Hàn Đại Bảo hỏi.

Hàn Văn Hồng cười mở khóa: “Đúng vậy.

”“Qua hôm nay là chúng ta có thể nhìn thấy nhau rồi!” Hàn Đại Bảo cũng thực sự vừa lòng, mẹ của cậu nhớ cậu, điều này khiến cậu thật sự rất vui vẻ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 41: 41: Khoe Quà Con Dâu Mua


Hàn Nhị Bảo còn nhỏ, mặc kệ chuyện này đó, cậu liền tỏ vẻ muốn uống sữa bò.

Hàn Văn Hồng đã mở ngăn tủ ra, bên trong có không ít đồ vật, ví dụ như bình mỡ đang đặt ở trong tủ kia, hiện tại đã dùng còn dư lại nửa bình.

Còn có các bịch đường đỏ khác linh tinh, Hàn Văn Hồng không quan tâm, anh liền cầm hộp sữa bột.

Nhưng Hàn Văn Hồng không biết pha như thế nào, vẫn là Hàn Đại Bảo hướng dẫn ba mình làm.

"Nước phải nóng bao nhiêu? Nước sôi đã được chưa?”“Không được, mẹ nói phải dùng nước ấm có thể uống, ba rót một chút nước lạnh đổ vào, nếm thử một ngụm, nước có thể uống mới pha sữa!” Hàn Đại Bảo nói.

“Ba, ba bỏ thiếu rồi, phải bỏ năm muỗng bột!” không được bao lâu Hàn Đại Bảo lại nói.

Hàn Văn Hồng nói: “Không ít rồi nhỉ?”“Thiếu rồi ba, mẹ dặn dò bà nội, mỗi một lần phải bỏ năm muỗng bột, nước nhiều như vậy, đến chỗ này, mỗi lần bà nội liền pha cho bọn con năm muỗng bột, em trai còn nhỏ thì không cần đủ nhưng cũng phải pha bốn muỗng bột!” Hàn Đại Bảo nói, cậu đã biết đếm, có thể đếm từ một tới mười!Hàn Văn Hồng liền cho hai cậu pha sữa bột, dùng nước ấm pha cho mỗi người một ly.

Hàn Đại Bảo tự mình nâng cái ly uống, Hàn Nhị Bảo còn cần phải đút cho, Hàn Văn Hồng cầm cái muỗng mà đút cho con trai út từng thìa một, cậu nhóc ngoan ngoãn thật sự, uống từng ngụm từng ngụm, trông rất là vui vẻ.

“Lúc này mới gọi là ba ruột” Hàn Đại Bảo uống một ngụm to sữa bò, khen ngợi nói.

Hàn Văn Hồng cười nhìn con trai cả của mình: “ Bây giờ mới bắt đầu cảm khái?”“Ba, người cũng uống một ngụm đi.

” Hàn Đại Bảo nâng cái ly sữa của mình lên miệng của ba.

Hàn Văn Hồng cười uống một ngụm, đôi mắt của Hàn Đại Bảo lóe sáng nhìn ba của mình : “Ba, uống ngon chứ?”“Uống ngon.

” Hàn Văn Hồng cười gật đầu.

Lúc này, Hàn Nhị Bảo cũng đưa cái thìa của mình đẩy ra, Hàn Văn Hồng thấy vậy cười: “Nhị Bảo cũng muốn ba uống à?”Hàn Nhị Bảo gật đầu.

Hàn Văn Hồng liền cười uống vào, sau đó khen: “Uống ngon thật.

”Hàn Nhị Bảo nhìn ba của chính mình cười, há mồm chờ ba của cậu bón.

“Bà nội của con nói sữa bột này rất đắt tiền, nhưng mà mẹ vẫn bỏ ra để mua cho chúng con.

” Hàn Đại Bảo uống sữa bò một cách hạnh phúc mà nói, ai nói mẹ của bọn họ không thích bọn họ? Mẹ của bọn họ rất thích bọn họ thì có, loại sữa bột mắc như vậy mà vẫn bỏ tiền ra để mua cho bọn cậu uống, nhà người khác đều không có kìa!Tâm trạng của Hàn Văn Hồng cũng rất vui vẻ, sau khi vợ biết cách chăm sóc gia đình khiến anh cảm thấy bản thân mình ngày càng nhớ thương vợ nhiều hơn? Lúc này anh mới tách ra khỏi vợ mình được một lát mà đã nhớ cô đến vậy, cũng may sau đêm nay đã có thể trở về gặp được cô rồi.

Lại nói Mẹ Hàn, cầm đồ của vợ con trai út đưa cho bà để mang ra khoe với mọi người.

Bác gái Trần nói: “Văn Hồng không phải đã trở về hay sao, đã ăn cơm xong chưa, làm cho cháu nó một chút đồ ăn để ăn đi, tại sao bà còn đi ra đây làm gì?”.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 42: 42: Khịa Nhau


“Nó đã ăn rồi, Lệ Lệ chăm sóc Văn Hồng rất tốt, lúc nào nó đói thì tôi lại nấu cơm cho nó sau.

” Mẹ Hàn đưa quần áo và giày mới ra, oán giận mà nói: “Các bà nhìn xem, Lệ Lệ cũng thật là, còn mua riêng quần áo và giày mới cho tôi, khi nào tôi cần dùng đồ đắt tiền như vậy chứ ? Cái này vừa nhìn qua là biết rất đắt tiền, người nông dân như chúng ta đâu có dịp nào cần mặc đồ mới chứ?”Nhóm người vừa nhìn thấy đã vô cùng hâm mộ, không nghĩ tới vợ của Văn Hồng còn mua sắm cho Bà Hàn - một bà mẹ chồng ở nông thôn quần áo và giày mới ?!“Trời ơi, chất liệu này vừa nhìn là biết chất liệu tốt.

” Bác gái Trần là người thứ nhất khen ngợi.

“Đúng vậy, nhìn kiểu dáng này xem, ở nông thôn chúng ta không thể có được, đây là đồ người thành phố mới mặc đúng không ?” Lần trước, cô mua cho mẹ Hàn túi đường đỏ cũng được các bác các bà nói đến.

“Còn có đôi giày này, lần trước tôi đi khu mua sắm thì có thấy đôi giày này, một đôi giày thôi mà phải mất đến hai đồng tiền đó!”“Hai đồng tiền một đôi giày? Phải bàn chân quý giá như thế nào mới có thể đi được đôi giày đắt như thế chứ ?”Cả nhóm người, bà một lời tôi một chữ khen ngợi khiến mẹ Hàn vui vẻ quá mức, đồng thời hốc mắt bà còn có chút đỏ lên, còn xúc động muốn khóc.

“Ôi trời, chị Quế Hoa, sao chị lại khóc vậy?” Bác gái Trần nhanh chóng hỏi.

“Không có việc gì, chỉ là tôi suy nghĩ một chút, đời này của tôi trừ ngày đám cưới của mình mới được mặc một bộ quần áo mới, trôi qua nhiều năm như vậy, cho đến tận bây giờ thì bộ quần áo mới đầu tiên này vẫn là Lệ Lệ mua cho tôi, đứa nhỏ Lệ Lệ này, sao nó lại hiếu thuận như vậy chứ? Khi nào thì bà già này mới cần mặc bộ quần áo mới và giày mới này chứ, một đôi giày này cần dùng đến hai đồng tiền, từ khi nào mà đôi chân thối này của tôi lại quý giá như vậy? Còn có bộ quần áo này, khẳng định cũng rất đắt, giờ cộng lại cả trước kia và hiện tại không biết đã dùng đến bao nhiêu tiền trên người của tôi rồi.

” Mẹ Hàn lâu nước mắt ở khóe mắt.

Trong nhóm mấy bác gái khác cũng cảm khái vô cùng, các bà cũng không phải cũng là như vậy sao? Đám cưới này đó có thể mặc một bộ đồ mới đều coi như là tốt, cũng có người cả đời cũng chưa mặc qua một bộ quần áo mới nào đâu.

“Giờ này muốn nói về người có phúc ấy hả, vẫn là Quế Hoa có phúc nhất!”“Đúng vậy, vợ của Văn Hồng này cưới khéo quá, đối với bà mẹ chồng là bà cũng chịu bỏ tiền được, không có cưới sai!”“Vợ của Văn Hồng có bề ngoài xinh đẹp, vừa có văn hóa lại có công tác, đặc biệt còn rất hiếu thuận, phúc khí của chị Quế Hoa còn có về sau đó!”Mọi người đều thực hâm mộ, Nhưng mà cũng có người không hợp với mẹ Hàn, lúc này liền nói: “Cái này chắc không phải là Văn Hồng mua về cho bà rồi lừa bà nên nói là vợ cậu ta mua cho bà, để cho vợ cậu ta mặt mũi?”Mẹ Hàn cũng không tức giận, còn đi theo gật đầu nói: “ Bà nói không sai, lần trước Lệ Lệ mang trở về khối thịt mỡ lớn kia cũng là Văn Hồng mua cho bảo nó lấy về cho tôi.

”Lão thái thái ghen ghét này bị nghẹn trong tức khắc.

Lần trước nhà bà Hàn chiên mỡ heo, mùi hương kia bay qua hơn phân nửa thôn, bởi vì miếng thịt mỡ lớn này, lúc sau mỗi một bữa cơm xào rau thì bà đều bỏ mỡ heo, thật sự là quá xa xỉ!Nhưng khi đó Hàn Văn Hồng ở bên ngoài lái xe thì làm gì có lúc nào rảnh để mua thịt heo mang về chứ?“Vậy khi nào vợ thằng Văn Hồng đón bà vào thành hưởng phúc nhỉ?” bà lão Này tức khắc nhớ tới cái này.

Bà Hàn xưa vẫy tay nói : “Hưởng phúc cái gì chứ? Lúc nào Lệ Lệ cần dùng đến sự giúp đỡ của tôi, tôi liền đi vào hỗ trợ cho, rốt cuộc nó muốn đi làm, tôi là người làm mẹ chồng có thể giúp cho nó bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu thôi.

”"Vậy là không vào thành?” Lúc này lão thái thái giống như thắng một ván, hừ cười.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 43: 43: Tấm Lòng Của Con Dâu


Mẹ Hàn liếc mắt nhìn chị em dâu họ có quan hệ không tốt với nhà mình này một cái: “Lỗ tai của bà không được tốt, không sử dụng được, không nghe được hay sao? Tôi vừa mới nói xong, Lệ Lệ có việc nhờ tôi giúp đỡ, tôi phải vào thành hỗ trợ cho nó!”“Có ý gì đây?” Lão thái thái này là bác dâu bảy của Hàn Văn Hồng, bà sửng sốt một chút.

Bác dâu Trần và mấy người khác cũng đã nghe ra ý trong lời nói của bà Hàn thì vội nói: “Quế Hoa, ý bà là sẽ vào thành ở đúng không?”Mẹ Hàn cười nói: “ Thằng Bảy nói với tôi, để tôi sắp xếp một chút đồ, hôn nay sẽ theo nó vào thành để sống, về sau cũng sẽ ở trong thành, nhưng chờ đến lúc bọn nó rảnh rồi thì hẳn tôi sẽ trở về quê nhà sinh sống thôi.

”Mọi người đều kinh ngạc lại tò mò, thật sự đúng là muốn vào thành ở?“Nói nhanh lên, có việc gì vậy?” cả nhóm vội vàng hỏi nói.

“Lệ Lệ nhớ Đại Bảo và Nhị Bảo, muốn đưa hai anh em bọn nó đón vào thành để ở bên cạnh con bé, nhưng Văn Hồng thường xuyên phải rời xa nhà để đi lái xe, Lệ Lệ còn phải đi làm, cho nên mới để tôi vào thành chăm sóc cho hai anh em chúng nó.

”Tin tức này đã bị truyền tới chị dâu sáu Hàn bên này, hôm nay, chị dâu sáu Hàn lại cảm thấy không thoải mái nên không bắt đầu làm việc.

Chị dâu bên hàng xong chuyền lời tỏ vẻ rất hâm mộ nói: “Bà mẹ chồng này của cô đúng là được vào thành hưởng phúc rồi.

”Chị dâu sáu Hàn nghe xong lại nói: "Lúc nào có chuyện này được? Đi ở trong thành không cần tiền đề tiêu à? Đại Bảo Nhị Bảo để trong đội không phải khá tốt? Đi trong thành cái gì đều phải mua bằng tiền”.

Mấu chốt là, mẹ chồng đi vào trong thành ở, vậy ba chồng phải làm sao? Còn không phải bốn nhà bọn họ ở quê sẽ phải thay phiên nhau nuôi ông cụ ăn ở hay sao? Cô ta không muốn như vậy.

“Tiêu tiền hay không, chuyện này mà đúng cũng không phải tiêu tiền của cô” chị dâu hàng xóm nói.

“Không phải chị em dâu một đời sao, tôi nói, kiếm được ít tiền không dễ dàng, cũng không thể tiêu tiền như vậy !”Nhưng mà chuyện này cũng được mấy người phụ nữ khác có nhắc tới, mẹ Hàn liền trở về hỏi con trai.

Hàn Văn Hồng đã cho hai đứa con trai uống sữa xong, nghe vậy nói: “Lệ Lệ nói Đại Bảo phải đi nhà trẻ để học hành, Nhị Bảo còn nhỏ, cho nên nhà con mới mời mẹ qua đó hỗ trợ trông nom, nhưng mà chủ yếu là Lệ Lệ nhớ Đại Bảo và Nhị Bảo, muốn bọn chúng ở bên cạnh mình, còn về tiền thì mẹ không cần phải lo lắng.

”Không tính đến tiền của vợ anh bên kia, chỉ tính riêng tiền của anh bên này cũng đã được năm sáu trăm đồng tiền để tiết kiệm, về sau Lệ Lệ cũng sẽ tính toán sinh hoạt hợp lý, tương lai điều kiện trong nhà sẽ ngày càng dư giả hơn.

“Nếu mẹ ở quê chăm sóc Đại Bảo và Nhị Bảo, thì còn có thể đi làm việc được, nhiều ít cũng kiếm được một chút công điểm, nhưng nếu mẹ vào thành sống thì tất cả đều phải trông cậy vào con và Lệ Lệ kiếm tiền nuôi bà già này.

” Mẹ Hàn chần chờ nói.

Tất nhiên là vào thành ở thì vẫn sẽ vào thành ở, đời này bà cũng chưa có cơ hội ở trong thành, cho nên bà cũng rất mong chờ vào tương lai sắp tới, nhưng mà bà cũng có điều lo ngại trong lòng.

Nói đến vấn đề này, Hàn Văn Hồng cười nói: “Mẹ à, người đừng lo lắng, Lệ Lệ đã nói với con rồi, mẹ và ba con đều đã lớn tuổi rồi, nếu cứ làm như vậy cũng không được, bằng không chờ năm nay làm xong vụ mùa, về sau để cho ba con nghỉ ngơi không làm nữa? Mấy anh em chúng con bàn bạc với nhau một chút, chúng con cũng không đến mức không nuôi nổi ba mẹ.

”Mẹ Hàn nghe xong lời này giống như đang được rót mật vào trong lòng: “Lệ Lệ có lòng rồi, nhưng mà ba con vẫn còn làm được mà, hiện tại cũng mới 58 tuổi, làm đến 60 tuổi lại nói cũng không muộn.

”.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 44: 44: Chuyện Trong Nhà


Đến trưa, ông Hàn đi làm về, tất nhiên cũng thấy được chiếc xe tải lớn, đã biết đứa con trai út nhà mình trở về.

Quả nhiên đi vào sân đã nhìn thấy con trai út.

Hàn Văn hồng cười gọi: "Cha.

""Về từ khi nào vậy?" Ông Hàn nhìn thấy con trai út, tâm tình cũng tốt hơn.

"Ngày hôm qua con về thị trấn, sáng nay con chở Lệ Lệ đi làm rồi cũng chạy về đây luôn.

" Hàn Văn Hồng nói.

Bà Hàn nói với ông Hàn: "Ông nó, mau đi rửa mặt đi còn chuẩn bị ăn cơm!"Nhắc đến ăn cơm, bụng của ông Hàn cũng đói, đi qua rửa mặt, rửa tay, Hàn Đại Bảo chạy đi lấy khăn cho ông nội: "Ông nội, sau khi cháu ăn cơm trưa xong cũng sẽ vào thành phố, rất lâu mới có thể trở về thăm ông nội, ông nội có nhớ cháu không?"Ông Hàn cười: "Tất nhiên ông nội nhớ cháu rồi.

"Hàn Đại Bảo hài lòng: "Cháu sẽ trở về thăm ông nội!"Bà Hàn đã dọn đồ ăn lên, một nồi cơm gạo cùng đậu, và một dĩa thịt xào đậu thật lớn.

Có thể ăn như vậy, là bởi vì con trai út Hàn Văn Hồng đã trở về, bà Hàn chắc chắn sẽ làm những món tốt nhất, cũng không hề tiếc.

"Ông nó, ông đoán xem thịt này là ai mang về?" Bà Hàn đút một ít cơm cho Nhị Bảo, cười hỏi.

Ông Hàn nói: "Thằng bảy à?""Sai rồi, đây là Lệ Lệ kêu thằng bảy mang về đây đó, đặc biệt dành cho ông ăn.

" Bà Hàn nói.

Ông Hàn gật đầu: "Vợ của thằng bảy thật có lòng.

""Mẹ ăn cơm đi, để con đút cho Nhị Bảo.

" Hàn Văn Hồng nhận lấy.

Bà Hàn cũng để cho anh đút, cúi đầu gắp một miếng thịt khô cho Đại Bảo, rồi tiếp tục nói với ông Hàn: "Ông nó này, ăn xong cơm trưa tôi cũng thu dọn một chút, tôi sẽ cùng thằng bảy vào trong thành phố, sau này chỉ có mình ông ở đây, khi nào ăn cơm thì đem lương thực qua cho con dâu cả, ăn cơm cùng gia đình thằng cả nhé.

"Ông Hàn ngạc nhiên một chút: "Bà muốn vào thành phố sao?""Đúng vậy, tôi phải đi cùng Văn Hồng vào thành phố, Lệ Lệ muốn đưa Đại Bảo và Nhị Bảo về ở cạnh, chỉ có điều con dâu còn phải đi làm cho nên tôi vào trong thành phố để trông chừng Đại Bảo và Nhị Bảo cho Lệ Lệ, nên không ở đội sản xuất cũng như không ở đây nữa.

" Bà Hàn rất vui vẻ.

Ông Hàn nhìn về phía con trai út: "Thằng bảy, đây là ý của Lệ Lệ sao?""Dạ là ý của Lệ Lệ ạ.

" Hàn Văn Hồng vuốt cằm.

"Vậy thì đi đi, bà đi giúp Đại Bảo và Nhị Bảo đi, tôi đến nhà thằng cả ăn cũng được.

" Ông Hàn không ý kiến.

"Chuyện này phải gọi thằng cả qua nói sau, để tôi đi gọi thằng cả đến, thịt khô cùng lạp xưởng do Lệ Lệ đưa đến đều để cho ông ăn.

" Bà Hàn nói.

Ông Hàn hỏi: "Mâm này còn chưa xào hết, mà trong phòng vẫn còn sao?""Tất nhiên là còn, Lệ Lệ đã đưa đến cho ông không ít, thịt khô tôi mới vừa hấp một ít, trong nhà vẫn còn vài miếng, còn lạp xưởng nữa, tôi thấy tất cả đều làm bằng thịt ngon, gần một cân chắc đủ để ông ăn rồi.

" Bà Hàn nói.

Ông Hàn cũng rất hài lòng: "Sao phung phí như vậy? Tôi ăn gì mà chẳng được, sau này nói với Lệ Lệ đừng mua nữa, trong thành kiếm tiền cũng không dễ gì.

"Bà Hàn liếc nhìn ông ấy: "Vậy Lệ Lệ không mua cho ông nữa ông cũng đừng có trách, cho ông thì ông cứ ăn nói tới lui làm gì, trong đầu Lệ Lệ không biết tính sao? Với lại con bé cũng hiếu thảo với ông, nếu không sao có thể bỏ nhiều tiền như vậy được? Nhà thằng cả, nhà thằng hai, cả nhà thằng ba, và nhà thằng tư, chúng ta ăn được hạt gạo nào của tụi nó sao? Chúng ta đều hưởng phúc từ Lệ Lệ, con bé không chỉ mua cho ông nhiều thịt, mà nó còn mua quần áo cùng giày mới cho tôi , Lệ Lệ là đã xem chúng ta như cha mẹ ruột mà hiếu thảo.

"Ông Hàn ngạc nhiên: "Còn mua quần áo và giày mới cho bà?""Đúng vậy, ông là lão già xấu xa, bộ đồ mới thứ hai trong cuộc đời của tôi còn phải do vợ của con trai út mua cho, ông không thấy xấu hổ sao.

" Bà Hàn lẩm bẩm.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 45: 45: Không Lãng Mạn


"Tôi còn có tiền để mua sao? Từ lúc chúng ta kết hôn, chẳng phải tiền của tôi đều do bà lấy hết sao, bà muốn có quần áo mới sao không tự mình tích cóp phiếu vải mà mua?"Bà Hàn cũng không muốn đôi co với ông, ông cụ không có lãng mạn chút nào, nghĩ vậy nên chỉ nói chuyện với con trai út: "Thằng bảy này, con cũng không được học theo cha con nghe không? Một tháng con mới trở về một hai ngày, nên dẫn Lệ Lệ đi xem phim và mua nhiều thứ khác, nhìn xem có gì đẹp không, lén mua tặng cho Lệ Lệ để Lệ Lệ bất ngờ, con bé sẽ rất vui.

"Hàn Văn Hồng học được bài học: "Dạ con biết rồi mẹ.

"Bà Hàn rất hài lòng.

Hàn Đại Bảo buông đũa xuống: "Ông nội, bà nội, cha, con đã ăn no rồi ạ.

" Rất rất no luôn, thịt khô thì ăn cực kỳ ngon, đậu xào thịt khô cũng rất ngon, thằng bé ăn đến no căng!"Đại Bảo, con đi gọi bác cả đến đây, nói với bác cả bà nội tìm bác cả có việc".

Bà Hàn nói.

Hàn Đại Bảo đi đến tìm bác cả Hàn Văn Đạt, mọi người trong nhà Hàn Văn Đạt đang ăn cơm.

"Đại Bảo đến à, đã ăn cơm chưa? Có muốn ăn với bác không?" Hàn Văn Đạt cười nói.

"Dạ bác cả, cháu ăn rồi ạ, bà nội bảo cháu đến gọi bác cả qua bên nhà, bà nội có chuyện tìm bác.

" Hàn Đại Bảo nói.

"Được, chờ bác cả ăn xong sẽ qua.

" Hàn Văn Đạt gật đầu nói.

Chị dâu cả nhà họ Hàn năm nay đã bốn mươi tuổi, vì quanh năm làm việc, lại còn đã là bà ngoại nên trông chị ấy hiển nhiên không còn trẻ.

Hôm nay là ngày đầu làm việc của chị dâu cả nhà họ Hàn, chỉ có điều sau khi cô ta về nhà cũng có nghe vài người nói chú út đã trở về, hơn nữa lúc này dường như còn muốn dẫn mẹ chồng cùng hai đứa nhỏ vào trong thành phố, vậy chẳng phải chỉ còn mỗi một mình cha chồng ở đây sao?Sống một mình còn phải tự mình nấu cơm thì không thể được, với lại cũng không phải không có con trai khác, có mấy đứa con trai sống trong đội sản xuất, làm như vậy sẽ khiến mấy đứa con trai bị nói xấu.

Hơn nữa, chồng của cô ta còn là con trai cả, mẹ chồng vào thành phố thì cha chồng chắc chắn muốn đến bên này ăn, thân là con trai cả không thể nào tránh được.

Chỉ có điều, chị dâu cả nhà họ Hàn cũng muốn cha chồng đến nhà khác ăn, dù sao hầu hạ cha chồng cũng không phải chuyện dễ dàng, có thế nào cũng không thể để cha chồng ăn giống bọn họ.

Hàn Đại Bảo cũng không biết suy nghĩ của người lớn, thằng bé chỉ nói lời tạm biệt với anh họ.

Chỉ có điều, Hàn Thủ Quốc đã hai mươi tuổi, Hàn Thủ Gia cũng đã mười bảy tuổi, nên cả hai đối với Hàn Đại Bảo cũng không có gì để nói, nhưng với Hàn Thủ Binh mười ba tuổi ngày thường vẫn luôn chăm sóc cho Hàn Đại Bảo thì khác.

Chẳng hạn như sọt cỏ của Hàn Đại Bảo là do chính Hàn Thủ Binh đan.

"Anh Thủ Binh, em sẽ vào thành phố, sau này anh có nhớ đến em không?" Hàn Đại Bảo hỏi.

"Có chứ, vậy sau này em có về đây nữa không?" Hàn Thủ Binh lùa một ngụm cơm nói.

"Anh nhớ em là tốt rồi.

" Hàn Đại Bảo hài lòng gật đầu: "Em chắc chắn sẽ còn quay về, em nhớ ông nội nên sẽ về thăm ông nội.

"Hàn Thủ Binh: "Anh còn chưa từng được vào trong thành phố đâu, thành phố có dáng vẻ như thế nào?""Đều là nhà lớn, cũng có rất nhiều đồ ăn ngon!" Hàn Đại Bảo suy nghĩ một chút.

Hàn Thủ Binh rất hâm mộ: "Anh nghe nói, mỗi ngày người thành phố đều có thịt ăn?""Đúng!" Hàn Đại Bảo gật đầu, còn xoa bụng mình: "Mẹ em gửi thịt khô về đây, trưa nay bà nội xào thịt với đậu thơm vô cùng, em ăn đến no căng!"Hàn Thủ Binh thèm muốn chết.

Bác cả Hàn Văn Đạt cũng đã ăn xong, chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi đi đã bị chị dâu cả nhà họ Hàn gọi vào trong nhà.

"Anh có biết mẹ gọi anh qua bên đó là chuyện gì không?" Chị dâu cả nhà họ Hàn hỏi.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 46: 46: Anh Cả Xấu Hổ


"Chắc có lẽ là chuyện để cha qua bên này ăn cơm?" Hàn Văn Đạt cũng đã cân nhắc, nhưng anh cũng cảm thấy đây là điều nên làm, không sao cả vì anh là con trai cả mà.

Chị dâu cả nhà họ Hàn cũng không ý kiến, nhưng cũng không thể ăn chỗ này suốt: "Em cảm thấy để cha ăn lần lượt từng nhà sẽ tốt hơn, như vậy cũng công bằng, anh thấy sao?""Chỉ có đến đây ăn một bữa cơm mà, cha chắc chắn cũng sẽ mang lương thực đến đây, cần gì thay luân phiên để ăn?" Hàn Văn Đạt liếc mắt nhìn cô ta một cái, phớt lờ không để ý đến cô ta mà rời đi.

Chị dâu cả nhà họ Hàn bị anh làm tức giận nhưng cũng không nói gì, ai bảo cô là vợ của con trai cả chứ?Hàn Đại Bảo nhìn thấy bác cả đã đi qua bên kia, thằng bé cũng vẫy tay với anh Thủ Binh, đi cùng bác cả về bên đây.

Thằng bé còn đưa tay cho bác cả, muốn bác cả nắm lấy tay mình: "Bác cả, cháu cùng Nhị Bảo vào thành phố, sau này bác có nhớ tụi cháu không?""Nhớ chứ, sau này cháu có thời gian phải trở về thăm bác cả nha.

" Hàn Văn Đạt cười nói.

"Dạ.

" Hàn Đại Bảo rất hài lòng.

Sắp về đến nhà, thằng bé liền rút tay ra: "Bác cả đi trước đi ạ, cháu muốn đi tìm đám Thạch Đầu để nói lời tạm biệt!""Đi đi.

" Hàn Văn Đạt gật đầu, cũng đi vào sân.

Bên này cũng ăn xong rồi, ông Hàn còn đang ngồi trong sân chơi châu chấu với Nhị Bảo, mẹ Hàn thì đang thu dọn một số đồ dùng, Hàn Văn Hồng đang rửa chén đũa, nhìn thấy anh cả đến vội gọi: "Anh cả.

""Em bảy.

"Hàn Văn Đạt cùng với em trai thứ bảy Hàn Văn Hồng này kém nhau mười sáu tuổi, vào lúc Hàn Văn Hồng hai mươi ba tuổi, anh cả Hàn Văn Đạt cũng đã kết hôn.

Cho nên cháu gái cả Hàn Thủ Ngọc so với chú bảy Hàn Văn Hồng này cũng chỉ nhỏ hơn ba tuổi mà thôi.

Nói chuyện một lúc, Hàn Văn Đạt lúc nói mới hỏi cha Hàn: "Cha, mẹ muốn vào thành phố cùng em bảy sao?"Ông Hàn gật đầu: "Muốn vào thành phố.

""Thằng cả, con vào đây đi.

" Bà Hàn ở trong phòng gọi.

Hàn Văn Đạt cũng vào trong nhà, bà Hàn đã thu dọn thành một túi, bà cũng không theo nhiều đồ lắm, chỉ có dép, quần áo cùng vớ, còn có những vật dụng hàng ngày, hiện tại cũng đã xếp gần xong.

Nhìn thấy con trai cả đi vào, bà Hàn cũng nói: "Mẹ muốn vào trong thành phố ở, trong khoảng thời gian ngắn quay về là không thể, cho nên mẹ muốn để cha con mang lương thực qua nhà con ăn, con thấy có được không?""Được mà mẹ.

" Hàn Văn Đại gật đầu.

"Vợ con sẽ không có ý kiến gì chứ?" Bà Hàn nhìn anh.

Hàn Văn Đạt tất nhiên sẽ không nói gì: "Mẹ nói gì vậy, vợ của con làm sao có ý kiến gì.

"Bà Hàn lúc này như chưa nói gì: "Chính vì con là con trai cả, nên chuyện tốt này mới dành cho con, nếu không mẹ sẽ nói để cha con qua nhà thằng hai ăn, nhưng như vậy thì để mặt mũi của người là anh cả như con ở đâu?"Hàn Văn Đạt cười nói: "Vẫn là mẹ luôn suy nghĩ cho con.

"Bà Hàn mở nắp giỏ lên, bên trong có thịt khô và lạp xưởng, còn có nửa hủ mỡ lợn cùng một bao đường nâu.

"Mẹ cái này là?" Hàn Văn Đạt ngạc nhiên một chút.

"Tất cả những thứ này đều do Lệ Lệ hiếu thảo với cha con, không chỉ mua mà con kêu thằng bảy mang về đây, để thường ngày vợ con nấu cơm liền hấp cho cha một chút để cha ăn.

" Bà Hàn nói.

Hàn Văn Đạt vội hỏi: "Sao có thể như vậy được? Cha qua bên chỗ tụi con, tụi con chắc chắn sẽ không đối xử tệ với cha.

""Mấy đứa không đối xử tệ với cha, vậy cha sẽ luôn được ăn thịt sao?" Bà Hàn nhìn anh một cái.

Hàn Văn Đạt nghẹn họng, xấu hổ.

"Lệ Lệ còn mua một bộ quần áo mới cùng một đôi giày mới cho mẹ.

" Bà Hàn nói thêm.

Hàn Văn Đạt càng thêm xấu hổ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 47: 47: Lý Do Được Thiên Vị


Bà Hàn nói những lời này cũng không có ý gì khác, chỉ là nói cho con trai cả biết, đừng tưởng rằng bà không biết mấy đứa con trai cùng con dâu nói xấu sau lưng bà, nói bà bất công.

Dù bà có bất công thật, nhưng bà cũng chưa từng đến nhà của các con mình đòi thứ này vật nọ, bà và chồng chỉ lấy đồ của chính mình, chẳng lẽ đồ của bà mà bà cũng không thể làm theo ý mình?Người nào càng được lòng bà thì bà sẽ thương hơn một chút, bà cũng không thấy mình sai chút nào.

Lúc này nhìn xem, trong số các con dâu, Lệ Lệ là con dâu vào sau cùng nhưng đã mua cho bà quần áo và giày mới, bà không thương cô hơn thì thương ai?Lúc này cũng khiến cho con trai cả nhìn thấy, bà bất công cũng có lý do mà, ai hiếu thảo với bà thì bà bất công với người, chẳng phải sao?Hàn Văn Đạt xấu hổ: "Mẹ, là do con vô dụng.

""Được rồi đừng nói những lời này nữa, thịt khô và lạp xưởng là để cho cha con ăn, nửa bình mỡ heo này cũng vậy.

" Bà Hàn có chút tiếc nuối.

Bà muốn đem vào trong thành phố ăn, nhưng mà con trai đã nói không cần, trong thành phố có.

Ngày hôm qua khi Hàn Văn Hồng cán bột đã thấy được, trong phòng có một bình dầu lạc lớn, không thiếu, không chỉ có dầu lạc còn có rất nhiều thứ khác, chẳng hạn như trứng.

Cho nên không cần mang vào, đỡ phải trên đường xóc nảy đổ ra ngoài.

"Còn phần bao đường nâu này, đây là Lệ Lệ mua nói đưa cho chị dâu, con đem về cho vợ mình đi sau này chăm sóc cho cha, thật ra cũng không cần mấy đứa chăm sóc gì nhiều, chính là giúp nấu cơm, giặt quần áo, chỉ cần như vậy là được.

""Mẹ, những chuyện này tụi con đều biết, chỉ là đường nâu này tụi con không cần đâu.

""Lấy về đó đi, để cho vợ con uống, thằng hai cũng không có nên đừng có ra ngoài nói gì.

" Bà Hàn xua tay.

Hàn Văn Đạt cũng không nói gì, cõng theo phần ăn một tháng của cha mình, tất nhiên còn có cái rổ chứa nhiều đồ khác, cũng được đưa trở về.

Chị dâu cả nhà họ Hàn vừa nhìn thấy thức ăn trong lòng đã thở dài, trách nhiệm này quả nhiên vẫn rơi xuống trên người cô ta, chỉ có điều khi nhìn thấy thịt khô và lạp xưởng, còn có nửa bình mỡ lợn, mọi người đều ngây ra.

"Sao! Sao lại cầm những thứ này về vậy?""Những thứ này đều do em bảy tặng cho cha, vào lúc nấu cơm thì làm mấy món ngon cho cha ăn.

" Hàn Văn Đạt nói.

Trong lòng chị dâu cả nhà họ Hàn vui mừng, tuy cho cha chồng ăn, nhưng nhà mình chắc chắn vẫn có thể hưởng ké một chút thịt.

"Thịt khô và lạp xưởng thì không nói, sao mẹ lại để anh đem bình mỡ heo về đây vậy? Mẹ không mang vào trong thành phố ăn sao?" Chị dâu cả nhà họ Hàn nói.

"Mẹ nói mẹ không mang theo, đưa về đây để xào rau cho cha ăn.

"Chị dâu cả nhà họ Hàn hỏi tiếp: "Vậy còn bao đường nâu?""Bao đường nâu này em lấy đi, vợ của em bảy kêu em bảy đem về cho em đó.

""Cho em sao?" Chị dâu cả nhà họ Hàn ngạc nhiên.

"Ừ.

".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 48: 48: Thay Đổi Sắc Mặt


Trong lòng chị dâu cả nhà họ Hàn lập tức hiểu ra, cười nói: "Lệ Lệ cũng khách khí quá, cha đến chỗ chúng ta ăn cơm cũng là điều hiển nhiên, cần gì đưa bao đường nâu đến cho em nữa? Một bao này là nửa cân hả?"Hàn Văn Đạt liếc vợ mình một cái, biết cô ta vui nhưng cũng không nói gì: "Sau này cha sẽ đến đây ăn cùng chúng ta.

""Cứ để cha đến đây ăn đi, nhà chúng ta là anh cả, mẹ vào thành phố thì cha tất nhiên phải đến nhà chúng ta ăn rồi.

" Chị dâu cả Hàn sửa lời cũng thật nhanh.

Hàn Văn Đạt thở dài, em bảy không hổ danh là người nhà thành phố, nhìn đi, chỉ với chút này đã khiến cho chị dâu không chút ý kiến nào nữa.

Chỉ có điều cũng không phải không có ý kiến nha.

Anh hai nhà họ Hàn, Hàn Văn Nhĩ đi đến đây, anh đã đến nhà của ông cụ trước rồi mới đi đến bên này: "Anh cả, hay là để cha đến mỗi nhà ăn đi? Cũng không cần phải ăn ở nhà lớn.

""Chú hai khách khí như vậy làm gì? Chẳng phải là cha đến nhà ăn cơm thôi sao, cứ để cha ăn cơm ở đây là được, ăn một bữa cơm còn phải chạy khắp nơi à? Việc này chú cũng không cần tranh cãi với chúng tôi.

" Hàn Văn Đạt còn chưa nói gì thì chị dâu cả nhà họ Hàn đã cười nói.

Hàn Văn Nhị cũng rất ngạc nhiên khi chị dâu cả Hàn không phản đối, ngược lại dáng vẻ còn rất thích.

Cho nên Hàn Văn Nhĩ cũng không nói gì: "Vậy để cha tắm rửa xong nói với cha mang đến nhà em, để vợ em giặt cho cha.

""Không cần, không cần, quần áo của cha chị cũng giặt luôn cho, cần gì phải đem qua bên đó? Chú hai đừng lo mấy chuyện này.

" Chị dâu cả nhà họ Hàn rất nhiệt tình.

Hàn Văn Nhĩ nhìn chị dâu cả nhà họ Hàn không ý kiến gì, lúc này mới về nhà nói với vợ của mình.

Chị dâu thứ hai nhà họ Hàn có chút hâm mộ: "Xem ra mẹ đã cho chị cả không ít đồ.

" Nếu không làm sao chị cả có thể vui vẻ đến như vậy?Mặc dù có chút hâm mộ, nhưng trong lòng của chị dâu hai nhà họ Hàn cũng biết, dù sao cha chồng qua nhà anh cả ăn cơm cũng là chuyện rất bình thường.

Thế nhưng chị dâu thứ ba nhà họ Hàn vừa nghe, thì thật sự đã không ngồi yên.

"Anh nói xem có phải mẹ anh đã đưa cho chị cả thứ gì tốt không? Em nghe nói khi anh cả trở về, không chỉ mang theo lương thực còn cầm theo một cái rổ, trong rổ đó chắc chắn có những thứ rất tốt!"Hàn Văn Sơn đang suy nghĩ về những quân bài mà anh đã thua đêm qua, anh nghi ngờ ông ba Trần kia chơi ăn gian, nên ngoài miệng chỉ có thể đáp qua loa: "Có thứ gì tốt chứ?""Em dâu thứ bảy thì chắc chắn sẽ không cho thứ gì tốt, nhưng thằng bảy thì có thể, để cha qua nhà anh cả ăn, làm gì có chuyện em ấy không đưa vài thứ qua cho chị cả?" Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn nói.

Hàn Văn Sơn ngáp một cáp: "Vậy thì có lợi cho chị cả, liên quan gì tới chúng ta?".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 49: 49: Tưởng Hiếu Thảo


Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn không hài lòng đẩy anh một cái: "Cha ở cùng chúng ta, lúc này cha muốn ăn cơm, chẳng phải sẽ thay đổi lần lượt đến nhà chúng ta ăn sao?""Anh thì xem như vứt đi, cho dù cha có qua đây ăn, mẹ cũng sẽ không vui, nhà chúng ta và nhà em sáu có cái gì tốt để cha ăn? Mẹ chắc chắn sẽ để cha qua nhà anh cả và anh hai ăn.

"Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn bắt đầu oán trách: "Còn không phải do anh mê đánh bài, tiền của chúng ta đều bị anh thua hết, nghèo đến nỗi chuột còn không thèm mò đến, chả trách mẹ cũng không để cha đến đây ăn!""Thôi đi, anh đánh bài có bao nhiêu tiền, tiền đều do anh ăn uống tiết kiệm mới có được.

" Hàn Văn Sơn tức giận.

"Đó là do anh không có bản lĩnh, nếu anh có bản lĩnh như thằng bảy thì chúng ta có thể nghèo đến như vậy sao, và có thể bị mẹ xem thường vậy à?""Càng nói càng quá đáng, mẹ khi nào thì xem thường chúng ta, nhà anh hai với nhà thằng sáu cũng có được gọi đâu, chỉ kêu nhà vợ chồng anh chị cả, hơn nữa em cũng đừng nói những lời như vậy, chẳng phải là do em đã nhắm trúng rổ thức ăn của chị dâu cả sao, không có rổ thức ăn kia em trốn còn nhanh hơn bất cứ ai, em có thể vui vẻ để cha đến đây ăn cơm à? Không biết còn tưởng là em rất hiếu thảo đó!" Hàn Văn Sơn cướp lời, nói.

Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn thẹn quá hóa giận: "Nói đi nói lại đều do anh không có bản lĩnh!""Trong đại đội của chúng ta chỉ có mỗi mình thằng bảy ra thành phố, em còn cho anh không có bản lĩnh, nếu anh có bản lĩnh thì anh sẽ cưới người như em sao?" Hàn Văn Sơn tức giận.

Nhưng lời nói chân thật này, đã khiến chị dâu thứ ba nhà họ Hàn như nghẹn họng, nhưng vẫn tức giận nói: "Nếu anh đã nói như vậy, chờ cho sau này anh có tiền, anh sẽ vứt bỏ người vợ của mình giống Trần Thế Mỹ đúng không?""Được rồi, được rồi, chờ anh có tiền, anh sẽ làm cho em một cái vòng tay bằng vàng, để em đeo ra ngoài chơi.

" Hàn Văn Sơn vẽ ra một khung cảnh đẹp.

Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn mắng: "Chờ cho anh làm cho em được một cái vòng tay vàng, chỉ sợ đợi đến kiếp sau!"Hàn Văn Sơn nhỏ giọng nói: "Trước kia nói với em những lời này em đều thích nghe, bây giờ sao em lại mắng người ta?""Năm đó là tôi ngu ngốc, nếu không sao tôi có thể gả cho anh?" Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn buồn bực nói.

Trước kia cô ta bị vài câu lời ngon tiếng ngọt cùng với mấy cây hoa cúc của anh lừa gạt, nên mới có thể gả cho anh, sau khi kết hôn thì mỗi ngày bụng đói đều kêu thành tiếng lớn, như muốn đòi mạng!Hàn Văn Sơn cười: "Năm đó là em cũng bị vẻ đẹp trai của anh dụ dỗ, chết sống gì cũng muốn gả cho anh, làm sao anh có thể không lấy?"Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn liếc anh một cái, năm đó cô vẫn còn trẻ chưa hiểu sự đời, hiện tại cô đã rõ được cuộc sống thật, nhưng đã qua tuổi để kén chọn.

Còn hai vợ chồng nhà thứ tư thì nói sau.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 50: 50: Nồi Nào Úp Vung Nấy


Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn buổi sáng nghe nói mẹ chồng của mình sẽ vào thành phố cùng chú em, cha chồng thì đi đến nhà bọn họ dùng cơm.

Cô ta rất không bằng lòng, đều vắt hết óc để suy nghĩ ra cách để đùn đẩy chuyện này.

Nghĩ gì vậy, trứng thì để cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn, giờ cần thì đến nhà bọn họ ăn cơm?Nhưng không đợi cô ta nghĩ ra cách gì, thì chợt nghe tin cha chồng sau này sẽ đến nhà anh cả ăn cơm, hơn nữa còn nghe được vào lúc anh cả trở về không chỉ cõng mỗi lương thực trên lưng, mà còn mang theo một rổ đựng nhiều thứ khác!Thông tin này không phải nghe từ nơi khác, mà nghe từ anh thứ sáu Hàn, Hàn Văn Liễu.

Bởi vì vào lúc Hàn Văn Đạt trở về, đã gặp Hàn Văn Liễu, Hàn Văn Liễu chỉ mới hỏi hai câu đã vội chạy về nhà nói với cô ta.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn không thể không hỏi: "Anh nói xem, mẹ đã đưa gì cho chị dâu cả?""Thằng bảy ra tay thì chắc chắn không cần phải nói, nó để cha qua nhà anh cả ăn, vì để khiến chị dâu cả không ý kiến thì chắc chắn nó sẽ đưa cho chị dâu cả thứ tốt rồi!" Hàn Văn Liễu nói.

Hàn Văn Liễu đúng là xứng với cái tên, dáng vẻ thật sự rất nhã nhặn.

Lại nói tiếp, Hàn Văn Liễu trước đây cũng rất được yêu thương, dù sao anh cũng là đứa thứ sáu, trước anh còn có đôi song sinh là chị thứ tư, chị thứ năm, bà Hàn sau khi sinh đôi xong cũng nghĩ bản thân sẽ không sinh nữa.

Không ngờ lại có thằng thứ sáu Hàn Văn Liễu này, cứ nghĩ đây sẽ là đứa con út, nên ông Hàn và bà Hàn rất thương yêu anh.

Nhưng ai ngờ, thương yêu được vài năm, bà Hàn lại mang thai, cuối cùng toàn bộ yêu thương đều chuyển dời lên người Hàn Văn Hồng.

Cho nên Hàn Văn Liễu thất sủng, chỉ có điều anh cũng là người thông minh, biết sử dụng không ít mánh khóe, sau này đã cưới chị dâu thứ sáu, đây cũng là người anh tự mình chọn.

Dựa theo lời của bà Hàn nói thì chính là, nồi nào úp vung nấy.

Số mệnh thì khổ cực nhưng có bệnh thích hưởng phúc, hai vợ chồng có tiếng lười biếng nhất trong đội sản xuất, không phải đau nơi này thì cũng nhức nơi khác, lúc nào cũng luôn không khỏe.

Chị dâu thứ sáu như vò xé tim gan: "Mẹ cũng thật là, cha cũng đâu phải ăn cơm mỗi nhà anh chị cả, cha muốn thay đổi ăn cơm mỗi nhà khác thì sao? Tất cả đều đưa cho anh chị cả thì còn gì nữa?""Vậy để anh đi qua tìm anh chị dâu cả để nói chuyện nhé?" Da mặt của Hàn Văn Liễu cũng dày thật.

Lời này rất hợp ý của chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn, nhưng chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn nói: "Tìm chị dâu làm gì? Chúng ta qua nhà cũ tìm cha với mẹ để nói chuyện đi!" Có lợi cũng không thể để cho nhà anh chị cả chiếm hết!"Vậy thì phải gọi luôn anh chị hai, và anh chị ba đi cùng.

" Hàn Văn Liễu nói.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng rất không nỡ cho hai nhà kia đi cùng vì sẽ phải chia , nhưng nếu có nhiều người mới dễ xử lý, nên cô ta cũng không ý kiến gì.

Vừa đến bên này nói chuyện với Hàn Văn Sơn cùng chị dâu thứ ba nhà họ Hàn, chị dâu thứ ba nhà họ Hàn đồng ý, chỉ mỗi Hàn Văn Sơn tỏ vẻ chiều nay còn phải làm việc nên lúc này muốn đi ngủ.

Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn cũng không để ý đến anh, cùng hai vợ chồng thứ sáu đi đến nhà anh chị thứ hai.

Anh hai Hàn Văn Nhĩ nói: "Đây là điều mà người làm con như chúng ta nên làm, chỉ có điều mẹ đã muốn giao cho anh cả vậy thì không cần qua đó chi nữa.

"Hàn Văn Liễu lập tức nói: "Vậy sao được? Anh cả và chị dâu cả thì cũng tốt thật, nhưng mấy nhà chúng ta cũng không phải bất hiếu, nếu để cha ở lại, vậy thì cứ để cha đến từng nhà ăn mới được, còn để ở nhà anh cả không thì còn ra thể thống gì!"Hàn Văn Nhĩ còn không hiểu rõ ý của thằng sáu này sao, thằng sáu này chỉ cần nhấc mông lên là anh đã biết nó muốn xì hơi hay gì rồi.

Nhưng lời này cũng đúng, tuy đã qua bên kia nói chuyện với anh cả, nhưng bọn họ vẫn phải qua bên nhà cũ để tỏ vẽ hiếu thảo, để làm cho những người trong đội sản xuất thấy.

Cho nên Hàn Văn Nhĩ để chị dâu thứ hai nhà họ Hàn đi nghỉ ngơi trước, còn anh thì đi cùng bọn họ đến nhà cũ bên này.

.
 
Back
Top Bottom