Ngôn Tình Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 20: 20: Khuôn Mặt Tỏa Sáng


Lý Hồng Hà gật đầu: “Yên tâm, lần sau cứ để chị”.

Nói xong lại nhìn cô mỉm cười: “Thật ra cũng không trách Vương Kiến Quốc nhìn thấy em liền không đi nổi, Lệ Lệ, với bộ dáng này của em thì ngay cả chị cũng không nhìn ra được rằng em đã là mẹ của hai đứa nhỏ, còn có làn da này, trong trắng lộ hồng, giống như gái chưa chồng vậy”.Ai không thích nghe lời dễ nghe chứ?Cố Lệ cười: “Chị Hồng Hà đừng trêu em nữa, tới tầm tuổi này của em rồi mà còn trong trắng lộ hồng cái gì nữa”.Hôm trước lúc cô vừa tới thì làn da còn hơi xanh sao, chỉ là mấy hôm nay cô ăn đầy đủ dinh dưỡng, gặm mấy cái móng heo nên khí sắc liền thay đổi hẳn.Tối hôm qua trước khi ngủ cô còn chăm sóc da, đều là dùng mỹ phẩm mua từ trong ‘đào bảo’, hiệu quả thật sự rất tốt.Cho nên hôm nay lại đây đi làm, cả người đều có loại cảm giác dung nhan toả sáng, hơn nữa khí chất cũng tốt, nên thoạt nhìn đúng là có sự thay đổi không nhỏ.Tan làm xong Lý Hồng Hà liền đi cùng Cố Lệ về nhà, Cố Lệ đổ một chén nước rồi bảo cô ấy ngồi chờ, sau đó cô mới đi vào phòng bếp lấy lương thực cho cô ấy, là loại bắp viên có hạt no đủ, đây là do cô mua từ trước đó để đặt ở trong nhà, trước tiên chia cho Lý Hồng Hà mười cân.Còn lấy một cân trứng gà, lúc lấy mấy thứ này ra cô đều tính cho Lý Hồng Hà theo giá thị trường.Đều được mua từ ‘đào bảo’, còn rẻ hơn giá thị trường một chút, cho nên Cố Lệ vẫn kiếm được chút lợi nhuận.Nhưng có lợi nhuận hay không thì không nói, chủ yếu là xây dựng được mối quan hệ đồng nghiệp tốt, hơn nữa cũng thử bắt đầu mở ra con đường buôn bán của mình, đây mới là trọng điểm.Lý Hồng Hà nhìn thấy nhiều đồ như vậy nên rất vui, nghe được giá cả mà Cố Lệ đưa ra lại càng vui, cô biết Cố Lệ đưa ra giá này khẳng định là giá gốc, liền đưa thêm hai mao tiền.“Chị Hồng Hà, giữa chị với em còn cần khách khí cái này à?” Cố Lệ nhét lại vào tay Hạ Hồng Hà: “Chị cầm đi, em không làm chuyện đầu cơ trục lợi kia đâu, là vì chị em mình làm đồng nghiệp lâu như vậy, em không nỡ để cho cháu trai cháu gái của em đói bụng nên mới làm như vậy”.“Chị biết, nhưng Lệ Lệ, em cần phải nhận lấy số tiền này”.

Lý Hồng Hà cũng biết cách làm người, vẫn nhét vào tay Cố Lệ: “Ba đứa nhà chị thật sự rất tốn lương thực, số lương thực được chia mỗi tháng đều không đủ ăn, nhìn chúng nó đói đến mức chỉ có thể uống nước thì chị liền thấy đau lòng.

Lệ Lệ, lần sau nếu như em lại có thừa thì em giữ cho chị một chút được không? Mặc kệ là khoai lang khô hay bắp, chỉ cần có thể ăn là được!”“Được, em đồng ý với chị Hồng Hà”.

Cố Lệ không đẩy tiền trở lại nữa.Lý Hồng Hà rất vừa lòng, cũng vô cùng vui mừng xách theo đồ đi về nhà, nhưng vừa mới tới cửa liền gặp được Vương Kiến Quốc.Vương Kiến Quốc cười: “Chị dâu, chị mua trứng gà ở đâu vậy?” Nhìn đồ mà Lý Hồng Hà đang cầm trong tay.“Cái này là chị đổi với đồng nghiệp của mình, chính là người mà hôm nay em nhìn thấy, nhà chồng cô ấy ở nông thôn, ngày hôm qua trở về thăm hai đứa con trai nên mang theo một ít đồ trở về, thấy nhà chị thiếu nên đổi cho chị một chút”.

Lời nói của Lý Hồng Hà có sự ám chỉ.Lời này chính là muốn nói cho Vương Kiến Quốc biết rằng Cố Lệ đã kết hôn rồi.Vương Kiến Quốc coi như không nghe thấy: “Thì ra là như thế, vậy lần sau chị dâu cũng hỏi giúp em xem có thể đổi một chút cho em được không? Em cũng rất thiếu lương thực”.“Việc này sợ là không được, chỉ có chị thì Lệ Lệ mới đồng ý đổi một ít, nếu là người khác thì Lệ Lệ sẽ luyến tiếc, hơn nữa cũng dễ bị người ta nói là đầu cơ trục lợi”.

Lý Hồng Hà nói.Hàn huyên hai câu, liền từng người đi về nhà..
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 21: 21: Tình Cũ


Vương Kiến Quốc trở về nhà của mình, nơi ở của anh ta là một ngôi nhà nhỏ có sân độc lập, đây là chính là nhà của anh ta, ở đời trước anh bị hàng xóm cử báo trong chính ngôi nhà của mình.

Anh ta và Lệ Lệ bị những người hồng binh đó xông tới bắt nhốt lại.

Riêng anh thì chạy thoát ra ngoài được, sau đó anh đi Hong Kong phát triển, nhưng Lệ Lệ lại không chạy thoát ra ngoài được, mà bản thân cô cũng không chịu đựng được loại tra tấn này, cho nên cô đã tự sát.

Tin tức này phải mãi về sau anh ta lấy thân phận người Hoa Kiều quay trở về nước mới biết được.

Anh ta vô cùng hối hận, hối hận vì khi đó đã không có kéo Lệ Lệ cùng mình bỏ chạy, nếu lúc đó Lệ Lệ và anh cùng đi thì sẽ không có rơi vào kết quả như vậy.

Cho nên đời này của anh ta tính toán làm sao để dẫn Lệ Lệ đi qua Hong Kong cùng mình, mà chính vào lúc này, sẽ có điều luật mới được ban hành gửi xuống dưới, tiếp theo tình hình trong nước sẽ không được ổn định, cho nên muốn nhân lúc còn kịp thì phải đi ngay, đi càng sớm càng tốt.

Hôm nay cũng là do anh kìm nén không được bản thân nên đã nhớ lại truyện đời trước, bây giờ mới chạy đi qua ngay để nhìn Lệ Lệ , Nhưng mà việc cùng đời trước không giống nhau là Lệ Lệ lại đối xử với anh một cách thờ ơ không có cảm xúc gì.

Phải biết rằng ở đời trước, thời điểm anh ta mà có đi qua mua đồ gì thì Lệ Lệ sẽ đối xử với anh ta rất nhiệt tình.

Đúng rồi, một đời này cùng đời trước khác nhau ở chỗ, bởi vì đời trước anh ta và Lệ Lệ mới quen cũng không phải ở bách hóa, mà là ở bên ngoài.

Thời điểm Lệ Lệ ra ngoài gặp phải một tên lưu manh nhỏ, mà lúc đó anh ta đang đi ngang qua nhìn thấy việc xấu nên ra tay giúp đỡ đã xử lý tên đó, nhưng bởi vì đang lúc vội vàng đi làm, cho nên lúc đó anh ta cũng không có cơ hội nói chuyện với cô, sau đó anh lại đi qua khu cửa hàng bách hóa mua kẹo, cho nên lúc này mới có dịp gặp lại nhau.

Lúc đó anh cũng mới phát hiện ra, thì ra cô gái này còn trẻ và xinh đẹp như vậy.

Về sau này thì bọ họ như lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, cô âm thầm ở bên cạnh anh, rồi cùng anh trở thành vợ chồng của nhau.

Dù sao con cái của cô đều được nuôi ở quê, chồng của cô là tài xế lái xe vận tải suốt ngày đi xa nhà, một tháng trở về được mấy ngày chứ ? Thời điểm lúc chồng cô không trở về nhà thì cô cùng anh ta cũng giống như bao cặp vợ chồng khác.

Sau đó anh đã bị hàng xóm gửi đơn tố cáo, thì mới có chuyện sau này xảy ra.

Vương Kiến Quốc nhớ tới chuyện đời trước, thật sự là có chút bồi hồi xúc động ,nhưng nhanh thôi anh đã lấy lại lại suy nghĩ cũ trong lòng, anh nhớ tới hôm nay nhìn thấy vẻ ngoài của Lệ Lệ.

Bề ngoài của Lệ Lệ cũng giống như trong trí nhớ của anh, vẫn luôn đẹp như vậy, mắt đào hoa ánh nước long lanh trong sáng, đôi môi hồng hào như hoa ánh đào, chiếc mũi đẹp như hoa quỳnh, làn da trắng nõn lại hồng hào, khí chất cũng tốt vô cùng.

Dù cho có lấy ánh mắt thẩm mĩ đời sau của anh để nhìn thì sự xinh đẹp và khí chất của Lệ Lệ đều không có chỗ nào để chê bai hay bắt bẻ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 22: 22: Khuyên Bảo


Còn việc cô đã là mẹ của hai đứa nhỏ, việc này thì không sao cả, những điều tốt đẹp của Lệ Lệ cũng không giống như những chiếc xe thể thao kia muốn gặp là có thể gặp được.

Nhưng tại bởi vì anh đã nóng vội, ấn tượng tốt đối với anh của Lệ Lệ không bằng đời trước, lúc này đây không có việc anh thấy điều xấu nên ra tay giúp đỡ để làm bước đệm trước nên lúc Lệ Lệ nhìn thấy anh có chút nhíu mày.

Không giống như đời trước, mỗi lần nhìn đến anh cô đều có vẻ mặt ngại ngùng của cô gái mới lớn.

Nhưng anh ta cũng không nóng vội được, chuyện đâu còn có đó đi, trước tiên anh ta phải kiếm một ít tiền rồi lại nói sau vậy, ở đời trước khi anh nhập cư trái phép để đi qua Hong Kong, bởi vì không có tiền nên lúc đầu anh ta sống khổ sở còn không bằng con chó, lúc sau mới chậm rãi tốt lên dần.

Nên lúc này Vương Kiến Quốc trốn chạy đi qua phải mang theo một ít tiền mới được, ở bên kia nếu muốn nói một câu khắp nơi đều là vàng cũng không phải là nói dối, một đời này, tất nhiên anh ta sẽ trở thành người đứng trên cao hơn nhiều người khác.

Nhưng lúc này thì anh ta muốn dẫn theo Lệ Lệ đi qua cùng mình.

Nhưng đó là chuyện sau này, trước tiên anh ta phải kiếm một ít tiền rồi muốn làm gì thì làm.

Cố Lệ cũng không biết người này đang suy nghĩ nhiều như vậy, sau khi tiễn Lý Hồng Hà đi thì cô liền đóng cửa lại để ăn cơm.

Một mình cô có một người đương nhiên cô sẽ không nấu cơm, cô trực tiếp gọi món ăn đã nấu sẵn để ăn ở cửa hàng ‘đào bảo’,gọi một phần thịt gà, lại gọi thêm một món ăn cùng một phần cơm tẻ, sau đó liền bắt đầu ăn.

Sau khi ăn xong lấy giấy để lau miệng một lượt, ngay cả chén đũa cô cũng không cần rửa, thật sự rất là nhanh chóng gọn gàng tiện lợi.

Buổi chiều 1 giờ rưỡi liền phải đi làm ngay, cho nên Cố Lệ liền chỉ chợp mắt một chút, xem thời gian cũng sắp đến giờ làm lúc này cô mới ra cửa để đi làm.

Lý Hồng Hà cũng đến làm ngay sau đó, thật vui vẻ để cùng cô nhỏ giọng nói chuyện: “những cái trứng gà đó của em đều là mẹ chồng em lựa chọn riêng cho em có đúng hay không? Tất cả trứng đó đều là những quả trứng có hai lòng đỏ trứng hết ấy!”Cố Lệ cười: “Đúng vậy, không như thế sao em nói mẹ chồng của em là người tốt chứ ?”.

sự thật chính là trứng cô mua ở ‘ đào bảo ’, nhưng mà cô cũng đã từng có việc mang trứng gà từ quê lên đây rồi, nên dù có sau này Lý Hồng Hà gặp mặt mẹ Hàn thì cô cũng không lo lắng bị bọn họ phát hiện nói dối.

“Lệ Lệ, thật sự là cảm ơn em, trứng tốt như vậy mà em cũng đưa cho chị.

” Lý Hồng Hà lôi kéo tay của cô.

“Chị Hồng Hà, chị đừng có khách khí với em như vậy.

” Cố Lệ cười nói.

Bởi vì có trứng gà và có bắp, Lý Hồng Hà tự nhiên xem Cố Lệ như chị em thân mật, trước kia quan hệ đã không xấu rồi, nhưng cũng chỉ giới hạn trong không phạm vi không kém, nhưng hiện giờ bọn cô lại càng thêm thân thiết hơn trước, có một ít lời nói hay suy nghĩ bí mật của mình cũng sẽ tâm sự cùng Cố Lệ.

Như việc để nói về Hàn Văn Hồng: “Lệ Lệ à, em cùng người đàn ông của em hiện tại như thế nào rồi?”Cố Lệ không rõ lý do cô hỏi để là gì : “Chúng em vẫn là như vậy ạ, làm sao vậy chị ?”Lý Hồng Hà nói: “Lệ Lệ à, em nghe chị, đối xử với người đàn ông của em tốt một chút, có cái gì đừng luôn lấy về nhà mẹ đẻ của mình, đem việc trong nhà của mình xử lý tốt mới là việc mà người phụ nữ thông minh như chúng ta nên làm, dù nhà mẹ đẻ có tốt đi nữa nhưng là nhà của mình lại không vun vén hạnh phúc được, thì vẫn là sẽ bị nhà mẹ đẻ ghét bỏ thôi.

”.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 23: 23: Không Chạm Vào Em


Cố Lệ buồn cười: “Chị Hồng Hà, tại sao chị lại đột nhiên nói những điều này với em?”"Thì không phải là chị thấy mối quan hệ giữa em và người đàn ông của em nhìn không giống như những cặp vợ chồng bình thường hay sao?”Lý Hồng Hà nói, cô ấy đã gặp qua Hàn Văn Hồng, cảm thấy con người Hàn Văn Hồng thật sự không tồi: “Nhìn sơ qua thì hai người các em giống như là ở bên nhau rất miễn cưỡng, nào có giống một cặp vợ chồng bình thường nên có ? Nhưng mà Lệ Lệ à , chị lấy kinh nghiệm của người từng trải để nhìn thì người chồng này của em là một người đàn ông tốt, không dễ gì để tìm được đâu, em phải sống cùng cậu ấy thật tốt, về sau cuộc sống của hai em chắc chắn không tệ được!”Cố Lệ thở dài: “ chị Hồng Hà, chị hiểu lầm rồi, em cũng có nghĩ đến việc phải sống cùng anh ấy thật tốt, rốt cuộc đều có với nhau hai mặt con rồi, nhưng mà anh ấy đối xử với em như giống không có hứng thú gì cả, sau khi trở về nhà thì ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào em, giống như là có hai đứa con trai là đủ rồi, hình như em chỉ là cái máy để đẻ, khi nào có đủ số con anh ấy muốn, em liền trở lên vô dụng.

”Cô đã bản thân và Hàn Văn Hồng không giống vợ chồng bình thường, nhưng mà cô cũng không nghĩ tới mối quan hệ giữa mình cùng Hàn Văn Hồng không tốt đến nỗi Lý Hồng Hà có thể nhìn ra, nhưng nếu là đã nhìn ra, thì việc làm người xấu này cô cứ để cho Hàn Văn Hồng gánh đi.

Lý Hồng Hà bất ngờ không ít, nhỏ giọng hỏi: "Cậu ấy không chạm vào em thật hả? Một tháng mới được về hai ba ngày, trong nhà còn có người vợ xinh như hoa thế mà trở về còn không vội ăn như sói thấy thịt? Cũng không chạm chút nào?""Đúng vậy, từ khi có Nhị Bảo cũng không còn nữa, chị nói xem anh ấy bên ngoài có tình nhân không?" Cố Lệ hỏi.

Lý Hồng Hà phút chốc đen mặt, cô ấy cũng biết có một số tài xế cũng không đứng đắn gì, khi ở bên ngoài đôi lúc sẽ có mấy người phụ nữ đến tìm!"Sao lúc em trở về không nói với mẹ chồng?""Loại chuyện như thế này, sao em có thể không biết xấu hổ mà nói với mẹ chồng? Em còn muốn giữ mặt mũi đó.

" Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà nói: "Vậy khi nào mẹ chồng của em đến đây? Đến lúc đó để chị nói với mẹ chồng em vài câu, em còn trẻ tuổi như vậy, đây chẳng phải sống như kiểu thủ tiết thờ chồng sao?"Cố Lệ thở dài: "Vì vậy em chỉ dám than thở với chị Hồng Hà, kể khổ trong lòng mình, nhưng chị cũng không cần lo lắng, mấy ngày nữa Hàn Văn Hồng sẽ trở về đến lúc đó em sẽ cùng anh ấy ngồi xuống nói chuyện cho rõ, nếu không thể tiếp tục vậy thì em chỉ có thể trả tự do cho anh ấy, tuổi em còn trẻ như vậy, sao có thể bỏ lỡ vì anh ấy, nên chỉ có thể ly hôn.

""Em cũng đừng nói mấy lời này, em phải sống một cuộc sống tốt, còn phải nghĩ đến mấy đứa nhỏ nữa!" Lý Hồng Hà hoảng sợ với suy nghĩ muốn ly hôn này của cô, vội vàng nói.

"Em cũng là vì suy nghĩ cho hai đứa nhỏ, nếu không sao em có thể chịu đựng anh ấy đến bây giờ?" Cố Lệ lẩm bẩm nói.

Hàn Văn Hồng đang lái xe trở về không hiểu vì sao lại hắt xì một cái.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 24: 24: Mẹ Đẻ


Đồng nghiệp ngồi cùng xe với anh cười: "Sao đang yên lành tự nhiên hắt xì vậy, chẳng lẽ vợ của anh ở nhà đang nhớ anh?"Mặt Hàn Văn Hồng không chút thay đổi, nhưng trong lòng lại đang cười giễu, vợ của anh nghĩ đến anh? Làm gì có chuyện đó, anh có chết bên ngoài thì vợ của anh cũng không rơi được một giọt nước mắt, chỉ biết vội vàng lấy tiền bồi thường.

"Sao anh lại có biểu cảm như thế này, vợ của anh xinh đẹp như vậy, anh phải biết trân quý, tôi nói anh nghe chúng ta làm công việc này thì phải cố gắng đối xử tốt với vợ, nếu không sẽ bị đàn ông bên ngoài dụ dỗ, như vậy thì nguy hiểm lắm!" Anh ta nói.

Dù sao một tháng mới về nhà được hai ba ngày, sao có thể đủ chứ!Chuyện này rất dễ xảy ra, nhất là với người vợ xinh đẹp của đồng nghiệp này, đó là sự thật, cô ở trong nhà một mình con cũng không ở cạnh, khi đi ra ngoài người ta đều nghĩ cô là con gái mới lớn chưa chồng.

Hàn Văn Hồng không nói gì.

Anh làm sao không muốn có một cuộc sống tốt? Nhưng mà cô không thích anh, cũng không muốn dính dáng gì đến anh, vậy anh phải làm sao bây giờ, vẫn gắng gượng sao?Đi được hơn nửa đường Hàn Văn Hồng đã dừng xe, lấy ra một túi vải.

"Chia ra trước đi.

" Hàn Văn Hồng nói.

Đồng nghiệp của anh gật đầu, đây là chút lời bọn họ kiếm thêm, cũng không nhiều, hai người chia bằng nhau, mỗi người đều được hơn hai mươi đồng.

Thế nhưng hai mươi đồng này cũng đã gần bằng một tháng tiền lương của người ta, cũng không hề ít.

Hàn Văn Hồng cất tiền, cùng người kia đến tỉnh thành để dỡ hàng, sau đó tìm một chút thời gian, anh sẽ đến cửa hàng mua sắm ở đây để mua một chút đồ, rồi gửi số tiền còn lại vào trong sổ tiết kiệm của mình.

Đúng là anh có tiền riêng, tiền lương đều giao hết cho vợ, nhưng số tiền riêng này là anh để dành phòng ngừa.

Trong lòng vợ chỉ có nhà mẹ ruột, anh biết cô đã đưa cho nhà mẹ ruột không ít tiền, nhưng vì nghĩ đến con nên cho đến bây giờ anh chưa nói câu nào.

Tiền lương có thể giao hết, nhưng anh phải giữ số tiền mà mình kiếm thêm được này, nếu không thật sự gặp chuyện thì cũng không biết trông chờ vào ai.

Anh đã tiết kiệm được một số tiền trong mấy năm qua, có số tiền này, trong lòng anh cũng yên tâm hơn một chút.

Dừng lại ở tỉnh thành bên này mấy ngày, Hàn Văn Hồng cùng đồng nghiệp của mình lái một xe đầy hàng hóa trở về.

Vào lúc anh lái xe quay về thị trấn, Cố Lệ lo chuyện nhà ở nhà họ Cố, cô mang về nửa con gà nướng.

Bởi vì nửa con gà nướng này, mà thái độ của mẹ cô đối với cô vô cùng tốt.

Cố Lệ nhìn sắc mặt nịnh bợ của mẹ, cùng với khuôn mặt hiền lành của đời trước quả thật giống như hai người, cô hít một hơi thật sâu.

"Lệ Lệ à, trong ba đứa chị em con là đứa hiếu thảo nhất, chị cả của con thì không có chút hi vọng gì, keo kiệt bủn xỉn, em gái của con cũng vậy, còn chưa lập gia đình mà tiền lương mỗi tháng đều giấu đi một nửa, lập gia đình rồi không biết còn thế nào? Mẹ cũng không muốn nhắc đến hai đứa đó nữa, cũng chỉ có con rộng rãi, không tiếc tiền mua gà về cho em trai của con ăn, không uổng công mẹ thương con nhất!" Mẹ Cố nắm lấy tay cô, nói những lời ấm áp.

Cha Cố không có ở nhà, ông ấy đang đi làm, nhưng nếu ông ấy ở nhà có lẽ vẻ mặt cũng giống như vậy.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 25: 25: Kể Truyện


Cố Lệ ban đầu không muốn đem đến, nhưng lại nghĩ đây chẳng phải là mẹ ruột mình sao, ở trong thời đại thiếu ăn thiếu mặt như thế này, cô cũng không nỡ để mẹ mình ngay cả một miếng thịt cũng không được ăn, cho nên mang đến đây.

Sau đó nghe những lời của mẹ nói với cô, gà của cô cầm đến thế mà để dâng lên cho thằng em trai kia được lợi? Chơi cái gì vui vậy!"Cái đó cần nói sao?" Nhưng Cố Lệ lúc này cũng không biểu lộ rõ, chỉ nói: "Chẳng phải con cũng đã nói với mẹ, những người con gái đã được gả ra ngoài rồi, nhưng vẫn biết tốt với nhà mẹ ruột, cũng không có mấy người, mẹ nói xem có phải không?"Mẹ Cố cũng không muốn quá khen ngợi con gái: "Đây cũng là điều con nên làm, nhà mẹ ruột của con đã nuôi con lớn như vậy, con sao có thể không báo ơn nhà mẹ ruột được?""Mẹ nói rất đúng, con nhất định sẽ báo đáp với nhà mẹ ruột thật tốt, mấy năm nay con làm gì cho gia đình này mẹ không nhớ sao? Con không có hiếu thì ai có hiếu?" Cố Lệ cười nói.

Mẹ Cố rất hài lòng: "Nếu con có thể nghĩ như vậy mẹ cũng rất vui, con còn có một em trai, con không đối tốt với em trai mình thì còn đối tốt với ai nữa?"Cố Lệ thở dài, mẹ Cố ở bên cạnh đang gói lại gà nướng để dành cho con trai tan học về nhà ăn, vừa hỏi: "Sao con lại thở dài?""Mẹ, mẹ không nói con cũng không nhớ đến, mẹ vừa nói với con chẳng phải con phải nhớ đến em trai sao? Nên con có hơi lo lắng, mẹ không biết đâu, con vừa về quê thăm hai đứa con của mình, mẹ có biết con ở dưới quê đã thấy gì không?" Cố Lệ bắt đầu nói.

Mẹ Cố không hiểu chuyện gì: "Con thấy cái gì mà phải lo cho em trai, em trai con vẫn đang rất tốt!"Cố Lệ cười lạnh trong lòng, em trai có thể tốt chỗ nào? Cứ tiếp tục nuông chiều như vậy, kết cục sẽ rất thảm!Cô nói: "Con nhìn thấy một người đàn ông ở quê, vậy mà dùng một cây gỗ đánh một bà cụ, bà cụ kia bị đánh chỉ biết gào khóc tìm đường trốn, con còn nghĩ bà cụ kia đã ăn cắp gì của người đàn ông đó, nhưng nghe người bên cạnh nói mới biết được, hóa ra bà cụ kia chính là mẹ ruột của người đàn ông đó, trời ạ, con rất bất ngờ, trên đời này thế mà còn có đứa con như vậy sao!"Mẹ Cố giật mình một chút: "Còn có người như thế này sao?""Sao lại không có, chính mắt con nhìn thấy mà, con hỏi thăm người bên cạnh người mẹ này có làm gì sai với con mình không? Nếu không sao có thể đánh mẹ mình như vậy? Nhưng mẹ thử đoán xem?""Thế nào?""Người ta nói với con làm gì có chứ, người mẹ này không làm gì sai với con mình, bởi vì bà ấy rất khó khăn mới có được một đứa con, cả đời chỉ sinh được một người con trai, ngay cả con gái cũng không có, cho nên rất yêu thương và chiều chuộng đứa con này, kiểu như đặt trong miệng sợ tan nắm trong tay sợ vỡ, muốn cái gì cũng đều cho, hai vợ chồng già cũng đã quen nuông chiều đứa con này như vậy, cung phụng cho người con trai giống như hai người hầu già.

Cuối cùng ông cụ làm việc mệt nhọc nên đã đổ bệnh qua đời trước, để lại bà ấy cùng đứa con, kết quả đứa con kia chán ghét bà mẹ già không làm được gì, tên ấy ở nhà chỉ biết mắng mẹ mình, sau này thì đánh mẹ luôn, còn mong muốn bà ấy chết sớm một chút khỏi dính dáng gì đến hắn nữa.

Điều này khiến con không thể không nghĩ đến em trai mình, thằng bé cũng được gia đình chúng ta nuông chiều, sau này lớn lên cũng như thế vậy thì cha mẹ còn chỗ nào để trông cậy vào nữa?" Cố Lệ nói.

Mẹ Cố tức giận nói: "Im cái miệng quạ của con lại đi, chuyện như thế sao có thể so sánh với em trai con được chứ, bà ấy đã sinh ra một thằng con bất hiếu, còn em trai con thì rất có hiếu biết chưa?".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 26: 26: Đứa Con Gái Hiếu Thảo


"Con biết em trai mình hiếu thảo, em trai con là nhất, nhưng chẳng phải con chỉ mới nghĩ tới thôi sao? Người khác đều nói với con nuông chiều con mình cũng giống như giết con mình, còn có không ít ví dụ xung quanh, những đứa con được cha mẹ yêu thương nhất đều là những đứa không hiếu thảo, ngược lại những đứa hiếu thảo lại là những đứa không được yêu thương nhất, tất nhiên, em trai con là tốt nhất, con chưa từng nhìn thấy thằng nhóc nào có tương lai sáng như em trai mình.

""Con khen thì khen được rồi, cần gì phải nói câu chiều con như giết con nữa?" Cố Mẫu lườm cô.

Cố Lệ cười: "Con cũng chỉ kể những gì con nghe được cho mẹ nghe thôi, con cảm thấy em trai mình rất giỏi, nhưng em ấy cũng đã quen việc được cha mẹ nuông chiều nên hay không hiếu thảo.

""Em trai con sao có thể không hiếu thảo? Em trai con là đứa hiếu thảo nhất!" Mẹ Cố phản bác.

Cố Lệ cười nói: "Mẹ nói rất đúng, em của con hiếu thảo nhất, nhưng hiếu thảo hay không cũng không thể chỉ dựa vào lời nói, mẹ à, mẹ có muốn thử xem em trai có hiếu thảo hay không không?"Mẹ Cố lập tức nói: "Sao phải thử? Em trai con hiếu thảo như vậy còn thử làm gì?"Cố Lệ nhìn sắc mặt của mẹ mình như vậy, cũng muốn đứng dậy bỏ về, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đây là mẹ mình, nên vẫn cố gắng nhẫn nại: "Vàng thật không sợ lửa, nếu em trai có hiếu như mẹ nói, hôm nay con đem một nửa con gà về, vậy thì chắc chắn nó phải chia đùi gà và cánh gà cho cha và mẹ.

"Mẹ Cố không chút suy nghĩ nói: "Đó là chắc chắn!""Mẹ, mẹ sai lầm rồi, con biết em trai mình sẽ không chia cho cha và mẹ, nửa con gà này nó sẽ ăn hết ngay cả cha cũng không ăn được một miếng nào.

" Cố Lệ thở dài.

"Con thương em mình, em ấy ăn nhiều hay ít con cũng đều cảm thấy tốt, vì em ấy còn phải trưởng thành nữa mà, không ăn nhiều thì sao chịu được? Nhưng đây là em trai của con nên con cũng rất hiểu em ấy, thương thì thương, dù sao em ấy cũng phải chia một ít cho cha mẹ ăn cùng mới được, nếu như ngay cả một miếng cũng không chia thì mẹ à, con rất đau lòng.

Nhất là mẹ, đã dùng cả đời của mình dành cho gia đình này, mẹ nên được tụi con hiếu thảo, vì nghĩ như vậy nên mỗi lần về nhà con đều lén nhét một chút tiền cùng một ít đồ cho mẹ, con muốn để mẹ có thể thoải mái một chút, không cần phải để bản thân thiệt thòi quá nhiều.

"Mẹ Cố cảm thấy con gái có chút gây chia rẽ, nhưng thật lòng mà nói, đứa con gái này là đứa có hiếu nhất trong ba đứa con gái, không ít lần cô đã cho bà ấy không ít tiền, đây thật sự muốn bà ấy sống tốt hơn một chút.

Đứa con gái này rất hiếu thảo.

Cho nên mẹ Cố nói: "Mẹ không thấy bản thân mình thiệt thòi, em trai con cũng không ăn hết một mình, chắc chắn sẽ chia cho mẹ và cha một ít.

"Cố Lệ gật đầu: "Nếu thật sự như vậy thì quá tốt, con rất lo em trai mình sau này sẽ biến thành người đàn ông mà con thấy ở dưới quê kia, nếu như vậy, con cũng không muốn thấy mẹ chịu tủi thân, dù thế nào cũng sẽ đưa mẹ đến ở cùng con mới được.

"Mẹ Cố còn muốn nói em trai con không phải loại người như vậy, nhưng chưa kịp nói đã bị câu nói phía sâu của cô làm cho cảm động: "Mẹ biết con có lòng, không uổng công mẹ thương con, nhưng mẹ không cần điều đó mẹ cũng không phải có con trai, đi theo con gái và con rể chẳng phải bị người ta nói sau lưng à!"Cố Lệ nói: "Chuyện này có gì để nói? Mẹ nuôi con khi con còn nhỏ, giờ đến lượt con chăm sóc mẹ khi mẹ lớn tuổi, đây là chuyện nên làm.

""Văn Hồng khi nào trở về? Đến lúc đó đưa Văn Hồng đến nhà ăn một bữa cơm.

" Mẹ Cố được dỗ dành đến vui vẻ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 27: 27: Nhập Hội


Điều này cũng hiếm thấy, mẹ thế mà mời con rể đến nhà ăn cơm, xem ra cũng không phí công cô lấy lòng.

"Có lẽ chắc hai ngày nữa, đến lúc đó con sẽ dẫn anh ấy về, nhưng con cũng không thể để anh ấy đến đây ăn không uống không, chắc chắn phải mang theo một chút quà gì đó.

" Cố Lệ biết mẹ cô ở kiếp này tính tình hay tính toán.

Mẹ Cố nghe xong cũng rất hài lòng.

Cố Lệ nói chuyện với mẹ một lúc liền hỏi đến cuộc sống của chị cả, em ba thì đang đi làm chưa có lập gia đình, cùng với em trai còn đang đi học lúc này mới trở về.

Thời gian cũng không còn sớm, không bao lâu Cố Quốc Đống đã trở về.

Cố Quốc Đống chính là em trai được hưởng lợi của Cố Lệ, năm nay mười hai tuổi, thân hình mập mạp vì ăn bám cả gia đình mới có một thân hình đầy thịt như vậy.

Vừa chạy về nhà đã đòi mẹ tiền: "Mẹ cho con tiền đi, con muốn nhập hội!""Nhập hội? Nhập cái gì hội?" Mẹ Cố hỏi.

"Con có nói mẹ cũng không hiểu đâu, là một hội nhóm của trường tụi con, tụi con muốn lập thành một tiểu đội, đến lúc đó con sẽ là hồng binh!" Cố Quốc Đống nói.

"Cần bao nhiêu tiền?" Mẹ Cố thật sự không hiểu.

"Mười đồng ạ!" Cố Quốc Đống chớp chớp mắt.

Mẹ Cố hít một hơi thật sâu: "Đắt như vậy? Đến tận mười đồng?"Cố Quốc Đống miệng toàn nói dối: "Đây chính là làm cán bộ đó mẹ, sau này mẹ sẽ có một đứa con làm cán bộ mà!"Mẹ Cố cũng không ngốc đến mức vừa nghe đã đưa tiền cho cậu ta, trước tiên vẫn nói: "Đống Đống à, con có đói bụng không? Ăn cơm trước đi, chị hai của con có đem nửa con gà nướng đến đó, rất thơm luôn, mẹ để cho con ăn một chén cơm để no bụng trước nhé?"Hai mắt Cố Quốc Đống sáng lên, lập tức nói: "Đi, lấy cơm cho con đi!"Mẹ Cố vội lấy cơm cho con trai để cho cậu ta ăn trước, bản thân bà ấy thì đi qua nhà hàng xóm bên cạnh để hỏi về chuyện hồng binh.

"Cần tiền ạ, chỉ năm mao!" Cậu bé nhà hàng xóm nói.

Hai mắt mẹ Cố mở to, nói: "Thật sự chỉ cần năm mao?""Đúng vậy, là năm mao, thím à vậy thím có cho Quốc Đống tiền không ạ?" Cậu bé nhà hàng xóm hỏi.

Mẹ Cố suýt chút nữa không thở nổi, đứa con trai này, mẹ một lòng một dạ vì con đó, chỉ có năm mao tiền vậy mà con dám nói với mẹ là mười đồng, sao con có thể lừa mẹ chứ?Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, mẹ Cố vừa về trong nhà đã thấy nửa con gà kia đã được con trai ăn không còn một miếng.

Chuyện này nếu như là mẹ Cố trước kia chưa có suy nghĩ gì khác, thì bà ấy chắc chắn sẽ vui vẻ khi thấy con trai mình ăn ngon miệng như vậy, đây là một chuyện vui.

Nhưng sau khi con gái trở về kể lại câu chuyện của người đàn ông bất hiếu kia, mẹ Cố thấy con trai ngay cả phao câu cũng không để lại cho cha mẹ cậu ta, tất cả đều đã vào bụng của cậu ta, trong lòng bà ấy nhịn không được mà sốc một chút.

Bà ấy còn dám mạnh miệng nói với con gái, đứa con trai này rất hiếu thảo không cần cô phải dặn dò gì, còn khẳng định cậu ta sẽ để lại cho bọn họ một ít, nhưng bà ấy không ngờ sự thật như tát vào mặt bà ấy vậy.

Còn thêm chuyện con trai lừa bà ấy về số tiền mười đồng! "Mẹ, cho con mười đồng đi, con muốn đi nhập hội.

" Cố Quốc Đống ăn xong chùi miệng, nói.

"Mẹ vừa mới nghe tiểu Hạ nói, mấy đứa nhập hội chỉ cần có năm mao.

" Mẹ Cố nhìn con trai nói.

Cố Quốc Đống bị vạch trần cũng không sợ: "Chẳng phải do con nghĩ đến sinh nhật của mẹ gần đến sao, con muốn mua cho mẹ chút quà cũng không được? Con làm gì có tiền, chẳng phải đều xin tiền từ mẹ sao? Không ngờ mẹ đa nghi như vậy, thế mà còn đi đến hỏi tiểu Hạ.

".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 28: 28: Ăn Hết Nửa Con Gà


Mẹ Cố phút chốc cảm động: "Hóa ra là vậy sao? Chỉ có điều tháng sau mới là sinh nhật của mẹ mà.

"Cố Quốc Đống nói: "Như vậy à, vậy thì không chuẩn bị trước nữa, mẹ cho con năm mao là được.

"Mẹ Cố gật đầu, mỉm cười đưa cho con trai năm mao, nhưng cậu ta đã rút ra một đồng khi bà ấy đang lấy tiền, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của con trai, mẹ Cố vẫn cảm động, con trai bà ấy vẫn rất hiếu thảo.

Chỉ là chờ đứa con đi rồi, nhìn về phía đống xương gà trên bàn, trong đầu mẹ Cố không thể không nhớ đến lời của con gái nói.

Nhưng mẹ Cố nhanh chóng lắc đầu để loại bỏ suy nghĩ này, nhỏ giọng nói thầm: "Cái con bé chết tiệt đó, chẳng lẽ trở về là để châm ngòi chia rẽ sao? Đồng Đồng hiếu thảo như vậy, không phải chỉ ăn hết gà thôi à? Có gì to tát đâu.

" Nhưng vì sao trong lòng bà ấy lại có chút buồn như vậy?Không bao lâu, cha Cố cũng tan ca trở về nhà, ông ấy đang đói muốn chết, trở về đã vội ăn cơm nhưng chỉ có thể ăn dưa muối.

Ăn như vậy cũng không sao, nhưng khi nhìn về đống xương gà trên bàn, cha Cố không nhịn được hỏi: "Bà mua gà về ăn à? Thế mà còn ăn hết sạch, không để lại một miếng nào cho tôi sao?""Tôi không có mua, là Lệ Lệ mua về đó, chỉ có điều tôi cũng không ăn miếng nào, đều bị Đồng Đồng ăn hết.

" Nỗi chua xót trong lòng mà mẹ Cố đã kìm nén lại dâng lên, cái con bé Lệ Lệ chết tiệt kia chắc chắn đã mách lẻo, nếu không sao trong lòng của bà ấy lại có cảm xúc chua xót như vậy? Trước kia cũng chưa từng có.

"Đồng Đồng ăn hết một con gà?""Nào có một con gà, chỉ có nửa con.

" Mẹ Cố cũng không biết chút thủ đoạn nhỏ này của con gái.

Cô không mua một con gà mà chỉ nửa con, chính là biết một con gà thì đứa em trai chỉ biết chiếm lợi kia chắc chắn sẽ không ăn hết, như vậy phần còn lại đã để cho bọn họ sao? Bọn họ sẽ nghĩ đó đều do con trai để riêng lại cho bọn họ, và chẳng phải sẽ bị con trai làm cho cảm động à?Nhưng mà nửa con thì chắc chắn sẽ ăn hết, ăn không chừa một miếng nào, thế mới có những chuyện sau đó.

"Thằng nhóc thối, cũng không biết thương cha của mình gì cả, tôi làm việc cả ngày, ngay cả ăn ngon cũng không có, thế mà nó lại ăn hết.

" Cha Cố vui vẻ than thở, thằng nhóc thối này ăn mạnh, nên cơ thể toàn là thịt, vừa thấy đã khiến người ta thích.

Cha Cố không biết gì nên cũng không có cảm giác nào, lúc này vẫn vui vẻ ăn dưa muối, thế nhưng mẹ Cố nghe xong lời này trong lòng nhịn không được mà chua xót.

Không đúng sao, chồng của bà ấy đã làm việc cực khổ suốt một ngày và rất mệt, Đồng Đồng không chừa lại cho bà ấy chút nào cũng được, dù sao bà ấy chỉ ở nhà không làm gì mệt nhọc, nên không ăn cũng không sao, nhưng dù sao cũng phải để lại cho cha mình một chút để ăn chứ, không cần nhiều chỉ cần một hai miếng cũng được, nhưng Đồng Đồng thật sự đã ăn hết một mình!.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 29: 29: Bắt Gặp


Sau khi về nhà Cố Lệ cũng không có suy nghĩ nhiều, cô cảm thấy ba mẹ của cô yêu thương con trai, cũng là một lòng một dạ vì con trai, nhưng dù có như vậy, họ cũng sẽ muốn con trai hiếu thuận mình.

Nếu là con trai mà không có hiếu thuận với mình, thì trong lòng chắc chắn không dễ chịu gì.

Muốn ngay lập tức đem cái loại quan điểm này thay đổi là việc không có khả năng làm được, cũng sẽ dễ dàng nóng vội làm ra hiệu quả ngược lại, cho nên Cố Lệ không nóng nảy, một vừa hai phải là được.

Bước đầu gieo mầm chôn giống xuống đất rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Kế tiếp Cố Lệ làm chính là bình thường đi làm rồi lại tan tầm, đồng thời cô cũng đem tình huống nhà gửi trẻ bên cạnh xưởng kem đánh răng hỏi thăm rõ ràng.

Học phí một tháng hai đồng tiền thực sự không hề rẻ, nhưng chỉ cần trả thêm một đồng tiền nữa thì không cần trở về nhà mà trực tiếp ở trong nhà trẻ ăn cơm trưa và ngủ trưa, chỉ cần đến giờ tan học buổi chiều lại đi đón trở về là được.

Như vậy Cố Lệ cảm thấy chuyện này vô cùng thích hợp cho Đại Bảo đi học.

Để lần sau khi trở về quê liền đem Đại Bảo đón về đây để đi gửi nhà trẻ, cũng đón luôn mẹ chồng lại đây, như vậy thì hai đứa con đều có thể làm bạn ở bên mình, đỡ phải mỗi lúc cô về nhà chỉ có cô một mình cô đơn.

Hơn nữa hai đứa nhỏ cũng nên đến tiếp thu giáo dục bài bản mới được.

Đặc biệt là Đại Bảo, sơ sơ tính toán thời gian, mười năm sau sẽ khôi phục kì tuyển sinh đại học, đến lúc đó nhóc con vừa vặn có thể tham gia kỳ tuyển sinh đại học, với tư cách là một người mẹ mới thì Cố Lệ cảm thấy, không thể làm đứa nhỏ thua ở trên vạch xuất phát, cho nên rất cần thiết đem con cái đón đến bên người để giáo dục.

Bởi vì mỗi ngày đi làm tan ca trôi qua coi như cũng còn bận rộn, cho nên trong lúc nhất thời Cố Lệ đã quên đi sự tồn tại của người chồng Hàn Văn Hồng này.

Nhưng hôm nay vừa vặn cô lại bắt gặp một trường hợp xấu hổ.

Hôm nay cô tan ca, Vương Kiến Quốc lại đây chờ cô tan làm, bởi vì anh ta không nghĩ muốn bị Lý Hồng Hà bắt gặp được, cho nên Vương Kiến Quốc đặc biệt đi qua chỗ cô làm để chờ cô.

Thời điểm Cố Lệ nhìn đến hắn ta cũng không nói lời nào liền lập tức tránh đi.

Lần này cũng không phải là lần đầu tiên Vương Kiến Quốc tới tìm cô, ở khu bách hóa bên kia, sau lần gặp mặt đầu tiên kia, hắn ta cũng đã lại đây đi tìm cô, nhưng Cố Lệ đều làm như không thấy được người này mà cố tình tránh đi.

Nhưng không nghĩ tới lần này, hắn ta lại tìm tới nơi này để chờ cô.

Nhưng mà Vương Kiến Quốc đã nhìn thấy cô rồi, nên Cố Lệ biết là tránh cũng không tránh được, vậy cô dứt khoát phải nói cho rõ ràng với anh ta thôi!“Rốt cuộc anh có chuyện gì? Tôi nói cho anh biết, tôi là một người phụ nữ đã có chồng có con, nếu anh cứ đối xử trêu ghẹo đùa giỡn tôi như vậy mà để chồng của tôi biết được, để coi xem anh ấy có đánh anh một trận ra trò không!” Việc đầu tiên Cố Lệ đã cho thấy rõ lập trường.

Trên đường Hàn Văn Hồng về nhà, đến lúc ở ngay chỗ muốn vòng tiến vào ngõ nhỏ nhà mình thì anh ngoài ý muốn nghe được một đoạn hội thoại như vậy, anh lập tức thăm dò mà nhìn thoáng qua, giọng nói quen thuộc và bóng dáng quen thuộc này, không phải là vợ của mình thì là ai chứ?.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 30: 30: Dụ Dỗ


Cũng không biết là xuất phát từ tâm lý gì, anh liền không bước ra ngoài mà cư như vậy dựa vào tường để nghe lén.

Cố Lệ cũng không biết anh đã đến, chỉ là cảnh giác nhìn chằm chằm Vương Kiến Quốc.

Cũng không trách được trái tim kiếp trước của cô rung động, bởi vì vẻ bề ngoài của Vương Kiến Quốc thật sự không tồi, bề ngoài có vẻ đẹp tri thức bên trong lại mang theo một vẻ giàu sang, thật là nhân mô cẩu dạng, hơn nữa vốn dĩ cô cùng Hàn Văn Hồng cũng không có tình cảm, lại bị hắn ta theo đuổi như vậy, làm sao chịu được?Cuối cùng một cây hồng hạnh xuất tường, sau đó liền xong đời.

Toàn bộ lực chú ý của Vương Kiến Quốc đều ở trên người của Cố Lệ, cũng không chú ý tới người chồng thật sự của cô đã trở lại, nhìn xem Cố Lệ đối xử với anh ta cảnh giác như vậy nên anh vội nói: “Lệ Lệ, em đừng hiểu lầm, anh không phải có ý như vậy, anh……”" Anh không phải có ý như vậy thì anh có ý như thế nào ?” Cố Lệ lại không kiên nhẫn đánh gãy lời của hắn ta: “ Tôi là một người phụ nữ đã có chồng con, anh không rõ ràng sao? Anh dây dưa như vậy thì tôi cũng không quan tâm anh có bao nhiêu cái lí do? Tôi liền nói cho anh biết, tôi đối với anh không có nửa phần hứng thú, tôi đã có chồng có con cái, đầu của tôi bị thần kinh thì tôi mới có thể dính líu với anh, về sau anh ít tới tìm tôi, bằng không đừng trách tôi không khách khí đem anh tố cáo!”Vương Kiến Quốc nhìn Lệ Lệ đanh đá như vậy, trong lòng anh lại cảm thấy mềm mại, anh cười và nói: “Lệ Lệ, anh biết em có chồng, cũng biết em có con cái, nhưng là anh càng rõ ràng, em cùng chồng của em có quan hệ không tốt, em cùng anh ta không có tình cảm gì, Lệ Lệ, anh đã mua vé để đi Hong Kong, em cùng anh cùng nhau đi Hong Kong đi? Đi tới nơi đó, em sẽ có cuộc sống mới !”Hàn Văn Hồng nghe được như vậy sắc mặt anh tối sầm lại, anh đã xem như rõ ràng, cũng thật sự làm đồng nghiệp anh nói trúng, thật sự có người muốn bắt cóc vợ của anh.

Tuy rằng anh cùng vợ có tình cảm lạnh nhạt như vậy, cũng có thể nói không có cảm tình gì, nhưng cô là mẹ của con anh, chỉ ở điểm này anh thì anh sẽ sống cả đời với cô.

Nhưng vợ của anh lại có suy nghĩ gì đây? Trái tim của cô có rung động không, rốt cuộc đó là Hong Kong……Cố Lệ lạnh lùng nhìn Vương Kiến Quốc, trong lòng nghĩ người này đã chuẩn bị đi Hong Kong từ lúc này, không trách sau này xảy ra chuyện anh ta chạy trốn nhanh như vậy, ném xuống “cô” để chạy lấy người.

“Lệ Lệ, em theo anh đi đi, em rực rỡ như vậy thì không nên bị mai một ở cái địa phương này, càng không nên cùng người chồng tài xế lái xe phá hoại, anh ta có lúc nào hiểu được em tốt đẹp đến mức nào chứ? Điều tốt đẹp của em chỉ có anh nhìn thấy, anh mới là người phù hợp với em!” Vương Kiến Quốc thâm tình nhìn cô.

Lệ Lệ có thể làm hắn ta nhớ thương cả đời, trở thành bạch nguyệt quang cả đời của hắn ta cũng không phải không có đạo lý.

Lúc này, hắn ta nhìn Lệ Lệ, thật sự là cô đẹp khiến mọi người nhịn không được thương tiếc, trên người ăn mặc một bộ quần áo lao động vô cùng đơn giản nhưng cô có làn da trắng nõn mịn màng lại tinh tế, mặt mày linh động lại xinh đẹp, khí chất lại càng đặc biệt không giống người thường, làm người ta vừa thấy liền không rời mắt được.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 31: 31: Có Bệnh Cần Trị


Cố Lệ lại bị ánh mắt này của hắn ta nhìn đến cả người nổi cả da gà, cô liền cười lạnh: “Vương Kiến Quốc, tôi cảm thấy đầu óc của anh thật không bình thường, anh thực sự là bị bệnh cũng không nhẹ chút nào!”Lời này vừa nói ra tới, ở trong góc tường Hàn Văn Hồng không biết vì sao, cục đá vốn đè nặng trong lòng được đặt xuống, hơn nữa khóe miệng còn nhịn không được cong lên một chút ý cười.

Nhưng mà chuyện này còn chưa có xong xuôi, bên kia Cố Lệ đã bốc hỏa lên: " Nếu anh có bệnh liền đi chữa bệnh đi, không cần ra ngoài nói này nói nọ những điều không thể hiểu được, anh là ai hả mà tôi phải đi theo anh? Anh có bệnh tôi còn phải đi theo anh để lây bệnh hay sao, đừng nói tôi là một phụ nữ đã có gia đình, dù cho tôi là một người phụ nữ độc thân thì tôi cũng sẽ không theo anh, một người không có đầu óc, đầu óc như vậy có bệnh lại đi hãm hại người, trừ khi đầu óc của tôi cũng có bị bệnh, tôi nhận biết anh là ai hay sao? Anh thật sự có bệnh cần phải trị!”Ý cười nơi khóe miệng của Hàn Văn Hồng đã bắt đầu giấu không được.

Vương Kiến Quốc lại có chút sốt ruột: “Lệ Lệ, anh là đang nói thật, em theo anh đi đi, chúng ta cùng nhau đi qua Hong Kong, chắc chắn ở bên kia sẽ có ngày lành để sống, anh cũng nhất định sẽ cho em cuộc sống mà em muốn có, chúng ta không có nhiều thời gian, thật sự không có nhiều thời gian để trì hoãn thêm nữa!”“Anh đi uống thuốc nhanh lên đi thôi, đừng chần chờ thêm rồi quên uống thuốc nữa, cũng đừng tùy tiện dừng uống thuốc!” Cố Lệ cười lạnh nói.

Sau đó cô muốn rời đi, nhưng mà Vương Kiến Quốc còn bước lên để lôi kéo cô, Cố Lệ đã nhịn đủ lâu rồi, thời điểm này cô đã mất hết sự kiên nhẫn của mình, ngoài miệng kêu to: “Anh đang làm gì, anh muốn làm cái gì? Có người đến đây không? Người ở đâu rồi, có người đùa giỡn phụ nữ!”Ngoài việc miệng kêu to, đồng thời một bên tay của kia Cố Lệ không một chút khách khí mà tặng một cái tát rõ to cho anh ta.

Vào lúc Hàn Văn Hồng nghe được tiếng la thất thanh này liền lao tới, anh lại vừa vặn nhìn thấy được một màn này, cả một bên mặt của Vương Kiến Quốc đều bị vợ của anh đánh cho sưng phù lên.

Anh có một chút sửng sốt, nhưng anh cũng không nói hai lời liền đi lên cho Vương Kiến Quốc một quyền cộng thêm một cái đá chân, đem Vương Kiến Quốc đánh đến nằm bò trên mặt đất.

“Văn Hồng?” Cố Lệ chạy trốn đến phía sau lưng anh, rồi kinh ngạc hỏi: "Anh trở về từ lúc nào vậy?”“Cũng là vừa về hồi nãy.

” Hàn Văn Hồng vừa nhìn chằm chằm Vương Kiến Quốc, đồng thời anh trả lời cô một câu.

“Tốt quá anh đã trở về rồi, anh thấy không hả? Con người này quấy rối em này, anh nhanh đánh hắn ta đi, đánh xong rồi chúng ta đưa hắn ta đến cục cảnh sát để tố cáo, hắn ta còn muốn chạy qua Hong Kong, điều này chính là trái với pháp luật!” Cố Lệ nói.

Bên kia Vương Kiến Quốc đâu ngờ đến việc cô sẽ nói như vậy, anh ta bị hoảng sợ mà nhanh chóng bò dậy rồi xoay người chạy vội đi.

Hàn Văn Hồng muốn đuổi theo, Cố Lệ liền giữ chặt anh lại: “ Thôi bỏ đi, đừng đuổi theo hắn ta, chúng ta hù dọa là được rồi, không có nhân chứng, cũng không có vật chứng, đừng làm hỏng đến danh tiếng của em, đánh một chút là được rồi.

”Lúc này, Văn Hồng mới không nói gì nữa, anh liền nhìn về phía cô, sau đó thiếu chút nữa không di chuyển được đôi mắt.

Anh vẫn luôn biết vợ của mình có vẻ bề ngoài xinh đẹp, nhưng mà lúc biết được cô ghét bỏ anh, không thích anh, chỉ xem anh như công cụ kiếm tiền, như sổ tiết kiệm, trái tim anh cũng đã lạnh nhạt đi xuống.

Về sau mối quan hệ của cả hai vẫn luôn lạnh nhạt, anh cũng đã rất lâu không nhìn kỹ mặt cô trông như thế nào rồi.

Nhưng mà hôm nay anh vừa nhìn qua, anh thật sự không di chuyển được đôi mắt của mình.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 32: 32: Đập Thình Thịch


Tất nhiên, Cố Lệ cũng nhìn thấy được ánh mắt của anh, đã làm mẹ người ta nhưng vẫn mang trong mình trái tim của một cô gái mới lớn, tất nhiên cô cũng sẽ ngượng ngùng, trên mặt cô xuất hiện dặm đỏ hây hây lan đến bên tai: “Tại sao anh lại nhìn em như vậy, thấy gì lạ trên mặt em à?”Hàn Văn Hồng cũng đã phản ứng lại, anh ho khan một tiếng, rồi nói lảng sang chuyện khác: “Hắn ta là ai?”"Sao em biết được hắn ta là ai chứ, thực sự giống như người điên vậy, cũng may hôm nay anh vừa vặn trở về nhà, nếu không có thể em đã gặp nguy hiểm rồi.

” Trong lúc Cố Lệ vừa nói vừa lắc lắc tay, lúc vừa rồi cô tát tên kia một cái đã dùng hết sức của mình!Hàn Văn Hồng nhớ tới hồi nãy cô cho Vương Kiến Quốc một cái tát, trong ánh mắt anh liền mang theo một nụ cười.

“Nhưng mà đã có chuyện vừa rồi, chắc chắn hồn phách của hắn ta đều bị dọa bay đi rồi, nên không dám lại đến đây nữa, có khi cũng đã trốn chạy ngay trong đêm nay, anh đã đói bụng chưa?” Cố Lệ nói chuyển đề tài khác.

Hàn Văn Hồng nói: “Có một chút rồi, bây giờ chúng ta ăn ở nhà hay muốn đi ăn ở ngoài tiệm ăn đây?”“ Ăn ở nhà đi, anh không thường xuyên trở về, sao em có thể để anh ăn ở bên ngoài được chứ, em sẽ nấu cho anh mấy món đồ ăn ngon miệng.

” Cố Lệ vừa đi ở phía trước vừa nói.

Hàn Văn Hồng đã nhịn không được nên quay lại nhìn cô, trước kia thời điểm anh trở về, thái độ của cô không nóng không lạnh, chỉ cần đem tiền lương nộp lên cho cô là được, việc anh thích ăn chỗ nào, thích ăn món nào thì cô đều lười quan tâm.

Cố Lệ như vậy là bởi vì hôm nay Vương Kiến Quốc đến đây "giúp đỡ", cho nên cô không muốn đóng giả lạnh nhạt nữa , thật sự muốn hỏi nguyên nhân mà cô thay đổi nhiều như vậy là gì? Điều này còn không rõ ràng sao, bị người lưu manh kia dọa cho sợ rồi, nên cảm thấy trong nhà vẫn nên có một người đàn ông mới được.

Một lý do vừa đơn giản vừa trực tiếp như vậy?Cùng Hàn Văn Hồng về nhà, Cố Lệ nói: “Anh vào phòng nằm nghỉ đi, trong nhà cũng chỉ có trứng gà, em đi mua một ít đồ trở về nấu.

”“Lát nữa nấu một chén mì là được.

” Hàn Văn Hồng nhìn cô nói.

“Anh muốn ăn mì à ? Thế cũng đơn giản, trước để em nhào bột mì đã.

” Cố Lệ nói.

Hàn Văn Hồng nhìn cô làm việc.

Sau khi làm xong bột, Cố Lệ xách theo cái giỏ rau nói: “ Em ra ngoài một lúc.

” Nói xong trực tiếp bước ra cửa.

Lúc này, Hàn Văn Hồng mới phản ứng lại, anh tự đi rót một chén nước uống, nhưng trong lòng có chút cảm giác lạ lẫm, vợ của anh đối xử với anh như thế này giống như tốt hơn trước một chút?Không chỉ một chút, mà là rất nhiều, trước kia anh trở về đều trực tiếp xem anh như người trong suốt, hồi nào quan tâm anh như vậy ? Lúc này đây trở về, thế mà cô lại vui lòng nấu cơm cho anh ăn?Lại nghĩ đến chuyện xảy ra vào hôm nay, chỉ sợ người đàn ông kia đã quấy rối vợ anh đã lâu rồi nhỉ? Hàn Văn Hồng nhíu mày lại, anh phải tìm thời gian đi qua hỏi đồng nghiệp của vợ anh một chút mới được.

Lại nói đến Cố Lệ, cô vừa ra cửa liền thở một hơi nhẹ nhàng, cùng Hàn Văn Hồng ở chung một chỗ khiến cô cũng không được tự nhiên, bởi vì căn bản là cô cũng không có kinh nghiệm ở phương diện này.

Lý do quan trọng nhất là, nhìn anh ở hiện tại còn đẹp trai hơn nhiều với anh ở trong trí nhớ của cô.

Ánh mắt đen láy, cái mũi cao thẳng, eo ra eo chân ra chân, ở chỗ niên đại thiếu ăn thiếu uống này nhưng anh đã cao hơn mét 8, tỉ lệ dáng người cũng đặc biệt đẹp, còn có làn da kia, làn da dãi nắng dầm mưa kia so với làn da cô cẩn thận chăm sóc cũng không hề thua kém chút nào, có một chút cảm giác thuộc về cơ địa tự nhiên , còn…… Còn quái lạ làm tim cô đập thình thịch thật nhanh.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 33: 33: Bàn Chuyện Với Chồng


Điều chỉnh lại cảm xúc xong, Cố Lệ đi dạo một vòng quanh chợ đen, trong rổ của cô có một con gà quay, mấy miếng thịt khô và một cân lạp xưởng.

Ngoài ra còn có một ít rau tươi, cô mang mấy món này về nhà.

Hàn Văn Hồng cũng không chờ, Cố Lệ đi đi về về trong vòng nửa tiếng, bột mì cũng đã nở nên anh bắt tay vào cán bột.

Nhìn kỹ thuật điêu luyện như vậy, không cần nói cũng biết anh biết nấu cơm.

Trong lòng Cố Lệ hài lòng hơn một chút: "Được rồi để em làm.

"Hàn Văn Hồng nhìn cô một cái: "Anh làm được rồi.

"Cố Lệ cũng không tranh giành với anh, cô bắt đầu nhặt rau, sau khi rửa rau xong anh cũng đã cắt mì gần xong, lúc này nước cũng vừa sôi, đã có thể làm mì.

Cố Lệ nhận lấy những vật này, cô bỏ mì xuống, nói với Hàn Văn Hồng: "Anh đi chặt gà quay đi.

"Hàn Văn Hồng khá ngạc nhiên, thế mà còn mua gà nướng về cho anh ăn?Anh đi qua mở nắp rổ lên, quả nhiên có một con gà quay đang được bọc giấy dầu, còn có thịt khô và lạp xưởng, mấy thứ này cũng không có rẻ, không ngờ cô vậy mà còn mua được?Nhưng Hàn Văn Hồng cũng rất hiểu chuyện nên không hỏi gì nhiều, chỉ lấy gà quay ra chặt.

Chờ cho anh chặt xong mì của Cố Lệ cũng vừa xong, Cố Lệ vớt mì ra, sau đó bỏ rau xanh vào trong nước nóng, không bao lâu liền vớt lên.

Ngay cả muối ăn cũng không bỏ, cứ để như vậy ăn được rồi, bởi vì nếu cho muối vào thì khi ăn với gà sẽ mặn, còn để như vậy ăn thì sẽ vừa miệng.

Hai người cùng nhau ăn, Cố Lệ ăn khoảng một phần ba đã no, Hàn Văn Hồng nhìn cô: "Ăn thêm không?""Em ăn no rồi, mấy món này anh cũng đừng để thừa lại, cứ ăn hết đi, em mua về cho anh ăn đó, thời tiết này cũng không thể để lâu.

" Cố Lệ nói.

Hàn Văn Hồng nghe những lời ấm áp này, trong lòng nhịn không được gợn lên từng cơn sóng, vợ của anh thế mà hôm nay còn quan tâm đến anh sao?Phút chốc anh liền nhìn về phía vợ mình, chẳng lẽ cô cũng muốn sống hòa thuận với anh? Nếu không phải như thế, vậy thì vì sao lúc này cô lại thay đổi lớn như vậy?Cố Lệ đối diện với ánh mắt kia của anh, nhịn không được mà mặt cũng đỏ bừng khiến cô vội quay mặt đi nơi khác, nhỏ giọng nói: "Chúng ta cứ sống hòa thuận với nhau đi, sau này em sẽ chăm lo cho gia đình.

" Cô chưa từng yêu đương nên xấu hổ muốn chết.

Hàn Văn Hồng nghe nói như thế, trong lòng giống như nở hoa, vợ của anh thật sự muốn sống hòa thuận với anh, nhưng anh cũng không mập mờ, nhìn cô nói: "Vợ ơi, tiền lương tháng này đã được phát, nằm trong túi của anh đó em vào lấy đi.

"Cố Lệ vội tránh ánh mắt của anh, xoay người đi đến túi vải kiểm tra tiền một chút: "Ngày mai em sẽ lấy cất.

"Hàn Văn Hồng gật đầu, miệng còn đang ăn cơm, nhưng mắt vẫn nhìn vào vợ của mình.

Cố Lệ bị ánh mắt kia của anh nhìn khiến cho trái tim run rẩy, nên cô nói sang chuyện khác: "Ngày mai anh về quê sao?""Ừ, phải về đó một chuyến.

"Cố Lệ cũng nói: "Vậy cũng vừa lúc, anh đưa mẹ và Đại Bảo, Nhị Bảo về đây luôn được không?"Hàn Văn Hồng ngạc nhiên: "Là sao?""Em muốn đưa Đại Bảo và Nhị Bảo trở về, chỉ có điều em còn phải đi làm nên không có thời gian chăm sóc cho hai đứa nhỏ, em đã tìm cho Đại Bảo một trường mầm non rất tốt, ngay tại bên cạnh xưởng sản xuất kem đánh răng, một tháng ba đồng, buổi sáng đưa qua, chiều tối đón về.

Buổi trưa có thể ở đó ăn cơm và ngủ trưa, về phần Nhị Bảo còn nhỏ nên tạm thời không có đưa đến đó được, nhưng em cũng không thể nào dẫn con theo, cho nên anh có thể đưa mẹ lên đây được không? Bên cạnh còn có một phòng trống, mẹ có thể ở đó.

" Cố Lệ nói.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 34: 34: Ánh Mắt Nóng Rực


Hàn Văn Hông cũng không ngờ vợ của anh sẽ nói như vậy, tâm tình kích động nhìn cô: "Vợ, em nghĩ kĩ chưa? Thật sự muốn đưa Đại Bảo, Nhị Bảo còn có mẹ về đây?"Cố Lệ quay mặt đi tránh ánh mắt cực kì nóng bỏng của anh: "Đại Bảo và Nhị Bảo phải được ở bên cạnh em thì mới có thể dạy dỗ tốt hơn, còn phần mẹ bên kia, lần trước em trở về cũng đã nói với mẹ, mẹ cũng đồng ý đến đây.

Chuyện cơm nước của cha, anh cũng không cần lo, mẹ nói để cha qua nhà chị dâu ăn, mình đưa thức ăn qua bên đó là được, còn lạp xưởng em vừa mua về này ngày mai anh cũng mang về quê đi, để khi chị dâu cả nấu cơm thì hấp cho cha ăn, cha cũng đã lớn tuổi rồi cũng nên ăn chút gì ngon, sang năm không biết cha có còn làm việc tiếp nữa không? Đến lúc đó mỗi nhà chúng ta đều chia ra một phần lương thực, chẳng lẽ chỉ có hai ông bà cụ cũng nuôi không nổi, anh thấy sao?"Hàn Văn Hồng còn có thể nói gì nữa? Anh thật sự cảm thấy vợ của mình hôm nay rất đẹp, anh dùng ánh mắt nóng rực nhìn cô chằm chằm.

Vừa rồi anh vẫn còn chưa xác định được, vì sao người vợ này của mình lại muốn sống hòa thuận với mình? Nhưng khi nghe xong những lời này, anh chắc chắn xác định, cô thật sự muốn sống cùng anh!"Anh mau ăn rồi đi tắm đi.

" Cố Lệ bị ánh mắt kia của anh khiến cho mặt đỏ tim đập, viện cớ đi lấy quần áo cho anh mà đứng dậy để tránh anh.

Hàn Văn Hồng vội vàng ăn hết gà quay cùng mì sợi, sau đó bắt đầu thu dọn chén đũa.

Cố Lệ cũng không ngăn cản anh, để anh tự làm.

Không bao lâu Hàn Văn Hồng đã thu dọn xong chén đũa, sau đó đi đến hỏi cô: "Em đã ghé thăm hai đứa nhỏ sao?""Ừm, em có về thăm Đại Bảo và Nhị Bảo, khi em đi Đại Bảo còn lấy xe đạp chạy theo em.

" Cố Lệ thở dài.

Hàn Văn Hồng nắm lấy tay cô, tim của Cố Lệ cũng run lên nhưng cô không vùng vẫy ra, chỉ cố gắng an ủi chính mình, cũng đã là vợ chồng rồi còn ngại cái gì?Thế nhưng cô không thể khống chế được tốc độ của tim đập, khiến mặt cô đỏ bừng.

Hàn Văn Hồng nhìn thấy vợ mình hơi cúi đầu, hai gò má ửng hồng, giống như một nụ hoa sen mới vừa nhú lên mặt nước.

Tuy đã kết hôn được năm năm, cũng đã có hai đứa con, nhưng vợ của anh vẫn trông như một cô gái mới lớn, nhất là dáng vẻ ngại ngùng và đáng yêu như thế này trước nay chưa từng có, khiến cho Hàn Văn Hồng không thể không nuốt nước miếng.

Anh cũng là đàn ông bình thường, từ lúc sinh Nhị Bảo xong cũng từng chạm vào vợ mình, vậy nghĩ xem anh có muốn không? Tất nhiên là muốn, anh còn nghĩ rất nhiều.

Chỉ có điều anh là người có tự tôn, nếu cô không muốn anh chạm vào thì anh sẽ không chạm, chẳng lẽ anh còn ép buộc sao? Vậy còn ra thể thống gì nữa.

Nhưng hôm nay thì khác, vợ của anh muốn sống hòa thuận với anh, hiện tại còn ở trước mặt anh lộ ra vẻ ngại ngùng, anh thật sự có chút không chịu nổi.

"Vợ.

" Hàn Văn Hồng ngồi gần một chút, trong thanh âm ngay cả Cố Lệ cũng nghe ra được sự nhẹ nhàng và lưu luyến.

Tim Cố Lệ đập vô cùng nhanh, tuy họ thật sự là vợ chồng, cô cũng muốn cùng anh trải qua một cuộc sống tốt đẹp, thế nhưng! Chuyện này có phải hơi nhanh rồi không?Cô muốn đứng dậy, hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên cô gặp anh thôi!"Đi, đi tắm đi.

" Tim Cố Lệ đạnh như trống, vội vàng nói.

"Được.

" Hàn Văn Hồng biết cô thích sạch sẽ, cũng không muốn vội vàng, đêm nay còn dài mà.

Cố Lệ cũng muốn đi tắm, cho nên ngồi lên phía sau xe đạp của Hàn Văn Hồng, cùng đi đến nhà tắm.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 35: 35: Dính Lấy Nhau


Hàng xóm nhìn thấy hai người bọn họ cùng nhau đi ra ngoài, dáng vẻ còn đang cười nói, thật đáng kinh ngạc.

"Hai người bọn họ đã giảng hòa với nhau sao?" Một bà thím nói.

"Vợ chồng trẻ cãi nhau sao có thể giận lâu được?" Một bác gái đứng bên cạnh nói.

"Đúng vậy, nhìn hai bọn nhỏ dính lấy nhau kìa, không nên giận lâu.

" Một bà thím vá quần áo giúp Cố Lệ nói.

Tuổi trẻ mà, rất dễ nóng nảy, cãi nhau cũng là chuyện bình thường, nhưng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa không để lâu.

Vào lúc này Cố Lệ cùng Hàn Văn Hồng cũng đã đi đến bên chỗ nhà tắm.

Nhà tắm của nam và nữ cách xa nhau một trăm mét, Hàn Văn Hồng dừng xe để vợ mình xuống trước, rồi mới nhìn vợ mình: "Vợ à, em ở bên này tắm xong thì ở đây chờ anh.

""Được.

" Cố Lệ cũng không dám nhìn đối diện với anh, trả lời xong liền vội vàng chạy mất, đôi mắt của người này thật sự muốn nướng cô lên luôn mà.

Hàn Văn Hồng nhìn theo vợ mình đã chạy qua bên kia, sau đó anh cũng vội chạy đến bên này tắm rửa.

Tình cờ gặp đồng nghiệp của anh cũng đến.

Đồng nghiệp của anh tên là Từ Trường Thắng, anh ta vừa nhìn thấy Hàn Văn Hồng đã vui vẻ: "Văn Hồng cậu cũng đến rồi à?""Mới đến.

" Hàn Văn Hồng nhìn thấy anh ta cũng vui vẻ, vì đã có người chà lưng giùm!Cả hai vừa chà lưng cho nhau vừa nói chuyện, chủ yếu là do Từ Trường Thắng thấy tâm tình của anh đang rất tốt.

Lập tức nháy mắt một cái: "Chuyện gì mà tâm tình tốt quá vậy? Có chuyện gì tốt mau nói tôi nghe nào?""Không có gì.

""Nói là không có gì, nhưng nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở này của cậu tôi liếc mắt một cái cũng nhìn ra, là do vợ của cậu đã nấu cho cậu nhiều món ngon đúng không?" Từ Trường Thắng cười nói.

Hàn Văn Hồng cũng không phủ nhận: "Vợ của tôi mua cho tôi một con gà quay.

"Từ Trường Thắng phút chốc thèm muốn cùng ghen tị: "Chịu chi quá nhỉ!" Anh ta trở về vợ của anh ta chỉ cho anh ta một chén mì, bỏ thêm hai cái trứng vào là đã ngon lắm rồi.

Không ngờ tới Hàn Văn Hồng còn được đối xử tốt hơn anh ta, trực tiếp ăn một con gà quay!Hàn Văn Hồng bật cười, vợ của anh không tiếc tiền, không chỉ mua cho anh gà quay, còn mua cho cha anh rất nhiều thịt khô và lạp xưởng, để ngày mai anh trở về quê mang theo về.

Những chuyện này xem như cũng không quá ghê gớm, nhưng những gì vợ anh nói đều mang theo sự hiếu thảo và hiểu chuyện khiến cho trong lòng anh càng thêm thích.

"Cậu xem cậu kìa, cười ngốc ra như vậy thành dáng vẻ gì rồi?" Từ Trường Thắng cười: "Lần này trở về, vợ của anh đã đối tốt với anh nhiều hơn?""Đó là vợ của tôi, tất nhiên phải đối xử tốt với tôi rồi, anh hỏi câu này không phải quá vô nghĩa sao.

" Hàn Văn Hồng nói.

"Cậu đi trước đi, trước kia cậu cũng không có như vậy, nhưng mà cơ hội khó mà có được, cậu nên biểu hiện cho tốt nha!" Từ Trường Thắng cười nói.

Với sắc đẹp của vợ người anh em này, nói một câu đẹp như hoa cũng không nói quá, nhưng mà quan hệ của cô với anh rất bình thường, khiến anh ta cũng không nhịn được mà nóng lòng giúp anh em mình.

Bởi vì bọn họ làm nghề chạy xe chở hàng thế này, hàng năm đều ở bên ngoài, để người vợ xinh đẹp như vậy ở nhà một mình, có thể không nguy hiểm sao?Cho dù là người vợ tốt, nhưng bên ngoài gặp những tên thích trêu ghẹo cùng không đứng đắn vậy thì chẳng phải nguy hiểm hơn sao.

Nhưng Từ Trường Thắng nhìn người anh em của mình như vậy, không cần phải nói, chắc chắn bọn họ vẫn hòa thuận như lúc ban đầu.

Hàn Văn Hồng ném khăn mặt đến cho anh ta: "Chà lưng đi.

"Từ Trường Thắng vui sướng gật đầu: "Được!".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 36: 36: Không Khí Ám Muội


Anh ta đã chà lưng cho Hàn Văn Hồng, vậy thì tất nhiên anh cũng chà lưng cho anh ta, xong rồi hai người lúc này mới đi ra.

Bên kia Cố Lệ cũng đã tắm xong đang đứng chờ ở chỗ dừng xe, bởi vì tóc còn có chút ẩm ướt, nên cô dùng khăn mặt quấn lên, lộ ra phần cổ thiên nga trắng nõn, hơn nữa do cô vừa tắm xong nên hai gò má cũng phiếm hồng, giống như một đóa hoa sen mới nở đầy sức hấp dẫn.

Mà nhìn thấy cô đứng ở nơi đó, có không ít ánh mắt của mấy tên đàn ông vừa từ nhà tắm đi ra nhịn không được dừng lại trên người cô, cho thấy sự hấp dẫn của cô lớn bao nhiêu.

"Người anh em, vợ của cậu sao lại nhìn đẹp hơn trước vậy? Tôi mà không biết còn tưởng là con gái mới lớn đó.

" Từ Trường Thắng cũng kinh ngạc một lúc, trợn mắt há mồm nói.

Hàn Văn Hồng cũng không để ý đến anh ta, sải bước đến trước mặt vợ của mình, chặn toàn bộ ánh mắt của mấy tên đàn ông khác ở bên ngoài lại.

"Tắm xong chưa? Vậy giờ về nhà nhé.

" Hàn Văn Hồng cúi đầu nhìn vợ mình nói.

Cố Lệ vẫn chưa dám đối diện với anh, ánh mắt của người này so với lúc cô đi vào nhà tắm còn đáng sợ hơn, giống như cô là một miếng thịt mỡ, mà anh chính là một con sói đói vậy.

Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi ngồi lên phía sau anh, cả hai cùng nhau trở về nhà.

Từ Trường Thắng nhìn thấy hai người đã đi xa, anh ta cười mắng: "Thằng nhóc này, bảo vệ cũng nhanh thật.

"Khi về đến nhà cũng đã gần bảy, tám giờ tối.

Trong thành có đèn điện, bật đèn lên nhà sẽ lập tức sáng, hai vợ chồng cùng đi vào nhà, Cố Lệ vừa lau tóc nói với Hàn Văn Hồng: "Tóc của em vẫn chưa khô, anh cũng mệt rồi, ngày mai còn phải đi về quê nữa nên anh đi ngủ trước đi.

"Hàn Văn Hồng sao có thể đi ngủ một mình, anh nhận lấy cái khăn của vợ mình, lau tóc cho cô.

Tóc của vợ anh rất mềm, ngoài mềm ra thì còn rất thơm, từng làn hương quẩn quanh chóp mũi của anh, khiến Hàn Văn Hồng cảm thấy vợ có lẽ đang muốn lấy mạng mình.

Còn Cố Lệ cũng cảm thấy anh muốn đoạt mạng mình, người đàn ông đang đứng ở phía sau lau tóc cho cô, hơi thở trên người anh không ngừng phả ra, khiến cho đầu của Cố Lệ có hơi nặng nề.

Thế nhưng cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ phải phát sinh chuyện lệch lạc, nên cô vội chuyển chủ đề: "Mấy ngày trước em có trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, mẹ còn hỏi em khi nào anh về, nói chờ anh về thì dẫn anh qua đó ăn cơm.

""Ngày mai anh về quê, chờ cho anh mang Đại Bảo và Nhị Bảo về đây rồi, đến lúc đó chúng ta qua nhà em được chứ?""Được.

" Cố Lệ đáp.

Hàn Văn Hồng: "Trong túi của anh có đường nâu và kẹo sữa, đến lúc đó đem theo qua bên đó luôn.

"Trước đó Cố Lệ đi lấy tiền cũng đã nhìn thấy, cô không chút nghĩ ngợi đã từ chối: "Đường nâu thì anh cứ đưa cho chị dâu cả đi, sau này cha còn qua bên đó ăn cơm, tránh phiền lòng chị ấy, còn kẹo đường thì giữ lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn không cần phải đưa qua đó.

"Hàn Văn Hồng ngạc nhiên: "Em không để cho Quốc Đống sao?""Quốc Đống ăn đến thành một thằng nhóc mập, còn cho em ấy ăn gì nữa? Cứ giữ lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo, hai đứa con trai của anh còn chưa ăn thì nói gì đến lượt Quốc Đống ăn?" Cố Lệ lẩm bẩm nói.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 37: 37: Vợ Anh Muốn Em!


Đứa em trai này cũng đừng nghĩ cô sẽ đem kẹo cho em ấy, tại sao cô phải chịu khổ còn đồ ăn ngon thì vào trong bụng nó.

Hàn Văn Hồng mỉm cười.

Cố Lệ nói: "Em còn mua cho mẹ một bộ quần áo mới, ngày mai anh về cũng cầm đem về cho mẹ đi, còn bộ của mẹ em, đợi khi chúng ta về đó ăn cơm rồi! anh đưa cho mẹ em.

""Mua quần áo cho mẹ?" Hàn Văn Hồng cười hỏi.

"Quần áo trên người mẹ đã mặc nhiều năm rồi, cũng nên thay đổi, đúng rồi, còn có một đôi giày nữa anh đem về cho mẹ luôn đi.

"Hàn Văn Hồng đáp lời, sau đó thấp giọng nói: "Vợ, cũng không còn sớm nên đi nghỉ ngơi thôi.

"Cố Lệ run lên, cầm lấy cái khăn với vẻ mặt bình tĩnh: "Anh đi ngủ trước đi, tóc em vẫn chưa lau khô, tóc chưa khô mà đi ngủ dễ bị phong thấp, sau này già hay bị đau đầu lắm!"Không cần nghi ngờ, cô chính là cố tình gội đầu, cũng từ từ lau tóc, để anh đi ngủ trước chờ cho anh ngủ say thì cô mới đi ngủ.

Hàn Văn Hồng thấy rõ được sự căng thẳng của cô: "Được rồi, anh đi ngủ trước vậy.

"Cố Lệ khẽ thở phào một cái: "Ừm, anh đi ngủ trước đi, ở bên ngoài vất vả như vậy cũng mệt rồi.

"Hàn Văn Hồng quay về phòng ngủ trước, Cố Lệ ở lại một mình lau tóc, mái tóc này của cô đã lau từ tám giờ hơn đến tận mười giờ, cô cũng đã buồn ngủ, tóc thì tất nhiên đã lau khô, lúc này Cố Lệ mới lấy dũng khí trở về phòng nhìn một chút.

Căn phòng tối như mực, truyền đến tiếng hít thở ổn định của Hàn Văn Hồng.

Cố Lệ biết anh đã ngủ, lúc này mới yên tâm đi ra bên ngoài tắt đèn, sau đó cầm đèn pin đi vào trong phòng ngủ.

Nhìn Hàn Văn Hồng ngủ say, trên người chỉ mặc mỗi cái quần cộc, đắp một chiếc chăn mỏng, lộ ra cánh tay và chân, Cố Lệ vừa nhìn tim đã đập rất nhanh, dù sao đây cũng là ngủ cùng giường đó.

Nhưng Cố Lệ đã cổ vũ bản thân cố lên, sau đó cô mới lên giường, chỉ có điều khi vừa tắt đèn pin nằm xuống, Hàn Văn Hồng đã xoay người đè lên cô.

Cố Lệ hoảng sợ nhưng sau khi ý thức lại trong lòng mới run lên, cô lắp bắp: "Anh.

.

Sao anh chưa ngủ nữa?""Vợ, anh muốn em.

" Thanh âm Hàn Văn Hồng khàn khàn đầy ám muội nói.

Anh làm sao có thể ngủ được? Đêm này là thời gian tốt để vui vẻ bên nhau, nếu anh có thể ngủ được thì anh không phải đàn ông rồi!Anh chờ, chờ cho vợ mình đi ngủ, mới xoay người lại đây.

Cố Lệ vừa định nói điều gì đã bị Hàn Văn Hồng chặn miệng.

Cố Lệ có kinh nghiệm sao? Hàn Văn Hồng cũng không có, đừng thấy cả hai đã có hai đứa con, nhưng thật sự bọn họ không có kinh nghiệm nào hết.

Chỉ có điều, dù sao Hàn Văn Hồng cũng là đàn ông, anh nhanh chóng biết được nên làm gì, và khiến cho con gà mờ Cố Lệ này bị hôn đến mơ màng.

"Vợ, anh đến đây.

" Cố Lệ trong cơn mơ màng chỉ nghe được câu này của Hàn Văn Hồng.

Những chuyện xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài khả năng kiểm soát của cô, cô giống như một con thuyền bên trong biển lớn, mặc cho sóng biển vỗ, thuyền cứ lắc lư theo sóng biển.

Đêm này là một đêm chim hót xuân về.

Cô tỉnh lại vào buổi sáng hôm sau, Cố Lệ phát hiện trên giường chỉ còn mỗi mình cô, bên ngoài có tiếng động, có lẽ Hàn Văn Hồng đang nấu đồ ăn sáng.

Cố Lệ chợt nhớ đến trận mưa to gió dữ vào tối hôm qua, khiến khuôn mặt của cô phút chốc đỏ giống như con tôm luộc.

Cô thật sự muốn sống cùng Hàn Văn Hồng, dù sao cũng đã có con, anh cũng là người có trách nhiệm, dáng vẻ cũng đẹp trai.

Cô cũng không có lý do gì để không chung sống tốt với anh.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 38: 38: Tình Cảm Thắm Thiết


Tuy đã có thể nghĩ như vậy, nhưng cô không ngờ hai người sẽ nhanh chóng đi đến bước này đến vậy.

Tối hôm qua cô thật sự nghĩ anh đã ngủ say nên khi đó mới lên giường ngủ, ai ngờ anh vẫn chưa ngủ, vẫn luôn chờ cô.

Sau đó chờ cô lên giường rồi, anh liền! Mặt của Cố Lệ đỏ bừng, tuy tốc độ phát triển này cũng quá nhanh, nhưng cũng không thể phủ nhận chính là hạnh phúc nửa đời sau của cô cũng không cần lo lắng.

"Vợ ơi, em nên rời giường đi, gần đến giờ em đi làm rồi.

" Không biết Hàn Văn Hồng đã đứng ở cửa từ lúc nào, ngay tại kia cười nhìn thấy nàng mang theo chăn đơn tại nơi quay cuồng đâu.

Sắc mặt Cố Lệ phút chốc lại đỏ lên, nhưng cô nhìn đồng hồ, thật sự thì cũng gần đến giờ cô đi làm.

Không chậm trễ cô vội rời giường đi rửa mặt, sau đó ăn sáng cùng anh, vào lúc ăn sáng cô vẫn không dám nhìn Hàn Văn Hồng.

Còn Hàn Văn Hồng vừa ăn sáng vừa nhìn vợ mình.

"Anh nhìn em làm gì.

" Cố Lệ bị anh nhìn đến mất tự nhiên.

Hàn Văn Hồng cười: "Vợ, lát nữa anh sẽ về quê, tầm tối anh sẽ đưa Đại Bảo và Nhị Bảo còn có mẹ nữa trở về.

""Anh nói mẹ không cần mang gì nhiều, chỉ đem quần áo để thay đổi là được, trong nhà mình cái gì cũng có rồi nên không cần mang nhiều đồ đâu.

" Cố Lệ nhân tiện nói.

Hàn Văn Hồng gật gật đầu, cùng vợ ăn sáng xong, anh dọn dẹp chén đũa rồi sửa soạn đưa Cố Lệ đến chỗ làm.

Cố Lệ muốn từ chối: "Em tự đi được, anh không cần đưa em đi.

""Anh đi rất nhanh, đưa em qua đó cũng không muộn.

" Hàn Văn Hồng nói.

Cố Lệ nhìn đồng hồ thì thật sự không còn kịp, cho nên cô cũng không thể đôi co với anh, đành để anh chở mình đến cửa hàng bách hóa.

Đúng lúc gặp được Lý Hồng Hà ngay tại cửa.

"Chị Hồng Hà.

" Cố Lệ mỉm cười chào hỏi.

Lý Hồng Hà ngay lập tức cảm nhận được sự khác lạ của hai vợ chồng bọn họ, cô ấy cũng cười nói: "Hôm nay chúng ta đều vừa đúng lúc.

" Sau đó còn trêu ghẹo Hàn Văn Hồng: "Tài xế Hàn giờ không chỉ biết lái xe chở hàng, còn biết chở vợ nữa sao?"Hàn Văn Hồng bật cười: "Thời gian không còn sớm, hai người mau vào làm việc đi.

"Cố Lệ liền kéo Lý Hồng Hà chạy vào cửa hàng bách hóa để làm việc, chỉ vẫy vẫy tay với Hàn Văn Hồng.

Hàn Văn Hồng nhìn theo vợ mình đi vào, lúc này anh mới rời đi.

Lý Hồng Hà cùng Cố Lệ bắt đầu sắp xếp hàng hóa lên kệ, Lý Hồng Hà mỉm cười hỏi: "Hai vợ chồng cuối cùng cũng êm đẹp?"Cố Lệ giải thích: "Trước đó chỉ có chút hiểu lầm, lúc đó em đang đến tháng nên không cho anh ấy chạm vào, anh ấy còn tưởng em không cho anh ấy chạm vào nữa nên mới không đụng chạm gì với em, đêm qua em đã nói rõ, mới biết được hóa ra là do ngày thường tụi em ít nói chuyện với nhau, nên hai bên mới hiểu lầm nhau.

".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 39: 39: Về Quê


Lý Hồng Hà giật mình: "Chị đã nói hai người chắc chắn có hiểu lầm mà, làm gì có người đàn ông nào có người vợ xinh đẹp như vậy ở trước mắt mà lại chọn làm hòa thượng chứ? Hiện tại nói rõ là tốt rồi, sau này sống vui vẻ với nhau là được.

""Hôm nay anh ấy phải về quê, còn đưa hai người con trai và mẹ chồng của em lên đây.

" Cố Lệ cười nói.

"Vậy cũng không tệ, chỉ có điều sau này em với mẹ chồng sống chung với nhau, chị sợ ít nhiều gì cũng có chút tranh cãi, em phải chuẩn bị tâm lý trước.

"Cố Lệ thấp giọng nói: "Hôm nay Văn Hồng trở về, em đã nói với anh ấy mang chút lương thực từ quê về đây, chị Hồng Hà chị có muốn không? Đến lúc đó em chia cho chị một nửa.

"Lý Hồng Hà lập tức gật đầu: "Muốn chứ, muốn chứ, em lấy bao nhiêu thì cho chị một ít là được!" Chuyện khác còn ngại chứ sao có thể ngại lương thực?"Cứ vậy đi, đến khi nào có em sẽ đến nói với chị.

"Hàn Văn Hồng đã chạy một chiếc xe vận tải về quê.

Ở quê đối với chuyện anh chạy xe vận tải về đây cũng đã quen, bởi vì anh đã chạy về rất nhiều lần.

"Văn Hồng đã về rồi sao?" Tất cả đều chào hỏi Hàn Văn Hồng, người con út của ông cụ Hàn là niềm kiêu ngạo trong đội, bởi vì trong đội sản xuất chỉ có mỗi mình anh có thể đi ra thành làm việc.

Hàn Văn Hồng cũng rất lễ phép, đều chào hỏi mọi người.

Hàn Đại Bảo đang chơi ở bên ngoài, nhưng mấy bạn nhỏ của thằng bé chạy đến nói với thằng bé: "Đại Bảo, Đại Bảo, cha của cậu lái xe trở về kìa!!"Hàn Đại Bảo vừa nghe lời này, không nói hai lời đã vội nhặt cái giỏ rơm trên mặt đất chạy về, bên trong giỏ rơm còn có vài con giun đất, đây chính là thu hoạch hôm nay của thằng bé.

Lẽ ra khi thời gian còn sớm, cậu bé vẫn có thể tiếp tục đào giun, nhưng chẳng phải cha của thằng bé đã trở về rồi sao!Mấy người bạn nhỏ khác cũng không đào giun nữa, tất cả đều chạy về cùng với thằng bé, quả nhiên đã nhìn thấy chiếc xe tải lớn dừng trước cửa, thật sự khiến tụi nhỏ hâm mộ thằng bé vô cùng.

Cha của Đại Bảo thật giỏi, có thể chạy chiếc xe lớn như vậy!Vì sao bọn họ không phải là con của cha Đại Bảo chứ? Nhưng bọn họ cũng muốn làm con của cha mình!Hàn Văn Hồng đang ở nhà uống nước, đã nhìn thấy đứa con trai lớn chạy về.

Hàn Đại Bảo vui mừng nhìn cha mình, gọi một tiếng: "Cha?!""Về rồi sao?" Hàn Văn Hồng mỉm cười ôm lấy thằng bé.

Hàn Đại Bảo được cha mình bế một lúc, rất hài lòng cũng rất thỏa mãn mới xuống dưới nói: "Cha, mẹ không về cùng với cha sao?""Mẹ con còn phải đi làm, không có thời gian đến đây, nên chỉ có mỗi cha chạy xe trở về.

"Hàn Đại Bảo lập tức thở dài: "Con nhớ mẹ.

""Hôm nay trở về với cha, chẳng phải con đã có thể gặp mẹ con rồi sao? "Hàn Văn Hồng cười nói.

Nghe vậy hai mắt của Hàn Đại Bảo đã bừng sáng, lời của anh nói là thật, sau đó mắt của thằng bé nhìn về phía quần áo của cha mình: "Cha, bùn trên chân của con đã dính lên người cha rồi.

""Vậy con lau cho cha đi.

" Hàn Văn Hồng nói.

Hàn Đại Bảo liền vội vàng đi lấy khăn lau bùn cho cha, còn múc nước rửa sạch chân cho mình, xong xuôi Hàn Văn Hồng ôm lấy con trai, sau đó ngồi lên xe.

Xe chưa chạy anh chỉ đặt con lên xe trước, nhưng cho dù như vậy Hàn Đại Bảo cũng rất thích thú, mấy đứa nhỏ khác đều nhìn thằng nhóc mà thèm muốn!Lúc này bà Hàn cũng đã nghe tin con trai út trở về, bà dẫn Nhị Bảo vội vàng về, vừa rồi bà Hàn dẫn Nhị Bảo đi nhổ cỏ, công việc này cũng có thể kiếm thêm chút công điểm.

Ngày thường đều là bà Hàn đi nhổ cỏ, Nhị Bảo thì ngồi chơi ở bên cạnh.

Nhìn thấy con trai út, bà Hàn đang cõng Nhị Bảo trên lưng vui mừng: "Thằng bảy, con về từ khi nào vậy? Đã ăn cơm chưa?".
 
Back
Top Bottom