Ngôn Tình Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,327,529
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-60-thao-han-sung-the-nhu-bao-vat.jpg

Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Tác giả: Niên Đại
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không, Tiểu thuyết, Truyện Sủng, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn

Cố Lệ xuyên sách, bỗng dưng xuyên tới thập niên 60 nghèo khổ, còn tùy thân mang theo một cái hệ thống ‘đào bảo’, chỉ có tiền thì muốn mua gì cũng được, không sợ phải đói bụng ở trong cái thời đại khốn khổ này.

Nhưng xuyên sách thì thôi đi, cô lại còn trở thành người vợ thành phố nũng nịu chuyên gây chuyện trong sách kia, chuyện này hơi khó giải quyết đây!

Cố Lệ nhìn gương mặt tuy nhiều hơn vài tuổi nhưng lại giống gương mặt cũ của cô như đúc ở trong gương thì trong lòng liền có chút thương cảm, cô vẫn đang còn là sinh viên, thế mà một giấc ngủ dậy đã biến thành mẹ của hai đứa trẻ nghịch ngợm rồi!

Nhưng mà cuộc sống có thể trực tiếp vượt qua việc sinh con liền vào đúng vị trí, cô đành miễn cưỡng tiếp thu vậy.

Chỉ là ba của hai đứa nhỏ, anh trai quân nhân xuất ngũ kia hơi đẹp trai quá mức rồi, dương cương tuấn lãng, lúc anh tới gần cô thì cô liền không thể dời tầm mắt đi được, mùi vị hormone của đàn ông làm cô thấy mặt đỏ tim đập, tim đập nhanh giống như có con huơu chạy trong lồ.ng ngực!

Nể tình khuôn mặt này của anh, chắc là cuộc sống này vẫn có thể sống tốt đúng không?!​
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 1: 1: Xuyên Sách


Cố Lệ là một người đọc tiểu thuyết nhiều năm, nhưng cô thật sự không ngờ có một ngày bản thân mình cũng sẽ gặp chuyện xuyên sách như vậy.

Chẳng hạn như lúc này, cô đang ngồi một mình trong căn phòng đơn giản chỉ có một màu, căn phòng có kiểu dáng giống như vậy cũng chỉ ở thời đại này mới có.

Lúc này trong tay cô đang cầm chính là một chiếc gương.

Vẻ ngoài của cô trong gương thoạt nhìn lớn hơn tầm năm sáu tuổi, nhưng thật ra tuổi thật cũng chỉ lớn hơn ba tuổi khi cô học đại học, là hai mươi bốn.

Nhưng bản thân cô ở niên đại này đã là mẹ của hai con gấu nhỏ, ở thời đại này điều kiện cũng chỉ như vậy, có tiền chưa chắc đã mua được đồ ngon, nên thần sắc cũng không quá tốt, vì vậy nhìn rõ ràng so với tuổi thực tế còn muốn già hơn một chút.

Sắp xếp mọi thứ trong trí nhớ xong, lúc này Cố Lệ mới phát hiện, bản thân mình đã đọc quyển truyện này, cho nên Cố Lệ nhớ rất rõ kết cục của gia đình mình.

Trong mỗi một bộ niên đại văn đều có một người vợ trong thành kén chọn xấc láo, và cô chính là người vợ trong thành hay kiếm chuyện kia.

Ở tương lai cô sẽ ngoại tình với người đàn ông tên Vương Kiến Quốc trong nhà máy hóa chất Thắng Lợi, những năm này đối với tác phong trong cuộc sống đều được quản lý rất nghiêm ngặt, loại chuyện này nếu bị bắt được thì sẽ có kết quả gì?Cuối cùng cô cũng chịu không nổi sự chỉ trích nên đập đầu chết.

Để lại hai đứa con mồ côi mẹ, và hiển nhiên người chồng mất vợ Hàn Văn Hồng cũng sẽ vì cô mà không thể ngẩng đầu làm người được nữa.

Tất nhiên bây giờ cô đã ở đây, cô chắc chắn sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra.

Hàn Văn hồng là một người lính xuất ngũ, cũng là chồng của cô, năm nay hai mươi lăm tuổi lớn hơn cô một tuổi.

Lúc này Hàn Văn Hồng đang làm tài xế xe tải ở bộ vận chuyển, qua lại giữa huyện trấn và nội thành, một tháng có ba ngày nghỉ, vào lúc bận rộn anh chỉ có hai ngày nghỉ có khi còn không có ngày nào, trước kia anh quen được Cố Lệ cũng do vào lúc xuất ngũ được người ta giới thiệu.

Khi đó Cố Lệ không có công việc, chỉ đến hai năm gần đây mới có được công việc, khi họ kết hôn là năm sáu mươi mốt, thức ăn trong thành năm đó túng thiếu vô cùng, tuy nhà họ Cố điều kiện không tệ nhưng chị em nhiều, thêm việc con gái cũng không có giá.

Cho nên dưới sự giới thiệu của một người có tâm nên cô đã kết hôn với Hàn Văn Hồng, lúc ấy nhà họ Hàn vì để cưới một cô gái trong thành còn chấp nhận bỏ ra rất nhiều tiền.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 2: 2: Giống Nhau Đến Từng Chi Tiết


Vào năm đó mà họ dám bỏ ra năm mươi cân lương thực tươi.

Khi đó lương thực rất quý giá, có tiền cũng chưa chắc mua được lương thực nhưng nhà họ Hàn dám bỏ ra.

Vì Hàn Văn Hồng là con trai út trong nhà, anh còn là cục vàng trong lòng cha mẹ Hàn nên khi anh cưới vợ được mới được như vậy.

Nhưng khác với lẽ thường chính là Hàn Văn Hồng không phải đứa em trai không tiến bộ chỉ biết hút máu cha mẹ và anh chị mình trong những bộ niên đại văn.

Mười lăm tuổi anh đã tham gia quân ngũ, sau khi ổn định ở quân đội còn gửi về cho gia đình một chút tiền, cho đến khi hai mươi tuổi bị thương nên xuất ngũ, nhưng sau khi dưỡng thương tốt thì anh cầm thư giới thiệu đi vào trong thành lấy một người vợ xinh đẹp.

Đó cũng là niềm kiêu hãnh của cha mẹ Hàn, nhưng mà kết cục của anh ở trong truyện lại không được tốt.

Vào khoảng năm bảy mươi, anh xảy ra tai nạn xe cộ, kết thúc cuộc đời của mình ở đây.

Bởi vì có một người mẹ làm ra chuyện như thế này, cho nên hai người con trai đều sống trong tiếng cười nhạo của người khác, sau này ngay cả cha cũng không còn trên đời, cho dù có đi theo ông bà nội nhưng sống trong hoàn cảnh như thế này sao có thể không hư?Kết cục chỉ khiến người khác thở dài.

Tất nhiên đây đều là những chuyện về sau.

Hiện tại đã sáu năm trôi qua, Hàn Văn Hồng cùng Cố Lệ cũng đã kết hôn nhiều năm, đứa con lớn nhất đã được bốn tuổi, đứa con út được một tuổi, nhưng cho dù là đứa nào thì Cố Lệ cũng không để ở bên cạnh mình, tất cả đều giao cho mẹ Hàn chăm nuôi.

Một tháng cô ta phải gửi về ba đồng tiền cho phí ăn uống, nhưng Cố Lệ không hề muốn đưa ba đồng phí ăn uống này.

Theo suy nghĩ của cô, đây là con cháu của nhà họ Hàn, bản thân họ nuôi cháu trai thế mà còn muốn được trả tiền? Quả thật làm chuyện không thể chấp nhận được.

Thế nhưng mỗi tháng Hàn Văn Hồng đều được trả tiền lương đều đặn, anh cũng muốn chu cấp tiền về gia đình nên hai người vì chuyện đó mà cãi nhau, cuối cùng tiền vẫn phải đưa.

"Vậy thì lúc này rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Mình vì sao lại xuyên không biến thành Cố Lệ? Không chỉ có tên giống nhau mà ngay cả khuôn mặt cũng giống, còn cha mẹ cũng vậy? Ngay cả nốt ruồi nhỏ ở dưới cằm mình cũng giống!" Cố Lệ nhìn gương nhịn không được lẩm bẩm, lúc này xuyên sách cũng chính xác đến từng chi tiết!.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 3: 3: Đào Bảo


Tạm thời không nói đến nốt ruồi này, cô phải tiếp nhận toàn bộ ký ức, cha mẹ kiếp trước cũng chính là cha mẹ kiếp này của mình.

Chỉ có điều kiếp trước cô là con một, kiếp này thì không như vậy, trước cô còn có một người chị cả, sau cô là em ba, cuối cùng là một đứa em trai.

Em trai kia chính là cục cưng trong nhà, là loại mà cả nhà đều phải chu cấp, cha mẹ kiếp trước yêu thương cô lúc này đã biến thành cha mẹ cực phẩm trong niên đại văn trọng nam khinh nữ vô cùng! "Chúc mừng ký chủ, nội dung vở kịch đã được chỉnh sửa lại xong xuôi, tiếp theo, xin mời ký chủ mang theo Đào Bảo(*) sống một cuộc sống thật tốt nhé.

" Một thanh âm điện tử truyền đến.

Cố Lệ hoảng sợ: "Cái quái gì vậy? Mày là ai?""Tôi không phải người, cô có thể gọi tôi là hệ thống.

" Hệ thống nói.

Cố Lệ một giây đã hiểu, đây là bàn tay vàng của cô!Cố Lệ kìm không được mong chờ nói: " Đào Bảo mà mày nói, có phải Đào Bảo mà tao nghĩ đến không?""Đúng vậy, chính là Đào Bảo mà chỉ cần cô muốn, cái gì cũng có thể mua được, chỉ có điều nó cũng cần trả tiền, bên trong có hệ thống thu hồi, nhưng cái này cô phải tự mình tìm kiếm, thời gian của tôi không còn nhiều, bởi vì cô từ bên ngoài vào nên đã xảy ra va chạm, thế giới cũng đã khôi phục hoạt động bình thường, tôi còn phải đi đưa bàn tay vàng cho số phận bị vặn vẹo khác đây, tôi có nhiều công việc lắm.

" Hệ thống nói.

Cố Lệ vô cùng vui vẻ nói: “Vậy thì cảm ơn mày nhé, nhưng mà mày có thể đem thời gian quay ngược lại về trước một chút được không? Tao muốn yêu đương, không muốn cưới trước rồi yêu sau, tao muốn quay lại hồi năm 16 tuổi cùng yêu đương với Hàn Văn Hồng, thời điểm bây giờ quá đột ngột, trước khi tiến vào hình thức vợ vợ chồng chồng, tao còn chưa từng yêu đương qua bao giờ đâu.

”“Thời gian, thời điểm đều là ngẫu nhiên, hơn nữa thời gian này là vừa vặn, bằng không đưa cô đến thời điểm cô sinh con, sinh con cô có sợ không?”Cố Lệ: “!.

.

Sợ.

” Ngay cả yêu đương cô còn chưa từng thử qua, nghĩ đến việc này là cảm thấy kh*ng b*.

“Hiện tại đã là một bước đúng chỗ, cô sinh ra hai đứa con trai, về sau có thể không cần sinh nữa.

Về phần tình cảm, sau này bàn lại cũng không muộn, dù sao thì trước khi cô tới, cô cùng Hàn Văn Hồng cũng không có tình cảm gì, chỉ là cùng nhau sinh hoạt chung, lại thêm cô có thể tận tình phóng thích mị lực mê chết anh ta, cô cảm thấy thế nào?” Hệ thống dùng thanh âm lạnh như băng dụ dỗ nói.

Cố Lệ: “! ”.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 4: 4: Bàn Tay Vàng


“Còn có vấn đề nào khác sao, tôi đang vội, bàn tay vàng của những vị diện khác đang cần tôi đi phát cấp tốc.

” Hệ thống nói.

“!.

.

Không có.

” Cố Lê nói.

“Nguyện thần linh phù hộ vây quanh cô.

” Hệ thống giống như thần côn nói một tiếng, sau đó liền biến mất không thấy.

Cùng lúc đó, trong óc Trần Lệ xuất hiện một app ‘đào kho báu’, có hình dạng giống như quả đào đã chín.

Đương nhiên Cố Lệ không khách khí thử dùng ý thức đi vào, đúng như cô dự đoán quả nhiên là vào được, sau đó trước mắt cô thấy được một loạt sản phẩm chói mắt.

Thật là muốn cái gì là có cái đó, lại còn có thể đổi thành cái giá của thời đại hiện tại.

Ví dụ như một cân trứng gà giá hai mươi tám xu, rẻ hơn hai xu so với thời đại này.

Dựa theo tin tức trong trí nhớ của cô, thời đại này trứng gà giá 30 xu một cân, đây cũng là một một trong những phúc lợi, đúng không?Còn có thịt gà, vịt, ngỗng, thịt heo, thịt bò, thịt dê, thịt lừa, thịt ngựa, cái gì cần bên trong đều có hết.

Trong hải sản còn có các loại ghẹ lông, tôm biển,! mà giá cũng rất mỹ lệ!Cố Lệ xem đi xem lại tới hơn nửa đêm.

Mãi cho đến khi bụng đói thì thầm kêu, lúc này cô mới nhớ tới ngày mai cô được nghỉ một ngày!Cô là nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã, lúc này công nhân cũng không có kỳ nghỉ, nhưng mà mỗi tháng cũng có thể đến lượt nghỉ một ngày.

Bởi vì đồng nghiệp thay ca nên ngày mai liền đến phiên cô nghỉ phép, cũng là ngày Cố Lệ phải về quê nhà đi thăm con trai, thuận tiện cấp tiền sinh hoạt phí, nếu cô không có tới, nguyên chủ nguyên bản không tính toán trở về.

Tuy nhiên hiện tại Cố Lệ đã ở đây, cô nghĩ ngày mai là hẳn là phải về quê nhà một chuyến, rốt cuộc thì cô chính là nguyên chủ, nguyên chủ cũng chính là cô.

Tuy rằng là một cô gái, thậm chí còn chưa từng yêu đương, nhưng hiện tại đến con trai cô cũng đã có, không thể không có thái độ gì chứ? Tuy rằng là người nhận, nhưng rốt cuộc con trai cũng là do cô sinh ra nên cô cũng phải có trách nhiệm.

Vẫn là muốn trở về nhìn xem.

Nhưng thời gian đã trễ thế này, nấu cơm không còn kịp rồi, Cố Lệ liền lấy ra mười đồng tiền thử nạp vào tài khoản của chính mình.

Quả nhiên ý thức vừa động, tiền đã không thấy tăm hơi, hình dạng đồng tiền tượng trưng cho tiền trong thương thành thay đổi từ 0 thành 10.

Cố Lệ không nói hai lời, lập tức ở thương thành thử mua một chút, mua hai cái bánh mì cùng một lọ sữa bò, đại khái là nguyên nhân từ thân thể này, cô nhìn thấy thịt cũng rất là thèm, cho nên liền mua thêm một phần ăn chín là giò heo kho được đóng gói tốt, theo ý thức vừa động, mấy thứ này ngay lập tức xuất hiện ở trên bàn trước mặt cô.

Ăn hai cái bánh mì cùng một lọ sữa bò còn chưa đủ, cô còn gặm một phần giò heo kho, xong rồi đem rác rưởi trực tiếp ném vào thùng rác, không để lại một dấu vết nào.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 5: 5: Thời Điểm Tốt


Bữa ăn này mặc dù tiêu tốn của cô năm mươi xu, nhưng nó thực sự khiến cô ăn chưa đã thèm.

Lại nói tiếp, thật ra cũng không đắt, chẳng qua tiền lương của cô một tháng được có mười lăm đồng tiền mà thôi, một bữa ăn nhiều như vậy, cô thật sự không nuôi sống đủ chính mình sinh hoạt như vậy.

Nhưng bây giờ Cố Lệ thật đúng là không đau lòng chút tiền ấy, bởi vì tiền lương của Hàn Văn Hồng vẫn là rất cao, một tháng 35 đồng tiền, mà những năm gần đây, trên cơ bản tiền đều bị cô thu ở trong tay.

Đương nhiên, có một đại bộ phận đều bị mẹ cô ‘mượn’.

Tiền trong tay cô còn dư lại một ít, nhưng cũng không tính là nhiều, Cố Lệ lấy ra quyển sổ tiết kiệm từ trong phòng, là sổ tiết kiệm dự trữ của ngân hàng nhân dân Trung Quốc.

Vừa nhìn thấy con số, khóe miệng Cố Lệ giật giật.

Tính cả tiền lương của cô, trên cơ bản chỉ miễn cưỡng đủ chi tiêu cho mình cô, còn chi tiêu trong nhà trên cơ bản đều dùng tiền của Hàn Văn Hồng.

Hàn Văn Hồng ở bên ngoài lái xe có trợ cấp, tiền ăn và các khoản trợ cấp khác nên anh có thể mang 35 đồng tiền về nhà với mức lương 30 đồng tiền mỗi tháng.

30 đồng tiền trừ bỏ chi tiêu mười lăm đồng tiền, đây là tính theo tiêu chuẩn cao nhất, dù sao thì một tháng anh trở về ăn cơm được mấy ngày? Ba ngày nghỉ lễ anh mới về ăn cơm ở nhà, còn thường thì anh về quê thăm con, anh cũng mang con đón lên thành phố, chờ khi nào anh phải đi làm mới đưa trở về.

Tuy nhiên cho dù có về, cũng không có ăn ngon uống tốt gì, đến nỗi hai đứa nhỏ, mỗi tháng cung cấp cho ba đồng tiền, bao hết ở đó.

Tính một tháng có thể tiết kiệm mười lăm đồng tiền kỳ thật là thiếu.

Nhưng ngay cả khi một tháng tiết kiệm được mười lăm đồng, một năm cũng có thể tiết kiệm 180 đồng tiền, kết hôn 5 năm, thế nào cũng nên có tám, 900 đồng tiền tiết kiệm.

Nhưng mà trong sổ tiết kiệm chỉ có 300 đồng tiền.

—------------------Theo trí nhớ còn lưu lại, hơn một nửa số tiền còn lại đều bị mẹ cô ‘ mượn ’ đi rồi, không cần hỏi cũng biết, em trai nhà mẹ đẻ kia có một thân mỡ là từ đâu mà ra?!Hơn nữa…… Cố Lệ suy nghĩ một chút ở đời này bản thân có thêm một người em trai, nhưng người em trai này bị nuôi đến sắp ‘tàn phế’ rồi!Thôi, có thời gian rảnh trở về nhà rồi nói sau, cô cũng muốn trải nghiệm một chút xem hòn ngọc quý trên tay của cha mẹ cô ở đời trước có bao nhiêu cực phẩm.

Còn ngày mai, cô phải trở về quê để nhìn hai thằng con trai được lợi kia của mình đã.

Ngẫm lại, cô xuyên về thời điểm này cũng không tồi, một chút liền vượt qua cửa ải sinh đẻ thập tử nhất sinh của đời người, lại còn được nhận bàn tay vàng tốt như vậy.

Chẳng sợ không có công việc, cô cũng có thể đi buôn bán để kiếm giá chênh lệch hay sao? Phải biết rằng ơ chợ đen, giá một cân trứng gà phải năm sáu mao tiền đó, so với giá trên trên thị trường chính thống cao gấp đôi.

Tuy nhiên, cô cũng không cần đi buôn bán lẻ vài thứ này, dù sao cô cũng có công việc của mình nên cứ làm người thành thật là được.

Còn có Hàn Văn Hồng, người chồng được lợi còn vô cùng đẹp trai này, chính là không có cảm tình, tuy nhiên tình cảm có thể chậm rãi bồi dưỡng, tất cả không cần phải sốt ruột.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 6: 6: Về Nhà Thăm Con


Sau một đêm ngon giấc, ngày thứ hai Cố Lệ từ sớm đã dậy rồi.

Cô tự mình sửa soạn trang điểm lại một lượt, nhìn lại mình một lượt trong gương, có lẽ vì tối ngày hôm qua cô ăn cái móng giò hơi to, vì vậy sáng hôm nay dậy sắc mặt cũng tốt hơn nhiều so với hôm quaTối hôm qua cô mới tới nên không kịp làm gì, nhưng sau này cô nhất định phải chăm sóc cho làn da của mình thật tốt, cô chỉ kém Hàn Vân Hồng một tuổi, mà nữ nhân thường trông già hơn nam nhân, nếu như không chăm sóc da cho tốt thì có khi ra ngoài mọi người lại tưởng là mẹ con mất, điều này thật sự không thể chấp nhận được.

Bỏ suy nghĩ trong đầu qua một bên, Cố Lệ liền ấn vào cửa hàng Đào Bảo để mua những đồ mà cô định mang về nhà chồng ở thôn.

Mua được một miếng mỡ lợn lớn, với thời đại này thì đây chính là loại thịt này là hạng nhất rồi, lúc đầu cô nghĩ mua một cân thịt, nhưng mà một cân thì được có một tẹo, thế nên cô thẳng tay mua hai cân thịt, dù sao thì chắc phải rất lâu sau cô mới về đó lần nữa, vì vậy cô liền mua nhiều một chút.

Ngoài miếng mỡ này ra còn có một miếng thịt nạc nữa, miếng thịt mỡ đương nhiên sẽ dùng để dán lấy mỡ, còn miếng thịt nạc này cô mang về để cho hai đứa con trai ăn.

Lúc đầu Cố Lệ muốn mua một con gà mang về làm thịt, nhưng cô nghĩ tới điều kiện thiếu thốn vật tư ở niên đại này thì lại từ bỏ.

Cầm hai cân mỡ và một cân thịt về là đủ rồi, nếu cô cầm về nhiều thứ quá, sợ rằng sẽ khiến mẹ chồng cô phát hoảng.

Ngoài những thứ này ra, Cố Lệ còn mua cả sữa bột, bổ sung dinh dưỡng cho hai cậu con trai, rất phù hợp cho cậu con trai nhỏ uống, nhưng mà cậu con trai lớn cũng còn nhỏ, vì vậy hai anh em đều có thể uống chung được.

Cô mua thêm một bịch đường đỏ để dành cho mẹ chồng là bà Hàn uống, như vậy là đủ rồi.

Việc cô mua một bịch đường đỏ thì có ít quá không? Một gói hoàn toàn không ít, phải biết rằng trước kia nguyên chủ!.

.

mà cũng đừng nói về nguyên chủ nữa, cô ấy trước đây chẳng bao giờ mua những thứ này mà toàn về tay không, sau đó mới keo kiệt bủn xỉn đưa ba đồng tiền làm chi phí ăn uống.

Với số tiền này mà bà Hàn vẫn sẽ xào trứng gà cho nguyên chủ ăn, bà Hàn đối với cô con dâu ở thành phố này thật sự là không tiếc thứ gì.

Không ngờ rằng lòng tốt của bà lại bị vứt bỏ không thương tiếc, nguyên chủ trước kia chưa bao giờ để ý tới lòng tốt của bà mẹ chồng quê mùa này.

Lần này Cố Lệ mua thêm một bao đường đỏ mang về, phần lớn bởi vì mẹ chồng đối xử rất tốt với nguyên chủ, vì vậy cô cảm thấy là nên mua gì đó cho bà ,thứ hiếm có như đường đỏ là sự lựa chọn không thể bỏ qua được.

Cô đặt những thứ mình đã mua vào trong giỏ, sau khi phủ một lớp khăn lên, Cố Lệ lên chiếc xe đạp về nhà.

Đại đội mà gia đình ông Hàn ở được gọi là đại đội Ngũ Tinh , là một trong nhiều đội sản xuất của xã Hồng KỳKhi Cố Lệ đạp xe về đến nhà thì những người trong gia đình ông Hàn đều đã đi làm rồi.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 7: 7: Đông Con Đông Cháu


Người trong nhà ông Hàn rất phức tạp ,Hàn Văn Hồng tổng cộng có bốn anh em trai, hai chị em gái ,Hàn Văn Hồng là người thứ bảy trong nhà, anh là em út trong nhà.

Anh cả nhà họ Hàn là Hàn Văn Đạt, anh hai là Hàn Văn Nhĩ, anh ba là Hàn Văn Sơn, chị tư là Hàn Văn Tư, chị năm gọi là Hàn Văn Vũ, anh sáu là Hàn Văn Liễu.

Khi Hàn Văn Hồng ra đời đã là người thứ bảy, đứa con trai út có được lúc tuổi già nên mới may mắn thoát khỏi số phận bị đặt tên có hài âm theo thứ tự hai ba bốn năm sáu, được đặt là Hàn Văn HồngHàn Văn Đạt 41 tuổi và chị dâu sinh thành được bốn người con, trong đó bao gồm ba đứa con trai một đứa con gái.

Con gái lớn là Hàn Thủ Ngọc đã kết hôn , sinh được một người con, cũng có thể nói là Hàn Văn Đạt đã lên chức ông ngoại rồi.

Con trai cả là Hàn Thủ Quốc, con trai thứ hai là Hàn Thủ Gia, con trai thứ ba là Hàn Thủ Binh.

Hàn Thủ Quốc hiện nay đã hai mươi tuổi, cậu con trai cả dự tính kết hôn trong năm nayBa mươi tám tuổi Hàn Văn Nhĩ cùng chị dâu sinh được ba người conCon trưởng thứ hai là Hàn Thủ Hà , con trưởng nữ là Hàn Thủ Thúy, con trai thứ là Hàn Thủ Hải.

Mặc dù Hà Thủ Hà là con của nhị phòng, nhưng mà anh chính là đứa cháu trai lớn nhất của Hàn gia.

Mặc dù chị dâu thứ hai vào cửa muộn hơn so với chị dâu thứ nhất, nhưng chị dâu thứ hai mới đầu năm kết hôn mà cuối năm đã sinh được con trai rồi.

Vậy nên Hàn Thủ Hà lớn hơn Hà Thủ Quốc một tuổiHà Thủ Hà năm trước cưới vợ, năm nay sinh ra cháu gái trưởng của nhà họ Hà.

Con trai thứ Hàn Văn Nhĩ đã lên chức ông nội trước con trai cả Hàn Văn Đạt một bước, nhưng dù sao thì cả hai cũng đều lên chức ông rồi.

Lại nói đến tam phòng, Hàn Văn Sơn 36 tuổi cùng chị dâu.

Số lượng người của tam phòng cũng rất nhiều, chị dâu sinh được bốn người con, từ lớn đến nhỏ là Hàn Thủ Mộc, Hàn Thủ Lâm, Hàn Thủ Sâm, cuối cùng mới là con gái , tên là Hàn Thủ Tú.

Còn lại là chị thứ tư , Hàn Văn Tư và Hàn Văn Vũ là song sinhHai chị đã kết hôn , vậy lên cũng không nói đến nhiều nữa.

Lại nói đến con trai thứ 4 Hàn Văn Liễu cùng chị dâu, so sánh với những anh chị trước thì hai người họ đơn giản hơn nhiều, họ sinh được hai người con một gái một trai là Hàn Thủ Yến trai út là Hàn Thủ CươngChị dâu sau khi sinh được Hàn Thủ Cương cơ thể cũng yếu hơn, từ đó về sau nhiều năm rồi cũng không sinh thêm đứa nào nữa.

Nhưng mà cũng không sao cả, nhà ông Hàn cũng không thiếu cháu trai.

Thời buổi này mà đi đánh nhau gì đó là thể nào cũng kéo theo các anh em trong nhà đi cùng, dù không có anh em ruột thì chẳng phải cũng có anh em họ hay sao?Người thứ bảy trong nhà là Hàn Văn Hồng, cũng là em út.

Anh trước mắt cũng sinh được hai người con đứa lớn là Hàn Thủ Phong, đứa nhỏ là Hàn Thủ HuânSinh nhiều con như vậy, đương nhiên tuổi của vợ chồng ông Hàn cũng không nhỏ rồi, hai người họ bằng tuổi nhau, cả hai năm nay cũng đã năm tám tuổi rồi.

Ba mẹ Hàn kết hôn ở tuổi mười sáu, tới 17 tuổi liền hạ sinh Hàn Văn Đạt là trưởng nam, nhưng ở đây mười năm mười sáu tuổi kết hôn là chuyện bình thường, cũng không có gì lạ để nói ở đây cảMặc dù tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, nhưng sức khỏe của hai vợ chồng ông Hàn vẫn còn rất tốtLúc này, bà Hàn đang đứng ở cửa đút cháo trứng gà cho cháu trai nhỏ Hà Thủ Huân ăn, tên gọi ở nhà là Nhị Bảo.

Hàn Thủ Phong đã dậy từ sớm, sau khi ăn sáng xong xuôi thì cùng mấy đứa trẻ chạy đi chơi, không có ở nhà, tên gọi ở nhà của nó là Đại bảo.

“Nhị Bảo , ăn ngoan nào, ăn xong còn cùng bà đi đào rau dại nữa, trưa bà sẽ làm vằn thắn cho Nhị Bảo” Bà Hàn ân cần dỗ dành Nhị Bảo.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 8: 8: Người Ăn Không Hết Kẻ Lần Chẳng Ra


Hàn Nhị Bảo mới được một tuổi, nhưng lại có thể nghe hiểu lời người lớn nói, nhưng bé không thích ăn cháo trứng gà lắm nên ăn rất là chậm.

Bác gái hàng xóm cũng đang cho cháu ngoại ăn, thấy bà Hàn đang dỗ cho cháu ăn như vậy liền không nhịn được nói: ”Nhị Bảo nhà bà có phải là quá khó tính rồi không? Có cháo trứng mà ăn rồi còn không mau ăn đi ,bà nhìn cháu nhà tôi đây này, có cháo khoai lang thôi mà còn hạnh phúc nhường này? Cháu nhà tôi không có kén ăn giống như cháu nhà bà, ăn hết trong miệng liền lập tức há mồm để ăn thêm miếng nữa”.

Bà Hàn có chút đắc ý nói: ”Sao có thể giống nhau được? Nhị Bảo nhà tôi là đứa trẻ lớn lên trong thành phố, tất nhiên là được cưng chiều hơn, cháu nhà bà sinh ra đói khát khổ sở, nếu ăn cháo khoai thì Nhị Bảo nhà tôi sẽ không ăn đâu, thằng bé rất thích ăn thịt, còn cháo trứng đối với nó chỉ là món bình thường”.

Bác gái kia không nói lại được với bà Hàn, đành quay sang nói với mấy hàng xóm khác với giọng điệu không vui “Đây là đã quên nạn đói vài năm trước rồi cơ đấy ,cháo khoai lang còn không đủ sống, mới mấy năm tốt lên mà đã rương oai tự đắc, có con dâu trong thành phố liền coi trọng cô ta, mơ tưởng sau này lên thành phố để dưỡng già hả!“Đúng đó, mau nhìn xem bà ấy có thiên vị không chứ, coi hai đứa con của Hàn Văn Hồng là bảo bối, còn những đứa cháu khác chỉ là cỏ dại ven đường.

Hai đứa trẻ nhà Hàn Văn Hồng thì có trứng để ăn, còn những đứa cháu khác đến cộng lông gà cũng không nhìn thấy”.

“Bà Hàn từ lúc con trẻ đã là người thích làm ra vẻ rồi, đây là lấy lòng con dâu trên phố, hi vọng sau này về già lên phố hưởng phúc đấy, nhưng mà đứa con dâu kia lại rất coi thường bà Hàn, mỗi tháng chỉ về có một lần, hơn nữa lần nào về cũng đều tay trắng”“Nhưng mà mỗi tháng cũng cho được ba đồng còn gì? Thực ra thì cũng không ít đâu nhỉ, một cân trứng chỉ mất 3 mao tiền, 3 đồng là cũng mua được mười cân trứng gà rồi, thảo nào hai anh em Đại Bảo, Nhị Bảo ngày nào cũng có trứng để ăn” Vẫn có người nói thật.

“Đúng rồi, Quế Hoa thiên vị chỗ nào chứ? Những đứa con lớn khác không phải đã sớm phân ra ngoài rồi à.

Hơn nữa theo phong tục chỗ chúng ta thì sau này cha mẹ đều sẽ ở chung với con út.

Chắc chắn về sau Quế Hoa và Hàn cửu ca sẽ sống chung với Vân Hồng, bây giờ giúp chăm sóc cháu không phải là bình thường sao? Hơn nữa ba con gà mái cũng do hai vợ chồng già nuôi lấy trứng, chính mình không nỡ ăn mà để lại cho cháu trai ăn thì có chỗ nào bất công chứ?” Có hàng xóm cũng có cách làm giống với bà Hàn đứng ra bênh vực, bà ấy không hề cảm thấy có gì bất công cả, cách làm như vậy là hoàn toàn bình thường mà?“Lại còn bình thường? Bà không biết trong lòng vợ Văn Liễu bất mãn đến nhường nào đâu” Có người nói.

“Vợ Văn Liễu bất mãn cái gì chứ? Chuyện này có liên quan gì tới cô ta chứ, Đại Bảo và Nhị Bảo đâu có ăn trứng gà nhà cô ta, gia đình nhà con thứ hai đã sớm được phân ra ngoài rồi”.

Bà hàng xóm đó rất quyết đoán đáp trả.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 9: 9: Còn Nhớ Mẹ Không


Khi Cố Lệ đạp xe về đến nơi, liền gặp nhóm bà hàng xóm rảnh rỗi đang nói chuyện.“Không phải vợ Văn Hồng đây sao? Hôm nay đã về rồi à? Không phải giữa tháng nghỉ lễ mới về sao” vừa nhìn thấy Cố Lệ, bà Trần là người có quan hệ tốt với bà Hàn liền nói.“Chào dì Trần, vì đồng nghiệp của cháu có việc nên đổi ca với cháu trước, vậy nên hôm nay cháu liền về nhà luôn” Cố Lệ mỉm cười trả lời.“Thì ra là thế, vậy cháu mau về đi, mẹ cháu đang định mang Nhị Bảo đi đào rau dại đấy, không biết lúc nào bà ấy đi”.

Bà Trần vui vẻ trả lời“Vậy cháu về trước đây, dì Trần có thời gian qua nhà cháu chơi, cả các dì nữa, lúc nào có thời gian thì qua nhà cháu uống trà”.

Cố Lệ quay sang nói với những người khác nữa.Sau đó cô lên xe đạp rời đi.Cố Lệ không cảm thấy có vấn đề gì hết, nhưng mấy bà hàng xóm kia lại lại cảm thấy rất kinh ngạc“Tôi còn tưởng tôi nhìn nhầm người chứ, đây không phải chính là người lấy lỗ mũi để nhìn người khác, vợ Văn Hồng sao?“Đúng là cô ta rồi, hôm nay lại còn dừng lại để nói chuyện?”“Tôi còn tưởng cô ta sẽ giả vờ không nhìn thấy chúng ta, sau đó không nói một lời nào liền đi qua chứ”.“Vợ Văn Hồng có xấu như mấy người nói không? Lần trước tôi ra xã đổi trứng, chân bị trật cũng là cô ấy đưa tôi đến trung tâm y tế xã đấy”.

Bà Trần không thể không nói.“Là chuyện khi nào vậy? Sao chúng tôi không biết” Các bà còn lại gặng hỏi.Sau đó bà Trần kể lại một cách chi tiết.Lại nói về Cố Lệ, vừa đạp xe về đến cửa, liền gặp mẹ Hàn đang địu Nhị Bảo ra đến cửa, bà cầm theo một chiếc rổ, chắc hẳn là chuẩn bị đi đào rau dại đây.“A, Lệ Lệ sao con đã về rồi?” Bà Hàn lập tức vui vẻ nói.Cố Lệ mỉm cười: “Con và đồng nghiệp đổi ca với nhau, vì vậy hôm nay con về sớm, mẹ muốn đi đâu vậy?Trên đường đi cô đã xây dựng tâm lý rồi, vì vậy giờ gọi một tiếng mẹ cũng không thấy khó khăn gì.Bà Hàn rất vui, trước đó đứa con dâu này không bao giờ gọi bà là mẹ, bình thường đều chỉ gọi hàm hồ cho qua, bây giờ lại trực tiếp gọi, quả nhiên chỉ cần bà là mẹ chồng tốt thì con dâu cũng sẽ nhìn thấy lòng tốt của bà.“Mẹ thấy thời tiết đẹp nên muốn mang Nhị Bảo đi đào rau dại, tầm này rau dại thơm và mềm, ăn rất ngon.

Nhị Bảo rất thích ăn, Cố Lệ con mau vào phòng, đi cả một đoạn đường cũng mệt rồi phải không? Mẹ đi rót cho con ly nước nhé”.

Mẹ Hàn cười vui vẻ mở cửa xong liền đi rót nước.Cố Lệ đứng qua một bên ngượng ngùng nhìn sự nhiệt tình của mẹ chồng, mang xe vào trong nhà cất, sau khi cất xe vào sau nhà mới vào trong phòng trong, cũng mang Nhị Bảo được địu từ trên lưng bà xuống, Nhị Bảo được địu vào lưng bà bằng một tấm vải dàiCố Lệ nhìn Nhị Bảo đang được cô ôm lấy, con trai của cô.Hàn Nhị Bảo nhìn mẹ, cậu bé cười toe toét với mẹ.Cố Lệ không nhịn được cười theo, hỏi thằng nhóc: “Còn nhớ rõ mẹ của con không?”“Nhớ rõ, nhớ rõ, sao có thể quên được? Mỗi ngày mẹ đều nói chuyện với Nhị Bảo, Nhị Bảo, gọi mẹ đi”.

Bà Hàn cầm đường, muốn pha đường cho con dâu uống.“Mẹ”.

Hàn Nhị Bảo còn nhỏ, vẫn hướng về phía mẹ kêu một tiếng, âm thanh non nớt đáng yêu khiến trái tim Cố Lệ đều tan chảy.“Nhị Bảo thật ngoan”.

Cố Lệ không nhịn được liền thơm một cái lên mã thằng bé, trong lòng cảm thấy tình cảm máu mủ tình thân, dù cho không phải do cô sinh ra, nhưng cô nhìn lần đầu liền cảm thấy yêu, cảm thấy rất thân thiết.Nhị Bảo cảm nhận được sự yêu thích của mẹ đối với mình một cách rõ ràng, vậy lên cậu nhóc càng cười vui vẻ hơn..
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 10: 10: Một Miếng Thịt Mỡ Lớn


"Lệ Lệ, đến đây uống nước nào.

" Mẹ Hàn rót ít nước đưa đến.

Cố Lệ nhìn bên trong còn có đường trắng, lập tức cười nói: "Mẹ, mẹ không cần như vậy đâu, mỗi lần con trở về mẹ đều pha nước đường cho con uống, con cũng không phải người ngoài.

"Đường hiển nhiên rất khó có được, nhưng mẹ Hàn lúc nào cũng tích trữ, thế nhưng để mua được đường cũng không dễ gì, phải lên thị trấn mới có thể mua được, mà người làm việc đồng áng sao có thời gian rảnh để lên thị trấn? Hơn nữa còn phải có phiếu đường mới được mua.

Cho nên không cần nói cũng biết đường này do ai lén mua, chắc chắn là Hàn Văn Hồng.

Nhưng mỗi tháng anh đều đưa cho cô không ít tiền, xem ra, anh vẫn có chút tiền riêng.

Đối với chuyện này, Cố Lệ tạm thời nhắm một mắt mở một mắt, nhưng sau này sẽ khó có chuyện như vậy, những cái này chỉ cần cô mang về là được, không cần đến anh.

Mẹ Hàn nghe vậy không kìm được vui vẻ trong lòng, sao hôm nay con dâu có vẻ khác lạ với ngày trước?"Trước kia, đồng nghiệp còn đi theo than phiền với con, cô ấy nói thấy ghen tị khi con có người mẹ chồng tốt như vậy, bởi vì mẹ chồng của cô ấy không chăm con giúp cô ấy, cho nên cô ấy không thể hoàn toàn tập trung vào công việc, còn cân đồ sai cho khách, sao có thể giống con? Có người mẹ chồng sẵn lòng giúp đỡ chăm hai đứa nhỏ nghịch ngợm, con cũng tập trung vào công việc nên không xảy ra sai sót gì.

Con ngẫm nghĩ cảm thấy cũng rất đúng, hai ba năm này may mắn là có mẹ, trước kia con có nhiều chỗ không đúng, nên mong mẹ cũng đừng buồn con, sau này con chắc chắn sẽ cùng Văn Hồng hiếu thảo với mẹ và cha.

" Cố Lệ nói.

Nói được không bằng làm được, Cố Lệ cảm thấy phụ nữ không chỉ nói mà còn phải làm.

Quả nhiên mẹ Hàn rất vui, liên tục nói: "Không sao, không sao, Lệ Lệ, con cùng Văn Hồng còn có công việc riêng, mẹ là bà nội của Đại Bảo và Nhị Bảo, mẹ chăm sóc tụi nhỏ cũng là đương nhiên!""Cực khổ cho mẹ rồi, cho nên con đặc biệt để dành phiếu thịt để đi mua thịt, con còn để trong rổ, mẹ xem đi.

" Cố Lệ ôm Nhị Bảo cười nói.

Mẹ Hàn nói: "Mua thịt về làm gì?"Nói như vậy, nhưng bà cảm thấy con dâu có thể mua nửa cân thịt về thật sự quá tốt, nhưng ai ngờ lúc bà mở nắp che rổ trúc lên, thì thấy bên trong có một miếng thịt mỡ lớn!Tất nhiên vẫn có ít thịt nạc.

"Sao, sao con mua nhiều thịt vậy?" Mẹ Hàn mở to mắt nhìn, cả nói cũng lắp bắp.

"Dạ, con rất vất vả nhờ người quen mới mua được bao nhiêu đó.

" Cố Lệ nói: "Con nghĩ cha lúc này cũng đã năm mươi tám tuổi rồi, còn làm việc cày cấy mỗi ngày, không ăn chút gì ngon thì cơ thể sao có thể chịu được? Cho nên con mua nhiều một chút, như vậy khi nấu đồ ăn thì cũng có một chút vị thịt.

"Mẹ Hàn bị con dâu út làm cho cảm động, đem hai miếng thịt vào bếp, lấy miếng thịt mỡ cắt ra một nửa, vì thịt mỡ có tận hai cân, chỉ cần lấy một cân ra ngoài dùng là được rồi.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 11: 11: Khoe Khắp Làng


Mẹ Hàn chia thịt xong rồi liền đem thịt bỏ vào trong chậu, nói: "Lệ Lệ con ngồi ở nhà nhé, mẹ nhớ còn có mấy chuyện phải nói với dì Trần, mẹ đi nói với dì ấy một chút, mà có phải dì ấy đang ngồi dưới cây cổ thụ trước cổng thôn không con?""Dạ đúng.

" Cố Lệ không chút nghi ngờ gật đầu.

Sau đó trong thôn đều lan truyền rằng, vợ của Hàn Văn Hồng vừa trở về, còn mang theo một miếng thịt mỡ lớn trở về làm quà.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn hôm nay không đi làm mà ở nhà nghỉ ngơi, nên nghe hết chuyện này.

Một chị dâu nhà hàng xóm chạy đến nói với cô ta: "Em dâu của cô lần này trở về, còn mang theo một miếng thịt mỡ về nhà, bất ngờ ghê, trước kia tôi cũng không thấy cô ta hiếu thảo như vậy!"Sắc mặt của chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn hiển nhiên không dễ nhìn: "Cô không có nghe sai chứ, cô ta còn mang theo một miếng thịt trở về? Mặt trời mọc ở phía Tây sao?!"Mối quan hệ giữa chị em dâu là một môn học khó, đặc biệt là cô ta còn không được yêu thương, mà đứa em dâu kia lại được cha mẹ chồng đối đãi rất tốt, con gái của cô ta ngay cả một quả trứng gà cũng không được ăn chứ đừng nói là tới hai quả, nhưng Đại Bảo và Nhị Bảo mỗi ngày đều được ăn, nếu trứng gà trong nhà không đủ thì còn đi đổi với người khác, trong lòng của cô ta làm sao có thể thoải mái được chứ?Tất nhiên cô ta cũng không thích người em dâu ở trong thành là Cố Lệ này, cô ta cũng hiểu được tính cách của người em dâu kia, sao có thể mang thịt trở về? Làm gì có chuyện đẹp đẽ đến vậy.

"Là thật đó, tôi tận mắt nhìn thấy mà, mẹ chồng của cô còn đem thịt ra cho chúng tôi nhìn nữa, một miếng thịt mỡ lớn, là thịt ngon loại 1, chắc chắn có thể thắng ra không ít mỡ đâu!" Chị dâu nhà hàng xóm thèm muốn nói.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng bất ngờ không nhỏ, thật sự đem thịt trở về? Đây là muốn làm gì, em dâu út sao có thể hào phóng được như vậy chứ?Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn không nói hai lời liền đi vào nhà.

Cố Lệ đang đút Nhị Bảo uống sữa bò, Nhị Bảo uống rất thích, nhìn thấy chị dâu sáu đến, Cố Lệ nhướn mày chào hỏi: "Chị dâu tới à”.

Người chị dâu này chính là mẹ của nữ chính.

Nữ chính có tên là Hàn Thủ Yến, chính là một cái túi may mắn, lên núi có thể gặp thỏ tự đâm đầu vào cây, xuống nước thì có cá chủ động bơi đến, vân vân.

.

Cũng không biết có liên quan gì khi hệ thống nói có người từ bên ngoài đến làm hỗn loạn hay không, dù sao hiện tại cũng đã được lập lại trật tự, nên cũng không cần quá lo.

"Chẳng phải nghe nói em trở về sao? Chị đến đây để gặp em, em đang cho đứa nhỏ uống gì vậy?" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn nhìn thấy cô đút cho Nhị Bảo thì vội hỏi.

"Đây là sữa bò, em cố tình mua về cho mấy đứa nhỏ uống.

"Trong lòng chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn thầm nghĩ có tiền đúng là khác người, bao nhiêu tuổi rồi còn uống sữa bò, cô ta đè nén sự ghen tị ngập trong lòng: "Chị nghe nói em mang một miếng thịt trở về cho cha mẹ đúng không?""Sao chị dâu biết được vậy?" Cố Lệ nhìn cô ta.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 12: 12: Quạt Cho Bớt Nóng


"Làm sao chị không biết, lúc này bên ngoài đều truyền khắp nơi, mẹ còn đang cầm miếng thịt em mang về nói chuyện ở bên ngoài kìa.

" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn nói.

Cố Lệ: "! " Cũng chỉ là một miếng thịt thôi mà.

"Em thấy mẹ giữ con giúp em cũng không dễ dàng gì, cho nên đã dành dụm phiếu thịt để mua một ít thịt về bồi bổ cho mẹ, cha cũng vậy, đã lớn tuổi như vậy rồi còn đi làm ruộng, vất vả lắm.

"Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn thấy sinh vật lạ nào đó, lời này có thể từ miệng của người em dâu mắt lúc nào cũng đặt trên đầu nói ra sao?Nhưng Cố Lệ cũng không quan tâm ánh nhìn của cô ta.

Không bao lâu mẹ Hàn đã về, bà còn nhiều điều muốn nói nhưng còn phải trở về nấu cơm trưa cho Lệ Lệ, nên không tám chuyện nữa.

Trở về đã thấy chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn, chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn liền nói mẹ đã về, sau đó ánh mắt không ngừng nhìn về phía cái chậu trên tay mẹ chồng, thật sự có một miếng thịt mỡ lớn!"Hôn nay vợ lão lục không đi làm sao?" Mẹ Hàn còn đem qua cho cô ta nhìn kỹ, ngoài miệng hỏi.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn giật giật khóe miệng: "Dạ mẹ, cơ thể của con hôm nay khó chịu, nên con xin nghỉ hôm nay.

""Con và thằng sáu đúng là hai con lừa lúc nào cũng lười biếng, hôm nay không khỏe ngày mai cũng không khỏe, hai đứa khi nào sẽ khỏe chứ, tụi con biết mình đã ba mươi mấy rồi không, ai không biết còn tưởng rằng mấy đứa đã bảy mươi, tám mươi tuổi rồi đó, cha của mấy đứa năm nay đã năm mươi tám tuổi rồi, thế mà cũng chẳng như hai đứa lúc nào cũng bệnh!" Mẹ Hàn mắng.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn chịu không nổi nữa nên tìm cái cớ để đi về.

Cố Lệ: "Mẹ, mẹ cũng đừng nói chị dâu như vậy, con thấy vẻ mặt chị ấy không tốt cho lắm, có lẽ là không khỏe thật.

"Mẹ Hàn nói: "Con không hiểu nó đâu, tính cách của nó với lão lục giống nhau, số phận đều là người lao động nhưng có bệnh thích hưởng thụ, thỉnh thoảng hay như vậy nên con không cần quan tâm đến nó.

" Nói xong liền nhìn sữa bột cùng đường nâu trên bàn: "Lệ Lệ, con mua mấy thứ này sao?""Dạ, sữa bột là để cho Đại Bảo cùng Nhị Bảo uống, rất khó để mua được, còn về phần đường nâu này là con tặng cho mẹ, mẹ có thể mỗi ngày pha cho mình một ly uống tẩm bổ.

"Tuy đường nâu cũng không có bồi bổ gì nhiều, nhưng người ở thời này rất tin vào việc đường nâu có thể bổ cho người, cũng là thực phẩm dinh dưỡng rất phải chăng.

Trong lòng mẹ Hàn như được an ủi: "Sau này trở về con đường mua mấy thứ này nữa, tốn bao nhiêu tiền vậy?""Tiêu tiền cho mẹ, bao nhiêu con cũng thấy vui.

" Cố Lệ đáp lời.

Sau đó cô phát hiện, ánh mắt mẹ chồng đang nhìn mình mang theo giận dỗi?Mẹ Hàn giận nói: "Lệ Lệ con trông hai đứa nhỏ này, mẹ đi thắng mỡ, với miếng mỡ lớn này trưa nay chúng ta làm hoành thánh ăn nhé?""Mẹ quyết định là được.

" Cố Lệ cười.

Mẹ Hàn phải đi thắng mỡ, không bao lâu, mùi mỡ lợn bay ra ngoài nghi ngút, bởi vì đây là do con dâu mua về tặng mình, nên mẹ Hàn một tay cầm quạt một tay thắng mỡ, miệng nói: "Nóng quá, phải quạt cho bớt nóng mới được.

".
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 13: 13: Được Mọi Người Hâm Mộ Ghen Tị


Trên thực thực tế thì chính là bà mong muốn mùi mỡ heo này có thể bay khắp cả thôn, để mấy bà nhiều chuyện kia thèm đến chết, ai bảo mấy người nói xấu sau lưng bà, không muốn nhìn thấy bà có cuộc sống tốt.

Đừng tưởng rằng bà không biết các bà ấy nói xấu sau lưng bà, hiện tại là đang bảo bọn họ nhìn đi, con dâu của bà mua một miếng thịt mỡ lớn đem về tặng cho bà!Khi nãy không thấy đường nâu, nếu không bà cũng sẽ đem đường nâu ra ngoài cùng, đầy một túi lớn, nặng đến gần một ký!Cố Lệ ở bên ngoài nhìn thấy có chút buồn cười, không ngờ mẹ chồng của cô còn có thể đáng yêu như vậy.

"Nhị Bảo con uống có thấy ngon không?" Cố Lệ đút xong sữa rồi mỉm cười hỏi con.

Nhị Bảo gật gật đầu, uống ngon, uống rất ngon!Cố Lệ hỏi mẹ chồng: "Mẹ, Đại Bảo đã đi đâu rồi ạ?""Mẹ cũng không biết thằng nhóc Đại Bảo này đi đâu chơi nữa, nhưng thằng bé ngửi thấy mùi thịt sẽ nhanh chạy về thôi.

" Mẹ Hàn thắng tóp mỡ nói.

Hàn Đại Bảo vẫn chưa trở về, nhưng những bà cụ khác thật sự đã đến cửa để lải nhải, tất cả đều theo mùi mỡ lợn đến đây.

Gia đình nông dân cả năm cũng không được ăn một miếng thịt lợn nào, dù sao lương thực còn không đủ ăn cho mọi người, sao có thể nuôi được lợn?Thức ăn mặn duy nhất chính là trứng gà, còn có cá và tôm ở trong sông, trước kia còn tạm ổn, thế nhưng năm nay có chính sách mới ra, mỗi nhà không được nuôi gà vượt qua số lượng quy định mà chỉ có thể nuôi được ba con.

Cho nên thức ăn mặn càng ít, không những thế miếng thịt mỡ lớn trắng bóng như thế này càng khó có được.

Không quan tâm tới hình ảnh Cố Lệ xem thường người lúc trước nữa, lúc này thấy cô có thể đem một miếng thịt mỡ lớn như vậy về đây làm quà, thì cô chính là người con dâu tốt!Không cần bảo vệ hình tượng, chỉ với một miếng thịt mà dường như đã đảo ngược tất cả.

Nhưng mẹ Hàn vừa thấy mấy người này đến, còn thấy chưa đủ mà cầm lấy bịch đường nâu bảo cô cất đi để từ từ uống, lại giống như đang oán trách: "Lệ Lệ này cũng thật là, còn mua cho tôi một bao đường nâu nữa, các bà nhìn xem, chắc chắn phải được hơn một cân, một bà già như tôi sao có thể uống được nhiều như vậy?"Cố Lệ nghe xong liền thấy buồn cười, nhưng cũng phối hợp: "Mẹ cứ để từ từ uống, uống hết rồi con lại mua cho mẹ"Mẹ Hàn quở trách cô rồi liếc mắt một cái nhìn bà lão bên cạnh đang ghen tị: "Phiếu đường nâu này không nhiều lắm đúng không?""Cháu có người đồng nghiệp, bọn họ cũng có chút quan hệ, nên khi cần cháu sẽ hỏi, cho dù là phiếu đường hay bất kỳ phiếu nào thì đối với cháu cũng không phải vấn đề lớn.

" Cố Lệ nói.

Trước tiên làm cho tất cả mọi người có chuẩn bị tâm lý, hai đứa nhỏ đều đang ở đây, nên cô nghĩ dù sao cũng phải thường xuyên mang đồ về đây.

"Quế Hoa à, vợ của thằng tư nhà tôi gần sinh rồi, tôi đang lo không có đường nâu, nếu không bà chia cho tôi một chút được không?" Bà cụ kia nói.

Mẹ Hàn không thể không nhìn về phía con dâu thứ bảy.

Cố Lệ điềm đạm nói: "Mẹ nhìn con làm gì? Đường nâu này con mua cho mẹ thì nó đã là của mẹ, chỉ có điều mẹ cũng đừng chia nhiều quá, con chủ yếu đưa cho mẹ để mẹ tẩm bổ cơ thể thôi.

""Vậy mẹ sẽ chia cho bà ấy hai lạng nhé?" Mẹ Hàn cười hỏi.

"Mẹ cứ quyết định đi ạ.

"Mẹ Hàn liền chia hai lạng, hai lạng đường nâu như vậy cũng đủ rồi, bà cụ kia trở về nhà để lấy vò đựng cùng tiền, Cố Lệ còn nói mẹ Hàn cứ giữ lấy, cô còn có tiền lương.

Hành động này đều lọt vào mắt của mấy bà cụ khác, trong lòng họ có chút ghen tị, lẽ nào bà già Quế Hoa thật sự có thể hưởng phúc từ cô con dâu trong thành này?.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 14: 14: Ăn Tóp Mỡ


Rất nhanh Hàn Đại Bảo đã chạy về nhà, giống như lời bà Hàn nói, ở bên ngoài nghe thấy có người nói với thằng bé là mẹ nó đã trở lại, còn mang về cho hai anh em nó một miếng thịt mỡ lớn để ăn.

Thế là Đại Bảo lập tức chạy về nhà.

Vừa về tới cửa đã ngửi thấy mùi thịt thơm lừng, đôi mắt Đại Bảo tỏa sáng, nhưng mà thằng bé cực kỳ hiểu chuyện, chạy tới trước mặt Cố Lệ hỏi: “Mẹ, đây là thịt mẹ mang về cho bọn con ăn à?”Cố Lệ s* s**ng Nhị Bảo đủ rồi liền buông Nhị Bảo ra, kéo đứa con trai lớn 4 tuổi tới trước mặt mình, cẩn thận nhìn ngắm thì đúng thật là con ruột, mặt mày có nét giống cô, đương nhiên là ngũ quan trên khuôn mặt càng giống với người ba Hàn Văn Hồng hơn.

Nhưng mà việc này cũng không hề ảnh hưởng tới tâm tình tốt của Cố Lệ: “Đúng là mua về cho các con ăn, con vừa mới chạy đi đâu chơi vậy? Mẹ trở về nhà cũng không nhìn thấy con đâu”.

“Bọn con đi bắt con giun, bà nội không nói với con là mẹ sẽ về, nếu như mà con biết mẹ về thì chắc chắn sẽ ở nhà chờ mẹ”.

Hàn Đại Bảo nói.

Đừng nhìn lúc trước nguyên chủ vẫn luôn lạnh nhạt, thậm chí là còn có chút ghét bỏ với hai đứa con, nhưng mà trẻ con trời sinh đã thân thiết với mẹ, sao có thể có mối thù qua đêm chứ?Mỗi lần tới một khoảng thời gian nhất định là bà Hàn đều sẽ nói với hai đứa nhóc, sau đó hai anh em sẽ chờ đợi mẹ về.

Mặc dù là tay không trở về thì hai anh em cũng rất vui.

Mà lần này mẹ còn mang cả thịt về nữa, Hàn Đại Bảo nhận được một đống ánh mắt hâm mộ từ những bạn nhỏ khác.

“Hôm nay mẹ đổi ca với đồng nghiệp nên mới trở lại sớm, bà nội của con cũng không biết việt này”.

Cố Lệ cười giải thích.

Hàn Đại Bảo dùng sức ngửi ngửi: “Mẹ, đây là thịt do mẹ mua trở về sao? Thật là thơm!”“Nếu như con thích ăn thì lần sau mẹ trở về thăm các con sẽ lại mang thịt về nhé”.

Cố Lệ sờ sờ mặt thằng bé.

Hàn Đại Bảo có chút ngượng ngùng, nhưng còn có chút vui sướng, tuy rằng nó còn nhỏ nhưng mà cũng có thể cảm giác được rằng hình như lần này mẹ nó rất thích nó.

“Đi vào xin bà nội chút tóp mỡ ăn đi”.

Cố Lệ cười.

Hàn Đại Bảo nghĩ tới, liền chạy vào trong phòng bếp: “Bà, cháu muốn ăn tóp mỡ!”Tâm tình của bà Hàn rất tốt: “Từ từ đã, vẫn chưa rán xong đâu”.

Nhưng rất nhanh đã xong, bà Hàn múc hết mỡ lợn vào bình để ăn dần, còn tóp mỡ thì để ra bát ăn.

Thật ra nếu dựa theo cách sống thường ngày của bà Hàn thì số tóp mỡ này cũng có thể ăn được trong thời gian rất lâu, lúc xào rau cho một chút vào thôi là đồ ăn sẽ cực kỳ thơm.

Nhưng mà trong nhà cũng không có đồ ăn ngon gì cả, liền lấy tóp mỡ ra cho con dâu ăn vặt.

Cố Lệ ăn được một miếng liền không muốn ăn nữa, Nhị Bảo thì không cho ăn vì thằng bé vẫn còn nhỏ, nhưng mà Đại Bảo thì mặc kệ.

Ngoài cửa, không biết các bạn của Đại Bảo chạy tới đây từ bao giờ, chủ yếu là mùi mỡ heo quá thơm, ngửi thấy thì có ai không muốn tới xem chứ?Cố Lệ vẫy vẫy tay với mấy đứa bé kia: “Các cháu cũng tới ăn một chút đi”.

Điều kiện gia đình của mấy đứa bé kia đều chỉ bình thường, từ quần áo và sắc mặt là có thể nhìn ra được, sau khi đi vào, Cố Lệ liền cho mỗi đứa một miếng tóp mỡ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 15: 15: Vẫn Là Biết Cách Sinh Sống


Bà Hàn nhìn mà thấy đau lòng, nhưng lại sợ bị con dâu út nói không phóng khoáng, liền không hé răng.

Nhưng Cố Lệ cũng hiểu rõ trong lòng, sau khi cho mỗi đứa một miếng tóp mỡ liền nói: “Mẹ, còn lại mẹ cất đi để cho vào khi xào rau”.

Bà Hàn nghe vậy liền nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Được rồi, vậy để mẹ cất đi”.

Lại nhét thêm một miếng tóp mỡ vào miệng Đại Bảo liền quay sang nói: “Lệ Lệ, giữa trưa chúng ta ăn sủi cảo nhé?”“Trong nồi đều là mỡ nên con nghĩ là không nên ăn sủi cảo mà nên ăn món xào? Rồi hấp thêm màn thầu?” Cố Lệ trả lời.

“Được!” Bà Hàn cười gật đầu, bà cảm thấy Lệ Lệ vẫn là rất biết cách sinh sống.

Bà Hàn đi nhào bột ngô làm màn thầu, Cố Lệ thì chơi với Đại Bảo và Nhị Bảo.

Chủ yếu là hỏi chuyện Đại Bảo, ví dụ như ngày thường hay đi tới nơi nào chơi? Lo lắng Đại Bảo sẽ ra sông chơi.

“Thím, bọn cháu sẽ không đi xuống sông đâu mà bọn cháu chỉ ở bên cạnh đào con giun về cho gà ăn”.

Một đứa trẻ được cho tóp mỡ nói.

Hàn Đại Bảo gật đầu: “Bọn con không xuống dưới sông”.

“Vậy là tốt rồi”.

Cố Lệ gật đầu, sau đó cô nhìn xung quanh căn phòng này xem thiếu cái gì, vừa nhìn đã thấy cái gì cũng thiếu.

Cái khác thì không lấy ra nữa, nhưng cô lại cầm thêm hai khối xà phòng từ trong không gian ra, một khối dùng để tắm rửa, còn một khối dùng để rửa tay.

“Mẹ, hai khối xà phòng này con đặt ở phòng bọn con nhé, cái màu lam để cho hai anh em dùng lúc tắm rửa, còn khối màu trắng để cho chúng nó dùng lúc rửa tay”.

Bà Hàn nghĩ thầm trong lòng là sao người thành phố để ý nhiều như vậy à? Xà phòng lại còn phải chia ra loại dùng để tắm và loại dùng để rửa tay.

Nhưng ngoài miệng vẫn lập tức đồng ý: “Được, mẹ nhớ kỹ rồi”.

“Hai anh em cũng phải nhớ nhé, trước khi ăn cơm phải rửa tay, dùng khối xà phòng này để rửa tay, như vậy thì bụng sẽ không sinh ra con bọ, đã nhớ chưa?” Cố Lệ nói.

“Bụng sẽ sinh ra bọ sao?” Hàn Đại Bảo kinh ngạc.

“Sẽ, trong bụng Lý Thạch Đầu mọc sâu, ăn một loại kẹo xong liền đi vệ sinh liên tục!” Một đứa bé nói.

“Đúng, sẽ sinh ra sâu đó!” Những đứa trẻ khác cũng gật đầu phụ họa.

“Về sau nhất định con sẽ rửa tay!” Hàn Đại Bảo vội nói.

Tới lúc này Cố Lệ mới vừa lòng: “Rửa tay là được rồi, như vậy mới có thể khỏe mạnh, khỏe giống như con trâu vậy”.

Hàn Đại Bảo cười nhìn mẹ mình, nó cảm thấy hôm nay mẹ thật tốt!“Cũng muộn rồi, mấy đứa mau về nhà ăn cơm đi”.

Cố Lệ nhìn đồng hồ, nói với các bạn nhỏ khác.

Bọn nhỏ liền đi trở về, còn nói với người lớn trong nhà rằng mẹ Đại Bảo cho bọn nó ăn tóp mỡ, cực kỳ thơm!Điều này khiến mấy người lớn đều cực kỳ ngạc nhiên, nàng dâu thành phố có đôi mắt mọc trên đỉnh đầu kia của nhà lão Hàn lại có thể cho con nhà họ ăn tóp mỡ, thật đúng là mặt trời mọc từ hướng Tây mà.

Cố Lệ để Đại Bảo và Nhị Bảo tự chơi, đi vào phòng bếp giúp đỡ bà Hàn, nhưng bà Hàn không cần: “Đợi bột nở ra thêm chút là được, Lệ Lệ, con ra chơi với Đại Bảo và Nhị Bảo đi, chút chuyện này cứ để mẹ”.

Nói xong bà Hàn lại đi ra sân sau hái rau, hái được một đống đồ ăn đi vào.

Cố Lệ liền đi tới nhặt rau chung với mẹ chồng, sau đó còn tâm sự, khiến cho bà Hàn rất vui.

Hàn Đại Bảo và Hàn Nhị Bảo chơi, hai anh em còn thường xuyên nhìn về hướng mẹ mình, sau đó mới vui sướng mà tiếp tục dùng ná bắn ruồi bọ.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 16: 16: Mẹ Phải Đi Sao


Lúc mấy người ông Hàn tan tầm về nhà, trên đường trở về cũng nghe nói vợ lão Thất mang theo một miếng thịt mỡ lớn trở về.Trên mặt ông Hàn không có biểu tình gì, nhưng sau khi trở về bị vợ lão Thất hô một tiếng ba, ba mới về thì ông vẫn hơi kinh ngạc.Phải biết rằng vợ lão Thất trước kia rất ít khi chào hỏi bọn họ.Cố Lệ thấy sắc mặt của ông Hàn thì cũng không để trong lòng, nói với bà Hàn: “Mẹ, ba đã trở lại, chúng ta ăn cơm đi.”“Ăn cơm, ăn cơm.”Giữa trưa làm hai món ăn một món canh, một món trứng gà xào cà chua và cùng món tóp mỡ xào cải trắng, món chính là màn thầu, đương nhiên còn có một món canh.Bữa này đã có thể nói là cực kỳ phong phú, chỉ có khi hai vợ chồng Cố Lệ và Hàn Văn Hồng trở về mới có thể ăn như vậy, nếu chỉ là ngày thường thì hai vợ chồng già tuyệt đối không nỡ ăn như thế.“Ba, ba ăn nhiều một chút đi”.

Cố Lệ dùng cái muỗng múc canh cho cha chồng, bên trong có vài miếng tóp mỡ.Ông Hàn gật đầu, tuy rằng giáp mặt không nói gì nhưng sau lưng sẽ nhỏ giọng hỏi bà Hàn: “Có phải Lệ Lệ cần giúp đỡ gì đó hay không?”“Nào có, Lệ Lệ đây là hiểu chuyện, biết hiếu kính”.

Bà Hàn rất vui vẻ, mới vừa rồi con dâu cũng múc cho bà một muỗng, bảo bà ăn nhiều một chút.Ông Hàn không rõ nguyên do, bà Hàn liền thuật lại lời con dâu một lượt, rồi mới nói: “Nhìn thấy mẹ chồng của đồng nghiệp xong, Lệ Lệ lại nghĩ đến người mẹ chồng như tôi nên mới nhận ra điểm tốt của tôi.

Lần này trở về không chỉ mang cho chúng ta một miếng thịt mỡ lớn, còn cố ý mang cho tôi một cân đường đỏ để tôi bồi bổ.

Đúng rồi, phòng bếp còn có một nồi cháo thịt nạc, Lệ Lệ bảo chúng ta giữ lại để buổi tối ăn, ông nhìn xem, nó hiểu thảo với chúng ta biết bao nhiêu?”Ông Hàn ẫn có chút ngoài ý muốn: “Thật sự không gặp phiền toái gì?”“Làm gì có phiền toái gì, ông đừng có suốt ngày nghĩ theo chiều hướng không tốt”.

Bà Hàn tức giận.Ông Hàn không nói gì nữa, trong lòng cũng có chút hưởng thụ, hai vợ chồng già bọn họ về sau sẽ ăn cùng với Văn Hồng, nếu vợ Văn Hồng có thể tiếp nhận hai vợ chồng họ thì đương nhiên chính là một chuyện tốt.Cố Lệ thì ở phòng cách vách ngủ trưa chung với Đại Bảo và Nhị Bảo, hôm nay hai anh em rất vui, đều có chút dính người, Cố Lệ cũng kiên nhẫn dỗ dành.Bất tri bất giác, Cố Lệ cũng đã ngủ, một giấc ngủ dậy đã là hơn hai giờ chiều.Đại Bảo Nhị Bảo cũng đã ở trong sân chơi, bà Hàn đang đóng đế giày, thấy cô tỉnh lại liền nói: “Lệ Lệ, sao không ngủ nhiều thêm một chút?”“Ngủ đủ rồi, mẹ, đợi thêm một lúc con còn phải đi trở về, nếu như về muộn thì trời sẽ tối mất”.

Cố Lệ múc nước rửa mặt.“Mẹ, mẹ phải đi sao?” Hàn Đại Bảo vội nói.Cố Lệ nhìn khuôn mặt buồn của thằng bé, cũng là có chút luyến tiếc, cô rửa mặt xong cũng tiện thể rửa mặt cho thằng bé luôn: “Mẹ là phải đi về, chờ mẹ trở về liền hỏi lớp mầm non xem, nếu như lớp mầm non đồng ý nhận cả con với em vào học thì mẹ sẽ đón các con trở về”.Bà Hàn vội nói: “Lệ Lệ, con không cần lo lắng cái này, con chỉ lo đi làm, Đại Bảo và Nhị Bảo cứ để mẹ trông là được!”.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 17: 17: Quay Về Thành Phố


Bà Hàn lập tức thấy tinh thần chấn động, Lệ Lệ đây là nguyện ý mang bà vào trong thành ở?“Đến lúc đó mẹ cũng đi cùng à?” Bà Hàn vội hỏi.

“Đi.

” Cố Lệ gật đầu.

Bà Hàn hơi do dự: “Mẹ đi vào thành trông Đại Bảo và Nhị Bảo là không có vấn đề gì, nhưng mẹ sợ sẽ khiến các con phải tốn kém, đi học lớp mầm non cũng cần có tiền”.

Đến lúc đó sợ là Lệ Lệ sẽ ghét bỏ bà.

“Mẹ đừng lo lắng cái này, tiền lương mỗi tháng của Văn Hồng đều nằm trong tay con, con đều tích cóp lại, con không thiếu chút tiền ấy, chủ yếu là lo cho ba, nếu như mẹ vào thành thì ba phải làm sao?” Cố Lệ do dự.

“Chuyện này con không cần nhọc lòng, nếu như mẹ vào thành trông cháu thì sẽ đề ba con tới nhà Văn Đạt ăn là được, đến lúc đó mang lương thực qua thì sẽ chả có vấn đề gì cả”.

Bà Hàn thấy con dâu không chê mình thì nói ngay.

Cố Lệ nghe vậy mỉm cười: “Vậy thì được, đến lúc đó con mang vài thứ qua cho chị dâu cả, để chị ấy nấu cơm cho ba”.

Nói xong chuyện này, liền nói chuyện với Đại Bảo và Nhị Bảo.

Nhị Bảo còn nhỏ, Đại Bảo đã rất hiểu chuyện, giọng có chút khóc nhè.

Cuối cùng lúc Cố Lệ dắt xe đạp trở về thành, Đại Bảo còn đuổi theo một đoạn đường, gọi với theo khiến trong lòng Cố Lệ rất khó chịu, nhịn không được liền dừng lại ôm chầm lấy thằng bé, dỗ dành nói rất nhanh mẹ sẽ trở về đón hai anh em! !.

.

Cố Lệ đi xe đạp trở về nhà ở thành phố.

Căn phòng ở này của Hàn Văn Hồng là được bộ đơn vị vận chuyển phân cho, lúc trước là do vận may tốt, vừa lúc đụng phải nên mới được chia một căn phòng.

Lúc đó nguyên chủ đồng ý kết hôn có nguyên nhân lớn là do Hàn Văn Hồng được phân một căn phòng như thế này trong thành phố.

Hai phòng ngủ và một phòng khách tính ra hơn 40 mét vuông, xét từ góc độ người đời sau thì chắc chắn không lớn, nhưng theo quan niệm hiện nay thì gia đình cô ở hai phòng ngủ và một phòng sinh hoạt chung đã là rất rộng rãi.

.

Phải biết rằng trong thành phố cũng có không ít cả gia đình mười mấy nhân khẩu sống cùng nhau, điều kiện nhà ở thành phố thậm chí còn eo hẹp hơn ở nông thôn.

Ít nhất quê nhà còn có đất, nhưng ở trong thành phố thì không có.

Nhưng bây giờ Cố Lệ ở trong nhà thở dài, nếu không quay về nông thôn nhìn một chút thì Cố Lệ sẽ không có suy nghĩ muốn đón hai đứa nhỏ lên đây, cô cảm thấy sống trong thôn cũng rất tốt.

Nhưng khi cô quay lại thì không chịu được, nhất là sau khi trở về thành phố, chỉ có một mình cô ở nhà nên càng làm cô có ý định muốn mang cả hai anh em lên đây ở cùng.

Cho nên ngày hôm sau trở về, khi đi làm, cô liền hỏi đồng nghiệp.

“Chị Hồng Hà, gần chỗ chúng ta có lớp mẫu giáo nào không vậy?” Cố Lệ hỏi.

Đồng nghiệp của Cố Lệ tên gọi là Lý Hồng Hà, quan hệ cùng cô cũng không tồi, chính Lý Hồng Hà là người mà Cố Lệ đã nói với mẹ Hàn rằng mẹ chồng nàng dâu có mâu thuẫn, cô cũng không hề nói dối bà Hàn, Lý Hồng Hà không thiếu kể khổ với cô về việc mẹ chồng bất công, không chịu giúp đỡ gì cả! …"Có chứ, nó ở bên cạnh Cục Công an và nhà máy sản xuất kem đánh răng”.

Lý Hồng Hà hỏi Cố Lệ: “Lệ Lệ, tại sao em đột nhiên hỏi cái này? Chẳng lẽ em muốn đưa hai đứa con mình đi học mẫu giáo?”“Ừm, đúng là có tính toán này.

” Cố Lệ gật đầu nói.

.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 18: 18: Gian Phu Xuất Hiện


Lý Hồng Hà kinh ngạc: “Vì sao chứ? Em đã có mẹ chồng trông con giúp rồi còn gì, không giống chị, không có cách nào nên chỉ có thể đưa con đi học mẫu giáo, em phí tiền vào việc này làm gì?”“Lần này em về thăm hai con, em thấy luyến tiếc hai anh em chúng nó, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nên đem theo hai anh em bên cạnh mới tốt”.

Lý Hồng Hà cũng là người làm mẹ nên không đưa ra ý kiến gì về việc này: “Nhưng chồng em phải đi làm, mà em cũng phải đi làm, ai sẽ là người đi đón con đây? Chị toàn phải nhờ mẹ chị đi đón con giúp chứ không thể nhờ vả mẹ chồng chị được chút nào, mẹ chồng em thật sự rất tốt, nhưng còn mẹ em thì chị thấy chắc là cũng chả nhờ được đâu”.

Nếu không thì sao lại nói ông trời rất công bằng chứ, mẹ chồng ở nông thôn của Cố Lệ tuy rằng không tồi, rất sẵn sàng trông con giúp Cố Lệ còn người mẹ ruột kia thì ngược lại.

Còn cô thì là mẹ chồng không giúp được nhưng lại có thể nhờ mẹ ruột.

Cố Lệ nói: “Em không nhờ vả được mẹ em nên em định đón mẹ chồng em vào thành ở chung”.

Lý Hồng Hà càng kinh ngạc hơn: “Em còn muốn đón cả mẹ chồng tới trong thành ở à? Em không thấy lo lắng chuyện sẽ xảy ra mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu hay sao?”“Không sao, mẹ chồng em rất tốt, vào thành không chỉ có thể giúp em đưa đón con mà còn có thể làm việc nhà”.

“Vậy thì em cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, có khi lại xảy ra mâu thuẫn thật”.

“Nếu như thật sự không ở chung được thì chỉ có thể bảo mẹ chồng em đi về thôi” Cố Lệ nói: “Đúng rồi, chị Hồng Hà, học phí của lớp mẫu giáo kia tính như thế nào?”“Không bao ăn thì một tháng phải trả hai khối tiền”.

“Đắt như vậy sao?” Cố Lệ hỏi.

Lý Hồng Hà nói: “Đúng là rất đắt, nhưng cũng không có cách nào, chăm sóc trẻ con không phải chuyện dễ, em định cho cả hai đứa đi học à?”“Em định cho đứa lớn đi học thôi, còn đứa bé hiện tại mới một tuổi, đưa vào dễ bị bắt nạt, cứ để ở nhà cho mẹ chồng em trông giúp” Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà gật đầu, Cố Lệ nhìn sắc mặt của cô ấy: “Sao nhìn sắc mặt của chị có vẻ trắng bệch, sáng nay chị không ăn cơm à?”“Ăn một chút, nhưng mà nhà chị không còn quá nhiều lương thực nên cần phải ăn uống tiết kiệm”.

Lý Hồng Hà thở dài.

“Chẳng lẽ chị cứ nhịn đói như vậy à? Còn phải đợi thêm hơn 10 ngày nữa mới tới ngày mua lương thực đấy”.

Cố Lệ nói.

“Cũng không có cách nào, mua lương thực ở chợ đen cực kỳ đắt, chị làm gì có nhiều tiền như thế để mua chứ?” Lý Hồng Hà nói.

Cố Lệ nhìn đồng nghiệp của mình một chút, nhỏ giọng nói: “Nếu như chị cần lương thực thì đi theo em về nhà, em chia cho chị một chút?”Lý Hồng Hà kinh ngạc nhìn cô: “Thật sự?”“Em có thể lừa chị sao? Có muốn lấy trứng gà hay không, nếu muốn thì em cũng để lại cho chị một cân.

” Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà biết lương thực và trứng gà khẳng định là ngày hôm qua Cố Lệ về quê mang lên, vội nói: “Lệ Lệ, thật sự rất cảm ơn em, vậy tí nữa tan làm chị đi về nhà cùng em nhé?”Cố Lệ gật đầu, hai người đang trò chuyện thì liền nhìn thấy một người đàn ông anh tuấn lại rất có phong độ đi tới.

“A, là Kiến Quốc, sao em tới đây? Muốn mua cái gì hả?” Lý Hồng Hà nhìn thấy người tới liền cười tiếp đón.

“Chào chị dâu, em tới để mua chút kẹo”.

Vương Kiến Quốc cười nói.

Vương Kiến Quốc!Cố Lệ nhìn thấy người đàn ông văn nhã anh tuấn trước mặt thì trong óc lập tức hiện ra tin tức liên quan.

Vốn dĩ người này tên là Vương Kiến Long, sau đó lại sửa lại tên thành Vương Kiến Quốc, bày tỏ tình yêu đất nước của bản thân.

Mà vị này không phải ai khác mà chính là vị gian phu sẽ có một chân đối với cô theo nguyên tác đó!.
 
Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật
Chương 19: 19: Không Khác Gì Lưu Manh Cả


Lý Hồng Hà và Vương Kiến Quốc là hàng xóm, cho nên gặp mặt liền trò truyện với nhau một lúc.

Cố Lệ không nói hai lời liền lập tức đi làm việc, đối với nhân vật như vậy thì cô nên trốn tránh mới được.

Nhưng mà người ta lại cố tình tới đây trò truyện với cô: “Vị nữ đồng chí này, làm phiền cô cân nửa cân kẹo cho tôi”Cố Lệ liền lạnh nhạt đi cân, lúc Vương Kiến Quốc nhận lấy túi kẹo, còn lộ ra chiếc đồng hồ trên cổ tay, đây là đồng hồ nhãn hiệu Thượng Hải, là sự tượng trưng cho thân phận, vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ này và cách ăn mặc của người này liền biết được thân phận của đối phương không tầm thường.

Cố Lệ việc công xử theo phép công: “Đưa tiền đây”Vương Kiến Quốc trả tiền, sau đó cười nói với cô: “Tôi giống như người không trả tiền hả?”Ánh mắt Vương Kiến Quốc nhìn cô còn mang theo sự kiều diễm và triền miên, Lệ Lệ, là Lệ Lệ còn chưa luẩn quẩn trong lòng, một Lệ Lệ sống sờ sờ.

Đời trước sau khi Lệ Lệ đi theo hắn, bởi vì bị người ta cử báo cho nên không chịu được loại tra tấn kia, liền tự sát.

Hắn cũng không biết vì sao mình sẽ trở lại, còn trở lại thời kỳ này, nhưng nếu đã trở về, vậy thì hắn sẽ không để Lệ Lệ lại đi vào con đường giống đời trước nữa, hắn cảm thấy trời cao sở dĩ làm hắn trở về chắc cũng là vì làm hắn ngăn cản lần tai nạn này đúng không?Tuy rằng Cố Lệ cảm thấy ánh mắt Vương Kiến Quốc rất kỳ lạ nhưng cô cũng không có phản ứng gì: “Còn có yêu cầu khác không, nếu không đúng sự thật, vậy thì tránh ra đừng chặn đường, còn phải để cho người khác mua hàng nữa chứ”.

Người bán hàng hiện tại chính là có quyền lực như thế đấy, nói chuyện với khách hàng như thế hoàn toàn chả có vấn đề gì cả.

Vương Kiến Quốc cũng không thèm để ý, anh ta biết tính tình của Lệ Lệ giống như trái ớt nhỏ, cho nên rất thân sĩ mà mỉm cười rồi tránh ra để những người khác mua đồ vật.

Lúc Cố Lệ bận rộn, Vương Kiến Quốc liền vẫn luôn nhìn cô, ngay cả Lý Hồng Hà cũng phát hiện ra sự khác thường này, ánh mắt kia không thích hợp chút nào.

Cô vội nói với Vương Kiến Quốc: “Kiến Quốc, hôm nay em không cần đi làm sao?”Tuy rằng Vương Kiến Quốc rất nhớ Lệ Lệ, nhưng cũng biết là không nên thể hiện quá rõ ràng: “Hôm nay em xin nghỉ, không có chuyện khác nữa, em đi về trước đây”.

“Vậy em đi thong thả nhé”.

Lý Hồng Hà nói.

Vương Kiến Quốc đi rồi, hai người bọn họ cũng đã bận việc xong hết, lúc này Cố Lệ mới mở miệng: “Chị Hồng Hà, chị quen người vừa rồi sao?”“Đây là hàng xóm nhà chị, làm người còn rất chính nghĩa, đi làm ở nhà máy hóa chất Thắng Lợi, chỉ là ánh mắt quá cao, năm nay đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa cưới vợ.

” Lý Hồng Hà nói.

“25 tuổi còn chưa cưới vợ? Hay là có sở thích gì quái lại, hơn nữa người này thoạt nhìn cũng không phải người đứng đắn, đặc biệt là ánh mắt vừa rồi, nếu không phải nể mặt chị Hồng Hà thì em đã muốn dùng ghế đập vào mặt anh ta rồi, quả thực giống y như lưu manh vậy!” Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà hơi xấu hổ: “Vương Kiến Quốc ngày thường thật sự là một người không tồi, tốt bụng lại có hào khí sang sảng, nhưng mà không biết hôm nay bị làm sao, thực sự có chút thất lễ, Lệ Lệ, mong em đừng chấp nhặt với cậu ấy”.

“Em không chấp nhặt với anh ta, nhưng mà nếu lần sau anh ta lại đến thì chị Hồng Hà hãy tiếp đãi anh ta, em cần phải giữ khoảng cách với loại người này”.

.
 
Back
Top Bottom