Ngôn Tình Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 40: Chương 40


Lúc này, bà lão cũng nở nụ cười: “Cha các con nói đúng, chuyện này không có gì to tát, mẹ không nghĩ nuôi dưỡng một đứa trẻ lại khiến mình hồ đồ như thế, hiện tại vấn đề đã rõ ràng, các con không cần phải lo lắng về điều đó.

Đứa bé là con của vợ chồng lão tam, muốn nuôi dưỡng thì về sau phải chuyên tâm vào.

”Nói xong, bà lão đứng dậy: "Được rồi, đã muộn rồi, dâu cả và dâu thứ vào phụ mẹ làm bữa trưa đi!”Vấn đề đến đây đã được giải quyết, dâu cả và dâu thứ đều nhanh chóng theo chân mẹ chồng vào bếp, trong lòng những người khác, chuyện này xem như cũng đã xong xuôi, đến cả người đàn ông có quyền nhất trong nhà cũng đã lên tiếng!Thẩm Uyển lúc đầu còn có chút lo lắng, không nhịn được cười nhỏ một tiếng rồi bế đứa nhỏ trở về phòng, khi vào đến phòng, cô một tay ôm đứa trẻ, sờ chóp mũi đứa nhỏ, mặt đầy ý cười nói: "Con đã nghe ông nội nói chưa? Khi mưa tạnh, mẹ sẽ nhờ bố con đăng ký hộ khẩu thường trú cho con, đến lúc dó con sẽ là người có hộ khẩu cư trú!”Thẩm Tiểu Vũ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng không khỏi nhớ lại chuyện vừa rồi! Cô cảm thấy tuy rằng lão gia tử ít nói, nhưng vừa mở miệng cũng rất uy nghiêm, trông không giống một ông lão bình thường ở nông thôn.

Cô không thể không nghĩ rằng mình thực sự là một đứa trẻ may mắn!Nhìn những người thông minh trong gia đình này khiến cô hạnh phúc vô cùng.

Sau khi những lo lắng về thân phận đã không còn, đứa bé Thẩm Tiểu Vũ đã hoàn toàn yên tâm.

Điều lo lắng duy nhất bây giờ của cô chính là chuyện bản thân không biết nên đem thứ gì từ trung tâm mua sắm ra, trong nhà thật sự thiếu quá nhiều lương thực, thực phẩm, có một lần Thẩm Uyển ôm cô ra ngoài ăn cơm, đối với tiêu chuẩn ăn của từng người trong nhà, đại khái Tiểu Vũ cũng đã nắm rõ.

Thẩm Uyển luôn đặt cô lên hàng đầu, ngay cả khi cô được đưa đi ăn, cô cũng chỉ được Thẩm Uyển cho ăn một ít cơm canh, nói là cơm canh nhưng rõ ràng nước nhiều hơn đồ ăn, so với nước sôi để nguội thì có vị hơn một chút.

Nhưng cả về dinh dưỡng và cảm giác no thì hoàn toàn là chưa đủ.

Bản thân cô đã thế này thì những người khác còn gì có thể ăn ngon được? !Mà kể từ khi sinh ra, trừ bỏ một chút cơm chan nước thì cô đã được uống một bát sữa mạch nha và một bát nước trứng gà, trong đó trứng gà là tự mang theo, còn toàn bộ đồ ăn khác dường như chỉ có một ít, ít đến nỗi khiến người khác thương tâm, thật muốn rơi lệ!Mặc dù ngồi trên núi vàng nhưng cô lại sống như một đứa bé tội nghiệp, Thẩm Tiểu Vũ cảm thấy có lẽ cô sẽ không thể chịu đựng nổi sự uỷ khuất này.

Nếu còn nhỏ mà không bổ sung dinh dưỡng tốt thì tương lai sẽ không thể phát triển chiều cao.

Nếu cái gì cũng không có thì có thể nhịn, nhưng rõ ràng cô đang có một cái trung tâm thương mại lớn bên người cơ mà!Hơn nữa, lúc được Thẩm Uyển ôm, cô thật sự cảm nhận được Thẩm Uyển rất gầy, lúc ôm cô cũng có chút luống cuống, thoạt nhìn thể chất này thiếu dinh dưỡng, cô làm sao có thể không muốn nghĩ cách cho được chứ?Cô có nhiều đồ vật, nhưng mấu chốt bây giờ là cô muốn lấy cái gì và lấy bao nhiêu, tất cả đều phải được cân nhắc.

Mặc dù trung tâm thương mại lớn, nhưng không có nhiều thứ trong đó có thể sử dụng vào thời đại này, suy cho cùng, 99% những thứ trong đó đều là đồ của hiện đại, không cần biết về bao bì hay độ mịn đều không phải dạng vừa.

Hiện tại mà lấy mấy đồ vật đó ra thì không hợp với thực tế cho lắm!Nghĩ tới nghĩ lui, thứ duy nhất thực sự có thể lấy ra là những thứ ở khu vực ngũ cốc và dầu ở tầng một của trung tâm thương mại.

Còn một số đồ ăn chín và đồ ăn nhẹ, chờ cô lớn hơn một chút rồi xem xét tình hình sẽ lấy ra sau!.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 41: Chương 41


Sau khi cân nhắc những yếu tố ưu và nhược điểm này trong đầu, Thẩm Tiểu Vũ một lần nữa suy nghĩ lại, sau khi xác nhận rằng không có quá nhiều sơ hở nào, liền chuẩn bị đi vòng quanh trung tâm thương mại một lần nữa.

Có kinh nghiệm từ lần trước, bây giờ cô đã biết cách tiến vào trung tâm thương mại.

Chỉ cần thả lỏng trạng thái, nghĩ đến sự tồn tại của trung tâm là có thể tiến vào được!Sau khi ở trung tâm mua sắm, Thẩm Tiểu Vũ nhìn kỹ những thứ trong khu ngũ cốc, có rất nhiều loại ngũ cốc, số lượng cũng không nhỏ, ngũ cốc, dầu, mì, v.

v ! đều có đầy đủ, còn có nhiều thức ăn khác mà cô có thể không nhận ra.

Theo lý mà nói thì khi nhìn thấy hẳn sẽ phải cảm thấy vui vẻ.

Nhưng Thẩm Tiểu Vũ lại có một khuôn mặt cay đắng, lông mày của cô nhăn lại, như thể cô đang gặp khó khăn trong việc lựa chọn.

Những thứ này thực sự rất tốt! ! !Thậm chí, theo quan điểm của cô, những loại ngũ cốc thô nhất và xấu nhất trong thời đại ngày nay là những mặt hàng rất được ưa chuộng, chưa kể những thứ đặc biệt bắt mắt như gạo, bột mì, mì khô, cô có thể tiện lấy ra.

Nhưng đến lúc đó cha mẹ phải giải thích như thế nào đây, ngẫm lại chỉ khiến họ thêm đau đầu.

Trong khoảng thời gian này, cô cũng không thể ăn được mấy thứ này, cho nên lấy ra cũng vì cho cha mẹ.

Nhưng hiện tại mọi nhà đều ăn chung, không có nhiều hộ riêng biệt, cũng chỉ có một bộ bếp lò, cho nên nếu cô không nghĩ ra cách nào thông suốt, thì một bữa cơm canh đàng hoàng cũng không có biện pháp mà ăn!Còn có bản thân cô, hiện tại chỉ có thể uống sữa bột hoặc các loại nước pha sẵn.

Nhưng sữa bột ở trung tâm thương mại đều là loại đóng hộp hoặc đóng gói, dù là loại sữa bột nào đi chăng nữa thì cũng không dễ dàng lấy ra, bản thân cô cũng quá nhỏ, đem đồ vật ra rồi lén lút xử lý là chuyện hoàn toàn không làm được.

Bực!Thật là bực chết đi mà!!Đôi lông mày nhỏ của cô như được dính chặt lại với nhau, đôi mắt của cô quét từ chỗ này sang chỗ kia, rồi từ chỗ kia đến chỗ nọ, thể hiện rõ ràng những phiền muộn của cô.

Chỉ cần xét đến việc mỗi lần vào trung tâm thương mại đều có giới hạn thời gian nhất định, cô cũng không dám ở bên trong ngẩn người quá lâu.

Cuối cùng, gạo cao lương và bột ngô đã được chọn.

Bản thân hai loại ngũ cốc này cũng không quá đặc biệt.

Cho dù nhìn có vẻ tinh tế hơn, nhưng ít ra nó không phải là loại lương thực mà người nông thôn thời nay không thể có được, ngược lại, hai loại lương thực này đều là lương thực chính của nông thôn.

Cô cũng không lấy quá nhiều, dùng ý thức thao túng đem hai loại lương thực này lấy chừng khoảng một ký.

Thông qua thí nghiệm tối hôm qua, cô cơ bản xác định hiện tại chỉ có thể chọn ba thứ mang ra ngoài, gạo cao lương và bột ngô là cho cha mẹ, còn lại cuối cùng đương nhiên là cho chính mình.

Biện pháp đều do con người nghĩ ra.

Sữa bột đóng gói không dễ lấy ra, nhưng cô có thể dùng ý thức khống chế để mở túi bao bì bên ngoài, chỉ lộ ra túi bao bì bên trong, sau đó lấy sữa bột ra.

Bao bì bên trong của một số túi sữa bột được đóng gói rất đơn giản, không có chữ nào viết trên đó, ngay cả khi chất liệu của túi đóng gói vẫn còn hơi khó xử, nhưng đây là cách tốt nhất mà Thẩm Tiểu Vũ có thể nghĩ ra được, chỉ cần mở bao bì và trực tiếp đổ sữa bột ra ngoài là được phải không?!Sau khi đưa ra quyết định, Thẩm Tiểu Vũ không còn do dự nữa.

Cô bước ra khỏi trung tâm thương mại với những gì đã chọn để mang ra ngoài.

Khi mở mắt ra, ba túi bao bì xuất hiện ngay ngắn bên cạnh cô như thể chúng được tạo ra từ không khí, một tay cô còn đang đặt trên túi sữa bột.

Mà hết thảy những thứ này vừa vặn lọt ngay tầm mắt Thẩm Uyển !!!.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 42: Chương 42


Lại một lần nữa bên cạnh bé cưng xuất hiện những đồ vật ly kỳ.

Tim Thẩm Uyển loạn nhịp, phản ứng đầu tiên của cô là kéo chăn bông ở bên cạnh che lấp những đồ vật mới xuất hiện, sau đó đứng dậy đi tới cửa phòng mở cửa nhìn một cái, xác nhận là không có ai cảm thấy nhẹ nhõm, cô đóng cửa phòng và quay lại nhìn lần nữa.

Kể từ khi cô nhìn thấy mọi thứ xuất hiện từ không khí xung quanh bé cưng ngày hôm qua, cô đã hình thành thói quen tốt là đóng cửa bất cứ lúc nào, không chỉ đóng cửa mà còn phải đóng rất chặt.

Bằng không lỡ có ai từ bên ngoài trực tiếp xông vào, vừa lúc nhìn thấy trường hợp xuất hiện đồ vật từ không trung kia, e rằng việc vui này sẽ nổi danh khắp vùng!Sau khi trở lại bên giường, Thẩm Uyển một tay sờ sờ ngực, một tay gõ lên chóp mũi Thẩm Tiểu Vũ, có chút run rẩy nói: "Con thật sự là muốn dọa chết mẹ, nếu khi nào bên cạnh con lại xuất hiện đồ vật thế này thì có thể trực tiếp nhắc cho mẹ biết thì tốt rồi!”Thẩm Tiểu Vũ xoay chuyển đôi mắt, cô cũng nghĩ như thế mà!Nhưng hiện tại cô cũng không có cách nào biểu đạt trực tiếp ý nghĩ của mình được, phải đợi đến khi biết bò, biết ngồi, cô sẽ cố gắng hết sức để làm một cái ám hiệu” với cha mẹ.

Bên này Thẩm Uyển nói xong thì không khỏi bật cười.

Xem ra cô đã ngơ ngác đến phát ngốc rồi, bé cưng nhỏ như vậy sao có thể cùng cô nói cái gì được chứ?Ngay cả khi con bé có thể nói chuyện, con bé cũng đâu thế biết được những thứ này xuất hiện xung quanh mình như thế nào!Thẩm Tiểu Vũ lúc này a a lên hai tiếng, khiến cho sự chú ý của Thẩm Uyển lại tập trung vào những thứ được giấu dưới lớp chăn bông, nếu cô không nhìn nhầm thì có rất nhiều thứ vừa xuất hiện, không giống như ngày hôm qua, một quả trứng, một nắm gạo và đậu nành.

Nghĩ đến đây, cô liền mở chăn bông lên, muốn xem bên trong ẩn chứa thứ gì.

Sau khi nhìn rõ, vẻ mặt cô lại đơ ra.

Là một người thuần nông, cô chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra gạo cao lương và bột ngô.

Thậm chí cũng không cần phải chạm vào hoặc nhìn kỹ.

Gạo và bột ngô này tốt hơn nhiều so với những loại ngũ cốc tinh chế mà cô đã thấy ở Cung Tiêu Xã cho người dân thành thị, thậm chí cách một lớp túi, cô còn cảm thấy có thể ngửi thấy mùi thơm của bột ngô.

Còn có gạo cao lương, chưa kể đầy đặn, cả vỏ cũng đã được cạo sạch, nhìn như không còn sót lại một chút cặn nào!Nó cũng quá sạch sẽ đi!Phải biết rằng hiện nay ngay cả vỏ của cơm cao lương, người muốn ăn cũng không có mà ăn!Thẩm Uyển bất giác nuốt nước miếng, cô nhận thức sâu sắc rằng những thứ này hoàn toàn khác với những thứ vụn vặt của ngày hôm qua, cô cũng biết rằng những gạo cao lương và bột ngô này cộng lại cũng đủ cho cả nhà ăn mấy bữa.

Sự nhận ra này khiến trái tim cô đập có chút nhanh, đầu óc hơi choáng váng trong một lúc.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa đánh cô bừng tỉnh.

Thẩm Uyển bị tiếng đập cửa liên tục làm cho rối rắm, nhìn những đồ vật trên giường mà trong lòng thấp thỏm, lập tức lật chăn lấp hết chúng lại.

“Tiểu Uyển, mở cửa!”Nghe thấy giọng nói của người đàn ông nhà mình, hơi thở của Thẩm Uyển bỗng nhẹ nhõm trở lại.

Cô mở cửa nhanh chóng, sau khi chắc chắn rằng người đàn ông của cô là người duy nhất ở cửa, cô kéo anh vào và đồng thời khoá cửa lại.

Thẩm Gia Dương bị vợ làm cho có chút bối rối, đưa tay sờ trán cô, buồn cười nói: "Tiểu Uyển, em làm sao vậy? Giống như có ăn trộm vậy, có chuyện gì?"Thẩm Uyển kéo đưa tay anh xuống, trừng anh một cái, cô kéo anh đến bên giường, vén chăn bông lên để anh xem bên dưới giấu thứ gì: "Bên cạnh bé cưng lại xuất hiện thêm mấy thứ nữa, em đóng cửa không phải là vì phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn sao? Hơn nữa lần này đồ vật xuất hiện so với lần trước còn nhiều hơn!”.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 43: Chương 43


Đến nỗi Thẩm Uyển không biết phải làm sao cho tốt bây giờ!Đúng rồi, vừa nhìn thấy gạo cao lương và bột ngô, còn quên xem cuối cùng là cái gì, nghĩ đến đây, Thẩm Uyển đem cái bao kín mít cầm lên, túi đóng gói được làm bằng chất liệu rất tốt, có thể nghe thấy tiếng ma sát bên trong.

Thẩm Uyển liếc nhìn người đàn ông vẫn còn đang ngẩn người, sau đó thu hồi ánh mắt, mở túi đóng gói.

Thời điểm túi bao bì được mở ra, từ miệng túi truyền ra một mùi vô cùng ngọt ngào, bởi vì có hơi dùng sức mở túi ra một chút, thậm chí còn có một ít bột văng ra ngoài, Thẩm Uyển mất cảnh giác liền bị sặc.

Sau khi di chuyển chiếc túi ra xa và hắt hơi, Thẩm Uyển ngạc nhiên di chuyển chiếc túi trở lại, xem xét kỹ hơn thứ bên trong, cô đến gần Thẩm Gia Dương và nhỏ giọng nói: "Gia Dương, nhìn xem, đây có phải là sữa bột không?”Dù là đã đè thấp giọng, nhưng Thẩm Gia Dương vẫn nghe ra được âm thanh vui mừng rất rõ ràng.

Thẩm Gia Dương còn đang ngơ ngác nhìn hai túi nhỏ gạo cao lương và bột ngô, nghe xong liền nhìn sang, vẻ mặt vẫn có chút sững sờ, anh gật đầu khẳng định: “Là sữa bột.

”Thẩm Uyển đóng túi lại, có chút phấn khích, vui vẻ nói: "Đúng là sữa bột, tuyệt quá, sữa bột đáng giá hơn nhiều so với sữa chiết xuất từ mạch nha, con uống bổ dưỡng thế này mà no căng bụng, vốn em còn đang rầu rĩ không biết sau này nên cho bé cưng ăn gì, thì sữa bột này xuất hiện kịp thời quá!!”Thẩm Gia Dương cũng đồng tình với ý kiến của vợ mình.

Chỉ là nhìn đứa bé đang nằm trên giường vẫn nghịch ngợm đôi tay nhỏ bé với vẻ mặt phức tạp, anh cảm thấy mình đã đánh giá thấp năng lực của chính đứa bé, chỉ có bản thân anh mới biết cảnh tượng này đã mang đến cho anh bao nhiêu chấn động!Mà sau khi bất ngờ qua đi, Thẩm Uyển lập tức tìm một sợi dây để buộc chặt túi sữa bột lại.

Sau này, không phải lo lắng về khẩu phần ăn của bé cưng, chỉ cần cẩn thận và cho bé uống sữa bột khi bé đói là được.

Sau khi sữa bột được cất đi, Thẩm Uyển không kìm được mà cúi xuống trước mặt Thẩm Tiểu Vũ và hôn cô vài cái: “Bé cưng, con thật tuyệt vời!”Tiểu Vũ: Mmmm, con có sữa bột ăn, mẹ có thể ăn gạo cao lương và bột ngô, chúng ta đều có ăn, thực sự rất tốt!Thẩm Uyển hôn đứa trẻ xong đứng dậy, quay sang nhìn thấy gạo và bột ngô trên giường, từ khóe mắt vui mừng bỗng rụt lại.

Vấn đề là còn những thứ này giải quyết thế nào!Cô không khỏi cảm thấy hơi sững sờ và hụt hẫng, sau khi suy nghĩ một hồi, cô vươn tay chỉ vào gạo và bột ngô: "Gia Dương, chúng ta nên làm gì với những thứ này?"Làm sao bây giờ?Thẩm Gia Dương hai mắt híp lại, cũng có chút đau đầu lên.

Bởi vì đã có trải qua ngày hôm qua, trong tiềm thức anh cảm thấy dù xung quanh bé cưng có vật gì xuất hiện cũng sẽ có giới hạn, một chút đồ đó cũng chưa chắc đã đủ để đứa bé tự ăn no chứ đừng nói đến những thứ còn lại.

Anh cũng không nghĩ tới muốn lấy đồ của bé cưng dùng.

Nhưng hiện tại, sự thật đã nói cho anh biết rằng nó hoàn toàn không phải như anh nghĩ nữa rồi.

Trước mắt là gạo cao lương và bột ngô, ở cái thời đại này đều là đồ cứu mạng con người, đối với trong nhà có thể tạo được trợ giúp không nhỏ, tuy anh là một người đàn ông không cần đi vào bếp nấu cơm, lương thực trong nhà cũng chủ yếu do mẹ anh quản lý, nhưng tình trạng lương thực trong nhà như thế nào, thông qua bàn cơm anh vẫn có thể đại khái đoán ra được.

Từ nạn đói năm ngoái đến nay, người dân chết đói nhiều nơi, nhà nào cũng có thói quen tích trữ thóc gạo.

Bây giờ là mùa hè, vụ thu hoạch mùa thu vẫn còn hai hoặc ba tháng nữa mới đến.

Khoảng thời gian này là thời điểm khó khăn nhất trong năm, không chỉ có việc đồng áng mà cơ bản sẽ không còn của ăn của để, lúc này ăn ít lại càng phải đi làm nhiều, gánh nặng trên thân thể nghĩ thôi cũng biết lớn bao nhiêu rồi.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 44: Chương 44


Nạn đói kém còn kèm theo hạn hán, năm ngoái thu hoạch trên đồng gần như giảm đi một nửa so với trước đói kém, sau khi giao thuế, lương thực được chia cho từng gia đình trong làng ít đến đáng thương.

Sức lao động nhà bọn họ thì không thiếu nhưng thu hoạch đồng áng lại rất có hạn.

Hiện tại, may mắn trong thôn vẫn không có người chết đói.

Người có công lớn nhất là anh, trước khi nạn đói bắt đầu, cha anh đã nhạy bén nhận ra một ít manh mối, sau đó liền kêu người trong thôn nhanh chóng tích trữ lương thực một cách mạnh mẽ.

Bởi vì cha anh là đội trưởng, là người rất có uy tín trong thôn, cho nên mặc dù có người không hiểu vì sao cần tiết kiệm đồ ăn, nhưng rất ít người không làm theo lời cha anh nói.

Ý nghĩ của mọi người cũng rất đơn giản, không cần biết vì lý do gì, tiết kiệm lương thực luôn là điều tốt, đội trưởng không nói thì hầu hết mọi người đều làm.

Lương thực là huyết mạch của người dân nông thôn, và tiết kiệm lương thực gần như một hành vi bản năng!Sau khi nạn đói bắt đầu, dân làng nhận ra rằng người đội trưởng của họ có tầm nhìn xa, họ không biết họ đã biết ơn ông ấy đến mức nào, sau sự việc này, uy tín của đội trưởng lại tăng lên một tầm cao mới.

Được sự nhắc nhở của đội trưởng nên gia đình nào trong đội cũng vượt qua được năm đói kém, hoàn cảnh gia đình nào khó khăn có thể đi vay mượn từ người quen, dù rất vất vả nhưng tốt xấu gì thì cũng sống sót được là tốt rồi.

Đến nỗi mỗi khi nghe tin có người chết đói, những người trong đội lại càng biết ơn đội trưởng nhiều hơn.

Nhưng năm nay đã là năm thứ hai của nạn đói, thu hoạch mùa vụ trên toàn quốc cũng còn rất hạn chế!Kể cả khi những người trong thôn của họ ngay lúc đầu tiết kiệm được một ít lương thực, thì số lương thực mà họ tiết kiệm được đã bị tiêu thụ gần hết trong hai năm qua, nhưng không ai biết những ngày này sẽ kéo dài bao lâu.

Sự tra tấn và căng thẳng gấp đôi, cả về thể xác và tinh thần mới là điều không thể chịu đựng nổi nhất của người dân ngay lúc này.

Mà hai ngày gần đây trời mưa to, cũng coi như ông trời phát lòng từ bi cho những người nông dân đang trông chờ vào vụ thu hoạch trên đồng ruộng để tồn tại, khiến cho kỳ vọng của họ về vụ thu hoạch mùa thu năm nay càng cao hơn.

Thẩm Gia Dương thu hồi suy nghĩ, tầm mắt nhìn hai túi lương thực một hồi lâu, sau đó lại nhìn lên người Thẩm Tiểu Vũ, rất lâu sau lại chậm rãi thở dài, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nói: “Cái này mang cho người trong nhà ăn đi!”Trong lòng Thẩm Uyển kỳ thật cũng đại khái đoán được kết quả này, dù sao gạo cao lương hay bột ngô đều là thứ bé cưng chưa thể ăn được, nếu có điều kiện cho phép, đem ra đưa cho người trong nhà ăn cũng không phải là khó hiểu.

“Nhưng mấy thứ này phải nói lấy từ đâu ra?” Thẩm Uyển có hơi lo lắng sốt ruột nói: “Lúc cha mẹ hỏi tới, thì chúng ta phải giải thích với họ như thế nào?”Cô tạm dừng một chút, sau đó thái độ kiên quyết: “Không thể đem tình huống của Tiểu Vũ nói ra, như vậy quá nguy hiểm, con bé còn nhỏ như vậy, chúng ta phải bảo vệ tốt cho con bé!”Ngay cả mẹ ruột của Tiểu Vũ còn không biết đến tình huống này của con bé, thì làm sao để người nhà chồng biết được chứ.

Nhìn cô có hơi đơn thuần nhưng trong lòng cũng đã có dự tính.

Chuyện này không phải là vấn đề tin tưởng hay không tin tưởng, mà là cần phải giữ bí mật.

Cho dù cô có thể tin tưởng bố mẹ chồng, nhưng bố chồng và mẹ chồng không phải chỉ có người đàn ông của cô là con trai, họ còn có những đứa con khác và rất nhiều cháu, nếu họ biết rằng Tiểu Vũ có thể mang lại những lợi ích như vậy vì một số lý do không xác định, không lẽ họ sẽ không nghĩ về con cái và cháu khác trong nhà sao?.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 45: Chương 45


Về phương diện này, ngay cả nhà mẹ đẻ của Thẩm Uyển cũng giống nhau.

Cô còn có ba anh trai và một em trai, còn có chị dâu và cháu trai, cháu gái, có quá nhiều người để nói qua nói lại, đó cũng là một chuỗi những rắc rối không thể hiểu nổi.

Tốt hơn hết là nên loại bỏ nguồn gốc ngay từ đầu và không nói cho ai biết!Cô là mẹ của đứa trẻ nên đương nhiên phải nghĩ đến đứa trẻ nhiều hơn và có trách nhiệm với đứa trẻ.

Thẩm Tiểu Vũ nãy giờ vẫn đang cố gắng lắng nghe, nghe xong liền không khỏi cảm thấy lo lắng.

Cô phải thừa nhận rằng hành động của mình là một canh bạc, có thể nói rằng cô đã hoàn toàn giao sự an toàn của bản thân cho hai người mà cô đã xác định, tốt hay xấu còn tùy thuộc vào tính cách của hai người này và cách họ đối xử với cô.

Điều đó rất quan trọng.

Còn chưa nói đến, đây cũng là một hành động bất đắc dĩ!Không làm như vậy, đừng nói đến báo đáp ân đức của hai vợ chồng đã cứu lại mạng sống này và nuôi dưỡng cô, ngay cả bản thân cô cũng không thể sống tốt, đặc biệt là ở giai đoạn mà dinh dưỡng là cần thiết nhất, càng không thể chấp nhận được việc bản thân có điều kiện nhưng lại sống dưới tình huống chắp vá này được.

Tiểu Vũ có thể thấy rõ thái độ của Thẩm Uyển rất thẳng thắn, cô ấy rất muốn bảo vệ chính mình, cho dù nhìn thấy lợi ích có thể mang lại nhưng cô ấy vẫn chiếu cố cô.

Bây giờ chỉ còn phụ thuộc vào thái độ của Thẩm Gia Dương mà thôi.

Nếu không có vấn đề gì với anh ta ở đây, thì cô thật sự không cần lo lắng, trước khi tự lo cho bản thân thì giao những thứ cô mang ra từ trung tâm thương mại cho anh ta cũng không có vấn đề gì.

Nhưng nếu cô thua cược…Thẩm Tiểu Vũ hai mắt hơi nhắm lại, nếu cô thua, thì coi như cô đang trả giá cho sự lựa chọn của mình vậy!“Đương nhiên, không phải chúng ta đã hứa sẽ không tiết lộ tình huống của Tiểu Vũ sao? Em không tin anh sao?" Thẩm Gia Dương lớn tiếng trả lời: "Chúng ta là cha mẹ của đứa trẻ, không phải nên bảo vệ đứa bé sao?!"Lúc này tinh thần Thẩm Uyển mới dần buông lỏng, cơ mặt cũng hoà hoãn nhiều hơn: “Vậy những thứ này chúng ta phải giải thích như thế nào? Mấy thứ này Tiểu Vũ cũng không dùng được, đưa người nhà ăn em cũng rất đồng ý, những hạt gạo cao lương với bột ngô coi như chúng ta mượn của bé cưng, chờ đến khi điều kiện tốt hơn sẽ đền bù lại cho con bé.

”Chuyện này cô có hơi cảm thấy mình có chút lợi dụng bé cưng.

Xét cho cùng, dựa trên quan sát của hai ngày qua, tình trạng này sẽ còn xảy ra trong tương lai, điều này có nghĩa là đứa bé không chỉ tự hỗ trợ bản thân mà còn mang lại rất nhiều sự giúp đỡ cho gia đình của họ.

Chỉ là cô không nghĩ tới sẽ có tình huống ngoài ý muốn như vậy.

Mà với vấn đề này, nếu không đặt lợi ích của bé cưng lên hàng đầu, người làm mẹ như cô sẽ cảm thấy bất an.

May mắn là người đàn ông này còn đứng về phía cô.

“Đều nghe em cả!” Thẩm Gia Dương duỗi tay sờ đầu vợ mình, hai người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, bây giờ là vợ chồng, đối với suy nghĩ của cô anh rất rõ ràng, đương nhiên sẽ chiều theo ý của cô.

Thẩm Uyển nghe vậy cũng lộ ra ý cười: “Vậy những gạo cao lương với bột ngô kia anh định sẽ như thế nào giải thích?”Vừa nói, cô vừa ngồi xuống mép giường, nắm lấy hai bàn tay nhỏ đang đung đưa bên ngoài của Thẩm.

Tiểu Vũ, một tay nhét vào trong chăn bông, tay còn lại cầm trong lòng bàn tay khẽ lay động, nhìn đôi mắt to đen như quả nho nhìn chằm chằm cô, trái tim như sắp tan chảy.

Thẩm Tiểu Vũ cũng nỗ lực đong đưa cánh tay.

Không những đáp lại lời Thẩm Uyển, cô còn cố gắng rèn luyện năng lực biểu đạt bằng tứ chi của mình, tranh thủ sớm ngày thoát khỏi trạng thái vô lực này.

Trong lòng không khỏi khống chế được vui mừng, xem ra lần này cô đã đánh cược thắng.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 46: Chương 46


Thẩm Gia Dương bên này cũng đã nghĩ ra được biện pháp, anh cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết đống gạo cao lương cùng bột ngô của Thẩm Tiểu Vũ đem ra từ trung tâm thương mại.

Thấy vợ mình còn đang chờ anh trả lời, Thẩm Gia Dương sờ chóp mũi, tiến lại gần bên tai vợ, cố ý hạ giọng xuống nói nhỏ nhẹ.

Nghe xong, hai mắt Thẩm Uyển mở to nhìn người đàn ông đối diện, sắc mặt rạng ngời nói: “Em cảm thấy chuyện này rất được!”Thẩm Tiểu Vũ cũng vô tình nghe được nội dung: “….

”Nói như thế nào đây, tuy có hơi tuỳ tiện nhưng coi như hợp lệ, cũng có thể xem là biện cách giải quyết tốt!Ngày hôm sau.

Trời mưa giằng co suốt hai ngày cuối cùng cũng tạnh.

Bầu trời bị cơn mưa lớn rửa sạch trông trong xanh đến lạ thường, khó có thể cảm nhận được hơi nóng trong không khí.

Những người dân ở trọ hai ba ngày lần lượt ra về, cán bộ thôn tổ chức cho người ra đồng kiểm tra tình hình, đàn bà hoặc là đang ôm con cái la cà, hoặc sẽ ôm thau quần áo bẩn ra bên bờ sông giặt giũ.

Sau khi trời mưa, nhiều nước sông sẽ tích tụ trên bãi, thuận tiện nhất để giặt quần áo, trong thôn, những người phụ nữ có quan hệ tốt, tôi gọi cô, cô gọi họ, tốp ba tốp năm thành đám mà đi giặt đồ.

Ngôi làng vốn im ắng trong hai ba ngày đã trở nên sôi động trở lại sau cơn mưa.

Tại nhà đại đội trường.

Với tư cách là đội trưởng và người tổ chức, ông già đã ra sân cùng một nhóm người, hai anh em Thẩm Gia Cường và Thẩm Gia Phú cũng đi cùng, duy chỉ có Thẩm Gia Dương còn ở lại.

Bởi vì anh sắp tới thị trấn để giải quyết chuyện đăng ký hộ khẩu cho con gái mình.

Dù sao thì trời vừa tạnh mưa, anh cũng không thể đi làm, dù ít hay nhiều cũng không ảnh hưởng mấy, chờ đến khi có thể đi làm, ngược lại anh sẽ không thể có được thời gian rảnh rỗi để làm thêm, vì vậy việc này đi làm vào thời điểm bây giờ là vừa vặn tốt.

Anh ở trong phòng một lúc rồi mới ra ngoài.

Khi bước ra khỏi nhà, anh cứ như một tên trộm, trên tay mang theo một chiếc túi vải rách nát, trong đó có rất nhiều đồ đạc, tránh tầm mắt của những người khác ngoại trừ vợ và ném chiếc túi vải vào trong vào một cái sọt, sau đó hiên ngang ra ngoài với cái sọt trên lưng.

Lúc này mới hơn hai giờ chiều.

Từ thôn đến thị trấn nhanh nhất cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ, cộng thêm thời gian làm việc văn phòng, ba tiếng đồng hồ cũng khá căng thẳng, cho nên lúc Thẩm Gia Dương trở về đã hơn sáu giờ.

Khi vừa về đến nhà, phòng khách không có một bóng người.

Thẩm Gia Dương cởi chiếc sọt trên lưng và hô một tiếng: “Con về rồi!”“Mọi chuyện thế nào rồi?” Bà lão thản nhiên hỏi.

Trên thực tế không có gì phải lo lắng cả.

Giám đốc đồn cảnh sát là bạn thân của ông lão khi còn trong quân đội, có người quen dễ làm việc, hộ khẩu cũng không có gì to tát, còn có thể xảy ra vấn đề gì? !Quả nhiên, Thẩm Gia Dương cười ha hả trả lời: “Làm rất tốt!”Bà lão nghe vậy cũng gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.

”Sau đó cũng không có gì muốn nói.

Thẩm Gia Dương híp mắt lại, đem cái sọt tới cửa phòng bếp, thần thần bí bí vẫy tay với bà lão: “Mẹ, mẹ lại đây, con có đồ tốt muốn cho mẹ xem!”Thẩm Uyển đã sớm nghe tiếng của chồng mình về, cũng ôm đứa nhỏ ra ngoài.

Lúc này nghe anh nói như vậy, trong nháy mắt tâm trạng cô cũng thấp thỏm đợi chờ.

Gia Dương muốn đem những lương thực đó lấy ra sao?Rõ ràng là không phải cô làm, nhưng cô lại căng thẳng không tả được, ôm đứa trẻ trong tay mà vô thức cứng nhắc, tay cũng tăng chút lực.

Thẩm Tiểu Vũ bị Thẩm Uyển ôm trong ngực cũng di dời con ngươi nhìn qua.

…Ba, con im lặng xem ba diễn, cố lên!Bà lão bị cử chỉ bí ẩn của lão tam thu hút, nhưng thực chất trong lòng bà cũng không có nhiều kỳ vọng.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 47: Chương 47


Trong số ba người con trai, đứa con út có tính cách hướng ngoại nhất, và cũng là đứa thông minh nhất trong số những đứa con.

Nhưng cũng là đứa làm người khác đau đầu nhất.

Khi còn nhỏ, đuổi chó rượt mèo không thiếu trò nào, sau khi lớn lên cũng không khiến người ta bớt lo lắng được, ở trong thôn chơi thôi chưa đủ, còn luôn thích mang theo một đám lóc chóc nhỏ tuổi đi núi Hồ Lô đào trứng chim, bẫy gà, bắt thỏ rừng, đứa con trai này của bà so với đám đồng trang lứa không khác gì một vị vua nhỏ, sau này cưới con dâu, tính cách mới trầm tĩnh hơn một chút.

Hiện tại, thái độ này làm cho bà nhớ tới mỗi lần con trai bà đi núi Hồ Lô về tìm được thứ gì tốt liền sẽ khoe khoang, nhưng bây giờ bên trong núi Hồ Lô làm gì còn món hoang dã nào để bắt, thứ có thể bắt được đã sớm bắt hết rồi.

Cũng có thể đi sâu vào trong hang núi để bắt động vật hoang dã, nhưng khu vực trong núi quá mức nguy hiểm, chuyện thâm nhập sâu vào núi là hành vi bị cấm trong thôn.

Cho nên bà cũng thật sự không tưởng tượng được là người con út này sẽ có thứ gì tốt cho bà xem.

Khi bà lại gần, Thẩm Gia Dương duỗi tay đem lá cây khô trên sọt phủi đi, bên trong lộ ra mớ rau dại mới hái không bao lâu, số lượng lại rất nhiều, tính toán cũng có thể ăn được mấy bữa!Bà lão không khỏi mỉm cười: “Cứ tưởng con sẽ cho mẹ coi cái gì, con ra ngoài đem cả cái sọt đi chỉ để đào mớ rau dại về thôi sao? Rau dại này con đào ở đâu về vậy.

”Nói cũng thật là, loại rau dại này đều là loại rất hiếm!Còn có không chỉ một loại, cái này làm cho bà lão rất vui mừng, vừa lúc buổi tối có thứ mà ăn!Lúc này, chị dâu cả và chị dâu thứ cũng nghe tiếng mà đi ra ngoài.

Cả hai đều nhìn thấy rất nhiều rau dại, trên mặt đồng thời đều lộ ra vẻ vui mừng.

Thẩm Gia Dương cười nhẹ không nói gì, đưa tay vào trong sọt lật úp lại trước ánh mắt của mấy người, nhanh chóng lấy ra một chiếc túi vải từ dưới rau dại, còn có một ít bùn ướt dính trên đó.

Vẻ mặt của Thẩm Uyển càng thêm căng thẳng khi nhìn thấy chiếc túi vải này.

Tất cả thức ăn đó đều có ở trong túi đó!Thẩm Gia Dương thản nhiên vỗ bùn đất bên ngoài túi vải, sau đó nhanh chóng mở túi vải đặt trước mặt bà lão, nói nhỏ: "Rau rừng đều có cả, nhưng đây mới là những thứ con muốn mẹ xem, nhìn này! ”Bà lão nghiêng nhìn vào, ngay lập tức biểu cảm trên mặt cũng thay đổi.

Bà vươn tay cầm lấy túi vải nắm thật chặt, sức nặng trên tay khiến vẻ mặt của bà càng thêm ngưng trọng, nhìn vẻ mặt con trai lộ rõ vẻ căng thẳng: “Cái này từ đâu ra?”Còn có trọng lượng hơn năm cân, đó không phải là một số lượng nhỏ.

Hơn nữa, vừa rồi nhìn sơ qua, lương thực bên trong đều là tinh phẩm quý hiếm, hiện tại mỗi gia đình trong thôn thậm chí không còn nhiều lương thực thô.

Phản ứng tự nhiên đầu tiên của bà lão không phải là vui, mà là lo lắng.

Lo lắng rằng con trai bà đã phạm sai lầm!Hai người chị dâu hiếm khi thấy mẹ chồng lộ vẻ lo lắng như vậy nên không khỏi thắc mắc vừa rồi lão tam đã cho mẹ chồng xem cái gì, mà vừa rồi cả hai người đều ở cách đó một chút, khép tay quá nhanh, thật sự là không nhìn thấy gì cả.

Thẩm Gia Dương cũng không ngạc nhiên về phản ứng của bà lão, anh đã đoán được phản ứng của bà từ lâu rồi mới làm như vậy, vì vậy anh trấn an bà trước: “Đừng lo lắng, con không làm gì xấu, là con nhặt những thứ này.

"“Nhặt ư?” Bà lão càng kinh ngạc, còn có chút không tin.

Thẩm Gia Dương vỗ vỗ cái sọt sau lưng: "Nhìn mớ rau dại này đi, không phải trên đường trở về thị trấn phải đi qua núi Tiểu Phương sao, cho nên con đi tìm một ít rau dại hái, khi hái xong, thì con đã phát hiện những thứ này, ngay dưới gốc cây chết, có một cái hố cạn, và những thứ này được giấu trong đó, con chỉ nhặt chúng lên rồi đem về thôi.

”.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 48: Chương 48


Núi Tiểu Phương không lớn như núi Hồ Lô của thôn bọn họ, nói cụ thể hơn là không bằng một nửa núi Hồ Lô.

Nhưng xung quanh núi Tiểu Phương không có dân làng sinh sống, rất hoang vu, mọi người thường không yên tâm để cho trẻ nhỏ đi chơi ở nơi xa như vậy, chỉ khi đến lúc không còn gì để ăn, những người chuyên đi rừng mới đi vào núi Tiểu Phương để tìm một ít đồ ăn.

Nhưng chung quy thì nó cũng có chút xa, tần suất mọi người đi núi Tiểu Phương ít hơn núi Hồ Lô, cũng vì như vậy mà sau một thời gian, rau dại ở núi Tiểu Phương mọc lên rất nhiều.

Vừa lúc con trai bà hái nhiều rau dại như thế này thì bà còn tin, dù cho anh không đào thì sau mấy ngày cũng sẽ có người tới đào sạch, nhưng ngoài đào được rau anh còn nhặt được nhiều đồ ăn như vậy…Bà lão cau mày, nói như thế làm sao bà tin cho được đây?“Con….

”Bà ấy muốn hỏi rất nhiều điều, chẳng hạn như làm thế nào mà ai đó có thể bỏ nhiều lương thực vào hố nông dưới gốc cây và bị anh tìm thấy, và nói rằng nó đã được nhặt lên, nhưng đây là tương đương với việc lấy đồ vật của người khác, v.

v…Bà muốn hỏi nhiều câu, nhưng lại không mở miệng nói được câu nào, tay cầm chặt túi vải.

Nói không động tâm với những thực phẩm này là nói dối.

Ngoài ra, lí do còn bởi vì chưa hỏi được đã bị con trai ngắt lời.

Thẩm Gia Dương đẩy bà lão vào phòng bếp: "Được rồi, được rồi, con không trộm cướp, dù không nhặt thì người khác cũng nhặt, đừng hỏi nhiều như vậy, nhanh đem đống đồ này sắp xếp đi!”Bà lão ậm ừ mấy tiếng, cuối cùng cũng không hỏi quá nhiều, lương thực bà cũng cất vào phòng bếp, bản thân cũng vào phòng với chồng, chờ thời điểm cần thì lại lấy ra dùng!Đương nhiên đây cũng vì tín nhiệm con mình, đứa con trai này của bà tuy rằng thông minh, linh hoạt nhưng đúng là chưa từng làm cái gì quá phận, anh nói không trộm cướp, bản thân bà là mẹ tất nhiên sẽ tin tưởng con mình không nghi ngờ rồi.

Thẩm Gia Dương sau khi đem đồ giao ra xong mới đi xách một chút nước, đơn giản tắm rửa sạch sẽ.

Sau khi tắm xong thì cùng vợ và con gái trở về phòng.

Nhưng vẫn còn hai người chị dâu còn đang tò mò, tim gan cứ cồn cào.

Đặc biệt là chị dâu cả.

Vừa rồi lão tam đã cho mẹ chồng xem thứ gì, thấy phản ứng của bà khẳng định là đồ tốt, cô ta chỉ trơ mắt đứng nhìn nhưng cái gì cũng không biết, trong lòng rất khó chịu.

Cuối cùng cô ta vẫn không kìm lòng được mà đi đến chỗ bà lão, dù có bị mắng cũng phải hỏi.

Chị dâu thứ đảo mắt thấy chị dâu cả đi tìm mẹ chồng, không khỏi thở dài, bà lão đã không nói chứng tỏ bà ấy không muốn nói, cứ vội vàng hấp tấp như vậy thì có được gì chứ?Lùi lại một bước, cho dù thực sự có những thứ tốt đẹp, với tính cách và thói quen của mẹ chồng, chắc chắn bà sẽ không hưởng thụ một mình, cuối cùng cũng sẽ để cho người nhà dùng, vì sao phải hỏi rõ ràng như vậy, để rồi làm cho mẹ chồng không hài lòng?Tuy nhiên cô cũng không dám nói cho chị dâu cả nghe, nói không chừng cô còn bị nói là tọc mạch, xen vào chuyện người khác.

Quả nhiên, sau một hồi nghe tiếng mẹ chồng trách móc cùng tiếng chị dâu van xin khoan dung, chị dâu thứ nhướng mi, cũng không có gì là ngạc nhiên cả!Thẩm Uyển trong phòng nhìn người đàn ông trước mặt: “Vừa rồi anh nói như vậy mẹ có tin hay không?”Cái nguyên nhân này nghe cũng quá là tùy tiện.

Thời buổi bây giờ, bên ngoài làm gì có lương thực để người khác nhặt được?Thức ăn của mỗi gia đình đều phải được sử dụng chặt chẽ.

Ai có thể sẵn sàng lấy thức ăn ngon như vậy ở bên ngoài và giấu nó trong một cái núi nhỏ như Tiểu Phương chứ, thậm chí nơi đó không có người ở.

Còn giấu trong một cái hố cạn, mà cái hố vừa lúc bị người ta phát hiện?.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 49: Chương 49


Ban đầu nghe lời giải thích của người đàn ông nhà mình, Thẩm Uyển cũng không nghĩ nhiều về điều đó, cô cảm thấy người đàn ông của mình thông minh hơn mình, mặc dù phương pháp cô nghĩ ra không hoàn hảo, nhưng cuối cùng cô cũng có thể bảo vệ được đứa bé.

Nhưng sau khi đứng nhìn và chứng kiến phản ứng của mẹ chồng vừa rồi, Thẩm Uyển lại cảm thấy mất tự tin hơn một chút.

Bởi vì cô luôn cảm thấy mẹ chồng không tin chút nào!Thẩm Gia Dương nằm thẳng lên giường, sáng giờ chạy tới chạy qua chạy lại trên trấn, dùng tốc độ nhanh nhất có thể, cũng không hề dừng lại nghỉ ngơi.

Cho nên bây giờ anh rất mệt, vừa nằm xuống giường liền cảm thấy rất thoải mái!Nghe câu hỏi ngập ngừng của vợ mình, anh không khỏi mỉm cười: "Xem ra em vẫn chưa hiểu mẹ chúng ta, mẹ có tin hay không cũng không phải vấn đề quan trọng, chỉ cần mẹ công khai tiếp nhận nó, nói cách khác là không hề truy vấn là đủ rồi, sau đó sẽ không ai nghĩ tới vấn đề trên người bé cưng, đồ ăn cũng có thể lấy ra dùng, như vậy còn chưa đủ sao?!”Thẩm Tiểu Vũ nghe được không khỏi gật gật đầu.

Đúng vậy, đó là lý do tại sao cô cảm thấy không nói nên lời sau khi nghe lời giải thích của cha nuôi ngày hôm qua, nhưng cô vẫn nghĩ đó là một ý kiến hay.

Điều quan trọng nhất trong gia đình này là những người thông minh, và bà lão là một trong số họ, thời điểm cần giả ngốc thì bà ấy vẫn nên giả ngốc.

Sau khi nghe người đàn ông của mình giải thích, Thẩm Uyển lập tức không còn lo lắng: “Được rồi, kết quả như vậy là tốt rồi.

”“Anh nằm một lát, bé cưng em cứ đặt bên cạnh giường để anh chăm!”Thẩm Gia Dương mỉm cười vỗ về vị trí bên cạnh, tuy rằng biết vợ mình thích trẻ con, nhưng vẫn luôn cảm thấy có chút không thích hợp khí cứ dính suốt với đứa nhỏ, thỉnh thoảng anh vẫn có thể chia sẻ một chút.

Nghe vậy, Thẩm Uyển liền tưởng tượng, sau đó cô nhanh chóng đồng ý, hôn đứa trẻ theo thói quen: “Con yêu, ở trong phòng với cha, mẹ sẽ nấu ăn cho chúng ta!”Cô không thể chỉ chăm sóc đứa trẻ mà không làm gì được.

Như vậy cũng không thích hợp!Những người phụ nữ trong làng sẽ rời khỏi giường để đi làm ngay sau khi sinh con, thực sự không có hoàn cảnh nào như cô, vì có thêm đứa nhỏ mà ở suốt trong nhà, việc nuôi dạy con cái ở nông thôn thật vất vả.

Cô cũng nên học cách cân bằng thời gian, không thể dành hết thời gian cho đứa nhỏ được.

Thẩm Gia Dương di chuyển vị trí và yêu cầu vợ đặt đứa trẻ bên cạnh mình, anh không cởi giày, hai chân vẫn đặt ngoài mép giường, đặt đứa con gái nhỏ vào giữa giường, xác định con bé sẽ không ngã là đủ rồi.

Thẩm Uyển nhìn nhìn, chắc chắn không có vấn đề gì mới đi ra ngoài.

Mà thời điểm cô ra ngoài, mẹ chồng đang ngồi trên chiếc ghế đá nhỏ có cái gạt và cái gáo nước trước mặt, hai chị dâu ngồi cạnh mẹ chồng vừa giúp đỡ vừa nói chuyện bằng một âm thanh đè nén.

Họ có vẻ khá phấn khích.

Ba người họ ngồi trong sân, nháy mắt có thể nhìn thấy.

Thẩm Uyển bước tới không chút do dự, bất kể họ làm gì, cô đều sẽ lên giúp đỡ một tay.

Trong hai ba ngày qua, cô luôn cảm thấy mình làm ít đi rất nhiều, trong người luôn cảm thấy có chút khó chịu, bây giờ nhìn thấy công việc, cô muốn bắt tay vào làm nhiều việc hơn nữa.

Thẩm Uyển vui vẻ tiến lại gần, chỉ thấy trong thùng rác có đậu nành.

Sạch sẽ, đầy đặn và khác biệt, chỉ cần nhìn thoáng qua là cô đã biết là đậu nành này do người đàn ông của cô tặng cho mẹ chồng cô rồi, dù sao cô cũng là người đầu tiên nhìn thấy những hạt đậu nành này khi chúng xuất hiện.

Không ai biết rõ hơn cô rằng những hạt đậu nành này xuất hiện như thế nào.

Bây giờ nhìn thấy những hạt đậu nành này xuất hiện ở trước mặt mọi người, Thẩm Uyển đột nhiên cảm thấy có chút kích động che giấu một chút bí mật trong lòng.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 50: Chương 50


Dù vậy nhưng trên mặt Thẩm Uyển lại cố gắng bình tĩnh, ngồi xổm người xuống hỏi: "Mẹ, đây là làm định làm gì vậy?"“Hãy chế biến những hạt đậu nành này và làm thành giá đỗ.

Vào mùa hè nhiệt độ cao, chỉ cần khoảng bốn năm ngày là có thể ăn được rồi!" Tay bà lão làm thoăn thoắt không ngừng, đem đậu nành ngâm vào chậu nước vừa phải, vừa làm vừa trả lời con dâu.

Vốn dĩ những chuyện nhỏ này đều để con dâu làm.

Nhưng số hạt đậu nành tốt như vậy, bà lão cũng không yên tâm giao cho người khác làm, một hai phải tự mình chủ động làm.

Tuy rằng vừa rồi bà có giáo huấn con dâu cả mấy câu, nhưng chung quy vẫn phải lấy những thứ này ra dùng, không cần thiết phải giấu giấu giếm giếm, dù sao cũng phải sử dụng, cũng coi như là thõa mãn lòng hiếu kì của hai đứa con dâu này.

Có điều cũng chỉ tạm thời lấy hạt đậu nành ra trước, còn gạo cao lương và bột ngô vẫn được cất kĩ trong phòng!Con dâu cả vẫn luôn theo sát mẹ chồng, lúc sau liền lên tiếng: “Đúng vậy, số hạt đậu nành tốt như vậy, làm giá đỗ nhất định sẽ rất ngon, vận khí của lão tam thật sự quá tốt đi, nếu có thể nhặt được nhiều lần như vậy nữa thì càng tốt!”Nghĩ đến giá đỗ thanh ngọt giòn rụm, cô ta sắp chảy nư0c miếng đến nơi rồi.

Bởi vì biết số đậu này là do lão tam đem về nên thái độ của con dâu cả đối với em dâu Thẩm Uyển càng nhiệt tình hơn, đối với người mang lại lợi ích cho mình, chưa bao giờ cô ta keo kiệt bủn xỉn gương mặt tươi cười của mình!Phải biết rằng cô ta vừa nhìn thấy cái túi vải mà lão tam đưa cho mẹ chồng, trong đó chắc chắn không chỉ có hạt đậu nành, hẳn là còn phải có những thứ tốt đẹp khác, nghĩ đến đây cô ta càng thêm phấn khởi nhìn em dâu út!Mặc dù con dâu thứ hai có phần kiềm chế hơn nhưng có thể thấy cô ấy cũng vui vẻ không kém.

Thấy vậy, Thẩm Uyển mím môi cười, trong lòng có chút áy náy.

Không phải người đàn ông của cô may mắn, mà là con gái của cô thật tuyệt vời!Ban đầu, gạo cao lương và bột ngô mỗi thứ chỉ khoảng một cân, nhưng hôm nay trước khi người đàn ông của cô đi ra ngoài, bên cạnh bé cưng lại xuất hiện thêm gạo cao lương và bột ngô mỗi thứ đều nhiều hơn một cân.

Tối đêm trước đó cũng từng xuất hiện hơn một cân hạt đậu nành, toàn bộ tổng cộng cũng phải nhiều hơn năm cân.

Trước sau gì cũng phải dùng hết, nếu lấy ra mấy lần thì phải nghĩ nhiều lý do nên hai vợ chồng cô đã bàn bạc, quyết định dứt khoát lấy ra hết một lúc.

Nói đến cùng thì chồng cô thực sự vì yêu thương con gái mà đứng ra che chở rất nhiều.

Có điều chuyện này cũng không thể nói, cho nên biểu hiện của cô cũng vui vẻ giống như mọi người.

Khi Thẩm Uyển nghe chị dâu cả nói lời này, tuy biết rằng chị ta không cố ý nhưng cô vẫn không nhịn được mang theo ý vị nhắc nhở nói: “Gia Dương cũng là do trùng hợp, chứ loại may mắn này đâu thể ngày nào cũng có được!”Không thể tạo thêm áp lực cho chồng cô được!Cô lấy những thứ này ra chỉ vì gia đình khó khăn, nếu ở điều kiện cho phép thì cô sẽ cố gắng hết sức chứ không muốn để gia đình coi chuyện này là trách nhiệm của người đàn ông của cô, cho nên thứ cần nói thì phải nói rõ ràng.

Bà lão nghe vậy liếc nhìn con dâu cả một cái: “Nghe đi, Tiểu Uyển so với con còn hiểu chuyện hơn, nói chuyện phải giữ mồm giữ miệng, loại chuyện tốt này tưởng có thể gặp là gặp sao?”Con dâu cả lúc này cũng không một chút ái ngại, vươn tay làm bộ vỗ vỗ nhẹ vào miệng mình, cười hì hì: “Là con không đúng, đảm bảo sẽ không nói lung tung nữa.

”Có ăn là đủ rồi, quản nhiều như vậy làm gì chứ, chỉ tổ mệt thân.

Cả nhà từ lâu đã sớm quen với tính tình này của con dâu cả, cũng không để bụng chuyện này, dù trông cô ta có vẻ có chút không đáng tin cậy, nhưng trong chuyện làm ăn hoặc những chuyện lớn vẫn là người đáng tín nhiệm.

.
 
Back
Top Bottom