Ngôn Tình Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 20: Chương 20


Dù sao thì cũng phải một lúc nữa mới làm bữa tối, chị dâu thứ cũng không có ý định đi ngay, cô lại kể với chị dâu nghe một số niềm vui nho nhỏ đã xảy ra khi cho đứa bé ăn lúc nãy.Hai chị em bên này vui vẻ nói chuyện hoà thuận, thì bầu không khí trong nhà họ Thẩm ở đầu thôn bên kia không được tốt lắm, đây chính là gia đình đã sinh ra Thẩm Tiểu Vũ và ném cô đi.Thôn họ Thẩm là một cái thôn lớn, chỉ là đại đội liền có năm cái.Nơi này đa số là họ Thẩm.Toàn bộ trong thôn ước tính rằng có khoảng 80% người dân là họ Thẩm, và 20% còn lại định cư ở đây vì nhiều lý do khác nhau, nói tóm lại, toàn bộ các hộ gia đình trong thôn, tuỳ tiện chỉ một nhà cũng có thể đụng được họ Thẩm.Cho nên ném Thẩm Tiểu Vũ vào nhà nào thì cũng là họ Thẩm giống nhau.Mẹ ruột của Thẩm Tiểu Vũ là Chu Cầm, đã sinh vào chiều nay.

Trong nhà trừ bỏ Thẩm lão nhị ở ngoài, những người khác đều hoàn toàn không biết, tuy biết rằng cô mấy ngày nữa sẽ sinh, nhưng thời gian cụ thể thì không ai biết trước được.Khi Chu Cầm sắp sinh, bà cụ ra lệnh cho cháu gái đặc biệt gọi Thẩm lão nhị trở về, lúc đó những người trong nhà đều cách Thẩm lão nhị một khoảng, cũng không thể phát hiện trước được.Nhưng sau khi trở về nhà trong cơn mưa lớn, nhìn thấy cái bụng xẹp xuống của Chu Cầm, ai cũng có thể đoán được rằng cô đã sinh con.Đây đáng ra là một sự kiện đáng mừng.

Phải biết rằng khi Chu Cầm mang thai, cô ấy đã được người ta nói quá nhiều rằng đứa bé này sẽ là con trai, nghe nhiều như vậy, gia đình gần như cũng tin rằng đứa bé này sẽ là con trai.

Vì thế, Chu Cầm trong lúc mang thai đã được ưu tiên việc ăn uống, dưỡng thai rất tốt.Kết quả khi những người khác trở về nhà thấy không lấy một ai vui mừng, dù là vợ chồng lão nhị đã sinh được con trai hay là bà cụ Thẩm, tóm lại không khí trong nhà rất quái lạ!Khuôn mặt buồn khổ của Lão Nhị có thêm chút bực bội, nhìn qua vợ hắn thì đôi mắt đã sưng đỏ, vừa thấy liền biết đã khóc, sắc mặt bà lão lại âm trầm, đáng sợ tới mức mấy đứa nhỏ trong nhà không ai dám làm ầm ĩ, một nửa niềm vui cũng không có?Vợ lão đại cùng vợ lão tam liếc mắt nhìn nhau, sau đó con dâu cả chủ động hỏi Chu Cầm: “Em dâu, em mới sinh không bao lâu, sao không ở trong phòng chăm sóc đứa bé?”Chu Cầm nghe vậy, cổ họng như nuốt phải cục đá.Vừa xấu hổ vừa thương tâm.Càng nghĩ lại càng thấy khó chịu, cảm thấy đời mình khổ thật, sinh ba đứa con gái cũng không tính, hôm nay vẫn là con gái.

Mặc kệ mẹ chồng ra sao, nhưng chồng cô đều đối xử với cô rất bất mãn, sao số cô lại có thể khổ sở thế này?Nghĩ đến đây, cô đã nghẹn ngào nấc ra tiếng.Hai chị dâu nghe thấy tiếng khóc của cô mà mấy phần bối rối.Thẩm lão nhị lại nghe thấy vợ khóc, sắc mặt chợt khó chịu, quát lớn: “Khóc cái gì mà khóc, cô còn có mặt mũi để khóc sao?”Vừa phát ra tiếng la hét, người trong gia đình vốn đang không quan tâm đến chuyện này lại quay đầu nhìn hắn.Con dâu cả vừa rồi mới chủ động hỏi thăm, lúc này nhìn Chu Cầm ngượng ngùng nói: "Không phải, chị cũng chưa nói gì mà, chị chỉ muốn hỏi một chút về đứa bé, em khóc cái gì?”Chu Cầm cũng không dám lên tiếng, chỉ lau khoé mắt nhìn bà lão.Bà cụ không muốn nói ra điều này, cảm thấy rất xui xẻo, nhưng nếu không giải thích rõ ràng chuyện này thì vẫn chưa đủ, sắc mặt của bà tối sầm lại một chút, nghiêm giọng nói: "Đứa nhỏ đi rồi, mới sinh không bao lâu thì qua đời, mẹ cùng lão nhị đã mang đứa bé đi chôn rồi!”Ngay khi lời giải thích này được phát ra, bầu không khí nhất thời im lặng.Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía bà cụ và vợ chồng lão nhị, không ai để ý rằng vẻ mặt của hai cô gái nhỏ đang đứng trong góc đó thay đổi nhanh chóng, nhưng cuối cùng họ cũng không nói gì mà cúi đầu thật sâu.

!.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 21: Chương 21


Ông lão Thẩm liếc nhìn người vợ già của mình, cuối cùng ông chỉ nói: “Nếu đứa bé đã mất rồi thì đừng nhắc đến chuyện đó nữa!”Đương gia đã nói như vậy, cho dù những người khác có ý kiến bất đồng, cũng sẽ không nháy mắt nói điều đó vào lúc này.

Hơn nữa, trong thôn đã có rất nhiều chuyện như vậy xảy ra đối với những đứa trẻ mới sinh ra, bởi vì hoàn cảnh khác nhau, tâm tư đàn ông cũng không tinh tế nhiều như vậy, trừ bỏ tỏ ra mấy phần đáng tiếc, thì cũng không nghĩ nhiều, cho nên chuyện này bên ngoài cứ như vậy đã giải quyết xong.

Nhưng hai người chị dâu cũng Chu Cầm lại không nghĩ sự việc chỉ đơn giản như vậy.

Cả hai giao mắt nhìn, ngầm sẽ nói chuyện riêng với nhau, trong lòng rất nóng lòng muốn tìm hiểu chuyện này.

Thẩm Tiểu Vũ ngủ một giấc dài, lúc tỉnh dậy đã thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều, cảm giác nóng rực trên người đã giảm đi rõ rệt, lúc hít thở cũng không còn cảm giác bỏng rát đó nữa.

Thuốc hạ sốt mà cô uống lúc nãy thực sự đã có hiệu quả.

Sau khi cơ thể thoải mái, tâm trạng liền trở nên vui vẻ.

Miệng cô cong lên một vòng cung nhỏ, sau khi nhớ lại cuộc trò chuyện mà cô đã nghe trước khi chìm vào giấc ngủ, bỗng chốc cô lại nở nụ cười tươi hơn.

Thẩm Tiểu Vũ cô cũng có ba mẹ như người khác rồi!Nghĩ đến đây, đầu và mắt cô liền chuyển động, rõ ràng là đang tìm người.

Lúc này đã hơn sáu giờ chiều, bầu trời ngày thường lúc này vẫn còn sáng, nhưng hôm nay đã âm u hơn rất nhiều, có lẽ do trời mưa nên nhìn giống như trời tối.

Tầm nhìn của đứa bé vốn đã mờ mịt, nay lại do thời tiết, Thẩm Tiểu Vũ cố gắng hết sức hồi lâu cũng không nhìn ra được có người trong phòng, bởi vì thế nằm dài nên phạm vi tầm nhìn cũng bị hạn chế.

Vậy thì đừng trách cô phóng ra tuyệt chiêu…“A~a!” Cô mở miệng nhỏ phát ra một âm thanh, đáng tiếc chỉ có thể kêu ra được một âm tiết vô nghĩa như vậy, nhưng thế này cũng đủ rồi!Gần như ngay khi giọng nói của cô vừa phát ra, Thẩm Uyển đặt bộ quần áo nhỏ đã may gần xong trong tay xuống, vươn tay nhẹ nhàng vuốt v3 ngực cô, cười nói: "Tiểu Vũ của chúng ta đã tỉnh lại rồi sao? Con gọi gì đó, con đang tìm mẹ à? ”Xét thấy đứa trẻ còn nhỏ, đêm nay không tới lượt cô nấu ăn nên Thẩm Uyển ở trong phòng suốt cả ngày, vừa chăm sóc đứa trẻ vừa may quần áo.

Khi sắp tới giờ nấu cơm, con dâu thứ cũng đã rời đi.

Thẩm Tiểu Vũ sau khi nhận lại được phản ứng thì càng thêm hăng hái hơn, bàn tay nhỏ bé vươn ra khỏi chăn vô cùng cố gắng nắm lấy bàn tay to lớn của Thẩm Uyển ở trên ngực mình, thấy được ý tứ của cô, Thẩm Uyển liền chủ động nắm lấy tay nhỏ vào lòng bàn tay của cô.

Chỉ nhìn thôi không đủ, Thẩm Uyển thậm chí còn hôn thêm mấy phát.

Thẩm Tiểu Vũ: Bị hôn (@[email protected])Đôi mắt gần như không còn ý cười.

Thẩm Uyển càng thêm yêu thích phản ứng đáng yêu như vậy của đứa bé, cô thực sự cảm thấy đứa nhỏ nhà mình thật thông minh, tuy còn nhỏ vẫn chưa biết nói, nhưng con bé có có thể đáp lại những hành động của cô, khiến cho người ta cảm thấy thật động lòng.

Nụ cười không răng như thế này đúng là không thể cưỡng lại được!Cô thật sự không nhịn được ôm chặt đứa trẻ vào lòng, vừa trêu ghẹo vừa hôn hít, cảm thấy chỉ cần ôm đứa nhỏ và chăm sóc mà không làm gì trong một ngày cũng có thể chấp nhận được.

Hai mẹ con chơi trong phòng được một lúc thì bên ngoài có người lớn tiếng kêu lên.

“Tiểu Uyển, cơm xong rồi, ra ăn cơm thôi!” Giọng của Thẩm Gia Dương càng ngày càng gần, không lâu sau thì có người đẩy cánh cửa vào phòng, sau đó chứng kiến cảnh vợ mình đang ôm đứa nhỏ đùa giỡn, tiếng cười khúc khích cùng tiếng trẻ con a a a.

Anh không khỏi ngạc nhiên nói: “Chà, bé cưng đã dậy rồi sao? Trông con bé rất hoạt bát!”Thẩm Uyển nhìn chồng mình đi tới, nắm tay Thẩm Tiểu Vũ lắc lắc một cái: "Tiểu Vũ rất thông minh, em nói chuyện với con bé thì con bé đều nhìn em cười, còn đáp lại em nữa, có phải không bé cưng?”.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 22: Chương 22


Sau đó Thẩm Uyển nhìn lại Thẩm Tiểu Vũ và nhếch khóe môi, ra hiệu cho cô nhìn Thẩm Gia Dương: “Đây là ba con đấy, gọi ba đi nào!”Thẩm Tiểu Vũ thuận mắt nhìn qua, hướng về phía anh a a hai tiếng.

Thẩm Gia Dương cũng hồi đáp lại, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô mà nhéo nhéo: "Con chào ba sao? Con thật thông minh, đợi đến khi con biết nói chuyện, phải gọi ba là ba ba, chúng ta đồng ý thế được không?!"Thẩm Uyển phản đối ngay lập tức: "Không được, đứa nhỏ phải gọi em là mẹ trước.

”Thẩm Gia Dương cũng không tranh luận với cô: "Được được được, em nói thế nào thì là thế đó, cơm nước xong rồi, đến giờ ăn rồi, em muốn ôm con bé ra ngoài hay để nó chơi trên giường?”Hôm nay đã không cần chuẩn bị cơm tối, bây giờ cơm nước đã xong, Thẩm Uyển cũng không thể để người khác đợi mình được, cho nên cô liền nói: “Em ôm bé cưng cùng ra ngoài, bây giờ con bé tỉnh rồi, để con bé ở lại giường em khong yên tâm, để em mặc quần áo cho con bé trước, cũng nhanh thôi.

”Vừa rồi Thẩm Uyển mới làm xong một bộ quần áo nhỏ, bây giờ đã có thể lấy ra để sử dụng luôn.

Thẩm Uyển mặc bộ quần áo mới vừa may cho Thẩm Tiểu Vũ, sợ đứa bé đi ra ngoài sẽ bị cảm lạnh, cho nên cô liền quấn chặt quần áo cũ bên ngoài, sau khi quấn thật chặt, cô bước ra khỏi giường: "Thế là xong, đi thôi.

"Khi cả hai bế đứa bé đi ra ngoài, bàn ăn đã được dọn sẵn trong phòng chính.

Nhà bao gồm cả người lớn và trẻ con có hơn chục miệng ăn, trẻ con không chiếm nhiều diện tích chỗ ngồi, nên vẫn ngồi chung bàn ăn, bởi vì trong nhà dùng loại bàn tròn lớn, chen chúc một chút là đủ.

Ông lão và bà lão ngồi phía trên, đám con cháu ngồi xung quanh.

Bà lão và hai cô con dâu tới lui mấy lần mới mang hết cơm tối ra.

Cháo dưa muối cùng lương thực phụ là bánh bột ngô, còn có mấy đứa nhỏ trong nhà lúc ra ngoài chơi nhân tiện hái về một ít rau dại về nấu chín, đây là toàn bộ món ăn cho bữa tối.

“Mọi người ngồi xuống ăn cơm đi!” Bà lão vừa nói, tất cả mọi người đều ngồi xuống bàn.

Thẩm Gia Dương và Thẩm Uyển cũng ngồi xuống vị trí cũ, Thẩm Uyển đang ôm đứa trẻ rất bắt mắt, bà lão chỉ liếc nhìn Thẩm Uyển, còn chưa kịp nói gì, cô đã chủ động giải thích: "Con bé vừa tỉnh lại đã không còn ai nên con thấy không yên tâm, với lại lúc nãy con đã đút con bé ăn cháo, con bé ngoan lắm, không làm ồn đâu ạ! ”Nói xong câu cuối, trong giọng của cô cũng tràn đầy tự tin.

Con dâu thứ còn phụ hoạ thêm một câu: “Đúng là vậy, lúc nãy con có ở trong phòng vợ lão tam, thấy đứa nhỏ này thật sự rất ngoan, không hề làm loạn!”Chỉ có con dâu cả vẫn im lặng, cô ta trợn trắng mắt lên mà liếc về phía mẹ con Thẩm Uyển.

Một đứa con gái nhỏ bị mấy người đề cao tới trời, là sao vậy? Còn không làm ầm ĩ lên, không phải là vì nó đang ngủ sao? Các người nói một nửa giấu một nửa, còn xem người khác là kẻ ngốc sao!Có điều dù lần này trong lòng cô ta có nghĩ nhiều đến đâu, thì ngoài miệng vẫn không dám hé nửa lời.

Tay chân con dâu cả cũng không chậm chạp chút nào, cô ta nhanh chóng gắp cho chính mình cùng chồng, còn có con mình, một người gắp một cái bánh bột ngô.

Sau khi Thẩm Uyển giải thích, bà lão cũng gật đầu, không hề nói nhiều, mấy đứa trẻ sau khi rong chơi cả buổi chiều đã đói bụng, cho nên dù Thẩm Uyển đi ra ngoài cùng với em gái mới, thì sự chú ý của chúng đều đổ dồn vào đồ ăn.

Trong thôn không có quy tắc ăn uống.

Bởi vậy cả nhà bọn họ cũng vừa ăn vừa nói chuyện.

Thẩm Uyển bế đứa trẻ nhưng không tự mình ăn mà cho Thẩm Tiểu Vũ ăn trước, vì cô bé chưa mọc răng nên Thẩm Uyển chỉ dùng muỗng xúc một ít cháo cách thuỷ cho con bé ăn.

Thẩm Tiểu Vũ cũng rất hợp tác, ngoan ngoãn hé ra cái miệng nhỏ để ăn từng ngụm.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 23: Chương 23


Trước khi đi ngủ Thẩm Tiểu Vũ đã được cho uống một ít sữa mạch nha, nhưng những thứ này cũng không chiếm được bao nhiêu trong dạ dày của cô, bây giờ có thêm cháo cách thuỷ thì cũng rất dễ dàng trôi xuống bụng.

Cô vừa mở miệng thì chiếc thìa của Thẩm Uyển đi tới, một người há miệng một người đút, bà lão cũng không thể nhịn được liếc nhìn sang, nói: “Thật sự đúng như con nói, đứa nhỏ rất ngoan.

”Thẩm Uyển nghe vậy liền vui vẻ, đắc ý nói: “Đúng không, con bé giống như có thể hiểu con nói chuyện, thực sự rất thông minh.

”Thẩm Tiểu Vũ: “……”À, lại nữa rồi, “đèn pha” của mẹ lại được bật lên rồi!Nhưng cô phải thừa nhận rằng mỗi khi được khen ngợi cô lại cảm thấy rất hạnh phúc.

“Con cũng mau lo ăn, đừng chỉ tập trung cho đứa nhỏ ăn.

” Bà lão buồn cười nhìn Thẩm Uyển một cái, quan tâm nói.

Thẩm Uyển trong miệng “dạ” một tiếng, nhưng vẫn chăm chú lo cho Thẩm Tiểu Vũ ăn.

Điều này khiến Thẩm Tiểu Vũ vui mừng, nhưng trong lòng cũng có chút chua xót.

Người mẹ mới này giống như một gia đình của mình hơn là những người ruột thịt của mình.

Chưa đầy một ngày kể từ khi cô tỉnh lại, do thể trạng của cô nên thông tin cô học được thực sự rất hạn chế, nhưng cô đã trải nghiệm được rất nhiều.

Bị người thân từ chối, vứt bỏ, được người cha hiện tại đón về, biết mình sẽ làm con nuôi, cộng với những gì sờ tận tay, nghe tận tai, nhìn thấy bằng mắt cũng đủ cho cô đoán được rằng gia đình hiện tại đang rất nghèo khó.

Không, phải nói đơn giản hơn là không chỉ gia đình cô mà toàn bộ ở đây đều có hoàn cảnh chung như thế.

Trên cơ sở điều kiện như vậy, người mẹ này còn có thể ôm chặt cô bằng mọi cách, Thẩm Tiểu Vũ làm sao có thể không động lòng trước tâm ý này?!Chỉ là cô vẫn muốn tìm hiểu xem mình đang ở năm nào, cảm giác không biết chuyện gì này thật sự rất khó chịu.

Vì vậy, trong khi húp cháo và nước, tai cô khẽ dỏng lên, cố gắng lắng nghe nội dung trò chuyện và lời bàn tán của những người ngồi quanh bàn ăn, cố gắng chắt lọc và tổng hợp những thông tin hữu ích cho mình.

Đầu tiên, họ nói rằng họ không biết mưa sẽ kéo dài bao lâu và họ đều hy vọng rằng nó sẽ kéo dài thêm vài ngày nữa.

Vì nắng hạn kéo dài nên nếu cơn mưa đúng lúc này quá ngắn sẽ vô tác dụng.

Sau khi nói xong, lại có người mang theo hy vọng cùng chờ đợi nói: "Dựa theo xu thế hiện tại, trước mắt thì cơn mưa này sẽ không quá ngắn, cảm giác có thể kéo dài một lúc, nhưng cũng không biết sẽ kéo dài bao lâu? Có thể kéo dài vài ngày thì tốt rồi!”Thẩm Tiểu Vũ sau khi nghe xong liền kết luận: Chà, hạn hán thiếu nước, mẩu tin này rất hữu ích.

Sau khi nói chuyện về thời tiết, họ bắt đầu nói về công việc và thu hoạch trên cánh đồng.

Ông lão là đội trưởng của đội thứ hai của thôn họ Thẩm, ông lo lắng hơn những người dân bình thường, càng lo lắng hơn cho sự sống còn của dân làng.

Hiện tại lương sau thuế thu hoạch cũng không đủ để ấm no, vì để no bụng nên phàm cái gì vào miệng được thì mọi người cũng sẽ cố gắng nuốt.

Vì thế số người mắc lỗi trong ăn uống cũng rất nhiều.

Chỉ là ông lão là một người điềm đạm và kiệm lời, ông không phàn nàn quá nhiều, thỉnh thoảng trò chuyện với con trai về những chủ đề liên quan ở nhà.

Thẩm Tiểu Vũ cũng từ đó mà nghe thêm nhiều thông tin hữu ích hơn.

Nhưng tốt xấu gì thì cô cũng là một người đã trải qua thời kỳ thịnh vượng của thế kỷ 21.

Cô cũng từng học qua lịch sử khi còn đi học, thông qua hạn hán và một số thông tin nhỏ về tình hình hiện tại, cũng đủ để cô có thể đoán đại khái được đây là năm nào.

Sau khi đoán được cơ bản, cô không khỏi hít sâu một hơi.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được tái sinh về nhiều thập kỷ trước.

Với tình hình hiện tại, cha mẹ mới còn bằng lòng nhận nuôi cô, một đứa con gái nhỏ không quan hệ ruột thịt gì, thật sự rất cảm động.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 24: Chương 24


Thẩm Tiểu Vũ biết xu hướng trọng nam khinh nữ bây giờ nghiêm trọng ra sao, chỉ cần nhìn cha mẹ ruột của cô đã lựa chọn vứt bỏ cô vì cô là con gái, cô đã biết mình không được yêu thích như thế nào.

Cô cảm thấy may mắn khi trước đó được người khác nhặt về.

Nhưng sau khi đoán được mình đang ở năm nào và nghĩ về cách mà hai vợ chồng đối xử với cô như một đứa trẻ, cô cảm thấy rằng điều này không chỉ đơn giản là sự may mắn được.

Nếu nói kiếp trước trải qua quá nhiều gian nan đều vì may mắn của kiếp này, thì cô thật sự cảm thấy bản thân mình đã thật sự đã làm được, còn lời rất to nữa!Vì thế, khi chiếc thìa được đưa lên miệng lần nữa, Thẩm Tiểu Vũ lại không mở miệng.

Đồ ăn lúc này quý giá biết bao, cô cảm thấy không đói bụng, làm sao có thể để cho mẹ chỉ vì cho mình ăn mà mặc kệ bản thân chứ?Cô có một trung tâm thương mại di động lớn như vậy.

Mặc dù vẫn chưa tìm ra cách sử dụng trung tâm này, nhưng chắc chắn rằng cô có thể sử dụng các mặt hàng trong trung tâm mua sắm.

Lần đầu tiên trong đời khiến cô cảm thấy vô cùng may mắn khi có một trung tâm thương mại như vậy.

Cha mẹ cô đã cho cô cuộc sống mới cùng với tình yêu thương vô bờ bến.

Hiện tại cô không có gì để báo đáp lại cho họ, nên ít nhất hãy để họ ăn no đã.

“Sao con không ăn?” Cái thìa của Thẩm Uyển vẫn dừng bên miệng Thẩm Tiểu Vũ, cô có chút khó hiểu hỏi: “Con ăn no chưa?”“Đứa nhỏ ăn no rồi, em nên tự ăn đi!” Thẩm Gia Dương nghe vậy nghiêng đầu nhìn vợ mình một cái, lại nhìn trên bàn không còn nhiều món, anh duỗi tay gắp thức ăn vào bát rồi giục cô ăn.

Thấy Thẩm Tiểu Vũ thật sự không mở miệng được nữa, Thẩm Uyển nghĩ trong phòng vẫn còn một quả trứng, khi đứa nhỏ đói bụng có thể luộc trứng với nước sôi rồi đút cho con bé ăn, nên cũng không miễn cưỡng, bế đứa nhỏ đổi sang tư thế khác rồi sau đó tự mình bắt đầu ăn cơm.

Thẩm Tiểu Vũ trong lòng thầm gật đầu, người cha này thật sự là một người rất yêu vợ.

Sau khi khen ngợi, cô lại nghĩ về vấn đề chính, đó là làm thế nào để có thể tìm ra công dụng của trung tâm thương mại của mình?!Buổi tối ở nông thôn không có cái gì để giải trí, đại khái là sau khi trời tối về phòng đi ngủ, buổi tối cũng không có mấy người làm, liền đi ngủ sớm.

Thẩm Uyển sau khi ăn tối xong cũng trở về phòng với Thẩm Tiểu Vũ.

Lúc này sắc trời càng ngày càng tối, lại bởi vì mưa nên hoàn toàn không có ánh trăng, lúc trở về phòng gần như phải sờ s0ạng trong bóng tối.

Nhưng dù sao ai cũng đã quen với những điều này rồi, nên không cần nhìn bằng mắt cũng biết đồ vật và vật dụng trong nhà.

Chỉ cần không quá cẩu thả, bừa bộn thì bản thân sẽ không bị va chạm.

Lúc Thẩm Uyển đến được tới giường, Thẩm Tiểu Vũ vẫn có chút khó chịu với cảm giác bóng tối trước mặt, tuy rằng hai mắt cô không thể nhìn rõ, nhưng trước mắt vẫn có sự chênh lệch rất lớn giữa ánh sáng và không có ánh sáng.

Sau khi đặt Thẩm Tiểu Vũ lên giường, Thẩm Uyển một tay vòng qua người cô, sau đó dặn dò chồng: “Gia Dương, anh lấy chăn bông dày hơn một chút trong ngăn tủ ra, tối nay có cái mà đắp!”Nhiệt độ thực sự đã giảm xuống rất nhiều.

Trước kia vẫn luôn đắp chăn mỏng cho mùa hè, nhưng tối nay rõ ràng rất lạnh, không thể đắp chăn mỏng được.

Căn phòng chỉ lớn có bấy nhiêu, một cái giường chiếm rất nhiều không gian, đầu giường có kê một cái bàn, hai cái hộp gỗ lớn chồng lên nhau cách cửa sổ không xa, cách đó còn có cái nệm và chưa sử dụng.

Vì phòng hơi ẩm nên cố ý để trên cao một chút.

Thẩm Gia Dương nghe vợ nói xong liền nhanh chân nhanh tay lấy một cái chăn để lên giường.

Một lúc sau, cả nhà ba người cuối cùng cũng nằm trên giường êm ái và an ổn, bé con Thẩm Tiểu Vũ được hai vợ chồng đặt ở giữa.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 25: Chương 25


Thẩm Uyển có chút lo lắng nói với Thẩm Gia Dương: "Buổi tối anh đi ngủ chú ý một chút.

Cẩn thận, đừng lăn qua lại đè đứa nhỏ! "Thẩm Gia Dương không nhịn được nói: "Vậy thì để bé con ngủ ở bên cạnh em đi, lỡ lăn qua lăn lại anh không để ý thì sao?”Chính anh cũng không thể kiểm soát được bản thân sau khi chìm vào giấc ngủ.

Kết quả là lời đề nghị lại bị vợ mình thẳng thừng từ chối: “Không được, để con bé ngủ bên em, lỡ như chúng ta kéo chăn, thì con bé có thể sẽ không đắp chăn được, vẫn là nên ngủ ở giữa đi.

”Như vậy cho dù hai người có kéo chăn qua lại như thế nào, cũng không phải lo lắng rằng em bé ở giữa sẽ bị lọt ra ngoài chăn bông, vì vậy Thẩm Uyển quyết định đặt Thẩm Tiểu Vũ nằm ở giữa.

Thẩm Gia Dương cũng không còn cách nào khác, đành phải chấp nhận: “Vậy được rồi, buổi tối anh sẽ chú ý.

”Nằm xuống một lúc, Thẩm Uyển đột nhiên nghĩ đến quả trứng đã được cất đi kia, bàn tay đang đặt bên ngoài chăn bông đột nhiên bỏ vào trong, đợi đến khi bàn tay không quá lạnh, cô mới đưa tay lên bụng Thẩm Tiểu Vũ, vừa sờ vừa nói: "Bé cưng đói chưa? Nếu có đói thì mẹ sẽ luộc trứng cho con ăn?”Thẩm Tiểu Vũ thực sự rất muốn đáp lại cho cô ấy nghe, nhưng tiếc là khuôn miệng không cho phép.

Không thể nói được!Cô chỉ đành cố gắng phát huy nắm tay nhỏ của mình, cùng lúc mở miệng kêu a a hai tiếng.

Thẩm Uyển dường như hiểu được phản ứng của cô, mỉm cười nói: “Được rồi, mẹ biết rồi, chờ con đói thì gọi mẹ nha!”Thẩm Gia Dương trìu mến nhìn hai mẹ con, nghe được đoạn hội thoại có chút trẻ con này khiến lòng anh mềm nhũn.

Tiểu Uyển rất thích trẻ con, nhưng cả hai người lâu vậy rồi còn chưa có con, cũng may là bây giờ đã Tiểu Vũ xuất hiện, đã khỏa lấp được nỗi tiếc nuối trong lòng của Tiểu Uyển.

Hôm nay anh lại cảm thấy hành vi “chạy loạn” này của mình thật may mắn, nếu không chạy loạn sẽ không gặp được Tiểu Vũ, anh và Tiểu Uyển sẽ không có được đứa con đáng yêu thế này.

Nghĩ đến đây, anh liền vươn tay ôm lấy một lớn một nhỏ ôm vào lòng: "Ngủ đi, không biết ngày mai trời có mưa không, nếu trời không mưa thì phải dậy sớm hơn, nên đi ngủ sớm một chút!”Thẩm Uyển cũng đồng ý rồi hướng người xích lại gần Thẩm Gia Dương một chút, ban ngày hai người đã làm rất nhiều việc, nằm ở trên giường nhắm mắt lại, một lát sau liền ngủ mất.

Ngược lại với hai người hai bên, Thẩm Tiểu Vũ đang nằm ở giữa hiện tại cũng không buồn ngủ lắm, bởi vì cô đã ngủ rất nhiều trước đó, bây giờ cô còn đang suy nghĩ xem nên sử dụng trung tâm thương mại của mình như thế nào, cơ hội này không phải là vừa đúng lúc sao?!Ba mẹ đang ngủ, trong phòng một mảnh đen tuyền không thấy được gì.

Lỡ như có đột ngột xuất hiện cái gì đó thì cô có thể thông qua nhiều lần thử nghiệm để nắm được phương thức sử dụng.

Sau khi đã thành thạo các phương pháp sử dụng và quy tắc của trung tâm thương mại, cô có thể sử dụng những thứ trong trung tâm sao cho phù hợp trong tương lai, và trên cơ sở không để lại quá nhiều rắc rối cho bản thân, cô sẽ chia sẻ cho bố mẹ để cải thiện điều kiện sống của họ.

Thẩm Tiểu Vũ cũng không phải kẻ ngốc, cô có tính toán của riêng mình.

Dù có phần nguy hiểm nhưng cô cũng chấp nhận đánh cược một phen.

Dù sao vợ chồng Thẩm Gia Dương đối xử với cô rất có tình cảm, cũng rất yêu thương cô.

Hơn nữa, tuy chỉ mới tiếp xúc trong thời gian ngắn, nhưng Thẩm Tiểu Vũ có thể nhìn ra được bọn họ đều là người tốt, dù là nhặt cô về và quyết định nhận nuôi cô, hay phản ứng khi nhìn thấy một quả trứng xuất hiện trên tay cô trước đó, họ đều cư xử đúng mực.

Đây là lý do quan trọng khiến Thẩm Tiểu Vũ đưa ra quyết định này.

Nghĩ đến điều này, cô nhắm mắt lại và bắt đầu nhớ lại cách cô vào trung tâm thương mại như lần trước.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 26: Chương 26


Nhưng sau khi Thẩm Tiểu Vũ nghĩ lại thì nó thực sự không có gì đặc biệt.

Lúc đó cô cũng uống một ít thuốc, được Thẩm Uyển dỗ dành nên cảm thấy buồn ngủ, sau khi cô ngủ quên thì trung tâm thương mại đã xuất hiện bên người, cũng không có gì đặc biệt cả.

Lần này, ý thức cô muốn đi vào, nhưng kết quả đã nửa ngày cũng chưa phản ứng.

Thẩm Tiểu Vũ không khỏi lại sững sờ!Có phải Chúa đang trêu đùa cô không? !Cô không tin trên đời này có ma quỷ!Thẩm Tiểu Vũ hít một hơi và bắt đầu nhẩm ở trong đầu Tôi muốn vào, tôi muốn vào.

Sau khi đọc nó vài lần, nhưng thực sự không có phản hồi.

Lúc này Thẩm Tiểu Vũ thực sự có hơi tức giận, đầu óc căng thẳng của cô không thể thư giãn được, dù có mắng chửi, có khó chịu ra sao, trung tâm thương mại kia vẫn không xuất hiện như cũ……Mới vừa nghĩ chuyện này cứ thế là kết thúc, thì cảnh tượng trước mắt đột ngột biến đổi.

Người lại một lần nữa xuất hiện trong trung tâm thương mại, thậm chí vị trí đứng giống hệt lần trước.

Thẩm Tiểu Vũ: “…”Ôn tồn nhẹ nhàng nói không nghe, muốn chửi mắng mới được, cái trung tâm này chẳng lẽ là thiếu đòn thiếu mắng sao?Quên đi, dù sao người cũng đã vào rồi.

Ở trung tâm thương mại này, cô giống như được ban tặng mọi thứ, không bị giới hạn bởi điều kiện vật chất như bên ngoài.

Cô có thể làm hầu hết mọi thứ, đến bất cứ nơi nào cô muốn, thật là tuyệt!Nghĩ đến đây, Thẩm Tiểu Vũ không hề lãng phí thời gian nữa.

Sau khi phân loại suy nghĩ, cô khẽ quét mắt, và nhanh chóng đi đến quyết địnhKhoảnh khắc tiếp theo, cả người cô bỗng bay lên đi đến khu hạt và dầu, nói chính xác là nơi chứa gạo, sau khi tới nơi, cô trực tiếp vươn tay nắm lấy một nắm gạo nhỏ, muốn xem gạo có giống như quả trứng mà cô đã chạm vào trước đó không, từ trong trung tâm nhảy ra bên ngoài.

Kết quả đặc biệt xuất hiện ngay lập tức.

Một nắm cơm nhỏ thực sự biến mất dưới con mắt của Thẩm Tiểu Vũ, giống hệt như quả trứng biến mất trước đó.

Có vẻ như những thứ tiếp xúc trực tiếp với cô thực sự đi ra ngoài.

Nhưng vẫn chưa chắc chắn một trăm phần trăm, Thẩm Tiểu Vũ vẫn còn rất nhiều phỏng đoán muốn xác minh từng cái một.

Nhớ lại lần trước phải rời khỏi trung tâm thương mại sau khi ở trong này một lúc, Thẩm Tiểu Vũ không dám lãng phí thời gian, vì vậy cô nhanh chóng thử nghiệm ngay trong trung tâm.

Không biết phải mất bao nhiêu thời gian để cô rời trung tâm thương mại một lần nữa.

Ý thức trở lại trong cơ thể, Thẩm Tiểu Vũ trở lại làm đứa nhỏ nằm ở trên giường, rất khó cử động thân thể, so với sự toàn năng trong trung tâm thương mại thì khoảng cách thật sự quá lớn!Thẩm Tiểu Vũ thở dài một hơi, nhưng nhìn vẻ mặt của cô liền thấy sự hài lòng.

Sau một số thử nghiệm, cô thực sự đã nắm vững một số quy tắc và kỹ thuật.

Ví dụ, những thứ tiếp xúc trực tiếp với cô thực sự có thể xuất hiện ra ngoài thực tế từ trung tâm thương mại, nhưng điều này không phải là không có hạn chế.

Ít nhất hiện tại, cô chỉ có thể mang một lượng nhỏ đồ ra khỏi trung tâm, và số lượng số lần có thể được sử dụng là hạn chế.

Đánh giá từ kết quả của cuộc thử nghiệm, hiện tại mỗi ngày cô có ba cơ hội để mang những thứ mình cần ra khỏi trung tâm.

Vượt qua chỉ tiêu thì liền bất lực.

Vấn đề là việc mang mọi thứ ra ngoài làm tiêu hao quá nhiều trí lực của Thẩm Tiểu Vũ.

Vì vậy, một suy đoán hợp lý được đưa ra, đó là cô bây giờ còn quá trẻ và trí lực có hạn, cho nên không chỉ số lượng đồ vật cô mang ra có hạn, mà số lần cô có thể mang đồ ra cũng hạn chế, nhưng theo độ tuổi phát triển thì sức mạnh tinh thần sẽ càng tăng lên, những hạn chế này chắc chắn sẽ được giảm bớt.

Cuối cùng, Thẩm Tiểu Vũ sẽ có thể sử dụng những thứ trong trung tâm thương mại mà không bị giới hạn, đồng thời có thể kiểm soát việc mang đồ ra khỏi trung tâm thương mại, miễn là cô kiểm soát nó đúng cách, cũng không phải mọi thứ cô chạm vào cũng sẽ xuất hiện trong thực tế.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 27: Chương 27


Điều này khiến Thẩm Tiểu Vũ đặc biệt hài lòng, nếu không cô sẽ quá bị động.

Trong đầu cô đang phân loại ra những quy luật vừa tìm ra, khóe miệng lại hơi mở ra không tự chủ được, hơi ngáp một cái, khóe mắt chảy ra một ít nước mắt s!nh lý khiến cô buồn ngủ.

Rõ ràng trước khi vào trung tâm thương mại, tinh thần của Thẩm Tiểu Vũ rất tốt, nhưng bây giờ lại buồn ngủ, hiển nhiên ở trong trung tâm cô đã tiêu hao hết năng lượng tinh thần, nhất là bây giờ cô chỉ là một đứa nhỏ, không mệt mới là lạ.

Sau khi ngáp ngắn ngáp dài một lúc, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trở lại.

“Gia Dương, tỉnh dậy đi!”Thẩm Gia Dương cảm thấy có người đang đẩy cánh tay mình khi anh đang chìm trong giấc ngủ rất ngon lành.

Giọng nói vừa lo lắng vừa khẩn trương của vợ gần như vang lên bên tai anh, mi mắt anh khó khăn mở ra.

Trời vừa sáng, ngoài trời vẫn còn mưa.

Thẩm Gia Dương còn đang buồn ngủ, không khỏi lẩm bẩm nói: "Trời còn mưa, hôm nay chúng ta không phải ra ngoài làm việc, ngủ một lát đi!"Lúc này Thẩm Uyển không có tâm tư để thông cảm cho anh, dùng sức đánh thức chồng dậy.

Thẩm Gia Dương lật người mở mắt ra, vừa lúc đối diện với đôi mắt to trừng lớn của Thẩm Tiểu Vũ, anh không khỏi mỉm cười nhìn bé con rồi hỏi: "Con cười cái gì? Sao lại dậy sớm vậy?""Đừng có trêu chọc đứa nhỏ, nhìn những cái này đi!” Thẩm Uyển vươn tay vỗ vỗ cánh tay đứa bé, sau đó ra hiệu anh nhìn đồ vật bên cạnh đứa trẻ.

Thẩm Gia Dương theo nguyện vọng của vợ mà nhìn sang.

Sau khi nhìn xong, anh mở to mắt từng chút một: “Cái này ở đâu ra?”Một chút gạo trắng, một ít đậu tương vương vãi lộn xộn ngay dưới đầu đứa nhỏ, chỉ là một lượng nhỏ thôi, nhưng dù là gạo trắng hay đậu tương thì trông cũng quá lộ liễu.

Vừa thấy chính là tinh phẩm.

Những hạt gạo to và trắng, còn những hạt đậu nành căng mọng, sạch sẽ và có màu sáng, không phải thứ mà có thể nhìn thấy một cách tuỳ tiện.

Thẩm Uyển thậm chí còn không biết nên biểu hiện cảm xúc gì trên mặt, thấy chồng mình đã nhìn thấy, cô nhanh chóng đơn giản thu dọn gạo và đậu tương vương vãi, trầm giọng nói: "Anh quên quả trứng ngày hôm qua sao?Thẩm Gia Dương: “……”Không, cho dù vợ anh không nói thì anh cũng đã nhớ ra rồi!Thẩm Gia Dương cuối cùng cũng sốc đến tỉnh ngủ.

Anh đột ngột ngồi dậy, chiếc chăn bông phủ trên người trượt xuống đột ngột, nửa người trên tiếp xúc với không khí, nhiệt độ có chút thấp khiến Thẩm Gia Dương theo bản năng rít lên một tiếng.

Anh duỗi tay đem quần áo trên đầu giường mặc vào, sau đó lại nhìn qua.

Ánh mắt của anh nhìn về phía đứa con gái ngây thơ đang đảo mắt, sau đó là đến gạo và đậu tương mà vợ mình đã thu dọn, nhìn đi nhìn lại mấy lần không nói được lời nào.

Thẩm Uyển có chút nóng nảy: “Sao anh không nói lời nào?”Hôm qua tận mắt nhìn thấy trong tay đứa bé đột nhiên xuất hiện một quả trứng, lúc đó cô rất kinh ngạc, nhưng sự chú ý của cô sau đó cũng liền tan đi xem như chưa có việc gì.

Nghĩ đến cảnh tượng kỳ lạ, thần kinh dường như vẫn chưa tiếp nhận hết sự thật đó vào tâm trí.

Bây giờ nghĩ lại, cả hai đều thót tim.

Kết quả là chỉ trong một đêm, bên cạnh đứa bé lại bất ngờ xuất hiện gạo và đậu tương.

Mặc dù lần này họ không thể chứng kiến sự xuất hiện của gạo và đậu, nhưng không cần phải nghi ngờ gì nữa, quả trứng gà ngày hôm qua và cả gạo, đậu ngày hôm nay là vì đứa bé mà xuất hiện.

Điều này đã tiến thêm một bước chứng minh rằng bé cưng thật thần kỳ!Chỉ là đối với Thẩm Uyển mà nói, tuy rằng những thứ này quả thực là chuyện tốt, nhưng cảm giác đầu tiên của cô không phải là vui mừng, mà là lo lắng, nếu lỡ bị người khác phát hiện tình huống đặc biệt này thì đứa bé sẽ ra sao?"Anh nói phải làm gì đây? Em nghĩ quả trứng ngày hôm qua chỉ là một khả năng ngoài ý muốn, nhưng bây giờ xem ra không phải là vậy nữa rồi, sau này chúng ta phải làm sao?” Thẩm Uyển nói năng có chút lộn xộn.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 28: Chương 28


Thẩm Gia Dương dù gì cũng là đàn ông, cho nên so với vợ mình thì anh bình tĩnh hơn nhiều.

Chưa kể nếu như anh cũng hoảng loạn theo thì ai nghĩ cách giúp bé cưng đây?Đôi mắt Thẩm Tiểu Vũ to tròn, đảo trái nhìn phải linh hoạt, nghe giọng điệu lo lắng của Thẩm Uyển, trong lòng thầm nhủ câu xin lỗi, cô cũng không có ý làm cô ấy sợ!Nhưng nếu sự việc này không được hai vợ chồng biết tới sớm hơn, thì sau này cô sẽ gửi đồ ăn thức ăn ra bằng cách nào? Một hai lần là sốc, ba bốn lần thì nên làm quen, cứ như vậy sau này cũng không còn kinh ngạc nữa mà chỉ thấy vui mừng!Cho nên không thể trách cô được!Thẩm Gia Dương đang xoa cằm suy nghĩ tìm cách, nhưng khi anh nhìn thấy bộ dạng ngây thơ của cô, anh lại đưa tay ra xoa chóp mũi cô vài cái, giả bộ tức giận: "Cái đồ bé nhỏ nhà con, còn biết cách kiếm chuyện với chúng ta.

Nói cho ba biết, làm sao con có thể làm được điều này, hả?“Anh mau quyết định đi, trêu chọc con bé làm gì?” Thẩm Uyển không vui đẩy tay anh ra, sau đó nhìn vào đôi mắt to tròn của Thẩm Tiểu Vũ, trên mặt nở một nụ cười tươi: “Bé cưng của chúng ta ngoan như thế, sao ba có thể bắt nạt con chứ, có phải không?”Thẩm Tiểu Vũ: Đúng, nói quá đúng, vỗ tay!!Thẩm Gia Dương nhìn thấy vợ mình lúc trước còn đang hoảng sợ, trong nháy mắt liền bắt đầu đùa giỡn đứa nhỏ, ba hai lần hoảng sợ vừa rồi cũng sắp quên mất rồi, anh cũng bất giác mỉm cười bất lực.

Anh biết ngay là sẽ vậy mà!Chờ đến khi Thẩm Uyển chơi đùa với đứa nhỏ xong thì đứng thẳng người lên, cô thấy chồng mình đang nhìn cô và đứa trẻ bằng ánh mắt yêu thương, rõ ràng đã kết hôn được một năm, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng vì ánh nhìn của anh ấy.

Để che giấu điểm ngượng ngùng này, Thẩm Uyển vội vàng đổi đề tài, quay lại chuyện chính sự: “Để cho anh nghĩ cách, anh đã nghĩ ra cách gì hay chưa?”Thẩm Gia Dương cười cười, đưa tay gãi đầu bất đắc dĩ nói: “Anh có thể nghĩ cách gì chứ, anh cũng không biết khi nào bé cưng đột nhiên sẽ như vậy, dù muốn giúp cũng không được!”Vốn dĩ chỉ là muốn chuyển đề tài, Không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, Thẩm Uyển nghẹn ngào: "Anh ! ”Nhìn thấy vợ tức giận, Thẩm Gia Dương vội vàng tiếp tục nói: “Đừng lo lắng, đừng lo lắng, mặc dù lúc này không có biện pháp tốt, nhưng nghĩ lại đi, bây giờ Tiểu Vũ vẫn còn nhỏ, hầu như đều ở trong phòng, thậm chí nếu có xuất hiện thêm tình huống bất thường thì chỉ có hai chúng ta biết, đến lúc đó sẽ rất dễ dàng để giải quyết, vì vậy đừng quá lo lắng.

"Thẩm Uyển nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cũng hơi có lý, nhưng là….

"Nhưng sau khi tạnh mưa, chúng ta sẽ đi làm, để một đứa trẻ trong phong một mình thì không tốt lắm, chúng ta nhất định phải đưa bé cưng đi cùng.

Có thể mấy ngày sau mưa nhất định sẽ hết, còn phải ra ngoài tạ ơn trời đất, dù sao vẫn phải đi ra ngoài!”Thẩm Tiểu Vũ nghe hai người nghị luận nghiêm túc, cô rất muốn chủ động giải thích, cô nhất định sẽ không làm loạn trước mặt người ngoài, cho dù muốn lấy gì đó ra thì cũng chỉ lấy ra trước mặt hai vợ chồng, tuyệt đối không chủ động để lộ bản thân!Đáng tiếc là cô không nói được.

Nhưng đến khi cô có thể nói được thì thật sự cũng không thể đem mọi chuyện kể trắng ra được, nếu nói hết sự thật, có phải người ta sẽ nghĩ cô rất khác người không?Mặc dù rất tin tưởng hai vợ chồng này, nhưng cô thực sự không có ý tưởng kiểm tra bản chất con người, bản chất con người thường không thể chịu đựng được thử thách, Thẩm Tiểu Vũ không muốn để tình huống đặc biệt này trở thành mối nguy hiểm tiềm ẩn trong mối quan hệ của họ.

Hai người họ có thể tuỳ tiện đoán mò, sau đó cảm thấy bản thân có thể chấp nhận được là đủ rồi, còn về phần cô?Cô chẳng biết cái gì cả là được!Cô chỉ là một đứa trẻ ngây thơ mà thôi!.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 29: Chương 29


“Không sao, em cũng thấy đấy, bên người Tiểu Vũ xuất hiện rất ít đồ vật, cũng không chiếm nhiều diện tích, đứa nhỏ chỉ cần không rời khỏi em thì mọi tình huống em đều có thể phát hiện được, sẽ không có vấn đề gì lớn đâu.”Thẩm Gia Dương tiếp tục bày tỏ ý kiến của mình: "Không phải vẫn còn thời gian sao? Chúng ta chỉ có thể khám phá xem có bất kỳ quy luật nào về sự xuất hiện của những thứ này không, cũng không nên quá căng thẳng, chỉ cần bình thường đối xử tận tâm với con bé là được!"Thẩm Uyển: “……”Cô cũng nghĩ thế, nhưng thật sự rất khó để bình tâm đối xử với con bé như bình thường.

Ngoại trừ bé cưng của cô, cô chưa bao giờ đã thấy một em bé mới sinh nào mang theo thức ăn bên người cả!Thẩm Uyển vẫn còn đang rối rắm mà Thẩm Gia Dương đã bật cười như chưa có chuyện gì xảy ra."Cái này không phải rất tốt sao? Nhìn xem, Tiểu Vũ là tự mình mang theo khẩu phần ăn.

Con bé có thể tự nuôi sống bản thân, quả thực là một cô bé kho tàng bảo bối.

Mà em cũng thấy đấy, trứng, gạo và đậu nành lại rất tốt, trông đẹp hơn nhiều những gì chúng ta đã thấy trước đây, điều đó chứng tỏ Tiểu Vũ là một đứa bé may mắn! ”Thẩm Gia Dương nói ra lời này, Thẩm Uyển đã bị chọc cười.Cẩn thận suy nghĩ lại thì thật sự rất vui.Thấy lông mày vợ không còn cau lại mà đã cười nhẹ nhàng hơn một chút, Thẩm Gia Dương cuối cùng thả lỏng người: "Anh từng nghe mẹ kể rằng có rất nhiều người tài giỏi như đại thần, thầy bói đoán mệnh…Tuy hiện tại rất hiếm nhưng chắc chắn có, Tiểu Vũ của chúng ta thực lực hơn những người đó rất nhiều, có thể tự mang lương thực đến là tài năng thiên phú của Tiểu Vũ, chúng ta phải nên vui mừng mới đúng!Thẩm Tiểu Vũ: “……”Ha ha, trí tưởng tượng của người này cũng phong phú thật đấy!Cô cảm thấy cha nuôi thật sự sinh ra không đúng thời đại, nếu để đối phương sinh ra ở thế kỷ 21, với tư tưởng và tính cách cố chấp này, có lẽ ông ấy đã đạt được thành tựu lớn nào đó!Thẩm Uyển thực sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghe chồng cô nói."Được rồi, nếu đã thức thì chúng ta phải dậy tôi.

Mặc dù hôm nay không phải ra ngoài làm việc, nhưng cũng không còn sớm.

Cha mẹ có thể đã thức dậy rồi.

Chúng ta còn ngủ nướng trong phòng thì trông ra thể thống gì nữa!”Thẩm Uyển tự mặc quần áo sau đó là mặc quần áo cho Thẩm Tiểu Vũ.Bên ngoài đã nghe thấy vài tiếng động, cô đoán có lẽ là cha mẹ đã dậy rồi!Cô dọn dẹp xong, nhanh chóng đi rửa mặt, hôm qua trời đổ mưa nhiều, nước tích luỹ trong nhà nhiều hơn, nước này không nấu ăn được, nên được sử dụng những sinh hoạt khác trong gia đình.Sau khi rửa mặt, Thẩm Uyển nói với chồng: “Anh chăm sóc bé cưng một chút, em đi xem có nước nóng không, nếu có sẽ luộc quả trứng gà kia cho con bé ăn chút!”Nói xong, cô liền đi nhanh ra ngoài, lúc trở về trong tay đã cầm một cái bát cùng với cái bình thuỷ đã dùng rất lâu trong nhà.“Cha mẹ đã dậy rồi, mẹ còn đang đun nước sôi, thật tiện quá!”Thẩm Uyển vừa nói vừa đặt cái bát lên bàn đầu giường, tìm thấy quả trứng, đập cho vào bên cạnh bát, chờ lòng trứng chảy hết vào bát, cô lại mở ấm đun nước, một tay đổ nước nóng vào, tay kia dùng thìa khuấy đều.Phần lòng đỏ trứng bên trong trông đặc biệt ngon, rất dễ khơi dậy cảm giác thèm ăn của người khác.Sau khi Thẩm Uyển chuẩn bị xong trứng, cô suy nghĩ một chút rồi từ trên tủ đầu giường lấy ra một cái hộp nhỏ, trong đó có một ít đường trắng, thật ra là chỉ có một chút, màu đường trắng nhìn cũng không có gì đặc biệt, màu trắng hơi ngả vàng, hiển nhiên là đường thô.Cô dùng muỗng chấm một chút rồi khuấy đều vào chén, sau đó mỉm cười.Như vậy sẽ ngon hơn!Vì vậy bữa sáng của Thẩm Tiểu Vũ là trứng có thêm một chút đường..
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 30: Chương 30


Thẩm Uyển đút cho Thẩm Tiểu Vũ ăn lòng trứng từng chút một, lòng trứng bên trong bị cô ấy dùng thìa nghiền nát thành từng mảnh nhỏ, sau đó đút thêm chút nước ấm cho đứa bé không bị nghẹn, lúc này hiếm có thứ ngon, bởi vậy đây đã là đồ tốt rồi!Chỉ là Thẩm Tiểu Vũ còn quá bé, ăn uống cũng chỉ có một chút.

Cô không thể ăn hết lòng trứng gà, còn lại một nửa nhỏ, Thẩm Uyển nuối tiếc cất sang một bên, định chờ đến khi bé con đói thì sẽ lấy ra cho nó ăn tiếp!Phải biết rằng ở nhà mười ngày nửa tháng cũng không có trứng gà để ăn, chỉ một vài đứa trẻ trong gia đình thỉnh thoảng có thể ăn một vài miếng, vì vậy có thể tưởng tượng rằng một quả trứng quý giá như thế nào.

Mặc dù Thẩm Tiểu Vũ đã có một kế hoạch tốt cho thời đại mà cô đang sống, và có sự hiểu rõ nhất định về những khó khăn của thời đại này, nhưng dù sao thì bản thân cô cũng chưa từng trải qua.

Vẫn còn một khoảng cách giữa nhận thức và trải nghiệm.

Dù sao sau này, những điều này cô cũng sẽ được từ từ chậm rãi cảm nhận từng chút một.

Trong tình hình hiện nay, ăn hai bữa là điều kiện gia đình tốt, nhiều người thực sự chỉ ăn một bữa trong ngày, phần lớn thời gian sống bằng thắt lưng buộc bụng.

Vào ngày trời mưa sẽ không phải đi làm, cũng có không gia đình nào có điều kiện ăn sáng.

Gia đình đội trưởng Thẩm cũng không ngoại lệ.

Người một nhà đều tranh thủ làm một ít việc trong khả năng cho phép, phụ nữ thì làm việc nhẹ, đàn ông thì leo lên mái nhà sửa những chỗ dột, vì trời mưa to nên một số chỗ trong nhà bị dột và bị hở mái.

Bà lão và con dâu dọn dẹp nhà cửa, sau đó phân phó việc nhà cho mỗi người.

“Mọi người đi ra ngoài tìm xem hôm qua ai đã sinh con.

” Bà lão dặn dò xong lại hỏi: “Nhân tiện, trong thôn chúng ta không có phụ nữ nào sinh con thì mọi người sang mấy thôn đội khác hỏi thăm một chút nhé.

”Con dâu thứ dứt khoát lên tiếng: “Dạ, mẹ yên tâm đi ạ!”Con dâu cả lại có chút không quá tình nguyện.

Đứa nhỏ kia không có quan hệ gì với cô ta, tại sao cô ta lại đi bôn ba vì con bé đó chứ?Theo như cô ta thấy thì mẹ chồng làm chuyện này có chút hơi thừa thãi.

Chẳng phải chỉ là một đứa bé bị vứt đi thôi sao, nếu người ta đã vứt đi nghĩa là người ta đã không muốn nuôi.

Nếu lão tam đã muốn nhặt về nuôi thì cứ vậy mà nuôi là được rồi, đâu ra mà lắm chuyện thế?Nhưng dù có không tình nguyện thì cũng phải làm, bởi vì mẹ chồng cô ta rất nghiêm khắc.

Mới bị giáo huấn hôm qua, hôm nay cô ta chỉ có thể chấp nhận lên tiếng ậm ừ.

Bà lão vừa nói xong liền nhìn sang, tâm tư nhỏ của chị dâu cả bỗng nghiêm túc hơn, liền nghe thấy mẹ chồng đặc biệt dặn dò: "Con dâu cả, cái không nên nói cũng đừng nhiều lời, chỉ cần hỏi nhà ai sinh con ngày hôm qua là đủ rồi, nghe rõ không? "Con dâu cả theo phản xạ thẳng tắp sống lưng:" Dạ rõ.

"Vừa trả lời xong, trong lòng cô âm thầm phỉ nhổ sự thiếu kiên nhẫn của mình, mẹ chồng chỉ dặn dò chính mình mà không dặn dò em dâu, đây không phải là thấy cô không đáng tin cậy sao, thật quá đáng!Trong nhà chỉ còn bà lão ở lại, dâu cả dâu thứ đều ra ngoài hỏi thăm tình hình theo sự phân phó của mẹ chồng, đối với họ mà nói thì việc này cũng không có gì khó, nhưng chỉ là hơi tốn chút thời gian.

Chuyện này đối với Thẩm Uyển rất cảm kích.

Hiện tại bé cưng còn quá nhỏ, cô sẽ phải trả giá tâm lực cùng thời gian dài, chờ đến khi bé cưng lớn lên không cần cô phải chăm sóc mọi lúc nữa, đến lúc đó cô sẽ cùng mẹ chồng và các chị dâu làm việc, chắc chắn sẽ không núp bóng phía sau nữa.

Bây giờ cô chỉ mới may được có một bộ quần áo cho bé cưng, không đủ để đứa bé mặc.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 31: Chương 31


Thẩm Uyển dự định làm một chiếc khác cho đứa bé, chiếc này sẽ có kích thước lớn hơn, hai bộ khác nhau, để đứa bé vẫn có thể mặc khi lớn lên.

Đây đều là cách dân làng may quần áo cho trẻ em.

Nhưng trước khi may quần áo, cô cần phải làm một việc khác trước.

Đó là đem nắm gạo và hạt đậu nành gom được khi sáng đi xử lý.

Mấy thứ này đều là của bé cưng, trứng gà bé cưng có thể ăn, nhưng gạo và hạt đậu nành thì chưa thể ăn được, may mà phòng bếp lúc này không có ai, cô nhanh chóng đem gạo trộn với gạo trong nồi nhà mình.

Bên trong cái nồi đã không còn nhiều, chỉ còn sót lại một lớp gạo màu vàng sẫm mỏng, chất gạo hơi thô ráp, so với gạo của bé cứng trắng tròn thì khác một trời một vực.

May mắn là số lượng ít, trà trộn vào cũng không phát hiện ra.

Chỉ có số lượng ít nhưng đối với Thẩm Uyển mà nói cực kỳ trân quý, chút gạo này nhìn nhỏ nhưng trên thực tế có thể nấu một bát cháo ăn liền, cô biết gạo này là của riêng đứa bé, nên trước khi mang đi cô cũng đã nói một tiếng với bé cưng.

Bé cưng nghe không hiểu là một chuyện, nhưng cô có nói hay không lại là chuyện khác.

Trong lòng Thẩm Uyển đã thầm quyết định, chỉ cần là đồ mà bé cưng có thể dùng được thì tuyệt đối sẽ không lộn xộn, dù sao ước nguyện ban đầu của cô là nuôi dưỡng bé cưng, cũng không trông mong gì hơn, hơn nữa lúc cô muốn nói bé cưng cũng đâu biết rằng bé cưng sẽ tự “sản xuất lương thực” như thế đâu!Sau khi xử lý gạo xong, còn dư lại một chút hạt đậu nành, cô cũng đã nghĩ đến phải làm thế nào rồi.

Chờ có thời gian rảnh rỗi, đem đống hạt đậu này rang cho mấy đứa nhỏ trong nhà, xem như là đồ ăn vặt, điều kiện đồng áng không tốt, mấy đứa nhỏ cũng chịu khổ theo, lớn như vậy rồi còn chưa ăn qua cái gì ngon, Thẩm Uyển cũng đau lòng thay chúng.

Bây giờ một người cũng không thể làm, Thẩm Uyển đem đậu đi cất trước, chờ có thời gian sẽ làm sau.

Những chuyện này nói thì lâu, nhưng cũng chỉ mất vài phút để làm, sau khi làm xong, Thẩm Uyển về phòng bắt đầu làm quần áo, cô một bên vừa làm vừa lầm bầm nói chuyện với Thẩm Tiểu Vũ giống như đang nói với chính mình vậy, thói quen này quả thực là khiến Thẩm Tiểu Vũ yêu đến không tả được.

Như vậy cô có thể thông qua từ miệng Thẩm Uyển biết được không ít sự việc đang xảy ra.

Nếu không khi trưởng thành, linh hồn của cô bị giới hạn bởi thể xác, cô chỉ có thể nằm trên giường mà không thể đi đâu được, cái gì cũng không biết, có mắt cũng như mù, cảm giác này thật sự không tốt chút nào.

Bây giờ có Thẩm Uyển làm gì cũng sẽ tâm sự một chút, nghe xong Thẩm Tiểu Vũ cũng rất vui vẻ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mềm lòng và bất lực.

Chỉ là một chút gạo và hạt đậu nành thôi mà, mặc kệ Thẩm Uyển xử lý thế nào cô cũng không có ý kiến.

Nhưng bản thân Thẩm Uyển lại tỏ ra ngượng ngùng, giống như đang cố ý lợi dụng chiếm tiện nghi của cô, chỉ nghe ngữ khí của Thẩm Uyển nói chuyện, cô cũng đã tưởng tượng ra biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy, làm cho Thẩm Tiểu Vũ cảm thấy người mẹ nuôi này thật sự là một người rất mềm lòng và đơn thuần.

Nhưng đây cũng là lý do chính khiến cô có thể yên tâm thể hiện khả năng của mình.

Nếu những người tham lam và tàn nhẫn thật sự phát hiện ra năng lực của cô, thì cô sẽ không thể thoải mái như bây giờ, cho nên đối với người tìm ra cô lại là một người có nguyên tắc và tốt bụng, không biết bao nhiêu lần Thẩm Tiểu Vũ cảm thấy bản thân mình quá may mắn như thế này.

Phải nhanh chóng lớn lên thôi!Chưa kể đến việc cô có thể đi lại và nói chuyện, chỉ cần cô lớn hơn và có thể đơn giản bày tỏ suy nghĩ của mình, sau đó cô có thể tìm cách để Thẩm Uyển cảm thấy bớt lo lắng hơn khi sử dụng đồ vật mình lấy ra từ trung tâm thương mại.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 32: Chương 32


Mặc dù chỉ có hai người trong phòng nhưng một người vừa làm quần áo vừa nói chuyện với đứa bé trên giường, đứa bé trên giường lại mở tròn mắt, thỉnh thoảng sẽ cất tiếng a a như thể đang hưởng ứng đáp lại, không khí xung quanh dường như rất hài hòa và ấm áp.

Dần dần một lúc, Thẩm Uyển đã từ từ may xong bộ đồ thứ hai cho Thẩm Tiểu Vũ.

Tấm vải mà mẹ chồng đưa cho cô và tấm vải mà cô đã để dành gần như giống nhau.

"Phải cảm ơn bà nội đã cho mẹ nhiều vải thế này, nếu không mẹ chỉ có thể giúp con may một chiếc váy.

Nhìn bà nội đối với con tốt như thế, lớn lên con nhất định phải hiếu thảo với bà nội, con biết không?" Thẩm Uyển cắn đứt sợi chỉ, sau đó hướng đến Thẩm Tiểu Vũ ra dáng nói.

Thẩm Tiểu Vũ vẫy nắm đấm nhỏ, nghĩ ngợi rồi khẽ gật đầu.

Thực tế nhìn vào thì chỉ là một chút uốn éo mà thôi.

Cô tiếp xúc với vợ chồng Thẩm Gia Dương nhiều nhất trong gia đình này, cô còn chưa nhận biết hết những người còn lại trong gia đình, cũng không quen thuộc với họ, nhưng nếu mẹ nuôi đã nói như vậy, chứng tỏ bà lão ít nhất là một người đáng kính.

Cô cũng biết rằng trong thời đại ngày nay, những người đảm đương làm chủ trong gia đình thường là những bà cụ.

Nếu không có sự cho phép gật đầu của bà lão, thật sự không chắc có thể được gia tộc này tiếp nhận, tuy rằng bản thân chưa trải qua những chuyện này, nhưng nghĩ thôi cũng có thể chắc đến tám chín phần.

Thẩm Uyển bỏ quần áo nhỏ xuống, không kìm lòng được mà hôn lên mặt Thẩm Tiểu Vũ lần nữa: “Thật ngoan, bé cưng sao có thể ngoan như vậy chứ!”Loại quần áo nhỏ dành cho trẻ em này quá dễ dàng đối với cô, chỉ cần đem mấy mảnh vải nhỏ ghép lại thành kích thước vừa vặn, sau đó mới khâu thành kiểu dáng quần áo, thật sự không mất quá nhiều thời gian.

Sau khi hôn đứa trẻ, Thẩm Uyển cầm bộ quần áo mới may, lắc lắc trước mặt cô: “Nhìn xem, bé cưng lại có quần áo mới, thật là một đứa bé may mắn, bé cưng của chúng ta có vui không?”Thẩm Tiểu Vũ: “A ~ a ~”Thẩm Uyển nghĩ là đứa bé đang trả lời chính mình, cô mỉm cười cất quần áo đi, vẫn còn sót lại một ít vải, những mảnh vải này không còn vá được nữa, mặc dù đã cất đi rất lâu nhưng vẫn còn mới, không được lãng phí, vì vậy cô liền đem cất hết những số còn lại.

Sau khi cất vải đi, cô chợt nhớ ra điều gì đó.

"Hai ngày nữa trời tạnh mưa, ra ngoài còn phải mang theo bé cưng đi cùng, không có cái đồ địu là không được, phải làm một cái địu cho bé cưng thôi!”Cái này cũng không khó, chỉ cần lấy mấy bộ quần áo cũ ghép lại, sửa sơ qua là mang được, đến lúc đó mang đứa bé trên lưng hoặc trước ngực đều được, rất nhiều người trong thôn vẫn làm như thế.

Thẩm Uyển vừa nghĩ đến liền bắt tay vào làm.

Đặt bộ quần áo mới sang một bên, cô đang định xem qua bộ quần áo cũ không mặc được nữa, kết quả quần áo cũ chưa kịp lật ra tìm đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc bên ngoài, nói xong có người cất tiếng gọi cô.

Thẩm Uyển khẽ mỉm cười ngạc nhiên, nhanh chóng leo xuống giường, vừa mở cửa đã thấy chính là mẹ đẻ của cô, người đang nói chuyện với Gia Dương cách cửa không xa.

“Mẹ, sao mẹ lại ở đây?” Thẩm Uyển gọi một tiếng, vốn dĩ định trực tiếp chạy ra nhưng nhớ tới trong phòng còn có đứa nhỏ, cô kìm lòng lại, vẫy vẫy tay: “Mẹ vào đây đi!”Thẩm Gia Dương không nhịn được cười khi, nói với mẹ vợ: “Mẹ đi nói chuyện với Tiểu Uyển đi, con còn có việc phải đi nên không ở cùng mẹ được!”Mẹ vợ “a” một tiếng, rồi đi vào phòng Thẩm Uyển.

Thẩm Uyển đón mẹ vào phòng, sau đó miệng như cái súng máy nổ liên tục: “Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại tới đây, trong nhà không bận việc gì sao, cảm giác như rất lâu rồi chưa được gặp mẹ, mẹ tới tìm con có việc gì sao ạ?”.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 33: Chương 33


Mẹ Thẩm cắt ngang lời con gái đang lải nhải, bất lực cười: “Dừng dừng dừng, một lần mà hỏi nhiều như vậy, mẹ biết trả lời cái nào trước?”Nói thì nói như vậy, nhưng mẹ cô vẫn kiên nhẫn trả lời từng cái một: “Trời mưa nên cũng không cần ra ngoài làm, nói cái gì mà đã lâu chưa gặp? Không phải ở cùng một thôn sao, ngày hôm qua mới bắt đầu làm việc đã gặp nhau.

Còn nữa, phải một hai có chuyện mới có thể gặp con à?”Hai người nói xong đồng thời cũng đi đến mép giường.Thẩm Uyển đang chuẩn bị nói thêm gì đó thì mẹ Thẩm lại thấy Thẩm Tiểu Vũ trên giường, âm thanh không tự chủ được mà cất cao, chỉ vào đứa bé trên giường kinh ngạc: “Chỗ này của con sao lại có đứa bé? Đây là con cái nhà ai, sao lại ở trong phòng con?”“A, xem con này!” Thẩm Uyển có hơi chút ảo não đỡ trán, gặp được mẹ cô quá vui mừng mà quên mất giới thiệu bé cưng với bà ấy.Nhưng mà bây giờ cũng chưa muộn.Thẩm Uyển nở nụ cười thật tươi, cô bước tới và bế Thẩm Tiểu Vũ lên cho mẹ cô xem: "Đây là con của con và Gia Dương, tên là Thẩm Tiểu Vũ, mẹ nhìn này, có dễ thương không?""Chờ đã, khoan,…."Mẹ Thẩm liếc nhìn đứa bé rồi lại nhìn con gái, cảm thấy có chút khó hiểu: "Sao con lại làm cho mẹ thấy có hơi mơ hồ, con và Gia Dương có một đứa con từ khi nào vậy?”Thẩm Uyển dừng lại một chút, sau đó giải thích kỹ càng sự tình cho mẹ Thẩm, sau đó giải thích thêm: "Đứa bé còn quá nhỏ, không thể ra ngoài, con vốn định đợi trời tạnh mưa rồi tìm cơ hội nói cho mẹ biết, không nghĩ hôm nay mẹ lại đến đây.

Mẹ, đứa trẻ được Gia Dương nhặt về.

Con cảm thấy đứa trẻ này rất hợp duyên với con, lại rất ngoan ngoãn nữa.

Từ hôm qua đưa con bé về đến giờ, bé cưng không hề ồn ào, thật sự rất nghe lời!”Nói xong lời này, cô cũng mong mẹ Thẩm có thể tiếp nhận đứa nhỏ.Nói xong, Thẩm Uyển lại ôm Thẩm Tiểu Vũ trong tay hướng cao lên: “Bé con, nhìn này đây là bà ngoại, bà ngoại rất tốt, con phải nhớ bà ngoại trông như thế nào, sau này còn để bà ngoại chiều chuộng con!”Mẹ Thẩm còn đang sửng sốt nhưng lại bị những lời nói của con gái mình chọc cười.“Con bé chết tiệt, còn biết rót cho mẹ nghe mấy lời đường mật.

Đứa bé này nhỏ như thế, sao nhớ được bộ dáng của mẹ chứ!” Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng mẹ Thẩm lại duỗi tay bế đứa bé từ trong lòng con gái: “Nào, lại đây bà nhìn xem nào!”Trước mắt Thẩm Uyển sáng ngời.Phản ứng này là bà ấy đã tiếp nhận rồi đúng không?!Cô ôm đứa bé sang tay mẹ, đồng thời vui vẻ ríu rít: “Mẹ, con biết mẹ là người tốt nhất mà, mẹ yên tâm, đợi Tiểu Vũ lớn lên con nhất định sẽ nói con bé hiếu thuận với mẹ!”Mẹ Thẩm cười, mắng yêu một câu: “Được, con đừng có cho mẹ mặt mũi cao quá!”Sau đó ánh mắt bà lại dừng kỹ trên khuôn mặt đứa bé.Thẩm Tiểu Vũ có trái tim của người trưởng thành, tự nhiên sẽ không sợ, đây là mẹ của mẹ nuôi, nói đúng ra là bà ngoại, cô thích Thẩm Uyển, tự nhiên cũng có tình cảm dành cho mẹ Thẩm.Nhận thấy mẹ Thẩm đang nhìn mình, cô liền không biết vô xỉ mà nở một nụ cười không răng toe toét.Dù sao bây giờ cô chỉ là một đứa bé, phải cố gắng tỏ ra ngây thơ đáng yêu!Đôi mắt của cô to và sáng, mới sinh ra một hai ngày nên nhìn không ra thần thái gì, nhưng khi cố tình nhìn chằm chằm vào người khác thì lại rất có hồn, giống như đang thật sự nhìn người vậy!Cô mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét của mẹ Thẩm, cố gắng đưa mắt nhìn theo hướng khuôn mặt của bà, sau đó co hai bàn tay nhỏ trên ngực, lộ ra nụ cười rạng rỡ mà cô cho là đáng yêu nhất.Mẹ Thẩm không khỏi hít hít mũi hỏi: "Đứa nhỏ này đang nhìn mẹ cười sao?"Nhìn thấy mẹ cười, Thẩm Uyển cảm thấy mình hoàn toàn yên tâm, cô biết mẹ cô dễ mềm lòng, đồng thời trong lòng không khỏi khen ngợi bé cưng của mình, quả thực rất có uy lực..
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 34: Chương 34


Lần đầu tiên họ gặp nhau, con bé đã lấy lòng được bà ngoại, không hổ danh là bé cưng của cô.

“Đúng vậy, bé cưng chắc đã biết đây là bà ngoại nên mới nhìn bà ngoại chào hỏi đấy!” Thẩm Uyển tủm tỉm cười, kéo một cánh tay nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ lắc nhẹ, có chút đắc ý nói: “Con không lừa mẹ đúng không? Con bé thật sự rất đáng yêu!”Đứa trẻ ngây thơ, dễ thương và đáng yêu này là thứ dễ khơi dậy niềm yêu thích của phụ nữ nhất, cho dù mẹ Thẩm còn có chút suy nghĩ trong lòng, nhưng ngoài mặt cũng không khỏi mềm lòng trước cuộc tấn công dễ thương này.

Dù sao cũng là con của con gái mình, thương con thì thương cho trót vậy.

Nếu con gái đã thích đứa bé này, bà là mẹ cũng không thể hất cho nó một gáo nước lạnh, đứa con gái này của bà từ nhỏ đến lớn đã được cưng chiều, thuận nước thuận gió mà trưởng thành, lúc kết hôn với con rể tình cảm cũng rất tốt, ở chung với nhà chồng cũng hài hoà, sống trong môi trường như vậy, dần dần con bé cũng hình thành nên tính cách đơn thuần, mềm mại.

Nhưng ai có thể nghĩ ra được con đường sinh ra đứa con nối dõi của nó lại gian nan như vậy.

Trong hơn nửa năm qua, bà đã nghe rất nhiều lời đàm tiếu về con gái mình, điều này khiến mẹ Thẩm cảm thấy rất đau khổ.

Bà sinh năm người con, cuối cùng thì mới được đứa con gái, từ nhỏ đã ngoan ngoãn lại đảm đang, trên có ba anh, dưới có một em trai đều chiều chuộng đứa con gái duy nhất trong gia đình, vì vậy căn bản cô chưa từng bị bắt nạt bao giờ.

Sự bất bình lớn nhất mà con bé phải chịu có lẽ là những lời đàm tiếu mà bà đã nghe được trong suốt hơn sáu tháng qua.

Nhưng về phương diện này, mẹ Thẩm thật sự không thể làm gì hơn.

Với chuyện sinh con, trừ bản thân mình ra thì không ai khác có thể giúp được, nhiều nhất chỉ có thể tìm cách tìm vài công thức dân gian cho con gái điều dưỡng và phục hồi cơ thể, mong rằng con bé có thể mang thai sớm hơn.

Điều đáng mừng duy nhất là bà thông gia không phải là một bà già cổ hủ.

Ngược lại, thái độ của bà đối với con gái cũng không khác mẹ ruột là mấy, dù con gái đã một năm chưa có con, bà ấy cũng chưa từng chỉ trích, khi nghe ai đó chỉ trích thì bà ấy sẽ mắng ngược trở lại, có một người mẹ chồng như vậy thực sự đốt đèn lồng cũng khó kiếm được.

Nghĩ đến đây, bà lại cảm thấy con gái mình không gả cho sai người.

Nhưng bà vẫn mong con gái sớm có thai, chưa kể bản thân con gái cũng thích trẻ con, nhưng trên đời này, bà biết hoàn cảnh của một người phụ nữ không có con khó khăn đến nhường nào, dù cho cuộc sống có ổn định đi chẳng nữa thì vẫn phải có một đứa con.

Lần này bà đến đây, ngoại trừ thăm đứa con gái nhỏ này, còn mang theo thuốc cho con gái.

Đúng rồi, nói đến thuốc! Sự chú ý của mẹ Thẩm cuối cùng cũng rời khỏi Thẩm Tiểu Vũ, bà đặt Thẩm Tiểu Vũ trở lại giường, mở túi vải nhỏ vừa mang qua đặt ở trên giường, từ bên trong lấy ra một gói thuốc: “Đây là công thức dân gian mà mẹ nghe ngóng được từ người khác, con có thể thử lại xem!”Thẩm Uyển nhìn thấy túi thuốc, vẻ mặt trầm mặc chốc lát.

Không phải vì cô nghĩ rằng mẹ cô quan tâm quá nhiều, mà vì mặc cảm.

Mẹ của cô đã gửi cho cô không dưới một đơn thuốc, tất cả đều là để giúp cô, và mỗi lần cô lấy thuốc, chồng cô sẽ đưa cho bác sĩ Cố xem, sau khi xem, bác sĩ Cố cũng nói rằng mặc dù những loại thuốc này tuy rằng không nhất định sẽ giúp phụ nữ có thai, nhưng chúng không làm tổn thương cơ thể.

Tất nhiên, mẹ cô đã cân nhắc và sàng lọc kỹ lưỡng về vấn đề này trước khi đưa cho cô những đơn thuốc mà bà cho là hữu ích.

Nhưng cơ thể cô vẫn ổn nên không cần dùng thuốc gì cả, vậy mà cô vẫn giấu diếm chuyện này với mẹ mình.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 35: Chương 35


Mỗi lần như thế Thẩm Uyển sẽ cảm thấy xấu hổ với mẹ mình, Thẩm Gia Dương luôn cảm thấy hẳn là nên đem sự thật nói ra lúc này, để mẹ không phải lo lắng về cô quá nhiều.

Thẩm Uyển là một người có tính cách nhẹ nhàng, nhưng lại cực kì kiên trì trong chuyện này.

Không phải cô không tin mẹ mình, nhưng vì cô đã chọn giữ bí mật ngay từ đầu, nên cô nhất quyết phải giữ kĩ bí mật này.

Hơn nữa, nếu bí mật này ngoài hai vợ chồng cô biết mà còn bị người ngoài biết được nữa, thì sẽ không còn là bí mật nữa.

Cô cảm thấy như bây giờ đã tốt lắm rồi.

Nếu mẹ cô biết được sự thật và nghe lời những người bên ngoài kia, chắc chắn bà sẽ rất giận chồng cô, trường hợp nghiêm trọng có thể ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị giữa hai gia đình, cô thực sự cảm thấy không cần thiết phải để chuyện vặt vãnh này gây ra tác động quá mạnh, dù chỉ là một phần khả năng xảy ra, thì cũng nên b0p chết nó từ trong trứng nước.

Nghĩ đến đây, Thẩm Uyển đem túi thuốc đặt qua một bên, vươn tay ôm lấy cánh tay của mẹ, cười nói: “Mẹ, cám ơn mẹ, con biết mẹ là người tốt nhất!”Trong vấn đề này cứ để cô ích kỷ một lần này thôi!Về sau chỉ có thể bù đắp cho bà bằng những cách khác vậy.

Mẹ Thẩm duỗi tay gõ gõ trán con gái: “Con ấy à, đúng là sinh ra để đòi nợ, kết hôn rồi còn khiến mẹ lo lắng.

”Ánh mắt bà một lần nữa lại rơi vào khuôn mặt nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ trên giường, sắc mặt dịu đi: “Đứa nhỏ này rất ngoan, nếu con thích, vậy cùng với Gia Dương nuôi dưỡng con bé cho tốt, chăm sóc nó như con đẻ của mình.

Nhưng bản thân con cũng phải chú ý, có thể mang thai được thì càng tốt, hơn nữa một đứa con thì có hơi cô đơn, bản thân con mang thai thêm một đứa, để đứa nhỏ này có thêm em trai em gái, không phải tốt hơn sao?”Đề tài này làm cho Thẩm Uyển thấy ngượng đỏ mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi ạ.

”Ngoài việc vừa rồi cố ý bán độ dễ thương của mình cho mẹ Thẩm, Thẩm Tiểu Vũ vẫn giữ im lặng, nghe kỹ đoạn đối thoại giữa hai mẹ con họ, nghe xong liền nhíu mày, cảm thấy không dễ dàng chút nào.

Dựa theo lời nói của bà ngoại mới này, nghĩa là người mẹ nuôi này của cô bị khó mang thai sao?Vậy phải làm sao bây giờ?Mẹ nuôi tuy nhận nuôi cô nhưng cô cũng có chung ý nghĩ với bà ngoại Thẩm, mẹ nuôi vẫn còn trẻ như vậy, nếu có con riêng của mình thì thật tuyệt vời, cô nhất định sẽ chăm sóc chúng như em ruột của mình vậy.

Cô cũng hy vọng mọi điều tốt đẹp đến với mẹ nuôi!Hai mẹ con nói chuyện cũng không biết đứa con gái nhỏ trên giường cũng đang lo lắng cho bọn họ, mục đích của mẹ Thẩm đến đây đã đạt được, tâm trạng vui mừng khi nhìn đứa trẻ được con gái nhận nuôi.

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bà nghi hoặc hỏi: “Đúng rồi, nãy giờ vào cửa nhưng không thấy mẹ chồng với các chị dâu con không có đây, mọi người đi đâu cả rồi à?”Bây giờ đang là trời mưa, ai cũng thích ở nhà, không ai thích ra ngoài đi dạo với thời tiết ướt chẹp bẹp này, bà thông gia cũng không phải người có thích cách như thế này, nên bà Thẩm mới ngạc nhiên hỏi.

“À, chuyện này là…” Thẩm Uyển đại khái giải thích qua một lần cho mẹ cô nghe.

Mẹ Thẩm nghe xong, không khỏi thở dài nói: "Mẹ chồng con còn làm việc thật có trật tự, tuy rằng nhặt được đứa bé này, nhưng chúng ta cũng không biết hoàn cảnh cụ thể.

Nếu quyết định nuôi nấng đứa nhỏ này, chúng ta cần biết tất cả các tình huống liên quan thì mới có thể tránh được mọi tai nạn và rắc rối trong tương lai! ”“Dạ dạ, con cũng nghĩ như vậy!” Thẩm Uyển không ngừng gật đầu, trong lòng vô cùng cảm kích mẹ chồng.

Mẹ Thẩm vừa liếc mắt đã cảm thấy con gái mình cũng thật ngốc nhưng lại rất có phúc.

Cũng là bởi vì gia đình nhà chồng đều là người dễ hòa thuận, hoàn cảnh gia đình đơn giản, nề nếp gia phong, nếu không bà thật sự lo lắng đứa nhỏ ngốc nghếch này sẽ không chịu được.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 36: Chương 36


“Được rồi, nếu mẹ chồng con không có ở nhà thì mẹ cũng không có chuyện gì nữa, về tình huống của đứa nhỏ này, mẹ cũng sẽ nhân tiện giúp các con hỏi thăm tình hình, giờ mẹ về đây.

”Thẩm Uyển nghe xong vội nói: “Mẹ, vất vả lắm mới tới đây một chuyện, không cùng con trò chuyện nhiều hơn sao, dù sao trời đang mưa, mẹ cũng không đi làm, về nhà cũng không có việc gì, ở lại chơi chốc nữa đi!”Mẹ Thẩm cũng mỉm cười thở dài, chiều chuộng con gái ở lại thêm chút nữa.

Sau khi con gái tìm được quần áo cũ, bà cùng con gái làm địu để bế em bé, đồng thời cũng dặn dò cô rất nhiều chuyện về việc nuôi con, được chừng nửa tiếng thì bà lại đề nghị về nhà.

Dù sao ở nhà cũng còn công việc nhà, cứ mặc kệ thì không yên tâm cho lắm.

Đi được mấy bước lại dặn dò con gái: “Thuốc kia con phải ăn trước khi uống, không chừng lại có tác dụng.

”“Con biết rồi, con sẽ nghe lời!” Thẩm Uyển kéo tay mẹ, tiễn bà ấy ra cửa.

Sau khi bước ra khỏi phòng, mẹ Thẩm vỗ vỗ cánh tay đang ôm của con gái, ấm áp nói: "Được rồi, không cần tiễn nữa, không phải là mẹ không biết đường, con vào chăm sóc đứa nhỏ đi, mẹ về đây.

”Cả hai nhà vốn dĩ ở cùng một đại đội, lại không xa lắm.

Cha chồng của Thẩm Uyển là đội trưởng của đội, còn cha cô là bí thư của đội, hai gia đình thực sự cách nhau không quá xa, thêm vào đó, cha của hai gia đình đều là cán bộ trong thôn, về mặt tình cảm cá nhân thật sự không tệ.

Con cái của hai nhà không ít lần được người ta nhắc tới là sự kết hợp hoàn mỹ.

Tuy không hình dung thật như vậy nhưng ý nghĩa cũng không khác nhau là mấy.

Đương nhiên, Thẩm Uyển và mẹ ruột cũng không khách sáo nữa, mẹ cô nói thế nào thì liền như thế nấy, cuối cùng cô cũng không tiễn nữa, chỉ đứng ở cửa nhìn mẹ rời đi.

Thẩm Gia Dương nhận thấy mẹ vợ sắp về, cũng đã chủ động ra tiễn.

Thấy vậy, Thẩm Uyển mỉm cười và quay trở lại phòng.

Mà Thẩm Gia Dương sau khi tiễn mẹ vợ về cũng không đi làm, chỉ trở lại phòng của hai vợ chồng, nhìn thoáng qua đã thấy túi thuốc đặt trên bàn cạnh giường.

Ánh mắt có chút phức tạp bước tới, cầm túi thuốc lên nhìn: “Mẹ gửi qua à?”Thẩm Uyển ậm ừ, thấy anh mở miệng tính nói gì đó thì cô nhanh hơn cướp lời, nói tiếp: “Tuy em không cần uống thuốc, nhưng đây là tâm ý của mẹ nên em mới nhận.

Thật ra trong lòng em cũng nghĩ bây giờ chúng ta chưa cần phải sinh con sớm như vậy, Tiểu Vũ còn nhỏ, chúng ta cũng cần chăm sóc con bé.

Chờ Tiểu Vũ lớn lên một chút, chúng ta sẽ có thêm một đứa nữa, Tiểu Vũ cũng sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt, anh thấy có được không?”Thẩm Gia Dương mấp máy miệng, cuối cùng nói: “…ĐƯợc, đều nghe theo em!”Vợ mình mang một mảnh hảo tâm, tóm lại hắn cũng luyến tiếc đạp hư tâm ý của cô, trong lòng khó nén xúc động, thầm ghi nhớ sau này phải đối xử với vợ thật tốt.

Nhìn thấy lần này chồng không nói bất cứ điều gì mà cô không thích nghe, Thẩm Uyển cuối cùng cũng hài lòng, trên mặt hiện lên một nụ cười.

Thẩm Tiểu Vũ lại bị sốc.

Ở thế kỷ 21, cha mẹ không nhất thiết phải quá kỹ lưỡng về tình trạng của con cái, ở thời đại mà con cái vô giá trị, hơn nữa còn là niên đại trọng nam khinh nữ này thì cách nuôi dạy con cái của mọi người chính là cho nó miếng ăn để trưởng thành, như vậy cũng sẽ không làm con cái thất vọng.

Thẩm Uyển rõ ràng không có quan hệ huyết thống với cô, nhưng cô ấy chân thành đối xử với cô như con ruột của mình, điều này khiến Thẩm Tiểu Vũ, một đứa trẻ mồ côi trong kiếp trước và chưa bao giờ được hưởng sự ấm áp, một lần nữa bị cảm động sâu sắc bởi sự ôn nhu này.

Không phải là mẹ ruột nhưng lại hơn hẳn mẹ ruột!Tuy rằng Thẩm Uyển còn trẻ nhưng trong thâm tâm của cô, tình cảm của Thẩm Uyển dành cho cô thực sự giống như mẹ ruột đối với con cái vậy!.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 37: Chương 37


Sáng sớm đến giờ đã là mười một giờ, ba mẹ chồng và chị dâu ra ngoài tầm tám giờ sáng cuối cùng cũng trở về, là mẹ của đứa trẻ, Thẩm Uyển vội ra chào đón trước tiên, trong lòng đang băn khoăn không biết kết quả của việc thăm hỏi sáng nay như thế nào!“Mẹ, thế nào rồi? Có hỏi thăm được tình hình của bé cưng không?” Thẩm Uyển trực tiếp ôm Thẩm Tiểu Vũ từ trong phòng ra ngoài.

Sau khi bước ra, cô còn bảo chồng đi rót cho bà cụ và hai chị dâu mỗi người một cốc nước rồi mang sang, cô cũng không giấu sự khẩn trương chút nào, sự mong chờ trong ánh mắt của cô thể hiện quá rõ ràng.

Bà cụ và hai chị dâu nhận lấy rồi uống vài ngụm nước.

Chị dâu cả lúc này cảm thấy em dâu cũng có mấy phần mong đợi, không uổng công cô lãng phí công sức ra ngoài thăm hỏi, không đợi bà lão mở miệng, cô nhanh chóng giành nói trước: “Chuyện nhỏ như vậy, chúng ta ra ngoài cả buổi, sao có thể không ổn chứ?”Trên khuôn mặt còn mang theo vẻ tự mãn đắc ý.

Người trong nhà ai cũng biết đức tính của cô ta, tuy rằng thỉnh thoảng có chút hẹp hòi, cũng có tâm tư riêng, thích thể hiện một chút, nhưng làm việc gì cũng đáng tin cậy, cho nên cũng không ai thích so đo!Vẻ mặt của Thẩm Uyển sáng lên ngay lập tức khi nghe thấy điều này, ánh mắt nóng rực của cô khi nhìn chị dâu của mình như muốn thiêu đốt.

Thẩm Tiểu Vũ bị Thẩm Uyển ôm trong tay cũng vểnh tai nhỏ lên, cô cũng muốn biết rốt cuộc lai lịch của mình là từ gia đình nào.

Sau khi sinh ra, cô cũng chỉ ở đó một thời gian ngắn, lúc đó còn hơi bối rối vì sự tái sinh của mình, không quan tâm nhiều đến thế giới bên ngoài.

Cảm giác sâu sắc nhất là cha mẹ ruột của cô không có thích cô, bởi vì cô sinh ra mà ồn ào một hồi lâu, chính bà nội đã quyết định vứt bỏ Thẩm Tiểu Vũ cô, ngay cả cha mẹ ruột cũng đồng ý không chút do dự.

Dù sao cũng đều là người một thôn, cho dù sau này coi nhau như người dưng nước lã, ngẩng đầu không thấy nhưng cúi đầu thấy.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng thì vẫn hơn.

Cô không sợ người nhà bên kia, dù sao sau này cũng không nghĩ sẽ có giao thiệp gì với họ.

Chị dâu cả khụ một tiếng, bị ánh mắt nóng rực của Thẩm Uyển nhìn chằm chằm, cảm giác rất thoả mãn, d*c vọng kể chuyện cũng càng mãnh liệt thêm vài phần, vừa vặn lúc này lão gia tử cùng Thẩm Gia Cường cùng Thẩm Gia Phú cũng làm xong việc rồi vây lại đây, chị dâu cả lại cảm thấy bản thân mình hoàn toàn xứng đáng làm tâm điểm.

Cô ta không thèm để ý nữa, nghiêm nghị nói: "Đội thứ hai của chúng ta hôm nay có hai gia đình sinh con, đó là vợ của Thẩm Đại Trụ và vợ của Thẩm Vĩ, đội thứ nhất và đội thứ ba cũng có 2 gia đình sinh con, còn tổ đội bốn khoảng cách hơi xa với đội năm chúng ta nên không tiện hỏi thăm, không biết được hôm qua có ai sinh con không nữa! ”Thẩm Uyển nghiêm túc nghe không xen mồm, chờ chị dâu cả tiếp tục nói.

Nhưng lần này lại bị bà lão chen vào tiếp quản chủ đề: "Tuy rằng không tìm hiểu hết, nhưng lão tam nói đứa nhỏ nhặt được ở dưới núi Hồ Lô, thì có khả năng là người của đội chúng ta hoặc đội thứ ba đã vứt bỏ nó.

"Thẩm Uyển gật đầu đồng ý: “Rất có khả năng, đội của chúng ta và đội thứ ba là những đội gần núi Hồ Lô nhất, các đội khác không cần chạy xa như vậy để ném đứa trẻ.

"Bà lão cũng gật đầu: “Đúng vậy, mẹ có nghe nói rằng vợ của Thẩm Vĩ đã sinh con vào ngày hôm qua, nhưng đứa trẻ không thể giữ được, còn vợ của Đại Trụ cũng sinh một bé trai, hai nhà khác cũng có một nhà không thể giữ được đứa bé, bọn họ đều là người của đội chúng ta.

”Mẹ Bân Tử chính là hàng xóm của nhà Thẩm Vĩ, bà ta cũng là người lắm mồm.

Chuyện gì tới tai bà ta thì đều lan truyền đến nỗi mọi người ai ai cũng biết.

.
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 38: Chương 38


Chẳng hạn, vợ của Thẩm Vĩ ngày hôm qua sinh con nhưng đứa trẻ không giữ lại được, sau khi bà ấy biết chuyện thì cũng nói thẳng ra.Bà cụ dừng lại ở đây một lúc, thấy ánh mắt của người nhà đều đổ dồn về phía mình, không khỏi thở dài một hơi, sau đó nói tiếp: "Cho nên tuy rằng chi tiết của đội thứ tư và thứ năm không rõ ràng lắm, nhưng đứa trẻ do lão tam nhặt được lại có tỷ lệ rất khớp với vợ của Thẩm Vĩ.

Mẹ thậm chí đã đến gặp bà Trương, người đã đỡ đẻ cho vợ Thẩm Vĩ và hỏi.

Mặc dù bà ấy cũng nói rằng con của Thẩm Vĩ không giữ lại được, nhưng mẹ cảm thấy bà ấy có cái gì đó không đúng cho lắm."Lời này có ý tứ gì thì mọi người cũng đã rất rõ ràng.Bà Hà, mẹ của Thẩm Vĩ bao đời nay đều trọng nam khinh nữ, những người biết bà ta đều rất rõ ràng chuyện này, Thẩm Vĩ có đã có ba đứa con gái, nếu lần này vẫn là con gái nữa, nhà bọn họ không muốn nuôi dưỡng thì có thể sẽ làm điều mà mọi người sẽ nghĩ đến.Chị dâu thứ hai cũng cảm thấy suy đoán của mẹ chồng rất có lý, không khỏi nói: "Những người trước đây đều nhìn thấy thời điểm khi Chu Cầm mang thai đều nói rằng con của cô ấy sẽ là con trai.

Nếu Tiểu Vũ thực sự là con do cô ấy sinh ra, thì cô ấy có khả năng không muốn nuôi dưỡng Tiểu Vũ.

"Ai bảo Thẩm Tiểu Vũ là một bé gái đâu, chờ mong rồi thất bại, cảm giác này quả thực so với ngay từ đầu liền biết mình mang thai con gái còn khó chấp nhận hơn, đặc biệt là đối với người cố chấp và mãnh liệt hy vọng sinh được con trai.Chị dâu cả trợn trắng mắt, nói: “Bà Hà nói con dâu không giữ được đứa bé mới sinh, trừ những người trong nhà lúc đó thì những người khác không thể tận mắt chứng kiến, nên bà ấy muốn nói gì cũng không ai cãi lại được!”Đối với người nhà bọn họ, cô ta thật sự cảm thấy rất chướng mắt.Mặc dù cô ta cũng coi trọng con trai hơn, nhưng cô ta thực sự không thể làm ra hành động vứt bỏ đứa con gái mà mình đã sinh ra được.

Tuy thực tế đã có rất nhiều ví dụ về những việc như vậy xảy ra trong hai năm qua, nhưng cho dù quản trời quản đất cũng không thể quản người khác, cùng lắm chỉ nói một vài lời trong lòng mà thôi.Thôn họ Thẩm của họ không phải là một ngôi làng đặc biệt nghèo.

Dưới sự lãnh đạo của cha chồng và các cán bộ khác trong làng, đội thứ hai đứng trong tốp dẫn đầu của năm lữ đoàn.

Vì vậy, trong nạn đói hai năm qua, mặc dù mọi người vẫn không đủ ăn, nhưng nó lại không đủ để chết đói.Nhưng việc thôn của họ không chết đói không có nghĩa là các thôn khác không có.Khi bản thân thậm chí không thể tự chăm sóc bản thân, con cái dường như không còn quá quan trọng.

Hai năm này càng khó khăn hơn.

Con trai còn khá hơn một chút, con gái không được coi trọng, ở một gia đình trọng nam khinh nữ, việc ném bỏ một đứa bé gái là chuyện không phải hiếm.Có thể nói, bà Hà thôn bọn họ chính là một người điển hình!“Cho nên Tiểu Vũ chính là do Chu Cầm sinh?” Đôi mắt Thẩm Uyển phóng to, vừa tức giận nhưng lại thấy may mắn, tức giận là vì Tiểu Vũ ngoan như vậy mà Chu Cầm lại không cần con bé, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy may mắn vì Chu Cầm đã bỏ con bé.Mặc dù nghĩ như vậy là sai, nhưng nếu Tiểu Vũ không bị vứt bỏ, con bé sẽ không có được một cuộc sống tốt ở nhà Thẩm Vĩ, chỉ cần nhìn những người thân và chị em của Tiểu Vũ là biết.Tất cả đều sống trong cùng một thôn.

Tất nhiên, Thẩm Uyển đã từng nhìn thấy những đứa bé gái đó so với các bạn cùng trang lứa, gầy và nhỏ hơn rất nhiều, ở nhà ăn ít nhất, nhưng chẳng làm được gì nhiều, tính cách thì rụt rè ngoan hiền, lúc nào cũng dạ dạ vâng vâng.

Đôi khi cô cũng cảm thấy chua xót khi tình cờ thấy chúng..
 
Thập Niên 60: Mang Theo Siêu Thị Để Làm Giàu
Chương 39: Chương 39


Thẩm Uyển nghĩ thầm: nếu bé con của cô không bị vứt bỏ, sau này có thể lớn lên sẽ trở thành như vậy, sẽ bị mắng mỏ, đánh đập, không được ăn no mặc ấm, cô cảm thấy xót xa muốn chết!Bà lão gật đầu đáp: “Hẳn là không sai.

”Chị dâu cả lúc này đột nhiên trở nên khôn khéo, mặc dù biết vợ chồng lão tam có thể không thích nghe những gì cô ta định nói tiếp theo, nhưng cô ta vẫn nói: "Gia đình chúng ta đón đứa trẻ về nuôi, nếu người phụ nữ Chu Cầm đó đột nhiên đến tìm đứa trẻ sau khi đứa trẻ đã lớn, đây không phải là chúng ta đã nuôi đứa trẻ cho người khác một cách không công sao?"Những lời cô ta nói lần này khá có đạo lý, ngay cả Thẩm Gia Cường cũng kinh ngạc nhìn, liếc mắt một cái liền cảm thấy vợ mình đột nhiên trở nên khôn ngoan hơn.

Chị dâu cả bị ảnh mắt này k*ch th*ch, tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái.

Thẩm Gia Dương bẻ ngón tay, chế nhạo nói: "Trước đó không phải chính bọn họ đã nói con mình chết non sao, cho dù biết Tiểu Vũ là đứa nhỏ bọn họ vứt bỏ, bọn họ sẽ có mặt mũi gì mà đem đứa nhỏ về? Lại nói, cho dù bọn họ thật sự có bộ mặt đó, nhà chúng ta cũng không dễ bắt nạt, bọn họ muốn thì chúng ta sẽ giao sao?”Thẩm Uyển theo bản năng ôm chặt đứa nhỏ vào lòng ngực, giống như thật sự sẽ có người đến đoạt lấy đứa trẻ.

Lúc này, hai người anh trai của Thẩm Gia Dương cũng bị khí thế của em trai kích động, không khỏi thốt lên: "Lão tam nói đúng, nhà chúng ta không dễ bắt nạt, đừng để ý đến bọn họ, nếu thật sự đám người đó dám tới thì cũng đừng trách chúng ta không khách khí!”Thẩm Tiểu Vũ nghe đến đó, miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên.

Gia đình này thật tốt, không chỉ có cha mẹ nuôi tốt, mà người thân của cha mẹ nuôi cũng rất tốt, kiếp trước cô đã làm chuyện tốt gì để trở thành người của gia đình này vậy nhỉ!Tiếng gõ chân bàn làm gián đoạn tình cảm mãnh liệt của ba anh em.

Ông lão gõ tẩu thuốc vài cái rồi liếc mắt nhìn ba đứa con trai: "Cứ gặp chuyện là liền kêu đánh kêu nháo, l* m*ng!”Không đợi con trai nói gì, ông đã hạ lệnh: "Lão tam, trời tạnh mưa mau đến đồn cảnh sát tìm bác Vương của con, cho đứa bé này nhập hộ khẩu, con bé là con cháu của nhà chúng ta, đứa bé nhà chúng ta không phải chỉ bằng một cái miệng của người khác là có thể bỏ đi được.

”Chuyện này chỉ là việc nhỏ, trong mắt ông chẳng có gì to tát.

Tuy nhiên, ông ấy cũng có thể hiểu được cách làm của các thành viên trong gia đình mình, những gì họ làm không phải tất cả đều vô ích, thà hiểu rõ ràng mọi chuyện còn hơn là cứ để trong bóng tối, cần phải để mọi việc nắm chắc trong lòng.

Hơn nữa những gì con dâu nói vừa rồi không phải là không thể, nếu xảy ra chuyện không chỉ khó chịu mà còn dễ hoang mang, có thể cân nhắc nhiều như vậy cũng không tệ.

Cũng có một chuyện tương tự xảy ra ở thôn Thượng Hà, lúc đó có rất nhiều người xem sôi nổi bàn tán, sự tình liền truyền đến thôn ở đây, có sự tình thế này cho nên bọn họ không thể không thận trọng được.

Vì vậy vẻ mặt bên ngoài của ông lão nhẹ nhàng, trong lòng cũng khá hài lòng.

Thẩm Gia Dương nghe vậy cũng không nỏi hướng nhìn lão già nhà mình rồi giơ ngón cái, cười hì hì: “Gừng càng già càng cay, nói cha lợi hại đúng là lợi hại thật!”Lão đại và lão nhị nghe vậy cũng không khỏi đồng thời giật đầu.

Trong lòng họ, ông lão thực sự là người mạnh mẽ nhất mà họ từng thấy, không chỉ xông pha trận mạc, giết yêu quái mà còn thông minh, lanh lợi, là người mà họ ngưỡng mộ và kính trọng nhất.

Cả ba người đàn ông trong gia đình đều phản ứng như vậy, chưa kể mấy cô con dâu.

Trong thâm tâm của họ, mặc dù mẹ chồng luôn là người đảm đang trong gia đình nhưng ông bố chồng luôn có cơ sở để đưa ra ý kiến của mình, họ hiếm khi thấy bố chồng đưa ra quyết định sai lầm nào, trong lòng họ, bố chồng vẫn luôn có cái gì đó rất uy nghiêm.

.
 
Back
Top Bottom