Ngôn Tình Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 20: 20: Về Nhà


Chị Trương ra hiệu với cô, ý bảo cô dừng được rồi.Đỗ Xuân Phân buông đòn gánh, tính nghỉ ngơi một lát thì bên ngoài đã truyền tới tiếng xe ô tô.Chị Trương chạy ra, "Xuân Phân, đến rồi, đến rồi."Xuân Phân đem đồ đạc để lên sau xe, rồi nhấc cả con lên đó, cho Thiệu Diệu Tông ngồi phía sau trông mấy đứa nhóc luôn, còn cô thì chạy lên phía trên ngồi ghế phó lái với Lý Đức Khánh.Chị Trương dở khóc dở cười, kéo kéo Xuân Phân, nào có người nào làm mẹ làm vợ vậy chứ."Chị à, chị đến giờ đi làm rồi đó." Xuân Phân phất tay, "Đừng quên đưa thư cho Nhị Tráng.

Tên tiểu tử Nhị Tráng đó có khóc lóc với chị cũng đừng nói cho cậu ta em đi đâu nhé."Trương Liên Phương nghĩ tới người nhà họ Đỗ, nhịn không được thở dài: "Chị cũng nào biết các em đi chỗ nào.

Trên đường nhớ cẩn thận, sắp xếp ổn thỏa thì gửi thư về cho chị." Rồi nói sang Diệu Tông: "Mẹ con Xuân Phân chị giao cho em.

Tiểu Thiệu, em đừng làm chị thất vọng nhé."Thiệu Diệu Tông trịnh trọng hứa hẹn: "Em sẽ không!"Phải nói trước kia đúng là anh co chút lo lắng, nhưng bây giờ khi nhìn tới con gái của Xuân Phân mặc quần đen áo khoác đỏ tuy hơi cũ nhưng rất sạch sẽ, không chút bụi bẩn, anh nguyện tin tưởng, để con gái đi theo cô sẽ tốt hơn so với ở cùng mẹ ruột.Trong lòng chị Trương, Thiệu Diệu Tông là người nhân hậu, vì vậy tin lời anh: "Chuyện này đừng nói trước với cha mẹ em.""Em biết ạ." Thiệu Diệu Tông nghĩ là cô ấy lo lắng người Đô gia sẽ tìm tới cha mẹ anh đòi người, "Chị à, bọn họ nếu tìm chị, chị không cần khách khí với họ."Chị Trường cười cười, "Bọn họ dựa vào cái gì đến tìm chị chứ.

Lão Lý, thời gian không gấp gáp, anh cứ lái từ từ."Lý Khánh Đức gật đầu, đưa hai người đi đăng kí kết hôn.Sau khi hai người nhận "Giấy khen", Lý Khánh Đức liền đưa họ ra thẳng nhà ga, giúp gia đình mới lên tàu anh liền lái xe về nhà.Đỗ Xuân Phân chưa từng ngồi tàu hỏa, nhìn bên ngoài thấy rộng rãi, nghĩ rằng bên trong cũng rộng như vậy.

Hóa ra đồ đạc của cô cũng chỉ có thể để trên giá hành lý trên cao.

Sắp xếp một hồi, cả người cô nhễ nhại mồ hôi, nhịn không được than: "Thực là như đi chạy nạn."Thiệu Diệu Tông cười, hóa ra em còn biết điều đấy.Đỗ Xuân Phân nhíu mày một cái.Anh liền hoảng hốt"Nhiều con như vậy, đặc biệt là Đại Ny Nhị Ny..."Thiệu Diệu Tông không dám nghe cô nói tiếp, đứng lên hỏi: "Em có khát không? Anh đi lấy nước."Cô phì cười nhìn anh: "Các con chắc khát rồi."Diệu Tông mua hai hàng ghế, cô để bốn đứa bé ngồi một hàng ghế, còn cô ngồi đối diện, hất cằm về mấy đứa nhóc, "Các con đói chưa? Trong túi của mẹ có trứng luộc."Xuân Phân đã chuẩn bị hoa quả sấy, bánh gạo, các đồ ăn vặt khác, nhưng chị Trương nói mấy thứ đó không dinh dưỡng, nên đem toàn bộ trứng trong nhà đi luộc rồi nhét vào túi của cô.Đại Nha Nhị Nha lắc lắc cái đầu nhỏ.

Còn Đại Ny Nhị Ny l**m l**m khóe miệng nhưng không dám gật đầu mà cũng chẳng dám hé răng.

Diệu Tông nhìn thấy phản ứng của con, trong lòng khó chịu.

Xuân Phân đưa cho anh bốn quả trứng để anh bóc: "Anh ăn lòng đỏ, để các con ăn lòng trắng.""Em không ăn à?" Diệu Tông hỏi.Đỗ Xuân Phân: "Em không ăn.

Lòng đỏ ăn không ngon."Cạn lời.

Anh thật muốn đắp cả mấy quả trứng lên mặt cô luôn.Cô thấy anh bất động, nghĩ là anh không muốn ăn, liền cố ý kích bác: "Anh không biết bóc trứng à?""Anh ...!Biết!" Diệu Tông gằn từng chữ một.Đỗ Xuân Phân nhíu mày, người này sao hỉ nộ bất thường vậy.

Sẽ không có đam mê đánh vợ đấy chứ.

Nhưng sư phụ cô đã nói, bánh bao nhân thịt người ăn không có ngon, cô cũng không muốn làm bánh bao thịt người đâu.Thiệu Diệu Tông bất giác thấy lạnh sống lưng, "Em có lạnh không? Hay đóng cửa sổ lại nhé.""Anh lạnh à?" Xuân Phân đóng cửa sổ lại, "Cửa sổ tàu hỏa mở to vậy, không sợ người ta nhảy xe hay sao?"Diệu Tông quay qua nhìn cô "Nhảy xe?""Là trốn vé đó.".
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 21: 21: Về Nhà


Anh phì cười: "Trốn vé cũng không thể trốn như vậy.

Là kiểu ví dụ như chúng ta đi An Đông, nhưng chỉ mua vé đến ga kế tiếp, sau đó tiếp tục ngồi cho đến khi tới An Đông.""Còn có thể như vậy?" Xuân Phân mở mang kiến thức.Thiệu Diệu Tông: "Cũng không dễ dàng gì.

Trên đường nhân viên sẽ soát vé sẽ phải trốn vào phòng vệ sinh.

Tránh không được vẫn phải mua vé bổ sung.""Vậy thì quá phiền toái rồi, còn không bằng thành thật mua vé.

Phải rồi, mấy giờ sẽ đến?"Thiệu Diệu Tông: "Chuyến này là tàu chậm, đến trạm là dừng lại, chắc sáng sớm mai sẽ tới."Cô vuốt cằm tính toán: "Cũng được, vậy ngủ một giấc là tới.""Không thể ngủ.

Phải trông đồ nữa."Đỗ Xuân Phân hạ giọng: "Trên tàu hỏa còn có trộm à?""Trên tàu nhiều nhất là trộm đấy."Cô chớp mắt lên tinh thần, "Em trông chừng đồ, anh đi ngủ đi.""Không vội." Diệu Tông phì cười, "Vẫn sớm." Đưa lòng trắng trứng cho con gái, phát hiện Đại Nha Nhị Nha nhìn anh, "Con có ăn không?"Hai con bé vốn muốn ăn trứng hấp, vừa thấy Đại Ny cùng Nhị Ny ăn đến ngon lành, cho rằng trứng do cha bóc rất rất ngon, ra sức gật cái đầu nhỏ.Xuân Phân biết thừa hai con gái không thể nhịn được, nên đã lấy bốn quả trứng, "Buổi sáng hai đứa ăn gì rồi?"Đại Nha xòe cái tay nhỏ vừa trắng vừa tròn ra nói: "Ăn bánh bao rau, trứng hấp cùng cháo ạ."Xuân Phân cố ý hỏi Diệu Tông: "Vậy Đại Ny cùng Nhị Ny ăn gì rồi?"Anh chẳng để ý tới cô nữa.Cô nén cười nói tiếp:"Để em đoán nhé!""Em không biết mệt à?" Anh quay qua nhìn cô.Xuân Phân lắc đầu: "Em là tay chảo trong bếp đó, sức lực rất lớn."Thiệu Diệu Tông liền đem hai cái lòng đỏ trứng nhét vào đầy miệng của mình, em không mệt, anh cũng không rảnh.Xuân Phân ngây ra một lúc, rồi phì cười ha ha.

Anh quay mặt đi chỗ khác, cái người phụ nữ này không chỉ thiếu tâm nhãn, còn có bệnh.Bốn đứa bé cố không ăn nữa, một đám sững sỡ nhìn người mẹ ruột, chuyện gì vậy a.

Chuyện gì mà vui vậy a.Xuân Phân không cười nổi nữa, vội ho một tiếng, "Hai đứa kêu Đại Ny Nhị Ny sao? Trùng hợp ghê, hai nhóc của em kêu Đại Nha Nhị Nha.

Vừa nghe liền biết chị em trong nhà."Lòng đỏ trứng đúng là nghẹn chết người, Thiệu Diệu Tông nhiều năm nay không có ăn trứng luộc, đã quên hẳn hương vị lòng đỏ, một lúc ăn hai cái, nghẹn đến trợn trắng mắt.

May là đúng lúc quay đầu đi, Xuân Phân và mấy đứa nhóc không thấy được.

Anh có cái bình nước quân dụng, treo trên người, nước ngụm nước cho trôi miếng trứng, nói: "Đại Ny Nhị Ny là mẹ anh đặt cho.

Anh mong muốn hai con cả đời bình an, nên đứa lớn gọi Bình Bình, đứa nhỏ gọi An An.

Qua hai năm nữa đến tuổi đi học thì gọi Thiệu Nhất Bình, Thiệu Nhất An.

Đại Nha cùng Nhị Nha cũng là bà nội đặt cho đi."Đỗ Xuân Phân: "Bố dượng hai đứa đặt đó.

Không ngờ tới phải không?"Thiệu Diệu Tông suýt thì bị sặc nước: "Anh ta...!Anh ta không phải từng là học sinh à?"Vậy mà tên con gái lại đặt tùy tiện như thế.Đỗ Xuân Phân: "Mẹ hắn nói tên xấu dễ nuôi."Hai nha đầu nhìn Đỗ Xuân Phân.Cô nói: "Mắng người cha trước kia của hai đứa đó.""Người cha xấu đó!" Đại Nha nói xong gật đầu nhỏ, nên mắng.Đỗ Xuân Phân nói với Thiệu Diệu Tông: "Con gái theo em, xinh đẹp, lại là song sinh, liền chọn cho hai đứa một cái tên....!Điềm Mỹ.

Thế nào?"Thiệu Diệu Tông thầm nghĩ, dễ nghe hơn so với Đại Nha Nhị Nha."Được lắm."Đỗ Xuân Phân giả vờ thản nhiên hỏi: "Vậy anh nói xem hai đứa theo họ của ai?"Thiệu Diệu Tông không biết trong câu hỏi này có bẫy."Anh nghe theo em."Đỗ Xuân Phân có chút thất vọng, không phải anh nên nói là: "Theo họ Thiệu của anh.""Theo họ của anh đi" Đỗ Xuân Phân tối hôm qua suy nghĩ về vấn đề này, "Bốn đứa con mà hai đứa theo họ anh, hai đứa theo em, thêm vào quan hệ của chúng ta, hàng xóm khẳng định lời ra tiếng vào.

Theo họ anh, vừa đúng mấy đứa đều ba tuổi, nói là em sinh được."Thiệu Diệu Tông kinh ngạc: "Em?""Sinh bốn.

Làm sao chứ?" Đỗ Xuân Phân hỏi lại..
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 22: 22: Về Nhà


Thiệu Diệu Tông thầm nghĩ, ai tin chứ."Sinh nhật không giống nhau"Đỗ Xuân Phân nói: "Không phải một cái cuối năm một cái đầu năm là được."Thiệu Diệu Tông: "Đại Ny Nhị Ny sinh vào 16 tháng 6 dương lịch."Đỗ Xuân Phân ngẫm nghĩ về sinh nhật con gái: "Chúng em tính theo lịch âm, Ngày 15 tháng 5." Cô Quay ngoắt sang Thiệu Diệu Tông, "Là cùng một ngày?"Thiệu Diệu Tông cẩn thận nhớ lại: "Hình như đúng vậy.

Đại Ny cùng Nhị Ny sinh buổi sáng.""Trùng hợp thật, Đại Nha Nhị Nha sinh buổi tối.

Sinh bốn mất sức, sinh từ sáng tới tối cũng bình thường." Đỗ Xuân Phân không đợi anh mở miệng, "Đại Nha Nhị Nha, về sau các con tên là Thiệu Điềm Nhi, Thiệu Tiểu Mỹ."Đại Nha thánh thót hỏi lại: "Ai gọi là Thiệu Điềm Nhi ạ?""Là con! Về sau người khác hỏi con tên gì, thì nói tên là Thiệu Điềm Nhi.

Cha con là Thiệu Diệu Tông, mẹ là Đỗ Xuân Phân."Con bé nghiêng đầu tò mò hỏi: "Vì sao không gọi Đại Nha ạ?""Con sắp đi học rồi, đến trường phải có tên đi học." Đỗ Xuân Phân nghĩ nghĩ, rồi nói "Điềm Nhi cùng Tiểu Mỹ nghe hay hơn hay Đại Nha Nhị Nha nghe hay hơn?"Con bé lớn suy nghĩ hồi lâu: "Điềm Nhi, Điềm Nhi, Điềm Nhi nghe hay hơn."Đỗ Xuân Phân nhìn về phái con út: "Muội muội, nhớ kỹ chưa?""Con tên là Tiểu Mỹ, Thiệu Tiểu Mỹ?" Nhị nha đầu hỏi.Đỗ Xuân Phân gật đầu, "Vậy cùng nói tên mẹ và cha một lần nào."Điềm Nhi lớn tiếng nói: "Con tên là Thiệu Điềm Nhi, em gái tên Thiệu Tiểu Mỹ, cha ruột tên là Thiệu Diệu Tông, mẹ ruột là Đỗ Xuân Phân."Thiệu Diệu Tông nghe cái giọng lanh lảnh của nó, còn cả bộ dạng chăm chú đó, không tự chủ nở nụ cười.Điềm Nhi tò hỏi: "Cha cười gì ạ?"Đỗ Xuân Phân cũng không muốn Thiệu Diệu Tông trêu con gái, nên nói: "Điềm Nhi thông minh nên cha con vui vẻ đó."Đại Ny Nhị Ny nhìn về Thiệu Diệu Tông.Tiểu Mỹ vươn cánh tay bé nhỏ lên: "Mẹ, mẹ, con cũng biết.

Con là Thiệu Tiểu Mỹ, chị là Thiệu Điềm Nhi, cha ruột tên là Thiệu Diệu Tông, mẹ ruột là Đỗ Xuân Phân.""Lợi hại" Đỗ Xuân Phân cũng để ý tới vẻ khát vọng của con gái Diệu Tông.

Khen Tiểu Mỹ một câu liền cười như phật Di Lặc, quay về phía hai con gái, "Đại Ny, con tên Bình Bình, tên đi học là Thiệu Nhất Bình.

Nhị Ny, An An, con tên Thiệu Nhất An.

Về sau khi đi học, các con có thể lớn lên cao như cha mẹ vậy, cũng lợi hại như cha mẹ vậy."Hai cô bé không hiểu đi học là gì, chỉ biết Đỗ Xuân Phân nói như vậy, anh mắt hai đứa phát sáng.Đỗ Xuân Phân: "Bình Bình, nói theo mẹ nào, Con tên Thiệu Nhất Bình, em gái là Thiệu Nhất An, cha là Thiệu Diệu Tông, mẹ là Đỗ Xuân Phân."Phản ứng đầu tiên của Đại Ny chính là nhìn Thiệu Diệu Tông, vẻ mặt khẩn trương.Đỗ Xuân Phân lại nói: "Nói sai cũng không sao cả.

Các con chưa quen cái tên này, nói vài lần là được."Thiệu Diệu Tông nghe vậy liền biết con gái anh --- không dám."Bình Bình, cha nói một câu, con nói một câu được không?" Thiệu Diệu Tông nghiêng người về trước, hai tay để trên đầu gối, nhẹ nhàng động viên.Đại Ny do dự nhẹ nhàng gật đầu.Thiệu Diệu Tông nói: "Con tên Thiệu Nhất Bình."Đại Ny: "Cha tên Thiệu Nhất Bình."Điềm Nhi chen vào: "Sai rồi.

Cha tên Thiệu Diệu Tông.

Chị phải nói là "Con""(Nguyên văn:邵耀宗说: "你叫邵一平."大妮抿抿嘴: "《你》.叫邵一平."甜儿不禁说: "错啦.

爹叫邵耀宗.

你要说 《我》 ."Để mình giải thích đoạn này một chút, vì ngôi xưng của trung chỉ có 《我》và 《你》.

Lúc Diệu Tông nói, thì Đại Ny nhắc lại nguyên văn câu nói ấy.

vì vậy Đại Nha sửa lại cho và ý bảo Đại Ny phải nói là 《我》 chứ không nói 《你.)Đỗ Xuân Phân cổ vũ cho bé: "Đại Ny lại nói một lần là được." Nói xong nháy mắt ra hiệu cho Diệu Tông.Thiệu Diệu Tông nói: "Con tên Thiệu Nhất Bình."Đại Ny nhìn về Đỗ Xuân Phân.

Cô cười rồi gật nhẹ đầu, con bé nhận được cổ vũ, khóe môi khô khẽ mở, "Con tên Thiệu Nhất Bình.""Đúng rồi.

Thông minh lắm.

giống Điềm Nhi và Tiểu Mỹ đều thông minh."Đại Ny ngại ngùng tươi cười..
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 23: 23: Về Nhà


Thiệu Diệu Tông cay mũi, trong lòng âm ỉ đau, cuống quýt nhìn về phía con: "Bình Bình, chúng ta cùng nói hết được không?"Đại Ny nghẹ nhàng gật đầu, thử thăm dò nói: "Con tên Thiệu Nhất Bình, em tên là..."Điềm Nhi ngồi cạnh bé, liền ghé vào tai nói thầm, "Thiệu Nhất An.""Em tên Thiệu Nhất An.

Cha..."Điềm Nhi: "Thiệu Diệu Tông.""Cha Thiệu Diệu Tông, mẹ Đỗ Xuân Phân." Đại Ny nói xong lo lắng nhìn về phía cha mẹ.Đỗ Xuân Phân dựng ngón tay cái: "Lợi hại quá.

An An, đến lượt con."Cô bé sợ đến mức nắm chặt tay chị gái.Thiệu Diệu Tông nghẹn ngào, khó chịu nhất là muốn khóc nhưng không khóc được.Đỗ Xuân Phân: "An An đừng khẩn trương.

Bình Bình, em còn nhỏ, con hiểu rồi dạy lại em nhé."Tiểu Mỹ ngồi cạnh Nhị Ny, nghe vậy nghiêng đầu nhìn Nhị Ny vẫn căng thẳng sợ sệt, "Em ơi, không sợ, không sợ, nói theo chị nào."Thiệu Diệu Tông không nhịn được hỏi: "Bốn đứa rốt cuộc ai sinh sáng ai sinh chiều đây?"Đỗ Xuân Phân: "Chuyện nhỏ này cứ kệ tụi nhỏ thôi."Vốn anh định nói thêm, nhưng thấy con gái nhỏ mở miệng be bé nói: "Con tên là ...!Thiệu Nhất An?" Lo lắng nhìn cha, chỉ sợ nếu cha nói không được thì liền khóc luôn.Thiệu Diệu Tông đau lòng, cũng nén lại mỉm cười cổ vũ: "An An thông minh, nói một lần đã đúng rồi, nói hết cả câu nhé."Tiểu Mỹ học chị gái, ghé vào tai Nhị Ny thầm thì.Nhị Ny nhỏ giọng nói: "Con tên Thiệu Nhất An.

Chị là Thiệu Nhất Bình.

Cha là Thiệu Diệu Tông.

Mẹ Là Đỗ Xuân Phân.""Giỏi quá!" Đỗ Xuân Phân cho bé một tràng pháo tay, "Bốn đứa các con thật thông minh, không hổ con mẹ sinh mà.

Thiệu Điềm Nhi!"Điềm Nhi đáp đến to: "Dạ!"Nhân viên đường sắt cũng bị dọa sợ.

Nhận ra chỉ là cô bé con có kiểu đầu quả táo, mắt đen lúng liếng, tóc đen nhánh, mặt nhỏ nhắn trắng nõn, vừa xinh vừa đáng yêu, quay ra hỏi: "Đang chơi gì vậy?"Điềm Nhi: "Mẹ gọi con ạ!""Em sẽ bảo cháu nó nói nhỏ lại." Đỗ Xuân Phân nói.Không phải lễ tết gì cả, một đoàn Đỗ Xuân Phân đi tới thành phố nhỏ, ít người ở, cho nên toa này chỉ có một nhà 6 người họ.

Không ai trách cứ, nhân viên cũng rất hào phóng nói: "Không sao cả.

Trên tàu không được thoải mái, ít khi thấy đứa nhỏ nào dồi dào tinh thần như vậy." Xoa cái đầu nhỏ của Điềm Nhi.

"Đúng là cô bé xinh đẹp."Điềm Nhi cười đáp: "Cảm ơn chị.""Chị gì chứ! Gọi là dì." Tiếp viên phì cười.Điềm Nhi lắc đầu: "chị, chị xinh đẹp."Tiếp viên cười ngặt, ánh mắt cũng có ý cười, "Thật là tiểu cô nương miệng ngọt."Điềm Nhi: "Bời vì em tên Điềm Nhi mà."Tiếp viên ngạc nhiên nhìn Đỗ Xuân Phân, sẽ không trùng hợp vậy chứ.

Đỗ Xuân Phân gật đầu.Tiếp viên không khỏi nói:" Người cũng như tên, thật tốt.""Cảm ơn chị."Tiếp viên bật cười rời đi.Thiệu Diệu Tông thu hồi ánh mắt nhìn tiếp viên, liền thấy vẻ hâm mộ của hai con gái.

Anh hỏi: "Điềm Nhi không sợ người lạ?"Đỗ Xuân Phân muốn hỏi sao tự nhiên lại hỏi cái này, rồi nhìn thấy Bình Bình An An liền hiểu rõ, "Mỗi ngày đều theo em đến khách sạn luyện ra được.

Về sau để Điềm Nhi cùng Tiểu Mỹ dẫn Bình Bình và An An đi chơi, qua vài ngày tụi nhỏ sẽ giống nhau thôi.

Điềm Nhi.""Mẹ" Điềm Nhi che miệng lại nhỏ giọng trả lời.Đỗ Xuân Phân bật cười: "cũng thông minh đấy.

Chúng ta bây giờ với cha con là người một nhà, Bình Bình, An An và Tiểu Mỹ giống như nhau, đều là người thân của con.

Về sau mà có người dám bắt nạt mấy đứa, biết phải làm gì chứ?"Điềm Nhi giơ nắm đấm nhỏ của mình ra, "Đánh hắn!"Thiệu Diệu Tông nhíu mày, định nói xen vào liền nghe Xuân Phân nói tiếp: "Tiểu Mỹ, có người bắt nạt Bình Bình và An An, con làm gì?""Đánh hắn!" Tiểu Mỹ cũng lắc lư nắm tay bé của mình.Đỗ Xuân Phân vừa lòng: "Nếu người lớn bắt nạt các con, hai đứa đánh không lại thì sao?"Điềm Nhi nhíu mày suy nghĩ.Đỗ Xuân Phận: "Con cùng Tiểu Mỹ đánh không được, để cho Bình Bình An An cùng hỗ trợ.

Bình Bình, An An, về sau có ai bắt nạt bốn chị em các con, cùng nhau đánh hắn.

Đánh hắn rồi thì sau này thấy các con thì hắn chỉ dám đi đường vòng thôi.".
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 24: 24: Trước Khi Về Nhà


Thiệu Diệu Tông nhìn không được, sao có thể dạy con nhỏ như thế.Trẻ con nếu giống cô thiếu tim thiếu phổi, còn lấy chồng thế nào."Đỗ Xuân Phân —— ""Đang dạy con gái anh, chờ tôi dạy tốt thì nói tiếp." Đỗ Xuân Phân qua mặt về phí anh, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì.Thiệu Diệu Tông lập tức đem lời muốn nói nuốt trở về —— không thể ở trên xe lửa trình diễn bạo lực gia đình.Đỗ Xuân Phân nhìn về phía Bình Bình cùng An An, hai đứa trẻ c*̃ng đang nhìn cô, đáy mắt lộ ra bất an như cũ.Đã thấy nhiều đứa trẻ nghịch ngợm gây sự, dám lên trời.

Lần thứ nhất gặp được đứa nhỏ lá gan nhỏ như vậy, Đỗ Xuân Phân cũng luống cuống, như vậy thì dạy làm sao.Bỗng nhiên lời chị Trương vang lên ở bên tai, cha mẹ Thiệu Diệu Tông trọng nam khinh nữ, có đồ ăn ngon để cho cháu trai, để hai cháu gái sang một bên, "Có Điềm Nhi cùng Tiểu Mỹ hỗ trợ, bà nội và ông nội hai con c*̃ng đánh không lại bốn người các con."Con ngươi Bình Bình cùng An An sáng lên.Thiệu Diệu Tông không dám tin khẽ nhếch miệng.Trong lòng Đỗ Xuân Phân vui vẻ, có cách rồi.

Xuất ra ôn nhu cùng thiện lương cả đời, "Mẹ dạy cho các con đánh như thế nào nhé?"Bốn nhóc con vểnh tai, thân thể nghiêng về phía trước, tới gần Đỗ Xuân Phân, bộ dáng như chỉ sợ để lọt mất một chữ, làm tim Thiệu Diệu Tông kìm nén đến khó chịu —— cha mẹ anh nhất định đã đánh chửi hai đứa bé.

Trẻ con không để ý lời nói, cũng không hiểu sắc mặt người lớn sẽ không có biểu cảm như vậy.Thiệu Diệu Tông quay mặt qua chỗ khác, che giấu khóe mắt chua xót.Đỗ Xuân Phân: "Bình Bình cùng An An ôm lấy chân của ông ta.

Điềm Nhi cùng Tiểu Mỹ túm tay ông ta dùng sức cắn.

Nếu người đó muốn hất các con ra, các con liền buông tay, đổi thành véo.

Biết véo là thế nào không?"Điềm Nhi: "Mẹ, con biết."“Chút nữa con dạy Bình Bình và An An.

Bình Bình, An An, thời điểm ôm chân, nếu ông ta mặc quần áo mỏng, thì cắn lên đùi ông ta.

Nếu mặc dày, ra sức nhảy ngay trên chân hắn.

Giẫm đầu ngón chân, đừng giẫm lên mu bàn chân." Giơ chân lên chỉ cho mấy đứa trẻ con nhìn, "Đừng sợ, làm không tốt thì có mẹ.

Đánh không lại thì tìm mẹ hỗ trợ.

Nhớ chưa?"Bốn đứa trẻ dùng sức gật gật đầu.Đỗ Xuân Phân rất hài lòng: "Là con ngoan của mẹ.

Khát không?"Mấy đứa bé ngẩn người, không ngờ chuyển chủ đề nhanh như vậy, chưa kịp phản ứng lại nên nghiêng cái đầu nhỏ.Đỗ Xuân Phân chọc Thiệu Diệu Tông một khuỷu tay.Thiệu Diệu Tông cầm bình tráng men nấu nước nóng.Đỗ Xuân Phân lấy ra hai miếng bánh ngọt gạo nếp, một đứa bé một nửa, "Ăn đi.

Ăn không hết cho cha.

Cha thích ăn."Khi Thiệu Diệu Tông trở về, trong tay có thêm bốn khối bánh ngọt gạo nếp gặm ngổn ngang lung tung, có chút không rõ ràng cho lắm nhìn Đỗ Xuân Phân.Đỗ Xuân Phân: "Anh múc nước vất vả, để lại cho anh."Thiệu Diệu Tông hoài nghi cô lại nói bậy, "Em với mấy con ăn đi."Điềm Nhi lắc đầu: "No bụng nha." Vỗ vỗ bụng nhỏ, "Phình lên."Thiệu Diệu Tông không khỏi nhìn Đỗ Xuân Phân, vậy ra là đồ thừa.Đỗ Xuân Phân gật đầu, thừa thì thế nào?Thiệu Diệu Tông hối hận, anh không nên vì tìm mẹ cho con mà vội vàng kết hôn."Mẹ, con muốn ngủ." Điềm Nhi duỗi tay nhỏ muốn ôm một cái.Tiểu Mỹ cùng Điềm Nhi là song bào thai, yêu thích cùng thói quen giống nhau.

Tiểu Mỹ nhịn không được ngáp.

Đỗ Xuân Phân mặc kệ Thiệu Diệu Tông, dẫn mấy con tới một bên khác, để Tiểu Mỹ ngủ bên người cô, Điềm Nhi ngủ đối diện, cô chân vểnh tới phía đối diện cản trở Điềm Nhi không lăn xuống đất.Thiệu Diệu Tông không có kinh nghiệm, thấy thế hỏi: "Bình Bình, An An, buồn ngủ không?"Hai bé không buồn ngủ, nhưng nhìn thấy Điềm Nhi cùng Tiểu Mỹ ngủ, cảm thấy hai bé cũng nên đi ngủ.Thiệu Diệu Tông để con gái lớn ngủ phía đối diện, con gái nhỏ ngủ bên người, từ trong cái sọt cầm mấy bộ quần áo đắp cho bốn đứa bé.Mặt trời ngoài cửa sổ chói chăng, Đỗ Xuân Phân hỏi: "Không nóng?""Khi xe lửa chạy, gió thổi vào sẽ lạnh."Đỗ Xuân Phân: "Mở cửa nửa giờ còn chưa lạnh maf?"Thiệu Diệu Tông chỉ cho cô nhìn: "Gần đây có thôn trang, trên đường sắt khả năng có người có gia súc, xe lửa không dám chạy quá nhanh."Đỗ Xuân Phân mơ hồ có thể nhìn thấy từng dãy nhà tranh, "Bộ đội là nhà ngói bùn, hay là nhà tranh?""Nhà ngói thêm gạch xanh và đá."Đáy lòng Đỗ Xuân Phân nhiều ra mấy phần vui vẻ, "Vậy còn tốt.

Có giường thì sao?""Không có.

Mùa đông nhà chính đốt lò, là loại ống khói thông đi ra bên ngoài, c*̃ng không lạnh." Thiệu Diệu Tông nghĩ nghĩ, nhiều hơn một câu, "Bộ đội lắp đặt tốt rồi.

Nhưng chúng ta phải tự mua than đá.".
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 25: 25: Trước Khi Về Nhà



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 26: 26: Trước Khi Về Nhà



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 27: 27: Trước Khi Về Nhà



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 28: 28: Trước Khi Về Nhà



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 29: 29: Tốt



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 30: 30: Tốt



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 31: 31: Tốt



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 32: 32: Trồng Rau



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 33: 33: Trồng Rau



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 34: 34: Trồng Rau



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 35: 35: Trồng Rau



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 36: 36: Lên Núi



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 37: 37: Lên Núi



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 38: 38: Săn Gà


Người bán hàng dùng dây cỏ bắt đầu xuyên qua người con cá, Đỗ Xuân Phân xách về nhà.

Đi nửa đường nhìn thấy núi ở cách đó không xa, lại nhìn mặt trời, cách giữa trưa vẫn còn sớm, không có ý nghĩ khác thì không thể, trực tiếp lên núi."Em gái Xuân Phân, mua thức ăn à?"Thanh âm chói tai vang lên, Đỗ Xuân Phân dừng lại, nhìn về phía tây, mấy người phụ nữ ba mươi bốn mươi tuổi dựa vào bức tường phía nam đang làm đế giày, trong đó một người chính là Trần Nguyệt Nga vợ Khổng Doanh Trưởng.Đỗ Xuân Phân "Ừ" một tiếng liền đi."Đi làm gì thế?" Trần Nguyệt Nga tựa như rất quen thuộc mà hỏi.Đỗ Xuân Phân nhíu mày, sau khi quay đầu cô đã khôi phục như thường, "Lên núi nhìn thử.""Cô đi một mình?" Trần Nguyệt Nga dò xét nhìn Đỗ Xuân Phân một chút.Mấy người khác hiếu kì, có một người phụ nữ nhịn không được hỏi: "Vị này là?""Nhìn tôi kìa, chỉ lo moic chuyện cùng em gái Xuân Phân.

Vị này chính là vợ của Thiệu Doanh Trưởng - Đỗ Xuân Phân, nhà ở nông thôn, giống như Thiệu Doanh Trưởng, đã ly hôn, một người nuôi hai đứa bé."Mấy người phụ nữ từ hiếu kì nháy mắt biến thành khinh thường hoài nghi cùng đồng tình.Loại ánh mắt này Đỗ Xuân Phân không phải lần đầu nhìn thấy.

Khi cô vừa ly hôn, trong tiệm cơm những người không biết chân tướng liền hoài nghi cô vi phạm vào bảy điều xấu của người vợ.

Đỗ Nhị Tráng nhìn không được, mắng to chồng trước của cô là Trần Thế Mỹ, hoài nghi lại biến thành đồng tình.Người ở tiệm cơm biết cô lợi hại, hoài nghi chồng trước không thể sống với cô là có thể thông cảm được.

Hôm qua cô mới đến đây, mấy người kia vừa mới biết họ tên cô là gì đã có cái đức hạnh này, Đỗ Xuân Phân khó chịu, xem ra có vài người quân tẩu cùng những người nhiều chuyện ở thôn Tiểu Hà không khác biệt lắm.Không thể tùy tiện trở mặt, Đỗ Xuân Phân nặn ra một tia cười: "Đúng, tôi có hai cô con gái, Thiệu Diệu Tông cũng hai bé gái.

Các chị dâu cứ bận rộn tiếp, tôi lên núi."Trần Nguyệt Nga kinh ngạc, chỉ nói thế rồi đi?"Trên núi trừ cỏ cũng chỉ có cây, có cái gì tốt mà nhìn." Trần Nguyệt Nga không thả cô đi.Đáy mắt Đỗ Xuân Phân hiện lên chán ghét, "Nhìn tình huống ở trên núi.

Ngày nào mấy đứa bé không nghe lời chạy đi chơi mất, cũng biết đi chỗ nào để tìm." Gật đầu về phía mấy người một cái, liền đi về hướng bắc."Aiz ——" Trần Nguyệt Nga thấy cô đi ba bước thành hai bước, không nhịn được nhíu mày, " Em gái Xuân Phân này, gấp cái gì.

Mọi người còn chưa nói chuyện xong, còn lạ gì ba cái vùng núi này."Một người trong đó tò mò hỏi: "Quê quán cô ấy ở vùng núi? Dáng người ăn mặc phong cách tây, không giống lắm.""Tân Hải không khác bên này lắm, phía nam là biển lớn, chỗ khác núi nhiều đất ít.

Lại nói, dáng dấp tốt thì dùng làm được cái gì." Trần Nguyệt Nga nhìn về hướng Đỗ Xuân Phân đi, quần đen giặt phát sáng, mặc áo bông mỏng đã phai màu, "Quần áo như thế chúng ta đều có, bình thường cũng hay mặc.

Nhưng cô ấy vừa kết hôn cùng Thiệu Doanh Trưởng, không nói phải mặc quần áo kết hôn, thì c*̃ng không nên mặc quần áo như thế.

Chỉ cần có điều kiện, có cô dâu trẻ tuổi nào không muốn đẹp."Có người phụ họa: "Đúng vậy.

Nếu không phải bởi vì không sinh ra con trai, bằng vào tướng mạo của cô ấy người ta sao lại li hôn.

Nhưng Thiệu Doanh Trưởng có hai người con gái, muốn cưới cũng nên tìm người sinh được con trai."Trong lòng Trần Nguyệt Nga tự nhủ, cô là chưa thấy qua con gái Thiệu Doanh Trưởng, nếu không sẽ không nói như vậy, "Con Thiệu Doanh Trưởng còn nhỏ, muốn nhanh chóng tìm mẹ mới cho con.""Đúng.

Nếu không thì cưới một gà mái không đẻ trứng làm gì." Lại có người nói tiếp vào.Bước chân Đỗ Xuân Phân dừng lại, nhịn, nhịn, lại nhịn bà đây cũng không phải là Đỗ Xuân Phân.Quay đầu trở về, trong lòng bỗng nhiên có một chủ ý.Nhặt nhánh cây thật dài, Đỗ Xuân Phân đi bên cạnh bụi cỏ gõ gõ đập đập đi về hướng trên núi, nhìn thấy một chuỗi phân, dừng lại, thế mà lại là lợn rừng.Đỗ Xuân Phân chuyển qua đi về hướng bắc, lách qua nơi lợn rừng đã gây họa.Đi hơn hai mươi mét, nghe được tiếng "Tất tiếng xột xoạt tốt", Đỗ Xuân Phân nhìn bốn phía một chút, tìm tới chỗ một gốc cây già trăm năm.

Nhặt một cục đá bỏ vào trong túi quần, mang theo cá leo lên cây, treo cá trên chạc cây, lại lấy ná cao su ở thắt lưng ra.Bắn về phía bụi cỏ đang lắc lư một chút, lộ ra mấy cọng xinh đẹp lông vũ, Đỗ Xuân Phân nắm cỏ tranh, vài lần trở tay đã trói gà rừng ném trên mặt đất.

Giương mắt nhìn nhà ngói gạch xanh thấp bé dưới núi, cười lạnh một tiếng, không thu thập các ngươi thì bà đây là con mèo bệnh.Lại lần nữa leo lên cây, ná cao su bắn loạn một hồi, bụi cỏ lại nhúc nhích.

Đỗ Xuân Phân ngừng thở, lấy ra cục đá cuối c*̀ng, kéo ná cao su, bịch một tiếng, mang theo cá nhảy xuống.Đỗ Xuân Phân nhìn hai con gà trống rừng béo nung núc, cực kì hài lòng đi xuống núi..
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 39: 39: Săn Gà



 
Back
Top Bottom