Ngôn Tình Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 40: 40: Săn Gà



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 41: 41: Tới Cửa Hỏi Tội


Khương Linh: "Nếu chị dâu nấu, chị dâu nấu thế nào?""Tôi biết làm nhưng cô thì không."Khương Linh nghẹn một chút, thần sắc xấu hổ.Thiệu Diệu Tông thở dài, cái miệng người phụ nữ này, không phải làm anh sống ít đi mười năm, cũng làm anh chuyển nghề sớm."Tiểu Khương, không phải để ý đến cô ấy, tài nấu nướng của cô ấy —— ""Em nấu thế nào?" Đỗ Xuân Phân đứng dậy.Thiệu Diệu Tông nuốt nửa câu sau vào."Nói đi." Đỗ Xuân Phân hất cằm liếc mắt nhìn anh.Thiệu Diệu Tông há hốc mồm.Khương Linh sợ hai người bởi vì cô ấy mà cãi nhau, nên đoạt trước mà nói: "Thiệu Doanh Trưởng, chị dâu nói rất đúng.

Chị ấy biết tôi cũng biết, vậy tôi c*̃ng có thể làm đầu bếp."Thiệu Diệu Tông một lời khó nói hết mà nhìn Khương Linh."Không phục?" Đỗ Xuân Phân nhìn về phía Thiệu Diệu Tông.Thiệu Diệu Tông đau đầu, người này ruột sẽ không biết quang co, khiêm tốn một chút cũng có thể chết.".

.

.

Không có."Đỗ Xuân Phân: "Không có liền đi mua cải trắng muối chua đi.

Lại đi mua một chút nấm hay đồ khô, để buổi tối hầm gà.

Cái xẻng này, cái kéo và cái lược, nhà chúng ta đều không có."Khương Linh theo thói quen nói: "Nhà ta có.""Không thể mỗi ngày đều dùng của nhà cô được." Đỗ Xuân Phân nhìn một chậu máu ở trước mặt, "Cái này xử lý làm sao?"Có thể làm sao được? Lại không thể đổ ở bên trong nhà.Thiệu Diệu Tông nhận mệnh bưng tới hố rác để đổ.Đỗ Xuân Phân đi vào phòng bếp đốt lò.Khương Linh muốn theo học nấu cá, không khỏi đi theo sau người cô.Đỗ Xuân Phân nghe thấy tiếng bước chân, xoay người lại.Khương Linh cười cười, nhiều hơn mấy phần lấy lòng không tự phát hiện được."Nhìn tôi nấu thế nào?"Khương Linh liên tục gật đầu, chỉ sợ bị cự tuyệt."Mùi cá tanh quá nặng, đi ra xa một chút đi."Khương Linh: "Tôi rất khỏe, không bị nôn.""Vậy cô giống như tôi rồi." Đỗ Xuân Phân lắc đầu, "Mà cũng không giống.

Tôi sinh đôi, bụng của nhìn qua chỉ có một bé.

Giống con dâu bác gái Vạn ở quê quán tôi.

Khi cô ấy mang thai con gái ăn cái gì nôn cái đó.

Thời điểm mang thai con trai ăn uống rất ngon."Khương Linh vui vẻ cười, "Cảm ơn lời tốt của chị dâu.""Bởi vì nói cô mang tahi con trai?" Đỗ Xuân Phân hây một tiếng, "Cô nha, người trẻ tuổi không hiểu rối.

Sinh con gái về sau già có người hầu hạ, ăn tết mỗi năm có thịt heo để ăn.

Sinh con trai, già không ai hầu hạ, mỗi năm ăn tết ăn đánh mà trôi qua.

Con dâu mà lợi hại, ba ngày hai lần nện nồi vào đầu cô."Khương Linh không tin, không nghĩ nói về chuyện này nữa: "Chị dâu, cá nấu thế nào?""Cô chuyển chủ đề cũng thật gượng ép đấy.

Giống Thiệu Diệu Tông.

Phải, chí là không muốn nghe tôi không nói." Đỗ Xuân Phân mò xương cá ra, "Về sau cô sẽ biết, không nghe người già nói, chịu thiệt thòi nhanh tới thôi."Khương Linh dở khóc dở cười: "Chị dâu bao nhiêu tuổi rồi?""Cũng già rồi." Đỗ Xuân Phân lắc đầu thở dài.Khương Linh không khỏi dò xét cô một phen, thật sự nhìn đoán không ra: "Lớn hơn vài tuổi so với Thiệu Doanh Trưởng?""Không già như anh ấy.

Anh ấy lớn hơn tôi bốn tuổi."Khương Linh há hốc mồm, nói không lưu loát: "Chị dâu mới…mới hai mươi bảy tuổi?""Hai mươi bảy tuổi còn nhỏ?" Đỗ Xuân Phân liếc cô ấy một cái, "Ở nông thôn chúng tôi, sinh con sớm, lại qua mười năm thì có thể làm bà nội, làm bà ngoại rồi."Khương Linh thấy cô nói nghiêm túc, lập tức có miệng khó trả lời.Đỗ Xuân Phân cười.Khương Linh cũng muốn cười: "Chị dâu, đừng cười.

Tôi là không biết trả lời thế nào.

Bởi vì tôi, tôi so chị còn lớn hơn một tuổi."Đỗ Xuân Phân suýt nữa cắt vào tay.Khương Linh: "Thật.

Tôi sinh năm quỷ tử tiến vào Trung Nguyên."Đỗ Xuân Phân tính một chút, không dám tin: "Tôi so với cô nhỏ hơn một tuổi? Sao nhìn cô so với tôi còn nhỏ hơn?""Tôi mặt tròn, lại chưa sinh con." Khương Linh sờ sờ làn da, bắp tay thô ráp, "Làn da của tôi cũng không đẹp như chị dâu."Đỗ Xuân Phân không khỏi sách một tiếng, "Thế mà tôi c*̃ng có lúc nhìn nhầm." Dừng lại một chút, "Thiệu Diệu Tông c*̃ng nhìn lầm?""Thiệu Doanh Trưởng khả năng cũng không biết tôi bao nhiêu tuổi." Khương Linh nghĩ nghĩ, bù thêm một câu, "Tôi cũng là mới từ quê quán tới đây.

Sớm hơn chị dâu một tháng."Thiệu Diệu Tông từ đầu năm đến bây giờ đi đi về về hai lần, luôn lo lắng cho hai con, vội vã tìm vợ, sao có thể quan tâm nổi vợ người ta."Về sau đừng gọi tôi là chị dâu, gọi tên tôi đi."Trong lòng Khương Linh tự nhủ, gọi chị dâu là theo chức vị, cũng không theo tuổi tác."Gọi tên thì tôi lại thật không có lễ phép.

Chị dâu, không nói tới cái này, tôi học nấu cá trước."Đỗ Xuân Phân nhanh gọn mà cắt lát cá..
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 42: 42: Tới Cửa Hỏi Tội



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 43: 43: Tới Cửa Hỏi Tội



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 44: 44: Dạy Chồng



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 45: 45: Dạy Chồng


Dạy chồngĐỗ Xuân Phân cười thầm, tức giận nói: "Sớm biết chị dâu Nguyệt Nga là dạng người thế này, tôi liền —— cũng may sớm biết.

Trở về nói cho chị dâu Nguyệt Nga, về sau tôi, thấy cô ấy sẽ đi đường vòng.""Xuân Phân, không cần đến mức này." Thiệu Diệu Tông hoà giải, "Chị dâu Nguyệt Nga có khả năng bị dọa quá mức, nói chuyện mất thứ tự, Khổng Doanh Trưởng quan tâm quá sẽ bị loạn, cho nên, đã hiểu sai.

Khổng Doanh Trưởng, đúng không?"Điềm Nhi vươn bắp chân béo chạy đến, ba em gái đuổi theo.Khổng Doanh Trưởng luôn có một loại cảm giác, nếu hắn ta nói không, bốn đứa nhỏ, đặc biệt là cô nhóc này sẽ lại cắn hắn bóp hắn giẫm hắn, "Đúng, đúng, là tôi hiểu sai.

Tôi sẽ đi về hỏi chị dâu Nguyệt Nga của cô."Đỗ Xuân Phân cười lạnh: "Tôi cũng không dám gọi chị dâu nữa."Sắc mặt Khổng Doanh Trưởng xấu hổ.Đỗ Xuân Phân không khách khí: "Hỏi rõ ràng rồi nói cho chị ta, về sau cách xa tôi một chút, đừng có để có ngày thật sự bị lợn rừng ăn."Khổng Doanh Trưởng đi ba bước thành hai bước, giống như ở đằng sau có sói đuổi theo hắn ta.Thiệu Diệu Tông nhìn về phía Đỗ Xuân Phân: "Nói thật đi.""Anh không tin em?" Đỗ Xuân Phân trừng mắt.Thiệu Diệu Tông dù không tin cô, c*̃ng tin tưởng nhân cách của chị Trương cùng anh Lý.Đỗ Xuân Phân nếu thật sự mang ác ý, dựa theo kinh nghiệm sống của anh Lý, không có khả năng nhìn không ra."Tôi tin tưởng em không chủ động gây chuyện."Đỗ Xuân Phân nhìn mấy đứa bé, "Vừa rồi làm không sai.

Về sau đối phó với người lớn như thế, phải có cha hoặc mẹ ở bên cạnh mới được.

Nếu không hắn ta vung tay nhẹ một cái là có thể ném các con ra.

Bình Bình, An An, các con làm thế trận này, ông bà con cộng lại c*̃ng đánh không lại.

Nhưng chờ các con lớn —— ""Sau lại nói." Thiệu Diệu Tông ngắt lời cô.Anh cũng sẽ không thiên vị người ngoài, Đỗ Xuân Phân vui lòng nghe lời anh một lần, trong nháy mắt, trong phòng im lặng lại.Thiệu Diệu Tông c*̃ng không muốn lời nói riêng tư của hai vợ chồng bị hàng xóm nghe được."Các cô nói ngươi không được, không sinh ra nhi tử, nói tôi là cái không hạ trứng gà mái."Sắc mặt Thiệu Diệu Tông bỗng nhiên trở nên rất khó coi.Trên chiến trường cửu tử nhất sinh, cho nên đời này nguyện vọng lớn nhất của Thiệu Diệu Tông là được sống thì đã rất tốt.

Hi vọng xa vời là con sống, sống hạnh phúc cả cuộc đời.Lãnh đạo cũ trước kia của anh đường đường là tướng quân lại không có con cái, cấp dưới cũng chưa từng nói một lời bảo ông bỏ vợ tái giá sinh con.

Anh làm cảnh vệ viên cho thủ trưởng mấy năm, lại học ở trường quân đội, tiếp xúc nhiều kiến thức mới, tư tưởng từ lâu đã khác biệt nghiêng trời lệch đất, căn bản không quan tâm có con trai hay không.Anh không quan tâm, không có nghĩa là mấy người phụ nữ tám chuyện linh tinh có thể mắng anh, còn mắng luôn cả Đỗ Xuân Phân, "Về sau, đừng như thế nữa.""Anh cho rằng em khuyến khích cô ta đi?" Đỗ Xuân Phân cười nhạo, "Trần Nguyệt Nga làm người như vậy, không để cô ta đi, cô ta sẽ cho rằng em sợ cô ta đi, bên trong núi nhất định là có gà rừng."Thiệu Diệu Tông không khỏi nhìn về hướng Đông."Đừng nhìn.

Khổng Doanh Trưởng nếu hiểu rõ Trần Nguyệt Nga, vừa mới rồi không có khả năng tới đây.

Em nghe bên trong căn nhà phía đông có tiếng người, vài câu nhắc nhở kia với chị ta lại dùng âm thanh rất lớn.

Người nhà nếu có lương tâm c*̃ng không có khả năng lừa gạt Khổng Doanh Trưởng." Đỗ Xuân Phân ngẫm lại hiện tại Khổng Doanh Trưởng sẽ sắp tìm tới cửa, "Khi quay lại nhìn thấy anh, khẳng định vừa chột dạ vừa xấu hổ."Thiệu Diệu Tông thở dài: "Sau khi xấu hổ, khả năng nhìn thấy chúng ta sẽ đi đường vòn.""Loại tình tình nóng nảy như hắn ta, nghe lời nói một phía, còn muốn có quan hệ tốt với hắn ta? Nhanh tránh xa hắn ta, tránh sớm thì khỏi làm liên lụy tới anh." Đỗ Xuân Phân nói, "Hắn ta không gây chuyện, có vợ như Trần Nguyệt Nga, anh cũng phải tránh xa một chút.

Buổi sáng ở nhà hắn ta nói chút chuyện, buổi chiều có thể bị truyền khắp toàn bộ quân đội."Thiệu Diệu Tông muốn nói cái gì, nghĩ rằng đây là biên cảnh, vợ quân không dễ: "Chị dâu Nguyệt Nga không giống em, chị ta chưa đi học mấy ngày.""Dân quê?"Thiệu Diệu Tông: "Trong thành phố c*̃ng có người nghèo.”"Vậy thì thế nào.

Tóc chị ta ít không mở mang đầu óc, em sẽ phải chiều theo chị ta? Em cũng không phải mẹ chị ta." Đỗ Xuân Phân nhìn về phía mấy coo con gái, "Đã gặp Trần Nguyệt Nga hết rồi phải không? Hôm qua khi chũng ta vừa tới, người phụ nữ nói chuyện với các con.

Về sau thấy bà ta thì chạy nhanh."Bên trong bốn cái miệng nhỏ đang ăn, không có cách nào nói chuyện, liền dùng sức gật đầu."Ngoan.

Buổi chiều mẹ nấu nước nhổ lông gà, buổi tối sẽ ăn gà."Bốn đứa bé cười cong con mắt.Đỗ Xuân Phân nhìn về phía Thiệu Diệu Tông, chờ anh trả lời..
 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 46: 46: Dạy Chồng



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 47: 47: Nhà Ăn Trường Học



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 48: Chương 48



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 49: Chương 49



 
Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Chương 50: Chương 50


Khương Linh phát hiện quần áo buổi sáng các bé hoàn toàn mới biến thành màu đất, nhỏ giọng nói: "Chị dâu, đừng để các bé chơi.

Chị nhìn bẩn không kìa.""Bẩn thì giặt."Khương Linh sầu thay cô gần chết: "Bốn đứa đó.""Thiệu Diệu Tông tẩy." Đỗ Xuân Phân nhìn về phía Thiệu Diệu Tông bĩu bĩu môi.Thiệu Diệu Tông đang trồng cây ngồi dậy, "Đỗ Xuân Phân —— ""Quần áo con gái anh mà anh không giặt?" Đỗ Xuân Phân nhìn anh, tôi đây chính là không muốn giặt quần áo đấy, anh có thể làm gì.Thiệu Diệu Tông khóe mắt liếc qua nhìn Bình Bình cùng An An, hít sâu một hơi, vì đứa nhỏ, tôi nhẫn!Khương Linh chuẩn bị để can ngăn thật tốt, cuối cùng thấy anh quay đầu tiếp tục đào kênh, không khỏi nhìn Đỗ Xuân Phân, tôi không nhìn lầm? Doanh trưởng sợ cô à.Các ông chồng hay sĩ diện, nhất là khi có người ngoài.Đỗ Xuân Phân ăn nói bừa bãi: "Vì để cho tôi gả cho anh ấy, hứa hẹn với tôi, tôi nuôi Bình Bình và An An nuôi như nuôi Điềm Nhi và Tiểu Mỹ thành hai con lợn con trắng hồng hào mập mạp, việc nhà cọ nồi rửa chén giặt quần áo anh ấy bao hết."Tay Thiệu Diệu Tông run một cái, suýt nữa xúc vào chân.Người phụ nữ này nói dối không biết đỏ mặt."Mẹ, con không phải heo con!" Điềm Nhi lớn tiếng biện giải cho mình.Đỗ Xuân Phân: "Biết so sánh không.

Biết vì sao cần đưa ra so sánh không? Biết liền tự con chơi đi.

Không cho con xen miệng vào."Điềm Nhi làm cái mặt quỷ, trên mặt thêm mấy dấu ngón tay.Khương Linh mắt thấy đứa bé con trắng nõn nà nháy mắt biến thành cô nhóc nhỏ đầy đất, hận không thể kéo bé qua rửa sạch sẽ."Dạng này của cô không được." Đỗ Xuân Phân vừa may quần áo vừa nói, "Không thể thấy bẩn một chút liền muốn giặt, quay đầu có thể mệt chết."Khương Linh há hốc mồm muốn nói, sẽ không.

Cô ấy trước đó luôn ở nhà mẹ đẻ, mẹ cô ấy đã dạy cô ấy.

Nhưng dùng sự thật hùng biện, hai cô con gái của Đỗ Xuân Phân, lớn lên béo núc ních khỏe mạnh, nói lời này chắc chắn có mấy phần đạo lý.Đỗ Xuân Phân thấy cô ấy không phản bác, thì nhiều lời vài câu: "Trước kia tôi cũng không khác cô bao nhiêu, tạp dề đầu bếp, mỗi ngày đều giữ sạch như bông tuyết.

Từ lúc có hai bé, không sạch sẽ thì ăn uống cũng chẳng bị bệnh."Thiệu Diệu Tông đột nhiên nhìn về phía Đỗ Xuân Phân.Đỗ Xuân Phân bị cặp mắt to của anh nhìn giật mình, "Cơm trưa sạch sẽ, không tin hỏi Khương Linh."Khương Linh: "Chị dâu rửa nhiều lần."Thiệu Doanh Trưởng tiếp tục đào đất trồng rau.Đỗ Xuân Phân bĩu môi, "Không biết gì còn hung dữ!"Thiệu Diệu Tông một hơi giấu ở cổ họng, nhớ tới đồ ăn buổi trưa cô c*̃ng ăn không ít, khẩu khí lại thuận hơn.Khương Linh nhìn mà than thở: "Tính tình Thiệu Doanh Trưởng thật tốt." Nhìn Đỗ Xuân Phân khâu vá, "Lỗ kim này khâu quá lớn, không đẹp.""Mấy đứa nhỏ lớn nhanh, mặc mấy ngày sẽ hư thôi."Khương Linh: "Nhưng con gái, không thể mặc thế này.

Còn mấy bộ? Tôi giúp cô khâu."Đỗ Xuân Phân vô ý thức nhìn bụng của cô ấy."Không có việc gì.

Bác sĩ nói tháng lớn không thể ngủ nhiều.

Nếu không đến nhà chị, tôi đi nhà khác cũng sẽ ngồi nửa ngày."Đỗ Xuân Phân nghĩ đến hai con gà rừng phòng bếp, "Được!" Lấy ra quần của Bình Bình và An An để cô ấy khâu.Khâu quần áo xong, mặt trời xuống núi, nhiệt độ không khí cũng hạ xuống, Khương Linh sợ lạnh, đứng dậy về nhà.Cô ấy chân trước vừa đi, Đỗ Xuân Phân chân sau kéo bếp lò nấu nước, sau đó dùng nước nóng bên trong phích nước nóng ngâm mộc nhĩ và nấm.Thiệu Diệu Tông nhổ lông gà, Đỗ Xuân Phân nhào bột mì làm bánh bột ngô, để dành ngày mai ăn.Đợi lấy bánh ra nồi, Đỗ Xuân Phân chăt gà thành khối, rửa sạch sẽ mộc nhĩ cùng nấm.Dầu Trong nhà không nhiều, giống như nấu buổi trưa, làm đồ ăn không bỏ dầu, thịt gà đổ vào trong nồi thêm nước hầm.

Trong nồi sôi trào lại bỏ mộc nhĩ và nấm khô.Bốn đứa nhỏ vây quanh một bên bếp lò, trông mong nhìn đồ ăn ở trong nồi.Nắp nồi lại, bốn đứa bé trong nháy mắt trở mặt, nuốt một ngụm nước bọt.Đỗ Xuân Phân muốn cười: "Còn phải chờ một giờ."Khuôn mặt nhỏ Điềm Nhi nhăn nhó, thở dài một hơi."Vào nhà chính chờ đi." Đỗ Xuân Phân vỗ nhè nhẹ trên đầu cô bé một chút, đóng cửa phòng bếp lại, vào nhà chính bắt rận cho Bình Bình và An An, tuốt trứng con rận vứt đi.Đầu tóc của hai đứa bé bị cô làm cho giống ổ gà, xác định không còn rận, mùi thơm thịt gà nồng đậm từ trong phòng bếp bay ra.Đỗ Xuân Phân mức một chén lớn bỏ vào trong chậu nhôm nhỏ, bảo Điềm Nhi và Tiểu Mỹ ôm chậu, Bình Bình cầm kéo, An An cầm lược trả cho Khương Linh.Thiệu Diệu Tông: "Em đi đi.""Điềm Nhi, nhà chúng ta dùng xẻng của nhà Thái trại phó sát vách, chúng ta phải cảm ơn tử tế người ta, biết làm thế nào để người ta nhận không?" Đỗ Xuân Phân hỏi.Điềm Nhi gật đầu một cái: "Về sau đừng đến nhà ta chơi.".
 
Back
Top Bottom