Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 380


Lâm Thanh Bách cười, ngón tay liên tục gõ lên bàn: "Chỉ cần bản thân tìm đúng con đường muốn đi thì sẽ thành công. Đời người, đáng sợ nhất chính là bản thân không có chính kiến, bây giờ cậu cũng rất tốt, rất tích cực. Biết phải vươn lên, sau này sẽ là mầm giống tốt."

Cảnh sát Tôn hơi ngại ngùng: "Đây đều là chuyện em nên làm."

Lâm Thanh Bách thấy anh ta thế này, lắc nhẹ đầu: "Bây giờ đang là lúc cậu tích cực vươn lên, đừng phân tâm nghĩ đến chuyện khác. Tôi nghe nói gần đây cậu hay đến hầm mỏ, ảnh hưởng rất không tốt. Sau này, đừng nên đi nữa."

Cảnh sát Tôn đờ người ra: "Em, em chỉ đi bảo vệ... ".

Lâm Thanh Bách cau mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Có bộ vũ trang huyện rồi, huyện Nam Giang không loạn được đâu. Đổng Vũ ngày trước đó, bình thường anh ta tác phong không tốt, anh ta xảy ra chuyện như thế chỉ là một ngoại lệ. Hơn nữa, nhiều nữ đồng chí như vậy, cậu chỉ bảo vệ mình đồng chí Vu Nam Nam, thế có được không?"

Cảnh sát Tôn cúi đầu. "Em biết rồi, sau này em sẽ không đến hầm mỏ nữa."

Nói chuyện xong, Lâm Thanh Bách đứng dậy, vỗ vai anh ta, tỏ vẻ khích lệ.

Cảnh sát Tôn cũng đứng dậy, nhưng khuôn mặt lại trắng bệch.

Lâm Thanh Bách coi như không thấy gì, chắp tay chuẩn bị rời đi. "Bộ trưởng Lâm." Cảnh sát Tôn đột nhiên gọi.

Lâm Thanh Bách quay đầu nhìn anh ta.

Cảnh sát Tôn đỏ mặt, lấy hết dũng khí hỏi: "Bộ trưởng Lâm, anh với đồng chí Vu Nam Nam đang yêu đương sao?"

"Đồng chí nam với đồng chí nữ, ngoài quan hệ yêu đương, cũng có thể là mối quan hệ khác. Tôi thấy con người đồng chí Vu Nam Nam rất đơn thuần, giống như em gái vậy, cậu nói xem phải không? Dù gì cô ấy vẫn mới là đứa trẻ mười mấy tuổi, không nhất thiết phải nghĩ theo hướng đó. Tiểu Tôn, suy nghĩ của cậu phải trong sáng hơn một chút đi."

Ra khỏi cổng c*̣c cảnh sát, sau lưng truyền đến tiếng khóc vụt vặt.

Lâm Thanh Bách chắp tay lắc đầu.

Nam đồng chí này thật chẳng thích hợp làm người yêu c*̉a cô gái nhỏ kia chút nào. Không có chủ kiến, cảm xúc không nhạy bén, chỉ số thông minh cũng không cao. Bây giờ nhìn lại, khả năng chịu đựng cũng không được.

Không hợp, thật sự không hợp.

Cô gái nhỏ ấy mới mười mấy tuổi, vẫn còn sớm mà, cũng không cần vội vàng tìm đối tượng, từ từ chọn.

Về đến khu tập thể ủy ban huyện, tâm trạng Lâm Thanh Bách không tệ, nhìn thấy trong nhà lộn xộn, cũng không nổi nóng, chỉ yên lặng dọn dẹp.

Lâm Thanh Tùng đang chải đầu, nhìn thấy Lâm Thanh Bách thu dọn đồ đạc thì cả người run lẩy bẩy, lo sợ anh mình sẽ nổi nóng. Vậy mà một câu anh ấy cũng không nói.

Căn nhà không lớn, rất nhanh đã thu dọn sạch sẽ.

Thấy Lâm Thanh Bách bật đèn lên để đọc sách, Lâm Thanh Tùng mới nói nhỏ: "Anh, gần đây anh ở bộ vũ trang thế nào?"

Lâm Thanh Bách chăm chú đọc sách: "Rất tốt."

"Ồ, chẳng trách Lưu Hồng Quân nhắc đến chuyện nhà chúng ta. Muốn chia rẽ chúng ta, để em gây phiền phức cho anh đấy. Thằng nhóc đó không biết nghe được chuyện nhà chúng ta ở đâu."

Lúc này Lâm Thanh Bách nhìn cậu ta: "Nhà chúng ta thì có gì đáng nói?"

"Không phải là chúng ta không cùng một mẹ... khụ khụ, nói chúng ta không đồng lòng."

Lâm Thanh Bách cười một cái, tiếp tục đọc sách.

"Anh, em không tin. Em thấy anh nên cẩn thận cha cậu ta. Họ còn cố ý đi nghe ngóng chuyện nhà mình, rõ ràng là để tâm thật rồi, em lo họ sẽ hại anh. Nhưng mà thằng nhóc đó cũng ngốc thật, nghĩ rằng dùng chuyện này có thể chia rẽ anh em mình, lại không biết rằng chuyện này đã nhắc nhở chúng ta. Anh nói có phải không anh? Con trai ngốc như vậy, cha cậu ta chắc cũng không thông minh được mấy đâu."

"Chuyện này đúng là đã nhắc nhở anh, em nên về sớm chút đi. Dì gọi điện đến, bảo em về sớm chút. Nếu không dì sẽ qua đây tìm em."

"Tìm em làm gì chứ, trước đây đâu có thấy quan tâm em đến thế." Lâm Thanh Tùng không vui nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 381


Trước đây chỉ có ông già là luôn quản thúc cậu ta, còn mẹ chưa bao giờ quản. Thế mà bây giờ lại rất chịu khó quản.

"Em sẽ không về đâu. Em đi ngủ đây, ngày mai còn phải đi làm, em cũng có công việc tử tế rồi." Nói xong thì chạy ra ngủ trên chiếc giường đơn ở phòng ngoài.

Lâm Thanh Bách nhìn cậu ta một cái, rồi lại tiếp tục đọc sách.

Trong một căn nhà khác ở ủy ban huyện, Lưu Kiến Quân đang dạy dỗ con trai mình.

Cầm chổi lông gà đánh cho mấy cái. Đánh đến nỗi Lưu Hồng Quân gào khóc ầm ĩ.

Bà Lưu thương xót cản lại: "Anh muốn đánh chết con à."

"Đánh chết thì thôi, dù gì tôi cũng có hai thằng con trai." Lưu Kiến Quân thở hổn hển nói. Thằng con cả này cả ngày không làm được chuyện gì tử tế, cho cậu ta đi học, không nói đến việc luôn trốn tiết, bây giờ lại còn đi theo chơi bời với em trai Lâm Thanh Bách.

Trong bụng anh trai chứa đầy tâm tư, em trai có thể đơn giản sao, con trai ông ta còn không phải sẽ bị ăn đến mức vụn xương c*̃ng không còn sao.

Đây này, buổi tối về nhà còn khoe khoang với ông ta, nói mình đã chia rẽ mối quan hệ anh em nhà họ. Đến lúc đó để em trai người ta giúp đối phó với với anh trai, chẳng mất bao lâu, Lâm Thanh Bách sẽ phải rời khỏi huyện Nam Giang thôi.

Thằng ngu này, tức chết ông đây mất thôi.

Lưu Kiến Quốc hận không thể đạp cho một cái. Muốn rống lên chửi vài câu, nhưng lại không thể nói chuyện lớn tiếng, lo người ta sẽ nghe thấy được, chỉ có thể thấp giọng nói: "Tao chỉ tìm người nghe ngóng chuyện nhà người ta thôi, mày ra ngoài nói bậy bạ gì vậy hả, đến lúc đó, tao chẳng có ý gì thì người ta vẫn cho rằng là ta có rắp tăm đấy. Mày ngại cha mày sống chưa đủ khó chịu phải không hả."

Bà Lưu cũng nhỏ nhẹ quở trách con trai: "Con người bộ trưởng Lâm rất tốt, lúc chia nhà, không phải cũng cho nhà chúng ta căn nhà hai gian nhỏ rồi sao, anh ta thì ở căn phòng xép. Sau này con đừng nghĩ đến việc hại anh ta nữa."

"Con làm như vậy không phải vì nhà mình sao." Lưu Hồng Quân cảm thấy bản thân rất rất khó chịu. Cậu ta một lòng một dạ vì gia đình, vậy mà ai cũng trách móc. Còn không tốt bằng người nhà Lâm Thanh Tùng đối xử với cậu ta. Hàng ngày ăn ngon mặc ấm, nhưng chưa từng có ai nói Lâm Thanh Tùng không tốt. Nếu không phải vì giúp cha sớm được trở thành chính thức, cậu ta cũng không cần toán tính Lâm Thanh Tùng một cách mất lương tâm như vậy.

Vì chuyện này, gần đây cậu ta không có cả thời gian để ý đến con nhóc Hứa Hồng luôn đấy.

"Tóm lại sau này không được trốn học, không thì tao sẽ đánh gãy chân mày!" Lưu Kiến Quân bực tức nói.

Ngày hôm sau, Hứa Hồng vui vẻ phát hiện, Lưu Hồng Quân đến lớp học rồi.

Đúng thật là đã rất lâu Hứa Hồng không nhìn thấy Lưu Hồng Quân, có lúc gặp được thì cũng vội vàng. Bây giờ Lưu Hồng Quân cuối cùng cũng đến, tâm can chị ta như muốn nhảy ra ngoài.

Thành tích của chị ta vốn đã không tốt lắm, bây giờ càng không có tâm trạng học hành, mà chị ta học trung học phổ thông không chỉ cần thành tích của mình tốt, mà còn phải dựa vào sự tiến cử trong thôn. Nếu là trước đây thì không sợ, hiện tại bà nội chị ta không còn như trước đây, người ta chắc chắn sẽ không tiến cử chị ta nữa. Chị ta không còn hi vọng gì với trung học phổ thông nữa rồi.

Không thể học trung học phổ thông, đại học càng không cách nào học được, Lưu Hồng Quân chính là hi vọng duy nhất để chị ta thay đổi số mệnh.

Tiếc là Lưu Hồng Quân đến thì có đến, nhưng tâm trạng của cậu ta vẫn phiêu bạt ở bên ngoài. Vẫn đang hoài niệm khung cảnh khi được ăn no uống say hồi còn đi theo Lâm Thanh Tùng.

"Cậu sao thế, gần đây cũng không để ý đến ai." Hứa Hồng phồng mặt nói. Đôi mắt chị ta to, khi phồng mặt bĩu môi, đôi mắt lộ ra vẻ sáng ngời.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 382


Lưu Hồng Quân vừa thấy bộ dạng này của chị ta thì bị thu hút rồi, cậu ta thu về một chút tâm tư. "Không có gì, tớ nói cậu nghe, gần đây tớ theo c*̀ng một người anh em ở bên ngoài sống sướng lắm."

Hứa Hồng sáng mắt lên: "Sướng thế nào."

"Sướng lắm, ngày ngày ra tiệm ăn, mỗi bữa còn phải ăn mặn. Cậu nói có sướng không. Hút thuốc luôn là thuốc Đại Trung Hoa. Không có cái gì là anh ấy không lấy được."

Nghe thấy cuộc sống như theo lời Lưu Hồng Quân, Hứa Hồng nuốt nước miếng: "Ai đó, sao trước đây chưa từng nghe nói đến."

Lưu Hồng Quân xụ mặt xuống, mím môi nói: "Còn nhớ chuyện đó của cha tớ lần trước tớ nói với cậu không? Không phải người ta điều người từ bên ngoài đến sao, là anh em ruột với người đó. Nhưng mà trong chuyện này cha tớ cũng không thiệt, người ta từ thủ đô đến đây, có bối cảnh khủng. Nhân vật nhỏ như chúng ta sao có thể tranh giành với họ." Cha cậu ta an ủi như vậy, nói bối cảnh của người ta lớn, chứ không phải do ông ta năng lực kém cỏi. Lưu Hồng Quân cũng một mực tin tưởng không chút nghi ngờ, vậy nên cậu ta luôn nghĩ đến việc đuổi cổ bộ trưởng mới không có năng lực đó đi, để dành vị trí đó cho cha cậu ta.

Đến từ thủ đô, em trai của bộ trưởng bộ vũ trang, ngày ngày ra tiệm ăn, bữa nào cũng có thức ăn mặn… Hứa Hồng cảm thấy nhịp tim của mình c*̃ng tăng nhanh hơn.

"Lưu Hồng Quân, vậy hôm nay cậu không đi tìm anh ấy à?" Hứa Hồng hồi hộp nói.

"Tớ cũng muốn tìm chứ, nhưng cha tớ nói rồi, còn trốn học nữa sẽ đánh gãy chân tớ."

Nhắc đến chuyện này là Lưu Hồng Quân thấy tức giận. Đi học có tác dụng gì chứ, Lâm Thanh Tùng người ta đến đại học còn không muốn học đã chạy ra ngoài lăn lộn rồi, không phải người ta nói rồi sao, có quan hệ, có công việc gì không thể tìm chứ. Học xong đại học, còn mất mấy năm nữa, một chút tự do cũng không có. Chẳng thà tự kiếm tiền nuôi sống bản thân cho rồi.

Con ngươi Hứa Hồng lóe lên, kéo lấy tay áo Lưu Hồng Quân nói: "Tớ có cách." Sau đó bắt đầu nói thì thầm bên tai cậu ta.

Đôi mắt Lưu Hồng Quân sáng lên, có chút không chắc chắn nói: "Có được không?"

"Sao lại không được, cậu thế là thân thiện với bạn học, nhiệt tình giúp đỡ người khác, cha cậu mà biết còn khen cậu ấy chứ." Hứa Hồng xúi giục nói.

Nghe thấy lời này của Hứa Hồng, Lưu Hồng Quân cảm thấy có lý. Nghĩ đến cuộc sống trước đó, rồi nhìn lại cảm giác ngột ngạt bị kìm nén trong phòng học bây giờ, cậu ta lập tức gật đầu: "Cứ làm vậy đi!"

Qua một lúc, Hứa Hồng ôm bụng ngã ra đất.

Trong phòng học hỗn loạn, lúc giáo viên nghe tin chạy từ ngoài vào, Lưu Hồng Quân đang cõng Hứa Hồng chạy ra ngoài: "Thầy Chu, bạn Hứa Hồng bị ốm rồi, em đưa bạn ấy đến bệnh viện."

Hứa Hồng ở trên lưng cậu ta hét lêu đau đớn.

Thầy Chu vội vã gật đầu, lo lắng nói: "Đi mau đi mau."

Đợi hai người ra ngoài rồi, khuôn mặt thầy Chu lập tức trở nên nghiêm khắc: "Nhìn cái gì mà nhìn, mau xem sách đi, sắp phải lên trung học phổ thông rồi, bây giờ vẫn còn tâm trạng hóng chuyện à."

Các bạn học khác nhanh chóng nằm ra bàn làm bài tập.

Thầy Chu chắp tay trở về phòng làm việc, các thầy cô khác hỏi ông tình hình.

"Không có gì, chỉ là có hai đứa không muốn học làm càn om sòm thôi."

Cô giáo bên cạnh nghe xong, lắc đầu: "Có cơ hội tốt đi học mà không học tử tế, còn làm càn."

Thầy Chu thản nhiên nói: "Chuyện của mình còn không để tâm đến, làm giáo viên như chúng ta không quản nổi."

Sau khi hai người trốn học thành công chạy ra khỏi trường, lập tức đi về phía xã mua bán ở thị trấn.

Đúng lúc Lâm Thanh Tùng đang tán gẫu với một công chức trong phòng làm việc, nghe ngóng chuyện của mỏ sắt Nam Giang. Cậu ta đã cân nhắc đến chuyện nhảy việc rồi.

Ở xã mua bán nhỏ bé này đúng là chẳng có ý nghĩa gì.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 383


Từ sau khi biết cô gái đó ở hầm mỏ, tâm tư c*̉a cậu ta đã bắt đầu lung lay.

Nghe thấy hầm mỏ không tuyển người nữa, Lâm Thanh Tùng lập tức buồn rầu.

Sao lại không tuyển người nữa chứ, hầm mỏ lớn như vậy, không chứa nổi một người nữa sao?

Công chức trẻ của xã mua bán nói: "Thực ra cũng tuyển, không tuyển học việc và cán sự, nhưng nếu có bản lĩnh, sao có thể không tuyển chứ? Chỗ chúng ta nhỏ, cái gì cũng thiếu, thiếu nhất là người có tri thức. Đừng thấy hầm mỏ lớn, cũng chỉ có vài lãnh đạo là sinh viên đại học, những người khác cao nhất cũng chỉ là học sinh trung học phổ thông và trung cấp chuyên nghiệp thôi."

Nghe thấy lời này, tinh thần Lâm Thanh Tùng phấn chấn.

Cậu ta là sinh viên đại học đích thực đấy, còn là học về máy móc. Trên hầm mỏ nhiều máy móc đào hầm như vậy, chung quy cũng cần có người duy trì chứ.

"Trưởng ban Lâm, có người tìm." Công chức ở bàn lễ tân bên ngoài gọi nói.

Đúng lúc trưởng ban Lâm đang vui, nghe tiếng gọi thì nhướng mày, cậu ta bước ra ngoài nhìn, nhìn thấy đồng chí Lưu Hồng Quân "anh em" của mình, cùng một cô gái đang ở chỗ lễ tân nhìn khắp nơi.

Nhìn thấy Lâm Thanh Tùng bước ra, Lưu Hồng Quân lập tức cười rạng rỡ: "Anh Tùng."

Hứa Hồng cũng nhìn thấy người đến, tóc chải vuốt ngược, mặc áo khoác màu kem chỉnh tề, ngoại hình thanh tú, trông rất có văn hoá. Chị ta lập tức đỏ mặt, gọi theo Lưu Hồng Quân một tiếng: "Anh Tùng."

Lâm Thanh Tùng cười nói: "Không phải sáng nay đi học rồi sao, sao lại có thời gian đến tìm anh vậy."

Lưu Hồng Quân cười toe toét: "Đi học có gì vui chứ, vẫn là theo anh Tùng tốt hơn."

Lâm Thanh Tùng cũng cười dửng dưng vỗ vào vai Lưu Hồng Quân: "Đi, anh đưa cậu đi ăn đồ ngon." Lại quay sang nhìn Hứa Hồng: "Đây là?"

"Bạn em, cùng đến mở mang một chút."

Lưu Hồng Quân nói.

Hứa Hồng thở phào một hơi, chị ta chỉ sợ Lưu Hồng Quân nói chị ta là người yêu của cậu ta. Nếu là trước đây, chắc chắn chị ta sẽ hi vọng Lưu Hồng Quân nói như vậy, nhưng bây giờ, chị ta không bằng lòng nữa. So với trưởng ban Lâm ở trước mắt, Lưu Hồng Quân hoàn toàn không đủ tầm. Chị ta vẫn phải lựa chọn thêm thôi.

Lâm Thanh Tùng tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra: "Thì ra là bạn học, đi nào, bạn học nữ này, đi ăn cơm cùng bọn anh thôi."

Hứa Hồng đỏ mặt gật đầu đồng ý ngay.

Ba người đến quán ăn gần c*̣c cảnh sát. Lâm Thanh Tùng gọi ba bát sủi cảo, thêm một bát thịt. Khi thanh toán, một xấp lớn phiếu lương thực toàn quốc được lấy ra, làm chói mắt hai người kia.

Người đến tiếp đón vẫn là Tiểu Điền nhân viên phục vụ mũm mĩm lần trước đón tiếp Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam.

Tiểu Điền đỏ mặt đến lấy phiếu lương thực, rồi lại hung hăng trợn mắt nhìn Hứa Hồng, hừ, đồ đàng điếm, đôi mắt đó nhìn đi đâu vậy, đúng là không đàng hoàng.

Lâm Thanh Tùng nheo mắt cười nói: "Tiểu Điền, dáng vẻ em trợn mắt còn đẹp hơn bình thường đấy, nào, trợn cái nữa đi."

"Kệ anh đấy, chỉ biết trêu chọc em." Tiểu Điền đắc ý nhìn Hứa Hồng.

Hứa Hồng ở bên cạnh tức giận bĩu môi. Cũng trợn mắt nhìn Lâm Thanh Tùng. Chị ta trợn mắt cũng xinh đấy.

Lâm Thanh Tùng nhìn chị ta một cái, cong mắt cười.

Khóe mắt lông mày thì nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Lưu Hồng Quân, trong lòng vui thầm, đồ ngốc, nhìn xem bản tính c*̉a người yêu cậu thế nào kìa. Đứng núi này, trông núi nọ, sớm muộn gì cũng lăng nhăng.

Một lúc sau đồ ăn được bưng lên, Lưu Hồng Quân và Hứa Hồng há mồm ăn, Lâm Thanh Tùng thì ở bên chậm rãi gắp ăn từng miếng, động tác ấy khỏi phải nói đẹp thế nào.

Khiến hai người đều phải ngại ngùng.

"Ăn đi, sao không ăn nữa rồi." Thấy hai người dừng lại, Lâm Thanh Tùng nhíu mày.

"Không phải, anh, anh cũng ăn đi." Lưu Hồng Quân kính cẩn nói.

"Anh cũng đang ăn đây, " Lâm Thanh Tùng nhìn vào bát của mình, lại nói: "Phải rồi, Lưu Hồng Quân, cậu có biết chuyện về mỏ sắt Nam Giang không?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 384


Tên nhãi này dù gì cũng sinh ra và lớn lên ở đây, chung quy cũng có thể hỏi được gì đó có ích.

Nghe thấy mấy từ mỏ sắt Nam Giang, Hứa Hồng động đậy tai, nhìn Lâm Thanh Tùng: "Anh Tùng, anh hỏi mỏ sắt Nam Giang à, bác cả em ở mỏ sắt Nam Giang, còn là chủ nhiệm nữa."

Lưu Hồng Quân gật đầu liên tục: "Đúng, Hứa Hồng lớn lên ở hầm mỏ đó anh."

Lâm Thanh Tùng vừa nghe, càng cười rạng rỡ hơn: "Ôi chao, vậy thì thật trùng hợp quá. Chẳng phải anh học đại học chuyên ngành máy móc sao, tuy rằng anh vẫn chưa tốt nghiệp, nhưng dù sao cũng học được chút ít, thấy phía xã mua bán chung quy cũng không phải lĩnh vực của anh, làm không có ý nghĩa, vẫn là nên đến hầm mỏ thử xem sao."

"Trời ơi, anh là sinh viên đại học sao ạ, còn là sinh viên đại học của thủ đô, Nam Giang chúng em cũng không tìm được mấy người đâu, anh đến hầm mỏ thì họ còn không tranh nhau cướp anh sao." Lưu Hồng Quân xu nịnh nói.

Hứa Hồng cũng lập tức gật đầu: "Em trở về sẽ nói với bác cả về chuyện này, để bác ấy hỏi thăm giúp cho ạ."

Lâm Thanh Tùng cười nói: "Được, vậy thì anh đợi tin." Nhìn xem, tôi không dựa vào quan hệ trong nhà, không phải cũng có thể tìm được cách sao?

Chà chà, đồng chí Vu Nam Nam, duyên phận của chúng ta đúng thật là không biết nên nói thế nào mà.

Cậu ta cảm thấy đây là duyên phận trời định, thế nên mới vừa nghĩ muốn đến mỏ sắt Nam Giang, là gặp được người nhà của cán bộ mỏ sắt Nam Giang ngay. Ông trời cũng muốn cậu ta đến hầm mỏ đây mà.

Hứa Nam Nam ngồi trong văn phòng hắt hơi, cô xoa mũi, cảm thấy đầu có hơi choáng váng.

Chị Liễu ở đối diện nhìn cô nói: "Không phải bệnh rồi chứ, hôm nay hắt hơi mấy lần rồi."

Hứa Nam Nam hít hít mũi, cảm thấy càng ngày càng có gì đó không đúng, xem ra là bệnh thật rồi. Thời tiết này mà còn có thể bị bệnh, cô cũng bái phục cơ thể bé nhỏ này của mình.

Trưởng ban Tiêu từ ngoài đi vào, lông mày nhăn chặt.

"Nam Nam à." Giọng nói nghe có chút bất lực.

Hứa Nam Nam ngẩng đầu lên: "Trưởng ban Tiêu, có chuyện gì thế ạ?"

"Lần bình chọn này, cô cũng đừng áp lực quá, không được chọn cũng không sao đâu." Trưởng ban Tiêu buồn bực nói.

Người ở bộ phận vật tư nghe xong, đều nhìn ông ấy. Chị Liễu nói: "Ông Tiêu, sao thế?"

Nghe thấy có người lên tiếng hỏi, trưởng ban Tiêu lấy lại sức, hận không thể trút hết những bất mãn trong lòng mình ra ngoài: "Công đoàn là đám khốn nạn, lấy tình nghĩa ra để kéo phiếu. Mẹ nó, làm cái gì thế không biết, nói gì mà trên hầm mỏ có những gia đình công nhân khó khăn, phải quyên góp. Mỗi công nhân quyên góp ít nhất một cân lương thực, cán bộ thì phải quyên góp năm cân, chị Lưu của công đoàn họ bị ép phải quyên góp trực tiếp mười cân, còn có quản lý mỏ Lý, quản lý mỏ Cao, đều quyên góp không ít."

Hả?

Mọi người đều trợn tròn mắt. Thời buổi này, lương thực là cả mạng sống. Công nhân của mỏ, cho dù vợ chồng đều là công nhân, thì nhà đó tuyệt dối cũng không phải là khá giả gì. Bọn trẻ ăn nhiều, không thể lúc nào cũng để chúng đói bụng được, vậy mà đòi không ít lương thực như thế này. Còn cả người già ở quê nhà nữa, bọn họ biết cả, hầm mỏ có không ít người ban đầu được tuyển từ các làng quê và thị trấn nhỏ ở gần đó. Không thì thị trấn Nam Giang nào có nhiều người đến để đào mỏ như vậy.

Người ta xuất thân từ quê, còn phải trợ cấp cho quê nữa.

Công đoàn đang làm cái gì vậy.

Hứa Nam Nam cũng cảm thấy lơ mơ: "Trưởng ban Tiêu, quyên góp nhiều phiếu lương thực như thế, đưa cho ai ạ?"

"Nói là đưa cho những người cần đến nó, những phiếu lương thực này đều để cho công đoàn bảo quản, nhà ai cần, thì cho nhà đó."

Vớ vẩn! Hiện nay có nhà ai không cần lương thực chứ. Cho nhà này, nhà khác phải làm sao? Người ta quyên góp một cân, đến lúc đó đưa phát ra ngoài mỗi người một cân cũng không đủ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 385


Dù Hứa Nam Nam là người không quan tâm việc này việc nọ đến đâu cũng nghe ra có chút không ổn.

"Ai đưa ra ý kiến này vậy ạ?"

"Còn có thể là ai, chẳng phải là đồng chí Ngô Kiếm, người hăng hái nhất trong công đoàn đó sao, lần này người ta là thành phần tích cực được ủng hộ nhất. Mấy ngày nay tung tăng lớn lối lắm đấy. Hội trưởng Lưu cũng không áp chế được anh ta, hễ không vui là đến hầm mỏ làm công tác tư tưởng cho công nhân tuyến đầu. Người ta vừa nghe chỉ cần lấy một cân lương thực ra, sau này có thể tìm công đoàn lấy lương thực, có cắn răng cũng vẫn ráng lấy. Công nhân còn lấy cả rồi, sao cán bộ có thể không lấy ra được chứ?"

Trưởng ban Tiêu tức giận nói.

Mọi người lắc đầu thở dài, sau đó nhìn Hứa Nam Nam: "Nam Nam à, chúng ta không vội lôi kéo phiếu, thuận theo tự nhiên là được, em đừng làm chuyện dại dột."

Hứa Nam Nam gật đầu, đột nhiên cảm thấy đầu hơi choáng váng. Đứng cũng không vững nữa.

Chị Liễu nhanh tay đỡ lấy cô: "Sao mà nóng thế này, có phải sốt rồi không?" Chị ấy lại đưa tay ra sờ trán Hứa Nam Nam.

"Sốt thật rồi."

Mọi người vừa nghe, cũng không để tâm đến chuyện vừa rồi nữa, trưởng ban Tiêu sốt ruột nói: "Mau, đưa đến bệnh viện xem sao. Đừng để xảy ra vấn đề gì."

Hứa Nam Nam không ngờ mình sẽ yếu ớt như vậy, ở hoàn cảnh như thôn họ Hứa mà cô chưa bao giờ bị bệnh, vậy mà lên thị trấn lại bị bệnh. Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói cô bị cảm lạnh.

"Sao thời tiết này mà còn bị cảm lạnh? Đã đến lúc mặc được váy liền luôn rồi mà." Chị Liễu kinh ngạc nghĩ.

Bác sĩ là một người phụ nữ lớn tuổi, thấy chị Liễu ngạc nhiên nói vậy, bà ta cảm thấy tố chất về sự chuyên nghiệp của mình đang bị nghi ngờ: "Đồng chí, ngày nóng bức nhất vẫn có người bị cảm lạnh đấy, bây giờ bị cảm lạnh thì kỳ lạ sao? Chắc chắn đồng chí này đã mệt mỏi một thời gian, chưa phục hồi thì đã bị gió thổi, nên mới bị cảm lạnh."

Hứa Nam Nam suy nghĩ, đúng là vậy. Lúc đi công tác ở Thượng Hải cô không cảm thấy mệt, chỉ là khi ở trên xe thì có giày vò một phen. Hôm qua lúc ngồi trên xe đạp, chiếc xe đi nhanh làm gió thổi từng đợt, sau khi xuống xe cô cảm thấy trán bị gió thổi hơi choáng váng, cô tưởng rằng ngủ một giấc dậy thì sẽ tốt, không ngờ ngủ một giấc xong còn nghiêm trọng hơn.

Cơ thể này quá yếu, Hứa Nam Nam buồn bực nằm trên giường.

"Chịu thôi, phải tiêm thôi. Nếu không sẽ sốt rất nóng, rồi lại có thêm vấn đề."

Đầu Hứa Nam Nam ong ong như trống bỏi. Cô có thuốc, có thuốc tốt mà. Chút vấn đề nhỏ như vậy không cần tiêm đâu. Đáng tiếc bác sĩ không nghe thấy tiếng nói trong lòng cô, mang một cái khay tráng men màu trắng đến, kéo rèm lại, đâm thẳng vào mông cô.

Chị Liễu vẫn luôn ở bên cạnh, nhìn kim tiêm đâm vào mông Hứa Nam Nam rồi mới yên tâm về hầm mỏ.

Hứa Nam Nam nằm trên giường khóc không ra nước mắt. Cô rất muốn nói, cô có thuốc, thật sự có thuốc mà.

Không biết mình được tiêm loại thuốc gì, nên cô không dám uống thuốc thêm nữa, chỉ có thể nằm trên giường bệnh.

"Ting ting ting."

Tiếng ting ting ting lại vang lên, Hứa Nam Nam buồn bực nhắm mắt lại, đầu óc cô choáng váng, cô thật sự không muốn làm ăn vào lúc này. Nhìn vào vẫn là người quen.

Cổ lỗ sĩ: "Có phải cô đã bán một miếng mặt Phật ngọc bích cho người ta không?"

Hứa Nam Nam nói: "Không phải là cậu Hai gì đó cậu giới thiệu cho tôi sao?"

Cổ lỗ sĩ: "Bao nhiêu tiền?"

"Tám trăm tám mươi ngàn."

Cổ lỗ sĩ: "Thật là!"

"Sao vậy?" Hứa Nam Nam buồn bực, chẳng lẽ cô bán đắt rồi sao, nên cậu ta ra mặt thay bạn mình: "Cậu ta ra giá mà!" Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng cảm xúc căm phẫn qua.

Cổ lỗ sĩ: … Còn không, cho tôi một miếng nữa.

Hứa Nam Nam phát hiện dường như mình đã hiểu ra điều gì, cô không bán đắt, cô bán lỗ.

Lỗ bao nhiêu?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 386


Hứa Nam Nam không có khái niệm. Cô chưa bao giờ chơi những món hàng xa xỉ trong đời. Nếu là vàng bạc gì đó thì cô còn có thể ước lượng giá cả, nhưng đối với những thứ như ngọc bích, ngại quá, cô không có khái niệm này.

Nhưng cô biết Cổ lỗ sĩ không thiếu tiền, lần nào cậu ta cũng bỏ mấy chục ngàn mười mấy ngàn ra để mua đồ mà không sợ hàng giả, thế là đủ biết người ta không quan trọng tiền bạc rồi. Bây giờ cậu ta tìm cô vì một cái mặt dây chuyền ngọc bích tám trăm tám mươi ngàn. Vậy chắc chắn cô đã bán lỗ to miếng ngọc đó. Người ta hời to mất rồi.

Sọ não Hứa Nam Nam bắt đầu thấy đau.

"Cậu nói thật xem tôi đã lỗ bao nhiêu đi. Cậu yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không mắc nợ, tôi chỉ muốn biết mình đã lỗ bao nhiêu thôi. Nếu còn muốn mua đồ cổ của tôi thì nói thật với tôi đi."

Cô gửi một biểu tượng cảm xúc nổi giận sang.

Ngay sau đó, có một tiếng khóc thét kinh thiên động địa vang lên từ trong phòng bệnh. Tiếng khóc vô cùng thảm thiết.

Tiếng khóc làm cho lòng người khóc phát lạnh.

Y tá chạy lộc cộc vào xem thì thấy cô gái vừa bị mình chích kim vào mông đang nằm trên giường gào khóc.

Lâm Thanh Bách đang đến thăm những người chiến sĩ bị thương trong bộ ở bệnh viện, nghe thấy tiếng khóc thì nhíu mày, vốn dĩ đang chuẩn bị đi xuống cầu thang thì lại quẹo một đường chuyển hướng về phía phòng bệnh. Anh đi tới cửa, thấy y tá đang quở trách người nằm trên giường bệnh: "Đồng chí, cô không gì bệnh nặng gì, chỉ tiêm một mũi thôi, đáng phải khóc sao? Cô làm vậy rất ảnh hưởng đến người bệnh khác. Ai không biết còn tưởng rằng có người bị gì."

Vừa nãy nghe tiếng khóc ở bên ngoài, họ còn nghĩ rằng bệnh nhân nào đó đã mất, người nhà đang khóc tang, làm họ hết hồn.

Phải biết lúc này bệnh viện không tiếp nhận bệnh nhân nào bị thương nặng, người đang yên lành nếu mất ở bệnh viện vậy thì không xong mất. Người nhà bệnh nhân không phải sẽ dỡ bệnh viên ra luôn sao.

Hứa Nam Nam tủi thân xoa mũi. Hai triệu c*̉a cô, hức hức…

Lâm Thanh Bách nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng bệnh rồi vào.

Mọi người trong phòng bệnh đều nhìn anh.

Hứa Nam Nam cũng ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt còn vương nước mắt, trông vô cùng đáng thương. Sau đó cô kinh ngạc: "Đồng chí Lâm?"

Lâm Thanh Bách đi vào nói: "Làm sao vậy, bị bệnh à, không phải ngày hôm qua vẫn tốt sao?" Anh hơi nhíu mày.

"Tôi cũng không biết." Hứa Nam Nam rầu rĩ nói, không thể nói tôi bị bệnh chỉ vì một lần ngồi xe đạp được. Vậy thì quá mất mặt, cô không phải Lâm muội muội. Người trước mắt còn là Lâm ca ca đấy.

Y tá nhìn thấy Lâm Thanh Bách tới, c*̃ng không tiện quở trách người bệnh trước mặt người nhà, cô ta dặn dò nói: "Đừng la hét nữa đấy, quấy rầy bệnh nhân khác không tốt đâu."

Lâm Thanh Bách cười nói: "Cô ấy mới bị bệnh, cơ thể không thoải mái, phiền cô thông cảm một chút." Anh to cao cứng rắn, nói ra những lời ôn hòa điềm trông có vẻ hiếm thấy. Y tá cũng không nói nữa, quay đầu đi ra ngoài.

Mấy bệnh nhân bên cạnh cũng không tiếp tục nhìn người ta nữa, phần ai nấy ngủ. Nhưng thật ra có một bà thím già gầy gò vàng vọt thỉnh thoảng nhìn Hứa Nam Nam. Lâm Thanh Bách liếc nhìn bà thím già đó, bà thím đó lập tức nhìn lên trần nhà giả vờ như không thấy gì.

"Em không thoải mái chỗ nào?" Lâm Thanh Bách cười đi tới, nhìn Hứa Nam Nam từ trên xuống dưới.

Mông Hứa Nam Nam vẫn còn đau đấy, cứ cảm thấy thế này lúng túng trước mặt nam đồng chí lắm: "Tôi chỉ hơi sốt thôi, tiêm xong đã đỡ hơn rồi."

Lâm Thanh Bách nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, sờ lên trán cô thử, đúng là quá nóng.

Thấy khóe mắt Hứa Nam Nam còn vương nước mắt, anh dứt khoát không đi nữa, ngồi xuống cạnh cô: "Sao vừa nãy lại khóc, tiêm đau à? Tôi còn tưởng em không sợ trời không sợ đất chứ." Hình như sợ cảnh sát.

Lâm Thanh Bách không nhịn được cười.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 387


Hứa Nam Nam khó chịu trong lòng. Cái gì mà khóc vì tiêm chứ, vừa nãy mũi kim to c*m v** mông cô, cô cũng không rơi một giọt nước mắt nào. Cô chỉ đang khóc vì tiền của mình.

Tên cậu Hai kia thế mà là tên đểu. Bình thường ăn nói như một người giàu có, kết quả lúc trả giá lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Bắt nạt cô không hiểu giá thị trường, rồi ra giá thấp như vậy. Nếu Cổ lỗ sĩ không hâm mộ ghen tị rồi tiết lộ tin tức, thì cô sẽ không biết mình đã lỗ nhiều tiền như vậy, cô chỉ kiếm được số lẻ!

Cho dù phí tổn không cao, bán nhiều ít c*̃ng kiếm được lời. Nhưng bị người ta chặt chém mà như thể coi tiền như rác, cô cảm thấy bức bối trong lòng.

Nhớ đến chuyện này, trán cô lập tức đau. Tim cũng đau.

Lâm Thanh Bách thấy sắc mặt cô thay đổi liên tục, cho rằng cô nhớ đến chuyện tiêm đau nên sợ: "Đừng khó chịu, tôi nói cho em một tin tốt, chắc chắn em sẽ vui mừng."

Hứa Nam Nam chớp chớp mắt: "Tin gì?"

Lâm Thanh Bách đến gần cô rồi nhẹ giọng nói: "Sau này cảnh sát Tôn sẽ không tìm em nữa."

Anh dựa rất gần, Hứa Nam Nam có thể cảm nhận được hơi nóng từ anh. Mặt cô không khỏi hơi nóng lên, may là Lâm Thanh Bách đã nhanh chóng tránh ra, cười tít mắt nhìn cô.

Hứa Nam Nam kìm nén để không sờ lên khuôn mặt nóng bừng của mình: "Thật không? Sao anh ta lại từ bỏ vậy?"

"Vụ án kia đã kết thúc, tôi đích thân qua nói chuyện." Lâm Thanh Bách nhớ đến dáng vẻ khóc sướt mướt hôm qua của tên nhóc kia thì nhịn không được lắc đầu. Đáng tiếc, nếu mối quan hệ gia đình đơn giản chút và biết gánh vác hơn chút, thì thật ra còn có thể miễn cưỡng thử với cô gái nhỏ này.

Nghĩ vậy, anh lại cảm thấy có chỗ không thoải mái. Cho dù mối quan hệ gia đình đơn giản, có biết gánh vác thì vẫn không được. Người quá văn nhã. Một người cảnh sát mà chút khí phách đàn ông cũng không có, vẫn không thích hợp.

Hứa Nam Nam nghe tin này thì trong lòng c*̃ng thả lỏng hơn rất nhiều. Cuối cùng c*̃ng được giải quyết xong một chuyện, sau này cô không phải lo lắng về việc bị người ta đi theo sau khi tan làm nữa.

Hai người đang nói chuyện thì bà thím già bên cạnh lại nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam đã sớm nhận ra ánh mắt của bà ta, buồn bực nói: "Sao thím cứ nhìn cháu thế, có chuyện gì sao?"

Bà thím già đứng dậy, cất bước đến gần chỗ cô: "Cô gái, tôi thấy mặt cháu nhiều thịt lắm đấy, không cần dùng đậu nành bệnh viện trợ cấp cho đâu, cháu có thể chia tôi không, tôi sẽ cho cháu phiếu lương thực."

Mọi người trong phòng bệnh đều được nhận ba lạng đậu nành để bồi bổ cơ thể. Hứa Nam Nam không có hứng thú nên vốn không muốn đi lĩnh thứ này. Hơn nữa cô cũng không nghiêm trọng, không đáng tranh giành những thứ đó với người khác.

Nhưng sao bà thím già này lại nói gì mà mặt cô nhiều thịt chứ. Tôi đây là trẻ con bụ bẫm hiểu không. Người chưa thành niên đều như vậy.

Cũng bởi vì ở thời này dinh dưỡng không đầy đủ, chưa dậy thì thế này. Cô đang phát triển bình thường, chắc chắn không phải kiểu mặt mũi tròn trịa đâu.

Lâm Thanh Bách không nhịn được, phụt một tiếng bật cười.

Đậu nành vẫn nên để cho mấy thím lớn tuổi, cô không cần phiếu lương thực. So với cô, thím lớn tuổi cùng đứa bé trên giường kia đúng thật bị thiếu dinh dưỡng một cách trầm trọng, tội gì cứ để người ta đã khổ còn gặp liên tục như thế.

Giữa chừng, Lâm Thanh Bách ghé vào nhà ăn bệnh viện mua một chén cháo nhỏ, bỏ thêm chút đường, ép cô ăn.

Nằm trong bệnh viện một lúc thì Hứa Nam Nam muốn về nhà. Nếu tối không về nhà, chắc chắn ông bà cô sẽ lo lắng.

Nhưng Lâm Thanh Bách lại không đồng ý, gọi bác sĩ tới kiểm tra.

Bác sĩ đo nhiệt độ cơ thể, đã hạ sốt rồi: "Cũng không cần nằm viện nữa, nhưng phải nhớ tới bệnh viện tiêm thuốc, nếu không sẽ tái phát, kiểu sốt này e là sẽ lặp đi lặp lại."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 388


Lâm Thanh Bách liên tục gật đầu tỏ ý mình đã nhớ, lúc này anh mới đồng ý cho Hứa Nam Nam đứng dậy về nhà.

Cũng không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, nơi tiêm vẫn còn đau. Xuống dưới lầu, Lâm Thanh Bách dắt xe ra.

Hứa Nam Nam nghĩ tới nếu cái mông này của mình mà đặt lên khung sắt cứng rắn kia, chẳng phải sẽ đau chết luôn sao, nhưng cô lại ngại nói ra thẳng với Lâm Thanh Bách, trong lòng rối như tơ vò.

Chờ tới khi Lâm Thanh Bách dắt xe tới, cô trợn tròn hai mắt. Trên chỗ ngồi phía sau được buộc một chiếc đệm màu xám, cô đưa tay sờ một chút, c*̃ng mềm đó, có không ít bông gòn trong đó.

Trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, cô nhìn Lâm Thanh Bách, Lâm Thanh Bách đã leo lên xe, ra hiệu bảo cô cũng ngồi lên.

"Em ngồi được không, có thấy chóng mặt không?" Lâm Thanh Bách quay đầu lại hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi." Hứa Nam Nam nói bằng giọng mũi, con người của đồng chí Lâm thật không tệ, người bạn này thành thật quá. Nghĩ tới chủ ý mình tiếp cận người ta là vì một tấm tem, Hứa Nam Nam cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Xe di chuyển chậm hơn bình thường rất nhiều, chậm rãi, chậm rãi, giống như đang đi bộ vậy.

"Đồng chí Lâm, con người anh thật tốt. Sau này nếu anh có chuyện gì cần, đừng khách sáo với tôi nhé." Hứa Nam Nam hơi kích động nói.

Tiếng nói của Lâm Thanh Bách truyền tới từ phía trước: "Thế sao em còn gọi tôi là đồng chí Lâm? Xa lạ lắm."

"Anh Lâm." Hứa Nam Nam lập tức gọi, có một người anh thật tốt.

"Ừ." Lâm Thanh Bách mím môi cười, mắt cong cong, mặt mày rạng rỡ nhìn về phía trước.

Về đến nhà, trời cũng gần tối rồi, Hứa Nam Nam Nam đã nhờ chị Liễu đưa tin, nói trong mỏ nhiều việc, phải làm thêm giờ nên sẽ về trễ, nên trong nhà cũng không lo lắng giống như trước.

Ông bà và Tiểu Mãn đều đã ăn tối, thấy cô giờ mới về, sắc mặt còn có chút tái nhợt, mọi người vô cùng lo lắng.

"Sao trông sắc mặt cháu không ổn thế?" Bà Vu đau lòng nói.

Hứa Nam Nam cũng không muốn khiến ông bà lo lắng, tuổi tác của hai người đều đã lớn, mấy năm trước vẫn luôn không được sống thoải mái, chuyện này không đáng để họ biết.

"Cháu không sao ạ, chỉ là trong mỏ hơi nhiều việc một chút, nên cháu hơi mệt thôi ạ. Không phải gần đây cháu đang bận chuyện công nhân tiên tiến sao, bận rộn nên thế ạ."

"Ôi, bà nói này, không được chọn cũng chẳng sao cả. Cháu là một cô gái, không cần phải so đo với mấy nam đồng chí kia."

Bà Vu có chút không đồng ý nói, bà ấy xoay người vào nhà bếp lấy thức ăn cho Hứa Nam Nam.

Tối nay ăn bánh bao cao lương không nhân, bà Vu nấu nước đường để vừa ăn vừa uống.

Hứa Nam Nam hoàn toàn không có hứng ăn, nhưng vẫn cố ăn.

"Bà nội, bà đi nghỉ ngơi đi ạ." Thấy bà Vu ngồi cạnh mình, cô khuyên nhủ.

Bà Vu nhìn cô cả nửa ngày, luôn cảm thấy có gì không ổn, nhưng lại không biết lạ ở chỗ nào, thế là dứt khoát đứng dậy đi vào phòng.

Ông Vu cũng đã ngồi dậy khỏi giường, chỉ là không ra khỏi phòng.

"Nam Nam thế nào?"

"Trông không ổn, hình như có chút không thoải mái, nhưng lại không chịu nói. Tôi nấu nước đường, hẳn có thể bồi bổ được."

Bà Vu ngồi trên giường, vẻ mặt vô cùng lo lắng tựa lưng về phía sau.

"Đứa bé này quá mạnh mẽ, tự lập. Lúc chưa gặp chúng ta cũng chỉ dựa vào bản thân mình, còn nuôi cả Tiểu Mãn. Bây giờ có chuyện cũng không hề nũng nịu như con nhà người ta. Thế này càng khiến người ta đau lòng."

Ông Vu im lặng một hồi lâu, rồi lại thở dài nói: "Có lúc tôi suýt xem con bé như một đứa cháu trai." Đứa bé này cũng không hề thua gì cháu trai lớn nhà người ta.

Bà Vu im lặng một hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: "Ông Vu này, sao tôi cứ cảm thấy khó chịu. Tôi cũng đã lớn tuổi thế rồi. Sau này Nam Nam và Tiểu Mãn đều sẽ không có nhà mẹ đẻ, trong lòng tôi lo lắng lắm ông."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 389


Gần đây tôi vẫn luôn tìm đối tượng cho con bé, nhưng nhìn ai cũng thấy không hợp, cứ lo con bé sẽ bị mẹ chồng hung hăng, bị người ta ức h**p. Tôi nghĩ, thủ trưởng mà trước kia Hải Tử đi theo ấy ông, hay là chúng ta thăm viếng qua lại với người ta. Chờ tới khi chúng ta không còn nữa, tốt xấu gì cũng xem như là người thân của hai đứa nó."

Đã nhiều năm hai người không đề cập tới chuyện này, dù sao năm đó Vu Hải con trai của bọn họ là đại đội trưởng đội cảnh vệ, cũng xem như hy sinh vì bảo vệ thủ trưởng, nhưng đó cũng là trách nhiệm, hy sinh vì nhiệm vụ, không liên quan gì tới thủ trưởng người ta.

Ban đầu, nếu không vì để giữ được cái nhà này, bọn họ cũng không nghĩ tới việc viết thư cho thủ trưởng đó. Sau đó giữ được nhà rồi, hai người cũng không viết thư cho thủ trưởng nữa, cũng không muốn để người ta nghĩ rằng bọn họ kẹp ơn đòi báo đáp.

Dù sao tuổi của bọn họ cũng đã cao rồi, chịu giày vò thế nào cũng được, nhưng bây giờ lại có thêm hai đứa cháu gái, thế nên đã có chuyện trăn trở.

Ông Vu suy nghĩ một chút: "Chờ một chút đi, đến tết sẽ viết thư cho thủ trưởng đó, nói chúng ta vừa nhận hai đứa con gái cho con trai. Nếu người ta còn nhớ tới Hải Tử, chắc chắn sẽ chăm sóc. Nếu không nhớ, chúng ta có nói nhiều hơn cũng vô dụng."

Bà Vu thở dài gật đầu.

Ngày hôm sau, lúc Hứa Nam Nam rời giường đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Bà Vu bảo cô xin nghỉ, cô cũng không đồng ý. Bây giờ là thời gian chọn công nhân tiên tiến, cả phòng làm việc cũng chỉ trông cậy vào một mình cô. Cho dù cô không được chọn, cô vẫn phải thể hiện bày tỏ thái độ, nếu không người ta sẽ cảm thấy không vui.

Bà Vu luộc trứng gà, Hứa Nam Nam suy nghĩ một chút, vẫn nên ăn ở nhà.

Bây giờ là lúc người ta ăn không đủ no, nếu cô cầm trứng gà ăn trên đường đi, thật sự quá thu hút ánh mắt. Đang ăn thì cô phát hiện Tiểu Mãn lén bỏ trứng gà vào túi, chứ không ăn.

Cô bé chỉ vội vàng ăn cháo, sao đó ăn một chiếc bánh bao không nhân to rồi chạy ra ngoài.

Hứa Nam Nam cũng vội vàng ăn cháo, sau đó nói với ông bà nội: "Cháu đi làm đây ạ."

"Đi đường cẩn thận." Bà Vu rời khỏi phòng bếp, dặn dò.

Hứa Nam Nam vừa đi ra ngoài vừa đáp một tiếng dạ. Chạy được mấy bước thì thấy Tiểu Mãn nhảy tung tăng ở phía trước.

"Tiểu Mãn." Hứa Nam Nam đuổi theo.

Tiểu Mãn quay đầu lại: "Chị, sao thế?"

"Sao vừa nãy em không ăn trứng gà?" Hứa Nam Nam cười híp mắt, hỏi. Bình thường Tiểu Mãn đều ăn ở nhà, bởi vì cô từng nói, nếu mang thứ này ra ngoài sẽ dễ thu hút ánh mắt, dễ khiến người ta tức giận. Tiểu Mãn cũng rất hiểu chuyện, từ trước đến nay cô bé sẽ không ăn ở bên ngoài.

Nghe Hứa Nam Nam hỏi như thế, Tiểu Mãn cắn cắn môi: "Chị, em muốn đưa cho nhỏ Năm… cho Tiểu Linh ăn." Chị không cho gọi là nhỏ Năm nữa, muốn cô bé phải gọi là Tiểu Linh.

"Sao em không nói với chị, lén lén lút lút, chị còn tưởng rằng…" Cho rằng đứa bé này yêu sớm nữa đấy. Không còn cách nào khác, thời đại này mười tám tuổi đã có thể kết hôn, mười một tuổi đã yêu đương cũng không phải không thể.

Hứa Nam Nam đang suy nghĩ bậy bạ, Tiểu Mãn nói: "Chị, Tiểu Linh không cho em nói. Em ấy bướng bỉnh lắm, em cho mà con bé cũng không cần."

Hứa Nam Nam lại không biết Tiểu Linh đã biến thành như thế, lần trước lúc cô đến tìm cô nhóc, cô nhóc còn nói mình phải đi học mà, cho kẹo, cô nhóc vẫn ăn bình thường.

"Bây giờ mỗi ngày Tiểu Linh đều ăn không đủ no. Mẹ… mẹ em ấy luôn mang thức ăn ngon cho chị nhỏ Cả, bảo là phải nuôi chị Cả cho trắng trẻo tròn trịa để sang năm kết hôn. Lương thực trong thôn không mang tới, lương thực ở nhà cũng phải siết chặt, khẩu phần ăn của Tiểu Linh cũng không còn như trước nữa chị." Tiểu Mãn nhắc tới lại muốn khóc.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 390


Trước kia, lúc cô bé và chị gái còn ở nông thôn, cô bé luôn thấy hâm mộ Tiểu Linh có thể ở trong thành phố với cha mẹ, không phải ở nhà bị bà và mấy thím đánh chửi. Thế nhưng bây giờ cô bé mới biết, Tiểu Linh ở nhà cũng không tốt. Lúc cô bé và chị gái ở nông thôn, dù gì còn sống nương tựa với nhau, chứ Tiểu Linh ở nhà, đâu có yêu thương cô nhóc?

Hứa Nam Nam nghe thấy được chuyện này, chân mày cũng nhíu chặt lại. Lý Tĩnh đang muốn làm gì thế, tư tưởng nô lệ có phải quá nghiêm trọng rồi không. Cho dù Hứa Hồng tìm được một gia đình nhà chồng là quan chức ủy ban huyện thì c*̃ng liên quan gì đến cô ta? Cô ta có cần phải vội quỳ xuống xu nịnh thế không?

Còn cả Hứa Kiến Sinh cũng thế, nghe nói hắn ta đưa Tiểu Linh đi học, cô còn tưởng rằng hắn ta đã hối lỗi, biết bản thân có một cô con gái, bây giờ nhìn lại, rõ là kiểu chuyện lớn nhỏ gì c*̃ng không quan tâm.

"Tiểu Linh nói em ấy chỉ đói bụng thôi, chỉ cần không chết đói là được." Lúc Tiểu Linh nói lời này, dáng vẻ c*̉a cô nhóc khiến cô bé thấy sợ lắm.

Hứa Nam Nam xoa xoa đầu của cô bé: "Không sao, chị sẽ không để Tiểu Linh đói đâu, chốc nữa chị sẽ đến tìm em ấy, đưa em ấy đến nhà ăn ở hầm mỏ ăn cơm."

Bởi vì đầu cô vẫn còn hơi choáng, nên cả buổi sáng Hứa Nam Nam làm việc chẳng có tinh thần gì.

Chị Liễu nhắc tới chuyện đòi quyên góp phiếu lương thực, Hứa Nam Nam lấy ra một cân phiếu lương thực.

Chị Liễu nói: "Nghe nói Ngô Kiếm nộp hơn tám mươi cân."

Hứa Nam Nam vừa nghe mấy chữ này, hoảng sợ đến mức tỉnh táo lại vài phần: "Anh ta lấy đâu ra nhiều phiếu lương thực như thế?" Ôi chao, một tháng bọn họ cũng chỉ được ba mươi cân phiếu lương thực, không ăn không uống gì cũng phải để dành ba tháng mới được tám mươi cân.

"Lấy ở nhà anh ta đấy, hai người chị gái cùng một cô em gái ở nhà anh ta đều có đơn vị, ăn lương thực cung ứng. Lần này vì để ủng hộ anh ta, thế nên cũng đã lấy số phiếu tích trữ hàng tháng c*̉a mình ra. Cả nhà thắt lưng buộc bụng để ủng hộ cho anh ta đấy."

Chị Liễu nói xong lại nhỏ giọng nói: "Nhưng đây vẫn chưa đủ, Hứa Mai Tử kia…" Chị ấy nháy mắt một cái, không biết có nên nói hay không, dù sao cũng có chút quan hệ với Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam hóng chuyện nói: "Cô ta thế nào, chị Liễu chị nói đi!"

"Cô ta giúp thêm phiếu lương phực, c*̃ng giúp góp khoảng hai mươi cân. Ôi chao, em nói xem cô gái đó có ý gì, còn chưa xác định mối quan hệ mà đã cứ thế chạy lên rồi, sau này không xong mất thôi."

Lương thực quý giá và đắt biết bao, nhà nhà xem như mệnh c*̉a mình vậy, thế mà lại lấy ra để trợ cấp cho đàn ông.

Nếu là đàn ông của mình thì cũng được đi, nhưng chẳng phải còn chưa xác định mối quan hệ sao?

Lúc này bên phía nhà họ Hứa, cũng đang gây gổ vì chuyện phiếu lương thực.

Nguyên nhân chuyện này còn là vì do Hứa Mai Tử gây ra, vì để ủng hộ Ngô Kiếm đi lên, Hứa Mai Tử giúp góp phiếu lương thực. Bản thân chị ta thắt lưng buộc bụng bỏ ra năm cân phiếu lương thực, sau đó lại còn dùng phiếu công nghiệp và phiếu vải này nọ của mình cầm đi đổi lấy phiếu lương thực với người ta. Hứa Hồng sớm đã luôn nhìn chằm chằm những thứ này c*̉a chị ta, mặc dù chị ta có không ít quần áo mới, thế nhưng sau khi chị ta quen biết Lâm Thanh Tùng, lúc nào cũng cảm thấy quần áo trước đây của mình không đủ đẹp, giày mình đang dùng c*̃ng không vẻ vang.

Chị ta muốn dùng phiếu vải để đổi lấy váy liền mặc, rồi còn mua thêm giày da tốt nhất. Chị ta thấy những chiếc váy liền mà các nữ công nhân ở ủy ban mỏ mặc trông vô c*̀ng phong cách.

Nhưng có nói Hứa Mai Tử hết lời mà Hứa Mai Tử vẫn không đưa cho chị ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 391


Chị ta cũng biết Hứa Mai Tử là loại người không có lợi ích thì không làm, cho dù chị ta có hứa hẹn sau này sẽ giúp đỡ cho Hứa Mai Tử, nhưng Hứa Mai Tử vẫn không đồng ý. Không còn cách nào khác, chị ta chỉ có thể dùng phiếu lương thực để đổi lấy.

Chị ta biết chỗ Lý Tĩnh để phiếu lương thực, thế là lập tức dùng mươi lăm cân phiếu lương thực để đổi lấy.

Chờ tới khi Lý Tĩnh biết được chuyện này, phiếu lương thực đó cũng đã bị Ngô Kiếm quyên góp hết cả rồi, Lý Tĩnh tức giận đến mức suýt nữa đã hộc máu.

Nếu như bị Hứa Kiến Sinh quyên góp mấy phiếu lương thực đó thì cô ta còn có thể để yên, kiếm chút danh tiếng cho mình và Hứa Kiến Sinh. Thế nhưng bây giờ lại cho người khác quyên góp, cô ta chẳng nhận được gì cả.

Mười lăm cân phiếu lương thực đủ để cả nhà cô ta ăn trong thời gian dài.

Vốn đã lên kế hoạch chi tiêu xong cả, bây giờ thoáng chốc đã phải siết chặt lại.

Cô ta không biết cuối tháng phải trải qua thế nào đây.

Cô ta cũng không dám nói cho Hứa Kiến Sinh biết chuyện này, cũng không dám mắng Hứa Hồng sắp bay lên cành thành phượng hoàng, chỉ có thể kéo Hứa Mai Tử ra mắng chửi.

Hứa Mai Tử cúi đầu làm như không nghe thấy.

Lý Tĩnh tức giận đến mức không đứng thẳng nổi, chỉ vào đầu chị ta: "Cháu có phải thiếu đàn ông thì không sống nổi không? Hả? Còn lấy đồ trong nhà cho người ngoài, cháu có bị ngu không thế?"

Lúc này Hứa Mai Tử mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cô ta: "Bác dâu, thế bác có thể sống thiếu đàn ông à? Dù sao cháu còn có thể giúp được người ta, còn bác thì sao, không có bác cả của cháu, bác ăn uống kiểu gì?"

"Cháu, cháu… cháu đúng là thứ gây họa." Lý Tĩnh tức đến mức bật khóc.

"Lúc trước bác đối xử tốt với cháu biết bao, bây giờ cháu lại đối xử với bác như thế, cháu còn lương tâm không thế?"

Mặt Hứa Mai Tử không cảm xúc nói: "Cháu muốn học lên, bác không cho cháu học, không phải là vì muốn cháu đi làm để mang tiền lương và phiếu lương thực về nhà hay sao? Bác thật lòng với cháu được bao nhiêu, bản thân bác biết rõ. Hôm nay cháu còn nói chuyện với bác là vì nể mặt chị Hồng Hồng."

Hứa Hồng ở bên kia ngửa cổ lên, vẻ mặt hơi ửng đỏ.

"Nghiệp chướng, ôi nghiệp chướng."

Lý Tĩnh ngồi trên giường bật khóc, Hứa Lỗi và Hứa Long đều ngơ ngác nhìn nhau, cũng không quan tâm, tự mình vào nồi lấy thức ăn.

Vào giờ nghỉ trưa, Hứa Nam Nam đi tới ký túc xá tìm Hứa Linh.

Cô nhóc đang ngồi bên bờ ao ngẩn người.

"Tiểu Linh, sao em lại ngồi đây, đã ăn gì chưa?"

"Chị." Hứa Linh đứng lên, khuôn mặt nhỏ bé vàng vọt. Hứa Nam Nam nhìn mà trong lòng khó chịu, cô thật sự rất ít để ý tới cô em gái này: "Đi thôi, chị đưa em đến nhà ăn ăn trưa."

"Em không đi." Hứa Linh ương bướng nói.

Hứa Nam Nam lập tức sửng sốt: "Sao thế?"

"Bọn họ lãng phí phiếu lương thực cho người ngoài cũng không cho em ăn, dựa vào cái gì chứ." Hứa Linh méo miệng khóc nấc lên.

Cô nhóc khóc sướt mướt kể hết chuyện trong nhà cho Hứa Nam Nam nghe.

Hứa Nam Nam nói: "Thế thì tội gì phải để bụng mình chịu khổ. Đừng sợ, chị cho em ăn." Cô vừa nói vừa kéo tay Hứa Linh đến nhà ăn.

Trên đường đi lại chạm mặt chủ nhiệm Chu, nhìn thấy Hứa Nam Nam kéo Hứa Linh tới nhà ăn, trên mặt Hứa Linh còn vương nước mắt, cô ấy hỏi: "Đang làm gì thế?"

Hứa Nam Nam cũng không giấu giếm, nói hết những chuyện Hứa Mai Tử và Hứa Hồng đã làm.

Hai tay chủ nhiệm Chu vỗ một cái: "Tạo nghiệp, bỏ đói con mình đến mức thành thế này. Cháu nói xem cuộc bình chọn công nhân tiên tiến này… rõ là chuyện tốt c*̃ng biến thành chuyện xấu."

Hứa Nam Nam cũng cảm thấy không thể để chuyện này như thế được, cô có thể nuôi Hứa Linh, nhưng hiện giờ Hứa Linh vẫn còn họ Hứa, nhà họ Hứa phải gánh vác một phần trách nhiệm. Đừng có mà chiếm hố xí mà không chịu đi phân.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 392


Sau này để khi Hứa Linh trưởng thành, còn tưởng rằng đứa bé không cần ăn cơm cũng có thể lớn được, cô nói: "Chủ nhiệm Chu, chuyện này vẫn phải phiền dì nói giúp cháu, nói với bọn họ rằng nếu không nuôi nổi Hứa Linh, vậy thì sau này để Hứa Linh dùng cơm với cháu. Nói với cha Hứa Linh là được, để xem ông ta nói thế nào. Dù cháu có phải thắt lưng buộc bụng cũng có thể bớt được cho Tiểu Linh miếng ăn."

Chủ nhiệm Chu là chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ, cô ấy có thể quản chuyện này. Nhưng nếu chuyện mà người ta không tìm đến trước mặt cô ấy, cô ấy cũng mặc kệ. Bây giờ nghe Hứa Nam Nam nói như thế, cũng cảm thấy mình nên nói chuyện này với Hứa Kiến Sinh. Dù sao cũng chỉ là một câu nói, chung quy không thể để Hứa Linh chịu đói ở nhà được.

Không nể mặt người làm cha như Hứa Kiến Sinh thì cũng nên nể mặt người làm chị Hứa Nam Nam này.

"Được rồi, dì sẽ đến tìm chủ nhiệm Hứa để nói chuyện này."

Có chủ nhiệm Chu quản việc này, Hứa Nam Nam cũng không bận tâm nữa, dù sao để xem Hứa Kiến Sinh nói thế nào.

Cô đưa Hứa Linh đến nhà ăn, lấy hai phần bánh cao lương và một chén canh, sau đó Hứa Nam Nam cũng lấy trứng gà Tiểu Mãn để lại cho Hứa Linh ra: "Chị Hai của em giữ lại cho em đấy."

Hứa Linh nhận lấy, ăn một miếng to nhét đầy cả miệng.

"Chị, chờ tới khi em kiếm được tiền, em sẽ mua đồ ăn cho các chị." Hứa Linh nghiêm túc nói.

Hứa Nam Nam cười: "Được, chị chờ sau này Tiểu Linh sẽ mời chị ăn một bữa tiệc hoàng gia Mãn Hán."

"Hoàng gia Mãn Hán là gì, có thịt không?" Hứa Linh hỏi.

Hứa Nam Nam cũng chưa từng ăn, chỉ nói như thế thôi, cô làm ra vẻ như nghiêm túc suy nghĩ: "Ừ, thứ bay trên trời, chạy dưới đất, hay bơi trong nước, cái gì có thể ăn được đều có cả. Cả một bàn tiệc lớn, chiên xào hầm nướng, dầu mỡ nhỏ tí tách. Dù có đứng thật xa cũng có thể ngửi được mùi thơm."

Hứa Linh vừa nghe đã ch** n**c miếng, cảm thấy trong lòng thật nặng trĩu.

Phải kiếm bao nhiêu phiếu lương thực mới có thể ăn một bữa như vậy đây.

Sau khi dùng cơm trưa xong, Hứa Nam Nam dặn dò Tiểu Linh, sau này tới nhà ăn dùng cơm, cô sẽ nói với đầu bếp Đỗ, sau này cứ tính vào sổ lương thực của cô là được. Đầu bếp Đỗ nhớ cô nhóc, sau này cô nhóc cứ đến là có thể ăn.

Tiểu Linh suy nghĩ một chút, gật đầu: "Chị, sau này em chắc chắn sẽ cho chị ăn bữa tiệc hoàng gia Mãn Hán." Chờ tới khi cô nhóc đi làm, gom góp phiếu lương thực một năm hẳn là đủ nhỉ.

Lúc tan tầm, chủ nhiệm Chu lập tức chạy tới phòng làm việc tìm cô, nói rằng mình đã nói chuyện đó với Hứa Kiến Sinh, Hứa Kiến Sinh chẳng nói gì, nhưng sắc mặt vô cùng kém.

Sau khi biết chuyện này, Hứa Nam Nam cũng chẳng thèm để ý chuyện sau này sẽ thế nào, cô chỉ muốn cho nhà họ Hứa biết có chuyện như thế, đừng hòng nghĩ tới việc giả vờ không rõ.

Lúc rời khỏi mỏ chuẩn bị về nhà, nửa đường lại thấy Lâm Thanh Bách dắt xe đạp đứng chờ ở ven đường, Hứa Nam Nam mừng rỡ, lập tức chạy tới: "Anh Lâm."

Lâm Thanh Bách đang hút thuốc, thấy cô đi tới, lập tức ném điếu thuốc xuống đất dập tắt, cười nói: "Hôm nay cảm thấy thế nào?"

Hứa Nam Nam siết chặt quả đấm, tỏ ra mình vô cùng khoẻ mạnh: "Khỏe lắm ạ." Nhưng thật ra đầu có hơi nóng, nhưng cô cảm thấy không nghiêm trọng bằng ngày hôm qua, cũng không cần ra vẻ đau yếu.

Lâm Thanh Bách gật đầu, vỗ vỗ lên yên sau: "Lên xe đi."

Hứa Nam Nam dạ một tiếng.

Chờ tới khi lên xe, cô mới nhớ hỏi: "Anh Lâm, sao anh lại tới đây."

"Không phải hôm qua bác sĩ dặn rồi sau, còn phải tiêm một mũi nữa, nếu không sẽ dễ tái phát." Lâm Thanh Bách thản nhiên nói. Cả ngày hôm nay anh đều nghĩ tới chuyện này. Buổi chiều cũng không tới làng quê nhỏ kia để xem mà quay thẳng về.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 393


Biết cô nhóc này sợ tiêm, chắc chắn sẽ không chủ động đến bệnh viện.

"…" Hứa Nam Nam suýt nữa thì đã té xuống khỏi xe.

Trên đường đi Hứa Nam Nam rất không muốn đi.

Cô thật sự không muốn đi, vừa mới tiêm ngày hôm qua, cô không dám uống thuốc. Định bụng chờ thêm một ngày nữa rồi lại tự mình uống. Cảm giác tiêm vào người rất khó chịu, cô thà uống thuốc còn hơn. Dẫu sao c*̃ng không phải là không có thuốc mà.

Bị bệnh uống thuốc không phải được lắm sao. sao mà cứ phải tiêm chứ?

Hứa Nam Nam xoắn xuýt trong đau khổ, đáng tiếc Lâm Thanh Bách trước mặt lại chẳng hề biết, một mực bắt tiêm. Đạp xe chạy thẳng đến bệnh viện.

Thật ra nếu Hứa Nam Nam kiên quyết hơn một chút thì c*̃ng có thể từ chối, nhưng cô không làm được. Kiếp trước cô đơn, không người yêu thương cô, quan tâm cô. Kiếp này cũng chẳng có mấy ai yêu thương cô. Có người muốn tốt cho cô như thế, cho dù không muốn đi, cô cũng chẳng nhẫn tâm từ chối.

Cũng không nỡ.

Cô nhìn tấm lưng của Lâm Thanh Bách, trong lòng nghĩ, anh Lâm tốt như thế, sau này chị dâu sẽ rất có phúc.

Trong lòng không ngăn được có phần rầu rĩ. Cứ luôn cảm thấy bực dọc ở đâu đó.

Đến bệnh viện, vẫn là dì bác sĩ ngày hôm qua. Thấy Hứa Nam Nam đã đến, bà ta rất hài lòng, cảm thấy người nhà bệnh nhân này tương đối hiểu chuyện, đặt lời dặn dò của bà ta vào lòng. Không giống một vài người nhà khác, vừa tiêm một mũi đã nghĩ rằng bệnh khỏi rồi, bảo đến tiêm thêm một mũi nữa thì lại xót vài đồng bạc đó.

Thiết nghĩ tiền nặng hơn hay mạng nặng hơn. Kết quả đã không đến tiêm mũi sau, còn nói bà ta kém, trị không hết bệnh.

Đuổi nam đồng chí ra khỏi phòng, kéo rèm cửa sổ lên, bà ta giơ mũi kim lên cười híp mắt.

Hứa Nam Nam nghiến răng, nhắm tịt mắt không muốn nhìn mũi kim.

"Người yêu cô thương cô lắm đấy, bảo tôi tiêm nhẹ một chút, nếu tiêm nhẹ, thì sao mà tiêm vào được?"

Hứa Nam Nam định bảo rằng đó là anh của cô, không phải người yêu, thì mũi kim kia đã tiêm lên mông rồi. Cảm giác nhoi nhói, cơn đau đó khiến cho nửa bên mông của cô tê rần.

"Xong rồi xong rồi, nhìn cái vẻ kia của cô, có đau lắm đâu." Bác sĩ cười nói. Chuyện này bà ta thấy nhiều rồi, đến viện với người yêu, lúc tiêm phải rơi vài giọt nước mắt mới được, muốn để nam đồng chí đau lòng ấy mà.

Này thấy cũng không thể trách được. Chớ thấy phụ nữ lúc nào cũng hô hào có thể gánh vác nửa bầu trời, nhưng thật ra trong lòng luôn hy vọng người đàn ông của mình thương yêu mình đấy.

Hứa Nam Nam là đau thật, bò không nổi xuống giường được luôn rồi.

Cô cảm thấy mình phải nằm lát cho đỡ mới được.

Dì bác sĩ vừa đi thì Lâm Thanh Bách tiến vào. Thấy cô nằm trên giường, anh xoa đầu cô: "Vẫn còn khó chịu à?"

Hứa Nam Nam vùi mặt xuống. Cô chẳng thể nói thẳng ra là tiêm mông đau được.

"Được rồi, đừng khóc, xem tôi mang gì đến cho em này?" Lâm Thanh Bách vói tay đưa đến bên mặt cô. Hứa Nam Nam nghiêng mặt nhìn, thấy trên tay của anh là một bọc giấy trắng, bên trong có vài cục kéo mạch nha.

Tiêm xong thưởng kẹo… Anh xem cô là con nít à.

Lâm Thanh Bách thấy cô nằm im, đành bỏ một viên vào miệng cô, ngón tay chạm vào môi cô thì vội lập tức rụt lại: "Ngon không? Nhờ người mang từ quê đến đây."

Hôm qua thấy cô gái nhỏ vừa tiêm đã khóc rưng rức, thế là biết được cô gái nhỏ này sợ tiêm. Hôm nay cần phải tiêm thêm một mũi nữa, sợ cô lại khóc như hôm qua. Vừa lúc nghe vợ nhà ông Cao nói, con cái nhà họ khi nào tiêm xong, chỉ cần cho một cục kẹo là sẽ lập tức cười rực rỡ hơn bao giờ hết.

Kẹo có thể giảm đau.

Thấy Hứa Nam Nam ăn kẹo xong, không còn khóc như ngày hôm qua nữa, lúc này Lâm Thanh Bách thấy tin tưởng chuyện này vô cùng.

Mãi đến khi ra viện, ngồi trên xe, Hứa Nam Nam vẫn cảm thấy mùi vị ngậy ngậy của kẹo trong miệng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 394


Đây là kẹo mạch nha ngọt nhất mà cô từng ăn, ngọt muốn sặc luôn. Không biết anh Lâm lấy nó ở đâu.

Lần này chưa kịp dặn dò với bà c*̣, Hứa Nam Nam cũng không dám ở lâu bên ngoài, phải nhanh chóng trở về. Lâm Thanh Bách đạp xe đạp chở thẳng cô về phía nhà họ Vu.

Cũng không dám đến gần nhà, sợ người gần đó nhìn thấy, rồi lại đồn đại linh tinh. Lần trước việc Hứa Hồng ngồi xe đạp đến trước cổng hầm mỏ đã làm cho người ở hầm mỏ xì xào cả lên.

Hứa Nam Nam không muốn huênh hoang ra đầu ngọn gió đâu. Đến gần đấy thì xuống xe.

Lâm Thanh Bách cảm thấy là lạ, bọn họ thế này giống như làm việc cho đảng bí mật vậy, không thể cho người khác biết. Lúc nào cũng không được đến cổng nhà. Có điều thấy cô gái nhỏ không vui, c*̃ng chỉ đành tùy cô.

Đưa vài cục kẹo mạch nha còn lại vào tay Hứa Nam Nam: "Về nhớ nghỉ ngơi cho tốt, đừng để bị cảm lạnh nữa. Không thì còn phải vào bệnh viện chịu giày vò đấy."

Hứa Nam Nam ngoan ngoãn gật đầu, cô nào muốn chịu giày vò đâu. Khó chịu lắm.

Cô nhớ lại cảm giác khi bị tiêm.

"Anh Lâm, cuối tuần này anh có rảnh không, em mời anh đi ăn cơm." Lần trước một bữa cơm trả ơn, kết quả lần kia lại nợ ơn người ta nữa, lần này rồi cộng thêm mấy… Đến lúc nào mới có thể thanh toán rõ ràng đây.

Lâm Thanh Bách cười: "Được, lần sau dẫn em đi ăn nơi khác. Giờ thì nhanh về nhà nghỉ ngơi đi."

Đợi Hứa Nam Nam đi rồi, anh mới mỉm cười lắc đầu.

Cô gái nhỏ này đúng là chẳng muốn mắc nợ người ta chút nào.

Về đến ủy ban huyện, đúng lúc đụng phải vợ chủ tịch huyện Tôn và một dì mặc áo khoác màu xám.

Lâm Thanh Bách gọi một tiếng chị dâu.

Vợ chủ tịch huyện mỉm cười nói: "Bộ trưởng Lâm sao trở về muộn thế. Nhà ăn hết sạch thức ăn rồi đấy, có muốn đến nhà tôi ăn một bữa không. Ông Tôn nhà tôi ấy cứ nhắc đến cậu mãi."

"Em ăn ở ngoài rồi mới về." Lâm Thanh Bách cười: "Ngày khác em sẽ mời chủ tịch huyện Tôn bữa cơm, em còn nhiều vấn đề trong huyện còn phải học hỏi anh ấy ạ."

"Ừm, vậy đi, tôi sẽ về nói lại với ông Tôn." Vợ chủ tịch huyện Tôn cười vui vẻ nói.

Lên cầu thang thì mỗi người mỗi ngã.

Dì mặc đồ màu xám cũng chính là mẹ của cảnh sát Tôn. Người của ủy ban huyện đều gọi bà ta là dì Tôn.

Dì tôn kéo vợ chủ tịch huyện Tôn: "Thím này, vừa rồi là ai vậy, là bộ trưởng vũ trang mới tới huyện mà Tiểu An nhà mình nói hả? Có vẻ còn trẻ quá."

Vợ chủ tịch huyện Tôn mở cửa đi vào phòng, cười nói: "Đúng thế, từ bộ đội thủ đô đến. Đừng thấy người ta tuy trẻ, nhưng không phải toàn là dựa vào quan hệ cả đâu, là người có bản lĩnh. Bảo là quân nhân, nhưng lại rất có văn hóa. Nghe ông Tôn nói, cậu ta hiểu rộng biết cao, biết cả tiếng nước ngoài đấy."

"Trời ạ, vậy đúng là giỏi hết mức rồi." Dì tôn ngạc nhiên nói.

"Đúng vậy, không biết người ta được giáo dục như thế nào nữa, em trai cậu ta cũng là sinh viên đại học, nghe nói còn là học máy móc. Đúng là cả nhà đứa nào cũng giỏi hơn người."

"Còn một cậu em học đại học nữa ư?" Dì Tôn giật mình. Trong lòng dì Tôn có phần rối rắm, khu tập thể ủy ban huyện sao lại đến nhiều chàng trai giỏi giang như thế. Thế mà bà ta lại không biết gì. Tiểu An cũng vậy, không nói với bà ta cái gì cả. Cả ngày cứ như mất hồn.

"Thím này, Bình Bình nhà chúng tôi cũng đến bàn chuyện cưới gả rồi, thím xem có thể tìm người tốt như vậy được không?"

Vợ chủ tịch huyện Tôn đang chuẩn bị nấu cơm tối, nghe thấy vậy, mỉm cười: "Cô gấp gì chứ, không phải nên bàn về chuyện cưới gả của Tiểu An trước sao, sao lại đã bàn về Bình Bình rồi. Chúng ta cứ làm từng chuyện một. À đúng rồi, lần trước không phải cô nhìn trúng cậu con trai của nhà Lưu Kiến Quân à, còn bảo người kém hai ba tuổi cũng không sao, vợ già chồng trẻ là duyên ba đời còn gì."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 395


Dì Tôn đỏ mặt: "Tôi chỉ nói vậy thôi, đâu có ý gì."

Vợ chủ tịch huyện Tôn không nói thêm câu nào nữa. Muốn cưỡi lừa tìm ngựa, trần đời nào có chuyện tốt như thế? Hơn nữa, lần trước bà ta đã nghe anh Ngô ở c*̣c công an nói, bộ trưởng Lâm này dường như đã có người yêu rồi, hành động nhanh thật đấy.

Không biết con gái nhà ai may mắn thế, tìm được anh người yêu tốt như vậy.

Đồng chí Hứa Nam Nam hư hư thực thực giậm phải vận may đang nằm trên giường đọc tin nhắn.

Tên Cậu Hai đó thế mà còn có mặt mũi đến tìm cô, muốn giới thiệu việc làm ăn cho cô.

Cô trực tiếp gửi lại câu cút đi, rồi tắt tin nhắn.

Hừ, ghiền hố cô rồi chứ gì. Lừa một mình không sướng. Phải tìm thêm người tới. Nghĩ hay lắm.

Nếu không phải Cổ lỗ sĩ là ‘trợ lý nhỏ’ mà cô thu nhận, thì bây giờ ngay cả Cổ lỗ sĩ cô cũng không thèm để ý nữa. Dù sao tiền của cô bây giờ đủ dùng. Mấy món đồ cổ thu thập được ở Thưởng Hải trước kia, cô đều bỏ vào trong giỏ rồi, không bày ra, cũng không định bán. Nếu sau này có cơ hội thu được đồ tiếp thì cô cũng không thể cứ bán đại được, ít nhất c*̃ng phải làm rõ giá cả đã. Không thể để bị người ta xem như đồ ngu được nữa.

Có tiền có đồ cổ, bây giờ cô thấy tự tin hơn bất kỳ ai.

Ngày hôm sau, Hứa Nam Nam cảm thấy quả nhiên tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Gần như khỏi bệnh rồi, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy thanh mát.

Đến mỏ, chưa kịp đi vào văn phòng, Hứa Linh đã chạy đến tìm cô rồi.

"Chị ơi, sau này em không cần dùng sổ lương thực c*̉a chị nữa, em dùng sổ lương thực c*̉a cha." Hứa Linh cười vui vẻ, nụ cười còn mang thêm vài phần đắc ý đắc thắng.

Hứa Nam Nam kéo cô nhóc sang một bên hỏi chuyện.

Thì ra hôm qua sau khi Hứa Kiến Sinh biết chuyện từ chỗ chủ nhiệm Chu, buổi tối chạy đến ký túc xá độc thân tìm Lý Tĩnh hỏi cho ra lẽ. Sau khi biết toàn bộ thì lập tức nổi cơn giận dữ. Từ sau khi ngủ riêng với Lý Tĩnh, Hứa Kiến Sinh cũng không muốn về căn nhà đó nữa, thường ngày phần lớn thời gian đều ăn ở nhà ăn. Dù sao lương thực mỗi tháng c*̉a hắn ta đều giữ một phần đưa cho nhà, cộng thêm lương thực từ quê mang đến, cùng với số tiền lương của hắn ta có thể đến chợ đen mua lương thực thô về bù thêm, c*̃ng đủ để mấy đứa trẻ ăn no.

Ai mà biết chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ người ta đột nhiên chạy đến nói rằng con hắn ta đói đến lép bụng, còn phải để chị con bé dẫn đến nhà ăn ăn cơm đấy.

Bất kể Lý Tĩnh giải thích như thế nào, dù sao Hứa Kiến Sinh c*̃ng không bỏ qua chuyện để con gái mình bỏ đói. Bảo rằng bây giờ cả mỏ này ai cũng biết chuyện con gái ruột của hắn ta bị bỏ đói. Cả ngày hắn ta ở nhà ăn ăn no say, còn con gái mình thì ở nhà đói lép bụng, việc này có thể bỏ qua sao?

Ở mỏ cũng có vài công nhân c*̃ng bị chịu đói, nhưng người ta đều là thêm cho con cái ăn, còn người lớn thì thắt lưng buộc bụng. Đến phiên nhà hắn ta, hắn ta lại là người ăn no, còn con cái thì đói không còn gì. Người ta không biết, còn tưởng rằng Hứa Kiến Sinh cố ý bỏ đói con cái mình.

Trải qua chuyện này, Hứa Kiến Sinh trực tiếp bảo Hứa Linh theo hắn ta đi đến nhà ăn ăn cơm, dù cho có thắt lưng buộc bụng đến mức nào, hắn ta cũng phải cho con gái mình có miếng cơm. Còn về phần mấy đứa ở trong nhà thì tùy cho Lý Tĩnh giày vò thế nào.

Kết quả này ngược lại cũng không tồi, ít nhất thì sau này Hứa Linh không còn bị đói nữa.

Cô xoa đầu Hứa Linh: "Được, nếu như sau này em ăn không no, cứ đến tìm đầu bếp Đỗ. Ăn bằng sổ lương thực c*̉a chị nhé."

"Chị ơi, chị yên tâm đi, sau này em có thể được ăn no rồi ạ." Ánh mắt của Hứa Linh khi cười tỏa sáng, cứ như con cáo nhỏ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 396


Lại nhớ ra gì đó, cô nhóc nhỏ giọng nói: "Đúng rồi chị ơi, hôm qua chị nhỏ Cả còn nói gì đó với cha, hình như là về một sinh viên đại học, bảo muốn đến mỏ chúng ta, nhờ cha hỏi thăm giúp chị ấy. Chị nói xem chị ấy làm sao quen biết sinh viên đại học vậy nhỉ."

Chuyện này Hứa Nam Nam thực sự không biết. Trong lòng thầm nói Hứa Hồng này tính tình làm bậy, nhưng quan hệ c*̃ng rộng ghê. Có điều có thể tụm lại với Hứa Hồng, cũng chẳng phải là thứ tốt lành gì!

Cuộc bình chọn công nhân viên tiên tiến trong hầm mỏ sắp đến giai đoạn tiến hành bỏ phiếu. Mấy ngày này, Hứa Nam Nam cũng bận làm những việc tích cực.

Về chuyện quyên góp của Ngô Kiếm, cô ngoài việc góp một cân phiếu lương thực thì không định cuốn theo hướng gió. Mà ngược lại, cô đi đến chỗ giếng mỏ để trao đổi với các công nhân, hỏi thăm xem lúc làm việc họ thường gặp phải khó khăn gì, những chỗ nào là bộ phận vật tư giải quyết được, những điều đó đều được ghi chép lại. Nhưng phàm là những điều thật sự thiếu sót, cô sẽ viết thành một lá đơn xin mua, xin mua vật tư, những vật tư để thỏa mãn cho việc phòng khi công nhân làm việc cần dùng đến.

Chuyện này được làm một cách sóng yên biển lạnh, không ai soi mói được sai lầm gì, và c*̃ng tích cực hoàn thành chức vụ công việc của mình.

Bởi vì phương pháp Ngô Kiếm thực hiện trước đó quá dữ dội, thế nên trưởng ban Tiêu cùng với những người khác trong bộ phận vật tư đều không gây áp lực cho Hứa Nam Nam, bảo cô cứ thuận theo tự nhiên.

Bọn họ không muốn Hứa Nam Nam cũng trở nên giống Ngô Kiếm. Đến lúc đó, toàn bộ bộ phận vật tư phải đi đầu trong việc quyên góp giống như bên công đoàn mất.

Được một mà mất mười, so cái gọi là vinh dự, phiếu lương thực vẫn quan trọng hơn.

Tự bản thân Hứa Nam Nam cũng cảm thấy không cần phải lo lắng. Đối với chuyện của Ngô Kiếm, cô không hề để tâm. Hiện giờ đã kết thúc việc quyên góp rồi. Những công nhân khó khăn sẽ sớm tìm công đoàn để nhận lương thực. Khi đó mới là lúc những vấn đề bắt đầu.

Còn việc bản thân cô có được chọn hay không thì cô cũng rất bình tĩnh. Dẫu sao trước kia cũng chưa làm được bao nhiêu việc cho mỏ, không được chọn cũng hợp tình hợp lý, không cần cảm thấy đáng tiếc.

Tuy rằng mấy hôm nay Hứa Nam Nam bận bịu, nhưng cuộc sống cũng rất phong phú.

Lý Vĩ Minh đi công tác nên buổi trưa Chu Phương đến kéo cô đến nhà ăn ăn cơm. Vừa mới tìm được vị trí xếp hàng thì phát hiện Hứa Kiến Sinh cũng xếp hàng lấy thức ăn ngay bên cạnh. Hứa Linh ở phía sau thỉnh thoảng quan sát xung quanh. Nhìn thấy Hứa Nam Nam, cô nhóc vẫy tay cười.

"Em gái em giờ có thể ăn no rồi nhỉ." Chu Phương nói nhỏ.

Hứa Nam Nam cũng cười với Hứa Linh, sau đó cô đưa bát cơm cho Tương Lệ Lệ. Tương Lệ Lệ hừ một tiếng rồi lấy cho cô một muôi thức ăn lớn.

Lúc mang đồ ăn ra ngoài, Hứa Nam Nam cũng không biết có chuyện gì. Chu Phương thì vẫn vừa đi vừa nói nhỏ: "Nghe nói bây giờ cô ta có quan hệ tốt với một công nhân trong mỏ, tuyển được từ nông thôn. Đã bàn đến chuyện kết hôn rồi. Có vẻ như sau chuyện của Ngô Tình, tính tình c*̉a cô ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại."

Hứa Nam Nam gật đầu, lại nhìn Tương Lệ Lệ, vẻ mặt thù địch thật sự đã giảm đi nhiều. Không giống như lúc trước, mỗi lần nhìn ai cũng giống như người đó mắc nợ cô ta ghê lắm vậy. Giờ thì bình thường hơn nhiều rồi.

Có vẻ như con người ta phải trải qua một chút gì đó thì mới biết nên sống thế nào.

Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, vừa định ăn cơm thì ở chỗ xếp hàng xảy ra một cuộc hỗn loạn.

Hứa Nam Nam và Chu Phương nhìn qua, hình như có ai đó ngất xỉu.

"Cán sự Ngô ngất xỉu rồi, mau đưa đến phòng y tế đi." Có người hét lên.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 397


"Anh ấy bị đói đến ngất đấy, để tổ chức quyên góp lương thực cho hầm mỏ mà mấy ngày nay không được nghỉ ngơi, lúc này lại chưa ăn gì cả, thế làm sao mà chịu nổi được đây."

Là giọng hét lên của Hứa Mai Tử.

"Ôi chao, đói đến ngất đi sao, nhanh cho anh ta ăn gì đó đi." Có người nói ngay lập tức.

Hứa Nam Nam và Chu Phương sững sờ. Chu Phương nhỏ giọng: "Không phải chứ, trưa hôm qua chị còn thấy anh ta lén ăn trứng gà đấy."

Giả vờ.

Hai người nhìn nhau.

"Cán sự Vu, bên này có đồng chí đói đến ngất xỉu vì hầm mỏ, sao chị còn có thể tiếp tục ăn vậy?" Hứa Mai Tử đột nhiên hét lên với Hứa Nam Nam.

Chị ta biết chuyện lần này Hứa Nam Nam cũng tham gia cuộc tuyển chọn công nhân viên tiên tiến. Hứa Nam Nam từng được biểu dương vài lần, lần này cũng có hy vọng, chị ta không muốn Ngô Kiếm bị Hứa Nam Nam chèn ép nên khi thấy Hứa Nam Nam ngồi ở bên kia, chị ta dứt khoát hét lên. Để cho mọi người thấy được sự máu lạnh vô tình của cô.

Hứa Nam Nam cảm thấy mình đúng là ngồi không cũng trúng đạn. Vốn dĩ còn muốn ngồi xem Ngô Kiếm diễn kịch, bây giờ thì hay rồi, người ta không để cho cô xem. Được thôi, không cho xem nữa thì tôi cũng đến diễn thôi.

Hứa Nam Nam vội vàng bưng bát đĩa trên bàn lên: "Ôi trời, cán sự Ngô bị làm sao vậy, tôi cũng vừa bị dọa sợ đấy. Người bị đói ngất không thể ăn được những món ăn khô, lúc trước tôi cũng từng ngất xỉu vì đói nên tôi biết phải làm thế nào." Vừa nói dứt lời, cô lấy một bát canh đến: "Mau tránh ra nào." Một tay đẩy Hứa Mai Tử ra, bảo mọi người đứng xung quanh tránh ra, một tay nắm mũi của Ngô Kiếm: "Ai đó nhanh đến giúp tôi mở miệng anh ta ra với."

Ngay lập tức có một người tốt bụng chạy đến giúp đỡ, nắm chặt lấy quai hàm, miệng của Ngô Kiếm được mở ra. Hứa Nam Nam nhanh chóng trút canh vào miệng anh ta.

"Khụ khụ…"

Nước canh vừa xuống, Ngô Kiếm ho khụ khụ tỉnh lại, miệng không ngừng thở ra: "Nóng, nóng quá."

Thấy anh ta tỉnh lại, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Nam Nam áy náy nói: "Cán sự Ngô, xin lỗi anh nhiều, vì gấp quá nên tôi không kịp chờ cho canh nguội, anh đỡ hơn chưa, có cần thêm chút cho anh không? À đúng rồi, anh còn phải cảm ơn đồng chí này đấy, trong bát người ta còn thừa lại một chút cơm, đã vào bụng anh luôn rồi."

Ngô Kiếm vừa nghe được câu này, vẻ mặt lập tức trở nên giống như đã ăn phải ruồi bọ.

Cô quay lại nhìn chủ nhân của bát cơm nói: "Thật ngại quá đồng chí, vừa nãy tôi hơi nóng vội nên đã dùng bát và cơm của anh, thế này nhé, anh cứ lấy thức ăn trong bát của tôi đi."

Vốn dĩ đồng chí này vẫn còn đang đau lòng về chút thức ăn còn lại trong bát của mình, vừa nghe được Hứa Nam Nam nói như vậy thì có phần ngượng ngùng: "Không cần đâu, tôi ăn ít một chút cũng không sao."

"Làm thế sao được." Hứa Nam Nam nháy mắt với Chu Phương, Chu Phương nhanh chóng bưng bát của Hứa Nam Nam qua, đưa thức ăn chưa động đến, chuyển sang bát của đồng chí đó: "Vẫn chưa động đũa đâu, anh đừng khách sáo."

Đồng chí này nhìn thấy thức ăn trong bát thì đỏ mặt, lại không nỡ trả lại. Buổi tối có thể lấy về cho mấy đứa trẻ trong nhà ăn.

Mọi người bên cạnh nhìn thấy Hứa Nam Nam làm vậy thì đều cảm thấy cô gái này thật sự hào phóng, một chút cơm thừa thôi mà đổi lại một bát thức ăn lớn như vậy. Còn là vì cán sự Ngô nữa.

Một lát sau Ngô Kiếm cũng đã hòa hoãn trở lại, sắc mặt u ám nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Mai Tử c*̃ng tức giận, tay nắm lại thành đấm, chị ta cũng không ngờ con nhóc nuôi heo ở quê này lại nham hiểm như vậy. Chẳng trách ngay cả mẹ chị ta cũng nói con nhóc này đã thành tinh rồi.

Hứa Nam Nam nhìn hai người đó rồi nói: "Cán sự Ngô, anh nên giữ gìn sức khỏe đấy, đừng để ngất xỉu nữa, nếu như không đủ thức ăn, thì anh ăn phần ăn của tôi này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 398


"Tôi ăn ít lại. Nếu anh lại ngất xỉu, thì những phiếu lương thực quyên góp đó biết bao giờ mới có thể dùng chứ. Đừng để tới qua tháng sau quá hạn, sẽ trở thành giấy vụn mất."

Các công nhân bên cạnh nhìn cán sự Ngô với ánh mắt rực lửa. Lương thực quyên góp rồi, khi nào có thể đến công đoàn đòi lương thực đây?

Cảm nhận được ánh mắt của người khác, lúc này Ngô Kiếm mới nhớ ra chuyện này.

Những phiếu lương thực vừa mới nhận được kia, xác thật vẫn chưa bắt đầu có hiệu lực thực tế. Điều này cũng bất lợi cho việc lôi kéo phiếu sau này.

Ngô Kiếm cảm thấy Hứa Nam Nam đã nhắc nhở anh ta, tuy rằng sự việc lần này không thành công, nhưng đợi phiếu lương thực phát xong thì không cần ngất xỉu nữa, những người công nhân đó cũng sẽ ủng hộ cho anh ta.

Anh ta nở nụ cười cảm kích: "Vậy thì tôi cảm ơn cán sự Vu nhiều nhé. Cô thấy đó, công đoàn của chúng tôi chắc chắn sẽ sớm làm chuyện thiết thực cho công nhân nhân c*̉a mỏ, để những phiếu lương thực đó có lợi ích thật sự."

Hứa Nam Nam gật đầu đồng ý: "Được, mọi người đều đang chờ đấy, cán sự Ngô phải nắm chắc nhé."

Nói xong thì bưng bát cơm của mình đi ra ngoài.

Chu Phương cũng cầm bát cơm của mình đi theo sau, còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn hai người bọn họ. Nhìn thấy mặt Ngô Kiếm đầy nước canh, người thì nhếch nhác, chị ấy khẽ cười. Không nghiêm trọng đến mức đấy chứ, làm cho bản thân trông thật tội nghiệp để giành được sự đồng tình cũng không làm đến mức đó đi. Còn thêm Hứa Mai Tử đó nữa, nham hiểm như vậy, còn muốn kéo Nam Nam xuống nước đấy.

Ra khỏi nhà ăn, hai người đi đến vòi nước rửa bát cơm.

Nghĩ đến loại người như Ngô Kiếm cũng có thể được là công nhân viên tiên tiến, Chu Phương có phần không cam tâm. Một người đạo đức giả, giẫm đạp lên người khác để trèo lên như vậy, chỉ nghĩ tới thôi cũng không nghĩ nổi.

Chu Phương khẽ nói: "Ôi, em thật sự không lo lắng chút nào à. Chuyện anh ta gây ra cũng rất nghiêm trọng đấy, cho dù không xảy ra vấn đề gì thì dù gì c*̃ng có tốn tâm tư, nói không chừng công nhân họ sẽ thật sự ủng hộ anh ta mất."

Hứa Nam Nam xối nước cho sạch bát, vẩy nước: "Nếu như chuyện của anh ta không xảy ra sơ suất, đến lúc đó những tấm phiếu đó cí bầu cho anh ta thì em c*̃ng can tâm tình nguyện. Chỉ sợ rằng lòng tốt việc xấu c*̉a anh ta sẽ rước lấy tai vạ. Chị nói xem, chị cảm thấy có mấy nhà ở hầm mỏ mình thật sự khó khăn?"

Chu Phương thật sự không biết về vấn đề này. Dù sao thì chị ấy luôn nghe nói công nhân ở bên giếng mỏ đều rất khó khăn. Toàn là từ nông thôn đến, cuộc sống nhờ vào lao động tốn sức lực, trong nhà lại có nhiều con, khó mà nuôi nổi.

Hứa Nam Nam nói: "Không nói cái khác, chúng ta lấy chuyện của em lúc trước làm ví dụ. Ở nông thôn, những đứa trẻ không thể làm việc cũng có thể được phân phát một khẩu phần ăn. Chưa kể đến việc ăn trộn với các loại rau dại, lúa mì, trấu cám, chung quy ra cũng không đến mức đói chết. Mà tiền lương c*̉a công nhân giếng mỏ ở hầm mỏ c*̃ng không tính là thấp. Nếu tính cả lương thực ở quê thì thật ra vẫn có thể nuôi sống cả gia đình. Thế nhưng tại sao lại không thể nuôi nổi chứ, vẫn chỉ một câu nói, mang gánh nặng quá lớn. Ngoài việc nuôi con cái, còn phải nuôi người nhà."

Đây cũng là đặc tính thời đại này, hễ trong nhà có anh em khấm khá thì đều phải giúp đỡ các anh em khác. Nếu bạn không giúp, sẽ phải bị người ta chỉ trích, đàm tiếu sau lưng, nói không có lương tâm. Không cần biết có phải là trói buộc đạo đức hay không, nhưng dù sao c*̃ng phải sống như vậy. Thậm chí sống thế này còn được coi là một kiểu anh em thân ái tôn kính lẫn nhau, biểu hiện c*̉a gia đình đoàn kết c*̀ng nhau vượt qua cửa ải khó khăn.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 399


"Nếu như vậy thì những công nhân hầm mỏ đến từ nông thôn phải chịu áp lực khá lớn. Quyên góp một lần lương thực chắc chắn không thể giải quyết được vấn đề, trái lại còn sẽ cung không đủ cầu. Đến lúc đó những công nhân được phân phát sẽ rất cảm kích, nhưng những người không được nhận thì sao? Lần quyên góp lương thực này không chắc là chuyện tốt đâu." Cô cảm thấy những lãnh đạo của ủy ban mỏ hẳn đã nhìn ra được chuyện này, chỉ là bởi vì nguyên nhân nào đó mà không nói gì.

Dẫu sao ủy ban mỏ và công đoàn cũng có một vài xung đột. Mặc dù chị Lưu ở công đoàn là một người hiểu chuyện, nhưng bọn họ không chịu được cái kiểu mà công nhân cứ luôn tin tưởng bên công đoàn. Nhìn xem, hai lần Ngô Kiếm có thể kích động công nhân đã nói lên được sự tín nhiệm của công nhân đối với công đoàn. Ngô Kiếm ầm ĩ ra chuyện này có lẽ còn là thuận theo ý của ủy ban mỏ. Cô cảm thấy người như quản lý mỏ Cao và quản lý mỏ Lý hẳn sẽ không phải là không nhìn thấy được những mặt trái ẩn giấu sau những vấn đề đó. Bọn họ không nói ra, chỉ có thể nói là bọn họ không muốn nói ra. Dù sao với họ mà nói thì hậu quả xấu nhất chính là lấy những lương thực được phát ra về lại, trả cho những người quyên góp lương thực.

Cứ như thế, uy tín của công đoàn sẽ bị giảm mạnh.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của cô, nói bừa ra bên ngoài cũng không tốt. Nếu không thì chính là chia rẽ mối quan hệ của ủy ban mỏ với công đoàn.

Hiệu suất làm việc của Ngô Kiếm c*̃ng rất cao. Buổi trưa Hứa Nam Nam vừa nói như thế, buổi chiều lúc tan tầm đã thấy bảng thông báo dán thông báo rằng đã có thể bắt đầu xin những phiếu lương thực được quyên góp rồi. Các công nhân gia đình gặp khó khăn đều có thể xin, chỉ cần qua được vòng xét duyệt tính chân thực về việc khó khăn của công đoàn thì có thể nhận được trợ cấp tương ứng.

Lúc này hầm mỏ như đàn ong vỡ tổ, có những công nhân thậm chí còn không đến nhà ăn ăn cơm mà đã chạy về phía công đoàn.

Thậm chí Lý Tĩnh cũng dao động, muốn đến công đoàn để xin lương thực.

Nhà cô ta lấy ra mười lăm cân lương thực đấy. Bây giờ nhà đã khó khăn đến mức sức không có gì ăn luôn rồi.

Hứa Hồng từ bên ngoài trở về, nhìn thấy Lý Tĩnh chuẩn bị đi đòi lương thực thì nhíu mày, nói: "Mất mặt quá đi." Nếu như là lúc trước, chị ta sẽ không quan tâm việc đó có mất mặt hay không, nhưng bây giờ Lâm Thanh Tùng có thể sẽ đến mỏ, chị ta không muốn Lâm Thanh Tùng biết được nhà chị ta bủn xỉn thế này.

Nhớ đến những món thịt ăn ngày hôm đó là chị ta nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt. Người ta sống sung sướng biết bao. Nếu chị ta cũng có thể có một cuộc sống như vậy thì hay biết mấy.

Lý Tĩnh vừa nghe được lời này c*̃ng suy nghĩ một chút. Cô ta cũng ngại mất mặt.

"À đúng rồi, chuyện về người yêu của cháu, rốt cuộc thì như thế nào rồi, khi nào thì có thể đến nhà?"

Sau khi xảy ra chuyện của Hứa Mai Tử, Lý Tĩnh càng cảm thấy bất an. Chuyện của Hứa Hồng phải mau chóng ổn định thì cô ta mới sớm được tiếp xúc với bên phía ủy ban huyện kia được. Cô ta không muốn kéo dài thời gian, sợ sẽ thành kiếm c*̉i ba năm thiêu một giờ mất.

Hứa Hồng thử bộ quần áo mới mình vừa mua: "Gấp cái gì chứ, nóng vội không ăn được đồ ăn ngon. Lại nói, anh ta cũng không phải là người tốt nhất…"

Vừa nghe Hứa Hồng nói lời này, Lý Tĩnh vội vàng nói: "Cháu có ý gì hả, chuyện này không thành được sao?"

"Cái gì mà không thành được chứ, là do cháu không muốn thôi." Hứa Hồng nói với giọng không vui: "Nếu như cháu đồng ý, thì đó không phải chỉ là vấn đề thời gian thôi sao?"

Lý Tĩnh hơi không tin, nhíu mày: "Rốt cuộc thì cháu muốn làm gì vậy, cái gì mà không thành, khu tập thể của ủy ban huyện tốt thế, cháu không muốn đến à?"
 
Back
Top Bottom