Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 760


"Sao không để dì hai đến chỗ chú Ngô lĩnh chứng trước. Lĩnh chứng với con trước đã, nếu không dì hai sẽ bị người khác lừa đi mất thôi."

Đại Bảo ôm chân Hứa Nam Nam: "Mẹ, chúng ta về nhà thôi." Không muốn nói chuyện với thằng ngốc này đâu.

Hứa Nam Nam rầu rĩ thở dài: "Đi thôi." Cô không muốn ở cùng hai thằng nhóc này nữa.

Thấy hai thằng nhóc đó có dấu hiệu hư hỏng, Hứa Nam Nam cảm thấy bắt buộc phải tìm ra cách xử lý. Hai vợ chồng bàn bạc với nhau xong, lập tức đưa bọn trẻ đến mẫu giáo của huyện.

Trong nhà chỉ còn lại Tam Bảo, Hứa Nam Nam quyết định sẽ tự mình dạy dỗ.

Nhất định phải dạy thành bé ngoan, nói chuyện văn minh, yêu lao động.

Hứa Nam Nam cảm thấy Tam Bảo là một đứa bé hạnh phúc.

Không có anh em song sinh giành giật sữa uống, còn có một ông chú Cổ Lỗ Sĩ rất thương cậu bé, động một tí là kiếm về một đống đồ ăn và đồ dùng dành cho con nít. Rất nhiều thứ có thể mua trên Taobao nhưng có vẻ Cổ Lỗ Sĩ rất thích thú với việc đó.

Hứa Nam Nam cũng không thể từ chối lòng tốt của cậu ta, cô bèn dứt khoát để Tam Bảo nhận Cổ Lỗ Sĩ làm cha nuôi.

Mặc dù xét về mặt lý thuyết, cậu ta không phải người của thời gian và không gian này, và hình như còn là người c*̉a tương lai, nhưng tấm lòng của cậu ta vẫn rất chân thành.

Kết quả Tam Bảo lại bị người ta ghét bỏ.

Cổ Lỗ Sĩ: "Không, không, không, tôi chỉ bày tỏ một chút tấm lòng mà thôi, sao có thể làm cha nuôi được, cô không cần phải khách sáo như vậy. Đừng khách sáo với tôi!"

Hứa Nam Nam: "... Tôi chỉ nói một chút thôi, cậu đừng kích động thế."

Cổ Lỗ Sĩ: "Tôi không kích động, ý của tôi là dù sao cũng đừng để cậu bé nhận tôi làm cha nuôi." Sẽ bị sét đánh đấy.

Cậu thanh niên lau mồ hôi.

Hứa Nam Nam không thể hiểu được Cổ Lỗ Sĩ đang nghĩ gì, rốt cuộc cậu ta là thích Tam Bảo hay là không thích vậy. Nhưng người ta đã không tình nguyện thì cô cũng không miễn cưỡng.

"Được rồi, tôi chỉ nói một chút thôi, cậu không tình nguyện thì quên đi."

Cổ Lỗ Sĩ chậm chạp không nhắn tin trả lời.

Hứa Nam Nam mở mắt ra nhìn đứa con bảo bối đang ngủ ngon lành của mình: "Không sao, mẹ yêu con, cha cũng yêu con. Còn có hai anh trai của con cũng yêu con."

Vừa dứt lời, cô đã nghe thấy tiếng hét vọng lại từ bên ngoài: "Mẹ ơi, chúng con về rồi."

Hai củ cải nhỏ vọt vào phòng, ôm em trai hôn hít. Anh hôn một cái, em hôn một cái. Tam Bảo bật cười khanh khách khi bị hai anh trai thay phiên hôn hít.

Lâm Thanh Bách nghiêm mặt bước vào từ phía sau, thấy hai thằng nhóc thối nhà mình thì chợt thấy lòng bàn tay ngứa ngáy: "Lại đánh nhau ở trường, giáo viên nói, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không có cách nào dạy được."

Hai đứa bé không thể tiếp tục giả vờ được nữa, đành nhét em trai vào lòng mẹ.

Đại Bảo: "Cha ơi, có người ăn h**p em trai con, có phải là con nên đánh cho nó một trận hay không?"

Nhị Bảo: "Anh con đã ra tay rồi thì con phải giúp sức chứ."

Hứa Nam Nam không thèm nghe hai đứa nó giả vờ, cô quét mắt khắp nơi: "Chổi lông gà đâu rồi?" Hai đứa nó mới đi học mấy bữa mà đã thành kẻ ngang ngược ở trường học rồi, tính làm gì chứ. Cô nuôi trẻ ngoan chứ không nuôi ác bá.

Hai đứa nhỏ thấy vậy thì vội chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét toáng lên: "Ông cố, bà cố, cứu mạng."

Hiện tại, ông Vu và bà Vu đã sống chung nhà với Hứa Nam Nam, bình thường chăm sóc bọn nhỏ, khi không có việc gì thì ra ngoài đi dạo. Lúc này, hai cụ đang trò chuyện với thầy Kha ở ủy ban huyện.

Hai cụ nghe thấy tiếng hét của bọn nhỏ thì vội vàng chạy vào nhà che chở cho hai đứa nó.

Bà Vu còn nói: "Cháu nó còn nhỏ, phải dạy từ từ."

Hứa Nam Nam không biết phải nói thế nào với bà cụ. Hai đứa nó đã không phải là đứa nhỏ nữa rồi, này là ác bá, nhất định phải dạy dỗ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 761


Sau khi hai cụ dẫn hai đứa nhỏ xuống lầu dưới chơi, Lâm Thanh Bách im lặng ngồi xuống bên mép giường nhìn Tam Bảo.

"Không thể để bọn nhỏ quen thói như vậy, phải dạy dỗ thật tốt. Sau này đến thủ đô, anh lo bọn nhỏ sẽ học thói hư tật xấu."

Hứa Nam Nam đang thay tã ướt cho Tam Bảo, nghe vậy thì rất ngạc nhiên: "Đến thủ đô ư?"

Lâm Thanh Bách gật đầu: "Thủ trưởng muốn điều anh về. Nam Giang mấy năm gần đây rất yên bình, ý của bọn họ là hi vọng anh có thể trở về."

Hứa Nam Nam thầm tính ngày, còn có mấy năm nữa mới kết thúc. Bây giờ mà về thủ đô thì cô có chút lo lắng.

"Em không muốn đi sao?" Lâm Thanh Bách hỏi cô.

Bây giờ anh cũng không thật sự muốn quay lại vào lúc này. Môi trường ở Nam Giang rất tốt, anh có thể bảo vệ được Nam Nam và các con. Nhưng nếu đến thủ đô thì sẽ không còn tự tại như bây giờ nữa. Đến lúc đó, anh sợ mình bận rộn và không thể chu toàn được cho gia đình.

Ở trong lòng anh, gia đình quan trọng hơn hết thảy. Ở đó có người vợ thân yêu và con cái máu mủ của anh.

"Chờ Tam Bảo lớn hơn một chút nữa nhé." Hứa Nam Nam nói. Có thể kéo dài được ngày nào thì hay ngày đó.

Hứa Nam Nam cũng không biết anh nói thế nào với cấp trên, dù sao thì chuyện trở về thủ đô cũng đã được hoãn lại.

Nhưng mặc kệ bây giờ có về thủ đô hay không, không thể để hai đứa nhỏ tiếp tục làm đứa ác bá như vậy nữa. Hứa Nam Nam quyết định nhẫn tâm không để bọn nhỏ đến nhà trẻ nữa, mà để Lâm Thanh Bách đưa chúng đến bộ vũ trang tiếp nhận huấn luyện mỗi ngày.

Hứa Nam Nam nghĩ rằng để hai đứa nhỏ tham gia huấn luyện mấy ngày, đồng thời nếm chút khổ, khi đó bọn nhỏ sẽ biết được đi nhà trẻ hạnh phúc biết bao nhiêu.

Kết quả là một tuần sau, Đại Bảo xin được mặc đồ lính, la hét đòi nhập ngũ, muốn làm một người đàn ông chân chính.

Nhị Bảo khóc thút thít đòi về trường học, muốn học tập tri thức báo đáp tổ quốc.

Hứa Nam Nam lại ném chúng về trường học. Cô nói với hai đứa nhỏ, nếu như Đại Bảo đánh nhau thì chỉ có thể đi học, còn Nhị Bảo đánh nhau thì cho đi bộ đội.

Hai đứa nhỏ lúc này mới chịu yên.

Khi Tam Bảo được hai tuổi, Hứa Kiến Sinh nghỉ hưu.

Hứa Linh lập tức dừng việc học và trực tiếp đến tiếp nhận vị trí công tác của Hứa Kiến Sinh. Trương Thúy Cầm dẫn Hứa Lỗi đến hầm mỏ làm loạn, nhưng ngay cả cổng lớn hầm mỏ cũng vào không được. Hứa Linh còn tìm một vài bạn học đến đánh đuổi hai người đó đi. Hơn nữa, hai mẹ con nhà đó tự ý lẻn ra ngoài, thậm chí còn không có thư giới thiệu, người trong thôn còn muốn kéo bọn họ đi diễu phố.

Ngày hôm sau, Hứa Linh chạy đến hội liên hiệp phụ nữ ở ủy ban huyện tìm Hứa Nam Nam nói chuyện này.

"Hừ, còn muốn đến hầm mỏ gây chuyện, ai sợ chứ. Em còn lâu mới chịu, công việc đó là của em, ai cũng đừng hòng cướp mất. Dù em có không muốn thì cũng không để cho bọn họ được hời."

Cô gái nhỏ mới mười mấy tuổi đã lộ ra mấy phần duyên dáng yêu kiều. Nhưng ai cũng không dám xem thường cô ấy, nhìn đi, một khi nóng lên thì ai cũng dám đánh.

Hứa Nam Nam nói: "Em thật sự không định học tiếp à?" Hứa Linh tiếp tục đi học cũng rất tốt, chờ khi cô ấy tốt nghiệp cấp ba cũng là lúc khôi phục kỳ thi đại học, đến lúc đó có thể tham gia thi đại học.

"Em cũng không phải là chị Hai, thành tích của em không tốt, em cũng không muốn học. Em làm việc ở hầm mỏ cũng tốt lắm, có biên chế chính thức, thầy của em cũng rất thích em, chờ năm sau sẽ được tăng lương đấy nhé. Chị à, chị cứ yên tâm, dù em không đi học thì cũng sẽ có tương lai mà." Hứa Linh tự tin nói.

Hứa Nam Nam cũng không gò ép trong chuyện học hành. Từ trước đến giờ, yêu cầu của cô đối với mấy đứa nhỏ đều không quá cao, chỉ cần bọn chúng đi con đường đúng đắn là được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 762


Hơn nữa, tâm tư của Tiểu Linh quả thật không đặt vào việc học. Trước đây khi Tiểu Mãn còn đi học sẽ dẫn Tiểu Linh theo, sau này khi Tiểu Mãn tốt nghiệp rồi về quê, Tiểu Linh lập tức như ngựa hoang thoát cương, có muốn kéo cũng kéo không được.

Nhắc đến Tiểu Mãn, Hứa Nam Nam chợt thấy tiếc nuối. Bây giờ Tiểu Mãn ở nông thôn làm việc rất tốt, tính cách cũng mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, trước kia mềm như bông, bây giờ đã kiên cường hơn nhiều lắm. Chỉ là người đen hơn, và cũng gầy hơn.

Hai năm nay, cô cũng về quê hai lần. Hứa Nam Nam đã đến thăm cô ấy một lần, nhưng bọn họ quá bận rộn, hai chị em chỉ mới cùng nhau ăn một bữa cơm là Tiểu Mãn đã vội vàng lao vào công việc.

Hứa Linh đang ăn hạt dưa, thấy vẻ mặt Hứa Nam Nam chất chứa tâm sự thì hỏi: "Chị ơi, chị sao vậy?"

"Chị nhớ chị Hai của em, con bé vẫn đang làm việc ở nông thôn đấy."

"Tính của chị Hai bướng bỉnh, chị ấy cảm thấy như thế là có lý tưởng, có khát vọng." Hứa Linh vừa tách vỏ hạt dưa vừa nói: "Lần trước em đi thăm chị Hai, có một đồng chí nam đang theo đuổi chị ấy đấy chị. Em cảm thấy đồng chí đó không tốt, không biết chị ấy nghĩ thế nào."

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy lời này thì sửng sốt: "Có người theo đuổi chị Hai của em sao?" Lần trước cô về quê thăm Tiểu Mãn, sao cô chẳng thấy gì nhỉ.

"Chuyện này thì có gì kỳ lạ đâu, ngoại hình của chị Hai cũng không tệ, tính tình còn dịu dàng, đồng chí nam ở nơi đó lại nhiều. Lúc em đến đó, chị ấy còn giả vờ không quen biết người ta cơ, kết quả đồng chí nam đó cứ mắt đi mày lại, tưởng em là con nít nhìn không ra cơ đấy."

Hứa Nam Nam hơi mất bình tĩnh. Cô lo lắng Tiểu Mãn ở nông thôn bị người ta lừa.

Hứa Nam Nam chuẩn bị viết thư gửi về nông thôn, hỏi thăm tình huống của Tiểu Mãn. Cô muốn biết có phải cô ấy đang hẹn hò hay không, muốn nghe rõ tình huống của chàng trai đó để cô dễ bề tìm người nghe ngóng xem đối phương là người như thế nào.

Thanh niên trí thức ở nơi đó đa số đều là người đến từ thành phố. Đối với cô và Lâm Thanh Bách mà nói, muốn điều tra về một người thành phố là chuyện rất dễ dàng.

Phong thư của Hứa Nam Nam còn chưa gửi đi thì thư của Tiểu Mãn đã đến, trong thư nhắc đi nhắc lại một người tên là Trần Trung Hoa, khen người đó đến mức chỉ trên trời mới có, còn dưới đất thì không.

Hứa Nam Nam không tin lời khen c*̉a Tiểu Mãn, cô lập tức nhờ Lâm Thanh Bách giúp mình điều tra chi tiết về người này.

Tuyệt đối đừng giống với gã đặc vụ gà mờ Cao Kiến Quốc đó, trong nhà đã có vợ con rồi còn ra ngoài lừa gạt mấy cô gái trẻ.

Hiệu suất làm việc của Lâm Thanh Bách rất cao, anh nhanh chóng kiểm tra xong hồ sơ. May mắn thay, là một thanh niên chưa lập gia đình. Tốt nghiệp cấp ba, thuộc thành phần gia đình công nhân ở thành phố, chẳng có gì không tốt cả.

Người không có vấn đề, Hứa Nam Nam cũng không đến mức ngăn cấm không cho Tiểu Mãn yêu đương hẹn hò. Dù sao thì tuổi này của Tiểu Mãn cũng nên có người yêu rồi.

Vì thế cô viết một bức thư nhắc nhở cô ấy tự bảo vệ mình cho tốt. Tốt nhất là tìm cơ hội đưa người lại đây cho cô gặp mặt.

Nhị Bảo nghe tin Tiểu Mãn có đối tượng hẹn hò thì buồn bã không ăn cơm tối.

"Con đã nói rồi, dì hai chắc chắn sẽ bị người khác lừa đi mất. Đã bảo dì ấy đi lĩnh chứng với con rồi mà mọi người còn không chịu."

Đại Bảo đang ăn trứng luộc, sau khi ăn xong phần mình thì bóc ăn luôn quả trứng của Nhị Bảo: "Vậy thì cũng phải nhìn xem dì hai có ưng em không, nhìn dáng vẻ ngốc như con gấu của em đi."

"Sao em lại giống con gấu rồi? Cô giáo nói thành tích của em tốt."

"Thành tích tốt thì có ích gì, cứ bị người khác ức h**p là chạy đến tìm anh."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 763


"Đó không phải là do anh đã nói bị người ức h**p thì tìm anh sao."

"Anh chỉ khách sáo một chút mà em còn tưởng thật à?" Đại Bảo rất bất mãn với đứa em trai ruột này, sao lại ngốc như vậy chứ. Còn không phải là vì cậu bé muốn đánh nhau nên mới phải tìm cớ à.

Khi Đại Bảo đang chuẩn bị cho miếng lòng trắng trứng cuối cùng vào miệng, chợt có ai đó kéo lấy ống quần của cậu bé, cậu bé cúi đầu nhìn xuống thì thấy em trai Tam Bảo đang ngẩng đầu nhìn mình với cái miệng chảy đầy nước miếng.

Cậu bé nhìn trứng luộc trong tay mình, lại nhìn em trai đang ch** n**c miếng, sau đó nhét trứng luộc vào miệng thằng ba với vẻ mặt ghét bỏ.

Có hai đứa em trai như vậy, nếu cậu bé không nỗ lực một chút thì phải làm sao bây giờ?

Hứa Nam Nam vô cảm nhìn ba đứa nhỏ ngốc nghếch nhà mình, cô càng kiên định với quyết tâm không sinh nữa. Nếu lại sinh ra một đứa con trai nữa, cô biết phải sống thế nào bây giờ.

Áo bông nhỏ của cô đâu.

Không sao, chờ sau này mấy thằng nhãi này kết hôn và sinh cháu gái nội cho cô thì cũng như nhau. Hứa Nam Nam tự an ủi chính mình.

Trước tết, Lâm Thanh Bách lại nhận được thông báo phải về thủ đô một lần nữa.

Đây là lần thứ hai Giang Bá đưa ra yêu cầu này.

Bắt đầu từ năm trước, hướng gió ở thủ đô đã bắt đầu thay đổi rồi. Tuy rằng bây giờ Hứa Nam Nam rất ít khi rời khỏi Nam Giang, nhưng mỗi ngày vẫn kiên trì với thói quen đọc báo, từ trên báo cũng có thể nhìn ra một số thứ.

Trong số những thay đổi đó cũng có liên quan đến Hứa Nam Nam. Những tài liệu mà cô đã nộp lên trên, sau khi trải qua mấy năm thực tiễn, đã bắt đầu được sử dụng trong công nghiệp và quân sự nước nhà.

Sức mạnh của khoa học kỹ thuật bày ra đó khiến con người không có cách nào bỏ qua tầm quan trọng của tri thức.

Tuy rằng dòng chảy của lịch sử vẫn đang tiếp diễn theo hướng mà Hứa Nam Nam biết, nhưng c*̃ng không thể phớt lờ những thay đổi nhỏ.

Hiện nay, trong nước đang trong tình trạng khát cầu phần tử trí thức, những phần tử trí thức bị lãng quên trước đó theo lẽ tự nhiên cũng được xem trọng trở lại.

Lần này Giang Bá gọi Lâm Thanh Bách quay về. Một là vì tình hình Nam Giang mấy năm nay được gió yên sóng lặng không giống với bên ngoài, khiến cho rất nhiều lãnh đạo trong quân đội vô c*̀ng hài lòng. Hai là vì có nhiệm vụ bí mật muốn giao cho Lâm Thanh Bách.

Chuyện này cũng có nghĩa là Giang Bá chuẩn bị đề bạt Lâm Thanh Bách.

Lần này Hứa Nam Nam không ngăn cản Lâm Thanh Bách nữa. Đã sắp đến thời điểm phong trào kết thúc rồi, tương lai sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn. Cô không thể vì lợi ích của chính mình mà ngăn trở Lâm Thanh Bách.

Người đàn ông này không thể nán lại một thị trấn nhỏ như Nam Giang mãi được, anh có khát vọng của chính mình.

Ông Vu và bà Vu đều không muốn rời khỏi nơi này. Khi con người lớn tuổi, người ta thường nghĩ đến lá rụng về cội. Hứa Nam Nam không yên tâm để hai cụ ở lại nơi này. Cô mượn cớ chăm sóc con nhỏ để đưa hai cụ đến thủ đô với mình.

"Trước hết, ông bà nội cứ đến thủ đô xem tình hình bên đó thế nào, nếu sau này còn muốn về thì cháu lại đưa ông bà về." Hứa Nam Nam khuyên.

"Ông cố và bà cố c*̀ng đi nhé, nếu ông bà không đi, chúng cháu sẽ nhớ hai người lắm lắm." Đại Bảo ôm chầm hai cụ.

Nhị Bảo cũng nói: "Sẽ không có ai bảo vệ chúng cháu lúc cha mẹ đánh chúng cháu nữa, chúng cháu sẽ bị đánh chết mất."

"Cha mẹ không đánh mà." Tam Bảo ngoan ngoãn lập tức bênh vực. Từ trước đến giờ cha mẹ chưa bao giờ đánh cậu bé, cậu bé rất ngoan.

"Cái đồ nịnh nọt!" Nhị Bảo hung dữ trừng mắt nhìn em trai nhà mình. Tại sao lại ngu như vậy, nịnh nọt cũng không biết chọn lúc mà nói, ông cố với bà cố không chịu đi theo thì biết làm sao giờ?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 764


Đại Bảo vỗ đầu Nhị Bảo: "Em mấy tuổi rồi mà còn cãi nhau với thằng ba?" Sau đó cậu bé rất ra dáng anh cả vuốt đầu Tam Bảo: "Ngoan nào."

Tam Bảo mở to hai mắt nhìn anh cả nhà mình với ánh mắt sùng bái. Tuy rằng anh cả và anh hai y chang nhau, nhưng người bảo vệ cậu bé chắc chắn là anh cả, còn người hung dữ với cậu bé nhất định là anh hai.

Nhị Bảo cảm thấy cực kỳ tủi thân, rõ ràng biết cậu bé chỉ nói đùa thôi, nhưng lần nào anh cả cũng cố ý đóng vai người tốt. Thật là xấu xa.

Hứa Nam Nam phớt lờ ba đứa con trai ngốc nghếch nhà mình và tiếp tục khuyên hai cụ.

Rốt cuộc hai cụ vẫn không nỡ rời xa tụi nhỏ nên đã đồng ý đến thủ đô với gia đình bọn họ. Hai cụ nói chờ Tam Bảo vào tiểu học thì cả hai sẽ về Nam Giang.

Bởi vì quyết định năm sau sẽ đi nên Hứa Nam Nam viết thư cho Tiểu Mãn, dặn cô ấy tết này về nhà ăn tết. Khi gia đình cô đến thủ đô, mọi người sẽ ít có cơ hội gặp nhau hơn.

Hơn nữa kỳ thi tuyển sinh đại học sắp được khôi phục rồi, Hứa Nam Nam cũng muốn dặn dò Tiểu Mãn mấy câu, đưa cho cô ấy một ít tài liệu, dặn cô ấy chuẩn bị thi cử cho tốt. Thành tích của Tiểu Mãn tốt, khả năng tiếp thu cũng tốt, nếu như cô ấy có thể thi đậu đại học và trở thành nhóm sinh viên đầu tiên, tiền đồ sau này là không thể giới hạn.

"Vu Tiểu Mãn, năm nay cậu có về nhà ăn tết không?"

Trong khu ký túc xá dành cho thanh niên trí thức, mấy cô gái đang bàn về chuyện ăn tết. Bọn họ là thanh niên trí thức, một năm cũng chỉ có thể về thăm nhà mấy dịp như vậy. Có một số người vì nhà ở xa nên từ ngày được cử xuống nông thôn tới giờ vẫn chưa từng về thành phố.

Tiểu Mãn đang xem từ điển để học từ vựng mới, nghe thấy lời này thì cười nói: "Chị của tớ bảo tớ về nhà. Tôi cũng muốn về nhà ăn tết."

Cô ấy đã ở nơi này mấy năm rồi, từ đó đến giờ chưa một lần về nhà đón năm mới. Hơn nữa, năm nay cô ấy muốn đưa Trần Trung Hoa về nhà để mọi người xem mặt.

Cô ấy đã ở bên Trần Trung Hoa lâu, cứ kéo dài mãi cũng không tốt.

Cô gái ở cùng ký túc xá nói: "Vu Tiểu Mãn, cậu với Trần Trung Hoa thế nào rồi? Bao giờ kết hôn? Tớ nói này, lần trước tớ còn thấy con gái của nhà thư ký theo đuổi anh ta đấy, cậu phải cẩn thận một chút."

Đây cũng không phải là chuyện gì lạ lùng, thanh niên trí thức đến nơi này không biết bao giờ mới được về thành phố, nếu gặp được một cô gái hợp ý trong thôn thì cũng có thể kết hôn. Ở trong thôn có thêm người nhà, có người chăm sóc, cũng không sợ bị đói.

Tiểu Mãn nghe vậy thì sửng sốt một lúc: "Trần Trung Hoa không nói cho tớ biết chuyện đó."

"Cậu phải chú ý một chút đấy." Nữ thanh niên trí thức đó nhắc nhở.

Tiểu Mãn không tin Trần Trung Hoa sẽ phản bội mình, cho nên không hỏi anh ta chuyện đó. Vào mấy ngày trước khi về nhà, cô ấy đến tìm Trần Trung Hoa và hỏi anh ta có đồng ý theo cô ấy về thị trấn để gặp người nhà của cô ấy hay không.

Trần Trung Hoa chải tóc theo ngôi bảy ba, mặc áo khoác màu xanh quân đội, cả người trông vừa đĩnh đạc vừa có vẻ trí thức. Năm đó khi mới đến nơi này, anh ta được rất nhiều người yêu thích. Sau này, khi anh ta nhìn trúng Tiểu Mãn và hẹn hò với cô ấy thì những người khác mới ngừng tơ tưởng.

Hai người ở bên nhau đã gần hai năm, Tiểu Mãn vẫn luôn cho rằng hai người sẽ kết hôn.

Nhưng lúc này, Trần Trung Hoa lại nhìn Tiểu Mãn với vẻ áy náy: "Tiểu Mãn, anh xin lỗi."

Tiểu Mãn nhìn anh ta, đôi mắt mở tròn xoe: "Anh có ý gì?"

"Anh, chúng ta chia tay nhé." Trần Trung Hoa cúi thấp đầu nói: "Tiểu Mãn, anh không muốn tiếp tục ở lại đây nữa. Ở nơi này anh không thể phát huy hoài bão c*̉a mình, ở mãi nơi này anh sợ anh sẽ trở nên sa đọa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 765


"Anh không hi vọng có một ngày mình sẽ giống với mấy người nông dân đó, chỉ biết trồng trọt mà không biết gì cả."

Anh ta lại ngẩng đầu nhìn Tiểu Mãn: "Trong nhà không có ai giúp anh nên anh phải tự dựa vào chính mình. Anh phải về thành phố. Thư ký Hách đã đồng ý rồi, chỉ cần anh kết hôn với con gái của ông ta... Ông ta sẽ tìm cách giúp anh về thành phố."

Tiểu Mãn nhìn anh ta với sắc mặt trắng bệch: "Anh đồng ý rồi?"

"Ừ."

Trần Trung Hoa chợt cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Lúc đưa ra quyết định này hình như cũng không khó chịu như vậy. Anh ta thích Tiểu Mãn, Tiểu Mãn rất đẹp, tính cách cũng tốt, biết cầu tiến. Mấy năm trở lại đây, mọi người đã bắt đầu trở nên giống với người lao động ở trong thôn, chỉ có cô gái này vẫn kiên trì học tập tri thức.

Nhưng dù cô ấy có tốt hơn nữa thì cũng không thể sánh được với sự cám dỗ có thể quay về thành phố.

Tiểu Mãn quay người đi, cúi thấp đầu, nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô ấy lấy tay lau nước mắt, nhưng lau mãi cũng không hết.

"Em, em biết rồi." Cô ấy hung hăng lau vệt nước mắt trên mặt, sau đó chạy về phía khu tập thể.

Ngày giao thừa, rốt cuộc Hứa Nam Nam cũng gặp được Tiểu Mãn.

Cô nhìn phía sau cô ấy, không thấy người nào cả, bèn lén hỏi: "Đối tượng hẹn hò của em đâu? Sao không dẫn về cho mọi người gặp? Chị và anh rể em thấy người rồi thì sau này cũng có thể yên tâm."

Rời khỏi Nam Giang, người mà cô lo lắng nhất chính là Tiểu Mãn.

Về phần Tiểu Linh, cô nhóc đó không ức h**p người khác thì đã tốt lắm rồi. Nghe nói cô ấy lăn lộn ở hầm mỏ rất tốt, từ công nhân tuyến một nay đã vào công đoàn rồi. Tuổi tác còn nhỏ nhưng còn chuẩn bị tranh cử vị trí chủ tịch công đoàn cơ đấy.

Tiểu Mãn cắn môi: "Chia tay rồi."

Hứa Nam Nam giật mình, thấy dáng vẻ này của em gái nên cũng không hỏi nhiều: "Ồ, vậy thì chúng ta ăn xong rồi nói tiếp." Sao lại chia tay nhỉ.

Bởi vì đây là bữa ăn chào đón năm mới cuối cùng ở Nam Giang nên Hứa Linh cũng đến. Cả nhà quây quần bên chiếc bàn tròn lớn, cũng coi như là đoàn viên.

Sau khi ăn xong, Hứa Linh lập tức bị ba củ cải nhỏ kéo ra ngoài chơi.

Hứa Nam Nam kéo Tiểu Mãn vào phòng nói chuyện.

"Em nói cho chị biết, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Tiểu Mãn mím môi nói: "Không có gì, chỉ là chia tay thôi. Mục tiêu của bọn em không giống nhau. Anh ấy muốn về thành phố nên đồng ý kết hôn với con gái của nhà thư ký rồi."

Lời nói của Hứa Tiểu Mãn như một tiếng sấm, khiến cho Hứa Nam Nam giật mình thảng thốt.

"Muốn là vợ chồng của nhau thì phải đồng tâm nhất trí, nếu như tư tưởng của hai đứa đã khác nhau, chia tay thì chia tay thôi. Em đừng đau lòng nữa, cuộc đời này có ai mà không gặp phải một tên cặn bã, em nói có phải hay không? Con người phải trải qua một vài mối tình thì mới biết có hợp hay không."

Tiểu Mãn gật đầu, sau đó lại lau nước mắt.

Hứa Nam Nam hỏi: "Vậy em có muốn về thị trấn không? Nếu như em muốn về thì chị sẽ sắp xếp để em về." Không thể để Tiểu Mãn ở lại nơi khiến con bé đau lòng đó được.

"Chị ơi, em không về thị trấn đâu." Tiểu Mãn lau nước mắt, đôi mắt đỏ ửng nhìn cô và nói với giọng kiên định.

"Chị à, em muốn dựa vào chính mình. Mấy năm nay em vẫn luôn được chị nuôi nấng và chăm sóc, chưa từng trải qua bất cứ khó khăn nào. Em không muốn để chị phải lo lắng cho em cả đời. Em phải dựa vào chính mình rồi. Chị, bây giờ em ở nông thôn rất tốt, mọi người đều có khát vọng, em cảm thấy rất kiên định. Không phải trước đây chị đã nói với em rồi sao, rồi sẽ có một ngày nước mình sẽ khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, em cũng tin vào điều đó. Cho dù sau này phải rời khỏi nơi đó, em cũng phải tự mình thi đại học, thi đại học rồi sẽ rời đi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 766


"Nếu như em dựa vào chị và anh rể để trở về thị trấn, vậy thì em có khác gì Trần Trung Hoa đâu."

Hứa Nam Nam tưởng rằng Tiểu Mãn bị thất tình sẽ đa sầu đa cảm, không ngờ cô ấy đã nghĩ thông suốt từ sớm.

Cô chợt phát hiện hiểu biết của bản thân về Tiểu Mãn càng ngày càng ít, có lẽ là mấy năm nay Tiểu Mãn đã thay đổi. Những vất vả ở nông thôn không khiến cho tinh thần của Tiểu Mãn sa sút, ngược lại còn mài giũa ý chí của cô ấy. Cô bé nhu nhược năm nào giờ đã là một nữ chiến sĩ bên ngoài mạnh mẽ bên trong dịu dàng.

"Tiểu Mãn của chúng ta đã trưởng thành rồi." Hứa Nam Nam vui mừng nói.

Tiểu Mãn mỉm cười thẹn thùng, cô ấy dựa lên vai Hứa Nam Nam: "Chị ơi, em đã hai mươi mốt tuổi rồi."

Hứa Nam Nam khẽ vỗ lên vai Tiểu Mãn, nhớ đến lần đầu tiên mình nhìn thấy Tiểu Mãn, đứa bé yếu ớt nằm trên giường bệnh ấy, cũng không biết cô bé có thể sống nổi hay không. Chỉ cần nghe thấy tiếng của bà Hứa là toàn thân cô bé ấy lập tức run lên như chuột thấy mèo. Mà nay cô bé đó đã có thể tự lập tự cường rồi.

Sau khi Hứa Linh biết chuyện giữa Tiểu Mãn và Trần Trung Hoa, cô ấy tức tối xắn tay áo, một hai đòi về nông thôn với Tiểu Mãn, muốn dạy dỗ cho tên cặn bã đó một trận nên thân.

Đại Bảo cũng móc súng đồ chơi của mình ra: "Cháu một phát bắn hắn chết tươi."

Nhị Bảo ôm Tiểu Mãn: "Dì hai, cháu đã nói dì kết hôn với cháu rồi mà. Dì yên tâm, cháu vẫn chưa kết hôn đâu, cháu vẫn luôn đợi dì mà." Dì hai dịu dàng nhất, cậu bé thích dì hai nhất.

Tam Bảo kéo vạt áo của Tiểu Mãn nói: "Anh hai hung dữ lắm, dì đừng kết hôn với anh ấy."

Nhị Bảo bị em trai phá đám, tức giận mắng: "Đồ nhãi ranh!"

"Đồ nhãi ranh là mắng ai đó?" Hứa Nam Nam híp mắt hỏi.

Lông tơ toàn thân Nhị Bảo lập tức dựng ngược hết lên, duỗi tay kéo bàn tay Tam Bảo: "Em ba, đi thôi, anh hai dắt em đi chơi pháo trúc."

"Ra ngoài, ra ngoài, đều ra ngoài hết cho mẹ, phiền chết đi được." Hứa Nam Nam ghét bỏ phất tay để ba đứa nhỏ nhanh chóng cuốn xéo ra ngoài.

Lúc bấy giờ Đại Bảo mới cầm súng đồ chơi và dắt hai đứa tùy tùng của mình ra ngoài, la hét đòi huấn luyện để sau này đi báo thù cho Tiểu Mãn.

Chờ bọn nhỏ đi hết, bấy giờ Hứa Nam Nam mới cảm thấy thanh tịnh.

Cô kéo tay của Hứa Linh và Tiểu Mãn: "Năm sau bọn chị phải đến thủ đô rồi, sau này cơ hội về Nam Giang cũng ít. Sau này nếu như hai đứa rảnh thì nhớ đến thủ đô tìm chị. Mặc kệ là đến nơi nào, chúng ta mãi là chị em."

Tiểu Mãn đỏ mắt gật đầu: "Chị à, em sẽ thi vào đại học thủ đô."

Lúc này Hứa Linh vẫn chưa nguôi giận, nghe thấy Hứa Nam Nam nói vậy thì cũng không còn hơi sức để giận nữa, cô ấy rũ đầu nói: "Có lẽ em còn phải ở lại Nam Giang một thời gian nữa. Nhưng mà chị à, sau này em chắc chắn sẽ đến thủ đô. Em phải đến thành phố lớn, sau này sẽ trở thành một người thành đạt."

Hứa Nam Nam nhéo nhéo bàn tay của hai đứa em gái.

Hai đứa nhỏ thật sự trưởng thành rồi. Hứa Nam Nam vừa cảm thấy vui mừng vừa cảm thấy đau lòng. Nếu là tương lai, ở tuổi này của hai đứa vẫn chưa biết mùi vị của đau buồn đâu, nhưng bây giờ cả hai đã bắt đầu có mục tiêu để phấn đấu rồi. Nói đến cùng, cũng là vì đã chịu quá nhiều đau khổ.

Sau khi cả nhà đến thủ đô, ngoại trừ Lâm Thanh Bách mỗi ngày ra ngoài từ sáng sớm và về nhà lúc tối muộn thì Hứa Nam n*m c*n bản không hề ra cửa. Về phần mấy đứa nhỏ, Hứa Nam Nam cũng dặn bọn nó không được nói lung tung ở bên ngoài.

Nơi này là thủ đô chứ không phải Nam Giang. Cô không thể nuôi thả như trước nữa. Nếu không, ai biết mấy đứa nhỏ hồ đồ này có chọc phải tai họa gì hay không.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 767


Rốt cuộc bọn nhỏ cũng lớn lên ở trong ủy ban huyện, khi nghe thấy Hứa Nam Nam nghiêm túc dặn dò, bọn nó cũng nghe lời hơn hồi còn ở Nam Giang nhiều. Mỗi ngày đều ngoan ngoãn đến lớp rồi về nhà, không khiến người lớn phải lo lắng.

Càng tới gần ngày kết thúc thì tâm trạng của Hứa Nam Nam càng thêm bất ổn, buổi tối ngủ không được. Sau khi kể chuyện cổ tích cho bọn nhỏ nghe xong, cô đi tâm sự với Cổ Lỗ Sĩ.

Cổ Lỗ Sĩ: "Đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ tốt lên thôi."

"Chuyện chính trị thì ai có thể nói trước được." Hứa Nam Nam có chút lo lắng. Có một số chuyện cô không biết phải nói với ai, chỉ có thể nói với người bạn đang ở một thế giới khác. Dù cô có nói gì thì cũng không ảnh hưởng đến tình hình hiện tại.

Cổ Lỗ Sĩ: "Tất cả rồi sẽ tốt lên thôi. Bà c*̣ nhà chúng tôi từng nói, người luôn phải hướng về phía trước, như vậy thì mới có thể không bị khó khăn trước mắt đánh bại."

"Bà c*̣ nhà các cậu thật là vĩ đại. Đúng rồi, bà c*̣ nhà các cậu là ai vậy?" Hứa Nam Nam hỏi. Cô nghĩ, thế giới của Cổ Lỗ Sĩ có lẽ là tương lai của thế giới này, vậy thì bậc trên của Cổ Lỗ Sĩ có phải cũng cùng thời không với bọn họ hay không. Nếu là vậy, cảm giác này thật sự rất kỳ diệu.

Đợi mãi chẳng thấy bên kia trả lời.

Hứa Nam Nam cho rằng câu hỏi của mình đã quá đường đột: "Không có gì, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."

Cổ Lỗ Sĩ: "Bà c*̣ nhà chúng tôi là một người cực kỳ tài ba. Bà ấy đã làm rất nhiều việc thiện, tạo dựng được nhiều mối thiện duyên. Mọi người rất kính trọng bà ấy. Cả đời bà ấy đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp từ thiện, phát triển công thương nghiệp."

"Thật sự rất tài ba."

Hứa Nam Nam chân thành nói. Trong lòng thầm nghĩ, thời đại này còn có người phụ nữ nào giỏi giang như vậy nhỉ? Nhưng kiến thức lịch sử của cô không tốt, suy nghĩ hết nửa ngày cũng nhớ không ra một người như vậy.

Cổ Lỗ Sĩ: "Rất tài ba, không chỉ người ngoài tôn kính bà ấy, mà ngay cả người trong nhà cũng tôn kính bà ấy. Ông cụ nhà chúng tôi kính trọng bà ấy cả đời." Ở trong nhà, bà c*̣ chính là số một.

Đừng thấy chú nhỏ ngang bướng mà lầm, khi ở trước mặt bà c*̣, chú nhỏ cũng phải ngoan ngoãn chịu đòn.

Cái gì mà đứa con có lúc tuổi già, cũng chỉ có ông c*̣ mới thương yêu chiều chuộng, còn bà c*̣ thì chẳng bao giờ biết nương tay.

Cổ Lỗ Sĩ cảm thấy rất bất đắc dĩ đối với giới hạn của Taobao. Một khi cậu ta muốn tiết lộ tin tức ở bên này cho cô biết thì lại không có cách nào gửi tin đi. Hơn nữa, nếu số lần nhiều thì sẽ bị đơ.

Trước đó, Cổ Lỗ Sĩ đã từng nghe bà c*̣ trong nhà nói rằng tất cả cứ thuận theo tự nhiên, chuyện gì mà tốt quá thì sẽ hóa dở. Có lẽ quy tắc không cho phép thay đổi quá lớn, cho nên mới có nhiều hạn chế như vậy.

Hứa Nam Nam không biết xoắn xuýt trong lòng Cổ Lỗ Sĩ. Nhưng sau khi nghe sự tích của bà c*̣ nhà cậu ta xong, trong lòng cô vô cùng bội phục. Cô cảm thấy, chờ sau khi đất nước phát triển kinh tế, có phải cô cũng có thể làm được chút chuyện có ý nghĩa hay không.

Ở thời điểm hiện tại, tiền bạc đối với cô và Lâm Thanh Bách đã không còn quan trọng nữa.

Đầu tháng mười, Hứa Nam Nam giữ bọn nhỏ ở nhà, không để chúng đến trường và nhà trẻ.

Hứa Nam Nam nấu đồ ăn ngon cho bọn trẻ, kể chuyện cổ tích và dạy bọn trẻ hát mấy bài hát thiếu nhi. Dụ ba đứa nhỏ sung sướng như đang ở trong mơ, mỗi ngày đều vui vẻ không có lối thoát.

Mỗi ngày đều thức dậy trong tiếng gọi dịu dàng của mẹ, vừa mở mắt đã được ăn đồ ăn ngon. Sau khi ăn xong cũng không cần học bài, chỉ cần ngồi nghe mẹ kể chuyện xưa, sau đó nghe đài phát thanh với mẹ rồi học ca hát, cuộc sống như thế này thật sự quá tuyệt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 768


Ba đứa nhỏ đều nghĩ nếu như cuộc sống cứ như vậy mãi thì tốt quá.

Lâm Thanh Bách đã không về nhà suốt nửa tháng nay. Ngày anh về, phong trần mệt mỏi. Ba đứa nhỏ vội vàng ôm chặt lấy anh.

Hứa Nam Nam lo lắng nhìn anh.

Lâm Thanh Bách mỗi tay xách một đứa, còn có một đứa đu trên người anh, anh đến trước mặt Hứa Nam Nam, đặt bọn nhỏ xuống đất rồi ôm chầm vợ con của mình: "Tốt rồi, sau này gia đình chúng ta có thể yên tâm ở bên nhau rồi. Qua đợt này, anh có thể đón ông nội bà nội của em đến đây rồi."

Trái tim vẫn treo lơ lửng của Hứa Nam Nam mấy ngày nay cuối cùng cũng có thể đặt xuống.

Chóp mũi và hốc mắt không ngăn được cảm giác chua xót, chờ khi đầu mũi ửng đỏ và nước mắt chảy ra ngoài. Cô ôm chặt Lâm Thanh Bách vào lòng và khóc toáng lên.

Mọi thứ đang trở nên tốt hơn, những ngày khó khăn nhất cuối cùng cũng trôi qua.

Sau thời kỳ quá độ này, đất nước này sẽ trở nên lớn mạnh, giàu có và sung túc giống như trong ký ức của cô.

"Sao mẹ lại khóc?" Nhị Bảo nói.

Đại Bảo đảo mắt nói: "Mẹ nhớ cha đấy. Phụ nữ chính là như vậy, không thể nào rời khỏi chồng của mình."

"Ra ngoài, ra ngoài, mấy đứa nhỏ xấu xa này, chẳng nói được câu nào đàng hoàng." Hứa Nam Nam đang khóc rất nhập tâm, nhưng sau khi nghe cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ thì giận đến mức khóc không ra nước mắt được nữa.

Ba đứa nhỏ chợt phát hiện từ ngày cha của chúng nó trở về, cuộc sống này không cách nào chịu được nữa. Không có đồ ăn ngon, không có chuyện xưa để nghe, hơn nữa còn phải ngày ngày đến lớp.

Mãi đến kỳ nghỉ đông, gia đình lại phải chuyển nhà.

Lần này, gia đình họ chuyển sang một căn nhà lớn hơn và có sân nhỏ. Lúc này, bọn nhỏ đều cảm thấy thích thú, không ngừng chạy loạn khắp nơi, lên lầu rồi lại xuống lầu.

Buổi tối, hai vợ chồng bàn nhau xin nghỉ mấy ngày. Họ muốn cùng nhau đến Tây Bắc một chuyến.

"Có thể đón người về rồi sao?" Hứa Nam Nam hỏi.

"Ừ, bên trên đã có chỉ thị, những người được phái xuống nông thôn đều có thể trở về rồi. Anh nghĩ đường sá xa xôi nên đi phải đi đón một chuyến. Dù thế nào đi nữa thì suốt mười năm nay anh vẫn chưa làm tròn chữ hiếu. Bây giờ có thể làm chút nào hay chút đó."

Hứa Nam Nam gật đầu. Lâm Trường Chinh và Lý Uyển ở nông thôn đã mười năm rồi, tuy rằng trong mấy năm đó Hứa Nam Nam có gửi đồ sang, nhưng lại chưa từng đến thăm lần nào.

Lâm Thanh Bách đã hỏi thăm tình huống bên đó, điều kiện sinh hoạt tất nhiên không tốt, bệnh cũ của Lâm Trường Chinh đã tái phát mấy lần, khó khăn lắm mới có thể giữ được mạng sống. Sức khỏe của Lý Uyển cũng không quá tốt, người đã già đi không ít.

"Vả cả cha anh nữa, anh muốn đón ông ấy về sống chung với chúng ta." Lâm Thanh Bách nở nụ cười ấm áp.

Hứa Nam Nam nhìn biểu cảm trên mặt anh thì biết người mà anh nhắc đến là ai.

"Hạ... Cha có thể ra ngoài rồi sao? Hình như bên đó cần phải bảo mật."

"Nơi dưỡng lão của bọn họ đã được sắp xếp cả rồi, nhưng phía cha thì anh tự mình sắp xếp, hẳn là không có vấn đề gì. Tài liệu mấy năm nay đều lấy từ chỗ chúng ta để cha về nhà, bọn họ cũng không thể nói gì."

Hứa Nam Nam nghe vậy thì mừng rỡ không thôi.

Quả nhiên, mọi thứ đều càng ngày càng tốt hơn. Mọi người trong nhà sắp được đoàn tụ rồi.

Hứa Nam Nam cứ tưởng rằng người trở về đầu tiên có lẽ là vợ chồng Lâm Trường Chinh, nhưng không ngờ một người khác đã quay về trước.

Mười năm không gặp, Hứa Nam Nam suýt chút nữa đã nhận không ra.

Người trước mắt mặc đồng phục của sở nghiên cứu, đeo kính, trông rất lịch thiệp, vậy mà lại là thằng nhóc không đứng đắn Lâm Thanh Tùng.

Hứa Nam Nam đứng trước cửa nhìn người đến rất lâu, sững sờ không dám nhận.

Lâm Thanh Tùng bình tĩnh chỉnh lại kính mắt: "Chị dâu, em biết mình rất đẹp trai, nhưng chị không cần phải nhìn em như thế này."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 769


"Nếu anh trai biết sẽ ghen đấy."

Sau khi nghe thấy giọng điệu không đứng đắn đó, cuối cùng Hứa Nam Nam cũng dám xác nhận, đây chính là Lâm Thanh Tùng cực kỳ không đứng đắn mà cô biết!

Lâm Thanh Tùng vào nhà rồi ném túi xách lên ghế sofa, sau đó liếc nhìn xung quanh và nói: "Mau cho em gặp ba đứa cháu trai đáng yêu của em nào, đúng là tiếc vì đã bỏ qua quá trình trưởng thành của bọn nhỏ mà. Không có người chú như em ở bên cạnh lớn lên cùng bọn nhỏ, tuổi thơ của bọn nó phải buồn chán biết bao."

Bọn nhỏ vốn đã không đứng đắn gì cho cam, nếu còn đi theo người cực kỳ không đứng đắn như cậu nữa thì xin đấy.

Hứa Nam Nam còn chưa kịp cảm khái việc đời biến đổi thì đã bị dáng vẻ cà lơ phất phơ của Lâm Thanh Tùng làm cho cạn lời. Gì mà thương xuân buồn thu, cảm khái chuyện đời, khi đặt lên người Lâm Thanh Tùng đều là phá hỏng bầu không khí.

Bọn nhỏ đều đang ở trong kỳ nghỉ đông, lúc này có lẽ đang lang thang ở xó xỉnh nào đó trong khu tập thể. Hứa Nam Nam vừa mới rót nước cho Lâm Thanh Tùng xong thì bọn chúng đã ào vào như ong vỡ tổ.

Bọn nhỏ thấy trong nhà có khách đến, chỉ một lúc đã nhận ra ngay: "Chú hai!"

Trên mặt Lâm Thanh Tùng lộ vẻ ngạc nhiên.

Hứa Nam Nam nói: "Anh Lâm thường xuyên cho bọn nhỏ xem ảnh gia đình, tuy rằng chưa từng gặp mặt nhưng có biết mặt hết." Cô và Lâm Thanh Bách đều tin tưởng sẽ có ngày gia đình được đoàn tụ, hai người cũng không mong muốn lúc bọn nhỏ nhìn thấy người lớn trong nhà lại không nhận ra.

Lâm Thanh Tùng cảm động không thôi: "Ba đứa bé này ngoan lắm, thật khiến người khác yêu thích mà."

Hứa Nam Nam cười ha hả hai tiếng: "Nếu cậu thích thì cứ chơi với bọn nó đi."

Đại Bảo và Nhị Bảo vội vàng kéo chú nhỏ lên lầu, Tam Bảo cũng chạy theo sau.

Khi Lâm Thanh Bách về đến nhà, từ trên lầu truyền đến tiếng hét của Lâm Thanh Tùng.

Lâm Thanh Bách treo mũ lính lên giá, cởi cúc quần áo, nói với giọng nghi ngờ: "Anh vừa nghe thấy giọng của Thanh Tùng, có chuyện gì vậy?"

"Không có gì, đang chơi chung với bọn nhỏ ấy mà." Hứa Nam Nam mỉm cười dịu dàng.

Khi Lâm Thanh Tùng đã được thỉnh giáo năng lực chiến đấu của bọn nhỏ xong và bước xuống lầu, cả người gần như đã thay đổi hoàn toàn, mắt kính văn nhã đã không thấy đâu, đầu tóc bù xù và trên mũi còn có một dấu răng. Trông dáng vẻ thảm đến không nỡ nhìn.

Hứa Nam Nam nhún nhún vai, nhìn đi, ba đứa nhỏ này khiến người yêu thích như vậy đó.

Lần này, bọn họ lái xe đến Tây Bắc đón hai vợ chồng Lâm Trường Chinh.

Tài liệu về động cơ mà Hứa Nam Nam giao lên trên nay đã thành sản phẩm, Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam cũng được phân cho một chiếc xe nhỏ.

Con đường từ thủ đô đến nông trường Tây Bắc tốn thời gian một ngày. Lâm Thanh Tùng và Lâm Thanh Bách đều biết lái xe, hai người luân phiên lái, xe chạy một đường không ngừng nghỉ hướng đến Tây Bắc.

Mấy ngày gần đây, không khí ở nông trường Tây Bắc rất náo nhiệt, ngày nào cũng có người đến đón những người ở nơi này rời đi.

Có người do đơn vị cử đến, cũng có người là bạn bè thân thích.

Lâm Trường Chinh đang chào từ biệt với ông Chu ở sát vách. Con gái và con rể của ông Chu đã đến đón ông ấy rồi, hôm nay sẽ đi.

Nhắc mới nhớ, trước đây giữa hai người cũng có mâu thuẫn, nhưng sau mấy năm ở lại nơi này, bọn họ đã trải qua rất nhiều chuyện, ân oán gì rồi cũng không còn quan trọng nữa.

Mấy năm nay, Lâm Trường Chinh đã trải qua vài lần sống chết, việc gì c*̃ng bình tĩnh đón nhận. Ông Chu cũng cảm thấy cuộc sống ông không dễ dàng. Cắt đứt quan hệ với con trai, sức khỏe của bà vợ ở nhà cũng không quá tốt.

"Hay là ông về cùng với chúng tôi đi." Ông Chu đề nghị.

Hiện tại, những người như bọn họ đều có thể trở về thủ đô rồi. Chỉ là phải đợi bên trên lần lượt cử người đến đón.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 770


Suy cho cùng, bọn họ đã ở lại nơi này nhiều năm như vậy, nếu như không có người đến đón mà phải tự về thì quá thê lương.

Lâm Trường Chinh xua tay: "Đợi thêm mấy ngày nữa đi. Không cần gấp."

"Ôi chao, được thôi, vậy thì tôi đi trước đây. Chúng ta gặp lại ở thủ đô. Mấy lão già như chúng ta cũng phải tái xuất giang hồ rồi." Ông Chu hăng hái khí phách vác túi ra cửa. Ở bên ngoài, con gái và con rể vội vàng chạy đến nhận đồ trong tay ông ấy, sau đó cẩn thận từng li từng tí đỡ người lên xe.

Lâm Trường Chinh trở về nhà của mình với vẻ hâm mộ.

Lý Uyển đang nấu cơm, thấy ông vào nhà thì nói: "Ông Lâm, bao giờ chúng ta về?"

"Gấp cái gì." Lâm Trường Chinh bình tĩnh nói. Ông ngồi xuống ghế rồi châm một điếu thuốc.

Lý Uyển thở dài, sau đó không nói gì nữa. Chuyện từng trải mấy năm qua đã mài mòn mọi suy nghĩ của bà ta. Bây giờ, bà ta chỉ ngóng trông cả nhà được đoàn tụ. Vì thế, bà ta không còn nghĩ đến mấy chuyện lung tung rối loạn đó nữa.

Đôi khi bà ta còn cảm thấy thật khó tin khi nhớ đến những chuyện mà mình đã nghĩ trước đây.

Hoặc là như ông Lâm đã nói, chút suy nghĩ nhỏ nhen của bà ta vẫn chưa thay đổi hoàn toàn, và định mệnh đã định trước bà ta phải trải qua thử thách mới có thể suy nghĩ lại.

Người ở trong nông trường lần lượt rời đi. Những người còn lại cũng đều thu thập đồ đạc chuẩn bị tự mình rời đi.

Mỗi ngày, hai vợ chồng đều nhìn người đến người đi rồi cảm thấy thê lương.

Lý Uyển lau nước mắt, cảm thấy trước đây mình đã quá đáng nên Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam vẫn còn để bụng, bọn họ thật sự mặc kệ bà ta và Lâm Trường Chinh rồi. Bây giờ, Lâm Thanh Tùng vẫn còn ở trong sở nghiên cứu chưa ra. Thế nên bọn họ đã trở thành những người già không có ai cần.

"Ông Lâm à, là tôi hại ông. Ông Lâm này, tôi đã liên lụy ông rồi." Lý Uyển nghĩ tới đây thì bật khóc, kéo tay áo của Lâm Trường Chinh lên lau nước mắt.

"Cha mẹ!"

Lý Uyển đang khóc rất đau lòng thì chợt nghe thấy tiếng ai đó gọi mình. Giọng nói đó còn rất quen thuộc. Bà ta đã mơ về nó rất nhiều lần.

Bà ta ngẩng đầu nhìn lên, thật sự nhìn thấy người mà mình thường thấy trong mơ. Lúc này, khuôn mặt trẻ tuổi đẹp trai ấy đang tràn đầy tươi cười.

"Thanh Tùng."

Lâm Thanh Tùng đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng khi thấy ba mẹ nhà mình thì vẫn chạy đến như một đứa trẻ, cậu ta ôm chầm Lý Uyển vào lòng: "Mẹ ơi, chúng con đến đón cha mẹ về nhà."

"Đến rồi thì tốt, đến rồi thì tốt. Hu hu..." Lý Uyển ôm con trai rồi bật khóc thảm thiết.

Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam đi tới, nhìn thoáng qua hai mẹ con đang ôm nhau khóc hu hu, rồi lại nhìn về phía Lâm Trường Chinh đang bình tĩnh hút thuốc.

Vẻ mặt của ông vẫn như thường, nhưng bàn tay cầm điếu thuốc lại khẽ run lên.

Lâm Thanh Bách nói: "Cha à, về nhà thôi."

Lâm Trường Chinh đứng dậy, khẽ gật đầu: "Ừ, nên về nhà rồi." Có lẽ là vì quá mức kích động nên khi ông vừa đứng lên, đầu óc chợt thấy choáng váng, suýt chút nữa đã ngã ra. Lâm Thanh Bách nhanh tay lẹ mắt chạy qua đó đỡ ông dậy, anh phát hiện Lâm Trường Chinh đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, vị lão tướng uy nghiêm năm nào nay chỉ là một người già gầy yếu.

Lâm Thanh Bách hít vào một hơi: "Cha, không cần thu dọn gì hết, trong nhà chúng ta cái gì cũng có. Về nhà thôi."

Hứa Nam Nam đi về phía Lâm Thanh Bách, mỗi người dìu một bên.

Bởi vì Lâm Trường Chinh được khôi phục chức vụ ban đầu nên căn nhà lúc trước vẫn là của ông. Mấy đứa nhỏ đã đi theo ông Vu và bà Vu đến đó chờ từ sớm.

Lúc đoàn người còn chưa quay về, ông Vu đã dặn dò bọn trẻ thấy người thì phải chào hỏi.

Vì vậy, khi Lâm Trường Chinh và những người khác vào nhà, ba đứa nhỏ lập tức xếp hàng hét lên: "Chào mừng ông nội và bà nội về nhà."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 771


Trên đường đi Lâm Trường Chinh luôn biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy mấy đứa cháu lớn nhà mình, cuối cùng ông cũng không kìm được nữa, lập tức tập tễnh đi qua đó rồi ôm mấy đứa cháu vào lòng.

"Tốt lắm, bé ngoan. Đều là bé ngoan." Lâm Trường Chinh nói xong, giọng điệu cũng bắt đầu run rẩy, từng tiếng thốt ra nghẹn ngào.

Lý Uyển cũng đi qua đó sờ đầu bọn nhỏ, sau đó quay lại nhìn Hứa Nam Nam với vẻ cảm kích: "Nam Nam là đại công thần của nhà họ Lâm chúng ta. Mấy năm nay đã cực khổ cho mấy đứa rồi."

Lâm Trường Chinh về nhà nhưng chẳng màng để ý ai, chỉ lo ở chung với ba đứa cháu nội của mình.

Sau khi ăn cơm xong, bọn nhỏ phải về nhà, Lâm Trường Chinh lại không nỡ.

Lý Uyển cũng mở lời là có thể chăm sóc bọn nhỏ mấy ngày.

Hứa Nam Nam nghĩ rằng bọn nhỏ ở trong khu tập thể, trong nhà cũng có cảnh vệ và bảo mẫu, muốn chăm sóc ba đứa nó cũng không phải là vấn đề gì khó khăn, bèn dứt khoát để bọn nhỏ ở lại bên này.

Không có bọn nhỏ ở nhà, hai vợ chồng hiếm khi được yên tĩnh.

Buổi tối lúc lên giường, Hứa Nam Nam dựa vào lòng Lâm Thanh Bách, Lâm Thanh Bách ngầm hiểu, anh cúi xuống dịu dàng hôn cô. Bởi vì gần đây quá bận rộn, cộng thêm ba đứa nhỏ quậy phá nên vợ chồng hai người đã lâu chưa thân mật.

Sau một hồi chiến đấu tràn đầy vui sướng, hai người đều vô cùng hài lòng.

Sau khi ân ái xong, Hứa Nam Nam dựa vào lòng Lâm Thanh Bách, vẻ mặt tràn đầy mong mỏi: "Chờ đón cha về rồi, gia đình của chúng ta mới chân chính đoàn tụ."

Ý nghĩa của Hạ Thu Sinh đối với hai người bọn họ không tầm thường. Ông ấy không chỉ nuôi dưỡng Lâm Thanh Bách mười năm, ông ấy còn là bước chuyển ngoặt cho vận mệnh cuộc đời c*̉a Hứa Nam Nam và ông ấy cũng là bà mối của hai người bọn họ.

Cho nên vợ chồng hai người đều hi vọng có thể đón Hạ Thu Sinh về dưỡng lão, để ông ấy có thể an hưởng tuổi già.

Sở nghiên cứu mà thầy Hạ đang phục vụ là một nơi khép kín. Bởi vì người bên trong tiếp xúc với nhiều tài liệu nên thậm chí còn bảo mật kín kẽ hơn so với nơi Lâm Thanh Tùng công tác rất nhiều.

Lúc Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách đến đón Hạ Thu Sinh, hai người chỉ có thể đứng chờ ở bên ngoài mà không thể đi vào trong.

Bởi vì ngăn cách với thế giới bên ngoài nên trong những năm đó, những người bên trong không hề biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Lúc Hạ Thu Sinh ra ngoài, nhìn thấy Lâm Thanh Bách cùng với Hứa Nam Nam, ông ấy đã rất ngạc nhiên: "Sao hai đứa lại đến đây? Không phải cha đã nói là không cần đến thăm rồi sao? Hai đứa đến đây làm gì? Mau về đi. Nếu để người khác biết sẽ không hay."

Mười năm không gặp, Hạ Thu Sinh trông càng già nua hơn trước. Nhưng bởi vì làm công tác phiên dịch nên không gặp quá nhiều vấn đề về sức khỏe. Hơn nữa, vì đã gặp được nhiều đồng chí cùng chí hướng ở nơi đây nên tinh thần của ông ấy có vẻ rất tốt.

"Thầy Hạ!" Hứa Nam Nam đỏ mắt đi qua đó: "Không sao, mọi chuyện đã kết thúc rồi, con và anh Lâm đến đón cha về nhà đây."

Hạ Thu Sinh bỗng chốc sững sờ, ông ấy ngước mắt nhìn Lâm Thanh Bách, rồi lại nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam lôi kéo cánh tay của ông ấy rồi nói: "Là thật đó ạ. Cha có thể về nhà rồi. Chúng ta cùng về nhà thôi."

Lâm Thanh Bách bước tới rồi duỗi tay ôm lấy Hạ Thu Sinh, anh hít một hơi rồi nghẹn ngào nói: "Cha, chúng ta về nhà thôi."

Mãi đến khi làm xong thủ tục và lên xe, Hạ Thu Sinh dường như vẫn chưa lấy lại tinh thần. Đã hơn mười năm rồi, cuối cùng ông ấy cũng được tự do rồi. Giống như đã mơ một giấc mơ rất dài rất dài, chỉ là lúc này ông vẫn không rõ trước đây là mơ hay bây giờ mới là mơ.

Tiệc đoàn viên được tổ chức ở nhà của Lâm Thanh Bách.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 772


Sau khi đón Hạ Thu Sinh về nhà, Hứa Nam Nam lập tức xuống bếp cùng với bảo mẫu. Ngay cả Lưu Song Song cũng đến giúp một tay.

Bây giờ, Lưu Song Song không còn hoạt động ngầm nữa, cô ấy đã kết hôn từ lâu. Nghe Lâm Thanh Bách nói, đối tượng kết hôn chính là cái người suốt ngày đi theo cô và Lâm Thanh Bách khi bọn họ còn ở thị trấn. Bởi vì tính chất công việc nên không đãi tiệc rượu. Thậm chí Hứa Nam Nam còn không biết đối tượng kết hôn của Lưu Song Song trông như thế nào.

Nghe thấy tiếng ồn ào của bọn nhỏ ở bên ngoài, Hứa Nam Nam biết ngay là Lâm Trường Chinh và mọi người đã đến.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Lý Uyển đã vào bếp và giành việc giúp đỡ.

Hứa Nam Nam cũng không làm khó bà ta, để cho bà ta bận trước bận sau. Mọi người cùng nhau làm việc, bữa ăn nhanh chóng hoàn thành rồi được dọn ra một bàn lớn.

Sau khi đồ ăn được dọn lên bàn, những người khác cũng đã về, chỉ còn lại gia đình họ Lâm.

Lý Uyển ở trong bếp chậm chạp không ra. Hứa Nam Nam phải gọi mấy lần thì bà ta mới chậm rì rì ra ngoài. Thấy Lâm Trường Chinh và Hạ Thu Sinh đang uống rượu, bà ta đột nhiên bưng một ly rượu qua đó rồi khom người c*́i chào với Hạ Thu Sinh, sau đó uống cạn rượu trong ly: "Anh Hạ, lúc trước là tôi có lỗi với anh, là tôi đã đưa anh đến nông trường Tây Bắc. Tôi xin lỗi!"

Sau khi nói xong, cảm giác nặng nề trong lòng cuối cùng cũng biến mất.

Hạ Thu Sinh bưng ly rượu lên, ngạc nhiên nói: "Chuyện này thì có gì mà phải xin lỗi?"

"Ban đầu, khi tôi biết Lâm Thanh Bách đến Nam Giang là vì anh, chính tôi đã đưa anh đến nông trường Tây Bắc. Hoàn cảnh nơi đó gian khổ biết mấy, tôi đã khiến anh phải chịu cực khổ rồi." Chính Lý Uyển đã đích thân đến đó chịu khổ mười năm, bà ta vẫn luôn cảm thấy đây có lẽ là báo ứng.

Hạ Thu Sinh nghe thấy bà ta nói như vậy thì mỉm cười: "Lúc trước cô làm chuyện đó không hề sai, nếu tôi còn ở lại Nam Giang thì sẽ liên lụy đến Thanh Bách. Cô làm đúng. Tôi còn phải cảm ơn cô đấy."

Lý Uyển nghe mà hổ thẹn không thôi.

"Ôi chao, tôi nói là sự thật. Tôi đối xử với Thanh Bách như con trai ruột của mình, tôi đương nhiên mong thằng bé sống tốt. Ngay cả khi cô không làm vậy thì tôi cũng không muốn ở lại Nam Giang."

"Được rồi, được rồi, mọi chuyện đều đã qua, sau này cả nhà chúng ta đều sẽ sống tốt." Lâm Trường Chinh nói.

Đại Bảo nói: "Vậy sau này chúng cháu phải gọi hai ông nội như thế nào?"

Sau khi cậu bé thốt ra lời này, người lớn ai c*̃ng sửng sốt. Vẫn là Hạ Thu Sinh mỉm cười nói: "Chuyện này thì dễ, ông nhỏ hơn ông Lâm mấy tuổi, sau này mấy đứa cứ gọi ông ấy là ông nội lớn, còn gọi ông là ông nội."

Lâm Trường Chinh đang định gật đầu thì chợt nhíu mày, sao cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm nhỉ.

Nghe vậy thì mình lại giống như là người ngoài rồi.

Ông uống một ngụm rượu rồi nghiêm túc nói: "Cứ gọi tôi là ông nội, còn gọi ông là ông nội hai đi."

Hứa Nam Nam nhìn Lâm Thanh Bách, Lâm Thanh Bách chỉ cười không nói. Hai người đều là cha của anh, anh giúp ai cũng không tốt.

Nhị Bảo mở to hai mắt nói: "Vẫn nên gọi là ông nội một và ông nội hai đi, giống như cháu với Đại Bảo vậy."

Được rồi, đều thành người ngoài hết.

Lâm Thanh Tùng lập tức vỗ tay khen hay: "Cách của Nhị Bảo rất tốt, con thấy cứ gọi như vậy đi. Được rồi, được rồi, chúng ta mau ăn cơm thôi. Bữa ăn đoàn viên mười năm một lần đấy, hiếm có biết bao. Chúng ta không thể lãng phí được, mọi người nói có đúng hay không?"

"Đúng, đúng, đúng. Hai cha c*̀ng ăn cơm nào, bàn ăn hôm nay là do con với dì cùng nhau làm đấy, mọi người c*̀ng thưởng thức nào." Hứa Nam Nam cũng cười híp mắt khuyên.

Bầu không khí tốt như vậy, hai vị ông nội cũng không nỡ phá hủy, bưng rượu lên rồi chạm cốc với nhau, coi như đã đạt thành thỏa thuận.

Về chuyện phân cao thấp thì cứ âm thầm mà làm thôi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 773


Lâm Trường Chinh đã phục chức, có điều ông lớn tuổi rồi nên không muốn xử lý chuyện lớn nữa. Thường ngày ông hay dẫn ba đứa cháu tản bộ trong khu tập thể, cuộc sống vô cùng nhàn nhã.

Hạ Thu Sinh thì lại không muốn nghỉ hưu, trước kia ông ấy là giảng viên đại học, bây giờ có thể bắt đầu quay trở lại trường. Nhưng bởi vì ông ấy biết quá nhiều tài liệu về cơ mật, cho nên cũng không thể quay lại được.

Trước kia ông ấy bị thương ngay trong trường, nên bây giờ cũng chẳng muốn đến đó nữa. Mà ngược lại muốn về sở nghiên cứu để tiếp tục phiên dịch tài liệu.

"Cha cảm thấy soạn sách dạy người mặc dù rất vĩ đại, nhưng bản thân cha càng muốn làm chuyện thực tế để cống hiến cho đất nước hơn. Công việc này rất tốt, nơi đó có một nhóm bạn già, cha cũng không nỡ rời xa họ. Hiện giờ thấy các con sống tốt, trong lòng cha vui lắm, cũng rất yên tâm nữa. Sau này cha có thể an lòng để làm việc rồi, rảnh rỗi thì về nhà chơi vài ngày. Đợi sau này cha già ngồi một chỗ thì các con dưỡng già cho cha là được."

Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam không hy vọng ông ấy phải khổ cực như vậy, nhưng Hạ Thu Sinh lại rất kiên quyết. Những năm này mặc dù khổ, nhưng ông ấy dường như đã tìm thấy mục tiêu của đời người.

Hứa Nam Nam hỏi riêng Lâm Thanh Bách chuyện liên quan đến mẹ nuôi lúc không có ai.

Lâm Thanh Bách nói: "Lúc xảy ra chuyện mẹ nuôi hy vọng cha sẽ cùng đi. Nhưng khi đó cha không đi, sau đó mẹ nuôi ra nước ngoài nhờ sự giúp đỡ của bạn bè. Những năm nay cũng chẳng có tin tức gì."

Hứa Nam Nam thở dài.

Trong chuyện này khó mà nói rõ ai sai ai đúng, chỉ có thể nói là sự theo đuổi của hai người khác nhau. Có điều đã nhiều năm trôi qua, có lẽ bà ấy đã an cư ở nước ngoài rồi. Cô và Lâm Thanh Bách không thể xuất ngoại được, nên chẳng cách nào đi nghe ngóng tin tức của bà ấy.

Cuối năm, Hứa Nam Nam gửi một vài tài liệu học tập cho Tiểu Mãn, để cô ấy dành nhiều thời gian học hơn, chuẩn bị chiến đấu với kỳ thi xét tuyển lên đại học.

Đợi đến tháng chín năm sau có lẽ sẽ có tin tức, bây giờ bên trên đang thương lượng về chuyện này, Hứa Nam Nam hy vọng Tiểu Mãn có thể chuẩn bị tốt nhất.

Trước tết Tiểu Mãn không đến thủ đô, mà lại gửi thư đến, bảo là phải chuẩn bị cho kỳ thi. Tết sẽ ở lại thôn để học. Đợi đến khi thi đậu vào đại học trên thủ đô thì sẽ đến đoàn tụ với cô.

Hứa Nam Nam vô cùng ủng hộ tinh thần phấn đấu ấy của Tiểu Mãn. Cô lại gửi thêm tài liệu cho cô ấy, để cô ấy yên tâm học tập.

Buổi tất niên sẽ ăn ở chỗ Lâm Thanh Bách.

Hàng người lớn có bà Vu và ông Vu, hàng con cháu gồm có ba cậu bé, có thể xem là ba thế hệ cùng sống chung dưới mái nhà.

Vui nhất chính là ba đứa nhỏ, tết năm nay có nhiều người lớn, thấy ai là ngọt ngào gọi một tiếng, thế là được nhận bao lì xì. Nhận từ người lớn trong nhà thì không nói, bọn trẻ còn đi ra ngoài chúc tết người ta, nên cũng nhận được kha khá bao lì xì.

Hứa Nam Nam cũng chuẩn bị ống tiết kiệm để bọn nó bỏ tiền vào bên trong, sau đó lập quỹ học hành cho bọn nhỏ. Đây cũng là phương châm giáo dục của Hứa Nam Nam, những mặt khác phá phách chút cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được để bọn trẻ học thói thích tiêu tiền lung tung.

Hứa Nam Nam còn đang định chúc tết Cổ Lỗ Sĩ thì Cổ Lỗ Sĩ đã gửi tin nhắn chúc tết qua trước rồi.

Người này năm nào cũng như năm nào, luôn luôn nhớ gửi lời chúc tết cho Hứa Nam Nam, hơn nữa còn gửi từ rất sớm.

Lúc đó Hứa Nam Nam có một suy nghĩ, cô có cảm giác thái độ c*̉a Cổ Lỗ Sĩ khi đứng trước mặt cô cứ như là thế hệ con cháu vậy.

Thế là cô gửi tin nhắn cho Cổ Lỗ Sĩ: "Tôi cảm thấy chúng ta đừng nên khách sáo như thế."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 774


"Dù sao cũng là bạn bè lâu với nhau. Cứ thế tôi cảm thấy không thoải mái."

Hứa Nam Nam thấy cậu ta nói như thế, càng khó chịu hơn, gửi tin nói: "... Cậu làm như vậy khiến tôi cảm thấy cậu như cháu chắt của tôi đó. He he he, tôi đùa thôi."

Bên kia cả nửa ngày trời cũng không nhắn lại.

Hứa Nam Nam cho rằng đối phương đã tức giận rồi. Nghĩ cũng phải thôi, người ta là bạn của mình, lịch sự một chút mà mình đã cảm thấy người ta là con cháu của mình rồi, người ta không tức mới là lạ.

Đang chuẩn bị nói câu xin lỗi, Cổ Lỗ Sĩ đã nhắn lại: "Vừa đơ máy. Không sao, tôi không để ý đâu." Chỉ kích động nên gõ câu "Tôi đúng là thế mà" thôi, vậy mà đơ máy luôn.

Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam biết kiểu nhắn tin này c*̉a của bọn họ cũng sẽ chết máy được.

"Cậu đang dùng máy tính à?"

Nghe có vẻ công nghệ tiên tiến quá. Hứa Nam Nam không biết bên đối phương là năm bao nhiêu, nhưng với những kỹ thuật này thì có lẽ thuộc vào những năm rất tương lai.

Cường quốc công nghệ, gánh nặng càng thêm lớn.

Hứa Nam Nam còn đợi sau khi cải cách và mở cửa sẽ đi lập nghiệp. Kết quả năm sau đã trực tiếp thông báo, bảo cô đến làm việc ở chính phủ, hơn nữa còn là bộ ngoại giao.

Nghe mình được làm việc ở nơi cấp cao như vậy, Hứa Nam Nam lo lắng cả một đêm, cô cảm thấy mình không phù hợp làm công nhân viên chức. Với chỉ số thông minh này của cô, làm công việc này hoàn toàn là có lỗi với nhân dân. Có lỗi với kỳ vọng của tổ quốc.

Lâm Thanh Bách mơ màng an ủi cô: "Đừng nghĩ nhiều quá."

Sự thật chứng minh, Hứa Nam Nam đã lo lắng thái quá. Mặc dù làm công việc cấp cao, nhưng công việc mà cô đảm nhiệm cũng bình thường, hơn nữa còn rất nhàn tản. Mấy cái lên tiếng trong hội nghị, đi thăm hỏi giao lưu nước bạn gì đấy, chẳng liên quan gì đến cô cả. Rảnh rỗi đến mức khiến Hứa Nam Nam cảm thấy mình như đang ăn không ngồi rồi.

Đương nhiên khi ra bên ngoài thì tên tuổi vẫn khiến người ta trầm trồ. Vì danh tiếng này, Hứa Nam Nam quyết định phải làm cho nên sự. Cô tin tưởng vào bản thân, mặc dù mình chẳng giỏi giang gì, nhưng đổi lại vô cùng nghiêm túc, vẫn xứng đáng với tiền lương được phát.

Thế là năm sau, Hứa Nam Nam bắt đầu chạy ngược chạy xuôi.

Hứa Nam Nam quyết tâm tu chỉnh lại thứ ngoại ngữ đã từng vứt bỏ. Ngoại ngữ của Lâm Thanh Bách rất tốt, buổi tối sẽ phụ đạo cho cô. Thầy Hạ biết được cô muốn học ngoại ngữ, số lần về mỗi tháng cũng nhiều hơn, còn lập ra kế hoạch học tập cho cô.

Ngoài việc khắc khổ học tập, bản thân cô còn lấy mình ra làm ví dụ thực tế về mặt trái để giáo dục ba nhóc con ở nhà.

"Thấy không hả, lúc trẻ không nỗ lực, về già khổ vạn phần. Mẹ của các con bởi vì trước kia không nỗ lực học tập nên bây giờ lớn tuổi rồi còn phải khổ cực học hành. Các con xem mẹ người ta trang điểm xinh đẹp thế kia, còn mẹ thì mỗi ngày ngoại trừ chăm sóc các con, còn phải học hành, có phải khổ không hả. Con đừng có học theo mẹ nghe không, tuổi nhỏ phải biết quý trọng cơ hội mà học cho giỏi, lớn rồi mới có thể chơi bời thỏa thích."

Bọn trẻ nghe đến ngơ ngác.

Nhị Bảo nói: "Cô nói con học giỏi rồi, chú hai cũng bảo con sau này có thể trở thành nhà khoa học."

Tam Bảo buồn rầu nhìn đầu ngón tay. Cô giáo mầm non không dạy gì cả thì cậu bé học gì đây. Chẳng lẽ học chơi sao?

Đại Bảo lôi khẩu súng đồ chơi ra nói: "Ông của con nói, cha con nhập ngũ lúc mười lăm tuổi, ông bảo con là mầm tốt, sau này có thể đi lính."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 775


Nhị Bảo và Tam Bảo nhìn Hứa Nam Nam. Hình tượng của Lâm Thanh Bách trong lòng các cậu to lớn biết bao nhiêu. Nhưng người cha to lớn ấy của các cậu đâu có học bao nhiêu đâu, không phải vẫn giỏi giang thế sao.

Thấy Đại Bảo phá đám mình, Hứa Nam Nam ngoắc tay, bảo Đại Bảo tới. Sau đó nắm lấy mép áo của cậu bé lôi ra ngoài. Oắt con, còn dám so sánh với cha con à. Cha con trên biết thiên văn, dưới giỏi địa lý, con có thể so được sao? Cả ngày không lo học hành, còn ở đấy mà lý luận xiêu vẹo.

Nhị Bảo và Tam Bảo đang đứng trong phòng nhanh chóng nghe thấy tiếng ré như heo chọc tiết c*̉a Đại Bảo.

Buổi tối Lâm Thanh Bách về, Đại Bảo khóc thút thít đi mách cha. Nói mẹ đánh mông cậu bé.

Lâm Thanh Bách ngó sơ qua, rồi mặc quần lên cho cậu bé. Sau đó nói nhỏ với cậu bé: "Gan con to lắm, cha còn sợ mẹ con, thế mà con còn dám nói mẹ. Ngoan nào, đi xin lỗi mẹ đi, nếu không hai cha con mình sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đấy."

Đại Bảo mếu máo nhìn anh hồi lâu, sau đó chấp nhận số phận đi tìm Hứa Nam Nam xin lỗi. Âm thịnh dương suy, cuộc sống này khó khăn quá.

Lâm Thanh Bách luôn ủng hộ tuyệt đối, đặt Hứa Nam Nam ở địa vị cao nhất trong gia đình.

Hơn nửa năm học tập, khẩu ngữ và ngữ pháp tiếng Anh c*̉a Hứa Nam Nam đã khá lên. Ngay cả ba đứa trẻ c*̃ng nói được vài câu tiếng anh, khoe khoang mãi trong khu tập thể.

Tháng mười, văn kiện khôi phục kỳ thi xét tuyển đại học được ban hành. Cả nước sôi sục, mấy triệu thành niên trí thức bắt đầu chuẩn bị chiến đấu với kỳ thi tuyển sinh đại học.

Tại đồn trú c*̉a thanh niên trí thức thôn họ Tôn, các thanh niên trẻ người nào người nấy c*̀ng vùi đầu khắc khổ ôn luyện.

Nhờ những tài liệu mà Hứa Nam Nam gửi đến, những thanh niên trí thức này sớm đã chuẩn bị tốt. Lần văn kiện được ban hành này, ai cũng vui sướng gào lớn, c*̀ng nhau trao đổi tài liệu học tập.

"Tiểu Mãn tốt quá rồi, kỳ thi tuyển sinh đại học thật sự được mở lại rồi, tớ cảm thấy mình ôn tập rất ổn, chắc hẳn sẽ thi đậu." Nữ thanh niên trí thức cùng phòng với Tiểu Mãn vui sướng nói.

Tiểu Mãn đang miệt mài ôn tập trong sách, nghe thấy vậy, ngẩng đầu cười nói: "Phải quý trọng khoảng thời gian này mà ôn tập kiến thức cho vững thêm mới được."

"Thi đậu được là được rồi. À cậu định thi trường nào?"

Tiểu Mãn nói: "Tớ định thi trường đại học ở thủ đô."

Nữ thanh niên trí thức ngạc nhiên không thôi: "Đại học thủ đô à, đâu có dễ đậu như thế. Sao cậu nhất định phải thi ở đó vậy chứ."

"Người nhà của tớ ở đó, tớ đã hứa với nhà mình là sẽ đến đó đoàn tụ với họ." Tiểu Mãn mong đợi nói.

"Cậu thi vào đại học thủ đô cũng tốt, chọc tức tên Trần Trung Hoa kia đi. Cậu biết không, tên Trần Trung Hoa đó đúng chẳng là thứ gì nên hồn. Sau khi về lại thành phố thì biến mất tăm mất tích luôn. Con gái nhà thư ký Hách hiện giờ còn bị người ta cười nhạo á. Đàn ông như vậy thật sự quá vô sỉ, lúc đó cậu không bên anh ta là chính xác."

Tiểu Mãn c*̃ng không ngờ Trần Trung Hoa lại là người như vậy. Vì để được về lại thành phố mà cưới con gái của thư ký Hách, kết quả sau khi về được rồi thì một đi không trở lại.

Cô ấy không hiểu nổi, Trần Trung Hoa vì đạt được cái gọi là tham vọng to lớn của mình mà có còn giới hạn cuối c*̀ng hay không.

Kỳ thi được tổ chức vào mùa đông. Nơi thi của nhóm người Tiểu Mãn là tỉnh lỵ. Hứa Nam Nam lo lắng trong kỳ thi Tiểu Mãn không có người chăm sóc sẽ ảnh hưởng đến kết quả, đành nhờ vợ chồng Chương Lỗi giúp đỡ đôi chút.

Việc chỉ cần động ngón tay này, Chương Lỗi không nói nhiều đã đồng ý ngay.

Tiểu Mãn vừa đến tỉnh lỵ, Chương Lỗi và người vợ bác sĩ cùng nhau lái xe Jeep đi đón cô ấy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 776


Lúc mấy đứa con của Hứa Nam Nam đầy tháng, vợ chồng Chương Lỗi cũng tới thăm, hơn nữa bình thường hai nhà cũng thường xuyên lui tới, thế nên đương nhiên hai người cũng biết Tiểu Mãn.

Biết Tiểu Mãn là một cô bé hay xấu hổ, lần này lúc Chương Lỗi tới đón còn cố ý đưa vợ mình theo.

Khi Tiểu Mãn và mấy thanh niên trí thức kia cùng xuống xe, thì thấy hai vợ chồng Chương Lỗi mặc quân phục đứng chờ bên cạnh xe Jeep.

Hai người mặc quân phục chỉnh tề, cộng thêm một chiếc xe Jeep lớn như thế, trông vô cùng nổi bật trong trạm xe. Tiểu Mãn lập tức nhìn thấy bọn họ ngay, chào mấy thanh niên trí thức ở bên cạnh mình, sau đó lập tức chạy về phía đó: "Anh Chương, chị dâu!"

Vợ Chương Lỗi cười nói: "Mấy năm không gặp, chị cũng sắp không nhận ra rồi, đã thành cô gái rồi."

Tiểu Mãn xấu hổ cười một tiếng: "Chị dâu, sao hai người lại tới đây?"

"Chị của em không yên tâm về em, bảo anh chị tới đón em đấy. Mấy ngày nay em phải thi nên cứ ở trong nhà đi, yên tâm mà thi cử. Chị gái em còn đang trông chờ vào việc thi cử của em để em đến được thủ đô đấy." Vợ Chương Lỗi nói.

Tiểu Mãn không biết về sự sắp xếp này của Hứa Nam Nam. Cô ấy quay đầu nhìn mấy thanh niên trí thức kia một cái, trong này có mấy người thanh niên trí thức là người bản địa ở tỉnh lỵ, hơn nữa cô cũng đã hẹn sẽ đến nhà người ta ở nhờ mấy hôm rồi.

Chương Lỗi nghe vậy, lập tức nói: "Có chỗ ở mà đến nhà người khác làm gì, bọn anh có chỗ cho em ở. Anh cũng đã hứa với chị gái và anh rể của em rồi. Nếu em không đi, sau này anh cũng khó mà nhìn mặt anh chị em được."

Tiểu Mãn gật đầu: "Thế để em sang chào các bạn ấy."

Nói xong lại vội vàng quay về chỗ nhóm thanh niên trí thức.

Mấy thanh niên trí thức đã cảm thấy kinh ngạc từ lúc Tiểu Mãn đi sang bên đó chào hỏi, bọn họ c*̃ng biết lai lịch của nhau. Vu Tiểu Mãn không có cha mẹ, ông bà nội ở nhà cũng là công nhân đã về hưu. Chưa từng nghe nói cô ấy có người quen ở quân khu tỉnh, hơn nữa người này còn lái xe Jeep, chắc hẳn chức vụ không nhỏ.

Thấy Tiểu Mãn đi tới cũng hỏi thăm: "Tiểu Mãn, mấy người này là gì của cậu thế?"

Tiểu Mãn trả lời: "Là bạn của anh rể tớ, bọn họ bảo tớ đến nhà họ ở nên tớ không ở cùng các cậu được rồi. Hẹn gặp lại vào lúc thi nhé."

Tiểu Mãn không nói rõ chi tiết, thế nhưng mọi người cũng đoán được, có thể kết bạn với người như thế, mà người ta còn đích thân tới đón thì chắc hẳn anh rể của Tiểu Mãn cũng không phải người bình thường.

Không ngờ Tiểu Mãn lại kín miệng như thế, chẳng trách trước đó chị của cô ấy có thể lấy được tài liệu, thế này mới là con đường bước đi rộng lớn đây.

Mọi người lại nghĩ tới Trần Trung Hoa.

Ban đầu vì để kết hôn với con gái của thư ký Hách, nên anh ta đã chia tay với Vu Tiểu Mãn, nghe nói bây giờ mặc dù đã vào thành phố nhưng cũng không phải quá như ý.

Dù sao nhà của Trần Trung Hoa cũng là một gia đình bình thường, cho dù không ở vùng thôn quê, nhưng ở thành phố cùng lắm cũng chỉ làm công nhân, có thể tốt được bao nhiêu?

Nếu như lúc đầu không chia tay với Tiểu Mãn, hẳn là bây giờ hai người họ cũng kết hôn rồi.

Chị và anh rể của người ta còn có thể không giúp một tay sao?

Thế nhưng nghĩ đến cách đối nhân xử thế của Tiểu Mãn, mọi người vẫn cảm thấy vui vì khi ấy hai người họ chia tay, tên Trần Trung Hoa kia hoàn toàn không xứng với Vu Tiểu Mãn.

Chào hỏi với bọn họ, Tiểu Mãn lập tức rời khỏi đó cùng với vợ chồng Chương Lỗi.

Chương Lỗi ở ngay trong quân khu tỉnh, chức vụ của anh ta không hề thấp, nhà được phân cũng lớn, căn nhà có ba phòng. Trong nhà có một cậu con trai và một bé gái, đều khoảng năm sáu tuổi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 777


Vì để Tiểu Mãn chuẩn bị cho việc chiến đấu thi vào trường đại học, bọn họ cố ý dọn dẹp sạch sẽ phòng khách để Tiểu Mãn được yên tĩnh ôn thi, còn dặn dò hai đứa bé ở nhà không được làm ồn.

"Dì Tiểu Mãn sắp thi đại học sao ạ, dì thi vào trường ở đâu thế ạ?" Cô con gái nhỏ của Chương Lỗi hỏi.

"Thi vào trường ở thủ đô ấy. Sau này con cũng phải cố gắng thi đại học đấy nhé."

Vợ Chương Lỗi lên tiếng dạy con.

Cô bé nghiêng đầu, thi ở thủ đô cơ đấy. Không phải anh Đại Bảo cũng ở thủ đô sao, đến thủ đô thế không phải có thể chơi với anh Đại Bảo rồi sao?

"Con cũng sẽ đến thủ đô học đại học."

Vợ Chương Lỗi vô cùng vui vẻ: "Con gái của mẹ đúng là có chí."

Cảm thấy Tiểu Mãn là tấm gương tốt cho các con của mình, vợ Chương Lỗi càng quan tâm đến Tiểu Mãn nhiều hơn, không chỉ tự tay nấu ăn mà còn lái xe đưa Tiểu Mãn đi thi.

Tiểu Mãn cảm thấy ngại lắm, ăn ở nhờ nhà người ta, sao lại còn làm phiền người ta đưa mình đi thi chứ.

"Lái xe tiện mà, nếu em tự đi có thể mất khoảng hai ngày đấy. Thi đại học là việc quan trọng." Vợ Chương Lỗi nói.

Số người đăng kí dự thi đại học lần này vô cùng nhiều, có rất đông người có mặt ở nơi thi, liếc mắt nhìn thôi đã thấy đông nghịt người. Còn chưa tới cửa trường thi, xe đã không thể đi qua được nữa.

Vợ Chương Lỗi và Tiểu Mãn xuống xe.

"Nhiều người quá." Vợ Chương Lỗi xúc động, lại khích lệ Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn, em đừng lo lắng, thành tích của em tốt, chắc chắn có thể thi tốt. Em mau đi đi."

Tiểu Mãn hít một hơi, cười với vợ Chương Lỗi rồi vội vàng đi vào trường thi.

"Bác sĩ Chu, thật trùng hợp." Vợ Chương Lỗi vừa định lên xe, một người phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi đi tới, bên cạnh có một đôi nam nữ trẻ tuổi.

Vợ Chương Lỗi nhìn sang, là người quen, y tá trưởng của bệnh viện quân khu: "Y tá trưởng Trương, sao hôm nay chị cũng tới đây?"

"Tôi đưa con gái và người yêu của con bé tới thi đấy. Mặc dù đều có công việc, thế nhưng tôi vẫn hy vọng chúng thi đại học." Y tá trưởng Trương cười nói: "Đúng rồi, vẫn chưa giới thiệu với cô, đây là người yêu của con gái tôi, Trần Trung Hoa."

Trần Trung Hoa vẫn nhìn theo hướng Tiểu Mãn rời đi, trong lòng có chút không yên.

Y tá trưởng Trương gọi anh ta mấy câu, anh ta mới phản ứng lại.

Y tá trưởng Trương có chút không vui, nếu không phải đối phương đồng ý đến ở rể thì bà ta thật sự xem thường anh ta. Bà ta quay sang nói với vợ Chương Lỗi: "Mới về thành phố không được bao lâu, vẫn còn giống hệt như hồi còn ở nông thôn. Đúng rồi, bác sĩ Chu, cô làm gì ở đây?"

"Đưa người đi thi. Em gái của vợ chiến hữu của chồng tôi cũng vừa vào thành phố."

Y tá trưởng Trương sửng sốt: "Là người họ Lâm kia sao?" Đều ở quân khu tỉnh, đương nhiên bà ta cũng biết Chương Lỗi có một vị chiến hữu thường xuyên qua lại đây.

"Đúng thế." Vợ Chương Lỗi gật đầu, cô ấy bận lòng về việc nhà cửa nên cười nói: "Hai em còn phải vào thi, tôi đi về trước đây. Hai đứa nhỏ nhà tôi cần người chăm sóc ấy mà."

Chờ cô ấy rời đi, Trần Trung Hoa mới hỏi: "Dì, người vừa nãy là ai thế?"

"Bác sĩ ở bệnh viện quân khu, chồng của cô ấy là chính ủy ở quân khu tỉnh."

Trần Trung Hoa kinh ngạc không thôi, chức vụ này không hề thấp, thế mà Tiểu Mãn lại còn quen biết với người như thế.

"Vị họ Lâm vừa nãy dì nhắc là sao vậy ạ?"

"Dì cũng không quen người đó, nhưng chức vụ không thấp hơn chính ủy Chương, không ngờ em gái của vợ người ấy cũng về nông thôn." Y tá trưởng Trương có chút xúc động. Lúc trước vì không để con gái mình phải xuống vùng nông thôn, bà ta đã phải cố gắng không ít. Không ngờ những lãnh đạo lớn như thế mà lại để người nhà về nông thôn, thế này mới là giác ngộ cao đây mà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 778


Trong lòng y tá trưởng Trương đang xúc động, nhưng trong lòng Trần Trung Hoa lúc này lại đang nổ tung, mất hồn mất vía. Ngay cả khi vào trường thi, vẫn không yên lòng được.

Trong một phòng thi khác, Tiểu Mãn phát hiện mấy câu hỏi này đều vô cùng đơn giản, làm tới câu nào cũng cảm thấy giống như đã từng làm rồ. Cô ấy nhanh chóng hoàn thành bài thi mà vẫn còn thừa thời gian để kiểm tra lại.

Buổi trưa sau khi thi xong, Tiểu Mãn lập tức đi tìm những người khác cùng đi ăn trưa. Vừa ra khỏi phòng thi đã nhìn thấy Trần Trung Hoa đứng ở đầu cầu thang.

Cô ấy chỉ nhìn một cái, sau đó giả vờ như không quen biết đi ngang qua.

"Tiểu Mãn." Trần Trung Hoa đuổi theo, đứng chắn trước mặt cô ấy.

"Trần Trung Hoa, anh làm gì đấy?" Tiểu Mãn không vui nhìn anh ta. Cô ấy cảm thấy bây giờ mình hoàn toàn không còn nhận ra người đàn ông này. Không biết do anh ta đã thay đổi, hay anh ta vẫn luôn như trước, chỉ là cô ấy không nhận ra mà thôi.

Trần Trung Hoa thở dài một tiếng: "Tiểu Mãn, em vẫn không thể tha thứ cho anh sao? Bây giờ đã quay về thành phố rồi, sau này chúng ta không cần ở thôn quê nữa, em không thể cho anh thêm một cơ hội nữa sao?"

Tiểu Mãn không dám tin nhìn anh ta: "Trần Trung Hoa, sao anh có thể nói mấy câu như thế, anh quên mất người vợ ở nông thôn của mình rồi sao? Bây giờ cô ấy vẫn đang chờ anh quay về đấy, nếu như anh vẫn còn chút lương tâm thì hãy quay về đi."

"Anh không yêu cô ta!" Trần Trung Hoa đau khổ nói.

Tiểu Mãn nghe thấy câu này của anh ta, đột nhiên lắc đầu: "Lúc trước, anh vì có thể bay cao bay xa mà ở bên cạnh cô ấy, bây giờ lại nói không có tình yêu để vứt bỏ cô ấy. Trần Trung Hoa, rốt cuộc trong lòng anh vào lúc này cái gì là quan trọng nhất? Người như anh không hợp chuyện yêu đương đâu! Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi nhìn thấy anh mà phát tởm."

Thấy vẻ ghét bỏ trong mắt Tiểu Mãn, Trần Trung Hoa không nhịn được nói: "Thế còn em thì sao, em cũng không xứng yêu đương. Lúc chúng ta còn ở bên nhau, không phải em cũng không nói thật sao. Nhà em có quan hệ, nhưng em lại không nói gì cả, cũng chẳng hề làm gì."

Sau khi nói ra lời này, anh ta cảm thấy lòng mình thoải mái hơn nhiều. Hôm nay, sau khi nhìn thấy Tiểu Mãn, trong lòng anh ta đã nén giận rất nhiều. Anh ta không ngờ mình hy sinh hôn nhân của mình. Thậm chí sau khi về thành phố anh ta phải ra sức lấy lòng khắp nơi mới tìm được người yêu, thế nhưng bối cảnh gia đình người đó lại không bằng Tiểu Mãn.

Anh ta cảm thấy như mình đã mất đi món đồ quan trọng nhất.

Tiểu Mãn vừa nghe thấy câu nói này của anh ta, suýt nữa đã đứng hình vì kinh ngạc.

Sau khi hoàn hồn, mặt cô ấy không cảm xúc nhìn Trần Trung Hoa, cô ấy phát hiện vừa nãy mình thật sự đã nhìn lầm rồi. Thứ quan trọng nhất trong lòng Trần Trung Hoa chính là thứ gọi là hoài bão cao xa đó. Vì hoài bão này, anh ta không hề có giới hạn cuối cùng.

"Anh đúng là đáng thương." Tiểu Mãn lạnh lùng nói một câu rồi đeo túi lên rời đi.

Sau khi rời đi, Tiểu Mãn còn đang vui mừng vì lúc trước cô ấy đã không vì Trần Trung Hoa mà tự làm tổn thương bản thân mình. Nếu vì một người như thế mà làm tổn thương mình, bây giờ chẳng phải sẽ vô cùng hối hận sao. Thật sự có lỗi với bản thân mình, cũng thật sự có lỗi với sự kỳ vọng của ông bà và chị gái.

Môn thi tiếp theo, Tiểu Mãn lại càng nghiêm túc hơn. Mỗi một môn thi, cô ấy đều nghiêm túc kiểm tra lại mấy lần, cố gắng đạt được điểm cao.

Vừa thi xong, Hứa Nam Nam đã lập tức gọi điện thoại đến quân khu. Mấy ngày nay cô không dám gọi điện thoại, sợ sẽ gây áp lực cho Tiểu Mãn. Ba ngày nay cô đều lo lắng như thể cô mới là người tham gia kì thi đại học vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 779


Nghe Tiểu Mãn nói mình không áp lực, đề thi vô cùng đơn giản, cơ hội đến thủ đô rất lớn, lúc này Hứa Nam Nam mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức dọn dẹp phòng cho Tiểu Mãn.

Sau khi thi xong, các thanh niên trí thức phải về quê nhà chờ thông báo.

Lần này các thanh niên trí thức của đồn trú thôn họ Tôn rất tự tin. Bởi vì học tập và ôn luyện thời gian dài thế nên ai c*̃ng cảm thấy mình thi không tệ lắm, cũng cảm thấy đề thi lần này không quá khó, chắc hẳn việc thi đậu đại học cũng không phải việc khó.

Tháng giêng, thư thông báo lục tục được gửi xuống.

Các thanh niên trí thức của đồn trú thôn họ Tôn đều thi đậu, người kém nhất cũng thi đậu được trường đại học.

Trước ngày tạm biệt, mọi người quây quần dưới trời tuyết lớn tại nơi dành cho thanh niên trí thức. Bọn họ c*̀ng ăn khoai lang mật nướng và đậu phộng, uống nước sôi được nấu trong nồi sắt, kích động bàn luận về những hoài bão của riêng mình.

"Sau khi tốt nghiệp, tớ sẽ đến bộ quốc phòng để bảo vệ quốc gia." Người nói chuyện là một nam thanh niên trí thức nhiệt huyết.

"Tớ lại muốn làm một bác sĩ giỏi giang, cứu sống những người bị thương." Một nữ thanh niên trí thức đầy cảm xúc nói.

"Tớ lại muốn trở thành một nhà ngoại giao, không để xã hội chủ nghĩa chiếm lợi của chúng ta dù chỉ một chút." Một thanh niên miệng mồm lanh lợi nói.

"Tớ nói với các cậu này, đừng xem thường nông dân nhé. Tớ sẽ làm nhà nghiên cứu nông nghiệp, để người dân của chúng ta không bị thiếu lương thực." Một nam thanh niên trí thức có vóc dáng nhỏ và trông thật thà nói.

"Tiểu Mãn, còn cậu thì sao?"

Mọi người rối rít bày tỏ xong, Tiểu Mãn xấu hổ cười nói: "Tôi muốn làm một nghiên cứu viên, tạo ra những phát minh." Giống như cường quốc khoa học kỹ thuật mà chị cô ấy từng nói, cô ấy sẽ phấn đấu cả đời với sự nghiệp nghiên cứu khoa học.

Thanh niên muốn làm trong bộ quốc phòng cười giơ cao ly nước nóng: "Nào, tới đây, chúng ta cạn một ly, hy vọng sau này nguyện vọng của chúng ta có thể trở thành hiện thực. Mười năm sau chúng ta gặp lại nhau lần nữa."

"Nào, cạn ly."

"Cạn ly!"

Tất cả mọi người quây quần với nhau, bên ngoài băng tuyết bao phủ, còn bên trong nhà, trong lòng những thanh niên trẻ tuổi kia lại tràn đầy nhiệt huyết.

Ngày hôm sau, mọi người vác hành lý đi trên con đường riêng của mình, Tiểu Mãn cầm theo thông báo trúng tuyển của đại học thủ đô rồi vác theo hành lý, rời khỏi đồn trú thôn họ Tôn mà mình đã ở hơn sáu năm.

"Dì hai!"

Tại trạm xe lửa ở thủ đô, Tiểu Mãn vừa xuống tàu đã nghe thấy tiếng gọi. Cô ấy đưa mắt nhìn sang, Nhị Bảo đã lao tới. Cậu bé nay đã chín tuổi, bởi vì dinh dưỡng cộng thêm gien khỏe mạnh của Lâm Thanh Bách nên dáng vẻ của cậu bé cao lớn hơn mấy đứa bé cùng tuổi, c*̃ng chắc nịch hơn.

Lúc cậu bé lao tới, Tiểu Mãn cũng bị đẩy lùi về sau một bước.

Hứa Nam Nam dắt Đại Bảo đi tới, còn Tam Bảo vì còn quá nhỏ nên bị cho ở nhà.

Đại Bảo khinh thường nhìn Nhị Bảo: "Nhìn em kìa, người đã lớn như thế lại còn l* m*ng như thế, đụng bể người dì hai thì tính sao đây." Sau đó lại đi tới dịu dàng nắm tay Tiểu Mãn: "Dì hai có đau không, cháu thổi thổi cho dì hai." Dáng vẻ cực kỳ giống dáng vẻ trêu chọc con gái nhà lành của Lâm Thanh Tùng.

Đầu Hứa Nam Nam đầy vạch đen, bọn nhóc chỉ mới theo Lâm Thanh Tùng mấy ngày đã càng ngày càng không đứng đắn.

Cô đi tới gạt hai cậu nhóc ra, nhận lấy hành lý trong tay Tiểu Mãn, cười nói: "Thế nào, có mệt không, chúng ta về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ trước, hai ngày sau lại đến trường học sau."

Tiểu Mãn kéo hành lý về lại bên mình: "Chị, em cầm được. Sức của em lớn lắm đấy, lúc còn ở nông thôn, những thanh niên trí thức kia đều không khoẻ bằng em đâu." Cô ấy cười cười cầm hành lý trong tay, tỏ ra mình rất khoẻ mạnh.
 
Back
Top Bottom