Tin đồn "Tiên đồng ngọc nữ" lan nhanh chóng ,chỉ sau một buổi chiều đã hóa thành một trận văn phong cuồng ,từ sân bóng,dãy hành lang ,group lớp,căn tin đâu đâu cũng nghe thấy hai cái tên cực kì quen thuộc :
"Tử Hàn và Hạ Miên"
Tin tức ấy cuối cùng sau bao nhiêu phong ba,bão táp cũng đến tay giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 .Cả cô và anh bị triệu tập lên văn phòng,cánh cửa gỗ khép lại,không khí căng thẳng :
"Nghe nói mấy hôm nay hai đứa khá nổi tiếng!"
giáo viên đặt tách trà ,giọng không nặng nề vang vọng :
"thầy không cấm các em giao lưu,nhưng năm nay là thi đại học quan trọng ,thầy không muốn các em xao nhãng trong thời gian tới!"
Hạ Miên đứng cạnh anh ,đá mạnh vào chân Tử Hàn đứng đó chịu trận :
"thưa thầy chỉ là hiểu lầm thôi ạ! ,bọn em ném bóng!"
Thầy bất lực nhìn hai đứa như chó với mèo đang lung lay suy nghĩ Hạ Miên với Tử Hàn có đúng hẹn hò như lời đồn không:
"Hai đứa nhóc này mà không có gì đúng là kì tích nhân loại"
Anh cũng không vừa đá lại chân ,Hạ Miên trừng mắt lao ra tát bốp cho Tử Hàn một cái giáo viên sững sờ:
"Cái này gọi là tiên đồng ngọc nữ hả ?,hai đứa không phải người yêu với nhau"thầy chỉ tay về cả hai đang chí chóe ,choảng nhau tơi bời ở góc văn phòng trừng mắt nhìn đối phương:
"Thầy...thấy giống oan gia hơn"
Bàn tay đang đeo chiếc vòng bạc đánh anh lập tức dừng lại giữa không trung:
"Thưa thầy chúng em không phải người yêu với nhau!"
Thầy thở dài bất lực,tay nhay thái dương:
"Yêu thế này chắc lớp thành chiến trường mất ,thôi được rồi thầy tạm tin hai đứa không có gì với nhau, nhưng không được sao nhãng trong thời gian tới đâu đấy"
"Từ sau cấm đánh nhau trước mặt thầy!
Còn tái nhau thầy hạ hạnh kiểm cả hai"Hạ Miên đứng đó nở nụ cười ,nhưng bàn tay phía sau không nghe lời nhéo mạnh cho anh một cái ,Tử Hàn nhăn mặt vẫn cố chịu đựng,cả hai đồng thanh:
"Dạ vâng ạ"rồi song hành bước ra khỏi văn phòng .Cô quay ra lườm
"Tại cậu đá tôi trước!"
"Cậu đá tôi trước,tôi mới đá lại!
Hạ Miên còn ra tay trước cả mặt giáo viên đấy!"cô đứng đó lập tức đỏ mặt ,không biết nói gì :
"Thôi thì ít nhất bây giờ chúng ta không bị gán mác hẹn hò nữa!"
Gần 20 phút sau cả hai quay lại lớp học,căn phòng vẫn yên tĩnh nay lại náo nhiệt bất thường ,chỉ chưa đầy ba tiết cả khối 12 đều biết chuyện :
"Hai học bá trong phòng giáo vụ đánh nhau ở đấy!"
Phiên bản của cô và anh thậm chí còn được nâng cấp lên một tầm đỉnh cao mới:
"Tiên đồng ngọc nữ tan đàn xẻ nghé"
Dưới chỗ ngồi Đức Minh nhìn cả hai đầy vẻ thích thú :
"Nghe nói hai tụi bây đánh nhau trong phòng giáo vụ à ?"
"Tào lao !không có đánh nhau!"
Minh Vũ đứng cạnh diễn xiếc ,phụ họa theo:
"Chỉ là minh họa võ thuật thôi đúng không?
Tao biết mà!"
Từ chiều hôm đó danh hiệu bị lật ngược từ "Tiên đồng ngọc nữ"thay thế bằng biệt danh chó với mèo .Không ít người tiếc nuối:
"Ê không tin luôn á! làm tao đẩy thuyền gần chết,đôi này không thành phí thật"
Chiều buông xuống trong sắc hoàng hôn ửng vàng ,tầng không nhuộm màu xích vân nhàn nhạt .Ánh dương dần khuất dạng sau hàng cây để lại vệt sáng cuối cùng như nét tàn quang vương trên nền trời thăm thẳm .
Gió khẽ lay động tán lá ,thanh âm vi phong hòa cùng tiếng hồi tưởng tạo ra khúc nhạc an nhiên tịch lặng .Con đường bờ hồ trải dài dưới ánh chiều ,vạn vật gần như lắng lại trong khoảnh khắc giao thời,khi này nắng chưa tàn ,đêm cùng chưa tới.
Hành lang tầng ba phủ một lớp quang ảnh mông lung.Gió mùa thu thanh nhu khẽ lay rèm cửa ,mang theo hương phấn bảng và mùi giấy mới .Hạ Miên đứng trên bục giảng tay cầm phấn ,tà áo đồng phục khẽ động theo ,ánh mắt nhìn xa về phía rạng cây cuối sân ,nơi sắc trời đang dần chuyển thành hoàng hôn ảm đạm .Phía sau cô Tử Hàn lặng lẽ đóng sách :
"Viết sai rồi!"
Hạ Miên đang viết khựng lại ,cô không quay xuống ,phấn vẫn viết lộc cộc :
"Không sai !"
Anh đứng dậy,dáng người cao ráo bước lên bục giảng đầy vẻ bất cần đời ,Tử Hàn cầm phấn ,sửa lại một kí hiệu nhỏ cho cô:
"Ở đây này đồ ngốc!"
Dưới lớp Đức Minh huýt sáo khe khẽ :
"Ghê chưa lên tận bục chỉnh bài !"
Hạ Miên quay phắt xuống ném cho Đức Minh ánh mắt hơn cả dao lam đã qua mài mòn :
"Im đi việc cậu à !muốn ăn phấn hay gì?"
Tử Hàn đứng bên cạnh ,tay chống trên mặt bàn giáo viên,khóe môi hơi cong:
"Gì dữ vậy ?vợ tương lai!"
Khoảnh khắc hai chữ "Vợ tương lai"vừa rơi xuống ,tập thể lớp 12A1 tựa hồ thiên lôi giáng thế .Không gian vốn yên lặng bỗng chốc ba đào cuộn khởi .
Tiếng bàn ghế xô lệch như kinh lôi chấn động ,âm thanh huyên náo tầng tầng,lớp lớp dội vào vách tường.Học sinh đồng loạt bật dậy.Kẻ ôm đầu kinh hãi ,người đập bàn cười lớn tạo thành hỗn thanh náo loạn chưa từng có.
"Cái gì cơ!"
Minh Vũ lấy tay che miệng ,kéo áo lay mạnh Đức Minh không tin vào tai mình đang nghe cái gì :
"Vợ á!"
Đức Minh không dấu được vẻ hoảng hốt:
"Gọi vợ ngọt xớt kia kìa ,hôm trước tao còn tưởng tin đồn tiên đồng ngọc nữ là giả ,họ cũng chối nên tao ship thành chó với mèo, vì thấy đánh nhau trong phòng giáo vụ!"
Đức Minh nắm tay Minh Vũ , chỉ lên bục giảng ,thần sắc kích động .Cả lớp hóa thành chiến địa ngôn .Phấn trắng rơi xuống bàn ,bụi phấn lơ lửng phản chiếu ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tạo thành quang cảnh hỗn loạn mà vẫn rực rỡ đến kỳ lạ .
Đức Minh ôm chặt Minh Vũ :
"Đây gọi là chính chủ công khai hả?"
Minh vũ khoanh tay:
"Tiên đồng ngọc nữ chính thức khủng bố thiên hạ!"
Sắp Tan tiết dư âm "Vợ tương lai"vẫn còn cô đọng lại như hồi âm chấn động chưa kịp tiêu tán .Minh Đức đã nhảy lên bục giảng thần thái khoa trương chuẩn bị diện đại hí kịch .Minh Vũ được kéo lên theo mặt cam tâm tình nguyện nhưng ánh mắt lộ rõ ý đồ tác quái .Đức Minh ho nhẹ ,giả vờ chỉnh lại cổ áo đầy ngạo khí .Cả lớp im bặt ,chờ xem màn tái hiện :
Đức Minh nâng giọng xuống bắt chước y hệt giọng Tử Hàn ,tay để lên bảng ,ép Minh Vũ vào một góc :
"Gì dữ vậy vợ tương lai?"
Hai chữ ấy vừa dứt lớp học như chạm phải mạch điện cao thế tiếng hú hét lại bạo phát như lôi đình .Minh Vũ lập tức nhập vai ,hai tay chắp trước ngực ,cúi đầu một cách cực kỳ hiền thục giọng ngọt đến mức nghe cực kì nổi da gà :
"Dạ!" cả lớp đồng loạt:
"Trời ơi!"
Tiếng cười hàng loạt ở dưới lớp vang lên ,đứa thì đập bàn ,đứa thì ôm bụng cười ngả nghiêng :
"Diễn lố quá rồi hai cha ơi !"
Đức Minh vẫn chưa dừng lại ,còn tiến thêm một bước nữa ,đặt tay lên vai Minh Vũ thần sắc thâm tình giả tạo:
"
Sau này nhớ phải nghe lời ta hiểu chưa!"
Minh Vũ lập tức gật đầu lia lịa ,biểu tình nhu thuận đến mức thiên địa cũng phải kinh ngạc :
"Phu quân nói sao cũng đúng ạ!"
Lần này lớp học trật tự sụp đổ:
"Thôi trả tiên đồng ngọc nữ cho tao!"
"Bớt trò con bò này đi !hồi tưởng hai đứa bây là người yêu với nhau đấy!"
Giờ tan học đã đến ,Hạ Miên bước ra khỏi cửa lớp ,cặp sách lơ lửng.Trường học lúc này chỉ còn lác đác vài người .Xe của cô bị hỏng ba chưa mang đi sửa được nên đành đi bộ .Từ nhà để xe anh phóng tới bóng dáng cao ráo ,áo đồng phục sơ mi bay theo gió ,thần thái nhàn nhạt:
"Lên xe đi Hạ Miên ,tôi đưa cậu về lẹ lên!"anh gọi giọng trầm ấm
Chiều hoàng hôn nhuộm hồng cả con đường ,ánh sáng hắt lên bánh xe và mái tóc bay bay của Hạ Miên như sương mai trên đồng cỏ.Cô khúc khích vươn tay ra chạm vào hàng hoa dại bên lề đường:
"Hoa nở đúng lúc thật ,đẹp ghê đó có điều thứ hai khảo sát rồi sợ quá!"
"Nay là thứ bảy rồi còn có ngày mai là khảo sát à!"
Anh vẫn đạp xe ,ánh mắt theo dõi từng cử chỉ của cô .Bông hoa bên đường như cộng hưởng thanh âm, thanh xuân tạo nên khoảng khắc vừa ngọt ngào vừa đầy sức sống:
"Vẫn còn sớm ra đồng ở ngoại ô chơi nhé !"cô gật đầu :
"Được !chúng ta đi thôi"
Dừng xe lại ,cánh đồng trải dài vô tận ,xanh mướt như tấm ngọc bích ,lấp lánh dưới ánh hoàng hôn rực rỡ ,từng ngọn cỏ mềm mại uốn mình phát ra tiếng xào xạc mơ màng ,ánh dương nhuộm cả cánh đồng thành tấm lụa hồng nhạt óng ánh in trên cỏ hoa .Hoa tím cong cong e thẹn ,giấu mình trong sương mai còn sót lại ,những bông xanh lam nhạt hiếm nhưng nổi bật ,như dấu chấm phá tinh nghịch giữa biển xanh cỏ non ,làm cả cánh đồng trở nên trần ngập sức sống.
Hạ Miên chạy giữa cánh đồng ,tay vươn lên chạm hoa ,tóc thuận đà bay lên theo chiều ,nụ cười như chuông gió trong veo ,khiến mọi thứ xung quanh rung động theo nhịp vui tươi .Bụi cỏ nhảy nhót ,hoa dập dờn ,tất cả tạo thành bản giao hưởng rực rỡ và mê hoặc ,nơi mỗi bước chân đi qua ,mỗi tiếng cười đều trở thành dấu ấn bất tử của thanh xuân .
Tử Hàn đứng bên ngắm nhìn cô từ xa đang chạy nhảy:
"Chạy cẩn thận không tí ngã cắm đầu xuống ruộng không ai cứu đâu ,lúc đó đừng có kêu ca!"
Anh cất balo da đặt gọn vào gốc cây cổ thụ trên cánh đồng ,balo vẫn còn móc khóa treo tấm ảnh dìm cực bá cháy là khắc tinh của anh ở đó .Tử Hàn bước theo cô tiện tay vặt vài cánh hoa bên bụi cỏ ,chạy lại chỗ Hạ Miên:
"Hoa này đẹp này ,ra đây tôi cài cho!"
Tử Hàn cài bông hoa xuyến chi ,tay anh còn cẩn thận tết tóc cho cô:
"Hạ Miên của chúng ta xong rồi!
Tóc hơi bị đẹp đấy!"anh lại lấy máy ảnh leica ra:
"Hạ Miên cười lên tôi chụp cho cậu!"
Máy ảnh được nghiêng ở góc 45 độ ,góc quan sát vừa đủ làm tôn lên đường nét thanh tú ,zoom trung bình để thấy toàn thân vừa giữa,cánh đồng đằng sau mờ nhạt .Hạ Miên đứng đó nâng bó hoa ,Tử Hàn vừa tỉ mỉ chọn lọc tiếng "click"vang lên đều đặn hàng loạt bức ảnh được chụp ,dù không phải nhiếp ảnh gia. nhưng bức nào anh chụp cũng đều đẹp như được thổi hồn vào :
"Oa đẹp quá!
Cậu biết chụp thật đó ,không đến mức ăn hại như tôi nghĩ"ánh mắt cô nhìn chăm chú vào bức ảnh đầy thích thú:
"Này tôi không hề ăn hại!"
Tử Hàn cốc cho cô một cái vào đầu :
"Đè cậu bẹp dí giờ láo toét với tôi hả?"cô không chịu nhảy lên cốc lại khiến anh ôm đầu ,Tử Hàn vừa ôm đầu vừa cười:
"thôi..thôi nào đừng cốc nữa biết sợ rồi tha tôi Hạ Miên"anh đứng đó tay xoa xoa lại chỗ vừa bị cốc:
"Ngày mai chúng ta đi tới lễ hội lá thư cuối hôm thứ tư tôi có nhắn với cậu rồi ,lúc đó tôi sẽ dẫn cậu đi công viên hoa hướng dương chụp ảnh"
"Xinh thế này ,không chụp thì phí chết"
Anh đứng đó ,tấm ảnh được in ra từ máy vẫn còn bốc mùi giấy và một chút mực ẩm.Hạ Miên đứng trong bức ảnh bó hoa nâng trong tay hướng về phía mặt trời ,giữ nguyên được độ rực rỡ, ánh nắng xiên tạo lớp vàng quanh bờ vai và tóc làm cô nổi bật giữa nền cánh đồng mờ nhạt.Ngón tay của anh lướt nhẹ trên mép ảnh ,cảm giác giấy ấm và nhám nhẹ nhìn tấm ảnh mà lòng không khỏi thổn thức .Tử Hàn đặt tấm thứ hai xuống bàn ,hơi rời tấm đầu nâng lên đưa cho cô :
"Cậu cầm tấm này nhé!"
Tấm còn lại ,anh cẩn thận xếp gọn ,đặt vào sleeve như bảo vệ một báu vật,Tử Hàn lấy ra một cuốn album tỉ mỉ để rồi gập cất đi:
"Ê mắc gì lấy ảnh tôi cài vào album cậu, khùng !"
Anh bước lại gần cô ,cúi xuống nhéo nhẹ má Hạ Miên một cái vẫn muốn trêu chọc làm cô tức lên :
"Phải cất cẩn thận chứ,không ảnh chạy mất!"
Tử Hàn cười nửa miệng,ánh mắt tinh nghịch.
"Nào !
đừng có nhéo tôi đánh cậu đấy muốn lĩnh đòn à"cô khẽ đẩy tay anh ra lườm từ trên xuống dưới cả một lượt mới chịu dừng lại ,anh vẫn cúi xuống nhìn cô:
"đáng yêu thế này không yêu thì phí lắm!"
" tên thần kinh đừng có trêu tôi ,nói mấy từ tào lao gì không !"
Tử Hàn nhìn cô thấp hơn anh cả cái đầu :
"Lùn thật,bế cái là được như con nít ấy,kể bị ghép cặp với cậu cũng không tồi nhỉ ,hay là mình yêu nhau đi" ánh mắt của anh nửa thật nửa đùa ,cô quay phắt lại :
"Không tôi đã nói rồi,tôi không yêu cậu,tôi yêu cậu tôi đổi thành họ cẩu chứ không phải họ tô ,đừng có ảo tưởng mà đòi trèo cao!"
Nói vậy nhưng trong lòng nói không rung cảm là nói dối ,cô vẫn biết,biết rõ ngày cứu anh vào một tháng trước trong con ngõ nhỏ hôm ấy ,cho đến giây phút nhận ra anh là đối thủ luôn tranh hạng, một đạp cho cô té cái đùng lúc nào cũng rớt ở hạng hai toàn trường , cứ coi nhau là kẻ thù nhưng mối quan hệ cả hai khá tốt ,chỉ đôi lúc động tay, động chân chơi chơi chứ chưa bao giờ đánh nhau thật.
Tim cô chẳng nghe lời loạn lên trong lồng ngực:
"Đùa hay giỡn vậy!chết tiệt ,Hạ Miên ơi là Hạ Miên đầu năm học nói yêu cậu ta là đổi họ thành cẩu ,ể có khi nào sắp thành cẩu thật không?chứ cái cảm xúc này là gì ?"
Nội tâm cô gào thét ,mặt vẫn dửng dưng ,não bộ đã nổ tung từ thập kỷ nào :
"Trời ơi...sao vừa đáng ghét vừa đáng yêu thế này ...tim tôi chết mất thôi ..mà ,mà cậu lại nhìn kiểu đó,ôi muốn cắn chết anh rồi!"
Hạ Miên tự giác lườm quýt anh ,né xa trăm mét :
"Biến ra kia ,tên thần kinh nằm mơ đến trăng rằm nhé,còn lâu tôi mới yêu cậu!" cô hất tay anh lần hai nhưng tim đã nhảy nháo nhào lên.Anh khoanh tay mặt đắc ý:
"Không yêu mà mặt đỏ như quả cà chua thế kia là thật hay giả vậy ?"
"Cẩn thận không mất cơ hội ngàn vàng ,sau này khóc không ra tiếng mán đừng có kêu đi níu kéo tôi!"
"Cậu ngốc lắm ,làm gì cũng hỏng hết !"
Anh không kịp để cô load hết cúi xuống thì thầm vào tai :
"Nếu tôi hôn cậu bây giờ ,cậu có phản kháng không?"
Hạ Miên chết lặng,tai đỏ ửng dơ tay chuẩn bị giáng cho anh một cái:
"Thôi chưa tên điên này ,đừng có trêu tôi!"
Tử Hàn vẫn ung dung:
"Thôi được rồi không trêu cậu nữa ,nhớ hẹn ngày mai 7 giờ có mặt ở bến xe nhé chúng ta sẽ đi tới lễ hội ,rồi dẫn cậu vào vườn hướng dương chơi ở đấy"
Tử Hàn đạp xe lai cô về rồi thả cổ Hạ Miên xuống giữa đường mặt nhây khiến cô đã quạu còn quạu thêm chỉ muốn đá cho bay tận lên trời .Cô phản kháng:
"Đã đưa người ta về thì cũng phải đến nơi đến chốn chứ thả ngay giữa đường!bực cả mình!"
Tử Hàn đang định đi quay lại cười trêu cô:
"Đùa thôi lên xe đi,tôi biết nhà cậu ở tận trên kia!"
"Nay cô vợ nhỏ bé của tôi còn biết phản kháng đấy"
"Li+Fe+O"
[Nghĩa Li+Fe+O=love you]
Thông báo:thời gian tới do phải thi đội tuyển tác giả xin phép sẽ không thể đăng đều đặn như mọi hôm chờ đến hết ngày7/4 sau khi đã thi xong sẽ đăng lại cho mọi người, bản thân mình muốn tập trung hơn rảnh thì sẽ viết ,xin cảm ơn vì đã đọc