Chương 3: Quyền sở hữu cổ phần.
---o0o---
Dung Cẩn mở mắt ra, phát hiện mình đang chìm sâu trong chiếc giường êm ái.
Chăn nệm khô ráo ấm áp mềm mại như mây, điều hòa trung tâm phả ra từng luồng gió nhè nhẹ mang đến một mức nhiệt độ vô cùng dễ chịu.
Cô lờ mờ nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài, còn tưởng mình đang nằm mơ.
Chẳng phải cô đã chết rồi ư?
Rất nhanh, Dung Cẩn đã nhận ra một vài điểm khác thường.
Cơ thể bủn rủn nhưng không đau nhức, cổ họng khô khốc rát buốt, đầu váng mắt hoa, cả người ướt đẫm mồ hôi - di chứng điển hình của một cơn sốt.
Mượn chút ánh sáng lờ mờ trong phòng, cô nhìn thấy một cốc nước đặt trên tủ đầu giường.
Cốc nước màu hồng phấn.
Dung Cẩn sửng sốt.
Lúc này cô mới phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng ngập tràn sắc hồng.
Giường công chúa màu hồng, tủ đầu giường màu hồng, bàn trang điểm màu hồng, thảm trải sàn cũng màu hồng nốt.
Dung Cẩn ngẩng đầu lên, trần nhà trên đỉnh đầu lại là cả một bầu trời sao bao la.
Tông màu hồng phấn kết hợp cùng bầu trời sao lấp lánh rực rỡ, trông vô cùng kỳ quặc và lạc quẻ.
“...”
Kẻ nào lại tạo ra cái mớ hỗn độn nhức mắt này vậy?
Dung Cẩn nhức đầu, đưa tay ôm trán.
Cổ họng khát khô, cô vươn tay định lấy cốc nước trên tủ, ánh mắt cũng thuận đà nhìn sang.
Cô giật thót mình, bật người ngồi dậy.
Dung Cẩn không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của mình.
Đó là một đôi bàn tay bé xíu, kích cỡ chắc chỉ bằng một nửa bàn tay trước kia của cô.
Lòng bàn tay trắng nõn, mấy ngón tay nhỏ nhắn ngắn ngủn, lại còn phảng phất mùi sữa thơm ngọt ngào đặc trưng của trẻ con.
Dung Cẩn bước xuống giường, đôi chân ngắn cũn chẳng có tí sức lực nào, đứng còn không vững.
Một cơ thể mới ốm dậy.
Cô xỏ chân vào đôi dép lê bé xíu, lạch bạch đi về phía phòng tắm.
Trong chiếc gương của phòng tắm phản chiếu khuôn mặt non nớt của một bé gái chừng bốn, năm tuổi.
Cô bé mở to đôi mắt nai tròn xoe, ngây thơ và đầy hoang mang, trông vô cùng hồn nhiên đáng yêu.
Sống mũi nhỏ nhắn cao cao, sắc mặt nhợt nhạt mang theo vẻ ốm yếu mong manh, hai má vẫn còn lớp mỡ sữa phúng phính.
Cô khẽ véo má mình.
Nhìn kỹ thì khuôn mặt nhỏ nhắn này cũng có vài phần hao hao giống cô hồi bé.
Vậy bây giờ cô là ai?
Chẳng lẽ đôi bố mẹ không đáng tin cậy kia của cô đã lén sinh thêm một đứa em gái lúc cô không biết, rồi vô ý làm lạc mất, và tình cờ hồn cô lại xuyên vào người con bé sao?
Thế này thì hoang đường quá rồi.
Dung Cẩn bật công tắc, đèn trong phòng sáng rực.
Trần nhà cảm biến được ánh sáng, bầu trời sao bao la lập tức tự động biến mất.
Dưới ánh đèn trắng, tông màu hồng phấn trong phòng càng thêm chói lòa đến mức muốn làm mù mắt người xem.
Dung Cẩn cúi đầu nhìn, trên người cô cũng đang mặc một bộ đồ ngủ màu hồng, tôn lên cặp chân tay ngắn ngủn, trắng trẻo mịn màng.
Ngoại trừ một màu hồng ngập tràn trong tầm mắt, cách bài trí trong căn phòng này đâu đâu cũng toát lên sự chăm chút.
Đồ nội thất tuy không phô trương nhưng lại vô cùng đắt đỏ xa xỉ, kích thước nhỏ hơn một cỡ so với bình thường.
Đây không phải kích cỡ chuẩn của đồ trẻ em trên thị trường, mà được làm riêng cho cô bé.
Khi vóc dáng cô bé lớn lên, loạt nội thất này cũng sẽ sẵn sàng được thay mới.
Thảm trải sàn mềm mại và dày dặn, mọi góc cạnh của đồ nội thất đều được bọc lại bằng lớp mút xốp mềm không độc hại, đảm bảo cô bé sẽ không bị va đập hay trầy xước.
Trong phòng phảng phất một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, là loại hương liệu hỗ trợ giấc ngủ chuyên dùng cho trẻ em.
Cốc nước đặt trên tủ đầu giường vẫn còn ấm.
Còn bên mép giường hằn lên nếp nhăn bị đè nén, nhìn là biết vừa có người ngồi canh cô tỉnh lại, chắc cũng mới rời đi cách đây không lâu.
Đây là một cô bé được người ta tỉ mỉ chăm sóc, được yêu thương chiều chuộng mà lớn lên.
Dung Cẩn nhìn quanh bốn phía, không phát hiện thêm thông tin nào hữu ích.
Ánh mắt cô dời về phía cánh cửa phòng.
Vóc dáng của cơ thể này đúng là hơi lùn, còn thấp hơn cả những bé gái bốn năm tuổi bình thường một chút.
Cô vươn hai cánh tay trắng nõn mềm mại ra, ấy thế mà lại hơi với không tới tay nắm cửa.
Nhưng nếu cô bé được chăm sóc tốt như vậy, theo lý mà nói thì không thể lùn thế này mới đúng.
Dung Cẩn kiễng mũi chân, dùng cả hai tay khó nhọc bám lấy tay nắm cửa, dồn sức ấn xuống.
Cánh cửa phát ra một tiếng "kẽo kẹt", lặng lẽ mở ra.
Dung Cẩn bước ra khỏi phòng, đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống nhà.
Cô vừa cúi đầu nhìn, đôi mắt nai xinh đẹp chợt trợn tròn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự chấn động tột độ.
Trên chiếc sô pha dài ở phòng khách dưới lầu, một trái một phải đang có hai người phụ nữ ngồi đó.
Trên bàn trà bày hai tách trà nóng.
Người ngồi bên trái mặc một bộ đồ ở nhà nhã nhặn, chất lụa trơn bóng cho thấy giá trị không hề rẻ.
Dung mạo vô cùng xinh đẹp, mái tóc dài xoăn nhẹ được búi hờ hững phía sau, tùy ý dùng dây chun buộc túm lại, để lộ ra một đoạn cổ trắng ngần mịn màng.
Ánh mắt nàng nhạt nhẽo khiến cả người toát lên vẻ lạnh lùng thanh lãnh, chỉ có điều quầng thâm dưới mắt hơi xanh đen nên trông có vẻ tiều tụy.
Tách trà của nàng đã vơi một nửa, trên đùi mở sẵn một cuốn tạp chí thời trang mẹ và bé.
Những ngón tay thon dài được chăm chút kỹ càng đặt trên mép giấy, cứ nửa phút lại lật một trang, toát lên vẻ tùy hứng, lười biếng mà vẫn vô cùng tao nhã.
Chỉ cần liếc mắt một cái là đủ biết nàng chắc chắn là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.
Người ngồi bên phải thì nghiêm chỉnh thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối.
Tách trà bày trước mặt cô nàng vẫn còn đầy nguyên, chưa hề đụng tới, hơi nóng vẫn đang bốc lên nghi ngút.
Trông cô nàng có vẻ rất căng thẳng, đôi môi mím chặt, nửa thân trên hơi rướn về phía trước, dáng vẻ lộ rõ sự sốt sắng.
Cô nàng lên tiếng: “Sếp Tô, ngài thấy ý này thế nào?”
Lại chính là Tô Thanh Thu và Tiêu Tường Vi.
Xem ra Tiêu Tường Vi không bị thương tích gì.
Dung Cẩn thấy an ủi, nhưng đồng thời cũng thấy kỳ lạ.
Một người là kẻ thù của cô, một người lại là trợ lý đặc biệt của cô.
Tại sao hai người họ lại ngồi cùng nhau?
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Hơn nữa…
Dung Cẩn không nỡ nhìn thẳng.
Tiêu Tường Vi, em bày ra cái bộ dạng nịnh bợ khúm núm kia là để cho ai xem hả?
Dung Cẩn chưa biết rõ tình hình hiện tại ra sao, thế nên cô không định xuống lầu mà lẳng lặng đứng xem tình hình trước.
Tô Thanh Thu đặt lại cuốn tạp chí xuống bàn trà, nhạt giọng đáp: “Cô Tiêu, tôi không thể đồng ý với cô.”
“Tôi muốn mua, tôi có tiền, nên tôi mua thôi.”
Nàng điềm nhiên nói: “Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cô chẳng có tư cách gì để ra điều kiện với tôi cả.”
Tiêu Tường Vi bị nàng chặn họng đến đỏ bừng cả mặt.
Nhưng những gì Tô Thanh Thu nói lại là sự thật.
Một tuần trước, cô nàng và Dung Cẩn gặp tai nạn giao thông trên đường đi công tác.
Một chiếc Mitsubishi lao ra từ ngã ba, đâm sầm vào đuôi chiếc Ferrari, tông trúng ngay vị trí mà Dung Cẩn đang ngồi, còn cô nàng thì may mắn chỉ bị thương nhẹ.
Đầu của Dung Cẩn bị va đập mạnh, chân trái gãy vụn.
May mắn là lúc xảy ra tai nạn Dung Cẩn đã co người lại bảo vệ được các cơ quan nội tạng, nhờ thế mà không bị thương tổn bên trong.
Vì bị gãy chân không thể di chuyển, Dung Cẩn được sắp xếp điều trị tại bệnh viện tốt nhất khu vực.
Bố mẹ Dung Cẩn sau khi nhận được tin báo đã bay sang Mỹ để túc trực chăm sóc.
Một tuần trôi qua, Dung Cẩn vẫn chưa tỉnh lại.
Bác sĩ nói não cô bị tổn thương, rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, từ nay trở đi sẽ trở thành người thực vật.
Tập đoàn Dung thị trước nay luôn lấy Dung Cẩn làm nòng cốt.
Dung Cẩn vừa gặp tai nạn là cả tập đoàn đã lập tức mất đi trụ cột, cổ phiếu rớt giá thê thảm, lòng người hoang mang lo sợ.
Tiêu Tường Vi vốn dĩ đang túc trực bên cạnh Dung Cẩn, nhận được tin tức trong nước đành gạt nước mắt vội vã quay về, cố gắng hết sức để ổn định lại cục diện hiện tại.
Cô nghĩ, nếu một ngày nào đó Dung Cẩn tỉnh lại, phát hiện tâm huyết bao năm của mình thành ra thế này, chắc chắn sếp sẽ rất đau lòng.
Tất cả mọi người đều đang ngóng xem Tập đoàn Dung thị sẽ làm thế nào để vượt qua khó khăn trước mắt.
Đúng vào lúc này, Tô Thanh Thu đã ra tay.
Nhờ việc Dung Cẩn bị tai nạn, nàng thuận lợi giành được dự án kêu gọi đầu tư của Hội đồng Thành phố.
Sau đó, nàng lại nhân cơ hội cổ phiếu Dung thị rớt giá, trên thị trường người ta ồ ạt bán tháo, dùng nguồn tài lực hùng hậu của mình để mua vào một lượng lớn cổ phần Dung thị, tiện tay thu mua luôn số cổ phần của một vài cổ đông nhỏ khác.
Tổng kết lại, số cổ phần mà cô nắm giữ ở Dung thị ít nhất đã vượt quá mười phần trăm.
Trong Tập đoàn Dung thị, một mình Dung Cẩn đã nắm giữ sáu mươi mốt phần trăm cổ phần, phần còn lại cơ bản thuộc về các cổ đông nhỏ lẻ với tỷ lệ nắm giữ chưa đến ba phần trăm cùng các cổ phiếu phân tán trên thị trường.
Thế là nàng nghiễm nhiên trở thành cổ đông lớn nhất, chỉ xếp sau Dung Cẩn.
Bố mẹ Dung Cẩn hoàn toàn mù tịt về mấy chuyện kinh doanh này, họ chỉ một lòng túc trực bên con gái.
Dung Cẩn cứ mãi không tỉnh lại, thế nên quyền quyết định của Tập đoàn Dung thị đương nhiên rơi vào tay Tô Thanh Thu.
Giới kinh doanh ai cũng biết Dung Cẩn và Tô Thanh Thu trước nay luôn là đối thủ một mất một còn.
Nên với tình hình thế này thì Tập đoàn Dung thị thực chất đã đổi chủ mất rồi.
Chỉ vỏn vẹn trong vòng một tuần lễ, hành động của Tô Thanh Thu rõ rành rành là giậu đổ bìm leo.
Tiêu Tường Vi giận tím mặt, hùng hổ xông thẳng tới cửa tìm Tô Thanh Thu để nói lý lẽ.
Nhưng vừa gặp Tô Thanh Thu, chạm phải ánh mắt của nàng, lửa giận trong người cô nàng lập tức tắt ngúm.
Cô nàng chỉ là trợ lý đặc biệt của Dung Cẩn, đứng trước mặt một Tô Thanh Thu của hiện tại, cô nàng hoàn toàn chẳng là cái thá gì.
Nếu Tô Thanh Thu muốn, nàng có thể tống cổ cô rời khỏi Tập đoàn Dung thị bất cứ lúc nào.
Đôi mắt Tiêu Tường Vi đỏ hoe.
“Sếp Tô, sếp Dung của chúng tôi bị tai nạn giao thông giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Hiện tại nội bộ Tập đoàn Dung thị đang bất ổn, các cổ đông lòng dạ hoang mang.
Ngài lại đi thu mua cổ phần của Dung thị vào lúc này, thử hỏi có khác gì bọn cướp cạn không?!”
Dung Cẩn đứng ở đầu cầu thang, nghe thấy những lời ấy thì sắc mặt chợt thay đổi.
Chỉ qua vài câu nói ngắn ngủi, cô đại khái đã mường tượng được Tô Thanh Thu rốt cuộc đã giở những trò gì trong thời gian cô hôn mê.
Cô day day mi tâm.
Hơi phiền phức rồi đây.
Nhưng đây quả thực đúng là phong cách làm việc của Tô Thanh Thu.
Cô biết ngay từ lúc mới quen biết nhau, Tô Thanh Thu đã luôn khinh thường cô.
Thời cấp ba và đại học, hai người họ đã là đối trọng lớn nhất của nhau.
Dung Cẩn làm Hội trưởng Hội học sinh, Tô Thanh Thu bèn đi làm Chủ tịch Liên hiệp các câu lạc bộ, từ đó Hội học sinh và Liên hiệp như nước với lửa.
Từ sau khi Tô Thanh Thu tiếp quản Tập đoàn Tô thị, nàng cũng luôn đối chọi gay gắt với cô, nhưng cô không ngờ Tô Thanh Thu lại dám làm đến mức độ này.
Tô Thanh Thu nâng mắt nhìn Tiêu Tường Vi: “Mới một tuần mà Tập đoàn Dung thị đã tàn tạ thế này, cho dù tôi không mua thì cũng sẽ có người khác nhảy vào mua thôi.”
Tiêu Tường Vi tức giận: “Ngài!”
Tô Thanh Thu bình thản hỏi lại: “Huống hồ, tôi có làm gì phạm pháp không?”
Tiêu Tường Vi nghiến răng: “Không có.”
Tô Thanh Thu lại hỏi: “Tôi có tiến hành giao dịch nào bất chính không?”
Móng tay Tiêu Tường Vi bấu chặt vào ghế sô pha: “Không có.”
Khuôn mặt Tô Thanh Thu vẫn điềm nhiên, nhưng trong lời nói lại mang theo sức ép bức người.
“Vậy cô đang chất vấn tôi vì điều gì?”
Đôi môi Tiêu Tường Vi mấp máy, bàn tay đang nắm chặt đành buông lơi trong sự suy sụp, không biết phải nói gì thêm.
Tô Thanh Thu: “Cô Tiêu, chỉ bằng việc cô dám ngồi đây hạch sách tôi bằng những lời này, tôi đã hoàn toàn có thể đuổi thẳng cổ cô khỏi Dung thị ngay lập tức rồi.”
Móng tay Tiêu Tường Vi ghim chặt vào lòng bàn tay, các đầu ngón tay trắng bệch.
"Nhưng suy cho cùng thì cô vẫn hiểu rõ về Dung thị hơn tôi.
Không có cô, Tập đoàn Dung thị hiện tại có thể sẽ còn nguy ngập hơn nữa."
Tô Thanh Thu nói, “Cho nên tôi hy vọng, trong khoảng thời gian sắp tới cô có thể thận trọng từ lời nói đến việc làm, đừng chọc tức tôi nữa.”
Tiêu Tường Vi đột ngột đứng phắt dậy.
Tính khí cô nàng xưa nay vốn không hề hiền dịu, cách xử sự cũng chẳng được khéo léo.
Làm việc bao nhiêu năm nay, cô luôn được Dung Cẩn dung túng nên chẳng thèm sửa đổi.
Nếu cứ làm theo đúng tính cách của cô nàng, chắc chắn cô sẽ đóng rầm cửa rồi bỏ đi thẳng.
Nhưng Dung Cẩn có ân với cô, cô không thể cứ thế mà vứt bỏ Dung thị được.
Tiêu Tường Vi hận không thể cắn nát cả hàm răng.
“Vậy từ nay về sau, xin được nhờ sếp Tô quan tâm giúp đỡ cho.”
Tô Thanh Thu gật đầu, không buồn nói thêm với cô nàng lời nào: “Dì Triệu, tiễn khách.”
Tiêu Tường Vi quay ngoắt người bước đi.
Dì Triệu từ trong bếp đi ra, vừa lau tay vừa định tiễn Tiêu Tường Vi ra đến tận cổng biệt thự.
Tiêu Tường Vi đứng ở hiên nhà, đột nhiên ngoái đầu lại.
“Sếp Tô, tôi nghe nói ngài và sếp Dung ngày trước là bạn cùng trang lứa.
Quen biết nhau nhiều năm, dẫu quan hệ không tốt đẹp gì nhưng ắt hẳn cũng phải có chút tình nghĩa.”
“Mặc dù người ta vẫn nói thương trường như chiến trường, lừa lọc lẫn nhau, chuyện thắng bại là lẽ thường tình.”
Tiêu Tường Vi hít sâu một hơi.
“Nhưng ngài làm thế này quả thực khiến người ta vô cùng thất vọng.”
Dung Cẩn đứng trên đầu cầu thang, nghe thế, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.
Hiện tại Tô Thanh Thu đang là sếp của cô nàng.
Dám nói ra những lời như vậy với Tô Thanh Thu, Tiêu Tường Vi tuổi tuy không lớn mà gan cũng to gớm.
Dẫu vậy, những lời này cô nghe rất bùi tai.
Nếu có một ngày cô quay lại được, nhất định sẽ tăng lương cho Tiêu Tường Vi.
Tô Thanh Thu coi như không nghe thấy gì, cứ thế căn dặn: “Từ nay trở đi, cô sẽ là trợ lý của tôi.
Lát nữa cô thu xếp đi, chín giờ sáng mai đúng giờ mở cuộc họp hội đồng quản trị.
Tôi không thích người khác đi trễ.”
Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Vụ tai nạn mới xảy ra được một tuần mà cổ phiếu Dung thị đã rớt thê thảm ròng rã ba mươi phần trăm.
Các người mất đi Dung Cẩn là chẳng làm nổi chuyện gì cho ra hồn nữa.
Suy cho cùng, vẫn là do tầng lớp quản lý của Dung thị có vấn đề.”
Tiêu Tường Vi tức giận trừng mắt nhìn nàng.
Nàng ta dựa vào cái gì mà dám lớn tiếng ngông cuồng chỉ tay năm ngón như thế?!
Tô Thanh Thu dường như sực nhớ ra điều gì, khẽ nhếch mép cười nhạt.
“Cô Tiêu, đúng như lời cô nói, tôi và Dung Cẩn đã quen biết nhau mười mấy năm rồi.”
“Thế nên, mối quan hệ giữa tôi và cô ấy ra sao, tôi làm gì đều là chuyện của riêng tôi, không cần người khác phải chõ mũi vào.”
Nói cách khác: Lắm chuyện, liên quan quái gì đến cô.
“...”
Tiêu Tường Vi bừng bừng lửa giận bỏ đi.
Dung Cẩn đứng ở đầu cầu thang, không biết mình có nên đi xuống hay không.
Thứ nhất, cô vẫn chưa biết rốt cuộc mình đang mang thân phận gì, tại sao lại xuất hiện ở đây.
Thứ hai, cô thực sự chẳng muốn nhìn thấy mặt Tô Thanh Thu một chút nào.
Bao nhiêu năm nay, cứ hễ nhìn thấy khuôn mặt của Tô Thanh Thu là theo bản năng cô lại thấy nhức cả đầu.
Dì Triệu tiễn khách xong, lúc quay vào đi ngang qua cầu thang bèn ngước nhìn lên trên.
Thế nào lại phát hiện Tô Tịch Kinh đang đứng đó, chẳng biết đã đứng từ bao giờ.
Dì Triệu sững sờ, ngay lập tức mừng rỡ quá đỗi, réo lên: “Cô chủ nhỏ!”
Dung Cẩn ngẩn người.
Cô chủ nhỏ?
Dung Cẩn lùi về sau một bước theo bản năng.
Thế nhưng cơ thể này hiện tại đang quá yếu ớt, lại đứng im nãy giờ nên chân nhũn hết ra, suýt nữa thì ngã phịch xuống sàn.
Dì Triệu giật thót mình, vội vàng bước lên bậc thang, cẩn thận dắt Tô Tịch Kinh đi xuống.
“Ngủ suốt bảy ngày trời, cuối cùng cũng tỉnh rồi, tốt quá...”
“Cô chủ!
Cô chủ nhỏ tỉnh rồi!”
Tô Thanh Thu đang nhắm nghiền hai mắt, tay xoa xoa vầng trán, ngồi nghỉ ngơi trên ghế sô pha.
Mấy ngày nay vốn dĩ nàng đã không được nghỉ ngơi đàng hoàng, vẻ mặt phờ phạc, cuộc đối đầu vừa rồi với Tiêu Tường Vi dường như đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của nàng.
Nhưng vừa nghe thấy tiếng la của dì Triệu là nàng lập tức mở choàng mắt, bật dậy khỏi ghế sô pha, rảo bước đi nhanh tới chân cầu thang như một cơn gió lốc.
Dung Cẩn đờ đẫn để mặc cho dì Triệu dắt xuống lầu.
Hiện tại thì cô đã biết mình là ai rồi.
Thảo nào căn phòng kia lại được bài trí tỉ mỉ đến vậy, hóa ra đây là con gái của Tô Thanh Thu.
Nói chính xác thì là con gái của ân nhân cứu mạng, được gửi nuôi ở nhà Tô Thanh Thu.
Hàng loạt thông tin dồn dập kéo đến, tạo ra lực sát thương hơi lớn đối với cô.
Cô vừa bước chân xuống tới sàn phòng khách, Tô Thanh Thu đã xông đến trước mặt, quỳ một gối xuống sàn, hai tay vội vã miết nhẹ lên khuôn mặt cô.
“Tỉnh thì tốt rồi, Tịch Tịch, con thấy thế nào, còn chỗ nào thấy không thoải mái không?”
Bộ dạng này so với vẻ sắc lạnh khi đối đầu với Tiêu Tường Vi ban nãy quả thật như hai người khác biệt hoàn toàn.
Dung Cẩn quả thực không dám tin nổi, chậm rãi hoàn hồn, ánh mắt chầm chậm dừng lại trên gương mặt Tô Thanh Thu.
Tô Thanh Thu đang quỳ một gối trước mặt cô, căng thẳng nhìn cô chằm chằm.
Hiện tại đã cách lúc cô bị tai nạn ô tô đúng một tuần lễ.
Trong một tuần này, Tô Thanh Thu tiếp quản Tập đoàn Dung thị, ngày mai nàng còn định tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị.
Còn cô, cô lại biến thành con gái của Tô Thanh Thu, Tô Tịch Kinh.
Trên đời này còn chuyện gì hoang đường hơn thế này nữa không?
.
Dung Cẩn: Mẹ kiếp 🙂