Khác Thanh xuân,Chúng ta đã bỏ lỡ một tình yêu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
156,615
0
0
409112647-256-k593333.jpg

Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
Tác giả: chouiu16
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1.Giới thiệu tác phẩm
Đây là câu chuyện về một thanh xuân đơn phương, nơi hai người đều có tình cảm nhưng lại chọn im lặng.

Nguyễn Nhật Minh - một người luôn ấm áp với tất cả mọi người.

Lâm Thu Nhi - một cô gái trầm lặng, chỉ dám dõi theo cậu từ phía sau.

Họ đã từng đứng rất gần nhau...
chỉ tiếc là không ai đủ dũng khí bước thêm một bước.

2.Sơ lược nội dung
Từ một buổi sáng tình cờ gặp nhau trên con đường đến trường,
Nguyễn Nhật Minh và Lâm Thu Nhi bắt đầu bước vào thanh xuân của nhau một cách nhẹ nhàng như thế.

Một người luôn chủ động quan tâm, một người chỉ lặng lẽ đáp lại.

Những cảm xúc nhỏ bé dần lớn lên theo năm tháng, nhưng lại bị giữ lại bởi sự im lặng của cả hai.

Cho đến khi phải rời xa...
mới nhận ra, có những lời chưa từng nói ra sẽ trở thành nuối tiếc cả một đời.



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thà Đừng Gặp Gỡ - Thánh Yêu
  • {Hoàn} P1: [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có...
  • Luật Ngầm Của Thanh Xuân
  • NT(2569)_xuyên qua tinh tế chi trở thành toàn dân...
  • Thanh xuyên chi du nhàn (End)
  • [Boylove/Thanh xuân vườn trường] Hẹn Nhau Ở Một Mùa...
  • Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
    CHƯƠNG 1:Một Buổi Sáng Tháng Chín


    Buổi sáng đầu tiên của năm học mới.

    Trên bảng danh sách lớp được dán trước văn phòng từ ngày hôm qua, Nguyễn Nhật Minh đã vô tình nhìn thấy một cái tên khiến cậu chú ý.

    “Lâm Thu Nhi.”

    Không hiểu vì sao, cái tên ấy cứ đọng lại trong đầu cậu.

    Nhẹ nhàng, trầm lặng… giống như một cơn gió mùa thu.

    Sáng hôm nay, trên con đường đến trường, Nhật Minh đạp xe chậm rãi dưới những tán cây còn vương nắng sớm.

    Phía trước cậu là một cô gái đang đi bộ khá vội.

    Nhật Minh vốn định đạp xe lướt qua.

    Nhưng khi ánh mắt cậu lướt qua tấm bảng tên nhỏ trên ngực cô, cậu khẽ khựng lại.

    “Lâm Thu Nhi.”

    Cái tên quen thuộc khiến cậu lập tức nhận ra.

    Không suy nghĩ nhiều, Nhật Minh dừng xe đạp lại bên cạnh cô.

    “Cậu cũng đến trường nhận lớp à?” – cậu hỏi.

    Thu Nhi hơi giật mình khi nghe thấy giọng nói bên cạnh.

    Cô khẽ gật đầu.

    Nhật Minh nhìn đồng hồ rồi cười nhẹ.

    “Còn mười phút nữa thôi.

    Nếu cậu đi bộ chắc sẽ trễ mất.”

    Cậu chỉ vào chiếc xe đạp của mình.

    “Đi chung không?”

    Thu Nhi lưỡng lự vài giây.

    Cô không quen nhận sự giúp đỡ từ người lạ.

    Nhưng sự nhiệt tình trong giọng nói của cậu trai trước mặt khiến cô cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

    “Ừm… cảm ơn.”

    Thu Nhi ngồi phía sau chiếc xe đạp của Nhật Minh.

    Hai tay cô khẽ nắm lấy quai balo, lưng hơi thẳng vì vẫn còn ngại.

    Con đường buổi sáng khá yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bánh xe lăn nhẹ trên mặt đường.

    Nhật Minh là người phá vỡ sự im lặng trước.

    “Cậu cũng học lớp mười à?”

    “…Ừm.”

    Thu Nhi khẽ đáp.

    “Cậu xem danh sách lớp chưa?”

    “…Rồi.”

    “Hy vọng tụi mình học chung lớp nhỉ.”

    Thu Nhi không trả lời ngay.

    Cô chỉ khẽ nhìn xuống con đường phía trước.

    “…Ừm.”

    Nhật Minh bật cười nhẹ.

    “Cậu ít nói thật đấy.”

    Thu Nhi hơi khựng lại, tưởng rằng mình làm cậu khó chịu.

    Nhưng giọng nói của Nhật Minh vẫn rất thoải mái.

    “À, mình là Nguyễn Nhật Minh.”

    Cậu nói, rồi hơi quay đầu lại một chút.

    “Còn cậu là Thu Nhi đúng không?

    Tớ thấy tên cậu trong danh sách lớp hôm qua.”

    Thu Nhi hơi bất ngờ.

    “…Ừm.”

    “Cái tên nghe rất dịu dàng.”

    Gió buổi sáng khẽ thổi qua.

    Thu Nhi không biết phải trả lời thế nào, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của cậu trai đang đạp xe phía trước.

    Nhật Minh vẫn tiếp tục nói chuyện suốt quãng đường, từ chuyện trường lớp, giáo viên, cho tới việc cậu suýt ngủ quên sáng nay.

    Thu Nhi chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu ngắn ngủi.

    Nhưng không hiểu vì sao…

    Sự thân thiện tự nhiên của Nhật Minh khiến cô cảm thấy cậu ấy thật đặc biệt.

    Không ồn ào, không gượng ép.

    Chỉ đơn giản là ở cạnh cậu… cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

    Chiếc xe đạp dừng lại trước cổng trường.

    Sân trường hôm nay đông hơn bình thường vì là ngày nhận lớp.

    Tiếng nói chuyện rộn ràng khắp nơi.

    Thu Nhi bước xuống xe, khẽ chỉnh lại quai balo.

    “…Cảm ơn cậu.”

    Giọng cô rất nhẹ.

    Nhật Minh chỉ cười.

    “Không có gì.”

    Cậu dắt xe đi cạnh cô thêm vài bước rồi nói:

    “Hy vọng tụi mình học chung lớp.”

    Thu Nhi không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

    Một lát sau, hai người tách ra giữa dòng học sinh đang đi vào sân trường.

    Nhật Minh quay đầu nhìn lại một chút.

    Cô gái vừa nãy đã hòa vào đám đông, nhưng cái tên “Lâm Thu Nhi” vẫn còn đọng lại trong đầu cậu.

    Ở phía bên kia sân trường, Thu Nhi cũng vô thức quay đầu lại.

    Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại hình ảnh của cậu trai đã nói chuyện suốt cả quãng đường với nụ cười rất dễ chịu.

    Ngày đầu tiên của năm học mới.

    Hai con người xa lạ…

    đã vô tình nhớ về nhau.
     
    Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
    CHƯƠNG 2: Khoảng Cách Hai Lớp


    Buổi sáng đầu tiên của năm học mới.

    Sân trường đông hơn mọi ngày.

    Tiếng nói cười, tiếng gọi tên, tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp hành lang.

    Những tờ danh sách lớp được dán kín

    trước văn phòng, xung quanh là một vòng học sinh chen chúc.

    Không khí náo nhiệt, nhưng cũng mang theo một chút hồi hộp rất riêng của ngày đầu.

    Thu Nhi đứng ở phía ngoài.

    Cô không chen vào.

    Chỉ lặng lẽ quan sát đám đông trước mặt.

    Hai tay khẽ siết quai balo, như một thói

    quen mỗi khi không biết phải làm gì.

    Không hiểu vì sao…

    Giữa rất nhiều cái tên xa lạ—cô lại đang tìm một người.

    Ở phía bên kia hành lang.

    Nhật Minh đứng trước bảng danh sách.

    Khác với sự chậm rãi của Thu Nhi, ánh mắt cậu lướt qua từng dòng tên rất nhanh.

    Cho đến khi—cậu dừng lại.

    “Lâm Thu Nhi.”

    Cái tên ấy vẫn quen thuộc như sáng nay.

    Khóe môi cậu khẽ cong lên.

    Một cảm giác rất nhẹ… nhưng đủ để khiến cậu nhớ.

    “Vậy là… học chung thật rồi.”

    Nhưng ngay giây sau—Ánh mắt cậu chậm lại.

    Tên của cậu…

    không nằm cùng dòng với cô.

    “Nguyễn Nhật Minh – 10A1.”

    Còn cô—

    “Lâm Thu Nhi – 10A3.”

    Chỉ cách nhau hai lớp.

    Nhưng không hiểu vì sao…

    lại khiến người ta khựng lại một chút.

    Thu Nhi cuối cùng cũng bước đến khi đám đông đã thưa bớt.

    Cô tìm thấy tên mình rất nhanh.

    “Lâm Thu Nhi – 10A3.”

    Ánh mắt cô dừng lại.

    Rồi chậm rãi lướt sang xung quanh.

    Như đang tìm một cái tên—đã vô thức nằm trong suy nghĩ từ lúc nào.



    Không có.

    “…Cậu tìm ai à?”

    Một giọng nói vang lên bên cạnh.

    Thu Nhi khẽ giật mình.

    Cô quay sang.

    Một cậu con trai đứng đó, ánh mắt thoải mái, giọng nói tự nhiên như thể đã quen từ trước.

    “Hay là… cậu cũng 10A3?”

    Thu Nhi khẽ gật đầu.

    “…Ừm.”

    Cậu cười nhẹ.

    “Trùng hợp thật.

    Tớ cũng vậy.”

    Cậu kéo nhẹ chiếc ghế gần đó.

    “Ngồi gần nhau cho dễ quen nha?”

    Thu Nhi không trả lời ngay.

    Ánh mắt cô… lại vô thức nhìn về phía bảng danh sách thêm một lần nữa.

    “…Tùy cậu.”

    “Gia Huy.”

    Cậu nói, như một lời giới thiệu ngắn gọn.

    “Trần Gia Huy.”

    Thu Nhi khẽ gật đầu.

    “…Thu Nhi.”

    Ở hành lang bên kia.

    Nhật Minh đứng trước cửa lớp 10A1.

    Bên trong đã bắt đầu ổn định chỗ ngồi.

    Tiếng giáo viên vang lên đều đều.

    Nhưng cậu vẫn chưa bước vào.

    Ánh mắt vô thức hướng về phía dãy lớp đối diện.

    Nơi có lớp 10A3.

    Cậu không biết—ở nơi đó, có một người cũng vừa tìm tên cậu.

    Và không thấy.

    Trong lớp 10A3.

    Không khí ồn ào dần lắng xuống.

    Học sinh bắt đầu ổn định chỗ ngồi.

    Gia Huy ngồi hơi nghiêng người, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Nhưng thỉnh thoảng—ánh mắt cậu lại lướt về phía Thu Nhi.

    Cô gái ngồi cách cậu không xa.

    Yên tĩnh.

    Ít nói.

    Nhưng lại khiến người khác phải chú ý.

    Không phải vì cô nổi bật.

    Mà vì…

    cô quá lặng.

    “Ê Thu Nhi!”

    Một giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa.

    An Nhiên chạy vào, hơi thở còn gấp.

    “May quá, tìm được mày rồi.”

    Cô ngồi xuống cạnh Thu Nhi, nhìn xung quanh lớp.

    Rồi hạ giọng:

    “Thấy ai quen không?”

    Thu Nhi khẽ lắc đầu.

    “…Không.”

    An Nhiên nhìn cô vài giây.

    Rồi hơi nheo mắt.

    “Nhưng tao thấy mày đang tìm ai đó thì đúng hơn.”

    Thu Nhi khựng lại.

    Ngón tay vô thức siết nhẹ vào quai balo.

    “…Không có.”

    An Nhiên không nói gì thêm.

    Chỉ chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Rồi chậm rãi lên tiếng:

    “Ê…”

    “Gì?”

    “Mày có biết cái kiểu người—”

    Cô dừng lại một chút.

    “…chưa kịp thân, mà lại khiến mình nhớ hoài không?”

    Thu Nhi im lặng.

    “…Không.”

    An Nhiên cười nhẹ.

    “Là kiểu—”

    “Chỉ cần họ xuất hiện một lần thôi…”

    “…là sau đó, đi đâu cũng vô thức tìm họ.”

    Không gian chợt yên xuống.

    Ở bàn trên.

    Gia Huy khẽ dừng bút.

    Bên ngoài hành lang—

    một bóng người vừa lướt qua cửa lớp.

    Thu Nhi vô thức ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt cô hướng ra ngoài.

    Nhưng đã muộn.

    Hành lang chỉ còn lại ánh nắng và những bước chân xa dần.

    Cô không thấy ai cả.
     
    Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
    Chương 3: Chạm Mặt (Nhưng Không Gọi Tên)


    Giờ ra chơi đầu tiên của năm học.

    Sân trường trở nên ồn ào hơn hẳn.

    Tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng bước chân hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh rất quen thuộc của tuổi học trò.

    Ánh nắng buổi sáng len qua những tán cây, đổ xuống sân những khoảng sáng loang lổ.

    Thu Nhi đứng dưới gốc cây gần căn tin.

    Trên tay cô là chai nước mát vừa mua.

    An Nhiên đứng bên cạnh, vẫn nói chuyện không ngừng như mọi khi.

    “…Tao nói mày nghe, lớp tao có một đứa—”

    Thu Nhi không thật sự nghe rõ.

    Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại lướt qua dòng người trước mặt.

    Như đang tìm một ai đó.

    Mà chính cô cũng không muốn thừa nhận.

    Ở phía bên kia sân trường.

    Nhật Minh đang đi cùng nhóm bạn mới.

    Quang Duy nói liên tục, giọng đầy năng lượng:

    “Ê, tao nói mày nghe, lớp mình giáo viên chủ nhiệm nhìn hiền mà chắc khó lắm—”Mai Anh chen vào:

    “Nhìn là biết mày bị để ý rồi đó Duy.”

    “Ê ê, đừng có dọa tao nha!”

    Cả nhóm bật cười.

    Nhật Minh cũng cười theo.

    Vẫn là dáng vẻ thoải mái, dễ gần như mọi khi.

    Nhưng rồi—giữa lúc câu chuyện còn dang dở,

    ánh mắt cậu vô thức lướt qua phía trước.

    Và dừng lại.

    Giữa rất nhiều người—cậu vẫn nhìn thấy cô.

    Nụ cười trên môi Nhật Minh khẽ chậm lại.

    Tiếng nói của bạn bè vẫn vang bên tai…

    nhưng cậu không còn nghe rõ nữa.

    “Ê Minh, mày nghe không đó?”

    Quang Duy vỗ vai cậu.

    Nhật Minh giật mình.

    “À… có.”

    Cậu cười nhẹ.

    Nhưng ánh mắt—vẫn vô thức hướng về phía đó thêm một lần nữa.

    Ở phía bên này—Thu Nhi cũng khẽ khựng lại.

    Ánh mắt cô—chạm phải cậu.

    Chỉ một giây thôi.

    Nhưng đủ để nhận ra.

    Là người đó.

    Không cần lại gần.

    Không cần gọi tên.

    Chỉ cần một ánh nhìn—cũng đủ khiến tim lệch đi một nhịp.

    Nhật Minh hơi mở miệng.

    Như định nói gì đó.

    Một câu rất đơn giản thôi cũng được.

    Nhưng rồi—cậu chần chừ.

    Có khi cô không nhớ mình.

    Có khi… mình chỉ là một người tiện đường sáng hôm đó.

    Ở phía bên kia.

    Thu Nhi vẫn đứng yên.

    Ngón tay siết nhẹ chai nước.

    Cô cũng nhận ra.

    Rõ ràng.

    Nhưng—cô không dám.

    Cậu ấy vốn dĩ thân thiện với tất cả mọi người.

    Việc cậu ấy giúp cô hôm đó…

    có lẽ cũng không có gì đặc biệt.

    Nếu mình gọi—lỡ như… cậu ấy không nhớ thì sao?

    Khoảng cách giữa họ vẫn như cũ.

    Không xa.

    Nhưng cũng không gần thêm.

    “Ê Minh.”

    Mai Anh bỗng lên tiếng, nhìn theo hướng cậu.

    “Nhìn ai dữ vậy?”

    Nhật Minh khựng lại một chút.

    Rồi cười nhẹ.

    “Không có gì.”

    Thành Nam đứng bên cạnh, liếc cậu một cái.

    Không nói gì.

    Nhưng ánh mắt đã hiểu.

    Ở một góc khác.

    Gia Huy tựa nhẹ vào lan can.

    Từ vị trí đó—cậu thấy rõ ánh mắt của Thu Nhi.

    Không phải vô tình.

    Mà là—đang nhìn một người.

    Gia Huy khẽ cụp mắt.

    Không nói gì.

    “Ê.”

    An Nhiên lên tiếng.

    “Mày nhìn ai vậy?”

    Thu Nhi khẽ giật mình.

    “…Không có.”

    An Nhiên không hỏi thêm.

    Nhưng ánh mắt cô đã kịp nhìn thấy—bóng dáng cậu con trai ở phía xa.

    Rồi—Nhật Minh quay đi trước.

    Thu Nhi đứng đó.

    Ánh mắt dõi theo bóng lưng cậu giữa đám đông.

    Ở giữa dòng người—Nhật Minh bước chậm lại.

    Cậu quay đầu.

    Như thể vừa nhớ ra điều gì đó.

    Nhưng phía sau—Thu Nhi đã quay đi trước.

    Ở phía này—Thu Nhi cũng vô thức quay đầu lại.

    Nhưng lúc đó—Nhật Minh đã không còn nhìn nữa.

    Hai lần quay đầu.

    Không trùng nhau.

    Sân trường vẫn ồn ào như cũ.

    Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.

    Chỉ có hai người—đã thật sự nhìn thấy nhau.

    Nhưng không ai gọi tên người còn lại.
     
    Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
    CHƯƠNG 4: Khoảng cách thu hẹp


    Buổi sáng.

    Sau khi tan học, sân trường dần vơi bớt người.

    Những âm thanh ồn ào ban nãy lắng xuống, chỉ còn lại vài tiếng nói chuyện rời rạc ở phía xa.

    Thu Nhi bước ra khỏi lớp, ôm xấp sách trước ngực.

    Ánh nắng buổi trưa rơi xuống những bậc thềm, chói nhẹ, phủ lên vai áo cô một lớp sáng mỏng.

    Cô đi chậm hơn mọi ngày.

    Không phải vì mệt.

    Chỉ là… không vội.

    Khi đi ngang qua dãy lớp 10A1.

    Cô vô thức liếc vào trong.

    Một lần.

    Rồi thêm một lần nữa.

    Nhưng—không thấy cậu.

    Chỉ còn vài học sinh đang dọn đồ, nói chuyện rời rạc.

    Không có bóng dáng quen thuộc đó.

    Thu Nhi khựng lại trong một giây.

    “…chắc về rồi.”

    Cô tự nhủ.

    Nhưng không hiểu vì sao—bước chân cô chậm lại một chút.

    Như thể đang chờ đợi một điều gì đó… dù chính cô cũng không gọi tên được.

    Một cơn gió nhẹ lùa qua hành lang.

    Làm bay vài sợi tóc trước trán cô.

    Thu Nhi khẽ đưa tay gạt đi.

    Rồi quay người.

    Tiếp tục bước ra cổng trường.

    Nhưng trước khi rời khỏi hành lang—

    cô vẫn khẽ liếc lại một lần nữa.

    Rất nhanh.

    Như một phản xạ.

    Buổi chiều.

    Sau giờ nghỉ trưa, học sinh dần quay lại trường.

    Sân trường lại đông lên, ồn ào và quen thuộc.

    Thu Nhi bước vào cổng.

    Cô đi giữa dòng người, nhưng lại có cảm giác tách biệt một cách kỳ lạ.

    Lần này, cô không cố ý—

    nhưng ánh mắt vẫn vô thức hướng về dãy lớp 10A1.

    Như một thói quen vừa mới hình thành.

    Khi đi ngang qua cửa lớp.

    Cô khẽ liếc vào trong.

    Và—cậu ở đó.

    Thu Nhi hơi khựng lại.

    Bước chân chậm đi một nhịp.

    Ngay lúc đó—Nhật Minh từ trong lớp bước ra.

    Khoảng cách quá gần.

    Cô không kịp tránh.

    Khẽ va nhẹ vào cậu.

    “…!”

    “Xin lỗi—”

    Cả hai gần như nói cùng lúc.

    Thu Nhi sững lại.

    Cô ngẩng lên.

    Ánh mắt chạm nhau.

    Chỉ một khoảnh khắc thôi—nhưng lại khiến tim cô khẽ chậm đi một nhịp.

    Không ồn ào.

    Không rõ ràng.

    Chỉ là… một cảm giác rất lạ.

    “…không sao."

    Nhật Minh nói, giọng rất nhẹ.

    Thu Nhi vội cúi đầu.

    “…tớ không để ý.”

    Cậu khẽ cười:

    “Ừ, tớ cũng vậy.”

    Một câu trả lời đơn giản.

    Nhưng lại khiến không khí dịu xuống một cách khó hiểu.

    Không gian như chững lại trong một giây ngắn ngủi.

    Thu Nhi không biết phải nói gì thêm.

    Chỉ khẽ gật đầu.

    “…tớ đi trước.”

    Cô bước nhanh đi.

    Nhanh hơn bình thường một chút.

    Nhưng bàn tay—

    lại vô thức siết chặt quai balo.

    Ở phía sau.

    Nhật Minh đứng yên một lúc.

    Ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng cô.

    Rồi khẽ đưa tay chạm nhẹ vào vai—

    nơi vừa va phải.

    Một nụ cười rất nhẹ hiện lên.

    Thoáng qua.

    Như thể chính cậu cũng không để ý.

    Ở cuối hành lang.

    An Nhiên khoanh tay đứng đó từ lúc nào.

    “Ủa?

    Mới có mấy ngày mà tiến triển nhanh dữ vậy?”

    Thu Nhi giật mình:

    “Cậu nói gì vậy?!”

    “Thì cái người vừa va trúng cậu đó.”

    “…không có gì hết.”

    An Nhiên nheo mắt:

    “Không có gì mà mặt đỏ vậy à?”

    Thu Nhi quay đi:

    “…nắng thôi.”

    An Nhiên bật cười:

    “Ờ, nắng… mà nắng từ trong tim ra.”

    Thu Nhi không đáp lại.

    Chỉ bước nhanh hơn một chút.

    Nhưng khóe môi—khẽ mím lại.

    Trong lớp.

    Không khí buổi chiều vẫn còn chút lười biếng.

    Vài bạn nằm gục xuống bàn, vài người tụm lại nói chuyện.

    Thu Nhi ngồi vào chỗ.

    Đặt balo xuống nhẹ.

    Cô mở sách ra.

    Nhưng mắt lại không thật sự nhìn vào trang giấy.

    Khoảnh khắc lúc nãy…

    cứ lặp lại trong đầu cô.

    Cái va chạm rất nhẹ.

    Ánh mắt đó.

    Giọng nói đó.

    Tim cô khẽ đập nhanh hơn một chút.

    “Ê.”

    Gia Huy quay xuống.

    “Cậu ổn không vậy?

    Nhìn như đang trên mây.”

    Thu Nhi giật mình.

    “Không… mình bình thường mà.”

    Gia Huy nhìn cô vài giây.

    Rồi chỉ “ừ” một tiếng.

    Không hỏi thêm.

    Nhưng ánh mắt cậu—dừng lại một chút ở bàn tay cô.

    Đang siết nhẹ quai balo.

    Chuông tan học vang lên.

    Âm thanh quen thuộc kéo mọi thứ trở về thực tại.

    Hành lang nhanh chóng đông kín.

    Tiếng nói chuyện vang lên khắp nơi.

    Thu Nhi bước ra ngoài.

    Gió chiều khẽ thổi qua mái tóc cô.

    Ở dãy lớp bên kia.

    Nhật Minh vừa bước ra cùng nhóm bạn.

    Một người huých vai cậu:

    “Ê, mày quen nhỏ đó hả?”

    “…không.”

    “Không mà đứng nói chuyện dữ vậy?”

    Cậu im lặng một chút.

    Ánh mắt khẽ hướng về phía hành lang—Rồi cười nhẹ:

    “Chắc… sắp quen.”

    Thu Nhi vô thức nhìn về phía cầu thang.

    Và—ở đầu bên kia…

    Nhật Minh cũng vừa ngẩng lên.

    Ánh mắt chạm nhau.

    Lần này—không ai quay đi trước.

    Giữa dòng người qua lại.

    Giữa âm thanh ồn ào của giờ tan học.

    Hai người chỉ đứng đó.

    Nhìn nhau.

    Như thể…

    cả thế giới chỉ còn lại khoảnh khắc này.

    “Ê đi ăn đi!”

    Bạn cậu kéo Nhật Minh đi.

    Khoảnh khắc bị cắt ngang.

    Thu Nhi khẽ chớp mắt.

    Ánh nhìn hạ xuống.

    Cô quay người.

    Bước theo hướng ngược lại.

    Nhưng khi bước được vài bước—cô khẽ dừng lại.

    Rồi tiếp tục đi.

    Như chưa từng có gì xảy ra.

    Có những khoảnh khắc…

    ta tưởng rằng vẫn còn rất nhiều thời gian.

    Nhưng thật ra—chỉ cần chậm một chút thôi…

    là đã thành bỏ lỡ.
     
    Thanh Xuân,Chúng Ta Đã Bỏ Lỡ Một Tình Yêu
    CHƯƠNG 5: Một Thói Quen Lạ


    Buổi sáng hôm sau, nắng nhẹ.

    Thu Nhi bước vào cổng trường như mọi ngày.

    Dòng người vẫn đông, tiếng nói cười vẫn ồn ào, tất cả đều quen thuộc.

    Chỉ là—khi đi ngang qua dãy lớp 10A1, bước chân cô khẽ chậm lại.

    Không rõ từ lúc nào, ánh mắt cô lại vô thức hướng về phía cửa lớp đó.

    Chỉ là một cái liếc rất nhanh.

    Nhẹ đến mức… chính cô cũng không nhận ra.

    Không thấy ai quen.

    Thu Nhi cụp mắt xuống, tiếp tục bước đi.

    Nhưng tay cô—khẽ siết nhẹ quai balo.

    Trong lớp, không khí yên tĩnh hơn.

    Thu Nhi ngồi vào chỗ, mở vở, chỉnh lại mép giấy cho thẳng.

    Mọi thứ vẫn gọn gàng như thói quen của cô.

    “Ê, bài hôm qua m làm chưa?”

    Giọng Gia Huy vang lên từ phía sau.

    Thu Nhi quay xuống.

    “Rồi.”

    “Cho t mượn chép xíu đi, sáng nay ngủ quên.”

    Cô đẩy nhẹ cuốn vở về phía cậu.

    “Chép nhanh đi, lát cô kiểm tra.”

    Gia Huy cười:

    “Biết rồi, cứu tinh của đời t.”

    Thu Nhi không nói gì thêm, chỉ quay lên.

    Nhưng khóe môi—khẽ cong lên một chút.

    Tiết học bắt đầu.

    Tiếng giảng bài đều đều vang lên.

    Thu Nhi ghi chép cẩn thận, từng dòng chữ ngay ngắn.

    Nhưng có đôi lúc—bút cô dừng lại một nhịp.

    Ánh mắt khẽ lạc đi.

    Không phải nhìn bảng.

    Cũng không phải nhìn ai.

    Chỉ là… một khoảng trống rất ngắn.

    Giờ ra chơi.

    Cả lớp ồn lên.

    Gia Huy trả vở lại cho cô.

    “Cảm ơn nha.

    Không có m chắc t chết.”

    “Lần sau nhớ làm bài.”

    “Ừ, để coi.”

    Thu Nhi lắc đầu nhẹ, đứng dậy.

    Cô không xuống sân.

    Chỉ đi ra hành lang.

    Gió thổi qua.

    Mang theo tiếng cười nói từ phía sân trường.

    Ở phía đối diện—Nhật Minh đang đứng cùng nhóm bạn.

    Cậu cười, nói gì đó, rất tự nhiên.

    Thu Nhi nhìn.

    Chỉ một lúc thôi.

    Rồi quay đi.

    Nhưng trước khi quay đi—tay cô lại vô thức siết nhẹ quai balo.

    “Ê.”

    Gia Huy từ trong lớp đi ra, đứng cạnh cô.

    “M nhìn gì vậy?”

    “Không có gì.”

    Cô trả lời rất nhanh.

    Gia Huy nhìn theo hướng lúc nãy cô đứng.

    “Lớp 10A1 hả?”

    Thu Nhi khựng lại một giây rất nhỏ.

    “…Không phải.”

    “Ờ, tưởng m có crush bên đó.”

    “Không có.”

    Cô đáp, giọng vẫn bình thường.

    Nhưng tay cô—vẫn giữ chặt quai balo.

    Gia Huy nhìn thấy.

    Nhưng không nói gì thêm.

    Buổi trưa.

    Căn tin đông hơn bình thường.

    Thu Nhi đứng xếp hàng, hơi cúi đầu.

    Khi đến lượt mình, cô lúng túng tìm tiền trong cặp.

    “Để tớ.”

    Giọng nói quen vang lên.

    Thu Nhi khựng lại.

    Ngẩng lên.

    Nhật Minh đứng đó—đã đưa tiền trước.

    “…Không cần đâu—”

    “Không sao.”

    Cậu nói nhẹ:

    “Coi như lần trước cậu nhận sữa rồi.”

    Thu Nhi im lặng một chút.

    “…Vậy cảm ơn.”

    Cô cầm khay, bước ra.

    Dòng người chen chúc.

    Phía sau—Nhật Minh đi cách cô một đoạn vừa đủ.

    Không gần.

    Nhưng cũng không xa.

    “Ủa?”

    Gia Huy bất ngờ xuất hiện bên cạnh.

    “Đi ăn một mình hả?”

    “Ừ.”

    “Cho t ngồi chung nha.”

    Thu Nhi gật đầu.

    Ngồi xuống bàn.

    Gia Huy nhìn qua nhìn lại.

    “Ủa… hình như hồi nãy có người trả tiền cho m?”

    Thu Nhi khựng lại.

    “Bạn thôi.”

    “Bạn nào?

    Sao t chưa thấy bao giờ?”

    “…Không thân.”

    Gia Huy nhướn mày, cười nhẹ.

    “Không thân mà trả tiền giùm luôn á?”

    Thu Nhi không trả lời.

    Chỉ cúi xuống ăn.

    Nhưng tai cô—khẽ nóng lên.

    Ở bàn bên kia—Nhật Minh ngồi cùng bạn.

    Không nhìn sang.

    Nhưng đôi lúc—ánh mắt cậu lại lướt qua rất nhanh.

    Buổi chiều.

    Sau giờ nghỉ, Thu Nhi quay lại trường.

    Khi đi ngang qua dãy lớp 10A1—

    ánh mắt cô lại vô thức liếc qua.

    Như một thói quen.

    Không thấy.

    Cô đứng lại một giây.

    Rồi bước tiếp.

    Trong lớp, tiết học diễn ra bình thường.

    Gia Huy ngồi phía sau, thỉnh thoảng lại chọc cô vài câu nhỏ.

    “Chiều nay về chung không?”

    “Không.”

    “Lạnh lùng dữ vậy.”

    “Bình thường.”

    Gia Huy bật cười.

    “Ừ, bình thường.”

    Nhưng ánh mắt cậu—khẽ trầm xuống một chút.

    Tan học.

    Hành lang đông dần.

    Thu Nhi bước ra khỏi lớp.

    Khi đi ngang qua dãy lớp 10A1—

    lần này cô không nhìn vào trong.

    “Thu Nhi.”

    Một giọng nói phía sau.

    Cô khựng lại.

    Quay đầu.

    Nhật Minh đứng cách đó không xa.

    “…Ừ?”

    Cậu bước lại gần một chút.

    “Mai… cậu có xuống căn tin không?”

    Thu Nhi không trả lời ngay.

    Tay cô—vô thức siết nhẹ quai balo.

    “…Có lẽ là có.”

    Nhật Minh khẽ gật đầu.

    “Ừ.”

    Không nói thêm gì nữa.

    Nhưng lần này—

    không khí không còn như trước.

    Không còn là xa lạ.

    Cũng chưa hẳn là quen.

    Chỉ là—giữa hai người,

    đã bắt đầu có những điều rất nhỏ

    không cần nói ra.

    Từ phía xa, Gia Huy đứng dựa tường, nhìn về phía họ.

    Không nói gì.

    Chỉ khẽ nhíu mày.

    Rồi quay đi.

    Có những thay đổi rất nhỏ.

    Nhỏ đến mức…

    không ai để ý.

    Nhưng cũng có những người—đã bắt đầu nhận ra.
     
    Back
    Top Dưới