Ngôi trường này không có luật.
Nhưng ai cũng sống theo nó.
Ở đây, có những Câu lạc bộ luôn đứng trên đỉnh - nơi mà chỉ cần nhắc tên cũng đủ khiến người ta chú ý.
Nhưng một số khác bị bỏ lại phía sau, và sự tồn tại dường như không được để tâm...
Sự khác biệt đó không được viết trong nội quy hay tờ thông báo nào.
Nó hiện hữu ở khắp nơi...
Trong ánh mắt của học sinh khi đi ngang qua , nhắc đến một câu lạc bộ nào đó với giọng đầy ngưỡng mộ-hoặc thờ ơ.
Và cả trong những cuộc bình chọn mà không nói là quan trọng... nhưng ai cũng theo dõi.
Tôi đứng trước bảng đăng ký câu lạc bộ vào buổi chiều đầu tiên của năm học.
Ánh nắng chiếu quá những tán cây trong sân trường, tôi thấy một đám đông đang tụm lại quanh một tấm bảng.
Họ đang bàn tán về một tiều gì đó?
" Năm nay , CLB cầu lông chắc chắn lại đứng đầu thôi "
" Không đâu nha, CLB bóng rổ cũng rất giỏi đấy nhé , nghe nói đội trưởng mới rất khó "
Tôi không tham gia nói chuyện , chỉ đứng một góc lặng lẽ quan sát.
" Các câu lạc bộ ư ?
" Tôi tự hỏi.
Tiến lại gần vào đám đông , cố gắng chen vào gần với tấm bảng.
" Đó là danh sách CLB "
Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Tôi hơi giật mình nhẹ , quay sang.
Một cô gái cao hơn tôi cả cái đầu , mái tóc dài soăn nhẹ , nhuộm nâu , buông xuống vai.
Ánh nắng chiếu vào những lọn tóc như ánh lên màu mật ong.
Trên vai cô là một cây guitar.
Không phải loại quá mới , dây đeo hơi cũ , phần viền có vài vết xước nhỏ như thể cô đã dùng nó khá lâu.
" Tôi là Thanh Nhi " giọng thoải mái.
" Tôi - Hà vi "
" Này!
Hà Vi "-- cô nhướm mày.
" Cậu là học sinh mới chuyển tới phải không ?
"
Tôi gật đầu.
" Vậy thì phải cẩn thận đấy.
Ở đây , việc xin vào CLB không phải đơn giản đâu nha.
" --Thanh Nhi hạ giọng , ánh mắt như đang ẩn dụ một điều gì đó.
" Cậu mà vào nhầm là coi như xác định "
Tôi không hỏi lại.
Nhưng mắt lại lướt qua cây guitar trên vai cô.
Ở bảng đăng kí phía trước , dòng chữ CLB guitar nằm khá thấp.
Không có dấu Khoan.
Không ghi chú.
Cũng không có ai đứng trước nó.
Không cần hỏi tôi cũng biết , CLB đó thuộc về phía bị lãng quên.
Tôi rời mắt đi.
Nhưng cũng có một vài câu lạc bộ nổi bật hẳn.
" CLB bóng rổ
CLB văn học...
"
Và Ồ!
" CLB cầu lông "
Kí ức ngày hôm đó lại một lần nữa quay trở lại.
Một sân cầu cũ , một buổi chiều muộn , và một trận thua khiến tôi hiểu....mình yếu đến mức nào.Tất cả như mới ngày hôm qua vậy.-- Tôi siết tay nhẹ.
Một hy vọng lớn bỗng rực lên trong tôi, lần này nhất định sẽ khác!
" Cậu định vào CLB nào à ?
" Nhi hỏi.
Tôi im lặng một lúc.
Ánh mặt dừng lại ở một dòng chữ.
" CLB cầu lông " tôi khẽ đáp.
" Thật á ?
"-- Nhi tròn mắt.
" CLB đó khó lắm đấy , cậu chơi giỏi không?
" Cô nhún vai.
" Tạm "
" Nghe nói số người bị loại năm nào cũng nhiều lắm luôn "
" Tôi biết "
Có những chuyện không cần phải nghe từ người khác.
Chỉ cần nhìn....cũng đủ hiểu.
Ở phía xa, sân cầu lông đã có người tập.
Những cú đánh nhanh gọn , dứt khoát , không một động tác thừa.
Không ai nói gì.
Nhưng cũng đủ hiểu --
Đó không phải nơi dành cho tất cả.
" Nếu không vào được thì sao " Thanh nhi hỏi , giọng nhẹ hơn chút.
Tôi không trả lời ngay.
Cúi nhẹ.
" Tôi sẽ vào được "
Giọng tôi không lớn nhưng đủ để chứng minh quyết tâm của mình.
Thanh Nhi im lặng vài giây rồi cười nhẹ.
" Ừm , vậy tôi chờ nhé "
Tôi tiến gần vào phía tấm bảng , viết tên vào khu vực đăng kí.
Một cậu bạn tò mò ngó vào -- " không phải muốn vào là được đâu " Nói xong liền quay ra cười lớn cùng đám bạn.
Tôi không tức giận , chỉ nhẹ đáp.
" Tôi biết "
Đặt bút xuống.
Từ giây phút này.....tôi không được phép thua thêm lần nào nữa.