Ngôn Tình Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 40


Phượng Khương Trần trong lòng khinh thường, nhưng trên mặt lại không có chút biểu hiện gì, vẻ mặt nghiêm túc giao phó Tô Văn Thành chú ý công việc.

“Lát nữa ngươi tìm vài người, nhấc hắn lên giường, càng bằng phẳng càng tốt.

Đừng kéo vết thương của hắn, vết thương lại nứt ra sẽ rất phiền phức.

Sau khi dược tính của Ma Phí Tán tiêu tan, vết thương có thể sẽ hơi đau.

Điều này là tình huống bình thường.

Mấy hôm nay cố gắng ăn uống thanh đạm một chút.

Hôm nay và ngày mai vết thương sẽ sưng tấy đỏ, có sốt, đó cũng là chuyện bình thường.

Ở đây tôi đã chuẩn bị năm liều thuốc, cứ cách ba ngày lại thay thuốc cho vết thương của hắn một lần, sau nửa tháng vết thương gần lành thì tìm ta đến cắt chỉ”

“Ta biết rồi” Tô Văn Thành rất cẩn thận lắng nghe, đồng thời khiêm tốn hỏi Phượng Khương Trần, cách thay thuốc như thế nào và những vấn đề cần chú ý.

Phượng Khương Trần rất kiên nhẫn giảng dạy, lặp đi lặp lại, sẵn sàng giúp đỡ biểu thị, tay lấy tay giảng dạy.

Khi Lam Cửu Khánh mở mắt ra thì nhìn thấy hai người đã khá thân thiết, tay của Phượng Khương Trần đang nắm lấy tay Tô Văn Thành.

Không hiểu sao trong lòng lại chua xót, muốn đứng lên, kéo hai người này ra, trái tim vừa động, ngón tay khẽ nhúc nhích.

Hả? Tác dụng của thuốc mờ dần rồi?

Lam Cửu Khánh trong lòng vui mừng khôn xiết, lúc này lý trí của hắn cũng đã trở lại rồi, không hề kinh động Phượng Khương Trần và Tô Văn Thành, mà cẩn thận lắng nghe cuộc nói chuyện giữa Phượng Khương Trần và Tô Văn Thành.

Phải mất một phần tư giờ, cuối cùng Tô Văn Thành mới học được, Phượng Khương Trần cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi, bảo Tô Văn Thành sắp xếp để nàng rời đi.

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Phượng Khương Trần, Tô Văn Thành cũng không đành lòng để nàng tiếp tục, lập tức đưa người ra ngoài, sắp xếp người đưa nàng về Phượng phủ một cách an toàn.

Trên đường, liên tục dặn dò rằng chuyện hôm nay tuyệt đối không được truyền ra ngoài, nếu không Phượng Khương Trần sẽ phải chết.

Phượng Khương Trần cũng nhiều lần đảm bảo rằng đêm nay nàng đã ngủ ở nhà, không làm cái gì cả.

Sau khi đưa người đi, Tô Văn Thành quay trở lại mật thất lần nữa, nhìn thấy Lam Cửu Khánh đã đứng lên, không có chút kinh ngạc, chỉ là lộ ra vẻ mặt vui mừng.

“Cửu Khánh, ngươi xem ta nói rất đúng phải không? Phượng Khương Trần này thật sự rất giỏi.

Vết thương của ngươi có vẻ đã tốt rồi.”

“Thật sự rất giỏi, sẽ không ảnh hưởng đến hành động của ta” Điểm này Lam Cửu Khánh không thể phản bác.

Các ngự y giỏi nhất cũng không cách nào xử lý vết thương của hắn một cách nhanh chóng như vậy, hơn nữa hành động để không để vết thương rỉ máu lần nữa.

Lam Cửu Khánh vẫy vẫy cánh tay, thử độ khâu thành công của vết thương, rất hài lòng.

Có vẻ như công việc may vá của nữ nhân này cũng khá tốt.

“Đừng, đừng, đừng, Cửu Khánh, Phượng Khương Trần đã nói, mấy ngày nay ngươi không thể động đậy lung tung, tốt nhất nằm tịnh dưỡng, nếu không vết thương nứt ra thì sẽ gặp rắc rối.”

“Để ta tịnh dưỡng sao? Nếu như ta có thể tịnh dưỡng, ta còn cần tìm nàng ta sao?” Lam Cửu Khánh cười chế nhạo một tiếng, dưới ánh mắt không tán đồng của Tô Văn Thành, hắn bình tĩnh chỉnh lại y phục.

Nếu như không phải là vết rách và vết máu dính trên y phục, căn bản không thể nhìn ra là hắn đã bị thương.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 41


Vết thương có chút đau, nhưng đối với Lam Cửu Khánh mà nói, cơn đau này chỉ giống như kiến cắn, hoàn toàn có thể bỏ qua.

“Ta đi trước, ngươi ở đây thu dọn sạch sẽ” Lam Cửu Khánh quen thuộc đường đi ra ngoài mật thất.

“Cửu Khánh, thời gian vẫn còn sớm.

Ngươi có thể nghỉ ngơi ở đây một chút.

Ngươi như vậy ta rất lo lắng” Tô Văn Thành quay đầu gọi ngăn cản, nhưng Lam Cửu Khánh chỉ quay lưng và xua tay với hắn.

Lam Cửu Khánh bước ra khỏi mật thất, sau vài cú nhảy vọt, người đã biến mất rồi.

Trước khi quay lại, hắn “tiện đườnh” đã đến Phượng Phủ, tình cờ nhìn thấy Phượng Khương Trần đang tắm.

Có mặt nạ che lại, không nhìn ra biểu hiện của hắn, chỉ có thể mơ hồ cảm giác được hơi thở của Lam Cửu Khánh nặng nề hơn.

Phi lễ chớ nhìn!

Lam Cửu Khánh tự cho mình là chính nhân quân tử, cho nên hắn rất bình tĩnh ngồi trên mái nhà của Phượng Khương Trần, đợi Phượng Khương Trần tắm xong mới rời đi.

Bây giờ, hắn có thể chắc chắn rằng không có ai nhìn thấy.

Đối với bài nhạc đệm nhỏ này, Phượng Khương Trần không biết chút nào, nàng mệt giống như một con chó, sau khi đổ nước tắm, liền ngã ra giường mà ngủ thiếp đi.

Không ngủ đến trời choáng đất mù, nàng đã không được gọi là Phượng Khương Trần.

Tiếc rằng lý tưởng thì rất đẹp, nhưng thực tế lại phũ phàng.

Trời vừa sáng, Phượng Khương Trần đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa chói tai.

“A.

” Phượng Khương Trần đau khổ kêu lên một tiếng, kéo chăn bông qua, vùi mình vào trong chăn.

Giả vờ rằng mình không nghe thấy nó.

Cốc cốc cốc…

Người gõ cửa kiên trì, dùng lực võ mạnh.

Phượng tiểu thư….

Khương Trần tiểu thư …

Phượng Khương Trầi Phượng Khương Trần!

Chu Hùng ở ngoài cửa vừa đập cửa vừa hét lớn.

Phượng Khương Trần bực mình muốn chết, dùng tay đập mạnh vào giường.

Tiếng đập cửa đó ồn ào như sấm sét, nếu như nàng vẫn có thể ngủ được, thì nàng là một con lợn.

Mặc tẩm y, lật người lại, chân trần, mở cửa ra: “Chu Hùng, đệ tốt nhất là có chuyện quan trọng, nếu không tỷ sẽ giết đệ.



Khi nói chuyện, Phượng Khương Trần không quên làm động tác giết người.

Nhìn Phượng Khương Trần đầu bù tóc rồi, đôi mắt đỏ hoe giống như một ma nữ, Chu Hùng theo phản xạ che cổ mình và lùi lại hai bước: “Khương, Khương, Khương Trần Tiểu thư”

“Gọi tỷ, đừng quên đệ là biểu đệ của tỷ, không phải người hầu của Phượng phủ.

” Phượng Khương Trần vừa dậy, thêm với tối hôm qua thật sự vừa mệt vừa sợ hãi, khó khăn lắm mới có thể ngủ, vừa chìm vào giấc ngủ đã bị Chu Hùng gọi dậy.

Mức độ khó chịu này có thể tưởng tượng được.

“Tỷ.

” Nếu như là bình thường, Chu Hùng chắc chắn sẽ do dự, nhưng hôm nay bị Phượng Khương Trần phẫn nộ làm chấn động, cũng rất ngoan ngoãn phối hợp.

Sự phối hợp của Chu Hùng khiến tâm trạng của Phượng Khương Trần tốt hơn một chút: “Có chuyện gì, mau nói.



“Thuận Thiên Phủ Y phái một quan sai tới, nói rằng có chuyện tìm tỷ, chuyện vô cùng khẩn cấp” Chu Hùng nói nhanh, khi nói xong đặc biệt liếc nhìn Phượng Khương Trần để chứng minh rằng mình không nói dối.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 42


A … Vừa ngẩng đầu lên, Chu Hùng liền hét lên một tiếng, lập tức nhắm mắt lại, khuôn mặt đó đỏ như giọt máu.

Lúc này, hắn mới phát hiện ra rằng Phượng Khương Trần không chỉ y sam không chỉnh tề, mà còn bởi vì tư thế ngủ không tốt, phía trước cổ áo của nàng bị xé ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.

Phượng Khương Trần giật mình, vôi vàng cúi đầu, còn tưởng rằng cảnh xuân của mình đã lộ ra ngoài rồi, không phải chỉ là lộ ra cái cổ thôi sao.

Chu Hùng này không lẽ không biết, nàng ở ngoài cổng thành, để lộ ra còn nghiêm trọng hơn thế này.

Sắc mặt trầm xuống, Phượng Khương Trần nhẹ giọng cười nói: “Đừng hét nữa.

Thuận Thiên Phủ Y tìm ta làm cái gì? Báo thù cho con trai của ông ta sao?”

Vừa đề cập đến Thuận Thiên Phủ Y Phượng Khương Trần nhớ ra rằng, cái tên Nghiêm Công Tử đó nói “Cha ta là Thuận Thiên Phủ Y”, đã bị nàng đá đến đoạn tử tuyệt tôn.

Nếu nói như vậy thì nàng thảm rồi.

Khi đó, nàng quá tức giận và ra tay cực mạnh, Nghiêm công tử đó cả đời này chỉ có thể ở bên cạnh thái giám mà thôi.

Lúc này, cha của người ta tìm đến cửa, nàng phải làm sao đây?

Thuận Thiên Phủ Y, đại quan tam phẩm, muốn b*p ch*t nàng còn dễ hơn là b*p ch*t một con kí Phượng Khương Trần tức giận.

Đông Lăng Tử Lãng, cái tên cặn bã nhà ngươi, thậm chí còn không giải quyết chuyện này cho bà cô.

Phượng Khương Trần cảm thấy bản thân thực sự uất ức muốn chết.

ppjpg


lắc đầu theo bản năng, “Không, không, không biết.



Lúc này Chu Hùng mới nhớ ra vụ lùm xùm về Phượng Khương Trân ở cổng thành mấy ngày trước.

Không phải Chu Hùng không nhớ chuyện, thực sự là dáng vẻ tự tin của Phượng Khương Trần khiến người ta không thể nào liên tưởng nàng với “Phượng tiểu thư” được đồn đại.

Không có nữ nhân nào gặp phải chuyện như vậy, còn có thể cười được, còn có thể nhảy lên, Phượng Khương Trần này thực sự là người ngoài hành tinh.

Chu Hùng mạnh mẽ gật đầu khẳng định câu nói của mình, khi hắn đạt đến đỉnh cao của cuộc đời và nhìn lại quá khứ, mới nhận ra răng đánh giá ban đầu của mình thực sự quá thấp rồi, Phượng Khương Trần không phải là người ngoài hành tinh, mà là một yêu quái.

Một khi Đại Thanh gặp phải chuyện như vậy, cho dù Phượng Khương Trần có to gan đến đâu cũng không thể không cẩn trọng, tuy nhiên, nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Chu Hùng, Phượng Khương Trần vẫn rất tốt bụng an ủi: “Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, bảo bọn họ chờ ta một lát, ta thay y phục rồi sẽ ra ngoài.



Có thể mất mặt trước mặt người nhà mình, trước mặt người ngoài thì không thể thất lễ được.

Nàng đã coi Chu Hùng như người trong nhà.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 43


“Được, vậy đệ đi ngay” Chu Hùng lo lắng liếc nhìn Phượng Khương Trần một cái, rồi chạy nhanh như bay ra ngoài.

Đồng thời trong lòng âm thầm quyết định nhất định phải đi mua một nha hoàn, nếu không sau này hắn không dám đến nội viện nữa.

Phượng Khương Trần thay xong quần áo, đi đến đại sảnh liền nhìn thấy hai người quen biết: “Này, sao lại là các ngươi?”

“Hi hi!” Hai vị quan sai nở một nụ cười ngốc nghếch rồi lập tức đứng lên.

Hai người này chính là quan sai ngày hôm đó đã đến Phượng Phủ và mời Phượng Khương Trần đi lĩnh xác.

“Tìm ta có chuyện gì vậy?” Phượng Khương Trần bình tĩnh nói.

Không còn cách nào khác, nhìn dáng vẻ của hai quan sai này, Phượng Khương Trần đoán chừng bản thân có lẽ đã đoán sai rồi, nếu như cha của Nghiêm công tử gì đó thật sự ra tay, quan sai này sao có thể khách sáo như vậy.

Đông Lăng Tử Lãng, chết tiệt, thật xin lỗi, vừa mới hiểu lầm ngươi rồi.

Phượng Khương Trần trong lòng thầm nói.

Hắc xì, hắc xì.

Bên ngoài hoàng thành, Đông Lăng Tử Lãng đứng trước mặt đám đông không ngừng xoa mũi.

“Vương gia?” Thị vệ ở phía sau vội vàng nghiêng người sang một bên, che chắn cho Đông Lăng Tử Lãng, đồng thời lộ ra vẻ hoảng sợ.

Vũ Văn tướng quân đại thắng trước vương triều Nam Lăng, khải hoàn trở về, hôm nay quay về triều, Cửu Hoàng Thúc dẫn văn võ bá quan ra ngoài cổng thành nghênh đón.

Lúc này nếu như xuất hiện loạn tử, thì thật là bất kính với công thần, nếu bị đám văn quan đó thêm vào sách thì cho dù là hoàng tử được hoàng thượng sủng ái nhất cũng không thể đối phó được.

“Không sao đâu” Đông Lăng Tử Lãng xua tay, trong lòng lại thầm nghĩ, hắn không ốm không đau, không lẽ là có người đang mắng mình chứ.

Sau đó, bóng dáng của Phượng Khương Trần rất không may xuất hiện trong tâm trí Đông Lăng Tử Lãng.

Chính là khi Đông Lăng Tử Lãng đang suy nghĩ đến khả năng này, quan truyền lệnh đến báo, đại quân của Vũ Văn tướng quân còn cách cổng thành hai mười dặm nữa.

Đông Lăng Tử Lãng vội vàng đứng thẳng người, trấn tĩnh tinh thần.

Phượng Khương Trần bình tĩnh ngồi trên ghế chính, cầm chén trên bàn lên uống cạn, không hề nghĩ rằng bị một quan sai nào đó tìm đến cổng là chuyện lớn gì.

Chu Hùng âm thầm gật đầu, tố chất tâm lý của nữ nhân này thật sự rất tốt, rõ ràng là lo lắng Thuận Thiên Phủ Quân gì đó sẽ tìm nàng gây rắc rối, nhưng lại lộ ra dáng vẻ dù có kinh ngạc cũng không biến sắc.

Nếu hắn có được tâm lý như vậy của Phượng Khương Trần, có lẽ đã không rơi đến bước đường này.

Chao ôi … thời gian, số phận.

Chu Hùng lắc đầu, im lặng bỏ đi, thân là tiện dân, hắn vẫn có áp lực việc gặp gỡ các quan lại.

“Không phải nói rất vội sao? Tìm ta có việc gì, nói đi” Phượng Khương Trần nhìn thấy hai quan sai nửa ngày cũng không lên tiếng, chủ động nói.

Hai quan sai ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, người lớn tuổi hơn ngập ngừng đứng dậy: “Phượng tiểu thư, tiểu nhân lần này đến đây là muốn nhờ Phượng tiểu thư giúp đỡ”

“Giúp đỡ? Ta có thể giúp gì cho các ngươi?” Phượng Khương Trần rất kỳ lạ ngẩng đầu lên.

Tuy nhiên, trong lòng lại vô cùng nhẹ nhõm.

Xem ra, cha của Nghiêm công tử đó không dám động đến nàng, Đông Lăng Tử Lãng tên cặn bã này vẫn có chút đáng tin.

Hắc xì…

Lại bi kịch rồi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 44


Một vẻ khó xử thoáng qua trên khuôn mặt của quan sai, lắp ba lắp bắp nói.

Thì ra sáng sớm nay Thuận Thiên Phủ Y tiếp nhận một vụ án giết người, thứ trưởng tử của nhị phòng nhà họ Tạ chỉ mới được hai tháng tuổi đã chết rồi, kẻ sát nhân được nghi ngờ chính là chính thê của nhị phòng.

Cái được gọi là thứ trưởng tử chính là con trai đầu tiên được sinh ra do tiểu thiếp hoặc trắc phòng.

Thảm kịch hào môn điển hình là đại phòng không thể chứa nổi nhi tử của tiểu thiếp, hạ sát thủ Tuy nhị phòng của nhà họ Tạ không có quyền lực gì nhưng nhà họ Tạ là một gia tộc hàng trăm năm, nói ra thì còn lâu đời hơn cả vương triều Đông Lăng, từ khi lập quốc chưa đầy một trăm năm.

Một gia tộc như vậy tuy thấp bé nhưng lại tương đối có quyền lực, cành lá nhiều, các ngành các nghề đều có nhân mạch, ngoài nhà họ Tạ ra, Đông Lăng còn có một nhà họ Vương cũng là một gia tộc trăm năm.

Hai nhà Vương Tạ, việc nuôi dạy công tử tiểu thư của con vợ lớn cũng không kém cạnh hoàng tử và công chúa.

Hộ bộ thượng thư của vương triều Đông Lăng chính là người nhà họ Tạ, Hiền Phi một trong tứ phi cũng xuất thân từ nhà họ Tạ.

Ngay sau khi vụ án này được thông báo, Đông Thiên Phủ Y đã lập.

tức mở phiên tòa xét xử nhưng sau một thời gian dài xét xử vẫn không có kết quả.

Tiểu thiếp một mực khẳng định người cuối cùng nhìn thấy đứa trẻ chính là chính thê, đại phu cũng có thể làm chứng đứa trẻ rất khỏe mạnh, kết quả khám nghiệm tử thi cũng cho thấy là ngạt thở mà chết.

Theo lý, người này nhân chứng vật chứng đều ở đây, nhưng chỉ có chính thê không chịu thừa nhận, có dùng hình thế nào cũng vô ích, một nữ nhân yếu ớt bị đánh đến mức chỉ còn lại chút hơi thở, nhưng có làm sao cũng không đồng ý nhận tội.

Hơn nữa chính thê của nhị phòng cũng không phải là người không có bối cảnh gì, nàng ta là người nhánh bên của nhà họ Vương, một khi xảy ra chuyện gì, nha hoàn của nàng ta sẽ đi tìm nhà họ Vương đến làm chủ.

Tình huống bây giờ vui vẻ rồi.

Một vụ giết án mạng cuối cùng lại trở thành cuộc tranh chấp trực diện giữa hai nhà Vương Tạ.

Đông Thiên Phủ Y một đầu hai nhân vật lớn, muốn tiến cung bẩm báo, nhưng nghĩ tới việc hôm nay Vũ Văn tướng quân về triều, chuyện này nếu như báo cáo lên trên, ước chừng chiếc mũ đen mà ông ta vừa mới đi lãnh sắp rơi xuống rồi.

Ngay khi ông ta không biết phải làm sao cho tốt, người của thuộc hạ đột nhiên đề cập đến Phượng Khương Trần và kể chỉ tiết những gì đã xảy ra trong nhà xác ngày hôm đó.

Chuyện này, Tô Văn Thành sớm đã dặn dò rồi, nhất định không được truyền ra ngo: Nhưng dặn dò chung quy cũng chỉ là dặn dò, cơ hội lập công này, đám quan sai làm sao có thể bỏ qua.

Kể từ đó, Phủ Y đại nhân giống như đã túm được cọng rơm cứu mạng, vội vàng bảo quan sai đi mời Phượng Khương Trần đến giúp đỡ.

Hơn nữa còn dặn dò nhiều lần, phải khách khí, phải khách khí, nhưng nhất định phải mời được người đó.

“Họ của Phủ Y đại nhân của các ngươi là gì?” Nghe xong, Phượng Khương Trần hỏi một câu không liên quan đến vấn đề.

Quan sai mặc dù rất ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lại một cách có quy cách: “Phủ Y đại nhân họ Vệ, tên là Học Lượng, chữ…”

“Được rồi, phía sau không cần nói nữa” Phượng Khương Trần vừa nghe không phải họ Nghiêm liền xua tay ngắt lời.

“Vệ đại nhân? Ông ta làm cái gì của Thuận Thiên Phủ Y?”

“Năm ngày trước, Thuận Thiên Phủ Y tiền nhiệm là Nghiêm đại nhân, thả ra ngoài uan sai mơ hồ đoán được, vội vàng nói những gì mà Phượng Khương Trần muốn biết.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 45


Phượng Khương Trần gật đầu, đứng dậy chắp tay với hai vị quan sai: “Hai vị sai đại ca, ta đã hiểu chuyện, nhưng mà rất xin lỗi, ta không giúp được gì, ta không phải kẻ ngốc.

Đó là chuyện của nhị công tử nhà họ Tô, đơn thuần là kẻ mù đụng phải chuột chết.

Hai vị sai đại ca, đi thong thả, ta sẽ không tiễn.”

Nàng là bác sĩ ngoại khoa, lại không phải là bác sĩ pháp y, nàng chỉ có thể chữa bệnh cứu người chứ không phải là khám nghiệm tử thi để phá án.

Người còn sống, nàng đến đó không thành vấn đề, nhưng người đã chết rồi, nàng có thể giúp được gì chứ?

Hơn nữa, chuyện này rõ ràng là phí sức không thu được kết quả tốt gì, bất lâunj kết quả như thế nào, nàng đều sẽ đắc tội với một bên.

Vị Vệ đại nhân tân nhiệm này không dám đắc tội hai nhà Vương Tạ, vì vậy đã để Phượng Khương Trần nàng làm con chim đầu đàn.

Hừ… thực sự cho rằng Phượng Khương Trần nàng là một thiên kim khuê các không có đầu óc sao?

Phượng Khương Trần không cảm tình liếc mắt.

Chuyện hôm nay, đánh chết nàng cũng sẽ không can dự vào, nếu không cẩn thận thì sẽ gặp rắc rối.

Đáng tiếc, mọi chuyện trên thế gian này không thể nào được như ý của Phượng Khương Trần ….

“Phượng tiểu thư, chuyện này e rằng có chút phiên phức.

Hôm nay bất luận có như thế nào, người cũng phải đi một chuyến” Hai quan sai vẻ mặt khó xử, rất hiểu ngầm đứng ở cổng, chặn đường đi của Phượng Khương Trần.

Phủ Y đại nhân đã có lệnh, nhất định phải mời Phượng Khương Trần qua đó, nếu không…

Vụ án này có phán như thế nào đều sẽ đắc tội một bên, Phủ Y đại nhân vừa mới nhậm chức, ông ta làm sao có thể đắc tội với người của hai nhà Vương Tạ?

Tung ra một Phượng Khương Trần đi gánh chịu cơn phẫn nộ của hai nhà Vương, Tạ, đó tuyệt đối là một chuyện lý tưởng.

“Thế nào? Ta không có năng lực giúp đỡ, các ngươi còn muốn ta đi sao?” Phượng Khương Trần đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “không năng lực”.

“Hi hi, Phượng tiểu thư, người làm sao có thể không có năng lực.

chứ? Năng lực của người tiểu nhân đã nhìn thấy qua rồi.

Tô nhị công tử là dựa vào người mới cải tử hồi sinh.

Phượng tiểu thư, bất kể thế nào, vẫn là mời người tới đó một chuyến đi”

Có giúp được hay không là một chuyện, Phượng Khương Trần đến đó để phát biểu và từ miệng của nàng nói ra điều gì đó.

Sự tức giận của hai nhà Vương Tạ tự nhiên sẽ chuyển đến trên đầu của Phượng Khương Trần.

Ý đồ nham hiểm như vậy, Phượng Khương Trần làm sao có thể không hiểu, Phượng Khương Trần tức giận đến mức toàn thân run lên.

Cái tên Vệ đại nhân này còn đáng ghét hơn cả cha của Nghiêm công tử gì đó.

Phượng Khương Trần không thèm làm trò đạo đức giả với hai người này, tức giận đập bàn: “Các người coi ta là đồ ngốc sao? Đem ta làm lưỡi dao, cũng phải xem các người có bản lĩnh đó không.

Chuyện này đừng nói là hai người các ngươi đến mời, cho dù Vệ đại nhân của các ngươi có đích thân đến đây, Phượng Khương Trần ta cũng chưa chắc nể mặt.

Cút … Đừng ép ta ra tay giết các ngươi.



Ô…

Hai quan sai thở dài một hơi, lảo đảo bước một bước suýt chút nữa té ngã, khó khăn lắm mới ổn định tinh thần lại, đang định thuyết phục lần nữa thì phía sau có một giọng nam hơi không nghiêm túc và chế giễu vang lên.

“Phượng tiểu thư mặt mũi cũng lớn lắm, Vệ đại nhân đích thân đến ngươi cũng không nể mặt, vậy còn bổn công tử đích thân đến thì sao? Ngươi có cho ta thể diện này không?”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 46


Vừa nói chuyện, nam nhân vừa lắc lư chiếc quạt hoa đào rồi ưu nhã bước vào.

Một chiếc áo choàng bằng gấm trăng non, trên cổ và viền áo có thêu một vài bông hoa đào, trông sáng sủa lại không hề th* t*c.

Nam nhân có khuôn mặt như đào hoa nhưng không nữ tính, dáng người khôi ngô tuấn tú phi phàm, phong thái đoan trang, khí chất nho nhã, người này nhất định là con nhà giàu có quyền quý.

Người này là ai?

Nhận ra rằng chuyện này có liên quan đến gia đình họ Vương và họ.

Tạ, Phượng Khương Trần liền thăm dò nói: “Không biết các hạ là thiếu gia nhà họ Vương hay là công tử nhà họ Tạ?”

“Tại sao lại đoán như vậy?” Công tử hoa đào ngồi xuống ghế chính một cách rất tự nhiên.

Có thể thấy rằng người này đã quen với việc cao cao tại thượng.

“Người đến Phượng phủ không nhiều, quý họ của công tử là gì?”

Phượng Khương Trần cũng ngồi lại.

Không còn cách nào khác, nàng đứng dậy thì giống như một nha hoàn đang nói chuyện với thiếu gia.

Đối phương khí chất cao quý ép người!

“Ngươi thực sự không biết ta sao?” Công tử hoa đào rất kinh ngạc, giống như việc Phượng Khương Trần không biết hắn là một chuyện rất không thể nào tin được.

Phượng Khương Trần cân nhắc, cẩn thận tìm kiếm ký ức về cơ thể này, rất thành thật lắc đầu, “Không biết công tử rất kỳ lạ sao?”

Công tử hoa đào vẫn còn chưa mở miệng, một giọng nam trong trẻo và cao quý từ ngoài cửa vang lên: “Hahaha, Tạ Tam Lang, không ngờ ở trong Hoàng Thành này, vẫn còn có người không biết ngươi.



Phượng Khương Trần ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một công tử trong bộ y phục trắng trên cổ tay áo và viền áo có thêu hoa lan, ung dung điềm tĩnh bước vào.

Tuấn tú phi phàm, lãnh đạm và lịch lãm.

Cả hai người này không phân cao thấp.

“Nàng ấy không biết ta, chắc chắn cũng không biết Vương Thất Lang ngươi.



Hai mỹ nam tuyệt thế như hoa đồng thời xuất hiện, nữ nhân bình thường đoán chừng sẽ nhìn như mở cờ trong bụng, tim đập nhanh, đáng tiếc….

ppjpg


Công tử hào môn được người ta chiều đến hư rồi.

Phượng Khương Trần cười nhẹ một tiếng, không nói gì, trực tiếp ngồi xuống thứ vị.

“Không biết hai vị công tử đích thân đến, tiếp đãi không chu toàn, vẫn xin thứ lỗi, trà thô nước đục cũng sẽ không lọt vào mắt hai vị công tử, Khương Trần cũng sẽ không miễn cưỡng hai vị công tử.



Ý nghĩa trong câu này chính là Phượng Khương Trần nàng đến một tách trà cũng không cho.

Ổ?

Tạ Tam và Vương Thất vừa nghe xong thì đồng thời sững sốt, tia cười trên môi cũng đông cứng lại ở đó.

Thân là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Tạ và nhà họ Vương, bọn họ từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.

Thực sự có người, lại còn là nữ nhân không coi trọng bọn họ?.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 47


“Sự hiếu khách của Phượng tiểu thư thực sự khiến người ta không dám nịnh nọt” Tạ Tam lấy lại tinh thần, giễu cợt nói.

“Không mời mà tới, tại sao lại nói là khách? Hơn nữa hai vị công tử tinh quý như vậy.

Phượng phủ của ta chán nản vì khốn khó, cho dù là dốc hết sức lực của toàn bộ phủ, cũng không có khả năng tiếp đãi hai vị công tử”

Tạ Tam và Vương Thất lại lần nữa sững sờ.

Bọn họ chưa bao giờ gặp qua một người có thể nói về sự nghèo khó một cách đương nhiên như vậy, quang minh chính đại như vậy, lẽ thẳng khí hùng vậy.

Người bình thường, không phải nên trốn tránh những thiếu sót sao?

Phượng Khương Trần này?

Sau đó cả hai cười rất hiển nhiên.

“Nghe đại danh của Phượng tiểu thư đã lâu, hôm nay vừa nhìn thấy, quả nhiên phi phàm” Vương Thất Lang khóe miệng nở một nụ cười thích thú.

Quả nhiên là một người thú vị, chẳng trách đám muội muội ở trong nhà, ai nấy đều đang bàn tán về Phượng Khương Trần này, cũng may là hắn ta nhàm chán, nếu không thì đã bỏ lỡ một cơ hội xem kịch hay rồi.

“Đại danh? Phượng Khương Trần ta không có danh tiếng tốt đẹp gì.



Phượng Khương Trần tự giễu cười một tiếng, bình tĩnh đối mặt với ánh mắt của hai người bọn họ.

Hành động ngay thẳng như vậy khiến Vương Thât và Tạ Tam có chút ngượng ngùng, hai người rất xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.

Vốn dĩ muốn che đậy một chút bằng cách uống trà, lại nhớ rằng Phượng Khương Trần hoàn toàn không chuẩn bị trà cho bọn họ uống.

Tạ Tam Lang bàn tay hướng lên bàn liền dừng lại, đang định thu lại thì phát hiện trên bàn có một tách trà, theo quán tính bưng lên.

Phượng Khương Trần không chú ý, chỉ nhìn thấy môi của Tạ Tam Lang đã chạm vào tách trà.

“Tạ công tử, tách trà đó ta vừa mới uống rồi” Phượng Khương Trần vội vàng đứng dậy, đưa tay ra ngăn cản, nhưng đã quá muộn rồi.

“Phun.



Đào hoa công tử Tạ Tam Lang, vụ phun trà thô lỗ đầu tiên xảy ra trong đời hắn ta.

“Ư….

ngươi thật là bẩn”

Cũng may, Phượng Khương Trần nhìn quá nhanh, nếu không lúc này chắc chăn đã dính đầy vết trà rồi.

“Hahaha.

” Lan hoa công tử Vương Thất Lang nghiêng người về phía sau nở một nụ cười, thật hoan lạc.

“Ngươi, ngươi ngươi.

” Tạ Tam Lang mặt đỏ bừng, “bộp” một tiếng, đặt tách trà xuống bàn lại, trà bắn tung tóe trên bàn, tức giận nói.

“Ta làm sao? Tạ công tử, chuyện này không liên quan gì đến ta.

Ta không mời ngươi tới, trà cũng không phải là ta dâng lên” Phượng Khương Trần lập tức thanh minh.

Người mà nàng đắc tội đã đủ nhiều rồi, không muốn chọc đến hai thiếu gia công tử Tạ Vương.

“Ngươi làm sao hả? Ngươi lại để cho bổn công tử uống nước bọt của ngươi.

Phượng Khương Trần, ngươi nói món nợ này, chúng ta tính thế nào đây”

“Ọe ọe oẹ” Tạ Tam Lang vẻ mặt ghê tởm, liều mạng nôn nước bọt ra.

“Uống nước bọt của ta? Ta còn chưa nói là ngươi gián tiếp hôn ta”

Phượng Khương Trần vẻ mặt khinh thường.

Hắn ta quý hiếm lắm sao?

“Hôn ngươi? Phượng Khương Trần, ngươi cho rằng mình là ai? Một nữ nhân thấp hèn mất trinh trước hôn nhân đến mang giày cho bổn công tử cũng không xứng” Tạ Tam Lang thực sự tức giận đến phát run.

Tạ Tam Lang hắn ta đã lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên bị người †a rưồng bỏ.

Mất trinh trước hôn nhân? Nữ nhân thấp hèn?
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 48


Trong mắt Phượng Khương Trần lóe lên một tia u ám, bất luận chân tướng như thế nào, hai chữ này cả đời sẽ mãi mãi in giấu trên người nàng, vĩnh viễn không bao giờ rửa sạch.

Rõ ràng đã tự nói với bản thân là không cần quan tâm, nhưng Phượng Khương Trần vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.

Âm thầm hít một hơi, Phượng Khương Trần cố gắng hết sức để kìm nén nỗi buồn trong lòng, tự nhủ không cần quan tâm.

Vương Thất ngồi ở một bên, nhìn thấy cảnh này, trong mắt hiện lên một tia châm chọc.

Một nữ nhân tỉ tiện và thấp hèn vẫn có khí phách.

Lời này của Tạ Tam có chút nặng nề, nhưng Phượng Khương Trần chỉ có thể nhẫn nhịn mà chịu đựng.

Đây chính là số phận.

Số phận của Phượng Khương Trần nàng!

Khi lời nói vừa nói ra, Tạ Tam mới biết bản thân đã nói cái gì.

Hắn ta tự cho mình là quân tử, sẽ không dễ dàng nói xấu nữ nhân, chỉ là Phượng Khương Trần này thật sự có bản lĩnh khiến người ta phá lệ.

Đây là lần đầu tiên Tạ Tam nói chuyện ác ý với nữ nhân, Tạ Tam cảm thấy có mấy phần không tự nhiên, khẽ liếc nhìn Phượng Khương Trần, trong lòng có chút hối hận.

Nhưng kiêu ngạo như hắn ta, rõ ràng biết mình sai cũng sẽ không chịu thừa nhận, càng huống hồ hắn ta cũng không cho rằng mình đã làm sai, chẳng qua là đem sự thật nói thẳng một chút.

Hơn nữa, đối thủ của hắn ta, Vương Thất, vẫn còn ở đó, có đánh chết hắn ta cũng sẽ không bị khuất phục.

Giống như để chứng minh cho lẽ thẳng khí hùng của bản thân, giọng nói của Tạ Tam lại lần nữa cất lên: “Phượng Khương Trần, như vậy đi, bây giờ bổn công tử cho ngươi một cơ hội để bù đắp.

Vệ đại nhân nói ngươi có cách xác định vụ án của hai nhà Vương Tạ, bây giờ đi cùng ta, chỉ cần ngươi xử lý tốt chuyện này, bổn công tử đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, cũng sẽ không tính toán với ngươi nữa.



Phượng Khương Trần cười nhẹ một tiếng với Tạ Tam, “Vệ đại nhân?

Ông ta nói ta có cách, ta thì có cách gì được chứ? Ta không quen biết ông ta”

Nàng không phải là cố ý nôn khí, nàng từ chối chỉ là vì nàng không muốn xen vào chuyện của hai nhà Vương Tạ.

Vệ Học Lượng đại nhân, đúng không?

Phượng Khương Trần ta, nhớ kỹ ông rồi.

Ta sẽ để cho ông hiểu kết cục của việc đắc tội với bác sĩ, đặc biệt là nữ bác sĩ.

Tốt hơn hết ông nên cầu nguyện, kiếp này đừng rơi vào tay Phượng Khương Trần ta, nếu không ta sẽ khiến cho ông thật khó coi.

Còn có công tử hai nhà Tạ Vương này nữa, tốt nhất cũng cầu nguyện đừng cầu xin đến Phượng Khương Trần nàng.

Phượng Khương Trần hơi cúi đầu để che đi tia sáng lạnh lẽo trong đôi mắt mình.

Bác sĩ là một nghề nghiệp thiêng liêng, một bác sĩ giỏi không chỉ có thể cứu vãn sinh mệnh của bạn, mà còn có thể cứu vãn một gia tộc, thậm chí là vận mệnh của một đất nước.

Hơn nữa, nàng có lòng tin vào y thuật của mình.

“Phượng Khương Trần, ngươi là có ý gì? Đến cả mặt mũi của hai nhà Vương Tạ, ngươi còn không cho sao?” Vương Thất cau mày bất mãn.

Hắn ta và Lão tam của nhà họ Tạ đồng thời đến mời, lại dám từ chối, trong thiên hạ này trừ Phượng Khương Trần ra, không có người thứ hai.

Đừng nói là một Phượng Khương Trần, đến cả thái tử, do thực lực của hai nhà Vương Tạ, cũng không dám dễ dàng nói “không” với hai người bọn họ.

“Không, Thất công tử đã hiểu lầm ta rồi, Khương Trần làm sao dám bác bỏ mặt mũi của hai nhà Vương Tạ, là Khương Trần không có năng lực đó” Phượng Khương Trần nhanh chóng đứng dậy thú nhận.

Thời đại này, công tử có quyền có thế, thật sự là quá kiêu ngạo rồi, đây gọi là xin nàng giúp đỡ sao? Điều này rõ ràng là đang ép buộc nàng, không phải sao?
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 49


“Không có năng lực đó? Đến nhìn còn chưa có nhìn.

Làm sao ngươi biết ngươi không có năng lực đó? Phượng Khương Trần, đừng để ta nói lại lần thứ ba, đi cùng chúng ta, nếu không, ta sẽ phái người áp giải ngươi đi” Vương Thất đứng lên, giọng điệu không cho phép Phượng Khương Trần cự tuyệt.

Đương nhiên Tạ Tam cũng không thể ngồi tiếp nữa, hôm nay hai người đích thân tới cửa, nếu như Phượng Khương Trần không đi thì mặt mũi của cả hai không phải sẽ mất sạch rồi sao?

Hai nhà Vương Tạ vừa xảy ra vụ tai tiếng chủ mẫu sát hại thứ trưởng tử, lại thêm một vụ tai tiếng khác là bị Phượng Khương Trần quét ra khỏ cửa, chuyện này sẽ khiến mặt mũi của gia tộc trăm năm không biết phải đặt ở đâu.

Hôm nay, Phượng Khương Trần muốn đi thì đi, không muốn đi cũng phải đi.

“Haiz”

……

Sau khi hít một hơi thật sâu, Phượng Khương Trần biết mình không còn đường lui, nàng khẽ lẩm bẩm: “Hai vị công tử thịnh tình khó khước từ, nhưng Khương Trần lại vô lễ, vậy xin mời hai vị công tử dẫn đường”

Xem dáng vẻ, thực sự đã chuyển công đường đến nhà họ Tạ rồi, thế lực của nhà họ Tạ này thực sự không phải bình thường.

Được thôi, không đắc tội được, thì không đắc tội thôi.

“Đáng lẽ nên sớm như vậy” Tạ Tam đi ngang qua Phượng Khương Trần và thì thầm nói.

“Không phải ai cũng có quyền nói không”

Nói xong, hắn ta sải bước đi ra ngoài.

Bên ngoài Phượng Phủ, xe ngựa của Tạ Tam và Vương Thất đã đợi sẵn bên ngoài, hai người này bước ra ngồi thẳng vào, ra hiệu cho người đánh xe đi, hoàn toàn không hề có ý mời Phượng Khương Trần.

Xe ngựa ‘cộc cộc cộc’ chạy về phía trước, để lại Phượng Khương Trần đang đứng yên tại chỗ.

“Phượng tiểu thư?” Hai vị quan sai vẻ mặt ngượng ngùng, cực kỳ ngại ngùng.

Bọn họ không có năng lực đó, ra cửa đã có xe ngựa, loại người giống như bọn họ, đi đến đâu đều có hai chân.

Nhưng Phượng tiểu thư này nói thế nào cũng là thiên kim của một gia đình quan chức yểu điệu, mặc dù đã lụi bại rồi, nhưng hai vị công tự Vương Tạ làm chuyện này cũng quá đáng lắm rồi.

Phượng Khương Trần không quan tâm, xua tay: “Các ngươi đi thong thả, không sao”

Đến thế giới này lâu như vậy rồi, trừ lần trước vào quan phủ ra, nàng cũng chưa đi ra ngoài nhiều, nhân cơ hội nhìn ngắm một chút kinh thành sôi động này cũng là chuyện tốt.

Con đường lát đá xanh và căn gác gỗ đối với hai quan sai này mà nói, là những thứ không thể nào quen thuộc hơn, nhưng Phượng Khương Trần lại thích thú khi nhìn thấy nó, trong ánh mắt không khỏi lộ rõ sự tán thưởng và ngưỡng mộ.

Đi trên con đường ở vùng đất cổ kính này, nghe tiếng chào bán của người bán hàng rong, nhìn người qua lại trên đường, tâm trạng của Phượng Khương Trần cũng càng thêm bình tĩnh.

Cuộc sống, không phải chính là như vậy sao?

Khi bạn đang chạy đua với cuộc sống, bạn phải chịu áp lực do cuộc sống mang lại, áp lực này có thể khiến bạn choáng ngợp, nhưng nó không thể làm cong cột sống của bạn.

Đi bộ chậm rãi suốt quãng đường, tận hưởng cuộc sống của những lão bách tính bình thường thời cổ đại, khi Phượng Khương Trần đến nhà họ Tạ, ảnh hưởng mà Tạ Tam và Vương Thất để lại toàn bộ đều bị loại bỏ.

Hai vị quan sai tiến lên trước báo danh thân phận, người canh cửa của nhà họ Tạ vẻ mặt đề phòng, sau khi nhìn kỹ từ trên xuống dưới, mới kiêu ngạo mở cửa.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 50


“Ngươi chính là Phượng Khương Trần mà công tử nhà chúng ta đích thân đi mời sao? Cũng chẳng ra làm sao cả?” Sau khi để lại một câu không tương xứng với thân phận của hắn ta, người gác cửa hoàn toàn không cho Phượng Khương Trần có cơ hội nói chuyện, quay người lại, đã đi trước dẫn đường, bước chân vừa gấp gáp vừa nhanh chóng, không để Phượng Khương Trần vào mắt chút nào.

“Phượng Tiểu thư…” Sắc mặt của hai vị quan sai càng ngày càng trở nên khó coi.

Người gác cổng của tể tướng là quan thất phẩm, người gác cổng của nhà họ Tạ này cũng không kém cạnh chút nào với người gác cổng của tể tướng, cho dù biết rõ Phượng Khương Trần bị xỉ nhục rồi, bọn họ cũng không thể đắc tội được, chỉ có thể xin Phượng Khương Trần độ lượng một chút.

“Không sao, quan trọng là chuyện chính sự” Phượng Khương Trần mỉm cười sải bước về phía trước.

Đã bị chó cắn rồi, vẫn phải cắn lại.

Nếu như muốn người khác tôn trọng bạn, thì phải có bản lĩnh đó.

“Xin mời Phượng tiểu thư” Hai vị quan sai vô cùng nhẹ nhõm, trong lòng thầm nói: Phong thái của Phượng tiểu thư này thật sự rất tốt, nam nhân bình thường cũng không có phong thái này.

Với nhân vật như vậy, cộng với có y thuật, thành tựu sau này của nàng ấy tuyệt đối không cách nào lường trước được, nếu như lúc này bọn họ theo sát Phượng tiểu thư này, sau này có lẽ cũng sẽ gặp vận may lớn.

Hai vị quan sai nhìn nhau và gật đầu với đối phương.

Bọn họ là tiểu nhân vật cũng không tồi, nhưng tiểu nhân vật cũng có ích.

Trên đường đi, hai quan sai càng ngày càng tỏ ra tôn trọng Phượng Khương Trần hơn, không có ý coi thường Phượng Khương Trần một chút nào.

Sự thay đổi nhỏ này không thoát khỏi ánh mắt của Phượng Khương Trần, nàng cười nhạt một tiếng, vốn không đặt trong lòng.

Phượng Khương Trần nàng có thù báo thù, có ân báo ân.

Người ta tôn trọng ta một thước, ta trả lại người một trượng, người ta phá hoại ta một kê, ta đoạt người ba đấu, người ta nợ ta một thước, ta đòi người mười trượng.

Khi nàng sa sút, người kéo nàng lên, nàng tuyệt đối sẽ nhớ trong lòng.

Khi mọi người khinh thường nàng, người tôn trọng nàng, nàng tuyệt đối sẽ không sao giờ quên.

Cũng giống như Cửu Hoàng Thúc, cũng giống như hai quan sai này.

Tạ phủ rất lớn vượt quá sức tưởng tượng của Phượng Khương Trần.

Đi qua sảnh trước, đến sân vườn, vòng qua mấy hành lang, đi qua bảy viện, bọn họ vẫn chưa đến nơi.

Nếu như không có ai dẫn đường, đi đến nơi này chắc chắn sẽ bị lạc.

Một phủ đệ, non bộ, ao hồ, hoa viên, đình đài toàn bộ đều đều có.

Đi đến nơi này, Phượng Khương Trần mới hiểu cái gọi là đại trạch hào môn thực sự.

Cái tiểu viện ba vào ba ra kia của nàng còn không lớn bằng cái sân nhỏ nhất trong nhà họ Tạ.

Than ôi, người so với người phải chết, hàng so với hàng phải ném.

Từ Phượng phủ tới Tạ Phủ bọn họ cũng chỉ đi bộ mười lăm phút, nhưng mà từ cổng lớn của nhà họ Tạ đến viện của nhị phòng bọn họ đã đi bộ cả nửa tiếng đồng hồ.

Vấn đề là, bọn họ vẫn chưa đến …

Một đoạn đường như thế này, đừng nói là một nữ tử, cho dù là một nam nhân bình thường đi một chuyến, cũng sẽ mết đến gần chết.

Người của Tạ phủ thực sự không chịu thiệt chút nào sao?

Người gác cổng đi phía trước đã thở phì phò, hai vị quan sai cũng thở hổn hển, chỉ có duy nhất Phượng Khương Trần là gò má hơi đỏ lên mà thôi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 51


Thời điểm Phượng Khương Trần bước vào, nàng đã hiểu rằng chính người của nhà họ Tạ đang làm khó nàng.

Chưa từng ăn thịt lợn, cũng đã nhìn thấy lợn đi bộ.

Loại hào trạch chiếm tới vạn mẫu này bên trong đều có xe ngựa, nếu không thì người sống ở khu trong cùng sẽ không cần làm gì cả, vừa ra khỏi cổng thì đã phải đi bộ từ sáng đến tối rồi.

Người hầu của nhà họ Tạ cho rằng nàng là một tiểu thư quan gia bọc nhỏ chân không đi được bao nhiêu đường, muốn đợi nàng cầu xin sự thương xót, nhưng lại không biết răng Phượng Khương Trần bởi vì nguyên nhân từ nhỏ đã không có mẫu thân, căn bản không hề bó nhỏ chân.

Phượng Khương Trần có một đôi chân thiên phú, thêm với việc tập.

thể dục mấy ngày nay, đừng nói là đi bộ bốn mươi lăm phút, cho dù đi cả tiếng đồng hồ cũng không thể đỏ mặt, thở hổn hển.

Thật nực cười, thể lực của bác sĩ ngoại khoa tuyệt đối không thể nào tệ, nếu không thì làm một cuộc đại phẫu ba bốn mươi tiếng đồng hồ cũng không chết.

Lúc đó, ngất xỉu trên bàn mổ không phải là chuyện mất mặt mà là mất mạng!

Đối phương bàn tính như ý đã sai rồi.

Hừ hừ hừ…

“Phượng tiểu thư, người vẫn ổn chứ?” Hai vị quan sai mệt mỏi, dùng tay quạt gió.

Vừa mệt vừa khát.

Tạ Phủ này cũng quá đáng lắm rồi.

“Cũng khá ổn.

Hai vị sai đại ca nếu như mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút trước đi.

Có người gác cổng dẫn đường, ta sẽ không bị lạc đâu”

Phượng Khương Trần nhẹ giọng đáp, khiến hai vị quan sai này ngưỡng mộ chết đi được, người gác cổng ở phía trước cũng đã mệt mỏi, toàn thân đổ mồ hôi nhễ nhại, nghiến răng tức giận.

Đây là nữ nhân sao? Đây là nữ nhân sao?

Lại còn có thể đi bộ tốt hơn ba nam nhân bọn họ?

Phù phù phù … cả quảng đường bước đi vừa nhanh vừa vội, hắn ta thật sự đã không còn sức lực để mắng người, may mà đã sắp tới nơi của nhị phòng rồi.

Đi thêm thời gian một nén hương nữa, người gác cổng kia và quan sai đã mồ hôi nhễ nhại, nhưng có khổ cũng khó nói.

Đúng lúc này, giọng nói tuyệt vọng của Tạ Tam từ trong sân truyền ra.

“Đi, phái người đi xem thử, Phượng Khương Trần kia sao còn chưa tới? Thực là ăn tim hùm gan báo rồi.

Lại dám không đặt nhà họ Tạ của ta vào trong mắt.

Nàng ta chê mạng mình dài quá sao? Phái người đi xem thử, nàng ta chết rồi sao? “

Người gác cổng vừa nghe vậy thì dừng lại ngay tại chỗ, đôi chân run lẩy bẩy, khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt vì kiệt sức thì lúc này càng giống như tro tàn.

Phượng Khương Trần không có ý cảm thông một chút nào, đi ngang Phượng Khương Trần đẩy cửa bước vào, vẻ mặt lạnh lùng.

Chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhìn rõ tình huống trong phòng, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt.

“Khương Trần tham kiến Vệ đại nhân, hai vị công tử” Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng cơ thể lại không cử động, hoàn toàn không có ý hành lễ.

Về phần những người khác, Phượng Khương Trần trực tiếp phớt lờ họ.

“Phượng Khương Trần, ngươi thật là phô trương.

Nhóm người chúng ta đã đợi gần nửa tiếng rồi” Có thể nhìn ra, đào hoa công tử này tính khí không tốt, cũng không có lòng kiên nhãn, mở miệng ra là trách mắng.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 52


Lần này, Phượng Khương Trần không có ý định bỏ qua như vậy, mà lạnh lùng nói: “Tam công tử, đây là lỗi của Khương Trần sao? Không phải là Phượng Khương Trần ta quá phô trương, mà là nhà họ Tạ của các ngài quá lớn, đi bộ từ cổng lớn đến nơi này, Khương Trần đã mất thời gian 45 phút.

Nếu như không phải mẫu thân của Khương Trần mất sớm, không bó nhỏ chân thì hôm nay đừng nói đến chuyện phân ưu cho tam công tử ngài, cho dù có thể sống sót mà đi ra Tạ Phủ, Phượng Khương Trần ta cũng đã mỉm cười hạnh phúc rồi.”

“Chuyện này là sao vậy?” Tạ Tam vừa nghe vậy lập tức khó chịu, liền hỏi thư đồng bên cạnh.

“Tiểu nhân sẽ đi điều tra” Thư đồng rất lanh lẹ, chạy ra ngoài ngay lập tức.

“Không cần đâu.

Không có h lệnh của chủ tử, ta nghĩ nô tài này cũng không dám làm loạn.

Đã làm rồi, hà tất còn làm bộ làm tịch, thật bưồn nôn”

Phượng Khương Trần biết răng chuyện này không liên quan gì đến Tạ Tam, nhưng nàng vui vẻ đem tội này đổ lên người Tạ Tam thì sao nào?

“Nô tài của nhà họ Tạ, hóa ra lại vô học như vậy” Vương Thất phụ hoạ, hắn ta không phải là giúp đỡ Phượng Khương Trần, chỉ là muốn giẫm lên người Tạ Tam mà thôi.

Tạ Tam vô cùng tức giận, đang muốn mở miệng mắng người, thì một nam nhân trung niên trong bộ y phục gấm màu nâu ở phía sau hắn ta nhanh chóng bước ra, chắp tay về phía Phượng Khương Trần một cách dứt khoát, nhẹ nhàng nói: “Phượng cô nương chịu uất ức rồi.

Là Tạ gia ta quản giáo không nghiêm, thất lễ rồi.

Lát nữa, Tạ gia nhất định dâng lên một phần hậu lễ để an ủi cho Phượng tiểu thư”

Lời nói tuy rất hay nhưng lại tràn đầy vẻ khinh thường, trong mắt càng là sự khinh bỉ không chút che giấu.

“Được rồi, nhà họ Tạ là một gia tộc danh môn, ta chính là muốn xem thử hậu lễ an ủi của nhà họ Tạ là cái gì?” Phượng Khương Trần biết phục thiệt lắng những không bực mình vì bị người ta làm nhục, ngược lại còn nhân cơ hội tống tiền.

Ồ… nam nhân trung niên trực tiếp sững sờ.

Sao lại có một nữ nhân da mặt dày như vậy, không nghe ra đây là lời nói mỉa mai sao?

Bụp… Vương Thất mở quạt gấp ra, che đi nụ cười nơi khóe miệng, sau đó quay đầu lại, ánh mắt nhìn Phượng Khương Trần, cũng có chút khác thường rồi.

Đáng tiếc là nữ nhân, nếu như sinh ra là một nam nhân, Phượng Khương Trần này cho dù không vào triều làm quan, cũng có tài bạch y khanh tướng rồi.

Sự nhanh trí này được người ta đánh giá cao.

Khụ khụ…

Bầu không khí thật ngượng ngùng, đứng phía sau mọi người, Vệ đại nhân trong bộ quan phục đã bước ra.

Ở trước mặt người hai nhà Vương Tạ, Vệ đại nhân này không dám bày quan liêu ra, nhưng trước mặt Phượng Khương Trần, lại dáng quan mười phần, ông ta chống căm nhìn Phượng Khương Trần, vênh mặt hất hàm sai khiến nói: “Phượng cô nương, chúng ta đã đợi rất lâu rồi, Phượng cô nương, ngươi có thể ra tay rồi”

“Ra tay? Tay tay cái gì?” Phượng Khương Trần bày ra dáng vẻ khó.

hiểu khoanh đôi tay, nửa dựa vào trên cột cửa, khóe miệng nở nụ cười xấu xa, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ ngây thơ và không hiểu.

Động tác này đừng nói là một nữ tử làm ra, cho dù là nam nhân cũng tương đối thất lễ, nhưng Phượng Khương Trần dường như coi đó là chuyện đương nhiên, nhàn nhạt lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Rất mâu thuãn, nhưng lại quyến rũ chết tiệt.

Tạ Tam và Vương Thất cảm thấy tim mình như lỡ nhịp, bọn họ chưa bao giờ thấy qua một nữ nhân to gan như vậy, coi thường lễ giáo và hình tượng.

Tuy nhiên, Phượng Khương Trần đứng như vậy đã cân bằng địa vị của đôi bên.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 53


Không ra thể thống gì, không ra thể thống gì” Nam nhân trung niên chỉ vào Phượng Khương Trần, ngón tay run rẩy, dường như tức giận không nhẹ.

Hai nhà Vương Tạ, gia giáo rất nghiêm khắc, loại động tác lưu manh này, đừng nói là tiểu thư trong nhà, cho dù nha hoàn cũng không thể làm ra.

“Thể thống? Đó là cái thứ gì? Tam công tử đích thân tới cổng mời ta tới.

Đi lâu như vậy, đừng nói là tặng một chén trà, ngay đến cả chỗ ngồi cũng không có, thế nào? Bây giờ đến dựa còn không được sao? Đây chính là cách mà Tạ phủ thiết đãi khách sao? Hình như còn không bằng nhà họ Phượng của ta, đúng không?”

Phượng Khương Trần bất động, không quan tâm đến sự khinh thường của mọi người chút nào.

Loại ánh mắt này, nàng cũng không lạ gì nữa.

Nàng đã từng nhìn thấy ánh mắt còn ác độc hơn thế này, cuối cùng, Phượng Khương Trần không phải vẫn sống tốt sao?

Ngủ đông ở trên bờ, Phượng Khương Trần ta cũng không cần người khác coi trọng mình, chỉ cần bản thân ta coi trọng chính mình là được rồi.

Một khi đã bay lên trời, Phượng Khương Trần ta không cần sự nịnh hót của người khác, ta chỉ cần mình hiểu được sự ưu tú của bản thân là được rồi.

“Ngươi, điêu dân này” Vệ đại nhân bị Phượng Khương Trần chọc tức.

không nhẹ, hai sợi lông vặn xoắn như sâu róm.

Lại dám khiến ông ta mất mặt trước mặt hai vị công tử Vương Tạ, Phượng Khương Trần này chê mạng quá dài rồi sao?

“Điêu dân? Đại nhân, Phượng Khương Trần ta, thứ nhất không đánh trống kêu oan, thứ hai không chặn kiệu cáo trạng.

Điêu đâu ra chứ? Nếu như ta nhớ không nhầm thì Tạ phủ này cũng không phải là ta muốn đến.

Câu điêu dân này của ông đã làm tổn thương mạnh mẽ đến trái tim của Khương Trần Lời này của Phượng Khương Trần, có thể gọi là cực kỳ thâm độc.

Đánh trống kêu oan, chặn kiệu cáo trạng chính là điêu dân không sai, nhưng lại là quan ép dân điêu, quan viên không làm, bách tính không thể không điêu.

“Phượng Khương Trần, ngươi thật to gan, người … Vệ đại nhân tức giận đến mức toàn thân run rẩy, phất tay.

Tạ Tam thấy vậy, lập tức tiến lên trước một bước: “Vệ đại nhân, đừng nóng nảy, Phượng Khương Trần này nói thế nào cũng là thiên kim của Phượng tướng quân.

Chuyện này quả thực là Tạ gia chúng ta tiếp đãi không chu toàn trước.”

Tạ phủ không sợ đắc tội với Vệ đại nhân này, nhưng cũng không cần thiết.

Hơn nữa, hôm nay nếu chuyện này cứ tiếp tục náo loạn, đôi bên đều sẽ không từ bỏ.

Nếu để những người ở trên biết rằng Tạ Phủ gây náo loạn khi tướng quân Vũ Văn chuyển về triều, vậy thì Tạ phủ cũng sẽ rất mất mặt.

Hắn ta hung hãn nhìn Phượng Khương Trần, ra hiệu rằng nàng thấy tốt không nhận, còn tiếp tục kiêu ngạo, người chịu thiệt thòi chắc chắn là bản thân nàng.

Phượng Khương Trần không phải là người không có năng lực, nàng biết Tạ Tam đã tức giận thật sự rồi, nàng nhún vai hờ hững, rất nể mặt mà đứng thẳng, lạnh lùng nói: “Đưa ta đến hiện trường đi.

Đã đến rồi, bất luận có giúp được hay không.

Dù thế nào cũng phải xem thử: Khi nói chuyện, Phượng Khương Trần không quên liếc một cái về phía Vệ đại nhân kia, muốn lợi dụng ta sao? Nằm mơ đi.

Toàn thân lạnh lùng, Phủ Y tân nhiệm Vệ đại nhân này mở to mắt không dám tin.

Phượng Khương Trần này lại nhìn ra được dụng ý của ông ta sao?

Vệ đại nhân lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng thầm hối hận, sớm biết Phượng Khương Trần này khó lừa gạt như vậy, vừa rồi nên khách khí với nàng ta một chút, nâng nàng ta lên cao một chút để nàng ta cưỡi cọp khó xuống mới đúng.

Cũng may, hầu hết những người làm quan đều mặt dày tâm đen, cái gì mà mặt mũi với lương tâm, mấy trăm năm trước đã bị chó gặm rồi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 54


Vệ Học Lượng Vệ đại nhân này lập tức thu lại khuôn mặt đen xì, cười ha ha đi về phía Phượng Khương Trần: “Phượng cô nương, cảm ơn sự giúp đỡ của người.

Bổn quan đã nghe nói chuyện Phượng tiểu thư cứu chữa cho Tô nhị công tử, hôm nay không thể để cho Tạ công tử và Vương công tử thất vọng mới đúng.



“Vệ đại nhân đã nói rồi, Khương Trần không có bản lĩnh đó” Phượng Khương Trần vừa đi vừa cười nói.

“Hahaha, Phượng tiểu thư không cần phải khiêm tốn như vậy, bản lĩnh của Phượng tiểu thư, bổn quan rất rõ, vừa rồi bổn quan hơi nặng lời một chút, cũng là nóng lòng phá án” Vệ đại nhân cười haha, đang định nói thêm vài lời nữa, thì đã phòng đến phòng rồi.

Bước vào trong phòng, mùi máu tanh xộc vào mũi, cúi đầu xuống, một nữ tử ngất xỉu trên mặt đất, y phục trắng loang lổ vết máu.

Lại thẩm án trong chính căn phòng này.

Tạ phủ này cũng quá kiêu ngạo rồi.

Phượng Khương Trần lắc đầu.

Giai cấp đặc quyền thực sự khiến người ta ngưỡng mộ đố ky.

Hơn nữa, hiện trường này được bảo vệ rất kỹ, có vẻ như đám người này thực sự hạ quyết tâm đợi nàng rồi.

“Huhuhu…Tam công tử, lão gia, các người phải làm chủ cho thần thiếp, lão gia tuổi đã gần bốn mươi mới có nhi tử, đã đi như vậy rồi một nữ tử kiều mị, khóc lóc thảm thiết, thấy nam nhân trung niên kia vừa đến, lập tức mềm yếu trên người ông ta.

Hóa ra nam nhân trung niên dùng quà cáp làm nhục Phượng Khương Trần chính là nhị lão gia của nhà họ Tạ, là phụ phòng, địa vị còn không cao bằng Tạ Tam.

“Được rồi, đừng khóc nữa, Phượng tiểu thư đến rồi.

Với năng lực của nàng ta, chắc chắn có thể điều tra ra chân tướng” Tạ nhị lão gia khẽ nhếch mép cười nhạo.

Nếu như không phải là Vệ đại nhân khen ngợi Phượng Khương Trần kỳ diệu như vậy, thì Tạ Thất và Vương Tam cũng sẽ không đích thân đi mời.

Đương nhiên ông ta biết rất rõ, Tạ Tam và Vương Thất đi mời Phượng Khương Trần chỉ là để làm hài lòng Hoàng gia.

Hai nhà Vương Tạ tự kiềm chế đại gia tộc, đương nhiên không thể chơi sau lưng, nhưng chỉ cần Phượng Khương Trần này phạm sai lầm, thì có thể coi đó là tội và tống nàng vào ngục, tốt nhất là giam đến chết.

Đương nhiên, nếu như Phượng Khương Trần thực sự có năng lực, hai nhà Vương Tạ cũng không thể làm gì nàng.

Đáng tiếc, một nữ nhân như Phượng Khương Trần, còn có thể có bản lĩnh đội trời sao?

Đây chính là đại gia tộc, cho dù là một người chết cũng có thể lợi dụng không chút lưu tình, chuyện hôm nay đã không chỉ là chuyện của nhị phòng nữa, ông ta hoàn toàn không có quyền lực nhúng tay vào.

“Ta không có, lão gia, ta không có …” Nữ tử bị tra tấn, bò trên mặt đất, thấp giọng r*n r*.

Phượng Khương Trần nghe thấy bên tai mà chua xót trong lòng.

Nữ nhân của thời đại này thật sự rất đáng thương, không chỉ phải mỉm cười nhìn chồng của mình chung chăn chung gối với nữ nhân khác, mà còn chấp nhận chồng và người khác sinh con, đứa trẻ đó một khi có chuyện gì thì bản thân liền trở thành đối tượng bị nghi ngờ.

Phượng Khương Trần lặng lẽ nhắm mắt, tự nhủ với bản thân.

Đã đến đây rồi thì phải làm một chút gì đó, cho dù là vì nữ nhân đang thoi thóp hơi tàn, nhưng nhất định phải kiên quyết đòi lại sự thanh bạch của mình kia.

Nữ nhân, tại sao phải làm khổ cho nữ nhân khác!

Năm đó, khi nàng còn học ở trường y, cũng đã học qua một số tiết học về pháp y, có lẽ điều này có thể hữu ích cho ngày hôm nay.

“Tránh ra đi”

Đã quyết định nhúng tay vào rồi, Phượng Khương Trần không có cảm xúc bất mãn gì, dù sao thì làm việc theo tình cảm là một điều cấm ky lớn đối với các bác sĩ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 55


Phượng Khương Trần đẩy mọi người ra với vẻ mặt nghiêm túc, sau đó đi về phía chiếc nôi nhỏ.

Chiếc nôi của em bé được mạ vàng dát bạc, phú quý ép người, sự giàu có của nhà họ Tạ này thật sự khiến người ta không dám tưởng tượng.

Trên giường, đứa bé trắng nõn lúc này mặt mày đã xanh tím, toàn thân cứng đờ.

Khoé mắt của Phượng Khương Trần hơi chua xót, sau đó lại là mặt không biểu cảm.

Tạ Tam và Vương Thất lắc đầu.

Phượng Khương Trần này thực sự là máu lạnh.

Khi bọn họ nhìn thấy cái chết bi thảm của một đứa trẻ nhỏ như vậy, cũng không khỏi đau lòng, nhưng Phượng Khương Trần đến cái cau mày cũng không có.

Phượng Khương Trần không thèm quan tâm người khác nghĩ gì về mình, khi nàng bước vào tình huống công việc, thì sẽ tự động phớt lờ những người xung quanh.

Phượng Khương Trần lấy chiếc túi nhỏ buộc ở chân ra, bỏ qua sự ngạc nhiên và khó hiểu của mọi người, bày ra một hàng con dao nhỏ bằng thép không gỉ, nhíp, bông y tế, lọ thuốc nhỏ, bông băng.

Khụ khụ…

Đừng hiểu lầm.

ppjpg


Khi đó, sẽ không có ai gọi bạn là yêu, mà bọn họ sẽ chỉ gọi bạn là thần.

Đây chính là bản chất của con người.

Quả nhiên, Phượng Khương Trần đã dành thời gian để liếc nhìn mọi người, phát hiện ra rằng ánh mắt mọi người nhìn nàng đã khác đi, chỉ là…

Tiểu thiếp có nhi tử đã chết kia dường như ngây ra một lúc, giọng nói có chút không đúng, giống như là đang hú, đại khái gọi là giả khóc.

Có mèo ngấy.

Phượng Khương Trần đột ngột đánh vào trái tim của nàng ta.

Nữ nhân này, không lẽ nào giống như Võ Tắc Thiên, vì tranh sủng mà tự tay g**t ch*t con trai của mình để vu oan giá hoạ cho chính phòng chứ?

Nghĩ đến đây, Phượng Khương Trần cảm thấy tay chân lạnh giá.

Nếu như thật sự là như vậy thì nàng thực sự cảm thấy tiếc thương cho đứa trẻ này, đầu thai trong bụng của một nữ nhân ác độc.

Hừ … Sau khi hít một hơi, Phượng Khương Trần bắt đầu ám thị với chính mình.

Phượng Khương Trần, mày là một bác sĩ, mày là một người chuyên nghiệp, đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán của mày, việc mày phải làm bây giờ là tập trung cho việc điều tra.

Xoa xoa đôi tay, đợi đến khi máu hồi phục, ngón tay mềm mại vừa phải, Phượng Khương Trần đeo găng tay y tế và khẩu trang vào, bắt đầu tiến hành kiểm tra toàn thân cho đứa trẻ.

Thi thể của đứa trẻ lạnh và cứng đờ, màu sắc trên khuôn mặt chứng tỏ rằng nó đã chết vì ngạt thở, có một số vết bầm tím trên cánh tay.

Từ màu sắc của các vết tích có thể thấy, có lẽ được tạo ra sau khi chết.

Phượng Khương Trần kiểm tra rất cẩn thận, tất cả mọi người cũng không dám đi ra.

Tạ Tam và Vương Thất không khỏi suy nghĩ, liệu Phượng Khương Trần này có thực sự có năng lực không?

Nếu như thực sự có năng lực, bọn họ cũng sẽ không giở trò sau lưng, mọi người đều cho nhau mặt mũi, ngày sau còn gặp lại.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 56


Phượng Khương Trần không biết những thay đổi tâm lý của hai quý công tử này, mọi suy nghĩ của nàng toàn bộ đều đổ dồn vào thi thể của đứa trẻ sơ sinh này.

“Hả?” Phượng Khương Trần nhìn vài sợi bông trên móng tay của đứa trẻ, lấy nhíp cẩn thận nhặt lên.

“Cái này có tác dụng gì?” Tạ Tam mở miệng hỏi.

Thực ra, hắn ta sớm đã muốn hỏi rồi.

Những hành động đó của Phượng Khương Trần thật không thể hiểu nöi.

Khám nghiệm tử thi có cần cẩn thận như vậy không?

Những khám nghiệm tử thi đó dường như không phải như thế này.

Phượng Khương Trần quay đầu lại, bình tĩnh liếc nhìn Tạ Tam không nói gì.

Cái nhìn đó giống như đang nói: Ngươi có thể đừng hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn như vậy không.

Quay đầu lại, Phượng Khương Trần lần lượt nhặt những sợi bông trên móng tay và đặt chúng lên một mảnh vải đen nhỏ.

Tạ Tam nhận phải cái liếc mắt lạnh lùng, nhưng không biết tại sao lại không tức giận.

Không còn cách nào khác, Phượng Khương Trần lúc này cảm thấy rất thần thánh và quyền uy, khiến người ta không khỏi tin phục.

Ngay sau đó, cái nhíp của Phượng Khương Trần lại mò tới khoang mũi của đứa trẻ, giống như sớm đã biết, ở trong khoang mũi của đứa trẻ, cũng gắp ra một vài sợi bông, giống như sợi bông trong móng tay.

“Hả? Tại sao trong mũi cũng có? Điều này có tác dụng gì?”

“Hả? Tại sao trong mũi cũng có? Điều này có tác dụng gì?” Biết rõ Phượng Khương Trần sẽ không để ý tới mình, Tạ Tam vẫn không nhịn được lại lên tiếng.

Đúng như dự đoán của Tạ Tam, Phượng Khương Trần tiếp tục không để ý đến hắn ta, mở miệng đứa trẻ ra, cầm một chiếc que nhỏ trong suốt, nhẹ nhàng khuấy động trong đó một chút, khi rút ra lại thì phát hiện trên que có vài giọt sữa.

Sau khi hoàn thành tất cả những việc này, Phượng Khương Trần lùi lại hai bước, cởi găng tay bên ngoài và tháo mặt nạ ra, dưới sự mong đợi của moi người, vẻ mặt nghiêm nghị nói.

“Về cơ bản có thể xác định được tình huống rồi.

Thời gian đứa trẻ tử vong là sau khi uống sữa mẹ.

Đứa trẻ không phải bị người ta b*p ch*t mà là người nuôi dưỡng đứa trẻ đã không chăm sóc đúng cách khiến đứa trẻ bị ngạt chết.

Vê cơ bản có thể kết luận.

Đây không phải là một vụ giết người do con người gây ra.



“Ngươi đang nói cái gì vậy? Không thể nào, không thể nào.” Ngay khi lời nói của Phượng Khương Trần vừa rơi xuống, mẫu thân của đứa trẻ rống lên, giống như một người điên, lao về phía Phượng Khương Trần.

Phượng Khương Trần dường như sớm đã dự đoán được điều đó, bóng dáng lóe lên, lui vào giữa Vương Thất và Tạ Tam.

“Có phải như vậy không? Bản thân ngươi biết rất rõ.

Nếu như ta suy đoán không nhầm, ngươi không mời bà vú, đứa trẻ là do chính ngươi cho ăn” Phượng Khương Trần chỉ vào mẫu thân của đứa bé, chế Nữ nhân này, mặc dù không hạ thủ nhưng đứa trẻ này bởi vì sự thất trách của nàng ta mà chết, hơn nữa nàng ta còn lợi dụng việc này để đổ trách nhiệm cho người khác.

Khó nói đáng ghét hay không đáng ghét, chỉ có thể nói nữ nhân ở hậu viện của đại gia tộc, thật không đơn giản.

“Làm sao ngươi biết được?” Tạ nhị lão gia cùng với Vương Thất, Tạ Tam vốn không tin vào phán đoán của Phượng Khương Trần, nhưng khi những lời này nói ra, bọn họ không thể không thừa nhận rằng Phượng Khương Trần có mấy phần bản lĩnh.

Cần phải biết, đừng nói là đại gia tộc như Vương Tạ, cho dù là một gia tộc bình thường, khi đứa trẻ được sinh ra, đều có những bà vú chuyện môn.

Ngay cả con cái của tiểu thiếp, cũng rất hiểm khi tự mình cho ăn, càng chưa nói đến con trai thứ nhất của Tạ nhị l “Đứa trẻ nói cho ta ” Phượng Khương Trần không nói, nàng là nhìn thấy ngực của nữ nhân đó mới phát hiện.

Nữ nhân cho con bú có b* ng*c không giống như vậy, trong những trường hợp bình thường, đều sẽ tương đối lớn, đồng thời cũng sẽ xệ xuống.

Chưa kể lúc này nữ nhân chỉ đeo một cái nịt bụng, một khi có quá nhiều sữa thì sẽ bị trào ra ngoài.

Thời gian trôi qua lâu dần, đương nhiên sẽ có một số khác biệt ở ngực của nữ nhân so với trước kia.

Nam nhân ngại khi nhìn chằm chằm vào ngực của nữ nhân, nhưng nàng thì không sao cả.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 57


àm sao có thể? Ngươi nói dối, con trai ta đã chết rồi, làm sao nó có thể nói cho ngươi biết” Nữ nhân đó vô cùng hoảng sợ, vừa nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Tạ Nhị lão gia và mọi người, lập tức ôm thi thể đứa trẻ khóc lóc.

“Con trai của ta, con trai tội nghiệp của nương, tâm can của nương…”

Càng khóc càng thảm thiết, nhưng tất cả những người có mặt đều là con người, Phượng Khương Trần nói như vậy, cùng với việc tác phong của nữ nhân đó như vậy, mọi người đã có thể đoán được bảy bảy tám tám rồi.

“Có cái gì mà không thể, thi thể vốn dĩ có thể nói chuyện, nó đã nói cho ta biết nguyên nhân cái chết của nó” Phượng Khương Trần vẻ mặt tự tin.

Tạ nhị lão gia và Tạ Tam sắc mặt rất khó coi, lúc này bọn họ đã không có tâm tư nghĩ đến việc tìm ra sai lâm của Phượng Khương Trần.

Tạ gia xảy ra chuyện như vậy, cũng coi như là việc xấu trong nhà rồi, hơn nữa còn không được che Tạ Nhị Lão gia một chân đá mẫu thân của đứa trẻ.

“Đồ tiện nhân, hại chết con trai ta”

“Không phải, lão gia, không phải thiếp, không phải thiếp, thiếp không có, đứa trẻ là một khúc thịt trên người của thiếp, thiếp làm sao có thể hại chết nó, lão gia, ngài đừng nghe ả tiện nhân đó nói bậy, thiếp làm sao có thể hại chết con trai mình, đứa con này chính là trưởng tử của lão gia ngài, về tình về lý thiếp sẽ không thể làm như vậy” Tiểu thiếp ôm lấy đùi của Tạ nhị lão gia, khóc lóc thương tâm, không ngừng chỉ trích Phượng Khương Trần.

Nói như vậy, cũng là có đạo lý.

Lúc này, Vệ đại nhân mới nhớ ra chức trách của mình, vẻ mặt uy nghiêm nói với Phượng Khương Trần: “Phượng Khương Trần, không có chứng cứ, ngươi đừng nói lung tung.

Ngươi dựa vào cái gì mà nhận định rằng đứa trẻ không bị người ta sát hại, mà là bị chết ngạt vì chăm sóc không đúng cách?”

Chuyện này, mặc dù là do Phượng Khương Trần nói ra, nhưng đã đánh quá mạnh vào mặt của Tạ gia.

“Đừng gấp, ta đương nhiên có chứng cứ.

Nếu như không có chứng cứ, ta làm sao dám vu oan cho người tốt một cách bừa bãi” Ánh mắt của Phượng Khương Trần rơi vào người nữ nhân mặc y phục trắng đang năm trên mặt đất, giễu cợt nói.

Khi Vệ đại nhân đang có vẻ mặt lúng túng, Phượng Khương Trần cũng bình tĩnh tiến lên phía trước trả lời: “Thật ra, tình huống rất đơn giản.

Các ngài nhìn vào mặt đứa trẻ mà xem, nếu như bị người ta b*p ch*t, vậy thì trên mặt nhất định sẽ có vết tích.

Nhưng tình huống thực tế thì sao? Trên mặt của đứa trẻ không có vết tích gì cả, chỉ có xuất hiện xanh đen do ngạt thở mà chết.

Cần phải biết, da mặt của trẻ rất mềm, cho dù chỉ là chạm nhẹ, các vết trên mặt sẽ không biến mất trong một khoảng thời gian, nhưng nếu như đứa trẻ chết, các dấu tích đó mờ đi càng chậm, không phải hai hoặc ba ngày, tuyệt đối sẽ không biến mất.

Nếu đứa trẻ thực sự bị người †a dùng thứ gì đó làm ngạt chết, thì người hạ thủ không thể nào đến một chút sức lực cũng không dùng.

Ngoài ra, cũng chính là điểm quan trọng nhất, trên móng tay của đứa trẻ có một vài sợi bông, chứng tỏ đứa trẻ đã nắm những thứ bằng bông và vùng vẫy trước khi chết, nhưng nó không dữ dội lá Nếu như đứa trẻ bị người ta làm ngạt chết, vậy thì sẽ không thể có sợi bông trên móng tay, nếu một người lớn muốn sát hại một đứa trẻ nhỏ như thế này, tuyệt đối sẽ không cho nó bất kỳ cơ hội nào để túm lấy một thứ gì đó, hơn nữa trong tình huống như vậy, đứa trẻ cũng sẽ vùng vây rất quyết liệt.



“Đó cũng có thể là người hạ thủ đặt một vật nặng chẳng hạn như chăn bông phủ lên người đứa trẻ mà không đích thân ra tay” Tạ Tam hỏi đến điểm mấu chốt …

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Phượng Khương Trần, chờ đợi câu trả lời của nàng.

Tạ Tam càng có ý đe dọa.

Chuyện ngày hôm nay, vốn dĩ muốn gây phiền phức cho Phượng Khương Trần, kết quả lại là nhà họ Tạ mất hết mặt mũi.

Nếu như Phượng Khương Trần không thể nói ra một lý do, thì chuẩn bị tinh thần để gặp xui xẻo đi.

Dám đội nước bẩn vào nhà họ Tạ, gan cũng lớn lắm!

Lời đe dọa của Tạ Tam quá rõ ràng như vậy, Phượng Khương Trần làm sao có thể không biết.

Nhưng nàng tin vào phán đoán của mình.

Cho dù nàng không phải là một chuyên gia pháp y, cũng có tự tin vào phán đoán của bản thân.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 58


“Phán đoán này của ta không sai, nhưng mà vừa rồi ta cũng đã nói rồi, đứa trẻ sau khi uống sữa mẹ xong mới chết, hơn nữa sau khi cho đứa trẻ bú xong, nàng ta trực tiếp ôm đứa trẻ ngủ”.

“Ngươi dựa vào cái gì mà suy đoán như vậy?” Tạ Tam đột nhiên trở nên nghỉ ngờ khi thấy Phượng Khương Trần chắc chắn như vậy.

Mẫu thân của đứa trẻ vừa nghe thấy trực tiếp sững sờ tại chỗ, không dám hú lên nữa.

Phượng Khương Trần liếc nhìn nữ nhân kia, tiếp tục chỉ vào thi thể của đứa trẻ nói: “Ngươi nhìn y phục của đứa trẻ ở bên phải rõ ràng là nhăn hơn bên trái, hơn nữa trên y phục còn có vết tích của sữa.

Đó có lẽ là sau khi mẫu thân của đứa trẻ ngủ.

Vô thức lưu lại.

Nếu tất cả những điều trên còn không thể chứng minh phán đoán của ta là đúng, vậy thì mẫu thân của đứa trẻ, nhìn vào ánh mắt của vị phu nhân đó cũng có thể chứng minh điều ta nói là đúng.

Trong mắt của nàng ta, không phải là sự phẫn nộ khi nhìn thấy hung thủ, mà là sự đắc ý và ghen tị.

Ta nghĩ nàng ta đắc ý, mình đã thành công dùng một tai nạn vu oan giá hoạ”

“Không phải, không phải, ngươi nói bậy, ngươi đang nói bậy, ta làm sao có thể, làm sao có thể giết chính con trai của mình, ta không có, ta không có” Mẫu thân của đứa lấy lai thần trí hét lớn lên.

Tội danh này một khi chứng thực, nàng ta sẽ xong mất.

Phượng Khương Trần lại không có ý nghĩ đồng tình chút nào: “Ta đã nói rồi, đứa trẻ không phải là do ngươi giết.

Nó chỉ là vì sơ suất của.

ngươi mà chết.

Loại tại nạn như vậy vốn không ít.

Trẻ con còn quá nhỏ không thể biểu đạt được nhu cầu của mình, giống như trời lạnh, phụ mẫu sợ đứa trẻ lạnh cóng mà mặc y phục dày và nặng như vậy sẽ dễ làm tổn thương tim phổi của đứa trẻ, chăm sóc trẻ là một công việc rất tỉ mỉ, ngươi muốn tự mình chăm tốt cho con là chuyện tốt, đáng tiếc ngươi không có đủ kinh nghiệm.



Phượng Khương Trần lắc đầu.

Nàng mơ hồ có thể đoán được, tiểu thiếp này là sợ con của mình bị người khác hạ độc thủ trong đại trạch này, cho nên kiên trì muốn đích thân chăm sóc, nhưng lại không nghĩ… vận mệnh trêu người.

Nữ nhân của đại trạch, không dễ trà trộn vào!

Nghĩ đến điều này, Phượng Khương Trần cảm thấy mình thật may mắn, ít nhất nàng không có xuyên không vào tiểu thiếp của một nam nhân nào đó, nếu không nàng thật sự sẽ khóc đến chết mất …

“Tiện nhân, tiện nhân, cái đồ tiện nhân nhà ngươi” Tạ nhị lão gia tay đấm chân đá vào người tiểu thiếp.

Phượng Khương Trần vốn dĩ muốn thuyết phục vài lời, nhưng bị ánh mắt của Vương Thất ngăn lại.

Loại chuyện này không phải là Phượng Khương Trần có tư cách để nói.

Phượng Khương Trần thở dài một hơi, lẳng lặng quay người lại, thu dọn dao cụ của mình và phân loại riêng những thứ đã qua sử dụng và chưa sử dụng.

“Tam Công Tử, bây giờ thì tốt rồi, nhà họ Vương của ta có thể coi như là nổi oán đã được rửa sạch” Vương Thất ngồi xuống, trên mặt nở nụ cười.

Thể diện của nhà họ Vương đã giữ được rồi, về phần nhà họ Tạ sao, vậy thì chả liên quan gì đến Vương Thất cả.

Trị Phượng Khương Trần sao? Chuyện này đã không thể xảy ra, Phượng Khương Trần quả thực có khả năng.

Vệ đại nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng ông ta có vẻ rất bất tài trong vụ việc này, nhưng ít nhất cũng không đắc tội người ta, trên quan trường hỗn độn, có năng lực hay không cũng không quan trọng, chỉ cần thắng là được rồi.

“Ngày sau, tôi sẽ để nhị thúc đích thân đến nhà họ Vương để tạ lỗi”

Tạ Tam cũng không phải là người không độ lượng.

Sự thật đang đặt ở trước mặt.

Không phải là nữ tử nhà họ Vương hạ sát thủ, giao tình giữa hai nhà Tạ Vương sau này vẫn có thể tiếp tục duy trì.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 59


Về phần Phượng Khương Trần sao? Nhà họ Tạ cũng không phải là người keo kiệt như vậy, cho dù nói thế nào Phượng Khương Trần cũng được coi là người đã giúp đỡ nhà họ Tạ.

“Nói hay lắm” Vương Thất chậm rãi nhấp một ngụm trà, mặc kệ tiếng khóc lóc trong căn phòng.

Vệ đại nhân vừa nhìn thấy tình huống, đã biết rằng nơi này không còn chuyện gì của ông ta nữa, mặc dù muốn ở lại nhà họ Tạ và kết giao.

tình với người ta, nhưng mà…

Hôm nay, nhà họ Tạ đang rối ren, vì vậy tốt hơn hết ông ta không nên chuốc lấy xui xẻo, đã cáo từ rời đi ngay bây giờ.

Vương Thất cũng không phải là người không biết chuyện thực tế, nhìn thấy Phượng Khương Trần đã thu dọn xong đồ đạc của mình, đã sẵn sàng cùng Phượng Khương Trần rời đi, chuẩn bị tiễn nàng một đoạn.

Một nữ nhân, không chỉ bị hai nhà Vương Tạ uy h**p, mà còn bôn ba suốt một buổi sáng, đủ để nàng kiệt sức.

Cho dù như thế nào, hôm nay Phượng Khương Trần cũng có thể được coi là đã giúp đỡ nhà họ Vương.

Hôm nay, bất luận là nhân chứng hay là vật chất đều rất bất lợi cho.

Vương phủ.

Không ngờ, Phượng Khương Trần hoàn toàn không cảm kích chút nào, đi thẳng đến chỗ nữ nhân đang nằm trên vũng máu, ngồi xổm xuống hỏi: “Nhị phu nhân, vết thương của người cần được chữa trị càng sớm càng tốt.

Nếu như người tin tưởng ta, ta giúp người xử lý vết thương thì sao? “

Biết rõ rằng chuyện đó sẽ gây phiền phức, Phượng Khương Trần vẫn làm như vậy.

Là một bác sĩ, nàng thật sự không làm được, nhìn bệnh nhân dưới chân mình như vậy mà thờ ơ không quan tâm.

“Phượng Khương Trần, nữ nhân nhà ngươi, đừng có sinh sự nữa”

Nhị phu nhân vẫn còn chưa lên tiếng, Vương Thất đã nói trước.

Hắn làm như vậy hoàn toàn là vì tốt cho Phượng Khương Trần.

ppjpg


Nhị phu nhân này đã gả vào nhà họ Tạ, đó là người của nhà họ Tạ, xảy ra chuyện như thế này, không có ai trong số các huynh đệ nhà nương của nhị phụ nhân giữ thể diện cho nàng ta.

Vương Thất đến đã là cho nàng ta mặt mũi rồi, về phần thương tích của nàng ta sao? Vương Thất hiển nhiên là không muốn nhúng tay vào.

“Phượng tiểu thư, ta tin tưởng người, xin người hãy cứu ta” Trên mặt đất, nhị phu nhân chật vật ngẩng đầu lên, cầu xin.

Mặc dù chỉ là chính thê của phòng phụ nhưng trong đại viện nhà họ Tạ này, số nữ nhân muốn nàng ta chết đã quá nhiều rồi.

“Người yên tâm, chỉ cần người chịu cho ta chữa trị, ta nhất định sẽ chữa lành cho người, đảm bảo người toàn thân từ trên xuống dưới đều sẽ không để lại một vết sẹo” Phượng Khương Trần hứa một cách chắc chắn.

Không phải nàng khoe khoang bản thân mà là Phượng Khương Trần có khả năng này.

“Nữ nhân nhà ngươi, khẩu khí cũng lớn lắm, ta muốn xem thử, ngươi làm sao để nhị thẩm của ta không để lại sẹo.

Người đâu, đỡ nhị phu nhân vào phòng rồi đưa Phượng cô nương đi cùng” Tạ Tam nhanh chóng ra lệnh, không cho Phượng Khương Trần cơ hội để hối hận.
 
Back
Top Bottom