Ngôn Tình Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 20


Mồng ba tháng ba gọi là hội thưởng hoa, chẳng qua chỉ là yến hội để làm nhục Phượng Khương Trần.

Tâm tư này của Công chúa An Bình làm sao Phượng Khương Trần lại không biết được, tuy rằng không mấy tình nguyện nhưng vẫn gật đầu một cái.

Aiz, không nghĩ tới tạm thời tránh được một kiếp thì phía sau lại có nhiều phiền toái hơn!

Lấy được câu trả lời mình mong muốn, công chúa An Bình rất vui vẻ, cảm thấy hôm nay mình làm chuyện rất đúng đắn, khiến mình không còn cảm thấy bực bội trước khi trở về cung nữa.

Lại lần nữa quất một roi xuống chỗ đất trống bên cạnh Phượng Khương Trần, nhìn Phượng Khương Trần rụt người lại, công chúa An Bình càng cười vui vẻ hơn, mang theo tiếng cười ròn rã bước lên xe ngựa, đi về phía hoàng cung.

Công chúa An Bình vừa lên xe thì Phượng Khương Trần liền đứng lên, phủi bụi bặm trên quần áo, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, Phượng Khương Trần đã đi về phía Phượng phủ.

Vừa tới cửa Phượng phủ thì đã thấy thiếu niên hôm nay mình vừa cứu kia, đang đứng ở của chính xách theo cái lồng có con rắn đang giả chết.

Cùng lúc đó, trong vòng trăm thước ngoài cửa Phượng phủ, có mấy nha hoàn đang đi đi lại lại, trong đó có mấy người thấy Phượng Khương Trần xuất hiện thì lập tức tiến lên đưa từng cái thiệp mời được làm vô cùng tinh tế cho Phượng Khương Trần: “Phượng tiểu thư, tiểu thư nhà ta mời ngài ngày mai tới để ngắm hoa”

“Phượng tiểu thư, tiểu thư nhà ta mời ngài ngày kia tới để phẩm trà”

“Phượng tiểu thư, tiểu thư nhà ta mời ngài tới tham gia hội thơ”

“Phượng tiểu thư, tiểu thư nhà ta mời ngài cùng nhau đi dạo chơi.



Nhìn một đống thiệp mời tươi đẹp trước mắt, khóe miệng Phượng.

Khương Trần hơi giương lên, nửa châm biếm nửa khôi hài.

Những nữ nhân này thật là muốn đến cùng nhau mà, thật sự không hiểu trong đầu các nàng chứa cái gì nữa, cho rằng là sỉ nhục nàng mấy câu là có thể ép nàng đòi sống đòi chết sao?

Thủ đoạn thấp cấp như vậy, nàng không thèm đối phó, những nữ nhân này không thể có thủ đoạn cao minh hơn một chút sao?

Phượng Khương Trần cố đè xuống sự buồn bực trong lòng, nhận lấy toàn bộ những thứ thiệp mời này.

Mặc dù thủ đoạn tệ, nhưng không thể không nói vẫn sẽ có hiệu quả.

Không có bữa tiệc nào là tốt lành cả, hơn nữa cũng không thể từ chối toàn bộ, Phượng Khương Trần hiểu điểm này.

Vấn đề trước mắt này rất phiền toái…

Đối mặt với đám nha hoàn nhỏ nhắn đáng yêu, nhiệt tình như lửa này, Phượng Khương Trần thật sự không nỡ nặng tay.

Nữ nhân tội gì phải làm khó nữ nhân.

Nàng cũng không thể bởi vì những nữ nhân kia làm khó mình mà lại bắt chước đi làm khó bọn họ được, như vậy thì oan oan tương báo đến bao giờ, chủ yếu là bị đám nữ nhân này quấn lấy là chuyện rất phiền phức.

Bây giờ nàng cảm thấy rất đau đầu đó.

Một nữ nhân chính là năm trăm con vịt, vậy bên cạnh nàng cũng có xấp xỉ hơn mười ngàn con vịt nhỉ.

Bỗng trước mắt Phượng Khương Trần sáng lên, khóe miệng hơi giương lên, cao giọng nói: “Ta vừa mới đi ra từ nhà xác, vô tình đè lên một “thi thể”, bây giờ còn chưa thay quần áo, cũng không biết trên người có dính thứ gì bẩn thỉu không, xin mọi người nhường đường một chút, có chuyện gì thì chờ ta thay quần áo rồi nói sau”

“AI?”

“Nhà xác?”

“Người chết?”

“Thật là đáng sợ mà”

Những tiếng thét chói tai tiếng sau cao hơn tiếng trước vang lên khiến màng nhĩ Phượng Khương Trần đau nhức.

Trời ơi! Âm lượng như bão tố thế này làm nàng muốn chết mất.

Phượng Khương Trần đau khổ ôm đầu.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 21


May mắn thay, sự hi sinh của nàng đã được báo đáp, đám nha hoàn mới vừa rồi còn chen chúc bên người Phượng Khương Trần đã rối rít lùi về phía sau, cách xa Phượng Khương Trần ba sải tay.

Người chen người, rốt cuộc có mấy người ngã ra đất, trong lúc hốt hoảng bị người ta đạp vào tay và chân, ở đó oa oa la hét.

“Oái, ai đạp vào tay ta…”

“Ai kéo ta vậy…”

“Giày của ta…”

Nhất thời trước cửa Phượng phủ vô cùng náo nhiệt, nhìn một đám nha hoàn sắp sửa đánh nhau thành đoàn, Phượng Khương Trần cười một tiếng, ung dung lùi ra, đi về phía Phượng phủ.

Vừa đi vừa có lòng tốt nói: “Khi các vị trở về nhớ nói với tiểu thư nhà các người, vào mồng ba tháng ba Phượng Khương Trần sẽ đến tiệc ngắm hoa đúng giờ, muốn xem cảnh tượng náo nhiệt của Phượng Khương Trần thì đi tìm ngay công chúa An Bình đi…”

Nói xong, nàng vẫy vẫy tay với tên thiếu niên xách con rắn chết ở cửa kia, tỏ ý hắn vào phủ cùng nàng.

Thiếu niên có chút do dự, dưới sự kiên trì của Phượng Khương Trần, xách cái lồng rắn cúi đầu bước chân vào Phượng phủ.

Đám nha hoàn ngã dưới đất khóc bù lu bù loa, nghe được tin này liền lập tức lau nước mắt, bất chấp quần áo rối loạn, giày bẩn, chạy thật nhanh về phủ.

Mau để tiểu thư nhà mình nghĩ cách lấy một tấm thiệp mời đi tham gia yến hội ngắm hoa của công chúa An Bình.

Nếu như tiểu thư vui vẻ, những người làm nha hoàn như mình sẽ không thể nào thiếu ban thưởng đâu.

Mà Phượng Khương Trần cũng không biết, một câu này của nàng đã biến yến hội ngắm hoa của công chúa An Bình từ quy mô hai trăm người thành hơn ngàn người.

Đến nỗi công chúa An Bình không thể nào thu xếp nổi, không thể không chạy đi tìm hoàng hậu nương nương.

Mà có mấy nha hoàn vẫn còn điềm tĩnh khi nhìn thấy lúc Phượng Khương Trần bước vào cửa còn vẫy tay gọi một người ăn mặc rách rưới nhưng trông cũng khá thanh tú, khi thiếu niên này đi vào Phượng phủ thì ánh mắt đều sáng lên.

Chạy như bay về phủ nói tin tức này cho chủ tử của mình.

Vì vậy, lời đồn đại về Phượng Khương Trần khi truyền đến tai các vị đại tiểu thư thì lại nhiều thêm một điều, đó chính là…

Tiểu thư Phượng gia không chịu nổi cô đơn tịch mịch, với không tới đại gia công tử ở kinh thành thì liền tư tình một trận với tên lưu manh đầu đường xó chợ.

Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu bay xa ngàn dặm, đây là một quy tắc vàng mà ở bất cứ thời đại nào cũng đều có thể áp dụng.

Tin tức này lan truyền ngay lập tức.

Tất cả các nhà, các phủ trong kinh thành đều nghiêm nghị cảnh cáo con trai và con gái của nhà mình cách xa Phượng Khương Trần một chút, đừng dây vào Phượng Khương Trần, tránh cho thanh danh bị hủy hoại.

Dĩ nhiên, rất nhiều người khi bàn luận về chuyện này cũng không quên nói thêm đôi câu: “Nếu đây là nữ nhi nhà ta, ta sẽ lập tức b*p ch*t nàng, sống tiếp cũng chỉ làm mất thể diện thôi…”

“Phượng tướng quân thật là đáng thương mà, có một nữ nhi ph*ng đ*ng như v.

“Hoàng hậu nương nương chính là quá nhân từ rồi, người như vậy đáng lý ra phải nhốt vào lồng heo mới đúng…”

Những lời bóng gió này Phượng Khương Trần lại không có cơ hội nghe thấy được, nhưng khi Phượng Khương Trần ra khỏi phủ thì luôn có thể thấy một vài người trẻ tuổi, lúc ẩn lúc hiện bên ngoài Phượng phủ, thỉnh thoảng sẽ khoe ra một chút thân thể cường tráng của mình, dĩ nhiên là chuyện này để sau hãy nói.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 22


Sau khi Phượng Khương Trần dẫn thiếu niên kia vào Phượng phủ, rất hảo tâm đun nước, tìm một bộ quần áo cũ của Phượng tướng quân cho thiếu niên kia.

Sau khi đã gọn gàng rồi thì thiếu niên này giống như biến một người khác vậy, mặt mũi trắng nõn, ngũ quan thanh tú, nhìn qua thì có mấy phần ngọc thụ lâm phong.

Chỉ có điều, quần áo trên người quá lớn, hơn nữa vì trúng độc rắn nên sắc mặt tái nhợt, nhìn qua giống như một bệnh nhân vậy.

Khi thiếu niên này xuất hiện trước mặt Phượng Khương Trần, trong mắt Phượng Khương Trần sáng lên.

Lúc trước khi cứu người cũng không để ý thiếu niên này trông như thế nào, bây giờ nhìn lại trên người thiếu niên này lộ ra một cỗ quý khí, nhìn dáng dấp hản là xuất thân cũng không tệ nhỉ.

Tuy nhiên Phượng Khương Trần cũng không phải người có lòng hiếu kỳ, thấy thiếu niên đi ra thì gọi rất tự nhiên: “Chưa ăn tối đúng không, cùng ăn đi.



Chỉ chỉ bát canh rắn đang tỏa ra mùi thơm.

Rất lâu rồi chưa được ăn thịt, Phượng Khương Trần cũng sắp thèm đến chết rồi.

Chưa đợi thiếu niên ngồi xuống đã tự mình hành động.

Ăn hơn nửa ngày, cũng no kha khá rồi Phượng Khương Trần mới ngẩng đầu lên, nhìn người thiếu niên vẫn đứng đó như cũ: “Yên tâm, rắn này không có độc, hơn nữa ngươi cũng đừng lo lắng gì cả, ta sẽ không ném ngươi cho quan sai đâu”

ppjpg


Cái gọi là tiện dân chính là những người phạm tội, bị đày đến bãi đá gì đó, lao động khổ sai trong hầm mỏ.

Thiếu niên này thân thể rất yếu đuối, nhưng hai bàn tay lại còn nguyên vẹn, hẳn là một đường chạy trốn ra từ bãi đá hay hầm mỏ.

“Vậy mà ngươi…” Vẫn thu nhận ta.

Thiếu niên gắn giọng nói.

Tội danh giúp đỡ tiện dân rất nặng, một khi bị người khác tra ra được là có giúp đỡ tiện dân thì cũng sẽ bị xếp vào hàng ngũ tiện dân.

Không có một ai sẽ vì một người xa lạ mà mạo hiểm lớn như vậy.

Phượng Khương Trần thờ ơ nhún vai một cái, rất thoải mái nói: “Không để ai biết là được”

“Cái ký hiệu này rõ ràng như vậy, làm sao mà không ai biết được”

Thiếu niên cười khổ, hơn nữa cũng là một người không có hộ tịch, sớm muộn cũng sẽ có một ngày bị người ta tra ra.

“Không phải chỉ là một ký hiệu sao? Nếu như người tin lời ta, ta sẽ giúp ngươi xóa bỏ hết” Phượng Khương Trần vừa ăn canh rắn vừa nói Mùi vị cũng không tệ, tay nghề của mình cũng không bị thụt giảm.

Mặc dù nơi này thiếu gia vị, nhưng mùi vị của rắn lại hơn hẳn đó.

“Ngươi nói gì? Ngươi, ngươi nói có thể giúp ta xóa bỏ cái ký hiệu tiện dân này?” Thiếu niện kích động tiến lên, năm tay Phượng Khương Trần.

“Cẩn thận, cẩn thận, ngươi làm đổ canh rắn của ta bây giờ…”

Phượng Khương Trần vội vàng đẩy tay của thiếu niên ra, một dáng vẻ khó chịu.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 23


Cơm của hoàng đế nàng vẫn ăn chưa đủ đâu.

“Vâng, rất xin lỗi.

Ta không phải cố ý” Thiếu niên vội vàng lui về phía sau, nắm lấy bàn tay trơn nhãn của Phượng Khương Trần, nhưng lại phát hiện đối phương là nữ tử thì liền cúi đầu, khuôn mặt căng ra, đỏ ửng.

Là do hắn quá kích động, đến nỗi đã quên luôn cả lễ nghĩa cơ bản nhất.

Dù sao thì một khi ký hiệu tiện dân đóng xuống thì chính là cả đời, ký hiệu đó không thể nào xóa bỏ, chữ “tiện” đó đã bị một thứ nước thuốc đặc biệt xử lí qua, cho dù là cắt mất một lớp thịt, thì khi lớp thịt mới mọc lên cũng sẽ có một chữ “tiện” như cũ.

Một khi in lên chữ “tiện” thì vĩnh viễn không thể trở mình được nữa, cả đời này cũng chỉ có thể là tiện dân.

Tiện dân, đã biểu thị ngay rằng sẽ vĩnh viễn kém người khác một bậc, cả đời không thấy được ánh sáng…

Phượng Khương Trần ngẩng đầu, đánh giá thiếu niên trước mặt, thấy thiếu niên này bị dọa sợ nắm thật chặt vạt áo thì mới thu hồi tâm mắt.

Phượng Khương Trần không vấn đề gì nhún vai, cúi đầu, tiếp tục ăn canh rắn, là một dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Nàng cũng không muốn dọa cho tiểu mỹ nam kia sợ hãi.

Vì để làm dịu bầu không khí, dáng vẻ Phượng Khương Trần quan tâm hỏi: “Ăn chút gì trước đi, có chuyện gì chúng ta ăn xong rồi nói”

Từ đáy lòng, Phượng Khương Trần rất đồng cảm với thiếu niên này.

Thiếu niên này, hai mắt trong veo, tuyệt đối không phải là người đại gian đại ác, sau khi nhận bạc của nàng xong có thể mang rắn đến, càng nói rõ lên rằng tâm tư thiếu niên này rất đơn thuần.

Thỉnh thoảng trong mắt lộ ra sự đề phòng và sợ hãi, giống như một chú nai con bị lạc khỏi đàn vậy, mang theo bất an và chờ mong.

Ở trên người thiếu niên này, nàng thấy được bóng dáng của Phượng Khương Trần trước kia.

Bị người khác hãm hại, rơi vào chỗ chết.

Điểm khác nhau chính là, Phượng Khương Trần trước kia lựa chọn cái chết, mà thiếu niên này lại cố gắng sống sót.

Dám khiêu chiến với số mạng của chính mình, nàng cũng không ngại giúp thêm một tay, đối với nàng mà nói, đây chỉ là chuyện động đao mà thôi, còn đối với thiếu niên này mà nói thì lại có thể thay đổi cả cuộc đời hắn.

Cũng giống như ngày đó cửu hoàng thúc đã đưa cho nàng bộ quần áo kia vậy.

Chỉ một cái nhấc tay lại có thể giúp nàng bảo toàn một chút tôn nghiêm còn sót lại.

Ngoài ra, Phượng Khương Trần đối với loại hình phạt in chữ lên thân thể này là ghét cay ghét đắng.

Một chữ “tiện” này đã phân mọi người ra thành ba bảy loại người.

Nhìn qua thiếu niên này tựa như là một khối ngọc tuyệt mỹ, Phượng Khương Trần nàng dù sao cũng không nhìn ra chữ “tiện” ở đâu cả.

Dĩ nhiên, quan trọng nhất đó chính là thiếu niên này rất thích hợp để ở lại Phượng phủ.

Một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, lại còn làm chân sai vặt miễn phí, đi đâu mà tìm được chứ.

Thiếu niên nhìn Phượng Khương Trần, mơ hồ có thể thấy được mấy phần phòng bị và hoài nghi, tuy nhiên trong bụng lại không cam chịu thì thầm.

Mặc dù rất nóng lòng xem liệu rắng ký hiệu trên người mình có thể xóa bỏ hay không, nhưng nhìn dáng vẻ chăm chú ăn cơm của Phượng Khương Trần thì cũng chỉ có thể đợi.

Ngồi xuống ăn món canh rắn vô cùng nóng hổi, tươi ngon, nhưng lại như đang nhai sáp vậy, chỉ nhai thức ăn qua loa vài ba miếng, lấp dây bụng, đang muốn mở miệng hỏi Phượng Khương Trần nhưng bên tai lại truyền đến tiếng bước chân.

Có người đến?

Toàn thân thiếu niên cứng đờ, cẩn thận rụt thân thể lại.

Đây là khi hắn đối mặt với người lạ sẽ không tự chủ lộ ra ngoài sự đề phòng.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 24


Phượng Khương Trần đứng lên, mặc dù không biết người đến là ai, lúc này lại dám đến Phượng phủ thì tuyệt đối không hề đơn giản.

“Đừng sợ, bây giờ ngươi không phải là tiện dân, cũng không phải lưu dân, bây giờ… Ừm, ngươi là biểu đệ tốt của ta, đúng rồi, ngươi tên là gì?”

“Ta họ Chu, tiểu thư có thể gọi ta là Chu Hằng” Thiếu niên do dự một chút rồi nói ra một cái tên.

Biết đây là tên giả, Phượng Khương Trần cũng không truy hỏi: “Chu Hằng, nhớ lấy, bắt đầu từ bây giờ ngươi chính là biểu đệ của Phượng Khương Trần ta, về sau gọi là tỷ tỷ”

Dứt lời, xoay người nhìn về phía người vừa đến.

Chỉ thấy một công tử mặc cẩm y, toàn thân tản ra ánh sáng nhu hòa, đạp lên nắng chiều chậm rãi đi tới.

“Tô công tử?” Phượng Khương Trần chớp chớp mắt nhìn một cái.

Hào quang của Tô công tử thực sự là rất mạnh, đoán chừng là vì ở nhà xác đệ đệ đã xảy ra chuyện nên tâm tình mới không tốt.

Bây giờ vị Tô công tử này đã quét sạch hết những ủ dột và phiền muộn xảy ra ban ngày, nhất cử nhất động đều tràn đầy sự tao nhã và hoa lệ của một quý công tử, tia sáng kia đâm vào khiến người ta không mở nổi mắt.

“Phượng tiểu thư, rất xin lỗi, Vân Thanh đã tự ý đi vào hậu trạch” Tô Vân Thanh áy náy gật đầu một cái.

Trên thực tế thì thật không thể trách hắn.

Phượng phủ lớn như vậy, nhưng ngay cả một nửa đầy tớ cũng không có.

“Không sao, là Khương Trần tiếp đãi khách không chu đáo, không tiếp đón từ xa” Phượng Khương Trần yêu kiều đáp lễ, trong sự hòa hợp lại lộ ra vẻ xa lánh.

Cảm nhận được sự xa lánh của Phượng Khương Trần, chẳng hiểu sao trong mắt Tô Vân Thanh lại thoáng qua sự chua xót và mất mát.

Sâu trong nội tâm, hắn rất không thích Phượng Khương Trần khách khí với mình, vậy Phượng Khương Trần coi hắn là gì?

Tô Vân Thanh cũng không thể nói rõ được, chỉ biết rằng hắn không mong muốn duy trì quan hệ xa cách như vậy với Phượng Khương Trần, hy vọng hai người có thể thân thiết hơn một chút.

“Phượng tiểu thư, Vân Thanh tới là vì để xin lỗi về chuyện ban ngày, thuận tiện cảm ơn ơn cứu mạng của Phượng tiểu thư”

Nói xong thì trịnh trọng khấu đầu một cái.

Phượng Khương Trần sợ hết hồn, vội vàng tránh ra: “Tô công tử nặng lời chúng ta đã nói rõ về chuyện ban ngày, chẳng qua chỉ là một sự hiểu lầm, đâu đến nỗi thành ơn cứu mạng, thầy thuốc cứu người chẳng qua chỉ vì tiền mà thôi, nếu Tô công tử không ngại thì trực tiếp thanh toán tiền thuốc đi”

Nàng đang nghèo rớt mồng tơi, tiền ăn cơm ngày mai cũng không có, có đầu dê béo đưa tới tận cửa, không làm thịt thì quả là ngu ngốc.

Cướp của tên nhà giàu Tô Vân Thanh là để cứu giúp cho sự nghèo khó của Phượng Khương Trần nàng đó!

“Hả?” Tô Vân Thanh cho răng mình nghe nhầm, ngẩng đầu nhìn về phía Phượng Khương Trần.

Nữ tử này đòi tiền thuốc của mình?

Đường đường Tô công tử hắn đích thân tới tận cửa nói lời xin lỗi, mà Phượng Khương Trần này lại chỉ cần tiền.

Chẳng rõ tại sao trong lòng lại vô cớ dấy lên một ngọn lửa, thế nhưng lại không biết làm sao trút hết ra.

Tô Vân Thanh quên rằng trước kia hắn gặp phải chuyện như vậy thì đều dùng tiền để giải quyết, trong mắt Tô Vân Thanh thì bất kỳ người nào và chuyện gì cũng đều có giá cả, chẳng qua chỉ khác nhau là giá cao hay thấp mà thôi.

Nhưng mà hôm nay, dáng vẻ của Phượng Khương Trần thì chỉ cần tiền, phủi sạch mọi mọi liên quan lại khiến Tô Vân Thanh rất giận dữ.

“Tô công tử không muốn chi tiền cũng không sao, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, Tô công tử không cần ghi nhớ trong lòng” Phượng Khương Trần nhìn dáng vẻ không muốn đưa của đối phương, hào phóng vung tay.

Từ trước đến giờ nàng luôn biết rằng dân không đấu lại quan, nhất là ở quốc gia này.

Từ xưa đến nay, tầng lớp quý tộc luôn có rất nhiều đặc quyền, mặc dù nàng cũng coi như thuộc tầng lớp quý tộc, tuy nhiên nàng lại không có bất cứ chỗ dựa nào, còn không bằng cả dân thường.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 25


“Không phải, ngươi muốn bao nhiêu?” Tô Vân Thanh đè sự thất vọng trong lòng xuống, lạnh như băng nhìn Phượng Khương Trần.

Tô công tử đang rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

“Tùy tiện đưa ta một ngàn lượng bạc đi, ta không quan trọng”

Phượng Khương Trần rất rộng rãi nói, sự khinh bỉ và tức giận trong mắt Tô Vân Thanh, dĩ nhiên nàng nhìn thấy được.

Nhưng như vậy thì sao?

Ở một góc không ai nhìn thấy được, khóe miệng Phượng Khương Trần hơi giương lên.

Cho tới bây giờ nàng chưa từng nghĩ sẽ ép dạ cầu toàn để qua lại thân thiết với những thứ quý công tử như thế này.

Tô Vân Thanh không phải nói nàng không có trinh tiết, không sạch sẽ sao, nói nàng dơ bẩn không chịu nổi hay sao, nàng liền ngoan ngoãn lui sang một bên không phải rất tốt hay sao?

“Lấy một ngàn lượng vàng cho nàng” Tô Vân Thanh vẫy tay về phía đầy tớ sau lưng.

Dứt lời, xoay người rời đi không lưu luyến.

Trong mắt Tô Vân Thanh, Phượng Khương Trần chính là một nữ tử không biết xấu hổ.

Tô Vân Thanh hẳn không để ý người ngoài nói bóng nói gió, tự hạ thấp mình đến thăm hỏi Phượng Khương Trần, Phượng Khương Trần không cảm ơn thì cũng thôi đi, lại còn bày ra cái loại tư thái này.

Nữ nhân đáng ghét!

Đòi tiền đúng không, một ngàn lượng vàng đập chết ngươi.

Để cho ngươi biết, ngươi đã bỏ lỡ một cơ hội như thế nào!

Bám vào Tô Vân Thanh ta thì cũng không phải chỉ có một ngàn lượng vàng đâu.

“Ngươi đã làm cho hắn tức giận” Chu Hằng chỉ vào bóng lưng đã xa của Tô Vân Thanh, nhìn Phượng Khương Trần một cách khó hiểu.

Ở hoàng thành hắn nghe được không ít chuyện liên quan đến Phượng Khương Trần.

Nữ tử như thế, không phải là nên túm lấy nam nhân Tô Vân Thanh này, nhân cơ hội trở mình sao, nhưng tại sao lại như vậy?

Phượng Khương Trần quơ quơ ngân phiếu trong tay, trên mặt không quan tâm nói: “Không sao cả, ta không có ý định giao thiệp với hắn”

Nàng chẳng qua chỉ là một thầy thuốc, chữa bệnh cứu người để lấy tiền, đây là điều hiển nhiên, chỉ là quan hệ được mất mà thôi.

Tô Vân Thanh rõ ràng là một chủ nhân hào phóng.

Phượng Khương Trần đánh giá Phượng phủ cũ nát này, gật đầu một cách mạnh mẽ: “Chu Hằng, điều dưỡng thân thể cho tốt, ta sẽ lập tức giúp ngươi xóa bỏ cái ký hiệu của tiện dân kia”

Hiện giờ nàng có tiền rồi, phải sửa sang thật tốt Phượng phủ một phen mới được, Chu Hằng là một lựa chọn tốt…

Phải tận dụng hết cỡ! Phượng Khương Trần nàng không nuôi dưỡng người nhàn rỗi.

“Có thật không? Quá tốt rồi, cảm ơn Phượng tiểu thư, cảm ơn Phượng tiểu thư, đại ân đại đức của Phượng tiểu thư, Chu Hằng nhất định sẽ tận lực báo đáp”

“Không cần tận lực báo đáp, thu dọn một chút đồ trên bàn Phượng Khương Trần cười thật ngọt ngào, chậm rãi đi vào bên trong phòng.

Có tiền, cũng có cả người hầu, cuộc sống của nàng hẳn là không tệ đâu…

Sau khi Tô Vân Thanh trở về Tô phủ thì cứ luôn buồn bực không vui, trong đầu vẫn cứ nghĩ đến gương mặt của Phượng Khương Trần tuy rằng không quá xinh đẹp, nhưng lại khiến người ta không thể nào quên mặt.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 26


Gương mặt như vậy, rõ ràng là không có gì đặc biệt, thế nhưng dường như lại hết lần này đến lần khác in hẳn trong đầu hắn, xua thế nào cũng không đi.

Nụ cười của Phượng Khương Trần, sự giận giữ của Phượng Khương Trần, sự trách mắng của Phượng Khương Trần, sự tỉnh táo và nghiêm túc của Phượng Khương Trần.

Trước sau chẳng qua mới gặp được có hai lần, thế nhưng Tô Vân Thanh lại ghi tạc trong đầu toàn bộ dáng vẻ của Phượng Khương Trần, càng nghĩ trong lòng lại càng phiền muộn.

Phượng Khương Trần! Phượng Khương Trần!

Ngươi quả nhiên là yêu nữ!

Trong thời gian ngắn như vậy đã xâm nhập vào đầu ta rồi.

Choang một tiếng… Tô Vân Thanh nổi giận quét toàn bộ ly trà trên bàn xuống đất.

Hắn ghét cái loại cảm giác không thể kiểm soát này, nghĩ đến Phượng Khương Trần, lập tức khiến hắn cảm thấy khủng hoảng, lo được lo mất.

“Công tử?” Nha hoàn đi vào, nhìn Tô Vân Thanh đang giận đùng đùng, bị dọa sợ không nhẹ.

ppjpg


tích trên người còn nhiều hơn cả chỗ da thịt lành lặn.

Lai lịch của nam nhân này là gì, không ai biết cả, chỉ biết trong một lần bất ngờ Tô Vân Thanh cứu được hắn, từ đó hắn liền ở lại sau lưng bảo vệ cho Tô Vân Thanh, một lần bảo vệ chính là mười năm.

Trong mười năm, Trầm Nhân cứu Tô Vân Thanh không dưới trăm lần, theo lý thì ân tình gì đó cũng đã trả hết rồi, nhưng Trầm Nhân lại vẫn không đi như cũ, cố chấp bảo vệ Tô Vân Thanh.

Tô Vân Thanh khuyên cũng không có tác dụng, nhìn lại thì Trầm Nhân đúng là trung thành nên cũng từ từ đón nhận người này, thu nhận Trầm Nhân vào Tô phủ, ngoài mặt thì thân phận là hộ vệ, nhưng trong tối lại thay Tô Vân Thanh giải quyết hết những người và chuyện phiền toái.

“Trầm Nhân, từ hôm nay trở đi, đến Phượng phủ nhìn chằm chằm Phượng Khương Trần, ta muốn biết nhất cử nhất động của nàng, không được bỏ qua chỉ tiết nào cả”

“Dạ!” Ngay cả mí mắt Trầm Nhân cũng không nâng lên, xoay người đi ra ngoài.

Dưới ánh mặt trời, trên khuôn mặt cương nghị kia có một tầng băng sương, khiến người khác không dám nhìn gần, mà nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra…

Giữa lông mày và đôi mắt, thực sự giống Tô Vân Thanh đến ba phần!

Sau khi Trầm Nhân rời đi, lửa giận của Tô Vân Thanh cũng nguôi đi ba phần, nhìn một phòng bừa bộn, mơ hồ có một chút lúng túng, xoay người đi về phía thư phòng.

Tô Vân Thanh là một thương nhân, cũng là một văn nhân nên thư phòng của hắn cũng tương đối được chú trọng.

Thư phòng của hắn là nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất, ngoại trừ hắn ra, cũng chỉ có người quét dọn có thể đi vào nửa canh giờ mỗi ngày.

Tô Vân Thanh là một người có luôn có thứ tự chỉnh tề, mỗi một loại đồ vật cũng được đặt cố định ở một vị trí.

Hôm nay khi vừa bước vào thư phòng, Tô Vân Thanh liền phát hiện nghiên mực trên bàn sách bị rối loạn.

Mặt liền biến sắc, Tô Vân Thanh lập tức đi ra khỏi thư phòng, xác định rằng không có người theo dõi mới đi về phía hậu viện Tô phủ.

Hậu viên có một tòa giả sơn bị bỏ hoang, còn có một cái ao tản ra mùi hôi thối, nơi này cũng được coi là cấm địa của Tô phủ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 27


Cũng không biết Tô Vân Thanh đi như thế nào, hai ba bước đã biến mất ở hậu viện, sau đó là vào tới bên trong một mật đạo.

Mật đạo mật này khảm đầy dạ minh châu cỡ bằng nắm tay, dưới chân được lát những phiến đá cẩm thạch màu trắng, chỉ có điều những phiến đá cẩm thạch màu trắng hôm nay lại dính những vết máu, nhìn màu máu kia hẳn là vừa rớt lên chưa lâu.

Tô Vân Thanh nhìn thấy tình cảnh này, trên mặt hoảng sợ, bước chân cũng có mấy phần mất trật tự và vội vã, vội vội vàng vàng chạy đến mật thất thì liền thấy một nam tử mặc đồ đen đeo mặt nạ bạc, tay che lên mũi tên cắm trên ngực, nằm trên đất.

Không ngờ rằng nam tử mặc đồ đen đeo mặt nạ bạc chính là người ban ngày đã cùng với Tây Lăng Thiên Lâm đi theo phía sau Phượng Khương Trần.

“Cửu Khánh!” Tô Vân Thanh liền vội vàng tiến lên, đở lấy nam tử mặc đồ đen đeo mặt nạ bạc, cũng chính là đỡ Cửu Khánh đứng dậy.

Lam Cửu Khánh cử động, che chỗ bị thương ở ngực, một đầu mũi tên dính máu đầm đìa đang cắm trên ngực.

“Vân Thanh, giúp ta rút mũi tên ra” Mặc dù Lam Cửu Khánh bị thương, nhưng lời nói ra lại không có chút yếu ớt nào.

Trong trẻo lạnh lùng, kiêu ngạo, chỉ nghe giọng nói này thôi cũng đủ để kết luận người này không hề tầm thường.

Nếu như Phượng Khương Trần ở đây, nhất định sẽ phát hiện ra giọng nói này có chút quen tai.

Tô Vân Thanh cúi đầu nhìn vết thương của Lam Cửu Khánh một cái liền vội vàng lắc đầu: “Cửu Khánh, không được… Mũi tên đã đâm trúng phổi, nếu làm không tốt thì sẽ phải chết, sao ngươi lại bị thương nặng như vậy?”

Hôm nay Tô Vân Thanh rất bận rộn vì chuyện của Tô Vân Hàng, căn bản là không chú ý đến động tĩnh của Lam Cửu Khánh.

“Bị Tây Lăng Thiên Lâm phát hiện, đánh một trận, vô tình mắc bây”

Lam Cửu Khánh ho khan một tiếng, máu đỏ thãm chảy ra theo khóe miệng.

Tây Lăng Dao Hân, quả nhiên nữ nhân này không đơn giản.

Chỉ có điều, Tây Lăng Dao Hân vẫn còn xem thương Phượng Khương Trần, một tiết mục mất trinh tiết trước khi cưới còn không ép chết Phượng Khương Trần, lại ép ra móng nhọn của Phượng Khương Trần.

“Tây Lăng Thiên Lâm, bọn họ tới Đông Lăng rốt cuộc là vì cái gì, hai năm này Tây Lăng Thiên Lâm mượn cơ tuyển phi để chạy khắp nới, thiếu một đống nợ phong lưu, nhưng lại không vừa mắt một ai, thật sự không biết là hắn đang tính toán cái gì”

Nhắc tới Tây Lăng Thiên Lâm, Tô Vân Thanh cũng nghiêm túc.

Đi bốn nước tuyển phi? Hừ! Bọn họ đều không phải người ngu, loại mượn cớ này cũng chỉ có những nữ tử ngu ngốc kia mới tin thôi.

Thái tử Tây Lăng sẽ dùng thời gian vào việc tuyển phi? Thật là nực cười.

Nam tử trong hoàng gia có chính phi lại còn có cả một đống trắc phi, vậy còn tuyển cái gì đây, nếu gặp phải người mình thích thì cứ việc thu nạp thôi.

Dưới mặt nạ, trong mắt Cửu Khánh thoáng qua một tia ngưng trọng, rồi sau đó lặng lẽ nhắm mắt.

“Vân Thanh, ra tay nhanh lên một chút, ngày mai còn có sự kiện kia, ta không thể vắng mặt được”

“Không được, thương thế của ngươi quá nghiêm trọng, ta mà rút nó ra thì ngươi sẽ chết… Hơn nữa, ngày mai ngươi cũng không thể đi được” Tô Vân Thanh lắc đầu không chút nghĩ ngợi.

Cửu Khánh đây là không muốn sống nữa.

“Văn Thanh, ta không được chọn lựa, ra tay đi, ta chịu nổi, không chết được!” Tính toán thời gian thì hắn chỉ có bốn canh giờ, hắn đợi không kịp.

Hắn tuyệt đối không thể để cho người khác biết thân phận của hắn được!

Một khi thân phận của hắn bị phanh phui, thì những gì hắn làm trước kia đều uổng phí toàn bộ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 28


“Được” Tô Vân Thanh cắn răng một cái, đứng dậy cầm lấy một thanh chủy thủ nhỏ trên kệ đá, khoét một lỗ trên vết thương của Lam Cửu Khánh, mũi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào da thịt trắng ngần, Lam Cửu Khánh đau đến nỗi hít khí, nhưng lại không r*n r* một tiếng nào.

“Không được, Cửu Khánh, ta không khoét ra được, quá nguy hiểm”

Đầu mũi tên kia là hình móc câu, hình chữ u đã kẹt ở trong thịt, động một chút thôi cũng có thể phá vỡ các mạch máu gần tim.

Trúng tên như vậy, đừng nói là ở ngực, cho dù không phải ở chỗ hiểm, thì khi cố gắng rút ra cũng sẽ mang theo một mảng lớn máu thịt.

Lam Cửu Khánh hít sâu một hơi, hắn biết là vết thương này không dễ xử lý, nếu không chính hắn cũng rút ra từ lâu rồi.

Trong phòng nháy mắt rơi vào trầm mặc, chỉ có máu từ vết thương của Lam Cửu Khánh chảy xuống không ngừng.

Bỗng nhiên trong đầu Tô Vân Thanh lóe lên bóng dáng của Phượng Khương Trần, tròng mắt sáng lên: “Cửu Khánh, ta nghĩ có một người có thể cứu ngươi”

“Ngươi nói Phượng Khương Trần?” Tróng mắt Lam Cửu Khánh chợt lóe.

“Đúng, chính là nàng” Tô Vân Thanh không hỏi vì sao Lam Cửu Khánh lại biết.

“Vân Hàng thật sự không chết?” Lam Cửu Khánh nghĩ tới khi hắn đuổi theo Tây lăng Thiên Lâm, không kịp xem hết một màn kia.

“Đúng vậy, Cửu Khánh, tin tưởng nàng một lần đi, ta thấy Phượng Khương Trần đó không hề tầm thường”

“Được, ngươi đi tìm nàng, đừng để nàng phát hiện ra bí mật của ta”

Lam Cửu Khánh nhắm mắt, trong mắt lại lóe lên một bóng người chật vật nhưng rất kiên cường.

Nếu như không phải là không còn cách nào khác, thì Lam Cửu Khánh thật sự không muốn ở cùng với Phượng Khương Trần, hoặc là nói hắn không muốn ở cùng bất kỳ nữ nhân nào cả.

Bị bịt mắt, đi trong một mật đạo tối tăm, không có gió lùa nên sắc mặt Phượng Khương Trần khá khó coi, nhưng lại không thể nói gì, chỉ có thể để mặc cho Tô Vân Thanh kéo đi, oán hận tiến về phía trước.

Mình đã như cá đã năm trên thớt, tình cảnh như vậy, nàng ngoại trừ nhịn thì cũng chỉ có thể nhịn.

“Phượng tiểu thư, ngươi đừng lo lắng, ta sẽ không làm gì ngươi cả, chẳng qua chỉ là mời ngươi tới cứu người, chỉ cần ngươi cứu được người này, ngươi muốn bao nhiêu tiền xem bệnh thì Tô phủ ta cũng cho: “Tô Vân Thanh nắm những ngón tay mềm mại và lạnh như băng của Phượng Khương Trần, trong lòng không khỏi có chút rạo rực.

Tay của Phượng Khương Trần rất đẹp, sờ lên rất có cảm giác mềm yếu không xương.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn yếu ớt, những ngón tay căng cứng kia cũng đã nói cho Tô Vân Thanh biết, đôi tay này tuyệt đối không phải cái kiểu đẹp mà mười ngón tay không dính nước suối kia.

*.

,* Phượng Khương Trần không nói một lời nào, đen mặt mặc cho Tô Vân Thanh lôi kéo, cho dù là ai khi đang ngủ ngon giấc lại bị người khác bắt đi thì cũng sẽ không vui vẻ gì.

Hơn nữa, nàng đã nói thẳng răng mình không phải đại phu, thế nhưng hết lần này đến lần khác Tô Vân Thanh vẫn không tin.

Còn nữa, trong tay truyền đến hơi nóng và mồ hôi ẩm ướt càng làm cho nàng thêm chán ghét, nàng ghét việc tay mình bị trơn trượt, tay như vậy không cầm được dao phẫu thuật.

Mà Phượng Khương Trần ngay cả dao phẫu thuật cũng không cầm được thì còn là Phượng Khương Trần sao?

Nàng ghét nhất việc người khác đụng vào tay mình, nhưng con người khi ở dưới mái hiên cũng không thể không cúi đầu được.

“Phượng tiểu thư, xin ngươi hãy giữ bí mật chuyện này, không thể nói với bất kỳ ai, nếu không…” Mắt thấy sắp đến mật thất, Tô Vân Thanh lại nhắc nhở lần nữa.

“Yên tâm, đêm nay ta sẽ ở nhà ngủ ngon giấc, cũng không đi đâu cả” Phượng Khương Trần là một người có quy tắc.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 29


Kiếp trước, nàng từng bị bắt cóc để lấy đạn ra cho một lão đại hắc đạo, nàng có thể bình yên không việc gì, còn sống mà đi ra, nó có liên quan rất lớn tới sự thức thời của nàng.

Tô Vân Thanh hài lòng gật đầu một cái: “Rất tốt, nào, hiện giờ ta đang mở miếng vải đen trên đầu ngươi ra, tiếp theo bất luận là ngươi có thấy gì thì cũng đừng có lên tiếng”

Phượng Khương Trần gật đầu một cái, mùi máu tanh truyền đến trong không khí khiến Phượng Khương Trần phải nhíu mày.

Nhìn dáng vẻ thì có vẻ người kia bị thương rất nghiêm trọng, chỉ có điều rất may mắn là người nọ bị ngoại thương.

Cũng không còn cách nào khác, sở trường của Phượng Khương Trần nàng chính là ngoại thương, nội thương thì nàng cũng đành bất lực.

Miếng vài đen được gỡ xuống, Phượng Khương Trần chớp mắt một cái để thích ứng ánh sáng bên trong mật thất.

Những viên dạ minh châu được khảm trên vách tường đang chiếu sáng cho cả căn mật thất.

Nhìn những viên dạ minh châu to lớn vô cùng kia, Phượng Khương Trần lại nghĩ đến cây nến ở Phượng phủ.

Trong lòng Phượng Khương Trần than thầm một câu: Cẩu đại hộ!

“Khụ khụ…”

Thấy Phượng Khương Trần sững sờ nhìn chăm chằm dạ minh châu, Tô Vân Thanh làm tròn bổn phận nhắc nhở, hắn đã thấy ánh mắt bất mãn của Cửu Khánh.

Từ trước đến giờ Cửu Khánh rất ghét nữ nhân, có thể chịu đựng để Phượng Khương Trần rút tên ra đã là không dễ dàng rồi.

“Hắn có phải người bị thương không?” Phượng Khương Trần chỉ vào.

Lam Cửu Khánh trên đất đang có dáng vẻ lạnh như băng, trong vòng ngàn dặm từ chối sự lại gần của người khác kia.

“Chính là hắn, vết thương ở ngực, trúng tên” Mặt Tô Vân Thanh lộ vẻ buồn rầu, hơi thở của Cửu Khánh có chút không ổn, nhanh như vậy…

Cửu Khánh không thể xảy ra chuyện gì được.

Không để ý sự cự tuyệt trên người Lam Cửu Khánh, Phượng Khương Trần đi thẳng lên, ngồi bên cạnh Lam Cửu Khánh, đang chuẩn bị đưa tay kiểm tra đồng tử và các dấu hiệu khác nhưng lại không ngờ.

Lam Cửu Khánh đang hấp hối chợt đưa tay, bắt lấy tay Phượng Khương Trần, tốc độ ra tay kia không giống sự chậm chạp của người bị thương chút nào cả.

“Buông tay” Cổ tay Phượng Khương Trần đau xót, dùng sức rút tay mình về, nhưng lại phát hiện làm sao cũng không thể rút ra được, tức giận trợn mắt nhìn mặt của Lam Cửu Khánh.

Nam nhân này còn có sức nghi ngờ nàng, dáng vẻ này xem ra không thể chết được.

“Lòng hiếu kỳ đừng quá lớn” Lam Cửu Khánh hất tay Phượng Khương Trần ra, hời hợt nói.

Phượng Khương Trần xoa tay phải có chút đau nhức, giọng cũng có.

chút lạnh như băng và hời hợt: “Ta không có hứng thú quan tâm đến dáng vẻ dưới mặt nạ của ngươi, chẳng qua ta chỉ kiểm tra theo thông lệ, chỉ có điều nhìn ngươi có sức lực như vậy, chắn chắn là chưa chết được… Còn nữa, may mà bây giờ sức lực của ngươi không lớn, nếu không tay phải của ta bị thương thì ngươi cũng chết chắc”

Tay nàng còn quan trọng hơn cả mặt, đánh vào tay nàng so với đánh vào mặt còn nghiêm trọng hơn.

Phượng Khương Trần nàng là dựa vào tay này để kiếm cơm.

“Nữ nhân, ngươi nên vui mừng khi ta không dùng toàn lực, nếu không thì vừa nãy ngươi đã chết Lời này của Lam Cửu Khánh cũng không phải là nói quá, từng có nữ nhân muốn chạm vào người Lam Cửu Khánh, đáng tiếc ngay cả vạt áo cũng không chạm vào đươc đã bị Lam Cửu Khánh chém thành hai khúc.

Hắn không phải là một người biết thương hương tiếc ngọc.

“Phượng tiểu thư, bằng hữu của ta hắn không thích tiếp xúc với người khác, vết thương của hắn…” Tô Vân Thanh lên tiếng hòa giải.

Hôm nay hắn đã thấy được một bộ mặt thứ hai rất lợi hại của Phượng Khương Trần.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 30


Bình thường nhìn cũng giống như là một người ôn hòa, nhưng một khi liên quan đến phương diện chữa bệnh cứu người thì Phượng Khương Trần như là biến thành một người khác vậy.

Nghiêm cẩn, lạnh lùng, tự tin, cố chấp.

Nhưng mà thời điểm đó Phượng Khương Trần rất đẹp.

“Không chết được, tìm một cái bàn lớn tới, đặt hắn lên bàn, chuẩn bị một chậu nước sạch, còn có bên trong phòng phải để thêm mấy viên dạ minh châu, không đủ sáng, ngoài ra… Nếu như có thể, ta cần ngươi tìm mấy người, cho ta lấy máu”

Mặc dù Phượng Khương Trần không thể nào ưa nổi thái độ của Lam Cửu Khánh, nhưng lời nói liên quan đến việc cứu người, nàng tuyệt đối sẽ không nói năng lung tung, Phượng Khương Trần nàng sẽ không lấy mạng người ra để làm trò đùa, thân là bác sĩ thì đây chính là nguyên tắc của nàng.

Đứng trước mạng sống thì mọi người đều bình đẳng.

“Hả? Muốn lấy máu?” Phía trước Tô Vân Thanh còn có thể hiểu được, còn phía sau thì.

Sao lại cần người để lấy máu?

“Làm theo lời nói của ta, bây giờ ngươi đi ra ngoài… Chuẩn bị”

Phượng Khương Trần nói uy nghiêm mười phần.

Tô Vân Thanh nhìn Lam Cửu Khánh một cái, sau khi có được sự đồng ý của Lam Cửu Khánh mới nói: “Được”

ppjpg


đừng hỏi là ta dùng phương pháp gì.

Ta sẽ không tiết lộ thân phận của ngươi và chuyện đêm nay, cũng giống vậy ngươi không thể để người thứ hai biết ta xử lý vết thương của ngươi như thế nào”

Một điểm này rất quan trọng, nhất định phỉa nói rõ.

“Những thứ dao này là dùng để cứu ta?” Lam Cửu Khánh không tin chút nào cả.

Chức năng của dao là để giết người, không phải để cứu người.

“Cứ coi như dao là để lấy đầu mũi tên bên trong vết thương của ngươi, còn kim chỉ là để khâu lại vết thương của ngươi, nếu ngươi lựa chọn tìm ta thì ngươi hãy tin tưởng ta”

Phượng Khương Trần nhàn nhạt giải thích, nếu như không phải tạm thời bị Tô Vân Thanh bắt tới, thì sao nàng lại rơi vào phiền toái như vậy chứ.

Phượng Khương Trần quyết định, chuyện đầu tiên sau khi trở về là làm một cái hộp y tế, để hết mấy loại thuốc phải dùng thường ngày trong đó.

Nếu không, việc lấy đồ trong túi trị liệu thông minh rất bất tiện, một khi bị người khác phát hiện, vậy thì coi như là một phiền toái lớn rồi.

Lam Cửu Khánh nhìn sự nghiêm túc và tự tin của Phượng Khương Trần, ma xui quỷ khiến gật đầu một cái: “Được, Phượng Khương Trần, ta tin ngươi một lần, đừng khiến ta thất vọng”

Ngươi đã khiến ta thất vọng một lần rồi, nếu lần này lại khiến ta thất vọng thì cũng không cần sống nữa.

Dưới mặt nạ, con ngươi của Lam Cửu Khánh tản ra sát ý lạnh như băng.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 31


Trước ánh mắt soi mói của Lam Cửu Khánh, Phượng Khương Trần lấy ra một sợi chỉ dùng khi khâu vết mổ, vặn thành một sợi nhỏ, búi hết một đầu tóc dài lên, hơn nữa còn cẩn thận cố định mấy sợi tóc rơi rải rác bên tai lại, không để cho một sợi nào rơi xuống.

Động tác búi tóc kia Phượng Khương Trần làm từ tốn, tỉ mỉ, bây giờ nàng chính là một bác sĩ, chuyên nghiệp mà nghiêm cẩn, không để cho bất kỳ một chi tiết nhỏ nào ảnh hưởng đến hiệu quả chữa trị.

Nữ nhân này? Nàng điên rồi sao.

Nữ nhân này quả thật là điên rồi.

Hai mắt Lam Cửu Khánh đều nhìn thẳng, lúc này nữ nhân kia còn có tâm tình lo lắng cho đầu tóc bảo bối của nàng, thật sự là…

Lam Cửu Khánh không nói gì nhìn lên nóc nhà, hắn bắt đầu hoài nghỉ lời của Tô Vân Thanh, cũng hoài nghi phán đoán của mình.

Phượng Khương Trần này thật sự khác biệt với người khác sao?

Thật sự có thể cứu hắn sao? Hắn có phải đã vì bệnh tình cấp bách mà chạy chữa lung tung hay không.

Có lẽ Phượng Khương Trần thật sự khác biệt với người khác, nhưng chắc cũng không phải là ngu xuẩn khác biệt với người khác chứ?

Phượng Khương Trần không để ý Lam Cửu Khánh, sau khi cố định tóc tốt rồi, cầm thuốc gây mê lên, thừa dịp Lam Cửu Khánh chưa chuẩn bị mà tiêm xuống.

Đầu kim nhỏ bé đâm rách da thịt, chất lỏng lạnh như băng theo đầu kim chui vào thân thể, Lam Cửu Khánh động một cái, theo phản xạ có điều kiện tránh ra, đồng thời đưa tay đánh về phía Phượng Khương Trần.

Phượng Khương Trần đã sớm có chuẩn bị, lấy thân đè lại nửa người trên của Lam Cửu Khánh, khó khăn tránh né.

Ngay sau đó vẻ mặt thành thật và nghiêm túc nói: “Đừng động đậy, †a sẽ không hại ngươi, nếu ngươi chọn tìm ta thì hãy tin tưởng ta, giao mạng cho ta ngươi sẽ không hối hận”

Thân là bác sĩ, nàng có lòng tin này, mà nàng phải có lòng tin này, chỉ có bác sĩ có lòng tin cứu người thì người bị thương mới có lòng tin tiếp tục chống đỡ.

“Đừng có khôn vặt, ta có một ngàn loại biện pháp khiến ngươi sống không bằng chết” Khi Phượng Khương Trần nghiêm túc hạ giọng, Lam Cửu Khánh rất phối hợp yên tĩnh lại.

Không lâu sau thuốc gây mê đã tiêm xong rồi, Phượng Khương Trần thu ống tiêm vào trong tay áo, nhìn Lam Cửu Khánh, trong lòng yên lặng đếm.

Mười…

Chín…

Tám…

“Ngươi… Tiêm cho ta cái gì?” Lam Cửu Khánh lạnh lùng nói, chỉ có điều nghe sao cũng có cảm giác không đủ khí thế.

Cũng đâu còn cách nào khác, lúc này Lam Cửu Khánh nằm trên đất, động đậy một cái cũng không thể được, thuốc gây mê phát huy hiệu quả, ý thức hắn bắt đầu tan rã, đã không còn cách nào tập trung sự chú ý.

“Ma phi tán” Phượng Khương Trần rất phối hợp nói với một dáng vẻ rất biết điều.

“Không thể nào” Lam Cửu Khánh không chút nghĩ ngợi liền phủ định.

Vì để tránh bị người khác hạ độc, từ nhỏ hẳn đã bị đút cho các loại thuốc mê và thuốc độc, hắn có sức đề kháng với thuốc độc và thuốc mê mạnh hơn trăm lần so với người bình thường, với hắn ma phi tán không có chút hiệu quả nào cả.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 32


“Đây là đã được cải tiến, dược liệu nặng hơn, hiệu quả cao hơn.

Ngươi đừng trừng ta, Tô Vân Thanh còn ở đây, mạng nhỏ của ta cũng ở trên tay các ngươi, ngươi yên tâm, ta không dám làm gì ngươi cả, cho ngươi ma phi tán cũng là vì nghĩ cho vết thương trên ngực của ngươi, chờ khi ta moi mũi tên ra, chỉ cần ngươi hơi cử động một chút thì sẽ có thể nguy hiểm đến tính mạng, nếu ta cứu ngươi thì phải cứu tới cùng, tuyệt đối không cho phép ngươi xảy ra chuyện” Phượng Khương Trần nói tương đối chính khí lẫm liệt.

Chỉ có nàng biết là nàng sợ thôi, sợ nam nhân đeo mặt nạ này thấy thủ pháp chữa trị “kỳ dị” của nàng, xem nàng là yêu nữ, sau đó đưa đi hỏa thiêu.

Vì để ngăn chặn chuyện như vậy xảy ra, nàng không thể làm gì hơn là chích cho Lam Cửu Khánh một lượng thuốc gây mê lớn nhất.

Một liều thuốc gây mê kia hoàn toàn có thể làm một con voi choáng váng.

Nàng cũng không tin Lam Cửu Khánh trụ được Hừ, ta cho ngươi kéo này, ta cho ngươi ngông cuồng này, một liều thuốc mê này xử lý hết.

Phượng Khương Trần cười có chút gian ác.

“Nữ nhân, ngươi tự tìm cái chết” Lam Cửu Khánh nổi cơn giận giữ, vận nội lực, phá vỡ sự áp chế phiền toái của thuốc gây mê, cầm lên kiếm bên cạnh, không để ý vết thương trên người liền thăm hỏi Phượng Khương Trần.

Cũng may Phượng Khương Trần lanh lợi, vội vàng nhảy một cái, đứng lên dựa vào vách tường.

“Này này này, ngươi đừng có làm loạn nha, ta cũng không phải đến từ Đại học Hạ Môn…”

Vốn Lam Cửu Khánh bị trọng thương, hơn nữa thuốc gây mê lại phát huy hiệu quả nên hắn cũng hữu tâm vô lực.

Xoảng một tiếng, kiếm rơi xuống bên cạch, tự mình cũng tê liệt ngã xuống đất, không thể nhúc nhích được.

Phượng Khương Trần thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực một cái, trấn an một chút trái tim bé nhỏ bị giật mình sợ hãi, mặt đầy nghiêm cẩn nói: “Ta không có hại ngươi, là một bác sĩ… A, đại phu, ta có tinh thần trách nhiệm và nguyên tắc của ta, một điểm này ngươi có thể yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không lấy tính mạng của bệnh nhân ra làm trò đùa”

Lam Cửu Khánh không tin chút nào cả, định giơ kiếm trong tay lên.

Phượng Khương Trần bị hù dọa cho cười một trận, vội vàng nói: “Ta nói này, ngươi đừng có lộn xộn nữa, làm rách vết thương, chảy máu quá nhiều mà chết ta chắc chắn sẽ không chịu trách nhiệm đâu”

Dù là bác sĩ thì nàng cũng ghét nhất bệnh nhân mà không biết quý trọng mạng sống.

Mình đã không quan tâm sống chết của mình, lại còn hi vọng xa vời vào bác sĩ cứu ngươi hay sao?
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 33


Lại nói thuốc của Phượng Khương Trần nàng là vô cùng quý giá đó, ở thời điểm này có thể thật sự là có một không hai, dùng hết thì cũng không còn nữa, tốt bụng cho hắn dùng mà lại còn la hét.

Hừ, lãng phí tài nguyên chữa bệnh cho người khác!

Phượng Khương Trần nhìn cặp mắt không có tiêu cự của Lam Cửu Khánh, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.

Ngông cuồng cái gì mà ngông cuồng, kéo cái gì mà kéo, ở trước mặt bác sĩ, mọi người đều bình đẳng.

Ba…

Hai…

Trong lòng Phượng Khương Trần yên lặng đếm.

Một…

Ngã.

Rầm…

“Phượng Khương Trần, ta nhớ rõ ngươi rồi” Trước khi hôn mê, Lam Cửu Khánh cần răng nghiến lợi nói.

Cho dù hắn khó chịu vạn phần, nhưng cũng không chống cự nổi công hiệu của thuốc mà ngất đi.

“Rốt cuộc cũng ngã.

Phượng Khương Trần lắc đầu một cái: “Nam nhân càng mạnh mẽ càng phiền toái, ghét nhất phải tiếp xúc với loại người nhìn qua đã biết là không dễ đối phó này”

Phượng Khương Trần tiến lên trước, dựa vào ánh sáng của dạ minh châu, cẩn thận kiểm tra một chút, sau khi chắc chắn Lam Cửu Khánh đã thật sự ngất đi mới chân chính thở phào nhẹ nhõm.

Thừa dịp Tô Vân Thanh còn chưa tới, Phượng Khương Trần nhẹ nhàng nhấn một cái, khởi động túi trị liệu thông minh.

Túi trị liệu thông minh bắt đầu giúp Lam Cửu Khánh thực hiện quét toàn bộ thân thể.

“Tíc tíc tíc…”

Rất nhanh, túi trị liệu thông minh liền cho ra kết quả kiểm tra, Phượng Khương Trần cúi đầu kiểm tra.

Túi trị liệu thông minh cho thấy, toàn bộ từ trên xuống dưới của nam nhân này đều vô cùng khỏe mạnh, không có các loại bệnh tật khác, càng không có tiền sử bệnh di truyền.

‘Vết thương cách bên trái của tim ba mi li mét, cần phải mau chóng xử lý, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng, đồng thời túi trị liệu thông minh cũng nhắc nhở, thân nhiệt của bệnh nhân quá cao, chú ý nhiễm trùng vết thương.

“Bị thương không tính là quá nặng, xem chừng chỉ là một tiểu phẫu thôi” Trái tim bất an, thấp thỏm của Phượng Khương Trần rốt cuộc cũng đã trở về vị trí cũ rồi.

Nàng biết rõ rằng nếu không xử lí tốt vết thương của nam tử mặc đồ đen đeo mặt nạ bạc này thì Tô Vân Thanh nhất định sẽ giết nàng.

Đứng lên, áp sát trên vách tường của thạch thất để lắng nghe, sau khi chắc chắn ràng Tô Vân Thanh chưa quay lại, Phượng Khương Trần mới lấy thiết bị từ túi trị liệu thông minh ra, lấy máu để xét nghiệm máu cho Lam Cửu Khánh.

Kết quả kiểm ra rất nhanh, máu của Lam Cửu Khánh là nhóm máu O, Phượng Khương Trần hoàn toàn không cần lo lắng nam nhân này sẽ chết vì thiếu máu.

Nhóm máu của bệnh nhân rất quan trọng, nếu kết quả kiểm tra cho.

thấy máu của Lam Cửu Khánh là nhóm máu rh- cực kỳ hiếm gặp, thì nàng sẽ chết tâm mất.

Không phải Phượng Khương Trần có suy nghĩ bậy bạ, mà là nàng đã từng gặp chuyện như vậy.

Lúc có chiến tranh ở Afghanistan, nàng từng lấy đạn giúp một người lính, phẫu thuật tiến hành vô cùng thuận lợi, thế nhưng cuối cùng người lính kia vẫn chết.

Nguyên nhân cái chết chính là: Mất máu quá nhiều.

Người lính kia chính là loại máu rh-, trong kho máu căn bản là không tồn tại loại máu này, mà toàn bộ trại lính ba mươi nghìn người cũng không có một ai là nhóm máu rh-, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn sinh mạng của binh lính kia đi mất…
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 34


Không để Phượng Khương Trần phải vờ” quá lâu, Tô Vân Thanh đã đem người Phượng Khương Trần muốn tới rất nhanh, chuyện liên quan đến sống chết của Lam Cửu Khánh Tô Vân Thanh luôn cẩn thận vạn phần, tuyệt đối sẽ không lấy sống chết của Lam Cửu Khánh ra làm trò đùa.

Chỉ có điều không có bàn, Lam Cửu Khánh phải nằm trên đất như cũ, Phượng Khương Trần thoáng nhìn qua một chút nhưng cũng chỉ ngoan ngoãn im miệng không nói gì.

Vừa bước vào thạch thất Tô Vân Thanh liền vội vàng nói: “Phượng Khương Trần, người ngươi cần…”

Nói được một nửa, Tô Vân Thanh lập tức phát hiện Cửu Khánh nằm yên trên đất, không nhúc nhích.

Mặt liền biến sắc, sát khí bỗng dâng lên, mặt Tô Vân Thanh đầy lo lắng vọt tới trước mặt Lam Cửu Khánh, đồng thời nói với Phượng Khương Trần: “Phượng Khương Trần, ngươi làm gì hắn? Ngươi chán sống rồi sao? Ta nói cho ngươi biết, nếu hắn mà xảy ra chuyện gì thì ta sẽ đem bồi táng cả cửu tộc nhà ngươi”

Tư thế kia giống như chỉ cần Lam Cửu Khánh xảy ra một chút vấn đề nào thì hắn sẽ lập tức ra tay giết Phượng Khương Trần, không cho nàng một con đường sống nào.

ppjpg


còn đơn giản hơn cả giết một con kiến.

“Tốt nhất là ngươi đừng có lừa gạt ta, nếu không ta có cách để khiến ngươi sống không bằng chết, khiến ngươi thân bại danh liệt”

Tô Vân Thanh thừa nhận mình có hảo cảm với Phượng Khương Trần, nhưng điểm hảo cảm kia là chưa đủ để lấy mạng của Lam Cửu Khánh ra đánh cược.

Biết Lam Cửu Khánh không có chuyện gì, Tô Vân Thanh hơi an tâm một chút, nhưng cũng không còn thân thiện nữa, gương mặt lạnh lùng.

Phượng Khương Trần gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa, bình tĩnh như thường đứng dậy, đi đến gian mật thất bên cạnh.

Trong gian mật thất bên cạnh có sáu nam tử thân thể khỏe mạnh, tứ chỉ bọn họ bị trói, cặp mắt cũng bị miếng vải đen buộc lại, Phượng Khương Trần không chút kiêng dè lấy ra dụng cụ cần dùng trong túi trị liệu thông minh.

Trước tiên xét nghiệm máu cho sáu người đó.

Không biết là có quá nhiều người có nhóm máu O, hay là Lam Cửu Khánh quá may mắn, trong sáu người thì có đến tận bốn người thuộc nhóm máu O0, hai người còn lại, một người là nhóm máu A, một người là nhóm máu AB.

Phượng Khương Trần biết, sau chuyện này nhất định Tô Vân Thanh sẽ hỏi xem sáu người đã gặp phải chuyện gì trong mật thất này, vì để cho sáu người này thống nhất lời khai, cho dù bây giờ không cần đến thì cũng sẽ để trong kho máu của túi trị liệu thông minh, để đề phòng bất cứ tình huống nào.

Sau khi lấy máu xong rồi, Phượng Khương Trần không dám ở lại lâu thêm nửa khắc nào, quay trở lại trong mật thất ban đầu một lần nữa.

Tô Vân Thanh thấy Phượng Khương Trần quay lại, không hỏi nhiều, đứng ở cửa thạch thất nhìn chằm chằm Phượng Khương Trần, không bỏ qua nhất cử nhất động nào của Phượng Khương Trần.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 35


Mặc dù là bác sĩ khi bị người khác nhìn chằm chằm cũng sẽ thấy bình thường, nhưng ánh mắt của Tô Vân Thanh lại khiến cho Phượng Khương Trần cảm thấy rất là chán ghét.

Tô Vân Thanh không phải nhìn nàng như nhìn đại phu, mà phòng bị nàng như trộm vậy, đây là đang làm nhục sự chuyên nghiệp của nàng.

Nhưng Phượng Khương Trần biết, cho dù là như vậy thì nàng cũng không thể thể hiện ra sự bất mãn trong lòng.

Âm thầm hít sâu một cái, sau khi đã điều chỉnh tâm tình mình xong, Phượng Khương Trần nói với Tô Vân Thanh rất khách sáo: “Tô công tử, đại phu cứu người kiêng ky nhất là phạm sai lầm, ngươi ở đây sẽ ảnh hưởng đến ta, ngươi đi ra ngoài được không?”

“Không được” Tô Vân Thanh từ chối, một bộ dáng không có gì để bàn bạc cả.

“Không được cũng phải được, muốn ta cứu người thì ngươi phải đi ra ngoài, nếu không thì ta không thể nào động thủ được”

Phượng Khương Trần tự nhận là đối nhân xử thế không tệ, nhưng lúc này cũng không nhịn được mà cất cao giọng.

Sự kiên nhẫn của nàng là có hạn, mà sinh mạng của người bị thương cũng có hạn.

“Không động thủ? Phượng Khương Trần, ngươi có phải hay không không biết rõ tình cảnh của mình, ngươi cho rằng ngươi là ai? Nữ nhỉ của Phượng tướng quân? Vị hôn thê của Lãng vương? Đừng ngây thơ, Phượng Khương Trần, bây giờ ngươi không phải là cái gì cả, ngươi không có tư cách ra giá với ta, mau cứu người, làm chậm trễ vết thương của hắn, hậu quả ngươi không tiếp nhận nổi đâu”

Tô Vân Thanh cũng không nhượng bộ.

Phượng Khương Trần chưa được hắn đồng ý đã làm Lam Cửu Khánh bất tỉnh, một điểm này đã chạm vào ranh giới giới hạn cuối cùng của hẳn, khiến hắn càng thêm phòng bị Phượng Khương Trần.

Rốt cuộc thì tính mạng của Lam Cửu Khánh cũng không phải trò đùa.

Đồng thời, hắn cũng vì sự sơ suất của mình mà phiền muộn.

Lam Cửu Khánh nói không sai, thật không thể tin tưởng nữ nhân, hắn thật sự là bệnh tình nguy cấp mà chạy chữa lung tung mà, tìm Phượng Khương Trần cái loại nữ nhân phiền toái này tới.

“Tô công tử, ta nghĩ, bây giờ không biết rõ tình trạng của hắn là gì.

Phải biết rằng là ngươi yêu cầu ta cứu người, mà không phải ta mặt dày tới đây.

Không đi đúng không? Không sao cả, ta không cứu nữa.

Không phải chỉ là một mạng sao?

Dù sao một cái mạng quèn của ta, cho ngươi cũng không thành vấn đề, hy vọng bằng hữu của ngươi có thể chịu đựng nổi” Phượng Khương Trần vung tay một cái, một dáng vẻ vô lại.

“Ngươi… Tự tìm cái chết”

Phượng Khương Trần sao cũng được hừ một tiếng, khiến Tô Vân Thanh tức giận tới nỗi giậm chân, bất chấp phong độ mắng to: “Phượng Khương Trần, ngươi nữ nhân này sao lại khiến người ta chán ghét đến vậy chứ, khó trách Lãng vương không muốn lấy ngươi, nữ nhân như ngươi thì chẳng nam nhân nào cần cả”

Nói xong hắn lại hối hận, nhưng Phượng Khương Trần giống như là không nghe thấy vậy, chắp hai tay sau lưng, thưởng thức bức tường đá.

Tô Vân Thanh cảm giác như đánh vào bông vậy, hít vào thở ra dồn dập.

“Phượng Khương Trần, ngươi có động thủ hay không?”

“Tô Vân Thanh, ngươi có đi ra không?”

“Động thủ cứu người” Tô Vân Thanh trợn mắt nhìn lưng Phượng Khương Trần, hận không thể khoét một cái lỗ ở sau lưng nàng.

“Ngươi ra ngoài ta lập tức động thủ” Phượng Khương Trần bình tĩnh thưởng thức bức tường đá, dường như là trên tường có hoa vậy.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh kia của Phượng Khương Trần, Tô Vân Thanh biết mình rất nhanh sẽ thỏa hiệp.

Đưa lưng về phía Tô Vân Thanh, Phượng Khương Trần yên lặng tính toán thời gian, nếu Tô Vân Thanh còn không thỏa hiệp thì nàng sẽ phải thỏa hiệp, nếu không, nam nhân kia chết chắc.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 36


Thời gian trôi qua từng chút một, Phượng Khương Trần âm thâm cuống cuồng, trong lòng tức giận mắng: Tô Vân Thanh đáng chết, ngươi có đầu óc hay không vậy, còn không cút đi thì không kịp đâu.

Tô Vân Thanh đang đợi Phượng Khương Trần thỏa hiệp, thế nhưng đợi nửa ngày Phượng Khương Trần vẫn không có phản ứng.

Cuối cùng hắn cũng thỏa hiệp.

“Được, ta đi ra ngoài.

Phượng Khương Trần, ta giao người cho ngươi, nếu hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ta không chỉ bắt ngươi bồi táng, mà còn phải đào mộ tổ tiên Phượng gia lên, lấy roi đánh lên thi thể”

“Tùy ngươi” Phượng Khương Trần sao cũng được nhún vai một cái.

Mộ tổ tiên Phượng gia?

Tô Vân Thanh có thể tìm được thì rất bản lĩnh.

Nếu như nàng nhớ không lầm, cha mẹ Phượng Khương Trần căn bản không phải là người kinh thành, tổ tiên của cha mẹ nàng ở đâu, cái này đến nữ nhỉ của Phượng gia là nàng còn không biết.

Còn mộ phần của cha mẹ nàng?

Mẹ nàng vì cứu đương kim hoàng hậu mà chết, thi thể ở dưới vách đá vạn trượng, cha nàng chết trận sa trường, bị chiến mã chà đạp, ngay cả khối thi thể hoàn chỉnh da thịt cũng không có, Tô Vân Thanh muốn có thể tìm được mộ tổ tiên Phượng gia vậy thì thật là bản lĩnh.

Tô Vân Thanh vốn còn muốn tiếp tục uy h**p mấy câu, thế nhưng nhìn dáng vẻ dửng dưng của Phượng Khương Trần, không thể làm gì khác hơn là im miệng, ngoan ngoãn lùi ra ngoài.

Tô Vân Thanh vừa đi thì Phượng Khương Trần liền bỏ xuống sự dửng dưng và nhàn nhã, cả người lập tức căng cứng lên, toàn thân nóng lên lộ ra sự cẩn thận và chuyên nghiệp.

Sự nghiêm cẩn của bác sĩ, giờ khắc này biểu lộ ra trên người nàng không thể nghi ngờ.

Nhanh chóng lấy ra dụng cụ cần dùng trong túi trị liệu thông minh, một lần nữa kiểm tra giúp Lam Cửu Khánh, chắc chắn ngoại trừ bên ngoài là mất máu quá nhiều, thì không có thêm bất kỳ vấn đề nào nữa, thở phào nhẹ nhõm thật mạnh.

Phượng Khương Trần khẽ xê dịch thân thể Lam Cửu Khánh để cho vết thương của hắn hướng thẳng dưới ánh sáng, lấy những dụng cụ cần thiết ra để lên bàn từng cái một.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, thì liền đeo găng tay lên, bắt đầu cứu người.

Lấy đoạn mũi tên này ra tuy là một tiểu phẫu, nhưng trong tình huống mà không có người phụ tá, chỉ có một người tự truyền máu, muốn sử dụng dao khó tránh khỏi tay chân sẽ luống cuống, nhưng Phượng Khương Trần không lo lắng tình hình này chút nào cả.

Bởi vì nàng không phải bác sĩ ngoại khoa thông thường, nàng là bác sĩ mặt trận đã trải qua lễ rửa tội trên chiến trường.

Ở trên chiến trường, một người có thể sử dụng như một đội ngũ y tế.

Làm một bác sĩ mặt trận thì không có điều kiện có phụ tá khi phẫu thuật, bất luận phẫu thuật trên chiến trường lớn đến đâu thì cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Đừng nói đến một tiểu phẫu như vậy, cho dù là lấy đạn từ tim ra, loại phẫu thuật kiểu lớn này ở trên chiến trường nơi mà tài nguyên chữa bệnh thiếu thốn cực độ, cũng không nhất định phải có phụ tá giúp đỡ ngươi.

Ở trên chiến trường, thứ không thiếu nhất là người bị thương, mà thiếu nhất là bác sĩ và y tá.

Đối với việc ngồi chồm hổm dưới đất làm phẫu thuật này, Phượng Khương Trần càng không có áp lực.

Có một số tình huống, sau khi binh lính trúng đạn phải được cứu chữa kịp thời, mà tạm thời lại không tìm được nhân viên phụ trợ, khi đó cũng chỉ có thể ngồi làm phẫu thuật, tốn đến bảy tám giờ, đối với Phượng Khương Trân mà nói thì đó là chuyện thường xảy ra.

Phượng Khương Trần giơ tay lên lau sạch mồ hôi trên trán, một bên vui mừng vì nàng đã từng lăn lộn trên chiến trường, nếu không thì hôm nay phiền toái rồi.

Sau khi cắt mở vết thương ra, để cây dao phẫu thuật lại, Phượng Khương Trần cầm kìm cầm máu lên, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ làm việc…
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 37


Khi Lam Cửu Khánh chống lại dược tính của thuốc gây mê, lúc mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền thấy Phượng Khương Trần cầm một cái kìm nhỏ, đâm tới đâm lui trên ngực hắn…

Lam Cửu Khánh muốn mở miệng quát mắng Phượng Khương Trần, nhưng phát hiện căn bản mình không nói được lời nào, hơn nữa toàn thân cũng giống như là bị người khác chế trụ vậy, không cách nào nhúc nhích.

Ma phi tán?

Cặp mắt Lam Cửu Khánh bốc lửa, chỉ hận không thể giết người.

Thứ đồ được tiêm vào cơ thể hắn tuyệt đối không phải là ma phi tán, ma phi tán nho nhỏ mà cũng muốn đánh ngã hắn, Phượng Khương Trần coi Lam Cửu Khánh hắn là ai.

Lúc này Lam Cửu Khánh vạn phần muốn mở miệng chất vấn Phượng Khương Trần, đáng tiếc ngoại trừ ánh mắt và đầu óc có thể hoạt động ra thì cái gì cũng không nhúc nhích được.

Hắn chỉ có thể nhìn Phượng Khương Trần vùi đầu vào cắt tới cắt lui trên vết thương của hắn, nhìn từng cục vải gạt nhuốm máu bị Phượng Khương Trần lấy ra, lại nhìn nàng cầm dao nhỏ tỏa sáng lấp lánh khoét vết thương của hắn ra.

Lúc này Lam Cửu Khánh mới phát hiện trên tay Phượng Khương Trần đeo một cái bao tay rất kỳ dị, bao tay của nàng nhỏ dài mà trắng nõn, tầm mắt nhìn lên Lam Cửu Khánh lập tức kinh hãi.

Hóa ra Phượng Khương Trần chật vật, chán nản cũng có một mặt đẹp như vậy.

Chuyên chú, tỉnh táo, tự tin, nghiêm cẩn.

Một nữ nhân lại có thể có một mặt mê người như vậy?

Hắn cho răng sư nương của hắn là nữ nhân ưu tú nhất thiên hạ này, thế nhưng trên người sư nương cũng không có loại phong thái của kẻ quyền thế giống như Phượng Khương Trần.

Tuổi còn nhỏ đã có khí phách như vậy, Phượng Khương Trần thật đúng là khiến người ta phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

Tương truyền rằng mẹ của Phượng Khương Trần xuất thân từ một gia tộc lánh đời, chẳng lẽ là sự thật?

Bất tri bất giác Lam Cửu Khánh đã bị Phượng Khương Trần hấp dẫn, lệ khí trong mắt cũng hóa thành bình tĩnh, Lam Cửu Khánh bắt đầu nghiêm túc thưởng thức thủ pháp và vẻ mặt chuyên nghiệp của Phượng Khương Trầ Chỉ có điều, càng nhìn trong mắt Lam Cửu Khánh lại quấn quít càng sâu.

Đây là nữ nhân này đang làm gì vậy? May quần áo à?

Sau khi moi mũi tên moi ra, rửa sạch vết thương, lại cầm cây kim lên khâu lại vết thương của hắn.

Roẹt, roẹt.

Lam Cửu Khánh nghe được âm thanh da thịt mình bị kim khâu chọc thủng, da đầu không nhin được tê dại.

Nếu như không phải điều kiện không cho phép, hắn thật sự muốn bò dậy, đánh bay Phượng Khương Trần bằng một cái tát, chất vấn nàng: “Rốt cuộc là ngươi có biết y thuật không vậy, lúc này không phải là nên cầm cây dao nung nóng đỏ, sau đó hơ lên thịt để cho vết thương đông lại là xong chuyện sao.

Đây lại dùng kim, coi thịt của hắn là vải hả.



Đáng tiếc, bị hạn chế bởi thuốc gây mê nên Lam Cửu Khánh chỉ có thể nhịn.

Cho đến khi Phượng Khương Trần khâu vết thương của hắn xong, lại còn thuận tay kết một cái nút rất xinh xắn.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 38


Ách…

Lam Cửu Khánh vạch đen đầy đầu.

Nữ nhân này, có thể đừng có loại hứng thú ác ý như vậy hay không.

Alz…

Nếu như lúc này Phượng Khương Trần biết Lam Cửu Khánh đang nghĩ gì thì đoán chừng sẽ sầu nản mà đâm đầu mà tường mất.

Đại ca, đó là nút kết trong phẫu thuật chuyên nghiệp đó có được không.

Ban đầu bọn ta vì làm ra một nút kết đạt chuẩn, mỗi ngày phải xuống tay với mấy túi rác trong nhà, cho đến một ngày dù nhắm mắt lại, dùng một tay cũng có thể thắt một nút kết thật đẹp đẽ trên túi rác mới thôi.

Đáng tiếc, Phượng Khương Trần không chỉ không nghe được tiếng lòng của Lam Cửu Khánh, cũng bởi vì quá mức chuyên chú nên không phát hiện Lam Cửu Khánh đã tỉnh.

Hoặc là nói Phượng Khương Trần rất có lòng tin với thuốc gây mê mà mình đã tiêm vào, nàng không cho rằng trong thời gian ngắn như vậy Lam Cửu Khánh có thể tỉnh lại.

Sau khi khâu xong vết thương của Lam Cửu Khánh, Phượng Khương Trần liền bắt tay vào bôi thuốc giúp Lam Cửu Khánh, hơn nữa còn lấy vải băng băng bó lại.

Bởi vì vết thương ở trên ngực, vì để tránh cho vải băng tuột xuống, Phượng Khương Trần đã vòng vải băng ra sau lưng Lam Cửu Khánh.

Như vậy hai người sẽ không tránh khỏi có chút đụng chạm thân thể.

Đối với Phượng Khương Trần mà nói, Lam Cửu Khánh là bệnh nhân, đối với Lam Cửu Khánh nàng cũng không phòng bị chuyện nam nữ, cho nên nàng nằm trên người Lam Cửu Khánh rất tự nhiên, tương đối có kỹ thuật nâng cao nửa người trên của Lam Cửu Khánh lên mà không ảnh hưởng đến vết thương, để vải băng có thể quấn quanh từ sau lưng hắn.

Nhưng mà Lam Cửu Khánh không giống như vậy.

Hắn là một nam nhân, còn là một nam nhân bình thường.

Một khắc kia khi Phượng Khương Trần áp xuống, Lam Cửu Khánh cảm thấy đầu óc căng thẳng, thân thể cũng căng thẳng theo, nhưng lại phát hiện thân thể hắn không còn bị khống chế.

Theo bản năng mở to hai mắt, nhưng sau khi ngửi được mùi trên người Phượng Khương Trần, nó độc nhất vô nhị, tản ra mùi thuốc nước thoang thoảng, lại nhắm hai mắt lại.

Giống như tín đồ trung thành vậy, mặc Phượng Khương Trần nâng hắn lên, thân thể cũng không có bất kỳ ý phản kháng nào.

Lam Cửu Khánh phát hiện, hắn lại giao an nguy của mình cho Phượng Khương Trần, giao cho nữ nhân mới quen được mấy ngày này.

Điều này sao có thể chứ?

Lam Cửu Khánh cảm giác đầu óc mình lại có chút choáng váng, nặng tru, dứt khoát nhắm mắt lại, suy nghĩ những gì vừa mới thấy.

Vân Thanh nói không sai, nữ nhân tên Phượng Khương Trần kia, mặc dù có chút cổ quái nhưng quả thực là có bản lĩnh.

Một nữ nhân khi đối mặt với vết thương của hắn không chỉ không bị dọa sợ đến thét chói tai, lại còn có thể tỉnh táo cắt vết thương ra, tránh những bộ phận quan trọng lấy mũi tên nhọn ra.

Lại nhìn kỹ thuật băng băng vải của nàng, không thể không nói rằng không thua kém gì so với ngự y trong hoàng cung.

Những thứ này đều chứng minh rằng nữ nhân Phượng Khương Trần này không bình thường, nàng giống như một bí ẩn vậy, trên người bị che phủ bởi vô số tầng mạng che mặt, mỗi một lần vén lên đều có thể kinh ngạc vui mừng không tưởng được.

Sau khi buộc chắc băng vải, Phượng Khương Trần lại kiểm tra lần nữa, theo như kinh nghiệm trước kia, cố gắng hết sức giúp Lam Cửu Khánh điều chỉnh đến một vị thoải mái, không ảnh hưởng đến việc hành động.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 39


Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Phượng Khương Trần liền đứng lên, không để ý hai chân mình có chút tê dại, lấy ra một bình nước muối trong túi trị liệu thông minh, chuẩn bị truyền nước biển giúp Lam Cửu Khánh.

Động tác của Phượng Khương Trần rất nhanh, hơn nữa Lam Cửu Khánh không muốn để Phượng Khương Trần phát hiện hắn đã tỉnh, luôn luôn nhắm mắt lại, cho nên động tác lấy thuốc trong túi trị liệu thông minh chỉ có một mình Phượng Khương Trần biết.

Phượng Khương Trần lấy thuốc bơm vào trong bình nước muối, bởi vì điều kiện hạn chế nên nàng cũng không có cách nào có thể đi tìm một cái giá đỡ để treo lên, không thể làm gì khác hơn là để trên người mình.

Sau đó nhanh chóng cắm kim lên trên tay Lam Cửu Khánh, băng chặt, đứng lên, tự mình giơ bình lên nước từng chút một, truyền nước biển cho Lam Cửu Khánh.

Một bên phải giơ bình nước muối, một bên phải quan tâm tình hình truyền máu, Phượng Khương Trần còn không phải rất bận bịu sao, vốn là hai gò má diễm lệ đỏ thắm, cũng biến thành ảm đạm và mệt mỏi, chỉ có điều cặp mắt kia vẫn thần thái sáng láng như cũ.

Đây chính là bác sĩ mặt trận, trải qua nhiều ngày làm việc liên tục với cường độ cao, thân thể đã mệt mỏi đến mức tận cùng, thế nhưng vẫn duy trì được tinh thần cao độ như cũ, trạng thái làm việc hoàn mỹ.

Bởi vì, chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể bảo đảm sẽ không vì sai làm của mình mà hại chết người.

Bác sĩ xuất hiện sai lâm vào thời điểm cứu người, vậy thì không khác gì sát thủ cả.

Người như vậy, không có tư cách làm bác sĩ, chỉ có thể xưng là đồ tể mặc áo trắng.

Mà Phượng Khương Trần hận nhất bác sĩ bởi vì cái gọi là “sai lầm” mà hại chết bệnh nhân.

Bác sĩ không thể so với nghề khác, cái bọn họ đối mặt là mạng người, bất kỳ người nào, quốc gia nào đều có thể có quyết sách sai lầm, thi hành sai lầm, nhưng chỉ có bác sĩ là không thể.

Cho nên, bất kể thân thể nàng có mệt mỏi bao nhiêu thì tinh thần nàng đều phải bảo trì trạng thái trong công việc.

Nước thuốc lạnh như băng truyền vào trong cơ thể, Lam Cửu Khánh càng tỉnh táo, khi hẳn lặng lẽ mở mắt ra liên thấy Phượng Khương Trần này mâu thuẫn mà lại tự nhiên, trong nháy mắt đó Lam Cửu Khánh phát hiện mắt mình không thể rời đi mắt…

Sáng sớm.

Phượng Khương Trần đã đem tất cả những vật dụng có thể gây rắc rối đều cho vào lại chiếc túi y tế thông minh.

Đặt thuốc và băng gạt cần thiết bên cạnh Lam Cửu Khánh.

ppjpg


“Ngươi khiêm tốn rồi” Tô Văn Thành lúc này đã tin tưởng vào thực lực của Phượng Khương Trần, sau khi chắc chắn rằng Lam Cửu Khánh không sao liền đứng dậy.

Nhìn ngang qua Phượng Khương Trần, mới phát hiện ra rằng có một bóng đen nhàn nhạt dưới hốc mắt của Phượng Khương Trần, trên khuôn mặt cũng lộ ra vẻ mệt mỏi, có một chút đau nhói ẩn giấu trong tim.

Cho dù nói như thế nào, Phượng Khương Trần cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, hắn lại vừa uy h**p vừa đe doa, thực sự là rất không phải quân tử.

Hừ, lúc này mới biết hối hận.
 
Back
Top Bottom