Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 6100: chúng ta đi tìm quân trinh sát


Sau khi ném một quả lựu đạn từ trên tầng thượng xuống, Ngô Bình cũng đi đến tầng giữa, chạm mặt với nữ đội trưởng ở đây.

Bởi vì trong thế giới ảo hình tượng của mọi người đều là hư cấu, Ngô Bình cũng không quan tâm cô ta trông đẹp hay không mà chỉ hỏi: “Đội trưởng tiểu đội 2, sao các cô lại bị quân địch vây ở đây?”

Đội trưởng tiểu đội 2: “Trúng kế địch. Trước đó, chúng tôi phát hiện một một tiểu đội vận chuyển vật tư của quân địch nên chuẩn bị đến chặn bọn họ, lấy chút vật tư. Ai ngờ, người của chúng tôi vừa đến mau phục thì quân địch đã lao ra rồi”.

Ngô Bình: “Hỏa lực đội này rất mạnh, các cô có thể kiên trì đến hiện tại cũng không tệ rồi”.

Nữ đội trưởng gật đầu: “Đúng vậy. Đối diện có hai chiếc xe thiết giáp, 5 khẩu súng cối, còn có bốn súng hỏa tiễn”.

Ngô Bình vẫn luôn quan sát phía đối diện, lúc này cậu đột nhiên vươn tay nổ súng, một tiếng động vang dội, một súng hỏa tiễn đang nhắm chuẩn, kết quả ống nắm đã bị Ngô Bình bản vỡ, viên đạn bay vào mắt khiến anh ta chết tại chỗ!

Nữ đội trưởng giơ ngón tay cái nói: “Lợi hại!”

Ở bên kia, trong phòng huấn luyện của học viện quân sự Lam Chỉ, một nhóm người la mắng cởi mũ giáp xuống, bọn họ đều là những người bị Ngô Bình loại bỏ.

“Một đám ăn hại! Mới bấy nhiêu đã bị tiêu diệt rồi!" Một giáo viên tóc hoa râm đứng bên cạnh mắng mỏ, tất cả mọi người đều xấu hổ cúi đầu.

“Lui xuống!”. Một người từ tiểu đội trưởng thăng cấp lên trung đội trưởng ra lệnh. Khả năng đánh lén của Ngô Bình quá đáng sợ, đội trưởng chỉ còn lại một mình anh ta, không rút lui thì anh ta cũng không biết mình có thể sống được bao lâu nữa.

Đối phương vừa rút, người của đội 2 đã hoan hô: “Quân địch rút lui rồi! Bọn họ bị đánh úp sự rồi, ha hai”

Nữ đội trưởng dùng ống nhòm quan sát, cười nói: “Bọn họ thật sự rút lui rồi, chúng ta không cần trốn nữa”.

Sau đó, cô ta bắt tay Ngô Bình: “Đội trưởng đội 5, cám ơn! Chúng tôi còn có nhiệm vụ, đăng xuất rồi sẽ mời cậu uống rượu!”

Ngô Bình: “Được”.

Sau đó, Ngô Bình dẫn theo tay súng máy tiếp tục tiến đến bệnh viện trung tâm Tòa nhà bệnh viện vẫn còn tương đối nguyên vẹn, hơn nữa còn xây dựng công trình phòng không dân sự, vì vậy bên trong thường có một vài người dân tập trung tránh nguy hiểm.

Đến gần bệnh viện, trước tiên Ngô Bình liên lạc với tay bắn tỉa, tay bản tỉa nói: “Đội trưởng, tôi nhìn thấy các cậu rồi. Xung quanh an toàn, có thể mau chóng đi qual”

Ngô Bình: “Được, tiếp tục quan sát xung quanh”.

Hai người đến tầng khoa Ngoại, Ngô Bình nhìn thấy tay bản tỉa. Tay bắn tỉa nói: “Đội trưởng, gần đây quân địch rất nhiều, chúng ta nhất định phải mau chóng rời đi”.

Ngay lúc này, mặt đất chợt chấn động, Ngô Bình đã nhìn thấy trước cửa bệnh viện xuất hiện bốn chiếc xe thiết giáp đa công năng. Những chiếc xe thiết giáp này đều có hệ thống phát hiện chống bản tỉa, chỉ cần Ngô Bình nổ súng thì đối phương có thể nhắm được vị trí ngay lập tức.

Hệ thống chống bắn tỉa này vừa xuất hiện đã khiến nhiều tay bắn tỉa gặp hạn chế, thậm chí có người còn cho rằng, trong chiến tranh hiện đại, bắn tỉa ắt hẳn sẽ phải rút lui khỏi trận chiến lịch sử.

“Không xong rồi, bọn họ muốn chiếm bệnh viện!” Tay bản tỉa lập tức nói: “Đội trưởng, chúng ta rút ngay thôi!” Ngô Bình nhìn cậu ta: “Rút gì chứ? Vị trí chúng †a tốt như vậy, đúng lúc có thể đánh lén bọn họ!”

Nói rồi, cậu lấy súng hỏa tiễn từ tay súng máy. Dọc đường đi, cậu giết không ít quân địch, nhặt được không ít vật tư, súng hỏa tiễn là một trong số đó.

Dựng xong bệ bắn, cậu lập tức nhắm vào một chiếc xe thiết giáp trong đó, phóng tên lửa.

Tốc độ tên lửa chậm nhưng Ngô Bình nắm chắc thời cơ rất tốt, hơn nữa cậu từ trên cao nhìn xuống, đúng lúc đánh được phần đầu chiếc xe. Chiếc xe thiết giáp kia vừa di chuyển thì tiếng nổ vang vọng vang lên, lửa phừng phực khắp nơi, bị nổ tung tại chỗ.

Mấy chiếc xe thiết giáp còn lại lập tức lùi ra sau, nhưng Ngô Bình đã bắn tên lửa thứ hai.

Lại vang lên tiếng nổ vang rền, chiếc xe thiết giáp thứ hai bị nổ tung.

Ngay khi đối phương đang hỗn loạn thì Ngô Bình đổi qua súng ngắm, thấp giọng nói: “Ra tay!”

Vì thế, cậu và tay súng ngắm cùng nhau bắn giết chiếc xe thiết giáp cùng mười mấy bộ binh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6101: Người của mình


Xuyên qua hai khu phố, Ngô Bình nhìn thấy tòa nhà văn phòng màu đỏ, nhưng gần tòa văn phòng có hai đội quân địch đang lục soát, dường như ở đây vừa có một trận chiến xảy ra.

Ngô Bình liên hệ với lính trinh sát, hỏi: “Cậu vừa mới ra tay?”

Lính trinh sát: “Đội trưởng, vừa rồi một đội quân †a bị chúng đánh tan rã, bảy trong số mười ba người đã chết, có năm người trốn vào tòa nhà văn phòng, tôi có thể nghe được tiếng họ trèo lên lầu”.

Ngô Bình lập tức nói với tay súng bắn tỉa: “Cậu đến tòa nhà cao tầng đối diện mai phục, súng liên thanh có trách nhiệm bảo vệ người bắn tỉa”.

Hai người nhận lệnh rời đi, sau khi vào vị trí, Ngô Bình ra lệnh cho tay bắn tỉa nổ súng, một tên địch bị giết tại chỗ, đoàn người lần lượt tìm chỗ nấp, bắn về phía tòa nhà cao tầng đối diện.

Ngô Bình vòng đến phía sau địch, đánh vỡ cửa sắt phía sau, đi lên tòa nhà văn phòng. Lên đến tầng ba, trong tầng có người mai phục, cậu nói: “Người của mình”.

Một cái đầu thò ra ngoài, nhìn thấy Ngô Bình bèn hỏi: “Đội quân nào?”

Ngô Bình: “Đội Sắt Thép 5”.

Người này: “Đội quân của chúng tôi bị đánh tan rã, có thể gia nhập vào chỗ các cậu không?”

Ngô Bình nhìn trang bị của cậu ta, là lính đặc chủng lục chiến, trong các đội bình thường không có lính đặc chủng, thường là sau khi đội binh đặc chủng bị đánh tan rã, tạm thời gia nhập vào đội khác.

“Được, bây giờ cậu là một thành viên của đội Sắt Thép 5”, linh đặc chủng này cong môi cười nói: “Vâng!”

Hai người tiếp tục đi lên, lại gặp bốn người lính bị đánh tan rã, được lính đặc chủng đề nghị, toàn bộ đều gia nhập vào đội Sắt Thép 5 của Ngô Bình.

Cuối cùng Ngô Bình lên đến tầng mười bảy, tìm được linh trinh sát. Cậu quan sát tình hình bên dưới từ trên này, quân địch có khoảng hai mươi mấy người, hiện tại bên này có chín người, có thể đánh được.

Cậu lập tức bảo vài người kiểm tra vũ khí, hai người cầm súng máy, một người cầm bộ bản tên lửa và súng trường, lính trinh sát và lính đặc chủng cầm nhiều loại vũ khí và hai người nữa cầm súng bản tỉa và gói thuốc nổ cao năng.

Lúc này tay bản tỉa ở đối diện nói: “Đội trưởng, phía đối diện đã cử người đi vào tòa nhà cao tầng”.

Ngô Bình: “Giữ chân chúng lại, bên này chúng †a có bảy người, tấn công địch từ phía sau”.

“RõI”

Sau đó, Ngô Bình sắp xếp một số thứ, ra lệnh cho hai tay súng bản tỉa lần lượt bắn ở tầng năm và tầng mười, để lính cầm đạn lửa lại ở tầng mười một, những người còn lại theo cậu cùng đến tầng một để tấn công kẻ địch.

Ngô Bình xung trận dẫn đầu, vượt qua các chướng ngại vật với tốc độ kỳ lạ, nhanh chóng áp sát kẻ thù, đồng thời thi thoảng tiến hành bắn chúng. Hơn nữa hai tay bản tỉa ở trên cao kia và đạn lửa thi thoảng được b*n r* đánh cho hai đội quân của địch không dám xuất đầu lộ diện, đầu chui vào phía sau trốn.

Sau khi mô phỏng thực chiến được một thời gian, Ngô Bình dần phát hiện ra các bug trong hệ thống này. Chẳng hạn như âm thanh trên chiến trường ảo rõ ràng rõ hơn so với thực tế, cậu có thể đoán được vị trí và khoảng cách của địch thông qua âm thanh.

Lúc này, cậu đang trốn sau một khối bê tông lớn, nghe tiếng quân địch nổ súng, thế là rút hai quả lựu đạn, chần chừ một lúc rồi ném về phía trước.

Câu canh thời gian rất chuẩn, lưu đạn nổ tung trên không trung cách mặt đất bảy tám mét, bên dưới chính là năm tên dịch đang trốn sau vật chắn.

Uy lực của lựu đạn này rất mạnh, hai viên nổ cùng lúc khiến năm tên địch chết tại chỗ.

Quân địch bỗng chốc tổn thất năm thành viên, lập tức trở nên hoảng loạn, bắt đầu ném bừa lựu đạn ra ngoài nhưng lại không có tác dụng, ngược lại Ngô Bình tìm được họ đầu tiên, lại ném liên tiếp vài quả lựu đạn.

Mười phút sau, vẫn còn mười ba tên địch, Ngô Bình dẫn người của mình đi tấn công chúng. Ba phút sau, trận chiến kết thúc, hai đội hơn hai mươi mấy người đều bị tiêu diệt toàn bộ, thu giữ được rất nhiều vũ khí.

Sau khi giết địch xong, Ngô Bình lại liên hệ với các thành viên khác của đội năm, bảo họ gặp nhau ở trước tòa nhà văn phòng màu đỏ.

Hơn một tiếng sau, lại có bốn thành viên quay về. Đến đây, đội Sắt Thép 5 của Ngô Bình đã có mười ba thành viên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6102: nhiệm vụ khó khăn


Lúc này tại Học viện quân sự Đại Hạ, vài giáo. viên quan sát trận chiến thực tế mô phỏng đều chú ý đến Ngô Bình, thành tích của Ngô Bình thật đáng kinh ngạc, kế hoạch hành động của cậu rất chu toàn, giỏi về điều binh, trận chiến nào cũng phải thắng. Cho đến giờ họ đã tiêu diệt được mấy chục tên địch, cứu sống mười mấy quân bạn.

“Người mới đến này thú vị đấy!”, một giáo viên nói: “Thông báo một nhiệm vụ cấp bốn, xem cậu ta có thể hoàn thành không”.

Ngay khi Ngô Bình chuẩn bị lấy tòa nhà văn phòng làm căn cứ để tiếp tục mở rộng thành tích, âm thanh hệ thống vang lên: “Cấp trên ra lệnh đội Sắt Thép 5 đi chiếm nhà máy phát điện, giải cứu một trăm năm mươi chiến sĩ bị nhốt trong nhà máy".

Nghe được lệnh này, Ngô Bình sửng sốt, giải cứu một trăm năm mươi người, chỉ dựa vào chút người của nhóm mình?

Cậu hỏi: “Có bao nhiêu quân địch đóng chiếm ở nhà máy điện?”

Hệ thống: “Là một đại đội quân, khoảng hơn năm trăm người”.

Ngô Bình lập tức từ chối: “E là tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ”.

Hệ thống: “Cấp trên ra lệnh không được từ chối! Nếu không sẽ xử lý theo quân pháp”.

Ngô Bình im lặng một lúc lâu, hỏi: “Nếu không thể từ chối, vậy thì hoàn thành nhiệm vụ sẽ có thưởng chứ?”

Hệ thống: “Nếu hoàn thành nhiệm vụ, sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất, cậu thì được ghi công cấp đặc biệt cá nhân”.

Ngô Bình: “Ghi công cấp đặc biệt có tác dụng gì?

Hệ thống: “Nếu nhận được ghi công cấp đặc biệt trong thực chiến mô phỏng, sau khi tốt nghiệp. ít nhất cậu là cử nhân ba sao”.

“Vậy ghi công huân tập thể hạng nhất thì sao?”

Hệ thống: “Thành viên nào được ghi công huân tập thể hạng nhất ít nhất là cử nhân một sao”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy tôi nhận nhiệm vụ”.

Sau khi nói chuyện với hệ thống một hồi, Ngô Bình nói với các thành viên của đội năm: “Hiện giờ bên trên giao cho chúng ta một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, đó là đánh sập nhà máy điện và giải cứu một trăm năm mươi đồng đội bên trong”.

Lính trinh sát hỏi: “Đội trưởng, có bao nhiêu địch trong nhà máy điện”.

Ngô Bình: “Một đại đội, hơn năm trăm người”.

Mọi người nhìn nhau, một tay bắn tỉa nói: “Đội trưởng, e là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ”.

Ngô Bình: “Tôi cũng biết nhiệm vụ này rất khó, nhưng bên trên nói chỉ cần chúng ta hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất. Mọi người cũng biết, thành viên được ghi công huân tập thể hạng nhất tốt nghiệp ít nhất là cử nhân một sao”.

Tim mọi người đập thình thịch, không phải ai cũng có thể nhận nhiệm vụ khó khăn này, chỉ có những nhóm có thành tích xuất sắc, thực lực mạnh mẽ mới có thể nhận được nhiệm vụ siêu khó này, cho nên hoàn thành nhiệm vụ vừa là thử thách, vừa là cơ hội với họ.

Ngô Bình thấy mọi người động lòng bèn nói: “Nhiệm vụ thất bại, cùng lắm chúng ta offline, nhưng nếu thành công thì sẽ được ghi công huân tập thể hạng nhất”.

“Tới luôn”, lính trinh sát căn răng nói: “Người trong giang hồ cứ liều mạng, cùng lắm là chết, chẳng có gì phải sợ cả”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6103: tấn công


Vài âm thanh trầm thấp vang lên, bốn lính gác canh cứ điểm trên cao đều bị hạ gục, Ngô Bình cử binh đặc chủng và quân trinh sát, đặt bốn quả bom cao năng lần lượt ở các boongke ngoài cửa nhà máy điện, rồi dùng quần áo che lại.

Lính gác bị hạ gục, quân địch bên trong nhà máy điện chẳng mấy chốc đã phản ứng lại, một người trong tiểu đội ra ngoài điều tra. Lúc này, ngay cả bốn tay bắn tỉa bên trong của Ngô Bình đều đồng thời nổ súng, mười hai người trong chốc lát đã có bốn người ngã xuống.

Đến khi bọn họ tìm được boongke, thì mười hai người đã chết mất sáu. Sáu người còn lại chỉ đành nâng tay nổ súng tán loạn.

Sau đó, lại có một tiểu đội quân địch xuất hiện, bắt đầu nổ súng tán loạn về phía tòa nhà đối diện, thậm chí còn phóng cả mấy hỏa tiễn.

Một đợt tập kích nổ ra, mấy chục người tiểu độ này lập tức tiến vào một boongke. Cùng lúc đó, tay bắn tỉa của đối phương cũng bắt đầu vào chỗ, chuẩn bị dùng hệ thống phản bắn tỉa để tìm kiếm vị trí mấy người Ngô Bình.

Ngô Bình nói: “Tạm biệt”. Nói rồi, một quả bom cao năng lập tức nổ tung.

Tiếng động vang dội khắp nơi, ánh lửa vươn thẳng lên trời, toàn bộ mấy chục người bên trong boongke đều bị nổ tung lên trời.

Sáu tên quân địch còn lại trong lúc ngây ngốc thì quân đặc chủng đã xông lên, dùng súng tự động giải quyết bọn họ.

Sau đó, lính đặc chủng tiến vào nhà máy điện, lại lắp đặt thiết bị nổ trên đường mà quân địch nhất định phải đi qua.

Tiếng nổ lớn đả động đến rất nhiều quân canh giữ bên trong, lần này có hơn trăm người nối đuôi nhau xông ra. Lúc này, Ngô Bình đã mai phục ở một khu cao trong nhà máy điện, lại nổ súng bắn trúng thuốc nổ.

Tiếng nổ vang vọng, lại có mấy chục người được tiễn lên đường, cũng có mấy chục người bị sóng khí kinh khủng đánh bay, đánh mất sức chiến đấu.

Ngô Bình lập tức ra lệnh dùng hết hỏa lực, số lượng quân địch còn lại đều bị tiêu diệt, còn mau chóng thay quần áo của quân địch.

Trong hệ thống có thể cải trang quân địch bằng quần áo, đương nhê làm như vậy sẽ gặp nguy hiểm rất lớn, rất dễ bị nhận ra.

Hai mươi người trong đó thay quần áo quân địch, những người còn lại thì ở bên ngoài chế tạo. hỏa lực, thu hút sự chú ý.

Sau nửa phút, bên trong nhà máy điện lại có binh sĩ của hai tiểu đội xông ra, khoảng chừng hơn một trăm năm mươi người. Nhóm Ngô Bình đều nằm dưới đất, giả vờ như đang hôn mê, xung quanh để rải rác súng máy.

Năm dưới đất giả vờ hôn mê cũng không cần phải có kỹ thuật diễn gì, mà xung quanh xảy ra những vụ nổ dữ dội, nên quần áo trên người bọn họ cũng đầy máu.

Người của hai tiểu đội mau chóng nhìn khắp hiện trường, sau đó lao về phía cửa, bởi vì hướng đó phát ra tiếng sung, có đạn bắn về phía bọn họ.

Đám người lập tức chia thành hai hướng, một trái một phải, bọn họ cách nhóm hai mươi người đang giả chết của Ngô Bình chừng bảy tám mươi mét.

Ngô Bình mở mắt nhìn chốc lát, sau đó thấp giọng nói: “Ngay khi có vụ nổ thì lập tức bắn!” Nói xong thì nâng tay với hai khẩu súng, hai kíp nổ cậu sắp xếp trước đó lập tức nổ tung, mấy chục người đều bị tiễn đi.

Hiện trường hỗn loạn, mà nhóm Ngô Bình đã dựng sáu khẩu súng máy, bắn về phía những người còn lại, đồng thời cũng ném đến mấy chục quả lựu đạn.

Tiếng nổ vang lên liên tục, hơn một trăm người này anh chóng bị tiêu diệt. Nhóm Ngô Bìn lập tức cầm súng rút lui về phía sau, kết quả lại chạm mặt một tiểu đội đang xông lên.

Bởi vì diện tích nhà máy điện rất lớn, toàn bộ quân chỉ viện của quân địch khi đến cần có thời gian, tiểu đội này đúng lúc lại cách gần nhất.

“Có chuyện gì vậy?”, đội trưởng hỏi.

Ngô Bình nói: “Quân địch hơn nghìn người, hỏa lực mạnh, chúng ta bị nổ thương vong, chỉ đành rút quân!"

Đội trưởng này nói: “Các cậu ra phía sau nghỉ ngơi đi!” Nói xong thì dẫn thuộc hạ xông về phía trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6104: Có thể là do tôi may mắn


Lúc này, số lượng quân địch trong nhà máy điện chưa đến hai trăm người, phòng ngự bên trong trống rỗng, Ngô Bình bèn đưa người mau chóng chạy đến địa điểm quân mìn bị vây nhốt, khu ký túc xá của nhân viên nhà máy điện.

Khu ký túc xá này rất lớn, ở hơn một nghìn người, đều là các tòa nhà ba tầng lầu xếp thành từng hàng. Lúc này, quân địch vây bắt nơi này chỉ còn lại mười mấy người, toàn bộ đều canh giữ ở lối vào.

Nhìn thấy nhóm Ngô Bình đi đến, kẻ địch đứng đầu hỏi: “Tình hình phía trước thế nào rồi?”

Ngô Bình: “Tình hình rất nguy hiểm, chúng tôi bị thương, nên rút về trước. Đúng rồi, tình hình bên này thế nào, người bên trong có nghe lời không?”

Người này nói: “Bọn họ không có bao nhiêu vũ khí cả, không dám xông ra. Chỉ cần nhốt thêm mấy ngày thì bọn họ cũng không kiên trì được lâu, chủ động hàng thôi”.

Lúc này Ngô Bình chỉ vào trong, gọi: “Có người ra kìal”

Nhóm quân địch này kinh ngạc, đều nhìn vào trong cổng. Thế nhưng, bên trong lại trông rỗng không một ai, sau đó sau lưng bọn vang lên tiếng súng, mười mấy người này nhanh chóng bị hạ gục.

Ngô Bình để lại mười mấy người dọn dẹp hiện trường, tiếp tục cải trang thành quân canh gác, còn cậu thì đưa người đi vào bên trong.

Trong này có hơn một trăm năm mươi binh lính bên ta, ngô Bình dùng máy liên lạc, gọi bọn họ ra ngoài, chọn ra một vài người có năng lực tác chiến mạnh trong đó, phân phát vũ khí cho họ.

Trước cửa vốn có hơn trăm quân canh giữ, vì vậy có lắp đặt một kho trữ súng đạn loại nhỏ, vũ khí bên trong có thể vũ trang cho bảy tám mươi người.

Sau khi phân phát xong vũ khí, Ngô Bình lại dẫn người tấn công các cứ điểm. Bởi vì bọn họ đã thay quần áo quân địch, nên thật giả khó phân, cuối cùng chưa đến một tiếng đồng hồ đã tiêu diệt toàn bộ quân địch còn lại, hoàng thành nhiệm vụ lần này viên mãn!

Lúc này, có không ít nhân vật cấp cao của học viện quân sự Đại Hạ đang ngồi bên cạnh quan sát trận chiến mô phỏng này, biểu hiện của Ngô Bình rất xuất sắc.

Sau khi trận chiến kết thúc, thời gian trong hệ thống cũng kết thúc, Ngô Bình và chiến hữu tạm biệt nhau, sau đó cởi mũ thiết giáp xuống.

Lúc này cậu mới phát hiện, mười mấy bạn học vây xung quanh đều đang nhìn cậu chằm chằm, vẻ mặt rất phức tạp.

Tố Văn Tương cười nói: “Bạn học Ngô Bình, chúc mừng em, lấy được công huân hạng nhất trận chiến mô phỏng lần này!”

Ngô Bình: “Cám ơn. Cô Tố, chương trình học tiếp theo là gì vậy?”

Tố Văn Tương: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, tiết học hôm nay kết thúc, em có thể quay về ký túc xá. Đúng rồi, em vừa đến, vẫn chưa biết vị trí ký túc xá, cô đưa em đi”.

Ngô Bình: “Được”.

Lúc này, một học viên cao to ở bên cạnh đến bắt tay với Ngô Bình, cười nói: “Chào cậu, tôi là Từ Văn Hổ, bạn họ xưng hô thế nào?”

Ngô Bìn bắt tay với cậu ta: “Chào cậu, tôi là Ngô Bình”.

Từ Văn Hổ cười nói: “Ngô Bình, cậu đúng là lợi hại. Tôi bị hạ sớm, vẫn luôn quan sát cậu chiến đấu. Cậu lại nhận nhiệm vụ khó như vậy, nhưng chỉ dựa vào một tiểu đội mà đã giết hạ được quân địch hơn năm trăm người, cứu được hơn một trăm chiến hữu!”

Ngô Bình: “Có thể là do tôi may mắn”.

Từ Văn Hổ cười nói: “Nào phải may mắn chứ, là thực lực! Đi thôi, cô Tố, hay là để em đưa Ngô Bình đến ký túc xá chol”

Tố Văn Tương cười nói: “Vậy làm phiền em rồi. Lát nữa cô sẽ cho người đưa đồ em qua”.

Ký túc xá học viện quân sự Đại Hạ là khu tập thể, mười người một phòng. Nhưng ký túc xá rất rộng rãi, có phòng khách và nhà vệ sinh, còn có phòng máy tính, hoàn cảnh cũng không tệ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6105: Cậu đang nói chuyện với tôi à?


Ngô Bình: “Chào mọi người, tôi là Ngô Bình, học viên mới..

Từ Văn Hổ muốn giới thiệu mọi người nhưng nhìn thấy vẻ mặt của người đó thì lại không dám lên tiếng, chỉ đành thấp giọng nói: “Bên kia có giường trống”.

Vị trí ở trong cùng gần nhà vệ sinh có một chiếc giường đơn, trên giường có khá nhiều đồ tạp nham, thùng rác và cây lau nhà được đặt trên đầu giường.

Ngô Bình đi về phía chiếc giường đơn, đang định thu dọn đồ đạc trên đó thì khuôn mặt chữ điền đang ngồi trên ghế nói: “Này, đừng có động vào đồ đạc trên đó”.

Ngô Bình không dừng lại, chuyển hết đồ trên người lên một cái bàn cách đó không xa, trên bàn không có gì cả, vừa lúc có thể để đồ lên.

Thấy Ngô Bình không nghe, mặt chữ điền sầm mặt: “Này thằng nhóc, mày bị điếc à, không nghe thấy tao nói gì sao?”

Ngô Bình xoay người nhìn hắn: “Cậu đang nói chuyện với tôi à?”

Người này cười nhạo: “Không phải mày lẽ nào mà chó?”

Ngô Bình búng tay một cái nói: “Hóa ra cậu còn biết cả tiếng chó”.

Mặt chữ điền nổi giận, hắn đứng dậy nói: “Gâu gâu...”

Nghe thấy những tiếng chó sủa này, mọi người đều sững sờ, chuyện gì vậy? Mặt chữ điền cũng giật thót, lẽ nào âm thanh này phát ra từ mình sao? Hắn không tin có ma, tiếp tục chỉ vào Ngô Bình nói: “Gâu gâu...

Ngô Bình võ tay: “Giỏi thật, nói tiếng chó hay thế”.

Sau đó mặt chữ điền nghĩ đến gì đó, ánh mắt hắn hiện lên vẻ sợ hãi, sau đó chắp tay lại vái lạy Ngô Bình.

Ngô Bình mặt không cảm xúc nhưng vẫn búng tay một cái.

Mặt chữ điền nói: “Cảm ơn”.

Người xung quanh đều cảm thấy chẳng hiểu ra sao, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Mặt chữ điền đi đến trước mặt Ngô Bình, thận trọng hỏi: “Tôi tên là Dương Quốc Hào, tôi xin lỗi cậu chuyện vừa rồi”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Không sao, kiểu người như cậu chỉ là khách qua đường trong cuộc đời tôi thôi, tôi không để ý".

Dương Quốc Hào ngượng ngùng, hắn ngây ngốc gọi Từ Văn Hổ qua hỏi: “Người anh em này tên gì?”

Từ Văn Hổ vội nói: “Cậu ấy là Ngô Bình”.

Dương Quốc Hào nói: “Ngô Bình, lúc nấy có phải cậu dùng bí pháp không?”

Nghe thấy hai chữ “bí pháp”, mọi người đều ngạc nhiên, có thể sử dụng bí pháp chẳng phải chứng tỏ Ngô Bình là cường giả Bí Cảnh sao?

Phải biết cả Học viện Quân sự Đại Hạ này chỉ có mấy người là cường giả Bí Cảnh, hơn nữa đều được hưởng đãi ngộ đặc biệt.

Ngô Bình không phủ nhận nói: “Cậu dám kiêu ngạo như thế chắc cũng có chỗ dựa nhỉ".

Dương Quốc Hào vội nói: “Không được xem là chỗ dựa, cậu họ của tôi là phó chủ nhiệm cấp thấp của Học viện Quân sự”.

Ngô Bình: “Thảo nào cậu lại kiêu căng như thế”.

Dương Quốc Hào cười khổ: “Cậu đừng cười cợt tôi nữa”.

Lúc này, có người đưa chăn, chậu rửa mặt và đồ của Ngô Bình đến, Từ Văn Hổ và Dương Quốc Hào vội vàng đến chuyển giúp.

Ngô Bình ngồi ở một bên đợi họ trải xong drap giường, để đồ xuống xong cậu mới nói: “Cảm ơn nhiều”.

Dương Quốc Hào cong môi cười: “Ngô Bình, thực lực của cậu mạnh nhất, sau này cậu là đại ca phòng ký túc xá chúng ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6106: “Vậy thì ra ngoài ăn đi”.


Dương Quốc Hào nói: “Không có, buổi tối hoạt động tự do, nhưng không thể rời khỏi học viện”.

Ngô Bình hơi thất vọng: “Không thể ra ngoài sao?”

Dương Quốc Hào: “Chuyện này thì hết cách, bảo vệ cực kỳ nghiêm, hơn nữa buổi tối có người kiểm tra phòng. Bọn tôi từng muốn ra ngoài, kết quả nửa đường lại bị bắt về”.

Ngô Bình: “Có phải đến giờ cơm tối rồi không?”

Dương Quốc Hào: “Ừ, bây giờ có thể đến căn tin rồi”.

“Đồ ăn ở căn tin thế nào?”, Ngô Bình hỏi, cậu rất khó tính trong vấn đề ăn uống.

Dương Quốc Hào cười nói: “Rất khó ăn, căn tin là do một hộ gia đình có quan hệ ký bao trọn, đồ ăn đắt hơn bên ngoài gấp mười lần không nói, quan trọng là thực sự không ngon”.

Ngô Bình xoa cằm nói: “Vậy thì ra ngoài ăn đi”.

Dương Quốc Hào chớp mắt nói: “Đại ca, không ra ngoài được”.

Ngô Bình: “Tôi nói có thể đi được thì nhất định có thể đi”. Mắt mọi người đều sáng rực, gật đầu. Sau đó Ngô Bình tạo ra ảo ảnh trong ký túc xá, nếu có người đi vào kiểm tra sẽ thấy bọn họ đều nằm trên giường nghỉ ngơi, sẽ không phát hiện họ đã rời khỏi ký túc xá.

Sau đó Ngô Bình thi triển độn thuật, sau một màn sương, mọi người đều biến mất.

Mấy người Ngô Bình bỗng xuất hiện trong một công viên đối diện Học viện Quân sự Đại Hạ.

Dương Quốc Hạo nhìn xung quanh, sau đó giơ ngón tay cái lên với Ngô Bình nói: “Đại ca, nếu đã ra ngoài thì tại sao chúng ta không đến Đại Đô Hội vui chơi? Hôm nay, đại ca mới đến ký túc xá của chúng tôi, tôi sẽ mời khách, mời đại ca và các anh em thưởng thức các cô gái trẻ của Đại Đô Hội”.

Ngô Bình hỏi: “Đồ ăn ở Đại Đô Hội có ngon không?”

Dương Quốc Hào cười nói: “Xem kìa, đầu bếp ở Đại Đô Hội đều là đầu bếp hàng đầu toàn cầu đến, ngon lắm”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy cậu cứ sắp xếp đi”, cậu biết Dương Quốc Hào là trùm ở đây nên khá quen thuộc với Thần Kinh, để hắn sắp xếp là phù hợp.

Dương Quốc Hào: “Được thôi”.

Hắn lấy điện thoại ra gọi đến một số hỏi: “Quản lý Chu, có phòng VIP không? Ừ, vậy sắp xếp cho tôi một phòng VỊP đế vương, bọn tôi đến ngay”.

Cúp điện thoại, hắn cười nói: “Đại ca, vậy làm phiền cậu thêm chút nữa, chúng ta đến thẳng Đại Đô Hội”.

Ngô Bình: “Được”.

Đại Đô Hội là một trong các địa điểm giải trí cao cấp nhất, lớn nhất ở Thần Kinh, thậm chí có không ít hoàng thân quốc thích, con cháu nhà quyền quý đều đây tiêu pha, tất nhiên, ông chủ của Đại Đô Hội cũng rất có lai lịch, trong số các cổ đông mấy người hoàng thân quốc thích, Vương gia hiện nay.

Đại Đô Hội có diện tích hơn hai mươi ngàn hecta, trong đó có rất nhiều khu vui chơi giải trí, nơi mà Dương Quốc Hào muốn đến là tòa nhà Vạn Quốc - nơi tiêu phí tâm trung của Đại Đô Hội.

Trong tòa nhà Vạn Quốc có nhiều người đẹp đến từ khắp nơi trên thế giới, nhiều màu da và ngoại hình, lứa tuổi nào cũng có, thế nên đây là nơi yêu thích nhất của nhiều người giàu có và quan chức.

Tất nhiên, mức tiêu phí của tòa nhà Vạn Quốc không thấp, mức tiêu pha bình quân ít nhất là một triệu một đêm. Nhưng dù vậy, lối vào của tòa nhà Vạn Quốc vẫn tấp nập người qua lại, người ra vào không ngừng.

Sau khi đi vào Đại Đô Hội, Ngô Bình mới biết nơi này lớn thế nào. Khi bước vào tòa nhà Vạn Quốc, quản lý Chu nhanh chóng chạy đến đón, cười nói: “Cậu Dương, đã chuẩn bị xong phòng rồi...”

Ngô Bình hỏi: “Quản lý Chu, tôi thấy hình như bên trong còn những nơi khác, chúng tôi đi dạo một lát rồi đến”.

Quản lý Chu nhìn sang Dương Quốc Hào, hắn vội nói: “Ừ, chúng tôi đi dạo loanh quanh trước, lát nữa đến”.

Ra khỏi cửa tòa nhà Vạn Quốc, Dương Quốc Hào hỏi: “Đại ca không hài lòng với nơi này sao?”

Ngô Bình: “Đã đến rồi thì đến nơi vui nhất chơi”.

Dương Quốc Hào hơi ngượng ngùng, xoa xoa tay, nói: “Đại ca, không sợ cậu cười chứ mặc dù bên trong có chỗ vui đấy, nhưng anh em không chỉ nổi, trong đó không nhận tiền của thế tục, chỉ nhận vé vàng thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6107: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”


Ngô Bình cầm tờ giấy, vẻ mặt khó tin nói: “Vé vàng này do ai phát hành vậy?”

Dương Quốc Hào cười nói: “Là thương phiếu do ngân hàng tư nhân Tứ Hải phát hành, có thể đối bất cứ lúc nào, cũng có thể lưu hành trong giới kinh doanh. Bởi vì dễ mang theo nên rất nhiều người giàu có đều thích mang theo vé vàng này, tùy ý kéo vali ra ngoài đều có thể mang theo cả chục tỷ bên mình rồi!”

Ngô Bình: “Làm như vậy, không sợ sẽ lạm phát sao?”

Dương Quốc Hào: “Không đâu. Chỉ tiêu bằng loại tiền này đa phần đều là người tu hành. Tôi nghe nói, một tiền tiên của người tu hành có thể đổi được một hai chục triệu tiền Đại Hạ. Một chút tiền ở giới thế tục này ở Tiên Giới cũng chỉ là giọt nước trong đại dương, không đáng nhắc đến, vì vậy chắc chắn sẽ không lạm phát”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng đúng. Giới thế tục và giới tu hành tương thông, tiền có in nhiều hơn nữa, cũng có thể tiêu hết, dù sao tài nguyên giới tu hành cũng vô hạn”.

Cậu ngẫm nghĩ, hỏi: “Loại vé vàng này, đi đâu thì đổi được?”

Dương Quốc Hào: “Trong Đại Đô Hội sẽ có, đổi nhiêu tuỳ ý „

Mấy người họ đi đến trước một tòa nhà vàng kim, bên trên viết mấy chữ lớn “Ngân hàng Tứ Hải”.

Tiến vào ngân hàng, một người trung niên mặc áo khoác màu lam đi đến, vẻ mặt tươi cười hỏi: “Anh muốn đổi vé vàng sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, đổi một ít”.

Người này lập tức mời Ngô Bình đến sảnh lớn, sau đó hỏi cậu muốn đổi bao nhiêu.

Ngô Bình ngẫm nghĩ, hỏi: “Đổi trước mười nghìn vé vàng đi”.

Mười nghìn vé vàng, trị giá mười tỷ, đây chắc chắn là một khoản tiền lớn.

Người này vội nói: “Anh là khách quý, xin mời anh đến khu khách hàng VỊP”.

Mấy người Dương Quốc Hào đứng đợi bên ngoài, thấy Ngô Bình vừa mở miệng đã nói mười tỷ, đều cảm thấy khó tin. Từ Văn Hổ cũng cảm khái nói: “Đại ca đúng là có tiền thật, còn muốn đến mười nghìn vé vàng!”

Dương Quốc Hào: “Cậu hiểu cái gì? Tu sĩ Bí Cảnh, nào có ai không phải phú hào chứ? Thứ bọn họ có là tài năng, có thể kiếm được rất nhiều tiền dễ dàng. Năng lực như vậy, không phải có tiền là có thể mua được”.

Từ Văn Hổ: “Đại ca mạnh như vậy, sau này chúng ta có núi dựa rồi!”

Dương Quốc Hào: “Đúng vậy. Ngày mai lên lớp huấn luyện, tôi xem xem cái tên họ Tô kia còn dám kiêu căng hay không!”

Không lâu sau, Ngô Bình đã đi ra, cậu đã đổi xong vé vàng, hỏi Dương Quốc Hào: “Tòa nhà Vạn Quốc vừa nãy không phải nơi mua sắm bình thường đúng không?”

Dương Quốc Hào gật đầu: “Đúng vậy. Những nơi cao cấp thật sự của Đại Đô Hội đều nằm ở “khu trung tâm”. Trong khu trung tâm được cao nhân mở một không gian rộng lớn, bên trong còn có hang động khác!”

Ngô Bình: “Ồ, mở cả hang động sao? Thú vị thật, chúng ta đi xem xem”.

Đi về phía trước được một đoàn thì nhìn thấy một cánh cổng lớn được làm từ một khối ngọc thạch nguyên tảng, cánh cổng cao hơn ba mươi mét, hai mươi mấy mét, thi thoảng sẽ có những vài chiếc xe và nhóm người ra vào.

Bên cạnh cổng có một tòa nhà nhỏ hai lầu, bên trong có một sảnh nhỏ, Dương Quốc Hào nhanh chân đi vào.Chẳng mấy chốc, hắn đã cầm mấy tấm phiếu nhỏ màu xanh đi ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6108: “Anh biết rõ nơi này không?”


Ngô Bình hỏi hắn: “Cậu từng đi vào chưa?”

Dương Quốc Hào gãi đầu: “Chưa từng vào, tôi chỉ là nghe người khác nói đến tình hình bên trong thôi”.

Mua vé vào cổng xong, nhóm người nối đuôi nhau đi vào. Đi qua cánh cổng lớn đỏ bằng ngọc chỉnh là một khoảng trống rộng lớn, bên trong có rất nhiều xe sang dừng lại, không xe nào có giá trị thấp hơn hai triệu cả.

Một tài xế thấp béo chừng ba mươi tuổi đi đến, nói: “Mấy vị khách quý có cần dùng xe không?”

Ngô Bình hỏi anh ta: “Anh biết rõ nơi này không?”

Tài xế cười nói: “Tôi làm việc ở đây bảy năm rồi, không có chỗ nào không biết cả”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, anh lái xe đi”.

Ngô Bình ngồi ghế sau, Dương Quốc Hào cũng lên theo, những người còn lại thì ngồi một chiếc khác.

Xe khởi động, Ngô Bình hỏi tài xế: “Trong khu trung tâm này có những gì, anh nói tôi nghe thử”.

Tài xế: “Trong khu trung tâm có một hang động khác, rất lớn, kinh doanh đủ mặt hàng, loại giải trí gì cũng có cả. Chỉ cần biết các anh muốn chơi gì thôi”.

Dương Quốc Hào lập tức nói: “Đương nhiên là mấy cô gái xinh đẹp rồi”.

Tài xế cười nói: “Vậy thì phải đến Kim Phượng Lâu. Các cô gái trong Kim Phượng Lâu đến từ Linh Giới thậm chí là Tiên Giới. Anh nói xem, nếu có thể chơi đùa với các cô gái từ Tiên Giới và Linh Giới thì k*ch th*ch thế nào chứ?”

Dương Quốc Hào hỏi: “Gọi một cô gái ở Kim Phượng Lâu cần bao nhiêu vé vàng?”

Tài xế nói: “Có rẻ, cũng có đắt. Rẻ thì cũng phải mấy vé vàng. Đắt thì không có giới hạn, mấy trăm hay đến mấy nghìn vé vàng cũng có”.

Ngô Bình không hứng thú đến mấy cô gái, cậu hỏi tài xế: “Bên trong có cửa hàng nào bán mấy thứ như dược liệu, đan dược, pháp khí không?”

Tài xế cười nói: “Vừa thấy anh đã biết là người trong nghề rồi. Tuy Đại Đô Hội là khu vui chơi giải trí, nhưng người đến đây có không ít người tu hành, nên ban trong cũng dần dần hình thành một số sản nghiệp. Mấy thứ anh nói như dược liệu này, đan dược gì đó, đều có cửa hàng chuyên biệt kinh doanh, làm ăn cũng khá tốt”.

Sau đó anh ta lại nói tiếp: “Tôi từng nghe một vài vị khách nói, khu vui chơi Đại Đô Hội này chỉ là vẻ ngoài, tác dụng thực sự của nó là nơi giao dịch của các tu sĩ. Nếu không, vật giá khu trung tâm sao lại để cao như vậy?”

Xe đi được một đoạn thì đi vào trong một quầng sáng xanh. Đi vào quầng sáng, Ngô Bình nhạy bén nhận ra ngay, cậu đã tiến vào một không gian khác.

Chiếc xe chạy trên một con đường nhựa rất dài, hai đường là hàng cây khổng lồ cao đến cả trăm mét. Trên con đường này cũng gặp được không ít chiếc xe đang quay về.

Mấy phút sau, phía trước xuất hiện một tòa nhà rực rỡ tráng lệ, có không ít chiếc xe ra ra vào vào.

Tài xế nói: “Nơi này chính là Kim Phượng Lâu, các anh muốn vào không?”

Ngô Bình gật đầu: “Đi vào đi”.

Hai chiếc xe đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình lấy ra một nghìn tấm vé vàng đưa cho Từ Văn Hổ, nói: “Các cậu vào chơi đi, hôm nay tôi mời khách. Nhưng nếu vượt hơn một nghìn vé vàng thì các cậu tự thanh toán”.

Từ Văn Hổ vui mừng, nói: “Đại ca, cậu hào phóng quá rồi. Nhưng nhiều tiền như vậy, chúng tôi cũng không tiêu hết đâu?”

Ngô Bình: “Tiêu không hết thì lần sau dùng tiếp, được rồi, các cậu vào đi”.

Dương Quốc Hào nhếch miệng cười: “Đại ca, vậy chúng tôi không khách sáo nữa”.

Ngô Bình vẫy tay: “Đi chơi đi. Tôi đến chỗ khác đi dạo”.

Mấy người họ đi vào Kim Phượng Lâu, Ngô Bình thì lại lên xe, nói với tài xế: “Đến cửa hàng bán dược liệu”.

Tài xế: “Vâng thưa quý khách. Nơi này có mấy cửa tiệm dược liệu, tôi đưa anh đến gần nhất trước, có lẽ phải đi mười mấy phút”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6109: luyện chế Ma Thần Luyện Hình Đan


Khách khứa trong tiệm rất nhiều, riêng tầng một cũng có đến mấy chục người. Dược liệu ở đây được chia làm hai loại, một loại là dược liệu bình thường đặt trong hộp. Còn một loại thì được đặt trong hộp ngọc hoặc lọ ngọc, dược liệu được cất riêng, loại này lại càng quý giá hơn, không phải thứ mà người bình thường mua được.

Ngô Bình nhìn xem, những loại dược liệu quý giá này không phải mua bằng vé vàng, mà bằng tiền tiên.

Cậu đi dạo xung quanh trong tiệm, dựa theo tình hình trong dược chẳng mấy chốc đã liệt kê một vài loại đan dược có thể luyện chế được. Cân nhắc một hồi, Ngô Bình quyết định mua ba nhóm dược liệu, mấy dược liệu này có thể dùng để luyện chế được ba loại đan dược.

Loại đan được thứ nhất, là Ma Thần Luyện Hình Đan. Loại đan dược này cần dùng Huyết Linh Châu, có thể nâng cao thể chất rất lớn, là đan dược cấp tám.

Loại đan dược thứ hai là Nhập Bí Đan cậu từng luyện một lò, kho dược còn lại của cậu cộng thêm dược liệu ở đây, vừa đúng có thể gom đủ dược liệu cần thiết.

Loại thứ ba, tên là Khai Ngộ Đan, là một phương thức. trong đầu cậu, cũng là đan dược cấp tám.

Tiền tiên trong tay cậu không đủ, dược liệu cũng khá mắc, vì vậy cậu dùng hết tiền, cũng chỉ có thể mua được dược liệu luyện chế ba lò Ma Thần Hình Đan, dược liệu của Nhập Bí Đan, với dược liệu một lò Khai Ngộ Đan.

Sau khi mua được đan dược, Ngô Bình quay lại xe, hỏi tài xế: “Gần đây có khách sạn nào tương đối yên tĩnh không?”

Tài xế nói: “Có thưa quý khách. Cách nơi này không xa, có một khu nhà Thính Trúc Hiên. Nhưng phòng rẻ nhất trong đó một đêm cũng phải hết mười vé vàng”.

Ngô Bình: “Không sao, cứ đến Thính Trúc Hiên”.

Thính Trúc Lâu nằm trong một khu rừng trúc rộng lớn, sảnh chính khách sạn xây dựng theo phong cách cổ kính, trông cũng giống khách đ**m xa hoa thời xưa.

Một nhân viên lên đó, cười nói: “Chào quý khách, anh muốn thuê phòng qua đêm hay chỉ tạm nghỉ?”

Ngô Bình nghĩ trước trời sáng phải rời đi, bèn nói: “Sắp xếp vài món ăn, tìm một căn phòng, tôi sẽ nghỉ ngơi chừng ba năm tiếng”.

Nhân viên lấy một cuốn sổ, nói: “Quý khách, bên trên có đủ các loại phòng, anh chọn một loại thử”.

Ngô Bình liếc nhìn, phát hiện trong đó có một khu vực khá yên tĩnh, nói: “Khu này đi”.

Khu vực cậu chọn có diện tích hơn một mẫu, ở một đêm giá ba mươi lăm vé vàng, nếu ngắn hạn thì giá một trăm nghìn vé vàng. Đương nhiên phục vụ ở đây cũng chu đáo, bên trong có mười nhân viên phục vụ nữ, mười lăm nhân viên nam, cung cấp rất nhiều dịch vụ miễn phí, ví dụ nư ăn uống, xe cộ...

Ngô Bình chẳng buồn trả giả, lập tức vào ở. Tài xế lúc. này thì cậu đưa tiền boa mười nghìn tệ cho anh ta.

Đi vào khu phòng, Ngô Bình bắt đầu luyện đan. Cậu luyện Nhập Bí Đan trước. Đan này cậu đã từng luyện rồi, bây giờ có thể luyện chế được ít nhất là đan dược thượng thượng phẩm.

Cậu lấy lò luyện đan ra, mất hơn nửa tiếng thì luyện được lò thứ nhất. Lò thứ nhất luyện được năm viên, đan dược luyện được đều cực phẩm!

Lò Nhập Bí Đan thứ hai cũng tương tự. Cộng thêm những đan dược lúc trước cậu đã luyện chế thì hiện tại trong tay cậu có mười lăm viên Nhập Bí Đan cực phẩm!

Sau đó, cậu luyện chế Ma Thần Luyện Hình Đan. Loại đan dược này thì đây là lần đầu cậu luyện chế, thủ pháp có phần xa lạ, nhưng vẫn ổn, lò luyện thứ nhất cậu đã luyện chế được bốn viên đan dược, hơn nữa còn là trung thượng phẩm.

Lò thứ hai, luyện được bốn viên, phẩm chất là thượng phẩm.

Lò thứ ba và thứ tư, toàn bộ đều luyện ra được năm viên Ma Thần Luyện Hình Đan, phẩm chất lần lượt đạt được. thượng thượng phẩm và cực phẩm!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6110: Đấu giá


Ngô Bình được mời đến một bàn trà, trên bàn có một tu sĩ đang ngồi, Ngô Bình hỏi: “Xin hỏi một chút, sao cửa ti đan dược này lại nhiều ngồi uống trà nói chuyện như vậy?

Người này cười n n đầu anh đến đây sao? Hôm nay là ngày đấu giá của Dan Đan Các, mọi người đều đang đợi buổi đấu giá bắt đầu”.

Ngô Bình: “Ra là vậy, không biết hôm nay đấu giá đan dược gì?”

Người này đưa một tờ giấy xanh lam cho Ngô Bình, nói: “Đầu được viết bên trên cả đấy”.

Ngô Bình liếc nhìn, phát hiện đan dược bán đấu giá hôm nay có đến mười lăm loại, trong đó tốt nhất là đan dược thượng phẩm cấp tám, thấp nhất là đan dược hạ phẩm cấp bốn.

Ngô Bình bỏ tờ giấy xuống, lại hỏi tiếp: “Nếu tôi có một viên đan dược, thì có thể giao cho Danh Đan Các bán đấu giá không?” Cậu vừa luyện đấy mấy lò đan dược, nếu có thể bán đấu giá một ít thì không gì tốt hơn.

Người này gật đầu: “Đương nhiên có thể. Nhưng Danh Đan Các sẽ lấy hai mươi phần trăm tiền giao dịch thành công”.

Sau khi hỏi thăm rõ ràng, Ngô Bình vẫy tay với một người làm gần đó, người làm đi đến, lịch sự hỏi: “Cậu có gì dặn dò?”

Ngô Bình: “Trong tay tôi có vài viên đan dược muốn bán đấu giá, muốn hợp tác với quý các”.

Người làm cười nói: “Có thể, xin mời đi theo tôi đến bên này thương lượng”.

Anh ta mời Ngô Bình đến một căn phòng đơn, không lâu sau, một người trung niên tươi cười đi đến, ông ta cười nói: âu muốn bán đấu giá đan dược gì?”

Ngô Bình lấy hai viên Nhập Bí Đan cực phẩm, bốn viên Ma Thần Luyện Hình Đan trung thượng phẩm rồi nói: “Hai loại đan dược cấp tám và cấp năm này”. Sau đó lại nói rõ tác dụng của đan dược.

Người trung niên nghe xong thì mắt sáng rực, thế mà là đan dược cực phẩm cấp tám, đối với Danh Đan Các bọn họ mà nói đây chính là chuyện tốt, có thể nâng cao danh tiếng của bọn họ, từ đó sẽ khiến các cửa tiệm đan dược khác. không theo kịp!

Người trung niên vội chắp tay, cười nói: “Tôi là Châu ! Nghỉ Mẫn, là chưởng quầy Danh Đan Các này. Đan dược của cậu rất trân quý, bổn các nguyện ý hỗ trợ đấu giá. Thế nhưng, về phần phí tổn thì bổn các phải thu hai mươi phần trăm”.

Ngô Bình: “Chuyện này không thành vấn đề. Nếu lân này bán đấu giá thành công thì sau này chúng ta có thể hợp. tác dài lâu”.

Châu Nghi Mẫn sáng mắt, nói: “Nói như vậy, cậu có thể cung cấp đan dược chất lượng cao dài hạn sao?”

Ngô Bình: “Đương nhiên”. Châu Nghi Mẫn gật đầu nói: “Được!” Sau đó ông ta lại hỏi cặn kẽ về hai loại đan dược này, sau đó lại bảo thuộc hạ của mình thêm hai loại đan dược này vào buổi đấu giá hôm nay.

Bàn bạc điều kiện xong, Ngô Bình lại quay về buổi đấu giá. Mười mấy phút sau, buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Màn che phía trước được kéo ra, trên bục cao chừng nửa mét, Châu Nghỉ Mẫn xuất hiện, ông ta cười nói: “Để các vị chờ lâu rồi. Buổi đấu giá hôm nay, sẽ đấu giá mười bảy loại đan dược. Bây giờ sẽ đấu giá loại đan dược thứ nhất, Ma 'Thần Luyện Hình Đan thượng phẩm cấp tám!”

Chu Nghi Mẫn mở đấu giá đầu tiên chính là Ma Thần Luyện Hình Đàn của Ngô Bình, chuyện này khiến Ngô Bình rất bất ngờ.

Rõ ràng mọi người không hiểu rõ về Ma Thần Luyện Hình Đan này, Chu Nghi Mẫn nói: “Đan này, dùng chín loại ma huyết, chín loại tiên huyết, chín loại thần huyết, không những có thể nâng cao thể chất cực mạnh, mà còn có thể cường hóa tinh thần, có được hiệu quả vô cùng thần kỳ! Đáng nhắc nhất chính là dùng đan dược này còn có thể nâng cao tỷ lệ thành công đột phá Bí Cảnh”.

Giới thiệu đan dược xong, Ngô Bình nói: “Đan dược này có giá khởi điểm là một triệu năm trăm nghìn tiền tiên, mỗi lần tăng giá ít nhất là một trăm nghìn tiền tiên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6111: hay anh cũng gọi một cô gái xinh đẹp


Sau khi giới thiệu tác dụng của đan dược, Châu Nghi Mẫn nói: “Giá khởi điểm của Nhập Bí Đan cực phẩm cấp. năm là năm trăm nghìn tiền tiên, mỗi lần thêm giá không được thấp hơn năm mươi tiền tiên”.

Vì giá khởi điểm không cao nên có rất nhiều người đấu giá, tranh giành rất quyết liệt.

“Năm trăm năm mươi nghìn”.

“Sáu trăm nghìn”.

“Bảy trăm nghìn”.

Chỉ mới chưa đây nửa phút mà giá đã nhảy vọt lên hai triệu. Lúc này vẫn còn hai người đang đấu, một ông già tóc trắng và một thanh niên tóc tím, hai bên không ai chịu thua ai, cứ bám riết lấy đối phương.

“Hai triệu một trăm nghìn”. Ông già tóc bạc bình thản nói, ông ta đến từ tiên giới, thân phận thần bí, chút tiền này

đối với ông ta mà nói gần như không đáng là gì.

“Hai triệu hai trăm nghìn”. Thanh niên tóc tím cũng bình thản, dáng vẻ rất tự tin.

Ông già tóc bạc bỗng dưng hỏi Châu Nghỉ Mẫn: “Chu trưởng quầy, loại đan dược này còn nữa không?”

Châu Nghi Mẫn cười, nói: “Lát nữa vẫn còn một viên”. Ông già liền nói với thanh niên: “Anh bạn trẻ, chỉ bằng chúng ta mỗi người nhường một bước, cậu lấy viên này, viên còn lại để tôi, thế nào hả?”

Không ai muốn trả thêm tiền, thanh niên tóc tím nói: “Vậy thì cảm ơn”.

Cuối cùng thanh niên tóc tím đã mua được viên Nhập Bí Đan cực phẩm đó với giá hai triệu hai trăm nghìn.

Tiếp đó là viên Nhập Bí Đan thứ hai, nó đã được ông già tóc bạc mua với giá hai triệu hai trăm năm mươi nghìn tiền tiên.

Cuộc đấu giá của Ngô Bình kết thúc thì cậu ra phía sau. Cuộc đấu giá lần này thu được tổng cộng chín triệu một trăm năm mươi nghìn tiền tiên, trừ đi hai mươi phần trăm phí dịch vụ, Ngô Bình còn lại bảy triệu năm trăm sáu mươi nghìn tiền tiên.

Lúc cậu lấy được tiền thì đã là tờ mờ sáng, lúc này cậu mới quay về Kim Phượng Lâu.

Kim Phượng Lâu hoạt động hai bốn trên hai bốn, không phân biệt ngày đêm. Lúc này, trong một căn phòng nghỉ sang trọng của Kim Phượng Lâu, mấy người Từ Văn Hổ đang tận hưởng dịch vụ mát xa, họ hát karaoke và ăn khuya xong thì đã chơi đến không còn sức, giờ mát xa để khôi phục lại thể lực.

Mấy người họ thấy Ngô Bình vào thì vội nói: “Đại ca, vào chung đi, thủ pháp mát xa chỗ này đã lắm”.

Ngô Bình liếc qua, mấy cô em mát xa này chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng thủ pháp lại giỏi, rõ ràng không phải những. cô gái phàm tục bình thường.

Cậu gật đầu: “Được, tôi cũng mát xa một lúc, lát nữa chúng ta về”.

Dương Quốc Hào: “Đại ca, chúng tôi đã chơi hết rồi, hai anh cũng gọi một cô gái xinh đẹp?”

Ngô Bình: “Tôi không cần đâu”.

Dương Quốc Hào tò mò hỏi: “Đại ca, chúng tôi đến chơi, còn cậu đã đi đâu?”

Ngô Bình: “Đến tiệm thuốc một chuyến, mua ít thuốc, rồi lại đến tiệm đan dược, bán ít đan dược”.

Dương Quốc Hào vô cùng ngưỡng mộ: “Đại ca còn bán đan dược nữa à? Đúng thật là khiến người ta ngưỡng mộ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6112: huấn luyện thực chiến biên cương


Họ về chưa được nửa tiếng thì kèn đã vang lên, mọi người nhanh chóng thức dậy, tham gia tập thể dục buổi sáng.

Thể dục buổi sáng ở học viện quân sự rất khác so với bên ngoài vì nó được mấy đại sư võ học cùng sáng tạo ra, độ khó rất cao. Chỉ cần tập một lần bài tập này thì đã mệt đến mồ hôi nhễ nhại, toàn thân đều được rèn luyện.

Lần đầu tiên Ngô Bình tập thể dục buổi sáng nhưng cũng không thấy bài tập này có gì quá khó.

Trên thao trường có rất nhiều học viên, chia theo lớp, tạo thành đội hình vuông văn, động tác đều răm rắp.

Sau khi hoạt động thể dục buổi sáng kết thúc, thì đến giờ ăn sáng, cuối cùng là lên lớp.

Vì đã là lớp cao cấp nên chương trình học chủ yếu xoáy vào rèn luyện thực chiến. Còn về các tiết lý luận còn khuyết trước đó thì Ngô Bình chỉ có thể tự đi học bù.

Bài huấn luyện thực chiến hôm nay cần mọi người đích thân ra chiến trường, cùng quân đội tác chiến.

Đại Hạ hiện giờ không hề yên bình, biên cương phía bắc. là đế quốc La Sát hùng mạnh, người La Sát giỏi chiến đấu, lãnh thổ lớn gấp đôi Đại Hạ, đất nước họ mạnh không kém gì Đại Hạ.

Biên cương phía Đông là Đông Doanh, Tiểu La, vì phía bắc giáp với nước lớn nên cũng thường xuyên có va chạm với Đại Hạ.

Biên cương phía nam là phức tạp nhất, tiền triều là triều Tống, năm xưa bị đánh chạy về phía nam, dần dần xâm chiếm nhiều quốc gia phía nam, thành lập nên nước Tống hiện giờ.

Thực lực của nước Tống không bằng Đại Hạ nhưng kinh tế lại phồn vinh, văn hóa phát triển. Ngoài mặt hai nước. Hạ - Tống không có mâu thuẫn nhưng trên thực tế lại không ngừng có xích mích nhỏ, biên cương thường xuyên có xung đột quy mô lớn.

Ngoài nước Tống ra, nước Đồ Na ở Tây Nam cũng là một nước lớn. Diện mạo của người Đồ Na không giống người Tống và người Đại Hạ, vì vậy thường xuyên bị người Đại Hạ và người Tống liên kết xử lý. Chẳng hạn sáu mươi lãm năm trước, nước Hạ và nước Tống đã liên thủ nuốt chứng hơn một triệu tám trăm kilomet vuông của nước Đồ Na.

Hôm nay, nơi mà mấy người Ngô Bình phải đến là biên cương của Đại Hạ và nước Đồ Na, hai bên đang có một cuộc chiến tranh cục bộ quy mô nhỏ diễn ra.

Một chiếc máy bay siêu thanh bay qua mấy nghìn kilomet, đưa Ngô Bình từ lớp học cao cấp đến chiến trường. ở biên cương.

Máy bay vừa đáp đất thì Ngô Bình đã nghe thấy tiếng súng dày đặc từ xa truyền đến, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng bom.

Đối với Ngô Bình mà nói, việc chỉ huy chiến trận kiểu này không có gì khó, cậu vừa xuống máy bay thì đã đưa mấy người Dương Quốc Hào cùng đến tiếp nhận một chỉ đội gồm một trăm năm mươi người, sau đó dẫn dắt họ tấn công lực lượng nước Đồ Na.

Chỉ trong mười tiếng đồng hồ ngắn ngủi, cậu đã đưa người tiêu diệt hai trăm năm mươi bảy người , giành được. lượng lớn vũ khí. Vì hai nước đều không muốn mở rộng quy mô chiến tranh nên chỉ đánh theo tốp nhỏ, nhưng nhóm Ngô Bình lại phá tan phòng tuyến của đối phương chỉ trong tích tắc, giống như một con dao nhọn đâm thẳng vào bụng đối phương.

Giờ thứ mười, phút thứ mười lăm, Ngô Bình dẫn quân đánh vào một thành phố nhỏ của nước Đồ Na, cùng lúc đó, quân trấn giữ biên cương cũng lập tức phái một đội quân đến, yểm trợ phía sau cho Ngô Bình.

Sau đó, phía nước Đồ Na liền tập hợp quân đội, điên cuồng tấn công vào khu vực Ngô Bình đang chiếm đóng. Nhưng vì đã muộn nên dù họ có tấn công thế nào đều không thể giành lại được lãnh thổ đã mất.

Giờ thứ mười hai, quân trấn giữ biên cương đã tiếp quản thành phố nhỏ mà Ngô Bình chiếm được, còn mấy người họ vì xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ nên đã rời hỏi tiền tuyến trước.

Mấy người Ngô Bình được đưa đến bộ chỉ huy, họ vừa vào tòa lầu của bộ chỉ huy, các quân nhân trong đại sảnh đã vỗ tay rần rần, một trung tướng bước vội đến đón, đưa hai tay ôm chặt lấy Ngô Bình, cười hehe nói: “Trò Ngô, trận chiến hôm nay của các trò đã giành được cho Đại Hạ ta hai trăm bốn mươi kilomet vuông quốc thổ. Tôi đã xin cấp trên, cấp trên đang chuẩn bị ghi công hạng hai cho tập thể các trò, và ghi công hạng nhất cho riêng cậu”.

Từ xưa đến giờ, có thể mở mang bờ cõi luôn là công lớn, Ngô Bình có thể giành được chiến công hạng nhất cũng không có gì lạ.

Mấy người Dương Quốc Hào vô cùng vui mừng và phấn khởi, chuyện lập công trong khi huấn luyện thực chiến không phải chưa từng có nhưng trường hợp giành được. chiến công hạng nhất như Ngô Bình thì cực hiếm, cũng chỉ có mấy người trong lịch sử.

Ngô Bình: “Cảm ơn tướng quân”. Trung tướng nói: “Buổi huấn luyện hôm nay của các trò đã kết thúc, nửa tiếng nữa sẽ quay về học viện quân sự, hi vọng sau này các trò sẽ đến thường xuyên”.

Vị tướng lĩnh đó nói vài câu khách sáo rồi vội vã rời đi, ông ta còn bận phải chỉ huy chiến trận.

Mấy người Ngô Bình được đưa đến khu vực nghỉ ngơi, họ vừa ngồi xuống thì có một quân nhân mặc quân phục bước đến, tuổi tác không lớn lắm, tâm hai mươi tuổi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6113: Lục hoàng tử


Ngô Bình nhìn sang người đó, hỏi: “Anh là ai?”

Đối phương nói: “Anh không cần phải biết tôi là ai”.

Ngô Bình ngoảnh mặt qua, bình thản nói: “Tránh xa ra chút”.

Đối phương chau mày: “Anh có biết hôm nay còn một nhân vật lớn đến tiền tuyến lập công không? Nhân vật lớn đó khó khăn lắm mới giành được chiến công hạng nhì, vậy mà anh lại giành được chiến công hạng nhất. Anh làm như vậy có phải đã vả vào mặt nhân vật lớn đó không?”

Ngô Bình cười khẩy: “Nhân vật lớn thì sẽ không cần lập công, nếu như đã cần đến công trạng thì không còn là nhân vật lớn”.

Người đó lắc đầu: “Tin hay không tùy anh”.

Ngô Bình: “Anh và tôi vốn không hề quen biết, anh lại đột nhiên chạy đến nói chuyện này với tôi, mục đích của anh là gì? Chắc không đơn giản là vì có lòng tốt đâu nhỉ?”

Đối phương: “Anh là người thông minh, vậy thì tôi cũng nói thẳng, nếu như anh chịu nhường lại chiến công hạng nhất cho nhân vật lớn đó thì chuyện hôm nay xem như bỏ qua”.

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Tại sao tôi phải nhường chiến công hạng nhất của mình cho người khác?”

Đối phương chau mày: “Tôi đã nói rồi, anh ấy là một nhân vật lớn”.

Ngô Bình: “Vậy thì hãy nói ra thân phận của anh ta đi, đừng giấu giấu giếm giếm nữa”.

Đối phương im lặng một lúc rồi nói: “Là Lục hoàng tử điện hạ”.

Ngô Bình: “Lục Hoàng Tử? Hoàng tử đương triều mà cũng cần đến chiến công hạng nhất để tăng thêm giá trị cho bản thân sao?”

Người đó nói với vẻ bực bộ ôi đã nói cho anh biết thân phận của anh ấy rồi, có nhường lại chiến công không thì anh liệu mà làm”.

Ngô Bình: “Muốn có được chiến công hạng nhất của tôi cũng được, anh hãy bảo Lục hoàng tử đến tìm tôi, để anh ta tự nói”.

Người đó giận dữ: “Anh thật to gan”.

Ngô Bình nói: “Trước giờ lá gan của tôi không hề nhỏ”, Đối phương hừ một tiếng nặng nề rồi quay đầu bỏ đi.

Dương Quốc Hào vội nói: “Đại ca, nếu đối phương là Lục hoàng tử thật thì chúng ta không nên đắc tội đâu”.

Ngô Bình hỏi ngược lại Dương Quốc Hào: “Quyền lực của Lục hoàng tử có lớn không?”

Dương Quốc Hào: “Đương nhiên là lớn”.

“Vậy anh nghĩ một người có quyền lực lớn như thế, địa vị cao như thế, mà lại cần một chiến công hạng nhất nhỏ nhoi sao?”

Dương Quốc Hào lắc đầu: “Không cần, đừng nói là chiến công hạng nhất, dù là chiến công đặc biệt cũng không cần”.

Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi, vì vậy một là tên đó là một tên lừa đảo, hai là trận chiến hôm nay không đơn giản như chúng ta thấy”.

Mười mấy phút sau, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi mặc hoàng bào bước đến, theo sau anh ta có hai †ùy tùng. Ngô Bình phát hiện hai tùy tùng đó đều là cao thủ Bí Cảnh hậu kỳ, khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Mặt mày người đó rất thanh tú, đôi mắt dài, mỗi lần cười đều híp lại, anh ta nói: “Ngô Bình, nghe nói anh muốn gặp hoàng tử ta đây?”

Ngô Bình nhìn thấy ngọc bội trên hông anh ta cũng như dấu hiệu hoàng gia trên người thì liền đứng dậy, chắp tay chào: “Chào điện hạ”.

“Ừ”. Người đó quan sát cậu, rồi nói: “Nghe nói học viện quân sự Đại Hạ có một tân sinh viên rất lợi hại, là đệ tử tinh anh của đại tông hạng nhất, chắc người đó là anh đúng không?”

Ngô Bình hơi bất ngờ: “Điện hạ biết tôi sao?”

Người lúc nãy tìm Ngô Bình cũng bước vào, anh ta hừm một tiếng lạnh lùng: “Lục hoàng tử điện hạ nắm giữ 'Thiên Điệp, một trong ba cơ quan tình báo lớn nhất Đại Hạ, sao lại không biết thân phận của anh?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6114: Đô thống Ngô


Ngô Bình rất thắc mắc: “Nếu như tôi không tạo ra lỗ hổng đó thì sẽ không có cuộc tấn công quy mô lớn như vậy sao?”

Lục hoàng tử nói: “Tình thế trên chiến trường luôn có phản ứng dây chuyền TỪ những nhân tố nhỏ. Phòng tuyến của nước Đồ Na rất chặt chẽ, lực lượng cũng rất đều, một khi có một điểm nào đó bị phá thì cả chiến tuyến sẽ sụp đổ. Ba tháng nay, các tướng sĩ của ta ở tiền tuyến đều rất nỗ lực để tìm ra điểm đột phá, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Không ngờ cậu vừa đến thì đã tạo ra được một lỗ hổng, để quân ta có được cơ hội”.

Ngô Bình: “Lế nào nước Đồ Na không biết được điểm này sao?”

Lục hoàng tử: “Đương nhiên nước Đồ Na biết rất rõ, nhưng họ không ngờ lại có người bứt phá được, có lẽ sự gia nhập của anh đã tăng thêm may mắn cho quân ta”. Ngô Bình: “Ồ, may mắn sao?”

Lục hoàng tử: “Anh là một đệ tử tỉnh anh, mà đệ tử tinh anh thì có ai không may mắn đâu?”

Ngô Bình: “Vậy nên điện hạ muốn làm người tạo ra được lỗ hổng đó, vì đó là công lớn”.

Lục hoàng tử: “Không sai, đối với anh mà nói thì chuyện này nhiều lắm cũng chỉ là chiến công hạng nhất thôi nhưng đối với điện hạ tôi đây thì lại là kỳ công mở mang bờ cõi đất nước”.

Lúc này Ngô Bình đã hiểu ra, nói: “Nếu như điện hạ cần thì đương nhiên tôi sẽ phối hợp”.

Lục hoàng tử cười, nói: “Anh đúng là người thông minh, hiểu được chuyện được mất. Hoàng tử tôi đây thích nhất là người thông minh, để cảm tạ tôi có thể phong anh làm đô thống, dẫn mười lăm ngàn binh, theo hoàng tử tôi tác chiến”.

Ngô Bình biết Lục hoàng tử đang muốn kéo cậu về chung thuyền với mình, cậu suy nghĩ một lúc rồi cười, nói: “Vậy thì cảm ơn điện hạ đã tin tưởng”.

Lục hoàng tử rất vui, nói: “Người đâu, đưa Đô thống Ngô đến đại doanh của đô thống”.

Người đi chuyển lời lúc nấy bước qua, nói với Ngô Bình với vẻ khách sáo hơn nhiều: “Mời Đô thống Ngô”.

Ngô Bình nói với mấy người Dương Quốc Hào: “Nếu mấy người các anh muốn kiến công lập nghiệp thì hãy đi cùng tôi”.

Mọi người nghiến răng rồi đều nói: “Chúng tôi sẽ mãi theo đại ca”.

Sau đó, mấy người họ lên một chiếc xe quân sự, đến đại doanh đô thống, người lúc nãy đến tìm Ngô Bình đích thân lái xe chở họ. Trên đường đi, anh ta cười, nói: “Đô thống Ngô, lúc nãy có gì đắc tội mong anh bỏ qua chơ”.

Ngô Bình: “Không sao, anh cũng chỉ làm việc cho. điện hạ thôi”.

Người đó nói: “Tôi là Phùng Thị Chương, là chân sai vặt bên cạnh điện hạ, Đô thống Ngô cứ gọi tôi cậu Phùng là được rồi”.

Ngô Bình: “Cậu Phùng, vị trí đô thống luôn để trống Sao?”

Cậu biết rõ mỗi vị trí chỉ có một người, Lục hoàng tử: chịu để cậu làm đô thống, tiếp quản mười lăm ngàn binh mã thì nhất định là do vị trí đó đang bị khuyết.

Phùng Thị Chương gật đầu: “Hai ngày trước, Mã đô thống của sư đoàn 7 đã tử trận, anh vừa hay bù vào vị trí của ông ấy”.

Trong quân đội của Đại Hạ, trưởng quan của sư đoàn là sư đô thống, gọi tắt là sư đô. Trên sư đoàn là quân đoàn, trưởng quan của quân đoàn là quân đô thống, gọi tắt là quân đô. Một số quân đoàn hợp lại thành một binh đoàn, quan chỉ huy của binh đoàn là đô đốc.

Ngô Bình: “Tôi vẫn còn là một sinh viên, để tôi làm sư đô e là tôi không thể nào nhận chức được”.

Phùng Thị Chương cười, nói: “Từ xưa đến giờ thiếu niên luôn có anh hùng, Đô thống Ngô khiêm tốn rồi. Hơn nữa, sư đoàn 7 đều là quân tinh nhuệ, sức chiến đấu rất mạnh".

Xe nhanh chóng được lái đến chiến trường tiền tuyến với tiến bom đạn đùng đùng, sau khi thông qua một loạt các cuộc kiểm tra, cả nhóm người đã vào một hang núi ở sườn khuất nắng.

Hang núi được xây thành sở chỉ huy tạm thời, lúc này mấy quan chỉ huy đang nghiên cứu gì đó ở sa bàn điện tử, khi nhìn thấy nhóm người họ đến thì một trong số họ hỏi: “Các cậu đi đâu đó?”

Phùng Thị Chương lên tiếng: “Đây là Đô thống Ngô mới đến, các anh mau đến chào hỏi đi”.

Mọi người giật mình, thật ra trong số họ đã có người đại diện sư đô, không ngờ bân trên lại phái người mới đến nhanh như vậy, thế là họ thi nhau tiến về trước: “Chào đô thống đại nhân”.

Ngô Bình gật nhẹ đầu: “Các vị vất vả rồi. Mọi người hãy tự giới thiệu sơ về mình đi”.

Mấy người đó đều là quan chỉ huy dưới thất sư, có người quản lý mấy ngàn người, có người quản lý đơn vị riêng như trinh sát, tin tức, hậu cần,...
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6115: hoàn toàn khống chế được cao nguyên 335


=Lúc này, binh đao hai bên đang giằng co phía trên cao. Bởi vì đỉnh núi vốn là rừng rậm, địa hình phức tạp, nên không bên nào có thể đuổi được đối phương. Mã Sư đô của sư đoàn 7 tiền nhiệm cũng vì như vậy mà đã tử trận.

Ngô Bình hỏi: “Trận chiến trên cao này đánh bao lâu rồi?"

Tham mưu nói: “Bẩm báo Sư đô, đã hơn nửa tháng rồi, phía tôi cũng đã thương vong hơn ba nghìn người rồi”.

Ngô Bình nhìn sa bàn nói: “Cao nguyên nào ít nhất cũng phải một trăm kilomet vuông, đưa một trăm nghìn người vào cũng không đủ dùng”.

Cậu đi vòng vòng vài bước, nói: “Truyền lệnh của tôi, tất cả mọi người rút lui”.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đồng thanh nói: “Sư đô, không thể!”

Vẻ mặt Ngô Bình nặng nề: “Sao, các anh muốn kháng lệnh? Mọi hậu quả đã bổn sư đây chịu trách nhiệm, mau chóng truyền lệnh!”

Mọi người đành chịu, chỉ đành truyền lệnh rút lui với các binh linh quyết chiến trên chiến trường.

Nửa tiếng sau, tất cả mọi người đều rút khỏi cao nguyên. Phía nước Đồ Nha bên kia vui mừng, lập tức lại cử hơn trăm nghìn người tiến vào cao nguyên, chuẩn bị xây dựng công sự ở đây, chiếm lĩnh hoàn toàn cao. nguyên 335.

Lúc này, Ngô Bình đã đổi sang quần áo võ quan của Sư đô thống, sau đó một mình đi lên cao nguyên 335. Tu vi của cậu cao, nên cũng không sợ gặp phải kẻ địch.

Cậu chỉ là dạo một vòng đã thi triển Đại Mộng Huyền Thiên Kinh, trên núi lập tức đây sương mù che phủ trên từng tấc đất.

Toàn bộ sinh linh trong sương mù, một khi hít phải sương mù thì đều tiến vào ảo cảnh, sau đó sẽ mất kiểm soát mà tiến vào trong Huyền Thiên Mộng Cảnh của Ngô Bình.

Trong mộng cảnh mà Ngô Bình tạo ra, các binh lính chiến đấu gian khổ hơn nửa tháng này đều quay về quê hương dịu dàng, trong đó có vô số mỹ nhân và cả thức ăn ngon, còn cả chiếc giường êm ái. Vì thế, bọn họ hô hoán, tùy ý thả sức hưởng thụ, mãi đến khi vui chơi sức cùng lực kiệt rồi mới ngã lên giường mà ngủ.

Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, tất cả quân địch trên núi đều chìm vào giấc ngủ, dù trùng độc có đâm chích bọn họ cũng không thức dậy.

Ngô Bình thời thời cơ cũng đã đến, rồi quay về tổng bộ chỉ huy, ra lệnh nói: “Tất cả mọi người tiến vào cao. nguyên 335, đuổi bắt quân địch!”

Chuyện này mọi người càng không muốn làm, Phó Đô thống lớn tiếng nói: “Sư đô! Quân địch bây giờ chắc chắn đã làm xong công sự, lúc này chúng ta muốn đoạt lại cao nguyên, sợ là không có khả năng!”

Ngô Bình cười lạnh: “Không có khả năng? Tôi lại nói là dễ như trở bàn tay! Đừng có phí lời, lập tức chấp hành mệnh lệnh!”

Trong quân đội, mệnh lệnh trưởng quân nhất định phải chấp hành theo, những người này tuy không hề tình nguyện, nhưng vẫn bắt đầu triệu tập đại quân, bắt đầu xuất phát tiến vào cao nguyên 335”.

Cao nguyên 335 cũng chỉ có một còn đường đất quanh co có thể đi, nên đa phần mọi người chỉ có thể đi bộ lên núi. Ngô Bình thì dẫn theo mấy người Dương Quốc Hào ngồi trên xe chỉ huy lái thẳng l*n đ*nh núi.

Mọi người vừa thấy ngay cả Sư đô cũng dẫn đầu làm gương, nên bọn họ đương nhiên cũng không nghĩ gì khác, kiên trì xong về phía trước.

Chuyện khiến tất cả mọi người kinh ngạc chính là khi bọn họ vừa lên đến đỉnh núi thì đã nhìn thấy quân địch ngủ say, lập tức bịt miệng kẻ thù và trói bọn chúng lại.

Chuyện càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn vẫn còn ở phía sau, sau khi gặp được quân địch thì đều đang ngủ mê, nên càng dễ trói lại hơn.

Một tiếng sau, sư đoàn 7 đã hoàn toàn khống chế được cao nguyên 335, bắt giữ hơn mười ba nghìn binh lính nước Đồ Nha làm tù binh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6116: chúc điện hạ sớm ngày thành công


Trong tổng bộ chỉ huy, Lục hoàng tử nói vài câu chúc mừng, sau đó cho những người khác lui xuống, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.

“Thống lĩnh Ngô, có phải anh dùng kỹ năng của tu sĩ Bí Cảnh không?”

Ngô Bình không phủ nhận, nói: “Không sai, là tôi khiến hơn mười nghìn quân địch kia ngủ say”.

Lục hoàng tử thở dài: “Thật ra nước Đồ Nha cũng có †u sĩ mạnh, nhưng hai bên chúng ta bình thường đều không muốn dùng đến tu sĩ”.

Ngô Bình nhìn hai cao thủ bên cạnh Lục hoàng tử, hỏi: “Chẳng lẽ hai vị này không phải sao?”

Lục hoàng tử: “Mỗi quốc gia đều có tu sĩ mạnh, nhưng bình thường tu sĩ hùng mạnh đều không muốn bị khống chế, đều không nguyện ý tham gia tranh chấp giới thế tục. Thứ hai, sức phá hoại của tu sĩ quá mạnh, dễ mất khống chế. Nếu đánh quá nặng thì đều là tai họa cho cả hai nước đang giao chiến”.

Ngô Bình: “Ý điện hạ là, nước Đồ Nha sau này cũng sẽ dùng đến cao thủ?”

Lục hoàng tử: “Có khả năng. Thật ra hai bên vẫn luôn âm thầm cử cao thủ ra đọ sức, hai bên đều có thương vong. Nhưng hai bên đều có hạn chế, bình thường cảnh giới tu vi đều không vượt quá Bí Cảnh tầng bốn”.

Ngô Bình gật đầu: “Bí Cảnh tâng năm là Thiên Phù Cảnh, có thể dùng Thiên Chi Lực, lực sát thương nó gây ra không phải người thường có thể chịu đựng nổi, sức hủy diệt cũng rất kinh người”.

Lục hoàng tử: “Đúng vậy. Giống như kỹ thuật của Đô thống Ngô hôm nay, không phải thứ mà tu sĩ Bí Cảnh Tầng bốn có thể làm được”.

Ngô Bình cười nói: “Trước mắt tôi vẫn chỉ là Bí Cảnh tầng ba mà thôi”.

Lục hoàng tử rất bất ngờ: “Chỉ là Bí Cảnh tầng ba sao? Vậy thực lực của Đô thống Ngô thực sự rất xuất sắc!"

Ngô Bình: “Nếu đã không cử cao thủ Bí Cảnh tầng bốn trở lên thì không có gì phải sợ cả. Cho dù nước Đồ Nha có bao nhiêu tu sĩ thì tôi cũng có thể đối phó!”

Lục hoàng tử gật đầu: “Vậy thì tốt!” Lúc này, Ngô Bình hỏi: “Điện hẹ, tôi nhìn thấy trên sa bàn điện tử, trong khu vực cách quân chúng ta chừng một trăm năm mươi kilomet thì được đánh dấu màu xanh lam. Tôi muốn biết, khu vực này có gì sao?”

Lục hoàng tử nói: “Nơi đó chính là nguyên do chúng †a nhất định phải tấn công nước Đồ Nha. Khu vực màu xanh mà anh thấy vô cùng đặc biệt, không gian nơi đó gấp khúc, hình thành hai không gian thần bí độc đáo. Ba không gian thần bí này, một nơi có đầy dược liệu, một nơi có đầy kim loại trân quý. Chỉ cần có thể tiến vào hai không gian thần bí này, thực lực Đại Hạ Quốc chúng ta có thể được nâng cao!”

Ngô Bình: “Nước Đồ Nha vẫn luôn chiếm giữ bên đó, chẳng lẽ chưa từng tiến vào không gian thần bí đó sao?”

Lục hoàng tử lắc đầu: “Mặc dù bọn họ chiếm giữ khu vực đó, nhưng vẫn không thể tiến vào thăm dò không gian thần bí đó. Nghe nói, muốn tiến vào không gian thần bí đó cần phải có hai chìa khóa không gian”.

Ngô Bình: “Có tài liệu chỉ tiết không?”

Lục hoàng tử: “Những gì tôi biết cũng có hạn, chỉ biết có một không gian Dược Vương Giới, một không gian khác là Kim Mẫu Giới”.

Ngô Bình như suy nghĩ gì đó: “Chẳng lẽ là Linh Giới?”

Lục hoàng tử: “Tôi cũng không rõ. Muốn thăm dò hai khu vực này, đầu tiên phải giành được nơi đó mới được”.

Ngô Bình cười nói: “Lợi ích lớn như vậy, giới tu hành của Đại Hạ Quốc ta không động tâm sao?

Lục hoàng tử nhìn cậu, cười nói: “Đô thống Ngô đúng là chỉ chốc lát đã nghĩ ra ngay rồi. Không sai, hành động quân sự lần này thật ra là nhóm tu sĩ kia thúc. động. Chỉ cần bổn hoàng tử lấy được khu vực này thì chính là một công lao lớn, mà tu sĩ Đại Hạ cũng sẽ càng nguyện ý gia nhập dưới trướng bổn hoàng tử!”

Ngô Bình nhìn ra được dã tâm của Lục hoàng tử rất lớn, trong đó tất nhiên có liên quan đến tranh giành quyền lực giữa các hoàng tử. Cậu không muốn can dự vào chuyện này, vội nói: “Vậy chúc điện hạ sớm ngày thành công”.

Sau khi giành được cao nguyên 335, cuộc tấn công của Đại Hạ đã có tiến triển đáng kể ở các mặt, cả nước. nước Đồ Nha đều chấn động, lại cử ra một trăm năm mươi nghìn đạ quân tiếp viện biên giới, trận chiến hết sức căng thẳng!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6117: cậu có tham gia vào chuyện này không


Đông Vương gật đầu: “Cậu đến hỏi tôi là hỏi đúng người rồi”.

Ngô Bình: “Xin vương gia chỉ bảo”.

Đông Vương cho người rót đây rượu cho Ngô Bình trước rồi nói: “Thêm ba năm nữa thì hoàng đế sẽ thoái vị nên sự cạnh tranh giữa các hoàng tử với nhau càng lúc. càng quyết liệt”.

Ngô Bình bất ngờ: “Hoàng đế sắp thoái vị sao? Tại sao? Tôi xem tỉ vi thấy sức khỏe hoàng đế rất tốt, không có vẻ gì già hết”.

Đông Vương lắc đầu: “Không liên quan gì đến sức khỏe cả. Đằng sau Đại Hạ là một thế lực vô cùng lớn, họ không muốn để một người làm hoàng đế quá lâu, mà quy định mỗi nhiệm kỳ của hoàng đế nhiều nhất chỉ được ba mươi lăm năm. Giờ tính ra thì bệ hạ đã nắm quyền ba mươi hai năm rồi”.

Ngô Bình: “Nói vậy dù sức khỏe của hoàng đế bệ hạ rất tốt nhưng ba năm sau cũng bắt buộc phải thoái vị. Những thế lực đó cũng lớn mạnh thật, không ngờ lại có thể khiến hoàng đế thoái vị”.

Đông Vương: “Sau khi hoàng đế thoái vị thì có thể đến tiên giới làm một vương gia nhàn hạ, tiếp tục tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý”.

Ngô Bình: “Ồ, hoàng đế thoái vị còn có thể đến tiên giới à?”

Đông Vương gật đầu: “Thậm chí có một số hoàng đế còn gia nhập một số tông môn và tiến rất xa trên con đường tu hành nữa”.

Ngô Bình cảm thán: “Nói vậy thì hoàng đế ở trần thế chỉ là con rối của bên trên thôi”.

Đông Vương phất tay: “Đúng là hoàng đế ở trần thế có quyền lực rất lớn, nhưng quyền lực của họ bị giới hạn, chỉ được ba mươi lăm năm. Vì vậy, giữa các hoàng tử đã định chắc sẽ có một cuộc tranh chấp máu lửa diễn ra. Ngô Bình, tôi khuyên cậu đừng nên dính vào”.

Ngô Bình thở dài: “Sớm biết tình hình thế này thì tôi đã tránh xa Lục hoàng tử rồi”.

Đông Vương: “Bây giờ cậu rút ra vẫn còn kịp, cậu không cần phải lo chuyện ở biên giới phía Tây Nam nữa, đến vương phủ ở vài ngày trước đã, ngày mai cậu hãy đến Nhân Hoàng giới”.

Lần trước Ngô Bình lập được công lớn, nhận được huân chương Thần Long, vì vậy cậu có thể được thăng hẳn lên quý tộc và có cơ hội được vào Nhân Hoàng giới.

Ngô Bình: “Vương gia, huân chương Thần Long đó đã đến rồi sao?”

Đông Vương gật đầu, cho người mang lên một cái kệ, bên trên có đặt một tấm huân chương ba màu, to bằng bàn tay, cực kỳ nặng, ông ta cười, nói: “Lâu lắm rồi chưa có người được nhận huân chương Thần Long”.

Ngô Bình nhận lấy huân chương, hỏi: “Vậy mai tôi sẽ đến Nhân Hoàng giới. Nhưng không biết có dễ ăn nói với phía Lục hoàng tử không?”

Đông Vương nói: “Trong Nhân Hoàng giới có rất nhiều báu vật, người tu hành nào cũng không muốn đánh mất cơ hội này, cậu ấy sẽ hiểu thôi. Hơn nữa, như thế thì cậu cũng tránh được cuộc tranh chấp giữa các hoàng tử”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi đi xử lý mấy chuyện đang dang dở trước, sáng sớm mai tôi sẽ đến vương phủ”.

Ngô Bình rời khỏi vương phủ thì đến biên giới Tây Nam, đưa mấy người Dương Quốc Hào về lại học viện quân sự Đại Hạ rồi tiện thể đến tìm Tra Thanh Tuyền xin nghỉ phép vài ngày.

Lúc này Tra Thanh Tuyền đang ngồi trong văn phòng, khi gặp lại Ngô Bình, ánh mắt của anh ta vẫn không thiện cảm mấy, anh ta hỏi: “Không phải cậu đã ở lại chiến trường Tây Nam sao? Sao lại tự ý quay về rồi?”

Ngô Bình: “Tôi có vài việc cá nhân cần phải xử lý nên tạm rời khỏi bên đó. Thầy Tra, tôi muốn xin nghỉ phép vài ngày”.

“Xin nghỉ phép? Thời gian của cậu vốn đã hạn hẹp, vậy mà cậu còn muốn nghỉ phép?”, anh ta hừ một tiếng.

Ngô Bình nhìn anh ta, nói: “Hình như thầy Tra có thành kiến với tôi?”

Tra Thanh Tuyền cười khẩy: “Tôi có thành kiến với cậu đớ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6118: cậu tưởng tôi tự nguyện ở đây giữ cửa à


Ngô Bình liền nhớ ra chuyện xảy ra hôm đó, có vài người của học viện quân sự Đại Hạ suýt chút đánh chết nhà Lâm tướng - Lâm Kiếm Phong. Lúc đó họ muốn bỏ chạy, kết quả đã bị cậu chặn lại, và đã bị người của Lâm Kiếm Phong tóm.

“Thì ra mấy người đó đều là người của thầy Tra, hèn gì thầy lại không vừa mắt với tôi”. Ngô Bình gật đầu: “Không sai, hôm đó tôi có tham gia, giúp nhà họ Lâm bắt mấy người đó. Nhưng nếu không phải vì mấy người họ động đến tôi trước thì tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến họ rồi”.

'Tra Thanh Tuyền hừ một tiếng lạnh lùng: “Một người mới vừa đến học viện quân sự như cậu mà lại dám nhúng tay vào cuộc chiến giữa Lâm Tương là kẻ thù { không đội trời chung, cậu đã không còn được sống mấy _ ngày tươi đẹp nữa rồi”.

Ngô Bình: “Đấy là chuyện của tôi, không cần thầy phải nhọc lòng”.

Tra Thanh Tuyền: “Tôi biết cậu là đệ tử đại tông nhất phẩm nhưng tôi nói cho cậu biết, người đứng sau cậu không đủ mạnh để bảo vệ cậu đâu”.

Ngô Bình: “Có thể bảo vệ được tôi không cũng không liên quan đến thầy. Thây không duyệt phép cũng chẳng sao”. Cậu nói xong thì quay đầu bỏ đi.

Sau khi Ngô Bình đã đi xa, mắt Tra Thanh Tuyền như bốc hỏa, anh ta hừm một tiếng lớn rồi nói: “Thứ không biết sống chết, cậu tưởng là đệ tử đại tông thì có thể muốn làm gì thì làm ở trân gian sao? Thật là ấu trĩ”.

'Trợ giảng Tô Văn Tương bước ra từ bên cạnh, nói: “Sư huynh, anh cần gì phải nhãn nhịn cậu ta, với tính khí thường ngày của anh thì người này đã chết từ lâu rồi”.

Tra Thanh Tuyền lắc đầu, nói: “Dù gì thì người này cũng là đệ tử của đại tông, hơn nữa vẫn chưa chính thức đứng về phía đối lập với chúng ta, vẫn chưa đến lúc”.

Tô Văn Tương: “Nhiệm vụ sư môn giao cho chúng ta vừa mới có khởi sắc, tuyệt đối không được để người này làm hỏng chuyện”.

Tra Thanh Tuyền: “Anh ta muốn làm hỏng chuyện của chúng ta thì cũng phải xem thử anh ta có bản lĩnh đó không mới được. Hơn nữa, chẳng phải anh ta muốn đến Nhân Hoàng giới sao? Đấy không phải là nơi mà ai cũng đến được, có người có đi mà không có về. Dù cho cậu ta có thể quay về thì e rằng cũng phải ở lại bên trong rất lâu”.

'Tô Văn Tương: “Hi vọng vậy, tóm lại cậu ta ra ngoài càng trễ càng tốt”.

Mặc dù không xin nghỉ phép được nhưng sáng hôm sau Ngô Bình vẫn đến gặp Đông Vương như đã hẹn, Đông Vương đích thân tiễn cậu đến cổng vào Nhân Hoàng giới.

Cổng vào Nhân Hoàng giới nằm ở trên một ngọn núi ở phía Đông của hoàng cung, bên ngoài cổng vào chỉ có một bà lão tóc bạc đứng canh gác. Bà ta nhìn thấy Đông Vương thì nói: “Có chỉ dụ của hoàng đế không?”

Thì ra cơ hội vào Nhân Hoàng giới cực kỳ đáng giá, chỉ có người có chỉ dụ do hoàng đế đích thân viết và được đóng dấu ngọc tỷ thì mới vào được.

Đông Vương đưa lá thư cho bà lão bằng hai tay rồi cười, nói: “Bà Long, bà canh gác ở đây mấy chục năm rồi, vất vả cho bà quá”.

Bà Long hừm một tiếng, nói: “Đừng lấy lòng tôi, vô ích thôi, nộp tiền đi”.

Ngô Bình ngây ra: “Vào Nhân Hoàng giới còn phải nộp tiền sao?”

Bà Long: “Chứ cậu tưởng tôi tự nguyện ở đây giữ cửa à?”

Đông Vương cười, nói: “Nên mà”. Ông ta vừa nói vừa đưa một nắm chỉ phiếu cho bà Long.

Bà Long không khách sáo, nhận lấy ngay rồi mở cửa ra và nói: “Vào trong đi, có thu hoạch không thì chỉ có thể xem tạo hóa của cậu”.

Ngô Bình quay lại, chắp tay chào Đông Vương, nói: “Vương gia, tôi đi đây”. Cậu dứt lời thì bước vào trong.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6119: điện Nghệ Hoàng


Ngô Bình vỗ đầu ngựa, tuấn mã bèn rẽ sang trái, chẳng mấy chốc đã đến trước cung điện màu vàng, nhưng trước cửa cung điện có tám người bảo vệ mặc áo. giáp vàng, mấy người bảo vệ áo giáp vàng mày cao. mười mấy mét, tay cầm đao, ánh mắt bùng lên ngọn lửa màu đỏ tím, sát khí ngút trời.

Chiến mã không dám đến gần, dừng lại cách đó cả trăm mét, Ngô Bình chỉ đành xoay người xuống ngựa, sau đó nhìn trái nhìn phải rồi đi về phía cổng cung điện vàng.

Lúc này, một cỗ xe ngựa do bốn con ngựa kéo. phóng qua trên con đường ánh vàng phía sau, có hai nam một nữ ngồi trong xe, trong đó một người đàn ông đồ trắng, tóc dài nhìn tình huống bên trái, nhìn thấy có người đi vào cung điện, hắn không khỏi cười nhạo: “Không biết tên ngu xuẩn này từ đâu đến mà lại đến điện Nghệ Hoàng tìm chết”.

Bên cạnh hắn là một cô gái xinh đẹp, mặc chiếc váy đỏ, tóc dài búi thành một cục hơi nghiêng, còn cài thêm một cây trâm, rất mê người.

Cô ta bỗng nói: “Dừng xe”.

Người lái xe là một người đàn ông đồ đen, anh ta cho ngựa chạy đến bên đường hỏi: “Sư muội, sao lại dừng xe?”

Người phụ nữ nói: “Người này không biết rõ về Nhân Hoàng giới, chúng ta có thể thấy chết không cứu được sao? Cho xe chạy đến đó khuyên cậu ta vài câu”.

Người đàn ông đồ trắng cười nói: “Sư muội, lời hay ý đẹp rất khó khuyên can thứ đáng chết, chưa chắc người ta đã chịu nghe lời”.

Người phụ nữ cười nói: “Thử xem”.

Ngô Bình sắp đến gần chỗ người bảo vệ áo giáp vàng, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng xe ngựa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe ngựa do bốn con ngựa vàng kéo đang tiến đến, sau đó dừng lại cách trước mặt mình không xa.

Có mấy người bước xuống xe, dẫn đầu là một cô gái mặc váy đỏ, khoảng hai mươi tám tuổi, vô cùng xinh đẹp, người đã nhìn thấy nhiều người đẹp như cậu cũng. không nỡ dời mắt đi.

Người phụ nữ nói: “Vị công tử này, nơi đây là điện Nghệ Hoàng, vô cùng hung hiểm, tám thị vệ áo giáp vàng trước cổng rất mạnh, rất nhiều thiên kiêu đều chết dưới đao của họ”.

Ngô Bình nói: “Thì ra đây là điện Nghệ Hoàng, cảm ơn cô đã nhắc nhở, xin cho biết tên của cô”.

Người đàn ông đồ trăng hừ một tiếng nói: “Cậu không xứng để biết tên sư muội tôi”.

Người phụ nữ nhìn người đàn ông đồ trắng, vẫn nói với Ngô Bình: “Tôi tên là Tử Hi”.

Ngô Bình: “Cô Tử, từng có người vào được điện Nghệ Hoàng trước mặt chưa?”

Tử Hi lắc đầu: “Nghệ Hoàng có yêu cầu rất cao với truyền nhân, chưa từng nghe nói có ai vào được điện Nghệ Hoàng”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy tôi muốn thử xem”.

Người đàn ông đồ trắng cười nói: “Sư muội, anh đã nói sao? Không khuyên nổi người muốn chết đâu, lãng phí lòng tốt của em”.

Ngô Bình nhìn người đàn ông đồ trắng, mặc kệ hắn, cậu chắp tay lại với Tử Hi, sải bước đi về phía thị vệ áo giáp vàng.

Cậu vừa đến gần, thị vệ áo giáp vàng lập tức động đậy, trảm đao trong tay quét qua, nhanh như chớp, thanh đao xuyên qua cơ thể Ngô Bình nhưng cậu lại biến mất.

Hóa ra Ngô Bình đã thi triển Huyền Ảnh Công, tàng hình đi, chân thân dọc theo mặt đất đi đến trước cổng.

Nhìn thấy Ngô Bình bị chém, người phụ nữ ngạc. nhiên, vừa định hô lên “cẩn thận” thì lại nhìn thấy Ngô Bình đã xuất ở trước cổng Nghệ Hoàng một cách kỳ lạ.

Cánh cổng điện Nghệ Hoàng cũng có màu vàng, cổng rất lớn, trên đó còn khắc rất nhiều phù văn huyền diệu.

“Ủa, cậu ta thế mà đã vượt qua thử thách của thị vệ áo giáp vàng rồi”, người đàn ông đồ trắng ngạc nhiên nói.
 
Back
Top Dưới