Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 6140: kiếm phổ mạnh nhất thế giới


Trình Phong Nghỉ hết cách, chỉ có những nhân vật nòng cốt như họ mới biết sở dĩ năm xưa tổ sư Thái Hoàng có thể lĩnh hội được Thái Hoàng Đồ và sáng lập nên Thái Hoàng giáo là nhờ cả vào sự giúp đỡ của ba nhân vật lớn này. Hơn nữa, Kiếm Các cũng không giúp. không công, họ yêu cầu để họ có thể chọn truyền nhân từ trong những đệ tử của Thái Hoàng giáo bất cứ lúc nào.

Sau khi Trình Phong Nghỉ dẫn người lui ra ngoài thì người chính giữa phất tay phải, Ngô Bình liền bị một cột ánh sáng bao trùm lấy, sau đó cậu cũng được đưa đến không gian thần bí.

Ngô Bình nhìn thấy ba vị kiếm lão thì tiến về trước hành lễ: “Chào các vị tiền bối”.

Người ngồi giữa gật đầu, hỏi: “Nhóc con, cậu là người ở đâu?”

Ngô Bình: “Vấn bối đến từ trần thế, vừa gia nhập. Thái Hoàng giáo”.

Người bên trái nói: “Lúc cậu biểu diễn, có phải cậu đã dùng kiếm Thất Tinh Long Uyên Không?”

Ngô Bình nói: “Tiền bối thật biết quan sát, kiếm của tôi đúng là Thất Tinh Long Uyên”.

Người ở giữa cười, nói: “Cậu có thể thu phục được kiếm Thất Tinh Long Uyên chứng tỏ cậu có duyên với kiếm đạo, ba người chúng tôi quyết định nhận cậu làm đệ tử, cậu có bằng lòng không?”

Ngô Bình vẫn còn nhớ Liễu Thi Thi nên nói: “Ba vị tiền bối, tôi đã đồng ý nhận trưởng lão Liễu Thi Thi làm thầy rồi, chuyện này cần được cô ấy đồng ý”.

Người chính giữa “hừ” một tiếng: “Đến cả giáo chủ của họ cũng phải nghe theo mấy người chúng tôi, cô ta là cái thá gì”.

Ngô Bình không nói gì, cậu chắc chắn sẽ không thể hiện thái độ trong những chuyện thế này, chuyện gì cũng đẩy cho hai bên.

Lúc này, người bên phải hỏi: “Ngô Bình, cậu biết tiên giới Vạn Kiếm không?”

Ngô Bình: “Có nghe nói đến, tôi còn từng lĩnh hội được kiếm pháp trên tường, trên đó viết có thể gia nhập kiếm đường chí tôn”.

Ba người họ nhìn nhau, người chính giữa ni ậy thì tốt, ba người chúng tôi đều đến từ tiên giới Vạn Kiếm, chỉ có điều tiên giới Vạn Kiếm đã không còn chỗ cho. chúng tôi nữa rồi, chúng tôi không thể không rời khỏi”.

Ngô Bình không hỏi thêm nhiều, chỉ nói: “Tại sao ba vị tiên bối nhất quyết muốn nhận tôi làm đệ tử?”

'Theo cậu thấy, Thái Hoàng giáo có rất nhiều thiên tài, trong đó có một số người chưa chắc thua kém cậu.

Người ở giữa nói: “Nói cho cậu biết tên của chúng tôi trước đã, nhưng chỉ được một mình cậu biết thôi, không được nói cho bất cứ người nào khác biết".

Ngô Bình gật đầu: “Rõ”.

Người đó nói: “Tôi tên Thẩm Huyền Tông, vị bên tay trái này là Âu Dương Thiên Tế, còn vị bên tay phải này là La Vô Phi. Ba người chúng tôi là ba kiếm đạo tôn giả lớn của tiên giới Vạn Kiếm”.

Ngô Bình: “Vậy tại sao ba vị tiền bối lại phải rời khỏi tiên giới Vạn Kiếm, chạy đến Thái Hoàng giáo?”

Thẩm Huyền Tông nói: “Tiên giới Vạn Kiếm có một bộ kiếm phổ mạnh nhất thế giới, là do vương tọa kiếm đạo biến thành. Có điều, bộ kiếm phổ này quá mạnh nên không thể xuất hiện bằng bộ dạng thật của mình, mà chia thành ba phần, mỗi phần biến ra một bộ kiếm pháp.

Ba người chúng tôi, mỗi người có được một bộ”.

“Năm xưa để có được kiếm phổ, ba người chúng tôi đã liều mạng chiến đấu ba ngày ba đêm, kết quả đều bị thương rất nặng. Vì chúng tôi đã lĩnh hội được kiếm phổ, tiên giới Vạn Kiếm cũng không còn chỗ cho chúng tôi nữa. Không còn cách nào khác, chúng tôi giúp đỡ cho một người trẻ tuổi, cũng tức là tổ sư của Thái Hoàng giáo, Lương Đồng Ông”.

“Chúng tôi và ông ta đã thỏa thuận, giúp ông ta lĩnh hội Thái Hoàng Đồ, sáng lập Thái Hoàng giáo, nhưng ông ta cũng phải giúp chúng tôi tìm kiếm truyền nhân, để hợp nhất ba bộ kiếm phổ”.

Ngô Bình cười mếu: “Chuyện ba vị tiền bối không làm được e rằng đệ tử càng không làm được”.

Âu Dương Thiên Tế nói: “Chúng tôi không nhìn nhầm đâu, cậu có thiên phú hơn chúng tôi. Chúng tôi sẽ truyền ba bộ kiếm phổ cho cậu, hi vọng cậu có thể hợp nhất chúng. Như vậy thì chúng tôi mới thực hiện được tâm nguyện”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6141: hay là mình nhận cả hai bên làm thầy


Giờ thì Ngô Bình đã hiểu, hèn gì mấy người này nôn

nóng muốn nhận đệ tử, thì ra là đang đợi cậu đến cứu.

Cậu nói: “Nếu đã như vậy thì vãn bối nhất định sẽ dốc toàn lực, gắng sức lĩnh ngộ”.

Chính vào lúc đó, giọng của Liễu Thi Thi từ phía dưới vang lên.

“Ba vị tiền bối, vấn bối Liễu Thi Thi có chuyện xin được gặp".

Âu Dương Thiên Tế hỏi: “Có chuyện gì? Nói đi”.

Lúc này Liễu Thi Thi đang đứng ngoài cửa Kiếm Các, cô ta cao giọng đáp: lên bối, Ngô Bình là đệ tử mới nhập môn của vãn bối, ba vị đức cao vọng trọng, giành đệ tử với một vấn bối như con không hay lắm thì phải?”

'Thẩm Huyền Tông hừ một tiếng lạnh lùng: “Cô cũng biết mình là vãn bối sao? Nếu đã biết thì không nên đến đây”.

Ngô Bình thấy hai bên sắp cãi nhau đến nơi, lo lắng Liễu Thi Thi sẽ chịu thiệt nên vội nói: “Ba vị tiền bối, vấn bối cảm thấy hay là mình nhận cả hai bên làm thầy”.

Mấy người họ nhìn nhau, Thẩm Huyền Tông hỏi: nghĩa là sao?”

Ngô Bình nói: “Ba vị tiền bối, Thái Hoàng giáo này là do ba vị một tay nâng đỡ, giờ Thái Hoàng giáo là một trong những thế lực lớn nhất của tiên giới Chân Hoàng, muốn tài nguyên có tài nguyên, muốn quan hệ có quan hệ, nếu vấn bối không phải đệ tử của Thái Hoàng giáo thì liệu Thái Hoàng giáo có cung cấp tài nguyên để vãn bối tu hành không?”

Ba người họ nghe Ngô Bình nói vậy thì cảm thấy rất có lý. Tốc độ phát triển của Thái Hoàng giáo vượt ngoài ự kiến của họ, giờ đã là một trong những thế lực mạnh nhất ở tiên giới Chân Hoàng. Nếu như Ngô Bình chỉ là đệ tử của họ thì chẳng phải sẽ không có cách nào sử dụng tài nguyên của Thái Hoàng giáo một cách triệt để sao?

Ba người họ hiểu ra được điểm này thì thương lượng một lúc, sau đó Thẩm Huyển Tông nói: “Thôi được, sau này cậu vừa là đệ tử của Thái Hoàng giáo, vừa là đệ tử của ba chúng tôi”.

Ngô Bình cười, nói: “Vậy đệ tử xin chào ba vị sư tôn”. Thẩm Huyền Tông: “Cậu đến nói rõ chuyện này với Liễu Thi Thi trước đi rồi quay lại đây”.

“Vâng”.

Ngô Bình lập tức ra khỏi không gian thần bí, xuất hiện trước mặt Liễu Thi Thi, mỉm cười, nói: “Sư tôn, bây giờ con vừa là đệ tử của Kiếm Các, vừa là đệ tử của người”.

Liễu Thi Thi liếc nhìn Kiếm Các rồi nói: “Con đi theo sư phụ”.

Ngô Bình hỏi: “Sư tôn, đi đâu ạ?” Liễu Thi Thi: “Đi lĩnh hội Chín mục Thái Hoàng”.

Ngô Bình gãi đầu: “Chẳng phải chương trình huấn luyện người mới vẫn chưa kết thúc sao?”

“Bây giờ con là đệ tử của Kiếm Các, không cần tham gia huấn luyện nữa”.

Ngô Bình cũng không muốn lãng phí thời gian, cười, nói: "Vậy được”.

Liễu Thi Thi ra khỏi phạm vi của Kiếm Các thì mới nói: “Sau khi lĩnh hội Chín mục Thái Hoàng xong rồi hãng đến gặp giáo chủ và các vị trưởng lão cố vấn”.

Ngô Bình chớp mắt: “Giáo chủ muốn gặp con sao?”

“Con là người được Kiếm Các lựa chọn, đương nhiên giáo chủ rất tò mò về tư chất của con rồi. Nếu con thật sự là nhân tài có thể đào tạo thì Thái Hoàng giáo bằng lòng dốc toàn lực bồi dưỡng cho con”.

Ngô Bình gật đầu: “Nhất định đệ tử sẽ cố gắng”.

Hai người họ quay về cung điện ở đỉnh Ngũ Liên, cô †a cho người đóng chặt cửa điện, sau đó trịnh trọng lấy ra một quyển sách và nói: “Đây là ba chương đầu của Chín mục Thái Hoàng. Nếu con có thể lĩnh hội được ba chương này thì mới có thể tiếp tục xem sáu chương sau. Sáu chương sau được giáo chủ bảo quản”.

Ngô Bình: “Sư tôn, nghe nói dưới tổ sư, chưa ai từng lĩnh hội đến chương thứ tư, đúng không ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6142: Sư tôn không xứng làm thầy của con


Ba chương đầu của Thái Hoàng dài mấy chục ngàn chữ, Ngô Bình chỉ đọc qua một lượt rồi gấp sách lại, nhắm mắt suy ngẫm.

Nửa tiếng sau, cậu mở mắt ra, nói: “Sư tôn, đệ tử đã năm được ba chương Thái Hoàng rồi”.

Liễu Thi Thi ngây ra: “Con chỉ đọc một lân mà đã năm được rồi sao?”

Năm xưa cô ta tu luyện chương thứ nhất của Chín mục Thái Hoàng đã phải mất hết hơn ba tháng, nhưng vẫn chưa đến mức thông thạo. Mãi đến năm năm sau cô ta mới xem như hiểu hết được chương thứ nhất. Chương thứ hai còn mất nhiều thời gian hơn, mất tám năm mới ngộ ra được. Còn chương thứ ba thì đến giờ cô ta cũng mới chỉ hiểu được có một hai phần, còn lâu lắm mới hiểu hết được.

So ra thì tốc độ của Ngô Bình quá đáng sợ, cô ta không thể không nghỉ ngờ, hỏi: rồi sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Vâng”.

Liễu Thi Thi suy ngâm một lúc rồi chụm ngón tay phải thành hình hoa, mỉm cười, điểm nhẹ lên không trung.

“Tốt”.

Không gian xuất hiện một sóng nước, sau đó, một luồng khí trắng phóng về phía trước, đâm thủng một trụ đồng trong điện, để lại một lỗ hổng hình ngón tay.

Thức này là một võ kỹ trong Thái Hoàng chương hai, tên là Niêm Hoa Chỉ. Nếu không hiểu rõ chương hai thì không thể nào thi triển được chỉ này.

Ngô Bình nhìn sơ qua, tay phải cũng là Niêm Hoa nhưng khác biệt ở chỗ trong tay cậu thật sự có nằm một đóa nhỏ hoa màu trắng, sau đó, cậu vung nhẹ, không khí liền xuất hiện ba sóng nước, chín cánh hoa bay ra. Những nơi cánh hoa bay qua, không gian đều bị cắt và xuất hiện những quỹ đạo màu đen, cuối cùng hội tụ lại ở cột đồng, khắc nên bức tranh mỹ nhân trên mặt cột, đó là hình của Liễu Thi Thi.

Liễu Thi Thi nhìn thấy cảnh đó thì ngớ người, lẩm bẩm: “Đây mới chính là tinh túy của chương thứ hai sao?”

Không còn gì nghi ngờ nữa, Niêm Hoa Chỉ mà Ngô Bình thi triển siêu phàm hơn của Liễu Thi Thi nhiều.

Ngô Bình cười, nói: “Sư tôn, Niêm Hoan Chỉ này để phụ nữ dùng thì đẹp mắt, còn đàn ông chúng con không thích chiêu thức này”.

Liễu Thi Thi thở dài, nói: “Cuối cùng thì thầy đã biết tại sao những người như con được gọi là thiên kiêu rồi”.

Cô ta vỗ nhẹ lên vai Ngô Bình: “Sư tôn không xứng làm thầy của con”.

Ngô Bình ngây ra, nói: “Sao sư tôn lại nói thế?”

Liễu Thi Thi cười, nói: “Nhất định Thái Hoàng giáo sẽ không giao thiên kiêu như con cho ta đâu”.

Ngô Bình chau mày: “Lẽ nào họ sẽ tìm cho con một sư phụ mới sao?”

Liễu Thi Thi: “Con đi đi rồi sẽ biết”.

Sau đó, Liễu Thi Thi dắt Ngô Bình đến viện cố vấn của Thái Hoàng giáo, lúc này giáo chủ và các trưởng lão cố vấn đều có mặt.

Viện cố vấn không lớn, giáo chủ và tám vị cố vấn đang uống trà, trò chuyện bên trong, chốc chốc lại bật cười.

Ngô Bình và Liễu Thi Thi bước vào, đồng thanh chào: “Chào giáo chủ và các trưởng lão cố vấn”.

Thái Hoàng giáo chủ cười, nói: “Không cần đa lễ, Liễu trưởng lão, có phải lúc nãy cô đã cho Ngô Bình lĩnh hội ba mục Thái Hoàng không? Có kết quả chưa?”

Liễu Thi Thi gật đầu: “Ngô Bình mất tâm một tiếng đồng hồ thì đã lĩnh hội được hết ba mục Thái Hoàng, hơn nữa mức độ lĩnh hội của cậu ấy còn trên cả con”.

Các cố vấn nhìn nhau, gật đầu, giáo chủ nói: “Tốt lắm, Ngô Bình, hình như cậu đã có sư phụ rồi đúng không?”

Ngô Bình đáp: “Đệ tử là tu sĩ ở thế tục, gia nhập Liên Sơn Tông và trở thành đệ tử tinh anh, có điều vẫn chưa chính thức bái sư”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6143: Ngô trưởng lão


'Thái Hoàng giáo chủ "ừ" một tiếng, cười bảo: "Chúng tôi cũng có suy xét về chuyện đó rồi. Nếu đã kiến nghị thì chúng tôi sẽ đưa cho một gợi ý. Sư phụ của Ngô Bình là ba vị tiền bối trong Kiếm Các, ai trong chúng tôi nhận Ngô Bình làm đệ tử cũng không thích hợp. Hay là thế này đi, để Ngô Bình lạy bức tranh của sư tổ, như vậy sẽ không bị rối loạn vai vế nữa".

Liễu Thi Thi sửng sốt hỏi: "Giáo chủ, nếu thế chẳng phải Ngô Bình sẽ trở thành tiền bối của tất cả tụi con ư?"

Thái Hoàng giáo chủ cười nói: "Cậu ta là đệ tử của ba vị kiếm lão, vốn đã là bậc bề trên của chúng tôi rồi".

Ngô Bình cũng cảm thấy chuyện này không ổn, đến lúc đó vừa bước ra ngoài tất cả mọi người đã gọi mình là ông cố nhỏ vậy sẽ rất xấu hổ, bèn vội nói: "Giáo chủ, nếu như thế đệ tử sẽ vô cùng khó xử".

Thái Hoàng giáo chủ nhìn về phía cậu hỏi: "Vậy cậu muốn nhận ai làm sư phụ?"

Ngô Bình chớp chớp mắt nói: "Có thể cho đệ tử một chức trưởng lão cấp thấp, khỏi phải nhận ai làm sư phụ mà?"

Mọi người nhìn nhau, Thái Hoàng giáo chủ nói: chắn cũng sẽ trở thành trưởng lão của giáo ta. Vậy đi, Thái Hoàng Giáo sẽ thêm một chức trưởng lão nữa tên là trưởng lão Kiếm Các, đãi ngộ cũng sẽ giống như những trưởng lão thượng viện khác. Từ giờ trở đi, cậu chính là trưởng lão Kiếm Các".

Ngô Bình nói: "Cảm ơn giáo chủ". Liễu Thi Thi cười nói: "Chúc mừng Ngô trưởng lão!" Giờ thân phận của Ngô Bình đã là thượng trưởng lão,

†ức trưởng lão thượng viện, mà Liễu Thỉ Thi chỉ là trưởng lão hạ viện, xét về địa vị thì Ngô Bình còn cao hơn cô ta.

Thái Hoàng giáo chủ: "Ngô Bình, cậu đã hiểu được ba mục Thái Hoàng, giờ có thể vào Cửu Chương Điện †ìm hiểu sáu mục còn lại. Có thể hiểu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa của

Ông ta nói xong bèn vung tay lên, trước mặt Ngô Bình lập tức xuất hiện một cánh cửa, đằng sau là một tòa cung điện khác.

Ngô Bình gật đầu bước vào, sau đó cánh cửa bèn biến mất.

Một vị cố vấn hỏi: "Mọi người nói xem, Ngô Bình có thể hiểu được đến mục mấy?"

"Chắc mục năm, dù sao sư tổ cũng chỉ hiểu được sáu mục", một vị cố vấn khác nói.

Thái Hoàng giáo chủ nói: "Các người cũng biết thực ra chín mục Thái Hoàng cũng không phải hoàn toàn do sư tổ sáng tạo ra, mà là mượn 'gương Thiên ính ra. Thế nên, sư tổ cũng chỉ có thể tu luyện tới mục sáu. Giờ mà đoán Ngô Bình có thể tu luyện tới mục mấy thì hơi sớm, chúng ta cứ mỏi mắt chờ mong đi!"

Sau đó, ông ta bèn nói với Liễu Thi Thi: "Liễu trưởng lão, ông nội cô là thượng trưởng lão, mấy năm trước cô đã kế thừa Đỉnh Ngũ Liên. Chỉ là vài năm gần đây, cô chưa nhận đệ tử nên các trưởng lão khác đã có đôi chút phê bình. Hay là thế này, tạm thời để Ngô trưởng lão vào Đỉnh Ngũ Liên ở, vậy thì chỗ cô cũng sôi động hơn chút".

Tất nhiên Liễu Thi Thi sẽ không phản đối, đáp: "Vâng, mọi thứ cứ nghe theo sự sắp xếp của giáo chủ đi ạ".

Bên kia, Ngô Bình bước vào trong một tòa cung điện, bên trong treo sáu bức tranh chữ dài cả trăm mét, trên mỗi bức đều chi chít cả mấy chục ngàn chữ và đồ án, cũng chính là sáu mục còn lại của chín mục Thái Hoàng. Sáu mục này rõ ràng khác với ba mục kia, nó càng huyền ảo hơn.

Ngô Bình bắt đầu nghiên cứu từ mục thứ bốn, dựa vào sự hiểu biết của cậu với Thái Hoàng Đồ thì cũng phải mất hơn một tiếng mới hiểu được. Chương năm càng khó hơn một chút, mất khoảng hai tiếng.

Sau đó, cậu tìm hiểu mục sáu, trong lúc đó Ngô Bình đã phát hiện nó có sự khác biệt với Thái Hoàng Đồ, có hơi chệch đường ray. Vì thế, Ngô Bình không tìm hiểu tiếp mà là ghi nội dung lại.

Tiếp tục quan sát mục bảy thì càng đi xa hơn, ít nhất có 20% nội dung khác xa với tỉnh túy của Thái Hoàng Đồ. Thậm chí, mục tám và chín còn đi ngược lại với Thái Hoàng Đồ, quả thật là một mớ bòng bong. Chẳng trách hồi đó sư tổ Thái Hoàng chỉ tu luyện đến mục sáu, ông †a mà tu đến mục bảy chắc đã tẩu hỏa nhập ma rồi.

"Tiếc ghê, năm mục trước trong chín mục của Thái Hoàng đều vô cùng ảo diệu, nhưng sáu mục sau lại bắt đầu đi chệch đường ray", sau khi nhớ hết những nội dung bên trên, cậu không ngừng lắc đầu, quyết định sau này sẽ chậm rãi so sánh và sửa chữa với bốn mục trước.

Đợi đến khi Ngô Bình đi ra khỏi cung điện đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Cậu vừa đi ra, các trưởng lão đã chờ ở đó, trong đấy có cả Liễu Thỉ Thi.

"Ngô trưởng lão thu hoạch thế nào?", Thái Hoàng giáo chủ hỏi.

Ngô Bình: "Chỉ tìm hiểu được mục bốn và năm rồi đọc lướt qua mục sáu thôi".

Kết quả đó đều nằm trong dự đoán của mọi người, Thái Hoàng giáo chủ hết sức hài lòng cười nói: "Đã tốt lắm rồi! Ngô trưởng lão, tạm thời cậu sẽ ở trên Đỉnh Ngữ Liên".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6144: Tôi đến để gặp ba vị kiếm lão


Sau khi rời khỏi Cố vấn Viện, Liễu Thi Thi cười bảo: "Chín mục Thái Hoàng mà cậu hiểu được đến mục năm thì sau này chắc chắn sẽ trở thành người mạnh nhất trong Thái Hoàng Giáo rồi!"

Ngô Bình: "Liễu trưởng lão quá khen, một tay mới như tôi sao dám tự xưng là người mạnh nhất được".

Liễu Thi Thi: "Cậu trẻ như vậy, con đường sau này sẽ cực kỳ rộng mở, chưa biết chừng có thể hiểu được mục

sáu, thậm chí mục bảy và vượt qua cả sư tổ ấy chứ".

Ngô Bình cười ha ha: "Liễu trưởng lão coi trọng tôi

Hai người trở về Đỉnh Ngũ Liên, đám Lãnh Thanh Huy và Tử Hi đều đang đợi cậu ở đó.

"Ngô Bình, sao rồi? Giờ cậu là đệ tử Kiếm Các thật hả?", Thu Nam phấn khích hỏi.

Liễu Thi Thi: "Giờ cậu ta đã là trưởng lão Kiếm Các và cũng là thượng trưởng lão trẻ nhất giáo ta".

Mọi người vừa kinh ngạc vừa bất ngờ, đều chúc mừng Ngô Bình. Đương nhiên, cách xưng hô của họ với Ngô Bình cũng từ cậu Ngô biến thành Ngô trưởng lão.

Ngô Bình hỏi mọi người: "Mối quan hệ giữa Thái Hoàng Giáo với thế tục có chặt chẽ không?”

Liễu Thi Thi đáp: "Vẫn qua lại khá nhiều, dù sao thế tục cũng là nguồn gốc của giới tu hành mà, không có thế lực nào là không coi trọng cả".

Lãnh Thanh Huy: "Trong thế tục có một Thần Hoàng Tông, là thế lực mà Thái Hoàng Giáo chúng ta nâng đỡ. Tôi từng đến vài lần, nó cũng coi như mạnh ở thế tục, cũng có ảnh hưởng rất lớn đến nhà nước".

Ngô Bình: "Trở về thế tục thì tôi sẽ đến đó một chuyến".

Lãnh Thanh Huy cười nói: "Nếu Ngô trưởng lão mà đến với thân phận thượng trưởng lão thì đám Thần Hoàng Tông kia chắc chắn sẽ tôn thờ cậu lên làm tổ tông luôn ấy chứ".

Ngô Bình ngạc nhiên ra tiếng: "Ồ?"

Lãnh Thanh Huy nói: "Lần trước tôi đến, toàn bộ 'Thần Hoàng Tông đều kính trọng tôi như thần, sợ Thái Hoàng Giáo quên họ".

Ngô Bình gật đầu nói: "Xem ra Thần Hoàng Tông cũng không được coi trọng mấy".

Lúc này, thẻ đưa tin trên người Lãnh Thanh Huy nhận được một tin tức, anh ta giơ lên tai nghe thì khó hiểu nói: "Khu Thiên thế mà lại chạy đến Kiếm Các, còn la hét bắt Kiếm Các nhận cậu ta làm đệ tử. Ha ha, thật là thú vị!"

Ngô Bình lộ ra vẻ mặt kỳ quá hỏi: "Cậu ta yêu cầu Kiếm Các nhận mình làm đệ tử hả? Cậu ta nghĩ mình là ai vậy?"

Lãnh Thanh Huy: "Ông nội Khu Thiên là cố vấn trưởng lão đời trước, hơn nữa tư chất của cậu ta cũng rất tốt, khó tránh khỏi không phục".

Tử Hi lại nói: "Tên Khu Thiên ghê gớm lắm, nếu không nắm chắc hơn 70% thì sẽ không chạy đến Kiếm Các gây chuyện đâu".

Ngô Bình nghe cô ta nói vậy cũng thấy hứng thú, cười nói: "Vậy chúng ta đi xem trò hay đi. Vừa hay, tôi cũng phải quay về Kiếm Các gặp ba vị sư phụ".

Cứ thế, đám Ngô Bình bèn đi đến Kiếm Các.

Bấy giờ trước cửa Kiếm Các, Khu Thiên và một đám đệ tử Thái Hoàng Giáo đã bị vài tên cao to vạm vỡ cầm kiếm ngăn lại.

Ngô Bình vừa đến, bọn họ đã đồng loạt quỳ xuống chào: "Thiếu chủ!"

Ngô Bình gật đầu rồi nhìn về phía Khu Thiên hỏi: "Khu Thiên, anh tới Kiếm Các làm gì?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6145: Trảm Tinh Hà


Khu Thiên siết chặt nắm đấm, mười năm nay, anh ta luôn nỗ lực chuẩn bị, hi vọng có thể được kiếm các lựa chọn, trở thành đệ tử đầu tiên của kiếm các từ khi Thái Hoàng giáo thành lập đến nay. Nhưng giờ đây, người mới đến đứng trước mặt lại đi trước cậu một bước, trở thành đệ tử của kiếm các, dù có thế nào thì anh ta cũng không chấp nhận được chuyện này.

“Ngô Bình, chắc chắn tôi thích hợp trở thành đệ tử kiếm các hơn anh”.

Ngô Bình: “Ồ? Vậy hãy nói lý do của anh thử, nếu anh thật sự giỏi như thế thì tôi có thể đưa anh đi gặp sư tôn”.

Khu Thiên đan hai tay vào nhau, mắt phát ra ánh sáng màu tím kì lạ. Tiếp đó, sau lưng anh ta xuất hiện một vương tọa ảo khổng lồ, vương tọa đó nằm sâu trong vũ trụ, xung quanh có vô số sinh linh lớn mạnh quỳ lạy nó.

Ảo ảnh của vương tọa vừa xuất hiện thì Ngô Bình cũng cảm giác được sức ép đến từ tận sâu trong linh hồn, rõ ràng đấy là vương tọa thật sự.

“Đã nhìn thấy chưa?”. Quần áo và tóc của Khu Thiên tự động bay lên, ánh mắt đầy vẻ tự tin “Tôi là người được. vương tọa lựa chọn, chỉ cần tôi đạt đến tu vi thì sẽ có thể trở thành vua”.

Tất cả mọi người đều bất ngờ, ngơ ngác nhìn vương tọa đó.

“Không ngờ lại là người được vương tọa lựa chọn thì đúng là anh ta có tư cách gia nhập kiếm các

“Đúng thế, dù gì thì Ngô Bình cũng không được vương tọa lựa chọn, vương tọa không biết lừa người đâu”.

Lúc này thấp thoáng có mấy bóng người xuất hiện trên mây, họ đều là trưởng bối của Khu Thiên, rõ ràng hành động hôm nay của Khu Thiên được sự ủng hộ của bọn họ.

“Được Vương Tọa hỗ trợ thì không ai có thể bì được. với Thiên". Một ông già lẩm bẩm.

“Không sai, đến cả tổ sư năm xưa cũng phải chịu thua vương giả, Khu Thiên nhất định sẽ hơn được người đi trước, vô địch thiên hạ”.

Ngô Bình nhìn ảo ảnh của vương tọa thì cảm giác tim mình đập mạnh hơn. Cùng lúc đó, ảo ảnh của vương tọa cũng mờ dần đi, nhưng sau lưng Ngô Bình lại đột nhiên nóng lên.

Trước ánh mắt bất ngờ của tất cả mọi người, ảo ảnh của vương tọa đã biến mất. Ngược lại, dấu ấn của vương tọa lại xuất hiện trên lưng Ngô Bình.

“Chuyện gì thế kia?”, Khu Thiên cảm thấy khí tức của vương tọa biến mất thì lớn tiếng hỏi.

Một tiếng cười lớn từ trong kiếm các vang lên, đấy là giọng của Thẩm Huyền Tông: “Nếu tôi đoán không sai thì chủ của vương tọa lúc nãy đã mất, vừa hay cậu gặp được nó, vì vậy vương tọa vô chủ mới tạm thời chọn cậu . Nhưng rõ ràng cậu không được vương tọa công nhận, nên một khi nó gặp được người thích hợp hơn thì nó sẽ từ bỏ cậu”.

Khu Thiên vừa kinh ngạc vừa tức giận, anh ta nhìn sang Ngô Bình, trong tất cả những người có mặt ở đó, cũng chỉ có mình Ngô Bình thích hợp với vương tọa hơn anh ta.

“Không, không thể nào”. Anh ta hét lớn, đột nhiên đan hai tay vào nhau, sau lưng liền xuất hiện một người khổng lồ sáu tay, mỗi cánh tay đều cầm một binh khí, hằm hằm tấn công Ngô Bình.

Khu Thiên đã là cao thủ cảnh giới thần thông, người khổng lồ đó là do dương thần của anh ta biến thành, uy lực kinh người.

“Cậu dám?”. Một giọng hét lạnh lùng từ trong kiếm các vang lên.

Ngô Bình cao giọng đáp: “Sư tôn yên tâm, một Khu Thiên nhỏ bé không đáng là gì với đệ tử”.

Cậu vừa dứt lời thì rút kiếm Thất Tỉnh Long Uyên ra, khởi động tuyệt kỹ được ghi trong Thái Hoàng chương năm, Trảm Tinh Hà.

Tuyệt kỹ này được thi triển thì có thể chém đứt tỉnh hà, uy lực rất khủng khiếp.

'Tận sâu trong hư không, một thanh kiếm bằng tinh quang chói lóa khổng lồ xé toạc không gian, xuất hiện trước dương thần sáu tay.

“Xin nhẹ tay”. Vài giọng nói vang lên từ trong mấy tâng mây.

Chính vào lúc này, lưỡi kiếm khổng lồ chuyển hướng, mặt kiếm đập mạnh lên dương thần của Khu Thiên.

Một tiếng động lớn vang lên, Khu Thiên bị đánh bay ra cả trăm mét, dương thần bị thương nặng, hét lên thảm thiết. Đấy là Ngô Bình chưa dùng đến lưỡi kiếm đấy, nếu không thì dương thần của anh ta đã bị chém đứt thành hai đoạn, chết ngay tại chỗ rồi.

Không phải vì cậu lo lắng giết anh ta sẽ gặp rắc rối, chỉ là cậu cảm thấy Thái Hoàng giáo chỉ có mấy đệ tử nòng cốt, giết anh ta thì đáng tiếc nên mới giữ lại mạng cho anh ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6146: Ba bộ kiếm kinh


Ngô Bình không nhiều lời thêm, chỉ đưa mấy người Tử Hi vào kiếm các.

Mấy người họ ngồi xuống trong kiếm các, Ngô Bình lại vào trong không gian thần bí đó.

Ba vị sư tôn đang ngồi ở đó, cười tít mắt nhìn đệ tử của mình.

“Ngô Bình, có phải vương tọa đó đã chuyển qua người con rồi không?”

Ngô Bình khoe dấu ấn của vương tọa đẳng sau lưng ra, hỏi: “Sư tôn, sao vương tọa này lại chạy lên người con?”

Thẩm Huyền Tông cười, nói: “Đấy là vương tọa thích khách, chủ nhân của vương tọa này đã chết, bây giờ nó là vật vô chủ. Nếu con có thể đáp ứng được yêu cầu của nó thì sẽ có thể có được nó, trở thành vua thích khách đời tiếp theo”.

Ngô Bình: “Sư tôn, những vương tọa này đến từ đâu?”

Thẩm Huyền Tông: “Vương tọa thích khách đại diện cho thành tựu tối cao trong lĩnh vực thích khách, sở dĩ vương tọa xuất hiện là vì từng có một cao thủ trong giới thích khách dung hợp cảm nhận của mình vào thiên đạo, thiên đạo có cảm xúc, sinh ra vương tọa thích khách. Sẽ có một ngày, nếu con đủ mạnh ở một lĩnh vực nào đó, con cũng có thể khiến thiên đạo sinh ra vương tọa mới”.

Ngô Bình: “Thì ra là vậy”.

Thẩm Huyền Tông: “Hiện tại vương tọa này vẫn chưa thuộc về con, phải nỗ lực hơn mới được”.

Âu Dương Thiên Tế cười, nói: “Cậu ấy sẽ trưởng thành hơn, Ngô Bình, tiếp theo đây, các thầy sẽ chia nhau truyền các bộ kiếm phổ cho con, sau khi có được kiếm phổ, con phải cố gắng lĩnh hội”.

“Vâng”.

'Thẩm Huyền Tông vòng hai tay trước ngực, lòng bàn tay liền xuất hiện một quyển kinh thư màu vàng phát sáng, quyển kinh thư đó được ông ta dùng công lực toàn thân biến ra, bên trong không chỉ có toàn bộ nội dung của kinh thư mà còn có kinh nghiệm và trí tuệ của Thẩm Huyền Tông.

Phương pháp này truyền dạy tất cả không giữ lại gì, thường thì chỉ có cha con mới dùng đến cách này. Nhưng lúc này đây, Thẩm Huyền Tông đã không hề giữ lại bất cứ thứ gì cho mình.

Kinh thư biến thành một luồng sáng, chạy vào trong biển ý thức của Ngô Bình, rồi từ từ mở ra. Chữ trong sách tự động bay ra, xuất hiện trước mặt Ngô Bình.

Thẩm Huyền Tông nói: “Kinh thư này tên là Cửu Thiên Kiếm Kinh”.

Sau đó, Âu Dương Thiên Tế cũng dùng cách đó để truyền dạy bộ kinh thư thứ hai, kinh thư cũng xuất hiện trong đầu Ngô Bình.

“Kinh thư này tên là Thập Địa Kiếm Kinh”. Âu Dương Thiên Tế nói.

Cuối cùng, La Vô Phi truyền bộ kiếm kinh thứ ba, tên là Nguyên Cơ Kiếm Kinh”.

Sau khi có được ba bộ kiếm kinh, cảm giác đầu tiên của Ngô Bình là khó, khó vô cùng. Cậu bất giác chau chặt mày, cảm thấy mấy quyển kiếm kinh này huyền diệu và khó hiểu vô cùng, vốn không thể nào lĩnh ngộ được”.

Thẩm Huyền Tông thấy Ngô Bình chau mày thì nói: “Khó hiểu cũng là chuyện bình thường, ba thầy đều dùng cả đời để lĩnh ngộ, nhưng cũng không dám nói là đã hiểu thấu hết. Muốn đồng thời hiểu hết được ba bộ thì độ khó lại càng lớn hơn”.

u Dương Thiên Tế nói: “Ngô Bình, con cố gắng lĩnh ngộ, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu hay bấy nhiêu”.

Trong đầu Ngô Bình bỗng xuất hiện một số thứ, Thiên Thượng Tam Kiếm, Thiên Hạ Cửu Kiếm cũng như Thiên Ngoại Nhất Kiếm, cậu so sánh thì thấy chúng có rất nhiều điểm tương thông.

Ba bộ kiếm kinh lần lượt đại diện cho kiếm đạo, kiếm thuật và kiếm biến.

Sau khi có sự tham khảo, Ngô Bình cảm thấy ba bộ kiếm kinh này cũng không đến nỗi khó, nhưng cũng không phải thứ cậu có thể lĩnh hội được trong ngày một ngày hai.

Ngô Bình nhận được truyền thừa xong thì xin phép. rời đi. Từ khi cậu vào Nhân Hoàng giới đến giờ đã mấy ngày rồi, cậu không yên tâm về bạn bè và người thân ở nhà nên quyết định tạm về thế tục, từ từ lĩnh ngộ kiếm kinh.

Tử Hi đưa Ngô Bình đến trận dịch chuyển, nó nằm ở trong một đại điện vuông văn.

Tử Hi nói: “Ngô trưởng lão, trận dịch chuyển này dẫn thẳng đến Thần Hoàng Tông ở thế tục, đến đó cậu có việc gì lớn thì có thể dặn dò người của Thần Hoàng Tông”.

Ngô Bình gật đầu, chào tạm biệt mọi người.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6147: Thần Hoàng Tông


Ngô Bình bước ra từ trong trận pháp dịch chuyển của khắc trận văn màu đỏ, hai người phụ nữ bỗng quỳ xuống run giọng nói: “Chào Thượng Tiên”.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên hỏi: “Các cô là người của 'Thần Hoàng Tông?”

Hai người phụ nữ vội gật đầu: “Vâng, tôi đi báo cho. đường chủ ngay...”

Ngô Bình xua tay nói: “Không cần đâu, dẫn tôi đến lối ra”.

“Vâng”, người phụ nữ vội nói, cung kính đi trước dẫn đường.

Hai người phụ nữ, một người mặc đồ tím, một người mặc đồ vàng, vẻ ngoài rất xinh đẹp, khoảng hai mươi tuổi.

Đi đến lối ra vào hang núi, Ngô Bình phát hiện nơi này là một căn biệt thự trên đỉnh núi, cậu lại nhìn xung quanh, cảm thấy hẳn là ở phía nam nên hỏi: “Đây là nơi nào?”

Người phụ nữ áo tím nói: “Thưa Thượng tiên, nơi này là một sảnh của Thần Hoàng Tông”.

Ngô Bình: “Ý tôi là vị trí, hướng của nơi này”.

Người phụ nữ áo vàng nói: “Trong khu vực tỉnh Lĩnh Tây”.

Ngô Bình gật đầu, đang định rời đi thì ngoài cửa có tiếng động lớn, hình như cửa bị đá ra, sau đó một người đàn ông tức giận lao vào, theo sau ông ta có bốn người nữa.

“Cậu Lư, cậu làm gì thế?”, người phụ nữ áo tím sầm mặt, quở trách đối phương.

Cậu Lư đó hừ một tiếng nói: “Đinh Lạc Thần trêu tôi như khỉ vậy hả? Tôi đợi cô ta ở Thính Tuyết Hiên ba tiếng đồng hồ rồi đấy, mà cô ta lại chẳng nói một lời nào”.

Người phụ nữ áo vàng nói: “Cậu Lư, hôm nay có khách đến, mời anh lập tức đi cho”.

Cậu Lư nhìn Ngô Bình, càng tức giận hơn hỏi: “Hắn là ai? Chẳng phải các cô nói là nơi này không cho phép đàn ông vào sao?”

Người phụ nữ áo vàng sợ hắn đắc tội với Ngô Bình, lập tức bước đến vung bàn tay lên, lực tay cực mạnh lao. đến, cậu Lư và người bên cạnh hắn bị đánh cho liên tục lùi về sau.

“Hỗn láo!”, một người đàn ông trung niên phía sau cậu Lư bước ra, người này cao to lực lưỡng, giọng nói rất vang.

Hai tay ông ta to gấp đôi người thường, lúc này trở. nên đỏ như máu, giơ tay lên đánh người phụ nữ áo vàng.

Người phụ nữ áo tím kêu lên: “Cẩn thận, đây là Chu Sa chưởng đấy”.

'Thế nhưng đối phương ra tay quá nhanh, bàn tay đè xuống, tia sáng màu đỏ lóe lên, người phụ nữ áo vàng không thể tránh được.

Lúc người phụ nữ áo vàng định liều mạng với ông ta, một bóng người chắn trước mặt cô ta, ánh sáng đỏ đó đánh trúng người cậu nhưng lại không hề hấn gì.

Người trung niên ra tay sửng sốt, Chu Sa chưởng của ông ta rất mạnh, đến cả voi cũng không thể chịu được một cái đánh này, sao người này lại chẳng có việc gì thế?

Người chắn ở giữa chính là Ngô Bình, cậu bình thản nói: “Có gì thì nói, cần gì phải ra tay đánh người”.

Người trung niên tức giận nói: “Cậu cũng dám xen vào chuyện của ông đây à, nhận lấy một chưởng của tôi đi.

Người này gầm lên, xoa hai tay vào nhau, trong lòng bàn tay đột nhiên bốc ra khói màu đỏ, là một công phu rất tà ác. Thế nhưng chưa kịp thi triển công phu đã bị Ngô Bình đá văng ra xa.

Cú đá không hề nhẹ, sau khi rơi xuống đất, người trung niên sùi bọt mép, cả người co giật.

“Đã quấy rầy đến Thượng tiên, tôi đáng chết”, hai cô gái khiếp sợ quỳ xuống đất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6148: Cậu Lư


Cậu Lư đó nhìn chằm chằm Ngô Bình, bỗng quỳ xuống cầu xin: “Chào Thượng tiên, anh có thể cứu mẹ tôi không?”

Ngô Bình ngạc nhiên, người này không quen mình sao lại cầu xin mình?

Cậu hỏi: “Anh biết tôi là ai không?”

Cậu Lư lắc đầu: “Tôi không biết Thượng tiên, nhưng tôi biết có thần tiên đứng sau lưng Thần Hoàng Tông, chắc chắn anh có cách chữa trị cho mẹ tôi, tôi cúi đầu quỳ lạy anh”.

Ngô Bình nói: “Đứng lên rồi nói”.

Cậu Lư này đứng lên, nói: “Tôi tên là Lư Thái, mặc dù chuyện xảy ra khá đột ngột nhưng vì cứu mẹ tôi nên tôi cũng không để tâm quá nhiều”.

Cậu hỏi người phụ nữ áo vàng: “Cô biết anh ta?”

Người phụ nữ áo vàng vội nói: “Thưa Thượng tiên, nhà họ Lư là một gia tộc danh giá ở Lĩnh Tây, tổ tiên họ có nhiều người làm quan chức cấp cao trong triều. Nhưng trong một trận thanh trừng vào mười năm trước, nhà họ Lư làm rơi thần đàn, bố Lư Thái từ bỏ chức vụ, bắt đầu kinh doanh, đầu tư vào vài công ty, sau đó trở thành người giàu nhất Đại Hạ”.

Ngô Bình hỏi Lư Thái: “Mục đích anh đến đây là gì?”

Lư Thái nói: “Thưa Thượng tiên, tôi biết Thân Hoàng Tông có quan hệ với Tiên Giới nên muốn nhờ cô Ngọc ở đây giúp tôi móc nối quan hệ, xin một tiên nhân cứu mẹ tôi”. Ngô Bình: “Anh có lòng hiếu thuận”. Ngừng một chốc, cậu hỏi: “Mẹ anh bị làm sao?”

Lư Thái: “Không biết là bệnh gì lạ mà da cả người thối rữa, hôi thối, nội tạng thường xuyên chảy máu. Nếu không nhờ có đội ngũ y tế hàng đầu thế giới đến chăm sóc, mẹ tôi cũng khó có thể kiên trì đến bây giờ. Nhưng dù vậy, mẹ tôi cũng rất đau đớn, bà từng nói rất nhiều lần là hy vọng có thể sớm kết thúc cuộc đời này. Thượng tiên, chỉ cần anh chữa khỏi bệnh cho mẹ tôi, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào”.

Ngô Bình hỏi: “Mẹ anh đang ở đâu?”

“Ở nhà tôi”, Lư Thái nói, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. Ngô Bình: “Được, tôi đi với anh một chuyến”.

Lư Thái mừng rỡ: “Cảm ơn Thượng tiên”.

Ngô Bình: “Tôi họ Ngô, anh không cần gọi tôi là Thượng tiên”.

Lư Thái: “Vậy tôi gọi anh là anh Ngô, mời anh Ngô”.

Người phụ nữ áo vàng không ngờ Ngô Bình lại dễ dàng đồng ý như vậy, trước đây tất cả những người đến từ trên đó đều là người mắt cao hơn đầu, sẽ không thèm nhìn những người như họ lấy một cái, chứ đừng nói gì là người phàm như Lư Thái.

“Thượng tiên, có cần chúng tôi đi cùng không?”

Ngô Bình nghĩ đến mình không quen với người ở đây, bèn nói: “Vậy được, cô đi với tôi”.

Người phụ nữ áo vàng vui mừng nói: “Vâng”.

Ngô Bình và người phụ nữ áo vàng được mời lên xe, xe rất rộng rãi và thoải mái, Ngô Bình ngồi ở hàng giữa, người phụ nữ áo vàng ngồi ở một bên, Lư Thái ngồi phía trước.

Ngô Bình hỏi người phụ nữ áo vàng: “Cô tên gì thế?”

Người phụ nữ áo vàng được hỏi mà sợ, nói: “Tôi tên là Cốc Tâm Lăng”.

Ngô Bình: “Các cô chuyên canh giữ bên cạnh trận dịch chuyển sao?”

Cốc Tâm Lăng: “Cũng không phải, lúc trận dịch chuyển khởi động, chuông bên ngoài sẽ vang lên nên chúng tôi mới đến đó trước”.

Sau đó cô ta hỏi: “Thượng tiên Ngô, nhìn phong thái của anh thế này chắc hẳn là đệ tử chân truyền nhỉ?”

Ngô Bình bật cười, Cốc Tâm Lăng mạnh dạn đoán, cũng chỉ dám nói cậu là đệ tử chân truyền, cậu nói: “Tôi là trưởng lão Kiếm Các Thái Hoàng Giáo”.

Cốc Tâm Lăng ngạc nhiên che miệng: “Anh còn trẻ thế mà đã là trưởng lão à!”

Đi đường không có việc gì làm nên Ngô Bình bèn nói chuyện phiếm với cô ta, hỏi cô ta: “Cô biết Kiếm Các. không?”

Cốc Tâm Lăng khẽ gật đầu: “Tôi biết một chút, đường chủ nói Kiếm Các là nơi quan trọng nhất của Thái Hoàng Giáo, anh là trưởng lão Kiếm Các, chắc chẳn địa vị của anh ở Thái Hoàng Giáo vô cùng cao nhỉ".

Ngô Bình cười nói: “Trưởng lão Kiếm Các không khác Thượng trưởng lão là mấy, không bàn đến địa vị cao thấp”.

Cốc Tâm Lăng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nếu bên trên phái một đệ tử chân truyền xuống đã lợi hại rồi, lân này lại phái Thượng trưởng lão, trời ạ! Nếu đường chủ biết được chuyện này, có ngất xỉu luôn tại chỗ không nhỉ?

Nói thêm vài câu, Ngô Bình hỏi Lư Thái: “Chäc hẳn đã tìm không ít người chữa bệnh cho mẹ anh rồi nhỉ, họ nói thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6149: Tam Kiếp Trùng


Nghe thế Ngô Bình cũng cảm thấy bệnh tình của mẹ Lư Thái rất kỳ lạ bèn hỏi: “Trước khi mắc căn bệnh này, mẹ anh có gặp phải chuyện gì kỳ lạ hay trải qua chuyện gì kỳ lạ không?”

Lư Thái ngẫm nghĩ rồi nói: “Không có. Mẹ tôi không ra khỏi nhà, đều ở trong nhà thôi, không gặp chuyện gì kỳ lạ cả”.

Trong lúc nói chuyện, xe đã chạy đến một căn nhà lớn có sân rộng, xe dừng trước một tòa nhà cao năm Tầng, tất cả cửa sổ trong nhà đều đóng kín, kéo rèm che. ánh sáng, nhìn có vẻ kỳ quái.

Mời Ngô Bình xuống xe, Lư Thái giải thích: “Anh Ngô, mắt mẹ tôi không thể nhìn vào ánh sáng nên bên trong khá tối, mong anh thông cảm”.

Ngô Bình: “Không sao, anh dẫn tôi đến gặp mẹ anh đi”.

Bước vào phòng khách, căn phòng rất tối, Lư Thái cầm một ngọn nến đã được đốt lên rồi mời Ngô Bình vào phòng ngủ ở phía tây tầng một, những người khác thì đợi bên ngoài.

Phòng ngủ lại càng tối tăm hơn, Ngô Bình vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc và cả mùi thối rữa. Cậu khẽ cau mày, biết bệnh tình của mẹ Lư Thái đã vô cùng nặng, nếu không có những dược liệu quý giá này, bà ta sẽ không thể sống cho đến bây giờ.

Có một chiếc giường lớn được trải drap đen, một người phụ nữ cả người quấn băng gạc tẩm thuốc đang nằm trên giường, trên mặt bà ta cũng được dán một thứ gì đó giống mặt nạ, không thể nhìn thấy toàn bộ dung mạo.

Lư Thái bước đến khẽ nói: “Mẹ, đây là tiên nhân con mời đến khám bệnh cho mẹ”.

Người phụ nữ xoay người lại, trong lúc đó bà ấy phát ra tiếng hừ nặng nề như thể động tác đơn giản này cũng khiến bà ta cảm thấy vô cùng đau đớn.

Ngô Bình: “Đừng động đậy, bà nằm yên là được”.

Cậu bước đến một bên khác chiếc giường quan sát, ánh mắt người phụ nữ như bị một lớp sáp che mờ, trống rỗng.

Ngô Bình gỡ mặt nạ trên mặt bà ta xuống, cẩn thận quan sát một chốc, sau đó lại bắt mạch cho bà ta rồi nói: “Chúng ta ra ngoài đi”.

Quay lại phòng khách, Ngô Bình giải thích nguyên nhân bị bệnh: “Mẹ anh bị trúng một loại tà độc, chất độc này có thể gây chảy máu trong, loét da, rụng răng, mù lòa. Nếu không nhờ nhà anh có điều kiện tốt, dùng thuốc tốt nhất để duy trì mạng sống của bà ấy thì bà ấy đã chết trong đau đớn từ lâu rồi”.

Lư Thái hỏi: “Anh Ngô, vậy có thể chữa được bệnh cho mẹ tôi không?”

Ngô Bình: “Được chứ, nhưng dược liệu tôi dung vô cùng quý giá, e là không phải dược liệu anh có thể chỉ trả”.

Để chữa trị loại tà độc này, cần phải dùng đến linh dược cấp năm và một số dược liệu khác. đều có hết những loại dược này, nhưng tương đối đắt tiền. Cho dù nhà họ Lư giàu có cũng không đủ khả năng chỉ trả. Dù sao nhà họ trong thế tục gì đó, tiền trong tay họ cũng không thể đổi được bao nhiêu tiền Tiên.

Lư Thái suy nghĩ một chốc, hắn cắn răng đi vào. phòng sách. Một lúc sau hắn mới lấy một chiếc hộp. được chạm khắc bằng tay ra, cẩn thận mở chiếc hộp ra, sau đó đặt trước mặt Ngô Bình: “Anh Ngô, đây là vật bảo. vô giá mà ông nội tôi để lại, tổ sư từng nói trừ khi không thể sống nổi nữa, nếu không nhất định không được động đến nó. Hiện tại vì cứu mẹ tôi, tôi sẵn lòng tặng thứ này cho anh”.

Ngô Bình nhìn chiếc hộp, bên trong có một con côn trùng như ngọc trắng to bằng ngón tay cái, cực kỳ mập mạp, tựa hồ đang trong trạng thái ngủ đông.

Khoảnh khắc nhìn thấy con côn trùng đó, trong đầu Ngô Bình hiện lên một số thông tin. Côn trùng này tên là Tam Kiếp Trùng, có thể che chắn cho chủ nhân thoát khỏi ba lần kiếp nạn. Điều kỳ diệu nhất ở nó là bất kể là tai họa nào, cho dù là đại nạn lớn, nó cũng có thể chechắn được.

Ngô Bình nói: “Đây là côn trùng gì thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6150: Cậu về sớm thế


Lư Thái ngay thẳng nói: “Học thức của gia tổ thâm sâu, lời của ông ấy tuyệt đối không sai”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Mặc dù tôi không biết đây là thứ gì, nhưng thấy được lòng hiếu thảo của anh, tôi sẽ nhận lấy và chữa khỏi bệnh cho mẹ anh”.

Lư Thái mừng rỡ, sau đó quỳ xuống đất: “Cảm ơn anh Ngô”.

Cất hộp gỗ đi, Ngô Bình lấy một ít thuốc ra, nhanh chóng loại bỏ tà độc trên người mẹ Lư Thái, đồng thời để lại ba viên đan dược, để bà ta hai ngày uống một viên, đến lúc đó là có thể hồi phục như trước.

Nhìn thấy mẹ mình đang hồi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, sắp tới có thể nhìn thấy ánh sáng, hơn nữa cơ thể không còn đau đớn nữa, Lư Thái biết cách trị liệu của Ngô Bình đã có tác dụng, cảm thấy vui mừng khôn xiết.

Ngô Bình dặn dò những gì cần chú ý, sau đó lại gọi Lư Thái vào phòng khách, nghiêm túc nói: “Vết thương do độc của mẹ anh có thể hồi phục khá nhanh, nhưng không thể xem thường tà độc này, không phải là thứ người bình thường có thể tiếp xúc. Mẹ anh bị trúng tà độc, rất có thể có người bỏ độc bà ấy, mà người đầu độc có lẽ còn sẽ tiếp tục ra tay”.

Lư Thái vừa ngạc nhiên vừa tức giận, hắn nói: “Anh Ngô, anh có thể chỉ người đầu độc là ai không?”

Ngô Bình: “Anh đừng hoảng sợ, người có thể sử dụng loại độc này chắc chắn rất mạnh. Bây giờ tôi đã chữa khỏi bệnh cho mẹ anh, chắc chắn người đó sẽ lộ diện. Anh có thể công khai với bên ngoài tôi là người của 'Thần Hoàng Tông, bảo hắn đến tìm tôi”.

Lư Thái cảm thấy biết ơn: “Cảm ơn anh Ngô, tôi sẽ không quên ơn đức này”.

Ngô Bình nói:” Có việc gì thì anh có thể liên hệ với Cốc Tâm Lăng”.

Ra khỏi nhà họ Lư, Ngô Bình đưa một số điện thoại cho Cốc Tâm Lăng, Cốc Tâm Lăng mừng rỡ nói: “Trưởng lão Ngô, anh có việc gì thì cứ dặn dò, cả Thần Hoàng 'Tông sẽ cố gắng hết sức làm cho anh”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng, sau đó cưỡi ánh sáng biến mất ở đẳng xa.

Nhìn bóng lưng Ngô Bình, Cốc Tâm Lăng ngân người, trưởng lão Ngô còn trẻ như thế mà tu vi lại cao, cô ta ngưỡng mộ quá.

Ngay lúc này cô ta nhận được điện thoại của đường chủ, giọng nói của một người phụ nữ vang lên: “A Lăng, Thượng tiện đang ở đâu?”

Cốc Tâm Lăng thở dài, nói: “Đường chủ, trưởng lão Ngô đã đi rồi, nhưng anh ấy lấy số điện thoại của tôi, chắc là sau này sẽ tới tìm chúng ta”.

Người phụ nữ sửng sốt: “Cô nói sao, trưởng lão Ngô à”

Cốc Tâm Lăng cười nói: “Đúng thế, Thượng tiên là trưởng lão Kiếm Các, địa vị tương đương với Thượng trưởng lão”.

Người phụ nữ sửng sốt vài giây, sau đó nói: “Cô về đây ngay, nghĩ một lý do cho tôi liên hệ với trưởng lão Ngỡ”.

Ngô Bình quay về từ Nhân Hoàng Giới, dĩ nhiên sẽ về chỗ Đông Vương một chuyến, dù sao cậu cũng là người được Đông Vương đưa vào Nhân Hoàng Giới.

'Thấy Ngô Bình trở về nhanh như vậy, Đông Vương rất vui mừng, hỏi hắn đã thu hoạch được gì. Dĩ nhiên Ngô Bình không tiện nói quá chỉ tiết, chỉ nói rằng mình đã tìm được một ít dược liệu, chuyến đi này rất đáng giá.

Ngồi chơi ở phủ Đông Vương một lát, cậu quay lại Học viện quân sự Đại Hạ, bây giờ cậu là học sinh của Học viện quân sự, gian nghỉ phép đã qua lâu rồi nên cậu phải quay về.

Thật ra thân phận của bên Học viện quân sự đã không còn quan trọng với cậu nữa, nhưng nếu đã đến đây rồi thì cậu vẫn nên hoàn thành tất cả các khóa học từ đầu đến cuối.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6151: Tốt nghiệp sớm


Ngô Bình nói: “Hết cách rồi, tôi phải về thi”. Mặt Tra Thanh Tuyền lạnh tanh, anh ta nói: “Cuộc thi

hôm nay phải đăng ký trước, cậu đi đăng ký trước đi”.

Ngô Bình: “Ồ, vậy tôi chỉ có thể dùng đến đặc quyền thôi”.

'Tra Thanh Tuyền chau mày: “Cậu có đặc quyền gì?”

Ngô Bình: “Theo pháp luật Đại Hạ, quý tộc có quyền ưu tiên”.

'Tra Thanh Tuyền nhìn cậu chằm chằm: “Cậu là quý tộc sao?”

Ngô Bình: “Tôi có một huân chương Thần Long, tự nhiên sẽ thành quý tộc”.

'Tố Văn Tương cười, nói: “Ngô Bình, mau qua tham gia thi đi”.

Cậu đến địa điểm thi thì phát hiện Dương Quốc Hào. và Từ Văn Hổ đang ở cách đó không xa, họ cũng tham gia thi.

'Tố Văn Tương nói: “Ngô Bình, thi giả chiến rất khắc nghiệt, cậu phải chuẩn bị kỹ”.

Thời gian thi kéo dài đến một tiếng rưỡi, sau khi Ngô Bình vào chiến trường hư không thì lập tức bắt nhịp. chiến đấu.

Nội dung thi là Ngô Bình phải dẫn dắt năm mươi ngàn quân, chiến đấu với một trăm ngàn đại quân của

quân địch ở bên ngoài. Chiến thuật của Ngô Bình rất cao minh, cậu dẫn dụ mười ngàn quân địch ra và tiêu diệt trước, sau đó lại dùng cách tương tự, từ từ vắt kiệt sức. của đối phương. Chưa đến năm mươi phút, cuộc chiến đã kết thúc, Ngô Bình tiêu diệt thành công hơn bốn mươi ngàn quân địch, số còn lại đã không còn sức chống trả.

So với cậu, thành tích tốt nhất của những học viên khác cũng phải dùng đến một tiếng ba mươi mấy phút mới tiêu diệt được quân địch, kém Ngô Bình đến ba mươi phút. Hơn nữa, quân của Ngô Bình chỉ thương vong hơn ba trăm người, còn đối phương thì thương vong đến hơn mười hai ngàn người, thắng thua rất rõ ràng.

Cuộc thi kết thúc, hệ thống lập tức báo thành tích, thành tích của Ngô Bình là cấp S++, ngoài cậu ra, thành tích tốt nhất cũng chỉ đến cấp A-, không thể nào so sánh được.

Tra Thanh Tuyền ra khỏi trường thi thì lạnh lùng nói: “Ngô Bình, cậu đi theo tôi”.

Ngô Bình đi theo Tra Thanh Tuyền đến văn phòng của anh ta, thái độ của Tra Thanh Tuyền xoay chuyển một trăm tám mươi độ, anh ta cười, nói: “Hôm nay cậu biểu hiện rất tốt, tổng kết với thành tích trước đây của cậu, tôi quyết định để cậu tốt nghiệp sớm”.

Ngô Bình rất bất ngờ, cậu không nghĩ rằng Tra Thanh Tuyền lại giúp đỡ mình, nhưng tại sao anh ta lại làm như thế.

Cậu nói với vẻ điềm tĩnh: “Cảm ơn, có thể tốt nghiệp sớm thì ai cũng đỡ việc”.

Tra Thanh Tuyền: “Tôi cũng chỉ nể mặt Đông Vương thôi, dù sao thì cậu cũng là người được ông ấy giới thiệu vào”.

Anh ta gọi Tố Văn Tương đến, nói: “Cô Tố, chương trình đã hoàn thành, cô giúp Ngô Bình làm thủ tục tốt nghiệp đi”.

Mặc dù không biết mục đích của Tra Thanh Tuyền là gì nhưng có thể sớm rời khỏi nơi này cũng không phải chuyện xấu, Ngô Bình đồng ý ngay rồi đi theo Tố Văn Tương làm thủ tục tốt nghiệp.

Sau khi đi qua hai chỗ, cậu lấy được bằng tốt nghiệp, với thân phận là học sĩ ngũ tinh. Bất kể ở đâu, học sĩ ngũ tinh ít nhất cũng phải làm từ đô thống trở lên. Đương nhiên, trước khi chính thức trở thành đô thống, cậu cần phải rèn luyện một thời gian.

Ngô Bình lấy được bằng tốt nghiệp thì gọi Dương Quốc Hào và Từ Văn Hổ đến, định ra ngoài ăn bữa cơm chia tay. Tuy họ không quá thân thiết nhưng dù gì cũng là bạn học, vì vậy Ngô Bình đã mời họ đến Đại Đô Hội, để họ chơi thả ga.

Đại Đô Hội có rất nhiêu chỗ ăn cơm, hơn nữa đều là do siêu đầu bếp đích thân làm. Mấy người họ đến một tửu lầu tên là Vấn Tiên Lầu, gọi loại rượu ngon nhất.

Món ăn được dọn lên, rượu được rót đây, Ngô Bình uống hết mình với bạn học. Sau vài ly, cậu kể việc Tra Thanh Tuyền giúp mình tốt nghiệp sớm.

Dương Quốc Hào nghe xong thì rất ngạc nhiên, nói: “Đại ca, con người Tra Thanh Tuyền rất thanh cao, thường rất lạnh lùng với bọn này, tôi thấy anh ta vốn dĩ chẳng xem chúng tôi ra gì”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6152: tôi là Thạch Lan


Ngô Bình: “Các anh có biết gốc gác của Tra Thanh Tuyền không?”

Dương Quốc Hào nói nghe nói tên Tra Thanh Tuyền này có thể là người của tiên giới”.

Ngô Bình: “Ồ, người đến từ tiên giới sao?”

Dương Quốc Hào: “Tôi cũng chỉ nghe một sư tỷ nói vậy thôi, sư tỷ đó cũng nghe trưởng bối của mình nói. Vì nhờ có trưởng bối của chị ấy, Tra Thanh Tuyền mới vào được học viện quân sự Đại Hạ và làm được chủ nhiệm lớp.

Ngô Bình liền hứng thú, hỏi: “Tại sao người của tiên giới lại chạy đến học quân sự?”

Dương Quốc Hào gắp một đũa thức ăn, cười, nói: “Đúng vậy, lúc đầu tôi cũng thấy kỳ lạ, trong mắt người phàm như chúng tôi, người của tiên giới đều cao không với tới, chắc cũng chẳng coi học viện quân sự ra gì, vì vậy tôi mới đoán chắc anh ta đến đây là có mục đích”.

Ngô Bình cụng ly với Dương Quốc Hào, nói: “Thông tin của anh nhạy vậy, thế có tra được nguyên nhân chưa?”

Dương Quốc Hào cười, nói: “Người anh em tôi đây là ai chứ? Có một thời gian tôi chuyên quan sát Tra Thanh Tuyền, phát hiện mỗi ngày anh ta đều đến một chỗ ba bốn lần”.

Anh ta nhìn xung quanh rồi hỏi: “Các anh đoán xem, 'Tra Thanh Tuyền đi xem gì nào?”

Ngô Bình gắp một miếng thịt đặt vào chén của anh †a rồi nói.

'Đừng úp mở nữa, mau nói xem”.

Dương Quốc Hào cười hehe, nói: “Nói ra sợ mọi người sợ, cái tên Tra Thanh Tuyền này già không đều, chạy đến lớp nữ, để ý một cô em dưới quê lên. Có điều cô em này thật sự rất xinh đẹp, các anh cũng biết tôi mà, có gái đẹp nào mà tôi chưa từng gặp không? Nhưng lần đầu tiên gặp cô gái đó, tôi cũng phải thất thần”.

Từ Văn Hổ läc đầu nói: “Tên Tra Thanh Tuyền này quá đáng thật, già đầu rồi mà còn có ý đồ với một cô gái trẻ”.

Dương Quốc Hào: “Chớ sao nữa, tên đó trông đàng hoàng mà thật ra lại là một người chẳng ra gì”.

Ngô Bình lại không nghĩ như vậy, chắc chắn Tra 'Thanh Tuyền không phải loại người vì một cô gái mà chạy tới chạy lui ba bốn lần. Cậu hỏi: “Cô gái đó tên gì?”

Dương Quốc Hào chớp mắt, nói ăy xinh đẹp nhưng lại rất dễ gần, nhờ có ý bảo vệ cô ấy mà sau đó tôi và cô ấy đã là bạn, còn từng ăn cơm chung nữa”.

Ngô Bình: “Nghĩa là hai người quen biết nhau?”

Dương Quốc Hào: “Thật ra lúc đầu cô ấy cũng lo. lắng tôi có ý đồ gì với cô ấy nhưng sau đó tôi giúp cô ấy giải quyết một số rắc rối trong nhà nên cô ấy đã tin tưởng tôi. Nói ra cũng lạ, mặc dù cô ấy xinh đẹp nhưng lúc ở bên cạnh cô ấy tôi lại không có chút ý nghĩ nào về chuyện đó làm khoảng thời gian đó tôi cứ nghĩ không biết mình có cong không. Sau này tôi ra ngoài tìm gái thử, kết quả đã đàn ông trở lại”.

Ngô Bình : “Giờ vẫn còn sớm, anh liên lạc với cô ấy, mời cô ấy ra ăn cơm đi”.

Dương Quốc Hào võ tay: “Ý kiến hay”.

Điện thoại nhanh chóng được nối máy, anh ta cười, nói: “Thạch Lan, tôi đang uống rượu với đại ca trong ký túc, cô biết đại ca của chúng tôi không? Chính là Ngô Bình, người lần trước giành được thành tích cao nhất trong trận thi giả chiến đó. Nếu cô có thời gian thì qua ăn cơm cùng ... Được, đến nơi gọi cho tôi, tôi ra cổng đón cô”.

Mấy chỗ như Đại Đô Hội đều có chốt, Thạch Lan đến một mình e rằng không thể vào cổng được, lát nữa Dương Quốc Hào phải ra đón cô ta.

Khoảng hai mươi phút sau, Dương Quốc Hào nhận được điện thoại thì lái xe ra cổng đón cô ta. Một lát sau, Dương Quốc Hào dắt một cô gái mặc một chiếc đâm trắng bước vào.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6153: Con người thật sự có kiếp trước


Thạch Lan kinh ngạc nhìn Ngô Bình như thể cô ta bị dọa sợ vậy.

Dương Quốc Hào vội đứng dậy: “Đại ca, sao vậy?”

Ngô Bình nhìn chằm chằm Thạch Lan cười lạnh: “Rốt cuộc cô là ai?”

Vẻ mặt Thạch Lan mơ hồ, nói: “Tôi là Thạch Lan”. Ngô Bình: “Ý tôi là kiếp trước của cô”. Thạch Lan lắc đầu: “Tôi không rõ cậu đang nói gì”.

“Vẫn chưa thức tỉnh sao?”, Ngô Bình chớp mắt đã đến sau lưng Thạch Lan, một tay đặt trên đầu cô ta.

Ngay khi chạm vào Thạch Lan, cậu đã cảm nhận được thân thể Thạch Lan như một hố đen, điên cuồng nuốt chửng năng lượng trong thân thể cậu!

Cậu lại nhảy ra lần nữa, vẻ mặt khó tin nhìn Thạch Lan, năng lượng trong thân thể cô gái này quá đáng sợ, rốt cuộc cô ta có lai lịch thế nào?

Thạch Lan bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, cô ta chậm rãi đi đến ngồi xuống bên cạnh, đầu gục xuống.

Ngô Bình ngồi đối diện cô ta, nhìn cô ta chằm chằm hỏi: “Cảm thấy khó chịu sao? Bình thường thôi, năng lượng trong cơ thể cô không muốn bị khống chế, khi nó bỗng nhiên bùng nổ thì cô sẽ cảm thấy choáng váng”.

Sắc mặt Thạch Lan tái nhợt, hỏi: “Cậu làm gì tôi vậy?”

Ngô Bình thở dài: “Tôi không làm gì cả, ngược lại suýt nữa cô đã lấy đi toàn bộ công lực tôi rồi”.

Vẻ mặt Thạch Lan nghỉ ngờ: “Công lực gì?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ, nói với Dương Quốc Hà anh ra ngoài trước đi, tôi có chuyện cần nói với cô ấy”.

Dương Quốc Hào gật đầu, gọi những người còn lại rời khỏi phòng.

Thạch Lan có chút sợ hãi: “Cậu muốn làm gì?”

Ngô Bình nhìn cô ta chằm chằm: “Tôi rất tò mò rốt cuộc cô là ai. Tôi có một loại bí chú, có thể thức tỉnh ký ức kiếp trước của cô, cô muốn biết không?”

Thạch Lan rất hiếu kỳ: “Con người thật sự có kiếp trước sao?”

Ngô Bình: “Cô không những có kiếp trước, mà kiếp trước của cô còn rất lợi hại”.

Thạch Lam khó tin, hỏi: “Sao cậu biết?”

Ngô Bình: “Tôi nghe Dương Quốc Hào nói, cô từ đến từ nông thôn, không có bối cảnh không có tài nguyên, cô nghĩ dựa vào đâu mà cô được nhập học tại học viện quân sự?”

Thạch Lan chớp mắt:Tôi nhập học nhờ thành tích rất tốt".

Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi. Tại sao cô xuất sắc như vậy, cô có từng nghĩ đến không?”

Thạch Lan là người thông minh, cô ta hỏi: “Là vì tôi có kiếp trước?”

Ngô Bình: “Không sai. Tuy cô vẫn chưa thức tỉnh được ký ức kiếp trước, nhưng thiên phú bẩm sinh như vậy không thể che giấu được. Tôi nhắc cô trước, hiện tại đã có người nhắm vào cô rồi, nếu cô không thức tỉnh sớm thì rất có khả năng sẽ bị người khác lợi dụng.

Ngay lúc này, Ngô Bình cảm thấy có một luồng thần niệm giáng xuống bao phủ cả cậu và Thạch Lan, cậu kinh ngạc, cậu lập tức đến bên cạnh Thạch Lan. Giây tiếp theo, mặt đất dưới chân hai người đã xuất hiện bóng đen, hai người lập tực chìm xuống đất, biến mất không dấu vết.

Chưa đến nửa phút đồng hồ, cửa đã bị đá ra, Tra Thanh Tuyền và Tố Văn Tương xông vào. Tra Thanh Tuyền lướt nhìn xung quanh, tức giận nói: “Quả nhiên cậu ta đã tính kế chúng ta rồi!”

Vẻ mặt Tố Văn Tương khó coi: “Tra trưởng lão, làm sao đây?”

Tra Thanh Tuyền hừ lạnh: “Tôi đã lén thả Truy Tông Phù trên người Thạch Lan, bọn họ chạy không thoát đâu, đuổi theo!”

Bên kia, Ngô Bình và Thạch Lan đã xuất hiện trên một ngọn núi ở Kinh Tây.

Thạch Lan thấy bản thân đột nhiên từ Đại Đô Hội chạy đến núi non hoang vắng thì giật mình.

Không cần đợi cô ta hỏi, Ngô Bình bỗng nhìn cô ta niệm chú, say đó bí chú vang lên, Thạch Lan cảm thấy đầu óc chợt mê man.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6154: Thiên Cực chị uy


Ngay lúc ấy, có hai bóng người từ trên trời giáng xuống, chính là Tra Thanh Tuyền và Tố Văn Tương.

Tra Thanh Tuyền nhìn thấy Thạch Lan đang ở đây, ông ta thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cạnh Thạch Lan, nhẹ nhàng nói: “Thạch Lan, cô không cần sợ, tôi sẽ bảo vệ cô".

Ngô Bình tựa vào một tảng đá, cười lạnh nói: “Tôi nói mà, một tu sĩ Tiên Giới như ông chạy đến học viện quân sự làm gì, thì ra là nhắm đến Thạch Lan”.

Tra Thanh Tuyền lạnh lùng nhìn Ngô Bình chằm chăm, nói: “Cậu tự tìm đường chết!”

Ngay sau đó, hơi thở ông ta bùng nổ, tung ra một luồng hơi thở hùng mạnh mà chỉ có cao thủ có Thần Thông Cảnh mới có được.

Ngô Bình nheo mắt: “Thì ra là tu sĩ Thần Thông!” “Âm

Mặt đất sau lưng Ngô Bình nổ tung, từ bên trong có một tảng đá to bằng bàn tay lớn vươn ra, hung hăng đập. xuống mặt đất phía Ngô Bình.

Cậu lập tức tránh né, lạnh nhạ nói: “Thủ đoạn như vậy không giết được tôi đâu, dùng bản lĩnh thật sự của ông đi”.

Lúc này, Thạch Lan đang ngồi dưới mặt đất bỗng nhiên vươn một tay chụp lấy cổ Tra Thanh Tuyền. Tra Thanh Tuyền kinh sợ, ông ta muốn giấy dụa nhưng cảm thấy cả người mất sức, đồng thời năng lượng trong người bỗng chốc đã bị hút đi.

Thạch Lan thả lỏng tay, Tra Thanh Tuyền yếu ớt ngã xuống đất. Ông ta lúc này, quầng mắt thâm đen, môi trắng nhợt, hai mắt mờ đục, ông ta ngẩng đầu khó khăn, thì thào nói: “Thì ra cô đã thức tỉnh rồi...

Vừa dứt lời, ông ta đã cứng đờ ngã quy dưới đất, da dẻ rạn nứt, phong hóa, chẳng mấy chốc đã biến thành một thi thể khô khốc.

Ngô Bình thấy cảnh tượng như vậy thì giật mình, nhìn Thạch Lan chằm chăm, sợ cô ta cũng sẽ ra tay như vậy với mình.

Sắc mặt Tố Văn Tương tái nhợt, cô ta không ngừng lùi về sau. Lúc này Thạch Lan liếc nhìn cô ta, lạnh nhạt nói: “Qua đây”.

Tố Văn Tương thét lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy. Nhưng khi cô ta muốn dùng độn thuật thì cảm thấy thân thể mình mất kiểm soát bay lên không trung, sau đó lập tức bay đến trước mặt Thạch Lan.

Tố Văn Tương thét lên: “Đừng giết tôi!”

Thạch Lan sớm đã không còn như cô gái nhỏ lúc. trước nữa, cô ta lạnh lùng nói: “Cô và Tra Thanh Tuyền đã sớm biết thân phận của tôi, nên mới cố ý tiếp cận tôi đúng chứ?”

Lúc này Tố Văn Tương sợ hãi biến sắc, run rẩy nói: “Đúng vậy, cầu xin cô đừng giết tôi”.

Thạch Lan: “Cô và Tra Thanh Tuyền tiếp cận tôi có mục đích gì?”

Tố Văn Tương: “Chúng tôi tiếp cận cô theo lệnh của sư môn, sau đó nghĩ cách có được sự tin tưởng của cô rồi giành lấy chí bảo “Thiên Cực”.

Thạch Lan cười lạnh: “Dám nhòm ngó đến Thiên Cực, sư môn các cô là môn phái nào?”

Tố Văn Tương đang định lên tiếng thì miệng lại tự động ngậm lại, cô ta cố gắng muốn mở miệng nhưng không thể làm được. Giây tiếp theo, ánh mắt cô ta đầy vẻ kinh sợ, sau đó ầm một tiếng, ngọn lửa màu tiếng bỗng thiêu đốt cả người cô ta, thân thể cô tan thành tro bụi trong ngọn lửa tím đó.

Thạch Lan nhíu mày: “Chú pháp thật ác độc!”

Lúc này, cô ta quay người nhìn Ngô Bình, nó phải cảm ơn cậu”.

Ngô Bình vẫn đứng ở rất xa, cảnh giác nhìn Thạch Lan, cô gái này quá nguy hiểm, cậu không thể không đề phòng.

Thạch Lan như hiểu được sự lo lắng của cậu, bèn nói: “Cậu không cần sợ. Lúc trước cậu không thể tiếp xúc với tôi là vì thần vật Thiên Cực đang ở trong cơ thể tôi, nó có thể hút lấy tất cả năng lượng, bây giờ tôi đã thức tỉnh, nên có thể khống chế được Thiên Cực”.

“Thiên Cực là gì?”, Ngô Bình hỏi.

Thạch Lan: “Là một trong những hung vật tiên thiên mạnh nhất thiên hạ. Kiếp trước tôi và các cao thủ tranh đoạt Thiên Cực, cuối cùng tuy tôi giành được nó, nhưng thân thể cũng bị tổn thương không thể cứu chữa, buộc phải chuyển thế. Thiên Cực thì bị tôi phong ấn sâu trong linh hồn”.

Ngô Bình: “Sao hai người này biết được cô chuyển thế đến đây?”

Thạch Lan: “Muốn tìm được cao thủ chuyển thế cũng không khó, bởi vì những người chuyển thế đầu có thiên phú xuất chúng, căn bản không giấu được. Hơn nữa, thế lực sau lưng hai người này có lẽ đã tìm tôi rất lâu rồi, ít ra cũng phải mười mấy năm rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết cô không đơn giản, vì vậy mới gọi cô thức tỉnh, trảnh để bị Tra Thanh Tuyền tính kế”.

"Tôi nợ cậu một ân huệ. Sau này nếu cậu gặp rắc rối gì, tôi sẽ giúp cậu giải quyết”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Kiếp trước cô tên gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6155: Khai Ngộ Đan


Ngô Bình: “Đời trước cô tranh Thiên Cực, chắc chắn †u vi của cô rất cao nhỉ?”

Thạch Lan khẽ cười nói: “Dù sao cũng cao hơn cậu”.

Ngô Bình xoa mũi: “Không muốn nói thì thôi, về ăn cơm thôi, đồ ăn sắp nguội rồi”.

Thạch Lan cười nói: “Ừ”.

Hai người trở lại quán ăn, mấy người Dương Quốc Hào đang đợi họ trong phòng. Thấy hai người bình an trở về, Dương Quốc Hào hỏi: “Đại ca, Tra Thanh Tuyền kia xông vào, bọn tôi không cản lại được”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng nói: “Đừng nói chuyện xảy ra hôm nay với ai cả, nếu không sẽ gặp rắc rối đấy”.

Từ Văn Hổ: “Đại ca yên tâm, bọn tôi sẽ không nói đâu”.

Dương Quốc Hào hỏi: “Đại ca, Thạch Lan, hai người đã đi đâu thế?”

Thạch Lan cười nói: “Đại ca của các cậu vừa tỏ tình với tôi, tôi đồng ý rồi”.

Dương Quốc Hào trợn to mắt: “Thật à?” Ngô Bình nhìn Thạch Lan, không vạch trần cô ta,

bình thản nói: “Ăn cơm xong, mọi người đi chơi đi, tôi và 'Thạch Lan có kế hoạch khác rồi”.

Dương Quốc Hào cong môi cười nói: “Đã rõ! Bọn tôi sẽ không làm phiền đại ca và chị dâu hẹn hò”.

Ăn uống no say, mấy người Dương Quốc Hào lại đến nơi khác chơi, Ngô Bình cũng mặc kệ, rời đi trước cùng với Thạch Lan.

Ra khỏi khách sạn, cậu nói: “Có thể thân phận của cô đã bị lộ, cô có kế hoạch gì không? Tiếp tục ở lại Học viện quân sự sao?”

Thạch Lan: “Học viện quân sự là bước nhảy vọt trong cuộc đời của tôi trước khi tôi thức tỉnh, tiếc là bây. giờ nó không có giá trị gì với tôi cả”.

“Vậy thì đi thôi”, Ngô Bình nói: “Tôi biết cô có bản lĩnh, nhưng dù sao bị người ta ghi hận cũng không phải là chuyện tốt”.

Thạch Lan: ¡ này tôi sinh ra trong một gia đình khá tốt, bố mẹ tôi rất yêu thương tôi, tôi còn có một người anh trai đối xử với tôi rất tốt nên tôi sẽ không đi”.

Ngô Bình: “Cô muốn hoàn thành việc học ở Học viện quân sự Đại Hạ sao?”

Thạch Lan: “Đúng vậy, khi tôi được nhận vào Học viện Quân sự Đại Hạ, bố mẹ và anh trai tôi vô cùng tự hào, họ mua hàng trăm quả pháo, sau đó đốt trong làng và thị trấn. Tôi sẽ không để họ thất vọng”.

Ngô Bình cười nói: “Mặc dù tôi không biết cô là ai nhưng năm đó nhất định cô là một nhân vật quyền lực.

Một người như cô sao có thể bị cảm xúc trần tục quấy nhiễu?”

Thạch Lan: tôi chính là người thế tục, tôi bây giờ và tôi ở kiếp trước đã không phải là cùng một người”.

Tôi sinh ra ở thế tục, lớn lên ở thế tục,

Ngô Bình: “Vậy được thôi, nếu cô cần giúp gì thì có thể tìm tôi”.

Thạch Lan nhìn cậu: “Sao cậu lại muốn giúp tôi?”

Ngô Bình: “Dĩ nhiên là tôi sẽ không giúp cô không công. Cô là người chuyển kiếp chắc chắn có không ít đồ tốt, cô tặng tôi vài món quý giá là được”.

Thạch Lan trợn mắt: “Cậu đúng là dám nghĩ thật đấy".

Ngô Bình nhìn thời gian: “Tôi đi tìm một nơi luyện hai lò đan dược, sau đó lấy đi bán đấu giá, cô thì sao?”

Thạch Lan rất ngạc nhiên: “Cậu biết luyện đan?”

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Trình độ cũng tầm trung thôi”.

Thạch Lan hỏi: mười không?”

“Có thể luyện chế đan dược cấp

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Hơi khó nhưng có thể thử”.

Thạch Lan cười nói: “Xem ra cậu cũng là người chuyển kiếp giống tôi”.

Ngô Bình sửng sốt: “Có thể là thế, thi thoảng cũng có vài thứ hiện lên trong đầu tôi, chính là những kiến thức làm tôi nhanh chóng trưởng thành này”.

Thạch Lan: “Sẽ có một ngày cậu sẽ thức tỉnh, bây. giờ không thức tỉnh chỉ là thời cơ vẫn chưa chín muồi”.

Gô ta ngừng một lát: “Đi thôi, dù sao tôi cũng không. có việc gì, chỉ bằng đi xem cậu luyện đan thế nào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6156: Mỗi người một nửa


Khai Ngô Đan là đan dược cấp tám, lò thứ nhất luyện chế ra bốn viên đan dược trung thượng cấp tám, lò thứ hai đạt đến thượng thượng phẩm, lò thứ ba đạt đến cực phẩm.

Thấy đan dược Ngô Bình luyện chế ra ngày càng mạnh, Thạch Lan vô cùng bất ngờ nói: “Cậu khiêm tốn quá, trình độ luyện đan của cậu tuyệt đối đạt đến cấp Tử Đỉnh rồi”.

Ngô Bình nói: “Thành thạo một chút”.

Sau đó cậu lấy hai viên Khai Ngộ Đan trung thượng phẩm và bốn viên Luyện Hình Đan thần ma thượng phẩm ra, tìm Chu Nghi Mẫn của Danh Đan Các.

Hai bên có kinh nghiệm từng hợp tác một nên lần này Ngô Bình giao đan dược cho Chu Nghỉ Mẫn, nhờ ông †a bán đấu giá thay mình. Mà Chu Nghỉ Mẫn cũng rất vui vẻ, đưa ra ước tính sơ bộ rồi nộp một phần tiền đặt cọc.

Trong đó hai viên Khai Ngộ Đan trung thượng phẩm có giá bốn triệu tiền Tiên, bốn viên Luyện Hình Đan thần ma thượng phẩm ra là mười triệu tiền Tiên, tổng lại là mười bốn triệu tiền Tiên.

3 Thấy Ngô Bình kiếm được hơn mười triệu dễ dàng j_ như vậy, Thạch Lan ngưỡng mộ nói: “Trên đời này không có gì tốt hơn việc kiếm tiền bằng thầy luyện đan”.

Ngô Bình cười nói: “Thế cũng phải có tài năng thiên phú mới được. Trở thành một thầy luyện đan giỏi không khó hơn việc trở thành cường giả Đạo Cảnh.

Thạch Lan: “Đúng thế, thế nên thầy luyện đan mới được mọi người kính trọng”.

Ngừng một chốc, cô ta lại nói: “Tối nay cậu cứ nghỉ ngơi trong khách sạn đã đặt đi, ngày mai cậu theo tôi đến một nơi”.

Ngô Bình: “Nơi nào?” Thạch Lan: “Trước khi tôi đi tranh Thiên Cực thì phải

chuẩn bị tốt tâm lý xấu nhất, đưa vài tài nguyên của tôi vào thế tục trước”.

Ngô Bình: “Bây giờ cậu muốn đi tìm tài nguyên?”

Thạch Lan: “Tài nguyên của ta nằm trong tay một số thế lực trong thế tục, nhưng ngay cả họ cũng không biết giá trị thực sự của những thứ đó”.

Ngô Bình nhìn cô ta nói: “Hình như tu vi của cô không cao được, e là lấy lại đồ của mình không dễ dàng chút nào”.

Thạch Lan: “Thế nên tôi mới tìm đến cậu, giúp cậu”.

Ngô Bình khoanh tay lại: “Cũng không phải là không giúp được, nhưng tôi vẫn nghĩ không thể giúp không công?”

Thạch Lan: “Với tình hình hiện tại của tôi, các tài nguyên đó nhiều quá. Nếu cậu chịu giúp tôi, tôi chia một nửa cho cậu, thế nào?”

Ngô Bình cười nói: “Chia cho tôi một nửa?”

Thạch Lan: “Cậu yên tâm, thứ tôi cất giữ đầu có giá trị rất cao, sẽ khiến cậu hài lòng”.

Ngô Bình: “Vậy được, tôi đi với cô một chuyến”. Cậu biết rất rõ Thạch Lan không thể sử dụng bừa năng lượng của Thiên Cực, nếu không sẽ rất dễ làm mình bị thương, hơn nữa còn dễ bị bại lộ thân phận.

Quay về khách sạn, hai người tạm ngồi xuống.

Khách sạn nằm ở một khu vực yên tĩnh trong đô thị, Ngô Bình tu luyện đến hơn nửa đêm mới nghỉ ngơi.

Một đêm yên tĩnh, sáng sớm hôm sau, Ngô Bình thi triển thuật độn đưa Thạch Lan rời khỏi đô thị, đến một nơi cất giữ tài nguyên trong đó.

Huyện Hồng Vân, quận Hoàng Long, Tống Quốc.

Huyện Hồng Vân là một đô thị lớn với dân số hơn mười triệu người, ảnh hưởng của nó lan tỏa đến một số huyện xung quanh. Quy mô một huyện của Tống Quốc tương đương với quy mô của một thành phố ở Đại Hạ, quận tương đương với tỉnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6157: Tam Tỉnh Trại


Hai người họ đáp xuống bên một đường quốc lộ trong huyện Hồng Vân và gọi một chiếc taxi.

Ngô Bình nghe không hiểu lắm tiếng của người địa phương, nhưng cậu đã thích nghỉ rất nhanh, thậm chí còn có thể dùng tiếng địa phương ở đó để nói chuyện với tài xế.

“Bác tài, đến Tam Tỉnh Trại". Xe đi được một đoạn thì Thạch Lan bỗng nói.

Tài xế thắng gấp, nói: “Xin lỗi hai vị, không thể đến 'Tam Tinh Trại được”.

Ngô Bình hỏi: “Sao lại không đi được?”

Tài xế không giải thích nhiều, chỉ nói: “Tài xế cả thành phố này đều không có ai dám đến đó, thật sự xin lỗi”.

Ngô Bình cười, nói: “Thêm tiên cũng không được sao?”Cậu vừa nói vừa đặt hai ngàn tệ tiền mặt trước mặt tài xế.

Tài xế nhìn xấp tiền, nhưng chỉ thở dài, nói với vẻ bất lực: “Có ai không muốn kiếm tiền chứ? Nhưng chỗ đó có rất nhiều quy tắc, mấy đồng nghiệp của tôi đều vì đến 'Tam Tinh Trại mà người thì bị thương nặng, người thì hôn mê suốt đời, còn một người thì đến giờ vẫn không rõ tung tích”.

Ngô Bình hứng thú, hỏi: “Tam Tỉnh Trại nguy hiểm vậy sao? Đấy là nơi như thế nào?”

Tài xế nói với vẻ mặt kỳ quái: “Nếu các cô cậu không biết Tam Tỉnh Trại là chỗ thế nào, vậy sao còn dám đến đó?”

Ngô Bình: “Thế này nhé, bác đưa chúng tôi đến nơi gần Tam Tỉnh Trại nhất, sau đó cho chúng tôi xuống xe”.

Cậu không nhất thiết phải đi chiếc xe này, nhưng vì †ò mò, cậu muốn nghe tài xế kể về Tam Tinh Trại.

Tài xế nghĩ đến tiền nên căn răng nói: “Được, tôi nói trước, tôi chỉ có thể dừng cách Tam Tỉnh Trại mười mấy mét, đến lúc đó các cô cậu nhanh chóng xuống xe, tôi sẽ đi ngay”.

Ngô Bình: “OK. Có điều bác phải kể chuyện về Tam Tỉnh Trại cho tôi nghe”.

Tài xế vừa khởi động xe vừa kể rất sinh động. Thông qua lời kể của ông ta, Tam Tỉnh Trại là một nơi vô cùng thần bí, cuộc sống ở đó hoàn toàn khác biệt với c\ sống của người hiện đại, bảo tồn được rất nhiều kiến trúc cổ. Hơn nữa, con gái trong Tam Tỉnh Trại không cưới chồng bên ngoài, còn con gái bên ngoài muốn được gả vào trong Tam Tinh Trại thì cũng phải thông qua tuyển chọn rất khắc nghiệt.

Nhưng điều kỳ lạ là các cô gái trẻ đó ai cũng tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán để được gả vào cái trại bịt bùng đó. Nguyên nhân rất đơn giản, đó là vì sính lễ của các gia đình ở đấy cực kỳ cao, thấp nhất cũng phải ba triệu, có nhà đưa hẳn mười triệu, hay ba mươi triệu.

Thế nên gần mười năm trở lại đây, các nữ sinh đại học và cao học, nữ người mẫu, thậm chí là nữ minh tinh hạng bốn đều đua nhau cưới chồng ở đây.

Các cô gái gả vào đây thỉnh thoảng cũng có ra ngoài, ai cũng đeo trang sức lấp lánh, lái xe sang hàng triệu trở lên.

Gây tiếng vang nhất là ba năm trước, cháu trai lớn của trại chủ của Tam Tỉnh Trại cưới vợ, đầu tư hẳn một tỷ, tổ chức một cuộc thi sắc đẹp, kết quả rất nhiều cô gái ở các quận huyện lân cận đều đua nhau tham gia, hơn một trăm ngàn người ghi danh.

Cuối cùng cháu trai trưởng của trại chủ đã chọn ra ba cô gái trong số một trăm ngàn cô gái trẻ làm vợ của mình, và đã tổ chức hôn lễ không lâu sau đó. Hôn lễ rất long trọng, rất nhiều nhân vật lớn của nước Tống đều đến tham gia.

Ngô Bình nghe đến đây thì hỏi: “Bác tài, nếu như Tam Tỉnh Trại giàu có đến thế, vậy sao các bác không chịu đ*?”

Tài xế nói với vẻ mặt sợ hãi: “Không biết, nói chung là gần Tam Tỉnh Trại thường xuyên có người vô duyên vô cớ bị tấn công. Các trường hợp tương tự nhau liên tục. xảy ra khiến mọi người thà đi đường vòng cũng không dám đến gần Tam Tỉnh Trại”.

Ngô Bình: “Người của Tam Tỉnh Trại có từng bị tấn công không?”

Tài xế lắc đầu: “Cái đó thì tôi không rõ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6158: năm tiếng chuông


Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, chiếc xe đã dừng lại ở một ngã tư. Rõ ràng đó là một con đường quốc lộ rất rộng nhưng lại không có nhiều xe cộ. Tài xế lo lắng nói: “Hai cô cậu mau xuống xe đi”.

Ngô Bình và Thạch Lan xuống xe, đứng trên dải cỏ không thấy bóng người ở ven đường. Ngô Bình nói: cô để đồ ở Tam Tỉnh Trại, nó nằm ở chỗ nào?”

Thạch Lan: “Lúc đầu trại chủ của Tam Tỉnh Trại tên Thạch Sinh Chí, tính ra chắc giờ ông ta cũng gần bảy mươi tuổi rồi. Lúc đó Thạch Sinh Chí là một người luyện võ, tôi chỉ sơ là ông ta đã trở thành cao thủ nhất đẳng. Với tư chất của ông ta, bây giờ tu vi của ông ta ít nhất cũng là Bí Cảnh hậu kỳ. Lúc rời khỏi, tôi đã để một thứ lại ở ngôi nhà mình đã sống và còn dặn dò ông ta trông coi cẩn thận”.

Ngô Bình nói: “Cô làm vậy không sợ ông ta nổi lòng tham sao?”

“Ông ta không dám”. Thạch Lan nói: “Trong mắt ông ta, tôi là người không thể bị đánh bại, đến cả làm người hầu cho tôi, ông ta cũng không xứng”.

Ngô Bình: “Cô nhìn người quá đơn giản, lòng người dễ đổi, từ xưa đến giờ vẫn vậy. Nếu cô không tin, chúng †a đi xem thử”.

Thạch Lan: “Dáng vẻ của tôi bây giờ không giống với trước đây, cậu cầm theo tín vật, đến nói là người được tôi phái đến".

Ngô Bình: “Ừ”.

Hai người dùng độn thuật, nhanh chóng đến được Tam Tinh Trại.

Sau khi vào Tam Tỉnh Trại, Ngô Bình phát hiện nhà cửa ở đây đúng thật là có chút cổ kính, nhưng phần lớn là các biệt thự cao tầng mới xây, rất xinh đẹp. Có thể thấy người ở đây khá giàu có.

“Tam Tinh Trại năm xưa cũng giàu có vậy sao?” Ngô Bình hỏi.

Thạch Lan: “Hoàn toàn khác với hiện giờ. Tôi nhớ năm đó ở đây hơi hoang tàn, thậm chí người trẻ còn không muốn ở lại đây, thi nhau đổ ra ngoài mưu sinh”.

Ngô Bình: “Thay đổi nhiều vậy, nhất định là có liên quan đến Thạch Sinh Chí”.

Thạch Lam: “Căn nhà tôi ở năm xưa nằm ngay phía Trước”.

Mấy phút sau, hai người họ đến một căn nhà yên Tĩnh có tuổi đời cả trăm năm. Cửa nhà đóng kín, có vẻ lâu lắm rồi không có ai mở cửa.

Ngô Bình: “Chỗ này lâu lắm rồi không có ai lui tới, không biết thứ cô để lại có còn không”.

Chính vào lúc này, một ông lão nhà bên cạnh từ từ bước ra, nhìn thấy Thạch Lan với Ngô Bình thì hỏi: “Tìm ai đấy?"

Ngô Bình cầm đồng tiền vàng to bằng bàn tay mà Thạch Lan đưa cho mình ra, đưa cho ông lão xem, và nói: “Tôi đến đây lấy đồ”.

Ông lão chồm tới gần, nhìn đồng tiền vàng chằm chằm gần nửa phút rồi mới thở phào, nói: “Cuối cùng thì cậu cũng đến rồi, mời vào nhà tôi ngồi một lát, tôi đi mời trại chủ”.

Ông lão mời hai người họ vào phòng khách, sau đó gõ chiếc chuông đã phủ đầy bụi ở trong nhà. Tiếng chuông vang liên tục năm tiếng, truyền đi rất xa.

Lúc này, trong một căn nhà hào nhoáng nhất ở Tam Tinh Trại, một người trung niên tầm bốn mươi tuổi, đang nằm trên ghế dài, mặc bộ đồ ngủ tơ tằm, đang thoải mái Í gối đầu trên đôi chân trắng trẻo của một cô gái trẻ xinh đẹp, miệng thì ăn trái đây được một cô gái khác đưa qua.

Bỗng dưng, tiếng chuông truyền đến, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.

Ông ta nghe thấy ba tiếng chuông vang lên thì sắc mặt liền thay đổi, khi nghe đến tiếng thứ năm thì ông ta bật ngay dậy, đẩy người đẹp bên cạnh ra, hét lớn: “Mau gọi hết lãnh đạo trong trại đến”.

Người đàn ông vô cùng hoang mang, cố giữ bình tĩnh, cho người tìm con trai đến trước đã.

Con trai ông ta là Thạch Tất Đạt, mới kết hôn ba năm trước, cưới được ba cô gái xinh đẹp như hoa, còn sinh cho ông ta hai đứa cháu bụ bẫm.

Một lúc sau, một thanh niên tâm hai mươi tuổi, mắt thâm quầng, tóc vàng hoe xông vào, đấy là Thạch Tất Đạt. Ba năm nay Thạch Tất Đạt lại cưới thêm chín cô vợ nhỏ nữa, tổng cộng có mười hai bà vợ. Đấy là chưa tính mấy cô được nuôi bên ngoài Trại nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6159: ai là người quản lý ở đây


Cho đến hôm nay, nữ chủ nhân ba trăm căn biệt thự kia, không biết đã thay đổi vẻ ngoài của bao nhiêu cô gái trẻ tuổi rồi.

Thạch Trường Phát thấp giọng nói: “Tất Đạt, người mà ông nội con nói cuối cùng đã đến rồi!”

Thạch Tất Đạt có chút lo lắng, trong ấn tượng, người mà ông nội hay nói kia là một thần tiên vô cùng mạnh mẽ, căn bản không thể đắc tội.

Anh ta nói: “Cha, chúng ta động vào đồ đạc trong căn nhà kia rồi, thần tiên mà phát hiện ra có khi nào sẽ nổi trận lôi đình với Tam Tỉnh Trại chúng ta không? Ông nội cũng có nói, vị thần tiên kia chỉ cần động một ngón †ay tôi cũng có thể khiến Tam Tinh Trại thành tro bụi!”

Thạch Trường Phát lau mồ hôi lạnh, nói: “Chắc không đâu. Dù sao cũng nhiều năm như vậy rồi, có lẽ anh ta cũng không nhớ rõ đã để bao nhiêu bảo vật. Huống hồ, mười rương bảo vật bên trong, chúng ta cũng. chỉ động đến ba rương trong đó”.

Thạch Tất Đạt: “Cha, có cần đến báo cho ông nội không. Ông nội bế quan lâu như vậy rồi, cũng nên ra ngoài thôi”.

Thạch Trường Phát: “Trước tiên không thể để ông nội con biết. Nếu ông ấy biết chúng ta đã động đến mấy bảo vật đó, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta”.

Hai cha con thì thầm một hồi, cảm thấy trốn cũng không được, cuối cùng chỉ đành bất chấp khó khăn, dẫn theo một vài người của Tam Tinh Trại đến gặp vị thần tiên kia.

Ông lão gõ chuông kia bưng trà lên rồi rời đi, trong sân không có người nào khác.

Ngô Bình cười nói: “Thạch Lan, cô để lại thứ gì ở đây vậy?”

Thạch Lan: “Ở bên ngoài, tôi để lại mười rương bảo. vật. Trên thực tế, tôi đã âm thầm thiết kế một kết giới trong sân này, đồ vật thật sự được che giấu bên trong kết giới”.

Ngô Bình: “Tại sao phải che giấu bảo vật?”

Thạch Lan: “Con người đều có lòng tham, khó đảm bảo người nhà họ Thạch không có suy nghĩ gì khác. Tôi để lại bảo bối, chính là một Chướng Nhãn Pháp. Cho dù bọn họ có tự mình đi vào thì cũng chỉ nhìn thấy bảo vật, sau đó cầm lấy bảo vật đi mà thôi”.

Ngô Bình: “Tam Tỉnh Trại bây giờ có tiền như vậy, nói không chừng đã động đến bảo vật của cô rồi”.

Thạch Lan: “Nếu bọn họ không động đến thì cuối cùng tôi cũng sẽ đưa những bảo bối này cho Tam Tỉnh Trại”.

Ngô Bình: “Nếu đã động vào thì sao?”

Thạch Lan: “Vậy thì tôi sẽ lấy đi những bảo vật còn lại”.

Ngô Bình cười nói: “Tặng cho tôi đi”. Thạch Lan liếc nhìn cậu: “Đồ của giới thế tục, không có giá trị gì với cậu”.

Ngô Bình: “Cũng chưa chắc. Lấy bảo vật đổi thành tiền, đổi thành tiền thì có thể làm từ thiện”.

Thạch Lan động lòng: “Làm từ thiện?” Ngô Bình: “Làm chuyện thiện, có thể tích công đức”.

Thạch Lan lắc đầu: “Cậu nghĩ quá đơn giản rồi. Chuyện thiện cũng được, chuyện ác cũng vậy, cuối cùng đều là nhân quả. Ví dụ như cậu giúp một người lẽ ra sẽ chết vì bệnh chết vì đói, khiến một người vốn có cuộc sống nghèo khổ được sống hạnh phúc khỏe mạnh, cách làm như vậy bản thân đã can thiệp vào trật tự thiên đạo, thực ra có ảnh hưởng không tốt cho việc tu hành sao. này của cậu”.

Ngô Bình cười nói: “Vậy thì sao chứ? Nếu tôi đã làm rồi thì sẽ dám gánh chịu mọi hậu quả”.

Thạch Lan: “Đạo Cảnh có một đại kiếp, tên là Hồng Liên Nghiệp Kiếp. làm việc thiện càng nhiều, đến lúc. đó nghiệp hỏa phải gánh chịu sẽ càng mạnh. Hồng Liên Nghiệp Kiếp vốn dĩ là hung hiểm, xác suất thành công chưa đến mười phần trăm, nếu thất bại thì hoặc là đạo căn tổn hại, hoặc thân tàn đạo mất. Cậu là như vậy, chỉ sẽ khiến Hồng Liên Nghiệp Kiếp trong tương lai sẽ mạnh hơn gấp mười, gấp trăm lần. Kết quả như vậy, cậu không sợ sao?”

Ngô Bình nói: “Nhưng nếu tôi vượt qua Hồng Liên Nghiệp Kiếp, có phải lợi ích có được cũng sẽ gấp mười, gấp trăm lần không?”

Thạch Lan nhìn cậu chằm chằm, nói : Cậu dám nói như vậy, hoặc là kẻ tự đại, hoặc là người hùng mạnh nghịch thiên!”

Ngô Bình cười nói: “Chuyện tu hành này, vốn chính là chuyện nghịch thiên. Nếu tôi e sợ những thứ này, thì hà tất phải tu luyện chứ?”

Thạch Lan không phản bác lời của cậu, chỉ nói: “Bọn họ đến rồi".
 
Back
Top Dưới