Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4420


Ở chính giữa sào huyệt có một tà ma siêu cấp bán thành phẩm, nó có tư cách nhận tài nguyên cao nhất, Ngô Bình cung cấp tài nguyên cho nó trước, nó không cần mới truyền lại cho những tà ma khác.

Lại cộng thêm nó nhận được thông tin chia sẻ của Ngô Bình nên tà ma siêu cấp bán thành phẩm này phát triển rất nhanh, dần dần đã có hình người. Nói nó là người thì có phần không giống con người, ví như mắt, tai, da đều không giống với con người.

Nhưng được Thánh ý của Ngô Bình giáo hoá nên nó vừa ra đời đã có tư chất Thánh nhân. Ngày thứ hai sau khi Ngô Bình tiếp quản sào huyệt này, con tà ma siêu cấp này đã hoàn toàn lột xác biến thành Thánh thai, trong đó đang thai nghén một vị Thánh nhân!

Advertisement

Đến ngày thứ ba, Thánh thai bắt đầu phát sáng, một tiếng nổ vang lên, bào thai vỡ ra, một cậu bé tóc vàng, đồng tử tím bước ra từ bên trong. Nó vừa ra đời đã là Thánh nhân, khí tức mạnh mẽ, trí tuệ cái thế.

Cậu bé cứ bước một bước thì lại lớn lên một chút, đến khi cậu bé rời khỏi vách ngăn tinh thể, tới trước mặt Ngô Bình đã trở thành một cậu thiếu niên tầm mười lăm tuổi, cao gần bằng Ngô Bình.

Cậu ấy quỳ xuống đất thành kính nói: "Tham kiến Thánh Thiên!"

Advertisement

Vì được Ngô Bình giáo hoá, bọn họ đều tôn kính gọi Ngô Bình là chủ của Thánh Thiên Giáo, Thánh Thiên!

Ngô Bình: "Ừm. Con là tà ma đầu tiên mà ta giáo hoá, từ bây giờ tên của con là Lý Thánh Nhất".

Lý Thánh Nhất: "Cảm ơn Thánh Thiên đã ban tên!"

Ngô Bình: "Nơi này không thể cho con thêm gì nữa rồi, sau này con phải tự tu luyện thôi".

Anh gọi Kim Huyền Bạch tới rồi nói: "Chú Kim, sau này cháu giao Lý Thánh Nhất lại cho chú, để nó theo chú dẫn binh đánh trận, tăng cường trải nghiệm, nâng cao tu vi".

Kim Huyền Bạch cười nói: "Thực lực của thằng nhóc này rất mạnh, hình như là Thánh nhân hả?"

Ngô Bình đáp: "Nó không phải là Thánh nhân bình thường đâu, thực lực có thể sánh ngang với Đạo Tôn đấy ạ".

Kim Huyền Bạch vui mừng: "Tốt quá! Tôi đang thiếu cao thủ thế này đây!"

Tà ma trong sào huyệt đều được Ngô Bình giáo hoá thành Thánh đồ, nuôi bọn chúng tốn kinh khủng, mới mấy ngày mà Ngô Bình đã chịu không nổi. Thế nên anh buộc phải tới Đan Vương lâu ở giữa đại thế giới để lấy tiền.

Trước nay Đan Vương lâu làm nên ăn ra, hoá thân của Ngô Bình vẫn đang luyện đan, lại thiêm việc có đan sư như Lạc Ngưng Đan trấn giữ, thế nên việc làm ăn vẫn luôn rất thuận lợi, lợi nhuận rất cao.

Nhưng Ngô Bình vừa tới đã lấy đi hơn một nửa số tiền Đan Vương lâu kiếm được, sau đó dùng để mua dược liệu hết.

Doanh thu của Đan Vương lâu hiện nay rất ổn định, mỗi ngày chỉ thu được chừng đó tiền thôi, anh buộc phải nghĩ ra cách kiếm tiền khác, đó chính là luyện chế ra đan dược khan hiếm.

Đào Như Tuyết gần đây vẫn luôn quản lý Đan Vương lâu, thấy Ngô Bình mặt ủ mày chau thì bỗng thấy kỳ lạ: "Huyền Bình, anh đang buồn rầu đấy hả?"

Ngô Bình thở dài: "Ừ, anh thiếu tiền".

Sau đó anh nói chuyện của sào huyệt tà ma ra.

Đào Như Tuyết nghe xong cũng đau đầu: "Nuôi cả chục triệu tà ma, không tốn sao được? Hay là anh giảm bớt số lượng tà ma đi?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4421


Một câu của Đào Như Tuyết đã khiến Ngô Bình thức tỉnh, anh vỗ đầu mình: "Đúng vậy, thực lực và trí tuệ của những Thánh đồ này đều hơn xa người bình thường, sao không để họ tự lực cánh sinh cơ chứ!"

Anh đứng dậy, đi vòng mấy vòng, lẩm bẩm: "Nhưng bọn họ có thể làm được gì đây?"

Đào Như Tuyết: "Anh giỏi nhất là luyện đan, dạy bọn họ luyện đan là được rồi. Nếu không thể luyện đan thì cho họ đi đánh trận. Nghe nói Tiên Đình rất hào phóng với những người có quân công, thưởng rất nhiều, cho cả đất cả tiền. Anh có mười triệu Thánh đồ, nếu thực lực đủ mạnh thì chẳng phải rất dễ lập công sao?"

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Em nói đúng lắm Như Tuyết, do anh nôn nóng quá rồi. Những Thánh đồ này có thể từ từ bồi dưỡng, hơn nữa cũng không cần phải để họ ở mãi trong này".

Anh lập tức rời khỏi Đan Vương lâu, tới tìm Thanh Minh. Thanh Minh là hoá thân của anh, bây giờ đang làm việc dưới trướng Thiên soái, bây giờ anh ta rất nổi tiếng, nhận được nhiều tài nguyên, vẫn đang trấn thủ ở Nam Thiên Môn.

Advertisement

Hai người gặp mặt, Ngô Bình nói: "Thanh Minh, gần đây ngươi có đang đánh trận không?"

Thanh Minh: "Nếu tôi muốn đánh thì không thiếu cơ hội. Bây giờ trông có vẻ sóng yên biển lặng nhưng bên ngoài có rất nhiều xung đột, các thế lực giao tranh, mỗi ngày đều chết đi vô số sinh linh. Nhưng số lượng binh của tôi có hạn, không muốn đánh".

Ngô Bình: "Ta cho ngươi binh thì thế nào? Sau này lập công ngươi chia một nửa tài nguyên cho ta, đồng thời cũng giúp ta nuôi số binh này".

Thanh Minh nhìn anh: "Là thánh binh à?"

Ngô Bình cười nói: "Cũng xem là vậy, ngươi xem đi".

Bên cạnh anh lập tức xuất hiện một Thánh đồ. Vẻ ngoài của Thánh đồ này không giống với người thường cho lắm, bốn tay bốn mắt, cực kỳ mạnh mẽ, thân cao hơn ba mét.

Tiền thân của Thánh đồ này là một con tà ma cấp trung, sau khi được Ngô Bình giáo hoá, trưởng thành lên như bây giờ. Nếu cho thêm thời gian và tài nguyên thì sẽ thăng thành Thánh đồ ở bậc tà ma cấp cao.

"Đây là binh cấp trung của ta, thế nào?"

Mắt Thanh Minh sáng lên: "Khá lắm! Anh có bao nhiêu binh thế này?"

Bây giờ Ngô Bình đang có hai triệu binh cấp trung, anh nói: "Ta có thể đưa trước cho ngươi một triệu".

Thanh Minh cười nói: "Có một triệu binh cấp trung này, chắc chắn tôi sẽ đánh đâu thắng đó!"

Ngô Bình lập tức lấy một triệu Thánh đồ ra giao cho Thanh Minh: "Nhớ đấy, thưởng mỗi người một nửa, ngươi đừng có nuốt trọn".

Thanh Minh: "Yên tâm đi, tôi lừa ai cũng không dám lừa chủ thể đâu".

Để lại một triệu thánh đồ, Ngô Bình bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, anh vui vẻ trở về Đan Vương lâu, đang định nói với Đào Như Tuyết chuyện này thì thấy một chàng trai trẻ đang báo cáo với Đào Như Tuyết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4422


"Tiểu Thất, lai lịch của Ninh Vương này thế nào?"

Tiểu Thất: "Ông chủ, em gái của Ninh Vương là một phi tử của Đại Thiên Tôn. Thế nên ông ta được phong làm vương, bản thân không có tài năng gì, cả này chỉ biết ăn chơi đàn đúm. Tôi nghe nói ông ta mua chịu đan dược của chúng ta, sau đó bán lại cho người khác ngay, thật đáng ghét!"

Ngô Bình không tức giận mà còn mừng: "Thì ra là anh vợ của Đại Thiên Tôn. Ha ha, thú vị đây".

Advertisement

Đào Như Tuyết cảm thấy rất lạ: "Huyền Bình, người ta lừa tiền chúng ta mà anh còn vui được hả?"

Ngô Bình: "Sao anh không vui cho được? Đại Thiên Tôn là ai chứ, ông ấy thiếu chút tiền này sao?"

Advertisement

Nói rồi, anh viết một bản tấu chương dâng lên Tiên Đình. Thân là thần tướng, chức quan của anh không hề thua kém quan lớn nhất phẩm, thế nên tấu chương của anh có thể tới thẳng tay Đại Thiên Tôn.

Anh viết tấu chương rất uyển chuyển, đại ý là: Đại Thiên Tôn, anh vợ của ngài hay đến tiệm của mạt tướng mua đan dược, lần nào cũng mua nợ. Mạt tướng thấy ông ấy là thân thích của ngài nên vẫn luôn bán chịu đan dược cho ông ấy. Việc này khiến tiệm của mạt tướng thu không bằng chi, nhà không có gì để ăn, mong ngài có thể cho mạt tướng mượn ít tiền. Tạm thời mượn trước cỡ mười tỷ tiền Đạo, dùng hết mạt tướng sẽ nghĩ cách khác ạ.

Anh vừa dâng tấu chương lên, chưa đầy một tiếng sau bên Đại Thiên Tôn đã có câu trả lời. Đại Thiên Tôn tỏ thái độ xin lỗi với Ngô Bình trước, nói ông ấy không quản thúc tốt người trong nhà, áy náy vì những rắc rối chuyện này đã gây ra. Đồng thời ông ấy quyết định tặng mười tỷ cho Ngô Bình để bồi thường, đồng thời cũng sẽ yêu cầu anh vợ của ông ấy không tới mua nợ nữa. Cuối cùng, Đại Thiên Tôn biểu dương sự anh dũng của Ngô Bình trong công cuộc chống tà ma, mong anh tiếp tục lập công, hiến sức cho Tiên Đình, Tiên Đình sẽ không bạc đãi anh.

Nhìn chỉ ý, Đào Như Tuyết ngẩn cả người: "Nhoáng một cái mà đã kiếm được gấp mười lần! Huyền Bình, sao Đại Thiên Tôn hào phóng dữ vậy?"

Ngô Bình cười nói: "Bây giờ là lúc Đại Thiên Tôn cần dùng người, hơn nữa anh còn là công thần trong chiến tranh chống tà ma, ông ấy lôi kéo anh còn không kịp, sao có thể làm chạnh lòng anh được? Chỉ mười tỷ ít ỏi, không đáng là bao với ông ấy. Còn về Ninh Vương, sau khi bị Đại Thiên Tôn nhắc nhở, đương nhiên sẽ không dám tái phạm nữa".

Tiểu Thất giơ ngón tay cái: "Ông chủ, vẫn là ông chủ suy nghĩ chu toàn. Trước đây tôi và bà chủ còn lo không xử lý tốt chuyện này sẽ đắc tội với Ninh Vương nữa".

Ngô Bình: "Đại Thiên Tôn nể mặt, chúng ta cũng không được hẹp hòi. Tiểu Thất, anh đi lấy số đan dược trị giá năm tỷ tặng đến phủ Ninh Vương. Không cần nói gì cả, ông ta sẽ tự hiểu".

Tiểu Thất hơi đau lòng: "Ông chủ, năm tỷ tiền đạo đấy, cứ tặng không cho ông ta vậy sao?"

Ngô Bình: "Cho năm tỷ chúng ta cũng đâu có lỗ, chẳng phải Đại Thiên Tôn đã cho chúng ta mười tỷ rồi đấy sao? Trừ hết thì chúng ta còn lời đến bốn tỷ. Làm người không thể quá tham lam, phải biết tiến biết lùi, hiểu không?"

Tiểu Thất gãi đầu: "Vâng, tôi đưa đi ngay đây".

Nhìn Tiểu Thất đi, Ngô Bình cười hỏi: "Tiên Nhi đâu?"

Đào Như Tuyết: "Đi chơi với Tiểu Mi rồi ạ".

Ngô Mi tới đây thì ở lại luôn, mỗi ngày đều học tập luyện công.

Ngô Bình có việc tìm cô ấy nên dùng thần niệm rà soát. Rất nhanh, anh đã phát hiện Ngô Mi bây giờ đang ngồi trước một tiệm tranh, nhìn một văn sĩ trẻ vẽ tranh.

Tranh của người này sống động như thật, tràn ngập linh tính, rất nhiều người tới xem anh ta vẽ tranh, có rất nhiều người bỏ tiền ra mua tranh ngay tại đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4423


Ngô Bình: "Tìm không thấy em nên anh phải ra ngoài tìm này".

Ngô Mi: "Anh, anh xem tranh anh ấy vẽ đi, có phải rất có hồn không?"

Ngô Bình nhìn lướt qua rồi nói: "Cũng tạm, người này đã nhập môn Hoạ Đạo rồi".

Những cô gái đứng quanh nghe Ngô Bình nói vậy thì nhìn anh với ánh mắt tức giận.

Advertisement

"Nói cậu chủ Yên mới nhập môn Hoạ Đạo sao, mắt anh mù hả? Tranh của cậu chủ Yên là đẹp nhất, kỳ diệu nhất toàn thiên hạ đấy!", một chị gái múp míp hung hăn quát Ngô Bình.

"Nghe anh nói vậy thì chắc anh vẽ rất giỏi, thế thể hiện tài năng cho mọi người xem đi!", một cô gái khác mỉa mai Ngô Bình.

Ngô Bình không ngờ một lời nói tuỳ ý của mình lại bị chỉ trích nhiều đến vậy, anh cạn lời, kéo Ngô Mi định bỏ đi.

Advertisement

Nhưng một đám con gái bỗng vây lấy hai người.

"Không được đi, nói cho rõ đi!"

Ngô Mi tức giận nói: "Các cô làm gì vậy?"

"Anh ta dám nói xấu cậu chủ Yên, bọn tôi không cho anh ta đi!"

Ngô Bình đang định triển khai độn thuật chuồn đi thì cậu chủ Yên đang vẽ tranh kia bỗng đi tới, cười nói: "Các cô đừng vô lễ với khách".

Nói rồi anh ta chậm rãi bước tới, khoanh tay ôm quyền chào Ngô Bình: "Anh này, tôi xin lỗi nhé, gây phiền phức cho anh rồi".

Ngô Bình thầm thấy cậu chủ này cũng hiểu lễ nghĩa lắm, khẽ gật đầu: "Không sao".

Nhưng sau đó cậu chủ Yên này lại nói: "Vừa nãy nghe anh nói tranh của tôi đã nhập môn, tôi rất vui. Thiết nghĩ kỹ năng vẽ tranh của anh chắc chắn sẽ hơn hẳn tôi. Hôm nay gặp mặt nhau là một cái duyên, mong anh chỉ điểm cho tôi ít nhiều".

Ngô Bình biết ngoài mặt cậu chủ Yên này tỏ ra khách sáo nhưng thật ra trong lòng cũng không phục, anh khẽ cười: "Chỉ điểm cho anh cũng được, hời cho anh rồi".

Nói rồi anh lấy ra cây bút đó, vẽ một bức tranh giữa không trung, anh vẽ một cô gái dung nhan tuyệt diễm. Điều diệu kỳ là cô gái lại ở trong trạng thái 3D, lúc Ngô Bình cầm bút vẽ, mắt cô gái ánh lên long lanh rồi chuyển động, hoạt sắc sinh hương, đôi mắt xinh đẹp linh động.

Cô ấy bước lên trước uyển chuyển bái Ngô Bình: "Bái kiến công tử".

Cảnh này khiến mọi người đều ngơ ngác, cậu chủ Yên thì kinh ngạc nói: "Đây là pháp bảo gì vậy, lại có thể vẽ ra được người sống!"

Thì ra anh ta không nghĩ do Ngô Bình vẽ tốt mà cho rằng do bút anh dùng quý hiếm, là một chiếc pháp bảo.

Ngô Bình thản nhiên nói: "Vì nhân vật sống trong tim tôi nên người tôi vẽ ra là người sống".

Cậu chủ Yên cười nói: "Tôi bái phục, còn chưa hỏi đại danh của anh".

Ngô Bình: "Tôi là Lý Bình".

Cậu chủ Yên: "Chào anh Lý, hôm nay gặp được anh là vinh hạnh của tôi. Nhà tôi ở gần đây, mời anh Lý ghé nhà chơi một chuyến".

Cậu chủ Yên này tuấn tú, nói chuyện cũng khách sáo, Ngô Mi có ấn tượng khá tốt với anh ta, cô ấy cười nói: "Anh, vậy chúng ta tới nhà cậu chủ Yên chơi chút nhé?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4424


Ngô Bình cười đáp: "Chỉ là một cây bút cũ, có gì đáng xem đâu chứ".

Cậu chủ Yên: "Tôi yêu thích hội hoạ, cũng có nghiên cứu về bút vẽ tranh".

Ngô Bình lấy bút ra, cậu chủ Yên hai tay nhận bút, cảm thán: "Quả là một cây bút tốt, chắc chắn cây bút này là của Họa Thánh, đúng không?"

Ngô Bình: "Cũng gần như là vậy".

Advertisement

Cậu chủ Yên đi vài bước rồi hỏi: "Anh Lý, có thể nhượng lại cây bút này cho tôi không? Giá cả chúng ta thương lượng".

Ngô Bình thản nhiên nói: "Tuy cây bút này không đáng tiền nhưng tôi dùng quen tay rồi".

Cậu chủ Yên khẽ thở dài: "Nhưng tôi cần cây bút này, nếu anh Lý không nể mặt thì tôi chỉ đành đắc tội thôi".

Advertisement

Ngô Bình vô cảm nói: "Anh muốn thế nào?"

Cậu chủ Yên vỗ tay, phía sau phòng khách bỗng có hai cao thủ đi ra, khí tức của hai người này rất kh*ng b*, đều là Thần Tiên.

Phàm là Thần Tiên thì thực lực đều không yếu, hai người này còn là kẻ mạnh trong Thần Tiên, một người là Thần Tiên tầng ba, một người là Thần Tiêng tầng bốn!

Ngô Bình: "Anh muốn ăn cướp à?"

Cậu chủ Yên cười nói: "Nếu anh chịu bán thì tôi đâu cần phải cướp?"

Ngô Bình thở dài: "Anh cảm thấy bên cạnh có Thần Tiên thì có thể muốn gì được nấy sao?"

Cậu chủ Yên hỏi ngược lại: "Không phải vậy sao?"

Ngô Bình nhìn Ngô Mi: "Em thấy chưa, sau này nhìn người đừng nhìn vẻ bề ngoài. Có những kẻ bên ngoài đạo mạo, bên trong thối nát".

Sắc mặt cậu chủ Yên trầm xuống: "Thế nào, anh suy nghĩ kỹ chưa?"

Ngô Mi thở dài: "Là em sai rồi".

Ngô Bình đứng dậy, phóng thích khí tức Tiên Hoàng ra. Cùng là Thần Tiên, hệ thống năng lượng giống nhau nên hai người này đã bị sức mạnh của Ngô Bình trấn áp trong nháy mắt.

Bọn họ tái mặt, đồng loạt quỳ xuống đất, run giọng nói: "Bái kiến Tiên Hoàng!"

Cậu chủ Yên sững sốt: "Cái gì, anh ta là Tiên Hoàng sao?"

Ngô Bình bước tới trước mặt cậu chủ Yên, bình thản nói: "Anh còn cần cây bút này của tôi không?"

Cậu chủ Yên mặt mày tái nhợt, anh ta cúi đầu nói: "Là tôi đã nhìn sai rồi!"

Ngô Bình hỏi: "Anh không phải là người ở đây, đúng không?"

Cậu chủ Yên: "Đúng vậy, tôi tới từ đại lục Thiên Vu ở thiên ngoại".

Ngô Bình không hiểu rõ lắm về tình hình bên ngoài, anh hỏi: "Đại lục Thiên Vu nằm ở đâu, so với đại lục Hồng Hoang thì thế nào?"

Cậu chủ Yên: "Diện tích hai đại lục này xấp xỉ nhau, nhưng ở đại lục Thiên Vu chỉ có một thế lực, Thái Vu Giáo".

Ngô Bình: "Ồ, chỉ có một Thái Vu Giáo thôi sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4425


Cậu chủ Yên: "Cha ông phát hiện Vu đạo không được người đời ủng hộ, thế nên giai đoạn đầu nhiều người sẽ tu luyện đạo Thần Tiên, đợi đến khi thực lực mạnh mẽ mới lĩnh ngộ công pháp Vu đạo".

Ngô Bình: "Nói vậy là Vu tu ở đại lục Thiên Vu không nhiều, mà Thần Tiên lại nhiều hơn?"

Cậu chủ Yên: "Nhiều nhất vẫn là tu sĩ tiên đạo, đâu phải ai cũng tu luyện được Thần Tiên đâu chứ. Đúng là tu sĩ Vu tu rất ít, họ đều là tinh anh và thiên kiêu của Thái Vu Giáo. Như tôi, chỉ có thể tu luyện đạo Thần Tiên, tạm thời không thể tu luyện Vu đạo được".

Advertisement

Ngô Bình lại hỏi: "Vậy một tu sĩ Thái Vu Giáo như anh lần này tới Tiên Giới nhằm mục đích gì?"

Cậu chủ Yên nói: “Giáo chủ bảo tôi đến đây nghe ngóng thông tin về đại lục Hồng Hoang”.

Ngô Bình hỏi: “Anh cảm thấy đại lục Hồng Hoang như thế nào?”

Advertisement

Cậu chủ Yên đáp: “Thế lực của đại lục Hồng Hoang quá phân tán, không thể thống nhất. Nếu không thể thống nhất trong thời gian ngắn, sau này chắc chắn sẽ bị Thần tộc hoặc các thế lực khác thôn tính”.

Ngô Bình ướm hỏi: “Nói vậy là Thái Vu Giáo có ý đồ thôn tính đại lục Hồng Hoang?”

Cậu chủ Yên đáp: “Tôi chỉ làm việc theo lệnh, phía trên có ý định ra sao thì tôi không nắm rõ”.

Ngô Bình lạnh lùng hừ giọng: “Tôi đã biết mục đích anh đến đây rồi. Vừa nãy anh định giết người giành bảo vật, tôi mà ra tay thì các anh chết chắc. Bây giờ, anh có thể trả một số tiền để mua mạng sống của anh”.

Hiện giờ Ngô Bình đang rất thiếu tiền, ngày nào hang ổ cũng hao tốn tài nguyên, đâu đâu cũng là tiền cả. Vậy nên chỉ cần có cơ hội kiếm được tiền, anh tuyệt đối không khách sáo.

Sắc mặt của cậu chủ Yên rất tệ: “Vậy Tiên Hoàng cảm thấy mạng của tôi đáng bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình đáp: “Được cử đến đây dò la tin tức, địa vị của anh có lẽ không thấp. Thế này đi, anh bỏ ra một nghìn tỷ tiền Đạo, tôi sẽ tha chết cho các anh”.

Cậu chủ Yên tái mặt: “Một nghìn tỷ? Tiên Hoàng đang đùa đấy ư?”

Ngô Bình lãnh đạm nói: “Cho anh thời gian của mười nhịp thở để suy nghĩ. Nếu đồng ý thì bảo ở nhà gom tiền, không đồng ý thì tôi sẽ giết các người ngay bây giờ!”

Ba người đều sợ hãi. Họ biết Ngô Bình chắc chắn nói được làm được. Cậu chủ Yên vội vã liên lạc với người nhà. Ở đại lục Thiên Vu, nhà họ Yên rất có thế lực, nhưng bảo họ bỏ ra một nghìn tỷ tiền Đạo thì cũng xót ruột vô cùng. Không phải là nhà họ Yên không có tiền, mà là dùng một nghìn tỷ để cứu một đứa con cháu trong nhà có vẻ không thoả đáng.

May mà người thân của cậu chủ Yên dốc sức giao thiệp, cuối cùng nhà họ Yên đã đồng ý chi ra khoản tiền này. Có điều họ cần thời gian để gom đủ tiền.

Ngô Bình biết đám người này rất có thể sẽ không bỏ cuộc, bèn bảo: “Cho các anh một canh giờ. Sau một canh giờ mà vẫn không nhận được tiền thì bảo họ đến nhận xác đi”.

Cậu chủ Yên không dám chậm trễ, vội vàng liên hệ với người thân. Một lúc sau, cậu chủ Yên nói: “Người nhà tôi đang cố gắng đến đây, mong Tiên Hoàng nương tay!”

Chưa đầy nửa giờ, một bóng người đã xuất hiện trong phòng khách. Đó là một ông lão râu ria xồm xoàm, không có tóc, mặc bộ đồ vải lanh màu xanh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4426


Ông ta nói: “Đây là Thiên Vu huyết đao, một trong mười hung khí lớn nhất của Vu tộc. Nếu Tiên Hoàng cần, có thể dùng nó để bù một số tiền”.

Ngô Bình cầm lấy Thiên Vu huyết đao, cảm thấy sức mạnh của nó cực kỳ mạnh mẽ. Khi tay anh cầm đao, Núi thần nói: “Đây là vũ khí cấp kỷ nguyên, uy lực rất mạnh. Có điều vật được phong ấn bên trong quá hung ác, e rằng cậu không thể trấn áp”.

Ngô Bình hỏi: “Ngay cả tôi cũng không thể trấn áp ư?”

Núi thần đáp: “Sức mạnh phong ấn bên trong rất mạnh”.

Advertisement

Suy nghĩ hồi lâu, Ngô Bình nói: “Món đồ này có thể bù vào năm mươi triệu tiền Đạo”.

Yên Tuyệt Ưng đáp: “Được. Đây là năm mươi triệu tiền Đạo, vui lòng nhận cho”.

Advertisement

Ông ta lấy ra một chiếc túi. Ngô Bình quét mắt nhìn rồi cầm lấy.

Sau đó Yên Tuyệt Ưng dẫn cậu chủ Yên và hai Thần Tiên rời đi. Tuy Yên Tuyệt Ưng có năng lực rất mạnh nhưng cũng không dám ra tay ở đây, dù sao nơi này cũng là Tiên Giới chứ không phải đại lục Thiên Vu của họ. Huống chi Ngô Bình còn sở hữu năng lực cao thâm, ông ta không nắm được phần thắng.

Rời khỏi phủ rồi bay thêm một quãng nữa, cậu chủ Yên đột nhiên quỳ xuống đất, khóc nấc lên: “Cháu xin lỗi ông nội!”

Yên Tuyệt Ưng lãnh đạm nói: “Hoan Nhi, cháu xem thường cao thủ của đại lục Hồng Hoang quá rồi”.

Cậu chủ Yên đáp: “Ông nội, Thiên Vu huyết đao là vô giá, sao ông lại tặng cho anh ta kia chứ?”

Yên Tuyệt Ưng cười khẩy: “Thanh đao ấy giỏi nhất là nuốt chửng chủ, xưa nay đã nuốt chửng vô số cao thủ. Người này tuy là Tiên Hoàng, nhưng chắc chắn không đủ sức chống chọi huyết đao. Ông đã hạ cấm chế vào đao, đến khi cậu ta chết, đao sẽ tự động trở về!”

Đôi mắt cậu chủ Yên sáng lên: “Vẫn là ông nội đa mưu túc trí!”

Yên Tuyệt Ưng nói: “Chuyện này chưa xong đâu, cháu theo ông trở về để chịu hình phạt của gia tộc trước đi”.

Phía bên kia, Ngô Bình đưa Ngô Bình trở về Đan Vương lâu. Anh bảo: “Tiểu Mi, anh muốn bàn bạc với em một chuyện”.

Ngô Mi cười hỏi: “Chuyện gì vậy ạ?”

Ngô Bình nói: “Anh có một bảo vật có thể giúp em trở thành cao thủ. Nhưng em phải ở trong đó một thời gian, quá trình cũng rất đau đớn”.

Ngô Mi chớp mắt: “Có mỗi em thôi ạ?”

Ngô Bình đáp: “Có thể gọi cả Hồng Lăng”.

Ngô Mi ngẫm nghĩ: “Đau thì đau thôi ạ. Bây giờ thực lực của em quá yếu. Thân là em gái của đại cao thủ như anh, em cũng phải biết phấn đấu tiến bộ”.

Ngô Bình bật cười: “Được, giờ anh sẽ đi tìm Hồng Lăng”.

Hồng Lăng cũng đang ở đây. Nghe Ngô Bình nói xong, cô ấy vui vẻ đồng ý ngay.

Sau đó Ngô Bình mở hang ổ, đưa Hồng Lăng và Ngô Mi vào hai mạng lưới ở giữa. Anh phải nhờ vào hang ổ này để nâng cao tư chất và năng lực của Ngô Mi và Hồng Lăng.

Cửa của mạng lưới vừa đóng lại, Ngô Mi đã được bao bọc trong nước thuốc, vô số sợi tơ xuyên qua cơ thể, bắt đầu tiến hành cải thiện cho cô ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4427


Ngô Bình đáp: “Nếu đã đến rồi thì không được bỏ dở giữa chừng. Kiên trì thêm một thời gian nữa, giai đoạn đầu khá khó chịu, giai đoạn sau sẽ đỡ hơn”.

Ngô Mi nghiến răng nói: “Vâng, em sẽ kiên trì thêm vài ngày ạ!”

Ngô Bình đút cho cô ấy ăn một xâu quả đỏ của Sâm tổ: “Tiểu Mi à, cố lên. Một thời gian nữa, em sẽ trở thành cao thủ đỉnh cấp như Hồng Lăng vậy”.

Advertisement

Ở bên kia, nhờ Ngô Bình không ngừng rót tài nguyên vào, những tà ma cấp cao trước đó, cũng chính là Thánh đồ cấp cao hiện nay, đã liên tục có dấu hiệu thăng cấp.

Hôm nay, đế quốc Thiên Võ truyền tin đến rằng, một đại quân tà ma xuất hiện, năm vị Đốc tướng quân đang dốc sức vây giết.

Advertisement

Ngô Bình vẫn không ra mặt. Anh biết rằng, với năng lực của năm người, việc vây giết đám người kia có lẽ không khó. Quả nhiên, thông tin đầu tiên truyền đến sau vài giờ chính là tin thắng lợi, bảo là lộ quân 5 đã diệt sạch đại quân tà ma.

Ngô Bình rất hài lòng. Lúc này, anh lấy thanh Thiên Vu huyết đao ra, chuẩn bị tế luyện nó.bây giờ anh đang giữ cành liễu của Liễu thần bên tay trái, còn tay phải cầm thanh đao, đồng thời sử dụng sức mạnh của Núi thần.

Ba luồng sức mạnh hợp về một chút, chỉ trong chớp mắt đã đánh vào cấm chế trong Thiên Vu huyết đao. Lúc này Ngô Bình mới phát hiện trong huyết đao phong ấn một tỷ huyết ma, và một vị huyết ma chí tôn cấp bậc kẻ mạnh kỷ nguyên!

Một tỷ huyết ma mở ra một không gian, bên trong chứa sát trận khủng khiếp nên đã khiến uy lực của thanh đao này trở nên vô cùng đáng sợ.

Ý thức của Ngô Bình vừa tiếp xúc với nó, đôi mắt màu máu của huyết ma chí tôn kia đã nhìn sang, muốn dùng ý chí ma đạo mạnh mẽ, cố gắng khống chế anh!

“Ầm!”

Một tiếng động cực lớn vang lên trong đầu Ngô Bình, ý thức suýt chút nữa đã sụp đổ. May mà hư ảnh của Liễu thần và Núi thần xuất hiện sau lưng anh, sức mạnh của hai kẻ mạnh kỷ nguyên dâng trào, khiến huyết ma chí tôn biến sắc, chuyển công thành thủ.

Bị ba luồng sức mạnh không ngừng tấn công, huyết ma chí tôn không kiên trì được nữa, sau khi ngoan cường chống đỡ được nửa ngày, dần dần bị Ngô Bình khống chế. Huyết ma chí tôn bị khống chế, những huyết ma còn lại không còn sức để chống cự nữa.

Đến ngày thứ hai, Ngô Bình đã hoàn toàn luyện hoá Thiên Vu huyết đao. Khi anh cầm đao trong tay, sức mạnh của đao và anh hợp nhất, giúp năng lực của anh tăng lên đáng kể.

Núi thần nói: “Luyện hoá được thanh đao này, dù là kẻ mạnh kỷ nguyên cũng phải kiêng dè nó”.

Ngô Bình nói: “Mỗi một kỷ nguyên đều sản sinh một nhóm kẻ mạnh kỷ nguyên. Thế giới này đã trải qua biết bao kỷ nguyên. Kẻ mạnh kỷ nguyên này hẳn không phải là thiểu số”.

Núi thần đáp: “Tất nhiên. Nhưng nơi cậu sống trước đó quá nhỏ, nên tiếp xúc với rất ít kẻ mạnh kỷ nguyên. Về sau sẽ tiếp xúc nhiều hơn với sự tồn tại ở cấp bậc này”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4428


Anh đến doanh trại của Kỷ Nhược Phi: “Nhược Phi, tình hình sao rồi?”

Kỷ Nhược Phi đáp: “Bệ hạ, tà ma đột nhiên xuất hiện, chúng tôi không kịp chuẩn bị, đã bị chúng chiếm cứ một khu vực rộng lớn. Gây đau đầu là tà ma nhập vào cơ thể người thường, chúng tôi ném chuột sợ vỡ bình, không biết bắt đầu từ đâu”.

Ngô Bình bảo: “Cái khó là làm sao phân biệt tà ma”.

Advertisement

Kỷ Nhược Phi nói: “Đúng vậy. Ngay cả tôi cũng không thể phân biệt ngay đâu là người, đâu là người bị ma nhập, huống chi là binh tướng dưới trướng”.

Lúc này, Ngô Bình cảm giác được có người đang cầu khấn mình. Anh lập tức biết được giáo chúng của Thánh Thiên Giáo đang gặp phải sự đe doạ của tà ma.

Anh liền bay lên cao, đến một khu vực bị tà ma chiếm đóng. Có rất nhiều thi thể dưới đất, tình cảnh hỗn loạn, hầu hết đều đóng cửa không ra ngoài.

Advertisement

Ngô Bình nhìn thấy có người đang dọn dẹp đống đổ nát trên đường và mai táng thi thể, bèn giật mình, đáp xuống hỏi: “Mọi người không sợ tà ma sao?”

Nhìn thấy Ngô Bình, những người này lập tức quỳ xuống đất, kích động nói: “Tham kiến Hoàng đế Bệ hạ!”

Ngô Bình khẽ gật đầu: “Trả lời câu hỏi của trẫm”.

Một người nói: “Ông Tư Hoàng hạ lệnh rằng bất kỳ ai cũng phải đóng cửa, không được ra ngoài, bằng không sẽ bị xem là tà ma và bị giết. Bằng cách này, quả nhiên đã bắt được nhiều người bị ám. Những tà ma còn lại thấy không ổn nên không dám ló mặt ra nữa. Bây giờ ông Tư bảo chúng tôi quét dọn đường phố, duy trì trật tự, chờ phía trên cử binh chi viện”.

Ngô Bình rất bất ngờ, bèn hỏi: “Ông Tư Hoàng mà anh nói là ai vậy?”

Người này đáp: “Một trưởng lão của Thánh Thiên Giáo, là người rất có uy tín ở khu vực của chúng tôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Cách này rất hay”.

Nói xong, anh bay lên cao, mở động thiên, khí tức của sào huyệt tà ma liền toả ra. Những tà ma ở bên dưới cảm nhận được khí tức này, bèn mang theo ký chủ rồi bay về sào huyệt.

Những tà ma cấp thấp này bình thường không có cơ hội tu hành ở sào huyệt, nay cảm nhận được lời kêu gọi của sào huyệt nên tất cả đều vô cùng phấn khởi.

Vô số bóng người bay tới động thiên của Ngô Bình, tiến vào vách ngăn tinh thể trong sào huyệt. Họ vừa vào trong, Ngô Bình liền dùng năng lực của Đại Thánh để giáo hoá họ.

Sau khi bị tà ma nhập, những người này đã có được sức mạnh của tà ma. Bây giờ tiếp nhận giáo hoá, sức mạnh và ý chí của tà ma đã được những người này hấp thụ và luyện hoá, dần dần khôi phục ý chí.

Khi tỉnh táo lại, họ mới phát hiện mình đã mạnh mẽ cường tráng hơn, trong cơ thể ngập tràn sức mạnh.

Ngô Bình chọn ra những nam thanh niên trong số đó, lệnh cho họ gia nhập tổ chức đoàn luyện địa phương - đội dân phòng, và nhanh chóng trở thành lực lượng cốt cán của đội dân phòng,

Nhìn thấy những người bị tà ma khống chế đồng loạt hồi phục, người dân địa phương liền quỳ xuống vái lạy trời cao.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4429


Những người từng hấp thụ tà ma có sức chiến đấu rất mạnh, cũng không sợ bị tà ma nhập nữa.

Một đế quốc Thiên Võ vốn đang rối ren, Ngô Bình chỉ mất hai ngày để dẹp yên hỗn loạn ở các nơi.

Hôm nay, ở chính giữa sào huyệt, Hồng Lăng là người đầu tiên tỉnh giấc, khí tức hiện nay đã rất mạnh. Quanh người cô ấy toả ra khí tức của Thánh. Nhờ sự giúp sức của Ngô Bình, cô ấy đã thành công thăng thành Thánh nhân!

Theo sau là Ngô Mi cũng đã đột phá và trở thành Thánh nhân.

Advertisement

Ngô Bình rất vui mừng. Anh cười bảo: “Sau này hai người cũng có thể một mình đảm đương rồi”.

Ngô Mi nói: “Nhưng anh ơi, em vẫn chưa biết đánh nhau với người khác”.

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: “Dễ thôi, em đến Côn Luân Kiếm Cung học vài ngày là biết ngay”. Dứt lời, anh phất tay một cái đã đưa Ngô Mi đến Kiếm Cung.

Hồng Lăng cười bảo: “Em không cần đi nhỉ?”

Ngô Bình nói: “Rất đúng lúc, mấy ngày sắp tới em hãy cùng anh đối phó tà ma”.

Trở về hoàng cung, Ngô Bình phát hiện rất nhiều nữ đệ tử của Ngọc Nữ Môn đã trở thành cung nữ ở đây, đặc biệt là bên cạnh Đinh Nhu, gần như đều là đồng môn.

Ngô Bình và Đinh Nhu nói chuyện một lúc thì có cung nữ chạy đến: “Bệ hạ, Nghiên hoàng phi hỏi Bệ hạ có thời gian hay không ạ”.

Nghiên hoàng phi chính là Chu Thanh Nghiên. Anh bảo: “Ừm, về bẩm báo là lát nữa trẫm sẽ sang đó”.

Sau khi cung nữ đi khỏi, Đinh Nhu cười hỏi: “Có phải chị Thanh Nghiên đang ghen không?”

Ngô Bình đáp: “Không đến mức ghen, bây giờ cô ấy chỉ biết tu luyện thôi, còn chẳng rảnh rỗi quan tâm đến tôi”.

Đinh Nhu rất hâm mộ: “Chị Thanh Nghiên là đệ tử của sư tổ Quảng Thành, thật đáng ngưỡng mộ”.

“Nhu phi, tối nay trẫm đến đây”.

Đinh Nhu mừng rỡ trong lòng: “Ừm, Bệ hạ mau đi đi”.

Mới có mấy ngày mà Chu Thanh Nghiên đã là Đạo Quân. Bây giờ cô ấy đang ngồi trên đài sen. Ngô Bình vừa đến, cô ấy khẽ mở mắt ra: “Huyền Bình, ngày mai là ngày mừng thọ của sư tôn em. Sẽ có rất nhiều nhân vật lớn trong giới tu sĩ trên thiên hạ đến chúc mừng. Các sư huynh, sư tỷ đều là những nhân vật phi phàm. Một đệ tử nhỏ như em nên tặng quà gì đây?”

Ngô Bình bảo: “Sư tổ Quảng Thành là kẻ mạnh cấp kỷ nguyên, muốn tặng thì phải tặng quà mừng thọ thật khác biệt”.

Chu Thanh Nghiên hỏi: “Anh có đề nghị gì không?”

Ngô Bình nói: “Vốn dĩ đào của Đào tổ là món quà thích hợp, nhưng anh đã ăn hết mất rồi. Nhưng vẫn còn một xâu quả của Sâm tổ, nhưng nhìn không oai lắm”.

Anh đi vài bước tại chỗ: “Đệ tử nhỏ như em không cần tặng quà quá quý giá. Trong mắt kẻ mạnh kỷ nguyên thì họ chẳng thèm muốn thứ gì đâu. Hay là để anh vẽ một bức tranh để em tặng cho sư tổ Quảng Thành làm quà mừng thọ nhé”.

Chu Thanh Nghiên hỏi: “Tranh gì thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4430


Nói đoạn, anh vẫy tay với người trong tranh. Những người đó như đang sống vậy, thi nhau nhảy ra từ bức tranh. Nhạc công tấu nhạc, người đẹp uyển chuyển múa, các cậu bé bưng đến đủ loại cao lương mĩ vị cho Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên, cảnh tượng rất sống động.

Chu Thanh Nghiên cười nói: “Tranh này tuyệt thật!”

Ngô Bình hỏi: “Thanh Nghiên, em thấy tặng bức tranh này được chứ?”

Chu Thanh Nghiên đáp: “Tuyệt vời ạ”.

Advertisement

Ngô Bình vừa nhìn cô ấy vừa nói: “Thanh Nghiên, tuy thể chất của em rất tốt, nhưng e rằng chưa phải là tốt nhất trong số môn hạ của sư tổ Quảng Thành”.

Chu Thanh Nghiên trả lời: “Dĩ nhiên rồi. Sư tôn có tám trăm đệ tử, em xếp hàng giữa thôi”.

Advertisement

Ngô Bình bảo: “Không được, người phụ nữ của Lý Huyền Bình này phải vào mười hạng đầu tiên”.

Chu Thanh Nghiên liếc mắt nhìn anh: “Tư chất đã như vậy, em có thể làm gì được chứ?

Ngô Bình nói: “Anh có một món bảo vật. Bây giờ em vào đó, anh sẽ giúp em trở thành Thánh nhân, Chân Vương!”

Chu Thanh Nghiên kinh ngạc: “Giúp em thành Thánh nhân và Chân Vương ư? Huyền Bình, anh không phải đang nói đùa đấy chứ?”

Ngô Bình cười bảo: “Không đùa đâu. Em mau vào đi”.

Sau khi đưa Chu Thanh Nghiên vào sào huyệt, anh lập tức sử dụng năng lực của sào huyệt để cải thiện tinh thần và cơ thể của Chu Thanh Nghiên.

Chưa đầy nửa ngày, Chu Thanh Nghiên đã thành công thăng thành Chân Vương. Nửa ngày nữa trôi qua, cô ấy đã có tư chất của Thánh nhân!

Ngày thứ hai ra khỏi sào huyệt, Chu Thanh Nghiên vui mừng khôn xiết, cười nói: “Huyền Bình, em cảm thấy mình sẽ nhanh chóng đột phá, tiến đến cảnh giới của Đại Đạo Quân!”

Ngô Bình bảo: “Hôm nay là ngày đại thọ, anh sẽ đi cùng em”.

Chu Thanh Nghiên cũng đang có ý này, bèn mỉm cười gật đầu: “Được!”

Đạo trường của sư tổ Quảng Thành nằm ở một lục địa lơ lửng trong vũ trụ, tên là Thanh Châu. Diện tích của Thanh Châu tuy không bằng đại lục Hồng Hoang nhưng vẫn vô cùng rộng lớn, có cả triệu cả tỷ người dân sinh sống.

Thanh Châu vốn là một mảnh vỡ còn sót lại sau khi một vũ trụ nào đó sụp đổ, được sư tổ Quảng Thành luyện hoá thành Thanh Châu.

Với sự chỉ dẫn của Chu Thanh Nghiên, Ngô Bình nhanh chóng tìm ra lục địa này giữa muôn nghìn ngân hà. Lục địa này được bao quanh bởi một lớp sương mù, bên ngoài không thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Đến gần lớp sương, Chu Thanh Nghiên kích hoạt thẻ thẻ thân phận trên người, phía trước liền mở ra một con đường. Cả hai bay vào đó.

Băng qua con đường sẽ đến một mảnh đất phúc động thiên ngập tràn linh khí. Nơi này ánh nắng rực rỡ, phong cảnh độc đáo.

Chu Thanh Nghiên nói: “Đạo trường của sư tồn là tầng thứ ba của Thanh Châu. Đây là tầng thấp nhất”.

Dứt lời, Chu Thanh Nghiên dẫn Ngô Bình bay lên cao. Bay được hơn nghìn dặm, quả nhiên đã đến tầng hai của Thanh Châu. Người dân sống ở đây hầu hết đều có tu vi, còn thành lập nhiều môn phái.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4431


Thân là đệ tử, Chu Thanh Nghiên vào tiên điện gặp sư tổ Quảng Thành trước. Ngô Bình là người ngoài nên đứng chờ ở quảng trường ngoài điện.

Ở quảng trường, có người ngồi trên bục mây do họ tự mang theo, có người thì đứng, có người thì bày luôn sạp để bán những mình không sử dụng.

Quảng trường rất rộng lớn, trông thì náo nhiệt, thật ra khoảng cách giữa người và người là vài chục mét, thậm chí là cả trăm mét. Thế nên anh lấy bàn ghế ra, ngồi đó đọc sách uống trà.

Trà anh uống do anh tự sao, mùi vị độc đáo. Chẳng bao lâu sau, một ông lão mặc đồ xám đã đến gần, vừa ngửi vừa nói: “Trà này rất ngon, anh bạn mua từ đâu thế?”

Advertisement

Ngô Bình vừa nhìn đối phương một cái liền cảm thấy sáu cái đỉnh trong cơ thể khẽ rung lên. Anh cười bảo: “Của nhà trồng được, có muốn thử không?”

Ông lão áo xám cười đáp: “Tôi có thể thử sao? Cảm ơn anh bạn nhé”.

Advertisement

Ông ta lấy chén của mình ra rồi đặt xuống. Ngô Bình bèn rót cho ông ta một chén. Ông lão bưng chén lên ngửi, cười bảo: “Hương trà thật tuyệt diệu”.

Khẽ nhấp một ngụm, ông ta nhắm mắt nói: “Trà này có vị của đan đạo, người sao trà không hề đơn giản”.

Ngô Bình hỏi: “Ông bạn biết luyện đan sao?”

Ông lão cười nói: “Năm xưa tôi từng học, nhưng thiên phú có hạn nên đã bỏ dở”.

Nếu là người bình thường thì Ngô Bình đã chẳng rỗi hơi để ý. Ông lão này không hề đơn giản. Vừa nhìn, anh đã nhận ra người này có khí tức của Cửu đỉnh.

Cửu đỉnh, anh đã có sáu, nghe nói tập hợp đủ sẽ phát hiện bí mật của Cửu đỉnh.

Uống xong, Ngô Bình rót thêm cho ông ta một chén: “Tôi là thầy luyện đan, nên thỉnh thoảng sẽ sao trà để uống. Nếu ông thích, tôi sẽ tặng ông một ít”.

Ông lão rất vui mừng: “Thế thì ngại quá! Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, làm vậy hình như không ổn lắm?”

Ngô Bình cười nói: “Gặp nhau đã là có duyên. Một mình tôi ngồi đây cũng buồn chán, đúng lúc có ông trò chuyện cùng tôi”.

Tu vi của ông lão rất bình thường, chỉ là Chân Tiên cảnh giới hai. Ông ta cười nói: “Vậy tôi không khách sáo nhé”.

Ngô Bình lấy ra một hộp lá trà, tặng ông ta: “Ông đem về uống nhé”.

Ông lão đón lấy bằng hai tay, cười bảo: “Cảm giác được năng lực của anh thâm sâu khó lường, không biết là thuộc môn phái nào?”

Ngô Bình đáp: “Tôi đi với bạn thôi. Chắc ông cũng đến đây chúc thọ sư tổ Quảng Thành nhỉ?”

Ông lão cười nói: “Tôi là trưởng lão của một môn phái nhỏ ở thế giới tầng hai của Thanh Châu, phụng mệnh đến đây chúc thọ”.

Ngô Bình hỏi: “Hoá ra là đến từ thế giới của tầng dưới. Ông đã chuẩn bị quà gì?”

Ông lão cười đáp: “Chúng tôi cũng không có đồ gì quý giá, nhưng có ba cái đỉnh khá tốt, bèn quyết định dùng làm quà mừng thọ hôm nay”.

Ngô Bình gật gù: “Đỉnh là đồ tốt, ngụ ý tốt đẹp. Nhưng nếu là đỉnh bình thường, sư tổ Quảng Thành chưa chắc sẽ thích”.

Ông lão đáp: “Đúng vậy, nên tôi vẫn thấy hơi lo. Anh bạn có thể xem giúp tôi đỉnh này có giá trị gì hay không”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4432


Thế là Ngô Bình đi theo ông lão, rời khỏi quảng trường. Bay về phía Tây được một quãng, họ đáp xuống một quả núi. Trên núi có một khoảng đất trống nhỏ, lúc này có vài người đứng đó như thể đang chờ họ.

Vừa tiếp đất, ông lão bèn cười nói: “Anh bạn, chắc hẳn anh cũng cảm ứng được trên người tôi có Cửu đỉnh nhỉ?”

Ngô Bình rất điềm tĩnh, không hề bất ngờ chút nào: “Ừ. Ông cảm ứng được, dĩ nhiên đỉnh của tôi cũng cảm ứng được”.

Khí tức của ông lão đã lộ ra. Ông ta là Đại Đạo Quân!

Advertisement

Những người còn lại cũng lộ khí tức, cả ba đều là Đạo Quân!

Ngô Bình nói: “Ông bạn, ông đưa tôi đến đây, chẳng lẽ muốn cướp đỉnh của tôi?”

Advertisement

Ông lão cười hề hề: “Niệm tình anh tặng trà, hôm nay tôi có thể không giết anh. Có điều tôi phải xoá ký ức và phế tu vi của anh”.

Ngô Bình hỏi: “Các người muốn cướp đỉnh của tôi?”

Ông lão đáp: “Xin lỗi nhé, anh bạn”. Dứt lời, ông ta vươn tay về phía Ngô Bình.

Cánh tay của ông lão thò ra, sau đó biến thành một bàn tay xương khô khổng lồ rồi chộp về phía Ngô Bình.

Anh thản nhiên nói: “Nếu ông đã không biết điều trước thì đừng trách tôi không khách sáo”.

Uỳnh!

Anh phóng thánh vực ra, ngay sau đó, mấy người ở đây đều không thể cử động, bàn tay xương khô kia cũng đứng im trên không trung, không thể tiến tới nữa.

Ông lão kinh hãi nói: “Đây là thánh vực ư?”

Ngô Bình: “Có đi có lại, ông cướp lò luyện của tôi thì tôi cũng cướp lò luyện của ông, coi như trao đổi”.

Nói rồi, Ngô Bình móc tay, ngay sau đó ba lò luyện trong linh đài của ông lão đã bay ra và được anh cất vào trong Động Thiên.

Cửu đỉnh đã đủ, chúng lập tức toả ra khí tức phi thường, cửu đỉnh đã nối liền thành một thể.

Nhóm ông lão kia đều nhăn nhó mặt mày, họ đã không còn suy nghĩ chống lại Ngô Bình nữa, vì khí tức mà anh phóng ra quá kh*ng b*, họ không thể nào thắng được.

Ngô Bình cất ba cái đỉnh đi rồi cười nói: “Các vị, giờ các người muốn sống hay chết?”

Ông lão tái mặt hỏi: “Sống thì sao, mà chết thì thế nào?”

Ngô Bình: “Chết thì khá đơn giản, giờ tôi có thể tiễn các người đi ngay. Nhưng nếu muốn sống thì phải trả tiền để mua mạng”.

Mấy người kia đưa mắt nhìn nhau, ông lão nói: “Chúng tôi chỉ là một môn phái nhỏ, nếu cậu đòi quá nhiều tiền thì bọn tôi không có đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Không nhiều đâu mà lo, mỗi người một trăm triệu tiền Đạo thôi”.

Nhóm người kia ngơ ngác nhìn nhau, ngần ấy tiền không phải một con số nhỏ với họ, hiện giờ chưa chắc họ đã có nhiều đến thế. Nhưng so với mạng sống thì có 100 triệu tiền Đạo đã là gì.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4433


Ngô Bình cầm tiền rồi quay lại quảng trường, anh vừa về thì đã nhìn thấy có một nhóm người túm tụm lại như đang xem trò náo nhiệt.

Anh bước lên xem thì lập tức thấy tim mình như nổ tung. Lúc này, Chu Thanh Nghiên đang quỳ trước mặt mấy người đàn ông và phụ nữ, sau đó để mặc cho họ trách mắng mình.

“Chu sư muội, sư phụ có 800 đệ tử, không có ai yếu ơn cô cả, tại sao một đệ tử mới như cô dám vô lễ với sư huynh và sư tỷ thế hả?”

Chu Thanh Nghiên: “Lục sư huynh dạy đúng, tiểu muội nhớ rồi”.

Advertisement

Ngô Bình đi tới gần rồi kéo Chu Thanh Nghiên dậy, sau đó nói: “Thanh Nghiên, em là người phụ nữ của anh, không ai được bắt em quỳ hết”.

Mấy người kia thấy Ngô Bình xuất hiện rồi kéo Chu Thanh Nghiên dậy thì lập tức nổi giận, một người đàn ông cười lạnh nói: “Cậu là ai? Chuyện của môn phái chúng tôi tới lượt cậu xen vào à?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi là người đàn ông của Chu Thanh Nghiên, các người dám xỉ nhục người phụ nữ của tôi thì sẽ phải trả giá”.

Advertisement

Người kia hỏi: “Trả giá ư? Tiểu tử, cậu tưởng mình là ai hả?”

Ngô Bình: “Các người quỳ xuống xin lỗi Thanh Nghiên ngay, nếu vậy thì tôi sẽ miễn cho tội chết”.

Nghe thấy thế, tất cả mọi người ở đó đều ngẩn ra.

“Người này là ai mà khẩu khí lớn thế nhỉ, dám ăn nói với đệ tử của Quảng Thành sư tổ kiểu đó”.

“Chắc hắn điên rồi, chứ làm gì có ai ở Thanh Châu dám ngông nghênh như thế?”

Người kia bật cười nói: “Cậu cũng to gan đấy! Để tôi xem cậu làm gì được chúng tôi nào!”

Chát!

Ngô Bình tát cho tên đó một cái, khiến hắn không còn chút lực phản kháng nào mà ngã sấp mặt xuống đất.

Ầm!

Ngô Bình giẫm chân lên đầu hắn rồi đạp xuống đất, tên kia ra sức vùng vẫy nhưng dù đã cố hết sức thì đầu vẫn cắm sâu xuống đất.

Những người khác vừa kinh hãi vừa tức giận: “Cậu to gan quá đấy!”

Họ vừa nói dứt câu thì có một tiếng động lớn vang lên, thánh vực của Ngô Bình đã che phủ toàn bộ bọn họ. Thực lực của anh đã gần như cường giả kỷ nguyên, những người này không phải Chân Tiên, Đạo Quân thì sao chống lại được?

“Quỳ xuống!”

Ngô Bình lạnh giọng quát, lập tức những người kia không thể điều khiển bản thân mà cứ thế quỳ trước mặt Chu Thanh Nghiên.

Bấy giờ, Ngô Bình mới hỏi Chu Thanh Nghiên xem có chuyện gì.

Cô ấy thở dài nói: “Lúc trước, em đã tặng sư tôn một món quà, người rất thích bức tranh ấy và khen em là có lòng. Nhưng cũng vì câu khen ấy của người mà các sư huynh, sư tỷ ở đây đều không vui và tưởng em tranh sự yêu thương của sư tôn với họ. Họ còn bảo sau này em muốn tặng sư tôn cái gì thì phải thông qua họ trước”.

Ngô Bình: “Vì chuyện đó mà họ bắt em quỳ ở đây ư?”

Chu Thanh Nghiên lại thở dài nói: “Họ không dễ dây vào đâu anh, cho nên em mới đành chấp nhận các yêu cầu quá đáng của họ”.

Ngô Bình cười khẩy nói: “Dựa vào đám rác rưởi này mà cũng dám bắt nạt người phụ nữ của anh ư? Mỗi người dập đầu một trăm lần”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4434


Đột nhiên có một tiếng hét giận dữ vang lên, sau đó lại có một tốp người bay ra lườm Ngô Bình.

Người đi đầu là một người đàn ông râu tóc vẫn đen, đôi mắt màu tím đỏ, chỉ cần nhìn khí tức cũng có thể đoán anh ta là một cường giả cấp Đạo Tổ, hơn nữa còn là Đạo Tổ tu hành ở Thiên Ngoại nên có thực lực mạnh hơn Đạo Tổ tu luyện ở Khuyên Giới nhiều. Đi theo sau anh ta là hơn chục người, xem chừng họ đều là đệ tử của sư tổ Quảng Thành.

Nhìn thấy người đó xuất hiện, Chu Thanh Nghiên biến sắc mặt rồi nhỏ giọng nói: “Huyền Bình, đó là Thập sư huynh! Tu vi của người này rất cao, chỉ còn cách Đạo Tôn một bước nữa thôi”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Không phải sợ hắn, có anh đây rồi thì không ai dám làm gì em đâu”.

Advertisement

Thập sư huynh đó đáp thẳng vào trong thánh vực của Ngô Bình, khi chân hắn đáp đất thì vang lên một tiếng động mạnh, có hai luồng sức mạnh khủng khiếp trên không trung không ngừng va chạm.

Sau vài tiếng động liên tiếp, thánh vực của Ngô Bình vẫn không hề thu nhỏ, còn đôi chân của Thập sư huynh thì bắt đầu không thể chạm xuống đất được nữa.

Advertisement

Cứ thế giằng co một lúc, Thập sư huynh đã nghiêm mặt lại rồi chắp tay với Ngô Bình: “Xin hỏi tên và lai lịch của cậu bạn!”

Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi là chồng của Chu Thanh Nghiên, lũ khốn này ỷ mình gia nhập môn phái trước nên đã bắt nạt cô ấy. Ha ha, nếu không vì nể mặt sư tổ Quảng Thành thì hôm nay tôi đã đánh chết hết bọn chúng rồi”.

Thập sư huynh trầm mặc một lát rồi nói: “Chuyện này là họ sai, Thanh Nghiên cũng là sư muội của chúng tôi, là người cùng một môn phái nên có chuyện gì thì nên ngồi xuống nói chuyện với nhau”.

Ngô Bình biết người này thấy mình không mạnh bằng anh nên đã dùng tới cách nói chuyện mềm mỏng, anh nói: “Tôi vẫn chưa hỏi xong đâu”.

Anh tiến lên trước rồi xách cổ tên bị anh vùi đầu xuống đất dậy, hỏi: “Là ai sai anh nhắm vào Thanh Nghiên?”

Tên đó bị Ngô Bình ấn đầu xong thì đầu óc cũng như ngừng trệ, gã nói: “Là Cửu sư tỷ”.

Ngô Bình hỏi Chu Thanh Nghiên: “Ai là Cửu sư tỷ?”

Chu Thanh Nghiên nhăn mặt nói: “Cửu sư tỷ là một trong những người có địa vị cao nhất trong các sư tỷ, tỷ ấy đến từ một thế lực lớn nên có chỗ dựa rất chắc”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Tại sao Cửu sư tỷ kia lại nhằm vào Chu Thanh Nghiên?”

Người kia đáp: “Tôi cũng không rõ, tôi chỉ nhận lệnh làm việc thôi”;.

Ngô Bình ném tên đó xuống đất rồi nói: “Biến hết đi!”

Mấy người kia đã có thể cử động bình thường trở lại, sau lập tức chạy hết ra sau lưng Thập sư huynh.

Thập sư huynh không được vui cho lắm, tuy Ngô Bình đã thả người nhưng không hề nể mặt hắn chút nào nên nói: “Thanh Nghiên sư muội, em không định giới thiệu chồng mình cho mọi người làm quen à?”

“Hừ! Tôi thấy tên này bị tà ma nhập rồi”.

Đột nhiên có một cô gái mặc váy tím xuất hiện, cô ta vô cùng xinh đẹp, nhưng ánh mắt thì lạnh lùng.

Chu Thanh Nghiên nổi giận nói: “Cửu sư tỷ, sao chồng tôi lại bị tà ma nhập được?”

Người đó chính là Cửu sư tỷ, cô ta cười lạnh nói: “Nếu không bị tà ma nhập thì một tu sĩ cỏn cao sao có thể có được thực lực mạnh đến vậy? Đã thế còn đánh ngang cơ với Thập sư đệ nữa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4435


Đột nhiên có rất nhiều trận văn hiện lên ở quảng trường, các cao thủ cũng nhanh chóng xuất hiện rồi đứng vào từng vị trí khác nhau. Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên lập tức trở thành trung tâm của đại trận, một luồng sức mạnh cuốn tới, những người ở xung quanh đều phải tránh xa.

Chu Thanh Nghiên giật mình nói: “Huyền Bình, anh mau chạy đi, đây là đại trận Tứ Tượng Chu Ma đấy”.

Ngô Bình vẫn thản nhiên như không: “Đại trận cái gì, với anh thì nó chỉ là thứ vứt đi thôi!”

Cử sư tỷ kia cười mỉa: “Tà ma kia! Còn không mau hiện thân?”

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh rồi chợt phóng khí tức Tiên Hoàng ra rồi cao giọng nói: “Quảng Thành, ông tiếp đón khách thế này đấy hả?”

Giọng nói của anh vang đi xa, sau đó có một giọng nói uy nghiêm vọng từ trong tiên cung Quảng Thành lại: “Cậu Lý, nghe danh đã lâu, mời cậu lên!”

Advertisement

Đột nhiên có một cây cầu tiên bay từ trong tiên cung ra, lập tức phá vỡ đại trận. Một đầu cầu xuất hiện trước mặt Ngô Bình, mặt cầu còn được giải thảm lông màu vàng.

Thập sư huynh và Cửu sư tỷ đều ngẩn ra, không ngờ sư tôn mình lại quen người này.

Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên bước lên cầu, nó lập tức thu lại về phía tiên cung.

Lúc này, có một bóng người vĩ đại cao cả vạn trượng đang ngồi xếp bằng trên hư không trong đại điện, phía sau lưng ông ấy là vũ trụ rộng lớn.

Ngô Bình đi vào, sau vài bước chân, người anh cũng phình to lên cả vạn trượng, khí thế không thua gì người kia.

Chu Thanh Nghiên vội hành lễ: “Sư tôn!”

Ngô Bình chắp tay chào hỏi: “Chào Quảng Thành tiền bối”.

Quảng Thành thoạt nhìn còn rất trẻ, ông ấy mặc chiến bào màu vàng trông rất oai phong, nhưng khoé miệng lại mỉm cười. Dáng vẻ của ông ấy khiến Ngô Bình rất ngạc nhiên, vì anh cứ ngỡ ông ấy đã già lắm rồi.

Quảng Thành cười nói: “Cậu Lý đừng đa lễ, mời ngồi!”

Ngô Bình cũng ngồi xếp bằng xuống: “Trước kia, tôi từng tìm được tiên phủ Quảng Thành ở đại lục Côn Luân, nên đã để Thanh Nghiên làm đệ tử của ông. Hôm nay nghe nói là ngày đại thọ của tiền bối nên tôi đặc biệt đến chúc mừng”.

Quảng Thành cười lớn nói: “Cậu Lý khách sáo quá, Thanh Nghiên từng kể về cậu cho tôi nghe rồi, tôi rất khâm phục đấy”.

Ngô Bình: “Tiền bối quá khen, ban nãy có người bắt nạt Thanh Nghiên, tôi đã dạy cho họ một bài học”.

Quảng Thành: “Tôi có hơn 800 đệ tử, vàng thau lẫn lộn nên đã để cậu Lý chê cười rồi”.

Ngô Bình: “Dẫu sao thì tôi làm vậy cũng không được lịch sự cho lắm nên tôi xin tạ lỗi ở đây”.

Quảng Thành xua tay: “Chuyện nhỏ thôi mà. Cậu Lý, bây giờ đại lục Hồng Hoang sao rồi?”

Ngô Bình: “Đại Thiên Tôn đang thống nhất thiên hạ, nhưng chắc cần thêm một thời gian nữa”.

Quảng Thành: “Chậm quá, nếu trong ba năm mà không thống nhất được thì đại lục Hồng Hoang sẽ sụp đổ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4436


“Ví dụ có nhiều nơi tu Phật, có nơi tu Vu, nhưng ở đâu cũng có tu sĩ Tiên đạo, song không thể hình thành một Tiên Giới được”.

Ngô Bình: “Thế thì đại lục Hồng Hoang hơi đặc biệt thật”.

Quảng Thành: “Đúng thế, vì vậy có rất nhiều thế lực muốn chiếm được nơi này và khống chế Tiên Giới. Như vậy thì họ có thể nắm được tu sĩ Tiên đạo toàn thiên hạ”.

Ngô Bình: “Tiền bối nghĩ Đại Thiên Tôn có thống nhất thiên hạ được không?”

Advertisement

Quảng Thành: “Tôi đã gặp ông ấy mấy lần, người này rất thông minh, dã tâm cũng lớn. Nếu ông ấy có thể thống nhất được đại lục thì chiếm được các thế lực khác chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Nhưng ngoại giới không thiếu những cường giả giỏi giang như ông ấy, cuối cùng ai là chủ thiên hạ vẫn là ẩn số”.

Ngô Bình: “Thế thì Đại Thiên Tôn vẫn còn cơ hội”.

Advertisement

Quảng Thành: “Với những người như tôi với cậu mà nói thì sinh linh trên đời này chỉ là cỏ dại, thứ chúng ta theo đuổi là thực lực mạnh mẽ cùng cách để vượt qua kiếp nạn kỷ nguyên”.

Ngô Bình: “Tiền bối nói đúng, nhưng tôi sinh ra ở đây nên nếu giúp được gì thì tôi sẽ giúp”.

Quảng Thành cười nói: “Thế nên cậu mới là Đại Thánh, còn tôi thì không”.

Đại Thánh là hi vọng của Nhân tộc, một lòng muốn thống nhất thiên hạ, nhưng đó là điều mà Quảng Thành không có được.

Ngô Bình: “Quá khen!”

Quảng Thành: “Vấn đề lớn nhất của Nhân tộc là đánh chiếm và không tin tưởng lẫn nhau. Nếu để mà nói ai nhận được sự tín nhiệm của thế lực ở khắp nơi thì nhất định là Đại Thánh của Nhân tộc”.

Ngô Bình biết ông ấy vẫn chưa nói hết ý nên chỉ im lặng lắng nghe.

Quảng Thành: “Cậu Lý, đại đệ tử Kim Bằng của tôi và đệ tử Ngộ Minh của sư tổ Chuẩn Đề ở núi Phương Thốn có xung đột với nhau. Cách đây không lâu, Ngộ Minh này đã giở trò và nhốt đệ tử Kim Bằng của tôi vào khe Tam Thế trong núi Phương Thốn. Tuy tôi có cách cứu nó ra ngoài, nhưng đây là chuyện của tiểu bối, nếu tôi ra mặt thì sư tổ Chuẩn Đề sẽ không hài lòng. Hôm nay gặp cậu ở đây, tôi mong cậu có thể đến núi Phương Thốn một chuyến để cứu đệ tử của tôi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi đi được, nhưng không biết sư tổ Chuẩn Đề có nể mặt hay không”.

Quảng Thành cười nói: “Chuẩn Đề vừa là Tiên vừa là Phật, năm xưa còn từng là Thánh Nhân. Nếu cậu đến đó, chắc chắn ông ta sẽ nể mặt phần nào”.

Ngô Bình nghe thấy sư tổ Chuẩn Đề từng là Thánh Nhân thì gật đầu nói: “Để tôi thử xem sao”.

Quảng Thành: “Cảm ơn cậu Lý, sau hôm nay, tôi sẽ thăng cho Thanh Nghiên làm đệ tử quan môn”.

Đệ tử quan môn cũng có nghĩa là đệ tử cuối cùng, từ nay về sau Quảng Thành sẽ không nhận thêm đệ tử nữa. Thường thì địa vị của đệ tử quan môn chỉ đứng sau đại đệ tử. Nếu Chu Thanh Nghiên trở thành đệ tử quan môn thì địa vị sẽ tăng cao, tương lai sẽ chỉ đứng sau đại sư huynh Kim Bằng!

Chu Thanh Nghiên mừng rỡ nói: “Cảm ơn sư tôn”.

Ngô Bình: “Thanh Nghiên, em cứ ở đây chờ anh, giờ anh phải đến núi Phương Thốn”.

Theo chỉ dẫn của Quảng Thành, Ngô Bình lập tức đi tới một nơi xa.

Với cao thủ như anh mà nói thì thời gian không có ý nghĩa gì, vì thế ngay sau đó anh đã đến một ngọn núi tiên. Ngọn núi này lơ lửng giữa không trung, nhìn từ xa chỉ bé bằng bàn tay. Nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy nó rất lớn, dường như có thể chứa được cả một thế giới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4437


Hai người chưa từng gặp gỡ, nhưng vừa gặp đã nhìn thẳng vào mắt nhau và biết được lai lịch của đối phương, đây chính là bản lĩnh của Thánh Nhân.

Sư tổ Chuẩn Đề này cũng từng là Đại Thánh, nhưng cuối cùng không đi trên con đường ấy, mà rẽ sang cùng tu cả Tiên lẫn Đạo. Song, thể chất của Đại Thánh đã trở thành nền móng để ông ấy tu hành.

Cùng là Đại Thánh nên cả hai đều thấy rất vui, như thể bạn cũ lâu năm gặp lại, tay bắt mặt mừng, tươi cười hớn hở.

“Huyền Bình”.

Advertisement

“Ông Kính Văn”.

Tên thật của sư tổ Chuẩn Đề là Phong Kính Văn.

Advertisement

“Ha ha, không ngờ trên đời vẫn còn người từng bước tiến tới cấp Đại Thánh giống tôi ngày xưa”.

Ngày xưa, khi sư tổ Chuẩn Đề tu luyện thì không còn là thời trư thánh nữa nên con đường tu thành Thánh của ông ấy rất trắc trở. Nhưng nhờ thiên bẩm phi phàm, cuối cùng ông ấy vẫn đi đến cấp Đại Thánh, tuy nhiên con đường phía sau quá khó đi nên ông ấy đã rẽ sang hướng khác.

Ngô Bình nói: “Thành Đại Thánh đúng là rất khó, riêng cảnh giới Thiên Thánh thôi không biết đã phải tu luyện bao lâu rồi”.

Sư tổ Chuẩn Đề cười nói: “Kiểu gì sau này, thành tựu của cậu cũng hơn tôi”.

“Ông Kính Văn quá khen!”

“Huyền Bình, mời vào”.

Ngô Bình được mời lên một ngọn núi nhỏ có phong cảnh rất đẹp, ở đây có một ngôi nhà tranh. Cửa mở, một con chó nhỏ màu đen chạy ra, sau đó quấn bên chân của sư tổ Chuẩn Đề.

Ngoài ra, còn có một con gà trống cùng một con gà mái đang dẫn bầy gà con đi tìm sâu ăn trong sân.

Thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Ông Kính Văn đang luyện tâm trong cõi hồng trần à?”

Phong Kính Văn cười nói: “Nơi này đã cứu tôi một mạng. Năm xưa, khi gặp Đại Thánh kiếp, thần hồn của tôi đã bị một sức mạnh kỳ lại hút vào một thế giới ma vật và trở thành một người bình thường. Nơi này chính là cảnh vật mà tôi từng sống trong đó”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình lập tức nổi hứng rồi vội hỏi thăm về chuyện năm đó. Phong Kính Văn kể lại mọi chuyện cho anh nghe.

Nghe xong, Ngô Bình nói: “Thế giới ấy có nhân vật quá cố ư?”

Phong Kính Văn gật đầu: “Đúng thế, ở đó có rất nhiều sinh linh lịch kiếp, hình như họ đều là cường giả đến từ các kỷ nguyên khác nhau, sau đó sinh con đẻ cái ở đây, chứ không bao giờ rời đi được nữa”.

Ngô Bình: “Đó rốt cuộc là nơi nào?”

Phong Kính Văn: “Chắc là một vùng đất Vĩnh Hằng không có thời gian, khi thực lực của chúng ta đạt đến một trình độ nhất định thì sẽ kích hoạt quy luật của vũ trụ, quy luật này sẽ kéo thần hồn của chúng đến đây rồi tiêu diệt”.

Ngô Bình cau mày: “Tiêu diệt chúng ta ư?”

Phong Kính Văn gật đầu: “Đúng thế, chúng ta quá mạnh, vũ trụ sẽ bắt buộc phải tiêu diệt chúng ta để lấy lại thế cân bằng”.

Ngô Bình: “Nhưng vẫn có người sống rồi quay về là ông đây thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4438


Phong Kính Văn: “Tuy cậu biệt rồi, nhưng muốn tìm được điểm cân bằng ấy thì vẫn cực khó. Tôi cũng ăn may mới tìm được thôi, có rất nhiều thiên tài thông minh và giỏi hơn tôi nhưng cũng phải ở lại đó mãi mãi”.

Nói đến đây, Phong Kính Văn chợt khựng lại.

Hai người hàn huyên thêm một lát thì Ngô Bình đã có thêm hiểu biết về Đại Thánh kiếp, anh nói: “Ông Kính Văn, thật ra tôi đến để nhờ ông thả một người”.

Phong Kính Văn cười nói: “Tiểu tử Kim Bằng chứ gì?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Anh ta là đại đệ tử của sư tổ Quảng Thành, nhưng các nhân vật lớn các ông đều giữ thể diện nên mới bắt tôi phải ra mặt”.

Phong Kính Văn: “Ừm, sau khi nhốt cậu ta mấy ngày thì đệ tử của tôi cũng nguôi giận rồi, tôi sẽ thả cậu ta ra”.

Advertisement

Ngô Bình chắp tay: “Cảm ơn”.

Phong Kính Văn: “Tiểu tử này có thực lực rất mạnh, tôi nghĩ sau này cậu ta sẽ có thành tựu tên Quảng Thành”.

Ngô Bình: “Hả? Anh ta có thiên bẩm vậy ư?”

Phong Kính Văn: “Huyền Bình, cậu tự đi thả cậu ta ra đi, như thế cậu ta sẽ mang ơn cậu”.

Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Ngô Bình ngồi uống trà và trò chuyện với Phong Kính Văn thêm một lúc thì đến một dòng suối nhỏ dưới núi, hạ lưu của dòng suối này chính là khe Tam Giới.

Anh vừa đến, cấm chế ở đó đã biến mất, một con đại bàng ở dưới nước bay lên rồi hoá thành hình người, sau đó đáp xuống trước mặt Ngô Bình.

Anh ta quan sát anh rồi hỏi: “Là các hạ cứu tôi à?”

Ngô Bình: “Anh là Kim Bằng hả? Sư tổ Quảng Thành nhờ tôi đến cứu anh, đi thôi”.

Nghe thấy thế, Kim Bằng vội quỳ xuống rồi cung kính nói: “Cảm ơn tiên sinh”.

Ngô Bình: “Đứng dậy đi!”, anh vừa nói dứt câu thì không gian chợt méo mó, hai người nhanh chóng quay về đại diện của tiên cung Quảng Thành.

Tu vi của Kim Bằng đã đến cấp Đạo Tôn nên anh ta có thể cảm nhận được sức mạnh của Ngô Bình hơn hẳn mình, vì thế càng thêm khâm phục anh.

“Sư tôn!”

Sau khi đi vào đại điện, Kim Bằng quỳ xuống.

Sư tổ Quảng Thành: “Quả nhiên Lý Đại Thánh đã được Chuẩn Đề nể mặt, Quảng Thành xin cảm ơn”.

Ngô Bình đáp lễ: “Quá khen, sau này phiền hai vị để mắt đến vợ tôi là Thanh Nghiên”.

Nghe thấy thế, Kim Bằng đập vào ngực mình rồi nói: “Xin tiên sinh yên tâm, sau này ai dám bắt nạt sư muội, tôi sẽ nghiêm trị”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4439


Ngô Bình thờ ơ nói: “Không cần, tôi tự đi. Chuyện này là mẫu thuẫn giữa tôi và Hận Thiên Cốc, chứ không còn liên quan đến Thanh Châu nữa. Nhưng vẫn nhờ Kim Bằng, phiền anh dẫn đường cho tôi”.

Sư tổ Quảng Tuệ: “Cậu Lý, chuyện này cậu cứ tự quyết, tôi sẽ không xen vào”.

Advertisement

Nghe thấy thế, Kim Bằng lập tức đi trước dẫn đường ngay, không lâu sau bọn họ đã đến một thế giới có tên là Hận Thiên Cốc. Thế giới này được các vì sao bao quanh, chúng cũng hình thành một đại trận tuyệt thế.

Kim Bằng đứng trên một vì sao rồi nói: “Tiên sinh, đây là đại lục Tinh Vân. Trên đại lục này có ba thế lực lớn nhất, Hận Thiên Cốc chính là một trong số đó. Hận Thiên Cốc dó Hận Thiên Đạo Nhân tạo nên, về sau ông ấy đã trở thành một cường giả kỷ nguyện như sư tôn của tôi. Con cháu của Hận Thiên Đạo Nhân đã kế thừa Hận Thiên Cốc và phát triển nó lớn mạnh như ngày hôm nay. Đến giờ, đã có rất nhiều đệ tử thiên tài ở đây, trưởng lão các cấp cũng trên 3000 người, đúng là cao thủ như mây. Cửu sư muội tên thật là Lam Phượng Âm, là con cháu đời thứ chín của Hận Thiên đạo Nhân”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thanh Nghiên không thù không oán với cô ta, mà cô ta dám bắt Thanh Nghiên đi, đúng là phách lối!”

Kim Bằng: “Ngoài mặt thì Cửu sư muội gia nhập Thanh Châu, nhưng hầu hết thời gian đều tu hành ở Hận Thiên Cốc, vì truyền thừa ở đây cũng không kém gì sư tôn. Lý do chính là vì Thập Cửu sư đệ, Thập Cửu sư đệ vô cùng anh tuấn, tư chất phi phàm, vì thế có rất nhiều sư muội đem lòng thương nhớ, trong đó có cả Cửu sư muội. Nhưng Thập Cử sư đệ lại chỉ thích Thanh Nghiên sư muội, cho nên Cửu sư muội mới kiếm chuyện với Thanh Nghiên”.

Ngô Bình cau mày: “Thanh Nghiên là người phụ nữ của tôi, Thập Cửu sư đệ của anh giỏi đấy!”

Kim Bằng: “Thập Cửu sư đệ có thiên bẩm rất tốt nên cực kỳ kiêu ngạo, tuy đã biết Thanh Nghiên sư muội có chồng rồi, nhưng vẫn không từ bỏ ý định. Haizz, đúng là khiến người ta đau đầu!”

Ngô Bình liếc nhìn rồi lách người một cái, hoá thành một tia sáng rồi chui vào đại lục Tinh Vân. Đại trận kia không thể ngăn được bước chân anh, tia sáng do anh hoá thành đã đáp xuống một vùng hoang vắng của đại lục.

Đến đây rồi, Ngô Bình mới phát hiện ngoài linh khí ra thì ở đây còn có rất nhiều sức mạnh sao trời, bảo sao mà lại lấy tên là đại lục Tinh Vân.

Đồng thời anh cũng hiểu đại trận do các vì sao kết thành ở bên ngoài thật ra là lấy sức mạnh vì sao trong thời không thần bí này. Các sức mạnh sao trời được luyện hoá xong thì rơi xuống đại lục và hình thành một kiểu linh khí.

Anh vừa đáp xuống đã cảm thấy sức mạnh sao trời ở đây rất được, sau một hồi cảm nhận kỹ hơn, Ngô Bình mới thấy sức mạnh sao trời này chính là các mảnh vỡ sức mạnh do nhiều lần kỷ nguyên sụp đổ hình thành. Cuối cùng, các mảnh vỡ ấy đã hoá thành hằng tinh, sức mạnh mà chúng tạo ra thật ra là sức mạnh của các kỷ nguyên khác nhau.

Loáng cái, Ngô Bình đã cảm nhận được mấy chục loại sức mạnh của các kỷ nguyên khác nhau, chúng không thua gì sức mạnh Xích Minh mà anh từng hấp thu.

Trước kia, Ngô Bình tu luyện Thái Nhất Hoàng Cực Kinh, tầng thứ 17 của công pháp này có tên là Thần Hoàn, vòng thần càng nhiều thì thực lực càng mạnh. Bây giờ, anh đã là Chân Hoàng nên có thể dễ dàng hấp thu được các sức mạnh này.
 
Back
Top Dưới