Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4380


Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Sư tôn lại nhận thêm đệ tử ạ?”

Lam Hâm cười nói: “Sư đệ, tiểu sư muội được sư tổ coi là kỳ tài đấy, em đi gặp cũng sẽ phải ngạc nhiên”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình tò mò hỏi: “Tiểu sư muội đâu ạ?”

Đúng lúc này, có một nữ đệ tử vội vàng chạy vào báo: “Thiên Tôn, không hay rồi, Long sư muội đã đánh thế tử nhà họ Thành bị thương, nhà họ Thành đang đuổi đến đây rồi ạ”.

Phiêu Miểu tiên tử giơ tay đỡ trán, hình như chuyện này không chỉ xảy ra một lần, bà ấy hỏi: “Long Tinh Nhi đang ở đâu?”

Advertisement

“Sư tôn. Tinh nhi đây ạ”.

Ngay sau đó, có một cô gái khoảng 17, 18 tuổi xinh đẹp như hoa đi vào, cô ấy cúi đầu xuống, dáng người dỏng cao, tóc buộc cao hai bên.

Advertisement

Phiêu Miểu tiên tử sa sầm mặt nói: “Long Tinh Nhi, tại sao con lại ra ngoài gây chuyện thế hả? Ta đã bắt con cấm túc nửa tháng rồi, con ra ngoài khi nào hả?”

Long Tinh Nhi cúi thấp đầu nói: “Sư tôn, Tinh Nhi sai rồi, tại người nhà của con bị người ta bắt nạt nên con mới phải về”.

Phiêu Miểu tiên tử lập tức thay đổi thái độ rồi hỏi: “Nhà con làm sao?”

Long Tinh Nhi đỏ hoe mắt nói: “Chị con đi mua vải, sau đó đã lọt vào mắt xanh của một tên ác bá, nên bị hắn bắt về nhà hắn. Chị con có giữ một lá bùa, khi gặp nguy hiểm sẽ bóp vỡ nó để báo cho con biết”.

“Con đã dạy cho tên đó một bài học nhớ đời, ngoài ra còn lấy hết giả sản của nhà hắn đem chia cho người nghèo. Ai ngờ hậu thuẫn của tên đó đã tìm đến quản gia của nhà họ Thành rồi cử cao thủ đến đối phó con. Con cứ đánh hết lớp này lại có lớp khác đến, cuối cùng thế tử của nhà họ Thành đã ra mặt, nhưng cũng bị con đánh cho lên bờ xuống ruộng”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Sư muội làm đúng lắm, loại đó đáng bị ăn đòn!”

Phiêu Miểu tiên tử lừ mắt nhìn Ngô Bình: “Nếu con bảo vệ sư muội con như thế thì chuyện này ta giao cho con đấy”.

Ngô Bình: “Vâng, con sẽ đi với sư muội”.

Lam Hâm cười nói: “Long sư muội, đây là Lý sư huynh của em đấy”.

Long Tinh Nhi quan sát Ngô Bình rồi chớp mắt nói: “Anh là Lý sư huynh ạ? Sư huynh, cuối cùng em cũng được gặp anh rồi”.

Thì ra, không chỉ sư tôn, mà các sư tỷ khác cũng đều hết lời khen ngợi Ngô Bình. Dần dà, hình tượng của anh đã trở nên rất vĩ đại trong Long Tinh Nhi.

Ngô Bình cười nói: “Sư muội, chúng ta là người một nhà nên đừng khách sáo. À, người nhà họ Thành đến rồi à?”

Long Tinh Nhi gật đầu: “Họ không dám xông vào đây nên đang đứng chửi bới ở lối vào của đại thế giới Thái Thanh”.

Ngô Bình: “Đi, sư huynh sẽ xử lý chuyện này cho em”.

Dứt lời, cả hai cùng biến mất ngay.

Lam Hâm: “Sư tôn, sư đệ nóng tính lắm, cậu ấy mà đi khéo nhà họ Thành ra bã đấy ạ”.

Phiêu Miểu tiên tử cười khẩy nói: “Người của Thái Thanh Kiếm Cung ta đâu thể để người khác bắt nạt, ta cũng muốn cho nhà họ Thành ấy một bài học. Tiêu diệt họ luôn cũng được”.

Lam Hâm lắc đầu, bấy giờ mới nhớ ra ngày xưa sư tôn của mình còn nóng tính hơn sư đệ Huyền Bình nhiều.

Lúc này, Ngô Bình và Long Tinh Nhi đã xuất hiện ở trước cổng của Thái Thanh Tiên Giáo, hiện có cả đám người đang đứng chửi bới ở đây, đi đầu là một người phụ nữ, bà ta có vóc dáng cao lớn, đôi mắt thì dữ tợn.

Các đệ tử canh cổng đều nổi giận, đang chuận bị bẩm báo chuyện này lên trên. Nhưng đột nhiên thấy Ngô Bình đến thì họ đều dừng bước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4381


Người phụ nữ vung tay lên: “Bắt con khốn ấy lại!”

Chát!

Ngô Bình bất thình lình xuất hiện trước mặt bà ta rồi tặng cho bà ta một cái tát, sau đó lạnh lùng nói: “Ăn nói cho cẩn thận, tôi thấy bà mới là con khốn đấy”.

Những người khác thấy chủ mẫu của mình bị đánh thì đều đồng loạt ra tay với Ngô Bình.

Nhưng anh chẳng thèm nhìn mà chỉ vung tay lên, tất cả bọn họ đều bất động trên không, họ vẫn có thể suy nghĩ, nhưng không thể cử động.

Advertisement

Người phụ nữ biến sắc mặt rồi hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Tôi là Lý Huyền Bình, đệ tử của Thái Thánh Tiên Giáo, nhà họ Thành các người bắt nạt sư muội của tôi thì không yên với tôi đâu”.

Người phụ nữ tái mặt: “Cậu muốn thế nào?”

Advertisement

Ngô Bình: “Dám chạy tới tận đây để chửi bới, các người cũng to gan đấy. Bây giờ, tôi đang rất có hứng thú với các người, để tôi xem các người giỏi đến đâu nào”.

Dứt lời, anh tung một quyền về phía người phụ nữ: “Gọi chồng bà đến đây mà cứu bà, không thì tôi sẽ đánh chết bà luôn đấy”.

Người phụ nữ nhìn thấy ánh mắt hung ác của Ngô Bình thì lập tức nổi sợ, sau đó vội vàng gọi chồng mình là gia chủ của nhà họ Thành đến.

Nhà họ Thành là một trong năm gia tộc lớn của đại thế giới Ngũ Hồ, còn nhà của Long Tinh Nhi thì sinh sông ở khu vực thuộc quyền quản lý của nhà họ Thành, vì thế nếu nhà cô đắc tội với họ thì gần như sẽ không còn đường sống nữa.

Nhưng Long Tinh Nhi rất may mắn, cô ấy không chỉ là đệ tử của Phiêu Miểu tiên tử, mà còn là sư muội của Ngô Bình.

Gia chủ của nhà họ Thành tên là Thành Duy Sơn, ông ta đã có tu vi Đạo Quân. Nhà họ Thành có thể trở thành một trong năm gia tộc lớn cũng nhờ có một lão tổ với tu vi cao thâm. Điều này khiến cho người trong gia tộc này rất phách lối, ví dụ như vợ của Thành Duy Sơn, bà ta dám chạy đến Thái Thanh Tiên Giáo để chửi bới.

Thành Duy Sơn đang tiếp một vị khách quan trọng ở nhà thì nhận được tin của vợ mình, ông ta lập tức nổi đoá rồi thầm mắng vợ mình suy nghĩ nông cạn, không dưng lại ra ngoài gây chuyện.

Ông ta mặc áo bào màu lam, làn da đen nhẻm, ngoài ra còn để râu xồm xoàm. Lúc này, đang có một người thanh niên người đối diện với ông ta, đây là cường giả số một của đại thế giới Ngũ Hồ, đệ tử của Ngũ Hồ Tán Tiên, bọn họ đã thương lượng một chuyện bí mật.

Người thanh niên trông rất tuấn dật, anh ta cười hỏi: “Thành huynh, có chuyện gì à?”

Thành Duy Sơn thở dài đáp: “Vơ tôi đang bị bắt nên muốn tôi tới cứu, không thì sẽ bị người ta đánh chết”.

Người thanh niên hừ lạnh nói: “Là ai mà khẩu khí lớn thế!”

Thành Duy Sơn: “Nghe nói là đệ tử của Thái Thanh Tiên Giáo!”

Người thanh niên cau mày: “Thái Thanh Tiên Giáo đã có một Đạo Tôn trấn thủ, đúng là khó thật, Thành huynh định tính sao?”

Thành Duy Sơn: “Dẫu sao đó cũng là một thế lực lớn, chắc họ sẽ không làm khó tôi đâu, cứ đến đó rồi tính”.

Người thanh niên gật đầu: “Cũng được, giờ tôi cũng rảnh, để tôi đi cùng”.

Thành Duy Sơn mừng rỡ: “Được”.

Người thanh niên có thực lực mạnh hơn Thành Duy Sơn, sư tôn của anh ta là cường giả siêu cấp của Ngũ Hồ Tán Tiên, có anh ta đi cùng thì Thái Thánh Tiên Giáo cũng phải nể mặt ông ta phần nào.

Trong lúc chờ người đến, Ngô Bình hỏi Long Tinh Nhi: “Sư muội, nhà em có những ai? Sao không đón đến đây luôn?”

Long Tinh Nhi: “Sư huynh, Tinh Nhi còn một chị gái, một em trai, bố mẹ và một bà nội đã hơn 80 tuổi. Nhà em không chịu chuyển đến đây vì bà nội quen sống ở đó rồi”.

Ngô Bình: “Ừ, ra là thế, tên bắt nạt chị em sao rồi?”

Long Tinh Nhi: “Em đánh cho hắn lên bờ xuống ruộng nên mới chọc tới nhà họ Thành đấy, tên này là con riêng của người phụ nữ đanh đá kia kìa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4382


Người phụ nữ ngẩn ra, tên này định đánh nhau với lão tổ tông nhà bà ta ư? Sao anh có thể tự tin như thế!

Không lâu sau, Thành Duy Sơn và người thanh niên đã đến. Thành Duy Sơn nhìn người phụ nữ đang nằm dưới đất thì chắp tay nói: “Thành Duy Sơn của nhà họ Thành đến thăm hỏi Thái Thanh Tiên Giáo, cậu bạn, không biết vợ tôi đã làm gì sai mà cậu lại đối xử với bà ấy như thế?”

Ngô Bình nhìn Thành Duy Sơn rồi đáp: “Ác phụ này đã dung túng cho con riêng của mình làm chuyện xấu bắt nạt nhà sư muội tôi. Sư muội tôi ra tay trừng trị thì bà ta dám đến tận đây chửi bới. Ha ha, dù chúng tôi có dễ tính đến mấy thì cũng không thể bỏ qua cho bà ta được”.

Advertisement

Thành Duy Sơn: “Đây đúng là lỗi của vợ tôi, lão tổ tông nhà tôi là bạn nhiều năm với lão tổ Huyền Đô, mong cậu nể mặt tình nghĩa đôi bên mà bỏ qua cho vợ tôi lần này”.

Ngô Bình: “Tha cho bà ta cũng được, nhưng nhà sư muội tôi sống ở đại thế giới Ngũ Hồ, ông phải hứa là không được động đến họ”.

Thành Duy Sơn cười nói: “Chuyện nhỏ, nhà họ Thành đảm bảo sẽ giữ an toàn cho họ, ngoài ra còn cung cấp thêm cho họ ruộng đất, cậu thấy sao?”

Advertisement

Nếu Thành Duy Sơn đã nhắc đến lão tổ Huyền Đô thì Ngô Bình phải nể mặt, anh nói: “Nếu vậy thì ông dẫn người đi đi”.

Thành Duy Sơn đang định dẫn người đi thì Long Tinh Nhi ở bên cạnh Ngô Bình chợt bật khóc.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Sư muội, sao thế?”

Long Tinh Nhi vừa khóc vừa nói: “Sư huynh, bố mẹ em bị người ta đánh chết rồi!”

Ngô Bình biến sắc mặt, những người tu hành như họ sẽ phát hiện ra ngay nếu người thân của mình bị sát hại. Anh nổi giận rồi hỏi Thành Duy Sơn: “Là nhà ông làm đúng không?”

Thành Duy Sơn cũng nhăn mặt nói: “Tôi cũng không rõ, để tôi về điều tra”.

Ngô Bình túm lấy Long Tinh Nhi rồi xé rách thời không, lập tức xuất hiện ở nhà của cô ấy tại đại thế giới Ngũ Hồ.

Lúc này, có một cặp vợ chồng đang nằm dưới đất, người bị chặt đầu, người bị chém đứt đôi người, gần đó còn có một cụ bà chết dưới lưỡi đao.

Khi họ đến thì có một người đàn ông dẫn theo đám thuộc hạ đang kéo một cô gái xinh đẹp khoảng 20 tuổi ra ngoài.

Cô gái khóc đến bật máu, đôi mắt chứa đầy vẻ tuyệt vọng.

Người đàn ông cười lạnh: “Em gái cô ghê gớm lắm hả? Giờ tôi giết cả nhà cô và ngủ với cô, để xem nó làm gì được nào?”

Nhìn thấy thế, Long Tinh Nhi hét lên rồi định ra tay, nhưng đã bị Ngô Bình kéo lại, anh thờ ơ nói: “Bình tĩnh, có sư huynh ở đây thì hắn không chạy thoát được đâu”.

“Thằng khốn kia!”

Lúc này, nhóm Thành Duy Sơn cũng đã đến, nhìn thấy hành vi độc ác của người thanh niên, ông ta hốt hoảng vì biết có chuyện lớn rồi nên hét lên.

Người này chính là con trai của ông ta cùng người vợ kia, hắn tên là Thành Thiên Nhất.

Thành Thiên Nhất nhìn thấy Thành Duy Sơn đến thì cười nói: “Bố, sao bố lại đến đây? Nhà họ Long này không biết tốt xấu nên con đã giết hết…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4383


Người phụ nữ hét lên: “Thành Duy Sơn, sao ông lại đánh con hả?”

Thành Duy Sơn thở dài, sau đó chắp tay với Ngô Bình đang lạnh mặt: “Là tôi dạy con không nghiêm, mong cậu bớt giận!”

Ngô Bình lạnh giọng hỏi: “Ông định xử lý chuyện này thế nào?”

Thành Duy Sơn nhăn nhó mặt mày, ông ta suy nghĩ thật lâu rồi nói: “Người chết thì không thể sống lại, chúng tôi sẽ bồi thường”.

Advertisement

Long Tinh Nhi đã đá văng đám đầy tớ của Thành Thiên Nhất ra rồi chạy đến ôm chị mình, nghe thấy Thành Duy Sơn nói thế, cô ấy tức tối nói: “Giết người rồi bồi thường là xong à?”

Ngô Bình: “Sư muội tôi nói đúng, nếu tôi giết hết cả nhà ông thì cũng đền tiền là xong hả? Nếu được thì tôi có nhiều tiền lắm, đủ giết nhà ông cả trăm lần đấy”.

Advertisement

Anh đang vô cùng tức giận, người của nhà họ Thành đúng là vô pháp vô thiên, mất hết tính người!

Thành Duy Sơn thở dài nói: “Tôi có thể hiểu tâm trạng của cô cậu, nhưng chuyện đã đến nước này thì oan oan tương báo đến bao giờ? Chi bằng chúng ta cùng nhau ngồi xuống…”

Uỳnh!

Ngô Bình bất chợt ra tay, một chưởng ấn rơi từ trên cao xuống rồi đè Thành Thiên Nhất xuống đất bẹp dí, sau đó có một luồng khí bốc hơi lên rồi biến mất.

“Cậu dám!”, Thành Duy Sơn phản ứng không kịp nên nổi giận ngất trời rồi tung ngay một quyền về phía Ngô Bình. Ngay sau đó đã có một hình chiếu bầu trời sao với hàng ngàn vì sao xuất hiện sau lưng ông ta.

Đối diện với đòn tấn công của Thành Duy Sơn, Ngô Bình chẳng thèm để ý, anh bắn tay phải ra rồi chộp lên cao, một bàn tay khổng lồ đã bóp nát cả bầu trời sao ấy.

Thành Duy Sơn kêu hự một tiếng rồi hộc máu, mặt mày tái mét.

Người phụ nữ cũng hét lên: “Con trai tôi!”, sau đó liều mạng lao về phía Ngô Bình.

Anh vung tay lên, không gian vặn vẹo, một hang động đen ngòm xuất hiện sau lưng người phụ nữ rồi hút bà ta vào.

Anh vừa ra tay đã có hai người chết, một người bị thương, người thanh niên biến sắc mặt nói: “Cậu cũng tàn nhẫn đấy!”

“Liên quan gì đến anh!”, Ngô Bình lừ mắt với anh ta: “Đừng lo chuyện bao đồng, không cũng chung số phận giống họ đấy”.

Người thanh niên hừ mạnh nói: “Đây là đại thế giới Ngũ Hồ, không phải nơi mà người bên ngoài như cậu có thể làm bậy”.

Dứt lời, người ta phình to lên rồi hoá thành người khổng lồ và mọc thêm tám cái tay, mỗi cánh tay đều cầm một vũ khí.

Ngô Bình: “Chán sống thì để tôi tiễn đi luôn”.

Anh tung một quyền ra, đây là chiêu thức mạnh nhất của cảnh giới Thánh Võ. Ngay sau đó, trời đất đã rung chuyển, các vì sao ngừng sáng, khí tức mạt thế che phủ người thanh niên, khiến anh ta như trải qua đại kiếp của kỷ nguyên.

“Cái gì? Sao cậu có thể mạnh tới vậy!”, anh ta biến sắc mặt rồi liều mạng bỏ chạy. Nhưng hiện giờ đã bị luồng sức mạnh kia khoá chặt nên anh ta không thể cử động được.

“Xin hạ thủ lưu tình!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4384


Ông lão: “Tôi là Ngũ Hồ Tán Tiên, bạn cũ của lão tổ Huyền Đô!”

Ngô Bình: “Tên này không biết điều, đã thế còn lo chuyện bao đồng, hắn là đệ tử của ông à?”

Ngũ Hồ Tán Tiên thở dài nói: “Nó là Đỗ Kim Ưng - đệ tử của tôi. Mong cậu nể mặt tôi mà tha cho nó lần này”.

Lúc này, lão tổ Huyền Đô cũng xuất hiện, ông ấy nói: “Ngũ Hồ, đệ tử này của ông không có tầm nhìn xa trông rộng”.

Advertisement

Ngũ Hồ Tán Tiên cười trừ: “Tại tôi không biết dạy, Huyền Đô, nể tình chúng ta quen biết đã lâu, xin ông tha cho nó”.

Lão tổ Huyền Đô: “Chuyện gì cũng có lý của nó, tôi không thể quyết định thay Huyền Bình được”.

Advertisement

Tuy nói là vậy, nhưng ông ấy vẫn nói với Ngô Bình: “Huyền Bình, Ngũ Hồ là một tán tu rất chính trực”.

Ngô Bình thu chiêu lại rồi nói với Đỗ Kim Ưng: “Anh không biết phân biệt thiện ác thì kệ anh, nhưng nếu còn dám xen vào chuyện của tôi thì đừng có trách. Lần sau mà để tôi gặp lại, anh sẽ giết anh ngay!”

Đỗ Kim Ưng tái mặt, nhưng không dám nói một lời.

Ngũ Hồ Tán Tiên chắp tay nói: “Cảm ơn cậu, Huyền Đô, khi nào rảnh thì tôi sẽ ghé chơi”, dứt lời, ông ấy đưa Đỗ Kim Ưng đi.

Thành Duy Sơn ngồi dưới đất, sau khi trúng đòn của Ngô Bình, ông ta đã bị thương nặng: “Lão tổ Huyền Đô, chỉ là mấy người bình thường chết thôi, có đáng để chúng ta trở mặt với nhau vậy không? Nhà họ Thành không dễ bị bắt nạt đâu”.

Lão tổ Huyền Đô mặc kệ ông ta rồi nói: “Thành Diễn, ông còn chưa ra đi à?”

Không trung xuất hiện một điểm sáng lớn, chói đến mức mọi người không mở mắt ra nỗi. Sau đó, một tiền bối già tóc đỏ cầm cây gậy đầu rồng bỗng xuất hiện trong vùng sáng, ông ta thở dài, nói: “Đám khốn nạn này, làm tiền bối đây phiền quá đi mất”.

Thành Duy Sơn vội quỳ xuống: “Lão tổ”.

Người đó chính là lão tổ tông của nhà họ Thành- Thành Diễn. Thành Diễn lắc đầu, nói: “Huyền Đô, chuyện nhỏ xíu, có đáng phải diệt hết nhà họ Thành không?”, ông ta vừa nói vừa nhìn sang Ngô Bình.

Lão tổ Huyền Đô cười hehe, nói: “Con cháu nhà họ Thành của tiền bối giết hết cả nhà đệ tử tiên giáo của tôi, tiền bối giải thích thế nào?”

Thành Duy Sơn hừ một tiếng: “Giết cũng đã giết rồi, các tiền bối tự liệu mà xử lý đi”.

Thành Diễn cứng rắn hơn Ngũ Hồn Tán Tiên nhiều, thái độ kiểu: Ông có thể làm gì được tôi.

Lão tổ Huyền Đô nói với Ngô Bình: “Huyền Bình, con thấy nên làm thế nào?”

“Ầm”.

Ngô Bình tung một đấm về phía Thành Duy Sơn, Thành Diễn lập tức chặn phía trước, đẩy tay phải nhẹ về trước, không gian bỗng xuất hiện vô số thế giới gấp khúc, cú đánh của Ngô Bình bị những thế giới này hấp thụ hết toàn bộ.

Anh hơi chau mày: “Có chút thực lực, hèn gì cậu lại ngông cuồng đến thế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4385


Thành Diễn chau mày: “Cậu bạn, cậu còn muốn thế nào?”

Ngô Bình: “Cho tiền bối hai lựa chọn, một là đến chết mới thôi, hai là dùng một nửa gia sản của nhà họ Thành đền bù”.

Thành Diễn nheo mắt: “Đến chết mới thôi, một nửa gia sản? Hừm, cậu mạnh miệng đấy, mặc dù Thành Diễn tôi không thích gây chuyện nhưng tôi cũng không sợ phiền phức đâu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đúng là bây giờ tôi rất khó giết được tiền bối nhưng sau năm năm, mười năm nữa, tiền bối nghĩ tu vi của mình còn có thể nâng cao à?”

Thành Diễn bỗng im lặng, đúng vậy, người này quá trẻ tuổi, thực lực lại mạnh đến vậy. Nếu cho anh thêm mấy năm nữa thì e rằng bản thân sẽ không thể là đối thủ của anh.

Sắc mặt Thành Diễn trở nên vô cùng khó coi, ông ta suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Chuyện này đúng là nhà họ Thành tôi sai trước, thế này đi, tôi bằng lòng dùng một vật báu gia truyền để đền bù”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vậy thì phải xem đó là bảo bối gì”.

Thành Diễn: “Năm xưa, khi tôi chỉ là một người phàm, sở dĩ có thể đi theo con đường tu hành đều do nhờ có bảo bối đấy hỗ trợ”.

Ngô Bình nghe ông ta nói vậy thì thấy hứng thú: “Báu vật gì thế?”

Thành Diễn: “Mời đi theo tôi”.

Ngô Bình nói với Long Tinh Nhi: “Sư muội, em an táng cho người nhà trước, chăm sóc tốt cho chị của em, anh đi một lát sẽ về. Em yên tâm, nhất định sư huynh sẽ có câu trả lời cho em về chuyện này”.

Long Tinh Nhi khóc như mưa, cô ấy quỳ xuống đất, lạy Ngô Bình, nói: “Sư huynh, không biết sao cảm ơn cho hết đại ơn của anh, từ nay về sau, mạng của Long Tinh Nhi là của sư huynh”.

Ngô Bình và lão tổ Huyền Đô đi theo Thành Diễn vào một không gian huyền bí. Không gian đó rất thần bí, chỉ có Thành Diễn mới có thể tìm ra được. Sau khi vào trong, Ngô Bình nhìn thấy một núi thần lơ lửng trên không trung, ngọn núi thần đó phát ra thần quang năm màu, khí tức kinh người.

Ngô Bình nhìn thấy núi thần thì cảm nhận được nó có chứa sức sống mãnh liệt, nó là một vật thể sống.

Anh giật mình hỏi: “Đấy là gì?”

Thành Diễn: “Năm xưa lúc tôi nhìn thấy nó thì nó chỉ là một ngọn núi bình thường. Lúc đó tôi là một cậu nhóc chăn trâu nghèo, ngày nào cũng nằm trên núi phơi nắng, hết ngày này qua ngày khác, hết năm ngày qua năm khác, đến lúc tôi mười lăm tuổi thì cảm giác thể chất của mình tốt hơn nhiều so với người bình thường, từ đó tôi đã đi theo con đường tu luyện”.

Ngô Bình: “Ý tiền bối là ngọn núi này có thể khiến thể chất tiền bối tốt hơn sao?”

Thành Diễn: “Không sai. Sau này, tôi tu hành có thành tựu thì chuyển nó đến chỗ này, bóc đi lớp vỏ đất đá bên ngoài, để lộ ra dáng vẻ thật sự của nó. Nhưng đáng tiếc từ đó về sau, ngọn núi thần này không còn giúp tôi cải thiện thể chất được nữa, kỳ lạ hơn là tôi đưa những người khác đến đây thì họ cũng không thể cải thiện được thể chất như tôi”.

Ngô Bình: “Nếu như vậy thì sao tiền bối lại có thể?”

Thành Diễn lắc đầu: “Không rõ, có lẽ chỉ có những sinh linh cực kỳ cá biệt thì mới có thể được núi thần công nhận”.

Ngô Bình: “Thứ đồ không có giá trị gì thế kia có thể bì được với nửa gia tài của nhà họ Thành sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4386


Ngô Bình đang do dự thì bỗng dưng có một giọng nói ấm áp tròn đầy vang lên trong đầu: “Cậu bạn”.

Anh giật mình, hỏi: “Tiền bối là núi thần sao?”

“Không sai, tôi là ngọn núi phía trước mặt cậu”.

Ngô Bình: “Quả nhiên tiền bối có sự sống”.

Advertisement

Đối phương: “Cậu có thể cảm nhận được tôi là do tôi cho cậu cảm nhận”.

Ngô Bình: “Tiền bối chưa từng liên lạc với Thành Diễn sao?”

Đối phương: “Tôi chỉ mượn tay ông ta để vào không gian này tu hành thôi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tiền bối cũng đang tu hành à?”

Đối phương: “Tôi cũng là tu sĩ, đương nhiên phải tu hành rồi. Chỉ có điều hình dạng của các cậu là sinh linh còn hình dạng của tôi là một ngọn núi”.

“Tại sao tiền bối lại liên hệ với tôi?”. Anh hỏi. Dù sao thì Thành Diễn cũng đã ở đây rất lâu rồi nhưng nó lại chưa từng giao tiếp với ông ta.

Núi thần: “Mười năm trước kỷ nguyên, tôi là một hòn đá cuội, nhờ có một cao thủ giỏi chỉ điểm nên có được linh trí. Thế là tôi được thiên đế phong là thần của các ngọn núi, quản lý tất cả núi đồi trong nhân gian”.

“Mười năm trước kỷ nguyên”. Ngô Bình giật mình: “Xem ra tiền bối cũng là một cao thủ kỷ nguyên”.

Núi thần: “Lúc đó tôi được tôn là Thiên Nhạc Đại Đế, quản lý tất cả các sơn thần”.

“Quản lý tất cả núi đồi? vậy là một chức quan rất lớn rồi?”

Núi thần: “Cũng tàm tạm, sau đó kiếp nạn kỷ nguyên xảy ra, tôi còn sống sót và có cơ hội tu luyện. Tôi phát hiện mỗi khi trải qua một kỷ nguyên thì thực lực của tôi lại được nâng cao rất nhiều”.

Ngô Bình: “Vậy bây giờ chẳng phải tiền bối đã là thiên hạ vô địch?”

Núi thần: “Tình hình của tôi không ổn, kỷ nguyên trước tôi đã bị đối thủ làm hỏng đạo cơ, vì vậy thực lực hiện tại đã lùi về trước bảy kỷ nguyên”.

Ngô Bình chớp mắt, nói: “Nói vậy là bây giờ tiền bối vẫn là cao thủ ở cấp độ ba kỷ nguyên sao?”

Núi thần: “Na ná vậy”.

“Tìm tôi làm gì?”. Anh hỏi.

Núi thần: “Tôi cảm nhận được trên người cậu có khí tức của mấy cao thủ, điều này chứng tỏ cậu là người may mắn, là con trời trong tương lai. Gặp được thiên kiêu như thế đương nhiên tôi phải nói chuyện, kết bạn với cậu chứ”.

Ngô Bình: “Chỉ kết bạn thôi sao?”

Núi thần: “Nếu có thể tôi còn mong cậu giúp tôi một việc”.

Ngô Bình động lòng, nói: “Tiền bối có việc gì cứ nói thẳng”.

Núi thần: “Kỷ nguyên trước, thạch thai mà tôi tu luyện đã bị người khác cướp mất, đấy là đạo cơ của tôi, chỉ cần tìm được thạch thai thì tôi sẽ có thể khôi phục được thực lực”.

Ngô Bình: “Thiên hạ rộng lớn thế này, tôi đi đâu tìm thạch thai của tiền bối đây?”

Núi thần: “Bây giờ có lẽ không thể nhưng sẽ có một ngày nhân vật lớn như cậu có thể giúp được tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4387


Trông có vẻ như họ nói với nhau rất nhiều nhưng thật ra chỉ diễn ra trong chớp mắt, anh nói: “Vật chất của núi thần này không tệ, tôi lấy nó vậy”.

Núi thần quả nhiên rất huyền diệu, thế mà Thành Diễn lại không cách nào thu được lợi ích gì từ nó, vì vậy Thành Diễn ở trước mặt đối với nó đã không còn giá trị gì, đưa nó ra để đổi lại một nửa gia sản chính là lựa chọn tốt nhất, cũng không khác gì “lợi dụng phế vật”.

Thành Diễn nói: “Được, núi thần này thuộc về cậu rồi”.

Ngô Bình vung tay, núi thần đã tiến vào Động Thiên, sau đó anh lạnh nhạt nói: “Thủ phạm đã chết, chuyện này dừng tại đây thôi”.

Advertisement

Rời khỏi nhà họ Thành, lão tổ Huyền Đô quay về tiên giáo Thái Thanh trước, Ngô Bình thì giúp Long Tinh Nhi chôn cất người nhà. Anh còn bắt cháu trai của người phụ nữ ác độc kia đến, chém đầu tế bái trước mộ.

Tên ác bá này không còn người phụ nữ ác độc kia làm chỗ dựa thì như chó mất nhà, ngay cả dũng khí giãy dụa cũng chẳng có.

Trước linh đường, hai chị em bái lạy người thân, sau đó đi cùng Ngô Bình quay về đại thế giới Phiêu Miểu.

Advertisement

Chị gái của Long Tinh Nhi cũng rất xinh đẹp, tên Long Uyển Nhi, tính cách dịu dàng, Long Tinh Nhi đưa cô ấy đến nơi ở của mình.

Quay về tiên cung Phiêu Miểu, Ngô Bình kể lại tình hình chuyến đi cho Phiêu Miểu.

Phiêu Miểu nói: “Nhà họ Thành có thể sống sót, là do sư tổ con nể mặt Thành Diễn”.

Ngô Bình: “Thủ phạm bị xử tử, chuyện này cũng xem như đã giải quyết xong. Sư muội Tinh Nhi có tư chất rất tốt, thành tựu sau này của em ấy e rằng không thấp hơn con”.

Phiêu Miểu cười nói: “Cái đó thì chưa chắc, ít nhất hiện tại là không tệ. Huyền Bình, con phải giúp đỡ con bé nhiều thêm”.

Ngô Bình: “Sư tôn yên tâm, con đã rõ”.

Năm ngày sau, Ngô Bình đều dùng để luyện đan dược cho tiên giáo Thái Thanh, quá trình luyện chế cực kỳ khó khăn, thậm chí có một vài đan dược đã thất truyền từ lâu. Cũng may thuật luyện đan của anh bất phàm, về cơ bản đều luyện chế thành công. Có một vài loại luyện chế không thành công, cũng là do phương thuốc có vấn đề, anh cần phải điều chỉnh mới làm được.

Hôm nay, anh đang luyện đan dược thì đột nhiên nghe thấy âm thanh của núi thần.

“Tiểu hữu, không gian kia ở gần đây, có bảo bối xuất hiện rồi, cậu có hứng thú không?”

Ngô Bình hỏi: “Không gian nào?”

Núi thần: “Tôi có thể đưa cậu đến”.

Ngô Bình: “Vậy đợi tôi luyện chế xong lô đan dược này đã”.

Nửa tiếng sau, anh đưa đan dược cho tiên tử Phiêu Miểu, nói: “Sư tôn, con ra ngoài đi dạo”.

Phiêu Miểu: “Đi đi, đừng quên chuyện đại hội Thượng Thanh”.

Ngô Bình: “Không quên đâu”.

Rời khỏi đại thế giới Phiêu Miểu, Ngô Bình bỗng biến mất. Sau đó, anh đã xuất hiện trên đại dương mênh mông ở cực bắc đại lục Hồng Hoang.

Vùng đại dương này, nằm trong Hồng Hoang, thực ra là một cái hồ bên trong, nhưng bởi vì quá khổng lồ, nên được xem là đại dương, gọi là Bắc Hải!

Đưa mình vào trong đại dương mênh mông, anh hỏi: “Núi thần, bảo bối tiền bối nói ở đâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4388


Câu lên một con cá rồng đỏ thẫm, anh nghĩ đến gì đó, bèn vươn tay ra bắt lấy con cá trong hồ nước sau nhà ra

Kiếp trước con cá này có tu vi rất cao, sau đó được Ngô Bình phát hiện, được nuôi ở nhà, nó đã dùng không ít đan dược của anh.

Con cá cảm nhận được thời không thay đổi, đột nhiên đã ra ngoài biển lớn, nó ngơ ngác, bỗng thốt thành lời: “Lý đạo hữu, tại sao đến nơi này?”

Ngô Bình: “Đã lâu như vậy rồi, không muốn khôi phục tu vi sao?”

Advertisement

Con cá có chút xấu hổ, nói: “Thật ra đã khôi phục từ sớm rồi. Nhưng chỗ Lý đạo hữu có đan dược, tôi muốn ở lại thêm mấy ngày”.

Ngô Bình: “Cậu là đạo tổ, tôi nuôi không nổi”.

Con cá nhếch miệng cười, sau lưng bỗng nứt ra, một luồng sáng vàng phóng thẳng lên trời, ngưng tụ thành hình dáng một thiếu niên.

Advertisement

Thiếu niên chắp tay với anh, nói: “Lý đạo hữu, cảm ơn anh đã nuôi dưỡng tôi trong suốt khoảng thời gian vừa rồi. Nếu không nhờ anh, có thể tôi đã bị Thủy Tộc khác ăn sạch rồi”.

Ngô Bình: “Không cần khách khí với tôi, ăn của tôi bao nhiêu thì sau này cậu trả lại cho tôi như vậy”.

Thiếu niên gãi đầu: “Được thôi, có cơ hội nhất định tôi sẽ quay lại”.

Lúc này Ngô Bình mới phát hiện, hơi thở thiếu niên này dường như không chỉ là Đạo Tổ, anh hỏi: “Rốt cuộc kiếp trước cậu có tu vi gì vậy?”

Thiếu niên cười nói: “Cách tu hành kiếp trước của tôi giống đạo hữu, cảnh giới không cao, nhưng thực lực lại rất mạnh. Lúc tôi vẫn là Địa Tiên thì đã có thể đánh chết Đạo Quân rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Xem ra trên người cậu có không ít bí mật”.

Thiếu niên: “Lý đạo hữu, tôi tên Trần Quan Bảo, ân tình của anh, đời này tôi sẽ không quên”.

Ngô Bình: “Đời này không quên, chuyển thế kiếp sau sẽ quên sạch, đúng không?”

Trần Quan Bảo cười ha ha: “Là đời đời kiếp kiếp không quên!”

Ngô Bình: “Tôi mang cậu ra đây là vì nhất thời cảm thấy nơi này rất hợp với cậu”.

Trần Quan Bảo cười nói: “Quả thực nơi này rất tốt, Hồng Hoang quy về một, là lúc tôi thi triển sở học của tôi rồi”.

Ngô Bình: “Ngồi đi, nếm thử của tôi nào!”

Trần Quan Bảo ngồi xuống, hai người uống rượu trò chuyện, trong lúc nói chuyện, Ngô Bình cảm thấy người này học thức bất phàm, dường như hiểu biết tất cả mọi thứ. Y thuật không tệ, trình độ luyện đan cũng khá cao, đối với tu hành cũng có hiểu biết riêng của mình. Anh ý thức được, Trần Quan Bảo này chắc chắn không phải nhân vật tầm thường, trên người nhất định ẩn chứa rất nhiều bí mật.

“Thiên kiêu như cậu sao lại biến thành một con cá có thể bị bắt ăn bất cứ lúc nào vậy?”

Trần Quan Bảo bỏ đũa xuống, cười nói: “Lý đạo hữu, anh nghe nói đến cược vận mệnh chưa?”

Ngô Bình: “Ồ, cược vận mệnh?”

Trần Quan Bảo gật đầu: “Thua sẽ mất tất cả, cược thắng thì sẽ có cơ hội trở thành một trong những cao thủ Kỷ Nguyên mạnh mẽ nhất!”

Ngô Bình sững người: “Cậu thắng rồi sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4389


Trần Quan Bảo: “Ừ. Không phải chúng tôi muốn cược, mà là quy tắc trò chơi khiến chúng tôi chỉ có thể làm như vậy. Tình hình cụ thể thì đợi có cơ hội tôi sẽ nói chi tiết với Lý đạo hữu. Bây giờ tôi phải rời khỏi nơi này rồi, đi làm chút chuyện”.

Ngô Bình: “Được, chúc cậu mọi việc thuận lợi”.

Trần Quan Bảo chắp tay với Ngô Bình: “Lý đạo hữu, đợi sau khi tôi làm xong việc, tôi sẽ tặng anh một lợi ích cực lớn, xem như báo đáp của tôi cho anh”.

Ngô Bình cười: “Vậy tôi đợi tin tốt của cậu”.

Advertisement

Trần Quan Bảo hóa thành một luồng tiên quang, bay lên trời, thoáng chốc đã biến mất không dấu vết.

Anh ta vừa đi, núi thần đã lên tiếng:” Người này không đơn giản”.

Advertisement

Ngô Bình:” Ồ, sao lại không đơn giản?”

Núi thần: “Hơi thở người này tương tự với kiếp trước của cậu, có khả năng còn đáng sợ hơn cả cậu”.

Ngô Bình: “Ồ, còn mạnh hơn cả tôi sao? Xem ra tôi đã xem nhẹ anh ta rồi”.

Núi thần: “Nhưng mà, bây giờ cậu gặp được tôi rồi, chắc chắn cậu ta không so được với cậu”.

Ngô Bình: “Tiền bối đang khen tôi, hay là khen bản thân mình vậy?”

Hai người đang nói chuyện, thì một con cá lớn ba màu bỗng nhảy lên thuyền, nặng mấy chục cân, nó giãy mấy cái trên thuyền, rồi dần dần an tĩnh lại.

Ngô Bình phát hiện linh khí vận chuyển trên thân cá, trông có vẻ như có linh trí, anh cố ý nói: “Vậy mà lại tự mình chui đầu vào lưới, xem ra là ông trời muốn cho mình một bữa cá nướng rồi”.

Nói rồi, anh định bắt lấy con cá, con cá bỗng vẫy đuôi, định nhảy vào biển lớn, nhưng Ngô Bình nhanh tay, nắm chặt lấy nó, thản nhiên nói: “Nếu đã đến, thì mày khỏi chạy nữa. Nói đi, mày muốn được tao hấp, hay là kho? Hay là, nướng ăn cũng được, chắc chắn tao sẽ thỏa mãn tâm nguyện mày”.

Sức lực con cá này rất mạnh, đáng tiếc nó nằm trong tay Ngô Bình, cũng giống như con kiến nhỉ vậy, không có sức phản kháng.

Con cá gấp gáp, truyền âm nói: “Thả tôi đi, tôi còn phải đi báo tin cho Ngũ công chúa!”

Ngô Bình rất hiếu kỳ, hỏi: “Ngũ công chúa nào?”

Cá lớn nói: “Con gái thứ năm của yêu tổ Bắc Hải, anh không biết sao?”

Ngô Bình: “Ồ, Bắc Hải này còn có một yêu tổ sao?”

Thực lực của yêu tổ ít nhất cũng thuộc cấp bậc Thánh Ngũ, cực kỳ đáng sợ.

Anh hỏi: “Mày không đi báo tin, nhảy lên thuyền tôi làm gì?”

Cá lớn: “Vừa nãy có mấy tên hải yêu truy sát tôi, tôi bất đắc dĩ phải nhảy lên đây tránh bị đuổi giết”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4390


Cá lớn: “Đương nhiên rồi, tổ tiên của yêu tinh Bắc Hải, hơn phân nửa đều sinh ra ở hang yêu, chỉ cần kiểm soát được hang yêu, đồng nghĩa kiểm soát được chúng yêu của Bắc Hải”.

Ngay lúc này, vô số hơi thở hùng mạnh kéo đến, thoáng chốc đã khóa chặt Ngô Bình và cá lớn, một âm thanh vang lên xung quanh, cực kỳ hung tàn lạnh lẽo: “Tên loài người kia, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng! Rời khỏi nơi này, sẽ tha chết cho ngươi!”

Ngô Bình cười lạnh: “Loại tôm tép như mày nhiều lời vậy sao?”

Nói rồi, anh đánh ra một chưởng từ xa, mặt nước gần đó nổ tung, một con tôm lớn chừng năm thước bay ra, trực tiếp rơi lên thuyền.

Advertisement

Ngô Bình cầm đao, rạch thịt tôm từng đường, bỏ lên lò than nướng ăn, mùi vị cũng không tệ.

“Ngươi… lại dám ăn thịt tướng quân Tôm Càng của chúng ta, to gan lắm!”. Một hải yêu khác lớn tiếng quát.

Advertisement

“Ừ, bây giờ đang là mùa ăn cua”. Nói xong, anh bèn vươn tay, vói vào mặt nước, một con cua lớn chừng cái thớt bị kéo lên bờ, anh lập tức gõ mai cua, lấy gạch cua như thủy tinh ra.

Hai mắt anh phát sáng, nói: “Ăn với thịt ba chỉ, làm bánh bao cua không tệ chút nào”.

Nghĩ đến bánh bao cua, anh bỗng phóng hóa thân, đưa nguyên liệu vào trong cung, để người trong nhà nấu ngay.

“Tướng quân cua và tôm đều bị đánh chết rồi, mau chạy đi!”

Không biết là ai hét lên, mặt biển bỗng nổi sóng, rất nhiều hải yêu đều rút khỏi hiện trường.

Nhìn thấy Ngô Bình tiện tay đã g**t ch*t hai tướng quân hải yêu, cá lớn vô cùng khâm phục, bèn nói: “Tại hạ là thiên tướng Bôn Lưu dưới trướng yêu tổ, đa tạ ơn cứu mạng của thượng tiên!”

Ngô Bình: “Anh muốn đi đâu, tôi đưa anh đi một đoạn”.

Vị thiên tướng tên Bôn Lưu vội nói: “Đến nơi này, đi thêm ba mươi vạn dặm nữa là thủy cung Bắc Hải”.

Ngô Bình: “Đi!”

Anh nói xong, một luồng sáng nâng cá lớn bay lên không trung, bay một hơi ba mươi vạn dặm rồi mới xuống nước. Cá lớn này rất vui mừng, lại bơi thêm vài tiếng đồng hồ thì đã đến thủy cung Bắc Hải.

Thuận tay giúp một hải yêu, lúc này núi thần lại nói: “Nó sắp ra rồi!”

Sau đó, Ngô Bình nhìn thấy mặt nước nổi lên bọt nước, sau đó một cột trụ kim loại vàng, thô to như gò núi dần dần nổi lên, bên ngoài có các bùa chú tự nhiên huyền diệu, vô cùng khó tin.

Cây cột dâng lên cả vạn mét, phóng ra vô vàng luồng sáng, sức mạnh hùng mạnh đó khiến Ngô Bình cũng cảm thấy bản thân cực kỳ nhỏ bé, gần như nó chỉ cần nhẹ nhàng ra đòn thì có thể phá vỡ bầu trời, đánh vỡ mặt đất!

Ngô Bình: “Núi thần, thứ này quá mạnh, tôi sợ không thể thu phục được nó”.

Núi thần: “Tôi có thể giúp cậu một tay”.

Nói xong, sức mạnh của núi thần bỗng chốc xuyên vào hai tay Ngô Bình, ánh mắt anh sáng lên, thân hình khẽ di chuyển, hóa thành người khổng lồ cả vạn mét, hai cánh tay khổng lồ nắm giữ cây cột kim loại to lớn trước mặt.

Sức mặt núi thần thi triển, không ngừng đối đầu với sức mạnh căn nguyên của cây cột, qua chừng năm phút, một luồng sức mạnh độc nhất vô nhất khắp đất trời, bùng nổ từ trong cây cột, tiến vào trong thân thể Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4391


Nửa ngày sau, Ngô Bình mở bừng mắt, cây cột khổng lồ trong tay bỗng thu nhỏ, biến thành một cây cột dài chừng ba mét, rộng chừng hai ngón tay,

Anh cũng khôi phục lại vóc dáng như người thường, xoay cây cột trong tay một vòng, rất thuận tay. Nhưng trong cây cột ẩn chứa sức mạnh kinh khủng kinh thiên động địa, bây giờ luồng sức mạnh đã bị Ngô Bình kiểm soát.

Lúc này, núi thần thu hồi sức mạnh của nó, thân thể Ngô Bình bỗng chùng xuống, suýt nữa đã rơi vào trong biển.

Advertisement

Anh nói: “Cây cột này quá mạnh, lai lịch nó thế nào vậy?”

Núi thần: “Đây là bảo vật Kỷ Nguyên, mỗi một kỷ nguyên đều sẽ sản sinh ra một vài chí bảo thiên địa, vật này là một trong số đó. Nó là chí báo ngũ hành do vũ trụ này nuôi dưỡng ra, tôi đã trải qua mười kỷ nguyên, chém giết bao nhiêu lần cũng không thể đoạt được một cái”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sao cậu cảm nhận được nó?”

Núi thần: “Nó xuất hiện trong phạm vi của tôi, hơn nữa bản thân tôi cũng rất nhạy cảm với loại chí bảo này”.

Ngô Bình:” Xem ra nơi này không nên ở lại lâu”.

Nói xong, anh bay về phương hướng hang yêu.

Sau khi anh đi không lâu, bầu trời bỗng nhiên biến sắc, từng gương mặt khổng lồ đang lơ lửng trên không, đôi mắt khổng lồ đáng sợ nhìn chằm chằm mặt biển, như thể đang tìm kiếm gì đó.

Lúc này, Ngô Bình đã đến thủy cung Bắc Hải gần đó mà cá lớn đã nói đến. Cách đó không xa chính là một hòn đảo lớn, trên đảo có một vương quốc, dân chúng an cư lạc nghiệp, ca múa thái bình.

Anh rơi xuống trên bãi cát, tìm thấy một khoảng đất trống dưới gốc cây, lấy bàn ghế gia vị ra. Lúc này, hóa thân quay về, đem theo bánh bao cua mà trong nhà vừa chuẩn bị, anh bèn hấp ăn ngay tại chỗ.

Một cái bánh bao cua vừa vào bụng, anh đã nghe thấy sau lưng có người nuốt nước miếng hỏi: “Người anh em, bánh bao của anh có thể cho tôi ăn thử không?”

Ngô Bình quay đầu nhìn, một ông lão đánh cá trông có vẻ thành thật đang giương mắt thèm thuồng nhìn bánh bao của anh.

Anh lập tức nói: “Không được”.

Nói đùa à, bánh bao này là là từ nguyên liệu do đích thân anh bắt lên, vận chuyển xa nghìn dặm, tự mình hấp, giá trị thực sự không thể đo đếm, sao có thể cho người khác ăn chứ? Cho nên, anh lập tức từ chối.

Ông lão đánh cá khẽ thở dài, nói: “Ăn không được, đáng tiếc thật. Người anh em, vậy tôi dùng cả của tôi đổi lấy bánh bao của anh được không?”

Nói rồi, ông ta lấy ra hai con cá trong giỏ cả sau lưng, hai con cá vừa dài vừa nhỏ, tựa như cá lại tựa như tôm, một đỏ một trắng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4392


Ông lão đánh cá vội gật đầu: “Được được, mười cái cũng được”.

Ngô Bình bèn lấy một cái lồng, bên trong có đúng mười cái bánh bao, bỏ lên bàn nói: “Bên trong có nước sốt, ông cứ thoải mái dùng”.

Sau đó anh lấy hai con cá, hai con cá đáng thương nhìn anh, đầy vẻ cầu xin.

Advertisement

Anh đang nghĩ, có nên thả cá ra không, ông lão đánh cá thản nhiên nói: “Không thể thả. Hai con cá chính này đã ăn cư dân của hai hòn đảo, tôi không dễ gì mới bắt được đấy”.

Ngô Bình nhíu mày, ăn thịt người dân của hai hòn đảo, cá yêu này hung tàn thật!

Anh hừ một tiếng, lấy đao ra rồi phanh thây luôn hai con cá. Dùng phương pháp lươn kho tàu chế biến ngay tại chỗ, đồng thời bỏ thêm ít gia vị dược liệu,

Advertisement

Ông lão đánh cá đó vừa thưởng thức vị ngon của bánh bao gạch cua, vừa cười nói: “Hương vị này cũng được đó, cậu có thể chia cho tôi một bát không?”

Ngô Bình: “Được, cho ông một bát”.

Anh múc mấy bát trước, dùng hóa thân gửi về nhà cho cha mẹ và người thân thưởng thức, mấy bát còn lại, anh chia cho ông lão đánh cá một bát.

Hai người cầm lấy đũa, ăn đến mức miệng đầy dầu, ông lão đánh cá khen ngợi không ngớt hương vị tươi ngon của cá.

Ăn cá xong, Ngô Bình lau miệng: “Tôi phải xưng hô như nào với ông?”

Ông lão đánh cá cười ha ha: “Một người vô danh như tôi đây, sớm đã quên mất họ tên rồi, người ta đều gọi tôi là ông lão vô danh”.

Ngô Bình nheo mắt lại: “Ông chạy đến đây, chắc không chỉ là để ăn một bát cá, thưởng thức một vỉ bánh bao chứ?”

Ông lão đánh cá gật đầu: “Thứ mà được cậu lấy từ biển gọi là 'Trấn Hải Thần Cương', là một trong bảy bảo vật xuất hiện ở kỷ nguyên này. Thứ này không hề tầm thường, ai có được nó thì người đó sẽ là cường giả kỷ nguyên của tương lai”.

Ngô Bình: “Ông tới đây là vì nó sao?”

Ông lão đánh cá cười nói: “Cậu không cần lo lắng. Cậu đã luyện hóa nó rồi, phía sau chắc chắn có cường giả mạnh hơn tôi giúp đỡ cậu. Tôi tự nhận thấy mình không có sức luyện hóa thần vật này, vì vậy không dám tranh giành với cậu đâu”.

Ngô Bình: “Ồ, vậy mục đích tiền bối tìm tôi là?”

Ông lão đánh cá: “Lão phu mong cậu có thể ra tay giúp tôi một lần”.

Ngô Bình: “Giúp ông thế nào?”

Ông lão đánh cá: “Đặt Trấn Hải Thần Cương ở một nơi, tạm thời trấn áp tà vật ở đó. Tất nhiên tôi sẽ không để cho cậu làm không công, tôi muốn tặng thứ này coi như là món quà”.

Nói xong, ông lấy từ trong sọt cá ra một khúc gỗ, bên trên dán một lá bùa dùng để trấn áp sức sống trong khúc gỗ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4393


Ông lão đánh cá cười nói: “Nó là bản nguyên của một vị cường giả kỷ nguyên, giá trị của nó không hề nhỏ”.

Ngô Bình suy ngẫm một lúc rồi hỏi: “Cái mà ông muốn trấn áp là tà vật gì?”

Ông lão đánh cá: “Đôi mắt của ác ma năm kỷ nguyên trước, nó có thể kiểm soát tâm chí của vạn vật, vô cùng khó đối phó. Thứ này không thể nào g**t ch*t nó, chỉ có thể trấn áp. Trước mắt, nơi phong ấn nó đã bị nới lỏng, cần loại thần vật như Trấn Hải Thần Cương này giúp trấp áp”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tiền bối tìm được tôi thế nào vậy?”

Ông lão đánh cá cười nói: “Lúc cậu lấy Trấn Hải Thần Cương đi, tôi đã ở gần đó”.

Ngô Bình lén hỏi núi thần: “Lời nói của ông già này có đáng tin không?”

Advertisement

Núi thần: “Trấn Hải Thần Cương đã bị cậu luyện hóa, cho dù ông ấy lấy thì cũng không luyện hóa được, tạm thời cho ông ấy mượn dùng cũng không phải là không được”.

Ngô Bình nói: “Nếu tiền bối đã nói như vậy, vậy thì vãn bối cũng chỉ có thể đồng ý thôi”.

Ông lão vô danh cười nói: “Cậu là người có vận khí lớn, lựa chọn của cậu ngày hôm nay sẽ cứu vãn rất nhiều sinh linh”.

Ngô Bình: “Tiền bối, khúc gỗ này cứ đưa cho tôi trước đi”.

Ông lão vô danh giao khúc gỗ cho Ngô Bình, Ngô Bình thì lấy Trấn Hải Thần Cương đã thu nhỏ ra rồi nói: “Khi tiền bối sử dụng, chỉ cần nói một câu 'To', nó sẽ to lên rồi trấn áp tà vật đó”.

Hai tay ông lão vô danh nhận lấy Trấn Hải Thần Cương, ông cười nói: “Cậu bé, chúng ta sau này còn gặp lại”.

Sau khi ông lão vô danh đi, Ngô Bình cười nói: “Cái này có thể khôi phục được Liễu thần rồi”.

Nói xong, anh xé lá bùa trên khúc gỗ xuống, cành liễu trên người lập tức bay ra, chỗ tận cùng cắm rễ lên khúc gỗ.

Lúc này trong đầu anh vang lên giọng nói của Liễu thần: “Huyền Bình, cảm ơn cậu giúp tôi tìm được bản nguyên”.

Ngô Bình cười nói: “Dì Liễu, dì mau chóng khôi phục đi. Đúng rồi, trở về thì tặng cháu một cành liễu mạnh hơn nhé”.

Liễu thần: “Được”.

Dứt lời, khúc gỗ và cành liễu đồng thời biến mất.

Núi thần: “Thực lực của Liễu thần này thật sự cũng không yếu chút nào, tối thiểu có thực lực của năm, sáu kỷ nguyên”.

Ngô Bình: “Ừm, cô ấy thực sự rất mạnh”.

Nói xong, anh thu dọn bát đũa lại rồi nói: “Hiếm khi đến Bắc Hải một chuyến, tôi đi dạo xung quanh một chút”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4394


Người con trai đó dáng chân bước nhấc cao, mặt nhếch lên, hừng hực khí thế, khi ánh mắt hắn ta lướt qua Ngô Bình, đột nhiên cảm thấy kinh hãi, vội vàng xoay người xuống ngựa, tiến lên phía trước hành lễ: “Ân nhân, tiểu nhân cuối cùng cũng gặp được ngài!”

Ngô Bình quan sát một lúc mới nhận ra đây chính là con cá lớn kia, nhưng đã đổi sang thân hình khác”.

Anh cười nói: “Sao cậu lại ở đây?”

Người con trai đó nói: “Công chúa đang dừng chân ở hành cung trên đảo, vì vậy tiểu nhân cũng ở đây. Ân nhân, công chúa biết là ngài đã cứu tôi, trong lòng vô cùng cảm kích, ra lệnh cho tiểu nhân tìm được ân nhân. Nếu như ân nhân có thời gian, có thể theo tiểu nhân đến hành cung một chuyến không?”

Advertisement

Ngô Bình suy nghĩ một lát: “Được thôi”.

Người con trai vô cùng mừng rỡ, nhường ngựa cho Ngô Bình, đích thân cưỡi ngựa dẫn đường cho anh.

Advertisement

Chưa đi được bao xa, họ đã đến một căn nhà lớn, bên ngoài là một rừng cây. Đi qua rừng cây mới nhìn thấy chỗ ở, cổng chính đóng chặt, trước cổng có lính canh gác.

Khi đi đến cổng, lính canh mở cổng ra, một đoàn người đi vào.

Vừa bước vào sân, Ngô Bình đã cảm thấy trong sân này có một sự áp chế vô cùng kinh khủng, anh cho rằng bản thân đã hoàn toàn bị khóa chặt, chỉ cần có bất kỳ những cử động bất thường nào, lập tức sẽ bị vài đại trận g**t ch*t.

Người con trai dẫn Ngô Bình đến một đại điện, anh ta vào điện thông báo trước. Không bao lâu sau, bên trong truyền ra một giọng nói: “Mời cậu vào điện nói chuyện”.

Ngô Bình đi vào, anh phát hiện có rất nhiều cô gái đang ngồi trong điện, người nào cũng trẻ tuổi xinh đẹp, sắc nước hương trời, trông vô cùng diễm lệ. Những cô gái này ngồi ở bàn thấp hai bên, toàn bộ đều ngồi quỳ trên đất.

Anh vừa bước vào, những cô gái này đều nhìn anh với vẻ tò mò, có mấy cô gái còn mạnh dạn nháy mắt với Ngô Bình.

Trong đó, có một người con gái ngồi ở trung tâm, cô ấy ăn vận lộng lẫy quý phái, dung mạo cũng xuất chúng nhất trong tất cả những cô gái ở đây, cô nói: “Cảm ơn anh đã cứu tướng quân Bôn Lưu. Tôi là ngũ công chúa của Bắc Hải, vẫn chưa biết đại danh của công tử”.

Ngô Bình: “Lý Huyền Bình. Cứu người chỉ là tiện tay mà thôi, không đáng nhắc tới”.

Người con gái nói: “Nghe tướng quân Bôn Lưu nói, thực lực của công tử xuất chúng, không biết có bằng lòng dốc sức vì bổn cung hay không?”

Ngô Bình: “Tôi tự do tự tại, không thích bị gò ép, xin công chúa hãy mời người tài giỏi hơn”.

Ngũ công chúa cười nói: “Nếu công tử không muốn, bổn cũng cũng không miễn cưỡng. Đang ngồi ở đây là những cô gái xinh đẹp nhất đảo này, công tử thích cô gái nào, có thể trực tiếp đưa đi”.

Ngô Bình nói: “Không cần đâu”.

Sắc mặt ngũ công chúa trầm xuống: “Công tử không ưng họ sao?”

Ngô Bình nói: “Không phải là không ưng, chỉ là tôi không cần”.

Ngũ công chúa nhẹ nhàng nói: “Nếu công tử đã không cần, Bân Lưu, ngươi giết mấy người này cho cá ăn đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4395


Ngũ công chúa bật cười, khi cười vẻ mặt cô ta không hề có dáng vẻ con người nên có, trở nên rất huênh hoang. Dù sao yêu cũng chỉ là yêu, tính tình tàn ác, nói trở mặt là trở mặt.

“Ở đây không ai có thể làm trái ý của ta, mặc dù anh có ơn với Bôn Lưu nhưng cũng không thể”.

Ngô Bình hừ một tiếng: “Con người tôi không thích người khác uy h**p mình”.

Nói rồi anh vung tay lên, phụ nữ xinh đẹp ở khắp điện đều bị anh thu vào hết trong Động Thiên, sau đó anh sải bước đi về phía Ngũ công chúa.

Advertisement

Ngũ công chúa sửng sốt, sau đó cười nói: “Chẳng phải anh đã thu hết vào rồi sao?”

“Bốp!”

Advertisement

Ngô Bình đánh một cái lên mặt cô ta, Ngũ công chúa sửng sốt, sau đó trên mặt xuất hiện rất nhiều vảy, hai bên má đều có những vết nứt hệt mang cá.

“Anh dám đánh tôi?”

“Bốp!”

Ngô Bình lại đánh thêm một cái nữa, sau đó giơ tay ra xách cô ta lên, lạnh nhạt nói: “Một con cá yêu mà thôi, cô tưởng mình là công chúa thật đấy à?”

Ngũ công chúa muốn phản kháng nhưng bị Ngô Bình túm lại, cô ta không thể nào động đậy.

“Dẫn tôi đến hang Yêu!”, anh nói.

Ngũ công chúa ngạc nhiên, sau đó tức giận nói: “Anh đến hang Yêu làm gì?”

Ngô Bình: “Nghe Bôn Lưu nói, tất cả yêu ở Bắc Hải đều có liên quan đến hang Yêu, tôi muốn đi xem thử ra sao”.

Vẻ tức giận của Ngũ công chúa dần biến mất, cô ta nói: “Nếu anh đã muốn đi thì tôi dẫn anh đi là được chứ gì”.

Tướng quân Bôn Lưu đó khiếp sợ, ngây ngốc đứng đó không dám động đậy, vì hắn biết rõ thực lực của Ngô Bình.

Ở một bên khác, Ngũ công chúa biến thành một con cá lớn màu vàng trốn vào đại dương, Ngô Bình đi theo sau nó.

Bơi được vài tiếng, không biết đi được bao xa rồi, phía trước xuất hiện một cái hang dưới đáy biển rất lớn. Động này không ngừng hút hết lượng nước biển lớn vào trong, cái hang tối đen như mực.

Ngũ công chúa quay đầu lại nhìn Ngô Bình: “Đây là hang Yêu, anh dám vào không?”

Ngô Bình hiểu ra tại sao nữ yêu này lại muốn dẫn anh đến đây. Anh không thể nhìn thấu được hang Yêu này.

Anh hỏi: “Chẳng phải đã nói sinh linh vào trong hang Yêu sẽ biến thành yêu sao?”

Ngũ công chúa: “Đó chính là yêu thú đời đầu, như đám yêu thú bọn ta đều là đời sau của yêu thú đời thứ nhất. Theo những gì cha ta nói, yêu thú đời đầu tiên ở cả Bắc Hải không quá một trăm con yêu thú. Một trăm yêu thú đời đầu này dần được sinh ra trong rất nhiều năm”.

Đúng lúc này, Ngô Bình nhìn thấy một mạch nước ngầm xuất hiện, nước trong đó vòng xoáy với tốc độ cao, kéo theo rất nhiều tôm cá vào hang Yêu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4396


Lúc này giọng của Núi thần vang lên: “Nếu cậu muốn xuống dưới, tôi có thể đảm bảo cho cậu không gặp chuyện gì cả”.

Ngô Bình: “Tiền bối biết lai lịch của hang Yêu này sao?”

Núi thần: “Nếu ta không lầm, cái gọi là hang Yêu này hẳn là một trong các bảo vật quan trọng kỷ nguyên của kỷ nguyên này, tác dụng của nó là mở ra sự tiến hóa cho các sinh vật. Đương nhiên, tôm cá bình thường này tiến đây đều sẽ chết, nhưng cậu thì khác, cậu đã đi trên con đường tiến hóa của bản thân, sau khi vào đó cậu chỉ có thể như hổ mọc thêm cánh, như cá gặp nước. Tất nhiên, chủ yếu là có tôi ở bên cạnh bảo vệ cậu”.

Ngô Bình: “Vậy tôi xuống dưới thử xem?”

Advertisement

Núi thần: “Năng lượng của bảo vật này có hạn, đi vào càng sớm thì càng nhận được nhiều ích lợi”.

Ngô Bình nhìn Ngũ công chúa hỏi: “Cô nói xem tôi có dám xuống không?”

Advertisement

Ngũ công chúa cười mỉa: “Dù là cha ta cũng chỉ biết nhìn không dám…”

Cô ta còn chưa nói hết câu, Ngô Bình đã biến mất, ảnh nhảy vào trong vực sâu vô tận, bị bóng tối bao vây.

Ngũ công chúa ngớ người, lẩm bẩm: “Sao anh ta dám!”

Lúc này tướng quân Bôn Lưu vội vàng chạy đến, nhìn xung quanh rồi hỏi: “Ân nhân đâu rồi?”

Ngũ công chúa bình tĩnh nói: “Anh ta vào hang Yêu rồi”.

Tướng quân Bôn Lưu hoảng sợ: “Vào hang Yêu? Công chúa, cô không khuyên anh ta sao?”

Ngũ công chúa nhìn Bôn Lưu, hắn vội cúi đầu: “Ý của tôi là ân nhân từng cứu mạng tôi, tôi không muốn anh ta xảy ra chuyện gì cả”.

Ngũ công chúa lạnh lùng nói: “Cái người ngang ngược này có chết thì cũng đã chết rồi”, nói rồi cô ta rời đi không hề ngoái đầu lại nhìn, trong lòng đã chắc chắn Ngô Bình sẽ chết bên trong.

Ngô Bình và vô số tôm cá bị vòng xoáy hút vào vực sâu, vòng xoáy xoay vòng xuống dưới. Trong lúc này, liên tục xuất hiện đủ loại áp lực khủng khiếp, tôm cá lần lượt bị xé nát, chỉ có những con cực kỳ may mắn mới tiếp tục đi xuống dưới.

Nhưng cứ xuống được một đoạn thì sức mạnh kéo xé lại xuất hiện, mỗi lần như thế lại mạnh hơn. Không lâu sau tất cả tôm cả đều chết, chỉ có Ngô Bình tiếp tục bị cuốn xuống dưới.

Đến cuối cùng, sức mạnh đã trở nên vô cùng đáng sợ, Ngô Bình phải gắng hết sức chống trả lại nó.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng dừng lại giữa không trung tối đen như mực. Trong bóng tối có rất nhiều xúc tu sợi tơ, mảnh như sợi tóc vươn về phía anh.

Cả đoạn đường bị hút xuống lúc nãy đã khiến anh rất mệt, anh nhắm mắt lại để mình lơ lửng giữa không trung, không muốn động đậy.

Nhưng anh cảm nhận được những sợi tơ này không có ác ý mà thân thiết tiếp xúc với làn da anh, sau đó phân tán tia sáng đâm vào từng tế bào của anh.

Ngô Bình trợn to mắt, anh cảm nhận được những tia sáng này đang mô phỏng và tính toán với cơ thể anh, từ đó tìm ra được con đường tiến hóa tối ưu nhất.

Anh ngạc nhiên nói: “Núi thần, chuyện này cũng thần kỳ quá”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4397


“Ầm!”

Một tiếng động vang lên trong bóng tối, ánh sáng rực rỡ xuất hiện, sau đó lần lượt đi vào mắt trái và mắt phải Ngô Bình làm anh tạm thời không nhìn thấy gì.

Đến khi mắt anh dẫn thích nghi thì đã nhìn rõ được mọi thứ ở đây. Xung quanh là vô số bộ phận nhúc nhích, bên trên có rất nhiều sợi tơ vươn dài ra nhẹ nhàng đung đưa.

Advertisement

Nhìn thấy rõ tình hình ở đây, Ngô Bình nói: “Núi thần, chúng ta nên đi rồi”.

Nói rồi một lực đẩy được sinh ra, anh được nâng lên trên, mấy giây sau đã ra khỏi hang Yêu.

Advertisement

Sau đó anh lên khỏi mặt biển, duỗi tay chân ra, cười nói: “Cảm giác rất kỳ lạ, chắc là mình có thể đột phá cảnh giới Tiên Hoàng rồi”.

Nói rồi anh bèn biến mất, đi đến đế quốc Thiên Võ.

Trong hoàng cung của đế quốc Thiên Võ, Ngô Bình vung tay một cái, các mỹ nữ trong điện Ngũ công chúa đáp xuống, Ngô Bình bảo Đường Tử Di hỏi lần nữa, nếu muốn ở lại thì làm cung nữ, nếu không muốn thì đưa bọn ra khỏi cung, cho họ một ít tiền để họ tự kiếm sống.

Các cung nữ này không có nhiều quyền tự chủ trên đảo, đây là lần đầu tiên đến hoàng cung, nơi này chẳng khác nào nơi ở trong mơ của họ, đa số đều đồng ý ở lại làm cung nữ.

Sắp xếp cho mấy người này xong, Ngô Bình lập tức bế quan chuẩn bị đột phá.

Năng lượng trong tế bào và thông tin mà hang Yêu truyền đạt giúp Ngô Bình biết mình nên làm thế nào. Vì thế anh tu luyện vô cùng thuận lợi, chỉ hơn nửa ngày anh đã đột phá đến cảnh giới Thần Tiên tầng thứ sáu.

Tầng thứ tư Thần Tiên gọi là Tiên Biến; tầng thứ năm Thần Tiên tên là Động Huyền; tầng thứ sáu Thần Tiên thì gọi là Thần Cơ.

Cảnh giới Thần Cơ, vô cùng huyền diệu, đến được cảnh giới này, Ngô Bình chớp mắt đã biết nhân quả, nghe tiếng đã biết tương lai, thần cơ diệu toán, có thể nhìn thấu bí mật đất trời!

Bước vào Thần Cơ Cảnh thì anh đã tư cách đột phá đến cảnh giới tiếp theo, Thần Tiên Thất Cảnh.

Thần Tiên Thất Cảnh, thuộc giai đoạn thứ ba của Thần Tiên, gọi là Tiên Hoàng! Tiên Hoàng, có nghĩa là hoàng thất trong cõi tiên, cho nên cảnh giới này không phải chuyện đùa.

Ngô Bình thử đột phá, nhưng cảnh giới Thần Cơ của anh khiến anh ý thức được rằng bây giờ chưa phải lúc, còn thiếu vài cơ duyên và điều kiện. Đương nhiên, nếu anh miễn cưỡng đột phá, thì cũng có thể trở thành Tiên Hoàng, nhưng như vậy sẽ không viên mãn, sẽ để lại một vài tai họa ngầm.

Bỗng nhiên, trong lòng anh khẽ động, thầm nói: “Xem ra, mình phải đến tiên vực Cửu Lôi một chuyến, giải quyết gọn ghẽ thần yêu kia”.

Vốn dĩ, anh cảm nhận được, thần yêu kia là một cơ duyên lớn đối với hắn, lần này đi nhất định sẽ có thu hoạch lớn!

Đã lâu rồi anh không đến tiên vực Cửu Lôi, lần trước rời đi, đã là mấy năm trước rồi. Nhưng anh đã để Thượng Quan Linh Nhi ở lại nơi đó thay anh xử lý mọi việc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4398


Ngô Bình gật đầu: “Anh nghĩ đã đến lúc rồi”.

Thượng Quan Linh Nhi biết chuyện đó nguy hiểm thế nào, cô ấy khẽ thở dài: “Nhưng mà…”

Ngô Bình: “Không cần lo lắng, anh nhất định sẽ thành công”.

Ở bên cạnh Thượng Quan Linh Nhi một lúc, anh lại nói chuyện với chủ nhân của sấm sét.

Advertisement

Chủ nhân của sấm sét cười nói: “Cuối cùng anh cũng nghĩ thông rồi”.

Ngô Bình: “Chủ nhân của sấm sét, sau khi luyện hóa thần yêu, tôi hy vọng cũng có thể hấp thụ được một phần sức mạnh Lôi Nhãn, cũng tiện để tu luyện Lôi Thần Quyết Vạn Giới”.

Advertisement

Vạn Giới Lôi Thần Quyết này có uy lực rất lớn, tuy anh không cần thiết phải tu luyện, nhưng Thượng Quan Linh Nhi thì có thể, anh quyết định, nhân cơ hội này nâng cấp tu vi của Thượng Quan Linh Nhi.

Chủ nhân của sấm sét: “Có thể, Lôi Nhãn kia ẩn chứa bên trong sức mạnh vô biên, có được nó rồi, tốc độ tu luyện Vạn Giới Lôi Thần Quyết sẽ rất nhanh, nhiều nhất là ba tháng là có thể tu luyện đến trên ba mươi trọng”.

Ngô Bình: “Tôi muốn để Thượng Quan Linh Nhi tu luyện, đến lúc đó mong chủ nhân của sấm sét chỉ giáo cô ấy thêm!”

Chủ nhân của sấm sét: “Nếu anh không yên tâm thì tôi có thể nhận cô ấy làm đồ đệ. Có quan hệ đồ đệ rồi, tôi còn có thể không tận tâm hay sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Chủ nhân của sấm sét, thực lực hiện tại của ông, có thể đạt đến trình độ cao thủ mấy Kỷ Nguyên?”

Chủ nhân của sấm sét: “Miễn cưỡng cũng được xem như trình độ cao thủ hai trăm triệu nguyên, nhưng nếu tôi luyện hóa Lôi Nhãn, lập tức có thể trở thành cao thủ Tứ Kỷ Nguyên”.

Ngô Bình: “Cao thủ Tứ Kỷ Nguyên? Vậy cũng rất lợi hại rồi”.

Sau khi hai bên thỏa thuận xong, Ngô Bình lại xuống mặt đất, vết nứt trên mặt đất không ngừng tuôn ra hoàng khí. Sau đó, anh hóa thành một bóng mờ, chui sâu vào trong đất men theo khe nứt.

Rất nhanh sau đó, anh đã đến được thế giới dưới lòng đất mênh mông. Một Lôi Nhãn khổng lồ hình lốc xoáy trôi lơ lửng trên không, vòng xoáy này có đường kính hơn trăm mét, b*n r* từng tia chớp.

Những tia chớp này, đan xen thành mười vạn lá bùa sấm chớp, trấn áp quái vật bên dưới.

Cùng lúc đó, một luồng khí màu vàng ngưng tụ thành mười sợi xích, khóa chặt quái vật này, khiến nó không thể động đậy.

Hình dạng của quái vật tựa người nhưng cũng không giống người, vóc dáng cao hơn mười mét, lớp ngoài cơ thể là một lớp vảy màu vàng, có sáu mắt, mỗi một con mắt đều có hai đồng tử, vì vậy trông vô cùng kỳ dị.

Chủ nhân của sấm sét: “Lý Huyền Bình, anh chuẩn bị xong chưa?”

Ngô Bình: “Được rồi!”

“Rầm rầm!”

Lôi Nhãn được chủ nhân của sấm sét kích hoạt, toàn bộ bùa sấm bắt đầu phát sáng, ngưng tụ thành vô số xiềng xích sấm chớp, siết chặt quái thú.

Ngô Bình đáp xuống gần quái vật, tay nắm một dây xích do luồng khingưng tụ, dây xích rung lên, bỗng nhiên phân tán, hóa thành một bóng người, lao về phía Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4399


Đồng thời, núi thần cũng tỏa ra sức mạnh khủng khiếp, hỗ trợ cho anh!

Quái vật kia bỗng ngẩng đầu, sáu con mắt đầy hung hãn, miệng rống lớn, đồng thời bộc phát toàn bộ sức lực. Sức mạnh của nó vô biên, vừa giãy dụa đã lập tức tránh được xiềng xích sấm sét, đấm một quyền về phía Ngô Bình.

Vẻ mặt Ngô Bình lạnh lẽo, anh vung tay, vững vàng đỡ lấy một đòn tấn công của quái vật tạo thành do thần và yêu kết hợp.

“Ầm!”

Advertisement

Đỡ được một quyền, anh lại trở tay đánh một quyền Tận Thế, đánh vào ngực thần yêu.

Thần yêu thét lớn một tiếng, cong mình như tôm. Ngô Bình một chân đá nó rơi xuống đất, sau đó tấn công từ xa, thoáng chốc đã đánh ra hơn trăm quyền!

Advertisement

Đồng thời, chủ nhân của sấm sét cũng đang sử dụng sức mạnh Lôi Nhãn, giúp Ngô Bình trấn giết thần yêu.

“Ầm!”

Thần yêu quá mạnh, nó kịp thời phản công, một quyền đã đánh gãy xương sườn Ngô Bình.

Lúc này, Ngô Bình sử dụng hết toàn bộ kỹ năng, hơn nữa còn mượn sức mạnh của núi thần và Chân Hoàng, lại có cả chủ nhân của sấm sét giúp đỡ bên cạnh.

Những cho dù như vậy, anh cũng chỉ có thể miễn cưỡng giữ thế cân bằng.

“Ầm!”

Trên người thần yêu mọc ra một cái đuôi, đuôi sắc nhọn như lưỡi đao, đột nhiên, thoáng chốc đâm qua cơ thể Ngô Bình.

Ngô Bình lập tức lại tung ra vài cú đấm, khéo léo thoát ra khỏi sự kiểm soát của đối phương.

Cuộc chiến ác liệt vẫn tiếp tục diễn ra, tình hình Ngô Bình càng lúc càng tệ, đến cuối cùng gần như bị đánh đến không còn sức đánh trả, thần yêu cười hung tợn, đánh từng quyền liên tiếp vào người anh. Quần áo Thiên Đế đã bị đánh đến rách nát, không thể bảo vệ được anh.

Núi thần: “Sức của tôi rất mạnh, không thể thi triển được toàn bộ”.

“Rầm!”

Vừa nói xong, anh lại bị đánh một quyền bay đi.

Lau vết máu nơi khóe miệng, Ngô Bình bỗng điểm tay. Vốn dĩ, anh cố gắng sử dụng tuyệt học của điện đường Cực Võ, Thiên Cương Chỉ.

Lúc trước anh tu luyện Thiên Cương Chỉ, không thể thành công, bây giờ trong lúc cấp bách lại tu luyện thuận lợi, vừa điểm, thì một con mắt của thần yêu kia đã bị xuyên qua, rống gào một tiếng.

Trận chiến tiếp tục, Ngô Bình không biết đã đánh bao nhiêu hồi, toàn bộ tuyệt kỹ võ thuật đã sử dụng một lượt, tất cả đều luyện thành thục.

Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, đến ngày thứ ba, Thiên Cương Chỉ của Ngô Bình cuối cùng cũng giúp anh miễn cưỡng kéo lại chút ưu thế.

Một quái vật, một loài người, đánh như không biết mệt. Bọn họ đều bị thương nặng nề, nhưng những vết thương này trên người bọn họ không đáng nhắc đến, chớp mắt đã có thể khôi phục.

Đến ngày thứ tư, âm thanh chủ nhân của sấm sét bỗng vang lên: “Lý Huyền Bình, anh còn không hạ được nó nữa thì tôi sợ rằng không thể kiên trì được nữa đâu!”
 
Back
Top Dưới