Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4260


Đào Như Tuyết: “Đan dược của mình có chất lượng tốt, giá cả phải chăng, số lượng lại nhiều nên đương nhiên các tu sĩ rất thích. Như thế thì lợi ích của các thầy luyện đan sẽ bị hạn chế, họ không bán được hàng, không tăng được giá, thậm chí có người còn không biết luyện chế đan dược gì nữa”.

Ngô Bình cười lạnh “Đó là vì họ thiếu bản lĩnh, sao trách anh được?”

Đào Như Tuyết: “Tóm lại là giờ họ không cho mình bán đan dược nữa”.

Advertisement

Ngô Bình hừ mạnh nói: “Để anh xem rốt cuộc là ai dám ngăn cản anh bán đan dược”.

Đào Như Tuyết: “Huyền Bình, anh định đến Tiên Giới à!”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Sớm muộn cũng phải đi mà”.

Đào Như Tuyết: “Huyền Bình, tốt nhất anh nên dùng thân phận khác. Như thế dù anh có làm gì thì họ cũng không trách anh được”.

Ngô Bình cười nói: “Ừ, chuyện này anh làm suốt mà”.

Anh ở lại nhà thêm vài hôm rồi đến Tiên Giới.

Anh chưa chính thức đến đây lần nào, trước kia anh mới chỉ tới đại thế giới Huyền Hoàng, đại thế giới Kiếm Đạo và đại thế giới Thái Thanh thôi, nhưng đây đều không phải khu vực chính của Tiên Giới. Lần này thì khác, anh sẽ đến thẳng trung tâm của Tiên Giới là đại thế giới Trung Ương.

Đại thế giới Trung Ương nối liền với các đại thế giới khác, giờ còn nối với các Khuyên giới lớn, hay thậm chí là các thế lực lớn cũng thiết lập điện vận chuyển với nơi này cho tiện đi lại.

Đại thế giới Trung Ương rất rộng, thời không thì chồng chéo lên nhau, diện tích thì còn rộng hơn cả đại lục Hồng Hoang.

Đây là lần đầu tiên Ngô Bình đến đây, khi hai chân vừa tiếp đất, anh đã cảm thấy một trật tự đại đạo hoàn chỉnh. Không chỉ thế, ở đây không giống thế giới linh đài, nó là một thế giới thật sự.

Hiện giờ, Ngô Bình đang ở trong một ngọn núi hoang, anh bay lên cao thì nhìn thấy ở phía xa có một thành nhỏ nên bay về đó.

Gần đên nơi, anh đã nhìn thấy có nhều tu sĩ đi vào trong thành. Nhưng có hai Hư Tiên đang đứng ở đây để kiểm tra người ra vào. Anh quan sát thì thấy tất cả mọi người vào thành đều có một thứ tương tự như giấy thông hành tên là Tiên Dẫn. Nếu không có thứ này thì phải đăng ký làm tại chỗ, mà đăng ký làm Tiên Dẫn sẽ phải thong báo lai lịch và mục đích đến đây.

Ngô Bình xếp hàng ở bên ngoài, sau đó lấy huy hiệu thầy luyện đan lúc trước ra, hai Hư Tiên thấy anh là thầy luyện đan thì lập tức khách sáo hẳn, một người nói: “Anh đến thành có việc gì ạ?”

Ngô Bình cười đáp: “Tôi là Lý Đức Tài, là một đại sư luyện đan năm sao. Tôi đến đây để mua ít dược liệu, tiện thế bán ít đan dược”.

Hư Tiên kia cười nói: “Thành Tử Tinh chào đón đại sư, nhưng chúng tôi phải đăng ký giúp anh để làm Tiên Dẫn đã”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4261


Ngô Bình hỏi thăm một chút thì biết được thế lực đứng sau Vạn Cổ Đan Lâu là một môn phái luyện đan rất mạnh tên là Linh Tê Đan Tông. Tiêu chuẩn để trở thành thầy luyện đan ở đây cùng với chất lượng đan dược đã được môn phái này lập ra quy định. Ở Tiên Giới có khá nhiều thế lực luyện đan giống Linh Tê Đan Tông, họ đều giữ mối quan hệ thân thiết với nhau, vừa cạnh tranh vừa hợp tác.

Ngô Bình mất một ngày để đi tới hết các cửa hàng đan dược ở thành Tử Tinh, đồng thời mua được cả đống dược liệu. Ngoài ra, anh đã mua một ngôi nhà ở đây, sau khi về nhà thì anh bắt tay vào luyện đan ngay. Anh muốn xem rốt cuộc có thể bán đan dược ở trong thành này hay không.

Tối đó, anh đã luyện chế được hơn chục loại đan dược, thêm đan dược mà anh đã có sẵn nữa thì tổng cộng Ngô Bình đã có hơn năm mươi loại, gộp lại là hơn trăm viên.

Advertisement

Sáng sớm hôm sau, anh đã mua một cửa hàng, sau đó đổi thành cửa hàng đan dược và thuê thêm người tới hỗ trợ, anh đã đặt cho cửa hàng cái tên là cửa hàng đan dược Đức Tài và bắt đầu kinh doanh đan dược. Đan dược của anh có chất lượng cao, giá cả hợp lý, tu sĩ đầu tiên vào xem đã bị thu hút và mua một lèo ba loại đan dược. Không lâu sau, lại có thêm hơn chục tu sĩ khác vào và vui vẻ lựa chọn đan dược.

Ngô Bình còn dán thông báo bên ngoài cửa hàng là anh không chỉ bán đan dược ở đây, mà khách hàng còn được đặt đan dược theo yêu cầu.

Advertisement

Đến trưa, cửa hàng Đức Tài của anh đã chật kín khách, gần như không một khe hở, tất cả đan dược của Ngô Bình cũng đã bán hết veo.

Buổi chiều, Ngô Bình lại mang một ít đan dược ra, tuy chủng loại không nhiều, nhưng chất lượng thì khỏi phải bàn, số lượng cũng rất nhiều. Việc kinh doanh của buổi chiều rất tốt, hơn nữa có nhiều tu sĩ đã đặt luyện đan dược riêng, mỗi người đặt một loại đan dược khác nhau nên Ngô Bình phải lấy giấy bút ra ghi lại.

Khi mặt trời lặn, anh đóng cửa và bắt đầu luyện đan. Hôm nay, anh đã nhận được hơn một trăm đơn đặt làm đan dược khác nhau, vì thế ít nhất anh cần luyện chế hơn một trăm lò đan dược khác nhau.

Anh vừa lấy dược liệu ở chỗ Lão Dược, vừa bảo Lý Thiên Ngoại giúp. Quá trình luyện đan của họ là làm từ khó đến dễ, họ luyện chế các đan dược khó trước rồi đến đan dược dễ sau. Đan dược cấp thấp thì Ngô Bình sẽ cho hoá thân làm.

Ngô Bình và Lý Thiên Ngoại bận rộn đến nửa đêm thì mới hoàn thành xong hết đơn đặt hàng.

Sáng hôm sau, Ngô Bình vừa mờ cửa thì đã thấy đông nghịt khách chờ, họ đều đến để mua đan dược, trong đó cũng có người đến đặt luyện chế riêng.

Ngô Bình vội chắp tay chào mọi người: “Các vị khách quan, để mọi người chờ lâu rồi, tôi thật lòng xin lỗi”.

Có người nói: “Không sao, hi vọng hôm nay chúng tôi có thể mua được đan dược ưng ý. Ông chủ Lý, hôm nay có đủ hàng không đấy?”

Ngô Bình cười nói: “Ngại qua, chủng loại đan dược hôm nay không nhiều nhưng đơn đặt hàng hôm qua thì chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi, mọi người xếp hàng nhận đồ đi”.

Mọi người đều tỏ vẻ kinh ngạc, không ngờ Ngô Bình đã luyện chế xong hết đan dược mà họ đặt hôm qua. Vì thế, các tu sĩ có đơn của ngày hôm qua đều nhanh chóng xếp hàng chờ lấy đan dược của mình.

Vị khách đầu tiên nhận được Động Chân Đan, khi thấy đan dược có cấp đế phẩm thì đầy kích động nói: “Động Chân Đan cấp đế phẩm này, siêu quá!”

Các vị khách phía sau cũng nhận được đan dược mình đặt, dù đan dược của họ có khó luyện chế đến mấy thì Ngô Bình cũng cho ra thành phẩm cấp đế phẩm.

Vì thế, cửa hàng đan dược Đức Tài đã khiến tất cả mọi người phải bái phục, đơn đặt hàng của ngày hôm nay đã tăng đột biến lên 500, hơn nữa hầu hết đều là đan dược cao cấp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4262


Nói thẳng ra là các thầy luyện đan có khả năng độc thị trường đan dược, họ muốn khống chế ra giá thông qua số lượng, các làm này khiến các tu sĩ rất bực nhưng lại chẳng thể làm gì được.

Hiện nay, cửa hàng đan dược Đức Tài nhận luyện chế đan dược theo yêu cầu riêng của khách hàng khiến ai nấy đều hồ hởi, vì thế thi nhau đến đặt.

Khi cửa hàng đóng cửa, Ngô Bình chuẩn bị luyện đan thì nghe thấy một tiếng động lớn, cánh cửa của cửa hàng đã bị ai đó đạp vỡ, các nhân viên của anh đứng sau cửa đều bị đánh bay và thổ huyết bị thương.

Ngô Bình vội vàng chạy ra thì thấy có một tốp tu sĩ đi vào, đi đầu là một người có tu vi Chân Tiên và khí tức mạnh mẽ, theo sau còn có bốn Thần Tiên nữa.

Advertisement

Chân Tiên này có gương mặt đen nhẻm, con ngươi màu vàng, tóc đỏ như lửa, trên người người này có mùi đan dược rõ ràng, không cần hỏi thì Ngô Bình cũng biết đây là một thầy luyện đan.

Ngô Bình vung tay lên, nhân viên của anh đều khoẻ trở lại, anh nhìn tu sĩ mặt đem rồi bình tĩnh hỏi: “Tại sao anh lại phá cửa của tôi?”

Advertisement

Tu sĩ mặt đen cười lạnh nói: “Cậu to gan đấy, dám bán đan dược ở địa bàn của chúng tôi! Có biết tôi là ai không hả?”

Ngô Bình hỏi: “Anh là ai?”

Người đó căm phẫn nói: “Có biết Vạn Cổ Đan Lâu không?”

Ngô Bình: “À, ra là người của Vạn Cổ Đan Lâu. Chúng ta cùng ngành mà sao anh lại phá cửa hàng của tôi. Anh làm thế này là mất lịch sự lắm đấy”.

Tu sĩ mặt đen cười lạnh nói: “Phá cửa hàng của cậu còn là nhẹ đấy, hôm nay tôi sẽ đánh chết cậu luôn”.

Ngô Bình chớp mắt nói: “Anh định đánh chết tôi à?”

Tu sĩ mặt đen hừ lạnh nói: “Nhưng nể tình cậu cũng là một thầy luyện đan nên tôi cho cậu một cơ hội. Nếu cậu chịu đến Vạn Cổ Đan Lâu làm việc thì tôi sẽ tha mạng cho cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Nếu tôi từ chối thì sao?”

“Từ chối?”, tu sĩ mặt đen nhướn mày nói: “Thì chết!”

Ngô Bình thở dài nói: “Anh phá cửa hàng của tôi rồi còn đòi giết tôi, các người thật vô lý, Tiên Giới không có vương pháp à?”

Tu sĩ mặt đen nghe thấy thế thì cười phá lên rồi nói: “Vương pháp ư? Để tôi nói cho cậu biết chúng tôi chính là vương pháp ở thành Tử Tinh này. Tôi cho cậu năm phút để suy nghĩ, một là đi theo chúng tôi, hai là chết!”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Khỏi phải nghĩ, tôi không đi đâu”.

Tu sĩ mặt đen nổi sát ý: “Thế thì chết đi!”

Hắn vung tay phải lên, một con hoả xà màu tím bay về phía Ngô Bình. Nó chính là đan hoả để luyện đan nên có thể thiêu cháy vạn vật nên có uy lực rất mạnh.

Song, Ngô Bình chỉ thổi một cái là con hoả xà tịt lửa ngay, anh tiến lên, tu sĩ mặt đen đã bị một luồng sức mạnh đè mạnh, tu sĩ mặt đen đã bị một luồng sức mạnh đè mạnh xuống đỉnh đầu.

Phập!

Luồng sức mạnh ấy đã đè bẹp hắn thành cái bánh rán, bốn Thần Tiên khác đi cùng thấy thế thì sợ mất mật rồi chạy biến mất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4263


“Ai dám động vào Vạn Cổ Đan Lâu của ta”, đúng lúc này, có một người gào lên, một Đạo Quân bay vút lên cao, sau đó tiến gần về phía Ngô Bình.

Đạo Quân này có mái tóc bạc và mặc đồ màu tím, gương mặt trông rất trẻ trung, hắn ta trừng mắt lườm Ngô Bình: “Tiểu tử, ai cho cậu to gan thế hả?”

Ngô Bình: “Các người đã phá hỏng cửa của cửa hàng tôi, nên tôi sẽ san bằng nơi này”.

Advertisement

“Chết tiệt!”, người đó điểm một ngón tay về phía Ngô Bình, một tia sét đánh về phía mi tâm của anh, đây chính là lôi thuật.

Song tia sét này vừa đến gần Ngô Bình thì đã tắt điện ngay, anh cười khẩy một tiếng rồi búng ngón tay, một ti sét màu tím đã phản công lại người đàn ông.

Đạo Quân thấy người mình tê dại, sau đó hét lên đau đớn và ngã từ trên cao xuống. Mọi người vội vàng ra xem thì thấy linh đài của hắn ta đã bị sét đánh vỡ tan, tu vi toàn thân cũng bị phế bỏ.

Advertisement

“Cái gì! Phế Đạo Quân bằng một đòn ư? Người này là ai thế?”, ai nấy đều tỏ vẻ ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Ngô Bình chứa đầy vẻ sợ hãi.

Ngô Bình mặc kệ bọn họ rồi lại đến đan lâu thứ hai, sau đó cũng san bằng nơi ấy bằng một chưởng. Cứ thế, anh đã nhanh chóng xử lý hết Vạn Cổ Đan Lâu ở đây.

Xong xuôi, Ngô Bình quay về tiếp tục luyện đan. Đơn hàng mới này cần anh đích thân luyện chế.

Vạn Cổ Đan Lâu bị người ta tiêu diệt, tin này khiến cả thành Tử Tinh phải chấn động. Ai cũng nghĩ thành Tử Tinh sắp có biến rồi, Linh Tê Đan Tông nhất định sẽ không ngồi yên, chẳng bao lâu nữa người của họ cũng sẽ tới.

Quả nhiên, Ngô Bình mới luyện xong vài lò đan dược thì đã thấy có tia sáng trên nóc cửa hàng. Chỉ thấy có một cái bát lớn ụp xuống, giam anh và cửa hàng ở bên trong.

Anh cười mỉa một cái rồi tung một quyền ra, sức mạnh kh*ng b* đã đập vỡ cái bát tạo ra một tiếng động lớn. Các cao thủ ở quanh đó không nhịn được mà cảm thán: “Không thể nào! Ngũ Giới Uyển là pháp bảo do Đạo Tôn luyện chế, sao có thể bị đánh vỡ bởi một quyền được?”

Người khác nói: “Thực lực của người này quá mạnh, chúng ta rút thôi!”

Nhưng đã muộn, Ngô Bình đã xuất hiện bên cạnh họ và túm đầu một người, luồng sức mạnh vĩ đại chèn ép khiến người kia không thở nổi, chỉ biết nói: “Xin tha mạng!”

Ngô Bình hỏi: “Các người thuộc Linh Tê Đan Tông hả?”

Người đó vội đáp: “Vâng, tiểu nhân là một trưởng lão của Linh Tê Đan Tông”.

Ngô Bình: “Linh Tê Đan Tông giỏi lắm, dám phá cửa của tôi. Nói mau, các người định đền bù thế nào?”

Người kia ngẩn ra: “Đền cửa ạ?”

Ngô Bình: “Đúng, cửa hàng này của tôi đã truyền được 36 đời rồi nên tôi rất có tình cảm với nó. Nếu các người không chịu đền thì tôi sẽ san bằng cả môn phái”.

Người kia vã mồ hôi lạnh nói: “Chắc chắn chúng tôi sẽ đền ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4264


Cả nhóm kia đều lo lắng thấp thỏm, họ cảm nhận được thực lực của Ngô Bình rất mạnh, môn phái của họ không thể địch lại một cường giả như anh được.

Ngô Bình muốn đi thì họ cũng không dám ngăn cản anh nên đành dẫn Ngô Bình đến Linh Tê Đan Tông. Họ bay một lát thì Ngô Bình đã nhìn thấy một toà kiến trúc nối liền cùng ruộng thuốc với diện tích lớn, dù đang bay trên cao nhưng anh vẫn ngửi thấu mùi dược liệu thơm nồng.

Anh sáng mắt lên nói: “Đây đều là dược liệu của Linh Tê Đan Tông à?”

Trưởng lão kia nói: “Vâng, dù sao chúng tôi cũng chuyện luyện đan mà nên phải có nhiều dược liệu chứ”.

Advertisement

Phía Linh Tê Đan Tông đã nhận được tin từ trước nên tông chủ đã đích thân ra đón. Tông chủ này là một ông lão có đôi mắt màu vàng, tu vi ở cấp Đạo Tổ.

Ông ấy quan sất Ngô Bình rồi nói: “Xin hỏi tên của cậu?”

Advertisement

Ngô Bình: “Lý Đức Tài”.

Ông lão mỉm cười nói: “Tôi là Chu Huyền Cổ- tông chủ của Linh Tê Đan Tông”.

Ngô Bình: “Chào tông chủ Chu, chắc ông cũng biết lý do tôi đến đây rồi, đã chuẩn bị xong tiền chưa?”

Chu Huyền Cổ cười phá lên nói: “Có mỗi một tỷ tiền Đạo thì có thấm vào đâu? Đại sư Lý là khách từ phương xa đến, xin mời vào trong ngồi uống chén trà.

Ngô Bình đi theo Chu Huyền Cổ vào một đại điện rộng lớn, có một bàn trà và hai bộ đệm cói ở đây.

Hai người ngồi xuống thì Chu Huyền Cổ nói: “Đại sư Lý, cửa hàng mình bán đan dược do người khác luyện chế hay do chính đại sư làm vậy?”

Ngô Bình: “Đương nhiên không chỉ có một người luyện, tôi có người giúp nữa”.

Chu Huyền Cổ: “Không biết sư phụ của đại sư là ai?”

Ngô Bình hỏi ông ấy: “Ông có biết Đan Tổ không?”

Chu Huyền Cổ ngạc nhiên: “Sư phụ của đại sư là Đan Tổ ư?”

Ngô Bình: “Đúng thế”.

Chu Huyền Cổ lập tức tỏ vẻ kính trọng: “Đan Tổ đã biến mất nhiều năm, không ngờ vẫn có truyền nhân, đây đúng là diễm phúc của các thầy luyện đan trong thiên hạ”.

Ngô Bình thấy hơi lạ khi Chu Huyền Cổ có vẻ rất ngưỡng mộ Đan Tổ nên hỏi: “Tông chủ đã gặp Đan Tổ rồi à?”

Chu Huyền Cổ tỏ vẻ nuối tiếc: “Chưa, nhưng truyền thừa của Linh Tê Đan Tông cúng tôi cũng tương tự với một phần trong truyền thừa của Đan Tổ, chúng tôi còn tôn người lên thành sư tổ của môn phái”.

Ngô Bình rất ngạc nhiên khi biết chuyện này, không ngờ Linh Tê Đan Tông lại có quan hệ với Đan Tổ.

Chu Huyền Cổ nói: “Đại sư Lý, trước đó chúng tôi đã đắc tội rồi. Thật ra chúng tôi không nhắm vào cậu đâu, trong ngành có một nguyên tắc bất thành văn là mỗi thầy luyện đan đều có địa bàn riêng của mình. Ví dụ như thành Tử Tinh chính là địa bàn của Linh Tê Đan Tông chúng tôi, trừ khi được chúng tôi cho phép, không thì không ai được bán đan dược ở đây”.

Ngô Bình: “Vì thế các người mới phá cửa của tôi à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4265


Chu Huyền Cổ là một đạo Tổ, thực lực cực mạnh, còn Ngô Bình thoạt nhìn chỉ là một tu sĩ Địa Tiên thôi. Tuy anh đã thể hiện ra thực lực mạnh mẽ, nhưng Linh Tê Đan Tông có nền móng vững chắc nên sẽ có nhiều tài năng để thi triển. Nếu không thì họ đã chẳng đứng vững đến tận hôm nay.

Chu Huyền Cổ nói: “Tôi kính trọng tài luyện đan của đại sư. Tôi đã xem đan dược của cậu rồi, trình độ luyện chế rất cao siêu, thậm chí còn hơn cả tôi. Thầy luyện đan chúng ta luôn kính trọng người giỏi hơn mình mà”.

Ngô Bình: “Gì thì tôi không dám nói, nhưng riêng về luyện đan thì tôi chỉ phục sư phụ mình thôi”.

Advertisement

Chu Huyền Cổ cười nói: “Nhưng tiếc là người khác không biết trình độ của cậu”.

Ngô Bình: “Ý của tông chủ là tôi nên cho mọi người thấy tài năng của mình ư?”

Advertisement

Chu Huyền Cổ nghiêm túc nói: “Đương nhiên, tuy đại sư là đại sư luyện đan cấp năm sao, nhưng vẫn chưa có quan hiệu”.

Ngô Bình: “Quan hiệu ư?”

Chu Huyền Cổ: “Quan hiệu dành cho thầy luyện đan trên cấp năm sao, mà thầy luyện đan ở cấp này cực hiếm, cấp sáu sao còn ít hơn. Một thầy luyện đan có thể tiến vào cấp sáu sao thì có thể lưu lại con dấu của mình trên đan dược. Con dấu này có tên riêng nên được gọi là quan hiệu”.

Nghe xong là Ngô Bình hiểu ngay, là một thầy luyện đan nên anh biết lưu lại con dấu của mình trên đan dược thật ra là một cách tăng hiểu quả cho đan dược, cũng là cách bảo vệ cho nó. Đan dược có quan hiệu sẽ bán được với giá cao hơn.

Thật ra, anh muốn có quan hiệu lâu rồi, nhưng danh tiếng của anh chưa đủ lớn nên chưa đủ tư cách sở hữu quan hiệu. Hiện giờ, Chu Huyền Cổ nhắc đến chuyện này đúng như một lời cảnh tỉnh với anh.

Anh nói: “Nhưng trước đó, tôi cần trở thành thầy luyện đan sáu sao đã”.

Chu Huyền Cổ cười nói: “Linh Tê Đan Tông có một hội quán luyện đan, hơn nữa cấp bậc còn cao nhất, đại sư có muốn thử không?”

Ngô Bình muốn nên nói ngay: “Được”.

Chu Huyền Cổ cười nói: “Không vội, chúng ta cứ uống trà đã. Nếu đại sư cần tôi giúp gì thì cứ nói, nhất định tôi sẽ cố hết sức”.

Ngô Bình bê tách trà lên nói: “Tông chủ Chu, tôi chỉ muốn bán đan dược kiếm chút tiền thôi”.

Chu Huyền Cổ: “Nếu chỉ có một mình cậu luyện đan bán thì sẽ chậm trễ việc tu luyện đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Ông muốn nói gì?”

Chu Huyền Cổ: “Nếu đại sư tin tưởng Linh Tê Đan Tông thì sau này cứ giao đan dược của cậu cho chúng tôi bán. Đương nhiên việc bán đan dược cũng cần nhân viên và tiền của nên chúng tôi sẽ thu 20 phầm trăm tiền lãi”.

Ngô Bình: “20 phần trăm? Các người kiếm tiền ngon quá nhỉ!”

Chu Huyền Cổ: “Ngoài mặt thì cậu mất 20 phần trăm lợi nhuận, nhưng thật ra cậu còn kiếm hơn bọn tôi”.

Ngô Bình: “Tôi kiếm kiều gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4266


Chu Huyền Cổ cười nói: “Cho nên chúng ta có thể thử hợp tác trước, đại sư có thể để một ít đan dược lại Linh Tê Đan Tông, sau đó để chúng tôi bán. Một thời gian nữa, nếu đại sư thấy phù hợp thì chúng ta sẽ bàn chuyện hợp tác lâu dài”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi gật đầu nói: “Được, nhưng tôi cũng có cách bán riêng của mình”.

Chu Huyền Cổ: “Không sao, sau này đại sư có thể dùng danh tiếng của Linh Tê Đan Tông để bán đan dược. Nhưng bán đan dược cần kỹ xảo và quy định, nếu cậu tin thì tôi có thể giới thiệu cho cậu một đệ tử tư vấn”.

Ngô Bình: “Bán đan dược cũng cần kỹ xảo ư?”

Advertisement

Chu Huyền Cổ: “Đương nhiên, cùng một loại đan dược, nhưng cậu chỉ bán được với giá 100 nghìn, còn tôi thì bán được 200 nghìn”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, cảm ơn”.

Advertisement

Chu Huyền Cổ gọi với ra ngoài: “Gọi Chỉ U vào đây”.

Không lâu sau, có một cô gái đi vào. Cô ấy ăn mặc rất giản dị, nhưng dung nhan thì tuyệt sắc, khí chất cũng phi phàm.

Chỉ U hành lễ: “Tông chủ”.

Chu Huyền Cổ: “Chỉ U, đây là đại sư luyện đan Lý Đức Tài, thuật luyện đan của cậu ấy còn cao siêu hơn tôi. Sau này, cô hãy đi theo để hỗ trợ cậu ấy trong việc kinh doanh”.

Chỉ U hành lễ với Ngô Bình: “Tham kiến đại sư”.

Ngô Bình: “Đừng đa lễ!”

Anh đang định mở thêm vài cửa hàng nên hỏi: “Chỉ U, với tình hình ở Tiên Giới hiện giờ thì tôi mở thêm cửa hàng đan dược ở đâu thì hợp lý?”

Chỉ U: “Đương nhiên là ở nơi phồn vinh nhất, đế đô là sự lựa chọn hàng đầu. Nhưng muốn mở cửa hàng ở đó thì cần được cấp phép. Một trong những điều kiện để được cấp phép là phải có quan hiệu và có đại sư luyện đan trấn thủ”.

Ngô Bình: “Nếu thế thì cũng không khó”.

Chu Huyền Cổ cười nói: “Nếu có đại sư quan hiệu trấn thủ thì Đại Thiên Tôn cũng phải nể mặt phần nào, vì thế việc mở cửa hàng cũng dễ hơn. Không chỉ thế, các thế lực lớn cũng phải lấy lòng cậu”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì đơn giản”.

Chỉ U nói: “Tông chủ, hôm nay vừa hay là ngày diễn ra cuộc thi đan đạo được tổ chức mười năm một lần của Linh Tê Đan Tông ta. Tất cả trưởng lão và đệ tử đều tham gia, vừa hay đại sư Lý đang ở đây, hay hãy đến chỉ dẫn cho họ một chút?”

Chu Huyền Cổ hỏi: “Đại sư thấy sao ạ?”

Ngô Bình rất có hứng thú với trình độ luyện đan của Linh Tê Đan Tông nên đồng ý ngay: “Được”.

Sau đó, cả ba đã đứng dậy rồi đi tới nơi diễn ra cuộc thi. Lúc này, có 20 lò luyện đan ở đây, ngoài ra còn có 20 thầy luyện đan đang tập trung luyện chế đan dược, xung quanh là các đệ tử và trưởng lão vây xem.

Trong số các thầy luyện đan này, người lớn tuổi thì tóc đã bạc trắng, trẻ thì mới ở tuổi thiếu niên. Song họ không quan tâm đến tuổi tác và tu vi, mà chỉ so tài luyện đan thôi.

Ngô Bình nhìn một lúc thì thấy có một thầy luyện đan nữ luyện chế ra được đan dược có chất lượng rất tốt, nhưng chưa giỏi khống chế lửa. Thấy khí tức trong lò ngày càng mạnh, mặt cô ấy lập tức hoang mang tột độ, không khỏi đưa mắt cầu cứu người xem.

Nhưng chẳng có ai lên giúp, vì đây là một cuộc thi, huồng hồ lò đan dược của cô ấy sắp nổ rồi nên không ai giúp gì được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4267


Cô gái sững người rồi nhìn trái ngó phải thì thấy có một người đàn ông lạ mặt rất tuấn tú đang mỉm cười với mình.

Cô ấy cắn răng thử vì cũng không còn cách nào khác, vì thế đã làm theo lời Ngô Bình.

Nhiệt độ trong lò lập tức giảm mạnh, lẽ ra các thầy luyện đan khác sẽ giảm nhiệt độ của lò tiếp, nhưng cô gái lại tăng nhiệt lên theo lời của người lạ mặt kia.

Vài phút sau, giọng nói ấy lại vang lên: “Bỏ thêm quả Hoả Linh vào”.

Advertisement

Cô gái tiếp tục làm theo, 15 phút sau khí tức điên cuồng sôi sục trong lò đã yếu hẳn, cô gái nhanh chóng lấy đan dược ra.

Vù!

Advertisement

Một tia sáng bay ra và được cô ấy bắt lấy, song tia sáng ấy quá mạnh nên ngón tay của cô gái đau nhói, còn tia sáng thì bay lên cao.

Cô gái hô lên: “Chết rồi!”

Đúng lúc này, Ngô Bình chợt xuất hiện trên không rồi ấn nhẹ một cáu, luồng sáng kia đã dịu lại rồi ngưng tụ thành bốn viên đan dược nhất phẩm trên không.

Anh đáp xuống trước mặt cô gái rồi đưa đan dược cho cô ấy: “Cô rất có thiên bẩm, nhưng thao tác hơi gấp gáp”.

Thầy luyện đan nữ kia biết chính Ngô Bình đã giúp mình nên vội hành lễ với anh: “Cảm ơn”.

“Đây là Phi Linh Tiên Đan, cực khó luyện chế, Lâm Nguyệt Kiều đã luyện chế thành công, hơn nữa thành phẩm còn là cấp nhất phẩm, siêu thật đấy!”

“Ít nhất cũng phải là đại sư luyện đan hai sao mới có thể luyện chế được đan dược này, nếu là nhất phẩm thì chắc chỉ thầy luyện đan ba sao mới làm được nhỉ?”

Chu Huyền Cổ cười nói: “Đại sư Lý thật phi phàm, ban nãy lò đan dược này đang nguy cấp, đến tôi cũng không biết phải làm thế nào”.

Thầy luyện đan nữ tên là Lâm Nguyệt Kiều tiến lên hành lễ: “Tông chủ, đây là đại sư Lý ạ?”

Chu Huyền Cổ: “Đại sư Lý đây là khách quý của chúng ta, một đại sư luyện đan cấp năm sao. Đương nhiên thật ra trình độ của cậu ấy còn cao hơn, lát chúng tôi sẽ đến hội quán luyện đan kiểm tra”.

Lâm Nguyệt Kiều lập tức tỏ vẻ sùng bái với Ngô Bình: “Đại sư giỏi quá, đã ở cấp năm sao rồi mà vẫn đi kiểm tra, sau này chắc chắn anh sẽ có quan hiệu là Đan Vương Đan Thánh”.

Đại sư luyện đan trên cấp năm sao đều có tên gọi riêng, sáu sao thì được gọi là Đan Tông, bảy sao thì là Đại Đan Tông, tám sao là Đan Vương, chín sao là Đan Hoàng và mười sao là Đan Thánh.

Chu Huyền Cổ: “Nói chung là tiền đồ của cậu ấy sẽ vượt qua sức tưởng tượng của chúng ta”.

Lúc này, các thầy luyện đan khác đều đã luyện đan xong, chất lượng thành phẩm của mỗi người đều khác nhau.

Ngô Bình nhìn một lát rồi nói: “Thầy luyện đan ở đây đều thao tác rất ổn, nhưng cách luyện đan thì hơi có vấn đề”.

Chu Huyền Cổ hỏi: “Đại sư có thể nói rõ hơn không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4268


Hội quán này lớn hơn bên ngoài một chút, nó vốn là một cung điện, cửa điện có một tu sĩ đang ngồi.

Thấy có người đến, tu sĩ ấy đứng dậy tiếp: “Tông chủ”.

Chu Huyền Cổ cười nói: “Anh Liễu, lại phiền anh rồi”.

Advertisement

Người được gọi là anh Liễu cười nói: “Đây là trách nhiệm của tôi, sao có thể coi là phiền phức được. Nếu ngày nào cũng có người tới kiểm tra thì càng tốt”.

Chu Huyền Cổ: “Đại sư Lý, đây là Liễu Chí Mưu, trước kia cũng là một đại sư luyện đan năm sao, nhưng trong một lần luyện đã đã bị thương đến thần hồn đến giờ vẫn chưa khỏi. Mấy năm qua, ông ấy luôn ở đây trông coi hội quán”.

Liễu Chí Mưu vội xua tay: “Đừng nhắc chuyện năm đó nữa, tất cả đều là số mệnh”.

Advertisement

Ngô Bình không hề thấy ngạc nhiên, vì có nhiều thầy luyện đan có thể luyện chế đan dược vượt phạm vi khống chế của mình. Uy lực của đan dược rất mạnh, nếu không khống chế tốt thì sẽ khiến mình bị thương ngay. Năm nào chẳng có thầy luyện đan chết vì nổ lò, còn có người bị trúng độc, điên dại hay vô tri…

Anh nhìn Liễu Chí Mưu rồi hỏi: “Có phải ông luyện chế Thánh Vương Đan không?”

Liễu Chí Mưu biến sắc mặt rồi hỏi: “Sao cậu biết?”

Ngô Bình: “Thánh Vương Đan là một loại đan dược cổ, sau khi uống vào có thể đột phá thẳng lên Thánh Vương. Nhưng đến Đại Thánh cũng không dám luyện chế loại đan dược bá đạo này mà ông lại dám thử. Thứ cho tôi nói thẳng, ông sống được đến giờ là kỳ tích đấy”.

Liễu Chí Mưu thở dài nói: “Lúc đó, tôi còn trẻ nên bồng bột, cũng đáng đời”.

Ngô Bình: “Nhưng chứng tỏ ông đã gom đủ dược liệu để luyện chế Thánh Vương Đan rồi đúng không?”

Liễu Chí Mưu gật đầu: “Ừ, tôi tình cờ gom đủ dược liệu ở một nơi thần bí, không thì sao dám luyện chế đan dược ấy”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi có thể chữa khỏi vết thương của ông, nhưng ông phải đưa các dược liệu ấy cho tôi”.

Không lâu nữa, Ngô Bình sẽ đột phá lên cảnh giới Thánh Vương, nếu có Thánh Vương Đan hỗ trợ thì anh sẽ đột phá thuận lợi hơn. Hơn nữa, dù anh không dùng được thì cũng có thể để người nhà dùng.

Liễu Chí Mưu chấn động hỏi: “Cậu chữa khỏi được cho tôi ư?”

Nhiều năm qua, vì bị thương nên ông ấy không thể luyện đan và phải lưu lạc đến đây làm gác cửa. Một đại sư luyện đan năm sao từng đứng trên đỉnh cao mà giờ lại chịu cảnh bị kẻ khác chê cười.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, tôi chữa được”.

Liễu Chí Mưu hít sâu nói: “Đại sư Lý, chỉ cần cậu chưa khỏi vết thương cho tôi thì cậu cần gì, tôi cũng cho cậu hết”.

Ông ấy đã chịu đủ cảnh sống không bằng chết này rồi, thậm chí có vài năm ông ấy đã muốn tự kết liễu đời mình, dẫu sao tu vi cũng không tăng được nữa, cũng không thể luyện đan thì sống làm gì. Người vợ xưa cũng bỏ ông ấy mà đi, những người từng theo đuôi ông ấy cũng khinh ông ấy là đồ vô dụng, sự đối lập này khiến ông ấy vô cùng đau khổ.

Vì thế, khi nghe thấy Ngô Bình có thể chữa khỏi vết thương cho mình, Liễu Chí Mưu đã hào hứng hẳn lên và đồng ý ngay.

Ngô Bình cười nói: “Chắc chưa? Nhỡ tôi muốn ông làm tuỳ tùng cho tôi thì sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4269


Ông ấy cười nói: “Đại sư Lý, nếu cậu có thể chữa khỏi cho anh Liễu đây thì tốt quá rồi. Anh Liễu từng là đại sư luyện đan năm sao, nếu được cậu chỉ dẫn thêm thì sau này kiểu gì cũng nhận được quan hiệu”.

Chỉ U: “Vết thương của Liễu tiên sinh khó trị là bởi thần hồn đã bị đan khí đả thương, hơn nữa đan khí ấy vẫn ở trong người tiên sinh, muốn loại bỏ nó thì cần có trình độ luyện đan cực cao”.

Ngô Bình gật đầu: “Xem ra cô cũng là người trong ngành nhỉ. Đúng thế, ông ấy bị thương bởi đan khí, hơn nữa đan khí này còn rất mạnh. Do chất lượng của Thánh Vương Đan quá cao, ngoài ra còn có linh tính nên đan khí cũng có ý thức riêng. Nó rất gian xảo, muốn loại bỏ không hề dễ chút nào”.

Nghe thấy thế, tim Liễu Chí Mưu đập thình thịch: “Đại sư Lý, cậu có chữa được không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Chỉ cần áp chế được đan khí này thì có thể xử lý được nó, như vậy thì ông chẳng những khôi phục lại tu vi, mà sau đó còn dùng được đan khí. Tuy nó chưa có hiệu quả như Thánh Vương Đan, nhưng cũng có một phần mười tác dụng đấy”.

Liễu Chí Mưu mừng rỡ: “Một phần mười ư?”

Advertisement

Ông ấy biết rõ, dù chỉ ngầy ấy thôi thì cũng khiến mình lột xác rồi.

Ngô Bình cười nói: “Đúng thế, cũng có thể nhiều hơn một chút”.

Sau đó anh hỏi: “Ngày xưa, có bao nhiêu đan khí chui vào người ông?”

Liễu Chí Mưu: “Sáu, hai cái chui vào người, bốn cái khác thì đã bị tôi phong ấn rồi”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Bị ông phong ấn ư? Ở đâu thế?”

Liễu Chí Mưu nói: “Một chiếc đỉnh ngọc, đó là bảo vật mà Ngọc Đỉnh Đạo Tôn khi xưa để lại”.

“Những đan khí này cũng có chút tác dụng, không thể lãng phí”.

Liễu Chí Mưu nói: “Tôi lập tức đi lấy đỉnh ngọc”.

Ngô Bình khua khua tay: “Không cần sốt ruột, tôi kiểm tra trước đã, về sau lại chữa trị cho ông”.

“Được”. Liễu Chí Mưu vội nói.

Anh đi vào đại điện, Liễu Chí Mưu nói: “Thầy luyện đan Lý, phải chăng muốn tiến hành kiểm tra Đan Tông sáu sao?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ, nói: “Kiểm tra Đan Vương tám sao trước đã”.

Ánh mắt Liễu Chí Mưu sáng lên: “Được!”

Bên cạnh xuất hiện một tờ đan phổ, bên trên có tám loại đan dược, mỗi một loại đều rất khó luyện chế, hơn nữa càng về sau, độ khó lại càng cao.

Liễu Chí Mưu: “Thầy luyện đan Lý, chỉ cần có thể luyện chế năm loại đan dược bất kỳ trong đó là có thể trở thành Đan Vương tám sao”.

Ngô Bình: “Ừ, vậy thì bắt đầu đi”.

Liễu Chí Mưu: “Mời!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4270


Liễu Chí Mưu vô cùng phấn khởi, nói: “Đan dược truyền kỳ! Rất lâu rồi chưa nghe nói có người nào luyện chế ra đan dược này, thầy luyện đan Lý quả thật bất phàm!”

Ngô Bình lại luyện chế lò thứ hai, nếu như lò thứ nhất không luyện chế thành công, anh sẽ không có tư cách luyện chế lò thứ hai.

Lò thứ hai vẫn là đan dược truyền kỳ, Chu Huyền Cổ vừa giật mình vừa hâm mộ, ông ấy thầm quyết tâm, nhất định phải kéo Ngô Bình vào Linh Tê Đan Tông của ông ấy!

Advertisement

Ngô Bình tốn một ngày luyện chế thành công toàn bộ tám loại đan dược, trong đó có bốn loại đạt tới cấp truyền kỳ, bốn loại đạt tới đế phẩm.

Luyện chế đan dược xong, Liễu Chí Mưu cười nói: “Đan vương Lý, cậu đã đạt đến yêu cầu của Đan Vương nhất phẩm, đây là cấp bậc cao nhất trong Đan Vương!”

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Bình thường những thầy luyện đan kia lấy tên như thế nào?”

“Không giống nhau”. Chu Huyền Cổ nói: “Có người dùng họ của mình, có người dùng tên của mình, có người dùng đạo hào, cũng có người dùng tên của người nhà mình”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi chữa trị cho thầy luyện đan Liễu trước đã”.

Liễu Chí Mưu nói: “Làm phiền thầy luyện đan Lý rồi, nhà tôi cách nơi này không xa, mời thầy luyện đan Lý đến phủ ngồi một lát!”

Ngô Bình tạm biệt Chu Huyền Cổ, đi đến nhà Liễu Chí Mưu. Nhà của Liễu Chí Mưu này nằm trong một thành thị tầm trung của đại thế giới trung ương, tên là Phạm Thành.

Năm đó Liễu Chí Mưu là đại sư luyện đan năm sao, mặc dù đã sa sút, nhưng gốc rễ vẫn rất sâu, ở trong nhà cao cửa rộng, nô bộc thành đàn.

Đi vào phòng khách ngồi xuống, Liễu Chí Mưu nói: “Phòng nhỏ đơn sơ, để thầy luyện đan Lý chê cười rồi”.

Ngô Bình: “Năm đó ông là đại sư luyện đan năm sao, ai dám nói ông keo kiệt”.

Liễu Chí Mưu khẽ thở dài: “Từ sau khi tôi bị thương, gần như thành người tàn phế, vợ rời bỏ tôi, con trai sửa họ, nhận một người xa lạ là bố”.

Ngô Bình nhíu mày: “Vợ trước của thầy luyện đan Liễu là?”

Liễu Chí Mưu: “Con gái của thành chủ Phạm Thành. Khi tôi vẫn là đại sư luyện đan năm sao, bọn họ kính tôi, khi tôi không còn là thầy luyện đan năm sao, bọn họ vứt bỏ tôi như vứt một chiếc giày rách!”

Ngô Bình có thể cảm nhận được, Liễu Chí Mưu này vô cùng uất ức, anh cười nói: “Đều đã qua rồi, ông sẽ khôi phục thân phận đại sư luyện đan năm sao nhanh thôi, hơn nữa còn sẽ vượt qua lúc trước”.

Liễu Chí Mưu đứng dậy, cúi thấp người với Ngô Bình: “Thầy luyện đan Lý, cảm ơn! Ơn nghĩa của cậu, cả đời Liễu mỗ khắc ghi trong lòng!”

Ngô Bình: “Không nói chuyện phiếm nữa, bây giờ tôi bắt đầu chữa trị cho ông, ông mang đỉnh ngọc kia tới đây đi”.

Liễu Chí Mưu lấy ra một chiếc đỉnh ngọc, Ngô Bình vỗ một cái lên trên đỉnh, trong đó lập tức bay ra bốn luồng đan khí, vô cùng ngang tàng. Ngô Bình đan hai tay lại, bốn luồng đan khí lập tức ngoan ngoãn, sau đó anh tung chưởng đánh chúng lên trên đỉnh đầu Liễu Chí Mưu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4271


Dứt lời, anh đặt một tay l*n đ*nh đầu Liễu Chí Mưu, dưới sự trấn áp Thánh Vực của anh, vậy mà sáu luồng đan khí lại hợp làm một, hóa thành đan dược!

Sau đó, sức mạnh của đan dược phóng thích ra, bắt đầu cải tạo thân thể Liễu Chí Mưu. Chỉ chốc lát, khí tức của Liễu Chí Mưu tăng mạnh, thần hồn bị thương không chỉ hoàn toàn khôi phục, mà còn vượt qua lúc trước!

Sau sáu tiếng, Ngô Bình buông tay, cười nói: “Ông tu luyện đi, tôi ở ngoài chờ ông”.

Liễu Chí Mưu biết đây là cơ hội hiếm gặp, lập tức dốc sức tu luyện, đánh sâu vào cảnh giới cao hơn!

Advertisement

Khi Ngô Bình đi ra, cũng cầm chiếc đỉnh ngọc kia ra theo. Anh phát hiện, trong đỉnh ngọc này cất giấu một không gian rất lớn, thế là rót thần niệm vào trong đó.

Trong đỉnh ngọc bố trí cấm chế dày đặc, ngay cả Liễu Chí Mưu cũng không phá được. Nhưng mà, thủ đoạn của Ngô Bình vượt xa ông ấy, chưa đầy nửa canh giờ, cấm chế đều đã bị phá, hai mắt anh tỏa sáng, tiến vào trong một thế giới rộng lớn.

Phóng tầm mắt nhìn ra, trong thế giới này có một mảnh lại một mảnh ruộng thuốc, nhiều không kể xiết.

Advertisement

Anh lập tức nói: “Lão Dược!”

Tiếng nói của Lão Dược vang lên: “Chủ nhân!”

“Lão Dược, ông thấy những ruộng thuốc này rồi chứ? Ông có thể luyện hóa chiếc đỉnh ngọc này không?”

Lão Dược: “Đương nhiên có thể, chỉ cần chủ nhân giúp đỡ. Nếu tôi có thể luyện hóa đỉnh này, nắm giữ nhiều ruộng thuốc như vậy, sẽ có thể trực tiếp thăng thành Dược Giới!”

Ngô Bình: “Dược Giới có bao nhiêu cấp?”

Lão Dược: “Dược Giới, từ cấp một đến cấp sáu mươi, luyện hóa đỉnh này, ít nhất tôi cũng có thể đạt đến Dược Giới cấp hai mươi!”

Ngô Bình: “Trở về, tôi giúp ông luyện hóa nó”.

Đảo mắt đã tới ngày hôm sau, Liễu Chí Mưu đẩy cửa ra ngoài, đầu tiên cúi thấp người thi lễ với Ngô Bình: “Tiên sinh, tôi đã khôi phục rồi, hơn nữa tu vi cũng tăng lên!”

Ngô Bình gật đầu: “Rất tốt, có chuyện muốn bàn bạc với ông, đỉnh ngọc này của ông có chút công dụng với tôi, hy vọng có thể mua lại từ trong tay ông”.

Liễu Chí Mưu: “Tiên sinh cần thì cứ lấy. Nếu nói chuyện tiền bạc, vậy thì coi thường Liễu tôi rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Thôi được, tôi không khách sáo nữa. Bây giờ ông vừa khôi phục tu vi, chắc hẳn có rất nhiều chuyện phải làm. Tôi đến Linh Tê Đan Tông chờ ông”.

Liễu Chí Mưu nói: “Thưa cậu, xin ở lại trong nhà thêm hai ngày, tôi muốn con trai tôi bái kiến cậu”.

Ngô Bình biết, ông ấy muốn đi giành lại con trai mình, gật đầu nói: “Cũng được, tôi chờ tin tức của ông”.

Bây giờ Liễu Chí Mưu đã khôi phục tu vi Đạo Quân, hơn nữa mượn sức mạnh của Thánh Vương Đan, tiến thêm một bước, đột phá đến cảnh giới của Đại Đạo Quân. Phải biết, lúc trước thần hồn của ông ấy bị thương, tu vi miễn cưỡng đạt đến Thần Tiên Cảnh. Bây giờ vừa khôi phục thực lực thì đã khác trước một trời một vực.

Liễu Chí Mưu cưỡi tiên quang bay về phía nhà thành chủ.

Bây giờ, vợ trước Phạm Xuân Lê và con trai của ông ấy đang ở trong viện, dùng cơm với người chồng hiện giờ.

Bỗng nhiên, một bóng người đáp xuống, chính là Liễu Chí Mưu.

Nhìn thấy Liễu Chí Mưu, sắc mặt Phạm Xuân Lê lập tức trở nên khó coi, tức giận nói: “Ông tới làm gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4272


Người thiếu niên nghiêm mặt nói: “Mẹ, con không chê mẹ xấu, chó không chê chủ nghèo. Bố con rốt cuộc cũng là bố của con, cho dù nghèo khổ hay giàu sang, danh giá hay tầm thường, con cũng không thể bỏ mặc ông ấy. Cho dù ông ấy trở thành người bình thường, Liễu Danh con cũng sẽ nuôi ông ấy đến già, làm ma chay cho ông ấy”.

Người đàn ông đó đột nhiên vỗ xuống bàn một cái, lạnh lùng nói: “Được, vậy sau này con không cần phải quay về đây nữa”.

Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên xuất hiện, chính là bố của Phạm Xuân Lê, bố vợ trước đây của Liễu Chí Mưu.

Advertisement

Người đàn ông trung niên dường như đã biết chuyện ở đây, ông nhẹ nhàng nói: “Danh Nhi, ở chỗ ông ngoại, việc cơm áo con không cần phải lo, sau này cũng có thể có tiền đồ tốt. Nếu như hôm nay con đi cùng người kia thì chắc chắn sẽ hối hận”.

Người thiếu niên nói: “Ông ngoại, ông vẫn mãi là ông ngoại của Danh Nhi, chỉ là hôm nay Danh Nhi buộc phải đi rồi”.

Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng, liên tục lắc đầu.

Advertisement

Liễu Chí Mưu nghe thấy những lời nói của con trai thì vô cùng vui mừng, ông ấy cười lớn: “Danh Nhi, trước đây bố từng nói với con thế nào? Nếu như bố không khôi phục được tu vi thì sẽ không đến tìm con”.

Lời này vừa nói ra, Phạm Xuân Lê ngây cả người, bà ta hỏi: “Cái gì, ông khôi phục lại tu vi rồi?”

Liễu Chí Mưu bỗng phả ra khí tức Đại Đạo Quân, nhẹ nhàng nói: “Không chỉ khôi phục lại tu vi, mà còn nâng lên một cấp, tôi đã là Đại Đạo Quân rồi”.

Người thiếu niên mừng rỡ, hai mắt sáng lên: “Bố, vậy bố cũng có thể luyện đan, lại trở thành đại sư luyện đan năm sao ạ?”

Liễu Chí Mưu cười nói: “Danh Nhi, bây giờ có lẽ bố đạt trình độ của Đan Tông sáu sao, mấy ngày nữa sẽ đi thử nghiệm”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, sao ông ấy lại đột nhiên khôi phục lại được?”

Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi rồi nói: “Chí Mưu, hôm nay ông đến, chẳng lẽ là muốn sỉ nhục chúng tôi”.

Liễu Chí Mưu: “Ông nghĩ nhiều rồi. Tôi đến chỉ là muốn đưa Danh Nhi đi. Giữa chúng ta sớm đã không còn liên quan gì nữa. Tôi không có thời gian sỉ nhục mấy người”.

Nói xong, ông ấy dẫn theo con trai, độn quang rời khỏi đây.

Phạm Xuân Lê dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng việc đã đến nước này, không thể nào cứu vãn được nữa. Bà ta nhìn người chồng hiện tại, người này làm việc bên cạnh bố cô, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác chán ghét với hắn.

Lại nói về chuyện Ngô Bình tới Linh Tê Đan Tông thì đã kêu thầy luyện đan con rối tiếp tục luyện đan, đồng thời giúp Lão Dược luyện hóa Ngọc Đỉnh, thuận lợi thu được dược liệu trong đó.

Bây giờ Lão Dược có thể cung cấp đủ dược liệu để anh luyện đan, trong vài ngày ngắn ngủi, Ngô Bình đã giao cho Chu Huyền Cổ hàng loạt đan dược, sau đó sẽ được bán bởi Linh Tê Đan Tông.

Liễu Chí Mưu cũng đã đến đây, ông ấy sẵn lòng tôn Ngô Bình làm chủ, từ nay về sau, hầu hạ ở bên cạnh.

Ngô Bình đang định đến Đế Đô mở một cửa hàng đan dược, có Liễu Chí Mưu này trấn giữ ở đó, vậy thì còn gì bằng.

Thế là anh tạm biệt Chu Huyền Cổ, mang theo Chỉ U và cha con Liễu Chí Mưu đi đến thành phố phồn hoa nhất của Đại Thế Giới Trung Ương, Đế Đô.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4273


Vì vậy ở Đế Đô không thể xem thường bất kỳ hộ gia đình nào, có thể phía sau cổng tre lại là một Tông môn.

Bên trong Đế Đô, trên đường lớn gặp bất kỳ một người nào đó, tu vi cũng sẽ không quá yếu, Chân Tiên, Thần Tiên, nhìn thấy khắp nơi. Hơn nữa, còn có rất nhiều tu sĩ đến từ Khuyên giới khác, nhân tài ẩn dật, cao thủ nhiều như mây.

Ngô Bình vừa liếc mắt đã nhìn thấy một tòa lầu các lơ lửng giữa không trung, thương nhân đang buôn bán pháp khí. Làm như này, cửa hàng lơ lửng trên không vô cùng bắt mắt, như giá cả cũng rất cao, không phải là nơi mà thương nhân bình thường có thể mua được.

Advertisement

Trước đây Liễu Chí Mưu từng đến Đế Đô rất nhiều lần, cũng biết khá nhiều, ông ấy nói: “Thưa cậu, cửa hàng lơ lửng trên không như này, giá cả đều rất cao, tiền thuê một tỷ đạo tệ trở lên”.

Ngô Bình hỏi: “Có thể mua không?”

Advertisement

Liễu Chí Mưu: “Bình thường không bán, đa số là cho thuê”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy lên nói chuyện với ông chủ”.

Ông chủ ngồi ở đó với vẻ phóng khoáng, mỗi bên trái phải đều có người đẹp hầu hạ, ông ta liếc nhìn Ngô Bình một cái rồi nhẹ nhàng nói: “Tiền thuê một năm là một tỷ rưỡi, mỗi lần đóng ba năm”.

Ngô Bình ngẩn cả người, một năm một tỷ rưỡi, còn phải nộp ba năm một, đây có khác gì cướp đâu! Nhưng anh cũng hiểu vì sao cửa hàng này cứ mãi chẳng có ai thuê, bốn tỷ rưỡi cũng không phải là số tiền mà ai cũng có thể gánh được.

Phải biết rằng, đạo tệ là bùa chú mà tu sĩ cấp Đạo Quân tạo ra. Lấy một Đạo Quân bình thường làm ví dụ, cho dù tạo đạo tệ liên tục không ngừng nghỉ thì một năm tạo ra được nhiều nhất một trăm triệu đạo tệ. Bốn tỷ rưỡi đạo tệ, tương đương với giá trị mà một Đạo Quân tạo ra trong bốn mươi lăm năm làm việc không kể ngày đêm không ăn không uống không ngủ nghỉ.

Ngô Bình mỉm cười: “Sau ba năm thì sao?”

Ông chủ cười ha hả: “Sau ba năm, xem giá cả thị trường. Có thể tăng giá, nhưng sẽ không hạ giá”.

Ngô Bình: “Thế này đi, một năm một tỷ rưỡi, tôi thuê năm năm, bảy tỷ rưỡi đạo tệ thanh toán một lần”.

Ông chủ có chút bất ngờ, ông ta gật gật đầu rồi nói: “Được, vậy chúng ta ký thỏa thuận đi”.

Ông ta lấy ra một tờ giấy, Ngô Bình xem không thấy có vấn đề gì liền in dấu vân tay và ký tên lên đó. Ông chủ cũng ký tên như vậy, đồng thời, Ngô Bình cũng thanh toán luôn bảy tỷ rưỡi đạo tệ cho ông ta.

Thuê xong cửa hàng, Ngô Bình và Liễu Chí Mưu, Chỉ U bắt tay vào việc sửa lại cửa hàng.

Cửa hàng này gồm có nhà kho, vườn hoa, phòng khách,...các phòng lớn nhỏ có hơn năm trăm gian, diện tích khá lớn. Với lại còn có thể cất giữ Động Thiên, thậm chí còn có thể dùng làm lối vào của một đại thế giới nào đó.

Những người này đều có bản lĩnh cao cường, trong chốc lát đã sửa sang xong cửa hàng.

Thu dọn ổn thỏa, Ngô Bình bèn gọi Đào Như Tuyết và hơn trăm tên thuộc tới đây. Dù sao Chỉ U cũng là người ngoài, quản sổ sách gì đó vẫn phải giao cho Đào Như Tuyết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4274


Liễu Chí Mưu nói: “Công tử là Đan Vương đương thời, chuyện này có thể truyền bá rộng rãi một chút thông qua mạng Tiên”.

Chỉ U gật đầu: “Đúng vậy. Đan Vương nhất phẩm, Tiên giới chỉ có một mình công tử. Mặt khác, chúng ta cũng phải mời một vài người có danh tiếng tham gia lễ khai trương”.

Ngô Bình sờ sờ cằm: “Mời khách sao? Người như thế nào mới tính là có danh tiếng?”

Advertisement

Chỉ U: “Ví dụ như, quan lớn nhất phẩm của Tiên Đình thì tính là nhân vật tai to mặt lớn có danh tiếng”.

Ngô Bình suy nghĩ một lúc: “Vương Mẫu có tính không?”

Chỉ U ngẩn cả người: “Vương Mẫu, tất nhiên là nhân vật siêu nổi tiếng rồi”.

Advertisement

Anh dừng một lúc rồi lại nói: “Thiên Soái cũng có thể mời tới”.

Chỉ U và Liễu Chí Mưu nhìn nhau, hai người họ đều nhìn thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

“Công tử còn biết Thiên Soái sao? Đó đương nhiên cũng là nhân vật lớn!”

Ngô Bình nói: “Khai trương có thể lùi lại vài ngày, tôi phải suy nghĩ thật kỹ, ngẫm xem phải mời những người nào”.

Mấy người Ngô Bình đang bàn bạc chuyện khai trương cũng như chiến lược kinh doanh thì đột nhiên có một đám người xông vào, một tên mập mặt đen lạnh lùng hỏi: “Các người là ai? Sao lại ở trong cửa hàng của tôi?”

Ngô Bình giật mình, hỏi: “Anh nói đây là cửa hàng của anh sao?”

Tên mập mặt đen cười nhạt: “Nhảm nhí, đương nhiên là của tôi rồi. Đây là giấy tờ nhà”. Hắn ta vừa nói vừa lấy ra một tờ giấy màu vàng kim.

Ngô Bình nhìn lướt qua, đúng thật là giấy tờ nhà. Anh lập tức hiểu ra mình đã bị người ta lừa.

Chỉ U cũng hiểu ra, nói: “Công tử, e rằng chúng ta đã bị người ta lừa rồi”.

Ngô Bình nói: “Trước đây tôi đã ký hợp đồng thuê với người ta, hắn ta cũng lấy giấy tờ nhà ra, giờ anh cũng có một bản giấy tờ nhà, rốt cuộc ai trong các anh mới là chủ nhà đây? Chắc không phải hợp tác với nhau lừa tôi đấy chứ?”

Liễu Chí Mưu nói: “Tôi nghe nói Đế Đô có một nhóm người chuyên dùng cách này để lừa người khác, chắc chắn người trước đó cùng một bọn với hắn ta. Trên giấy tờ đất của Đế Đô có con dấu riêng, vốn không thể nào làm giả được”.

Tên mập mặt đen tối sầm mặt: “Tôi là kẻ lừa đảo sao? Anh có bằng chứng không? Bây giờ hãy cút ra khỏi cửa hàng của tôi ngay, nếu không cậu đây sẽ báo quan đấy. Nếu để quan sai đến thì các người đều sẽ phải ngồi tù”.

Ngô Bình cười: “Thật không ngờ ở Đế Đô Tiên Đình mà cũng có thể gặp phải chuyện này, thú vị”.

Tên mập mặt đen sờ bụng, cười lạnh lùng, nói: “Bớt nói nhảm với cậu đây đi, cút”.

“Qùy xuống”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4275


Ngô Bình lại hỏi: “Đều là loại lơ lửng trên không trung sao?”

“Đúng vậy”. Tên mập mặt đen đáp.

Ngô Bình: “Bây giờ anh hãy bán hết sáu cửa hàng đó cho tôi, tổng tiền bảy tỷ năm trăm triệu. Số tiền này tôi đã trả cho anh rồi”.

Advertisement

Cơ thể của tên mập mặt đen không nghe theo ý chủ mà ngoan ngoãn cầm giấy tờ nhà ra, thực hiện giao dịch với Ngô Bình, bán hết tất cả sáu cửa hàng đó cho anh.

Sau khi ký tên, Ngô Bình gật đầu, nói: “Các anh hãy tìm chỗ nào không có người rồi tự kết liễu đi”.

Đám người đó hoảng sợ, muốn nói nhưng lại không nói được, ai cũng đứng dậy một cách vô tri rồi quay đầu đi ra ngoài. Họ đến bên một hồ nước hoang vu, lần lượt tự sát. Trước khi chết, họ cố hết sức kháng cự nhưng hoàn toàn không thể khống chế được cơ thể mình, dường như có một bàn tay vô hình đang điều khiển họ.

Advertisement

Liễu Chí Mưu: “Sau lưng những người thế này luôn có thế lực rất mạnh làm chỗ dựa, e rằng chuyện này chưa kết thúc”.

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Chưa xong mới hay, tiếp theo sau càng có nhiều người xuất hiện thì càng kiếm được nhiều cửa hàng, dám ức h**p tôi, hehe, tôi cho họ hối hận không kịp”.

Đào Như Tuyết: “Đế Đô ở đây cũng không khác mấy với bên dưới, đều là người có quyền thế ức h**p người không có quyền thế”.

“Thế giới rộng lớn, đâu đâu cũng vậy”. Ngô Bình nói: “Như Tuyết, đi thôi, chúng ta đến năm cửa hàng còn lại xem thử”.

Thế là anh dắt theo Đào Như Tuyết đến cửa hàng thứ hai của tên mập mặt đen, diện tích của cửa hàng thứ hai rộng hơn, đã có người thuê lại chỗ đó rồi, đối phương đang buôn bán dược liệu.

Tiểu nhị nhìn thấy Ngô Bình và Đào Như Tuyết đến thì cười, nói: “Hai vị muốn mua dược liệu gì?”

Ngô Bình nói: “Tôi là chủ nhân mới của cửa hàng, sau này tiền thuê của các anh sẽ nộp cho tôi”.

Tiểu Nhị ngây ra, Hắn ta không dám làm chủ những chuyện lớn thế này nên nói: “Xin hai vị đợi chút, để tôi đi mời ông chủ của chúng tôi”.

Hắn ta đi vào trong, một lát sau, một người đàn ông trung niên bước ra, chắp tay chào Ngô Bình: “Tôi là ông chủ ở đây, nghe nói anh là chủ nhà mới sao? Sao tôi không nghe nói?”

Ngô Bình cầm giấy tờ nhà ra, nói: “Mới mua thôi, không biết ông thuê cửa hàng này bao lâu?”

Ông chủ thấy giấy tờ là thật thì vội cười xòa, nói: “Thì ra là chủ nhà mới. Còn hai tháng rưỡi nữa là hết hợp đồng đã ký”. Ông ta vừa nói vừa lấy hợp đồng thuê cũ ra cho Ngô Bình xem.

Ngô Bình phát hiện tiền cho thuê cửa hàng này mỗi năm là một tỷ hai trăm triệu, thời hạn hai năm, giờ đã sắp đến hạn rồi.

Ngô Bình nói: “Tôi có thể tiếp tục cho ông thuê cửa hàng với giá cũ”.

Ông chủ nghe không tăng giá thì rất vui mừng, nói: “Vâng, vâng, tôi là khách thuê quen chỗ này, hy vọng sau này có thể tiếp tục hợp tác”.

Ngo Bình dạo một vòng trong cửa hàng dược liệu của ông ta thì phát hiện phần lớn dược liệu ở đây đều sinh trưởng bên ngoài Khuyên giới, chuyện này làm anh rất bất ngờ. Đến cũng đã đến rồi nên anh nhân tiện mua một ít dược liệu về luyện đan.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4276


Một tu sĩ nam trọc đầu hạ giọng nói: “Cửa hàng là của nhà họ Ngân chúng tôi, chữ ký của các người vô hiệu. Ngoài ra, chúng tôi cũng đang điều tra nguyên nhân cái chết của tam công tử, nếu như điều tra ra có liên quan đến các người thì các người đừng mong trốn được”.

“Ai mà lại dám ở cửa hàng của tôi phách lối thế?”. Ngô Bình và Đào Như Tuyết bước vào.

Tu sĩ nam trọc đầu cười lạnh lùng: “Anh chính là người mua cửa hàng đó sao?”

Advertisement

“Là tôi”. Ngô Bình nói: “Bây giờ sáu cửa hàng đều là của tôi. Còn về chuyện tam thiếu gia gì đó của các anh làm sao mà chết thì không liên quan gì đến tôi cả, dù cho hắn ta có chết một vạn lần thì giao dịch cũng đã kết thúc”.

“Bốp”.

Advertisement

Tu sĩ trọc đầu đập bàn, lên giọng nói: “Anh có biết nhà họ Ngân là thế lực ra sao không?”

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Tôi chỉ biết nếu như anh đập vỡ bàn của tôi thì nhất định phải đền tiền”.

Tu sĩ trọc đầu cười hehe: “Ngon đấy, hi vọng anh sẽ không phải hối hận, chúng ta đi thôi”.

Hắn ta nói xong thì cả đám người cùng đứng dậy và rời khỏi cửa hàng.

Ngô Bình nhìn đám người đó rời đi thì lạnh lùng nói: “Tối nay có kịch hay xem rồi”.

Chỉ U: “Công tử, tôi biết chút ít về tình hình của nhà họ Ngân. Nhà họ Ngân đã sống mấy chục đời ở tiên giới, thế lực thâm sâu, trong nhà có rất nhiều quan lớn ở thiên đình, mãnh tướng trong tiên quân. Nhà họ Ngân thích mua các cửa hàng phá sản, nghe nói họ nắm giữ đến hơn ba nghìn cửa hàng, giàu nứt khố đổ vách”.

Ngô Bình: “Hơn ba nghìn cửa hàng sao? Chỉ tính tiền thuê thôi thì mỗi năm cũng phải hơn trăm tỷ rồi nhỉ?”

Chỉ U: “Đó chỉ mới là một mảng làm ăn thôi, nhà họ Ngân còn có những mảng kinh doanh khác, thu nhập cực kỳ cao, vì vậy nhà họ Ngân không dễ động đến đâu”.

Ngô Bình: “Nếu nhà họ Ngân thông minh thì sẽ không động đến tôi”.

Liễu Chí Mưu: “Nghe nói nhà họ Ngân có một cao thủ trẻ, tên là Ngân Cửu Tinh, mặc dù là một thần tiên nhưng lại có thực lực cấp đạo tổ”.

Ngô Bình: “Thực lực cấp Đạo Tổ? Xem ra vị thần tiên này là thần tiên trong thần vực rồi”.

Chỉ U không hiểu, hỏi cái gì là thần tiên trong thần vực, Ngô Bình giải thích tóm gọn, nghe nói ở đó có thần tiên với thực lực rất mạnh, Chỉ U như nghĩ ra điều gì đó: “Hèn gì nhà họ Ngân lại có thần tiên mạnh đến vậy! Thì ra vị thần tiên này không phải thần tiên đó”.

Ngô Bình: “Ồ, nhà họ Ngân không chỉ có một thần tiên à?”

Chỉ U: “Ừ, nghe nói nhà họ Ngân có một thần tiên đường, bồi dưỡng rất nhiều cao thủ cảnh giới thần tiên”.

Sau đó, Đào Như Tuyết dẫn người bận rộn trang hoàng lại cửa hàng, Ngô Bình thì tu luyện ở phía sau. Thần Tiên Kinh của anh đã đạt đến cảnh giới nhỏ thứ ba trong cảnh giới thần tiên, trước đó anh vẫn luôn chuẩn bị cho việc đột phá sau này. Vì vậy, lần tu luyện này anh chỉ cần chưa đến nửa tiếng đồng hồ là đã đột phá được cảnh giới nhỏ thứ tư, cảnh giới lớn thứ hai, Tiên Biến Cảnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4277


Ngô Bình vừa hoàn thành Tiên Biến Cao Cấp thì đột nhiên mở mắt, cười lạnh lùng và nói: “Quả nhiên đã đến rồi”.

Anh đẩy cửa bước ra ngoài, bay lên trời cao. Lúc lên cao, anh nhìn thấy bốn người bay đến, đang quan sát cửa hàng ở bên dưới.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Các vị đang tìm tôi sao?”

Advertisement

Dẫn đầu là một nam tu trẻ, hắn ta cười nham hiểm: “Tốt lắm, còn dám chủ động ra chịu chết”.

Hắn ta không nói thêm lời nào, vung đao chém ra, kiếm quang vô cùng sắc bén, nhắm thẳng vào đầu Ngô Bình.

“Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao?”, Ngô Bình cười lạnh lùng, mở thánh vực, lúc đao quang chỉ còn cách anh mấy chục mét thì bỗng dưng biến mất. Cùng lúc đó, thánh vực bao trùm hết phạm vi mười dặm, bốn người đó lập tức bị khống chế.

Advertisement

“Lĩnh vực này mạnh thật”. Tu sĩ trẻ thốt lên, sau đó hét lớn: “Có điều muốn khống chế được mấy người bọn ta thì anh nằm mơ rồi, Ma Thần Nhập Thể”.

“Ầm”.

Bốn người họ liền phát ra khí tức kinh thiên động địa, đấy đã không còn là khí tức của loài người, cũng không phải là khí tức của tiên mà là khí tức của quỷ và thần.

“Sát Cục Vạn Cổ thứ nhất, trấn”.

Ngô Bình nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ, vô số ngôi sao liền dịch chuyển trên không trung, cả ngàn tỷ sát cơ nhấp nháy, Sát Cục Vạn Cổ thứ nhất lập tức được bố trí thành công.

Bóng ảo của bốn thần ma xuất hiện, tất cả đều cao vạn trượng, có điều, họ vừa mới hình thành thì liền bị vô số sát quang vút qua, g**t ch*t ngay lập tức.

Thần ma bị Sát Cục Vạn Cổ thứ nhất chém tan, bốn người đồng loạt hừm lên khó chịu, thất khứu chảy máu, mặt mày trắng bệch.

“Chúng tôi là người của nhà họ Ngân, anh hãy dừng tay”. Tu sĩ trẻ sợ hãi, hét lớn lên.

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Các anh đến để giết tôi mà còn muốn tôi dừng tay, anh nghĩ có hợp lý không?”

Tu sĩ trẻ: “Anh bạn, có gì từ từ nói, chỉ có mấy cửa hàng thôi, anh cần thì cho anh đấy”.

Ngô Bình: “Mấy cửa hàng thôi? Người nhà họ Ngân các anh lừa tiền thuê nhà của tôi, giờ lại muốn giết tôi, vậy mà là chỉ có mấy cửa hàng thôi sao? Cho anh một cơ hội, có thể để cao thủ nhà họ Ngân đến chuộc anh về”.

Tu sĩ trẻ hỏi: “Chuộc tôi? Anh cần bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình: “Nghe nói nhà họ Ngân các anh có hơn ba ngàn cửa hàng, thiết nghĩ không thiếu tiền đâu. Thế này đi, một người tôi lấy một trăm tỷ tiền đạo”.

Tu sĩ trẻ nói với vẻ mặt khó coi: “Một trăm tỷ? Anh cũng dám nghĩ lắm đó”.

Ngô Bình cười, nói: “Tôi có dám nghĩ hay không không quan trọng, không có tiền thì tôi sẽ giết các anh, từng người một”.

Một tu sĩ nam tóc đỏ hạ giọng nói: “Anh có biết hậu quả khi đắc tội với nhà họ Ngân chúng tôi không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4278


Tu sĩ tóc đỏ: “Được, tôi thông báo cho nhà họ Ngân, đưa tiền chuộc cho anh”.

Ngô Bình để cho hắn ta gửi tin đi, sau đó ngồi xếp bằng trên không trung, cảm nhận sự kỳ diệu của Tiên Biến.

Ba cấp tiên biến khiến thể chất của anh vượt ra ngoài giới hạn của tiên tộc và thần tộc, đạt đến giai đoạn cao hơn. Loại thăng hoa này có thể giúp anh nhẹ nhàng vươn đến cảnh giới lớn tiếp theo, đó là tiên hoàng.

Advertisement

Chưa đến mười lăm phút, đã có mấy chục người bay đến gần, nhưng không dám vào trong thánh vực của Ngô Bình.

Ngô Bình liền di chuyển đến rìa thánh vực, nhìn về phía mấy chục người đó. Trong đó có một ông già, khí tức như rồng, có thể thấy ông ta là một cao thủ cấp đạo tổ.

“Cậu bạn, không biết con cái nhà họ Ngân tôi đã làm sai chuyện gì mà lại bị cậu nhốt ở đây?”

Advertisement

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Cũng không có gì, chẳng qua họ chỉ muốn giết tôi mà thôi”.

Ông già cười: “Xem ra đã có gì đó hiểu lầm. Cậu bạn, có thể nể mặt lão đây, bỏ qua chuyện này được không?”

Ngô Bình liếc nhìn ông già, nói: “Nếu tôi giết ông không thành, ông có bỏ qua cho tôi không?”

Ông già nghiêm túc nói: “Là do họ sai trước, tôi bảo họ tạ lỗi với cậu”.

Ngô Bình: “Không cần tạ lỗi đâu, rẻ rúng quá”.

Ông già sầm mặt: “Cậu bạn, cậu đang muốn đối đầu với nhà họ Ngân tôi sao?”

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Đối đầu? Ha ha, trong mắt tôi nhà họ Ngân ông chẳng khác gì kiến cỏ”.

Ông già nổi giận: “Một tên nhóc thật ngông cuồng, nếu nhà họ Ngân ta không ra tay thì cậu sẽ không biết Mã Vương gia có ba con mắt”.

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Dù ông có đến mười con mắt thì tôi cũng có thể chọt mù”.

“Người đâu, bày trận!”. Ông già giận đến mức râu dựng hết lên, ông ta lớn tiếng hét.

Xung quanh liền xuất hiện mấy trăm tu sĩ, kết thành đại trận, uy áp đáng sợ ập xuống, Ngô Bình chỉ cười lạnh lùng.

“Trò vặt vãnh, phá cho ta!”

Anh vừa dứt lời thì bắt chéo hai tay thành chữ thập, khởi động Thập Kỷ Tuyệt Mệnh Cục, nghìn tỷ phù quang lấp lánh, hư không và trời đất đều rung chuyển, hàng trăm tu sĩ thi nhau nôn ra máu rồi lùi về sau.

Ông già giật mình: “Cậu…”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Hôm nay, nếu tôi không chết thì nhất định sẽ san bằng nhà họ Ngân”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4279


Ngô Bình gật đầu: “Ông biết điều đấy, động phải tôi xem như ông xui xẻo”.

Ông già cười haha: “Cậu bạn, chúng ta không đánh không quen biết, sau này qua lại thường xuyên hơn. Mặc dù ở tiên giới nhà họ Ngân tôi không phải thế lực lớn gì nhưng cũng có chút danh tiếng”.

Ngô Bình: “Vốn dĩ tôi chỉ muốn thuê một cửa hàng, mở một tiệm thuốc thôi, nhưng người nhà họ Ngân các người lại cứ muốn lừa tiền tôi. Đầu đuôi câu chuyện không cần tôi nói thì chắc ông cũng đã biết”.

Advertisement

Ông già thở dài: “Là do tôi dạy dỗ không nghiêm, xin lỗi, thật xin lỗi! Cậu bạn mở tiệm thuốc, lẽ nào là thầy luyện đan?”

Ngô Bình liền đưa huy chương của mình ra, là Đan Vương nhất phẩm.

Mọi người nhìn thấy huy chương thì không ai không kinh ngạc, Ngân Hoài An giật mình thốt lên: “Đan vương nhất phẩm”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không có gì, đan vương nhất phẩm là kết quả tôi mới thi được gần đây”.

Ngân Hoài An cười haha: “Trước giờ chưa ai đạt được đan vương nhất phẩm cả, xin hỏi đại danh quý tính của cậu?”

Giá trị của đan vương nhất phẩm thậm chí còn cao hơn cả mười nhà họ Ngân gộp lại, Ngân Hoài An liền hạ mình, tỏ ý nịnh hót. Chưa nói những thứ khác, chỉ cần có thể nhờ đan vương luyện chế vài lò đan dược thì cũng là món hời trời cho rồi.

Ngân Hoài An vui vẻ lấy ra bốn trăm tỷ đạo tệ, sau đó quát bốn tên nhà họ Ngân: “Hỗn xược, mau dập đầu xin lỗi Đan Vương cho ta!”

Trong lòng bốn tên này vô cùng khó chịu, nhưng gia chủ cũng phải nhận sai thì bọn chúng còn có thể làm gì được chứ? Ngoan ngoãn quỳ xuống đất, dập đầu xin lỗi Ngô Bình.

Ngô Bình nhận lấy tiền, nhẹ nhàng nói: “Người khác không đụng tới tôi, tôi cũng sẽ không đụng đến người khác. Số tiền này, tôi không khách sáo nữa”.

Ngân Hoài An cười nói: “Là chúng tôi sai trước, chúng tôi nên làm vậy. Tôi vẫn chưa được thỉnh giáo đại danh của Đan Vương?”

Ngô Bình: “Tôi tên là Lý Đức Tài”.

Ngân Hoài An nói: “Thì ra là Đan vương Lý. Đan vương Lý, cửa hàng này thật ra vẫn chưa phải là cái tốt nhất của Ngân gia tôi. Cửa hàng tốt nhất của Ngân gia tôi nằm ở gần Tiên Đình, to lớn hơn chỗ này nhiều”.

Ngô Bình nhìn ông ta: “Ồ, vẫn còn cửa hàng tốt hơn cái này?”

Ngân Hoài An: “Nếu như Đan vương Lý cần, nhà họ Ngân có thể bán nó cho ngài”.

Ngô Bình biết ông ta đang bày tỏ thiện ý, anh nhẹ nhàng nói: “Ở đây cũng rất tốt”.

Ngân Hoài An cười: “Vậy cũng được. Đan vương Lý, sau này nếu cần gì, ngài cứ nói. Việc Ngân gia tôi có thể làm được thì chắc chắn không khước từ”.

Ngô Bình nghĩ một lúc rồi nói: “Cửa hàng đan dược của tôi sắp khai trương, cần tuyên truyền một chút”.

Ngân Hoài An nói: “Cái này đơn giản. Tôi có một người bạn, phụ trách quản lý mạng Tiên, tôi có thể bảo ông ấy đăng một tin, quảng cáo cửa hàng đan dược đến Tu chân trong thiên hạ”.

Ngô Bình: “Phát một quảng cáo như vậy cần bao nhiêu tiền?”
 
Back
Top Dưới