Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4220


Ngô Bình im lặng không biểu tình, anh hỏi các đại thần còn lại: “Các khanh nghĩ thế nào?”

Quần thần bên trong ước chừng có một phần tư người cho rằng nên làm, phân nửa không ý kiến và khoảng một phần tư giữ ý kiến phản đối.

Ngô Bình nhìn về phía người tướng quân, rõ ràng rất tức giận, nhưng đây là triều đình nên chỉ có thể nén lại.

“Ngươi tên là gì?”. Anh hỏi.

Advertisement

Tướng quân cúi đầu xuống: “Bẩm bệ hạ, mạt tướng là Trần Vi Tiên”.

Ngô Bình: “Ngươi cho là ai đúng?”

Advertisement

Trần Vi Tiên: “Mạt tướng không dám đánh giá chư vị đại thần, mạt tướng chỉ làm chuyện mình nên làm. Những tên quái vật đầu trâu kia giết hại bách tính nước ta, cho dù có chết mạt tướng cũng phải làm thịt bọn chúng! Còn hậu quả ra sao, mạt tướng không nghĩ đến”.

Ngô Bình bước tới, vỗ bả vai hắn, cười nói: “Ừm, ngươi làm rất tốt”.

Dứt lời, cánh tay bị đứt của Trần Vi Tiên đã mọc lại, vết thương cũng khôi phục hoàn toàn, anh tuyên bố: “Trần Vi Tiên anh dũng báo quốc, thăng hai cấp, thưởng mười ức thần long tệ. Tất cả tướng sĩ tử thương, toàn bộ thưởng một ngàn vạn thần long tệ, người nhà sẽ được quốc gia phụ dưỡng”.

Trần Vi Tiên quỳ xuống đất, ủy khuất và tức giận trước đó lập tức biến mất: “Mạt tướng tạ ơn!”

Sau đó, Ngô Bình nhìn về phía các đại thần gặp phải cường giả đã sợ hãi, hỏi: “Nếu như lần này người đầu trâu giết bách tính chúng ta, chúng ta lại sợ rồi lùi bước. Vậy những lần tiếp theo sẽ càng có nhiều người đầu trâu tới đoạt thành, giết dân ta. Cuối cùng cũng có một ngày, chúng sẽ giết tới kinh đô, g**t ch*t người thân các ngươi và giết ngươi. Khi đó, các ngươi còn có đường rút lui sao?”

Đám đại thần im lặng, họ không thể trả lời câu hỏi của Ngô Bình.

Ngô Bình: “Ngưu Ma tộc sát hại bách tính của ta, chuyện này không thể bỏ mặc. Ngươi triệu tập đại quân, theo trẫm đi san bằng Ngưu Ma tộc!”

Ngày hôm đó, Ngô Bình tập hợp một trăm vạn tinh binh, lệnh Tư Không Vũ đi cùng, lái chiến hạm hiệu Nguyên Xương tới bộ lạc Ngưu Ma báo thù.

Ngưu Ma tộc là một bộ lạc vô cùng hùng mạnh, đã từng bị nhốt ở một thời không đồng thời trở thành bá chủ ở thời không đó. Bây giờ quy nhất tại đại lục Hồng Hoang, bắt đầu bành trướng tứ phương, mà Thiên Võ Đại Đế gần nhất là người đứng mũi chịu sào.

Khi hiệu Nguyên Xương xuất hiện, Ngưu Ma tộc tức khắc phản ứng, dùng tốc độ nhanh nhất tập kết trăm vạn đại quân người đầu trâu.

Tướng lĩnh đại quân Ngưu Ma tộc là một người đầu trâu dáng vóc to lớn, khí tức kinh người. Hắn ta cao hơn trăm mét, trên đôi sừng trâu khắc phù văn huyền diệu. Quan sát khí tức của hắn ta, ít nhất thực lực cũng ở cấp Đạo Tổ.

Bây giờ, Ngô Bình đang dùng cảnh giới Đại Thánh để điều khiển hiệu Nghệ Xương. Hiệu Nguyên Xương lúc trước không cách nào sử dụng rốt cuộc vẫn bị anh mở khóa. Trong thời không thần bí nào đó bên trong hiệu Nguyên Xương, hai triệu con rối chiến sĩ lao ra. Những con rối này đều cao chừng năm mét, toàn thân được chế tạo bằng tiên kim, lưng đeo thanh đao dài mười mét, võ nghệ cao siêu.

Hiệu Nguyên Hào: Hai triệu con rối chiến sĩ có thể nghênh chiến bất cứ lúc nào

Ngô Bình cười nói: “Không tệ, để lát nữa ta xem thử thực lực của đám con rối này ra sao”.

Anh xuất hiện trên đầu tàu, nhìn chằm chằm tướng lĩnh người đầu trâu bên dưới, trầm giọng nói: “Ngưu Ma tộc các ngươi đồ sát hơn 37.457 cư dân của đế quốc Thiên Võ ta. Hôm nay, với tư cách là hoàng đế của đế quốc Thiên Võ, ta đến để đòi sự công bằng!”

Tướng lĩnh người đầu trâu cười lạnh: “Ngươi muốn công bằng thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4221


Tướng lĩnh Ngưu Ma lấy làm kinh hãi, khí tức mà Ngô Bình phả ra khiến hắn ta sợ hãi, hai tay hắn ta bắt chéo nhau định đón đỡ. Nhưng sau một tiếng nổ lớn, hắn ta thật sự đã bị giẫm thành thịt vụn, trên mặt đất chỉ còn sót lại một miếng da.

Giẫm chết tướng lĩnh của phía bên kia, Ngô Bình ra lệnh một tiếng, vạn pháo hiệu Nguyên Xương đồng loạt vang lên, tên nỏ đồng loạt bắt, thi nhau giáng xuống đại quân của tộc Ngưu Ma. Chỉ trong một khoảng thời gian, đại quân của tộc Ngưu Ma đã thiệt hại nặng nề.

Cùng lúc đó t** ch**n chiếu xuống một cột sáng, một triệu quân lính con rối đáp xuống mặt đất từ trong cột sáng, cầm theo đại đao xông về phía đại quân Ngưu Ma.

Advertisement

Đây là một trận chiến nghiêng về một phía, những quân lính con rối này tạo ra từ vàng tiên, dao chẻ súng bắn cũng không ăn thua, cho dù là cường giả trong binh lính Ngưu Ma cũng không phải là đối thủ của nó.

Nhìn thấy tình hình chiến sự đã định, Ngô Bình hỏi: “Hiệu Nguyên Xương, ta cảm thấy vẫn còn không gian chưa mở khóa”.

Hiệu Nguyên Xương: “Đúng vậy. Những tên này chỉ là lính con rối bình thường, sau này còn có đội quân con rối tinh nhuệ, đội con rối cảnh vệ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Cảnh giới như thế nào mới mở ra được đội quân con rối tinh nhuệ?”

Hiệu Nguyên Xương: “Cấp Thánh Vương là được”.

Sau Đại Thánh mới là Thánh Vương. Sau Thánh Vương là Thánh Hoàng.

Ngô Bình biết anh cách cảnh giới Thánh Vương còn xa, anh mỉm cười rồi nói: “Những con rối quân lính này thực sự rất được, chỉ là số lượng hơi ít chút”.

Hiệu Nguyên Xương: “Đại Thánh, trong t** ch**n bố trí trận pháp huyền diệu, có thể tự động sản sinh chế tạo ra con rối, nhưng cần cung cấp vật liệu và năng lượng”.

Ngô Bình mừng rỡ: “Cần vật liệu gì, ngươi nói với ta, ta chuẩn bị ngay”.

Thế là hiệu Nguyên Xương bèn nói ra những vật liệu cần dùng.

Lúc này chiến sự đã gần tới hồi kết, Ngô Bình cử một triệu đại quân xuống, nhân cơ hội này luyện binh.

Mười mấy phút sau, một triệu đại quân của tộc Ngưu Ma đều bị g**t ch*t, không ai sống sót!

“Ầm ầm!”

Bấy giờ, mặt đất chấn động, phía xa xa có một gã nhân ngưu to lớn phi nước đại đến, gã ta cao mấy nghìn thước, hai sừng trâu màu bạc, con ngươi màu đỏ tía, khí tức động trời.

Ngô Bình cười khẩy một tiếng, bay lên trời, hóa thành người khổng lồ vạn thước, đáp xuống người khổng lồ Ngưu Ma.

“Ầm!”

Lúc đáp xuống, một chân của anh đá người khổng lồ đầu trâu ngã xuống đất. Cú đá này khiến đối phương lộn nhào. Tiếp theo đó, anh ngồi trên người quái vật đầu trâu rồi đánh điên cuồng một trận. Cú đấm của anh rất mạnh, mỗi một cú đấm giáng xuống, quái vật đầu trâu đều đau điếng.

Sừng trâu của gã ta cũng bị hai nắm đấm của Ngô Bình đánh gãy, cả người be bét máu, mắt trái cũng bị đánh lòi ra ngoài, xương sọ vỡ vụn/
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4222


Ngô Bình cười khẩy nói: “Gan ngươi cũng to đấy, dám để nhân ngưu giết bách tính của ta! Hôm nay ta sẽ san bằng bộ tộc Ngưu Ma!”

Thực lực của quái vật Ngưu Ma này, cho dù là Thần Vương cũng không phải là đối thủ, nhưng lúc này lại bị Ngô Bình đánh không ngóc đầu lên được, gã ta nói liên thanh: “Đại Thánh tha mạng, bộ tộc Ngưu Ma nguyện trung thành với người!”

Ngô Bình cảm thấy bất ngờ: “Ồ, ngươi nói các ngươi nguyện trung thành với ta?”

Advertisement

Quái vật Ngưu Ma nói: “Đúng vậy, bộ tộc của tôi nguyện trung thành với người!”

“Ngươi tên là gì?” Ngô Bình hỏi.

Quái vật Ngưu Ma: “Tiểu nhân tên Ngưu Chấn Thiên”.

Advertisement

Ngô Bình vui vẻ: “Ngươi họ Ngưu?”

Ngưu Chấn Thiên: “Bệ hạ, tộc Ngưu Ma chúng tôi không có họ, nhưng để giao lưu với các tộc khác, nên thống nhất họ Ngưu”.

Ngô Bình lại hỏi: “Địa bàn của các ngươi rộng bao nhiêu?”

Ngưu Chấn Thiên: “Từ đông sang tây khoảng một trăm bảy mươi ngàn dặm, từ nam sang bắc khoảng chín mươi tám nghìn dặm”.

Ngô Bình: “Bắt đầu từ bây giờ, địa bàn của bộ tộc Ngưu Ma thuộc về đế quốc Thiên Võ. Bộ tộc Ngưu Ma các ngươi thành lập quân đầu trâu, nghe theo điều lệnh”.

Khi bị người khác áp chế, không thể không cúi đầu, Ngưu Chấn Thiên vội vàng nói: “Vâng, tiểu nhân hiểu!”

Ngô Bình kéo gã ta lên, vỗ vỗ vào vai gã: “Tiểu Ngưu, sau này làm việc cho tốt, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi”.

Ngưu Chấn Thiên nói: “Bệ hạ, tiểu nhân nhất định sẽ trung thành tận tâm, làm việc theo ý chỉ của người”.

Ngô Bình: “Trẫm phong ngươi làm đại tướng Ngưu Ma, dẫn quân Ngưu Ma trấn thủ biên ải”.

“Vâng!” Ngưu Chấn Thiên nói to.

Ngô Bình hỏi gã ta: “Tộc Ngưu Ma các ngươi sinh ra như nào? Có phải có liên quan đến Thần tộc không?”

Ngưu Chấn Thiên: “Bệ hạ, bên nội của tộc Ngưu Ma chúng tôi là một Ma Ngưu Thượng Cổ, mẹ lại là một người con gái bình thường của Thần tộc. Họ yêu thương nhau, sinh ra tổ tiên của chúng tôi, trời sinh sức lực lớn mạnh vô biên, có bốn loại thiên phú”.

Ngô Bình rất hiếu kỳ: “Ma Ngưu gì? Là Ngưu Yêu sao?”

Ngưu Chấn Thiên: “Bệ hạ, không phải là Ngưu Yêu, là Ma Ngưu. Ma Ngưu là một loại sinh linh thực lực lớn mạnh, giữa trời đất chỉ có một. Thậm chí Ma Ngưu đó còn từng g**t ch*t cả sinh linh hỗn mang hùng mạnh”.

Ngô Bình gật gật đầu: “Bất kể là gì, nhưng bắt đầu từ bây giờ, các ngươi chính là nô tài của ta”.

Ngưu Chấn Thiên: “Dạ vâng!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4223


Ngày hôm sau, sau khi thu phục được Ngưu Chấn Thiên, Ngô Bình được biết, Thanh Minh Lũ lập chiến công, hiện giờ đã trở thành mãnh tướng đầu tiên dưới quyền của Thiên Soái, nhận được phần thưởng lớn. Đương nhiên những phần thưởng này có một phần đáng kể vào tay anh.

Tiếp theo đó, Ngô Bình đã trải qua những ngày tháng bình yên, hàng ngày dạy con tập võ, cùng vợ du ngoạn, có lúc thì tu luyện và luyện đan, tiện thể xử lý chút chuyện triều chính.

Hôm nay, Ngô Bình đang xử lý tấu chương, Đỉnh Nhi đột nhiên chạy tới, ôm lấy chân Ngô Bình rồi nói: “Phụ hoàng, em Tinh Kiếm đánh con”.

Advertisement

Ngô Bình đặt bút xuống rồi hỏi: “Tinh Kiếm đánh con? Tại sao?”

Đỉnh Nhi nhíu mày: “Em ấy nói đánh thắng con, sau này em ấy có thể làm Hoàng Đế”.

Ngô Bình hơi ngẩn người ra, đứng dậy đi tìm Lý Tinh Kiếm.

Advertisement

Lý Tinh Kiếm là con trai của anh và Nguyệt Vũ, Tiểu Đỉnh Nhi hai tuổi, nhưng Tinh Kiếm có thiên phú khiến người ta kinh ngạc, từ nhỏ đã thu hút thần tọa Thanh Đồng, Ngô Bình còn cho cậu bé Thập Phương Sát Ấn. Bởi vì bàn về thực lực, Đỉnh Nhi có lớn hơn cũng đánh không lại em trai.

Ngô Bình đi đến khu mà Nguyệt Vũ ở thì nhìn thấy Thủy Sinh đang đứng ở cửa, một cung nhân đang nói chuyện với cậu bé.

“Điện hạ, sao người có thể ra tay với Đại Hoàng Tử được chứ?”

Thủy Sinh nói: “Thượng Nguyên, không phải ông nói, sau này anh ấy sẽ tranh ngôi vị Hoàng Đế với tôi hay sao? Với lại đã tranh ngôi vị Hoàng Đế thì anh ấy sẽ giết tôi”.

Thượng Nguyên vội vàng bụm miệng cậu bé: “Ôi Tiểu Điện hạ của tôi, chuyện này không thể nói ở bên ngoài. Cái mà tiểu nhân nói đều là ghi chép trong sử sách, chỉ là để nhắc nhở người”.

Thủy Sinh: “Sau này anh ấy sẽ giết ta, đương nhiên ta phải đánh anh ấy, chuyện này có gì không đúng?”

Nghe đến đây, mặt Ngô Bình trầm xuống như nước, anh đi đến trước mặt Thủy Sinh.

Gã cung nhân tên Thượng Nguyên kia giật cả mình, quỳ trên mặt đất với sắc mặt tái nhợt.

Thủy Sinh vẫn còn nhỏ, cậu bé ôm lấy chân Ngô Bình: “Phụ Hoàng!”

Ngô Bình bế cậu lên rồi nói: “Thủy Sinh, nghe nói con đánh anh trai hả?”

Thủy Sinh gật đầu: “Là con đánh”.

Ngô Bình: “Các con là anh em, sao lại đánh nhau chứ? Thượng Nguyên này nói với con, sau này anh con sẽ làm Hoàng Đế, sau đó giết con, đúng không?”

Thủy Sinh gật đầu: “Dạ, Thượng Nguyên nói như vậy ạ. Phụ Hoàng, con rất sợ, con không muốn bị anh g**t ch*t”.

Ngô Bình cười nói: “Sao anh trai lại tranh ngôi vị Hoàng Đế với con chứ? Anh trai càng không thể giết con. Với lại, nếu như con thật sự thích làm Hoàng Đế, bố sẽ gây dựng thêm một đất nước lớn như này cho con, để con được làm Hoàng Đế mãi mãi”.

Thủy Sinh nghe thấy mỗi người một ghế hoàng đế mới hỏi: “Vậy chị cũng làm hoàng đế được sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4224


Thủy Sinh tỏ ra bướng bỉnh: “Em không xin lỗi đấy!”

Ngô Bình nhéo mặt thằng bé: “Những lời Thượng Nguyên nói đều là nói dối. Hắn chỉ là một tên nô tài, có hiểu gì đâu chứ? Chẳng phải bố đã bảo con phải ngoan ngoãn theo thầy học hành rồi à? Học hành mới hiểu rõ lý lẽ, đúng không nào?”

Thủy Sinh ôm cổ Ngô Bình, thì thầm với anh: “Phụ hoàng, con cũng cảm thấy con sai rồi”.

Ngô Bình rất mừng: “Thủy Sinh, biết sai rồi sửa là việc rất tốt”.

Advertisement

Nguyệt Vũ nghe thấy động tĩnh nên bước ra - trước nay cô ấy ít giao tiếp với mọi người, nếu không chăm sóc con cái thì cũng chỉ chăm chú tu luyện. Trông thấy Ngô Bình đến, cô ấy mừng rỡ hỏi: “Lý lang tới từ bao giờ thế?”

Ngô Bình kể lại sự việc xảy ra ban nãy, Nguyệt Vũ giận dữ: “Thứ nô tài chết tiệt, ai bảo ngươi nói những điều này với hoàng tử? Người đâu, lôi ra ngoài đánh hai mươi trượng, đuổi khỏi hoàng cung, không bao giờ dùng lại nữa!”

Advertisement

Nhưng Ngô Bình lại ngăn cản Nguyệt Vũ, anh nhìn chằm chằm vào cung nhân tên Thượng Nguyên kia: “Nói đi, kẻ nào sai ngươi làm như vậy?”

Anh nói được làm được khiến cung nhân Thượng Nguyên kia run như cầy sấy: “Là Hầu đại nhân nói vậy. Hầu đại nhân nói, hoàng tử phải được bồi dưỡng từ nhỏ, mà nô tài là người bên cạnh hoàng tử. Nếu sau này hoàng tử làm hoàng đế, nô tì sẽ là đại tổng quản. Bệ hạ, nô tì đáng chết, nô tì không nên nói như vậy!”

Ngô Bình không lộ ra biểu cảm gì, tiếp tục hỏi: “Hầu đại nhân nào?”

Thượng Nguyên đáp: “Hầu Tập đại nhân”.

“Hầu Tập?”, Ngô Bình nheo mắt. Tên Hầu Tập này không đơn giản, sau lưng hắn ta là Hầu thị - gia tộc thương nghiệp lớn nhất của đế quốc Thiên Võ.

Hầu thị kinh doanh cầm đồ, đổi tiền, chuỗi cửa hàng, phiêu cục, vân vân, phạm vi hoạt động trải khắp đại lục Côn Luân. Đế quốc Thiên Võ chỉ là một phần trong bản đồ kinh doanh của Hầu thị.

Gần đây đại lục Hồng Hoang được thống nhất khiến Hầu thị trở nên nhộn nhạo. Tin tình báo cho hay, Hầu thị đã liên lạc với một vị lão tổ của Hầu thị, đồng thời được đối phương chi viện.

“Hầu Tập còn nói gì nữa?”. Anh hỏi.

Thượng Nguyên đáp: “Hầu Tập đại nhân còn nói, ngày sau thiên hạ này sẽ là thiên hạ của Hầu thị, trong mắt họ, hoàng đế cũng chẳng là cái thá gì”.

Ngô Bình xua tay: “Lôi xuống dưới, xử phạt theo pháp luật”.

Thượng Nguyên này bầu bạn cùng Thủy Sinh một thời gian khiến cậu bé thấy không nỡ, bèn đứng ra cầu xin: “Phụ hoàng, có thể không giáng tội Thượng Nguyên không?”

Ngô Bình đáp: “Thủy Sinh, nếu làm sai thì phải trả giá. Tên Thượng Nguyên kia xúi giục con đánh anh trai của mình, con nói xem hắn có phải người tốt không?”

Thủy Sinh lắc đầu: “Hắn là người xấu!”

Ngô Bình nói: “Đúng rồi. Con và các anh chị em, con và bố mẹ mới là quan hệ thân nhất. Sau này dù chuyện gì xảy ra, các con cũng phải đoàn kết một lòng, bảo vệ lẫn nhau. Nếu người ngoài muốn chia rẽ quan hệ giữa các con, kẻ đó chắc chắn là kẻ thù của Lý gia chúng ta!”

Thủy Sinh gật đầu như bổ củi: “Phụ hoàng, Thủy Sinh nhớ rồi!”

Nói xong, Thủy Sinh chạy tới trước mặt Đỉnh Nhi, cúi người thật sâu: “Anh ơi, em sai rồi, anh có thể tha thứ cho em không?”

Đỉnh Nhi lớn hơn mấy tuổi, cậu bé xoa đầu Thủy Sinh: “Anh em chúng ta càng đánh càng thân thiết, tất nhiên anh sẽ bỏ qua cho em. Nhưng mà sau này em phải nghe lời anh đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4225


Sau khi hai đứa trẻ đi rồi, Nguyệt Vũ mới nói: “Lý lang, Hầu gia dám can dự vào việc của hoàng gia, tội nghiệt quá nặng, phải nghiêm trị!”

Ngô Bình đáp: “Nguyệt Vũ, em từng làm nữ hoàng, có kinh nghiệm quản lý một quốc gia hơn anh. Sau này em phải tham gia vào công việc triều chính nhiều hơn, chia sẻ bớt áp lực cho Tử Di”.

Nguyệt Vũ mỉm cười: “Chính vì em từng làm nữ hoàng mới biết chuyện này cần anh và hoàng hậu lên tiếng, chứ em không thể chủ động được”.

Advertisement

Ngô Bình bật cười: “Em nói cũng đúng, bây giờ anh lên tiếng rồi, em đừng từ chối đấy”.

Nguyệt Vũ đáp: “Đương nhiên rồi”.

Advertisement

Ngừng lại trong chốc lát, Nguyệt Vũ nói: “Lý lang, em cảm thấy khí tức chân nhân của anh mạnh mẽ hơn hẳn lúc trước rồi”.

Ngô Bình đáp: “Ừm, anh sắp đột phá cảnh giới Chân Hầu rồi. Châu Hầu, tương đương với mười nghìn chư hầu ở thời đại thái cổ chân nhân, sở hữu bản lĩnh của một vương hầu”.

Nguyệt Vũ hỏi: “Bản lĩnh của vương hầu là gì?”

Ngô Bình mỉm cười: “Nói cho rõ hơn là có thể điểm hóa chân nhân. Một người bình thường đứng trước mặt anh, anh là Chân Hầu, có thể điểm hóa người đó thành chân nhân”.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Vũ sáng lên: “Điểm hóa chân nhân ư? Như thế có nghĩa là, Lý lang có thể điểm hóa một lượng lớn chân nhân, giúp sức cho chúng ta?’

Ngô Bình đáp: “Cũng không thể điểm hóa không giới hạn. Chân Hầu nào mạnh mẽ, thông thường chỉ có thể điểm hóa ba nghìn chân nhân. Nhưng có lẽ anh có thể điểm hóa nhiều hơn một chút”.

Nguyệt Vũ nói: “Cho dù chỉ ba nghìn năm nghìn, cũng rất tuyệt rồi”.

Ngô Bình nói: “Thế nên anh phải nhanh chóng đột phá. Với tình thế hiện giờ, cường giả nhiều như mây, nếu không có thực lực, đừng nói là làm hoàng đế, muốn bảo vệ người thân của mình còn khó khăn.

Sau đó anh nói với Nguyệt Vũ: “Nguyệt Vũ, sau này em phụ trách thu thập thông tin tình báo nhé, trước hết em hãy điều tra Hầu thị”.

Nguyệt Vũ đáp: “Vâng!”

Ngay hôm đó, Nguyệt Vũ thành lập “Ám Ti”, chuyên phụ trách công việc thu thập tin tức tình báo.

Ngô Bình không hề nóng lòng muốn ra tay với Hầu Tập, anh muốn hiểu rõ mục đích của Hầu thị trước.

Mấy ngày nay, anh tiếp tục tu luyện thần thông. Trên chiến trường lần trước, anh giết vô số Thần tộc, hấp thu một lượng lớn năng lượng, đồng thời luyện ra được môn thần thông thứ hai: thuật hóa đá.

Ngay sau đó, anh lần lượt tu luyện thêm thần thông hệ mộc và thiên đằng thuật. Một khi thi triển pháp thuật này, trong không trung sẽ xuất hiện vô số thiên đằng, chúng vô cùng bền chắc, có thể phóng ra dây mây quấn quanh kẻ địch. Nếu thực lực đủ mạnh, đây cũng là một môn thần thông rất lợi hại khi sử dụng trong phạm vi lớn.

Môn thần thông thứ tư tên là thuật mưa lửa, vô số quả cầu lửa tạo thành cơn mưa lửa từ trên trời rơi xuống có thể tạo ra sát thương đáng kinh ngạc. Mưa lửa rơi xuống đất cũng không bị dập tắt mà còn ngưng tụ thành rắn lửa, sói lửa, rồng lửa, kiến lửa, vân vân, tấn công kẻ địch.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4226


Số lượng vòng thần càng nhiều thì thực lực của Ngô Bình càng mạnh. Thế nhưng, trên thế giới này, nguồn năng lượng đủ lọt vào mắt anh quá ít, sau này anh vẫn cần tìm kiếm nhiều nguồn sức mạnh lớn hơn.

Chỉ chớp mắt đã qua bảy ngày, cuối cùng Nguyệt Vũ cũng điều tra gần xong, bèn tới báo cáo cùng Ngô Bình.

“Lý lang, chúng ta mua chuộc nô tài bên cạnh Hầu Tập cùng một vài thành viên của Hầu thị, thông tin nhận được rất bất ngờ. Lão tổ của Hầu thị là một cường giả đã thức tỉnh huyết mạch thái cổ chân nhân, tự xưng la Hầu tổ. Dã tâm của vị Hầu tổ này rất lớn, ông ta ra lệnh cho Hầu Tập cướp đoạt hoàng quyền của đế quốc Thiên Võ, để người của Hầu thị làm hoàng đế”.

Advertisement

Ngô Bình cười khẩy: “Dã tâm cũng lớn đấy, tưởng rằng huyết mạch thức tỉnh là có thể làm hoàng đế à?”

Nguyệt Vũ: “Còn một tin nữa, vị thần kia cũng là thừa tướng của một hoàng triều trên đại lục Hồng Hoang. Hơn nữa, còn có quyền hơn cả hoàng đế. Trước mắt, mọi chuyện trong hoàng triều đều do ông ta quyết định”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Hử, không ngờ lại là một tên gian tướng!”

Advertisement

Nguyệt Vũ: “Hoàng triều nơi đó tên là hoàng triều Đại Chấn, có diện tích lớn hơn chúng ta gấp mấy lần. Nhờ vào tài nguyên của hoàng triều, Hầu Tổ đã đào tạo một lượng lớn thiên tài trong tộc. Trong số đó, nổi tiếng có bốn thiên kiểu Hầu môn, mười người con Hầu thị và ba đóa kiều hoa Hầu môn...”

Ngô Bình: “Vì thế, nếu chúng ta xảy ra xung đột với Hầu thị, thế chẳng khác nào biến mình thành kẻ địch của hoàng triệu Đại Chấn”.

Nguyệt Vũ: “Đúng vậy!”

Ngô Bình cười lạnh: “Hầu Tổ này đúng là quá coi trọng bản thân, người không phạm ta, ta không phạm người, nếu ông ta đã ra tay trước thì chờ bị hủy diệt đi!”

Nguyệt Vũ: “Lý lang có kế hoạch rồi sao?”

Ngô Bình: “Ngày mai vào triều, anh sẽ ướm lời thăm dò Hầu Tập. Nếu hắn đã không biết điều, vậy không có gì để nói nữa”.

Nguyệt Vũ gật đầu: “Cũng đúng!”

Sáng sớm hôm sau, đại thần đã có mặt trên triều, Ngô Bình ngồi lại ngai, phát hiện có vài vị trí bị trống.

Anh hỏi: “Người nào không lên triều?”

Một đại thần nói: “Bệ hạ, Hầu Tập đại nhân nói mình không khỏe, hôm nay không lên triều”.

Còn có hai đại thần khác xin nghỉ nhưng vị Hầu Tập kia trước đây chưa từng.

Ngô Bình hỏi: “Nguyệt phi, Hầu Tập này đang làm gì?”

Nguyệt Vũ nói: “Bẩm bệ hạ, Hầu Tập đang ở nhà nô đùa với đám thị thiếp”.

Ngô Bình: “Nô đùa với thị thiếp thì chứng tỏ tên này không ốm đau gì. Không bệnh mà nghỉ ốm, đây là tội khi quân. Người đâu, đi bắt giữ Hầu Tập!”

Các đại thần khiếp sợ, hoàng đế dám ra tay với Hầu Tập!

Rất nhanh, một đám cao thủ đã xuất phát.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4227


Không lâu sau, một đám thị vệ xông tới, Hầu Tập trấn định nói: “Ta đi với các người!”

Hầu Tập nhanh chóng vào đại điện, hắn ta không quỳ, đứng liếc nhìn Ngô Bình: “Bệ hạ triệu thần có chuyện gì không?”

Ngô Bình nhìn hắn ta: “Hầu Tập, ngươi phạm tội khi quân. Bây giờ trẫm muốn chém đầu ngươi”.

Hầu Tập nghe xong thì cười ha hả: “Bệ hạ muốn chém đầu ta, vậy phải hỏi xem ta có đồng ý không đã!”

Advertisement

Anh vừa dứt lời, một bóng người lao tới. Người này mặc áo đen, đeo mặt nạ, người này là thích khách do Hầu Tổ bồi dưỡng, thực lực mạnh mẽ, Hầu Tập từng thấy gã dùng một chiêu giết Đạo Quân.

Thích khách vừa xuất hiện, khí tức đáng sợ tràn ra, các đại thần đều lùi về sau nhưng vẫn có vài đại thần chính trực đứng chắn trước mặt Ngô Bình.

Advertisement

Thích khách cười lạnh, biến thành tàn ảnh, tấn công về phía Ngô Bình.

Ngô Bình vung tay áo, một luồng khí đánh bay thích khách. Anh nhìn tên áo đen cười lạnh: “Chỉ là một Bán Thần, chút thực lực cỏn con kia mà dám tới Thiên Võ này giở thói ngang ngược sao? Hỉ Bảo, tóm hắn!”

Bùm!

Một bóng dáng nhảy ra ngoài theo thị vệ. Dạo này Lý Nguyên Tượng chỉ theo thị vệ làm vệ, trừ Ngô Bình và vài ba người khác, không ai biết thân phận thật sự của cậu ấy.

Lý Nguyên Tượng cũng mặc đồ thị vệ, thích khách kia chẳng coi Lý Nguyên Tượng ra, tay vừa vung, một sợi màu bạc bay tới.

Sợi màu bạc này có thế cắt đứt vạn vật, uy lực vô tận. Nhưng Lý Nguyên Tượng lại tung ra một đấm, sợi dây bạc bị đứt thành vô số đoạn, quyền ấn đáng sợ nện vào cơ thể thích khách.

Răng rắc!

Xương toàn thân thích khác vỡ vụn, người nện xuống đất đầy đau đớn, trong mắt chỉ còn sự sợ hãi.

Lý Nguyên Tượng bóp cổ gã, đeo gông rồi giao gã cho thị vệ khác, dẫn đi giam giữ.

Hầu Tập choáng váng, hắn ta cứ tưởng thích khách này có thể khiến hoàng đế sợ hãi nhưng ai ngờ gã lại bị một thị vệ bình thường chế ngự, sao có thể như vậy?

Ngô Bình nhìn Hầu Tập: “Hầu Tập, ngươi dẫn thích khách tới đại điện ám sát trẫm, đây là tội nặng. Người đâu, tịch thu gia sản và xử tử cả tộc Hầu Tập, toàn bộ tài sản sung công!”

Cuối cùng Hầu Tập cũng cảm thấy sợ hãi, hắn ta quỳ trên đất, cầu xin: “Bệ hạ tha mạng. Thần đáng chết, thần biết sai rồi!”

Ngô Bình nào chịu nghe, sai người mang Hầu Tập xuống chém đầu.

Cùng ngày, cả nhà Hầu Tập có ba trăm bảy mươi sáu người bị chém đầu thị chúng, đồng thời toàn bộ tài sản đều bị tịch thu bao gồm bất động sản, cửa hàng,...

Giết cả tộc Hầu Tập xong, Ngô Bình biết Hầu Tổ sẽ nhanh chóng trả thù thôi, anh bảo Đường Tử Di trấn giữ hoàng cung, sau đó đi tới hoàng triều Đại Chấn.

Hoàng triều Đại Chấn cách Thiên Võ trăm vạn dặm, tu sĩ bình thường phi hành thì cũng tốn rất nhiều thời gian.

Nhưng Ngô Bình chỉ tốn vài phút, biên cảnh Đại Chấn hiện ra trong phút chốc, anh hỏi thăm một chút rồi đi thẳng tới hoàng đô.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4228


Bên cạnh, một thái giám nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, người ngồi suốt hai tiếng rồi, muốn về nghỉ ngơi không ạ?”

Thiếu niên thản nhiên nói: “Ta không muốn quay về!”

Tiểu thái giám: “Hoàng thượng, người còn phải xử lý tấu chương!”

Thiếu niên: “Không cần ta phải xử lý, có thừa tướng rồi, ta phê hay không cũng có gì khác nhau?”

Advertisement

Sắc mặt tiểu thái giám thay đổi: “Bệ hạ, người đừng nói thế, cẩn thận tai vách mạch rừng”.

Trong mắt thiếu niên hiện lên tia buồn bã, lẩm bẩm: “Phụ hoàng để lại cơ nghiệp lại hủy trong tay ta, ta không cam lòng!”

Sắc mặt thái giám tái mét: “Bệ hạ, đừng nói nữa!”

Advertisement

Thiếu niên: “Năm đó phụ hoàng quá nhân từ, nếu thủ đoạn của ông ấy tàn nhẫn hơn một chút thì ta cũng sẽ không trở thành hoàng đế bù nhìn thế này”.

“Hoàng đế bù nhìn? Đáng thương quá”, một âm thanh đột nhiên vang lên.

Thiếu niên đột nhiên quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông lạ lẫm, người này mặc đồ không giống người của hoàng triều Đại Chấn.

Hoàng đế trẻ tuổi lại rất bình tĩnh: “Anh là ai? Thừa tướng phái tới sao?”

Người đến chính là Ngô Bình, anh vừa hỏi vừa mò tới đây: “Thừa tướng là cái thá gì, sao có thể sai phái tôi?”

Thiếu niên nghe anh nói vậy thì rất có thiện cảm: “Ồ, anh không sợ thừa tướng giết mình à?”

Ngô Bình: “Nếu ông ta biết năng lực của tôi thì người sợ hãi chính là ông ta!”

Chỉ hai câu nói đã khiến thiếu niên cảm thấy Ngô Bình thú vị: “Sao anh vào được hoàng cung, không ai chặn đường sao?”

Ngô Bình: “Trong thiên hạ này, tôi muốn tới đâu, không ai cản được!”

Lúc này, vài thị vệ phát hiện Ngô Bình, lập tức lao đến. Thị vệ trong cung đều là người của Hầu Tổ, thực lực mạnh mẽ, hai thị vệ cấp tiên lập tức vung đao chém.

Ngô Bình thản nhiên: “Đứng yên!”

Anh vừa dứt lời, hai người ngừng trên không, vẫn giữ nguyên tư thế vung đao.

Thiếu niên kinh hãi: “Các hạ quá mạnh!”

Ngô Bình ngồi xuống cạnh thiếu niên, cậu ta cũng không sợ anh, cười nói: “Anh xuất hiện trong cung, giờ lại ngồi trước mặt tôi, chẳng lẽ là tới tìm tôi?”

Ngô Bình nói: “Tiểu hoàng đế, nghe nói cậu bị thừa tướng nẫng mất thực quyền, tôi cảm thấy người này không có lương tâm, thế nên quyết định tới giúp cậu”.

Thiếu niên mỉm cười: “Anh có thể bịa ra lý do nào bình thường hơn một chút không?”

Ngô Bình đáp: “Được rồi. Hầu tổ kia đắc tội với tôi, tôi vốn định đập chết ông ta luôn; nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng rút củi dưới đáy nồi, chặt đứt căn cơ của Hầu môn một cách triệt để”.

Hai mắt thiếu niên sáng ngời: “Thế nên lợi ích của chúng ta trói buộc với nhau, anh đến để giúp tôi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4229


Thiếu niên rất thả lỏng, cậu ta quơ lấy một vốc hạt dưa, cảm thấy mùi vị rất ngon: “Hạt dưa này được rang thế nào vậy, ngon quá đi mất”.

Ngô Bình đáp: “Nếu cậu thích thì tôi tặng cậu vài trăm cân cho cậu ăn thỏa thích”.

Thiếu niên mỉm cười: “Tôi có thể biết tên và thân phận của anh không?”

Ngô Bình đáp: “Tất nhiên là được. Tôi tên Lý Huyền Bình, chức vụ giống y như cậu, tôi là hoàng đế của đế quốc Thiên Võ”.

Advertisement

Thiếu niên hỏi: “Tôi là Thạch Xương Huy. Anh Lý, anh định giúp tôi thế nào?”

Ngô Bình đáp: “Chỉ một mình tôi là đủ giúp cậu”.

Advertisement

Thạch Xương Huy rất kinh ngạc: “Một mình thôi sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi có nhiều khá nhiều kinh nghiệm đánh nhau, vả lại Hầu tổ kia không phải đối thủ của tôi”.

Thạch Xương Huy hỏi: “Nhưng với thực lực của Hầu tổ, đến cả Đạo tổ cũng không phải đối thủ của ông ta, anh có đánh lại nổi không?”

Ngô Bình đáp: “Đánh lại được. Sở dĩ ông ta mạnh vì khôi phục huyết mạch của thái cổ chân nhân, không có gì lạ”.

Thạch Xương Huy gật gật đầu: “Được, tôi tin anh”.

Ngô Bình đáp: “Bây giờ cậu cứ tuyên bố thượng triều, tôi sẽ giúp cậu chế ngự Hầu tổ trên triều”.

Thạch Xương Huy tỏ ra căng thẳng: “Đứng trước mặt ông ta, tôi còn không dám nói to, bây giờ đột nhiên phải đối phó với ông ta, không khỏi thấy sợ hãi”.

Ngô Bình hỏi: “Nếu tôi hạ gục Hầu tổ, những đại thần khác có chịu nghe lời cậu không?”

Thạch Xương Huy bật cười: “Anh còn mạnh hơn cả Hầu tổ, họ dám không nghe lời tôi ư? Theo hiểu biết của tôi, những đại thần kia sẽ lập tức đổi phe ngay”.

Sau đó biểu cảm của cậu ta trở nên nghiêm túc: “Nhưng Hầu gia có thế lực rất mạnh, một khi anh hạ gục Hầu tổ, Hầu gia chắc chắn sẽ hành động”.

Ngô Bình hỏi: “Khống chế được Hầu tổ, còn sợ họ náo loạn hay sao?”

Thạch Xương Huy gật đầu: “Anh Lý nói chí phải”.

Ngô Bình hỏi: “Cậu em à, tôi giúp cậu như vậy, cậu định cho tôi lợi lộc gì?”

Thiếu niên nhìn anh, cười hỏi: “Anh Lý muốn nhận lại lợi lộc gì?”

Ngô Bình đáp: “Nếu Hầu thị bị tiêu diệt, tất nhiên phải tra xét gia sản. Tất cả tài sản tra xét được thuộc về tôi, cậu thấy thế nào?”

Hầu thị giàu nứt đố đổ vách, không ai sánh được, thiếu niên vừa nghe thấy vậy, bỗng chốc cảm thấy xót xa. Nhưng hễ nghĩ đến bao nhiêu ấm ức phải chịu từ nhỏ đến lớn, cậu ta lập tức thấy chút xíu này không đáng kể gì, bèn cắn răng đáp: “Được, cho anh hết!”

Ngô Bình rất hài lòng, anh vỗ vai cậu ta mà cười: “Cậu em cứ yên tâm đi, có tôi ở đây, đảm bảo tên tể tướng đó toi đời”.

Ngô Bình và Thạch Xương Huy tới đại điện. Vừa bước vào trong, Ngô Bình đã cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ diệu bên dưới đại diện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4230


Ngô Bình thoáng dao động, anh hỏi: “Linh thạch được chôn ở đây bao lâu rồi?”

Thạch Xương Huy đáp: “Cả nghìn năm rồi”.

Ngô Bình nói: “Tôi xuống đó gặp nó”. Nói xong, anh đột nhiên chìm xuống lòng đất.

Chỉ vài giây sau, anh xuống tới lòng đất, có một khối đá dài mười mấy mét, đóng mở không theo quy tắc. Bên trong khối đá này có một bào thai hóa thạch, bên trong hóa thạch có một người đá.

Advertisement

Anh vừa đến gần linh thạch, người đá kia lập tức mở mắt ra, lạnh lùng quát: “Cút!”

Ngô Bình cười khẩy: “Mày mà cũng đủ tư cách bắt tao cút à?”

Advertisement

“Đùng uỳnh!”

Một nắm đấm vọt ra khỏi linh thạch, nện xuống người Ngô Bình. Ngô Bình không hề nhúc nhích, chỉ thản nhiên nói: “Mày cũng nhận lấy nắm đấm của tao đi”.

Nắm đấm hủy diệt của anh dội lên linh thạch.

“Răng rắc!”

Linh thạch vỡ tan, bào thai hóa thạch bên trong cũng vỡ, người đá cao gần hai mét với đôi mắt đỏ ngầu từ bên trong lao ra, giận dữ thét lên: “Mày làm hỏng việc lớn của tao, chết đi!”

Hắn ta vung nắm đấm tới, bị Ngô Bình túm lấy cổ tay và bẻ mạnh, âm thanh giòn giã vang lên, cánh tay bằng đá của hắn ta bị bẻ gãy.

Ngô Bình cười khẩy: “Còn tưởng là thứ gì, hóa ra là một viên đá thành tinh”.

“Răng rắc!”

Sau đó, anh vung nắm đấm đấm nát đầu của người đá, lấy ra một viên ngọc. Bên trong viên ngọc tỏa ra hơi thở đáng kinh ngạc, hiển nhiên không thuộc về kỷ nguyên này.

Bên trong viên ngọc vẫn còn tàn tích của thần niệm, bị anh tiêu diệt ngay tại chỗ.

Anh cảm thấy sức mạnh bên trong viên ngọc này rất kỳ diệu nên luyện hóa và hấp thu ngay lập tức, đồng thời ngưng tụ ra chiếc vòng thần thứ bảy.

Vòng thần thứ bảy xuất hiện, anh quay lại mặt đất, phát hiện các đại thần đều có mặt, trong đó có một người mang khí tức đáng sợ, đó là Hầu tổ.

Ngô Bình xuất hiện, Hầu Tổ kia khẽ nhíu mày, thoáng nhìn về phía bên này.

Thạch Xương Huy ngồi trên ngai vàng, trước đó vẫn luôn sợ hãi rụt rè, nhìn thấy Ngô Bình xuất hiện, cậu ta đột nhiên có lòng tin, thế là liếc nhìn một đại thần bên dưới.

Đại thần kia là một vị ngự sử ngôn quan, chuyên môn vạch tội đại thần. Ông ta khẽ gật đầu, sau đó tiến lên một bước, cao giọng nói: “Thần có việc bẩm tấu!”

Thạch Xương Huy nói: “Nói”.

Đại thần kia trợn tròn hai mắt, chỉ vào Hầu Tổ nói: “Thần, vạch tội tể tướng Hầu Công Điền. Hầu Công Điền lén giấu binh mã, lén đúc binh khí, nắm giữ quân đội, củng cố chính mình, hãm hại đại thần chính trực, ép chết dân chúng vô tội, cướp bóc tài sản người khác!”

Thạch Xương Huy vỗ bàn một cái, tức giận nói: “Thần Cảm ông giỏi lắm! Sao ông có thể vu cáo hãm hại tể tướng đương triều, ông nói những lời này, có chứng cứ gì không?”

Đại thần tên là Thần Cảm này cao giọng nói: “Thần có chứng cứ!”. Nói xong, trình lên một chồng chứng cứ thật dày.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4231


Nói xong, ông ta nghiêng đầu hô: “Người đâu, kéo Thần Cảm xuống!”

Đám thị vệ lập tức xông đến, muốn kéo ngự sử Thần Cảm xuống chém đầu.

Thạch Xương Huy vỗ bàn nói: “Hầu Công Điền, thị vệ của trẫm, ông có tư cách gì chỉ huy? Chẳng lẽ ông muốn mưu phản?”

Hầu Công Điền nở nụ cười, ông ta nhìn chằm chằm Thạch Xương Huy, nói: “Bệ hạ, có phải hôm nay người uống say rồi?”

Advertisement

Thạch Xương Huy trầm giọng nói: “Trẫm không say!”

Hầu Công Điền nở nụ cười âm u lạnh lẽo: “Nếu người không say, sao dám nói chuyện với ta như vậy?”

Advertisement

Ông ta hoàn toàn không coi hoàng đế ra gì, lại còn dám nói ra những lời như vậy.

Thạch Xương Huy tức giận nói: “Hầu Công Điền, xem ra ông thật sự muốn tạo phản! Người đâu, trói Hầu Công Điền lại!”

“Ầm ầm!”

Hai cường giả có khí tức kh*ng b* xuất hiện ở hai bên Hầu Công Điền, bọn họ đều là cường giả cấp Đạo Quân, một người là Yêu tộc, một người là Thần tộc!

Hầu Công Điền thản nhiên nói: “Bệ hạ, không ai có thể trói ta”.

“Để ta thử!”

Ngô Bình đi ra, Yêu tộc kia giơ tay chụp vào lồng ngực anh, tay phải của Ngô Bình đè vào cổ tay đối phương, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, chợt nghe một tiếng ‘răng rắc’, cổ tay của hắn ta bị bẻ gãy.

“Phụt!”

Ngô Bình lại vung quyền đấm lên trên bụng hắn ta, lực phá hoại thẩm thấu vào trong cơ thể, Yêu tộc kia trợn to hai mắt, cơ thể ngã xuống đất.

Còn Thần tộc kia thì phun ra một ngọn lửa thần, bị một chưởng của Ngô Bình đánh tan, sau đó Ngũ Hành Thần Hoàn sau lưng anh rung động, tia sáng năm màu chiếu về phía trước, Thần tộc kia lập tức biến thành tro bụi, hoàn toàn biến mất!

Liên tục g**t ch*t hai người, Ngô Bình giơ tay bóp cổ Hầu Công Điền. Hầu Công Điền này là thân thể thái cổ chân nhân, mặc dù huyết mạch không thuần, nhưng thực lực cũng rất mạnh. Thế nhưng, bây giờ ông ta lại bị Ngô Bình giữ chặt, không hề có chút sức phản kháng nào, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ đang đè ép, ông ta ‘bịch’ một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Hầu Công Điền vừa sợ vừa giận, quát: “Cậu là người phương nào?”

“Bốp!”

Ngô Bình vung tay tát lên trên mặt ông ta: “Đồ khốn kiếp, sao có thể vô lễ với hoàng đế bệ hạ? Đúng là loạn thần tặc tử, đáng giết!”

Chịu một phát tát, Hầu Công Điền cũng thành thật hơn, ông ta vùng vẫy mấy lần nhưng không có hiệu quả gì, hít sâu một hơi nói: “Cậu bạn, việc gì cũng dễ nói, ta quyền khuynh hoàng triều, cậu muốn cái gì, ta có thể cho cậu cái đó”.

Ngô Bình cười nói: “Có phải Hầu thị ông có một chi ở đại lục Côn Luân?”

Hầu Công Điền khẽ sửng sốt, nói: “Đúng là có một chi, tộc trưởng tên là Hầu Tập”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4232


Ông ta lập tức nói: “Ngài chính là hoàng đế Thiên Võ? Tiểu nhân đã có nhiều đắc tội, Hầu Tập kia là trừng phạt đáng tội, chết hay lắm! Chuyện ông ta tạo phản không liên quan gì đến tiểu nhân, mong bệ hạ tha cho ta một mạng!”

Ngô Bình: “Tha cho ông một mạng? Sao có thể chứ, ta và hoàng đế của các ông đã bàn bạc rồi, ta diệt trừ ông, tất cả tài sản của Hầu Môn ông sẽ thuộc về ta”.

Nói xong, anh đặt bàn tay l*n đ*nh đầu Hầu Công Điền, khí tức kinh khủng xuyên vào, thoáng chốc đã khống chế Hầu Công Điền. Mấy phút sau, anh buông tay ra, Hầu Công Điền quỳ xuống mặt đất, cung kính nói: “Chủ nhân!”

Ngô Bình ‘ừ’ một tiếng, nói: “Ông trở về bán hết sản nghiệp của gia tộc thành tiền, đổi thành thần tệ hoặc đạo tệ, sau đó giao toàn bộ cho ta”.

Advertisement

“Vâng”. Hầu Công Điền cung kính nói.

Hầu Công Điền biến thành con rối của Ngô Bình, trở về bán hết sản nghiệp thành tiền, còn Ngô Bình thì trở lại vị trí ban đầu.

Advertisement

Thạch Xương Huy nói với đám đại thần: “Trẫm biết, trong các ngươi có rất nhiều người là người của Hầu Công Điền. Nhưng mà không sao, trẫm sẽ bỏ qua chuyện cũ, chỉ cần từ nay về sau các ngươi trung thành cống hiến cho hoàng triều, chuyện trước kia đều có thể bỏ qua”.

Các đại thần đều quỳ xuống mặt đất: “Bệ hạ nhân từ!”

Buổi triều kết thúc, Thạch Xương Huy mời Ngô Bình đến Ngự Thư Phòng, cậu ta cười nói: “Anh Lý, không ngờ thực lực của anh kh*ng b* như vậy, hai ba chiêu đã giải quyết xong hai cao thủ, ngay cả Hầu Công Điền cũng biến thành con rối của anh!”

Ngô Bình: “Lão đệ, cai trị quốc gia cũng không phải chuyện dễ, về sau anh phải cẩn thận chút”.

Thạch Xương Huy: “Cảm ơn anh Lý nhắc nhở, mấy năm nay tôi luôn học đạo trị quốc, mặc dù không dám xưng là một vị vua giỏi, nhưng vẫn có thể giữ vững gia nghiệp”.

Ngô Bình nói: “Đợi tôi lấy tài sản của Hầu Công Điền rồi sẽ diệt trừ chó săn của Hầu Môn giúp cậu”.

Đang nói chuyện, bỗng có người đến báo: “Bệ hạ! Hầu Công Điền vừa trở về đã bị Hầu thị g**t ch*t, bây giờ gia chủ mới của Hầu Môn chính là Hầu Vọng Dã, một trong bốn thiên kiêu của Hầu Môn”.

Ngô Bình hơi bất ngờ, nói: “Hầu Vọng Dã này quả là sát phạt quyết đoán, vừa biết Hầu Công Điền bị khống chế đã lập tức g**t ch*t ông ta, sau đó khống chế Hầu Môn. Được lắm, người này khá là thú vị”.

Anh hỏi: “Có tình báo về Hầu Vọng Dã không?”

Người này nói: “Năm nay Hầu Vọng Dã ba mươi năm tuổi, cường giả cấp Chân Tiên, thực lực sâu không lường được, nghe nói ngay cả Hầu Công Điền cũng không phải đối thủ của hắn ta”.

Ngô Bình: “Ồ, đánh thắng Hầu Công Điền, thực lực cũng không tệ đâu”.

Thạch Xương Huy nói: “Anh Lý, làm sao bây giờ? Hầu Môn này nắm giữ quyền lớn trong quân, nếu bọn họ làm phản, chỉ sợ Hoàng Thành không kiên trì được bao lâu!”

Ngô Bình nói: “Không sao, tôi đi xử người này, cậu dẫn đường đi”.

Người báo tin này chính là thủ lĩnh tình báo, hắn ta nghe vậy thì biến sắc, nói: “Lý gia, ta đi e rằng chính là tự tìm đường chết”.

Ngô Bình cười khẩy: “Có ta ở đây, ngươi muốn chết cũng khó, bớt nói nhảm, dẫn đường!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4233


Vừa nói, anh vừa nhấc chân phải lên cao, rồi đột ngột giáng mạnh xuống.

"Ầm!"

Một bóng chân mạnh đáng sợ ập tới, đánh sập cổng nhà Hầu phủ và cả mấy căn nhà phía sau.

"To gan!"

Advertisement

Ngay sau đó, các cao thủ tập hợp bên ngoài cổng phủ.

Ngô Bình ngay lập tức phân thân thành hàng chục người, xuất hiện ở các vị trí khác nhau và tung quyền cùng một lúc.

Advertisement

"Ầm ầm ầm!"

Những người này đã bị đánh gục bởi quyền của Ngô Bình, anh liền sải bước vào.

"Hầu Môn thập tử đều ở đâu, kẻ nào dám láo xược!"

Mười bóng người đáp xuống phía trước Đoạn Cang, khí tức của mười người này sâu rộng như biển, mỗi người đều có huyết mạch của thái cổ chân nhân, mặc dù không thuần khiết như Hầu Công Điền, nhưng cũng không hề yếu.

Ngô Bình nhìn họ, khí tức của thái cổ chân nhân đời đầu được tung ra ngay lập tức, tạo thành một sự trấn áp mạnh mẽ về huyết thống.

Hầu Môn thập tử toàn thân run lên, hai chân mềm nhũn, liên tục quỳ xuống mặt đất, run rẩy nói: "Cậu là ai?"

Ngô Bình đi đến trước mặt họ và nói: "Các người từng bước tu luyện, có được huyết mạch của thái cổ chân nhân, đúng là hiếm có. Tôi định tiêu diệt các người, nhưng thái cổ chân nhân rất khó tìm, vì vậy tôi sẽ để các người đi. Tuy nhiên từ giờ trở đi, các người sẽ là người hầu của tôi, các người sẽ phải trung thành với tôi đến hết đời".

Mười người này tỏ vẻ đau khổ, trong lòng thì đấu tranh kịch liệt, họ đều muốn trung thành với Hầu Môn, nhưng khí thế của Ngô Bình quá áp đảo, như thể tổ tiên của họ đang đứng trước mặt bọn họ.

“Từ bỏ đi". Đột nhiên một thanh niên đi ra, kẻ này có huyết mạch còn tinh khiết hơn cả Hầu Công Điền, tương đương với thái cổ chân nhân đời thứ bảy.

Thanh niên quỳ gối trước mặt Ngô Bình: "Không ngờ trên đời còn có thái cổ chân nhân đời đầu. Hậu bối Hầu Vọng Dã kính chào tiền bối!"

Ngô Bình nhìn người này, hỏi: "Chính anh đã giết Hầu Công Điền?"

Người đó gật đầu: "Đúng vậy. Hầu Công Điền đã bị người khác khống chế, là mối họa của nhà họ Hầu, không thể giữ lại!"

Ngô Bình: "Ừ, anh là người quyết đoán, anh quỳ trước mặt tôi để lựa chọn đầu hàng sao?"

Hầu Vọng Dã: "Tôi tự biết thực lực bản thân không bằng tiền bối, chống cự cũng vô ích. Hơn nữa, Hầu Môn được phục vụ dưới trướng của tiền bối cũng là một vinh dự. Tôi nghĩ việc này đối với Hầu Môn lợi nhiều hơn hại".

Ngô Bình: "Anh là người thông minh, tốt lắm. Giờ anh có thể đứng dậy nói chuyện".

Hầu Vọng Dã đứng dậy, lúc này hắn lại cảm giác được trên người Ngô Bình có một luồng khí tức Đại Thánh, mặc dù rất mờ nhạt nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, hắn rất kinh ngạc: “Người là Đại Thánh sao? "
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4234


Ngô Bội xoa cằm, cười nói: "Vị tiểu hoàng đế khá tốt, giờ hai bên các người xung đột, tôi muốn thuyết phục hắn, Hầu Vọng Dã, anh đi theo tôi".

Ngô Bình và Hầu Vọng Dã tới triều đình.

Nhìn thấy Hầu Vọng Dã, Thạch Xương Huy cười lạnh, nói: "Hầu Vọng Dã, còn không mau quỳ xuống?"

Nhưng Hầu Vọng Dã vẫn đứng yên tại chỗ, lạnh lùng nhìn cậu ta.

Advertisement

Ngô Bình đi tới, đặt tay lên vai Thạch Xương Huy và nói: "Người anh em, tôi không thể đánh bại Hầu Vọng Dã".

Sắc mặt Thạch Xương Huy tái nhợt, run giọng hỏi: "Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Anh Lý, anh lừa tôi!"

Advertisement

Ngô Bình nghiêm mặt nói: "Sao tôi lại lừa cậu? Nếu không có tôi, cậu cho rằng cậu có thể sống bao nhiêu năm? Nhà họ Hầu sớm muộn gì cũng giết cậu, cậu cũng không có sức chống cự, đúng không?"

Thạch Xương Huy cúi đầu: "Cũng đúng. Nhưng bây giờ, có phải tôi cũng phải chết không?"

Ngô Bình: "Không. Hầu Vọng Dã không thể đánh bại tôi, tôi không thể đánh bại anh ta. Chúng tôi đã hòa giải. Tuy nhiên, điều kiện để hòa giải là cậu phải duy trì địa vị của Hầu Môn trong hoàng triều Đại Chấn. Tất nhiên từ nay về sau, cậu cũng sẽ được khôi phục uy quyền của hoàng đế, Hầu Vọng Dã sẽ cung kính với cậu".

Thạch Xương Huy: "Thật sao?"

Ngô Bình cười nói: "Dù sao cũng có tôi ở đây, nếu không sao hắn phải thương lượng điều kiện với cậu, cậu thấy đúng không?"

Thạch Xương Huy khẽ thở dài: "Chỉ còn cách này thôi".

Ngô Bình: "Nếu cậu đồng ý thì chúng ta hãy tuyên bố với mọi người đi".

Thạch Xương Huy gật đầu và giải thích với các đại thần rằng cậu ta đã hòa giải với Hầu Môn, địa vị của Hầu Môn sẽ không thay đổi, cậu ta cũng sẽ có một số quyền lực nhất định trong tương lai.

Bước ra khỏi triều đình, Ngô Bình nói với Hầu Vọng Dã: "Từ giờ trở đi, anh chính thức trở thành nô lệ của tôi".

Hầu Vọng Dã quỳ trên mặt đất, cung kính nói: "Rõ thưa chủ nhân!"

Cùng là thái cổ chân nhân, có sự cộng hưởng giữa dòng máu, Ngô Bình có thể cảm thấy rằng Hầu Vọng Dã có thành ý, hắn thực sự đã phục tùng và trở thành nô lệ của anh.

Ngô Bình gật đầu: "Làm nô lệ của tôi đương nhiên sẽ có lợi. Đến Hầu phủ đi".

Trở lại Hầu phủ, anh sử dụng pháp thuật của mình để mở khóa xiềng xích của Hầu Vọng Dã, giúp hắn cải thiện sức mạnh của mình và mở nhiều Tam Tạng hơn.

Chỉ sau vài giờ, Hầu Vọng Dã đã hoàn toàn thay da đổi thịt, thực lực cũng tăng lên rất nhiều.

Ngô Bình: "Anh hãy tiếp tục điều hành Hầu Môn trong hoàng triều Đại Chấn này. Ngoài ra, người của Hầu Môn có thể ra vào đế quốc Thiên Võ để kinh doanh tùy ý".

Hầu Vọng Dã: "Rõ thưa chủ nhân".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4235


Anh nói; "Sau này anh phải phát triển lãnh thổ về phía đông bắc, đế quốc Thiên Võ sẽ phát triển lãnh thổ đến phía tây nam, cuối cùng khiến hai nước giáp nhau".

Hầu Vọng Dã: "Một bên mở rộng diện tích năm trăm nghìn dặm cũng không phải quá khó. Nhưng giữa hai bên có không ít thế lực mạnh mẽ".

Ngô Bình: "Anh chỉ cần tiến đánh, gặp phải kẻ thù nào không hạ gục được thì tôi sẽ ra tay giúp đỡ. Họa lớn sắp đến, địa bàn của chúng ta càng lớn thì càng có thể nắm bắt được cục diện".

Advertisement

Hầu Vọng Dã: "Vâng, tiểu nhân tuân lệnh!"

Hôm đó Ngô Bình quay về đế quốc Thiên Võ, bắt tay vào mở rộng biên giới, đưa bờ cõi liền thành một mối.

Advertisement

Muốn mở rộng biên giới thì cần có binh hùng tướng mạnh, thế nên việc đầu tiên anh cần làm là luyện binh, điều này cần đến một cảnh giới của Đại Thánh, cảnh giới Thánh Binh.

Đại Thánh được gọi là "Đại" vì Đại Thánh là một bậc mãnh tướng, những danh tướng các thời thánh đều là Đại Thánh hoặc Thánh Vương.

Đại Thánh cũng là một thời kỳ "tận dụng sức mình sức ta", mỗi cảnh giới đều không chỉ liên quan đến chính bản thân mà còn liên hệ mật thiết với cả Nhân tộc.

Tác dụng của Đại Thánh là cảm hóa người đời, giúp đỡ người đời, bảo vệ người đời. Năm cảnh giới của Đại Thánh cũng liên quan đến việc này, năm cảnh giới đó là cảnh giới Thánh Võ, Binh Chủ, Thánh Khí, Thiên Thánh, Vạn Thánh.

Trong đó cảnh giới Binh Chủ có thể rèn luyện binh lính trong Thánh đường, binh lính được rèn luyện ra gọi là thánh binh, sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, vượt xa các binh lính tinh nhuệ thông thường. Vào thời đại các Thánh, Nhân tộc mạnh mẽ không gì cản nổi là nhờ có binh lính mà các Đại Thánh huấn luyện.

Ngô Bình đang ở cảnh giới Thánh Võ. Cảnh giới này cần dựa vào các đặc điểm của bản thân để tạo thành vũ lực mạnh mẽ, vũ lực mạnh lên mới có thể tiếp tục tu luyện những cái tiếp theo.

Cảnh giới Thánh Võ là một cảnh giới rất khó, Thái Nhất Hoàng Cực Kinh đã chia nó thành bảy cấp. Nhưng cho dù là bậc đại năng năm xưa sáng lập ra Thái Nhất Hoàng Cực Kinh cũng chỉ tu luyện đến cấp năm. Nhưng dựa vào trí tuệ cực cao của mình, người đó đã mô tả tình hình các cấp tiếp theo để người đời sau tham khảo.

Đại Thánh ở giai đoạn này được xưng là Đại Thánh võ đạo, có bảy cấp. Đại Thánh thời xưa có thể đạt đến cấp ba đã là hiếm lắm rồi, người đạt đến cấp bốn và cấp năm thì đếm trên đầu ngón tay!

Sau khi tiến vào cảnh giới Đại Thánh, Ngô Bình vẫn chưa có đột phá gì mấy, giờ nếu muốn tu đến cảnh giới Binh Chủ thì trước tiên phải đạt được thành tựu gì đó ở cảnh giới Thánh Võ.

Cấp thứ nhất của cảnh giới Thánh Võ cũng không quá khó, chỉ cần có thể đạt được "Bách quyền quy nhất" là được.

Cái gọi là "Bách quyền quy nhất" có nghĩa là phát huy sức mạnh của một trăm quyền chỉ bằng một quyền. Yêu cầu này tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng khó khăn! Trong đó, ý nghĩa liên quan đến thời không và ý nghĩa về sức mạnh đã khiến nhiều nhiều vị thánh trong lịch sử phải bối rối. Thậm chí có thời điểm, Đại Thánh bị buộc bỏ qua cảnh giới Thánh Võ, trực tiếp từ bắt đầu tu luyện từ cảnh giới Binh Chủ.

Ngô Bình đấm vài quyền, mỗi quyền tung ra là một bộ phận sức mạnh được tích lũy trong cơ thể anh, sức mạnh này hình thành một quyền ấn và được giấu trong cánh tay anh.

Sau khi đấm một trăm lần, hàng trăm quyền ấn này tạo thành một lá bùa, cuối cùng nó được tung ra cùng với cú đấm một trăm linh một của anh. Lúc này, lá bùa sáng lên, nó phát ra một tia sáng vàng rực rỡ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4236


Ngô Bình lẩm bẩm: "Uy lực của Bách quyền quy nhất rất mạnh, không biết mình có thể nghìn quyền quy nhất được khônh?"

Nghĩ đến đây, anh tiếp tục sử dụng lá bùa tích trữ quyền kình, khi tích đến quyền kình thứ 1.200, thân thể anh cứ như sắp nổ tung.

Anh sợ gây ra quá nhiều thiệt hại, vì vậy anh đã giảm số lượng quyền ấn xuống còn năm trăm, rồi đấm ra ngoài. Lá bùa được hình thành bởi năm trăm quyền ấn biến thành một ánh sáng chết chóc hình rồng, trực tiếp xuyên qua các rào cản duy độ và nổ tung nơi vô tận.

Advertisement

Sau một cú đấm, Ngô Bình gục xuống, anh phải nghỉ ngơi một lúc mới phục hồi thể lực.

“Xem ra bách quyền quy nhất không thể tùy tiện dùng", anh thầm nghĩ.

Cứ như vậy, anh thành công trở thành Đại Thánh võ đạo cấp một, tiếp đến chuẩn bị đột phá cấp hai.

Advertisement

Cấp hai được gọi là Tự thành thiên địa.

Khi Đại Thánh cấp này ra tay, xung quanh sẽ hình thành một tấm kết giới, không bị ngoại giới can thiệp, có thể áp chế thực lực và tu vi của đối phương, loại kết giới này được gọi là thánh vực. Thánh vực càng mạnh, sức chiến đấu càng mạnh.

Ngô Bình cân nhắc trong một thời gian dài và quyết định biến ba ván cuối cùng trong kỳ phổ thành thánh vực.

Ba ván cuối cùng này có chứa tinh hoa của kỳ phổ, uy lực mạnh nhất. Trước đây anh chưa từng thử qua, bởi vì sức lực và trí tuệ của anh đều không đáp ứng được yêu cầu của kỳ phổ.

Bây giờ anh đã trở thành một Đại Thánh, cuối cùng anh cũng có thể thử một lần.

Ba ván này là Thiên hạ đệ tam sát cục, Vạn cổ đệ nhất sát cục, Thập kỷ tuyệt mệnh cục. Trong đó, Thập kỷ tuyệt mệnh cục là mạnh nhất, nhưng cũng khó khăn nhất. Tiếp theo là Vạn cổ đệ nhất sát cục, cuối cùng là Thiên hạ đệ tam sát cục.

Ngô Bình không trông chờ mình có thể học hết ba ván này, giờ anh chỉ muốn luyện Thiên hạ đệ tam sát cục, nếu luyện ván này thành công, thánh vực của anh sẽ là độc nhất vô nhị trên đời, không ai có thể phá được!

Anh mở thánh vực, thánh vực liền bao phủ bán kính ba nghìn dặm, trong không trung xuất hiện rất nhiều quân cờ, những quân cờ này là do sức mạnh mạnh nhất mà anh nắm giữ tạo thành.

Sức mạnh Ngọc Hoàng, sức mạnh Câu Trần, sức mạnh Tử Vi, sức mạnh Xích Minh, sức mạnh các kỷ nguyên mà anh hấp thụ đều được ngưng tụ thành quân cờ, xuất hiện trong thánh vực của anh.

Trong Thiên hạ đệ tam sát cục có ba trăm sáu mươi quân cờ, có thể đi ngược lại chín quân, mỗi bước có nhiều biến hóa, rất bí ẩn và khó lường, có sức mạnh đáng sợ.

Ngô Bình mỗi lần hạ một quân cờ đều phải chịu rất nhiều áp lực, hạ ba trăm quân cờ thì đầu đau như búa bổ, gần như không thể suy nghĩ được.

Hít một hơi thật sâu, anh buộc mình phải tỉnh táo, tiếp tục hạ cờ.

Ba trăm ba mươi, ba trăm năm mươi, ba trăm năm mươi tám!

Vẫn còn hai quân cờ là ván cờ có thể kết thúc, nhưng Ngô Bình không thể nghĩ được nữa, cơ thể anh trở nên cứng đờ.

Anh trợn to hai mắt, cố hết sức hạ quân cờ thứ ba trăm năm mươi chín, nhưng dù thế nào cũng không được, dường như sức mạnh của vận mệnh đang ngăn cản anh. Có một giọng nói cảnh cáo anh, một sinh linh nhỏ bé như cậu không xứng có được sát chiêu mạnh mẽ như vậy, từ bỏ đi, nếu không trời đất sẽ không dung thứ!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4237


Quân cờ thứ ba trăm năm mươi chín hạ xuống, không trung sụp đổ, thời không vô tận ào hết ra, tất cả đều bị thánh vực trấn áp.

Mà Ngô Bình cũng không ngờ anh đột phá đến cảnh giới cuối cùng của Địa Tiên, cảnh giới Thiên Mệnh!

Nếu không phải anh bước vào cảnh giới Thiên Mệnh, anh hoàn toàn không thể nào hạ quân cờ thứ ba trăm năm mươi chín.

Advertisement

Anh khẽ mỉm cười, cơ thể dần lấy lại sự thư thái, đầu óc tỉnh táo nên dễ dàng hạ quân cờ thứ ba trăm sáu mươi.

"Ầm!"

Advertisement

Sương mù mịt mờ, trời đất mất đi màu sắc, thánh vực là một thế giới của riêng anh, sức mạnh tiến hóa ẩn chứa sát ý, đại đạo trong vũ trụ mất đi trật tự muốn can thiệp vào, nhưng lại bị dễ dàng phá giải.

Ngô Bình hoàn thành Thiên hạ đệ tam sát cục, anh thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Nơi này chính là thánh vực, Tự thành thiên địa!"

Anh không tham lam, vì vậy anh quyết định nghỉ ngơi vài ngày sau khi tu luyện.

Anh vừa xuất quan đã thấy bên ngoài có người chờ đợi, đó là một Long vệ, người đó bẩm báo: "Thưa bệ hạ! Đại quân nhân ngưu tác chiến với địch, hơn năm trăm nghìn người chết và bị thương, hiện tại quân ta đã chi viện, nhưng kẻ thù quá mạnh nên rất khó để đẩy lùi!"

Ngô Bình rất bình tĩnh hỏi: "Là thế lực nào?"

Long vệ: "Có một cái hố sâu không đáy, đường kính hơn ba trăm dặm, là hầm ma, một lượng lớn yêu ma từ trong đó xông ra, không ngừng tiến sát biên giới".

Ngô Bình cười lạnh: "Đám ma vật này đúng là muốn chết! Đi theo ta!"

Dứt lời, một tia sáng bay lên trời, anh đưa Long vệ đi tới hầm ma.

Một luồng ánh sáng thần thánh xẹt qua chân trời, đáp mạnh xuống trước một cái hầm. Xung quanh hầm dày đặc quái vật, những quái vật này có hình thù kỳ dị, đủ loại khác nhau, có con giống rắn, có con giống bọ cạp, có con giống sói, có con giống khỉ tám tay, chúng đều tràn đầy sức mạnh, tấn công tất cả sinh vật sống.

Khi Ngô Bình đến hầm ma, hàng chục con quái vật lao về phía anh với vẻ mặt trống rỗng. Anh vung tay phải, thánh vực được mở ra, những con quái vật xung quanh đột nhiên im lặng, cơ thể chúng cứng lại, não chúng sưng lên, sau đó là những âm thanh "xì xì" liên tục vang lên, tất cả quái vật đều nổ tung trong đầu, chết tại chỗ.

Thánh vực của Ngô Bình chỉ mới được mở ra, anh chưa dùng bất cứ sát cục nào, nhưng nó đã bao phủ xung quanh hầm ma, một khi tất cả quái vật lao ra khỏi hầm ma, chúng sẽ nổ tung và chết ngay lập tức.

Những con quái vật không dám ló đầu ra nữa, mặt đất đầy xác quái vật, chất đống thành núi.

Lúc này Ngưu Chấn Thiên dẫn theo tất cả nhân mã đi tới, ông ta nhìn xương cốt rải khắp nơi trên mặt đất, kinh ngạc nói: “Thực lực của bệ hạ quá kinh khủng, những quái vật này đã giết mấy trăm vạn thuộc hạ của thần, vậy mà người lại giết bọn chúng chỉ trong nháy mắt!"

Ngô Bình: "Ngưu Chấn Thiên, ông có biết nguồn gốc của hầm ma này không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4238


Mười loại sức mạnh liền giáng xuống, con rắn khổng lồ có khí thế còn đáng sợ hơn cả Đạo Tổ trong nháy mắt đã bị xé nát, chết ngay lập tức.

Sau khi giết con rắn lớn, Ngô Bình suy nghĩ một lúc và lấy ra năm con rối. Những con rối này được anh lấy từ chỗ Thanh Đồng Thần Vương, ngay cả Thanh Đồng Thần Vương cũng không thể luyện chế chúng.

Bây giờ Ngô Bình sở hữu thánh vực, chỉ với một ý nghĩ, năm con rối bằng đồng liền phát ra năm loại ánh sáng, mỗi loại tượng trưng cho sức mạnh của ngũ hành. Năm con rối biến thành những người khổng lồ cao một nghìn mét, đứng xung quanh hầm ma và tạo thành một đại trận trấn áp ngũ hành.

Advertisement

Đại trận vừa tung ra, cửa hầm liền xuất hiện một cái nắp bằng đồng cực lớn bao phủ chặt chẽ hầm, ngăn không cho quái vật bên trong chui ra.

Những tướng sĩ của đế quốc Thiên Võ cũng đã đến, Ngô Bình yêu cầu họ thu dọn chiến trường và xử lý xác chết của những con quái vật.

Advertisement

Vào lúc này, Ngô Bình cảm thấy rằng ở phía bắc xa xôi, một Thiên Môn khổng lồ đã được dựng lên, đó là Tây Thiên Môn.

"Xem ra Đại Thiên Tôn muốn dựng lại Thiên Đình, muốn làm Thiên Đế", anh nói với mọi người.

Tư Không Vũ nói: "Bệ hạ, nếu như Thiên Đình xuất hiện, tất cả các quốc gia đều sẽ trở thành chư hầu của Thiên Đình, đế quốc Thiên Võ cũng không ngoại lệ".

Ngô Bình: "Việc này cũng không có gì là không tốt. Ta thành lập đế quốc Thiên Võ để mang lại lợi ích cho người dân. Nếu Thiên Đình có thể khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn, tại sao lại không ủng hộ?"

Tư Không Vũ: "Thiên Đình chưa chắc đã làm tốt bằng bệ hạ".

Ông ta dừng một chút, nói: "Bệ hạ, nhân lúc trước khi Thiên Đình chưa được thành lập, có thể cài mấy người vào bên đó".

Ngô Bình: "Chuyện này không gấp".

Anh nhìn xung quanh hỏi: "Nơi này cách biên giới ước chừng 120.000 dặm, khi những quái vật này xuất hiện, các thế lực và người xung quanh đều chết hoặc chạy trốn. Từ đó về sau, nơi đây chính là lãnh thổ của đế quốc Thiên Võ chúng ta".

Anh lập tức ra lệnh cho các quan phụ trách đo đạc khoanh đất, cắm mốc biên giới. Khu vực mới được thêm vào này rộng 120.000 dặm từ đông sang tây và dài 150.000 dặm từ bắc xuống nam. Trên lãnh thổ có nhiều sông ngòi, lượng mưa dồi dào, hệ động thực vật phong phú.

Tuy nhiên do lũ quái vật hoành hành, gần như tất cả các loài động vật đã chết và phải mất ít nhất vài năm để khôi phục lại hệ sinh thái.

Vô số quái vật đã chết, chỉ thu dọn xác của chúng cũng phải tốn nhiều công sức. Ngô Bình thấy mà ghê tởm, anh vung tay, nắp đồng mở ra, tất cả các xác chết bị ném trở lại hầm ma, sau đó anh đóng nắp lại.

Vào thời điểm này, Ngô Bình phát hiện ra rằng khu vực này rất nhiều cây chè và tất cả chúng đều có chất lượng rất cao. Những người trồng chè trước đây đều sợ hãi bỏ chạy hoặc bị quái vật g**t ch*t, vườn chè trở thành vùng đất vô chủ.

Vì vậy, anh đã ra lệnh cho nông dân trồng chè từ khắp nơi trên đất nước đến quản lý vườn chè và trả lương theo số lượng lao động hàng tháng.

Anh không chỉ có thể luyện đan mà còn là một bậc thầy trong việc sap chè, chất lượng của những loại chè này rất tuyệt vời nên anh quyết định làm chè và bán chúng trên mạng tiên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4239


Nông trại trồng chè là nơi Ngô Bình bộc lộ kỹ năng, anh muốn sao chè ở đây.

Tuy nhiên, lò luyện đan mà anh dùng để sao chè là do anh tự chế tạo, đường kính hơn một nghìn mét, có thể xoay được. Khi sao chè, anh biến thành một người khổng lồ cao ba nghìn mét và tự vận hành nó.

Lúc sao chè, lò đan xoay chuyển, anh đưa một số dược tính của roi Bách Thảo vào trong đó để làm tăng thêm hương vị của chè, khiến nó hợp khẩu vị hơn.

Advertisement

Làm xong một lò, anh có thể sao được mấy triệu cân lá chè. Sao lá chè xong, anh trực tiếp phát cho các thương nhân của đế quốc Thiên Võ để họ đi bán khắp nơi kiếm lợi nhuận.

Hơn nữa những lá chè này có thể mua chịu, bán xong mới đưa tiền lại. Do là chè có chất lượng cao, bán được một lần là có thể kiếm được lợi nhuận gấp mấy lần.

Advertisement

Tất nhiên phần lớn lá chè được Ngô Bình bán trên mạng tiên. Giá trên mạng tiên cao hơn, giá cao gấp mấy lần so với giá bán lẻ.

Sao chè suốt hai ngày xong, Ngô Bình định sao một số lá chè chất lượng cao thì phía bên giới đột nhiên xảy ra chiến sự, mộy đám tu sĩ tấn công vào biên giới đế quốc Thiên Võ. Tuy họ có thực lực mạnh nhưng quân biên giới của đế quốc Thiên Võ cũng có sức chiến đấu cao, hai bên đều có thương vong.

Chiến sự nơi biên giới thường xuyên xảy ra, Ngô Bình thường không quan tâm, nhưng giờ anh ở gần nơi biên giới nên liền đi kiểm tra.

Lúc anh đến thì hàng trăm Chân Tiên và Thần Tiêm đang đuổi giết mấy nghìn quân lính, nếu không phải có chiến trận mạnh và trang bị tốt thì bên họ đã không trụ nổi từ lâu rồi.

Thấy đám người này muốn đuổi cùng giết tận, không ngừng sử dụng các phép thần thông, anh khẽ nhíu mày, há miệng thổi một cái, một cơn gió xoáy lớn liền xuất hiện lao về phía đám người đó.

Đột nhiên xuất hiện cơn gió xoáy lạ khiến đám người này cảnh giác, nhưng họ nghĩ một cơn gió thôi cũng không làm được gì. Nhưng khi cơn gió này đến gần, họ liền bị cuốn vào trong, cơ thể hoàn toàn không khống chế được.

Cơn gió lốc cuốn họ bay một đoạn xa mới biến mất, đám tu sĩ cũng ngất đi, những người còn lại thì bị thương nặng, nằm bẹp dưới đất.

Quân biên giới lập tức bắt họ lại, trói gô hết cả.

Ngô Bình hỏi một tu sĩ Chân Tiên: "Tại sao các người lại tấn công đế quốc Thiên Võ?"

Tu sĩ hừ lạnh: "Các người tốt nhất là thả chúng tôi đi, một quốc gia nhỏ như các người không thể chọc vào Huyền Chân Giáo đâu!"

Ngô Bình tung một cú đá gãy chân tu sĩ đó: "Tôi hỏi tại sao các người lại tấn công đế quốc Thiên Võ".

Tu sĩ đau đớn hét lên và nói: "Các người đã chiếm hầm ma, trưởng lão đã ra lệnh cho chúng tôi chiếm lại hầm ma".

Ngô Bình: "Các người muốn hầm ma làm gì? Các người làm sao có thể đối phó quái vật trong hầm ma được?"

Tu sĩ nói: "Giáo chúng tôi có một phương pháp bí mật để thuần hóa quái vật. Hầm ma là một nguồn tài nguyên vô tận đối với chúng tôi!"

Ngô Bình trừng mắt nhìn hắn: "Chẳng lẽ Huyền Chân Giáo các người đã mở hầm ma ra sao?"
 
Back
Top Dưới