Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3780


Ngô Bình nhìn sang, nhận ra đó là Tả Linh Phong - người từng theo đuổi Ngô Mi và có âm mưu cướp ngọc bội trên người cô bé. Lâu rồi không gặp, Tả Linh Phong nay đã là Thiên Tiên, cao ngạo vô cùng.

Ngô Mi chẳng hề khách sáo với cậu ta: “Tả Linh Phong, chân khỏi rồi đấy à?”

Lần trước Ngô Bình đã đâm gai vào chân của cậu ta, doạ đối phương bỏ chạy.

Advertisement

Tả Linh Phong cười khẩy: “Ngô Mi, nhìn cho kỹ vào, Tả Linh Phong này đã là Thiên Tiên rồi!”

Ngô Mi đáp: “Thiên Tiên thì ghê gớm lắm sao? Người làm nhà tôi toàn là Thiên Tiên đấy”.

“Ha ha, Ngô Mi cũng đến rồi à”, đúng lúc đó, một chàng trai có khí chất chín chắn xuất hiện, tên Trang Sinh, chính là người khởi xướng buổi gặp mặt lần này,

Advertisement

Ngô Mi khẽ gật đầu, cười nói: “Trang Sinh, nghe nói bây giờ cậu đã là đệ tử ưu tú của môn phái lớn rồi à?”

Trang Sinh cười đáp: “Ha ha, bây giờ tôi là đệ tử của Thần Đao Môn, môn phái hạng nhất. Sư tôn của tôi là một vị Chân Tiên”.

Mọi người thi nhau khen ngợi. Trong mắt họ, Chân Tiên đã là sự tồn tại đỉnh cấp rồi. Phần lớn họ thậm chí còn chưa từng thấy Thiên Tiên.

Ngô Mi nói: “Chúc mừng nhé”.

Tả Linh Phong có vẻ không cho là vậy, hờ hững bảo: “Chân Tiên đúng là rất đáng gờm. Vậy nên tôi chắc chắn sẽ trở thành Chân Tiên”.

Ngô Bình quét mắt nhìn cậu ta: “Cậu đừng mơ đến chuyện thành Chân Tiên nữa. Nền tảng của cậu quá kém, e là còn chẳng qua nổi tam tai”.

Tả Linh Phong cả giận: “Họ Ngô kia, có tin là tôi đánh anh không?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nên làm thế, bởi vì kẻ bị đánh chắc chắn là cậu”.

Tả Linh Phong sắp nổi cơn thịnh nộ thì đã bị Trang Sinh ghì chặt vai. Trang Sinh cười bảo: “Hiếm khi chúng ta mới gặp nhau, Linh Phong à, hà tất phải làm mọi người mất vui như thế?”

Tả Linh Phong căm phẫn trừng mắt nhìn Ngô Bình, sau đó quay đi, nói chuyện với người khác.

Trang Sinh cười nói: “Anh là anh trai của Ngô Mi nhỉ. Lần trước may nhờ có anh, nếu không e là rất nhiều bạn học phải bỏ mạng trên núi”.

Ngô Bình đáp: “Chuyện nhỏ thôi”.

Trang Sinh mỉm cười: “Thật không dám giấu giếm, lần này em mời Ngô Mi và Mỹ Ngọc đến đây vì muốn cưới họ”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Cưới Ngô Mi?”

Ngô Mi giật mình: “Cậu muốn cưới tôi?”

Trang Sinh khẽ gật đầu: “Ngô Mi, thật ra tôi đã thích cậu từ lâu, chỉ là khi ấy tôi quá đỗi tầm thường. Rốt cuộc bây giờ tôi đã có năng lực rồi, mong cậu và Mỹ Ngọc chấp nhận tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3781


Song anh vẫn kìm lại lửa giận, đoạn bảo: “Cậu muốn cưới Ngô Mi và Mỹ Ngọc cũng được thôi, nhưng chúng tôi vừa đắc tội một nhóm người, cậu có thể giải quyết giúp chúng tôi không?”

Trang Sinh vỗ ngực: “Có chuyện gì, em sẽ giúp mọi người giải quyết”.

Ngô Bình đáp nhẹ: “Được, tôi sẽ cho cậu cơ hội”.

Anh nói vậy vì cảm ứng được có người đang đến đây rất nhanh. Quả nhiên, lời vừa dứt, một nhóm tu sĩ đã đặt chân đến viện, có người rống lên: “Chủ nhân của kiệu đang ở đâu, ra đây ngay cho tôi!”

Advertisement

Nghe thấy giọng nói to rõ kia, Trang Sinh thoáng biến sắc. Khí thế ấy sao lại giống Chân Tiên thế này!

Ngô Bình bảo: “Rắc rối đến rồi đấy. Cậu đi giải quyết đi”.

Sắc mặt Trang Sinh liên tục thay đổi: “Chuyện này…”

Advertisement

Tả Linh Phong cười ha ha: “Họ Ngô kia, anh tưởng Long Kinh cũng là chốn thôn quê hẻo lánh à? Người ở đây đâu phải là người mà anh đắc tội được kia chứ?”

“Chát!”

Tả Linh Phong còn chưa nói xong đã bị Ngô Bình tát vào mặt. Cậu ta trợn ngược mắt rồi ngất đi.

Ngô Bình quay người bước ra ngoài, các bạn học của Ngô Mi vội vã ra hóng chuyện. Do dự một hồi, cuối cùng Trang Sinh vẫn đi ra theo anh.

Một nhóm người đang hung hăng đứng canh chừng bên kiệu. Thấy đám Ngô Bình bước ra, một người trầm giọng bảo: “Qua đây chịu chết đi!”

Ngô Bình đáp: “Bảo tôi chịu chết? Các người có tư cách sao?”

Hắn cười khẩy: “Thanh Ngưu Cung có ai mà không giết, khai họ tên ra!”

Ngô Bình hờ hững nói: “Các người cũng không có tư cách biết tên tôi”.

Hắn nổi giận, bèn bay lên rồi chỉ vào Ngô Bình. Bình thường với đòn chỉ tay này của hắn, đối phương sẽ bị lực ngón tay đâm xuyên qua cơ thể, Nhưng lần này hắn đã chỉ tay rất lâu mà Ngô Bình vẫn không hề hấn gì.

“Chỉ pháp của anh có vấn đề rồi. Đây mới là chỉ pháp”. Dứt lời, anh bay lên rồi chỉ tay vào. Lồng ngực hắn lập tức nổ tung thành một lỗ máu, khiến hắn gào thét thảm thương.

Rồi Ngô Bình cất tiếng: “Đứng im!”

Nói xong, mấy chục người đang đứng ở đây đều cứng đờ, không động đậy được.

Đoạn Ngô Bình quay lại, vỗ vai Trang Sinh vẫn đang ngẩn ngơ: “Tôi đã cho cơ hội mà cậu không nắm bắt được, cậu vẫn nên từ bỏ ý định đi”.

Mọi người quay lại đại sảnh với tâm trạng phức tạp vô cùng. Anh trai của Ngô Mi sao lại mạnh đến thế nhỉ?

Những người bạn học không gặp nhau đã lâu nhưng vẫn rất thân thiết, chuyện trò không dứt. Chẳng mấy chốc Ngô Mi và Mỹ Ngọc đã bị người ta vây kín xung quanh, bỏ lại Trang Sinh bơ vơ.

Ở đây vốn có hai cô bạn học gả vào gia tộc bán thần. Trước đó cả hai được mọi người xúm xít vây quanh, bây giờ đột nhiên bị phớt lờ nên tức giận vô cùng.

Một cô gái cười khẩy: “Bây giờ người tu tiên chẳng có địa vị gì đâu. Trước đó chồng tôi đến một môn phái, tông chủ ở đó còn quỳ gối trước mặt anh ấy!”

Cô gái còn lại được gả vào gia tộc bán thần cũng lên tiếng: “Thì đấy. Hôm qua bố chồng tôi đã g**t ch*t một Chân Tiên, mọi người có đoán được nguyên nhân không?”

Lập tức có người tiếp lời hỏi: “Tại sao vậy?”

Cô bạn học ấy bèn mỉm cười: “Bởi vì bố chồng tôi thích con gái của người đó, nhưng đối phương lại không chịu tặng con gái cho bố chồng tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3782


Ngô Bình lên tiếng: “Bán thần gì chứ, chỉ là một đám rác rưởi. Cô gả cho một kẻ không ra gì thì có gì đáng tự hào chứ?

Cô gái kia giận tái mặt: “Anh…”

Nói xong, anh bèn tỉ mỉ quan sát cô gái này: “Chẳng trách cô có thể gả vào gia tộc rác rưởi ấy, hoá ra thể chất cũng khá lắm”. Anh phát hiện cô ta có một thể chất khá hiếm gặp, tư chất trung thượng, song nếu sinh con sẽ dễ dàng trở thành tư chất siêu phàm.

“Anh trai của Ngô Mi, nếu anh có gan thì đừng đi, chồng tôi sẽ đến đây ngay!”, cô ta giận dữ nói.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Được thôi, tôi cũng muốn mở mang tầm mắt, xem rác rưởi có hình dáng ra sao”.

Mọi người bắt đầu bàn tán. Có người bảo: “Tôi nghe nói thần mới là tối cao, tu tiên là phận thấp kém. Bán thần tuy không bằng thần, nhưng địa vị vượt xa người tu tiên”.

Advertisement

“Tôi cũng nghe nói vậy. Hầy, mau tránh xa hai anh em Ngô Mi đi, kẻo rước hoạ vào thân”.

Ngay lập tức, quá nửa bạn học đang vây quanh Ngô Mi đều giải tán, chẳng còn mấy ai ở lại.

Đoá Lan chần chừ một lúc, cuối cùng lựa chọn rời đi, đứng ở phía sau Trang Sinh.

Diệp Thanh Vũ khẽ thở dài: “Thầy Ngô vẫn nên tránh đi, thế lực của bán thần thật sự rất hùng mạnh”.

Ngô Bình tìm một cái bàn để ngồi xuống, đoạn đáp: “Cô Diệp, không có bản lĩnh thì đã chẳng ra ngoài xông pha. Tôi đã đến Long Kinh thì không sợ bất cứ ai cả”.

“Lâu lắm rồi tôi mới gặp một kẻ ngạo mạn như anh đấy”, một người đàn ông xuất hiện ở cửa, đôi mắt màu vàng, toả ra khí tức đầy kinh khiếp.

Nhác thấy người đàn ông đó, cô gái vừa khen ngợi bố chồng mình liền vui sướng thốt lên: “Chồng ơi!”

Gã liếc nhìn người phụ nữ của mình, lạnh lùng bảo: “Anh đã dặn là đừng qua lại với loài người thấp kém này, em xem như gió thoảng qua tai sao?”

Cô ta cúi gằm mặt: “Em sai rồi, lần sau không dám nữa ạ”.

Gã đàn ông nhìn chòng chọc vào Ngô Bình: “Ban nãy, anh đã gọi bán thần chúng tôi là rác rưởi?”

Ngô Bình đáp trả: “Muốn nghe lại à, được thôi, rác rưởi!”

Gã đàn ông mắt vàng cười khẩy: “Giỏi lắm”.

Rồi gã tiến từng bước một về phía Ngô Bình, đến khi còn năm bước thì dừng lại vì nhìn thấy Ngô Mi và Mỹ Ngọc. Gã cười bảo: “Hai người phụ nữ này có thể chất mạnh hơn hẳn phụ nữ nhà tôi. Tốt lắm. Tôi không uổng công đến đây”.

Ngô Bình nheo mắt, lãnh đạm nói: “Quỳ xuống!”

“Cộp!”, cơ thể gã mất kiểm soát, quỳ thẳng xuống trước mặt Ngô Bình.

Gã vô cùng sửng sốt: “Anh…”

Gương mặt Ngô Bình không hề có cảm xúc: “Đừng nói là một tên bán thần rác rưởi như anh, dù là Thần tộc ở trước mặt, tôi cũng chẳng xem ra gì đâu”.

Gã đàn ông rống lên: “Thả tôi ra! Nếu không anh sẽ phải hối hận!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3783


Sau vài nhịp thở, Ngô Bình đã nhấc gã đàn ông kia xuất hiện ở phía trên một ngôi nhà lớn. Người ở bên dưới phát hiện ra anh, hàng chục độn quang bay lên cao, thi nhau lên tiếng tra hỏi.

Ngô Bình quét mắt nhìn, nhận thấy chỉ có một người trong nhà này có huyết mạch bán thần, mà người này đang ở đây.

Đồng thời, anh còn phát hiện có rất nhiều tu sĩ Nhân tộc bị giam cầm dưới lòng đất của ngôi nhà này, nam nữ đủ cả, số lượng lên đến cả nghìn!

Những tu sĩ này đều bị trói, ai nấy đều chi chít sẹo, có vài người còn đang bị tra tấn.

Advertisement

Một tu sĩ trung niên liếc nhìn người đàn ông trong tay Ngô Bình, trầm giọng hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình không đáp mà hỏi ngược: “Tại sao các người lại giam giữ nhiều tu sĩ như vậy?”

Advertisement

Người trung niên lạnh lùng hừ giọng: “Bọn chúng đều là những kẻ từng bất kính với tôi. Nếu cậu không muốn rơi vào cảnh như vậy thì lập tức buông con trai tôi ra!”

Ngô Bình bảo: “Tôi đến đây để dạy dỗ đám rác rưởi các người đấy”.

Người trung niên sa sầm mặt: “Tự tìm đường chết!”

“Ầm!”

Xung quanh ông ta được bao phủ bởi một lớp thần quang, sau thần quang là một hư ảnh Thần Ma! Rồi ông ta vung tay, hư ảnh Thần Ma kia liền bổ nhào đến.

Ngô Bình hờ hững nói: “Quá yếu!”

Anh b*n r* kiếm quang, hư ảnh Thần Ma cùng người trung niên kia liền bị chém thành vũng máu, ngay cả cơ hội chống trả cũng không có!

Tu vi của anh đã đạt đến cấp bậc Đạo Quân từ lâu, có thể đối chọi với cả đại thần. Một bán thần nhỏ bé làm sao có thể là đối thủ của anh?

Những người còn lại lập tức rống lên rồi đồng loạt ra tay.

Ngô Bình còn chẳng buồn nhìn đến, chỉ cần một cái phất tay đã chém chết toàn bộ. Lúc này, anh mới nhìn gã đàn ông mà mình đang nhấc trong tay, tra hỏi: “Nói đi, tại sao lại giam cầm họ?”

Gã đàn ông chứng kiến bố mình còn chẳng phải là đối thủ của anh, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, run rẩy nói: “”Chúng tôi dùng họ làm thí nghiệm”.

Ngô Bình cau mày: “Thí nghiệm gì?”

Gã đáp: “Bồi dưỡng bán thần”.

Ngô Bình hỏi: “Chẳng phải sức mạnh của bán thần do Thần tộc ban cho sao?”

Gã nói: “Đúng thế. Có điều mức độ tiếp nhận sức mạnh từ Thần tộc của mỗi người đều khác nhau, tỉ lệ tử vong rất cao. Có thể bồi dưỡng một bán thần từ một nghìn tu sĩ đã là tốt lắm rồi”.

Ngô Bình híp mắt lại: “Vậy nên bọn họ có khả năng sẽ chết toàn bộ?”

Gã gật đầu: “Phải”.

Ngô Bình hỏi: “Thần tộc bảo các người làm như vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3784


“Có lẽ đã chết vài chục nghìn tu sĩ, tổng cộng đã bồi dưỡng thành công hai mươi bảy bán thần. Những bán thần này đều đã được đưa đi huấn luyện, sau đó sẽ được sắp xếp nhiệm vụ”.

Ngô Bình bảo: “Các người đúng là đáng chết!”

Dứt lời, ánh kiếm loé lên, gã lìa đầu khỏi cổ, chết ngay tại chỗ.

Sau đó anh bay xuống, giải cứu hơn một nghìn tu sĩ còn lại. Tất nhiên, anh cũng không quên lục soát trong nhà. Mấy bán thần đã chết đi, chắc chắn cất giữ rất nhiều tiền của.

Advertisement

Của cải do một gia tộc bán thần nắm giữ quả là đáng kinh ngạc. Anh ước tính giá trị của những tài sản này không dưới năm mươi tỷ đồng Thần Long.

Chẳng bao lâu sau, nhóm tu sĩ được cứu đã đứng trong sân, đồng loạt quỳ xuống cảm ơn Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình nhận thấy tư chất của những người này đều rất tốt, bèn cười bảo: “Tôi sẽ cho mọi người vài bộ kiếm phổ để tu luyện. Nếu luyện thành công thì đến Côn Luân Kiếm Cung tu luyện nhé”.

Nói đoạn, anh tặng công pháp trước đó và phần kiếm tông cho họ, sau đó bảo họ rời đi.

Chưa đầy nửa giờ, Ngô Bình đã quay lại viện họ Trang.

Thấy anh trở về, ai nấy đều rất kinh ngạc. Anh vừa đi làm gì vậy?

“Anh… vẫn không bị hề hấn gì ư?”, cô gái kia hỏi.

Ngô Bình đáp: “Dĩ nhiên rồi. Nhưng bố chồng và chồng cô thì có đấy”.

Cô ta biến sắc, hỏi ngay: “Anh đã làm gì họ?”

Ngô Bình bảo: “Cũng chẳng có gì, tôi chỉ giết bọn họ thôi”.

Cô ta trợn mắt rồi ngất xỉu.

Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau. Anh dám giết bán thân, không sợ bị Thần tộc trả thù ư?”

Nhìn sang cô gái được gả vào gia tộc bán thần còn lại, Ngô Bình hỏi: “Có muốn gọi chồng cô đến đây không?”

Đôi môi cô ta trắng bệch, liền xoay người rời đi, không dám nhìn Ngô Bình nữa.

Tả Linh Phong đã tỉnh ngộ, bèn lặng lẽ chuồn đi. Ngô Bình quá đáng sợ, cậu ta nên tránh xa anh thì hơn.

Trang Sinh vô cùng khó xử, bèn ôm quyền: “Anh Ngô, em còn có việc, xin đi trước”.

Chẳng mấy chốc, những người còn lại đều đi mất, dù sao thì cũng không ai muốn bị liên luỵ.

Đương nhiên cũng có người ở lại. Đó chính là Diệp Thanh Vũ.

Diệp Thanh Vũ cười khổ: “Có phải chúng ta nên rời khỏi nơi này không?”

Ngô Bình đáp: “Tại sao phải đi chứ? Chỉ là một lũ rác rưởi, giết cũng giết rồi!”

Diệp Thanh Vũ nói: “Nhưng chống lưng của đối phương rất có thể là Thần tộc đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3785


Ngô Bình cười bảo: “Chẳng phải trước đó bọn em cứ nằng nặc đòi đến Long Kinh chơi sao? Đúng lúc, anh đưa mọi người đi tham quan luôn nhé”.

Ngô Mi mỉm cười: “Vâng ạ. Chúng ta đi ăn thử món ngon ở Long Kinh đi”.

Diệp Thanh Vũ bảo: “Tôi biết nhiều chỗ bán đồ ăn ngon lắm đấy”.

Advertisement

Bốn người không ngồi kiệu nữa, đi đến một con ngõ. Ngõ rất rộng rãi, khắp nơi đều có quầy bán đồ ăn vặt, hai bên còn có vài ngôi nhà, trong sân nhà cũng có bán đồ ăn hoặc cửa hàng.

Diệp Thanh Vũ nói: “Những nhân vật tầm cỡ sẽ không đến đây đâu. Tôi là người ở tầng lớp thấp, thường đến đây ăn uống và mua quần áo lắm”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Cô Diệp này, sau khi rời khỏi học viện Võ Đạo, cô đã đi đâu vậy?”

Diệp Thanh Vũ đáp: “Tôi vừa gia nhập một môn phái nhỏ, cũng có chút thế lực ở Long Kinh, mưu sinh thôi”.

Tư chất của Diệp Thanh Vũ cũng khá tốt, nhưng ở nơi thiên tài tụ hội như Long Kinh thì lại chẳng quá nổi bật. Vậy nên tình cảnh của cô ta không tốt lắm.

Ngô Bình nói: “Khi trở về, cô cứ đến Côn Luân Kiếm Cung đi, tôi sẽ cho cô thân phận đệ tử chính thức”.

Danh tiếng của Côn Luân Kiếm Cung đã vang khắp thiên hạ từ lâu, dĩ nhiên Diệp Thanh Vũ cũng biết đến. Cô ta mừng rỡ nói: “Cảm ơn thầy Ngô”.

Ngô Bình bảo: “Bây giờ tôi không còn là giáo viên nữa, cứ gọi tôi là Ngô Bình thôi”.

Diệp Thanh Vũ cười đáp: “Không dám, tôi vẫn nên gọi là anh Ngô”.

Ngô Bình không để ý đến mấy chuyện này. Bọn họ đi dạo trong ngõ, gặp món gì ngon thì ngồi xuống ăn thử.

Mấy người họ đi lòng vòng trong ngõ cả một hồi lâu, tìm một quầy ăn vặt rồi thưởng thức món ngon. Đột nhiên Ngô Bình cảm thấy cử động của mình chậm lại, đám Mỹ Ngọc thì đã dừng lại hoàn toàn.

Sau đó, tiếng người ở xung quanh biến mất, mọi người đều đứng im như trúng phải thuật bất động vậy.

Một người phụ nữ mặc trang phục cung đình đi đến trước mặt Mỹ Ngọc, nhìn chằm chằm vào Mỹ Ngọc rồi nói: “Quả nhiên ả tiện tì đó đã hạ sinh một đứa con cho ông ta. Giỏi lắm!”

Cử động của Ngô Bình rất chậm, nhưng anh vẫn chưa bất động hẳn. Anh trầm giọng hỏi: “Bà là ai?”

Người phụ nữ kia nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt có phần kinh ngạc: “Tu sĩ loài người kia, không ngờ cậu lại có thể chống lại sức mạnh của thần vực. Thế thì đi chết đi”.

Với một cái vẫy tay của bà ta, thần quang liền chiếu xuống, bổ cơ thể Ngô Bình thành hàng trăm nghìn mảnh vụn. Người phụ nữ ấy không buồn nhìn đến anh, vô cùng tin tưởng vào năng lực của mình, sau đó đưa Mỹ Ngọc biến mất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3786


Anh vừa đứng dậy vừa nói: “Để anh đưa em về”.

Rồi anh lập tức đưa Ngô Mi và Diệp Thanh Vũ rời khỏi hiện trường. Sau khi đưa hai cô gái về nhà, anh liền quay lại Long Kinh, dùng bí pháp để truy tìm tung tích của Mỹ Ngọc.

Mỹ Ngọc sống ở nhà anh đã lâu, giống như em ruột của anh vậy. Nay Mỹ Ngọc vô cớ bị bắt đi, anh nhất định phải điều tra rõ ràng.

Advertisement

Anh truy tìm đến tận vùng Cực Bắc của đại lục Côn Luân. Nơi này bị băng tuyết bao phủ, nhìn đâu cũng thấy một màu trắng tinh.

Nhưng khí tức của Mỹ Ngọc đã biến mất ở gần đây. Cô ấy đã đi đâu mất rồi? Anh liền dùng năng lực nhìn thấu vạn vật, phát hiện ở đây có dấu vết của du hành thời không. Điều này chứng tỏ ngay tại nơi này, người phụ nữ kia đã đưa Mỹ Ngọc rời khỏi đại lục Côn Luân!

Advertisement

Sắc mặt của anh rất tệ. Mỹ Ngọc bị kẻ khác bắt cóc ngay trước mặt anh, chuyện này biết phải giải thích với bà nội như thế nào đây? Mỹ Ngọc luôn ở bên cạnh Tôn Ái Bình. Nay cô ấy biến mất, bà nội chắc chắn sẽ rất lo lắng.

Không có thu hoạch gì, anh chỉ đành quay về, tìm đến thiên chủ Thanh Tuyết và báo chuyện này cho cô ta biết.

Thiên chủ Thanh Tuyết nói: “Năng lực của cậu đã ở cấp bậc Đạo Quân, thế mà người phụ nữ kia có thể khiến cơ thể cậu bị hạn chế, còn dùng chiêu thức của thần vực, điều này chứng tỏ người đó rất có khả năng là một bán thần tu tiên”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Bán thần tu tiên?”

Thiên chủ Thanh Tuyết gật đầu: “Thần tộc từng bồi dưỡng một nhóm bán thần, giúp họ có huyết mạch Thần tộc rồi thì tiếp tục tu tiên, sau đó sản sinh thêm nhiều kẻ mạnh. Loại tu sĩ này luôn có thể tiến xa hơn ở cảnh giới Thần Tiên, đến cảnh giới Chân Tiên, thường thì họ có thể đối chọi với các Đạo Quân bình thường. Năm xưa tôi từng gặp phải hai tu sĩ loại này, cực kỳ khó đối phó”.

Ngô Bình nói: “Xem ra Thần tộc có vô số cách khống chế loài người!”

Thiên chủ Thanh Tuyết bảo: “Trong chuyện này, cậu cũng không cần tự trách. Người phụ nữ kia rất có khả năng là bán thần cấp Đại Đạo Quân. Cậu sống sót được đã là may mắn”.

Ngô Bình thở dài: “Tôi phải nhanh chóng đột phá cảnh giới Bất Tử, nếu không thì ngay cả người bên cạnh mình cũng không bảo vệ được”.

Thiên chủ Thanh Tuyết nói: “Ừ, đúng là cậu cần phải đột phá càng sớm càng tốt. Tôi vừa nhận được tin, vì muốn đối chọi với sự sắp xếp của Đại Thiên Tôn ở nước Long, Thần tộc đã phái một nhóm bán thần cực mạnh đến đại lục Côn Luân. Nước Long rất có khả năng bị huỷ diệt”.

Ngô Bình hỏi: “Ồ, Đại Thiên Tôn sắp khai chiến với Thần tộc ư?”

Thiên chủ Thanh Tuyết đáp: “Không đến mức khai chiến, nhưng lãnh đạo cấp cao của nước Long có thể sẽ phải “thay máu”, người của Đại Thiên Tôn bị buộc rời đi, các nhân vật nòng cốt đều sẽ được thay thế bằng bán thần”.

Ngô Bình nói: “Đại Thiên Tôn đã sắp xếp lâu như vậy, e là không cam lòng đâu nhỉ?”

Thiên chủ Thanh Tuyết trả lời: “Dĩ nhiên. Vậy nên quá trình này sẽ kéo dài khá lâu, đôi bên gặp khó khăn gì sẽ phải ứng phó ngay. Còn nữa, tôi nghe nói các bán thần đã khống chế được kẻ mạnh ở biển, còn đại lục Tuyết Nguyên đã bị bán yêu kiểm soát. Hiện nay đại lục Song Tử đang trong quá trình phát triển, không bao lâu nữa, chắc hẳn cũng sẽ bị bán thần nắm giữ”.

Ngô Bình bảo: “Chiêu này của Thần tộc độc ác thật đấy, dùng Nhân tộc khống chế Nhân tộc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3787


Ngô Bình ngạc nhiên: “Tôi ư?”

Thiên chủ Thanh Tuyết gật đầu: “Tốc độ trưởng thành của cậu còn khiến tôi phải kinh ngạc. Vì thế tôi rất xem trọng cậu”.

Ngô Bình cười nói: “Để không phụ lòng cô, tôi chỉ đành liều mạng tu luyện”.

Advertisement

Thiên chủ Thanh Tuyết bảo: “Vào đến cảnh giới Bất Tử, cảnh giới này sẽ có chín tầng. Mỗi lần hoàn thành một tầng, cậu sẽ có những thu hoạch khác nhau”.

Ngô Bình hỏi: “Cảnh giới Bất Tử có chín tầng, ứng với chín tầng cảnh giới trong Bất Tử Kinh sao?”

Advertisement

Thiên chủ Thanh Tuyết đáp: “Gần như vậy, có chút chênh lệch. Đến lúc ấy, cậu sẽ biết thôi”.

Sau đó Ngô Bình đến gặp bà nội, nói rằng Mỹ Ngọc đã đi gặp đại sư Thanh Liên, có thể rất lâu nữa mới về. Tôn Ái Bình không nghĩ nhiều, chỉ bảo rằng đột ngột quá.

Chuyện Mỹ Ngọc bị bắt cóc bị bắt cóc đã giáng một đòn mạnh vào Ngô Bình. Anh tiến vào Long Hổ Tiên Cảnh, chuyên tâm tu luyện.

Chẳng bao lâu sau, anh đã mở ra Thiên Tàng thứ hai.

Thiên Tàng thứ hai tên là Đạo Tàng. Trong Đạo Tàng có ẩn chứa đạo lý căn bản nhất thời hỗn độn sơ khai. Nếu mở nó ra thì sự lĩnh ngộ đối với đại đạo của Ngô Bình sẽ không thua kém gì Đạo Quân, thậm chí còn sâu sắc hơn.

Để lĩnh ngộ những đại đạo này, anh lần nữa sử dụng bùa Đại Thiên Độn, đi vào thiên ngoại khổ luyện nửa tháng, mãi cho đến khi anh cảm thấy đại đạo đã được củng cố và viên mãn mới trở về.

Sau khi quay về, anh lại tu luyện tầng mười hai của Thiên Cực Kiếm Kinh, Kiếm Giới!

Ở tầng mười một, anh đã ngưng tụ mười hai kiếm trận trong động thiên. Kiếm Giới chính là kết hợp hoàn toàn sức mạnh động thiên với sức mạnh kiếm đạo, sau đó phóng ra bên ngoài, tạo thành Kiếm Giới có uy lực vô cùng đáng sợ.

Tất nhiên cơ sở của Kiếm Giới chính là mười hai kiếm trận mà anh tạo thành trước đó. Mười hai kiếm trận là cầu nối giữa sức mạnh động thiên và kiếm hoàn, hai thứ kết hợp sẽ tạo thành Kiếm Giới.

Ngô Bình có căn cơ thâm hậu, mười hai kiếm trận vô cùng hoàn hảo, sức mạnh động thiên cũng rất mạnh mẽ. Thế nên lúc anh mở Kiếm Giới, ít nhất có một phần ba Long Hổ Tiên Cảnh bị Kiếm Giới của anh bao trùm. Trong Kiếm Giới, anh chính là vô địch, kẻ khác muốn phá vỡ Kiếm Giới của anh thì thực lực ít nhất phải mạnh gấp anh mấy lần.

Điều lợi hại nhất của Kiếm Giới này là, cho dù kẻ khác có thể phá vỡ được Kiếm Giới của anh thì cũng không thể khiến anh bị thương, vì Kiếm Giới chính là tấm bình phong của anh. Chỉ có phá vỡ được Kiếm Giới trước mới có thể khiến anh bị thương được.

Nhưng Ngô Bình vẫn chưa hài lòng, anh thấy Kiếm Giới của mình có khả năng tấn công mạnh, nhưng khả năng phòng ngự lại rất yếu. Anh chợt nghĩ đến văn minh tinh thể mà anh có được lúc trước. Sức mạnh tinh thể đó không phải chính là lớp phòng ngự tốt nhất trên thế gian này sao?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3788


Ngô Bình đã muốn giải quyết đám người Hoàng Đình và Hoàng Môn từ lâu, nghe lời thỉnh cầu của Thượng Quan Linh Nhi, anh lập tức đến Cửu Lôi tiên vực, sau đó đưa Thượng Quan Linh Nhi đến đại thế giới Huyền Hoàng.

Môn phái mạnh nhất đại thế giới Huyền Hoàng chính là Huyền Hoàng Môn, mà Huyền Hoàng Môn lại chia thành Huyền Môn và Hoàng Đình. Trước kia Thượng Quan Tề Sinh là đệ nhất dược sư của Hoàng Đình, kết quả lại bị Mạc Liên Phong dùng kế hại chết, sau đó chiếm lấy sản nghiệp nhà Thượng Quan.

Ngô Bình và Thượng Quan Linh Nhi đến Hoàng Đình, họ vừa đáp đất đã bị một luồng khí tức đáng sợ bao vây. Ngô Bình cảm nhận luồng khí tức này, nói: "Linh Nhi, chúng ta đã bị tính kế, họ cố ý dụ chúng ta quay về".

Advertisement

Thượng Quan Linh Nhi kinh hãi, Mạc Liên Phong và chủ nhân Huyền Môn liền xuất hiện ngay. Phía sau họ có một người đàn ông trung niên đồ xanh ngồi xếp bằng trên không trung, trên chiếc đài sen bảy sắc.

Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra người này tu luyện truyền thừa của Huyền Hoàng Đạo Tổ, hơn nữa tu vi đạt đến cảnh giới Đại La.

Advertisement

Thượng Quan Linh Nhi nói: "Huyền Bình, người này là Trữ Huyền Hoàng, hậu duệ Huyền Hoàng của Huyền Hoàng Đạo Tổ. Lúc bố em vừa tới Hoàng Đình thì người này đã bế quan, không ngờ lại xuất quan vào lúc này, hơn nữa đã là Đại La Kim Tiên rồi!"

Mạc Liên Phong cười nói: "Thượng Quan Linh Nhi, Trương Tiểu Bình, tôi biết chỉ cần tôi ra tay là các người sẽ quay lại. Hai người đúng là ngu xuẩn, quả nhiên không làm tôi thất vọng! Ha ha ha!"

Thượng Quan Linh Nhi: "Trữ tiền bối, người đứng về phía Mạc Liên Phong sao?"

Trữ Huyền Hoàng không trả lời, ông ta hoàn toàn làm lơ Thượng Quan Linh Nhi. Mạc Liên Phong cười nói: "Thượng Quan Linh Nhi, chắc là cô không biết, những năm Trữ tiền bối bế quan tôi đều cho người theo hầu hạ. Cô nghĩ rằng những tài nguyên mà tôi kiếm được dùng ở đâu? Chúng đều được cung cấp cho Trữ tiền bối, nếu không sao ông ấy có thể lên đến Đại La Kim Tiên được?"

Ngô Bình: "Trữ Huyền Hoàng, tôi nể mặt ông là hậu duệ của Huyền Hoàng Đạo Tổ nên tôi tha cho ông. Nếu ông tham gia vào thì đừng trách tôi không nể nang".

Trữ Huyền Hoàng nhìn Ngô Bình, ánh mắt lạnh lùng: "Một Địa Tiên cỏn con như cậu mà cũng dám vô lễ với bổn Đạo Quân, chết đi!"

Nói xong một vài luồng sức mạnh tiêu cực đánh vào Ngô Bình. Nhưng anh không hề dao động mà ánh chớp lóe lên quanh người, những luồng sức mạnh này đều bị tiêu diệt.

Trữ Huyền Hoàng kinh ngạc: "Cậu không bị sao ư?"

Ngô Bình chắp tay lại, mở Kiếm Giới ra, nó trực tiếp bao trùm cả Huyền Hoàng Môn và đa số địa bàn của Huyền Hoàng Môn.

Ở trong Kiếm Giới, tất cả mọi người đều run rẩy. Sắc mặt Mạc Liên Phong rất khó coi, ông ta nói: "Trữ tiền bối, mau g**t ch*t tên nhóc này!"

Đài sen Trữ Huyền Hoàng đang ngồi phát ra ánh sáng bảy màu rồi đánh vào vỏ ngoài của Kiếm Giới. Nhưng lớp màng tinh thể mà Ngô Bình bày ra vô cùng kiên cố, những ánh sáng này bị bật ngược lại.

"Trữ Huyền Hoàng, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng!", Ngô Bình lạnh lùng nói.

Trữ Huyền Hoàng tức giận nói: "Sao bổn Đạo Quân phải sợ một Địa Tiên như cậu? Đại Đạo Luân Âm, phá cho ta!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3789


Vừa dứt lời, sức mạnh đại đạo ngưng tụ thành một bàn tay rồi đè Trữ Huyền Hoàng xuống, trực tiếp đè nát Đại Đạo Luân Âm mà ông ta phát ra, sau đó còn tiếp tục vỗ xuống đầu ông ta.

Trữ Huyền Hoàng gào lên điên cuồng, liều mạng điều động đạo lực toàn thân để phản kháng nhưng vô dụng, trong Kiếm Giới thì Ngô Bình là vô địch.

"Ầm!"

Advertisement

Bàn tay đại đạo chạm đất, Trữ Huyền Hoàng bị đánh thành hư vô, tất cả mọi người đều sững sờ.

Mạc Liên Phong ngẩn người, sau đó lập tức cầu xin: "Tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân đáng chết! Cậu Trương, cô Thượng Quan, hai người hãy tha cho tôi đi, tôi nhất định sẽ thay đổi hình dạng, làm một con người mới..."

Ngô Bình: "Ông nghĩ tôi sẽ tha cho ông sao?"

Advertisement

Mạc Liên Phong vội nói: "Thông gia của tôi là Cửu Lôi Phổ Hóa Thiên Tôn, nếu cậu dám giết tôi thì người đó sẽ không tha cho cậu đâu!"

Thượng Quan Linh Nhi lạnh lùng nói: "Cửu Lôi đã bị chúng tôi g**t ch*t rồi, giờ tôi đang nắm giữ Cửu Lôi Tiên Vực. Mạc Liên Phong, ông còn có chỗ dựa nào khác không?"

Mạc Liên Phong rơi vào tuyệt vọng, liền lẩm bẩm: "Không thể nào, sao các người có thể giết Cửu Lôi được, không thể nào..."

Mạc Thái đột nhiên quỳ xuống: "Chuyện này không liên quan đến tôi, đều là do Mạc Liên Phong làm, đừng giết tôi, đừng giết tôi!"

Mạc Liên Phong sững sờ, ông ta nhìn đứa con riêng của mình, đột nhiên bật cười thảm thiết: "Không hổ là con trai ta..."

Ngô Bình: "Linh Nhi, báo thù đi".

Thượng Quan Linh Nhi cầm kiếm lên, đâm thẳng vào đầu Mạc Liên Phong, nhát kiếm thứ hai đâm chết chủ của Huyền Môn, nhát kiếm thứ ba chém chết Mạc Thái.

Sau khi giết kẻ thù, cô ấy lao vào lòng Ngô Bình khóc thảm thiết. Thù lớn đã báo, nhưng bố cô ấy đã không thể nào sống lại nữa.

Ngay lúc này, Hiên Viên Tịch Cổ đi nhanh tới, nói: "Cậu Trương, cô Thượng Quan!"

Thấy ông ấy, ánh mắt Ngô Bình lạnh đi: "Sao hả, Hiên Viên chưởng môn muốn báo thù cho họ sao?"

Hiên Viên Tịch Cổ cười khổ: "Họ chết chưa hết tội, sao tôi nhúng tay được? Là thế này, thực ra thời còn sống anh Thượng Quan đã bảo tồn dấu ấn sinh mệnh ở chỗ tôi".

Mắt Ngô Bình sáng lên: "Ồ, bác Thượng Quan đã để lại dấu ấn sinh mệnh ở chỗ ông sao?"

Hiên Viên Tịch Cổ gật đầu: “Thật ra tôi và anh Thượng Quan có quan hệ rất tốt, khi còn trẻ chúng tôi còn kết nghĩa anh em, chỉ là sau này giấu giếm quan hệ với nhau, vì hi vọng một bên có thể giúp đỡ khi bên kia đang rơi vào thời điểm nguy hiểm nhất".

Ngô Bình cười lạnh: "Tôi cũng đâu có thấy ông giúp đỡ".

Hiên Viên Tịch Cổ: "Tôi cũng không thể làm gì được. Chủ nhân của Huyền Môn và Mạc Liên Phong trước đó đã âm mưu chống lại tôi, vì vậy tôi phải rời đi một thời gian. Nếu cậu không giết hai người này, đến bây giờ tôi cũng không dám đi ra".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3790


Sau đó Ngô Bình thu Kiếm Giới lại, cả hai trở về nơi ở cũ của nhà Thượng Quan, nơi đã trở thành tài sản của nhà họ Mạc.

Thượng Quan Linh Nhi: "Huyền Bình, bố em có thể sống lại không?"

Ngô Bình: "Tất nhiên là có thể, nhưng phải bắt đầu lại từ đầu. Hiện tại chúng ta hãy tìm một người phụ nữ mới mang thai".

Advertisement

Thượng Quan Linh Nhi rất đau đầu: "Làm sao tìm được đây?"

Ngô Bình: "Rất đơn giản, tìm đại một người là được. Nhưng khi bác ấy sống lại thì sẽ giống như một người khác vậy. Tuy rằng bác ấy vẫn còn một số ký ức, nhưng bác ấy không hẳn là bố của em nữa".

Advertisement

Thượng Quan Linh Nhi: "Em hiểu mà".

Ngô Bình mở hết thần niệm, sau một hồi tìm kiếm, anh nhanh chóng tìm được một người phụ nữ mới mang thai, đứa trẻ vừa mới hoài thai và chưa hình thành linh hồn. Thấy người phụ nữ và thai nhi đều khỏe mạnh, anh nghiền nát viên pha lê và khắc dấu ấn sinh mệnh vào đó.

Thượng Quan Linh Nhi nhìn thấy một tia sáng bay vào bụng của người phụ nữ, cô ấy hỏi: "Huyền Bình, tình huống này chắc cũng giống chuyển thế luân hồi đúng không?"

Ngô Bình: "Cũng có một chút khác biệt, rất nhiều người luân hồi không có dấu ấn sinh mệnh, cho nên quá trình càng thêm nguy hiểm. Bác Thượng Quan thì đỡ hơn, có dấu ấn sinh mệnh của chính mình, tất cả tin tức đều ở bên trong. Đưa nó vào trong thai nhi, nó sẽ trở thành linh hồn của thai nhi".

Thượng Quan Linh Nhi: "Gia đình này rất bình thường, em thấy lo lắng lắm. Huyền Bình, em định sống gần đây, như vậy sẽ thuận tiện cho việc chăm sóc bố em sau khi ông ấy được sinh ra".

Ngô Bình: "Ừm, nên làm vậy".

Kể từ bây giờ, Huyền Hoàng Môn có thể được coi là địa bàn của anh, vì vậy anh lập tức đưa Hiên Viên Tịch Cổ đến bên cạnh anh và dạy ông ấy toàn bộ đạo thống Huyền Hoàng. Hiên Viên Tịch Cổ rất biết ơn và bày tỏ lòng trung thành với Ngô Bình.

Ngô Bình thực sự không cần lòng trung thành của ông ấy, chỉ cần anh đủ mạnh, ông ấy sẽ phải ngoan ngoãn.

Sau khi kiểm soát Huyền Hoàng Môn, Ngô Bình đã liên lạc với La Thiên Tướng và yêu cầu ông ta quay trở lại Thiên Địa kiếm tông.

Trước đó La Thiên Tướng nghe lời khuyên của anh nên đã tu luyện chăm chỉ ở Thiên Địa kiếm tông ở đại lục Côn Luân trong khoảng thời gian này, ông ta đã gần chạm đến cảnh giới Đại La, chỉ còn cách Đại La rất gần.

Sau khi La Thiên Tướng trở về, Ngô Bình đã sử dụng ảnh hưởng của Huyền Hoàng Môn để gây áp lực lên Thiên Địa kiếm tông. Dù sao đây cũng là thế lực mạnh nhất trong đại thế giới Huyền Hoàng, được sự ủng hộ của nó, La Thiên Tướng rất nhanh đã nhận được sự ủng hộ của mọi người, giành lại vị trí chưởng môn của mình.

Hơn nữa, ông ta còn được sự cho phép của Ngô Bình, đã truyền lại phiên bản mới của Thiên Địa Kiếm Quyết cho một số đệ tử thân cận nhằm nâng cao sức ảnh hưởng và địa vị của mình trong Thiên Địa kiếm tông.

Ngô Bình ở lại đại thế giới Huyền Hoàng trong vài ngày, sau khi tình hình ổn định, người của anh cũng rời đi và đi từ đại lục Huyền Hoàng đến đại thế giới Kiếm Đạo.

Anh đã lĩnh ngộ thấu triệt ý nghĩa Âm Dương và ý nghĩa Thiên Tượng, tiếp theo anh có thể tiến tới lĩnh hội ý nghĩa thứ ba.

Anh vẫn giả làm Tống Ngọc, xuất hiện tại Thiên Tượng Kiếm Môn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3791


Môn chủ Nguyên Phong cười ha hả, rất vui vẻ: "Rất tốt! Giờ cậu hãy đi lĩnh ngộ ý nghĩa Thái Ất và ý nghĩa Thái Hư. Lần này, tôi đích thân đưa cậu đi".

Tại Thái Ất Kiếm Môn, Nguyên Phong đưa Ngô Bình đi đến Thái Ất Kiếm Cung, một ông già mập lùn xuất hiện, nói: "Nguyên Phong lão đệ, sao đệ lại tự mình tới đât? Đây là đệ tử thiên tài Tống Ngọc của đệ sao?"

Nguyên Phong cười nói: "Hạ lão ca, đồ đệ của đệ muốn lĩnh ngộ ý nghĩa kiếm đạo Thái Ất, mong huynh hãy giúp cho".

Ông già cười nói: "Nghe nói lần trước cậu ta lĩnh ngộ ý nghĩa Âm Dương, đạt tới tầng bao nhiêu?"

Advertisement

Nguyên Phong: "Cũng tạm được, đạt tới ý nghĩa tầng thứ năm".

Nụ cười của ông già đông cứng lại: "Tầng thứ năm? Hay lắm. Nguyên lão đệ, đệ nhặt được bảo vật rồi, hâm mộ thật đấy".

Advertisement

Nguyên Phong: "Mọi người đoàn kết làm một, đây chính là vận may của đại thế giới Kiếm Đạo".

Ông già nói: "Được, để cậu ta đi vào đi".

Ngô Bình đã có kinh nghiệm vào Kiếm Cung hai lần và trực tiếp đến Thái Ất Kiếm Cung. Ngay khi anh bước vào, một số thông tin ùa vào tâm trí anh, đó chính là ý nghĩa Thái Ất.

Ý nghĩa Thái Ất không phức tạp, nó chỉ có ba cảnh giới. Ngô Bình đã có cơ sở của ý nghĩa Âm Dương và ý nghĩa Thiên Tượng, đồng thời cũng đã luyện tập Thái Nhất Hoàng Cực Kinh, anh nhanh chóng lĩnh hội tầng thứ nhất.

Bốn ý nghĩa có quan hệ với nhau, Đạo hóa Khí, Khí sinh Âm Dương. Âm Dương sinh ra Thiên Tượng, Đạo của nó gọi là Thái Hư, sinh ra trong đó; Khí là Thái Nhất, Thái Hư sinh Thái Nhất, Thái Nhất sinh Âm Dương, Âm Dương sinh Thiên Tượng, đây chính là bốn loại ý nghĩa.

Bốn ý nghĩa hợp lại làm một mới chính là Kiếm Đạo!

Ngô Bình mở Thần Tàng ra, thứ này giúp đỡ rất lớn cho việc anh lĩnh hội Thái Ất, thế nên chưa đến mười lăm phút anh đã lĩnh hội tầng hai của ý nghĩa Thái Ất. Ý nghĩa tầng ba anh chỉ mất nửa tiếng.

Khi Ngô Bình đi ra khỏi Kiếm Cung thì còn chưa dùng hết một tiếng. Nguyên Phong cười hỏi: "Tống Ngọc, cậu có thu hoạch gì không?"

Ngô Bình: "Có thu hoạch".

Ông già kia cười nói: "Không hổ là kỳ tài. Đi thôi, đến Thái Hư Kiếm Cung!"

Hai môn chủ đồng thời quan sát, chuyện này chưa bao giờ xảy ra, thế nên chẳng bao lâu môn chủ của Âm Dương Kiếm Môn cũng đến. Họ cùng nhìn Ngô Bình đi vào Thái Hư Kiếm Cung.

Sau khi đi vào Thái Hư Kiếm Cung, nơi này không hề có tin tức đưa vào đầu anh, anh cảm thấy ba tầng ý nghĩa trong cơ thể chấn động, đại đạo hòa vang, một luồng sức mạnh kỳ diệu hội tụ trong không trung, tạo thành hình ảnh một người đàn ông.

Người đàn ông có khí thế bất phàm, như thần như thánh. Người đó mỉm cười, nói: "Cậu đã học được đạo của ta rồi".

Dứt lời, người đó chỉ một cái, trong cơ thể Ngô Bình, Thiên Tượng xoay chuyển, Âm Dương quy về làm một, Thái Ất quay về cơ thể, biến thành Thái Hư!

Ngô Bình rơi vào một trạng thái kỳ diệu, cả người bị một tầng kiếm khí bao phủ. Lúc này bốn Kiếm Cung đồng thời chấn động, từ mỗi một Kiếm Cung có một luồng kiếm khí bay thẳng lên trời, sau đó hội tụ làm một, ngưng tụ thành một luồng ánh sáng.

Ánh sáng đó giáng xuống, đánh xuống đỉnh đầu Ngô Bình, nhập vào cơ thể anh. Đây là một sức mạnh rất mênh mông, nó bắt đầu cải tạo động thiên của Ngô Bình. Ngay cả mười hai kiếm trận của Thiên Cực Kiếm Kinh cũng bị áp chế, xảy ra sự thay đổi kỳ diệu.

Ngay sau khi động thiên của Ngô Bình thay đổi, tầng kiếm khí đó bao trùm lấy anh, bay khỏi vị trí ban đầu và bay về phía điện Kiếm Đạo.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3792


Ánh mắt Kiếm Đạo Quân lộ ra vẻ ghen tị, ông ta nói: "Anh Nguyên, anh có đệ tử xuất sắc như vậy mà lại giấu giếm chúng tôi".

Nguyên Phong thản nhiên nói: “Thực ra tôi cũng không để ý đến đệ tử này mà để cậu ấy tự mình tu luyện, không ngờ cậu ấy lại tiến bộ nhanh như vậy, chẳng những lĩnh ngộ ý nghĩa của bốn Kiếm Cung lớn mà còn được Kiếm tổ triệu kiến. Ắt hẳn Kiếm tổ muốn truyền thụ cho cậu ấy tất cả ý nghĩa kiếm đạo".

Môn chủ của Thái Ất Kiếm Môn họ Hạ, ông ấy cười nói: "Đại thế giới Kiếm Đạo chúng ta có được thiên tài như vậy, từ nay về sau, đại thế giới Kiếm Đạo có thể khiêu chiến Tiên Giới rồi!"

Kiếm Đạo Quân: "Nói lời này vẫn còn quá sớm, trừ khi cậu ta trở thành kiếm thánh".

Advertisement

Vừa dứt lời, cửa điện Kiếm Đạo mở ra, Ngô Bình đi ra ngoài, lúc này anh đã không còn là mang dáng vẻ của Tống Ngọc mà khôi phục dáng vẻ nguyên bản.

Nhìn thấy bóng dáng anh, tất cả mọi người kinh ngạc, Nguyên Phong nói: "Tống Ngọc, cậu..."

Advertisement

Kiếm Đạo Quân tái mét mặt: "Là cậu!"

Ngô Bình chắp tay với Nguyên Phong: "Môn chủ, tôi là đệ tử của Thiên Địa Kiếm Tông, trước kia tôi và sư tôn La Thiên Tướng đến đại thế giới Kiếm Đạo, tham gia đại hội đấu kiếm..."

Anh kể lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó, sau khi anh nói xong, bốn vị môn chủ đều nhìn Kiếm Đạo Quân với vẻ mặt phức tạp.

Kiếm Đạo Quân hừ lạnh một tiếng: "Cậu dám mạo danh tu sĩ của đại thế giới Kiếm Đạo, phải giết!"

Sau khi nhìn thấy năng khiếu của Ngô Bình, ông ta quyết tâm phải giết anh, nếu không sẽ là một mối họa nghiêm trọng. Lời này vừa dứt, một luồng ánh kiếm chiếu vào giữa hai lông mày Ngô Bình, ánh kiếm nhanh chóng thu lại, giống như một tia chớp nhỏ.

Tuy nhiên, ánh kiếm biến mất ngay khi đến gần Ngô Bình, anh giơ tay phải lên và chộp lấy Kiếm Đạo Quân. Ngay lập tức, kiếm khí trong cơ thể Kiếm Đạo Quân không chịu kiểm soát mà thoát ra ngoài, ngưng tụ thành một thanh kiếm khổng lồ trong không trung, rồi chém về phía chính ông ta.

Kiếm Đạo Quân kinh hãi: "Không!"

"Phụt!"

Ánh kiếm rơi xuống, Kiếm Đạo Quân bị ánh kiếm của chính mình chém thành tro bụi!

Bốn vị môn chủ cả kinh, đây là thủ đoạn gì vậy? Sức mạnh kiếm thánh sao?

Ngô Bình nói: "Bốn vị môn chủ, xin thứ lỗi cho tôi. Kiếm Đạo Quân nhiều lần hại tôi, tôi nhất định phải giết ông ta".

Nguyên Phong thở dài: "Không phải lỗi của cậu. Trương Tiểu Bình, cậu có bằng lòng trở thành một thành viên trong đại thế giới Kiếm Đạo của chúng tôi không?"

Ngô Bình: "Đương nhiên là có. Địa vị của bốn môn chủ vẫn như cũ, tôi chỉ muốn địa bàn của Kiếm Đạo Quân".

Bốn người nhìn nhau: "Được!"

Ngô Bình: "Tôi không muốn tiết lộ thân phận, từ nay về sau, bốn người cứ gọi tôi là Kiếm công tử, tôi vẫn dùng tên Tống Ngọc".

Nguyên Phong: "Được, từ nay về sau chúng tôi sẽ gọi cậu là Kiếm công tử".

Chủ nhân của Thái Hư Kiếm Môn là một người đàn ông trung niên tên Thượng Cảnh, ông ta hỏi: "Cậu Trương, cậu đã nhận được truyền thừa kiếm đạo trong điện Kiếm Đạo chưa?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3793


Ngô Bình: "Đó là điều đương nhiên. Chúng ta đều là thành viên của đại thế giới Kiếm Đạo. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ đoàn kết làm một, tất cả chúng ta sẽ cùng nhau phát triển".

Nói xong, anh chắp tay với mấy người họ: "Địa bàn của Kiếm Đạo Quân xin Nguyên Phong môn chủ thay tôi quản lý, tôi có việc phải đi một khoảng thời gian".

Nói xong, anh kích hoạt bùa Đại Thiên Độn, trong nháy mắt rời đã đi khỏi đại thế giới Kiếm Đạo.

Advertisement

Khi đến động phủ, anh ngay lập tức ngồi xếp bằng và lĩnh hội kiếm đạo.

Hóa ra bốn Kiếm Cung lớn là nơi Kiếm tổ phong ấn sức mạnh, sau khi anh hiểu được bốn ý nghĩa, sức mạnh của Kiếm tổ liền rót vào cơ thể anh để biến đổi. Cuối cùng, anh được đưa đến điện Kiếm Đạo, nơi Kiếm tổ cất giữ tất cả trí tuệ và sức mạnh của mình.

Khi anh bước vào điện, ba nghìn luồng kiếm khí chảy vào động thiên của anh, đây chính là thứ mà Kiếm tổ để lại cho anh, nó có thể được sử dụng để giết kẻ thù mọi lúc mọi nơi.

Advertisement

Đồng thời, trí tuệ của Kiếm tổ cũng được anh hấp thu, sau đó mới đến kiếm đạo chân chính!

Lĩnh ngộ kiếm đạo có thể tác động trực tiếp đến Thiên Cực Kiếm Kinh mà anh tu luyện. Bản chất của Thiên Cực Kiếm Kinh là công pháp, nó không phải đạo, cho dù tu luyện đến cực hạn cũng chưa chắc sinh ra kiếm đạo. Vì vậy, khi Ngô Bình kết hợp kiếm đạo với Thiên Cực Kiếm Kinh, nó sẽ ngay lập tức nở ra nhiều năng lượng mạnh mẽ hơn, sức sát thương của nó tăng lên rõ rệt.

Ví dụ như ván cờ Thiên địa của anh là ván cờ ẩn chứa Đạo, người thường không thể giải đoán được, chỉ có Đại Đạo Quân lĩnh hội đạo mới có cơ hội thoát ra.

Một ví dụ khác là Kiếm Giới của anh, bởi vì có kiếm đạo nên quy mô và hiệu ứng áp chế của Kiếm Giới đã được cải thiện đáng kể, khác xa so với trước đây.

Giác ngộ kiếm đạo không chỉ nâng cao trình độ của Thiên Cực Kiếm Kinh mà còn giúp anh hoàn thành Thiên Tàng thứ hai, Đạo Tàng.

Trên thực tế, anh có thể lĩnh hội kiếm đạo là nhờ có Đạo Tàng đã giúp anh rất nhiều, hai thứ đã hỗ trợ lẫn nhau.

Anh vẫn chưa có ý định mở ra Thiên Tàng thứ ba, nhưng kiếm đạo lại khiến anh dễ dàng tìm được điểm đột phá. Trong vòng chưa đầy mười lăm phút, Thiên Tàng thứ ba đã được mở ra, tên gọi Mệnh Tàng!

Mệnh Tàng rất kỳ diệu, thông qua đó, người ta có thể nhìn thấy quá khứ và hiện tại của mình, thậm chí có thể nhìn thoáng qua tương lai. Mở Mệnh Tàng có nghĩa là có thể kiểm soát vận mệnh của chính mình và đi ngược lại lẽ trời! Thế nên Mệnh Tàng có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với việc tu luyện cảnh giới Đoạt Thiên của anh sau này.

Sau khi mở Mệnh Tàng, anh liền biết được kiếp trước của mình. Kiếp trước anh họ Trương, tên Trương Quân, là một thiên tài của tiên vực Vĩnh Hằng, được tiên vực kỳ vọng rất nhiều.

Nhưng anh bị vợ chưa cưới và đối thủ cạnh tranh hãm hại, cuối cùng thân tử đạo tiêu, chỉ có một tia chân linh còn sót lại rơi vào đại lục Côn Luân, đầu thai chuyển kiếp thành Ngô Bình kiếp này.

"Hóa ra mình có liên quan đến tiên vực Vĩnh Hằng", anh khẽ lẩm bẩm, tâm trạng rất phức tạp.

"Có cơ hội mình nhất định sẽ đến tiên vực Vĩnh Hằng, tìm hiểu ân oán kiếp trước!", anh tự nhủ.

Sau khi mở Thiên Tàng thứ ba, Ngô Bình cảm giác thể chất Cự Linh chân nhân đã đạt đến viên mãn, liền nhân cơ hội đột phá cảnh giới tiếp theo, cảnh giới Thần Hải.

Từ tầng mười đến tầng mười ba là cảnh giới Thần Hải. Cảnh giới này chủ yếu luyện thần hải, rèn đúc thần hồn.

Lúc anh là Phi Thiên chân nhân đã mở thần hải, giờ nó được mở rộng và mạnh mẽ hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3794


Ngô Bình vui mừng khôn xiết, anh điều khiển suy nghĩ, những viên đan hoàn này được ném thẳng vào thần hải, biến thành khí tức linh hồn và hòa quyện vào đó. Khi đan hoàn tiếp tục giải phóng sức mạnh tinh thần của mình, quy mô thần hải ngày càng lớn hơn, rất nhanh đã mở rộng gấp mười lần so với trước đó, nhưng nó vẫn không dừng lại.

Ngô Bình không khỏi kinh ngạc: "Quái vật đó là cái gì vậy? Ẩn chứa nhiều linh lực như vậy!"

Sau đó anh nhìn về phía lò luyện Minh Thần mới phát hiện động thiên và duy độ trong lò đều bị hư hao, hiến tế lần này trực tiếp làm cho nó phế đi.

Advertisement

Cuối cùng, diện tích của thần hải đã mở rộng ba mươi lăm lần. Dương thần của anh được ngâm trong thần hải, hấp thu chất dinh dưỡng trong đó, vô cùng thoải mái.

Anh đã luyện tập bên ngoài một thời gian nên rất lo lắng cho gia đình của mình, anh đã trở lại đại lục Côn Luân sau chín ngày tu luyện.

Advertisement

Ở nhà mọi thứ đều ổn, nhưng vừa trở về, anh đột nhiên cảm thấy không khỏe, anh biết không ổn rồi, đây là kiếp Chân Nhân!

Anh đang tu luyện Thái Cổ chân nhân, mà khi tu luyện Thái Cổ chân nhân đến một giai đoạn nhất định cũng sẽ xảy ra tai kiếp, gọi chung là kiếp Chân Nhân. Tuy nhiên Ngô Bình vẫn không biết mình đang phải đối mặt với loại tai kiếp nào.

Đến ngày thứ hai, Ngô Bình mới biết đại khái được anh sắp đối mặt với cái gì, đây là một kiếp Chân Nhân tương đối hiếm gặp, tên là kiếp Chân Tâm.

Kiếp này là do anh mở Mệnh Tàng, biết rõ nhân quả kiếp trước nên trong lòng nảy sinh hận thù, hận này nếu không nguôi, tư tưởng sẽ không thông suốt.

Mà nếu muốn trả thù, tất nhiên sẽ dẫn đến nhiều ân oán và vướng mắc, có thể sẽ gặp nhiều nguy hiểm, vì vậy nó cũng là một loại tai kiếp.

Vào lúc chạng vạng ngày hôm đó, ý thức của Ngô Bình mơ hồ trong chốc lát, trong cơ thể anh đột nhiên bay ra một hóa thân, hóa thân này có máu thịt, cũng có linh hồn, do chấp niệm của anh biến thành.

Một luồng sức mạnh mang theo hóa thân này thoáng cái đã xuyên qua thời không vô tận, đi tới một nơi xa lạ, tiên vực Vĩnh Hằng.

Tiên vực Vĩnh Hằng cũng giống như thần thổ thông thiên, diện tích vô cùng rộng lớn. Năm đó Vĩnh Hằng Đạo Tổ phát hiện ra một loại bảo vật phong thủy, người đời sau gọi là tiên vực Vĩnh Hằng.

Trong tiên vực Vĩnh Hằng có rất nhiều quốc gia nhỏ, mỗi quốc gia đều có một số môn phái, cho nên tình hình rất phức tạp.

Lúc này tại tiên vực, ở một quốc gia nhỏ tên là nước Thành, một chàng trai trẻ đang đứng ngây người trên đường phố. Chàng trai trẻ này là hiện thân của Ngô Bình hóa ra trong lúc vô thức.

Chàng trai rất đẹp trai, khí chất bất phàm, nhưng trong đầu anh chỉ có ký ức về Trương Quân ở kiếp trước mà không biết rằng kiếp này mình thực chất chỉ là hóa thân của Ngô Bình.

“Hóa ra ta không chết!”. Thanh niên điên cuồng cười to, nhưng sau đó anh lại nghi hoặc, anh không phải đã bị người phụ nữ độc ác kia và kẻ thù g**t ch*t sao? Tại sao cơ thể vẫn còn nguyên vẹn?

Anh biết mình bị mất trí nhớ. Nhưng không sao cả, giờ anh không chết, anh nhất định phải báo thù!

"Hoa Thiên Thần, La Minh Tố, ta, Trương Quân đã trở lại rồi!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3795


Chàng trai gãi đầu: "Tôi tên Trương Quân, bị mất trí nhớ, không biết làm sao lại tới nơi này".

Ông chú nói: "Chắc cậu bị đập đầu vào đâu rồi. Đây là nước Thành, thuộc về Tiên Chiếu Tông. Chúng ta đang ở một thành nhỏ của nước Thành, tên là thành Lâm Thủy".

Chàng trai nói: "Bây giờ là năm bao nhiêu?"

Advertisement

Ông chú: “Năm nay là năm Vĩnh Hằng 77539".

Người thanh niên trầm ngâm: "Năm mình bị sát hại chính là năm Vĩnh Hằng 77513, hiện tại đã là năm thứ hai mươi sáu sau khi mình bị giết!"

Sau đó anh nói: "Cảm ơn chú".

Advertisement

Ông chú này rất tốt bụng, ông ấy cười hỏi: “Chàng trai trẻ, tôi thấy cậu mặc như thế này không giống đi xa, đã ăn cơm chưa?”

Vừa nói anh liền cảm thấy hơi đói nên nói: “Cháu chưa ăn”.

Ông chú lấy ra hai quả lê đưa cho cậu: "Này, cầm lấy mà ăn đi."

Người thanh niên rất cảm kích, hiện tại anh không có tu vi, kiếm tiền cũng không dễ dàng, lập tức đưa hai tay nhận lấy quả lê, cúi người thật sâu với ông chú: "Cảm ơn chú. Trương Quân này nhất định sẽ đền đáp ân tình tặng lê".

Ông chú cười "haha" rồi nói: "Chỉ là hai quả lê thôi, cháu không cần trả lại. Thôi, chú còn phải đi bán lê trên phố nên không nói với cháu nữa".

Nhìn ông chú đi xa, người thanh niên tự nhủ: “Mình phải tìm một chỗ xem cơ thể này có tu luyện được không".

Đi được một lúc, anh tìm thấy một ngôi nhà bỏ hoang, anh liền trèo qua tường vào trong, ăn lê trước rồi khoanh chân ngồi xuống, cố gắng thiền định.

Thiền định là cơ sở tu tiên, anh vốn muốn tu luyện theo phương pháp của tiên vực Vĩnh Hằng và tiên cung Vĩnh Hằng, nhưng không biết vì sao, trong đầu anh đột nhiên hiện lên một phương pháp thiền định khác.

Anh sửng sốt một chút: "Những thứ này ở đâu ra?"

Tuy rằng rất khó hiểu, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ tu luyện theo phương pháp trong đầu.

Vừa ngồi xuống, anh liền cảm thấy trong đan điền truyền đến một luồng khí ấm áp, một luồng sức mạnh sinh động đang rung lên, sinh ra nguyên khí lưu chuyển trong cơ thể.

Từ lúc ngồi xuống đến khi sinh ra nguyên khí còn chưa quá thời gian mười hơi thở. Người thanh niên lập tức sửng sốt, anh nhớ tới lúc anh tu luyện dưới sự hướng dẫn của cha, phải mất hơn nửa tháng mới có thể sinh ra khí. Ba tháng sau, lượng nguyên khí mà anh tu luyện lúc đó mới miễn cưỡng sánh bằng lượng nguyên khí mà anh vừa tu luyện được bây giờ.

"Thể chất của mình trở nên tốt như vậy từ bao giờ thế?", anh rất kinh ngạc.

Chẳng mấy chốc anh đã bình tĩnh lại, tiếp tục tu luyện, sau đó dùng nguyên khí để đả thông kinh mạch quanh thân. Lúc này trong đầu anh hiện lên bức vẽ kinh mạch hoàn chỉnh, còn hoàn thiện hơn so với thứ anh học được ở tiên cung Vĩnh Hằng, có nhiều kinh mạch và khí môn mà trước kia anh không biết.

Tu luyện vài tiếng, kinh mạch toàn thân anh đã được đả thông, thậm chí cả kinh mạch nhỏ nhất cũng đã được đả thông. Đến buổi chiều, trong thân thể anh, nguyên khí trong đan điền hội tụ, tạo thành khí hải đan điền!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3796


Ba tiếng sau, anh dừng tu luyện. Anh đứng lên nhảy vài cái, toàn thân nhẹ như chim yến, tràn đầy sức mạnh. Anh lẩm bẩm: "Bây giờ mình có thể dễ dàng đánh bại người bình thường. Nhưng với tình hình bây giờ của mình vẫn chưa thể bái vào tiên cung Vĩnh Hằng, mình cần tu luyện một khoảng thời gian nữa".

Lúc này ở tòa nhà bên cạnh bỗng vang lên một loạt âm thanh hỗn loạn, anh lẩm bẩm: "Chỗ này ồn quá, mình cần chọn một nơi khác tu luyện, tốt nhất là sâu trong rừng".

Sau khi tu luyện một hồi, anh cũng đói meo, liền quyết định ra ngoài tìm đồ ăn.

Advertisement

Buổi chiều trên đường lớn rất náo nhiệt, có người làm xiếc, có kẻ bày sạp, có người hát hí kịch, có người múa võ.

Chàng trai xuyên qua dòng người, nhưng anh chẳng có xu nào trên người, tìm thế nào cũng chẳng có đồ ăn miễn phí.

Advertisement

Lúc này anh nhìn thấy một người đàn ông trung niên cường tráng đang luyện quyền trên một mảnh đất trống. Quyền pháp của người này mạnh mẽ, vô cùng sinh động. Người đó đánh mấy bài quyền rồi lại đánh với đệ tử. Những người xem đều khen hay, vứt rất nhiều tiền cho họ.

Người đàn ông chắp tay với đám người, cười nói: "Tôi đây múa võ kiếm chút cơm ăn, ai có tiền ném tiền, ai không có tiền thì cổ vũ ít nhiều".

Trong đám người có một tên ăn mặc như cậu ấm cười nói: "Đánh quyền chẳng hay gì cả, các người múa vài chiêu đao kiếm cho chúng tôi xem đi".

Người đàn ông cười nói: "Đao kiếm không có mắt, nhưng nếu cậu đây thích xem thì tôi sẽ tung vài chiêu cho các vị chiêm ngưỡng".

Chàng trai giờ đang đói bụng, anh nói: "Ông chủ, tôi cũng biết chút kiếm thuật, chúng ta so chiêu được không?"

Nói rồi anh đứng ra.

Người đàn ông thấy anh không cao lắm, trông khuôn mặt lại thanh tú, toàn thân chẳng có chút sức mạnh, liền cười bảo: "Cậu trai à, cậu muốn đấu kiếm với tôi sao?"

Chàng trai gật đầu: "Ừ, đâm trúng đối phương là thắng. Nếu tôi thua thì tôi đưa ông một trăm đồng. Nếu ông thua thì ông cũng phải đưa tôi một trăm".

Người đàn ông sầm mặt, nói: "Dám phá đám tôi à, cậu cũng to gan đấy. Được, tôi đấu với cậu!"

Người đàn ông trung niên lấy hai thanh kiếm ở cạnh đó ra rồi ném cho cậu thiếu niên một thanh, ông ta vung thanh kiếm trong tay lên, tia sắc lạnh b*n r*.

Cậu thiếu niên cầm kiếm, trong đầu lập tức xuất hiện vô vàn các chiêu thức, hơn nữa là các chiêu thức thích hợp với tu vi hiện tại của cậu. Cậu không khỏi thấy kỳ lạ, không hiểu ra làm sao, lẽ nào mình không cần ai dạy cũng học thành ư?

Người đàn ông trầm giọng nói: “Tiếp chiêu!”

Ông ta rướn người tới, lợi dụng ưu thế cánh tay dài rồi chém một kiếm qua.

Cậu thiếu niên tiện tay phản công, nhưng cánh tay của người đàn ông đã tê dại, không thể cầm chắc kiếm, sau đó trơ mắt nhìn thanh kiếm tuột khỏi tay rơi xuống đất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3797


Cô bán bánh bao thấy cậu ăn nhanh thì đưa cho cậu bát nước, cậu thiếu niên nhận lấy rồi uống cạn.

Uống xong, câu lau miệng rồi chuẩn bị rời đi. Đột nhiên có người vỗ vai cậu, tay người đó vừa chạm vào vai cậu thì cậu đã né ngay đi rồi quay lại nhìn người đó.

Người vỗ vai cậu là một người đàn ông trung niên, thấy tay mình chợt trống không, ông ấy không khỏi ngẩn người rồi cười nói: “Phản ứng nhanh đấy”.

Cậu thiếu niên cảnh giác nhìn ông ấy rồi hỏi: “Ông là ai?”

Advertisement

Người đàn ông: “Tôi là tiêu sư của tiêu cục Tứ Phương thuộc thành Lâm Thuỷ, ban nãy thấy cậu dùng kiếm quá giỏi nên rất ngưỡng mộ. Tôi đến tìm cậu vì muốn cậu gia nhập vào tiêu cục của chúng tôi”.

Cậu thiếu niên giao động: “Vào đó rồi có được phát lương không?”

Advertisement

Người đàn ông bật cười: “Có chứ, nếu không để mất hàng thì mỗi tháng sẽ được nhận một lạng bạc, còn nếu làm mất thì phải đền. Chúng tôi là tiêu sư bình thường, nhưng thu nhập mỗi tháng đều khoảng năm lạng bạc đấy”.

Một lạng bạc là 800 đồng, năm lạng thì là 4000 đồng. Cậu thiếu niên ngẫm nghĩ rồi thấy mình cần kiếm một công việc nên gật đầu luôn: “Được, tôi đồng ý”.

Người đàn ông vui mừng nói: “Tốt, đi theo tôi”.

Cậu thiếu niên đi theo ông ấy một đoạn thì đến đại viện của tiêu cục Tứ Phương, có rất nhiều người đang luyện thương, kiếm ở trong sân.

Ông ấy mời cậu thiếu niên vào trong một căn nhà ngói rồi hỏi: “Cậu tên gì?”

Cậu thiếu niên: “Trương Quân”.

Người đàn ông: “Trương Quân, sau này cậu sẽ là tiêu sư thử việc của chúng tôi, thời gian thử việc là một tháng, nếu chúng tôi thấy cậu phù hợp thì sẽ giữ cậu lại”.

“Tôi tự giới thiệu nhé, tôi là Hồng Cương - một trong các đội trưởng ở đây. Hàng không lớn lắm thì tôi sẽ phụ trách dẫn đoàn, sau này cậu hãy đi theo tôi, cứ gọi tôi là ông Hồng nhé”.

Một lát sau, có người mang y phục cùng một thanh trường kiếm của tiêu sư đến cho cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên: “Ông Hồng, tiêu cục có bao ăn không?”

Hồng Cương cười đáp: “Bao ăn bao ở, ăn bao nhiêu cũng được. Sao? Cậu vừa ăn năm cái bánh bao nhân thịt rồi mà vẫn chưa no à?”

Cậu thiếu niên xoa bụng rồi nói: “Chưa”, tu luyện nguyên khí xong, cậu ăn rất nhiều.

Hồng Cương: “Đi theo tôi”.

Ông ấy dẫn cậu thiếu niên đến nhà bếp, có mấy người đang ngồi chuận bị cơm chiều ở đây, nhìn thấy Hồng Cương thì ai cũng chào ông ấy.

Hồng Cương nói: “Lấy đồ ăn cho cậu ấy”.

Một đầu bếp béo tròn cười nói: “Được”.

Đầu bếp mở vỉ hấp, bên trong là màn thầu trắng ngần, sau đó đầu bếp lại mở một cái nồi ra, bên trong có thịt bò, người này cười nói: “Cậu cứ ăn tuỳ thích”.

Cậu thiếu niên không khách sáo mà cầm bát đũa lên đứng ăn luôn cạnh bếp. Đầu bếp cũng không để ý, chỉ nghĩ cậu thiếu niên chắc ăn được ba bát là căng bên bỏ ra ngoài luôn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3798


Cậu thiếu niên nuốt nốt miếng màn thầu rồi nói: “Thịt ngon ra phết”.

Đầu bếp đi tới rồi giơ tay sờ bụng cậu, tuy ăn nhiều như vậy, nhưng bụng cậu thiếu niên chẳng nhô lên tẹo nào, không biết đồ ăn đi đâu hết rồi?

Cậu thiếu niên lau miệng rồi đi ra sân, thấy các tiêu sư đang luyện công, cậu cũng cầm một thanh thương lên rồi múa. Vừa cầm thương lên, cậu đã thấy có một bộ thương thuật ảo diệu xuất hiện trong đầu mình.

Vù!

Advertisement

Thân thương chấn động, cậu lập tức múa ra chín đoá thương hoa, hình ảnh của chúng in trên không nhìn như thật.

Tất cả mọi người thấy thế đều sững sờ, Hồng Cương đi tới rồi cười nói: “Trương Quân, cậu còn biết cả thương thuật à?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Một chút”.

Hồng Cương cười nói: “Liễu Ngũ, ông và Trương Quân thử vài chiêu đi cho tôi xem thực lực của cậu ấy”.

Một người đàn ông cao lớn khoảng hơn 50 tuổi và cao trên mét chín cầm thương bước ra, người này tên là Liễu Ngũ, là cao thủ dùng thương ở thành Lâm Thuỷ. Cây thương của ông ấy đừng càn quét hơn một trăm tên cướp, làm chúng phải gọi cha kêu mẹ.

“Nhóc, cậu múa thương trông đẹp đấy, nhưng vô dụng thôi, thương thuật không đơn giản thế đâu”, nói rồi, ông ta cầm thương lên rồi chĩa mũi thương về phía cậu thiếu niên.

Cây thương của cậu thiếu niên hơi ngắn và nhẹ, nhưng cậu không hề lo sợ, vì khi cậu cầm thương đã thấy rất tự tin, thậm chí cậu tin chắc mình có thể hạ Liễu Ngũ bằng một đường thương.

Nhưng đây chỉ là tỉ thí nên không được giết người, vì thế cậu lùi lại một bước rồi nói: “Mời!”

Cây thương trong tay Liễu Ngũ rung lên như một con rắn độc bò ra khỏi hang động rồi đâm về phía ngực của cậu thiếu niên.

Ngay khi ông ta tung chiêu, cậu thiếu niên đã cất bước rồi xuất thương, một nút áo của Liễu Ngũ đã bay mất.

Nút áo này làm bằng đồng nhưng mũi thương vừa chạm vào thì nó đã vỡ nát, Liễu Ngũ hét lên rồi lùi lại.

Cây thương của ông ta rơi xuống đất, ông ta cúi xuống nhìn ngực của mình, chiếc áo mất cúc nên phanh ra, để lộ một vết màu đỏ máu.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, không ngờ Liễu Ngũ không đỡ nổi một chiêu của cậu thiếu niên.

Liễu Ngũ ngẩn ra một lúc rồi hành lễ với cậu thiếu niên: “Cảm ơn cậu đã nương tay”.

Ông ta biết rõ, chỉ cần cậu thiếu niên mạnh tay hơn một chút thì mình đã chết rồi.

Cậu thiếu niên gật đầu: “Thương của ông thiếu linh hồn”.

Liễu Ngũ: “Thiếu linh hồn ư? Ý cậu là thương ý à?”

Cậu thiếu niên: “Đại khái thế”.

Cậu thu thương lại rồi hất nó lên giá để vũ khí.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3799


Tới giờ cơm chiều, cậu thiếu niên lại ăn đến ăn, kết quả còn ăn nhiều hơn trước đó.

Cậu ăn xong thì trời cũng tối, Hồng Chiến xếp cho cậu phòng nghỉ. Căn phòng khá rộng, có nhà tắm, ngoài giường ra còn có bàn ghế. Đãi ngộ này vốn dành cho tiêu sư, nhưng vì cậu thiếu niên có thực lực mạnh nên Hồng Chiến mới ưu ái cho ở trong phòng này.

Buổi tối, cậu thiếu niên quay về phòng tiếp tục tu luyện. Lần này, cậu nhanh chóng tu luyện ra thần niệm và đạt đến giai đoạn luyện thần.

Advertisement

Sau khi có thần niệm, cậu đã tu luyện thần tốc. Khi trời sáng thì cậu đã đạt đến cảnh giới Nhân Tiên viên mãn.

Chính cậu cũng ngạc nhiên với tốc độ tu hành của mình nên lẩm bẩm: “Lẽ nào tu vi của mình không biến mất, mà đang dần hồi phục?”

Advertisement

Ăn sáng xong, Hồng Cường nhìn thấy cậu thiếu niên mà cũng phải giật bắn mình rồi hỏi: “Cậu em, cậu… đột phá rồi à?”

Nhân Tiên có nguyên thần nên khí chất sẽ khác hẳn người bình thường. Hồng Cương cũng là cao thủ của tiêu cục, nhưng cũng mới có cảnh giới Nhân Tiên trung kỳ thôi, vì thế có thể cảm nhận được sự áp bách toả ra từ cậu thiếu niên này.

Cậu thiếu niên cười nói: “Tối qua, tôi mới tiến vào cảnh giới Nhân Tiên”.

Hồng Cương gật đầu: “Cậu siêu thật đấy!”

Ông ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Thái Nhất Giáo - một trong ba giáo phái lớn của Tiên vực Vĩnh Hằng đang tuyển đệ tử mới, cậu có tư chất tốt như vậy tại sao không đi tham gia tuyển chọn?”

Cậu thiếu giao động, ngày trước khi cậu chưa đến tiên cung Vĩnh Hằng, đã từng chịu khổ nhiều năm ở các môn phái nhỏ, làm lãng phí cả thanh xuân. Các môn phái nhỏ có ít tài nguyên, làm cậu không thể đột phá, mãi tới khi đến đây thì cậu mới phát triển thần tốc.

Thái Nhất Giáo là một trong các thế lực cổ xưa nhất ở tiên vực Vĩnh Hằng, họ đã nổi tiếng trước khi tiên cung Vĩnh Hằng xuất hiện. Vì thế so về nền móng thì Thái Nhất Giáo còn mạnh hơn cả tiên cung Vĩnh Hằng.

Nhưng nhiều năm qua, tiên cung này đã mất nhiều thiên kiêu nên dần xuống dốc và bị tiên cung Vĩnh Hằng chèn ép.

Nghe Hồng Chiến nói vậy, cậu thiếu niên lập tức đưa ra quyết định rồi nói: “Ông Hồng, chúng ta cứ làm xong việc bảo vệ ở đây đi đã, sau đó tôi sẽ đến Thái Nhất Giáo thử vận may”.

Hồng Cường cười nói: “Được, nếu cậu vào được đó thì sau này sẽ nổi tiếng là cái chắc, khéo còn có cơ hội thành Thiên Tiên ấy chứ”.

Sau đó, đội bảo vệ đã xuất phát. Thứ họ phải bảo vệ lần này là bảy xe châu báu đi từ thành Lâm Thuỷ đến thành Phong Cốc, quãng đường dài hơn 300 dặm nên sẽ mất khoảng hai ngày.

Mọi người đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường. Cậu thiếu niên Trương Quân nhận được một con ngựa, vì có tài dùng thương giỏi cùng tu vi Nhân Tiên nên được xếp làm người đi đầu, đi cùng hàng với nhóm Hồng Cương.

Nửa chặng đầu rất thuận lợi, xế chiều là họ đã đi đến một thị trấn nhỏ có tên là Hoàng Hoa.

Trấn này có một nhà trọ, người của tiêu cục đã bao trọn nơi này chuẩn bị nghỉ qua đêm, chờ sáng mai lại tiếp tục lên đường, dự kiến đến chiều là tới thành Phong Cốc.
 
Back
Top Dưới