Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3620


Đương nhiên Tiên Nhân bình thường rất khó đạt đến cảnh giới này, ai làm được thì sẽ là thiên kiêu tuyệt thế.

Thiên chủ Thanh Tuyết rõ ràng đang chờ anh về nên nói ngay: “Huyền Bình, tôi đang muốn nhờ cậu giúp”.

Ngô Bình: “Giúp thế nào?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Cậu có biết Bất Tử Kinh không?”

Advertisement

Ngô Bình lắc đầu: “Không, nó có liên quan đến cảnh giới Bất Tử à?”

Thiên chủ Thanh Tuyết gật đầu: “Lẽ ra cảnh giới Địa Tiên không có cảnh giới Bất Tử đâu, nhưng về sau đã có Bất Tử Kinh xuất hiện nên các Địa Tiên mới thấy nó có thể bổ sung những khiếm khuyết trong cảnh giới này, do đó mới thêm nó vào. Bản gốc của Bất Tử Kinh đã thất truyền lâu rồi, đến Đại thiên tôn cũng không tìm thấy, nhưng tôi khá may nên đã có một bản gốc”.

Advertisement

Ngô Bình sáng mắt lên: “Ý cô là cô sẽ cho tôi mượn cuốn ấy hả?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Không phải cho cậu mượn mà là muốn cậu tu luyện trước”.

Ngô Bình rất bất ngờ: “Để tôi tu luyện? Tôi vẫn chưa đến cảnh giới Thần Tàng, sao mà tu luyện được?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Xem ra cậu chưa hiểu về Bất Tử Kinh, tu luyện nó không cần tu vi đạt đến cảnh giới Bất Tử, chỉ cần là địa tiên vẫn có thể tu luyện”.

Ngô Bình: “Tại sao là tôi tu luyện?”

Thiên chủ Thanh Tuyết nói: “Tôi chuyển thế tu luyện lại, nguyên nhân chủ yếu là vì Bất Tử Kinh này, tôi vốn dĩ muốn dựa vào nó để khiến người khác có cái nhìn khác nhưng bây giờ tôi nhận ra mình sai rồi”.

Ngô Bình: “Ồ, cô sai chỗ nào?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Tôi cố gắng tu luyện, ba kiếp đều tìm cách nhưng không bằng sự giúp đỡ của cậu nên tôi quyết định mặc kệ”.

Ngô Bình trợn mắt: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

Thiên chủ Thanh Tuyết cười nói: “Tức là tôi không muốn cố gắng nữa, sau này tôi chỉ đi theo cậu lăn lộn. Chẳng hạn như Bất Tử Kinh này, tôi cần gì phải tu luyện? Cứ để cậu tu luyện xong rồi thì cậu sẽ mạnh hơn, dĩ nhiên sẽ giúp tôi”.

Ngô Bình thở dài: “Thật ra tôi cũng muốn mặc kệ mọi thứ lắm”.

Thiên chủ Thanh Tuyết vội nói: “Cậu không thể làm thế, chúng tôi đều mong đợi vào cậu”.

Nói rồi cô ta trịnh trọng đưa một bộ cổ kinh vào tay Ngô Bình: “Bất Tử Kinh này không thể xem thường, theo tôi biết hiện giờ chỉ tôi có được nó”.

Ngô Bình nhận lấy kinh sách nói: “Thanh Tuyết, sự đặc biệt của nó là gì?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Sau Bất Tử Kinh còn có một bộ Đoạt Thiên Kinh, nếu cậu không tu luyện Bất Tử Kinh thì không thể trở thành Đoạt Thiên Tiên Tôn”.

Ngô Bình trầm ngâm: “Hóa ra sau cảnh giới Bất Tử và cảnh giới Đoạt Thiên còn có một bộ kinh sách”.

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Lúc đầu khi con người tu tiên, họ tu luyện còn khó khăn hơn bây giờ nhiều, thế là những người ở thế hệ sau không ngừng đơn giản hóa và hạ thấp tiêu chuẩn, cuối cùng hình thành cục diện như hiện tại. Thậm chí ngay cả cảnh giới Bất Tử và kỳ Đoạt Thiên cũng được đơn giản hóa, nhưng thật ra cảnh giới Bất Tử rất mạnh, tu luyện đến cuối, sự thay đổi mà nó mang lại thậm chí không thua kém gì sự biến đổi lúc từ Địa Phổ thăng cấp lên Thiên Tiên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3621


Anh không kịp nói nhiều thêm câu nào đã lập tức chạy đến rừng rậm nguyên thủy của bộ lạc Ám Nguyệt. Hóa ra đây là bùa ngọc mà anh để lại cho Ám Nguyệt Nữ Vương lúc trước, bùa ngọc sáng lên chứng tỏ bên đó đã xảy ra chuyện.

Không lâu sau anh đã đi vào nước Kim Ưng, đi đến gần rừng rậm, anh nhìn thấy đám cháy lớn trong khu rừng, ngọn lửa hừng hực đỏ rực cháy ngút trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời, sắp thiêu đốt đến khu vực bộ lạc Minh Nguyệt sinh sống.

Trong không trung, toàn thân một tu sĩ chìm trong ngọn lửa, hai tay múa may liên tục, từng quả cầu lửa cực lớn từ trên trời rơi xuống. Quả cầu lửa rơi xuống đất rồi nổ tung, phạm vi mười cây số xung đó đều là biển lửa.

Advertisement

Ngô Bình nổi giận nói: “Dừng tay!”

Nói rồi anh bay về phía người đó. Chưa kịp đến gần, xung quanh đã có hàng ngàn quan binh bao vây lấy anh.

“Anh là ai?”, một tướng quân áo giáp đỏ lớn tiếng hỏi.

Advertisement

Ngô Bình: “Các anh là ai?”

Tướng quân giáp đỏ nói: “Bọn tôi là tướng sĩ Long Quốc, phụng thừa lệnh của hoàng thượng đến tiêu diệt bộ lạc Ám Nguyệt ở đây”.

Ngô Bình cười nhạo: “Nơi này là nước Kim Ưng, không phải địa bàn của Long Quốc, các anh muốn thiêu là thiêu được à?”

Tướng quân giáp đỏ nhìn anh: “Nước Kim Ưng đã được sáp nhập vào Long Quốc nên nơi này là lãnh thổ của Long Quốc, rốt cuộc anh là ai?”

Ngô Bình: “Tôi là chủ nhân của Côn Luân Kiếm Chủ, Lý Huyền Bình”.

Cái tên Lý Huyền bình đã truyền đi khắp đại lục Côn Luân, dù sao anh có một sư tôn Đạo Quân, thực lực lại cực kỳ mạnh, những người này muốn không biết đến anh cũng khó.

Tướng quân giáp đỏ ngạc nhiên nói: “Thì ra là anh Lý, rất vui được gặp”.

Ngô Bình vung tay lên tung ra một luồng kiếm quang, mấy quả cầu lửa sắp rơi xuống đất bỗng ngừng cháy, người toàn thân là lửa tức giận nói: “To gan!”

Tướng quân giáp đỏ vội bay đến chỗ người đó, nói ngắn gọn vài câu. Người đó bay đến trước mặt Ngô Bình nhìn anh nói: “Anh là Lý Huyền Bình của Côn Luân Kiếm Cung? Hừ, nghe nói anh lợi hại lắm, giờ xem ra cũng chỉ thế”.

Ngô Bình: “Rừng rậm này là địa bàn của tôi, các anh tốt nhất nên ra khỏi đây nếu không đừng trách tôi không khách sáo”.

Nói rồi anh phóng kiếm vực ra bao phủ cả rừng rậm, ngọn lửa hừng hực đó lập tức bị dập tắt, chẳng có cả một chút khói xanh.

Cảm nhận được sự đáng sợ của kiếm vực, tướng quân giáp đỏ biến sắc: “Bảo vệ đại nhân”.

Đám người bao vây lấy Ngô Bình, thế nhưng lại bị áp lực cực lớn đè nén, ai nấy cũng biến sắc, cảm thấy kinh sợ.

Người kia thu ngọn lửa quanh người lại, là một thanh niên mặc đồ quan Long Quốc, giữa mi tâm có một ấn ký ngọn lửa màu đỏ. Hắn nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Lý Huyền Bình, anh có biết hậu quả của việc đối đầu với Long Quốc không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3622


“Anh…”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Sao nào, anh không phục? Dù Thái tử Long Quốc có đích thân đến đây, tôi cũng sẽ làm thế với hắn chứ đừng nói là anh”.

“Được lắm, tôi đây ghim anh rồi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Anh ghim tôi cũng chẳng sao, muốn trả thù thì có thể đến Linh Xuyên tìm tôi bất cứ lúc nào. À phải rồi, anh tên gì, làm chức gì?”

Người này nói: “Tôi là Tần Vũ Long – chưởng lệnh binh bộ Long Quốc”.

Ngô Bình: “Anh Tần, anh có thể dẫn thuộc hạ của anh cút đi được rồi đấy. Nếu còn để tôi gặp anh xuất hiện ở gần đây, anh sẽ không may mắn giống hôm nay nữa”.

Advertisement

Tần Vũ Long vừa tức vừa giận, nhưng thực lực không bằng Ngô Bình, hắn chỉ đành tạm thời rời đi, đồng thời dẫn theo thuộc hạ.

Nhìn đám binh tướng Long Quốc đi khỏi đây, Ngô Bình vội vàng chạy đến bộ lạc Ám Nguyệt. Vừa đến nơi đã nhìn thấy Ám Nguyệt Nữ Vương cười mỉm đợi anh ở giữa không trung.

“Anh Lý, cũng may anh đến kịp nếu không bộ lạc Ám Nguyệt sẽ biến thành biển lửa”.

Ngô Bình: “Anh vừa nhận được tin là chạy đến ngay, cũng may các em không sao”.

Ám Nguyệt Nữ Vương nắm tay Ngô Bình đi đến cung điện của cô ấy, Ngô Bình đã đi được một khoảng thời gian, bụng Ám Nguyệt Nữ Vương hơi phình ra, cô ấy đang mang thai đứa con của Ngô Bình.

Ngô Bình khẽ chạm vào bụng cô ấy, dịu giọng nói: “Nguyệt Vũ, nếu cứ ở lại đây, không nhìn thấy mặt trời thì cũng không phải là cách, chi bằng rời khỏi đây đi”.

Nguyệt Vũ: “Anh Lý, bọn em sống đây nhiều đời đã thành thói quen từ lâu, e là mọi người sẽ không dễ dàng đồng ý đi khỏi đi”.

Ngô Bình: “Vậy thì thôi, họ không đi, em đi với anh”.

Nguyệt Vũ sửng sốt: “Em đi rồi, ai bảo vệ người dân bộ lạc Ám Nguyệt?”

Ngô Bình cười nói: “Vậy thì bồi dưỡng thêm một vị Nữ Vương nữa là được”.

Nguyệt Vũ cười khổ: “Nữ Vương ít nhất cũng phải có tư chất Nhân Vương, nào có dễ như thế”.

Ngô Bình cười nói: “Có lẽ người khác không làm được nhưng anh làm được”.

Ánh mắt Nguyệt Vũ sáng rực: “Thật sao?”

Ngô Bình gật đầu nói: “Nguyệt Vũ, anh nghĩ Hàn Tinh cũng không tệ, em gọi cô ấy đến đây, bây giờ anh sẽ gia tăng tư chất cho cô ấy, chờ đến khi tu vi của cô ấy đạt đến mức độ của em, em có thể đi khỏi đây với anh”.

Nguyệt Vũ ngẫm nghĩ rồi khẽ gật đầu: “Được, Nguyệt Vũ nghe theo lời anh Lý”.

Hàn Tinh được gọi đến, Ngô Bình sử dụng tinh khí chân hoàng được lưu trữ để tôi luyện cơ thể và thần hồn của cô ấy, đồng thời nhờ vào một ít đan dược anh luyện chế để nâng cao tu vi của cô ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3623


Đa số thời gian Hàn Tinh đều tu luyện một mình, vì thế Ngô Bình nhân cơ hội này để luyện chế đan dược cho bộ lạc Ám Nguyệt. Trước đó anh đã nghiên cứu và luyện chế được ba loại đan dược, bây giờ anh đang dốc toàn lực luyện chế chúng, trong tay anh đã có đủ dược liệu, hơn nữa trình độ luyện đan của anh cũng cao hơn rất nhiều nên hiệu quả đan dược được luyện chế ra cũng cao hơn.

Thoáng chốc anh đã ở bộ lạc Ám Nguyệt hơn mười ngày. Trong khoảng thời gian này, cảnh giới Nhân Vương của Hàn Tinh đã ổn định, tu vi cũng đạt đến cảnh giới Long Môn. Mặc dù chỉ mới là cảnh giới Long Môn nhưng thực lực của Hàn Tinh đã vượt qua Ám Nguyệt Nữ Vương.

Tiếp đó là việc bàn giao giữ Nguyệt Vũ và Hàn Tinh, dù sao trị vì một bộ lạc không chỉ cần có thực lực mà còn cần cả kinh nghiệm và trí tuệ, nên Nguyệt Vũ vẫn phải ở lại dạy cô ấy một thời gian nữa.

Advertisement

Ngô Bình hẹn ba tháng sau sẽ đón cô ấy đi khỏi đây, Nguyệt Vũ vui vẻ đồng ý.

Sau khi tạm biệt bộ lạc Ám Nguyệt, anh suy xét một lúc rồi đến Long Kinh.

Hoàng đế Long Quốc đã đến Tiên Giới, bây giờ tình hình của Long Quốc khá hỗn loạn, hơn nữa tình hình hỗn loạn này bất lợi với anh, anh quyết định đến Long Kinh xem xét tình hình.

Advertisement

Đến Long Kinh, anh bèn đi gặp Chu Nguyên Thông trước.

Mấy ngày nay Chu Nguyên Thông đều tu luyện truyền thừa Kỷ Nguyên ở nhà, thấy Ngô Bình đến hắn rất vui, gọi người làm chuẩn bị đồ ăn thức uống.

Ngô Bình: “Đại ca, gần đây tình hình Long Quốc thế nào?”

Chu Nguyên Thông lắc đầu: “Loạn như một nồi cháo”.

Ngô Bình: “Ồ, sao thế?”

Chu Nguyên Thông: “Các thế lực trong triều đấu đá lẫn nhau, đã có không ít người mất mạng hoặc bị nhốt vào đại lao. À phải rồi, chú đã bị cách khỏi chức Tổng thủ lĩnh”.

Ngô Bình không để ý lắm: “Em đã không còn là Tổng đốc nữa rồi, có làm Tổng thủ lĩnh hay không cũng chẳng khác gì”.

Chu Nguyên Thông gật đầu: “Nói cũng đúng, tiền đồ của chú to lớn, Long Quốc chẳng xứng với chú”.

Ngô Bình cười nói: “Bây giờ em chẳng còn làm gì nữa cũng rất nhẹ nhõm, sau này có thể thường xuyên đến tìm đại ca uống rượu rồi”.

Chu Nguyên Thông bật cười: “Không làm thủ lĩnh cấm quân nữa cũng tốt, chú có thể chuyên tâm làm thủ lĩnh bên anh rồi”.

Hai người liên tục mời rượu nhau, cực kỳ vui vẻ.

Trời đã tối, Chu Nguyên Thông muốn giữ anh ở lại một đêm nhưng Ngô Bình nhớ vợ con, kiên quyết muốn về nhà. Anh vừa bước ra khỏi cổng, hai toán binh lính xông ra từ bên cạnh, tên dẫn đầu hét lớn: “Anh là Tổng thủ lĩnh cấm quân, Ngô Bình?”

Ngô Bình nhìn đám người này rồi nói: “Là tôi, các anh là ai?”

Người này hừ một tiếng: “Bọn tôi là Kim Long Vệ, nhận lệnh đến bắt anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3624


Ngô Bình lại nói: “Đại ca, hôm nay em muốn để chúng biết thế nào là mời thần thì dễ nhưng tiễn thần lại khó. Đại ca đừng xen vào chuyện này, em tự có tính toán của mình”.

Chu Nguyên Thông trầm tư một chốc rồi nói: “Được, nếu chú không ra uy một chút thì đám tạp nham này sẽ nghĩ anh em chúng ta dễ bắt nạt”.

Ngô Bình để mặc họ trói mình lại, bị nhốt vào trong đại lao Kim Long Vệ.

Advertisement

Đến nhà giam, anh bị cột vào trên một cây cột đồng, sau đó đám người ra đi ra ngoài, xung quanh trở nên yên ắng.

Đứng mãi cũng cảm thấy khó chịu, cả người anh run lên, xiềng xích trên người đều bị nung chảy, anh lắc lư bước ra khỏi nhà giam. Cánh cửa nhà lao vàng tiên kiên cố đó bị kiếm quang đánh trúng làm cho nó tan nát, hoàn toàn không thể ngăn được anh.

Advertisement

Lúc này mấy tên cai ngục đang ngồi trong sảnh uống rượu đánh bài, đột nhiên cảm thấy phía sau có người bèn quay lại nhìn thì thấy Ngô Bình.

Họ giật mình nhảy cẫng lên, đồng loạt tìm binh khí.

Ngô Bình nói: “Khỏi tìm nữa, các anh không đánh lại tôi đâu”, nói rồi anh phóng ra trọng lực, đám người này bỗng quỳ rạp xuống đất đến mức không nhấc nổi ngón tay.

Anh ngồi xuống, lấy một quả bàn đào ra, vừa ăn vừa hỏi: “Các anh có biết tại sao Kim Y Vệ lại muốn bắt tôi không?”

Mấy tên cai ngục quỳ dưới đất sắp khóc đến nơi, một tên trong đó nói: “Đại nhân, chuyện bắt anh không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi chỉ là mấy người canh gác nhà lao nhỏ bé thôi, anh bỏ qua cho bọn tôi đi, tôi không thở nổi”.

Ngô Bình vung tay lên, trọng lực biến mất, đám người này mới có thể đứng dậy.

Ngô Bình: “Bây giờ có thể nói rồi?”

Người này ngẫm nghĩ rồi nói: “Đại nhân, tôi không rõ người khác thế nào nhưng tôi có nghe ngóng được một chút về tình hình của anh”.

Ngô Bình: “Ồ, nói tôi nghe xem”.

Thế là cai ngục này nói rõ một năm một mười những gì hắn biết.

Hóa ra sau khi hoàng đế đến Tiên Giới, những các quan lớn phụ tá trong triều và Thái tử xảy ra một trận chiến khốc liệt. Vì Ngô Bình là Tổng thủ lĩnh cấm quân nên bị coi là người đứng về phía đại tướng quân cấm quân Ngụy Nguyên. Trước đó vài ngày, Ngụy Nguyên bị nhốt vào trong đại lao, đang bị thẩm vấn điều tra. Ngụy Nguyên ngã ngựa, Ngô Bình cũng bị liên lụy, thế là Thái tử bèn phái Kim Y Vệ đến bắt Ngô Bình.

Thật ra nếu không phải vì Ngô Bình không ở Long Kinh thì đã bị bắt từ lâu rồi. Hôm nay anh đến thăm Chu Nguyên Thông, bị mật thám bên ngoài nhìn thấy nên Kim Y Vệ lập tức hành động.

Nghe thế cuối cùng anh cũng đã rõ nguyên nhân: “Xem ra dù tôi có giải thích, họ cũng sẽ không tin”.

Cai ngục này nói: “Anh mau chạy đi, những người bắt anh đến không chết thì cũng đã trở thành người tàn phế rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3625


Ngô Bình: “Tôi bị oan, muốn tìm Thái tử minh oan”.

“Đánh hắn!”, mấy tên đó hét lên, lập tức bước đến đè Ngô Bình xuống.

Nhưng sức lực của Ngô Bình rất lớn, mặc dù đám người này ôm cánh tay, ôm chân nhưng Ngô Bình vẫn không bị xê dịch, tiếp tục đi về phía trước.

Advertisement

Những người phía trước vội vàng đóng cửa phòng giam lại, Ngô Bình lại giẫm thẳng lên bức tường.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên, phù văn cửa ngục cực kỳ kiên cố nổ tung, sau đó sụp xuống, Ngô Bình mang theo Kim Y Vệ đi thẳng ra khỏi đại lao.

Advertisement

Lên đến trên phố, anh phóng lớn thân hình mình hóa thành người khổng lồ một trăm mét, sải bước đi đến hoàng triều, miệng lầm bầm: “Tôi bị oan, tôi tìm Thái tử nói lý”.

Quan binh đi tuần phát hiện ra Ngô Bình mà giật mình, kẻ này định xông vào hoàng cung, thế thì làm sao được? Trong thoáng chốc, tất cả mọi người lao tới ngăn cản Ngô Bình, bên này dùng thừng, bên kia dùng chão, tiếc rằng không thể nào kéo nổi Ngô Bình.

“Đùng đùng!”

Mỗi bước chân của anh khiến toàn bộ Long Kinh rung lên bần bật, đến cả Thái tử và đám quan viên đang ở trong hoàng cung cũng cảm nhận được.

Thái tử và vài đại thần đang nghị sự bên trong đại điện của hoàng cung, cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất, hắn ta nhíu mày: “Chuyện gì thế?”

Thám tử nhanh chóng đi điều tra, chẳng bao lâu sau đã vội vàng quay về báo cáo: “Điện hạ, có người muốn xông vào hoàng cung”.

Thái tử nghe thấy nhưng cũng không ngạc nhiên lắm, dù sao thì hoàng cung không phải nơi mà ai muốn xông vào là xông vào được. Hắn ta điềm nhiên hỏi: “Người nào mà to gan thế?”

Thám tử đáp: “Là Ngô Bình - tổng thủ lĩnh cấm quân trước kia, kim y vệ ban nãy đã bắt hắn về quy án, đang đợi thẩm vấn, không ngờ kẻ này trốn ra khỏi lồng nhốt, nói rằng muốn tìm Thái tử điện hạ để kêu oan”.

Thái tử cười khẩy: “Hóa ra là người của Ngụy Nguyên à? Không cần thẩm vấn nữa, giết luôn đi”.

“Vâng!”. Đối phương lui xuống.

Không lâu sau đó, hoàng cung điều động một nhóm cao thủ ra ngoài giết Ngô Bình; trong số này có bốn vị Chân Tiên, tám bị Thần Tiên, tay cầm sát phù và thần binh, ai nấy đằng đằng sát khí.

Vào thời điểm này, Ngô Bình đã tới bên ngoài hoàng cung, giơ chân đạp bay cửa cung dày và nặng. Trận pháp trên cánh cửa lóe lên hào quang, bao nhiêu đại trận cũng không ngăn nổi anh.

“To gan!”

Một thị vệ Chân Tiên bay tới, bàn tay phải bỗng phình ra bằng cả căn phòng, đè mạnh về phía Ngô Bình.

Ngô Bình thậm chí chẳng buồn nhìn, chỉ giơ tay vung chưởng tạo ra tiếng động cực lớn, sấm chớp đì đùng, Chân Tiên vừa ra tay kia bị anh hất văng, thổ huyết giữa không trung, cơ thể không ngừng run rẩy.

“Thái tử điện hạ, tôi bị oan!”. Anh hét ầm một tiếng rồi biến thân thành người khổng lồ cao nghìn mét, uy thế hoành tráng, tiến bước về phía hoàng cung.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3626


Ngô Bình càng đi càng nhanh, có người nhanh chân tới bẩm báo Thái tử: “Điện hạ, tên Ngô Bình đó sắp vào trong điện rồi, xin điện hạ tạm thời hãy lánh mặt”.

Thái tử giận dữ: “Đám vô dụng, các người có bao nhiêu cao thủ mà không ngăn nổi một mình hắn hay sao?”

Một thị vệ tỏ ra khổ sở: “Thái tử, thực lực của kẻ này quá kinh khủng, e là đã đến cấp bậc Đạo Quân rồi, chúng nô tài không ngăn nổi!”

Advertisement

Sắc mặt của Thái tử vô cùng khó coi, cuối cùng hắn ta cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc: “Ta là Thái tử, chẳng lẽ lại sợ hắn? Dẫn hắn lên điện!”

“Đùng uỳnh!”

Không đợi ai truyền gọi, Ngô Bình giơ chân bước vào đại điện khiến phần đỉnh đổ sụp. Cơ thể cao lớn của anh lập tức thu nhỏ lại, xuất hiện trước mặt Thái tử và các quan viên.

Advertisement

Ngô Bình đảo mắt nhìn đám người này: “Ai là Thái tử?”

Thái tử nén lửa giận: “Chính là ta!”

Ngô Bình nhìn Thái tử, tuy còn trẻ tuổi, tướng mạo cũng tuấn tú, nhưng trên mặt tràn ngập vẻ giận dữ, hiển nhiên hắn ta vô cùng phẫn nộ khi thấy anh xông vào.

Ngô Bình hỏi: “Thái tử, tôi phạm phải tội gì khiến anh đòi miễn chức vụ của tôi, còn sai người tới bắt tôi?”

Thái tử trầm giọng đáp: “Bổn Thái tử làm việc, chẳng lẽ còn phải giải thích với kẻ làm thần như các người sao?”

Ngô Bình đáp: “Tất nhiên phải giải thích chứ, không giải thích thì vô lý quá, chẳng khác nào hôn quân. Hoàng đế bệ hạ yêu cầu Thái tử giám quốc, không phải để anh hồ nháo. Nếu anh hồ nháo, những đại thần như chúng tôi có nghĩa vụ phải nắn chỉnh Thái tử”.

Thái tử tức đến hộc máu, nổi giận đùng đùng mà thét lên: “Sao cơ? Nắn chỉnh bổn Thái tử? Nghĩ mình là ai hả!”

Giọng nói của Ngô Bình còn to hơn hắn ta: “Thái tử kêu cái gì?”

Đồng thời, anh giải phóng sức mạnh, Thái tử và những kẻ khác không chịu nổi, đồng loạt gục xuống sàn như chó chết.

Ngô Bình cúi xuống nhìn Thái tử: “Thái tử, không sao chứ? Sao lại gục xuống vậy?”

Thái tử cảm thấy vô cùng nhục nhã, gằn giọng quát: “Ngô Bình, bổn Thái tử nhất định sẽ không tha cho anh!”

Ngô Bình xách hắn ta lên như xách gà, sau đó lấy ra Minh Vương Đỉnh: “Thái tử, đây là Minh Vương Đỉnh, có thể luyện vật sống thành đan dược. Thái tử là trữ quân của Long Quốc, đan dược luyện ra được chắc sẽ không tầm thường đâu”.

Nói rồi anh định ném Thái tử vào trong, đám đại thần sợ đến tiểu ra quần, có người thét lên: “Ngô Bình, mau dừng tay!”

Ngô Bình liếc sang mới thấy người ngăn cản mình là một đại thần lớn tuổi, ông ta vội vàng quỳ xuống trước mặt anh: “Ngô đại nhân, cách làm trước kia của Thái tử quả thực nhiều sai sót, chúng ta hãy từ từ khuyên nhủ Thái tử, để hắn làm việc đúng đắn, được không?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Được, vậy các người khuyên đi. Nếu không khuyên nổi, tôi sẽ luyện Thái tử thành đan dược. Dù sao thì nếu hắn ta là một hôn quân, để hắn ta sống chẳng khác gì tai họa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3627


Dứt lời, khí tức đáng gờm của anh lại được giải phóng ra bên ngoài, Thái tử hoảng hồn la lối: “Anh… anh rốt cuộc là ai?”

Ngô Bình cười khẩy: “Là người mà anh không thể đụng tới. Các người tranh quyền đoạt lợi không liên quan gì tới tôi, thế nên chớ làm liên lụy tới tôi. Lần này không giết anh vì tôi nể mặt hoàng đế; lần sau nếu anh còn dám đụng tới tôi, tôi sẽ luyện anh thành đan dược, biết chưa hả?

“Hỗn xược! Một thần tử như anh mà dám uy h**p cả Thái tử sao?”

Advertisement

Một người đàn ông bước ra, vung chưởng qua không khí nhắm vào Ngô Bình. Khí tức của người này rất kinh khủng, võ đạo phi phàm.

Ngô Bình phất tay, ba nghìn kiếm ảnh phóng ra, chỉ trong thoáng chốc đã phá hỏng hàng phòng ngự của kẻ này; máu tươi bắn tung tóe, một vị Võ Tiên bị thương nặng ngã vật xuống đất.

Advertisement

Nhìn thấy cận vệ mạnh nhất bên cạnh mình không đỡ nổi một đòn tấn công của Ngô Bình, Thái tử cảm thấy vô cùng khiếp sợ, hắn ta run giọng: “Ngô Bình, bổn Thái tử thu lại lời nói trước đây, khôi phục tất cả chức vụ cho anh!”

Ngô Bình cười khẩy: “Cái danh tổng đốc hữu danh vô thực đó, tôi không hứng thú, thế nên không làm quan của Long Quốc cũng không sao. Nhưng anh sai người bắt tôi, món nợ này nên tính thế nào?”

Thái tử hỏi: “Anh muốn thế nào?”

Ngô Bình đáp: “Nể mặt hoàng đế, tôi cho anh một cơ hội. Sau này anh không được phép dẫn binh tấn công bộ lạc Ám Nguyệt và nước Kim Ưng nữa, hai chỗ này là địa bàn của ta. Ngoài ra, anh cũng không được tiến đánh Linh Xuyên, nơi đó cũng là địa bàn của tôi, nghe rõ chưa?”

Thái tử vội đáp: “Tôi nghe rõ rồi!”

Ngô Bình buông Thái tử ra, phát hiện long ỷ của hoàng đế rất đẹp vì được khảm nạm từ mười lăm loại đá quý trân quý nhất trên thế gian. Anh bỏ long ỷ vào Động Thiên: “Ghế đẹp đấy, tôi mang về ngồi thử vài ngày”.

Nói xong, anh nghênh ngang rời đi, quay về Linh Xuyên.

Ngô Bình vừa đi, đại điện lập tức bùng nổ, các triều thần xôn xao chửi mắng Ngô Bình.

“Làm sao có thói ấy được, dám uy h**p trữ quân! Đợi hoàng đế quay về, nhất định phải trị tội hắn thật nặng, tru di cửu tộc!”

“Không loại bỏ tên này thì uy nghiêm của Long Quốc để đâu? Thái tử điện hạ, phải lập tức triệu tập cường giả, xử chém kẻ này!”

“Kẻ loạn thần tặc tử này không thể giữ lại thêm một khắc nào nữa, phải nhanh chóng tiêu diệt!”

Nhìn đám đại thần hiện giờ liên tục chửi mắng nhưng lúc Ngô Bình còn ở đó thì không dám thở mạnh, Thái tử vô cùng giận dữ, lạnh lùng nói: “Các người nói có lý lắm đấy. Thế này đi, ta giao việc giết Ngô Bình cho các người, kẻ nào không làm được thì xách đầu tới gặp bổn Thái tử!”

Sau khi nghe xong, đám đại thần mặt mũi trắng bệch, vội vàng chối đây đẩy. Người thì nói mình bị bệnh, kẻ lại kêu mình không thể nhìn thấy máu, vô số lý do gượng ép đến mức khiến mặt thái tử càng lúc càng sa sầm.

Trong đám người cũng có kẻ tư duy mạch lạc, một đại thần cất lời: “Thưa thái tử, kẻ này thực lực khó lường, dễ dàng đột nhập được vào hoàng cung, uy h**p tới sự an toàn của ngài. Nếu kẻ này không phải thần tử của Long Quốc, vậy thì cứ tùy ý hắn đi. Đợi hoàng thượng quay về rồi trị tội hắn ta sau cũng không muộn”.

Thái tử nói: “Cũng chỉ còn mỗi cách đó. Lúc trước ai đã xui bổn thái tử đối phó hắn ta hả, đứng ra đây!”

Coi bộ thái tử muốn tính nợ nần, sắc mặt đám đại thần đều trắng bệch, không tình nguyện bước ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3628


Thái tử cười lạnh: “Các ngươi đúng là đáng chết! Người đâu, lôi ra ngoài chém!”

Lại nói tới chuyện sau khi đại náo hoàng cung một trận, Ngô Bình liền quay về Linh Xuyên, tới Kiếm Cung để chỉ điểm việc tu luyện cho các đệ tử.

Lúc này Côn Luân Kiếm Cung đã có ba Kiếm Tông. Trong số kiếm sư xuất hiện hai Kiếm Tông truyền kỳ, hơn một trăm Kiếm Tông cao cấp. Những thiên tài đó đều là hy vọng, là tương lau của Côn Luân Kiếm Cung, thế nên Ngô Bình muốn tập trung bồi dưỡng cho họ.

Advertisement

Suốt máy ngày liền, Ngô Bình vừa chỉ dạy cho đệ tử, vừa tu luyện Chu Thiên Chân Nhân, tiếp tục đả thông Linh Khiếu và Thần Khiếu.

Khi Linh Khiếu và Thần Khiếu tăng lên, thể chất của anh cũng dần được cải thiện, ngày càng hoàn mỹ hơn, Dương thần cũng trở nên mạnh mẽ thấy rõ.

Advertisement

Một ngày nọ, xung quanh Côn Luân Kiếm Cung đột nhiên bị bao vây bởi sương mù yêu, trận pháp bảo vệ núi cũng được kích hoạt, kiếm khí tuần tra liên tục khắp không trung để tìm ra kẻ xâm nhập.

Ngô Bình rời khỏi phòng luyện công, ngẩng đầu liếc đám sương mù yêu kia, lạnh lùng cất tiếng: “RỤt đầu rụt cổ, ngươi là rùa đấy phỏng? Cút ra đây!”

Anh há miệng quát, gió lớn ào ào nhanh chóng thổi tan đám sương mù yêu. Nhưng ngay sau đó, sương mù yêu lại ngưng tụ trên không trung, bên trong đám sương mù có một khuôn mặt to đùng, hai mắt đỏ như máu đang lạnh lùng thốt lên: “Nhóc con, ngươi dám chém hóa thân của bổn lão tổ, lão tổ ta sẽ ăn sạch máu thịt của cả họ nhà ngươi!”

Ngô Bình nhìn chằm chằm đối phương: “Ngươi là Minh Huyết lão tổ đó ư? Lần trước chém ngươi là do ngươi gieo gió gặt bão!”

Minh Huyết lão tổ hừ lạnh: “Ta chính là Yêu Tôn, đối nghịch với ta thì ngươi sẽ phải hối hận”.

Lão ta vừa dứt lời, xung quanh Kiếm Cung liền bị bao phủ bởi một lĩnh vực cường đại. Bên ngoài lĩnh vực là sương mù yêu vô tận, một khi có sinh linh tiến vào thì sẽ bị sát cơ đáng sợ trong sương mù yêu g**t ch*t.

Minh Huyết lão tổ: “Ngươi cho rằng trận pháp nơi này có thể cứu ngươi được ư?”

Ngô Bình đáp trả: “Minh Huyết lão tổ, lão cho rằng Kiếm Cung bọn ta sẽ bắt nạt lắm đúng không?”

Dứt lời, anh liền lấy ra một bùa ngọc rồi bóp nát. Một giây sau, mây gió trên trời biến ảo, Phiêu Miểu Đạo Quân liền xuất hiện giữa không trung.

Bà liếc Minh Huyết lão tổ, cất lời: “Yêu vật to gan, dám xông bào Thái Thanh Kiếm Tông! Chém!”

Minh Huyết lão tổ cười lạnh: “Tu vi của ta còn hơn hẳn mụ, mụ đòi chém ta kiểu gì?”

Vậy nhưng Phiêu Miểu Đạo Quân chỉ khẽ vẩy bàn tay ngọc ngà, kiếm quang vô hình vô chất liền bay vụt ra, sau đó, xung quanh Minh Huyết lão tổ trở nên trùng điệp huyền ảo, động tác và tư duy của lão cũng chậm hẳn.

Minh Huyết lão tổ hừ lạnh một tiếng: “Chỉ chút đạo hạnh cỏn con đó mà cũng muốn làm bổn lão tổ bị thương ư?”

“Vây!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3629


Ngô Bình cười lạnh: “Minh Huyết, cảm giác thế nào? Đến cả Đạo Tổ cũng chẳng dám xông vào ảo cảnh của sư tôn ta, lão cho rằng mình có thể kiên trì được mấy phút?”

Song đúng lúc này, có một luồng sáng tím từ phía Tây bay tới rồi dừng lại, một cô gái xuất hiện, thoạt nhìn chỉ chừng mười sáu mười bảy tuổi. Cô ta mặc một bộ váy xanh thêu hoa hồng, thắt bím tóc to, cười nói: “Phiêu Miểu, ai cho bà cái gan mà dám đánh tu sĩ của hang Vạn Yêu ta!”

Phiêu Miểu Đạo Quân im lặng không đáp, mà chỉ nhìn về phía cách đó không xa.

Trong hư không đột nhiên có một đốm nhỏ xuất hiện, nó lan rộng dần, cuối cùng biến thành một chiếc kim bàn hình tròn, mặt ngoài kim bàn như thể có cả gợn sóng. Tiếp theo đó, trong kim bàn có một người đàn ông trung niên xuất hiện, tướng mạo nho nhã, trên mặt mang theo nụ cười, người bận chiếc áo choàng lam nhạt, trong tay cầm theo đoản kiếm chừng một thước.

Advertisement

Người đàn ông trung niên vừa xuất hiện thì cô nhóc đã cười lạnh, nói: “Huyền Đô, ta còn tưởng lão chết rồi cơ!”

Người vừa tới chính là Huyền Đô lão tổ, ông cười cười cất lời: “Tứ tiểu thư, ta khỏe lắm, chứ không yếu xìu như cha ngươi, chỉ một lần lôi kiếp mà đã vong mạng”.

Advertisement

Cô nhóc tức giận hừ: “Huyền Đô! Đệ tử của lão dám đánh Yêu Tôn dưới trướng ta bị thương. Lão tưởng ta dễ bắt nạt lắm à?”

Huyền Đô đáp: “Chuyện của đám tiểu bối thì cứ để bọn họ tự giải quyết, chúng ta vẫn không nên nhúng tay thì hơn”.

Cô nhóc cười lạnh: “Huyền Đô, đệ tử của ông dám đánh Yêu Tôn của hang Vạn Yêu chúng ta bị thương, ta sẽ dẫn theo trăm vạn yêu binh diệt trừ Thái Thanh tiên giáo của các ông!”

Huyền Đô lão tổ thản nhiên nói: “Tứ tiểu thư, ta khách sáo với cô là nghĩ tới giao tình cùng lệnh tôn năm xưa, cô hãy thức thời đi”.

Cô nhóc tức giận: “Lão già Huyền Đô, muốn đánh cứ đánh, bổn tiểu thư chấp hết!”

Huyền Đô lão tổ khẽ thở dài, nhẹ nhàng vung đoản kiếm trong tay lên. Lúc ông xuất kiếm, đất trời và vạn vật, thậm chí đến cả thời gian cũng ngừng lại, trên cổ cô gái kia đột nhiên xuất hiện một đường tơ máu.

Lúc Huyền Đô thu kiếm về, nàng ta mới có thể cử động bình thường, vừa sợ vừa tức: “Không ngờ lão lại đột phá rồi!”

“Tứ tiểu thư, ta không giết cô, chỉ giữ lại tên yêu vật này, cô đi đi”. Huyền Đô thản nhiên nói, cũng dần thu bớt sát khí, khiến tứ tiểu thư kia không dám hó hé gì nữa.

Nàng ta nhìn chằm chằm Huyền Đô lão tổ và Ngô Bình bằng ánh mắt hằn học, sau đó quay gót đi thẳng.

Sau khi tứ tiểu thư khuất dạng, Huyền Đô bỗng quơ tay, thu Minh Huyết lão tổ kia vào trong tay áo. Vị Yêu Tôn thực lực mạnh mẽ này chẳng có nổi cơ hội phản kích mà đã bị tóm gọn.

Phiêu Miểu Đạo Quân lên tiếng: “Sư tôn, người đoán là hang Vạn Yêu sẽ xuất thủ ạ?”

Huyền Đô khẽ thở dài: “Hang Vạn Yêu xuất hiện chứng tỏ Yêu Giới đang rục rịch”.

Ngô Bình nói: “Sư tổ, sư tôn, cùng đến Kiếm Cung trò chuyện đi ạ”.

Sau khi mời hai người tới Kiếm Cung, Ngô Bình liền rót trà, sau đó hỏi: “Sư tổ, lai lịch của hang Vạn Yêu kia là thế nào vậy ạ? Cô nàng tứ tiểu thư kia thoạt nhìn cũng có thực lực tương đương Đạo Tổ”.

Huyền Đô lão tổ đáp: “Cha cô ta là Yêu Thần của Yêu Giới. Cô ta lập nên hang Vạn Yêu tại đại lục Côn Luân, hẳn là muốn lấy đại lục này làm đòn bẩy để khuếch trương thế lực”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3630


Ngô Bình rất ngạc nhiên: “Hóa Yêu Đan!”

Huyền Đô lão tổ: “Đúng thế, nhờ vào Hóa Yêu Đan, Yêu Giới đã chiêu mộ một tỷ binh lính từ loài người, từ đó càn quét Tam giới, ngay cả Thần tộc cũng phải đàm phán hòa bình với chúng”.

Ngô Bình: “Sau đó thì sao, đám yêu binh này vẫn còn ở Yêu Giới sao?”

Advertisement

Huyền Đô lão tổ: “Sau đó Thần tộc và loài người hợp sức với nhau tấn công Yêu tộc, tất cả cường giả có thể luyện chế Hóa Yêu Đan. Không còn Hóa Yêu Đan, yêu binh Yêu Giới dần bị tiêu diệt hết, hiện nay chỉ còn chưa đến ngàn vạn, thực lực giảm đi rất nhiều”.

Ngô Bình: “Thế nên lần này Yêu Giới đến đại lục Côn Luân có khả năng là muốn hiểu rõ lại thầy luyện đan của Hóa Yêu Đan?”

Advertisement

Huyền Đô lão tổ: “Mấy năm trước ta nghe được tin tức nhưng không thể xác nhận là thật hay giả, bây giờ xem ra tám chín mươi phần trăm là thật”.

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Huyền Bình, con cũng là thầy luyện đan giỏi, con có thể luyện chế Hóa Yêu Đan này không?”

Ngô Bình: “Luyện chế loại đan dược thay đổi thể chất con người này cũng không dễ, hơn nữa cần dùng đến vài nguyên liệu đặc biệt, dù con có thể luyện chế, chỉ sợ không tìm được những t nguyên liệu đặc biệt kia”.

Lão tổ Huyền Đồ: “Huyền bình, vậy có cách nào có thể hóa giải hiệu quả của Hóa Yêu Đan không?”

“Hóa giải sao?”, Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Theo lý thuyết thì thật ra Yêu Hóa Đan là một loại độc dược, những yêu nhân đó gần như đã trúng yêu độc, chỉ cần là độc thì có thể giải, nhưng vấn đề là trong tay con không có Hóa Yêu Đan, không thể phá giải được”.

Huyền Đô lão tổ cười nói: “Ta lại có một ít”.

Ông ấy lấy một cái bình nhỏ rồi mở ra, bên trong có mười mấy viên đan dược lớn. Nhìn thấy những đan dược này, Ngô Bình động tâm, anh lấy một viên ra rồi nuốt xuống.

“Huyền Bình”.

Phiêu Miểu Đạo Quân hoảng hốt vội ngăn lại nhưng đã muộn rồi, Ngô Bình đã uống viên đan dược.

Huyền Đô lão tổ cười nói: “Đồ nhi, con đừng lo, nếu Huyền Bình đã dám uống thì chứng tỏ nó không sợ yêu độc”.

Ngô Bình cười: “Sư tổ nói đúng đấy ạ, con không sợ yêu độc”.

Nói rồi anh nhắm mắt lại, cảm giác đường đi của dược lực trong cơ thể và đặc điểm của các loại dược lực khác nhau.

Hơn mười lăm phút sau, anh mới mở mắt ra cười nói: “Hóa Yêu Đan này thật sự siêu phàm, bên trong có một loại năng lượng đặc biệt, có thể thay đổi thể chất của con người. Nếu con đoán không lầm thì chắc hẳn Hóa Yêu Đan cũng không khác mấy, tỷ như con uống viên này, chính là Hóa Yêu Đan của sói yêu, uống xong, con sẽ biến thành người sói”.

Huyền Đô lão tổ gật đầu: “Đúng thế, đây chính là sự lợi hại của Hóa Yêu Đan. Năm đó Yêu giới có mười Đại Yêu Soái, chỉ huy một tỷ yêu binh, trong đó có một người là Lang Thần, những yêu binh dưới quyền chỉ huy của hắn đa phần đều là người sói”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3631


Ngô Bình: “Nếu phá giải thành công, năng lượng của Yêu tộc sẽ bị hấp thu và luyện hóa, không còn bị nó khống chế nữa. Như thế chúng ta mới có thể biến yêu binh thành những chiến sĩ mạnh mẽ của con người”.

Phiêu Miểu Đạo Nhân cười nói: “Như vậy thì tốt quá. Sư tôn, con nói Huyền Bình chắc chắn có cách mà”.

Lão tổ Huyền Đồ cũng rất vui nói: “Học trò của học trò ta đúng là quá giỏi”.

Advertisement

Ông ấy bỗng hỏi: “Con đã nghiên cứu thứ lần trước ta đưa con chưa?”

Ngô Bình nhớ ra lão tổ Huyền Bình đã tặng anh một chiếc nhẫn ngọc, bên trong có Động Thiên, trong Động Thiên có một cánh cửa, nói là kế hoạch bí mật gì đó nhưng anh bận mãi mà chưa nghiên cứu thử xem, chiếc nhẫn ngọc cũng bị vứt vào Động Thiên rồi để đó.

Anh nói: “Sư tổ, con chưa xem kỹ”.

Advertisement

Huyền Đô lão tổ: “Ừ, bây giờ thực lực của con đã không thua kém gì Đạo Quân rồi, có thời gian thì nghiên cứu một chút, sẽ có thu hoạch bất ngờ”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Lão tổ Huyền Bình: “Được rồi, hai ta đừng làm phiền con nữa, gặp nguy hiểm thì cứ lấy bùa ngọc ra, ta sẽ đến ngay”.

Tiễn Huyền Đô và Phiêu Miểu đi, Ngô Bình tiếp tục tiếp đón vài tu sĩ đến thăm. Những người này đều nhìn thấy hoặc nghe nói đến chuyện Côn Luân Kiếm Cung đánh bại hang Vạn Yêu, đa phần đều đến nghe ngóng tin tức.

Đến buổi chiều, Ngô Bình lấy chiếc nhẫn ngọc ra, hôm nay Huyền Đô lão tổ nhắc nên anh quyết định vào trong xem thử rốt cuộc kế hoạch bí mật là gì.

Anh đặt chiếc nhẫn ngọc lên bàn, sau đó đi vào Động Thiên. Trong Động Thiên có một cánh cửa phát ra ánh sáng sặc sỡ chín màu. Anh do dự một lúc rồi sải bước đi vào cánh cửa ánh sáng.

Ngay khi cả người bước vào cánh cửa, cơ thể anh cảm nhận được một cơn đau như xé cả người ra, cơ thể trở nên yếu ớt, nằm rạp xuống đất bất động. Anh muốn cố gắng mở mắt ra nhưng không lâu sau đã ngất đi.

Không biết qua bao lâu, trong đầu anh loáng thoáng nghe thấy có ai đó đang nói chuyện.

“Chị, anh ta còn ngủ bao lâu nữa?”, một cô gái trẻ hỏi.

Một người phụ nữ khác: “Không biết, thông thường phải ngất từ một đến ba tháng, nhưng cũng có người tỉnh lại trước. Chuẩn bị thuốc đi, một khi anh ta có tri giác thì lập tức cho anh ta uống”.

Ngô Bình dần hồi phục ý thức, anh cố gắng mở mắt ra nhưng mí mắt rất nặng như thể bị đính thứ gì đó lên. Lúc anh cố gắng mở mắt, mũi phát ra âm thanh rất khẽ.

Tiếng động này thu hút sự chú ý của hai cô gái, một người nói: “Trời ạ! Anh ta tỉnh rồi, mới chỉ một ngày thôi, sao có thể!”

Một người khác: “Xem ra, có một nhân vật lợi hại đến chỗ chúng ta rồi”.

Sau đó Ngô Bình cảm thấy có người lật mí mắt của anh lên, tia sáng chói mắt chiếu vào đồng tử anh khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

Người phụ nữ đó nói: “Thích ứng nửa tiếng là ổn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3632


Bên cạnh là một cô gái mười bảy, mười tám tuổi, rất thanh tú, làn da trắng nõn.

Cô gái kinh ngạc nhìn anh hỏi: “Anh có thể nhìn thấy chúng tôi sao?”

Ngô Bình nghe họ nói, đó là một ngôn ngữ đặc biệt của con người nhưng anh có thể nghe hiểu, thậm chí trong đầu còn lập tức biết cách diễn đạt bằng ngôn ngữ này, anh há miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng lại bị nghẹn.

Cô gái có làn da trắng nhanh chóng bưng một bát nước đến, là một cái bát sứ cũ, có hàng chục góc cạnh bị sứt mẻ và có vài chỗ được sửa lại. Làn nước ngọt chảy vào cổ anh, anh nuốt xuống, cứ thế cổ họng dễ chịu hơn rất nhiều.

Advertisement

“Cảm ơn nhiều”, anh nói.

Ánh mắt người phụ nữ sáng rực: “Anh hiểu được chúng tôi nói gì? Tốt quá”.

Advertisement

Ngô Bình cảm thấy cả người không có sức lực, anh không thể đứng lên bèn hỏi: “Đây là đâu? Các cô là ai?”

Người phụ nữ cười nói: “Nơi này là đại lục Thương Huyền, một thế giới bản sao của Chư Thánh thượng, nó giống hệt với thế giới nguyên bản”.

Ngô Bình: “Thế giới bản sao?”

Người phụ nữ gật đầu: “Đúng thế, Thiên Đạo ở đây là hoàn hảo”.

Cả người Ngô Bình run lên: “Thiên Đạo hoàn hảo! Các cô thì sao? Là tu sĩ nơi này à?”

Người phụ nữ: “Bọn tôi là người bình thường lớn lên ở đây, chịu trách nhiệm kéo những người mới như các anh ra khỏi Hồng Ni Trạch”.

Ngô Bình: “Hồng Ni Trạch? Đó là đâu?”

Người phụ nữ: “Trước tiên đừng hỏi nhiều thế, anh mau nghỉ ngơi trước đi”.

Cô gái lại lấy thêm nước đút cho anh, uống được mấy bát nước, Ngô Bình dần khôi phục sức lực, anh tự mình ngồi dậy.

Anh hỏi người phụ nữ: “Xưng hô thế nào đây nhỉ?”

Người phụ nữ: “Gọi tôi là Hồng Mai, đây là Bạch Mai, em gái tôi, sau này cậu cứ gọi tôi là chị Hồng Mai”.

Ngô Bình: “Hình như cô mới chỉ hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi nhỉ, tôi đã hai mươi bốn rồi”.

Hồng Mai nói: “Mắt nhìn của cậu không chuẩn, tôi đã hai mươi bảy rồi”.

Bạch Mai mím môi cười: “Chị à, đừng đùa anh ta nữa. Còn anh, anh tên gì?”

Ngô Bình: “Tôi là Lý Huyền Bình”.

Hồng Mai: “Lý Huyền Bình, ừm, vậy sau này tôi gọi cậu là Tiểu Bình nhé”.

Bạch Mai hỏi: “Anh Tiểu Bình, anh từ nơi nào đến vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3633


Hồng Mai: “Ăn nhiều vào, như thế mới có sức”.

Anh xua tay: “Được rồi, cảm ơn các cô”.

Hồng Mai cười nói: “Đừng khách sáo, cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi phải ra ngoài làm việc”.

Advertisement

Hồng Mai đi ra ngoài, Bạch Mai hỏi anh: “Anh Tiểu Bình, anh vẫn chưa nói cho tôi biết anh đến từ đâu”.

Ngô Bình vừa ăn được một ít bên cơ thể cũng dần có sức lực, anh nói: “Anh đến từ đại lục Côn Luân”.

Bạch Mai “ồ” một tiếng: “Người đến từ nơi đó không nhiều lắm”.

Advertisement

Ngô Bình: “Bạch Mai, tại sao tu vi trên người anh đều không còn nữa? Có liên quan đến Thiên Đạo sao?”

Bạch Mai gật đầu: “Đúng vậy. Anh là tu sĩ của Khuyên giới, anh trưởng thành trong môi trường Thiên Đạo không trọn vẹn nên có rất nhiều khuyết điểm, hiện giờ đến một thế giới có Thiên Đạo hoàn chỉnh, đương nhiên cơ thể và tinh thần của anh sẽ không chịu nổi, nhưng cũng không sao, qua mấy tháng sẽ quen ấy mà”.

Ngô Bình: “Hồng Ni Trạch mà các em nói là nơi nào?”

Bạch Mai: “Hồng Ni Trạch là nơi những người mới sẽ xuất hiện. Chẳng như anh Tiểu Bình đây đã được em và chị Hồng Mai kéo ra khỏi bùn. Nếu bọn em không kéo anh ra ngoài nhanh chóng thì anh sẽ chết ngạt trong bùn”.

Ngô Bình giơ ngón tay lên nhìn, quả nhiên trong kẽ ngón tay của anh còn để lại vết bùn màu đỏ.

Anh nhìn quần áo trên người thì thấy đã được thay thành bộ quần áo vải thô của địa phương.

Anh hỏi: “Bạch Mai, quần áo của anh đâu?”

Bạch Mai cười nói: “Đồ của anh dính toàn là bùn đất, chị Hồng Mai mang đi giặt rồi”.

Sau đó cô ta do dự hỏi: “Anh Tiểu Bình, anh vẫn mặc lại đồ của mình sao?”

Ngô Bình cảm thấy kỳ lạ, thầm nói đương nhiên là phải mặc quần áo rồi nhưng anh vẫn hỏi: “Sao lại hỏi thế? Đồ của anh còn có tác dụng khác sao?”

Bạch Mai gật đầu: “Trong nhà không còn lương thực, đồ của anh Tiểu Bình vừa đẹp vừa bền, chắc chắn có thể bán được không ít tiền”.

Ngô Bình sửng sốt, lúc này anh mới nhận ra hoàn cảnh nơi này không tốt lắm, người nhà này chắc hẳn là nhà nghèo. Anh cười nó: “Tất nhiên là được, đổi lấy tiền, chúng ta mua một con gà về ăn mừng”.

Bạch Mai vui mừng: “Cảm ơn anh Tiểu Bình. Anh là “khách tu” đầu tiên mà bọn em tiếp đón, không chừng gia đình bọn em có thể thay đổi cũng nên”.

Ngô Bình: “Khách tu? Những người từ bên ngoài đến như anh gọi là khách tu à?”

Bạch Mai nói: “Đúng thế ạ, có rất nhiều gia đình cả đời không bao giờ tiếp đón được khách tu. Chị em bọn em may mắn gặp được anh Tiểu Bình, nhưng anh đừng lo, chị và em nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt”.

Ngô Bình ngơ ngác không hiểu gì: “Bạch Mai, ý em là sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3634


Bạch Mai gãi đầu: “Anh Tiểu Bình, thật ra em cũng không rõ lắm. Dù sao thế giới của bọn em sẽ có rất nhiều nơi xuất hiện vài “khách tu”, chẳng hạn như Hồng Ni Trạch ở gần đây. Quản gia quy định, ai tìm thấy khách tu thì người đó sẽ là người hầu của khách tu”.

Ngô Bình: “Những khách tu này cũng đến từ các nơi khác giống anh?”

Bạch Mai: “Ừ, khách tu đến từ các Khuyên giới khác nhau, số lượng không nhiều lắm, trung bình mỗi năm có một hai trăm người, có lúc nhiều, có lúc ít”.

Advertisement

Ngô Bình: “Rèn luyện và kiểm tra mà em nói là gì?”

Bạch Mai: “Là thế này, khách tu đến đây cần phải đến báo cho quan phủ quản lý, nhận lấy tài nguyên tu luyện, tiếp theo là tu luyện. Khi tu luyện đạt đến giai đoạn nhất định thì phải tham gia rèn luyện, em không biết thử nghiệm là gì nhưng dù sao cũng có lợi. Tất nhiên, rèn luyện cũng có nguy hiểm, nghe nói có rất nhiều khách tu đã chết trong đó. Sau khi hoàn thành rèn luyện thì có thể chấp nhận kiểm tra lần một. Nếu kết quả kiểm tra tốt thì sẽ có phần thưởng. À phải rồi, sau khi tham gia kiểm tra xong, nếu kết quả xuất sắc thì có thể xin nghỉ và rời khỏi đây một thời gian”.

Ngô Bình: “Nói như thế, anh chỉ có cách hoàn thành bài kiểm tra mới có thể quay về thế giới anh đang sống?”

Advertisement

Bạch Mai: “Là như thế đó. Anh Tiểu Bình, anh giỏi như thế chắc không thành vấn đề đâu”.

Ngô Bình: “Ồ, sao em lại nói là anh giỏi?”

Bạch Mai: “Mặc dù gia đình bọn em chưa từng tiếp nhận khách tu nhưng có một tờ rơi do chính phủ ban hành, trên đó có viết rất rõ: thông thường khách tu mới đến thế giới này phải hôn mê từ một đến ba tháng, đây là quá trình thích nghi về thể chất và tinh thần với môi trường mới. Nhưng anh Tiểu Bình chỉ đến có một ngày đã tỉnh rồi, hơn nữa anh còn tự mình tỉnh lại nên anh rất là lợi hại. Tờ rơi tuyên truyền còn nói tỉnh lại càng sớm chứng tỏ tư chất và thể chất càng tốt”.

Ngô Bình: “Nói thế tức là tôi không nên tự mình tỉnh lại?”

Bạch Mai gật đầu: “Bình thường khách tu hôn mê cần đến thuốc chính phủ ban hành mới tỉnh lại, nhưng anh Tiểu Bình chưa uống thuốc đã tỉnh nên em mới nghĩ anh rất lợi hại”.

Ngô Bình gật đầu: “Bạch Mai, thế giới này có nhiều người không? Chính phủ mà em nói có cơ cấu thế nào?”

Bạch Mai: “Rất nhiều người, nhưng em đã sống ở thị trấn từ nhỏ, chưa từng ra khỏi đây, nghe nói bên ngoài cũng có rất nhiều người. Chính phủ là nhà nước chính quyền đó, những người làm trong chính phủ đều là thế hệ sau của khách tu”.

Ngô Bình: “Ồ, khách tu cũng có đời sau à?”

Bạch Mai cười nói: “Đương nhiên rồi, đa số khách tu không đạt được thành tích xuất sắc sau khi kiểm tra thì không thể ra khỏi đây, thế là cứ thế cưới vợ sinh con ở đây rồi thành lập chế độ”.

Ngô Bình: “Chức quan cao nhất có phải là hoàng đế không?”

Bạch Mai: “Vâng, là hoàng đế”.

Ngô Bình đã biết khái quát đây là thế giới như thế nào rồi, anh cười nói: “Anh sẽ cố gắng nhanh chóng hồi phục, sau đó đi lấy tài nguyên”.

Bạch Mai cười nói: “Tốt quá rồi”.

Thế mà Ngô Bình thử bước xuống đất, Bạch Mai vội dìu anh, anh xua tay: “Không cần, anh làm được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3635


Anh chậm chạp lết về phía trước, băng qua sân. Trong sân có mấy con gà mái đang đi lại, trên mặt đất còn có một đống phân gà, Bạch Mai vội vàng lấy xẻng xúc phân gà đổ vào khu chuồng heo gần đó. Trong chuồng có một con heo béo mập, đã hơn một trăm năm mươi cân, thi thoảng nó còn ụt ịt vài tiếng.

Ngô Bình dở khóc dở cười, mặc dù anh là người đồng ý tiếp nhận thử thách này. Nhưng tự nhiên bị lôi vào thế giới tồi tàn thế này khiến anh cảm thấy như Tổ sư đang lừa mình vậy.

Anh cảm giác cơ thể mình rất mệt mỏi. Dương thần và động tiên đều bị ẩn đi, không thể mở ra được. Cho nên, hiện tại anh không khác gì người thường, thậm chí còn không bằng người thường.

Advertisement

Chỉ đi ra đến cổng thôi cũng khiến anh toát mồ hôi vì kiệt sức.

Lúc này, Hồng Mai đã trở lại. Cô ấy mang theo một rổ rau rừng, trong đám rau rừng có mấy củ khoai lang.

Advertisement

Nhìn thấy Ngô Bình có thể đi trên mặt đất, cô ấy rất vui vẻ nói: "Tiểu Bình, cậu có thể đi lại rồi sao?"

Ngô Bình: "Ừm, chỉ là thân thể suy nhược, cần thêm thời gian thích ứng".

Hồng Mai cười nói: "Vào nhà ngồi đi, để tôi thịt một con gà bồi bổ cho cậu".

Ngô Bình nhìn thoáng qua, trong sân chỉ có một con gà mái và một con gà trống. Nếu giết gà trống thì không sinh ra gà con được nữa. Nghĩ vậy, anh xua tay: “Bỏ đi, hôm nay tôi không ăn thịt, chỉ cần ăn khoai lang là được rồi".

Hồng Mai: "Không được. Cậu là khách quý của chúng tôi, nhất định phải được chăm sóc chu đáo. Nếu không chúng tôi sẽ bị quan gia trách mắng".

Bạch Mai cũng nói: "Đúng vậy. Anh Tiểu Bình có biết không? Thôn của bọn em đã tồn tại hàng nghìn năm nhưng chỉ có hai vị khách tu. Anh Tiểu Bình chính là người thứ ba".

Ngô Bình: "Nói vậy thì khách tu đến đây cũng không nhiều".

Hồng Mai: "Ừm, tất nhiên là không nhiều, nếu không mỗi gia đình đều sẽ có khách tu".

Ngô Bình lúc này mới hỏi: "Chị Hồng Mai, chị đã kết hôn chưa?"

Hồng Mai: "À, bà Vương trưởng thôn đang cố gắng mai mối cho tôi. Tôi đã gặp một vài người, nhưng đều không hợp".

Ngô Bình cười đáp: "Chị Hồng Mai hiền dịu như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi".

Bạch Mai tức giận nói: "Nếu không phải lão Ngô ở phía Tây thôn phá thì chị em đã sớm kết hôn rồi. Lão ta quá xấu xa".

Ngô Bình: "Ồ, lão Ngô? Tại sao ông ta lại phá chị ấy chứ?"

Bạch Mai: "Vợ của lão ta đã chết cách đây ba năm. Lão ta là một kẻ hay bắt nạt trong thôn. Lão thích chị gái em và muốn cưới chị ấy. Làm sao chị gái em có thể lấy một kẻ gian ác như vậy nên đương nhiên là chị ấy từ chối lão. Nhưng lão già đó dai như đỉa đói, thường xuyên đến nhà em quậy phá".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3636


Hồng Mai: "Hơn hai trăm hộ, người không nhiều. Nhưng cách mười mấy dặm về phía Đông là thị trấn. Thị trấn có mấy chục nghìn người, nhiều cửa hàng quán xá. Tôi thường đến thị trấn để đi chợ".

Vừa nói, Hồng Mai vừa nướng khoai lang vừa nấu canh rau rừng. Sau đó còn hầm khoai mỡ với gà trống.

Ngô Bình loáng một cái đã ăn hết một nửa con gà trống. Vốn dĩ Hồng Mai và Bạch Mai định sẽ không ăn thịt gà, người nghèo thường chỉ ăn thịt trong các dịp lễ Tết. Nếu không có Ngô Bình thì hôm nay họ cũng sẽ không giết gà để ăn. Thế nhưng, Ngô Bình đã gắp thịt gà vào bát của hai người, bắt họ phải ăn cùng.

Advertisement

Bữa này anh uống bốn bát canh, ăn mấy củ khoai lang nướng, cơn đói trong bụng tan biến.

Ăn xong, anh tiếp tục tập đi trong sân. Đến chiều tối, anh đã có thể đi lại như người bình thường, không thấy mất sức nữa.

Advertisement

Vào buổi tối, Hồng Mai để quần áo đã giặt của Ngô Bình trong phòng của anh.

Ngô Bình cười hỏi: "Không phải nói quần áo của tôi có thể đổi lấy tiền sao?"

Hồng Mai: "Nha đầu Bạch Mai không hiểu chuyện. Cậu là khách tu, là người có địa vị, làm sao có thể mặc quần áo tồi tàn như thế này. Việc này tuyệt đối không được".

Ngô Bình: "Thật đáng tiếc là động tiên của tôi không mở được, bên trong còn rất nhiều đồ".

Anh lấy từ thắt lưng ra một miếng ngọc bội, đưa cho Hồng Mai rồi nói: "Ngày mai chị đem cái này đi cầm đi, là ngọc quý đó".

Hồng Mai gật đầu: "Được."

Gia đình thực sự không có nhiều tiền, Ngô Bình sinh hoạt hàng ngày cũng cần đến tiền. Vì vậy, phải tìm cách kiếm tiền càng sớm càng tốt.

Buổi tối, ba người đều đi nghỉ ngơi. Ngô Bội khoanh chân ngồi trên giường, cố gắng luyện tập phương pháp hít thở. Khi vừa bắt đầu tập, kinh mạch anh liền cảm thấy đau nhói giống như có lửa đốt, toàn thân vô cùng mệt mỏi và khó chịu.

Nhưng anh đành phải cắn răng kiên trì, tăng tốc độ tu luyện. Chỉ chốc lát sau, cả người anh toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt.

Một canh giờ sau, cơn đau cũng không quá đáng sợ. Trong cơ thể anh dần dần xuất hiện một chút khí tức, một vài kinh mạch hỗn độn giờ đã được đả thông.

Đến giờ thứ ba, cơ thể anh đã thoải mái hơn. Anh cảm thấy toàn thân ấm áp, bắt đầu hấp thu linh khí của trời đất.

Có điều, cơ thể anh lúc này rất yếu nên chỉ có thể làm từ từ từng bước, trước tiên là đả thông kinh mạch chủ.

Hôm sau, anh nghe thấy có tiếng người cãi vã ngoài sân nên vội chạy ra kiểm tra.

Ngoài cổng, Hồng Mai hai tay chống nạnh, đang mắng một người đàn ông trung niên: "Ông Ngô! Tại sao khách quý của chúng tôi lại phải giao cho ông? Ông là cái quái gì!"

Người đàn ông kia nhỏ thó và nhăn nheo như quả táo tàu, răng thì đã ố vàng. Phía sau ông ta là hơn chục nông dân cường tráng. Ông ta khịt mũi, đáp: "Cô nói khách tu là nhà cô đón được, cô có bằng chứng không? Hơn nữa nhà cô nghèo như vậy, có đủ khả năng để tiếp đón khách tu không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3637


Nói rồi, một kẻ nào đó đã bay lên và đá Hồng Mai một cái rất mạnh. Ngô Bình nhìn thấy thì nổi trận lôi đình: "Sau này Hồng Mai sẽ gả cho tôi, kẻ nào dám động tay với chị ấy?"

Hồng Mai r*n r* vì đau đớn. Cú đá ban nãy khiến cô ấy bay xa vài mét nên lúc này cô ấy đang ôm bụng, ngồi xổm trên mặt đất với vẻ mặt đau đớn.

Lão Ngô bước lên phía trước, nhìn thấy Ngô Bình vừa đi ra, lập tức cười nói: "Tiên sinh, tôi là Ngô...."

Advertisement

"Bốp"

Ngô Bình dang tay tát ông ta, khiến ông ta bay xa vài mét. Sau khi ông ta ngã xuống đất, toàn thân co giật và sùi bọt mép.

Những người còn lại đều sửng sốt, lần lượt rút lui. Tuy rằng trong thôn bọn họ tương đối có thế lực, nhưng đối mặt với khách tu thì lại mất hết dũng khí.

Advertisement

Mặc dù Ngô Bình lúc này mới luyện ra được một chút khí tức, nhưng sức mạnh và tốc độ phản ứng của anh vẫn hơn những người dân làng bình thường. Anh bước đến chỗ lão Ngô và đá ông ta thêm vài cái.

Lão Ngô kêu "ai da" vài tiếng rồi dần tỉnh táo lại, kinh hãi nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình: "Hồng Mai từ nay về sau là chị của tôi. Kẻ nào dám bắt nạt chị ấy thì đợi khi có tu vi trở lại, tôi sẽ b*p ch*t từng kẻ một!"

Lão Ngô sợ hãi tái mặt, vội nói: "Không dám, không dám!"

Ngô Bình hỏi ông ta: "Lão Ngô, nhà lão có nuôi lợn không?"

Lão Ngô sững lại: "Có ba con".

Ngô Bình: "Hừ, ông kêu người giết lợn, sau đó đem thịt tới đây. Thịt này là ông phải bồi thường cho Hồng Mai".

Lão Ngô vẻ mặt khổ sở, đáp: "Vâng, tôi sẽ đi mổ lợn ngay lập tức".

Lão Ngô dẫn đám người kia đi, Bạch Mai vui mừng ôm lấy Hồng Mai: "Chị, sau này sẽ không có người dám bắt nạt chúng ta nữa!"

Ngô Bình cười nói: "Hai người ở nhà nấu ăn nhé, tôi đi loanh quanh một lát".

Bạch Mai: "Anh Tiểu Bình định đi mua sắm à?"

Ngô Bình: "Ừm, trên người anh có rất nhiều đồ, anh xem có thể đổi ít tiền không. Tiện đường, anh cũng muốn đến dịch quán".

Dịch quán cách thị trấn mấy trăm dặm, muốn đi tới đó trước tiên phải mua ngựa, vậy thì nhất định phải có tiền.

Trên quần áo của anh có không ít đồ trang trí, có lẽ sẽ đổi được một ít tiền. Vì vậy anh quyết định sẽ tới thị trấn trước rồi tính tiếp.

Ngô Bình mang theo một bình nước rồi đi về phía thị trấn cách đó mười mấy dặm. Ở trong thôn chỉ có một chiếc xe bò nhỏ, dù gì dân trong thôn đều nghèo nên nếu đi xa sẽ tự quẩy đòn gánh đi chứ không có tiền đi xe ngựa.

Đường ở đây toàn là đường đất. Mặc dù không gọi là lớn nhưng cũng đủ để bốn con ngựa chạy cùng một lúc. Thi thoảng có một con ngựa chạy qua khiến cát bụi bay mù mịt và khiến quần áo tóc tai Ngô Bình dính đầy bụi. Nhưng chẳng còn cách nào khác, giờ anh không có tiền mua ngựa nên chỉ đành đi bộ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3638


Đột nhiên, người ngồi trên kiệu ra lệnh: "Dừng lại".

Chiếc kiệu dừng lại, tấm rèm của kiệu được vén lên, giọng một cô gái vọng tới: "Anh là khách tu sao?"

Ngô Bình cười đáp: "Sao cô biết hay vậy?"

Advertisement

Bức rèm lúc này đã được vén hẳn lên, Ngô Bình nhìn thấy một gương mặt rất xinh đẹp. Đó là một cô gái còn khá trẻ, chừng hai mươi chín tuổi. Khí chất và dung mạo của cô ấy hoàn toàn khác xa so với người trong thôn.

Cô ấy cười đáp: "Anh mặc quần áo đẹp như vậy, dù tôi có mù thì cũng biết anh là khách tu. Đi đường vất vả, nếu anh không chê thì mời lên kiệu ngồi".

Ngô Bình đáp: "Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng tôi không dám làm phiền bởi người tôi đầy bụi bẩn, chỉ sợ sẽ làm bẩn kiệu của cô".

Advertisement

Cô gái: "Anh không cần khách sáo, chúng ta đều là khách tu, nên giúp đỡ lẫn nhau".

Ngô Bình thấy cô gái chân thành muốn giúp đỡ nên không khách sáo nữa. Anh vén tấm rèm rồi ngồi lên kiệu.

Bên trong chiếc kiệu khá rộng, cô gái ngồi trên chiếc ghế dài mềm mại ở chính giữa, hai bên có hai tấm ván gỗ có thể ngồi lên. Ngô Bình liền ngồi lên một tấm ván gỗ. Đợi khi chiếc kiệu tiếp tục đi về phía trước, anh chắp tay nói: "Đa tạ lòng tốt của cô".

Cô gái cười đáp: "Chúng ta nên xưng hô thế nào đây?"

Ngô Bình: "Tại hạ Lý Huyền Bình, xin được biết quý danh của cô".

Cô gái: "Tôi tên Chu Ngọc Nhan".

Ngô Bình: "Cô Chu, cô cũng tới thị trấn sao?"

Cô gái: "Tôi đi ngang qua đây, định bụng đến thị trấn phía trước thì tìm một chỗ nghỉ chân. Còn anh thì sao?"

Ngô Bình: "Đừng nhắc nữa, tôi vừa được người ta đào dưới bùn lên, còn chưa kịp thích nghi với nơi này. Có điều ân nhân tìm thấy tôi nghèo quá, cơm không đủ ăn áo không đủ mặc nên tôi định tới thị trấn đổi vài món đồ lấy tiền".

Chu Ngọc Nhan cười đáp: "Anh có thể đổi sang ở nhà khác mà. Các gia đình giàu có đều muốn khách tu đến nhà".

Ngô Bình khoát tay: "Bỏ đi, gặp nhau như vậy là có duyên. Hơn nữa, tính mạng của tôi là do họ cứu. Mặc dù chưa thể báo đáp, nhưng ít nhất vẫn phải sống có đầu có cuối".

Chu Ngọc Nhan cười nói: "Anh quả là người có tình có nghĩa, Ngọc Nhan rất ngưỡng mộ điều đó. Nhưng theo tôi được biết, một thị trấn nhỏ như thế này khi cầm đồ sẽ bị ép giá rất ghê gớm. Ví dụ một món đồ trị giá mười nghìn đồng, thì giỏi lắm ở đây chỉ cầm cố được một trăm đồng".

Ngô Bình cau mày: "Thật quá đáng!"

Chu Ngọc Nhan: "Anh định đổi thứ gì lấy tiền?"

Ngô Bình lấy ngọc bội ra, hỏi: "Cô Chu, cô có thể xem giúp tôi miếng ngọc bội này có thể đổi được bao nhiêu tiền không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3639


Ngô Bình cười nói: "Bán cho ai cũng là bán nên đương nhiên là được rồi".

Chu Ngọc Nhan: "Vậy anh hãy ra giá đi".

Ngô Bình: "Tôi không biết nhiều về thị trường ở đây, vì vậy nhờ cô ra giá".

Chu Ngọc Nhan suy nghĩ một lúc và nói: "Những miếng ngọc được chế tác tinh xảo như thế này, ít nhất cũng đáng giá một nghìn lượng vàng trong thành phố. Thế này đi, tôi có bảy trăm lượng vàng trong tay, tôi sẽ đưa số vàng đó cho anh trước. Khi nào đến thị trấn, tôi sẽ cho người đưa cho anh thêm ba trăm lượng nữa".

Advertisement

Ngô Bình không biết sức mua của một nghìn lượng vàng ở đây, liền hỏi: "Cô Chu, một lượng vàng mua được những gì?"

Chu Ngọc Nhan cười nói: "Anh có thấy những con ngựa chạy trên đường kia không? Một con ngựa tốt trị giá khoảng ba mươi lượng vàng. Ngựa bình thường thì ba đến năm lượng vàng cũng có thể mua được".

Advertisement

Ngô Bình nghe xong, cảm thấy sức mua khá tốt, anh cười nói: "Vậy bảy trăm đi, còn lại ba trăm kia coi như tôi giảm giá cho cô".

Chu Ngọc Nhan cười nói: "Vậy thì cảm ơn anh".

Hai người trò chuyện một hồi, Ngô Bình mới biết được Chu Ngọc Nhan mới tới thế giới này ba tháng. Có điều, cô ấy thích ứng rất nhanh, tư chất cũng tốt, hiện tại cô ấy đang được một gia tộc lớn cung dưỡng, tu vi nhanh chóng có những bước nhảy vọt.

Nói đến việc tu luyện, Ngô Bình hỏi: "Cô Chu, tôi nghe nói phải đạt kết quả xuất sắc trong kỳ sát hạch thì mới có thể rời khỏi đây?"

Chu Ngọc Nhan gật đầu: "Quả đúng là vậy".

Ngô Bình: "Đạt được kết quả như vậy có khó không?"

Chu Ngọc Ngan: "Tôi đã nghe ngóng rồi, cái gọi là kết quả xuất sắc đó cứ năm trăm khách tu mới có một người đạt được, vì vậy cơ hội của chúng ta rất mong manh".

Mặc dù một chọi năm trăm quả là khó, nhưng Ngô Bình không nghĩ như vậy.

Chu Ngọc Nhan: "Anh đến từ đại lục Côn Luân, không biết tu sĩ ở đó như thế nào?"

Ngô Bình giới thiệu qua một chút rồi hỏi: "Vậy còn cô đến từ đâu?"

Chu Ngọc Nhan: "Chỗ tôi thì tệ hơn nhiều. Thế giới đó vừa mới bị Thần tộc quét qua cướp bóc, giết chóc. Hiện tại ở đó không còn cao thủ nào cả".

Ngô Bình: "Vậy cô đến được đây cũng có thể coi là may mắn".

Chu Ngọc Nhan khẽ thở dài: "Có thể tôi sẽ bị kẹt ở chỗ này cả đời, như vậy thì sao gọi là may mắn được?"

Ngô Bình: "Biết đâu chúng ta đều có thể quay trở lại. Chúng ta cứ xây dựng nền móng ở đây rồi sau này trở lại để tiếp tục lĩnh hội toàn bộ Thiên Đạo".

Chu Ngọc Nhan thở dài: "Haizz, những người rời khỏi Thiên Ngoại Thiên này, rất ít người có thể sống sót trở về".

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên: "Thì ra nơi này tên là Thiên Ngoại Thiên!"
 
Back
Top Dưới