Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3360


Ngô Bình cười khẩy rồi chộp tay lên cao, một bàn tay khổng lồ do khí Huyền Hoàng ngưng tụ thành đã tấn công con Lang Vương.

Ngân Bối Lang Vương hét lên tức giận, nhưng không thể nào vùng ra được, bàn tay khổng lồ đã bóp chặt lấy nó, không lấy sau, nó đã phải hét lên đau đớn.

Uỳnh!

Advertisement

Ngô Bình đánh nó ngã xuống đất rồi lạnh giọng nói: “Lang Vương cỏn con mà dám ngông nghênh với ta hả?”

Con sói suýt bị đánh chết nên cúi đầu xuống rồi nằm phục dưới đất, điều đó chứng tỏ nó đã hàng phục Ngô Bình.

Advertisement

Đám thiếu niên vừa vui vừa ngạc nhiên, một người nói: “Bệ hạ, nó đang thể hiện sự hàng phục với người đấy ạ”.

Ngô Bình liếc con sói một cái rồi nói với vẻ chê bôi: “Yếu như sên, còn thua con chó nhà tôi nuôi”.

Dứt lời, anh mặc kệ con sói rồi bảo con gấu đen tiếp tục lên đường.

Đám thiếu niên á khẩu, thầm thấy bệ hạ quá mạnh, đến Lang Vương cũng không thèm đoái hoài luôn.

Họ đâu biết thú bảo vệ của Ngô Bình là cùng kỳ, đương nhiên những con mãnh thú bình thường khác không thể lọt vào mắt xanh của Ngô Bình rồi.

Cuối cùng, bốn cậu thiếu niên đã dẫn Ngô Bình tới bộ lạc của mình. Quy mô của bộ lạc này không lớn, chỉ khoảng hơn ba nghìn người, trừ người già và trẻ nhỏ ra thì chỉ còn gần 2000 người tham gia vào lao động và tác chiến.

Ngô Bình vừa đến, tất cả mọi người trong bộ lạc đều ra cửa nghênh đón. Thủ lĩnh của bộ lạc là một người đàn ông trung niên cao lớn, nhưng so với Ngô Bình thì ông ấy vẫn rất nhỏ bé.

“Bộc lạc Hắc Hùng tham kiến Nhân Hoàng!”, thủ lĩnh cất giọng run rẩy, khó có thể che giấu sự kích động của mình.

Cũng khó trách, bởi Nhân Hoàng thường là thủ lĩnh của liên minh các bộ lạc lớn, số thành viên của các bộ lạc này thường là cả triệu người, một bộ lạc như họ được đón một Nhân Hoàng đến chơi đúng là niềm vinh hạnh lớn lao.

Ngô Bình nhảy xuống khỏi lưng con gấu đen rồi nói: “Mọi người đứng dậy hết đi!”

Mọi người đứng lên, ai nấy đều nhìn Ngô Bình với ánh mắt cháy rực.

Ngô Bình hỏi thủ lĩnh bộ lạc: “Ông tên gì?”

Thủ lĩnh: “Thưa bệ hạ, tiểu nhân là Hùng Thái”.

Ngô Bình gật đầu.

Hùng Thái mời Ngô Bình đến một ngôi nhà mái vòm được xây bằng gỗ, sau đó sai người mang thịt khô và hoa quả ngon nhất trong tộc ra mời anh, ngoài ra còn có cả rượu hoa quả nữa.

Ngô Bình nếm thử rượu của họ thì thấy mùi vị rất bình thường.

Anh uống hai chén rồi hỏi: “Hùng Thái, gần đây còn có Nhân Hoàng nào khác không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3361


Ngô Bình là Nhân Hoàng nên có trách nhiệm chấn hưng nhân tộc, đương nhiên anh sẽ vui lòng giúp đỡ họ, anh nói: “Được, tôi sẽ truyền cho mọi người ít công pháp tu luyện”.

Hùng Thái mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn anh.

Sau đó, ông ấy thoáng ngập ngừng rồi nói tiếp: “Nhân Hoàng, gần đây có một con dã thú rất mạnh, bộ lạc chúng tiểu nhân đã bị nó vây suốt hơn trăm năm, tháng nào cũng phải nộp 20 người sống cho nó ăn thịt”.

Advertisement

Ngô Bình lạnh mặt hỏi: “Cái gì? Nộp người sống nuôi dã thú ư?”

Hùng Thái cúi đầu xuống: “Bệ hạ, tiểu nhân biết làm vậy rất tàn nhẫn, nhưng con dã thú ấy mạnh quá, nếu chúng tiểu nhân không nộp người sống cho nó thì nó sẽ chén sạch cả bộ lạc”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sao? Nó là dã thú gì?”

Hùng Thái: “Là một con cự xà dài năm tiễn, nó mà há miệng ra thì có thể nuốt được cả một con gấu”.

Ngô Bình hừ mạnh nói: “Dẫn tôi đi gặp nó”.

Hùng Thái: “Cảm ơn Nhân Hoàng đã đòi lại công bằng cho chúng tiểu nhân! Nhưng giờ chắc nó đang đi kiếm ăn bên ngoài, nếu muốn bắt nó thì phải chờ đến tối ạ”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy thì để tối”.

Đôi bên trò chuyện thêm một lúc, Ngô Bình đã biết chuyện này rất bình thường ở đại lục Hồng Hoang, các sinh vật mạnh thích bao vây các bộ lạc, như thế thì tháng nào chúng cũng được thưởng thức thịt người tươi ngon.

Như bộ lạc Hắc Hùng này vẫn còn là may, mỗi tháng họ chỉ cần nộp 20 người sống, nhiều bộ lạc đáng thương hơn còn bị ăn một phần mười bộ lạc. Vì đảm bảo việc sinh tồn, các bộ lạc đó chỉ đành ra sức sinh con, trẻ con ra đời hầu hết đều được mang nộp cho dã thú ăn.

Nghe đến đây, Ngô Bình nổi giận ngất trời: “Các người đều mang huyết mạch của Chân Nhân thái cổ, vậy mà lại suy đồi đến mức này, đúng là một lũ ăn hại!”

Bị mắng, Hùng Thái sợ hãi rồi quỳ xuống nói: “Tiểu nhân bất tài, xin Nhân Hoàng bớt giận”.

Ngô Bình hỏi: “Các bộ lạc như vậy ở gần đây có nhiều không?”

Hùng Thái: “Theo tiểu nhân biết thì có nhiều lắm ạ, đám dã thú ấy thường được gọi là thú chủ!”

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ tiêu diệt hết bọn chúng!”

Hùng Thái: “Nhân Hoàng, đại lục Hồng Hoang có rất nhiều thú chủ mạnh. Nghe nói có thú chỉ còn khống chế được cả liên minh bộ lạc, mỗi năm đều ăn thịt cả triệu người”.

Ngô Bình phẫn nộ: “Đến liên minh bộc lạc cũng bị khống chế ư?”

Hùng Thái: “Bệ hạ, thật ra cũng không thể trách họ được, nhiều thú chủ có lai lịch rất lớn, huyết mạch lại mạnh, quần tộc phát triển, đến liên minh bộ lạc cũng không dám đắc tội. Vì dù giết được chúng thì tổ tiên của chúng cũng sẽ tới rồi trả thù tàn khốc hơn”.

Ngô Bình cười lạnh: “Vì sợ bị trả thù nên đã dâng đồng loại của mình lên cho chúng ăn thịt ư?”

Hùng Thái không dám trả lời nữa mà chỉ cúi đầu xuống.

Ngô Bình ra hiệu cho ông ấy đến gần, sau đó giơ tay vỗ vào vai ông ấy, người Hùng Thái vang lên tiếng răng rắc, các kinh lạc đã được đả thông, trong đầu ông ấy cũng xuất hiện một bộ công pháp kỳ diệu và một môn võ kỹ rất mạnh.

Hùng Thái mừng rỡ rồi liên tục dập đầu cảm ơn Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3362


Vốn Ngô Bình định nhanh chóng đến núi Hỗn Mang, nhưng giờ gặp phải chuyện này, anh đã là Nhân Hoàng thì không thể ngoảnh mặt làm ngơ. Tối nay, anh sẽ đi giết con cự xà kia.

Ngoài ra, anh sẽ trừ khử thêm các con thú chủ khác, nếu thế lực sau lưng chúng dám đến trả thì thì anh cũng diệt luôn một thể.

Thời gian còn lại, Ngô Bình đã đi dò xét xung quanh và tìm được khá nhiều dược liệu, ngoài ra anh còn dạy cho mọi người trong bộ lạc cách phân biệt thuốc, để họ đi hái cho mình.

Advertisement

Đến chiều, đã có rất nhiều các sọt thuốc đặt trước mặt Ngô Bình. Anh lấy lò luyện đan ra rồi bỏ dược liệu vào luyện chế đan dược, sau đó chia cho mọi người trong tộc.

Anh còn lấy tài liệu mà mình biên soạn ra cho họ học, vì người ở đây không biết chữ nên anh đã dạy cho những người biết chữ trước, họ học xong thì sẽ dạy cho những người còn lại sau.

Advertisement

Các tài liệu này là ngày xưa Ngô Bình viết cho ngoại viện của Thục Sơn, sau này khi làm tổng thủ lĩnh thì anh đã sửa đổi lại đôi chút, bản cuối cùng thì để cho thành viên của Lý Thị tu luyện.

Vì có nhiều người học nên tài liệu cần in ra thành nhiều bản, người bình thường cũng có thể học được, vì đây đều là những kiến thức tu luyện nhập môn.

Trách nhiệm của Nhân Hoàng là giáo dục nhân loại, bảo vệ nhân tộc. Các bộ lạc này vẫn duy trì lối sống rất nguyên thuỷ, Ngô Bình đã đến đây thì đương nhiên anh sẽ nâng cao đời sống lên cho họ.

Ngô Bình luyện vài lò đan dược xong thì trời tối, thấy sắp đến giờ nên anh chọn thêm hơn chục thiếu niên, mười người thanh niên cùng vài người lớn tuổi trong tộc đi xem anh tiêu diệt con cự xà.

Anh muốn họ xem để ý thức được sức mạnh của người tu hành, từ đó có động lực để tu luyện hơn.

Ngô Bình thổi một hơi, một luồng khí tức Huyền Hoàng đã nâng mọi người lên, sau đó cùng anh bay về phía sào huyệt của con cự xà. Họ bay được một đoạn thì thấy có một gò đất lớn ở phía trước, gò đất này có màu tím nhạt, bên trên có một hang động rất lớn, các luồng yêu khí tuôn ra không ngớt.

Ngô Bình nhườn mày nói: “Con rắn này đã luyện ra được yêu đan rồi”.

Với các con thú đã tu luyện thành yêu thì Ngô Bình thường không đuổi cùng giết tận, dẫu sao thú cũng tu luyện khó hơn con người rất nhiều. Những con thú có thể tu hành sẽ tương đương với một thiên kiêu, thêm nữa chúng đã mạnh sẵn rồi nên một khi tu hành thì thực lực sẽ mạnh hơn hẳn con người.

Song, con cự xà này quá độc ác, nó bắt người dân ở đây phải nộp người sống cho mình ăn thịt thì đương nhiên sẽ phải trả giá.

Ngô Bình nhìn hang động đó rồi thờ ơ nói: “Hùng Thái, ông gọi nó ra đây”.

Hùng Thái gọi lớn một tiếng, con cự xà nghe thấy tiếng động thì thò cái đầu to đùng ra, đôi mắt của nó có màu xanh lè trông rất đáng sợ.

Nó cứ tưởng Hùng Thái lại mang đồ ăn tới nên mới chạy ra ngay để lấy, nhưng khi nhìn thấy Ngô Bình thì nó chợt nổi giận rồi rít lên như đang hỏi đồ ăn của mình đâu?

Phát tiết xong, con cự xà lại thấy Ngô Bình có gì đó sai sai.

Khi nó quan sát Ngô Bình kỹ hơn thì linh tính mách bảo nó là anh có vấn đề, nó lập tức thò hẳn người ra ngoài, để lộ thân mình dài ngoằng.

“Anh là Nhân Vương à?” con cự xà phát ra tiếng người, nhưng không được lưu loát cho lắm.

Ngô Bình cười lạnh: “Ngu dốt! Đến Nhân Vương với Nhân Hoàng mà cũng không phân biệt được, người lớn trong tộc dạy dỗ mày kiểu gì vậy hả?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3363


Nó đang run rẩy đến cùng cực, dù thiếu hiểu biết đến mấy thì nó cũng biết được sức mạnh của Ngô Bình.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Ai cho mày ăn thịt người hả?”

Con cự xà vội nói: “Nhân Hoàng, cá lớn nuốt cá bé là quy luật rồi nên tôi làm vậy cũng đâu có sai”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không sai ư? Được, nay tao sẽ dùng quy luật ấy để đáp trả cho mày”.

Anh túm lấy con cự xà, nó ra sức vùng vẫy, nhưng Ngô Bình quá mạnh nên nó càng giãy lại càng thấy đau đớn. Sau đó, nó đã ngoan ngoãn rồi cầu xin anh: “Nhân Hoàng tha mạng, tôi tu luyện cũng chẳng dễ dàng gì, mới ngưng luyện được yêu đan thôi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tao nghe nói chúng mày cũng có bộ lạc riêng đúng không?”

Con cự xà cứ tưởng Ngô Bình sợ thế lực phía sau mình nên nói ngay: “Nhân Hoàng, tộc tôi là Linh Mãng, trong tộc có một vị yêu thần trấn thủ”.

Yêu thần có cấp bậc và địa vị ngang với Nhân Hoàng, từ đó đủ thấy tộc Linh Mãng này mạnh đến mức nào ở đây.

Ngô Bình cười khẩy nói: “Có con yêu thần vớ vấn thôi mà, nó mà mò tới thì tao chém chết ngay!”

Một đường kiếm loé lên, con cự xà hét lên đau đón rồi bị chém thành nhiều mảnh, một viên yêu đan to như nắm đấm rơi vào tay Ngô Bình.

Mọi người thấy Ngô Bình chém chết con cự xà thì vô cùng mừng rỡ.

Bấy giờ, Ngô Bình mới nhìn thấy con gấu đen cũng đang chạy tới như muốn tham chiến.

Anh hỏi: “Sao bộ lạc lại lấy tên là Hắc Hùng? Mà con gấu đen kia có lai lịch thế nào?”

Hùng Thái đáp: “Bệ hạ, ngày xưa bộ lạc của chúng tiểu nhân có một cường giả đã thuần hoá được một con gái đen. Nó cũng là một cường giả cấp Yêu Vương và được chúng tiểu nhân nuôi dưỡng bấy lâu nay. Vài trăm năm trước, nó đã bị thương nặng trong lúc chống lại người xâm lược bộ lạc, vì thế vẫn đang dưỡng bệnh ở trên núi, sau đó cử hậu duệ của mình xuống bảo vệ cho bộ lạc. Nhưng thực lực của hậu duệ nó có hạn, có mấy con chết rồi. Con gấu đen ở trước mặt người chính là đời con cháu thứ năm của Hắc Hùng Vương”.

Ngô Bình: “Ý ông là Hắc Hùng Vương vẫn đang dưỡng thương ư?”

Hùng Thái thở dài: “Vâng, nhưng không biết có hồi phục được hay không nữa”.

Ngô Bình đáp xuống người con gấu đên, sau đó giơ tay chạm vào đầu nó rồi cười nói: “Dẫn tao đến gặp lão tổ của mày đi, tao có thể chữa khỏi bệnh cho nó”.

Anh là y tiên nên cả người và thú, anh đều có thể chữa khỏi bệnh cho được.

Tuy con gấu này không quá thông minh, chỉ như một đứa bé mười tuổi, nhưng nó cũng hiểu được ý của Ngô Bình.

Nó lập tức hào hứng gật đầu, không cần biết anh nói gì tiếp, nó cứ thể đưa anh lên núi.

Con gấu chạy nửa tiếng thì Ngô Bình nhìn thấy một ngọn núi đen sì, đến dưới chân núi thì con gấu hét lên, bên trên cũng có tiếng hét vọng xuống, đó chính là lão tổ của nó.

Một người một gấu leo l*n đ*nh núi, tất cả cây cối trên này đều đã vàng úa, đến đá cũng biến thành màu đen nên núi mới có tên là núi Hắc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3364


Hắc Hùng Vương: “Một con đại bàng cánh bạc ạ, nó đã khiến đầu và lưng của tôi bị thương. Cái móng của nó có độc, bao năm qua tôi vẫn khống chế chất độc”.

Ngô Bình: “Hậu duệ của ngươi đâu? Sao không đến chăm sóc ngươi?”

Advertisement

Hắc Hùng Vương: “Chúng phải đi bảo vệ bộ lạc”, Ngô Bình thấy rất cảm động, Hắc Hùng Vương rất trung thành, dù bộ lạc không còn mạnh như trước nữa, nhưng nó vẫn giữ đúng trọng trách, cử hết hậu duệ đi bảo vệ dân làng.

Anh giơ tay ra, một luồng hắc khí bay lên từ lưng của Hắc Hùng Vương, đây chính là chất độc của con đại bàng cánh bạc.

Advertisement

Ngô Bình lại lấy Thiên Nguyên Châm ra rồi đả thông kinh lạc cho nó, đồng thời cho Hắc Hùng Vương uống yêu đan của con cự xà ban nãy để nâng cao tu vi.

Nhờ anh điều trị mà chưa tới một tiếng sau, Hắc Hùng Vương đã hoàn toàn hồi phục.

Thực lực của Hắc Hùng Vương ngang với Nhân Vương, thậm chí còn mạnh hơn một chút. Nhưng sinh mệnh của nó đã cạn nhiều, dù bây giờ đã không còn bị thương nữa thì cũng chẳng mấy mà chết.

Hắc Hùng Vương quỳ xuống nói: “Cảm ơn Nhân Vương”.

Ngô Bình lấy một bộ công pháp có tên là Yêu Thiên Kinh trong nhẫn của Thần Hoàng ra. Anh có được cuốn kinh pháp này sau khi g**t ch*t một con yêu thần.

“Yêu Thiên Kinh này là một công pháp rất hay, ngươi cầm lấy mà tu luyện, vài năm nữa là thành yêu thần. Sau đó, tuổi thọ của ngươi sẽ tăng thêm nhiều”.

Dứt lời, anh đưa thêm rất nhiều Sinh Mệnh Đan cho Hắc Hùng Vương, nếu uống hết chỗ đan dược này thì nó sẽ tu luyện kinh pháp dễ dàng hơn.

Hắc Hùng Vương liên tục nói cảm ơn, Ngô Bình nói: “Hãy tiếp tục bảo vệ bộ lạc Hắc Hùng, tên của bộ lạc chính là tên của ngươi nên ngươi phải có trách nhiệm với họ”.

Hắc Hùng Vương: “Vâng!”

Tối đó, Ngô Bình đã rời khỏi bộ lạc Hắc Hùng rồi tiếp tục cuộc hành trình. Ở gần đây có khá nhiều thú chủ, mỗi khi anh bộ lạc nào, anh đều để lại tài liệu tu luyện cho họ và giúp họ xử lý lũ thú chủ. Nhờ đó, mà các bộ lạc đều rất biết ơn anh, danh tiếng của Nhân Hoàng lan đi nhanh chóng.

Hôm nay, Ngô Bình vừa giết một con thú chủ thì lấy có ánh sáng mờ bay từ phía trời Tây tới. Có mấy tu sĩ trong màn sáng này, khi họ nhìn thấy Ngô Bình thì vội vàng hành lễ: “Tham kiến Nhân Hoàng bệ hạ!”

Ngô Bình hỏi: “Các người là ai?”

Một ông lão trong số đó tiến lên rồi chắp tay nói: “Hàn Hổ Linh - võ tướng của nước Thiên Võ tham kiến Nhân Hoàng”.

Ngô Bình: “Người của nước Thiên Võ à? Nước này rộng bao nhiêu, dân số ngần nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3365


Ngô Bình: “Có nhiều quốc gia ở quanh đây không?”

Hàn Hổ Linh: “Thưa Nhân Hoàng, các quốc gia không nhiều bằng bộ lạc, thật ra có nhiều bộ lạc lớn lắm, cách thức vận hành của họ chẳng khác nào một đất nước, nhưng chỉ khác tên gọi thôi ạ”.

Ngô Bình: “Đây cũng là địa bàn của các người à?”

Advertisement

Hàn Hổ Linh: “Nơi này cách biên giới của nước Thiên Võ 13 nghìn dặm, cũng không xa lắm. Nếu không thì chúng tôi cũng không thể nghe ngóng được tin tức về Nhân Hoàng”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, dẫn đường đi!”

Advertisement

Hàn Hổ Linh mừng rỡ, lập tức đi trước dẫn đường, mời Ngô Bình đến Thiên Võ Đô.

Ngô Bình vừa bay lên khoảng không của nơi này thì đã cảm nhận được trong thành này có rất nhiều tu sĩ võ đạo mạnh mẽ, huyết khí cuồn cuộn, bay thẳng lên cao.

Trong Thiên Võ Đô có một quảng trưởng rất rộng, quốc vương cùng các quần thần đang đừng chờ sẵn ở đây, ai cũng mỏi mắt ngóng Nhân Hoàng đến.

Khi Ngô Bình xuất hiện, tất cả mọi người đều nhận ra, vì anh cao hơn năm mét, trong khi những người khác cao nhất chỉ khoảng hơn hai mét thôi.

Quảng trường vang lên tiếng reo hò, các cô gái trẻ đẹp đều chen vào giữa.

Quốc vương thấy thế thì lệnh ngay cho các binh sĩ cản họ lại, tránh làm kinh động tới Nhân Hoàng.

Trông thấy sự nhiệt tình và sùng bái của mọi người, Ngô Bình vẫy tay với họ.

Dân chúng như phát điên, ai nấy đều hô vang: “Nhân Hoàng! Nhân Hoàng!”

Có các ông lão cao tuổi hoặc dày dặn kinh nghiệm còn quỳ xuống rồi bật khóc: “Nhân Hoàng giáng thế! Nhân Hoàng giáng thế rồi!”

Ngô Bình chẳng cần làm gì, khí cần toả khí tức Nhân Hoàng ra, đã đủ khiến tất cả mọi người ở đây tôn sùng, thậm chí họ còn muốn chết để thể hiện tấm lòng với anh.

Song, Ngô Bình đâu phải là một Nhân Hoàng bình thường, anh còn là Chân Nhân thái cổ, với thể chất và khí phách như vậy, anh còn mạnh hơn các Nhân Hoàng khác nhiều.

Quốc vương cũng kích động tới mức quỳ xuống rồi rưng rưng hô lên: “Cung nghênh Nhân Hoàng!”

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều quỳ xuống, hành động này của họ khiến Ngô Bình thấy rất ngạc nhiên, anh biết Nhân Hoàng có địa vị cao, nhưng không ngờ lại đến mức này.

Cuối cùng, anh cũng đáp xuống, quốc vương hân hoan nói: “Tham kiến Nhân Hoàng!”

Quốc vương đã ngoài năm mươi tuổi, nhưng giờ lại vui như một đứa trẻ khi đứng trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình đột nhiên ý thức được một điều mọi người ở đây đều là con dân của anh, vì thế anh muốn cho họ một thứ gì đó, cho nên anh đã vung tay lên, trên bầu trời lập tức xuất hiện tia sáng màu vàng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3366


Sau đó, chúng sẽ biến thành các sức mạnh kỳ diệu, đả thông linh khiếu, thần khiếu cho họ.

Tất cả mọi người ở đây đều nhận được lợi ích, các tia sáng đang vận chuyển trong cơ thể họ.

Ai nấy đều vui mừng, nhưng họ không hề ngạc nhiên chút nào, bởi đây chính là bản lĩnh vốn có của Nhân Hoàng.

Advertisement

Nhân Hoàng giáng thế, tất cả mọi người đều nhận được ân huệ.

Lúc này, trên một ngọn núi cách nước Thiên Võ vài triệu dặm có một con chim đại bàng khổng lồ, nó xoè cánh ra thì phải dài đến 30 nghìn dặm! Nó mà kêu lên một tiếng thì hư không cũng vỡ vụn.

Advertisement

Con chim đại bàng ngồi trên núi rồi nhắm mắt lại, sau đó nó chợt mở mắt rồi nhìn về phía nước Thiên Võ ở phía xa.

“Có Nhân Hoàng giáng thế ư! Cháu ta, mau đi tiêu diệt kẻ đó phòng hậu hoạ”.

Có một con chim đại bàng nhỏ núp dưới cánh của con chim đại bàng khổng lồ, nó xoè cánh, đôi mắt phun lửa.

Ngô Bình đang định thi triển phép thần thông thứ hai thì đột nhiên nhìn lên trời thì thấy có ánh lửa bay tới.

Anh cười lạnh một tiếng, sau đó hoá thành tia sét bay lên cao, sau đó đã biến thành một người khổng lồ với khí tức mạnh mẽ.

Con đại bảng bay tới, không có động tác dư thừa, vì mục đích của nó là làm thịt Nhân Hoàng mới này!

Con chim đại bàng này rất mạnh, nó đã tu luyện cả chục nghìn năm nên có thực lực ngang với Chân Tiên, vì thế trong phạm vi chục dặm quanh đây, nó là vô địch không đối thủ.

Thậm chí, đến các liên minh bộ lạc cũng không dám chọc vào nó.

Uỳnh!

Một người một chim va chạm với nhau, con đại bàng như va vào một ngọn núi sắt, khiến lục phủ ngũ tạng của nó đau đớn, sau đó có một quyền pháp sấm sét giáng xuống đầu nó.

Một cơn đau truyền đến khiến nó hét lên, sau đó quay người định bỏ chạy! Nó là một loài chim dữ, nếu tấn công kẻ địch thất bại thì sẽ quay đầu bỏ chạy ngay.

Nhưng sao nó có thể chạy thoát được, Ngô Bình giơ một tay lên túm cổ nó, còn tay khác thì anh tiếp tục đánh vào người con đại bàng.

Bụp bụp!

Các tiếng đánh vang lên như tiếng sấm, sau gần chục đòn của Ngô Bình, con đại bàng kêu lên đau đớn rồi xin tha: “Nhân Hoàng tha mạng, tiểu nhân sai rồi!”

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Mày vừa đến đã đòi giết tao, tao có thù gì với mày hả?”

Con chim đại bàng vội đáp: “Không ạ, tiểu nhận phụng mệnh lão tổ Thiên Bằng đến giết Nhân Hoàng thôi ạ”.

Ngô Bình: “Phụng mệnh lão tổ nhà mày hả? Tại sao nó muốn giết tao?”

Con chim đại bàng: “Mỗi khi có Nhân Hoàng giáng thế thì đều uy h**p đến các sinh vật ở quanh đây, lão tổ chỉ muốn phòng trừ hậu hoạ thôi”.

Vù!

Một đường đường loé lên, con chim đại bàng đã bị chém thành nhiều mảnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3367


Các cường giả của Thiên Võ xông tới, khi họ nhìn thấy thi thể của con chim đại bàng thì chợt thấy kinh hãi.

“Trời ơi! Đây là cháu của lão tổ Thiên Bằng, vậy mà Nhân Hoàng cũng giết được! Nhân Hoàng vạn tuế!”

Advertisement

Giọng nói của Ngô Bình vọng từ trên cao xuống như tiếng sấm: “Các con dân của ta, con chim đại bàng này là quà ta tặng cho các ngươi”.

Advertisement

Mọi người mừng rỡ rồi liên tục bái lạy, quốc vương của Thiên Võ lập tức cho binh sĩ đi mời đầu bếp ở khắp cả nước.

Thịt của con chim đại bàng này có rất nhiều tinh khí, ăn vào chắc chắn có lợi cho sức khoẻ, ngoài ra còn tăng khí lực, đúng là thứ đại bổ.

Sau khi Ngô Bình quay lại thì đã được quốc vương mười vào vương cung, anh ngồi xuống vị trí của quốc vương, còn quốc vương thì ngồi ở bên cạnh.

Thịt của con chim đại bàng được mang lên, tuy hơi dai nhưng được cái ngon hết nước chấm, chỉ cắn một miếng thôi đã thấy có tinh khí chảy vào cơ thể rồi.

Ngô Bình muốn biết về lai lịch của Thiên Võ nên đã có một quan ghi chép lịch sử đến giải thích cho anh.

Thì ra, trước kia Thiên Võ chỉ là một bộ lạc, song sau đó có một thiên tài xuất hiện và nhận được truyền thà của tiên điện Thiên Võ nên đã trở thành đệ tử của nơi ấy.

Người đó vất vả tu luyện ở tiên điện một thời gian, tu vi đã tăng vọt và trở thành một cao thủ. Sau khi quay về, người này đã xây dựng bộ lạc thành nước Thiên Võ như bây giờ.

Ngô Bình hỏi tiếp về lịch sử của đại lục Hồng Hoang, vị quan kia có hiểu biết sâu rộng nên trả lời rất nhiệt tình.

Đại lục Hồng Hoang rất mạnh, đại lục Côn Luân không thể so bì được. Đến lão tổ Đại Bằng còn chưa từng đi tới điểm cuối của đại lục, vì thế ai cũng cho rằng đại lục Hồng Hoang không có điểm cuối.

Sau khi biết nước Thiên Võ có liên quan đến tiên điện Thiên Võ, Ngô Bình cảm thấy bất ngờ, hơn hết thì anh thấy mình rất có duyên với nước này.

Vì thế, anh đã hỏi về truyền thừa võ thuật của họ, sau đó mới biết có rất nhiều sai sót ở đây. Anh đoán người lập ra nước này khi xưa có tu vi chưa quá cao, cảm ngộ thì hạn chế nên mới dẫn tới việc tạo ra một truyền thừa chán thế này.

Ngô Bình giải thích rõ hơn: “Công pháp này chia thành các cấp như cơ bản, thăng cấp, cường giả và chiến thần. Phải tu luyện đến viên mãn cấp trước thì mới tu luyện tiếp cấp sau được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3368


Quốc vương ngạc nhiên nói: “Nhân Hoàng, núi Hỗn Mang nằm ở cuối phía Tây, nghe nói nơi này vô cùng nguy hiểm, đi là mất đường về đấy ạ”.

Ngô Bình: “Giờ tôi phải đến đó đây, tạm biệt!”

Advertisement

Dứt lời, anh háo thành một tia chớp rồi bay đi, nhưng anh bay hết bảy ngày bảy đếm mà vẫn chưa tới nơi.

Advertisement

Ngô Bình bắt đầu kiệt sức, song phía trước chợt xuất hiện một thảo nguyên, anh dừng lại, chuẩn bị nghỉ ngơi tiện thể bù sức.

Nhưng anh vừa đáp xuống thì chuột tìm báu vật ở trong người đã chui ra, sau đó hào hứng nhảy nhót.

Ngô Bình nhíu mày, nó chưa từng như vậy bao giờ, lẽ nào ở đây có dị bảo?

Anh thấy nó chỉ ra phía sau nên bay đi theo, một lát sau, chuột tìm báu vật ra hiệu cho anh biết bảo bối ở gần đây.

Ngô Bình bay lên cao hơn rồi phòng thần niệm đi tìm kiếm, nhưng không thấy gì hết. Sau đó, anh lại khởi động khả năng nhìn xuyên thấu.

Cuối cùng, anh đã nhìn thấy có ột tảng đá trông rất bình thường ở bên dưới thảm cỏ, nhưng điều kỳ lạ là thần niệm không thể phát hiện ra nó, mắt thường cũng không thể thấy được.

Nói cách khác thì nếu không cỏ đôi mắt nhìn thấu vạn vật thì anh cũng không thể phát hiện ra nó, chỉ có chuột tìm báu vật phát hiện ra khí tức của nó thôi, nhưng nó cũng không thể tìm thấy vị trí cụ thể được.

Ngô Bình giơ tay về phía đó, đất cát bay lên, tảng đá kia đã bay về tay anh.

Ngay khi cầm lấy tảng đá, Ngô Bình đã cảm nhận được sức mạnh to lớn của nó.

Anh cất nó đi rồi lẩm bẩm: “Có cơ hội thì phải thử luyện hoá mới được”.

Anh vừa cất tảng đá đi thì nghe thấy tiếng động đất, anh quay lại thì nhìn thấy có một con hổ trắng vân vàng.

Khí tức của nó rất mạnh.

Ngô Bình cảm động, cô gái tuy lạnh lùng nhưng rất tốt bụng, quan tâm đến cả người mà mình không hề quen biết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3369


Ngô Bình biến sắc mặt: “Thế tôi chết chắc rồi à?”

Anh chợt ngồi xuống đất, sau đó lấy một cái bàn ra pha trà, hương trà thơm ngào ngạt, cô gái cưỡi trên lưng hổ ngẩn ra hỏi: “Lúc nào rồi mà vẫn còn tâm trạng uống trà thế?”

Advertisement

Ngô Bình thở dài: “Kiểu gì cũng chết, tại sao tôi không chết thư thái một chút?”

Sau đó, anh cười nói: “Cô có muốn uống cùng tôi không?”

Advertisement

Cô gái ngửi thấy mùi thơm thì nói: “Thường thì chỉ có thành viên của hoàng tộc mới được uống loại trà này, vậy mà anh lại có. Nói mau, rốt cuộc anh là ai?”

Ngô Bình: “Tôi nói rồi mà, tôi chỉ là người qua đường thôi, không phải tu sĩ Hồng Hoang đâu”.

Cô gái: “Anh cũng thú vị đấy, lên đi, trên lưng hổ rất an toàn, có thể giữ mạng cho anh đấy”.

Ngô Bình vui vẻ nói: “Cảm ơn”.

Anh nhấc cả bàn trà rồi bay lên lưng hổ, trên này rất rộng, dư chỗ bày bàn trà. Anh rót cho cô gái một chén trà rồi nói: “Mời!”

Cô gái không khách sáo mà nhấp một ngụm luôn, ở khoảng cách gần thế này, Ngô Bình mới thấy cô gái đẹp ngang với nữ vương Ám Nguyệt, nhưng khí chất của hai người khác nhau.

Song, bây giờ anh đã có cả con trai và con gái rồi nên không thể có suy nghĩ quá phận với cô ấy được, chỉ có thể ngắm nhìn vậy thôi.

Anh nói: “Cô xinh thật đấy, chắc có thân phận cao quý lắm đúng không? Tôi giới thiệu trước nhé, tôi là Ngô Bình, đến từ đại lục Côn Luân”.

Cô gái nhắm mắt thưởng trà rồi nói: “Trà ngon!”

Sau đó, cô ấy nói: “Tôi là quận chúa Hân Nguyệt - con gái của chiến vương hoàng triều Hắc Thuỷ”.

Ngô Bình thoáng bất ngờ, trước khi đến đây, anh đã nghe người khác nhắc đến hoàng triều Hắc Thuỷ, đây là một trong bốn hoàng triều lớn nhất của đại lục Hồng Hoang.

Anh nói: “Ra là quận chúa, vinh hạnh quá!”

Quận chúa ngạc nhiên nói: “Anh biết sao trà à?”

Cô ấy pha ngay một ấm rồi uống thử, sau đó kinh ngạc nói: “Trà ngon! Tuy không thơm bằng Thanh Lộ, nhưng cũng là hàng cực phẩm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3370


Ngô Bình: “Quận chúa nói vậy là sao?”

Quận chúa Hân Nguyệt: “Hôm nay vương cung quý tộc đi săn, thật ra mục đích chính là để giết tôi. Đột nhiên gặp anh, tôi thấy chúng ta cùng chung số phận”.

Ngô Bình: “Cô là quận chúa cơ mà, sao họ lại muốn giết cô?”

Advertisement

Quận chúa Hân Nguyệt: “Đương nhiên là vì lợi ích”.

Advertisement

Cô ấy nhìn lên phía trước: “Tôi đưa anh đến biên giới, khéo anh có thể chạy thoát đấy”.

Dứt lời, cô ấy vỗ lưng hổ, con hổ lập tức chạy như bay. Ở trên không trung có người vẫn luôn âm thầm quan sát con hổ, thấy nó đột nhiên chạy nhanh, người đó còn tưởng quận chúa Hân Nguyệt định chạy trốn nên lập tức đi bẩm báo: “Không hay rồi! Hân Nguyệt đang chạy trốn! Mau đuổi theo!”

“Không thoát được đâu! Sát thủ của Ngũ Hành Tông đã mai phục ở phía trước rồi, cô ta mà đến đó thì chết chắc luôn”.

Ngô Bình không ngờ mình sẽ lại quận chúa của vương triều Hắc Thuỷ, càng không ngờ hơn là quận chúa lại gặp tình cảnh này.

Đột nhiên cô hổ gầm lên, mặt đất nứt ra, các cái mâu ngoi lên, con hổ né không kịp nên đã bị trung vài trăm mâu vào bụng, nó lập tức bị thương nặng.

Quận chúa Hân Nguyệt: “Mục tiêu của họ là tôi, anh chạy đi, tôi sẽ đi hướng khác”.

Ngô Bình cười nói: “Quân chúa, trước lúc chia tay, cô có thể hôn tôi một cái được không? Không giấu gì cô, tại cô xinh quá, cô mà không hôn tôi một cái thì…”

Quận chúa Hân Nguyệt nhìn anh rồi chợt bổ nhào tới, thơm nhẹ lên má Ngô Bình, sau đó nói: “Anh mau đi đi!”

Ngô Bình ngạc nhiên, không ngờ quận chúa Hân Nguyệt lại hôn mình thật nên cười nói: “Cô hôn tôi một cái, tôi cứu cô một lần! Kiếm lên!”

Khí tức quanh người anh bùng nổ, một đường kiếm bay lên, sau đó hoá thành nhiều đường kiếm bay xuống đất.

Phụt!

Các sát thủ ẩn nấp ở phía xa đều đã bị giết, máu tươi bắn lên.

Quận chúa Hân Nguyệt kinh ngạc nói: “Anh mạnh thế ư!”

Ngô Bình cười nói: “Ừm, tôi mạnh lắm”.

Anh vung kiếm khí lên cao, các sát thủ khác trong không gian gập đều bỏ mạng. Cứ thế, hai người vừa đi vừa dùng kiếm khí dọn đường.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3371


Sao băng!”, cô gái ngạc nhiên hô lên.

Các ngôi sao băng này rất lợi hại, chúng có thể g**t ch*t tu sĩ dưới cảnh giới Thiên Tiên, hơn nữa chúng còn dính lời nguyền, dù Thiên Tiên dính phải cũng sẽ bị giảm tu vi nhanh chóng, cuối cùng thì chết.

Ầm ầm!

Advertisement

Vô vàn các ngôi sao băng rơi xuống đất, nội vệ ở khắp mọi nơi đều hét lên rồi trốn chạy. Nhưng chỗ nào cũng có sao băng nên họ có muốn trốn cũng không được.

Advertisement

Uỳnh!

Một tốp nội vệ bị một ngôi sao băng rơi trúng, một tiếng nổ mạnh vang lên, đánh bay họ ra xa. Sau đó, tất cả đều hộc máu, đồng thời còn thấy có một sức mạnh kỳ lạ đã chui vào người mình, tu vi của họ nhanh chóng giảm mạnh.

“Không được rồi! Có thần chú, mau chạy thôi!”, có người gào lên.

Nhân lúc hỗn loạn, Ngô Bình đã giữ đầu hổ, một tia sét loé lên, hai người và con hổ đã biến mất tại chỗ, thuật Điện Độn của Ngô Bình là vô địch thiên hạ, những người kia còn chưa kịp phản ứng gì thì bọn anh đã chạy xa rồi.

Nhìn phong cảnh ở trước mắt, quận chúa Hân Nguyệt có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp, cô ấy bái lạy Ngô Bình: “Cảm ơn công tử”.

Ngô Bình cười nói: “Quận chú đừng khách sáo, con hổ đã bị thương, để tôi chữa trị cho nó”.

Con hổ hiểu ý Ngô Bình nên nằm xuống, để mặc cho anh xử lý vết thương. Ngô Bình thoa thuốc vào, vết thương nhanh chóng khép miệng ngay.

Chưa đến nửa tiếng sau, con hổ đã khoẻ lại bình thường.

Quận chúa Hân Nguyệt vẫn lặng lẽ đứng một bên quan sát, thấy con hổ đã khoẻ trở lại, cô ấy nói: “Công tử bảo đi ngang qua đây, không biết là định đi đâu?”

Ngô Bình: “Núi Hỗn Mang!”

Quận chúa Hân Nguyệt ngẩn ra nói: “Nơi đó vô cùng nguy hiểm, hơn nữa giờ đang trong giai đoạn phong sơn, chỉ e anh không thể lên núi được”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Phong sơn ư?”

Quận chúa Hân Nguyệt gật đầu: “Đúng, lối vào của núi Hỗn Mang đã bị thần thổ Thông Thiên nắm giữ, người ngoài khó mà vào được. Hơn nữa cứ sáu mươi năm, núi này lại xuất hiện thiên duyên một lần, đến lúc đó thiên kiêu của thần thổ Thông Thiên sẽ vào trong núi để thử vận may. Khi ấy, họ sẽ cấm người ngoài ra vào núi”.

Ngô Bình hỏi: “Cấm bao lâu?”

Ngô Bình: “Phải gia nhập môn phái ư?”

Quận chúa Hân Nguyệt gật đầu: “Tôi thấy anh có thực lực rất mạnh, chắc chắn sẽ là thiên kiêu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3372


Ngô Bình cũng không còn cách nào khác nên đồng ý luôn: “Cảm ơn”.

Hai người cưới sét bay tới một biệt phủ rộng lớn trong sơn cốc, đó chính là phủ Chiến Vương.

Advertisement

Vừa vào trong, Ngô Bình đã thấy hình như ở đây không có đàn ông, mà chỉ toàn phụ nữ.

Advertisement

Quận chúa Hân Nguyệt mời anh vào phòng khách, sau đó lệnh cho các hầu nữ rót nước pha trà: “Xin công tử chờ một lát”.

Cô ấy bỏ đi khoảng mười lăm phút, khi quay lại thì đã thay y phục. Bộ đồ này làm tăng khí chất cao quý của cô ấy lên, nhưng không làm mất đi vẻ diễm lệ.

Cô ấy nói: “Công tử, anh có phát hiện phủ này không có đàn ông không?”

Ngô Bình: “Có, lẽ nào quận chúa chán ghét đàn ông nên không có họ xuất hiện?”

Quận chúa Hân Nguyệt thở dài nói: “Bố tôi và các chú bác cũng là đàn ông mà, sao tôi ghét họ được? Mà là các nam giới ở phủ tôi cứ đến năm hai mươi, ba mươi tuổi là lại chết. Ông nội và bố tôi đều đã mất, giờ chỉ còn cậu em trai 17 tuổi của tôi vẫn còn sống thôi, nhưng mỗi ngày nó lại yếu đi. Song các chị em thì đống, đời tôi là có đến hơn ba mươi chị em gái, ai cũng vô cùng xinh đẹp, nhưng thế cũng có tác dụng gì đâu. Chúng tôi không thể lấy chồng, chỉ có thể tuyển rể. Nhưng đâu ai muốn chết, cho nên đến giờ đám chị em gái chúng tôi chưa ai lấy chồng cả”.

Ngô Bình ngạc nhiên, còn có chuyện này nữa ư?

Quận chúa Hân Nguyệt: “Năm xưa, bố tôi lập công lớn, một mình ông đã g**t ch*t mười bộ của Tây Nhung, sáu bộ của Bắc Địch, khiến lãnh thổ của hoàng triều tăng thêm một phần ba. Tiên hoàng đã trọng thưởng và phong cho ông làm chiến vương”.

“20 năm trước, bố tôi phụng mệnh đánh về phía Tây, nhưng giữa đường đã bị quân địch tập kích và đã hi sinh. Từ đó trở đi, Lam thị như bị trúng lời nguyền, đàn ông cứ thế chết dần, hơn nữa hoàng đế còn hạ lệnh không cho phụ nữ của Lam Thị gả đi, chỉ được tuyển rể đến nhà”.

Nghe đến đây, Ngô Bình đã hiểu rõ ngọn ngành.

Anh nói: “Thật ra chỉ cần các cô trả lại đất đai và chức tước thì sẽ không phải khổ thế này”.

Ngô Bình: “Cô có thể giúp tôi nhanh chóng gia nhập thần thổ Thông Thiên không?”

Quận chúa Hân Nguyệt nhìn anh rồi nói: “Ba năm nơi đó lại tuyển đệ tử một lần, khoảng ba tháng nữa sẽ có một đợt mới. Nếu anh muốn gia nhập môn phái thì phải chờ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3373


Ngô Bình ngẩn ra rồi nhìn quận chúa Hân Nguyệt, cô ấy đỏ mặt nói: “Tôi chỉ nghĩ ra được cách đó thôi”.

Ngô Bình trầm mặc, làm rể ở phủ Chiến Vương không nằm trong suy tính của anh. Nhưng ngoài cách này ra, e là không còn sự lựa chọn nào khác.

Advertisement

Một lát sau,a nh đứng dậy rồi hành lễ: “Nếu vậy thì thiệt thòi cho quận chúa rồi”.

Lam Hân Nguyệt nói: “Có gì đâu mà thiệt thòi? Tôi sẽ phải cô đơn cả đời, vì đâu ai muốn đến đây chịu chết? Vì thế chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi. Sau khi kết hôn, anh sẽ đến thần thổ Thông Thiên luôn và cứu bố anh. Sau đó, anh không cần quay trở lại đây nữa, nếu thế thì những người kia cũng không làm hại anh”.

Advertisement

Ngô Bình: “Quận chúa giúp đỡ như vậy, tôi nhất định sẽ báo đáp”.

Lam Hân Nguyệt: “Công tử nặng lời rồi, nếu ban nãy không có anh cứu thì tôi đã chết. Ơn cứu mạng này, tôi không biết làm gì để báo đáp”.

Ngô Bình: “Mọi chuyện tiếp theo, tôi sẽ nghe theo sắp xếp của quận chúa”.

Lam Hân Nguyệt gật đầu: “Ngày mai, tôi sẽ tuyên bố ra ngoài phủ chiến vương kén người ở rể, tôi sẽ đưa ra ba điều kiện, chỉ cần đáp ứng đủ thì sẽ được vào phủ”.

Ngô Bình: “Tại sao phải công khai kén rể và còn phải đáp ứng được ba điều kiện?”

Lam Hân Nguyệt: “Tôi đã nói rồi, hoàng đế chỉ cho phép phụ nữ ở phủ tôi kén người ở rể. Thật ra không phải chúng tôi không tuyển được chồng, mà là những người đăng ký toàn là người của hoàng đế và các thế lực khác. Mục đích họ tới phủ chỉ để cướp đoạt quyền lợi của chúng tôi thôi”.

Ngô Bình hiểu ra: “Ý cô là lần này hoàng đế cũng sẽ gài người vào ư?”

Lam Hân Nguyệt gật đầu: “Hơn nữa, đó còn là một người hoàn hảo, anh muốn đánh bại họ thì cần đáp ứng được ba điều kiện”.

Cô ấy hỏi: “Anh có sở trường gì?”

Ngô Bình: “Tôi biết luyện đan, kiếm thuật cũng ổn, đánh nhau cũng khá”.

Lam Hân Nguyệt: “Công tử là thầy luyện đan ư?”

Ngô Bình: “Tôi là đại sư luyện đan năm sao”.

Ngô Bình: “Ra vậy, tháp này ở đâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3374


Ngô Bình: “Được, giờ tôi đi luôn đây”.

Lam Hân Nguyệt gọi một cô gái khoảng 16, 17 tuổi đến, đây là hầu gái của Lam Hân Nguyệt, tên là Chi Nhi.

Advertisement

Lam Hân Nguyệt dặn dò Chi Nhi vài câu rồi bảo cô ấy dẫn Ngô Bình đến tháp Hoang Thiên.

Chi Nhi không biết Ngô Bình, sau khi ra khỏi phủ, cô ấy hỏi: “Công tử đến tháp Hoang Thiên để kiểm tra tư chất ạ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ừm, Chi Nhi, vào đó kiểm tra có mất tiên không?”

Chi Nhi: “Ngoài tháp có một cái chuông, ai rung được chuông thì sẽ không mất tiền. Còn nếu không rung được thì sẽ mất một triệu tiền báu để vào kiểm tra”.

Nói rồi, hai người cưỡi sét bay đến tháp Hoang Thiên. Tháp này nằm ở một nơi hoang vắng, nhờ nó mà xung quanh đã mọc lên làng mạc, cuối cùng thành trấn và lấy tên là trấn Hoang Thiên.

Đến nơi, hai người đáp xuống cổng trấn, đi về phía Đông thì sẽ tới tháp Hoang Thiên. Hoàng triều Hắc Thuỷ đã cử quan chức chuyên biệt phụ trách quản lý nơi này, ngoài ra còn xây dựng nơi thu phí.

Mục đích của họ không phải kiếm tiền, mà là ghi chéo lại thành tích của những người vào kiểm tra, dẫu sao tiền tài có nhiều đến mấy cũng không bằng thiên tài được.

Có cả hàng người xếp hàng trước tháp Hoang Thiên, đếm sơ cũng vài nghìn.

Chi Nhi không vội vàng đến tháp ngay, mà vào một quán trà rồi nói: “Công tử, chúng ta chờ một lát, sau đó mua số thứ tự ở phía trên”.

Ngô Bình: “Còn phải mua số à?”

Chi Nhi: “Không mua thì phải xếp hàng, cả đống người thế này thì ít cũng phải xếp hàng ba đến năm ngày, ai mà chờ được chứ”.

Cô ấy gọi một ấm trà rồi ngồi chờ, một lát sau đã có một cậu thiếu niên chạy tới rồi cười nói: “Hai vị từ xa tới để vào tháp kiểm tra đúng không? Tôi có số phía trước này, hai vị có cần không?”

Chi Nhi hỏi: “Số trong tốp ba mươi bao nhiêu tiền?”

Người kia đáp: “Hơi đắt, 50 triệu tiền báu”.

Chi Nhi định mặc cả thì Ngô Bình đã nói: “Cho tôi một số”.

Mỗi người sẽ kiểm tra mất năm phút, Ngô Bình bảo Chi Nhi đứng xếp hàng thay mình, anh đi tới chỗ người đứng số hai rồi hỏi: “Anh bạn, đổi chỗ cho tôi được không? Anh ra giá đi”.

Người đó thật ra cũng giành chỗ đem bán, thấy sắp đến lượt mình vào kiểm tra, anh ta còn định đổi chỗ cho người phía sau, vì thế vui vẻ nói ngay: “Được, anh ở vị trí nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3375


Ngô Bình trả tiền luôn, cứ thế, anh đã tiết kiệm thêm được chút thời gian. Không lâu sau, người bên trên đã rời khỏi tháp, trông bộ dạng ủ rũ của người này, chắc kết quả không được cao.

“Người tiếp theo”, người phụ trách tỉnh bơ gọi.

Advertisement

Ngô Bình bước tới, sau đó tung một quyền vào cái chuông. Lực phải mạnh tới một mức nhất định thì chuông mới kêu, hơn nữa lực càng mạnh thì chuông càng kêu to.

Từ khi hoàng triệu Hắc Thuỷ thành lập đến nay, tiếng chuông to nhất là vang 30 nghìn dặm.

Advertisement

Ngô Bình cần phá vỡ kỷ lục nên anh đã dùng bảy mươi phần trăm sức mạnh để đấm vào chuông.

Cheng!

Một tiếng động lớn vang lên, mọi người xung quanh phải bịt tai lại, nhưng vẫn vô dụng, tiếng chuông quá mạnh, làm người họ cũng phải chấn động.

Uỳnh!

Một làn sóng âm được hình thành, sau đó truyền đi khắp các phía, cuối cùng vang xa 80 nghìn dặm.

Người ở cách đó 80 nghìn dặm cũng có thể nghe thấy tiếng chuông.

Người phụ trách nhảy dựng lên rồi ngạc nhiên nhìn Ngô Bình, sau đó hô lớn: “Hôm nay kiểm tra dừng ở đây, mọi người về đi”.

Sau đó, người này lịch sự nói với Ngô Bình: “Mời công tử”.

Quan viên phụ trách rất có kinh nghiệm, ông ta lập tức nhận ra rằng chàng trai gõ được chuông lớn này không phải là người tầm thường, nên dừng ngay việc kiểm tra những người khác, ông ta muốn phục vụ riêng cho Ngô Bình.

Những người xếp hàng không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn phấn khởi nhìn Ngô Bình đứng cách họ không xa.

"Cuối cùng đã xuất hiện thiên tài rồi! Vừa nãy, lực chấn động sinh ra khi tiếng chuông vang lên đánh bay tôi luôn đấy, toàn thân tê rần. Đã lâu lắm rồi chưa thấy được hiện tượng thế này nhỉ?"

"Ừ, lần gần nhất có người đánh chuông gây ra chấn động đã là chuyện từ ba mươi lăm năm trước rồi, nhưng lần đó cảm giác yếu ớt lắm, lần này quả thật khủng khiếp, không biết đã đạt tới cấp bậc nào rồi nữa?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3376


Cô gái: "Thể chất của công tử có thể trực tiếp quy thành thiên phẩm cấp hai, tiếp theo cần một thời gian nhất định để kiểm tra. Mời công tử tới đây là vì trong tháp Hoang Thiên có ấn ký hoàn chỉnh của thái cổ chân nhân, nó có thể giúp công tử nâng cấp huyết mạch. Nếu công tử có thể thể hiện được rằng mình có khả năng trở thành thái cổ chân nhân đời đầu thì tôi sẽ cho công tử cấp bậc thiên phẩm cấp một".

Advertisement

Ngô Bình thầm chấn động: "Ấn ký hoàn chỉnh của thái cổ chân nhân sao? Tốt quá, xin hãy cho tôi xem!"

Advertisement

Một tia sáng chiếu xuống, trước mặt Ngô Bình xuất hiện một người. Người này cao đến chục nghìn mét, quanh thân toát ra thần quang, mỗi thớ cơ, mỗi đốt xương, mỗi cọng tóc của người đó đều là thứ hoàn mỹ nhất. Con ngươi của người đó phát ra ánh sáng vàng kim, chỉ liếc mắt là đã có thể nhìn xuyên chư thiên; nắm đấm của người đó có sức mạnh vô địch, chỉ tung một quyền là đã có thể đánh nát chín tầng trời!

Người đó mạnh mẽ, cô độc và kiêu ngạo, sau lưng mang một thanh cự kiếm khổng lồ. Kinh lạc, khiếu huyệt trên thân người đó vô cùng rõ ràng dễ thấy. Khí tức của người đó cộng hưởng với đất trời, mỗi tiếng gọi của người đó đều phù hợp với nhịp điệu của đất trời. Người đó chính là thái cổ chân nhân đời đầu!

Thái cổ chân nhân đời đầu chính là chân nhân mạnh nhất được các thuỷ tổ đầu tiên hợp lại tạo ra. Hậu sinh khả uý, họ có thân xác hoàn mỹ hơn, thông minh hơn, khát vọng nhiều hơn, và ý chí không ngừng vươn lên cùng với phong thái độc tôn thiên hạ!

Lúc này, Tiểu Mang lên tiếng: "Năng lượng của tháp Hoang Thiên sắp hết, chỉ có thể giữ được hình ảnh trong vòng ít phút, mong công tử nhanh chóng quan sát học hỏi".

Thái cổ chân nhân đời đầu này quá mạnh mẽ, chỉ riêng việc miêu tả sự hùng vĩ của nó thôi đã khiến năng lượng của tháp Hoang Thiên không thể duy trì được lâu thêm!

Ngô Bình dùng khả năng nhìn thấu vạn vật, nhớ kỹ từng bộ phận. Chỉ một lát sau, hình ảnh đã tan biến, cả thế giới bỗng tối hẳn xuống.

Đứng trong bóng tối tầm nửa phút, xung quanh mới chậm rãi sáng trở lại, giọng nói của Tiểu Mang hơi yếu ớt: "Công tử có thu hoạch gì không?"

Ngô Bình đáp: "Tôi nhìn hiểu rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3377


"Thiên Đạo Môn là nơi nào vậy?", những người thường này không hề biết tới sự tồn tại của Thiên Đạo Môn, dù sao nơi này cũng là đại lục Hồng Hoang, cường giả nhiều không đếm xuể, người thường chẳng thể nào nghe được thông tin liên quan đến Thiên Đạo Môn.

"Tôi không biết, chắc cũng không phải môn phái lớn gì cho cam", có người suy đoán.

Advertisement

Lấy được huy hiệu, Chi Nhi cũng rất kinh ngạc. Bây giờ cuối cùng cô ta cũng đã hiểu rõ vì sao quận chúa lại xem trọng Ngô Bình đến vậy. Cô ta nói: "Chúc mừng anh, bây giờ chúng ta về thôi".

Advertisement

Tại phủ Chiến Vương, lúc Lam Hân Nguyệt nhìn thấy chiếc huy hiệu ngôi sao thì đôi mắt lấp lánh: "Thiên phẩm cấp năm, anh thật lợi hại! Từ khi hoàng triều Hắc Thuỷ được thành lập đến nay chưa từng xuất hiện tu sĩ thiên phẩm nào! Thậm chí trước đó nữa cũng chỉ có vị Thông Thiên lão tổ kia là đạt được đến thiên phẩm cấp bốn mà thôi!"

Ngô Bình: "Quận chúa, đã tung tin ra chưa?"

Lam Hân Nguyệt gật đầu: "Đã tung ra rồi, triều đường một phen chấn động, thế lực các phương đều đang lùng sục người thích hợp, trông có vẻ đều quyết tâm lắm".

Ngô Bình: "Mấy ngày này tôi muốn bế quan tu hành, đến hôm đó tôi sẽ xuất hiện".

Lam Hân Nguyệt: "Được! Năm xưa bố tôi càn quét Tây Nhung có được một món chí bảo, tên là 'Thiên Môn', bên trong có một không gian đặc biệt. Tu luyện trong Thiên Môn tốc độ sẽ nhanh hơn bên ngoài gấp mười lần, chất lượng tu hành cũng sẽ cao hơn nhiều so với bên ngoài. Anh có thể vào Thiên Môn tu luyện, biết đâu sẽ có thể đột phá được".

Ngô Bình giật cả mình: "Nhanh hơn gấp mười lần!"

Lam Hân Nguyệt gật đầu: "Cũng không biết vị cường giả nào đã chế tạo ra Thiên Môn này. Nó có hạn chế thời gian tu luyện, bất kể là ai thì tổng thời gian được phép tu luyện trong Thiên Môn này cũng là một con số cố định. Giống như tôi, thời gian tu luyện trong Thiên Môn là bảy canh giờ, còn bố tôi năm xưa tu luyện được mười ba canh giờ".

Ngô Bình: "Chỉ có bảy canh giờ thôi sao? Thời gian quá ngắn".

Lam Hân Nguyệt: "Tố chất của anh hơn tôi rất nhiều, chắc chắn sẽ có được thời gian lâu hơn. Hơn nữa, dù lúc xưa tôi chỉ tu luyện được bảy canh giờ trong đó nhưng đã thu hoạch được rất nhiều, cả đời cũng dùng không hết. Người ở trong Thiên Môn sẽ nảy ra rất nhiều ý tưởng thần kỳ, có rất nhiều nút thắt ở trong đó chỉ cần một giây là đã hiểu thông, luyện một lần đã thấu, cảm giác vô cùng kỳ diệu".

Ngô Bình thấy xao động: "Thế thì tôi cũng phải thử một lần", tới một sân nhỏ yên tĩnh, Lam Hân Nguyệt lấy Thiên Môn ra. Thiên Môn chính là một cánh cửa, phía sau cánh cửa ánh sáng cuộn trào, dường như là một thời không khác.

Cửa cao khoảng mười mét, cho người ta cảm giác thoắt ẩn thoắt hiện, không chân thực chút nào.

Đúng lúc này, anh thấy trong không trung xuất hiện một dòng chữ, viết rõ thời gian tu luyện: Ba mươi ba ngày, bảy canh giờ.

Anh chợt hiểu ra, thời gian anh có thể tu luyện trong Thiên Môn là ba mươi ba ngày và bảy canh giờ!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3378


Nếu Ngô Bình gặp phải một con rồng, anh có thể thi triển Hoá Dụng để biến con rồng này thành sấm sét, sau đó luyện nhập vào trong thần lực của mình, khiến con rồng trở thành một phần sức mạnh của anh!

Advertisement

Tầng này cực kỳ khó, nhưng tu luyện trong Thiên Môn, Ngô Bình chỉ cần chưa tới hai canh giờ đã luyện thành công tầng thứ sáu!

Advertisement

Anh nhân cơ hội tiếp tục luyện tầng thứ bảy của Thần Lực Kinh, Dục Linh!

Tầng thứ sáu có thể hoá vạn vật để mình sử dụng; tầng thứ bảy là lợi dụng thần lực để tạo ra sinh linh hùng mạnh! Không nghi ngờ gì nữa, kỹ năng này càng khó hơn nhiều. Ví dụ như anh có thể dựa trên cơ sở hoá linh, dung nhập điểm mạnh nhất của rồng và hổ, sau đó dùng nó để tạo ra sinh linh mạnh mẽ hơn.

Luyện đến đây, anh không thể luyện tiếp được nữa, vì anh còn chưa luyện hoá được sinh linh mạnh mẽ huống chi nói đến việc tạo ra sinh linh, trước mắt anh chỉ mới nắm được cách làm mà thôi. Sau này còn cần thời gian tu luyện lâu hơn nữa mới có thể đạt được thành quả.

Không thể tiếp tục tu luyện Thần Lực Kinh, anh bèn tu luyện Thiên Cực Kiếm Kinh. Anh đã luyện thành Thiên Cực Tam Thức, bây giờ nhân cơ hội tìm hiểu lại từ đầu một lượt thì bỗng có được lĩnh ngộ mới.

Nhìn thời gian, bây giờ anh mới tu luyện được sáu canh giờ, vậy nên anh tiếp tục tu luyện Thiên Cực Kiếm Kinh tầng thứ chín.

Tầng thứ chín, triệu hồi kiếm quang!

Nói ra cũng trùng hợp, trước đây tu luyện Thần Lực Kinh, Ngô Bình đã dung nhập thần lực và kiếm hoàn, bây giờ tu luyện kiếm quang cũng là sử dụng cách thức kiếm lực hoá sấm sét, hai cái hiệu quả như nhau!

Kiếm quang, chỉ cần là kiếm tiên sở hữu kiếm hoàn đều có thể phát hiện ra được. Nhưng 'kiếm quang' này không phải kiếm quang đó. Kiếm quang trong tầng thứ chín của Thiên Cực Kiếm Kinh chính là kiếm khí hoá thành điện quang, có thể bay xa hàng triệu dặm chỉ trong nháy mắt, g**t ch*t mục tiêu bằng tốc độ nhanh nhất!

Kiếm ảnh này có yêu cầu cực cao đối với thần niệm, cần rất nhiều ý niệm. Từ lâu Ngô Bình đã luyện thành Nhất Niệm Nhất Thế Giới, phân tách ra mấy chục triệu ý niệm đã trở thành điều kiện luôn có sẵn để tu luyện rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3379


Ngoài ra, anh còn kết hợp luyện thêm ba môn thần thông kiếm đạo nữa. Ba môn thần thông này lần lượt là Kiếm Liên, Lưu Tinh, Phong Bạo, lại cộng thêm Tái Quyết được hình thành từ Thiên Cực Tam Thức, anh đã nắm được không ít thần thông kiếm đạo.

Chớp mắt đã qua hai ngày, trong Thiên Môn, anh bội thu!

Advertisement

Lúc anh ra khỏi Thiên Môn, Lam Hân Nguyệt đang đợi anh trước cửa.

Thấy anh ra ngoài, cô ấy cười nói: "Đám người kia đang ở trong phủ của tôi rồi".

Advertisement

Ngô Bình: "Cô đã nói ra điều kiện chưa?"

Lam Hân Nguyệt: "Vẫn chưa, lát nữa tôi muốn chứng kiến vẻ mặt đặc sắc của bọn họ!"

Ngô Bình cười hỏi: "Nhiều người không?"

Lam Hân Nguyệt: "Đương nhiên là nhiều rồi, bây giờ đã có năm mươi bảy người đến rồi".

Ngô Bình khá bất ngờ: "Năm mươi bảy người à, nhiều vậy!"

Lam Hân Nguyệt cười khẩy: "Có quá nhiều người muốn nuốt trọn đất phong của phủ Chiến Vương bọn tôi! Hoàng đế không chỉ phái một người tới đâu, mục đích để đảm bảo không xảy ra sai sót gì đấy".

Ngô Bình: "Tôi nên tới đó rồi".

Sau đó, được Chi Nhi dẫn đường, Ngô Bình vào đại sảnh phủ Chiến Vương. Trong sảnh có mấy chục người, đa số đều là thanh niên, hơn nữa đều là thiên tài có tu vi rất cao.

Ngô Bình đi vào mới thấy hết chỗ ngồi rồi, Không chỉ mình anh, ở đây còn có mấy chục người đang đứng, xem ra Lam Hân Nguyệt cố ý bố trí thế này.

Chi Nhi mang tới một chiếc ghế để sau lưng Ngô Bình, đồng thời khẽ mỉm cười.

Mấy người đứng thấy Ngô Bình có ghế thì bất mãn, một người tức giận nói: "Phủ Chiến Vương làm thế này là có ý gì? Người này có ghế, sao bọn tôi không có?"

Một người cười hỏi: "Quận chúa, xin hỏi điều kiện đầu tiên là gì?"

Lam Hân Nguyệt: "Trước nay tôi luôn tôn kính thầy luyện đan, tôi mong chồng của mình sẽ là một thầy luyện đan. Những vị ở đây, những ai đạt được tiêu chuẩn đại sư luyện đan ba sao thì có thể ở lại".
 
Back
Top Dưới