Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3300


Trác công công: “Đại tướng quân, hình như Tổng thủ lĩnh vẫn chưa năm rõ tình hình của cấm quân này nên phiền ngài nói giới thiệu lại một chút”.

Nguỵ Nguyên cười nói: “Được thôi”, sau đó, ông ấy đã gới thiệu sơ qua về tình hình của cấm quân.

Advertisement

Ngoài mặt thì cấm quân này nhận mình có 800 nghìn quân, nhưng thực chất chỉ có khoảng 500 nghìn thôi. Trong số đó thì có 50 nghìn người thuộc nội quân, trong nội quân thìcó các nội vệ, nhưng cũng chỉ cỡ 14 nghìn người, họ chủ yếu là các tiên binh, tiên tướng.

Ngoại quân chủ yếu phụ trách công việc tuần tra bảo vệ Long Kinh và tình báo cùng hậu cần. Nội quân thì phụ trách công việc bảo vệ nội cung, hỗ trợ nội vệ bảo vệ hoàng đế và hoàng tộc.

Advertisement

Thực lực của cấm quân rất mạnh, nhất là 50 nghìn nội quân, ai cũng là cao thủ cả, ngoài ra còn biết dùng sát trận. Vì thế muốn làm Tổng thủ lĩnh của họ là một việc rất khó, vì để họ phục mình thì Ngô Bình phải chứng minh được thực lực của anh.

Thật ra Tổng thủ lĩnh Chu vừa đi cũng chỉ miễn cưỡng ngồi ở vị trí này thôi, vì trong cấm quân vẫn còn khá nhiều cường giả không phục gã. Vì không thể áp chế được các cường giả ấy nên ông Chu kia không đạt được thành tựu cao, đó cũng chính là lý do khiến Hoàng đế không muốn trọng dụng gã nữa.

Nghe giới thiệu qua xong, Ngô Bình đã hiểu rõ phần nào và biết nhận công việc này không hề dễ dàng chút nào, so ra còn khó hơn làm phó thủ lĩnh của Long Uy Doanh.

Trác công công cười nói: “Tổng thủ lĩnh Ngô, vậy tôi xin phép nhé, hai ngài cứ trò chuyện thêm để cùng bàn cách điều khiển cấm quân”.

Hai người kia cùng đứng dậy tiễn Trác công công.

Trác công công đi rồi, Nguỵ Nguyên cười nói: “Tông thủ lĩnh, hay giờ chúng ta đến doanh trại tham quan luôn?”

Ngô Bình nói: “Ngày mai tôi mới chính thức nhận chức, nhưng muốn phiền Đại tướng quân làm giúp một việc trước”.

“Dạ?”, Nguỵ Nguyên hỏi: “Việc gì vậy ạ?”

Ngô Bình: “Phiền Đại tướng quân dán một thông báo là ngày mai tôi sẽ bày lôi đài ở đây, bất kỳ binh lính nào có thể đánh bại tôi thì tôi sẽ thưởng cho người đó 100 triệu Thần Long. Còn nếu ai bị tôi đánh bại thì phải đồng ý với tôi một điều kiện”.

Nguỵ Nguyên ngẩn ra, không ngờ Ngô Bình lại dùng đến đối sách nay nên nói: “Tổng thủ lĩnh, trong cấm quân có mấy tướng sĩ mạnh lắm, ngài làm vậy e là không ổn”.

Ông ấy sợ nhỡ Ngô Bình thua thì sẽ mất uy, khó mà làm Tổng thủ lĩnh được nữa. Nguỵ Nguyên là Đại tướng quân nên đương nhiên ông ấy cũng mong Tổng thủ lĩnh là một tướng giỏi, như thế thì binh sĩ mới tăng lực chiến đấu lên được.

Ngô Bình cười nói: “Không làm thế thì tôi cũng sẽ không được tất cả mọi người kính phục giống tổng thú lĩnh trước”.

Nguỵ Nguyên thấy Ngô Bình kiên quyết vậy thì gật đầu: “Được, tôi sẽ đi dán thông báo ngay”.

Ngô Bình đứng dậy nói: “Đại tướng quân, tôi xin phép đi trước”.

Ngô Bình rời khỏi doanh trại rồi quay lại cửa hàng, Lý Mai vẫn chưa có tu vi gì, để cô ấy ở lại trông cửa hàng một mình khiến anh thấy hơi lo. May mà ngọc phù truyền tin không có động tĩnh gì, chứng tỏ mọi chuyện vẫn êm đẹp.

Khi anh đến gần cửa hàng thì đã bị cảnh tượng phía trước chọc cho giận sôi người, cửa của cửa hàng đã bị ai đó đập nát, bình đan dược ở bên trong rơi vỡ đầy đất, còn Lý Mai thì toàn thân dính máu rồi nằm im bất động sau quầy. Cô ấy bị đánh vỡ đầu, máu tươi cứ thế chảy ra, ngoài ra còn hôn mê bất tỉnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3301


Một luồng khí tức quét ngang, hai người đang nói chuyện bỗng nổ tung, hình thần cũng biến mất. Ngô Bình đã đi vào trong cửa hàng, anh bắt mạch cho Lý Mai thì thấy cô ấy bị thương rất nặng.

Anh lấy Thiên Nguyên Chân ra rồi bắt đầu chữa trị cho Lý Mai. Y thuật của anh rất giỏi, chỉ vài phút sau, Lý Mai đã tỉnh lại, trông thấy Ngô Bình, cô ấy thở phào một hơi: “May quá anh về rồi”.

Ngô Bình: “Lý Mai, sao em không bóp nát ngọc phủ?”

Advertisement

Lý Mai thở dài nói: “Họ ra tay nhanh quá nên em không kịp bóp”.

Ngô Bình đỡ cô ấy ngồi dậy rồi truyền sức mạnh vào người cô ấy, vết thương của Lý Mai khôi phục nhanh chóng, không lâu sau cô ấy đã khoẻ lại bình thường.

Advertisement

Ngô Bình nhìn sang người đã chết, một người trong số đó đã về phủ Đề đốc để bẩm báo. Một lát sau, đã có một người đàn ông mặc áo quan bước nhanh tới, theo sau còn có các binh sĩ.

“To gan, dám giết người của tôi, mau ra đây chịu chết!”, người đó gào lên với vẻ phách lối.

Ngô Bình đi ra ngoài, anh nhìn Đề đốc đó rồi giơ lệnh bài của mình ra, bên trên có viết năm chữ Tổng thủ lĩnh cấm quân.

Người đó hoảng hốt rồi vội quỳ xuống đất: “Hạ quan Tây Môn Bảo tham kiến Tổng thủ lĩnh”.

Ngô Bình: “Người của anh đã đánh người phụ nữ của tôi bị thương, giờ snh tính sao?”

Tây Môn Bảo tái mặt, cấm quân là gì? Đó là những người nhận lệnh trực tiếp từ hoàng đế, mà Tổng thủ lĩnh của cấm quân chỉ có quyền dưới hoàng thượng thôi, sao một Đề đốc nhỏ bé như gã dám đắc tội đây?

Gã run giọng nói: “Là tại hai tên nô tài kia có mắt như mù, Tổng thủ lĩnh đánh chết họ cũng là đúng tội ạ”.

Ngô Bình: “Anh nói vậy là tính phủi sạch trách nhiệm à?”

Tây Môn Bảo cười ngượng nói: “Tiểu nhân đáng chết! Xin Tổng thủ lĩnh trách tội”.

Ngô Bình: “Theo luật của nước Long thì hạ quan cấp dưới mà ra tay với thượng quan cấp trên hoặc người nhà của thượng quan thì sẽ bị xử chém”.

Tây Môn Bảo vã mồ hôi lạnh: “Tiểu nhân thật sự không cố ý, xin Tổng thủ lĩnh tha mạng!”

Ngô Bình: “Nghe hai tên đã chết nói là anh muốn mua lại cửa hàng này hả?”

Tây Môn Bảo nói: “Tổng thủ lĩnh, chúng ta có thể về phủ của tiểu nhân nói chuyện không ạ? Nơi này không tiện cho lắm”.

Ngô Bình: “Cũng được”.

Vì thế, anh đã dẫn Lý Mai đi cùng.

Trên đường đi, Tây Môn Bảo đã giới thiệu qua về bản thân, gã là Đề đốc của cửa Tây Long Kinh. Có tất cả 16 lối vào Long Kinh, trong đó bốn cổng phía Tây do Tây Môn Bảo phụ trách, vì thế chức quan thật của gã là Môn đốc, nhưng lại được hưởng bổng lộc của Đề đốc.

Đến nơi, Tây Môn Bảo mời Ngô Bình vào phòng khách, sau đó đích thân rót nước pha trà rồi cung kính đứng một bên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3302


Nhưng ông chủ nhất quyết không chịu bán, những người khác biết Tây Môn Bảo định mua nên không dám xen vào, ai ngờ đâu cuối cùng Ngô Bình lại mua được.

Sau khi biết tin, Tây Môn Bảo nổi giận nên đã cho người đến quán làm loạn. Ai dè đụng ngay Tổng thủ lĩnh là Ngô Bình.

Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Anh có bao nhiêu cửa hàng ở Long Kinh?”

Advertisement

Tây Môn Bảo: “Thưa Tổng thủ lĩnh, cũng không nhiều, chỉ có năm cái thôi ạ”.

Ngô Bình ừm một tiếng: “Tha cho anh lần này cũng được, nhưng anh phải nhường lại năm cửa hàng ấy cho tôi”.

Advertisement

Tây Môn Bảo méo mặt rồi van xin: “Tổng thủ lĩnh, khó khăn lắm tiểu nhân mới để dành được mấy cửa hàng, có thể cho tiểu nhân giữ lại một cái không ạ?”

Ngô Bình: “Được, lấy đầu anh xuống mà đổi’.

Tây Môn Bảo rụt cổ lại rồi nói: “Hạ quan đồng ý với điều kiện của Tổng thủ lĩnh ạ”.

Ngô Bình cười khẩy: “Tôi lấy có năm cửa hàng vẫn là hời cho anh, tôi còn định giết anh cơ”.

Tây Môn Bảo quỳ xuống nói: “Tiểu nhân biết tội rồi ạ!”

Ngô Bình đứng dậy nói: “Đưa tôi đi tham quan các cửa hàng ấy”.

Sau đó, Tây Môn Bảo đã dẫn Ngô Bình và Lý Mai đi tới năm cửa hàng. Chúng nằm ở các vị trí rất đẹp, trước kia Tây Môn Bảo mua không đắt như giờ. Chứ giờ mà tính tổng giá trị của các cửa hàng này thì phải trên 10 tỷ tiền báu.

Lấy giấy tờ nhà đất của năm cửa hàng ấy xong, Ngô Bình mới cho Tây Môn Bảo đi.

Lý Mai cười nói: “Bị đánh cho gần chết cũng đáng, kiếm thêm được năm cửa hàng”.

Ngô Bình lừ mắt nói: “Anh thà không lấy năm cửa hàng này còn hơn, xem ra anh phải cho người bảo vệ em rồi”.

Dứt lời, anh thả liêu ra, nó cúi gập người chào: “Chủ nhân”.

Ngô Bình: “Liêu, sau này mày hãy bảo vệ cho Lý Mai, nếu cô ấy bị làm sao thì tao sẽ làm thịt mày đấy”.

Liêu nói ngay: “Vâng, nhất định tôi sẽ bảo vệ thật tốt cho nữ chủ nhân”.

Nhìn thấy liêu, Lý Mai ngạc nhiên nói: “Huyền Bình, đây chính là thú bảo vệ mà anh bảo đấy à?”

Ngô Bình gật đầu: “Thực lực của liêu rất mạnh, hơn nữa còn liên tục tiến bộ thêm, có nó bảo vệ em thì người bình thường khó đến gần em được”.

Buổi chiều, Ngô Bình bảo liêu ở lại quản lý mấy cửa hàng với Lý Mai, còn mình thì đến doanh trại Long Uy.

Tại đây, các chiến sĩ đang chăm chỉ luyện tập các động tác mà Ngô Bình truyền thụ. Sau khi kiểm tra, anh thấy vô cùng hài lòng, vì thế lại dạy thêm cho họ vài động tác rồi nhắc họ nhanh chóng luyện nhuần nhuyễn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3303


Chu Nguyên Thông cười nói: “Nhị đệ, có phải chú định báo tin mừng gì cho bọn anh không?”

Đinh Mặc gật đầu: “Đại ca, tam đệ, hai người có muốn đến đại lục Hồng Hoang không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Nhị ca, đến đó làm gì ạ?”

Đinh Mặc: “Anh từng đến đó rồi, anh đã phát hiện có một không gian thần bí ở một nơi có tên là Tinh Túc Hải. Với kinh nghiệm của anh thì khả năng cao không gian thần bí ấy không thuộc kỷ nguyên này”.

Advertisement

Chu Nguyên Thông: “Hả? Ý chú là có thể có bảo bối ở đó ư?”

Đinh Mặc gật đầu: “Hơn nữa còn là bảo bối vô giá, tiếc là thực lực của em có hạn, không thể mở nơi đó ra được. Vì thế, nếu hai người đi cùng với em thì khéo chúng ta sẽ tìm được kho báu đấy”.

Chu Nguyên Thông nói: “Có thể trải qua cả kỷ nguyên mà không bị hư hại, chứng tỏ nơi ấy rất phi phàm, ít cũng phải là cấp đạo tổ, kiểu gì cũng có truyền thừa”.

Anh ta nhìn sang Ngô Bình rồi hỏi: “Tam đệ, chú thấy sao?”

Ngô Bình cười nói: “Thấy gì nữa ạ? Nhị ca đã nói thế rồi thì em phải đi chứ”.

Ba người cười phá lên, Chu Nguyên Thông nói: “Nhưng phải chờ thêm một thời gian nữa, anh cần giải quyết nốt một số việc rồi mình mới đi được”.

Đinh Mặc: “Vâng, cũng không vội, vì chưa ai biết nơi đó cả”.

Bấy giờ, Chu Nguyên Thông mới hỏi Ngô Bình: “Tam đệ, cậu định khi nào thì vượt Long Môn?”

Cảnh giới này vô cùng quan trọng, nó chính là bước chuyển tiếp mang tính quyết định ở giai đoạn Địa Tiên.

Ngô Bình: “Em còn hai lần độ lôi kiếp nữa, sau đó đến Thần Hóa. Có nhanh chắc cũng phải nửa năm nữa thì mới đột phá cảnh giới Long Môn được”.

Chu Nguyên Thông gật đầu: “Thế thì tốt, ngày xưa anh cũng đã đến được tầng thứ hai của Long Môn rồi, nhưng tiếc là mới chỉ chạm vào được nó thôi. Vì thế kiếp này, anh vẫn đang tìm manh mối liên quan đến Long Biến. Vận khí của anh khá tốt, cuối cùng cũng có chút thu hoạch và thành công đến được tầng thứ hai của Long Biến và chạm đến tầng thứ ba rồi. Về sau, anh lại có thêm một món bảo bối, nhưng tiếc là anh đã qua Long Biến nên thứ ấy không còn giá trị với anh nữa. Song, nó lại là bảo vật vô giá với tam đệ đấy”.

Ngô Bình hỏi: “Đại ca, thứ gì vậy ạ?”

Chu Nguyên Thông lấy một cánh cửa không biết được làm bằng chất liệu gì ra, tuy cánh cửa chỉ cao chưa đến một phân, nhưng khí tức rất mạnh.

Ngô Bình ngắm nghía rồi hỏi: “Đây là long môn ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3304


Chu Nguyên Thông: “Ai cũng biết cảnh giới Long Môn có ba tầng Long Biến đúng không, nhưng nếu dùng đến thứ này thì sẽ có năm tầng Long Biến đấy”.

Ngô Bình: “Đại ca, nếu ngày xưa, anh tu luyện bằng thứ này thì có thể đạt đến tầng thứ năm ạ?”

Chu Nguyên Thông lắc đầu: “Không, tầng thứ năm khó lắm, nó thuộc lĩnh vực cấm nên nếu chạm tới thì sẽ bị trời phạt”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thế chắc cảnh giới này phải siêu phàm lắm”.

Chu Nguyên Thông: “Ừ, đương nhiên rồi. Đừng nói là tầng thứ năm, ai đến được tầng thứ ba thôi cũng quá khiếp rồi ấy! Khi anh chạm tới tầng thứ ba, cảm thấy mình như bước lên một tầng cao mới ấy”.

Advertisement

Ngô Bình cúi người nói: “Cảm ơn đại ca”.

Chu Nguyên Thông cười lớn nói: “Chú là anh em kết nghĩa với anh thì đừng khách sáo thế, à mấy hôm nữa luyện thêm cho anh ít đan dược nhé”.

Ngô Bình cười nói: “Vâng ạ”.

Sau đó, anh lấy một chiếc nhẫn ra rồi nói: “Đại ca, thực lực của anh mạnh thế thì có thể khiêu chiến một con thú bảo vệ ở đây”.

Chu Nguyên Thông ngạc nhiên hỏi: “Thú bảo vệ ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh cứ nhìn đi là biết”.

Chu Nguyên Thông tiến vào không gian trong nhẫn thì thấy có rất nhiều mãnh thú khổng lồ đang bị phong ấn trong thủy tinh, sau khi bước ra, anh ta nói: “Tam đệ, chú may thật đấy, có cả bảo bối này”.

Ngô Bình: “Đại ca, nhị ca, hai anh có thể khiêu chiến để chọn chúng nó làm thú bảo vệ cho mình đấy”.

Chu Nguyên Thông gật đầu: “Thế anh xin nhé”.

Thực lực của Chu Nguyên Thông rất mạnh, kiếp trước đã là Đại La Kim Tiên nên tu vi của kiếp này còn cao hơn, vì thế anh ta có thể dễ dàng thuần phục được mấy con thú bảo vệ này. Cuối cùng, anh ta đã chọn thú bảo vệ đứng thứ 11, 20 và 24.

Ba con này đều là mãnh thú Hồng Hoang, tuy thực lực của Chu Nguyên Thông rất mạnh nhưng để thuần phục được chúng thì cũng hơi tốn sức, sau khi bị thương khắp mình mẩy thì anh ta mới miễn cưỡng thuần phục được chúng.

Thấy thế, Đinh Mặc chỉ chọn đúng một con xếp thứ 70. Nó có thiên bẩm đặc biệt, tài năng tương tự như chuột tìm báu vật nên khá có ích với anh ta.

Tuy chỉ đứng thứ 70, nhưng con thú bảo vệ này cũng quần Đinh Mặc một trận ra trò, sau phải nhờ Ngô Bình hỗ trợ thì anh ta mới thuần phục nó thành công.

Hai người kia nhận thú bảo vệ xong thì đều rất vui, Ngô Bình đi ra ngoài rồi dẫn Lý Mai tới chỗ của Đại đề đốc, nơi này an toàn hơn bên ngoài, môi trường cũng tốt hơn.

Lý Mai đã gặp Chu Nguyên Thông và Đinh Mặc nên chào hỏi ngay: “Chào đại ca, nhị ca”.

Có ba con thú bảo vệ với khí tức bức người đứng phía sau Chu Nguyên Thông, anh ta vui vẻ cười nói: “Em dâu, em cần gì thì cứ nói với người làm nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3305


Ngô Bình tiếp tục nghiên cứu thức thứ hai của Thiên Cực Tam Thức, trong đó thức thứ nhất tên là Hoan Không, thức thứ hai là Chư Thiên.

Thức Chư Thiên có thể rút sức mạnh của vạn giới, sau đó tích tụ thành một đường kiếm. Muốn luyện thành thức này thì đầu tiên phải có độ gắn kết lớn với vạn giới.

Advertisement

Trước đó nhờ có mức độ phù hợp cực cao nên Ngô Bình tu luyện Cừ Thần Kinh rất nhanh, anh có thể cảm nhận được sức mạnh của chư thiên vạn giới rồi biến nó thành sức mạnh của mình, còn anh cũng có thể dùng được vài tài năng của ý nghĩa Thiên Tượng.

Khi rất nhiều sức mạnh tập trung tới, Ngô Bình thấy hơi mất khống chế, vì những sức mạnh này quá hỗn loạn, anh dùng lò luyện Võ Đạo để chấn chỉnh chúng mà cũng không ăn thua.

Advertisement

Ngô Bình biết ngay muốn luyện thành thức thứ hai thì mình chưa đủ sức, vì anh chưa khống chế được sức mạnh này.

“Không biết Thần Lực Kinh có giúp được gì mình không nhỉ?”

Ngô Bình chợt nhớ tới Thần Lực Kinh mà Chu Chân Nhi đưa cho mình, anh bắt đầu luyện tập ngay.

Công pháp này xuất hiện từ thời Tiên Quốc, không ai biết về lai lịch của nó. So với Thiên Huyết Kinh mà Ngô Bình từng luyện thì Thần Lực Kinh vẫn có xuất xứ rõ ràng hơn. Vào thời Tiên Quốc, đã có rất nhiều thiên kiêu thử luyện môn kinh pháp này, song đều thất bại, sau đó hầu hết bọn họ đều bị tàn phế hoặc chết.

Song dẫu thế, nhưng vẫn có rất nhiều người tu luyện môn công pháp này. Vì trong quá trình tu luyện Thần Lực Kinh, họ có thể cảm nhận được sức mạnh bức người cùng lực sát thương mạnh mẽ.

Thần Lực Kinh có chín tầng, tầng thứ nhất hay còn gọi là nhập môn cực kỳ khó, nhưng trong lịch sự đã có khá nhiều người làm được. Chính vì làm được nên họ mới cảm nhận được sự diệu kỳ của Thần Lực Kinh, từ đó ra sức tu luyện lên tiếp. Nhưng cuối cùng, những người này đều chết ở tầng thứ ba hoặc tầng thứ tư, không ai đến được tầng thứ năm.

Tầng thứ nhất của Thần Lực Kinh sẽ luyện ra thần lực trong cơ thể. Vào thời nguyên cổ, con người còn sống trong xã hội nguyên thuỷ, trong nhận thức của họ thì thần lực là sức mạnh có được khi cúng bái sấm sét. Mà vào thời ấy thì sấm sét cũng chính là thần linh.

Vì thế, sức mạnh mà Ngô Bình cần ngưng luyện thực chất chính là sức mạnh sấm sét, tia sét đầu tiên trong thời kỳ Hỗn Mang đã tạo ra sự sống, do đó nó chính là sức mạnh nguyên thuỷ nhất.

Từ khi hấp thu Lôi Hồn Điện Phách, Ngô Bình đã nhận được ý nghĩa của Sấm Sét, vì thế anh có thể ngưng luyện ra thần lực một cách dễ dàng.

Một luồng sức mạnh to như tia sét đang ấp ủ và lớn lên trong cơ thể Ngô Bình, khi tia thần lực đầu tiên xuất hiện, nó lập tức sao chép lại rồi phát triển ngay.

Trong một phút ngắn ngủi, đã có đầy thần lực trong người Ngô Bình, anh vung tay lên một cái là thần lực đã tuôn ra.

“Thì ra đây chính là thần lực”, anh rất hài lòng, cảm thấy thần lực này rất thích hợp với mình.

Đương nhiên các tu sĩ thời xưa không có tài nguyên tu luyện dồi dào như Ngô Bình, vì thế không thể so với anh được, khoảng cách giữa họ là rất lớn.

Sau khi đã có thần lực dồi dào, anh tiếp tục tu luyện lên tầng thứ hai. Tầng thứ hai của Thần Lực Kinh khiến thần lực có một loại lực rung, nó có thể tiêu diệt tà ma, tấn công hồn phách.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3306


Anh vừa vận chuyển sức mạnh, thần lực trong cơ thể đã phát ra tiếng sấm sét đùng đoàng đáng sợ, nó khác với sấm sét, vì nó là một loại sức mạnh tương tự như sấm sét.

Tầng thứ hai của Thần Lực Kinh có một loại thần thông sát sinh, chỉ cần búng tay nhẹ một cái là trời long đất lở, tiêu diệt hàng nghìn quân sĩ.

Anh bay ra biển rồi búng tay một cái, lập tức đã nghe thấy tiếng sấm rền vang, một luồng sức mạnh khủng khiếp bay lên phía trước, mặt biển nổi sóng lớn, sau đó bốc hơi nước lên thành mây mù.

Advertisement

Trong phạm vi cực lớn quanh đó đã nổi lên sương mù, cùng với đó là sấm sét và mưa bão.

Ngô Bình búng tay thêm một cái nữa, sau đó tìm tới một hòn đảo nhỏ để tiếp tục tu luyện tầng thứ ba của Thần Lực Kinh.

Advertisement

Tầng này là kích hoạt thần lực, khiến cả cơ thể và hồn phách hoá thành tia chớp, từ đó tạo ra một đòn kinh thiên động địa.

Luyện công pháp này không khác nào tự sát, vì thần phách và cơ thể biến thành tia chớp xong thì nếu không khống chế tốt thì hình thần cũng tắt luôn. Ngày xưa, các thiên tài tu luyện Thần Lực Kinh thì mười người chết chín.

Nhờ lĩnh ngộ ý nghĩa của Sấm Sét nên nguyên anh của Ngô Bình cũng được Lôi Hồn Điện Phách củng cố thêm, anh có đủ tư cách để đạt thành tựu vào tầng thứ ba này. Nhưng cái khó nhất ở tầng này không phải yêu cầu về thể chất, mà là sự nắm bắt về trình độ.

Trong quá trình này, nếu sớm thì thất bại, muộn thì sẽ hồn bay phách tán. Vì thế cần có trí tuệ thật cao để phán đoán, hơn nữa dù đã thành công thì cũng phải thực hiện các thao tác tiếp theo thật chuẩn, nếu không thì sẽ cùng bị tiêu diệt với tia sét.

Ngô Bình đã đột phá Nhất Niệm Nhất Thế Giới nên đã có đủ trí tuệ để nắm bắt thời cơ, anh có khả năng nhìn xuyên thấu nên có thể phát hiện ra tiết điểm chuẩn xác nhất.

Anh hít sâu một hơi thì nghe thấy một tiếng động, anh hoá thành một tia sét, sau đó xuyên qua biển bằng tốc độ nhanh nhất.

Tốc độ của tia sét có thể nhanh đến đâu? Loáng cái, Ngô Bình đã ở ngoài vạn giới.

Ánh chớp lại tích tụ thành hình ảnh của Ngô Bình, anh cảm nhận một lúc thì biết chuẩn bị sẽ phải tiêu hao rất nhiều sức mạnh, với thực lực hiện giờ thì cùng lắm anh chỉ trụ được ba phút.

Tầng thứ ba của Thần Lực Kinh còn có hai môn thần thông là Lôi Thiểm và Điện Bộ.

Lôi Thiểm có thể “đồng hoá” đối thủ, khiến một phần cơ thể của người đó hoá thành tia sét, nhưng người đó không thể điều khiển được tia sét này. Vì thế, họ sẽ bị chính bộ phận trong cơ thể mình tiêu diệt.

Uy lực của Lôi Thiểm rất lớn, khi Ngô Bình thử nó thì mắt trái của anh loé lên một tia sáng trắng rồi bắn đi theo hình cánh quạt.

Dưới đòn tấn công này thì đến Thiên Tiên cũng phải chào thua, vì nó quá nhanh và mạnh.

Điện Bộ thì đơn giản hơn một chút, Ngô Bình có thể biến hoá trong nháy mắt, sau đó di chuyển đến một vị trí khác cực nhanh. Nếu vận dụng Điện Bộ trong chiến đấu thì sẽ khiến kẻ địch không thể đề phòng, nếu kết hợp cùng với phép thần thông khác thì uy lực còn khiếp đảm hơn nữa.

Khi thấy trời sắp sáng, Ngô Bình quyết định tiếp tục đột phá lên tầng thứ năm.

Tầng thứ tư của Thần Lực Kinh là dùng thần lực để củng cố thêm cho tài năng hoặc vũ khí, thứ đầu tiên Ngô Bình nghĩ đến chính là kiếm hoàn.

Tỉ lệ thất bại ở tầng này cũng rất cao, hầu hết các tu sĩ đều rụng ở tầng này.

Một khi xuất hiện sai sót thì người tu hành sẽ phải lãnh hậu quả ngay.

Ngô Bình cẩn thận truyền thần lực vào kiếm hoàn, nó lập tức rung lên, nếu không nhờ nó đã đủ mạnh thì chắc đã nổ tung rồi.

Kiếm hoàn rung lên vài phút thì ổn định lại, sau đó toả ra tia sáng giống sấm sét.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3307


Ngô Bình đã rất hài lòng, anh mỉm cười rồi có một tia chớp loé lên, ngay sau đó anh đã quay về phủ của Đại đô đốc.

Lý Mai vẫn chưa ngủ dậy, do đêm qua chinh chiến miệt mài với Ngô Bình nên toàn thân cô ấy đều đau nhức, không thể xuống giường nổi.

Ngô Bình không gọi cô ấy dậy, mà ra chào Chu Nguyên Thông một tiếng rồi đến doanh trại của cấm quân.

Advertisement

Hôm qua, anh đã nhờ Đại tướng quân Nguỵ Nguyên dán thông báo rằng hôm nay mình sẽ khiêu chiến cao thủ của cả cấm quân, bất cứ ai đánh bại anh đều sẽ nhận được phần thưởng lớn là 100 triệu Thần Long.

Ngay khi biết được tin này, cả cấm quân đã chấn động, ai cũng nghĩ Tổng thủ lĩnh mới điên rồi, lẽ nào không biết Ngoạ hổ tàng long của cấm quân hay sao?

Advertisement

Khi Ngô Bình quay lại, Nguỵ Nguyên đã sai người chuẩn bị xong lôi đài, mấy chục nghìn quân sĩ vây kín xung quanh để chờ xem trò vui.

“Đại tướng quân, nếu mọi người đến đủ hết rồi thì bắt đầu luôn đi thôi, tránh lãng phí thời gian”.

Ngô Bình tung người rồi nhảy lên lôi đài.

Sau đó có một sĩ quan cấp tá bay lên theo, người này có tu vi ở cảnh giới Đoạt Thiên, Ngô Bình cảm thấy thực lực của người này phải ngang với Tổng thủ lĩnh cũ.

Sĩ quan cấp tá ấy cười nhếch mép nói: “Tổng thủ lĩnh, tôi xin lỗi trước nhé, tại 100 triệu Thần Long hấp dẫn quá!”

Ngô Bình: “Không sao, cứ đánh thắng tôi là anh sẽ có tiền thưởng”.

“Được!”

Người đó lách người một cái, lập tức có ảo ảnh mãnh thú xuất hiện ở phía sau rồi cùng tấn công Ngô Bình.

Không hề có một động tác dư thừa nào hết, anh ta đã đã sử dụng sức mạnh tinh thuần.

Các binh sĩ ở phía dưới đều sáng mắt lên, người này chính là cường giả trong cấm quân của họ. Từ thời niên thiếu, anh ta đã luyện hoá hồn phách của Bá Long - một loài mãnh thú thời cổ đại nên có thực lực rất kinh khủng.

Khi nắm đấm của người đó bay tới, Ngô Bình túm ngay lấy cổ tay anh ta rồi vật anh ta ngã xuống sàn đấu.

Người kia cảm thấy cổ tay mình sắp gãy nát, anh ta kêu lên đau đớn nhưng mãi không ngượng dậy được.

Mọi người ở bên dưới đều kinh ngạc, lẽ nào trận đấu kết thúc rồi?

Ngô Bình cười nói: “Anh thua rồi, cho nên phải đồng ý một điều kiện của tôi”.

Người đó ngỡ ngàng nói: “Anh làm thế nào vậy? Tôi ở cảnh giới Đoạt Thiên Tiên rồi đấy”.

Ngô Bình: “Anh xuống đi, người khác!”

Người đó bị lôi xuống dưới, sau đó lại có một người khác nhảy lên. Người này có tu vi ở cảnh giới Hư Tiên, hắn mặc một chiếc áo giáp có hình rồng màu vàng, tay cầm hai cái kích.

Hắn không nói gì mà gào to, sau đó vung cái kích lên chém xuống. Người này có thể chất rất mạnh, sức lực thì khỏi phải bàn, khi cái kích của hắn chém xuống, không gian như bị nứt ra.

“Xuống!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3308


Ngô Bình nhìn mọi người rồi nói: “Còn ai nữa không? Hai người trước đó kém quá, tôi còn chưa dùng tới một phần mười sức mạnh nữa”.

Hình như không thể chịu được sự sỉ nhục ấy, cuối cùng lại có một người khác nhảy lên lôi đài, ngay sau đó người này đã biến thành một con quái vật đầu trâu mình người.

“Tộc Ngưu Ma”, mọi người ngạc nhiên hôn lên”.

Advertisement

Nguỵ Nguyên nhíu mày rồi nói với chư tướng ở bên cạnh: “Ô Hoàng không ngồi im được nữa rồi, thực lực của tộc Ngưu Ma còn được xếp vào tốp trong tiên đình, cậu ta còn là nhân tài trong số đó, không biết có thể tiếp được ba chiêu của Tổng thủ lĩnh không?”

Mọi người: “Đại tướng quân, Ô Hoàng chỉ có thể đỡ được ba chiêu thôi ư?”

Advertisement

Nguỵ Nguyên thờ ơ nói: “Thực lực của Tổng thủ lĩnh hình như phải trên cấp truyền kỳ chín sao, Ô Hoàng không thắng được đâu, tôi chỉ không biết cậu ta đỡ được mấy chiêu thôi”.

Con quái vật cầm một cái búa lớn rồi nhảy lên cao bổ xuống.

Ngô Bình cảm thấy được một luồng lực sinh mệnh và lực chiến đấu cực lớn của long tộc trong cơ thể người này.

Anh vung tay lên, một đường kiếm xuất hiện, nó ngưng tụ thành một cái chày khổng lồ nghênh đón cái búa.

Cheng!

Cái búa vỡ tan, con quái vật bị đánh bay. Cùng lúc đó, Ngô Bình đã hoá thành một tia sét rồi xuất hiện trên đỉnh đầu nó, tiếp theo tung một cú đá.

Uỳnh!

Con quái vật ngã sấp mặt xuống sàn đấu, lôi đài lún xuống, toàn thân người này nát vụn, lục phủ ngũ tạng đều bị thương, khắp các lỗ chảy máu.

Ngô Bình nhìn người đó rồi nói: “Tôi có thể giết anh bằng một kiếm, nhưng nể tình anh là thiên tài nên tôi chỉ đánh bay anh thôi”.

Người kia đã khôi phục lại hình dạng ban đầu, gã thở dài nói: “Tôi tâm phục khẩu phục”.

Ngô Bình: “Anh thua rồi nên phải đồng ý một điều kiện của tôi”.

Đến Ô Hoàng còn thua thì không còn ai dám khiêu chiến Ngô Bình nữa, anh chờ thêm năm phút cũng không có ai tiến lên lôi đài nên nói: “Hôm nay, tôi tổ chức buổi khiêu chiến này để mọi người thấy được tài năng của tôi. Từ giờ trở đi, tôi sẽ là Tổng thủ lĩnh của mọi người, tôi sẽ phụ trách rèn luyện võ nghệ, nâng cao thể chất và lực chiến đấu cho cấm quân. Ngoài ra, tôi cũng ra kỷ luật và mọi người phải tuân theo, nếu trái lời thì sẽ bị phạt”.

“Vâng!”, tất cả mọi người cùng đồng thanh.

Ngô Bình bước xuống khỏi lôi đài, sau đó gọi các thủ lĩnh tới gần để nói chuyện. Trước đó, các thủ lĩnh này vẫn không phục anh, nhưng giờ thì nghe lời răm rắp.

Anh là Tổng thủ lĩnh nên việc chính là quản lý thật tốt các thủ lĩnh này, họ phải xuất sắc thì các binh sĩ mới tốt lên được. Vì thế từ giờ, Ngô Bình sẽ bắt đầu rèn luyện cho họ trước.

Anh lấy tài liệu mà mình biên soạn ra đưa cho họ luyện trước, khi nào luyện thành rồi thì sẽ dạy lại cho các binh sĩ.

Nhưng trước đó, anh sẽ làm mẫu vài lần.

Khi anh đi gặp Nguỵ Nguyên thì đã là buổi chiều.

Nguỵ Nguyên cười nói: “Tổng thủ lĩnh, xem ra tu vi của cậu còn cao hơn, bái phục”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3309


Ngày đầu tiên đi làm, Ngô Bình không muốn về quá sớm nên anh ở lại đến chiều muộn để biên soạn bài, vì công việc chính của Tổng thủ lĩnh chính là biên soạn tài liệu phù hợp.

Các tài liệu này gồm thuật luyện thể, cách hít thở, chiến thuật, chiến trận, pháp thuật tập thể… Có thể nói lực chiến đấu của một nhánh quân ra sao là phụ thuộc lớn vào Tổng thủ lĩnh.

Ngô Bình viết rất nhanh, loáng cái đã có mấy cuốn sách trên bàn. Nhưng anh phải đổi lại hết sách của Tổng thủ lĩnh cũ nên cũng khá mất thời gian.

Advertisement

Trời tối lúc nào không hay, trước mặt Ngô Bình đã có hơn trăm cuốn sách.

Đột nhiên trong doanh trại vang lên tiếng la hét, anh lập tức bỏ bút xuống rồi chạy ra ngoài bay lên cao.

Advertisement

Ngay sau đó, anh đã thấy các binh sĩ hò hét như đã phát điên.

“Doanh Tiếu!”

Ngô Bình phóng thần niệm ra để trấn áp mọi người, bọn họ lập tức im bặt.

Anh đi tới gần một binh sĩ rồi vỗ vào người tên đó, người này đã bình thường trở lại. Cùng lúc đó, Ngô Bình đã lấy ra được một cái kim châm cứu ở sau gáy người này.

Nguỵ Nguyên cũng vội vã chạy đến rồi hỏi: “Tổng thủ lĩnh, có chuyện gì vậy?”

Ngô Bình giơ kim châm cứu ra cho anh ta xem rồi nói: “Có người ra tay với các binh sĩ, làm cho họ phát điên”.

Nguỵ Nguyên biến sắc mặt nói: “Đúng là to gan, dám động đến binh lĩnh của Nguỵ Nguyên này”.

Nói rồi, ông ấy phóng thần niêm đi dò xét ở xung quanh.

Song, Nguỵ Nguyên chẳng phát hiện ra kẻ địch nào hết, ông ấy bừng lửa giận nhưng không biết phát tiết ra đâu nên ngửa cổ lên hét lớn.

Ngô Bình: “Đại tướng quân, ông đang nghi ngờ ai nhất?”

Nguỵ Nguyên thở dài: “Nhiều lắm, tôi không thể xác định cụ thể là người hay môn phái nào được”.

Ngô Bình: “Nếu hôm nay không có tôi ở đây thì Đại tướng quân có thể dẹp yên được chuyện này không?”

Nguỵ Nguyên lắc đầu: “Nếu là tôi thì chỉ còn cách giết người thôi, nhưng nếu làm vậy thì chúng ta sẽ thiệt hại rất nhiều huynh đệ”.

Ngô Bình: “Ừm, xem ra đối thủ muốn dùng cách này để hạ thấp nhuệ khí của binh sĩ, cấm quân là người của Hoàng đế, người này dám ra tay với họ chứng tỏ là người chống đối Hoàng đế”.

Nghe thấy thế, Nguỵ Nguyên nói: “Tổng thủ lĩnh nói vậy thì tôi có thể đoán là ai rồi”.

Ngô Bình: “Hả? Hạ Giới mà cũng có kẻ đối đầu với Hoàng đế ư?”

Nguỵ Nguyên: “Hiện giờ, khắp nước Long đều cần dùng tói binh lực, vì có tiên đình và Đại thiên tôn ủng hộ nên thế cục mới nhanh chóng bình ổn. Nhưng chúng ta cũng gặp phải vài thành phần khó chơi, vì dụ như nước Đại Tây mà mình đang phải dốc toàn lực ứng phó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3310


Ngô Bình: “Bệ hạ quyết định như vậy thì chắc đã có kế sách rồi”.

Nguỵ Nguyên cười nói: “Bệ hạ đã lấy được một trăm nghìn phù binh kim giáp từ chỗ của Đại thiên tôn! Đến lúc đó, các phù binh ra trận, nước Đại Tây có mạnh nữa thì cũng phải ngoan ngoãn đầu hàng thôi”.

Ngô Bình phán đoán: “Vì thế, họ mới tìm cách triệt hạ quân ta, khả năng cao là để ám sát Hoàng đế”.

Advertisement

Nguỵ Nguyên gật đầu: “Chắc chắn là vậy, cậu Ngô, thời gian tới phiền cậu luyện binh cho các anh em, hi vọng tháng sau cậu sẽ cùng chúng tôi hộ giá để bảo vệ Hoàng thượng”.

Ngô Bình: “Bệ hạ có tu vi cao lắm, muốn hại được người thì phải cần đến cao thủ”.

Advertisement

Nguỵ Nguyên: “Đúng thế, cho nên chúng ta phải chuẩn thật tốt. Cậu Ngô, nếu cậu là thích khách thì sẽ dùng cách gì để ám sát Kim Tiên bán bộ?”

Ngô Bình: “Ám sát Kim Tiên bán bộ thì tốt nhất là mời Đại La Đạo Quân, nhưng chắc chắn nước Đại Tây không có cao thủ cảnh giới này đúng không?”

Nguỵ Nguyên: “Không có”.

Ngô Bình: “Thế thì phải dùng cách thứ hai, đó là sát trận! Kẻ yếu cũng có thể dùng sát trận để ám sát Kim Tiên nên Kim Tiên bán bộ không thể thoát được”.

Nguỵ Nguyên: “Nếu dùng đến sát trận thì nhất định họ phải nhờ đến đại sư trận pháp, ngày mai tôi sẽ bẩm báo với Hoàng thượng, để người chuẩn bị trước”.

Ngô Bình: “Còn cách thứ ba nữa”.

Nguỵ Nguyên vội hỏi: “Cách gì thế?”

Ngô Bình: “Dùng độc, trời sinh vạn vật đều có tính tương sinh tương khắc. Tuy Đại La Kim Tiên mạnh, nhưng cũng có những chất độc có thể hạ gục được họ. Song các chất độc ấy đều thuộc loại khan hiếm và cũng không có nhiều”.

Nguỵ Nguyên: “Cái này thì không phải lo, Hoàng đế có Tị Độc Thần Châu, chất độc có mạnh đến mấy cũng không làm hại được người”.

Ngô Bình: “Vẫn còn một cách nữa là thần chú”.

Nguỵ Nguyên cau mày: “Thần chú ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Chú thuật có một điểm đặc biệt là nhiều người có thể cùng thi triển một lúc, thần chú của 10 nghìn người thì không làm gì được Hoàng đế, nhưng nếu là 10 triệu hay 100 triệu người thì sao? Đến Chân Tiên còn phải chịu hàng đấy, Đại La bán bộ cũng bị thương nặng hay thậm chí là quy tiên luôn nữa là”.

Nguỵ Nguyên kinh ngạc: “Thế thì phải chú trọng đề phòng họ dùng đến thần chú”.

Hai người trò chuyện thêm một lúc, Nguỵ Nguyên nóng lòng nên đi gặp Hoàng thượng luôn.

Ông ấy đi rồi, Ngô Bình lại về gặp Lý Mai để bàn chuyện cửa hàng. Ban ngày cô ấy bạn rộn lượn khắp các cửa hàng nên giờ đã nắm được hết tình hình rồi.

Tên của các cửa hàng được cô ấy viết kín ba tờ giấy, có hơn 200 cửa hàng với tình trạng khác nhau.

Ngô Bình: “Lý Mai, em cứ quyết hết đi, anh chi tiền thôi”.

Lý Mai: “Em nghĩ kỹ rồi, chúng ta sẽ mua 80 cửa hàng trong số này, tổng là 300 tỷ tiền báu”.

300 tỷ tiền báu tương đương với 300 triệu Thần Long.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3311


Ngô Bình: “Ừm, đến đâu hay đến đấy đã”.

Sau đó, Lý Mai đã đi thu mua các cửa hàng, để đảm bảo an toàn, Chu Nguyên Thông đã cho người đi theo bảo vệ cô ấy.

Ngô Bình lại tới chỗ cấm quân, sau đó đưa tài liệu mình biên soạn cho các thủ lĩnh, sau đó mới về phủ.

Đường Tử Di đang ngồi thuyền ở Đông Hồ trong nhà ở Hưng Long, chợt có một tia chớp loé lên, Ngô Bình đã xuất hiện.

Advertisement

Đường Tử Di cười nói: “Anh cưỡi sét về đấy à?”

Ngô Bình đắc ý nói: “Đó là Điện Bộ, mạnh hơn kiểu em bảo nhiều”.

Advertisement

Đường Tử Di xoa bụng rồi nói: “Con gái sắp ra đời rồi, anh đã chuẩn bị gì chưa?”

Ngô Bình: “Anh mong con ra để bế lắm rồi”.

Đường Tử Di cười nói: “Mấy ngày nay, bé con ngoan hơn nhiều rồi”.

Ngô Bình: “Nó đang ngồi luyện công đấy”.

Đường Tử Di ngạc nhiên: “Luyện công ư?”

Ngô Bình cười nói: “Tuy con chưa ra đời, nhưng nó rất thông minh. Trước đó ngày nào anh cũng dạy nó luyện công, nó học nhanh lắm”.

Đường Tử Di nói: “Luyện công từ trong bụng mẹ à, em cử tưởng đây chỉ là nói chơi thôi, ai dè lại xảy ra với mình thật”.

Ngô Bình: “Con anh thì phải khác chứ!”

Đường Tử Di: “Anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?”

Ngô Bình: “Ừm, đại danh là Lý Tử Huyền, còn biệt danh thì là Khả Nhi”.

Đường Tử Di cười nói: “Anh lười thế, lấy tên của bố mẹ gộp lại đặt cho con à?”

Ngô Bình cười nói: “Thế không hay à? Tử Huyền nghe hay mà”.

Đường Tử Di: “Được rồi, chọn tên ấy cũng được”.

Hai người đang nói chuyện thì có một con cá màu vàng bơi đến, nó len lén nhìn Ngô Bình.

Anh lập tức cảnh giác rồi túm lấy nó.

Anh nhìn kỹ thì thấy đây chính là con cá mà Hoả Hoàng Nhi mua ngoài chợ, cô bé còn bảo kiếp trước, con cá này là một đạo tổ.

Khi Hoả Hoàng Nhi mang con cá này về nhà, đã ném thẳng xuống hồ rồi kệ nó tự sinh tự diệt. Không ngờ hôm nay nó lại bơi đến đây rồi lén nhìn Ngô Bình.

Anh nói: “Mày không bị cá lớn trong hồ ăn à? Xem ra cũng thông minh đấy, ban nãy mày nhìn gì tao hả?""

Con cá này rõ ràng đang giả ngu, nhãn cầu đơ ra như thể đã bị dọa sợ.

Ngô Bình cố ý nói với Đường Tử Di: “Tử Di, lát nữa anh sẽ đích thân nấu cho em một nồi canh cá, cá sống nấu canh ngon lắm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3312


Ngô Bình sửng sốt: “Lựa chọn của ông?”

Bóng người đó nói: “Thôi vậy, có cơ hội sẽ nói rõ hơn. Có thể cho tôi ăn uống đan dược kia không, bây giờ thể chất của tôi rất yếu”.

Ngô Bình lấy mấy viên đan dược ra, ném vào trong miệng nó, sau đó thả thêm vào trong nước hồ

Advertisement

Con cá này ăn một viên đan dược, cơ thể lắc vài cái là lại biến thành một con Long Ngư màu đỏ, dài khoảng hai mươi centimet.

Ngô Bình rất ngạc nhiên: “Ông uống đan dược thì có thể lớn đến thế à?”

Con cá đó trồi lên mặt nước, lần này nó không phun ra bong bóng nữa mà cứ thế nói: “Tôi muốn đi một con đường tu hành khác biệt với mọi người”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ồ, sau đó ông biến thành cá?”

Đối phương: “Không phải, lúc đầu tôi chỉ là một sinh vật đơn bào”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Sinh vật đơn bào? Sau đó bây giờ biến thành cá?”

Đối phương: “Tôi đã trải qua mười mấy lần tiến hóa mới biến thành cá như bây giờ, sau này tôi vẫn sẽ còn tiến hóa”.

Ngô Bình: “Đây là con đường tu hành của ông?”

Đối phương: “Tôi đang đi về trước theo kế hoạch của mình, có thể đi đến bước nào thì còn phụ thuộc vào may mắn”.

Ngô Bình cảm thấy không thể tin được: “Đường đường là Đạo Tổ, đã là sự tồn tại đỉnh cấp ở thế giới này, sau khi tu hành lại thì sẽ như thế nào, ông có thể trở nên mạnh hơn Đạo Tổ không?”

Con cá nhìn Ngô Bình: “Chàng trai trẻ, tôi đã trải qua quá nhiều, biết nhiều hơn cậu nên đừng nghi ngờ tôi, như thế khiến cậu trông rất ấu trĩ”.

Ngô Bình liếc mắt, lại hỏi Đường Tử Di: “Tử Di, em còn muốn ăn canh cá không?”

Con cá đó lập tức bỏ chạy, chui vào dưới đáy nước.

Đường Tử Di mím môi cười: “Huyền Bình, con cá này thú vị thật”.

Ngô Bình nói: “Đây là một ông lão cấp Đạo Tổ, anh nghi ông ta cố ý chạy đến cạnh anh”.

Đường Tử Di: “Hả?”

Ngô Bình: “Hôm đó đi mua cá, anh đã cảm thấy rất kỳ lạ, một con cá có kiếp trước là Đạo Tổ sao lại bị bắt lên đây, rồi sao lại trùng hợp gặp được anh”.

Đường Tử Di: “Nó sẽ gây bất lợi cho anh sao?”

Ngô Bình: “Không chắc được, nhưng chắc chắn phải đề phòng con cá già này”.

Lúc này hai con Bạch Giao ngoi đầu lên, hóa ra chúng cắn dây thừng, kéo thuyền đi về phía trước. Chiếc thuyền bồng bềnh, rất nhanh đã đi vào giữa hồ.

Huyền Vũ bỗng leo lên từ mạn thuyền, nó không thay đổi gì so với trước, trong khoảng thời gian này vẫn nằm im lìm dưới đáy hồ, chẳng biết vì sao lại tỉnh.

Có vẻ như nó đói rồi, thế là Ngô Bình bèn lấy đan dược ra cho nó ăn, sau khi nuốt vài viên, Huyền Vũ bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời vô tận.

Một luồng sáng màu đen từ trên trời giáng xuống, đi vào trong cơ thể Huyền Vũ, ngay tức thì, cơ thể Huyền Vũ phát ra thần quang, khí tức trở nên khó lường, dần dần tăng lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3313


Huyền Vũ bay lên giữa không trung, nó nhìn Ngô Bình nói: “Cảm ơn đã thu nhận tôi, không có gì để trả ơn, chỉ có thể tặng chủ nhân một cái ấn Huyền Vũ”.

Vừa dứt lời, một luồng sáng đen bay ra từ giữa mi tâm nó rồi rơi trên vai phải Ngô Bình, tạo ra một phù ấn màu đen phức tạp.

Để lại phù ấn, Huyền Vũ bay lên không trung, ánh sáng màu đen xoẹt qua rồi biến mất.

Advertisement

Đường Tử Di: “Đây là Huyền Vũ sao? Cảm giác rất uy phong”.

Ngô Bình: “Phòng thủ đứng đầu trong trời đất này thì đương nhiên là uy phong rồi”.

Advertisement

Nói rồi anh vung cánh tay phải, một áo giáp quang màu đen xuất hiện bao bọc toàn thân. Nhìn thấy lớp áo giáp quang này, hai mắt Ngô Bình sáng lên nói: “Thật lợi hại, ngay cả Chân Tiên cũng không thể phá vỡ lớp áo giáp này”.

Chèo thuyền một lát, hai người quay về bên bờ, cành cây khẽ lay động, hạt của cây hòe rơi xuống.

Thế giới đã thay đổi rất lớn, cây hòe thậm chí còn phát triển hơn, với sự giúp đỡ của rễ linh trời đất, hạt cây hòe có tác dụng như tiên đan.

Ngô Bình bóc ra đút cho Đường Tử Di, còn tiện tay hái một quả đào tiên.

Đột nhiên ngựa linh chi, người linh chi nhảy tới từ bên cạnh rồi đáp xuống vai Đường Tử Di. Người linh chi đang cưỡi ngựa linh chi, đôi tay nhỏ bé cầm một chùm trái cây nhỏ màu đỏ.

Đây là bản thể của chúng nó, quả linh chi có tác dụng rất thần kỳ.

Đường Tử Di khẽ cười: “Cảm ơn Tiểu linh chi”.

Quả linh chi này rất ngon, chua ngọt vừa đủ, rất có lợi cho thai nhi.

Vì đang mang thai nên Đường Tử Di rất dễ buồn ngủ, sau khi cô ấy ngủ, Ngô Bình bèn đến động tiên Dược tổ, tiếp tục luyện chế đan dược.

Lần này tiếp tục luyện chế Dược tổ ở kỳ Nguyên Anh, luyện chế ba loại đan dược.

Ba loại đan dược này đặt trong phòng dành riêng cho đan dược, lần lượt là Ngũ Hành Long Môn Đan, Hạo Thiên Thần Đan, Cửu Hoa Thần Đan.

Anh lấy Tứ Hoang Thần Lò ra bắt đầu luyện chế. Cảnh giới bằng nhau, nếu Dược tổ có thể làm được, dĩ nhiên hắn cũng không chịu thua, luyện đi luyện lại, cuối cùng anh đã luyện chế cả ba loại đan dược đến cấp truyền kỳ.

Trong đó, Ngũ Hành Long Môn Đan có thể cho cảnh giới Long Môn uống; Hạo Dương Thần Đan có thể trợ giúp cho Dương Thần; Cửu Hoa Thần Đan là thuốc bổ cho Nguyên Anh sử dụng, uống trước Hạo Dương Thần Đan, uống đan dược này để tăng cường sức mạnh cho Nguyên Anh.

Lúc này Ngô Bình đúng lúc đang uống Cửu Hoa Thần Đan, một viên được nuốt xuống bụng, Nguyên Anh lập tức cực kỳ thoải mái, thoáng cảm thấy có tăng cấp một chút. Không hổ là đan dược truyền kỳ, dù là thiên tài như anh cũng có hiệu quả rất tốt.

Cảm thấy đan dược này rất tốt, thế là anh lại luyện chế thêm hai lò nữa để lại cho mình dùng.

Mục Vũ: “Chủ nhân, bây giờ trình độ Đan Đạo của cậu đã đủ để đứng vững ở Tam Giới, là lúc nên xây dựng danh tiếng của mình rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3314


Ra khỏi động tiên Dược sư, Ngô Bình lấy thân phận Trương Tiểu Bình đi đến Long Kinh để đến hội quán luyện đan”.

Long Kinh không chỉ có hội quán luyện đan mà còn có hội quán Tiên y, hơn nữa đều là hội quán cao cấp, có thể thấy hoàng đế Long Quốc coi trọng thầy luyện đan và Tiên y như thế nào.

Có không ít người đang ngồi xổm trước cổng hội quán, họ đều đang đợi các thầy luyện đan có tên tuổi lớn xuất hiện, sau đó nhân cơ hội để mua đan dược.

Advertisement

Khi Ngô Bình xuất hiện, những người này không chú ý đến vì Ngô Bình còn quá trẻ và không có huy hiệu, nên chắc chắn không phải là thầy luyện đan.

Advertisement
Sau khi tìm được người phụ trách, Ngô Bình lấy huy hiệu thầy luyện đan bốn sao màu tím ra, bình tĩnh nói: “Làm phiền một chút, tôi muốn đăng ký kỳ thi trở thành thầy luyện đan năm sao”.

Người phụ trách này suýt nữa nhảy cẫng lên, lập tức cung kính nói: “Đại sư luyện đan bốn sao tím tôn quý, chào mừng người đến đây, chúng tôi vô cùng vinh hạnh được phục vụ người”.

Anh được mời vào một sân nhỏ, phía sau là phòng luyện đan, cánh cửa mở ra, người này mời Ngô Bình vào, sau đó chỉ vào danh sách các loại đan dược nói: “Đại sư, có năm mươi loại đan dược, anh phải luyện chế ngẫu nhiên được ba loại trong số chúng, mỗi loại đều có yêu cầu về chất lượng”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, bắt đầu đi”.

Người này ngẫu nhiên thả một đơn thuốc theo trên mục lục. Ngô Bình cầm lên, nhận ra đây là đơn phương “Trấn Ma Đan”.

Đan này có thể trấn áp được tà ma, từ đó không bị tà ma xâm nhập vào người, là một loại đan dược rất khó luyện chế.

Không chần chừ nữa, anh lấy Tứ Hoang Thần Lò ra bắt đầu luyện chế, người phụ trách căng thẳng đứng bên cạnh, Ngô Bình là đại sư luyện đan bốn sao tím, trên lý thuyết trình độ của anh cũng tương đương với năm sao nên người này đánh giá Ngô Bình khá cao.

Tin tức một đại sư luyện đan bốn sao tím đến hội quán luyện đan lan đi nhanh chóng, rất nhanh đã có một đám người xuất hiện khiến hội quán bị bao vây đông nghịt.

Đại sư bốn sao tím! Đây gần như là sự tồn tại ngang với đại sư luyện đan năm sao. Thông thường, chỉ có thế lực siêu cấp mới đào tạo được nổi đại sư luyện đan năm sao.

“Nghe nói thầy luyện đan bên trong còn rất trẻ, đúng là có tiền đồ xán lạn”.

“Tôi quen với người của hội quán, họ xem thông tin của người đó, người này tên là Trương Tiểu Bình, chỉ mới hai mươi bốn tuổi”.

“Chậc chậc, đại sư luyện đan bốn sao tím hai mươi bốn tuổi, khủng khiếp thật”.

“Mọi người nói xem cậu ta sẽ thành công chứ? Dù sao giữa đại sư năm sao và đại sư bốn sao vẫn có sự cách biệt rất lớn”.

“Chắc không quá khó đâu, tôi chỉ tò mò cậu ta có thể tiếp tục trở thành đại sư luyện đan năm sao tím hay không”.

Những lời này đều khiến mọi người hít khí lạnh, đại sư luyện đan năm sao tím, vậy thì phải cực kỳ lợi hại.

Có người lại nói: “Chắc chắn là sẽ được đại sư luyện đan năm sao, tôi rất muốn biết sau này cậu ta sẽ trở thành đại tông sư Đan Đạo hay không?”

“Chuyện này rất khó! Hiện giờ trên thế giới, Thiên Giới, Vạn Giới không có quá năm đại tông sư Đan Đạo. Trong năm người này thì có ba người đã là Đại Đạo Quân, hai người còn lại cũng là Chân Quân”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3315


Anh không luyện lò thứ hai nữa, vì vương phẩm đã đủ rồi.

Loại đan dược thứ hai mà anh muốn luyện chế tên là Thiên Dương Đan, khó luyện chế hơn nhưng loại đan dược này có điểm tương đồng với Hạo Dương Thần Đan, Ngô Bình có thể dễ dàng luyện chế nó.

Cuối cùng, Thiên Dương Đan, trên cả Đan Thành đế phẩm.

Advertisement

Đan dược thứ ba mà anh muốn luyện chế tên là Khối Lũy Hộ Thân Đan, dùng đan dược này lúc khẩn cấp, có thể lập tức tạo ra một con rối bảo vệ cơ thể, bảo vệ mình khỏi tai họa, người đó sẽ nhân cơ hội chạy thoát.

Advertisement

Luyện chế đan dược này là khó nhất, mặc dù lò thứ nhất của Ngô Bình đã thành công nhưng chỉ là Đan Thành nhất phẩm.

Trán người phụ trách toát đầy mồ hôi nóng, khi cuối cùng đan dược cũng đã được luyện chế thành công, anh ta lập tức nói: “Đại sư, cậu đã vượt qua bài kiểm tra, dựa theo quy tắc, cậu chính là đại sư luyện đan năm sao tím”.

Nói rồi có người bưng một cái khay đi vào, trên đó có một huy hiệu mới, bên trên có khắc năm ngôi sao màu tím, bề mặt huy hiệu có hoa văn phức tạp đẹp đẽ, rất tôn quý.

Ngô Bình nhận lấy huy hiệu tím rồi đi khỏi đó.

Người phụ trách vội nói: “Đại sư, cậu có thể bán đấu giá tại đây đan dược mà cậu luyện chế không? Bên ngoài có rất nhiều người muốn chiêm ngưỡng phong thái của cậu, tôi nghĩ có thể thông qua bán đấu giá đan dược để nâng tầm ảnh hưởng của cậu trong giới thầy luyện đan”.

Ngô Bình hỏi: “Ở đây cũng có thể đấu giá đan dược?”

Người phụ trách vội nói: “Tất nhiên, hơn nữa cậu là đại sư luyện đan năm sao, đan dược của cậu bình thường đều không thể tham gia đấu giá nên mọi người đều rất khẩn trương”.

Ngô Bình gật đầu: “Được thôi, anh lấy ba lò đan dược này đi bán đấu giá đi”.

“Được được, buổi đấu giá sẽ được tổ chức vào chiều nay, chúng tôi không thu phí thủ tục của cậu”, anh ta nói.

Ngô Bình biến thành một tia chớp rồi biến mất, cuối cùng người bên ngoài cũng không thể gặp được anh nhưng khi người phụ trách đi ra tuyên bố buổi chiều sẽ bán đấu giá đan dược của Ngô Bình, những người này lập tức reo hò hoan hô.

Nếu đã đến Long Kinh thì Ngô Bình sẽ lần lượt đến phủ Đô đốc và Cấm quân. Ngô Bình lại dạy thêm vài động tác ở doanh trại Tiên Quân Long Kinh, đồng thời phân phát tài liệu giảng dạy mà anh biên soạn cho người hướng dẫn, bảo anh ta mỗi ngày đều dạy như thế.

Đối với cấm quân, giáo trình của anh đã được phân phát xuống, mặc dù giáo trình do anh biên soạn rất tốt nhưng lại cực kỳ khó khăn với binh lính bình thường của cấm quân, cho tới nay vẫn chưa ai có thể luyện được.

Ngô Bình cũng không gấp, tiếp tục chỉ dạy.

Buổi chiều, anh đến hội quán luyện đan để tham gia đấu giá với thân phận người mua.

Danh hiệu của đại sư luyện đan năm áo vô cùng vang dội, cuối cùng ba lò đan dược được đấu giá với hơn hai mươi tỷ tiền báu.

Sau khi lấy tiền, anh cảm nhận được một tấm bùa ngọc trên người mình sáng lên, anh cầm lấy bùa ngọc, trên đó viết một dòng chữ: Ngô Bình đã giành được vị trí thứ nhất trong kỳ thi đầu vào của Học viện truyền kỳ, hãy đến làm thủ tục nhập học trong vòng ba ngày.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3316


Khi anh vừa đến trước cổng Học viện truyền kỳ, có hai tu sĩ gác cổng cảnh giới Long Môn, một người trong đó lạnh lùng nhìn anh hỏi: “Làm gì?”

Ngô Bình: “Đã có kết quả kiểm tra, tôi đến làm thủ tục”.

Người này nói: “Có chứng từ gì không?”

Advertisement

Ngô Bình lấy bùa ngọc mà Triệu Hàn Sơn đưa cho anh ra, cũng là bằng chứng anh tham gia kiểm tra.

Người này đọc một lúc rồi nói: “Ừ, xin đợi một chút, tôi đi thông báo”.

Advertisement

Ngô Bình đứng đợi ở đó, nhưng sau khi người kia đi mãi vẫn chưa quay lại, anh khẽ nhíu mày hỏi người còn lại: “Sao anh ta vẫn chưa quay lại?”

Người này cười nói: “Có lẽ là trục trặc gì đó, hay là anh cứ vào thẳng trong đó đi”.

Ngô Bình không còn cách nào khác chỉ đành gật đầu, nhấc chân đi vào trong.

Anh đi nửa đường rồi thăm hỏi, rất nhanh đã đến nơi hôm nay Học viện truyền kỳ công bố danh sách, nơi này là một quảng trường lớn, lúc này quảng trường chật ních người, có cả người tham gia kiểm tra lúc ban đầu, cùng có các giáo viên của họ.

Lúc này có một người đứng trên đài ngọc cao, Ngô Bình sửng sốt khi nhìn thấy người này, bởi vì bộ dáng người này giống hệt mình, thậm chí còn mặc quần áo giống hệt.

Lúc này một ông lão râu đỏ đưa ra năm trăm triệu đồng Thần Long, năm mươi lượng Hỗn Mang Thần Kim, một Tam Thanh Phù bùa cấp Đạo Tổ và túi Càn Khôn Linh Bảo Tiên Thiên cho người đó, sau đó mỉm cười nói: “Ngô Bình, cậu là nhân tài mạnh nhất được tuyển chọn lần này của Học viện truyền kỳ. Tôi mong một ngày nào đó cậu có thể trở thành huyền thoại và niềm tự hào của Học viện truyền kỳ”.

Người này cúi người với ông lão nói: “Cảm ơn trưởng lão Tôn, tôi sẽ không làm mọi người thất vọng”.

Ngô Bình nhìn người trên bục, lập tức biết có người giả danh mình rồi.

Lúc này anh cảm nhận được có người nhìn mình chằm chằm, sau đó một người hỏi: “Sao cậu lại giống hệt Ngô Bình trên bục thế?”

Ngô Bình nhìn người này, tu vi của người này rất cao, cường giả Chân Tiên, trong mắt ông ta còn có tia sát ý.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Vì tôi mới là Ngô Bình thật, Ngô Bình trên kia là giả”.

Người này quát: “Hỗn láo! Thế mà dám giả mạo thiên tài của Học viện truyền kỳ, chết đi cho tôi”.

“Ầm!”

Một bàn tay đen tuyền, còn mang theo khí tức hủy diệt từ trên trời rơi xuống đánh mạnh về phía Ngô Bình.

Người này ra đòn cực kỳ hung ác, bàn tay màu đen kia là một pháp khí vô cùng lợi hại, Thiên Độc Thủ, kết hợp với tu vi đáng sợ của ông ta, cho dù bên dưới có là Chân Tiên, ông ta cũng có thể g**t ch*t người đó chỉ bằng một chưởng.

Ngay khi bàn tay đó rơi xuống, Ngô Bình biến thành một tia sáng rồi biến mất.

“Ầm!”

Lòng bàn tay đập xuống đất tạo ra một ấn tay đen rất lớn, khi lòng bàn tay được nhấc lên, bên trong có một dấu vết cháy xém hình người như thể người bị đánh chết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3317


Trưởng lão Tôn nói: “Dù là giả mạo cũng không thể đánh chết được, chuyện này phải hỏi cho rõ ràng”.

Chân Nhân này cười nói: “Một tên hề thôi, giết gọn ghẽ miễn cho làm bẩn mắt ông”.

“Tên hề mà ông nói là bản thân anh nhỉ?”

Advertisement

Không trung bỗng vang lên một giọng nói, mọi người ngẩng đầu lên nhìn, Ngô Bình đang đứng giữa không trung, anh vẫn chưa chết.

Chân Nhân này cực kỳ ngạc nhiên, muốn tiếp tục ra tay, Ngô Bình trầm giọng nói: “Dừng tay! Với thực lực của ông, ông không giết được tôi đâu, càng đánh càng chứng tỏ trong lòng ông có điều che giấu”.

Advertisement

Sắc mặt người này lập tức thay đổi, sau đó ông ta hừ một tiếng: “Cậu có chút bản lĩnh đấy, nhưng giả mạo người của Học viện truyền kỳ, hậu quả rất nghiêm trọng, cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”

Ngô Bình bật cười: “Ông đang nói tôi là Ngô Bình giả à?”

Người này lớn giọng nói: “Đúng thế, cậu là giả”.

Ngô Bình gật đầu: “Được lắm! Vậy bây giờ tên Ngô bình giả tôi đây muốn khiêu chiến với “Ngô Bình” trên bục kia, hắn dám đồng ý không?”

Một người bước ra từ trong đám người, chính là Triệu Hàn Sơn, ông ta nhìn người trên bục, sau đó nhìn Ngô Bình hỏi: “Cậu nói cậu là Ngô Bình, lúc đầu tôi có đưa cho cậu ta một tấm bùa ngọc, cậu có không?”

Ngô Bình: “Trưởng lão Triệu, lúc vào cửa, người gác cổng cầm lấy bùa ngọc đi báo lại nên bùa ngọc không có trên người tôi, nhưng tôi có bùa ngọc hay không cũng không quan trọng, trưởng lão Triệu biết rõ thực lực của tôi thế nào mà, chỉ cần đánh một trận, ai giả ai thật, liếc mắt cũng có thể nhận ra”.

“Hỗn láo, Học viện truyền kỳ cũng là nơi cậu có thể tùy tiện khiêu chiến à?”, một trưởng lão khác nghiêm giọng nói: “Người đâu, đánh hắn cho tôi”.

“Khoan đã!”, Triệu Hàn Sơn ngăn lại: “Tôi cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, Ngô Bình thật có thực lực rất lợi hại, chắc chắn không sợ người khác khiêu chiến”.

Nói rồi ông ta nhìn Chân Nhân ra tay đó nói: “Trưởng lão Viên, ông nghĩ sao?”

Trưởng lão Viên sầm mặt nói: “Người này là giả, không cần đánh tôi cũng biết rồi”.

Ngô Bình cười nhạo: “Các người diễn kịch tốt thật đấy. Tìm một người giả dạng tôi, sau đó trộm bùa ngọc của tôi, lấy mận thay đào. Đợi khi tôi xuất hiện, ông một đòn liền đánh chết tôi, sau đó để cho Ngô Bình giả này hưởng thụ tài nguyên và hào quang của tôi. Tiếc là các người tính toán thế nào cũng không ngờ tu vi của ông quá tệ hại, thực lực lại yếu, không đánh chết tôi được”.

Trưởng lão Tôn đứng trên bục không khỏi nhìn lại “Ngô Bình” trước mặt, ông ta hỏi: “Cậu là Ngô Bình thật sao?”

“Ngô Bình” này rất bình tĩnh nói: “Trưởng lão Tôn, tất nhiên tôi là Ngô Bình thật, người này là kẻ lừa đảo”.

Trưởng lão Tôn: “Nếu cậu đã là Ngô Bình thật thì đi đánh với cậu ta một trận, bên thua sẽ để mạng lại”.

Mọi người đều biết thực sự của Ngô Bình cực kỳ đáng sợ, nếu cảnh giới của hai người ngang nhau, cuối cùng chắc chắn Ngô Bình thật sẽ giành chiến thắng.

Ngô Bình giả biến sắc: “Trưởng lão Tôn, nếu ai cũng đến khiêu chiến với tôi, vậy chẳng khác này náo loạn?”

Người bên dưới cũng mơ hồ nhìn ra cái gì, có người nói: “Lề mề cái gì nữa? Nếu cậu là Ngô Bình thật thì cứ đánh là được, người đứng đầu mà còn sợ đánh nhau với người ta sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3318


Ngô Bình cười nhạo: “Bây giờ tôi sẽ cho anh biết, vị trí thứ nhất này không phải ai cũng có thể thay thế được”.

“Ầm!”

Một tia chớp lóe lên, Ngô Bình xuất hiện ngay trước mặt Ngô Bình giả, sau đó đánh mạnh vào mặt hắn. Tốc độ quá nhanh, đúng thật là nhanh như chớp, Ngô Bình giả thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì đã ngã xuống đất.

Advertisement

Hắn ngã xuống đất, sau đó Ngô Bình giẫm lên đầu hắn, lạnh lùng nói: “Nói! Là ai bảo anh giả dạng tôi”.

Ngô Bình giả này sợ đến hồn phi phách tán, thật ra hắn cũng là một thiên tài, thực lực vượt xa các tu sĩ cùng tuổi, tiếc là còn kém xa Ngô Bình cả ngàn dặm, vừa ra tay đã bị lộ.

Advertisement

Hắn nói: “Tôi nói, là…”

Vừa nói được một nửa, cả người hắn bỗng biến thành một hòn đá, sau đó nổ thành vô số mảnh.

Ngô Bình nhíu mày, ánh mắt lướt một vòng rồi nhìn đến trưởng lão Viên: “Là ông ra tay?”

Lúc này trưởng lão Viên đã bình tĩnh lại, ông ta lạnh nhạt nói: “Xem ra cậu mới là Ngô Bình thật. Vừa rồi thật xin lỗi, tôi nhìn lầm cậu là kẻ mạo danh suýt nữa đánh chết cậu”.

Ngô Bình bật cười: “Suýt nữa? Tôi đã nói rồi, cái thứ rác rưởi như ông không có tư cách đánh chết tôi”.

Trưởng lão Viên nổi giận: “Cậu…”

Ngô Bình nhìn chằm chằm ông ta: “Trưởng lão Viên, tôi nhớ ông rồi đấy”.

Anh biết rằng một khi Ngô Bình giả mất mạng, chuyện này sẽ không tra ra được kết quả gì nên anh không định truy cứu nữa.

Trưởng lão Tôn nhìn các trưởng lão, sau đó cười nói với Ngô Bình: “Ngô Bình, chúng tôi xin lỗi cậu về chuyện trước đó”.

Ông ta lấy những phần thưởng kia ra trao lại cho Ngô Bình: “Bắt đầu từ giờ, cậu chính là đệ tử của Học viện truyền kỳ”.

Ngô Bình nhìn, năm trăm triệu đồng Thần Long, năm mươi lượng Hỗn Mang thần kim, một tam thanh phù cấp Đạo Tổ, túi Càn Khôn linh bảo Tiên Thiên, tất cả đều ở đây không thiếu gì.

Nhận lấy mọi thứ, Ngô Bình bước xuống bục.

Triệu Hàn Sơn đi tới nói: “Cậu Ngô, thực xin lỗi, Ngô Bình giả này được tôi đón ở cửa, không ngờ là giả”.

Ngô Bình nói: “Không trách trưởng lão Triệu được, là có người cố ý gài bẫy tôi. Bọn họ tính toán rất tốt, đánh chết tôi, chết rồi thì không có chứng cứ, sau đó giả sẽ biến thành thật. Tiếc là họ tính sai rồi, tôi không dễ bị giết như vậy”.

Triệu Hàn Sơn gật đầu: “Học viện truyền kỳ là một học viện mới được thành lập, mọi người không hòa thuận, nội bộ có âm mưu đấu đá nhưng đã xảy ra loại chuyện này, ảnh hưởng quá xấu”.

Ngô Bình: “Trưởng lão Viên đó là người thế nào?”

Triệu Hàn Sơn: “Ông ta tên là Viên Thế Đức, là một vị Thiên Quân, nhà họ Viên sau lưng ông ta rất có thế lực ở Tiên Giới. Thủ đoạn của người này tàn độc, rất khó đối phó. Mới đây không lâu, đã có hai trưởng lão chết vì ông ta”.

Ngô Bình cau mày: "Kẻ ác như vậy, tôi phải tìm cơ hội tiêu diệt mới được!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3319


Triệu Hàn Sơn: "Là thế này, trưởng lão của Học phủ truyền kỳ được chia thành từ cấp một đến cấp mười. Nếu là đệ tử, cũng chia từ cấp một đến cấp mười, đặc biệt sẽ có một đệ tử truyền kỳ. Trưởng lão có cấp bậc khác nhau được chỉ định dạy dỗ các đệ tử có cấp bậc khác nhau".

Ngô Bình: "Trưởng lão cấp một với đệ tử cấp một, cấp mười với cấp mười phải không? Lẽ nào cấp bậc này vĩnh viễn không thay đổi?"

Advertisement

Triệu Hàn Sơn cười đáp: "Thường thì sẽ không thay đổi bởi tư chất của con người thường bất biến. Bất tài thì hoàn bất tài, còn thiên tài vẫn là thiên tài thôi".

Ngô Bình giờ mới hiểu những cấp bậc này hoá ra không được chia theo cảnh giới và sức mạnh mà được chia theo tư chất.

Advertisement

Anh hỏi: "Vậy còn đệ tử truyền kỳ thì sao?"

Triệu Hàn Sơn cười đáp:"Đệ tử truyền kỳ là cái gốc của học phủ truyền kỳ. Cho nên không cần trưởng lão nào truyền dạy, cũng không có trưởng lão nào có được đệ tử truyền kỳ. Nhưng toàn bộ tài nguyên của học phủ sẽ dành hết cho đệ tử này, toàn lực bồi dưỡng để đệ tử này phát triển tốt nhất có thể".

Ngô Bình trầm ngâm: "Đại Thiên Tôn làm chuyện này nhất định là có dụng ý?"

Triệu Hàn Sơn gật đầu: "Đúng vậy. Học phủ truyền kỳ sẽ tuyển mộ thiên tài khắp nơi để sau này họ dốc sức vì Đại Thiên Tôn. Trong tương lai, thế giới bên dưới sẽ là nơi nhân tài hội tụ, cho nên Học phủ truyền kỳ rất quan trọng."

Ngô Bình: "Lần này Học phủ truyền kỳ tuyển bao nhiêu người?"

Triệu Hàn Sơn: "Khóa này sẽ tuyển 2547 học viên, cậu đứng thứ nhất trong đó nên chúng tôi bước đầu công nhận cậu là đệ tử cao cấp".

Ngô Bình cười nói: "Tôi còn tưởng rằng mình là đệ tử truyền kỳ".

Triệu Hàn Sơn: "Bởi vì Học phủ truyền kỳ mới được thành lập không lâu, nên không dễ dàng đặt trình độ của cậu quá cao. Ví dụ, nếu cậu được phong là đệ tử cấp mười, ngộ nhỡ về sau người tài giỏi hơn xuất hiện thì rất khó sắp xếp. Có điều cậu cứ yên tâm, mặc dù là đệ tử cao cấp, cũng không có đệ tử nào qua mặt được cậu. Dưới cậu cao nhất cũng chỉ là đệ tử cấp bốn mà thôi."

Ngô Bình: "Đệ tử cao cấp có đặc quyền gì không?"

Triệu Hàn Sơn: "Có rất nhiều lợi ích. Quy tắc của học phủ là như thế này. Những đệ tử hàng đầu sẽ được lấy nhiều tài nguyên nhất. Hiện tại, cậu là đệ tử cao cấp duy nhất, vì vậy một mình cậu được hưởng khoảng 50% tài nguyên của học phủ!"

Ngô Bình sửng sốt: "Một mình tôi được 50%?"

Triệu Hàn Sơn gật đầu: "Đừng kinh ngạc, mười hai đệ tử cấp bốn dưới cậu sẽ cùng được hưởng một nửa số tài nguyên còn lại, tức là 25%. Tương tự như vậy, đệ tử cấp một chỉ có thể lấy được khoảng 0.03% tài nguyên, đệ tử cấp hai thì khoảng 0.1%".

Ngô Bình cảm thán: "Cho nên mới nói Học phủ truyền kỳ đang muốn mau chóng bồi dưỡng một nhóm đại cao thủ".

Triệu Hàn Sơn: "Học phủ truyền kỳ vừa mới được thành lập và mọi thứ vẫn đang được thử nghiệm. Tài nguyên năm nay đã được mang tới học viện, lát nữa tôi sẽ đưa cậu đi lấy 50% tài nguyên mà cậu được hưởng".

Ngô Bình rất hứng thú: "Những tài nguyên này là gì? Đồng Thần Long, hay đan dược?"

Triệu Hàn Sơn cười nói: "Tất cả các tài nguyên đều được chuyển thành chi phiếu truyền kỳ, và học phủ nhận được tổng cộng khoảng một trăm tỷ chi phiếu truyền kỳ. Đây chỉ là tài nguyên cho năm đầu tiên, và trong tương lai sẽ ngày càng nhiều hơn".
 
Back
Top Dưới