Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3260


Ngô Bình: “Phiền Trác công công rồi”.

Ngô Bình rời khỏi cung rồi chờ ơ bên ngoài, nửa tiếng sau đã thấy Đinh Mặc đi ra, anh ta đi thẳng tới chỗ anh rồi nói: “Tam đệ, chúng ta đi gặp đại ca thôi”.

Khi hai bọn họ kết nghĩa thì còn có thêm Chu Nguyên Thông.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Đại ca ở gần đây ạ?”

Đinh Mặc gật đầu: “Ừ, anh ấy đang là Đại đô đốc ở Long Kinh, chức vị cao lớn”.

Nói rồi, Đinh Mặc âm thầm truyền âm cho Ngô Bình: “Mấy hôm trước, anh mới biết thật ra đại ca là Đại La Kim Tiên chuyển thế tu luyện lại đấy”.

Advertisement

Ngô Bình giật mình vì lại biết thêm một người chuyển thế nữa, anh hỏi: “Thân phận thật của anh ấy là gì?”

Đinh Mặc: “Long Hoa Đạo Quân”.

Ngô Bình: “Em nhớ đại ca ở Ngọc Hư Cung mà”.

Đinh Mặc: “Bỏ đi lâu rồi, sau khi thành Thiên Tiên thì anh ấy đã tự lập môn phái riêng”.

Nói rồi, cả hai bay đến phủ đô đốc.

Có hai con mãnh thú ngồi trước cổng.

Thấy nhóm Ngô Bình bay đến, cổng lớn mở rộng, một tiếng cười sang sảng vọng ra: “Nhị đệ, tam đệ!”

Việt

Ngô Bình nhìn thấy có một người đàn ông cao lớn để râu quái nón, bụng bự có dáng đi như rồng như hổ bước ra. Người này chính là Chu Nguyên Thông - đại ca của Đinh Mặc và Ngô Bình.

Đinh Mặc tiến lên chắp tay với người đàn ông: “Đại ca, đây chính là tam đệ mà em từng kể với anh. Tam đệ, đây là đại ca”.

Ngô Bình bước tới chào hỏi: “Chào đại ca”.

Người đàn ông đỡ anh dậy rồi cười nói: “Anh em trong nhà thì không cần đa lễ. Tam đệ, anh nghe nhị để kể chú là thiên kiêu đúng không? Ha ha, có một cậu em kết nghĩa như chú làm anh mát mày mát mặt”.

Đinh Mặc nhìn vào trong thì cảm thấy có nhiều người đi qua đi lại nên hỏi: “Đại ca, anh đang có việc gì à?”

Chu Nguyên Thông cười đáp: “Cấp trên xếp cho anh thêm mấy trợ thủ, nhưng bọn này ngông lắm, anh đang nghĩ cách hạ oai phong của chúng nó đây”.

Đinh Mặc: “Chúng ta vào trong xem sao đi”.

Ba người cùng đi vào trong, phủ đô đốc rất rộng, có ba người thanh niên lanh mặt đứng dưới nắng, trông ai cũng ngông nghênh, đã thế người còn có vết thương, chứng tỏ vừa đánh nhau.

Chu Nguyên Thông lạnh lùng nhìn họ rồi nói: “Đánh cho mấy trận rồi mà vẫn chưa phục à? Được, đánh tiếp mỗi người thêm một trăm gậy cho tôi”.

Ngô Bình nói: “Đại ca, họ là thuộc hạ của anh ạ?”

Chu Nguyên Thông: “Ừ, nhưng chúng nó cứ tưởng mình giỏi rồi nên không coi anh ra gì cả. Bọn nó dám đánh quan lớn, ức h**p đồng đội nên anh không thể tha cho được”.

Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Bọn này có tài năng gì ạ?”

Nghe thấy thế, năm người kia bắt đầu tỏ vẻ bực mình, một người trong số đó đẩy ngã người đang áp tải mình rồi lạnh giọng nói với Ngô Bình: “Anh ăn nói cho cận thận, anh gọi ai là bọn hả?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3261


Ngô Bình gật đầu: “Tôi chỉ gọi đại vậy thôi, chứ đúng ra các người chỉ là một lũ vô dụng”.

Nghe thấy thế, cả năm người kia nổi khủng lên, một người hét lớn: “Chúng tôi là lũ vô dụng thì anh là cái thá gì hả?”

Ngô Bình nhìn Chu Nguyên Thông rồi cười nói: “Đại ca, hay để em trị bọn này hộ anh nhé?”

Advertisement

Chu Nguyên Thông mỉm cười gật đầu: “Ừ, nếu chú có cách thì hộ anh cái”.

Ngô Bình đi tới gần người đối chấp với anh rồi nói: “Anh ở cảnh giới Long Môn rồi hả?”

Advertisement

Người đó kiêu ngạo nói: “Đúng, còn anh thì chưa đúng không?”

Ngô Bình cười nói: “Ừ, tôi mới ở cảnh giới Lôi Kiếp thôi”.

Tên kia mỉm cười khinh bỉ: “Một Địa Tiên Lôi Kiếp cỏn con mà dám nói tôi là vô dụng, đúng là không biết lượng sức mình”.

Ngô Bình đeo huy hiệu trước ngực rồi nói: “Nhưng tôi có cái này”.

Thấy thế, mấy người kia lập tức tiu nghỉu, ai nấy đều hoang mang nói: “Anh là võ vương truyền kỳ chín sao ư?”

Ngô Bình: “Nếu tôi ở cảnh giới Long Môn rồi thì còn là võ vương chí tôn cơ”.

Người kia cúi đầu xuống nói: “Võ vương tha tội, chúng tôi không biết thân phận của anh”.

Ngô Bình: “Trước không biết thì thôi, chứ giờ biết rồi thì trả lời tôi, anh phạm tội gì mà bị đại ca tôi phạt thế?”

Người đó đáp: “Tôi đánh quan lớn và mấy quân sĩ”.

Ngô Bình: “Tại sao anh lại làm thế?”

Tên đó đáo: “Người đó có thực lực kém tôi, tại sao được phép quản lý tôi chứ?”

Ngô Bình: “Giờ anh còn thấy mình làm đúng nữa không?”

Người đó nhìn Ngô Bình rồi cúi đầu xuống: “Anh bảo tôi sai thì tôi nhận sai”.

Chu Nguyên Thông lắc đầu: “Với trình độ của các cậu thì còn không xứng xách dép cho chú em tôi, thế mà còn tưởng mình giỏi lắm à?”

Mấy người kia đỏ mặt, đúng thế so với Ngô Bình thì đúng là họ chẳng là gì cả.

Chu Nguyên Thông hạ lệnh: “Lôi xuống dưới, cấm túc một tháng”.

Mấy người đó được đưa đi rồi, Chu Nguyên Thông mới vui vẻ nói: “Tam đệ, không ngờ chú là võ vương truyền kỳ rồi lại còn chín sao nữa, siêu quá đấy! Có muốn làm Đề đốc ở chỗ anh không?”

Ngô Bình cười nói: “Đại ca, em đã đồng ý với hoàng đế làm thủ lĩnh cấm quân rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3262


Ngô Bình: “Em chưa làm thủ lĩnh bao giờ, sợ không làm được”.

Chu Nguyên Thông cười lớn nói: “Chúng ta vào trong nói chuyện đi”.

Chu Nguyên Thông mời hai người vào phòng khách, sau đó sai người chuẩn bị rượu bánh.

Advertisement

Chu Nguyên Thông nói: “Tam đệ, chúng ta uống xong thì đi đến doanh trại nhé”.

Ngô Bình gật đầu: “Vâng”.

Advertisement

Trong lúc nói chuyện, Ngô Bình hỏi: “Đại ca, em nghe nói Long Tượng Thiên Tôn của học viện Võ Đạo có xích mích với hoàng đế phải không ạ?”

Chu Nguyên Thông cười nói: “Không nhiều người biết chuyện này đâu, hoàng đế là nhân vật thứ hai của nhà họ Phong - một trong bảy thế gia của Tiên Giới, còn Long Tượng Thiên Tôn thì là chủ của đại thế giới Long Tượng. Nhà họ Phong và đại thế giới Long Tượng từng có xung đột, hai bên đã giết không ít người của nhau, vì thế Long Tượng Thiên Tôn mới ghét hoàng đế nước Long, còn hoàng đế cũng muốn giết ông ta”.

Ngô Bình: “Long Tượng Thiên Tôn còn có ác ý với em nữa”.

Chu Nguyên Thông: “Lão già ấy ngu lắm, chẳng qua đại thế giới Long Tượng có tài nguyên dồi dào thôi, không chẳng ai thèm nhòm ngó tới lão đâu”.

Ngô Bình: “Nơi ấy nhiều tài nguyên lắm ạ?”

Chu Nguyên Thông: “Ở đó trồng được hai loại dược liệu là cỏ Thần Long và quả Thần Tượng. Hai dược liệu này có thể luyện chế ra Long Tượng Thần Đan - một loại đan dược cực hiếm. Uống nó vào thì sẽ có thần lực bức người, lực chiến đấu tăng vọt. Vì thế tiên binh rất cần tới chúng, do đó mới không dám đắc tội với Long Tượng Thiên Tôn”.

Ngô Bình hỏi: “Đại ca có loại đan dược ấy không ạ?”

Chu Nguyên Thông lấy một cái bình ra đưa cho Ngô Bình rồi nói: “Tam đệ, anh có ba viên, mang tiếng là Đại đô đốc nhưng mỗi tháng anh cũng chỉ lấy được mười viên thôi”.

Ngô Bình đổ đan dược ra xem, sau đó uống một viên để phân tích dược lực.

Mười phút sau, anh nói: “Em có thể luyện chế đan dược này được, chỉ cần cho em dược liệu là xong”.

Chu Nguyên Thông mừng rỡ: “Chú còn biết luyện đan à?”

Ngô Bình cười đáp: “Em là đại sư luyện đan bốn sao mà”.

Chu Nguyên Thông vỗ đùi đánh đét: “Tam đệ, chúng ta đến phòng luyện đan đi”.

Đến nơi rồi, Chu Nguyên Thông lấy dược liệu ra rồi nhìn Ngô Bình: “Dược liệu để luyện chế Long Tượng Thần Đan đây, giờ chú thử luôn nhé?”

Ngô Bình gật đầu rồi lấy lò luyện đan ra bắt đầu vào việc. Nửa tiếng sau, anh đã luyện xong lò thứ nhất, thành phẩm là bốn viên đan dược cấp nhị phẩm.

Chu Nguyên Thông cầm lấy đan dược rồi hào hứng nói: “Nhị phẩm à? Viên chú uống ban nãy là tam phẩm, so ra còn kém viên này”.

Ngô Bình: “Đại ca, đan dược này có giá bao nhiêu?”

Chu Nguyên Thông: “Như viên nhị phẩm của chú thì ít cũng phải tám triệu Thần Long, nhưng không có mà mua ấy”.

Ngô Bình: “Đế phẩm thì sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3263


Chu Nguyên Thông: “Khi trước anh có góp nhặt được đôi chút, tính theo lượng tiêu hao của chú thì hẳn là có thể luyện chế được bảy, tám chục lô”.

Ngô Bình: “Thế này nhé. Đại ca cứ đưa tất cả dược liệu cho em, luyện được đan dược thì chúng ta chia đôi”.

Chu Nguyên Thông lộ vẻ vui mừng: “Chú em, sao thế được. Đáng lẽ chú phải lấy phần hơn chứ!”

Advertisement

Ngô Bình: “Anh em với nhau cả, khách sáo làm gì”.

Chu Nguyên Thông cười ha hả: “Được! Vậy anh không khách sáo với chú em nữa. Chúng ta chia đôi nhé!”

Advertisement

Lúc này, Ngô Bình bỗng nói: “Nghe anh cả nói, kiếp trước đại ca là Đại La Đạo Quân?”

Chu Nguyên Thông cười nói: “Có khá ít người biết chuyện này. Ừm, trước đây ta là Long Hoa Đạo Quân, bị người thân nhất hãm hại, cuối cùng hủy hoại đạo cơ, suýt nữa tan thành mây khói. Về sau, dấu ấn sinh mệnh anh lưu lại ở Hạ Giới đầu thai chuyển kiếp nên anh mới nhờ thế mà tu luyện lại từ đầu”.

Ngô Bình: “Khó trách tu vi của đại ca lại tiến triển nhanh như vậy”.

Chu Nguyên Thông: “Thật ra như vậy cũng tốt. Kiếp này tu luyện lại anh đã bổ sung được những phần còn thiếu sót trong tu luyện của kiếp trước, nên không còn tiếc nuối”.

Ngô Bình: “Nếu đại ca cần em giúp gì thì cứ nói, ta sẽ cố gắng hết sức”.

Chu Nguyên Thông cười bảo: “Anh rất vui khi được kết nghĩa với chú em. Ba người chúng ta hiện giờ chính thức kết bái luôn nhé!”

Đinh Mặc cười đáp: “Được!”

Ba người bái trời đất, sau đó uống rượu đã được nhỏ máu, cùng đọc lời hẹn thề, chính thức trở thành anh em khác họ với nhau.

Sau khi kết bái xong xuôi, Chu Nguyên Thông cười bảo: “Em ba, chúng ta tới quân doanh thăm thú chút nhé?”

Ngô Bình: “Được”.

Chu Nguyên Thông là đại đô đốc Long Kinh Tiên quân, nhóm tiên binh tiên tướng do Đại Thiên Tôn điều xuống có khoảng một phần ba thuộc quyền quản lý của Chu Nguyên Thông, chủ yếu chịu trách nhiệm phòng ngự cho Long Kinh, nghe theo chỉ huy của hoàng đế Long quốc.

Quân doanh Long Kinh nằm ở một không gian đơn độc, chiếm diện tích rất lớn, là nơi đóng quân và huấn luyện.

Lúc vào hành cung đại đô đốc của quân doanh, Chu Nguyên Thông bèn sai người gọi mấy cấm quân trong doanh tới.

Chu Nguyên Thông nói: “Em ba, dưới trướng anh có tám doanh đội, mỗi doanh đội có một đại cấm quân, ngoài ra còn có một thủ lĩnh cấm quân. Dưới quyền mỗi cấm quân theo thứ tự còn có kim y cấm quân, hồng y cấm quân, bạch y cấm quân”.

Ngô Bình: “Mấy cấm quân đó cũng tới từ Tiên Giới sao?”

Chu Nguyên Thông đáp: “Đúng vậy. Thủ lĩnh cấm quân kia từng là một vị Võ Tiên Tôn cảnh giới Đoạt Thiên, hiện giờ là Hư Tiên giai đoạn thứ ba, thực lực khá là đáng gờm. Nếu đánh nhau thì những Chân Tiên bình thường đều không thắng được ông ta”.

Ngô Bình: “Đại ca, thủ lĩnh cấm quân của anh giỏi như vậy rồi, tìm ta tới chẳng phải là vẽ vời thêm chuyện sao?”

Chu Nguyên Thông: “Thôi, anh nói thật với chú vậy. Người của tám doanh này đều đến từ Tiên Giới, cực kỳ kiêu ngạo, nên anh muốn quản lý cũng chẳng dễ dàng. Anh mời em ba tới đây là muốn nhờ chú giúp anh thu phục bọn họ, để bọn họ chịu nghe lời hơn. Trong tám doanh đội thì khó quản lý nhất chính là Long Uy Doanh. Phần lớn tướng sĩ của doanh đội này đều có huyết thống Long tộc, thể chất mạnh mẽ, ai ai cũng trâu bò. Chú em, anh quyết định mời chú tới làm đại cấm quân của Long Uy Doanh trước”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3264


Ngô Bình: “Không thành vấn đề. Có điều em cũng khá bận nên thời gian tới quân doanh cũng hạn chế”.

Chu Nguyên Thông: “Không sao. Chỉ cần chú đủ mạnh thì cho dù chú không ở đây, nhóm người kia cũng sẽ ngoan ngoãn thôi”.

Ngô Bình mỉm cười: “Vậy thì tốt”.

Advertisement

Chỉ một lát sau có sáu người bước vào, người đi đầu mặc áo bào đen có khí thế mạnh mẽ, quanh người còn phát ra khí tức võ đạo. Ông ta cũng giống với thủ lĩnh cấm quân, đều là Võ Tiên Tôn cảnh giới Đoạt Thiên!

Người áo đen ôm quyền: “Không biết đại đô đốc cho gọi có chuyện gì?”

Advertisement

Chu Nguyên Thông cười đáp: “Hoàng cấm quân, tôi giới thiệu chút nhé. Đây là em ba Ngô Bình của tôi, Võ Vương truyền kỳ chín sao của học viện võ đạo. Em ba, đây là Hoàng thủ lĩnh Hoàng Bân Hổ, người quản lý Long Uy Doanh thay ta”.

Dứt lời, Chu Nguyên Thông nói tiếp: “Hoàng cấm quân, em ba của tôi tinh thông võ học, gần đây muốn tìm một người để đấu thử. Ta biết công phu của ông ta giỏi nhất trong tám cấm quân, nên mới mời ông tới đây”.

Hoàng Bân Hổ không ngốc, ông ta biết rõ nếu như mình thua trong trận đấu thoạt nhìn có vẻ đơn giản này thì chức vị cấm quân của doanh trại Long Uy này sẽ đổi người.

Đôi mắt ông ta phát ra thần quang, ông ta nhìn về phía Ngô Bình, nói: “Nghe đồn Võ Vương truyền kỳ đều rất đáng gờm, nhưng thoạt nhìn có vẻ chưa vượt long môn nhỉ?”

Ngô Bình: “Vừa mới trải qua lôi kiếp thôi. Mong được Hoàng cấm quân chỉ bảo đôi điều”.

Sắc mặt Hoàng Bân Hổ nghiêm túc hẳn, ông ta biết rõ sự đáng sợ của Võ Vương truyền kỳ chín sao, những người đó chính là sự tồn tại nghịch thiên, tuy tu vi của họ không cao nhưng ông ta muốn thắng cũng chẳng dễ dàng.

Vừa nghĩ tới đây, ông ta liền nói: “Ngô Võ Vương, hay là chúng ta đấu quyền cước thử nhé? Nếu ta để lưng chạm xuống đất trước thì coi như thua”.

Ngô Bình: “Được”.

Chu Nguyên Thông đứng dậy, nói: “Hai vị, chúng ta cùng tới sàn luyện đấu, đừng phá hỏng đại doanh của ta nhé, ha ha!”

Nhóm người di chuyển tới sàn luyện đấu, ngoài năm kim y cấm quân thì còn có cả một số binh sĩ cũng tới xem. Dù sao người dám khiêu chiến Hoàng cấm quân cũng khá ít ỏi, bởi ông ta có thực lực Võ Tiên Tôn đáng gờm mà!”

Hoàng Bân Hổ giơ tay ra trước, cất lời: “Ngô Võ Vương, mời!”

Ngô Bình mỉm cười, anh bước ra một bước, nền đất dưới chân Hoàng Bân Hổ bỗng nhiên không chịu được lực, cả người ông ta hơi hạ xuống một chút. Sau đó, ông ta bỗng bay lên trên.

Nhưng vào giây phút ông ta khẽ bay lên thì bùn trên nền đất bỗng ngưng tụ thành một bàn tay lớn, thoắt cái tóm được mắt cá chân của ông ta, sau đó kéo mạnh xuống đất”.

“Ầm!”

Sau một tiếng vang lớn, Hoàng Bân Hổ còn chưa chạm được vào góc áo của Ngô Bình thì đã bị ném mạnh xuống đất. Thua rồi!

Đám người liếc mắt nhìn nhau. Chuyện gì xảy ra vậy? Pháp thuật ư?

Hoàng Bân Hổ vô cùng khiếp sợ, bèn hô to: “Đây là võ đạo hóa kình sao?”

Ngô Bình: “Ta luân hồi đại kiếp, tu luyện tới Hóa Kình tầng thứ chín”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3265


Hoàng Bân Hổ lắc đầu: “Hóa Kình tầng thứ chín, quả thật tôi không thể nào tới gần Ngô Võ Vương. Không hổ là truyền kỳ chín sao, tại hạ không sánh nổi!”

Ông ta lại quay sang Chu Nguyên Thông, nói: “Đại đô đốc, tại hạ tài nghệ không bằng, chẳng còn mặt mũi giữ tiếp chức đại cấm quân nữa”.

Ngô Bình thấy Hoàng Bân Hổ này là một người khá thoải mái, bèn nói: “Đa ca, nhân tài hiếm có, huống hồ em lại không thể ở quân doanh mọi lúc. Em thấy hay là vẫn nên để Hoàng cấm quân giữ chức đại cấm quân đi, nếu có thời gian thì em sẽ tới giúp ông ấy một tay”.

Advertisement

Chu Nguyên Thông cười nói: “Em ba, làm vậy chẳng phải là đã thiệt thòi cho chú rồi sao?”

Ngô Bình: “Giúp đại ca làm việc, thiệt thòi gì chứ”.

Advertisement

Chu Nguyên Thông cười ha hả, nói với Hoàng Bân Hổ: “Hoàng cấm quân, Em ba của tôi là người coi trọng người tài, vậy thì ông cứ ở lại đi. Em ba, hay là thế này, từ giờ chú chính là phó thủ lĩnh cấm quân”.

Hoàng Bân Hổ vô cùng cảm kích, chắp tay với Ngô Bình và Chu Nguyên Thông: “Đa tạ Đại đô đốc! Đa tạ Ngô Võ Vương!”

Hoàng Bân Hổ: “Đại đô đốc, thủ lĩnh cấm quân không ở đây, phải chăng nên chờ ngài ấy về đã rồi mới bổ nhiệm?”

Chu Nguyên Thông: “Em ba của tôi là thủ lĩnh cấm quân của tám trăm nghìn cấm quân, giờ tôi để chú ấy giữ chức phó thủ lĩnh cấm quân cũng là thiệt thòi cho chú ấy rồi”.

Song đúng lúc này, trong quân doanh phía trước đột nhiên truyền ra một tiếng rồng gầm, tiếp đó, cả mặt đất rung chuyển không ngừng.

Hoàng Bân Hổ biến sắc, hô to: “Không ổn rồi! Mấy người kia lại náo loạn!”

Dứt lời, ông ta liền quay sang Chu Nguyên Thông: “Đại đô đốc, tôi chỉ e không áp chế được, vẫn cần nhờ đến phó thủ lĩnh cấm quân ra mặt”.

Chu Nguyên Thông gật đầu: “Nhờ chú vậy, em ba”.

Ngô Bình: “Đại ca khách sáo quá”.

Hoàng Bân Hổ và Ngô Bình đi vào Long Uy Doanh, thấy ngay trên sàn huấn luyện có hai binh sĩ c** tr*n đang ẩu đả, mỗi đấm mỗi đá của bọn họ đều mang theo sức mạnh rất lớn, những nơi nắm đấm vụt qua như thể bị hai con thú lớn hoành hành, phòng ốc đổ nát, mặt đất lún xuống, cảnh tượng hỗn loạn.

Nhóm quản lý của Long Uy Doanh cười mỉm đứng đằng xa, họ đã quá quen với chuyện này.

Hoàng Bân Hổ cất lời: “Phó thủ lĩnh cấm quân, kỷ luật quân đội thuộc quyền quản lý của nhóm cấm quân chúng tôi. Hai người đang đánh lộn là mấy đứa nhóc có nồng độ long huyết tinh khiết cực cao, một người tên là Quách Thiếu Long, người còn lại là Dương Thế Long. Cả hai đều sắp đạt tới Long Biến tầng thứ hai, thực lực khá mạnh, ngay cả tôi cũng không chắc sẽ thắng được họ”.

Ngô Bình: “Theo kỷ luật trong quân, đánh lộn thế này nên xử trí thế nào?”

Hoàng Bân Hổ: “Mỗi người năm mươi gậy, nhưng quân côn cũng không thể làm bọn họ bị thương, dù bị đánh rất nhiều lần nhưng họ cũng chẳng thấy xi nhê gì. Thế nên hai người này vô cùng ngang ngược, chẳng coi kỷ luật quân đội ra gì hết”.

Ngô Bình: “Nhóm thủ lĩnh cấm quân trong doanh cũng mặc kệ à?”

Hoàng Bân Hổ: “Bọn họ không quản nổi, thế nên dứt khoát mặc kệ luôn”.

Lúc này, hai người đang ẩu đả kia tiến dần về phía Ngô Bình và Hoàng Bân Hổ, một trăm thước xung quanh họ hình thành nên một vùng vực có khí thế mạnh mẽ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3266


Sau tiếng vang lớn, Ngô Bình thi triển Kiếm Vực, cả hai người kia lập tức bị áp chế mạnh mẽ, chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng khó chịu.

Ngô Bình chậm rãi đi tới, cất lời: “Ẩu đả trong quân doanh, mỗi người chịu năm mươi gậy”.

Hai người kia cảm nhận được khí tức đáng sợ của Ngô Bình, sắc mặt lập tức trắng bệch. Một người nói: “Anh là ai?”

Hoàng Bân Hổ lớn tiếng hô: “Đây là phó thủ lĩnh cấm quân mới tới, Ngô Bình đại nhân”.

Advertisement

Ngô Bình đưa tay ra: “Lấy quân côn ra đây!”

Một binh sĩ chạy chậm tới, lấy chiếc gậy sắt có một đầu tròn, một đầu dẹt đưa cho Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình thử một chút, sau đó nói: “Nằm xuống!”

Dứt lời, một trong hai người kia liền bị đè nằm rạp xuống đất.

Ngô Bình vung quân côn lên, không hề báo trước mà đánh xuống.

“Bộp”.

Mặt đất khẽ rung lên, một luồng sức mạnh xuyên thấu qua da vào trong khiến người kia kêu thảm một tiếng: “Ối, đau chết mất!”

“Bộp!”

Gậy thứ hai, người bị đánh đã tróc cả da, lại tiếp tục đau đớn gào lên.

Sau khi bị đánh mười gậy, người này lập tức xin tha: “Ngô đại nhân, tôi sai rồi, chắc chắn tôi sẽ sửa đổi!”

Ngô Bình vẫn không ngừng tay, chỉ thản nhiên nói: “Quân kỷ nghiêm minh, năm mươi gậy là năm mươi gậy, không được thiếu bất cứ cái nào. Anh yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không đánh chết anh”.

Ngô Bình cứ đánh hết gậy này tới gậy khác, cho tới khi đánh đến gậy thứ ba mươi mấy thì mông của người này đã tróc thịt, còn anh ta thì đau đến mức ngất lịm đi.

Sau khi đánh xong năm mươi gậy, trên người anh ta gần như nát bấy, khiến đám người chứng kiến tê cả da đầu, kinh hãi hít sâu.

Đánh xong người thứ nhất thì người còn lại vội vàng cầu xin: “Ngô đại nhân, tiểu nhân biết sai rồi, tôi sẽ sửa ngay, cam đoan không dám tái phạm nữa!”

Ngô Bình: “Nếu chỉ đánh mỗi anh ta mà không đánh anh thì chẳng phải không công bằng sao? Nằm sấp xuống!”

“Bộp!”

Chỉ trong giây lát, người này cũng bắt đầu kêu la thảm thiết, tiếng la còn vang hơn cả người đầu tiên.

Sau khi đánh xong năm mươi quân côn thì người này cũng lịm đi.

Mấy trưởng quan của Long Uy Doanh liếc nhìn nhau, lòng thầm nghĩ không biết vị này là sát tinh từ đâu tới mà cách thức trừng phạt ngoan độc gớm.

Xử phạt xong, doanh trưởng của Long Uy Doanh vội vàng bước tới, cung kính chắp tay: “Tham kiến phó thủ lĩnh cấm quân!”

Ngô Bình “ừ” một tiếng đáp lời: “Không cần đa lễ”.

Anh duỗi chân ra đá, hai người đang ngất dưới đất mơ màng tỉnh lại. Thấy Ngô Bình đứng trước mặt mình, cả hai cùng hô to: “Đại nhân tha mạng!”

Ngô Bình cười nói: “Đừng sợ. Phạt xong rồi. Giờ tôi hỏi đây, về sau hai người còn đánh nhau nữa không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3267


Anh lấy thuốc ra ném cho hai người, nói: “Đưa họ đi chữa thương”.

Hai người kia được nâng xuống dưới, người trong Long Uy Doanh chứng kiến cảnh này đều lộ ra ánh mắt phức tạp. Không ngờ lại có một người quản lý mới ngoan độc tới vậy, chỉ e cuộc sống sau này của họ sẽ không dễ dàng gì.

Advertisement

Ngô Bình: “Hoàng cấm quân, ông bảo cả doanh đội tập trung đi, hôm nay bắt đầu huấn luyện!”

“Vâng!”. Hoàng Bân Hổ lập tức tập hợp hơn một nghìn tám trăm người trong quân doanh tại sân huấn luyện.

Advertisement

Khi tất cả binh sĩ tới đông đủ, Ngô Bình đứng lơ lửng giữa không trung, cất lời: “Tôi là Ngô Bình, phó thủ lĩnh cấm quân của mọi người. Trước khi tới đây, tôi đã rất chờ mong vào những người ở đây. Nhưng tới rồi mới thấy hóa ra tất cả đều chỉ là đồ bỏ. Nghe bảo mọi người đều là binh sĩ Tiên Giới phái xuống? Tôi thật sự rất thất vọng”.

Trong lòng những người có mặt không mấy dễ chịu, thầm nghĩ: Người này nói mình là đồ bỏ đi ư?

Nhất thời có người không phục, một người thân hình cao hơn hai mét bước ra, cao giọng nói: “Phó thủ lĩnh cấm quân! Anh nói chúng tôi là đồ bỏ đi, vậy anh có dám đánh một trận với ‘đồ bỏ đi’ mà anh đã nói không?”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Nêu tên!”

Người đàn ông cao lớn đáp: “Tiên phong úy của Long Úy Doanh, Tề Thắng Phi!”

Ngô Bình: “Được, tiên phong úy Tề Thắng Phi, ra khỏi hàng!”

Tề Thắng Phi đi tới trước mặt Ngô Bình, ánh mắt anh ta tràn ngập vẻ không phục. Xét thực lực thì anh ta mạnh hơn hai người Dương Thế Long, thế nên tuy Ngô Bình mạnh nhưng anh ta cũng chẳng cảm thấy Ngô Bình quá ghê gớm.

Ngô Bình: “Xem ra anh có vẻ rất hài lòng về thực lực của mình nhỉ?”

Tề Thắng Phi bình tĩnh đáp: “Thực lực của tôi chỉ tàm tạm, ít nhất cũng không quá yếu so với phó thủ lĩnh cấm quân”.

Ngô Bình: “Anh quá đề cao bản thân rồi đấy. Tôi đứng im ở đây, chỉ cần dùng một tay cũng có thể đánh bại được anh, anh có tin không?”

Tề Thắng Phi lộ vẻ trào phúng: “Thật sao? Miệng lưỡi khoác lác của phó thủ lĩnh cấm quân còn cao hơn cảnh giới nhiều đấy”.

Ngô Bình: “Không tin à? Vậy chúng ta đánh cược nhé, nếu tôi thua thì anh có thể nêu ba điều kiện tùy thích”.

Ánh mắt Tề Thắng Phi sáng rực: “Thật chứ?”

Ngô Bình: “Tôi là phó thủ lĩnh cấm quân, nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt đối không nuốt lời”.

Tề Thắng Phi: “Được! Vậy nếu tôi thua thì anh cũng có thể nêu ba yêu cầu tùy thích!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3268


Ngô Bình đưa tay ra chụp lấy, bắt được cổ tay đối phương, sau đó thi triển “ý nghĩa”, thế là Tề Thắng Phi lập tức quay cuồng, đầu váng mắt hoa, sau đó còn bị Ngô Bình dùng một tay quăng rầm xuống đất.

Tất cả mọi người kinh hãi không thôi, người này thật sự chỉ dùng một tay! Hơn nữa còn thắng!

Advertisement

Hoàng Bân Hổ không hề kinh ngạc chút nào, bởi ông ta biết rõ sự đáng sợ của Hóa Kình tầng thứ chín!

Advertisement

Tề Thắng Phi ánh mắt đờ đẫn, một lúc sau mới hoàn hồn, nói: “Sao anh làm được vậy?”

Ngô Bình: “Đừng nói là anh có huyết mạch Long tộc, mà kể ra anh có là Chân Long thì tôi cũng có thể đấm chết bằng một chiêu, có tin không?”

Sắc mặt Tề Thắng Phi trắng bệch, anh ta ngoan ngoãn quỳ trên đất: “Tôi tin”.

Ngô Bình nhìn đối phương: “Theo ước định giữa chúng ta, anh phải đồng ý ba điều kiện của tôi”.

Tề Thắng Phi nói: “Vâng, tiểu nhân tuân thủ ước định”.

Ngô Bình: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra, anh cứ lui xuống trước đi”.

Tề Thắng Phi ngoan ngoãn lùi về vị trí cũ. Ngô Bình quay sang nói với tất cả mọi người: “Bây giờ tôi sẽ dạy cho mọi người một bộ chiêu thức, nó cùng loại với cách hô hấp, nhưng cũng có điểm khác biệt. Bộ chiêu thức này rất có lợi với người có huyết mạch Long tộc, mọi người nhớ phải chăm chỉ học, luyện thật giỏi!”

Dứt lời, anh liền biến ra thân hình cao to, đứng giữa không trung làm ra động tác đầu tiên có vẻ không phức tạp lắm.

Mọi người hết sức chăm chú, bởi vì bọn họ đều tò mò, không biết thứ phó thủ lĩnh cấm quân truyền thụ có thật sự tăng cường huyết mạch của bọn họ hay không.

Những động tác này là Ngô Bình dựa theo tình trạng thể chất của Tiểu Hoàng Long và kinh nghiệm của bản thân, sáng tạo ra một loại đoàn thể thuật phù hợp với huyết mạch Long tộc, thế gian chỉ một mình nó, không còn cái nào khác!

Động tác đầu tiên, nhìn thì đơn giản, nhưng sau lần thực hiện đầu tiên chỉ có chưa đến một phần ba số người xem hiểu, những người còn lại thì hỏi han người xung quanh, và sau khi xem năm lần mới chậm rãi hiểu ra.

Nhưng hiểu thì hiểu đấy, làm được lại là một chuyện khác.

Ngô Bình dạy xong động tác này, lập tức thu tay lại, nói: “Cho các anh một ngày, ngày mai tôi đến kiểm tra. Ai không làm được, ai làm không đúng, toàn bộ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc!”. Nói xong, anh rời khỏi doanh trại Long Uy.

Trở lại chỗ của Chu Nguyên Thông, hai người đều đang đợi anh. Mặc dù Chu Nguyên Thông không có mặt, nhưng hắn rất rõ ràng tình huống xảy ra bên kia, hắn giơ ngón cái lên: “Em ba giỏi lắm, có thủ lĩnh cấm quân như chú ở đây mới có thể tạo dựng uy doanh trong quân đội”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3269


Ngô Bình: “Đại ca, tiểu đệ có một chuyện không rõ”.

Chu Nguyên Thông: “Em ba cứ nói”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vì sao hoàng đế Long Quốc để cho em làm thủ lĩnh cấm quân cấm quân?”

Advertisement

Chu Nguyên Thông nở nụ cười: “Em ba không rõ điều này, đó là bởi vì chú không hiểu tầm quan trọng của cấm quân. Trước đó anh nói rồi, khoảng chừng một phần ba tiên binh tiên tướng của Tiên Giới tới do anh quản lý. Mặt ngoài, anh nghe theo hoàng đế Long Quốc, nhưng thật ra anh nghe theo bên phía Tiên Đình, chức vụ của anh cũng là Tiên Giới phong. Hoàng đế Long Quốc gặp anh cũng phải xưng huynh gọi đệ, nhường anh ba phần”.

Ngô Bình giật mình: “Không ngờ quyền thế của đại ca lại to lớn như vậy!”

Chu Nguyên Thông: “Trong tay hoàng đế Long Quốc cũng có một phần ba tiên binh tiên tướng, hắn lấy đó làm cơ sở thành lập cấm quân. Cấm quân là át chủ bài lớn nhất trong tay hoàng đế, nhưng rõ ràng như vậy vẫn chưa đủ, cho nên hiện giờ hắn đang dốc sức mở rộng cấm quân, chiêu mộ cao thủ từ các nơi gia nhập. Cho nên, trước mắt cấm quân vô cùng cần nhân tài như em ba. Võ Vương truyền kỳ chín sao, thiên hạ chỉ một mình chú, hắn có thể không động lòng sao?”

“Đương nhiên, hoàng đế Long Quốc cất nhắc chú, hẳn còn hai nguyên nhân quan trọng khác nữa, một là mượn chú chèn ép và gây khó chịu cho học viện Võ Đạo, hai là tạo dựng một tấm gương cho người trong thiên hạ, đó chính là ở chỗ của hắn, thiên tài đều sẽ được tin dùng”.

Ngô Bình: “Một phần ba tiên binh còn lại ở nơi nào?”

Chu Nguyên Thông: “Một phần ba còn lại ở bên ngoài mở rộng đất đai bờ cõi, mở rộng địa bàn Long Quốc. Người khống chế phần binh lực này là một vị mãnh tướng của Tiên Đình. Tất cả địa bàn mới có đều thuộc khống chế của hắn, hoàng đế Long Quốc cũng không có cách gì. Cho nên bây giờ Long Quốc cũng gấp rút muốn mở rộng lãnh thổ”.

Đinh Mặc cười nói: “Đại ca, anh có thể được Tiên Đình tín nhiệm, đó cũng là cực kỳ bất phàm”.

Chu Nguyên Thông xua xua tay: “Anh cũng là nhờ vào mối quan hệ của bạn bè cũ, nếu không việc tốt này cũng không rơi xuống đầu anh”.

Ngô Bình: “Xem ra năm đó đại ca cũng giữ chức vị quan trọng trong Tiên Đình, mối quan hệ vẫn còn đó”.

Chu Nguyên Thông: “Ừm, nhưng bạn bè đáng tin cậy cũng không còn nhiều. Sau này em hai và em ba có việc gì cứ đến tìm anh”.

Trong lúc tán gẫu, Ngô Bình đột nhiên hỏi: “Đại ca biết chuyện của tiên điện Thiên Võ không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3270


Chu Nguyên Thông này thật không đơn giản, ở Tiên Đình mà cũng có mối quan hệ, kiếp trước còn là một vị Đại La Kim Tiên, hắn hẳn là biết một số tin tức nội bộ.

Chu Nguyên Thông vuốt chòm râu, nói: “Em ba, nếu không phải là chú hỏi chuyện này, anh nhất định sẽ nói là không biết. Nhưng hai ta là anh em, nếu chú đã hỏi, tất nhiên anh phải nói cho chú biết rồi. Chỉ là những gì anh biết có hạn, nói ra cũng không chắc chuẩn xác”.

Ngô Bình cười nói: “Đại ca không cần trịnh trọng như vậy, em chỉ tò mò mà thôi”.

Advertisement

Chu Nguyên Thông gật đầu: “Khoảng thời gian trước anh gặp mặt mấy người bạn cũ, còn nhắc tới chuyện này. Lai lịch của tiên điện Thiên Võ này cực kỳ kinh người, truyền thừa của nó đến từ điện đường Võ Đạo, mà điện đường Võ Đạo không thuộc về vũ trụ của chúng ta. Cho nên sự xuất hiện của nó hứng chịu bài xích của toàn bộ vũ trụ. Từ trong sâu thẳm, một số đại năng cảm ứng được nhân quả trong đó, thế là không hẹn mà cùng muốn diệt trừ tiên điện Thiên Võ. Cuối cùng, bọn họ hợp sức với nhau, bày bố cục diện chết chắc, hoàn toàn xóa bỏ tiên điện Thiên Võ”.

Advertisement

Nói đến đây, hắn nói: “Em ba, chú đúng là mạng lớn, nếu tiến vào tiên điện Thiên Võ trong khoảng thời gian trước, e rằng bây giờ chú cũng đã tan thành mây khói cùng với tiên điện Thiên Võ rồi!”

Ngô Bình nhíu mày: “Thì ra là thế”.

Chu Nguyên Thông: “Trên đây chỉ là suy đoán của một số người, đúng hay không anh cũng không biết”.

Ngày hôm đó, Ngô Bình ở lại phủ đại đô đốc, lại luyện chế ra một ít Long Tượng Thần Đan. Dựa theo giao hẹn, trong số đan dược luyện ra, anh giữ một nửa, một nửa còn lại đưa cho Chu Nguyên Thông.

Ngày hôm sau anh lại đi tới giáo trường, kiểm tra động tác thứ nhất mà anh dạy kia.

Bởi vì sợ bị phạt, cộng thêm động tác này cũng không phải rất khó, cho nên ai ai cũng cố gắng luyện tập, có một số người buổi tối không nghỉ ngơi, luyện đi luyện lại.

Mỗi một lần luyện tập, những người này đều nhận thấy thân thể đạt được lợi ích, nhất thời cảm thấy động tác này cực kỳ bất phàm, thế là càng dốc sức luyện tập hơn.

Trên giáo trường, hơn nghìn người đồng loạt thực hiện cùng một động tác. Mà khi bọn họ thực hiện động tác này, giữa người và người mơ hồ có sự liên hệ, khí tức của bọn họ tụ lại một chỗ, hình thành một luồng sức mạnh kinh khủng.

Ngô Bình phát hiện mọi người đều làm không tệ, đương nhiên cũng có một vài trường hợp cá biệt làm không ổn, anh dứt khoát gọi ra, tiến hành trừng phạt ngay tại chỗ.

Tiếp theo, anh lại truyền thụ động tác thứ hai, động tác này lấy động tác thứ nhất làm cơ sở, độ khó tăng gấp đôi.

Các tướng sĩ không dám lơ là, mở to mắt nhìn, chỉ sợ bỏ lỡ một chi tiết.

Lần này, Ngô Bình thực hiện mười lần, mỗi một lần thực hiện anh đều giảng giải chi tiết. Sau mười lần, đã có một bộ phận nắm giữ được mấu chốt.

Ngô Bình để bọn họ tiếp tục luyện tập, mà anh thì chào hỏi Chu Nguyên Thông, sau đó dẫn Đinh Mặc đến học phủ truyền kỳ.

Học phủ truyền kỳ tuyển sinh bên ngoài, chỉ cần đạt được điều kiện nhất định là có thể tham gia kiểm tra đánh giá. Đồng thời, thành tích kiểm tra đánh giá nằm trong mười hạng đầu sẽ được thưởng lớn.

Anh vốn tự đi, nhưng Đinh Mặc rất tò mò, nhất định muốn đi theo. Thật ra Chu Nguyên Thông cũng muốn đi, chỉ là việc quân quấn thân, không cách nào rời đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3271


Điều này khiến Ngô Bình nhớ đến sự kiện báo danh rầm rộ của Thiên Đạo Môn: “Xem ra sức ảnh hưởng của Học phủ truyền kỳ vẫn hơn Thiên Đạo Môn”.

Đinh Mặc: “Đó là chuyện bình thường. Tiên Đình muốn xây dựng nó thành học phủ mạnh nhất thế giới. Anh nghe nói không chỉ ở hạ giới, ngay cả thiên tài ở thế giới bên ngoài cũng đến nhập học”.

Nhìn hàng người thật dài, Ngô Bình nhíu mày: “Cứ thế xếp hàng không biết phải đợi bao lâu”.

Advertisement

Lúc này Đinh Mặc chú ý tới một tấm bia đá cực lớn, trên đó ghi chi tiết việc đăng ký, anh ta nhìn lướt qua, cười nói: “Này, chú không cần xếp hàng giống bọn họ, trên đó có nói, nếu như thân phận là Chân Nhân truyền kỳ, Chân Quân truyền kỳ, Võ Tông truyền kỳ, có thể đi đường tắt, trực tiếp tham gia khảo hạch”.

Advertisement

Ngô Bình đọc kỹ lại, nhưng không phải trên đó đã viết rất rõ rồi sao, anh cười nói: “Vậy thì tốt, chúng ta đi đường tắt xem sao”.

Cách đó không xa có một cánh cổng, trước cổng có hai vị tu sĩ, khác hẳn với những cánh cổng đông người tấp nập khác, cánh cổng này rất vắng vẻ, chẳng có lấy một con chim.

Hai người nhìn Ngô Bình đi đến, lập tức lấy lại tinh thần, một người hỏi: “Người đến là tu sĩ truyền kỳ?”

Ngô Bình lấy huy hiệu Võ Vương truyền kỳ chín sao của mình ra nói: “Đúng thế, tôi đến tham gia khảo sát của Học phủ truyền kỳ”.

Nhìn thấy đánh dấu Võ Vương truyền kỳ chín sao, hai tu sĩ ngạc nhiên, một người nói: “Được, đi theo tôi”.

Đinh Mặc nói: “Em ba, anh ở ngoài đợi chú”.

Ngô Bình đi theo một người trong đó bước vào cánh cổng màu đỏ. Cánh cổng mở ra, là một con đường bằng đá rất dài, đi được một đoạn thì đến trước một cung điện.

Một vị tu sĩ trung niên bước ra từ trong cung điện, ông ta hỏi thăm tình huống của Ngô Bình, vui vẻ nói: “Võ Vương truyền kỳ chín sao, thật là hiếm có. Tôi là giáo viên của Học phủ truyền kỳ - Triệu Hàn Sơn, sau này tôi sẽ là người phụ trách hướng dẫn cậu hoàn thành bài kiểm tra đánh giá tiếp theo”.

Ngô Bình rất khách sáo: “Thầy Triệu vất vả rồi”.

Triệu Hàn Sơn: “Đừng khách sáo, đi theo tôi”.

Hai người bước vào cung điện, có không ít người ở trong đó. Ngô Bình bước vào, họ đồng loạt nhìn về phía anh với ánh mắt mong đợi.

Triệu Hàn Sơn cười nói: “Các giáo viên này sẽ tiến hành các mục khảo sát với cậu, cậu yên tâm đi, kết quả khảo sát của họ rất chính xác, nếu cậu thật sự là thiên tài, tuyệt đối sẽ không bị bỏ qua”.

Ngô Bình nhìn nhiều người như vậy nói: “Phải kiểm tra rất nhiều lần sao?”

Triệu Hàn Sơn: “Cũng không nhiều, mười lăm bước. Bước đầu tiên khá đơn giản, chủ yếu kiểm tra Nguyên Anh của cậu”.

Nói rồi ông ta dẫn Ngô Bình đến trước một tấm gương rất lớn. Tấm gương cao năm mét, rộng ba mét, xung quanh đều có hai tu vi áo vàng mỉm cười chào anh.

Dù sao cũng là Võ Vương truyền kỳ chín sao, tương lai rất có tiền đồ nên những người này đều cực kỳ khách sáo với anh, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng và thiện ý.

Một tu sĩ mặc áo vàng chỉ vào tấm gương nói: “Khảo sát Nguyên Anh có ba bước, bây giờ tiến hành bước thứ nhất. Cậu Ngô, hãy phóng Nguyên Anh ra rồi đưa nó vào tấm gương trước mặt cậu. Tấm gương này là một món pháp khí, nó có thể đo lường tiềm năng Nguyên Thần hiện tại của cậu, ở một bước này không có điểm cao nhất, tiềm năng của cậu càng lớn, điểm càng cao”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3272


Ngô Bình gật đầu: “Tôi đã chuẩn bị xong rồi”.

Tu sĩ áo vàng: “Hãy phóng Nguyên Anh ra”.

Ngô Bình đứng thẳng bất động, trên đỉnh đầu phóng ra một vầng sáng có khí tức đáng sợ, mọi người vẫn chưa nhìn rõ thì nó đã lao vào trong tấm gương.

Advertisement

Mặt gương dao động như sóng nước, sau đó Thần anh đi vào.

Đi vào trong gương, Ngô Bình cảm nhận được xung quanh có rất nhiều khí tức tiếp xúc với anh, thông tin liên quan đến Thần anh của mình bị chúng nó nắm bắt rồi nhanh chóng tính toán.

Advertisement

Bề ngoài tấm gương lại khôi phục bình thường, trên mặt gương xuất hiện điểm sáng màu đỏ, từ nơi xa bay đến, sau đó tụ lại thành một quả cầu ánh sáng ở vị trí chính giữa.

Giáo viên phụ trách khảo sát đều đang nói chuyện phiếm đều vây lại xung quanh xem.

“Vừa rồi là một Thần anh!”, có người ngạc nhiên nói: “Không hổ là Võ Vương truyền kỳ chín sao, khí tức trong thoáng chốc đó đều khiến tôi phải chấn động, nếu Thần anh của cậu ta hoàn toàn được phóng ra, chắc chắn sẽ kinh thiên động địa”.

“Ừ, đúng là Thần anh cực mạnh, nhưng sau này thế nào vẫn phải xem tiềm năng Thần anh của cậu ta, dù sao thực lực chỉ đại diện cho hiện tại, tiềm năng mới đại diện cho tương lai”.

“Mọi người nhìn xem, bây giờ quả cầu ánh sáng đã là màu đỏ rồi. Tiềm năng màu trắng là bình thường, màu đỏ là tầm trung, thiên tài là màu bạc, thiên kiêu là màu vàng kim, thiên kiêu siêu cấp là màu tím, Vô Thượng Chí Tôn là màu vàng tím”.

Người đó vừa nói xong, màu của quả cầu sáng đã biến thành màu bạc.

“Đổi màu rồi! Màu bạc của thiên tài, cũng khá tốt”.

Nhưng vừa dứt lời, màu bạc lại biến thành màu vàng kim, thoáng chốc biến thành màu tím.

Mọi người đều bật cười thì thấy vô số điểm sáng màu tím tụ lại một chỗ, quả cầu sáng ngày càng sáng, sáng đến một mức nhất định thì biến thành màu vàng tím.

Mọi người hít khí lạnh nói: “Màu vàng tím, Vô Thượng Chí Tôn”.

Điểm sáng vẫn đang liên tục xuất hiện, quả cầu sáng màu vàng tím ngày càng lớn, cuối cùng như một mặt trời nhỏ khiến mọi người không mở mắt ra được.

Khoảng mười phút sau, quả cầu sáng biến mất, một thần quang bay ra từ trong gương, quay về trong người Ngô Bình.

Ngô Bình mở mắt ra: “Được bao nhiêu điểm?”

Triệu Hàn Sơn khẽ cười chỉ vào mặt gương, trên đó có một dãy số dài và nói: “Một trăm ba mươi bảy nghìn ba trăm điểm! Đây là số điểm cao nhất mà gương Vọng Thần đạt được kể từ khi thành lập”.

Ngô Bình: “Vậy à? Số điểm cao thứ hai là bao nhiêu?”

Một tu sĩ áo vàng nói: “Chín mươi tám nghìn điểm, thua xa cậu Ngô nhiều lắm”.

Sau đó ông ta nói: “Tiến hành kiểm tra bước thứ hai đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3273


Tu sĩ áo vàng nói: “Cậu Ngô, đây là một hệ thống Thiên Thể, cậu cố gắng hết sức đưa Thần anh vào trong đó để thúc đẩy vận chuyển Thiên Thể”.

Ngô Bình: “Thần anh đi vào đó là được?”

Advertisement

Tu sĩ áo vàng gật đầu: “Sau khi đi vào đó, dĩ nhiên cũng biết được thao tác thế nào”.

Thế là Ngô Bình lại phóng Thần anh ra, một chùm thần quang tiến vào quả cầu sáng, ngay lập tức anh cảm thấy mình và những thiên thể này là một, muốn thúc giục toàn bộ hệ thống Thiên Thể vận hành theo bản năng.

Advertisement

Thế là anh dùng toàn bộ sức lực bắt đầu thúc giục Thiên Thể.

Mọi người ở bên ngoài mở to mắt nhìn, một tu sĩ áo vàng nói: “Bộ Thiên Thể này chủ yếu là khảo nghiệm sự tương hợp giữa Thần anh với trời đất và thần lực Thần anh, cho nên khảo sát này cũng quan trọng không kém bài kiểm tra tiềm năng”.

Mọi người đều gật đầu, vì độ tương thích với trời đất quyết định Thần anh có thể đạt cấp bậc cao bao nhiêu, mà sức mạnh của Thần anh thể hiện thực lực hiện tại, hai cái đều rất quan trọng.

Đột nhiên, một quả cầu sáng nhỏ bắt đầu xoay chuyển, nó quay quanh một quả cầu lớn rồi tiếp đó đẩy quả cầu lớn quay theo, cuối cùng nhiều quả cầu lớn cũng quay theo.

Khi toàn bộ hệ thống Thiên Thể đang vận hành, trong lòng Ngô Bình đang ở giữa đó bỗng khẽ động, lẩm bẩm: “Ý nghĩa Thiên Thể chính là như vậy”.

Ý nghĩa Chân Võ mà anh học được gồm có ý nghĩa Di Hình, ý nghĩa Li Đoạn, ý nghĩa Chấn Ấn và ý nghĩa Thiên Thể. Trong đó, ý nghĩa Thiên Thể chỉ là một cấu trúc cơ bản, chưa thật sự thành hình, uy lực có hạn.

Từ trước tới nay, Ngô Bình đều đang trong quá trình bổ sung ý nghĩa Thiên Thể, nhưng đều không thành công. Lúc này, Thần anh của anh đang hợp làm một với Thiên Thể, anh là Thiên Thể, Thiên Thể chính là anh. Trạng thái này giúp anh hiểu được một vài thứ một cách rất dễ dàng.

Kích hoạt nhân cách tối thượng cùng trạng thái ngộ đạo, anh sắp bắt đầu dốc sức lĩnh ngộ ý nghĩa Thiên Thể.

Quả cầu sáng chuyển động một lát thì bỗng dừng lại. Mọi người đều thất vọng.

"Không phải chứ, Ngô Bình tài năng như vậy mà nó chỉ chuyển động được một chút xíu vậy thôi à?"

"Cũng đúng thôi. La bàn Thiên Nguyên này là do Thiên Nguyên Đạo Tổ làm ra, nó dùng để ước lượng vũ trụ, thăm dò ý nghĩa, đương nhiên rất khó để làm nó chuyển động được rồi. Ngô Bình có thể làm nó chuyển động một chút này thôi, tôi cảm thấy đã rất giỏi rồi", cũng có người cảm thấy việc này không thể chứng minh thực lực của Ngô Bình kém.

"Thiên Nguyên Đạo Tổ được xưng là đệ nhất võ lực, không ai địch nổi. Thiên Nguyên Đại Đạo của ngài càng sâu thâm khó lường".

Trong lúc mọi người bàn tán xôn xao, Ngô Bình đã lĩnh ngộ thấu đáo ý nghĩa Thiên Thể rồi, quả cầu sáng lại bắt đầu chuyển động. Lần này đã có hàng trăm quả cầu sáng chuyển động trong nháy mắt, sau đó là hàng nghìn, hàng vạn quả cầu sáng!

Sau khi lên đến ba mươi nghìn quả cầu sáng, Ngô Bình cảm thấy sức mạnh của mình không đủ, mà lúc này anh chỉ mới chuyển động được một phần ba tổng số lượng quả cầu sáng.

Đúng lúc này, lực Thiên Nguyên trong cơ thể anh khẽ chấn động. Trong thời không tinh thần của la bàn Thiên Nguyên xuất hiện một bóng người cực lớn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3274


Ngô Bình chợt hiểu ra, người trước mặt đây là một tia ý thức của Thiên Nguyên Đạo Tổ, anh vội bái: "Bái kiến Đạo Tổ!"

Thiên Nguyên Đạo Tổ cười nói: "Thần anh của con tốt lắm, tuy không bằng ta lúc xưa nhưng cho thêm thời gian thì sẽ không thua kém ta đâu. Hầy! Đạo Chủng trong cơ thể con là của thằng nhóc Vĩnh Hằng đấy à?"

Ngô Bình đáp: "Thưa Đạo Tổ, Đạo Chủng này có từ Vĩnh Hằng Tiên Vực ạ".

Advertisement

Thiên Nguyên Đạo Tổ: "Tố chất của thằng nhóc Vĩnh Hằng rất bình thường, Đạo Chủng tạp nham, không ra gì cả".

Ngô Bình ngỡ ngàng, ông ấy gọi Vĩnh Hằng Đạo Tổ là thằng nhóc Vĩnh Hằng? Còn chê Đạo Chủng mà Vĩnh Hằng Đạo Tổ để lại nữa?

Advertisement

Nói rồi, ông ấy giơ tay chộp, Ngô Bình cảm thấy Đạo Thụ trong cơ thể mình bị nghiền nát trong tích tắc, sau đó một luồng lực Thiên Nguyên mênh mông đổ vào, cấu trúc lại Đạo Chủng và Đạo Thổ của anh.

Giây phút đó, Đạo Thổ và Đạo Chủng ngũ hành đã có sự nâng cao về chất lượng, một hạt giống được trồng vào Đạo Thổ, sắp nhú lên khỏi mặt đất.

Thiên Nguyên Đạo Tổ nói: "Được rồi, sau này con sẽ là truyền nhân của ta, không còn quan hệ gì với thằng nhóc Vĩnh Hằng kia nữa".

Ngô Bình: "Đạo Tổ, người vẫn còn ở vũ trụ này không ạ?"

Thiên Nguyên Đạo Tổ cười: "Ta ở một thế giới khác, nơi đây chỉ là ao hồ nhỏ, từ lâu đã không chứa nổi ta nữa rồi. Nhưng nơi đây có rất nhiều sức mạnh mà ta để lại, con có cơ hội thì có thể đi thu thập".

Nói xong, bóng người biến mất.

Lúc này, Ngô Bình cảm thấy trong cơ thể mình tràn đầy lực Thiên Nguyên, anh có thể kích hoạt nhiều quả cầu sáng chuyển động hơn nữa.

Mấy giây sau, trong la bàn Thiên Nguyên, tất cả một trăm lẻ tám nghìn quả cầu sáng đều chuyển động. Bấy giờ, anh nhân cơ hội viên mãn ý nghĩa Thiên Thể trong mình!

Người ở bên ngoài đã ngây ra như phỗng, tất cả Thiên Thể đều chuyển động, thế này thì đỉnh quá rồi đấy!

Đến lúc Thần anh của Ngô Bình trở ra đã là nửa canh giờ sau rồi.

Anh hỏi: "Lần này bao nhiêu điểm?"

Vẻ mặt của mọi người đều hơi quái lạ, như nhìn thấy một con quái vật vậy. Một hồi lâu sau, Triệu Hàn Sơn mới nói: "À thì... con số có lẽ không chuẩn lắm", nói rồi ông ta chỉ dãy số xuất hiện trên la bàn.

Ngô Bình đếm rồi kinh ngạc nói: "Chín mươi lăm triệu?"

Tu sĩ áo vàng phụ trách vận chuyển la bàn cũng gượng gạo nói: "Trước cậu, thành tích tốt nhất của la bàn trong lịch sử chỉ có một trăm mười lăm nghìn điểm, thành tích gần cả trăm triệu điểm của cậu chắc là không đúng rồi".

Triệu Hàn Sơn: "Hay là thế này, dùng thành tích một trăm mười lăm nghìn, đồng đứng nhất, được không?"

Ba vị tu sĩ cảm thấy có lý, quyết định dùng kiến nghị của Triệu Hàn Sơn, phần này cho Ngô Bình một trăm mười lăm nghìn điểm! Ngô Bình cũng không để ý, chỉ cần đứng nhất, kết quả sao cũng được.

Ghi điểm xong, Ngô Bình lại tới trước một quả cầu thuỷ tinh trong suốt cao tầm nửa mét.

Một người giải thích cho Ngô Bình: "Đây là phần thứ ba, kiểm tra năng lực tạo cảnh của Thần anh. Tạo cảnh có ảnh hưởng cực lớn đến việc sau này cậu khai mở Động Thiên, thậm chí là khai mở thế giới".

Ngô Bình nói: "Được, có thể bắt đầu rồi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3275


Lúc Thần anh của anh vừa vào trong quả cầu thuỷ tinh, quả cầu thuỷ tinh đã phát sáng rực rỡ, trong đó mặt trời mặt trăng thay nhau toả sáng, tinh hà sáng tỏ rồi lại vụt tắt, văn minh ra đời và phát triển, vạn vật đổi mới, sự biến hoá nhanh chóng khiến người bên ngoài nhìn đến hoa mắt chóng mặt.

"Chuyện này... sao có thể? Năng lực tạo cảnh này quá kh*ng b*!"

"Dù Thần Tiên khai mở Thần quốc cũng chưa chắc đã đạt được cấp độ này!"

Advertisement

Mấy giây sau, quả cầu thuỷ tinh ảm đạm hẳn, Thần anh của Ngô Bình đã trở ra ngoài.

Trên quả cầu thuỷ tinh hiện con số rất dài, một trăm tám mươi lăm nghìn bốn trăm điểm!

Advertisement

"Thành tích vô cùng tốt, cao hơn người xếp thứ hai trong lịch sử đến hơn sáu mươi nghìn điểm!", ba vị tu sĩ áo vàng đều rất vui mừng.

Rất nhanh, thành tích tổng hợp ở phần kiểm tra thần hồn của Ngô Bình đã có, thông qua các phép tính phức tạp, thành tích đạt được là một nghìn bảy trăm ba mươi chín điểm.

Ngô Bình: "Thành tích tổng hợp cao nhất trong lịch sử là bao nhiêu?"

Triệu Hàn Sơn: "Trước cậu thì người có thành tích cao nhất cũng chỉ được chín trăm năm mươi hai điểm thôi, thua xa cậu!"

Ngô Bình gật đầu: "Vậy cũng khá".

Triệu Hàn Sơn vui vẻ nói: "Cậu Ngô, sau đây chúng ta kiểm tra huyết mạch".

Ngô Bình: "Được".

Kiểm tra huyết mạch cũng chia làm ba phần, lần lượt là kiểm tra máu, kiểm tra xương cốt và kiểm tra thiên căn.

Quá trình kiểm tra máu, Ngô Bình được yêu cầu nhỏ mười giọt máu vào chén ngọc, sau đó chén ngọc được đặt vào một trận pháp phức tạp và cổ xưa.

Trận pháp vận hành tầm mười lăm phút thì bên trên bề mặt đã xuất hiện một màn sáng, hình thành một số tiên văn.

Người phụ trách mừng rỡ đọc: "Thái cổ chân nhân đời thứ năm, hoàn thành được 75%!"

Ngô Bình hỏi: "75% là ý gì?"

Người phụ trách trả lời: "Cũng có nghĩa là huyết mạch của cậu đã đạt được 75% huyết mạch của thái cổ chân nhân đời thứ năm rồi".

Ngô Bình gật đầu: "Thì ra là vậy".

Tiếp sau đó, Ngô Bình lần lượt kiểm tra xương cốt và kiểm tra thiên căn.

Trước đây anh tu luyện Tráng Cốt Kinh, có được Thiên Cốt, cộng thêm thể chất không ngừng được nâng cao, thế nên phần kiểm tra xương cốt của anh cũng đạt điểm cực cao.

Thiên căn là thứ mà con người vừa sinh ra đã có, nó không tăng không giảm, không thể nào thay đổi được. Thiên căn càng tốt thì tương lai càng có tiềm lực, thực lực càng mạnh. Thiên căn chia làm: không đạt, nhất phẩm đến cửu phẩm, tuyệt phẩm. Thiên căn của Ngô Bình cũng rất khá, đạt được nhị phẩm.

Cuối cùng, kiểm tra huyết mạch kết thúc, anh đạt được một nghìn một trăm năm mươi hai điểm, cao hơn người đứng nhì trong lịch sử ba mươi điểm, thành tích thế này cũng cực kỳ khủng rồi. Dù sao người đứng nhì đó là thiên căn cực phẩm, còn trong bụng mẹ đã chiếm được ưu thế rồi. Dù rằng như vậy, Ngô Bình vẫn đạt điểm số cao hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3276


Triệu Hàn Sơn cười nói: "Cậu Ngô, tuy chuyện quá khứ đã xảy ra nhưng nó để lại rất nhiều nhân quả, những nhân quả này sẽ sinh ra ảnh hưởng rất lớn đối với tương lai, thế nên quá khứ cũng vô cùng quan trọng".

Ba lần kiểm tra, vận mệnh tương lai của Ngô Bình đạt điểm cao nhất, điểm tổng cuối cùng là bảy trăm hai mươi mốt điểm. Lần này anh không thể đứng nhất nhưng cũng không tệ, đứng ở vị trí thứ một trăm chín mươi ba trong lịch sử.

Advertisement

Tiếp sau đó kiểm tra thực lực tổng hợp, phần đầu tiên là kiểm tra võ học, thứ hai kiểm tra thần thông pháp thuật, thứ ba là khiêu chiến con rối.

Ba phần này, Ngô Bình biểu hiện xuất sắc, vượt qua tất cả những điểm số cao nhất trong lịch sử, cuối cùng đạt được một nghìn chín trăm năm mươi mốt điểm.

Advertisement

Ba phần kiểm tra cuối cùng khá thú vị, phần đầu là tướng mạo, phần thứ hai thể hình, cuối cùng là uy nghi. Tổng điểm ba phần này không cao lắm, cao nhất chỉ có ba trăm điểm.

Tướng mạo của Ngô Bình được cho chín mươi chín điểm, thể hình chín mươi tám, uy nghi một trăm, tổng điểm hai trăm chín mươi bảy.

Kiểm tra kết thúc, thông qua mười lăm phần kiểm tra thuộc năm mục, tổng điểm của Ngô Bình là năm nghìn tám trăm sáu mươi, hơn người đứng nhì tính đến hiện tại những hơn hai nghìn ba trăm điểm, tạm thời xếp thứ nhất!

Sau khi kiểm tra xong đã hết hơn nửa ngày. Triệu Hàn Sơn hai tay giao một tấm bùa ngọc cho anh, cười nói: "Cậu Ngô, đợi có kết quả của tất cả mọi người, tôi sẽ thông báo cậu đến lĩnh thưởng".

Ngô Bình: "Thầy Triệu, bao lâu nữa mới kết thúc kiểm tra?"

Triệu Hàn Sơn: "Còn khoảng bảy ngày nữa".

Ngô Bình rời khỏi đại điện kiểm tra, tất cả mọi người đều ra tiễn, bọn họ quá nhiệt tình, Ngô Bình thậm chí còn nhớ tên tất cả bọn họ.

Lúc gặp lại Đinh Mặc, Đinh Mặc vội hỏi: "Em ba, kết quả thế nào?"

Ngô Bình: "Anh hai, tạm thời đứng đầu ạ".

Đinh Mặc cười ha hả: "Tốt! Không hổ là Võ Vương truyền kỳ chín sao, mạnh quá!"

Ngô Bình: "Anh hai, em dâu của anh sắp sinh rồi, em phải về với cô ấy".

Đinh Mặc cười bảo: "Em dâu sắp sinh rồi à? Chuyện tốt, sau khi đứa bé ra đời, anh và anh cả sẽ tới chúc mừng!"

Ngô Bình nói: "Vâng, chắc chắn em sẽ thông báo cho anh cả và anh hai".

Sau khi chia tay Đinh Mặc, Ngô Bình về nhà, lúc bay ngay qua đảo Lý, anh đáp xuống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3277


Chu Chân Nhi nói: "Huyền Bình, nhà họ Ngô đã bị diệt rồi, người nhà cũng ép tôi phải gả cho người khác, nên tôi cùng Tích Quân đến đây làm việc giúp anh".

Nói rồi, cô ta nhanh chóng lấy một miếng ngọc bài ra cười nói: "Huyền Bình, đây là công pháp vô thượng của Chu Thị chúng tôi, Thần Lực Kinh, anh cầm đi tu luyện đi".

Ngô Bình nhìn ngọc bài một cái, cười nói: "Cái này là tông chủ Chu Thị cho tôi à?"

Advertisement

Chu Chân Nhi gật đầu: "Tông chủ còn nói, hy vọng Chu Thị có thể liên hôn với Lý Thị".

Thần niệm của Ngô Bình vào trong ngọc bài, chớp mắt đã ghi nhớ được nội dung. Anh cảm thấy Thần Lực Kinh này cũng khá thú vị, nhưng người bình thường khó mà tu luyện được nó.

Advertisement

Anh gật đầu: "Cảm ơn, có cơ hội chuyển lời với tông chủ Chu Thị giúp tôi, tôi nhận ân tình này. Sau nhà Chu Thị gặp khó khăn gì thì có thể tìm tôi giúp đỡ".

Chu Chân Nhi mừng rỡ, Ngô Bình có thể nhận đồ, cô ta đã rất vui rồi.

Ngô Bình lấy ra hai viên Tam Bảo Thần Đan lần lượt cho Chu Chân Nhi và Lâm Tích Quân uống. Anh nói: "Đan dược hiệu quả rất tốt, có thể nâng cao tố chất của các cô".

Hai cô gái vui mừng, lập tức uống đan dược, luyện hoá hấp thu.

Chẳng bao lâu sau, Lý Thanh Đế và Lý Ngạo Tiên đã tới.

Ngô Bình nhận ra khí tức của Lý Thanh Đế mạnh mẽ hơn trước đây rất nhiều, tu vi đã có đột phá.

Ngô Bình rất vui: "Thanh Đế, chúc mừng anh đã đột phá".

Lý Thanh Đế cũng cười nói: "Tông chủ, chẳng phải anh cũng đã đột phá rồi đấy sao?"

Ngô Bình: "Có chút thành tựu thôi. Đúng rồi, gần đây Lý Môn vẫn ổn chứ?"

Lý Ngạo Tiên vội nói: "Tông chủ, thời gian trước có một người tự xưng là sứ giả của Lý Thị tới đây, muốn chúng ta gia nhập vào bọn họ".

Ngô Bình: "Lý Thị khác à?"

Lý Ngạo Tiên: "Đúng vậy. Thực lực của đối phương mạnh hơn chúng ta nhiều, tông chủ là trưởng lão của tiên giáo Thái Thanh, vài con cháu của ông ta cũng là đệ tử của tiên giáo Thái Thanh".

Ngô Bình: "Đối phương có bao nhiêu người?"

Lý Ngạo Tiên: "Nghe nói có đến mấy chục tỷ, hùng mạnh hơn chúng ta nhiều".

Ngô Bình: "Gia nhập cũng được, dù sao cũng đều là Lý Thị".

Lý Thanh Đế: "Nhưng vấn đề là gia nhập vào bọn họ không có chút lợi ích nào hết. Đối phương nói mỗi năm chúng ta phải giao nộp một số tiền lớn. Nhưng lúc chúng ta xảy ra chuyện, bọn họ không thể chi viện được, thế có khác gì vung tiền qua cửa sổ chứ?”

Ngô Bình nhíu mày: "Chỉ thu tiền mà không làm việc à?"

Lý Ngạo Tiên: "Không chỉ vậy đâu. Sau này nếu chúng ta xuất hiện đệ tử thiên tài thì buộc phải sang đó bán sức. Anh xem, đối phương đòi tiền lại còn đòi người, chẳng phải rõ ràng đang chèn ép chúng ta à?"

Ngô Bình nhíu mày: "Cứ kệ họ đã, kéo dài được bao lâu thì kéo".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3278


Lý Thanh Đế vội lấy một tấm da dê từ trong ngực ra: "Khó khăn lắm sư tôn tôi mới có được cái này, phương thuốc trong đây còn chính thống hơn cả trên thị trường".

Ngô Bình cầm lại xem rồi nói: "Loại đan dược này quá phi phàm, trước lúc tôi bước vào cảnh giới Động Thiên, e là không thể điều chế được".

Advertisement

Lý Thanh Đế: "Không sao, với tố chất của tông chủ, đạt được Động Thiên cũng chỉ là chuyện trong một hai năm thôi. Sư tôn của tôi cách thời gian đột phá còn những ba đến năm năm, vẫn còn kịp".

Ngô Bình cười nói: "Thế đến lúc đó anh lại đến tìm tôi nhé".

Ngô Bình ở trên đảo Lý vài ngày, đồng thời biên soạn tài liệu giảng dạy giai đoạn thứ hai để lại cho thành viên Lý Thị tu hành. Trước đó anh có biên soạn một bộ tài liệu giảng dạy, bây giờ đã có kha khá thành viên đã tu luyện xong hết rồi, bây giờ đang cần tài liệu tu luyện cao cấp hơn.

Advertisement

Ngoài biên soạn tài liệu giảng dạy, anh còn bỏ tiền ra mua một lô đan dược cho Lý Thanh Đế, bảo anh ta thưởng cho những đệ tử Lý Thị có tố chất tốt đồng thời chăm chỉ tu hành. Anh để lại mười tỉ tiền báu để Lý Môn chi tiêu thường ngày. Nếu chi tiêu hợp lý thì số tiền này đủ để Lý Môn dùng trong vòng mấy năm.

Mấy ngày này, Lâm Tích Quân và Chu Chân Nhi luôn ở bên cạnh hầu hạ anh, như hình với bóng.

Một hôm Lý Thanh Đế bỗng tới, sắc mặt anh ta trắng bệch, có vẻ như đã bị thương nặng.

Ngô Bình nhíu mày: "Sao vậy?"

Lý Thanh Đế : "Tôi ra ngoài làm việc, gặp phải người của Lý Thị ở Linh Xuyên, hai bên nói vài câu thì đối phương bỗng trở mặt, nói chúng ta không biết tốt xấu, sau đó ra tay đánh tôi bị thương. Kẻ kia nói nếu trong vòng một tháng chúng ta không sáp nhập vào Lý Thị Thanh Long thì sẽ không khách sáo với chúng ta".

Lý Thị Thanh Long chính là thế lực đã yêu cầu đảo Lý gia nhập vào thế lực của mình, toạ lạc ở một nơi tên là Linh Xuyên, thực lực rất mạnh.

Ngô Bình nổi giận: "Làm gì có lý đó! Tôi đi Linh Xuyên tìm bọn họ!"

Lý Thanh Đế vội kéo anh lại: "Ôi tông chủ của tôi ơi! Chút uất ức này tôi vẫn chịu được, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng nâng cao địa vị của Lý Môn Đông Hải mới được".

Ngô Bình nhìn anh ta, hỏi: "Nâng cao thế nào?"

Lý Thanh Đế: "Tông chủ, mấy thân phận khác của anh đều rất mạnh, giống như thiên tài Trương Tiểu Bình của Thiên Đạo Môn, đại sư luyện đan bốn sao tím, Ngô Bình là Tổng đốc và thủ lĩnh cấm quân. Nhưng thân phận Lý Huyền Bình này hơi yếu thế, chỉ đơn thuần là đồ tôn của Lữ Tổ".

Ngô Bình bỗng hiểu ý của anh ta: "Anh muốn tôi tới tiên giáo Thái Thanh?"

Lý Thanh Đế gật đầu: "Với tố chất của tông chủ, chắc chắn có thể trở thành đệ tử nòng cốt của tiên giáo Thái Thanh! Một khi trở thành đệ tử nòng cốt, ai dám tuỳ tiện đắc tội chúng ta nữa!"

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Trở thành đệ tử nòng cốt có rắc rối không?"

Lý Thanh Đế: "Trước đây tôi luôn tìm hiểu về tiên giáo Thái Thanh, có thể đi cùng với tông chủ".

Ngô Bình suy nghĩ rồi đồng ý: "Được. Tôi về nhà một chuyến đã, sáng mai, anh cùng tôi tới tiên giáo Thái Thanh".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3279


Đường Tử Di không muốn anh đi ngay nên Ngô Bình quyết định ở nhà thêm vài hôm, đồng thời thông báo cho Lý Thanh Đế biết.

Thời gian anh ở nhà, ngoài lúc ở bên Đường Tử Di ra thì là tu luyện. Anh tu luyện xong Hỗn Nguyên Kinh thì vào điện đường Cực Võ, tiếp tục tu luyện bộ công pháp thứ tư, Thiên Man Kinh!

Advertisement

Trước đó, Thiên Man Lực mà anh tu luyện chính là biến hoá từ Thiên Man Kinh. Nhưng lúc này đối chiếu anh mới nhận ra, Thiên Man Lực mình tu luyện trước đây so với Thiên Man Kinh chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Ý nghĩa của chữ "man" trong cổ ngữ là chỉ người luyện rắn, người thuần hoá, thế nên bản chất của Thiên Man Kinh là chỉ việc điều khiển vạn vật, khống chế chúng sinh!

Advertisement

Thiên Man Kinh chỉ có năm tầng. Tầng thứ nhất tu luyện ra man lực, người luyện thành được xưng là man khách. Tầng thứ hai tu luyện man tâm, dùng nó giao tiếp với vạn linh, người luyện thành được xưng là man sư. Tầng thứ ba là tạo ra man cảnh, có man cảnh là có thể dễ dàng khống chế các loại sinh linh trong trời đất, người luyện thành được xưng là man vương. Tầng thứ bốn dùng nguyên liệu để tạo ra man giới, đồng thời có thể thuần dưỡng một số lượng lớn sinh linh trong man giới, người luyện thành được xưng là man hoàng. Tầng cuối cùng, khai mở man quốc, mang các sinh linh mạnh mẽ luyện vào trong man quốc, từ đó nâng cao thực lực của bản thân, người luyện thành cảnh giới này được xưng là thiên man!

Trước đó Ngô Bình đã tu luyện ra man lực, thế nên anh đột phá tầng một rất nhanh, đồng thời tiếp tục tu luyện tầng hai, man tâm.

Man tâm này thật ra là thứ dùng để giao tiếp với vạn linh. Trước đó anh đã mở được một phần xiềng xích thần hồn rồi, một trong số đó chính là vạn vật hữu linh!

Vạn vật hữu linh chỉ việc khi chúng ta tới gần vật có linh tính thì có thể tự động giao tiếp với nó. Năng lực này giúp anh rất nhiều trong việc ngưng tụ man tâm, cuối cùng quá trình rất thuận lợi, anh chỉ mất hai canh giờ đã thành công.

Man tâm thật ra được hình thành từ những ý niệm rời rạc, những ý niệm này cực kỳ mẫn cảm, có thể giao tiếp thấu hiểu vạn linh. Có man tâm rồi, Ngô Bình được xem như là một vị man sư.

Sau khi viên mãn man tâm, Ngô Bình tiếp tục đột phá tần thứ ba, tạo man cảnh.

Thật ra tầng này cũng không khó, lúc anh ở giai đoạn Luyện Thần đã có thể tạo ra một thế giới bằng một ý niệm, tạo man cảnh là một chuyện rất đơn giản đối với anh.

Đương nhiên tầng này cũng rất thuận lợi, thậm chí còn thành công nhanh hơn tầng thứ hai, anh chỉ dùng chưa đến nửa canh giờ là đã tạo man cảnh thành công rồi.

Ngô Bình hăng hái tiếp tục tu luyện tầng thứ tư, dùng nguyên liệu tạo nên một man giới, đồng thời thuần dưỡng sinh linh trong đó.

Anh suy nghĩ rồi lấy chiếc nhẫn phong ấn liêu ra. Một giây sau, liêu đã được thả ra ngoài.

Liêu là thú bảo vệ, đứng thứ chín mươi ba, thực lực không hề yếu.

Liêu ở trong kia đã buồn muốn điên, vừa được ra ngoài đã nhảy loạn. Ngô Bình kêu nó: "Liêu, tao định thả cùng kỳ ra, mày thấy được không?"

Liêu: "Chủ nhân, cùng kỳ kia đã là thú bảo vệ cấp sáu rồi. Trong loài liêu bọn tôi, cấp sáu tương đương với thực lực cấp Thần Tiên. Nhưng cùng kỳ thì khác, đến chân tiên gặp phải cùng kỳ cấp sáu cũng phải thấy đau đầu".

Ngô Bình: "Chân tiên à?", quả nhiên thấy hơi đau đầu.
 
Back
Top Dưới