Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3240


Nói rồi, tay phải anh tóm lấy đài sen. Đài sen này ngưng tụ lại thành một luồng sáng chín màu. Sau đó Ngô Bình đẩy nó vào trong bụng Nhậm San San. Nhậm San San cảm thấy bào thai trong bụng cử động bất thường. Đài sen này đã thay cho dây rốn, tiếp tục cung cấp dinh dưỡng cho đứa trẻ.

Ngô Bình cười nói: "Con của chúng ta rất may mắn. Nó có được Thánh Huyết của anh và cả đài sen cửu phẩm này. Tương lai nó chắc chắn sẽ là tuyệt thế anh hùng!"

Nhậm San San cười đáp: “Em không hiểu lắm nhưng anh nói vậy thì sẽ là như vậy”.

Advertisement

Ngô Bình: “San San, đưa theo bố em rồi cùng anh về Hưng Long đi”.

Nhậm San San: “Em nói với bố rồi nhưng bố nói bạn bè người thân đều ở đây, hơn nữa nhiều người còn đang cần giúp đỡ. Cho nên ông ấy không đành lòng rời đi”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừm, vậy cũng được. Anh sẽ cử thêm người tới đây”.

Đúng lúc này Nhậm San San nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là Nhậm Thiên Thắng. Trong điện thoại giọng ông ấy vô cùng gấp gáp: “San San, gọi mẹ con rồi đi khỏi đó ngay. Mau lên!”

Nhậm San San ngẩn người rồi hỏi: “Bố, có chuyện gì vậy? Tại sao lại phải đi gấp như vậy?”

Đầu dây bên kia vọng tới nhiều tạp âm rồi sau đó điện thoại bị ngắt luôn.

Nhậm San San sợ hãi hỏi Ngô Bình: “Huyền Bình, liệu có phải bố em gặp chuyện rồi không?”

Ngô Bình: “Em đừng lo lắng, để anh thử tìm kiếm”.

Anh thả thần niệm ra bao phủ toàn bộ Hải Thành. Trong nháy mắt anh đã khoá được vị trí của Nhậm Thiên Thắng.

Lúc này Nhậm Thiên Thắng đang quỳ trên mặt đất, ông ấy đang ở trong một sòng bạc. Một thanh niên đang lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ấy, nói: “Ông chủ Nhậm, không phải ông lắm tiền lắm sao? Thế nào? Mới thua có một ít mà đã sợ rồi sao?”

Nhậm Thiên Thắng nặn ra một nụ cười đáp: “Cậu chủ Vũ, tôi thực sự hết tiền rồi”.

Gã thanh niên: “Hết tiền? Lần trước ai bỏ ra hai trăm triệu tiền bùa mua vật phẩm phát cho người gặp nạn? Ông có tiền đi làm từ thiện mà không có tiền để chơi với tôi sao?”

Nhậm Thiên Thắng thở dài đáp: “Chính vì đã tiêu hết sạch tiền nên giờ tôi mới không còn tiền để chơi”.

Gã thanh niên cười đáp: “Hết tiền? Không sao cả, để tôi phái người tới nhà ông lấy. Nghe nói ông có cô con gái đẹp lắm, vừa hay tôi cũng muốn gặp”.

Nhậm Thiên Thắng mặt biến sắc đáp: “Cậu chủ Vũ, con rể tôi tu vi cao lắm, tên là Ngô Bình, rất có danh tiếng trong giới tu hành”.

Gã thanh niên kia cười hi hi đáp: “Ngô Bình sao? Chưa từng nghe tới! Ông có thể gọi điện cho con rể, bảo anh ta tới cược với tôi vài ván”.

“Muốn cược sao? Thích thì chiều?”

Đột nhiên một người thanh niên xuất hiện ở cửa.

Nhìn thấy anh, Nhậm Thiên Thắng mừng rỡ reo lên: “Ngô Bình! Con đến lúc nào thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3241


Gã thanh niên đánh giá Ngô Bình một lượt rồi cười lạnh hỏi: “Anh chính là con rể Nhậm Thiên Thắng? Đến đúng lúc lắm, bố vợ anh chơi không nổi thì anh vào thay đi”.

“Đoàng!”

Gã thanh niên chưa nói hết câu thì đã bị anh ấn đầu đập xuống đất. Tu vi của anh ta không thấp, là Địa Tiên cảnh giới Thuần Dương, nhưng bị đập đầu xong thì đầu ong ong, vỡ cả mặt, răng thì rụng hết.

Advertisement

Ngô Bình túm đầu gã nhấc lên. Lúc này mặt gã đã nát bét, máu tươi chảy không ngừng.

“Muốn cược à, đương nhiên là được”.

Advertisement

Xung quanh sát khí bắt đầu xuất hiện, bọn chúng là vệ sĩ của gã thanh niên, tu vi khá cao.

“Quỳ xuống!”, Ngô Bình ra lệnh.

“Đoàng!”

Bốn cao thủ kia quỳ rạp xuống đất, trên mặt là sự kinh hãi không thể làm trái lời Ngô Bình. Lẽ nào anh là Thiên Tiên?

Gã thanh niên sợ quá, lắp bắp: “Thượng tiên, tôi là Vũ Lợi, anh trai tôi là Vũ Thiên Đô. Anh ấy là đệ tử tinh anh của Vạn Kiếm Môn”.

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên. Vũ Thiên Đô? Đây là em trai anh ta?

Vũ Thiên Đô vốn từng là thiên tài của kiếm phái Thục Sơn. Nhưng về sau, Ngô Bình xuất hiện khiến anh ta bị áp lực nên phản môn phái bỏ đi, gia nhập Vạn Kiếm Môn.

Ngô Bình không ngờ lại đụng phải em trai anh ta ở đây.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi đáp: “Tôi biết Vũ Thiên Đô, lúc ở kiếm phái Thục Sơn anh ta sợ tôi bên mới trốn tới Tiên Giới”.

Vũ Lợi sững người, sợ? Sau đó gã như nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc thốt lên: “Anh chính là thiên tài mới của kiếm phái Thục Sơn?”

Ngô Bình lại ấn đầu gã xuống đất rồi hỏi Nhậm Thiên Thắng đang đứng như trời trồng: “Bác trai, tại sao hắn ta lại gây rắc rối cho bác?”

Nhậm Thiên Thắng đáp: “Thiên hạ đại loạn, bác thấy nhiều người không có cơm ăn áo mặc rất đáng thương nên mới dùng tiền con cho để giúp đỡ họ. Một thời gian trước thì Vũ Lợi này tìm tới hỏi bác có muốn cược vài ván không. Đương nhiên bác từ chối nhưng hắn ta cứ như hung thần khiến bác sợ quá. Sau cùng vẫn phải chiều theo hắn mấy lần nhưng thua không nhiều. Hôm nay hắn đột nhiên uy h**p bác, bắt đem nhiều tiền tới nếu không sẽ giết bác”.

Ngô Bình: “Nói như vậy thì chính là muốn ăn cướp rồi”.

Nhậm Thiên Thắng gật đầu: “Đúng là như vậy”.

Ngô Bình lại nhấc đầu Vũ Lợi lên rồi nói: “Tại sao lại làm vậy, sao không cướp luôn đi cho nhanh?”

Vũ Lợi mặt khổ sở đáp: “Cướp tiền là phạm pháp, anh tôi không cho làm vậy”.

Ngô Bình: “Vậy được, để tôi chơi cùng cậu mấy ván”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3242


Ngô Bình cười đáp: “Cậu có bao nhiêu tiền?”

Vũ Lợi lau mồ hôi, đáp: “Cũng không nhiều, mấy trăm nghìn tiền bảo thôi”.

Ngô Bình: “Vậy chúng ta chơi một ván phân thắng thua luôn. Cược một trăm triệu tiền bảo đi, cậu lật bài trước”.

Advertisement

Vũ Lợi kinh ngạc: “Một trăm triệu? Tôi đâu có nhiều tiền như vậy?”

Ngô Bình: “Cậu không có thì anh cậu có, tôi sẽ đến chỗ anh ta đòi”.

Advertisement

Vũ Lợi tưởng thất vọng, ai dè tuyệt vọng luôn. Gã biết thừa ván này thua chắc! Cho nên tay phải run bần bật lật một cây K từ trong đống bài. Nhưng lúc lá bài chuẩn bị được lật lên thì cây K đã được Ngô Bình âm thầm đổi thành cây ba!

Ngô Bình tuỳ ý lật một cây bài, là một cây K. Đương nhiên đây cũng là do anh giờ tiểu xảo.

“Thua rồi, giao hết tiền của cậu ra, sau đó viết giấy nợ cho tôi!”

Vũ Lợi viết giấy nợ xong thì bị Ngô Bình đá cho ngã ra đất. Anh nói: “Cho cậu một ngày, bảo Vũ Thiên Đô tới tìm tôi trả tiền, nếu không tôi sẽ đánh chết cậu!”, dứt lời anh đưa Nhậm Thiên Thắng ung dung rời khỏi đó.

Ra khỏi sòng bạc, anh dùng thuật dịch chuyển nhanh chóng đưa Nhậm Thiên Thắng về bệnh viện.

Nhìn thấy vợ con, Nhậm Thiên Thắng thờ dài nói: “May mà Ngô Bình đến kịp lúc, nếu không thì cả nhà ta nguy rồi”.

Nhậm San San hỏi han tình hình rồi nói: “Bố, đáng ra ngay lần đầu hắn tới tìm bố đã phải nói với con rồi”.

Nhậm Thiên Thắng: “Bố vốn nghĩ cũng không phải chuyện gì lớn nên chưa nói. Ai ngờ hôm nay hắn lại quá đáng như vậy”.

Ngô Bình: “Bác trai, bác gái, mọi người về nhà nghỉ ngơi trước đi, để con ở lại chăm sóc San San”.

Hai phụ huynh đương nhiên không có gì phải lo lắng nên dặn dò vài câu rồi về nhà trước.

Nhậm San San: “Huyền Bình, khi nào thì em sinh vậy?”

Ngô Bình: “Khoảng hai ngày nữa. Ra đời muộn thêm chút nữa thì đứa trẻ sẽ càng khoẻ mạnh và thông minh”.

Anh đang muốn dùng thần lực của đài sen cửu phẩm để nuôi dưỡng thai nhi. Đồng thời cũng muốn để thời gian cho thai nhi hấp thụ được hết Thánh Huyết.

Thai nhi chưa ra đời cũng là sự sắp đặt của tạo hoá. Phải tới ngày kia đứa bé mới ra ngoài. Thuận theo tự nhiên là tốt nhất nên Ngô Bình cũng không vội vã muốn đứa bé ra đời.

Có điều anh cũng chẳng ngồi không mà chờ đợi, anh dùng nước khoáng thần luyện ra vài lô đan dược cho Nhậm San San uống. Đồng thời anh giúp cô điều hoà kinh lạc. Sang ngày thứ hai thì Nhậm San San đã có thể chất như một Thiên Tiên!

Ngô Bình xuống bếp làm vài món điểm tâm để Nhậm San San ăn trưa. Đến chiều, anh tiếp tục điều dưỡng cho thai nhi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3243


Ngô Bình nói: “Hư Tiên thì giỏi lắm à?”

Anh vung tay lên, một đường kiếm mạnh mẽ đã khoá chặt Vũ Văn Thiên Đô, khiến hắn không thể cử động, mà chỉ biết trơ mắt nhìn đường kiếm quang bay tới.

Hắn hét lên: “Xin anh Ngô tha mạng!”

Advertisement

Đường kiếm dừng ngay trước chóp mũi hắn, kiếm quang rung lên, còn văng vẳng tiếng sấm.

Ngô Bình: “Anh là Hư Tiên cơ mà? Sao không đánh trả đi!”

Advertisement

Vũ Văn Thiên Đô tái mặt nói: “Tôi nhận tội”.

Ngô Bình: “Thế thì mau đền bù cho tôi một trăm triệu tiền báu”.

Vũ Văn Thiên Đô lấy một túi tiền ra, bên trong chứa đầy tiền báu. Xem ra hắn cũng đã dự được trước được kết cục này nên mới chuẩn bị đủ tiền từ trước.

Ngô Bình giơ tay lên lấy túi tiền rồi cười nói: “Coi như anh thức thời, giờ thì biến đi!”

Vũ Văn Thiên Đô chưa đi ngay mà nói: “Anh Ngô, khi chúng ta ở Thục Sơn, tuy không thân thiết nhưng cũng không có thâm thù cừu hận gì đúng không?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Có gì thì nói luôn đi, đừng có lòng vòng!”

Vũ Văn Thiên Đô: “Tôi đã gia nhập Vạn Kiếm Môn của Tiên Giới, chắc anh cũng biết chuyện này rồi”.

Ngô Bình: “Ừm, nghe nói Vạn Kiếm Môn là môn phái hạng nhất, thực lực khá mạnh”.

Vũ Văn Thiên Đô: “Tôi là đệ tử tinh anh của môn phái nên cũng có chút địa vị, nhưng Vạn Kiếm Môn có một người còn giỏi hơn tôi, khiến tôi luôn bị chèn ép đến ngạt thở. Cách đây không lâu, tôi đã theo đuổi một đệ tử nữ, kết quả là đã bị tên ấy cướp mất! Tôi biết mình không phải đổi thủ của anh ta, địa vị cũng không cao bằng nên đành ngậm ngùi.

Ngô Bình: “Anh nói với tôi chuyện này làm gì? Lẽ nào anh mong tôi giúp anh chắc?”

Vũ Văn Thiên Đô: “Đương nhiên tôi không dám ước ao như thế, nhưng tôi biết một chuyện, có lẽ anh sẽ có hứng thú với nó”.

Ngô Bình: “Chuyện gì?”

Vũ Văn Thiên Đô: “Người đó tên là Hoàng Lang, tư chất vượt xa tôi. Đương nhiên, anh ta không thể so với anh được. Gần đây, Hoàng Lang đã lấy được một món bảo bối tên là Thiên Vận Châu”.

Ngô Bình: “Đó là thứ gì?”

Vũ Văn Thiên Đô: “Có được viên châu ấy thì sẽ làm tăng vận khí, nó là bảo vật vô giá”.

Ngô Bình: “Thế thì liên quan gì đến tôi? Anh nói cho tôi biết chuyện này làm gì?”

Vũ Văn Thiên Đô cười nói: “Anh Ngô, anh là thiên kiêu, lẽ nào lại không muốn có Thiên Vận Châu ư?”

Ngô Bình cười khẩy: “Anh mà cũng tốt bụng rồi nghĩ cho tôi thế à?”

Vũ Văn Thiên Đô: “Chỉ là tôi muốn Hoàng Lang mạnh hơn thôi, tôi sẽ nói cho anh biết chỗ của anh ta, với thực lực và tài năng của anh thì kiểu gì cũng có cách giành được Thiên Vận Châu. Đương nhiên, nếu anh thấy Hoàng Lang chướng mắt thì giết luôn đi cũng được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3244


Vũ Văn Thiên Đô cau mày: “Anh Ngô, anh không tin tôi à?”

Ngô Bình: “Tôi chưa bao giờ tin anh cả”.

Vũ Văn Thiên Đô thở dài nói: “Nếu vậy thì tôi xin phép! Nhưng tôi vẫn muốn nhắc anh một câu, Hoàng Lang đang ở Hải Thành, anh ta đang đi truy sát những người có vận khí lớn giống anh nên anh phải cẩn thận đấy”.

Advertisement

Vũ Văn Thiên Đô đi rồi, Ngô Bình lại về viện, không hề bận tâm đến chuyện hắn nói.

Ngay lúc này, trên bãi cát ráp Hải Thành, có một người đàn ông đi chân trần, sử dụng kiếm lực mạnh mẽ để điều khiển nước biển trong phạm vi năm trăm số.

Advertisement

Cá dưới nước liên tục ngoi lên, nhưng con nào cũng bơi ngửa, chứng tỏ người này đang dùng nước biển để luyện công.

Đột nhiên gã ngoảnh lại nói: “Vũ Văn Thiên Đô, cậu đến đây làm gì?”

Vũ Văn Thiên Đô vội vã đi tới rồi hành lễ nói: “Hoàng sư huynh, em vừa nhận được một tin xấu nên phải tới báo ngay cho anh”.

Hoàng Lang: “Tin xấu gì? Nói nghe coi”.

Vũ Văn Thiên Đô: “Có một thiên kiêu ở Hải Thành vốn là thiên tài của kiếm phái Thục Sơn, về sau khi môn phái không còn nữa thì lại gia nhập Thiên Địa Kiếm Tông. Người này có thực lực rất mạnh, em đã từng thua dưới tay anh ta, thậm chí còn không đỡ nổi một chiêu! Trong khi anh ta mới là Địa Tiên thôi”.

Mắt Hoàng Lang loé lên tia lạnh lẽo, gã nói: “Thực lực của người đó thế nào thì liên quan gì đến tôi? Đó có phải người của Vạn Kiếm Môn đâu”.

Vũ Văn Thiên Đô: “Hoàng sư huynh, em nghe nói hình như người này chuẩn bị gây bất lợi cho anh”.

Hoàng Lang cười lạnh: “Gây bất lợi cho tôi? Hừ, người muốn giết tôi đều chết cả rồi, người đó cũng không ngoại lệ”.

Vũ Văn Thiên Đô: “Hoàng sư huynh, em đã nghe ngóng về vị trí của anh ta, hay là chúng ta đế giết anh ta trước để phòng hậu hoạ ạ?”

Hoàng Lang trầm mặc một lát rồi nói: “Tôi việc gì phải đi giết ai chỉ vì vài lời nói của cậu? Vũ Văn Thiên Đô, hay đây là âm mưu của cậu đấy?”

Vũ Văn Thiên Đô cười trừ: “Em nào dám! Nếu sư huynh không tin thì chúng ta đi là biết ngay thôi, người đó ngông lắm, anh phải gặp thì mới biết được”.

Hoàng Lang cau mày rồi cười lạnh nói: “Người không động đến ta thì ta cũng không liên quan đến người. Nếu người đó muốn đối phó với tôi thì chẳng có gì để nói cả, đi, đến gặp coi sao”.

Bọn họ đi đến gần bệnh viện, Vũ Văn Thiên Đô tỏ vẻ thâm độc rồi nói: “Hoàng sư huynh, anh chỉ cần chém một kiếm vào bệnh viện này là anh ta sẽ xuất hiện ngay”.

Vũ Văn Thiên Đô biết vợ của Ngô Bình đang chờ sinh ở đây, Hoàng Lang mà làm gì bệnh viện thì anh sẽ không để yên. Đến lúc đó, ai trong số họ chết cũng đều là chuyện vui với hắn.

Hoàng Lang hừ lạnh một tiếng rồi dựng tay làm kiếm, sau đó chém đến bệnh viện. Với gã mà nói thì tính mạng của người bình thường không đáng coi trọng, người trong viện chết cũng chẳng sao cả. Dẫu sao, người tu hành cũng sẽ không đến nơi này, hầu hết toàn người bình thường thôi.

Ngay khi Hoàng Lang chém đường kiếm ấy xuống, Vũ Văn Thiên Đô đã rút lui.

Một tia lửa lao ra từ trong một phòng bệnh, đường kiếm mà Hoàng Lang chém ra vừa chạm vào tia lửa ấy thì đã tan biến ngay. Gã cũng phải sững sờ vì sức mạnh ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3245


Ngô Bình cầm một thanh trường kiếm bình thường rồi lạnh giọng nói: “Nếu anh thèm chết thế thì để tôi tiễn! Kiếm Liên!”

Kiếm Liên này chính là tầng thứ sáu của Thiên Cực Kiếm Kinh, sau khi có kiếm lực rồi thì có thể tu luyện một trong ba thần thông kiếm đạo, kiếm khí sẽ ngưng tụ thành một bông sen.

Ngô Bình cầm bông sen, toàn thân bừng sát khí, anh ngắt từng cánh hoa xuống, chúng đã biến thành sát khí rồi bay đi.

Advertisement

Hoàng Lang đã là Hư Tiên nhưng vẫn thấy sợ hãi trước tài năng của Ngô Bình, gã hét lên, kiếm quanh tích tụ trước mặt tạo thành một tấm lá chắn.

Gã có một dự cảm là mình sẽ bị thương bởi đòn tấn công này của Ngô Bình.

Advertisement

Uỳnh!

Tiếng sấm vang lên, ngay sau đó đã đánh xuống tấm lá chắn của Hoàng Lang làm nó vỡ tan.

Phụt!

Hoàng Lang bị đường kiếm đâm trúng ngực, tim nổ tung, máu tươi chảy ra như thác.

Gã kêu hự một tiếng rồi tử bỏ cơ thể để sử dụng pháp thân. Pháp thân của gã chỉ có kích thước như người bình thường, một trong bốn tiên quang ở phía sau hoá thành một cái búa lớn rồi bổ về phía Ngô Bình.

Cùng lúc đó, một tiên quang khác đã hoá thành một thanh phi đao rồi chém về phía đầu của Ngô Bình.

Ngô Bình vẫn thản nhiên như không, sau đó lấy tiếp hai cánh hoa xuống, chúng hoá thành hai đường kiếm rồi phản công lại thanh phi đao và cái búa của Hoàng Lang.

Trên không trung vang lên một tiếng nổ lớn, cái búa vỡ vụn, thanh phi đao cũng vỡ tan, nhưng đường kiếm của Hoàng Lang thì vẫn hùng dũng lao tiếp về phía tấm màn chắn của Hoàng Lang.

Ba đường kiếm hợp làm một, tấm lá chắn nhanh chóng vỡ nát, pháp thân của Hoàng Lang hét lên thảm thiết: “Xin nương tay!”

Song đường kiếm ấy vẫn bay thẳng đến và lấy mạng của gã.

Lúc này, Vũ Văn Thiên Đô đã chạy đi thật xa, khi thấy Hoàng Lang bị giết, hắn hít vào một hơi lạnh rồi quay đầu bỏ chạy.

Ngô Bình đã nhìn thấy hắn từ lâu, không cần nghĩ thì anh cũng biết chính hắn đã dùng chiêu khích tướng dụ Hoàng Lang đến đây nên anh đã ngắt cánh hoa cuối cùng xuống.

Vù!

Lại một đường kiếm xuất hiện, Vũ Văn Thiên Đô cảm nhận được sát ý nên gào lên: “Anh Ngô, chúng ta có gì thì…”

Hắn còn chưa nói hết câu thì đã bị chém nát người, pháp thân cũng đã bị giết.

Giết hai người đó xong, Ngô Bình đã tìm được một cái nhẫn trữ đồ trên thi thể của Hoàng Lang, gã cố tình giấu trong dạ dày, có lẽ vì muốn Ngô Bình không lấy được.

Lấy nhẫn xong, Ngô Bình ném hai thi thể xuống biển rồi mới quay về phòng bệnh.

Nhậm San San hỏi: “Huyền Bình, bên ngoài có chuyện gì vậy?”

Ngô Bình: “Không có gì, có hai thi thể rơi từ trên trời xuống, sau đó anh ném xuống biển rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3246


Nhậm San San cười nói: “Ừm, tên này cũng được, vậy gọi là Tiểu Đỉnh, Đỉnh Nhi, đại danh là Lý dược sư”.

Ngô Bình thấy Nhậm San San đã ổn định thì buổi chiều cho cô ấy xuất viện rồi về nhà họ Nhậm ở bãi biển.

Nhậm Thiên Thắng rất vui nên đã bảo người làm chuẩn bị đồ ăn và mang rượu quý ra.

Advertisement

Bố vợ và con rể ngồi uống với nhau, Ngô Bình nói: “Bác trai, hay bác và bác gái rời khỏi Hải Thành luôn đi ạ?”

Nhậm Thiên Thắng xua tay: “Thôi, giờ mọi thứ cũng ổn định rồi, nước Long cũng đã có pháp luật, nhà bác sống ở đây cũng được. Dẫu sao cũng đã sống ở đây cả đời rồi nên giờ không muốn chuyển đi đâu hết”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được ạ”.

Advertisement

Anh hỏi tiếp: “Thái thú của Hải Thành là ai ạ?”

Nhậm Thiên Thắng ngẫm nghĩ rồi nói: “Hình như tên là Thu Vô Dạ”.

Thu Vô Dạ?

Ngô Bình nhớ ngày trước, trên đường đến nứi Long Hổ Thần, anh đã gặp Thu Vô Dạ. Anh ta là đệ tử của Bạch Đế Tông, tư chất cũng khá, hai bọn họ còn chia nhau thịt ăn.

Anh nói: “Tối nay, con sẽ đến chào Thu Vô Dạ. Mọi người sống ở đây thì kiểu gì cũng cần được chú ý”.

Nhậm Thiên Thắng ngạc nhiên nói: “Con quen Thái thú ư?”

Ngô Bình: “Từng gặp một lần ạ”.

Nhậm Thiên Thắng: “Nếu thế thì tốt rồi”.

Ăn cơm xong, Ngô Bình bảo Nhậm San San đi nghỉ, còn mình thì đến nhà Thái thú.

Phủ Thái thú nằm ở phía Tây của đảo, mới xây cách đây không lâu. Phía trước cổng có hai người canh gác, thấy Ngô Bình đến thì họ hỏi: “Anh có việc gì không?”

Ngô Bình: “Phiền anh vào báo có bạn cũ cùng xông pha Long Hổ Tiên Cảnh đến chơi”.

Người đó thấy Ngô Bình có khí chất phi phàm thì vội nói: “Xin anh chờ một lát”, dứt lời thì chạy vào bẩm báo ngay.

Không lâu sau, đã có một tia sáng bay từ trong nhà ra rồi đứng trước mặt Ngô Bình, đó chính là Thu Vô Dạ. Khi anh ta nhìn thấy Ngô Bình thì cười nói: “Là anh à? Anh là Trương Linh Bảo giả mạo đúng không?”

Ngô Bình cười nói: “Lúc ấy tình thế bắt buộc nên tôi phải giấu thân phận thật của mình, khiến anh Thu chê cười rồi. Tên thật của tôi là Ngô Bình, giờ đang là Tổng đốc ở một nơi”.

Thu Vô Dạ cười nói: “Ra là anh Tổng đốc Ngô”.

Ngô Bình: “Sao? Không định mời tôi vào nhà chơi à?”

Thu Vô Dạ: “Có chứ, mời!”

Vào trong rồi, hai người hàn huyên đôi điều, sau đó Ngô Bình mới biết nhờ được Bạch Đế Tông ủng hộ nên Thu Vô Dạ mới được làm Thái thú ở đây.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3247


Ngô Bình phát hiện, Thu Vô Dạ đã là Địa Tiên Thần Hoá rồi. Anh ngẫm nghĩ rồ lấy một viên Tam Bảo Thần Đan ra, nói: “Đây là đan dược mà tôi mới luyện chế, hôm nay tôi tặng cho anh”.

Thu Vô Dạ nhận lấy đan dược một cái là cảm nhận được sự phi phàm của nó ngay, anh ta cười nói: “Không dưng lại nhận quà thế này, tôi ngại quá”.

Ngô Bình: “Chúng ta kết bạn thì phải bày tỏ thành ý, thật ra tôi cũng có chuyện nhờ anh”.

Advertisement

Thu Vô Dạ cười nói: “Anh Ngô cứ nói”.

Ngô Bình: “Nhà vợ tôi đang sống ở Hải Thành, hi vọng anh có thể để mắt đến họ”.

Advertisement

Thu Vô Dạ: “Chuyện nhỏ, chỉ cần anh Ngô nói một câu là được, cần gì tặng tôi đan dược”.

Ngô Bình: “Dù không nhờ anh giúp thì tôi vẫn chuẩn bị viên đan dược này để tặng cho anh, anh sắp đột phá Long Môn rồi đúng không? Có lẽ viên đan dược này sẽ giúp ích được cho anh đó”.

Thu Vô Dạ vội nói: “Cảm ơn anh Ngô!”

Hai người nói chuyện đến sáng sớm thì Ngô Bình mới ra về.

Về đến nhà họ Nhậm, anh lấy nhẫn trữ đồ rồi mở ra, bên trong có khá nhiều đồ, gồm một cái hộp ngọc được để ở một chỗ riêng, Ngô Bình mở tiếp ra thì thấy có một hạt châu đang toả ra khí tức kỳ diệu.

Anh tu luyện Đại Mệnh Vân Thuật nên biết ngay đây là khí tức của vận khí: “Chắc chắn đây là Thiên Vận Châu”.

Ngay khi anh cầm hạt chây lên, thần thai đã rung lên, anh biết thần anh sắp xuất hiện nên đã lặn sâu xuống biển để chờ đón giây phút quan trọng ấy.

Thùng thùng!

Thần thai cử động vài cái rồi có khí tức kỳ lạ xuất hiện, mây đen che phủ bầu trời, khí tức mạnh mẽ khiến người ta khiếp sợ.

Thường thì khi Anh Biến sẽ có hiện tượng lạ xuất hiện cùng, ví dụ như cả căn phòng thơm ngát hoặc ban ngày xuất hiện ánh sáng đỏ.

Nhưng lúc này, bầu trời chỉ có mây đen và sấm chớp, gió lớn nổi lên, sóng biển cuộn trào.

Thần thai bắt đầu nứt ra, một tia thần quang chui ra ngoài rồi bay lên thiên cung.

Sau đó, thần quang đã ngưng tụ thành thần anh.

Thần anh này rất cao lớn, ngay khi hoá thành thực thể, nó đã giống hệt Ngô Bình. Thần anh này mặc tiên y Cửu Bảo, toàn thân được thần quang bao phủ, khí thế thì vang dội, khiến các bá chủ dưới biển trong phạm vi mấy trăm cây số gần đó đều phải nín thở vì sợ bị phát hiện.

Đây chính là thần anh của Ngô Bình, thần anh vươn vai rồi cử động, sau đó ngước lên hỏi sấm sét trên trời: “Định đánh tao hả? Xuống đê!”

Rẹt!

Một tia sét giáng mạnh xuống đỉnh đầu thần anh, đó là lôi kiếp hay còn được gọi là thiên kiếp!

Thần anh của Ngô Bình quá mạnh, nó vừa xuất hiện thì lôi kiếp đã đến rồi.

Tia sét giáng xuống người nó xong thì tan biến luôn, còn thần anh thì như được gãi ngứa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3248


Ông rùa nói: “Thần anh càng mạnh thì lôi kiếp càng khủng khiếp, khéo lần này sẽ dụ cửu trùng lôi kiếp đến mất”.

Cô gái mím môi nói: “Cửu trùng lôi kiếp ư? Cái này cũng có gì lạ đâu, tôi biết nó có mấy loại mà”.

Ông rùa: “Nhưng cô đừng quên, sau Cửu trùng lôi kiếp sẽ đến lôi kiếp thứ hai là Hỗn độn lôi kiếp”.

Advertisement

Cô gái ngạc nhiên: “Hỗn độn lôi kiếp! Thế thì đỡ sao được? Hơn mười nghìn năm nay, cũng làm gì có ai qua được lôi kiếp này đâu”.

Ông rùa: “Thần anh của người này không đùa được đâu, khéo lại làm được”.

Advertisement

Cô gái: “Thế lại hoá là thiên kiêu tuyệt thế à?”

Ngô Bình vừa chịu một đòn sét đánh xong thì tia sét thứ hai đã tới, tia sét lần này vẫn có màu đen, nhưng nó mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp, lực sát thương rõ ràng mạnh hơn nhiều tia sét trước đó.

Anh đọc trong sổ tay Ngọc Hoàng thì biết nguyên anh sẽ trải qua ba lôi kiếp, nhưng hầu hết tu sĩ chỉ chịu được lần thứ nhất, chỉ thiên kiêu nào qua được cửu trùng lôi kiếp thì mới phải chịu lôi kiếp thứ hai.

Lôi kiếp thứ nhất có cấp cao nhất là cấp chín, lực sát thương của cấp hai gấp ba lần cấp một, lực sát thương của cấp ba gấp ba lần cấp hai, cứ thế nhân lên thì lực sát thương của cấp chín đã gấp cấp một rất nhiều lần.

Vì thế các tu sĩ bình thường cùng lắm chỉ trụ được đến tầng ba hoặc bốn thôi là kịch, ai chịu được đến tầng năm hoặc sáu thì là thiên tài. Nếu có thể đến được tầng bảy hoặc tám thì là thiên kiêu, còn lên đến tầng chín thì là thiên kiêu tuyệt thế.

Mỗi lần sấm sét giáng xuống đều tôi luyện thêm cho thần anh của Ngô Bình, tia sét đánh xuống người anh làm khói đen bốc lên, nhưng anh không hề bị thương.

Sau đó đến tia sét thứ ba, thứ tư, uy lực ngày càng mạnh hơn, đến tia sét thứ tám thì là một tia thần lôi màu vàng, bên trong ẩn hiện các ảo ảnh đáng sợ. Các ảo ảnh này đều là sinh vật mạnh mẽ của thời cổ đã bị thần lôi g**t ch*t rồi giữ lại khí tức.

Xẹt!

Tia thần lôi màu vàng giáng xuống thần anh, Ngô Bình hơi nhíu mày vì đau. Nhưng anh đã luyện hoá Lôi Hồn Điện Phách nên sự tấn công của cấp này vẫn chưa nhằm nhò gì.

Mây đen vẫn tiếp tục tích tụ, một luồng sức mạnh khủng khiếp kéo đến.

Ông rùa thấy thế thì nói: “Tầng thứ chín đang tới rồi”.

Cô gái: “Ông rùa, anh ta có thể vượt qua bình an được không?”

Ông rùa: “Chắc được”.

Uỳnh!

Trên bầu trời xuất hiện một cánh cổng lớn, phía sau là một hư ảnh pháo cổ khổng lồ.

Ông rùa ngạc nhiên hô lên: “Vạn Kiếp Diệt Thần Pháo! Đây… là thứ chưa từng xuất hiện trong lịch sử”.

Cô gái cũng kinh ngạc nói: “Đó là… khẩu pháo khổng lồ ư?”

Ông rùa: “Nghe kể ngày xưa có người đã dùng khẩu pháo này để tiêu diệt 100 nghìn thần linh đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3249


Ngô Bình cũng nhìn thấy khẩu đại pháo này, anh trợn tròn mắt, không hiểu tại sao khi độ lôi kiếp lại có thứ quái quỷ này xuất hiện.

Đoàng!

Một tiếng động lớn vang lên, tiếp đó có một tia sáng huỷ thiên diệt đia bay về phía Ngô Bình.

Advertisement

Anh hoảng hốt rồi phóng kiếm vực Thiên Cực ra tạo lá chắn trên đỉnh đầu, nhưng như thế vẫn chưa đủ, anh còn uống liền một mạch mười viên Cửu Kiếp Lôi Đan nữa.

Tia sáng ấy đã che phủ toàn bộ tấm lá chắn của Ngô Bình, ánh sáng chói mắt khiến không ai nhìn thấy gì, chờ khi nó biến mất thì Ngô Bình đen nhẻm đang đứng giữa trời.

Advertisement

Tiên y Cửu Bảo đã bị phá huỷ, đầu tóc anh cháy sém, mặt nhom nhem.

Cuối cùng, anh vẫn trụ lại được, tuy rằng cũng đã bị thương nhẹ.

Anh vận chuyển thần lực, bên ngoài cơ thể xuất hiện quần áo từ điện phách, lớp da chết chóc ra, để lộ lớp da mới.

“Đau chết mất thôi!”, anh lẩm bẩm một câu rồi thu thần anh về. Khi thần anh quay lại, anh lấy Thiên Vận Châu ra rồi nuốt vào bụng.

Sau đó, không còn thấy Ngô Bình đâu nữa.

“Đi mất rồi!”, cô gái thở phào một hơi, không biết tại sao thấy Ngô Bình bình an vượt qua lôi kiếp, cô ấy lại thấy hơi vui.

Ông rùa: “Công chúa hãy nhớ tướng mạo của cậu ta, sau này người đến đại lục nếu có gặp lại thì còn nhận ra”.

Cô gái hỏi: “Ông rùa, lôi kiếp thứ hai của anh ta như thế nào vậy?”

Ông rùa: “Hỗn độn lôi kiếp rất đáng sợ, đến tôi cũng không ngờ cậu ta có thể qua được”.

Không lâu sau, Ngô Bình đã quay về nhà họ Nhậm.

Lúc này, trời vừa hửng sáng, khi mặt trời ló dạng, Nhậm San San vừa rửa mặt xong thì thấy hơi đau bụng, cô ấy nói: “Huyền Bình, em sắp sinh rồi”.

Ngô Bình bảo cô ấy nằm lên giường rồi khẽ vỗ vào bụng cô ấy, có một tia sáng bay ra, Nhậm San San không cảm thấy đau nữa, nhưng đứa trẻ đã chào đời thật rồi.

Một em bé được đài sen cửu phẩm nâng lên cao, trông nó rất đáng yêu, vừa giống Ngô Bình vừa giống Nhậm San San.

Thằng bé đang m*t ngón tay, đôi mắt đã mở, nó không hề khóc như những đứa trẻ bình thường, mà lại cười khanh khách.

Lần đầu làm bố, Ngô Bình cảm thấy rất lạ lẫm, anh nhẹ nhàng bế đứa bé lên rồi thơm nó: “Con trai, gọi bố đi nào”.

Thằng bé chỉ cười rồi rúc vào lòng anh, sau đó bay tới chỗ Nhậm San San, thì ra nó đòi ti sữa mẹ.

Nhậm San San cở áo, Ngô Bình ấn nhẹ tay một cái, sữa mẹ đã chảy ra như suối, đứa bé bắt đầu bú sữa.

Nhậm San San vừa cho con bú vừa vui vẻ nói: “Huyền Bình, Đỉnh Nhi không giống những em bé bình thường”.

Ngô Bình: “Đương nhiên, trong người nó có thánh huyết, lại nhận được lợi ích của đài sen cửu phẩm, tương lai chắc chắn sẽ là thiên kiêu tung hoành thiên hạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3250


Tất cả mọi người đều bế nó môt lượt, ai cũng thấy c* cậu đáng yêu nên không muốn nhường cho ai khác.

Ngô Bình cười nói: “San San, chờ anh một lát, anh đi rồi về ngay”.

Một lát sau, Ngô Bình đã xuất hiện trên đảo của Đông Danh, anh nói với Tiểu Hoàng Long: “Đi theo tôi”.

Advertisement

Tiểu Hoàng Long mừng rỡ nói: “Anh Bình, anh dẫn tôi đi đâu thế?”

Ngô Bình: “Con trai tôi vừa ra đời, sau này cậu hãy phụ trách việc bảo vệ nó”.

Tiểu Hoàng Long chớp mắt nói: “Cháu tôi chào đời rồi à? Tốt, tôi đi ngay!”

Advertisement

Ngô Bình: “Biến nhỏ lại tẹo đi”.

Nói rồi, anh điểm vào người Tiểu Hoàng Long, nó lập tức thu nhỏ lại, trông rất đáng yêu.

Mười phút sau, Ngô Bình đã quay về nhà họ Nhậm rồi lấy Tiểu Hoàng Long ra.

Nhìn thấy con rắn này, người làm và vợ chồng Nhậm Thiên Thắng đều sợ hãi, nhưng khi nhìn kỹ lại thì họ mới thấy nó là một con rồng.

Tiểu Hoàng Long bay lên cao rồi tò mò nhìn Đỉnh Nhi: “c* cậu kháu đấy! Chắc chắn thành tựu sau này không thua gì bố”.

Ngô Bình: “Thế nên tôi mới nhờ cậu bảo vệ thằng bé”.

Tiểu Hoàng Long cười nói: “Anh Bình yên tâm, có tôi đây rồi thì c* cậu sẽ lớn lên khoẻ mạnh và an toàn”.

Nhóm Nhậm Thiên Thắng ngơ ngác nhìn nhau, ông ấy hỏi: “Tiểu Bình, đây là rồng à?”

Ngô Bình: “Hoàng Long có huyết mạch mạnh nhất trong các loài rồng, sau này có nó ở đây thì San San và Đỉnh Nhi sẽ được an toàn. À, con cũng nói chuyện với Thu Vô Dạ rồi, có việc gì thì bác cứ đến tìm anh ta”.

Nhậm Thiên Thắng mừng rỡ rồi đồng ý ngay.

Đến trưa, Ngô Bình đã đưa hai mẹ con Nhậm San San đến Hưng Long. Đứa bé vừa ra đời nên đương nhiên phải đi gặp bà nội và cô ruột. Vợ chồng Nhậm Thiên Thắng không nỡ rời xa cháu ngoại nên cũng đòi đi theo.

Khi Trương Lệ nhìn thấy Đỉnh Nhi thì thấy như nằm mơ, bà hỏi: “Cháu trai mẹ đây à?”

Nhậm San San cười nói: “Đúng là cháu mẹ đấy ạ, thằng bé là Đỉnh Nhi, đại danh là Lý dược sư”.

Trương Lệ vui mừng đến rơi lệ, sau đó bế Đỉnh Nhi lên.

Ngô Mi cũng vui lắm, nhanh chóng chạy đến bé thằng bé.

Sau đó, Ngô Bình sai người chuẩn bị tiệc để mình đãi bố mẹ vợ.

Đường Tử Di cũng đến, nhìn thấy Đỉnh Nhi, cô ấy cũng rất thích, sau đó mong chờ ngày mình cũng sinh ra một cục cưng đáng yêu giống vậy.

Cả nhà đều vui vẻ, ai nấy đều xúm lại quanh Đỉnh Nhi.

Đột nhiên Long Hổ Tiên Cảnh rung lên, Ngô Bình vội ra ngoài xem xét tình hình.

Anh vừa đi ra thì đã nhìn thấy có một đám mây đen khổng lồ ở trên trời, ngoài ra còn loáng thoáng nghe thấy tiếng sấm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3251


Đám mây tản đi, để lộ ra một dáng người cao lớn với khí tức bức người, Ngô Bình có thể thấy đó là một vị thần tiên.

Người thanh niên này có sấm sét vây quanh người, hắn lạnh lùng nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Là cậu giết Tử Lôi Thiên Quân hả?”

Ngô Bình hiểu ra ngay, hoá ra người này đến trả thù. Anh bay lên cao rồi thờ ơ nói: “Đúng thế”.

Advertisement

Người thanh niên mặc áo bào màu bạc, tóc cũng cùng màu, đôi mắt xẹt điện, hắn nói: “Tử Lôi Thiên Quân là bố của tôi, tôi là Dạ Cuồng Đồ, hôm nay đến giết cậu để trả thù cho bố tôi”.

Ngô Bình cười lạnh: “Anh nghĩ mình mạnh hơn Tử Lôi Thiên Quân à?”

Dạ Cuồng Đồ bình thản nói: “Tôi biết cậu giỏi nên đã mượn Ngũ Lôi Chuỳ của sư phụ, để tôi xem cậu đỡ được mấy búa”.

Advertisement

Hắn vừa nói dứt câu thì đã có một cái búa ngũ sắc xuất hiện trong tay, bên trên còn có tia sét đùng đoàng.

Ngô Bình không nói nhiều, sau thần anh thì thực lực của anh đã ngang với thần tiên rồi.

Trong thần anh có bốn chấm chế do kiếm thần hoa thành, uy lực của chúng rất mạnh.

Anh động tinh thần, một cấm chế lập tức xuất hiện, bên cạnh anh có thêm một thanh kiếm thần màu tím! Đây chính là tài năng của thần anh, biến sức mạnh thành vũ khí.

Sau đó, ba cấm chế còn lại cũng rung lên, bốn thanh kiếm thần lơ lửng bên ngoài cơ thể Ngô Bình, mỗi thanh một màu khác nhau.

Ngô Bình vung tay lên nói: “Đi!”

Một thanh kiếm màu bạc phóng đi trước, nó chém thẳng về phía Ngũ Lôi Chuỳ. Dạ Cuồng Đồ vung cái búa lên, năm con lôi xà xuất hiện rồi tấn công thanh kiếm bạc.

Cheng!

Thanh kiếm rung lên, toả ra vô vàn đường kiếm khí về phía con lôi xà. Các kiếm khí này rất đáng sợ, mấy con lôi xà đã bị chém thành nhiều đoạn.

Hơn nữa, Ngũ Lôi Chuỳ của Dạ Cuồng Đồ cũng bị bổ đôi.

Hắn hoảng hốt rồi không chút do dự quay đầu bỏ chạy.

“Lên!”

Ngô Bình búng ngón tay, thanh kiếm thần màu đỏ xuất phát, sau đó lập tức đuổi theo Dạ Cuồng Đồ.

“Cậu dám!”

Hắn hét to lên, nhưng cơ thể đã bị chém đứt đoạn rồi tan biến.

Ngô Bình cau mày, vì anh phát hiện Dạ Cuồng Đồ đã dùng bùa thế thân vào giây phút quyết định, vì thế hắn vẫn chạy thoát mất rồi, thứ anh chém được chỉ là con rối thế thân mà thôi.

“Dạ Cuồng Đồ, nhất định tôi sẽ đánh tới thiên vực Cửu Lôi để lấy mạng anh”.

Đánh bại Dạ Cuồng Đồ xong, Ngô Bình đáp xuống đất.

Hoả Hoàng Nhi chạy tới rồi cười nói: “Bố, con muốn đi bế em”.

Ngô Bình cười nói: “Thì đi, em đang ở Long Hổ Tiên Cảnh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3252


Cô ấy nói tiếp: “Huyền Bình, người ban nãy có lai lịch thế nào, nghe chừng cũng khá mạnh”.

Ngô Bình: “Người của tiên vực Cửu Lôi, sư phụ của hắn là Cử Lôi Phổ Hoá Thiên Tôn”.

Nữ đế kinh ngạc nói: “Thế thì anh phải cẩn thận đấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không sao, tôi sẽ kết thúc chuyện này nhanh thôi”.

Anh nhìn nữ đế rồi cười nói: “Linh Hy, hình như dạo này cô lại tiến bộ thêm rồi hả!”

Advertisement

Nữ đế cười đáp: “Tôi ở tầng thứ hai cảnh giới Thiên Tiên rồi, nhưng vẫn kém xa anh”.

Cô ấy nói tiếp: “Thiên chủ Thanh Tuyết vẫn đang bê quan, hình như đột phá cảnh giới Thần Tàng gặp chuyện gì đó”.

Ngô Bình: “Hả? Thế ư? Chúng ta đi xem sao”.

Bọn họ đi tới chỗ của thiên chủ Thanh Tuyết, Đông Hoàng đang nằm ngoài cửa, thấy Ngô Bình đến, nó nhảy lên rồi mừng rỡ ra đón anh.

Ngô Bình: “Đông Hoàng, Thanh Tuyết đang bế quan à?”

Đông Hoàng gật đầu.

Lúc này, có giọng của Thanh Tuyết vọng từ trong nhà ra: “Huyền Bình, hai người vào đây”.

Hai người đi vào trong phòng thì thấy thiên chủ Thanh Tuyết đang ngồi trên giường.

Ngô Bình: “Thanh Tuyết, có tiến triển không?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Tôi mở được ba điểm Nhân Tàng, một điểm Bí Tàng, giờ đang chuẩn bị mở Bí Tàng thứ hai nhưng mà khó quá nên tôi chưa biết phải làm sao”.

Ngô Bình: “Để tôi xem cho”.

Anh ngồi xuống, thần anh bay ra rồi hoá thành một người tí hon, sau đó chui vào người Thanh Tuyết từ trên đỉnh đầu.

Thần anh đi vào cơ thể xong, thiên chủ Thanh Tuyết cười nói: “Cậu định làm gì thế?”

Ngô Bình: “Tôi mở Thần Tàng giúp cô, trước tôi chưa làm được, nhưng giờ có thần anh rồi thì vô tư”.

Anh có tài y thuật hơn người, thêm khả năng nhìn xuyên thấu thì tìm Bí Tàng cho người khác không phải chuyện khó.

Ngô Bình cho thần anh vào người thiên chủ Thanh Tuyết rồi khởi động khả năng nhìn xuyên thấu, anh phát hiện có vài không gian thần bí trong cơ thể cô ấy, hơn nữa còn đều là không gian cao chiều, chính cô ấy cũng không biết điều này.

Bí Tàng nằm trong các không gian ấy.

Thần anh của Ngô Bình thu nhỏ lại như hạt bụi rồi đi đế gần một không gian cao chiều, anh ngẫm nghĩ rồi đi vòng quanh rồi kết nối với thiên chủ Thanh Tuyết: “Chắc có Bí Tàng ở đây, cô thể hiện cho tốt vào”.

Trước đó, thiên chủ Thanh Tuyết không thể đột phá vì không biết Bí Tàng ở đây, giờ được Ngô Bình chỉ chỗ cho thì cô ấy lập tức dồn toàn lực bứt phá luôn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3253


Hai người đi ra ngoài, Đông Hoàng hào hứng lè lưỡi hỏi: “Chủ nhân sắp đột phá rồi à?”

Ngô Bình: “Ừm, nhanh thôi. Đông Hoàng, dạo này mày làm gì mà không đi con chó mẹ nào bầu bạn đi”.

Đông Hoàng: “Tôi không tìm chó mẹ đâu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Hả? Thế lại thích mèo mẹ à?”

Đông Hoàng chạy tới cắn anh, Ngô Bình chạy trối chết. Một người một chó đùa giỡn ngoài sân, Ngô Bình chợt giữ nó lại hỏi: “Đông Hoàng, mày có thể nói cho tao biết thiên chủ Thanh Tuyết là nam hay nữ được không?”

Advertisement

Đông Hoàng liếc anh rồi nói: “Anh hỏi làm gì? Định tòm tem chắc?”

Ngô Bình: “Không, tao tò mò thôi mà”.

Đông Hoàng hất mặt sang một bên rồi nói: “Chủ nhân nhà tôi đương nhiên là nữ, ai rảnh đâu mà biến thành đàn ông?”

Ngô Bình: “Cũng chưa chắc, nhỡ cô ấy muốn trải nghiệm một cuộc đời khác thì sao”.

Đông Hoàng: “Chủ nhân vẫn có ký ức của kiếp trước nên không hề thay đổi, chỉ là tu luyện lại thôi”.

Lúc này, mấy con tiểu bạch long cũng đến, chúng xếp thành một cái thuyền nhỏ, còn Hoả Hoàng Nhi nằm bên trên vừa cắn hạt dưa vừa nghịch điện thoại.

Ngô Bình: “Hoàng Nhi, sao con lại đến đây?”

Hoả Hoàng Nhi nói: “Bố, con lại đói rồi”.

Ngô Bình chán nản nói: “Được rồi, để bố làm đồ ăn cho”.

Ngô Bình nướng thịt cho Hoả Hoàng Nhi xong thì thiên chủ Thanh Tuyết chợt phóng ra khí tức bức người, Ngô Bình sai người để ý thịt rồi nhanh chóng đi xem thế nào.

Lúc này, thiên chủ Thanh Tuyết toát ra một khí tức thần bí và mạnh mẽ, Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Điểm Bí Tàng này của cô mạng thật đấy”.

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Ừm, đến tôi cũng bất ngờ”.

Ngô Bình: “Có cần tôi tìm tiếp điểm thứ ba cho cô không?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Tôi muốn mở một điểm Thiên Tàng, cậu giúp tôi được không?”

Ngô Bình nói: “Thiên Tàng liên quan đến thiên đạo nên chưa chắc tôi đã tìm được”.

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Nếu tìm được một điểm Thiên Tàng thì tôi sẽ có địa vị đế phẩm”.

Cảnh giới Thiên Tiên chia thành các tầng cảnh giới nhỏ là Hư Tiên, Thần Tiên, Thiên Tiên. Hư Tiên cũng chia thành nhiều cấp bậc nhỏ.

Các cấp chia thành từ bất nhập phẩm, cửu phẩm đến nhất phẩm và siêu phẩm, trong đó từ cấp cửu phẩm đến ngũ phẩm là đông tu sĩ nhất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3254


Tương tự đó thì đế phẩm là Tiên Đế, ngọc phẩm là Tiên Hầu,…

Tiên Vương và Tiên Đế không liên quan đến cảnh giới, Hư Tiên thường là Tiên Vương, mà Chân Tiên cũng có thể là Tiên Vương.

Ngô Bình gật đầu nói: “Để tôi thử xem sao”.

Advertisement

Sau đó, anh phóng thần anh ra rồi tiến vào cơ thể thiên chủ Thanh Tuyết tiếp. Lần này, thần anh của anh đã đến thẳng thần cung của cô ấy.

Thần anh của thiên chủ Thanh Tuyết đang ngồi xếp bằng trong đó, thấy thần anh của Ngô Bình đi vào thì nó hỏi: “Đến đây làm gì?”

Advertisement

Thần anh của Ngô Bình cười nói: “Tôi muốn xem cô là nam hay nữ”.

Thiên chủ Thanh Tuyết lừ mắt: “Tôi là nữ, chứ nam đâu ra”.

Ngô Bình mỉm cười rồi rời khỏi đó, tiếp tục dùng khả năng nhìn xuyên thấu để tìm kiếm. Thần anh thu nhỏ lại rồi lục tìm trong cơ thể thiên chủ Thanh Tuyết.

Sau hơn một tiếng tìm kiếm, Ngô Bình chợt đứng lại ở mi tâm của thiên chủ Thanh Tuyết.

“Thanh Tuyết, cô thử ở chỗ này đi”.

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Được”.

Ngô Bình rời đi rồi chờ ở ngoài, anh biết lần này thiên chủ Thanh Tuyết sẽ không thể nhanh như lần trước, khéo phải mấy từ ba đến chục ngày.

Hoả Hoàng Nhi đã ăn no, không biết lại chạy đi đâu chơi rồi nên anh lại đi tìm Đường Tử Di.

Bụng cô ấy đã rất lớn nên đi lại hơi bất tiện, bây giờ cô ấy đang ngồi trên sofa xem tivi.

Thực lực của nước Long rất mạnh, mấy hôm trước, tất cả mọi nơi đã được thiết lập thiết bị thu phát trực tiếp, tín hiệu rất nhanh.

Không chỉ tivi mà người dân bây giờ đã có thể lên mạng và dùng điện thoại được rồi, các tiết mục giải trí và phim anh cũng xuất hiện trở lại, mọi thứ như quay về thời trước đó.

Đường Tử Di vẫy tay với anh rồi nói: “Huyền Bình, anh đến xem này”.

Ngô Bình ngồi xuống cạnh cô ấy thì thấy trên tivi đang phát chương trình thời sự. Học viện Võ Đạo đã có thêm một võ vương truyền kỳ, sau đó được học viện thưởng cho một trăm triệu Thần Long.

“Huyền Bình, anh cũng là võ vương đúng không? Nếu anh đạt được cấp truyền kỳ rồi thì cũng sẽ thưởng ngẩn ấy tiền nhỉ?”

Ngô Bình: “Anh không biết, nhưng chắc chắn anh có thể đạt được cấp ấy”.

Đường Tử Di cười nói: “Hay anh đi thử đi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Cũng được, để anh đến đó một chuyến”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3255


Lần trước, anh đã thấy hoàng đế và viện trưởng của học viện Võ Đạo không ưa nhau, hơn nữa Long Tượng Thiên Tôn còn có ác ý với anh, vì thế anh quyết định sẽ đến gặp hoàng đế để bàn đường đi nước bước trước.

Anh vừa đến Long Kinh thì đã gọi ngay cho Trác công công, hai bên đã trao đổi cách liên lạc.

Loáng cái, Trác công công đã hẹn anh gặp mặt ở hoàng cung. Thanh Long Môn ở trong hoàng cung, Ngô Bình muốn gặp hoàng đế thì phải vào đây.

Advertisement

Anh đi đến cổng thì thấy có lính gác, cả hoàng cung có đại trận bảo vệ, Đại La Hư Tiên muốn vào cũng không được.

Anh vừa tới thì Trác công công đã xuất hiện, ông ấy cười nói: “Tổng đốc Ngô, cuối cùng cũng gặp lại cậu rồi”.

Advertisement

Ngô Bình chắp tay nói: “Trác công công, lâu rồi không gặp. Tôi đang muốn đến học viện Võ Đạo kiếm tra võ vương truyền kỳ nên muốn tới thăm hoàng đế trước”.

Trác công công cười nói: “Cậu làm thế là đúng, bệ hạ đang tiếp vài vị sứ thần của nước ngoài, chúng ta đến điện Càn Nguyên chờ nhé”.

Ngô Bình đồng ý rồi đi cùng Trác công công, hoàng cung rất rộng, anh vào trong rồi ngồi lên một cái kiệu.

Cái kiệu bay lên, khoảng mười phút sau thì đáp xuống. Ngô Bình xuống kiệu thì nhìn thấy một cung điện nguy nga, phía trước có rất nhiều lính canh, tu vi của họ đều rất cao, ai cũng là Thiên Tiên.

Trác công công mời Ngô Bình vào trong, đang có hơn chục người ngồi ở đây, xem ra đều đến để gặp hoàng đế.

Ngô Bình có biết một người trong số này, đó chính là Trương Thiên Hoành.

Trương Thiên Hoàng lúc này không còn khí thế gì nữa mà như một người bình thường, ông ấy nhắm mắt rồi ngồi chờ.

Ngô Bình đang định lên chào hỏi thì chợt nghe thấy có người gọi: “Tam đệ”.

Anh ngoảnh lại thì nhìn thấy Đinh Mặc, lâu rồi không gặp, Đinh Mặc đã có tu vi cảnh giới Bất Tử rồi.

Anh mừng rỡ: “Nhị ca, sao anh lại ở đây?”

Đinh Mặc cười lớn nói: “Anh là cao thủ tìm mộ nên hoàng đế muốn cất nhắc”.

Trong lúc họ nói chuyện thì Trương Thiên Hoành nhìn sang, trông thấy Ngô Bình, ông ấy khẽ gật đầu chứ không đứng dậy chào hỏi.

Ngô Bình cũng không đi tới mà kéo Đinh Mặc ngồi ra chỗ khác rồi cười nói: “Nhị ca, anh biến đi đâu mất thế?”

Đinh Mặc: “Thôi đừng hỏi nữa, nếu không nhờ linh khí hồi phục thì chúng ta không gặp được nhau đâu”, sau đó, anh ta đã kể lại mọi chuyện cho Ngô Bình nghe.

Thì ra sau khi hai người tạm biệt nhau không lâu, Đinh Mặc đã phát hiện ra một mộ tiên. Anh ta vào trong đó xong thì đã kích hoạt một trận pháp dịch chuyển, sau đó bị đưa tới một nơi xa lạ.

Ở đó, anh ta đã tu luyện tiến bộ rất nhanh, hiện giờ đã ở cảnh giới Bất Tử rồi. Về sau, các không gia gập thi nhau mở ra thì anh ta mới thoát ra ngoài được.

Tiếp đó, anh ta liên tiếp mở được nhiều ngôi mộ lớn nên đã được nước Long chú ý đến, vì thế họ đã mời anh ta đến hoàng cung để gặp hoàng đế.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3256


Ngô Bình: “Em đang chuẩn bị đến đó để kiểm tra đây, nếu là võ vương truyền kỳ thì sẽ được thưởng 100 triệu Thần Long đấy”.

Nghe thấy thế, có một người ngồi cạnh đó cười lạnh nói: “Võ vương truyền kỳ ư? Cậu có biết làm được điều đó có nghĩa là gì không?”

Ngô Bình tò mò nhìn sang người đó rồi hỏi: “Anh là ai?”

Advertisement

Đó là một người thanh niên trạc tuổi anh, hắn kiêu ngạo nói: “Tôi là Quách Phượng Minh - giáo viên ba sao của học viện Võ Đao”.

Ngô Bình: “Đúng là rất khó để trở thành võ vương truyền kỳ, nhưng với tôi mà nói thì dễ như trở bàn tay thôi”.

Advertisement

Quách Phượng Minh cười khẩy nói: “Chém gió cũng phải nhìn hoàn cảnh chứ, đến nay học viện Võ Đạo mới chỉ có một võ vương truyền kỳ, hơn nữa nhờ dược lực nên mới miễn cưỡng đạt được”.

Ngô Bình: “Tôi sắp đến đó kiểm tra rồi, anh rảnh thì tới mà xem cho mở mang tầm mắt”.

Quách Phượng Minh hừ một tiếng rồi không thèm nói chuyện với Ngô Bình nữa.

Đinh Mặc rất ngạc nhiên: “Tam đệ, tu vi hiện giờ của chú mà có thể đạt đến võ vương truyền kỳ ư?”

Ngô Bình: “Vâng”.

Hai người đang trò chuyện thì Ngô Bình hỏi Trác công công, Trác công công, còn phải chờ bao lâu nữa?”

Trác công công cười đáp: “Mọi người ở đây cũng xếp hàng chờ gặp bệ hạ nên chắc phải chờ đến tối đấy ạ”.

Ngô Bình không muốn lãng phí thời gian nên nói: “Trác công công, ông có thể giữ chỗ cho tôi được không? Tôi phải ra ngoài một chuyến”.

Trác công công tỏ vẻ không vui, vì với ông ấy mà nói thì không có việc gì quan trọng hơn gặp hoàng thượng nên cười hỏi: “Tổng đốc đi đâu vậy?”

Ngô Bình: “Tôi đến học viện Võ Đạo, lấy được thân phận võ vương truyền kỳ xong khéo bệ hạ sẽ coi trọng tôi hơn”.

Trác công công ngạc nhiên hỏi: “Cái gì? Giờ cậu đi kiểm tra thân phận võ vương truyền kỳ ư?”

Ngô Bình: “Đúng thế”.

Trác công công: “Được, Tổng đốc đi nhanh về nhanh, chúng tôi chờ tin tốt của cậu”.

Ngô Bình gật đầu rồi nói với Đinh Mặc: “Nhị ca, em đi rồi về ngay!”

Ngô Bình rời khỏi hoàng cung rồi đi thẳng đến tháp Tiên Võ của học viện Võ Đạo. Người canh gác ở đây nhận ra anh nên thấy anh lại tới thì hỏi: “Thầy Ngô lại đến kiểm tra à?”

Ngô Bình: “Ừm, tôi đến kiểm tra võ vương truyền kỳ”.

Người kia không dám cản mà nói: “Mời thầy vào”.

Ngô Bình vừa vào tháp thì cậu thiếu niên lúc trước đã xuất hiện: “Mời lên tầng tám”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3257


Tầng thứ mười là kiểm tra huyết mạch, kết quả vừa có, cậu thiếu niên đã nói: “Huyết mạch của anh tương đương với Chân Nhân thái cổ, cũng là cấp nghịch thiên siêu đẳng”.

Ngô Bình: “Vậy thì chắc tôi là võ vương chí tôn đúng không?”

Cậu thiếu niên: “Đúng thế, võ vương chí tôn 12 sao”.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Sao bảo cao nhất là 10 sao?”

Cậu thiếu niên: “Bình thường là 10 sao, nhưng với quái vật như anh thì phải 12 mới đủ để đánh giá”.

Ngô Bình: “Mới có người được nhận định là võ vương truyền kỳ à?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Người đó dùng thuốc nên tôi cho anh ta làm võ vương truyền kỳ một sao”.

Ngô Bình: “Ừm, thế cậu cho tôi huy hiệu võ vương truyền kỳ chín sao nhé?”

Cậu thiếu niên: “Được, hi vọng anh sớm đột phá lên Tiên Quân rồi lên ba tầng cuối”.

Ngô Bình: “Không lâu nữa đâu”.

Lúc này, đã có mấy trăm người tụ tập bên ngoài tháp Tiên Võ, có cả giáo viên và học viên. Người canh tháp cũng phải há hốc miệng, tin Ngô Bình vào tháp kiểm tra đã lôi kéo nhiều người đến xem náo nhiệt.

Có nhiều người đã chờ ở ngoài ba, bốn tiếng vẫn không chịu đi, họ nhất định phải chờ xem bằng được thành tựu của anh.

“Các người đoán thầy Ngô này có được võ vương truyền kỳ không?”, một người hỏi.

“Chắc được, dẫu sao người ta cũng là võ tông truyền kỳ rồi, hơn nữa còn được mười sao đấy. Nói chung kiểu gì cũng được võ vương truyền kỳ thôi, nhưng sao sẽ kém hơn, khoảng ba đến năm sao gì đó”.

“Hồi hộp thế nhờ”, một cô gái nói: “Nghe chuyện về thầy Ngô nhiều rồi mà chưa được gặp bao giờ, hi vọng thầy sẽ là võ vương truyền kỳ năm sao”.

“Năm sao? Nằm mơ đi! Hai sao đã hiếm rồi, ba sao còn ít hơn nữa, trong một trăm võ vương truyền kỳ kéo cũng không có nổi một người được năm sao đâu”.

Thiết Huyền nghe thấy thế thì nói: “Tôi tin thầy Ngô sẽ làm được, thậm chí còn trên năm sao luôn”.

Người kia nhìn Thiết Huyền rồi cười khẩy nói: “Trợ giảng như anh mà dám đọ độ tinh mắt với tôi à? Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Đúng lúc này, mọi người chợt ngừng bàn luận vì Ngô Bình đã đi ra.

Anh chắp tay sau lưng đang định rời đi thì bị biển người trước mặt doạ cho giật mình, có người nhìn thấy huy hiệu trước ngực anh thì hét lên: “Trời ơi! Võ vương truyền kỳ chín sao!”

“Trời đất! Chín sao thật kìa, đáng sợ quá!”

Giáo viên nói Ngô Bình không thể được năm sao lập tức tự vả vào mặt rồi chạy mất.

Ngô Bình chắp tay với mọi người ròi nói: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến tôi”.

Lãnh Nhân và Thiết Huyền bước ra rồi cười nói: “Thầy Ngô, anh mau đi nhận thưởng đi”.

Ngô Bình: “Ai cũng được thưởng hết à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3258


Quả nhiên, Ngô Bình đã đặt huy hiệu võ vương truyền kỳ chín sao lên bàn rồi nói: “Viện trưởng, tôi đến lĩnh thưởng”.

Thật ra Long Tượng Thiên Tôn không hề muốn đưa tiền và trao cho Ngô Bình danh hiệu giáo viên năm sao, nhưng có quá đông người ở đây nên ông ta không thể làm khác được.

Long Tượng Thiên Tôn mỉm cười một cách ngượng ép rồi nói: “Thầy Ngô, cậu đúng là thiên tài có khác, đạt hẳn chín sao cơ à, tôi khâm phục”.

Advertisement

Ngô Bình: “Viện trưởng quá khen, chờ tôi đến cảnh giới Long Môn rồi sẽ thử xem có lên được võ vương chí tôn hay không”.

Khoé miệng Long Tượng Thiên Tôn giật giật, ông ta nói: “Thoe quy tắc thì học viện sẽ thưởng cho cậu 340 triệu Thần Long, đồng thời tăng chức cho cậu thành giáo viên năm sao”.

Advertisement

Ngô Bình nhanh chóng nhận được một túi tiền và huy hiệu giáo viên năm sao.

Cuối cùng, Long Tượng Thiên Tôn còn cười nói: “Thầy Ngô, tư chất của cậu cực tốt, hoàn toàn có thể vào học phủ Truyền Kỳ. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ cho người ghi danh cho cậu, để tháng sau cậu sẽ đi thi”.

Ngô Bình đang định đồng ý thì cảm giác Thiết Huyền ở phía sau đang ra hiệu gì đó cho mình nên nói: “Tôi cần phải suy nghĩ thêm về chuyện này, có gì tôi sẽ báo cho viện trưởng sau”.

Long Tượng Thiên Tôn cau mày nói: “Thế thì cậu phải nghĩ nhanh lên vì sắp hết thời gian đăng ký rồi”.

Lấy tiền và huy hiệu xong, Ngô Bình quay người rời đi. Anh đi tới một chỗ vắng vẻ, sau đó hỏi Thiết Huyền: “Anh Thiết, cuộc thi này có vấn đề à?”

Thiết Huyền: “Đương nhiên, nếu đăng ký bằng thân phận giáo viên của học viện thì phần thưởng sẽ thuộc về học viện, còn cậu không được xu nào đâu”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Phần thưởng là gì?”

Thiết Huyền: “Thầy Ngô, cậu không biết gì à? Học phủ Truyền Kỳ đã công bố những người lọt vào tốp mười đều sẽ được thưởng. Người đứng đầu sẽ được thưởng 500 triệu Thần Long, ngoài ra còn có thêm 50 lạng thần kim, một lá bùa chú cấp đạo tổ và túi càn khôn linh bảo Tiên Thiên”.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Nhiều thứ hay thế à! Dành cho người đứng đầu hết ư?”

Thiết Huyền cười nói: “Nào chỉ có thể, ngoài ra còn có tư cách vào Thiên Giới để tu hành nữa”.

Ngô Bình: “Thiên Giới nào thế?”

Thiết Huyền: “Thế giới mà chúng ta đang sinh sống có ba tầng, cao nhất là Thiên Giới, là một thế giới cao chiều, tu luyện ở đây thì sẽ tiến bộ thần tốc, phẩm chất cũng cao hơn. Nhưng chúng ta không thể đến đó được, vì vào đó sẽ tốn rất nhiều tài nguyên cùng trận pháp tuyệt thế”.

Ngô Bình chợt nhớ ra lúc mình bay tới vũ trụ thì đã nhìn thấy ba tầng của thế giới thật.

Anh gật đầu nói: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở”.

Thiết Huyền cười nói: “Chúng ta là bạn mà, cảm ơn gì chứ”.

Lãnh Nhân: “Thầy Ngô, tối nay thầy có rảnh không? Chúng ta đi làm vài chén đi!”

Ngô Bình: “Tôi bận mất rồi, chúng ta hẹn hôm khác nhé. À, tôi có hai viên Tam Bảo Thần Đan, nó sẽ hỗ trợ nâng cao tư chất của hai người đó”.

Lãnh Nhân và Thiết Huyền mừng rỡ nói: “Thầy Ngô, chúng tôi biết thầy giỏi luyện đan rồi nên không khách sáo nữa nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3259


Trác công công hỏi: “Tổng đốc Ngô, cậu thành công chứ?”

Ngô Bình lấy huy hiệu ra nói: “Tôi là võ vương truyền kỳ chín sao”.

Trác công công cầm lấy huy hiệu mà tay còn run, ông ấy nói: “Chín sao ư! Trời ơi, thật là đáng sợ, bệ hạ mà biết được thì chắc sẽ ngạc nhiên lắm”.

Advertisement

Đinh Mặc cười lớn nói: “Tam đệ, chú đúng là yêu nghiệt, hình như trong lịch sử cũng hiếm người đạt được cấp này đấy”.

Trác công công: “Tuy ngày xưa cũng đã có người được chín sao, nhưng họ đều ở cảnh giới Động Thiên hoặc Đoạt Thiên rồi. Tổng đốc Ngô hiện giờ mới ở Lôi Kiếp thôi, mấy nữa cậu ấy đột phá lên cảnh giới cao hơn thì chắc sẽ là võ vương chí tôn mất”.

Advertisement

Tim Đinh Mặc đập thình thích, anh ta nói: “Võ vương chí tôn ư! Tôi đã từng đọc điển tích về một võ vương chí tôn, người này mới ở cảnh giới Địa Tiên mà có thể chém chết thần tiên rồi đấy”.

Trác công công: “Đương nhiên”.

Đến Trương Thiên Hoành luôn trầm mặc cũng phải đứng lên rồi chắp tay chúc mừng Ngô Bình: “Chúc mừng cậu”.

Ngô Bình nói: “Thần tướng đến đây có việc gì vậy?”

Trương Thiên Hoành xua tay: “Giờ tôi đâu còn là thần tướng nữa, cũng chỉ là một Tổng đốc giống cậu thôi”.

Ngô Bình gật đầu rồi không nói gì thêm với ông ấy nữa.

Một lát sau, Trác công công nói: “Tổng đốc Ngô, chúng ta có thể đi gặp bệ hạ rồi”.

Ngô Bình đi tới ngự thư phòng, có một người đàn ông trung niên đang ngồi phê duyệt tấu chương ở đây. Anh đi vào rồi chắp tay hành lễ: “Thần Ngô Bình tham kiến bệ hạ, bệ hạ phúc như đông hải”.

Người đàn ông bỏ bút xuống rồi ngẩng lên nhìn Ngô Bình, sau đó cười nói: “Đúng là tuổi trẻ tài cao, trẫm muốn gặp võ tông truyền kỳ là khanh lâu lắm rồi”.

Trác công công cười nói: “Bệ hạ, Tổng đốc Ngô vừa kiểm tra thân phận võ vương truyền kỳ chín sao xong, đây là huy hiệu của cậu ấy”.

Người đàn ông bật cười: “Đúng là bất ngờ”.

Ông ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngô Bình, hình như ngày trước khanh quản lý một tổ chức tên là Thiên Long đúng không?”

Ngô Bình: “Vâng ạ, nhưng sau đó Thiên Long hoạt động kém nên thần đã giải tán tổ chức rồi ạ”.

Hoàng đế gật đầu: “800 nghìn cấm quân của trẫm đang thiếu thủ lĩnh, khanh là võ vương truyền kỳ chín sao thì nên đảm nhiệm chức vụ này”.

Ngô Bình chớp mắt nói: “Bệ hạ cho thần làm thủ lĩnh của cấm quân ạ?”

Hoàng đế gật đầu: “Khanh có đồng ý không?”

Ngô Bình nói: “Thần tuân lệnh”.

Hoàng đế cười nói: “Vậy hãy chuẩn bị một chút đi rồi nhanh chóng nhậm chức, các việc tiếp theo Trác công công sẽ nói với khanh”.
 
Back
Top Dưới