Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2580


Ngô Bình hỏi: “Sư huynh cảm thấy nên ứng phó thế nào?”

Dương Mộ Bạch trả lời: “Nếu là người khác thì chắc chắn sẽ không có cách. Nhưng sư đệ thì khác, thực lực của cậu đủ mạnh, có thể thể hiện tài năng ở đại hội võ lâm. Chẳng phải họ muốn nhân cơ hội này cải tổ sao? Được thôi, sư đệ cứ giành hạng nhất, trở thành võ lâm chí tôn!”

Advertisement

Đôi mắt Diệp Huyền rực sáng: “Phải đó, tiền bối hãy giành lấy võ lâm chí tôn lần này! Xem bọn họ thủ tiêu Thiên Long thế nào”.

Ngô Bình cau mày: “Võ lâm chí tôn là người mà họ muốn nâng đỡ. Nếu em cố đoạt lấy danh hiệu này, e là không thoả đáng”.

Advertisement

Diệp Thiên Tông đáp: “Sư đệ nói rất có lý. Có thể không làm võ lâm chí tôn, nhưng chúng ta phải nắm được quyền phát ngôn, để bọn họ không dám khinh thường”.

Ngô Bình nói: “Đó cũng là một cách”.

Dương Mộ Bạch bảo: “Sư đệ à, anh vừa lấy được cái này. Cậu xem nhé”. Dứt lời, ông ấy bèn đưa một mảnh gấm vàng có chữ cho Ngô Bình.

Ngô Bình mở ra xem, bên trên đã vạch rõ nội dung trình tự tu hành. Các danh hiệu Võ Thần, Võ Vương mà dân gian sử dụng trước đây đều bị bãi bỏ, bây giờ gọi chung là võ giả.

Xét theo năng lực mạnh yếu từ thấp đến cao, võ giả được chia thành năm cấp: Võ Sĩ, Võ Sư, Võ Tông, Võ Vương, Võ Hoàng. Mỗi cấp này lại được chia làm năm bậc, cao nhất là bậc một, thấp nhất là bậc năm. Lấy ví dụ Võ Sĩ, chia thành Võ Sĩ bậc năm, Võ Sĩ bậc bốn,... cao nhất là Võ Sĩ bậc một.

Theo quy định, tu vi của Võ Sĩ tương đương cảnh giới luyện khí đến cảnh giới luyện thần, Võ Sư có lẽ là cảnh giới Tiên Thiên và Nhân Tiên cảnh giới một.

Võ Sĩ và Võ Sư là cấp bậc chuyên nghiệp, sau khi đạt cấp bậc này sẽ lấy được tài nguyên tu hành tương ứng của quốc gia. Tất nhiên, muốn lấy được cấp bậc này phải trải qua buổi kiểm tra đánh giá nghiêm ngặt tại địa điểm khảo hạch do quốc gia lập ở các nơi.

Ngô Bình đọc xong bèn cười bảo: “Thú vị đấy”.

Dương Mộ Bạch nói: “Lúc nhìn thấy cái này, anh cũng rất sốc. Nhưng chỉ giây lát sau anh đã hiểu ra ngay. Phía trên muốn nắm giữ toàn diện sự xuất hiện của thời đại tu chân”.

Ngô Bình bày tỏ: “Cũng nằm trong dự liệu. Linh khí sắp khôi phục, đối mặt với sự lớn mạnh của tu chân, vũ khí nóng cũng không chiếm được ưu thế nữa. Nếu nước ta muốn củng cố quyền lực thì buộc phải thay đổi. Cách phân chia Võ Sĩ, Võ Sư này tinh giản hơn trước nhiều”.

Dương Mộ Bạch hỏi: “Sư đệ à, linh khí thật sự sẽ khôi phục sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Những thay đổi đã bắt đầu xuất hiện. Hai vị sư huynh à, tương lai chúng ta không chỉ đối mặt với tu sĩ Côn Luân mà còn có tu chân đang nổi lên rất nhanh trong môi trường linh khí, thậm chí là những kẻ mạnh đến từ Tiên Giới và Hồng Hoang”.

Diệp Thiên Tông nói: “Bọn anh không chiến đấu được nữa. Sư đệ à, sau này đám hậu bối này phải nhờ cậu dẫn dắt rồi”.

Ngô Bình đáp: “Sư huynh yên tâm. Em có phần ăn thì họ không đói được đâu”.

Lý Long Thần nói: “Sư thúc, gần đây phía Hà Đông thường xảy ra chuyện lạ. Điều này có liên quan đến việc linh khí khôi phục không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2581


Diệp Huyền nói: “Tiền bối à, đệ tử cũng có nghe nói về chuyện này. Giai đoạn đầu, nước ta sẽ xây dựng bốn trường, gồm Đại học Võ Đạo Thiên Kinh, Đại học Võ Đạo Trung Nguyên, Đại học Võ Đạo Giang Nam, Đại học Võ Đạo Vân Đông. Hiệu trưởng của các trường đại học võ đạo sẽ được chọn từ học viện Võ Đạo”.

Ngô Bình trầm tư: “Thế là họ muốn sàng lọc được nhân tài từ nhiều người thông qua trường đại học Võ Đạo, sau đó tiến hành bồi dưỡng. Như vậy thì họ sẽ có thể lôi kéo được một lượng cao thủ trước khi linh khí khôi phục toàn bộ, từ đó sẽ có vốn liếng để đối chọi với các thế lực tu chân lớn”.

Diệp Thiên Tông bảo: “Đúng vậy. Ở thế tục, sức ảnh hưởng của quốc gia vượt xa các môn phái lớn”.

Advertisement

Dương Mộ Bạch nói: “Sư đệ, anh cảm thấy cậu có thể tham gia cạnh tranh cho vị trí hiệu trưởng trường đại học Võ Đạo”.

Lòng Ngô Bình thoáng lay động: “Em đang chuẩn bị đến học viện Võ Đạo rồi trở thành thầy dạy ở đó trước. Về vị trí hiệu trưởng, nếu có cơ hội, em sẽ thử xem sao!”

Advertisement

Bọn họ đang tán gẫu thì bỗng có tiếng bước chân vọng vào từ ngoài cửa. Sau đó, cửa bị ai đó thô lỗ đẩy ra, bốn người xông vào.

Khí tức của bốn người này đều rất mạnh, trong đó có hai người là con lai. Một người lai mắt xanh dương nhướng mày hỏi: “Trong các người, ai là Ngô Bình?”

Đối phương là kẻ bất thiện. Diệp Huyền lạnh lùng hỏi: “Các người là ai? Tìm tiền bối của tôi làm gì?”

Một cậu trai mười tám, mười chín tuổi lãnh đạm nói: “Tôi là Lewis, lớn lên ở Mễ, đã vượt qua buổi khảo hạch của hệ thống bậc thầy chiến đấu nước Mễ. Nghe nói Viêm Long tổ chức đại hội võ lâm, tôi liền đến đây tham gia ngay lập tức”.

Diệp Huyền bảo: “Nói trọng điểm đi”.

Lewis nói: “Tôi muốn đấu một trận với Ngô Bình, nghe nói người này rất mạnh”.

Diệp Huyền cười khẩy: “Làm sao cậu biết tiền bối của tôi mạnh? Còn nữa, tại sao cậu lại biết chúng tôi ở đây?”

Lewis đáp nhẹ: “Tôi có nguồn tình báo của mình”.

Diệp Huyền còn định nói gì đó, Ngô Bình đã xua tay rồi lên tiếng: “Nói vậy là cậu muốn khiêu chiến tôi?”

Lewis gật đầu: “Đúng, tôi muốn đánh bại anh, từ đó chứng minh sự lớn mạnh của hệ thống bậc thầy chiến đấu”.

Ngô Bình hứng thú hỏi: “Hệ thống bậc thầy chiến đấu mà cậu nói là gì thế?”

Lewis trả lời: “Đó là hệ thống huấn luyện chiến đấu được Mỹ nghiên cứu và phát triển, kết hợp với công nghệ tiền sử. Hiện giờ tôi là một trong những người được hệ thống chấm điểm cao nhất, nằm trong top mười”.

Ngô Bình gật gù: “Ra là vậy. Cậu có thể khiêu chiến tôi, nhưng không phải bây giờ. Trên võ đài của đại hội võ lâm, tôi rất mong chờ được gặp cậu”.

Lewis cười bảo: “Không, không. Anh Ngô, nếu bây giờ anh có thể đánh bại tôi, tôi có thể đưa anh đi xem hệ thống bậc thầy chiến đấu”.

Diệp Huyền cười khẩy: “Cậu không hiểu tiếng người à? Muốn khiêu chiến tiền bối tôi, cậu có thể khiêu chiến trên võ đài”.

Lewis nhướng mày: “Nếu như tôi kiên quyết muốn khiêu chiến bây giờ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2582


Nhìn thấy người này, gương mặt Lewis liền sa sầm: “Lại là cô!”

Cô gái ấy phớt lờ Lewis mà đi thẳng đến trước mặt Ngô Bình, ôm quyền nói: “Tôi là giáo viên của học viện Võ Đạo, Trần Dung”.

Ngô Bình đáp: “Ra là cô Trần. Hân hạnh”.

Advertisement

Trần Dung nói: “Long chủ Ngô, tên Lewis này có được danh sách cao thủ nước Viêm Long, lấy danh nghĩa khiêu chiến để những người trong danh sách tham gia bài kiểm tra của hệ thống bậc thầy chiến đấu. Từ đó, Lewis sẽ thu thập được dữ liệu chiến đấu của tu chân nước Viêm Long rồi tiến hành phân tích và tính toán”.

Nghe Trần Dung nói xong, Ngô Bình hiểu ra ngay. Tên Lewis này không tốt lành gì, mục đích thật sự là thu thập số liệu chiến đấu của anh.

Advertisement

Anh nói: “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô”.

Lewis hừ giọng: “Các người luôn phải chiến đấu. Chỉ cần các người chiến đấu, tôi sẽ thu thập được dữ liệu thôi!”

Ngô Bình bảo: “Cậu có thể cút rồi đấy”.

Lewis cau mày: “Anh Ngô, mong anh cân nhắc”.

Ngô Bình vẫy tay một cái, mặt đất liền nổi cuồng phong. Đám người nọ lập tức bị cuốn ra ngoài, tên nào cũng thảm hại vô cùng, lăn lông lốc như mấy quả hồ lô vậy. Cùng lúc ấy, cánh cửa cũng đóng chặt.

Đám người Lewis cả kinh, sao người này lại mạnh như vậy? Chỉ cần một cái vẫy tay mà đã quét sạch bọn họ ra khỏi viện!

Trần Dung cũng rất kinh ngạc, bèn hô lên: “Năng lực của long chủ Ngô mạnh quá, xem ra danh sách kia không hề chuẩn xác!”

Ngô Bình mỉm cười: “Cô Trần, ban nãy tôi còn nói rằng muốn đến làm giáo viên ở học viện Võ Đạo”.

Trần Dung đáp: “Anh có thực lực xuất sắc, làm giáo viên ở học viện Võ Đạo là chuyện không khó. Nhưng để trở thành giáo viên, ngoài thực lực ra, anh còn phải vượt qua bài kiểm tra của học viện Võ Đạo”.

Ngô Bình hỏi: “Là kiểm tra gì vậy?”

Trần Dung trả lời: “Hệ thống bậc thầy chiến đấu mà Lewis vừa đề cập, thật ra chúng tôi cũng có”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ồ, các cô cũng có sao?”

Trần Dung gật đầu: “Thật ra thứ này chính là pháp khí động thiên được Tiên quốc dùng để kiểm tra từ thời tiền sử - tháp Tiên Võ”.

Ngô Bình đáp: “Ra là vậy. Cô Trần đến chùa Đại Thiền chính vì tên Lewis này?”

Trần Dung cười bảo: “Đại hội võ lâm rất phi thường, tôi đến đây theo lệnh của viện trưởng, nhằm chọn ra một số cao thủ hàng đầu gia nhập học viện Võ Đạo”.

Sực nhớ đến điều gì đó, Ngô Bình bèn hỏi: “Cô Trần đến từ Bắc Viện hay Nam Viện?”

Anh biết Bắc Viện và Nam Viện cạnh tranh rất gay gắt. Sự xuất hiện của Trần Dung e là có liên quan đến điều này.

Trần Dung nói: “Chùa Đại Thiền nằm ở phương Bắc, tất nhiên là tôi đến từ Bắc Viện”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2583


Ngô Bình lấy mảnh vải gấm ra: “Nói vậy, cấp bậc ghi ở đây chính là cách phân chia cấp bậc tu sĩ của tháp Tiên Võ?”

Trần Dung đáp: “Đúng thế”.

Diệp Huyền hỏi: “Cô Trần à, bất kỳ ai cũng được tham gia kiểm tra sao?”

Advertisement

Trần Dung cười bảo: “Tất nhiên không phải. Chỉ có những người có biểu hiện xuất sắc ở đại hội võ lâm mới nhận được lời mời của Bắc Viện, vào tháp Tiên Võ kiểm tra”.

Diệp Huyền hỏi tiếp: “Thế nào là biểu hiện xuất sắc?”

Advertisement

Trần Dung nói: “Đại hội võ lâm lần này triển khai hình thức đánh võ đài. Chỉ cần vào top một trăm đánh võ đài sẽ được xem là biểu hiện xuất sắc”.

Rồi Trần Dung nói tiếp: “Đương nhiên, với cao thủ nổi danh như Long chủ Ngô, chúng tôi sẽ trực tiếp đưa ra lời mời. Long chủ Ngô, bây giờ anh có thời gian không?”

Ngô Bình rất hứng thú với tháp Tiên Võ ấy: “Tôi có thể qua đó thử xem”.

Trần Dung bảo: “Vẫn còn sớm, hay là bây giờ chúng ta xuất phát luôn nhé?”

Ngô Bình thì thế nào cũng được. Anh bảo mọi người ở lại chùa Đại Thiền rồi đi theo Trần Dung.

Bắc Viện của học viện Võ Đạo khá gần, cả hai bay một lúc đã đến khuôn viên học viện Võ Đạo.

Đây là lần đầu tiên Ngô Bình đến học viện Võ Đạo. Anh phát hiện học viện Võ Đạo này xây dựng sâu trong núi. Trước cửa núi có một pho tượng đá rất cao to, theo phong cách cổ xưa, cao chừng trăm mét, là một người đàn ông trung niên.

Phía sau pho tượng đá có một cánh cửa núi rất lớn. Lúc này có những người đang lục tục tiến vào học viện, xem ra họ cũng giống như anh, đến đây làm kiểm tra.

Ngô Bình hỏi: “Cô Trần, hiện giờ Bắc Viện có bao nhiêu giáo viên?”

Trần Dung đáp: “Bắc Viện hiện có hơn ba trăm giáo viên, trong đó có khoảng hai mươi phần trăm là người hướng dẫn”.

Hai người đi qua cửa núi, sau lưng có hai người nữa đang đi tới, một trong hai chính là Âu Dương Trích Tinh. Đi cùng hắn là một người đàn ông trung niên, trông có vẻ cũng là thầy dạy ở Bắc Viện.

Âu Dương Trích Tinh nhìn thấy Ngô Bình, anh cũng trông thấy hắn. Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đối phương hừng hực lửa.

Trước đây, Ngô Bình từng dạy dỗ hắn rất nặng tay, đánh gãy xương cốt toàn thân của hắn. Nay lại chạm mặt kẻ thù, mắt long lên sòng sọc.

“Là anh!”

Âu Dương Trích Tinh gầm lên.

Lúc trước, Ngô Bình đã đánh hắn một trận thê thảm ở bãi biển, khiến hắn bị thương rất nặng. Hắn còn trúng ám thủ, chỉ có một năm để tìm người phá giải. Nếu không thể phá giải, hắn sẽ mất sạch tu vi, trở thành kẻ vô dụng!

Sau đó sư tổ nhà Âu Dương đã phải ra tay chữa trị, hắn dưỡng thương hơn một tháng mới dần dần hồi phục. Không ngờ hắn lại gặp Ngô Bình tại đây.

Ngô Bình cũng nhận ra Âu Dương Trích Tinh, bèn quét mắt nhìn hắn: “Có người phá giải được đòn của tôi cơ à? Ai làm đấy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2584


Âu Dương Trích Tinh vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Ngô Bình, đừng ức h**p người khác quá đáng! Nhà Âu Dương của tôi không dễ chọc vào đâu!”

Người trung niên kia cũng nhíu mày: “Long chủ Ngô, tôi là Âu Dương Tốn. Em trai Âu Dương Ngọc của tôi chính là thầy hướng dẫn của Bắc Viện! Tuy cậu là Long chủ nhưng cũng không thể ức h**p nhà Âu Dương chúng tôi như vậy!”

Ngô Bình cười khẩy: “Ức h**p? Ban đầu, chính Âu Dương Trích Tinh vô duyên vô cớ đả thương sư điệt của tôi. Tôi trị khỏi rồi, hắn lại tiếp tục đánh sư điệt tôi, còn bảo rằng muốn xem tôi có chữa khỏi được không. Ha ha, khi ấy các người có tôn trọng tôi và sư phụ tôi không?”

Advertisement

Người trung niên biết bên mình đuối lý, bèn nói: “Long chủ Ngô, oan gia nên giải không nên kết. Tôi chân thành xin lỗi cậu”.

Ngô Bình bảo: “Xin lỗi mà có tác dụng thì thế giới này đã chẳng có hận thù”.

Advertisement

Âu Dương Trích Tinh cười khẩy: “Ngô Bình, anh nghĩ tôi sợ anh sao? Sư tổ nhà tôi đã truyền dạy thần công tối thượng cho tôi rồi. Giờ tôi đã thăng cấp thành Địa Tiên Thuần Dương. Anh có mạnh đến mấy cũng chỉ là Nhân Tiên thôi”.

Ngô Bình nói: “Được thôi, tôi nhường anh ba chiêu”.

Cả hai giằng co, chuẩn bị ra tay. Bỗng dưng có một giọng nói rất trầm vọng đến từ xa: “Là ai muốn ra tay ở Bắc Viện?”

Một người đàn ông mặc đồ luyện công màu trắng tiến đến gần, ánh mắt sắc lạnh lướt nhìn Ngô Bình và Âu Dương Trích Tinh: “Muốn đánh nhau thì theo tôi đến đài sinh tử!”

Nhìn thấy người này, Trần Dung vội vã cúi đầu, cung kính chào: “Tông sư Ninh!”

Ở học viện Võ Đạo, người hướng dẫn thường được gọi là tông sư. Họ đều vượt qua bài kiểm tra của tháp Tiên Võ, là kẻ mạnh thật sự!

Tông sư Ninh liếc nhìn Trần Dung: “Cô Trần, đây là người cô tìm sao?”

Trần Dung đáp: “Phải, vị này là Long chủ Ngô, năng lực rất mạnh, tôi định mời anh ấy đến tháp Tiên Võ kiểm tra”.

Tông sư Ninh lạnh lùng nói: “Tháp Tiên Võ là trọng địa, chỉ có người được viện trưởng phê chuẩn mới được vào tháp kiểm tra. Cô đã hỏi ý viện trưởng chưa?”

Trần Dung vội đáp: “Viện trưởng đã cho tôi ba suất, để tôi tự quyết định mời ai vào tháp”.

Tông sư Ninh nhíu mày: “Vậy tốt nhất cô đừng lãng phí ba suất này”.

Có thể nhìn ra vị tông sư Ninh này không công nhận Ngô Bình cho lắm. Khoan hãy nói đến những cái khác, Ngô Bình rõ ràng chẳng phải Địa Tiên, một người còn chưa đạt đến Địa Tiên thì có thể mạnh đến mấy kia chứ?

Trần Dung không dám phản bác: “Vâng”.

Lần đầu Ngô Bình đến địa bàn của người khác, không tiện ra tay, bèn nói với Âu Dương Trích Tinh: “Tốt nhất là anh đừng để tôi gặp được”.

Dứt lời, anh rời đi cùng Trần Dung.

Sau khi cả hai đi khỏi, Âu Dương Tốn bèn ôm quyền với tông sư Ninh: “Cảm ơn tông sư Ninh đã giải vây”. Xem ra hai người này có quen biết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2585


Dường như Trần Dung còn có việc bận nên rời đi trước.

Ngô Bình không quen biết những người có mặt ở đây, nên anh ngồi tại chỗ, nhắm mắt dưỡng thần.

Advertisement

Đột nhiên, anh nghe thấy một người ở gần đó cất lời: “Nghe nói chỉ cần trở thành Võ Sư là có thể làm giáo viên ở trường đại học Võ Đạo sắp được thành lập?”

Một người khác trả lời: “Đúng vậy. Nếu đạt được thành tích Võ Tông là có thể trở thành người hướng dẫn của Bắc Viện”.

Advertisement

“Nghe nói trở thành Võ Tông khó lắm, dù là người hướng dẫn của học viện Võ Đạo cũng phải kiểm tra vài lần mới trở thành Võ Tông đấy. Người chỉ cần một lần đã trở thành Võ Tông hiện nay mới có vài người thôi”.

“Phải đấy, mà đa số là Võ Tông bậc bốn, Võ Tông bậc ba có hai người, Võ Tông bậc hai chỉ có một người. Tôi thì chẳng mong được Võ Tông, có thể trở thành Võ Sư là tốt rồi. Quốc gia sẽ hỗ trợ học viện Võ Đạo và các trường đại học Võ Đạo, có thể giữ một chức vụ nào đó ở đây thì sau này sẽ lấy được rất nhiều lợi ích”.

“Đúng rồi. Tôi có một người bạn chạy việc cho lãnh đạo, hôm kia anh ấy nói với tôi rằng Viêm Long sắp cải cách chế độ tuyển chọn quan chức”.

Mọi người đều hào hứng hỏi: “Hử? Như thế nào?”

Người kia nói: “Hình như là định bỏ tỉnh, lập quận. Tổng cộng có tám mươi mốt quận, quan chức cao nhất của mỗi quận được gọi là quận trưởng. Mỗi quận đều có xây phủ tổng đốc. Tổng đốc sẽ trực tiếp chịu trách nhiệm cao nhất”.

Nghe xong, Ngô Bình cũng khá kinh ngạc. Cách làm này hình như hơi bị hoài cổ? Nhưng ngay sau đó, anh lại cảm thấy sự thay đổi này có lẽ phù hợp với xã hội Viêm Long trong tương lai hơn.

Người kia nói tiếp: “Tin tức khiến tôi ngạc nhiên hơn còn ở phía sau. Bạn tôi bảo rằng sau này chức tổng đốc, quận trưởng đều sẽ được chọn từ học viện Võ Đạo và trường đại học Võ Đạo! Các anh đã hiểu việc trở thành giáo viên trường đại học Võ Đạo có ý nghĩa gì chưa?”

Ai nấy đều kinh ngạc. Nói vậy là chỉ cần trở thành giáo viên thì tương lai có thể trở thành quận trưởng, thậm chí tổng đốc?

Một người trẻ tuổi thở dài: “Đây là sự thụt lùi của xã hội mà”.

Một người trung niên khác nhẹ nhàng bảo: “Đây không phải là thụt lùi, mà là không còn cách nào khác nên đành phải làm thế. Mọi người có hình dung được xã hội tương lai sẽ như thế nào không?”

Có người lên tiếng: “Sẽ có thêm nhiều tu sĩ ra đời, luật pháp và quy tắc của thế tục không thể ràng buộc họ”.

Người kia gật đầu: “Vì vậy, mỗi quận đều phải có một người có năng lực và uy danh trông coi. Chỉ có như vậy, quận đó mới bình yên. Vậy nên các anh chớ vui mừng quá sớm, nếu không đủ mạnh thì đừng mơ làm quận trưởng!”

Mọi người đều im lặng. Đúng vậy, để trở thành quận trưởng thì năng lực phải mạnh. Chắc hẳn phải có thực lực cỡ Tiên Quân nhỉ?

Bất thình lình, có người bật cười. Tất cả đều nhìn về phía người này.

Đó là một người đàn ông có ngoại hình lịch lãm, mặc Âu phục xám, độ ba mươi tuổi. Người này nói: “Các anh đều không nói đến trọng điểm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2586


Người đó nhìn Ngô Bình rồi nói: “Các thế lực tu hành đó nhất định sẽ chiếm đóng nhiều nơi trước khi linh khí hoàn toàn khôi phục. Mà chính phủ cũng sẽ thoả hiệp thôi, cuối cùng sẽ nhường một vài khu vực cho các thế lực ấy quản lý. Chờ khi linh khí hoàn toàn hồi phục rồi, các không gian được đả thông, quốc gia sẽ thu hút các thế lực tu chân nhỏ bằng một tổ chức thật mạnh, sau đó đối đầu kịch liệt với các thế lực lớn. Cuộc chiến này sẽ không kéo dài lâu đâu, mà sẽ đạt được thế cân bằng ngay. Khi ấy, Viêm Long sẽ bước vào thời đại hoàng kim”.

Nghe anh ta phân tích xong, mọi người đều rơi vào trầm tư.

Ngô Bình thấy rất hứng thú với phân tích của anh ta nên cười nói: “Anh tên gì?”

Advertisement

Người đàn ông mặc vest nói: “Tôi là Gia Cát Tinh Thần”.

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình - Long chủ của Thiên Long”.

Advertisement

Người đàn ông mặc vest sáng mắt lên nói: “Tôi nghe nói về tu vi của cậu lâu rồi, đến cảnh giới Thần Quân rồi đúng không? Nay mới được gặp cậu, đúng là danh bất hư truyền”.

Nghe Ngô Bình giới thiệu về thân phận của mình xong, mọi người ở đó đều kinh ngạc, ai nấy đều chào hỏi với anh. Bây giờ, Ngô Bình là Long chủ của Thiên Long, hơn nữa còn có tu vi cảnh giới Thần Quân nên chắc chắn sẽ có tiền đồ tươi sáng.

Chợt có một người nói: “Long chủ Ngô, nghe nói cậu còn là đệ tử của kiếm phái Thục Sơn đúng không?”

Ngô Bình: “Đúng, tôi là đại đệ tử của môn phái”.

Anh cảm thấy danh xưng đệ tử số một hơi khoa trương nên tự gọi mình là đại để tử, vì nghe có vẻ oai phong hơn nhiều.

Mọi người đều thầm thấy kinh hãi, Gia Cát Tinh Thần nói: “Tôi nhớ kiếm phái Thục Sơn có một người tên là Vũ Văn Thiên Đô, hình như cũng là Thần Quân rồi đúng không?”

Ngô Bình: “Vũ Văn Thiên Đô tự thấy không vượt qua được tôi nên đã phản bội lại sư môn rồi”.

Mọi người càng thêm khâm phục Ngô Bình, Gia Cát Tinh Thần cười nói: “Xem ra trong số mọi người ở đây chỉ có Long chủ Ngô là có cơ hội trở thành võ tông thôi”.

Ngô Bình trò chuyện thêm với họ một lát thì nghe thấy có tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Một lát sau có một người đu vào, anh biết người này, đó chính là Hoàng Phủ Thiên Quân mà anh từng gặp ở bữa tiệc của Đường Môn.

Thấy Ngô Bình cũng ở đây thì anh ta nhíu mày lại, sau đó lặng lẽ ngồi xuống một cái ghế.

Có hai gia tộc võ lâm là Âu Dương và Hoàng Phủ, Ngô Bình đều có xích mích với cả hai gia tộc này. Anh đã đánh Âu Dương Trích Tinh, giết Âu Dương Thánh Hoàng, bẫy Hoàng Phủ Hằng, cũng chẳng ưa Hoàng Phủ Thiên Quân này.

Chợt có người cười nói: “Hoàng Phủ Thiên Quân, nghe nói gia tộc Hoàng Phủ phá sản rồi hả?”

Ngô Bình đã khống chế Hoàng Phủ Hằng, sau đó bắt gia tộc Hoàng Phủ vay một lượng tiền bùa lớn để mua đan dược của anh. Cuối cùng đan dược chẳng thấy đâu, mà nhà họ vẫn nợ cả đống tiền.

Hoàng Phủ Thiên Quân nghe thấy thế thì cười lạnh nói: “Liên quan gì đến anh!”

Người đó nói: “Không liên quan ư? Hoàng Phủ Hằng vay tôi tiền, giờ các người phải trả thay chứ?”

Hoàng Phủ Thiên Quân bực mình nói: “Tôi không biết, đừng có tìm tôi”.

Giờ anh ta đang rất bực bội, Hoàng Phủ Hằng mất tích xong, gia tộc Hoàng Phủ xuống dốc không phanh, ngày nào cũng bị đòi nợ, đến lão tổ cũng phải xuất quan rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2587


Ngô Bình liếc nhìn thì đoán chắc người này luyện Hình Ý Quyền. Điểm đặc biệt là người này đã luyện được quyền ý, hơn nữa còn rất tinh thuần.

“Đúng là thiên hạ rộng lớn không thiếu các thiên tài”, anh thầm nghĩ.

Mọi người vẫn còn đang quan sát người mới vào này thì lại có thêm vài người nữa xuất hiện.

Advertisement

Có người nhỏ giọng nói: “Nhìn đi, đệ tử tục gia của chùa Đại Thiền cũng đến kìa”.

Ngô Bình không biết nhiều đệ tử tục gia của chùa Đại Thiền, vì những người này thường không xuất hiện ở chùa. Tuy thế thì vẫn có không ít người tài giỏi, không phải đại gia thì cũng là bá chủ.

Advertisement

Bọn họ ngồi cùng với nhau, sau đó thì thầm nói chuyện, một người nói: “Sư thúc Viên Chân và sư huynh Tông Nguyên là thầy giáo ở đây, chờ thi xong, chúng ta cùng đi chào nhé”.

Ngô Bình nghe nói Bắc Viện còn có thầy giáo là người của chùa Đại Thiền thì hỏi: “Các anh là đệ tử tục gua của chùa Đại Thiền à?”

Bốn người đó nhìn Ngô Bình, một người đàn ông mặt dài đáp: “Đúng, anh có chuyện gì không?”

Ngô Bình: “Tôi cũng có chút gốc rễ liên quan đến chùa Đại Thiền”.

Mấy người đó ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Anh cũng là đệ tử của chùa ư?”

Ngô Bình: “Coi là vậy, trên danh nghĩa thì tôi là đệ tử của đại sư Quảng Tuệ”.

Bốn người kia ngạc nhiên, đại sư Quảng Tuệ là một trong ba vị tổ sư của chùa Đại Thiền. Nếu Ngô Bình là đệ tử của ông ấy thì họ phải chào anh là sư tổ.

Người đàn ông mặt dài hỏi: “Anh tên là gì?”

Ngô Bình: “Ngô Bình”.

Người đó ngẫm nghĩ rồi chợt ngẩn người, sau đó vội vàng hành lễ: “Đệ tử Hoa Duy tham kiến sư tổ”.

Ba người còn lại cũng hành lễ ngay, họ đều đã nghe đến tên của Ngô Bình, anh đúng là đệ tử của đại sư Quảng Tuệ. Hơn nữa, họ còn biết Ngô Bình đã chữa khỏi cho đại sư Liễu Duyên.

Ngô Bình nói: “Không cần đa lễ, thân phận ấy chỉ trên danh nghĩa thôi, chứ không phải thật đâu”.

Hoa Duy nói: “Chùa Đại Thiền rất coi trọng lễ tiết nên không thể bỏ qua được ạ”.

Người khác nói: “Sư tổ, đệ tử là Hàn Nhất Minh. Chúng đệ tử vừa từ chùa đến đây, nghe nói người đã chữa khỏi cho đại sư Liễu Duyên ạ?”

Ngô Bình: “Ừm, chúng tôi còn kết nghĩa huynh đệ nữa”.

Bốn người đó đưa mắt nhìn nhau, nếu Ngô Bình kết nghĩa với đại sư Liễu Duyên thì chẳng phải lại có thân phận cao hơn ư?

Ngô Bình nói: “Mọi người được mời nên mới đến tham gia cuộc thi à?”

Hàn Nhất Minh nói: “Sư tổ, là sư thúc Viên Chân và sư huynh Tông Nguyên xếp vị trí cho chúng đệ tử ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2588


Ngô Bình: “Anh luyện công có vấn đề, có phải xương cốt thường xuyên đau nhức và sức mạnh không được thông suốt không?”

Hàn Nhất Minh gật đầu nói: “Đúng ạ, đệ tử tu luyện Thiết Cốt Công 13 năm rồi, thật sự rất nỗ lực, nhưng không biết tại sao sau khi luyện đến tầng thứ bảy xong thì không thể tiến bộ tiếp được nữa”.

Thiết Cốt Công của chùa Đại Thiền có 12 tầng. Sau khi luyện thành sẽ có sức mạnh rất lớn, xương cốt thì cứng rắn, võ kỹ mà công pháp sinh ra cũng rất đáng sợ, ví dụ như Thiết Trảo Công, Thiết Sơn Kháo… chúng đều có các chiêu thức với một đòn trí mạng.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Quá trình tu luyện của anh có vấn đề rồi, ra đây rồi tôi dạy cho cách luyện công chính xác”.

Hàn Nhất Minh mừng rỡ rồi quỳ ngay trước mặt Ngô Bình, anh dùng thuật bí âm rồi truyền thụ cách tu luyện đúng đắn cho anh ta.

Advertisement

Ngô Bình đã đọc hết 72 tuyệt kỹ của cc, vì thế anh biết hết vấn đề của chú. Với Thiết Cốt Công, khi luyện xong tầng thứ bảy rồi sang tầng thứ tám rất dễ luyện hỏng kinh lạc, khiến cho người luyện không thể tiến bộ tiếp được nữa.

Vì thế, Ngô Bình đã truyền cho Hàn Nhất Minh một phương thuốc và cách luyện chính xác. Như vậy thì chưa tới một tháng nữa, anh ta sẽ đột phá được tầng thứ bảy và lên tầng thứ tám, thậm chí là tầng chín luôn.

Nhận được truyền thừa xong, Hàn Nhất Minh lập tức biết ngay cách này giúp ích cho mình lớn cỡ nào, vì thế anh ta cảm kích nói: “Cảm ơn sư tổ đã chỉ dẫn”.

Hoa Duy thấy Hàn Nhất Minh được Ngô Bình chỉ dẫn thì vội nói: “Sư tổ, người có thể giúp đệ tử được không ạ?”

Thì ra, quá trình tu luyện của anh ấy cũng có vấn đề, khiến tu ti mắc kẹt một chỗ nhiều năm rồi.

Ngô Bình quan sát rồi phát hiện ra ngay vấn đề của anh ấy nằm ở đâu nên nhanh chóng truyền thụ cách giải quyết ngay.

Mọi người thấy Ngô Bình xử lý các vấn đề nhanh gọn lẹ như vậy thì vô cùng khiếp sợ, tài năng của Thần Quân đây ư?

Lúc này, lại có thêm một người đàn ông trung niên thấp nhỏ đi vào, ông ấy nói: “Tháp Tiên Võ sắp mở, mọi người hãy xếp hàng rồi đi theo tôi”.

Thấy thế, mọi người đều đẩy Ngô Bình lên đứng đầu, còn họ mới xếp theo thứ tự. Lúc này, không ai tranh giành, vì ai cũng muốn là người đi vào tháp cuối cùng, chứ không phải đầu tiên. Lý do rất đơn giản thôi, người vào cuối cùng có thể rút kinh nghiệm từ những người vào trước.

Ngô Bình đi đầu luôn, sau đó bọn họ đi theo người đàn ông đến một toà tháp cao 13 tầng.

Đây là một toà bảo tháp toả ra ánh sáng thần kỳ. Tầng một rất lớn với diện tích hơn chục mẫu, cửa cao hơn chục mét rộng năm mét.

Người đàn ông nói: “Mọi người vào đi, sau đó hoàn thành vòng thi theo chỉ dẫn”.

Ngô Bình hỏi: “Toà tháp này có 13 tầng, không biết cuộc thi tiến hành ở tầng nào?”

Người đàn ông: “Tư chất khác nhau sẽ thi ở các tầng khác nhau, nhưng hầu hết mọi người sẽ thi ở ba tầng đầu”.

Ngô Bình gật đầu rồi đi vào trong.

Sau khi vào đó, anh nhìn thấy có một cái bậc bằng vàng cao nửa mét trong đại sảnh, trên đó khắc đầy bùa chú. Bên cách cái bậc có một tấm biển nhắc người dự thi phải bước lên bậc.

Ngô Bình không chút do dự mà nhảy lên đó ngay. Sau đó có một vòng sáng xuất hiện, anh nghe thấy một tiếng động nhẹ, một trùm sáng rơi xuống rồi biến thành một thiếu niên mặc áo bào trắng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2589


Cậu thiếu niên: “Tháp Tiên Võ là pháp khí kiểm tra tiên võ cao cấp nhất thời Tiên Quốc, chỉ có đúng năm cái thôi. Nó có thể đánh giá người dự thi từ nhiều phương diện, nhận xét của nó đã được các môn phái công nhận. Ngoài ra, để bồi dưỡng và hỗ trợ cho các thiên tài của quốc gia, đại đế Tiên Quốc đã đích thân để phần thưởng ở tầng trên cùng của tháp. Những thiên tài nào phá vỡ được giới hạn của võ đạo thì sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh”.

Ngô Bình: “Giờ tôi lên tầng hai luôn hả?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Ba tầng đầu là kiểm tra cơ bản, chỉ đánh giá được anh có phải là thiên tài hay không thôi, còn kiểm tra thật sự là ở mười tầng phía sau”.

Ngô Bình: “Không biết là các kiểm tra gì?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Tầng thứ tư kiểm tra tu sĩ dưới cảnh giới Nhân Tiên, tầng thứ năm kiểm tra Nhân Tiên, các tầng tiếp đó là Địa Tiên, Thiên Tiên”.

“Nếu kết quả vượt mức thì sẽ lên tầng tám, chín và mười để tham gia vòng kiểm tra thứ hai”.

Ngô Bình: “Tôi nghe nói kết quả kiểm tra của tháp Tiên Võ chia thành võ sĩ, võ sư và võ tông”.

Cậu thiếu niên: “Điều anh nói chỉ là thực lực của võ giả thôi, ví dụ như võ tông, một tu sĩ có tư chất bình thường cũng có cơ hội trở thành võ tông. Nhưng võ tông nhất phẩm thì chỉ có thiên tài mới làm được thôi”.

“Nếu kết quả kiểm tra vượt qua võ tông nhất phẩm thì được lên tầng thứ mười, ai có tư chất cực tốt sẽ trở thành võ tông ngự danh, võ tông truyền kỳ, võ tông chí tôn. Trong đó, võ tông ngự danh sẽ nhận được ngự phong của đại đế Tiên Quốc và sẽ có vinh quang vô thượng”.

Nghe đến đây, Ngô Bình sáng mắt lên hỏi: “Võ tông truyền kỳ thì sao?”

Cậu thiếu niên: “Võ tông truyền kỳ mới có ba người xuất hiện trong lịch sử thôi, chỉ có những người có cống hiến lớn với võ đạo thì mới được nhận danh xưng này. Tên của võ tông truyền kỳ sẽ mãi mãi khắc trên bia vàng ở đỉnh tháp để người đời sau chiêm ngưỡng. Ngoài ra, võ tông truyền kỳ còn nhận được phần thưởng rất lớn của đại đế”.

Cậu thanh niên nói tiếp: “Tầng tám, chín, mười kiểm tra anh dưới nhiều hình thức khác nhau, kiểm tra xong sẽ tiến hành đánh giá và quyết định danh hiệu”.

Ngô Bình: “Ba tầng cuối thì sao?”

Cậu thiếu niên: “Nếu anh được đánh giá là võ tông truyền kỳ thì sẽ được lên ba tầng cuối và được kiểm tra ở đấy”.

Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Kiểm tra gì thế?”

Cậu thiếu niên: “Kiểm tra cuối cùng, là đạt đến giới hạn của ba cảnh giới Nhân Tiên, Địa Tiên và Thiên Tiên của con người”.

Ngô Bình hào hứng hỏi: “Tôi là Nhân Tiên, vậy là sẽ nhận kiểm tra cấp cực hạn của Nhân Tiên đúng không?”

Cậu thiếu niên: “Đúng, nếu anh vượt qua được thì sẽ nhận được nhẫn Càn Khôn của đại đế, trong nhẫn có phần thưởng của người”.

Ngô Bình hít sâu một hơi rồi nói: “Tôi hiểu rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2590


“Long chủ Ngô là Thần Quân, chắc ít cũng phải tam phẩm nhỉ?”

“Chưa biết được, dẫu sao võ tông tam phẩm ở học viện cũng ít mà”.

“Tôi nghĩ Long chủ Ngô có thể là võ tông nhị phẩm!”

Advertisement

Không lâu sau đó, có một tốp người xuất hiện trên một đỉnh núi cách tháp Tiên Võ không xa.

“Tầng thứ năm sáng rồi, vậy là Bắc Viện của chúng ta lại có thêm một giáo viên nữa rồi”, một người đàn ông cao lớn mặc trường bào màu đen nói, nhìn tướng mạo của người này khó đoán được là già hay trẻ.

Advertisement

Một người phụ nữ xinh đẹp mặc đồ trắng nói: “Trần Dung bảo người này là Long chủ của Thiên Long, đệ tử số một của kiếm phái Thục Sơn, tư chất thì khỏi phải bàn, chắc sẽ được là võ tông nhị phẩm đấy”.

Một người thanh niên cao gầy cười nói: “Nếu đã là Thần Quân thì khéo còn được nhất phẩm ấy chứ”.

“Nhất phẩm ư?”, người phụ nữ nói: “Nếu người này là nhất phẩm thì ai đó sẽ bực mình lắm đấy, bởi người nào đó mới nhị phẩm thôi mà”.

Người đàn ông mặc áo bào đen: “Dù cậu ta là nhất phẩm hay nhị phẩm thì cũng là nhân tài của Bắc Viện ta, đều đáng chúc mừng”.

Người phụ nữ: “Chờ kết quả thôi”.

Trên tầng năm của tháp Tiên Võ, cậu thiếu niên chỉ dẫn cho Ngô Bình đến trước một cái thước sắt khổng lồ rồi nói: “Kiểm tra sức mạnh trước, mời một tung một chiêu bằng toàn bộ sức lực”.

Vì thế, Ngô Bình đã thi triển Hỗn Nguyên Tiên Lực, đồng thời dùng cả ý nghĩa Chấn Ấn, huyết dịch như sôi trào, toàn bộ sức mạnh trong người anh như bùng nổ, linh khiếu kêu lên, thần khiến chấn động, làn da anh phủ kín bùa chú và sáng rực.

Uỳnh!

Ngô Bình tung một quyền ra, thật ra đây là ba quyền hợp một, sức lực chồng chéo hình thành uy lực khủng khiếp.

Vù!

Cái thước sắt rung lên mãnh liệt, tất cả các vạch từ dưới lên trên đều sáng hết, sau đó chuyển hình hình vẽ, tiếp đó thành chữ tiên phức tạp.

Ding!

Khi vạch cao nhất phát sáng, một cái chuông ở cạnh đó đã kêu lên.

Cậu thiếu niên nói: “Chúc mừng, sức mạnh của anh đã vượt qua người giữ kỷ lục cao nhất hiện nay”.

Ngay sau đó, các nấc trên thước vẫn sáng tiếp, cái thước này rất lạ, vì các nấc hay vạch sẽ liên tục xuất hiện thêm, không biết dài đến đâu.

Một lát sau, nấc sáng mới dừng lại.

Cậu thiếu niên nói: “Sức mạnh của anh vượt qua vạn đỉnh”.

Ngô Bình: “Sức mạnh của một đỉnh là bao nhiêu?”

Cậu thiếu niên: “Một loại tiên đỉnh do hoàng gia đúc nặng trên 3000 cân”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2591


Khoảng năm phút sau, tốc độ di chuyển của tranh đã nhanh hơn. Lúc này, trí tuệ võ đạo và kinh nghiệm võ học mà đại đế Chân Võ truyền cho Ngô Bình đã phát huy tác dụng, anh có thể hiểu ý nghĩa của các bức vẽ này một cách nhanh chóng.

Đương nhiên khả năng nhìn thấu vạn vật của anh cũng góp công rất lớn, nó có thể lý giải chính xác ý nghĩa của tranh và chữ để anh nhìn thấu bản chất.

Mười phút sau, tốc độ di chuyển của tranh đã tăng gấp năm lần so với ban đầu, thời gian các con chữ hiện thị trên tấm vải cũng ít hơn.

Advertisement

Nửa tiếng sau, tốc độ đã tăng lên gấp hơn chục lần, người bình thường muốn nhìn rõ từng chữ là cực kỳ khó.

Advertisement

Sau đó, có một tiếng ding vang lên, Ngô Bình lại phá kỷ lục của người đứng đầu trước đó với 37 phút.

Một tiếng sau, đến tu sĩ có nhãn lực cực tốt cũng khó mà nhìn rõ nội dung trên tấm vải, cùng lắm họ chỉ có thể nhìn thấy các chấm sáng mà thôi.

Ngô Bình vẫn trụ được tiếp, nhưng anh đã bắt đầu thấm mệt, mắt mỏi, còn đầu thì đau. May là đúng lúc anh sắp không chịu được nữa thì bức tranh chợt dừng lại. Lúc này, tất cả chữ và tranh đều hiện thị ra toàn bộ.

Ngô Bình dụi mắt rồi ấn mi tâm, anh đã biết mình những gì mình vừa nhìn thấy là cương lĩnh võ học do 20 cường giả võ đạo mạnh nhất của tổ chức Tiên Quốc cùng biên soạn.

Cương lĩnh này có tổng cộng 150 triệu chữ tiên và 3519 bức tranh.

Phải công nhận là cương lĩnh này có hỗ trợ rất lớn cho anh, các lĩnh vực mà anh vỗn không quen thuộc và hiểu rõ đã giúp anh có hiểu biết sâu rộng về trí tuệ võ học hơn. Cùng với đó, tư tưởng võ đạo của đại đế Chân Võ cũng có bổ sung thêm cho cương lĩnh này.

Cậu thiếu niên: “Chúc mừng, anh lại phá vỡ kỷ lục và hoàng thành phần đọc và lý giải cương lĩnh võ học rồi”.

Ngô Bình ngồi phệt xuống đất rồi nói: “Tôi nghỉ một lát được không?”

Cậu thiếu niên: “Được chứ”.

Ngô Bình uống một viên Thần Linh Đan và thêm vài viên Sinh Mệnh Đan, sau đó ngồi điều chỉnh hơi thở.

Mọi người ở bên ngoài lại được một phen kinh hãi.

“Chuyện gì thế nhỉ? Rõ ràng vào tháp kiểm tra nhanh lắm mà? Nghe đòn chỉ vài phút là ra thôi, giờ đã hơn một tiếng rồi, sao Long chủ vẫn chưa ra nhỉ?”

“Ừm, tôi nghe nói dù kết quả kiểm tra là võ tông thì cũng chỉ mất chưa đến mười phút”.

Người đàn ông mặc áo bào đen trên núi bật cười: “Lâu thế cơ à! Thú vị đấy!”

Người phụ nữ mặc đồ trắng: “Lâu thế thì chỉ có hai khả năng thôi, một là bị thương ở trong đấy rồi, nhưng khả năng này không lớn. Hai là thành tích của cậu ta quá xuất sắc nên thời gian mới bị kéo dài”.

Đột nhiên có một người đeo kính gọng đen, dáng người to béo, mặc áo lông dê đi tới, ông ấy nâng kính rồi cười nói: “Xem ra Bắc Viện sắp chào đón một kỳ tài võ thuật rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2592


Một lát sau, ông ấy nói với người đàn ông mặc áo bào đen: “Thanh Trường, ngoài mấy người chúng ta ra thì không ai được đến gần tháp Tiên Võ. Đồng thời phong toả tin tức, tuyên bố với bên ngoài là người ở trong tháp chỉ một tiếng sau là ra ngoài, nhưng đã bị thương và cần được chữa trị”.

Người đàn ông mặc áo bào đen lập tức bay đến tháp Tiên Võ rồi thông báo: “Người tham gia kiểm tra đã bị tương, hôm nay kết thúc ở đây, mọi người về đi”.

Cái gì? Ngô Bình bị thương ư? Mọi người đều ngạc nhiên, nhưng vẫn nhanh chóng ra về.

Advertisement

Họ đi rồi, La Đạo Nhất mới đi tới tháp Tiên Võ. Đã có người mang ghế và bàn tới, ông ấy ngồi xuống rồi vừa uống trà vừa trò chuyện với mọi người ở xung quanh.

Người phụ nữ mặc đồ trắng nói: “Viện trưởng, người đoán xem Ngô Bình sẽ trụ được bao lâu?”

La Đạo Nhất: “Khó đoán lắm, chờ kết quả thôi”.

Advertisement

Người đàn ông mặc áo bào đen: “Viện trưởng phong toả tin tức, chẳng lẽ vì nghĩ Ngô Bình sẽ mạnh hơn thầy giáo thiên tài Tiêu Thế Tôn của Nam Viện ạ?”

La Đạo Nhất: “Có thể”.

Ba người kia chấn động, người đàn ông cao gầy nói: “Tiêu Thế Tôn là võ tông nhất phẩm, Ngô Bình mà mạnh hơn thì là võ tông ngự danh ư? Hình như đạt cấp ấy khó lắm, dẫu sao thời Tiên Quốc cũng cực hiếm võ tông ngự danh”.

Về phần Ngô Bình, sau khi nghỉ ngơi trong tháp khoảng nửa tiếng, anh đã hồi lại sức rồi đứng dậy nói: “Tiếp tục đi”.

Cậu thiếu niên nói: “Tiếp theo là kiểm tra thực chiến, với tư chất của anh thì tôi khuyên anh nên khiêu chiến con rối võ thuật cấp 30”.

Ngô Bình đã biết về con rối võ thuật ở Đông Thiên của đại đế Chân Võ nên hỏi: “Con rối ở đây có bao nhiêu cấp?”

Cậu thiếu niên: “Cao nhất là cấp 120”.

“Con rối cấp 30 này có thực lực tương đương cảnh giới nào?”

Cậu thiếu niên: “Thực lực cỡ võ tông truyền kỳ một sao”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, nếu không đánh được thì tôi sẽ khiêu chiến con rối cấp 29”.

Cậu thiếu niên: “Mời anh chuẩn bị”.

Phía trước xuất hiện một cánh cửa, có một người đàn ông hệt như Chân Nhân, cao một mét chín lăm bước ra, đó là con rối võ thuật.

Con rối đó gật đầu với Ngô Bình rồi lập tức tấn công.

Vù!

Con rối tung một quyền vừa nhanh vừa mạnh ra.

Ngô Bình lách người, thi triển Quỷ Long Giảo Sát, sau đó đại chiến với con rối võ thuật cấp 30.

Uỳnh uỳnh!

Ngô Bình chưa có thời gian nghiên cứu kỹ về kinh nghiệm chiến đấu và trí tuệ võ thuật của đại đế Chân Võ, bây giờ lại có một cao thủ thực lực tương đương võ tông truyền kỳ một sao giao đấu với anh, như vậy anh có thể nghiêm chứng được các kinh nghiệm và trí tuệ này rồi.

Đương nhiên, ban đầu anh sẽ bị lép vế một chút vì không quen, nên sẽ khó tránh khỏi bị trúng vài đòn của con rối. May mà anh giỏi chịu đòn, hơn nữa khả năng lĩnh ngộ còn hơn người thường, loáng cái đã có thể xoay chuyển tình thế.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2593


Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Võ tông truyền kỳ này cấp mấy sao là cao nhất?”

Cậu thiếu niên: “Mười sao”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì chọn năm sao đi, chờ tôi nghỉ một lát đã”, anh cảm thấy nếu là cấp năm sao thì chắc mình vẫn đánh được.

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Được, tiếp theo anh sẽ khiêu chiến con rối võ thuật cấp 39”.

Mười phút sau, trận đấu bắt đầu.

Con rối võ thuật cấp 39 đã đánh bay Ngô Bình, tốc độ di chuyển của nó rất nhanh, lực cũng mạnh.

Advertisement

Sau mười chiêu, Ngô Bình đã hộc vài ngụm máu, nhưng anh đã thăm dò được đặc điểm chiến đấu của con rối, sau đó không còn bị yếu thế nữa.

Sau một trăm chiêu, anh đã đánh ngang cơ với con rối. Sau đó, tiếp tục nghiệm chứng với các kiến thức trong đầu mình.

200 chiêu, 300 chiêu rồi đến 500 chiêu, sau đó Ngô Bình mưới đánh bại con rối này.

Anh ngồi phịch xuống đất rồi uống một viên Thần Linh Đan rồi nói: “Tiếp, võ tông truyền kỳ bảy sao!”

Khi Ngô Bình đánh với con rối võ thuật cấp 42 thì anh đã bị đánh bay ngay ở chiêu đầu tiên. Lúc này, anh thi triển tất sát kỹ của Thiên Long Chưởng để chống lại nó, nhưng không chiếm được thế thượng phong.

Sau vài trăm chiêu, anh vẫn ở thế hạ phong, vì thế phải thi triển Kim Cương Ấn của Như Lai Thần Công để tiếp tục chiến đấu với con rối.

Qua 500 chiêu, hai bên mới cân sức, còn Ngô Bình lại thi triển Thiên Cực Kiếm Kinh cấp thiên phẩm, kiếm quang tung hoành, mới hơn chục chiêu là con rối đã bị ép vào thế bí rồi.

Một đường kiếm loé lên, đầu con rối rơi xuống, Ngô Bình lại giành chiến thắng.

“Tiếp, võ tông truyền kỳ mười sao”, Ngô Bình nói.

Vì thế, con rối võ thuật cấp 51 đã xuất hiện. Lần này, Ngô Bình không dám sơ suất, vừa lên đã thi triển kiếm pháp của Thiên Cực Kiếm Kinh để giao đấu.

Kiếm nguyên trong người anh tung hoành, phát huy trí tuệ võ thuật của mình đến cực hạn. Tuy thế, nhưng anh cũng không chiếm được ưu thế, ngược lại còn bị con rối võ thuật cấp 51 áp đảo.

Sau 50 chiêu, Ngô Bình đã dần bắt được tiết tấu của trận chiến, sau đó dần tích ưu thế cho mình.

Sau 3000 chiêu, Ngô Bình mệt thở không ra hơi, con rối võ thuật cũng bị đánh cho tơi bời khói lửa, nằm im dưới đất bất động

Anh nghỉ một lát rồi nói: “Sau võ tông truyền kỳ là võ tông chí tôn à?”

Cậu thiếu niên: “Con rối võ thuật cấp mười có thực lực ngang võ tông chí tôn một sao”.

Ngô Bình nói: “Thế thì cấp mười đi, lên!”

Khi con rối võ thuật cấp mười xuất hiện, Ngô Bình phát hiện nó khác với các con rối trước. Chất liệu làm ra các con rối này cao cấp hơn, ý chí võ thuật cũng mạnh hơn.

“Tốt, ý chí võ thuật thế này đánh mới sướng tay chứ!”

Uỳnh!

Ngay chiêu thứ nhất thì Ngô Bình đã bị đánh bay, ngực lõm xuống, còn xương thì gãy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2594


Thêm hai chiêu nữa thì Ngô Bình đã hộc máu, còn con rối vẫn tỉnh bơ.

“Mạnh thế thì chắc mình không chơi lại được rồi”, anh cau mày: “Nhưng mấy khi có cơ hội luyện quyền thế này, mình không muốn bỏ lỡ”.

Vì thế, sau đó Ngô Bình đã chính thức sử dụng ý nghĩa Chân Võ.

Advertisement

Ầm!

Con rối vừa xuất chiêu đã ngã xuống đất, đây là ý nghĩa Di Hình.

Con rối lăn vài vòng, Ngô Bình thi triển tất sát kỹ.

Advertisement

Vù!

Một vạch đen xuất hiện trên không trung, cổ tay của con rối rời ra, đây là ý nghĩa Li Đoạn.

Bụp!

Ngay sau đó, Ngô Bình tung một quyền ra, quyền lực mạnh mẽ đấm vỡ vai phải của con rối, đây là võ ấn phá giáp của ý nghĩa Chấn Ấn.

Nhưng con rối đã lùi lại rất nhanh, sau đó hồi phục lại rồi tiếp tục tấn công Ngô Bình.

Trận đấu sau đó đã nghiêng về phía Ngô Bình. Nhưng vì anh dùng con rối để luyện chiêu nên đã đánh với nó hơn 5000 chiêu, sau cùng mới hạ nó bằng một quyền quyết định.

Đánh bại con rối võ thuật cấp mười xong, cả thể xác và tâm hồn của Ngô Bình đều rời rạc, anh ngồi xếp bằng xuống rồi nói: “Dừng ở đây thôi”.

Cậu thiếu niên cười nói: “Chúc mừng anh đã là người có thành tích tốt nhất ở tầng thứ năm này”.

Ngô Bình: “Còn kiểm tra gì nữa không?”

Cậu thiếu niên: “Cuối cùng là kiểm tra ma niệm”.

Ngô Bình gật đầu: “Bắt đầu đi”.

Sau đó, có một luồng sáng chiếu xuống, Ngô Bình rơi vào hoan cảnh. Anh đã sống lại một đời ở đây và trải qua một cuộc đời rất đau khổ.

Nhưng anh có thể giữ được bản tính, sau đó hoan cảnh thay đổi, thân thế của anh còn bi thảm hơn.

Suýt nữa Ngô Bình đã không qua được rồi rơi vào ma đạo, nhưng cuối cùng kiếm hồn của anh rung lên và chém chết ma niệm ấy.

Sau đó, anh tiến vào một không gian u tối và tĩnh lặng, không có điểm cuối. Thời gian ở đây kéo dài bất tận, người bình thường chắc sẽ nhanh chóng phát điên.

May mà Ngô Bình không phải người bình thường, anh tranh thủ nghiền ngẫm về truyền thừa của đại đế Chân Võ và cương lĩnh võ thuật trong không gian này.

Theo cảm giác chủ quan của anh thì không gian này đã có cả nghìn năm rồi.

Song, kiểm tra vẫn chưa kết thúc, lại có ảo ảnh mới xuất hiện, ý thức của Ngô Bình tiến vào một thế giới kỳ lạ, tư duy của anh cũng trở nên mơ hồ.

Ảo ảnh này rất lạ, anh nhanh chóng đánh mất bản thân mình trong đó, ma niệm xuất hiện. Nhưng vào lúc mấu chốt, một luồng ý chí của lão quân trong đầu anh đã hiện ra, sau đó nói gì đó bên tai Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2595


Thiếu niên: “Tầng tám kiểm tra tiềm lực, tiềm lực là thứ quan trọng nhất của võ giả. Tầng chín kiểm tra vận khí, một người dù có mạnh đến đâu cũng cần đến vận khí. Nếu không đủ may mắn, dù tư chất có tốt đến đâu cũng vô dụng. Tầng mười kiểm tra huyết thống”.

Ngô Bình nghe nói đến huyết thống thì liền hỏi: “Huyết thống có lai lịch càng lớn thì càng có giá trị?”

Thiếu niên: “Đúng vậy. Chỉ có những huyết thống lớn mạnh mới có thể lưu truyền đời đời. Muốn biết rốt cuộc có bao nhiêu loại huyết thống lớn mạnh trong cơ thể mình thì phải xem vận khí và ngộ tính của anh”.

Advertisement

Ngô Bình: “Bây giờ tôi rất mệt, cần được nghỉ ngơi”.

Thiếu niên: “Được. Một tháng sau các hạ có thể quay lại tháp Tiên Võ tiếp nhận các bài kiểm tra tiếp theo”.

Ngô Bình gật đầu: “Phiền anh đưa giấy chứng nhận Võ Tông bậc một cho tôi trước”.

Advertisement

Thiếu niên mỉm cười: “Được”. Anh ta đưa cho Ngô Bình một tấm huy hiệu màu bạc, bên trên có nhiều phù văn phức tạp thể hiện anh đã là Võ Tông bậc một.

Ngô Bình lấy được huy hiệu thì quay đầu ra khỏi tháp Tiên Võ.

Khi ra ngoài thì trời đã sáng, không ngờ anh đã ở bên trong tháp suốt cả đêm.

Anh vừa ra thì thấy người của mình đều đang ngơ ngác, bốn người đứng chặn hết ở cửa, một ông già mập mạp trắng trẻo đang ngồi uống trà. Ông ta vừa thấy người là đã chú ý ngay đến chiếc huy hiệu trên tay anh.

Một người đàn ông áo đen mỉm cười, nói: “Đúng là Võ Tông bậc một, tốt quá”.

Cô gái áo trắng mỉm cười, nói: “Không uổng công chúng tôi ở bên ngoài chờ cậu hết một ngày một đêm”.

Người đàn ông cao gầy cũng nói: “Hơi đáng tiếc, nếu là siêu phẩm thì càng tốt”.

La Đạo Nhất cười hehe, nói: “Ngô Long chủ vất vả rồi, tôi là viện trưởng Bắc Viện, La Đạo Nhất”.

Ngô Bình chắp tay chào: “Chào La viện trưởng”.

La Đạo Nhất nói: “Ngô Long chủ, tôi thay mặt cho Bắc Viện của học viện Võ Đạo mời cậu về đảm nhận vị trí giáo viên Bốn sao của viện chúng tôi, không biết cậu có bằng lòng không?”

Mục đích đến lần này của Ngô Bình là chức vụ ở Côn Luân, anh lập tức nói: “Đương nhiên đồng ý rồi”.

La Nhất Đạo cười haha, nói: “Giáo viên cảnh giới Nhân Tiên, hơn nữa còn là Bốn sao, chỉ có mình cậu có thể thôi đấy”.

Anh nói với ba người: “Mấy người các anh đưa thầy Ngô đi dạo xung quanh, tìm hiểu Bắc Viện, ta đi ngủ một giấc đã”.

La Đạo Nhất nói đi là đi ngay, ba người ở lại nhìn nhau cười.

Người đàn ông áo đen nói: “Ngô Long chủ, tôi tự giới thiệu, tôi là giáo viên ba sao của Bắc Viện, Thiết Huyền”.

Cô gái áo trắng nói: “Ngô Long chủ, tôi là giáo viên ba sao, Lãnh Nhân”.

Người đàn ông cao gầy: “Tôi là giáo viên hai sao, Hàn Kế Tông”.

Ngô Bình nói: “Hân hạnh được gặp ba thầy, tôi là Ngô Bình, đại đệ tử của chưởng môn kiếm phái Thục Sơn, Long chủ của Thiên Long”.

Ba người nhìn nhau cười: “Hèn gì Ngô Long chủ có thể đạt được bậc một, thì ra là thiếu chưởng môn của Thục Sơn, thất lễ, thất lễ rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2596


Ngô Bình chào lại, nhìn theo tiễn chân hai người họ.

Sau khi hai người họ đi khỏi, Thiết Huyền nói: “Ngô Long chủ, theo thói quen, tối nay sẽ có một bữa tiệc đón tiếp, đến lúc đó viện trưởng và các giáo viên cốt cán, các học sinh tiêu biểu đều sẽ có mặt”.

Hai người họ nói xong thì đi về ký túc xá.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Thầy Thiết, là một giáo viên, phải chăng tôi cần dạy học sinh?”

Thiết Huyền mỉm cười, nói: “Chúng ta là giáo viên, đương nhiên là phải hướng dẫn các nghiên cứu sinh rồi”.

Advertisement

Ngô Bình mỉm cười: “Ở đây cũng có nghiên cứu sinh sao?”

Thiết Huyền gật đầu: “Chỉ có những học viên vượt qua khảo sát nghiêm ngặt, có tư chất tốt, thực lực mạnh, cộng thêm tính cách cương nghị mới có thể trở thành thạc sĩ võ học. Những thạc sĩ võ học ưu tú nhất mới có cơ hội trở thành tiến sĩ võ học”.

Chớp mắt họ đã đến một khu nhà ở, nhà cửa ở đó không lớn, đều là những căn nhà lầu ba tầng có sân trước, trong sân có trồng hoa cỏ, không gian không tồi.

Thiết Huyền mời Ngô Bình đến trước một tòa lầu nhỏ, lấy chìa khóa ra mở cửa, mỉm cười: “Ngô Long chủ, sau này chỗ này sẽ là ký túc xá của anh”.

Ngô Bình không có yêu cầu gì về chuyện này, anh nói: “Thầy Thiết, tôi có đem theo trà, chúng ta ngồi nói chuyện chút không?”

Thiết Huyền mỉm cười, nói: “Được”.

Ngô Bình bước vào phòng khách thì lấy bình trà, trà và dụng cụ pha trà ra, hai người vừa uống trà vừa nói chuyện, chỉ một lúc là đã xưng anh em thân thiết.

Ngô Bình: “Anh Thiết, lúc nãy anh nói giáo viên phải hướng dẫn nghiên cứu sinh. Vậy học sinh bình thường thì sao? Có cần giảng dạy không?”

Thiết Huyền mỉm cười, nói: “Thường ngày chúng tôi cũng hay đến một số lớp giảng bài nên cũng hay tiếp xúc với các học sinh bình thường”.

Ngô Bình: “Tôi biết một số hạt giống tốt, có thể chiêu sinh họ đến Bắc Viện không?”

Thiết Huyền: “Đương nhiên rồi, anh là giáo viên bốn sao, có thể chiêu sinh một số lượng nhất định, anh có thể chiêu sinh một tốp học sinh mới theo tiêu chuẩn này. Những học sinh mới này thuộc nhóm chiêu mộ đặc biệt, học tập ở những lớp đặc biệt.

Ngô Bình gật đầu, anh muốn đưa Diệp Huyên, Diệp Chấn vào Bắc Viện, dù gì thì ở đây vừa có tài nguyên vừa có cơ hội phát triển.

Sau cuộc nói chuyện, Ngô Bình mới hiểu sơ bộ về học viện võ đạo. Giáo viên cấp cao nhất của học viện là năm sao, thường chỉ có những người có cống hiến cực kỳ lớn cho học viện võ đạo mới có thể trở thành giáo viên năm sao. Vì vậy, thân phận giáo viên bốn sao đã là cao nhất. Ngoài anh ra, chỉ có một giáo viên tên Đỗ Pháp Tương là bốn sao thôi, đồng thời anh ta cũng là Võ Tông bậc hai.

Học viện giống như một xã hội thu nhỏ, bên trong cũng có tranh chấp, đấu đá lẫn nhau, chẳng hạn giáo viên tranh giành học sinh giỏi, giáo viên giành thạc sĩ giỏi,…

Ngô Bình: “Anh Thiết, tôi nghe nói sau này đại học võ đạo cũng do Bắc Viện phụ trách à?”

Thiết Huyền nói: “Đúng thế. Không chừng mấy giáo viên chúng ta sẽ qua đó làm hiệu trưởng, phó hiệu trưởng nữa. Hiệu trưởng của các đại học võ đạo có lẽ sẽ kiêm nhiệm tổng giám sát ở trường mình. Phải rồi, anh Ngô, mặc dù bây giờ anh được mời làm giáo viên nhưng sau này họ vẫn sẽ kiểm tra anh. Nếu anh không vượt qua được thì thân phận của anh sẽ bị bãi nhiệm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2597


Thiết Huyền nói: “Thường thì người của Viêm Long sẽ vượt qua kiểm tra khá dễ dàng, còn những tu sĩ đến từ Côn Luân thì lại không. Người lớn lên ở nước Viêm Long, sau đó gia nhập Côn Luân như anh Ngô đây thì rất được quốc gia ưa thích”.

Ngô Bình: “Hả? Tại sao?”

Thiết Huyền: “Người lớn lên ở Viêm Long sẽ luôn hướng về đất nước, đồng thời có thể là cầu nối quan trọng giữa quốc gia và tông môn. Anh Ngô lại là đại đệ tử của chưởng môn, đương nhiên quốc gia sẽ càng coi trọng hơn”.

Advertisement

Anh ta dừng lại một lúc rồi mỉm cười, nói tiếp: “Hơn nữa, anh Ngô còn là giáo viên võ học bốn sao, địa vị tôn quý, nhất định các cơ quan quốc gia sẽ có phái đoàn giám sát”.

Advertisement

Ngô Bình: “Có lẽ cuộc kiểm tra thì không thành vấn đề với tôi. Trước đây khi tôi gia nhập Thiên Long, họ đã từng kiểm tra tôi. Hơn nữa, tôi còn là tả thần tướng của Thanh Long Quân, quốc sĩ nhị đẳng”.

Thiết Huyền mỉm cười: “Vậy thì càng dễ, đấy đều là những điểm nổi trội trong lý lịch của anh, nhất định quốc gia sẽ ủy thác trọng trách lớn cho anh Ngô”.

Ngô Bình vẫn chưa hồi phục nên sau khi nói chuyện một lúc thì Thiết Huyền chào tạm biệt. Trước khi đi anh ta giao cho Ngô Bình một số thứ mà giáo viên cần dùng như huy hiệu, quần áo, thẻ ra vào cổng,…

Sau khi Thiết Huyền đi khỏi, Ngô Bình quay về phòng nghỉ ngơi, anh nằm xuống là ngủ thiếp đi ngay. Anh đã tiêu hao rất nhiều sức lực khi ở trong tháp Tiên Võ nên phải dùng biện pháp nguyên thủy nhất để cơ thể hồi phục, đó là ngủ.

Sau khi anh tỉnh giấc thì mặt trời đã xuống núi, anh nghe thấy tiếng Thiết Huyền.

“Anh Ngô, tiệc chào mừng sắp bắt đầu rồi”.

Ngô Bình đẩy cửa bước ra, vươn hông mệt mỏi rồi nói: “Anh Thiết, có cần phải chú ý gì khi tham dự tiệc chào mừng này không?”

Thiết Huyền mỉm cười, đáp: “Chỉ là để giáo viên làm quen với các vị phó viện trưởng, chủ nhiệm cũng như các học sinh ưu tú tiêu biểu thôi”.

Ngô Bình rửa mặt, sửa soạn quần áo rồi cùng Thiết Huyền ra ngoài.

Đi được nửa đường thì Thiết Huyền nói: “Học viện Võ Đạo cũng tương tự như các trường đại học thông thường, dưới viện trưởng là phó viện trưởng, rồi đến chủ nhiệm các phòng, chẳng hạn như phòng giáo vụ, phòng nhân sự, văn phòng viện trưởng, phòng công tác sinh viên, phòng hoạt động, phòng quản lý, phòng kế toán…”

“Các sinh viên cũng có hội sinh viên và các tổ chức quản lý tương tự như ở các trường cấp ba. Chỉ có một điểm khác biệt sức chiến đấu của sinh viên học viện võ đạo mạnh hơn, họ giỏi đánh nhau. Vì vậy nên học viện đặc biệt thành lập tổ tuần tra trị an, giám sát trị an hai bốn trên hai bốn”.

Bữa tiệc được tổ chức ở sảnh lớn của học viện Võ Đạo, bây giờ có rất nhiều người qua lại ở đại sảnh, các học viên đang bận rộn với công tác phục vụ.

Ngô Bình vừa đến thì có một thanh niên mặc đồ phục vụ ở bên cạnh khẽ chào: “Chào tả thần tướng đại nhân”.

Ngô Bình liếc nhìn cậu ta, không có ấn tượng gì nên hỏi: “Cậu quen biết tôi sao?”

Cậu ta khẽ đáp: “Đại nhân, mời sang bên này nói chuyện”.

Thiết Huyền liền nói: “Anh Ngô, tôi vào trong đợi anh nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2598


Uông Văn Sinh khẽ nói: “Đại nhân, lúc nãy khi tôi đem đồ vào cho những người bên trong, nghe thấy có người bàn tán về anh, nói rằng muốn hạ bệ anh. Đại nhân có ơn cứu mạng tiểu nhân, vì vậy tiểu nhân mới cố tình ra đây đợi, để nhắc nhở đại nhân”.

Ngô Bình: “Ồ? Hạ bệ tôi sao? Ai là người nói câu đó?”

Advertisement

Uông Văn Sinh: “Mấy thành viên đứng đầu hội sinh viên, cũng là những người có thực lực khá mạnh trong số các học viên. Sau lưng họ đều có giáo viên hoặc phó viện trưởng làm chỗ dựa”.

Ngô Bình nói: “Bọn họ chẳng qua chỉ là một đám sinh viên, làm sao hạ bệ tôi?”

Advertisement

Uông Văn Sinh: “Đại nhân, mặc dù anh là võ tông, nhưng dù gì cũng là tiên nhân. Mặc dù họ là sinh viên nhưng có một số người đã là cao thủ cấp chân quân rồi”.

Ngô Bình biết cậu ta lo lắng điều gì, cậu ta đang lo anh đánh không lại đám sinh viên đó sẽ bị mất mặt. Anh mỉm cười, nói: “Anh yên tâm, nếu đến cả sinh viên của học viện mà tôi cũng không đối phó được thì tôi cũng không cần làm giáo viên nữa”.

Uông Văn Sinh ngơ ngác, nói: “Đại nhân cẩn thận vẫn hơn”.

Ngô Bình: “Họ còn nói gì nữa không?”

Uông Văn Sinh: “Họ còn tìm một số vấn đề võ học hóc búa để anh giải đáp. Nếu đại nhân không trả lời được thì họ sẽ cười nhạo đại nhân”.

Ngô Bình nói: “Chuyện này cũng không thành vấn đề, là một giáo viên, nếu tôi không thể truyền thụ võ đạo và giải đáp thắc mắc thì cũng không có tư cách làm giáo viên của học viện”.

Uông Văn Sinh thấy Ngô Bình tự tin đến vậy thì cuối cùng cũng thở phào. Đúng vậy, tả thần tướng đại nhân là người từng chiến đấu ở không gian tà ma, sao có thể sợ một đám sinh viên được?

Ngô Bình vỗ nhẹ lên vai cậu ta, nói: “Có điều vẫn phải cảm ơn cậu, đi thôi nào”.

Anh vào đến đại sảnh thì đứng ở cửa, mọi người bên trong bỗng im lặng, vô số cặp mắt đổ dồn về phía anh.

Mấy người Thiết Huyền vỗ tay trước, những người khác cũng vỗ tay theo sau, chào đón võ tông nhất phẩm là anh gia nhập học viện võ đạo.

Viện trưởng La Đạo Nhất cũng có mặt, ông ta cười ha ha nói: “Mọi người yên lặng, tôi chính thức giới thiệu với mọi người, đây là giáo viên bốn sao mới của chúng ta, võ tông bậc một, Ngô Bình”.

Ngô Bình thấy có mấy trăm người trong đại sảnh thì liền chắp tay chào mọi người.

La Đạo Nhất mỉm cười, nói: “Thầy Ngô là người rất có gốc gác, anh ấy là đại đệ tử của chưởng môn kiếm phái Thục Sơn, còn là tả thần tướng của Thanh Long Quân, là thủ lĩnh của Thiên Long. He he, nghe nói thầy Ngô còn tinh thông đan đạo, y thuật, là một người toàn năng”.

Mọi người giật mình, rất nhiều sinh viên đều khiếp sợ trước những thân phận của Ngô Bình.

Một giáo viên bước ra từ trong đám đông, nói: “Viện trưởng, đây là một trong hai giáo viên bốn sao của học viện chúng ta, thiết nghĩ nhất định thực lực của thầy Ngô sẽ rất đáng sợ, hiểu biết về võ đạo cũng vượt xa chúng tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2599


Âu Dương Ngọc mỉm cười, nói: “Nếu mọi người ở đây có bất cứ thắc mắc gì về võ học thì cứ thỉnh giáo thầy Ngô”.

Anh ta vừa dứt lời thì một thiếu niên tầm mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông, giống sinh viên của học viện, cậu ta chào Ngô Bình: “Chào thầy Ngô, em là Chu Đồ, gần đây gặp phải khó khăn trong tu hành, không biết thầy Ngô có thể giải đáp giúp em không?”

Advertisement

Ngô Bình nói: “Ừ, đương nhiên là được rồi”.

Advertisement

Mắt Chu Đồ sáng lên, cậu ta nói: “Cảm ơn thầy Ngô”.

Sau đó cậu ta dừng lại một lúc rồi nói: “Thầy Ngô, trong quyển bộ pháp Quyền Kinh trong giáo trình của học viện có nhắc đến một loại Vũ Bộ cổ. Quyền Kinh Hữu Vân: người luyện Vũ Bộ, bắt nguồn từ kỹ thuật của Hạ Vũ, dịch chuyển như thần linh, là cội nguồn của tất cả các thuật, là mấu chốt của huyền cơ. Em vất vả suy ngẫm cả nửa năm, tìm đọc nhiều tư liệu cuối cùng cũng biết làm sao để thi triển Vũ Bộ. Nhưng em ngu dốt, mặc dù cố gắng học tập, cũng có thể thi triển Vũ Bộ nhưng lại không thể đạt được hiệu quả như trong sách nói. Thầy Ngô, phải chăng tài liệu mà đệ tử tìm hiểu có sai sót không? Xin thầy Ngô chỉ bảo thêm”.

Tất cả các giáo viên nghe thấy câu hỏi của Chu Đồ thì dáng vẻ chờ xem kịch hay hiện hết lên mặt. Thật ra Vũ Bộ là vấn đề làm học viện đau đầu nhiều năm, đến nay vẫn chưa có ai có thể giải quyết.

Lãnh Nhân không nhịn được lên tiếng: “Đây là câu hỏi khó đã có từ lâu, lúc tôi đến học viện võ đạo thì đã có người từng hỏi tôi, từ đó đến giờ vẫn chưa được giải đáp. Tôi thấy thay vì đưa ra câu hỏi này, chi bằng hỏi một số vấn đề thiết thực còn hơn, tránh lãng phí thời gian của mọi người”.

Âu Dương Ngọc đó thì lại không chịu thôi, bình thản đáp: “Có nói sao thì cũng là giáo viên bốn sao, mạnh hơn nhiều so với đám một sao bọn tôi, dù không thể giải quyết thì ít ra cũng chia sẻ đôi chút ý kiến cá nhân chứ?”

Các học sinh tại hiện trường đều mong đợi nhìn Ngô Bình, hy vọng có thể học được gì đó khác biệt từ anh. Cho dù không thể giải quyết, có thể cho một cách nghĩ cũng tốt rồi.

Đương nhiên Ngô Bình biết Vũ Bộ, cho dù là trải nghiệm võ học về Chân Võ Đại Đế, hay là đại cương võ học thì đều có Vũ Bộ, hơn nữa còn rất chi tiết và đầy đủ. Thậm chí, Chân Võ Đại Đế còn cải tiến Vũ Bộ, gia tăng hiệu quả.

Ngô Bình nói: “Có thể. Chu Đồ, thực hiện một lần Vũ Bộ mà cậu biết đi”.

Chu Đồ lập tức đứng vào khoảng trống, hít một hơi, dùng tốc độ nhanh chóng đi bảy bước, sau khi hoàn thành, khí huyết cậu ta dâng lên, hô hấp không đều, trông có vẻ rất khó chịu.

Ngô Bình nhìn vậy, lắc đầu nói: “Cậu sai hoàn toàn rồi”.

Mọi người đều dựng thẳng tai, muốn nghe Ngô Bình nói gì.

Ngô Bình: “Đi Vũ Bộ, lại gọi là Bộ Cương Đạp Đấu. Bộ cương là gì? Cương giả, thiên cương dã. Hành Vũ Bộ, tu đạp cửu tinh. Cửu tinh giả, định cửu thiên chi linh căn, nhật nguyệt chi minh lương, vạn phẩm chi uyên tông. Thiên, địa, nhân , âm dương, ngũ nhạc, tứ hải đều lấy cửu tinh làm cội nguồn, ngũ cửu sâm liệt, cương duy vô cùng, chế ngự thiên túc, huýnh chuyển tam thần!”

“Đạp Vũ Bộ, phải phối hợp thần chú, tâm pháp hỗ trợ, đồng thời có thể thể còn phải có được người và trời hợp nhất, đây là căn bản. Bộ Cương Đạp Đấu, chín sao soi chiếu, thỉnh thần lực đến cho ta dùng. Lúc này, dù là vẻ bùa, bắt quỷ, sai khiến thần, tu tiên thì đều có hiệu quả khó tin”.
 
Back
Top Dưới