Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2560


Khi Ngô Bình đến thì thấy Lý Mai dẫn các chuyên gia công trình kiểm tra và hoạch định ở đây.

Lý Mai đang nói chuyện với họ thì nghe thấy tiếng của Ngô Bình ở phía sau: “Làm đường trước đã”.

Hai người đang nói chuyện thì có một tấm bia to đùng rơi từ trên trời xuống. Tấm bia này cao cả trăm mét, rộng mấy chục mét, nặng như một ngọn núi nhỏ.

Advertisement

Ngô Bình có thể đọc được chữ trên bia, đó là địa bàn của Nam Cung Thị.

Anh biến sắc mặt rồi cười lạnh nói: “Nhà Nam Cung này phách lối quá nhỉ!”

Advertisement

Lý Mai ngạc nhiên nhìn tấm bia bằng kim loại trên đỉnh núi rồi hỏi: “Cái gì thế anh?”

Các công nhân cũng giật bắn mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ngô Bình híp mắt lại, sau đó tung một chưởng lên không trung, anh sử dụng ý nghĩa Li Đoạn của ý nghĩa Chân Võ.

Ngay sau đó, một chưởng ấn bay lên, ban đầu chỉ có kích thước bình thường, nhưng sau đó thì ngày càng to hơn, cuối cùng đã hoá thành một chưởng ấn khổng lồ có đường kính mấy chục mét rồi đập mạnh vào tấm bia kim loại kia.

Uỳnh!

Tấm bia lập tức vỡ tan, sau đó biến thành các mảnh kim loại nhỏ rồi bay tứ tung.

“To gan!”

Đột nhiên có một tiếng quát như tiếng sấm vang lên, sau đó có một bóng người cao lớn màu đỏ xuất hiện. Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu tím, mái tóc cùng màu áo, đôi mắt phát sáng nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình tức giận nói: “Một Chân Quân Thần Hoá cỏn con mà dám hống hách trước mặt tôi ư! Biến!”

Anh tung một quyền tới, đây là quyền ấn ngưng tụ pháp lực.

Người mặc áo bào tím hừ lạnh một tiếng, sau đó di chuyển ra xa cách cả nghìn mét. Đúng lúc này, có một cái lỗ hình tròn đen kịt xuất hiện trước mặt Ngô Bình, anh tung ngay một quyền vào đó.

Ngay sau đó, phía sau người mặc áo tím cũng xuất hiện một lỗ hổng tương tự, quyền pháp của Ngô Bình đánh từ bên trong ra.

Khi người mặc áo tím phát hiện ra thì đã muộn và hứng trọn một quyền của Ngô Bình. Ông ta hét lên đau đớn, sau đó bị đánh bay ra xa rồi đập mạnh vào đống đá.

Ngô Bình nhảy lên rồi đạp mạnh xuống người ông ta, các tảng đá xung quanh vỡ nát, bụi bay mù mịt.

Chỉ thấy phần ngực của vị Chân Quân Thần Hoá kia đã lún xuống, may mà Ngô Bình không muốn giết người, không thì người ông ta đã nát bét rồi.

“Báo tên họ ngay!”, Ngô Bình lạnh giọng nói với vẻ đầy sát khí. Nhân Vương mà nổi giận thì cực kỳ đáng sợ! Một Chân Quân nhỏ bé sao có thể chịu nổi? Người đàn ông mặc áo tím lập tức trợn mắt há miệng, sợ tái mặt.

Ông ta run giọng đáp: “Tôi là Nam Cung Chính Bình, tu sĩ của Côn Luân”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2561


Trần Đạo Huyền từng nhận xét về gia tộc Nam Cung này là thâm sâu khó lường.

Nam Cung Chính Bình nói: “Tôi thật sự không biết nơi này là địa bàn của kiếm phái Thục Sơn, nếu biết thì tôi nào dám đặt bia”.

Ngô Bình nhìn ông ta chằm chằm rồi hỏi: “Nói đi, sao ông lại nhắm đến nơi này?”

Advertisement

Nam Cung Chính Bình đảo mắt nói: “Nhà Nam Cung có một bộ cổ tịch, trong đó có viết nơi này là biên giới của Tam Hoàng Giới”.

“Tam Hoàng Giới?”, Ngô Bình sáng mắt lên hỏi: “Đó là nơi nào?”

Advertisement

Nam Cung Chính Bình: “Tam Hoàng Giới có di tích của Tam Hoàng thượng cổ, nghe nói có đạo thống Tam Hoàng”.

Ngô Bình: “Nếu có di tích ấy thì chắc cũng bị người khác tới điều tra rồi”.

Nam Cung Chính Bình: “Tôi nghe các tiền bối bảo đạo thống Tam Hoàng có yêu cầu rất cao với người truyền thừa, từ xưa đến nay chưa từng có ai được công nhận, chính vì thế nên đạo thống vẫn còn”.

Ngô Bình nhấc chan lên, bấy giờ Nam Cung Chính Bình mới ngồi dậy được, nhưng ông ta đã bị thương nặng và không ngừng hộc máu.

“Nhà Nam Cung của các người luôn rất thần bí, lần này lại thay đổi phong cách rồi xuất hiện ở đây ư?”, Ngô Bình lạnh giọng hỏi.

Nam Cung Chính Bình: “Linh khí sắp phục hồi rồi, tuy nhà chúng tôi không phải thế lực lớn gì, nhưng cũng muốn chuẩn bị trước”.

Ngô Bình: “Tại sao nơi các người ở lại có tên là Thánh Khư?”

Nam Cung Chính Bình: “Thánh Khư là nơi mà các vị thánh nằm xuống, có khá nhiều mộ của đại thánh thượng cổ ở đây. Nhưng nơi đó rất nguy hiểm, nhà chúng tôi cũng không dám đặt chân tới”.

Ngô Bình: “Nếu Thánh Khư nguy hiểm như vậy thì tại sao nhà ông vẫn bám chặt lấy, mà không chuyển đến nơi khác?”

Nam Cung Chính Bình: “Tuy Thánh Khư nguy hiểm nhưng cũng dễ sống, nơi đó có thể áp chế tu vi của tất cả các cao thủ. Nếu gia tộc chúng tôi bị cường giả tới tấn công thì sẽ trốn vào đó. Nhiều năm qua, gia tộc chúng tôi đã thăm dò được tình hình trong Thánh Khư rồi nên sẽ không nguy hiểm đến tính mạng được. Chính nhờ được Thánh Khư bảo vệ nên gia tộc Nam Cung mới truyền thừa đến tận hôm nay”.

Ngô Bình: “Khi nào rảnh, tôi phải đến đó một chuyến mới được”.

Nam Cung Chính Bình mừng thầm, vì ông ta nghĩ Ngô Bình mà đến đó thì chết là cái chắc.

Ông ta nói: “Nếu cậu đến thì tôi sẽ dẫn đường cho”.

Ngô Bình: “Nơi này thuộc về kiếm phái Thục Sơn, ông đã biết chưa?”

“Vâng, tôi rõ rồi”, Nam Cung Chính Bình vội đáp.

Ngô Bình: “Ông đi được rồi đấy”.

Nam Cung Chính Bình vội vàng đứng dậy rồi đi ngay, loáng cái đã không thấy đâu nữa.

Ngô Bình quay lại cạnh Lý Mai, cô ấy hỏi: “Huyền Bình, ai thế anh?”

Anh kể lại mọi chuyện, Lý Mai lo lắng nói: “Nếu nhà Nam Cung lan tin này ra thì e sẽ có các thế lực khác đến đây tiếp”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2562


Anh lo cách làm của mình quá kinh hãi nên đành phải chờ đến tối.

Anh đi quanh một vòng rồi chọn được một ngọn núi, sau đó nói với Lý Mai: “Hãy xây một miếu Lữ Tiên ở đây để thờ Lữ Tổ”.

Lý Mai khó hiểu hỏi: “Huyền Bình, tại sao phải làm thế?”

Advertisement

Ngô Bình: “Lữ Tổ là sư tổ của anh, anh xây miếu cho ông ấy cũng là chuyện bình thường. Vả lại, anh không chỉ xây ở đây đâu, mà sẽ xây miếu Lữ Tiên ở các quốc gia cơ”.

Lý Mai ngạc nhiên nói: “Bác trai là đệ tử của Lữ Tổ ư?”

Ngô Bình cười nói: “Ừ, anh quên chưa nói với em”.

Advertisement

Lý Mai cảm thán: “Cứ như mơ vậy, ai ngờ bác trai lại là đệ tử của thần tiên chứ”.

Ngô Bình chỉnh lại lời của cô ấy: “Không phải thần tiên, mà là chân tiên”.

Lý Mai cười hỏi: “Có gì khác nhau nào?”

Ngô Bình: “Khác nhiều đấy, thần tiên như quan chức cấp tỉnh, còn chân tiên thì là cấp quốc gia”.

Lý Mai nói: “Ờ, thế thì chân tiên mạnh hơn thần tiên rồi”.

Ngô Bình: “Nói vậy cũng đúng”.

Anh quan sát xung quanh rồi nói: “Mảnh đất này rộng quá, anh sẽ cho vài người đến trông coi”.

Vì thế, anh lập tức gọi điện cho ai đó.

Sau đó, anh nói: “Tối anh lại đến, giờ phải đi có việc đây”.

Lý Mai: “Ừm, em chờ anh”.

Ngô Bình bay đi, tiến tới nơi Luyện Ma.

Giờ anh đã có đan dược nên có thể vào đó rồi cứu nhiều ma nhân hơn. Tu vi của họ đều không thấp, sau khi hồi phục sẽ giúp anh trông coi ngọn núi hoang kia.

Lần này đến gia tộc Đệ Nhất, Ngô Bình đi thẳng đến nơi Luyện Ma.

Anh đã có kinh nghiệm hơn lần trước, nên vào trong một cái là đi tìm Ma Quân kia luôn.

Nơi Luyện Ma này có hơn 300 nghìn ma nhân, trong số đó không thiếu Chân Nhân, Chân Quân hay thậm chí là cường giả Tiên Quân. Nếu Ngô Bình có thể thu phục được họ thì anh sẽ gây dựng được thực lực rất lớn.

Ngay khi đi vào địa bàn của ma nhân, Ngô Bình lập tức bị một tốp ma nhân bao vây. Chúng có tu vi không cao, hầu hết ở cảnh giới Nhân Tiên.

Anh lập tức niệm Đại Phạn Thiền Âm, các ma nhân ở xunh quanh lập tức đau đớn ôm đầu. Họ đã bị tẩu hoả nhập ma quá nặng nên Đại Phạn Thiền Âm của Ngô Bình chỉ có thể áp chế được họ, chứ không thể chuyển hoá họ được. Muốn những người này bình thường trở lại thì cần phải cho họ uống Hoá Ma Đan.

Nhưng hiện giờ, số lượng Hoá Ma Đan của Ngô Bình có hạn, anh phải ưu tiên cho những người có tu vi cao uống để dẫn họ rời khỏi đây trước.

Ngày càng có nhiều ma nhân xuất hiện, nhưng vừa lại gần Ngô Bình, đã bị Đại Phạn Thiền Âm áp chế nên buộc phải lùi lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2563


Ngô Bình vẫn bình thản như không, anh lấy đèn thần ra, sau đó chiếu Tịnh Thế Thần Quang xung quanh, đám ma nhân gào thét đau đớn rồi chạy mất dạng.

Ngô Bình ngưng tụ pháp lực thành một bàn tay lớn, sau đó chộp bắt lấy một ma nhân có tu vi cảnh giới Chân Nhân.

Ma nhân liều mạng vùng vẫy và gào thét, nhưng không thể làm gì được. Ngô Bình bóp miệng nó rồi nét một viên Hoá Ma Đan vào.

Advertisement

Ngay sau đó, ma nhân lăn lộn dưới đất trong cơn đau đớn, vảy đen trên người nó bắt đầu rụng xuống, răng nhọn và móng vuốt cũng biến mất, không ngừng có ma khí màu đen bốc ra từ mi tâm rồi bay lên cao.

Ngô Bình quan sát thì thấy khoảng mười phút sau là ma nhân ấy trở lại dáng vẻ của con người, nhưng bên ngoài cơ thể chi chít vết thương.

Advertisement

Người đó đảo mắt nhìn quanh rồi thốt lên với vẻ hoảng sợ: “Tôi đã bị nhập ma ư?”

Ngô Bình nói: “Ban nãy, anh cũng như họ đấy, là tôi đã cứu anh. Giờ anh có hai sự lựa chọn, một là rời khỏi đây với tôi và làm thuộc hạ cho tôi. Hai là tự rời khỏi đây”.

Người này chưa già lắm, thoạt nhìn khoảng ba, bốn mươi tuổi, anh ta thở dài nói: “Tôi vẫn còn ký ức lúc bị nhập ma, tôi đã sống ở đây mấy trăm năm rồi, chắc người nhà ở bên ngoài đã mất cả. Hơn nữa, giờ tôi cũng không thông thuộc với thế giới bên ngoài”.

Anh ta đứng dậy rồi cúi chào Ngô Bình: “Thuộc hạ đồng ý đi theo cậu chủ”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt, anh hồi sức trước đi”.

Anh ném cho anh ta hai viên Nhân Nguyên Đan để anh ta khôi phục nguyên khí, sau đó anh lại bắt thêm ma nhân có tu vi Chân Nhân thứ hai.

Cứ thế, vài phút Ngô Bình lại bắt một ma nhân rồi ép nó uống Hoá Ma Đan. Vài tiếng sau, đã có thêm 12 Chân Nhân và ba Chân Quân đứng cạnh anh.

Lúc anh định bắt ma nhân tiếp thì có một bóng người khổng lồ xuất hiện, đây là một ma nhân rất mạnh, dáng người cao gần ba mét, quanh người toàn vẩy màu đen có ma vân, đôi mắt màu vàng của hắn đang nhìn chằm chằm vào Ngô Bình.

Ngô Bình nói: “Anh chính là Ma Quân ở đây hả?”

Ma nhân cao lớn lạnh giọng nói: “To gan, dám bắt thuộc hạ của tôi!”

Ngô Bình: “Các anh bị tẩu hoả nhập ma rồi, tôi đến cứu các anh mà, mọi người phải cảm ơn tôi mới đúng”.

“Ngông cuồng!”, ma nhân cao lớn vung tay lên, vô vàn ma binh lập tức xuất hiện.

Để được trở thành ma binh thì nhất định phải là ma nhân có thực lực khá trở lên. Các ma binh này có thể kết thành chiến trận, lực sát thương thì khỏi phải bàn.

Ngô Bình thấy các ma binh này bày binh bố trận có trật tự thì biết chúng không dễ đối phó, anh giậm chân một cái rồi biến mất luôn.

Ngay sau đó, tay anh thò từ dưới đất lên rồi tóm chân của Ma Quân kia. Mặt đất lập tức mềm nhũn, Ma Quân bị kéo xuống lòng đất ngay.

Các ma binh ở trên mặt đất không thể giúp gì được, chỉ biết gào rít trong lo lắng.

Sau khi Ngô Bình kéo Ma Quân xuống lòng đất, anh lập tức thi triển ý nghĩa võ đạo.

Uỳnh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2564


Ma Quân này ít cũng có thực lực Tiên Quân cảnh giới Âm Dương, tiếc là gặp phải Ngô Bình thì vẫn ra bã.

Năm phút sau, Ma Quân bị Ngô Bình bóp miệng rồi nhét một viên Hoá Ma Đan vào.

Uống đan dược xong, Ma Quân lập tức kêu gào trong đau đớn. Vảy trên người hắn rụng xuống, răng nhọn và móng vuốt biến mất, ma khí trên người cũng bay hết ra ngoài.

Advertisement

Nửa tiếng sau, Ma Quân này đã trở lại dáng vẻ của một tu sĩ trẻ tuổi. Thoạt nhìn anh ta chỉ ngoài 20 tuổi, tướng mạo khá điển trai.

Ngô Bình đỡ anh ta dậy rồi nói: “Anh còn nhớ chuyện khi trước không?”

Advertisement

Người này ngồi nhớ lại một lát rồi quỳ lại Ngô Bình: “Cảm ơn cậu đã cứu mạng!”

Ngô Bình hỏi: “Anh tên là gì? Là người ở đâu?”

Người đàn ông: “Tôi là Lệnh Hồ Kiếm, chỉ là tán tu thôi”.

Ngô Bình: “Lệnh Hồ Kiếm, khi anh đến đây thì là thời đại nào?”

Lệnh Hồ Kiếm: “Đông Tấn”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì giờ anh không còn nhà để về nữa đâu, anh có muốn đi theo tôi không?”

Lệnh Hồ Kiếm: “Thuộc hạ đồng ý”.

Ngô Bình: “Hoá Ma Đan của tôi không còn nhiều nữa, chúng ta rời khỏi đây thôi”.

Vì thế, anh dẫn 12 Chân Nhân, ba Chân Quân và Lệnh Hồ Kiếm rời khỏi nơi Luyện Ma, sau đó về gia mình ở khu mới.

Những người mới đến này có tu vi cao hơn 13 ma nhân mà trước kia Ngô Bình từng dùng Đại Phạn Thiền Âm độ hoá.

Ngô Bình bảo Hoàng Tử Cường chuẩn bị quần áo hiện đại cho họ thay, nếu ai bị thương thì Ngô Bình sẽ điều trị cho.

Loáng cái, bọn họ đã ngồi yên vị trong nhà, tất cả đều chưa quen thuộc lắm với cuộc sống hiện đại.

Ngô Bình pha trà rồi nói: “Thưa các vị, bây giờ tôi sẽ chính thức giới thiệu về mình. Tôi là Lý Huyền Bình, tên thường gọi là Ngô Bình, tôi là thiếu chưởng môn của kiếm phái Thục Sơn. Sư tổ của tôi là Chân Tiên Lữ Thuần Dương. Ngoài ra, tôi còn là truyền nhân của điện tiên Thiên Võ và tiên vực Vĩnh Hằng”.

Ngô Bình kể hết danh hiệu của mình ra, dù những người ở đây tới từ các thời kỳ khác nhau, nhưng những ai sống trên nghìn tuổi rồi vẫn phải chấn động. Vì dù đến từ thời đại nào thì họ cũng đều biết kiếm phái Thục Sơn và điện tiên Thiên Võ cùng tiên vực Vĩnh Hằng, ngoài ra còn cả Chân Tiên nữa.

Ngô Bình: “Tại sao ngày xưa, mọi người lại vào nơi Luyện Ma?”

Một Chân Nhân cảnh giới Linh Biến đáp: “Cậu chủ, thuộc hạ là Giang Nguyên Hạc - người thời Đường. Năm xưa, thuộc hạ tu luyện bị nhập ma, thấy không khắc chế được nữa nên bị đày đến nơi Luyện Ma. Đến đó rồi, một là tự hồi phục, hai là chết, nhưng khả năng hồi phục thì cực thấp”.

Lệnh Hồ Kiếm nói: “Hầu hết chúng thuộc hạ đều đến đó vì thế. Nơi Luyện Ma này do Quỷ Cốc Tử xây dựng vào thời Tây Hán, chuyên dùng để giam giữ những người bị nhập ma”.

Ngô Bình gật đầu: “Giờ mọi người đã bình thường trở lại rồi, tuy đã sống nhiều năm ở đó, nhưng những trải nghiệm ấy cũng không phải điều gì xấu. Mọi người đã trải qua cảm giác bị ma tâm khống chế, cơ thể cũng được rèn luyện trong lúc hoá ma. Sau này, tôi sẽ chỉ dẫn cho mọi người tu hành, giúp mọi người tiến bộ nhanh hơn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2565


Trước đó, mọi người đều tu luyện các công pháp khác nhau, có công pháp cấp thấp nhưng cũng có công pháp cấp khá cao. Ngô Bình bảo họ đổi hết sang luyện Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, sau đó truyền thụ cho họ phương pháp hít thở cao cấp.

Đột nhiên có thêm nhiều người ở trong nhà, Ngô Bình vừa phải chữa bệnh, vừa phải luyện đan nên bận tối mắt tối mũi. Hơn nữa, tính cách của những người kia cũng khác nhau, anh cần phải quan sát kỹ xem nên giữ ai lại hoặc đuổi đi.

Đến tối, anh bay lên ngọn núi hoang, sau đó chọn một tảng đá hoàn chỉnh cao cả trăm để làm cổng môn phái, sau đó khắc tên kiếm phái Thục Sơn lên đó.

Advertisement

Có cái cổng này ở đây rồi thì các thế lực khác sẽ không dám bén bảng tới, như vậy thì anh cũng bớt phiền phức.

Xong xuôi, anh cùng Lý Mai về nhà.

Advertisement

Lý Mai bận rộn cả ngày nên về một cái là đi tắm ngay, sau đó ăn uống qua loa rồi chạy luôn về phòng đi ngủ. Ngô Bình cho cô ấy uống một viên Sinh Mệnh Đan, sau đó mát xa cho cô ấy thêm một lúc, Lý Mai lập tức thấy phấn chấn hơn, mọi mệt mỏi đều đã tan biến.

Đêm khuya thanh vắng, Ngô Bình tiếp tục luyện Hoá Ma Đan, đan dược này có thể xoá bỏ ma niệm nên anh quyết định sẽ luyện chế số lượng lớn, một là để tiếp tục cứu những người ở nơi Luyện Ma, hai là anh cũng cần đến chùa Đại Thiền một chuyến, vì ở đó cũng có nhiều tăng nhân cần anh giúp.

Luyện đan là một việc rất tốn sức, đến sáng sớm, Ngô Bình đã luyện chế thêm được 20 viên Hoá Ma Đan, sau đó anh mệt rã rời nên uống vài viên đan dược rồi đi ngủ.

Đúng lúc này, anh cảm thấy có một luồng khí tức rất mạnh truyền đến từ phía Đông Hồ. Anh lập tức mở mắt, mặc đồ rồi lao ra khỏi phòng.

Anh bay lên cao thì thấy Đông Hồ đã bị sương mù che phủ, dưới màn sương ấy, Lý Dư vừa hoàn thành lần lột xác thứ ba.

Thuồng luồng có năm lần lột xác, sau đó sẽ hoá rồng. Đây đã là lần lột xác thứ ba của Lý Dư rồi, hiện giờ khí tức của nó đã mạnh hơn, không thua gì Bạch Giao.

Đột nhiên có hai bóng người một đen một trắng bay từ dưới nước lên, sau đó chào Ngô Bình: “Chủ nhân”.

Ngô Bình nhìn thì thấy người mặc đồ trắng là một cô gái 17 tuổi xinh đẹp, dáng người cũng hết chỗ chê. Người đàn ông mặc đồ đen khoảng 20 tuổi có gương mặt đẹp trai.

“Lý Dư? Bạch Giao?”

Lý Dư nói: “Chủ nhân, chúng tôi được tiền bối Long Thanh Khâm chỉ dẫn nên đã biết cách biến hình rồi ạ, giờ có thể biến thành hình người rồi”.

Biến hình là một việc rất khó, có nhiều mãnh thú có thực lực rất mạnh nhưng vẫn không thể biến thành hình người được. Lý Dư và Bạch Giao trước đó cũng vậy, nhưng nhờ được Long Thanh Khâm chỉ dạy nên chúng đã làm được rồi.

Ngô Bình vui mừng nói: “Biến thành người một cái là trông thuận mắt hơn đấy”.

Anh nói với Bạch Giao: “Để tôi đặt tên cho cô nhé, sau này cô hãy dùng tên Lý Tố”.

Lý Tố vui vẻ hành lễ với Ngô Bình: “Cảm ơn cậu chủ”.

Lúc này, trong nhà lại bốc lên khí tức mãnh liệt, Ngô Bình nhìn thì thấy đá trừ tà Đông Nhạc có gì đó là lạ. Cái thai đá nhận được địa khí dồi dào, nhất là sau khi nơi này được sửa thành thế Phương Thiên Long nên nó càng lớn mạnh hơn.

Bên dưới tấm bia xuất hiện một lỗ hổng, một luồng linh khí chui ra. Linh khí bay vút lên cao, giao hoà với trăng sao, cùng với đó là một tiếng động lớn.

Ngay sau đó, nó đã ngưng tụ thành một thiếu niên, trên người không mặc quần áo, cứ thế đứng ngẩn ngơ trên không trung.

Ngô Bình bay đến gần rồi cười nói: “Không ngờ mày lại ra đời nhanh thế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2566


Quay lại nhà, cậu thiếu niên nhìn gì cũng thấy lạ. Cậu ấy đã sống ở đây một thời gian nên quen hết mọi người rồi, vì thế liên tục chào với từng người.

Người linh chi cưỡi ngựa linh chi chạy tới sau đó quan sát cậu thiếu niên. Người linh chi rất đáng thương, trên người đầy vết thương, đương nhiên là do Hỉ Bảo gây ra.

Đột nhiên người linh chi run lên rồi đánh ngựa linh chi thật mạnh làm con ngựa hí dài rồi chạy mất.

Advertisement

Ngay sau đó, Hỉ Bảo chạy đến, cậu bé nhìn trái ngó phải thì thấy cậu thiếu niên đó rồi cười nói: “Anh là con nhà ai?”

Cậu thiếu niên cũng biết Hỉ Bảo là trung tâm rắc rối nên nói nói: “Cậu chủ”.

Advertisement

Hỉ Bảo đi vòng quanh cậu ấy rồi nói: “Anh đi chơi với em đi”.

Cậu thiếu niên định từ chối, nhưng đã bị Hỉ Bảo kéo đi. Cậu thiếu niên là thai đá do trời sinh đất dưỡng nên có thể chất rất mạnh, sức lực vô biên, Hỉ Bảo kéo mãi mà cậu ấy vẫn đứng yên.

Hỉ Bảo tức giận ra sức lôi kéo mà vẫn không có tác dụng.

Hỉ Bảo hậm hức nói: “Sao anh còn khoẻ hơn em thế hả?”

Ngô Bình nói với cậu thiếu niên: “Sau này cậu với Vũ Phi cùng chăm sóc Hỉ Bảo cho tôi. Nếu nó không nghe lời thì cứ đánh”.

Cậu thiếu niên cười nói: “Vâng ạ”.

Hỉ Bảo nổi cáu: “Bố, sao bố lại bảo anh ấy đánh con? Con lúc nào cũng ngoan mà”.

Ngô Bình lừ mắt với cậu bé: “Thế mà con cũng nói được à?”

Hỉ Bảo chu môi rồi chạy biến mất, cậu thiếu niên lập tức đuổi theo.

Cậu ấy vừa đuổi vừa hỏi Ngô Bình: “Cậu chủ, tôi chưa có tên”.

Ngô Bình: “Lấy tên là Lý Thiên Thạch đi”.

Lý Thiên Thạch? Cậu thiếu niên mỉm cười, vì thấy cái tên này khá hay.

Sau đó, Ngô Bình nói với Lý Dư và Lý Tố: “Trong cơ thể của hai người đã có long khí rồi, long khí cũng tương tự pháp lực, đều có thể luyện bảo vật”.

Anh lấy hai quả hồ lô một vàng một bạc ra rồi đưa cho Lý Dư và Lý Tố.

“Rảnh thì dùng long khí luyện cái này để làm pháp khí bản mệnh. Bây giờ, tôi sẽ truyền cho hai người cách tế luyện”.

Sau đó anh truyền cho hai người công pháp. Tế luyện bảo vật rất có ích với việc tu luyện của họ, người nuôi bảo vật, bão vật nuôi người.

Buổi chiều, Ngô Bình đến nơi mình chọn làm biệt viện cho Thục Sơn. Hiện giời, nơi đây chỉ là đồng ruộng, muốn xây dựng xong môn phái ít cũng phải mất hai, ba năm.

Nhưng đây là kế hoạch nghìn năm nên không thể vội được. Điều cần làm trước mắt là lên thiết kế và lựa chọn bên thi công đủ trình độ để thực hiện.

Anh đang suy nghĩ cách làm thì có một luồng thần niệm bủa vây, hình như là Đường Thiên Tuyệt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2567


Đường Băng Vân thở dài nói: “Ông có việc cần nhờ anh”.

Ngô Bình nói: “Chúng ta đến chỗ khác nói chuyện”.

Đường Thiên Tuyệt: “Ở đây luôn cũng được. Ngô Bình, giờ địa vị của cháu rất cao rồi, cho nên chắc chỉ có cháu mới giúp được ông”.

Advertisement

Ngô Bình: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Đường Thiên Tuyệt: “Canh Tổ và Đông Tổ cãi nhau nên đều mặc kệ Đường Môn rồi. Giờ môn phái đang rất loạn, ông cũng chỉ miễn cưỡng cầm cự được thôi”.

“Cháu cũng biết rồi, nội bộ Đường Môn rất phức tạp, ông có thể áp chế họ còn tốt, nhưng nếu có người có tu vi cao hơn ông thì sẽ phá vỡ trật tự ngay”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đường Môn xuất hiện người có tu vi cao hơn ông rồi ư?”

Đường Băng Vân nói: “Đúng thế, người mới trỗi dậy này tên là Đường Nguyên Tôn. Trước khi Đông Tổ đi, ông ta đã bày binh bố trận sẵn rồi. Đông Tổ cho ông ta một ít tài nguyên tu hành nen giờ ông ta đã là Địa Tiên Thuần Dương. Sau khi tu vi tăng lên, Đường Thiên Tôn bắt đầu lôi bè kết phái, dần dà còn bỏ ngoài tai lời của ông. Dạo này, ông ta còn công khai chất vấn quyết định của ông nữa”.

Ngô Bình nghe xong thì cười nói: “Chuyện này thật ra cũng dễ thôi, anh có vài thuộc hạ, anh sẽ cho một Chân Quân đến trấn giữ Đường Môn. Tên kia sẽ không dám ngông nghênh nữa đâu”.

Đường Thiên Tuyệt ngạc nhiên nói: “Cháu cử một Chân Quân đến ư?”

Với ông ấy mà nói thì Chân Quân là một sự tồn tại bất khả chiến bại, vậy mà Ngô Bình có thể cử một người đến Đường Môn ư?

Ngô Bình: “Dạ, là một Chân Quân cảnh giới Nguyên Anh, tu vi còn cao hơn Canh Tổ và Đông Tổ”.

Đường Thiên Tuyệt vội nói: “Thế thì tốt quá rồi! Có Chân Quân hỗ trợ thì ông có thể yên tâm quản lý Đường Môn rồi”.

Sau đó, ông ấy nhìn quanh rồi nói: “Ngô Bình, cháu định làm gì ở đây?”

Ngô Bình: “Cháu xây biệt viện của Thục Sơn ạ. Ông ơi, cháu đang không biết lên kế hoạch với thiết kế thế nào, ông có biết ai trong ngành này không?”

Đường Thiên Tuyệt ngẫm nghĩ rồi vỗ vào đầu nói: “Có đấy, có thể bảo người đời sau của gia tộc Thần Công làm”.

Ngô Bình: “Gia tộc Thần Công ạ?”

Đường Thiên Tuyệt: “Trong một lần tình cờ, ông đã quen gia chủ của gia tộc Thần Công. Tổ tiên của nhà họ là mạnh nhất trong giới kiến trúc, có họ giúp thì môn phái nhánh của cháu khéo còn đẹp hơn cả môn phái chính ấy chứ”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì tốt rồi, ông hẹn gặp họ giúp cháu với ạ”.

Đường Thiên Tuyệt: “Người của gia tộc này có tính cách hơi quái gở, ông cũng không dám hứa sẽ mời họ được. Nhưng cứ để ông hỏi thử”.

Sau đó, Ngô Bình chọn một Chân Quân cảnh giới Nguyên Anh tên là Trình Tường Vũ đến trấn thủ ở Đường Môn.

Đường Thiên Tuyệt dẫn Trình Tường Vũ về Đường Môn trước, Đường Băng Vân ở lại để làm vài việc cho Ngô Bình.

“Băng Vân, giờ anh đã có hiểu biết rất sâu về Nhân Tiên rồi. Thời gian tới em ở lại đây đi, anh sẽ giúp em đột phá lên Thần Quân”.

Đường Băng Vân ngạc nhiên nói: “Thần Quân ư? Em sao?”

Ngô Bình: “Ừ, tư chất của em vượt trội mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2568


Đúng là Ngô Bình đang băn khoăn về chuyện này, anh nói: “Anh đã hỏi thăm về thần thổ thông thiên rồi, dù giờ em đi thì vẫn khá an toàn. Nhưng nếu tránh được thì cứ tránh, dẫu sao anh cũng chưa mạnh đến mức có thể bảo vệ em ở Hồng Hoang”.

Đường Băng Vân: “Anh yên tâm, em đâu có dễ bị bắt nạt. Mà anh cũng nói rồi mà, dù em đến đo thì vẫn là thiên tài”.

Trong lúc hai người nói chuyện, Ngô Bình cảm thấy có rất nhiều tu sĩ bay về phía cổng đá anh mới làm, anh nhíu mày rồi dẫn Đường Băng Vân bay đến đó.

Advertisement

Đến núi hoang rồi, họ thấy một cổng môn phái cao trên trăm mét đang đứng sừng sững ở eo núi với khí tức mãnh liệt. Có khá nhiều tu sĩ đứng xunh quanh rồi bàn tán.

Advertisement

“Xem ra tin đồn là thật rồi, linh khí đang hồi phục, nếu không kiếm phái Thục Sơn đã chẳng dựng cổng ở đây”.

“Sao kiếm phải Thục Sơn lại chọn nơi này nhỉ? Đây là ngọn núi hoang mà, hình như có gì lạ đâu”.

“Anh thì biết cái gì! Gần đây có rất nhiều cây cỏ kỳ lạ, dã thú cũng mạnh hơn ở bên ngoài. Điều này chứng tỏ đây là một nơi phi thường”.

“Tôi nghe nói sau này nơi đây sẽ là lối vào của một không gian, bên trong có nhiều thiên tài địa bảo lắm. Hừ, kiếm phái Thục Sơn định độc chiếm đây mà”.

“Đúng thế, có bảo bối thì phải chia cho mọi người chứ, tuy kiếm phái Thục Sơn là thế lực mạnh nhất ở Địa Tiên Giới, nhưng cũng không thể độc quyền như vậy được”.

“Thì mình có làm gì được họ không? Người ta mạnh lắm đấy, nếu các người mà có thế lực mạnh như họ thì cũng độc chiếm nơi này thôi”, một người khác nói.

“Đừng quên Địa Tiên Giới chỉ là một phần nhỏ của Côn Luân, ngoài ra còn nhiều thế lực khác mạnh lắm. Kiếm phái Thục Sơn định độc chiếm nơi này e cũng không dễ đâu”.

“Nói đúng đấy, một khi linh khi hồi phục, các thế lực ở Tiên Giới và Hồng Hoang cũng sẽ hạ phàm. Khi ấy, kiếm phái Thục Sơn cỏn con kia có là gì? Tôi nghe nói, môn phái chính của họ ở Tiên Giới cũng chỉ thuộc hạng hai thôi. So với các thế lực truyền thừa cả chục nghìn năm thì còn kém xa”.

Đủ lời bình phẩm được thốt ra từ miệng của các tu sĩ.

Đường Băng Vân nói: “Chồng, xem ra họ đều có ý kiến với cách làm của anh đấy”.

Ngô Bình: “Lòng người nham hiểm, họ không có ý kiến mới lạ. Nhưng không sao, với thực lực hiện giờ của Thục Sơn thì họ chỉ dám bình luận ở đây thôi”.

Sau đó, anh kéo tay Đường Băng Vân bay về nhà.

Ngô Bình hái một quả của Đạo Diệp cho Đường Băng Vân ăn rồi giúp cô ấy đả thông linh khiếu, thần khiếu, phối hợp với công pháp của thần thổ thông thiên. Tu vi của Đường Băng Vân nhanh chóng đột phá lên cảnh giới Võ Quân.

Mấy ngày sau đó, Ngô Bình dùng đủ mọi cách đẻ điều chỉnh cơ thể cho Đường Băng Vân. Nhưng cô ấy không phải anh nên dù có cố đến mấy cũng có đạt đến trình độ như anh. Đột phá lên Thần Quân là chạm đến giới hạn của Đường Băng Vân rồi.

Cảnh giới cũng được, ít ra cũng củng cố thêm cho nền móng. Kể cả đến thần thổ thông thiên thì Thần Quân cũng là thiên tài, không hề kém những người ở Thiên Kiêu Bảo Sách.

Ngày nào, Đường Băng Vân cũng chăm chỉ tu luyện dưới sự chỉ dẫn của Ngô Bình. Trong lúc đó, Ngô Bình cũng không rảnh, anh vẫn luyện đan và tu luyện phương pháp hít thở.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2569


Có Hỗn Nguyên Tiên Lò rồi, anh tu luyện càng nhiều công pháp thì càng hấp thu được nhiều năng lượng, Hỗn Nguyên Tiên Lực trong cơ thể cũng mạnh hơn.

Nói một cách đơn giản thì học càng nhiều, luyện càng nhiều thì Hỗn Nguyên Tiên Lực càng mạnh! Vì thế, một khi anh luyện được Hỗn Nguyên Tiên Lò thì sẽ ngày càng mạnh hơn.

Ngô Bình thử ngưng luyện Hỗn Nguyên Tiên Lò, kiếm hồn của anh tiến vào linh khiếu thứ mười. Bên trong này rất rộng, có chín loại năng lượng đang tập trung ở đây.

Advertisement

Nhờ sự dẫn dắt của kiếm hồn, đã có thêm một thần phù trong cơ thể của Ngô Bình. Thần phù này ban đầu rất đơn giản, nhưng càng đơn giản thì càng ổn định.

Sau đó, các sức mạnh ở xunh quanh đã vây lấy kiếm hồn và đúc thành một cái tiên lò khổng lồ. Ngoài mặt của nó có rất nhiều bùa chú xoay chuyển với khí thế phi phàm. Nó vừa xuất hiện, Ngô Bình đã toả ra một luồng khí tức bức người, khiến Thanh Tuyết cũng phải sững sờ nhìn về phía anh.

Advertisement

Lý Dư và Lý Tố cũng ngoi lên mặt nước rồi kinh ngạc nhìn về phía phòng của Ngô Bình.

“Khí tức của chủ nhân mạnh quá! Đó là công pháp gì vậy?”, Lý Dư hỏi.

Lý Tố: “Tôi cũng cảm thấy hình như khí tức này có thể dễ dàng g**t ch*t mình, chủ nhân giỏi thật, mỗi ngày một mạnh hơn”.

Cô ấy vừa nói dứt câu thì khí tức kia đã được thu lại, như chưa từng có gì xảy ra.

Lúc này, Ngô Bình đã bước đầu đúc được Hỗn Nguyên Tiên Lò. Tiên lò vừa xuất hiện, tất cả khí tức, kiếm nguyên, sức mạnh huyết mạch, pháp thuật, thần thông, Thuần Dương Tiên Lực và các sức mạnh khác đều chảy hết vào đó.

Bùa chú ở mặt ngoài của Hỗn Nguyên Tiên Lò sáng lên, bên trong hình thành cấm chế cực kỳ phức tạp. Một lát sau, một luồng sức mạnh khủng khiếp khiến người ta nghẹt thở đã xông ra, sau đó tiến vào linh lạc rồi lan khắp người của Ngô Bình qua linh khiếu thứ mười.

Đến trưa ngày hôm sau, Hỗn Nguyên Tiên Lực mà Hỗn Nguyên Tiên Lò toả ra đã đầy ắp trong linh khiếu, kinh lạc và từng tế bào của Ngô Bình.

Có tiên lực bảo vệ, Ngô Bình cảm thấy vô cùng thư thái và mạnh mẽ hơn hẳn.

“Hỗn Nguyên Thần Công lợi hại thật, bảo sao ít người luyện được”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Nói rồi, anh bắn tay lên cao, Hỗn Nguyên Tiên Lực đã chuyển hoá thành kiếm nguyên, sau đó hoá thành một đường kiếm chém lên bức tường ở phía đối diện.

Một tiếng động vang lên, bức tường kiên cố dày nửa mét đã bị xuyên thủng, cốt sắt ở bên trong cũng gãy luôn.

Sau đó, Hỗn Nguyên Tiên Lực lại chuyển hoá thành sức mạnh Đại Địa, mặt đất dưới chân Ngô Bình lỏng lẻo, người anh lún xuống rồi độn thổ và di chuyển thật nhanh ở dưới.

Chờ anh ngoi lên thì phát hiện mình đã ở gần chùa Đại Thiền rồi. Hiện anh đang có 20 viên Hoá Ma Đan, như vậy có thể cứu được 20 tăng nhân nên anh đi đến đó luôn.

Đến trước cửa, Ngô Bình nhìn thấy có khá nhiều nhân vật võ lâm ở đây, ai cũng dẫn theo thuộc hạ rồi lần lượt đi vào trong chùa.

Anh gọi một chú tiểu tới rồi hỏi: “Hôm nay là ngày gì mà có nhiều người đến chùa thế?”

Chú tiểu nhận ra thân phận của Ngô Bình nên đáp ngay: “Sư tổ! Ngày kia là đại hội võ lâm một trăm năm tổ chức một lần. Chùa Đại Thiền là ngôi sao sáng của võ lâm nên lần nào cũng được tổ chức đại hội. Những người này đều là cao thủ võ lâm từ nhiều nơi đến”.

Ngô Bình: “Đại hội võ lâm ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2570


Ngô Bình: “Tôi nghe nói sắp tổ chức đại hội võ lâm à?”

Viên Hối: “Vâng, một trăm năm mới tổ chức một lần, nên các cao thủ trong giới võ lâm ở Viêm Long đều đến tham gia ạ”.

Ngô Bình: “Mục đích của đại hội này là gì?”

Advertisement

Viên Hối: “So tài và chọn ra võ lâm chí tôn nhiệm kỳ tiếp theo”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Chọn võ lâm chí tôn ư? Tôi nhớ hình như bây giờ làm gì có võ lâm chí tôn đâu?”

Viên Hối: “Vì võ lâm chí tôn phải nhận khiêu chiến của tất cả các cao thủ nên hai nhiệm kỳ trước không có ai làm được. Những người tham gia cạnh tranh cho vị trí này đều chết trên võ đài. Cuối thời Nguyên có một vị chí tôn là Võ hoàng đế, sau đó thì không còn ai nữa”.

Advertisement

Tông Huy nói: “Sư tổ, đại hội võ lâm lần này có thể sẽ chọn được võ lâm chí tôn đấy ạ”.

Ngô Bình: “Hả? Có ứng cử viên sáng giá nào à?”

Tông Huy gật đầu: “Nghe nói bốn gia tộc võ lâm đều cử các cao thủ mạnh đến. Ngoài ra, các gia tộc cổ xưa cũng lộ diện hết”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ: “Linh khí sắp phục hồi, xem ra nhiều thế lực không ngồi yên được nữa, muốn nhân kiếm lợi về mình”.

Viên Hối: “Sư thúc nói đúng, bên trên đã truyền lệnh xuống là sẽ dành cho võ lâm chi tốn nhiều tài nguyên nhất”.

Ngô Bình hứng thú nói: “Quốc gia đang muốn ủng hộ võ lâm chí tôn mới sao?”

Viên Hối gật đầu: “Đệ tử đoán vậy, bên trên muốn tạo thành ý chí quốc gia qua vị võ lâm chí tôn này”.

Ngô Bình: “Chùa ta có nền tảng tốt, có nhắm chắc được vị trí này về mình không?”

Tông Huy: “Nếu sư tổ tham gia thì chắc chúng ta có phần thắng đấy ạ”.

Ngô Bình cười nói: “Tôi không có hứng làm võ lâm chí tôn”.

Viên Hối: “Sư thúc, người đến rất đúng lúc, sư tổ Quảng Tuệ hôm qua vừa nhắc phải mời người xong”.

Ngô Bình: “Ừm, để tôi đi gặp sư phụ”.

Khi gặp Quảng Tuệ, Ngô Bình thấy ông ấy đang ngồi cho một con báo ăn ở thềm cửa. Con báo này trông to hơn con chó, nó đang ngoan ngoãn để Quảng Tuệ đút cho ăn.

Thấy Ngô Bình đến, Quảng Tuệ cười nói: “Thần y Ngô, tôi đang định đi tìm cậu đây”.

Ngô Bình: “Ông tìm tôi có việc gì thế?”

Quảng Tuệ bỏ đồ xuống đất rồi nói: “Cậu vào đây với tôi”.

Hai người đi vào phòng, Quảng Tuệ lấy trà ra pha mời Ngô Bình rồi nói: “Trà của chùa chỉ là loại bình thường, cậu uống tạm nhé”.

Ngô Bình bế cốc trà lên nhưng không uống, anh biết Quảng Tuệ có việc muốn nói.

Quả nhiên, sau đó ông ấy nói: “Cậu đã nghe nói về đại hội võ lâm lần này chưa?”

Ngô Bình: “Rồi, để chọn ra võ lâm chí tôn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2571


Quảng Tuệ: “Tôi nghe nói võ lâm chí tôn đã được chọn rồi, ai dám tranh với người đó thì sẽ bị người mạnh hơn khiêu chiến và chết trên võ đài ngay”.

Ngô Bình: “Người đó có lai lịch thế nào?”

Quảng Tuệ: “Tôi chưa rõ”.

Ngô Bình: “Chùa ta định thế nào?”

Advertisement

Quảng Tuệ: “Chuyện này ảnh hưởng không lớn đến chùa, nhưng lại rất quan trọng với cậu”.

Ngô Bình: “Liên quan đến tôi ư?”

Advertisement

Quảng Tuệ: “Một người bạn của tôi nó cho tôi biết nếu chọn ra được võ lâm chí tôn thì họ sẽ thành lập một tổ chức mới tên là Tiên Sư Phủ. Sau khi tổ chức này thành lập, các tổ chức khác phải gia nhập hoặc tan rã”.

Ngô Bình cau mày: “Nói vậy là Thiên Long mà tôi quản lý cũng phải giải tán hoặc gia nhập tổ chức ấy ư?”

Quảng Tuệ: “Tôi chưa hỏi kỹ, nhưng chắc là vậy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Muốn giải tán Thiên Long thì phải hỏi ý kiến tôi đã”.

Quảng Tuệ: “Vì thế dù cậu không có hứng làm võ lâm chí tôn thì lần này vẫn phải tham gia. Chỉ có thế thì mới ra điều kiện được với người kia”.

Ngô Bình: “Cảm ơn đã nhắc nhở”.

Quảng Tuệ: “Dẫu sao cậu cũng có ơn với chùa Đại Thiền, trên danh nghĩa còn là đệ tử của tôi nữa”.

Ông ấy nói tiếp: “Còn một chuyện nữa, đại hội võ lâm lần này ngoài chọn võ lâm chí tôn ra thì còn chọn kiện tướng võ thuật cho các tỉnh. Các kiện tướng này sẽ trở thành thành viên nòng cốt của tổ chức Tiên Sư Phủ”.

Ngô Bình: “Võ lâm chí tôn thì thôi, nhưng chức kiện tướng này thì tôi phải giành được”.

Quảng Tuệ: “Còn một chuyện nữa, cậu có biết nhiều về chùa Đại Lôi Âm không?”

Ngô Bình: “Nghe nói chùa này là lối vào của pháp cảnh Như Lai”.

Quảng Tuệ: “Đúng vậy, phải đi qua đó thì mới đến pháp cảnh Như Lai được. Nhưng hơn một trăm năm trước, chùa ấy đột nhiên đóng cửa, thế nào cũng không chịu mở. Điều này khiến chùa Đại Thiền của chúng tôi mất chỗ đứng, ngày càng kém đi”.

“Tư chất của cậu rất tốt, tôi muốn nhờ cậu mở chùa đó, để vào pháp cảnh Như Lai”.

Ngô Bình: “Bao năm qua có ai làm được đâu, tôi chắc cũng thế”.

Quảng Tuệ: “Dù làm được hay không thì chùa Đại Thiền vẫn biết ơn thần y Ngô”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Được rồi, tôi sẽ thử, nhưng nếu không thành công thì cũng đừng trách tôi”.

Quảng Tuệ cười nói: “Đương nhiên rồi”.

Nói đến đây, Ngô Bình mới vào chủ đề chính: “Chuyến này tôi mang ít đan dược đến để chữa trị cho các tăng nhân bị tẩu hoả nhập ma”.

Quảng Tuệ sáng mắt lên nói: “Tốt quá, mời cậu đi theo tôi”.

Hai người đến tầng thứ hai của động Vạn Phật. Tầng này nhốt bảy sư tăng, tu vi của họ chí ít cũng ở mức Chân Nhân cấp một.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2572


Trong nhà lao, một nhà sư trung niên đang ngồi khoanh chân nhắm mắt. Dường như ông ấy cũng không nhận ra việc Ngô Bình tiến vào.

Ngô Bình cười bảo: “Thiền sư, cơm được dọn lên rồi”.

Nhà sư trung niên mở mắt ra, đáp nhẹ: “Tôi không ăn thức ăn chín”.

Advertisement

Ngô Bình lấy một viên Hoá Ma Đan: “Vậy hãy thử Bích Cốc Đan mà tôi luyện nhé”.

Nhà sư trung niên nhìn viên đan dược rồi nhận lấy, nuốt vào.

Advertisement

Một lát sau, thuốc có tác dụng, một làn khói đen bốc lên từ giữa lông mày nhà sư, vẻ mặt ông ấy có phần đau đớn. Nhưng chẳng bao lâu sau, nhà sư ấy đã mở bừng hai mắt, ánh mắt rất trong, lẩm bẩm hỏi: “Đây là năm nào?”

Ngô Bình đáp: “Đại sư đã mơ một giấc suốt trăm năm. Nay tâm ma đã được hoá giải, thật đáng mừng!”

Nhà sư vẫn còn lưu giữ chút ký ức khi nhập ma, biết Ngô Bình đã cứu mình, bèn khom người thật sâu với anh: “Cảm ơn rất nhiều”.

Ngô Bình đã đưa cho bảy sư tăng, mỗi người một viên Hoá Ma Đan. Bảy nhà sư lần lượt khôi phục thần trí, thoát khỏi trạng thái nhập ma.

Bảy người này có hai vị cao tăng ở cấp Chân Quân và năm vị tăng cấp Chân Nhân.

Thấy bảy nhà sư lần lượt tỉnh táo trở lại, Quảng Tuệ mừng rỡ nói: “Thần y Ngô, chúng ta đến tầng ba thôi, ở đó có một vị sư tổ Liễu Duyên!”

Ngô Bình nói: “Ngay cả ông còn gọi là sư tổ, không biết vị tiền bối Liễu Duyên này là cao tăng thời đại nào?”

Quảng Tuệ cười bảo: “Sư tổ Liễu Duyên là cao tăng thời Hiếu Văn Đế của Bắc Nguỵ, cũng là một vị A La Hán”.

Ngô Bình biết tu sĩ Phật môn tự độ gọi là A La Hán, đại năng Phật môn độ người gọi là Bồ Tát. Tu hành của A La Hán giống tu sĩ tiên đạo hơn.

Anh chợt nhớ đến Quảng Tế, bèn hỏi: “Vậy đại sư Quảng Tế cũng là Đại A La Hán?”

Quảng Tuệ gật đầu: “Sư huynh có tư chất phi thường, là Đại A La Hán thời kỳ đầu. Xét về thần thông, thực lực của sư huynh Quảng Tế thâm sâu khó lường”.

Ngô Bình hỏi: “A La Hán thì sao?”

Quảng Tuệ đáp: “Khó nói. Có A La Hán không mạnh bằng Tiên Quân, cũng có A La Hán có thể sánh bằng Thiên Tiên. Điều đó tuỳ thuộc tu hành của họ, ví dụ như có A La Hán chuyên tu võ đạo, là La Hán chiến đấu, thực lực khá mạnh”.

Ngô Bình gật đầu: “Chúng ta đi gặp đại sư Liễu Duyên thôi”.

Khi đến tầng ba của động Vạn Phật, Ngô Bình nhìn thấy một vách tường đá trơn nhẵn lõm vào trong, tạo thành một hang động hình người. Trong hang động đá, có một người ngồi thiền đối mặt với tường, lặng im bất động, tựa như đã hoà làm một với vách đá vậy.

Ngô Bình thấy áo cà sa của người này đã hoá thành tro bụi, nên ông ấy để thân m*nh tr*n, không mặc quần áo. Làn da ông ấy hệt như đá tảng vậy, chạm vào vừa lạnh vừa cứng.

Quảng Tuệ khẽ thở dài: “Để tránh sát hại người vô tội sau khi Nhập Ma, nên sư tổ Liễu Duyên đã dùng toàn bộ sinh lực để áp chế tâm ma, bây giờ trở nên giống hệt người đá”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2573


Dược lực chuyển vận, toàn thân Liễu Duyên bốc lên khói đen. Ngô Bình tiếp tục sử dụng Đại Phạn Thiền Âm để giải trừ tâm ma của đối phương. Đại Phạn Thiền Âm này có nền tảng là Bát Nhã Thần Công - tầng thứ tư của Như Lai Thần Công, cộng thêm sức mạnh của xương Phật, uy lực cuồn cuộn, hiệu quả tốt vô cùng.

Thiền Âm vừa cất, làn khói đen ấy đã bốc lên dày đặc hơn, rồi dần dần tan vào hư vô.

Vẻ mặt Liễu Duyên không ngừng thay đổi. Cứ thế kéo dài hơn nửa giờ, quanh cơ thể Liễu Duyên dần dần không còn bốc khí đen nữa, mà còn toả ra một vầng ánh sáng màu vàng. Ánh sáng này ngày một dày lên, chói đến mức khiến người ta không mở mắt được.

Advertisement

Sau vài hơi thở, Liễu Duyên niệm Phật hiệu: “A di đà Phật!”

Quảng Tuệ cả mừng: “Sư tổ Liễu Duyên, cuối cùng sư tổ đã hồi phục rồi!”

Advertisement

Người đàn ông trung niên ấy mở choàng mắt, chuỗi hạt Phật trong tay rung lên, trên người bỗng xuất hiện một bộ áo cà sa.

Lúc này Ngô Bình mới phát hiện hoà thượng Liễu Duyên này mắt trái to, mắt phải nhỏ, môi dày, tai vểnh, lông mày nghiêng lệch, tướng mạo xấu vô cùng.

Liễu Duyên vươn vai hỏi: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”

Quảng Tuệ vội đáp: “Sư tổ đã ngủ cả nghìn năm rồi”.

Liễu Duyên bĩu môi: “Cả nghìn năm? Quả là giấc ngủ nghìn năm nhỉ”.

Rồi Liễu Duyên nhìn Ngô Bình, bỗng nhiên quỳ “cộp” xuống đất: “Cảm ơn cậu đã giải trừ tâm ma giúp tôi. Tôi đã bị nhốt ở nơi quỷ quái này cả nghìn năm, còn không thoát ra thì sẽ chết ngạt ở đây mất”.

Ngô Bình giật thót, vội vàng lên tiếng: “Đại sư Liễu Duyên đừng khách sáo, xin hãy đứng dậy”.

Liễu Duyên cười bảo: “Đừng gọi tôi là đại sư. Chúng ta kết nghĩa anh em nhé, cậu thấy sao?”

Ngô Bình nhìn đối phương, nghĩ bụng hoà thượng này mất trí rồi ư?”

Liễu Duyên cười ha ha, hỏi anh: “Có phải cậu cảm thấy tôi điên rồi không?”

Ngô Bình vội đáp: “Tôi cảm thấy đại sư rất thẳng thắn”.

Liễu Duyên nghiêm túc nói: “Năm xưa, khi tôi nhập ma đã có một nguyện vọng lớn lao, hoặc là không bao giờ trở ra, hoặc là hoá thân thành Phật”.

Ngô Bình hỏi: “Vậy đại sư thành công chứ?”

Liễu Duyên thở dài: “Tôi không thắng được tâm ma, từ từ bị nó nuốt chửng. Nếu không nhờ cậu ra tay, tôi sẽ hoàn toàn rơi vào ma đạo trong vòng một trăm năm nữa, mãi mãi không được giải thoát”.

Nói đến đây, Liễu Duyên cười bảo: “Nên tôi mới muốn kết nghĩa anh em với cậu. Vì ngoài cách này, tôi không nghĩ ra cách nào khác để cảm ơn cậu nữa”.

Ngô Bình nhìn sang Quảng Tuệ với vẻ bất đắc dĩ. Quảng Tuệ bèn cười nói: “Nếu thần y Ngô có thể kết nghĩa anh em với sư tổ, đó cũng là một chuyện rất tuyệt vời”.

Liễu Duyên vỗ tay: “Tốt lắm. Chúng ta hãy lập tức khấu đầu và kết nghĩa anh em”.

Cứ như vậy, Ngô Bình được vị hoà thượng xấu xí ấy kéo qua một bên, vái lạy trời đất, kết nghĩa kim lan. Tên tục của Liễu Duyên là Chu Vô Thượng, lớn tuổi hơn, làm anh. Ngô Bình nhỏ tuổi nên làm em.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2574


Lối đi xuống có bậc thang bằng đá, đi một đoạn sẽ đến một căn phòng bằng đá khá rộng rãi, trong đó bày biện rất nhiều đồ dùng, đã phủ đầy bụi.

Ngô Bình hỏi: “Đây là đâu vậy anh?”

Chu Vô Thượng đáp: “Đây là nơi bế quan lúc anh mới bắt đầu tu Phật pháp”.

Advertisement

Ông ấy khẽ thở dài: “Xem ra anh không có thiên phú làm hoà thượng, tu nghìn năm rồi mà cũng không thể thành Phật”.

Ngô Bình không biết nói sao: “Anh ạ, không phải ai cũng có thể thành Phật. Bây giờ anh là A La Hán, đã là rất đáng nể rồi”.

Advertisement

Chu Vô Thượng đáp: “Cậu nhìn nhầm rồi, anh là Đại A La Hán”.

Ngô Bình ngẩn ra, bèn nhìn kỹ hơn. Đúng nhỉ, Chu Vô Thượng và Quảng Tế giống nhau, đều đã có kim thân Đại A La Hán! Xem ra Chu Vô Thượng tu hành một nghìn năm cũng có thu hoạch đấy chứ.

Chu Vô Thượng nói: “Một nghìn năm nay, ngoài luyện hoá tâm ma, anh còn tu luyện kim thân, bây giờ đã thành công rồi”.

Ngô Bình đáp: “Lợi hại. Anh à, năng lực hiện tại của anh ít nhất phải ngang ngửa Hư Tiên”.

Chu Vô Thượng bỗng cất tiếng hỏi: “Cậu nghĩ liệu anh có hợp tu tiên hơn không?”

Ngô Bình trả lời: “Vậy thì không hẳn. Anh không đột phá được, có thể là do công pháp”.

Chu Vô Thượng ngẫm nghĩ: “Công pháp của anh là Phật môn chính tông, chắc hẳn không có vấn đề gì”.

Ngô Bình cười hỏi: “Anh từng nghe nói về Cực Lạc Phật Thổ chưa?”

Chu Vô Thượng đáp: “Tất nhiên là anh biết. Cực Lạc Phật Thổ là một trong những cảnh thiên mạnh nhất”.

“Em có công pháp của Cực Lạc Phật Thổ. Anh có hứng thú học không?”

Nghĩ đến gì đó, Chu Vô Thượng bèn hỏi: “Cậu đã phá giải được bí mật của Vô Tự Ngọc Bích?”

Ngô Bình đáp: “Không chỉ có em phá giải Vô Tự Ngọc Bích mà hoà thượng Quảng Tế cũng đã hiểu rồi, chỉ là chưa học được trọn vẹn như em thôi”.

Chu Vô Thượng hỏi: “Quảng Tế cũng thuộc chùa Đại Thiền sao?”

Ngô Bình trả lời: “Đúng vậy, ông ấy là sư huynh của Quảng Tuệ, hiện là một trong ba vị sư tổ của chùa Đại Thiền, cũng có tu vi Đại A La Hán giống như anh”.

Hàn huyên được vài câu, Ngô Bình cũng không giữ lại gì nữa, truyền dạy toàn bộ công pháp Cực Lạc Phật Thổ mà mình biết cho Chu Vô Thượng.

Chu Vô Thượng có tư chất phi phàm, chỉ cần nghe một lần, toàn thân đã phát ra ánh sáng, nói với vẻ mặt mừng rỡ: “Công pháp hay! Những công pháp anh từng luyện trước đây mà so với nó thì chẳng khác gì rác rưởi!”

Ông ấy lập tức ngồi khoanh chân, bắt đầu tu luyện công pháp tối thượng của Cực Lạc Phật Thổ.

Ngô Bình đang rỗi rã nên cũng nhân cơ hội này tu luyện tầng thứ bảy, cũng là tầng cuối cùng của Như Lai Thần Công - Như Lai Thần Chưởng!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2575


Điểm thú vị của Như Lai Thần Chưởng là mọi thứ anh đã học và luyện trước đó đều sẽ được thể hiện trong mười thức này, chỉ là tiến thêm một bước nữa thôi.

Kim Cương Ấn được biến đổi từ ba thức đầu tiên, nhưng có trình độ và cao minh hơn. Lúc này, Ngô Bình muốn luyện thành Kim Cương Ấn thì phải luyện thành một loại sức mạnh trong cơ thể, có tên là Kim Cương Phật Ấn.

Kim Cương Phật Ấn là nền tảng tu luyện ba thức đầu tiên của Như Lai Thần Chưởng, bản chất của nó tương tự thần bàn nhưng đơn giản hơn.

Advertisement

Ngô Bình có nền tảng thâm hậu, tất nhiên không nhất thiết phải luyện ra một Kim Cương Phật Ấn, anh chỉ cần dựa vào nền tảng của Hỗn Nguyên Tiên Lò để sửa đổi một chút là được.

Luyện được nửa ngày, bề mặt Hỗn Nguyên Tiên Lò đã xuất hiện một Kim Cương Phật Ấn. Nhờ anh tác động, Phật Ấn đã phát ra Kim Cương Phật Lực chính tông!

Advertisement

Có Kim Cương Phật Lực , Ngô Bình có thể đánh ra Kim Cương Ấn! Sau đó, Hỗn Nguyên Tiên Lò bắt đầu hấp thụ Kim Cương Phật Lực vào trong, uy lực lại tăng thêm một phần.

Bất thình lình, anh chưởng một cái, một chữ “Vạn” màu vàng xoay tròn và in trên tảng đá đối diện, như thể được khắc trên đó vậy.

Đây chính là Kim Cương Ấn. Ấn này có thể bảo vệ vạn vật, cũng có thể huỷ diệt vạn vật!

Lúc này, sắc trời đã tối. Chu Vô Thượng vẫn đang tu luyện, Ngô Bình một mình ra khỏi sơn động.

Anh l*n đ*nh núi, nhìn thấy bầu trời rợp sao, xung quanh yên tĩnh vô cùng.

Bỗng nhiên, anh trông thấy ở hướng ánh trăng có hai bóng người một trắng một đen đang bay đến. Hai người đó bay về phía chùa Đại Thiền.

Mới đầu Ngô Bình còn nghĩ là người trong giang hồ đến tham gia đại hội võ lâm. Nhưng ngay sau đó anh đã cảm thấy không ổn, vì hai người đó vừa tiến vào chùa Đại Thiên, trong chùa liền vọng ra tiếng kêu gào thảm thiết.

Nhoáng một cái, Liễu Duyên đã đến bên cạnh anh, nhíu mày nói: “Là tà tu!”

Ngô Bình hỏi: “Anh có thu hoạch gì không?”

Liễu Duyên đáp: “Công pháp của Cực Lạc Phật Thổ rất phù hợp với anh. Trong vòng từ ba đến năm năm, anh sẽ có thể đột phá lên”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy là tốt rồi”.

Liễu Duyên hỏi: “Ban nãy có phải cậu đã nhìn thấy gì không?”

Ngô Bình đáp: “Em nhìn thấy hai bóng người, một đen một trắng, bay từ hướng ánh trăng và tiến vào chùa Đại Thiền. Bọn họ vừa vào chùa, em đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết”.

Liễu Duyên khẽ thở dài: “Rốt cuộc họ vẫn đến!”

Ngô Bình thấy rất lạ: “Anh biết hai người này sao?”

Liễu Duyên đáp: “Hai người này cùng thời với anh, là một cặp vợ chồng. Hai vợ chồng này đã tu luyện một công pháp chí âm chí tà, tên Cửu Âm Tà Thần Quyết. Để tu luyện nó, họ phải giết hại rất nhiều sinh linh. Sau khi anh biết chuyện này, trong cơn tức giận đã tìm đến cửa và đánh hai người họ bị thương nặng. Nào ngờ bọn họ lại trốn thoát được, còn ẩn mình suốt nhiều năm qua. Ban nãy lúc đang tu luyện trong động, anh bỗng cảm nhận được tà khí đặc trưng của họ. E là hai người này đã tu luyện Cửu Âm Tà Thần Quyết đến mức cao nhất, hoá thành tà thần!”

Ngô Bình hỏi: “Tà thần ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2576


Liễu Duyên thở dài: “Một chọi một thì không thành vấn đề. Hai đấu một thì e là anh sẽ bị đánh rất thảm”.

Ngô Bình bảo: “Thế thì hai đấu hai”.

Liễu Duyên hỏi lại: “Hai đấu hai?”

Advertisement

Ngô Bình lấy một lá bùa ra rồi bóp vụn ngay lập tức.

Vài phút sau, một bóng người đột nhiên xuất hiện giữa không trung. Ông ấy nhìn sang trái phải rồi hô lên: “Nhóc con, sao lại ở nơi quỷ quái này?”

Advertisement

Người đó là Quảng Tế. Khi bắt gặp ánh mắt của Liễu Duyên, ông ấy kinh ngạc hô lên: “Anh là Liễu Duyên?”

Liễu Duyên đáp: “Đúng vậy. Cậu là Quảng Tế?”

Quảng Tế nói: “Không ngờ anh lại có thể hồi phục”.

Liễu Duyên nói: “Quảng Tế, hai tà thần đó xông vào chùa Đại Thiền, tôi muốn cậu hỗ trợ tôi hạ gục họ”.

Quảng Tế lập tức lắc đầu: “Không làm”.

Liễu Duyên cười khẩy: “Không làm? Nếu hôm nay cậu không giúp, tôi sẽ bám theo cậu mãi. Cậu ngủ, tôi cũng ngủ, cậu ăn, tôi cũng ăn, cậu tìm phụ nữ, tôi cũng trông chừng, cậu đại tiện, tôi cũng nhìn”.

Sắc mặt Quảng Tế rất khó coi: “Liễu Duyên, tốt xấu gì anh cũng là tiền bối của tôi, sao làm việc lại không biết xấu hổ như vậy?”

Liễu Duyên đáp: “Luận về không biết xấu hổ, Liễu Duyên này đứng thứ hai thì không ai của chùa Đại Thiền dám đứng thứ nhất”.

Quảng Tế bất đắc dĩ, bèn trừng mắt nhìn Ngô Bình: “Bị thằng nhóc này hại rồi”.

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Dù sao đại sư cũng là cao tăng của chùa Đại Thiên, hàng ma bảo vệ đạo là chuyện nên làm”.

Quảng Tế lười biếng nói: “Hai tà thần mà anh nói là Dạ Lăng Phong và Tiêu Thiên Vũ?”

Liễu Duyên bảo: “Hậu bối như cậu mà cũng biết sao?”

Quảng Tế nhấp một ngụm rượu: “Hai người này có tu vi thâm sâu, không dễ đối phó. Nếu tôi có cách thì đã diệt trừ họ từ lâu rồi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Muốn diệt họ cũng không khó, chúng ta có thể bài bố sát trận, dụ hai người họ vào trận. Chỉ cần họ vào trận, chúng ta sẽ có cách g**t ch*t họ”.

Liễu Duyên hỏi: “Cậu còn biết bố trận sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Em biết một chút, dùng nó để đối phó hai tà thần này thì không khó”.

Liễu Duyên gật đầu: “Thế thì dễ xử lý rồi”.

Ngô Bình bay lên cao, chẳng bao lâu sau đã tìm được một nơi xung quanh có núi non nối liền nhau, có thể dùng để bố đại trận Thái Ất Tru Tiên. Sát trận này là thứ mà anh đã học được sau khi luyện hoá thần phù Thái Ất. Loại đại trận này chỉ có thể khởi động một lần, nhưng uy lực mạnh cực kỳ, có thể dễ dàng g**t ch*t Hư Tiên. Dùng nó để đối phó hai tà thần này chắc chắn không gặp vấn đề gì lớn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2577


Quảng Tế và Liễu Duyên ngơ ngác hỏi: “Thế là xong rồi à?”

Ngô Bình đáp: “Xong rồi. Đại trận này sẽ tự động hấp thụ năng lượng cuồn cuộn giữa đất trời, nhiều nhất là một giờ sau mới có thể sử dụng”.

Hai người họ nhìn nhau, đều thấy được sự ngỡ ngàng trong mắt đối phương. Nb có năng lực này, há chẳng phải có thể dễ dàng g**t ch*t một Thiên Tiên ư?

Advertisement

Bố trận xong, Ngô Bình hơi mệt, bèn tìm một nơi ngồi xuống rồi hỏi: “Anh từng đến pháp cảnh Như Lai chưa?”

Liễu Duyên gật đầu: “Đến rồi”.

Quảng Tế bảo: “Ngày nay không còn như xưa, chùa Đại Lôi Âm đóng cửa, pháp cảnh Như Lai đã ngăn cách với thế giới bên ngoài cả trăm năm rồi”.

Advertisement

Liễu Duyên cau mày: “Có chuyện này nữa ư?”

Quảng Tế đáp: “Tôi đoán là người trong pháp cảnh Như Lai cố ý đóng kín lối vào”.

Liễu Duyên suy đoán: “Lẽ nào có Phật tử ra đời nên mới đóng cửa pháp cảnh?”

Ngô Bình hỏi: “Phật tử gì vậy anh?”

Liễu Duyên đáp: “Pháp cảnh Như Lai có truyền thuyết rằng đến một ngày nào đó, sẽ có một vị Phật tử ra đời. Nếu không có gì bất ngờ, vị Phật tử này là thiên tài tu hành, sau này sẽ trở thành Phật. Bây giờ là thời Mạt pháp, có nhiều người không hy vọng Phật sẽ đến đây, chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách để tiêu diệt Phật tử. Vì bảo vệ Phật tử nên họ phải đóng kín pháp cảnh”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh à, tại sao những người đó lại không mong Phật xuất hiện?”

Liễu Duyên trả lời: “Phật có thể độ hoá chúng sinh, bọn họ không hy vọng thế tục biến thành đất Phật”.

Quảng Tế nói: “Dù sao cũng chỉ là truyền thuyết. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thì chẳng ai biết cả”.

Liễu Duyên gật gù: “Cũng phải. Bây giờ nói gì cũng chỉ là suy đoán mà thôi”.

Ông ấy ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Quảng Tế, tôi thấy cậu lục căn không thanh tịnh, không nên làm hoà thượng nữa”.

Quảng Tế đáp: “Liễu Duyên, anh đừng can thiệp vào chuyện của tôi”.

Ngô Bình thấy họ lại sắp cãi nhau, vội lên tiếng: “Đại sư Quảng Tế có biết Thánh tăng không?”

Quảng Tế hỏi lại: “Vị ở Tạng Nguyên ấy à?”

Ngô Bình gật đầu: “Thánh tăng ấy đã đầu thai, nghe nói là ứng thân thứ mười hai của Phật Đà”.

Quảng Tế bảo: “Tôi biết. Người thường có thể nhìn thấy ứng thân Phật Đà, biến hoá tuỳ ý, có thể xem là một hoá thân. Xét về tu vi, ứng thân đó chưa chắc mạnh bằng tôi. Nhưng xét về Phật lý, tôi mãi mãi không sánh bằng”.

Ngô Bình hỏi: “Đại sư Quảng Tế, Phật Đà thật sự tồn tại ư? Phật Đà ở đâu?”

Quảng Tế giải đáp: “Phật Đà vĩ đại vì luôn nằm trong trái tim mỗi người. Trên thế gian này, chỉ cần một người tin Phật, Phật Đà sẽ ở khắp mọi nơi”.

Liễu Duyên bảo: “Bớt nói vớ vẩn đi. Phật Đà đã toạ hoá từ lâu, chỉ giữ lại đạo thống thôi. Vậy nên Phật Đà không phải là một sự tồn tại cụ thể, mà là đạo thống, là truyền thừa. Giống như ‘Đạo’ mà Đạo giáo thường nói, ‘Phật’ trong Phật môn cũng vậy. Phật cũng được mà Đạo cũng thế, đều là thứ mà bọn anh theo đuổi cả đời”.

Ngô Bình không ngờ hai vị Đại A La Hán này lại có quan điểm khác nhau trong cách hiểu về Phật Đà, nhưng ngẫm kỹ lại, dường như chúng không hề mâu thuẫn.

Ba người trò chuyện một lúc, thấy đã sắp đến giờ, Liễu Duyên bèn nói: “Tôi sẽ dụ họ đến nơi này. Cậu chuẩn bị sẵn sàng nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2578


Chỉ vài phút sau, một bóng người bay đến, chính là Liễu Duyên. Ngay phía sau ông ấy là hai bóng người đen - trắng, tà khí vô cùng khủng khiếp.

Chẳng mấy chốc, cả ba đã tiến vào đại trận Thái Ất Tru Tiên do Ngô Bình bài bố.

Điều Ngô Bình chờ đợi chính là khoảnh khắc này. Anh khẽ hô lên: “Khởi động trận!”

Advertisement

Ngay lập tức, một trăm lẻ tám kiếm phù phát sáng, trời đất vang rền chấn động. Một luồng sát khí từ trên trời giáng xuống, xuyên qua giữa đất trời, đâm xuyên qua hai tà thần ở bên trong. Sát khí đánh xuống từ đỉnh đầu họ rồi nổ tung mặt đất, khí cuồn cuộn bốc lên giữa đất trời, chỉ trong nháy mắt đã kìm giữ họ.

Nam tà thần giận dữ gầm lên: “Liễu Duyên, ông dám bày mưu hại bản thần, bản thần nhất định sẽ không tha cho ông!”

Advertisement

Liễu Duyên lạnh lùng hừ giọng: “Tôi đánh các người đâu phải chỉ một lần. Các người nghĩ có thể doạ được tôi sao?”

Nữ tà thần lạnh lùng nói: “Liễu Duyên, ông không g**t ch*t được bọn tôi đâu! Cùng lắm ông chỉ trấn áp được bọn tôi thôi. Một ngày nào đó, tôi sẽ ăn tươi thịt ông, uống sống máu ông!”

Liễu Duyên đáp trả: “Bớt hăm doạ đi. Trấn áp chúng!”

Quảng Tế và Liễu Duyên ra tay cùng một lúc. Họ niệm Chân ngôn, hàng chục nghìn sợi tơ vàng phun ra từ đỉnh đầu, không ngừng quấn quanh cơ thể hai tà thần.

Chẳng bao lâu sau, hai tà thần đã được quấn thành một cái kén vàng, bị trấn áp triệt đề.

Lòng Ngô Bình thoáng động. Anh hỏi: “Anh à, đại sư Quảng Tế, chúng ta nên xử lý hai tà thần này như thế nào?”

Liễu Duyên bảo: “Tìm một nơi để bố đại trận Phật pháp rồi trấn áp bọn chúng mãi mãi”.

“Hay là đưa cho em đi”.

Liễu Duyên ngạc nhiên: “Cậu có cách đối phó bọn chúng à?”

Ngô Bình đáp: “Có thể thử xem sao”.

Anh lấy lò luyện Minh Thần ra, ném một tà thần bị quấn thành kén vào trong đó.

Ngay tức thì, lò luyện Minh Thần này bắt đầu xoay dữ dội, nam tà thần ở bên trong gào thét thảm thương: “‘Đây là thứ gì? Không! Tôi sẽ không chết!”

Tiếng kêu la càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chẳng còn nghe thấy nữa. Chừng một giờ sau, lò luyện Minh Thần phun ra sáu viên đan dược, Ngô Bình đưa tay đón lấy.

Sáu viên đan dược này to bằng nắm tay, ẩn chứa thần lực, nếu nhìn kỹ sẽ thấy có một hình người nho nhỏ ngồi khoanh chân bên trong, thần văn chi chít khắp cơ thể.

Đôi mắt sáng rỡ, anh kinh ngạc hô lên: “Thần Linh Đan!”

Liễu Duyên trợn mắt: “Cậu có thể luyện tà thần thành đan dược ư?”

Ngô Bình cười bảo: “Anh à, đây là lò luyện Minh Thần, luyện một tà thần là chuyện rất dễ dàng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2579


Ngô Bình đáp: “Không ngon. Nhưng uống đan này vào có thể giúp sức mạnh Nguyên Anh tăng lên đáng kể. Đợi đến khi ngưng tụ Thần Anh, đây sẽ là vật đại bổ”.

Dứt lời, anh cất toàn bộ Thần Linh Đan. Quảng Tế nuốt nước bọt rồi bảo: “Cho tôi một viên uống thử xem. Tôi sẽ dùng thứ này để trao đổi”.

Nói đoạn, ông ấy lấy một vật kỳ lạ ra.

Advertisement

Ngô Bình nhìn nó chăm chú. Đó là một rễ cây đã chết, trên bề mặt rễ có những vết phù văn kỳ lạ, trong rễ có một sức sống cuộn trào mãnh liệt.

Cầm lấy rễ cây, anh hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

Advertisement

Quảng Tế đáp: “Không rõ. Tôi đã phát hiện nó cách đây ba trăm năm. Vật này rất có ích cho việc tu hành. Nếu không nhờ sự giúp sức của nó, tôi sẽ không có được tu vi như ngày hôm nay”.

Ngô Bình hỏi: “Nó đã giúp ông như thế nào?”

Quảng Tế trả lời: “Nắm nó trong tay, có thể giúp tâm trí tĩnh lại. Năng lực bên trong nó có lợi ích rất lớn cho cơ thể”.

Ngô Bình ném ngay cho ông ấy một viên Thần Linh Đan: “Cho ông một viên”.

Cất rễ cây vào, Ngô Bình quay lại chùa Đại Thiền để gặp đám người Quảng Tuệ. Khi đi qua một ngôi viện, anh nghe thấy giọng nói quen thuộc, bèn giật mình đẩy cửa vào trong.

Vừa bước chân vào viện, anh đã nhìn thấy Diệp Thiên Tông, Diệp Huyền, và cả đám người Lý Long Thần đều có mặt. Nhác thấy Ngô Bình, Diệp Huyền cười bảo: “Mọi người đã chờ tiền bối cả buổi trời rồi đấy. Tiền bối đi đâu thế?”

Hoá ra họ đã đến từ ban ngày, nghe nói Ngô Bình cũng có mặt nên đã ở đây chờ anh.

Ngô Bình hỏi: “Sư huynh cũng đến tham gia đại hội võ lâm sao?”

Diệp Thiên Tông cười bảo: “Anh cho Diệp Huyền đi cọ xát một chút. Sư đệ đến thật đúng lúc, mấy ngày này cậu hãy chỉ bảo Diệp Huyền nhiều hơn nhé”.

Ngô Bình quan sát Diệp Huyền. Những ngày qua, anh ta đã tu hành rất chăm chỉ, nay đã trở thành Võ Thánh bằng nỗ lực của mình.

Anh gật đầu: “Khá đấy. Khi nào rảnh, tôi sẽ giúp anh đả thông Linh Khiếu và Thần Khiếu còn lại”.

Diệp Huyền cả mừng: “Cảm ơn tiền bối”.

Lúc này, nhị sư huynh Dương Mộ Bạch cũng đến nơi, theo sau là vài đồ đệ, đồ tôn.

Sau khi chào hỏi, Dương Mộ Bạch bảo: “Sư đệ à, anh đang định tìm cậu đấy”.

Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì vậy sư huynh?”

Dương Mộ Bạch gật đầu: “Anh nhận được tin, sau đại hội võ lâm này, rất có thể bọn họ sẽ thủ tiêu Thiên Long”.

Ngô Bình có nghe Quảng Tuệ nhắc đến chuyện này, bèn bảo: “Thủ tiêu ư? Xem ra có kẻ không muốn em tiếp tục quản lý Thiên Long rồi”.

Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, nghe nói đại hội võ lâm lần này sẽ có thầy dạy của học viện Võ Đạo tham gia”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Thầy của học viện Võ Đạo cũng tham gia ư?”

Diệp Thiên Tông đáp: “Đại hội võ lâm lần này, nói trắng ra là một cuộc cải tộc. Sẽ có rất nhiều người lui khỏi đài, cũng sẽ có rất nhiều người bước lên đài. Sư đệ à, mấy người chúng ta đều sẽ bị vứt bỏ”.
 
Back
Top Dưới