Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2520


Ngô Bình: “Tôi là sư thúc của ông, đánh ông có gì sai?”

Lương Thiên Cốt sững sờ. Sư thúc?

Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng niệm Phật hiệu, sau đó một vị hoà thượng già đến nỗi không thể già hơn bước vào. Hoà thượng này xuất hiện khiến Ngô Bình không khỏi kinh ngạc bởi ở ấn đường của ông ấy có dấu ấn Phật quốc! Dấu ấn Phật quốc có sức mạnh vô hạn của nhà Phật, có khả năng phổ độ chúng sinh! Không chỉ có vậy, cơ thể vị hòa thượng này như lưu ly, lại rắn chắc như kim cương. Điều đó chứng tỏ lão hoà thượng này đã tu luyện tới mức độ trở thành pháp thân của Phật! Hơn nữa cơ thể ông ấy đã trở thành kim thân (cơ thể bằng vàng) của Đại A La Hán!

Advertisement

“Thằng nhóc kia, tìm ta có việc gì hả?”, lão hoà thượng tay còn đang cầm miếng chân giò, sau đó vui vẻ cắn một miếng to. Trên bộ đồ tăng ni của ông ấy toàn là dầu mỡ, không biết đã bao lâu rồi chưa được giặt.

Lương Thiên Cốt chưa kịp nói gì thì Ngô Bình đã đi tới trước, chắp tay chào hỏi: “Tham kiến sư bá!”

Advertisement

Quảng Tế nhìn anh rồi cười hỏi: “Cậu là đệ tử của ai đấy?”

Ngô Bình đáp: “Sư phụ của đệ tử là sư tổ Quảng Tuệ”.

Sư tổ Quảng Tế ồ lên một cái rồi đáp: “Hoá ra là tên ngốc đó, ông ta vẫn đang ở chùa sao?”

Thấy Quảng Tế gọi Quảng Tuệ là tên ngốc, Ngô Bình cũng hạn hán lời. Anh đáp: “Vâng thưa sư bá”.

Đột nhiên Quảng Tế kêu “í” một cái rồi bắt đầu n*n b*p Ngô Bình: “Ái chà chà ái chà chà, được à nha, là Nhân Vương hẳn hoi”.

Ngô Bình kéo Lương Thiên Cốt đến trước mặt đại sư Quảng Tế, hỏi: “Sư bá, đây là đồ đệ của người sao?”

Sư tổ Quảng Tế liếc nhìn Lương Thiên Cốt một cái rồi đáp: “Sư bá không quen cậu ta”.

Lương Thiên Cốt nhảy dựng lên: “Sư tổ, sao người có thể không nhận con? Năm ngoái người tới, chính con đã chuẩn bị ba cô…”

Sư tổ Quảng Tế tát cho Lương Thiên Cốt một cú lệch cả mặt: “Láo toét! Phật gia là kẻ như vậy sao?”

Lương Thiên Cốt lúc này mới nhận ra mình lỡ miệng, vội vã chữa cháy: “Truyền dạy Phật pháp cho ba cô gái ba ngày ba đêm”.

Quảng Tế không thèm đếm xỉa đến Lương Thiên Cốt nữa mà đưa mắt quan sát Ngô Bình. Ông ấy cười nói: “Con đừng đi theo tên ngốc Quảng Tuệ đó nữa, sư bá dạy con công pháp thiên hạ đệ nhất”.

Ngô Bình chớp chớp mắt, hỏi: “Sư bá, là công pháp gì vậy?”

Quảng Tế cười hỏi: “Con có từng nghe đến Cực Lạc Phật Thổ chưa?”

Ngô Bình: “Có từng nghe nói, con học được trên phiến ngọc một chút”.

Quảng Tế càng vui vẻ hơn, đáp: “Con hiểu được nội dung trên phiến ngọc chữ Vô sao? Hay quá, con mau dạy ta đi”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Sư bá, con tưởng cái đó người cũng biết?”

Quảng Tế: “Thiên tư của ta không bằng con, mười phần chỉ học được ba bốn, không thể gọi là tinh thông được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2521


Quảng Tế trừng mắt nhìn Lương Thiên Cốt: “Đứng đực ra đó làm gì? Còn không mau đi tìm một nơi thanh tịnh cho ta học bài!”

Lương Thiên Cốt chỉ muốn đập đầu vào cột chết quách đi cho rồi. Vốn ông ta tìm sư tổ Quảng Tế đến để đòi lại công bằng cho mình. Nhưng giờ thì hay rồi, Ngô Bình lại là cháu của Quảng Tế, giờ ông ta đi mách ai bây giờ?

Lương Thiên Cốt bên ngoài vẫn không dám trái lời, đành phải nhường lại thư phòng của mình cho hai người họ.

Advertisement

Ngô Bình không keo kiệt mà giữ lại gì, anh đem toàn bộ kiến thức mình có được về bộ công pháp này truyền cho sư tổ Quảng Tế.

Sư tổ Quảng Tế nghe một lần liền mỉm cười nói: “Hoá ra là vậy, có rất nhiều điều trước đó còn nghi hoặc giờ ta đã ngộ ra. Hay quá!”

Advertisement

Ngô Bình: “Sư bá, giờ người đang ở đâu vậy? Có quay lại chùa Đại Thiền nữa không?”

Quảng Tế nghe thấy ba chữ “chùa Đại Thiền" thì lắc đầu lia lịa: “Không về không về, tên ngốc Quảng Tuệ phiền muốn chết”.

Ngô Bình cười đáp: “Sư bá đã thành Phật rồi, sao lại còn phiền não được?”

Quảng Tế cười đáp: “Nói vậy thôi chứ cũng không đến nỗi gọi là phiền não”.

Sau đó ông ấy ném cho Ngô Bình một lá bùa, nói: “Sư bá còn có việc, gặp chuyện gì thì cứ liên lạc với ta bằng lá bùa này”, nói rồi lập tức biến mất tăm.

Quảng Tế vừa đi khỏi, Long Thanh Khâm nói: “May mà đó là sư bá anh, lão hoà thượng này cực lợi hại. Nếu mà giao đấu thật thì chỉ sợ tôi cũng không phải đối thủ của ông ấy”.

Ngô Bình: “Ông ấy đã thành Phật rồi, cô đánh không lại là đương nhiên”.

Long Thanh Khâm: “Phật và tiên có gì khác nhau vậy?”

Ngô Bình: “Chẳng khác gì, đều là người tu hành thôi”.

Lương Thiên Cốt lúc này mới rón rén đi tới, quỳ xuống gọi: “Sư thúc!”

Ngô Bình liếc nhìn ông ta rồi đáp: “Món nợ này tôi tạm ghi sổ”.

Lương Thiên Cốt thở phào, xem ra Ngô Bình định tha cho ông ta. Ông ta vội vã nói: “Sư thúc, ở chỗ con còn nhiều chỗ vui chơi lắm, giờ con đưa sư thúc tới đó nhé?”

Ngô Bình: “Tôi không có rảnh như vậy. Đúng rồi, chuyện phía Hoàng Thiên Bá, tự biết đường mà lo liệu đi nhé”.

Lương Thiên Cốt lập tức đáp: “Vâng, con nhớ rõ rồi, chắc chắn sẽ làm theo ý sư thúc!”

Vì có quan hệ với sư tổ Quảng Tế nên Ngô Bình cũng không tiện ra tay với Lương Thiên Cốt. Anh mắng vốn ông ta vài câu rồi rời khỏi đó cùng Long Thanh Khâm để tới khu nhà mới.

Lại nói tới Nhậm San San, sau khi tiếp quản công ty năng lượng xong thì cô ấy đã sai kế toán kê khai lại tài sản một chút. Số tài sản tiếp quản từ những người kia là hơn một trăm tỷ tệ, khiến tài sản của nhà họ Nhậm tăng lên hơn gấp đôi!

Nhậm Thiên Thắng vô cùng cảm kích, ông ấy nói: “San San, may mà chúng ta quen biết Ngô Bình, nếu không thì nhà ta lần này coi như xong”.

Nhậm San San: “Bố, bố có biết thứ thuốc con vừa bảo bố mẹ ăn là gì không?”

Nhậm Thiên Thắng: “Là thuốc gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2522


Nhậm San San: “Bố, Ngô Bình nói anh ấy đang đi làm từ thiện, con muốn giúp một tay”.

Nhậm Thiên Thắng cười đáp: “Được, con cứ đi đi, ở nhà đã có bố lo”.

Nhậm San San: “Bố, ý con là chúng ta để lại một chút tiền đủ dùng, còn lại thì để làm từ thiện có được không?”

Advertisement

Nhậm Thiên Thắng sững người, gãi gãi mặt đáp: “San San, bố khó khăn lắm mới có được chút vốn liếng. Nếu đem tất cả đi quyên góp thì bố không nỡ”.

Nhậm San San: “Bố, con chắc chắn sẽ để lại cho bố số tiền đủ dùng. Hơn nữa bố cũng thấy rồi đó, Ngô Bình chỉ búng tay một cái là có thể cho bố gia sản lớn gấp đôi, thế thì cho đi số tiền đó cũng đâu có vấn đề gì?”

Advertisement

Nhậm Thiên Thắng là người thông minh, tự biết nặng nhẹ nên hỏi lại con gái: “San San, con nói Ngô Bình rất muốn làm từ thiện. Tại sao lại như vậy?”

Tối hôm đó khi Ngô Bình nói chuyện phiếm với cô đã tiết lộ vài thứ. Mặc dù cô không hiểu hết được mọi điều nhưng biết những chuyện này rất có ích với Ngô Bình. Cô nói: “Ngô Bình nói làm việc tốt sẽ nhận được công đức. Công đức càng nhiều thì càng được nhiều lợi ích. Con thấy cũng tốt, nên muốn giúp anh ấy làm”.

Nhậm Thiên Thắng gật đầu: “Vậy được, bố sẽ hết sức hỗ trợ con!”

Cứ như vậy, nhà họ Nhậm bắt đầu đem bán các tài sản dưới tên công ty mình bao gồm cổ phiếu, trái phiếu, tài sản,…

Trong nửa năm, Nhậm San San thu lại được hai trăm ba mươi tỷ, sau đó gom góp từ các nguồn khác được hai trăm tỷ nữa để thành lập quỹ Bình Thiện. Mục đích của quỹ này là để giúp đỡ những người nghèo khó, yếu thế trong xã hội.

Mà người đứng tên cho quỹ chính là Ngô Bình. Nhậm San San rất thông minh, cô sử dụng hình ảnh của Ngô Bình để làm một đoạn clip quảng cáo ngắn rồi phát trên các nền tảng lớn nhằm tuyên truyền cho quỹ.

Sau này, những người được quỹ của họ giúp đỡ đều sẽ rất biết ơn Ngô Bình.

Long Thanh Khâm đến nhà Ngô Bình là nhìn thấy năm con thuồng luồng con, còn có Lý Dư và Bạch Giao.

Thuồng luồng cũng thuộc họ nhà rắn biến hoá mà thành nên Long Thanh Khâm rất thích. Cô ấy khẽ phất tay, năm con thuồng luồng nhỏ thi nhau nhảy vào lòng bàn tay cô ấy.

Lý Dư và Bạch Giao cũng biết kính nể kẻ mạnh nên cúi người hành lễ với Long Thanh Khâm. Dù gì trước mặt rồng thì họ nhà giao long cũng chẳng là gì.

Long Thanh Khâm: “Không cần đa lễ, đứng dậy cả đi”.

Ngô Bình: “Thanh Khâm, hay là cô ở lại đây vài hôm giúp tôi quản lý mấy tên này, bọn chúng quá nghịch ngợm”.

Long Thanh Khâm cười đáp: “Dù gì tôi cũng rỗi việc, thu nhận chúng làm đệ tử cũng được”.

Ngô Bình cười đáp: “Vậy thì hay quá”.

Lúc này, một cái bóng vụt tới, chính là con trai nuôi của Ngô Bình - Hỉ Bảo. Hỉ Bảo lại cao thêm một chút, hiện tại trông đã giống như một cậu bé bốn năm tuổi. Cậu bé đụng phải chân Ngô Bình khiến anh lùi về sau một bước.

Ngô Bình đáp: “Hỉ Bảo, sau này không được đâm vào người khác như vậy, nếu là người khác thì đã bị thương rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2523


Ngô Bình đương nhiên biết điều này, bởi thể chất của Hỉ Bảo rất đặc biệt nên những món ăn thông thường không thể khiến cậu bé no bụng. Thế nên, anh lấy ra một quả Địa Thần cho cậu bé ăn. Hỉ Bảo cắn một miếng, vừa ăn vừa đánh đu trên người Ngô Bình vô cùng nghịch ngợm.

Ngô Bình nhân cơ hội hỏi: “Hỉ Bảo, bố dạy con một bộ công pháp, con có học không?”

Lúc ở trong động tiên của Long Thanh Khâm, anh học được một loại công pháp Vu Đạo, vừa hay có thể dạy cho Hỉ Bảo.

Advertisement

Hỉ Bảo chớp chớp mắt, đáp: “Có học”.

Không hổ là Vu thể chí tôn, Ngô Bình chỉ dạy có một lần là Hỉ Bảo đã nhanh chóng tu luyện thành công, toàn thân phát sáng, tiến bộ cực kỳ nhanh.

Advertisement

Ngô Bình đứng bên cạnh quan sát sự kỳ diệu của Vu đạo.

Đến ngày thứ ba, toàn thân Hỉ Bảo toả ra ánh sáng kỳ diệu, khí tức hùng hậu.

Loại công pháp Hỉ Bảo học tên là Thiên Vu Kinh, tất cả có ba mươi ba cấp! Hỉ Bảo chỉ mất ba ngày là đã luyện tới cấp bốn.

Thiên Vu Kinh cấp bốn đã tương đương với trình độ của một Võ quân hàng đầu!

Ngô Bình không dám cho Hỉ Bảo tiếp tục tu luyện, anh nói: “Hỉ Bảo, bố đưa con đi chơi”.

Hỉ Bảo lập tức nhảy cẫng lên: “Được ạ!”

Hai bố con bay một đoạn thì tới một công xưởng. Công xưởng này vốn do Lý Mai kinh doanh. Nhưng về sau, Ngô Bình phát hiện ra ở đây có địa châu nên anh bảo Lý Mai cho nó tạm dừng hoạt động.

Theo Ngô Bình tính toán thì địa châu giờ này cũng lớn rồi nên anh mới tới xem xem. Nếu địa châu đã lớn thì có thể luyện thành pháp bảo. Có nó rồi thì giống như có được sức mạnh của đất mẹ vậy.

Bất cứ lúc nào, chỉ cần Ngô Bình đứng hai chân trên mặt đất là có thể mượn sức mạnh vô song của đất mẹ, trở thành thiên hạ vô địch!

Ngô Bình đi thẳng vào trong sân trước của công xưởng.

Bởi vì có địa châu nên tà khí ngưng tụ bên trong công xưởng khiến người đi vào đây cảm giác cực kỳ khó chịu.

Anh quan sát một lượt thấy địa châu đã lớn, liền ném cho Hỉ Bảo một cái xẻng sắt, nói: “Con trai, đào”.

Hỉ Bảo dù còn nhỏ nhưng cực khoẻ. Cậu bé cầm cái xẻng lên rồi bắt đầu đào bới.

Ngô Bình thì lấy ra một cái ghế, ngồi bên cạnh uống trà cắn hạt dưa, thi thoảng lại khen con trai vài câu.

Sau khi Hỉ Bảo đã đào xuống dưới mấy chục mét, đã sắp đến chỗ địa châu thì đột nhiên nghe thấy từ bên ngoài có một giọng nữ nói: “Sư tỷ, địa châu đó có lẽ đã lớn rồi nhỉ?”

Một giọng nữ khác đáp: “Tính toán thời gian thì cũng lớn rồi đấy. Chúng ta đào địa châu tặng lão tổ, lão tổ chắc chắn sẽ rất vui. Nói không chừng, còn truyền cho chúng ta công pháp tuyệt thế nữa ấy chứ!”

Ngô Bình nghe thấy, lập tức quơ tay một cái, một viên châu màu đen bay ra từ lòng đất rồi bị anh thu lấy, nhét vào trong cái nhẫn chứa đồ. Đồng thời, anh lớn tiếng nói với Hỉ Bảo: “Con trai, đào mạnh lên, đào thêm mười mấy mét nữa là thấy nước rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2524


Chẳng bao lâu sau, hai người phụ nữ mặc đồ công sở đi vào. Hai người này đều ngoài hai mươi tuổi, một người mặt tròn, một người mặt trái xoan nhưng trông đều khá xinh đẹp.

Thấy có người đang đào bới, cô gái mặt tròn ngạc nhiên, sau đó giận dữ hỏi: “Anh là ai?”

Ngô Bình nhìn lại cô ta, cũng nhướn mày lên hỏi: “Thế các cô là ai? Đột nhập vào công xưởng của tôi làm gì hả?”

Advertisement

Cô gái kia sững lại: “Đây là công xưởng của anh?”

Ngô Bình: “Phí lời, không phải của tôi thì tôi ở đây đào tìm nguồn nước làm gì hả?”

Advertisement

Cô gái mặt tròn sững lại: “Anh đang đào giếng sao?”

Ngô Bình: “Đương nhiên, ở dưới này có mạch nước khoáng ngầm, tôi chuẩn bị đào nó lên để sản xuất nước giải khát”.

Cô gái mặt trái xoan cười lạnh: “Ai mà tin được mấy lời nhảm nhí của anh! Đây là đất bằng, sao mà có nước khoáng được!”

Ngô Bình đáp: “Có một ngọn núi cách đây mười lăm dặm, ở đây có nước khoáng thì có gì lạ? Mà các người tự tiện xông vào đất của người khác, có phải là quá bất lịch sự, vô phép vô tắc không?”

Cô gái mặt tròn cau mày đáp: “Anh bạn, người ngay thẳng thì không lòng vòng. Có phải anh đã đụng tới địa châu ở nơi này không?”

Ngô Bình giả ngốc: “Địa châu là thứ quái quỷ gì vậy?”

Cô gái mặt trái xoan lạnh lùng đáp: “Giao địa châu ra, nếu không thì anh không có kết cục tốt đẹp đâu!”

Ngô Bình cười lạnh: “Cô cứ thử xem!”

Cô gái mặt trái xoan rút ra một con dao găm, đôi mắt thoáng hiện sát khí. Con dao của cô ta vừa loé sáng thì mấy long vệ xung quanh đã xuất hiện, bao vây xung quanh.

Hai cô gái kia kinh ngạc, không hiểu mấy người này chui từ đâu ra?

Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi khuyên cô tốt nhất đừng có ra tay thì hơn, nếu không sẽ chết thảm lắm”.

Khí tức của long vệ rất đáng sợ, hai cô gái kia vẻ mặt rất khó coi, tựa lưng vào nhau nhìn quanh đề phòng.

Đúng lúc này, Hỉ Bảo nhảy lên khỏi miệng hố, reo lên: “Bố ơi, đào thấy nước khoáng rồi!”

Quả nhiên, một tia nước từ dưới hố bắn lên, chẳng mấy chốc nước đã lấp đầy cái hố.

Ngô Bình cười đáp: “Nước khoáng này chất lượng được đấy”.

Hai cô gái kia bốn mặt nhìn nhau. Ngô Bình đang đào nước khoáng thật sao?

Cô gái mặt tròn nói: “Chúng tôi là đệ tử của Ngọc Nữ Môn, tu luyện ở nhân gian. Một thời gian trước, chúng tôi phát hiện ở đây có địa châu nên mới tới quan sát, muốn lấy nó làm quà chúc thọ lão tổ. Nhưng không ngờ anh đã đến sớm một bước, cướp mất địa châu”.

Ngô Bình cười lạnh: “Tôi đã nói rồi, công xưởng này là của tôi. Những thứ trong phạm vi công xưởng này đương nhiên cũng là của tôi. Ai cướp của ai cơ chứ?”

Ngô Bình hiểu khá rõ về Ngọc Nữ Môn. Đây là một môn phái khá có thế lực ở Địa Tiên Giới. Mặc dù không bì được với kiếm phái Thục Sơn nhưng cũng không hề yếu kém. Trong quân Huyền Vũ Quân năm xưa có không ít nữ đệ tử của môn phái này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2525


Anh vừa dứt lời, hai cô gái kia đều kinh ngạc. Đệ nhất đệ tử của kiếm phái Thục Sơn! Thân phận của anh cao quý hơn bọn họ nhiều. Nói thẳng ra thì dù Ngô Bình hôm nay có giết họ, Ngọc Nữ Môn cũng không dám tìm tới cửa nhà anh báo thù.

Hai cô gái đưa mắt nhìn nhau, cô gái mặt trái xoan đột nhiên có vẻ mừng rỡ, vội vàng nói: “Hoá ra là đại sư huynh của kiếm phái Thục Sơn, từ lâu đã được nghe danh”.

Ngô Bình quay mặt sang đáp: “Có gì thì cứ nói”.

Advertisement

Cô gái mặt trái xoan cười đáp: “Ngô sư huynh, lão tổ nhà tôi sắp mừng thọ nên hai chị em tôi mới đi tìm quà để tặng. Thật không ngờ thứ chúng tôi để mắt tới lại là đồ của Ngô sư huynh. Đây là lỗi của chúng tôi không xem xét kỹ tình hình. Chúng tôi thực lòng xin lỗi”.

Ngô Bình: “Cũng không phải chuyện gì lớn”.

Advertisement

Cô gái mặt trái xoan nói tiếp: “Xin tự giới thiệu, tôi là Liễu Phiêu Phiêu. Đây là sư muội tôi, Mạc Xảo Nhi.

Đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại, Ngô Bình đáp: “Hoá ra là cô Liễu và cô Mạc. Hân hạnh được gặp”.

Liễu Phiêu Phiêu cười đáp: “Là hai chị em chúng tôi vinh hạnh được gặp sư huynh mới phải. Ngô sư huynh, nghe nói anh tinh thông Đan đạo lắm phải không?”

Ngô Bình đáp: “Không dám nhận, tôi chỉ biết sơ sơ mà thôi”.

Liễu Phiêu Phiêu đột nhiên cúi người chắp tay nói với anh: “Tiểu muội có việc cầu xin giúp đỡ!”

Ngô Bình đáp: "Cô Liễu có gì cứ nói thẳng, không cần đa lễ".

Liễu Phiêu Phiêu đáp: "Ngô sư huynh, liệu anh có thể giúp chúng tôi luyện một loại đan dược gọi là Hoá Ma Đan được không?"

Ngô Bình: "Hoá Ma Đan?"

Liễu Phiêu Phiêu gật đầu, dùng hai tay đưa cho Ngô Bình một phiến ngọc, bên trên có khắc tiên văn. Đó là một công thức luyện đan.

Nhìn thấy công thức luyện đan này, Ngô Bình trong lòng thầm phấn khích. Có thể viết ra công thức luyện đan này chắc chắn phải là một thiên tài Đan đạo!

Thế nhưng, ngoài mặt anh vẫn không thể hiện cảm xúc gì mà chỉ hỏi lại: "Đây là công thức luyện Hoá Ma Đan sao?"

Liễu Phiêu Phiêu đáp: "Đúng vậy, loại đan dược này sư huynh có thể giúp chúng tôi luyện được không?"

Ngô Bình cười đáp: "Có thể cho tôi biết loại đan dược này luyện cho ai dùng được không?"

Liễu Phiêu Phiêu vẻ mặt như buồn hẳn đi, đáp: "Là đại sư tỷ của Ngọc Nữ Môn chúng tôi".

Cũng giống như vị trí đại sư huynh của kiếm phái Thục Sơn, Ngọc Nữ Môn cũng có một vị đại sư tỷ. Năm đó, danh tiếng của vị đại sư tỷ này nổi lên như mặt trời mới mọc, thậm chí có thể sánh ngang với tiếng tăm của Ngô Bình hiện tại.

Ngô Bình: "Ồ? Đại sư tỷ của các cô bị tâm ma nhốt lại đúng không?"

Liễu Phiêu Phiêu thở dài đáp: "Đúng vậy. Đại sư tỷ từng là hy vọng của Ngọc Nữ Môn chúng tôi, chỉ đáng tiếc là trong lúc tu luyện xảy ra sự cố, vô tình nuôi lớn một ma đầu rất mạnh trong tâm trí. Ban đầu, ma đầu đó rất có ích cho việc tu luyện của đại sư tỷ nhưng về sau, đại sư tỷ lại phải đem toàn bộ sức mạnh ra để trấn áp nó. Đến nay, đại sư tỷ có lẽ sắp không kiên trì được nữa rồi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2526


Ngô Bình thực ra cũng đang suy nghĩ đến việc luyện một loại đan dược tương tự như Hoá Ma Đan này. Giờ có được công thức, anh lại càng quyết tâm hơn nữa. Ở chùa Đại Thiền còn rất nhiều hoà thượng bị tà ma nhập đang chờ anh cứu chữa.

Suy nghĩ một lát, anh nói: "Thế này đi, ba ngày nữa hai người tới đây đợi tôi".

Advertisement

Hai cô gái mừng rơn, cảm ơn lia lịa.

Sau khi hai cô gái đi khỏi, Ngô Bình lẩm bẩm một mình: "Dược liệu trong tay mình có lẽ đủ để luyện, về thử xem sao!"

Advertisement

Về đến nhà, anh lập tức đi thu thập dược liệu rồi bắt đầu luyện thử Hoá Ma Đan.

Sau khi luyện xong lần đầu tiên, anh đích thân thử đan xem hiệu quả ra sao. Anh cảm giác dược lực chia thành ba luồng. Một hướng lên trên, vào thẳng Thần Khiếu, hai hướng xuống dưới, đi vào các Linh Khiếu.

"Sai rồi sai rồi, dược lực chỉ chia thành ba luồng, thiếu mất ba luồng nữa. Phương hướng của chúng cũng không đúng", anh lắc đầu, đổi hai loại dược liệu rồi cho thêm ba loại dược liệu khác vào lần luyện thứ hai.

Luyện xong lần thứ hai, anh lại thử đan tiếp.

Lần này dược lực đã chia làm năm luồng. Ba luồng đi tới Thần Khiếu, một luồng đi xuống Linh Khiếu, một luồng đi xuống đan điền. Đan điền của anh đột nhiên cảm giác nóng ran như sắp bốc hoả đến nơi. Hai mắt anh sáng rực lên như ngọn lửa rồi thở hồng hộc.

"Chết rồi, lại đi nhầm chỗ rồi", anh vội vã uống mấy viên thuốc để áp chế dược lực.

Ngô Bình không ngừng thử nghiệm, sau khi luyện vài lần nữa mới chốt được sẽ dùng các loại dược liệu nào và cách thức luyện ra sao. Những lô đan về sau ngày càng giống với kỳ vọng của anh hơn. Dược lực chia ra chín luồng. Ba luồng đi vào Thần Khiếu, ba luồng bổ trợ cho thần hồn, ba luồng nữa bổ trợ cho tiềm thức.

Sau đó, anh tiếp tục luyện tới lượt đan thứ chín, thứ mười.

Lô đan thứ mười đã cực kỳ hoàn hảo, chất lượng đan đạt tới vương phẩm! Vậy là anh đã chính thức luyện ra được Hoá Ma Đan!

Trước đó, anh cũng từng muốn luyện Phật Vương Đan để giúp các đệ tử chùa Đại Thiền luyện ma. Nhưng loại đan dược này luyện cực khó, hiện tại anh vẫn chưa làm được. Giờ tình cờ lại có được Hoá Ma Đan, loại đan dược này cũng có thể giúp được các hoà thượng ở chùa Đại Thiền.

Anh mải mê nghiên cứu đan dược mà quên mất cả thời gian. Đợi khi anh ra khỏi phòng luyện đan thì đã là hai ngày sau.

Long Thanh Khâm bước tới hỏi: "Huyền Bình, có thời gian giúp tôi luyện Thuần Huyết Đan không?"

Ngô Bình trước đó đã đồng ý giúp cô ấy luyện loại đan này.

Anh cười nói: "Được chứ, có điều Thuần Huyết Đan cần tới một số loại dược liệu đặc biệt. Cần chút thời gian mới thu thập được các dược liệu này. Thế này đi, cho tôi nửa năm, trong nửa năm tôi chắc chắn sẽ luyện ra được Thuần Huyết Đan".

Thực ra Thuần Huyết Đan này cũng có ích với loài người. Nếu loài người muốn tăng độ thuần khiết của máu, tăng sức mạnh của huyết mạch thì có thể dùng Thuần Huyết Đan.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2527


Sau khi tiễn Long Thanh Khâm, anh chuẩn bị một lát rồi bắt đầu tinh luyện địa châu. Đầu tiên, anh phải loại bỏ tà khí của nó. Đợi khi địa châu trở nên thuần khiết là có thể luyện bắt đầu luyện hoá.

Ngô Bình có kinh nghiệm luyện đan phong phú nên việc tinh luyện địa châu với anh chẳng có gì khó khăn.

Advertisement

Không lâu sau, các tạp chất bên trong địa châu đã được làm sạch. Ngô Bình lập tức bắt đầu luyện hoá địa châu.

Rễ của Đạo Chủng vội vã vươn ra, kéo địa châu vào trong đan điền, vùi sâu vào trong Đạo Thổ ngũ hành.

Advertisement

Đạo Thổ ngũ hành này chỉ có Kim Tiên ở cảnh giới Đại La mới luyện ra được. Đây là báu vật vô cùng quý, có nó thì Đạo Chủng mới lớn mạnh hơn được. Lúc này, địa châu bị kéo luôn vào trong Đạo Thổ. Những cấm thuật của địa châu bị hoá giải, dần trở thành một phần của Đạo Thổ!

Đột nhiên, Ngô Bình cảm giác được năng lượng mạnh mẽ vô song của đất mẹ từ dưới hai chân truyền lên người anh. Trong nháy mắt, cơ thể anh tràn đầy năng lượng, như thể anh là con của đất. Với sức mạnh này, không một ai có thể đánh bại được anh!

Lúc này, anh cảm thấy mặt đất vô cùng thân thuộc, giống như một người mẹ. Anh giật mình, đột nhiên cảm thấy đất dưới chân đang mềm ra, chẳng mấy chốc anh đã lún sâu vào bên trong.

Trong lòng đất, Ngô Bình có thể tự do di chuyển như cá dưới nước. Anh chỉ cần dùng ý niệm là lập tức có thể di chuyển được mấy chục dặm! Đây chính là thuật độn thổ chính tông!

Anh ở dưới đó khám phá vài tiếng đồng hồ, càng lúc càng trở nên thành thạo cách di chuyển trong lòng đất. Khi anh lên khỏi mặt đất thì chợt thấy mình đang ở một vùng đất hoang.

Anh dậm chân một cái, mặt đất dưới chân dập dờn như những làn sóng, những viên đá chồi ra khỏi mặt đất vừa cao vừa sắc, dễ dàng g**t ch*t cả Địa Tiên!

Nhờ có lực của đất mẹ mà mặt đất trong vòng mười dặm xung quanh trở nên giống như một bộ phận cơ thể Ngô Bình, biến hoá theo ý niệm của anh. Tuy nhiên, làm vậy cũng tiêu hao thể lực. Thử nghiệm một lát, anh đã thấm mệt nên vội vã dừng lại.

"Không tồi, địa châu này đúng là đồ tốt!"

Lúc này anh đã mệt nên ngồi xuống đất, từ từ cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình. Đột nhiên, anh cảm giác các mạch máu trong cơ thể như bị chấn động. Giống như một con rồng hung hãn đang di chuyển.

"Đoàng!"

Từ trong nơi sâu thẳm nhất của linh hồn anh phát ra một tiếng nổ. Một luồng khí tức cổ xưa được giải phóng ra từ huyết mạch của anh. Mỗi tế bào trên cơ thể đều trở thành một lá bùa, di chuyển trong mạch máu. Còn máu huyết của anh biến thành màu vàng hồng!

Trên những lá bùa này mang theo năng lượng thượng cổ từ thời nguyên thuỷ. Những nơi dòng máu của anh đi qua, xương thịt, lục phủ ngũ tạng đều có sự thay đổi.

Lúc này một nửa người anh đang lún dưới đất, cơ thể thì như đang lột xác. Ban nãy, anh đã giải phóng được một lớp xiềng xích kìm hãm sức mạnh huyết thống của mình, điều này rất có ích với Ngô Bình.

Ngô Bình rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đợi khi anh hoàn toàn tỉnh táo lại thì đã là hai ngày sau đó.

"Xem ra, huyết mạch càng được khai phá thì sức mạnh càng kinh người. Nếu mình khai phá toàn bộ huyết mạch của nhà họ Lý thì sẽ thế nào nhỉ?", anh đột nhiên cảm thấy vô cùng mong chờ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2528


Anh còn chưa nói dứt lời thì Trương Lệ đã cắt ngang: "Tiểu Bình, hồi bằng thằng bé bây giờ con vẫn đang tè dầm đấy".

Ngô Bình đảo mắt chán chường: "Mẹ, con đang dạy dỗ con cái, mẹ đừng có thế chứ".

Trương Lệ mang một đĩa thức ăn lên, cười vui vẻ rồi đút cho Hỉ Bảo, nói: "Cục cưng của bà, mau ăn đi. Bà nội mới làm đấy. Ngon lắm nhé".

Advertisement

Nghĩ ngợi một chút, anh lấy ra một tấm thẻ quỷ. Thứ này là do tu sĩ Quỷ đạo Tô Linh Yên tặng cho anh, bên trong phong ấn một cô gái xinh đẹp. Cô gái này tên là Vũ Phi.

Vũ Phi hoá thành một làn khói xanh, sau đó hiện thân trước mặt mọi người. Cô nhẹ nhàng chào hỏi: “Chủ nhân”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vũ Phi, sau này cô phụ trách việc trông Hỉ Bảo”.

Vũ Phi đáp: “Vâng”.

Trương Lệ sớm đã quen với những việc kỳ lạ diễn ra xung quanh mình nên chẳng hề ngạc nhiên. Bà ấy nói: “Tiểu Bình, con đi xem bố con xem. Mấy hôm nay ông ấy cứ thần thần bí bí, thường xuyên tự nhốt mình trong phòng”.

Ngô Bình biết bố mình đang bận tu luyện nên đáp: “Mẹ, mẹ có cảm thấy bố con ngày càng đẹp trai không? “

Trương Lệ hừ một cái rồi đáp: “Một ông già đẹp trai có tác dụng gì cơ chứ?”, ngoài miệng thì nói vậy nhưng khoé miệng bà ấy thoáng hiện một nụ cười.

Sau khi dặn Vũ Phi trông Hỉ Bảo, Ngô Bình đi gặp Lý Niệm Tổ.

Lúc này, Lý Niệm Tổ đang ở trong sân giao đấu với mấy người khác.

Ở nhà Ngô Bình có mười ba ma nhân đã được anh chữa khỏi, giờ đã trở lại là tu sĩ bình thường. Ngô Bình còn dạy cho họ loại công pháp cao minh hơn. Họ ngày đêm khổ luyện, thi thoảng Lý Niệm Tổ lại gọi họ tới để cùng luyện công.

Lý Niệm Tổ là Địa Tiên nên rất mạnh, mười ba người kia cộng lại cũng không phải đối thủ của ông ấy. Thế nhưng Lý Niệm Tổ ít khi ra tay với người khác nên vẫn cần thường xuyên luyện tập để thành thạo các chiêu thức.

Lúc Ngô Bình đến, có mấy người mặt mũi đã bầm tím. Xem ra họ đã ăn vài chưởng của Lý Niệm Tổ.

“Chủ nhân”, họ thi nhau chào anh.

Ngô Bình gật đầu: “Mọi người không cần lúc nào cũng vùi đầu vào tu luyện. Khi rảnh rỗi có thể ra ngoài đi dạo”.

Những người này sớm đã không còn người thân, mà dù còn cũng không liên lạc được. Cho nên Ngô Bình giữ họ lại để làm việc cho anh.

Ngô Bình hỏi tình hình tu luyện của họ rồi tỉ mỉ hướng dẫn thêm. Khi linh khí phục hồi, mọi thứ trở về như thời thượng cổ thì những người này sẽ cực kỳ có ích đối với anh nên phải bỏ công đào tạo cẩn thận

Nguyên thần của Lý Niệm Tổ giờ đã vô cùng lớn mạnh. Thời gian gần đây, ông ấy đã đột phá lên cảnh giới thứ hai là cảnh giới Thuần Dương của Địa Tiên.

Mục tiêu của cảnh giới Thuần Dương chính là loại bỏ tạp chất trong cơ thể mình để chuẩn bị căn cốt cho giai đoạn tu luyện tiếp theo.

Có điều, theo ghi chép của sách quý Thiên Kiêu thì cảnh giới Thuần Dương thực ra còn có yêu cầu cao hơn, loại bỏ tạp chất thực ra chỉ là một trong số những yêu cầu đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2529


Hai chị em Liễu Phiêu Phiêu đã chờ sẵn ở cổng. Nhìn thấy Ngô Bình, cô ta mừng rỡ chạy tới: “Ngô sư huynh!”

Ngô Bình gật đầu: “Chúng ta đi thôi, đến Ngọc Nữ Môn trước”.

Hướng Văn Thiên cũng không dám nhiều lời, Ngô Bình bảo đi đâu thì anh ta đi theo đó.

Advertisement

Đoàn người đi tới Địa Tiên Giới, sau đó bay thêm một lát là tới Ngọc Nữ Môn.

Ngọc Nữ Môn tu luyện Ngọc Nữ Tiên Kinh, đa số nữ đệ tử đều là tuyệt sắc giai nhân, xinh đẹp động lòng người. Đây cũng là tông phái khá nổi tiếng ở Địa Tiên Giới.

Advertisement

Đến trước cửa Ngọc Nữ Môn, hai nữ đệ tử đang canh gác chặn đường họ, nói: "Liễu sư tỷ, theo môn quy của chúng ta, không được cho phép đàn ông đi vào Ngọc Nữ Môn".

Liễu Phiêu Phiêu vội đáp: "Sư muội, vị này là Ngô thần y, anh ấy có thể chữa được cho đại sư tỷ. Thế này đi, sư muội vào thông báo với chưởng môn trước giúp ta!"

Hai cô gái kia nghe tin Ngô Bình có thể chữa được cho đại sư tỷ thì lập tức gật đầu: "Được, mời các vị đợi một chút!"

Nữ đệ tử này đến rồi đi, sau đó quay lại cũng nhanh như một cơn gió. Từ phía xa, cô ấy đã gọi với theo: "Chưởng môn mời Ngô thần y vào bên trong!"

Ngọc Nữ Môn nằm trong một thung lũng có cảnh sắc nên thơ. Bên trong thung lũng này có rất nhiều công trình kiến trúc. Ngô Bình được mời tới trước một đại điện. Ở đó có một người phụ nữ đang đứng chờ sẵn. Người này toát ra vẻ đoan trang chính trực nhưng cũng vô cùng cao quý. Về tuổi tác thì có lẽ khoảng trên dưới ba mươi. Người phụ nữ nói: "Ngô thần y, từ lâu đã được nghe danh".

Ngô Bình vội vã chắp tay hành lễ: "Vinh dự được gặp môn chủ".

Người này chính là môn chủ của Ngọc Nữ Môn - Ly Mộng Tiên quân, trước đây từng là mỹ nhân số một Địa Tiên Giới.

Ly Mộng Tiên quân đáp: "Ngô thần y không cần đa lễ, mời vào trong điện nói chuyện".

Vào bên trong điện, Ngô Bình suýt thì hoa cả mắt. Trên dưới trái phải đều là những cô gái vừa trẻ trung vừa xinh đẹp. Chọn đại một cô trong số đó cũng có thể trở thành mỹ nhân số một chốn nhân gian.

Có điều anh là đệ tử của kiếm phái Thục Sơn nên không thể liếc ngang liếc dọc, phải giữ lễ tiết của bậc trượng phu.

Có một nữ đệ tử bưng trà lên, Ly Mộng Tiên quân nói: "Mời dùng trà".

Ngô Bình cảm ơn, uống một ngụm trà rồi hai người họ bắt đầu bàn chuyện chính.

Ly Mộng Tiên quân: "Phiêu Phiêu đã nói với tôi, nó nói thần y có cách chưa cho Đinh Nhu?"

Đinh Nhu chính là tên đại sư tỷ của Ngọc Nữ Môn.

Ngô Bình đáp: "Tôi đã luyện thành công Hoá Ma Đan, có thể thử công hiệu của nó".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2530


Cô gái này cực kỳ đẹp, hơn xa những nữ đệ tử Ngọc Nữ Môn mà anh từng thấy. Hơn nữa khí chất của cô ấy cũng không thua kém gì Ly Mộng Tiên quân.

Nhìn thấy Ly Mộng Tiên quân dẫn một người đàn ông vào động, Đinh Nhu hỏi: "Sư tôn, vị này là?"

Ngô Bình: "Đinh tiên tử, tôi là đệ tử kiếm phái Thục Sơn, Ngô Bình. Tôi tới để giúp cô chữa tâm ma, trước tiên xin hãy uống viên đan này".

Advertisement

Ngô Bình lấy ra một viên đan, Đinh Nhu vừa ngửi thấy mùi đan dược, đầu óc đã minh mẫn hơn. Cô ấy kinh ngạc thốt lên: "Đây là đan dược gì vậy?"

Advertisement

Ly Mộng Tiên quân: "Đinh Nhu, con mau uống đi".

Đinh Nhu không do dự thêm, hé miệng rồi nuốt viên đan. Lập tức, dược lực chia thành chín luồng, tác động theo các hướng khác nhau trong cơ thể cô. Tâm ma quấy nhiễu cô lập tức bị áp chế.

Đinh Nhu mừng lắm, lập tức dồn toàn bộ sức lực để luyện hoá tâm ma!

Ngô Bình đứng cạnh quan sát, nửa tiếng sau anh cười nói: "Đinh tiên tử vì bị tâm ma quấy nhiễu nên tu vi bị kẹt lại cảnh giới Âm Dương. Giờ thì có thể đột phá lên cảnh giới mới rồi".

Anh vừa dứt lời, toàn thân Đinh Nhu toả ra khí tức hoàn toàn khác. Cơ thể cô ấy đang có sự thay đổi trước nay chưa từng có!

"Long Môn!"

Ly Mộng Tiên quân mừng rỡ nhìn Đinh Nhu: "Cuối cùng cũng đột phá được rồi!"

Cảnh giới nhỏ đầu tiên trong cảnh giới lớn Động Tàng là Long Môn. Một khi đột phá được tới cảnh giới này thì giống như cá chép hoá rồng, cả cơ thể và thần hồn đều lột xác. Bởi lẽ đó, đây mới được gọi là cảnh giới Long Môn.

Một khi lên tới cảnh giới Long Môn là đã trở thành kẻ mạnh trong số các Địa Tiên, thực sự đã trở thành "tiên". Những cao thủ Chân quân không thể bì được.

Ly Mộng Tiên quân cúi người cảm tạ Ngô Bình: "Đa tạ Ngô thần y!"

Ngô Bình vội vã đáp lễ: "Tiên quân khách sáo rồi".

Ngô Bình còn có việc nên lập tức cáo từ, Ly Mộng Tiên quân mời anh ở lại chơi cũng không được nên đành đích thân tiễn anh ra tận bên ngoài thung lũng.

Sau khi rời khỏi Ngọc Nữ Môn, Hướng Văn Thiên không khỏi cảm thán: "Cậu Ngô cứu được đại sư tỷ của Ngọc Nữ Môn, lại giúp Ngọc Nữ Môn có thêm một vị Tiên quân. Đây là ơn trời bể, sau này cậu chắc chắn sẽ được hưởng phúc".

Ngô Bình nhìn anh ta hỏi: "Hưởng phúc?"

Hướng Văn Thiên: "Ở Ngọc Nữ Môn, người đẹp nhiều như sao trên trời. Đệ tử nam của các môn phái khác đều mê. Cậu chủ Ngô lửa đã tới gần rơm, sợ gì không có thu hoạch".

Ngô Bình không thèm đếm xỉa đến anh ta, nói: "Đi gặp người của anh đi, không lấy được Hỗn Thiên Nghi thì tôi luyện hoá anh đấy!"

Hướng Văn Thiên không khỏi run rẩy, vội vã đáp: "Tôi nhất định sẽ cố hết sức!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2531


"Lẽ nào thất bại rồi?", anh lẩm bẩm.

Mấy phút sau, Hướng Văn Thiên đưa một cô gái vào trong hang núi. Cô gái này có lẽ ngoài hai mươi, vô cùng xinh đẹp. Cô gái núp sau lưng Hướng Văn Thiên.

Anh ta đưa một vật trông như cái mai rùa, to cỡ một bàn tay cho Ngô Bình, nói: "Cậu Ngô, đây chính là Hỗn Thiên Nghi".

Advertisement

Ngô Bình thu lấy thứ này, hỏi: "Đó là người phụ nữ của Hỗn Thiên Ma Quân sao?"

Hướng Văn Thiên: "Đúng, nhưng giờ cô ấy là người phụ nữ của tôi rồi".

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: "Gan không nhỏ đâu".

Hướng Văn Thiên bất lực đáp: "Cả Hỗn Thiên Nghi tôi cũng trộm rồi, trộm thêm một người thì có là gì".

Ngô Bình gật đầu: "Được rồi, anh có thể đi rồi".

Hướng Văn Thiên gật đầu rồi đưa cô gái kia ra khỏi hang núi.

Sau khi Hướng Văn Thiên đi khỏi, Ngô Bình cầm Hỗn Thiên Nghi lên nghiên cứu. Anh nhanh chóng hiểu ra cách dùng thứ này.

Đầu tiên, anh phải dùng Thần niệm để liên kết với nó, sau đó mới khai triển mấy lần các loại công pháp, thần thông... Lúc này, Hỗn Thiên Nghi có thể căn cứ vào tình hình để linh hoạt phản ứng lại.

Ngô Bình quyết định thứ gì dễ làm trước, khó làm sau. Anh bắt đầu thi triển Niêm Hoa Chỉ. Lúc này, anh nhìn thấy Hỗn Thiên Nghi toả ra ánh sáng màu tím, tấn công vào người anh. Luồng sáng này như thể đang kiểm tra thể chất của anh.

Anh thi triển Niêm Hoa Chỉ mấy lần, trong luồng sáng hắt ra từ Hỗn Thiên Nghi tạo thành dòng chữ: "Kỹ thuật võ học bậc hai sơ cấp, mức độ sát thương ba điểm. Kỹ thuật võ học này có thể được nâng cấp lên mức cao cấp"

Ngô Bình nhận ra bên trên Hỗn Thiên Nghi xuất hiện một vòng xoáy năng lượng. Anh phải ném tiền bùa vào bên trong để Hỗn Thiên Nghi có năng lượng hoạt động.

Anh ném một trăm đồng tiền bùa vào bên trong, vòng xoáy năng lượng vẫn không biến mất. Sau đó anh ném tiếp ba mươi đồng nữa thì nó mới biến mất. Sau đó Hỗn Thiên Nghi không ngừng phát ra ánh sáng, như thể nó đang tính toán.

Khoảng nửa phút sau, Hỗn Thiên Nghi chiếu ra ngoài một quang cảnh, bên trên là Niêm Hoa Chỉ cấp độ cải tiến! Mặc dù là kỹ năng võ học sơ cấp nhưng lực sát thương giờ đã lên tới bảy điểm! Rõ ràng đã được nâng cấp so với Niêm Hoa Chỉ ban đầu của anh!

Ngô Bình nhìn một lát, sau đó sáng mắt lên nói: "Hay! Quả nhiên là đã được nâng cấp. Uy lực phải hơn gấp đôi, hơn nữa thi triển cũng dễ dàng hơn. Những gì khiếm khuyết trong chiêu thức này cũng đã được bù đắp".

Đối với công pháp trong cùng một cảnh giới sẽ chia ra thành các tầng là thô sơ, phổ thông, cao cấp, tinh hoa, vô khuyết, truyền kỳ, sử thi, thần thoại.

Ngô Bình còn đang muốn thử nghiệm các loại công pháp khác, nhưng lá bùa truyền tin trên người anh đột nhiên sáng lên. Bên trong vọng ra giọng Lâm Thanh Dao: "Sư huynh, anh đang ở đâu vậy?"

Ngô Bình thu lại pháp lực đáp: "Thanh Dao, tôi đang ở Địa Tiên Giới, có chuyện gì sao?"

Lâm Thanh Dao: "Vậy thì tốt quá! Sư huynh, điện Trường Sinh xảy ra chuyện rồi, anh mau về đây".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2532


Bên ngoài điện Trường Sinh chật kín người, đến các phong chủ cũng đang đứng ở đây với vẻ lo lắng. Đệ tử của điện Trường Sinh thì còn sốt sắng hơn, ai cũng có vẻ thấp thỏm.

“Đại sư huynh đến rồi”, có người nhìn thấy Ngô Bình nên mừng rỡ hô lên.

“Tốt quá rồi! Có đại sư huynh ở đây, chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nguy hiểm”.

Advertisement

Ngô Bình không kịp chào hỏi với mọi người mà đi thẳng vào phòng luyện đan luôn. Bên trong có một lò luyện đan màu tím đang toả khí tức rất mạnh, nó lơ lửng trên không trung, thân lò không ngừng vặn vẹo.

Lúc này, Lục Phi Hùng đang ra sức khống chế lửa lò, còn chưởng môn Lưu Vọng Công ở cạnh đó cũng đang cố hết sức để khống chế không cho lò luyện phát nổ. Nhưng trông dáng vẻ kiệt sức của ông ấy thì chắc không cầm cự được lâu nữa.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn lò luyện đan thì thấy có hai luồng đan khí hình rồng đang quấn lấy nhau, dược tính của chúng trái ngược nên đang phản ứng lại dữ dội. Một khi lò mà nổ thì uy lực tạo ra không kém bom nguyên tử, cả điện Trường Sinh sẽ bị san bằng ngay.

Lục Phi Hùng nhìn thấy Ngô Bình thì như nhìn thấy cái phao cứu sinh, ông ấy sáng mắt lên nói: “Thiếu chưởng môn, mau nghĩ cách đi”.

Ngô Bình tức điên lên hỏi: “Đan dược gì đây?”

Lục Phi Hùng: “Một loại đan dược cổ tên là Âm Dương Tạo Hoá Đan, tôi luyện thử, ai dè nó phản ứng ghê quá!”

Ngô Bình chán nản nói: “Điện chủ, với cấp bậc của loại đan dược này thì cần phải luyện trong một lò luyện đỉnh cấp. Hơn nữa, dược liệu ông dùng cũng không đúng, nhiệt độ cũng sai luôn. Hai người có thể giữ cho lò không nổ đến tận bây giờ là quá siêu đấy!”

Lưu Vọng Công: “Ngô Bình, bây giờ không phải lúc trò chuyện, cậu mau nghĩ cách khống chế lò luyện đan đi. Nếu không thì tôi chỉ có thể ném nó tới nơi hoang vắng để tránh khiến mọi người bị thương thôi”.

Ngô Bình: “Để đệ tử thử”.

Anh đi tới gần lò luyện rồi thế chỗ Lục Phi Hùng, sau đó tay anh đánh nhanh vào để lấy dược tính không cần thiết ra, cùng lúc đó liên tục thêm dược liệu đúng vào.

Mười phút sau, sức mạnh trong lò luyện không còn sục sôi nữa, nhưng Ngô Bình cũng đã mệt đến mức mướt mát mồ hôi. Anh không dám lơ là dù chỉ một giây, mà vẫn tiếp tục thêm dược liệu vào để điều chỉnh lại tỷ lệ.

Cuối cùng, anh lấy nửa chén máu rồng ra rồi đổ vào trong lò. Ngay sau đó, lò luyện đã đứng yên, bên trong lò cũng có sự thay đổi kỳ diệu.

Lúc này, Ngô Bình luôn tay kết đan quyết. Có bao vốn liếng là anh dốc ra hết, cả huyết mạch của Lý Thị và các ký ức cổ xưa cũng được trưng dụng luôn.

“Âm Dương Tạo Hoá Đan!”, anh sáng mắt lên, tay vẫn liên tục kết đan quyết, khí tức của lò luyện thay đổi không ngừng, nhưng ngày một ổn định hơn.

Nửa tiếng sau, dược khí trong lò đã chuyển thành hai luồng khí tức đen và trắng, sau đó nối đuôi nhau tạo thành hình bát quái.

Cuối cùng thì lò luyện cũng ổn định, vì thế Ngô Bình để nó xuống đất.

Lục Phi Hùng và Lưu Vọng Công bấy giờ mới thở phào một hơi, Lục Phi Hùng hỏi: “Còn cứu được đan dược nữa không?”

Ngô Bình lườm ông ấy: “Đan dược sẽ là của tôi”.

Lục Phi Hùng cười nói: “Được, không có cậu thì cả lò đều hỏng rồi, thế nên tôi cho cậu hết”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2533


Ngô Bình: “Đây là đan quyết do lão quân truyền lại, đương nhiên ông chưa từng thấy được rồi”.

Nói rồi, anh hô lên: “Mở!”

Lò luyện mở ra, một tia sáng bay lên tạo thàn hình hai màu đen trắng đan xen vào nhau. Pháp lực của Ngô Bình đã hoá thành hai bàn tay lớn, sau đó bắt lấy tia sáng ấy.

Advertisement

Uỳnh!

Không khí vang lên tiếng nổ mạnh, Ngô Bình thu tay lại, sau đó đã có một viên đan dược hai màu đen trắng to như quả hạch đào xuất hiện trong tay anh.

Advertisement

Thấy thế, mắt Lục Phi Hùng sáng như đèn phá: “Thành công thật này! Đan dược cấp mấy thế?”

Ngô Bình: “Nhất phẩm, nhưng tôi đã thay đổi dược tính của nó nên nó không không phải Âm Dương Tạo Hoá Đan thật đâu, chỉ có tác dụng giống 70 phần trăm thôi. Méo mó có hơn không, dẫu sao vẫn hơn là hỏng bét”.

Lục Phi Hùng cầm đan dược lên xem rồi nói: “Quá kỳ diệu luôn!”

Lưu Vọng Công lườm Lục Phi Hùng rồi hỏi Ngô Bình: “Đan dược này có tác dụng gì?”

Ngô Bình: “Tác dụng chính là hỗ trợ Tiên Quân ở cảnh giới Động Tàng và Âm Dương. Hơn thế nữa là giúp Tiên Quân củng cố nền móng, chuẩn bị đột phá Động Thiên”.

Nhờ đọc Thiên Kiêu Bảo Sách mà Ngô Bình đã hiểu rõ về cảnh giới Động Thiên.

Lưu Vọng Công: “Cảnh giới Động Thiên ư? Tôi nghe các trưởng lão nói có nhiều thiên tài có thể mở được hai, ba Động Thiên luôn đấy”.

Ngô Bình: “Thế đã là gì, thiên tài thật sự có thể mở cả chín Động Thiên, thậm chí có người còn mở được Động Thiên thứ mười”.

Lưu Vọng Công ngạc nhiên nói: “Có Động Thiên thứ mười ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Động Thiên có liên quan đến linh khiếu. Mỗi Động Thiên ứng với một linh khiếu. Tương tự đó, thần khiếu cũng có liên quan mật thiết đến cảnh giới Thần Tàng, thần khiếu càng mạnh thì Thần Tàng cũng mạnh theo”.

Lưu Vọng Công cảm thán: “Tiếc thật, ban đầu tôi hấp tấp tu luyện, không để ý củng cố nền móng”.

Thật ra không chỉ Lưu Vọng Công, mà hầu hết các tu sĩ đều chưa thể tu luyện thần khiếu và linh khiếu, điều này gây hạn chế rất lớn cho thành tựu ở cảnh giới Tiên Quân của họ.

Giống như học sinh tiểu học không học các phép tính cơ bản thì sau muốn học các đẳng đằng thức sẽ cực khó.

Ngô Bình cất đan dược đi, sau đó mệt mỏi ngồi xuống đất. Anh lấy một viên Sinh Mệnh Đan ra uống để hồi phục thể lực.

Lục Phi Hùng cười hì hì nói: “Thiếu chưởng môn, tôi còn nhiều dược liệu lắm, cậu nghỉ một lát đi rồi tẹo mình luyện đan tiếp nhé?”

Ngô Bình xua tay ngay: “Thôi, chờ tôi thành Chân Quân rồi sẽ luyện chế Âm Dương Tạo Hoá Đan thật sự cho ông, chứ không phải loại đan dược nửa vời này”.

Tuy Lục Phi Hùng thấy hơi mất mát, nhưng thấy Ngô Bình nói có lý nên đành thôi: “Thế thì tôi chờ vậy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2534


Lâm Thanh Dao nhận đan dược xong nhưng không về ngay, mà ở lại nấu cơm, giặt đồ và quét dọn nhà cho Ngô Bình như người ở.

Nhưng Ngô Bình không rảnh để quan tâm đến cô ấy, vì anh đang nghiên cứu Hỗn Thiên Nghi.

Tối đến, Lâm Thanh Dao luyện công trong phòng, còn Ngô Bình thì dùng Hỗn Thiên Nghi để thử Ngũ Long Thánh Quyền mà mình từng luyện.

Advertisement

Anh khởi động Hỗn Thiên Nghĩ, sau đó thi triển Ngũ Long Thánh Quyền dưới sự giám sát của nó.

Advertisement

“Công pháp cấp thánh bậc chín, lực sát thương một trăm. Nếu được sửa đổi thì có thể trở thành công pháp hoàn hảo cấp thần bậc một”.

Bên trên là những đánh giá của Hỗn Thiên Nghi về Ngũ Lõng Thánh Quyền.

Hỗn Thiên Nghi chia công pháp thành bốn cấp là sơ cấp, trung cấp, cao cấp, cấp thánh, cấp thần và cấp thiên. Mỗi cấp lại được chia từ một đến chín bậc. Ngũ Long Thánh Quyền được nhận xét như vậy là khá được rồi.

“Nó còn có thể tối ưu hoá công pháp lên cấp thần ư? Được đấy, để thử xem nào”, Ngô Bình động tinh thần, bên trên Hỗn Thiên Nghi lập tức xuất hiện một năng lượng xoay tròn. Anh bắt đầu ném tiền bùa vào đó.

Ngô Bình đã tích được khá nhiều tiền bùa và tiền báu, nhưng anh đã ném cả chục nghìn tiền bùa vào rồi mà vòng xoáy vẫn không xoay chuyển gì cả.

Ngô Bình sót của, nhưng giờ chỉ còn tiền báu nên dù sót thì anh vẫn phải ném từng miếng vào trong. Khi đến miếng thứ mười ba thì vòng xoáy mới đóng lại. Hỗn Thiên Nghi bắt đầu phát sáng để kiểm tra Ngũ Long Thánh Quyền.

“Mỗi công pháp này mà tốn bao tiền báu, đắt quá!”, Ngô Bình thở dài, cảm thấy không thể dùng thứ này nhiều được rồi.

Đồng thời anh cũng hiểu tại sao Hỗn Thiên Ma Quân rõ ràng có Hỗn Thiên Nghi mà vẫn không thể tu luyện các công pháp mạnh được. Tuy ông ta có nhiều công pháp mạnh, nhưng chắc không có đủ tiền để tối ưu hoá.

Mười phút sau, Hỗn Thiên Nghi đã dừng lại, một công pháp đã được cải tiến xuất hiện trước mặt Ngô Bình. Anh liếc nhìn một cái là sáng rực mắt lên ngay rồi lẩm bẩm: “Tuyệt vời! Công pháp này mới thích hợp với mình”.

Lúc này, Ngũ Long Thánh Quyền bản mới đã trở thành công pháp hoàn hảo cấp thần bậc một, lực sát thương là 1300.

Ngô Bình thi triển công pháp mới này một lượt, sau đó tiến hành thay đổi và nâng cao các võ kỹ liên quan theo nó. Anh lấy Ngũ Long Thánh Quyền làm gốc rồi luyện hai tuyệt kỹ và một tất sát kỹ.

Hai tuyệt kỹ là Thần Long Băng Thiên và Quỷ Long Giảo Sát, tất sát kỹ là Ngĩ Long Tuyệt Sát.

Ba môn võ kỹ này được sửa đổi xong thì đã có uy lực mạnh hơn một bậc, một khi khi triển sẽ vô địch thiên hạ.

“Nếu là Thiên Cực Kiếm Kinh thì không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền báu nhỉ?”, Ngô Bình thở dài thườn thượt, đến nghĩ thôi cũng không dám, vì anh biết chắc chắn mình không đủ tiền.

“Thôi, mình cứ tối ưu hoá các công pháp từng luyện trước đã”, anh nghĩ thầm.

Công pháp tiếp theo anh sửa đổi là Thiên Long Chưởng, Thiên Long Chưởng có 20 thức. Trong đó có một môn tuyệt kỹ và ba môn tất sát kỹ với uy lực rất mạnh.

Quả nhiên Hỗn Thiên Nghi đã nhận xét Thiên Long Chưởng là công pháp cấp thần bậc năm, lực sát thương là 3500. Nếu anh chịu bỏ tiền ra thì có thể ưu hoá nó lên thành công pháp hoàn hảo cấp thần bậc chín hoặc công pháp cấp truyền kỳ.

Ngô Bình không chút do dự mà bắt đầu nâng cấp ngay, lần này anh đã tốn 500 tiền báu thì mới nâng cấp được Thiên Long Chưởng lên cấp thần bậc chín hoàn hảo, lực sát thương của nó đã đạt đến 10 nghìn điểm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2535


Thiên Long Chưởng là công pháp truyền kỳ cấp thần bậc chín nên khi tu luyện sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Tuy Ngô Bình đã là Nhân Vương, nhưng cũng không thể học thành ngay được, ít cũng phải mất một tuần.

Ngày hôm sau, Lục Phi Hùng đã mang một danh sách đến, bên trên là các đan dược mà Ngô Bình cần luyện chế.

Anh cầm lấy tờ danh sách ấy rồi ở lại Thanh Mộc Cung tu luyện tiếp, loáng cái bảy ngày đã trôi qua.

Advertisement

Trong thời gian này, Ngô Bình đã luyện thành Thiên Long Chưởng, một tuyệt kỹ võ học và ba môn tất sát kỹ. Uy lực của tất sát kỹ còn hơn cả Ngũ Long Tuyệt Sát, còn uy lực của tuyệt kỹ thì bỏ xa Thần Long Băng Thiên và Quỷ Long Giảo Sát.

Đương nhiên khi thi triển các tuyệt kỹ hay tất sát kỹ này rất tốn sức, dễ dẫn tới tình trạng mình sẽ gục trước khi hạ được kẻ địch, vì thế không phải lúc ngàn cân treo sợi tóc thì không nên sử dụng.

Advertisement

Anh vừa xuất quan thì Lâm Thanh Dao đã lo lắng đi tới nói: “Sư huynh, có một tin xấu”.

Ngô Bình: “Tin gì thế?”

Lâm Thanh Dao: “Vũ Văn Thiên Đô đi Tiên Giới rồi”.

Ngô Bình ngân ra: “Đi rồi ư?”

Lâm Thanh Dao gật đầu: “Nghe nói Vũ Văn Thiên Đô đã gia nhập một môn phái tên là Vạn Kiếm Môn - có thực lực mạnh hơn Thục Sơn ở Tiên Giới. Tên này luôn không phục sư huynh nên kiểu gì cũng oán hận huynh, nếu hắn quay về trả thù thì e sẽ bất lợi cho sư huynh đấy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Gia nhập môn phái khác thì sao chứ?”

Lâm Thanh Dao: “Gia nhập Vạn Kiếm Môn rồi thì hắn có thể lợi dụng sức mạnh của môn phái để chống lại sư huynh”.

Ngô Bình: “Đó là chuyện của sau này, chứ giờ hắn vừa đi thì làm gì được tôi nào”.

Sau đó, anh hỏi: “Chưởng môn nói sao?”

Lâm Thanh Dao: “Chưởng môn cũng chịu rồi, dẫu sao hắn cũng là Võ Quân, tư chất khá lắm. Dù đến Vạn Kiếm Môn cũng sẽ được làm đệ tử xuất sắc, còn phong chủ của đỉnh Thanh Vân đang buồn lắm, hình như ông ấy cũng không ngờ Vũ Văn Thiên Đô lại bỏ đi”.

Ngô Bình: “Đi rồi càng tốt, loại người như hắn sẽ không ở lại Thục Sơn đâu”.

Lâm Thanh Dao: “Sư phụ tôi cũng nói thế, sư huynh, còn một chuyện nữa. Thần Chú Môn cũng đã có một thiên tài xuất hiện, vừa đột phá Thần Quân xong, người này tên là Âu Dương Tuyệt”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Âu Dương Tuyệt? Người nhà Âu Dương ư?”

Lâm Thanh Dao: “Đúng thế, nhà Âu Dương vốn có một Âu Dương Thánh Hoàng là đệ tử Thục Sơn ta, nhưng không biết đã mất tích đi đâu rồi. Âu Dương Tuyệt là chú của Âu Dương Thánh Hoàng, nghe nói mới gia nhập Thần Chú Môn vào năm ngoái. Thần Chú Môn là kẻ thù của kiếm phái Thục Sơn ta, giờ họ có thêm thiên tài rồi sẽ gây bất lợi cho chúng ta đó”.

Ngô Bình không bận tâm cho lắm, Thần Quân hay Võ Quân gì đó vẫn thua xa Nhân Vương là anh! Hơn nữa, sau này anh còn tiến vào cảnh giới Nhân Tiên và trở thành một nhân vật vỹ đại như tam hoàng ngũ đế.

Khi họ đang nói chuyện thì có người dẫn Thần Chiếu đến.

Khi nhìn thấy ông ấy, Ngô Bình giật mình hỏi: “Thần Chiếu, có chuyện gì thế?”

Anh biết nếu không gặp chuyện nghiêm trọng thì Thần Chiếu sẽ không chạy đến Địa Tiên Giới tìm mình.

Thần Chiếu bước đến nói: “Chủ nhân, bên ngoài có chuyện rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2536


Ngô Bình như có điều suy nghĩ nói: “Chắc là dấu hiệu của việc linh khi hồi phục đấy, đúng như tôi đoán”.

Thần Chiếu: “Chủ nhân, bao giờ thì người về? Dạo này tôi thấy lo lắm, cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra rồi”.

Ngô Bình: “Không phải lo, chuyện gì đến thì phải đến thôi”.

Advertisement

Ngập ngừng một lát, anh nói: “Ông về trước đi, tôi về sau”.

Thần Chiếu đi rồi, Ngô Bình nói: “Thanh Dao, cô đến kho báu Nhân Vương với tôi”.

Advertisement

Lâm Thanh Dao cười nói: “Được”.

Lần trước, khi Ngô Bình đến kho báu cho đệ tử số một, anh mới là Thần Quân nên thu hoạch không được nhiều. Vì khi báu Thần Quân đã bị các đệ tử số một trước đó lấy đi khá nhiều, không còn lại nhiều bảo bối nữa.

Lần này thì khác, anh đã là tu sĩ cảnh giới Nhân Vương nên đã đủ tư cách vào kho báu Nhân Vương. Mà kho báu này thì chưa từng có ai mở được.

Anh rất mong chờ, không biết mình sẽ lấy được bảo bối gì ở đây.

Đến nơi rồi, Ngô Bình đứng trước một chiếc biển có ghi kho báu dành riêng cho tu sĩ cảnh giới Nhân Vương đang sáng lấp lánh, sau đó có một cánh cửa xuất hiện.

Anh và Lâm Thanh Dao đi vào bên trong thì nhìn thấy có ba cái giá để đồ được làm bằng ngọc tiên và năm cái hòm bảo bối để dưới đất.

Mắt Ngô Bình sáng lên, đồ trên giá không nhiều, mỗi giá chỉ có vài món.

Giá thứ nhất có các món đồ như bao tay được khắc phù chú kỳ diệu, một đôi giày da thú và một thanh đoản kiếm.

Lâm Thanh Dao lầm cái bao tay lên rồi ngạc nhiên nói: “Là bảo cụ!”

Vào thời tu chân, những thứ có thể tăng thực lực của tu sĩ được gọi là linh cụ và bảo cụ. Trong đó, bảo cụ được chia từ cấp một đến cấp mười, mỗi cấp lại được chia thành hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm.

Ngô Bình đã đọc ghi chép trong bộ Tạp nên biết ngay chiếc bao tay này là bảo cụ cấp năm thượng phẩm. Những bảo cụ thế này bây giờ rất hiếm nên có giá trị cực cao.

Anh đeo cái bao tay lên, bên trong nó đã phát ra rất nhiều nguồn năng lượng nối liền với linh lạc và thần lạc của Ngô Bình.

Loáng cái, trong đầu anh đã có thông tin liên quan đến cái bao tay này. Bên trong nó được phong ấn một loại thần thông và hai loại pháp thuật.

Chỉ cần anh truyền pháp lực vào trong là có thể phóng ra thần thông và pháp thuật rất mạnh. Khi không sử dụng đến, chiếc bao tay sẽ hâp thu pháp lực và liên tục tích luỹ. Chờ lúc có người dùng đến nó, pháp lực này sẽ bùng nổ và tạo thành lực sát thương khủng khiếp.

Ngoài ra, công dụng chính của chiếc bao tay vẫn là phòng ngự, pháp lực mà nó hấp thu có thể chuyển hoá thành lá chắn mạnh mẽ, bảo vệ Ngô Bình khỏi tấn công của kẻ địch.

Anh đi đôi giày da lên thì thấy rất vừa vặn, tuy nó không có phép thuật nhưng chất liệu da của nó là của một con mãnh thú nào đó. Khi Ngô Bình chạy hoặc đá kẻ địch, chất liệu da này sẽ tạo ra sức mạnh giúp anh tăng tốc nhanh hơn, uy lực tấn công cũng mạnh hơn.

Cuối cùng là thanh đoản kiếm kia, nó là một bón bảo cụ cực phẩm, có hai phép thần thông bên trong và cũng cần có pháp lực để thi triển. Thân kiếm rất sắc bén, không hề thua kém kiếm Hắc Long.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2537


Ngô Bình cất đan dược đi rồi đi tới giá thứ ba.

Ở đây có năm viên yêu đan với các hình thù khác nhau, trong mỗi viên đều chứa một hoặc nhiều loại phép thần thông rất mạnh.

Các viên yêu đan này đều là tinh tuý sinh mạnh của các sinh linh mạnh mẽ vào thời hồng hoang. Có chúng rồi, tu sĩ sẽ có cơ họi cảm ngộ thần thông của chúng, thậm chí khai thác được ý nghĩa phía sau phép thần thông.

Trong hòm bảo bối ở dưới đất có tiền báu, thần thạch, ấn chương. Trong đó có ba hòm tiền báu, một hòm thần thạch và một hòm ấn chương khắc hoa văn.

Advertisement

Ba hòm tiền báu này có khoảng 17000, thần thách thì có 150 khối, ấn chương thì có 20 cái. Ấn chương có thể khắc trực tiếp trên người hoặc vũ khí, từ đó khiến cơ thể và vũ khí được giúp sức.

Các ấn chương này có khí tức rất ngang tàng, đến Ngô Bình cũng thấy ngạc nhiên, rõ ràng người tạo ra chúng phải ở cấp đại sư rồi.

Advertisement

Còn thần thạch thì thật ra là đất thần hoá thạch, có thể dùng để trồng dược liệu, nói chung cũng là đồ hiếm.

Anh đưa năm ấn chương cho Lâm Thanh Dao rồi nói: “Thanh Dao, cho cô đấy. Cô hãy in nó lên binh đao, hoặc khi gặp nguy hiểm thì in trực tiếp lên người, nó sẽ giúp cô tăng thực lực lên nhanh chóng”.

Lâm Thanh Dao mừng rỡ nói: “Sư huynh, thứ này quý quá, tôi không dám nhận đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Cứ cầm đi, tôi cho mà”.

Lâm Thanh Dao không từ chối nữa mà nhận lấy luôn.

Hai người rời khỏi đó, Lâm Thanh Dao nhìn về phía tấm biển có dòng chữ kho báu dành riêng cho tu sĩ cảnh giới Nhân Hoàng rồi nói: “Sư huynh, Nhân Hoàng này chính là cảnh giới Nhân Tiên mà anh nói à?”

Ngô Bình: “Ừ, cảnh giới Nhân Tiên còn có tên là Hoàng Đế hay Nhân Hoàng”.

Lâm Thanh Dao: “Chắc đồ bên trong phải quý lắm nhỉ!”

Ngô Bình: “Ờ, đến lúc đó chúng ta sẽ vào xem”.

Anh ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Lầu Đa Bảo có 27 Động Thiên, hôm nay tôi phải vào thử mới được”.

Lâm Thanh Dao cười nói: “Ông Chu trông coi nơi này rất thông thuộc về 27 động thiên, chúng ta đi thỉnh giáo ông ấy đi”.

Nói rồi, cả hai đến lầu Đa Bảo luôn thì thấy ông Chu đang cung kính đứng trước cửa rồi hành lễ với hai người thanh niên.

Hai người này xêm xêm tuổi với Ngô Bình, nhưng trông rất kiêu căng, một mực đòi vào lầu Đa Bảo.

Ông Chu lắc đầu với vẻ coi thường.

Lâm Thanh Dao: “Chắc chắc đó là đệ tử của Thục Sơn ở Tiên Giới”.

Ngô Bình: “Thế ư?”

Lâm Thanh Dao chán nản lắc đầu: “Sư huynh, hôm khác mình tới thôi”.

Ngô Bình nói: “Đã đến rồi thì sao phải chờ khi khác? Đi, chúng ta đến đó xem sao”.

Sau khi đến nơi, Ngô Bình lịch sự chào hỏi với ông Chu: “Ông Chu”.

Ông Chu nhìn thấy Ngô Bình thì tươi cười nói: “Cuối cùng thì thiếu chưởng môn cũng đến rồi”.

Lần trước, Ngô Bình đã lấy được ba thần phù ở Thần Phù Động Thiên, điều này khiến ông Chu thấy rất chấn động.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2538


Dứt ời, ông Chu nhìn vào một cách cửa của lầu Đa Bảo rồi nói: “Thiếu chưởng môn, nếu cậu không có thời gian để tìm hiểu hết về các Động Thiên thì vào cái thứ ba và thứ tư trước đi. Hai Động Thiên này là của Chân Quân đại đế và Cửu Lê đại đế. Chân Quân đại đế là nhân vật số một về võ thuật vào thời ấy, còn Cửu Lê đại đế thì là người đứng đầu hiển linh”.

Ngô Bình biết ông Chu có ý tốt nên chắp tay nói: “Cảm ơn”.

Chờ Ngô Bình vào trong rồi, Lâm Thanh Dao mới cười nói: “Ông Chu, đã có ai được Động Thiên của Chân Quân đại đế và Cửu Lê đại đế công nhận chưa?”

Advertisement

Ông Chu: “Chưa, hai Động Thiên này khó hơn Thần Phù Động Thiên, xưa nay rất ít người vào, mà chưa từng có ai được công nhận”.

Lâm Thanh Dao: “Hi vọng sư huynh sẽ thành công!”

Advertisement

Ông Chu cười nói: “Cậu ấy là Nhân Vương rồi, với tư chất như vậy thì đâu kém hai vị đại đế ấy nữa, chắc sẽ thành công thôi”.

Lâm Thanh Dao: “Ông Chu, hai người đến đây ban nãy muốn vào Động Thiên nào?”

Ông Chu: “Họ muốn vào đâu thì vào, tôi không cản”.

Lâm Thanh Dao biết ông Chu không thích hai người đó, vì thế không nhắc nhở gì hết. Còn Ngô Bình, ông ấy có ý tốt nhắc nhở anh trước về hai vị đại đế.

Ngô Bình đi xuyên qua cánh cổng, đằng sau là ánh sáng màu tím. Đi xuyên qua màn sáng này sẽ thấy một hành lang dài, trần nhà có đèn lồng rọi xuống. Hai bên hành lang là các cánh cửa, trên cửa viết toàn chữ tiên.

Lúc này, hai người thanh niên kia cũng đang ở đây, xem ra họ vẫn chưa quyết định được sẽ đi vào Động Thiên nào.

Thấy Ngô Bình bước vào, họ nhìn anh rồi cau mày lại. Một người có gương mặt gầy và đôi mắt một mí lạnh giọng nói: “Ai cho anh vào đây? Biến ra ngoài ngay!”

Ngô Bình nhíu mày, anh là đệ tử của chưởng môn Thục Sợ tại Tiên Giới, hai người này không nên có thái độ coi thường như vậy, anh sầm mặt nói: “Anh đang nói chuyện với tôi đấy à?”

Người thanh niên đó thấy Ngô Bình tỏ thái độ lại thì hơi ngạc nhiên, hắn là đệ tử thiên tài mà Thục Sơn ở Tiên Giới cử đến. Vì là một nhân vật nổi trội trong môn phai nên đương nhiên hắn rất coi thường đệ tử ở hạ giới. Mà các đệ tử ở kiếm phái Thục Sơn lại luôn rất tôn trọng hắn như bậc cha chú.

“To gan phết nhỉ!”, người đó hừ lạnh một tiếng rồi búng tay, một đường kiếm bay về phía bả vai của Ngô Bình, hắn muốn dạy cho anh một bài học.

Ngô Bình vung tay lên, đường kiếm kia lập tức biến mất, còn anh thì áp sát tên mắt một mí kia.

Tên mắt một mí kinh ngạc rồi giơ tay đinh đánh Ngô Bình, nhưng đã bị anh tát cho một cái.

Chát!

Hắn lăn dưới đất vài vòng rồi ngồi im. Một luồng sức mạnh khủng khiếp tiến vào cơ thể hắn, khiến toàn thân hắn tê dại, không thể cử động.

Tên còn lại hoảng hốt, sau đó đứng dựa sát vào tường rồi cảnh giác nhìn Ngô Bình, hỏi: “Anh là ai?”

Thực lực mà Ngô Bình thể hiện ra quá mạnh, các thiên tài như họ chưa có cửa để so với anh, điều này khiến họ rất kinh ngạc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2539


Thấy họ hối lỗi và thay đổi thái độ, Ngô Bình cũng bớt giận rồi ừm một tiếng, nói: “Tin tức sư phụ nhận tôi làm đệ tử đã truyền tới Thục Sơn rồi à?”

Người ngồi dưới đất cũng phản ứng lại ngay, sau đó quỳ xuống nói: “Sư huynh, những đệ tử có địa vị một chút thì đều biết chuyện rồi. Các huynh đệ nghe nói chưởng môn nhận một đệ tử ở hạ giới thì ngạc nhiên lắm, nhưng khi mọi người biết sư huynh là tu sĩ ở cảnh giới Nhân Vương rồi thì đều tâm phục khẩu phục, ai cũng nghĩ sư huynh sẽ dẫn dắt Thục Sơn phát triển rực rỡ”.

Ngô Bình vẫn chưa hiểu rõ về Thục Sơn ở Tiên Giới, hiếm khi gặ được đệ tử của họ nên muốn hỏi đôi điều: “Hai người tên là gì?”

Người mắt một mí đáp: “Sư huynh, em là La Tông Huy”.

Người còn lại: “Còn em là Lý Đức Long”.

Ngô Bình: “Tôi nghe chưởng môn nói Thục Sơn đang bị môn phái mới nổi lên chèn ép à?”

Lý Đức Long: “Đúng vậy ạ, môn phái mới ấy có vài đệ tử thiên tài, thực lực của chưởng môn cũng rất mạnh nên họ chèn mình ghê lắm. Mấy năm nay, phạm vi thế lực của chúng ta đã bị chiếm mất một phần ba rồi. Những môn phái đi theo mình cũng giảm hẳn một nửa, chưởng môn đang rất phiền não, vừa rồi Thục Sơn đã tốn rất nhiều tài nguyên để bồi dưỡng các đệ tử có tư chất khá nhưng kết quả cũng không khả quan mấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thục Sơn có bao nhiêu đệ tử?”

Lý Đức Long: “Hiện tại có hơn 5000, đệ tử ngoại viện chiếm đại đa số, đệ tử nội viện chỉ có khoảng 1000 thôi, đệ tử chân truyền thì hơn 300, cuối cùng là đệ tử thân truyền của các trưởng lão thì khoảng 70 người”.

La Tông Huy bổ sung: “Sư huynh, trên đệ tử thân truyền còn có đệ tử tinh anh, nhưng số lượng rất ít. Hiện giờ chỉ có năm người, nếu sư huynh đến đó, chắc cũng sẽ có thân phận đệ tử tinh anh”.

Ngô Bình: “Trong số các đệ tử thì có bao nhiêu Tiên Quân, bao nhiêu Thiên Tiên bán bộ?”

Advertisement

La Tông Huy: “Đệ tử cấp Tiên Quân thì rất nhiều, không dưới một trăm người, nhưng cảnh giới Thiên Tiên bán bộ thì khá ít, chỉ cỡ vài chục thôi”.

Ngô Bình thầm thấy ngạc nhiên, Thục Sơn có những hơn một tră tu sĩ Tiên Quân! Với thực lực như vậy thì đúng là kiếm phái Thục Sơn kém xa.

Lý Đức Long: “À, sư huynh này. Em nghe nói các đệ tử được Thục Sơn chú trọng bồi dưỡng đều đang rất đố kỵ khi biết chưởng môn thu nhận sư huynh làm đệ tử. Họ từng tuyên bố sẽ gây khó dễ cho anh, bao giờ lên đấy rồi, anh phải cẩn thận đấy!”

Ngô Bình trực tiếp bỏ qua chuyện này, đám vô dụng tốn tài nguyên mà không thành tài ấy không có sức uy h**p với anh.

Anh hỏi: “Hai người được cử đến đây thì chắc cũng là đệ tử thiên tài của Thục Sơn đúng không?”

Hai người đó đỏ mặt rồi vội xua tay, Lý Đức Long nói: “Sư huynh, bọn em là đệ tử chân truyền, tư chất ở tầm khá thôi. Vì thân quen với các trưởng bối nên mới có cơ hội đến lầu Đa Bảo tìm cơ duyên”.

Ngô Bình: “Xem ra lầu Đa Bảo là bảo địa của Thục Sơn rồi, tại sao ngày xưa họ không mang 27 Động Thiên đến Tiên Giới luôn?”

La Tông Huy: “Sư huynh không biết đấy thôi, 27 Động Thiên này rất quý. Nếu mang đến Tiên Giới thì chắc bị cướp đi từ lâu rồi”.

Ngô Bình: “Tiên Giới có vẻ cũng không yên bình nhỉ, hai người chuẩn bị vào Động Thiên nào?”

La Tông Huy: “Bọn em chưa quyết định được, sư huynh vào cửa nào?”

Ngô Bình: “Tôi đi bừa thôi, hai người cứ xem xét tiếp đi”.

100074-0.jpg


Bọn họ lắc đầu rồi tiếp tục suy nghĩ xem nên chọn Động Thiên nào.

Ngô Bình lại vào Thần Phù Động Thiên, giọng nói kia lại vang lên, nhưng với vẻ hào hứng hơn hẳn: “Ê, anh lại đến à? Nhưng Địa Tiên đâu?”

Ngô Bình cười nói: “Tiền bối, tuy tôi chưa thành Địa Tiên, nhưng tôi ngưng tụ được kiếm hồn rồi, thật ra cũng kém gì Địa Tiên đâu”.

Một luồng ý chí quét người Ngô Bình, Tiểu Kiếm ngạc nhiên nói: “Nhân Vương, là Nhân Vương rồi cơ đấy”.

Tiểu Vũ cũng cảm thán: “Tiểu Kiếm, anh ta giỏi nhỉ! Năm xưa, đại đế cũng ở cảnh giới này đấy”.

Một lát sau, có hai thần phù trên không trung chợt toả sáng, sức mạnh lan ra xung quanh rồi hình thành môt lực hút mạnh. Các bùa chú trên không trung đều bị hút vào, thậm chí đến Tam Hoàng Trấn Áp Phù, Địa Độn Phù và Âm Dương Tuyệt Sát Phù của Ngô Bình cũng bay vào vòng xoáy ấy.

Xơi tái hết bùa chú xong, giọng nói của Tiểu Kiếm lại vang lên: “Ta là thần phù Ất Mộc, mẫu phù mà đại đế đã dùng cả sinh mệnh để luyện thành. Hôm nay, ta sẽ nhận ngươi làm chủ, xin hãy chuẩn bị”.

Tiểu Vũ nói: “Tôi là thần phù Tử Vi, cũng được đại đế dùng cả sinh mạng để luyện thành, tôi cũng nhận anh làm chủ”.

Dứt lời, hai thần phù đã hoá thành hai luồng ánh sáng một vàng một tím rồi rơi xuống tay Ngô Bình. Thần phù Thái Ất in một bàn đồ thần bí như bàn long lên mu bàn tay trái của Ngô Bình.

Tử Vi Thần Phù thì in một bàn đồ màu tím như vì sao trên mu bàn tay phải của anh.

Sau khi điều chỉnh hai thần phù, Ngô Bình không thấy có cảm giác gì, anh hỏi: “Hai ngươi ở trong người ta rồi à?”

“Chủ nhân”, giọng nói của Tiểu Kiếm vang lên: “Tôi là Thái Ất”.

“Chủ nhân, tôi là Tử Vi”, Tiểu Vũ cũng lên tiếng.

Ngô Bình: “Sao ban nãy hai ngươi lại nuốt hết bùa chú thế?”

Thái Ất: “Các bùa chú ấy vốn do chúng tôi sinh ra mà, giờ chúng tôi phải rời đi theo chủ nhân rồi nên đương nhiên phải mang chúng theo để tăng sức mạnh cho mình”.

Ngô Bình: “ Giờ ta có thể sử dụng hai ngươi à?”

Thái Ất: “Chủ nhân, bây giờ chúng tôi chỉ phát huy được một phần một trăm uy lực thôi, nếu phát huy hết toàn bộ thì phải chờ chủ nhân mở Động Thiên mới được”.

Ngô Bình: “Một phần một trăm cũng khá lắm rồi, ít ra cũng có thể áp chế Thiên Tiên đúng không?”

Tử Vi: “Thiên Tiên thì không phải bàn, nhưng nếu chủ nhân mà dùng quá sức thì có thể sẽ bị suy yếu lâu lắm đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Thế là được rồi”.

Anh rời khỏi Thần Phù Động Thiên thì thấy nhóm Lý Đức Long vẫn đang do dự chưa quyết được chọn cửa nào. Thấy Ngô Bình ra ngoài nhanh như vậy, họ vội hỏi: “Sư huynh, anh có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình: “Chưa”.

Nói rồi, anh đi thẳng tới Động Thiên thứ ba.

Xuyên qua cánh cửa, anh thấy mình đang ở một nơi mênh mông bằng phẳng, xung quanh là các cột lớn có hình rồng lượn quanh được làm bằng kim loại, cột nào cũng cao chọc trời, chục người ôm không hết.
 
Back
Top Dưới