Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2480


Vừa nhìn vào trong, tóc gáy anh dựng đứng. Chỉ thấy rừng trúc tím này ẩn chứa năm sinh linh cực kỳ mạnh, anh có thể đoán chắc nếu mình tự ý bước vào sẽ bị năm sinh linh này dễ dàng g**t ch*t.

Anh vội thu lại khí tức, đồng thời đứng cách xa rừng trúc tím.

Đến một nơi yên tĩnh rồi đáp xuống đất, tim đập khá nhanh, lẩm bẩm: “Mấy thứ này chắc chắn là cường giả cấp Thiên Tiên, Long Thanh Khâm chưa chắc đã là đối thủ của chúng”.

Advertisement

Ngô Bình không dám đến gần, chỉ đành đứng xa quan sát.

Năm sinh linh này nằm ở phía Đông rừng trúc là một con bọ ngựa cực lớn, bọ ngựa thuộc loài côn trùng, theo lý sẽ không quá lớn nhưng con bọ ngựa này dài đến hơn một trăm mét, trên càng là hai thanh đao lớn đầy phù văn, trông có vẻ là một cao thủ dùng dao.

Advertisement

Phía Tây rừng trúc có một con rết, con rết này dài hai trăm mét, toàn thân đen tuyền, xác ngoài cực kỳ cứng, hơn nữa miệng nó còn có túi độc nhưng là khói độc, ngộ nhỡ chọc giận nó, thiên tiên cũng tiêu đời.

Phía Nam rừng trúc có một con vượn trắng nằm dưới đất, thân dài một trăm mét. Mỗi lần nó hít thở, trong rừng trúc đều nổi lên trận cuồng phong, thân hình rắn chắc, sức mạnh vô tận, đôi mắt phát ra ánh sáng màu vàng.

Phía Bắc là một con lợn rừng.

Người xưa đi săn có câu một lợn, hai gấu, ba hổ, khi gặp phải lợn rừng thì thường sẽ nguy hiểm hơn là gặp phải gấu, hổ.

Cả người con lợn rừng này phủ một lớp lông màu xanh giống như kim thép, dài một trăm mét, trên vai nhô l*n đ*nh xương, xung quanh đuôi có một vòng xương sắc nhọn, răng nanh của nó dài hơn mười mét, hơi thở của nó hung hãn hơn con vượn trắng đó.

Nhưng mạnh nhất vẫn là một con linh sinh ở giữa rừng trúc, đây là con hổ trắng tuổi không lớn, toàn thân có hoa văn tròn vàng sẫm mờ nhạt, nó dài mười mấy mét, trông dáng vẻ vẫn chưa thành niên.

Dù vậy, bốn sinh linh hung dữ khác trừ hổ con vẫn không dám lại gần mà chỉ quanh quẩn phía ngoài khu rừng trúc.

Con hổ nhỏ kia cứ nhìn chằm chằm vào một cây trúc khổng lồ dựng thẳng đứng lên trời, đường kính rộng hơn ba trăm mét, cao tầm mấy chục ngàn mét. Nó không những là cái cây cao nhất trong rừng trúc tím, còn là Tre Vua!

Bề mặt của cây trúc phủ đầy những phù văn ma thuật, lấp lóe ánh sáng.

Ngô Bình tìm một góc độ, phát hiện nơi hổ con nhìn chằm chằm là một nhánh trúc đang nở hoa vàng nhạt. Trúc chỉ nở hoa một lần một năm, khi đơm hoa kết trái thì được gọi là gạo trúc.

Truyền thuyết kể rằng gạo trúc là thức ăn của phượng hoàng nhưng thực tế thì nó còn được dùng làm thuốc.

Hổ con đang chờ gạo trúc sao?

Hổ con có vẻ đã đợi ở đây từ lâu, nó có chút sốt ruột, chạy vòng quanh cây trúc lớn, quay vài vòng thì phát ra một tiếng gầm nhẹ phát ra cơn gió làm rung chuyển cả rừng trúc. Bốn sinh linh xung quanh đều giật mình không dám động đậy hay thở mạnh.

Lại xoay vài vòng, hổ con bồn chồn không yên, dưới chân đột nhiên hiện lên một tia sáng máu vàng rồi thân thể không ngừng bay lên

Ngô Bình liếc nhìn cây trúc khổng lồ, sau đó nhìn con hổ trắng nhỏ, quyết định bí mật đi theo nó, anh muốn xem hổ con sẽ làm gì tiếp theo.

Sau khi hổ con bay xa hàng ngàn dặm, nó đáp xuống một ngọn núi phủ kín đất đá.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2481


Lúc này, tiếng gầm thê lương của đàn hổ con từ trong hang vọng ra, hòa cùng tiếng hổ gầm yếu ớt r*n r* của một con hổ khác.

Sau khi Ngô Bình mở ra con mắt nhìn thấu vạn vật, ngay lập tức thấy một con hổ khổng lồ với thân dài hàng trăm mét đang nằm trên mặt đất, bộ lông của nó đã phai màu nhiều, đôi mắt đục ngầu và cơ thể yếu ớt.

Anh vừa nhìn là biết con hổ lớn này đã trúng loại độc kỳ lạ nào đó, mà gạo trúc có thể giải độc.

Advertisement

Nhưng phải chờ một thời gian nữa thì hoa trúc mới chín, hổ con không đợi được nên về trước xem mẹ nó thế nào.

Hiển nhiên, con hổ lớn này không còn sống được lâu, nhiều nhất là hai ba ngày nữa sẽ chết.

Advertisement

Trong lòng Ngô Bình nặng trĩu, âm thầm thương tiếc cho sinh vật dù rất mạnh mẽ nhưng vẫn không thể nắm giữ được tính mạng của bản thân kia!

Hổ con r*n r* một tiếng, sau đó đột nhiên lao ra khỏi hang, bay về phía rừng trúc tím, xem ra nó vẫn ôm hy vọng vào gạo trúc.

Khi hổ con biến mất, Ngô Bình tự nhủ: "Mình có thể loại bỏ chất độc trong người cho con hổ này, nhưng, đấy có phải là ý kiến hay không?"

Hổ là loài hung dữ, lỡ đâu cứu vật mà vật trả oán, lúc ấy biết kêu ai?

Đột nhiên, một con khỉ lông vàng cao khoảng nửa mét, phóng như bay đến chỗ Ngô Bình.

“Đại Vương của chúng tôi rất hoan nghênh!”. Con khỉ nói tiếng người bằng một ngôn ngữ cổ mà Ngô Bình không hiểu được, nhưng thần hồn của anh rất mạnh mẽ nên có thể nắm được ý tứ đại khái câu nói.

Anh chớp mắt, ra hiệu và hỏi: "Đại Vương của các ngươi?"

Bất ngờ là con khỉ này thực sự hiểu được lời anh nói, gật mạnh đầu và sau đó chỉ vào cửa động khổng lồ.

Ngô Bình sửng sốt: "Đại Vương của các ngươi là con hổ to lớn kia?"

Con khỉ lại gật đầu.

Anh vội vàng xua tay: "Không, ta sẽ không đi”.

Khỉ lo lắng vò đầu nói: "Đại Vương nói Đại Vương cảm giác được ở đây có Nhân Vương, có lẽ sẽ giúp được Đại Vương”.

Tim của Ngô Bình đập thình thịch: "Đại Vương của các ngươi biết ta là Nhân Vương?"

Con khỉ gật đầu.

Ngô Bình suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, ta nhận lời”. Anh đi theo con khỉ vào trong hang, hang rất lớn, rộng tầm trăm mét, cao hơn nghìn mét, đi vào trong vài dặm mới tới chỗ con hổ kia.

Con hổ lớn vốn đã rất yếu, vừa nhìn thấy Ngô Bình, nó đã mở bừng mắt, trong đầu Ngô Bình chợt vang lên giọng nói phụ nữ: "Ta rất yếu nên không thể đứng dậy hành lễ, xin hãy thứ lỗi cho ta”.

Ngô Bình trả lời: "Xin đừng quá khách khí, vừa rồi ta chỉ là tò mò nên mới đi theo con trai của ngươi tới đây, xin thứ lỗi cho sự l* m*ng của ta”.

Đại Vương Hổ khẽ thở dài: "Đứa nhỏ này, biết là không có hy vọng mà vẫn không chịu từ bỏ”.

Ngô Bình: "Con khỉ đã truyền lời cho ta, ngươi tới tìm ta có chuyện gì sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2482


Đại Vương hổ mừng rỡ, khẽ nâng thân lên: "Cầu ngươi cứu ta một mạng, ta sẽ hậu tạ!"

Ngô Bình do dự, hồi lâu không đáp.

Hổ nói: "Nhân Vương xin hãy yên tâm, ta từ nhỏ đã được nhân loại nuôi lớn nên vẫn luôn tạo quan hệ tốt đẹp với con người”.

Advertisement

Tim của Ngô Bình lại đập mạnh liên hồi: "Ý của ngươi là, nơi này có người?"

Hổ nói: "Đương nhiên là có. Cách đây ba mươi nghìn dặm có một bộ tộc”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi tiếp: “Thế đây là nơi đâu?”

Đại Vương Hổ nói tiếp: "Thật lâu trước đây, nơi này vốn là một phần của Hồng Hoang, sau đó bị một vị đại năng dời đến động phủ của mình”.

Ngô Bình: "Đây là một phần của Hồng Hoang sao?"

Đại Vương Hổ đáp: "Phải. Khi ấy, vị đại năng đó di dời toàn bộ sinh vật nguyên thủy, bao gồm cả tổ tiên của ta”.

Ngô Bình: "Động thiên này rộng tới mức nào vậy?"

Đại Vương Hổ đáp: "Nó rộng vô biên, nhiều nơi trong đây vẫn chưa được khám phá”.

Ngô Bình sửng sốt, ngay cả con hổ to lớn thế kia mà cũng không thăm dò hết thì cái động này phải rộng cỡ nào?

Đại Vương Hổ nói: "Nhân Vương, ngươi đến từ đâu?"

Ngô Bình: "Ta tới từ ngoài động thiên”.

Hổ gật đầu: "Đúng vậy. Vị đại năng kia đã tính toán trước là động thiên sẽ mở ra vào mấy năm sau, tính tới bây giờ thì đúng là thời điểm chín muồi rồi”.

Ngô Bình thấy con hổ có tính người, lại dễ nói chuyện nên hỏi nó: “Làm sao mà ngươi bị trúng độc nặng thế?”.

Hổ nói: “Hướng về phía đông hơn trăm nghìn dặm có một con bò cạp vua. Không hiểu sao mà nó lại dám bén mảng tới địa bàn của ta nên ta đã truy sát nó, lúc đó bất cẩn bị nó đâm trúng một cú lúc nó gần chết. Không ngờ độc tính lại mạnh như vậy, làm mọi cách cũng không thể áp chế được”.

Ngô Bình gật đầu: “Nó biết mình sẽ chết nên lúc sắp chết nó đã tiêm toàn bộ tinh hoa trong cơ thể vào chất độc, muốn kéo ngươi chết theo”.

Dừng một chút, anh nói: "Ngươi còn giữ xác con bò cạp không?"

Hổ nói: "Còn giữ”.

Nó ra lệnh cho khỉ dẫn đường, tìm thấy xác của con bọ cạp trong thung lũng. Ngô Bình rất mừng rỡ khi nhìn thấy con bọ cạp lớn này. Con bọ cạp này này to hơn nhiều so với những con mà anh đã thấy trước đây, cái đuôi dài tới hàng trăm mét!

Anh cẩn thận cắt mở đuôi bọ cạp, lấy túi độc ra. Vạn vật trong tự nhiên đều có tương sinh tương khắc nên chất giải độc chắc hẳn nằm trong cơ thể con bọ cạp và nơi nó sinh sống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2483


Ngô Bình thấy nó đáng thương mới nói: “Ngươi đừng lo, ta sẽ chữa hết cho mẹ ngươi, dẫn ta tới địa bàn của con bọ cạp vua đó đi, ta muốn tìm chút thảo dược”.

Hổ con tức khắc trở nên tỉnh táo, ra hiệu cho Ngô Bình ngồi lên lưng nó. Ngô Bình cũng chẳng khách sáo, anh ngồi trên lưng hổ con, bấu chặt vào da lông.

Tức thì, bốn chân hổ lóe lên tia sáng vàng, bay lên trên không. Tốc độ phi hành của hổ con còn nhanh hơn cả Ngô Bình. Lộ trình mười nghìn dặm mà mất thời gian chưa tới nửa tiếng.

Advertisement

Cuối cùng, họ đáp xuống một sa mạc bát ngát. Cách đó không xa là một ốc đảo lớn, đúng là sào huyệt của bọ cạp.

Tới ốc đảo, Ngô Bình phát hiện một nguồn nước khổng lồ dưới lòng đất, nước trào lên bề mặt tạo thành một hồ rộng mấy nghìn mẫu.

Advertisement

Cuối nguồn chia thành ba nhánh sông chảy về phương xa, bên bờ sông và bờ hồ thì có cỏ cây tươi tốt um tùm.

Ngô Bình tìm kiếm bên bờ, quả nhiên anh phát hiện một loại dược liệu mùi kỳ lạ có màu đỏ kèm lấm tấm chấm bi. Dược liệu này đúng là thứ có thể khắc chế độc bọ cạp.

Anh hái chút thuốc rồi quay sang hỏi hổ con: “Bọ cạp quanh năm canh giữ ở đây chắc chắn đang trông coi thứ gì đó nhỉ?”

Hổ con nghe thế thì bắt đầu ngửi, nó bước nhanh tới trước một cây ăn quả, cây cao chừng nửa thước, phân thành bốn, năm nhánh, cong cong vẹo vẹo.

Bên trên còn có một đóa hoa màu lam. Hoa này chỉ lớn bằng lòng bàn tay, không có lá, mà quanh đó, trong phạm vi mười mét cũng không còn thực vật nào. Dưới bông hoa kết ra bốn quả, đằng sau nó còn có thêm một quả thứ năm.

Trái cây màu vàng lam, lớn cỡ bốn ngón chụm lại. Thấy trái này, Ngô Bình chấn động, gằn từng tiếng: “Quả thần Thái Nhất!”

Anh nhìn xuống dưới đất mới phát hiện hoa li ti bên dưới che phủ một bộ rễ khổng lồ, kéo dài mấy nghìn mét. Mà trong lòng đất mấy nghìn mét cũng có một khối đá thần lớn cỡ cái thớt. Khối đá thần này lại là cấp bậc cực phẩm – đá thần Thái Nhất, nó còn quý giá hơn khối đá mà anh phát hiện bên dưới dây leo hồ lô nữa.

Ngô Bình cẩn thận đào đá thần rồi lại đào ra rễ cây cùng với bùn đất quanh đó, bỏ hết vào nhẫn chứa đồ.

Hổ con thấy Ngô Bình đào gì đó thì nó cũng vui vẻ, ở cạnh tí ta tí tởn. Thật ra nó cũng chỉ mới mấy tháng tuổi, đang tuổi ham chơi, tính cách ngây thơ.

Ngô Bình sờ đầu nó: “Hổ con, ta hái xong thuốc rồi, về trị độc cho mẹ ngươi thôi!”

Hổ con không đợi được, lập tức chở Ngô Bình về lại khe núi.

Về tới nơi, Ngô Bình lấy tiên đỉnh Thuần Nhất ra chế thuốc, dùng túi độc và thảo dược vừa tìm được làm thành phần chính, luyện chế ra một loại nước thuốc.

Sau đó anh lấy ra một cái tô. Rót nước thuốc vào trong miệng hổ mẹ, mười phút rót một nồi.

Mười nồi thuốc vào bụng, hổ lớn bất chợt xảy ra tình trạng trên nôn dưới tiêu chảy, Ngô Bình vội mang theo hổ con ra ngoài, anh cười nói: “Xả ra hết là không sao!”

Hổ con vui vẻ kêu tới kêu lui rồi nằm cạnh Ngô Bình chờ kết quả.

Hơn ba tiếng sau, một con hổ khổng lồ từ từ đi ra khỏi sơn động. Nó cao mấy trăm mét, thân dài hơn trăm, quanh người tỏa ra khí thế kinh động trời đất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2484


Ngô Bình sao có thể chịu trận, anh dùng pháp lực ngưng tụ nước thành một bàn tay to trăm mét rồi đập mạnh xuống mặt hồ.

“Ầm!”, một cơn sóng lớn vỗ vào mặt hổ con. Móng vuốt nó hiển nhiên không thể sánh bằng bàn tay to lớn của Ngô Bình nên chỉ có thể kêu ngao ngao, vừa kêu vừa trốn.

Advertisement

Chơi một hồi, Ngô Bình mới phát hiện tuy hổ con còn nhỏ nhưng sức mạnh và thể chất đều vượt xa mình.

Anh nghĩ tới một loại mãnh thú thượng cổ tên Kim Vân Bạch Hổ, đó là chủng tộc đáng sợ có thể đánh nhau với cả Long tộc, một chủng tộc có con đường tiến hóa đặc biệt.

Advertisement

Ngô Bình đang chơi với hổ con, anh cũng phát hiện ra một lý luận huyền ảo trong lúc hổ hít thở.

Hắn hỏi hổ con: “Từ bé ngươi đã hô hấp thế này rồi sao?”

Lúc này, hổ mẹ lên tiếng: “Nhân Vương, đây là bí pháp tu hành không thể truyền ra ngoài của chủng tộc Bạch Hổ nhưng Nhân Vương có ơn cứu mạng đối với ta, ta cũng bằng lòng truyền thụ!”

Ngô Bình mừng rỡ: “Cảm ơn!”

Hổ mẹ này truyền thụ cho anh phương pháp hít thở của Kim Vân Bạch Hổ.

Ngô Bình học hết ba ngày mới xong, lập tức thử nghiệm ngay tại chỗ.

Anh dựa theo phương pháp hổ mẹ truyền dạy bắt đầu hít vào thở ra, lúc ấy, trong trời đất như có một cỗ năng lượng cực bá đạo cộng hưởng với linh khiếu và thần khiếu của anh.

Nhân loại là chủng tộc đứng đầu vạn linh, trí tuệ bất phàm, từ xưa đã giỏi trong việc học hỏi các loài khác. Ngô Bình hiện tại là đang tiến hành sửa chữa và bổ sung.

Khi năng lượng kia tiến vào cơ thể, anh có chút khó chịu nhưng vẫn cố gắng kiên trì, không ngừng thử nghiệm.

Sau vài chục lần, Ngô Bình căn cứ vào đặc điểm cơ thể người, kết hợp với phương pháp hít thở tuyệt diệu kia, dùng thừa bù thiếu, tạo ra một phương pháp hít thở mới.

Loại phương pháp mới này tốn của anh hơn nửa tháng. Đợi khi phương pháp vừa ra đời, anh lập tức thử hiệu quả của nó.

Trong lúc anh hít thở, cơ thể và kiếm hồn đều xảy ra thay đổi, tuy là thay đổi rất nhỏ nhưng chúng đang thật sự trở nên mạnh mẽ hơn. Phương pháp hít thở này mang tính giai đoạn, rất thích hợp cho thể chất Nhân Vương hiện tại của anh.

Sau này anh sẽ gọi phương pháp này là “Phương pháp hít thở Nhân Vương”.

Khi phương pháp hít thở Nhân Vương đã định hình, Ngô Bình tìm hổ mẹ: “Dì hổ, bé hổ, ta đã ở đây khá lâu, giờ phải trở về, khi nào rảnh ta lại tới thăm mọi người!”

Trong khoảng thời gian này, anh và hổ mẹ, hổ con trở nên thân thiết hơn nhiều, thế nên cách xưng hô mới thay đổi thành dì Hổ, bé Hổ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2485


Anh tiến vào một hang núi, trời đất lập tức xoay chuyển, giây sau anh đã đứng trên một hải đảo.

Ngô Bình xem điện thoại thì phát hiện nơi này chỉ cách Đông Doanh có hơn hai trăm cây thôi.

Lại nói về việc sau khi Ngô Bình rời đi, hổ mẹ lập tức dùng thần lực phong ấn lối vào, xoáy nước cũng biến mất, nước biển không còn bị hút vào nữa. Đến khi nào Ngô Bình quay lại thì con đường này mới mở ra lần nữa.

Ngô Bình quay lại chỗ ở của Hanami Tsukihime, anh lại thấy một đống hoang tàn và phế tích.

Advertisement

Ngô Bình chấn động, đúng là lo gì thì nó sẽ tới, anh sợ bên này xảy ra chuyện mới vội quay về mà cuối cùng vẫn không tránh được bất trắc.

Lúc này, một bóng người chạy tới từ xa, là Miyo.

Advertisement

Miyo bị trọng thương, khóc không thành tiếng: “Cậu chủ, chiều hôm trước, cô chủ và ông chủ, Shimizu, Hoshi đều bị Nhẫn Hoàng của Nhẫn giới bắt đi rồi!”

Ngô Bình hỏi: “Người thì có bị gì không?”

Miyo đáp: “Ông chủ bị thương nặng, cô chủ cũng có thương tích”.

Ngô Bình nói: “Tôi biết rồi. Miyo, cô tìm một chỗ để tôi trị thương cho, sau đó chúng ta tới Nhẫn giới!”

Ngô Bình vẫn điềm tĩnh mặt ngoài nhưng trong lòng đã dâng lên sát khí.

Miyo có một căn cứ bí mật, cô ấy dẫn Ngô Bình tới đó. Nơi này nằm ở một khu dân cứ nên hai người vừa đến nơi, đã có nhiều ninja và võ sĩ xuất hiện rồi bao vây họ.

Miyo biến sắc mặt nói: “Chủ nhân, hỏng rồi, chúng ta đã bị bao vây”.

Ngô Bình: “Tôi lường trước rồi. Tu vi của cô không cao mà lại không bị bắt, đó là vì họ muốn lợi dụng cô để dụ tôi ra mặt”.

Miyo cúi đầu nói: “Miyo quá ngu dốt nên đã mắc bẫy của họ”.

Ngô Bình: “Bẫy gì, tôi cũng đang muốn gặp họ đây”.

Một võ sĩ to béo bước ra, người này cao hơn hai mét, người to như một ngọn núi, có lẽ từng là một vận động viên thể thao.

Võ sĩ to béo nhìn Ngô Bình rồi trầm giọng hỏi: “Cậu Ngô, nhẫn hoàng của chúng tôi muốn gặp cậu”.

Ngô Bình: “Là các người bắt nhóm Lạc Trường Sinh à?”

Võ sĩ to béo: “Chúng tôi mời họ tới Nhẫn Giới, nếu cậu Ngô muốn gặp họ thì hãy đi theo tôi”.

Ngô Bình: “Theo tôi biết, nhẫn hoàng ở Nhẫn Giới không chỉ có một người, vậy ai muốn gặp tôi?”

Võ sĩ to béo: “Nhẫn hoàng Beni”.

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ đi. Nhưng người của tôi bị thương rồi, tôi phải chữa trị cho cô ấy trước”.

Võ sĩ to béo mỉm cười nói: “Được thôi”.

Ngô Bình và Miyo về phòng, anh trị thương cho cô ấy xong rồi nói: “Cô hãy tìm một nơi an toàn để dưỡng thương rồi chờ chúng tôi về”.

Miyo gật đầu nói: “Xin chủ nhân hãy cẩn thận”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2486


Ngô Bình đi vào một cung điện, ở đây có vài cái bàn, sau đó họ đi xuyên qua một cánh cửa lớn.

Sau đó, Ngô Bình đã tiến vào Nhẫn Giới - một thế giới mới lạ.

Sau khi vào đây, anh thấy khí tức ở nơi này khác hẳn ở Địa Tiên Giới, nói chung là kém hơn.

Advertisement

Bọn họ xuất hiện ở một ngọn núi, có một tốp người đứng ở đây, họ nói: “Đây là Ngô Bình ư? Mời đi theo chúng tôi”.

Người lên tiếng đi trước dẫn đường, người ở hai bên tập trung lại một chỗ rồi cũng tiến bước.

Advertisement

Ngô Bình lặng lẽ đi theo mà không nói gì.

Không lâu sau, họ đã đi vào một khe núi, nơi đây là một bình nguyên rộng lớn, bên trong có rất nhiều các toà nhà đồ sộ.

Bọn họ đi tới trước một căn nhà gỗ năm tầng, Ngô Bình được yêu cầu chờ ở tầng ba, còn những người khác thì lui ra ngoài.

Ngô Bình ngồi xuống rồi nhắm mắt dưỡng thần. Mười phút sau, cửa mở ra, một bà lão tóc bạc trắng đi vào, bà ta mặc đồ ngũ sắc, tay còn chống gậy.

Lưng bà lão hơi gù, khi nói chuyện phải cố lắm mới ngẩng mặt lên được: “Cậu Ngô, nhẫn hoàng nhà tôi có lời mời”.

Ngô Bình nói: “Bảo ông ta đến gặp tôi”.

Bà lão ngẩn ra, sau đó bật cười nói: “Giờ cậu như thú trong lồng rồi mà vẫn ngông vậy sao?”

Ngô Bình: “Bà đi nói với Beni, nếu mười phút nữa không đến gặp tôi, tôi sẽ san bằng nơi này”.

Dứt lời, anh vung tay lên, bùa Tam Hoàng Trấn Áp Thần bay lên, sau đó hoá thành một màn sáng lớn, trấn áp toàn bộ nơi này.

Bà lão sợ hãi rồi quỳ xuống đất nói: “Đây là bùa gì vậy?”

Ngô Bình: “Đi đi, truyền đạt đúng ý tôi”.

Bà lão không dám nhiều lời mà đi bẩm báo ngay,

Cùng lúc đó, Ngô Bình lấy hoan trận mà lần trước đã đối phó với Vũ Thiên Đô ra rồi bày ở khe núi này. Ngay sau đó, cả khe núi đã bị hơi khói che phủ.

Khí tức của bùa Tam Hoàng Trấn Áp Thần rất mạnh, người ở đây là bị khống chế hết, đến tư duy cũng bị đình trệ.

Ngô Bình chờ khoảng mười phút thì có một người đeo mặt nạ, eo dắt trường đao đi vào. Người này có dáng người không cao, mặc áo bào màu bạc, khí chất rất phi phàm.

Người đó vừa vào đã nói: “Cậu giỏi đấy, thần bùa trên đỉnh đầu chắc chắn là bảo bối trấn phái của thế lực nào đó”.

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào người đó, xuyên qua lớp mặt nạ, anh nhìn thấy gương mặt của một cô gái, anh sững người nói: “Cô là Beni?”

Cô gái nói: “Đúng”, nhưng giọng nói phát ra lại là của đàn ông.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2487


Ngô Bình: “Cô muốn tôi chữa cho cô à?”

Beni gật đầu: “Đúng, tôi nghe Hanami Tsukihime nói anh có y thuật cao siêu nên hi vọng anh có thể giúp tôi”.

Ngô Bình cười lạnh: “Cô bắt cóc người của tôi để ép tôi giúp cô à?”

Beni nói: “Tôi không dám”.

Advertisement

Cô ấy vỗ tay, Lạc Trường Sinh và Hanami Tsukihime và Shimizu đã đi vào, không ai bị thương gì.

Anh ngạc nhiên nói: “Hanami, có chuyện gì vậy?”

Hanami Tsukihime: “Anh Huyền Bình, Beni đưa bọn em đến đây xong thì đối xử rất tốt, đã thế còn chữa trị cho bọn em nữa”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nhưng Miyo bị thương rất nặng”.

Beni nói: “Tôi rất xin lỗi, tôi làm vậy để thử y thuật của anh”.

Ngô Bình nổi giận: “Đánh người của tôi bị thương để thử y thuật của tôi ư? Cô to gan nhỉ!”

“Láo!”, các cao thủ ở xung quanh xuất hiện, ai nấy đều tức giận nhìn Ngô Bình. Tuy đã bị khống chế, nhưng không sợ hãi chút nào.

Beni quỳ xuống nói: “Xin anh bớt giận, tôi sẽ dâng bảo bối để đổi lấy sự tha thứ của anh”.

Thuộc hạ của cô ấy cầm một chiếc hộp gỗ đến, cô ấy mở ra rồi đưa cho Ngô Bình.

Ngô Bình nhận lấy xem thì thấy là một món pháp khí như la bàn, nhưng phức tạp hơn. Trên mặt có ba kim chỉ nam, chỉ vào các hướng khác nhau.

Anh nhìn rồi hỏi: “Đây là gì?”

Beni: “Tôi tình cờ lấy được thứ này, hình như nó có liên quan đến tiên phủ Quảng Thành”.

Tiên phủ Quảng Thành? Bạch Băng từng cho anh một con cóc ngọc, bên trong có ghi cách khai phá tiên phủ Quảng Thành.

Anh hỏi: “Dùng nó thì tìm được tiên phủ ư?”

Beni: “Muốn tìm được tiên phủ thì có mỗi nó thôi là chưa đủ, còn cần sách hướng dẫn, nhưng tôi không có”.

Ngô Bình nhận lấy cái hộp rồi nói: “Được rồi, nể mặt thứ này nên tôi sẽ tha thứ cho cô”.

Beni: “Cảm ơn!”

Ngô Bình: “Tôi có thể trị được chất độc cô mắc phải, nhưng cần có dược liệu. Giờ tôi viết rồi cô nhanh chóng bảo người đi mua về đây”.

Beni mừng rỡ nói: “Vâng”.

Beni bảo mọi người lui ra rồi nhanh chóng đi mua thuốc, Ngô Bình cũng thu bùa chú về, vì dùng nó cũng rất tốn sức.

Nhưng anh không thu hoan trận lại, vì vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về Beni này.

Lạc Trường Sinh nói: “Chủ nhân định giúp cô ta thật à?”

Ngô Bình: “Chỉ giải độc cho cô ta thôi mà”.

Lạc Trường Sinh: “Không ngờ nhẫn hoàng Beni lại là phụ nữ”.

Ngô Bình: “Cô ta không gây khó dễ cho mọi người chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2488


Lạc Trường Sinh ngẫm nghĩ rồi nói: “Chủ nhân, mấy ngày qua tôi đã nghe ngóng được ít tin tức ở đây, cuộc đời của nhẫn hoàng Beni này cũng được coi là truyền kỳ đấy”.

Ngô Bình: “Sao cơ?”

Lạc Trường Sinh: “nhẫn hoàng Beni tên thật là Sanamoba, là tên của mỹ thần trong truyền thuyết. Cô ta cũng là đệ nhất mỹ nữ ở thời Giang Hộ, đến người của hoàng thất cũng phải thèm muốn”.

Advertisement

Nghe Lạc Trường Sinh kể xong, Ngô Bình cũng có hiểu biết nhất định về vị Nhẫn hoàng nhẫn hoàng Beni này.

Sanamoba học đao từ năm lên mười, bố cô ấy là một cao thủ Viêm Long lưu lạc ở Đông Doanh. Sau khi nhận được chân truyền thì Sanamoba đã bước trên con đường tu hành, tư chất của cô ấy khá tốt nên hai mươi tuổi đã trở thành cao thủ số một trong lớp người trẻ tuổi.

Advertisement

Khi ấy, có rất nhiều người theo đuổi Sanamoba, cô ấy thấy phiền nên đã bế quan tu hành ở Nhân giới. Cứ thế, thực lực của cô ấy tăng nhanh chóng mặt, đã tu hành Nhẫn Đạo dưới sự dẫn dắt của Ninh Nhẫn hoàng.

Bây giờ, cô ấy đã là một trong các Nhẫn hoàng ở Nhẫn giới và có địa bàn của mình. Vì mới đến nên thường bị một nhẫn hoàng khác có tên Gôt chơi xấu, vì thế hai bên thường xuyên xảy ra xung đột.

Chất độc của Sanamoba cũng có liên quan đến trận chiến với nhẫn hoàng Goto kia.

Ngô Bình nghe xong thì thờ ơ nói: “Cô ta được như ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì”.

Hanami: “Vì cô ấy quá xinh nên từng có nhiều nhân hoàng có ý với cô ấy, vị nhẫn hoàng Goto kia là một trong số đó”.

Ngô Bình: “Hanami, các nhẫn hoàng có địa bàn cố định như ở Địa Tiên Giới không?”

Hanami: “Cũng tương tự thế, các nhẫn hoàng đều có địa bàn riêng của mình. Nhưng họ chỉ chiếm một phần rất nhỏ của Nhẫn Giới thôi. Hầu hết đất đai ở Nhẫn Giới đều vô chủ”.

Ngô Bình hỏi: “Tại sao?”

Hanami: “Vì ở đây có nhiều bẫy và sát trận, đến nhẫn hoàng cũng không dám tiến vào”.

Ngô Bình nổi hứng nói: “Tại sao lại có bẫy và sát trận?”

Hanami: “Có một truyền thuyết kể là thuở ban sơ, thật ra Nhẫn Giới là một nơi sinh sống của các gia tộc cổ. Sau này, các gia tộc ấy đều bị truy sát. Để tự bảo vệ mình, ho đã thiết kế nhiều bẫy và sát trận ở đây. Chỉ có người của họ mới bình an thông qua được thôi, ngoài ra đều sẽ chết hết”.

Ngô Bình: “Các gia tộc cổ ấy còn không?”

Hanami: “Họ từng xuất hiện vài lần, nhờ có chỉ dẫn của họ mà truyền thừa Nhẫn Đạo của Đông Doanh mới có quy mô phát triển như hiện nay”.

Ngô Bình: “Vậy là vẫn còn các gia tộc cổ ấy, nhưng họ ít khi lộ diện”.

Hanami: “Chắc vậy, cho nên so về quy mô thì Nhẫn Giới không thể bì với Côn Luân được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2489


Ngô Bình để thuốc bôi lên bàn rồi nói với Hanami và Shimizu: “Lấy thuốc này bôi khắp người cô ấy, cả da đầu nữa. Bôi xong thì cô ấy phải đứng yên trên mặt đất bất động ba ngày”.

Sanamoba cảm thấy mình đang hồi phục nên rất mừng, cô ấy dặn thuộc hạ phải tiếp đãi nhóm Ngô Bình thật tốt trong lúc mình không tiện ra ngoài, đồng thời phải đáp ứng hết mọi yêu cầu của anh.

Ngô Bình ra ngoài rồi nói với Hanami: “Anh muốn đến nơi có bẫy”.

Advertisement

Hanami Tsukihime giật mình: “Anh Huyền Bình, ở đó nguy hiểm lắm, anh đừng mạo hiểm”.

Ngô Bình biết cô ấy lo lắng nên cười nói: “Em yên tâm, anh đảm bảo mình sẽ an toàn trở về”.

Advertisement

Hanami Tsukihime ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu anh nhất quyết muốn đi thì để em đi cùng”.

Vì thế Ngô Bình dẫn cô ấy bay về phía xa.

Nhìn từ trên cao, Ngô Bình phát hiện địa bàn của các nhẫn hoàng có ranh giới rõ ràng với đất hoang không có người ở. Ở chỗ đất hoang có cây cối mọc xanh um, dã thú qua lại, không có đường đi.

Khu vực mà các nhân hoàng quản lý thì như đô thị, nhà cửa san sát, đường đất đan xen.

Hai người đáp xuống ranh giới của đất hoang, phía trước là bụi cỏ tốt um, đến chỗ chen chân cũng không có.

Hanami Tsukihime: “Anh Huyền Bình, phía trước là nơi hoang dã rồi. Bây giờ rất ít người dám vào đó, chỉ có người đến bước đường cùng thì mới vào đó để trốn kẻ thù thôi. Nhưng chắc cũng chết trong đó hết”.

Ngô Bình vung tay lên, một đám mây xuất hiện dưới chân họ, sau đó đỡ họ bay lên, mặt đất không đi được thì phải bay thôi.

Sau khi bay lên cao, Ngô Bình giảm tốc độ rồi quan sát xung quanh. Anh bay chưa tới 100 mét thì dừng lại, sau đó nhìn chăm chú vào một cái cây lớn ở gần đó.

Cây này cao trăm mét, trên cây được trang bị nỏ tiên, nếu có ai thứ gì bay ngang thì nỏ tiên sữ tự khởi động và bắn hạ kẻ địch ngay.

Anh bảo Hanami Tsukihime chờ ở đây, còn mình thì tiến lại gần đó.

Vù!

Ba mũi tên bắn tới, Ngô Bình hẩy chúng đi, tuy chúng có uy lực khá mạnh nhưng không thể làm gì anh được.

Anh đi tới cạnh cái cây rồi tung chưởng vào thân cây, sau đó lấy một cái nỏ tiên ra. Món đồ này được thiết kế rất tinh xảo, anh đoán nó có thể bắn chất cao thủ cảnh giới Linh Biến.

Anh tìm từ trên xuống dưới thì thấy có mười cái nỏ tiên cùng 500 mũi tên. Anh cất đi phòng lúc dùng đến.

Sau đó, Ngô Bình và Hanami Tsukihime bay tiếp, lần này thì họ bay thêm mấy cây số mới dừng lại.

Quả nhiên Ngô Bình lại phát hiện ra cơ quan. Phía trước có một ngọn núi thấp, có một khẩu đại pháo giấu ở đó.

Ngô Bình từng đọc về khẩu đại pháo này trong bộ Tạp, muốn khởi động nó thì phải dùng tiền bùa.

Nhưng tiền bùa ở thời nay rất quý, ai lại lấy nó để nổ pháo chứ? Mà mỗi lần đâu chỉ dùng một tờ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2490


Thấy pháo bùa vẫn bắn về phía mình, Ngô Bình lập tức đáp xuống. Khi anh vừa đáp xuống cạnh khẩu pháo thì không gian xung quanh chợt phát sáng, một sát trận xuất hiện. Rõ ràng, sát trận này được chuẩn bị sẵn dành cho những người có thể né được đạn pháo.

Sát trận vừa loé sáng thì Ngô Bình đã nhìn thấy khuyết điểm của nó, anh búng tay một cái, một tảng đá gần đó đã nổ tung, trận văn tối dần, vì anh đã phá vỡ đầu mối then chốt của trận pháp, khiến nó mất tác dụng.

Advertisement

“Pháp bùa này hay ra phết! Mỗi lần bắn sẽ tốn năm lá tiền bùa, ngoài ra nó còn có thể bắn thẳng phù bảo ra, nhưng số lượng hạn chế nhiều nhất là 300 miếng thôi”.

Ngô Bình cất ngay nó vào không gian Hắc Thiên, vì anh thấy phẩu pháo bùa này mạnh hơn bom đạn hiện đại nhiều. Hơn nữa, người bình thường cũng có thể dùng được, chắc chắn nó sẽ là món vũ khí lợi hại.

Advertisement

Sau khi đi sâu hơn vào bên trong, cuối cùng Ngô Bình đã nhìn thấy linh dược.

Đó là một ngọn núi đá đỏ, trên đỉnh núi có rất nhiều cây cùng màu, lá cây đỏ như lửa, trái cũng có màu đỏ trầm to như mắt rồng.

Nhìn thấy loại quả ấy, Ngô Bình biết ngay nó là Xích Linh Tiên Quả. Thường thì phía dưới nơi quả này mọc ra đều sẽ có tiên tinh Xích Linh.

Anh khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy phía dưới ngọn núi đúng là có tiên tinh Xích Linh, khối nào to như cái chậu rửa mặt, bé thì như bàn tay.

Giá trị của loại tiên tinh này quý hơn tiên tinh bình thường, nó thường được dùng để bày trận pháp, chế tạo pháp khí. Đương nhiên nó cũng có thể dùng để tu luyện.

Nhưng so với quả Xích Linh thì loại tiên tinh này chưa đáng được nhắc đến. Xích Linh Tiên Quả cực kỳ hiếm, dùng nó làm thuốc thì có thể luyện chế được Xích Linh Tiên Đan. Loại đan dược này có thể nâng cao lực phòng ngự của tu sĩ nhanh chóng, cơ thể và nguyên thần cũng sẽ mạnh theo. Thường những người phải độ kiếp đều sẽ chuẩn bị trước một ít Xích Linh Tiên Đan.

Hiện giờ, có năm quả Xích Linh trên cái cây kia. Ngô Bình nhổ luôn cả rễ cây lên, sau đó lấy tiên tinh Xích Linh ở dưới, còn cái cây thì anh sẽ mang về nhà trồng.

Anh vừa đào tiên tinh Xích Linh xong thì thấy có bốn người khiêng một cái kiệu đến, có một người thanh niên đang ngồi trong kiệu. Mấy người khiêng kiệu trông rất khoẻ khoắn, tu vi đều ở cảnh giới Linh Biến! Còn tu vi của người ngồi trên kiệu hình như ở cảnh giới Thần Hoá.

Trông người đó có vẻ còn nhỏ tuổi hơn Ngô Bình, hắn lười biếng ngồi xêu vẹo, bên cạnh có một cô hầu gái đang cầm quạt quạt cho, một cô khác thì đút nho cho hắn ăn.

Chiếc kiệu dừng gần đó, một cô hầu gái bước xuống rồi quan sát xung quanh, như đang tìm kiếm thứ gì. Sau đó khi nhìn thấy Ngô Bình, cô ấy quay lại kiệu nói: “Cậu chủ Lương, không thấy cây Xích Linh đâu nữa, hình như bị người ta nhổ mất rồi”.

Chiếc kiệu nghiêng về đằng trước một chút, cậu thanh niên kia bước ra, sau đó nhìn trái ngó phải nói: “Mất rồi thật”.

Hắn nghiêng đầu nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Anh nhổ cây đi rồi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.

Cậu Lương đó thở dài một hơi: “Tiên tinh Xích Linh cũng bị anh đào hết rồi à?”

Ngô Bình: “Ờ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2491


Sau đó, cậu Lương lại nhìn sang Ngô Bình: “Nghe thấy chưa, 550 nghìn tiền báu đấy, anh định trả hết luôn hay trả góp?”

Ngô Bình liếc hắn rồi hỏi: “Cây này của nhà cậu trồng à?”

Cậu Lương: “Đúng rồi”.

Advertisement

Ngô Bình thầm nghĩ hắn có gì chứng minh đây là cây nhà mình trồng chứ? Anh đang định phản bác lại mấy câu thì chợt thấy có một luồng sức mạnh rất lớn đang nhắm về phía mình.

Anh giật mình rồi âm thầm quan sát xung quanh rồi hỏi: “Cậu dùng Xích Linh Tiên Quả làm gì?”

Advertisement

Cậu Lương: “Đó là việc của tôi”.

Ngô Bình: “Nếu chỉ dùng để ăn thì phí lắm. Quả này dùng để luyện chế Xích Linh Tiên Đan, có tác dụng rất lớn với tu sĩ độ kiếp đấy. Hơn nữa, chỉ cần thay đổi một chút thì nó còn giúp tu sĩ đột phá cảnh giới nữa”.

Cậu Lương ngẩn ra: “Anh biết luyện đan à?”

Ngô Bình: “Tôi là một thầy luyện đan, nếu không đã chẳng mạo hiểm vào đây tìm dược liệu làm gì. Nghe nói ở đây có một gia tộc sinh sống, cậu là người của gia tộc đó à?”

Cậu Lương cười nói: “Đúng, không ngờ anh lại là thầy luyện đan, ban nãy tôi thất lễ rồi”.

Ở bất kỳ đâu, thầy luyện đan luôn có địa vị rất lớn vì số lượng cực hiếm, cậu Lương này lập tức thay đổi thái độ với Ngô Bình.

Ngô Bình: “Trước đó, tôi cứ tưởng dược liệu ở đây vô chủ, xin lỗi nhé. Tôi sẽ trồng trả lại, và phục hồi hiện trạng như ban đầu”.

Cậu Lương vội xua tay nói: “Chỉ có mấy quả thôi mà, anh cứ cầm đi”.

Ngô Bình không từ chối mà nói: “Tôi tự giới thiệu, tôi là Lý Huyền Bình đệ tử của tiên phủ Thiên Võ”.

Cậu Lương sững sờ hỏi: “Cái gì? Anh là đệ tử của tiên phủ Thuên Võ ư?”

Ngô Bình: “Đúng”.

Cậu Lương chắp tay nói: “Tôi thất lễ rồi! Tôi nghe các trưởng lão nói tiên phủ Thiên Võ là một trong các thế lực hàng đầu của hồng hoang, tuy số lượng không nhiều, nhưng đệ tử nào cũng rất tài giỏi”.

Ngô Bình: “Tu vi của tôi còn thấp lắm”.

Cậu Lương cười nói: “Anh Lý, tôi tự giới thiệu, tôi là Khương Ngọc Lương, đứng thứ bảy trong nhà”.

Ngô Bình chào lại: “Ra là cậu Khương”.

Khương Ngọc Lương: “Anh Lý, nhà tôi hiếm khi có khách tới chơi, nếu tiện thì mời anh đến ngồi uống chén trà”.

Ngô Bình là người to gan lớn mật nên đồng ý ngay: “Được thôi”.

Khương Ngọc Lương không ngồi kiệu nữa mà cùng bay với Ngô Bình, hai người bay khoảng chục phút thì đến một đỉnh núi hoa lệ.

Họ đáp xuống thì Khương Ngọc Lương mời Ngô Bình vào đại viện, ở đây có khá nhiều người hầu kẻ hạ, họ lần lượt mang trà bánh lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2492


Khương Ngọc Lương mừng rỡ nói: “Anh chị tôi chuẩn bị độ lôi kiếp, nếu có Xích Linh Tiên Đan hỗ trỗ trợ thì sẽ đỡ hơn nhiều”.

Ngô Bình: “Lát nữa tôi sẽ luyện đan cho”.

Khương Ngọc Lương cười nói: “Người trong gia tộc chúng tôi đã sống rất lâu rồi nên hiểu rõ về nơi này lắm. Nếu anh Lý cần dược liệu gì thì tôi sẽ cho người dẫn anh đi hái”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi nghe nói gia tộc anh đến đây lánh nạn, đúng không?”

Khương Ngọc Lương trầm mặc rồi nói: “Nói vậy cũng đúng. Năm xưa, thời buổi loạn lạc, tổ tiên nhà tôi bị lẻ thù ở Tiên Giới đuổi giết, cuối cùng đã dừng chân ở đây”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nhẫn Đạo mà mọi người bên ngoài học cũng từ gia tộc cậu mà ra à?”

Khương Ngọc Lương: “Vì gia tộc nhà tôi ít người nên cần thuê người hầu kẻ hạ, những người đó tìm người làm giúp chúng tôi, còn tổ tiên chúng tôi truyền thụ công pháp đơn giản cho họ coi như trao đổi”.

Ngô Bình đã hiểu nên không hỏi nhiều nữa, hai bên chưa quen biết nhiều nên hỏi nhiều cũng không hay.

Một lát sau, Ngô Bình về phòng luyện đan, Hanami Tsukihime ở bên cạnh.

Cô ấy nói: “Anh Huyền Bình, chúng ta đúng là may mắn nên mới gặp được người trong gia tộc này”.

Ngô Bình lau mồ hôi rồi nói: “Ừ”.

Hanami Tsukihime ngẩn ra: “Có gì bất thường không anh?”

Ngô Bình: “Hình như có người bày sát trận đáng sợ ở cả Nhẫn Giới, dù tu sĩ Thiên Tiên có đến thì cũng bị giết ngay”.

Hanami Tsukihime ngạc nhiên, tu sĩ Thiên Tiên mà cũng bị giết ngay ư?

Ngô Bình: “Vì thế anh mới đồng ý luyện đan cho hắn, bây giờ chúng ta không thể đắc tội với họ được”.

Hanami Tsukihime cười trừ: “Có sát trận ấy bảo sao họ có thể trốn ở đây”.

Ngô Bình: “Để anh hỏi dò hắn về nơi này”.

Nói rồi, anh lại tập trung vào luyện đan.

Nửa tiếng sau, anh đã cầm một bình đan dược ra ngoài.

Khương Ngọc Lương đi tới, nhìn thấy đan dược thì cười nói: “Anh Lý, xong rồi à?”

Ngô Bình cười nói: “May quá, vừa hay là đan dược nhất phẩm”.

Thật ra, đan dược này xứng là cấp Vương phẩm. Nhưng để giấu tài nên Ngô Bình hạ nó xuống một cấp.

Khương Ngọc Lương mừng rỡ: “Đan dược nhất phẩm ư? Tốt quá rồi! Tài luyện đan của anh Lý đúng là cao siêu, tôi khâm phục!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2493


Một tiếng sau, Khương Ngọc Lương vui vẻ quay lại rồi chắp tay nói: “Anh Lý, cảm ơn đan dược của anh, anh tôi vừa độ kiếp xong rồi”.

Ngô Bình kinh ngạc, anh biết thực lực của tu sĩ càng mạnh thì độ kiếp càng khó. Vào thời Tiên Quốc cũng ít ai độ kiếp nhanh vậy, thường chỉ có thiên tài mới làm được.

“Chúc mừng gia đình”, anh nói.

Advertisement

Khương Ngọc Lương: “Chị tôi cũng đang độ kiếp, bố tôi muốn mời anh đến gặp”.

Ngô Bình không từ chối, anh bảo Hanami Tsukihime chờ ở đây, còn mình thì đi theo Khương Ngọc Lương.

Advertisement

Họ bay thêm một lúc thì đến một quần thể núi, nơi này có địa hình hình xoáy ốc, thung lũng phía dưới có rất nhiều người đang sinh sống.

Thung lũng này có các toà nhà cao lớn đồ sộ, đó chính là nhà họ Khương.

Khi đi tới thôn làng, Khương Ngọc Lương giải thích: “Hầu gái và người làm sinh sống ở đây, sau đó hình thành thôn làng”.

Hai người đáp xuống trước một cánh cổng, có một người đàn ông trung niên đi ra, người này khoảng 40 tuổi, tướng mạo uy nghiêm, ông ta mặc hoàng bào thêu hình con rồng đen.

Ngô Bình vừa đến, ông ta đã ra nghênh đón: “Chào thầy Lý”.

Khương Ngọc Lương giới thiệu: “Anh Lý, đây là Khương Hoa Dương - bố của tôi”.

Ngô Bình chắp tay: “Chào Tiên Quân”.

Khương Hoa Dương là một Tiên Quân cảnh giới Bất Tử nên Ngô Bình chào hỏi rất lịch sự.

Khương Hoa Dương cười nói: “Thầy Lý khách sáo quá, mời vào nhà”.

Bọn họ đi vào bên trong, Khương Hoa Dương sau người pha trà rồi cười nói: “Tôi nghe Ngọc Lương nói thầy Lý đến từ tiên phủ Thiên Võ?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.

Khương Hoa Dương: “Tổ tiền nhà tôi từng kể nơi đó là thiên hạ vô địch trong giới võ thuật. Thầy Lý là đệ tử ở đó, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ”.

Khương Ngọc Lương: “Chắc chắn anh Lý từng học tuyệt học của tiên phủ đúng không?”

Ngô Bình: “Tôi có học một ít, nhưng chưa phải cảnh giới cao thâm gì, mới chỉ nhập môn thôi”.

Khương Ngọc Lương: “Có thể cho tôi được mở mang tầm mắt một chút không?”

Ngô Bình gật đầu: “Vậy tôi xin phép”.

Anh biết bố con nhà này vẫn đang nghi ngờ thân phận đệ tử của tiên phủ Thiên Võ của mình, vì thế anh đi ra ngoài sân rồi bay lên cao, sau đó thi triển Lưu Tinh Quyền.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2494


Khương Ngọc Lương rất ngạc nhiên, chờ Ngô Bình đáp xuống rồi mới nói: “Anh Lý là Thần Quân rồi ư?”

Thật ra Ngô Bình là Nhân Vương rồi, nhưng vốn là người khiêm tốn nên anh không giải thích mà nói: “Đúng”.

Advertisement

Khương Ngọc Lương không hề che đậy sự ngưỡng mộ của mình mà nói: “Bảo sao anh Lý có thể đến tiên phủ Thiên Võ”.

Khương Hoa Dương cười nói: “Thầy Lý, thật ra tôi mời cậu đến đây là có chuyện nhờ vả”.

Advertisement

Ngô Bình: “Xin cứ nói”.

Khương Hoa Dương: “Tôi đã ở cảnh giới Bất Tử nhiều năm, lẽ ra có thể đột phá Thiên Tiên lâu rồi, nhưng tôi muốn đi xa hơn, là đột phá cảnh giới Đoạt Thiên trong truyền thuyết”.

Ngô Bình chớp mắt nói: “Đúng là cảnh giới Đoạt Thiên rất khó”.

Khương Hoa Dương: “Đúng, dù tôi đã thất bại nhiều lần, nhưng vẫn không cam tâm. Tôi đọc được trong cổ tịch là có vài loại đan dược có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới Đoạt Thiên, không biết có đúng không?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, cảnh giới nào cũng có đan dược hỗ trợ mà”.

Khương Hoa Dương sáng mắt lên: “Không biết thầy Lý có luyện chế được không?”

Ngô Bình: “Giờ thì e là không, tu vi của tôi còn thấp, muốn luyện chế đan dược cho cảnh giới Đoạt Thiên thì ít cũng phải ngưng luyện ra nguyên anh đã”.

Khương Hoa Dương mừng rỡ: “Nói vậy là sau này thầy Lý có thể luyện chế được phải không?”

Ngô Bình: “Đương nhiên rồi”.

Khương Hoa Dương cười lớn nói: “Tốt quá! Với tài năng của thầy Lý, chắc chỉ vài năm nữa là ngưng luyện được nguyên anh thôi, tôi sẽ chờ”.

Ngô Bình: “Đan dược mà Tiên Quân cần, cần rất nhiều dược liệu quý, ông nên gom trước dần đi”.

Khương Hoa Dương vội nói: “Được, tôi sẽ gom đủ”.

Ngô Bình viết ba danh sách đưa cho ông ta, chờ khi nào gom đủ thì báo anh.

Sau đó, Ngô Bình nói mình cần đi hái ít dược liệu, Khương Hoa Dương đương nhiên vui vẻ đông ý ngay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2495


Khương Ngọc Lương cau mày: “Tiếc thật! Nếu anh ta không có bối cảnh gì thì mình có thể dùng thủ đoạn của gia tộc để chiếm dụng thể chất phi phàm của anh ta rồi”.

Khương Hoa Dương thở dài: “Người như cậu ấy thường có vận may lớn, hơn nữa bố cũng không rõ hắn có bảo bố hộ mệnh hay không. Vì thế, tốt nhất là kết thân thôi, mấy ngày tới cậu ấy cần gì thì mình cứ đáp ứng hết”.

Khương Ngọc Lương: “Bố, đám người làm bên ngoài bảo dạo này có người đang khuấy động phong vân, chắc có liên quan đến người này. Nếu đúng là anh ta thì không biết có ảnh hưởng đến nhà mình không?”

Advertisement

Khương Hoa Dương suy nghĩ rồi nói: “Nếu muốn kết thân với cậu ấy thì phải có thành ý. Con bảo bọn người làm bên ngoài là cậu ấy là khách quý của nhà ta nên không được đắc tội. À, mà cậu ấy muốn gì cũng phải đồng ý hết”.

Khương Ngọc Lương: “Hay mình cho anh ta một thân phận cao quý?”

Advertisement

“Ừm, con tự sắp xếp đi”.

Về phần Ngô Bình, anh đang thảnh thơi đi hái thuốc. Với nhãn lực của mình, anh có thể quan sát và đoán ra được hai bố con Khương Ngọc Lương không phải người lương thiện.

Nếu anh không có bối cảnh là đệ tử của tiên phủ Thiên Võ, chắc đã bị bố con họ tính kế rồi.

“Hái thuốc xong mình phải rời khỏi đây ngay thôi”, anh nghĩ thầm.

Hai ngày sau, Ngô Bình đã hái được vài trăm loại thuộc, sau đó chào từ biệt hai bố con Khương Ngọc Lương. Lúc chia tay, Khương Ngọc Lương đưa cho anh một tấm lệnh bài và nói đó là biểu tượng của Khương Thị, có nó rồi thì người bên ngoài sẽ rất kính trọng anh.

Ngô Bình không khách sáo mà nhận ngay, sau đó dẫn Hanami Tsukihime rời đi.

Đến ngày thứ ba, anh đã về địa bàn của nhẫn hoàng Beni.

Sanamoba vẫn đứng yên một chỗ được ba ngày rồi.

Ngô Bình quan sát rồi bảo Hanami Tsukihime đập vỡ lớp thuốc bên ngoài da của cô ấy. Thuốc bôi trước đó đã khô cong, chỉ cần đập cái là vỡ.

Các mảnh thuốc vỡ rơi xuống, sau đó Hanami Tsukihime đã phải ngạc nhiên hô lên. Thì ra, sau lớp thuốc là làn da trắng ngần như tuyết cùng dung nhan tuyệt sắc của Sanamoba. Gương mặt này khiến Shimizu cũng phải lép vế.

Ngô Bình chờ ở bên ngoài, gần mười phút sau, Sanamoba đã thay đồ rồi đi ra cảm ơn anh: “Cảm ơn anh”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, nếu cô muốn cảm ơn tôi thì hãy giúp tôi một việc”.

Sanamoba: “Xin anh cứ nói”.

Ngô Bình: “Hanami Tsukihime là người của tôi, sau này cô hãy để ý đến cô ấy. Cô hãy tuyên bố ra ngoài là Hanami Tsukihime là người thân cận của cô”.

Sanamoba: “Chuyện này đơn giản, tôi sẽ làm ngay”.

Ngô Bình gật đầu: “Sau đó, cô hãy tiếp tục ngâm thuôc, hai ngày nữa sẽ khoẻ lại bình thường”.

Sanamoba mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn anh.

Cô ấy chuẩn bị đi ngâm mình tiếp thì bên ngoài chợt có tiếng huyên náo, có người vào báo: “Thưa nhẫn hoàng, nhẫn hoàng Goto lại dẫn người đến tấn công chúng ta rồi”.

Sanamoba lập tức ra ngoài nghênh chiến.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2496


Ngô Bình lạnh giọng quát: “Dừng tay ngay!”

Goto lạnh lùng liếc anh, khi thấy tấm lệnh bài trên thắt lưng của Ngô Bình, ông ta chấn động rồi vội đáp xuống rồi quỳ dưới đất nói: “Nô tài tham kiến thượng thần”.

Thượng thần? Ngô Bình bình thản nói: “Bảo người của ông dừng tay ngay!”

Advertisement

Goto lập tức hạ lệnh cho mọi người ngừng chiến.

Ngô Bình: “Ông biết tôi à?”

Advertisement

Goto ngẩng đầu lên nói: “Vâng”.

“Tôi là ai?”, Ngô Bình hỏi.

Goto: “Người là một trong ba thượng thần của Giáo Hoá Đông Doanh, thượng thần Huyền Thiên”.

Ngô Bình thầm nghĩ thì ra tấm lệnh bài này đại diện cho thượng thần Huyền Thiên, nhưng đó là ai vậy?

Anh nói: “Biến đi, không được kể cho ai biết chuyện đã gặp tôi, rõ chưa?”

Thấy thượng thần không trách phạt, Goto mừng rỡ nói: “Vâng, nô tài nhớ rồi ạ”.

Goto đi rồi, Ngô Bình về gặp Sanamoba rồi hỏi: “Ba thượng thần của Đông Doanh là ai?”

Sanamoba: “Ba vị thượng thần là theo truyền thuyết thần thoại, sư phụ của họ là thần vô thượng”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ, xem ra truyền thừa tu hành của Đông Doanh có liên quan đến Khương Thị.

Anh lấy tấm lệnh bài ra rồi nói: “Cô biết cái này không?”

Sanamoba thấy thế thì vội vàng bước ra khỏi thùng gỗ rồi quỳ xuống đất, mặc kệ trên người đang không mặc gì: “Nô tì tham kiến thượng thần Huyền Thiên”.

Ngô Bình quay mặt đi rồi nói: “Vào trong đi”.

Sanamoba vội bước vào thùng gỗ, nhưng vẫn cúi đầu không dám nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình: “Giờ cô biết tôi là ai chưa?”

“Nô tì biết rồi ạ”.

Ngô Bình: “Tôi đuổi Goto đi rồi, sau này hai người sẽ không còn xung đột nữa”.

“Vâng”, cô ấy nói.

Ngô Bình: “Cô đừng tiết lộ cho ai biết thân phận của rôi, cô có thể nói với họ mình là hầu gái của tôi cũng được”.

Sanamoba mừng rỡ: “Cảm ơn thượng thần”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2497


Ngô Bình ở lại Đông Doanh vài ngày giúp Lạc Trường Sinh đột phá Địa Tiên. Ông ta vốn ở cảnh giới này rồi nên đột phá cũng dễ dàng, loáng cái đã đến tầng thứ tư rồi.

Miyo và Hoshi và Hanami Tsukihime cũng có sự tiến bộ, sau đó tất cả cùng đột phá lên cảnh giới Địa Tiên.

Ngô Bình còn định đi gặp một người nhưng Lý Mai đã gọi tới, thông báo dạo này khu Hưng Long làm ăn rất khó, việc gì cũng trục trặc. Cô ấy đã cho người đi điều tra thì biết có người đang gây khó dễ cho nhà họ. Người này chính là Hướng Hoa Viễn - thị trưởng mới.

Advertisement

Ban đầu, Lý Mai còn tưởng là công ty chưa có chỗ đứng nên đã cho người đi móc nối quan hệ với thị trưởng và thân tín của ông ta.

Nhưng sau đó, cô ấy mưới biết người nhắm vào mình chính là con trai Hướng Văn Thiên của thị trưởng.

Advertisement

Hướng Văn Thiên chưa đến 30, anh ta đang là chủ của nhiều công ty, đồng thời còn là trùm của giới tài chính. Nghe đồn, anh ta rất lắm trò, bố anh ta được như hôm nay cũng nhờ anh ta tác động.

Bên Đông Doanh đã ổn, sau khi có thêm cái mác thượng thần Huyền Thiên của Ngô Bình, không lâu nữa là Lạc Trường Sinh sẽ khống chế toàn bộ Đông Doanh. Chiến tranh thế giới sắp nổ ra rồi, coi như anh bày binh bố trận ở Đông Doanh trước.

Nhận được tin xong, Ngô Bình nhanh chóng về nước ngay. Lý Mai và Lý Đông Hưng đều đang ở khu kinh tế mới, tất cả mối làm ăn của nhà họ Lý đều bị gây khó dễ, thậm chí còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận hành của công ty.

Ví dụ, theo kế hoạch thì họ sẽ dỡ khu biệt thự Đông Hồ để xây lại, nhưng phòng bảo vệ môi trường và phòng kế hoạch đều không cho phếp, khiến công trình bị chậm trễ.

Tại nhà mới của Ngô Bình.

Lý Mai cau mày nói với anh: “Tiểu Bình, giờ em bó tay rồi đấy. Bên kia mạnh quá, thích chèn là chèn được mình ngay”.

Ngô Bình: “Thủ tục của mình có hợp pháp không?”

Lý Mai: “Có chứ, để bảo vệ môi trường, chúng ta đã lắp đặt hệ thống phun sương chống bụi. Mọi thủ tục đều xong hết rồi, nhưng lại không được phép thi công”.

Lý Đông Hưng: “Nhà thì dỡ lúc nào cũng được, nhưng vài dự án mà mình đầu tư như nhà máy pin, sửa xe và thộc đều không được phê duyệt”.

Ngô Bình nói: “Mọi người đừng lo, chuyện này đêt cháu xử lý. À, cháu mang nhiều món ngon về lắm, mọi người thử đi”.

Ngô Bình lấy linh quả và thịt thú ra chia cho mọi người, quả vừa thơm vừa ngon, đến Lý Mai cũng phải khen tấm tắc.

Khi mọi người đang thưởng thức đồ ăn ngon, Ngô Bình về phòng sách rồi đăng nhập vào trang của Thần Huy, anh muốn qua đây để điều tra về Hướng Văn Thiên.

Anh đã là Thiên sứ năm sao của Thần Huy nên rất được chào đón, loáng cái anh đã vào một chủ đề liên quan đến khu Hưng Long.

Sau khi vào nhóm, anh vẫn phát tiền theo thường lệ, mọi người lập tức sôi nổi hẳn lên.

“Mọi người ơi, có ai biết Hướng Văn Thiên không?”, anh hỏi.

“Hướng Văn Thiên? Người này truyền kỳ phết đấy”.

Ngô Bình: “Hả? Truyền kỳ thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2498


Ngô Bình: “Ai hẹn Hướng Văn Thiên cho tôi gặp được không?”

Một người khác nói: “Trùng hợp thế, Hướng Văn Thiên đang ở Hải Thành để bàn chuyện hợp tác với công ty mà nhà tôi góp vốn”.

Vì thế, Ngô Bình nhắn riêng cho người đó để hỏi khách sạn mà Hướng Văn Thiên ở.

Advertisement

Anh biết giờ đi tìm Hướng Hoa Viễn cũng vô dụng, vì người gây khó dễ cho nhà họ Lý là Hướng Văn Thiên.

Sau khi nghe ngóng về Hướng Văn Thiên, anh nghi anh ta là một người chuyển thế! Vì chuyển thế nên mới là thần đồng và phát triển nhanh chóng như vậy.

Ngô Bình chuẩn bị một chút rồi đi tới Hải Thành.

Advertisement

Khách sạn Long Tân tại Hải Thành.

Có một người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát đất trong một căn phòng sang trọng của khách sạn, sau đó ngắm nhìn dòng sông cuồn cuộn như có điều suy ngẫm.

Đột nhiên, cửa phòng bị ai đó mở ra.

Người đàn ông quay lại thì nhìn thấy có một người thanh niên trạc tuổi mình đi vào.

Anh ta híp mắt lại rồi lạnh giọng hô lên: “Bảo vệ!”

Người đến chính là Ngô Bình, anh nói: “Khỏi phải gọi nữa, họ ngủ hết rồi”.

Người đàn ông nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Cậu là ai? Muốn gì?”

Ngô Bình nhìn thẳng vào anh ta rồi nói: “Anh là Hướng Văn Thiên hả? Xem ra cũng trẻ đấy, anh sinh năm nào?”

Hướng Văn Thiên trầm mặc rồi ngồi xuống nói: “Nghe nói Vân Đỉnh có một người tên là Ngô Bình rất giỏi, quả nhiên không sai”.

Ngô Bình cười lạnh: “Anh cũng to gan đấy, dám quấy phá tôi! Có tin tôi móc nguyên anh của anh ra luyện đan luôn không?”

Hướng Văn Thiên biến sắc mặt: “Cậu…”

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Anh tưởng tôi không biết thân phận của anh à? Đừng tưởng trước anh là Tiên Quân mà tôi sợ, dù giờ anh vẫn là Tiên Quân thì tôi cũng không ngán đâu! Tôi muốn giết anh thì chỉ như giẫm một con kiến thôi”.

Người tu hành làm gì cũng trực tiếp, tôi mạnh hơn anh thì không cần nói lý với anh làm gì, dùng nắm đấm luôn cho tiện. Bây giờ, Ngô Bình đang làm vậy.

Hướng Văn Thiên nhăn mặt rồi trầm giọng nói: “Cậu mà động vào tôi thì sư phụ của tôi sẽ không tha cho cậu đâu”.

Ngô Bình: “Nói tên nghe coi, để tôi xem có mạnh không nào”.

Hướng Văn Thiên hít một hơi rồi nói: “Sư phụ tôi là Hỗn Thiên Ma Quân”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Hỗn Thiên Ma Quân à? Hay đấy, tôi đang bực vì mãi không tìm thấy ông ta đây”.

Hướng Văn Thiên ngẩn ra, người khác nghe thấy tên sư phụ anh ta là hoảng sợ rồi toàn thân run rẩy, nhưng sao Ngô Bình lại vui thế?

Anh ta nào biết Hỗn Thiên Ma Quân là kẻ thù của Kim Huyền Bạch, ban đầu còn có ý đồ với Lam Nguyệt.

Ngô Bình: “Gọi sư phụ anh đến luôn đi, tôi chờ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2499


Hướng Văn Thiên hôm nay gặp đối thủ rồi nên thở dài nói: “Tôi xin lỗi vì những chuyện đã gây ra cho nhà anh”.

Chát!

Ngô Bình tát cho anh ta môt phát, khiến một bên mặt của Hướng Văn Thiên đau nhức, răng rụng lả tả, máu tươi ứa ra, còn anh ta thì bay ra xa rồi đập mạnh vào tường.

Advertisement

Hướng Văn Thiên bị đánh cho ngu người, đầu óc quay cuồng.

Ngô Bình bước tới rồi móc nguyên anh của Hướng Văn Thiên ra.

Advertisement

Nguyên anh gào thét và vùng vẫy kịch liệt.

Anh nhìn nó rồi nói: “Nguyên anh của anh đã không còn khí tức Ma đạo nữa, anh chuyển sang tu tiên rồi à?”

Hướng Văn Thiên hét lên: “Đừng giết tôi, xin cậu đừng giết tôi”.

Ngô Bình: “Lúc động đến tôi, anh không nghĩ đến hậu quả à?”

Hướng Văn Thiên run rẩy nói: “Tôi sai rồi, xin cậu tha cho tôi”.

Ngô Bình ném trả lại nguyên anh cho anh ta rồi nói: “Quỳ đấy”.

Hướng Văn Thiên quỳ tại chỗ rồi cúi đầu xuống. Lúc này, anh ta đang vô cùng hối hận, nếu không phải mặt quá đau rồi thì kiểu gì anh ta cũng giơ tay lên tự vả vài cái, sao anh ta lại chọc vào vị sát thần này chứ?

Ngô Bình: “Nói đi, tại sao anh lại nhắm vào nhà họ Lý?”

Hướng Văn Thiên: “Tôi nhờ người đẩy bố tôi lên làm thị trưởng mới của khu Hưng Long, người đó đưa cho tôi một danh sách công ty ở đây. Xem xong thì tô phát hiện có rất nhiều xồn ty liên quan đến cậu và nhà họ Lý, tôi thấy chuyện này rất lạ nên mới cho người điều tra. Bấy giờ mới biết nhà họ Lý quả là mạnh, đã bày binh bố trận hết ở đây rồi. Còn cậu cũng là một nhân vật máu mặt, đầu tư lớn ở nhiều quốc gia”.

Ngô Bình: “Nói tiếp đi”.

Hướng Văn Thiên: “Mấy năm qua, tôi làm ăn rất thuận lợi, ỷ mình có Ma Quân chống lưng nên coi thường người khác. Thấy nhà cậu kiếm được nhiều tiền quá nên tôi muốn chen chân, vì thế mới cố ý cho người gây khó dễ cho công ty của nhà cậu”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Với thực lực và tài chính hiện giờ thì đúng là anh có thể hãnh diện với đời, nhưng tiếc là anh lại gặp phải tôi. Vì tôi chỉ tát một phát thôi là anh chết lăn quay ra rồi”.

Hướng Văn Thiên biết Ngô Bình không hề khoác lác, mà đó là sự thật.

Ngô Bình: “Giờ anh tính xem tôi nên xử lý anh sao đây? Luyện hoá nguyên anh của anh rồi biến anh thành con rối, sau đó cướp hết tài sản của anh à? À, anh kết hôn chưa?”

Hướng Văn Thiên tái mặt rồi run rẩy nói: “Tôi mới kết hon năm ngoái, giờ có một con gái năm tháng tuổi”.
 
Back
Top Dưới