Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2360


Hai cô gái ấy khá xinh đẹp, một cô tóc dài, một cô tóc ngắn. Có lẽ họ đều không quá hai mươi tuổi, chắc là sinh viên năm hai hoặc năm ba.

Cô gái tóc dài cười nói: “Chào hai em. Hai em là người ở đâu?”

Ngô Mi nói: “Chúng em đến từ tỉnh K. Đây là anh trai em, có phải rất đẹp trai không ạ? Anh ấy vẫn chưa có bạn gái đấy”.

Advertisement

Ngô Bình cốc đầu Ngô Mi: “Nói vớ vẩn”.

Ngô Mi xoa đầu: “Em đang tạo cơ hội cho anh mà, sao lại đánh em chứ”.

Advertisement

Cô nàng tóc dài mỉm cười: “Tiếc là chị có bạn trai rồi”.

Cô gái tóc ngắn cười bảo: “Chị chưa có này. Anh đẹp trai ơi, kết bạn nhé”.

Ngô Mi nói: “Chị phải gọi là đàn anh”.

Cô nàng tóc ngắn ngẩn ra: “Đàn anh? Anh đẹp trai này cũng học Hoa Thanh sao?”

Ngô Mi đáp: “Anh trai em là tiến sĩ bằng kép của Hoa Thanh đấy”.

Cô gái tóc ngắn lập tức lộ vẻ ngưỡng mộ: “Đàn anh cừ quá, là tiến sĩ bằng kép cơ ạ!”

Hai cô sinh viên đều kết bạn với Ngô Bình, sau đó đưa họ đi đăng ký.

Họ đến Viện Y học trước, trước ô cửa đăng ký đã có một hàng người đang chờ. Lúc đến nơi, họ nhìn thấy một cô sinh viên tầm tuổi Ngô Mi, trông rất thanh tú, mặc một bộ quần áo mới có vẻ không vừa người.

Đứng cạnh cô ấy là một lão nông chừng năm mươi tuổi, lấy một xấp tiền lẻ từ trong túi vải ra, có mười đồng, có năm đồng. Ông ấy vừa lau nước mắt vừa nói với nhân viên ngân hàng trong cửa sổ: “Tôi bị trộm mất tiền trên đường đi, chỉ còn ngần này thôi, có thể đăng ký cho con bé trước không cô?”

Nhân viên thu ngân nhìn đối phương với ánh mắt đồng cảm: “Bác à, thật xin lỗi, cháu là người của ngân hàng, chỉ phụ trách thu tiền thôi”.

Cô gái kéo lão nông ấy, bình đĩnh nói: “Bố à, con không học nữa đâu, con sẽ đi làm”.

Ngô Bình cảm thấy rất lạ. Học sinh mà đỗ vào Hoa Thanh địa phương hẳn sẽ có thưởng, ít nhất cũng được vài trăm nghìn, sao họ lại không có tiền đóng học phí?

Anh tiến lại gần, đưa thẻ cho quầy thu rồi nói: “Quẹt thẻ của tôi đi”.

Lão nông cả kinh: “Không được, cậu trai à, tôi không thể dùng tiền của cậu…”

Nhân viên nhìn Ngô Bình, mỉm cười gật đầu rồi nhanh chóng quẹt thẻ.

Cô gái ấy cảm kích nhìn Ngô Bình: “Cảm ơn anh”, nói rồi toan quỳ gối trước Ngô Bình.

Ngô Bình bèn đỡ cô ấy dậy: “Không cần cảm ơn. Anh là nhân viên của Quỹ học bổng Viêm Long, những đứa trẻ vừa ngoan vừa giỏi như em có thể đến quỹ của bọn anh để xin học bổng. Có tiền học bổng rồi, em không những không cần chi trả tiền học đại học vài năm tới, mà còn nhận được một khoản tài trợ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2361


Thật ra dù ông ấy không có tiền thì vẫn có thể học trường này, cùng lắm thì nợ trước rồi trả lại sau khi tốt nghiệp thôi. Hoặc có thể xin khoản vay hỗ trợ sinh viên. Chỉ cần cô ấy chăm chỉ học, chỉ riêng tiền học bổng cũng đủ để cô ấy chi xài.

Ngô Bình không muốn cô ấy gặp khó khăn nên ra tay giúp đỡ.

Cô gái này cũng đăng ký khoa Lâm sàng, nên đã nhanh chóng làm quen với Mỹ Ngọc.

Advertisement

Sau khi anh ghi danh cho Mỹ Ngọc và Ngô Mi thì đã đến giờ cơm. Mấy ngày này, nhà trường có mở nhà ăn cho khách ngoài, Ngô Bình mời lão nông và cô ấy đi ăn cùng.

Nhà ăn chật cứng người. Ngô Bình và Cương Tử mua mười mấy món, họ ngồi quây quần ăn chung. Ngô Bình còn gọi cả hai cô sinh viên dẫn đường ban nãy đến.

Advertisement

Trong lúc tán gẫu, họ biết cô ấy tên là Hà Phương Phương. Cô ấy cũng đứng đầu huyện trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Chẳng mấy chốc, ba cô bé đã thân thiết với nhau, trò chuyện rất hăng say.

Ngô Bình khá thích cô gái này. Biết vươn lên, thông minh, có lòng biết ơn. Anh nói sẽ giúp Hà Phương Phương lấy lại khoản tiền bị trộm và cả khoản tiền bị bác cả lấy mất, còn hỏi số tài khoản ngân hàng của cô ấy.

Hà Phương Phương chỉ nghĩ Ngô Bình an ủi mình thôi, nào biết anh đã gọi mấy cuộc điện thoại trước khi ăn. Còn chưa ăn xong thì đã có người gọi lại.

Huyện quê nhà của Hà Phương Phương đã cử ra lực lượng cảnh sát và thành công lấy lại hai trăm tám mươi nghìn tiền đánh bạc, sau đó chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng của Hà Phương Phương.

Chỉ vài phút sau, Hà Phương Phương đã nhận được tin nhắn từ ngân hàng. Hai trăm tám mươi nghìn đã được chuyển vào tài khoản của cô ấy, không thiếu một xu.

Không chỉ vậy, mấy phút sau, Ngô Bình lại nhận được một cuộc điện thoại, sau đó hai mươi nghìn tệ bị trộm đã được chuyển vào tài khoản của Hà Phương Phương.

Bố con Hà Phương Phương đều ngơ ngác, tiền đã được lấy lại nhanh vậy ư?

Hai cô sinh viên cũng kinh ngạc vô cùng: “Đàn anh đã làm bằng cách nào thế ạ?”

Ngô Bình cười đáp: “Anh quen nhiều bạn thôi”.

Cô nàng tóc ngắn chớp mắt: “Vậy đàn anh có thể giúp em một việc không ạ?”

Ngô Bình nói: “Được, em nói đi”.

Cô gái tóc ngắn trả lời rất nghiêm túc: “Đàn anh à, em vẫn chưa có bạn trai, anh giúp em thoát khỏi cảnh độc thân được chứ?”

Ngô Bình ngây người, vội xua tay: “Không giúp được, không giúp được rồi”.

Ngô Mi và Mỹ Ngọc đều mím môi cười trộm.

Ăn cơm xong, Ngô Bình đưa Mỹ Ngọc và Ngô Mi đến ký túc xá. Thật tình cờ, Mỹ Ngọc và Hà Phương Phương ở chung phòng. Hai bạn cùng phòng còn lại của họ, một người đến từ Thiên Kinh, người còn lại là người Vân Đông.

Sau đó Ngô Bình đến phòng ký túc xá của Ngô Mi mới biết cô bé ở một mình. Hoá ra sinh viên nữ đăng ký khoa Vật lý quá ít, nhà trường chỉ đành sắp xếp riêng một phòng cho Ngô Mi.

Ngô Bình cũng rất bất đắc dĩ, đành nhờ người chuyển Ngô Mi đến ký túc xá của Mỹ Ngọc, tuy cách lớp học hơi xa nhưng vẫn tốt hơn ở một mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2362


Khi Ngô Bình đến nơi mới phát hiện mấy người Diệp Huyền đang quay phim.

Nhác thấy Ngô Bình, Diệp Huyền cười nói: “Tiền bối, bộ phim này cần một nhân vật phản diện. Đệ tử muốn mời tiền bối đóng, có được không?”

Advertisement

Ngô Bình trừng mắt: “Đầu anh úng nước à, Diệp Huyền? Trông tôi giống người biết diễn xuất lắm à?”

Advertisement

Diệp Huyền cười nói: “Tiền bối không cần biết diễn xuất. Chủ yếu là hiệu ứng của một số cảnh quá khó, đệ tử đã thuê vài đội làm mà hiệu quả đều không tốt lắm”.

Ngô Bình cười khẩy: “Hoá ra anh gọi tôi đến đây để tiết kiệm tiền làm hiệu ứng à? Thế anh chuẩn bị đưa tôi bao nhiêu tiền đây?”

Diệp Huyền cười hề hề: “Tiền bối sao lại nỡ đòi tiền của đệ tử chứ ạ?”

Lâm Băng Tiên mỉm cười: “Anh Ngô à, mấy cái hiệu ứng ấy thật sự rất khó làm, đã bỏ ra không ít tiền mà vẫn không đạt được hiệu quả như mong muốn”.

Ngô Bình cũng đã đến rồi, chỉ đành thử xem sao. Thế là anh hỏi kịch bản. Nhân vật phản diện là một cao thủ cực giỏi và luyện tà công, vì để tu luyện công pháp cao cường nhất mà trở nên lạnh lùng vô tình, từ mặt gia đình.

Cảnh chiến đấu này yêu cầu rất nhiều động tác khó, ngay cả mấy cậu trai trẻ của chùa Đại Thiền cũng không làm được hoặc làm chưa đủ hoàn hảo. Đoạn sau sẽ thêm hiệu ứng vào. Song Diệp Huyền vẫn muốn cảnh này phải tốt hơn nữa. Tuy đạo diễn cảm thấy đã ổn rồi nhưng anh ta vẫn chưa hài lòng. Vậy nên Diệp Huyền nảy ra ý, gọi điện lừa Ngô Bình đến đây và nhờ anh thử xem sao.

Ngô Bình đi vào hậu trường. Anh thay đổi ngoại hình, biến thành một người đàn ông trung niên lạnh lùng nhưng vẫn vô cùng điển trai, vẻ mặt không nhiễm bụi trần gian.

Rồi anh mặc chiếc áo choàng thời thượng cổ và gắn râu vào. Khi anh đứng trước mặt đám người Diệp Huyền, ai nấy đều sững sờ. Sự lạnh lùng, vô tình, tài giỏi mà Ngô Bình thể hiện còn tuyệt hơn miêu tả trong nguyên tác gấp trăm lần!

Diệp Huyền vỗ tay: “Tốt quá rồi! Chính là khí chất này. Trước đây cứ cảm thấy vai phản diện có điểm nào đó không ổn, cao thủ tuyệt thế thì nên có phong thái của cao thủ tuyệt thế như vậy!”

Lúc này, Diệp Huyền đích thân giải thích quá trình chiến đấu cho Ngô Bình. Vì hiệu quả quay dựng, anh phải quay một mạch đến hết, mười máy quay hoạt động cùng lúc để bắt được góc quay đẹp nhất.

Giao đấu với Ngô Bình chính là Lâm Băng Tiên, có điều cô ấy phải đeo dây cáp vì có một số động tác quá khó.

Khi mọi người đang chuẩn bị, Ngô Bình bỗng cất tiếng: “Không cần dây cáp, Băng Tiên, bắt đầu đi”.

Dứt lời, Lâm Băng Tiên bỗng nhiên bay lên cao, nhẹ nhàng như tiên vậy. Đôi mắt rực sáng, cô ấy hét lên một tiếng rồi đâm kiếm về phía Ngô Bình.

Ngô Bình đã dùng niệm lực giúp Lâm Băng Tiên hoàn thành một loạt động tác phức tạp. Anh cũng tự do phát huy trên không, thực hiện đủ loại động tác kinh người, không chỉ đẹp mà còn đầy uy lực.

Đây vốn dĩ là cảnh hành động cần quay vài ngày, Ngô Bình mất nửa giờ đã diễn xong, thực hiện chỉ trong một lần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2363


Gọi món xong, Diệp Huyền xem điện thoại rồi nói: “Tiền bối à, ông nội đệ tử nghe nói tiền bối đang có mặt nên bảo rằng sẽ đến đây ngay”.

Diệp Thiên Tông đang rảnh rỗi ở nhà, không có việc gì làm. Ông ấy cũng nhớ Ngô Bình nên muốn đến gặp anh.

Ngô Bình nói: “Ừ, cũng lâu rồi tôi chưa gặp sư huynh”.

Advertisement

Chẳng bao lâu sau, các món ăn vừa được bưng ra bàn, Diệp Huyền lại nhận được điện thoại. Ngô Bình nghe rất rõ bên kia đầu dây là một giọng lạ: “Chào anh, cho hỏi đây là số điện thoại của người nhà anh phải không?”

Diệp Huyền cau mày: “Đây là số của ông nội tôi. Anh là ai?”

Advertisement

Người nọ đáp: “Ông nội anh ngất ở vệ đường. Tôi đã kiểm tra, hình như ông ấy không còn thở nữa. Anh mau đến đây đi. À, tôi đã gọi cấp cứu rồi…”

Diệp Huyền không còn nghe bất cứ từ nào sau đó nữa. Anh ta đứng bật dậy rồi lao ra ngoài.

Ngô Bình giật lấy điện thoại, hỏi người gọi điện: “Xin hỏi ông ấy đang ở đâu?”

Đối phương nhắn vị trí. Cả hai vừa ra khỏi cửa đã bay lên trời.

Vài phút sau, hai người đáp xuống chính giữa một con ngõ nhỏ, đám đông đang vây quanh nơi đó và xì xào bàn tán.

Ngô Bình tách khỏi đám người, nhìn thấy Diệp Thiên Tông đang dựa vào tường, máu đen chảy ra từ khoé miệng. Anh bắt mạch, thấy ông ấy đã chết!

“Sư huynh!”, Ngô Bình vừa bàng hoàng vừa phẫn nộ, tóc nổ tung từng sợi một, bộ dạng đáng sợ vô cùng.

Diệp Huyền nhào vào lòng Diệp Thiên Tông mà gào khóc nức nở, đau đớn.

Ngô Bình khẽ khàng lên tiếng: “Mọi người lùi ra”.

Những người xung quanh như thể bị thôi miên, lần lượt rời khỏi con ngõ. Không gian yên tĩnh hắn.

Hai tay Ngô Bình làm một động tác, đọc một đoạn chú khó hiểu, đồng thời thắp sáng đèn dẫn hồn. Vài phút sau, anh ngửa mặt gào to: “Tên hung thủ khốn kiếp, dám bắt mất hồn phách của sư huynh. Tôi nhất định sẽ không tha cho các người!”

Diệp Huyền khóc thảm thiết hơn: “Tiền bối nói rằng hồn của ông nội cũng bị hung thủ bắt mất rồi ư?”

Ngô Bình đấm mạnh xuống đất, mặt đất liền rung chuyển, đá cũng vỡ vụn. Anh bày ra năm đồng tiền phép để bói. Một lát sau, có bốn lớp hư ảnh xuất hiện giữa không trung. Anh nhìn xong bèn lạnh lùng nói: “Diệp Huyền, trông chừng thân xác của ông nội anh. Tôi đi rồi về!”

“Ầm!”

Mặt đất chấn động, đất dưới chân Ngô Bình lún thêm mấy chục xen-ti-mét, để lại hai dấu chân rất sâu. Ngô Bình đã bay lên trời, đuổi theo hung thủ.

Thời gian hung thủ sát hại Diệp Thiên Tông chưa đến mười phút, chạy chưa quá xa!

Trên núi đất cách mười dặm về phía Tây, có một ngôi miếu thổ địa đã lâu không được tu bổ. Ở nơi này không có hương khói, miếu đã sụp một nửa, bình thường hay có mèo chó hoang ngủ lại.

Đột nhiên, một lão ăn mày và một đạo sĩ cao gầy sóng vai bước vào miếu. Lão ăn mày cũng không ngại miếu dơ bẩn, ngồi phịch xuống đất, sau đó mở hồ lô ra rồi nhấp một ngụm rượu.

Đạo sĩ cao gầy lấy một tấm đệm ra, cuộn áo choàng lại rồi ngồi lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2364


Lão ăn mày cười khẩy: “Giết cũng giết rồi, ai mà biết là chúng ta làm chứ?”

Đạo sĩ cao gầy nói: “Nghe bảo ông ta có một sư đệ rất lợi hại”.

Lão ăn mày bật ra một tràng cười hề hề quái dị: “Sư đệ ông ta mà dám đến đây thì tôi sẽ giết nốt, luyện thành Nhân Nguyên Đan”.

Advertisement

Lời vừa dứt, mặt đất khẽ rung chuyển. Bụi trước cửa miếu bay mịt mù, một bóng người bước vào.

Lão ăn mày kinh ngạc, vừa định đứng dậy thì vai đã bị một bàn tay ghì lại. Cú ghì này khiến lão không đứng dậy được nữa, toàn thân bị phong ấn bởi một luồng sức mạnh khủng khiếp.

Advertisement

Lão ăn mày vội vàng lên tiếng: “Anh bạn, chúng ta quen nhau sao?”

Đôi mắt đỏ ngầu như máu, Ngô Bình gằn từng chữ: “Người mà lão vừa g**t ch*t chính là sư huynh của tôi!”

Lão ăn mày cả kinh, vội vã đưa chiếc hồ lô màu đen ra: “Hồn phách của ông ấy vẫn còn ở trong này”.

Ngô Bình cầm lấy hồ lô rồi mở nút chặn, lập tức có hồn phách bay ra lơ lửng, chính là Diệp Thiên Tông.

Diệp Thiên Tông vẫn chưa tu thành Nguyên Thần, nhưng nhờ uống đan dược và tinh thạch linh hồn mà Ngô Bình đưa nên thần hồn rất vững chắc.

Ngô Bình cất nguyên thần vào, lạnh lùng hỏi: “Vì sao lại giết hại sư huynh tôi?”

Lão ăn mày cảm nhận được năng lực khủng khiếp của Ngô Bình, run rẩy nói: “Tôi có một pháp bảo, có thể luyện hồn phách con người thành Nhân Nguyên Đan”.

“Lấy ra đi!”

Lão ăn mày lấy ra một chiếc bát nhỏ màu vàng với vẻ không nỡ, trên bát chi chít phù văn. Anh hỏi: “Sử dụng như thế nào?”

Thế là lão ăn mày truyền lại cách dùng cho Ngô Bình. Tay Ngô Bình chộp lấy đầu lão ăn mày rồi bóp nát sọ lão, sau đó lôi ra một nguyên thần.

Nguyên thần này định bỏ trốn nhưng đã bị Ngô Bình bắt lại và không thể trốn thoát, phát ra tiếng gào thét thê lương.

Ngô Bình làm theo cách dạy của lão ta, ném nguyên thần vào trong bát. Ánh sáng vàng trong bát bốc lên, một phút sau, một viên đan dược hình tròn đã xuất hiện ở đáy bát.

Anh lấy ra xem, đó là một viên đan dược tràn đầy năng lượng. Uống viên đan này rất có ích cho nguyên thần và cơ thể.

Đạo sĩ cao gầy tái mặt, ngồi im tại chỗ, không dám động đậy. Ngô Bình quá khủng khiếp. Tiên quân mà đạo sĩ từng gặp cũng không đáng sợ bằng một phần mười Ngô Bình!

Đến lúc này, Ngô Bình mới nhìn về phía đạo sĩ, cất tiếng hỏi: “Anh quen lão ăn mày?”

Đạo sĩ vội quỳ xuống đất: “Tôi có quen. Lão ấy tên Quỷ Hoa Tử, là cao thủ tà đạo”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2365


Ngô Bình nhìn số tiền hương hoả kia, có năm mươi hai đồng. Anh chưởng vào đỉnh đầu Quỷ Đạo Nhân, lôi nguyên thần của đối phương ra rồi bỏ vào bát vàng.

Thi thể đổ ập xuống. Chẳng bao lâu sau, Ngô Bình đã luyện ra viên đan dược thứ hai.

Anh lẩm bẩm: “Tác dụng của đan dược này tốt thật, mình phải mau chóng trở về cứu sư huynh”.

Advertisement

Thời gian tử vong của Diệp Thiên Tông chưa vượt quá nửa giờ, hồn phách vẫn còn nguyên vẹn, anh chắc chắn sẽ giúp ông ấy sống lại.

Advertisement

Anh đến con ngõ nhỏ bằng tốc độ nhanh nhất, đút một viên đan dược cho Diệp Thiên Tông, sau đó sử dụng Hồi Hồn châm pháp để trả hồn phách về vị trí ban đầu.

Vài phút sau, cơ thể Diệp Thiên Tông chấn động, đoạn chầm chậm mở mắt ra. Ông ấy cảm thấy cơ thể tràn đầy sức mạnh, bèn hỏi: “Sư đệ, có phải ban nãy anh đã chết một lần hay không?”

Ngô Bình gật đầu: “Sư huynh, anh đã uống một viên đan dược có hiệu quả rất tốt. Anh hãy mau ngưng tụ nguyên thần”.

Diệp Thiên Tông cũng cảm thấy thời cơ đến rồi, lập tức vận công ngưng tụ nguyên thần với sự trợ giúp của Ngô Bình. Sau hơn một giờ, một luồng thần niệm mạnh mẽ đã toả ra từ ông ấy. Cuối cùng ông ấy cũng ngưng tụ nguyên thần, trở thành Địa Tiên!

Diệp Thiên Tông vừa đột phá, không thể đi ăn cơm nên về nhà để tu hành ổn định.

Ông nội chết đi sống lại, Diệp Huyền hết đau buồn lại mừng rỡ, cũng không còn tâm trí đi ăn nữa, quyết định về nhà cùng Diệp Thiên Tông.

Ngô Bình một mình quay lại khách sạn. Những người còn lại đã về cả rồi, chỉ còn Lâm Băng Tiên và Trần Lăng Sương còn chờ anh.

“Anh Ngô à, xảy ra chuyện gì vậy?”, Lâm Băng Tiên ân cần hỏi.

Ngô Bình đáp: “Đã giải quyết rồi. Nào, hai người ăn với anh nhé”.

Trần Lăng Sương lại gọi thêm vài món, đoạn nói: “Mấy hôm nay, ngày nào tôi và Băng Tiên cũng quay phim, chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Chờ bộ phim mà anh tham gia diễn xuất quay xong, chúng tôi sẽ nghỉ ngơi vài tháng để thư giãn một chút”.

Lâm Băng Tiên cười bảo: “Bộ phim điện ảnh mà anh tham gia, chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp toàn cầu”.

Ngô Bình đáp: “Anh không biết diễn xuất đâu, hai người đừng cười anh nữa”.

Trần Lăng Sương bảo: “Chúng tôi nói thật mà. Vai phản diện của anh không chỉ giống về ngoại hình mà thần thái cũng giống, còn tuyệt hơn trong tưởng tượng của chúng tôi rất nhiều”.

Họ đang tán gẫu thì đột nhiên có người đẩy cửa xông vào, dẫn đầu là một gã đàn ông đeo kính, chừng ba mươi tuổi. Ngay khi nhìn thấy gã, Trần Lăng Sương liền nổi giận: “Chu Chí Viễn, anh còn dám xuất hiện ư?”

Ngô Bình nhớ ra rồi. Khi Trần Lăng Sương bị thương, Chu Chí Viễn đã theo đuổi cô ấy. Trần Lăng Sương tin tưởng giao công ty cho gã này quản lý, kết quả là thâm hụt hơn ba mươi triệu, gã cũng bỏ trốn. Sau đó Trần Lăng Tuyết - em gái Trần Lăng Sương, bị bắt cóc, chắc hẳn cũng do người này gây ra.

Chu Chí Viễn cười hề hề: “Trần Lăng Sương, bây giờ cô là minh tinh nổi tiếng khắp thế giới rồi, nghe nói một năm kiếm được mấy tỷ nhỉ? Sao, đã quên người yêu tên Chu Chí Viễn này rồi à?”

Trần Lăng Sương lạnh lùng nói: “Chu Chí Viễn, tôi còn chưa tính sổ với anh đấy!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2366


Chu Chí Viễn bật ra tiếng cười quái đản: “Bây giờ cô nổi đình đám thế này, đưa tôi vài trăm triệu đi rồi tôi sẽ tha cho cô một lần. Dĩ nhiên, cô cũng có thể báo cảnh sát. Tôi đã tìm luật sư rồi, không sợ cô đâu!”

Trần Lăng Sương định đáp trả thì Ngô Bình đã ra hiệu cho cô ấy đừng lên tiếng. Anh đứng dậy, đoạn cất lời: “Anh chính là Chu Chí Viễn? Bề ngoài thì giống người mà sao không làm chuyện nào giống con người vậy?”

Chu Chí Viễn giận dữ quát: “Anh là cái thá gì? Chuyện của ông đây, anh nhúng tay vào được à?”

Advertisement

Ngô Bình hờ hững nói: “Quỳ xuống!”

Anh đã cưỡng ép thôi miên đối phương bằng thần niệm cực mạnh của mình. Cách thôi miên này gây tổn thương khá lớn cho não bộ, dễ biến người ta thành kẻ ngốc.

Advertisement

Chu Chí Viễn quỳ “cộp” xuống đất, mắt đờ đẫn.

Ngô Bình nói tiếp: “Những năm qua, anh đã phạm những tội gì, thành thật khai ra đi”.

Thế là Chu Chí Viễn kể lại mọi chuyện. Điều khiến Ngô Bình bất ngờ là gã từng hạ độc, giết người, phóng hoả, đúng là làm đủ việc ác!

Anh bảo: “Anh tự đến Cục cảnh sát tự thú đi, khai rõ hành vi phạm tội của mình”.

“Vâng”, Chu Chí Viễn đứng dậy rồi đi thẳng đến Cục cảnh sát.

Những người đi theo gã đều sững sờ, vẻ mặt đầy hoảng hồn. Họ định đi theo thì bị Ngô Bình quát một tiếng, thế là đứng im tại chỗ, không dám cử động nữa.

Trần Lăng Sương vừa kinh ngạc vừa hả giận: “Sao anh làm được vậy?”

Ngô Bình đáp: “Chút tài mọn thôi. Lăng Sương à, Chu Chí Viễn là mầm tai hoạ, nếu tôi không đưa gã vào tù thì không yên tâm được. Lần này gã ngồi tù ít nhất là án chung thân”.

Trần Lăng Sương nói: “May mà có anh, nếu không thì tôi không biết phải làm sao nữa”.

Ăn cơm xong, Ngô Bình đưa Trần Lăng Sương và Lâm Băng Tiên về nhà, sau đó đến nơi ở của Lâm Băng Tiên. Người đã đến rồi, tất nhiên sẽ không đi nữa. Lâm Băng Tiên nhào vào lòng anh.

Đêm đó, sau khi cả hai vui vẻ với nhau, Ngô Bình đã đưa một viên Nhân Nguyên Đan cho Lâm Băng Tiên uống, và truyền dạy đoàn thể thuật khó hơn cho cô ấy. Đã là ngôi sao võ thuật, tố chất cơ thể nhất định phải tốt, giúp cô ấy cải thiện thể chất là chuyện anh nên làm.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình đi gặp Diệp Thiên Tông. Bây giờ Diệp Thiên Tông đã ổn định, sau khi có nguyên thần, khí chất của ông ấy đã khác trước.

“Sư đệ, cậu đã cứu cái mạng già này của anh”, ông ấy cười nói.

Ngô Bình đáp: “Sư huynh trong hoạ có phúc, giờ đã thành công thăng cấp thành Địa Tiên”.

Diệp Thiên Tông nói: “Anh định đến Địa Tiên Giới tìm sư phụ”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng tốt. Phía sư phụ đang cần người, anh đến đó cũng đúng lúc”.

Diệp Thiên Tông lấy rượu quý của mình ra rồi thoả thích uống cùng Ngô Bình. Uống đến chiều, Ngô Bình nhớ ra một chuyện, lập tức chào tạm biệt ông ấy.

Anh nhớ lại quyển ghi chép về hái sâm mà Trần Lăng Sương từng đưa cho mình, nó có ghi lại cuộc đời hái sâm của bố cô ấy, để lại một số củ sâm già.

Trong tay Ngô Bình có rất nhiều đất thần, nếu có thể hái số sâm núi ấy rồi dùng đất thần vun trồng, sẽ rất dễ dàng có được sâm vua.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2367


Theo nội dung trong quyển ghi chép, anh bay đến núi Trường Bạch trước.

Quyển ghi chép này chỉ ghi lại vị trí chung chung, muốn tìm được sâm núi mà sử dụng phương pháp thông thường sẽ tiêu hao rất nhiều tinh lực. Nhưng anh có thể dùng thần niệm để tìm, cộng thêm nhãn lực tuyệt vời, hiệu suất tìm sâm của anh cao hơn người bình thường cả vạn lần.

Anh đến một quả núi ở núi Trường Bạch, đỉnh núi còn đọng tuyết, có vài dòng suối chảy xuống dọc theo núi. Bây giờ là tháng bảy, dưới chân núi vẫn còn nóng, nhưng trên đỉnh lại rất mát mẻ.

Advertisement

Ngô Bình bay lên không trung, dùng thần niệm để quét và xác định được vị trí trong ghi chép, tìm thấy một cây sâm núi. Ghi chép bảo rằng, cây sâm này được ông ấy phát hiện hai mươi ba năm trước, khi đó là lục phẩm diệp.

Advertisement

Nhân sâm mọc hoang bình thường phải mất sáu năm mới hình thành lục phẩm diệp, sau đó sinh trưởng tiếp thì số lá không thay đổi, chỉ có những người đào sâm dạn dày kinh nghiệm mới đoán được năm tuổi của nó.

Ngô Bình đáp xuống đất, quả nhiên nhìn thấy cây nhân sâm ấy. Anh phát hiện nhân sâm này đã phát triển đến cửu phẩm diệp, mắt liền sáng rỡ.

Bình thường sâm núi mọc hoang sau khi phát triển đến ngũ phẩm diệp hoặc lục phẩm diệp sẽ không mọc lá mới nữa. Nhưng cũng có nhân sâm biến dị, mọc đến thất phẩm diệp, bát phẩm diệp, cái này thuộc về linh dược rồi.

Nhìn thấy nhân sâm trước mặt mình là cửu phẩm diệp, phía trên có một nhành hoa, tên là “Chín lá một hoa”. Người đào sâm vô số, Chín lá một hoa, thần tiên tìm đến nhà ta.

Nghĩa là tìm được sâm này thì ngay cả thần tiên cũng tìm đến nhà hỏi mua, có thể thấy nó phi phàm đến nhường nào.

Ngô Bình cẩn thận đào sâm lên rồi gói lá cây, đặt vào không gian Hắc Thiên. Khi trở về, anh sẽ trồng sâm ở nhà, dùng đất thần bồi đắp, để nó trưởng thành thành sâm vua.

Cứ như thế, anh tìm kiếm toàn bộ khu vực núi Trường Bạch rộng hàng chục nghìn ki-lô-mét vuông. Có một phần ba số sâm núi trong quyển ghi chép được ghi rằng xuất hiện ở đây.

Sau khi tìm được cây nhân sâm thứ hai mươi lăm, anh đáp xuống đất nghỉ ngơi, nhóm lửa rồi bắt vài con thỏ rừng để nướng ăn.

Chẳng mấy chốc, mùi thơm đã toả ra, có rất nhiều thú hoang đang ẩn nấp xung quanh nhưng đều không dám đến gần.

Đột nhiên, từ trong núi truyền đến tiếng bước chân, một đám người đào sâm xuất hiện. Họ nhìn thấy ánh lửa, lập tức ùa đến vây quanh anh.

“Cậu bạn đang làm gì ở vùng rừng núi hoang dã này vậy?”, người đi đầu cất tiếng nói, đó là người dẫn đầu và có tiếng nói quyết định của nhóm người đào sâm này.

Ngô Bình cười bảo: “Tôi nghe nói trên núi có nhân sâm nên lên đây thử vận may. Tiếc là tôi không thạo nghề, tìm nửa ngày rồi mà còn chẳng thấy được một sợi rễ nhân sâm”.

Tất cả đều thấy Ngô Bình không có túi trên người, tất nhiên không cất được sâm, bèn cười rộ lên.

Người dẫn đầu kia nói: “Chúng tôi đã tìm sâm mấy chục năm nay còn chưa dám nói là ngày nào cũng có thu hoạch, một người ngoài ngành như cậu tìm được mới là lạ”.

Ngô Bình cười bảo: “Thỏ rừng tôi vừa nướng đấy, các anh đến ăn chung đi”.

Mọi người đồng loạt ngồi xuống, có người lấy nước, có người lấy lương khô ra, nhưng chẳng ai ăn thỏ nướng của Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2368


Người nọ gật gật đầu, người ngồi bên cạnh bèn để mấy gói sâm ra trước mặt Ngô Bình. Anh phát hiện số sâm này đều là tứ phẩm diệp, ngũ phẩm diệp, không quý hiếm lắm, bèn hỏi: “Bán thế nào vậy?”

Người dẫn đầu cười bảo: “Tứ phẩm diệp thì mười nghìn, ngũ phẩm diệp thì tám mươi nghìn”.

Ngô Bình đáp: “Được, tôi sẽ mua hết tám gói này”.

Advertisement

Anh nhìn một lượt, năm gói tứ phẩm diệp, ba gói ngũ phẩm diệp, lập tức đưa chi phiếu ba trăm nghìn cho họ, đoạn nói: “Tôi gửi thêm mười nghìn, xem như là tiền công”.

Người dẫn đầu cầm chi phiếu lên xem. Người này không thường nhìn thấy chi phiếu, mọi khi chỉ nhận tiền mặt, bèn bảo: “Cậu à, chúng tôi chỉ lấy tiền mặt thôi”.

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: “Được, chờ tôi một lát”.

Anh chạy ra sau gốc cây, vờ lấy túi ra, bên trong đựng mấy trăm nghìn tiền mặt. Tất nhiên, khoản tiền này được anh cất trong pháp khí chứa đồ để dự phòng.

Ngô Bình lấy ba trăm nghìn từ túi ra, mà trong túi còn mấy trăm nghìn, cũng được anh đặt bừa sang một bên.

Người dẫn đầu đếm tiền, thấy đủ ba trăm nghìn thì cười nói: “Cậu là người thành thật. Số sâm này thuộc về cậu”.

Ngô Bình cất sâm vào túi, đoạn đáp: “Cảm ơn. Các vị nghỉ ngơi nhé, tôi xuống núi trước”.

Anh đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Một gã trung niên râu rậm ở gần anh nhất nhìn người dẫn đầu một cái, người nọ khẽ gật đầu. Gã râu rậm bèn cười hung tợn, đoạn vung tay, phóng một con dao bổ củi vào gáy Ngô Bình.

Gã là cao thủ chơi dao, mũi dao chém chuẩn xác vào gáy anh. Nhưng một tiếng “keng” vang lên, dao cong lại rồi nảy ra.

Ngô Bình sờ cổ rồi xoay người lại, lạnh lùng nhìn chòng chọc vào gã trung niên vừa phóng dao, cất tiếng hỏi: “Muốn giết người cướp của?”

Gã râu rậm cả kinh, hét lên: “Mục tiêu quá mạnh, bắn!”

Hai khẩu súng săn nhắm vào Ngô Bình. Hai tiếng súng vang lên, cả trăm viên bi thép bắn vào người Ngô Bình. Người bình thường chắc chắn đã bị bắn thành cái rây rồi, nhưng Ngô Bình lại không bị tổn hại gì, bi thép lần lượt nổ tung.

Đám người kia sững sờ như nhìn thấy ma.

Ngô Bình vừa giơ tay, hai khẩu súng săn liền bay vào tay. Anh bóp một cái, khẩu súng đã biến thành viên bi sắt, cái gọi là “bóp sắt thành bùn” chẳng qua cũng chỉ vậy thôi!

Anh ném viên bi sắt qua một bên, hỏi tiếp: “Còn vũ khí nào khác không?”

Người dẫn đầu đột nhiên quỳ xuống đất: “Cao nhân, chúng tôi sai rồi!”

Những người còn lại cũng quỳ rạp xuống, vẻ mặt hoảng sợ.

Gương mặt Ngô Bình lạnh băng: “Cho tôi một lý do không giết các người đi”.

Người dẫn đầu đáp: “Cao nhân, chúng tôi sai rồi, chúng tôi đáng chết. Xin cao nhân nương tay”.

Ngô Bình phất tay một cái, đầu của gã râu rậm phóng dao lập tức nổ tung, dịch thể trắng văng tung toé lên mặt đám người ấy, khiến bọn họ sợ ướt cả quần, gào thét thảm thương.

Người dẫn đầu run cầm cập: “Cao nhân, tôi sẽ tiết lộ một bí mật! Trên núi có bảo vật!”

Ngô Bình nhìn đối phương chằm chằm: “Bảo vật gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2369


Người dẫn đầu lau mồ hôi lạnh: “Trên một ngọn núi khác, cậu dời một tảng đá là có thể vào sườn núi. Trong đó có một dòng sông, nước sông có thể chữa khỏi mọi bệnh tật”.

Ngô Bình túm lấy người nọ: “Đưa tôi đi”.

Dứt lời, cả hai đã bay lên cao. Những người bên dưới đều cả kinh, đồng loạt dập đầu, hô lên: “Thần tiên, thần tiên!”

Advertisement

Ngô Bình bay đến ngọn núi ấy, chẳng mấy chốc đã tìm ra tảng đá mà người dẫn đầu ấy nói. Tảng đá nặng hơn nghìn cân. Ngô Bình nhẹ nhàng đẩy nó sang một bên, phía sau lộ ra cửa hang động rộng hơn nửa mét.

Người dẫn đường đã ngẩn ra: “Thần tiên, đi xuống dưới thêm hơn chục mét nữa là tới sườn núi”.

Advertisement

Vì thế, Ngô Bình túm theo người đó nhảy xuống dưới. Quả nhiên, chục mét bên dưới là sườn núi, đi tiếp xuống hơn trăm mét nữa là thấy một dòng sông.

Nước sông trong vắt, còn có hương thơm ngát.

Anh hỏi: “Chính là nước của sông này à?”

Người dẫn đường gật đầu: “Vâng, chính dòng sông này đây. Bà và ông tôi uống nước ở đây xong thì sống hơn trăm tuổi”.

Ngô Bình vốc nước lên ngửi thì thấy nước có mùi thuốc nhàn nhạt, cảm nhận của anh rất chuẩn nên biết ngay thuốc này không bình thường.

Anh điểm vào mi tâm của người dẫn đường rồi nói: “Quên hết chuyện hôm nay rồi đi đi”.

Người dẫn đường ngẩn ra rồi gật đầu, sau đó quay người bỏ đi.

Để đảm bảo an toàn, Ngô Bình lấy một tảng đá chặn bên ngoài hang động để không cho ai khác phát hiện ra.

Anh quay lại con sông rồi đi xuống dưới, anh càng đi thì không gian trên đỉnh đầu càng hẹp, cuối cùng thì không đi được nữa mà phải bơi.

Ngô Bình bơi theo dòng nước hơn một cây số thì đột nhiên nhìn thấy có một hang đá, bên trong có dược lực rất dồi dào chạy ra. Nếu đi qua hang đá ấy thì nước ở phía đó không còn dược lực nữa. Từ đó có thể thấy, thứ anh cần tìm ở hang đá này.

Vì thế, anh bơi vào trong rồi bơi thêm chục mét nữa, sau đó thò đầu lên rồi quan sát thì thấy mình đang ở một cái hồ có đường kính hơn chục mét.

Trên đỉnh đầu anh có chín bông hoa to như cái bát, mỗi bông có một màu khác nhau và đều rất đẹp. Chín bông hoa toả ra hương thơm nồng nàn, mùi thơm thấm xuống nước khiến nước ở đây có linh tinh nhất định.

Ngô Bình nhảy lên bờ, sau đó quan sát xung quanh.

Đây là một động phủ cổ xưa, cách đó không xa có một đại điện cổ kính, nền đất lá ngọc tiên. Trong đại sảnh có bàn ghế, giá sách…

Ngô Bình sáng mắt lên, anh có thể đoán đây là một tiên phủ, anh nhìn lại chín bông hoa ở hồ nước rồi lẩm bẩm: “Đây là hoa Thiên Hồn, bảo dược vô thượng, nó có thể sinh trưởng ở đây chứng tỏ có đất thần”.

Ngô Bình nhìn xuống đáy hồ thì quả nhiên trông thấy một khối bùn thần cửu sắc to như bàn tay, đó chính là lý do vì sao hoa Thiên Hồn có thể sinh trưởng ở đây.

Anh đi tới đại điện thì lập tức phát hiện ra điều bất thường, các đồ gia dụng ở đây đều không dính một hạt bụi. Tuy ở đây ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài, nhưng không thể sạch sẽ quá mức như vậy được.

Anh đang nghi hoặc thì chợt có một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa đá ở phía đối diện mở ra, một cô gái mặc váy trắng bước vào, cô ấy rất xinh, thoạt nhìn chỉ khoảng 20 tuổi.

Cô ấy vừa bước vào là Ngô Bình thi triển thuật ẩn thân và trốn sau một cột đá ngay.

Cô gái vừa vào đã nhanh chóng cởI bỏ chiếc váy trên người, sau đó không treo váy lên mà đi thẳng tới hồ nước rồi bước xuống. Làn da của cô ấy trắng như tuyết, tay chân thon dài, các ngón tay nõn nã, đến Ngô Bình cũng không nhịn được mà liếc nhìn vài lần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2370


Ngô Bình đã che giấu hết khí tức vì sợ bị phát hiện. Trong tình cảnh này, dù anh không có ác ý thì cô gái này cũng sẽ không tha cho anh.

Cô gái đọc sách một lát thì ngủ thiếp đi.

Ngô Bình lặng lẽ đi tới cạnh hồ nước rồi bước xuống nước, sau đó cẩn thận bẻ chín bông hoa, cuối cùng lấy nốt khối bùn thần.

Xong xuôi, anh rời đi xuôi theo dòng nước.

Advertisement

Cô gái chợt mở mắt ra, sau đó cau mày lại rồi ngồi dậy nhìn ra hồ nước. Ngay sau đó, cô ấy đã giật mình vì không thấy hoa Thiên Hồn đâu.

“Tên trộm khốn kiếp!”

Cô ấy hét lên rồi nhanh chóng mặc đồ, sau đó nhảy tùm xuống nước để đuổi theo kẻ trộm hoa.

Advertisement

Nhưng Ngô Bình đã ra khỏi núi Trường Bạch rồi đi về phía Nam rồi, điểm dừng chân tiếp theo của anh là ở núi Thái Hành để đào sâm.

Anh có khá nhiều thu hoạch ở núi Trường Bạch, ngoài sâm ra, anh còn tìm thấy hoa Thiên Hồn. Nó là bảo bối vô giá, cả chục nghìn củ sâm vương cũng không sánh bằng.

Sau khi bay khỏi núi được hơn 50 cây số, Ngô Bình chợt ngoái lại thì thấy có một đường kiếm bay tới với tốc độ rất nhanh. Đó là một đường kiếm màu tím.

Anh ngạc nhiên rồi lập tức đáp xuống rồi trốn vào chuồng lừa của một hộ nông dân.

Anh vừa đáp xuống thì đường kiếm bay vút qua rồi tiếp tục đi về phía Nam.

Anh lau mồ hôi: “Hình như là kiếm hoàn, cô gái ấy là kiếm tiên ư?”

Trước đó, anh sợ làm kinh động đén cô gái nên không sử dụng khả năng nhìn xuyên thấu. Bây giờ xem ra, ít nhất thì cô ấy cũng là một cường giả Chân Quân. Điều đáng sợ hơn là đường kiếm cô ấy phóng đi rất đáng sợ.

Ngô Bình trốn một lúc rồi tiếp tục lên đường.

Anh đi ra đường lớn rồi đi nhờ một chiếc xe để đi về phía Nam.

Tài xế là một người đàn ông trung niên rất nhiệt tình, ông ấy còn lấy nước và đồ ăn cho Ngô Bình.

Chiếc xe đi khoảng 50 cây số thì đến một ga tàu hoả, vì thế Ngô Bình lại ngồi tàu xuống phía Nam, chuyến tàu của anh sẽ tới một thành phố gần núi Thái Hành.

Anh mua vé thương gia, vừa ngồi xuống đã thấy có người ngồi xuống cạnh nên anh ngoảnh sang nhìn.

Ngô Bình nhìn xong thì lập tức dừng hình.

Vì người ngồi cạnh anh chính là cô gái kia, cô ấy đã đổi sang trạng phục của người hiện đại, sau đó còn trang điểm tinh tế, tóc còn uốn sóng.

Cô ấy cười nói với anh: “Đồ ăn trộm, trốn giỏi đấy!”

Bị mắng là ăn trộm nên Ngô Bình không vui nói: “Cô ăn nói cho cẩn thận, trộm cắp gì ở đây, cô dám nói tiên phủ ấy là của cô không?”

Cô gái cười lạnh: “Tôi đã sống nhiều năm ở đó, nó không phải của tôi thì của anh chắc?”

Ngô Bình: “Bảo vật của núi sẽ thuộc về người đức độ. Đó là hoa gì khéo cô còn không biết ấy chứ”.

“Shit!”, cô gái nổi giận rồi quát tháo: “Đó là hoa Thiên Hồn, nếu không vì bảo vệ nó thì sao tôi phải sống một mình trong cái nơi quỷ quái ấy chứ”.

Ngô Bình biết mình quá lời nên hắng giọng nói: “Thứ cho tôi nói thẳng, dù cô biết nó là gì thì cũng vô dụng. Loài hoa này có độc đấy, ăn vào sẽ chết, trừ khi tìm được cao thủ luyện đan”.

Cô gái cười khẩy: “Đấy là việc của tôi, không phiền anh lo. Trả hoa cho tôi, không thì đừng có trách!”

Ngô Bình quyết không trả: “Hoa này có thể hái lâu rồi, nhưng đến giờ cô vẫn để nó ở đấy, chắc vì một nguyên nhân là chưa tìm được người luyện chế hoa đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2371


Ngô Bình nói: “Cô có biết điện Trường Sinh không?”

Cô gái gật đầu: “Có chứ, thì ra anh là thầy luyện đan, bảo sao lại biết hoa Thiên Hồn”.

Ngô Bình cười nói: “Hoa Thiên Hồn này là bảo dược, biết cách dùng thì có rất nhiều lợi ích, còn không thì sẽ hồn bay phách tán. Người đẹp, cô để tôi giữ nó là tốt nhất, cả hai chúng ta cùng được lợi”.

Advertisement

Cô gái trầm mặc một lát rồi nói: “Thứ tôi muốn không phải là Thiên Nhất Thần Đan, nhưng hiệu quả cũng tương tự. Cho anh giữ hoa Thiên Hồn cũng được, nhưng sau này anh phải cho tôi một viên Thiên Nhất Thần Đan”.

Ngô Bình: “Đương nhiên, dẫu sao cô cũng có công trông nom Hoa Thiên Hồn bao lâu nay mà”.

Advertisement

Cô gái lạnh mặt: “Tôi chưa tin anh được, anh lấy thứ gì ra thế chấp đi”.

Ngô Bình nghiêm chỉnh nói: “Đại trượng phu đã nói là làm, cô hoàn toàn có thể tin tưởng tôi”.

Cô gái cười khẩy: “Đại trượng phu mà đi nhìn lén phụ nữ tắm à? Anh còn nhìn lén lúc tôi không mặc đồ nữa”.

Ngô Bình ngượng chín mặt, tuy anh không nhìn mấy nhưng cũng đã nhìn rồi nên lắp bắp nói: “Tôi chỉ nhìn ba, bốn lần thôi”.

Cô gái híp mắt lại như thể muốn giết người.

Ngô Bình thở dài nói: “Tôi không hề cố ý, tôi vừa tới thì cô lao vào. Vừa vào cái là cô lột hết đồ ra, đã thế dáng người còn đẹp thì sao tôi cầm lòng được?”

Nghe thấy câu khen “dáng người đẹp” của Ngô Bình, cơn tức của cô gái cũng giảm bớt phần nào, cô ấy hừ nói: “Anh nhìn thấy cơ thể tôi rồi thì tôi phải móc mắt anh”.

Ngô Bình không đồng ý: “Người đẹp, có gì thì bình tĩnh nói. Nếu cô muốn móc mắt tôi thì đã chẳng ngồi nói chuyện với tôi thế này, giờ cô có điều kiện gì thì nói luôn đi”.

Cô gái quay sang rồi nói: “Mấy năm qua, một mình tôi sống ở đó sắp chán đến mốc người lên rồi, thế giới bên ngoài sống động biết bao, chắc anh biết rõ lắm đúng không? Anh hãy tìm cho tôi một thân phận, tôi sẽ bỏ qua chuyện kia”.

Ngô Bình hỏi: “Cô muốn thân phận thế nào?”

Cô gái: “Tôi ở cảnh giới Địa Tiên rồi nên không tiện đi lại bên ngoài, giờ tôi muốn có một thân phận có thể ra vào giữa Địa Tiên Giới và thế giới bên ngoài”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Chuyện này đơn giản, tôi có thể cho cô làm một chức vụ trong Thiên Long. Đương nhiên, thi thoảng cô cũng phải lộ diện, nhưng đừng để ai phát hiện ra”.

Cô gái: “Được, anh định lấy gì để thế chấp đây?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lấy một viên Long Môn Đan ra: “Viên đan dược này có thể giúp tu sĩ đột phá lên cảnh giới Long Môn, đủ chưa?”

Cô gái thấy thế thì sáng mắt lên nói: “Rồi”.

Cô ấy cất đan dược đi, Ngô Bình hỏi tiếp: “Cô tên là gì?”

Cô gái: “Tử Phi”.

Ngô Bình: “Tử Phi, cô đến Thiên Kinh nhận chức đi, giờ tôi còn việc phải làm nên không đi cùng được”.

Tử Phi lườm anh: “Anh định đá tôi đi à? Giờ tôi đang rảnh, anh đi đâu, tôi theo đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2372


Tử Phi đeo tai nghe lên rồi vừa nghe nhạc vừa hát theo trông rất ngây ngô, ai mà ngờ cô ấy là một vị Chân Quân cơ chứ?

Tàu hoả đến chân núi Thái Hành, hai người xuống tàu, Ngô Bình tiếp tục đi tìm nhân sâm. Theo ghi chép thì anh sẽ tìm được 20 củ nhân sâm khá tốt ở đây,

Tử Phi ban đầu chỉ đi theo anh, nhưng sau đó thì bắt đầu làu bàu: “Anh là người chuyên đào sâm à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi đi tìm sâm theo một ghi chép của người đào sâm thôi”.

Tử Phi: “Anh còn tìm bao lâu nữa?”

Advertisement

Ngô Bình cố ý nói: “Nửa năm”.

Anh vừa nói dứt câu, Tử Phi đã bay lên cao rồi biến mất dạng.

Ngô Bình thở phào một hơi rồi lẩm bẩm: “Trút được gánh nặng”.

Sau đó, anh lại đến các ngọn núi khác, cuối cùng đã tìm được hơn trăm củ sâm núi.

Lấy được sâm rồi thì anh về nhà ngay, sau đó gọi người mang sâm đi trồng ở vườn hoa sau nhà. Tiếp đó, anh lấy Hoa Thiên Hồn ra rồi bắt đầy luyện chế dược tính của chúng.

Hoa Thiên Hồn có hai loại dược tính, một là kịch độc, đến Tiên Thiên ăn phải cũng chết ngay, đã thế chất độc còn không màu không mùi, rất khó phân biệt.

Thứ hai là dược tính tăng độ kết hợp giữa con người và giới tự nhiên, đó là bảo dược mà các dược sư cần nhất.

Nhưng với Ngô Bình mà nói thì chất kịch độc của hoa cũng rất quý. Anh là một dược sư trình độ cao nên có thể lấy được cả hai dược tính của loài hoa này. Dược tính tốt có thể phối hợp làm trận pháp, tu sĩ Thiên Tiên sa vào cũng chết ngay.

Anh mất nhiều giờ để lấy các dược tính ra rồi bỏ vào dược đỉnh để sau này sử sụng.

Mấy ngày sau đó, anh tiếp tục tu luyện Man Vương Công và Lưu Tinh Quyền. Anh đã luyện vào cấp rồi, nhưng mới ở cấp một. Theo mức độ tinh tiến của hai công pháp thì Ngô Bình sẽ lần lượt đột phá lên cấp hai, cấp ba rồi cấp mười.

Ngoài ra, Ngô Bình cũng đang nâng cao Đồ Long Thất Thức của Như Lai Thần Công. Trước kia, anh đã ngưng luyện công pháp này thành một môn pháp thuật, nếu tiến bộ tiếp thì sẽ trở thành một môn thần thông.

Ngô Bình liên tục khô tu ở nhà mấy ngày. Hôm nay, anh chợt thấy có khí tức lởn vởn quanh nhà nên mở cửa ra ngoài xem.

Khi anh bay lên cao thì nhìn thấy thế Thất Tinh Long Vương đã xây xong, địa khí cuồn cuộn tập trung về đó, hấp thu hết linh khí của trời đất, nhà mới của Ngô Bình đã trở thành đầu mối then chốt của thế phong thuỷ.

Lý Dư ở dưới hồ cũng phải chấn động, cảm thấy linh khí dồi dào nên nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống tu luyện.

Nền móng của thế Thất Tinh Long Vương ở Lý Dư, nó là một con thuồng luồng, linh vật của đất trời, không có nó thì trận pháp không thể tồn tại lâu được.

Ngoài ra, thai đá cũng nhận được lợi ích, mạch lạc của nó không ngừng cắm sâu xuống đất, cuối cùng đã nối liền thành một thể với cục phong thuỷ.

Cây hoè, đào tiên và Chi Nhân Chi Mã cùng dược liệu trong vườn cũng được thơm lây, sinh trưởng mạnh mẽ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2373


Ngô Bình mừng rỡ, vội vàng bay lên núi hoang rồi lẩm bẩm: “Không biết ba pháp thuật này của mình có uy lực sao nhỉ?”

Ngô Bình vừa động tinh thần là một cấm chế sáng lên, pháp lực khởi động, anh tung một quyền về phía một khối nham thạch. Một ngọn lửa lớn xuất hiện trên không trung, quyền pháp của Ngô Bình lúc ẩn lúc hiện rồi đập mạnh lên khối nham thạch cách đó không xa.

Uỳnh!

Advertisement

Nửa sườn núi sụp đổ, các tảng đá lớn nung chảy thành nham thạch, còn người Ngô Bình thì trống rỗng, anh đáp xuống đất với đôi chân run rẩy.

“Không khống chế được pháp lực nên mình mới bị kiệt sức thế này”, anh cười khổ một tiếng, biết mình vẫn chưa hiểu rõ về pháp thuật.

Advertisement

Anh ngồi xuống nghỉ ngơi thì thấy mặt đất phía trước rung lên, có tảng đá nứt đôi, sau đó là có một cái đầu nhọn chui ra.

Đó là một con tê tê khỏng lồ màu vàng, dài bảy mét, đôi mắt cũng màu vàng, nó hung hăng nhìn Ngô Bình như muốn hỏi có phải anh là người khiến nơi này tan hoang vậy không?

Ngô Bình giật bắn mình, sau đó đứng dậy quan sát con tê tê, đột nhiên anh nhớ tới một loài dị thú có thể là Thôn Kim.

Anh lấy Âm Dương Thần Thiết trong nhẫn trữ đồ ra rồi ném tới gần nó, con tê tê ngửi ngửu rồi đảo mắt ăn luon Âm Dương Thần Thiết, sau đó tỏ vẻ thoả mãn.

“Đúng là thú Thôn Kim rồi”, Ngô Bình sáng mắt lên rồi bước tới gần, sau đó giơ tay xoa đầu nó.

Thú Thôn Kim lừ mắt với vẻ đề phòng, anh lại lấy một khối Âm Dương Thần Thiết ra cho vào mồm nó, con vật lại xơi tái khối sắt ngay, sau đó để mặc Ngô Bình muốn làm gì mình thì làm.

Cho nó ăn mấy khối sắt xong, Ngô Bình nói: “Sau này mày hãy đi theo tao, tao còn nhiều đồ bằng vàng lắm, tao sẽ cho mày ăn chán thì thôi”.

Nói rồi, anh lại lấy mấy thỏi vàng ra cho nó ăn. Tuy thỏi vàng không ngon bằng Thần Thiết, nhưng cũng giống như lương khô, thú Thôn Kim lập tức nhảy nhót vui mừng.

Thú Thôn Kim là dị thú thượng cổ, có thể ăn vàng. Phân và nước tiểu của nó chứa Tiên Thiên Kim Mẫu, sau khi luyện hoá có thể dùng để luyện chế kiếm hoàn.

Thú Thôn Kim thấy Ngô Bình có nhiều đồ ăn ngon nên có thiện cảm với anh ngay.

Ngô Bình thấy nó ăn xong rồi thì thử bỏ đi, không ngờ con thú thấy thế thì đi theo ngay. Cứ thế, Ngô Bình đi trước, còn nó theo sau rồi cùng về nhà anh.

Khi thú Thôn Kim vào nhà, cảm thấy khí tức ở đây khiến mình rất dễ chịu. Nhưng sau đó nó đã ngẩn ra nhìn cây hoè, thành tinh rồi ư?

Sau đó, nó lại nhìn cây đào, đào tiên ư?

Đột nhiên Chi Nhân Chi Mã chạy tới, sau đó còn le lưỡi với nó.

Thú Thôn Kim đang định ra oai thì Lý Dư ngoi lên rồi lườm nó, thú Thôn Kim lập tức rụt đầu lại sợ hãi.

Ngô Bình: “Mày tự đào một hố cho mình đi”.

Thú Thôn Kim ngoan ngoãn đi đào hang ngay.

Trước đó, Ngô Bình mới thi triển pháp thuật quá mức nên giờ đãm mệt lử, vì thế anh ngồi xuống cạnh hồ nước để nghỉ ngơi, sau đó uống thêm một viên Sinh Mệnh Đan. Ngửi thấy mùi đan dược, Chi Nhân Chi mã chạy ra rồi nhảy lên vai Ngô Bình, sau đó nhìn viên đan dược trong tay anh với vẻ thèm khát.

Ngô Bình ném cho nó một viên.

Ngư vương cũng nhảy lên rồi thò cái đầu tướng ra, sau đó há miệng.

Ngô Bình: “Trông mày xấu quá, ra kia”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2374


Lý Dư đang tiến hoá nên tiêu hao rất nhiều năng lượng, Ngô Bình ném cho nó một viên Sinh Mệnh đan. Hấp thu sức mạnh của đan dược xong, Lý Dư lập tức chui xuống nước, chuẩn bị lột xác lần hai.

Ngô Bình mặc kệ nó rồi nghỉ ngơi thêm một lúc, sau đó đi xem nhân sâm. Nhân sâm được nuôi bằng đất thần nên lớn rất nhanh, rõ ràng cũng có sự thay đổi, chắc nửa tháng nữa là sẽ thành sâm vương.

Ngô Bình xới đất cho nhân sâm xong thì ném cát thần ngũ sắc xuống hồ nước, sau đó ném hạt sen xuống, hi xọng sang năm sẽ mọc lên hoa sen.

Advertisement

Một lát sau, anh chợt nhớ tới bé trai ở phủ Tử Long, thấy hơi nhớ cậu bé nên anh bay vút lên cao rồi bay về phía phủ Tử Long.

Nửa tiếng sau, anh đã đáp xuống sân ở phủ Tử Long. Cậu bé đang học viết chữ với Vân Tịch, dáng vẻ cầm bút của cậu bé trông rất đáng yêu.

Vân Tịch cười nói: “Huyền Bình”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vân Tịch, đến nhà anh đi”.

Vân Tịch gật đầu: “Được”.

Lão và Mỵ Nương đương nhiên cũng đi cùng.

Về nhà rồi, Ngô Bình xếp một phòng cho Vân Tịch, ngay Lão và Mỵ Nương cũng có phòng riêng.

Hỉ Bảo về nhà thấy có nhiều đồ chơi thì vui lắm, thằng bé chọc cây đào tiên, đuổi Chi Mã, sau đó lại mò xuống hồ bắt cá, không nghỉ tay lúc nào.

Ngô Bình mặc kệ cậu bé, anh lấy trà tiên ra pha cho Vân Tịch uống rồi hỏi: “Thái Thanh Tiên Cảnh thế nào rồi? Lão tổ đã hồi phục chưa?”

Vân Tịch gật đầu: “Tu vi của lão tổ đã khôi phục lại rồi, nhà họ Vân cũng đã giải trừ được nguy cơ. Khi nào anh rảnh, em sẽ dẫn anh về nhà”.

Ngô Bình: “Ừ”.

Vân Tịch quan sát xung quanh rồi nói: “Mấy ngày qua, em ở cạnh Hỉ Bảo và phát hiện thể chất của thằng bé là Vu thể chí tôn”.

Ngô Bình chấn động: “Vu thể chí tôn ư?”

Vân Tịch gật đầu: “Đó là thể chất mạnh nhất để tu luyện Vu đạo, cổ tịch có viết chỉ có Vu hoàng thượng cổ mới có thể chất này thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Bảo sao thằng nhóc này lại nghịch thế, không biết mệt là gì”.

Vân Tịch nghiêm túc nói: “Trước khi Hỉ Bảo trưởng thành, anh có thể bảo vệ nó không? Một khi có người biết được thế chất của nó thì cả Tiên Giới sẽ muốn đuổi giết nó đấy”.

Ngô Bình: “Nó vẫn là một đứa trẻ, có anh rồi thì không ai được làm hại nó”.

Vân Tịch: “Tốt nhất anh đừng cho nó gặp người ngoài”.

Ngô Bình gật đầu: “Anh sẽ để ý”.

Hỉ Bảo chạy tới, sau đó nhảy vào lòng Ngô Bình đòi ăn vì đã đói bụng.

Ngô Bình lấy một viên Sinh Mệnh Đan cho cậu bé ăn: “Hỉ Bảo, từ mai, con hãy ngoan ngoãn học tập. Nếu không nghe lời, bố sẽ đánh đau đấy”.

Hỉ Bảo chớp mắt rồi gật đầu, sau đó lại ngồi xuống cạnh Vân Tịch gọi: “Mẹ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2375


Vào đây một cái là Ngô Bình quên hết mọi điều khác ngay.

Phòng thí nghiệm này chủ yếu nghiên cứu thuốc ảnh hưởng tới Nguyên Anh và linh hồn, nói trắng ra là nghiên cứu dược lý. Đáng tiếc là các thuốc thử nghiệm ở đây đã mất tác dụng, may mà trên phiến ngọc vẫn còn ghi chép về quá trình luyện chế, qua đó, anh có thể hiểu được phần nào.

Advertisement

Ngô Bình nghiên cứu đến mấy ngày lúc nào không hay, khi anh ra ngoài thì đã là bảy ngày sau rồi.

Anh mở cửa ra thì Cương Tử vội chạy đến báo: “Cậu chủ, anh Hoàng chờ cậu hai ngày rồi”.

Anh Hoàng chính là Hoàng Tử Cường, ngày trước Cương Tử chính là đàn em của Hoàng Tử Cường.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu rồi đi ra ngoài thì thấy ông nội và bố mình đã về, anh chào hỏi một chút rồi mới gọi Hoàng Tử Cường vào phòng khách.

“Anh chờ tôi những hai ngày chắc có chuyện gấp gì hả?”, thường thì nếu Hoàng Tử Cường gặp chuyện thì sẽ gọi cho Ngô Bình. Nhưng lần này anh ấy về hẳn đây, chứng tỏ đã gặp chuyện gì đó khó giải quyết.

Hoàng Tử Cường cười nói: “Cậu chủ, tôi muốn về làm việc cạnh cậu”.

Ngô Bình nhíu mày: “Sao? Ở Hải Thành không quen à?”

Hoàng Tử Cường: “Không phải không quen, mà là mọi việc ở đó ổn hết rồi. Tiêu Thiên Kỳ bị xử lý xong thì Thanh Môn cũng không làm gì được chúng ta nữa, cả Hải Thành giờ đã do một mình Hoàng Thiên Bá quản lý. Lần trước, cậu chủ bảo bọn tôi chuyển sang mảng bảo hiểm thì chúng tôi cũng làm xong rồi, tháng trước doanh số đã lên đén 50 tỷ, tiền đồ tươi sáng”.

Ngô Bình: “Thế chẳng tốt rồi còn gì?”

Hoàng Tử Cường: “Cậu chủ, tôi là chiến tướng mà, cậu bảo tôi ở lại Hải Thành bình yên thì sao tôi chịu được”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Đúng là ở đấy không cần thêm người hỗ trợ nữa, anh về cũng được, ở đây đang có có núi việc, một mình Cương Tử làm không xuể”.

Hoàng Tử Cường mừng rỡ nói: “Cảm ơn cậu chủ”.

Thật ra, Ngô Bình hiểu được suy nghĩ của Hoàng Tử Cường. Anh ấy muốn gần Ngô Bình để được chỉ dẫn nhiều hơn, như vậy sẽ tiện cho việc đột phá.

Ngoài Ngô Mi ra, thì nhà Ngô Bình đã đông đủ. Ngô Bình bảo Lina chuẩn bị mở tiệc. Buổi chiều, chú hai và cô của anh cũng đến, thậm chí Ngô Mi và Mỹ Ngọc cũng được Viêm Dương đưa từ Thiên Kinh về.

Lý Vân Đẩu rất vui, bây giờ nhà họ Lý như mặt trời ban trưa, tiền đồ rộng mở. Điều quan trọng nhất là ông ấy có một người cháu trai ưu tú như Huyền Bình.

Thím hai cũng đến, bà ta nghe chồng kể về tài năng của Ngô Bình xong thì cũng khách sáo với anh hơn, khi gặp Lý Niệm Tổ và Trương Lệ thì đã chịu chào họ là anh chị.

Người lớn uống rượu chuyện trò, trẻ con nô đùa, hai con của Lý Gia Ninh là Trịnh Tinh và Trịnh Hạo Vũ. Con của Lý Đông Hưng là Lý Hoằng Đào, Lý Thuỵ và Lý Hân, ngoài ra còn có Ngô Bình, Ngô Mi, Mỹ Ngọc, ai cũng bám lấy Ngô Bình.

Lý Hân mới 11 tuổi, cô bé tròn mắt hỏi: “Anh ơi, mẹ em bảo anh siêu lắm, như thần tiên ấy, thế anh có phép ạ?”

Trong ấn tượng của cô bé vẫn chưa có khái niệm tu hành.

Ngô Bình cười nói: “Theo cách hiểu của em thì anh có đấy”.

Lý Hân oa lên rồi nói: “Anh biết bay luôn đúng không?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừ”.

Lý Hân lập tức ôm tay anh rồi nói: “Anh cho em bay với, em cũng muốn bay”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2376


Ngô Bình: “Em nặng lắm, anh không bế được”.

Lý Thuỵ xị mặt ra nói: “Anh thiên vị, em cũng là em của anh mà anh chỉ coi trọng em gái thôi”.

Ngô Bình nói: “Em sắp 90 cân rồi, khi nào giảm cân thành công thì anh sẽ cho em bay cùng”.

Advertisement

Thì ra Lý Thuỵ mới 15 tuổi, nhưng đã cao trên mét bảy và nặng gần 90 cân, hơn nữa lại không thích học hành, chỉ nghịch ngợm là giỏi.

Lý Thuỵ khóc lóc ôm chân Ngô Bình không buông.

Ngô Bình đành chịu nên bê cả Lý Thuỵ và Lý Hân bay lên cao.

Advertisement

Lý Hân hét lên: “Oa, tôi biết bay rồi”.

Lý thuỵ thì rất căng thẳng, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Xì, có gì mà hét ầm lên thế, chuyện bay lượn với anh mình chỉ bé như con muỗi. Anh cho bọn em ra ngoài vũ trụ luôn đi”.

Ngô Bình chỉ muốn ném Lý Thuỵ xuống dưới, anh lừ mắt nói: “Ngoài vũ trụ nhiệt độ âm, không có không khí, em nghĩ mình trụ được mấy giây?”

Lý Thuỵ hắng giọng nói: “Thế thì thôi vậy”.

Sau khi bay cao 3000 mét, Ngô Bình đưa hai đứa nhóc bay quanh Vân Đỉnh một vòng. Lý Thuỵ chợt chỉ về một phía rồi nói: “Cái gì kia hả anh?”

Thì ra nhìn từ trên cao xuống có thể nhìn thấy rõ bảy rặng núi đang phát sáng, chúng nối liền sông, vị trí nhà của Ngô Bình chính là thế Thất Tinh Long Vương.

Ngô Bình: “Đó là thế phong thuỷ, có gì đâu mà lạ”.

Sau đó Lý Hân hét lên: “Rồng, anh ơi, em nhìn thấy rồng”.

Có một con thuồng luồng dài ngoằng ngoi lên mặt nước, thì ra là Lý Dư thấy Ngô Bình bay qua nên ngoi lên chào anh.

Ngô Bình cười nói: “Rồng nhà mình nuôi đấy, bao giờ anh sẽ dẫn mấy đứa đi gặp nó”.

“Ui, nhà mình nuôi cả rồng ạ?”, Lý Thuỵ ngẩn người ra, không dám tin đây là sự thật.

Lý Hân gật đầu lia lịa: “Vâng, em cũng muốn xem rồng”.

Sau khi về lại hoa viên, Ngô Bình cho các em ngồi lên một con thuyền rồi chèo ra Đông Hồ. Ngay sau đó, Lý Dư đã xuất hiện với cái đầu rồng to tướng.

Hai đứa nhóc hét lên hưng phấn, sau đó sờ râu rồng và vỗ mũi nó. Lý Dư nằm im, biết đây là các em của Ngô Bình nên không dám cử động mạnh, sợ làm đám nhóc hoảng sợ.

Lý Thuỵ và Lý Hân chơi một lúc thì Ngô Bình đưa hai đứa lên bờ, nhưng mấy đứa khác cũng không chịu kém cạnh, liên tục đòi bay rồi đòi chơi với Lý Dư tiếp.

Ngô Bình bó tay, đành đưa nốt chúng bay lên cao rồi lại đi xem rồng.

Lý Hoằng Đào kém miếng khó chịu, đòi Ngô Bình cho bay bằng được, không thì là không công bằng. Kết quả cậu ta bị Ngô Bình đáp ngã xuống hồ, làm mọi người được trận cười vỡ bụng.

Đám trẻ con chơi mệt thì mới chịu về phòng tiệc, Lý Thuỵ và Lý Hân vẫn còn hào hứng rồi kể lại chuyện cho bố mẹ nghe.

Lý Đông Hưng ngạc nhiên vì Ngô Bình còn nuôi cả rồng…
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2377


Bây giờ, Lý Vân Đẩu là hội trưởng của tổng thương hội Đông Nam Á, ngoài ra còn đứng đầu thương hội Vân Đông, tài sản như núi, dù đã cao tuổi nhưng sức khoẻ vẫn dồi dào.

Một lát sau, Ngô Bình quay lại, Lý Niệm Tổ nói với anh: “Tiểu Bình, tháng sau là ông nội thượng thọ, chúng ta phải chuẩn bị trước”.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Thế ạ? Đến lúc đó, chúng ta phải làm thật to ông nhé!”

Lý Vân Đẩu vội xua tay: “Thôi, mở tiệc nội bộ trong gia đình thôi là được rồi”.

Advertisement

Lý Đông Hưng cười nói: “Thế sao được ạ, tiệc mừng thọ của bố sao có thể làm qua loa được”.

Lý Gia Ninh: “Đúng đấy ạ, chúng ta phải mở tiệc ở Vân Đông, phải cho cả dòng tộc Lý thấy được khí thế của chi nhà mình”.

Lý Thị là một dòng tộc lớn ở Vân Đông, bố của Lý Vân Đẩu hay ông cố của Ngô Bình đã có tới năm bà vợ và 13 người con trai. 13 người con trai này lại lấy vợ sinh con và phát triển riêng rẽ, hầu hết đều có thành tựu và địa vị lớn trong xã hội.

Nhắc tới dòng tộc Lý, Lý Vân Đẩu như có điều suy nghĩ rồi nói: “Gia Ninh, ý của con là mượn cơ hội này để điều chỉnh lại cả dòng tộc ư?”

Lý Gia Ninh nói: “Tính ra thì bố là người có thành tựu lớn nhất trong dòng tộc Lý, nhưng trưởng tộc lại có suy tính riêng, chưa bao giờ hỏi ý kiến bố về bất kỳ chuyện gì. Tiệc mừng thọ lần này chúng ta phải làm thật to, để họ biết được địa vị của bố ở giới thương nhân và Vân Đông”.

Lý Đông Hưng cũng gật gù: “Con đồng ý với ý kiến của em gái”.

Ông ấy ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “À, hôm trước con có nhận được thiệp mời họp của dòng tộc, nhà mình có đi không ạ?”

Ngô Bình hỏi: “Chú hai, buổi họp gì vậy ạ?”

Lý Đông Hưng: “Tiểu Bình, buổI họp này là nơi mọi người trong gia tộc trao đổi tài nguyên, đồng thời là bước khởi động cho đại hội dòng tộc”.

Lý Gia Ninh: “Trong bữa tiệc này, mọi người sẽ chọn ra vài ứng cử viên cho đại hội dòng tộc được tổ chức vào sáu tháng sau, đồng thời chọn ra tông chủ và tông lão mới”.

Ngô Bình có vẻ kinh ngạc hỏi: “Cô ơi, thành viên của nhà họ Lý mình trên cả thế giới phải đến vài chục triệu cô nhỉ?”

Lý Gia Ninh cười nói: “Dòng tộc nhà mình lớn lắm, nếu tính cả thế giới thì phải hơn trăm triệu người. Đương nhiên đó là tính cả các chi nhỏ. Ví dụ như đại hội mà chúng ta tham dự kia chủ yếu là chi nhà họ Lý ở triều Đường, tính sơ sơ cũng phải trên chục triệu người”.

Ngô Bình: “Thế thì quy mô của đại hội phải lớn lắm, ngần ấy người thì bằng dân số của nước Gallia rồi còn gì”.

Lý Đông Hưng: “Đúng thế, cho nên đại hội này vô cùng quan trọng, ba năm được tổ chức một lần. Ai được phát ngôn ở đó đều là các nhân vật lớn tấm cỡ thế giới, à mà có cả người tu hành nữa đấy”.

Ngô Bình: “Chú hai, ý của hai cô chú là chúng ta cũng phải tham gia đại hội của dòng tộc ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2378


Câu hỏi của Ngô Bình rất thẳng thắn, Lý Vân Đẩu ngẫm nghĩ rồi nói: “Có chứ, dẫu sao điều này cũng có lợi với nhà mình mà”.

Ngô Bình cười nói: “Thế thì cháu sẽ đến tham dự bữa tiệc của dòng tộc, sau đó tham gia đại hội vào nửa năm sau. Vị trí tông chủ thì cháu không dám chắc, nhưng tông lão thì vô tư ạ”.

Lý Đông Hưng và Lý Gia Ninh đều sáng mắt lên, đây là một chuyện làm rạng rỡ tổ tông, nếu Ngô Bình làm được thì quá tốt rồi.

Song, Ngô Bình chợt hỏi: “Cô, chú, quy mô của đại hội trước kia cũng lớn vậy ạ?”

Advertisement

Lý Đông Hưng lắc đầu: “Vài nhiệm kỳ gần đây mới tổ chức rùm beng vậy”.

Sau đó, ông ấy có vẻ nghi hoặc nói: “Hình như có chuyện gì đó rất lớn sắp xảy ra, nhưng chú không biết là chuyện gì. Chắc chỉ có các trưởng bối của dòng tộc mới biết”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sắp có chuyện quan trọng xảy ra ư?”

Lý Vân Đẩu cũng nói: “Ông cũng có dự cảm tương tự, nhất là khoảng chục năm trở lại đây, có nhiều nhân vật lớn hình như như đang âm thầm chuẩn bị điều gì đó”.

Ngô Bình: “Ông ơi, ông có biết họ chuẩn bị gì không ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Ví dụ như có vài thế lực giao lưu với những người ở giới tu hành, có thế lực bắt đầu mua đất đai ở vùng hoang dã, nhưng mua xong thì để đấy không làm gì cả. Còn có mấy thế lực chiêu mộ các cao thủ khắp toàn cầu, sau đó dốc sức bồi dưỡng và chuẩn bị rất nhiều tài nguyên cho họ như quần áo, đồ ăn, thành ra như cứ sắp đến ngày tận thế ấy”.

Ngô Bình rơi vào trầm tư, lẽ nào sắp có chuyện lớn xảy ra thật?

Anh nói: “Bố ơi, mấy nữa hai bố con mình sẽ đi tham gia đại hội của gia tộc nhé ạ”.

Lý Niệm Tổ: “Bố đi làm gì?”

Lý Vân Đẩu nói: “Niệm Tổ, con đi tốt mà, đi cho biết đó biết đây. Nếu được thì Huyền Bình sẽ tiến cử con”.

Lý Niệm Tổ là một người thật thà nên lắc đầu ngay: “Bố, con không có kinh nghiệm, e không được đâu”.

Lý Vân Đẩu cười lớn nói: “Cần gì kinh nghiệm, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi”.

Lý Gia Ninh cười nói: “Anh cả, anh sướng nha, đúng kiểu bố dựa hơi con đấy”.

Lý Đông Hưng: “Nhà họ Lý mình dựa cả vào Ngô Bình mà”.

Ngô Bình xua tay: “Chú hai, chú đừng tâng bốc cháu thế. Nhà họ Lý được như ngày hôm nay là nhờ công lao của ông, ông đã xông pha và trải qua biết bao gian khổ mới gây dựng nhà ta lớn mạnh thế này”.

Lý Vân Đẩu: “Được rồi, đừng nịnh bợ ông nữa”.

Đúng lúc này, chợt có người hớt hải chạy vào, đó là Lý Mai. Cô ấy vừa xuống máy bay, trước đó cô ấy đang khảo sát ở Đông Tinh, biết gia đình có buổi tụ họp nên đã bỏ hết việc để về ngay.

Lý Mai vừa vào đã được Lý Gia Ninh đẩy ngồi xuống cạnh Ngô Bình.

Lý Gia Ninh hỏi: “Tiểu Mai, bên kia sao rồi? Có thích hợp để đầu tư không?”

Lý Mai uống một ngụm nước hoa quả rồi đáp: “Vô cùng thích hợp luôn ạ. Huyền Bình giờ đã nắm quyền quản lý toàn bộ đất nước ấy rồi, như một ông vua luôn”.

Mọi người đều tỏ vẻ kinh ngạc, vì Ngô Bình chưa hề kể chuyện này với họ.

Lý Đông Hưng: “Nói vậy là chúng ta có thể dồn toàn lực đầu tư sang bên đó hả?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2379


Mọi người đều rất hào hứng, chủ đề câu chuyện chỉ xoay quanh Đông Tinh.

Bữa tiệc kéo dài đến tận khuya thì mọi người mới đi nghỉ, may là có nhiều phòng nên mọi người tha hồ lựa chọn.

10 tối, Ngô Bình gọi bố mình ra vườn hoa rồi nói: “Bố ơi, tối nay con sẽ giúp bố đột phá lên cảnh giới Địa Tiên”.

Advertisement

Lý Niệm Tổ là Linh Minh Thánh Thể, toàn bộ kinh mạch đã được đả thông, cho nên đã đột phá cảnh giới Nhân Tiên từ lâu. Hơn nữa ông ấy tu luyện công pháp đại giáo vô thượng là Âm Dương Giáo nên nền móng vô cùng vững chắc.

Lý Niệm Tổ: “Tiểu Bình, bố có được không?”

Ngô Bình cười nói: “Bố mà không được thì không ai được hết”.

Advertisement

Sau đó, Ngô Bình đả thong chín linh khiếu và thần khiếu cho bố mình, tiện thể mở luôn linh khiếu thứ mười và thần khiếu thứ chín. Cùng lúc đó, anh đã dùng năng lượng cao chiều trong cơ thể mình để Lý Niệm Tổ được hấp thu năng lượng nòng cốt có quy luật, có thể nói xuất phát điểm của Lý Niệm Tổ còn cao hơn anh.

Nhưng Lý Niệm Tổ không tu luyện võ hồn, vì con đường tu hành của ông ấy khác Ngô Bình, ông ấy chọn con đường của Âm Dương Giáo.

Đến gần sáng, Lý Niệm Tổ mới ngưng tụ thánh tân, thiên nhân hợp nhất, cuối cùng đã đạt đến cảnh giới Nhân Tiên viên mãn và trở thành một Võ Quân.

Với Lý Niệm Tổ mà nói thì ngưng tụ thần bàn có cũng được mà không có cũng không sao, vì thế ông ấy đã nhẹ nhàng đột phá đến cảnh giới Nguyên Thần và tiến vào cảnh giới Địa Tiên.

Ngô Bình cho bố mình uống một viên Nguyên Anh Đan, sau đó bảo ông ấy ngưng tụ nguyên thần theo công pháp của Âm Dương Giáo. Nguyên thần này có tên là Âm Dương Chân Thần, mạnh hơn các nguyên thần bình thường nhiều.

Ngưng tụ nguyên thần xong, Lý Niệm Tổ ngồi xếp bằng xuống. Sau đó, ông ấy đã bế quan một ngày một đêm để thích ứng với trạng thái mới.

Sau khi Lý Niệm Tổ bế quan, Ngô Bình đã mệt lử, anh về thẳng phòng nghỉ ngơi. Nhưng anh vừa mở cửa ra thì đã thấy Lý Mai đang chờ mình.

“Đồ vô lương tâm này, em chờ anh cả đêm đấy”, cô ấy oán trách.

Ngô Bình cười nói: “Anh giúp bố tu luyện”.

Lý Mai kéo anh xuống giường, cô ấy định làm chuyện gì đó, Ngô Bình hiểu ý rồi c** đ* đi tắm để nhanh chóng vào việc ngay.

Đến bữa sáng, Ngọc Yên mới gõ cửa gọi: “Cô cậu dậy ăn sáng thôi ạ”.

Ngô Bình đáp: “Biết rồi, ra ngay đây”.

Lý Mai vẫn ôm cổ Ngô Bình rồi nỉ non: “Không được đi, anh phải nằm lại với em”.

Ngô Bình vỗ mông cô ấy rồi nói: “Ngoan nào, ra ăn sáng đã rồi lát anh mát xa cho. Anh sẽ cho em dùng thử loại thuốc anh mới nghiên cứu, đảm bảo sẽ khiến da em mịn như da em bé”.

Lý Mai sáng mắt lên nói: “Thật không? Đi, ra ăn sáng thôi!”

Mọi người quây quần bên bàn ăn, Ngô Bình vừa bê bát lên thì thấy có một đứa bé chạy tới nhào vào lòng mình rồi gọi: “Bố ơi”.

Đương nhiên đó là Hỉ Bảo, cậu bé chưa gặp mọi người ở đây, vì Ngô Bình đã cho chuyể ra nhà sau rồi dặn Vân Tịch chăm sóc.

Hỉ Bảo vừa vào, Vân Tịch cũng vội vã chạy vào theo. Thấy có một cô gái vô cùng xinh đẹp xuất hiện, mọi người đều ngẩn ra, Lý Mai thì lườm Ngô Bình cháy thịt.

Hỉ Bảo thấy Vân Tịch đi theo thì gọi: “Mẹ”.

Lý Mai tái mặt, Ngô Bình có con rồi ư? Mẹ đứa bé cũng ở đây luôn?

Lý Vân Đẩu sáng mắt lên cười nói: “Chắt của cụ đây à? Ngoan, ra đây cụ bế nào!”

Ngô Bình vội nói: “Ông ơi, nó là Hỉ Bảo, con nuôi của cháu”.

Nghe thấy thế, Lý Mai thở phào một hơi, nhưng ánh mắt nhìn Vân Tịch vẫn có vẻ cảnh giác.

Lý Vân Đẩu: “Con nuôi thì cũng là người nhà mình”.
 
Back
Top Dưới