Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2220


Mọi người bàn bạc một lúc rồi cùng đi vào bên trong, sau khi đi được một đoạn, Ngô Bình phát hiện bức tường đá ở hai bên khắc đầy chiêu thức võ thuật nên bọn họ đều dừng bước.

Chiêu thức ban đầu họ có thể hiểu được ngay, nên vừa nhìn đã có thể luyện được.

Advertisement

Minh Diệm nói: “Anh Ngô, các chiêu thức này thần kỳ quá, đúng là truyền thừa của tiên điện có khác”.

An Tự Tại cười nói: “Đây vẫn chưa là truyền thừa tiên điện thật sự đâu, cái thật còn mạnh hơn nhiều”.

Advertisement

Song, sau khi xem hết 12 bức vẽ thì Minh Diệm ngạc nhiên phát hiện mình mất một tiếng rồi vẫn chưa luyện thành chiêu thức trên bức vẽ thứ 13.

An Tự Tại cũng không khá hơn là bao, từ bức vẻ 17 trở đi thì anh ấy mới bắt đầu thấy mệt. Nhưng họ vẫn cố cầm cự và luyện tiếp.

So ra thì chỉ có Võ Quân như Ngô Bình là nhàn nhất, anh chỉ liếc một cái đã có thể luyện được hết các chiêu thức, thậm chí còn nắm được cốt lõi của vấn đề.

Anh chìm đắm trong các động tác, bất giác đến bức vẽ thứ 30 lúc nào không hay. Lúc này, anh không còn thấy dễ nữa, thời gian luyện thành các động tác cũng lâu hơn, từ nửa phút thành hơn chục phút.

Sau khi luyện xong 30 bức vẽ, Ngô Bình mới phát hiện nếu thi triển các chiêu thức cùng một lúc thì chính là một môn công phoá có uy lực rất mạnh.

Sau khi luyện các chiêu thức liền một mạch, Ngô Bình đã lĩnh ngộ được chiêu thứ thứ 37 và các chiêu thức phía sau.

Anh đi tới cuối hang lúc nào không hay, sau đó luyện xong chiêu thức trên bức vẽ thứ 49. Sau đó, anh nhìn thấy một cánh cửa bằng đồng cực lớn, bên trên có rất nhiều vệt lõm vào.

Anh vừa nhìn đã biết các vết lõm này có liên quan đến 49 chiêu thức kia nên lập tức thi triển ngay tại chỗ, mỗi chiêu thức đều để lại vài điểm trên mặt cửa.

Cheng cheng.

Chân và tay của Ngô Bình liên tục đánh vào các điểm lõm.

Đột nhiên cánh cửa chầm chậm mở ra, Ngô Bình mừng rỡ rồi đi vào. Anh ngoái lại gọi Minh Diệm và An Tự Tại, nhưng cánh cửa đã tự động đóng lại.

Lúc này, Ngô Bình đang ở trong một cung điện rộng lớn, sàn nhà lát tiên ngọc ngũ sắc, nóc nhà khảm đầy đá quý như các vì sao.

Một tia sáng chợt rọi xuống rồi hoá thành hình dạng của một ông lão mặc áo bào trắng, ông lão nhìn Ngô Bình rồi nói: “Chúc mừng cậu đã thông qua vòng khảo hạch và vào được tiên điện Thiên Võ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2221


Ngô Bình: “Chỉ có công pháp thôi sao? Không có tài nguyên tu luyện à?”

Ông lão: “Ở đây có nhiều đồ lắm, cậu cứ chọn tuỳ ý”.

Ngô Bình đưa mắt nhìn quanh thì thấy đại điện trống trớn, không có một thứ gì thì anh chọn bằng niềm tin à?

Advertisement

Anh thở dài nói: “Được rồi, cảm ơn”.

Ông lão gật đầu nói: “Cậu là đệ tử cuối cùng mà tiên điện Thiên Võ tiếp nhận, sau khi cậu rời khỏi đây, tiên điện sẽ chìm xuống lòng đất và biến mất”.

Advertisement

Dứt lời, ông lão giơ tay chỉ về phía Ngô Bình, ngay sau đó có một tia sáng chiếu vào mi tâm anh rồi hoá thành một luồng thông tin khổng lồ.

Tiếp nhận các truyền thừa xong, Ngô Bình lấy đao ra rồi bắt đầu đào ngọc tiên dưới sàn. Các viên ngọc tiên này không là gì với tiên điện này cả, nhưng mang ra bên ngoài thì rất có giá trị. Phỉ thuý, hay thạch anh đều không là gì hết.

Ngô Bình cứ thế đào ngọc rồi cho vào nhẫn trữ đồ, anh làm rất nhanh, không lâu sau đã đào hết sạch ngọc ở đây.

Cuối cùng, anh bay lên nóc nhà rồi cậy nốt bảo thạch. Bảo thạch ở đây toàn hàng cực phẩm, viên nào cũng to như nắm đấm, đã thế còn toả sáng lấp lánh.

Nhưng anh mới cậy được hơn trăm viên thì đại điện đã rung lên, anh biết nó sắp lún xuống nên xông ngay ra ngoài.

Cánh cửa mở ra, Ngô Bình đi ra ngoài, sau đó kéo Minh Diệm và An Tự Tại lao nhanh ra khỏi hang động rồi chạy xuống núi.

Bọn họ vừa ra ngoài thì thân núi đã rung lên dữ dội, sau đó lún xuống chìm vào trong tuyết.

Bọn họ cưỡi lên con đại xà rồi nhanh chóng rời đi. Nhưng chưa đi được ba xa, bí cảnh Thiên Võ đã rung lên như sắp tận thế.

Ngô Bình nói: “Mau đến điểm tập hợp”.

Họ ngồi trên con đại xà, nó tăng tốc thật nhanh nên chưa tới nửa tiếng, đã đưa mọi người đến lối ra.

Lúc này, có một cánh cửa màu lam hiện lên trên không trung, có nhiều người đang nhảy vào đó. Xem ra họ cũng biết bí cảnh có chuyện nên vội vã rời đi.

Nhóm Ngô Bình cũng nhảy vào cánh cửa ấy, họ vừa đi thì con bạch xà cũng thoáng do dự rồi bay ra theo.

Cảnh vật thay đổi, nhóm Ngô Bình đã xuất hiện ở nơi tập trung ban đầu, nhưng ngay sau đó có một con đại xà bay ra theo.

Mọi người xung quanh đều hoảng sợ, có người định ra tay với nó, nhưng Ngô Bình đã lên tiếng: “Nó là thú cưng của tôi, mọi người đừng sợ”.

Nghe thấy thế, mọi người dừng tay.

Hoàng Nhiễm vẫn chờ ở đây, ban đầu có 20 tu sĩ cảnh giới Địa Tiên, mà giời chỉ có một mình Ngô Bình trở ra.

Hoàng Nhiễm nói: “Ngô Bình, cậu đã ra trước rồi thì về luôn đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2222


Sau khi rời khỏi không gian đó và đáp xuống một đỉnh núi của Địa Tiên Giới, Hoàng Nhiễm không tiễn Ngô Bình nữa mà mà quay về lại không gian.

Được đến Địa Tiên Giới, con bạch xà rất vui, nó bay vút lên cao.

Ngô Bình hơi bất ngờ, anh gọi nó về rồi cả hai cùng bay đến kiếm phái Thục Sơn.

Sau một chặng đường dài, con bạch xà đã đáp xuống đỉnh Thiếu Long. Ngô Bình thu xếp chỗ ở cho nó rồi mới đi gặp sư phụ Trần Đạo Huyền.

Advertisement

Trần Đạo Huyền đang ngồi luyện công, thấy Ngô Bình quay về, ông ấy ngạc nhiên nói: “Đồ nhi, sao con về nhanh thế?”

Ngô Bình nói: “Sư phụ, bí cảnh Thiên Võ sắp sụp rồi nên con ra ngoài trước, những người khác chưa ra, nhưng chắc cũng sắp rồi”.

Advertisement

Trần Đạo Huyền tỏ rõ vẻ ngạc nhiên: “Bí cảnh Thiên Võ sụp đổ ư? Không thể nào!”

Sau đó, ông ấy hỏi Ngô Bình: “Đồ nhi, con có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình gật đầu: “Con lấy được một phần truyền thừa của tiên điện Thiên Võ”.

Trần Đạo Huyền chấn động nói: “Cái gì? Truyền thừa của tiên điện Thiên Võ ư?”

Ngô Bình: “Sư phụ, tiên điện ấy lợi hại lắm ạ?”

Trần Đạo Huyền cười lớn nói: “Không chỉ lợi hại, mà tiên điện này còn là nơi tất cả tu sĩ muốn đến! Đồ nhi, con đúng là một người may mắn đấy”.

Sau đó, ông ấy nghiêm túc nói: “Con không được nói chuyện này cho bất kỳ ai khác biết nhé”.

Ngô Bình gật đầu: “Vâng”.

Trần Đạo Huyền lấy một thanh đoản kiếm trong suốt ra, dưới ánh đèn chiếu rọi, người ta mới hình thấy hình dáng mờ mờ của nó, nhưng cũng không quá rõ.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Sư phụ, đây là kiếm Vô Tương ạ?”

Trần Đạo Huyền gật đầu: “Giờ sư phụ giao nó cho con! Chỉ khi tu luyện tới một cảnh giới cao thâm thì mới có thể sử dụng được nó”.

Ngô Bình vui mừng nói: “Cảm ơn sư phụ”.

Hai thầy trò ngồi nói chuyện thêm một lúc thì Ngô Bình về đỉnh Thiếu Long. Diện tích của đỉnh Vô Tương rất lớn, xung quanh có núi non trùng điệp, khi Ngô Bình bay đến một đỉnh núi thì chợt cảm thấy có kiếm khí bức người ở phía dưới.

Ngô Bình thấy tò mò nên đáp xuống, sau đó đã nhìn thấy một cô gái đang điều khiển một thanh kiếm bay. Thanh kiếm bay đó lao đi nhanh như điện, đi đến đâu là lá với đá rơi đến đấy, uy lực rất lớn.

Ngô Bình sáng mắt lên khen ngợi: “Kiếm hay!”

Cô gái đó rất xinh đẹp, không thua Minh Diệm là bao, nhưng khí chất thì hoàn toàn khác, hơn nữa dáng người hơi gầy.

Cô gái nhìn Ngô Bình rồi lạnh giọng nói: “Ai?”

Ngô Bình vừa định giới thiệu thì bên cạnh đã có người mấy người hét lên: “Đồ vô liêm sỉ, dám nhìn lén tiên tử nhà ta, chết đi!”

Có ba đường kiếm tấn công Ngô Bình từ ba phía, thấy thế, Ngô Bình biết họ đang muốn lấy mạng mình.

Đối mặt với tình huống này, Ngô Bình không còn cách nào khác ngoài lấy Lưỡi Hái Máu ra để nghênh chiến.

Cheng cheng cheng!

Đây là một món thần binh, ba thanh kiếm kia lập tức vỡ nát, sau đó bay quay ngược lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2223


Đầu thương lập tức đâm vào mi tâm của người đó như con rắn độc, mũi thương lạnh lẽo khiến người đó không rét mà run, toàn thân cứng đờ.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Quỳ xuống”.

Người đó quỳ xuống, không dám nói nửa lời.

Advertisement

Ngô Bình: “Theo quy định của đỉnh Vô Tương, tôi hoàn toàn có thể giết anh vì tội ám sát đệ tử tinh anh”.

Hai người còn lại hoảng hốt, đệ tử tinh anh? Họ ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Anh là Ngô Bình - đệ tử tinh anh mới à?”

Advertisement

Thấy họ không có ý tôn trọng với mình, Ngô Bình lạnh lùng nói: “Hai người cũng quỳ xuống”.

Hai người kia không quỳ, một người khinh khỉnh nói: “Đệ tử tinh anh thì có gì là siêu đâu, trưởng bối của chúng tôi đều là trưởng lão của đỉnh Vô Tương, truyền thừa từ bao đời. Anh chỉ là một đệ tử tinh anh thôi, không có tư cách bắt chúng tôi quỳ đâu”.

Chát.

Ngô Bình hất Lưỡi Hái Máu, tên đang nói lập tức khuỵ gối, sau đó hét lên đau đớn rồi quỳ xuống đất, nước mắt đầy mặt.

Người còn lại sợ quá cũng vội vàng quỳ xuống, sau đó thấp thỏm nhìn Ngô Bình.

Anh lạnh lùng nói: “Quỳ yên ở đây, tôi không cho phép thì không được đứng dậy”.

Cô gái kia đứng gần đó đã chứng kiến tất cả, nhưng thờ ơ như chuyện chẳng liên quan đến mình.

Ngô Bình chắp tay với cô ấy: “Thấy ở đây có kiếm khí mạnh mẽ nên tôi mới tò mò xuống xem, làm phiền rồi”.

Lúc này, lại có một người đáp xuống, đó là Trần Hạc Niên. Anh ta nhìn ba người đang quỳ dưới đất rồi cười trừ trách mắng: “Ba người giỏi quá nhỉ, dám đắc tội với cả Ngô sư thúc, lẽ nào mấy người không biết sư thúc đứng đầu bảng Nhân Tiên à?”

Ba người kia nhăn mặt, một người nói: “Trần sư huynh, anh ta ngông nghênh quá, chuyện này chưa xong đâu”.

Trần Hạc Niên cười lạnh: “Sư thúc đã báo sư tổ của tôi làm sư phụ, dù sư thúc có giết mấy người thì trưởng bối của mấy người cũng không dám ý kiến gì đâu”.

Ba người kia có vẻ không phục, gia tộc nhà họ đã truyền thừa bao đời, lẽ nào lại chịu để Ngô Bình đàn áp.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Tôi định giết các người rồi, nhưng nể tình đồng môn nên mới tha cho. Nếu các người không phục, thì cứ thoả mái khiêu chiến tôi”.

Trần Hạc Niên cười lớn nói: “Sư thúc đừng giận”.

Ngô Bình: “Hạc Niên, sao anh lại đến đây?”

Trần Hạc Niên: “Con đến tìm sư muội Kinh Hồng”, nói rồi, anh ta vẫy tay với cô gái kia.

Bấy giờ, Ngô Bình mới biết tên của cô ấy.

Kim Hồng tiên tử ngoảnh đi, như không muốn để ý đến Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2224


Không lâu sau, có một người phụ nữ trung niên bước nhanh vào, bà ấy chắp tay nói: “Cậu Ngô, tôi là trưởng lão Thiết Kiếm của điện Thanh Liên, nghe nói cậu có y thuật phi phàm, không biết có thể đến điện Thanh Liên với tôi được không?”

Ngô Bình: “Trưởng lão, có chuyện gì vậy? Ai bị bệnh à?”

Trưởng lão Thiết Kiếm: “Chúng ta vừa đi vừa nói được không?”

Advertisement

Dẫu sao cũng là người của kiếm phái Thục Sơn, Ngô Bình không tiện từ chối nên đành gật đầu rồi lên đường.

Rời khỏi đỉnh Thiếu Long, trưởng lão Thiết Kiếm nói: “Cậu Ngô, Lâm Thanh Dao - đệ tử thiên tài của điện Thanh Liên chúng tôi bị tẩu hoả nhập ma, hiện tại đang rất nguy hiểm. Cậu Ngô có y thuật cao minh, xin hãy cứu Thanh Dao”.

Advertisement

“Tẩu hoả nhập ma ư? Cái này không khó chữa đâu, mau dẫn tôi đi”, hiện tại việc cứu người là quan trọng nhất nên Ngô Bình không hỏi nhiều nữa.

Đến điện Thanh Liên rồi, Ngô Bình nhìn thấy một đỉnh núi hùng vỹ vô cùng rộng lớn, cao gần năm nghìn mét, có rất nhiều dược liệu lạ cùng linh thú sinh trưởng ở đây, các toà kiến trúc khác nhau nằm rải rác nhiều chỗ, có nhà tre, nhà gỗ, hang đá. Nhưng đồ sộ nhất là đại điện ở lưng chừng núi.

Ngô Bình khen ngợi: “Đúng là bảo địa của đất trời”.

Trưởng lão Thiết Kiếm cười nói: “Cậu Ngô, Thanh Liên Kiếm Quyết của chúng tôi có uy lực mạnh nhất trong hai điện và năm đỉnh núi đấy”.

Ngô Bình: “Sư phụ tôi cũng nói thế”.

Trưởng lão Thiết Kiếm dẫn Ngô Bình vào một ngôi nhà trúc màu vàng rồi đi lên tầng hai. Một cô gái trẻ bước ra, thoạt nhìn khoảng 20 tuổi, cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy màu trắng.

Trưởng lão Thiết Kiếm vội hành lễ: “Điện chủ”.

Ngô Bình ngạc nhiên, không ngờ đây là điện chủ Thanh Liên.

Anh chắp tay nói: “Đệ tử Ngô Bình tham kiến điện chủ”.

Điện chủ Thanh Liên tên là Mộc Tâm Lan, là Tiên Quân cảnh giới Long Môn, thực lực phi phàm, kiếm pháp quét ngang thiên hạ, đến Trần Đạo Huyền cũng phải bái phục.

Mộc Tâm Lan gật đầu nói: “Anh Ngô đừng đa lễ, cậu là thầy luyện đan của điện Trường Sinh nên có thân phận cao quý, vì thế không cần phải hành lễ với các điện chủ hay phong chủ đâu”.

Ngô Bình: “Điều nên làm thôi ạ”.

Mộc Tâm Lan: “Anh Ngô, đệ tử của tôi là Lâm Thanh Dao đã bị tẩu hoả nhập ma, không biết anh có chữa được không?”

Ngô Bình: “Để tôi vào xem đã”.

Ngô Bình đi vào phòng thì nhìn thấy một cô gái trẻ khoảng 19 tuổi đang nằm trên giường trúc. Khí tức của cô gái hỗn loạn, đôi mắt bừng sát ý đáng sợ, sau đó nhìn mọi người chằm chằm.

Ngô Bình chỉ nhìn thoáng qua rồi nói: “Sát niệm xâm chiếm tâm hồn, đúng là tình trạng rất nguy hiểm”.

Mộc Tâm Lan: “Anh Ngô có cách chữa trị không?”

Ngô Bình: “Có chứ”.

Anh đi tới gần giường, sau đó niệm Đại Phạn Thiền Âm, sóng âm truyền vào người Lâm Thanh Dao, người cô ấy run lên, sát ý trong mắt nhạt dần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2225


Lâm Thanh Dao đần người ra, sau đó nổi giận rồi nổi sát ý nói: “Anh dám đánh tôi à!”

Chát!

Ngô Bình giáng thêm cái tát nữa, Lâm Thanh Dao càng nổi xung hơn. Rõ ràng, sát tâm của cô ấy vẫn chưa được diệt tận gốc.

Advertisement

Vì thế, Ngô Bình tiếp tục niệm Đại Phạn Thiền Âm để trấn áp nó.

Chờ Mộc Tâm Lan tỉnh táo lại, anh lại tát cho cô ấy thêm cái nữa, cứ thế lặp lại năm lần, đến khi mặt Lâm Thanh Dao hằn đầu dấu tay và sưng phù.

Advertisement

Lần này, Ngô Bình tát liền ba cái, nhưng Lâm Thanh Dao chỉ rưng rưng nước mắt, chứ không còn nổi sát ý nữa. Sát niệm trong người cô ấy đã bị Đại Phạn Thiền Âm của Ngô Bình hoá giải nên giờ cô ấy chỉ thấy tủi thân.

Ngô Bình cười nói: “Được rồi”.

Anh lấy thuốc ra rồi thoa lên mặt của Lâm Thanh Dao, loại thuốc này rất thần kỳ, vết sưng đỏ trên mặt của Lâm Thanh Dao đã biến mất.

Sau đó, anh hành lễ với cô ấy: “Cô Lâm, ban nãy để cứu cô nên tôi đã đắc tội rồi”.

Mộc Tâm Lan vung tay lên, Lâm Thanh Dao đã cử động được bình thường, cô ấy đứng phắt dậy rồi giơ tay lên đánh Ngô Bình.

Ngô Bình lùi lại né đòn rồi nói: “Cô Lâm, cô vẫn giận tôi à?”

Lâm Thanh Dao nổi đoá: “Anh tát tôi 17 cái, nhất định tôi phải trả lại”.

“Láo!”, Mộc Tâm Lan quở mắng: “Nếu không có anh Ngô đây thì con đã chết rồi đấy, mau xin lỗi anh Ngô ngay”.

Lâm Thanh Dao được các sư phụ nuông chiều thành quen, nhưng chỉ sợ mỗi Mộc Tâm Lan. Tuy thấy rất tủi thân, nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn cúi đầu nói: “Anh Ngô, tôi xin lỗi”.

Tuy nói thế, nhưng cô ấy vẫn lén ngước lên lườm Ngô Bình.

Ngô Bình không so đo với cô ấy mà nói: “Không sao, nếu tôi bị ai tát cho 17 cái thì cũng sẽ nổi giận thôi”.

Mộc Tâm Lan cười nói: “Anh Ngô, cảm ơn anh đã giúp đỡ. Nếu rảnh thì mời anh đến đại điện”.

Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Mộc Tâm Lan đi trước dẫn đường, mời Ngô Bình vào đại điện. Trên đường đi, Ngô Bình đã nhìn thấy rất nhiều ánh mắt tò mò liếc nhìn mình.

Ở điện Thanh Liên chỉ có đệ tử nữ, ai cũng rất xinh đẹp, họ đang tụm lại bàn tán gì đó.

“Ai thế nhỉ? Sao được điện chủ đón tiếp nồng nhiệt thế. Trong ấn tượng của tôi, đến điện chủ của các núi khác cũng không có đãi ngộ thế này đâu”.

“Ừm, nghe nói là đệ tử tinh anh của đỉnh Vô Tướng, tên là Ngô Bình, đứng đầu bảng Nhân Tiên đấy”.

“Thế thì có là gì, đệ tử của Thục Sơn chúng ta đều mạnh mà. Tôi nghe nói anh Ngô này là thầy luyện đan của điện Trường Sinh đấy”.

“Thật không? Thế chúng ta phải đi nhờ anh ta luyện đan cho chứ nhỉ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2226


Cô ấy rất kích động nên mặc kệ lễ nghi mà chạy tới: “Tả thần tướng”.

Ngô Bình ngoảnh lại nhìn thì thấy cô ấy rất thanh tú và trông khá quen.

“Cô biết tôi à?”, anh cười hỏi.

Advertisement

Cô gái cười nói: “Tả thần tướng, tôi là Vệ Huệ Nhi - người được anh cứu mạng ở chiến trường. Khi ấy, có một tà ma lợi hại đánh tôi bị thương, sau đó định giết tôi, anh đã đáp từ trên cao xuống rồi hạ nó”.

Ngô Bình cũng có chút ấn tượng: “Cô xuất ngũ rồi à?”

Advertisement

Vệ Huệ Nhi gật đầu: “Vâng, tôi mới về được ba hôm. Tôi còn chưa cảm ơn anh nữa”.

Ngô Bình cười lớn nói: “Chúng ta là đồng môn, ơn huệ gì chứ”.

Vệ Huệ Nhi cười nói: “Tả thần tướng, tôi sắp đột phá lên Địa Tiên rồi, nhưng chưa đủ lực, nghe nói anh biết luyện đan, có thể giúp tôi được không?”

Ngô Bình mỉm cười rồi lấy một cái bình ra nói: “Có hai viên Nguyên Thần Đan trong này, tặng cô đấy”.

Vệ Huệ Nhi mừng rỡ: “Cảm ơn tả thần tướng”.

Mộc Tâm Lan ở cạnh đó chỉ cười chứ không nói gì, cô ấy không nổi giận với hành vi vô lễ của đệ tử mình, mà nói: “Được rồi, lui xuống đi. Ta chưa thấy ai có da mặt dày như con đâu, đan dược này đắt lắm đấy, thế mà con dám nhận không à?”

Vệ Huệ Nhi le lưỡi nói: “Chào tả thần tướng ạ”, nói rồi, cô ấy vui vẻ chạy mất.

Mộc Tâm Lan lắc đầu nói: “Để anh Ngô chê cười rồi, mời!”

Sau khi hai người vào đại điện, có một đệ tử nữ đến dâng trà.

Ngô Bình biết Mộc Tâm Lan còn chuyện muốn nói nên mới mời mình đến đây.

Mộc Tâm Lan nói: “Anh Ngô, sao ban nãy anh phát hiện ra tình trạng của Lâm Thanh Dao?”

Ngô Bình: “Tôi nghe nói Thanh Liên Kiếm Quyết có sát khí rất mạnh, xem ra đúng là vậy. Lâm Thanh Dao đã tu luyện quá sức nên mới không áp chế được sát khí. Thật ra võ lực càng mạnh thì tâm tính cũng phải mạnh theo. Chắc chắc cô Lâm chưa đạt đến cảnh giới Võ Thánh”.

Mộc Tâm Lan thở dài nói: “Trở thành Võ Thánh rất khó, Thanh Dao hơi hấp tấp, đã đột phá Địa Tiên ngay khi mới ở cảnh giới Thiên Sư”.

Ngô Bình: “Thật ra tu luyện bất kỳ công pháp nào cũng thế, nếu không giữ được chủ ý thì rất dễ xảy ra chuyện. Nhất là với Thanh Liên Kiếm Quyết, nó có sát khí quá mạnh, nếu không luyện tậm thì rất dễ bị tẩu hoả nhập ma”.

Mộc Tâm Lan: “Tình trạng này thường xảy ra ở chỗ chúng tôi, đến nay phía sau núi vẫn đang giam giữ 40 đệ tử. Họ đều từng là thiên tài của điện Thanh Liên, nhưng đều đã bị tẩu hoả nhập ma và trở thành ma đầu chuyên giết người, vì thế chúng tôi đành nhốt họ lại”.

Ngô Bình nghe là hiểu ngay, điện Thanh Liên đang gặp tình trạng tương tự như ở chùa Đại Thiền, anh nói: “Điện chủ muốn tôi cứu họ ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2227


Anh đi rồi, Lâm Thanh Dao mới thò ra nói: “Sư phụ, sao người lại coi trọng đệ tử này như vậy? Con thấy đến điện chủ Vô Tướng cũng không được người khách sáo như thế”.

Mộc Tâm Lan nói: “Con thì biết gì, anh ấy là Võ Quân đấy”.

Lâm Thanh Dao: “Võ Quân ạ?”

Advertisement

Mộc Tâm Lan: “Thanh Dao, con phải nắm bắt cơ hội này. Ngô Bình có tiền đồ rộng mở, nếu con trở thành bạn đời của anh ấy thì tương lai khỏi phải lo nghĩ gì nữa”.

Lâm Thanh Dao bĩu môi: “Con không thèm”.

Advertisement

Mộc Tâm Lan cười nói: “Không ai nói trước được chuyện gì”.

Ngô Bình rời khỏi điện Thanh Liên, sau đó đáp xuống điện trường sinh.

Khi còn chưa đáp xuống đất, Ngô Bình đã nghe thấy tiếng nổ trong một phòng luyện đan nào đó nên vội chạy tới đấy. Vẫn là Lục Phi Hùng làm nổ lò, không biết ông ấy đang nghiên cứu đan dược gì mà nhem nhuốc hết cả mặt.

Thấy Ngô Bình đến, ông ấy mừng rỡ nói: “Ngô Bình, cậu đến đúng lúc lắm, mau xem hộ tôi vấn đề ở đâu, mà tôi luyện ba lần rồi vẫn thất bại”.

Ngô Bình lắc đầu, thấy điện chủ của điện Trường Sinh thật không đáng tin! Anh hỏi công thức luyện đan của ông ấy rồi phát hiện ra vấn đề ngay, Lục Phi Hùng luyện chế lại lần thứ tư cũng nhanh chóng thành công.

Sau đó, Ngô Bình sửa lại công thức cho ông ấy thì đan dược Vương phẩm đã ra đời.

Đây là Hoá Thần Đan, nó giúp tu sĩ đột phá tầng thứ mười cảnh giới Địa Tiên.

Ngô Bình cầm lấy hai viên đan dược coi như là thù lao.

Lục Phi Hùng nói: “Ngô Bình, cậu đi chuyến này có bị ai tính kế không?”

Ngô Bình: “Có, mà không chỉ một lần đâu, nếu không nhờ có thực lực mạnh thì tôi toi rồi”.

Lục Phi Hùng: “Tôi biết ngay mà, thật ra tôi với sư phụ cậu đã âm thầm cử cao thủ đi bảo vệ cậu rồi, nhưng cậu không biết đấy thôi”.

Ngô Bình tròn mắt hỏi: “Âm thầm bảo vệ tôi? Sao tôi không biết nhỉ?”

Lục Phi Hùng cười lớn nói: “Nếu cậu biết thì còn gọi gì là âm thầm nữa?”

Ngô Bình: “Đan Đỉnh Môn nhiều lần hãm hại tôi, tôi không thể cho qua được”.

Lục Phi Hùng: “Cả hai bên cũng không ưa nhau, bên chúng ta cũng ám sát nhiều thiên tài của họ lắm. Nhưng cả hai bên đều đề phòng kỹ càng nên tỷ lệ thành công ít lắm”.

Ngô Bình chán nản nói: “Hai bên luôn đối đầu vậy ạ?”

Lục Phi Hùng: “Địa Tiên Giới rộng thế này, Đan Đỉnh Môn trỗi dậy có nghĩa là chúng ta sẽ yếu đi. Sắp tới, cậu phải năng đến đây nghiên cứu nhiều đan dược với tôi, như vậy mới hạ uy của Đan Đỉnh Môn được”.

Ngô Bình: “Ừm, rảnh tôi sẽ đến”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2228


Ngô Bình: “Ra là thế! Điện chủ, tôi biết có một nơi ở Viêm Long cực nhiều linh dược. Nhưng sau khi vào đó, tốc độ lão hoá của con người diễn ra rất nhanh”.

Lục Phi Hùng: “Cậu nói đến Trường Sinh Giới hả? Đó là nơi nhiều linh dược nhất ở Côn Luân đấy, nhưng nơi đó lạ lắm, hễ ai vào cũng già đi nhanh chóng. Đến Tiên Quân như tôi cũng không dám vào”.

Ngô Bình: “Nơi đấy có chủ ư?”

Advertisement

Lục Phi Hùng: “Đương nhiên, bốn thế lực lớn cùng quản lý nơi đó. Ai muốn vào, đều phải được họ đồng ý”.

Ngô Bình: “Chúng ta cũng thế à?”

Advertisement

Lục Phi Hùng: “Bảy năm trước, chỉ có thế lực đan đạo xếp thứ hai mới được vào đó hái thuốc, hơn nữa số lượng cũng bị hạn chế”.

Ngô Bình: “Nếu trốn vào thì sao?”

Lục Phi Hùng nhìn anh: “Có cao thủ canh ở lối vào thì sao mà lẻn vào được, trừ phi cậu biết lối vào khác”.

Ngô Bình: “Viêm Long có lối vào mà, để tôi xem có lẻn vào được không”.

Lục Phi Hùng gật đầu: “Thử xem”.

Ngô Bình ở lại đây hai ngày, sau đó thì tới Đường Môn.

Lâu không đến Đường Môn nên anh phải quay lại xem sao, vì dù gì anh cũng là thiếu tôn.

Sau khi quay lại, anh thấy nơi này chẳng phát triển gì, vẫn tiêu điều như thế. Đường Thái Canh bế quan, mặc kệ chuyện của môn phái, còn Đường Thiên Tuyệt chỉ chăm chăm vào chuyện ở ngoài.

Ngô Bình đi một vòng thấy vô vị nên đã rời khỏi Địa Tiên Giới.

Anh về nhà trước, thấy mọi thứ vẫn bình thường. Lý Vân Đẩu vẫn ở đây, ngày nào cũng đi câu cá, thi thoảng còn ngồi thuyền ra Đông Hồ câu.

Buổi trưa, Lý Vân Đẩu vội vã về nhà, sau đó bảo người chuẩn bị máy bay về Vân Đông.

Ngô Bình hỏi: “Có chuyện gì thế ông?”

Lý Vân Đẩu run rẩy nói: “Tiểu Bình, có người đào mộ tổ nhà mình”.

Ngô Bình vừa ngạc nhiên vừa giận dữ: “Ai làm thế ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Nhà họ Nghiêm ở Vân Đông”.

Ngô Bình ngẩn ra, nhà họ Nghiêm có một quan chức làm to. Hơn nữa, họ còn mạnh về mảng kinh doanh, điều hành hai tập đoàn xuyên quốc gia. Ngoài mặt, anh không có cổ phần trong tập đoàn nhà họ, nhưng thật ra cũng cho người khác mua và đứng tên hộ rồi, hiện anh đang nắm một phần ba cổ phần, tổng giá trị trên 500 tỷ.

Ngô Bình nói: “Ông ơi, để cháu đi với ông. Cháu muốn xem ai cho họ gan để động tới nhà mình”.

Nam Đô, tỉnh lỵ Vân Đông.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2229


Trong đám đông, một người đàn ông đầu trọc khoảng bốn mươi tuổi cười bảo: “Cậu sáu, mọi người đều đã biết tình hình đại khái rồi. Nhà họ Lý ở Vân Đông không phải là một con cừu nhỏ bình thường mà là một con voi ma m*t khổng lồ. Đứng sau họ chắc chắn là một thế lực vô cùng ghê gớm, e là…”

Nghiêm Kim Lương nhẹ nhàng bảo: “Tôi đã điều tra nhà họ Lý năm năm rồi! Tuy nhà họ Lý có quan hệ khá tốt với một số người trong chính phủ, nhưng chỉ cần chúng ta cho bọn họ lợi ích, những người đó sẽ quay đầu giúp chúng ta đối phó nhà họ Lý. Ngoài ra, căn cơ của nhà họ Lý đặt ở Đông Nam Á, các mối quan hệ của họ ở bên đó không thể ảnh hưởng đến chúng ta. Gây đau đầu nhất là quỷ tiên nhà họ Lý thôi. Quỷ tiên ấy có năng lực khá mạnh, nhưng chúng tôi cũng có cao thủ, tiêu diệt quỷ tiên dễ như trở bàn tay”.

Advertisement

Rồi Nghiêm Kim Lương nói tiếp: “Tôi đã cho người đi dò la và đào mộ phần tổ tiên nhà họ Lý rồi. Ha ha, chỉ cần nhà họ Lý hành động, chúng tôi sẽ có thể tìm ra kẽ hở và một phát giết gọn!”

Advertisement

Những người có mặt đều sáng rực cả mắt. Nhà họ Lý quá béo bở, những công ty dược mà họ đầu tư gần đây và cả mảnh đất họ mua ở khu Hưng Long đều trị giá ít nhất mấy nghìn tỷ! Khoản tiền khổng lồ ấy đủ cho những người ở đây ăn no, ăn căng cả bụng!

Lúc này, trong đám đông có người lên tiếng: “Nghe bảo Lý Vân Đẩu tìm được cháu trai rồi. Người này có lai lịch thế nào vậy?”

Nghiêm Kim Lương đáp: “Dân thường thôi, không đáng nhắc đến. À, tôi đã cử người điều tra tên này rồi. Nếu Lý Vân Đẩu ngoan cố thì tôi sẽ bắt cóc cháu ông ta”.

Người nọ gật đầu: “Nếu người này không có lai lịch gì đặc biệt thì nhà họ Lý dễ xơi rồi!”

Máy bay đáp xuống sân bay riêng của nhà họ Lý. Vừa xuống máy bay, Lý Vân Đẩu và Ngô Bình đã lái xe đến Bàn Long Lĩnh.

Bàn Long Lĩnh là vùng đất phong thuỷ. Ngày xưa bố Lý Vân Đẩu đã mua miếng đất này với giá trên trời để làm nghĩa trang nhà họ Lý. Theo lời thầy phong thuỷ, vùng đất này có thể tạo phúc cho đời sau. Sau này đã chứng minh, Lý Vân Đẩu quả nhiên phất lên, trở thành người giàu nhất Vân Đông.

Trên đường xe chạy đến Bàn Long Lĩnh, Ngô Bình mở diễn đàn Thần Huy để tìm manh mối. Anh vào nhóm chat Vân Đông, phá vài bao lì xì to, mọi người lập tức nồng nhiệt với anh hơn hẳn.

Ngô Bình cố ý bảo: “Mộ tổ tiên nhà họ Lý bị đào rồi đấy, mọi người có biết không?”

Có người trả lời ngay: “Sao lại không biết được chứ, nhà họ Lý là con cừu béo mà, cuối cùng cũng thu hút hổ sói đến rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Sao lại nói vậy?”

“Nhà họ Lý kiếm được nhiều tiền quá, lại không có đủ năng lực để bảo vệ của cải mà họ kiếm được, bị các thế lực mạnh hơn xâu xé là chuyện sớm muộn”.

Ngô Bình bảo: “Nhà họ Lý có địa vị vững chắc ở Đông Nam Á, chắc cũng có nhiều mối quan hệ chứ nhỉ? Họ dám ra tay như thế, không sợ bị nhà họ Lý cắn trả ư?”

“Đông Nam Á chỉ là một nhóm các nước nhỏ, nhà họ Lý có là vua bên đó cũng không gây ảnh hưởng gì đối với Viêm Long. Còn nữa, nhà họ Lý đã ăn được miếng thịt lớn như khu Hưng Long. Người nhìn trúng mảnh đất ấy toàn là thế lực hàng đầu, làm sao bọn họ để nhà họ Lý dễ dàng kiếm được khoản lợi nhuận khổng lồ kia chứ?”

Ngô Bình hỏi: “Bọn họ tính nuốt chửng nhà họ Lý ra sao nhỉ? Miếng thịt to như vậy mà, không sợ trướng bụng mà chết à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2230


“Đúng vậy. Một khi nhà họ Lý khuất phục thì sau đó sẽ còn hứng chịu thêm vài nhát dao nữa, đến tận khi gục ngã vì mất máu quá nhiều. Hề hề, trong lần hành động này, nhà tôi cũng húp được một ít. Các vị có tham gia không?”

Ngô Bình hỏi: “Nghe bảo cầm đầu là nhà họ Nghiêm?”

“Ừ, cậu sáu Nghiêm. Người này quyền lực lắm, đẳng cấp vượt xa chúng ta. Nghe bảo anh ta còn là thành viên cao cấp trong hội Tam Điểm của Mễ, còn là Đại Thiên Sứ tám sao của Thần Huy”.

Advertisement

Lúc này xe đã chạy đến Bàn Long Lĩnh. Ngô Bình đột nhiên bay lên, quan sát khu vực này từ trên cao. Anh phát hiện Bàn Long Lĩnh là tâm mạch đất, tàng phong tụ khí, có thể nói là mảnh đất phong thuỷ.

Advertisement

Xung quanh Bàn Long Lĩnh có ba ngọn núi, một dòng sông nhỏ chảy quanh ba ngọn núi ấy. Anh đăm chiêu, tiếp tục bay lên cao hơn.

Bay đến độ cao hai mươi nghìn mét, anh lại nhìn xuống, quan sát toàn cảnh trong bán kính vài trăm ki-lô-mét.

Đứng càng cao, nhìn càng xa. Lúc này, anh lại có phát hiện mới. Xung quanh Bàn Long Lĩnh có hàng trăm triền núi, tất cả đều hội tụ về một hướng. Những triền núi này như những con rồng nhỏ, địa khí bên dưới chúng đang lưu chuyển, phong thuỷ tuần hoàn.

Tiếc rằng những con rồng nhỏ ấy lại hội tụ về một nơi khô cằn, không núi không nước, bị dân làng sống gần đó chất đầy phân và biến thành nơi phơi phân.

Anh lẩm bẩm: “Chỉ cần thay đổi một chút sẽ hình thành cách cục phong thuỷ tối cao, cục Vạn Long Triều Thánh!”

Nảy ra một ý tưởng, anh bèn bay xuống dưới đất.

Trong một nghĩa trang sang trọng, bia đá dựng san sát, xây đầy đình đài lầu các, xung quanh trồng tùng cổ thụ, rất yên tĩnh.

Nhưng mấy ngôi mộ to nhất đã bị người ta đào lên, để lộ quan tài ở trong, hài cốt bị vứt lung tung bên cạnh. Đồ tuỳ táng đã bị trộm mất.

Đứng trước ngôi mộ bị phá huỷ, Lý Vân Đẩu tái xanh cả mặt, tức giận cực kỳ.

Ngô Bình vỗ vai ông, ôn tồn nói: “Ông nội à, có lúc chuyện xấu cũng có thể biến thành chuyện tốt. Chúng ta dời mộ tổ tiên đến nơi khác, quy hoạch lại cách cục phong thuỷ”.

Lý Vân Đẩu ngẩn ra: “Dời mộ?”

Dời mộ là chuyện lớn, cần chuẩn bị đầy đủ, sau khi bàn bạc với cả gia tộc thì phải mời thầy phong thuỷ tính toán, còn long trọng hơn cả người sống chuyển nhà.

“Tiểu Bình à, nếu dời mộ thì có thể tìm được nơi nào có đất phong thuỷ tốt hơn nơi này không?”. Lý Vân Đẩu hỏi. Tuy năm xưa ông còn nhỏ, nhưng vẫn biết rằng nhà họ Lý đã mất mười mấy năm mới tìm được mảnh đất này, số tiền đã chi ra càng không phải tính.

Ngô Bình gật đầu: “Cách đây bảy mươi lăm ki-lô-mét, phong thuỷ tốt hơn ở đây một trăm lần”.

Nói đoạn, anh cười cười: “Nói môt trăm lần cũng chưa chuẩn xác, vì hai loại cách cục phong thuỷ này không cùng cấp bậc. Một cái ở trời, một cái ở đất”.

Lý Vân Đẩu sững sờ: “Tốt đến thế ư? Đó là cách cục gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2231


Lăng mộ của các hoàng đế thời xưa thường phải tập hợp sức mạnh của cả quốc gia và mất hàng chục năm để hoàn thành. Cách cục phong thuỷ tối cao mà Ngô Bình muốn tạo bây giờ tốn kém không thua gì hoàng đế thời cổ đại!

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Được. Hôm nay ông sẽ bắt tay vào thực hiện”.

Ngô Bình nói: “Ông nội, cháu đã biết ai đang đối phó nhà họ Lý rồi. Mọi chuyện tiếp theo cứ giao cho cháu, ông không cần làm gì nữa đâu ạ. Khi nào trở về, cháu sẽ chuyển một trăm tỷ đô cho ông. Khoản tiền này chủ yếu dùng để mua đất và cải tạo núi, cũng là phí bảo dưỡng sau này”.

Advertisement

Lý Vân Đẩu cười khổ: “Bỏ ra một trăm tỷ đô chỉ để xây nghĩa trang. Cũng chỉ có cháu mới làm được chuyện như vậy thôi”.

Lý Vân Đẩu cho người sửa chữa lại mộ, đồng thời bảo cấp dưới lo liệu chuyện mua đất.

Advertisement

Ngô Bình sai Ảnh và Viêm Dương bảo vệ Lý Vân Đẩu. Anh phải đi một vòng quanh mấy ngọn núi và vẽ bản đồ quy hoạch trước.

Bận rộn suốt nửa ngày, trời đã sập tối tự khi nào. Trong biệt thự ở Nam Đô, đám người Nghiêm Kim Lương vẫn đang đợi tin. Họ biết Lý Vân Đẩu đã về Vân Đông, chờ nhà họ Lý phản kích nhưng nửa ngày rồi mà vẫn chẳng thấy gì.

Có kẻ cười bảo: “Nhà họ Lý đúng là miệng hùm gan sứa. Mộ tổ tiên bị đào lên mà cũng chẳng dám hó hé gì. Ha ha, xem ra chúng ta đề cao nhà họ Lý rồi”.

Nghiêm Kim Lương biết rõ nhà họ Lý không phải gia tộc bình thường, bèn bảo: “Chờ thêm đi. Trước mười hai giờ đêm mà nhà họ Lý vẫn không có hành động gì thì chúng ta sẽ chủ động tấn công”.

Tất nhiên Ngô Bình cũng không rỗi rãi. Chẳng mấy chốc, anh đã có được danh sách những kẻ tham gia hành động đối phó nhà họ Lý và thế lực đứng sau bọn họ.

Lúc hoàng hôn, anh đã đến mộ tổ tiên nhà họ Nghiêm. Mộ tổ tiên của họ cũng là đất vàng phong thuỷ, chỉ kém nhà họ Lý một chút.

Một tổ tiên nhà họ Nghiêm nằm trên một ngọn núi nhỏ ở nông thôn, có người trông coi. Dưới núi có một căn nhà nhỏ, có mười mấy người sống ở đó. Bọn họ phụ trách quản lý nghĩa trang nhà họ Nghiêm, dọn cỏ và cắt tỉa cây theo định kỳ. Đến ngày cúng thì phụ trách tiếp đón khách viếng thăm.

Lúc này, trước căn nhà ấy có một người đang ngơ ngác nhìn lên núi. Người này trông thấy một cái bóng màu đen đang lăn trên núi, cây cối đều bị tàn phá, phát ra một tiếng động rất lớn và có cả tiếng rồng kêu.

“Người đâu, mau đến đây!”, người đó hét lên,

Nghe tiếng gọi, mọi người lập tức nhìn lên núi, nhưng chẳng ai dám lên đó cả. Không ai biết rốt cuộc thứ đó là yêu ma gì! Thế là có người gọi điện cho Nghiêm Kim Lương.

Lúc này, Ngô Bình đang đứng chắp tay, chỉ huy Lý Dư đào mộ tổ tiên nhà họ Nghiêm. Con thuồng luồng này có sức mạnh vô biên, chỉ cần quét qua mảnh đất này một lần, mọi thứ đã bị huỷ hoại.

Vài phút sau, anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, nhà tiếp theo!”

Nghiêm Kim Lương không cần chờ đến mười hai giờ đã nhận được tin xấu, mộ tổ tiên nhà họ Nghiêm bị phá rồi! Phá sạch sẽ, cách cục phong thuỷ cũng bị huỷ hoại hết, hài cốt bị vứt khắp nơi.

Nghiêm Kim Lương không ngờ nhà họ Lý lại trả thù quyết liệt đến vậy, còn triệt để hơn cả gã! Gã giận run người, rống lên: “Nhà họ Lý khốn kiếp!”

Sau đó, những người khác lần lượt nhận được điện thoại của người trong tộc, mộ tổ tiên của nhà nào cũng bị đào lên và phá sạch!

“Chết tiệt! Nhà họ Lý to gan thật đấy, dám đánh trả chúng ta cùng lúc!”

“Giết! Tôi muốn giết sạch người nhà họ Lý, không chừa một ai!”

“Lập tức huy động toàn bộ lực lượng, diệt sạch nhà họ Lý!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2232


Nghiêm Kim Lương lạnh lùng nói: “Dù nhà họ Lý có biết trước thì cũng không thể thay đổi điều gì. Các vị, chúng ta cùng nhau hành động, khiến nhà họ Lý không gượng dậy được nữa!”

“Đúng thế! Tiên hạ thủ vi cường!”, mọi người đồng loạt đồng tình.

Nghiêm Kim Lương bảo: “Tôi đã mời cao thủ hàng đầu, tối nay, Lý Vân Đẩu sẽ chết!”

Advertisement

Người mà đám người này sợ nhất chỉ có Lý Vân Đẩu. Lý Vân Đẩu đã chinh chiến cả đời, túc trí đa mưu, chỉ cần ông chết, họ mới có thể dễ dàng hạ gục nhà họ Lý!

Sau khi Ngô Bình bốc mộ tổ tiên thì quay về biệt thự nhà họ Lý.

Advertisement

Lúc này, Lý Vân Đẩu đang gặp vài người khách quan trọng ở nhà, để bàn bạc về việc nhận khoán vùng núi hoang.

Ngô Bình về phòng, tịnh tâm ngồi thiền luyện khí. Nếu đúng như dự đoán của anh thì tối nay đám người Nghiêm Kim Lương sẽ hành động. Vậy nên anh sẽ đích thân trấn thủ nhà họ Lý, khiến đối phương một đi không trở lại!

Chẳng mấy chốc đã hơn một giờ sáng. Ảnh xuất hiện trước mặt Ngô Bình và hỏi: “Cậu chủ, tại sao không đánh thẳng vào nhà họ Nghiêm và giết họ?”

Ngô Bình đáp: “Tôi không thể trấn giữ ở nhà họ Lý mãi mãi, nên muốn mượn cơ hội này khiến mọi thế lực không thể nhìn thấu nhà họ Lý, khiến tất cả đều nể sợ nhà họ Lý. Chỉ có như vậy, họ mới không dám nảy ra ý định đánh nhà họ Lý”.

Ảnh nói: “Vẫn là cậu chủ suy nghĩ chu toàn”.

Ngô Bình hỏi: “Ảnh, quỷ đạo mà tôi truyền cho anh có thu hoạch gì không?”

Ảnh cười đáp: “Sau khi cậu chủ kiểm soát được Thiên Quỷ Giáo và khiến các nguyên giáo đồ của Thiên Quỷ Giáo tôn sùng tôi, tôi đã thu hoạch được lực hương hoả, tu vi tiến triển cực nhanh. Hiện nay, thực lực của tôi đã ở mức Địa Tiên cảnh giới Linh Biến rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt lắm. Có một ngày, năng lực của anh ít nhất sẽ đạt đến Tiên Quân”.

Hai người nói được vài câu thì Ngô Bình chợt nhướng mày: “Có người đến rồi. Ảnh, giao cho anh đấy”.

“Vâng!”

Bên ngoài bức tường viện nhà họ Lý, một cái bóng âm thầm lẻn vào bên trong. Người này áp sát mặt đất, hoà vào không gian xung quanh, rất khó bị phát hiện.

Đột nhiên, một bàn tay đập xuống từ không trung. Quá nhanh, cái bóng này không kịp phản ứng, đã bị chưởng này đánh xuống đất.

“Phụt!”

Người này nôn ra máu, nội tạng vỡ nát, chẳng được mấy giây đã chết. Người chết là một ninja, kẻ mạnh của Nhân Tiên cảnh giới hai.

Lúc ninja này bị giết, có hai cái bóng khác lẻn đến gần phòng Lý Vân Đẩu. Bọn họ dễ dàng mở cửa sổ ra và bay vào phòng.

Bất thình lình, Nhân Bì bay đến, chẳng mấy chốc đã quấn lấy hai người này. Ngay giây sau đó, Nhân Bì vặn mạnh một cái, tiếng xương vỡ vụn liền vang lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2233


Bốn sát thủ phối hợp chặt chẽ với nhau. Nếu chỉ có Viêm Dương hoặc Ảnh ở đây thì sẽ không thể bảo vệ chu toàn cho Lý Vân Đẩu. May mà Ngô Bình cũng có mặt. Anh đã giết kẻ phóng phi tiêu, lạnh lùng bảo: “Dọn dẹp sạch sẽ!”

Đoạn, anh mỉm cười nói với Lý Vân Đẩu: “Ông nội ơi, cháu dạy thêm vài món công phu cho ông nhé”.

Lý Vân Đẩu cười đáp: “Được. Những gì cháu dạy lần trước, ông đã luyện thành từ lâu rồi”.

Advertisement

Hai ông cháu bước ra sân, Ngô Bình dạy cho ông đoàn thể thuật đơn giản nhất. Tuy Lý Vân Đẩu đã cao tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn, chẳng mấy chốc đã học được ba thức.

Trong biệt thự nhà họ Nghiêm, Nghiêm Kim Lương chờ được nửa giờ thì có một bóng người đột ngột xuất hiện. Người này mặc đồ đen, che mặt, lạnh lùng nói: “Anh Nghiêm, thông tin mà anh cung cấp cho chúng tôi sai sót rất nghiêm trọng! Nhà họ Lý không chỉ có một cao thủ. Sơ suất của ông đã khiến bốn ninja hàng đầu của chúng tôi mất mạng!”

Advertisement

Nghiêm Kim Lương ngẩn người: “Gì cơ? Không chỉ có một cao thủ?”

Người áo đen lạnh lùng nói: “Theo hợp đồng, chuyện này là do lỗi của anh Nghiêm đây, vì vậy anh nhất định phải bồi thường cho chúng tôi mười tỷ đô. Ngoài ra, nếu muốn chúng tôi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ thì phải ra giá lại”.

Chớp mắt đã thiệt hại mười tỷ đô, Nghiêm Kim Lương đau đớn, nói: “Nếu bây giờ bảo các người đi giết Lý Vân Đẩu thì giá bao nhiêu?”

“Đương nhiên phải thêm tiền rồi. Bây giờ giá là tám tỷ đô”. Người đó nói: “Bên cạnh mục tiêu có cao thủ cảnh giới Linh Biến, ít hơn số này thì chúng tôi không thể nào hoàn thành nhiệm vụ được”.

Nghiêm Kim Lương giờ như tên đã giương, không thể không bắn, gã nghiến răng, nói: “Các vị, sau khi giải quyết được nhà họ Lý, mười tám tỷ này sẽ trừ vào tài sản của nhà họ Lý”.

Ai cũng nói “được” mà không ai phản đối.

Nghiêm Kim Lương nói: “Tám tỷ thì tám tỷ, mong các người hôm nay nhất định phải g**t ch*t Lý Vân Đẩu”.

Người áo đen: “Theo quy tắc, có thể sau này chúng tôi còn sẽ tăng phí theo độ khó của việc ám sát”.

Nghiêm Kim Lương: “Tôi tin vào năng lực của hội Phù Tang các người”.

Người áo đen lui ra, tiếp tục chấp hành nhiệm vụ. Nhưng người đang ngồi thì lại cảm thấy hơi bất an. Mới bắt đầu đã không thuận lợi rồi, chẳng phải nói nhà họ Lý dễ đối phó lắm sao? Sao mới bắt đầu đã mất mười tám tỷ đô của bọn họ rồi?

Nhưng đã đi đến bước này rồi, không ai có thể lùi bước, họ chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi kết quả thôi.

Người áo đen rời khỏi nhà họ Nghiêm, đến một ngôi nhà dân, một người đàn ông vừa lùn vừa gầy đang ngồi ở đó. Người áo đen tiến về trước, cung kính nói: “Tổ trưởng, đối phương đồng ý tăng giá, tiếp tục mời chúng ta giết Lý Vân Đẩu”.

Người đàn ông gầy lùn gật đầu: “Yeah, nhận được đơn lớn này thì hội Phù Tang chúng ta có thể xây dựng chỗ đứng ở Viêm Long rồi”.

Người áo đen nói: “Tổ trưởng, lần này chúng tôi đưa thức thần Đông Doanh Tứ Diện Thái Tàng đến, dù tên Lý Vân Đẩu đó có là Chân Quân thì chúng tôi cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết”.

Tổ trưởng đứng dậy, nói: “Không còn sớm nữa, mau hoàn thành nhiệm vụ đi”.

Trong nhà lớn của nhà họ Lý, Ngô Bình đang truyền thụ Đoàn Thể Thuật cho Lý Vân Đẩu thì bỗng nhiên dừng lại, nói: “Sao các anh lại đến đây?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2234


Ngô Bình nói: “Đến vừa đúng lúc, lát nữa sát thủ Đông Doanh xuất hiện thì các anh không cần nương tay, g**t ch*t hết cho tôi”.

“Vâng”. Hai mươi long vệ đồng thanh đáp.

Những long vệ này thường xuyên được Ngô Bình chỉ bảo, cộng thêm việc uống nước thuốc biến đổi gen và có thêm áo giáp Long Nha hỗ trợ nên bây giờ thực lực của ai cũng đều đạt đến năng lực bán thần của nước Mễ.

Advertisement

Long vệ lập tức nấp vào các ngóc ngách, chuẩn bị phục kích kẻ địch sắp đến.

Advertisement

Mười mấy phút sau, không khí xung quanh liền có tiếng cười chói tai truyền đến, khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu.

Lý Vân Đẩu chau mày, hỏi: “ Tiểu Bình, tiếng gì vậy?”

Ngô Bình: “Chắc là mấy người điên, không cần quan tâm đâu ạ”.

Bỗng nhiên mười trong số hai mươi long vệ xông về hướng phát ra tiếng cười.

Tám ninja đang chuẩn bị leo tường đột nhập vào, bỗng nhiên nhìn thấy mười bóng đen xông qua thì giật mình vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh và đồng thời rút đao phản công.

Đao vẫn chưa được rút ra khỏi vỏ thì cả tám người đã đầu rơi khỏi cổ. Máu trong họng phun cao đến hơn nửa mét.

Cách đó không xa, tên tổ trưởng kinh ngạc, hét lên: “Là cao thủ siêu cấp, rút”.

Gã ta vừa nói vừa phất tay, vứt ra một người giấy, người giấy đó xòe ra trên không trung rồi biến thành một tên mập bốn mặt, giống như bốn vận động viên sumo dính lại với nhau, rất đáng sợ.

Hắn ta hét lên rồi xông về phía long vệ.

Chính vào lúc đó, Viêm Dương liền ra tay, bao trọn lấy hắn ta bằng một tấm da người. Có điều, thực lực của Tứ Diện Thai Tàng rất mạnh, chớp mắt đã đẩy lớp da người ra, dùng tám cánh tay giữ chặt lấy da người, khiến Viêm Dương phải hừm lên khó chịu.

Lúc này Ngô Bình phất nhẹ tay, kéo Giảo Hồn liền bay ra. Bảo bối này đã từng giết vô số tà ma trên đảo Huyền Võ, thực lực tăng mạnh, nó bay về trước cắt một cái, một cái đầu của Tứ Diện Thai Tàng liền bị cắt đứt, hắn ta gào lên đau đớn, buông Viêm Dương ra ngay rồi quay đầu bỏ chạy.

Tiếc là đã muộn, kéo Giảo Hồn lại bay qua, cắt đứt thêm một cái đầu nữa, chỉ với vài lần như vậy, bốn cái đầu của Tứ Diện Thai Tàng đều rơi hết xuống đất, hắn ta không cách nào quan sát, chỉ có thể xoay vòng vòng tại chỗ.

Các long vệ thì đuổi giết những sát thủ còn lại. Mấy người đó thấy đến cả Tứ Diện Thai Tàng cũng không phải đối thủ thì ai nấy đều sợ đến tái mặt, cuối cùng, ngoài tên tổ trưởng ra thì tất cả bọn họ đều bị long vệ giết hết.

Sở dĩ tên đó có thể trốn thoát được là vì Ngô Bình muốn giữ lại một người sống.

Lúc này, Ngô Bình lấy lò luyện Minh Thần ra, ném cả Tứ Diện Thai Tàng và bốn cái đầu của hắn vào trong. Lò luyện Minh Thần liền phun ra hơn một trăm viên đan dược, đấy là Sinh Mệnh Đan mang nguồn sức mạnh sinh mệnh.

Mắt anh sáng lên, sức sống của tên quái vật này vô cùng thâm hậu, không ngờ có thể tạo ra nhiều đan dược đến thế.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2235


Ngô Bình mỉm cười, nói: “Ông nội, ông cần nó làm gì?”

Lý Vân Đẩu: “Đương nhiên là đem tặng rồi. Ông có rất nhiều bạn già, ông muốn họ sống thêm vài năm để bầu bạn với ông”.

Ngô Bình lắc đầu, nhưng anh vẫn lấy ra mười viên Sinh Mệnh Đan, bỏ vào trong một cái bình nhỏ, rồi đưa cho Lý Vân Đẩu: “Ông nội, thứ này rất quý, chỉ cho những người bạn tốt nhất của ông thôi nhé”.

Advertisement

Lý Vân Đẩu mỉm cười, nói: “Ông biết mà”.

Bên khác, người đàn ông thấp bé đó khó khăn lắm mới chạy thoát, trong lòng vừa kinh sợ vừa tức giận, hắn ta nghiến răng nói: “Nghiêm Kim Lương đáng chết, mày đã khiến cho người của tao bị giết sạch hết, món nợ này tao phải tính với mày”.

Advertisement

Lúc này, Nghiêm Kim Lương đang đi tới đi lui, đã một tiếng đồng hồ trôi qua, sao vẫn chưa có tin tức?

Bỗng nhiên, một người xông đến, đánh cho gã một bạt tai ngã lăn ra đất. Mặt Nghiêm Kim Lương liền sưng húp lên, gã ngạc nhiên nhìn về phía người đánh mình, đó là người đàn ông thấp gầy.

“Thằng khốn!”

Nghiêm Kim Lương phản ứng lại, giận dữ nói: “Mày là người của hội Phù Tang? Mày dựa vào đâu mà đánh tao?”

Người đàn ông thấp gầy nghiêm nghị nói: “Bên cạnh Lý Vân Đẩu có cao thủ cấp Tiên Quân, tại sao mày không nói cho bọn tao biết?”

Nghiêm Kim Lương tái mặt: “Cái gì? Tiên Quân? Không thể nào”.

Mặc dù Nghiêm Kim Lương là thương nhân nhưng cũng quen biết rất nhiều người tu hành, đương nhiên gã biết Tiên Quân là gì, càng biết rõ sự đáng sợ của Tiên Quân.

Người đàn ông thấp gầy hỏi với giọng đanh thép: “Mày có còn muốn giết Lý Vân Đẩu không?”

Nghiêm Kim Lương sợ đến ngây người, thất thần, run run nói: “Giết… Hay là không giết đây?”

Đối phương là Tiên Quân đấy, ngộ nhỡ ông muốn diệt nhà họ Nghiêm thì nhà họ Nghiêm sẽ tàn đời ngay và gã cũng sẽ tan thành mây khói.

Người đàn ông thấp gầy nheo mắt, nói: “Đưa năm mươi tỷ đô, tao giúp mày tiêu diệt chúng”.

Nghiêm Kim Lương giật mình: “Năm mươi tỷ?”

Người đàn ông thấp gầy cười lạnh lùng: “Hội Phù Tang của tao cung phụng một ma thần, chỉ cần mời được ma thần thì dù đối phương có mạnh đến đâu đi nữa cũng sẽ bị diệt. Có điều, muốn bọn tao mời thần ma thì ít nhất mày phải đưa năm mươi tỷ đô”.

Nghiêm Kim Lương thật sự không còn đường lui nữa, dù gã dừng lại thì nhà họ Lý cũng sẽ không tha cho gã. Gã nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định liều thêm phen nữa, liền nghiến răng: “Được, tao đồng ý”.

Người đàn ông thấp gầy lạnh lùng nói: “Trong vòng ba tiếng, mày phải chuyển tiền vào tài khoản của tao, đến giờ mà chưa thấy tiền thì mày tự chịu hậu quả”.

Gã ta nói xong thì nhún người, biến mất không thấy đâu.

Nghiêm Kim Lương vật vã bò dậy, nhìn mọi người xung quanh, ai nấy cũng mặt mày trắng bệch.

Gã nghiến răng, rặn từng câu từng chữ: “Năm mươi tỷ, mọi người cùng nhau gánh vác”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2236


Aoki Shenba không biết bao nhiêu tuổi, ông ta hạ giọng nói: “Qủy Túc, ai mà lại phải dùng đến tượng Ma Thần?”

Người đàn ông thấp gầy quỳ dưới đất, cung kính đáp: “Thanh Mộc đại nhân, đối phương có tiên quân bảo vệ, hơn nữa người thuê đồng ý trả năm mươi tỷ đô, đấy là một khoản tiền lớn. Phải rồi, trước đó gã đã đưa cho chúng ta mười tám tỷ rồi”.

Aoki Shenba nói: “Sáu mươi tám tỷ đúng là một số tiền lớn. Ừm, có thể nhận vụ làm ăn này”.

Advertisement

Ông ta dừng lại rồi nói: “Mục tiêu ở đâu? Đưa tôi đi”.

“Vâng”.

Advertisement

Lúc này, Lý Vân Đẩu đã quay về nghỉ ngơi, Ngô Bình thì ngồi trong nhà lớn của nhà họ Lý, mở một bình rượu, cho người làm ít mồi, tự nhậu một mình.

Anh uống hết ba ly thì nói: “Không chừng lát nữa sẽ có cao thủ xuất hiện”.

Viêm Dương: “Thượng tiên, có cần tìm trợ thủ không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Chuyện hôm nay bắt buộc phải tự mình đối mặt, dù đối phương có đưa một vạn người đến đây thì cũng không được xin viện binh bên ngoài”.

Ảnh: “Thiếu chủ, cậu có phương án ứng phó chưa?”

Ngô Bình nhìn lên tay mình, bình thản nói: “Không chừng hôm nay sẽ dùng đến ấn Thiên Sát này”.

Ấn Thiên Sát là chiêu chí mạng mà đại thần Côn Ngô cho anh, đủ để g**t ch*t tiên quân, đánh trọng thương tiên tôn.

Một lúc sau, Ngô Bình bỗng mở mắt, nhìn về phía đông, sau đó bay qua.

Sau khi rời khỏi nhà mấy ngàn mét, anh liền gặp đối phương.

Aoki Shenba lơ lửng trên không, ông ta nhìn Ngô Bình, lạnh lùng hỏi: “Ông chính là tiên quân đó sao?”

Hiện tại Ngô Bình đã thay đổi khuôn mặt, dùng vẻ ngoài là một người đàn ông trung niên, anh thản nhiên nói: “Là tôi đây”.

Aoki Shenba hừm lên lạnh lùng, đưa con búp bê ngọc hình người màu đen lên, hét lớn: “Mời Ma Thần”.

“Ầm”.

Một luồng khí tức đáng sợ phát ra từ trong con rối ngọc, biến thành một đám mây đen, ngưng tụ thành một Ma Thần cao đến ngàn mét, khí thế ngút trời.

Ma Thần giẫm trên một con rắn lớn màu đen, hai mắt sáng như mặt trăng, mặt xanh mắt đỏ, tóc dài màu xanh tro, tung bay giữa trời.

Aoki Shenba cười lạnh lùng: “Chết trong tay Ma Thần được cung phụng bởi hội Phù Tang tôi cũng đủ cho ông tự hào rồi”.

Ma Thần đó đưa một ngón tay ra, ấn về phía Ngô Bình.

“Ầm ầm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2237


Ngô Bình dùng ấn Thiên Sát nên cơ thể bị suy nhược nặng, nhưng khi anh uống một viên Sinh Mệnh Đan thì nguyên khí lập tức được bổ sung đầy đủ, thế là anh lại dùng kéo Giảo Hồn, g**t ch*t Ma Thần đó.

Ma Thần bị thương nặng, thực lực không còn bao nhiêu nên bị cắt làm hai ngay.

Kéo Giảo Hồn bay tới bay lui, cắt Ma Thần thành từng đoạn, chẳng bao lâu thì hắn ta đã không còn động đậy được nữa.

Advertisement

Lúc này, Viêm Dương ra tay, xông về trước, dùng da người tóm lấy từng khúc của Ma Thần, ném vào lò luyện Minh Thần mà Ngô Bình đã chuẩn bị từ trước.

“Ầm”.

Advertisement

Lò luyện Minh Thần rung lắc nhẹ, hơn hai nghìn viên Sinh Mệnh Đan văng ra như mưa, mắt Ngô Bình sáng rỡ, anh vội vàng bắt lấy.

Aoki Shenba và Qủy Túc ở bên cạnh đều sợ đến ngây người, đứng im tại chỗ. Không ngờ Ma Thần lại bị giết, trời ơi, rốt cuộc anh là ai?

Ngô Bình vung tay, kéo Giảo Hồn liền cắt Aoki Shenba làm hai, khiến ông ta chết ngay tại chỗ.

Viêm Dương liền tóm lấy nguyên thần còn sót lại của ông ta, ném vào lò luyện Minh Thần, luyện thành ba mươi mấy viên Sinh Mệnh Đan.

Qủy Túc hoảng sợ, run lên cầm cập.

Ngô Bình nhìn gã ta cười: “Đừng sợ, tôi không giết ông. Nghiêm Kim Lương thuê ông giết người chắc cho ông không ít tiền nhỉ?”

Qủy Túc quỳ xuống đất, run run nói: “Đúng vậy, đã đưa cho tôi sáu mươi tám tỷ đô”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông hãy chuyển số tiền này vào tài khoản tôi chỉ định, tôi sẽ tha chết cho ông”.

Qủy Túc đâu dám từ chối, ngoan ngoãn gọi điện cho người chuyển tiền ngay.

Chưa đầy mười phút, tiền được chia thành hơn mười nghìn khoản, lần lượt được chuyển đủ vào tài khoản.

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Ông hãy đến tìm Nghiêm Kim Lương, nói rằng phải thêm tiền. Nếu gã ta không thêm tiền thì các ông sẽ giết toàn bộ gia tộc của gã ta”.

Qủy Túc lắp bắp hỏi: “Cần bao nhiêu?”

Ngô Bình: “Đòi thêm năm mươi tỷ nữa. Dù gì thì cũng không bao nhiêu tiền”.

Qủy Túc nói: “Được, tôi nhất định sẽ làm theo”.

Ngô Bình: “Đừng nghĩ chuyện chạy trốn, tôi sẽ cho người giám sát ông”.

Anh nói xong thì nói với Viêm Dương: “Ngươi đi theo ông ta”.

Qủy Túc rời khỏi, gã ta đã kinh sợ, không dám dở trò gì mà đến tìm thẳng Nghiêm Kim Lương.

Lúc này đám người Nghiêm Kim Lương đang chờ tin tức.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2238


Nghiêm Kim Lương nghiến răng, hỏi: “Có chắc chắn thành công không?”

Qủy Túc thầm nghĩ “thành công được mới lạ”, gã ta nói: “Đương nhiên, tao đã thăm dò gốc gác của đối phương kỹ rồi, lần này ra tay thì tao chắc chắn một trăm phần trăm”.

Nghiêm Kim Lương hít một hơi thật sâu, nói với mọi người: “Các vị, lúc này chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi, góp tiền đi”.

Advertisement

Cuối cùng Qủy Túc lại cầm đi năm mươi tỷ đô nữa. Lúc đi gã ta nói với Nghiêm Kim Lương: “Trước khi trời sáng tao sẽ quay lại”.

Đương nhiên Qủy Túc sẽ không quay lại, gã ta ra khỏi cửa thì đến gặp Ngô Bình ngay, sau đó chuyển năm mươi tỷ đô vào tài khoản được chỉ định.

Advertisement

Ngô Bình lấy được tiền thì luyện Qủy Túc thành con rối, giữ lại nhà họ Lý để giữ nhà.

Đến tờ mờ sáng, Qủy Túc vẫn chưa xuất hiện, Nghiêm Kim Lương tuyệt vọng, lẽ nào lại thất bại nữa sao?

Chính vào lúc đó, một người đàn ông trung niên xuất hiện trước mặt mọi người, không nói lời nào mà giật đứt ngay một lỗ tai của Nghiêm Kim Lương, sau đó vò trong tay, lẩm bẩm.

Người đàn ông trung niên chính là Ngô Bình đang dịch dung, bây giờ anh thi triển chú thuật của Âm Dương giáo, tên là thần chú Ôn Huyết, nguyền rủa ba đời nhà họ Nghiêm.

Khi thi triển thần chú Ôn Huyết này, cha, chú, ông nội, con trai, cháu của Nghiêm Kim Lương đều sẽ bị bệnh, và không cách nào chữa được, sống không bằng chết.

Đấy là cách mà Ngô Bình báo thù, anh muốn giết gà dọa khỉ, cho người trong thiên hạ biết, đắc tội với nhà họ Lý thì sẽ phải nhận hậu quả đáng sợ thế nào.

Nghiêm Kim Lương choáng váng hãi hùng, vội vàng rịt chặt vết thương, giọng run run: “Mày đang làm gì thế?”

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Nhận lấy sự trừng phạt của Lý thị đi! Từ giờ, người của ba thế hệ nhà họ Nghiêm sẽ tuyệt tử tuyệt tôn, không con không cái, người người đều bệnh nặng suy sụp!”

Nói rồi, anh lại lạnh lùng nhìn những người khác: “Trong vòng ba ngày, đám tòng phạm các người phải tới dập đầu bồi tội với nhà họ Lý, dâng lên một nửa tài sản, nếu không làm theo thì sẽ gặp kết cục y như nhà họ Nghiêm!”

Dứt lời, anh lập tức bay lên, nghênh ngang rời đi.

Đám người đưa mắt nhìn nhau. Phải dâng một nửa tài sản? Nếu không sẽ có kết cục giống nhà họ Nghiêm! Liệu nhà họ Nghiêm sẽ gặp tình cảnh người người sinh bệnh suy sụp, tuyệt tử tuyệt tôn như những gì chàng trai kia nói thật sao?

Nghiêm Kim Lương vừa sợ vừa hoảng, gã không quan tâm đến đám người kia mà vội vàng đáp máy bay quay về Thiên Kinh. Gã muốn gặp bố mình, ngài bộ trưởng hiện tại, vì gã tin chắc chắn bố gã sẽ có cách giải quyết.

Bộ trưởng Nghiêm năm nay 57 tuổi, ở độ tuổi này mà đã lên tới chức vị bộ trưởng cũng coi như khá trẻ. Ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng để trước năm 60 tuổi thăng tiến thêm chút nữa, vào đến tầng lớp điều hành chính phủ.

Bộ trưởng Nghiêm tên là Nghiêm Tùng, trước giờ sức khỏe của ông ta rất tốt, thoạt nhìn cùng lắm chỉ tầm 50, ngoài ra ông ta còn uống một vài loại thuốc bổ.

Lúc này, ông ta đang luyện quyền trong sân thì đột nhiên thấy tim thắt lại, đau quặn từng cơn, đồng thời còn cảm thấy hoa mắt choáng váng, tầm nhìn bắt đầu trở nên mơ hồ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2239


Tựu chung cứ như thể Nghiêm Tùng đã trúng phải lời nguyền nào đó, từ một người đang vô cùng khỏe mạnh chỉ thoáng chốc đã bệnh tật đầy mình không thể cứu nổi.

Vừa mới hồi phục được một chút, Nghiêm Tùng liền run run cất lời: “Tôi bị sao vậy?”

Ông ta rất tuyệt vọng, vì đang làm trong bộ máy nhà nước nên tuyệt đối không thể gặp chuyện gì, bằng không thì dù năng lực giỏi và giao thiệp rộng đến mấy cũng sẽ mất sạch.

Advertisement

Bác sĩ gia đình không biết nên trả lời thế nào, chỉ đành im lặng hồi lâu.

Nghiêm Tùng càng cuống hơn: “Nói đi, rốt cuộc tôi thế nào?”

Advertisement

Bác sĩ đáp: “Ngài bộ trưởng, bệnh của ngài chỉ e không thể cứu nổi nữa, từ giờ trở đi ngài chỉ có thể nằm nghỉ ngơi tại giường”.

“Không thể nào, ngày nào tôi cũng rèn luyện sức khỏe, sao lại bị bệnh được!” Ông ta hét to, nhưng vì tỳ khí bất túc nên thoạt nghe chẳng lộ ra chút khí thế nào.

Đúng lúc này, Nghiêm Kim Lương chạy xộc vào, quỳ sụp xuống đất: “Con xin lỗi bố, tất cả đều là lỗi của con!”

Nghiêm Tùng nhìn chằm chằm con trai mình: “Con đã làm gì?”

Nhìn người cha già yếu của mình, khuôn mặt Nghiêm Kim Lương giàn giụa nước mắt nước mũi, gã kể lại đầu đuôi sự việc.

“Nhà họ Lý? Sao bọn họ lại dám chống đối nhà họ Nghiêm chúng ta?”, Nghiêm Tùng cảm thấy quá khó tin, song sau đó lại nảy sinh nỗi sợ hãi cùng cực.

“Tiên Quân?! Nói vậy tức là đối phương đang trả thù chúng ta?”

Đúng lúc này, thư ký đưa điện thoại tới, vẻ mặt nặng nề cất lời: “Sếp, cậu cả đổ bệnh, vừa ngã xuống liền trở thành người thực vật, hiện giờ đang dốc toàn lực cấp cứu!”

Nghiêm Tùng kinh hãi: “Gì cơ?!”

Thư ký cúi thấp đầu: “Còn nữa, con trai của cậu cả cũng đột nhiên được chẩn đoán mắc bệnh nặng”.

Nghiêm Tùng đau xót trong lòng: “Trời ơi! Thế này là muốn cả nhà họ Nghiêm diệt vong mà!”

Ông ta còn chưa nói xong thì lại có một người khác chạy xộc vào phòng: “Ngài bộ trưởng, cậu hai đang họp thì đột nhiên trúng gió, hiện vẫn đang cấp cứu. Cả con của cậu hai cũng thình lình lên cơn co giật liên tục trong lúc ra ngoài với bạn gái, còn tự cắn trúng lưỡi mình, chảy quá nhiều máu, hiện thời đang được cấp cứu khẩn cấp”.

Trong lòng Nghiêm Kim Lương sợ hãi tột độ, gã run giọng cất lời: “Bố, con sẽ đi xin nhà họ Lý tha cho chúng ta”.

Nghiêm Tùng hít sâu một hơi: “Cầu xin cũng vô ích thôi, đưa điện thoại cho bố, bố muốn mời vị kia ra mặt giúp!”

Người Nghiêm Tùng muốn mời chính là Thánh Nhân, bởi vì ông ta cũng được coi như một thành viên của tập đoàn Thánh Nhân, ông ta tin Thánh Nhân sẽ không vứt bỏ mình.

Điện thoại vừa được kết nối, bên kia đáp sẽ điều tra luôn. Nhưng chỉ một lát sau đã thấy gọi lại, đối phương lạnh lùng nói: “Nghiêm Tùng, ông đắc tội với người không nên đắc tội, đến Thánh Nhân cũng không thể nào cứu được ông, tự cầu phúc đi”. Sau đó lập tức dập máy luôn.

Nghiêm Tùng sững người, sau đó cảm thấy tuyệt vọng tột độ, đến cả Thánh Nhân cũng không đồng ý giúp đỡ, nhà họ Nghiêm tiêu tùng thật rồi!
 
Back
Top Dưới