Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2180


Lục Kích ngoan ngoãn dập đầu với Ngô Bình: “Xin lỗi tiên sinh, xin tiên sinh tha cho tôi lần này”.

Ngô Bình: “Có câu núi cao còn có núi cao hơn, anh có thể ngông nghênh một nghìn lần, nhưng nếu gặp phải cao thủ nóng tính thì chỉ còn đúng một lần ngông ấy thôi”.

Lục Kích cúi xuống nói: “Tôi biết lỗi rồi”.

Advertisement

Ngô Bình đòi lại công bằng cho Diệp Huyền nên gọi anh ta ra: “Xử lý hắn đi”.

Diệp Huyền cười nói: “Thôi ạ, dẫu sao cũng không có ân oán thù hằn gì, ban nãy đệ tử cũng đánh hắn một trận nên bớt giận rồi ạ”.

Ngô Bình chợt hỏi: “Anh là học viên của Bắc Viện à?”

Advertisement

Lục Kích đáp: “Vâng, tôi học ở đó một năm rồi, nhưng chỉ được dự thính thôi”.

Ngô Bình: “Lần trước là ai đã đánh bại các cao thủ của nước Mễ?”

Lục Kích sáng mắt lên nói: “Tiên sinh cũng biết ạ? Lần trước, là học trưởng Ngô Côn - một trong bốn đại cao thủ của học viện, à còn có nhóm của thầy Trương Ất nữa”.

Ngô Bình gật gù: “Một thời gian nữa, có lẽ tôi cũng đến đó dạy học một thời gian, anh có thể học tiết của tôi”.

Lục Kích mừng rỡ rồi nói: “Cảm ơn tiên sinh”.

Ngô Bình xua tay: “Hai người về đi”.

Lục Hoảng liên tục nói cảm ơn rồi dẫn con mình ra về.

Hai bố con họ ngồi lên xe xong, Lục Hoảng thở phào một hơi rồi nói: “May quá! May hôm nay con giữ được mạng đấy nhé!”

Lục Kích cúi đầu xuống nói: “Bố ơi, tuy người đó là Long chủ, nhưng cũng chưa chắc đã mạnh bằng chú, cậu ta cũng sắp đến Bắc Viện dạy học đó thôi”.

Lục Hoảng nổi giận: “Con thì biết cái gì? Bố có một người bạn làm việc cho Thánh nhân, cậu ta chẳng những có thực lực mạnh, mà còn có hẫu thuẫn là cường giả siêu cấp ngang hành với Thánh nhân đấy!”

Lục Kích run lên nói: “Cái gì? Cao thủ đẳng cấp ngang cơ với Thánh nhân ư?”

Lục Hoảng: “Chứ sao! Dù chỉ là suy đoán, nhưng chúng ta vẫn phải đề phòng. À, khi bố đối mắt với cậu ta, tinh lực của bố như bị rút cạn”.

Lục Kích kinh ngạc: “Cậu ta mạnh vậy ư?”

Lục Hoảng: “Chắc chắn mạnh hơn chú con. Nghe đâu, Long chủ của Thiên Long là Thiên Sư rồi”.

Lục Kích kinh hãi nói: “Lẽ nào là Võ Quân?”

Võ Quân là gì? Là vua của võ thuật! thực lực trên cả Chân Quân.

Lục Hoảng nghĩ lại vẫn còn thấy hãi: “Dễ lắm! Lúc đó, bố tưởng cậu ta là vương của mãnh thú thời hồng hoang, khí tức vô cùng đáng sợ. Lần trước, bố đến gặp chú con, cũng được găp viện trưởng, khí tức của viện trưởng còn không đáng sợ bằng chàng trai này”.

Lục Kích ngẩn ra: “Sao thế được ạ? Võ Quân mạnh vậy sao?”

Lục Hoảng: “Bố cũng không rõ, hay cậu ta là Thần Quân?”

Nói đến đây, hai bố còn họ cùng hoảng hốt, coi như hôm nay họ gặp may vì Ngô Bình mát tính, không thì chắc đi chầu diêm vương rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2181


Ngô Bình nghe máy, bên trong vang lên một giọng nữ, người đó hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình biết đây là người đã phá hỏng kế hoạch thôi miên của mình nên nói: “Cô là ai?”

Người kia: “Cậu có biết mình định thôi miên ai không?”

Ngô Bình: “Ai?”

Advertisement

Người kia: “Hoạ Thánh!”

Ngô Bình ngẩn ra, Hoạ Thánh? Giờ còn có cả Hoạ Thánh ư?

Người phụ nữ nói: “Tôi cho cậu một tiếng để đến xin lỗi, không thì đừng có trách”.

Advertisement

Ngô Bình rất tò mò muốn biết Hoạ Thánh là ai nên nói: “Xin lỗi thì không có đâu, nhưng tôi rất có hứng thú với Hoạ Thánh mà cô nói. Địa chỉ ở đâu, tôi đến ngay”.

Người phụ nữ: “Được, dũng cảm đấy!”, sau đó, cô ta nói một địa chỉ cho anh.

Biết được địa chỉ rồi, Ngô Bình bảo Chu Thanh Nghiên ở lại, còn mình thì rời đi.

Anh vừa đi ra ngoài đã bay vút lên cao, Pháp Bàn phóng ra sức mạnh, khiến anh dễ dàng lơ lửng trên không.

Ngay sau đó, tốc độ của anh đã tăng nhanh chóng mặt, chưa tới mười giây say đã có mặt ở trên một tầng chót của một toà nhà lớn.

Có một cô gái đang đứng ở đây, cô ta khoảng 30 tuổi, tu vi cảnh giới Tiên Thiên. Khi nhìn thấy Ngô Bình bay đến, cô ta biến sắc mặt.

“Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Cô gọi tôi đến thì tôi đến đây”.

Cô gái hít sâu một hơi rồi nói: “Không ngờ cậu lại là cao thủ!”

Ngô Bình: “Đừng phí lời nữa, Hoạ Thánh đâu?”

Cô gái: “Đang chờ cậu dưới phòng”.

Nói rồi, cô ta mở cửa, Ngô Bình đi theo. Hai người xuống một căn phòng ở dưới, cửa mở, bên trong có một người đàn ông trung niên đang vẽ tranh.

Thấy dáng vẻ cầm bút của ông ấy, Ngô Bình ngẩn ra. Dáng vẻ của người này rất cao siêu, nhưng rõ ràng ông ấy không hề có tu vi.

Người đàn ông không ngẩng đầu lên mà vẫn vẽ tranh tiếp.

Ngô Bình không làm phiền, mà chờ đến khi ông ấy vẽ xong.

Người đàn ông bỏ bút xuống rồi nhìn anh, gương mặt của ông ấy rất điềm nhiên: “Cậu định thôi miên tôi đấy hả?”

Ngô Bình: “Đúng”.

Người đàn ông: “Cậu có thể thôi miên qua điện thoại đúng là siêu thật. Tôi giới thiệu trước nhé, tôi là Lý Hoạ”.

Nói rồi, ông ấy chìa tay ra với Ngô Bình.

Ngô Bình biết ông ấy là một người đứng đắn, hoá ra trước đó anh đã hiểu lầm người ta.

Anh bắt tay với Lý Hoạ rồi nói: “Ông gọi hẹn gặp Mỹ Ngọc à?”

Lý Hoạ gật đầu: “Đúng, cô ấy rất có năng khiếu hội hoạ, tôi thích tác phẩm của cô ấy quá nên muốn hẹn gặp”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2182


Cô gái kia nói: “Tiên sinh, cậu ta nghĩ ông có ý đồ xấu nên mới đến hỏi tội đấy”.

Lý Hoạ cười nói: “Xin lỗi, phiền cậu gửi lời xin lỗi của tôi tới cô ấy”.

Ngô Bình: “Được, tôi nhận lời xin lỗi của ông. Cô này bảo ông là Hoạ Thánh?”

Advertisement

Cô gái kia vội bào chữa: “Tiên sinh chưa bao giờ nhận mình là Hoạ Thánh, đó là người khác gọi”.

Lý Hoạ cười lớn nói: “Tôi chỉ thích vẽ thôi, không phải Hoạ Thánh gì đâu”.

Ngô Bình nhìn bức vẽ trên bàn thấy nhân vật rất có thần, chỉ vài nét vẽ đơn giản, nhưng khiến anh cảm nhận được sự kiêu ngạo vài tài ba của người vẽ, như thể người trong bức tranh có da có thịt thật sự.

Advertisement

Anh nói: “Ông vẽ đẹp lắm, có bán không?”

Lý Hoạ cười nói: “Có chứ, tối kiếm sống bằng nghề vẽ tranh mà”.

Ngô Bình nhìn sang cô gái: “Sao lại có một cao thủ như cô ở cạnh ông ấy?”

Cô gái: “Ngày trước, tiên sinh từng dùng một bức tranh giúp tôi hết bị tẩu hoả nhập ma, tôi cảm kích nên đi theo để bảo vệ người”.

Ngô Bình thấy hơi kinh ngạc, dùng một bức tranh mà trị khỏi tẩu hoả nhập ma, Lý Hoạ này thật có tài!

Lý Hoạ cười nói: “Hồ Nam, đi pha trà đi”.

Lý Hoạ mời Ngô Bình ngồi rồi nói: “Tôi vừa nhìn đã biết cậu là người phi phàm”.

Ngô Bình: “Quá khen! Chắc hẳn ông Lý là một danh hoạ nổi tiếng”.

Hồ Nam bê trà đến nói: “Tiên sinh không nổi tiếng đâu, chỉ có một số ít người tu hành biết thưởng thức và sưu tầm tranh của người thôi. Lần này tiên sinh đồng ý làm giám khảo, vì trưởng ban tổ chức thích tranh của người”.

Ngô Bình: “Chắc do chưa biết quảng cáo, rồi sẽ có ngày tiên sinh nổi tiếng khắp thế giới”.

Sau đó, anh hỏi: “Tôi có thể xem các tác phẩm khác không?”

Lý Hoạ mời Ngô Bình vào một phòng khác, phòng này rất rộng, trên tường treo kín tranh, ít cùng vài trăm bức.

Ngô Bình lướt nhìn một vòng rồi ngạc nhiên phát hiện tất cả các bức tranh ở đây đều toả ra linh quang nhàn nhạt, sao có thể chứ?

Ngô Bình quan sát kỹ thêm thì thấy hình như các bức tranh này đang biểu đạt ý gì đó, nhưng nhìn mãi anh vẫn không hiểu được là thứ gì.

Thấy Ngô Bình đứng ngắm tranh đến bất động, Hồ Nam nói: “Đây là các tác phẩm trong vòng nửa năm qua của tiên sinh, người đều vẽ tranh theo hứng”.

Ngô Bình không nhận xét gì mà hỏi: “Bao nhiêu tiền một bức?”

Lý Hoạ cười nói: “Rẻ lắm, một đến hai nghìn thôi. Mỗi tuần tôi có thể bán được một, hai bức nên thu nhập cũng ổn”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Sau này, tôi sẽ mua hết tranh của ông với giá 100 nghìn một bức. Ông vẽ bao nhiêu, tôi mua bấy nhiêu. Ông thích vẽ gì thì vẽ, tôi không hạn chế đâu”.

Lý Hoạ ngẩn ra rồi cười nói: “Thế thì phòng tranh này của tôi được mấy chục triệu à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2183


Lý Hoạ gãi đầu: “Cậu thích tranh của tôi thế à?”

Ngô Bình: “Tôi thấy tranh của ông rất đặc biệt”.

Lý Hoạ cười nói: “Cậu là người có tiền nên tôi sẽ không từ chối, sau này tôi sẽ bán hết tranh của mình cho cậu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Mỗi tuần tôi sẽ cho người đến lấy tranh một lần”.

Trò chuyện thêm một lát thì Ngô Bình đứng dậy ra về.

Anh quay lại buổi tiệc, một lúc lâu thì gọi nhóm Ngô Mi về khách sạn.

Advertisement

Chờ Ngô Mi và Mỹ Ngọc ngủ rồi, Ngô Bình tiếp tục chỉ dẫn Chu Thanh Nghiên tu luyện. Bây giờ, cô ấy đã ở cảnh giới Tiên Thiên, Ngô Bình bắt đầu truyền thụ cho cô ấy phương pháp hít thở cao cấp hơn cùng các võ kỹ mạnh hơn.

Ngày hôm sau, mọi người cùng nhau ăn sáng, cc về tỉnh, Ngô Mi, Ngô Bình và Mỹ Ngọc thì về huyện Minh Dương.

Quả nhiên bà nội của hai anh em đang ở đây, bà còn nói vài hôm nữa ông cũng tới. Ngô Bình rất vui, sau đó bảo Lý Dư ra biển bắt một con cá ngừ và ba ba về để Lina trổ tài nấu nướng.

Buổi chiều, anh treo hết các bức tranh lên tường để nghiên cứu, nhưng mãi sau vẫn không phát hiện ra gì. Anh không vội mà quan sát thêm một lúc rồi tu luyện, cảm nhận sức mạnh của Pháp Bàn.

Đến tối, anh đi tới hoang địa chưa khai phá, xung quanh rất tĩnh lặng.

Ngô Bình lấy lò luỵen Minh Thần và đồ phong ma ra, tiếp đến một con rối gỗ phong ấn một tà ma. Thứ này anh tìm được lúc ở Thanh Long Quân, có rất nhiều nên chỉ tiện tay cũng nhặn được cả trăm cái.

Ngô Bình bóp nát con rối rồi bỏ vào lò luyện Minh Thần. Anh muốn xem lò luyện này có thể chuyển hoá linh hồn thành sức mạnh được không.

Tà ma bị bỏ vào trong lò luyện một cái là la hét ầm ĩ, sau đó thì im bặt, ngay sau đó có một viên đan dược bay lên.

Ngô Bình chộp lấy thì thấy là một viên đan dược màu trắng, bên trong có lực sinh mệnh thuần tuý.

“Quá tốt rồi!”, Ngô Bình sáng mắt lên, lò luyện Minh Thần có thể luyện hoá thứ này thành đan dược, vượt ngoài dự liệu của anh.

Anh uống đan dược vào thì thấy lực sinh mệnh dồi dào thấm vào từng tế bào của mình.

“Sau này mà bắt được tà ma thì cứ cho vào để luyện đan dược”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Ngô Bình cất lò luyện đi rồi gọi Viêm Dương ra luyện quyền với mình. Đến nửa đêm, anh mới về nhà, sau đó ngồi thiền để tu luyện pháp thuật.

Anh đã ngưng luyện được Pháp Bàn thượng thừa, mà nó cũng có pháp thuật. Đương nhiên là pháp thuật gì thì anh phải tự mày mò.

Muốn luyện pháp thuật thì phải bắt đầu từ thứ mà mình quen thuộc nhất, vì thế Ngô Bình chọn Như Lai Thần Công.

Anh đã luyện đến tầng thứ năm rồi, bây giờ sẽ bắt đầu luyện tập chiêu thứ ba của Trấn Yêu Tam Thức là Vạn Thần Trấn Yêu Thức.

Có Pháp Bàn rồi, Ngô Bình luyện dễ dàng hơn hẳn. Khi thi triển công pháp, anh kết nối sức mạnh của chư thiên, tạo ra sức mạnh ghê người, mạnh hơn Thiên Phật Trấn Yêu Thức không biết bao nhiêu lần.

Sau đó Ngô Bình tu luyện tiếp đến Đồ Long Thuật.

Thật ra đây là một chiêu thức sát sinh rất khó thi triển, mỗi thức đều có uy lực rất lớn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2184


Trước kia Ngô Bình đã tu luyện Niêm Hoa Chỉ nên hiểu rất rõ về các loại pháp chỉ này. Trong lúc anh đang khổ luyện Điểm Tinh Chỉ thì Đạo Chủng đột nhiên khẽ rung lên, có sự biến đổi.

Ngô Bình rất quan tâm đến Đạo Chủng nên anh lập tức dừng tu luyện, lặng yên quan sát sự thay đổi này. Ngô Bình nhìn thấy Đạo Chủng lại cao thêm một đoạn và mọc thêm một cành mới.

Advertisement

Trên cành mới mọc thêm nhiều mầm non, sau đó nở ra ba bông hoa trắng nho nhỏ rất đẹp. Tiếp đó, hoa tàn rồi mọc ra ba quả nhỏ. Ban đầu quả chỉ to bằng hạt đậu xanh nhưng càng lúc càng lớn dần.

Hơn một tiếng sau, quả đã to bằng một quả nho, trên vỏ quả đầy phù văn và toả ra trường lực kỳ lạ. Trường lực này rất quen thuộc với Ngô Bình, anh ngạc nhiên thốt lên: “Lực Thiên Nguyên!”

Advertisement

Giờ anh mới hiểu Đạo Chủng đã hút lực Thiên Nguyên, sau đó dùng nó để âm thầm nuôi dưỡng, kết thành ba quả này.

Ngô Bình nhìn những quả này, đợi thêm hai tiếng nữa là quả đã chín. Anh vội vã dùng Thần niệm tác động vào quả. Đột nhiên, quả rơi xuống đan điền của anh.

Vừa rơi xuống đan điền, quả này biến thành lực Thiên Nguyên thuần khiết đi vào linh mạch của anh.

Lực Thiên Nguyên này hoàn toàn khác so với Sinh Mệnh Nguyên lực mà anh hút được trước đó. Lực Thiên Nguyên là một lực có khả năng sát thương lớn, nó là một trong những lực mạnh nhất tồn tại trên thế giới.

Loại quả này chỉ mang tới cho Ngô Bình một nguồn lực Thiên Nguyên có hạn nên anh sử dụng nguồn lực này hết sức cẩn thận. Đợi khi cơ thể đã quen với lực này, anh đột nhiên nghĩ ra một việc. Không biết lực này có thể dùng để thi triển Điểm Tinh Chỉ không nhỉ?

Nghĩ đến đây, anh thử vận lực, thi triển một Điểm Tinh Chỉ bắn vào không trung. Ở đầu ngón tay anh hình thành một vòng xoáy, sau đó một ánh sáng trắng b*n r*, trúng vào một cây kim loại cách đó không xa.

Cây kim loại đó được làm từ sắt thần Âm Dương cực kỳ rắn chắc. Một cây sắt loại này dù chỉ to bằng cây đũa thì Tiên quân cũng không bẻ cong được chứ đừng nói là phá huỷ nó.

Thế mà đạo Thiên Nguyên Chỉ của Ngô Bình ban nãy dễ dàng xuyên thủng một cây sắt thần Âm Dương dày mười mấy milimet. Một giây sau, sắt thần Âm Dương bắt đầu chảy ra thành một đống chất lỏng.

Ngô Bình kinh ngạc, lực này có sức phá huỷ kinh hoàng!

Thần kỳ hơn là sau khi cây sắt bị chảy ra thì một tia sáng bay lại vào người Ngô Bình. Anh phát hiện lực Thiên Nguyên vừa quay lại cơ thể anh này còn mang thêm một năng lượng kỳ lạ khác nữa. Năng lượng này vô cùng kiên cố rất giống với đặc điểm của sắt thần Âm Dương!

“Ồ? Lực Thiên Nguyên này lại có khả năng mô phỏng thuộc tính của vật bị tấn công sao?”, Ngô Bình vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, giờ mới hiểu ra lực Thiên Nguyên này tại sao lại là một trong những lực mạnh nhất trong vũ trụ. Lực này quả thực là rất thần kỳ!

Đã không còn sớm nữa, Ngô Bình bước ra khỏi phòng, lúc này đã hơn chín giờ. Anh làm vài động tác giãn cơ thì thấy bà nội và mẹ mình đi từ ngoài cổng vào, tay xách nách mang rất nhiều đồ ăn.

Ngô Bình cười hỏi: “Bà nội, mẹ, hai người đi chợ mua đồ ăn sao?”

Trương Lệ cười đáp: “Bà nội con nói hôm nay muốn nấu ăn cho cả nhà nên mẹ theo bà đi chợ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2185


Cương Tử lúc này cũng vừa rửa xe xong, đi tới chỗ Ngô Bình thông báo: “Cậu chủ, sáng nay có mấy người đến tìm cậu chủ đấy”.

Ngô Bình hỏi: “Là ai vậy?”

Cương Tử: “Không phải khu vực mới này cũng sắp sửa quy hoạch sao? Đám người ban đầu đồng ý nhượng lại nhà để lấy tiền giờ lại gây sự, muốn đòi lại nhà”.

Advertisement

Ngô Bình cau mày, đám người này vẫn dai như vậy sao? Ban đầu đã ký thoả thuận giữa hai bên rồi, những căn nhà đó giờ không thể trả lại được nữa. Hơn nữa anh đã khuyên họ hết nước hết cái rằng giá nhà sẽ tăng trở lại được nhưng họ vẫn sống chết không đồng ý, đòi đổi nhà lấy tiền.

Advertisement

Anh hỏi Cương Tử: “Cương Tử, cậu thấy tôi nên xử lý việc này thế nào?”

Cương Tử đáp: “Cậu chủ, tôi cảm thấy không thể nương theo họ, nếu không thì họ sẽ ngày càng đòi hỏi quá đáng hơn”.

Ngô Bình gật đầu đáp: “Nói có lý”.

Trước đây anh cảm thấy đều là hàng xóm ở quê nên đã nhượng bộ nhiều lần. Đáng tiếc đám người này cứ hết lần này đến lần khác yêu sách mà không biết điểm dừng.

Vừa nói xong thì anh nghe thấy ở cửa có tiếng người mắng chửi.

Ngô Bình vội vã mở cửa ra thì nhìn thấy một bà cụ già trong thôn đưa theo một nhóm phụ nữ trung niên trong thôn tới trước cửa nhà anh khóc lóc như nhà có tang.

Ngô Bình cau mày hỏi: “Mọi người đang làm gì vậy?”

Bà cụ đi đầu vừa khóc vừa nói: “Ngô Bình à, trước đây các bà đổi nhà lấy tiền nhưng giờ giá nhà tăng lên mấy lần liền, mọi người đều lỗ to. Ai nấy đều vô cùng buồn nên mới khóc than như vậy”.

Đám người này biết mình đuối lý nên đành dùng thủ đoạn hạ lưu này tới quấy quả cho nhà Ngô Bình không được yên. Từ đó ép Ngô Bình phải làm theo ý họ.

Ở phía xa có một đâm đàn ông trong thôn tay cầm cuốc xẻng, vũ khí. Xem ra, chỉ cần Ngô Bình dám không đồng ý thì bọn họ sẽ xông tới đánh anh.

Ngô Bình là người luyện võ nhưng tấm lòng lương thiện như Bồ Tát. Nếu những người này chỉ tới cầu xin thì tám mươi phần trăm anh sẽ đồng ý. Dù gì anh cũng có nhiều đất đai nhà cửa, bớt đi vài căn cũng không sao. Nhưng đám người này lại dám dùng thủ đoạn hạ lưu này, điều đó khiến anh tức giận.

Anh lạnh lùng nói: “Các vị, cây hoè ma nhà tôi tính tình không tốt đâu, các vị khóc lóc như vậy nhỡ đâu khiến nó tức giận thì cả nhà các vị sẽ đen đủi đấy”.

Bà cụ đi đầu vẫn còn nhớ chuyện xảy ra năm xưa nên không khỏi giật mình hoảng sợ. Thế nhưng nhà bà ta đã chuyển giao bảy tám căn nhà, tổn thất mấy chục triệu tệ. Nghĩ đến đây, bà ta lại nghiến răng khóc càng to hơn.

Ngô Bình âm thầm phóng vài cây châm, những người đang kêu khóc đột nhiên ngã lăn ra đất, sùi bọt mép, toàn thân co giật

Đám đàn ông ở phía xa lập tức lao tới dìu vợ, dìu mẹ mình dậy. Có mấy người giận dữ quát lên: “Ngô Bình, cậu làm gì vậy?”

Thế nhưng người này vừa mở miệng chất vấn là lập tức cũng ngã uỳnh uống đất. Những người còn lại thất kinh, không dám nói câu gì nữa. Mặt ai nấy bàng hoàng sợ hãi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2186


Nhà sư nói: “Long chủ, hai chúng tôi mua một căn nhà ở gần đây rồi tu luyện ở đó. Ở xa chuyển đến, đúng ra nên tới bái kiến Long chủ từ lâu nhưng mấy lần chúng tôi tới, Long chủ đều không có nhà”.

Ngô Bình gật đầu: “Hai vị khách sáo rồi, mời vào nhà ngồi chơi”.

Đạo sĩ nghe vậy liền mỉm cười đáp: “Long chủ, chúng tôi vẫn không nên làm phiền Long chủ nghỉ ngơi thì hơn”.

Advertisement

Hai người này xưng tên họ, sau đó liền cáo từ. Ngô Bình nhìn theo họ, thấy hai người này đi vào một căn nhà nhỏ cách nhà anh khoảng hơn một trăm mét.

Advertisement

Đông Hoàng đi tới, vươn người một cái rồi cọ cọ vào chân Ngô Bình.

Ngô Bình đá nhẹ một cái, hỏi: “Đã tắm chưa đấy?”

Đông Hoàng trừng mắt lên, sau đó há miệng, nhả ra một tờ giấy. Đó là một công thức luyện đan, luyện ra đan dược gọi là Âm Dương Thông Minh Đan. Đan dược này có tác dụng dưỡng thai linh hồn sơ sinh cho Địa tiên cảnh giới Kết Đan, cũng là một loại đan dược rất quý. Theo Ngô Bình biết, có rất ít người luyện được loại đan này.

Anh cười hỏi: “Đông Hoàng, mày đưa cho tao cái này làm gì? Muốn nhờ tao luyện đan giúp hả?”

Đông Hoàng gật đầu lia lịa, sau đó nhìn Ngô Bình với vẻ mặt đầy mong chờ.

Ngô Bình cười lạnh: “Đan dược này là người khác muốn đổi cho mày chứ gì? Mày không có nên tới đây đòi tao làm khổ sai cho mày hả?”

Đông Hoàng giận dữ sủa gâu gâu, nhe cả nanh ra như thể đang mắng Ngô Bình đúng là cái đồ hẹp hòi.

Ngô Bình cười hi hi, xoa đầu Đông Hoàng rồi nói: “Đông Hoàng, người đó dùng cái gì để đổi vậy? Cho tao xem tý nào”.

Đông Hoàng lập tức lắc đầu.

Ngô Bình vờ thở dài não nề: “Không cho xem sao? Vậy bỏ đi, mấy ngày nay tao ăn no quá làm không nổi đâu. Đợi bụng tao hết đau rồi luyện đan giúp mày nhé”.

Đông Hoàng rất bất lực, biết nếu mình không mang món đồ kia ra thì Ngô Bình chắc chắn sẽ không luyện đan cho. Không còn cách nào khác, nó đành đi về ổ, ngoạm lấy một xâu tiền đi tới chỗ Ngô Bình.

Trên loại tiền này có tiên văn, không thuộc bất kỳ triều đại nào từng được biết. Ngô Bình tò mò hỏi Đông Hoàng: “Tiền gì đây?”

Đông Hoàng đảo mắt khinh bỉ thay câu trả lời.

Ngô Bình quan sát kỹ hơn thì phát hiện trên tiền này có sức mạnh của tín ngưỡng. Điều đó khiến anh lập tức nghĩ tới một loại tiền - tiền hương hoả.

Tiền hương hoả là loại tiền được dùng để cúng bái thần linh, cần dùng thủ pháp đặc biệt để rèn nên. Thần linh được cúng tế lễ bái qua nhiều năm tháng khiến tiền hương hoả này có được sức mạnh hương hoả.

Tiền hương hoả thông thường chỉ có thể hình thành sau một triệu lần thành tâm lễ bái nên vô cùng quý giá, có thể nói là giá trị cực lớn. Được người đời đến lễ bái không khó, nhưng thực sự thành tâm lễ bái thì khó vô cùng. Dù gì, thứ phức tạp nhất trên đời là lòng người.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2187


Đông Hoàng “gâu” một tiếng. Quá đáng! Có bốn mươi lăm đồng mà chỉ để lại cho nó năm đồng nên Đông Hoàng giận dữ là đương nhiên.

Ngô Bình bị Đông Hoàng đuổi chạy quanh sân, anh la lên: “Cho mày mười đồng được chưa?”

Advertisement

“Gâu!”, Đông Hoàng tiếp tục đuổi cắn Ngô Bình.

Advertisement

Chạy mấy vòng sân xong, Ngô Bình đành phải thoả hiệp sẽ cho Đông Hoàng hai mươi lăm đồng.

Nhìn cái quần đã bị Đông Hoàng cắn rách bươm, Ngô Bình đành phải đi thay quần khác rồi đi vào phòng luyện đan.

Lúc xây nhà mới, Ngô Bình đã đặc biệt xây riêng một phòng luyện đan. Phòng luyện đan này có ba tầng dưới đất, hai tầng trên mặt đất. Trong đó tầng thứ ba dưới đất là nhà kho, tầng thứ hai là phòng luyện đan.

Ở đây vô cùng yên tĩnh. Khi tới phòng luyện đan, Ngô Bình thấy người linh chi và ngựa linh chi đang nhảy nhót ở bên trong. Nhìn thấy Ngô Bình, bọn chúng không hề sợ hãi mà còn nhảy lên vai anh.

Người linh chi và ngựa linh chi này được trồng ở vườn thuốc đằng trước phòng luyện đan, lúc rảnh rỗi chúng sẽ đi tìm cây hoè và đào tiên chơi. Giờ chúng cũng không sợ Lý Dư nữa, thi thoảng còn chạy xuống nước chơi.

Có điều anh đã dặn Lý Dư, không được cho chúng chạy ra khỏi sân, nếu không sẽ cho chúng một bài học nên thân.

“Đi chỗ khác chơi, tao còn phải luyện đan”, Ngô Bình nói.

Người linh chi và ngựa linh chi nhảy chân sáo ra khỏi phòng luyện đan. Trước khi đi còn quay ra lườm Ngô Bình một cái, cái đám này trông thế mà to gan ra phết.

Ngô Bình lấy ra chiếc lư thần Âm Dương rồi bắt đầu luyện Âm Dương Thông Minh Đan. Luyện loại đan dược này với anh không khó, có điều loại dược liệu sử dụng khá đặc biệt. Cũng may là anh tích trữ không ít dược liệu nên mới có để dùng.

Nửa tiếng sau, ba viên đan ra lò. Hiện giờ anh là Võ quân, sau khi ngưng tụ được Pháp Bàn thì khả năng kiểm soát sức mạnh của anh đã lên tầm cao mới, trình độ luyện đan cũng lên như diều gặp gió. Lô đan dược vừa luyện xong đều là đan dược vương phẩm!

“Không tồi, cuối cùng đã luyện ra được đan dược vương phẩm”, anh mỉm cười, cho mấy viên đan vào chiếc lọ nhỏ rồi đưa cho Đông Hoàng.

Đông Hoàng nhìn mấy viên đan mà mắt sáng rỡ, vẻ mặt vô cùng hài lòng.

Ngô Bình: “Người yêu cầu đổi đan dược đó chắc không nói là yêu cầu đan nhất phẩm phải không? Vậy có lẽ chỉ cần đan tam phẩm là đạt yêu cầu”.

Đông Hoàng lập tức hiểu ý, gật đầu như bổ củi. Gì chứ mặc cả là nghề của Đông Hoàng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2188


Hôm nay, Ngô Bình mới có chút thời gian ngồi bên cạnh ao câu cá. Lý Dư thì nằm trên bụi cỏ gần đó sưởi nắng. Đột nhiên, một con cá dài chừng hai mét nhảy lên khỏi mặt nước, xoay một vòng rất đẹp trên không trung rồi lại rơi xuống nước.

Ngô Bình trợn tròn mắt bởi anh cảm thấy con cá này trông rất quen.

Khi con cá nhảy lên khỏi mặt nước, anh mới nhớ ra đây chính là con cá vua anh từng câu được ở vịnh Bạch Long. Con cá này thuộc dòng cá chình hoa, đầu nó có xương nhọn, vô cùng hung hãn. Con cá này từng là bá chủ sông Bạch Long.

Advertisement

Hồi trước khi bắt được nó, Ngô Bình quyết định thả đi vì một con cá to được như vậy rất hiếm.

Con cá chình hoa lại nhảy lên khỏi mặt nước, nhìn Ngô Bình không chớp mắt. Giờ khả năng suy nghĩ của nó đã không thua gì đứa trẻ mười mấy tuổi nên đương nhiên có nhận ra Ngô Bình.

Advertisement

Nó rất cảm kích anh nên như thể đến để cảm ơn.

Ngô Bình cười nói: “Cá vua, mày không sợ chết hay sao? Tao đang câu cá mà mày dám chạy đến đây. Không sợ tao ăn mày hả?”

Cá vua bơi đến trước mặt anh, để lộ cái đầu trên mặt nước rồi liên tục gật đầu với Ngô Bình.

Ngô Bình cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi: “Sông Bạch Long cách đây mấy trăm cây số, mày không ở đó xưng vương xưng bá mà lại chạy đến đây làm gì?”

Lý Dư lên tiếng: “Chủ nhân, giờ tôi mới là bá chủ của dòng sông, sông Bạch Long này chỉ là một nhánh nhỏ. Tên nhóc này tương đương với quan viên bên dưới, hôm nay tới bái kiến tôi”.

Ngô Bình đáp: “Ồ, nói như vậy là giờ ngươi cai quản cả dòng sông?”

Lý Dư: “Cũng có thể nói vậy. Ít nhất thì thủy tộc ở sông ngòi kênh rạch đoạn tỉnh K, Giang Nam đến tận cửa biển đều đã chịu quy thuận tôi”.

Ngô Bình cười đáp: “Được lắm được lắm, đúng là đáng cơm gạo nuôi ngươi”.

Ngô Bình ném một viên thuốc xuống nước. Thứ này trước đây anh luyện cho Lý Dư, có tác dụng tăng cường sức mạnh thể chất. Sau khi cá vua ăn vào thì liên tục quẫy đuôi, vô cùng vui sướng.

Sau khi cho nó ăn vài viên thuốc, Ngô Bình nói: “Ngươi đừng về sông Bạch Long nữa, sau này ở lại làm thuộc hạ cho Lý Dư đi”.

Cá vua liên tục gật đầu.

Ngô Bình câu được mấy con cá sau đó mang đến nhà bếp cho Lina.

Không lâu sau, ông nội và Lý Mai cũng ngồi máy bay tới và sắp hạ cánh ở sân bay gần đó. Sân bay này mới được xây gần đây. Trước đây lúc xây khu này, Lý Mai đã đầu tư ba tỷ rưỡi tệ. Sau đó cô xây thêm một sân bay tư nhân cách nhà hơn mười cây số. Sân bay này có thể đỗ được máy bay cỡ lớn và trực thăng.

Có lúc thời tiết Vân Đỉnh không tốt, các hãng hàng không khác còn mượn sân bay này để hạ cánh. Từ sân bay đến nhà Ngô Bình đã xây một cao tốc hai chiều, sáu làn xe nên đi lại rất thuận tiện.

Ngô Bình lái xe tới đón họ. Sau khi máy bay hạ cánh, Lý Vân Đẩu, Lý Mai và cả Lý Hoằng Đào lần lượt xuống máy bay.

“Ông nội”, Ngô Bình mỉm cười rồi đi tới ôm lấy Lý Vân Đẩu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2189


Ngô Bình không thèm đếm xỉa đến cậu ta, hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”

Lý Hoằng Đào cười hi hi đáp: “Em nghe nói ở chỗ anh có một đầu bếp rất giỏi, hơn nữa còn rất đẹp nên em đến ăn chực”.

Ngô Bình: “Tôi bảo cậu quản lý công ty, cậu làm ăn thế nào rồi?”

Advertisement

Lý Mai: “Dạo này Hoằng Đào cũng có thể coi là cố gắng”.

Lý Hoằng Đào vội nói: “Đúng đúng, anh à, gần đây em rất nỗ lực. Chị dâu còn nhận thấy”.

Advertisement

Hai tiếng “chị dâu” này khiến Lý Mai trong lòng âm thầm vui mừng, hắng giọng đáp: “Ừm, cũng được”.

Lý Vân Đẩu: “Tiểu Bình, ông nội tới là muốn xem đất ở bên này. Ngoài ra, ông muốn chuyển một số doanh nghiệp và nhà máy của nhà họ Lý đến Vân Đỉnh. Đây là khu mới quy hoạch, sau này sẽ phát triển không thua gì Vân Châu. Chúng ta phải nắm bắt thời cơ này để chuẩn bị thật tốt”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông nội, chúng ta cứ tiến hành từng bước một”.

Mấy người họ lên xe, vừa tới đường cao tốc đã thấy trước mặt có ba chiếc xe ben. Đường cao tốc này là do nhà họ Lý xây dựng nhưng người dân địa phương đều được miễn phí sử dụng. Cho nên có nhiều chiếc xe mượn đường này để đi vì đường dễ đi, chất lượng lại còn tốt.

Ngô Bình nhấn còi xe, chiếc xe đằng trước vẫn nghênh ngang như không nghe thấy.

Ngô Bình cau mày, sử dụng Thần niệm hét vào đầu tài xế: “Cút sang làn xe chậm đi!”

Tài xế này đang hút thuốc lá, tai nghe nhạc. Gia đình hắn ta xưng hùng xưng bá ở huyện bên, giàu lên nhờ khai thác trộm đất phù sa sông. Ba chiếc xe ben kia đều là của nhà hắn.

Hiện nay giá đất phù sa sông rất cao, mỗi mét khối đất có giá lên tới ba trăm tệ. Vậy nên một chiếc xe ben như thế này có giá hơn chục nghìn tệ! Mà nhà hắn mỗi ngày sẽ khai thác mười xe như vậy, thế là lãi được một trăm nghìn tệ! Tính ra một năm thì sẽ kiếm được hơn ba chục triệu tệ.

Nghe thấy tiếng nói trong đầu, tài xế này giật nảy mình. Hắn ta sớm đã nhìn thấy xe của Ngô Bình bằng gương chiếu hậu nhưng không mảy may có ý nhường đường.

“Chuyện quái gì vậy nhỉ?”, hắn ta lẩm bẩm.

“Tôi đếm đến ba, nếu anh còn không chịu nhường đường thì hậu quả tự chịu”, giọng nói kia lại vang lên.

Tài xế này lần này đã sợ. Dù gì chuyện này cũng vượt ngoài phạm vi hiểu biết của hắn nên hắn vội đạp phanh né sang bên cạnh nhường đường.

Chiếc xe bên phải thấy đồng bọn đã nhường đường thì rất khó hiểu vì bọn họ là anh hùng xa lộ, trước nay chưa từng nhường đường cho ai.

Chiếc xe phía trước đã nhường đường, Ngô Bình đạp ga muốn vượt lên. Đối phương rất bất lịch sự nhưng anh cũng không có ý định truy cứu.

Thế nhưng, anh đang vượt lên thì chiếc xe ben bên phải đột nhiên quẹo trái, chèn ép xe của Ngô Bình. Hoá ra tài xế này thấy đồng bọn của mình nhường đường nên muốn thể hiện bản lĩnh, định doạ Ngô Bình một phen.

Ngô Bình nổi giận, lực Thiên Tiên trong người bộc phát. Chiếc ô tô tăng tốc rất nhanh, vượt qua chiếc xe ben kia.

“Viêm Dương, đi dạy dỗ hai tên khốn đó đi”, anh lạnh lùng ra lệnh.

Viêm Dương bay qua cửa xe, biến thành một tấm da khổng lồ từ trên trời bay xuống, cuốn lấy đầu xe ở giữa rồi vặn một cái khiến đầu xe đứt lìa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2190


Viêm Dương đem phần đầu xe ném l*n đ*nh núi cao nhất trong vùng, bên dưới rất dốc. Những người trong xe sợ hãi kêu khóc, vừa khóc vừa gọi điện thoại nhưng nơi đây hoang vu hẻo lánh, tín hiệu điện thoại lúc có lúc không.

Tài xế ban nãy bị Ngô Bình cảnh cáo vội vã gọi điện về nhà. Người nhận điện thoại là người có quyền lực nhất trong nhà hắn, tên là Vượng Hổ. Vượng Hổ nghe kể xong thì mặt biến sắc: “Là xe nhà họ Ngô sao? Đã nhìn kỹ chưa?”

Tài xế đáp: “Anh Hổ, em không nhìn nhầm đâu. Dùng xe chống đạn như vậy cả huyện chỉ có nhà họ Ngô thôi”.

Advertisement

Vượng Hổ điên tiết: “Bọn thiểu năng này, khốn nạn, ai bảo chúng mày đi chọc tức nhà họ Ngô hả? Chúng mày không biết Ngô Bình đó đáng sợ thế nào sao? Mấy tai to mặt lớn trong tỉnh còn bị cậu ta trị!”

Tài xế khóc lớn: “Anh Hổ, còn có chuyện đáng sợ hơn nữa. Có một thứ kì dị từ trên trời rơi xuống vặt đầu xe ra rồi đưa tới một nơi rất lạ. Hiện giờ bọn em cũng không biết mình đang ở đâu”.

Advertisement

Chuyện này hoàn toàn vượt khỏi phạm vi hiểu biết của Vượng Hổ. Hắn sững người, sau đó hỏi kỹ tình hình. Sau khi đã rõ mười mươi thì hắn thở dài, nói: “Lát nữa anh sẽ đến nhà họ Ngô xin lỗi, hy vọng họ sẽ tha thứ”.

Xe của Ngô Bình tiếp tục đi trên cao tốc, Lý Vân Đẩu cũng không để tâm đến chuyện nhỏ ban nãy.

Ngô Bình: “Ông nội, cháu đã xem qua phong thuỷ Vân Đỉnh, cần phải thay đổi một chút mới tốt. Chuyện này cháu quyết định sẽ tự làm, ông thấy thế nào?”

Lý Vân Đẩu rất tò mò, hỏi: “Tiểu Bình, sau khi sửa lại thì sẽ tốt lên như thế nào?”

Ngô Bình: “Sau khi sửa lại phong thuỷ, khu vực mới này tương lai sẽ phát triển hơn xa bất cứ thành phố nào. Hơn nữa toàn bộ khí vận của phong thuỷ sẽ dồn vào nhà họ Lý ta”.

Lý Vân Đẩu cười đáp: “Nếu như vậy thì phải sửa lại thôi”.

Lý Mai: “Thay đổi phong thuỷ, địa hình thì cần khoảng bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình: “Phải san mấy ngọn núi, đào mấy con sông, có khá nhiều công trình phải xây nên cần ít nhất mấy trăm tỷ”.

Lý Mai: “Chúng ta sẽ lấy lý do gì để xây những công trình này?”

Ngô Bình: “Lấy lý do phủ xanh thành phố, chúng ta sẽ làm miễn phí giúp chính quyền, họ không có lý do gì để từ chối”.

Lý Mai gật đầu: “Được, anh gửi phương án cho em, em sẽ để chuyên gia phụ trách vấn đề này”.

Về đến nhà, Lý Vân Đẩu và những người khác vừa ngồi xuống thì Cương Tử đi tới, nói: “Cậu chủ, có người tên Vượng Hổ xin gặp, anh ta đến từ thị trấn bên”.

Ngô Bình hờ hững đáp: “Tôi không có thời gian, bảo anh ta đi đi”.

Cương Tử gật đầu nhưng một lát sau lại quay lại, nói: “Cậu chủ, anh ta không chịu đi, cứ đứng ở gốc cây đối diện nhà ta chờ”.

Ngô Bình: “Vậy thì cho anh ta chờ đi”.

Nhà mới của Ngô Bình rất to, ông bà ngoại có một khu riêng, ông bà nội cũng vậy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2191


Ngô Bình mỉm cười, nhắc đến một chuyện khác: “Lý Mai, Diệp Huyền muốn một mảnh đất, cứ cho cậu ấy chọn tuỳ ý. Mấy ngày này anh phải giải quyết chuyện của xưởng thuốc, anh sẽ bảo họ xây dây chuyền sản xuất mới ở Vân Đỉnh.

Tập đoàn Miêu Dược, công ty dược Long Huy, còn cả dây chuyền sản xuất thuốc viêm gan B mới đều đang trong giai đoạn triển khai, tương lai vô cùng xán lạn.

Advertisement

Lý Mai gật đầu: “Được”.

Ngô Bình: “Anh vẫn luôn muốn làm lĩnh vực ô tô năng lượng mới. Nhân lúc em cũng ở đây, chúng ta bàn mở công ty đi”.

Advertisement

Lý Mai: “Chồng à, giờ chúng ta mới tham gia vào lĩnh vực xe năng lượng có muộn quá không?”

Ngô Bình cười đáp: “Lĩnh vực này anh cũng không hiểu rõ lắm. Có thời gian phải đi tìm người trong ngành để nói chuyện mới được”.

Hai người họ đi thuyền trên hồ như vậy đến khi tối mới trở về nhà, đến cả cơm trưa cũng không ăn. Sau khi về, Lý Mai về phòng nghỉ ngơi. Dập dìu trên hồ cả ngày nên cô đã thấm mệt.

Ngày hôm sau, một chiếc máy bay đỗ xuống sân bay. Từ trên máy bay, một người đàn ông mặc vest, đi giày da thong thả bước ra khỏi máy bay. Người này xuống máy bay rồi lên một chiếc xe đi thẳng đến nhà Ngô Bình.

Khi Ngô Bình nhìn thấy người đàn ông kia thì không khỏi ngạc nhiên. Anh cười hỏi: “Ông Khương, dạo này ông phát tài rồi sao?”

Người tới là Khương Đông Thăng, ban đầu Ngô Bình cho ông ấy một trăm triệu. Thật không ngờ còn chưa tới một năm mà ông ấy đã khác hoàn toàn.

Khương Đông Thăng cười đáp: “Cậu chủ Ngô, nhờ phúc của cậu mà mấy năm nay tôi kinh doanh tiền ảo cũng kiếm được một ít”.

Ngô Bình biết nửa năm nay, tiền ảo tăng giá mấy chục lần. Anh cười đáp: “Ồ? Ông kiếm được bao nhiêu vậy?”

Khương Đông Thăng cười nói: "Tôi đã đầu tư hết số tiền cậu đưa vào đó, sau đó dùng đòn bẩy đầu tư hai mươi lần trong nửa năm. Hiện tại số tiền thu được đã lên tới khoảng hơn hai mươi tỷ tệ".

Ngô Bình giơ ngón tay cái cảm thán: "Hết nước chấm!"

Khương Đông Thăng: "Cậu chủ Ngô, nửa năm nay tôi khá bận rộn, tôi đã tìm hiểu kỹ tình hình của xe ô tô năng lượng trên thị trường hiện nay. Tôi đến đây là để tìm cậu bàn chuyện hợp tác".

Ngô Bình vẫn đang xem xét lĩnh vực kinh doanh này nên nghe Khương Đông Thăng nói vậy, anh mỉm cười đáp: "Ông đến đúng lúc lắm, vào nhà ngồi đi".

Vào đến phòng khách, Ngô Bình gọi người bưng trà lên. Hai người họ bắt đầu bàn công chuyện. Khương Đông Thăng nói nhà nước đã ban hành chính sách, đề ra mục tiêu trong vòng mười lăm năm tới, doanh số bán xe năng lượng sẽ vượt sáu mươi phần trăm. Với tình hình hiện tại, trong vòng mười lăm năm, sản lượng sản xuất xe ô tô sẽ vượt qua năm mươi triệu chiếc, trong đó ba mươi triệu chiếc sẽ là dòng xe năng lượng mới.

Với kỹ thuật điện và hệ thống kiểm soát mạch điện như hiện nay, ngành công nghiệp sản xuất xe hơi động cơ hỗn hợp đã vô cùng phát triển. Đây là tiền đề giúp ngành công nghiệp này càng phát triển và đạt được thành tựu lớn hơn trong tương lai.

Một tháng trước, Khương Đông Thăng thu mua một công ty sản xuất ô tô năng lượng. Công ty này nghiên cứu phát triển lĩnh vực này đã mười năm nay, trình độ kỹ thuật đi đầu. Chỉ có điều do đổ quá nhiều vốn vào quá trình nghiên cứu dẫn đến thâm hụt vốn trầm trọng nên sau cùng phải bán cả công ty đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2192


"Còn nếu không có đủ vốn thì mỗi năm chúng ta đập vào đó ba mươi tỷ, làm từ từ từng bước".

Ngô Bình chỉ suy nghĩ trong vòng một phút rồi đáp: "Được, mỗi năm tôi sẽ đưa ông một trăm tỷ".

Khương Đông Thăng mắt sáng lên, đáp: "Cậu chủ Ngô, doanh nghiệp sẽ do tôi quản lý. Cậu sẽ có chín mươi lăm phần trăm cổ phần của công ty".

Advertisement

Ngô Bình cười hỏi: "Ông chỉ muốn năm phần trăm cổ phần thôi sao?"

Khương Đông Thăng: "Nếu tôi ra ngoài tìm thêm người góp vốn thì không chỉ rắc rối mà còn có nhiều hạn chế. Sau cùng còn chưa biết tôi có giữ nổi năm phần trăm cổ phần hay không. Chẳng bằng tôi nhượng cho cậu chủ Ngô chín mươi lăm phần trăm cổ phần ngay từ đầu".

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Được, cứ quyết như vậy đi. Những việc đằng sau tôi sẽ để Lý Mai thay mặt tôi làm việc với ông. Còn nơi đặt nhà máy sản xuất thì chọn Vân Đỉnh đi. Tôi đang có không ít đất đai ở đây".

Ngay trong hôm đó, Lý Mai đã đưa Khương Đông Thăng đi xem mấy khu đất ở Vân Đỉnh để xem xét kế hoạch xây dựng nhà xưởng.

Ngô Bình lệnh cho Hắc Thiên Giáo chuyển một trăm triệu đô vào tài khoản do Lý Mai quản lý. Tiếp đó, số tiền này sẽ được giải ngân dần để đầu tư vào lĩnh vực xe năng lượng.

Khương Đông Thăng vừa đi khỏi thì lại một người nữa tới muốn gặp anh. Đó là Chu Hướng Khoa, người điều hành công ty sản xuất vi mạch điện tử. Trước đó, Ngô Bình và Đường Tử Di đã đầu tư vào đây hơn mười tỷ và có bốn mươi lăm phần trăm cổ phần trong công ty này.

Công ty của Chu Hướng Khoa hiện đã đổi tên thành công ty Thuỵ Tâm. Công nghệ mới mà họ nghiên cứu đã đạt được bước đột phá mới.

Ngô Bình: "Giám đốc Chu, sao đột nhiên lại tới tìm tôi vậy?"

Chu Hướng Khoa đáp: "Cậu chủ Ngô, việc nghiên cứu của công ty đạt được thành tựu đột phá nhưng bước đột phá đó cũng yêu cầu một nguồn vốn đầu tư lớn hơn. Cho nên tôi muốn xin nhượng lại cho cậu một số cổ phần nữa để đổi lấy vốn phát triển tiếp thành quả nghiên cứu".

Ngô Bình: "Anh cần bao nhiêu?"

Chu Hướng Khoa: "Trong ba năm tới, chúng tôi còn cần ba mươi tỷ nữa. Nếu cậu chủ Ngô có thể góp vốn thêm ba mươi tỷ thì tôi đồng ý nhượng lại thêm mười lăm phần trăm cổ phần cho cậu".

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: "Tôi đồng ý".

Chuyện này anh cũng giao lại cho Lý Mai xử lý. Nhà họ Lý sẽ đại diện nhận số cổ phần mười lăm phần trăm này.

Ngô Bình cũng nhân cơ hội yêu cầu họ xây nhà máy tại Vân Đỉnh, Chu Hướng Khoa vui vẻ đồng ý.

Đến chiều, Lý Quảng Long hay tin Ngô Bình đã về nhà nên lập tức lên trực thăng đến gặp anh để bàn việc xây nhà máy tại Vân Đỉnh.

Anh em đã lâu không gặp nên Lý Quảng Long khá nhớ anh. Cho nên, Lý Quảng Long còn đưa theo vợ con mình cùng tới.

Con trai Tiểu Long của anh ta đã lớn lên trông thấy. Nhìn thấy Ngô Bình, cậu bé gọi to: "Chú ơi!"

Ngô Bình vui vẻ cười lớn, ôm lấy cậu bé, nói: "Tiểu Long, càng lớn càng đẹp trai nhé. Có bạn gái chưa?"

Tiểu Long chớp chớp mắt, đáp: "Mẹ cháu bảo tạm thời nghiêm cấm không được có bạn gái".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2193


Đinh Vi là trưởng nữ của nhà họ Đinh ở tỉnh phủ, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa và được nuông chiều. Vốn có rất ít người khiến Đinh Vi tôn trọng nhưng Ngô Bình lại thuộc số ít đó. Trước giờ cô ấy đều rất xem trọng anh bởi anh có ơn cứu mạng đối với gia đình cô.

Đinh Vi cười đáp: "Chú Ngô, chị không sao cả, chỉ là dạo gần đây mất ngủ nhiều nên cơ thể mệt mỏi".

Ngô Bình: "Chị dâu, em là bác sĩ, tiện đây thì để em bắt mạch cho chị nhé".

Advertisement

Đinh Vi mỉm cười gật đầu, Ngô Bình bắt mạch, trên gương mặt anh không có biểu cảm gì khác thường. Anh nói: "Không sao, để em kê mấy phương thuốc giúp chị điều tiết lại cơ thể là được".

Advertisement

Đinh Vi thở phào nhẹ nhõm: "Chị đã nói là không sao rồi mà anh Long em cứ bắt phải tới phiền em xem giúp".

Ngô Bình nhìn lên đ ỉnh đầu Đinh Vi có một vầng mây đen bao phủ, còn hơi lộ ra huyết quang. Ngô Bình âm thầm chột dạ, bụng bảo dạ sắp có chuyện không lành.

Nhưng ngoài mặt anh vẫn mỉm cười, nói: "Chị dâu, trong vườn có mấy loại cây ăn quả, em đi hái cho chị ăn thử nhé".

Anh đi vào trong vườn, trên cây hoè đã có thêm nhiều quả chín. Anh chìa tay ra, ba quả tự động rơi vào tay anh. Ngô Bình đưa cho Đinh Vi và Tiểu Long mỗi người một quả rồi nói: "Hai người nếm thử xem".

Tiểu Long cắn một miếng, mắt sáng rực thốt lên: "Chú ơi, quả này ngon thật đấy!"

Đinh Vi cũng cảm thấy vị rất ngon, nói: "Chú Ngô, đây là cây hoè sao? Cây này còn kết quả được sao?"

Ngô Bình cười đáp: "Là do kỹ thuật lai ghép cây trồng”.

Tiểu Long khá nghịch ngợm, trong vườn nhà Ngô Bình nuôi một vài loài động vật như hươu sao, sếu, cừu Alpaca đều bị cậu bé đuổi cho chạy tán loạn. Đinh Vi thấy vậy cũng vội đuổi theo con trai.

Lý Quảng Long mặt đăm chiêu, cảm thấy Ngô Bình như thể có điều gì đó chưa nói ra nên hỏi: "Chú Ngô, hôm nay anh tới là muốn nhờ chú xem bệnh giúp vợ anh. Nửa tháng nay cô ấy nếu không nôn mửa thì lại mất ngủ, thế nhưng bệnh viện kiểm tra lại không ra bệnh. Chú Ngô, hãy nói thật với anh, có phải chị dâu chú có bệnh gì không?"

Ngô Bình vẻ mặt kỳ quái nhìn Lý Quảng Long, hỏi: "Chị dâu có thai rồi, anh không biết sao?"

Lý Quảng Long giật mình: "Có thai? Sao có thể như vậy chứ, bà dì của cô ấy vẫn đến mà?"

Ngô Bình: "Đó không phải bà dì đâu, là xuất huyết do một số bệnh phụ khoa. Anh yên tâm, thai nhi vẫn khoẻ mạnh. Ban nãy em đã cho chị ấy ăn một loại linh dược, trên thị trường giá ít cũng phải một tỷ tệ. Em sẽ xuất hoá đơn cho anh đấy nhé!"

Lý Quảng Long vừa kinh ngạc vừa vui mừng đáp: "Được được được, mười tỷ anh cũng đưa".

Ngô Bình đưa một quả hoè cho Lý Quảng Long, nói: "Anh Long, cơ thể chị dâu không có vấn đề gì nghiêm trọng. Có điều..."

Lý Quảng Long đón lấy quả hoè, còn chưa kịp ăn đã giật mình hỏi lại: "Có điều làm sao?"

Ngô Bình khẽ thở dài: "Vừa nãy em thầm tính một quẻ, e rằng chị dâu không đi cùng anh được bao lâu nữa".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2194


Lý Quảng Long gật đầu: "Không sao là tốt".

Ngô Bình: "Chỗ của em rất rộng, anh bảo chị dâu và Tiểu Long hãy sống ở đây, sẽ có ích".

Lý Quảng Long nói: "Được, được, mấy ngày nữa cả nhà anh sẽ chuyển đến đây. Dù sao thì sau này xưởng thuốc đều sẽ chuyển đến khu mới, anh sẽ mua mấy căn nhà mới".

Advertisement

Ngô Bình: "Không cần mua, em sẽ tặng anh căn biệt thự, cách nhà em không xa. Nhưng nó vẫn chưa được trang trí, anh cần tự trang trí".

Lý Quảng Long cười nói: "Cảm ơn chú, thế anh không khách sáo nữa".

Advertisement

Hai người bàn bạc, định xây công ty dược Long Huy và trụ sở chính của xưởng ở khu mới. Về phía thuốc mới thì thuốc mới của công ty dược Long Huy, thuốc uống Linh Huyết chữa bệnh tiểu đường cấp hai đã được đưa ra thị trường. Do hiệu quả vô cùng tốt nên trên thị trường vô cùng khan hiếm, bọn đầu cơ thậm chí còn hét giá lên gấp mười.

Tháng trước thuốc uống Linh Huyết bán được ba triệu hộp, mỗi hộp giá 2500 tệ, doanh thu 7.5 tỷ tệ. Lại thêm cả hai loại thuốc còn lại cũng bán rất chạy, tổng doanh thu lên đến hơn 30 tỷ. Khu xưởng thuốc mới được xây dựng, công ty dược Long Huy năm nay đã có doanh thu đạt đến 400 tỷ, lợi nhuận lên đến 200 tỷ.

Lý Quảng Long nói: "Ngô Bình này, anh nghe nói tập đoàn Miêu Dược đang sản xuất thực phẩm chức năng, chú có thể khai thác vài sản phẩm thực phẩm chức năng cho xưởng thuốc chúng ta không?"

Ngô Bình nói: "Được, khi nào anh xây xong xưởng mới thì em sẽ cung cấp đơn thuốc".

Lý Quảng Long mừng rỡ: "Được, chú yên tâm, anh sẽ nhanh chóng cho xây".

Mấy ngày liền Ngô Bình đều ở nhà. Mãi tới hôm nay, anh đột nhiên nhận được một cuộc gọi."Ngô sư huynh, tôi là đệ tử Liễu Dương của đỉnh Vô Tương, phong chủ mời sư huynh trở về Địa Tiên Giới, người nói bí cảnh Thiên Võ sắp mở ra".

Ngô Bình nói: "Xin chào Liễu sư đệ, ngày mai tôi sẽ tới".

Liễu Dương nói: "Sư huynh, tôi là tai mắt của đỉnh Vô Tương ở bên ngoài, nếu sư huynh có việc gì có thể gọi vào số này để liên lạc với tiểu đệ".

Ngô Bình: "Được".

Sau khi cúp điện thoại, Ngô Bình thu xếp chuyện gia đình, sáng sớm hôm sau liền đi Địa Tiên Giới.

Khi lần nữa tiến vào Địa Tiên Giới, thực lực của anh so với lần trước tăng lên hơn mười lần, phi hành trên không trung nhanh như tia chớp, không lâu sau liền xuất hiện ở Thục Sơn kiếm phái.

Trở lại đỉnh Vô Tương, điều đầu tiên anh làm là đến thăm sư phụ Trần Đạo Huyền. Trần Đạo Huyền sống trong điện Vô Tương trên đỉnh Vô Tương. Khi Ngô Bình đến, một người đàn ông bước ra khỏi điện Vô Tương, anh ta mặc một bộ đồ màu xanh lam, có vẻ ngoài hào hoa.

Lúc hai người đi lướt qua, người đàn ông đột nhiên dừng lại, hỏi: "Cậu là sư đệ Ngô Bình sao?"

Ngô Bình nói: "Tôi là Ngô Bình, anh là ai?"

Người đàn ông cười nói: "Tôi tên Từ Vấn, bái sư sớm hơn cậu mấy năm".

Ngô Bình vội vàng nói: "Thì ra là sư huynh".

Từ Vấn gật đầu: "Sư đệ, sư huynh đi làm một chút chuyện, hôm khác sẽ nói chuyện với sư đệ sau".

Ngô Bình: "Được, sư huynh".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2195


Trần Đạo Huyền gật đầu nói: "Con tới vừa đúng lúc".

Ngô Bình: "Sư phụ, nghe nói bí cảnh Thiên Võ sắp mở ra".

Trần Đạo Huyền: "Ừ, nếu không có gì ngoài ý muốn, ngày mốt sẽ mở ra".

Advertisement

Sau đó ông ấy phất tay để cho tất cả trưởng lão đều lui ra ngoài, sau đó cười nói: "Đồ nhi à, ta thấy tu vi của con lại tăng, chẳng lẽ là tăng lên Võ Quân rồi?"

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Không giấu được sư phụ, đệ tử vừa mới đột phá không lâu".

Trần Đạo Huyền rất vui: "Được! Ngày xưa đỉnh Thanh Vân từng có một vị Võ Quân, họ đã ăn mừng suốt ba ngày ba đêm trên đỉnh. Ha ha, khi con trở về từ bí cảnh Thiên Võ, ta cũng sẽ tổ chức tiệc mừng lớn cho con!"

Ngô Bình: "Sư phụ đang nói về Vũ Văn Thiên Đô sao?"

Trần Đạo Huyền gật đầu: "Người này năm đó đột nhiên xuất hiện, áp đảo tất cả anh tài trong Địa Tiên Giới, thậm chí khiến đỉnh Vô Tương chúng ta không ngóc đầu lên nổi. Hiện tại kẻ đó đã bế quan, một khi xuất quan, tu vi của hắn e là sẽ không kém ta đâu".

Ngô Bình có thể cảm nhận được sự lo lắng của Trần Đạo Huyền, liền hỏi: "Sư phụ, ngay cả khi kẻ đó là Tiên Quân cũng không có gì phải lo lắng".

Trần Đạo Huyền: "Đồ nhi à, đại hội đấu kiếm năm nay Vũ Văn Thiên Đô nhất định sẽ ra tay, hắn nhất định sẽ gây bất lợi cho con ở đại hội đấu kiếm".

Ngô Bình nhướng mày: "Sư phụ quá lo rồi. Nếu có thời gian, con sẽ luyện tập Vô Tương Kiếm Kinh và đánh bại hắn trong đại hội đấu kiếm".

Với sức mạnh hiện tại của mình, anh thậm chí có thể giành chiến thắng khi đánh với Tiên Quân.

Trần Đạo Huyền rất vui và cười nói: "Ta tin tưởng vào con, con thậm chí còn tài năng hơn cả Vũ Văn Thiên Đô. Có lẽ sau này ta sẽ được hưởng sái vinh quang từ con".

Sau đó ông ấy hỏi: "Đồ nhi, lúc con trở thành Võ Quân nhất định là đã mở linh khiếu, không biết con đã mở ra bao nhiêu linh khiếu?"

Ngô Bình: "Sư phụ, còn có hai cái nữa, khi nào có cơ hội con sẽ mở hai linh khiếu còn lại".

Trần Đạo Huyền nói: "Trong bí cảnh Thiên Võ có thể có sức mạnh con muốn, hãy thử xem".

Mắt Ngô Bình sáng lên: "Thật sao? Bí cảnh Thiên Võ rốt cuộc là cái gì?"

Trần Đạo Huyền: "Đó là di tích của tiên điện Thiên Võ, có rất nhiều thứ tốt trong đó. Nhưng cũng có rất nhiều nguy hiểm ở đó. Hơn nữa, bí cảnh Thiên Võ được kết nối với hầu hết các không gian trong Côn Luân, vì vậy những người cuối cùng tiến vào bí cảnh không chỉ có thiên tài của Địa Tiên Giới mà còn có thiên tài của các động phủ khác, con nhất định phải cẩn thận".

Ngô Bình: "Sư phụ, có bao nhiêu người tiến vào bí cảnh?"

Trần Đạo Huyền: "Không dưới hai trăm người. Hơn nữa cũng chỉ có tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh trở xuống mới có thể tiến vào bí cảnh, nếu không sẽ kích phát sấm chớp bên trong, bị nổ chết".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2196


Trần Đạo Huyền dặn dò vài câu rồi bảo Ngô Bình đến lầu Đa Bảo tìm vài thứ anh cần dùng trong bí cảnh Thiên Võ.

Lầu Đa Bảo là một tòa nhà năm tầng. Không phải ai cũng có thể vào nơi này, mỗi phong chủ hoặc điện chủ chỉ có mười suất để vào lầu Đa Bảo hàng năm.

Khi hai thầy trò đến trước lầu Đa Bảo, Ngô Bình đã bị sốc trước vẻ ngoài của nó. Anh thấy lầu Đa Bảo cao hơn 300 mét, nơi nó tọa lạc là một chân núi. Anh ước tính sơ bộ diện tích tầng một của lầu Đa Bảo ít nhất là hàng chục nghìn mét vuông.

Advertisement

Lối vào của lầu Đa Bảo là một cánh cổng rộng, có một ông già ngồi ở cổng, là người gác cổng.

Advertisement

Đối với người gác cổng, Trần Đạo Huyền thực sự rất cung kính, nói: "Chào ông Chu".

Ông Chu liếc nhìn Trần Đạo Huyền và Ngô Bội, cười nói: "Là Đạo Huyền à, ông tự mình đưa đệ tử này tới đây, xem ra ông rất coi trọng cậu ta".

Trần Đạo Huyền cười nói: "Ông Chu, đứa trẻ này có tư chất xuất chúng, đã là Võ Quân, tôi muốn huấn luyện nó thật tốt, thêm một Tiên Quân nữa cho Thục Sơn kiếm phái chúng ta".

Mắt ông Chu sáng lên: "Võ Quân sao? Tốt lắm, tốt lắm".

Trần Đạo Huyền cười nói: “Đồ nhi, để ông Chu dẫn con vào, không hiểu gì cứ hỏi ông Chu", nói xong ông ấy xoay người rời đi.

Ông Chu bật cười, hỏi: "Cậu nhóc, cậu tên là gì?"

Ngô Bình vội vàng nói: "Thưa ông Chu, đệ tử tên Ngô Bình".

Ông Chu gật đầu: "Ngô Bình, đi theo ta".

Hai người lần lượt bước vào cổng. Phía sau cánh cổng là một vùng ánh sáng màu tím, phạm vi nhìn thấy không đến nửa mét nên Ngô Bình chỉ có thể đi theo ông Chu vào trong.

Xuyên qua ánh sáng tím, Ngô Bình nhìn thấy một hành lang dài có ánh đèn từ trên cao hắt xuống. Hai bên hành lang có rất nhiều cánh cửa, trên mỗi cửa đều viết một tiên văn.

Ông Chu đứng lại, cười nói: "Cậu nhóc, trong này có hai mươi bảy cánh cửa, sau mỗi cửa là một kho báu, cậu chỉ có thể chọn một cửa đi vào".

Ngô Bình: "Ông Chu, những kho báu này có gì khác nhau?"

Ông Chu: “Đằng sau hai mươi bảy cánh cổng đều có một loại bảo vật".

Ngô Bình nhận ra tiên văn, anh nhìn thấy tiên văn được viết trên cánh cửa gần bên trái, nó có nghĩa "bùa chú", vì vậy anh nói: "Đệ tử chọn cánh cửa này".

Sắc mặt ông Chu rất kỳ quái, ông ấy nói: "Cậu chắc chưa?"

Ngô Bình gật đầu: "Chắc".

“Được", ông ấy gật đầu, lấy chìa khóa ra mở cửa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2197


Nói xong, anh bước vào.

Ông Chu lắc đầu, quay đầu bước ra khỏi lầu Đa Bảo. Ngoài cửa, Trần Đạo Huyền đang đi tới đi lui, ông ấy hỏi: "Nó chọn cửa nào?"

Advertisement

Ông Chu: "Tên nhóc này quá xui xẻo, nó lựa chọn 'Thần Phù Động Thiên".

Advertisement

Trần Đạo Huyền sửng sốt, sau đó thở dài: "Tại sao nó lại chọn Thần Phù Động Thiên cơ chứ! Chủ nhân của Thần Phù Động Thiên là Thần Phù Đại Đế nổi danh thời tiền sử. Sau khi người đó chết đi, Thục Sơn kiếm phái chúng ta có được động thiên mà người đó mở ra, và nó được bí mật đặt ở đây để cho các đệ tử tới khám phá, trở thành một trong hai mươi bảy động thiên ở lầu Đa Bảo. Nhưng kể từ khi thành lập Thục Sơn kiếm phái, tất cả những người đi vào đều phải thất vọng và trở về tay không".

Ông Chu: "Đúng vậy, cho dù là thiên tài mà những năm qua Thục Sơn phái tới cũng không có người nào thành công. Nhưng cậu nhóc này là thiên tài, có lẽ có thể đạt được chút gì đó".

Trần Đạo Huyền nói: "Quên đi, suy nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ để mặc cho số mệnh đi. Ông Chu, chúng ta nói chuyện đi".

Về phía Ngô Bình, sau khi anh bước vào cổng, hai chân anh trống rỗng, sau đó anh cảm thấy thế giới quay cuồng, khi chân anh chạm đất, anh thấy mình đến một quảng trường rất lớn.

Anh nhìn lên, bầu trời màu vàng nhạt và cao vô cùng. Mặt đất của quảng trường được lát bằng gạch kim loại, nếu nhìn kỹ sẽ thấy mỗi viên gạch đều là một tấm bùa, vô số gạch bùa được kết hợp với nhau tạo thành một trận bùa siêu cấp.

Trên quảng trường, có một trăm lẻ tám cây cột kim loại cực lớn, mỗi cây cột đều là trung tâm của trận pháp bùa chú, chúng được tạo thành từ hàng ngàn lá bùa mạnh mẽ.

Nhìn thấy cảnh này, Ngô Bình sững sờ, nhân vật cỡ nào mà có thể thiết kế một trận pháp bùa chú phức tạp, tinh vi với quy mô lớn như vậy? Hơn nữa, nơi đây chẳng phải là kho báu sao? Bảo bối đâu rôi?

Đúng lúc này, một giọng nói của cậu bé vang lên trên quảng trường, giọng điệu giễu cợt: "Xem đi, lại có thêm một tên ngốc nữa tới".

Sau đó là tiếng cười của một bé gái: "Tiểu Kiếm, có lẽ anh ta thông minh hơn người trước đó".

Cậu bé khịt mũi: "Chúng ta ở đây đã vô số năm cũng chưa từng gặp qua người nào thông minh, đây nhất định là một tên ngốc. Tiểu Băng, tớ cá là anh ta không trụ nổi trăm hơi".

Một trăm hơi nghĩa là một trăm hơi thở. Ngô Bình nghe thấy hai giọng nói này thì thấy rất khó hiểu, lớn tiếng hỏi: "Ai?"

Cậu nhóc tên Tiểu Kiếm nở một nụ cười quái dị: “Đồ ngốc, anh hiểu tôi đang nói gì chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2198


Vừa dứt lời, bảy viên gạch bùa dưới đất phát sáng, trên mặt đất xuất hiện một người làm bằng giấy, nó chắp tay với Ngô Bình như đang thách thức anh.

Tiểu Kiếm nói: "Khách sáo làm gì, đánh anh ta đi!"

Người giấy di chuyển đột ngột, mỗi động tác nhanh như tia chớp, tao nhã và nhanh nhẹn, quyền pháp của nó cực kỳ cao minh. Nếu Ngô Bình không phải Võ Quân, anh thậm chí có thể không đỡ nổi đòn đầu tiên.

Advertisement

"Ầm ầm!"

Hai người thoáng cái đã đánh hai chưởng, đấm ba quyền. Ngô Bình cảm thấy rằng người giấy rất mạnh mẽ, ít nhất là mạnh bằng một nửa anh, điều này khiến anh rất ngạc nhiên.

Advertisement

Sau khi ra tay, Ngô Bình biết rằng mình không thể chiến đấu với nó nên ngay lập tức sử dụng tuyệt kỹ của mình và bẻ gãy cánh tay của người giấy.

Sau khi người giấy bị gãy tay, nó sững người ở đó. Sau vài giây, nó biến thành một đống giấy và rơi xuống đất.

Tiểu Vũ: "Wow! Tiểu Kiếm ơi, anh ấy đánh thắng rối bùa rồi!"

Tiểu Kiếm rất không phục: "Con rối bùa này quá yếu, để tớ đổi cái mạnh hơn".

Tiểu Vũ: "Tiểu Kiếm, không phải cậu nói chỉ cần có thể đánh bại con rối liền có cơ hội sao?"

Tiểu Kiếm có vẻ rất không biết xấu hổ, cậu bé khịt mũi: "Bây giờ tớ đổi ý rồi."

Dứt lời, trên mặt đất, hai mươi tám viên gạch bùa sáng lên, lại xuất hiện một người giấy. Người giấy này rõ ràng cao hơn, nó cao năm mét, có ba đầu sáu tay, mỗi tay cầm một vũ khí bằng giấy.

Tiểu Vũ kêu lên: "Tiểu Kiếm, tớ cảm thấy cậu đang bắt nạt người ta quá đáng!"

Tiểu Kiếm khịt mũi: "Nếu anh ta có thể đánh bại con rối sáu tay, tớ sẽ để anh ta vào 'vườn bùa' để chọn bùa".

Người giấy sáu tay lao tới, sáu vũ khí kết hợp lại tấn công một cách kỳ diệu, cực kỳ mạnh mẽ.

Ngô Bình lấy ra kiếm Hắc Long, ánh kiếm nhảy múa, lao vào chiến đấu với người giấy sáu tay. Sau vài chiêu, anh thi triển chiêu cuối, dùng một nhát kiếm chặt đứt cả hai cánh tay của người giấy rồi nhân cơ hội đuổi theo, chỉ trong chốc lát đã chặt đầu người giấy.

Người giấy sững người nguyên chỗ cũ, rồi vỡ tan thành từng mảnh. Vòng này, anh lại thắng!

Tiểu Vũ: "Tiểu kiếm".

Một lúc lâu sau, Tiểu Kiếm mới nói: "Bỏ đi, tớ sẽ tha cho tên này để anh ta vào vườn bùa".

Vừa dứt lời, những viên gạch bùa trước mặt Ngô Bình sáng lên, ngưng tụ thành một cánh cửa ánh sáng, Tiểu Kiếm nói: "Tên kia, đi vào đi, bên trong là vườn bùa".

Ngô Bình chắp tay: "Cảm ơn".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2199


Anh nói: "Thần Phù tiền bối, người có thể xuất hiện để tôi được gặp người không?"

Tiểu Kiếm cười lạnh: "Anh quá yếu, không xứng để tôi gặp. Mau đi chọn bùa, sau đó rời khỏi nơi này".

Ngô Bình nói: "Được".

Advertisement

Anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật, lập tức bị kinh hãi bởi cảnh tượng trước mắt, mỗi một lá bùa phát ra một loại ánh sáng khác nhau, chói mắt như mặt trời, chứng tỏ chúng cực kỳ mạnh!

Tuy nhiên trong số hàng vạn lá bùa này, có hai lá bùa đặc biệt nhất, một lá có kiếm khí và một lá có hàn khí kinh người, bên trong ẩn chứa những cấm chế dày đặc phức tạp, hình thành một thế giới nhỏ!

Advertisement

Anh đi tới bên dưới tấm bùa có kiếm khí định đoạt lấy thì Tiểu Kiếm lại cả giận nói: "Anh thật to gan!"

Kiếm khí chấn động, toàn bộ cánh tay của Ngô Bình ngay lập tức phủ đầy vết máu dù cách vài trăm mét.

Anh cả kinh, pháp bào Âm Dương và thể chất mạnh mẽ lại không chịu nổi khí tức của kiếm phù này!

Anh vội vàng rút tay về, lui về phía sau vài bước, nói: "Thì ra người chính là vị tiền bối đó!"

Kiếm Phù nói: "Anh hãy lấy bùa ở đây bằng bản lĩnh. Còn tôi thì anh hãy từ bỏ đi, cho dù anh có trở thành Thiên Tiên cũng không xứng có được tôi".

Ngô Bình không dám có tâm tư gì khác, cười nói: "Đa tạ tiền bối nhắc nhở".

Vì vậy anh tìm một tấm bùa khác, mặc dù linh khí không mạnh bằng bùa kiếm nhưng vẫn bằng khoảng một phần ba uy lực. Anh vươn tay muốn đoạt lấy lá bùa, lá bùa lập tức phát ra ánh sáng vàng óng, anh kêu thảm một tiếng giống như bị vạn ngọn núi bị đ è xuống, bị ấn mạnh trên mặt đất, không thể động đậy.

Tiểu Vũ nói: "Ôi, anh thật quá tham lam, đây là thần phù 'Tam Hoàng Trấn Áp' mạnh mẽ, thế mà anh cũng dám ngấp nghé nó".

Ngô Bình cười nhạt: "Tôi cũng xin tiền bối cho lời khuyên."

Tiểu Vũ: "Thực lực của anh quá yếu, chọn một ít bùa yếu hơn đã, sẽ phù hợp hơn".

Ngô Bình: "Tiền bối, tôi chỉ có thể lấy bùa chú có sức mạnh không bằng tôi đúng không?"

Tiểu Kiếm cười lạnh: "Sức mạnh không bằng anh? Vừa rồi bùa Tam hoàng Trấn Áp suýt chút nữa làm anh bị thương dù chỉ mới tung ra chưa đến một phần nghìn uy lực, anh cho rằng anh mạnh hơn nó sao?"

Ngô Bình giật mình: "Một phần nghìn?"

Tiểu Kiếm: "Tên kia, những lá bùa này chỉ có thể phát huy hết sức mạnh khi chúng được sử dụng chính thức".

Ngô Bình vẫn không bỏ cuộc, anh lại đến trước thần phù Tam Hoàng Trấn Áp, mười linh khiếu khắp cơ thể anh rung lên, anh điều động tất cả sức mạnh Thiên Nguyên để chộp nhanh lấy tấm bùa.

"Bùm!"

Thần phù lại phát ra ánh sáng vàng mạnh mẽ trấn áp anh, nhưng Ngô Bình ngay lập tức đốt cháy mỡ tiên và sử dụng sức mạnh của Thiên Nguyên để chống lại thần phù.

Lần này, tay của anh lại xuyên qua ánh vàng, nắm lấy bùa Tam Hoàng Trấn Áp. Anh giữ chặt lá bùa này, một ánh sáng thần thánh bay ra khỏi lá bùa và rơi vào võ hồn của Ngô Bình, điều đó có nghĩa là anh đã thu phục được lá bùa và trở thành chủ nhân của lá bùa.
 
Back
Top Dưới