Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1720


Lý Long Thần là đại gia ở Hà Đông, một nhân vật tầm cỡ ở khu vực, mảng kinh doanh của ông ấy ở phía Bắc nổi tiếng gần xa, bạn bè nhiều không đếm hết.

Tầm ba giờ chiều, Lý Long Thần đang chuyên tâm luyện công trong phủ Tử Long. Từ khi Ngô Bình giúp ông ấy luyện hình lên hậu kỳ, ngày nào ông ấy cũng luyện công, chẳng mấy là tới cảnh giới Đan Thành của Tiên Thiên rồi.

Đột nhiên có người chạy tới báo: “Thưa tổng tiêu đầu, có hai người tới xin gặp người ạ”.

Advertisement

Lý Long Thần đang luyện công nên bực bội nói: “Bảo tôi đang bận”.

“Long Thần, đến sư thúc cũng không gặp, oai quá nhỉ!”, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Advertisement

Lý Long Thần dừng hình rồi mừng rỡ nói: “Sư thúc! Sao người lại đến đây?”

Ngô Bình hừ một tiếng: “Sao kêu đang bận, không gặp tôi được?”

Lý Long Thần vội quỳ xuống nói: “Xin sư thúc bớt giận, đệ tử không biết người tới. Nếu biết thì đã chờ sẵn ngoài cổng rồi ạ”.

Ngô Bình xua tay: “Đứng dậy đi, suốt ngày quỳ với lạy”.

Lý Long Thần mỉm cười đứng dậy rồi nói: “Sư thúc, sao người lại có thời gian đến đây? Hay có chuyện gì ở Hà Đông ạ?”

Ngô Bình: “Phải có chuyện mới được đến à?”

Lý Long Thần cười trừ: “Không không, người đến lúc nào cũng được, đệ tử luôn chào đón”.

Ngô Bình: “Thật ra thì ông nói đúng một nửa, tôi đang có việc ở chùa Đại Thiền, thấy nhà ông ở gần nên đến xem ông thế nào. Ừm, được đấy, Sinh Niệm rồi, nhưng thần niệm vẫn hơi yếu”.

Lý Long Thần cảm kích nói: “Sư thúc, đệ tử cảm thấy cùng lắm là một đến hai năm nữa, thần niệm của mình sẽ mạnh lên”.

Ngô Bình nói: “Một đến hai năm thì lâu qau, nếu tôi đã đến thì sẽ hỗ trợ ông, để ông đột phá lên Nhân Tiên luôn”.

Lý Long Thần mừng quýnh, hiện giờ ông ấy đã vô cùng tin tưởng Ngô Bình, anh bảo gì ông ấy cũng tuân thủ tuyệt đối.

“Sư thúc, nhưng làm thế nào để tăng thần niệm nhanh chóng ạ?”, Lý Long Thần hỏi.

Ngô Bình lấy một viên tinh thạch linh hồn ra rồi đưa cho ông ấy: “Ông hãy cầm nó rồi tu luyện”.

Lý Long Thần vừa nhìn đã biết viên đá này chính là thứ mà tiểu sư thúc đã tặng cho sư bá và sư phụ của mình. Ông ấy đã hỏi sư phụ nên biết đây là tinh thạch linh hồn, là bảo vật giúp tăng sức mạnh thần hồn.

Lý Long Thần cảm kích tới nỗi run lên, sau đó nói với Ngô Bình: “Sư thúc, thứ này quý giá quá!”

Ngô Bình: “Cứ cầm lấy đi, có nó rồi thì chắc ông sẽ Đan Thành ngay thôi. Sau này đột phá lên Nhân Tiên sẽ dễ như ăn kẹo”.

Lý Long Thần sai người mang rượu ngon nhất ra để cùng uống với Ngô Bình và Thần Chiếu. Nhưng rượu chưa thấy đâu thì người làm đã lại chạy vào báo: “Thưa tổng tiêu đầu, người ở trên đến rồi ạ”.

Nghe thấy thế, Lý Long Thần thấy hơi ngạc nhiên rồi nói với Ngô Bình: “Sư thúc, cấp trên đến kiểm tra sổ sách, đệ tử xin phép một chút, sau đó sẽ về uống với sư thúc”.

Ngô Bình xua tay: “Ông đi đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1721


Hồng Chiến đáp: “Sư thúc tổ không biết cũng phải thôi, ngày trước khi Tiêu Cục mới thành lập, tầm ảnh hưởng còn hạn chế. Mãi đến sau này, có môt người họ Mã tới tìm sư phụ, đồng ý bỏ tiền ra mua cổ phần thì Tiêu Cục mới phất lên được”.

Ngô Bình nghe thấy nhà họ Mã thì hỏi: “Mã Thị ở Tây Bắc à?”

Hồng Chiến gật đầu: “Vâng, nếu thế lực của họ đứng thứ hai ở Tây Bắc thì không ai dám nhận thứ nhất. Có nhà họ hậu thuẫn thì Tiêu Cục phía Bắc mới phát triển nhanh chóng, sau đó cứ thế lớn mạnh lên”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nhà họ Mã chiếm bao nhiêu cổ phần?”

“70 phần trăm ạ”, Hồng Chiến đáp: “Vì thế, trả hoa hồng cho họ xong rồi trừ cả vốn đi nữa thì sư phụ cũng không còn lại bao nhiêu nữa”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đành chịu thôi, Tiêu Cục mượn lực nhà họ thì mới phát triển được mà, Lý Long Thần nắm được 30 phần trăm cổ phần là khá lắm rồi”.

Hồng Chiến: “Sư phụ cũng bảo thế ạ, nhưng gần một năm nay nhà họ Mã đã đến tìm sư phụ hai lần, họ muốn mua nốt cổ phần của người, nhưng sư phụ không đồng ý, hình như nhà họ Mã đang bực mình”.

Ngô Bình: “Họ đã chiếm 70 phần trăm cổ phần rồi còn chưa đủ hay sao mà còn đòi mua nốt?”

Hồng Chiến: “Đệ tử nghe sư phụ nói là nhà họ Mã đã đổi chủ, chủ cũ bị bệnh nặng sắp qua đời, chủ mới lên thay là cháu trai của chủ cũ”.

Ngô Bình: “Đổi người quản lý nên đổi chính sách cũng phải, nhưng họ làm vậy thì hơi khó chấp nhận”.

Hồng Chiến: “Vâng, sư phụ mất ngủ cả đêm. Người bảo nếu người đồng ý thì công sức bao năm lại thành làm lợi cho người khác. Còn không đồng ý thì chắc chắn nhà họ Mã sẽ gây khó dễ. Hôm nay họ lại đến kiểm tra sổ sách chắc chắn lại muốn sinh sự”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Nhà họ Mã là thế lực lớn nhất ở Tây Bắc, nhưng chúng ta cũng không yếu thế đâu”.

Bọn họ đang trò chuyện thì Lý Long Thần quay lại, ông ấy có vẻ nhăn nhó, nhưng vẫn gượng cười nâng ly với Ngô Bình.

Ngô Bình: “Long Thần, có chuyện gì à?”

Lý Long Thần thở dài nói: “Đệ tử không dám khiến sư thúc bận tâm về chuyện vụn vặt này, nhưng không ngờ nhà họ Mã lại đến đúng lúc sư thúc ở đây”.

Ngô Bình: “Tôi đã biết chuyện rồi, họ lại đến vì muốn lấy nốt 30 phần trăm cổ phần của ông phải không?”

Lý Long Thần gật đầu: “Vâng. Tuy họ không nói hẳn ra, nhưng đệ tử biết nhà họ chuẩn bị chèn ép mình. Bãn nãy, họ dẫn một đống người đến kiểm tra sổ sách rồi bảo có vấn đề, năm nay phải nộp lãi cho họ cao hơn. Đúng là nực cười, họ đòi tăng số lãi còn nhiều hơn số tiền đệ tử nhận được, vậy đệ tử biết đào đâu ra?”

Ngô Bình nhìn ông ấy: “Ông định thế nào?’

Lý Long Thần lại thờ dài: “Cùng lắm thì đệ tử bán nốt cổ phần cho họ, từ nay ai làm việc nấy”.

Ngô Bình: “Long Thần, ông đừng chùn bước, phải tranh đến cùng. Nếu nhà họ Mã ý thế h**p người, tôi sẽ ra mặt cho ông”.

Lý Long Thần cảm kích nói: “Sư thúc, không cần đâu ạ, đây là chuyện nhỏ”.

Ngô Bình: “Nhỏ cái gì? 30 phần trăm cổ phần là rất nhiều đấy, thà mua rượu về uống chứ không thể cho kẻ khác được”.

Lý Long Thần cười trừ: “Sư thúc, danh tiếng của Tây Bắc Vương ai nghe cũng phải khiếp đảm, nếu không phải bất đắc dĩ, đệ tử không muốn đối đầu với họ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1722


Vì nhà họ Mã theo Tây Lan Giáo nên Địa Tiên Giới không quản lý được, cho nên họ càng được đà lấn tới, dần dà đã trở thành vua một vùng!

Advertisement

Tuy hiện giờ vua Tây Bắc bệnh nặng, nhưng hổ chết vẫn còn uy phong, loại người như Lý Long Thần không thể khiêu chiến với nhà họ Mã được. Nếu đối phương quyết tâm muốn lấy cổ phần, ông ấy cũng không còn cách nào.

Advertisement

Diệp Thiên Tông cũng thế mà Dương Mộ Bạch cũng vậy, không ai áp chế được nhà họ Mã. Tất nhiên, chống lưng của Lý Long Thần cũng không yếu, thế nên thái độ của nhà họ Mã cũng không quá khó coi, sẵn sàng cho ông ấy một khoản bồi thường hậu hĩnh. Nếu đổi lại là một người không có chống lưng, có lẽ nhà họ Mã còn không chịu bồi thường cơ.

Ngô Bình điềm nhiên nói: “Vua Tây Bắc không hù dọa được ai đâu, anh nghe tôi, không cần quá mềm yếu. Cho họ cổ phần cũng được, nhưng phải làm theo quy định. Ba mươi phần trăm cổ phần mỗi năm sinh ra bao nhiêu lợi nhuận, cứ yêu cầu họ tính mức bồi thường bằng ba mươi lần”.

Lợi nhuận hằng năm mà Lý Long Thần kiếm được phải trên năm tỷ tệ, ba mươi lần tức là một trăm năm mươi tỷ, đây đúng là một con số khổng lồ.

Lý Long Thần cười khổ: “Nhà họ Mã không thể nào đồng ý được”.

Ngô Bình đáp: “Không đồng ý, tự khắc có cách đối phó với người không đồng ý”.

Đúng vào lúc này, cửa viện bị người ta đẩy ra rất mạnh, những tiếng bước chân vang lên. Hồng Chiến vừa đứng dậy thì cửa phòng đã bị đạp bung, một nhóm người hùng hổ xông vào.

Đi đầu là một chàng trai khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc âu phục, đeo đồng hồ đắt tiền, bề ngoài trông rất thành đạt. Hắn ta đảo mắt một vòng rồi nhìn thẳng vào Lý Long Thần: “Lý Long Thần, người của tôi vẫn đang kiểm tra sổ sách, nhưng đương sự như ông chớ chạy lung tung, người của tôi có thể hỏi đến ông bất cứ lúc nào, ông phải đưa ra được lời giải thích hợp lý”.

Sắc mặt Lý Long Thần rất khó coi, có cảm giác như đang bị sỉ nhục: “Cậu Mã, Lý Long Thần tôi cùng nhà họ Mã hợp tác nhiều năm, chưa có khoản nào sai sót. Bây giờ cậu dẫn một đám người tới chỗ tôi kiểm tra sổ sách, định coi Lý Long Thần này như bùn đất cho cậu muốn nắn thế nào thì nắn à?”

Chàng trai nghe thấy câu này, đột nhiên bật cười: “Đúng thế đấy! Trong mắt nhà họ Mã, ông cũng chỉ là một cục bùn, muốn vo tròn hay bóp méo, phải xem tâm trạng của tôi thế nào!”

Lý Long Thần giận dữ: “Mã Tiếu Phong, đừng bắt nạt người khác quá đáng!”

Chàng thanh niên kia tên là Mã Tiếu Phong, hắn ta nở nụ cười nham hiểm: “Lý Long Thần, nếu không vì nể tình bao năm qua ông cống hiến cho nhà họ Mã, ông nghĩ nhà họ Mã đủ kiên nhẫn dây dưa cùng ông tới tận bây giờ? Nói thẳng cho ông biết, trong vòng ba ngày, nếu ông không nhường cổ phần, đừng trách nhà họ Mã không nể mặt!”

Mã Tiếu Phong dùng giọng điệu của kẻ bề trên đứng chỉ điểm giang sơn, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt và cao ngạo.

Hắn ta tiếp tục nói: “Đừng tưởng rằng sư tổ Kiều Bộ Tiên và lão gia chủ của nhà họ Mã tôi quen nhau mà chúng tôi sẽ nhẫn nhịn ông mãi. Khi Kiều Bộ Tiên còn trẻ, miễn cưỡng có thể sánh vai với lão gia chủ. Nhưng sau này tu vi của lão gia chủ dần cao hơn, Kiều Bộ Tiên không xứng xưng huynh gọi đệ với ông ấy nữa rồi. Nói một câu khó nghe thế này, cho dù Kiều Bộ Tiên đứng trước mặt tôi ngay bây giờ thì ông ta cũng phải khách sáo thỉnh an tôi, gọi tôi một tiếng cậu chủ Mã!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1723


Ngô Bình đã đứng trước mặt Mã Tiếu Phong từ lúc nào, giẫm lên mặt hắn ta mà nói: “Quay về bảo với gia chủ mới của Mã thị rằng, Lý Long Thần sẽ không nhường ra ba mươi phần trăm cổ phần. Không chỉ không nhường, nhà họ Mã các ông còn phải nhường ra ba mươi phần trăm cổ phần cho tôi!”

Mã Tiếu Phong vừa ngạc nhiên vừa giận dữ: “Mày dám đánh tao, mày chết chắc rồi, nhà họ Mã chắc chắn sẽ không tha cho mày!”

Advertisement

Ngô Bình thoáng dùng sức, Mã Tiếu Phong cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung vậy, hắn ta sợ hãi kêu la ầm ĩ: “Tha mạng, xin anh tha mạng!”

Ngô Bình mới bớt lại: “Mã Tiếu Phong, lời tôi nói, cậu đã hiểu chưa?”

Advertisement

Mã Tiếu Phong đáp: “Tôi nghe rõ rồi, sau khi về sẽ nói với ông nội tôi, Lý Long Thần sẽ không sang nhượng cổ phần, đồng thời nhà họ Mã còn phải tặng anh ba mươi phần trăm cổ phần”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy, cứ nói như thế. Bây giờ cậu có thể cút đi được rồi!”

Anh vừa nhả chân ra, Mã Tiếu Phong bật dậy, dẫn theo nhóm người kia rời khỏi phủ Tử Long cứ như chạy trốn.

Sau khi nhóm người của Mã Tiếu Phong rời đi, Lý Long Thần không khỏi cười khổ: “Sư thúc, sư thúc bảo hắn ta truyền lời như vậy, hai bên e là khó lòng giải quyết trong hòa bình”.

Ngô Bình đáp: “Người ta bắt nạt tận nơi thì phản pháo toàn lực là đúng rồi, còn về hậu quả, tạm thời không cần suy tính”.

Lý Long Thần nghiến răng: “Thôi kệ! Cứ “khô máu” với chúng nó thôi!”

Bấy giờ Ngô Bình mới hài lòng: “Người luyện rõ, đáng lý ra phải hiếu chiến. Với cả, tôi nói rồi, người làm sư thúc như tôi sẽ giúp anh, anh không cần sợ”.

Lý Long Thần cười gượng một tiếng: “Không đến mức sợ, trước kia tôi chỉ việc này không đáng để trở mặt với nhau; nhưng sư thúc nói vậy, tôi mới hiểu ra, gặp chuyện như vậy không thể nhượng bộ được”.

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy. Anh lùi một bước, đối phương sẽ tiến hai bước. Sau này anh sẽ phải lùi ba bước, lùi bốn bước, lùi đến khi cùng đường”.

Sau đó anh hỏi: “Anh thử đoán xem, nhà họ Mã mất bao lâu mới phản ứng?”

Lý Long Thần quanh năm giao thiệp cùng nhà họ Mã nên vô cùng am hiểu, ông ấy ngẫm nghĩ rồi đáp: “Nhanh thì ba ngày, không thì năm ngày, nhà họ Mã nhất định sẽ phản ứng”.

Ngô Bình đáp: “Ba ngày sau tôi sẽ tới bên này, giúp anh giải quyết rắc rối một cách triệt để”.

Lý Long Thần cũng không biết Ngô Bình giải quyết bằng cách nào, nhưng ông ấy tin tưởng Ngô Bình tuyệt đối, Ngô Bình nói giải quyết được thì chắc chắn có thể giải quyết được.

Lý Long Thần nóng lòng muốn tu luyện, uống hai chai rượu rồi chạy tới hậu viện tu luyện. Ông ấy muốn nhờ vào sức mạnh của tinh thạch linh hồn, mau chóng nâng cao bản thân.

Ngô Bình được sắp xếp tới một tiểu viện yên tĩnh, anh ở trong tiểu viện luyện đoàn thể thuật thêm vài lần nên khoanh chân ngồi xuống, lượt lại Âm Dương giáo và truyền thừa của Phật thổ cực lạc trong lòng một lần.

Nhất là truyền thừa của Phật thổ cực lạc, khiến anh cực kỳ hứng thú. Ví dụ như Vô Sinh ấn, Kinh Lôi chưởng, Ngưng Huyết Chỉ, thậm chí là Kim Cương Bất Hoại Thần Công mà anh tu luyện chỉ là một phần rất nhỏ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1724


Thế nhưng, khi anh đang định luyện tập thì nghe thấy tiếng bước chân cực nhẹ từ cách đó hàng trăm mét.

Thời điểm này, bên trong Tử Long phủ vẫn có không ít người đang hoạt động, một bước chân nhẹ nhàng vốn chẳng có gì to tát.

Advertisement

Nhưng Ngô Bình thì khác, anh từng gặp không ít nhẫn giả, anh lập tức đoán ra bước chân này là của một nhẫn giả.

Trong Tử Long phủ toàn là người của Lý Long Thần, làm sao có nhẫn giả được? Chẳng lẽ vẫn luôn có nhẫn giả mai phục ở đây?

Advertisement

Sau đó, anh lại liên tưởng tới những kho báu mà đám quỷ Đông Doanh năm đó từng chôn ở nơi này. Chắc đến chín phần mười, đám người Đông Doanh kia vẫn chưa từ bỏ!

Lúc này, tu vi của Ngô Bình về cơ bản đã hồi phục, thân mình anh nhẹ như làn khói, lặng lẽ rời khỏi căn phòng, tiến sát tới nơi phát ra âm thanh.

Đây là một tiểu viện thanh tĩnh, hai chàng trai ăn mặc như người làm tạp dịch trong Tử Long phủ đang ngồi trong phòng. Một người trong số đó lấy ra chai rượu trắng, rót cho người kia một chén rồi khẽ hỏi: “Mujinto-kun, thời gian này, anh có phát hiện gì không?”

Người đối diện lắc đầu đáp: “Bito-kun, Lý Long Thần dường như cũng không rõ vị trí của kho báu. Thế nhưng cái tên Ngô Bình hôm nay mới đến có lẽ biết điều gì đó, sau này, hai ta phải chú ý tìm manh mối trên người hắn ta nhiều hơn”.

Bito đáp: “Những kho báu kia rất hệ trọng, nếu chúng ta có thể tìm được lối vào, đồng nghĩa với việc lập kỳ công cái thế cho Kogamon rồi”.

“Tiếc rằng nơi đó được chính phủ canh chừng nghiêm ngặt, hai ta cũng không thể vào được”, nói đến đây, đôi mắt của Mujinto lóa lên một chút phấn khích: “Thế nhưng thời gian qua ta vẫn luôn nghiên cứu lịch sử dòng nước của khu vực này, phát hiện một việc rất thú vị”.

Bito vội vàng hỏi: “Anh có phát hiện gì?”

Mujinto tỏ vẻ khá đắc ý: “Tôi từng đọc huyện chí của vùng đất này, bên dưới ngọn núi kia, có một dòng sông ngầm. Dòng sông kia chảy bên dưới lòng đất, sau đó thông qua suối Ngũ Long đổ vào sông Tam Dương”.

Bito hỏi: “Mujinto-kun, điều này liên quan gì tới nhiệm vụ của chúng ta chứ?”

Mujinto đáp: “Bito-kun à, nếu chúng ta khai quật suối Ngũ Long rồi tiến vào dòng sông ngầm, như thế có phải sẽ đột nhập được vào ngọn núi không?”

Bito liên tục xua tay: “Mujinto-kun, anh nghĩ xa quá rồi đấy. Trước hết không nói đến việc huyện chí kia giới thiệu đúng hay không, cho dù là đúng, khai quật cần bao lâu, liệu có kinh động tới người bản địa hay không, những việc này, chúng ta phải suy xét kỹ càng”.

Mujinto khẽ thở dài: “Đúng nhỉ, suy nghĩ này non nớt quá, thế nên tôi không dám báo cáo với cấp trên”.

Bito đáp: “Thôi vậy. Một khi báo lên, ngược lại sẽ bị cấp trên khiển trách”.

Lúc này, Ngô Bình đang đứng trên nóc nhà, từng câu từng chữ trong cuộc đối thoại của hai kẻ này lọt vào tai anh. Không nằm ngoài dự đoán, người Đông Doanh vẫn luôn cài cắm gián điệp vào nơi này.

Việc dòng chảy ngầm tồn tại bên dưới ngọn núi khiến anh thấy giật mình. Nếu phía Đông Doanh thực sự tiến vào lòng núi thông qua dòng sông ngầm thì đúng là không ổn.

Anh suy tính trong chốc lát rồi đột ngột xông vào căn phòng, hai kẻ kia giật mình, đang định ra tay thì đột nhiên thấy đầu óc trống rỗng, sau đó ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn, chỉ vài giây đã bị Ngô Bình điều khiển tâm trí.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1725


Ngô Bình hỏi: “Mục đích của chúng mày khi mai phục ở đây là gì?”

Bito đáp: “Điều tra tất cả thông tin liên quan tới ngọn núi kia, đồng thời tìm cách đột nhập vào bên trong”.

Ngô Bình hỏi: “Những thứ liên quan tới ngọn núi, chúng mày biết được bao nhiêu?”

Advertisement

Bito đáp: “Từ sách cổ đã biết được, ngọn núi này từng tỏa ra ánh sáng đỏ vào lúc nửa đêm, chiếu sáng nửa vùng trời, chúng tôi cho rằng trong núi nhất định có báu vật”.

Advertisement

Ngô Bình đã biết những thông tin này từ lâu, anh gật gật đầu: “Việc liên quan tới dòng sông ngầm, không được báo lên cấp trên, chúng mày tiếp tục ở lại đây, đừng để Kogamon nghi ngờ chúng mày”.

“Vâng”, hai kẻ này đồng thanh đáp.

Hai tên này tu vi không cao, chỉ là nhân vật tép riu, Ngô Bình chẳng hứng thú gì với chúng nên sau khi điều khiển xong là rời đi luôn.

Quay về tiểu viện, anh lấy tiên đỉnh Thuần Nhất ra tiếp tục nghiên cứu. Qua nhiều ngày không ngừng mày mò, anh đã nghiền ngẫm được kha khá cách sử dụng tiên đỉnh Thuần Nhất, phần còn lại chỉ là thành thạo thôi.

Thế nhưng, muốn sử dụng đỉnh thuốc thuần thục thì phải thực hành.

“Trong tay mình có khá nhiều dược liệu, chi bằng luyện thử xem sao”, anh thầm nghĩ.

Trước đó, anh tìm thấy lượng lớn linh dược thánh dược ở trong núi, có không ít phương thuốc có thể dùng để luyện tập.

Nếu đã luyện tập, tất nhiên phải luyện từ phương thuốc đơn giản nhất.

Thứ anh thu hoạch được nhiều nhất ở trên núi là nhân sâm, sau đó tới linh chi, bởi vì hai thứ linh dược này phân bố khá nhiều trong tự nhiên, cũng dễ bắt gặp nhất. Tất nhiên, nhân sâm và linh chi với số tuổi lớn cũng rất hiếm.

Trong tay anh có tới vài trăm gốc nhân sâm và linh chi, đúng lúc có thể lấy chúng ra để luyện tập. Anh suy tính trong chốc lát, quyết định luyện chế Bồi Nguyên Tán.

Dược liệu chính của Bồi Nguyên Tán là nhân sâm ba trăm năm trở lên, ngoài ra cần thêm một số thảo dược bình thường là có thể luyện được. Anh dự trữ không ít thảo dược thường dùng ở không gian Hắc Thiên, có thể lấy ra bất cứ lúc nào.

Anh đứng trước tiên đỉnh Thuần Nhất, tay vỗ vào một vị trí nào đó của đỉnh thuốc, đỉnh thuốc phun ra một luồng sáng. Ngô Bình bốc một cây nhân sâm hơn ba trăm năm dược lực bỏ vào trong.

Nhân sâm tiến vào đỉnh thuốc là tới thẳng một không gian gấp. Sau đó, với trận pháp và bố trí cơ giới phức tạp, nhân sâm ngay lập tức bị nghiền nát thành bột, mười mấy loại dược liệu chính trong thành phần mà anh cất giữ cũng được lấy ra, đồng thời được lưu vào trong các “con nhộng” khác nhau.

Số lượng con nhộng cực kỳ nhiều, bên trong mỗi không gian chí ít có tới hàng vạn con nhộng, mỗi con nhộng có thể lưu trữ một loại thuốc.

Sau đó, hai bỏ thêm mười ba loại dược liệu vào đỉnh thuốc, chúng lần lượt được sử dụng dược tính hữu dụng, sau đó Ngô Bình tập hợp chúng lại.

Quá trình luyện thuốc vô cùng tiêu hao thần niệm, mười phút sau, một làn khói trắng bốc ra từ miệng đỉnh, bị Ngô Bình giơ tay tóm được, một số khói trắng co lại thành một loại thuốc bột, ước chừng hơn ba lạng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1726


Ba lần luyện thuốc, luyện ra được khoảng năm lạng Bồi Nguyên Tán. Bồi Nguyên Tán rất hữu hiệu với cơ thể của người bình thường, Ngô Bình quyết định sau này sẽ trộn chúng với sữa bột, để ông bà ngoại và ông nội uống một thời gian.

Sau khi luyện thuốc, anh rất mệt mỏi, thế là lấy tinh thạch linh hồn ra hấp thu. Sau khi thần niệm khô cạn là thời điểm tốt nhất để hấp thu hồn lực.

Khi trời sáng, Ngô Bình đã khôi phục được trạng thái tốt nhất, thần niệm của anh thậm chí còn mạnh thêm một vài phần.

Advertisement

“Khá lắm, tiểu thoái bệnh cuối cùng cũng qua rồi”, anh mỉm cười.

Thần Chiếu bước vào phòng: “Chúc mừng chủ nhân thuận lợi vượt qua gian nan!”

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Sau nay còn đại thoái bệnh, đến lúc đó sẽ hung hiểm hơn nhiều”.

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân cát nhân thiên tướng, nhất định có thể vượt qua thuận lợi”.

Ngô Bình đáp: “Được rồi, không cần nịnh tôi nữa. Lão Thần, hôm nay chúng ta sẽ tới nhà Âu Dương!”

Thần Chiếu đáp: “Chủ nhân, hôm qua tôi hỏi một ông bạn già, ông ấy nói nhà Âu Dương đã cắm rễ ở Địa Tiên Giới rồi”.

Ngô Bình nhíu mày: “Nhà Âu Dương đã tiến vào Địa Tiên Giới?”

Thần Chiếu đáp: “Đúng vậy. Âu Dương Thánh Hoàng kia lọt vào danh sách mười người đứng đầu của bảng Nhân Tiên, thành công tiến vào một môn phái lớn của Địa Tiên Giới. Một người làm quan cả họ được nhờ, nhân cơ hội này, nhà Âu Dương sắp xếp không ít người tới Địa Tiên Giới. Một thời gian nữa, nhà Âu Dương chắc chắn sẽ rất có tiền đồ”.

Ngô Bình hỏi: “Tinh nhuệ của nhà Âu Dương hiện giờ đều ở Địa Tiên Giới?”

Thần Chiếu đáp: “Âu Dương Thánh Hoàng và những người nòng cốt hẳn là đều ở Địa Tiên Giới”.

Ngô Bình cười khẩy: “Tốt lắm. Tôi đang định tới Địa Tiên Giới đây!”

Đường Môn đã thành lập phân bộ ở Địa Tiên Giới, Đường Thái Khang hi vọng anh có thể qua đó một chuyến. Vả lại, trước kia anh đã muốn tới Địa Tiên Giới xem thử rồi.

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân, để tôi đi cùng với cậu. Tôi ở Địa Tiên Giới nhiều năm, rất quen thuộc với tình hình bên đó”.

Thần Chiếu này từng nương tựa vào một thế lực nào đó của Địa Tiên Giới, sau này ông ấy bị thương nên thế lực đó đã rũ bỏ. Nếu không nhờ Ngô Bình cứu giúp, có lẽ ông ấy đã mất sạch tu vi, trở thành một người bình thường rồi.

Ngô Bình đáp: “Ừm, một lát nữa xuất phát”.

Anh gọi Hồng Chiến tới, nhờ anh ta chuyển lời cho Lý Long Thần rằng anh phải rời đi trước, nhưng sẽ quay trở về Tử Long phủ trong vòng ba ngày.

Thần Chiếu dẫn đường, một tiếng sau, họ đã xuất hiện ở núi Côn Luân.

Núi Côn Luân là thủy tổ của mọi ngọn núi, độ cao trung bình hơn năm nghìn mét so với mực nước biển, còn gọi là Côn Luân Hư, Thần Sơn. Núi Côn Luân có vô số truyền thuyết, ví dụ như Tây Vương Mẫu, Thường Nga bôn nguyệt, Bạch Nương Tử, vân vân, tất cả đều liên quan tới Côn Luân.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1727


Ngô Bình hỏi: “Nói như thế, chỉ cần có người khống chế được lối vào là khống chế được Địa Tiên Giới?”

Thần Chiếu đáp: “Không ai có thể khống chế lối vào, nhưng phàm là người ra vào Địa Tiên Giới, ai cũng phải xuất trình một thứ làm vật dẫn đường. Ở Địa Tiên Giới, các thế lực đủ tư cách phát vật dẫn đường rất nhiều, thế nên ra vào Địa Tiên Giới không phải việc gì quá khó”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Ông có vật dẫn đường không?”

Advertisement

Thần Chiếu đáp: “Trên người tôi có ba vật dẫn đường”.

Nói rồi, ông ấy lấy ra một tờ giấy dày, loại giấy này được chế tác từ công nghệ và chất liệu đặc thù, người ngoài không thể mô phỏng lại, bên trên còn được in dấu.

Ngô Bình liếc mắt nhìn, trên con dấu viết hai chữ “Sơn Hà”.

Thần Chiếu giải thích: “Vật dẫn đường này do Sơn Hà Tông phát ra, đây là con dấu của họ. Năm đó tôi giết được một kẻ địch mạnh, lấy được vài tấm thẻ dẫn đường trên người hắn ta. Loại vật dẫn đường này là dẫn đường tạm thời, chỉ có thể sử dụng hai lần, một lần tiến vào, một lần trở ra”.

Ngô Bình hỏi: “Nói như vậy nghĩa là còn có vật dẫn đường vĩnh viễn?”

Thần Chiếu gật đầu: “Có chứ, thường thì chỉ có thế lực lớn mới đủ tư cách cung cấp vật dẫn đường vĩnh viễn”.

Ngô Bình đáp: “Đi thôi!”

Hai người đi về phía một đỉnh núi, trên núi tuyết đọng rất dày, cho dù là người leo núi chuyên nghiệp cũng khó lòng leo tới nơi này. Thế mà trên đỉnh núi với điều kiện thời tiết khắc nghiệt như vậy lại xây một cung điện bằng đá khổng lồ.

Còn chưa lên núi, Ngô Bình đã trông thấy xung quanh có không ít người đang leo l*n đ*nh núi, đồng thời cũng có số ít người khác từ trên đỉnh núi đi xuống. Có vẻ như họ là tu sĩ đang tiến vào Địa Tiên Giới và rời khỏi Địa Tiên Giới.

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân, nơi này là điểm tiến vào Côn Luân, bởi vì nơi này thông thẳng tới núi Vô Tương của Địa Tiên Giới nên chúng tôi gọi nó là điện Vô Tương. Một lối vào khác thông thẳng với hồ Bảo của Địa Tiên Giới, chúng tôi gọi nó là điện Bảo”.

Nói rồi, hai người cũng tới cửa điện. Ngô bình thấy người ở cửa điện vội vàng ra ra vào vào, không ai nấn ná thêm. Vả lại, những người này thậm chí không hề trao đổi bằng ánh mắt, ai nấy biểu cảm lãnh đạm như thế ai cũng nợ tiền họ vậy.

Đại điện rất cao lớn, diện tích hơn mười mẫu, một khi tiến vào bên trong, đến cả biểu cảm của Thần Chiếu cũng trở nên lạnh lùng. Ngô Bình đành học theo ông ấy, cũng tỏ ra lạnh nhạt, giống như đeo mặt nạ vậy.

Đại điện được chia thành hai khu vực, một bên là vào trong, một bên là ra ngoài.

Đến hiện trường, Ngô Bình trông thấy một khung cửa hình vòm lơ lửng giữa không trung với đường kính lên đến ba mét, bên trong chỉ thấy một mảnh trắng nhờ, giống như khói sương đang lưu chuyển.

Hai bên cổng vòm có bốn người đứng canh, họ mặc áo bào rộng thùng thình lẫn hai màu đỏ và trắng, đeo mặt nạ gỗ màu đen. Mỗi người tiến vào cổng vòm đều phải xuất trình thẻ dẫn đường, nếu không không thể vào trong được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1728


Ngô Bình học theo Thần Chiếu, nhẹ nhàng nhún người nhảy vào cánh cổng.

Vừa vào trong, anh đã cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, xung quanh trắng xóa một màu. Qua khoảng hai giây sau, chân của anh chạm tới mặt đất, đồng thời anh cũng nhìn rõ cảnh sắc xung quanh.

“Chủ nhân!”, Thần Chiếu bước tới, kéo anh đi sang một bên.

Advertisement

Bấy giờ Ngô Bình mới thấy hai người họ đang đứng trên lưng chừng một ngọn núi lớn, trên đỉnh đầu là cánh cổng hình vòm cũng giống như bên ngoài đang lơ lửng giữa không trung.

Advertisement

Thần Chiếu kéo Ngô Bình chạy thẳng xuống chân núi, sau đó mới thả tay anh ra: “Chủ nhân, lối vào là nơi nguy hiểm nhất, khi đi qua nhất định phải nhanh”.

Ngô Bình cảm thấy khó hiểu: “Tại sao lại nguy hiểm?”

Thần Chiếu đáp: “Loại người nào cũng có thể qua lại nơi này. Lỡ như gặp phải một kẻ tu vi cao, nhân tính độc ác, chưa biết chừng kẻ đó có thể tiện tay giết chúng ta luôn”.

Ngô Bình gật đầu: “Xem ra Địa Tiên Giới này rất nguy hiểm”.

Thần Chiếu đáp: “Thực sự rất nguy hiểm. Những kinh nghiệm này được đánh đổi bằng vô số lần trải nghiệm cảm giác đến gần cái chết của tôi đấy”.

Ngô Bình nói: “Chúng ta tới Đường Môn trước vậy, ông quen thuộc với nơi này, ông dẫn đường đi”.

Đường Băng Vân đã nói cho anh biết vị trí hiện tại của Đường Môn. Phân bộ của Đường Môn ở Địa Tiên Giới nằm trên một khu đồi núi, khu vực đó được gọi là Vạn Long lĩnh, trùng độc rất nhiều, không ít tu sĩ bất cẩn bỏ mạng ở đó.

Đường Thái Khang chọn vị trí ở nơi đó cũng vì bất đắc dĩ, bất cứ nơi nào khá ổn ở Địa Tiên Giới cũng bị người ta chiếm cứ mất, tất nhiên ông ấy không thể tranh giành, chỉ có thể tìm một nơi không ai ngó ngàng để dung thân rồi từ từ tìm đường phát triển.

Thần Chiếu biết vị trí của Vạn Long lĩnh, ông ấy đi trước dẫn đường, Ngô Bình theo sau.

Vừa đi, Ngô Bình vừa quan sát địa hình xung quanh. Anh phát hiện ra, phong cảnh tự nhiên của Địa Tiên Giới này khá giống bên ngoài; khác biệt ở chỗ thảm thực vật nơi này rậm rạp hơn, cây cối cao hơn, cỏ cũng xanh hơn.

Ngoài ra, Địa Tiên Giới có tồn tại một thứ linh khí nhàn nhạt, linh khí ở nồng độ này đã đủ cho đa số tu sĩ tu luyện rồi. Phải biết rằng, muốn tìm được chút xíu linh khí nào ở bên ngoài cũng khó khăn.

Đi được một đoạn, hai người ngồi xuống nghỉ ngơi. Lúc này xung quanh họ là một bờ sông, trên mặt đất có không ít đá tảng, họ bèn ngồi xuống một mỏm đá, ăn chút gì đó.

Ăn xong, Ngô Bình thử tu luyện cách hít thở. Anh mừng rỡ phát hiện ra, ở Địa Tiên Giới, anh có thể cảm nhận năng lượng cao cấp nhiều hơn bên ngoài rất nhiều.

Vả lại, số năng lượng này rõ rệt hơn nhiều, khi hấp thụ cũng nhanh hơn.

“Chẳng trách cao thủ ở Địa Tiên Giới nhiều như vậy, môi trường ở nơi này tốt hơn bên ngoài nhiều”, anh lầm bầm.

Thần Chiếu cười: “Chủ nhân, thực ra một số thế lực đỉnh cao trong Địa Tiên Giới sẽ đưa con cái của họ ra bên ngoài tu hành từ khi chúng còn rất nhỏ”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ra bên ngoài? Tại sao không ở Địa Tiên Giới?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1729


Thần Chiếu: “Đúng vậy, có rất nhiều! Nhưng thông thường họ đều che giấu thân phận, hơn nữa còn có cao thủ bên cạnh bảo vệ”.

Lúc hai người họ đang trò chuyện thì phía đằng xa bỗng có hai bóng người từ trên trời đáp xuống.

Ngô Bình vừa nhìn thì biết ngay tu vi của hai người đó không tồi, một người lớn tuổi là Địa Tiên cấp ba, người kia có tu vi Nhân Tiên giống anh.

Advertisement

Tên Địa Tiên râu bạc phơ, mặc bộ đồ vừa đen vừa cháy cứ như mới bị lửa thiêu xong. Lúc này ông ta lo lắng nhìn thanh niên đi cùng mình và nói: “Mau rửa mặt rồi chạy thôi!”

Advertisement

Người thanh niên tầm hai mấy tuổi, cũng rất thê thảm, quần áo rách rưới, đầu tóc cháy đen, anh ta quỳ xuống đất một cái “thịch”, nói: “Sư phụ, con có lỗi với thầy”.

Người đàn ông lớn tuổi phất tay: “Mau đi, mau đi đi!”

Người thanh niên khấu đầu ba cái rồi quay đầu bỏ chạy. Anh ta không phải Địa Tiên, không thể bay trong thời gian dài, có điều tốc độ chạy không hề chậm, thoáng chốc đã biến mất trong đám đông.

Người đàn ông lớn tuổi thấy thanh niên đó đã đi xa rồi thì mới thở phào, quay đầu nhìn sang Thần Chiếu.

Thần Chiếu nhắm mắt, dường như không nhìn thấy gì. Ngô Bình cũng vậy, anh ngoảnh mặt đi, lặng lẽ ăn trái cây do Lam Nguyệt tặng.

Người đàn ông lớn tuổi nhìn một lúc rồi đột nhiên tiến tới.

Lúc ông ta còn cách mười mấy bước thì Thần Chiếu liền mở mắt ra, bình thản nói: “Tiến thêm bước nữa thì ta sẽ ra tay đó”.

Người đàn ông lớn tuổi lạnh lùng đáp: “Tôi không có hứng thú đánh nhau với người lạ, tôi đến là để cảnh cáo hai người, tốt nhất đừng nên nói cho người khác biết chuyện lúc nãy hai cậu nhìn thấy”.

Thần Chiếu thản nhiên đáp: “Ông yên tâm, bọn ta ghét nhất là lo chuyện bao đồng, ông muốn thì cứ giết đi”.

Người đàn ông lớn tuổi nhìn Ngô Bình và Thần Chiếu đăm chiêu rồi quay đầu nhìn về hướng người thanh niên đã bỏ chạy, sau đó chỉ tay, một luồng sáng màu xám tro liền bay ra.

Mắt Ngô Bình rất tinh, anh nhận ra luồng sáng màu xám tro đó là một thanh kiếm ngắn đã gỉ sắt, nó bay vút ra như một tia chớp, nửa phút sau liền quay trở lại, bay vào trong ống tay áo của ông ta.

Ngô Bình thấy rất rõ, trên thanh kiếm ngắn đó có vết máu, lẽ nào ông ta đã g**t ch*t người thanh niên lúc nãy?

Người đàn ông lớn tuổi thu thanh kiếm ngắn lại thì thở dài, giẫm chân và bay lên không trung.

Khi đến cảnh giới Chân Nhân thì việc bay lượn là việc khá nhẹ nhàng, hơn nữa còn có thể bay rất xa với tốc độ còn nhanh hơn cả máy bay.

Sau khi người lớn tuổi đi, Thần Chiếu lập tức đứng dậy, nói: “Chủ nhân, chúng ta mau đi thôi!”

Ngô Bình cũng không hỏi nhiều, cả hai nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Họ đi chưa được một phút, người đàn ông lớn tuổi đó quay trở lại, chỉ có điều lần này ông ta dẫn theo một Địa Tiên có tu vi còn cao hơn mình đến.

Người đàn ông lớn tuổi râu bạc không thấy Ngô Bình và Thần Chiếu đâu, chợt hừ một tiếng rồi nói: “Chạy cũng nhanh thật”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1730


Vị sư huynh đó gật đầu: “Cũng chỉ còn cách đó mà thôi, chỉ là lúc nãy sao đệ lại để hai người đó nhìn thấy bọn đệ?”

Người đàn ông lớn tuổi cười nham hiểm, nói: “Với sự sáng suốt của môn chủ, nhất định ông ấy sẽ tiếp tục điều tra, thế nên chúng ta nhất định phải dàn dựng sẵn câu chuyện, chúng ta chỉ việc nói chuyện này có liên quan với hai người đó. Hai người, một người có tu vi ngang đệ, người kia cũng là Nhân Tiên, căn cốt cực phẩm, chắc đã từng uống vài loại dược quý. Có điều, trên người bọn họ không có biểu tượng tông môn rõ ràng, chắc là tự tu. Với nhiều điều kiện tốt như vậy thì giá họa cho bọn họ là chuyện không thể hợp lý hơn”.

Advertisement

Sư huynh nói: “Ừ. Đến lúc đó chúng ta sẽ giao tranh vẽ của hai người đó cho môn chủ, nói bọn họ uống đan dược, vậy thì bọn họ có trăm cái miệng cũng cãi không lại”.

Ngô Bình vẫn chưa biết tự dưng mình lại bị người không quen biết ám hại. Lúc bọn họ đến một khu rừng yên tĩnh thì Thần Chiếu mới dừng lại.

Advertisement

Cuối cùng anh cũng không kiềm được hỏi: “Ông Thần, tại sao người vừa nãy muốn giết đồ đệ của mình?”

Thần Chiếu: “Không biết nữa, nhưng tên này cố tình giết người trước mặt chúng ta rõ ràng là muốn vu oan giá họa, không có ý gì tốt lành”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Với kinh nghiệm của tôi, chắc hai người đó đã luyện đan thất bại, làm nổ lò luyện đan rồi, cái đó gọi là nổ lò”.

Thần Chiếu ngây ra: “Nổ lò?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy, là nổ lò! Vì tôi ngửi thấy mùi của mấy loại linh dược từ trên người họ. Nếu tôi đoán không nhầm thì thứ mà bọn họ muốn luyện chế rất có khả năng là đan dược cao cấp giúp Địa Tiên cấp cao đột phá, giá rất cao. Thông thường năng lượng của đan dược cấp cao rất mạnh, khống chế không tốt thì rất dễ nổ”.

Thần Chiếu vội hỏi: “Chủ nhân, loại đan dược mà cậu nói tầm cấp độ nào?”

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Tôi nghĩ chắc đến chín phần là đan dược có ích cho cả chân quân. Thường thì dược liệu loại đan được này sử dụng rất đáng giá.

Thần Chiếu rất tinh quái, ông ấy suy ngẫm một lúc rồi nói: “Tôi hiểu rồi, chắc tên Địa Tiên đó luyện đan gặp vấn đề nên mới đổ lỗi cho đệ tử của mình. Ông ta làm như thế chứng tỏ ông ta thuộc một thế lực nào đó, vì sợ bị thế lực đó trừng phạt nên mới phải làm như vậy”.

Ngô Bình hỏi: “Có thể đoán được ông ta thuộc thế lực nào không?”

Thần Chiếu lắc đầu: “Khó nói lắm, rất nhiều thế lực có năng lực nuôi dưỡng thầy luyện đan, thậm chí còn có một số thế lực chuyên luyện đan nữa”.

Ngô Bình: “Xem ra ông ta là một thầy luyện đan, có điều kỹ thuật luyện đan quá tệ, luyện hỏng cả lô đan dược quý. Có điều, chuyện này có liên quan gì đến chúng ta? Sao lại nói vu oan giá họa?”

Thần Chiếu đáp: “Chủ nhân vừa đến Địa Tiên Giới, không biết sự tàn khốc ở đây. Nếu tôi đoán không nhầm thì sau khi người đó quay về nhất định sẽ đổ hết tội lỗi cho đệ tử của mình. Còn chúng ta thì rất có khả năng sẽ bị kéo vào, chẳng hạn ông ta có thể nói chúng ta là người đứng sau sai khiến đệ tử đó của ông ta”.

Ngô Bình trợn to mắt, giận dữ nói: “Chúng ta sai khiến sao? Ông ta có thể tùy tiện vu oan giá họa cho người khác vậy sao?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1731


Ngô Bình tức đến đau bụng: “Lẽ nào lại như vậy?”

Thần Chiếu: “Người của Địa Tiên Giới trước giờ không nói lý lẽ, chỉ màn quyền cước và chỗ dựa”.

Ông ấy nói xong thì nói tiếp: “Tôi và chủ nhân đều không có biểu tượng tông môn trên người, nhất định ông ta cho rằng chúng ta tự tu nên mới dám to gan hãm hại chúng ta”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ở Địa Tiên Giới tu tự do không có địa vị vậy sao?”

Thần Chiếu: “Đúng vậy. Hoàn cảnh sống của những người tu tự do rất khắc nghiệt, thường xuyên trở thành mục tiêu săn mồi của các thế lực lớn. Nếu không phải vì vậy thì năm xưa tôi cũng đâu đến nỗi đầu quân cho thế lực đó”.

Advertisement

Ngô Bắc hừ to: “Ông ta giá họa thì cứ giá họa đi, dù gì chúng ta cũng không ở Đại Tiên Giới mấy ngày. Đại Tiên Giới lớn thế này, khả năng chúng ta gặp lại ông ta là vô cùng nhỏ”.

Thần Chiếu gật đầu: “Đúng thế, vì vậy nên không cần phải quá lo lắng”.

Hai người nói với nhau vài câu rồi lại tiếp tục lên đường.

Diện tích của Đại Tiên Giới còn lớn hơn cả thế giới bên ngoài, Thần Chiếu và Ngô Bình đi cả ngày trời mới đến Vạn Long Lĩnh, lúc này trời đã chập tối.

Lúc Ngô Bình thấy sắp đến Đường Môn, phát hiện một ngày của Đại Tiên Giới cũng có hai mươi bốn tiếng thì bèn hỏi: “Ông Thần, hình như mặt trời và mặt trăng của Đại Tiên Giới không giống với bên ngoài”.

Anh cảm thấy ánh sáng mặt trời và mặt trăng ở đây đều có chứa linh lực.

Thần Chiếu: “Mặt trời và mặt trăng cũng vậy thôi, chỉ có điều mặt trời và mặt trăng mà chúng ta nhìn thấy ở tọa độ cao, cái này liên quan đến lý thuyết rất thâm sâu, tiểu nhân cũng không rõ lắm, chỉ là nghe người ta nói vậy thôi”.

Ngô Bình: “Đại Tiên Giới đúng là một nơi tuyệt vời”.

Sau khi vào Vạn Long Lĩnh, Ngô Bình mới đi một đoạn thì bỗng dừng lại. Trước mặt là một vùng đá lổm chổm, cỏ mọc um tùm, một con rắn khổng lồ dài hơn hai mươi mét, hoa văn ngũ sắc đang nằm khoanh mình, đôi mắt như hai cái đèn lồng lạnh lùng nhìn Ngô Bình và Thần Chiếu chằm chằm.

Bên cạnh con rắn khổng lồ có một đống xương trắng, nhìn kĩ thì thấy bên trong có xương người và cả xương thú.

Thần Chiếu chau mày, nói: “Chủ nhân cẩn thận đấy, con rắn này đã thành tinh, khu vực xung quanh trong phạm vi một vạn bước đều là trường vực của nó”.

Không cần Thần Chiếu phải nói, Ngô Bình cũng đã cảm nhận được không khí xung quanh có một luồng sức mạnh vô hình đang trói chặt lấy cơ thể mình.

“Con rắn này to gan nhỉ, nó không nhận ra ông là Đại Tiên sao?”

Thần Chiếu: “Nếu chúng ta có thể phá được trường vực của nó thì nó sẽ không tấn công chúng ta. Nếu chúng ta không thể thì chứng tỏ thực lực của chúng ta yếu hơn nó, nó sẽ ăn chúng ta mà không cần do dự”.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn thấu vạn vật thì phát hiện con rắn khổng lồ đó phát ra một trường lực, bao trùm hết phạm vi cả chục nghìn mét. Loại trường lực này có tác dụng khá giống với trường quỷ thần mà anh luyện, có điều uy lực mạnh hơn rất nhiều.

Miệng của con rắn khổng lồ ngậm một viên ngọc, có vẻ như trường lực cực mạnh đó được phát ra từ đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1732


Ngô Bình: “Đi đi, giết nó đi”.

Viêm Dương đột nhiên hành động, lao về phía con rắn khổng lồ nhanh như một tia chớp. Có điều, lúc nó còn cách con rắn khổng lồ tầm mười mét thì tốc độ của nó đã chậm lại. Càng đến gần con rắn khổng lồ thì trường lực càng mạnh, đến cả cao thủ như Viêm Dương cũng phải rất mất sức.

Dường như con rắn khổng lồ rất bất ngờ, nó cảm nhận thấy nguy hiểm, ngước cái đầu to lên cao và thè lưỡi, chuẩn bị tư thế tấn công.

Advertisement

Da người của Viêm Dương đột ngột biến to ra, bao bọc lấy con rắn chỉ trong chớp mắt sau đó siết mạnh.

“Răng rắc!”

Advertisement

Tiếng gãy vang lên, đầu rắn nát vụn, thân rắn từ từ mềm nhũn ra, sau đó không còn động đậy. Tiếp sau đó, trường vực biến mất, Ngô Bình mới đi về phía con rắn khổng lồ.

Da người dãn ra, trở về kích thước bình thường như ban đầu. Đầu rắn đã dẹp lép, mắt bị ép tới vỡ toác, vô cùng thê thảm.

Ngô Bình gỡ miệng rắn ra, lấy ra một viên ngọc đen từ bên trong, viên ngọc to bằng nắm tay nhưng cực kỳ nặng, nếu không phải nhờ anh có thần lực thì đã không cầm vững rồi.

Thần Chiếu hỏi: “Chủ nhân, đấy là thứ gì thế?”

Ngô Bình mỉm cười, đáp: “Thứ này gọi là mật trận, lúc bố trí trận pháp trọng lực sẽ dùng đến nó”.

Thần Chiếu: “Hèn gì trường vực của con rắn này lại mạnh đến thế, thì ra là nhờ ngoại lực”.

Ngô Bình cất mật trận trọng lực vào, sau đó rút kiếm Hắc Long ra, móc lấy yêu đan từ thân rắn. Viên yêu đan to bằng quả táo, bên trong có một con rắn nhỏ đang bơi lội.

Anh cất yêu đan rồi tiếp tục lên đường. Trên đường đi anh gặp phải rất nhiều trùng độc, có con cua to bằng chiếc xe hơi, cũng có con rết to bằng toa tàu hỏa, còn có những con mũi hung dữ to hơn cả con người.

Có vài thứ đến cả Thần Chiếu cũng không dám động đến, bọn họ quyết định chỉ bay trên trời.

Không bao lâu, Ngô Bình và Thần Chiếu đáp xuống một thung lũng khá rộng, bên trong thung lũng có xây một số nhà cửa, sân vườn.

Ngô Bình vừa đáp đất thì liền có một bóng người xông đến, đấy là Đường Hi trưởng lão, ông ấy mỉm cười, nói: “Thiếu tôn, cuối cùng thì cậu cũng đã đến”.

Ngô Bình nói: “Đường Hi trưởng lão, tôi vẫn chưa phải là thiếu tôn, gọi tôi là Ngô Bình được rồi”.

Đường Hi nói: “Cậu trở thành thiếu tôn chỉ là chuyện sớm muộn, Canh Tổ đang họp trong điện, tôi dắt cậu qua đó”.

Mấy người họ đi ngang qua một quảng trường nhỏ mới xây, đi một đoạn thì vào trong đại điện. Cửa sổ của đại điện vẫn chưa được lắp thì đại điện đã được dùng rồi.

Lúc này, rất nhiều nhân vật cấp cao của Đường Môn đều có mặt, Đường Thái Canh ngồi ở giữa, Đường Thiên Tuyệt đứng bên cạnh, bọn họ đang bàn luận chuyện gì đó.

Ngô Bình vừa vào thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Đường Thái Canh cười nói: “Ngô Bình, cậu đến đúng lúc lắm, nào, đến ngồi bên cạnh tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1733


Ngô Bình liền ngồi xuống bên trái Đường Thái Canh, còn Đường Thiên Tuyệt thì ngồi bên phải. Anh có thể ngồi vào vị trí đó chứng tỏ vị trí của anh trong lòng Đường Thái Canh không thấp hơn Đường Thiên Tuyệt.

Đường Thái Canh vốn dĩ đang nói gì đó nhưng khi nhìn thấy Ngô Bình thì không nói nữa mà hỏi: “Cậu lại đột phá nữa rồi à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Canh Tổ, tôi vừa trải qua tiểu thoái bệnh”.

Đường Thái Canh mỉm cười, nói: “Tốt lắm, hi vọng cậu sớm ngày thành Đại Tiên”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi sẽ cố gắng”.

Đường Thái Canh gật đầu, nói: “Lúc nãy bọn ta đang nói chuyện Bảng Nhân Tiên. bảng Nhân Tiên ba năm được tổ chức một lần sắp diễn ra, cậu có hứng thú tham gia không?”

Ngô Bình chớp mắt, nói: “Canh Tổ, tôi từng nghe nói về Bảng Nhân Tiên, sau khi tham gia thì sẽ có được lợi ích gì?”

Đường Thái Canh: “Bảng Nhân Tiên là ngày hội lớn mà tất cả tu sĩ cảnh giới nhân tiên trong Đại Tiên giới cũng như ngoài cảnh giới Viêm Longđều có thể tham gia. Nếu có thể giành được giải thì không chỉ được thưởng hậu hĩnh mà còn có thể được một vài thế lực đỉnh cao chú ý đến”.

Đường Thiên Tuyệt: “Ý của Canh Tổ là căn cơ của Đường Môn chúng ta còn yếu, muốn nhanh chóng đứng vững ở Đại Tiên giới thì nhất định phải dựa vào một thế lực nào đó. Nếu như cháu có thể lọt vào top mười của Bảng Nhân Tiên thì có thể nhẹ nhàng bước chân vào những môn phái cao cấp nhất. Vậy thì Đường Môn cũng sẽ được hưởng lợi theo”.

Ngô Bình hỏi: “Môn chủ, chắc muốn lọt vào top mười của Bảng Nhân Tiên khó lắm nhỉ?”

Đường Thiên Tuyệt gật đầu: “Vô cùng khó, trước giờ top ba mươi của Bảng Nhân Tiên gần như đều bị thiên tài của ba thế lực lớn chiếm hết, người khác vốn không có cơ hội. Thỉnh thoảng có bốn năm người lọt được vào top ba mươi, cũng nhanh chóng bị ba thế lực đó thu nhận, trở thành người của họ”.

Đường Thái Canh : “Cậu cố hết sức là được rồi. Nếu không được ghi danh cũng không sao, sau này vẫn còn cơ hội”.

Ngô Bình không hứng thú với những nội dung sau đó của cuộc họp, anh thầm hỏi Thần Chiếu về ba thế lực lớn nhất ở Đại Tiên giới.

Thần Chiếu nói cho anh biết ba thế lực lớn nhất đó bao gồm kiếm phái Thục Sơn, Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông. Trong ba thế lực lớn đó đều có một trận pháp dịch chuyển, từ đó có thể duy trì liên hệ với thế giới tu chân rộng lớn bên ngoài. Đấy là lý do chủ yếu giúp bọn họ trở thành những thế lực lớn mạnh nhất.

Ngoài ba thế lực hàng đầu thì cũng có một số thế lực rất mạnh, chẳng hạn như Bạch Cốt môn, Hỗn Thiên Ma tông, Đan Đỉnh môn, Dược Tiên môn, v.v.

Ở Địa Tiên Giới không có các quốc gia, bên dưới các thế lực lớn thiết lập các cơ quan chuyên quản lý dân chúng trong địa bàn. Lãnh thổ của các thế lực lớn khá rộng, chẳng hạn như lãnh thổ của Thục Sơn kiếm phái lớn hơn toàn bộ nước La Sát và nước Viêm Long cộng lại.

Ngoài các thế lực lớn ở trên còn có một số thế lực nhỏ hơn, số lượng khá nhiều. Thậm chí còn có một số lượng lớn tán tu, dã tu, họ không có chỗ ở cố định.

Sau khi Thần Chiếu giới thiệu xong tình hình của Địa Tiên Giới, cuộc họp của Đường Môn cũng kết thúc. Tất cả mọi người đều ra về, chỉ có Ngô Bình và Đường Thiên Tuyệt ở lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1734


Sau đó Thần Chiếu mới ngồi xuống bên cạnh Ngô Bình, sau đó khẽ ngả người ra sau.

Đường Thái Canh: "Ngô Bình, ta và Thiên Tuyệt đã bàn bạc rồi, quyết định phong cho cậu chức Đường soái bốn sao. Vốn dĩ ta muốn cho cậu năm sao, nhưng Đường Môn chỉ có mình Thiên Tuyệt là năm sao, cậu phải chịu thiệt thòi rồi".

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Canh Tổ và môn chủ rất hậu đãi tôi, tôi được ưu ái mà thấy ngại đấy".

Đường Thiên Tuyệt cười nói: "Đừng khách sáo như vậy. Nếu không phải có cháu chữa khỏi bệnh cho Canh Tổ thì Đường Môn không thể tiến vào Địa Tiên Giới. Phải rồi, lần trước ông đã bảo Băng Vân nhờ cháu luyện chế một số dược liệu, cháu đã đồng ý rồi phải không".

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Chỉ cần tìm được hết dược liệu, bất cứ lúc nào cũng có thể luyện chế".

Đường Thiên Tuyệt: "Băng Vân nói rằng dược liệu sẽ được giao tới vào ngày mai hoặc ngày kia".

Đường Thái Canh: "Cậu thực sự là ngôi sao may mắn của Đường môn. Thiên Tuyệt, hãy thông báo rằng sau này Ngô Bình sẽ là thiếu tôn mới của Đường Môn".

Đường Thiên Tuyệt cũng có ý định này, liền gật đầu: "Vâng, chuyện này ngày mai đệ tử sẽ thông báo".

Sau đó, ông ấy chợt nghĩ ra điều gì, liền nói: "Ngô Bình, Đường Môn có một tòa tiên phủ, truyền thừa năm xưa của tiên sinh Gia Cát cũng bắt nguồn từ đó. Hiện tại cháu đã là Đường soái bốn sao, cháu có đủ tư cách để đi vào đó thử xem".

Đường Thái Canh gật đầu: "Đúng vậy. Năm xưa ta cũng đi vào, nhưng đáng tiếc năng lực của ta có hạn, không thu hoạch được nhiều. Nếu gần đây có thời gian, cậu có thể đến tiên phủ bất cứ lúc nào để thử sức".

Ngô Bình đã từng nghe Đường Băng Vân nhắc tới tiên phủ của Đường Môn, nghe nói sự truyền thừa của Đường Môn bắt nguồn từ tiên phủ này, liền hỏi: "Canh Tổ, trong tiên phủ này có gì?"

Đường Thái Canh nói: "Đây là một tiên phủ truyền thừa do người xưa để lại. Pháp trận trong đó có thể tự động phán đoán thiên phú và căn cốt của người đi vào, sau đó căn cứ theo đó để truyền dạy các nội dung khác nhau cho từng người. Thực ra kể từ sau Gia Cát tiên sinh, không ai có thể nhận được sự công nhận của pháp trận".

Ngô Bình sửng sốt: "Yêu cầu cao như vậy sao?"

Đường Thái Canh: "Năm xưa năng lực của ta chỉ vừa đủ đáp ứng yêu cầu thấp nhất của pháp trận, cuối cùng ta có được một bộ phương pháp hít thở và một bộ công pháp, nó đã giúp ích cho ta rất nhiều".

Ngô Bình cười nói: "E rằng tôi còn không bằng Canh Tổ".

Đường Thái Canh nói: "Không, chắc chắn cậu mạnh hơn ta. Cậu là một người vô cùng may mắn, ta thấy cậu rất có tiềm năng".

Lúc này Ngô Bình mới phát hiện Đường Thái Canh sắp đột phá, lão chỉ còn cách Địa Tiên cấp thứ năm một bước nữa thôi.

"Canh Tổ sắp đột phá sao?”, anh hỏi.

Đường Thái Canh: "Thật ra hồi đó ta đã sắp đột phá rồi. Bây giờ, ta đã hồi phục lại trạng thái trước khi chấn thương. Chỉ là tạm thời ta vẫn chưa dám đột phá".

Ngô Bình hỏi: "Tại sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1735


Linh biến là một dạng cách thức để vật chất hóa năng lượng, với khả năng này, sức mạnh có thể được nâng cao nhiều lần. Đến giai đoạn này, có thể chuyển đổi ý niệm của mình thành hình dạng và g**t ch*t kẻ thù; cũng có thể luyện chế linh khí và linh phù.

Tuy nhiên, để đến giai đoạn cuối cùng của linh biến thì rủi ro cũng cực kỳ cao, khả năng cao là trong quá trình đột phá sẽ bị “hóa đá”. Ngay cả trong thời đại Tiên quốc cũng có đến khoảng hơn một phần ba số người đột phá địa tiên cấp thứ năm đã bị hóa đá.

Đường Thái Canh bây giờ tuổi đã cao, không có tự tin đột phá, cho nên mặc dù đang trên đà đột phá nhưng cũng không dám thử vội.

Advertisement

Ngô Bình đột nhiên nghĩ ra một loại tiên dược để ngăn chặn quá trình hóa đá, anh nói: "Canh Tổ, đợi khi tôi mở ra thần khiếu, tôi sẽ giúp ông luyện một lọ Hòa Linh đan. Có nó, nguy cơ thất bại của quá trình linh biến có thể được giảm thiểu đến mức thấp nhất".

Đường Thái Canh sửng sốt: "Cái gì? Cậu có thể luyện chế Hòa Linh đan?"

Advertisement

Cái tên Hòa Linh đan xuất hiện trong nhiều cuốn sách cổ, và thậm chí còn được truyền miệng giữa các thế lực lớn. Nhưng trên thực tế, phương pháp luyện chế của loại đan này đã thất truyền từ lâu. Mà cho dù không thất truyền thì Đường Thái Canh cũng không thể lấy được.

Ngô Bình: "Tôi không thể bảo đảm có thể luyện chế, chỉ có thể cố gắng hết sức".

Đường Thái Canh cười to: "Được! Tốt lắm! Ta sẽ không lấy không Hòa Linh đan đâu. Cậu có thể đưa ra bất cứ giá nào cậu muốn".

Từ thời Nguyên Đường Thái Canh đã là địa tiên cấp thứ tư, nền tảng gia tộc vô cùng mạnh mẽ.

Ngô Bình cười nói: "Luyện chế Hòa Linh đan cần rất nhiều dược liệu, Cảnh Tổ có thể chuẩn bị trước, nếu ông không tìm được thì tôi sẽ tìm biện pháp khác".

Đường Thiên Tuyệt cũng rất kích động, nói: "Nếu như Canh Tổ có thể bước vào cấp thứ năm, địa vị của Đường Môn chúng ta ở Địa Tiên Giới sẽ không thua kém những môn phái lớn khác!"

Đối với những môn phái nhỏ bình thường, có một chân tiên trấn giữ đã là tốt lắm rồi. Môn phái nào địa tiên cảnh giới thứ năm trấn giữ đã đủ khả năng để bước lên hàng ngũ các môn phái lớn.

Đương nhiên, nếu muốn trở thành một thế lực tương đối hùng mạnh, nhất định phải có một vị chân quân trần giữ. Chân quân là sự tồn tại cấp Thần, nguyên thần chuyển hóa thành nguyên anh, bản lĩnh vượt xa chân nhân.

Ví dụ như ông Hoa là cao thủ của cấp Nguyên Anh, được coi là cường giả cấp bậc chân quân.

Sau khi tán gẫu vài câu, Đường Thái Canh đi ra ngoài giải quyết công việc, lúc này Đường Thiên Tuyệt mới nói: "Ngô Bình, cháu nghĩ gì về cuộc hôn nhân của cháu với Băng Vân?"

Ngô Bình thấy ông ấy nói về cuộc hôn nhân, anh cảm thấy đau đầu vô cùng. Nhưng cuộc hôn nhân này là do sư phụ anh Kiều Bộ Tiên và Đường Thiên Tuyệt quyết định, lại thêm cả việc Đường Băng Vân đã là người phụ nữ của anh rồi, vì vậy anh không có lý do gì để không đồng ý.

Anh nói: "Chuyện này cháu đã cùng thương lượng với Băng Vân rồi, bọn cháu định đợi một khoảng thời gian nữa đã".

Đường Thiên Tuyệt nói: "Được rồi, các cháu tự quyết định đi. Đúng rồi, khoảng thời gian trước ônh đã gặp sư phụ của cháu, Đông Phật tiên sinh".

Ngô Bình mừng rỡ: "Giờ ông ấy ở đâu ạ?"

Đường Thiên Tuyệt cười nói: "Giờ Đông Phật tiên sinh đã có bước tiến vượt bậc. Ông ấy đã gặp được kỳ ngộ, tu vi của ông ấy tăng vọt. Lần cuối cùng ông gặp ông ấy, ông ấy đang ở giai đoạn cuối của địa tiên cấp thứ ba, bây giờ có thể đã đột phá rồi".

Ngô Bình rất kinh ngạc, sư phụ mấy chục năm kẹt ở cảnh giới nhân tiên, sao vừa đột phá lại trở nên lợi hại như vậy?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1736


Ngô Bình hơi thất vọng, đã lâu không gặp sư phụ nên anh rất muốn gặp ông ấy.

Anh liền nhắc tới nhà Âu Dương, nói: "Nhà Âu Dương đã bắt giữ một người bạn của cháu, cháu muốn đi tới nhà Âu Dương một chuyến".

Đường Thiên Tuyệt hỏi chuyện gì đã xảy ra, sau đó nói: "Nhà Âu Dương quả thực đã chuyển đến Địa Tiên Giới, và Âu Dương Thánh Hoàng đã từng nằm trong danh sách mười Địa Tiên hàng đầu, bây giờ ông ta đã gia nhập Thục Sơn kiếm phái".

Advertisement

Dừng một chút, ông ấy nói: "Ngô Bình, ông khuyên cháu không nên xung đột với nhà Âu Dương, Thục Sơn Kiếm Phái có thực lực rất mạnh, dù cháu có thể đánh bại Âu Dương Thánh Hoàng thì Thục Sơn Kiếm Phái nhất định sẽ không bỏ qua".

Advertisement

Ngô Bình nói: "Cháu không cần phải đích thân ra tay".

Đường Thiên Tuyệt: "Nhà Âu Dương có hai vị địa tiên, một là Âu Dương Bỉ Ngạn, địa tiên cấp thứ ba, tu vi có thể sánh ngang ông; một người còn lại là Âu Dương Kỳ Chính, vừa mới bước vào cảnh giới địa tiên. Chỉ có hai địa tiên thì ông không lo lắng, điều ông lo lắng là Thục Sơn Kiếm phái sau lưng nhà Âu Dương, nghe nói Âu Dương Thánh Hoàng có quan hệ tốt với mấy thiên tài của Thục Sơn, bọn họ thường xuyên giao thiệp với nhau, nếu như cháu xốc nổi đi tới đó thì rất có thể sẽ gặp phải tu sĩ của Thục Sơn".

Ngô Bình: “Cháu không nghĩ được nhiều như vậy, cháu nhất định phải mau chóng cứu Mộ Dung Kiều".

Đường Thiên Tuyệt thấy anh kiên trì muốn đi thì cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nói: "Vậy được, ông khuyên cháu nên chờ hai ngày sau hẵng đi cứu người. Địa Tiên Giới khác với thế giới bên ngoài, cháu cần phải thích ứng với nó".

Ngô Bình nói: "Được, cháu sẽ ở đây hai ngày, giúp Đường Môn luyện chế một lô đan dược".

Sau khi Đường Thiên Tuyệt rời đi, Đường Hi mang Ngô Bình đến một gian nhà. Trong gian nhà có bảy căn phòng vừa mới xây xong, cái gì cũng mới, vẫn còn ngửi thấy mùi sơn.

Đường Hi nói: "Thiếu tôn, môn chủ nói nếu thiếu tôn cần gì cứ nói với tôi. Đường Môn vừa mới chuyển tới đây không lâu, có một số thứ còn chưa chuẩn bị đầy đủ".

Ngô Bình: “Tôi không phải người kén chọn, ở tạm vài ngày thôi mà".

Đường Hi nói vài câu rồi không làm phiền anh nữa, liền ra về.

Ngô Bình đến thư phòng, anh ngồi khoanh chân trên giường chuẩn bị tu luyện một lúc để cảm nhận trạng thái tu luyện trong Địa Tiên Giới.

Anh bắt đầu tu luyện phương pháp hít thở, thoáng cái đã cảm giác được trên bầu trời xuất hiện vô số vòng xoáy năng lượng, nhiều gấp đôi so với bên ngoài!

Căn cứ theo ghi chép trong Cửu Huyền Kinh ghi chép, có hai mươi bốn loại năng lượng cấp cao, ở Địa Tiên Giới có tới bảy loại!

Bảy loại năng lượng này là Huyền Thiên Chú Lực, Hàn Băng Thần Lực, Hậu Thổ Nguyên Lực, Hoang Cổ Thánh Lực, Đại La Thiên Lực. Tính thêm bốn loại thần lực bên ngoài thì tổng cộng có chín loại năng lượng cấp cao.

Mắt Ngô Bình sáng lên, trước đó anh còn đang lo lắng luyện U Minh Quỷ Lực xong thì tu luyện năng lượng thứ năm như thế nào. Giờ thì tốt rồi, năm loại năng lượng của Địa Tiên Giới đủ để anh tu luyện một khoảng thời gian.

Giờ căn bệnh của anh đã khỏi, anh ngay lập tức bắt đầu hấp thụ năng lượng thứ tư, Hậu Thổ Nguyên Lực.

Tu luyện Hậu Thổ Nguyên Lực tương đối khó khăn, bởi vì Hậu Thổ Nguyên Lực mà vòng xoáy phóng thích ra rất ít, anh chỉ có thể hấp thu một chút.

Sau khi cố gắng suốt một giờ, Ngô Bình cảm thấy tiến độ quá chậm nên không khỏi dừng lại. Anh suy nghĩ một chút rồi lấy giấy phù chú ra, vẽ mười hai lá bùa rồi dán lên các bộ phận khác nhau trên cơ thể.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1737


Sức mạnh của Hậu Thổ Nguyên Lực trong bán kính hàng chục nghìn mét lần lượt bị hút và hội tụ về phía anh. Hai giờ sau, Hậu Thổ Nguyên Lực đã đủ nhiều, dưới sự khống chế của Ngô Bình, chúng bắt đầu đột phá linh khiếu thứ tư!

Trong Cửu Huyền kinh ghi lại rõ rằng các năng lượng khác nhau phù hợp với các linh khiếu khác nhau. Linh khiếu phù hợp với Hậu Thổ Nguyên Lực nằm ở đốt thứ ba từ dưới lên của xương cụt.

Advertisement

Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất rung chuyển, Ngô Bình cuối cùng cũng mở ra linh khiếu. Hậu Thổ Nguyên Lực đổ vào linh khiếu, sau đó chân khí cũng ập vào khiến chân khí của anh có thêm thuộc tính hậu thổ.

Lúc này Ngô Bình đã mở ra bốn linh khiếu, bốn loại năng lượng cấp cao không ngừng rèn luyện thân thể khiến thể chất của anh không ngừng tiến hóa, càng ngày càng mạnh!

Advertisement

Lúc này trời đã tối, xung quanh vắng lặng. Ngô Bình phát hiện ra rằng vào ban đêm, Đại La Thiên Lực vô cùng mạnh mẽ, mạnh hơn nhiều lần so với ban ngày.

Anh lẩm bẩm: "Sau khi mở ra bốn linh khiếu liền có thể mở ra thần khiếu, vậy chi bằng luyện hóa Đại La Thiên Lực trước!"

Thần khiếu mở ra không ảnh hưởng đến việc người tu hành tiếp tục mở ra các linh khiếu khác, giờ anh mở thần khiếu là vô cùng thích hợp.

Đại La Thiên Lực vừa hay tương ứng với một thần khiếu. Thần khiếu này nằm ngay phía trên đỉnh đầu, hơi chếch về phía sau.

Anh khởi động thần niệm, trực tiếp rót từng tia Đại La Thiên Lực vào trong thần khiếu này!

Hóa ra phương pháp mở thần khiếu rất khác với phương pháp mở linh khiếu. Việc mở linh khiếu đòi hỏi một cách thức khá bạo lực để phá vỡ nó. Cách mở thần khiếu ôn hòa hơn rất nhiều, yêu cầu thần khiếu liên tục hấp thu năng lượng, khi đủ năng lượng thì mới có cơ hội kích hoạt thần khiếu.

Tất nhiên, ngay cả khi nhiều người hấp thụ năng lượng mỗi ngày cũng có thể không kích hoạt được thần khiếu. Bởi vì một số thần khiếu chỉ nhạy cảm với một số loại năng lượng, thần khiếu càng nhạy cảm đối với năng lượng thì càng dễ dàng kích hoạt nó.

Ngô Bình chắc chắn chiếm ưu thế lớn, anh không chỉ có thể cảm nhận được Đại La Thiên Lực cao cấp, Đại La Thiên Lực còn là năng lượng nhạy cảm nhất với thần khiếu này.

Một giờ rồi hai giờ, thời gian dần trôi qua, cho đến khi trời rạng sáng, khi mặt trời lên cao ba ngọn sào, thần khiếu mới đầy ắp Đại La Thiên Lực.

Lúc này ý thức của anh hơi mơ hồ, một giây sau, trong đầu anh vang lên một tiếng sấm sét, thần niệm đều bị hút vào trong thần khiếu. Ngay sau đó, quyền ý của anh cũng bị hút vào.

Trong vài giây, ý thức của anh hoàn toàn trống rỗng. Ngay sau đó, dưới tác động của Đại La Thiên Lực, thần niệm và quyền ý của anh đã hoàn toàn dung hợp với nhau, tạo thành một người tý hon sáng chói khoanh chân ngồi trong thần khiếu.

Ngô Bình tỉnh lại, người tý hon cũng mở mắt ra, đôi mắt ấy tỏa ra ánh sáng thần thánh.

Ngô Bình vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, anh nói: "Võ hồn!"

Trái ngược với dự liệu của anh, Đại La Thiên Lực lại có tác dụng tuyệt vời như vậy, có thể dung hợp quyền ý và thần niệm một cách hoàn hảo, tạo ra võ hồn Đại La!

Sau khi võ hồn Đại La xuất hiện, Ngô Bình cảm thấy rằng ý thức của mình trở nên cực kỳ mạnh mẽ và các giác quan của anh cũng trở nên rất nhạy bén. Trước đây, thần niệm của anh chỉ có thể thăm dò trong phạm vi rất nhỏ, nhưng bây giờ, chỉ cần một ý niệm thôi là thần niệm của anh có thể thăm dò với phạm vi trong bán kính trăm dặm giống như rađa!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1738


Thiên Lôi công cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần tu luyện nó đến một phân đoạn nhất định là có thể hình thành võ học tuyệt thế như Kinh Lôi quyền. Chỉ thế thôi là có thể biết được uy lực mạnh mẽ của Thiên Lôi công.

Thiên Lôi công được chia thành bộ Thiên và bộ Lôi. Bộ Lôi tu luyện lôi pháp, trong quá trình tu luyện nhất định phải vận dụng bí pháp ngưng tụ sấm sét sau đó phóng thích ra, đó là Lôi Bộ ngũ pháp.

Bộ Thiên sử dụng sức mạnh của thiên đạo và thiên nhiên để sử dụng. Hiện tại Ngô Bình chưa thể tu luyện bộ này, trừ khi anh có thể đạt đến cảnh giới hợp nhất giữa người và trời, trở thành Thiên soái, lúc đó anh mới có tư cách để tu luyện.

Advertisement

Phương pháp đầu tiên trong Lôi Bộ ngũ pháp được gọi là Lôi Âm, là phương pháp kích hoạt sấm sét bằng âm thanh.

Phương pháp thứ hai được gọi là Lôi Hỏa. Sau đó sẽ có Âm Lôi, Lôi Chú và Lôi Chấn.

Advertisement

Công pháp này tương đối khó luyện, Ngô Bình luyện từ sáng sớm đến chạng vạng tối mới miễn cưỡng nắm bắt được một trong năm chiêu, Lôi Hỏa.

Bây giờ khi anh vặn ngón tay, vài quả cầu lửa sấm sét màu đỏ nhảy nhót giữa các ngón tay của anh. Anh ném quả cầu sấm sét về phía trước, có một tiếng động lớn vang lên, nó có thể nổ tung mặt đất thành một cái hố sâu hơn mười mét! Những viên đá và cây cối xung quanh cũng bị nghiền nát, uy lực thực sự đáng kinh ngạc.

Anh ngừng luyện tập Thiên Lôi công và chuyển sang học những môn võ mà anh đã luyện tập trước đây, chẳng hạn như Quỷ Thần Bộ, Ngũ Long Thánh Quyền, Niêm Hoa Chỉ.

Quỷ Thần Bộ bao gồm Quỷ Bộ và Thần Bộ, trước đó anh tu luyện Quỷ Bộ nhiều hơn một chút, bởi vì Thần Bộ có yêu cầu đối với thể chất quá cao. Nhưng bây giờ anh dễ dàng tu luyện Thần Bộ, sau đó dung hợp với Ngũ Long Thánh Quyền và Niêm Hoa Chỉ, từ đó hình thành tuyệt học và chiêu tất sát của chính mình!

Trong một đêm, anh đã sáng tạo ra tuyệt kỹ võ học, đó là Quỷ Long Giảo Sát, Thần Long Bành Thiên và một chiêu tất sát là Ngũ Long Tuyệt Sát.

Sau khi luyện xong ba chiêu, anh gọi Nhân Bì ra và nói: "Viêm Dương, ta đã học được ba chiêu mới, ngươi hãy luyện tập với ta".

Viêm Dương đã là địa tiên cấp thứ bảy, vì vậy tất nhiên Ngô Bình sẽ không chiếm ưu thế khi luyện với nó. Nhưng càng như vậy mới càng có thể thấy uy lực của ba chiêu mới của anh.

Viêm Dương nói: "Thượng tiên, xin hãy ra tay".

Ngô Bình đột ngột biến mất, không còn hơi thở, thậm chí không thể cảm nhận được anh bằng thần niệm.

Viêm Dương sửng sốt, Ngô Bình đâu rồi?

Tuy nhiên ngay giây tiếp theo, hai cánh tay đột nhiên xuất hiện như ma quỷ quấn quanh người nó, xoắn thật mạnh.

Cho dù Viêm Dương là một tấm da người thì việc đột nhiên bị xoắn thành một đống cũng vô khó chịu. Nó đột nhiên kéo căng tấm da ra, rồi hất Ngô Bình sang một bên.

Nó vô cùng kinh ngạc, nói: "Thượng tiên, tuyệt kỹ của người thật lợi hại! Thực lực và kỹ xảo của người vô cùng hoàn mỹ, nếu tôi là địa tiên cấp thứ ba thì tôi sẽ dễ dàng bị thượng tiên b*p ch*t!"

Ngô Bình rất hài lòng, cười nói: "Thật sao? Thử thêm chiêu này đi!"

Lần này, anh thực hiện một động tác chính diện và đấm thẳng vào Viêm Dương. Cú đấm này uy nghiêm như trời giáng, sấm sét chớp giật toàn thân, đè bẹp khí thế của Viêm Dương.

"Ầm!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1739


"Vùng đất Quỷ? Đó là nơi nào?"

Viêm Dương: "Đó là một đống đổ nát của chiến trường thời cổ đại. Ngày xưa Đại đế của Tiên quốc đã dẫn một triệu binh lính tinh nhuệ tấn công thế lực tu chân lớn nhất lúc bấy giờ, Hạo Thiên Môn. Cuối cùng, cả hai bên đều thương vong nặng nề, một triệu binh lính của Tiên quốc chỉ còn lại không đến một trăm nghìn người. Còn Hạo Thiên Môn đã bị tiêu diệt và không còn ai sống sót. Khu vực này là tàn tích của Hạo Thiên Môn ngày xưa. Theo sách cổ, ngọn lửa lúc đó đã cháy suốt ba ngày ba đêm".

"Nhưng kể từ ấy, nơi đó thường xuyên có quỷ quái xuất hiện, nó đã trở thành một nơi cực kỳ nguy hiểm".

Advertisement

Ngô Bình: "Vậy đi tôi phải đến vùng đất Quỷ gặp Âu Dương Thánh Hoàng!"

Thần Chiếu: "Tôi nghe bạn bè nói, nửa năm gần đây ở vùng đất Quỷ xuất hiện rất nhiều bảo vật, đám người Âu Dương Thánh Hoàng chắc cũng đi tìm bảo vật".

Advertisement

Ngô Bình hỏi: "Bảo vật gì?"

Thần Chiếu: "Đó là đồ vật năm đó Hạo Thiên Môn để sót lại, thế lực của Hạo Thiên Môn đủ để chống lại Tiên Quốc, bên trong ẩn chứa rất nhiều không gian gấp khúc, thỉnh thoảng tìm được một ít bảo vật cũng là bình thường".

Ngô Bình: "Không chừng chúng ta còn có thể thu hoạch được gì đó".

Ngay sau đó, anh và Thần Chiếu cùng Viêm Dương cùng đến vùng đất Quỷ.

Vùng đất này rất rộng lớn, có diện tích hàng triệu ki-lô-mét vuông. Cả vùng đất nhìn xám xịt, mặt đất xám xịt, đá xám xịt, thậm chí cả bầu trời cũng xám xịt.

Khi còn cách vùng đất Quỷ rất xa, Ngô Bình đã nhìn thấy cảnh tượng u ám ấy. Anh sửng sốt, nói: "Vùng đất Quỷ quả thật rất quái dị. Tôi thậm chí còn chưa bước vào mà tâm trạng của tôi đã bị ảnh hưởng bởi nó".

Ba người đáp xuống ranh giới vùng đất Quỷ, Thần Chiếu lấy ra một tấm bản đồ nói: "Chủ nhân, đây là bản đồ đại khái của vùng đất Quỷ, xin mời chủ nhân xem".

Ngô Bình liếc nhìn nó, anh thấy rằng chỉ có khoảng một phần mười diện tích trên bản đồ được đánh dấu, phần còn lại của khu vực để trống.

Thần Chiếu giải thích: "Chủ nhân, chỗ đánh dấu là địa phương từng có người thăm dò, chỗ trống là khu vực cực ít người thăm dò".

Sau đó ông ấy chỉ vào một khu vực nhỏ, nói: "Đây là nơi tìm được bảo vật, Âu Dương Thánh Hoàng nhất định là ở chỗ này".

Ngô Bình: “Tạm thời bọn họ sẽ không rời đi, chúng ta đi vùng đất Quỷ thăm dò trước đi".

Đương nhiên Thần Chiếu sẽ không phản đối, ông ấy gật đầu đồng ý.

Bước chân vào vùng đất Quỷ, Ngô Bình cảm thấy một luồng khí lạnh u ám từ lòng đất thấm vào lòng bàn chân như bị kim châm.

Anh hỏi Thần Chiếu: "Ông có cảm thấy như vậy không?"

Thần Chiếu gật đầu: "Nơi này tích tụ sức mạnh quỷ sát vô số năm, có thể dễ dàng ăn mòn sức sống của con người, chủ nhân nên cẩn thận".

Ngô Bình huy động sức mạnh Thuần Dương để trục xuất những sức mạnh quỷ sát này, cơ thể anh ngay lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Khi anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật, anh nhìn thấy dưới lòng đất của vùng đất Quỷ chôn rất nhiều tàn tích, phần lớn đã nát thành bụi, thi thoảng có một vài chỗ còn nguyên vẹn.
 
Back
Top Dưới