Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1700


Ngô Bình: “Ví dụ như bắt cậu phục vụ tôi?”

Liễu Khinh Mi cúi đầu xuống: “Chỉ cần cứu được em trai thì tôi làm gì cũng được”.

Ngô Bình hỏi cô ấy: “Cậu còn nhớ tôi làm nghề gì không?”

Liễu Khinh Mi ngẩn ra nói: “Bác sĩ thực tập”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đúng, vì thế tôi có thể chữa được bệnh cho em trai cậu. Cậu không cần nhờ vả Trương Quảng Thái nữa, nhờ tôi đây này”.

Liễu Khinh Mi tức giận nhìn anh: “Cậu đùa tôi à?”, rõ ràng cô ấy không tin lời Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình: “Không tin thì thôi”, nói rồi, anh quay đi luôn.

Liễu Khinh Mi thoáng do dự rồi cắn răng, sau đó quỳ trước mặt Ngô Bình.

“Ngô Bình, xin cậu hãy giúp tôi! Tôi sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp cậu!”

Thấy thế, Ngô Bình bắt đầu lúng túng, anh thở dài rồi đưa một tấm danh thiếp cho cô ấy: “Cậu hãy dẫn em trai đến gặp tôi, tôi sẽ chữa bệnh cho cậu ấy”.

Liễu Khinh Mi đắn đo, lẽ nào Ngô Bình có thể chữa khỏi bệnh cho em trai cô ấy ư?

Liễu Khinh Mi nhận lấy tấm danh thiếp rồi nói với Ngô Bình: “Tôi tin cậu”.

Ngô Bình mỉm cười: “Tin là đúng!”

Sau đó đã đến giờ bắt đầu đấu giá, Ngô Bình và Quân Vô Tướng di chuyển lên tầng ba.

Trương Quảng Thái bước tới hỏi Liễu Khinh Mi: “Sao rồi?”

Liễu Khinh Mi: “Cậu ấy đưa cho em danh thiếp”.

Trương Quảng Thái cười nói: “Tốt, kiểu gì cậu ta cũng gọi cho em. Nhớ là cậu ta muốn gì, em cũng phải làm theo. Đi đi, chúng ta lên tầng ba”.

Liễu Khinh Mi: “Trên ấy có gì?”

“Đấu giá”, dứt lời, Trương Quảng Thái đi luôn.

Ở trên tầng này có rất íTrương Quảng Thái người, cùng lắm chỉ khoảng một trăm.

Trên sân khấu hình tròn sáng choang, người dẫn chương trình đã vào vị trí. Mọi người cũng ngồi xuống ghế để chờ buổi đấu giá diễn ra.

Tất cả những ai tham gia đấu giá đều cầm một cái bảng có số, bảng của Ngô Bình là số 3.

Trương Quảng Thái và Liễu Khinh Mi ngồi xuống chỗ cách Ngô Bình không xa, để tiện quan sát anh.

Trương Quảng Thái nhỏ giọng nói: “Tôi không thể hiệu tại sao cậu ta mới khoảng 23 tuổi thôi mà đã mạnh đến vậy”.

Người đàn ông trung niên ngồi cạnh Trương Quảng Thái liếc nhìn anh ta rồi nói: “Xem ra cậu không phải người tu hành”.

Trương Quảng Thái cũng đáp lại: “Ông biết cậu ta à?”

Người đàn ông: “Chưa gặp bao giờ, nhưng tôi có thể nhìn ra tu vi của cậu ấy”’.

Trương Quảng Thái nổi hứng hỏi: “Cậu ta có tu vi thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1701


Người dẫn chương trình đã tuyên bố buổi đấu giá bắt đầu. Món đầu tiên là một thanh đao đời Đường được giữ gìn rất tốt, vỏ đao có màu xanh nhạt, chuôi đao nạm thạch anh.

Thanh đao này trông rất đẹp nên đã có người giơ bảng ngay, giá khởi điểm là 10 triệu, mỗi lần tăng giá ít nhất một triệu.

Quá trình đấu giá diễn ra rất nhanh, bảng được giơ lên liên tục.

Advertisement

“15 triệu”.

“17 triệu”.

Advertisement

Khi giá chạm đến mốc 20 triệu thì Ngô Bình mới tham gia.

“Số 3 trả 21 triệu. 21 triệu lần thứ nhất, 21 triệu lần thứ hai… số 13 trả 23 triệu…”

Cứ thế giá vẫn được đẩy tiếp lên, cuối cùng Ngô Bình đã mua được nó với giá 34 triệu.

Phiên đấu giá thứ nhất kết thúc, ngay sau đó đã có người đưa thanh đao cho Ngô Bình.

Nãy ngồi cách thanh đao hơi xa nên Ngô Bình không nhìn rõ, giờ nhìn nó ở phạm vi gần thì anh mới thấy nó rất đẹp, thạch anh trên chuôi đao thực chất là đá phong hồn.

Đá phong hồn có thể phong ấn linh hồn, đồng thời truyền sức mạnh linh hồn lên binh khí. Vào đời Đường, chỉ có quốc sư mới có tư cách sở hữu món pháp khí này.

Ngô Bình thích thú cầm lấy thanh đao, Quân Vô Tướng ngồi cạnh cười nói: “Đại tông sư, thanh đao này có gì đặc biệt vậy?”

Ngô Bình: “Nó là đao Trảm Thần của đời Đường”.

Quân Vô Tướng ngạc nhiên nói: “Đao Trảm Thần?”

Ngô Bình gật đầu: “Chữ khắc bên trên hình như là của Võ Tắc Thiên đấy”.

Ngô Bình không có nhiều thời gian để nghiên cứu sâu, vì phiên đấu giá thứ hai đã bắt đầu. Món đồ đấu giá lần này là một chuỗi tràng hạt màu tím, hạt nào cũng to như mắt rồng và toả ánh sáng dịu.

Người dẫn chương trình giới thiệu: “Đây là chuỗi tràng hạt của một vi cao tăng đức độ triều Minh, giá khởi điểm là 30 triệu, mỗi lần tăng giá năm triệu”.

Ngô Bình quan sát chuỗi tràng hạt ấy, nhưng chưa tham gia ngay.

Quân Vô Tướng: “Đại tông sư, hình như chuỗi tràng hạt ấy đã được gia trì phật lực”.

Ngô Bình: “Đúng thế, nhưng phật lực yếu lắm, chỉ có chút tác dụng với người bình thường thôi, chứ với chúng ta thì vô dụng”.

Một loạt các món đồ đấu giá tiếp theo đều không thu hút được Ngô Bình, cho tới khi món thứ năm lên sàn.

Đó là một con rùa to như bàn tay và không có đuôi, trên mai rùa có một sơ đồ quẻ bói.

Người dẫn chương trình giới thiệu: “Mai của con rùa này có sơ đồ quẻ bói, là vật mang điềm lành, giá khởi điểm là 100 triệu, mỗi lần trả giá 10 triệu”.

Ở đây không thiếu các đại gia nên họ rất hào hứng với món đồ này, bảng được giơ lên liên tục.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1702


Búa đập xuống, Ngô Bình đã mua được con rùa ấy với giá 310 triệu.

Liễu Khinh Mi ngồi phía sau nói: “Có một con rùa mà những hơn 300 triệu”.

Trương Quảng Thái cũng ngạc nhiên, tuy anh ta cũng có ngần ấy tiền, nhưng chỉ là con số ảo thôi, chứ đến 5 tỷ tiền mặt còn không có nên đương nhiên không thể bỏ ra hơn 300 để mua một con rùa cụt đuôi.

Advertisement

Ngô Bình làm được chứng tỏ một điều là anh rất giàu!

Con rùa được mang tới chỗ Ngô Bình, anh liếc nhìn thì thấy hơi ngờ vực.

Advertisement

Quân Vô Tướng hỏi: “Đại tông sư, nó có vấn đề gì à?”

Ngô Bình: “Hình như nó bị người ta cắt mất đuôi”.

Quân Vô Tướng: “Nó là loại rùa gì vậy?”

Ngô Bình cười đáp: “Tôi cũng không biết, chỉ thấy nó đẹp thôi”.

Thật ra, sau khi khởi động khả năng xuyên thấu, anh đã nhìn thấy trên đỉnh đầu con rùa có ảo ảnh màu đen, nó chính là Huyền Vũ trong truyền thuyết.

Huyền Vũ là thuỷ thần - thần của phương Bắc, hay còn được gọi là Huyền Thiên Thượng Đế. Nhưng Huyền Vũ chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.

Đương nhiên Ngô Bình không thể tiết lộ với Quân Vô Tướng nên chỉ nói nó là con rùa cụt đuôi.

“Chắc là Huyền Vũ còn nhỏ”, Ngô Bình thầm nghĩ.

Các món đồ còn lại trong buổi đấu giá không còn hấp dẫn Ngô Bình nữa, anh lấy được thanh đao và con rùa này là rất may rồi.

Buổi đấu giá kết thúc, Ngô Bình không về ngay, mà thuê một phòng, sau đó lấy Huyền Vũ ra rồi lẩm bẩm gì đó với nó.

Trong phiến ngọc có ghi chép về Huyền Vũ, hay cái là có dạy cách giao tiếp với loài này.

Huyền Vũ nghe thấy Ngô Bình nói xong thì ngoái lại nhìn anh, sau đó cũng đáp lời.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Mày đúng là Huyền Vũ thật, mỗi tội không có đuôi nên trông như con rùa ấy”.

Huyền Vũ lại phát ra âm thanh, Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Mày đói rồi à?”

Huyền Vũ gật đầu, Ngô Bình lấy một cây sâm tương ra hỏi: “Ăn sâm không?”

Huyền Vũ nhìn xong rồi lắc đầu.

Ngô Bình lại lấy Hoàng Kim Thánh Quả ra hỏi: “Ăn cái này không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1703


Sau khi hút Huyết Linh Nhân Đan, đầu của Huyền Vũ rụt lại chui vào trong mai, sau đó không cử động nữa.

Ngô Bình đặt Huyền Vũ vào trong một cái hộp gỗ, sau đó lấy ra đao Trảm Thần, từ từ rút lưỡi đao ra. Lưỡi đao có màu sáng trắng, trên bề mặt có những đường vân mờ mờ. Con dao vừa được rút ra, Ngô Bình cảm thấy thần hồn của mình trở nên cảnh giác. Một cảm giác sợ hãi đến thấu tận linh hồn đột nhiên sinh ra.

“Không hổ là Trảm Thần đao!”, anh cất đao trở lại.

Advertisement

Những ghi chép về Trảm Thần đao nói rằng loại pháp khí này đã có từ thời Tiên quốc. Nó mượn thứ được phong ấn trong đá Phong Thần để phát huy uy lực vô cùng mạnh.

Lúc này anh đột nhiên giật mình, nghe thấy một loại âm thanh mà con người không nghe thấy được. Anh lập tức mở cửa ra, rảo bước về phía boong tàu, nhìn về phía mặt biển mênh mông.

Advertisement

Lúc này, Liễu Khinh Mi đang tựa vào lan can hút thuốc. Gió biển thổi làm bộ quần áo cô ấy đang mặc bay phần phật, để lộ ra thân hình hoàn mỹ.

Ngô Bình không có thời gian ngắm mỹ nhân bởi vì âm thanh mà anh nghe thấy là tiếng của Lý Dư. Lý Dư đang ở gần đây.

Đột nhiên, ở hơn một trăm mét phía trước, một con thuồng luồng bay lên không trung tới độ cao tận mấy trăm mét. Sau đó, nó lại lao đầu xuống nước. Đó chính là Lý Dư!

Liễu Khinh Mi cũng bắt gặp cảnh tượng này, không khỏi há miệng trợn mắt vì kinh ngạc.

Ngô Bình cũng phát ra một âm thanh mà người thường không thể nghe thấy, con thuồng luồng kia lập tức bơi lại gần. Anh khẽ mỉm cười, sau đó nhảy xuống biển.

Sau khi tu luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công đạt tới cảnh giới cảnh giới Thần Quỷ Trường Vực, Ngô Bình có khả năng hình thành trường lực xung quanh mình. Điều đó khiến anh có khả năng đi lại trên mặt nước chứ không chìm xuống.

Ngô Bình đi trên mặt nước cứ như đi trên cạn, nhanh chóng đi về phía trước. Sau khi đi được mấy chục mét, một con thuồng luồng khổng lồ lao lên khỏi mặt nước. Ngô Bình đạp vào mình nó và lướt đi rất nhanh.

Liễu Khinh Mi kinh ngạc đến nỗi hô lên một tiếng. Rất nhanh sau đó, Ngô Bình trở thành một đốm nhỏ rồi biến mất.

Ngô Bình phát hiện trên mình con thuồng luồng có một vết thương. Anh hỏi: “Bị thương sao?”

Lý Dư: “Chủ nhân, chủ nhân còn nhớ con mực ống đáng ghét đó không?”

Ngô Bình cau mày: “Lại đánh nhau nữa hả?”

Lý Dư: “Nó là bá chủ ở vùng biển này. Mỗi lần tôi đi qua là bị nó truy sát”.

Ngô Bình cười lạnh: “Lý Dư, chúng ta đi giết nó!”

Lý Dư: “Chủ nhân, tu vi của chủ nhân vẫn chưa được phục hồi. Hôm khác chúng ta đi cũng chưa muộn”.

Ngô Bình đeo mặt nạ Hắc Thiên lên rồi gọi: “Viêm Dương!”

Nhân Bì Viêm Dương trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình, nói: “Thượng tiên có gì chỉ dạy?”

Ngô Bình: “Ta tặng ngươi một thanh đao”, nói rồi anh ném Trảm Thần đao cho nó.

Viêm Dương nhận lấy Trảm Thần đao. Trong hai tròng mắt trống hoác đột nhiên vụt lên tia sáng. Viêm Dương khen: “Đao tốt!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1704


Thuồng luồng bơi được hơn một nghìn dặm thì dừng lại, nói: “Chủ nhân, nó đang ở gần đây”.

Ngô Bình nhảy xuống khỏi lưng Lý Dư, nói: “Đi đi”.

Cả Lý Dư và Viêm Dương cùng lặn xuống dưới. Mấy phút sau, mặt nước đột nhiên dao động dữ dội, một âm thanh trầm vọng lên từ dưới đáy biển sâu.

Advertisement

Lại vài phút nữa, cả vùng biển nhuộm màu đen, có lẽ là con mực tinh kia đã phun ra thứ chất lỏng màu đen này.

Lúc này, Viêm Dương nổi lên khỏi mặt nước nói: “Thượng tiên, con yêu quái biển đó đã bị bọn tôi g**t ch*t!”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Để ta đi xem xem!”

Anh lặn sâu xuống nước khoảng một nghìn mét. Áp lực dưới lòng biển sâu làm anh cảm thấy cực kỳ khó chịu. Anh buộc phải thi triển Thần Quỷ Trường Vực để chống lại áp lực của nước.

Dưới đáy biển có một con mực to như một ngọn núi nhỏ đang nằm đó không động đậy. Nó bị đứt bốn cái tua. Trên cái đầu khổng lồ cũng đầy vết thương. Đây rõ ràng là tác phẩm của Lý Dư.

Ngoài vết đao, nó còn bị xé rách rất nhiều thịt, đó chắc chắn cũng là do Lý Dư làm.

Anh mở mắt thấu thị muốn xem xem bên trong cơ thể con mực tinh này có gì đáng giá không. Khi nhìn thấy bên trong, anh không khỏi trợn mắt lên bởi trong cái dạ dày khổng lồ có hàng trăm viên ngọc. Lại còn toàn là những viên linh châu đã có niên đại hàng nghìn đến hàng vạn năm! Con mực tinh này muốn từ từ tiêu hoá những viên linh châu này nên mới tích nó ở trong dạ dày.

Ngoài linh châu, ở đầu nó còn cũng có một hạt châu to cỡ trái dưa hấu, bên trong có một con mực nhỏ đang bơi qua bơi lại. Đây rõ ràng chính là yêu đan của nó!

Ngô Bình dùng kiếm Hắc Long bổ đôi đầu nó ra để lấy yêu đan. Sau đó anh thu hết linh châu trong người mực tinh rồi nhanh chóng bơi lên trên mặt nước.

Lý Dư cũng theo lên, nói: “Chủ nhân, tôi muốn ở lại đây vài hôm. Con mực này lớn quá một ngày ăn không hết”.

Con mực đã hoá yêu, xác nó có giá trị dinh dưỡng cực kì lớn đối với Lý Dư nên đương nhiên không thể bỏ phí.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được. Khi nào ăn xong thì rời đi nhé”.

Lý Dư ở lại còn Ngô Bình và Viêm Dương quay lại du thuyền.

Lúc này trời đã tờ mờ sáng, Liễu Khinh Mi vẫn đứng đó nhìn chằm chằm vào mặt biển.

Đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng người lướt trên mặt biển đi về phía du thuyền. Chỉ trong nháy mắt người đó đã tới gần rồi vút lên không trung và hạ cánh cách chỗ Liễu Khinh Mi không xa.

Liễu Khinh Mi lắp bắp hỏi: “Cậu… cậu đi đâu đó?”

Ngô Bình cười đáp: “Tôi đi lấy vài viên ngọc”.

Tâm trạng anh đang không tồi, anh lấy ra một viên linh châu nghìn năm đưa cho Liễu Khinh Mi rồi nói: “Nghiền nó thành bột, mỗi ngày cho em trai cậu dùng một thìa nhỏ. Bảy ngày sau là sẽ khỏi bệnh”.

Liễu Khinh Mi kinh ngạc hỏi: “Nó chữa được căn bệnh hiểm nghèo của em trai tôi sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1705


Ngô Bình sau đó một mình quay lại khách sạn.

Đêm qua không được nghỉ ngơi nên Ngô Bình đi tắm rửa. Lúc anh tắm xong, Tứ Tì đã làm xong cơm, Hồng Nhan bóp vai cho anh, Ngọc Nô ở bên cạnh gắp thức ăn còn Lâm Lan thì rót rượu.

Ăn được mấy miếng, Ngô Bình lấy Huyền Vũ ra. Huyền Vũ thò đầu ra rồi nhìn chỗ thức ăn trên bàn với vẻ chê bai.

Advertisement

Ngô Bình lấy tay chọc chọc vào mai nó, nói: “Mày kén cá chọn canh như thế ai mà nuôi được hả?”

Sau đó anh phát hiện đuôi của Huyền Vũ đã dài thêm một chút, giờ trông như một mầm đậu. Mắt anh sáng lên, lẽ nào nó lớn lên là do ăn yêu đan của con cóc?

Advertisement

Nghĩ vậy, Ngô Bình lấy ra linh châu nghìn năm đặt trước mặt Huyền Vũ. Huyền Vũ lắc lắc cái đầu, há miệng ra hút lấy hút để. Linh châu kia biến thành sương, bị nó hút vào trong bụng.

Sau khi ăn một viên linh châu, Huyền Vũ có vẻ khá thoả mãn. Nó lại rụt đầu vào mai rồi tiếp tục ngủ.

Ngô Bình không thèm quan tâm đến nó nữa, tiếp tục ăn cơm.

Ăn cơm xong, anh đang định nghỉ ngơi một lát thì Lam Nguyệt gọi điện tới nói muốn gặp anh.

Ngô Bình liền bảo cô ấy tới khách sạn. Hơn nửa tiếng sau, Lam Nguyệt tới khách sạn.

Khi Ngô Bình nhìn thấy Lam Nguyệt thì đứng hình. Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, thân hình hoàn hảo đang đứng trước mặt anh. Điều đáng tiếc duy nhất là cô ấy mới vừa được giải độc xong nên da hơi khô, nếu không sẽ còn xinh đẹp hơn nữa.

Lam Nguyệt bị Ngô Bình nhìn không rời mắt như vậy thì không khỏi ngượng ngùng. Cô cúi đầu nói: “Anh nhìn tôi như vậy làm gì?“

Ngô Bình: “Phí lời, giờ cô đẹp như vậy mà không nhìn thì chỉ có lỗ vốn thôi”.

Lam Nguyệt liếc Ngô Bình: “Biến!”

Nói rồi, cô ấy để một túi hoa quả xuống bàn rồi nói: “Tặng anh này”.

Ngô Bình nhìn thì thấy là loại hoa quả mà mình từng ăn ở nhà Lam Nguyệt, cô ấy đã mang cho anh bốn loại.

Anh cũng không khách sáo mà nói: “Xem ra cô hồi phục nhiều rồi nhỉ, để tôi điều trị da mặt cho cô nhé”.

Lam Nguyệt sáng mắt nói: “Anh có cách à?”

Ngô Bình gật đầu, sau đó lấy bột linh châu ra rồi hoà vào nước.

Anh bảo Lam Nguyệt ngồi xuống, một tay anh hoà bột vào nước, tay còn lại chấm vào đó rồi thoa nhẹ nhàng lên da mặt của Lam Nguyệt, sau đó mát xa thêm một lát.

Được một người đàn ông v**t v* gương mặt ở cự ly gần thế này, mặt Lam Nguyệt đỏ lên, nhưng cô ấy thấy rất thoải mái, gương mặt mát lạnh và hơi tê tê.

Một lát sau, Ngô Bình bảo Lam Nguyệt nằm yên trên sofa, sau đó bắt đầu châm cứu cho cô ấy để đả thông kinh mạch.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1706


Thần Chiếu: “Họ bảo cô ấy là ma nên phải cầu siêu cho cô ấy”.

Ngô Bình híp mắt lại hỏi: “Thực lực của ba vị sư tổ của chùa đó thế nào?”

Thần Chiếu: “Mạnh lắm, tôi không phải đối thủ”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Thế thì làm lớn chuyện lên vậy”.

Ngô Bình không ngồi yên được nữa, anh giẫm lên Nhân Bì rồi bay tới chùa Đại Thiền.

Advertisement

Ngôi chùa này rất lớn, vì do hai ngọn núi tạo thành. Ngô Bình và Viêm Dương vừa bay đến gần chùa Đại Thiền thì đã thấy phía trước có ánh sáng vàng loé lên.

Ngô Bình nhìn thấy tấm mà ánh sáng ấy đã bao trọn cả ngôi chùa, Viêm Dương đâm vào màn chắn thì cả hai bị bắn ngược trở lại ngay.

Ngô Bình định lao xuống dưới tiếp thì Viêm Dương cản anh lại: “Thượng tiên, ở đây có cấm chế, tôi không thể phá được”.

Ngô Bình ngạc nhiên, đến Viêm Dương ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ bảy rồi mà cũng không phá được cấm chế ở đây!

Cực chẳng đã, anh đành bảo Viêm Dương đưa mình bay xuống mặt đất.

Ngô Bình nhảy xuống một bậc thang, xung quanh không có ai, anh cất Nhân Bì đi rồi leo lên trên.

Anh vừa đi được một đoạn thì thấy có cái đình nhỏ, có một tăng nhân trung niên đang ngồi trong đó.

Tăng nhân mặc áo tăng y màu vàng nhạt, ông ấy mở mắt ra nói: “Thí chủ đến chùa Thiền Tự có việc gì?”

Ngô Bình đáp: “Tôi là người đã giết Vương Chung và Trịnh Quan ở chùa các người”.

Tăng nhân thờ ơ nói: “Người chết thì cũng chết rồi, sống chết có số cả”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên. Lần trước, chùa Đại Thiền còn hung hăng muốn tìm anh, mà giờ lại coi như không có chuyện gì ư?

Anh nói: “Các người đúng là loại vô liêm sỉ, là chùa mà lại nhốt một cô gái, tôi đến dẫn cô ấy đi”.

Tăng nhân nghe xong thì đứng bật dậy: “Cậu với ma nữ ấy là đồng bọn ư?”

Ngô Bình cau mày: “Ông ăn nói cho cẩn thận, cô ấy không phải ma nữ”.

Tăng nhân: “Cậu đến đúng lúc lắm, chúng tôi đang điều tra về lai lịch của cô ta, mời cậu đi theo tôi”.

Ngô Bình: “Đi theo ông? Ông tưởng mình là ai?”

Tăng nhân không giận mà mỉm cười nói: “Tốt nhất thí chủ nên đi theo tôi, không thì sẽ thiệt thân đấy”.

Ngô Bình cười lạnh: “Ông thử xem”.

Tăng nhân này đã ở cảnh giới Nhân Tiên, mở được bốn linh khiếu và một thần khiếu. Ông ấy bước nhanh về phía Ngô Bình rồi chộp vào bả vai anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1707


Ầm!

Quần áo của tăng nhân nổ tung, toàn thân dính máu, mắt đỏ, miệng hộc máu rồi quỳ xuống đất.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi đã nói rồi mà ông không nghe, tự làm tự chịu!”

Anh bước qua người tăng nhân rồi leo lên trên, nhưng tăng nhân chợt gọi anh lại: “Thí chủ, cậu là đi tiếp thì sẽ gặp sư thúc Thức Thắng của tôi, sư thúc rất nóng tính, cậu đừng đấu với ông ấy”.

Advertisement

Thấy tăng nhân này cũng không đến nỗi nào nên Ngô Bình ném cho ông ấy một viên Liệu Thương Đan rồi mới đi tiếp.

Tăng nhân nhận lấy viên đan dược rồi nói: “Thí chủ, bần tăng là Pháp Từ. Con đường này là đường La Hán của chùa Thiền Tự, nếu cậu muốn lên trên thì ít nhất sẽ phải đánh bại năm cao thủ của La Hán Đường, như vậy mới có cơ hội khiêu chiến các trưởng lão của La Hán Đường”.

Ngô Bình ngẩn người, hoá ra đây là đường La Hán!

Chùa Đại Thiền là thần tông tổ đình, cơ cấu chia bà là La Hán Đường, Bàn Nhược Đường và Đạt Ma Đường.

La Hán Đường vừa có võ tăng, vừa có các đệ tử tục gia có địa vị khá cao ở chùa Đại Thiền trấn thủ, họ đều là những nhân vật chủ chốt của chùa, nếu chùa có xung đột với các thế lực bên ngoài thì La Hán Đường sẽ là nơi hành động đầu tiên.

Bàn Nhược Đường chỉ có võ tăng, tu vi của họ rất cao nên ít khi lộ diện. Họ tu luyện công pháp, nghiên cứu võ học, phép thần thông và tuyệt kỹ của chùa Đại Thiền ở Bàn Nhược Đường.

Cuối cùng là Đạt Ma Viện, ở đây toàn các cao tăng có tu vi cực cao thâm, ví dụ như các vị sư tổ của chùa Đại Thiền, có hai vị trấn thủ ở đây. Đạt Ma Viện cũng nghiên cứu võ thuật, nhưng thiên về phật lý.

Chùa Đại Thiền là một ngôi sao sáng trong giới võ lâm, luận về địa vị trong giang hồ thì gần như đứng đầu. Vì thế, hơn một nghìn năm nay, đã có rất nhiều cao thủ trong giang hồ đến chùa Đại Thiền để khiêu khiến.

Chùa Đại Thiền thấy như vậy quá phiền hà nên đã xây dựng con đường La Hán. Luôn có năm đại cao thủ trấn thủ ở đây, người đến khiêu chiến hầu hết đều không qua được vòng đầu. Những ai qua được ba vòng đầu thường là các nhân vật phong vân, còn qua được cả năm vòng rồi đánh tới tận La Hán Đường thì cực ít, trong cả nghìn năm qua mới có khoảng chục người, tương đương với mỗi một trăm năm mới có một người.

Đánh bại năm đại cao thủ ở đường La Hán thì sẽ được khiêu chiến các cao thủ ở La Hán Đường. Còn khi đến La Hán Đường rồi thì sẽ như thế nào thì người bên ngoài đều không biết.

Ngô Bình đi thêm một đoạn thì lại thấy một cái đình nữa. Có một hoà thượng béo đang ngồi uống rượu ở đây, bên cạnh ông ấy có một thanh đao loé sáng.

Hoà thượng béo liếc nhìn Ngô Bình rồi nói: “Đánh bại được Pháp Từ chứng tỏ thí chủ cũng có chút thực lực, nhưng chắc cậu sẽ dừng ở đây thôi”.

Dứt lời, ông ấy đứng dậy sau đó đã có một luồng sát ý bủa vây Ngô Bình. Anh có thể cảm nhận được tu vi của hoà thượng này cao hơn Pháp Từ. Ông ấy đã mở bốn linh khiếu, hai thần khiếu, hơn nữa còn sử dụng vũ khí có lực sát thương mạnh là đao.

Ngô Bình rút kiếm Hắc Long ra rồi nói: “Tôi đến tìm người, nếu đã đến đây rồi thì tôi sẽ đánh bại hết các ông để lên La Hán Đường coi nó ra làm sao”.

Vù.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1708


Thức Thắng ngẩn ra rồi ném chuôi đao đi nói: “Bái phục!”

Ngô Bình thu kiếm lại hỏi: “Người tiếp theo là ai?”

Thức Thắng: “Là sư huynh Dương Thần của tôi. Tính theo các cấp bậc tu hành thì huynh ấy đang ở cảnh giới Võ Thánh, thí chủ hãy cẩn thận”.

Ngô Bình: “Cảm ơn”.

Advertisement

Dứt lời, anh leo tiếp lên trên, sau hơn một trăm bậc thang nữa, anh đã tới một khoảng đất bằng phẳng rộng rãi. Có một cái ghế tre dưới gốc cây tùng ở đây.

Lúc này, có một người đàn ông trung niên đang ngồi trên chiếc ghế ấy, ông ấy mặc áo trắng, quần thụng, cơ bắp cuồn cuộn trông khá dữ dằn.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy người này, ông ấy đã mở năm linh khiếu, ba thần khiếu! Tu vi của ông ấy hơn đại sư huynh của anh nhiều.

Advertisement

Các Võ Vương hiện giờ hiếm ai mở được năm linh khiếu, một khi làm được điều đó thì có thể đáp ứng đủ điều kiện cộng hưởng linh khiếu.

Cộng hưởng linh khiếu sẽ tạo ra sức mạnh hơn hẳn những người cùng cảnh giới, may mà sức mạnh từ năm linh khiếu của người này cũng chưa có cấc bậc, trong Thuần Dương Tiên Lực và Ất Mộc Linh Lực của Ngô Bình đã là cấp thượng phẩm rồi.

Sức mạnh cũng được phân cấp thành thượng, trung phẩm, hạ phẩm và bất phẩm. Hiện nay, hiếm có tu sĩ nào hấp thu được sức mạnh hạ phẩm, chứ đừng nói là hấp thu sức mạnh thượng phẩm như Ngô Bình.

Người đàn ông nhìn Ngô Bình rồi nói: “Đánh đến được cửa này chứng tỏ cậu cũng mạnh đấy, tên gì?”

Ngô Bình chắp tay: “Ngô Bình”.

Ông ấy đứng dậy, Ngô Bình thấy dáng người của ông ấy không cao, nhưng khí thế thì bức người.

Thấy thế, anh nói: “Tiền bối không tu luyện thánh tâm, mà là thiền tâm”.

Người đàn ông bật cười: “Với tôi thì thiền cũng như thánh, thánh cũng như thiền. Cậu bạn, ra tay đi”.

Ngô Bình nói: “Luyện thánh tâm để chinh phục võ thuật, võ thuật của ông chưa đủ mạnh, tạm thời không cần đến thánh tâm để thu phục. Thực lực của ông cũng thường thôi, nên thiền tâm của ông cũng yếu”.

Người đàn ông cau mày: “Cậu mới đi được đến cửa này mà đã dám lên mặt dạy đời tôi ư? Hừ, thử một quyền của tôi đây!”

Ông ta tung một quyền tới, Ngô Bình hoàn toàn không để tâm, vì quyền ý của anh có thể bật lại ngay được. Anh Giơ tay lên rồi đánh ra, anh có cảm giác người đàn ông kia tự dẫn xác đến cho anh đánh.

Ầm!

Người đàn ông kêu lên đau đớn, trúng ngay một đòn vào khí mạch, ảnh hướng đến việc hít thở nên ông ta ho khù khụ.

Ngô Bình dừng tay kịp thời rồi nói: “Ông cứ tu luyện tiếp đi, nếu có thể đả thông thêm một linh khiếu nữa thì thánh tâm sẽ mạnh hơn”.

Người đàn ông đầy vẻ kinh ngạc rồi chắp tay nói: “Dương Thần cảm ơn chỉ dạy của đại tông sư”.

Ngô Bình vừa ra tay, Dương Thần đã biết anh là một đại tông sư, vì thế đã thua trong tâm phục khẩu phục.

Ngô Bình điểm tay vào sườn ông ta, Dương Thần cảm thấy không còn khó chịu nữa.

“Đa tạ đại tông sư”, ông ta lại chắp tay nói: “Đại tông sư, tiếp theo sẽ là sư thúc Tông Huy của tôi. Ông ấy tinh thông các tuyệt kỹ và hai phép thần thông của chùa Đại Thiền, đại tông sư hãy cẩn thận”.

Ngô Bình gật đầu: “Võ Thánh Dương, khi nào gặp lại, chúng ta kết bạn nhé”.

Dứt lời, Ngô Bình cất bước đi tiếp. Lần này, anh phải leo thêm hơn hai trăm bậc thì mới nhìn thấy một vườn thuốc khoảng ba, bốn mẫu. Cạnh đó có một ngôi nhà tranh, cảnh cửa ra vào có thuốc, thùng nước và các dụng cụ làm vườn.

Có một tăng nhân ngoài năm mươi tuổi đang đứng ở cửa, ông ấy mặc áo cà sa, chân đi dép cỏ, nằm trên ghế lần tràng hạt.

Ngô Bình không làm phiền ông ấy mà ngồi xuống một tảng đá điều hoà hơi thở.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1709


Dứt lời, ông ấy bắt đầu đọc một đoạn kinh, Ngô Bình tập trung lắng nghe, sau đó cảm thấy ý thức của mình bắt đầu bị ảnh hưởng, anh vội vàng điều chỉnh hơi thở rồi niệm Đại Phạn Thiền Âm.

Ngay sau đó, đỉnh đầu của cả hai người đều bốc lên hơi nước hình hoa sen, không lâu sau, Tông Huy chợt dừng lại rồi nhìn Ngô Bình chằm chằm: “Sao cậu biết Đại Phạn Thiền Âm của chùa Đại Thiền chúng tôi?”

Ngô Bình hỏi lại: “Của chùa Đại Thiền ư? Thế ông niệm được mấy phần rồi?”

Advertisement

Tông Huy lúng túng đáp: “Tôi mới chỉ làm được một, hai phần thôi”.

Ngô Bình: “Ông nghĩ tôi được mấy phần?”

Advertisement

Tông Huy trầm mặc một lát rồi nói: “Chín phần, thậm chí là mười luôn”.

Ngô Bình: “Đúng thế, tôi đã nắm vững toàn bộ rồi”.

Tông Huy hỏi: “Thí chú có gốc gác gì với chùa Đại Thiền chúng tôi ư?”

Ngô Bình: “Ngày xưa, sư phụ tôi từng cứu một tăng nhân, chính là Kim Cương Thiền Sư của chùa các ông đấy. Trước khi viên tịch. Kim Cương Thiền Sư đã để lại một tập sách, trong đó có ba tuyệt kỹ và hai môn thần thông cùng một một thần công”.

Tông Huy ngạc nhiên nói: “Kim Cương Thiền Sư ư? Vậy thì đúng rồi, người đã nắm vững Đại Phạn Thiền Âm”.

Ngô Bình không biết nhiều về Kim Cương Thiền Sư nên hỏi: “Ông ấy cũng là tăng nhân ở La Hán Đường các ông à?”

Tông Huy lắc đầu: “Kim Cương Thiền Sư là cao tăng của Bàn Nhược Đường, hiệu là Viên Thông, tôi phải gọi người là sư bá”.

Sau đó, ông ấy hỏi tiếp: “Cậu đã học được mấy loại mà sư bá truyền lại rồi?”

Ngô Bình: “Ngưng Huyết Chỉ, Kinh Lôi Chưởng, Vô Sinh Ấn, Kim Cương Bất Hoại Thần Công, Đại Phạn Thiền Âm”.

Tông Huy ngẩn ra nói: “Cậu đã luyện thành hết mấy loại ấy rồi ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Trong đó có Kim Cương Bất Hoại Thần Công là hơi khó”.

Tông Huy nhìn Ngô Bình như một con quái vật rồi hỏi: “Cậu tu luyện đến tầng thứ mấy của Kim Cương Bất Hoại Thần Công”.

Ngô Bình: “Tầng thứ ba, Thần Quỷ Trường Vực”.

Tông Huy chấn động nói: “Tầng thứ ba? Có thể cho tôi xem một chút được không?”

Ngô Bình lập tức thi triển Quỷ Thàn Trường Vực, không gian xung quanh anh lập tức vặn vẹo, Tông Huy tiến lên rồi tung một chưởng, nhưng lại thấy mình chỉ đánh vào không khí.

Ông ấy không khỏi cảm thán: “Siêu phàm quá! Sư bá Viên Thông cũng chỉ tu luyện được đến tầng thứ hai thôi, cậu đúng là hậu sinh khả uý, bái phục!”

Ngô Bình nói: “Không còn ai ở chùa Đại Thiền tu luyện môn công pháp này à?”

Tông Huy lắc đầu: “Chỉ có một mình sư bá thôi, khi ấy người đắc ý lắm, thậm chí còn đổi pháp hiệu của mình thành Kim Cương”.

Nói đến đây, ông ấy phì cười: “Tính ra tôi còn phải gọi cậu là sư đệ đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1710


Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi không dám với tới thân phận ấy đâu”.

Tông Huy: “Sư đệ, cậu nói thế là sao?”

Ngô Bình cười lạnh: “Một người bạn của tôi đang bị các người giam giữ, cô ấy là phụ nữ, các người làm vậy coi được không?”

Advertisement

Tông Huy vội giải thích: “Tôi không biết chuyện này, sư đệ, cậu chớ nóng, tôi sẽ dẫn cậu lên hỏi sư huynh Tông Nguyên”.

Sau đó, ông ấy đã dẫn Ngô Bình lên trên, khoảng hơn một trăm bậc thang nữa, họ đã lên đến đỉnh núi. Cạnh thềm đá có một ngôi nhà lá không cửa, có một lão tăng khoảng 70 tuổi đang ngồi xếp bằng bên trong.

Advertisement

Tông Huy chắp tay chào hỏi: “Sư huynh”.

Lão tăng mở mắt ra nói: “Tông Huy, có chuyện gì thế?”

Tông Huy kể lại mọi chuyện, sau dod hỏi: “Sư huynh có biết lý do của chuyện này không ạ?”

Lão tăng đáp: “Không, nhưng chàng trai kia đến đây để khiêu chiến La Hán Đường, muốn lên trên thì phải qua được cửa ải ở đây”.

Ngô Bình vừa đến đã thấy lão tăng này có tu vi cao hơn Tông Huy.

Ngoài ra, lão còn tinh thong phật pháp, trong cơ thể già cỗi ấy ẩn chứa sức mạnh khinh khủng, tu vi của lão đã ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ nhất rồi.

Tông Huy nói: “Tu vi của sư huynh hơn hẳn tiểu sư đệ, hay mình làm theo quy định của chùa được không ạ?”

Lão tăng rất tự tin đáp: “Được”.

Lão giơ chân rồi vạch một đường dài khoảng năm mét dưới mặt đất rồi nói: “Chỉ cần thí chú vượt qua được cái vạch này thì coi như qua cửa ải”.

Ngô Bình thật sự không muốn giao thủ với lão tăng này nên đồng ý ngay: “Được”.

Dứt lời, anh thi triển Thần Quỷ Trường Vực rồi lao lên. Ngay sau đó, không gian xung quanh như nhường đường, lão tăng vội giơ tay cản anh lại.

Song, tay lão vừa chạm vào lực mạnh lá chắn của Ngô Bình thì chợt có một luồng lực kỳ là xuất hiện dưới chân, mắt lão hoa đi rồi đổi vị trí với Ngô Bình, lão đứng ngoài vạch, còn Ngô Bình thì đứng bên trong.

Lão tăng ngẩn ra rồi ngạc nhiên nói: “Đây là Thần Quỷ Trường Vực ư?”

Tông Huy cười lớn nói: “Sư huynh Tông Nguyên, đúng rồi đấy ạ, đây chính là tầng thứ ba Thần Quỷ Trường Vực của Kim Cương Bất Hoại Thần Cồn mà ngay đến sư bá Viên Thông cũng chưa luyện thành”.

Tông Nguyên thở dài nói: “Được rồi, cậu đã qua ải”.

Ngô Bình chắp tay cười nói: “Cảm ơn đại sư”.

Tông Huy: “Sư huynh, so ra thì Ngô Bình chính là tiểu sư đệ của chúng ta nên huynh đừng buồn nhé. Chùa Đại Thiền có thêm một kỳ tài, đó là chuyện tốt mà?”

Tông Nguyên cau có thở dài rồi nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì lần trước sư thúc Nguyên Thâm từng tìm cậu”.

Nguyên Thâm chính là đại hoà thượng từng đến nhà họ Lý hỏi tội Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1711


Tông Nguyên: “Thí chủ, cậu đã qua được cửa ải của tôi. Bây giờ, cậu có thể lên La Hán Đường. Theo luật thì La Hán Đường sẽ cử năm trưởng lão cho cậu chọn lấy hai người để khiêu chiến. Nếu cậu có thể đánh bại họ thì được quyền tuỳ ý chọn tất cả võ học của La Hán Đường, nhưng không được mang ra ngoài”.

Ngô Bình không hứng thú với vụ khiêu chiến này, nhưng anh rất ngứa mắt với đại hoà thượng Viên Thâm nên hỏi: “Có Viên Thâm trong số đó không?”

Tông Nguyên đáp: “Có”.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Tôi sẽ khiêu chiến ông ta đầu tiên”.

Tông Nguyên cau mày rồi nói: “Thí chủ, cậu đã luyện thành Thần Quỷ Trường Vực, lại là đại tông sư, đúng là có cơ hội đánh bại sư thúc Viên Thâm thật. Nhưng cậu cũng có thể bị ông ấy giết tại trận ấy nên hãy suy nghĩ cho kỹ”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Cảm ơn ông đã nhắc nhở, nhưng tôi đã quyết rồi”.

Dứt lời, anh quay người đi tiếp.

Tông Nguyên thở dài rồi nói với Tông Huy: “Sư đệ, hay đi theo cậu ta. Nhỡ sư thúc Viên Thâm ra đòn sát thủ thì sư đệ hãy xin cho cậu ta. Nhớ phải tuân thủ quy tắc”.

Tông Huy gật đầu: “Vâng”.

Tông Huy đuổi theo Ngô Bình rồi nói: “Sư đệ, tôi khuyên cậu đừng đến La Hán Đường vội”.

Ngô Bình hỏi: “Tại sao?”

Tông Huy: “Theo quy định của chùa Đại Thiền, sau khi đánh lên La Hán Đường, cần phải có một người đức cao vọng trọng trên giang hồ làm chứng”.

Ngô Bình: “Lằng nhằng thế à?”

Tông Huy: “Sư đệ, tôi không biết tình hình cô gái cậu kể thế nào, nhưng cậu hãy về chỗ tôi nghỉ ngơi đã, để tôi hỏi thăm giúp cậu, sau đó kể lại cho cậu được không?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ, thấy cứ đánh đấm vô tội vã cũng vô ích nên gật đầu: “Được, phiền ông”.

Tông Huy mời Ngô Bình đến một căn nhà cách đó không xa, trước cửa nhà trồng rất nhiều hoa cỏ, trong nhà rất đơn sơ, chỉ có một cái bàn, một cái ghế và một cái giường.

Tông Huy mời Ngô Bình ngồi xuống, sau đó sai một chú tiểu đi pha trà. Sau đó, ông ấy vội vã đi hỏi thăm tin tức về Mộ Dung Kiều cho Ngô Bình ngay.

Lúc này, chú tiểu mang trà nước cho Ngô Bình đã chạy ngay đến La Hán Đường, sau đó tìm một đại hoà thượng để bẩm báo, mà đại hoà thượng ấy lại chính là Viên Thâm.

“Trưởng lão, nguy rồi, có người vượt qua năm cửa ải, chuẩn bị đánh đến La Hán Đường rồi ạ”, chú tiểu bẩm báo.

Viên Thâm ngạc nhiên: “Cái gì? Đánh bại cả Tông Nguyên luôn ư?”

Chú tiểu gật đầu: “Vâng, người đó đang ở nhà của đại sư Tông Huy”.

Viên Thâm đi qua đi lại rồi cau mày nói: “Tu vi của tân này đã cao vậy rồi ư? Không được, gần 200 năm nay không có ai đến được La Hán Đường rồi, nhỡ để cậu ta đánh đến đây thì chúng ta sẽ mất hết thể diện, chỉ có cậu ta là vang danh thiên hạ thôi”.

Ông ta suy nghĩ một lát rồi gọi chú tiểu tới gần, thì thầm: “Hãy lừa cậu ta đến động Vạn Phật!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1712


Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Chú tiểu đi trước dẫn đường, cả hai đi xuống núi, sau đó vượt qua một đỉnh núi rồi tới một khe núi âm u.

Cả hai đi thêm một đoạn vào trong thì tới một vách đá, sâu bên trong có một hang động cao hơn hai mét, bên ngoài có ghi là động Vạn Phật.

Advertisement

Chú tiểu nói: “Thí chủ, đại sư Tông Huy đang ở trong, mời thí chủ vào”.

Ngô Bình không suy nghĩ nhiều mà gật đầu rồi đi vào luôn.

Advertisement

Càng đi sâu vào trong, anh càng thấy hang động này rộng lớn, sâu bên trong hang động cao hơn năm mét, rộng bốn mét, trên vách động khắc rất nhiều tượng phật.

Điều khiến Ngô Bình ngạc nhiên là các tượng phật ở đây như đã được hô thần nhập tượng, bức nào cũng toả ra sức mạnh tinh thuần bất tận.

Cơ thể Ngô Bình không hề bài xích khí tức của phật giáo, vì thế anh không thấy khó chịu.

Nhưng Nhân Bì Viêm Dương thì ngược lại nên Ngô Bình đã cất nó vào trong không gian Hắc Thiên.

“Chẳng trách nơi này có tên là động Vạn Phật, nhiều tượng phật quá”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Anh đi thêm một đoạn nữa thì thấy có một cái hố cao hai mét, bên dưới tối om, nhưng có tiếng động vang lên.

Ngô Bình không biết Tông Huy đang ở đâu nên nhảy xuống tìm.

Vừa xuống đó, anh đã ngửi thấy một mùi hôi thối rất khó chịu.

Anh cau mày, không biết đây là nơi quỷ quái nào?

Ngô Bình đi tiếp thì nhìn thấy cạnh đó có một căn phòng không rộng lắm, có một người ăn mặc rách rưới đang nằm trên đống rơm ở bên trong, người đó cuộn tròn người, thi thoảng lại run lên.

Ngô Bình định hỏi thăm vị trí của Tông Huy nên bước vào rồi nói: “Cho tôi hỏi thăm một chút…”

Anh vừa lên tiếng, người đó chợt rú lên rồi tung móng vuốt sắc nhọn về phía anh.

Ngô Bình đã luyện quyền ý đến viên mãn nên người đó vừa ra tay, cơ thể của anh đã phản ứng lại ngay, sau đó thi triển Thần Quỷ Trường Vực và cả Kinh Lôi Chưởng để nghênh chiến.

Ầm!

Bất ngờ là người đó cũng sử dụng Kinh Lôi Chưởng, nhưng không tinh thuần bằng Ngô Bình nên đã bị đánh bay.

Ngô Bình nhân cơ hội đó điểm vào người người đó, khiến ông ta bất động rồi lạnh giọng hỏi: “Tôi với ông không thù không oán, sao lại muốn giết tôi?”

Nhưng khi anh nhìn rõ mặt người đó thì mới ngẩn ra, nét mặt người đó đầy vẻ điên cuồng, ánh mắt đầy sát khí, vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.

“Người này bị tẩu hoả nhập ma rồi”, anh lẩm bẩm.

Anh lấy ngay kim châm cứu ra rồi c*m v** đầu người đó, sau đó khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì phát hiện ra vấn đề ở đâu ngay. Sau vài mũi kim của Ngô Bình, người đó đã tỉnh táo lại, vẻ điên cuồng đã biến mất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1713


Người đó gật đầu: “Đúng thế, công pháp mà tôi tu luyện có sát khí quá nặng, mà phật lý của tôi còn yếu nên không thể khống chế được nó, cuối cùng đã tẩu hoả nhập ma và giết hại nhiều sư huynh đệ. Về sau, tôi đã bị nhốt ở đây, tính ra chắc tôi ở đây được chục năm rồi”.

Ngô Bình kinh ngạc hỏi: “Ông nói sao? Ông bị người ta nhốt ở đây ư? Vậy là tất cả mọi người bị ở đây đều bị tẩu hoả nhập ma sao?”

Người đó đáp: “Đúng thế, đây mới là tầng một, bên dưới còn tầng hai và ba nữa”.

Advertisement

Ngô Bình tức giận nói: “Chú tiểu kia đã lừa tôi đến đây, rõ ràng định hại chết tôi”.

Người đó rất ngạc nhiên, sau đó hỏi chuyện Ngô Bình

Advertisement

“Chắc cái đám vô dụng ở La Hán Đường không muốn cậu tiếp tục khiêu chiến họ nên mới tính kế hại cậu. Hừ, tăng nhân của chùa Đại Thiền ngày càng kém cỏi”.

Ngô Bình đã bớt giận phần nào: “Ông cũng là tăng nhân của chùa này ư?”

Người đó đáp: “Tiểu tăng là Viên Hối, đệ tử của La Hán Đường”.

Ngô Bình phát hiện tu vi của người này không hề thấp, ngang với Tông Huy rồi.

Anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi đến đây để cứu một cô gái, đại sư Viên Hối có thể tìm cô ấy giúp tôi không?”

Viên Hối cười nói: “Cậu đã cứu tôi, tôi rất cảm kích, đương nhiên sẽ giúp cậu”.

Ngô Bình nhìn ông ta: “Thật ra tình trạng tẩu hoả nhập ma của ông không khó chữa đâu, chỉ cần thánh tâm viên mãn là có thể áp chế được ngay thôi. À, thánh tâm mà tôi nói chính là thiền tâm của các ông đấy”.

Khi đạt tới cấp Võ Thần của cảnh giới Nhân Tiên thì sẽ có thực lực rất mạnh, khi này sẽ cần thánh tâm để áp chế sức mạnh của chính mình. Nếu không thì võ lực sẽ sinh ra tà niệm, ma niệm và dễ bị tẩu hoả nhập ma.

Đó là lý do vì sao cảnh giới Nhân Tiên có cấp Võ Thánh, vì nếu không có thánh tâm thì thực lực không thể tăng thêm được.

Võ tăng của Phật môn cũng là một giới tu hành, họ có phật lực, thiền tâm sẽ chế ngự võ lực, nếu không làm được điều đó thì võ lực sẽ phản lại nhân tâm, dẫn tới tẩu hoả nhập ma giống Viên Hối, trở thành một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Viên Hối cười trừ nói: “Thiền tâm viên mãn thì khó lắm”.

Ngô Bình: “Thiền tông chú trọng giác ngộ, thật ra muốn đột phá rất dễ đấy”.

Viên Hối sáng mắt lên: “Thí chủ có cách ư?”

Ngô Bình: “Tôi sẽ niệm Đại Phạn Thiền Âm để ông gặp đức phật trong ảo ảnh, biết đâu lại đột phá được”.

Viên Hối ngạc nhiên: “Cậu biết Đại Phạn Thiền Âm ư?”

Ngô Bình: “Cái này nói sau, giờ ông chuẩn bị đi”.

Nói rồi, Ngô Bình bắt đầu niệm Đại Phạn Thiền Âm. Muốn làm được điều này thì phải tinh thông chữ tiên thì mới niệm đúng được, mà cực hiếm ai trên đời làm được, vì thế từ xưa đến nay, chưa có mấy ai luyện được Đại Phạn Thiền Âm đến tầng thứ ba.

Ngô Bình thì khác, Đại Phạn Thiền Âm của anh là bản gốc, vì thế hiểu quả khác hẳn với các bản lai căng khác.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1714


Ông ấy có cảm giác mình đã trải qua thêm vài chục năm nữa, cuối cùng thì thiền tâm cũng viên mãn. Nhưng với Ngô Bình thì mới chỉ có vài giây trôi qua, anh đã mở mắt ra.

Lúc này, đôi mắt của Viên Hối sáng ngời, ông ấy mỉm cười nói: “Đa tạ thí chủ giúp đỡ”.

Ngay sau đó, toàn thân Viên Hối phát sáng, ma niệm đã bị diệt trừ hoàn toàn. Cùng với đó, khí chất trên người ông ấy cũng thay đổi hoàn toàn, dù có ăn mặc rách rưới thì ông ấy vẫn toát ra được khí chất đức độ của cao tăng.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Xem ra, đại sư đã diệt trừ được ma tâm rồi, chúc mừng!”

Viên Hối nói: “Là thí chủ đã cứu tôi, đại ân đại đức không để đâu cho hết”.

Advertisement

Ngô Bình: “Phiền ông tìm một cô gái tên mm giúp tôi”.

Viên Hối: “Mời thí chủ sang thiện phòng của tôi”.

Ngay sau đó, Viên Hối đã dẫn Ngô Bình rời khỏi động Vạn Phật. Hai người vừa đi ra ngoài đã gặp Tông Huy, ông ấy đang định xông vào trong.

Nhìn thấy Ngô Bình, Tông Huy thở phào một hơi rồi nói: “Ngô sư đệ, cậu không sao chứ?”

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Tông Huy, chính ông sai chú tiểu đó lừa tôi đến động Vạn Phật đúng không?”

Tông Huy vội nói: “Sư đệ, tôi không hề biết gì cả. Tôi biết chuyện cậu bị lừa vào đây từ một tăng nhân khác nên vội vàng chạy đến ngay, may mà cậu không sao”.

Dứt lời, ông ấy nhìn chằm chằm sang Viên Hối.

Viên Hối thờ ơ nói: “Sao, mới mấy năm không gặp mà đã quên sư phụ rồi à?”

Tông Huy chấn động rồi quỳ xuống đất: “Sư phụ! Người khỏi rồi ạ?”

Viên Hối chính là ân sư của Tông Huy, ông ấy cười nói: “Ừ, may sao thí chủ đây chữa khỏi tâm ma cho ta, không thì chắc ta phải chết già trong đó mất”.

Tông Huy ôm chầm lấy chân Viên Hối rồi khóc lớn: “Phật tổ từ bi, cuối cùng người cũng khoẻ lại rồi”.

Sau đó, ông ta cứ ôm chân Viên Hối khóc lóc mãi không chịu buông.

Viên Hối xoa đầu Tông Huy rồi nói: “Tông Huy, con vẫn thế nhỉ, chẳng trưởng thành hơn chút nào”.

Tông Huy cười nói: “Chỉ cần thấy sư phụ bình an, đệ tử mất chút thể diện cũng được”.

Viên Hối cười phá lên nói: “Thôi được rồi, đừng để Ngô thí chủ chê cười nữa, con mau cho người dọn thiện phòng của ta, chúng ta đi thôi”.

“Vâng, đệ tử sẽ làm ngay!”, vì thế, Tông Huy đã rời đi trước.

Viên Hối và Ngô Bình chậm rãi đi theo sau.

Viên Hối nói: “Thí chủ, ban nãy ta thấy đồ đệ của tôi gọi cậu là sư đệ, lẽ nào thí chủ cũng là đệ tử thiếu lâm?”

Ngô Bình lắc đầu rồi kể lại mọi chuyện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1715


Ngô Bình hỏi: “Môn thần công khác ư?”

Viên Hối cười đáp: “Thí chủ có biết ba môn thần công của chùa Đại Thiền không?”

Ngô Bình: “Có, Kim Cương Bất Hoại Thần Công là một trong số đó”.

Advertisement

Viên Hối gật đầu: “Đúng, ba môn thần công này là Kim Cương Bất Hoại Thần Công, Nhược Bàn Thiền Công và Như Lai Thần Chưởng, nhưng phải tu luyện lần lượt. Sau khi luyện đến tầng thứ ba của Kim Cương Bất Hoại Thần Công thì có thể luyện Nhược Bàn Thiền Công, tương tự với đó luyện đến tầng thứ ba của môn thiền công này thì có thể luyện Như Lai Thần Chưởng”.

“Bây giờ, cậu cần phải tập bài luyện thể của chùa Đại Thiền, để giúp gân cốt dẻo dai hơn, đồng thời còn phải uống thuốc của chùa mỗi ngày để rèn luyện cơ thể”.

Advertisement

“Nhưng cả nghìn năm nay, chùa Đại Thiền mới có một người luyện Bàn Nhược Thiền Công, nhưng mới chỉ đến tầng thứ hai thôi, còn Như Lai Thần Chưởng thì chưa có ai từng luyện cả”.

Ngô Bình không ngờ là phải luyện lần lượt như vậy.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, không lâu sau đã về tới thiện phòng của Viên Hối. Tông Huy thường xuyên quét dọn ở đây, vì thế nhà cửa vẫn sạch sẽ.

Tông Huy đã chờ sẵn ở cửa, sau đó mời Ngô Bình và Viên Hối vào thiện phòng, còn mình thì đi rót nước pha trà: “Sư phụ, lâu rồi người không ăn gì, để đệ tử đi làm chút đồ ăn cho người”.

Viên Hối xua tay: “Từ từ đã, lấy cho ta một bộ đồ mới trước, ta phải đi tắm rửa thay đồ rồi còn nói chuyện với thí chủ đây”.

Sau đó, Viên Hối bỏ đi một lúc rồi trở lại với diện mạo chỉn chu.

Ông ấy chính trực nói: “Thí chủ, tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo cậu”.

Ngô Bình: “Ông định hỏi tôi có thể giúp các tăng nhân khác trong động Vạn Phật không chứ gì?”

Viên Hối gật đầu: “Đúng thế”.

Ngô Bình trầm mặc một lát rồi nói: “Chắc tôi có thể điều trị được”.

Viên Hối mừng rỡ: “Xin thí chủ rộng lòng từ bi để cứu chữa cho họ”.

Ngô Bình cười lạnh: “Đến nay, bạn của tôi vẫn đang bị chùa Đại Thiền giam giữ, ông nghĩ tôi có đồng ý được không?”

Viên Hối vội nói: “Thí chủ yên tâm, chỉ cần tôi còn sống thì đảm bảo cô gái ấy sẽ an toàn, sư tổ Quảng Tuệ đang đến đây rồi, nếu ông ấy biết được tài y thuật của cậu thì chắc sẽ vui lắm”.

Chùa Đại Thiền có ba vị sư tổ trấn thủ, Quảng Tuệ là một trong số đó, ông ấy là một người đức cao vọng trọng, thực lực cao thâm.

Ngô Bình nói: “Nếu chùa Đại Thiền tôn trọng lẽ phải thì được, còn không thì đừng trách tôi”.

“Viên Hối, tôi nghe nói ông hồi phục rồi hả?”, đúng lúc này, có một giọng nói rất khoẻ vang lên.

Viên Hối mừng rỡ rồi chạy ngay ra ngoài: “Tham kiến sư tổ! Tôi đã khoẻ lại rồi ạ!”

Người đó: “Tốt lắm! Vị thần y đã chữa khỏi cho ông đâu?”

Ngô Bình đi ra ngoài, sau đó đã nhìn thấy một lão hoà thượng hiền lành trông rất bình thường đang mỉm cười.

Anh chắp tay hành lễ: “Tham kiến đại sư”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1716


Viên Hối vội kể lại chuyện cho Quảng Tuệ nghe, lão nhíu mày nói: “Có chuyện này ư! Thần y Ngô yên tâm, nếu nữ thí chủ ấy ở đây thì tôi sẽ tìm được, sau đó giao lại cho cậu”.

Ngô Bình thấy thế thì mới bớt bực mình rồi nói: “Phiền đại sư!”

Advertisement

Quảng Tuệ cười nói: “Mời thần y Ngô vào trong ngồi”.

Mọi người ngồi vào vị trí, Quảng Tuệ cười híp mắt nói với Ngô Bình: “Tôi nghe nói thần y Ngô đã luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công đến tầng thứ ba là Thần Quỷ Trường Vực rồi đúng không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Đại sư chê cười rồi, tôi cũng là ăn may thôi”.

Quảng Tuệ nói: “Không thể nhờ vận may là luyện thành ba phép thần thông của chùa Đại Thiền đâu, cậu cứ khiêm tốn”.

Lão ngẫm nghĩ rồi nói: “Nghe Viên Hối nói thần y có thể chữa trị cho các tăng nhân khác trong động Vạn Phật, đây đúng là chuyện tốt, xin thần y rộng lòng từ bi giúp cho. Đương nhiên chùa Đại Thiền sẽ không bắt thần y làm không công, chúng tôi sẽ truyền Bàn Nhược Thiền Công và Như Lai Thần Chưởng cho thần y”.

Ngô Bình hào hứng nói: “Các người sẽ truyền hai môn thần công ấy cho tôi ư?”

Quảng Tuệ cười nói: “Chắc chỉ thần y mới luyện được chúng thôi, nên chứng tỏ chúng và thần y rất có duyên với nhau”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu thế thì tôi không khách sáo nữa”.

Quảng Tuệ nói: “Bàn Nhược Thiền Công và Như Lai Thần Chưởng ở Vô Tự Ngọc Bích, nếu thần y rảnh thì có thể đến cảm ngộ lúc nào cũng được”.

Ngô Bình ngẩn ra, hoá ra anh phải tự cảm ngộ ư? Vì thế, anh chỉ gật đầu.

Quảng Tuệ ngồi thêm một lúc thì ra về, Viên Hối tiễn lão ra ngoài, hai người đi được một đoạn thì Viên Hối nói: “Sư tổ định để thần y Ngô cảm ngộ Vô Tự Ngọc Bích thật ạ?”

Quảng Tuệ đáp: “Cậu ấy có thể luyện được Thần Quỷ Trường Vực thì chứng tỏ có tư chất rất tốt, biết đâu câu ấy lại có thể cảm ngộ được điều kỳ diệu từ Vô Tự Ngọc Bích”.

Viên Hối: “Sư tổ, đệ tử nhớ người từng nói trên Vô Tự Ngọc Bích không chỉ có Như Lai Thần Chưởng và Bàn Nhược Thiền Công, người để thần y Ngô tự cảm ngộ, nhỡ cậu ấy còn cảm nhận được thứ gì khác thì sao ạ?”

Quảng Tuệ bật cười nói: “Viên Hối, ông ở động Vạn Phật lâu quá nên đầu óc lú lẫn rồi à! Vô Tự Ngọc Bích là một kho báu với chùa Đại Thiền chúng ta thôi, nhưng chúng ta nào có chìa khoá để vào đó đâu. Giờ có một người làm được điều này, tại sao chúng ta lại ngăn cản?”

Viên Hối: “Ý của người là chúng ta có thể mượn thần y Ngô để nắm giữ các điều bí mật bên trong ấy ư?”

Quảng Tuệ: “Cậu ấy tu luyện thần công của chùa Đại Thiền chứng tỏ rất có duyên với chúng ta, con yên tâm, sớm muộn sẽ có ngày cậu ấy gia nhập chùa thôi”.

Viên Hối gật đầu: “Cậu ấy có thể tu luyện công pháp của Kim Cương Thiền Sư thì đúng là có duyên với chúng ta rồi”.

Quảng Tuệ: “Thật ra ta rất mong cậu ấy có thể luyện thành Như Lai Thần Chưởng, vì đó là con đường duy nhất để mở Đại Lôi Âm Tự”.

Viên Hối thở dài nói: “Từng có tu sĩ Thiên Tiên muốn mở Đại Lôi Âm Tự nhưng chưa thành công, chắc sẽ khó lắm ạ”.

Quảng Tuệ: “Để ta đi tìm Mộ Dung Kiều đó, Viên Hối, ông hãy tiếp đón thần y Ngô chu đáo, nếu được thì hãy nhở cậu ấy xuống tầng thứ ba của động Vạn Phật xem có chữa trị được cho vị nào không”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1717


Sau đó, ông ấy thuật lại tình hình cho Ngô Bình nghe. Ngô Bình nghe xong thì nổi giận nói: “Nhà Âu Dương giỏi lắm! Đúng là vô pháp vô thiên”.

Thì ra mấy ngày trước, Mộ Dung Kiều đã đi chơi ở gần chùa Đại Thiền, sáng sớm một ngày, cô ấy đã gặp Âu Dương Thánh Hoàng của gia tộc Âu Dương.

Âu Dương Thánh Hoàng là kỳ tài số một của nhà Âu Dương, có tên bảng Nhân Tiên và là người duy nhất chưa đạt đến cảnh giới Địa Tiên trong bảng trên.

Advertisement

Cũng vì đó mà Âu Dương Thánh Hoàng có thể hô mưa gọi gió ở nhà Âu Dương, hắn có địa vị rất cao, đến gia chủ cũng phải nhượng bộ phần nào.

Vì thế mà Âu Dương Thánh Hoàng rất kiêu căng, làm việc tuỳ ý. Hắn phát hiện Mộ Dung Kiều có điểm bất thường nên đã nhờ mấy người bạn của mình ở chùa Đại Thiền ra mặt hẹn cô ấy đi uống trà.

Advertisement

Mộ Dung Kiều đã từ chối, điều này khiến Âu Dương Thánh Hoàng nổi giận và quyết định bắt cô ấy đi. Nhưng vô duyên vô cớ dẫn một người đi thì đương nhiên không được, nên hắn đã vu cho Mộ Dung Kiều là ma nữ, phải dẫn cô ấy về nhà Âu Dương để trấn áp.

Kể đến đây, Tông Huy nói: “Sư tổ Quảng Tuệ đã đến nhà Âu Dương rồi, người bảo nhất định sẽ đưa Mộ Dung Kiều về”.

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn đại sư Quảng Tuệ!”

Sau đó, anh hỏi: “Đại sư Tông Huy, có thể cho tôi biết mấy người bạn của Âu Dương Thánh Hoàng ở chùa ta là ai không?”

Tông Huy có vẻ khó xử, sau đó thở dài nói: “Họ đều là đệ tử của La Hán Đường, trong đó có một đệ tử của Viên Thâm”.

“Lại là Viên Thâm!”, Ngô Bình cười lạnh: “Nhắc đến ông ta, tôi mới nhớ chưa đi khiêu chiến các trưởng lão của La Hán Đường đấy”.

Tông Huy ngẩn ra rồi nói: “Thí chủ định đi khiêu chiến thật sao?”

Ngô Bình nhìn ông ấy rồi hỏi: “Không được à?”

Tông Huy xua tay: “Tôi không có ý đó, tôi muốn nói là các trưởng lão có thực lực mạnh lắm, nếu thí chủ đi khiêu chiến chỉ e sẽ thiệt thân”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Là họ thì có!”

Mấy ngày qua, thực lực của Ngô Bình đã khôi phục lại khá nhiều, anh cảm thấy cùng lắm là hai hôm nữa, mình sẽ khôi phục hoàn toàn thực lực.

Với thực lực và tài năng hiện tại, khả năng anh đánh thắng các vị trưởng lão ở La Hán Đường là rất cao.

Tông Huy nói: “Nếu thí chủ đã quyết sẽ khiêu chiến thì để tôi sắp xếp. Mồng ba tháng sau, phía La Hán Đường sẽ chuẩn bị xong để chờ cậu đến khiêu chiến”.

Viên Hối không phản đối mà nói: “Cứ quyết vậy đi”.

Tông Huy cúi chào rồi lui ra ngoài, Viên Hối nói: “Thần y Ngô, giờ tôi sẽ dẫn cậu đến Vô Tự Ngọc Bích”.

Ngô Bình cũng đang rất tò mò về nơi này nên gật đầu ngay. Viên Hối đi trước dẫn đường, hai người băng qua một ngọn núi rồi đến một khe núi âm u.

Ở đây có một con đường nhỏ, vách đá hai bên đều là bạch ngọc, hơn nữa còn là bạch ngọc hảo hạng, nếu mang về bán thì sẽ lãi được bộn tiền!

Song, đây là bảo bối trấn tự của chùa Đại Thiền nên đương nhiên không ai được mang đi bán.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1718


Viên Hối đáp: “Đúng, sư tổ Quảng Tuệ nói cậu được nghiên cứu một ngày một đêm ở đây, nhưng đúng giữa trưa mai phải rời đi”.

Ngô Bình: “Được, nếu tôi nhìn ra được thứ gì luôn thì cần gì tới một ngày một đêm, còn nếu không phát hiện ra được thì có ở lại cả chục năm cũng vô dụng”.

Viên Hối cười nói: “Vậy tôi không làm phiền thần y nữa”.

Advertisement

Viên Hối lui ra, chỉ còn lại một mình Ngô Bình trong khe núi trống trải. Có rất nhiều ghế và băng đá ở đây, chắc chắn đã từng có người đến đây nghiên cứu rồi.

Ngô Bình ngồi xuống một chiếc ghế đá, sau đó khởi động khả năng nhìn xuyên thấu, quan sát bức tường ngọc ở phía Đông trước.

Advertisement

Anh mới nhìn một cái đã phải trố mắt ra, vì anh thấy có một vị tăng nhân ngồi xếp bằng ở đó. Tăng nhân ấy được tạo thành nhờ một sức mạnh đặc biệt, sức mạnh này rất cao cấp, thuộc về thế giới cao cấp. Nếu không nhờ khả năng nhìn xuyên thấu thì Ngô Bình không thể phát hiện ra tăng nhân này được.

Anh lại nhìn sang vách đá phía Tây thì thấy cũng có một người đang ngồi xếp bằng ở đây, anh đoán đó là một đạo sĩ. Tương tự như tăng nhân kia, đạo sĩ này cũng được tạo thành từ một loại sức mạnh cao cấp.

Ngô Bình híp mắt lại, theo hiểu biết của anh về tu hành thì một khi con người tu luyện đến cảnh giới Thiên Tiên thì cơ thể có thể thích ứng được với thế giới cao duy độ và có uy năng không thể tưởng tượng nổi.

Chắc chắn thực lực của tăng nhân và đạo sĩ kia hơn hẳn các tú sĩ Thiên Tiên bình thường! Lẽ nào họ là Thiên Quân?

Anh nhìn về phía đạo nhân thì thấy hình như người này có cảm nhận gì đó nên cũng đang nhìn anh. Đôi mắt của đạo nhân toả ra khí tức khiến Ngô Bình chấn động.

Ngay sau đó, trong đầu anh đã vang lên rất nhiều lời tiên. Nếu là người khác thì chắc chắn không hiểu, nhưng Ngô Bình thì khác.

Anh đã quá hiểu chữ tiên rồi nên vừa nghe cái là hiểu ngay.

Nhưng lượng thông tin ấy quá lớn nên anh cần thêm chút thời gian để tiêu hoá, tiếng tiên kéo dài khoảng 10 phút, nhưng anh phải mất hơn một tiếng mới chỉnh lý xong hết được.

Lúc này, anh đã hiểu được đại khái nội dung rồi. Nội dung nói về một thế lực có tên là Âm Dương Giáo, cùng các công pháp, thần thông và cách hít thở của họ.

Sau đó, anh lại nhìn sang vách đá phía Đông. Tăng nhân kia như cũng có cảm giác, tiếp tục tuôn lời tiên ra, dội vào đại não của Ngô Bình.

Lần này, anh nhìn thấy rất nhiều những kiến thức quen thuộc, ví dụ như Kim Cương Bất Hoại Thần Công, Vô Sinh Ấn! Xem ra hầu hết công pháp của chùa Đại Thiền đều từ đây mà ra.

Hơn một tiếng sau, Ngô Bình đã biết tăng nhân truyền cho mình thứ gì. Đó là công pháp và bí thuật của một thế lực lớn siêu cấp có tên Cực Lạc Phật Thổ.

Anh không vội vàng rời đi ngay, mà ngồi xuống nghiền ngẫm những kiến thức vừa tiếp thu được.

Loáng cái đã đến giữa trưa ngày hôm sau, Ngô Bình chìm đắm trong cảm nhận nên đã quên mất thời gian, Anh nghe thấy giọng của Viên Hối: “Thần y Ngô, cậu có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình không trả lời mà hỏi ngược lại: “Đại sư Viên Hối, ngày trước có ai cảm ngộ được gì ở đây chưa?”

Viên Hối đáp: “Đương nhiên là có rồi”.

Ngô Bình: “Họ giỏi thật đấy!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1719


Ngô Bình không hiểu nên hỏi lại: “Đại sư Quảng Tuệ có tin gì chưa?”

Viên Hối tỏ vẻ mất tự nhiên rồi đáp: “Không biết tại sao lần này nhà Âu Dương rất cứng đầu, đến đại sư Quảng Tuệ mà họ cũng không nể mặt”.

Ngô Bình sa sầm mặt: “Nói vậy là nhà họ vẫn không chịu thả người đúng không!”

Advertisement

Viên Hối: “Nhưng thần y cứ yên tâm, tuy sư tổ chưa dẫn người về được, nhưng người chắc chắn là thí chủ Mộ Dung Kiều vẫn bình an, nhà Âu Dương không làm gì với thí chủ ấy cả”.

Ngô Bình cau mày nói: “Với địa vị và thân phận của đại sư Quảng Tuệ thì nhà Âu Dương phải nể chứ, sao họ vẫn không chịu thả người?”

Viên Hối thở dài nói: “Sư tổ cũng đang thấy lạ, vì không thể đưa người về đây được, vì thế người ngại không dám đến gặp thần y”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đại sư đã cố hết sức rồi, tôi rất cảm kích”.

Sau đó, anh nói: “Đại sư Viên Hối, tôi phải đi cứu Mộ Dung Kiều, nhờ ông chuyển lời đến đại sư Quảng Tuệ là hôm khác tôi lại đến”.

Anh nói rồi đi ngay, Viên Hối không kịp nói gì thì đã thấy Ngô Bình chạy mất dạng.

Thần Chiếu đang đứng chờ Ngô Bình dưới chân núi.

“Chủ nhân, là tôi thất trách! Tôi gặp lại một người bạn cũ nên đã không xuất hiện kịp thời, không thì cô Mộ Dung đã không bị người nhà Âu Dương bắt đi”, Thần Chiếu tự trách.

Ngô Bình: “Tôi không trách ông, tôi chỉ bảo ông đưa cô ấy đến chùa Đại Thiền thôi, chứ không bảo ông phải luôn theo sát cô ấy. Hừ, đây cũng là số kiếp của cô ấy rồi”.

Thần Chiếu ngẩn ra: “Số kiếp ạ?”

Ngô Bình: “Mộ Dung Kiều là trích tiên, thế trích tiên là gì? Nói đúng ra là cô ấy đã đắc tội với vị thượng tiên nào đó trên trời nên bị đày xuống nhân gian chịu tội, cho nên cô ấy cứ xác định sẽ gặp đủ mọi chuyện rắc rối suốt đời”.

Thần Chiếu cả kinh nói: “Chủ nhân, nếu đúng là thế thì tốt nhất chúng ta không nên dây dưa với Mộ Dung Kiều”.

Ngô Bình cười nói: “Tôi đã từng đọc được một cuốn sách, để tôi kể ông nghe một mẩu truyện nhỏ trong đó”.

Câu chuyện này Ngô Bình đọc được trong phiến ngọc.

Có một tiên nhân tên là Lý Xán ở tiên giới, vì đắc tội với tiên tướng nên bị đày xuống trần gian chịu tội.

Nhưng điều kỳ lạ là mỗi khi Lý Xán trải qua một kiếp nạn thì thực lực lại khôi phục một phần, vì thế không bao lâu, Lý Xán đã được trở về tiên giới.

Sau này, Lý Xán được tiên đế phong làm đại nguyên soái bình yêu, quyền lực còn cao hơn cả tiên tướng kia.

Nghe xong chuyện Ngô Bình kể, Thần Chiếu hiểu ra ngay: “Ý của chủ nhân là tuy Mộ Dung Kiều sẽ găp nhiều sự cố, nhưng cũng sẽ có thế lực nào đó giúp đỡ cô ấy?”

Ngô Bình: “Đúng vậy, ông tư duy đúng rồi đấy. Những người bị đày xuống nhân gian chịu tội sẽ liên tục gặp nạn cho đến khi diệt trừ được hết ma tâm thì thôi. Ông nhìn Mộ Dung Kiều đi, cô ấy sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng hơi chút là lại khôi phục năng lực nào đó, thế có giống tiên nhân đi đày không?”

Thần Chiếu cười nói: “Vậy là chưa chắc lần này Mộ Dung Kiều đã gặp nguy hiểm, khéo còn thu hoạch được gì đó”.

Ngô Bình: “Đúng thế, cho nên chúng ta đến nhà Âu Dương thôi, xem có sơ múi được gì không”.

Thần Chiếu: “Trước đó, Mộ Dung Kiều cứ đòi đến chùa Đại Thiền, chắc là cố ý để gặp Âu Dương Thánh Hoàng”.
 
Back
Top Dưới