Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1680


Ngô Bình nhảy lên trên mỏm đá, nhìn chằm chằm vào gốc cây mà ngẩn ngơ. Quả này có tên là thánh quả hoàng kim, tương truyền ăn quả này vào sẽ có thể chất cực mạnh.

Dù là thời kỳ Tiên quốc, thánh quả hoàng kim vẫn là vật cực kỳ hiếm có, một khi xuất hiện sẽ gây ra một trận mưa máu gió tanh!

Thế nhưng, điều khiến Ngô Bình kinh ngạc không phải là thánh quả hoàng kim, mà là tại sao nó lại mọc ở nơi này?

Advertisement

Anh dùng năng lực nhìn thấy vạn vật để nhìn xuống phần dưới của thánh quả hoàng kim. Dưới gốc cây là một sợi rễ rất dài, cắm thẳng vào trong khe đá. Bên trong khối đá lớn có một khối đất to bằng móng tay, tỏa ra màu vàng như kim loại. Rễ của cây hoàng kim nhỏ gần như ôm trọn lấy nó mà sinh trưởng, quấn hết tầng tầng lớp lớp. Hiển nhiên, cây hoàng kim rất cần khối đất này!

“Đất thần!”, Ngô Bình kinh ngạc hô lên.

Advertisement

Có rất nhiều cách nói về lai lịch của đất thần, nhưng tất cả quan điểm đều cho rằng đất thần là điều kiện cần thiết để kỳ trân dị bảo trong trời đất sinh trưởng.

Ngô Bình không ngờ rằng mình có thể gặp được đất thần!

Anh lập tức rút kiếm Hắc Long, chỉ vài nhát kiếm đã chém nứt tảng đá kia, sau đó tìm thấy khối đất thần to bằng cái móng tay. Anh dè dặt đặt đất thần vào trong một cái lọ nhỏ, đồng thời cất luôn thánh quả hoàng kim đi.

Cất cây đi, Ngô Bình vô cùng kinh ngạc, lầm bầm tự hỏi: “Sao ở đây lại có đất thần nhỉ?”

Không có thời gian nghĩ nhiều, anh tiếp tục truy lùng hương thơm, tìm kiếm dược liệu. Lần này, ở vị trí cách anh hơn năm mươi mét, có một cây dây leo màu đỏ, nó quấn quanh một cây cổ thụ. Trên cây dây leo có một quả đỏ, tỏa ra mùi thơm kỳ lạ.

Ngô Bình quan sát phần rễ của cây dây leo, giống như lần trước, bộ rễ của nó cắm ngập vào lòng đất mười mấy mét, bộ rễ tầng tầng lớp lớp ôm lấy một quả đỏ.

Cây dây leo này tên là dây leo Xích Tiên, quả của nó là quả Xích Tiên, một loại dược liệu giá trị không hề thua kém thánh quả hoàng kim.

Ngô Bình đang định hái quả xuống, chợt nghe thấy âm thanh một đám người đang lao qua những lùm cây.

Anh không nói không rằng, vội vàng đào hết rễ, lá và quả của dây Xích Tiên ra, bỏ vào chiếc nhẫn ở ngón tay cái.

Mấy phút sau, ba người lao ra từ bụi cây bên cạnh. Mấy người này trông khoảng ba mươi bảy tuổi, mặc y phục rất dày, giắt theo mười mấy ống nứa bên hông, bên ngoài còn buộc bằng dây đỏ. Bên trong những ống trúc này đều chứa một cây nhân sâm hoặc to hoặc nhỏ.

Ngô Bình đoán rằng mấy người này là người đào sâm.

Ba người kia trông thấy Ngô Bình xuất hiện ở đây mà ngạc nhiên, bèn cất giọng hỏi: “Làm gì đấy?”

Ngô Bình điềm nhiên đáp: “Liên quan tới anh à?”

Người kia cười khẩy, vẻ độc ác thoáng lóe lên trong ánh mắt. Những người đào nhân sâm này thường ra vào núi cao rừng sâu, cho dù giết người cũng không bị phát hiện. Thế nên, tính cách của họ cực kỳ tàn bạo, cứ hở ra là giết người.

Lời nói của Ngô Bình khiến người này nổi sát tâm, hắn ta từ từ tiến tới: “Nhãi con, mày cũng tới đào sâm à?”

Ngô Bình đáp: “Phải, tôi là người bản địa”.

Đối phương lạnh lùng đáp: “Khu vực này bây giờ là địa bàn của chúng tao, mày cút ngay, nếu không tao đập chết mày!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1681


Ngô Bình chính là nhân vật đỉnh cao quyền ý viên mãn, cho dù mất đi toàn bộ tu vi nhưng ý thức chiến đấu của anh vẫn hơn hẳn đối phương. Chỉ thấy, con dao kia vừa cách mình hai mươi xen-ti-mét, anh ra tay nhanh như chớp, nắm lấy, bẻ tay rồi ấn một cái.

"Phốc!"

Mũi dao đi xuống, sau đó đâm mạnh vào đan điền của người đào sâm. Toàn thân người đào sâm kia run lên, lảo đảo liên tục lùi về phía sau.

Advertisement

Hai người còn lại kinh hãi, cũng lập tức rút dao ra, nhìn thẳng vào Ngô Bình một cách hung ác.

Ngô Bình nhíu mày nói: "Các người không phải đối thủ của tôi, nếu không muốn chết thì để lại nhân sâm rồi cút đi!"

Advertisement

Người đào sâm bên trái cười lạnh: "Muốn cướp sâm của bọn tao à, xem mày có bản lĩnh hay không!"

Hắn ta đột nhiên hất tay một cái, một nắm cát đen ném đến. Cát đen này là do hắn dùng thuốc độc tạo ra, về mặt ngoài có gai nhỏ bén nhọn, đâm vào lập tức chết!

Ngô Bình lùi lại nhanh như chớp, tốc độ của cát đen vậy mà không nhanh bằng anh, nháy mắt đã đến trước một cây đại thụ, đợi cát đen rơi xuống đất, anh đạp mạnh chân, nhào đầu về phía hai người kia giống như mũi tên rời khỏi cung.

"Ầm!"

Một người bị anh đánh bay, phun ra máu tươi, xương cốt vỡ tan. Tên còn lại sắc mặt thay đổi rõ rệt, lại lấy ra một khẩu súng lục nòng dài đã được cải tạo, vừa giơ tay lên là bắn.

"Phanh!"

Ngô Bình nghiêng người, viên đạn xẹt qua quần áo, anh giơ tay lên, kiếm Hắc Long bay ra, bổ đầu người đàn ông làm hai, chết ngay tại chỗ!

Người bị thương đầu tiên vùng vẫy vài cái rồi cũng tắt thở. Anh nhìn ba thi thể, mặt không chút biểu cảm, đưa tay ra thảo ống nứa trúc bên hông bọn họ xuống.

Bên trong ống trúc quả nhiên là sâm núi. Hơn nữa dựa theo tiêu chuẩn của sâm núi, bọn họ đa số là sâm tể tướng, sâm tổng đốc, thậm chí còn có hai gốc thuộc cấp bậc sâm vua.

Ngô Bình xử lý ba thi thể, cũng không sốt ruột tìm những dược liệu khác, anh trở lại đường lớn, bảo Vu Siêu Quần tiếp tục lái xe.

Xe chạy được mấy cây số, đi qua một đoạn đường quanh co khúc khuỷu, đến một thị trấn nhỏ, thị trấn Hồi Long.

Vu Siêu Quần đã sống ở thị trấn từ nhỏ, thị trấn có bốn mươi, năm mươi nghìn dân, đa số đều làm công ở bên ngoài, những người ở đây đa phần đều là người già và trẻ nhỏ bị bỏ lại.

Chiếc xe Vu Siêu Quần đi là một chiếc có giá hơn triệu tệ, tên này vốn đắc ý, cố ý lái xe rất chậm, hơn nữa còn chào hỏi với người trong trấn.

Nhưng lái xe được một đoạn, cậu ta liền giật mình mà dừng xe lại. Cậu ta nhìn phía trước, đủ loại xe sang trọng đậu đầy hai bên đường lớn của thị trấn, xe có giá cao hơn xe cậu ta ở khắp nơi.

"Lạ lùng vãi! Sao trong thị trấn lại có nhiều xe tới như vậy?", Vu Siêu Quần nói thầm một câu.

Ngô Bình nói: "Những người này hẳn là đến đây vì nhân sâm".

Rất nhanh, xe dừng trước một toà biệt thự năm tầng ở phía Đông thị trấn, chính là nhà của Vu Siêu Quần. Ở nông thôn, giá thành để xây biệt thự tương đối thấp, nhưng biệt thự nhỏ này ít nhất cũng phải tốn một, hai triệu tệ, xem như là toà kiến trúc xa hoa nhất trong cả thị trấn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1682


Người nhà của Vu Siêu Quần vô cùng nhiệt tình, bố Vu lấy thuốc lá và trà tốt nhất ra chiêu đãi Ngô Bình.

Chuyến đi này Ngô Bình dẫn theo Mộc Lan và Ngọc Nô, anh bảo hai người hầu tặng tiền lì xì đã chuẩn bị sẵn cho người nhà họ Vu.

Gia đình của Vu Siêu Quần cũng được tính là có máu mặt trong thị trấn. Trong thị trấn, đại khái có khoảng một phần ba số người họ Vu, mà Vu Siêu Quần là người khá "được ưa thích".

Advertisement

Người nhà họ Vu cầm tiền lì xì đều rất vui, càng nhiệt tình hơn với anh.

Ngô Bình nói với Vu Siêu Quần: "Siêu Quần, ở chỗ cậu có người nào biết rõ về núi rừng quanh đây không?"

Advertisement

Vu Siêu Quần suy nghĩ, nói: "Nếu nói hiểu rõ nhất về núi rừng quanh đây thì là ông Sơn".

Cậu ta nhìn Ngô Bình, "ông Sơn" này họ Mã, tên đầy đủ là Mã Đinh Sơn, khi còn trẻ là một thợ săn có tiếng. Sau này quốc gia không cho săn thú, ông ta lại làm nghề hái thuốc, hái nhân sâm để sống, là người tài giỏi trong phạm vi vài trăm dặm.

Hiện giờ ông Sơn đã năm mươi tuổi, nhưng cơ thể vẫn cường tráng như trước, cách dăm ba ngày lại đi dạo trong rừng. Đến ngay cả người có vai vế trong thị trấn cũng hết sức kính trọng ông Sơn.

Ngay cả mấy hạng mục du lịch, hạng mục nghỉ dưỡng nhà vườn mà thị trấn làm cũng đều trưng cầu ý kiến của ông Sơn. Nếu ông Sơn nói không thể làm, vậy bọn họ thật sự sẽ không dám làm.

Ngô Bình nói: "Cậu dẫn tôi đi gặp vị ông Sơn này đi".

Vu Siêu Quần nhức đầu, nói: "Anh Ngô, ông Sơn ông ta bị bệnh rồi!"

Ngô Bình: "Hả, bị bệnh?"

Vu Siêu Quần gật đầu: "Đúng vậy. Ông ta bị bệnh gần ba năm rồi, cơ thể rất suy yếu, hiện tại chỉ có thể nằm trên giường chờ chết. Đáng thương là ông ta không có con cái, là người trong thị trấn thay phiên nhau chăm sóc, nếu không ông Sơn sớm đã mất rồi".

Ngô Bình: "Tôi là bác sĩ, cậu dẫn tôi đến khám cho ông ấy đi".

Vu Siêu Quần gật đầu đồng ý, cậu ta chạy đến siêu thị trên thị trấn mua một vài lễ vật, sau đó liền dẫn Ngô Bình đi thăm hỏi.

Nơi ông Sơn ở khá gần núi, dưới chân núi, một ngôi nhà gạch lẻ loi ở đó, trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh đều không có người ở.

Trước nhà gạch có mấy chiếc xe sang trọng đang đậu, một đám người đứng ở bên ngoài căn nhà.

Vu Siêu Quần rất ngạc nhiên, nói: "Có người đến tìm ông Sơn!"

Mới vừa nói xong, cậu ta liền nhìn thấy một ông lão gầy nhom được người ta dùng cáng khiêng ra ngoài. Ông lão trên cáng gầy trơ xương, mí mắt sụp xuống, giống như sắp chết.

Vu Siêu Quần nóng nảy, tiến lên chất vấn: "Mấy người đang làm gì?"

Ngay lập tức, vài tên vệ sĩ khí thế kinh người bước đến, một người trong số đó nhìn Vu Siêu Quần, lạnh lùng nói: "Không cần lo chuyện bao đồng, cút!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1683


Hoa Lâm: “Anh Ngô, cũng không giấu gì anh, người của chúng tôi cũng từng tiến hành điều tra về dược liệu quanh đây, kết quả phát hiện trong phạm vi ba trăm năm mươi cây số này, không chỉ tồn tại sâm núi mà còn có số lượng lớn dược thảo không biết tên. Tập đoàn chúng tôi có không ít chuyên gia dược liệu, họ đang nghiên cứu về dược liệu, hiện tại, chúng tôi gần như có thể kết luận là những dược liệu này đều mang hiệu quả chữa trị nhất định”.

Ngô Bình: “Các cô thăm dò trong phạm vi bao nhiêu?”

Hoa Lâm: “Nơi sâu nhất mà người của chúng tôi có thể vào cũng chỉ khoảng một, hai cây số. Nếu tiến sâu hơn nữa, nguy cơ đụng phải rắn độc và côn trùng độc rất cao, thế nên tôi mới muốn mời ông Sơn nghĩ cách giúp chúng tôi”.

Advertisement

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Ông Sơn tuổi đã cao không giúp được đâu, mang người của cô đi ngay, tôi xem như các người chưa đến đây”.

Hoa Lâm vội nói: “Anh Ngô, bây giờ tin tức rất linh hoạt, truyền ra rất nhanh, ngay cả những người thường livestream trên mạng cũng chạy đến đây. Nếu chúng tôi không thể nhanh chóng tìm ra dược liệu bên trong, e là sau này không còn cơ hội nữa”.

Advertisement

Ngô Bình cũng lười nói nhiều lời vô nghĩa với cô gái này: “Nghe tôi khuyên một câu, nơi này không thích hợp cho người bình thường như các vị tới đâu, các vị đi vào trong sẽ bị người ta ăn sạch không chừa lại xương đó”.

Hoa Lâm ngạc nhiên: “Ý anh là sao?”

Ngô Bình nhìn vào mắt cô ta mà đáp: “Tôi chỉ nói tới đây, tin hay không tùy cô”.

Nói rồi anh bước xuống xe, đi đến cạnh ông Sơn.

Hoa Lâm bảo họ để ông Sơn xuống đất, ông Sơn đã không thể nói chuyện được nữa, chỉ có thể nhìn đám người ép buộc dẫn ông ta đi bằng ánh mắt tức giận.

Ngô Bình ngồi xổm một bên, nắm chặt tay ông Sơn cười nói: “Ông Sơn, tôi là bác sĩ Ngô được Siêu Quần mời đến, tôi có thể chữa được bệnh của ông”.

Mắt ông Sơn lóe sáng, ông ta miễn cưỡng gật đầu, đây là sự tin tưởng dành cho Ngô Bình.

Hoa Lâm thấy Ngô Bình không cho phép mình dẫn ông Sơn đi chỉ đành nói: “Anh Ngô, vậy chúng tôi không làm phiền nữa”.

Đám người lên xe, vừa định đi thì…

Ngô Bình vung tay, một tấm danh thiếp bay vào qua cửa sổ xe, vừa hay rơi trên cổ tay Hoa Lâm.

Anh lạnh nhạt nói: “Tôi nể tình sự hợp tác giữa hai bên nên tôi cho cô một tấm danh thiếp, nếu gặp nguy hiểm thì có thể gọi điện thoại cho tôi, không chừng có thể cứu cô một mạng”.

Hoa Lâm không nói gì, ra hiệu cho tài xế lái xe.

Sau khi đám người đi khỏi, Ngô Bình ôm ông Sơn vào nhà, trước tiên, anh cho ông ta uống một viên Tam Nguyên Đại Bổ Đan, sau đó lại dùng Ất Mộc Linh Lực khơi thông kinh mạch toàn thân của ông ta.

Mười mấy phút sau, sắc mặt ông Sơn trở nên hồng hào, bỗng chốc ngồi dậy nói: “Thần y, cảm ơn cậu đã cứu tôi”.

Ngô Bình cười nói: “Ông Sơn không cần khách sáo, tôi nhận thấy thể chất của ông khá tốt nhưng không biết tại sao sinh khí lại bị mất đi hơn nửa, nguyên khí cũng không đủ”.

Ông Sơn bội phục: “Thần y, cậu nói đúng quá”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1684


Cứ thế hai người ngồi dưới ánh nắng nói chuyện phiếm.

Ông Sơn kể lại những gì mình đã trải qua ba năm trước.

Ngày hôm đó, ông ta muốn vào núi bắt một con nai như thường lệ để cải thiện bữa ăn cho đám trẻ ở trường học trên thị trấn.

Advertisement

Tình hình hôm đó hơi khác thường, dường như tất cả động vật đều trốn biệt, mất rất nhiều thời gian mà không tìm được gì, ông Sơn quyết định tiến sâu vào trong núi.

Đi được mấy mươi cây số đường núi thì ông ta ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, chân vô thức đi theo hướng phát ra mùi hương, được vài trăm mét, ông ta nhìn thấy một cái ao nhỏ.

Advertisement

Trước kia, ông ta cũng từng đến chỗ cái ao này mấy lần, nó chỉ là một cái ao bình thường, bên dưới có một con suối chảy dài theo đường núi tạo thành một dòng suối nhỏ, điểm cuối hòa vào một con sông.

Trong ao có một đóa sen nở bung ra, kích thước lớn hơn cả một cái giường, là bông sen bảy màu, mùi hương thanh mát.

Ông ta vừa định đến gần, một con ếch rất lớn bất chợt nhảy ra từ bên cạnh. Con ếch này đồ sộ này to bằng một chiếc xe hơi loại nhỏ, mắt nó đỏ ngầu, toàn thân cũng đỏ sậm, nó nhìn chằm chằm ông ta.

Lúc này, con ếch lại hút khí từ người ông Sơn, ông ta cảm giác được là cả người chẳng còn sức lực, kinh nghiệm săn bắt nhiều năm nhắc nhở ông ta giơ tay lên bắn.

Con ếch trúng đạn, ngừng thở, Mã Đinh Sơn tranh thủ thời cơ bỏ chạy. Sau khi về đến nhà, ông ta ngã bệnh, căn bệnh này kéo dài những ba năm.

Nghe xong câu chuyện của ông ta, Ngô Bình nói: “Con ếch mà ông nói có thể là giống loài thượng cổ, phệ linh huyết cáp”.

Ông Sơn vô cùng ngưỡng mộ: “Thần y đúng là kiến thức uyên thâm, nói thế thôi mà đã có thể nhận ra con ếch lớn đó”.

Ngô Bình nói: “Ông Sơn, ông nghỉ ngơi đi, buổi tối phiền ông dẫn tôi đến xem đóa hoa sen đó”.

Ông Sơn gật đầu: “Ừ, tôi đi với cậu”.

Mạng của ông ta là do Ngô Bình cứu về, dù có bỏ mạng trên núi, ông ta cũng không hề do dự.

Khoảng thời gian sau đó Ngô Bình không đi đâu cả, anh ngồi trên khoảng đất trống trước sân, tập luyện phương pháp hít thở, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Nhà ông Sơn chẳng có gì cả, Mộc Lan và Ngọc Nô rất không hài lòng, hai người chạy khắp thị trấn mua dụng cụ nấu nướng và nguyên liệu về nấu bữa tối cho Ngô Bình .

Trên đường đi, Vu Siêu Quần không thời rời mắt khỏi Mộc Lan và Ngọc Nô, cậu ta chưa từng gặp người nào có khí chất mà còn xinh đẹp cỡ đó.

Nhưng cậu ta cũng chỉ dám đưa mắt ngắm người hầu của Ngô Bình, có tà tâm nhưng không có gan làm chuyện xấu.

Dùng xong bữa tối, thể lực của ông Sơn đã khôi phục trở lại trạng thái trước khi bị bệnh, thậm chí còn tốt hơn nữa.

Tối muộn, trời đã tối hẳn, ông Sơn cầm súng đi săn, dẫn theo Ngô Bình lên núi. Họ đi dọc theo con suối nhỏ, Ngô Bình đỡ ông Sơn để ông ta chỉ đường, hai người di chuyển rất nhanh.

Ông Sơn cảm giác mình như bay trên mây, thoáng chốc đã đi được mấy trăm mét, trong lòng cực kỳ kinh ngạc, lập tức xem Ngô Bình là thần tiên sống.

Cứ thế, sau mười mấy phút, hai người đến vị trí cái ao đó hơn một trăm mét.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1685


Ngô Bình nói: "Ông Sơn, ông chờ tôi ở đây, tôi đi xem một cái đã".

Anh nói xong, tung người nhảy vài cái đã đến cạnh hồ. Trong hồ đã không còn bông sen nào, chỉ còn lại một đài sen khổng lồ tỏa ra một mùi thơm lạ lùng.

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào đài sen kia, ánh mắt dại ra, cơ thể khẽ run lên vì kích động.

Advertisement

“Thất Bảo Tiên Liên!”, anh lẩm bẩm.

Đúng lúc này, bên cạnh chợt lóe lên cái bóng màu đỏ, một con cóc cực lớn xuất hiện rồi kêu to với anh.

Advertisement

Ngô Bình hừ lạnh một tiếng, quát: "Viêm Dương!"

Một tấm da người bay ra, thoáng chốc đã xông tới trước mặt con cóc rồi đấm thẳng lên đầu nó.

Ầm!

Con cóc to như chiếc xe ô tô bị đánh bật ngửa, ré lên thảm thiết. Ngay sau đó, nắm tay của Nhân Bì Viêm Dương đấm liên tục lên thân con cóc như mưa rơi.

Con cóc ngửa bụng, bị đánh không ngừng hét thảm, đầu lưỡi cũng thè cả ra ngoài. Thực ra, thực lực của nó cũng rất mạnh, nhưng ở trước mặt một Viêm Dương càng mạnh hơn thì vẫn không phải đối thủ.

Ngô Bình thấy con cóc kia sắp bị đánh gần chết mới nói: "Được rồi!"

Viêm Dương thu tay nhưng chân vẫn đạp lên bụng con cóc.

Ngô Bình bước đến nhìn chằm chằm vào con cóc nói: "Mày là giống loài đặc biệt thượng cổ, tao không thể giết mày. Có điều, tao muốn lấy đi một thứ của mày!"

Anh lấy kiếm Hắc Long ra, đâm vào bụng cóc rồi cắt ra một cái lỗ. Con cóc kia run lên như muốn chống trả, nhưng cuối cùng lại cam chịu, mắt nhắm lại.

Ngô Bình vói tay vào lấy một hạt châu màu đỏ to cỡ trứng vịt ra. Hạt châu này là thứ quý giá nhất trên người phệ linh huyết cáp, cùng loại với nội đan, có thể làm thuốc, được gọi là Huyết Linh Nhân Đan.

Mà thứ đó lại chính là một trong những vị thuốc chính của Nhân Vương Đan!

Con cóc bị Ngô Bình lấy đi Huyết Linh Nhân Đan thì oán hận nhìn chòng chọc vào anh. Dù nó không thể nói chuyện, nhưng cảm xúc có thể coi là rất nhân tính hóa.

Ngô Bình đá nó một cái: "Tao không giết mày đã là tốt bụng lắm rồi, mau cút đi!"

Viêm Dương nắm một cái chân của nó ném đến mấy chục mét xa. Con cóc xoay người giữa không trung rồi vững vàng đáp đất. Nó liếc Ngô Bình, sau đó nhảy lên trăm mét biến mất.

Viêm Dương nói: "Thượng tiên, hay là giết nó, nhổ cỏ tận gốc luôn!"

Ngô Bình cũng nói: "Nó có thể là con phệ linh huyết cáp cuối cùng trên đời, chừa cho nó một mạng đi".

Lúc này, anh bỗng nhìn ngó xung quanh thì thấy có rất nhiều sâu độc, dã thú xông về phía mình.

Ngô Bình nói: "Viêm Dương, ngươi dọa chúng nó lùi lại, tránh làm ông Sơn bị thương!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1686


Ngô Bình cất đất thần đi rồi dẫn Viêm Dương và ông Sơn xuống dưới chân núi. Ông Sơn thấy Viêm Dương là một tấm da người nhưng cũng không sợ, còn cười nói: "Tôi biết ngay cậu là thần tiên mà!"

Ngô Bình cười nói: “Ông Sơn, may mà có ông dẫn đường, tôi đã thu hoạch được rất nhiều. Đợi đến khi chuyện ở đây xong, tôi chắc chắn sẽ hậu tạ!"

Ông Sơn cười: "Tiên nhân, giúp được là tôi vui rồi!"

Advertisement

Viêm Dương đưa ông Sơn đi, chẳng mấy chốc đã trở về bên cạnh Ngô Bình.

Ngô Bình nói: "Viêm Dương, giờ ta sẽ dạy ngươi cách thu gom đất thần và phân loại dược liệu".

Advertisement

Viêm Dương gật đầu, lắng nghe kỹ càng. Sau đó, nó bèn hóa thành một cái bóng, bắt đầu tìm kiếm dược liệu có giá trị trong phạm vi mấy trăm cây số. Có chút đất thần còn sót lại bên dưới dược liệu cũng sẽ bị nó đào đi.

Ngô Bình tìm một tảng đá lớn trên núi ngồi xuống, cứ cách mấy phút, Viêm Dương lại quay về một chuyến giao đất thần và dược liệu cho anh.

Viêm Dương không hổ là có thực lực bên trên Địa Tiên cấp bảy, hành động rất nhanh. Đợi đến khi trời chiều buông xuống, nó đã lùng sục xong khu vực.

Cuối cùng, trong tay Ngô Bình đã có hơn hơn bảy trăm loại dược liệu quý hiếm. Đa số là nhân sâm và linh chi, chiếm một phần ba tổng sản lượng, chắc phải hơn một nghìn!

Ngoài ra, Ngô Bình còn kiếm được một trăm hai mươi bảy miếng đất thần. Chúng có lớn có nhỏ, lớn như đất thần bảy màu, to cỡ trái bí đao. Nhỏ chỉ to bằng móng tay cái hay cỡ bằng đầu que diêm.

Khi Viêm Dương đưa tới cuối cùng một cây dược liệu, Ngô Bình chợt mở miệng: "Viêm Dương, ngươi cũng chạy cả ngày rồi, có phát hiện gì không?"

Viêm Dương gật đầu đáp: "Những đất thần kia phân bố rải rác, hầu hết là chôn dưới nham thạch. Mà những nham thạch kia lại khác với bình thường. Tôi nghi chúng đều là thiên thạch!"

Thiên thạch?

Ngô Bình lập tức lấy điện thoại di động ra tìm kiếm thông tin.

Quả nhiên, khoảng năm trăm năm trước, nơi này bỗng xảy ra một trận mưa sao băng, một lượng lớn thiên thạch tiến vào tầng khí quyển. Người dân trong phạm vi khoảng năm trăm kilomet đều thấy được cơn mưa sao băng kia.

Bắt đầu từ lúc đó, chẳng bao lâu sau đã có người đào được nhân sâm.

Ngô Bình nói: "Quả nhiên là thiên thạch. Chỉ có điều, sao những thiên thạch kia lại có thể có đất thần cơ chứ?"

Anh nghĩ mãi không ra, lắc đầu chuẩn bị xuống núi với Viêm Dương.

Đúng lúc này, điện thoại của anh chợt vang lên. Phải công nhận là phạm vi bao phủ viễn thông trong nước rất rộng, dù ở trong núi sâu rừng già thì điện thoại vẫn có thể bắt được hai cột sóng.

“Anh Ngô! Xin anh cứu chúng tôi với!”. Cuộc gọi do Hoa Lâm gọi tới, trong giọng nói còn có chút nức nở.

Ngô Bình thở dài nói: "Gửi định vị cho tôi!"

Hoa Lâm lập tức định vị cho anh, Ngô Bình nhìn thoáng qua rồi chạy về phía cô ta.

Khoảng hai mươi phút sau, khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần. Anh loáng thoáng nghe thấy phía trước truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1687


Một người lạnh lùng nói: "Nơi này là cấm địa, kẻ bước vào đều phải chết!"

Hoa Lâm vốn đã hết sức tuyệt vọng, nhưng khi cô ta thấy Ngô Bình đằng xa thì vội la lên: "Anh Ngô, cứu chúng tôi với!"

Ngô Bình đi đến trước mặt một người đang bị thương, nhanh chóng cầm máu cho anh ta rồi đứng dậy tiến về phía hai người đàn ông áo đen kia.

Một người giơ tay b*n r* một luồng sáng lạnh lẽo, Ngô Bình vươn tay chộp lấy phi tiêu. Người ở đây, đa số đều bị hai người này dùng phi tiêu đánh bị thương.

Advertisement

Anh vung tay lên, dùng gấp đôi phi tiêu bắn trở về. Người nọ không kịp phản ứng, hét lên một tiếng, tim cắm một cái phi tiêu, ngã bệt xuống đất.

Tên còn lại hoảng sợ, hai tay không ngừng vung lên bắn phi tiêu về phía anh.

Advertisement

Ngô Bình quơ tay lập tức chộp lấy rồi phóng ngược lại

Phụt, phụt, phụt!

Điểm yếu trên người gã đều bị bắn trúng, ngã xuống đất chết tươi.

Trên phi tiêu có độc, một người khác cũng không chịu nổi nửa phút, đi đời nhà ma theo.

Ngô Bình giết hai kẻ kia rồi vội vàng băng bó miệng vết thương, giải độc cho người khác. Đợi đến khi trị liệu xong cho mọi người đã là một tiếng sau.

Hoa Lâm vừa biết ơn vừa khâm phục anh, nói: "Anh Ngô, nếu không có anh thì chúng tôi sẽ chết hết ở đây rồi!"

Ngô Bình nói: "Dẫn người bị thương đi về đi. Tôi chỉ băng bó sơ qua thôi, hơn mười người này đều phải nằm viện một thời gian ngắn".

Hoa Lâm vội nói: "Vâng, tôi dẫn họ đi ngay". Cuối cùng cô ta cũng trông mong đến Ngô Bình nên không dám ở lại tiếp.

Hai tay cô ta cầm một tấm danh thiếp đưa cho Ngô Bình nói: "Anh Ngô, Hoa Lâm vô cùng biết ơn anh. Đây là danh thiếp của tôi, mong anh nhận lấy."

Ngô Bình nhận lấy rồi dẫn đám người kia xuống núi.

Đám Hoa Lâm lên xe xong bèn rời khỏi trấn nhỏ chạy đến bệnh viện trên huyện để cứu chữa những người bị thương.

Sau khi đưa đám Hoa Lâm đi, Ngô Bình bèn đi đến nhà họ Vu.

Vu Siêu Quần ở nhà đợi cả đêm thấy Ngô Bình trở về thì vui vẻ hỏi: "Anh Ngô, anh đi cả đêm không về, không gặp nguy hiểm chứ?"

Ngô Bình đáp: "Không sao, Vu Siêu Quần, cảm ơn cậu đã đi theo tôi một chuyến, cái này cậu cứ nhận lấy"

.

Anh đưa một tấm séc qua, Vu Siêu Quần liếc nhìn lập tức sợ tới mức tay run lên, suýt nữa thì rớt tấm séc xuống đất.

Thưa anh, tôi không thể nhận được! Cậu ta vội vàng nói, hóa ra đây là một tấm séc trị giá mười triệu tệ.

Ngô Bình cười nói: "Tôi đưa thì anh cứ lấy".

Bấy giờ, Vu Siêu Quần mới nhận lấy, không khỏi cảm ơn rối rít.

Sau đó, Ngô Bình lại đến thăm hỏi ông Sơn, để lại một viên Đại Luyện Hình Đan và một tấm séc. Viên đan dược kia có thể giúp cho ông lão đó sống thêm mấy chục năm, còn trong tấm séc lại có năm triệu tệ, cũng đủ để ông ta không lo cơm áo gạo tiền khi về già.

Sau khi tạm biệt ông Sơn, mấy người Ngô Bình bèn rời khỏi trấn nhỏ. Vu Siêu Quần vừa nhận được một số tiền lớn nên tạm thời sẽ không trở về.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1688


“Anh đi đâu vậy?”, cô ấy hỏi. Lúc này, Nhậm San San mặc một chiếc sườn xám màu hồng nhạt, tôn lên dáng người và vẻ đẹp mỹ miều của mình.

Ngô Bình đáp: "Ra ngoài một chuyến, cô tìm tôi có chuyện gì hả?"

Nhậm San San vậy mà lại hơi căng thẳng hỏi: "Đêm nay anh rảnh không?"

Advertisement

Thực ra, Ngô Bình rất bận nhưng anh vẫn nói: "Rảnh, sao thế?"

Nhậm San San nói: "Bảy giờ tối nay, Kim Vĩnh Lợi hẹn gặp tôi, tôi muốn anh đi cùng với mình".

Ngô Bình nói: "Hiện giờ nhà họ Nhậm không thiếu vốn tài chính, nợ tiền của ai thì trả là được!"

Advertisement

Nhậm San San thở dài: "Nhưng anh ta cứ không chịu, muốn tôi trả cho mình mười tỷ!"

Ngô Bình cười khẩy: "Kim Vĩnh Lợi kia vẫn không biết xấu hổ như vậy! Được, tôi đi với cô!"

Nhậm San San thở phào một hơi nói: "Cảm ơn anh nhiều lắm!"

Ngô Bình cười: "Nhậm San San, gần đây cô khách sáo nhỉ".

Nhậm San San cúi đầu: "Nếu không có anh, e rằng tôi đã tự sát rồi".

Ngô Bình cũng không tiện đùa tiếp nên nói: "Chuyện cũ đã qua rồi, cô đừng nghĩ nhiều. Tôi còn có chút việc, chiều cô tới đón tôi nhé!"

Nhậm San San gật đầu: "Được!"

Trong không gian Hắc Thiên của Ngô Bình chất đầy dược liệu, anh phải phân loại chúng ra, tốt nhất là có thể khiến chúng sống tiếp.

Vì thế, anh đeo mặt nạ Hắc Thiên vào kết nối với thần Hắc Thiên.

“Thần Hắc Thiên, không gian Hắc Thiên này của ngươi lớn vậy, có thể cho ta mượn một miếng đất để loại chút dược liệu không?

Thần Hắc Thiên: "Không gian này của ta không có ánh mặt trời, điều kiện môi trường cũng khác xa với thế giới của ngươi nên thực vật không thể nào sống được".

Ngô Bình cười: "Ngươi chính là thần Hắc Thiên, chút chuyện nhỏ ấy còn có thể làm khó ngươi ư?"

Thần Hắc Thiên im lặng mấy giây rồi nói: "Được thì cũng được thôi, nhưng ngươi phải dùng một thứ để đổi".

Ngô Bình hỏi: "Ngươi muốn cái gì?"

Thần Hắc Thiên đáp: "Ta cảm thấy ngươi rất có tiền đồ. Mai sau, nếu tiên vực vĩnh hằng gây khó dễ cho ta, ngươi phải bảo vệ ta!"

Ngô Bình nói: "Chuyện ấy thì ngươi không cần phải lo, ta chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi".

Thần Hắc Thiên lại nói: "Nói miệng không bằng chứng, ngươi phải thề!"

Ngô Bình ngẫm nghĩ, mình và tiên vực vĩnh hằng cũng không có quan hệ gì, đồng ý với hắn thì đã sao? Thế nên anh bèn nói: "Được, ta thề!"

Anh không biết là mai sau mình và tiên vực vĩnh hằng sẽ có mối quan hệ rất sâu xa, lời thề này cũng sẽ mang lại một mớ rắc rối vô cùng lớn cho bản thân mình!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1689


Nhân sâm, linh chi gì đều là dược liệu bình thường, còn có cả kỳ trân dị bảo như Hoàng Kim Thánh Quả.

Khi trồng mỗi loại dược liệu xuống thì cũng sẽ chôn vào từng loại đất thần tương ứng. Có đất thần thì đất đai xung quanh cũng xảy ra thay đổi.

Chẳng mấy chốc, một mảnh vườn dược liệu rộng hơn mười mẫu đất đã ra đời. Viêm Dương biến thành một anh nông dân chăm chỉ xử lý vườn dược liệu cho Ngô Bình.

Advertisement

Một lát nữa, anh còn có thể bỏ đào tiên vào để nó ra quả tiếp.

Làm xong chuyện đó thì trời cũng sắp tối, Nhậm San San lái xe tới đón Ngô Bình, cả hai cùng đi gặp Kim Vĩnh Lợi.

Advertisement

Nhậm San San lái xe vào một câu lạc bộ tư nhân ở Hải Thành.

Hai người đi vào một tòa nhà màu đỏ, vừa đi đến đã có hai tên vệ sĩ ngăn Ngô Bình lại, người bên trái lạnh lùng nói: "Anh không thể đi vào!"

Nhậm San San nhàn nhạt nói: "Anh ấy không vào thì tôi cũng sẽ không vào!"

Thế nên tên vệ sĩ kia đành dùng tai nghe liên lạc với bên trên, trao đổi mấy câu xong bèn nói: "Hai người có thể đi lên!"

Hai người đi vào trong rồi vô thang máy đi lên tầng.

Vừa ra thang máy đã có người chờ họ: "Cô Nhậm, mời cô đi theo tôi!"

Hai người đi theo đối phương một đoạn, tiến vào một cái đại sảnh xa hoa. Lúc này, Kim Vĩnh Lợi đang ngồi trên chiếc ghế sô pha bằng da, bên cạnh còn có ba người.

Kim Vĩnh Lợi thấy Nhậm San San tới, trên mặt lập tức nở nụ cười đắc ý. Nhưng khi anh ta thấy bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông thì thoáng chốc thay đổi sắc mặt.

“Là mày, Ngô Bình!”, anh ta đứng bật dậy, mặt mày dữ tợn quát.

Trước đây, đáng lẽ ra Đường Tử Di sẽ phải gả cho anh ta, nhưng vì người trước mặt mà lại bỏ lỡ mất cô ấy! Đáng ghét hơn là, cổ phần của anh ta trong tập đoàn Đường Thị cũng phải chuyển nhượng lại cho Ngô Bình một phần, coi như là tổn thất nặng nề!

Điều này cũng khiến cho nhà họ Kim phải nhường lại hết toàn bộ cổ phần trong tập đoàn Đường Thị cho nhà họ Đường, hoàn toàn bị đá ra khỏi tập đoàn Đường Thị!

Chẳng những vậy, Ngô Bình còn bắt tay với Đường Tử Di thành lập thị trấn phỉ thúy. Đây rõ ràng là cướp mối làm ăn của nhà họ Kim!

Có thể nói là Kim Vĩnh Lợi cực kỳ hận Ngô Bình, ước gì anh chết đi mới tốt!

Ngô Bình lạnh nhạt chào hỏi: "Kim Vĩnh Lợi, lâu rồi không gặp!"

Kim Vĩnh Lợi cười lạnh: "Ngô Bình! Lại là mày làm hỏng chuyện tốt của tao! Hôm nay, tao mà không giết mày thì tao sẽ không họ Kim!"

Ngô Bình cũng nói: "Vậy anh phải nghĩ kỹ trước xem sau này mình sẽ họ gì!"

Bên trái Kim Vĩnh Lợi ngồi một người đàn ông trung niên da dẻ nám sạm, đôi mắt một con to một con nhỏ, đầu tóc rối bù, mặc một cái áo khoác màu vàng ú na ú nần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1690


Ngô Bình nhàn nhạt nói: "Ông không có tư cách đánh nhau với tôi!"

Người đàn ông trung niên khoác áo vàng nổi giận, lấy một lá bùa cổ xưa trong túi tiền treo trên eo ra, cắn chót lưỡi phun một ngụm máu lên trên rồi ném về phía Ngô Bình.

Lá bùa đó tỏa ánh vàng, ngưng tụ thành một nắm tay đấm thẳng về phía Ngô Bình!

Advertisement

Ngô Bình hoảng sợ, vội vàng né sang bên, nấm đấm kia đánh lên tường, vách tượng bị nó đánh ra một cái lỗ.

Khi anh né, tay phải cũng nhấn một cái, một luồng gió mạnh bắn về phía người đàn ông trung niên. Cả người ông ta lập tức cứng đờ, đứng chôn chân tại chỗ.

Advertisement

Ngô Bình cướp lấy lá bùa của ông ta, tiện thể giật lấy túi tiền treo trên eo, bên trong còn có mấy lá bùa cùng loại!

Người đàn ông áo vàng mặt biến sắc, hắn ta nhìn Ngô Bình, vừa ngạc nhiên vừa giận dữ nói: “Trả bùa thần lại cho tôi!”

Ngô Bình hỏi: “Bùa này anh lấy ở đâu ra vậy?”

Tên áo vàng giận dữ quát: “Sao tôi phải nói với anh?”

Ngô Bình không thèm để ý đến hắn ta nữa. Anh nhìn sang hai người đang ngồi, nói: “Nếu các người không ra tay thì cút ngay đi”.

Hai người này tu vi khá cao. Một người ở cảnh giới Thần còn một người đang ở giai đoạn luyện Khí thành sức mạnh.

Hai người họ đưa mắt nhìn nhau. Sau đó người thuộc cảnh giới Thần đứng lên nói: “Xin hãy cho tôi được biết quý danh của các hạ!”

Ngô Bình lạnh lùng: “Các người chưa đủ tư cách để biết!”, nói rồi anh để Quyền Ý của mình bộc phát ra bên ngoài.

Hai người kia kinh ngạc, như hai con mèo bị giẫm phải đuôi vội vã chuồn thẳng. Vừa chạy, cao thủ cảnh giới Thần kia vừa sợ hãi hỏi: “Đó là Quyền Ý phải không?”

Người còn lại run rẩy đáp: “Chắc chắn là Quyền Ý rồi! Trời ạ, trên đời này còn có người có Quyền Ý mạnh đến vậy!”

Kim Vĩnh Lợi hoá đá, ba cao thủ này khó khăn lắm anh ta mới kết giao được. Vốn anh ta cho rằng có họ ở đây thì Ngô Bình chỉ còn đường chết. Thật không ngờ, Ngô Bình chưa cả ra tay thì mấy người kia đã chạy mất dép. Người duy nhất còn lại thì xem ra cũng sắp xong đời!

“Anh… anh đừng có mà làm bậy…”, Kim Vĩnh Lợi lúc này ngoài cứng nhưng bên trong đã mềm nhũn ra vì sợ. Anh ta vừa nói vừa lùi về phía sau.

Ngô Bình: “Kim Vĩnh Lợi, anh tìm tận ba cao thủ tới, lẽ nào là định giết tôi?”

Kim Vĩnh Lợi vội vã đáp: “Tôi tìm họ tới là bởi có việc khác cần dùng chứ không liên quan gì đến anh cả”.

“Ồ? Chuyện gì thế?”, Ngô Bình nhìn anh ta hỏi.

Nhìn vào mắt Ngô Bình xong Kim Vĩnh Lợi như bị sét đánh. Anh ta bất giác đáp: “Tôi chuẩn bị tới Hải Thành tham gia một cuộc đấu giá ngầm”.

Ngô Bình: “Cuộc đấu giá ngầm tại Hải Thành? Đấu giá gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1691


Kim Vĩnh Lợi: “Đêm nay lúc mười hai giờ, chỉ có những người có thẻ mới được vào”.

Ngô Bình chìa tay ra: “Đưa thẻ cho tôi”.

Kim Vĩnh Lợi ngoan ngoãn giao cho anh một chiếc thẻ màu xanh lam, bên trên chỉ có một ký hiệu kỳ lạ.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Kim Vĩnh Lợi, số tiền mà Nhậm San San nợ anh phải trả lại cô ấy. Anh đem hợp đồng vay nợ ra đây”.

Kim Vĩnh Lợi dù có bất mãn đến thế nào đi nữa cũng không dám nhiều lời, ngoan ngoãn đi lấy hợp đồng.

Advertisement

Ngô Bình nhìn một cái, sau đó vò nhẹ một cái là tờ hợp đồng nát thành bột giấy.

“Đêm nay lập tức cút khỏi Hải Thành, đừng để tôi nhìn thấy anh nữa”, anh lạnh lùng nói.

Kim Vĩnh Lợi quay lưng chuồn thẳng, một giây không dám chậm trễ.

Nhậm San San thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cảm ơn anh. Xem ra nếu hôm nay anh không xuất hiện thì Kim Vĩnh Lợi này chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn như vậy".

Ngô Bình cười lạnh: “Cô nghĩ anh ta chịu nghe lời như vậy sao?”

Nhậm San San ngạc nhiên: “Ý anh là ông ta sẽ còn quay lại trả thù tôi?”

Ngô Bình đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn xuống bên dưới. Chỉ thấy Kim Vĩnh Lợi đang chạy về phía một chiếc xe mới đi tới. Anh ta đứng trước xe, nói vài câu gì đó. Cửa xe mở ra, một người bước xuống.

Người này trông chỉ chừng ngoài bốn mươi, mặc Đường phục màu xanh xám. Người này ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Bình.

Mặc dù cách nhau hơn trăm mét nhưng Ngô Bình vẫn cảm nhận được người này mạnh thế nào, ít nhất đây cũng phải là một Võ Vương. Kim Vĩnh Lợi lại mời tới được một nhân vật lợi hại như vậy sao?

Ngô Bình cũng là một Võ Vương, mặc dù sức mạnh của anh vẫn chưa được khôi phục hoàn toàn nhưng vẫn đối phó được với người ở bên dưới kia.

Anh đẩy cửa sổ mở ra, nhảy xuống bên dưới. Nhậm San San đứng bên cạnh giật nảy mình, vội vã chạy ra thang máy.

Ngô Bình thong thả đáp xuống đất, sau đó đi về phía người kia.

Khoảng cách giữa hai bên không ngừng được thu hẹp, năm mươi mét, ba mươi mét rồi mười mét.

Ngô Bình dừng lại, nhìn người trước mặt rồi hỏi: "Ông là Quân Vô Tướng?"

Người kia bình thản đáp: "Là tôi, còn cậu là đại tông sư Ngô Bình?"

Ngô Bình: "Chính là tôi".

Quân Vô Tướng: "Đại tông sư từng gặp tôi sao?"

Ngô Bình: "Tôi từng nghe Từ Quý Phi nhắc đến ông".

Quân Vô Tướng: "Hoá ra là vậy. Ban nãy Kim Vĩnh Lợi này nhờ tôi trừ khử tông sư".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1692


Kim Vĩnh Lợi ngơ người, đứng chết trân nhìn Quân Vô Tướng.

Ngô Bình đáp: "Từ Quý Phi là bằng hữu của tôi. Ông có ơn với anh ấy, có gì cần tôi giúp xin cứ nói".

Advertisement

Quân Vô Tướng: "Chúng ta có thể tìm chỗ ngồi xuống nói chuyện không?"

Ngô Bình gật đầu, sau đó anh quay sang nhìn Kim Vĩnh Lợi, nói: "Kim Vĩnh Lợi, có lẽ anh chưa biết. Tu vi của tôi còn cao hơn vị này một chút. Hiện giờ, anh muốn chết kiểu gì đây?"

Advertisement

Trước đó, Ngô Bình đã giơ cao đánh khẽ, giữ lại cho Kim Vĩnh Lợi cái mạng. Không ngờ vừa thả anh ta đi thì anh ta đã lại tìm cách giết anh. Loại người này, Ngô Bình không thể giữ lại.

Kim Vĩnh Lợi trong lòng tê tái. Trong ấn tượng của anh ta, Ngô Bình cũng không quá mạnh. Sao lại có thể có tu vi cao hơn cả Quân Vô Tướng được? Quân Vô Tướng là nhân vật lẫy lừng vùng Giang Tả, là cao thủ số một vùng này. Sao có thể không mạnh bằng Ngô Bình được kia chứ?"

Quân Vô Tướng: "Đại tông sư, chuyện nhỏ này cứ để tôi xử lý".

Sau đó, Quân Vô Tướng khẽ phất tay một cái, Kim Vĩnh Lợi như thể người say rượu ngồi phệt xuống đất, trong người cảm thấy rất ấm. Cảm giác kỳ lạ này khiến anh ta cảm thấy rất thoải mái.

Quân Vô Tướng hờ hững nói: "Cậu chủ Kim, mau về nhà gặp bố mẹ lần cuối để ra đi không phải tiếc nuối".

Kim Vĩnh Lợi mặt biến sắc, kêu khóc: "Ông đã làm gì tôi vậy?"

Quân Vô Tướng không thèm quan tâm đến Kim Vĩnh Lợi nữa mà dẫn Ngô Bình đi vào một căn phòng nhỏ. Quân Vô Tướng lúc này chắp tay, nói: "Xin đại tông sư cứu mạng tôi!"

Nói rồi, vị cao thủ Giang Tả này đột ngột quỳ xuống trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên nhưng lại không dìu Quân Vô Tướng dậy. Đầu gối của người đàn ông quý hơn cả vàng. Giờ Quân Vô Tướng quỳ trước mặt anh chứng tỏ điều ông ấy cần nhờ không hề đơn giản.

Anh khẽ cau mày nói: "Ông cứ nói tôi nghe tình hình trước đã. Nếu tôi giúp được chắc chắn sẽ giúp. Còn nếu tôi không giúp được thì chẳng phải ông quỳ như vậy cũng vô nghĩa sao?"

Quân Vô Tướng đáp: "Đại tông sư y thuật vô song, chắc chắn sẽ có cách!"

Sau đó, Quân Vô Tướng thuật lại tình hình cho Ngô Bình. Hoá ra, mười mấy năm trước Quân Vô Tướng gặp một cô gái trẻ. Khi đó Quân Vô Tướng đã hơn bảy mươi tuổi. Thế nhưng hai người họ lại yêu thương lẫn nhau nên Quân Vô Tướng quyết định quy ẩn giang hồ để sống bên cô gái này.

Hai người họ sống nơi núi rừng, có với nhau một đứa con trai và một đứa con gái. Con cái họ ngoan ngoãn tài giỏi, vợ chồng hoà thuận nên cuộc sống cứ như trong mơ vậy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1693


Ngô Bình nghe xong liền hỏi: "Ông có đưa Quân Tiểu Phàm tới không?"

Quân Vô Tướng vội đáp: "Nó đang ở trên xe".

Ngô Bình: "Để tôi gặp cậu bé".

Advertisement

Quân Vô Tướng bảo thuộc hạ dẫn con mình tới chỗ Ngô Bình. Cậu bé Quân Tiểu Phàm chừng mười hai mười ba tuổi, mặt trắng bệch, nhăn nhó vì đau đớn. Có điều cậu bé rất kiên cường, cắn răng chịu đựng không kêu một lời.

Ngô Bình cười nói: "Tiểu Phàm, chú là bác sĩ, nói cho chú biết cháu đau chỗ nào nhé".

Advertisement

Cậu bé này còn nhỏ nhưng cực kỳ hiểu lễ nghĩa, cúi người chào Ngô Bình rồi nói: "Cháu chào chú. Cứ bốn tiếng đồng hồ là bụng cháu đau lắm, cứ như đứt từng khúc ruột vậy".

Ngô Bình hỏi tiếp: "Còn đau ở chỗ nào nữa không?"

Quân Tiểu Phàm: "Đầu cháu cũng đau lắm, có điều không đau bằng bụng thôi".

Ngô Bình quan sát một lát rồi cười hỏi: "Tiểu Phàm, chú sẽ làm vài động tác, cháu làm theo được không?"

Quân Tiểu Phàm gật đầu.

Ngô Bình liền thực hiện một động tác, Quân Tiểu Phàm nén đau làm theo. Cậu bé thấy động tác này rất khó, hơn mười phút sau mới miễn cưỡng làm được theo, hơn nữa cũng không giữ được tư thế đó quá lâu.

Ngô Bình thấy cậu bé đã làm được tương đối rồi thì chuyển sang động tác thứ hai.

Tư chất của cậu bé này không tồi nên lần này đã học nhanh hơn, chưa tới mười phút đã làm được.

Cứ như vậy, Ngô Bình làm mười hai động tác, Quân Tiểu Phàm học theo. Sau cùng, Ngô Bình liên kết cả mười hai động tác lại thành một nhóm động tác.

Quân Tiểu Phàm làm theo anh năm lần, sau đó đã tập được giống hệt.

Ngô Bình tấm tắc khen: "Quân võ vương, Tiểu Phàm rất có tư chất".

Quân Vô Tướng đáp: "Đại tông sư quá khen rồi".

Ngô Bình nói tiếp: "Mười hai động tác chú dạy cháu này, cháu phải chăm chỉ tập, tập càng chậm càng tốt. Đến khi nào mà mỗi hai tiếng cháu tập được một động tác thì bệnh của cháu sẽ khỏi".

Quân Tiểu Phàm kinh ngạc hỏi: "Tập một động tác hai tiếng sao ạ?"

Ngô Bình gật đầu hỏi: "Giờ bụng cháu có đau không?"

Quân Tiểu Phàm: "Dạ không ạ".

Ngô Bình: "Ban đầu cháu có thể tập nhanh nhưng dần dần hãy chậm lại".

Quân Tiểu Phàm gật đầu: "Cháu nhớ rồi ạ!"

Ngô Bình xoa đầu cậu bé, nói: "Ra kia tập tiếp nhé".

Quân Tiểu Phàm đi ra một góc tiếp tục tập mười hai động tác này vô cùng chăm chỉ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1694


Quân Vô Tướng lập tức hiểu ra vấn đề, sáng mắt lên hỏi: "Ý đại tông sư là nếu Tiểu Phàm luyện đúng thì bụng nó sẽ không đau nữa?"

Ngô Bình gật đầu đáp: "Nếu càng luyện càng thấy thoải mái thì chứng tỏ đã luyện đúng".

Quân Vô Tướng cúi đầu cảm tạ Ngô Bình: "Đa tạ đại tông sư!"

Advertisement

"Gan ông cũng không nhỏ đâu!"

Đột nhiên ở đâu vang lên một giọng nói lạnh như băng, cứ như thể vọng lên từ chín tầng địa ngục.

Advertisement

Quân Vô Tướng mặt biến sắc, vội vã nói: "Không hay rồi! Đó chính là Chúa tể thời gian!"

Ngô Bình mặt không biến sắc, nhanh chóng đi ra ngoài cửa bình thản nói: "Đã đến tận đây rồi sao còn không hiện thân đi?"

Ở phía gò đất không xa bốc lên một cột khói đen. Cột khói đen ngưng tụ lại thành hình người. Kẻ này cao gầy, đôi mắt như hai ngọn lửa địa ngục đang cháy bập bùng.

Ngô Bình cười lạnh hỏi: "Mày chính là Chúa tể thời gian?"

Đối phương cười âm hiểm đáp: "Đúng vậy. Dám đối đầu với Địa Phủ? Xem ra mày chán sống rồi!"

Ngô Bình hừ một cái đáp: "Mày có quen Đế Tân không?"

Chúa tể thời gian khựng lại, hỏi: "Mày quen Đế Tân sao?"

Ngô Bình: "Trước khi ra tay, tốt nhất mày nên đi tìm Đế Tân trước".

Chúa tể thời gian cho tay vào trong áo. Cũng không biết hắn đã dùng thủ thuật gì để liên lạc với Đế Tân. Một phút sau, hắn cau mày nói: "Thật không ngờ Thập Hoả Vương lại bảo vệ mày như vậy! Chuyện hôm nay bỏ qua, coi như tao tha cho mày một mạng!"

Ngô Bình: "Bỏ ý đồ với Quân Vô Tướng đi!"

Chúa tể thời gian hừ một tiếng rồi lại biến thành một cột khói đen, chui xuống khe nứt trên mặt đất.

Quân Vô Tướng đứng bên cạnh thấy Ngô Bình nói vài câu đã giải quyết xong xuôi thì vô cùng bội phục, cũng vô cùng cảm động nói: "Đại tông sư, ơn lớn không thể nói hết bằng lời!"

Ngô Bình: "Có lời này tôi không biết có nên nói hay không".

Quân Vô Tướng: "Tông sư cứ nói!"

Ngô Bình: "Người trong giang hồ nhiều khi không quyết định được vận mệnh của mình. Giờ ông là võ vương, hôm nay người của Địa Phủ muốn lôi kéo ông. Ngày mai có thể sẽ có thế lực khác muốn lôi kéo ông, có muốn thoát cũng không được".

Quân Vô Tướng thở dài: "Đại tông sư nói phải".

Ngô Bình: "Giờ tôi là Đường sư bốn sao của Đường Môn, tương lai có thể làm thiếu tôn của Đường Môn. Nếu ông muốn tôi có thể giới thiệu ông gia nhập Đường Môn. Sau này cơ nghiệp của Đường Môn ở Giang Tả sẽ do ông phụ trách".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1695


Nhậm San San kéo tay anh nói: “Anh tiễn tôi về nhé”.

Ngô Bình nhìn Nhậm San San, bất lực nói: “Được rồi”.

Ngô Bình nói vài câu với Quân Vô Tướng rồi đưa Nhậm San San rời khỏi đó.

Advertisement

Sau khi ngồi lên xe, Nhậm San San thở dài một hơi, nói: “Ngô Bình, anh đỉnh thật đấy!”

Ngô Bình cười hỏi lại: “Giờ cô mới biết hả?”

Advertisement

Nhậm San San: “Vẫn còn lâu mới đến nửa đêm, tôi mời anh một ly nhé?”

Ngô Bình gật đầu: “Được thôi”.

Ở gần đó có một khách sạn của nhà họ Nhậm, đồ ăn ở đó ngon tuyệt hảo. Nhậm San San dặn dò bếp một câu, sau đó đầu bếp đích thân mang đồ ăn lên cho họ.

Hai người họ đi vào căn phòng xa hoa bậc nhất trong khách sạn. Có một phòng khách và một ban công trồng nhiều hoa.

Chưa đến nửa tiếng sau, một bàn đồ ăn đã được dọn lên. Nhậm San San rót đầy một ly rượu trắng cho Ngô Bình rồi nâng ly lên, nói: “Tôi kính anh ly này!”

Uống xong một ly rượu, mặt Nhậm San San đỏ bừng lên. Cô ấy đột nhiên lí nhí: “Ngô Bình, lúc trước anh bảo cơ thể tôi thuần âm, chỉ có tìm một người đàn ông tôi thích rồi dâng hiến cơ thể mình cho người đó mới có thể chữa bệnh phải không?”

Ngô Bình cười đáp: “Đúng vậy, cho nên cô tranh thủ mà tìm kiếm đi nhé”.

Nhậm San San nhìn thẳng vào anh, nói: “Giờ tôi đã có người mình thích. Nhưng tôi không biết người đó có thích tôi hay không".

Ngô Bình sững người, trong lòng có dự cảm không lành nên đang định tính kế chuồn khỏi đây. Thế nhưng, Nhậm San San đã đứng dậy khỏi ghế, ngồi vào lòng anh. Cô ấy vòng tay ôm cổ anh như cười như không.

Ngô Bình đông cứng người lại, hỏi: “Hình như làm thế này không hay lắm?”

Nhậm San San không nói gì, đặt lên môi anh một nụ hôn.

Ngô Bình lúc này không thể nào bình tĩnh được nữa. Hai tay anh ôm chặt lấy cô. Không biết bao nhiêu lâu sau đó, Nhậm San San cắn cắn môi, nhẹ nhàng nói: “Giờ em đã thuộc về anh”.

Lúc Ngô Bình rời khách sạn đã là mười một giờ đêm. Anh vội vã tới chỗ hẹn với Quân Vô Tướng để cùng tham gia hội đấu giá.

Cuộc đấu giá tổ chức trên một chiếc du thuyền ngoài biển. Quân Vô Tướng gọi một cuộc điện thoại, chẳng bao lâu sau đã có một chiếc trực thăng đáp xuống đón hai người họ.

Trực thăng bay hơn một tiếng đồng hồ rồi đáp xuống một sân bay trên du thuyền. Đây chính là nơi tổ chức cuộc đấu giá.

Sau khi xuống khỏi trực thăng, có hai người phục vụ đi tới chỗ họ rồi dẫn Ngô Bình và Quân Vô Tướng xuống tầng một.

Tầng một của du thuyền là một sòng bạc rất lớn, bên trong có các loại máy móc trò chơi cá cược. Hàng chục nghìn người đang chơi ở đó. Không sai, đây là một chiếc du thuyền cực xa hoa, hội đấu giá chỉ là một chương trình đi kèm chứ không phải hạng mục kinh doanh chính.

Người phục vụ cười nói: “Hai vị tiên sinh, hội đấu giá ở trên tầng ba, khoảng một tiếng sau sẽ bắt đầu. Hai vị có thể nghỉ ngơi một lát hoặc tham gia các trò chơi ở đây”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1696


Có điều, mấy trò đỏ đen này chơi lâu ắt sẽ thua. Những người đó sau cùng cũng tay trắng rời đi, hoặc nợ bọn cho vay nặng lãi một núi tiền.

Ngô Bình không có hứng thú với mấy trò cá cược này nên anh đi vào khu vực phòng nghỉ, lấy ra một gói trà rồi nhờ người phục vụ pha một ấm trà cho mình. Sau đó anh chuyện trò đôi câu chuyện phiếm với Quân Vô Tướng.

Vừa nói chuyện được vài câu thì anh nhìn thấy một cô gái mặc áo sườn xám vô cùng xinh đẹp đang đi tới. Cô gái ngồi xuống chỗ cách Ngô Bình không xa.

Advertisement

Cô gái đưa mắt nhìn quanh như thể đang tìm kiếm ai đó.

Nhìn thấy cô gái này, Ngô Bình suy nghĩ một hồi rồi đột nhiên nhớ tới một cái tên. Anh gọi một tiếng: "Liễu Khinh Mi?"

Advertisement

Cô gái này chính là một trong số những hoa khôi trường cấp ba của anh năm xưa - Liễu Khinh Mi. Nhan sắc của cô ấy mặc dù không bằng Đường Tử Di và Lý Mai nhưng vẫn phải xếp vào hàng đại mỹ nhân.

Liễu Khinh My nghe có người gọi tên mình thì bần thần một lát, sau đó ánh mắt cô dừng lại ở chỗ Ngô Bình. Hai người họ nhìn thấy nhau, Liễu Khinh Mi suy nghĩ một lát rồi kinh ngạc hỏi: "Cậu là Ngô Bình phải không?"

Ngô Bình đứng dậy đi về phía cô ấy, nói: "Người đẹp, không ngờ cậu vẫn nhớ tôi".

Liễu Khinh My cười đáp: "Giờ cậu là ông chủ lớn rồi. Lần trước Thôi Hưng Khải còn nói với tôi công trình cậu ấy nhận đều là do cậu giới thiệu".

Ngô Bình: "Ông chủ lớn gì chứ, tôi chỉ là một bác sĩ thôi. Tôi đang thực tập ở bệnh viện".

Sự hào hứng trong mắt Liễu Khinh Mi đã bớt đi phần nào. Cô ấy hỏi: "Vậy cậu làm cách nào giới thiệu công trình cho Thôi Hưng Khải vậy?"

Ngô Bình cười đáp: "Tôi trùng hợp quen biết ông chủ công ty đó, hai bên đều có hợp tác với nhau nên mới đàm phán thành công".

Liễu Khinh Mi ừm một tiếng, ánh mắt vẫn len lỏi trong đám đông tìm kiếm gì đó. Cô gái này giờ có vẻ đã không còn hứng thú với Ngô Bình.

Ngô Bình cười hỏi: "Cậu đang tìm ai sao?"

Liễu Khinh My gật đầu đáp: "Tôi đang đợi học trưởng Trương".

Ngô Bình hỏi: "Học trưởng Trương nào nhỉ?"

Liễu Khinh My không khỏi đảo mắt chán chường đáp: "Có thể được chúng ta gọi là học trưởng, đương nhiên chỉ có Trương Quảng Thái".

Ngô Bình đã nhớ ra người này. Ở trường họ năm xưa, Trương Quảng Thái này nổi tiếng nhất. Hiện giờ anh ta đang là người điều hành quỹ Thiên Thuận, gia sản lên tới hơn ba mươi tỷ tệ. Đàn anh này còn được ghi tên trong lịch sử của trường.

Ngô Bình: "Hoá ra là đàn anh Trương Quảng Thái. Anh ấy quả thực rất nổi tiếng".

Liễu Khinh My: "Ngô Bình, hẹn ngày khác chúng ta nói chuyện tiếp nhé".

Ngô Bình rất biết ý nên đáp: "Vậy không làm phiền người đẹp nữa, tôi sang bên kia ngồi nhé".

Ngô Bình vừa ngồi xuống không lâu thì một người đàn ông chừng ba tư ba lăm tuổi đi tới. Có hai người một nam một nữ đi theo anh ta.

Người đàn ông này rất phong độ, mắt cũng rất sáng.

Liễu Khinh Mi vội vã đứng dậy, yểu điệu nói: "Học trưởng! Người ta đợi anh cả nửa ngày rồi đó!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1697


Liễu Khinh Mi vừa xấu hổ vừa lo lắng, nói: "Ánh mắt của học trưởng mãnh liệt quá, người ta ngại đó".

Trương Quảng Thái khẽ mỉm cười đáp: "Khinh Mi, hôm nay anh tới đây để gặp một nhân vật quan trọng. Lát em đi cùng anh nhé?"

Liễu Khinh Mi sáng mắt lên hỏi: "Học trưởng, là nhân vật tiếng tăm nào vậy?"

Advertisement

Trương Quảng Thái cười đáp: "Là hoàng đế của nửa cái Hải Thành này, người có quyền hô phong hoán vũ ở đây - Hoàng Thiên Bá".

Liễu Khinh Mi nói như reo lên: "Em từng nghe danh ông ấy. Nghe nói ở Hải Thành ngoài Tiêu Thiên Kỳ thì không còn ai dám đắc tội với ông ấy".

Advertisement

Trương Quảng Thái: "Nói như vậy cũng đúng".

Hai người họ đang nói chuyện thì đột nhiên Liễu Khinh Mi chỉ về phía Ngô Bình nói: "Học trưởng, cậu ấy cũng học cùng trường với chúng ta".

Trương Quảng Thái nghiêng đầu nhìn theo hướng Liễu Khinh Mi chỉ rồi hỏi: "Cậu ta hiện làm gì vậy?"

"Là bác sĩ thực tập".

Trương Quảng Thái khẽ nhếch miệng, một bác sĩ thực tập đương nhiên chẳng là cái đinh gì để anh ta phải kết giao. Là một ông chủ nắm hàng chục tỷ tệ trong tay, Trương Quảng Thái sẽ không lãng phí thời gian vào những người không đáng".

Sau khi Trương Quảng Thái ngồi xuống, Ngô Bình cũng liếc nhìn về phía đó. Anh phát hiện ra sắc mặt Trương Quảng Thái có gì đó rất lạ. Nhìn kỹ hơn thì anh nhận ra Trương Quảng Thái đang trong tình trạng sắp trúng phong. Hơn nữa, sau cơn bệnh này có thể để lại hậu quả nghiêm trọng, khả năng cao sẽ trở thành người thực vật.

Dù gì cũng là bạn cùng trường, Trương Quảng Thái còn là niềm tự hào của ngôi trường đó nên Ngô Bình có lòng muốn giúp anh ta. Ngô Bình liền đi về phía đó, cười nói: "Học trưởng Trương, tôi đã nghe danh anh từ lâu".

Trương Quảng Thái hơi nghiêng người, cười hỏi: "Cậu là?"

Ngô Bình: "Tôi là Ngô Bình, học cùng trường cấp ba với anh".

Trương Quảng Thái châm một điếu thuốc, không nói gì nữa.

Trương Khinh Mi khẽ cau mày, nói: "Ngô Bình, học trưởng bận lắm, không có thời gian nói chuyện với cậu đâu".

Mặt Ngô Bình đông cứng lại, anh hờ hững nói: "Tôi không tới để nói chuyện phiếm. Anh Trương, với kinh nghiệm của một bác sĩ, tôi chẩn đoán trong khoảng mười hai giờ tới anh sẽ dễ bị trúng gió đột quỵ. Hiện giờ tốt nhất anh nên tìm một bệnh viện để chữa trị ngay".

Trương Quảng Thái lông mày dựng đứng lên, lạnh lùng đáp: "Nói với tôi những lời ngớ ngẩn đó, cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?"

Liễu Khinh Mi cũng nổi giận, nói bằng giọng chán ghét: "Ngô Bình, cho dù cậu muốn kết giao với anh ấy thì cũng không nên nói dối như vậy".

Sự kiên nhẫn của Ngô Bình đến đây là hết. Anh lạnh lùng nói: "Tôi chỉ nói đến đây, tin hay không tuỳ hai người quyết định".

Dứt lời, anh quay lưng đi về chỗ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1698


Liễu Khinh Mi: "Đúng vậy, chính Thôi Hưng Khải nói với em. Có điều em đã hỏi cậu ta rồi, chỉ là trùng hợp nhờ được người ta giúp đỡ mà thôi".

Trương Quảng Thái vẻ mặt trở nên đăm chiêu. Anh ta biết Thôi Hưng Khải, người này cũng có chút tiếng tăm trong giới thượng lưu Hải Thành. Ngô Bình có thể giới thiệu công trình cho cậu ta, có thể thấy Ngô Bình này cũng không hề đơn giản!

Đúng lúc này, Trương Quảng Thái chợt nhìn thấy gì đó, anh ta vội vàng đứng dậy. Thì ra cách đó không xa, anh ta đã nhìn thấy Hoàng Thiên Bá dẫn theo người của mình bước nhanh tới.

Advertisement

Ông chủ sòng bạc lập tức tươi cười hớn hở đi theo sau Trương Quảng Thái rồi cúi gập người, ngoài ra các nhà hào môn khác ở Hải Thành cũng vây kín xung quanh ông ta.

Tuy Hoàng Thiên Bá đã là con rối của Ngô Bình, nhưng khí thế vẫn không giảm chút nào. Trái lại, nhờ được Ngô Bình dẫn dắt mà tu vi của ông ta còn tăng lên.

Advertisement

Nếu con rối tập trung luyện công thì sẽ tiến bộ rất nhanh.

Trương Quảng Thái thấy hơi căng thẳng, đây là sự cố hiếm hoi mà anh ta gặp phải sau khi công thành danh toại, anh ta chỉ đốn lại quần áo rồi ra đón Hoàng Thiên Bá.

Song, hình như Hoàng Thiên Bá không hề để ý đến anh, ông ta trực tiếp phớt cánh tay đang giơ ra của Trương Quảng Thái rồi đi về phía Ngô Bình.

Ngô Bình cũng đã nhìn thấy Hoàng Thiên Bá, anh thấy hơi ngạc nhiên, vì không biết tại sao ông ta lại đến đây.

Ông ta vung tay lên, ra hiệu cho mọi người ở phía sau đứng tránh sang một bên, còn mình thì lễ phép đi tới cúi chào Ngô Bình: “Chủ nhân, người cũng ở đây ạ!”

Ngô Bình: “Ông đến làm gì thế?”

Hoàng Thiên Bá: “Có mấy ông chủ ở Hải Thành muốn bàn chuyện làm ăn với chúng ta. Hôm nay sẽ bàn chuyện trên thuyền, tiện thể chơi vài ván luôn ạ”.

Ngô Bình hỏi: “Chuyện làm ăn mà ông nói chính là ngành bảo hiệm và tài chính mà tôi từng nhắc đấy à?”

Hoàng Thiên Bá: “Vâng, biết chúng ta sắp tiến vào hai ngành này nên bọn họ ngỏ ý muốn tham gia cùng”.

Ngô Bình: “Đấy là họ muốn mượn tầm ảnh hưởng của ông ở Hải Thành thôi, vì không phải ai cũng có thể xin được giấy phép kinh doanh hai mảng trên đâu”.

Hoàng Thiên Bá: “Chủ nhân nói đúng”.

Ngô Bình xua tay: “Được rồi, các ông bàn chuyện đi”.

Hoàng Thiên Bá cúi chào, điều này khiến mọi người đều thầm thấy kinh ngạc và tò mò không biết Ngô Bình là ai mà Hoàng Thiên Bá phải khúm núm với anh như thế.

Trương Quảng Thái ngẩn ra, rốt cuộc Ngô Bình này có lai lịch thế nào mà Hoàng Thiên Bá phải khom lưng như vậy?

Anh vội hỏi Liễu Khinh Mi: “Khinh Mi, cậu ta thật sự chỉ là một bác sĩ thực tập thôi ư?”

Liễu Khinh Mi lạnh toát người rồi run giọng đáp: “Cậu ấy bảo thế, lẽ nào lại lừa em?”

Trương Quảng Thái hít sâu một hơi rồi bước nhanh về phía Ngô Bình. Khi anh ta đi gần tới nơi thì đã tươi cười chào hỏi: “Cậu em khoá dưới!”

Anh ta quay ngoắt thái độ làm Ngô Bình thấy ngứa mắt, nhưng anh không thể hiện ra mà chỉ nói: “Ông Trương gọi tôi cho việc gì không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1699


Nói rồi, anh ta cúi gập người với Ngô Bình.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Không dám! Tôi chỉ là một bác sĩ thực tập cỏn con thôi, sao dám nhận cái cúi người này của ông chủ Trương”.

Trương Quảng Thái toá mồ hôi lạnh rồi thở dài nói: “Xem ra, cậu em giận anh rồi, thế thôi anh không làm phiền nữa”.

Advertisement

Dứt lời, anh ta bỏ đi.

Trương Quảng Thái quay lại chỗ Liễu Khinh Mi rồi nghiến răng nói: “Liễu Khinh Mi, anh không cần biết em làm thế nào, nhưng mau đến đó hầu hạ cậu ta cho anh! Muốn làm sao thì làm, nhưng phải khiến cậu ta không ghim thù với anh nữa!”

Advertisement

Liễu Khinh Mi ngạc nhiên nhìn Trương Quảng Thái rồi run rẩy nói: “Anh bảo em phục vụ cậu ấy ư?”

Trương Quảng Thái nhìn cô ấy với ánh mắt lạnh băng: “Làm tốt thì anh sẽ cho em vinh hoa phú quý! Còn không thì anh sẽ cho em chết dí ở cái đất Hải Thành này”.

Liễu Khinh Mi run lên, hình như cô ấy đã bị Trương Quảng Thái nắm thóp nên đành cúi đầu nói: “Em đi ngay!”

Liễu Khinh Mi bình ổn lại cảm xúc rồi bước tới gần Ngô Bình, sau đó ngồi xuống cạnh anh.

Ngô Bình ngoái lại nhìn cô ấy rồi nói: “Người đẹp, không nói chuyện với ông chủ Trương nữa à?”

Liễu Khinh Mi thở dài nói: “Tôi vốn có việc nhờ anh ta, ai ngờ anh ta không nể tình bạn học cũ mà từ chối tôi luôn. Thôi bỏ đi, tôi không thèm lấy lòng anh ta nữa, mấy bạn học có bối cảnh bình thường như chúng ta nói chuyện hợp nhau hơn”.

Ngô Bình không hề tin lời của cô ấy, anh nói: “Liễu Khinh Mi, nếu cậu muốn tìm một người có bối cảnh bình thường để nói chuyện thì kiếm nhầm đối tượng rồi”.

Liễu Khinh Mi ngẩn ra: “Cậu bảo mình là bác sĩ thực tập còn gì?”

Ngô Bình: “Đúng, nhưng chúng ta không cùng một thế giới đâu, vì thế cậu tìm người khác nói chuyện đi”.

Dù da mặt của Liễu Khinh Mi có dày đến mấy thì cũng thấy nhục nhã, cô ấy lườm Ngô Bình rồi nói: “Đàn ông các người toàn lũ không ra gì”.

Ngô Bình cười nói: “Tốt nghiệp xong, chúng ta mới gặp lại lần đầu, mà cậu đã nhận xét về tôi thế à?”

Liễu Khinh Mi tức giận: “Tôi nói cho cậu biết! Tôi không phải loại phụ nữ ham hư vinh, cứ thấy đàn ông có tiền có quyền là sáp tới đâu”.

Quân Vô Tướng thấy mình không thích hợp với hoàn cảnh này nữa nên chào Ngô Bình rồi ngồi xa ra.

Ngô Bình nói: “Cậu là người thế nào không liên quan đến tôi, tôi cũng không quan tâm. Nếu không còn việc gì khác thì chào!”

Nói rồi, anh đứng dậy định đổi sang chỗ khác.

Liễu Khinh Mi bắt đầu bật khóc, sau đó nói với Ngô Bình bằng giọng cầu xin: “Cậu đừng đi, nghe tôi nói nốt câu này được không?”

Ngô Bình chợt mềm lòng, dẫu sao Liễu Khinh Mi cũng rất đẹp nên anh lại ngồi xuống: “Cho cậu 10 phút, có gì thì nói đi”.

Liễu Khinh Mi lau nước mắt rồi nói: “Em trai tôi bị ung thư, cần dùng một loại thuốc mới của nước ngoài, nhưng loại thuốc ấy chưa bán chính thức trên thị trường. Muốn mua được thì phải chờ ít nhất hai năm nữa, nhưng em tôi cùng lắm chỉ sống được ba tháng thôi, tôi không chờ được”.

“Trương Quảng Thái rất giỏi, là một trong các cổ đông của công ty thuốc ấy, vì thế anh ta có thể giúp tôi lấy được thuốc để cứu em trai”.
 
Back
Top Dưới