Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1620


Diêm Lập Vũ cười nói: “Anh Ngô, đừng nói là thuốc, đến thuốc độc em cũng bán được cho anh”.

Ngô Bình: “Khi nào về, tôi sẽ cho người liên lạc với anh”.

Diêm Lập Vũ mừng quýnh: “Anh Ngô, anh bán thuốc gì thế? Thực phẩm chức năng ạ?”

Advertisement

Anh ta cũng hay bán các loại này.

Ngô Bình cười nói: “Kiểu thế, tôi sẽ cho người gửi hàng mẫu cho anh, để người của anh xem có bán được không”.

Advertisement

Diêm Lập Vũ: “Anh Ngô yên tâm, kiểu gì cũng bán được”.

Ngô Bình đang trò chuyện với Diêm Lập Vũ thì mọi người chợt ồ lên, anh ngoái lại nhìn thì thấy có một người phụ nữ đẹp không kém Đào Như Tuyết và Lâm Nhu xuất hiện, đó chính là Giang Nguyệt Hân.

Giang Nguyệt Hân có khí chất khác hoàn toàn với Đào Như Tuyết và Lâm Nhu, nhưng cũng xinh đẹp động lòng người, khiến chẳng ai nỡ chớp mắt vì sợ để lỡ mất vẻ đẹp của cô ấy.

Mã Thiên Vũ vội bước tới nói: “Nguyệt Hân, em đến rồi đấy à”.

Giang Nguyệt Hân gật đầu: “Anh Mã, để mọi người chờ lâu rồi”.

Cô ấy đảo mắt nhìn quanh rồi dừng lại ở phía Ngô Bình, sau đó đi tới phía đó.

“Như Tuyết, Lâm Nhu, chúng ta lại gặp nhau rồi”, xem ra ba cô gái cũng thường xuyên liên lạc với nhau.

Đào Như Tuyết khoác tay Ngô Bình như tuyên bố chủ quyền rồi nói: “Ừm, Nguyệt Hân, để em giới thiệu nhé, đây là Ngô Bình - bạn trai em, bọn em từng là bạn cùng lớp”.

Giang Nguyệt Hân liếc nhìn Ngô Bình, ngoài tướng mạo ưa nhìn cùng làn da đẹp ra thì cô ấy không thấy anh có điểm gì nổi bật cả nên cười nói: “Như Tuyết, chị còn tưởng sẽ không có người đàn ông nào trên đời này lọt vào mắt xanh của em cơ, chắc cậu em này có điểm đặc biệt hơn người hả?”

Sau khi Giang Nguyệt Hân xuất hiện, Ngô Bình chưa từng rời mắt khỏi cô ấy, anh đang thấy rất chấn động.

“Không ngờ Giang Nguyệt Hân này đã là cao thủ cảnh giới Địa Tiên rồi, sao tu luyện được hay vậy?”, Ngô Bình thầm nghĩ.

Anh ngạc nhiên cũng phải thôi, vì sư phụ anh là Đông Phật tiên sinh còn mất hơn trăm năm mới tu luyện lên cảnh giới này được mà. Còn Giang Nguyệt Hân mới bao nhiêu tuổi mà đã ở cảnh giới Địa Tiên rồi? Cô ấy đột phá bằng cách nào vậy?

Thấy Ngô Bình cứ nhìn mình chằm chằm, hh cười hỏi: “Cậu em, mặt tôi nở hoa à?”

Ngô Bình vội nói: “Chào chị, có một chuyện tôi thấy rất lạ”.

Giang Nguyệt Hân: “Hử? Chuyện gì thế?”

Ngô Bình: “Chị bắt đầu tu luyện khi nào?”

Giang Nguyệt Hân biến sắc mặt, sau đó nhìn sang Đào Như Tuyết.

Cô ấy cười nói: “Có gì đâu mà ngạc nhiên thế chị, Ngô Bình cũng là người tu hành mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1621


Lâm Nhu cũng ngạc nhiên: “Cậu đột phá rồi à?”

Giang Nguyệt Hân: “Không phải nhờ giỏi giang gì đâu, ăn may thôi”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình càng quan sát Giang Nguyệt Hân kỹ hơn. Anh phát hiện mi tâm của cô ấy có một người tí hon, toàn thân phát sáng.

Advertisement

Ngô Bình biết ngay Giang Nguyệt Hân đột phá nhờ uống một loại đan dược nào đó, anh cũng biết vài loại đan dược kiểu này.

“Chị đã uống đan dược kiểu như Nguyên Thần Đan à?”, Ngô Bình hỏi.

Giang Nguyệt Hân chấn động rồi cảnh giác hỏi: “Sao cậu biết?”

Advertisement

Đào Như Tuyết: “Giang Nguyệt Hân, chị đừng ngạc nhiên thế, Ngô Bình còn biết luyện đan và chữa bệnh nữa”.

Giang Nguyệt Hân ngẩn ra: “Biết cả luyện đan và chữa bệnh ư?”

Lâm Nhu cũng ngẩn người: “Thật không? Ngô Bình, cậu cũng giấu kỹ đấy”.

Ba người đẹp vây quanh Ngô Bình, khiến những người đàn ông khác ghen tỵ đỏ mắt, đến Mã Thiên Vũ cũng thầm thở dài, vì chẳng chen vào được câu nào.

Ngô Bình: “Biết chút chút thôi”.

Giang Nguyệt Hân: “Cậu cứ khiêm tốn, tôi cũng có bệnh trong người, lát nhờ cậu khám hộ nhé?”

Ngô Bình đã biết sức mạnh mà người tí hon phát ra có lẫn ít tạp chất, nó liên quan đến chất lượng của đan dược, đan dược mà Giang Nguyệt Hân uống cùng lắm là cấp tứ phẩm nên khó tránh khỏi sinh ra tác dụng phụ.

Anh đáp: “Được thôi, chờ tiệc tàn, tôi sẽ khám cho chị”.

Người đến ngày càng đông, Ngô Bình đã trở thành tâm điểm của buổi tụ họp thay Mã Thiên Vũ.

Không lâu sau, Mã Thiên Vũ nhận được một cuộc điện thoại nên cười nói: “Này các bạn, hiệu trưởng đến rồi”.

Hiệu trưởng này của họ đã về hưu nên các bạn học không hào hứng chào đón lắm, vẫn ai làm việc nấy. Thậm chí đến Mã Thiên Vũ cũng không chuẩn bị ra đón tiếp, vì một thầy hiệu trưởng đã về hưu thì sao sánh được với thân phận cao quý hiện giờ của hắn.

Ngô Bình nói: “Mình ra đón thầy đi”.

Sau đó, anh dẫn Đào Như Tuyết, Giang Nguyệt Hân và Lâm Nhu đi xuống dưới, những người khác thấy họ đi thì cũng mặc.

Mã Thiên Vũ thoáng do dự rồi cũng không đi theo, với thân phận hiện giờ của hắn thì chỉ nên làm những việc có nghĩa thôi, chứ không nên lãng phí thời gian làm gì.

Nhóm Ngô Bình vừa chờ vừa trò chuyện ở cửa khách sạn.

Ngô Bình: “Chị Giang, chị ở cảnh giới Địa Tiên rồi, sao vẫn rảnh mà đến đây thế?”

Giang Nguyệt Hân nhìn anh: “Cậu thì khác gì?”

Ngô Bình: “Tôi có hứng thú với thầy hiệu trưởng”.

Giang Nguyệt Hân: “Tôi cũng thế. Coi chúng ta này, một Nhân Tiên, một Địa Tiên. Như Tuyết cũng có tu vi không thấp đâu, thế mà chúng ta còn học cùng một trường, tôi thấy lạ quá”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1622


Ngô Bình: “Có hay không thì phải gặp mới biết được”.

Lâm Nhu: “Mọi người có thấy lạ không? Hiệu trưởng không trực tiệp giúp mình, sao làm được vậy nhỉ?”

Ngô Bình sờ mũi: “Ai biết được”.

Advertisement

Khoảng 20 phút sau, có một chiếc xe đi tới rồi dừng trước cửa khách sạn, một ông lão béo ục ịch bước xuống xe. Ông ấy có dáng người không cao, gương mặt hiền lành, đeo kính lão, tóc vuốt ngược, miệng mỉm cười.

Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra đó là hiệu trưởng, anh vội tiến lên đón rồi cười nói: “Em chào thầy!”

Advertisement

Trí nhớ của thầy hiệu trưởng rất tốt, vừa nhìn Ngô Bình đã nhận ra anh ngay: “Ngô Bình đấy hả? Ha ha, ngày xưa chểnh mảng học lắm nhé, suốt ngày chỉ nghĩ tới việc tán tỉnh các bạn gái thôi”.

Ngô Bình lúng túng, vì thấy trí nhớ của thầy quá tốt.

Đào Như Tuyết cũng chào hỏi: “Thầy còn nhớ em không ạ?’

Thầy hiệu trưởng đẩy gọng kính rồi đáp: “Đào Như Tuyết, ừm ngày càng xinh đấy”.

Thầy hiệu trưởng nhớ cả Giang Nguyệt Hân và Lâm Nhu, khiến hai cô gái rất ngạc nhiên. Một trường có rất nhiều sinh viên, mà năm nào cũng có thêm sinh viên mới mà thầy có thể nhớ hết bọn họ là quá siêu phàm.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu, định xem thầy có điểm gì đặc biệt, song anh hoàn toàn thất vọng, vì thầy rất bình thường, hơn nữa tim và gan còn gặp chút vấn đề, đầu gối cũng không được khoẻ.

Tuy thế, anh vẫn tôn trọng thầy, sau đó giúp ông ấy trả tiền xe và xách hành lý xuống.

Thầy hiệu trưởng đến là mọi người náo nhiệt hẳn lên, ai cũng tới tay bắt mặt mừng, sau đó Ngô Bình mời thầy ngồi xuống một bàn.

Thầy hiệu trưởng tên là Hồ Kiến Quốc, một cái tên rất bình thường. Vào thời của thầy thì cái tên này vô cùng phổ biến.

Hồ Kiến Quốc lấy một cái bình giữ nhiệt ra, bên trong là nước thuốc, ông ấy thổi rồi uống một ngụm.

Ngô Bình nhanh chóng đưa cho ông ấy một cái cốc.

Hồ Kiến Quốc cười lớn nói: “Mấy đứa đều có công danh sự nghiệp rồi, tốt lắm”.

Ngô Bình cười nói: “Thầy ơi, thầy định chơi ở Á Mã mấy ngày ạ?”

Hồ Kiến Quốc nói: “Giờ thầy nghỉ hưu rồi nên rảnh lắm, vì thế định sang đây chơi mấy ngày”.

Ngô Bình: “Em khá thông thuộc Á Mã, để em đặt khách sạn cho thầy, sau đó đưa thầy đi chơi nhé ạ”.

Hồ Kiến Quốc sáng mắt nói: “Thật không? Nhưng có làm mất việc của em không?”

Ngô Bình: “Không sao ạ, giờ em không đi làm nên rảnh lắm”.

Hồ Kiến Quốc gật đầu: “Ừ, thầy đang rầu vì không biết có nên đăng ký tour du lịch nào đó, nhưng giờ không cần nữa rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1623


Mã Thiên Vũ mời Ngô Bình sang bàn mình, nhưng anh đã từ chối. Anh muốn ngồi với Hồ Kiến Quốc ở bàn thứ ba, các bạn học ở bàn này đều là nhân viên văn phòng hoặc người kinh doanh tự do.

Đào Như Tuyết đương nhiên vẫn ngồi cạnh Ngô Bình, còn gg và Lâm Nhu đã chuyển sang bàn của Mã Thiên Vũ.

Hồ Kiến Quốc biết Ngô Bình còn là một bác sĩ thì vui vẻ nói: “Ngô Bình này, em đa tài thật đấy. Ngày xưa em đi tù, thầy còn thấy hơi thất vọng. Thầy còn từng nhờ một người bạn giúp em, nhưng tiếc là người bắt em ngồi tù có gia cảnh lớn quá nên thầy không làm gì được. Cuối cùng, thầy đành phải nhở quản ngục ở đó để ý đến em”.

Advertisement

Ngô Bình rất cảm động, anh nhớ quản ngục Lý Thịnh Quốc từng nói có người nhờ ông ấy quan tâm đến anh.

Advertisement

Ngô Bình không có bạn bè hay người thân nào có thể làm được điều đó nên khi ấy, anh rất tò mò không biết ai giúp mình. Bây giờ anh mới biết người đó chính là Hồ Kiến Quốc.

Cả trường học có không biết bao nhiêu học sinh, vậy mà Hồ Kiến Quốc lại quan tâm tới một sinh viên mới gặp vài lần là anh, điều này khiến Ngô Bình rất cảm động.

“Thầy ơi, em cảm ơn thầy. Thật ra, tuy ngồi tù nhưng em vẫn cố gắng học hành, không thì sao đỗ vào đại học Hoa Thanh được ạ”, Ngô Bình nói.

Hồ Kiến Quốc: “Tốt, sau này thầy phải viết lại cuộc đời của em thành một câu chuyện, để các hiệu trưởng sau kể cho sinh viên nghe. Con người phải luôn có ý chí phân đấu vươn lên”.

Ngô Bình chạy ra ngoài một lát để gọi cho Mông Trạch: “Mang cho tôi ít rượu ngon đến đây”.

Mông Trạch nhận điện xong thì đi ngay, chưa tới mười phút sau, ông ta đã mang rượu đến cho Ngô Bình.

Đây là rượu Mao Đài, ngoài ra còn có thêm trà Long Tỉnh.

Hồ Kiến Quốc nhìn thấy rượu này thì tròn mắt hỏi: “Oa, rượu này từ thời thầy ra đời đấy, ngày ấy gọi là Mao Đài năm sao, em kiếm đâu ra thế?”

Đúng là loại rượu này đã có lịch sử lâu đời năm mươi năm, hiện rất hiếm trên thị trường, thi thoảng mới có người mang bán đấu giá, mỗi chai lên đến cả vài triệu.

Ngô Bình: “Ông nội em sưu tầm đấy ạ, có mấy thùng cơ. Thầy uống thử loại trà này đi ạ”.

Nói rồi, anh lấy một cái chén mới rồi rót trà cho Hồ Kiến Quốc, hương trà toả ra thơm ngát, Hồ Kiến Quốc ngửi xong thì cảm thán: “Đây là trà Thập Khoả à? Không giống, vị thanh hơn, lại lẫn cả hương hoa…”

Đây là trà Ngộ Đạo mà Ngô Bình mua.

Anh cười nói: “Là trà hái trên núi cao thôi ạ, uống được không thầy?”

Hồ Kiến Quốc nhìn Ngô Bình rồi nói: “Này, vừa có rượu ngon vừa có trà xịn, có phải em định xin xỏ gì thầy không đấy? Nhưng thầy nghỉ hưu rồi, sợ không giúp được gì cho em đâu”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Thầy đoán siêu quá, đúng là em có việc nhờ thầy ạ”.

Hồ Kiến Quốc cười nói: “Ừ, nói đi, nếu giúp được thì thầy không từ chối đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1624


Vì đây là Á Mã, thức ăn trên các bàn khác đều thanh đạm, còn bàn của Ngô Bình thì toàn các món Vân Đông của Viêm Long.

Đương nhiên đây là những món mà Mông Trạch cho trợ lý chuẩn bị riêng cho bàn Ngô Bình, trợ lý phải vất vả mãi mới tìm được một đầu bếp của Viêm Long tới nấu và trả một mức phí trên trời.

Hồ Kiến Quốc rất hài lòng: “Ăn đúng chuẩn vị đấy”.

Advertisement

Ngô Bình mở rượu rồi rót cho Hồ Kiến Quốc, sau đó mới rót cho mình và Đào Như Tuyết, những người còn lại thì được nhân viên phục vụ rót rượu.

Hương rượu bay xa, khiến Mã Thiên Vũ ngồi ở bàn bên không ngồi yên được nữa, hắn chạy tới nhìn chai rượu rồi ngạc nhiên nói: “Trời, Mao Đài năm sao ư? Cậu Ngô, cậu mang tới à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Của nhà tôi, anh uống không? Có nhiều lắm, anh cầm lấy hai chai này”.

Mã Thiên Vũ cười nói: “Vậy tôi xin nhé”, hắn cầm hai chai rồi quay về bàn mình.

Uống được một lúc, Hồ Kiến Quốc nói: “Oa, lâu lắm rồi không được uống rượu ngon thế này”.

Ngô Bình: “Thầy ơi, nếu thầy thích thì mỗi năm em lại tặng thầy vài thùng”.

Hồ Kiến Quốc xua tay: “Thôi, thầy sợ uống quen miệng rượu ngon rồi sau không uống được loại thường nữa”.

Ngô Bình cười nói: “Có sao đâu ạ, sau này cứ để em lo rượu cho thầy”.

Cùng lúc đó, có một đạo sĩ trung tuổi đang ngồi uống rượu với một hoà thượng trung tuổi trên một ngọn núi tuyết ở biên giới Viêm Long.

Đạo sĩ có tương mạo cao quý, lưng đeo trường trường, còn hoà thượng kia thì rất xấu, mặt rỗ, đầu toàn mụn nhọt, quần áo cũng rách nát, trông hai người hoàn toàn đối lập với nhau.

Hai người ngồi uống một lát thì đạo sĩ chợt nói: “Tên đó nịnh bợ tôi như vậy, lẽ nào biết nguồn gốc của đạo gia rồi?”

Hoà thượng đáp: “Thuần Dương, tôi đã khuyên ông rồi, đừng để hoá thân của ông chạy lung tung, giờ bị người ta phát hiện rồi đấy”.

Đạo sĩ hừ nói: “Giác Viễn, ông thì hiểu gì về đạo gia của chúng tôi hả! Nếu sư gia mà theo Phật giáo của các ông thì giờ là bồ tát rồi”.

Hoà thượng: “Thế à? Giờ ông bị người ta phát hiện rồi, chắc có nhiều nhân quả lắm nhỉ?”

Đạo sĩ bỏ chén rượu xuống rồi nói: “Không được, tên này chẳng lương thiện gì, tôi phải cắt nhân quả với nó”.

Dứt lời, tay ông ta kết ấn.

Cùng lúc đó, Hồ Kiến Quốc đang uống rượu chợt biến sắc mặt rồi ngã ngửa.

Ngô Bình nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ông ấy, sau đó quan sát thì thấy Hồ Kiến Quốc bị xuất huyết não, anh rất ngạc nhiên, vì trước đó anh thấy thầy hiệu trưởng không hề có bệnh về não.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1625


Tiểu Thần nhanh chóng chữa trị vết thương cho Hồ Kiến Quốc, Ngô Bình lại lấy ít bột linh châu ra đồi hoà vào nước cho ông ấy uống. Cùng lúc đó, anh thi triển châm pháp để k*ch th*ch tiềm năng sống cho ông ấy.

Một lúc sau, Hồ Kiến Quốc dần tỉnh lại, ông ấy thở dài một hơi rồi mở mắt nói: “Là em cứu thầy à?”

Giọng nói của ông ấy rất có uy, như đã hoàn toàn khác trước.

Ngô Bình lau mồ hôi đáp: “Thầy ơi, thầy ổn rồi chứ ạ?”

Advertisement

Hồ Kiến Quốc nhìn thẳng một lúc mới đáo: “Đi, chúng ta đi uống rượu”.

Ngô Bình nói: “Thôi, em đã đặt một phòng ở khách sạn này rồi, thầy nghỉ ngơi đi ạ”.

Advertisement

Hồ Kiến Quốc gật đầu đồng ý, Ngô Bình đã đặt một phòng sang trọng rồi đỡ Hồ Kiến Quốc đến đó.

Đạo sĩ ngồi trên núi tuyết ném vỡ chén rượu rồi mắng: “Thằng này giỏi, cứu được cả người chết sống lại”.

Hoà thượng cười nói: “Ông với cậu ta định trước là phải dính lấy nhau rồi, hà tất phải làm thế?”

Đạo sĩ cười lạnh: “Tên này rắc rối lắm, ai dính phải nó là xui ngay”.

Nói rồi, ông ta lại bấm tay niệm thần chú.

Ngô Bình đưa Hồ Kiến Quốc lên phòng khách sạn, sau đó quay lại tiếp tục trò chuyện với các bạn học. Nhưng anh vừa nhồi xuống thì quản lý lại tới báo: “Vị tiên sinh kia nhảy lầu rồi ạ”.

Hả? Nhảy lầu?

Ngô Bình lao ra ngoài đường ngay, quả nhiên anh đã nhìn thấy Hồ Kiến Quốc nằm trong vũng máu. Theo nhân chứng kể lại thì ông ấy đã nhảy từ trên cao xuống.

Ngô Bình ngẩn người, mẹ kiếp! Ông này điên rồi hay gì! Anh vừa cứu ông ấy khỏi cửa môn qua mà ông ấy lại tự sát?

Ngô Bình nhăn mặt nói: “Thầy không chết được đâu!”

Anh gọi Đạo Diệp, ngay lập tức có một luồng tiên lực chui vào người Hồ Kiến Quốc. Ngay sau đó, Hồ Kiến Quốc đang bị thương nặng đã mở mắt ra, Ngô Bình thi triển y thuật để nối xương và trị thương cho ông ấy.

Sau khi tỉnh lại, Hồ Kiến Quốc nhìn Ngô Bình với vẻ mặt phức tạp như uất hận lắm.

Ngô Bình hỏi: “Thầy ơi, sao thầy lại làm thế?”

Hồ Kiến Quốc quay mặt đi, không muốn nhìn anh.

Ngô Bình lắc đầu, lại đỡ ông ấy về phòng khách sạn. Lần này, Hồ Kiến Quốc bị thương rất nặng nên cần phải nghỉ ngơi vài ngày,

Hoà thượng trên núi tuyết cười phá lên, vừa cười vừa vỗ tay đôm đốp.

Đạo sĩ cau có nói: “Tên này hại tôi thật rồi!”

Hoà thượng nói: “Ông là Chân Tiên mà lại bị một người phạm đùa bỡn, thú vị quá!”

Đạo sĩ hừ nói: “Đành tạm tha cho hoá thân kia vậy”.

Lần này, Ngô Bình không dám rời Hồ Kiến Quốc nửa bước, vì sợ ông ấy lại làm ẩu. Buổi họp sinh viên cũ vấn tiếp tục, Đào Như Tuyết đã chạy đến đây cùng anh.

Hồ Kiến Quốc nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói chuyện với ai.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1626


Ngô Bình: “Anh ở lại với thầy hiệu trưởng rồi nên em cứ đi chơi đi”.

Đào Như Tuyết: “Em làm gì có thời gian, mai là phải về rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Sao không ở lại chơi mấy ngày?”

Advertisement

Đào Như Tuyết thở dài: “Em bận lắm, làm gì có thời gian”.

Ngô Bình hỏi: “Tập đoàn Miêu Dược không còn gặp vấn đề về tài chính nữa rồi, em còn bận gì nữa?”

Advertisement

Đào Như Tuyết: “Bọn em là công ty thị trường, vì đã thế chấp cổ phần cho ngân hàng nên áp lực công nợ ghê lắm. Quý một năm nay, em phải kéo giá trị doanh nghiệp lên, không sẽ bị ngân hàng mang ra bán đấu giá mất”.

Ngô Bình hỏi: “Em định thế nào?”

Đào Như Tuyết cười nói: “Em định làm thêm một loại thuốc mới nên mới tới tìm anh nè”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế này đi, anh sẽ cho Miêu Dược một loại thuốc vừa có tác dụng điều trị vừa phòng bệnh tuổi già, em thấy được không?”

Đào Như Tuyết sáng mắt lên nói: “Nhiều công ty dược nổi tiếng trên thế giới cũng đang nghiên cứu loại thuốc này rồi, nhưng hiệu quả không ổn lắm, anh làm được thật à?”

Ngô Bình gật đầu: “Chắc sẽ có tác dụng với người bị bệnh”.

Đào Như Tuyết gật đầu: “Ý anh là kiểu bệnh lú lẫn của người già ư?”

Ngô Bình: “Chủ yếu là bệnh Alzheimer và Parkinson”.

Bằng tiến sĩ y học của Ngô Bình đâu phải để làm cảnh, anh đã đọc hết sách y học hiện đại rồi nên có kiến thức về tất cả các bệnh.

Đào Như Tuyết: “Em nhớ số lượng người mắc bệnh này trên thế giới nhiều lắm, nếu thuốc của mình hiệu quả thì kiểu gì cũng bán chạy”.

Ngô Bình: “Anh có ý kiến, sau khi thuốc này bán chạy, em hãy chuyển nhà máy thuốc đến huyện Minh Dương, ở đó có rất nhiều ưu đãi lớn với công ty sản xuất thuốc”.

Đào Như Tuyết: “Vâng, sắp tới em sẽ đi khảo sát. Anh mau đưa công thức cho em nhé, để em tranh thủ tung tin ra luôn”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Ừm, mấy hôm nữa anh sẽ gửi cho em. Nhưng em phải ở lại với anh thêm mấy hôm nữa”.

Đào Như Tuyết đã cảm nhận được ánh mắt xấu xa của Ngô Bình nên mặt đỏ lên, sau đó nói: “Được rồi, em sẽ ở lại”.

Hồ Kiến Quốc chợt hắng giọng ho một tiếng, như thể đang nhắc nhở hai người, đừng quên mất vẫn còn một người sống sờ sờ ở đây.

Ngô Bình nói: “Thầy ơi, thầy nghỉ đi ạ, đừng nghĩ quẩn nữa”.

Hồ Kiến Quốc nói: “Yên tâm, giờ thầy không muốn chết nữa rồi”.

Ngô Bình mỉm cười rồi kéo Đào Như Tuyết rời đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1627


Ngô Bình: “Đúng rồi, là trang viên nhà họ Quách đấy, nhưng giờ đã thuộc về nhà họ Lý”.

Mã Thiên Lý: “Nhà họ Lý nào?”

Đào Như Tuyết: “Nhà họ Lý ở Vân Đông, chắc anh biết chứ?”

Advertisement

Mã Thiên Lý gật đầu: “Ra vậy, bảo sao”.

Mã Thiên Lý hỏi: “Cậu Ngô, hai nhà Quách Lý có chuyện gì à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ờ, nhà họ Lý đã mua lại hết sản nghiệp của nhà họ Quách rồi”.

Những người khác ngơ ngác nhìn nhau, Diêm Lập Vũ nói: “Anh bạn Mã, tôi nhớ tài sản nhà họ Quách ít cũng phải vài trăm tỷ đô đúng không?”

Mã Thiên Lý trân trối đáp: “Đúng, nhiều như thế mà bảo bán là bán ư?”

Diêm Lập Vũ khẽ thở dài một hơi: “Nguyên nhân chỉ có một, đó là nhà họ Quách xong đời rồi!”

Giang Nguyệt Hân: “Này, cậu có quan hệ gì với nhà họ Lý?”

Ngô Bình: “Lão gia nhà họ Lý là ông nội nuôi của tôi, chúng tôi thân lắm”.

Anh đang dùng thân phận của Ngô Bình nên tạm thời ẩn đi thân phận Lý Huyền Bình.

Ngô Bình mời mọi người vào nhà, sau đó sai người giúp việc pha trà.

Diêm Lập Vũ nghe thấy Ngô Bình và Đào Như Tuyết bàn nhau về chuyện nhà máy thuốc thì nói: “Anh Bình, anh đừng quên chúng ta có hẹn hợp tác với nhau nhé”.

Ngô Bình: “Nếu anh thích thì ký hợp đồng với Như Tuyết đi. Tập đoàn Miêu Dược sắp cho ra mắt một loại thuốc mới, anh có thể tham gia tuyên truyền”.

Diêm Lập Vũ cười nói: “Được, có em ở đây, em đảm bảo thuốc của Miêu Dược sẽ nổi như cồn”.

Mã Thiên Lý nói: “Cậu Ngô, cậu có hứng thú với tiền ảo không?”

Ngô Bình không thích đồng tiền ảo này cho lắm nên nói: “Thứ này không tạo ra giá trị, như cây không gốc, nước không nguồn, không có ý nghĩa”.

Mã Thiên Lý: “Cậu Ngô, tôi lại thấy phần thân mới có giá trị”.

Ngô Bình: “Tôi không hiểu về tiền ảo lắm, nhưng tôi biết bất kỳ công ty nào chỉ cần bỏ vốn ra thì đều thu được tiền mặt, sau đó thổi phồng giá trị hàng hoá lên là bán được rồi. Theo tôi được biết thì trên thị trường hiện giờ có nhiều đồng tiền ảo lắm đúng không?”

Mã Thiên Lý gật đầu: “Đúng thế, chúng tôi cũng lo lắng về chuyện này, nhưng tôi tin…”

Ngô Bình xua tay: “Tôi không quan tâm mảng này đâu, thấy nó giả lắm, chỉ nổi nhất thời thôi, rồi sẽ có một ngày rơi tự do”.

Mã Thiên Lý không nói gì nữa.

Đào Như Tuyết nói: “Em thấy hai anh có thể hợp tác với nhau đấy”.

Mã Thiên Lý ngẩn ra: “Hợp tác kiểu gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1628


Ngô Bình không hứng thú nên nói: “Anh Mã, tôi nghĩ anh nên xử lý hết đồng tiền ảo rồi đầu tư vào cái gì đó thiết thực. Tôi có nhiều dự án hay lắm, nếu anh thích thì tôi có thể giới thiệu cho anh”.

Mã Thiên Lý nói: “Nếu có cơ hội, nhất định tôi sẽ hợp tác với cậu”.

Ngô Bình thấy Mã Thiên Lý vẫn khăng khăng với ý kiến của mình nên không nói gì nữa.

Advertisement

Bọn họ ngồi uống đến 12 giờ thì chợt có âm thanh lạ vang lên, Ngô Bình cau mày rồi đứng dậy nói: “Mọi người cứ ngồi chơi, tôi ra ngoài xem sao”.

Hơn một ngày trôi qua, Ngô Bình đã khôi phục lại gần hết tu vi, loáng cái anh đã biến mất trong bóng tối.

Advertisement

Nhìn thấy thân pháp của Ngô Bình, Giang Nguyệt Hân nói: “Khinh công siêu quá!”, nói rồi, cô ấy cũng ra ngoài theo.

Lâm Nhu cười nói: “Nguyệt Hân, chờ tôi với”, nói rồi, cô ấy cũng biến mất ngay.

Diêm Lập Vũ và Mã Thiên Lý ngơ ngác nhìn nhau, họ đi kiểu gì thế nhỉ?

Đào Như Tuyết: “Hai anh không phải ngạc nhiên, họ đều ở cảnh giới Nhân Tiên và Địa Tiên rồi”.

Diêm Lập Vũ thở dài: “Ngưỡng mộ quá, tôi mà cũng bay qua bay lại được như thế thì hay”.

Ngô Bình ra ngoài, ngay sau đó Thần Chiếu và Mông Trạch cũng xuất hiện sau lưng anh.

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân, xung quanh đây có người sống, để tôi đi bắt một người về”.

Ngô Bình gật đầu: “Nhớ để nhân chứng sống”.

Anh vừa nói dứt câu, Thần Chiếu đã biến mất.

Thần Chiếu đi rồi, Giang Nguyệt Hân và Lâm Nhu mới xuất hiện, khi họ nhìn thấy Mông Trạch thì đều sững người.

Giang Nguyệt Hân nói: “Đây là?”

Ngô Bình: “Thuộc hạ của tôi”.

Giang Nguyệt Hân nghệt mặt ra, cô ấy cảm thấy Mông Trạch có tu vi cao hơn mình, một đại cao thủ vậy mà chấp nhận làm thuộc hạ của Ngô Bình ư?

Lâm Nhu nói: “Ngô Bình, rốt cuộc cậu còn bao nhiêu điều bí mật hả?”

Cô ấy vừa nói xong thì Thần Chiếu đã xách cổ hai người khác đáp xuống, sau đó ném họ xuống đất. Hai người này đều có tu vi khá cao, một người cảnh giới Thần và một người cảnh giới Tiên Thiên.

Ngô Bình hỏi cao thủ cảnh giới Tiên Thiên: “Các người là ai?”

Người này bị Thần Chiếu bắt được nên đang hoảng sợ: “Chúng tôi là người của Minh Vương”.

Minh Vương? Ngô Bình nhớ Minh Vương là con rể của nhà họ Quách, xem ra người nhà này vẫn chưa từ bỏ hi vọng muốn đoạt lại quyền lợi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1629


Lâm Nhu sững sờ: “Minh Vương mà cậu nhắc tới là hoàng đế ngầm của Nam Dương, cao thủ đứng thứ bảy trên Hắc bảng à?”

Ngô Bình: “Ừm, chị cũng biết à?”

Lâm Nhu cười trừ: “Tu vi của người này đến cảnh giới Địa Tiên rồi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Hai chị vào trong đi, để tôi giải quyết việc ở đây đã”.

Lâm Nhu và Giang Nguyệt Hân biết Ngô Bình sẽ ra tay với người ta nên không ở lại nữa, mà quay trở lại phòng khách.

Advertisement

Vài phút sau, Mông Trạch đã dẫn một người đến gặp Ngô Bình. Người nó đã bị hạ ám thủ nên toàn thân không còn chút sức lực, đôi mắt đờ đẫn, chỉ nhìn Ngô Bình đăm đăm.

Ngô Bình: “Ông là Minh Vương Vương Tuyệt hả?”

Vương Tuyệt cười lạnh: “Có giỏi thì đấu với tôi một trận”.

Ngô Bình đấm thẳng vào mặt ông ta, làm rụng hai cái răng cửa rồi nói: “Một người sắp chết như ông mà cũng đòi đấu với tôi?”

Vương Tuyệt gào lên: “Tôi sẽ giết cậu”.

Ngô Bình: “Tôi thích những người như ông, vì khi ra tay giết hại, tôi sẽ không thấy có lỗi”.

Dứt lời, anh nói với Mông Trạch: “Trước khi trời sáng, tôi muốn Minh Vương và người của ông ta biến mất trên đời”.

Mông Trạch đáp: “Vâng, thuộc hạ sẽ đi làm ngay”.

Minh Vương biến sắc mặt rồi nói: “Khoan! Cậu có thể ra điều kiện, tôi sẽ đồng ý hết”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Không cứng miệng nữa à?”

Minh Vương cúi đầu nói: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”.

Ngô Bình: “Tôi sẽ cho ông thêm một cơ hội, từ giờ trở đi, ông phải gia nhập Hắc Thiên Giáo. Tôi sẽ hạ ám thủ trong người ông, nếu ông không trung thành, dù ông có trốn đến đây, tôi cũng cho ông chết thật thảm”.

Minh Vương biến sắc mặt rồi nói: “Tôi đồng ý”.

Ngô Bình: “Ông Mông, tôi giao ông ta cho ông, cho ông ta thân phận đệ tử ngũ hương”.

Mông Trạch: “Vâng”.

Mông Trạch dẫn Minh Vương đi, việc còn lại không cần đến Ngô Bình nữa nên anh để Mông Trạch xử lý nốt.

Ngô Bình về phòng khách, Lâm Nhu hỏi: “Sao rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1630


Sáng hôm sau, Ngô Bình đã dậy tập bài luyện thể để thử khôi phục tu vi.

Đào Như Tuyết thì không thể nhấc nổi người, Ngô Bình mặc kệ cô ấy, tu luyện một lúc rồi gọi Lý Vân Đẩu ra ăn sáng.

Lý Vân Đẩu cười hỏi: “Tiểu Bình, trong ba cô gái xinh đẹp tối qua, cháu có thích cô nào không?”

Advertisement

Ngô Bình nghi ngờ ông nội đặt máy quay lén mình, anh hỏi: “Ông ơi, ông không ngủ ạ mà biết cháu dẫn bạn về nhà?”

Lý Vân Đẩu: “Hôm qua lúc mấy đứa uống rượu, ông đã xuống nhìn lén một chút”.

Advertisement

Ngô Bình liếc mắt: “Sau đó ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Ông thấy có một cô gái lẻn vào phòng cháu”.

Ngô Bình hoàn toàn câm nín: “Ông ơi, ông rảnh lắm ạ?”

Lý Vân Đẩu xoa cằm: “Tiểu Bình, cô gái ấy được đấy, kể cho ông nghe về gia cảnh của cô ấy đi”.

Ngô Bình: “Ông cứ kệ cháu”.

Lý Vân Đẩu nghiêm túc nói: “Ơ hay, kệ là kệ thế nào, khai mau!”

Ngô Bình chán nản nói: “Cô ấy là Đào Như Tuyết, cô chủ của Miêu Dược, cháu có cổ phần trong tập đoàn nhà cô ấy”.

Lý Vân Đẩu gật gù: “Ông có biết tập đoàn này, rất khá đấy!”

Sau đó, ông ấy như chợt nhớ ra điều gì rồi biến sắc mặt nói: “Tiểu Bình, nếu cô ấy là con gái của tộc Miêu thì cháu phải cẩn thận đấy, ông nghe nói chỗ họ Cổ thuật”.

Ngô Bình: “Đúng là nhà Như Tuyết có nuôi trùng, nhưng nó thân với cháu lắm, cháu chơi với nó suốt mà”.

Lý Vân Đẩu thở phào: “Kể cả thế thì vẫn phải cẩn thận, nhưng cũng đừng làm chuyện có lỗi với con gái nhà người ta”.

Ngô Bình: “Ông ơi, bên mình xử lý tài sản của nhà họ Quách đến đâu rồi ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Đang tiến hành rồi, chúng ta ra giá không cao nên có nhiều người muốn mua lắm”.

Ngô Bình: “Cần nhanh lên một chút để thu tiền, cháu chuẩn bị đầu tư vài dự án lớn”.

Lý Vân Đẩu: “Lý Mai đã kể với ông vụ xây dựng khu kinh tế mới rồi. Đây là một cơ hội, cháu không cần chi 90 tỷ nữa, ông sẽ đổi sang cổ phần cho công ty Bình Thần”.

Công ty này do Ngô Bình thành lập, cổ đông chính là Ngô Mi và Trương Lệ. Hầu hết cổ phần đứng tên anh đều chuyển vào công ty này.

Ngô Bình: “Lý Mai không nói cho ông biết chuyện tập đoàn thiếu tiền ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Ông có cách rồi, hơn nữa bán được sản nghiệp của nhà họ Quách là mình có tiền ngay mà”.

Sau đó, ông ấy hỏi Ngô Bình định đầu tư gì, anh đáp: “Trước đó, cháu với Hạ Minh, Trần Minh Huệ, Trương Gia và Lam Binh đã bàn nhau rồi. Giờ xuất hiện dự án khu mới, cháu đã có một suy nghĩ khá chín”.

Lý Vân Đẩu: “Nói ông nghe xem nào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1631


Ngô Bình: “Khu vực mới có những chinh sách rất tốt cho ngành năng lượng mới và y dược, vừa được giảm thuế, lại được ưu tiên xây dựng, cháu định bắt tay vào ngành này, đồng thời mở một công ty dược có quy mô”.

Lý Vân Đẩu: “Năng lượng mới thì được vì nhà mình có nhà máy điện rồi, nhưng Tiểu Bình này, tập đoàn Miêu Dược của nhà bạn gái cháu và công ty thuốc Long Huy đã sản xuất thuốc rồi mà, việc gì chúng ta phải làm nữa”.

Ngô Bình: “Ông ơi, cứ bán được hàng là ổn mà. Cháu đang có vài phương thuốc chắc chắn sẽ bán chạy, mà lại không gây cạnh tranh với Long Huy và Miêu Dược”.

Advertisement

Lý Vân Đẩu: “Cháu thấy được thì cứ làm đi”.

Ngô Bình: “Sau này, nhà họ Lý chúng ta sẽ đẩy mạnh hai ngành xe hơi và thuốc. Riêng mang xe hơi, ngoài xe năng lượng mới ra, chúng ta vẫn phải sản xuất các dòng xe truyền thống, vì giờ xe chạy bằng xăng vẫn khá phổ thông”.

Advertisement

“Lượng tiêu thụ của công ty xe hơi Tam Hữu khá ổn, cứ đà này thì sẽ chiếm được thị trường của Viêm Long và Đông Nam Á”.

“Nếu thế thì mỗi năm mình sẽ thu được 400 tỷ đô và lãi ít nhất là 30 tỷ”.

Ngô Bình: “Đúng ạ, như có vậy thì nhà họ Lý chúng ta mới trở thành xí nghiệp hàng đầu được”.

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Ngoài xe hơi với thuốc ra thì còn gì khác nữa không?”

Ngô Bình: “Là cơ sở hạ tầng mà cháu từng nói đấy ạ. Chờ mảng xe hơi và thuốc đi vào hoạt động, chúng ta sẽ thu được tiền rồi dùng nó để đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng. Xây dựng xong, chúng ta muốn phát triển ở đây thì mỗi năm sẽ phải đầu tư nhiều. Nhưng dựa vào tầm ảnh hưởng của chúng ta ở Đông Nam Á thì mình sẽ dễ lấy được nhiều công trình hơn. Đương nhiên chúng ta chỉ làm trung gian thôi, kiếm việc cho các xí nghiệp trong nước làm. Việc mình mang về vừa tốt, giá lại rẻ, còn được miễn thuế thì có ai chê được?”

Lý Vân Đẩu cười nói: “Ừm, cứ quyết vậy nhé!”

Sau đó, Lý Hoằng Đào và Quách Tình đều tới ăn sáng, Ngô Bình chào hỏi vài câu rồi đứng dậy đi gặp nhóm Lâm Nhu.

Lúc này, Lâm Nhu và Giang Nguyệt Hân đang cùng ăn sáng và cười nói, thấy Ngô Bình tới, họ đều đứng dậy cảm ơn anh.

Mã Thiên Lý: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu đã tiếp đón chúng tôi, lát chúng tôi sẽ về khách sạn”.

Ngô Bình: “Tôi không tham gia các hoạt động tiếp theo được, chúc các anh chị đi chơi vui vẻ, có gì cần thì cứ gọi cho tôi”.

Anh ngồi thêm với họ môt lát rồi cho xe chở họ về khách sạn.

Họ đi rồi, nhưng Hồ Kiến Quốc ở lại, Ngô Bình đến tìm ông ấy thì thấy ông ấy đang tập thể dục trong vườn hoá, chẳng giống người từng tìm đủ mọi cách tự sát chút nào.

Thấy Ngô Bình tới, ông ấy nói: “Nhóc, xem ra cậu đã biết thân phận của tôi rồi nhỉ”.

Ngô Bình nói: “Dù thân phận của ông rất hoàn hảo, nhưng tôi vẫn có thể đoán ra được ông không phải người bình thường”.

Hồ Kiến Quốc cười lạnh nói: “Tôi không muốn dây dưa với cậu, nhân quả của cậu lằng nhằng lắm”.

Ngô Bình đảo mắt nói: “Sao tiên sinh nhát gan thế, cách đây không lâu, đại sư Thanh Liên đã tới tìm và truyền cho tôi một môn công pháp Phật môn đấy”.

Hồ Kiến Quốc cười lạnh: “Thanh Liên? Vậy chứng tỏ giữa hai người có nhân quả, còn tôi thì không”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1632


Ngô Bình: “Ý của tiền bối là sao?”

Hồ Kiến Quốc: “Hoá thân này của tôi có sứ mệnh riêng của mình, nếu cậu đã dính đến tôi thì phải giúp tôi hoàn thành sứ mệnh”.

Ngô Bình chớp mắt: “Tu vi của tôi còn thấp, chỉ e không giúp được”.

Hồ Kiến Quốc ngoảnh lại nhìn anh: “Việc này cậu giúp được, không thì tôi sẽ thi triển chú thuật, khiến cho chỗ đó của cậu không bao giờ cứng lên được nữa”.

Advertisement

Ngô Bình giật thót tim: “Tiền bối, đừng quá đáng thế!”

Hồ Kiến Quốc cười lạnh nói: “Thế cậu có giúp tôi không?”

Advertisement

Ngô Bình thở dài: “Đương nhiên là có, nhưng tôi cũng phải biết tiền bối là ai và việc cần làm là gì đã chứ”.

Hồ Kiến Quốc nói: “Tôi là sư tổ của Toàn Chân giáo”.

Ngô Bình giật mình, kêu lên: “Tiền bối là Lữ Tổ?”

Lữ Tổ là Lữ Động Tân của một trong Bát tiên trong truyền thuyết thần thoại, còn có tên Thuần Dương Tử, Phù Hựu Đế Quân, là nhân sĩ thời Đường. Đến nay vẫn còn nhiều đền thờ như đền Lữ công, hương khói nghi ngút.

Hồ Kiến Quốc đáp: “Đúng vậy”.

Ngô Bình hành lễ với ông ấy: “Vãn bối kính chào Lữ Tổ!”

Hồ Kiến Quốc xua tay: “Không cần đa lễ. Chuyện tôi nhờ cậu làm cũng rất đơn giản. Hãy tìm giúp tôi một người, nhận người này làm đệ tử, truyền dạy đạo pháp”.

Ngô Bình vội hỏi: “ Lữ Tổ, đó là ai ạ?”

Hồ Kiến Quốc nói: “Sau này cứ gọi tôi là ông Hồ”.

Ngô Bình đáp: “Vâng, ông Hồ.”

Hồ Kiến Quốc bảo: “Tôi có sinh thần bát tự của người này, và vị trí đại khái của nơi sinh. Cậu hãy đi tìm và thay tôi truyền đạo pháp cho người này”.

Ngô Bình chớp mắt hỏi: “Ông Hồ à, ông bảo tôi nhận người này làm đồ đệ, vậy tôi có thể dạy gì cho người này ạ?”

Hồ Kiến Quốc bảo: “Tìm được người trước đã. Chỉ cần tìm được người, tôi sẽ truyền dạy đạo pháp cho cậu”.

Ngô Bình gật đầu: “Vâng, vãn bối có thể giúp ông chuyện này”.

Sắc mặt Hồ Kiến Quốc đã tốt hơn đôi chút: “Tôi sẽ đi chơi ở Á Mã vài hôm. Cậu đừng quấy rầy tôi”.

Ngô Bình vội đáp: “Vâng, vãn bối tuyệt đối sẽ không quấy rầy”.

Hồ Kiến Quốc để lại số liên lạc rồi chào tạm biệt.

Ngô Bình sắp xếp một tài xế đi theo, đích thân tiễn ông ấy ra cửa.

Sau khi Hồ Kiến Quốc rời đi, anh đến phòng nghỉ của Đào Như Tuyết. Cô ấy đang nằm trên giường và lướt điện thoại. Ngô Bình ôm cô ấy từ phía sau: “Đang xem gì vậy?”

Đào Như Tuyết đáp: “Sắp tới, khi thuốc mới của bọn em phát hành, giá thị trường chắc chắn sẽ tăng mạnh, có cơ hội đột phá hàng nghìn tỷ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1633


Dược Đường là nơi giàu có nhất ở Hắc Thiên Giáo, luôn được các đời giáo chủ xem trọng. Có điều Ngô Bình cảm thấy rất chán nản về hiệu suất của Dược Đường này. Mỗi năm tiêu tốn hơn hai mươi tỷ đô mà chỉ luyện được thuốc trị giá ba mươi tỷ. Đúng là kém cỏi!

Phạm Ân Cách đưa Ngô Bình đến nơi luyện thuốc, một nơi có diện tích rất lớn. Có hàng trăm “dược sư” đang điều chế thuốc ở đây.

Bên cạnh là kho thuốc, nơi cất giữ nhiều loại dược liệu quý. Ngoài ra còn có đủ loại máy móc luyện thuốc chuyên nghiệp, đều là loại tốt nhất.

Advertisement

Có rất nhiều dược sư ở đây là tiến sĩ Dược, tốt nghiệp ngành dược của các trường đại học y hàng đầu thế giới.

Dù vậy, Ngô Bình vẫn cảm thấy đám người này thật vô dụng. Anh đi một vòng, bảo mọi người dừng công việc trong tay lại rồi hỏi Phạm Ân Cách.

Advertisement

“Ông Phạm, hiện nay loại thuốc nào có sản lượng lớn nhất và được đầu tư nhiều nhất?”, anh hỏi.

Phạm Ân Cách đáp: “Giáo chủ, là Trường Sinh Tán”.

Ngô Bình gật đầu: “Lần trước do điều kiện thô sơ, không thể tiến hành tinh luyện cao cấp hơn. Bây giờ tôi sẽ thực hiện quy trình chiết xuất của Trường Sinh Tán một lần. Đám ngốc các người quan sát thật kỹ nhé!”

Phạm Ân Cách mừng rỡ, lập tức gọi mấy chục người điều chế Trường Sinh Tán đến nghe Ngô Bình giảng dạy.

Ngô Bình chia quá trình chiết xuất thành hai mươi bảy bước, cách làm của từng bước đều không giống nhau, do những người khác nhau phụ trách.

Phải mất hơn hai giờ để thực hiện tất cả các quy trình. Cuối cùng, anh đã điều chế ra một tễ thuốc màu xanh lam nhạt.

Ngô Bình uống một ngụm thuốc, gật đầu hài lòng: “Ở đây có thiết bị chuyên nghiệp, thuốc còn tinh khiết hơn lần trước”.

Phạm Ân Cách quan sát từ đầu đến cuối, kinh ngạc thốt lên: “Giáo chủ, khi dùng cách của cậu, sử dụng cùng một loại dược liệu nhưng sản lượng thuốc lại nhiều gấp sáu lần so với ban đầu! Hơn nữa, hiệu quả cũng tốt hơn thuốc ban đầu gấp mấy lần. Kỳ diệu nhất là thuốc này hình như không có tác dụng phụ!”

Ngô Bình ra lệnh: “Ông bảo họ làm một lần đi, để tôi xem hiệu quả thế nào”.

Phạm Ân Cách lập tức chỉ huy các dược sư điều chế Trường Sinh Tán bằng phương pháp Ngô Bình vừa dạy. Hai mươi bảy nhóm nhỏ bắt tay vào việc, tốc độ rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.

Chưa đầy nửa giờ sau, họ đã điều chế ra nửa chai thuốc màu xanh lam nhạt.

Ngô Bình cũng uống thử một ngụm, cảm thấy chất lượng không được như anh làm, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Anh nói với vẻ bất đắc dĩ: “Tuy còn thiếu sót nhưng vẫn dùng được. Mọi người vẫn phải tăng cường tập luyện”.

Tất cả đồng thanh vâng dạ, trong lòng kích động vô cùng, không ngờ thành công rồi!

Ngô Bình hỏi Phạm Ân Cách: “Ông Phạm, chi phí điều chế nửa chai thuốc nhỏ này là bao nhiêu?”

Phạm Ân Cách đáp: “Với hiệu suất hiện tại, chi phí khoảng năm mươi lăm triệu đô. Trước đây, chúng tôi đã chi tiêu ít nhất ba trăm năm mươi triệu đô để điều chế ngần này liều lượng Trường Sinh Tán”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Các ông bán một chai thuốc với giá bao nhiêu?”

Phạm Ân Cách trả lời: “Nếu bán cho giới nhà giàu thì khoảng năm trăm triệu. Có điều hiện tại công hiệu của thuốc đã được cải thiện, giá cả có thể tăng lên hơn một tỷ rưỡi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1634


Ngô Bình nói tiếp: “Hôm nay điều chế loại thuốc này trước, để họ tiếp tục tập thành thạo. Ngày mai tôi sẽ dạy mọi người điều chế loại thuốc thứ hai”.

Phạm Ân Cách mừng rỡ: “Giáo chủ thật lợi hại!”

Ngô Bình bảo: “Tôi sẽ sử dụng thiết bị ở đây để nghiên cứu một số loại thuốc, ông hỗ trợ cho tôi nhé”.

Advertisement

Phạm Ân Cách vui mừng khôn xiết, cười đáp: “Vâng!”

Trong dược điển có loại thuốc điều trị tổn thương thần kinh, anh muốn điều chỉnh một chút để điều chế ra thuốc đặc trị bệnh Alzheimer và Parkinson.

Advertisement

Đào Như Tuyết và Phạm Ân Cách ở bên cạnh giúp anh một tay. Kho thuốc chất đầy dược liệu. Chẳng mấy chốc, Ngô Bình đã tìm được đủ dược liệu và bắt đầu điều chế thuốc.

Quy trình điều chế thuốc không phức tạp như Trường Sinh Tán, chỉ có mười chín bước.

Đàn ông khi nghiêm túc là quyến rũ nhất. Đào Như Tuyết si mê ngắm nhìn Ngô Bình, gương mặt ngập tràn nụ cười dịu dàng. Khi thì cô ấy đưa dược liệu cho anh, khi thì giúp anh thao tác máy móc.

Một giờ sau, Ngô Bình làm ra nửa ống nghiệm chất lỏng màu xanh nhạt. Anh uống một ngụm, cảm nhận tác dụng của thuốc.

Đào Như Tuyết vội hỏi: “Thế nào?”

Ngô Bình nhắm mắt cảm nhận một lát, đoạn nói: “Đây là thuốc mà anh đã làm theo phương pháp phối chế ban đầu, không chỉ có tác dụng trị liệu thần kinh mà còn có công dụng khác. Anh sẽ chiết xuất một thành phần hoạt chất khác để điều chế thêm một loại thuốc nữa.

Đào Như Tuyết sửng sốt hỏi: “Loại thuốc ấy có thể trị bệnh gì vậy?”

Ngô Bình cười đáp: “Loại thuốc ấy chủ yếu giúp phục hồi thần kinh não, có tác dụng rất tốt với người chậm phát triển trí tuệ bẩm sinh”.

Đào Như Tuyết cả mừng: “Thật ư? Tốt quá!”

Cô ấy rất am hiểu về y dược. Số người thiểu năng trí tuệ trên thế giới chiếm khoảng ba phần trăm tổng dân số, ước chừng hai trăm bốn mươi triệu người.

Còn có tám phần trăm dân số với trí tuệ không thể đạt đến trình độ của người bình thường, thuộc nhóm người có trí tuệ thấp, số lượng khoảng sáu trăm triệu người!

Thiểu năng trí tuệ là căn bệnh khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng hơn những căn bệnh khác, nhất là đối với trẻ em, cha mẹ của các em vô cùng đau khổ.

Ngô Bình nói: “Loại thuốc chữa trị thần kinh não này, anh vẫn phải điều chỉnh một chút để công dụng của nó mạnh và toàn diện hơn”.

Rồi anh bắt đầu thử nghiệm hết lần này đến lần khác. Đến tám giờ tối, anh mới chiết xuất ra hai loại thuốc, một loại chữa bệnh Alzheimer, còn loại còn lại dùng để điều trị thiểu năng trí tuệ!

Hiệu quả chữa trị của loại thuốc trước đạt khoảng tám mươi phần trăm. Hiệu quả điều trị của loại thuốc sau có thể đạt khoảng chín mươi phần trăm đối với trẻ em, bảy mươi phần trăm đối với người thành niên. Đối với người trung niên và cao tuổi, hiệu quả trị liệu chỉ đạt dưới ba mươi phần trăm.

Sau khi Ngô Bình điều chế thuốc xong, Đào Như Tuyết hớn hở ôm chầm lấy anh rồi nhảy cẫng lên.

“Chồng em giỏi quá! Anh có biết thuốc của chúng ta sẽ cứu được bao nhiêu đứa trẻ đáng yêu không? Sẽ cứu được bao nhiêu người cao tuổi không? Anh đúng là đấng cứu tinh của cả thế giới!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1635


Đào Như Tuyết cười đáp: “Vâng, nghe theo anh cả. À, em muốn chia cho anh thêm ba mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn”.

Ngô Bình xua tay: “Cổ phần thì anh không cần đâu. Thế này đi, nhà họ Lý của anh cũng muốn tiến quân vào ngành dược, sẽ mua lại hai mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn theo giá thị trường hiện nay”.

Đào Như Tuyết cười nói: “Không thành vấn đề. Sau này anh vẫn phải tiếp tục nghiên cứu thuốc mới giúp bọn em nhé”.

Advertisement

Ngô Bình trả lời: “Tất nhiên rồi”.

Sau đó Ngô Bình đưa Đào Như Tuyết đến cung điện của Hắc Thiên Giáo. Cô ấy ở lại đây một đêm, ngày mai sẽ bay về Viêm Long để xin phê duyệt thuốc mới.

Advertisement

Lúc ăn tối, Ngô Bình gọi đường chủ Tài Đường đến: “Đường chủ Phó, năm mươi tỷ đô của tôi do chị quản lý. Ngày mai chị hãy đi mua cổ phiếu của tập đoàn Miêu Dược nhé”.

Phó Oánh hỏi: “Chẳng lẽ giáo chủ có tin tức nội bộ sao ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Tập đoàn Miêu Dược sắp phát triển hai loại thuốc mới, đối tượng là hàng trăm triệu người bệnh, doanh thu trong tương lai sẽ lên đến vài trăm tỷ đô”.

Phó Oánh đáp: “Được, tôi sẽ trích ra hai mươi triệu đô mua cổ phần của tập đoàn Miêu Dược”.

Ngô Bình nói: “‘Còn nữa, sắp tới công ty dược Long Huy sẽ lên sàn, chị cũng có thể mua một ít”.

“Vâng”.

Sau khi Phó Oánh rời đi, Ngô Bình và Đào Như Tuyết vui vẻ với nhau trong cung điện. Tinh lực của hai thanh niên như thể dùng mãi không hết, đến rạng sáng mà vẫn chưa ngủ.

Đào Như Tuyết lại ngủ quá giấc. Ngô Bình đành sai người mang bữa sáng đến phòng.

Một giờ chiều, Đào Như Tuyết ngồi máy bay của Hắc Thiên Giáo bay về Viêm Long.

Tiễn Đào Như Tuyết đi rồi, Ngô Bình quay về Dược Đường, tiếp tục cải tiến phương pháp điều chế loại thuốc thứ hai. Đồng thời, anh còn tiện tay trị khỏi bệnh của Phạm Ân Cách.

Trong người Phạm Ân Cách có nhiều loại dược lực xung đột nhau, khiến ông ta gặp nguy hiểm. Ngô Bình đã hấp thu và luyện hoá toàn bộ dược lực, chỉ giữ lại một loại dược lực có lợi cho ông ta.

Khi anh quay về cung điện đã là sáng sớm. Nghĩ đến chuyện thần Hắc Thiên muốn có tà ma trong Nhân Bì, anh bèn triệu tập một lượng lớn tín đồ, chuẩn bị mở đàn tế, hiến tế một phần tà ma trong Nhân Bì..

Giáo chủ mở đàn hiến tế là chuyện quan trọng. Bốn đường chủ, tám trưởng lão và hữu hộ pháp Mông Trạch đồng loạt đến tham dự.

Lúc này, Ngô Bình đã đeo mặt nạ đen vào. Khí tức hiện giờ của anh rất quái dị, lớn mạnh khôn lường, khiến tất cả mọi người đều nảy sinh ý niệm thần phục từ sâu trong lòng.

Đeo mặt nạ vào là liên lạc được với thần Hắc Thiên, anh cất tiếng: “Thần Hắc Thiên, ta muốn hiến tế một linh hồn”.

Thần Hắc Thiên đáp: “Thiện!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1636


Nhân Bì há miệng, phun một làn khí đen ra không khí. Tuy đã được tôi luyện nhiều năm, nhưng tà ma này có trình độ Thiên Tiên cấp thấp, khí tức của nó vẫn khiến mọi người kinh ngạc!

“Ầm!”

Một vòng xoáy khí đen cực lớn xuất hiện ở không gian phía trên đàn tế. Nó thả ra vô số sợi dây năng lượng màu đen, trói khí đen ấy lại.

Advertisement

Khí đen không ngừng cuộn trào, vùng vẫy, nhưng vô ích. Chẳng bao lâu sau, nó đã bị sợi dây kéo vào vòng xoáy. Trong sâu thẳm linh hồn của mọi người đều nghe thấy tiếng rống tuyệt vọng và phẫn nộ.

Thả ra một tà ma, Nhân Bì rõ là thấy dễ chịu hơn nhiều. Nó đi đến trước mặt Ngô Bình, chắp tay nói: “Cảm ơn thượng tiên đã giúp tôi!”

Ngô Bình đáp: “Sau này ta sẽ từ từ hiến tế các tà ma bên trong, làm vậy ngươi sẽ thoải mái hơn”.

Advertisement

Nhân Bì cả mừng: “Cảm ơn thượng tiên. Sau này nếu có chuyện gì cần đến tôi, thượng tiên cứ việc mở lời”.

Năng lực hiện tại của Viêm Dương đã đủ đối chọi với cao thủ cảnh giới Chân Nhân. Thậm chí nếu gặp Chân Quân, nó cũng có thể đọ sức. Dĩ nhiên, hầu hết sức mạnh của nó đều dùng để áp chế tà ma nên không thể chiến đấu quá lâu.

Ngô Bình thu Nhân Bì lại, đoạn nhìn về phía không gian Hắc Thiên. Trong đầu anh vang lên giọng nói của thần Hắc Thiên.

“Linh hồn mà ngươi hiến tế khá mạnh. Ngươi có thể chọn một trong các vật phẩm này, hoặc ta sẽ cho người một lá bùa Hắc Thiên Trảm Tiên”.

Ngô Bình hỏi: “Uy lực bùa Trảm Tiên của ngươi như thế nào?”

“Có thể chém chết Thiên Tiên cấp thấp. Nhưng tu vi của ngươi còn quá yếu, dùng bùa này dễ bị ngộ thương”, thần Hắc Thiên có ý tốt nhắc nhở.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Nói vậy là ta chỉ có thể chọn vật phẩm?”

Ánh mắt anh lướt qua mấy trăm vật phẩm đang lơ lửng. Bất chợt, anh nhìn thấy một chiếc đỉnh màu đen. Mắt anh sáng rực lên: “Thần Hắc Thiên, đây là đỉnh thuốc à?”

Thần Hắc Thiên đáp: “Đúng thế. Đây là đỉnh thuốc từng được một dược vương sử dụng, tên là tiên đỉnh Thuần Nhất”.

Ngô Bình nói: “Ta chọn nó!”

Ngay giây sau, chiếc đỉnh cao một mét rưỡi, rộng chừng hai mét đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình cất mặt nạ Hắc Thiên, đi một vòng quanh đỉnh, nhận ra thiết kế của đỉnh này rất tuyệt diệu, khiến anh kinh ngạc vô cùng.

Những người còn lại cũng nhìn thấy một chiếc đỉnh xuất hiện từ không trung. Ai nấy đều sửng sốt.

Không biết có ai hét lên một câu, tất cả đều quỳ xuống đất: “Chúc mừng giáo chủ, chúc mừng giáo chủ!”

Ngô Bình hỏi Mông Trạch: “Sao lại chúc mừng?”

Mông Trạch đáp: “Giáo chủ chính là vị giáo chủ đầu tiên trong lịch sử Hắc Thiên Giáo nhận được vật dụng thật thông qua việc hiến tế!”

Ngô Bình rất bất ngờ: “Nói thế tức là các giáo chủ trước đây chưa từng đổi được vật phẩm thật từ thần Hắc Thiên?”

Mông Trạch gật đầu: “Đúng vậy. Kể cả giáo chủ đời đầu cũng không làm được!”

Ngô Bình gật gù: “Xem ra tôi rất may mắn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1637


Trong dược điển có cách sử dụng đỉnh thuốc nhưng rất sơ sài, anh phải nghiên cứu sâu hơn.

Trong đỉnh thuốc có rất nhiều máy móc, hơn một trăm không gian gấp, mỗi không gian đều được trang bị máy móc tinh vi để chiết xuất thành phần dược liệu.

Có thể nói đỉnh thuốc này còn tiên tiến và tinh vi hơn các thiết bị ở Dược Đường gấp nghìn lần. Sự chênh lệch giữa chúng hệt như sự chênh lệch giữa thời kỳ đồ đá và nền văn minh hiện đại vậy!

Advertisement

Anh không ngủ nghỉ suốt cả đêm, dồn toàn bộ tinh lực vào việc nghiên cứu đỉnh thuốc này. Dẫu vậy, anh chỉ mới tìm hiểu được một phần rất nhỏ về cách sử dụng tiên đỉnh mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, anh lại đến Dược Đường, sử dụng máy móc ở đó để điều chế thuốc trị bệnh tiểu đường. Vì tất cả đều là thuốc mới do anh nghiên cứu nên mất khá nhiều thời gian. Khi anh điều chế xong thì đã là chiều hôm sau.

Advertisement

Ít lâu sau, Đỗ Tinh của Ti Lễ Đường tìm gặp anh, cười nói: “Giáo chủ, các nữ tín đồ được chọn từ khắp nơi đã được đưa đến. Mời giáo chủ đến xem!”

Bây giờ Ngô Bình mới nhớ ra chuyện này, bèn hỏi: “Đỗ Tinh, chọn được bao nhiêu người rồi?”

Đỗ Tinh trả lời: “Thưa giáo chủ, tổng cộng là một trăm lẻ tám người”.

Ngô Bình sững sờ: “Một trăm lẻ tám?”

Đỗ Tinh cười đáp: “Giáo chủ, trong một trăm lẻ tám người này có ba mươi sáu người đẹp thượng thượng phẩm, bảy mươi hai người đẹp thượng phẩm”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, để tôi đi xem”.

Ngô Bình trở về cung điện. Một trăm lẻ tám cô gái xinh đẹp được chọn từ khắp nơi đang đứng ngay ngắn trong đại điện. Họ nhìn Ngô Bình đầy tha thiết, mong được lọt vào mắt xanh của vị giáo chủ mới này.

Đứng ở hàng đầu tiên đều là người đẹp thượng thượng phẩm.

Hắc Thiên Giáo chọn các cô gái này đều có tiêu chuẩn riêng, ví dụ như hình thể, tóc, mùi, nhan sắc, giọng nói, vân vân, đều có quy tắc nhất định.

Chỉ cần không đáp ứng một trong các tiêu chuẩn, đều sẽ không được chọn. Vậy nên những người đẹp thượng thượng phẩm này đạt điểm tổng thể về mọi mặt cao nhất, nhưng chưa chắc xinh đẹp nhất.

Ngô Bình nhìn ba mươi sáu người đẹp thượng thượng phẩm. Các cô gái này đều sở hữu vóc dáng hàng đầu, nhan sắc thì mỗi người một vẻ.

Anh lướt mắt nhìn rồi nói: “Phân công cho họ đi”.

Đỗ Tinh đáp: “Vâng, thuộc hạ đã rõ”. Ngay lập tức, Đỗ Tinh đưa ba mươi sáu cô gái rời đi, phân công nhiệm vụ dựa theo kỹ năng thành thạo và sở trường của họ.

Những cô gái xinh đẹp này, có người nấu nướng, có người phụ trách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày, người dọn dẹp phòng làm việc, người thì làm tài xế cho giáo chủ.

Ngô Bình nhìn tiếp bảy mươi hai cô gái thượng phẩm. Những cô gái này đều rất đẹp, chỉ khuyết thiếu ở một mặt nào đó thôi. Có người vòng ngực không quá to, eo chưa thon gọn lắm, người thì có nhiều nốt ruồi trên da, ảnh hưởng đến ngoại hình, vân vân.

Anh nói: “Các cô chạy quanh cung điện mười vòng đi”.

Các cô gái rất vâng lời, lập tức cất bước chạy. Một vòng, hai vòng, ba vòng, đến khi chạy xong mười vòng, tất cả người đẹp đều thở hổn hển.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1638


Mười hai người này và ba mươi sáu người lúc nãy, sẽ trở thành người hầu thân cận của anh, phục vụ xung quanh anh.

Sắp tới, các cô gái này phải trải qua quá trình huấn luyện kéo dài ba ngày mới có thể chính thức phục vụ giáo chủ mới.

Những chuyện còn lại được giao cho Đỗ Tinh xử lý. Ngô Bình mang theo vài loại thuốc, trở về trang viên họ Lý.

Advertisement

Tối nay Lý Mai cũng có mặt. Cô ấy đang thảo luận gì đó với Lý Vân Đẩu trong phòng khách. Thấy Ngô Bình đến, Lý Vân Đẩu bèn ngoắc tay với anh: “Tiểu Bình, ông có chuyện cần bàn bạc với cháu đây”.

Ngô Bình cười hỏi: “Chuyện gì vậy ông?”

Lý Vân Đẩu đáp: “Tiểu Bình à, nhà họ Lý chúng ta cũng được xem là gia tộc giàu có hàng đầu Đông Nam Á hiện nay. Nhưng vấn đề là trọng tâm sản nghiệp nhà họ Lý không đặt ở Đông Nam Á. Ông muốn tìm một người nhà họ Lý trấn giữ ở đây”.

Advertisement

Ngô Bình thắc mắc: “Không phải đã có ông nội trấn giữ rồi sao ạ?”

Lý Vân Đẩu xua tay: “Ông già rồi, không muốn lo lắng nhiều việc nữa. Còn Lý Mai cũng phải phụ trách chuyện trong nước”.

Ngô Bình đáp: “Đừng nói là ông muốn cháu ở lại nhé? Ông nội à, cháu không có thời gian đâu ạ!”

Lý Vân Đẩu cười bảo: “Ông nội đã có ứng cử viên rồi. Ông muốn cô cháu đến đây, cháu thấy ổn chứ?”

Ngô Bình trả lời: “Tất nhiên là thích hợp rồi ạ. Ông à, cháu không biết nhiều về cô. Nhưng ông đã chọn cô thì chắc hẳn cô rất có tài kinh doanh”.

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Năm xưa cô của cháu yêu đương tự do, đã chọn Trịnh Tắc Sĩ. Tiểu Trịnh là người thận trọng nhưng chưa đủ sắc bén. Vậy nên dù ông đã tận lực giúp đỡ, nhà họ Trịnh vẫn chỉ là gia tộc hạng hai”.

Ngô Bình hỏi: “Ông nội à, nếu cô sang đây, có phải chú cũng đi cùng không ạ?”

Lý Vân Đẩu đáp: “Ừ. Chuyện này ông đã hỏi ý cô của cháu rồi. Nó và Tiểu Trịnh đã bàn bạc và quyết định cùng nhau sang đây”.

Ngô Bình nói: “Cô bằng lòng đến đây thì tốt quá. Cháu đồng ý”.

Lý Mai nói: “Ông à, dù sao cô cũng đã gả đi, còn chú cũng tham gia kinh doanh, có phải…”

Lý Vân Đẩu tiếp lời: “Sự lo lắng của Tiểu Mai rất có lý. Ông cũng đã suy nghĩ về chuyện này. Tiểu Trịnh đến đây, chủ yếu là mượn con thuyền lớn nhà họ Lý để mở rộng công việc kinh doanh của nhà họ Lý, chứ không tham gia quản lý nhà họ Lý”.

Lý Mai bày tỏ: “Nếu như vậy thì không còn gì đáng lo nữa ạ”.

Lý Vân Đẩu bảo: “Ngày mai Gia Ninh sẽ đến đây. Tiểu Bình à, lúc đó nhớ sân bay đón cô cháu nhé”.

Ngô Bình đáp: “Vâng”.

Nói được một lúc, anh lấy mười chai Trường Sinh Tán ra và đưa cho Lý Vân Đẩu: “Ông nội à, thứ này có thể kéo dài tuổi thọ, là linh dược mà Hắc Thiên Giáo sử dụng để lôi kéo các đại gia Đông Nam Á. Ông có thể dùng nó làm quà tặng bạn bè, thân thích”.

Lý Vân Đẩu rất vui: “Đồ tốt đấy. Vậy ông nhận nhé!”

Lý Mai liếc anh: “Không có phần chị à?”

Lấy một gói bột trân châu làm từ linh châu ra, Ngô Bình nói: “Thứ này có tác dụng làm đẹp, đáng tiền hơn thuốc kia nhiều”.

Đôi mắt Lý Mai sáng lên: “Thật sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1639


Ngô Bình mở cửa: “Chị Mai, có việc gì à?”

“Không có việc thì không được tìm cậu trò chuyện hả?”, cô ấy hậm hực.

Ngô Bình gãi đầu: “Chị ngồi đi, có muốn uống gì không?”

Lý Mai lấy một cốc nước ra, bên trong đựng bột linh châu vạn năm mà Ngô Bình tặng. Cô ấy nói: “Chị chưa uống, bây giờ chị uống, cậu xem hiệu quả giúp chị nhé”.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Ừm, chị uống đi”.

Cốc này không to, Lý Mai uống một ngụm là hết, vị cũng khá ngon.

Advertisement

Cô ấy ngồi trên giường Ngô Bình, chân trái vắt lên chân phải, cười bảo: “Tiểu Bình, cô nàng xinh đẹp ngực to kia đi rồi à?”

Ngô Bình nhủ bụng, sao cô ấy lại biết nhỉ? Anh trả lời: “Đã về Viêm Long rồi. Chị quen cô ấy sao?”

Lý Mai nói: “Gặp vài lần, trẻ trung lại xinh đẹp, chắc cậu cũng thích cô ấy nhỉ?”

Ngô Bình đảo mắt: “Có liên quan gì đến chị à?”

Lý Mai bực tức: “Chị là chị cậu, tất nhiên là có liên quan”.

Ngô Bình quay mặt đi, lẩm bẩm: “Cùng lắm là chị nuôi thôi mà”.

Lý Mai đột nhiên lấy tay quạt mấy cái rồi bảo: “Ở phòng cậu nóng thật”. Dứt lời, cô ấy cởi áo khoác ra, bên trong chỉ mặc một chiếc áo hai dây.

Ngô Bình nhìn đỉnh núi run lên dưới lớp áo mà mắt muốn đờ ra: “Chị Mai, đừng thử thách em. Em không chịu đựng được thử thách đâu!”

Lý Mai trừng mắt với anh: “Mấy hôm nay chị bôn ba khắp nơi, chân sắp gãy rồi, cậu mau xoa bóp giúp chị đi”.

Ngô Bình nuốt nước bọt, trả lời: “Chị bảo em xoa bóp nhé. Nhỡ em không khống chế được, sờ phải nơi nào không nên sờ, thì chị không được kêu lên đâu đấy!”

Lý Mai đỏ bừng mặt, quở trách: “Bớt nói vớ vẩn. Nhanh lên đi”.

Ngô Bình ngồi ở cuối giường, dùng tay xoa bóp cẳng chân ngọc ngà của cô ấy. Xoa bóp được vài cái, anh đã hơi rung động, đoạn cất lời: “Chị Mai này, ngực chị hơi nhỏ đấy”.

Trợn trừng đôi mắt xinh đẹp, Lý Mai giận dữ nói: “Thằng nhóc thối này, dám bảo ngực chị nhỏ?”

Thật ra ngực của Lý Mai không nhỏ, ở mức D, nhưng nếu có thể to thêm tí nữa thì càng hoàn hảo.

Ánh mắt Ngô Bình như bừng lên ngọn lửa. Anh đáp: “Đừng lo. Em biết một kỹ thuật xoa bóp tăng vòng ngực đấy. Chị muốn thử không?”

Lý Mai ngẩn ra: “Xoa bóp có thể giúp ngực to hơn à?”

Ngô Bình đáp: “Người khác không làm được, còn em thì được”

Lý Mai cắn môi nói: “Vậy… chị thử xem sao?”

Ngô Bình lấy ra một cái lọ nhỏ chứa thuốc mà anh đã luyện chế trong dược đường. Loại thuốc này được sản xuất đặc biệt dành cho phụ nữ và có thể dùng để định hình cơ thể, làm to chỗ cần to và làm gầy chỗ gần gầy đi.

Anh bôi thuốc trên tay, cười nói: "Chị Mai, lại đây c** q**n áo ra nào".
 
Back
Top Dưới