Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1580


Lý Hoằng Đào kinh ngạc đứng bật dậy hỏi: "Anh chưa chết sao?"

Ngô Bình nhẹ nhàng vận khí, những viên đạn găm vào người anh thi nhau rơi xuống. Những vết thương thì hồi phục lại, nhanh đến nỗi mắt thường có thể nhận thấy. Chỉ mấy giây sau là vết thương không còn chảy máu.

"Loại súng cầm tay này không giết nổi tôi", nói rồi anh nhặt lấy bao thuốc trên mặt đất châm một điếu, sau đó nói: "Đi thôi".

Advertisement

Lý Hoằng Đào ngoan ngoãn đi theo anh. Cậu ta cũng không phải kẻ ngốc nên đã nhận ra có gì đó không đúng lắm. Cậu ta hỏi: "Những kẻ đó sao lại muốn giết chúng ta?"

Ngô Bình: "Việc vẫn chưa rõ ràng nhưng tôi nhận được tin báo nhà họ Quách muốn hại cậu. Bọn họ sẽ không để cậu rời khỏi đây, có thể là liên quan đến việc này".

Advertisement

Lý Hoằng Đào: "Vậy giờ chúng ta đi đâu?"

"Đương nhiên là phắn khỏi cái nơi chết tiệt này", Ngô Bình đáp.

Dứt lời, anh đột nhiên nhấc Lý Hoằng Đào lên rồi ném cậu ta ra xa.

Lý Hoằng Đào đột nhiên bay vèo lên không trung, bay qua hai bức tường dây leo sau đó nhẹ nhàng tiếp đất.

Cậu ta sững sờ.Từ độ cao mười mấy mét rơi xuống mà sao lại không hề hấn gì?

Tiếp đó, cậu ta lại nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết. Không tới hai giây sau, Ngô Bình cũng từ trên cao đáp xuống, kéo cậu ta đi về phía trước.

Lúc này Lý Hoằng Đào cảm thấy Ngô Bình ngầu như trái bầu, cậu ta rón rén hỏi: "Anh, anh lại vừa đánh chết một tên nữa sao?"

"Hai tên", Ngô Bình vứt tàn thuốc lá xuống đất rồi nói tiếp: "Lát nữa cậu đi trước, nhớ phải liên lạc với Hoàng Tương".

Lý Hoằng Đào ngẩn người: "Anh không đi sao?"

Ngô Bình: "Tôi sẽ chặn phía sau".

Nói rồi, hai người họ đi về phía cổng biệt thự. Ngô Bình bảo Lý Hoằng Đào đi ra trước, còn mình thì đứng chặn ở đó.

Lý Hoằng Đào biết mình ở lại chỉ vướng chân Ngô Bình, chẳng thà sớm chuồn khỏi đây nên ngoan ngoãn nghe lời.

Cậu ta chạy xa được mấy trăm mét thì lập tức rút điện thoại ra gào lên: "Hoàng Tương, lập tức tới đây ngay cho tôi. Anh họ tôi bị truy sát, hiện giờ anh ấy đang gặp nguy hiểm!"

Hoàng Tương nghe xong tin này thì tê cả da đầu. Ông ấy hỏi thêm vài câu ngắn gọn rồi lập tức gọi thêm người tới, cũng thông báo cho Trương Tây Linh và Mông Trạch một tiếng.

Hai người này hiện đã là người của Ngô Bình. Cậu chủ gặp nguy thì đương nhiên phải thông báo cho họ!

Ngô Bình đứng ở cổng vài phút thì đã có hai cao thủ nhanh chóng rảo bước tới. Đó là một cặp nam nữ. Người đàn ông chừng hơn năm mươi tuổi còn người phụ nữ chừng hơn bốn mươi. Nhìn trang phục thì có vẻ là cao thủ của Tây Lan Giáo.

Người phụ nữ vênh mặt lên, nói: "Cậu rất mạnh nhưng đây là sân nhà của chúng tôi. Cậu nên đầu hàng sớm để được chết một cách yên lành.

Ngô Bình không muốn xung đột trực diện với mấy người này, nhưng anh buộc phải kéo dài thời gian ít nhất là hai mươi phút. Chỉ có như vậy thì Lý Hoằng Đào mới an toàn rời khỏi đây.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1581


Đột nhiên, Ngô Bình cảm thấy toàn thân cứng ngắc, thần trí thì hỗn loạn.

Người đàn ông kia vừa niệm chú vừa tiến đến gần Ngô Bình, vẻ mặt càng lúc càng hung hiểm.

Ngô Bình hai tay ôm lấy đầu, vẻ mặt càng lúc càng nhăn nhó khổ sở. Người đàn ông lúc này đã rút ra một con dao sắc, định đâm Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình quả thực có đau đầu nhưng Quyền Ý của anh vẫn vô cùng tỉnh táo. Quyền Ý là một loại bản năng. Cho dù có hôn mê thì Quyền Ý vẫn có thể đả thương đối thủ.

Cho nên, khi gã đàn ông chuẩn bị đâm anh, Ngô Bình trở tay rồi quật ngã đối phương xuống đất. Đồng thời, anh đá mạnh vào thái dương của ông ta.

Advertisement

"Rắc!"

Một tiếng đanh gọn vang lên, đầu gã đàn ông nát bét. Một mảng đầu của ông ta còn văng tới trước mặt người phụ nữ. Một đống nhầy nhầy vừa trắng vừa đỏ bắn lên mặt chị ta.

Người phụ nữ kia thét lên, cũng rút dao ra định đâm vào phần bụng Ngô Bình.

Ngô Bình lách người qua một bên, giơ tay thi triển Kinh Lôi Chưởng. "Đoàng" một cái, người phụ nữ tay vẫn cầm dao bay xa mấy chục mét, mặt đen thui. Máu huyết trong cơ thể cũng bị tia sét ban nãy hút cạn!

Sau khi đánh chết hai người này, Ngô Bình không bị đau đầu nữa. Anh lắc lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc lẩm bẩm: "Đây là thứ gì vậy?"

Nói rồi, anh nhặt quyển kinh thư kia lên xem. Mỗi trang đều viết những hình bùa cổ quái.

Anh nói: "Thứ này xem ra giống với một loại phù chú. Có điều sao lại phải đóng thành một quyển cơ chứ?"

Nhìn thấy trong cuốn kinh còn có mấy chục loại bùa khác nên Ngô Bình nhặt về nghiên cứu sau.

Đúng lúc này, một người đàn ông chừng ngoài năm mươi rảo bước tới. Ông ta trông rất có uy, sau lưng ông ta là một đám người.

Khi nhìn thấy hai cái xác trên mặt đất, vẻ mặt ông ta vô cùng khó coi. Ông ta nhìn Ngô Bình, hỏi: "Cậu là ai?"

Ngô Bình không hề do dự, hỏi vặn lại: "Thế rồi ông là ai?"

Người đàn ông trầm giọng đáp: "Tôi là Quách Ích!"

Quách Ích là chủ nhân nhà họ Quách, cũng là con trai cả của Quách Nguyên Tượng. Sau này ông ta sẽ kế thừa toàn bộ sản nghiệp nhà họ Quách.

Ngô Bình toét miệng cười đáp: "Hoá ra là bác Quách, cháu là Lý Huyền Bình theo lời ông cháu tới đây chúc thọ. Nhưng không biết tại sao, vừa vào đến cửa đã có người đòi giết cháu".

Quách Ích liếc nhìn hai thi thể, trầm giọng hỏi: "Cậu nói là họ muốn giết cậu?"

Ngô Bình: "Đúng vậy, lẽ nào bác Quách không biết sao?"

Quách Ích hít sâu một hơi rồi đáp: "Tôi nghĩ chắc chắn là có hiểu lầm".

Ngô Bình thở dài đáp: "Hiểu lầm kiểu gì mà lại khiến hai cao thủ Nhân Tiên muốn giết cháu vậy bác Quách?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1582


Quách Ích hờ hững đáp: "Anh Hoàng, tôi đã giải thích rồi. Đây chỉ là hiểu lầm".

Hoàng Tương lạnh lùng đáp: "Bất luận có phải hiểu lầm hay không thì việc các người muốn sát hại cậu chủ nhà họ Lý cũng không thay đổi! Quách Ích, cứ đợi chúng tôi khai chiến đi!"

Quách Ích mặt lạnh như tiền: "Hoàng Tương! Ông tưởng nhà họ Quách này sợ đối đầu với họ Lý các người sao?"

Advertisement

Hoàng Tương cười hi hi đáp: "Mặc kệ các ông có sợ hay không. Sau này nhà họ Lý chúng tôi sẽ công kích các người trên tất cả các mặt trận. Tuyệt đối không nhượng bộ nửa bước!"

Đằng sau Quách Ích có một người thanh niên. Anh ta nói: "Bố, có vẻ bọn họ đã biết hết kế hoạch của chúng ta rồi. Không cần phí lời với họ nữa, chúng ta cứ làm theo kế hoạch!"

Advertisement

Quách Ích gật đầu, sau đó tránh ra vài bước. Ông ta nói với đám người đằng sau: "Các vị, vất vả cho các vị rồi. Xin hãy giúp tôi bắt hai kẻ này, sống hay chết đều được!"

Lập tức, một toán cao thủ ùa lên vây lấy hai người Ngô Bình. Mặc dù trong đây không có cao thủ Địa Tiên nhưng cũng đủ khiến Ngô Bình cau chặt mày lại.

Anh bảo Hoàng Tương đứng phía sau mình: "Ông Hoàng, mau chạy đi. Tôi giữ chân được bọn chúng".

Hoàng Tương đáp: "Cậu chủ, nếu có cầm chân bọn chúng thì cũng phải là tôi làm. Cho dù tôi có chết cũng không bỏ cậu lại đằng sau!"

Lòng người khó lường nhưng cũng là thứ đáng trân trọng nhất. Như Hoàng Tương một mực trung thành với nhà họ Lý và Lý Vân Đẩu. Lúc này khi đứng giữa lằn ranh sống chết, ông ấy biết rõ mình không mạnh nhưng vẫn bảo Ngô Bình đi trước.

Ngô Bình không khỏi cảm động, trong lòng tự nhủ ông nội thật lợi hại, bên cạnh ông lại có được một thuộc hạ trung thành hiếu nghĩa như vậy!

Anh vỗ vai Hoàng Tương, cười nói: "Chúng ta đều không chết đâu. Chỉ dựa vào đám phế vật này thì không giết được tôi".

Ngô Bình lấy ra từ trong người một cái mặt nạ da người, ra lệnh: "Nhân Bì Viêm Dương, bảo vệ Hoàng Tương".

Chiếc mặt nạ lập tức mở miệng đáp: "Tuân lệnh chủ nhân!"

Ngô Bình vẫn chưa hiểu hết sức mạnh của mặt nạ da người. Có điều anh biết, nếu chỉ bảo vệ một người thì nó thừa sức làm được.

Ngô Bình giãn gân cốt một lát, sau đó đi về phía Quách Ích, hỏi: "Quách Ích, ông chắc chắn muốn tuyên chiến với nhà họ Lý chúng tôi rồi chứ?"

Quách Ích cười đáp: "Cậu nhóc, hôm nay tất cả người nhà họ Lý sẽ chết, bao gồm cả ông nội cậu!"

Ngô Bình sầm mặt lại: "Ông nói cái gì?"

Quách Ích lạnh lùng đáp: "Cậu là người sắp chết nên nói với cậu bí mật này cũng không sao cả. Tôi đã phái cao thủ đi giết ông nội cậu rồi".

Ông ta nhìn đồng hồ, nói tiếp: "Hiện giờ có lẽ Lý Vân Đẩu cũng sắp chết rồi đấy!"

Ngô Bình trong lòng kinh ngạc, vội vã rút điện thoại ra gọi cho Lý Vân Đẩu.

Quách Ích cũng không ngăn cản anh. Ông ta lạnh lùng nói: “Không ích gì đâu! Chúng tôi đã dùng Hắc Thiên Tuyệt Mệnh chú của Hắc Thiên Giáo để nguyền rủa ông ta rồi! Loại chú nguyền này còn giết được cả Địa Tiên, không gì có thể giải được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1583


“Ông Thần, ông hỏi Đông Hoàng xem nó có cách nào giải Hắc Thiên Tuyệt Mệnh chú không? Nếu có thì lập tức cầm thứ đó đến bảo vệ ông nội tôi. Ông phải nhanh lên!”

Tính cách Thần Chiếu rất đặc biệt. Càng gặp chuyện lớn thì ông ấy càng bình tĩnh. Ông ấy đáp: “Vâng, chủ nhân. Tôi sẽ tới trong vòng mười phút”.

Tu luyện đến cảnh giới chân nhân thì đương nhiên là có khả năng dịch chuyển tức thời.

Advertisement

Thần Chiếu không cúp điện thoại mà đi tới trước mặt Đông Hoàng, lặp lại câu hỏi của Ngô Bình.

Đông Hoàng biết tình hình cấp bách nên đi về ổ của nó. Khi trở lại, nó đang ngoạm một hình nhân nhỏ làm bằng da thú, bên trên chi chít những bùa.

Advertisement

Thần Chiếu là Địa Tiên nên nhìn một lát là hiểu cách dùng.

Một giây sau, ông ấy vút lên không trung rồi phóng đi như điện xẹt. Khi đi qua Đông Hồ, ông ấy dừng lại chốc lát rồi nói với Lý Dư: “Lúc tôi không có nhà nhớ trông nhà cẩn thận!”

Lý Dư gật đầu, nó lắc mình một cái rồi biến thành một con rắn có hai chân dài chừng nửa mét, bơi theo đường ống nước của thành phố đến nhà Ngô Bình.

Từ dưới đường ống nước, chú rắn nhỏ bò lên bờ, sau đó bò lên trên cây hoè.

Lúc bò lên cây hoè xong, chú rắn yên lặng không động đậy, quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác. Một khi kẻ thù tới, chắc chắn chú sẽ phát hiện ra ngay.

Đột nhiên trong đầu chú rắn vang lên một giọng nữ: “Yêu nghiệt phương nào dám đến nhà ta tác oai tác quái đây?”

Đối phương rõ ràng yếu hơn nhưng lại dám nói giọng khinh thường Lý Dư như vậy.

Lý Dư đang định đáp trả vài lời cay đắng thì đột nhiên nảy số, hỏi lại: “Ta nghe lệnh chủ nhân đến trông nhà. Cái cây thành tinh kia, mi cũng được chủ nhân nuôi sao?”

Cây hoè cũng sững lại: “Thế mi cũng được chủ nhân nuôi à?”

Lý Dư kiêu hãnh đáp: “Còn ai trồng khoai đất này. Chủ nhân nói sẽ giúp ta hóa thành rồng kìa”.

Cây hòe: "Thế thì mi cũng giỏi đấy".

Trong một diễn biến khác, Ngô Bình sau khi thông báo cho Thần Chiếu thì cất điện thoại đi. Anh tin Thần Chiếu sẽ không khiến anh thất vọng.

“Vốn tôi còn kiêng dè vì nghĩ rằng ông cụ Quách có ơn với ông nội tôi. Nhưng giờ xem ra là do tôi nghĩ nhiều rồi. Từ giờ phút này trở đi, tôi sẽ dùng mọi cách có thể để huỷ diệt nhà họ Quách các người!”

Quách Ích cười lạnh nói: “Mày mà cũng đòi ư?”

Ngô Bình rành mạch đáp: “Đúng thế!”

Một ông lão đứng sau lưng Quách Ích giơ tay bắn một đạo phù ra, cùng lúc đó hai cao thủ cấp Võ Vương cũng tấn công Ngô Bình từ hai phía.

Phù ấn kia hoá thành một tia sáng đen to như con bò, sau đó đáp xuống người Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1584


Song, các cao thủ ở đây đều đứng yên. Trước đó, Ngô Bình đã giết vài cao thủ, còn khống chế được lão tăng thì chứng tỏ rất mạnh, họ đang sợ rúm người rồi.

Thấy không có ai tiến lên, Quách Ích tức giận: “Một đám vô dụng”.

Advertisement

Bà lão kia lên tiếng: “Ông Quách, đây là chuyện nhà ông nên chúng tôi xin phép về trước”.

Bà ta vừa đi thì những người khác cũng chạy mất dạng ngay, loáng cái chỉ còn lại Quách Ích và đám thuộc hạ của ông ta.

Advertisement

Quách Ích hít sâu một hơi nói: “Chàng trai, thật ra hai nhà Quách Lý chúng ta có giao tình rất sâu đậm, hà tất phải tuyệt tình với nhau thế này?”

Ngô Bình cười lạnh nói: “Quách Ích, da mặt ông còn dày hơn cái thớt, trước đó ông còn định hại hết ông nội tôi, diệt nhà họ Lý chúng tôi, mà giờ lại đòi giảng hoà, ông thấy có khả thi không?”

Người thanh niên đã hiến kế cho Quách Ích trước đó lạnh giọng nói: “Lý Huyền Bình, nhà họ Quách chúng tôi không phải gia tộc yếu ớt mà cậu muốn diệt là diệt, hãy suy nghĩ đến hậu quả đi”.

Hắn còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình đã tung một chưởng tới, đó là Hư không Đại Ấn Thủ. Người thanh niên lập tức im bặt, sau lưng xuất hiện một chưởng ấn rõ ràng. Đây là chưởng ấn mà Ngô Bình mới luyện, nó có thể xuyên qua cơ thể người, gây tổn thương diện rộng cho lục phủ ngũ tạng.

“Quảng!”, Quách Ích hét lên rồi đỡ lấy con trai mình, nhưng Quách Quảng vẫn không ngừng hộc máu, sau đó chết ngay tắp lự.

Quách Ích gào lên: “Tao liều mạng với mày”.

Ông ta bổ nhào về phía Ngô Bình, anh giơ chân lên đá rồi nói: “Quách Ích, tôi nói rồi, ông có quyền chọn cách chết”.

“Này cháu!”

Có một ông lão bước ra, sau đó đi tới cạnh Quách Ích rồi tát vào mặt ông ta, tiếp theo thì quỳ trước mặt Ngô Bình.

“Cháu trai, ông là Quách Nguyên Tượng, lần này Quách Ích sai rồi! Nhưng mong cháu nể tình ông với ông nội cháu có quen biết mà tha cho nhà họ Quách lần này”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Tha cho nhà ông ư? Quách Nguyên Tượng, nhiều năm qua nhà ông liên tục chiếm việc kinh doanh của nhà họ Lý chúng tôi tại Đông Nam Á, ông tôi có nói gì không? Chúng tôi luôn nhân nhượng, nhưng các người cứ lấn tới, đến giờ còn định tiêu diệt nhà họ Lý chúng tôi và giết ông nội tôi! Quách Nguyên Tượng, ông sống ngần này tuổi thì cũng chết được rồi”.

Ngô Bình tung một chưởng ra, Quách Nguyên Tượng cong người rồi ngã sấp mặt. Người phía sau vội đỡ ông lão dậy, nhưng phát hiện lão đã tắt thở.

“Bố!”

Quách Ích gào lên: “Lý Huyền Bình, mày tuyệt tình quá đấy!”

Ngô Bình cau mày: “Tôi với ông thì có tình nghĩa gì mà tuyệt?”

Dứt lời, anh định giết Quách Ích luôn cho bõ tức.

Nhưng đột nhiên có một người đáp xuống, đó là một người đàn ông trung niên mặc áo bào của Hắc Thiên Giáo. Ông ta nhìn thi thể dưới đất rồi tức giận nói: “Là cậu giết con trai tôi ư?”

Ngô Bình liếc nhìn người đó thì biết ông ta chính là đường chủ của Hinh Đường thuộc Hắc Thiên Giáo.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1585


“Cổ Đạo Phương, ông dám!”

Lại có thêm hai người nữa xuất hiện, đó chính là Mông Trạch và Trương Tây Linh. Tu vi của họ đều cao hơn Cổ Đạo Phương.

Cổ Đạo Phương nhìn Mông Trạch rồi biến sắc mặt nói: “Hộ pháp Mông! Trương trưởng lão! Sao hai người lại đến đây?”

Advertisement

Mông Trạch và Trương Tây Linh đi tới cạnh Ngô Bình rồi lễ phép chào hỏi: “Tham kiến giáo chủ!”

Dù Ngô Bình đang xuất hiện với diện mạo của Lý Huyền Bình, nhưng Mông Trạch và Trương Tây Linh chỉ cần liếc nhìn là phát hiện ra thân phận thật của anh ngay.

Ngô Bình gật đầu: “Hai người đến nhanh đấy”.

Advertisement

Cổ Đạo Phương ngẩn ra, người này là giáo chủ mới ư?

Mông Trạch lườm Cổ Đạo Phương: “Đường chủ Cổ, còn không mau tham kiến giáo chủ?”

Cổ Đạo Phương nổi giận: “Cậu ta đã giết con trai của tôi”.

Hoàng Tương nói: “Là con trai ông định giết lão gia nhà tôi trước, cậu ta chết cũng đáng”.

Cổ Đạo Phương lạnh giọng nói: “Hộ pháp Mông, Trương trưởng lão, tôi không chấp nhận giáo chủ mới này”.

Uỳnh!

Khí tức quanh người Mông Trạch cuộn trào, ông ta bước về phía Cổ Đạo Phương.

Cổ Đạo Phương mới ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ nhất, sao có thể là đối thủ của ông ta? Cổ Đạo Phương không kịp phản ứng lại nên bị một cái mâu ngắn đâm trúng ngực, vết thương này đã lấy mạng Cổ Đạo Phương ngay.

Mông Trạch thu mâu lại, còn Cổ Đạo Phương đã chết.

Thấy thế, Ngô Bình thoáng ngạc nhiên, anh không ngờ cái mâu ngắn toằn ấy lại mạnh đến vậy.

Giết Cổ Đạo Phương xong, Mông Trạch nói với Ngô Bình: “Giáo chủ, thuộc hạ đã giết ông ta rồi”.

Ngô Bình gật đầu rồi nói với Trương Tây Linh: “Tây Linh, giờ ông tiếp quản Hình Đường”.

Trương Tây Linh mừng rỡ: “Cảm ơn giáo chủ”.

Ngô Bình: “Sao rồi?”

Trương Tây Linh cười đáp: “Thưa giáo chủ, các trưởng lão và đường chủ đều đã quy thuận, giờ ai cũng đang mong giáo chủ mau về tổng bộ để tiếp quản vị trí”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt, hai người về chuẩn bị đi, mai tôi sẽ tới”.

“Vâng”.

Hai người họ mang thi thể của bố con Cổ Đạo Phương cùng rời đi, chỉ có Quách Ích ngơ ngác ở lại và không hiểu gì.

Ngô Bình điểm vào mi tâm của Quách Ích, thi triển Khối Lỗi Thuật để biến ông ta thành con rối: “Quách Ích, tôi sẽ cho ông sống thêm mấy ngày”.

Đúng lúc này, có một chiếc xe đi tới, một đám người bước xuống xe, đó là cấp dưới của Hoàng Tương, Lý Hoằng Đào cũng có mặt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1586


Lý Hoằng Đào nuốt nước miếng nói: “Anh, em đến cứu anh”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình mừng thầm, không uổng công anh dốc sức bảo vệ thằng nhóc này.

Anh nói: “Xong hết rồi”.

Advertisement

Lý Hoằng Đào: “Em đã báo cho ông rồi, ông đang ngồi máy bay tới”.

Ngô Bình: “Đúng là ông nên đến đây một chuyến”.

Advertisement

Sau đó, anh nói với Quách Ích: “Quách Ích, lát nữa ông phải tuyên bố với quan khách là Lý Hoằng Đào sẽ lấy con gái ông, còn ông sẽ giao quyền quản lý gia tộc cho Lý Hoằng Đào”.

Quách Ích vâng lời ngay: “Vâng”.

Lý Hoằng Đào ngẩn ra: “Anh, ông ta bị sao thế?”

Ngô Bình: “Giờ ông ta là con rối của anh, Hoằng Đào, tạm thời em hãy tiếp quản công việc của nhà họ Quách. Nhưng đừng vui sớm quá, em có làm được hay không là phụ thuộc hết vào năng lực của chính mình đấy’.

Lý Hoằng Đào gãi đầu nói: “Anh, em không thích việc kinh doanh đâu, anh tìm người khác đi”.

Ngô Bình cạn lời, cậu em họ của anh đúng là chán chết!

Anh nói: “Được rồi, em cứ làm tạm một thời gian đi rồi chờ ông sắp xếp”.

Anh dẫn nhóm Quách Ích quay lại phòng tiệc. Lúc này, các quan khách vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra nên vẫn trò chuyện vui vẻ.

Con gái của Quách Ích thì rơi nước mắt đứng sau lưng bố mình.

Quách Ích: “Các vị, hôm nay tôi sẽ tuyên bố một việc. Từ nay trở đi, con gái Quách Tình của tôi sẽ là vợ sắp cưới của Lý Hoằng Đào của Lý Thị. Đồng thời, tôi sẽ giao việc quản lý gia tộc cho cậu con rể tương lai luôn”.

Các quan khách đều ngẩn ra, chuyện gì vậy? Quách Ích giao hết quyền luôn ư? Ông ta điên rồi sao?

Quách Ích nói tiếp: “Bố tôi vừa qua đời, con trai tôi cũng mất ngoài ý muốn, còn tôi mắc bệnh nan y, không sống được bao lâu nữa. Vì thế, tôi mới đưa ra quyết định này. Thưa các vị, buổi tiệc hôm nay kết thúc tại đây”.

Các quan khách cứ thế bị đuổi đi, loáng cái biến cố của nhà họ Quách đã truyền khắp Á Mã.

Quách Ích gọi luật sư đến chuẩn bị thu tục chuyển giao quyền hành.

Còn vị hoà thượng của chùa Bạch Tượng thì được Ngô Bình thả đi, dẫu sao người này cũng thuộc Tiểu Tây Thiên nên anh chưa lấy mạng ông ta vội.

Năm tiếng sau, Lý Vân Đẩu đã xuất hiện ở trang viên. Khi ông ấy biết tin Quách Nguyên Tượng đã chết thì thở dài một hơi. Thật ra ông ấy không muốn như vậy, nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì không cứu vãn được nữa.

Ngô Bình đã khống chế được nhà họ Quách, nhờ đó mà nhóm của Hoàng Tương đã tiếp quản mọi việc làm ăn của nhà họ Quách trên danh nghĩa của nhà họ Lý.

Từ công trưởng, siêu thị, trạm xăng, khu trồng trọt, ngân hàng cho đến tài sản cùng hơn một trăm công ty và bất động sản, thậm chí cả căn trang viên này cũng được gói gọn vào rồi bán hết cho tập đoàn Lý Thị.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1587


Ngô Bình lại có yêu cầu chuyển hết số cổ phần của anh sang công ty mới thành lập, cổ đông của công ty ấy chính là Trương Lệ và Ngô Mi.

Anh đặt tên công ty là công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần đầu tư Thần Long, tên ngắn gọn là công ty Thần Long. Hầu hết tài sản và cổ phần của Ngô Bình đều đứng dưới danh nghĩa của công ty này. Hơn nữa, chủ tịch của công ty là Lục Nhiễm Trần.

Tổng tài sản của Quách Thị đã trên 100 tỷ đô, vậy mà đã bị Lý Thị nuốt trọn trong một đêm. Đây đúng là một cơn địa chấn, khiến cả Đông Nam Á phải chấn động.

Advertisement

Ngày hôm sau, các chính khách và thương nhân lớn ở các nước thuộc Đông Nam Á đều gọi điện đến nhà họ Lý để chúc mừng. Họ biết rõ nhà họ Quách xong đời rồi, và giờ là lúc nhà họ Lý lên ngôi.

Cùng lúc đó, cũng có một truyền thuyết được lưu truyền khắp Đông Nam Á, nói rằng cháu trưởng của nhà họ Lý là một vị thần tiên, chỉ cần nhấc tay một cái đã tiêu diệt được nhà họ Quách.

Advertisement

Nhưng muốn tiếp quản mọi ngành của nhà họ Quách là chuyện về lâu về dài, ít cũng phải mất nửa năm, vì thế Lý Vân Đẩu đành phải ở lại Á Mã để chi huy.

Thậm chí Lý Mai cũng bị gọi tới, tạm thời giúp ông ấy quản lý sản nghiệp ở đây.

Tối đến, Lý Vân Đẩu, Hoàng Tương, Lý Hoằng Đào đều ngồi bàn kế hoạch tiếp theo với Ngô Bình.

Lý Vân Đẩu: “Không ngờ nhà họ Quách lại bị tiêu diệt như vậy”.

Hoàng Tương: “Lão gia, sản nghiệp của nhà họ Quách dính dáng đến rất nhiều thế lực nên phải xử lý nhiều lắm ạ”.

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Ừm, nhà họ Quách qua lại với nhiều giới, chúng ta phải xử lý cẩn thận, đừng gây mâu thuẫn với bất hoà”.

Sau đó, ông ấy nói với Ngô Bình: “Huyền Bình, là ông suy xét thiếu thấu đáo. Chuyện hôm nay mà không có cháu túc kế đa mưu cùng thực lực mạnh thì chắc nhà ta bị nhà họ Quách hại rồi”.

Lý Hoằng Đào vội nói: “Ông ơi, anh Bình là cao thủ võ lâm, siêu lắm!”

Cậu ta thao thao bất tuyệt kể lại Ngô Bình đã đánh bại các cao thủ võ lâm thế nào, Lý Vân Đẩu nghe mà cả kinh.

Ngô Bình hỏi Lý Hoằng Đào: “Hoằng Đào, cậu còn thích Quách Tình không?”

Lý Hoằng Đào có vẻ mất tự nhiên: “Anh Bình, anh đừng giết Quách Ích được không?”

Ngô Bình nhìn cậu ta: “Tại sao?”

Lý Hoằng Đào thở dài nói: “Quách Tình đáng thương lắm, cô ấy xin em hãy cứu Quách Ích”.

Ngô Bình hỏi: “Cậu định thế nào?”

Lý Hoằng Đào: “Hay tha cho ông ta được không anh?”

Lý Vân Đẩu thở dài nói: “Hoằng Đào, chuyện hôn sự của cháu với Quách Tình chỉ để che mắt thế gian thôi, chứ cháu định coi con bé là vợ thật à?”

Lý Hoằng Đào gật đầu: “Ông ơi, cháu thích cô ấy thật mà, xin ông tác thành cho chúng cháu”.

Ngô Bình: “Hoằng Đào, cô ấy đang mang thai con của người khác mà cậu vẫn chấp nhận à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1588


Lý Hoằng Đào chợt quỳ xuống: “Anh Bình, em xin anh, sau này em sẽ tuyệt đối nghe lời anh và ông, chỉ cần mọi người đồng ý cho em với Quách Tình ở bên nhau”.

Ngô Bình nói: “Để ông quyết định chuyện này”.

Lý Vân Đẩu nhìn cháu mình rồi nói: “Không giết Quách Ích cũng được, nhưng không thể để Quách Tình tham gia vào việc quản lý tập đoàn Lý Thị, cháu cũng thế, từ giờ không được động đến việc kinh doanh của gia tộc nữa”.

Advertisement

Lý Hoằng Đào mừng quýnh: “Cháu cảm ơn ông, cảm ơn anh Bình”.

Sau đó, cậu ta bỏ đi luôn, chắc định thông báo tin vui cho Quách Tình.

Advertisement

Lý Vân Đẩu lắc đầu nói: “Hoằng Đào còn trẻ người non dạ, không biết đề phòng ai”.

Hoàng Tương cũng nói: “Lão gia, cậu chủ, chúng ta không nhổ cỏ tận gốc thì sẽ có rất nhiều nguy cơ. Chắc chắn Quách Tình rất hận chúng ta, để cô ấy ở gần là rất nguy hiểm”.

Ngô Bình nói: “Chuyện này không sao, tôi sẽ xoá ký ức của cô ấy, để cô ấy quên đi thân phận của mình”.

Hoàng Tương cười nói: “Cậu chủ quả là tài giỏi, như vậy thì khỏi phải lo nữa rồi”.

Việc còn lại do Lý Vân Đẩu và Hoàng Tương xử lý, Ngô Bình ngồi lại một lúc rồi cũng rời đi.

Trang viên rộng lớn này từng là của nhà họ Quách, nhưng giờ đã thuộc về nhà họ Lý.

Anh vừa đi ra ngoài thì đã có một người xuất hiện, đó là Mộ Dung Kiều. Không biết lúc trước cô ấy trốn ở đâu mà người của Hoàng Tương không tìm được.

“Cô chưa đi à?”, Ngô Bình hỏi.

Mộ Dung Kiều đỏ mắt nói: “Anh giết ông ngoại tôi rồi à?”

Ngô Bình: “Cô hiểu rõ hơn tôi mà, là ông ta định giết tôi trước, thậm chí còn định giết hết người nhà họ Lý chúng tôi”.

Mộ Dung Kiều lau nước mắt nói: “Những người khác của nhà họ Quách đều vô tội, xin anh tha cho họ”, nói rồi, cô ấy quỳ xuống đất.

Ngô Bình nói: “Tôi có bảo sẽ giết họ đâu, cô đứng dậy đi”.

Mộ Dung Kiều thở phào một câu rồi đứng dậy nói: “Tôi đi gặp chị họ được không?”

“Được”, Ngô Bình không làm khó cô ấy.

Thấy Mộ Dung Kiều đã đi xa, Ngô Bình gọi điện cho Thần Chiếu để hỏi thăm tình hình. Thần Chiếu kể lại mọi việc, đúng là có người muốn hại Lý Vân Đẩu, nhưng đã bị ông ấy phát hiện ra.

Người đó thi triển Tuyệt Mệnh Chú, may mà ông ấy có đồ mà Đông Hoàng chi nên có thể dễ pháp giải chú, đồng thời liên thủ với Ảnh để g**t ch*t kẻ đó.

Ngô Bình gọi điện xong, Lý Hoằng Đào đã dẫn Quách Tình đến gặp anh, cô ấy cúi đầu xuống với vẻ rụt rè.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1589


Ngô Bình: “Mộ Dung Kiều đến gặp cô chưa?”

Quách Tình ngẩn ra: “Mộ Dung Kiều?”

Ngô Bình: “Đúng, cô ấy là em họ cô còn gì?”

Advertisement

Quách Tìn đờ ra: “Em họ của tôi đúng là Mộ Dung Kiều, nhưng nó đã chết hơn một tháng rồi”.

Ngô Bình chấn động: “Cô bảo Mộ Dung Kiều đã chết rồi ư?”

Advertisement

Quách Tình gật đầu: “Em ấy bị ung thư, đã qua đời ở bệnh viện”.

Ngô Bình trầm mặc một lát, sau đó giơ tay phải lên trước mặt Quách Tình rồi đưa qua đưa lại để thi triển thuật thôi miên, nhằm xoá ký ức của cô ấy.

Lý Hoằng Đào không dám nói gì, chờ Ngô Bình xong việc mới hỏi: “Anh Bình, anh làm gì thế?”

Ngô Bình: “Giờ cô ấy không còn nhớ gì cả, em nói gì thì sẽ trở thành ký ức của cô ấy”.

Lý Hoằng Đào thở phào: “Thế là tốt rồi”.

Ngô Bình vỗ vai cậu ta: “Nếu đã chọn cô ấy thì phải đối xử với người ta cho tốt”.

Sau đó, Ngô Bình tìm khắp trang viên xem Mộ Dung Kiều đâu, nhưng hình như cô ấy đã bốc hơi, không thấy đâu cả.

Anh nhăn mặt, nếu Mộ Dung Kiều đã chết thì người anh nhìn thấy là ai? Là ma chắc?

Không thể nào! Nếu cô ấy là linh hồn thì đôi mắt xuyên thấu của anh đã nhận biết được. Lẽ nào đó là Mộ Dung Kiều giả? Nếu không phải Mộ Dung Kiều thì đó là ai?

Ngô Bình chợt nhớ ra Mộ Dung Kiều từng nói hơn một tháng nay mình không ăn gì, mà người chết cũng không cần ăn uống! Lẽ nào…

Dù đã ở cảnh giới Nhân Tiên, nhưng anh vẫn thấy lạnh sống lưng.

Ngô Bình tìm một vòng xong thì quay lại phòng khách, Lý Vân Đẩu và Hoàng Tương vẫn đang họp.

Ngô Bình vừa đi vào, Hoàng Tương đã đứng dậy rồi nói: “Đây là cậu chủ Huyền Bình, mọi người nhớ chưa, sau này gặp cậu chủ nhớ phải chào hỏi”.

Ngô Bình đang bận việc riêng nên chỉ gật đầu với mọi người rồi tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Anh không lên tiếng, Hoàng Tương cũng chẳng dám ho he, chỉ chớp mắt nhìn anh.

Lý Vân Đẩu biết cháu mình đang có chuyện suy nghĩ nên hỏi: “Huyền Bình, có chuyện gì à?”

Ngô Bình xua tay: “Không ạ, ông với mọi người cứ họp tiếp đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1590


Nghe nói vị cao tăng ấy không thể áp chế được sát khí của Vô Sinh Ấn, nên tâm hồn chưa đấy sát khí, để tránh bị nhập ma, ông ấy đã lựa chọn tự sát.

Truyền thuyết là vậy, nhưng Ngô Bình biết Vô Sinh Ấn khó luyện là bởi muốn luyện thành thì cần có quyền ý, chỉ thế thì mới có thể lĩnh hội được những điều kỳ diệu trong tâm pháp.

Advertisement

Theo tìm hiểu của Ngô Bình thì Vô Sinh Ấn là một kỹ năng giết chóc! Chắc nó có xuất xứ từ một môn võ công cao cường nào đó, vì thế mới không hoàn chỉnh.

Người đời sau muốn luyện Vô Sinh Ấn thì buộc phải suy luận ra võ công của nó, mà khả năng suy luận này chỉ có ở đại sư quyền ý đại thành, đương nhiên với một người đã luyện quyền ý đến viên mãn như Ngô Bình thì chuyện này quá đơn giản.

Advertisement

Anh vừa thử suy luận, trong đầu đã hiện ra rất nhiều động tác và cách vận công.

Trời tối từ lúc nào không hay, Ngô Bình vẫn đứng dưới gốc cây bất động.

Hơn một tiếng sau, anh mới cử động tay, sau đó tung một chưởng vào cây hoa phía trước, thân cây to như cái miệng bát, Ngô Bình cũng không biết tên nó là gì.

Anh tung một chưởng ra, trong bóng tôi chợt loé lên quang ấn màu tím rồi đập vào thân cây. Ngay sau đó, lá trên cây đã héo rũ, cuối cùng khô quắt, nước trong cây cũng như bốc hơi hết sạch, từng tế bào của cây đã bị huỷ diệt, nó thể sống tiếp được nữa.

Chính Ngô Bình cũng phải giật mình, anh vừa thi triển Vô Sinh Ẩn! Nhưng môn tuyệt kỹ này quá ác độc, hèn chi mà có cái tên như vậy, một khi thi triển thì người trúng chiêu sẽ chết ngay.

Anh thử thêm vài lần nữa thì có người làm đi tới gọi, thông báo cơm tối đã chuẩn bị xong.

Bửa tiệc tối nay rất long trọng, cả Hoàng Tương, Lý Mai, Lý Vân Đẩu và những người khác đều tham gia.

Ngô Bình không hứng thú với câu chuyện của họ, anh ăn thật nhanh rồi lại ra sân sau tu luyện tiếp. Nhưng anh vừa đi ra ngoài thì Lý Mai cũng chạy ra theo.

“Ăn ít thế thôi à?”, Lý Mai hỏi.

Ngô Bình: “Tôi không đói”.

Anh hỏi tiếp: “Huyện Minh Dương vẫn thuận lợi chứ?”

Lý Mai cười đáp: “May mà mình nhanh tay nên mua được đất. Cho đến chiều nay thì thôi rồi, đến các nhân vật có máu mặt cũng không mua nổi nữa”.

Ngô Bình: “Tôi nghĩ nên bán đỡ đất đi để ăn chênh lệch giá, sau đó dùng số tiền ấy đầu tư vào sản nghiệp khác”.

Lý Mai ngẩn ra: “Tại sao? Nếu chúng ta tự khai phá thì sẽ kiếm được nhiều hơn chứ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1591


Ngô Bình: “Đúng là bên trên định như vậy, cho nên nếu chúng ta chỉ chăm chăm vào mảng bất động sản thì sẽ bên trên sẽ không thích đâu”.

Lý Mai ngẩn ra: “Ý cậu là giờ chúng ta bán đất rồi đầu tư vào công nghiệp hả?”

Advertisement

Ngô Bình: “Chúng ta chỉ làm những thứ mình rành thôi, nhà họ Lý đã có xương xe hơi ở Đông Nam Á rồi, tôi cùng đang đầu tư vào các công ty con về xe hơi của tập đoàn Tam Hữu. Tôi nghĩ chúng ta có thể đầu tư vào mảng xe năng lượng mới”.

Lý Mai nhìn anh rồi nói: “Tôi cứ tưởng cậu không biết kinh doanh, giờ xem ra cậu cũng có cách nhìn xa trông rộng giống ông đấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Mấy cái này dễ thấy mà, ai chẳng biết, chẳng qua không muốn từ bỏ lợi ích thôi. Vả lại, muốn chuyển hướng đầu tư thì cần nhiều vốn mà”.

“Huyền Bình nói đúng đấy”, đột nhiên có giọng nói của Lý Vân Đẩu vang lên.

Ngô Bình cười nói: “Ông cũng ra ngoài này ạ?”

Lý Vân Đẩu: “Ông già rồi nên thích yên tĩnh, chuyện còn lại giao hết cho Hoàng Tương. Tiểu Bình, cháu vừa bảo muốn đầu tư dự án năng lượng mới à?”

Ngô Bình: “Cháu luôn muốn làm xe hơi năng lượng mới, giờ có cơ hội nên muốn thử sức ạ”.

Lý Vân Đẩu: “Đợi bên này ổn một chút, ông sẽ cho Lý Mai về phụ trách chuyện đó”.

Ngô Bình: “Ông ơi, sản nghiệp bên này đúng là lớn thật”.

Lý Vân Đẩu cười nói: “Hồi sáng họp, ông cũng nhắc rồi. Chúng ta phải tập trung xử lý cho ổn thoạ”.

Lý Mai: “Huyền Bình, cậu nghĩ chúng ta nên giữ lại những sản nghiệp nào?”

Ngô Bình: “Tôi đến đây mấy hôm rồi thì thấy cơ sở kiến trúc hạ tầng ở đây rất kém, tín hiệu di động thì yếu, đường xá hư hại, hệ thống đường sắt cũng chán, mạng internet thì khỏi nhắc luôn. Cho nên tôi thấy chúng ta có thể đầu tư vào các mảng đó”.

Lý Vân Đẩu và Lý Mai ngơ ngác nhìn nhau, Lý Vân Đẩu nói: “Huyền Bình, ít có xí nghiệp tư nhân nào đầu tư vào các mảng này lắm. Vì thời gian dài, phí đầu tư lớn”.

Ngô Bình cười nói: “Trước kia có thể nhà mình không làm được, nhưng giờ thì vô tư mà ông”.

Lý Mai hỏi: “Là sao?”

Ngô Bình: “Tôi từng nói chuyện với các sếp lớn ở Thiên Kinh, họ đang rất muốn chuyển nguyên vật liệu ở trong nước ra nước ngoài, vì thế họ muốn sửa đường lớn và đường sắt cho nước ngoài. Nếu chính phủ tham gia cùng mình thì gánh nặng sẽ giảm bớt”.

Nghe vậy, Lý Mai đã hiểu ý của Ngô Bình: “Ý cậu là mình nhờ Viêm Long làm hộ ư?”

Ngô Bình: “Đúng, với tầm ảnh hưởng của nhà họ Lý ở Đông Nam Á thì sửa vài con đường quá đơn giản. Mình có thể giao khoán công trình cho xí nghiệp trong nước, sau đó bắt họ cho mình vay không lãi, và phải trả dần trong 20 đến 30 năm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1592


Lý Vân Đẩu nói: “Huyền Bình, suy nghĩ của cháu rất hay. Nhưng chuyện này dính tới mạng quan hệ của mình ở trong nước, nếu không có mạng lưới quan hệ rộng rãi thì chịu ngay”.

Ngô Bình: “Ông yên tâm, chuyện này cứ giao cho cháu ạ”.

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Được! Sắp tới, nhà họ Lý sẽ bán hết các sản nghiệp không chuyên sâu đi, để tập trung vào những mảng cốt cán”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tuy mình ít vốn lại muốn kiếm lời nhiều, song toàn là các công trình lớn nên kiểu gì cũng phải ứng tiền ra nên phải chuẩn bị vốn đây ạ”.

Advertisement

Mấy người trò chuyện thêm một lúc thì Ngô Bình đi tu luyện tiếp.

Tối nay, Ngô Bình tu luyện cách hít thở. Tu vi càng cao thì anh càng cảm nhận được các nguồn năng lượng cao cấp được rõ ràng hơn. Trước kia, Ngô Bình đã đả thông hai linh khiếu, sau đó có tiên lực thuần dương và Ất Mộc Linh Lực. Bây giờ, anh sẽ hấp thu năng lượng cao cấp thứ ba là Kim Cương Đao Lực.

Đến nay, Ngô Bình đã cảm nhận được 12 loại năng lượng cao cấp khi tu hành cách hít thở, có bốn loại trong số đó được gi chép trong Cửu Huyền Kinh, đó là tiên lực thuần dương, Ất Mộc Linh Lực, Kim Cương Đao Lực và U Minh Hồn Lực.

Linh hồn của Ngô Bình tiếp xúc với Kim Cương Đao Lực ở vòng xoáy, ngay sau đó đã có một nguồn năng lượng đặc biệt chảy vào trong người anh.

Vì đã có kinh nghiệm từ trước, Ngô Bình lập tức gom hết Kim Cương Đao Lực, sau đó tạo thành một sức mạnh thật lớn để đột phá linh khiếu thứ ba.

Linh khiếu thứ ba nằm ở ngực trái của anh, sức mạnh đang di chuyển tới đó.

Khi mở được một linh khiếu, tu sĩ vừa có thể hấp thu năng lượng cao cấp, mà thể chất còn tiến hoá mạnh hơn.

Lần thứ nhất tấn công, linh khiếu rất kiên cố nên luồng sức mạnh của Ngô Bình đã bị bật ra.

Sau đó, anh dùng thủ pháp trong Cửu Huyền Kinh để thử tiếp, cùng với đó Kim Cương Đao Lực mà anh hấp thu được càng nhiều hơn nên thủ pháp cũng thuần thục hơn.

Ngô Bình phải mất năm tiếng mới có thể đâm rách linh khiếu vững chắc kia.

Ngay sau đó, anh đã nghe thấy một tiếng động mạnh như tiếng kim loại va chạm, mọi người ở trong trang viên đều được phen hết hồn.

Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh sắc bén thuộc linh khiếu thứ ba đã bật ra rồi tiến vào chân khí của Ngô Bình, vì thế chân khí của anh sẽ được gọi là chấn khí Kim Cương.

Luồng chân khí mới chảy khắp cơ thể Ngô Bình, khiến anh thấy rất sảng khoái. Kim Cương Đao Lực khác với Ất Mộc Linh Lực và tiên lực thuần dương, vì nó có tính chất kim cương, có thể chống lại kẻ thù.

Nếu giờ Ngô Bình dùng Kim Cương Đao Lực để thi triển Hư Không Đại Thủ Ấn hoặc Vô Sinh Ấn thì chắc chắn uy lực sẽ tăng gấp nhiều lần, lực sát thương cũng đáng ngạc nhiên hơn.

Đả thông linh khiếu thứ ba xong, Ngô Bình chợt nhớ mãi mình không đột phá tầng thứ ba Thần Quỷ Trường Vực của Kim Cương Bất Hoại Thần Công nên anh phải thử ngay.

Có Kim Cương Đao Lực hỗ trợ, cùng quyền ý viên mã nên gần như thành công ngay.

Tu luyện công pháp này cực khó, khi lực quỷ thần đạt đến một trình độ cực cao, nó có thể hình thành một tấm lá chắn bao quanh cơ thể có tên là Thần Quỷ Trường Vực. Ở trong phạm vi này, tất cả đòn tấn công của kẻ thù sẽ trở nên vặn vẹo, yếu ớt nên rất khó gây thương tổn cho Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1593


Sau khi luyện Thần Quỷ Trường Vực tới một trình độ nhất định, sẽ đạt được hiệu quả ẩn thân! Gọi là ẩn thân, nhưng thực chất chỉ là thay đổi tần số không gian, khiến cơ thể của Ngô Bình xuất hiện vào một lúc sau, điều này khiến người đối diện không nhìn thấy sự tồn tại của anh.

Thi triển Thần Quỷ Trường Vực rất hao sức, Ngô Bình mới luyện tầm chục phút đã thở không ra hơi.

Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, đầu bốc hơi ngùn ngụt.

Advertisement

Anh vừa nghỉ một lát thì trời đã dần sáng.

Sau một đêm vất vả tu luyện, Ngô Bình đã có thu hoạch lớn, không chỉ đả thông được linh khiếu thứ ba, mà còn luyện thành Thần Quỷ Trường Vực.

Anh đi tắm rồi thay đồ, sau đó xuống nhà ăn sáng.

Advertisement

Lý Mai đang ngồi đây rồi, cô ấy nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Tối qua cậu không ngủ à?”

Ngô Bình: “Ừ, tôi thức luyện công”.

Lý Vân Đẩu: “Hoá ra cháu thức cả đêm luyện công à, ông cứ tưởng cháu sang tìm Lý Mai”.

Lý Mai đỏ mặt nói: “Ông ơi, ông nói gì thế ạ?”

Lý Vân Đẩu cười phá lên: “Lý Mai, Tiểu Bình chưa đến Á Mã bao giờ, chiều cháu dẫn nó đi chơi đi, tối mà muộn quá thì khỏi về cũng được”.

Ám hiệu rõ ràng đến vậy khiến Ngô Bình cũng phát ngại, anh nói “Ông ơi, lát cháu có việc rồi”.

Lý Vân Đẩu trừng mắt: “Cháu thì bận gì? Thôi đi chơi với Lý Mai đi”.

Thấy ông mình đã lên giọng, Ngô Bình đành đồng ý: “Vâng ạ”.

Ăn sáng xong, thấy Ngô Bình và Lý Mai dẫn nhau đi chơi, Lý Vân Đẩu vui vẻ gật gù.

Hai người vừa ra đến cổng thì Ngô Bình nói: “Cô đi làm việc của cô đi, tôi đi việc của tôi đây”.

Lý Mai nói: “Tôi biết đi đâu bây giờ?”

Ngô Bình: “Đi làm ăn, không ông bảo cô đến đây làm gì?”

Lý Mai: “Tôi luôn nghe lời ông, ông bảo tôi dẫn cậu đi chơi thì tôi sẽ làm”.

Ngô Bình chán nản, sau đó nói: “Đừng nói cô thích tôi rồi nhé”.

Lý Mai nổi giận nói: “Thần kinh! Ai thèm thích anh”.

Ngô Bình cười nhếch mép: “Tôi đùa thôi mà, nhưng tôi có việc thật, lát về tôi sẽ tặng cô một viên đan dược giúp duy trì nhan sắc”.

Lý Mai sáng mắt lên hỏi: “Thật không?”

Ngô Bình: “Tôi chưa lừa ai bao giờ”.

Cứ thế, Ngô Bình đã mua được thời gian một ngày bằng một viên đan dược.

Anh lái xe đến nhà của Trương Tây Linh, ông ta đang chờ sẵn rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1594


Tổng bộ của hh nằm ở trong một khu rừng, chỉ có một con đường dẫn vào, đã thế còn được canh phòng nghiêm ngặt.

Trương Tây Linh và Ngô Bình lái xe mất một giờ thì mới tới đó.

Các toà kiến trúc ở đây đã rất lâu đời, ít cùng cả nghìn năm, mặt ngoài bám đầy rêu.

Advertisement

Có rất nhiều pho tượng đá kỳ lạ đứng trước một cánh cửa lớn, ở giữa là một quảng trường rộng rãi.

Lúc này, các thành viên của hh đều đang đứng chờ Ngô Bình ở đây.

Chiếc xe dừng lại, Ngô Bình xuống xe, Mông Trạch lên tiếng: “Cung nghênh giáo chủ!”

Advertisement

Những người khác đều đồng thanh lặp lại câu đó, sau đó quỳ xuống đất.

Ngô Bình liếc nhìn thì thấy ít phải có năm trăm người đang quỳ ở đây, ai nấy đều là cao thủ cả.

Ngô Bình lên tiếng: “Mời các huynh đệ đứng dậy!”

“Cảm ơn giáo chủ!”

Mọi người đồng thanh nói rồi đứng dậy.

Mông Trạch bước ra: “Cuối cùng, giáo chủ cũng đến rồi ạ”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Hộ pháp Mông, các huynh đệ trong giáo phái có ủng hộ tôi làm giáo chủ không?”

Mông Trạch đáp: “Tất cả mọi người đều đồng ý ạ”.

Ngô Bình: “Cảm ơn mọi người! Tôi vẫn chưa biết mọi người, Mông Trạch, ông hãy giới thiệu cho tôi đi”.

Mông Trạch lập tức giới thiệu các nhân vật quan trọng cho Ngô Bình, chủ yếu đều là các trưởng lão, đường chủ và các thành viên trọng yếu.

Sau khi làm quen với hơn 30 người xong, Ngô Bình nói: “Thưa mọi người, tôi mới đến nên sau này mong mọi người hãy ủng hộ!”

Lập tức có một người đàn ông trung niên quỳ xuống đất nói: “Thuộc hạ là Bảo Đại Sơn, tham kiến giáo chủ”.

Người bắt Hoàng Tương rút một phần lợi nhuận ra nộp cho Hắc Thiên Giáo chính là Bảo Đại Sơn, ngoài ra ông ta còn là bố vợ của con trai thứ tư của Quách Nguyên Tượng, là thông gia của nhà họ Quách.

Xem ra, Bảo Đại Sơn đã bị Mông Trạch quở trách nên mới lễ phép với Ngô Bình thế này.

Ngô Bình: “Nhà họ Quách xong đời rồi, ông có biết không?”

Bảo Đại Sơn: “Giáo chủ, nhà họ Quách gieo gió gặt bão, đáng đời!”

Ngô Bình ừm một tiếng rồi nói tiếp: “Nghe nói ông định bắt nhà họ Lý giao nộp lợi ích hả?”

Bảo Đại Sơn cười nói: “Đó là trước kia thôi ạ, nếu nhà họ Lý có quen biết với giáo chủ thì đương nhiên tôi sẽ không làm vậy nữa. À, chúng tôi cũng sẽ giúp nhà họ giải quyết các vấn đề rắc rối”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1595


Sàn cung điện là mặt đá được vẽ hình ảnh của các vị thần thánh kỳ quái, nóc cung điện treo đèn, trên mỗi một ngọn đèn đều cháy 20 ngọn lửa.

Ngô Bình vừa bước vào trong đã thấy có một ông lão già nua đang đứng bên trên. Lưng ông lão gần như gập thành 90 độ, mặt cúi sát đất, phải cố ngẩng cao đầu thì mới nhìn thấy mặt.

Ông lão mặc áo bào màu xám, tóc bạc phơ, mắt đục, bên mắt trái bị mù, hình như bị ai móc mắt.

Advertisement

Ông lão vừa mở miệng đã phát ra giọng nói như tiếng kim loại ma sát với nhau, khiến người nghe rất nhức tai.

“Tham kiến giáo chủ”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ông là đại tế ti à”.

Ông lão: “Vâng, tôi tên A Minh”.

Ông lão nói tiếng Viêm Long, nhưng giọng nói rất lạ, như kiểu đã lâu không cất tiếng nói.

Mông Trạch: “Đại tế ti, hôm nay giáo chủ sẽ tổ chức buổi họp ở đại điện”.

A Minh: “Tôi hoan nghênh giáo chủ mà các người chọn, nhưng theo quy định của giáo phái, nếu giáo chủ chưa được Hắc Thiên Thần công nhận thì không được ngồi vào bảo toạ của giáo chủ”.

Bấy giờ, Ngô Bình mới nhìn thấy ở sau lưng ông lão có một bảo toạ màu vàng nạm bảo thạch, anh đoán phải dùng đến năm tấn vàng mới làm ra được cái ghế ấy.

Mông Trạch cau mày: “Đại tế ti, ý của ông là muốn giáo chủ đến động Hắc Thiên ư?”

Đại tế ti: “Đúng, thế mới là giáo chủ thật sự”.

Mông Trạch: “Giáo chủ, người thấy sao?”

Ngô Bình: “Được thôi, tôi cũng muốn vào động Hắc Thiên”.

Anh nói tiếp: “Đại tế ti, phiền ông dẫn đường”.

Đại tế ti gật đầu, sau đó quay người đi trước dẫn đường. Sau khi đi được khoảng vài trăm bước, họ đã đi tới một cánh cửa cổ ở bên phải phía sau điện Hắc Thiên, nó được làm bằng gang.

Cánh cửa mở ra, bên trong tối đen, không biết thông tới đâu.

A Minh nói: “Giáo chủ, đây là động Hắc Thiên. Nếu giáo chủ có thể đi đến cuối thì sẽ lấy được mặt nạ Hắc Thiên, khi ấy sẽ chính thức là giáo chủ của chúng tôi”.

Ngô Bình hỏi: “A Minh, trong động này có thứ gì? Ông biết không?”

Đại tế ti đáp: “Thưa giáo chủ, tôi cũng không rõ, vì đã lâu không có ai vào rồi”.

Ngô Bình không hỏi nhiều nữa mà đi vào luôn.

Mới đi được chục bước, anh chợt thấy mặt đất mềm nhũn, anh cúi xuống nhìn thì lập tức biến sắc mặt. Thì ra mặt đất ở đây được làm bằng da người.

Những tấm da người được vá lại với nhau, sau đó còn được vẽ lên các hình vẽ quỷ dị, khiến ai nhìn xong cũng phải hoa mắt chóng mặt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1596


Ngô Bình cau mày, thầm thấy Hắc Thiên Giáo thật độc ác! Anh còn có suy nghĩ muốn quay đầu trở ra.

Khi đi tới cái đầu thứ ba, mắt trên tất cả các đầu đều mở ra, sau đó là tiếng nguyền rủa.

Mọi tế bào trên người Ngô Bình gần như sôi sục, anh thấy vô cùng khó chịu, vì thế nhanh chóng thi triển Thần Hồn Trường Vực. Ngay sau đó, tiếng nguyền rủa đã bị chặn ở bên ngoài, anh không còn nghe thấy gì nữa. Thậm chí cũng không còn ngửi thấy mùi hôi thối.

Advertisement

Ngô Bình thở phào một hơi rồi đi tiếp.

Đi qua khu vực đầu người, Ngô Bình đi tới một nơi có sàn lắt bằng kim loại. Anh biết nơi này không đơn giản nên đã khởi động khả năng nhìn xuyên thấu, quả nhiên anh đã thấy các cơ quan bên dưới, chỉ cần giẫm trúng là khởi động nó ngay.

Advertisement

Ngô Bình bật nhảy rồi dễ dàng vượt qua các cơ quan ấy, mà không khởi động một cái nào.

Qua đoạn đường cơ quan, Ngô Bình tiến vào một con đường đá, anh vừa đi được một lúc thì tới một eo núi, nơi này rất rộng, phía trước có một tượng thần cao hơn năm mét.

Ngô Bình quan sát tượng thần ấy thì phát hiện pho tượng có một màu đen kịt, cánh tay, chân và đầu rất to, trên mặt có bốn con mắt, nhưng chỉ có một mắt mở.

Khi Ngô Bình nhìn vào con mắt ấy, anh chợt thấy đau nhói rồi rơi vào ảo ảnh.

Ngay sau đó, anh đã tiến vào một không gian u tối, xung quanh không một tiếng động, cũng không có ánh sáng, làm anh chợt thấy sợ hãi.

Ngô Bình thấy ngạc nhiên vì tượng thần này quá lợi hại, vì nó đã khiến anh sinh ảo giác.

Ngô Bình lập tức niệm Đại Phạn Thiền Âm thật to, anh vừa niệm được mấy câu thì xung quanh người đã phát sáng, làm cảnh tượng xung quanh sáng tỏ.

Anh nhìn thấy cách đó không xa có một vị thần cao mấy chục mét, người đó đang nhìn anh với ánh mắt hung ác, ngay sau đó Ngô Bình đã thấy buồn nôn.

Anh cố nhịn rồi tiếp tục niệm Đại Phạn Thiền Âm.

Vị thần kia cất những tiếng nói kỳ lạ, không giống tiếng tiên, nhưng cũng khá tương đồng nên Ngô Bình có thể hiểu được phần nào.

Vị thần đó muốn Ngô Bình khuất phục mình, sau đó hiến linh hồn của anh để làm nô bộc suốt đời cho ông ta.

Ngô Bình nghe xong thì cười lạnh nói: “Ông là thần thánh vớ vẩn mà cũng đòi làm chủ nhân của tôi ư?”

Thần linh đó như không có cảm xúc, tay kết ấn, Ngô Bình lập tức thấy đau nhói tim, muốn niệm chú cũng không còn sức.

Thấy anh sắp bị ác thần khống chế, các Đạo Diệp ở đan điền rung lên, một tia sáng màu vàng bay ra rồi hoà vào thần hồn của Ngô Bình.

Trong nháy mắt, đầu óc anh tỉnh táo hẳn, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của ác thần. Ngô Bình nhìn vị thần kia. Tám con mắt của hắn đã nhắm lại sáu, chỉ còn hai con mắt đang nhìn anh.

“Ta là thần Hắc Thiên. Không ngờ ta lại gặp được đệ tử của tiên vực vĩnh hằng ở chốn hoang vu này. Tiên vực vĩnh hằng các ngươi muốn chiếm cứ nơi này sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1597


Ngô Bình giật mình: “Ồ? Nói vậy là ngươi sẽ nghe lời ta?”

Thần Hắc Thiên đáp: “Ta là thần, sao phải nghe lệnh của ngươi? Có điều, nếu ngươi có thể dâng hiến một vài thứ, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh”.

Ngô Bình bảo: “Ta chẳng có gì để dâng hiến cả”.

Advertisement

Thần Hắc Thiên nói: “Trên người ngươi có hàng chục linh hồn lớn mạnh”.

Ngô Bình ngẩn người, lấy Nhân Bì Viêm Dương trong nhẫn ra rồi hỏi: “Ý ngươi là linh hồn trong này?”

Advertisement

“Đúng thế. Những linh hồn này tràn đầy năng lượng, là món ngon dành cho ta”, thần Hắc Thiên đáp.

Ngô Bình chớp mắt nói: “‘Được. Nếu ta hiến chúng cho ngươi thì ngươi sẽ cho ta thứ gì?”

“Mọi thứ đều có giá trị tương đương”, thần Hắc Thiên trả lời. Nói xong, thần Hắc Thiên đặt chiếc mặt nạ màu đen vào tay Ngô Bình.

Ngô Bình đeo mặt nạ vào, cảm nhận có một sức mạnh gì đó vừa truyền vào cơ thể. Giây tiếp theo, trong mắt anh nhìn thấy một không gian rộng mênh mông, có rất nhiều thứ lửng lơ trong đó.

Anh dùng năng lực nhìn thấu, phát hiện hầu hết những thứ này đều đang giải phóng sóng pháp lực rất khủng khiếp!

Ngô Bình hỏi: “Ý ngươi là ta có thể đổi lấy những thứ này?”

Thần Hắc Thiên đáp: “Đây là không gian Hắc Thiên mà ta vừa mở ra cho ngươi. Mỗi lần ngươi hiến tế đều sẽ đổi được vật phẩm hoặc sức mạnh nào đó”.

Ngô Bình ngây ra, có thể làm vậy nữa ư?

Thế là anh hỏi: “Hiến tế như thế nào?”

Thần Hắc Thiên trả lời: “Đi đến đàn tế là được”.

Ngô Bình nói: “Được. Ta có thể hiến một phần linh hồn trong Nhân Bì này”.

Thần Hắc Thiên khẽ gật đầu rồi biến mất. Lúc này, Ngô Bình mở bừng mắt ra. Anh vẫn đứng trước pho tượng thần, trong tay có thêm một chiếc mặt nạ kim loại màu đen. Hình dáng của chiếc mặt nạ này rất đáng sợ, khá giống với tượng thần.

Anh biết đây chính là mặt nạ Hắc Thiên, lập tức đi ra ngoài. Lúc đi vào thì chậm, khi trở ra nhanh hơn nhiều.

Ngô Bình đẩy cửa sắt ra. Các giáo đồ đều đang đứng ngoài cửa, háo hức nhìn vào trong. Thấy Ngô Bình đi ra, Mông Trạch cả mừng, lớn tiếng nói: “Chúc mừng giáo chủ, chúc mừng giáo chủ!”

A Minh nhìn thấy mặt nạ Hắc Thiên, bèn chầm chậm quỳ xuống đất: “Giáo chủ Hắc Thiên, sống lâu muôn tuổi!”

Ngô Bình gật đầu, hỏi A Minh: “Ông là đại tế ti, thế đàn tế ở đâu vậy?”

A Minh trả lời: “Thưa giáo chủ, đàn tế ở phía sau”.

Anh gật đầu, được mời đến ngai giáo chủ. Ngai vàng khá cao, khi ngồi vào, anh có thể nhìn xuống mọi người.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1598


Nhìn thấy Ngô Bình chỉ cần phất tay một cái là chú lực biến mất, mọi người lại càng kính nể anh. Ngay cả Mông Trạch và Trương Tây Linh cũng bắt đầu cảm thấy Ngô Bình trở nên thâm sâu khó lường.

Sau khi giải trừ chú lực cho mọi người, Ngô Bình sắp xếp công việc trong giáo với sự giúp đỡ của Mông Trạch và Trương Tây Linh.

Khoảng ba giờ sau, anh đã nắm được tổng thể tình hình nhân lực của Hắc Thiên Giáo, hạ lệnh cho họ lui xuống, chỉ giữ lại vài người là hữu hộ pháp, tám trưởng lão, bốn đường chủ, đại tế ti.

Advertisement

Những người này mới là cốt cán của Hắc Thiên Giáo. Chỉ cần họ trung thành, cả Hắc Thiên Giáo sẽ trung thành với anh.

Ngô Bình nhìn bốn phía, cất lời: “Các vị, tôi mới trở thành giáo chủ, sẽ có những chuyện xử lý chưa thoả đáng, mọi người có thể nói với tôi. Hoặc mọi người có bất kỳ kiến nghị gì cũng có thể nói cho tôi biết”.

Advertisement

Một người đứng ra, cúi chào Ngô Bình: “Đường chủ Ti Lễ Đường Đỗ Tinh, có lời muốn nói!”

Ti Lễ Đường phụ trách lễ nghi và nội vụ. Hắc Thiên Giáo là thần giáo, thường phải làm lễ với thần Hắc Thiên nên lễ nghi rất quan trọng. Đặc biệt là khi giáo chủ muốn xuất hành gì đó thì phần lễ nghi phải thật long trọng.

Ngô Bình gật đầu: “Mời đường chủ Đỗ phát biểu”.

Đỗ Tinh là một ông lão có tu vi cảnh giới Võ Thần, cất lời: “Giáo chủ vừa nhậm chức, đây là chuyện rất tốt. Chỉ là giáo chủ tiền nhiệm sống chết chưa rõ. Thuộc hạ nghĩ rằng nên tìm giáo chủ tiền nhiệm, sống phải thấy người, chết phải thấy xác”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông nói rất có lý. Trương Tây Linh, giáo chủ tiền nhiệm mất tích sau khi vào mật thất phải không?”

Trương Tây Linh gật đầu: “Phải, thưa giáo chủ. Trước đó giáo chủ tiền nhiệm đã vào mật thất để tu luyện rất lâu mà không thấy trở ra. Lúc chúng tôi vào mật thất mới phát hiện giáo chủ tiền nhiệm đã biến mất”.

Ngô Bình hỏi: “Có khi nào hắn đã ra khỏi đó mà các vị không biết hay không?”

Mông Trạch đáp: “Có khả năng này”.

Ngô Bình nói tiếp: “Có nghĩa là giáo chủ tiền nhiệm đã mất tích. Các ông cảm thấy vì sao hắn lại mất tích?”

Ai cũng đưa mắt nhìn nhau, không thể trả lời.

Lúc này đại tế ti khẽ thở dài, đột ngột quỳ xuống đất.

Ngô Bình cau mày: “Đại tế ti A Minh, vì sao lại quỳ?”

A Minh run rẩy đáp: “Thuộc hạ có tội!”

Ngô Bình nhìn đối phương: “Lẽ nào chuyện giáo chủ tiền nhiệm mất tích có liên quan đến ông?”

Đại tế ti gật đầu: “Tôi đã đưa giáo chủ tiền nhiệm đi”.

Ngô Bình cau mày: “Đưa đi?”

Đại tế ti khẽ thở dài: “Giáo chủ tiền nhiệm mới mười tám tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ. Hắn không sở hữu năng lực mạnh, lại không thể kiểm soát tâm thuật của các thuộc hạ, ngày nào cũng sống trong sợ hãi. Thế nên có một ngày, hắn đã tìm đến tôi, xin tôi giúp hắn rời khỏi Hắc Thiên Giáo”.

Ngô Bình hỏi: “Nên ông đã giúp hắn?”

Đại tế ti gật đầu: “Thuộc hạ biết làm như vậy là sai. Xin giáo chủ trừng phạt!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1599


Ngô Bình thắc mắc: “Ông nói hắn sợ, vì sao lại sợ?”

Đại tế ti trả lời: “Vì giáo chủ tiền nhiệm không thể giải trừ chú lực của mọi người”.

Ngô Bình bảo: “Không thể giải trừ à? Thế thì khó trách”.

Advertisement

Rồi anh nói: “Nếu hắn đã ra nước ngoài, vậy cứ để như thế đi. Hắn có cần gì thì ông hãy tận lực giúp đỡ”.

Đại tế ti khom người thật sâu: “Cảm ơn giáo chủ!”

Đỗ Tinh tiếp tục: “Giáo chủ, thuộc hạ vẫn còn chuyện cần nói”.

Advertisement

Ngô Bình bảo: “Nói đi”.

Đỗ Tinh cho biết: “Mấy năm nay, Ti Lễ Đường chúng tôi nhận được ngân sách ít nhất, chỉ có bốn tỷ đô. Trước đây thì cũng đành, bây giờ cậu đã lên ngôi giáo chủ, phải dẫn dắt Hắc Thiên Giáo đi đến vinh quang. Nội vụ tiêu tốn rất nhiều tiền, thuộc hạ cảm thấy ngân sách bốn tỷ không hề đủ!”

Ngô Bình hỏi: “Vậy ông cảm thấy bao nhiêu mới phù hợp?”

Đỗ Tinh đáp: “Ít nhất mười tỷ. Quần áo, thức ăn, chỗ ở, đi lại của giáo chủ, trang phục của giáo đồ, việc hiến tế, những thứ này đều cần một khoản tiền rất lớn”.

Ngô Bình nói: “Được, vậy thì đưa cho ông mười tỷ”.

Sau khi anh hứa với Đỗ Tinh, một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi bước ra rồi cất tiếng: “Đường chủ Tài Đường Phó Oánh, có chuyện cần báo cáo giáo chủ!”

Ngô Bình đáp: “Mời đường chủ Phó phát biểu”.

Phó Oánh nhìn Đỗ Tinh một cái rồi nói tiếp: “Giáo chủ, việc chi tiêu của cả giáo đều qua tay thuộc hạ. Nếu đưa thêm sáu tỷ cho Ti Lễ Đường thì khoản tiền trong tay thuộc hạ sẽ không đủ dùng nữa”.

Ngô Bình ngẩn ra, hỏi lại: “Đường chủ Phó, thu nhập và chi tiêu năm ngoái của Hắc Thiên Giáo là bao nhiêu?”

Phó Oánh ngoắc tay gọi một người thuộc hạ đến, sau đó đưa sổ sách cho anh bằng hai tay: “Mời giáo chủ xem”.

Ngô Bình gật đầu rồi giở ra xem. Năm ngoái, thu nhập của Hắc Thiên Giáo là bảy mươi hai tỷ đô, chi ra đến tám mươi tỷ đô. Trong đó, thu nhập chủ yếu đến từ khoản quyên góp của các đại gia Đông Nam Á và doanh nghiệp trực thuộc Hắc Thiên Giáo.

Khoản quyên góp của các đại gia năm ngoái rơi vào khoảng mười lăm tỷ đô. Lợi nhuận của doanh nghiệp trực thuộc chừng ba mươi tỷ đô.

Hắc Thiên Giáo điều hành không nhiều doanh nghiệp nhưng quy mô đều rất lớn. Ví dụ như bảy nhà máy sản xuất thuốc lá, hai mươi ba triệu mẫu đồn điền, hai nhà máy cao su.

Ngoài ra, Hắc Thiên Giáo còn nắm giữ cổ phần hơn tám mươi doanh nghiệp Đông Nam Á, cổ tức hằng năm hơn hai mươi tỷ đô.

Thêm những khoản lợi nhuận lẻ tẻ chừng vài tỷ, tổng cộng là bảy mươi hai phẩy mười ba tỷ đô.

Khoản chi lại cao hơn khoản thu, chi nhiều nhất là Dược Đường. Vì Dược Đường phải điều chế thuốc, phải mua nhiều dược liệu quý hiếm nên tiêu tốn rất nhiều tiền.

Năm ngoái chi ra tám mươi tỷ thì đã có hai mươi ba phẩy năm tỷ được chi cho Dược Đường.

Khoản chi lớn thứ hai dành cho việc phát triển Hắc Thiên Giáo ở khu vực Á châu. Để mở rộng tầm ảnh hưởng của Hắc Thiên Giáo, hằng năm họ phải chi một khoản tiền rất lớn để chiêu mộ thêm tín đồ. Khoản đầu tư năm ngoái khoảng mười tám phẩy ba tỷ đô.
 
Back
Top Dưới