Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1500


Ngô Bình hỏi: “Người Đông Doanh của Cảng Thành thuộc thế lực nào?”

Lục Thánh Dương đáp: “Theo chúng tôi điều tra, có lẽ là người của hội Phù Tang”.

Ngô Bình thắc mắc: “Hội Phù Tang?”

Advertisement

Lục Thánh Dương nói: “Có lẽ hội Phù Tang này có dính dáng đến Koga. Cụ thể vẫn đang được điều tra”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi. Nói sang chuyện thứ hai đi”.

Advertisement

Lục Thánh Dương tiếp lời: “Chuyện thứ hai có liên quan đến Ti mệnh. Gần đây Cảng Thành có một nữ đại gia tên là Ngô Ngạo Sương, rất thích đàn ông trẻ trung đẹp trai, tự xưng là em gái Ti mệnh. Chúng tôi cảm thấy chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng của Ti mệnh, nên…”

Ngô Ngạo Sương! Sắc mặt của Ngô Bình rất khó coi, thầm nghĩ Ngô Ngạo Sương chạy đến Cảng Thành làm gì?

Anh hỏi: “Cô ấy đang ở đâu?”

Lục Thánh Dương húng hắng: “Người này sống ở biệt thự đỉnh núi đắt nhất Cảng Thành”.

Ngô Bình thở dài, hỏi tiếp: “Cô ấy còn làm gì nữa không?”

Lục Thánh Dương đáp: “Ngô Ngạo Sương giỏi đầu tư lắm, mua cổ phiếu nào là cổ phiếu ấy tăng mạnh. Cô ấy thích cá cược đua ngựa nữa, lần nào cũng thắng. Cô cũng thích đánh bạc và đã thắng rất nhiều tiền. Nhân tiện, cô ấy đã mua một lượng lớn tài sản ở Cảng Thành. Theo ước tính của chúng tôi, tài sản hiện tại của cô ấy đã vượt quá năm mươi tỷ”.

Ngô Bình bó tay. Ngô Ngạo Sương muốn làm gì vậy, thiếu tiền đến thế à?

Anh không ngồi yên được nữa, đoạn bảo: “Anh cử ra một người, lập tức đưa tôi đến gặp Ngô Ngạo Sương!”

Ngô Bình đến nhanh đi vội, ai nấy đều bàn tán xôn xao.

“Không hổ là Ti mệnh, ngay cả em gái cũng lợi hại như vậy”.

“Đừng nói nữa, không thấy sắc mặt Ti mệnh đầy mây đen sao?”

“Ti mệnh là người của Thiên Long mà. Người Đông Doanh giở trò ở Cảng Thành, chắc chắn Ti mệnh sẽ ra tay nhỉ?”

“Người Đông Doanh rất khó đối phó, không biết Ti mệnh tính ứng phó thế nào”.

“Ti mệnh đang là người được Đường Môn xem trọng. Nghe nói Đường Môn chuẩn bị giao Kim Ngọc Đường cho Ti mệnh quản lý đấy”.

Chẳng bao lâu sau, Ngô Bình đã đến lưng chừng núi - nơi tập trung các đại gia của Cảng Thành. Một căn biệt thự ở đây trị giá hơn ba tỷ, mỗi mét vuông cũng hơn hai triệu!

Căn biệt thự này có khu vườn rộng hơn hai nghìn mét vuông, người chủ hiện tại chính là Ngô Ngạo Sương.

Sau khi người gác cổng thông báo, Ngô Bình được cho phép vào trong. Anh được quản gia đưa vào phòng khách.

Trong phòng khách, Ngô Ngạo Sương đang ngồi trên một chiếc xô pha cực lớn. Trái, phải, trước, sau cô ấy là bốn người đàn ông lực lưỡng trẻ trung. Ngoại hình của bốn người này không hề thua kém mấy anh diễn viên trẻ đẹp, thậm chí còn điển trai hơn một chút.

Trông thấy Ngô Bình, Ngô Ngạo Sương nói: “Không ngờ cậu đến tìm tôi đấy. Tôi rất ngạc nhiên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1501


“Nói đi, cậu tìm tôi vì chuyện gì?”, Ngô Ngạo Sương châm thuốc.

Ngô Bình cau mày: “Ngô Ngạo Sương, cô có thể bớt phóng túng một chút không? Ai cũng biết cô là em gái tôi cả. Tôi mất mặt lắm!”

Ngô Ngạo Sương cười khẩy: “Tôi làm cậu mất mặt như thế nào cơ?”

Ngô Bình hỏi: “Bốn người đàn ông ban nãy ở đây làm gì?”

Advertisement

Ngô Ngạo Sương “xí” một tiếng: “Tôi thích, không được à? Tôi trả tiền cho họ, họ làm tôi vui, hai bên trao đổi, có gì không ổn?”

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Cô vui là được. Chỉ cần đừng tự xưng là em gái tôi thì cô có làm gì, tôi cũng chẳng muốn can dự!”

Advertisement

Ngô Ngạo Sương nhìn anh: “Đàn ông các cậu thật lạ lùng. Các cậu trêu hoa ghẹo nguyệt thì được, mà lại không cho phụ nữ chúng tôi trái ôm phải ấp à?”

Ngô Bình thở dài: “Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện của cô, cũng không muốn can thiệp”.

Ngô Ngạo Sương cười bảo: “Anh không hiểu, tôi đang luyện tâm hồng trần đấy”.

Ngô Bình cười khẩy: “Cảnh giới sáu Địa Tiên, Luân Hồi Đại Kiếp?”

Ngô Ngạo Sương rất bất ngờ: “Cậu cũng có hiểu biết đấy nhỉ. Đúng vậy, Luân Hồi Đại Kiếp của tôi sắp kết thúc rồi, đang ở giai đoạn cuối. Trong vòng từ ba đến năm năm, tôi sẽ thăng lên cảnh giới bảy của Địa Tiên, trở thành Chân Quân”.

Ngô Bình nói: “Chân Quân thôi mà, có gì ghê gớm đâu”.

Ngô Ngạo Sương bật cười: “Cậu bảo Chân Quân không ghê gớm? Cậu nhóc, ngay cả vào thời Tiên quốc, Chân Quân cũng là mục tiêu mà đại đa số người không đạt được đấy. Trở thành Chân Quân tức là có triển vọng trở thành Thiên Tiên!”

Ngô Bình bảo: “Mặc kệ cô có thể thành Thiên Tiên hay không, trả tiền cho tôi trước đã!”

Trước đó Ngô Bình đã cho cô ấy mười tỷ. Bây giờ cô ấy kiếm được tiền rồi, tất nhiên anh phải đòi lại.

Ngô Ngạo Sương đảo mắt: “Lúc trước cậu bảo là cho tôi năm mươi tỷ, còn thiếu tôi bốn mươi tỷ. Thế mà giờ còn muốn tôi trả?”

Ngô Bình tối sầm mặt: “Tại sao phải cho cô mượn năm mươi tỷ?”

Ngô Ngạo Sương cười nói: “Tôi từng nói rồi, sẽ không bạc đãi cậu”.

Cô ấy lật tay ra, trong tay có ba người giấy màu vàng. Ngô Bình thấy người giấy này có khí tức rất lạ, tuyệt đối không đơn giản.

Anh hỏi: “Đây là gì?”

Ngô Ngạo Sương đáp: “Bùa thần Kim Giáp! Dùng bùa này có thể triệu hồi chiến thần Kim Giáp, thực lực ngang ngửa cao thủ cấp Chân Nhân”.

Đôi mắt Ngô Bình sáng rực: “Tôi có thể sử dụng món đồ này không?”

“Chỉ cần nhỏ một giọt máu lên trên là dùng thần niệm sử dụng được ngay. Tất nhiên, thần niệm của cậu phải mạnh, nếu không sẽ dễ bị thương”.

Ngô Bình đón lấy ba lá bùa, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: Tôi sẽ đưa cô thêm hai mươi tỷ”. Dứt lời, anh gọi điện, bảo công ty chuyển tiền cho cô ấy.

Chuyển khoản xong, anh mới hỏi Ngô Ngạo Sương: “Cô cần nhiều tiền như thế làm gì?”

Ngô Ngạo Sương trả lời: “Nuôi đàn ông rất tốn kém”.

Ngô Bình hết nói nổi, nhún vai: “Được rồi. Tôi không quấy rầy cuộc sống hạnh phúc của cô nữa. Về nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1502


Ngô Ngạo Sương cười nói: “Chị cần gieo nhân quả, có như vậy, sau này chị mới dễ dàng nhờ anh ta giúp đỡ”.

Cô gái nọ ngạc nhiên: “Nhờ anh ta giúp đỡ? Sắp tới chị đã là Chân Quân, Thiên Tiên rồi, cần nhờ vả anh ta ư?

Ngô Ngạo Sương đáp nhẹ tênh: “Có vài chuyện không thể nói được. Đến lúc đó em sẽ biết”.

Advertisement

Rời khỏi lưng núi, Ngô Bình gọi cho Hồng Khôn.

Chẳng bao lâu sau, một giọng nam xa lạ cất lên: “Tìm ai vậy?”

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Tôi là Ngô Bình, tìm Hồng Khôn”.

Đối phương nói: “Chờ một lát”.

Nửa phút sau, một giọng nói yếu ớt vang lên, là Hồng Khôn: “Là cậu Ngô đấy à?”

Ngô Bình hỏi: “Ông Hồng, là Ngô Bình đây. Tôi nghe nói ông bị thương?”

Hồng Khôn thở dài: “Người Đông Doanh khí thế hung hăng, ngay cả người của Thiên Long cũng không ngăn cản họ được. Tôi đã là người sắp chết. Sau này cậu Ngô gặp Vân Tôn, hãy thay tôi nói lời xin lỗi, chuyển lời rằng Hồng Khôn này không thể làm việc cho Vân Tôn nữa!”

Ngô Bình cười bảo: “Ai bảo người của Thiên Long không thể ngăn cản họ? Ông chờ đấy, tôi sẽ đến ngay!”

Hỏi xong địa chỉ, Ngô Bình lái xe đến gặp Hồng Khôn.

Giữa đường, anh gọi cho Đoàn Long, báo cáo chuyện Cảng Thành.

Đoàn Long bảo: “Anh biết chuyện Cảng Thành rồi. Tối nay anh sẽ cử người đến đó, giúp cậu xử lý chuyện này”.

Ngô Bình hỏi: “Ai sẽ đến đây?”

Đoàn Long đáp: “Đều là cao thủ của Thiên Long. Cậu làm quen với họ đi nhé”.

Ngô Bình không hỏi nữa, tập trung lái xe. Không lâu sau đó, anh đến nhà Hồng Khôn - một căn biệt thự cũ.

Tuy Hồng Khôn đang bị thương nhưng vẫn gắng gượng ra nghênh đón. Lúc này, da ông ta đã xanh đen, cơ thể phù thũng, lông mày và tóc đều rụng sạch.

Ngô Bình vừa nhìn đã biết ông ta trúng tà độc.

“Cậu Ngô!”, Hồng Khôn cúi chào.

Ngô Bình đỡ ông ta dậy: “Ông đang bị thương, không cần hành lễ. May mà tôi biết chút y thuật, có thể chữa cho ông”.

Hồng Khôn cả mừng: “Cảm ơn cậu nhiều lắm!”

Ông ta mời Ngô Bình vào phòng khách. Hàn huyên được vài câu, Ngô Bình bắt đầu xem mạch cho ông ta.

Quan sát một lúc, anh nói: “Ông bị thương không quá nặng, nhưng đã trúng độc. Kể lại xem, ông đã bị thương thế nào?”

Hồng Khôn bèn thuật lại mọi chuyện.

Hôm kia, ông ta giao đấu với Nhẫn Thánh người Đông Doanh tên là Shosuke. Do sơ suất, ông ta trúng phải phi tiêu độc của đối phương. Shosuke rất xảo trá, sau khi làm ông ta bị thương thì bỏ trốn ngay, không đánh tiếp nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1503


Ngô Bình đáp: “Shosuke nằm trong danh sách phải giết của tôi”.

Hồng Khôn nói: “Shosuke rất mạnh, lại còn xảo quyệt. Cậu phải cẩn thận nhé”.

Ngô Bình không nhiều lời nữa, bắt đầu tập trung chữa trị cho Hồng Khôn. Vết thương nặng hơn của Hồng Khôn mà anh còn chữa được, quá trình trị liệu này diễn ra suôn sẻ vô cùng.

Advertisement

Sau hơn một giờ, độc tố đã được loại bỏ hoàn toàn, tình trạng của Hồng Khôn khá hơn rất nhiều.

Cuối cùng, Ngô Bình kê một đơn thuốc, bảo ông ta uống mỗi ngày, sau bảy ngày sẽ hồi phục như trước.

Advertisement

Hồng Khôn cực kỳ cảm kích, rối rít cảm ơn anh. Nếu không nhờ Ngô Bình, có lẽ ông ta chỉ còn sống không quá ba ngày.

Chờ tinh thần của Hồng Khôn tốt lên, Ngô Bình mới hỏi: “Nghe nói đã có bảy trong số mười hai người đứng đầu của các ông bị bọn Đông Doanh tiêu diệt?”

Hồng Khôn thở dài: “Do tôi kém cỏi!”

Ngô Bình cười bảo: “Chuyện thắng bại nhất thời, ông không cần bận lòng quá. Tôi đã đến đây thì chắc chắn sẽ giúp ông diệt trừ bọn Đông Doanh ấy”.

Mắt Hồng Khôn sáng rỡ: “Cảm ơn cậu”.

Ngô Bình rửa tay, uống một ngụm trà rồi bảo: “Nói cho tôi biết cục diện hiện tại đi”.

Hồng Khôn kể rằng thế giới ngầm Cảng Thành hiện nay đã bị người Đông Doanh nắm giữ phần lớn. Người Đông Doanh rất hung hăng, đã có chuẩn bị từ trước. Nội bộ những người đứng đầu đều có gián điệp do bọn họ cài vào.

Mới đầu Thiên Long cũng có can thiệp, nhưng sau khi có quá nhiều thành viên thương vong thì đã tạm dừng hành động. Người Đông Doanh đã nắm bắt cơ hội này, nhanh chóng chiếm địa bàn các nơi ở Cảng Thành.

Tuy Hồng Khôn đã liều mạng phản kháng, nhưng sau cùng lại bị thương nặng, lực bất tòng tâm.

Ngô Bình hỏi: “Ông có biết vì sao người Đông Doanh lại xâm chiếm Cảng Thành không?”

Hồng Khôn lắc đầu: “Tôi cũng thấy quái lạ. Dù họ có giành được Cảng Thành thì cũng không thể giữ lâu dài được. Một khi Thiên Long hoặc hội Tham Hợp của chúng tôi phản đòn, bọn họ cũng sẽ nhận thất bại. Biết rõ kết quả mà vẫn đánh vào Cảng Thành, thật sự rất khó hiểu!”

Ngô Bình nói: “Không cần nghĩ nữa. Chờ đến khi tóm được bọn Shosuke, chúng ta sẽ biết đáp án thôi”.

Anh định tối nay về Nam Đô, nhưng xem ra đành phải ở lại Cảng Thành rồi. Ngô Bình gọi điện cho Ngô Mi, nhắn rằng hai hôm nữa mới về được.

Một lát sau, anh suy nghĩ xong bèn gọi cho Diệp Thiên Tông và Diệp Huyền, báo cho họ biết tin Shosuke đang ở Cảng Thành.

Hay tin kẻ thù đang ở đó, Diệp Thiên Tông lập tức cùng Diệp Huyền bay đến. Cơ hội trả thù tốt như vậy, tất nhiên ông ấy sẽ không bỏ qua.

Lúc Diệp Thiên Tông và Diệp Huyền vừa lên máy bay, một chiếc máy bay khác cũng đang trên đường đến Cảng Thành.

Đây là máy bay tư nhân. Có hai người ngồi trên máy bay, một người là Đoàn Thuần, người còn lại là một ông lão.

Ông lão tóc bạc phơ, tinh thần có vẻ kém, mắt hơi nheo lại.

Đoàn Thuần nhìn ông lão, cười bảo: “Ông Năm, khống tâm thuật của ông đã luyện đến tầng thứ bảy. Theo lý thuyết, nó còn khống chế được Địa Tiên cảnh giới đầu. Dùng nó để điều khiển Ngô Bình chắc là không thành vấn đề nhỉ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1504


Ông lão gật gù: “Kết hợp với mê thần hương là tốt nhất, tôi chắc chắn có thể khống chế tâm thần của cậu ta”.

Đoàn Thuần bảo: “Tên Ngô Bình này càng lúc càng ghê gớm, chắc chắn đang nắm giữ bí mật động trời nào đó! Nếu chúng ta hỏi được bí mật này thì sẽ rất có lợi cho nhà họ Đoàn”.

Ông lão mỉm cười: “Hy vọng được như lời cậu nói”.

Advertisement

Lúc này, Ngô Bình đã vào ở khách sạn năm sao đứng tên anh - khách sạn Hoàng Tôn.

Trong căn phòng sang trọng nhất khách sạn Hoàng Tôn, anh ôn dưỡng quyền ý, tu luyện phương pháp hít thở.

Bất giác, trời đã tối. Khoảng bảy giờ rưỡi, có người ấn chuông cửa.

Advertisement

Anh mở cửa ra, thấy đứng ngoài cửa phòng là một ông lão và một người đàn ông chừng ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi.

Ông lão mỉm cười: “Trưởng nhóm Ngô, chúng tôi được anh Long cử đến hỗ trợ. Tôi là Đoàn Tam Hợp”.

Ngô Bình gật đầu: “Mời vào”.

Ba người ngồi xuống, Ngô Bình hỏi: “Anh Long nói sao?”

Đoàn Tam Hợp đáp: “Anh Long nói rằng trưởng nhóm Ngô tuỳ ý hành sự, hai chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp”.

Nói đoạn, ông lão lấy một chiếc lò sưởi tay từ trong túi ra, khói bốc lên nghi ngút, toả hương thơm nhàn nhạt.

Ông lão cười bảo: “Trưởng nhóm Ngô, đây là long diên hương, có tác dụng an thần. Dùng thử nhé”.

Ngô Bình nhìn qua mà không nói gì, chỉ bảo: “Có lẽ đám người Đông Doanh này đến từ hội Phù Tang. Bọn họ đang dốc sức mở rộng địa bàn, mục đích chưa rõ. Hai người có tin tức gì về chuyện này không?”

Đoàn Tam Hợp cười đáp: “Trưởng nhóm, đúng là tôi có một chút thông tin”.

Nói được vài câu, giọng nói của ông lão bỗng thay đổi, mỗi từ thốt ra đều mang sức mạnh kỳ lạ nào đó.

Mới nghe mấy câu, đầu Ngô Bình đã hơi choáng. Anh vỗ đầu, không biết mình bị làm sao.

Giọng của ông lão bỗng nhỏ dần. Ngô Bình đành ghé lại, nghe thêm vài câu nữa, ông lão đột nhiên chỉ vào giữa hàng lông mày anh, niệm một tràng chú.

Hai mắt Đoàn Thuần sáng rực lên, nụ cười thắng lợi nở trên môi. Chờ Đoàn Tam Hợp niệm chú xong, gã cười to: “Ông Năm, thành công rồi!”

Ông lão thở phào: “Lực thần hồn của cậu ta rất mạnh. Nếu là người khác thì đã bị khống chế lâu rồi. Không ngờ cậu ta còn kiên trì được năm phút”.

Đoàn Thuần cười hỏi: “Ông Năm à, có thể hỏi rồi chứ?

Ông lão gật đầu, nói với Ngô Bình: “Ngô Bình, hãy thành thật trả lời câu hỏi của chúng tôi!”

Ngô Bình bỗng nhướng mày, lạnh lùng bảo: “Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của các người?”

Ông lão kinh ngạc, hoảng sợ giật lùi vài bước: “Cậu không bị khống chế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1505


Hai nắm đấm chạm nhau, Đoàn Thuần cảm giác như bị một quả núi sắt đập vào vậy. Gã văng ra mấy mét, chưa tiếp đất đã bị Ngô Bình giẫm xuống đất.

Cả toà nhà rung chuyển, sàn nhà vỡ vụn. Đoàn Thuần phun ra một ngụm máu tươi.

Gã kêu lên: “Đoàn Long là chú hai của tôi…”

Advertisement

“Rắc!”

Động tác của Ngô Bình nhanh như cắt, đá bay đầu gã!

Advertisement

Sau khi đánh chết Đoàn Thuần, anh lướt đến trước mặt ông lão. Ông lão này ở cảnh giới Võ Thần, bàn tay gầy gò túm lấy Ngô Bình nhưng bị anh nắm chặt rồi vặn mạnh.

Một âm thanh giòn tan vang lên, cánh tay ông lão bị gãy mấy đoạn, đau đớn hét ầm lên.

Ngô Bình bóp cổ ông lão rồi nhấc đối phương lên, lạnh lùng hỏi: “Vì sao muốn hại tôi?”

Ông lão vội đáp: “Xin bớt giận! Là Đoàn Thuần mời tôi đến đây. Nếu biết cậu mạnh như vậy, tôi chắc chắn không dám dây vào!”

“Đoàn Thuần là ai?”, Ngô Bình hỏi.

Ông lão chỉ vào thi thể trên sàn: “Đó là Đoàn Thuần, là cháu gọi Đoàn Long bằng chú”.

Ngô Bình híp mắt: “Đoàn Thuần muốn làm gì?”

Ông lão đáp: “Cậu ta bảo cậu nhất định đang nắm giữ bí mật gì đó, muốn tôi hỏi được bí mật của cậu”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Đoàn Long có biết chuyện này không?”

Sắc mặt ông lão hơi thay đổi: “Tất nhiên là biết”.

Ngô Bình ném ông lão xuống sàn, hờ hững bảo: “Mang thi thể Đoàn Thuần cút khỏi đây đi. Nhắn với Đoàn Long rằng tôi cần lời giải thích từ anh ta!”

Ông lão như được đại xá, vội vàng bế thi thể Đoàn Thuần lên rồi chạy ra khỏi khách sạn.

Sau khi ông lão đi rồi, Ngô Bình hơi nhíu mày. Quả nhiên Đoàn Long không phải người lương thiện gì, còn dám tính kế với anh. Có điều, đối phương đánh giá thấp anh quá!

Ban nãy, ông lão vừa thi triển khống tâm thuật thì anh đã biết rồi. Anh âm thầm niệm chú để giữ tỉnh táo, rồi tương kế tựu kế, xem họ giở trò gì.

Không bao lâu sau, Diệp Thiên Tông và Diệp Huyền đã đến nơi. Thấy căn phòng lộn xộn, Diệp Thiên Tông ngạc nhiên hỏi: “Sư đệ đánh nhau với ai à?”

Ngô Bình kể lại chuyện của Đoàn Long. Diệp Thiên Tông hơi cau mày: “Sư đệ, trước đây anh đã nhắc nhở cậu rồi. Không nên quá thân thiết với Đoàn Long, phải cẩn thận đề phòng”.

Diệp Huyền nói: “Ông nội à, Đoàn Long đứng đầu Thiên Long, cháu nghĩ không nên đối đầu trực diện với người này. Tiền bối chỉ cần rút khỏi Thiên Long là được”.

Diệp Thiên Tông hỏi Ngô Bình: “Sư đệ nghĩ sao?”

Ngô Bình nhẹ nhàng đáp: “Đoàn Long dám tính kế với em, em không thể bỏ qua dễ dàng như thế!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1506


Ngô Bình không nói tiếp chuyện này nữa: “Chuyện này để sau này bàn tiếp. Sư huynh, chúng ta thương lượng xem nên giết Shosuke và Mitsuru như thế nào. Hai tên này đang ở Cảng Thành, cơ hội hiếm có”.

Diệp Thiên Tông bảo: “Cả hai đều là Nhẫn Thánh, còn dẫn theo cao thủ, thực lực không kém anh và cậu. Chúng ta có nên nhờ người hỗ trợ không?”

Ngô Bình nói: “Không cần, chúng ta là đủ rồi. Nợ máu phải để sư huynh trả, đến lúc ấy em sẽ chừa mạng cho chúng”.

Advertisement

Mắt Diệp Huyền sáng rỡ: “Tiền bối tự tin đến vậy, chẳng lẽ thực lực lại tăng lên rồi?”

Ngô Bình trả lời: “Quyền ý của tôi vừa viên mãn. Chỉ cần bọn họ không phải Địa Tiên thì đều không đáng để tôi bận tâm”.

Advertisement

Rồi anh nhìn Diệp Huyền, bảo rằng: “Tốt lắm, luyện khí thành sức mạnh rất nhanh, xem ra đã đến rất gần cảnh giới Thần”.

Diệp Huyền cười đáp: “Đều nhờ tiền bối dạy giỏi”.

Ngô Bình hỏi: “Hiện giờ Huyền Bá và Tạ Cuồng thế nào?”

Diệp Huyền trả lời: “Ngày nào họ cũng tu luyện cùng đệ tử, tiến bộ rất nhanh. Đặc biệt là Lý Huyền Bá, cứ như quái thai vậy, bây giờ đã ở giai đoạn sau của cảnh giới Thần rồi, nhanh hơn đệ tử rất nhiều”.

Diệp Thiên Tông vui vẻ vô cùng: “Sư đệ, may mà cậu giúp đỡ Diệp Huyền, bằng không cả đời nó xem như bỏ”.

Ngô Bình khen ngợi: “Nhờ Diệp Huyền có tư chất tốt, thành tựu sau này chắc chắn sẽ vượt cả sư huynh”.

Diệp Thiên Tông cười bảo: “Có sư đệ giúp đỡ nó, anh cực kỳ yên tâm!”

Nói được mấy câu, Diệp Thiên Tông nhìn đồng hồ: “Phía Mộ Bạch chắc cũng sắp đến rồi”.

Trước khi đến đây, Diệp Thiên Tông có thông báo với Dương Mộ Bạch. Ông ấy trả thù cho con trai và con dâu, tất nhiên phải tìm người mình tin cậy nhất để nhờ giúp đỡ.

Chưa đầy mười phút sau, Dương Mộ Bạch đã đến nơi, dẫn theo đại đệ tử Lý Long Thần và nhị đệ tử Triệu Phương Ninh.

Dương Mộ Bạch bừng bừng sát khí, vừa đến đã hỏi: “Sư đệ, hung thủ đang ở đâu?”

Ngô Bình cười đáp: “Sư huynh yên tâm, bọn chúng đều đang ở Cảng Thành, không chạy thoát được đâu”.

Hiện nay Dương Mộ Bạch đã đả thông hai Thần Khiếu, tiến vào cảnh giới hai Nhân Tiên, là cao thủ cấp Võ Thần!

Hai đệ tử Lý Long Thần và Triệu Phương Ninh của Dương Mộ Bạch là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, đều thống lĩnh một phương, người xưng bá Hà Đông, người xưng vương Hoài Bắc.

Lý Long Thần và Triệu Phương Ninh vội cúi chào: “Sư bá, sư thúc!”

Ngô Bình gật đầu: “Không cần đa lễ”.

Diệp Thiên Tông nói: “Nhược Tùng cũng sắp đến rồi. Chờ đông đủ rồi chúng ta bàn bạc”.

Trần Nhược Tùng là đại đồ đệ của Diệp Thiên Tông, cũng là cao thủ Tiên Thiên như Lý Long Thần. Ngô Bình từng gặp ông ta một lần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1507


Ông ta lần lượt chào mọi người, đoạn nói với Ngô Bình: “Sư phụ bảo rằng sư thúc đã là cao thủ cảnh giới Võ Vương. Lúc mới nghe, đệ tử còn không tin, nay gặp nhau mới nhận thấy tu vi của sư thúc còn mạnh hơn đệ tử nghĩ”.

Rồi ông ta khẽ thở dài: “Đệ tử tu luyện bốn mươi năm ròng còn không bằng sư thúc tu hành nửa năm”.

Advertisement

Diệp Thiên Tông hừ giọng: “Người bình thường làm sao có thể so với sư thúc?”

Lần trước gặp nhau ở Thiên Kinh, Trần Nhược Tùng còn có ý xem thường Ngô Bình. Nhưng bây giờ mới thấy sư tổ quả là sở hữu con mắt tinh tường, mới có thể nhận một nhân tài kiệt xuất như anh làm đệ tử!

Advertisement

Ngô Bình nói: “Nhược Tùng, Long Thần, cả hai đã ở cảnh giới Tiên Thiên một thời gian rồi. Mấy ngày tới, tôi sẽ giúp hai người thăng lên Nhân Tiên”.

Trần Nhược Tùng đã ở cảnh giới Sinh Niệm của Tiên Thiên, Lý Long Thần thì ở cảnh giới Luyện Hình của Tiên Thiên, chỉ cần Đan Thành nữa thôi là có thể thăng lên cảnh giới Nhân Tiên. Nhưng một bước này đã gây khó khăn cho biết bao anh hùng hảo hán.

Trần Nhược Tùng và Lý Long Thần vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cùng vái lạy Ngô Bình.

Diệp Thiên Tông cũng kinh ngạc hỏi: “Sư đệ, chuyện này cũng giúp được ư?”

“Người khác thì không, nhưng em thì giúp được”.

Dứt lời, anh lấy hai viên Đại Luyện Hình Đan, bảo Trần Nhược Tùng và Lý Long Thần uống vào rồi ra phía sau tu luyện.

Đoạn anh vừa quan sát Triệu Phương Ninh vừa hỏi: “Phương Ninh, ông đã thăng cấp lên Tiên Thiên được một thời gian rồi nhỉ?”

Triệu Phương Ninh vội đáp: “Đã hơn một tháng rồi, sư thúc”.

Ngô Bình nói: “Bão Đan của ông gặp chút vấn đề, cần điều chỉnh một chút”.

Nói đoạn, anh vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu Triệu Phương Ninh, truyền năng lượng vào. Cơ thể Triệu Phương Ninh chấn động, khí tức của đan điền bỗng thu nhỏ lại.

Ông ấy lập tức cảm thấy rất khác, khí tức ổn định và êm mượt hơn, không khỏi mừng rỡ: “Sư thúc quả là thần thánh! Lợi hại quá!”

Ngô Bình cũng đưa cho ông ấy một viên Đại Luyện Hình Đan, đoạn nói: “Uống vào rồi sang một bên tu luyện đi”.

Triệu Phương Ninh cả mừng, nhận viên đan dược rồi ra phía sau tu luyện.

Dương Mộ Bạch bỗng thấy hơi ghen tị: “Sư đệ không cho sư huynh vài viên đan dược à?”

Ngô Bình đảo mắt: “Nhị sư huynh, đây là Đại Luyện Hình Đan, không có tác dụng gì với anh cả. Có điều anh không cần ghen tị, em sẽ đưa đồ tốt cho hai sư huynh mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1508


Ngô Bình: “Đây là rượu thuốc em ngân, tốt hơn Đại Luyện Hình Đàn nhiều, mỗi ngày sư huynh uống một ngụm sẽ rất tốt cho sức khoẻ”.

Diệp Thiên Tông cười nói: “Sư đệ, cậu thần bí như vậy, bảo sao đến Đoàn Long cũng muốn tính kế với cậu”.

Dương Mộ Bạch nổi giận: “Đoàn Long tính kế với sư đệ ư?”

Advertisement

Diệp Thiên Tông gật đầu, sau đó kẻ lại mọi việc cho Dương Mộ Bạch nghe.

Dương Mộ Bạch cười lạnh nói: “Đoàn Long tưởng chúng ta dễ bị bắt nạt lắm à? Chuyện này không thể cho qua như thế được!”

Advertisement

Diệp Thiên Tông: “Hôm khác rồi tính tiếp, giờ mình phải bàn chuyện báo thù đã”.

Đêm đó, ba sư huynh đệ đã lên một kế hoạch trả thù vô cùng kín kẽ, sau đó Ngô Bình đã cho Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch mỗi người một viên tinh thạch linh hồn, để họ hấp thu hồn lực tiên thiên ở bên trong để củng cố tu vi.

Nhìn thấy tinh thạch linh hồn, cả Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch đều vô cùng ngạc nhiên.

Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, thứ này quý quá, anh không dám nhận đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Sư huynh đừng khách sáo, giờ chúng ta cần tăng tu vi thật nhanh”.

Thật ra, Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch đều có tư chất rất tốt, vì thế Ngô Bình muốn giúp họ đột phá lên cảnh giới Địa Tiên.

Hai vị sư huynh cảm kích trong lòng, sau đó không nói nhiều nữa mà tập trung tu luyện.

Chờ khi trời sáng, nhóm Lý Long Thần đã tu luyện xong, hiệu quả của Đại Luyện Hình Đan rất tốt, Luyện Hình của Lý Long Thần đã tiến bộ rất nhiều, Trần Nhược Tùng cũng đã đột phá lên cảnh giới Đan Thành nhờ sự hỗ trợ của Ngô Bình.

Thậm chí Triệu Phương Ninh cũng đã tiến vào cảnh giới Luyện Hình của Tiên Thiên, cả ba đều đột phá, không lâu nữa sẽ tiến vào cảnh giới Nhân Tiên.

Sau đó, Ngô Bình bảo họ ở lại khách sạn chờ tin, còn anh đi tìm Hồng Khôn để thực hiện kế hoạch.

Hồng Khôn biết Ngô Bình sẽ đến nên đã pha trà chờ sẵn.

Hai người vừa gặp mặt, Ngô Bình đã nói: “Ông Hồng, tôi muốn dụ Mitsuru và Shosuke xuất hiện nên cần ông phối hợp”.

Hồng Khôn vội nói: “Được, có gì cậu cứ căn dặn”.

Ngô Bình: “Hội Tham Hợp của các ông có các đả thủ giỏi, tôi sẽ đóng giả một trong số họ rồi tham gia trận đấu của vệ sĩ sắp tới. Đến lúc đó, tôi sẽ cho hội Phù Tang tổn thất nặng nề, kiểu gì Mitsuru và Shosuke cũng sẽ xuất hiện để đối phó tôi”.

Hồng Khôn ngẫm nghĩ rồi nói: “Cậu Ngô, cậu đóng giả đả thủ không thích hợp đâu, hay cậu chịu khó mà thủ lĩnh mấy hôm?”

Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, tôi thấy làm đả thủ là được rồi”.

Hồng Khôn nói: “Nếu cậu không muốn làm thủ lĩnh, hay nhận làm người đứng đầu của một nhóm đã bị tiêu diệt?”

Ngô Bình hỏi: “Người đứng đầu nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1509


Hồng Khôn: “Tôi sẽ tiến cử cậu, hơn nữa giờ đang là thời khắc sống còn, họ sẽ chấp nhận cậu ngay. Điều quan trọng nhất là thực lực của cậu rất mạnh, họ dám không phục chắc!”

Ông ta ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “À, Đại Tam Nghĩa có một món bảo bối là đỉnh Hỗn Nguyên, nặng khủng khiếp. Họ có một quy tắc, nếu ai nhấc được cái lò luyện ấy lên thì sẽ được làm đại ca mới”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Sao Đại Tam Nghĩa lại có cái lò ấy?”

Advertisement

Hồng Khôn: “Kể ra thì dài lắm, nghe đâu đó từng là bảo bối trấn thủ đời Minh, để nó không rơi vào tay giặc mà ba thái giám đã liều mạng để chuyển đi. Về sau, họ đều lưu bạt bên ngoài rồi thành lập Đại Tam Nghĩa. Tam Nghĩa có nghĩa là ba vị thái giám một lòng trung thành với triều Minh”.

Ngô Bình thấy truyền thuyết này rất đáng quý, nhưng khả năng cao là do người đời sau nghĩ ra, chứ cái lò nặng như thế thì sao ba người thái giám vận chuyển đi nổi.

Anh nói: “Được rồi, để tôi thử”.

Advertisement

Hồng Khôn cười nói: “Cậu Ngô, chờ diệt được hội Phù Tang rồi, cậu sẽ là đại ca của Đại Tam Nghĩa”.

Ngô Bình cau mày, vì anh không hứng thú với vị trí này: “Tôi không có thời gian để quản lý nhóm ấy đâu, ông mời cao nhân khác đi”.

Hồng Khôn không nhiều lời mà nói ngắn gọn: “Cậu Ngô, mình đi luôn nhé?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừ”.

Cả đoàn người kéo nhau lên tổng bộ của Đại Tam Nghĩa tại khách sạn Nghĩa Khí.

Khách sạn này đang tạm ngưng hoạt động, vì đại ca của tổ chức này mới bị sát hại nên nội bộ đang rất rối loạn, khách sạn không thể hoạt động tiếp được.

Ngô Bình và Hồng Khôn lên xe đến thẳng đó, lập tức có một đám người lao từ trong khách sạn ra rồi xếp thành hàng chào đón.

“Tham kiến thủ lĩnh!”

Hồng Khôn xuống xe, tất cả mọi người đều cúi đầu với vẻ tôn trọng.

Hồng Khôn gật đầu nói: “Các anh em vất vả rồi, người Đông Doanh được voi đòi tiên, dám giết đại ca Khương, thù này không báo, chúng ta không xứng làm hảo hán của hội Tham Hợp”.

“Báo thù! Báo thù!”, mọi người đồng thanh hô lên.

Một người đàn ông trung niên tóc bạc trắng bước ra nói: “Thủ lĩnh, giờ chúng tôi không có người đáng tin, hơn nữa mọi người đang rất rối bời nên xin thủ lĩnh chỉ bảo cho chúng tôi hành động tiếp theo”.

Hồng Khôn gật đầu: “Vào trong rồi nói”.

Tất cả cùng đi vào trong đại sảnh của khách sạn.

Hồng Khôn ngồi trên chiếc ghế thái sư, sau đó nhìn mọi người rồi nói: “Các anh em, hôm nay tôi đến để tiến cử một người tạm làm đại ca của mọi người”.

Ai nấy đều ngẩn ra, đại ca mới ư?

Ngô Bình bước ra rồi cười nói: “Chào các anh em, tôi là Ngô Thanh Niên, sau này sẽ là đại ca của mọi người, tôi sẽ trả thù cho đại ca trước của các anh em, sau đó giành lại địa bàn đã mất của chúng ta”.

Anh vừa nói dứt câu thì tất cả thành viên của Đại Tam Nghĩa đều cười khẩy với vẻ khinh thường. Chém gió thì ai chẳng làm được! Đương nhiên họ sẽ không chấp nhận Ngô Bình ngay chỉ vì vài lời hứa hẹn của anh.

Ngô Bình không giận mà nói: “Xem ra mọi người không phục nhỉ?”

“Đúng thế! Nhưng thủ lĩnh đã sắp xếp thì chúng tôi phải nghe thôi, tuy nhiên đâu thể chọn bừa một người làm đại ca của chúng tôi được?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1510


Người đó đáp: “Tôi là Đổng Cường - đả thủ của Đại Tam Nghĩa”.

Ngô Bình: “Tốt, phải thế nào thì anh mới phục tôi?”

Đổng Cường: “Đơn giản thôi, chỉ cần anh đánh bại được các đả thủ như chúng tôi thì tôi sẽ phục anh”.

Advertisement

Đả thủ là nhân vật cốt cán trong mỗi tổ chức, vì họ có thực lực rất mạnh.

Ngô Bình đáp: “Được”.

Một người đàn ông bước ra, ông ta khoảng hơn 40 tuổi, mặt dày dữ tợn, dáng người không cao, tu vi ở cảnh giới Thần, dùng vũ khí là hai thanh đao.

Advertisement

Ông ta trầm giọng nói: “Đả thủ Lâm Quang Đầu xin thỉnh giáo!”

Ngô Bình nói: “Lên luôn đi”.

Lâm Quang Đầu chém một thanh đao tới vừa nhanh vừa mạnh, Ngô Bình không thèm nhìn mà giơ tay lên chộp lấy chuôi đao rồi bẻ gãy nó.

Bụp!

Khi thanh đao bị gãy, anh bồi thêm một cú đá lên mặt Lâm Quang Đầu, làm ông ta ngã nhào.

Lâm Quang Đầu kinh hãi, đứng dậy định đánh tiếp nhưng người chao đảo rồi lại ngồi phệt xuống, cú đá ban nãy của Ngô Bình đã khiến ông ta hoa mắt chóng mặt.

Ngô Bình nói: “Yếu quá, nếu tôi muốn giết ông thì ông chết cả chục lần rồi”.

Mọi người đêu kinh ngạc vì thực lực mạnh mẽ của Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn họ rồi hỏi: “Thấy võ công của tôi thế nào?”

Một người đàn ông mập mạp khoảng 50 tuổi lên tiếng: “Tuy câu giỏi đánh đấm, nhưng còn kém đại ca cũ của chúng tôi xa, đại ca là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Xem ra mọi người vẫn chưa hiểu vấn đề nhỉ, để tôi giới thiệu lại, tôi là Ngô Thanh Niên, tu vi cảnh giới Võ Vương”.

Mọi người chấn động, Võ Vương!

Hồng Khôn lên tiếng: “Đúng thế, cậu Ngô đây là một cao thủ cấp Võ Vương của cảnh giới Nhân Tiên! Thực lực của cậu ấy không kém gì tôi đâu”.

Ngô Bình: “Tôi nghe nói ở đây có một cái lò luyện Hỗn Nguyên, ai nhấc được thì người ấy sẽ làm đại ca,đúng không?”

Người đàn ông lớn tuổi nói: “Đúng, nhưng cái lò luyện ấy nặng lắm, cậu không nhấc nổi đâu”.

Ngô Bình: “Không thử thì sao biết được? Ai dẫn đường đi!”

Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, Ngô Bình định đi khiêng cái lò luyện ấy ư?

Cuối cùng, cả đám người đa đi ra sân sau, cửa ở đây khoá chặt, phía sau là một căn nhà. Trong ngồi nhà ấy có một cái lò luyện cao nửa mét, vuông vức, không biết được làm từ chất liệu gì, nhưng nặng tới 500 cân.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1511


Người đàn ông kia nói: “Lò đây, cậu mà bê lên được thì chúng tôi nhận cậu làm đại ca”.

Ngô Bình không nói nhiều mà nhấc cái lò lên bằng một tay.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, trời ơi!

Ngô Bình đổi sang tay khác rồi giữ thêm một lúc mới nhẹ nhàng đặt lò luyện xuống đất: “Giờ được chưa?”

Advertisement

“Tham kiến đại ca!”

Những người khác lập tức quỳ xuống với vẻ kích động.

Advertisement

Ngô Bình thấy hơi lạ nên hỏi Hồng Khôn: “Ông Hồng, chuyện gì thế?”

Hồng Khôn cười nói: “Cậu Ngô, Đại Tam Nghĩa có một quy định, ai nâng được cái lò luyện này thì con cháu của người đó sau này sẽ được kế vị”.

Ngô Bình ngạc nhiên, anh có cảm giác như bị lừa vậy: “Mọi người đứng dậy đi”.

Mọi người đứng lên, Người đàn ông cao tuổi kia nói: “Đại ca, mời đến hương đường!”

Sau đó, Ngô Bình đi tới hương đường cùng mọi người, bái lạy Quan Nhị Gia xong thì chính thức tiếp quản tín vật của Đại Tam Nghĩa, chính là một con dao nhỏ.

Tiếp theo, từng người tới cúi chào với anh, Ngô Bình đã chính thức trở thành đại ca của môn phái.

Nghi thức còn chưa xong, cửa khách sạn đã vang lên tiếng đập phá, một đám người Đông Doanh xông vào trong.

Đi đầu là một người đàn ông mặc trang phục của võ si, tay xách kiếm nhật rồi cười nói: “Nghe nói ở đây mới chọn được đại ca mới hả? Không biết vị đại ca ấy có tiếp được một kiếm của tôi không?”

Nhìn thấy người Đông Doanh xuất hiện quá đúng lúc, Ngô Bình biết ở đây có nội gián, anh đứng dậy rồi đi ra ngoài.

Anh càng tới gần, tên mặc trang phục võ sĩ kia lập tức thấy căng thẳng, nhưng tay vẫn cầm chặt kiếm rồi hỏi Ngô Bình: “Cậu ở cảnh giới Nhân Tiên à?”

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Dám đến Đại Tam Nghĩa làm loạn, cũng to gan đấy. Tất cả bỏ lại một cánh tay rồi biến ngay, không thì đừng có trách!”

Tên mặc trang phục võ sĩ nổi giận: “Ngông cuồng! Chán sống rồi hả?”

Người đàn ông cao tuổi vội nói: “Đại ca cẩn thận, đại ca trước đã chết dưới kiếm của tên này, hắn tu luyện Bạt Đao Thuật, thủ pháp rất quỷ dị”.

Người đàn ông cao tuổi này là Hà Trí Lâm quân sư của Đại Tam Nghĩa, tuy không biết đánh đấm, nhưng túc trí đa mưu.

Ngô Bình: “Sao? Bạt Đao Thuật ư? Tiếc là hắn không có cơ hội rút đao trước mặt tôi đâu”.

Nói rồi, anh cất bước tới gần tên đó, một bước, hai bước, ba bước…

Vù!

Thanh đao của tên kia mới rút ra được một nửa thì Ngô Bình đã tung quyền đánh trúng ngực hắn.

Rắc!

Tên mặc trang phục võ sĩ bay xa cả chục mét ra tới tận ngoài cửa.

Ngô Bình không hề nương tay nên tên kia chết ngay tại chỗ, tim gan phèo phổi nát vụn.

Ngô Bình nhìn sang những người Đông Doanh khác rồi nói: “Các người vốn có cơ hội sống mà không biết trân trọng, giờ thì chết hết đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1512


Thấy cả đám người Đông Doanh bị Ngô Bình hạ trong nháy mắt, tất cả mọi người đều phục anh sát đất, sau đó đồng thanh hô vang: “Đại ca vô địch!”

Ngô Bình xua tay: “Xử lý thi thể đi”.

Lễ nghi kết thúc, Hồng Khôn ra về, vị trí của Ngô Bình đã vững nên ông ta yên tâm rồi.

Advertisement

Ngô Bình được mời vào một gian phòng nhỏ, đi qua phòng này sẽ tới phòng sách và phòng ngủ, đây chính là nơi đại ca cũ chỉ huy mọi người trong bang hội.

Sau đó, các nhân vật quan trọng của Đại Tam Nghĩa lần lượt tới báo cáo tình hình với Ngô Bình.

Advertisement

Gặp bọn họ xong, Ngô Bình đã nắm rõ tình hình hiện tại của Đại Tam Nghĩa. Đây là một thế lực rất mạnh, không chỉ hạn chế ở Cảng Thành, mà còn ở Loan Đảo, Đông Nam Á, Nam Mỹ, La Sát. Nhưng các chi nhánh này đều có hoạt động riêng, chứ không nghe nhóm chính hoàn toàn.

Đại Tam Nghĩa có 20 nghìn thành viên, chia ở khắp các khu vực. Họ kiếm ăn rất khá với nhiều sản nghiệp cùng các công ty. Sau khi đã chia hoa hồng cho các thành viên, mỗi năm môn phái vẫn còn dư hơn ba tỷ tiền lãi.

Ngô Bình đang xem sổ sách thì có người vào báo: “Đại ca, chị dâu tới ạ”.

Ngô Bình biết chị dâu đó chắc là vợ của đại ca cũ nên nói: “Mời vào”.

Ngay sau đó, có một cô gái xinh đẹp khoảng 22, 23 tuổi đi vào, cô ấy chào Ngô Bình: “Cảm ơn đại ca đã trả thù cho chồng tôi”.

Bấy giờ, Ngô Bình mới hay cô gái này đang mang thai, anh nói: “Là việc nên làm tôi, mời chị ngồi”.

Cô gái không ngồi mà nói: “Đại ca, tôi đang mang thai, sau này muốn sống tiếp ở đây là rất khó”.

Lúc này, Người đàn ông cao tuổi kia chợt đi vào: “Đại ca, sản nghiệp của đại ca trước đều đứng tên chị dâu, cho nên…”

Ngô Bình hiểu ra, cô gái này đến đòi tài sản, anh hỏi: “Tài sản của đại ca trước là bao nhiêu?”

Lập tức có người vào mở sổ sách, Ngô Bình liếc nhìn thì thấy khoảng hơn 300 triệu, anh hỏi cô gái: “Chị dâu, tài sản của chồng chị thuộc về môn phái, nhưng tất cả lợi nhuận của từ sản nghiệp cho thuê và đầu tư thì tôi sẽ chia cho hai mẹ con chị trong vòng 30 năm, chị thấy sao?”

Hơn 300 triệu thì mỗi năm lãi ít nhất khoảng trên chục triệu, như vậy là đủ cho hai mẹ con cô ấy sống rồi.

Cô gái đồng ý ngay: “Cảm ơn đại ca, tôi đồng ý”.

Nói rồi, cô ấy lấy một cái hộp gỗ trong túi xách ra rồi đưa cho Ngô Bình: “Đại ca, đây là chiếc hộp mà chồng tôi đã đưa cho tôi từ năm ngoái. Anh ấy bảo nếu nhỡ một ngày anh ấy chết, đại ca mới đồng ý chia tài sản cho tôi thì hãy giao nó cho đại ca mới”.

Ngô Bình nhận lấy chiếc hộp gỗ rồi mở ra, bên trong có một chiếc chìa khoá bằng đồng rất lớn, Ngô Bình cầm lên xem rồi nói: “Chiếc chìa khoá này có tác dụng gì?”

Cô gái lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng chồng tôi bảo tôi cất cẩn thận”.

Hà Trí Lâm đứng cạnh đó tròn mắt nói: “Đại ca, tôi biết!”

Ngô Bình hỏi Hà Trí Lâm: “Ông biết à?”

Hà Trí Lâm gật đầu: “Tôi nghe đại ca trước nhắc đến một lần, chiếc chìa khoá này hình như liên quan đến lò luyện Hỗn Nguyên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1513


Ngô Bình lại đi tới nơi đặt lò luyện Hỗn Nguyên, anh dùng khả năng xuyên thấu thì phát hiện có một lỗ tra khoá rất nhỏ, nếu không dùng tới khả năng này thì anh không thể thấy được. Lẽ nào, nó dùng để mở lò luyện này ra ư?

Lúc này, con hồ ly chín đuôi lại nhìn anh, làm Ngô Bình vội vàng ngưng khả năng nhìn xuyên thấu, sau đó nói với mọi người ở xung quanh: “Mọi người ra ngoài đi”.

Ngay sau đó, chỉ còn một mình anh ở đây. Ngô Bình lấy điện thoại ra, sau đó chụp mọi góc của cái lò rồi gửi cho Đường Tử Di.

Advertisement

Anh gọi cho cô ấy rồi nói: “Tử Di, em kiếm ai làm cho anh một cái lò y hệt thế này nhé, càng nhanh càng tốt”.

Đường Tử Di không hỏi nhiều mà đáp ngay: “Vâng, để đó cho em”.

Ngô Bình: “À, màu cũng phải y hệt nhé”.

Advertisement

Đường Tử Di: “Em biết rồi, à khi nào anh về Vân Kinh?”

Nghe thấy giọng nói nũng nịu của cô ấy, Ngô Bình mềm lòng nói: “Vài hôm nữa anh về”.

Ngô Bình trò chuyện thêm vài câu với Đường Tử Di rồi về phòng sách tu luyện.

Tới giờ cơm trưa, có người mang cơm đến cho anh. Anh đánh chén xong thì ra vườn hoa đi dạo.

Khi Ngô Bình đi ngang qua một bụi rậm, chợt có một đường đao sắc lạnh vừa nhanh vừa chuẩn xẹt qua cổ anh.

Khi thanh đao chỉ cách cổ Ngô Bình vài phân, anh đã túm ngay lấy cán đao.

Bụp!

Một bóng người xuất hiện, Ngô Bình tung một cú đá vào bụng, làm hắn ngã ngay xuống đất.

Ngô Bình liếc nhìn thì thấy là một ninja có thực lực khá mạnh, tu vi cảnh giới Tiên Thiên. Trước đó, tên này đã nấp sẵn sau bụi hoa, chỉ chờ Ngô Bình đi tới rồi tấn công anh.

Ninja này vẫn đang hộc máu, Ngô Bình nói: “Có chút tài mọn này mà cũng đám ám sát tôi ư?”

Ngay lập tức có chín thành viên của Đại Tam Nghĩa đi tới, thấy ninja kia đã bị thương nặng thì họ rất cả kinh.

Ngô Bình: “Người này không sống được đâu, xử lý đi”.

“ Vâng!”, mấy người đó khiêng thi thể đi.

Lúc này, có một tay súng bắn tỉa đang nhắm thẳng vào đầu của Ngô Bình trên nóc một toà nhà các vườn hoa hơn 200 mét, chuẩn bị bóp cò.

Ngay khi Ngô Bình bị ngắm bắn, quyền ý đã phản ứng lại, anh quay lại nhìn về phía đó.

Tay súng bắn tỉa thấy Ngô Bình chợt nhìn về phía mình thì hết hồn rồi vô thức bóp cò.

Pằng!

Môt viên đạn bắn về phía đấu Ngô Bình, ở khoảng cách hơn 200 mét, nhưng viên đạn chỉ mất 0.3 giây để đến nơi.

Ngô Bình chợt nghiêng đầu sang một bên, viện đạn sượt qua tóc anh rồi bắn vào hòn non bộ ở phía sau.

Tay súng bắn tỉa lại nổ tiếp viên đạn thứ hai, nhưng không thấy Ngô Bình đâu nữa. Gã hoảng loạn, lập tức thu súng lại rồi đứng dậy bỏ chạy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1514


Ngay sau đó, gã bị ném mạnh xuống đất, không thể cử động được nữa.

Cuối cùng gã đã nhìn thấy rõ gương mặt của người ra tay với mình, đó chính là Ngô Bình - mục tiêu ngắm bắn của gã. Hai người cách nhau hơn 200 mét, sao Ngô Bình có thể tìm thấy gã nhanh vậy chứ?

Ngô Bình nhìn gã rồi hỏi: “Người của hội Phù Tang hả?”

Advertisement

Tên đó cắn răng nói: “Tôi không giết được cậu thì người khác cũng giết cậu thôi”.

Ngô Bình đá cho gã một phát rồi nói: “Tạm thời tôi sẽ giữ lại mạng cho anh, về báo với người của bên anh là đừng phái loại vô dụng như anh tới nữa, tôi chẳng thèm giết mấy kẻ yếu như sên đâu”.

Advertisement

Tay súng bắn tỉa đờ ra nhìn Ngô Bình: “Cậu không giết tôi ư?”

Ngô Bình: “Nếu còn không đi là tôi đổi ý đấy”.

Tay súng bắn tỉa sợ hãi rồi chạy mất ngay.

Gã đi rồi, Ngô Bình mới bước tới gần khẩu súng. Đây là loại súng bắn tỉa mà quân đội Mỹ thường dùng, tầm bắn xa lên tới hơn 1000 mét, đạn còn được tẩm độc.

Khẩu súng này rất đắt nên anh nhặt lên rồi quay lại vườn hoa.

Người ở đây không hề biết anh vừa chạy đi, giờ thấy anh cầm một khẩu súng bắn tỉa thì đều không khỏi ngạc nhiên.

Ngô Bình không hứng thú với súng nên đưa luôn cho người khác. Khi đã đột phá lên cảnh giới Nhân Tiên, thì những viên đạn bình thường không còn tác dụng gì nữa. Đương nhiên không phải anh có thể chống lại mọi loại đạn, ví dụ một loại súng đặc biệt của Võ Thần Ti, nó có thể b*n r* loại đạn đặc biệt với lực sát thương cao, loại đạn ấy có thể hạ được cao thủ như anh.

Nửa tiếng sau, tay súng bắn tỉa kia đã cải trang thành phụ nữ rồi đi vào một căn nhà trong một khu trung cư.

Có mấy người ngồi trong nhà, một người hỏi: “Hoàn thành nhiệm vụ chưa?”

Tay súng bắn tỉa quỳ xuống rồi run rẩy nói: “Xin lỗi đội trưởng, tôi đã thất bại! Người đó rất mạnh, khi tôi ngắm bắn cậu ta thì hình như cậu ta đã biết rồi. Khi tôi chuẩn bị nổ phát súng thứ hai thì cậu ta đã biến mất”.

Một người vừa béo vừa lùn khoảng 40 tuổi đứng dậy hỏi: “Ý cậu là nó phát hiện ra cậu?”

Tay súng bắn tỉa mướt mồ hôi đáp: “Vâng, tôi lập tức bỏ chạy ngay, nhưng chưa xuống bên dưới đã bị người đó bắt được”.

Người đàn ông béo lùn tức giận nói: “Vớ vẩn! Địa điểm bắn của cậu cách nó hơn 200 mét, hơn nữa cậu còn ở trên sân thượng, dù nó có bay cũng không tới nơi nhanh thế được”.

Tay súng bắn tỉa: “Đội trưởng, tôi không hề nói dối, cậu ta xuất hiện bất thình lình, đã thế còn nói lần sau đừng cử loại vô dụng như tôi đến nữa, cậu ta chẳng thèm giết”.

“Khốn kiếp!”, người đàn ông nổi điên rồi đạp vào người tay súng bắn tỉa.

Song, đột nhiên có một luồng sức mạnh khủng khiếp bật ra từ người của tay súng bắn tỉa rồi tiến vào cơ thể của người đàn ông béo lùn.

Ầm!

Tim ông ta nổ tung, hai mắt chảy máu, sau đó ngã vật ra đất chết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1515


Tất cả mọi người ở đó đều quỳ xuống: “Tham kiến ngài Mitsuru”.

Người này chính là Nhẫn Thánh Mitsuru.

Mitsuru mặc võ phục màu đen, lưng dắt kiếm Nhật, đôi tay thon dài, vai rộng eo nhỏ, là dáng người rất hợp để luyện võ.

Advertisement

Ông ta nhìn mọi người rồi nói: “Cậu ta nói đúng đấy, các người chỉ là một đám vô dụng thôi, cậu ta không thèm ra tay”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nhưng không dám phản bác.

Advertisement

Mitsuru: “Tối nay, tôi sẽ đi gặp cậu ta”.

Buổi chiều, Ngô Bình ngồi tu luyện quyền ý, tiện thể luyện luôn lực chân không.

Lực chân không là một sức mạnh rất khó luyện, trước khi đột phá lên cảnh giới Nhân Tiên, Ngô Bình từng luyện rồi, nhưng mới chỉ ở cấp nhập môn.

Giờ quyền ý của anh đã viên mãn, anh còn ở cảnh giới Nhân Tiên rồi nên đã hiểu rõ về sức mạnh hơn. Khi anh tung một đòn bất kỳ ra, không gian vang lên tiếng nổ rất đáng kinh ngạc.

Nhưng cảnh giới cao nhất của lực chân không là Chân Không Đại Thủ Ấn. Uy lực của nó mạnh hơn Kinh Lôi Chưởng của anh nhiều.

Ngô Bình tung hai chưởng lên cao, mỗi lần đều tạo ra những tiếng động khác nhau, khi thì vun vút, khi thì trầm lắng. Đó là vì tuần suất dao động trong không khí thay đổi nên tiệng động mới không giống nhau.

Ngô Bình luyện vài trăm lần thì chợt tung một chưởng ra phía trước, lần này không gian chấn động, một thủ ấn màu đen tím rõ ràng đã xuất hiện.

Ầm!

Một tiếng nổ mạnh vang lên, hòn non bộ vỡ nát, bụi bay mù mịt.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều hoảng hốt, cả tá người xông vào phòng Ngô Bình vì tưởng có người ám sát.

Khi họ nhìn thấy hòn non bộ cao hơn năm mét bỗng bốc hơi thì đều kinh ngạc.

“Hòn non bộ đâu rồi?”, có người hỏi.

“Đại ca đang thử nghiệm bom à?”

Ngô Bình xua tay ra hiệu cho mọi người lùi lại, còn mình tiếp tục luyện Chân Không Đại Thủ Ấn. Anh luyện thêm tầm trăm lần nữa thì đã nắm được bí quyết. Cuối cùng, thủ ấn mà anh tạo ra chuyển sang màu đỏ tím, hơn nữa không có một tiếng động nào. Dù nó tiếp xúc với một vật bất kỳ, cũng chỉ tạo ra tiếng động rất khẽ.

Ngô Bình tung chưởng vào tấm lò xò dày 30 phân, nó lập tức lõm vào, mặt trước bằng phẳng như được cắt bằng laser, còn mặt sau thì lồi lên, tạo thành một thủ ấn to như cái chậu.

Khi Ngô Bình luyện thành Chân Không Đại Thủ Ấn thì trời đã tối, anh đi pha trà, sau đó nằm trên ghế trong vườn hoa lướt mạng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1516


Ngô Bình hỏi Thôi Hưng Khải: “Hưng Khải, đây là nhóm gì thế?”, anh không hề nhắc tới chuyện mình quen Lâm Băng Tiên và Trần Lăng Sương.

Thôi Hưng Khải: “Ngô Bình, đương nhiên là nhóm kết bạn, nhưng trong nhóm này có nhiều ngôi sai nữ lắm, nếu cậu thích ai thì họ thể hẹn họ đi chơi riêng đấy. Chỉ cần cậu chịu bỏ tiền thì còn được tậm sự “mỏng” với các cô nàng cơ”.

Ngô Bình cau mày hỏi: “Cô nào cũng được à?”

Advertisement

Thôi Hưng Khải cười nói: “Đương nhiên là không, có mấy nghệ sĩ thì không nha, bọn mình gọi họ là tứ đại trinh nữ!”

Ngô Bình: “Gồm những ai thế?”

Advertisement

Thôi Hưng Khải: “Thứ nhất là Lâm Băng Tiên, nghe đâu hẫu thuận cho cô này làm to lắm, từng có một cậu ấm ở Thiên Kinh không hẹn được với cô ấy nên còn mắng chửi trong nhóm mà. Kết quả là ngay ngày hôm sau, đã bị người ta đánh gãy một chân, sau đó bị ném xuống sông băng ngâm mình nửa đêm, suýt nữa chết cóng”.

“Cô thứ hai là Trần Lăng Sương, hoạt động đã lâu, đã thế lại biết võ nên không ai dám dây đâu”.

“Cô thứ ba là người mới, làm người mẫu tên là Liễu Tô Nghiên. Cô này không có hẫu thuận, cũng không nổi quá, nhưng không cũng không dây vào được. Mình nghe nói có vài cậu ấm từng điều tra về cô ấy, xem có nắm được điểm yếu nào không để con hạ gục cô nàng”.

“Cô thứ tư không phải nghệ sĩ, nhưng xinh kinh khủng, tên là Nhậm San San. Con gái của đại gia Nhậm Thiên Thắng đấy, nghe đâu cô ấy tham gia vào nhóm chat này để tìm một người bạn trai phù hợp”.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, thì có người mắng chửi trong nhóm, người đó có nick là Ông Miêu, ông ta đang mắng Nhậm San San.

Mẹ kiếp! Tưởng mình là ai mà dám chê tôi xấu hả?, người đó rất nóng tính nên buông những lời mắng chửi rất khó nghe.

Nick của Nhâm San San là Quả ô liu, cô ấy chỉ nhắn lại đúng một câu: Tự lo lấy thân!

Ông Miêu: Eo ôi, doạ tôi à? Ừ thì nhà họ Nhậm các cô cũng có thế lực ở Hải Thành, nhưng ông đây ở Thiên Kinh cơ!

Ngô Bình cau mày, dẫu sao Nhậm San San cũng là phụ nữ, tên này mắng cô ấy như vậy thật quá đáng. Vì cũng có người đang khuyên nhủ Ông Miêu, nên Ngô Bình cũng chen vào một câu: Được rồi đấy, tức với phụ nữ làm gì.

Nào ngờ, Ông Miêu lập tức nổi đoá.

“Mẹ kiếp! Mày là ai? Tao quen mày à mà xen vào, hay tưởng được add vào nhóm chat này thì có quyền nói chuyện với tao?”

Ngô Bình cau mày, thấy tên này như một con chó điên chính hiệu, gặp ai là cắn người đó.

Anh nhắn lại: Ăn nói cho cẩn thận.

Ông Miêu gửi một icon hình ngón tay giữa: Thằng kia, biết bố mày là ai không?

Nhâm San San lên tiếng: Chuyện của tôi không cần anh lo.

Hai người từng trao đổi số điện thoại nên Nhâm San San biết nick này của Ngô Bình.

Ngô Bình: Này, tôi bênh cô nên mới bị chửi đấy, cô không cảm ơn tôi à?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1517


“Sao anh lại ở trong nhóm này? Lâu rồi không gặp, hôm nào đến Thiên Kinh chơi đi”.

Ngô Bình: Được, khi nào rảnh tôi sẽ tới.

Trần Lăng Sương: Nhớ đấy nhé! Tôi được bạn cho một chai rượu ngon, vẫn cất đi chưa uống, nếu anh đến thì tôi sẽ khui.

Advertisement

Nhậm San San: Kinh rồi, anh quen cả ngôi sao hạng A cơ à?

Ngô Bình: Tôi cũng quen cô đấy thôi.

Advertisement

Nhậm San San: Dạo này tôi đang chán quá, anh ở đâu, tôi tới tìm.

Ngô Bình: Tôi ở Cảng Thành.

Nhậm San San: Ok, mai gặp.

Ngô Bình ngạc nhiên: Cô đến thật à?

Nhậm San San: Sao, không muốn gặp tôi à?

Ngô Bình: Ờ.

Nhậm San San lập tức gửi lên một icon hình con dao.

Ông Miêu thấy mình bị phớt nên lại nổi điên rồi nói: Thằng kia, mày được lắm, quen cả Trần Lăng Sương cơ à.

Ngô Bình không thèm chấp ông ta, nhưng thấy ông ta lại nói mình nên đáp: Tôi còn quen nhiều người lắm.

Ông Miêu: Thế à? Thế mày biết tao không?

Ngô Bình gửi ngay tin nhắn cho Hàn Bạch, để nhờ anh ấy điều tra thân phận thật của tài khoản này. Một phút sau, anh đã nhận được kết quả.

Ngô Bình liếc nhìn rồi nhắn vào nhóm chat: Ông là Miêu Đông Hoả, 45 tuôi, có ba công ty với giá trị là 7.5 tỷ. Nhưng thực chất ông đang nợ hơn 15 tỷ.

Ông Miêu sợ hết hồn, mãi không thấy trả lời.

Ngô Bình nói tiếp: Ông và vơ đã ly hôn, mục đích để bảo toàn tài sản. Ông có một cô con gái 13 tuổi, đang học cấp hai, bên ngoài còn có một con riêng năm nay…

“Dừng!”

Ông Miêu gửi tin nhắn thoại.

“Tôi sai rồi, xin lỗi cậu!”

Ngô Bình cười lạnh: Xin lỗi cũng vô dụng.

Ông Miêu: Nhậm San San, xin lỗi cô, tôi không phải đàn ông, tôi là rác rưởi, xin cô tha cho tôi!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1518


Một người có nick là Mã Đế Quân lên tiếng: Cậu bạn, làm quen chút nhé!

Ngô Bình: Được.

Sau đó, nick này nhắn riêng cho Ngô Bình, nhưng anh đang mải nói chuyện với Lâm Băng Tiên và Trần Lăng Sương nên mặc kệ.

Advertisement

Chờ anh nói chuyện với mấy cô gái chán chê rồi mới nhắn lại cho người kia.

Mã Đế Quân: Cậu bạn, chắc cậu có bạn trong tổ chức tình báo à? Không thì sao tra ra thông tin của Ông Miêu nhanh thế được.

Ngô Bình không trả lời, người kia lại nhắn tiếp: Tôi muốn nhờ cậu giúp một việc, tôi muốn điều tra về một người. Xong việc, tôi sẽ trả công cho cậu.

Advertisement

Ngô Bình đang định từ chối thì người kia nhắn một con số: Một tỷ.

Một tỷ? Ngô Bình kinh ngạc, dù anh đang có khối tài sản lớn, nhưng một tỷ không phải một con số nhỏ, người này dám trả anh những một tỷ, không phải có tiền thật mà là đang chém gió.

“Anh muốn tìm ai?”, Ngô Bình hỏi.

Người đó gửi cho anh một bức ảnh đen trắng rất mờ, nhìn là biết đã chụp từ rất lâu. Đó là ảnh một người đàn ông cầm kiếm, đứng trong mưa, xung quanh toàn thi thể, mặt kiếm nhuốm máu.

Mã Đế Quân: Cậu bạn, nhờ cậu tìm người cầm kiếm giúp tôi.

Ngô Bình: Anh đùa tôi à? Có mỗi bức ảnh thì tìm được cái gì?

Mã Đế Quân: Đúng là rất khó, không tôi đã chẳng trả cậu một tỷ.

Ngô Bình nổi hứng hỏi: Tôi muốn biết quan hệ của anh với người trong anh.

Mã Đế Quân: Đó là kẻ thù đã giết cả nhà tôi! 20 năm trước, cả gia đình tôi đã chết dưới kiếm của người này! Khi ấy, tôi trốn trên cây nên mới thoát chết.

Ngô Bình: Anh là người chụp ảnh à?

Mã Đế Quân: Vừa hay, lúc đó tôi đang cầm máy ảnh nên đã lén chụp một bức nhân lúc có chớp.

Ngô Bình: Anh cũng to gan đấy.

Mã Đế Quân: Tôi vẫn nhớ mặt người đó, nếu anh thấy ảnh mờ quá thì tôi có thể gửi thêm tranh vẽ tay.

Sau đó, anh ta lại gửi một bức ảnh tới, đây là tranh do anh ta tự vẽ.

Ngô Bình ngẩn ra khi nhìn thấy bức tranh này, vì anh thấy rất quen, sau khi nhìn thêm một lúc thì giật mình, đây không phải là Đoàn Long sao?

Mãi không thấy Ngô Bình trả lời, Mã Đế Quân hỏi: Cậu có nhận vụ này không?

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: Nếu người anh muốn tìm có thực lực rất mạnh, anh còn dám báo thù không?

Mã Đế Quân: Dù người đó mạnh thế nào, tôi cũng phải giết bằng được, để trả thù cho gia đình tôi.

Ngô Bình: Tôi hơi tò mò một chút, anh có thể nói cho tôi biết tại sao người đó lại hết cả gia đình anh không?

Mã Đế Quân: Vì cách hít thở của nhà tôi!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1519


Ngô Bình: Ok, tôi nhận vụ này. Nhưng khi nào tra được, hoặc có tra được hay không thì tôi không nói trước đâu.

Mã Đế Quân: Không sao, dẫu sao tôi cũng tìm 20 năm rồi.

Ngô Bình rơi vào trầm tư, để cướp phương pháp hít thở mà năm xưa Đoàn Long đã giết cả gia đình này. Nhưng nếu nhà có có cách hít thở thì sao lại không đánh lại Đoàn Long được?

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi nhắn tiếp: Nếu người đó ở cảnh giới Nhân Tiên rồi, anh dám giết không?

Advertisement

Mã Đế Quân nhắn lại ngay: Có!

Ngô Bình không nói gì nữa, mà ném điện thoại sang một bên.

Advertisement

Tối đến, anh nghe thấy tiếng động lạ nên mở cửa ra ngoài.

Có một võ sĩ cao gầy đứng trong sân, người này mặc trang phục võ sĩ đang nhìn anh chằm chằm.

Ngô Bình hỏi: “Ông là Mitsuru hả?

Người đó ngạc nhiên nói: “Chúng ta chưa từng gặp nhau, sao cậu lại biết tôi?”

Ngô Bình: “Tu vi của ông chắc ở cấp Nhẫn Thánh rồi. Nhẫn Thánh có mặt ở Cảng Thành hiện giờ, ngoài ông ra chỉ còn Shosuke thôi. Phong cách của Shosuke khá dị, không giống khí chất của ông”.

Mitsuru nói: “Cậu tinh mắt đấy, tôi đúng là Mitsuru”.

Ngô Bình: “Đến giết tôi đấy à?”

Mitsuru: “Tôi muốn thương lượng với cậu trước, nếu cậu đồng ý hợp tác thì chúng ta làm bạn”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Ông không xứng làm bạn với tôi đâu”.

Mitsuru không giận nói: “Nếu thế thì tôi đành giết cậu vậy”.

Ngô Bình: “Tôi vừa học được một môn võ kỹ, ông đến đúng lúc để tôi luyện tay đấy”.

Mitsuru rút kiếm ra rồi nói: “Mời!”

Ngô Bình tung một chưởng tấn công ông ta, đại thủ ấn màu đỏ máu bay đi lặng lẽ.

Mitsuru hét lên rồi vung kiếm chém thủ ấn, uỳnh một tiếng, một luồng gió lớn đã thổi quần áo của Mitsuru xộc xệch.

Ngay sau đó, Ngô Bình đã tung chưởng thứ hai, thứ ba.

Mitsuru vung kiếm chém liên hồi, sau bảy nhát chém, tay ông ta đã tê rần, vì ông ta đã phải dốc hết sức vào bảy kiếm ấy.

Ngô Bình lắc đầu nói: “Mang tiếng là Nhẫn Thánh mà yếu quá, chán thật!”

Mitsuru: “Cứ coi thường tôi đi, cậu sắp chết rồi”.

Dứt lời, một mảnh giấy đen bay từ ông táy áo của ông ta ra, sau đó nổ tung trên cao rồi hoá thành một người khổng lồ tay cầm búa lớn bổ về phía Ngô Bình.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy đó là tà linh.

Anh ném ngay một lá Thiên Vương Trảm Quỷ Phù ra, một ánh sáng loé lên, người khổng lồ hét lớn rồi bị bổ đôi và biến mất.

“Cái gì!”, Mitsuru cả kinh, đến Hắc Ma Thức Thần cũng bị đánh tan ư!
 
Back
Top Dưới