Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1520


Mitsuru vung kiếm lên, thanh kiếm của ông ta đứt đôi, sau đó kiếm Hắc Long đã chém xuống.

Phập!

Nhẫn Thánh chết tại chỗ, mắt vẫn mở to, vì không tin mình bại nhanh đến vậy.

Advertisement

Hà Trí Lâm là người chạy ra đầu tiên, ông ấy nhìn đầu Mitsuru ở dưới đất rồi hỏi: “Đại ca, ai vậy ạ?”

Ngô Bình: “Mitsuru”.

Hà Trí Lâm chấn động: “Nhẫn Thánh Mitsuru!”

Advertisement

Ngô Bình: “Cũng có chút thực lực”.

Hà Trí Lâm khiêng thi thể đi, Ngô Bình nói: “Cứ để dây, mọi người lui đi”.

Mọi người đi rồi, anh gọi Diệp Thiên Tông tới, ông ấy và Diệp Huyền nhanh chóng đến ngay.

Nhìn thấy thi thể của Mitsuru, Diệp Huyền lấy súng ra rồi bắn liên tục vào thi thể.

Ngô Bình giằng lấy súng của anh ta rồi nói: “Thôi, người chết rồi còn đâu, lần sau tôi sẽ lưu ý để lại người sống cho anh trút giận”.

Diệp Huyền quỳ xuống nói: “Tiền bối, đệ tử cảm ơn người thay cho bố mẹ”.

Ngô Bình đỡ anh ta dậy: “Đứng lên đi”.

Diệp Thiên Tông cũng rơi lệ rồi nói: “Chí Nhi, Tô Vân, hai đứa có thể yên lòng được rồi”.

Diệp Huyền lau nước mắt rồi nói: “Ông ơi, sau này cháu không kinh doanh nữa, cháu sẽ đi theo tiền bối để tu hành”.

Giờ, anh ta chỉ muốn bình thật tài giỏi như Ngô Bình.

Diệp Thiên Tông gật đầu: “Ừ, chỉ cần cháu mạnh lên thì chắn chắn sẽ có thành tựu”.

Đúng lúc này, chợt có một con hạc giấy xuất hiện, nó bay một vòng trên không rồi rơi xuống một cành hoa.

Con hạc giang cánh rồi phát ra tiếng nói: Dám giết đệ tử của tôi. Tôi sẽ diệt cả gia tộc cậu!

Ngô Bình lạnh mặt nói: “Ông là Gen Tensoku chứ gì? Ông cũng ở Cảng Thành ư?”

Con hạc giấy phát ra giọng nói âm u: Tôi sẽ cho cậu sống không bằng chết

Ngô Bình bật cười nói: “Tôi chờ ông đấy”.

Con hạc giấy bay vút lên cao rồi biến mất.

Diệp Thiên Tông biến sắc mặt: “Gen Tensoku, sư đệ, cậu mau rời khỏi đây đi”.

Ngô Bình nói: “Sư huynh, em không sợ ông ta đến, chỉ lo ông ta không dám đến thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1521


Ngô Bình đi ra chỗ khác rồi gọi cho Ngô Ngạo Sương.

“Vừa gặp xong đã nhớ tôi rồi à?”, điện thoại vang lên giọng nói của Ngô Ngạo Sương.

Ngô Bình hỏi: “Rảnh không?”

Advertisement

Ngô Ngạo Sương: “Có chuyện gì à?”

Ngô Bình: “Có một Nhẫn Tổ muốn đến giết tôi, tôi đang lo không đánh lại được nên định giờ cô xử lão ta giúp”.

Ngô Ngạo Sương: “Cậu giỏi gây chuyện thật đấy”.

Advertisement

Cô ấy hỏi: “Gửi địa chỉ cho tôi, tôi đến ngay”.

Ngô Bình lập tức nói địa chỉ cho cô ấy biết.

Ngô Bình ngắt máy, Diệp Huyền nhỏ giọng hỏi: “Tiền bối, Gen Tensoku là ai? Có mạnh không ạ?”

Ngô Bình: “Nhẫn Tổ của Đông Doanh, cường giả cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba trở lên”.

Diệp Huyền run lên, mặt tái nhợt.

Ngô Bình: “Không đánh được thì gọi người thôi”.

Diệp Thiên Tông hỏi: “Sư đệ, bạn của cậu là ai thế?”

Thật ra Ngô Bình cũng không rõ về lai lịch của Ngô Ngạo Sương nên chỉ nói: “Em mới quen nên cũng chưa rõ”.

Diệp Huyền chớp mắt: “Tiền bối, bạn của người có tu vi thế nào?”

Ngô Bình: “Chắc cũng cảnh giới Địa Tiên rồi”.

Diệp Thiên Tông ngạc nhiên: “Là Chân Quân à!”

Ngô Bình: “Đúng là khi tiến vào cảnh giới Địa Tiên thì được gọi là Chân Quân, nhưng đúng ra phải sau tầng thứ bảy mới là Chân Quân thật sự”.

Diệp Huyền ngưỡng mộ nói: “Tiền bối, chắc cảnh giới Địa Tiên mạnh lắm nhỉ?”

Ngô Bình nắm rất rõ về các cảnh giới tu hành nên nói: “Đương nhiên rồi, bảy tầng cảnh giới đầu của Địa Tiên là cảnh giới Địa Tiên Hạ, từ tầng thứ tám đến tầng thứ mười là Địa Tiên Thượng, hay còn gọi là cấp Thượng Tứ. Kể cả thời tiền sử cũng ít ai tiến được tới cảnh giới này”.

Diệp Thiên Tông đang nghĩ tới vấn đề khác nên nói: “Sư đệ, ở đất Cảng Thành bé tẹo này mà một Nhẫn Thánh lại phải đích thân tới ư? Mục đích họ đến đây là gì?”

Ngô Bình: “Em đang điều tra, chắc chắn họ có âm mưu gì đó”.

Ba người đang trò chuyện trong sân thì Ngô Ngạo Sương đến.

Cô ấy đã thay sang bộ đồ của học sinh và ăn vận như học sinh cấp ba, còn đeo ba lô sau lưng.

Ngô Bình cạn lời khi nhìn thấy bộ dạng của cô ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1522


Ngô Ngạo Sương: “Ô hay, anh biết thừa tôi chưa qua được kiếp nạn còn gì, nên đành phải dùng thủ đoạn thôi”.

Ngô Bình lừ mắt: “Sao cô dùng thực lực đánh chết Chân Nhân ấy không phải dễ hơn à?”

Ngô Ngạo Sương nói: “Còn phải xem người đó ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba hay thứ năm đã. Nếu là tầng thứ ba thì tôi hẩy tay cái là chết, còn tầng thứ năm thì phiền phết đấy chứ đùa”.

Advertisement

Ngô Bình chán chẳng buồn nói, sau đó lấy một kiếm phù ra hỏi: “Nếu dùng thêm nó thì sao?”

Ngô Ngạo Sương chấn động rồi ngạc nhiên hỏi: “Kiếm Đạo Sát Phù, cậu lấy đâu ra đấy?”

Nói rồi, cô ấy cầm luôn, sau đó cất vào túi: “Yên tâm, dù có là cường giả cảnh giới Địa Tiên tầng thứ năm thì tôi cũng xử được hết”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Cô không dùng Kiếm Đạo Sát Phù à?”

Ngô Ngạo Sương tỉnh bơ nói: “Tôi có một kẻ địch rất mạnh, đang không biết phải xử thế nào, giờ có kiếm phù này rồi thì phải tận dụng chứ, cho tôi mượn nhá”.

Kiếm phù này có thể sử dụng nhiều lần nên Ngô Bình có thể cho cô ấy mượn: “Ừ, nhưng lát đừng để tôi bị rơi đầu đấy”.

Diệp Thiên Tông và Diệp Huyền đều khom người xuống, thậm chí không dám thở mạnh, vì đứng trước mặt họ là một Chân Quân.

Mãi sau, Ngô Ngạo Sương mới nhìn hấy Diệp Thiên Tông rồi cười nói: “Anh ơi, bạn anh à?”

Ngô Bình: “Đấy là sư huynh của anh và cháu của anh ấy”.

Ngô Ngạo Sương gật đầu nói: “Tu vi của người cháu khá đấy”.

Diệp Huyền ngại ngùng, không biết nói gì nên đành cười trừ.

Ngô Bình đá Diệp Huyền một phát: “Chào cô đi”.

Diệp Huyền vội vàng chào hỏi: “Chào cô ạ”.

Ngô Ngạo Sương bật cười nói: “Ngoan!”

Mấy người đi vào nhà, Ngô Bình bảo người chuẩn bị đồ ăn khuya, sau đó bọn họ vừa ăn vừa trò chuyện.

Trong đầu Ngô Bình vẫn hiện lên hình ảnh của con hồ ly chín đuôi, anh hỏi Ngô Ngạo Sương: “Em có biết hồ ly chín đuôi không?”

Ngô Ngạo Sương nhíu mày nói: “Có chứ, đến người bình thường còn biết nữa là”.

Diệp Huyền tò mò hỏi: “Tiền bối, hồ ly chín đuôi có tồn tại thật không ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Có”.

Ngô Ngạo Sương: “Trước kia thì không rõ, nhưng giờ thì không có đâu”.

“Tại sao”, Diệp Thiên Tông cũng không kìm nổi tính tò mò.

Ngô Ngạo Sương: “Hồ tộc ở Địa Tiên Giới có một người tu vi rất mạnh, nhưng cũng chỉ tu luyện được tám đuôi thôi. Thực lực chắc cấp Chân Quân rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1523


Trò chuyện thêm một lát, Ngô Ngạo Sương hỏi: “Anh, luyện cho em ít đan dược đi”.

Khi ở Đường Môn, Ngô Ngạo Sương đã biết Ngô Bình giỏi luyện đan.

Ngô Bình nói: “Ừ, nhưng em tự chuẩn bị dược liệu nhé”.

Advertisement

Ngô Ngạo Sương: “Muốn đột phá thì em phải uống Đốn Ngộ Đan. Em gom đủ dược liệu rồi, chỉ còn thiếu đúng một vị Tử Tô Tiên Thủ thôi”.

Ngô Bình tròn mắt hỏi: “Đốn Ngộ Đan?”

Ngô Ngạo Sương gật đầu: “Ừm, anh luyện chế được không?”

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Chắc là được, nhưng để an toàn thì chờ anh đả thông thần khiếu đã, như thế anh chắc chắn hơn”.

Ngô Ngạo Sương cười nói: “Được, miễn có cho em trong ba năm tới là được”.

Ngô Bình không nhắc tới chuyện mình đang có dược liệu mà Ngô Ngạo Sương đang thiếu kia: “Em đưa hết dược liệu đây cho anh, anh sẽ nghĩ cách gom nốt Tử Tô Tiên Thủ, nhưng em phải trả tiền”.

Ngô Ngạo Sương sáng mắt lên: “Được”.

Bọn họ ngồi nói chuyện đến bốn giờ sáng, Ngô Bình đang định đi tập bài luyện thể thì chợt có một tiếng động vang lên.

Ngay sau đó, anh, Ngô Ngạo Sương cùng hai ông cháu Diệp Thiên Tông đã chạy ra sân.

Ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy một con hạc giấy dài hàng mét đang từ phía xa bay tới. Đứng trên lưng hạc là một người đàn ông tóc tím, mặc áo bào màu xanh, tóc dài rủ xuống vai.

Hạc giấy dừng lại ở độ cao mười mấy mét. Người đàn ông trên lưng hạc lạnh lùng nói: “Kẻ nào giết Mitsuru? Đứng ra chịu chết đi!”

Ngô Ngạo Sương đứng khuất sau lưng Ngô Bình. Tay cô ấy kết thành ấn, con hạc giấy đột nhiên bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa màu xanh lan lên cả người đàn ông.

Người đàn ông giận dữ hét lên, bay lên không trung để tránh ngọn lửa.

“Kẻ nào ra tay đánh lén ta?”, ông ta quát lên, ánh mắt hung hãn quét quanh sân.

Ngô Ngạo Sương lạnh lùng đáp: “Dám đứng trên đầu tôi nói chuyện, gan ông to thật đấy!”

Nói rồi, Ngô Ngạo Sương từ từ bay lên. Trong nháy mắt, khí tức mãnh liệt của cô ấy toả ra tứ phía khiến những người đứng dưới cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Người đàn ông tóc tím mặt biến sắc, kinh hãi hô lên: “Cô là…chân quân?”

Ngô Ngạo Sương lạnh lùng đáp: “Quỳ xuống!”

Người đàn ông tóc tím tay siết thành nắm đấm, gầm lên: “Cho dù có là chân quân thì cũng không được phép sỉ nhục tôi!”

“Tôi đã giữ thể diện cho ông rồi đấy!”

Ngô Ngạo Sương nhấc tay lên, một bàn tay khổng lồ màu xanh đen xuất hiện trên đầu người đàn ông tóc tím rồi bàn tay đột ngột dùng lực ấn xuống dưới.

Người đàn ông tóc tím như bị một ngọn núi đè lên, bị ép xuống lòng đất hơn một mét! Đất cát bay mù mịt!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1524


Ngô Ngạo Sương lạnh lùng hỏi: “Nói đi, ông tới Cảng Thành có mục đích gì? Nếu dám nói nửa câu giả dối thì tôi lập tức lấy mạng ông!”

Người đàn ông tóc tím chính là Gen Tensoku. Vẻ mặt ông ta rất khó coi nhưng lúc này chỉ đành cúi đầu, đáp: “Chân qquân hỏi vậy thì có lẽ cũng đã biết rồi. Chúng tôi nhận được tin có một món bảo vật thời nhà Minh đang được cất giấu ở Cảng Thành. Chúng tôi tới đây chính là để tìm món bảo vật đó”.

Ngô Bình giật mình, hỏi: “Là món bảo vật gì vậy?”

Advertisement

Gen Tensoku lạnh lùng nhìn Ngô Bình, không thèm trả lời anh. Thân là Nhẫn Tổ, đương nhiên ông ta không thèm tiếp lời một nhân vật nhỏ bé như Ngô Bình.

Ngô Ngạo Sương: “Đang hỏi ông đấy!”

Gen Tensoku hơi xụ mặt xuống, đáp: “Vâng. Đó là món bảo vật được dùng để phong ấn một con Cửu Vỹ Hồ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vậy ông có biết chính xác vị trí của nó không?”

Gen Tensoku: “Thông tin chúng tôi có được rất mập mờ, cho nên vẫn phải điều tra trên phạm vi rất rộng”.

Ngô Bình lúc này đã vỡ lẽ: “Hoá ra người Đông Doanh các người chiếm lấy nơi này là để tìm món bảo vật đó”.

Gen Tensoku: “Vâng”.

Ngô Bình: “Giết ông ta đi”.

Bàn tay trên không kia tiếp tục ấn xuống. Gen Tensoku kêu lên: “Bình tĩnh! Xin hãy xem thứ này!”

Ông ta lấy từ trong lòng ra một quyển sổ màu vàng rồi dâng l*n đ*nh đầu.

Ngô Ngạo Sương phất tay một cái, cuốn sổ vàng đã bay vào tay cô. Cô mở ra xem thì mặt bỗng biến sắc, lạnh lùng hỏi: “Tại sao ông lại có pháp chỉ của nhà họ Thẩm?”

Gen Tensoku: “Tôi và ông Bảy nhà họ Thẩm là bạn”.

Ngô Ngạo Sương hừ một tiếng, trả lại quyển sổ vàng rồi lạnh lùng đáp: “Hôm nay tha cho ông một mạng!”

Ngô Bình: “Tha cho ông cũng được thôi, nhưng ông phải giao Shosuke ra đây”.

Gen Tensoku giận dữ đáp: “Đừng có ức h**p người khác quá đáng!”

Ngô Bình đang định nói gì đó thì đột nhiên một cô gái bước vào. Cô gái này chừng ngoài hai mươi tuổi, tay đang kéo một người đã bất tỉnh nhân sự”.

Nhìn thấy mặt người đang hôn mê, Diệp Thiên Tông hô lên: “Là Shosuke!”

Cô gái kia ném Shosuke xuống sàn rồi nói với Ngô Ngạo Sương: "Sư tỷ, có một đám người cứ lượn lờ bên ngoài rất đáng ngờ nên em đã bắt tên đầu sỏ của bọn chúng tới đây".

Ngô Ngạo Sương: "Làm tốt lắm".

Cô gái kia mỉm cười, sau đó nhìn Gen Tensoku.

Gen Tensoku rất kinh ngạc, bởi ông ta có thể cảm nhận được cô gái mới đến này cũng rất mạnh. Ít nhất là phải mạnh ngang hàng với ông ta!

Trong lòng ông ta như đống tro tàn, thở dài nói: "Được rồi, Shosuke tùy các người xử lý".

Ngô Ngạo Sương lạnh lùng đáp: "Ông nhớ cho kỹ, Cảng Thành giờ là địa bàn của tôi. Nếu lần sau tôi còn bắt gặp ông lảng vảng ở đây thì đến pháp chí của Thẩm thiên quân cũng không cứu được ông đâu!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1525


Nói rồi, anh gọi Ngô Ngạo Sương ra bên ngoài.

Ra đến bên ngoài, anh hỏi: "Thẩm thiên quân là ai vậy?"

Theo như anh được biết, chỉ có những nhân vật lợi hại nhất trong số các Thiên Tiên mới có tư cách tự xưng là thiên quân.

Advertisement

Ngô Bình có chút không vui vì việc thả Gen Tensoku.

Ngô Ngạo Sương nói: "Thẩm thiên quân là một nhân vật thời Tiên quốc. Khi gia tộc họ Thẩm chuyển sang thế giới khác sinh sống đã vô tình bỏ lại một thành viên trong tộc. Người đó ở lại Trái Đất, nhà họ Thẩm sau đó bắt đầu sinh sôi nảy nở, trở thành nhà họ Thẩm như hiện tại.

Advertisement

Ngô Bình: "Nói như vậy, nhà họ Thẩm đích thực là gia tộc bất tử?"

Ngô Ngạo Sương: "Đương nhiên rồi. Hơn nữa nhà họ Thẩm hiện tại còn lưu giữ ba mươi bảy đạo pháp chỉ của Thẩm thiên quân, đến nay vẫn còn uy lực vô cùng lớn. Nhờ có những pháp chỉ này mà nhà họ Thẩm trở thành một trong bốn gia tộc bất tử mạnh nhất hiện nay".

Ngô Bình trợn mắt: "Pháp chỉ từ thời Tiên quốc mà giờ vẫn còn dùng được sao?"

Ngô Ngạo Sương: "Đương nhiên, Thẩm thiên quân có công xây dựng nên tạo hóa, pháp chỉ của ông ấy đến Thiên Tiên bình thường cũng phải tuân theo, nếu không sẽ bị tai ương giáng xuống đầu. Ban nãy lão già kia đã đưa ra một đạo pháp chỉ của Thẩm thiên quân. Pháp chỉ đó đã bị lão ta luyện hóa, trở thành một lá bùa hộ mệnh”.

Ngô Bình nói bằng giọng thù hằn: "Nói như vậy thì không ai có thể giết được lão ta sao?"

Ngô Ngạo Sương: "Đương nhiên không phải. Pháp chỉ của lão chỉ có tác dụng ba lần. Sau ba lần, pháp chỉ sẽ không còn tác dụng nữa. Trước đây tôi cũng từng nhận được pháp chỉ".

Ngô Bình gật đầu: "Hóa ra là vậy, vậy thì dễ xử lý rồi".

Lúc này Ngô Bình để ý cô gái ban nãy luôn đi theo họ nên anh liền hỏi: “Đó là sư muội của cô sao?”

Ngô Ngạo Sương vẫy cô gái kia lại gần, nói: “Xin giới thiệu một chút, đây là sư muội tôi - Mộ Dung Thi Thi”.

Ngô Bình biết tu vi của Mộ Dung Thi Thi cao thâm, là cao thủ thuộc hàng chân nhân nên vội vã chắp tay nói: “Hân hạnh được gặp Mộ Dung chân nhân”.

Mộ Dung Thi Thi khẽ mỉm cười, gật đầu đáp: “Anh Ngô khách sáo rồi, cứ gọi tôi Thi Thi là được”.

Ngô Bình cười đáp: “Có thể cho tôi biết sư môn của hai vị được không?”

Ngô Ngạo Sương: “Hai chúng tôi từ nhỏ tình cờ đi vào Động tiên rồi được người đi trước chỉ dạy”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Động tiên?”

Ngô Ngạo Sương: “Ừm. Đây vốn là bí mật lớn nhất của chúng tôi, có điều tôi tin cậu”.

Ngô Bình cười gượng: “Cảm ơn cô đã tin tưởng tôi”.

Trong lòng Ngô Bình biết rõ, sau khi biết bí mật này thì anh đã lên cùng thuyền với Ngô Ngạo Sương.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1526


Ngô Ngạo Sương cười đáp: “Vậy thì sau này tôi gọi cậu là sư đệ nhé?”

Ngô Bình ho khan một tiếng rồi đáp: “Để tôi tới đó rồi tính tiếp”.

Advertisement

Ngô Ngạo Sương cười đáp: “Được, dù gì sớm muộn tôi cũng thành sư tỷ của cậu thôi. Cũng không còn sớm nữa, sư đệ, tỷ tỷ đi trước đây”.

Advertisement

Sau khi tiễn Ngô Ngạo Sương và Mộ Dung Thi Thi đi khỏi, Ngô Bình đi vào trong sân.

Lúc này Shosuke đã trở thành một cái xác. Người ra tay chính là Diệp Huyền.

Ngô Bình gọi người khiêng cái xác ra ngoài rồi vỗ vai Diệp Huyền, nói: “Mối thù lớn đã báo được, bố mẹ anh có thể yên nghỉ rồi”.

Diệp Huyền khẽ thở dài, nói: “Tiền bối, ước gì đệ tử còn bố mẹ thì tốt biết bao!”

Ngô Bình cũng từng trải qua nỗi đau mất bố nên đương nhiên hiểu cảm giác đó. Anh nói: “Cuộc đời vốn là như vậy, cố gắng nghĩ thoáng ra một chút”.

Diệp Thiên Tông: “Sư đệ, anh và Diệp Huyền sẽ về khách sạn trước”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, sáng mai em sẽ tới”.

Sau khi hai người họ đi khỏi, Ngô Bình quay về phòng đánh một giấc ngon lành.

Hơn bảy giờ sáng, cuộc gọi của Đường Tử Di đánh thức anh. Cô ấy nói cái đỉnh mà anh đặt mua đã tới cảng rồi.

Ngô Bình bất ngờ vì hàng đến nhanh như vậy. Anh vội vã đi ra bến cảng.

Người gửi là Đường Băng Di. Người của hãng vận chuyển đưa Ngô Bình đến trước một chiếc container rồi nói: “Cậu chủ Ngô, đồ của cậu ở bên trong”.

Ngô Bình gật đầu: “Anh đi đi. Những việc còn lại, tôi xử lý được rồi”.

Sau khi người kia đi khỏi, Ngô Bình đi vào trong chiếc container thì nhìn thấy một chiếc đỉnh trông giống hệt đỉnh Hỗn Nguyên được đặt trong một cái thùng gỗ lớn.

Ngô Bình thử trọng lượng một chút, chiếc đỉnh này nặng chừng năm tấn trở lên. Ngô Bình rất hài lòng, sau đó anh xé bao bì đóng gói và cất chiếc đỉnh vào không gian chứa đồ của chiếc nhẫn.

Anh làm cái đỉnh này mục đích là để đánh tráo với đỉnh Hỗn Nguyên của Đại Tam Nghĩa. Cái đỉnh này chính là thứ mà đám người Đông Doanh đang tìm kiếm. Hiện giờ Gen Tensoku đã rút khỏi đây, nhưng ai biết trong tương lai lão có còn quay trở lại hay không.

Khi trở về Đại Tam Nghĩa, Ngô Bình đi vào căn phòng chứa cái đỉnh rồi bỏ đỉnh Hỗn Nguyên thật vào trong nhẫn trữ đồ trước. Sau đó anh lấy cái đỉnh giả ra đặt vào thay chỗ chiếc đỉnh thật.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1527


Hồng Khôn đã lăn lộn giang hồ nhiều năm nên biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến Ngô Bình nên liền tới đây để cảm ơn anh.

Ngô Bình: “Ông Hồng, chuyện của Cảng Thành coi như kết thúc ở đây. Về phía Đại Tam Nghĩa, ông tìm giúp tôi một người quản lý”.

Hồng Khôn cười đáp: “Được, để tôi tìm một người thay cậu quản lý Đaị Tam Nghĩa. Có điều, sau này cậu sẽ vĩnh viễn là người có quyền lực lớn nhất Đại Tam Nghĩa”.

Advertisement

Ngô Bình không mặn mà gì với vị trí này nên không nói gì cả. Hồng Khôn sau đó cũng nhanh chóng từ biệt anh để ra về.

Sau đó, Ngô Bình tới khách sạn gặp Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch.

Advertisement

Sau một ngày tu luyện, mấy người Lý Long Thần đều tiến bộ vượt bậc. Ngô Bình hướng dẫn họ một chút, Trần Nhược Tùng không phụ mong đợi của mọi người, đột phá cảnh giới thành công và trở thành Nhân Tiên.

Đến tối, Lý Long Thần cũng lên được tới cảnh giới Đan Thành của Tiên Thiên, việc trở thành Nhân Tiên cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Còn Triệu Phương Ninh luyện hình cũng tiến bộ đáng kể, sớm muộn cũng có thể đột phá cảnh giới.

Đến chiều, Ngô Bình đi tới tổng bộ của Thiên Sát. Những thứ anh truyền dạy trước đó, mọi người đều chăm chỉ tập theo và đạt hiệu quả rất tốt.

Cho nên, anh lại dạy họ tiếp Đoàn Thể Thuật và một số tuyệt kỹ võ công anh tự sáng tạo nên.

Sáng hôm sau, anh tạm biệt mọi người và rời khỏi Cảng Thành.

Về đến Vân Đông, anh kéo Lý Vân Đẩu ra một góc không có ai rồi nói: “Ông nội, chiều nay Lý Vân Thành sẽ chuyển cổ phần của công ty sản xuất ắc quy Uy Năng cho cháu rồi chuyển ra khỏi Vân Đông này. Sau này ông ta sẽ không kiếm chuyện với ông nữa đâu”.

Lý Vân Đẩu nghe xong thì trầm mặc một lát, sau đó khẽ thở dài, đáp: “Vậy cũng tốt”.

Ngô Bình: “Ông nội, không phải do cháu ra tay tàn độc mà là do Lý Vân Thành đã đi quá giới hạn”, sau đó anh đem chuyện hôm trước kể cho Lý Vân Đẩu nghe.

Lý Vân Đẩu giận dữ: “Lý Vân Thành dám động tới cháu ông sao!”

Ngô Bình: “Thôi bỏ đi, tạm thời cứ tha cho ông ta. Lý Thiếu Bác là cháu ruột của ông ta nhưng năm xưa ông ta cố tình sắp xếp để trộm long tráo phụng hòng cướp sản nghiệp nhà ta”.

Lý Vân Đẩu hừ một cái, đáp: “Giờ ông ta không những không cướp được gì của ông mà còn mất cả cơ đồ. Đây cũng là báo ứng của ông ta!”

Ngô Bình: “Ông nội, phải xử lý sạch sẽ tay chân của Lý Triển Đồ”.

Lý Vân Đẩu: “Ông đang xử lý rồi. Lý Mai giờ đã có kinh nghiệm, ông định để nó lên thay vị trí của Lý Triển Đồ”.

Ngô Bình: “Vậy còn chú hai thì sao?”

Lý Vân Đẩu đáp: “Thím hai của cháu quá lộng hành. Nếu cho chú hai cháu nắm việc làm ăn thì sản nghiệp nhà ta sớm muộn cũng bị nhà họ Vương nuốt mất”.

Ngô Bình cau mày hỏi: “Nhà họ Vương này rất mạnh hả ông?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1528


Lý Vân Đẩu cười đáp: “Tiểu Bình, có cháu ở đây ông yên tâm hơn nhiều rồi!”

Hai ông cháu đang trò chuyện thì quản gia gõ cửa đi vào, nói: “Ông chủ, Vương Cửu Quý muốn gặp ông chủ”.

Lý Vân Đẩu cau mày: “Ông ta đến làm gì?”

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Vương Cửu Quý này là ai vậy ông?”

Advertisement

Lý Vân Đẩu: “Là bố thím hai cháu, thông gia của nhà ta”.

Nghe tên người nhà họ Vương, Ngô Bình hơi chột dạ. Lẽ nào người nhà họ Vương không phục nên lại muốn tới đây gây rối?

Anh nói: “Ông nội, chúng ta cùng đi đi”.

Trong phòng khách, một ông già chừng hơn bảy mươi tuổi đang ngồi. Bên cạnh ông ta còn có một vị hoà thượng.

Hoà thượng này chừng bốn năm mươi tuổi, mặc đồ tăng ni màu xám, đi giày cỏ, cổ đeo tràng hạt trong suốt.

Ngô Bình đi ra phòng khách, lập tức chú ý đến sự hiện diện của hoà thượng này.

Lý Vân Đẩu cười nói: “Ông thông gia, sao ông đến mà không báo trước một tiếng để tôi nghênh đón từ xa?”

Vương Cửu Quý mặt vuông chữ điền, ông ta cười lạnh đáp: “Lý Vân Đẩu! Họ Lý các người oai phong thật! Lại để cho một người ngoài cướp hết tài sản của con gái tôi! Hắn ta lại còn đến Cảng Thành giết con trai tôi!”

Lý Vân Đẩu sững sờ: “Cái gì? Con trai ông?”

Vương Cửu Quý đập bàn quát lớn: “Họ Lý kia! Giờ mà ông vẫn giả ngu được à? Con trai tôi Vương Trung bị thằng cháu nuôi của ông đánh chết rồi!”

Lý Vân Đẩu kinh ngạc nhìn Ngô Bình. Ngô Bình nói: “Ông nội, đây là chuyện nhỏ nên cháu chưa nói với ông”.

Vương Cửu Quý tức muốn thổ huyết. Giết con trai ông ta mà là chuyện nhỏ? Ông ta giận dữ nhìn Ngô Bình quát lớn: “Thằng khốn nạn! Giết người đền mạng! Hôm nay tao sẽ lấy đầu mày để cúng tế linh hồn con trai tao!”

Ngô Bình mặt không cảm xúc đáp: “Là con trai ông cấu kết với Tiểu Vũ Hoàng Trịnh Luân mưu đồ giết tôi trước nhưng tôi lại lật ngược tình thế. Ông ta chết không oan!”

“A Di Đà Phật! Giết người đền mạng, có nợ thì phải trả nợ! Vị thí chủ này, mời đi cùng tôi đến chùa Đại Thiền!”

Vị hoà thượng kia đột nhiên đứng lên. Khi đứng lên, hoà thượng này phải cao chừng một mét chín mươi lăm, sừng sững như một ngọn núi khiến người ta e dè.

Ngô Bình đã nhận ra từ lúc nãy, vị hoà thượng này tu vi cao thâm. Ít nhất cũng phải là Địa Tiên Thuần Dương!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1529


”Vậy thì thử xem!”, Ngô Bình nhìn hoà thượng kia đáp. Một luồng sát khí kinh người toả ra xung quanh. Hoà thượng này mặc dù là Địa Tiên nhưng nếu thực sự phải giao đấu thì Ngô Bình vẫn có cách để hạ đối phương như thường!

Đại hoà thượng cười lạnh, tiến về phía Ngô Bình.

“Đầu trọc kia, ngươi dám!”

Advertisement

Đột nhiên một bóng người từ trên không trung vụt tới đứng chắn trước mặt Ngô Bình. Người đó nhìn hoà thượng kia chằm chằm.

Vị hoà thượng mặt biến sắc: “Ông là ai hả?”

Người vừa đến lạnh lùng đáp: “Thần Chiếu!”

Advertisement

Hoà thượng cau chặt mày lại, khí tức của Thần Chiếu rất mạnh, là một vị chân nhân. Hoà thượng này cũng không phải đối thủ của ông ấy. Nếu giao đấu thì không khác gì nộp mạng.

“Chuyện của chùa Đại Thiền, ông không can thiệp được đâu!”, hoà thượng kia lạnh lùng nói.

Thần Chiếu hừ một tiếng rồi đáp: “Đầu trọc, mau cút về chùa Đại Thiền đi. Nếu không thì tôi cũng không ngại gặt cái đầu trọc kia xuống đâu!”

Hoà thượng kia tức lắm, trầm giọng nói: “Thần Chiếu! Tôi ghi món nợ này rồi đó!”

Vương Cửu Quý thấy chuyện này không đúng lắm, vội vã nói: “Đại sư, cứ thế mà đi sao?”

Hoà thượng: “Giết người của chùa Đại Thiền đương nhiên không thể thoát tội. Chẳng qua tôi để anh ta sống thêm vài hôm nữa”.

Nói rồi, hoà thượng kia phất tay áo, quay lưng đi khỏi đó, để mặc Vương Cửu Quý ở lại. Hoà thượng kia đi khỏi, Vương Cửu Quý mất chỗ dựa, khí thế ban nãy đã không còn. Vẻ mặt ông ta cũng vô cùng gượng gạo.

Lý Vân Đẩu: “Ông thông gia, tôi không giữ ông lại uống trà nữa”.

Vương Cửu Quý hừ một cái rồi cũng đành rời khỏi đó.

Thần Chiếu chắp tay chào Ngô Bình: “Ngô thần y”.

Hoá ra lần trước Thần Chiếu từ biệt Ngô Bình xong đã lập tức đi tìm dược liệu. Hôm nay đã tìm đủ nên lại tìm tới anh. Trước đó Ngô Bình đã hẹn gặp ông ấy ở Vân Đông này. Không ngờ ông ấy lại tới đúng lúc vị hoà thượng kia đến hỏi tội anh.

Ngô Bình: “Ban nãy đa tạ tiên sinh hiệp nghĩa ra tay tương trợ”.

Thần Chiếu cười đáp: “Thần y có ơn cứu mạng tôi, chuyện nhỏ này không đáng nhắc tới”.

Nói rồi, ông ấy lấy dược liệu đưa cho Ngô Bình.

Ngô Bình kiểm tra dược liệu thấy không có vấn đề gì liền nói: “Thần tiên sinh ngày mai hãy đi với tôi, tôi sẽ giúp ông luyện đan, hồi phục thần hồn”.

Thần Chiếu: “Chùa Đại Thiền không đơn giản, có ba vị sư tổ trấn giữ. Mong Ngô thần y cẩn thận”.

Ngô Bình đáp: “Không sao”.

Lý Vân Đẩu: “Tiểu Bình, mai cháu về rồi sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Ông nội, sáng sớm mai cháu sẽ đi”.

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Vậy được rồi, vốn ông định cho cháu và Lý Mai tiếp xúc nhiều hơn. Lát ông bảo Lý Mai qua đây”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1530


Nhậm San San không vui, giận dữ nói: “Anh đang tránh tôi sao?”

Ngô Bình vội vã kêu oan: “Mấy ngày nay tôi bận muốn chết, không phải cố tình tránh mặt cô. Đúng rồi, cô đã tìm được bạn trai chưa”

“Cần anh quản à?”

Advertisement

Ngô Bình nhún vai: “Là bạn bè thì tôi quan tâm chút thôi mà”.

Advertisement

Nhậm San San dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Thực ra tôi có việc muốn nhờ anh giúp”.

Ngô Bình: “Là việc gì vậy?”

Nhậm San San khẽ thở dài, nói: “Bố tôi bị người ta gài, giờ nợ mấy chục tỷ. Riêng nợ ngân hàng đã hơn chục tỷ, bố tôi đang suy sụp lắm rồi”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Bố cô là đại gia đất Cảng Thành mà lại bị lừa như vậy sao?”

Nhậm San San: “Là một người bạn của bố nói với tôi rằng có một vị cao thủ trên giang hồ đang mưu hại gia đình tôi. Giờ tôi không biết phải làm sao. Tôi thấy anh khá thông minh, hơn nữa còn hành tẩu giang hồ. Anh có thể giúp tôi nghĩ cách được không?”

Ngô Bình: “Được chứ, vài hôm nữa có thời gian tôi sẽ sắp xếp tới chỗ cô”.

Nhậm San San mừng rỡ: “Cảm ơn anh nhé!”

Sau khi cúp điện thoại, Ngô Bình hỏi Thần Chiếu: “Sau khi chữa thương xong, ông đã có dự định gì chưa?”

Thần Chiếu chậm rãi đáp: “Tạm thời tôi cũng không muốn quay lại Địa Tiên Giới. Ông Lạc đã nói rồi, giờ ông ấy là người bảo vệ của cậu. Nếu cậu không chê thì tôi cũng muốn làm người bảo vệ cho cậu!”

Ngô Bình cười đáp: “Thần tiên sinh đường đường là một chân nhân, vậy mà lại làm người bảo vệ cho tôi. Như vậy có sợ các nhân sĩ giang hồ khác chê cười không?”

Thần Chiếu: “Ngược lại thì có. Nếu muộn thêm một thời gian nữa là có lẽ tôi sẽ mất suất làm người bảo vệ cho cậu cũng nên”.

Trước đó, Thần Chiếu ở cùng Ngô Bình một thời gian. Ông ấy rất có mắt nhìn, biết Ngô Bình tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường. Hơn nữa Lạc Trường Sinh cũng đã kể với ông ấy Ngô Bình lợi hại ra sao. Nếu không thì một cao thủ xếp vào hàng chân nhân như ông ấy cũng sẽ không dễ dàng trở thành người bảo vệ cho người khác.

Ngô Bình trước đó cũng đã ở cùng Thần Chiếu một thời gian. Anh cũng khá ngưỡng mộ ông ấy nên cười đáp: “Được, tôi đồng ý”.

Thần Chiếu chắp tay: “Tham kiến chủ nhân!”

Ngô Bình gật đầu: “Không cần đa lễ, sau này nhiệm vụ của ông sẽ là bảo vệ gia đình tôi”.

Thần Chiếu: “Vâng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1531


Có điều, thái độ của Lý Mai lúc này đã khác xa lúc trước. Không còn có vẻ coi thường Ngô Bình nữa.

“Tiểu Bình, không phải cháu nói muốn đi chợ đen của Vân Đông sao? Vừa hay Lý Mai biết rõ chỗ đó, bảo nó đi với cháu đi”, Lý Vân Đẩu cười nói.

Trước đó Ngô Bình từng hỏi Lý Vân Đẩu ở Vân Đông có chợ đen không.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Ông nội, vậy là ở đây có chợ đen sao?”

Advertisement

Lý Mai: “Đúng vậy, chợ quỷ của Vân Đông tổ chức vào mùng chín. Hôm nay vừa hay là mùng chín”.

Ngô Bình ngạc nhiên, không ngờ lại trùng hợp đến vậy!

Anh nói: “Vậy được, chúng ta cùng tới đó đi”.

Lý Mai hờ hững đáp: “Vậy được, dù gì tối tôi cũng rảnh”.

Sau khi họ ăn tối xong đã là bảy rưỡi. Ngô Bình và Lý Mai đi chợ đen như đã hẹn.

Chợ đen của Vân Đông xuất hiện từ cúôi thời nhà Thanh, còn lớn hơn cả chợ đen ở Giang Nam. Vân Đông ở gần ven biển nên thường xuyên giao thương với nước ngoài. Cho nên ở chợ đen của Vân Đông có thể gặp những thương nhân đến từ Đông Nam Á, Nam Á, Đông Doanh, bán đảo thậm chí là Mễ châu và Âu Lạc Ba châu.

Ngô Bình lái xe, Lý Mai ngồi bên cạnh. Ban đầu hai người họ đều im lặng. Sau đó, Lý Mai đột nhiên nói: “Hôm tôi gặp tai nạn xe, chính lá bùa hộ mệnh của anh đã cứu tôi”.

Chuyện này Ngô Bình đã biết rồi, anh trả lời ngắn gọn: “Không cần cảm ơn”.

Lý Mai tò mò hỏi: “Một tờ giấy bé xíu như vậy sao lại cứu mạng tôi được nhỉ?”

Ngô Bình nghĩ một lát rồi đáp: “Lá bùa đó có thể hút sức mạnh của trời đất. Khi cô gặp nguy hiểm, sức mạnh đó sẽ xuất hiện và cứu mạng cô”.

Lý Mai hoàn toàn không hiểu gì về chuyện tu luyện. Cô hỏi: “Là sức mạnh thần bí nào vậy?”

Ngô Bình đáp: “Thế giới chúng ta đang sống có rất nhiều chiều không gian. Con người chúng ta đang sống trong không gian 3D, không thể cảm nhận sự tồn tại ở các chiều không gian khác. Giống như một con kiến bò trên một cuộn giấy, bò mãi cũng không thấy lối ra. Nhưng người tu luyện thì khác, họ có thể thông qua việc tu luyện mà cảm nhận được các chiều không gian cao hơn. Năng lượng từ các chiều không gian này vô cùng thần kì. Nó có thể khiến người tu hành trở nên mạnh hơn".

Lý Mai gương mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Cô ấy hỏi: “Cậu… là Nhân Tiên sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Cũng có thể coi là vậy. Tôi là Nhân Tiên, nửa người nửa tiên”.

Lý Mai: “Nhân Tiên và người thường có gì khác nhau vậy? Đúng rồi, trong giới của các cậu có bao nhiêu cảnh giới tu luyện?”

Dù gì cũng rảnh rỗi không có gì làm nên Ngô Bình ngồi giải thích lại cho Lý Mai: “Khác biệt lớn nhất chính là Nhân Tiên có thể cường hoá gen của mình để trở nên càng ngày càng mạnh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1532


Lý Mai vô cùng kinh ngạc, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú. Cô hỏi tiếp: “Nói như vậy thì Thiên Sư chính là cảnh giới lợi hại nhất của Nhân Tiên?”

Ngô Bình lắc đầu: “Nhân Tiên cảnh giới thứ năm được gọi là Võ Quân. Võ Quân ý nói là vua của giới võ lâm. Đến cảnh giới này thì có thể dùng phép thuật, đến chân nhân cũng không giết nổi. Loại Nhân Tiên lợi hại nhất là loại có được Võ Đạo thần thông, gọi là Thần Quân”.

"Thần Quân có thể giết được Chân Quân của Địa Tiên. Hơn nữa, Thần Quân một khi đột phá được lên cảnh giới bên trên thì tốc độ di chuyển sẽ nhanh kinh hoàng", Ngô Bình nói.

Advertisement

Lý Mai: "Nếu Võ Quân và Thần Quân đã mạnh đến vậy thì còn phải trở thành Địa Tiên làm gì?"

Ngô Bình lắc đầu đáp: "Vì trên Trái Đất hiện giờ không phải điều kiện lý tưởng để tu luyện nữa. Rất ít người thực sự đạt tới cảnh giới ba của Nhân Tiên là Võ Thánh chứ đừng nói đến cảnh giới thứ tư, thứ năm của Nhân Tiên. Cho dù là ở thời tiền sử thì cũng chỉ có những thiên tài Nhân Tiên mới đạt được tới hai cảnh giới này".

Advertisement

"Cảnh giới Nhân Tiên càng cao thì tiềm năng của họ ở cảnh giới Địa Tiên càng lớn. Địa Tiên có cả thảy mười một cảnh giới, cái sau lại khó hơn cái trước. Nếu một người đã trở thành Võ Quân hoặc Thần Quân ở bậc Nhân Tiên thì có thể dễ dàng tu luyện Địa Tiên hơn rất nhiều. Hơn nữa, đến Địa Tiên, họ chỉ có thể càng lúc càng mạnh, như hổ thêm cánh".

"Ví dụ, nếu một Võ Quân tu luyện được tới cảnh giới ba Địa Tiên thì có thể giết được Chân Quân của Địa Tiên. Nếu một Thần Quân sau này tu luyện được đến cảnh giới thứ tư của Địa Tiên thì có thể sánh ngang với Thiên Tiên, khi giao đấu vẫn có khả năng chiến thắng!"

Ngô Bình hiếm khi nhẫn nại giải thích như vậy. Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc họ đã tới chợ đen.

Lý Mai hỏi: "Cậu tới chợ đen để mua thứ gì vậy?"

Ngô Bình: "Tôi đi xem đã, nếu có thứ gì phù hợp thì tôi sẽ mua. Còn cô, cô định mua thứ gì sao?"

Lý Mai: "Tôi thích sưu tầm cổ vật, trước đây từng mua đồ ở đây. Nhưng do hiểu biết có hạn nên hầu như toàn mua phải đồ đểu".

Ngô Bình: "Lát tôi giúp cô chọn".

Lý Mai kinh ngạc: "Cậu hiểu về đồ cổ sao?"

Ngô Bình cười đáp: "Mắt nhìn của tôi khá ổn đấy".

"Hình như cái gì cậu cũng biết thì phải", Lý Mai vẻ mặt kỳ quái đáp.

Ngô Bình mỉm cười, không giải thích gì thêm.

Trước mặt họ là lối vào chợ. Chợ đen Vân Đông này tổ chức ở công viên gần bến cảng. Công viên có diện tích rất lớn, cho nên các quầy hàng cách nhau khá xa.

Ở cổng vào có mấy người đang đứng. Muốn vào chợ đen thì phải trả mười nghìn tệ tiền vé vào. Họ thu mười nghìn tệ này mục đích chính không phải để kiếm tiền mà là muốn gạt những người chỉ tới cho vui ra ngoài.

Dù gì, số người muốn tham gia phiên chợ này quá đông. Nếu ai cũng cho vào thì sẽ ách tắc, chất lượng của phiên chợ cũng sẽ đi xuống.

Lý Mai đang định đi mua vé vào thì bị Ngô Bình kéo lại. Anh nhìn người đàn ông nhỏ thó đứng ở cổng, cười hỏi: "Người anh em, có bán combo vé không?"

Anh từng đi chợ đen ở Giang Nam. Chợ đen ở đó chia thành khu chợ bên ngoài và khu chợ bên trong. Chợ đen Vân Đông còn có quy mô lớn hơn chợ đen Giang Nam, có lẽ sẽ có chút khác biệt về cách bố trí bên trong.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1533


Ngô Bình mỉm cười hỏi: "Bà chủ, ở đây có bán vé VIP vào chợ không?"

Người phụ nữ mập nhìn anh rồi đáp: "Đi hai người hả? Vé vào chợ phía trong một đồng, vé vào hội đấu giá mười đồng".

Ngô Bình cau mày: "Đắt như vậy sao?", anh biết đây là tiền bùa chứ không phải tiền đồng như bình thường.

Advertisement

Người phụ nữ mập: "Chỉ còn ba vé vào hội đấu giá thôi. Nếu cậu không mua là không còn đâu".

Ngô Bình: "Thôi được, bán cho tôi đi", nói rồi anh đặt tiền lên quầy.

Người phụ nữ kia đưa cho Ngô Bình tấm vé, bên trên có những ký hiệu kỳ lạ. Ngoài ra, còn đưa thêm cho anh tấm thẻ làm bằng sắt đen. Xem ra đây là thẻ ra vào gì đó.

Advertisement

Ngô Bình cầm đồ lên, sau đó mua thêm hai bao thuốc rồi quay lại cổng chợ. Anh đưa một bao thuốc cho người đàn ông nhỏ thó ban nãy rồi cười nói: "Người anh em, làm phiền anh chỉ đường giúp tôi".

Nơi này rất rộng, Ngô Bình lại lần đầu tới nên rất dễ lạc đường. Có người dắt anh đi đương nhiên sẽ tốt hơn.

Người đàn ông kia nhận lấy bao thuốc, cười đáp: "Được rồi".

Anh ta vẫy vẫy tay, một cậu bé chừng mười lăm tuổi chạy tới, gật đầu nói: "Ông Lưu, ông tìm tôi sao?"

Người đàn ông chỉ vào Ngô Bình: "Vị tiên sinh này muốn vào trong chợ, đưa cậu ấy đi đi".

Cậu bé kia lập tức quay sang cúi người chào Ngô Bình, nói: "Tiên sinh, tôi tên là Tiểu Cơ Linh. Tôi thuộc đường bên trong nên tiên sinh cứ yên tâm".

Ngô Bình đáp: "Tiểu Cơ Linh, vất vả rồi".

Tiểu Cơ Linh mỉm cười rồi dắt Ngô Bình đi vào chợ.

Những người khác đều đi về bên trái nhưng Tiểu Cơ Linh lại dẫn anh đi bên phải. Cậu bé nói: "Tiên sinh, người tầm thường đều đi bên trái nhưng tôi vừa nhìn đã biết tiên sinh là hảo hán trên giang hồ, vô cùng giàu có nên sẽ dẫn tiên sinh vào chợ bên trong luôn".

Ngô Bình lấy tờ ngân phiếu một trăm nghìn tệ đưa cho cậu bé rồi hỏi: "Cậu có thể cho tôi biết ở chợ phía trong có gì không?"

Tiểu Cơ Linh: "Chợ bên trong to lắm, chia thành mười khu khác nhau, mỗi khu bán những món hàng riêng".

Ngô Bình hỏi: "Vậy có chỗ bán dược phẩm không?"

Tiểu Cơ Linh mặc dù tự xưng là rất quen thuộc với nơi này nhưng lại không biết dược phẩm là những gì. Cậu bé gãi đầu đáp: "Tiên sinh, tôi chưa từng thấy nên cũng không biết dược phẩm là cái gì. Tôi xin lỗi".

Ngô Bình cười đáp: "Không sao, cậu đưa tôi đi lượn quanh cả mười khu đó. Sau đó hãy đưa tôi đến chỗ đấu giá".

Tiểu Cơ Linh: "Hội đấu giá diễn ra lúc một giờ sáng, chúng ta có rất nhiều thời gian nên cứ thong thả mà đi cũng được".

Đi được một đoạn, họ đến một nơi trông như quảng trường. Ở đó có mấy chục sạp hàng và mấy trăm người bán hàng, vô cùng náo nhiệt".

Tiểu Cơ Linh: "Tiên sinh, ở đây chủ yếu bán những món đồ nghệ thuật khá đắt đỏ".

Ngô Bình nói với Lý Mai: "Vừa hay đúng sở thích của cô. Thử nhìn xem có thứ cô thích không".

Lý Mai gật đầu, hai người họ đi về phía những sạp hàng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1534


Gian hàng đầu tiên chỉ bán đồ đồng, bao gồm kiếm đồng, gương đồng, mặt nạ đồng và nhiều thứ khác.

Lý Mai ngay lập tức bị thu hút, cô ấy nhặt một thanh kiếm bằng đồng lên. Thân kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, đặt trong tay toát ra vẻ lạnh lùng.

Lý Mai hỏi: "Ông chủ, thanh kiếm này bao nhiêu tiền?"

Advertisement

Chủ gian hàng là một người đàn ông đeo kính, ông ta chỉnh lại kính và nói: “Đây là một thanh kiếm thời Chiến Quốc, nếu cô muốn thì đưa cho tôi 10 triệu tệ".

Ngay khi Lý Mai định mặc cả với ông ta, Ngô Bình đã nắm lấy tay cô ấy, trái tim Lý Mai run lên như thể bị điện giật.

Ngô Bình cười nói: "Ông chủ, ông cho rằng tôi là kẻ gà mờ sao? Đây rõ ràng là một thanh kiếm thời Hán, nhưng ông lại nói là một thanh kiếm thời Chiến Quốc, kém cả ngàn năm đấy".

Advertisement

Ông chủ mỉm cười: "Xem ra anh bạn là người hiểu biết, cậu thử nói giá đi".

Ngô Bình thầm ước lượng và nói, "Thanh kiếm này nhiều nhất là một trăm nghìn tệ".

Ông chủ cau mày: "Một trăm nghìn tệ sao? Không thể".

Ngô Bình nói: "Ông chủ, cứ thẳng thắn đi, ông có thể chấp nhận được giá bao nhiêu?"

Ông chủ suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu cậu thực sự muốn vậy thì một trăm nghìn tệ đi".

Ngô Bình gật đầu: "Vậy được, chốt thế nhé. Lát nữa tôi còn mua thứ khác, ông chủ lấy rẻ chút nhé".

Ông chủ mỉm cười: "Không vấn đề".

Sau đó, Ngô Bình đã giúp Lý Mai chọn thanh kiếm đồng thứ hai, tổng cộng tiêu một triệu hai trăm năm mươi nghìn tệ.

Rời khỏi gian hàng, Lý Mai nói: "Nếu là kiếm Hán thì một trăm nghìn tệ không hề rẻ. Tôi có một thanh kiếm Hán ở nhà. Tôi mua nó từ Europa với giá bốn trăm nghìn tệ, nó trông xịn hơn cái này nhiều".

Ngô Bình cười nói: "Nếu đó là một thanh kiếm đồng thời nhà Thương thì sao?"

Lý Mai sửng sốt: "Thời Thương? Không phải cậu nói là kiếm thời Hán sao?"

Ngô Bình lắc đầu: "Hình dáng của nó rất giống một thanh kiếm của thời Hán, hơn nữa khi tôi nhìn thấy nó được đặt chung với các thanh kiếm Hán khác, tôi kết luận rằng ông chủ cũng nghĩ rằng đó là một thanh kiếm của thời Hán. Thực ra đó là một thanh kiếm của thời nhà Thương, đặc biệt đó còn là kiếm do nhà vua sử dụng".

Lý Mai ngơ ngác nhìn anh: "Sao cậu đoán ra được?"

Ngô Bình thầm nói rằng đến Trụ Vương của nhà Thương tôi còn gặp rồi, vì vậy tất nhiên tôi biết!

"Tỷ lệ nguyên liệu của đồ đồng ở thời nhà Thương khác với thời nhà Hán nên rất dễ đánh giá. Ngoài ra phần đuôi của thanh kiếm này được khảm bằng đá quý, cô nhìn xem".

Anh lấy tay quệt vào phần cuối của thanh kiếm và làm rơi ra một thứ giống như xi măng, để lộ ra một viên ngọc màu đỏ.

Lý Mai vui mừng khôn xiết: "Đúng thật là có ngọc!"

Cô ấy vội hỏi: "Còn thanh kiếm kia thì sao?"

"Thanh thứ hai là kiếm thời Tần. Giá của ông chủ không quá cao, cho nên tôi đã mua cho cô".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1535


Con gái thường thích đá quý, và Lý Mai cũng không ngoại lệ, cô ấy nhặt một viên hồng ngọc có kích thước bằng quả trứng chim bồ câu và hỏi Ngô Bình: "Tôi có thể mua cái này không?"

Bây giờ cô ấy tin tưởng Ngô Bình vô cùng, cô ấy sẽ hỏi ý kiến của anh về bất cứ thứ gì cô ấy muốn mua.

Ngô Bình liếc mắt nhìn: "Thứ này là đồ nhân tạo thôi".

Advertisement

Chủ quầy là một phụ nữ, bà ta nói: "Cậu nhóc à, đừng nói nhảm, viên ngọc này là bảo vật tự nhiên, chắc chắn không phải nhân tạo".

Ngô Bình không tranh luận với bà ta, cười nói: "Thế thì bà tự giữ lấy đi".

Đang định rời đi thì anh chợt liếc mắt nhìn, trong lòng chợt khựng lại. Anh cầm một quân mạt chược ngà voi lên, hỏi: "Cái này bao nhiêu?"

Advertisement

Người phụ nữ nói với giọng hả hê: "Một triệu!"

Mạt chược ngà voi thường được bán với giá ba trăm đến năm trăm nghìn tệ, bà ta đòi một triệu là do bà ta cố tình.

Ai ngờ Ngô Bình lập tức gật đầu: "Được, tôi lấy".

Bà chủ sững sờ, không mặc cả sao? Biết thế bà ta đã hét giá hai triệu rồi!

Mặc dù Lý Mai thấy rất lạ, nhưng cô ấy đành nhẫn nhịn không hỏi.

Sau khi rời gian hàng, cô ấy nói nhỏ: "Một triệu đắt quá. Lần trước tôi mua tặng ông nội một chiếc, chỉ có ba trăm nghìn tệ".

Ngô Bình hỏi, "Cô nghĩ Cửu Nhãn thiên châu trị giá bao nhiêu?"

Lý Mai nói: "Cửu Nhãn thiên châu cực ít, trị giá hàng trăm triệu".

Ngô Bình: "Nếu có bốn viên thì sao?"

Lý Mai sững sờ: "Bốn viên?"

Ngô Bình lấy ra bốn quân bài từ ngà voi rồi bóp nhẹ, các quân bài tách ra, lộ ra một hạt ngọc.

Lý Mai che miệng lại tránh không cho mình kêu lên.

"Cửu Nhãn thiên châu!"

Đúng vậy, Ngô Bình đang cầm một viên Cửu Nhãn thiên châu.

Anh bóp thêm ba quân mạt chược, mỗi quân bài có một viên Cửu Nhãn thiên châu!

Lý Mai hào hứng nói: "Bốn hạt châu này nếu cùng nhau đấu giá, giá trị sẽ không dưới một tỷ!"

Ngô Bình nói: "Một trong bốn hạt châu đã được làm phép bởi pháp lực của Bồ Tát".

Nói rồi, anh lấy ra một viên rồi đặt vào lòng bàn tay của Lý Mai: "Cô có thể mang trên người, rất tốt cho cô".

Lý Mai: "Còn ba viên kia thì sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1536


Sau khi dạo quanh các quầy hàng trong quảng trường, Lý Mai không mua gì thêm, và Ngô Bình cũng không tìm thấy bất cứ thứ gì đáng để mua.

Cậu nhóc kia đang canh gác bên ngoài, khi thấy họ đi ra liền nói: "Thưa anh, giờ chúng ta đi đâu ạ?"

Ngô Bình có nhiều thời gian, liền nói: “Chúng ta đi nơi gần nhất đi".

Advertisement

"Được!"

Cậu nhóc liền dẫn đường, họ đi vài trăm mét rồi vào một khu rừng. Ở đây không có quá nhiều quầy hàng, chỉ có hai mươi đến ba mươi quầy. Tuy nhiên, có khá nhiều khách hàng đến mua sắm tại đây.

Ở đây chuyên bán đủ loại thuốc, có thuốc độc, thuốc cứu mạng, thứ gì cũng có.

Advertisement

Ngô Bình đi vào trong rừng cây, mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật ra nhìn, anh thấy đằng xa có một cái lọ nhỏ đặt phía trước một gian hàng phát ra ánh sáng đỏ tím.

Ánh sáng chói lọi này chỉ có thể nhìn thấy bằng con mắt đặc biệt của anh, những người còn lại không thể nhìn thấy nó.

Anh không vội, vừa đi vừa hỏi, mười phút sau đã đến gian hàng.

Chủ quầy là một người đàn ông mập mạp, trước mặt ông ta có mấy cái chai nhỏ, Ngô Bình cầm một cái lên hỏi: "Ông chủ, đây là cái gì?"

Ông chủ liếc anh một cái, nói: "Đó là Bột quên lãng, sau khi uống có thể khiến người ta quên mất chuyện đã xảy ra trong vòng ba năm".

Ngô Bình gật đầu: "Ừ được đấy, bao nhiêu?"

“Một triệu tệ", chủ quầy hàng nói.

Ngô Bình cầm chiếc lọ nhỏ màu bạc ánh tím hỏi: "Cái này thì sao?"

Ông chủ nói: "Không rõ tác dụng. Nó là đồ của một nhà giả kim ở Europa. Cậu có thể đưa tôi ba trăm nghìn tệ".

Ngô Bình gật đầu: "Được".

Thanh toán tiền xong, anh kéo Lý Mai bước nhanh đi.

Vừa đi anh vừa cẩn thận quan sát chiếc lọ. Anh phát hiện ra rằng có một cơ quan trên cái chai nhỏ, và có ba lớp xen kẽ bên trong nó. Bên trong chai là thuốc, không có gì đặc biệt.

Tuy nhiên, hai lớp không gian bên trong lọ thuốc có chứa nước thuốc phát ra ánh sáng màu tím và nước thuốc ánh sáng màu đỏ. Ánh sáng đỏ tím anh nhìn thấy là ánh sáng mà chúng phát ra cùng nhau.

“Đây là cái gì nhỉ?”, anh trầm ngâm.

Không có thời gian nghiên cứu, anh đành cất chai và đi đến khu vực thứ ba.

Vị trí thứ ba là một bãi cát với hàng trăm gian hàng bày bán đủ loại vũ khí lạnh gồm dao, kiếm, súng, ám khí đến từ khắp nơi trên thế giới.

Lý Mai không có hứng thú với những thứ này, nhưng Ngô Bình thì rất thích thú và bước nhanh vào.

Ở đây có rất nhiều những thanh đao, súng, kiếm và kích, chẳng hạn như thanh đao thép của Ấn Địa, thanh kiếm Damascus của Ba Tư, thanh kiếm chữ thập của Europa, v.v.

Ngô Bình đi vòng qua từng gian hàng và cuối cùng dừng lại trước một gian hàng. Trên một miếng da có một vài con dao găm, một trong số đó khiến Ngô Bình chú ý.

Chính xác mà nói, đây không phải là một con dao găm, mà là một thanh phi đao!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1537


Ông chủ có vẻ không quan tâm lắm đến mấy con dao găm này, lạnh nhạt nói: "Năm mươi nghìn tệ".

Ngô Bình nói: "Tôi sẽ chọn một ít nữa, lấy rẻ hơn đi ông chủ".

Ông chủ suy nghĩ một hồi rồi nói: "Nếu cậu mua mười cái thì tôi sẽ tính là ba mươi nghìn tệ".

Advertisement

Ngô Bình liền mua mười con dao găm và đưa cho ông chủ ba mươi nghìn tệ.

Sau khi lấy con dao găm, anh đi đến khu vực thứ tư.

Advertisement

Trên đường đi, Ngô Bình cất con dao găm đi rồi đưa chín con dao găm còn lại cho cậu nhóc dẫn đường. Cậu nhóc rất vui và liên tục cảm ơn anh.

Lý Mai là một người thông minh, cô ấy cười nói: "Thứ cậu thực sự muốn mua là con dao găm này phải không?"

Ngô Bình không phủ nhận, nói: "Đây là một thanh phi đao, nó không tầm thường".

Sau đó anh hỏi cậu nhóc: "Nơi tiếp theo bán gì?"

Cậu nhóc nói: "Thưa anh, khu tiếp theo chủ yếu bán bùa chú và pháp khí".

Mắt Ngô Bình sáng lên, đó đều là thứ mà anh hứng thú!

Khi đến nơi, quả nhiên những quầy hàng ở đây đều bán bùa chú, kiếm gỗ đào và những thứ tương tự, nhưng Ngô Bình thấy rằng không có nhiều thứ thực sự hiệu quả. Ngay cả khi có thứ có tác dụng thì hiệu quả cũng rất yếu.

Nhìn thấy bùa hộ mệnh, Lý Mai trầm giọng hỏi: "Hiệu quả của chúng có tốt như đồ của cậu không?"

Ngô Bình nói: "Những tấm bùa mà tôi vẽ không thể mua được trên thị trường đâu".

Họ đi bộ qua hàng chục gian hàng, Ngô Bình không dừng lại cho đến khi nhìn thấy một bộ da người hoàn chỉnh. Bộ da người này vẫn còn đàn hồi, có một khe ở mặt sau, đó có lẽ là chỗ bị lột da đầu tiên.

Anh nhìn thấy tấm da người này toát ra một luồng sát khí mãnh liệt, bên trong làn da người có hàng trăm âm hồn có uy lực đáng sợ chực chờ muốn xông ra ngoài, nhưng không cách nào đột phá trấn áp của tấm da người.

Ngô Bình hiểu biết rộng, anh chợt nghĩ ra mộy cách dùng để trấn áp tà ma. Một số bậc đại năng có tu vi cao sẽ lột da của chính mình và tế chúng cho thần linh, tinh luyện da thành vũ khí và sử dụng chúng để trấn áp yêu ma.

Một khi loại bùa chú này được dùng, âm hồn sẽ không bao giờ được siêu sinh, người làm phép phải hy sinh bản thân để thực hiện sứ mệnh cao cả.

Có thể nói, chủ nhân của bộ da người này hẳn phải là một anh hùng không sợ chết!

Ngô Bình cầm tấm da người lên và hỏi ông chủ: "Đây có phải là da người không?"

Chủ quầy là một bà lão, bà ta nói: "Đây là bộ da người hoàn chỉnh. Chủ nhân bộ da người trước khi chết chắc hẳn rất mạnh mẽ nên da của ông ấy rất chất lượng. Cậu nhìn đi, trên da có những dấu hiệu kỳ lạ".

Ngô Bình hỏi: "Bao nhiêu?"

Bà cụ cười nói: “Cậu muốn thì hãy đưa 10 triệu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1538


Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Tôi tôn trọng vị anh hùng này, nên không muốn da thịt của người này lưu lạc trong thiên hạ".

Nói rồi anh nhét tấm da người vào trong nhẫn.

Tiếp theo, cả hai đến một số khu vực khác. Ngô Bình chọn thêm một vài thứ cho Lý Mai, nhưng anh không mua bất cứ thứ gì khác.

Sau cùng, họ đến khu vực cuối cùng, cũng là khu vực có nhiều người và nhiều thứ nhất.

Những thứ được bày bán ở đây phức tạp hơn, từ những món đồ lớn đến những đồ dùng nhỏ.

Advertisement

Quả nhiên Ngô Bình đã phát hiện ra các loại dược liệu và nhiều loại cây thuốc khác nhau ở đây.

Anh nhanh chóng đến một quầy bán thuốc hổ phách. Gian hàng này rất lớn, có hàng trăm viên thuốc được đặt dưới đất.

Tuy nhiên, khi Ngô Bình nhìn tất cả các viên thuốc một lần, anh không nói nên lời. Hóa ra hầu hết những viên thuốc này đều là giả, những viên thuốc thật chỉ có vài viên.

Advertisement

Hơn nữa, chỉ có hai viên thuốc là đáng giá để mua. Một trong những viên đó có kích thước bằng một quả bóng đá, có một loại cỏ không tên trong đó.

Ngô Bình không quan tâm đến loại cỏ này, thứ mà anh quan tâm là mười quả trứng sâu đằng sau ngọn cỏ. Mười quả trứng sâu này có kích thước bằng hạt đậu xanh, trong chúng vẫn còn hơi thở của sự sống.

Không biết loại hổ phách này đã tồn tại bao nhiêu tỷ năm, nếu sinh mệnh bên trong có thể sống đến hiện tại, nghĩa là nó vô cùng mạnh mẽ!

Một viên hổ phách khác có kích thước bằng quả dưa hấu, có một khối đen giống như một cục bùn bên trong. Ngô Bình có đôi mắt nhìn thấu vạn vật, anh thấy rằng đó là một quả hồ lô vàng được bọc trong bùn!

Anh bình tĩnh chọn năm viên thuốc, trong đó có hai viên muốn mua, hỏi: "Ông chủ, năm viên này giá bao nhiêu?"

Ông chủ liếc nhìn loại thuốc anh đã chọn, lạnh nói: "Hai tỷ".

Ngô Bình cười nói: "Hai tỷ hơi đắt, một tỷ rưỡi có được không?"

Ông chủ xua tay: "Không mặc cả".

Ngô Bình không nói nữa, đưa chi phiếu rồi cầm thuốc rời đi.

Ở đây không còn thứ gì lọt vào tầm mắt của anh, anh nhìn thời gian, còn chưa tới một giờ nữa là đến phiên đấu giá. Lý Mai đi theo anh trong suốt mấy tiếng, giờ đã kiệt sức.

Anh tìm một nơi vắng vẻ, lấy ra một chai nước và một ít thức ăn cho cô ấy ăn lót dạ.

Lý Mai ăn một chút đồ, cô ấy nói, "Ngô Bình, cậu có thể cho tôi một bùa hộ mệnh khác giống cái trước được không?"

Ngô Bình không phải người keo kiệt, anh nói: “Được chứ". Nói xong, anh thật sự đưa cho cô ấy một tấm bùa hộ mệnh khác.

Lý Mai rất vui mừng và nói: "Tôi không ngờ rằng trên đời này thực sự có người tu hành".

Ngô Bình nói: "Vũ trụ rộng lớn như vậy, không có gì phải ngạc nhiên khi có thần tiên phật ma".

Lý Mai: "Nếu có tiên nhân thì cũng có tiên dược, đúng không?"

Ngô Bình gật đầu: "Đương nhiên là có".

Hai mắt Lý Mai sáng lên: "Có tiên dược có thể khiến dung mạo trẻ mãi không già không?"

Quả nhiên thứ mà phụ nữ quan tâm đều giống nhau, Ngô Bình nói: "Có chứ".

Lý Mai: "Có thể mua được không?"

Ngô Bình cười: "Tất nhiên là được, nhưng giá sẽ rất cao, nếu không có hàng tỷ, hàng chục tỷ thì không thể mua được loại thuốc cô muốn".

Lý Mai cười nói: "Khi tôi tiết kiệm đủ tiền, tôi sẽ mua một viên của cậu!"

Ngô Bình đột nhiên cảm thấy Lý Mai có chút đáng yêu, anh nói: "Hồi xưa sao cô lại đến nhà họ Lý vậy?"

Lý Mai ôm má, nói: "Tôi là một đứa trẻ mồ côi. Cha mẹ và anh trai tôi đã chết trong một trận hỏa hoạn. Lúc đó, tôi sắp bị lửa thiêu chết thì đột nhiên một bóng người lao từ trên trời rơi xuống và cứu tôi".

Ngô Bình giật mình: "Người cứu cô là Ảnh sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1539


Ngô Bình: "Ông nội thường khen cô, nói cô là nhân tài kinh doanh".

Lý Mai lạnh nhạt nói: "Tôi không thích kinh doanh, tôi thích vẽ tranh, thích yên tĩnh. Nhưng tôi không muốn phụ sự kỳ vọng của ông nội, vì vậy tôi chăm chỉ học tập để kinh doanh và san sẻ gánh nặng với ông".

Ngô Bình cười nói: "Cô đúng là đứa cháu gái hiếu thảo".

Advertisement

Hai người đang tán gẫu, Lý Mai đột nhiên hỏi: "Ngô Bình, cậu là người tu hành, có lẽ cậu có thể giúp tôi giải quyết một vấn đề".

Ngô Bình hỏi cô ấy: "Có chuyện gì vậy?"

Advertisement

"Nhà họ Lý có rất nhiều sản nghiệp. Gần đây có một nhà máy liên tiếp xảy ra các vụ tai nạn sản xuất khiến hai người chết và ba người bị thương. Vì lý do này, chúng tôi đã phải dừng công việc để chấn chỉnh lại. Nhưng ngay sau khi vừa khởi công lại, đang làm việc thì xảy ra tai nạn, một người chết và một người bị thương. Sau đó tôi mời thầy phong thủy đến, thầy nói phong thủy nhà xưởng sai, cần phải phá bỏ nhà xưởng và xây dựng lại".

"Nhưng nhà máy đã được xây dựng gần chục năm, vẫn bình an vô sự. Tôi không thực sự tin tưởng vào lời nói của ông ta", Lý Mai nói.

Ngô Bình hỏi: "Nhà máy gì vậy?"

"Một nhà máy sản xuất rô-bốt công nghiệp. Dù nhà máy không kiếm ra tiền mấy nhưng ông nội nói rằng mục tiêu của chúng tôi là sẽ chế tạo ra rô-bốt công nghiệp hàng đầu thế giới. Mặc dù công nghệ của chúng tôi chưa phải là tiên tiến nhất nhưng chúng tôi đã đạt được nhiều tiến bộ trong những năm gần đây. Đồng thời chúng tôi đã là nhà sản xuất rô-bốt công nghiệp lớn nhất ở Trung Quốc. Rô-bốt công nghiệp của chúng tôi được xuất khẩu sang hàng chục quốc gia. Ngoài ra, chúng tôi cũng đang làm phần mềm thiết kế công nghiệp và đã đạt được những kết quả nhất định".

Ngô Bình nói: "Được rồi, chúng ta đến đó xem thử".

Ngô Bình không hiểu gì về rô-bốt công nghiệp. Anh hỏi, "Rô-bốt công nghiệp của cô có thể làm gì?"

Lý Mai cười nói: "Có thể làm rất nhiều thứ. Chúng tôi có thể tạo ra các rô-bốt công nghiệp cho các mục đích khác nhau cho các khách hàng khác nhau. Ví dụ, có thể sử dụng rô-bốt trong sản xuất ô tô, cán thép và dệt may".

Ngô Bình nói: "Trong tương lai, một người bạn của tôi sẽ xây dựng một nhà máy sản xuất ô tô kiểu mới ở Trung Quốc. Nếu rô-bốt của cô phù hợp, tôi có thể giúp cô giới thiệu doanh nghiệp".

Lý Mai rất vui mừng: "Tuyệt vời! Sản phẩm của chúng tôi chắc chắn sẽ làm người đó hài lòng!"

Chẳng mấy chốc mà cuộc đấu giá đã sắp bắt đầu, cậu nhóc chạy tới nhắc nhở: "Thưa anh, sắp đến giờ rồi, chúng ta đi ngay nhé?"

Ngô Bình gật đầu: "Dẫn đường đi".

Nói rồi, anh lấy ra hai chiếc mặt nạ và đeo vào cho cả hai. Tại buổi đấu giá, tốt nhất không để người khác nhìn thấy mặt, nếu không rất dễ bị kẻ xấu nhằm vào.

Địa điểm đấu giá là một hội trường đơn giản được xây dựng tạm thời. Có rất nhiều người tham dự cuộc đấu giá lần này, có ít nhất 300 người ở hội trường.

Hầu hết những người có mặt đều đeo mặt nạ, họ không giao tiếp nhiều với nhau, tất cả đều im lặng ngồi vào chỗ của mình, chờ đợi cuộc đấu giá bắt đầu.

Vừa ngồi xuống, Ngô Bình liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc xuất hiện. Đó là một thanh niên có khí chất hiên ngang, chính là Âu Dương Trích Tinh.

Lần trước anh đã gặp người này ở chợ đen, không ngờ hắn cũng xuất hiện ở chợ đen Vân Đông này!

Âu Dương Trích Tinh đang ngồi cách đó không xa, có hai người hầu đi cùng. Giống như lần trước, hắn không đeo mặt nạ.
 
Back
Top Dưới