Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1480


Hoàng Thượng và Ngô Bình ra ngoài sân, Đơn Dị Nhân căng thẳng đi theo, vì ông ta đã giao thủ với Ngô Bình nên biết anh rất mạnh. Lý Vân Đẩu không có biểu cảm gì, vì ông rất tự tin về cháu trai của mình.

Hoàng Thượng đứng trước hòn non bộ, Ngô Bình đứng đối diện ông ấy, hai người cách nhau bảy mét.

Ngô Bình: “Ngưng luyện quyền ý không thể dùng kỹ xảo được”.

Hoàng Thượng: “Sao cũng được, nhưng tôi đã có quyền ý rồi”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Thế mà cũng là quyền ý ư?”

Dứt lời, anh tung một quyền ý ra, Hoàng Thượng biến sắc mặt: “Nghe nói phía Bắc có một đại tông sư, là cậu đúng không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Trong thiên hạ chưa có nhiều người ngưng luyện được quyền ý nên chắc là tôi đấy”.

Hoàng Thượng: “Bảo sao cậu dám khiêu chiến tôi, nhưng tôi là Võ Thánh rồi, cậu không thắng được tôi đâu”.

Ngô Bình: “Võ Thánh luyện tâm, còn ông thì luyện ma. Nghiêm túc mà nói thì ông không phải Võ Thánh, mà chỉ là một Võ Thần mạnh hơn một chút thôi”.

Hoàng Thượng vòng tay nói: “Có phải Võ Thánh hay không thì cử thử là biết”.

Hai người lập tức tiến lên rồi tung liên tiếp vài chục quyền cước ra. Có hai hình bóng lao vu vút qua lại, không gian tràn ngập những tiến động mạnh.

Mỗi đòn tấn công của Ngô Bình đều chứa thần lực kết hợp với quyền ý, nên đã áp chết Hoàng Thượng ngay từ đầu. Các đòn phản công của ông ấy đều nằm trong phán đoán của anh nên không thể chiếm thế thượng phong được.

Không ai có thể nhìn thấy động tác của bọn họ, vài giây sau, Hoàng Thượng đã mệt, còn Ngô Bình vẫn bình thản như không.

“Cậu đã luyện đến quyền ý đại thành rồi ư?”, Hoàng Thượng ủ rũ hỏi.

Ngô Bình: “Đúng”.

Hoàng Thượng thở dài nói: “Tôi thua rồi”.

Đơn Dị Nhân ngạc nhiên hỏi: “Sư huynh, hai người đã phân thắng bại đâu”.

Hoàng Thượng lắc đầu: “Ban nãy, thần y Ngô đã có cơ hội đánh tôi bị thương nặng rồi, nhưng cậu ấy không làm”.

Ông ấy cúi gập người với Ngô Bình: “Cảm ơn thần y đã nương tay”.

Ngô Bình: “Ông thua rồi, hãy tuân thủ giao ước”.

Hoàng Thượng nghiêm túc nói: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ là thuộc hạ của nhà họ Lý, thần y Ngô và ông Lý dặn gì, tôi sẽ làm đó”.

Lý Vân Đẩu cười nói: “Anh Hoàng này, anh đừng nặng lời thế. Sau này, chúng ta cùng giúp đỡ lẫn nhau để phát triển thôi”.

Ngô Bình không khách sáo như Lý Vân Đẩu, mà nói: “Hoàng Thượng, ông hãy làm việc cho ông tôi cẩn thận, biết đâu tôi lại tìm được cách cứu ông”.

Hoàng Thượng chấn động: “Thần y Ngô, tôi vẫn còn cơ hội sống ư?”

Ngô Bình: “Đương nhiên”.

Hoàng Thượng hiểu ra ngay, không phải Ngô Bình không thể cứu được ông ấy, mà là không muốn, ông ấy hít sâu một hơi rồi nói: “Thần y Ngô yên tâm, sau này mạng của tôi sẽ thuộc về ông Lý”.

Ngô Bình nhìn sang Đơn Dị Nhân rồi nói: “Ông hãy thanh lọc lại môn phái, không thì tôi sẽ xử ông đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1481


Hai người ngồi lên xe, Lý Vân Đẩu thở phào một hơi rồi nói: “Tiểu Bình, ban nãy ông lo lắm đấy, cháu có bị thương không đấy?”

Ngô Bình cười nói: “Ông ơi, sao cháu không thấy ông có vẻ lo lắng nhỉ”.

Lý Vân Đẩu: “Vì ông giữ được bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay mướt mồ hôi rồi này”.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn thì thấy đúng là vậy, lòng bàn tay của Lý Vân Đẩu vẫn đang ướt.

Anh nói: “Ông ơi, cháu chắc chắn chế ngự được Hoàng Thượng nên mới đi với ông mà”.

Lý Vân Đẩu tò mò nói: “Tiểu Bình, Hoàng Thượng là Võ Thánh, cháu là Võ Vương, sao anh ta vẫn thua cháu?”

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Vì cháu đã luyện đến quyền ý đại thành, lên căn bản vững hơn ông ta nên đương nhiên cháu sẽ thắng. Đừng nói là hạng Võ Thánh nửa vời như ông ta, đến Võ Thánh thật xuất hiện, cháu cũng hạ được hết”.

Lý Vân Đẩu yên tâm nói: “Tốt, cháu ông là đại cao thủ, sau này ông không sợ bị ai bắt nạt rồi”.

Ngay sau đó, có một bóng xám xuất hiện, đó là Ảnh.

“Chủ nhân, thực lực của cậu chủ mạnh lắm, sau này chắc chắn sẽ là võ lâm chí tôn”, Ảnh nói.

Ngô Bình lấy một viên tinh thạch linh hồn ra cho Ảnh rồi nói: “Nó sẽ giúp ích cho anh đấy”.

Sau khi cầm lấy viên tinh thạch, Ảnh phải chấn động khi cảm nhận được hồn lực tiên thiên thuần tuý toả ra từ nó: “Bảo bối! Cậu chủ, thứ này quý quá!”

Ngô Bình: “Tôi còn nhiều lắm, anh cứ cầm lấy mà dùng, sau đó còn bảo vệ ông tôi”.

“Xin cậu chủ yên tâm”, Ảnh nói.

Lý Vân Đẩu nói: “Tiểu Bình, ngày mai ông sẽ tuyên bố trong phạm vi nhỏ là ông đã tìm thấy cháu trai lưu lạc nhiều năm”.

Trước đó, Lý Vân Đẩu không công khai với bên ngoài vì lo bất lợi cho Ngô Bình. Nhưng giờ xem ra, thực lực của anh rất mạnh, hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình.

Ngô Bình: “Vâng, cháu cũng muốn chính thức nhận tổ nhận tông, từ giờ trở đi, cháu sẽ là Lý Bình!”

Lý Vân Đẩu cười nói: “Cháu thêm một chữ Huyền vào nữa, tên của cháu sẽ đổi thành Lý Huyền Bình”.

Lý Vân Đẩu ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tên Lý Huyền Bình này thì cháu dùng ở nhà thôi, còn ra ngoài cứ dùng tên cũ, hành tẩu giang hồ có hai tên thì sẽ tiện hơn”.

Ngô Bình chớp mắt, sau đó chợt nhớ ra chuyện gì đó rồi nói: “Ông ơi, hay cháu đổi diện mạo khác được không ạ?”

Nói rồi, cơ mặt anh lập tức thay đổi thành diện mạo của một chàng trai tuấn tú, khoảng 19 tuổi với nụ cười trong sáng.

Lý Vân Đẩu cảm thấy rất thần kỳ: “Được đấy, nhưng cứ để mãi diện mạo này thì cháu có bị mệt không?”

Ngô Bình: “Ông yên tâm, khi tu vi đến cảnh giới Nhân Tiên thì thường sẽ có vài diện mạo để tiện hành tẩu giang hồ ạ”.

Nói rồi, anh gọi cho Hàn Bạch để nhờ anh ấy làm lại thân phận cho mình. Từ giờ, anh sẽ là Lý Huyền Bình, người Thiên Kinh, tốt nghiệp học viện điện ảnh Thiên Kinh, lớn lên ở cô nhi viện, mới tốt nghiệp đang chờ việc.

Ngô Bình làm vậy để hai thân phận Ngô Bình và Lý Huyền Bình khác biệt hoàn toàn. Như vậy, khi là thân phận Ngô Bình, anh dễ dàng bảo vệ gia đình hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1482


Lý Hoằng Đào thở phào một hơi rồi cười nói: “Cháu bảo rồi mà, ông mà ra tay thì chỉ có ổn thôi”.

Lý Đông Hưng hừ nói: “Hoằng Đào, sau này con bớt gây chuyện đi”.

Lý Hoằng Đào hậm hực, cậu ta không mấy tôn trọng người bố quanh năm ốm yếu của mình.

Advertisement

Lý Vân Đẩu lạnh mặt nói: “Không biết phép tắc gì cả, quỳ xuống!”

Một khi Lý Vân Đẩu nổi giận, Lý Hoằng Đào luôn sợ hãi nên lập tức quỳ xuống ngay.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Hoằng Đào, bố mẹ là người sinh ra mình nên mình phải kính trọng, sao cậu lại vô lễ thế hả?”

Lý Hoằng Đào cau mày rồi lườm Ngô Bình: “Anh là cái thá gì mà dám dạy đời tôi!”

Lý Vân Đẩu cười lạnh: “Nó là cháu nuôi của ông, là anh của cháu. Sau này, nếu cháu còn gây chuyện nữa, ông sẽ mặc kệ đấy”.

Lý Hoằng Đào không dám cứng miệng nữa, tuy trong lòng không phục, nhưng chỉ biết hậm hực bỏ đi.

Lý Đông Hưng chán nản nói: “Đúng là không ai bảo được”.

Lý Vân Đẩu nổi giận lườm con trai mình: “Chiều cho nó lắm vào, giờ thấy hậu quả chưa?”

Bị quở trách, Lý Đông Hưng cúi mặt xuống nói: “Bố, con sẽ về bảo ban lại cháu”.

“Ừ, thôi con về đi”, Lý Vân Đẩu xua tay.

Chờ Lý Đông Hưng đi rồi, Ngô Bình nói: “Ông ơi, với sự gia giáo của nhà ta, Hoằng Đào không nên như vậy mới đúng”.

Lý Vân Đẩu thở dài nói: “Từ nhỏ Đông Hưng đã hay ốm yếu nên ông cũng quan tâm hơn bình thường. Sau khi Hoằng Đào ra đời, cả nhà đều yêu thương nó, thành ra nó mới có tính cách ương bướng như bây giờ”.

Ngô Bình chợt hỏi: “À ông ơi, cháu đi thăm bà được không ạ?”

Thì ra, sau khi người con trai cả mất tích, bà nội của Ngô Bình trở nên u uất, thậm chí còn nhiều lần tự tử. Sau khi Lý Đông Hưng lên bảy, bà đã chuyển lên núi ăn chay niệm phật, không muốn gặp ai hết.

Đến nay, bà đã sống trên núi hơn 30 năm rồi, đến Lý Vân Đẩu muốn tới gặp cũng cần phải xin phép trước.

Nghe Ngô Bình nhắc đến vợ mình, Lý Vân Đẩu thở dài thườn thượt: “Ông vẫn chưa kể cho bà chuyện của cháu, Cháu với Tiểu Mi đi gặp ba cũng được, chắc bà sẽ vui lắm”.

Nửa tiếng sau, Ngô Bình và Ngô Mi đã ngồi xe đi lên núi.

Trên đỉnh núi có một am tên là Minh Nguyệt, bà của Ngô Bình đang tĩnh tâm ở đây, quanh năm bầu bạn với đèn và phật.

Chiếc xe dừng dưới chân núi, Ngô Bình và Ngô Mi đi bộ lên trên. Sau khi đi được hơn 300 bậc thang thì họ đã tới một mặt đất bằng phằng.

Ngô Mi không mệt, nhưng thấy ở đây có một cái chòi nghỉ mát trông là lạ thì vẫn vào ngồi chơi, Ngô Bình chiều ý cô bé nên hai anh em ngồi lại một lúc.

Hai người vừa trò chuyện được vài câu thì thấy có người lên núi, đó là hai ni cô khoảng 40 tuổi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1483


Bà của Ngô Bình họ Tôn nên anh đáp: “Vâng, đó là bà của hai anh em chúng tôi”.

Ni cô quan sát Ngô Bình rồi nói: “Tôi đã gặp cháu của cư sĩ Tôn rồi, nhưng không phải cậu”.

Thấy bà ấy nghi ngờ, Ngô Bình vội giải thích: “Sư thái đang nói đến Lý Hoằng Đào ạ? Tôi là Lý Huyền Bình, mới nhận lại ông nội cách đây không lâu”.

Advertisement

Ni cô ngạc nhiên nói: “Ra là vậy, hai cô cậu đi theo tôi”.

Ngô Bình gọi Ngô Mi rồi cùng hai ni cô lên núi. Đi được một lúc, ni cô hỏi: “Cư sĩ Tôn có một người con trai bị mất tích, đó là bố của thí chủ ư?”

Ngô Bình đáp: “Vâng, bố tôi chính là người con trai bị mất tích của bà”.

Advertisement

Ni cô thở dài: “A di đà phật, đức phật từ bi đã giúp đại gia đình ta đoàn tụ”.

Ngô Bình hỏi: “Sư thái, bà tôi làm gì ở am mình ạ?”

Ni cô: “Cư sĩ Tôn thường niệm phật và đọc kinh. À, sư tổ của tôi đã truyền cho bà ấy thuật ngồi thiền, ngày nào bà ấy cũng ngồi”.

Ngô Bình: “Sư tổ của sư thái cũng ở trên núi ạ?”

“Ừm, sư tổ đang tu luyện ở nhà sau”, ni cô đáp.

Trong lúc trò chuyện, họ đã l*n đ*nh núi lúc nào không hay, một am phật đã xuất hiện trước mắt. Cửa am mở ra, có một ni cô khoảng 20 rất xinh và trắng ra chào: “Sư tỷ, mọi người vất vả rồi”.

Song, khi cô ấy nihfn thấy có đàn ông đứng sau hai ni cô kia thì chợt sững người rồi chạy vào trong.

Một ni cô cười nói: “Tiểu thí chủ thông cảm, tiểu sư muội của tôi hay sợ người lạ”.

Ngô Bình cười nói: “Không sao, là tôi đã làm phiền đến mọi người”.

Ni cô mời Ngô Bình vào phòng khách, sau đó đi thông báo. Một lát sau, ni cô đã trở lại rồi nói: “Cư sĩ Tôn mời hai vị đến gặp”.

Ngô Bình và Ngô Mi đi theo ni cô đó đi qua một cổng vòm, sau đó vào một phật đường, cuối cùng mới tiến vào một ngôi nhà nhỏ.

Có một người phụ nữ trông mới chỉ hơn 40 tuổi đang đứng ở đây, khi bà ấy nhìn thấy Ngô Bình và Ngô Mi thì lập tức chấn động, nước mắt trực trào.

Ni cô nói: “Cư sĩ Tôn, đây là cháu trai Lý Huyền Bình của bà”.

Ngô Bình rất ngạc nhiên, bà nội anh trẻ vậy ư? Sau đó anh nhìn lại thì phát hiện bà mình đã ở cảnh giới Thần.

“Cháu… là con trai của Niệm Tổ ư?”, bà ấy hỏi.

Sống mũi Ngô Bình cay cay: “Bà ơi!”

Đây chính là bà nội của anh, tên là Tôn Ái Bình, bà quan sát Ngô Bình rồi nói: “Cháu ngoan, cháu giống hệt bố đấy”.

Ngô Mi bước tới, đôi mắt đẫm lệ nói: “Bà ơi”.

Người phụ nữ ôm Ngô Mi vào lòng rồi bật khóc: “Cháu ngoan của bà!”

Ba bà cháu ôm nhau khóc một lúc thì mới bình tĩnh lại, Tôn Ái Bình hỏi chuyện anh em Ngô Bình, sau khi biết con trai mình đã qua đời thì vô cùng đau thương, suýt nữa khóc ngất đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1484


Ngô Bình quay lại thì nhìn thấy có một ni cô đứng ngoài cửa, thoạt nhìn khoảng 30 tuổi, nhưng tu vi rất cao! Thậm chí Ngô Bình còn thấy tu vi của ni cô này cao hơn cả Lục Nhiễm Trần!

Tôn Ái Bình nhìn thấy ni cô ấy thì vội lau nước mắt rồi lễ phép hành lễ: “Đại sư, Ái Bình làm phiền đến người ạ!”

Ni cô đáp: “Không sao, con người đâu phải khúc gỗ, đâu ai kiềm chế được cảm xúc?”

Advertisement

Ngô Bình cũng tiến lên hành lễ: “Tham kiến đại sư”.

Ni cô nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu đã ở cảnh giới Nhân Tiên rồi ư? Giỏi lắm, không biết là đệ tử của ai?”

Advertisement

“Đông Phật tiên sinh ạ”.

Ni cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Người họ Kiều ấy hả? Tư chất của tiểu tử đó bình thường, thế mà có thể thu nhận được một đệ tử giỏi giang như cậu”.

Ngô Bình ngạc nhiên, tư chất của sư phụ anh bình thường ư? Ni cô này còn gọi sư phụ anh là tiểu tử sao?

Ngô Bình vội hỏi: “Xin hỏi pháp danh của đại sư”.

Ni cô: “Bần ni là Thanh Liên, hiện nay không còn mấy ai biết đến tôi nữa”.

Đúng là Ngô Bình chưa từng nghe đến danh của đại sư Thanh Liên, anh đảo mắt hỏi: “Đại sư có biết Thánh tăng không ạ?”

Đại sư Thanh Liên: “Ý cậu là người của chùa Lan Kha hả?”

Ngô Bình: “Vâng”.

Đại sư Thanh Liên: “Tính ra đó còn là sư đệ của tôi, chúng tôi cũng thường xuyên gặp gỡ”.

Ngô Bình chấn động, ni cô này là sư tỷ của Thánh tăng ư?

Anh còn định hỏi tiếp, nhưng đại sư Thanh Liên đã nói: “Tôi vốn định bế quan tu luyện một giáp, nhưng ban nãy chợt có một linh cảm, biết là vì sự xuất hiện của cậu. Tiểu thí chủ, tôi có một chuyện nhờ cậu giúp, cậu có đồng ý không?”

Việc mà một cao nhân thế này nhờ thì Ngô Bình không dám nhận ngay, anh hỏi: “Đại sư có việc gì vậy ạ?”

Đại sư Thanh Liên: “Tôi có một đồ tôn, trần duyên của cô ấy chưa tận, tôi định cho cô ấy hoàn tục. Nhưng cô ấy là một người rất thuần khiết nên dễ bị người khác hãm hại, tôi muốn nhờ cậu bảo vệ cô ấy, đừng để cô ấy bị người ta bắt nạt”.

Ngô Bình thấy đây không phải việc to tát gì nên nhận ngay: “Đại sư yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi”.

Đại sư Thanh Liên nhìn anh nói: “Đồ tôn này của tôi có sống hồng nhan hoạ thuỷ, dễ gây hoạ nên có thể sẽ gây nhiều rắc rối cho cậu đấy, cậu có đồng ý giúp cô ấy không?”

Hồng nhan hoạ thuỷ ư? Ngô Bình bắt đầu thấy hối hận, nhưng anh trót vừa nhận lời rồi thì sao đổi ý được nữa: “Đại sư cứ yên tâm”.

Đại sư Thanh Liên cười nói: “Tôi không nhờ cậu không công đâu, tôi sẽ tặng cậu một lá bùa hộ mệnh. Nếu cậu giữ lá bùa bên người thì không một cường giả nào trong thiên hạ có thể đả thương cậu được. Nhưng nó chỉ có tác dụng ba lần thôi, dùng xong thì chỉ còn là một tờ giấy bình thường”.

Nói rồi, bà ấy đứa một tờ bùa chú trông rất bình thường cho Ngô Bình, anh nhận lấy bằng hai tay rồi cảm ơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1485


Ngô Bình mừng rỡ nói: “Cảm ơn đại sư”.

Thanh Liên xua tay, ni cô xinh đẹp mà Ngô Bình gặp lúc mới tới bước ra, cô ấy cúi đầu, mặt thì đỏ bừng.

Lúc mới gặp, Ngô Bình chỉ thấy cô ấy rất đẹp, nhưng giờ gặp lại, anh còn thấy cô ấy rất quyến rũ.

Advertisement

Đại sư Thanh Liên: “Tuệ Tâm, con hãy xuống núi với tiểu thí chủ này”.

Ni cô quỳ xuống nói: “Sư tổ, con không đi đâu, con muốn tu luyện với người”.

Advertisement

Đại sư Thanh Liên cười nói: “Ngốc ạ, hồng trần của con chưa tận, ở lại cũng không đạt được thành tựu lớn đâu. Thôi thì xuống núi đi, biết đâu lại gặp duyên kỳ ngộ”.

Dứt lời, bà ấy mỉm cười rồi quay người bỏ đi, Ngô Bình đuổi theo nhưng đại sư Thanh Liên đã biến mất.

Ni cô rơi lệ, lưu luyến không muốn đi, từ nhỏ cô ấy đã được đại sư Thanh Liên nuôi lớn nên tình cảm rất sâu nặng.

Thấy sư tổ đi rồi, ni cô mới gập người với Ngô Bình: “Chào anh, sau này Tuệ Tâm xin nhờ vả anh”.

Ngô Bình thầm nghĩ dẫn một cô nàng hồng nhan hoạ thuỷ theo người thì còn làm ăn gì nữa, nên anh nài nỉ Tôn Ái Bình: “Bà ơi, sau này để cô ấy ở cạnh bà được không ạ?”

Tôn Ái Bình được gặp lại cháu trai, cháu gái nên rất vui: “Ừ, bà cũng xuống núi luôn, bà muốn chăm sóc nhiều hơn cho hai đứa”.

Bốn người chào tạm biệt các ni cô ở đây rồi cùng nhau xuống núi.

Lên xe rồi, Ngô Bình hỏi: “Tiểu sư thái Tuệ Tâm, tên thật của cô là gì?”

Ni cô đáp: “Tôi không biết, từ nhỏ sư phụ toàn gọi tôi là Mỹ Ngọc”.

Ngô Bình cười nói: “Tên hay đấy, vậy từ giờ tôi gọi cô là Mỹ Ngọc nhé”.

Chiếc xe tiến vào sơn trang, thấy vợ mình cùng về với hai anh em Ngô Bình, Lý Vân Đẩu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, bội vàng ra đón ngay. Ông ấy ngạc nhiên nhìn Tôn Ái Bình, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Ái Bình, bà chịu về rồi à!”

Tôn Ái Bình gật đầu: “Tôi về rồi”.

Đôi vợ chồng già xúc động nhìn nhau rồi rơi lệ.

Ngô Bình vội nói: “Ông ơi, bà về rồi, chúng ta phải ăn mừng ạ”.

Lý Vân Đẩu cười nói: “Ừm, đúng là phải ăn mừng”.

Tôn Ái Bình đã về nên người nhà họ Lý thi nhau đến chào hỏi, Lý Triển Đồ và con trai là Lý Thiếu Bác, Lý Đông Hưng và con trai Lý Hoằng Đào, Lý Thuỵ, Lý Hân, ngoài ra còn có cô của Ngô Bình là Lý Gia Hân cùng chồng con đều đến.

Hôm nay, nhà họ Lý coi như đông đủ. Ngô Bình đã thay đổi diện mạo thành Lý Huyền Bình để ra mắt mọi người. Còn Ngô Mi thì vẫn là thân phận cháu gái nuôi, để an toàn cho cô bé, tạm thời họ vẫn giữ bí mật.

Cả gia đình ngồi trong phòng khách, sự trở về của Tôn Ái Bình khiến mọi người đều rất vui, cả căn phòng ngập tràn tiếng cười nói.

Khi nhìn thấy Ngô Bình với diện mạo mới, ai cũng ngạc nhiên. Vì ngoài Lý Vân Đẩu, Tôn Ái Bình và Ngô Mi ra, không ai biết thật phận thật sự của anh cả.

Lý Đông Hưng nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Bố, ai đây ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1486


Lý Vân Đẩu gật đầu: “Anh cả con đã qua đời vì tai nạn rồi, Huyền Bình là con của anh trai con”.

Lý Hoằng Đào lạnh lùng nhìn Ngô Bình rồi quay ngoắt đi.

Lý Thiếu Bác hơn 20 tuổi, trông rất đô con cười nói với Ngô Bình: “Chú em, sau này mình là người một nhà rồi, có gì cần cứ nói với anh nhé”, anh ta nói với giọng như chủ nhà.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu, không nói gì.

Lý Gia Ninh là con gái duy nhất của Lý Vân Đẩu, vì biết cách chăm sóc bản thân nên dù đã ngoài 40, nhưng trông bà ấy chỉ như khoảng 30. Bà ấy đi tới cạnh Ngô Bình rồi vuốt má anh, nói: “Cháu cô đẹp trai quá, đúng là dòng dõi nhà họ Lý có khác”.

Ngô Bình lễ phép chào hỏi: “Cháu chào cô”.

Advertisement

“Ừ”, Lý Gia Ninh: “Ngoan, sau này nhất định phải thường xuyên đến nhà cô chơi. Để cô giới thiệu, đây là chồng cô”.

Chồng Lý Gia Ninh đeo kính, dáng người cao gầy, khoảng hơn 40 tuổi: “Chào Huyền Bình, chú là Trịnh Tắc Sĩ”.

“Cháu chào chú”, Ngô Bình chào hỏi.

Lý Gia Ninh vẫy tay gọi một một cô gái khoảng 15 tuổi tới rồi nói: “Huyền Bình, đây là Tình Nhi, con gái cô”.

Trịnh Tình quan sát Ngô Bình rồi cười nói: “Chào anh Huyền Bình”.

Đi sau cô nhóc là một cậu bé khoảng 12, 13 tuổi, nhưng đã cao gần một mét bảy mươi lăm, cậu bé cũng nói với Ngô Bình: “Em là Trịnh Hạo Vũ, anh Huyền Bình lớn lên ở đâu ạ?”

Ngô Bình cười đáp: “Chào Hạo Vũ, anh sống ở Thiên Kinh”.

Lý Gia Ninh cười nói: “Hạo Vũ, Tình Nhi, sau này hai đứa phải tới chơi với anh nhiều hơn nhé”.

Lý Đông Hưng cũng bước tới nói: “Huyền Bình, chú là Lý Đông Hưng, cứ gọi là chú hai nhé”.

Ngô Bình: “Chú hai”.

Lý Đông Hưng chỉ vào Lý Hoằng Đào rồi nói: “Đây là Hoằng Đào, năm nay 20 tuổi, chắc cháu lớn tuổi hơn nhỉ?”

Ngô Bình: “Vâng, cháu 21 rồi ạ”.

Lý Đông Hưng nói: “Hoằng Đào, chào anh đi con”.

Lý Hoằng Đào hừ lạnh nói: “Quen biết gì đâu mà chào ạ”.

Lý Đông Hưng nổi giận: “Láo!”

Sau đó, ông ấy gọi con trai bé là Lý Thuỵ và con gái Lý Hân tới: “Tiểu Thuỵ, Hân Nhi, chào anh đi các con”.

Lý Thuỵ và Lý Hân rất ngoan nên chào hỏi ngay.

Lý Triển Đồ đã bị Ảnh khống chế suy nghĩ nên cười nói: “Thiếu Bác, con lớn tuổi nhất nên là anh cả, sau này phải chú ý đến Huyền Bình nhé”.

Ngô Bình vẫn luôn quan sát Lý Triển Đồ nên biết ông ta thật sự đã bị khống chế ý thức. Nhưng con trai ông ta là Lý Thiếu Bác vẫn bình thường, hơn nữa rõ ràng còn chưa biết chuyện gì nên vẫn nhìn anh với ánh mắt thù địch.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1487


Ngô Mi: “Chào nhé”.

Hai cô nhóc nhanh chóng tụm lại một chỗ, Trịnh Tình biết Ngô Mi có thành tích đứng đầu thành phố xong thì vô cùng bái phục, vì thành tích của cô nhóc rất lẹt đẹt, luôn đứng cuối bảng.

Sau khi thân thiết hơn, Lý Đông Hưng hỏi: “Huyền Bình, cháu tốt nghiệp rồi à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Vâng ạ, giờ cháu đang tìm việc”.

“Thế hả?”, Lý Đông Hưng nói với Lý Vân Đẩu: “Bố ơi, hay để Huyền Bình đến công ty nhà mình rèn luyện vài năm, sau đó lên làm quản lý”.

Advertisement

Lý Vân Đẩu nói: “Huyền Bình có dự định của mình rồi, không đến công ty đâu”.

Lý Gia Ninh rất thích người cháu trai này nên hỏi: “Huyền Bình, cháu học đại học ở đâu?”

Ngô Bình: “Cháu học diễn viên ở học viện điện ảnh Thiên Kinh ạ”.

Lý Gia Ninh sáng mắt lên: “Cháu tốt nghiệp học viện điện ảnh Thiên Kinh à? Giỏi quá! Cháu đẹp trai thế này, chắc chắn sẽ nổi tiếng”.

Lý Hân chớp mắt nói: “Anh Huyền Bình, anh học đạo diễn ạ? Thế anh đã có bộ phim nào chưa?”

Ngô Bình: “Anh mới quay các thước phim ngắn thôi, chứ chưa có bộ phim nào”.

Trịnh Hạo Vũ hỏi: “Anh Huyền Bình, chắc các bạn học của anh có nhiều người nổi tiếng lắm nhỉ? Anh có biết Lâm Băng Tiên không?”

Ngô Bình cười nói: “Có, bọn anh là bạn mà”.

Lý Hoằng Đào cười lạnh nói: “Anh kêu quen Lâm Băng Tiên á? Chém vừa thôi!”

Lâm Băng Tiên đang hoạt động trong công ty của Diệp Huyền, giờ đã là nghệ sĩ hạng A, mức cát xê rất khủng.

Lý Đông Hưng cau mày: “Hoằng Đào, con ăn nói kiểu gì thế? Mau xin lỗi anh đi!”

Lý Hoằng Đào: “Con nói đúng mà, sao phải xin lỗi?”

Trịnh Hạo Vũ rất thích Ngô Bình nên nói: “Anh ơi, anh chứng minh cho anh ấy thấy đi”.

Ngô Bình cười hỏi: “Em bảo anh chứng minh kiểu gì?”

Trịnh Hạo Vũ: “Thì anh gọi video cho Lâm Băng Tiên, thế là chứng minh được rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Có lý”.

Anh lấy điện thoại ra rồi gửi một tin nhắn cho Lâm Băng Tiên trước, nói qua về tình hình hiện tại, đồng thời thông cho cô ấy biết thân phận hiện giờ của mình là Lý Huyền Bình.

Lâm Băng Tiên đang nghỉ trong lúc quay phim, nhận được tin nhắn của Ngô Bình thì vui vẻ đồng ý ngay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1488


Lâm Băng Tiên mỉm cười: “Chào nhóc”.

Trịnh Hạo Vũ kích động đến nỗi cười ngây ngốc.

Lý Hoằng Đào hơi ngạc nhiên, sau đó nhăn nhó mặt mày, tên này cố ý làm cậu ta mất mặt mà.

Advertisement

Cậu ta lạnh giọng nói: “Chỉ là một diễn viên thôi mà, cỡ này tôi chỉ cần vẫy tay một cái là cả chục cô chạy tới”.

Ngô Bình cau mày, Lý Hoằng Đào đúng là loại vô học.

Lý Đông Hưng bực mình mắng: “Ăn nói thế à! Cút ra ngoài ngay!”

Advertisement

Một người phụ nữ đứng sau ông ấy chợt lên tiếng: “Hoằng Đào, con cứ đứng đấy, để mẹ xem ai dám đuổi con nào”.

Người phụ nữ môi mỏng, mày nhỏ, trông chỉ như mới hơn 30 tuổi, nhưng thực chất đã ngoài 40, đây chính là Vương Cầm Cầm, mẹ của Lý Hoằng Đào.

Lý Đông Hưng quanh năm đau ốm, trong khi nhà họ Vương lại rất mạnh ở Vân Đông nên luôn sợ vợ. Chỉ cần Vương Cầm Cầm nói một câu, ông ấy sẽ không dám cãi lại, mà chỉ thở dài.

Cả gia đình đoàn tụ, nhưng bầu không khí lại không mấy êm ấm, vì Vương Cầm Cầm và Lý Thiếu Bác luôn có ác ý với Ngô Bình.

Điều này cũng dễ hiểu thôi, sự xuất hiện của Ngô Bình ảnh hưởng đến việc phân chia tài sản. Thậm chí, khéo Lý Vân Đẩu còn ưu ái anh hơn vì anh đã lưu lạc bên ngoài nhiều năm.

Ăn uống xong thì đã là buổi chiều, Lý Thiếu Bác chợt nói với Ngô Bình: “Huyền Bình, chiều anh dẫn chú đi chơi nhé?”

Ngô Bình đang định từ chối, dẫu sao sớm muộn Lý Thiếu Bác cũng bị loại trừ nên anh không muốn phí thời gian với anh ta.

Nhưng anh đã nhìn thấy một tin nhắn mà Lý Thiếu Bác vừa nhận được, nội dung tin nhắn là bảo Lý Thiếu Bác dẫn anh ra ngoài, sau đó để họ xử lý.

Ai là người gửi tin nhắn này? Mục đích họ dụ anh ra ngoài là gì?

Ngô Bình nói: “Vâng, em cũng đang muốn đi dạo quanh Vân Đông”.

Lý Vân Đẩu đương nhiên không lo lắng, cháu ông ấy đã ở cảnh giới Nhân Tiên, dù Lý Thiếu Bác định giở trò cũng vô dụng: “Hai đứa đi đi, đừng về muộn quá nhé”.

Ngay sau đó, Lý Thiếu Bác đã lái xe đưa Ngô Bình rời đi.

Ngô Bình ngồi trên xe nghịch điện thoại, Lý Thiếu Bác quan sát anh qua gương chiếu hậu rồi lộ ra vẻ nham hiểm.

Ngô Bình đang liên lạc với tổng bổ của Tiên Cơ ở Vân Đông, anh sắp là nhân vật chủ chốt của Tiên Cơ, thông báo bổ nhiệm sẽ có trong nay mai, và anh sẽ ngang hàng với Dương Mộ Bạch.

Nhiệm vụ chính của Tiên Cơ là tìm và khai phá động phủ, di tích và các cơ quan mới xây dựng gần đây.

Chi nhánh Tiên Cơ ở Vân Đông phụ trách toàn bộ khu Lĩnh Nam nên có tên là Lĩnh Nam Tư. Biết Ngô Bình đã đến nên cả tổ chức đều kinh động.

Ngô Bình nói ngày mai mình sẽ tới.

Chiếc xe nhanh chóng đến một nơi hoang vắng, sau đó đi vào vùng núi, đường đi rất gập ghềnh.

Ngô Bình nhìn ra ngoài cửa sổ rồi hỏi: “Mình đi đâu đây?”

Lý Thiếu Bác: “Anh cho chú đi ăn đồ rừng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1489


Lý Thiếu Bác lái xe đến một ngôi chùa cổ rất đổ nát, xung quanh không một bóng người.

Anh ta dừng xe, Ngô Bình hỏi: “Ở đây có đồ rừng ư?”

“Đương Nhiên, xuống xe đi Huyền Bình”, Lý Thiếu Bác nhìn Ngô Bình với ánh mắt khó chịu và sát ý.

Advertisement

Ngô Bình mạnh dạn xuống xe, sau đó nhìn ngó xung quanh rồi nói: “Đây là một ngôi chùa bỏ hoang. Lý Thiếu Bác, anh dẫn em đến đây làm gì?”

Lý Thiếu Bác vỗ tay, cửa chùa bị ai đó đẩy mở, có hai người bước ra. Hai người họ gồm một người đàn ông trung niên ngoài 40 và một ông lão hơn 70.

Advertisement

Người đàn ông mặc áo bào, tay cầm một cái chuông đồng, tay còn lại giấu trong ống tay áo.

Nhìn thấy ông lão kia, Lý Thiếu Bác vội bước tới rồi thân thiết gọi: “Ông nội!”

Ông lão hiền từ vỗ vai anh ta: “Thiếu Bác, cháu làm tốt lắm!”

Ngô Bình híp mắt lại rồi hỏi ông lão: “Ông là ai?”

Ông lão: “Tính ra cậu cũng phải gọi tôi là ông đấy”.

Ngô Bình: “Ông là Lý Vân Thành ư?”

Ông lão đáp: “Đúng”.

Ngô Bình liếc nhìn Lý Thiếu Bác rồi lại nhìn Lý Vân Thành, sau đó lạnh giọng nói: “Thì ra Lý Thiếu Bác là cháu trai ruột của ông, vậy thì Lý Triển Đồ chính là con trai ông ư?”

Lý Vân Thành: “Cậu thông minh lắm, bảo sao Lý Vân Đẩu lại coi trọng như vậy. Nhưng Lý Triển Đồ không phải con trai tôi, sau khi con trai của Lý Triển Đồ ra đời, tôi đã cho người đánh tráo, đổi thành cháu trai của tôi, hay chính là Thiếu Bác của bây giờ”.

Ngô Bình thở dài nói: “Ông làm thế làm gì?”

Lý Vân Thành hừ nói: “Đương nhiên để chiếm tài sản của nhà họ Lý rồi! Tôi đã cài Lý Triển Đồ và Thiếu Bác vào nhà họ Lý, không lâu nữa, tôi sẽ nắm toàn bộ quyền hành trong tay”.

Ngô Bình hỏi: “Ra là thế, ông lừa tôi đến đây để giết tôi hả?”

Lý Vân Thành lắc đầu: “Không, tôi sẽ không giết cậu, vì làm thế thì rách việc lắm. Đây là đại sư Hoan thuật mà tôi mời đấy, ông ấy sẽ khống chế suy nghĩ của cậu. Sau đó, cậu sẽ ở cạnh Lý Vân Đẩu và tự sát trước mặt ông ta! Như vậy thì ông ta không thể nào nghi ngờ tôi được”.

Ngô Bình bình thản nhìn lão ta rồi nói: “Ông tôi bảo dù ông không phải người tốt, nhưng làm gì cũng có chừng mực. Nhưng xem ra ông tôi sai rồi, ông không hề biết điều chút nào”.

Lý Vân Thành hừ nói: “Chỉ cần thành công thôi, chừng mực với biết điều làm gì”.

Lão ta vẫy tay: “Đại sư Ma, lên!”

Người đàn ông trung niên lắc cái chuông rồi thò tay còn lại ra khua múa trước mặt Ngô Bình. Thường thì chỉ cần ông ta làm vậy là có thể thôi miên người khác.

Nhưng lần này thì không, mắt Ngô Bình vẫn sáng ngời như thường, anh lạnh giọng nói: “Thế mà cũng đòi gọi là Hoan thuật ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1490


Ngô Bình lại điểm vào mi tâm anh ta, làm Lý Thiếu Bác ngã ra đất rồi sùi bọt mép. Mãi sau đó, anh ta không thể nói hay cử động được.

Anh nói với Lý Vân Thành: “Lý Vân Thành, tôi là chủ nhân của ông, ông phải phục tùng tôi”.

Lý Vân Thành: “Vâng, thưa chủ nhân”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi lão ta: “Hiện giờ, tổng tài sản của Nam Viện là bao nhiêu?”

Lý Vân Thành: “Khoảng 150 tỷ”.

Advertisement

“Cụ thể là như thế nào?”, Ngô Bình hỏi tiếp.

Lý Vân Thành nói cho anh biết sản nghiệp lớn nhất của Nam Viện nhà họ Lý là xí nghiệp pin, mới nổi lên gần đây, doanh thu cả trăm tỷ, lãi cả chục tỷ, giá trị xí nghiệp đã lên tới hơn 300 tỷ.

Nam Viện là cổ đông chính của dự án pin năng lượng với 50 phần trăm cổ phần. Có thể nói, đây là sản nghiệp cá kiếm nhất của Nam Viện, nếu không có nguồn thu từ đây thì Nam Viện phá sản lâu rồi.

Ngô Bình: “Ông chuẩn bị một chút đi, trong vòng ba ngày phảu chuyển hết cổ phần của xí nghiệp này cho tôi với giá 50 tỷ. Sau khi nhận được khoản tiền này thì ông cháu ông phải rời khỏi đây luôn, đến nơi khác mà sống”.

“Vâng”, Lý Vân Thành đáp.

Lý Vân Thành gọi người khiêng Lý Thiếu Bác đi, còn Ngô Bình thì quay lại xe rồi nói: “Ảnh, anh đến lúc nào thế?”

Ảnh lập tức xuất hiện rồi nói: “Cậu chủ hiền quá, chẳng những không giết Lý Thiếu Bác, mà còn tha cho Nam Viện đường sống và cho họ 50 tỷ”.

Ngô Bình: “Dù gì thì đó cũng là anh cùng cha khác mẹ với ông tôi, tôi không thể ra tay quá tàn nhẫn được”.

Ảnh: “Cậu chủ nói đúng, từ giờ nhà họ Lý không còn Nam Viện nữa rồi”.

Đúng lúc này, Ngô Bình nhận được điện thoại của Ngô Mi, cô bé nói: “Anh ơi, Lý Hoằng Đào dẫn Mỹ Ngọc ra ngoài rồi”.

Ngô Bình cau mày: “Cậu ta dẫn Mỹ Ngọc đi đâu? Bà không ngăn cản à?”

Ngô Mi: “Ông với bà ở phòng khác, em không dám cản nên đành gọi cho anh”.

Ngô Bình: “Anh biết rồi”.

Ngắt máy xong, Ngô Bình thở dài: “Đúng là hồng nhan hoạ thuỷ, mới tới ngày đầu tiên đã có chuyện rồi”.

Ảnh: “Cậu chủ cần tôi giúp không?”

Ngô Bình xua tay: “Không, anh đi bảo vệ ông bà tôi đu, chuyện này nhỏ thôi”.

Ảnh đi rồi, Ngô Bình lái xe về sơn trang, sau đó lần theo dấu vết của Lý Hoằng Đào.

Nửa tiếng sau, anh đã tới một khách sạn, xe của Lý Hoằng Đào đang đỗ ngay bên ngoài.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1491


Ngô Bình rút một tờ tiền giá trị cao đập lên mặt bàn rồi nói: “Giờ biết chưa?”

Người phụ nữ lập tức mỉm cười rồi cất tiền đi, nói: “Phòng 207 trên tầng hai, họ mới vào 10 phút thôi”.

Ngô Bình lập tức chạy lên phòng đó mở cửa, ngay sau đó anh đã thấy Lý Hoằng Đào đang quỳ dưới đất, hai tay sưng phù, đau đến mức vã mồ hôi.

Advertisement

“Xin lỗi, tôi sai rồi, tha cho tôi”, cậu ta cầu xin.

Mỹ Ngọc đứng trong góc phòng, quần áo xộc xệch, mắt đờ ra nhìn Lý Hoằng Đào.

Thấy Ngô Bình vào, cô ấy chạy nhanh tới trốn sau lưng anh.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Mỹ Ngọc, cô không sao chứ?”

Cô ấy lắc đầu: “Tôi không sao”.

Ngô Bình đá cho Lý Hoằng Đào một phát rồi quát: “Không biết Mỹ Ngọc là người được tôi bảo vệ hay sao mà dám động vào cô ấy? Cậu chán sống rồi à?”

Lý Hoằng Đào van nài: “Đau quá, tôi đau sắp chết rồi! Thần y Ngô, cứu tôi với!”

Ngô Bình cười lạnh: “Đáng đời! Không cho cậu một bài học thì cậu không yên thân được”.

Dứt lời, anh dẫn Mỹ Ngọc đi.

Ra khỏi khách sạn, Ngô Bình tò mò hỏi: “Mỹ Ngọc, đại sư Thanh Liên đã hạ ám thủ trên người cô à?”

Mỹ Ngọc lắc đầu: “Tôi không biết, ban nãy tên đó bắt nạt tôi, da tôi tự nhiên mọc gai, hắn bị gai đâm rồi kêu oai oái”.

Ngô Bình chẹp miệng: “Đúng là bồ tát sống có khác! Siêu thật!”

Mỹ Ngọc: “Anh Ngô, các cái gai ấy là gì? Sao chúng lại mọc ra?”

Ngô Bình cười đáp: “Đó là Tâm Ý Thích Giáp, là một loại pháp khí kỳ diệu. Khi cô quá sợ hãi hoặc căng thẳng thì chúng sẽ mọc khắp người để chống lại kẻ thù. Gai có độc nên ai dính phải sẽ bị đau ba tháng, đau chết đi sống lại luôn”.

Mỹ Ngọc thẫn thờ nói: “Người ban nãy phải đau đến ba tháng, liệu có xảy ra chuyện gì không?”

Ngô Bình khẽ thở dài, trong lòng tự nhủ ni cô này đúng là quá lương thiện. Anh đáp: “Yên tâm đi, không chết được đâu”.

Ngô Bình đi bộ tới đây, nơi này cách nhà khá xa nên anh gọi một chiếc taxi để đưa Mỹ Ngọc trở về biệt thự.

Trước cửa biệt thự, Tôn Ái Bình đang lo lắng chờ đợi. Nhìn thấy Mỹ Ngọc bình an trở về, bà ấy mới thở phào, vội vã hỏi: “Mỹ Ngọc, cháu không sao chứ?”

Mỹ Ngọc gật đầu: “Bà nội, cháu không sao. Anh Ngô Bình đã cứu cháu”.

Tôn Ái Bình nhìn Ngô Bình, áy náy nói: “Tiểu Bình, là bà đã nghĩ sai cho cháu”.

Ngô Bình lắc đầu: “Việc này không thể trách bà nội được. Đây vốn là bổn phận của cháu, là do cháu không cẩn thận”.

Nghĩ ngợi một lát, anh nói với Mỹ Ngọc: “Mỹ Ngọc, trong lúc ở Vân Đông, cô phải theo sát, không được rời tôi nửa bước rõ chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1492


Vợ chồng Lý Đông Hưng cũng đang ở đó. Vương Cầm Cầm lạnh lùng nói: “Bố, Hoằng Đào chẳng phải cháu trai ruột của bố sao? Vậy mà bố lại đòi đánh chết nó?”

Lý Vân Đẩu không muốn tranh cãi với con dâu nên chỉ hừ một cái.

Nhưng Ngô Bình thì chẳng hề kiêng dè. Anh lạnh lùng nói: “Quản con trai thím cho chặt vào. Nếu thím không quản được thì để tôi quản hộ”.

Advertisement

Vương Cầm Cầm nheo mắt lại, đằng đằng sát khí tức giận đáp: “Con trai tôi mà đến lượt người ngoài như cậu giáo huấn sao?”

Ngô Bình cười hi hi đáp: “Thím chắc chắn là không cần tôi quản chứ?”

Advertisement

Vương Cầm Cầm hừ một tiếng, đáp: “Không khiến!”

“Rất tốt, hy vọng sau này thím không hối hận vì câu nói này”, Ngô Bình cười lạnh.

Mười phút sau, ngoài cửa vọng tới tiếng kêu gào thảm thiết. Lý Hoằng Đào lao vào bên trong, nước mắt nước mũi giàn giụa, hai tay sưng như cái móng heo, lớp da bên ngoài thì chỗ đỏ chỗ tím ngắt.

“Mẹ, cứu con với.con đau sắp chết rồi!”, cậu ta khóc rống lên.

Vương Cầm Cầm kinh ngạc, vội vã hỏi: “Con trai, con làm sao vậy?”

Lý Hoằng Đào vẫn đang lăn lộn dưới đất, giơ hai tay lên. Sau đó đột nhiên ngồi bật dậy, dập đầu với Ngô Bình: “Ngô thần y, tôi sai rồi. Cầu xin anh, cầu xin anh cứu tôi. Hu hu, tôi đau sắp chết rồi!”

Loại độc này không g**t ch*t người nhưng sẽ tạo ra cảm giác đau đớn vượt quá sức chịu đựng của con người, khiến người ta đau đến nỗi sống không bằng chết. Mới có một lúc mà Lý Hoằng Đào đã không chịu được nữa, ở đó khóc rống lên ăn vạ.

Ngô Bình khẽ thở dài đáp: “Vốn dĩ tôi định giúp cậu, có điều mẹ cậu không cho tôi quản chuyện của cậu. Cho nên tôi cũng đành lực bất tòng tâm”.

Vương Cầm Cầm sững sờ, bà ta vội vã nói: “Ngô thần y, xin hãy chữa cho con trai tôi. Tôi nhất định sẽ hậu tạ”.

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Ban nãy thím bảo tôi không được quản chuyện của con trai thím, giờ lại bảo tôi phải quản. Có phải não thím úng nước rồi không?”

Vương Cầm Cầm tức lắm, nhưng vì con trai mình, bà ta chỉ đành nén cơn giận, đáp: “Ngô thần y, hãy chú ý lời nói của cậu. Tôi đâu có bảo cậu giúp không, sau khi xong việc tôi nhất định sẽ hậu tạ”.

Ngô Bình điềm nhiên đáp: “Muốn cứu cậu ta cũng không phải là không có cách. Có điều cần dùng tới một số loại dược liệu cực kỳ đắt đỏ, tôi e là thím không mua nổi”.

Nhắc đến tiền, Vương Cầm Cầm cực kỳ tự tin. Bà ta đáp: “Chuyện dược liệu cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ mua được”.

Bà ta nghĩ rằng loại dược liệu đắt nhất cùng lắm cũng chỉ vài triệu tệ. Đây đối với bà ta chỉ là chút tiền lẻ.

Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi nói, thím hãy ghi lại”.

Vương Cầm Cầm vội vã sai người giúp việc lấy giấy bút ra ghi lại.

Ngô Bình nói: “Sâm vua nhị phẩm một củ, bảy lạng linh chi vua, một quả Chu, một nanh rắn của Dược Vương. Đó là những dược liệu chính, ngoài ra còn cần thêm mười loại dược liệu phổ thông khác bổ trợ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1493


Lý Đông Hưng thấy con trai mình đau đớn như vậy thì bước tới trước mặt Ngô Bình cầu xin: “Ngô thần y, xin hãy nể mặt chú mà cứu Hoằng Đào!”

Ngô Bình thở dài đáp: “Không phải cháu không muốn giúp mà thực sự là những dược liệu kia quá đắt đỏ, cháu cũng không còn cách nào”.

Advertisement

Vương Cầm Cầm: “Phương thuốc của cậu vốn không hề tồn tại. Cậu không muốn chữa bệnh cho con tôi thì có!”

Ngô Bình đáp: “Vậy sao? Vậy thì chờ một chút”.

Advertisement

Ngô Bình đi vào trong phòng, khi trở lại trong tay anh đã cầm một củ sâm vua nhị phẩm, một ít linh chi vua, một quả Chu và nanh rắn lấy từ Dược Vương.

Những thứ này vô cùng kỳ diệu, cho dù là Vương Cầm Cầm - một người không hiểu gì về y thuật nhìn vào cũng biết đây không phải những dược liệu thông thường.

Ngô Bình lấy ra củ sâm vua, nói: “Đây chính là sâm vua nhị phẩm. Giá cả của nó vào khoảng mười lăm tỷ tệ”.

Lý Đông Hưng sán lại gần thì ngửi thấy một mùi thơm vô cùng thanh khiết, khiến tinh thần ông ấy cảm thấy rất thoải mái. Ông ấy kinh ngạc hỏi: “Đây chính là sâm vua sao?”

Ngô Bình lại lấy linh chi vua ra. Toàn thân cây linh chi này có màu trắng như ngọc, mùi thơm càng khiến người ta động lòng. Anh nói: “Linh chi vua này có giá ít nhất là mười một tỷ tệ!”

Vương Cầm Cầm và Lý Đông Hưng đưa mắt nhìn nhau. Vương Cầm Cầm cắn răng hỏi: “Chữa bệnh cho con trai tôi nhất định phải dùng những dược liệu này sao?”

Ngô Bình: “Trình độ của tôi có hạn, chỉ có mấy loại dược liệu này mới chữa được. Nếu thím không nỡ tiêu tiền thì xin mời đi tìm cao nhân khác”.

Lý Đông Hưng do dự một lát rồi hỏi: “Ngô thần y, bốn loại dược liệu này tổng cộng bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình: “Quả Chu mười tỷ tệ, nanh rắn một tỷ tệ. Tất cả bốn loại dược liệu cộng lại là bốn mươi tư tỷ. cộng thêm một tỷ tệ tiền phí chẩn đoán bệnh là bốn mươi lăm tỷ tệ!”

Vương Cầm Cầm nghe xong cái giá mà ngã ngồi ra đất. Bà ta giận dữ quát lớn: “Cậu đang lừa nhà họ Lý chúng tôi phải không?”

Ngô Bình cười lạnh: “Sau câu nói này của thím, giá đã tăng lên năm mươi tỷ tệ. Các người thích chữa thì chữa, không thích thì thôi!”

Vương Cầm Cầm lúc này đột nhiên khóc rống lên, chạy tới trước mặt Lý Vân Đẩu, quỳ sụp xuống: “Bố, cậu ta là cháu trai nuôi của bố, bố phải quản chuyện này chứ?”

Lý Vân Đẩu hừ lạnh đáp: “Những dược liệu này đều là Ngô Bình khó khăn lắm mới thu thập được. Chẳng lẽ cô đòi phải tặng không cho nhà cô?”

Vương Cầm Cầm: “Nhưng hơn bốn mươi tỷ tệ là quá đắt. Những loại dược liệu này chắc chắn không đáng từng đó tiền!”

Ngô Bình thản nhiên đáp: “Thím chê đắt thì có thể tự đi mua. Dù gì con trai thím cũng chưa chết ngay được đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1494


Thấy Ngô Bình vẫn không chịu nhượng bộ, Lý Đông Hưng cắn răng nói: “Ngô thần y, hơn bốn mươi tỷ nhà chú nhất thời không thể lấy ra được ngay. Có thể cho chú vài ngày được không?”

Ngô Bình đáp: “Không có đủ tiền mặt cũng không sao. Nhà chú chẳng phải có rất nhiều cổ phần trong các công ty lớn hay sao? Có thể đem cổ phần đó chuyển cho cháu, hoặc là các tài sản khác dưới tên người nhà chú cũng có thể chuyển cho cháu là được”.

Advertisement

Vương Cầm Cầm lập tức thét lên chói tai: “Không đời nào, đừng kẻ nào mơ đụng tới cổ phần và tài sản của tôi!”

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Vậy đưa tiền cũng được. Bốn mươi bốn tỷ tệ, một xu không được thiếu”.

Vương Cầm Cầm sững người, sau đó lại tiếp tục khóc rống lên. Ngô Bình liền kéo Ngô Mi sang phòng khác.

Mấy phút sau Lý Vân Đẩu đi vào phòng. Ông ấy nói: “Tiểu Bình, cháu đang muốn trị Hoằng Đào một vố sao?”

Lý Vân Đẩu cực kỳ thông minh nên ông ấy sớm đã nhận ra dụng ý của Ngô Bình.

Ngô Bình gật đầu: “Ông nội, ông thế này không được đâu. Cứ thế này thì sớm muộn gì cũng hại chết nhà họ Lý mất. Lần này ông không được mềm lòng, việc cứ để cháu giải quyết. Cháu nhất định sẽ trị cho thím hai và Hoằng Đào một trận nên thân!”

Lý Vân Đẩu gật đầu: “Được rồi, chỉ cần không ảnh hưởng đến tính mạng của ai thì cháu cứ làm theo cách của cháu, ông nội sẽ ủng hộ!”

Ngô Bình mắt không thấy thì tai không đau. Anh gọi Mỹ Ngọc, bà nội và Ngô Mi tới cùng chơi mạt chược. Sau khi chơi được vài ván thì Lý Đông Hưng đi vào phòng. Ông ấy cúi đầu, thở dài nói với Ngô Bình: “Ngô thần y, nhà chú đồng ý chuyển nhượng cho cháu các tài sản dưới tên gia đình chú”.

Ngô Bình “ừm” một tiếng rồi hỏi: “Là công ty nào vậy?”

Lý Đông Hưng: “Dưới tên người nhà chú có một tòa cao ốc văn phòng ở Cảng Thành. Giá của nó vào khoảng ba mươi tỷ tệ. Nam Đô có một trung tâm thương mại, giá vào khoảng mười ba tỷ tệ. Ngoài những tài sản trên, chú sẽ đưa thêm cho cháu một tỷ tệ tiền mặt”.

Ngô Bình biết hai sản nghiệp này là của riêng gia đình Lý Đông Hưng. Anh gật đầu đáp: “Được, vậy chúng ta đi làm thủ tục sang tên trước”.

Một tiếng sau, luật sư của gia đình Lý Đông Hưng đến để giúp Ngô Bình thực hiện thủ tục chuyển giao tài sản. Trước khi chuyển giao tài sản, anh châm cứu giảm bớt cơn đau cho Lý Hoằng Đào.

Thủ tục đổi chủ khá phức tạp, trước tiên anh phải đi tới Nam Đô một chuyến để chuyển trung tâm thương mại ở đây thành tên anh.

Ngày mai anh còn phải đi một chuyến đến Cảng Thành để làm nốt thủ tục chuyển nhượng tòa cao ốc văn phòng kia. Tòa cao ốc này sẽ đứng tên Ngô Mi.

Gia đình Lý Đông Hưng tổn thất vô cùng nặng nề, nhưng bọn họ không còn cách nào. Nếu không đưa tiền thì Ngô Bình sẽ không chữa bệnh, họ cũng không thể đứng nhìn con trai mình đau đớn đến chết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1495


Lý Đông Hưng suy nghĩ một lát, sau đó thận trọng nói với Vương Cầm Cầm: “Tiểu Cầm, bà đừng giận nữa. Sản nghiệp không còn nhưng có thể gây dựng lại…”

Vương Cầm Cầm đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ông ấy, ánh mắt đầy oán hận khiến Lý Đông Hưng không thể nói tiếp nữa.

Advertisement

Vương Cầm Cầm nghiến răng, gằn từng chữ: “Vương Cầm Cầm này chưa bao giờ phải chịu thiệt như thế này! Ngô Bình này dám chơi tôi, tôi nhất định sẽ khiến hắn phải ân hận!”

Advertisement

Lý Đông Hưng kinh ngạc, vội vã nói: “Tiểu Cầm, bà đừng làm bậy. Ngô thần y là Nhân Tiên, người thường chúng ta đấu không lại đâu”.

Vương Cầm Cầm cười lạnh: “Ông coi nhà họ Vương chúng tôi là gì chứ?”

Lý Đông Hưng sững lại, nhớ ra chú của Vương Cầm Cầm là một cao thủ của chùa Đại Thiền!

Ông ấy vội nói: “Bệnh của tôi là Ngô thần y chữa khỏi, bà đừng gây hấn với cậu ấy…”

“Câm miệng!”, Vương Cầm Cầm nhìn Lý Đông Hưng bằng ánh mắt căm hận: “Đừng có chõ mũi vào chuyện này!”

Lý Đông Hưng thở dài, không dám nói thêm gì nữa.

Trong một cái sân yên tĩnh bên trong biệt thự, Ngô Bình đang ngồi thiền. Mỗi tay anh cầm một viên tinh thạch linh hồn. Hồn lực Tiên Thiên bên trong khối tinh thạch này không ngừng đi vào trong cơ thể anh.

Kết hợp thêm phương pháp hít thở vô song, chỉ khoảng ba tiếng sau là hai khối tinh thạch trong tay anh đã hoá thành màu xám đen. Toàn bộ hồn lực Tiên Thiên trong tinh thạch đã bị anh hút hết, đi vào thần hồn của anh.

Hiện giờ, hồn lực trong thần hồn của anh đã gần đạt đến mức viên mãn. Anh đánh thức Quyền Ý, bắt đầu luyện Ngũ Long Thánh Quyền trong sân.

Ngũ Long Thánh Quyền này anh đã luyện từ lâu, sớm đã thuần thục. Giờ anh kết hợp với Quyền Ý, thi triển từng chiêu thức một

Đi xong hai bài quyền, anh cứ cảm thấu thiếu thiếu gì đó. Thứ cốt lõi nhất của Ngũ Long Thánh Quyền là Long hình! Tứ chi và phần thân chính là năm con rồng!

“Cái gì là rồng?”, Ngô Bình tự hỏi bản thân, nhưng anh cũng chưa trả lời được.

Trầm ngâm vài giây xong anh lấy ra viên long châu. Anh điều khiển cho viên long châu bay bay trước mặt mình. Sau đó anh dùng mắt thấu thị quan sát thế giới bên trong viên long châu. Bên trong có một con rồng vô cùng oai hùng và bá đạo!

Ngô Bình quan sát thật kỹ nhất cử nhất động của rồng. Cứ quan sát một hồi lâu rồi anh cũng cử động theo, từng động tác mô phỏng hình rồng trong viên long châu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1496


Khi tốc độ đã đẩy nhanh tới một mức độ nhất định thì anh lại đột nhiên chậm lại. Từng chiêu thức chậm rãi như ốc sên nhưng lại chứa đựng sức mạnh kinh hoàng.

Sau khi luyện một hồi, Ngô Bình đột nhiên mỉm cười rồi thu quyền lại.

Lúc này cả Quyền Ý và khí tức của anh đều quay trở lại đan điền. Anh đứng yên tại đó, rơi vào trạng thái thiền sâu.

Advertisement

Vài giờ sau, mặt trời lên.

Advertisement

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu lên cơ thể anh, anh khẽ mở mắt ra rồi ngân nga một tiếng.

Lúc này, Quyền Ý của anh cuối cùng đã viên mãn! Khí tức của anh hùng mạnh như rồng!

“Đợi khi khai mở Thần Khiếu xong là có thể hợp nhất Quyền Ý và Thần Niệm, đúc kết thành Võ Hồn”, anh lẩm bẩm.

Đột nhiên cửa mở ra, Mỹ Ngọc cầm một hộp cơm bước vào. Dưới ánh nắng mai, cô ấy đẹp đến mê người.

Cô ấy cười nói: “Anh Ngô, tôi đưa đồ ăn sáng tới cho anh”.

Ngô Bình: “Cảm ơn”.

Ngô Bình về phòng rửa mặt, sau đó đi ăn sáng. Mỹ Ngọc ngồi bên cạnh anh, ánh mắt như đang bối rối. Cô gái này không thể nào giấu nổi tâm sự của mình, đôi mắt to cứ nhìn qua nhìn lại, rõ ràng là có chuyện gì đó muốn nhờ anh.

Ngô Bình đặt đôi đũa xuống, nói: “Mỹ Ngọc, có chuyện gì cô cứ nói đi. Tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô”.

Mỹ Ngọc cười đáp: “Anh Ngô, tối hôm qua tôi nói chuyện với Tiểu Mi. Tiểu Mi nói tôi nên đi học”.

Ngô Bình ngẩn người, đi học sao? Anh hỏi Mỹ Ngọc: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi”

Mỹ Ngọc: “Tôi mười chín tuổi”.

“Mười chín tuổi mà học đại học thì cũng không coi là muộn. Nhưng cô chưa từng đi học, trong thời gian ngắn có thể học bù chương trình của những lớp dưới được không?”

Lúc này Ngô Mi bước vào, cô bé cười nói: “Anh, anh yên tâm đi. Chị Mỹ Ngọc còn thông minh hơn em đấy!”

Ngô Bình vô cùng ngạc nhiên: “Thông minh hơn cả em sao?”

Ngô Mi gật đầu: “Anh, em chỉ cần dạy một lần là chị ấy có thể làm được một câu Vật Lý cực kỳ khó. Còn nữa, chị ấy nhìn qua một lần là nhớ. Đoạn văn cực kỳ dài và khó chỉ cần đọc hai lần là thuộc, hơn nữa đọc ngược lại cũng trôi chảy không kém!”

Ngô Bình sững sờ không ngờ ni cô này lại lợi hại đến vậy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1497


Đây không phải lần đầu Ngô Bình đến Cảng Thành nên anh đã làm giấy thông hành từ trước rồi. Lái xe mất chừng hai tiếng, sau đó anh cùng luật sư của Vương Cầm Cầm đi tới nơi làm thủ tục sang tên nhà đất.

Trong lúc anh đang làm thủ tục thì trong một biệt thự trên đỉnh núi của Cảng Thành, Vương Cầm Cầm đang nói chuyện với một người đàn ông. Người này không đoán được tuổi tác, khí tức lãnh đạm. Ông ta ngồi đó sừng sững như một ngọn núi khiến người ta ngước nhìn.

Vương Cầm Cầm vô cùng cung kính nói: “Chú à, Ngô Bình đó giờ đang làm thủ tục sang tên rồi. Khi nào chú mới ra tay đây?”

Advertisement

Người đàn ông kia là chú của Vương Cầm Cầm, cũng là cao thủ Đại Thiền Tự, tên là Vương Trung. Ông ta tinh thông bảy loại tuyệt kỹ của Đại Thiền Tự!

Vương Trung bình thản đáp: “Người này là Nhân Tiên. Để ăn chắc, chú sẽ liên thủ với Đặng sư huynh để đối phó cậu ta”.

Advertisement

Bên cạnh ông ta còn có một người chừng năm mươi tuổi, dáng hơi gầy, tóc cắt bằng.

Vương Cầm Cầm: “Chú, cháu phải gọi vị tiên sinh này là?”

Vương Trung đáp: “Vị sư huynh này của chú giang hồ gọi là Tiểu Vũ Hoàng, là cao thủ Võ Thần! Hai người bọn chú liên thủ thì Ngô Bình có mạnh hơn nữa cũng chỉ có đường chết!”

Người này không ai khác chính là Tiểu Vũ Hoàng Trịnh Luân, lần trước Ngô Bình làm ông ta xấu mặt nên giờ được sư đệ mình rủ đối phó với Ngô Bình là ông ta đồng ý ngay.

Trịnh Luân khẽ mỉm cười đáp: “Ngô Bình đó tôi biết, tu vi của cậu ta không tồi, nghe nói giờ đã là Nhân Tiên. Có điều chỉ cần chúng ta tính toán cẩn thận thì vẫn dồn được cậu ta vào chỗ chết như thường”.

Vương Cầm Cầm rất vui mừng: “Vậy thì tốt quá rồi! Nếu không giết được hắn thì cục tức này cháu nuốt không trôi!”

Vương Trung đáp: “Hừ, hắn ta dám ức h**p nhà họ Vương chúng ta. Nếu không diệt cỏ tận gốc thì nhà họ Vương sau này làm sao đứng vững được? Tiểu Cầm, lát nữa cháu hẹn Ngô Bình kia đến đây. Cứ nói là chuyển nhượng xong thì muốn đưa cậu ta đi xem xét toà nhà. Cậu ta tới đây rồi bọn chú sẽ xử lý nốt!”

Vương Cầm Cầm gật đầu như bổ củi: “Vâng!”

Sau hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng Ngô Bình cũng làm xong thủ tục chuyển nhượng. Anh đang định về tổng bộ của Thiên Sát thì vị luật sư kia đột nhiên nói: “Cậu chủ Ngô có muốn tới xem toà nhà không? Dù gì giờ nó cũng đã là của cậu rồi!”

Ngô Bình nghĩ cũng có lý nên đáp: “Được, vậy chúng ta đi xem xem”.

Luật sư kia và Ngô Bình lên xe. Luật sư mở định vị ra, cười nói: “Cậu chủ Ngô, chúng ta đi lấy thẻ ra vào trước để ra vào toà nhà thuận tiện hơn”.

Ngô Bình cũng chẳng nghi ngờ gì, lái xe đi theo định vị. Hơn hai mươi phút sau, chiếc xe đi tới một biệt thự trên núi.

Sau khi dừng xe, luật sư nói: “Cậu chủ Ngô, đã đến đây rồi thì cậu vào uống tách trà nhé?”

Ngô Bình: “Không cần đâu. Lấy được thẻ tôi sẽ đi luôn”.

Luật sư: “Được, vậy xin đợi một lát”.

Luật sư đẩy cửa đi vào biệt thự còn Ngô Bình ngồi lại trên ô tô nghịch điện thoại. Mười phút sau luật sư kia vẫn chưa ra. Ngô Bình đã hơi mất kiên nhẫn nên gọi điện cho anh ta.

Điện thoại không ai nghe, chẳng còn cách nào, anh đành xuống xe để vào trong tìm người. Anh thấy cổng chính đang mở nên cứ thế đi vào.

“Luật sư Hầu”, anh lớn tiếng gọi nhưng không ai trả lời nên tiếp tục đi vào trong.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1498


Sau hai cú đấm, cánh cửa to nặng nề phút chốc nổ bùm, một kẻ nào đó đằng sau cánh cửa bị Ngô Bình đánh bay.

Ngô Bình nhướn mày, thi triển Quỷ Thần Bộ lao vút lên phía trước. Đúng lúc này, bên cạnh có một cây gậy sắt vung lên nhằm hướng đầu Ngô Bình mà lao tới.

Nếu bị cây gậy này đánh trúng thì đúng là nát bét đầu!

Advertisement

Ngô Bình giơ tay lên bảo vệ đầu, đỡ đòn hiểm này.

“Tang!”

Advertisement

Tiếng kim loại va đập vang lên, cây gậy sắt của đối phương gãy làm đôi. Ngô Bình lập tức tung một cú đá về hướng đó. Cú đá này anh dùng toàn lực sau khi đã viên mãn Quyền Ý nên lực mạnh kinh hoàng!

Đối phương mắt tối sầm lại, sau đó chân phải kêu “rắc” một cái, nát vụn đầu gối rồi bay mất luôn nửa cái chân, máu chảy thành sông!

Tiếng thét kinh hoàng vang lên, kẻ đánh lén ngã nhào ra đất. Lúc này, Ngô Bình đã nhìn rõ mặt mũi một trong hai kẻ đánh lén mình, chính là Tiểu Vũ Hoàng Đặng Luân!

Phải giáp lá cà với Ngô Bình khiến Trịnh Luân lạnh sống lưng, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Lúc ông ta bị đánh bay ra là đã biết không đánh thắng được Ngô Bình. Cho nên ông ta lập tức nghĩ cách chuồn.

Thế nhưng giờ chuồn cũng đã muộn, tốc độ phản ứng của Ngô Bình quá nhanh. Sau khi phế chân của Vương Trung, anh bắt đầu truy sát Trịnh Luân.

Trịnh Luân lúc này đột nhiên hô lớn: “Ngô Bình, là tôi!”

Ngô Bình không hề dừng lại, tung một chưởng về phía Trịnh Luân. Chưởng anh dùng chính là Kinh Lôi Chưởng - một trong những tuyệt kỹ của chùa Đại Thiền.

“Đoàng!”

Ngô Bình dùng lực Thiên Tinh khai triển chiêu thức này, uy lực lớn hơn không biết bao nhiêu lần.

Chưởng còn chưa tới nơi, Trịnh Luân đã như muốn ngừng thở. Ông ta hét to: “Không!”

“Rắc!”

Hai cánh tay Trịnh Luân dùng để đỡ chưởng nát vụn, chưởng của Ngô Bình đi vào cơ thể ông ta. Mỗi lỗ chân lông trên người ông ta đều trào máu. Trịnh Luân bay xa mấy mét, đập vào bức tường trong nhà.

Ông ta vừa chạm đất thì chân Ngô Bình cũng hạ xuống, giẫm lên lồng ngực ông ta.

"Rắc!"

Cú đạp này anh dùng toàn lực khiến lồng ngực và nội tạng bên trong dập nát, vỡ mạch máu. Máu tươi chảy ra khắp nơi, Trịnh Luân chết ngay tức khắc.

Trước khi chết, Trịnh Luân chỉ tay về phía Ngô Bình, muốn nói gì đó nhưng không kịp, tắt thở rồi chết!

Ngô Bình mặt không cảm xúc, đi tới chỗ Vương Trung đã bị anh đánh gãy chân.

Thấy sức mạnh và cách Ngô Bình ra tay tàn độc như vậy, Vương Trung sợ đến mỗi mặt trắng bệch ra. Ông ta kêu lên: "Vị bằng hữu này, nghe tôi nói đã..."
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1499


"Vù!"

Ngô Bình bật nhảy một cái lên không trung, hạ cánh xuống trước mặt bà ta. Anh nhìn Vương Cầm Cầm hỏi: "Bà muốn giết tôi?"

Vương Cầm Cầm vội vã xua tay: "Không, không, không phải tôi..."

Advertisement

"Bốp!"

Ngô Bình tát cho bà ta ngã lăn ra đất. Một nửa hàm răng của bà ta rụng xuống, bị đánh đến ngơ người.

Ngô Bình đá thêm cho bà ta vài cái, Vương Cầm Cầm đau đến tỉnh người. Bà ta k** r*n thảm thiết: "Cầu xin cậu, xin đừng giết tôi. Tôi sai rồi, huhu..."

Advertisement

Ngô Bình mặt vô cảm nhìn Vương Cầm Cầm. Anh nắm tóc bà ta, để bà ta nhìn thẳng vào mắt mình rồi chậm rãi nhả từng chữ: "Bà biết không? Nếu không phải vì nể mặt ông nội thì bà sớm đã thành một cái xác rồi! Có điều tội chết miễn nhưng tội sống không thể miễn, giờ tôi sẽ nguyền rủa bà! Từ nay về sau, cứ mỗi ngày trăng tròn là bà sẽ đau đến chết đi sống lại! Còn nữa, toàn bộ tài sản của bà tại Cảng Thành phải sang tên hết cho tôi. Lập tức đi làm thủ tục đi!"

Nói rồi, anh nhìn sang luật sư Hầu lúc này đang co rúm lại một góc, hai tay ôm đầu run cầm cập.

"Luật sư Hầu, anh đã nghe thấy chưa?", Ngô Bình hỏi.

"Nghe... nghe thấy rồi!", anh ta run rẩy đáp.

Ngô Bình quay sang Vương Cầm Cầm: "Còn bà thì sao?"

Vương Cầm Cầm khóc nấc lên: "Nghe thấy rồi, tôi nghe thấy rồi!"

Hồi bé Vương Cầm Cầm sống ở Cảng Thành nên hầu hết sản nghiệp đều ở Cảng Thành. Ngoài toà nhà văn phòng sang tên cho Ngô Bình, bà ta còn hơn ba trăm biệt thự ở Cảng Thành đang được cho thuê, tổng giá trị khoảng mười hai tỷ. Cùng với hai khách sạn năm sao, một công ty trang sức và bốn mươi bảy cửa hàng.

Hai khách sạn có giá trị hơn năm tỷ, công ty trang sức là công ty lên sàn, giá thị trường ba phẩy sáu tỷ, còn bốn mươi bảy cửa hàng trị giá gần mười tỷ.

Tất cả sản nghiệp này có lợi ích hằng năm khoảng ba, bốn tỷ, lợi nhuận rất khả quan.

Vương Cầm Cầm cảm thấy bi phẫn, tuyệt vọng. Bà ta quá sợ hãi, Ngô Bình nói sao thì làm vậy, không dám phản kháng.

Chuyển nhượng toàn bộ sản nghiệp rất phiền phức, nên Ngô Bình nhờ Đường Tử Di gọi luật sư. Luật sư vừa đến, anh bèn bàn giao mọi chuyện cho đối phương xử lý. Anh thì đến trụ sở chính của Thiên Sát ở Cảng Thành.

Là Ti mệnh của Thiên Sát, khi anh không có mặt, mọi chuyện do Lục Thánh Dương phụ trách.

Khi anh xuất hiện, Lục Thánh Dương dẫn đầu các thành viên ra nghênh đón.

“Ti mệnh!”, thành viên của Thiên Sát cung kính chào.

Ngô Bình chào mọi người rồi đến phòng làm việc.

“Anh Lục, gần đây mọi chuyện vẫn ổn chứ?”, anh hỏi.

Lục Thánh Dương cười đáp: “Ti mệnh, tất cả đều ổn. Nhưng có hai chuyện cần báo cáo với Ti mệnh”.

“Nói đi”.

Lục Thánh Dương tiếp tục: “Chuyện thứ nhất là người Đông Doanh đã bắt đầu bố trí ở Cảng Thành. Trong mười hai người đứng đầu của hội Tham Hợp đã có bảy người bị diệt. Thủ lĩnh Hồng Khôn bị thương nặng”.
 
Back
Top Dưới