Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1400


Ngô Bình đang bận nên không có thời gian đến nhà người lạ chơi, anh đang định thì chối thì chợt sững người. Vì anh nhìn thấy ông lão đang đeo một cái vòng đồng kỳ lạ trên cổ tay, mặt ngoài của nó có khắc thần chú thần bí.

Thấy Ngô Bình nhìn chằm chằm vào vòng tay của mình, ông lão tháo ngay ra rồi nói: “Đây là đồ gia truyền của nhà tôi, tiên sinh có biết lai lịch của nó không?”

Ngô Bình cầm lấy rồi quan sát: “Đây là pháp khí quỷ, chuyên chứa ác linh”.

Advertisement

Ông lão biến sắc mặt rồi nói: “Pháp khí quỷ ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, tốt nhất đừng đeo trên người, khéo có thứ đáng sợ bên trong đấy”.

Ông lão hoảng hồn rồi nói: “Tiên sinh, nhà tôi có khá nhiều đồ cổ, không biết tiên sinh có thể về xem qua được không?”

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Sao? Nhà ông vẫn còn đồ cổ à?”

Ông lão: “Khi xưa thiên hạ đại loạn, tổ tiên nhà tôi là hộ giàu ở Thục nên đã mua được nhiều món đồ quý. Đến đời tôi thì không còn nhiều nữa, nhưng những thứ như pháp khí quỷ này thì nhiều lắm”.

Ngô Bình: “Được, dẫn tôi về xem nào”.

Ngô Bình đi theo gia đình đó băng qua núi rồi tới bãi đậu xe, ông lão và Ngô Bình lên một xe, những người còn lại lên xe khác.

Xe của ông lão đi trước.

Cậu thanh niên ngồi trên xe phía sau vẫn đang ôm tai, cô gái liếc hắn rồi nói: “Đáng đời chưa?”

Người thanh niên quát: “Im đi”.

Người đàn ông trung niên lái xe rồi lạnh lùng nói: “Đừng cãi nhau nữa, chưa đủ mất mặt hay sao?”

Người thanh niên: “Bố, anh ta là tu sĩ Nhân Tiên thật à?”

Người đàn ông: “Ban nãy, ông con cố ý phóng cương khí Tiên Thiên ra, nhưng cậu ta thấy xong chỉ có vẻ coi thường, vì thế bố mới đoán cậu ta ở cảnh giới Nhân Tiên rồi”.

“Thế thì cũng chưa chắc chắn tuyệt đối”, người thanh niên không phục: “Nó ít tuổi hơn con, nếu ở cảnh giới Nhân Tiên thì là thiên tài chắc?”

Người đàn ông không nói gì, còn cô gái lên tiếng: “Anh, anh không cảm thấy gì à?”

Người thanh niên ngẩn ra hỏi: “Cảm thấy gì?”

Cô gái: “Khí chất vương giả ý”.

Người đàn ông gật đầu: “Châu Nhi nói đúng đấy, nếu con có đủ kinh nghiệm sống thì sẽ cảm nhận được sự phi phàm của cậu ấy. Tốt nhất, con hãy yên phận, đừng chọc vào người ta”.

Người thanh niên hừ một tiếng rồi im lặng.

Ngô Bình và ông lão đang ngồi trong chiếc xe sang trọng ở đằng trước.

Ông lão: “Xin hỏi quý danh của tiên sinh?”

Ngô Bình: “Tôi họ Ngô”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1401


Ngô Bình không ngờ ông lão này lại là em họ của Đường Hi, trái đất tròn thật.

Anh gật gù nói: “Tôi cũng khá thân với trưởng lão Đường Hi”.

Ông lão: “Vâng, ông ấy có kể cho tôi nghe rồi ạ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Chúng ta coi như không đánh không quen biết rồi”.

Ông lão liên tục đáp lời, quan hệ hai bên thắt chặt hơn một chút.

Nhà của Lý Trường Thanh ở huyện Ninh Lạc, là một hộ biệt lập ở đây, nhà họ cũng khá có tầm ảnh hưởng ở khu vực.

Advertisement

Nền kinh tế ở huyện Ninh Lạc chưa phát triển lắm nên người dân vẫn thuần phác, thường xuyên có thể thấy dân địa phương mặc trang phục dân tộc đi ngoài đường.

Không lâu sau, chiếc xe đã tiến vào một rừng trúc, bên trong có rất nhiều các ngôi nhà trúc.

Sau cùng, chiếc xe dừng trước một căn nhà trúc năm tầng to nhất, được làm bằng trúc hoàn toàn.

Ngô Bình ngắm nhìn đến ngây người rồi hỏi: “Ông Lý, căn nhà này của ông được đấy, xây dựng từ bao giờ thế?”

Lý Trường Thanh cười đáp: “Từ hồi tôi còn nhỏ xíu, khi ấy gia đình tôi toàn chọn những cây trúc tốt nhất để xây, trước khi xây còn ngâm dầu rồi phơi nắng, cứ làm thế mười lần rồi mới lấy ra thi công”.

Ngô Bình rất thích ngôi nhà này, sau này anh cũng muốn dựng một cái.

Hai người đi vào phòng khách, sàn nhà cũng bằng trúc, mặt sàn bóng loáng, mùi thơm ngào ngạt.

Lý Trường Thanh sau người pha trà rồi nói: “Cậu Ngô, nhà tôi có khá nhiều đồ cổ, mời cậu xem”.

Ngô Bình: “Được!”

Lý Trường Thanh đứng dậy đi vào một căn phòng khác, một lát sau, ông ấy đã xách một cái hòm ra rồi mở, bên trong có mười mấy món đồ đồng to nhỏ khác nhau.

Ngô Bình quét mắt nhìn, những món đồ này là đồ ma quỷ, hầu hết chúng đều có hồn ma được phong ấn bên trong. Vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, anh hỏi: “Ông Lý à, số đồ này có từ đâu vậy?”

Lý Trường Thanh đáp: “Tất cả đều được ông nội tôi truyền lại. Xuất xứ cụ thể của chúng thì tôi thật sự không rõ”.

Ngô Bình nhìn ông ta chằm chằm: “Ông mời tôi đến đây không chỉ vì muốn tôi nhìn đồ của ông đâu nhỉ?”

Lý Trường Thanh ôm quyền: “Anh Ngô, đúng là tôi có chuyện cần nhờ vả!”

Ngô Bình hỏi: “Có phải có ma quỷ phá phách trong nhà ông không?”

Lý Trường Thanh cười khổ: “Anh Ngô quả là lợi hại. Tôi còn chưa nói mà anh đã biết rồi”.

Ngô Bình nói: “Chuyện này đâu cần phải đoán. Nhiều đồ vật ma quỷ trong nhà như vậy, không bị ma ám mới lạ”.

Lý Trường Thanh thở dài: “Trước đây chúng chỉ phá trong phạm vi nhỏ thôi, giờ thì lộng hành hơn, cả ban ngày cũng phá”.

Ngô Bình bảo: “Ma chỉ là cách gọi của dân gian, người tu hành chúng tôi gọi chúng là âm linh. Nơi ông ở có âm khí quá nặng, chắc chắn không chỉ bị ma quỷ phá phách ngày một ngày hai”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1402


Ở phía sau, Lý Bảo Khôn rất lo lắng, vội vàng nói: “Mong anh Ngô cẩn thận!”

Ông nói vậy nhưng lại không dám đi theo, chỉ đứng cách cửa mười mét, nét mặt căng thẳng vô cùng.

Ngô Bình quan sát căn nhà mọc cỏ um tùm ấy một lúc rồi nhấc chân bước vào trong. Cương khí trong người anh chấn động. Những nơi anh đi qua, cỏ cây đều tự động tách ra và để lộ mặt đất.

Advertisement

Nhờ năng lực nhìn thấu vạn vật, anh thấy âm khí ở đây như thực thể vậy, đã ngưng tụ thành âm sát!

Advertisement

Hiệu quả của âm sát không thua kém sát lực Bạch Cốt mà anh từng gặp trước đây, nó có tính ăn mòn rất mạnh. Vậy nên mọi thứ trong căn nhà này đều mục cả. Phiến đá trên mặt đất vừa giẫm đã vỡ nát, bể cá vàng kia vừa bóp đã biến thành bột mịn. Không khí nhớp nháp và ẩm ướt, khiến người ta cực kỳ khó chịu.

Đột nhiên, tà khí xung quanh cuộn trào, một màn sương đen ngòm che khuất tầm nhìn. Đứng ngoài cửa, Lý Bảo Khôn bàng hoàng thốt lên: “Anh Ngô, mau ra đây!”

Nhưng Ngô Bình dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đi vào trong. Anh bước lên bậc thềm, tiến vào đại sảnh. Mọi thứ trong sảnh đều mục nát. Khung cửa vừa chạm đã hỏng, sơn bong ra, mùi ẩm mốc xộc tới khiến Ngô Bình phải nín thở.

Không ngờ còn có dây leo mọc trong phòng khách, phủ kín đồ nội thất. Thân rễ của dây leo màu đen, bề mặt còn mọc gai nhọn.

Bước vào phòng khách liền tiếng cười u ám vang lên trong đầu Ngô Bình. Tiếng cười như phát ra từ chín tầng địa ngục, văng vẳng khắp nơi, lạnh lẽo thê lương.

Ngô Bình cười khẩy: “Thứ âm linh cỏn con mà cũng dám lộng hành trước mặt bổn tiên? Mau chóng hiện thân đi, bằng không tao sẽ khiến mày hồn xiêu phách tán!”

Tiếng cười ấy biến mất, sương dày cuộn trào, ngưng tụ thành hình dạng cô gái, tiến về phía Ngô Bình, tà khí xung quanh vô cùng khủng khiếp.

Ngô Bình cười lạnh lùng, lấy chuỗi ba mươi sáu hạt châu ra, truyền chân khí vào đó. Ngay lập tức, hạt châu phát ra ánh sáng, khí của âm sát xung quanh dần tiêu tan.

Tà khí hình người ấy hét lên rồi lập tức biến mất.

Ngô Bình giận dữ nói: “Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt!”

Anh phất tay, một lá bùa Thuần Dương bay ra, đóng “cộp” vào nóc phòng. Bùa Thuần Dương phát ra tiên quang chín màu, nhờ nó chiếu rọi, cả căn phòng lập tức ấm áp như mùa xuân, mọi khí âm sát đều bị quét sạch.

Lúc này, một giọng nữ vẳng lên trong đầu Ngô Bình: “Chống lại ta, ta sẽ giết ngươi!”

Giọng nói ấy vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn. Ngô Bình chỉ đáp: “Được thôi, tao đang chờ đây”.

Dứt lời, anh lại đến căn phòng thứ hai, vung tay, ném lá bùa Thuần Dương thứ hai. Cứ như vậy, ba căn phòng của gian nhà chính đều được anh đóng đinh một lá bùa Thuần Dương.

Tiên lực Thuần Dương chầm chậm toả ra, tà khí trong phòng đã biến mất. Giọng nói kia ngày một giận dữ: “Chết tiệt! Ranh con, ta phải giết ngươi!”

Căn phòng này là nơi ẩn mình của âm linh ấy, nay lại bị bùa Thuần Dương chiếu soi và sưởi ấm. Âm linh như bị thiêu trên lửa, khó chịu vô cùng.

Ngô Bình hờ hững nói: “Tao đã cho cơ hội mà mày không quý trọng. Bây giờ dù mày có cầu xin tao thì cũng muộn rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1403


Nhưng vô ích, chú của Ngô Bình văng vẳng khắp mọi nơi. Nó không trốn được, đột nhiên gào lên rồi nhào về phía anh.

Ngô Bình đã sớm có chuẩn bị, vung bùa Thiên Vương Trảm Quỷ ra. Một luồng sáng vàng đập vào cái bóng xám ấy, hai vật va chạm nhau rồi nổ tung giữa không trung. Bóng xám phát ra tiếng kêu thê thảm rồi bị nổ thành tro bụi.

Bụi bay mù mịt rợp trời, song ánh mắt của Ngô Bình lại ghim chặt vào mặt đất. Ở vị trí cái bóng xám ấy chui lên, cách mặt đất khoảng một mét, có chôn một cái lọ. Trong lọ đặt một hình người nhỏ khắc bằng ngọc, dài chừng ba mươi xen-ti-mét.

Advertisement

Âm linh ở đây có liên quan đến người ngọc ấy. Loại ngọc này gọi là ngọc ma, có thể ôn dưỡng âm linh. Âm linh yếu ớt khi chui vào nó có thể mạnh lên rất nhanh.

Anh lấy kiếm Hắc Long ra, chỉ vài phát đã đào được cái lọ. Mở nắp ra, ngoài người ngọc, anh còn tìm được một ít lá vàng, nặng hơn hai mươi lăm ký.

Advertisement

Tất nhiên Ngô Bình không khách sáo, thu thập toàn bộ vào nhẫn.

Lúc này, tà khí trong căn nhà đã tiêu tan sạch sẽ. Anh thu lại ba lá bùa Thuần Dương rồi ra khỏi nơi này.

Bên trong kinh thiên động địa là thế nhưng Lý Bảo Khôn đứng bên ngoài không hề nghe thấy gì. Thấy anh bước ra, ông vội vàng hỏi: “Anh Ngô có phát hiện gì không?”

Ngô Bình đáp nhẹ: “Âm linh trong nhà đã bị tôi g**t ch*t. Ông có thể vào xem”.

Lý Bảo Khôn nuốt nước bọt: “Anh Ngô à, trong nhà có an toàn không?”

Anh trả lời: “Yên tâm đi, bây giờ nó chỉ là một căn nhà bình thường thôi”.

Lý Bảo Khôn đánh bạo bước vào trong. Căn nhà không còn vẻ u ám như trước, còn ấm áp vô cùng. Ông mừng rỡ nói: “Tốt quá, ở đây không còn ma nữa!”

Ngô Bình bảo: “Đi thôi, sang nơi khác”.

Âm khí ở vườn trúc này không chỉ ngưng tụ ở một nơi. Anh muốn đi xem một vòng, ở đâu có ma quỷ thì diệt sạch.

Đúng lúc này, có một tiếng động rất lớn nghe như tiếng sấm vang rền ở phía sau.

Ngô Bình hơi cau mày: “Bùa sấm?”

Sau đó có một bóng người chạy nhanh về phía anh, là Lý Trường Thanh. Lúc này Lý Trường Thanh đang rất hoảng sợ, kêu lên: “Anh Ngô à, anh mau đi xem giúp tôi với, Cát Quảng Minh bị nhập rồi!”

Ngô Bình kinh ngạc. Cát Quảng Minh là đệ tử Mao Sơn mà cũng bị nhập ư?

Anh đứng im, lạnh lùng nói: “Cát Quảng Minh bị nhập thì liên quan gì đến tôi?”

Lý Trường Thanh cuống quýt: “Anh Ngô à, bây giờ không phải là lúc so đo với Cát Quảng Minh. Nếu anh đến muộn thêm chút nữa thì Cát Quảng Minh xong đời!”

Sau khi bị âm linh nhập, năm phút đầu tiên chính là thời gian vàng. Một khi năm phút trôi qua, người đó sẽ biến thành con rối của âm linh, thần linh cũng khó cứu!

Dù sao Ngô Bình cũng không phải kẻ ác độc. Tuy anh rất khó chịu với Cát Quảng Minh nhưng vẫn quyết định cứu mạng gã: “Dẫn đường!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1404


Cô bé ấy giật thót, còn chưa tránh kịp đã bị gã vồ ngã xuống đất.

Cô bé sợ hãi hét lên, còn tưởng mình sắp chết rồi. Đúng lúc này, có một bàn tay bóp cổ Cát Quảng Minh từ phía sau. Cát Quảng Minh nổi giận, bèn quay người chưởng một cái. Song chưởng này đập vào người đối phương hệt như đập vào đá tảng vậy.

Người ra tay tất nhiên là Ngô Bình. Anh cười lạnh lùng: “Tao đếm đến ba, rời khỏi cơ thể này, nếu không tao sẽ khiến mày biến thành tro bụi!”

Advertisement

Âm linh này nào biết sợ anh. Nó kêu lên một tiếng quái dị, đấm đá lung tung, nhưng làm cách nào cũng không thoát khỏi sự kìm kẹp của Ngô Bình.

Ngô Bình cười khẩy: “Không biết thân biết phận, chết đi!”

Tay còn lại của anh dán một lá bùa Thuần Dương lên trán Cát Quảng Minh. Tiên lực Thuần Dương truyền vào, toàn thân gã bốc khói, phát ra tiếng la hét thảm thương.

Advertisement

Chưa đầy ba giây, âm linh đã không chịu nổi, đành phải rời khỏi cơ thể gã, biến thành một cái bóng xám lao vào nhà thờ tổ.

Toàn thân run rẩy, Cát Quảng Minh dần tỉnh táo lại. Bây giờ gã rất yếu ớt, nước mắt và nước mũi đều chảy ròng ròng.

Ngô Bình đặt gã xuống đất, chân khí Thuần Dương tuần hoàn trong cơ thể. Anh bảo: “Nghỉ ngơi đi”.

Nói xong, anh xoay người tiến vào nhà thờ tổ.

Cát Quảng Minh rất xấu hổ. Trước đó gã còn xem thường Ngô Bình, ban nãy nếu không nhờ người ta cứu giúp thì gã xong đời rồi!

Thế là gã hét lên: “Anh Ngô, hãy cẩn thận!”

Ngô Bình không trả lời. Chẳng mấy chốc, nhà thờ tổ đã vọng ra một tiếng hét, sau đó là một tiếng động cực lớn.

Lúc này, Ngô Bình đang nhìn chằm chằm vào bức tượng tà thần. Không biết bức tượng này đã được đặt trong nhà thờ tổ bao lâu, ít nhất phải có mười mấy âm linh ám vào nó rồi.

Âm linh trong bức tượng này đã bị anh dùng bùa Thuần Dương g**t ch*t. Nhưng anh cảm thấy bức tượng tà thần này vẫn còn thứ dơ bẩn, mà đối phương còn thuộc hạng yêu tà!

Hiển nhiên, tu vi của đối phương rất cao, yêu khí gần như bằng không. Phiến ngọc có ghi chép, yêu quái có thể loại bỏ hoàn toàn yêu khí chính là yêu tiên!

Thực lực của yêu tiên còn đáng sợ hơn quỷ tiên rất nhiều! Kẻ trở thành yêu luôn cần cơ duyên rất lớn, dù sao thì linh trí của động vật kém xa con người, tu hành khó hơn loài người gấp trăm nghìn lần!

“Yêu quái trong bức tượng này, hãy mau hiện thân để tránh khỏi thương vong!”, anh lạnh lùng nói, đồng thời lấy bùa luyện yêu ra.

Bùa luyện yêu này được anh lấy từ mai rùa, uy lực khủng khiếp!

Bùa vừa lấy ra, bức tượng đã phát ra ánh sáng xanh, một giọng nói cứng rắn cất lên: “Thượng tiên tha mạng!”

Ngô Bình cười khẩy: “Ngươi hãy hiện thân ngay lập tức!”

“Vâng”.

Sau đó, một con chuột lớn lông trắng cao hơn nửa mét nhảy ra từ phía sau bức tượng và quỳ xuống trước mặt Ngô Bình, chắp tay vái chào anh như con người vậy.

Ngô Bình tò mò nhìn con chuột. Khi nó đứng lên sẽ cao đến một mét ba, một mét tư, thật sự rất to!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1405


Ngô Bình hỏi: “Ngươi bảo ngươi không hại người, vậy âm linh trước đó không phải do ngươi sai khiến?”

Con chuột vội vã lắc đầu: “Thượng tiên, những âm linh ấy không liên quan đến tôi. Có một rương pháp khí quỷ được chôn cách mặt đất mười mét. Chúng chính là âm linh sống trong pháp khí quỷ! Tôi còn khuyên chúng đừng hại người, nhưng chúng không có linh trí, không nghe lời tôi. Trước đây tôi còn từng giết vài âm linh, sau này thì chẳng buồn để tâm nữa. Hôm nay bọn chúng chọc phải thượng tiên, chết cũng đáng kiếp”.

Ngô Bình bèn hỏi: “Ngươi tu luyện ở đây bao lâu rồi?”

Advertisement

Con chuột đáp: “Thưa thượng tiên, đã hơn một trăm năm”.

Ngô Bình quét mắt nhìn vài lần. Con chuột lớn này đã luyện ra nguyên thần, năng lực có thể so với Địa Tiên thuộc cảnh giới chân nhân.

Advertisement

Anh nói: “Niệm tình ngươi tu hành không dễ dàng, hôm nay ta tha mạng cho ngươi”.

Con chuột lớn vô cùng cảm kích, rối rít vái lạy: “Cảm ơn thượng tiên đã tha bổng!”

Ngô Bình thấy nó có nhân tính, bèn bảo: “Cách tu hành của con chuột nhà ngươi e là còn sai sót. Hai ta gặp nhau cũng là một cái duyên. Thôi vậy, ta sẽ truyền một bộ phương pháp hít thở cho ngươi. Nhớ kỹ đấy”.

Con chuột mừng rỡ khôn xiết: “Cảm ơn thượng tiên! Tiểu yêu đang thiếu một bộ phương pháp hít thở!”

Ngô Bình truyền một bộ phương pháp hít thở trung thừa cho nó ngay tại đây. Bộ phương pháp hít thở này không có gì đặc biệt, nhưng cực kỳ hợp với loài yêu.

Con chuột lớn học một lần đã hiểu ngay, lại vái anh ba cái: “Đại ân đại đức của thượng tiên, cả đời tiểu yêu cũng không quên!”

Ngô Bình đáp: “Đi đi!”

Con chuột lớn lập tức nhảy ra khỏi nhà thờ tổ, khi rời đi còn nhìn Cát Quảng Minh một cái, sau đó tung người biến mất.

Cát Quảng Minh tái mặt, kinh ngạc hô lên: “Yêu tiên!”

Ra khỏi nhà thờ tổ, Ngô Bình nói với Lý Trường Thanh vẫn đang sợ hãi: “Bên dưới nhà thờ tổ này chôn rất nhiều pháp khí quỷ, ông mau sai người đào lên đi”.

“Được, được”, Lý Trường Thanh vội vã gọi người vào.

Cát Quảng Minh cũng tiến lại, ái ngại chắp tay với anh: “Cảm ơn anh Ngô đã cứu mạng tôi!”

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Anh là đệ tử Mao Sơn. Tôi chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không dám nhận đại lễ này”.

Cát Quảng Minh hoảng hốt nói: “Anh Ngô xin đừng nói vậy, tôi đã xấu hổ lắm rồi”.

Ngô Bình hỏi gã: “Rõ ràng ban nãy anh đã dùng bùa Ngũ Lôi, tại sao vẫn không thể g**t ch*t âm linh?”

Cát Quảng Minh cười khổ: “Tôi dùng bùa sấm g**t ch*t hai âm linh, nào ngờ còn có một âm linh lợi hại hơn đánh lén tôi. Thế là tôi bất cẩn để nó nhập vào người. Hầy, để anh Ngô chê cười rồi”.

Ngô Bình nói nhẹ tênh: “Đúng là anh rất kém cỏi”.

Thế mà Cát Quảng Minh lại không phản bác, chỉ bảo rằng: “So với anh Ngô, quả thật tôi còn kém xa. Ban nãy con yêu kia suýt chút nữa đã lột da rút gân tôi rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1406


Ngô Bình đáp: “Không vội. Vườn trúc vẫn còn vài nơi âm khí rất nặng. Tôi đi xem trước đã”.

Sau đó anh lại đi kiểm tra thêm vài nơi, quả nhiên vẫn còn âm khí tiềm ẩn. Nguyên nhân đều liên quan đến pháp khí quỷ cả, anh sai người làm đào lên không ít pháp khí quỷ.

Đến giữa trưa, một đống pháp khí quỷ chất trước nhà, đủ kiểu đủ loại.

Advertisement

Cát Quảng Minh cũng kinh ngạc vô cùng: “Anh Ngô, không ngờ lại đào được nhiều pháp khí quỷ như vậy. Chuyện này thật bất thường!”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu, đoạn nhìn sang Lý Trường Thanh: “Ông Lý, tốt nhất là ông nên nói thật!”

Nét mặt Lý Trường Thanh rất rối rắm. Vài giây sau, ông ta mới thở dài: “Đây vốn là bí mật nhà họ Lý. Nếu anh Ngô đã hỏi, tôi đành nói vậy”.

Ngay sau đó, ông ta kể cho Ngô Bình và Cát Quảng Minh về lịch sự của tổ tiên nhà họ Lý.

Cuối thời nhà Thanh, quân Thái Bình tiến vào Giang Nam. Tổ tiên của họ Lý chính là Lý Tú Thành thuộc quân Thái Bình nổi dậy vào giai đoạn sau.

Lý Tú Thành học quỷ đạo, sau này trở thành trụ cột của quân Thái Bình, tận dụng cơ hội tu luyện quỷ đạo, chế tạo ra pháp khí quỷ. Giữa biển máu xác người, quỷ thuật của Lý Tú Thành càng ngày càng lợi hại, nuôi dưỡng ra một lượng lớn hung linh ác quỷ, thuận lợi vô cùng.

Rồi sau đó có cao nhân ra tay g**t ch*t Lý Tú Thành. Một người vợ lẽ của Lý Tú Thành lúc ấy đang có thai, bèn dẫn theo tôi tớ, thu dọn vài rương đồ rồi bỏ trốn, cuối cùng dừng chân ở huyện Ninh Lạc.

Về sau, người vợ lẽ này hạ sinh con trai, chính là ông nội của Lý Trường Thanh. Lúc bỏ trốn, họ đã mang theo rất nhiều pháp khí quỷ. Người vợ lẽ ấy biết cách điều khiển ma quỷ, nhờ vậy mà nhà họ Lý đã nhanh chóng có chỗ đứng vững chắc ở huyện Ninh Lạc.

Quỷ đạo hại thân, người vợ lẽ mới bốn mươi mấy tuổi đã qua đời. Ông nội của Lý Trường Thanh còn nhỏ tuổi, chưa học được toàn bộ truyền thừa. Đến đời Lý Trường Thanh thì học càng ít hơn.

Biết được nguồn gốc của số pháp khí quỷ này rồi, Ngô Bình nói: “Những pháp khí quỷ này vô cùng cổ xưa, chắc chắn năm ấy Lý Tú Thành từng đi vào một nơi nào đó”.

Lý Trường Thanh hỏi: “Anh Ngô à, vậy phải xử lý mấy món đồ này như thế nào?”

Ngô Bình đáp: “Vẫn có vài món pháp khí quỷ còn phong ấn âm linh, để lại chỉ gây hoạ. Thế này đi, tôi và Cát Quảng Minh sẽ giúp ông tiêu huỷ một phần, và mang đi một phần. Ông thấy sao?”

Bây giờ Lý Trường Thanh chẳng còn trông đợi gì vào số pháp khí quỷ này nữa, vội vàng đồng ý.

Sau đó, ông ta mở tiệc chiêu đãi Ngô Bình và Cát Quảng Minh. Trên bàn rượu, Cát Quảng Minh vô cùng cung kính và khách sáo với Ngô Bình.

Tuy Cát Quảng Minh cao ngạo, nhưng một khi đã có lòng kết giao với người khác thì cũng là người giàu tình cảm. Ngô Bình khá xem trọng gã.

Lúc trò chuyện, Ngô Bình mới biết Mao Sơn cũng có đạo trường ở Địa Tiên Giới, còn có một vị chân quân trấn giữ. Bên ngoài phái Mao Sơn có hai vị chân nhân, một trong hai chính là ông nội của Cát Quảng Minh - Cát Thiên Thuận.

Đệ tử Mao Sơn trải khắp thiên hạ, trong triều cũng có rất nhiều đệ tử phái Mao Sơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1407


Bây giờ Cát Quảng Minh có cảm giác mình và Ngô Bình gặp nhau quá muộn, rất muốn ở cùng anh thêm vài ngày nữa. Song Ngô Bình còn có việc, đã rời đi ngay trong chiều hôm đó.

Năm giờ chiều, anh lên máy bay chở khách, bay đến Đông Doanh với tư cách du khách.

Anh là người của Thần Võ Ti, vì vậy phải dùng bí danh “Ngô Nhàn”, thân phận là bác sĩ.

Advertisement

Sau khi máy bay cất cánh, Ngô Bình nhắm mắt nghỉ ngơi. Nửa giờ sau, máy bay gặp phải luồng không khí mạnh, anh mở bừng mắt.

Ngô Bình ngồi ở khoang phổ thông, cửa sổ ở bên phải. Lúc này anh nhìn ra ngoài, thấy máy bay đang bay giữa tầng mây.

Advertisement

Có một cô gái khoảng 20 tuổi ngồi bên trái Ngô Bình, cô ấy trông khá ưa nhìn, ăn mặc thì giản dị. Từ lúc lên máy bay, cô ấy chỉ lặng lẽ đọc sách, giờ gặp phải luồng khí lưu thì cô ấy mới gập sách lại rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngô Bình mỉm cười rồi lấy một túi nho khô trong túi ra đưa cho cô ấy: “Cô ăn không?”

Cô gái xua tay: “Tôi không ăn đâu, cảm ơn anh”.

Ngô Bình cũng không khách sáo mà ngồi ăn một mình luôn. Đây là đồ do Đường Băng Vân chuẩn bị, tất cả đều là những món ăn vặt bổ dưỡng, vì dụ như nho khô này được làm từ những quả nho ngọt nhất, cả mẫu chỉ cho ra được vài cân.

Cô gái chợt nói: “Anh đến Đông Doanh du lịch à?”

Ngô Bình gật đầu: “Ừm, còn cô?”

Cô gái: “Tôi đi làm, một người bạn của tôi ở bên đó đã giới thiệu một công việc cho tôi”.

Lương ở Đông Doanh đúng là cao hơn lương trong nước, một tháng có thể kiếm được hơn 20 nghìn.

Ngô Bình: “Cô trẻ thế này chắc mới tốt nghiệp hả?”

Cô gái cười đáp: “Tôi 19 tuổi, giờ đang trong kỳ nghỉ đông nên tôi tranh thủ ra nước ngoài làm việc”.

Ngô Bình biết Đông Doanh cũng chẳng phải nơi tốt lành gì nên nói: “Một mình cô đến đấy thì phải cẩn thận đấy”.

Cô gái nói: “Ừm, tôi biết rồi”.

Trò chuyện thêm một lúc thì Ngô Bình biết cô gái tên là Dương Bình Bình, sinh viên trường đại học Vân Kinh. Khi nhắc đến Vân Kinh thì hai người lại có chung chủ đề bàn luận.

Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh, Ngô Bình và Dương Bình Bình trao đổi số điện thoại với nhau.

Ra ngoài sảnh, Ngô Bình đã nhìn thấy Lạc Mộng Trần đang vẫy tay với mình.

Anh nói với cô ấy: “Mộng Trần, ông Lạc đâu?”

Lạc Mộng Trần cười nói: “Ông cố bận nên không tới được, vì thế bảo em đến đón anh”.

Sau đó, hai người cùng lên một chiếc xe rồi rời khỏi sân bay.

Đây là lần đầu Ngô Bình đến Đông Doanh, anh hỏi: “Mộng Trần, người nhà anh đâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1408


Diện tích của Đông Doanh rất nhỏ, dân sống trong nội thành nhiều nên mật độ xe cộ rất cao, đi một lúc là lại tắc đường.

Ngô Bình nhìn dòng xe qua lại rồi nghĩ đến một chuyện, nói: “Mộng Trần, xí nghiệp xe hơi của tập đoàn Tam Hữu sao rồi?”

Lạc Mộng Trần cười đáp: “Em mới thành lập một công ty, đang thu mua ba xí nghiệp xe khác, chắc sang tháng là xong. Sau đó, công ty mới sẽ chuyển đến Viêm Long”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Đông Doanh nhỏ quá, diện tích đất thành thị có hạn. Nhưng nước mình thì khác, đất rộng, thoải mái mà làm”.

Lạc Mộng Trần: “Ba xí nghiệp mà em thu mua đều có thế mạnh riêng, tính năng của dòng xe việt dã rất mạnh, lượng tiêu thụ rất ổn”.

Ngô Bình: “Ừm, tiếp theo chúng ta cần đẩy mảnh tiêu thụ hãng xe mới, năm đến mười năm nữa, nhất định sẽ thống trị ngành xe hơi”.

Advertisement

Lạc Mộng Trần: “Anh Ngô, em thử tính toán rồi, nếu mình làm hãng xe mới thì ba năm đầu sẽ phải đầu tư ít nhất 100 tỷ, sau đó còn cần nhiều vốn hơn”.

Ngô Bình cười nói: “Làm càng to thì càng cần nhiều vốn, anh đang có 80 tỷ rồi”.

Lạc Mộng Trần sáng mắt lên: “Thế thì quá tốt rồi, có tiền thì sang năm là mình có thể cho ra mắt xe mới luôn”.

Một tiếng sau, chiếc xe tiến dừng trước một căn biệt thự sang trọng. Vừa xuống xe, Ngô Bình đã nhìn thấy Ngô Mi và Trương Lệ đứng chờ sẵn ở cổng.

Ngô Mi chạy tới cười nói: “Anh, anh đến rồi à!”

Ngô Bình hỏi cô bé: “Chơi có vui không?”

Ngô Mi: “Có ạ, ngày mai mình lên phía Bắc tắm suối nước nóng nhé”.

Ngô Bình: “Ừ”.

Trương Lệ nói: “Tiểu Bình, chúng ta chơi mấy hôm nữa rồi về thôi, sắp tết rồi”.

Ngô Bình: “Vội gì mẹ, qua tết mình về cũng được”.

Lúc này, ông bà ngoại Ngô Bình cũng đi ra, sau đó cả nhà cười nói vui vẻ cùng đi vào phòng khách.

Ngô Bình nói: “Ông bà ơi, cháu mang đào nước mình sang cho mọi người ăn này”.

Nói rồi, anh lấy một quả đào tiên ra, sau đó dùng dao bổ đôi chia cho hai ông bà.

Ông ngoại anh thấy quả đào hơi nhỏ, nhưng rất thơm nên cắn luôn một miếng. Bà ngoại cũng nhanh chóng nếm thử rồi không tiếc lời khen.

Hai ông bà tuổi tác đã cao, mỗi người ăn nửa quả như vậy cũng đủ để kéo dài tuổi thọ đến 100 tuổi cũng không bệnh tật gì.

Ngô Bình lại lấy Địa Nguyên Đan ra rồi đưa cho Trương Lệ, Ngô Mi và Lạc Mộng Trần.

Uống đan dược xong, Ngô Bình dặn họ đi nghỉ.

Ngô Bình ngồi một lúc trong phòng sách của Lạc Mộng Trần thì có người gõ cửa sổ, không cần nhìn thì anh cũng biết là Lạc Trường Sinh nên nói: “Vào đi”.

Lạc Trường Sinh mở cửa sổ đi vào rồi nói: “Chủ nhân, để tránh bị phát hiện nên tôi không đến sân bay đón cậu được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1409


Ngô Bình gật đầu: “Tuy linh khiếu của mỗi người là khác nhau, nhưng về bản chất thì tương tự, linh khiếu mà tôi đã đả thông có thể giúp ông”.

Vì thế, anh lấy Ngũ Hành Tiên Châm ra, sau đó truyền chân lực thuần dương vào rồi đả thông linh khiếu cho Lạc Trường Sinh.

Mười phút sau, chân lực thuần dương đã tích được nhiều, một tiếng động vang lên, Lạc Trường Sinh đã đả thông được linh khiếu thứ ba.

Sau đó, ông ta lập tức cảm thấy linh khí thuần dương trong cơ thể mình.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Thế là thuận lợi rồi, ông củng cố tu vi đi”.

Lạc Trường Sinh cảm ơn rồi ngồi ngồi xếp bằng xuống hấp thu tiên lực thuần dương.

Advertisement

Ngô Bình có thể giúp người khác đả thông linh khiếu, chủ yếu là nhờ khả năng nhìn xuyên thấu của mình. Nếu không có khả năng này thì y thuật của anh có giỏi đến mấy cũng không làm được. Hơn nữa, bây giờ anh chỉ có thể giúp người khác đả thông linh khiếu tương tự với anh thôi, nhiều hơn nữa thì bó tay.

Lạc Trường Sinh tiếp tục tu luyện, còn Ngô Bình thì đi ra ngoài sân.

Giờ mới hơn ba giờ chiều, Lạc Mộng Trần tới tìm anh, cô ấy đã hấp thu xong đan dược nên trông gương mặt càng sáng ngời rạng rỡ hơn.

Cô ấy hào hứng nói: “Anh Ngô, đan dược này thật kỳ diệu, em cảm thấy tuổi thọ của mình tăng lên nhiều lắm”.

Ngô Bình nói: “Đương nhiên, anh dùng địa chi để luyện chế đấy, có thể giữ gìn nhan sắc trẻ trung”.

Lạc Mộng Trần sờ mặt rồi nói: “Đúng là mịn màng hơn thật, anh Ngô nhà em có suối nước nóng, hôm qua có tuyết, chúng mình đi tắm suối nước nóng đi”.

Ngô Bình đồng ý, sau đó cùng Lạc Mộng Trần lên suối nước nóng lộ thiên. Nó nằm ở một nơi riêng biệt, khói bốc lên nghi ngút.

Lạc Mộng Trần c** đ* giúp Ngô Bình, sau đó cả hai cùng ngâm mình. Nước ấm khoảng 40 độ, rất vừa vặn.

Ngô Bình ngồi xuống, Lạc Mộng Trần xoa bóp cho anh rồi hỏi: “Anh Ngô Bình, ông cố đến gặp anh rồi à?”

Ngô Bình: “Ừm, anh vừa đả thông một linh khiếu giúp ông ấy, giờ ông ấy đang củng cố tu vi”.

Lạc Mộng Trần kinh ngạc nói: “Anh giỏi thế, cái gì cũng làm được. Sau này, nếu em đột phá lên cảnh giới Tiên Nhân, anh cũng đả thông linh khiếu cho em nhé?”

Ngô Bình: “Đương nhiên”.

Lạc Mộng Trần đã đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên nhờ Ngô Bình giúp, việc đột phá lên Nhân Tiên chỉ là thời gian thôi. Thấy Ngô Bình đồng ý giúp mình, cô ấy không nhịn được mà thơm lên má anh.

Ngô Bình cười nói: “Mộng Trần, em đổi tên Viêm Long khác đi”.

Lạc Mộng Trần ngẩn ra: “Tại sao ạ?”

Ngô Bình: “Anh có ông anh kết nghĩa tên là Lục Nhiễm Trần, na ná tên em đấy”.

Lạc Mộng Trần: “Vâng, tên này là do ông cố đặt cho em, hay anh đặt tên khác cho em đi”.

Ngô Bình: “Em dùng tạm tên Đông Doanh là Hanami Tsukihime đi”.

Lạc Mộng Trần: “Vâng”.

Trong lúc được cô ấy mát xa cho, tay Ngô Bình bắt đầu không an phận. Một lát sau, Hanami Tsukihime đã ngồi xuống người anh với vẻ thẹn thùng.

Ngô Bình đang hưởng thụ được người đẹp phục vụ thì bên ngoài vang lên giọng nói của một cô gái.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1410


Ngô Bình nghe thấy là giọng của Hoshi, anh hắng giọng nói: “Ra ngoài chờ đi”.

Nào ngờ Hoshi lại nói: “Chủ nhân ạ? Chủ nhân, có chuyện gấp, Hoshi có chuyện gấp cần bẩm báo”.

Hanami Tsukihime sắp lên cao trào, không muốn rời khỏi cơ thể Ngô Bình nên vẫn ngồi trên người anh rồi nói: “Hoshi và Miyo đều là người của em, sớm muộn họ cũng phải phục vụ anh nên cứ cho họ vào đi”.

Ngô Bình vẫn chưa quen nên với lấy cái khăn tắm rồi che phần dưới của hai người lại, nói: “Vào đi”.

Advertisement

Hai cô gái đẩy cửa vào, đó chính là Hoshi và Miyo, thấy Ngô Bình và Hanami Tsukihime đang quấn lấy nhau, hai cô gái đỏ mặt rồi quay đi.

Hanami Tsukihime: “Hoshi, có chuyện gì mà gấp thế?”

Advertisement

Hoshi đáp: “Cô chủ, đột nhiên có một tốp cao thủ xuất hiện ở gần đây, chúng ta đã bị bao vây rồi ạ”.

Hanami Tsukihime ngạc nhiên nói: “Cái gì?”

Hoshi: “Chắc là kẻ thù của lão gia, không biết tại sao họ lại biết lão gia ở đây”, lão gia mà cô ta nhắc đến là Lạc Trường Sinh.

Hanami Tsukihime biến sắc mặt, sau đó vội vàng định đứng dậy, nhưng lại bị Ngô Bình ấn xuống, anh nói: “Em sợ gì chứ?”

Hanami Tsukihime: “Anh, anh và mọi người mau rời khỏi đây đi”.

Ngô Bình nói: “Kẻ thù tự mò tới, xử lý họ luôn không phải tốt hơn à?”

Hanami Tsukihime ngẩn ra: “Xử lý họ luôn ư?”

Ngô Bình hỏi Hoshi: “Đã điều tra về họ chưa? Có tu sĩ Địa Tiên nào không?”

Hoshi: “Thưa chủ nhân, có hai tốp người đến do một tu sĩ Địa Tiên dẫn đầu ạ. Bên ngoài còn có bốn tu sĩ Nhân Tiên và vài cao thủ Thiên Tiên”.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên vì có khá nhiều cao thủ, xem ra kẻ thù của Lạc Trường Sinh có thể lực không nhỏ.

Miyo nói: “Chủ nhân, hai tốp người này thuộc phái Chizu và phái Gensora. Ngày xưa, khi mới tới Đông Doanh, lão gia đã có xung đột với họ rồi giết chưởng môn của họ”.

Ngô Bình cười nói: “Ông Lạc nóng tính thế, hèn chi người ta tới trả thù. Hai cô lui đi, tiếp tục điều tra xem ai làm lộ tin tức”.

“Vâng”, Hoshi và Miyo đi ra ngoài.

Hanami Tsukihime: “Ngô Bình, không lẽ mình có gian tế à?”

Ngô Bình gật đầu: “Kẻ thù đến rất đúng lúc, khi cả anh và ông Lạc đều ở đây, chắc chắn đã có người báo tin”.

Hanami Tsukihime nhíu mày: “Nếu bắt được, em sẽ cho người đó sống không bằng chết”.

Nửa tiếng sau, hai người mới thoả mãn rồi mặc đồ vào, rời khỏi suối nước nóng.

Lạc Trường Sinh đã chờ sẵn ngoài phòng khách rồi.

“Chủ nhân, có kẻ thù tới”, ông ta nói.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Ông Lạc, sao trông ông chẳng lo lắng gì thế?”

Lạc Trường Sinh cười nói: “Có chủ nhân ở đây thì tôi sợ gì nữa?”

Ngô Bình: “Ông tin tôi thế à? Ban nãy, tôi còn định chạy trốn đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1411


Đường Thái Canh cho Ngô Bình bảy kiếm phù, uy lực của chúng rất mạnh, đủ để giết chân nhân.

Lạc Trường Sinh: “Cảm ơn chủ nhân, nhưng phái Gensora và phái Chizu đều là môn phái đã truyền thừa nhiều năm, hơn nữa còn có liên quan tới Nhẫn Giới nên không thể coi thường được”.

Ngô Bình: “Dù họ truyền thừa bao nhiêu năm thì cũng vậy thôi”.

Advertisement

Nói rồi, anh lấy ba lá kiếm phù ra rồi nói: “Chuyện của ông thì ông tự giải quyết, ba lá bùa này chắc đủ rồi”.

Lạc Trường Sinh sáng mắt lên nói: “Sát khí của mấy lá bùa này rất mạnh, chủ nhân lấy ở đâu vậy ạ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ông có biết Đường Thái Canh của Đường Môn không? Ông ấy cho tôi đấy”.

Lạc Trường Sinh hoảng hốt: “Đường Thái Canh còn sống ư?”

Ngô Bình: “Không những còn sống mà đã ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ tư rồi, sau này khéo còn đột phá lên tầng thứ năm đấy”.

Lạc Trường Sinh ngưỡng mộ nói: “Quá đỉnh! Ngày xưa, tôi cố lắm cũng chỉ đến cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba, muốn đột phá tiếp gần như là không thể”.

Ngô Bình: “Ông yên tâm, tôi đảm bảo tu vi của ông sẽ vượt Đường Thái Canh”.

Lạc Trường Sinh mửng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân”.

Ngô Bình: “Được rồi, đừng nhiều lời nữa, đi giết địch đi”.

Lạc Trường Sinh đứng dậy đi ra ngoài, lập tức có cả tốp cao thủ bao vây ông ta. Tu sĩ ở cảnh giới nào cũng có, thậm chí còn có cả Nhân Tiên. Họ đều là người được Lạc Trường Sinh bồi dưỡng, cũng là thế lực giúp Hanami Tsukihime đứng vững ở Đông Doanh.

Ngô Bình hỏi: “Hanami, anh rất tò mò sao ông Lạc chỉ tin mỗi mình em?”

Lạc Trường Sinh không chỉ có một người con trai, ông ta có rất nhiều con cháu, nhưng lại chỉ tin mỗi Hanami Tsukihime, lạ thật!

Hanami Tsukihime: “Năm lên ba em mới được gặp ông cố, vừa gặp em ông cố đã vui lắm. Trước đó, bố em không có địa vị gì trong gia tộc cả, nhưng nhờ em mà bố đã được mọi người tín nhiệm hơn. Đến mẹ, ông nội và chú em cũng được trọng dụng”.

“Về sau, ông cố càng tập trung bồi dưỡng em hơn. Hoshi và Miyo cũng là vệ sĩ do ông cố chọn cho em đấy. ban đầu, em không biết vì sao, cho đến năm 15 tuổi thì ông cố mới nói cho em hay”.

Ngô Bình tò mò: “Nói gì?”

Hanami Tsukihime: “Ông cố bảo người không còn hi vọng gì trên con đường tu hành nữa rồi, nhưng em có thể thay đổi số mệnh của người. Ông cố bồi dưỡng em là để cảm ơn em sẽ giúp ông trong tương lai”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ: “Ông Lạc giỏi reo quẻ, xem ra đã biết mọi chuyện từ lâu, đúng là cáo thật!”

Lúc này, Lạc Trường Sinh đã dẫn mọi người ra nghênh chiến, Hanami Tsukihime cũng muốn đi nhưng bị Ngô Bình cản lại: “Đừng lo, xong ngay giờ ấy mà”.

Đúng như Ngô Bình đoán, trận đấu ở bên ngoài vừa bắt đầu, Lạc Trường Sinh đã dùng kiếm phù tấn công kẻ địch, không chừa một ai.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1412


Ngô Bình cười nói: “Địa bàn của hai môn phái này ở đâu?”

Lạc Trường Sinh: “Phái Gensora khống chế hai quận, phái Chizu khống chế ba quận. Đông Doanh khác với Viêm Long, địa bàn giữa các thế lực phân chia rạch ròi. Hôm nay, tôi đã diệt phái Gensora thì địa bản của họ sẽ thuộc về tôi”.

Ngô Bình: “Nếu thế sao ông không diệt luôn phái Chizu đi để chiếm nốt ba quận kia?”

Advertisement

Lạc Trường Sinh lắc đầu: “Hôm nay là họ chủ động tấn công tôi, tôi tiêu diệt họ là điều đương nhiên. Nhưng nếu tôi chủ động tấn công họ thì sẽ làm kinh động tới mấy lão quái vật ở đây, thế thì lại phiền lắm”.

Advertisement

Ngô Bình: “Gia tộc của ông cũng khống chế nhiều quận thành rồi phải không?”

Lạc Trường Sinh: “Vâng, con cháu của tôi đã khống chế được hai quận, nhưng mấy năm trở lại đây lại chuyển hướng sang kinh doanh rồi”.

Hanami Tsukihime: “Hai quận đấy ở gần đây nên khu vực này là đại bản doanh của chúng ta. Phái Gensora ở Quan Đông, thủ đô nằm ở đó nên rất đông dân và kinh tế cũng phát triển. Mình lấy được quận Saitama và Gunma rồi thì địa bàn của mình sẽ rộng hơn.

Nghe thấy thế, Ngô Bình nói: “Ông Lạc, ông từng nói sẽ chuyển tài sản về Viêm Long, tôi thấy cứ từ từ đã”.

Lạc Trường Sinh: “Ý của chủ nhân là tiếp tục mở rộng địa bàn ở Đông Doanh ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Gốc rễ của ông ở đây mà không tận dụng để phát triển thì quá phí. Chỉ cần chuyển xí nghiệp xe hơi về Viêm Long là được rồi, còn lại thì cứ để lại đây đi”.

Lạc Trường Sinh gật đầu: “Vâng”.

Ngô Bình nói với Hanami Tsukihime: “Em lấy bản đồ ra đây”.

Cô ấy về phòng sách rồi cầm một tấm bản đồ tới, bên trên là phạm vi của các thế lực tu chân ở Đông Doanh.

Có thể thấy 47 quận của Đông Doanh đã bị hơn 100 thế lực chiếm đóng, các thế lực nhỏ thì chỉ chiếm vài xã, thị trấn hoặc thôn.

Thế lực lớn thì chiếm cả quận hay vài quận. Như Lạc Trường Sinh đã chiếm vài quận, vậy có thể được coi là thế lực khá lơn rồi.

Lạc Trường Sinh chỉ vào bản đồ rồi nói: “Chủ nhân, hai quận này là phạm vi của chúng ta, có 3 triệu dân, nền công nghiệp rất phát triển”.

Ngô Bình nhìn thấy hai quận mà Lạc Trường Sinh chiếm đóng là Yamanashi và Nagano. Một nơi có dân số chưa đến một triệu, một nơi thì đã có hơn hai triệu dân.

Cạnh hai quận này là Saitama và Gunma, hai nơi này hay xung đột cũng vì quá gần nhau.

Ngô Bình nói: “Chiếm được Saitama và Gunma rồi thì tranh thủ xử nốt Kanagawa và Tokyo đi, hai nơi này đang do thế lực nào quản lý?”

Lạc Trường Sinh: “Hai thế lực mạnh nhất Đông Doanh là Kōga-ryū và Iga. Thật ra đứng sau Phái Gensora chính là Iga đang nắm giữ Kanagawa”.

Ngô Bình: “Vậy là nếu mình muốn chiếm Saitama và Gunma thì phải qua được cửa của Iga trước?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1413


Lạc Trường Sinh cười lạnh: “Tôi không ngại giết thêm vài đứa đâu”.

Ngô Bình nhớ tới cquận Lạc Trường Sinh từng bị người ta truy sát rồi hỏi: “Oda Tamura từng muốn giết ông thuộc thế lực nào?”

Advertisement

Lạc Trường Sinh chỉ vào một vị trí: “Lão già đó nắm giữ Shizuoka và Aichi”.

Ngô Bình gật đầu: “Lần này, tôi đến Đông Doanh sẽ giúp ông xử người này”.

Advertisement

Lạc Trường Sinh mừng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân, vậy chúng ta thành công chắc rồi”.

Ngô Bình: “Lần trước, ông đã giết Kiếm Thánh và Nhẫn Thánh, ngoài ra còn đắc tội với tu sĩ của Nhẫn Giới và Kiếm Đạo Giới. Giờ ông về đây, kiểu gì họ chẳng tới trả thù, cho nên ông hãy mau cải trang thành cao thủ cảnh giới Địa Tiên đi”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân, với tu vi của tôi thì cải trang thành cảnh giới Địa Tiên không khó. Nhưng nhỡ có cường giả mạnh tới tìm thì tôi phải có đòn đánh trả chứ”.

Ngô Bình cười nói: “Chuyện này đơn giản”.

Nói rồi, anh lại lấy một lá kiếm phù ra, cùng với đó là bùa giam cầm và bùa chém quỷ mà Đông Hoàng từng trao đổi với anh, tất cả đưa hết cho Lạc Trường Sinh.

Ông ấy cất đi rồi nói: “Con cháu của tôi nhiều lắm, nhưng hầu hết đều không tu luyện nên tôi định chuyển hết về Viêm Long. Giờ mà muốn phát triển ở quê nhà thì phải xem xét lại”.

Ngô Bình không hiểu về gia tộc của Lạc Trường Sinh lắm, giờ hỏi mới biết Lạc Trường Sinh có ba con trai và một con gái. Sau đó, ông ta đã có thêm 12 người cháu trai và bảy cô cháu gái, một cháu trai và hai cháu gái đằng ngoại nữa.

Cháu của ông ta lại sinh thêm 35 đứa chắt trai, 17 chắt gái, ba chắt trai và một chắt gái bên ngoại. Hanami Tsukihime là một trong 17 cô chắt gái.

Tính cả dâu lẫn rể nữa thì quân số của nhà họ Lạc đã hơn 100 người.

Ngày xưa, Lạc Trường Sinh đã ra quy định, mọi việc trong gia tộc sẽ do gia chủ quyết định nên gia chủ sẽ có quyền cao nhất. Gia chủ đầu tiên đương nhiên là ông ta, sau đó là con trai trưởng, cháu trưởng và chắt trưởng. Chắt trưởng hiện giờ của Lạc Trường Sinh là Hanami Sawago, gần 50 tuổi, là con trai của con thứ nên khi lên làm gia chủ đã trọng dụng người trong chi nhà mình hơn.

Hanami Tsukihime ở chi thứ ba, vì được Lạc Trường Sinh coi trọng nên có địa vị đặc biệt trong gia tộc, quyền lực chỉ sau gia chủ.

Có một thời gian, nhà họ Lạc tưởng Lạc Trường Sinh đã chết, gia chủ đã liên thủ với một số người để lật đổ Hanami Tsukihime. May mà Lạc Trường Sinh đã dùng tầm ảnh hưởng của mình để củng cố địa vị cho cô ấy, dù thế nhưng Hanami Tsukihime và gia chủ vẫn có mâu thuẫn lớn.

Khác với Hanami Tsukihime, Hanami Sawago đã coi mình là người Đông Doanh, từ suy nghĩ đến hành động của ông ta đã hệt như người Đông Doanh rồi.

Hanami Tsukihime thì khác, từ nhỏ cô ấy đã được ông cố bồi dưỡng nên còn nói sõi tiếng Viêm Long hơn Đông Doanh, chữ quốc ngữ cũng viết thông thạo và am hiểu nhiều thơ ca.

Vì suy nghĩ khác nhau nên rất khó để Hanami Tsukihime và Hanami Sawago chấm dứt mâu thuẫn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1414


Lạc Trường Sinh hừ nói: “Tôi sống lại có liên quan gì đến chúng nó đâu, vả lại tôi đã cho chúng nó những thứ mà chúng nó cần rồi”.

Hanami Tsukihime: “Ông cố, gia chủ nắm mọi quyền hành về việc làm ăn, đã thế chỉ dùng người của mình, giờ ông làm thể khéo loạn mất”.

Lạc Trường Sinh: “Loạn thì loạn, cháu cứ lo việc của gia tộc đi, giữ được gì thì giữ, không thì bán hết. Chúng ta sẽ đi một con đường khác”.

Hanami Tsukihime hiểu ý của ông cố, việc kinh doanh của gia tộc sẽ giảm dần rồi dừng hẳn. Nói trắng ra là họ sẽ xây dựng gia tộc thành một thế lực tu hành.

98745-0.jpg

 
Thần Y Trở Lại
Chương 1419


Hoshi và Miyo chớp mắt nói: “Chủ nhân, thuật ám sát thật sự là gì ạ?”

Ngô Bình: “Học rồi biết”.

Trong bộ Tạp có một môn Ám Sát Kinh, chuyên huấn luyện thuật ám sát. Ngô Bình đọc xong thì thấy nó là công pháp ám sát lợi hại nhất trên đời.

Học xong, Hoshi và Miyo có thể dễ dàng đột phá, chờ họ thành cao thủ Tiên Thiên rồi, sẽ hộ trợ Hanami Tsukihime làm được nhiều việc hơn.

Advertisement

Miyo nói: “Chủ nhân, thầy của chúng tôi muốn được gặp chủ nhân”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Thầy của các cô là ai?”

Advertisement

Hoshi: “Thầy của chúng tôi là Kamemori Tsuruki của Nhẫn Đạo”.

Ngô Bình: “Sao ông ấy lại muốn gặp tôi?”

Hoshi: “Thấy tu vi của chúng tôi tăng nhanh nên thầy đã hỏi công pháp mà chúng tôi tu luyện. Chúng tôi đã nhắc đến chỉ dẫn của chủ nhân, thầy rất khâm phục nên muốn được gặp chủ nhân một lần để thỉnh giáo”.

Ngô Bình không muốn gặp người lạ, nhưng thấy vẻ mong chờ của hai cô gái nên đành gật đầu nói: “Được, các cô sắp xếp thời gian đi”.

Hai cô gái mừng rỡ.

Lúc này, Ngô Mi chợt đi tới nên Hoshi nhường chỗ ngay.

Ngô Mi: “Anh ơi, anh đang hưởng thụ kiểu vừa thê vừa thiếp đấy à?”

Ngô Bình lừ mắt: “Nói linh tinh”.

Ngô Mi cười hì hì: “Có điểm thi cuối kỳ rồi đấy, đố anh em được bao nhiêu điểm?”

Ngô Bình: “Đứng đầu toàn thành phố?”

Ngô Mi bĩu môi: “Đoán thế thì đoán làm gì, em bảo anh đoán điểm cơ mà”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Em từng thi được 750 điểm rồi, không lẽ giờ lại thấp hơn à?”

Ngô Mi bực dọc nói: “Trường em chỉ có ba người trên 700 điểm thôi, em được 745 điểm”.

Ngô Bình: “Đâu mất năm điểm rồi?”

Ngô Mi: “Tại đề có thêm ba câu, hai câu trong đó là câu hỏi chủ quan. Thành tích của em là khá lắm rồi đấy, người đứng thứ hai chỉ có 715 điểm thôi, em hơn bạn ấy những 35 điểm còn gì”.

Ngô Bình cười nói: “Ừ, cố gắng phấn đấu”.

Ngô Mi: “Trước kỳ nghỉ, thầy hiệu trưởng đã gọi cho em, bảo là đại học Thiên Kinh ngỏ ý muốn chọn em đấy, đã thế còn tặng học bổng toàn phần nữa”.

Ngô Bình hỏi: “Em định thế nào?”

Ngô Mi: “Em chưa muốn học đại học ngay, mà muốn đi thi giống các bạn”.

“Thế nào cũng được, em cứ quyết đi”, Ngô Bình cười nói.

Tắm nước nóng xong, cả nhà Ngô Bình lại đi ăn, đồ ăn của Đông Doanh khá đặc sắc, nhưng mùi vị bình thường và khá nhạt nhẽo nên Ngô Bình không thích lắm.
 
Back
Top Dưới