Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1360


Ngô Bình khẽ thở dài: “Đã bảo là anh trúng Ngưng Huyết Chỉ của tôi rồi, đừng có ra tay, thế mà anh nhất quyết không nghe”.

Lúc này Đỗ Nhược Hải mới hiểu ra. Hắn nhìn chòng chọc vào Sử Văn Thánh, muốn nói gì đó nhưng chẳng thể thốt thành lời.

Ngô Bình nhẹ nhàng nói: “Ông ta lừa anh vì sợ bị anh tức giận cắn ngược trước khi chết. Dù sao ông ta cũng chỉ là Tiên Thiên, không phải đối thủ của anh”.

Advertisement

Đỗ Nhược Hải hét ầm lên, cơ thể căng ra, màu da dần chuyển màu xanh đen, ít lâu sau đã tắt thở, biến thành thi thể.

Sử Văn Thánh lắc đầu bảo: “Đúng là vô dụng!”

Ngô Bình hỏi: “Nghe nói ông không cho phép tôi rời khỏi phòng?”

Advertisement

Sử Văn Thánh cười đáp: “Làm sao tôi dám thất lễ với anh Ngô chứ? Chắc chắn là tên rác rưởi này tự tung tự tác, mong anh Ngô đừng trách!”

Ngô Bình hừ giọng: “Sử Văn Thánh, xem ra tôi nể mặt ông quá rồi! Bên cạnh ông còn một Nhân Tiên nữa phải không? Gọi ra đây đi!”

Sử Văn Thánh cười khổ: “Anh Ngô đừng giận, trước đó là hiểu lầm. Ở chỗ của tôi, anh muốn đi đâu cũng được, không ai dám ngăn cản”.

Ngô Bình hỏi: “Thế à? Vậy còn cái hố kia, tôi cũng được vào phải không?”

Sử Văn Thánh cười đáp: “Tất nhiên là được!”

Ngô Bình nhìn ông ta chăm chú khoảng vài giây, đoạn nói: “Được, tôi đi trước đây”. Dứt lời, anh xoay người rời lều, đi về phía hố.

Sau khi Ngô Bình đi khỏi, Sử Văn Thánh nở một nụ cười quái dị. Bỗng có giọng nói vang lên.

“Ông Thánh, tên này có năng lực cao cường, không ngờ lại giết được Đỗ Nhược Hải”.

Sử Văn Thánh nói: “Hừ, cao cường đến mấy cũng phải chết thôi. Một khi vào cái hố ấy thì đừng mong ra khỏi!”

Người kia cười nói: “Đúng vậy. Với lực vẫn tiên trong hố, ngay cả Địa Tiên còn bó tay chịu chết, huống chi là một Nhân Tiên cỏn con?

Sử Văn Thánh bảo: “Đi truyền lệnh, một khi Ngô Bình vào hố, giết bất luận tội!”

“Vâng!”

Ngô Bình chậm rãi tiến về hố lớn. Đến lối vào cầu thang, anh dừng lại vì lờ mờ nhìn thấy ánh sáng đỏ lập loè bên dưới hố sâu. Đó là gì?

Có hai người đàn ông cao to ở cầu thang. Họ tiến lại gần anh: “Anh Ngô, anh không thể xuống dưới”.

Ngô Bình cười khẩy: “Tránh ra”.

Họ bất lực, đành lùi ra hai bên.

Ngô Bình bước xuống cầu thang, sau khi đi một vòng, bỗng cảm thấy không ổn. Chân khí trong người dường như trở nên mất kiểm soát? Kỳ lạ hơn là thần niệm của anh cũng không thể giải phóng.

Anh giật mình, bèn xoay người định ra khỏi đây. Nhưng không biết từ khi nào, phía sau anh đã có mấy chục người cầm dao đứng chắn hết lối đi.

“Tên họ Ngô kia! Không ngờ đến chứ gì? Vào đây rồi, anh sẽ biến thành người bình thường!”, một gã cao to cười khẩy, người này cao gần hai mét, cơ bắp săn chắc.

Ngô Bình lạnh lùng hừ giọng: “Dựa vào các người mà đã muốn g**t ch*t tôi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1361


Gã ta gào lên thảm thiết, vội vã bịt vết thương. Ngô Bình lại lấy một cái xẻng khác, chém đứt đầu gã cao to. Máu tươi từ thân mình gã phun ra như mưa.

g**t ch*t gã rồi, anh nhặt con dao đầu quỷ lên, lạnh lùng bảo: “Sức mạnh ở nơi này đúng là có thể áp chế tu vi của tôi. Nhưng các người chớ quên, Ngô Bình này là đại tông sư võ học!”

Ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, có ý lui bước.

Advertisement

Lúc này, Sử Văn Thánh đã xuất hiện phía trên hố. Ông ta lớn tiếng nói: “Ai giết được kẻ này, tôi sẽ thưởng mười tỷ!”

Người chết vì tiền. Câu nói kia vừa dứt, đã có hai tên cao to xông ra từ trong đám người. Họ cầm hai khẩu súng lớn và tấn công Ngô Bình từ hai bên trái, phải. Có thể nhìn ra họ đều rất lão luyện, kỹ thuật bắn súng điêu luyện, động tác rất dứt khoát.

Advertisement

Tuy Ngô Bình không thể vận chân khí và thần niệm, nhưng thể chất của anh đã vượt xa người thường. Súng vừa vung tới, anh bèn dùng sống dao cản lại. Khẩu súng lớn liền vượt khỏi tầm kiểm soát của người sử dụng, tuột tay rơi xuống.

Khẩu súng còn lại tấn công vào mặt anh. Ngô Bình nghiêng đầu, đột ngột áp sát, lưỡi dao kề vào báng súng rồi gọt về phía trước.

Máu bắn tung tóe khắp nơi, mấy ngón tay của kẻ cầm súng thứ hai bị gọt đứt. Kẻ đó gào lên thảm thiết, bỏ súng rút lui.

Ngô Bình cười khẩy, vứt con dao đầu quỷ rồi nhặt khẩu súng lớn. Trong Thiên Địa Huyền Hoảng Quyết có một bộ pháp về bắn súng, tên là Thần Thương Lục Thức. Sáu thức bắn súng này vô cùng đơn giản, thích hợp để giết địch trên chiến trường!

Ngô Bình cầm súng trong tay, mũi súng như con rắn độc, có thể nã ra nhiều phát súng một lúc.

Pằng pằng!

Ngô Bình cất bước, vũ khí của những ngườI khác lập tức bị bắn bay, họ sợ hãi rồi lùi lại.

Thấy thế, Sử Thánh ở trên cao tức điên người rồi quát: “Một lũ vô dụng! Nếu nó không chết thì các người sẽ chết”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, gương mặt ai cũng có vẻ sợ hãi. Đối phó với Ngô Bình thì họ sẽ lành ít dữ nhiều, nhưng nếu bỏ cuộc thì họ cũng chết là cái chắc, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Ngô Bình nói: “Tôi biết mọi người đều bị ép tấn công tôi, tôi không muốn giết các người đâu, giờ các người hãy rút đi, tôi sẽ lên giết Sử Thánh! Thấy sao?”

Mọi người nghe xong thì đều ngẩn ra, giết Sử Thánh ư?

Người cụt ngón tay tròn mắt nói: “Cậu có thể giết được Sử Thánh ư?”

Ngô Bình: “Đương nhiên, tôi ở cảnh giới Nhân Tiên rồi, còn ông ta mới ở cảnh giới Tiên Thiên, tôi giết ông ta dễ như ăn kẹo”.

Ai nấy đều có vẻ chấn động, nhiều năm qua, họ luôn bị Sử Thánh chèn ép nên muốn lật đổ ông ta lâu rồi. Nhưng thực lực của họ có hạn, Sử Thánh lại có hai vệ sĩ ở cảnh giới Nhân Tiên bảo vệ nên họ không địch lại nổi.

Bây giờ, sự xuất hiện của Ngô Bình đã khiến họ nhìn thấy hi vọng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1362


Bùi Khánh đi vào một gian phòng, sau đó lấy một chiếc hộp hợp kim vuông vức ra, bên trong chứa đầy tiền bùa.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Tiền bùa?”

Bùi Khánh nói: “Đúng, người bên dưới đang đào tiền bùa”.

Advertisement

Ngô Bình chẹp miệng nói: “Bảo sao Sử Thánh không muốn tôi biết. Bùi Khánh, các ông đã đào được bao nhiêu tiền bùa ở đây rồi?”

Bùi Khánh: “Tiền trong hộp này là tất cả số tiền bùa mà chúng tôi đào được trong ba năm gần đây, tiền bùa trước đó bị mang đi hết rồi”.

Advertisement

Bùi Khánh nói cho Ngô Bình biết đúng là bên dưới có rất nhiều tầng, tổng số tầng là 13. Tới giờ, họ mới đào xong tầng thứ nhất, chuẩn bị đào xuống tầng thứ hai.

Họ chủ yếu đào tiền bùa ở tầng một, còn tầng hai thì cần thăm dò đã. Tháng trước, họ đã tìm được tiên thạch ở tầng hai.

Ngô Bình nghe xong thì kinh ngạc: “Ý ông là tầng một có tiền bùa, tầng hai có tiên thạch ư?”

Bùi Khánh: “Cậu Ngô, hiện giờ thì là vậy”.

Ngô Bình: “Tiền bùa đào được bị mang đi đâu rồi?”

Bùi Khánh: “Địa Tiên Giới. Nơi này mang tiếng là nhà giam dưới lòng đất, nhưng thật ra đã bị Địa Tiên Giới nắm giữ rồi. Sử Thánh cũng là người của Địa Tiên Giới”.

Ngô Bình cau mày: “Giờ Sử Thánh chết rồi, nhất định họ sẽ cử người khác tới”.

Bùi Khánh: “Đúng, vì thế cậu hãy nhanh chóng rời khỏi đây”.

Ngô Bình híp mắt lại, anh không muốn ra về tay không nên hỏi: “Tầm bao lâu thì họ sẽ cho người khác đến nhỉ?”

Bùi Khánh: “Nửa tháng nữa, họ sẽ cho người đến lấy tiền bùa. Đến lúc đó, họ sẽ biết là Sử Thánh chết rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Nửa tháng là đủ rồi”.

Bùi Khánh hỏi: “Cậu Ngô, khi nào cậu sẽ chữa trị cho tôi?”

Ngô Bình: “Đơn giản, bây giờ luôn”.

Anh lấy Ngũ Hành Tiên Châm ra rồi bắt đầu châm cứu cho Bùi Khánh. Thật ra chứng bệnh của ông ta xuất phát từ tinh thần, bắt nguồn từ việc mở thần khiếu.

Bùi Khánh có thể chất rất tốt nên đã mở được hai thần khiếu, nhưng thần khiếu thứ hai của ông ta bị tổn thương, chắc lúc đột phá đã xảy ra vấn đề gì đó.

Giờ, anh sẽ tiến hành châm cứu để điều trị cho ông ta, chắc sẽ mất khoảng mười ngày, nhưng chỉ sau lần châm cứu đầu tiên, Bùi Khánh đã thấy có sự thay đổi rõ rệt. Ông ta không còn thấy bực bội nóng nảy nữa, đầu cũng hết đau, tinh thần thoải mái hơn.

Ngô Bình cất kim châm cứu đi rồi nói: “Ông nghỉ ngơi đi, ngày mai châm cứu tiếp”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1363


Trên bao tay của Ngô Bình có các cái gai ngược nên dù bị áp chế tu vi thì anh vẫn có thể bám vào tường rồi chạy như bay được. Anh vừa đi xuống dưới, vừa khởi động khả năng nhìn xuyên thấu để quan sát tình hình ở bên dưới.

Ở tầng trên cùng đã bị khai phá hết rồi, khắp nơi đầy rẫy những cái hố to hố nhỏ. Tiền bùa trong đó đã bị đào lên hết.

Anh nhìn một lát thì thấy tầng một vẫn còn tiền bùa, nhưng ở sâu dưới đất, phải đào thêm ít nhất vài chục mét nữa mới thấy, nhưng anh không vội đào ngay mà chuyển xuống tầng hai.

Advertisement

Đất ở tầng này có màu như thanh ngọc, đã có một vài chỗ bị đào xới, Ngô Bình nhìn thì thấy dưới lớp đất này có nhiều tiên thạch, linh thạch và tiền bùa.

Giờ anh không có thời gian để đào mà phải đi xuống tiếp các tầng bên dưới. Tầng thứ ba thì có chất đất như hồng ngọc nên cứng như đá.

Advertisement

Cầu thang hình xoắn ốc vẫn chưa dài tới đây nên đương nhiên chưa có dấu hiệu bị đào xới. Ngô Bình nhìn thấy có khá nhiều pháp khí, mảnh vụn binh đao và các món đồ hư hỏng ở đây. Đương nhiên thi thoảng anh còn nhìn thấy vài món vẫn còn nguyên vẹn.

Ngô Bình còn định đi tiếp xuống dưới, nhưng anh chợt cảm thấy khó chịu, vì càng đi xuống dưới lực vẫn tiên càng mạnh, Ngô Bình xuống đến tầng thứ ba là thấy rất khó chịu rồi.

Anh cắn răng rồi nói: “Cố thêm một tầng nữa nào”.

Cuối cùng anh cũng xuống được tầng thứ tư, chất đất ở đây mờ ảo như thuỷ tinh, nhưng cứng còn hơn sắt thép. Đương nhiên tầng này được giấu nhiều đồ hơn, không chỉ có tiền bùa, pháp khí, mà còn có phù chú, đồ cổ… Hơn nữa còn có rất nhiều các món đồ nguyên vẹn.

Tim Ngô Bình đập như đánh trống, anh lẩm bẩm: “Đây rốt cuộc là nơi nào?”

Đột nhiên, anh cảm thấy có mệt lả, đầu óc choáng váng. Ngô Bình hoảng hốt rồi bò nhanh lên trên, ngay sau đó anh đã trở lại mặt đất rồi há miệng th* d*c.

“Bên dưới có nhiều bảo bối quá, tiếc là công cuộc đào xới sẽ rất khó, hơn nữa còn bị Địa Tiên Giới khống chế”, Ngô Bình thở dài tiếc nuối.

Có người đưa cho anh một chiếc khăn ấm, anh cầm lấy lau mặt rồi mưới phát hiện người đưa khăn cho mình là Bùi Khánh.

“Cậu Ngô, cậu có phát hiện gì không?”, Bùi Khánh hỏi với vẻ kính phục. Phải biết rằng đến các tu sĩ cảnh giới Địa Tiên cũng không dám mò xuống tầng thứ ba.

Ngô Bình: “Tạm thời thì chưa, từ tầng bốn trở xuống, lực vẫn tiên mạnh quá nên tôi không chịu được”.

Bùi Khánh: “Cái hầm này rất lạ, tu vi càng cao thì lực vẫn tiên càng mạnh”.

Ngô Bình: “Vậy là người xuống dưới làm việc đều không có tu vi ư?”

Bùi Khánh gật đầu: “Đúng rồi”.

Ngô Bình đứng dậy: “Tôi phải đi ngủ một giấc đây”.

Bùi Khánh đi theo anh rồi nhỏ giọng nói: “Cậu Ngô, tôi có một người bạn đang tu luyện thì tẩu hoả nhập ma, giờ đang tìm cơ duyên ở cổng số bảy”.

Ngô Bình nói: “Tôi nghe nói người vào cổng số bảy đều là cưởng giả đỉnh cấp đúng không?”

Bùi Khánh gật đầu: “Sau cổng thứ bảy có 13 người, trong đó có năm cường giả cảnh giới Địa Tiên”.

Ngô Bình: “Sao bảo nhà giam này không có cường giả Địa Tiên?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1364


Bùi Khánh: “Tôi chưa đến đó bao giờ, nhưng nghe bạn tôi kể thì tu luyện ở đó dễ đột phá hơn, hình như còn có thể bù đắp thêm cho người có nền tảng yếu”.

Bù đắp thêm cho nền tảng yếu ư? Ngô Bình thấy kinh ngạc rồi nói: “Lát chúng ta đến đó xem sao đi”.

Bùi Khánh biết Ngô Bình đồng ý chữa trị cho bạn mình rồi thì vui mừng nói: “Cảm ơn cậu Ngô”.

Advertisement

Lực vẫn tiên khiến Ngô Bình hơi mệt nên anh cần đi nghỉ.

Về đại sảnh rồi, anh hỏi Bùi Khánh: “Ông có biết tại sao Sử Thánh lại muốn đối phó tôi không?”

Advertisement

Bùi Khánh đáp: “Sử Thánh nhận được một tin ở ngoài, hình như có người muốn cậu bỏ mạng ở đây”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Thế lực đứng sau Sử Thánh là ai?”

Bùi Khánh: “Gia tộc Tây Môn, một trong ba gia tộc lớn ở Địa Tiên Giới”.

“Cổng thứ hai cũng là của gia tộc Tây Môn à?”, Ngô Bình hỏi.

Bùi Khánh lắc đầu: “Cổng thứ hai do Ngọc Đỉnh Tông - một trong bốn môn phái lớn ở Địa Tiên Giới năm giữ. Từ cổng số một đến cổng số …, phía sau đều có một thế lực lớn của Địa Tiên Giới quản lý”.

Ngô Bình: “Cổng thứ bảy thì sao?”

Bùi Khánh: “Cổng này lạ lắm nên tạm thời chưa có thế lực nào có thể khống chế được”.

Trò chuyện thêm một lúc thì Ngô Bình đi nghỉ. Một tiếng sau, anh và Bùi Khánh rời khỏi cổng số một rồi đến cổng số bảy.

Khi đến cổng số bảy, Ngô Bình liếc sang cổng bên cạnh rồi hỏi: “Bùi Khánh, ông có biết sau cánh cổng này là gì không?”

Bùi Khánh lắc đầu: “Vào trong đó có tu sĩ Địa Tiên và cả Nhân Tiên, nhưng không có ai trở ra, dần dà không còn ai dám vào đó nữa”.

Ngô Bình gật gù, sau đó cả hai cùng đi vào cổng số bảy.

Sau cánh cổng này chính là một phòng đá rộng hơn 100 mét vuông, bên trong có bàn đá và ghế đá, hiện đang có chín người ngồi bên trong, ai làm việc nấy, người ngồi kẻ đứng.

Ngô Bình quan sát thì thấy cả chín người này đều có thực lực rất mạnh, ba người ở cảnh giới Địa Tiên, một người ở cảnh giới Nhân Tiên.

Hai người vừa vào thì có một người đứng dậy ra đón: “Anh Bùi, sao anh lại đến đây?”

Người đó ngang tuổi với Bùi Khánh, đã đả thông hai linh khiếu, một thần khiếu, nhưng người gầy khô, mặt xám xịt như cái xác khô.

Những người còn lại chỉ liếc Ngô Bình một cái rồi lại bận việc của mình.

Bùi Khánh nói: “Anh Vệ, đây là thần y Ngô rất giỏi y thuật. Cậu ấy đang chữa trị cho tôi, chúng ta là bạn vào sinh ra tử nên tôi đã nhờ cậu ấy đến khám cho anh”.

Bạn của Bùi Khánh vội nói: “Cảm ơn anh Vệ”, sau đó lại quay sang hành lễ với Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1365


Anh tính toán rồi nói: “Ông từng tu luyện một môn công pháp cao cấp đúng không?”

Vệ Vĩnh Xương vội nói: “Thần y thật tinh mắt. Ngày xưa, tôi tình cờ có được một bộ công pháp tên là Liệt Dương Quyết. Tôi mừng lắm nên ra sức tu luyện. Ai ngờ khi đột phá lên Nhân Tiên, ngọn lửa đó đã đốt cháy kinh mạch của tôi, còn liên luỵ đến cả linh khiếu. Từ đó trở đi, tôi đã thành ra thế này”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế là đúng rồi, chắc chỉ có ai có thể chất hoả thì mới tu luyện được môn công pháp ấy. Thế chất của ông thuần nhu nên đương nhiên không thể luyện. Nhưng ông không biết nên vẫn cố”.

Advertisement

Vệ Vĩnh Xương trực khóc đến nơi: “Thần y Ngô, lúc đó tôi chỉ biết cắm đầu luyện, chứ không có ai chỉ dẫn, không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế”.

Lúc này, câu nói của Ngô Bình đã khiến tất cả mọi người ở đây kinh ngạc. Họ không thể ngồi yên được nữa, mà đều đứng dậy vây quanh anh, để xem Ngô Bình có thể chữa cho Vệ Vĩnh Xương được không.

Advertisement

Ngô Bình: “Ông bị đốt cháy khá nhiều kinh lạc đấy, linh khiếu cũng bị tổn hại. Muốn hồi phục lại như ban đầu thì ít nhất phải cần nửa năm. Hơn nữa, sau này không được tu luyện Liệt Dương Quyết nữa”.

Vệ Vĩnh Xương nói: “Thần y Ngô, miễn sao khỏi, tôi không tu luyện nữa cũng được”.

Ngô Bình cười hỏi: “Ông còn công pháp nào để tu luyện nữa không?”

Vệ Vĩnh Xương cười trừ: “Còn thì còn, nhưng đều không đặc sắc”.

Ngô Bình nhìn sang một người ở cảnh giới Nhân Tiên. Mặt người đó hồng hào, đôi mắt hơi lồi, da như quan công, nhưng vành mắt đen, tóc rụng quá nửa, móng tay cũng biến thành màu đen.

Hai người đối mắt nhìn nhau, Ngô Bình hỏi: “Anh bạn đang tu luyện công pháp âm nhu à?”

Người đó không dám chậm trễ mà hành lễ ngay: “Thần y Ngô, tôi là Giang Lưu Vân, đang tu luyện Hắc Thuỷ Công”.

Ngô Bình: “Anh cũng gặp tình trạng tương tự như Vệ Vĩnh Xương, đó là tu luyện công pháp không phù hợp với mình. Thể chất của anh rất đặc biệt, thuộc cường hoả, mà anh lại tu luyện Hắc Thuỷ Công. Nó khiến dương hoả trong người anh bị áp chế, tích tụ trong nội tạng không thể phát ra. Còn Hắc Thuỷ Công của anh cũng vì thế mà tiến bộ chậm. Ban ngày, lòng anh nóng như lửa đốt, vô cùng đau đớn. Đêm đến, người lại lạnh toát, sống không bằng chết, tôi nói đúng không?”

Giang Lưu Vân ngạc nhiên nói: “Thần y Ngô, cậu nói không sai tẹo nào”.

Ngô Bình cười nói: “Ngoài Hắc Thuỷ Công ra, anh còn tu luyện công pháp nào khác không?”

Giang Lưu Vân lắc đầu: “Tôi không còn công pháp nào tốt hơn nữa”.

Ngô Bình: “Tôi cho hai người một lời khuyên, đó là đổi công pháp cho nhau. Giang Lưu Vân sẽ đổi sang tu luyện Liệt Dương Quyết, mỗi ngày tu luyện một nghìn lần. Còn Vệ Vĩnh Xương thì tu luyện Hắc Thuỷ Công”.

Hai người đó đưa mắt nhìn nhau, sau đó cùng hành lễ với Ngô Bình: “Chúng tôi đồng ý, cảm ơn thần y Ngô chỉ bảo”.

Ngô Bình: “Bệnh của hai người phải điều trị từ từ. Nhưng ở đây thiếu dược liệu nên giờ tôi chỉ có thể áp chế bệnh trước thôi, muốn chữa tận gốc thì cần tìm thêm dược liệu”.

Vệ Vĩnh Xương vội nói: “Thần y Ngô, cậu cần dược liệu gì? Chúng tôi có thể đi tìm”.

Ngô Bình gật đầu rồi lấy Ngũ Hành Tiên Châm ra, áp chế bệnh cho họ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1366


Ngô Bình gật đầu nói: “Anh ngồi xuống đi”.

Dù người này đã ở cảnh giới Địa Tiên, nhưng vẫn phải lễ phép trước mặt Ngô Bình, không dám sơ suất, anh ta vái một cái rồi mới ngồi xuống.

Ngô Bình quan sát một lúc thì phát hiện đây là một cường giả cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba, thực lực rất mạnh, nhưng cũng có bệnh khó nói. Nguyên thần của anh ta chia làm ba phần rồi tự làm theo ý mình.

Advertisement

Ngô Bình thoạt nhìn là biết người này có ba nhân cách, kiểu như tâm thần phân liệt, nhưng nghiêm trọng và nguy hiểm hơn chứng bệnh của người bình thường.

Ngô Bình thở dài hỏi: “Anh là ai? Người bên trên, bên trái hay bên phải?”

Advertisement

Thì ra nguyên thần của người này ở ba vị trí khác nhau, đó là đầu, tim và gan.

Chu Hiền Cử biết Ngô Bình đã phát hiện ra tình trạng bệnh của mình nên vô cùng nể phục: “Cậu Ngô, tôi là người ở bên trên”.

Ngô Bình gật đầu: “Bệnh của anh rất khó chữa, có phải anh từng tu luyện một bí thuật nào đó không?”

Chu Hiền Cử thở dài rồi đáp: “Ngày xưa, tôi có một công pháp tu hành tên là Nhất Khí Hoá Tam Thanh. Tôi thấy nó rất kỳ diệu và giúp ích nhiều cho tu hành của mình nên đã thử luyện. Ai dè vừa tu luyện đã gặp chuyện, tinh thần và tư duy của tôi đã tách làm ba”.

Ngô Bình: “Một cơ thể mà có những ba linh hồn khác nhau trú ngụ là bị tâm thần phân liệt. Ba nguyên thần ấy có vẻ không đấu đá với nhau, nhưng một khi có nguyên thần nào bị tổn hại thì các nguyên thần còn lại cũng bị ảnh hưởng theo”.

Chu Hiền Cử vội hỏi: “Cậu Ngô, có cách nào chữa trị không?”

Ngô Bình: “Có, nhưng rất lằng nhằng, hơn nữa còn nguy hiểm”.

Chu Hiền Cử nói: “Hai nguyên thần còn lại của tôi, một cái rất hung dữ, một cái thì hiền hoà. Giờ tôi sắp không thể chống trọi được với chúng nữa rồi, xin cậu cứu cho!”

Nói rồi, Chu Hiền Cử quỳ xuống đất rồi lạy Ngô Bình.

Ngô Bình đỡ anh ta dậy rồi nói: “Chân nhân đừng làm thế, muốn chữa khỏi bệnh của anh thì cần vài dược liệu”.

Chu Hiền Cử hỏi: “Tiên sinh cứ nói, tôi sẽ cố tìm đủ”.

Mọi người thấy Ngô Bình giỏi y thuật như vậy thì đều tiến lên xin anh khám cho mình. Ngô Bình không từ chối một ai, anh phát hiện tình trạng của mọi người ở đây đều khá phức tạp, chẳng có ai khoẻ mạnh cả.

Anh lại không có thuốc ở đây nên tạm thời chỉ ức chế bệnh cho họ, chờ khi tìm được dược liệu rồi tính tiếp.

Hai tiếng sau, tất cả mọi người đều được chữa trị một lượt.

Nhưng Ngô Bình chỉ thấy hứng thú với không gian sau căn phòng đá, anh hỏi: “Chu chân nhân, phía sau phòng đá này là gì? Tại sao các những người gặp vấn đề trong tu hành như các anh đều đến đây?”

Chu Hiền Cử đáp: “Cậu Ngô, sau căn phòng này là một rừng bia đá, trên đó khắc nhiều ký hiệu kỳ lạ. Từng có một tu sĩ bị tẩu hoả nhập ma đã tự chữa khỏi bệnh cho mình ở đây. Vì thế, chúng tôi mới tới thử vận may, hi vọng có thể tự chữa khỏi bệnh”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Rừng bia có thể chữa khỏi bệnh ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1367


Chu Hiền Cử gật đầu, sau đó giơ tay đẩy mặt sau của phòng đá, một cánh cửa xoay xuất hiện. Hai người đi qua cánh cửa ấy thì tới một lối đi bằng đá rất dài.

Đi hết con đường thì họ đã tới một địa cung rộng lớn.

Advertisement

Diện tích của nơi này phải đến cả triệu mét vuông, vừa vào, Ngô Bình đã thấy chấn động rồi nói: “Đúng là thần kỳ!”

Chu Hiền Cử: “Tiên sinh, ở đây có mấy trăm nghìn tấm bia, có đá, có kim loại, có gỗ, nhưng chúng tôi chỉ dám đi loanh quanh bên ngoài, chứ không dám vào sâu”.

Advertisement

Ngô Bình gật gù, trước mặt anh là một thềm đá đi xuống dưới, bước qua thềm ấy là tới chỗ các tấm bia đá. Có tấm đã vỡ, có tấm thì đổ, hầu hết đều xiêu vẹo, sứt mẻ, chỉ có một số ít là hoàn chỉnh.

Ngô Bình đi tới trước một tấm bia hoàn chỉnh cao mười mét, rộng hơn ba mét, trên tấm bia này có cả chục nghìn con chữ.

Ngô Bình có thể đọc hiểu hết, đó là chữ tiên.

Ngoài ra, còn có các tranh vẽ phức tạp trên đó, Ngô Bình ngẩn ra khi nhìn thấy chúng.

Ngô Bình nhìn lên vòm nhà, anh phát hiện nó là một mặt cong vô cùng tiêu chuẩn và cực kỳ tráng lệ. Mặt cong do một khối nham thạch nhẵn bóng hoàn chỉnh tạo thành. Thật khó có thể tưởng tượng được làm sao để một tảng đá to như vậy che phủ kín nơi này.

Anh lại nhìn về phía các tấm bia, có tấm làm bằng đá, bằng gỗ, bằng kim loại, hay thậm chí là các vật liệu kỳ lạ. Hầu hết các tấm bia đều đã sứt mẻ, chỉ có một số ít là nguyên vẹn.

Anh đi đến trước một tấm bia đá, bên trên khắc chi chít chữ. Những con chữ này còn cổ hơn tiên nên cực kỳ khó độc. May mà Ngô Bình có đôi mắt xuyên thâu nên chỉ tập trung một lát là anh có thể nắm được nội dung chính bên trên, ở giữa những con chữ loằng ngoằng ấy là một bức hoạ cổ kính và phức tạp.

Bức vẽ này rất kỳ quái, Ngô Bình nhìn chỉ thấy khó hiểu. Những con chữ xung quanh tập trung giải thích về bức vẽ, anh đọc xong một lượt thì cũng ghi nhớ phần nào.

Muốn hiểu được bức vẽ này không phải chuyện một sớm một chiều, mà giờ thì anh lại không ảnh.

Ngô Bình tiếp tục đi lên phía trước, các tấm bia gần như đều đã hư hại hết nên anh chỉ tập trung vào những tấm còn nguyên vẹn. Trong địa cung rộng lớn này có cả chục nghìn tấm bia, nhưng còn nguyên vẹn thì chỉ có vài trăm tấm.

Anh đến gần tấm bia thứ hai, trên đó cũng có một bức vẽ, sau đó là hàng loạt những con chữ để giải thích về bức vẽ đó, sau khi ghi nhớ nội dung xong, anh lại đi sang tấm bia thứ ba.

Anh đã khởi động khả năng nhìn xuyên thấu nên đôi mắt như camera, có thể ghi nhớ chính xác chữ và ảnh rồi in vào đại não, để sau này rảnh rồi nghiên cứu sau.

Chu Hiền Cử không dám đi vào sâu bên trong nên đứng ở bên ngoài chờ rồi nói: “Xin tiên sinh hãy cẩn thận”.

Ngô Bình đi tới tấm bia thứ ba rồi tiếp tục ghi nhớ nội dung bên trên. Đến tấm bia thứ tư, thứ năm, không biết có phải nhờ đôi mắt xuyên thấu hay không mà cả đường đi, Ngô Bình đều rất thuận lợi, không hề gặp nguy hiểm gì.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1368


Vì chữ quá nhiều nên Ngô Bình phải đứng từ xa để nhìn cho bao quát, khi anh ghi nhớ hết nội dung của chín tấm bia thì chợt thấy rùng mình rồi đầu váng mắt hoa.

“Hỏng, dùng khả năng xuyên thấu quá mức rồi!”, Ngô Bình giật mình rồi không nhìn các tấm bia khác nữa, sau đó quay về vị trí cũ.

Chu Hiền Cử vẫn đứng chờ ở bên ngoài, khi thấy Ngô Bình đi sâu vào bên trong, anh ta vô cùng lo lắng. Nhưng sau đó thấy anh trở ra an toàn thì anh ta mới yên tâm, Ngô Bình bước đi rất nhanh nhưng mặt tái nhợt, Chu Hiền Cử hơi hoảng rồi vội đỡ anh rời khỏi nơi này.

Advertisement

Sau khi về nhà đá, Ngô Bình vẫn chưa hồi phục lại nên đành ngồi xếp bằng xuống để nghỉ ngơi.

Mọi người đều từng vào địa cung và đọc các bia đá nên cũng quen với cảnh này.

Advertisement

Một người nói: “Thần y Ngô sơ suất quá, chắc đã đọc phải bia đá không nên đọc rồi”.

Người khác lại nói: “Đúng thế, mấy tấm bia này rất kỳ lạ, đọc đúng thì không sao, chứ sai là hỏng ăn ngay”.

Ngô Bình nghe thấy tiếng bàn tán của họ thì không khỏi thấy quái lạ, anh đã đọc rất nhiều tấm bia àm có thấy gì đâu, anh cố nhịn cảm giác mắc ói rồi mở mắt hỏi: “Mọi người đã đọc được mấy tấm bia?”

Chu Hiền Cử nói: “Tôi đến đây lâu rồi, nhưng tới giờ mới đọc được ba tấm thôi, nhưng chỉ có một cái phù hợp với tôi. Tôi đang dồn hết tâm sức để nghiên cứu nội dung của nó”.

Ngô Bình trố mắt ra nhìn: “Chu chân nhân, anh có thể hiểu được nội dung trên bia ư?”

Chu Hiền Cử cười trừ: “Vì không hiểu nên tôi vẫn phải đang mày mò mà”.

Ngô Bình thấy buồn cười, không hiểu về chữ thì anh ta định nghiên cứu kiểu gì? Theo anh thấy, làm thế chẳng khác nào cho động vật xem chữ viết của con người, dù chúng có thông minh đến đâu cũng không thể hiểu được nội dung mà con chữ biểu đạt.

Ngô Bình nói: “Chu chân nhân biết chữ tiên không?”

Chu Hiền Cử gật đầu: “Tôi đã từng nghiên cứu rồi, nhưng mới đọc hiểu được 27 chữ thôi”.

Ngô Bình ngạc nhiên, có ngầy ấy chữ thì làm ăn gì?

Anh hắng giọng nói: “Không biết có ai trên đời đọc hiểu chữ tiên không nhỉ?”

Chu Hiền Cử lắc đầu: “Không có đâu, truyền thừa của thời Tiền Sử đã thất truyền lâu rồi, giỏi lắm thì mỗi người chỉ biết vài ba chữ thôi”.

Ngô Bình: “Mỗi người vài ba chữ, nhiều người gộp lại thì chẳng độc được hết à?”

Chu Hiền Cử cười trừ: “Hiểu biết của mọi người về tiên đều rất phiến diện, tự dùng còn được, chứ cho người khác dùng thì hỏng ăn”.

Nói đến đây, Chu Hiền Cử thắc mắc: “Hình như thần y rất có hứng thú với chữ tiên thì phải, tôi sưu tầm được nhiều sách cổ về chữ tiên lắm, cậu cầm về mà đọc”.

Nói rồi, anh ta lấy ba cuốn sách ra rồi đưa cho Ngô Bình. Ngô Bình có thể thấy Chu Hiền Cử rất quý ba cuốn sách này, vì anh ta còn từng khăn gói từng cuốn lại.

Ngô Bình mở một cuốn ra đọc thì tỏ vẻ ngạc nhiên, cái quái gì đây? Nào có phải lý giải về sách tiên, là viết nhăng viết cuội mà!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1369


Anh lại mở hai cuốn sách còn lại ra, thì cũng chẳng khác cuốn trước là bao, toàn ý kiến chủ quan về chữ tiên. Dù thi thoảng cũng có những chủ ý khá đúng, nhưng hầu hết đều vô dụng, không thực tế.

Đọc xong, Ngô Bình trả luôn cho Chu Hiền Cử rồi nói: “Chu chân nhân, tôi không hiểu đâu, trả anh này”.

Chu Hiền Cử cười lớn rồi nhận lấy, sau đó gói cẩn thận rồi cất đi: “Thần y Ngô, học thức là vô hạn, cậu cứ tích luỹ dần dần rồi sẽ có ngày hiểu được chữ tiên rồi”.

Advertisement

Ngô Bình không trả lời, mà nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi.

Khoảng một tiếng sau, anh đã thấy đỡ hơn, ít nhất không còn chóng mặt nữa. Anh nói với mọi người: “Bệnh của mọi người cần có thuốc, chờ tôi gom đủ sẽ tới điều trị cho mọi người sau”.

Advertisement

Ai nấy đều bày tỏ lòng biết ơn, Ngô Bình không ở lại đây nữa mà trở lại cổng số một với Bùi Khánh. Vừa vào cổng số một, họ đã thấy có một người tới rồi cao giọng hỏi: “Ngô Bình đâu?”

Ngô Bình đứng lại rồi nhìn người đó.

Đó là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, anh ta bước nhanh về phía anh rồi hỏi: “Cậu là Ngô Bình hả?”

Ngô Bình nói: “Đúng, anh là ai?”

Người đó thở dài một hơi: “Cậu không sao là may rồi, giờ đi theo tôi”.

Ngô Bình hiểu ra, Trương Thiên Hoành cũng khá nhanh nhẹn, anh hỏi: “Giờ rời khỏi đây rồi thì sau này tôi có được quay lại thăm tù nữa không?”

Người đó ngẫm nghĩ rồi đáp: “Được chứ”.

Ngô Bình gật đầu rồi nói với Bùi Khánh: “Ông cứ làm như tôi bảo, chờ tôi chế thuốc xong rồi sẽ vào điều trị cho ông”.

Bùi Khánh bái lạy: “Cảm ơn tiên sinh!”

Chào hỏi xong, Ngô Bình đi theo người đó rời khỏi trại giam.

Khi anh quay trở lại mặt đất thì phải nheo mắt dưới ánh sáng của mặt trời, một lát sau thì anh được mời lên một chiếc xe.

Có một người đàn ông lạ mặt đang ngồi bên trên, không rõ tuổi tác bao nhiêu. Nhưng tu vi thì rất cao, đã là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên tầng thứ ba Sinh Niệm rồi.

Ngô Bình lên xe, người đàn ông ra hiểu cho tài xế lái xe rồi nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, tôi là Chu Chí Tân, nhận lệnh của thần tướng đến đây. Biết cậu đang gặp nguy hiểm nên thần tướng rất lo lắng, vì thế đã cử tôi tới ứng cứu”.

Ngô Bình: “Cảm ơn thần tướng quan tâm”.

Chu Chí Tân nói: “Thần tướng bảo đã nói chuyện với Mã chân nhân rồi, hiểm khích của hai người coi như xí xoá, ông ấy sẽ không gây phiền toái cho cậu nữa”.

Ngô Bình: “Phiền thần tướng rồi, nhờ anh chuyển lời cảm ơn của tôi đến thần tướng”.

Chu Chí Tân cười nói: “Được, cậu Ngô, sân bay có máy bay của chúng tôi, cậu muốn về đâu?”

Ngô Bình: “Thạch Thành”.

Anh vẫn chưa xong việc ở đó nên phải về để giải quyết nốt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1370


“Đừng nói là sinh linh ác ma nào nhé”, Ngô Bình lẩm bẩm rồi thấy chuyện này rất khó tin.

Loáng cái, bốn tiếng đồng hồ đã trôi qua, máy bay đã đáp đất.

Ngô Bình nhanh chóng trở về ngôi nhà ở phố Lệ Thuỷ, lúc này vừa hay trời tối.

Advertisement

Vừa đến nhà, anh đã liếc sang nhà hàng xóm, nhóm Trương Tây Linh vẫn chưa đi, anh mặc kệ họ rồi đi tắm, thay quần áo xong thì gọi cho Bao Thái.

Hôm đó, anh hẹn Bao Thái gặp nhau ở Kiếm Đạo Quán, ai ngờ anh giết Ma Đô, đắc tội với Mã Huyền rồi đi đi lại lại đã hai ngày rồi.

Advertisement

Ngô Bình châm một điếu thuốc rồi gọi cho Bao Thái.

Bao Thái cất giọng coi thường: “Thằng kia, hôm đấy tao đợi mày mãi, mà không thấy mày đâu. Sao, sợ rồi chứ gì?”

Ngô Bình: “Bao Thái, ông muốn gặp tôi thế à? Được, nếu ông thích thì giờ tôi sẽ đến Kiếm Đạo Quán luôn”.

Bao Thái hừ lạnh nói: “Được! Tao chờ!”

Ngô Bình ngắt máy rồi lái xe đến Kiếm Đạo Quán.

Thạch Thành chỉ có một Kiếm Đạo Quán do người Đông Doanh mở, tên đầy đủ là Kiếm Đạo Quán Vô Sinh. Nơi này rất nổi tiếng, có khá nhiều người đến học kiếm đạo.

Ngô Bình chỉ mất nửa tiếng là đến nơi.

Bao Thái đang đứng ở sảnh của Kiếm Đạo Quán, thấy Ngô Bình tới, ông ta cười lạnh nói: “Họ Ngô kia, có giỏi thì đi theo tao!”

Ngô Bình to gan lớn mật nên đi theo luôn, hai người đi hết một con đường rồi vào một sàn đấu kiếm đạo.

Lúc này, có mấy người Đông Doanh đang ngồi quỳ ở đây, họ ngồi quây tròn, tập trung lắng nghe một ông lão nói gì đó.

Ngô Bình vừa vào, ông lão đó đã ngừng lại rồi liếc ánh nhìn sắc như dao về phía anh.

Bao Thái cúi người đi tới rồi nói: “Bố nuôi, nó chính là Ngô Bình”.

Ngô Bình chán nản lắc đầu khi thấy Bao Thái gọi một người Đông Doanh là bố nuôi: “Bao Thái, ông đúng là vô liêm sỉ! Gọi một con quỷ già là bố nuôi”.

Bao Thái cười lạnh: “Thằng kia, mày có biết bố nuôi tao là ai không? Ông là cao thủ kiếm đạo số một của Đông Doanh đấy, là một đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên”.

Ngô Bình nói: “Thế mà ông lại đi hại bố mình”.

Ông lão nói: “Cậu là Ngô Bình hả? Nghe nói cậu đã lấy ba tỷ của con nuôi tôi?”

Ngô Bình đáp: “Thật ra tôi chỉ định lấy ba tỷ thôi, chừa lại cho ông ta một con đường sống. Nhưng giờ tôi đổi ý rồi, tôi sẽ lấy năm tỷ”.

Ông lão cười khẩy: “Cậu biết mình đang nói gì không?”

Ngô Bình cười nói: “Một kiếm tu cảnh giới Tiên Thiên con cỏn mà dám vênh váo với tôi thế à? Chắc ông chán sống rồi đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1371


Ông lão hét lên: “Tha mạng!”

Sau đó, ông ta chống tay xuống đất, rồi vái lạy Ngô Bình.

Cảnh tượng này khiến ai cũng phải hoảng hồn, nhất là Bao Thái, ông ta không thể khép miệng lại nổi.

Advertisement

Ngô Bình thu quyền về rồi nói: “Có chút tài năng này mà cũng dám xen vào chuyện của tôi?”

Ông lão quỳ dưới đất rồi run giọng nói: “Không biết Tiên Nhân đến, tôi có tội!”

Advertisement

Ngô Bình đi tới gần ông lão rồi nhìn từ trên cao xuống, nói: “Ông là bố nuôi của Bao Thái à?”

Ông lão đáp: “Không, là Bao Thái tự nhận vậy thôi, chứ tôi chưa đồng ý. Giờ tôi không quan tâm đến chuyện của Bao Thái nữa”.

Ngô Bình: “Tốt xấu gì ông ta cũng đã gọi ông là bố nuôi, mà ông lại như thế à. Thế này đi, ông hãy trả năm tỷ hộ Bao Thái”.

Ông lão run lên, dù là cao thủ Tiên Thiên, nhưng năm tỷ là một con số quá lớn với ông ta. Nhưng với cục diện hiện giờ, ông ta mà làm Ngô Bình điên lên thì chỉ có nước đi chầu diêm vương.

Ông lão nhăn nhó nói: “Vâng, tôi sẽ chuyển khoản ngay”.

Ngô Bình gửi cho ông ta số tài khoản của công ty Ái Di rồi hỏi: “Ông đã giải cấm chế cho Bao Thái à?”

Ông lão vội lắc đầu: “Không không, là Ishihara Bon. Tuần trước, Ishihara Bon đến chơi nên tôi đã nhờ giải cấm chế cho Bao Thái”.

Nghe thấy cái tên này, Ngô Bình hỏi: “Ishihara Bon này và Ishiho có quan hệ thế nào?”

Ông lão đáp: “Họ là anh em song sinh”.

Ngô Bình hừ lạnh nói: “Ishihara Bon đang ở đâu?”

Ông lão: “Đang đi làm nhiệm vụ, tôi cũng không biết vị trí cụ thể”.

Bao Thái đã đần người ra, chuyện gì thế này? Ông ta nhận ông lão này làm bố nuôi, cứ tưởng ông lão sẽ xử được Ngô Bình, ai dè cũng không đánh lại được anh, phải làm sao bây giờ?

Ngô Bình nhìn sang Bao Thái rồi nói: “Tôi cho ông năm phút để chuyển ba tỷ vào tài khoản của tôi, không thì nửa đời còn lại, ông sẽ sống không bằng chết”.

Bao Thái run lên rồi nói: “Vâng, tôi sẽ chuyển ngay”.

Ngô Bình ở lại thêm một lúc, sau đó đã nhận được tiền của cả Bao Thái và ông lão.

Vốn chỉ là ba tỷ thôi, nhưng giờ lại lãi thêm năm tỷ nữa là tám tỷ rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1372


Ông lão vội đáp: “Tôi là Naomi Mura”.

Ngô Bình: “Không phải căng thẳng, tôi chỉ hỏi ông mấy câu thôi, Ishihara Bon đến Viêm Long làm nhiệm vụ gì?”

Naomi Mura lắc đầu: “Tôi không biết”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Naomi Mura, nếu ông không trả lời thành thật thì đừng trách tôi là ác”.

Naomi Mura hoảng sợ rồi vội vàng lùi lại: “Cậu định làm gì?”

Advertisement

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Tôi có không dưới mười cách để bắt ông phải khai thật”.

Naomi Mura mướt mồ hôi rồi cắn răng nói: “Tôi không biết nhiều đâu, tôi chỉ biết Ishihara Bon dẫn theo một Nhẫn Thánh và một người Viêm Long nữa đến đây thôi, Nhẫn Thánh đó tên là Kyo Sato”.

Nghe thấy cái tên này, Ngô Bình ngẩn ra, hình như đó là người đã giết Đỗ Quảng Uy của tổ chức Hắc Thạch, hơn nữa kẻ bán đứng Đỗ Quảng Uy cũng là người nhà Sato”.

Anh hỏi: “Kyo Sato là người của gia tộc Sato nổi tiếng đúng không?”

Naomi Mura: “Đúng, Kyo Sato là một trong các nhân vật chủ chốt của gia tộc Sato”.

Ngô Bình không hỏi gì nữa mà nói: “Naomi Mura, ông đang ở Viêm Long thì nên biết điều một chút, tôi sẽ theo dõi ông đấy”.

“Vâng, tôi biết rồi ạ”, Naomi Mura vội đáp.

Ngô Bình rời đi, sau đó đến tổng bộ của Hắc Thạch ở Thạch Thành. Hôm nay là Dương Đoạn làm nhiệm vụ, Ngô Bình bất ngờ xuất hiện, ông ấy vừa vui vừa bất ngờ.

“Trưởng nhóm, sao cậu lại đến đây?”

Dù Ngô Bình là trưởng nhóm của Hắc Thạch, nhưng anh ít khi quan tâm đến chuyện của tổ chức, anh thường giao cho Lâm Bạch và Dương Đoạn xử lý. Dẫu sao, dạo này cũng không có vụ án lớn nào nên không cần anh xuất hiện.

Ngô Bình liếc nhìn Dương Đoạn thì thất ông ấy đã đột phá lên Tiên Thiên Luyện Hình, sắp đến Sinh Niệm rồi.

Anh gật đầu nói: “Được đấy, cuối cùng cũng đột phá rồi”.

Dương Đoạn cười nói: “Tất cả là nhờ cho trưởng nhóm chỉ dẫn, không thì chắc cả đời này tôi cũng không đột phá được”.

Ngô Bình: “Đến văn phòng tôi nói chuyện”.

Hai người đến văn phòng rồi Ngô Bình hỏi: “Kẻ giết Đỗ Quảng Uy là ai?”

Dương Đoạn đáp: “Người đó tên là Kyo Sato, là một Nhẫn Thánh có thực lực rất mạnh”.

Ngô Bình kể lại chuyện Kyo Sato đang ở Viêm Long cho Dương Đoạn nghe rồi nói: “Đi cùng người này còn có một người Viêm Long nữa. Tôi đoán người Viêm Long này chính là kẻ đã bán đứng Đỗ Quảng Uy”.

Dương Đoạn chấn động rồi nói: “Tên khốn ấy dám quay về Viêm Long ư? Chúng tôi sẽ không tha cho hắn”.

Ngô Bình: “Đương nhiên không thể tha rồi, nhưng trước hết chúng ta cần làm rõ mục đích họ đến Viêm Long”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1373


Ngô Bình lập tức gọi cho Đoàn Long: “Anh Long, em cần xin anh cho điều tra vụ án của Đỗ Quảng Uy”.

Đoàn Long trầm mặc rồi nói: “Vụ này được bảo mật tối cao, anh phải xin cấp trên đã rồi báo cậu sau”.

Ngô Bình ngạc nhiên, gì mà cơ mật thế? Anh nói: “Anh Long, Kyo Sato và Ishihara Bon đang ở Viêm Long, em nghi họ có âm mưu gì đó”.

Advertisement

Đoàn Long: “Bọn anh sẽ tra kỹ chuyện này, cậu đừng lo, cứ chờ tin của anh”.

Mười phút sau, Ngô Bình đã nhận được một email, bên trong có mật mã trao quyền mà Đoàn Long gửi cho anh.

Advertisement

Có mật mã ấy rồi, Dương Đoạn nhanh chóng thao tác trên máy tính rồi đăng nhập vào hệ thống nội bộ của Thiên Long, sau đó nhập mật mã vào.

Loáng cáu, toàn bộ thông tin về vụ án của Đỗ Quảng Uy đã hiện ra trước mắt Ngô Bình.

Anh tập trung nghiền ngẫm.

Thì ra năm đó, khi Đông Doanh xâm chiếm Viêm Quốc, họ đã cướp một phần sách cổ tên là tập thơ hoa sen của thời Đường đi.

Ngoài mặt nó chỉ là một tập thơ, nhưng thực chất lại giấu vị trí mà một tà ma kh*ng b* bị giam cầm. Tu vi của tà ma đó rất cao, triều Đường mãi mới trấn áp được.

Đỗ Quảng Uy nhận lệnh đòi tập thơ lại, kết quả bị tên phản bội Đinh Hiếu Tiên bán đứng, cuối cùng bị Kyo Sato giết hại. Cũng vì thế mà gia tộc Sato đã biết được bí mật của tập thơ.

Sau này, Viêm Long nhiều lần cử người đi giành tập thơ về, nhưng đều thất bại, đã thế còn mất nhiều nhân tài.

Anh đọc xong tài liệu thì màn hình máy tính hiện lên hình của Đoàn Long, anh ta nghiêm túc nói: “Ngô Bình, theo tin tình báo của cậu thì có khả năng Đông Doanh đã khai phá được thông tin của tập thơ rồi, chúng ta buộc phải tìm được vị trí của tà ma trước họ”.

Ngô Bình nói: “Anh Long, có mỗi Hắc Thạch thì e không đối phó được với hai cao thủ cảnh giới Võ Thần đâu”.

Đoàn Long: “Anh đã cử hai cao thủ đến hỗ trợ cậu rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Anh yên tâm, chúng em sẽ cố hết sức”.

Đoàn Long: “24 tiếng tiếp theo, cậu sẽ có quyền hạn cao nhất”.

Ngô Bình tắt máy tính đi rồi nói: “Dương Đoạn, triệu tập tất cả thành viên”.

“Vâng!”

Nửa tiếng sau, Lâm Bạch và Thường Minh đã đến.

Sau khi biết về nhiệm vụ tiếp theo, Lâm Bạch nói: “Chủ nhiệm, chúng ta buộc phải tìm được vị trí của Kyo Sato”.

Ngô Bình nói: “Chuyện này đơn giản”.

Anh đã có được clip từ camera giám sát của Kiếm Đạo Quán, có thể dựa vào đó để tìm những người này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1374


Có hai võ giả băng qua đường, sau đó sau bắt một chiếc xe rồi rời đi.

Ngô Bình ấn tạm dừng rồi hỏi mọi người: “Mọi người có thấy điểm gì bất thương không?”

Cổ Lệ nghiêng đầu nhìn mãi rồi nói: “Nhóm trưởng, động tác của hai người lớn tuổi này hơn nhanh quá thì phải”.

Advertisement

Ngô Bình bật cười nói: “Đúng, tốc độ giơ tay nhấc chân của họ rất đều nhịp, nhưng cô vẫn bỏ qua một chi tiết nhỏ khác. Người đứng phía bên trái là thủ lĩnh, bên phải là thuộc hạ. Hơn nữa, người bên phải còn đang rụt cổ, rõ ràng đang có biểu hiện lo sợ và cảnh giác. Một người cao tuổi bình thường khi qua đường sẽ không như vậy, còn người bên trái thì mọi người hãy để ý bước chân của người đó, mũi chân hơi hướng vào trong, mỗi bước đi cách đều nhau, điều này chứng tỏ đó là một người gò bó, hơn nữa thực lực cũng mạnh. Tóm lại, tôi cho rằng hai người này khả năng cao chính là Kyo Sato và Đinh Hiếu Tiên”.

Sau đó, anh khoanh tròn chiếc taxi, sau đó gõ nhẹ ba cái. Tất cả hệ thống mạng hoạt động, tìm ra mọi hình ảnh liên quan đến chiếc taxi.

Advertisement

Một lát sau, trên màn hình đã có hơn một trăm video phát hình ảnh về chiếc xe ấy.

Ngô Bình lại tu nhanh tốc độ của tất cả video, lần này anh chỉ mất hai phút đã tìm ra một video, đó là hình ảnh hai người đàn ông trung niên bước xuống xe rồi đi vào một cái chợ.

Cứ như vậy, Ngô Bình xem thật kỹ đoạn camera giám sát. Xem đi xem lại mấy lần, cuối cùng anh cũng phát hiện ra chỗ hai người kia ẩn mình.

Ở đoạn video sau cùng, hai người già kia đi vào trong một khách sạn rồi không thấy đi ra nữa. Mà thời gian họ đi vào khách sạn là hai tiếng trước.

Ngô Bình tìm ra vị trí của khách sạn, anh ra lệnh: "Chuẩn bị hành động".

Lâm Bạch: "Nhóm trưởng, chúng ta không đợi tiếp viện sao?"

Ngô Bình: "Không đợi nữa, chúng ta tới khách sạn đó trước".

Đúng lúc thành viên Hắc Thành chuẩn bị rời đi thì một nam một nữ xuất hiện trước mặt Ngô Bình. Người đàn ông chừng ba tám ba chín tuổi, người phụ nữ chừng ba mươi lăm ba mươi sáu.

Hai người này có gương mặt phổ thông, ăn mặc cũng phổ thông nốt, thế nhưng họ lại là Võ Thần.

Người đàn ông gật đầu với Ngô Bình: "Nhóm trưởng Ngô, tôi được cấp trên điều tới hỗ trợ cậu phá án, tôi tên là Hàn Bảo. Còn đây là trợ lý của tôi, cô ấy tên là Lưu Thiền".

Ngô Bình đáp: "Hai vị đến đúng lúc lắm, chúng tôi đang chuẩn bị hành động. Chúng tôi định tới một khách sạn, kẻ tình nghi đã đi vào trong đó".

Hàn Bảo đáp: "Xin nhóm trưởng Ngô cứ ra lệnh, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp".

Ngô Bình đáp: "Được, chúng ta xuất phát thôi".

Mấy chiếc ô tô đi về phía khách sạn. Đến một giao lộ, họ xuống xe, bắt đầu áp sát, bày binh bố trận ở khu vực xung quanh khách sạn.

Thành viên của Hắc Thạch ở bên ngoài, Ngô Bình đưa Hàn Bảo và Lưu Thiền đi vào khách sạn. Ngô Bình đóng vai một khách tới thuê phòng, sau đó anh cầm chìa khóa phòng đi vào cầu thang thoát hiểm.

Khách sạn nằm ở tầng ba đến tầng năm, họ lên tầng ba trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1375


Ba người họ đi lên tầng bốn, Ngô Bình nói: "Bên trong có bốn người. Có hai người là Võ Thần, một cao thủ cảnh giới Thần và một người bình thường. Lát nữa khi xông vào, hai người hãy đối phó với một Võ Thần, tôi sẽ đối phó với Võ Thần còn lại. Như vậy được không?"

Hàn Bảo và Lưu Thiền bốn mắt nhìn nhau, sau đó Hàn Bảo nói: “Nhóm trưởng Ngô, hay là hai Võ Thần kia cứ để tôi và Lưu Thiền phụ trách, còn cậu đối phó với cao thủ cảnh giới Thần kia?”

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: “Hai vị không cần lo cho tôi”.

Thấy Ngô Bình vẫn kiên quyết làm vậy, hai người họ không nói thêm gì nữa. Tiếp đó, Ngô Bình đi đằng trước, hai người họ theo sau chuẩn bị đột nhập vào căn phòng kia.

Advertisement

Ngô Bình không mở cửa mà trực tiếp tung chưởng đánh bay cái cửa.

Sau đó anh nhanh như điện xẹt lao vào trong phòng. Bên trong có bốn người, bọn họ đang bàn bạc việc gì đó. Hành động bất ngờ của Ngô Bình khiến mấy người này không kịp trở tay. Võ Thần đứng gần cửa ra vào nhất trên người toả ra một luồng khói màu đen lập tức lao về phía Ngô Bình.

Ngô Bình dồn sức mạnh của chân khí Thuần Dương trong cơ thể vào ấn chưởng của mình. Chưởng của hai người họ giao nhau, chân khí Thuần Dương của Ngô Bình đi thẳng vào người đối phương. Khói đen trên người Võ Thần kia nhanh chóng tan đi, Thần Dương Tiên Lực mạnh mẽ của Ngô Bình đi thẳng vào kinh mạch khiến Võ Thần này toàn thân tê dại, nhất thời không thể nào cử động được.

Bốp bốp bốp!

Ngô Bình lập tức phóng ra vài chỉ, phong ấn các huyệt trên người Võ Thần này.

Cùng lúc đó, Hàn Bảo và Lưu Thiền cũng lao về phía Võ Thần còn lại. Hai người này thực lực rất mạnh, lại còn là hai đánh một nên chẳng mấy chốc đã khống chế được Võ Thần kia. Võ Thần kia liên tục lùi về phía sau, định tìm cách bỏ chạy.

Ngô Bình thấy đối phương định bỏ chạy thì lập tức dùng thần niệm. Anh niệm một vài âm tiết kì lạ khiến đối phương đột nhiên sững lại vài giây. Nhân thời cơ đó, Hàn Bảo và Lưu Thiền lao tới tóm lấy Võ Thần nọ và đánh hắn ngã ra sàn.

Hai Võ Thần giờ đều đã bị khống chế. Hai người còn lại mặt trắng bệch đứng ở phía góc tường không dám cử động.

Ngô Bình nhìn vào ông già trong số hai người đó, lạnh lùng nói: “Đinh Hiếu Tiên, ông cho rằng đeo một chiếc mặt nạ da người thì tôi sẽ không nhận ra ông sao?”

Ông già đó đó đột nhiên rùng mình một cái, đưa mắt nhìn Ngô Bình hỏi: “Tại sao cậu có thể nhận ra?”

Ngô Bình đưa tay xé chiếc mặt nạ da người của ông ta, quả nhiên một gương mặt hoảng hốt thất thần lộ ra. Người này ngoài bốn mươi nhưng tóc bạc một nửa, mặt đầy nếp nhăn.

Ngô Bình điểm vài cái lên người ông ta, lạnh lùng nói: “Tại sao ban đầu ông lại bán đứng Đỗ Quảng Uy?”

Lúc này, cao thủ cảnh giới Thần bên cạnh định đưa tay vào túi áo. Thế nhưng tay còn chưa thò được vào túi áo thì đã bị Ngô Bình đá bay. Cú đá này anh dùng toàn bộ sức mạnh, khiến đối phương dập nát nội tạng. Đến khi tiếp đất thì người đó cũng vừa tắt thở.

Đinh Hiếu Tiên kêu lên: “Nay tôi đã rơi vào tay các người, muốn chém muốn giết gì thì tuỳ!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1376


Đinh Hiếu Tiên ha ha cười lớn đáp: “Tại sao lại bán đứng hắn ta ư? Tôi chỉ là một người bình thường không phải cao thủ võ lâm như các người chỉ làm một nhiệm vụ cũng kiếm được mấy triệu tệ. Một điều tra viên quèn như tôi một năm thu nhập không tới ba trăm nghìn tệ. Tôi có vợ có con, tôi cũng muốn được sống một cuộc sống giàu sang, tốt đẹp. Như vậy là sai sao?”

Dương Đoạn tát cho ông ta một cái khiến Đinh Hiếu Tiên hộc máu. Ông ta nói tiếp bằng giọng căm hận: “Còn nữa, các người trước giờ vẫn luôn coi thường tôi, cho rằng một kẻ như tôi không có giá trị gì! Tôi làm vậy để chứng minh cho các người thấy tôi còn có giá trị hơn tất cả các người!”

Ngô Bình nhìn ông ta hỏi: “Ông đã giải được bí ẩn trong tập thơ?”

Advertisement

Đinh Hiếu Tiên kiêu ngạo: “Không sai, sau nhiều năm nghiên cứu tôi đã tìm ra được thông tin giấu trong tập thơ cổ đó!"

Lúc này, Hàn Bảo và Lưu Thiền đã khống chế được Võ Thần ban nãy. Đối phương không ai khác chính là Ishihara Bon. Lúc này hắn đã bị thương nặng, không ngừng thổ huyết.

Advertisement

Ngô Bình tạm thời chưa xử lý hắn ta ngay mà đi tới trước mặt Võ Thần vừa bị anh đánh bại, giật mặt nạ da người của hắn ra rồi cười lạnh, hỏi: “Kyo Sato phải không?”

Kyo Sato nhìn có vẻ còn rất trẻ, hắn hừ lạnh đáp: “Chúng tôi đã hành sự cẩn trọng như vậy mà vẫn bị các người phát hiện. Bái phục”.

Ngô Bình: “Không cần vội bái phục tôi. Kyo Sato, các người tìm thấy vị trí của tà ma kia rồi phải không?”

Kyo Sato đột nhiên bật cười ác độc, đáp: “Các người đến muộn rồi! Ba tiếng trước bọn tôi đã thả tà ma đó ra ngoài rồi!”

Lâm Bạch đi tới tát cho hắn một cái, lạnh lùng nói: “Nói ngay, tà ma đó bị phong ấn ở đâu?”

Kyo Sato cười như điên dại, đáp: “Tao sẽ không nói đâu. Tà ma đó chắc chắn sẽ khiến nước Viêm Long chúng mày phảii trả một cái giá vô cùng tàn khốc! Ha ha”.

Ngô Bình cười lạnh: “Anh nghĩ rằng không nói thì tôi không có cách trị anh sao?”

Nói rồi, anh đem số bột thôi miên còn lại trên người thổi vào mũi Kyo Sato. Sau đó anh niệm vài câu chú, thi triển Khối Luỹ Thuật.

Kyo Sato mặc dù là Nhẫn Thánh rất mạnh nhưng hiện giờ đã bị áp chế, lại thêm công dụng của thuốc thôi miên nên chẳng mấy chốc đã không chịu nổi nữa, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Vài phút sau, mắt hắn đờ đẫn, hoàn toàn mất đi ý thức tự chủ.

Ngô Bình: “Kyo Sato! Từ giờ trở đi, tôi là chủ nhân của anh! Giờ hãy trả lời những câu hỏi của tôi!”

Kyo Sato đôi mắt vô hồn, chậm rãi đáp: “Vâng thưa chủ nhân”.

Ngô Bình: “Các người đã tìm thấy tà ma?”

Kyo Sato: “Vâng thưa chủ nhân, tà ma đã được phóng thích”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Vậy thông tin giấu trong tập thơ đó là gì?”

Kyo Sato: “Nó nói rằng tà ma này tu vi cao thâm, từng nhập vào xác hoàng đế thời Đường Lý Long Cơ. Sau này bốn vị cao tăng liên thủ với nhau mới trấn áp được nó”.

Ngô Bình: “Sau khi giải phóng tà ma, các người có biết nó đi đâu không?”

Kyo Sato lắc đầu: “Sau khi phá phong ấn thì chúng tôi đều chạy trốn ra phía xa, không biết tà ma đi về hướng nào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1377


Chiếc xe đi về phía vùng ngoại ô, sau đó đi sâu vào trong núi. Đi được một đoạn, hai người họ xuống xe đi bộ, đi qua hai ngọn núi tới một ngọn núi thứ ba không cao lắm.

Kyo Sato: “Chủ nhân, trước đây tà ma bị phong ấn trong ngọn núi đó. Chúng tôi đọc chú theo sách ghi, phá vỡ trận pháp xung quanh”.

Ngô Bình nhìn quanh thì thấy ở đây có không ít cột đá dựng đứng lên bị nổ tung. Anh hỏi: “Các người chỉ cho nổ trận pháp bằng đá xung quanh này thôi sao?”

Advertisement

Kyo Sato: “Vâng thưa chủ nhân”.

Ngô Bình thở phào nhẹ nhõm: “Đúng là thiểu năng, các người không hiểu gì về trận pháp cả. Trận pháp bằng đá bên ngoài này chỉ là trận pháp ngoài cùng để ngăn thú hoang không nhảy vào bên trong thôi. Không có nó thì cấm thuật phong ấn bên trong vẫn có tác dụng như thường”.

Advertisement

Kyo Sato: “Ý của chủ nhân là tà ma kia vẫn chưa trốn thoát?”

Ngô Bình: “Đương nhiên. Kyo Sato, tôi ra lệnh cho anh đứng ngoài này canh gác, để tôi vào xem xem”.

Anh mở mắt thấu thị, nhanh chóng tìm ra một lối vào. Ngô Bình leo lên sườn núi, vần một tảng đá khồng lồ ra, bên dưới lập tức lộ ra một đường vào tối om.

Lối vào bên dưới dẫn tới một hang động cao chừng một mét hai, phải khom lưng mới chui vừa. Ngô Bình cúi người luồn vào bên trong, đi vào trong đó vài mét thì không gian xung quanh đã rộng hơn không ít, có thể dần dần đứng thẳng người lên.

Sau cùng, Ngô Bình có thể đi lại như bình thường. Anh đi xuống phía dưới khoảng hơn hai trăm mét thì có một lối rẽ trái phải.

Anh đứng lại, lấy tiền phép ra gieo một quẻ. Quẻ nói rẽ trái là hung. Vậy nên anh đương nhiên rẽ sang phải.

Lần này anh đi chưa tới một trăm mét thì tới một căn phòng bằng đá, bên trong có bàn và ghế đều bằng đá. Lúc này, trên chiếc ghế đá có một bộ xương đã khô lại từ lâu.

Trên bàn đá có một cuốn sách bằng da, bên trên viết: Kẻ xông vào trận pháp này bị nguyền rủa, sống không được, chết cũng không xong!

Ngô Bình nhìn về phía bộ xương nói: "Xin cứ yên tâm, tôi không tới để phá trận pháp này, chỉ là muốn tới xem tà ma đó đang như thế nào mà thôi".

Nói rồi anh vỗ một cái lên vách đá của căn phòng, một tiếng ầm ầm vang lên, vách đá tách làm hai để lộ ra một cửa động đen ngòm, bên trong từng đợt gió rít khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

Ngô Bình to gan bước vào bên trong. Sau khi vào trong động, anh phát hiện ra đây là một cái động được hình thành tự nhiên trong lòng núi. Không khí trong đó vô cùng khô khan, còn có cả mùi lưu huỳnh.

Bốn bề tối đen như mực. may mà Ngô Bình có khả năng nhìn trong bóng tối. Anh nhìn thấy ở hơn một trăm mét phía đằng trước có một cái bệ bằng đồng thau. Trên bệ có một cây cột trụ cũng bằng đồng thau, bên trên khắc rất nhiều bùa chú.

Một vị hòa thượng nhìn xa không thể đoán được tuổi tác bị trói chặt vào cột, trên người cũng khắc rất nhiều bùa chú, trên mặt và tay chân đều có.

Vị hòa thượng này nhắm chặt mắt lại, tứ chi đều bị những sợi dây cước vô cùng bền chắc xuyên qua, mà mỗi sợi dây cước đều nối liền với kinh mạch của hòa thượng đó.

Nhìn thấy cảnh này, Ngô Bình không khỏi kinh ngạc. Người có thể sử dụng thủ pháp như thế này để phong ấn tà ma chắc chắn cũng là một vị cao thủ am hiểu về y thuật.

Anh đi tới trước bệ đồng, quan sát hòa thượng kia từ đầu đến chân. Hòa thượng này nhìn kỹ có vẻ khoảng hơn ba mươi tuổi, không mặc quần áo, cơ thể vô cùng cường tráng.

Đột nhiên hòa thượng này mở trừng mắt, đôi mắt bên trong toàn là màu đen nhánh. Hòa thượng cất giọng, nói: "Chàng trai trẻ, hãy thả ta ra, ta có thể cho cậu vô số lợi ích".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1378


Đôi mắt của hòa thượng kia dần dần chuyển thành màu bình thường, nói: "Thí chủ, tôi bị tà ma không chế thân xác, xin hãy thả tôi đi!"

Ngô Bình nhìn hòa thượng này như nhìn một tên thiểu năng, đáp: "Ngươi cho rằng dùng cách này có thể lừa được ta sao? Vị hòa thượng này đã xả thân vì nghĩa, dùng chính cơ thể của mình để phong ấn tà ma ngươi tại đây, sau đó còn tạo nên một trận pháp để trấn thủ ở nơi này".

Đôi mắt của hòa thượng kia lại chuyển thành màu đen, hắn ta lạnh lùng nói: "Ranh con, nếu như không nghe lời thả ta ra khỏi đây thì khi ta ra ngoài, nhất định sẽ khiến cho ngươi sống không được, chết cũng chẳng xong!"

Advertisement

Ngô Bình giận dữ đáp: "Mày đang uy h**p tao hay sao?"

Hòa thượng kia đáp: "Không sai, nếu như ngươi không chịu làm việc cho ta thì bất kể là bao lâu, chỉ cần ta ra được khỏi nơi này thì chắc chắn sẽ đến tìm người báo thù. Đến lúc đó cả ngươi và người nhà ngươi đều sẽ phải chịu đau đớn tột cùng! Ha ha ha".

Ngô Bình cũng cười lạnh đáp: "Vốn dĩ tao không có hứng thú với đám tà ma chúng mày. Nhưng nếu mày đã dám đe dọa như vậy thì tao cũng sẽ không nương tay đâu!".

Advertisement

Nói rồi anh quay lưng đi thẳng, mặc kệ cho hòa thượng kia có gào thét thế nào cũng không thèm ngoảnh đầu lại.

Sau khi ra ngoài, anh kéo tảng đá ban nãy lấp lại vào cái hố kia rồi nói với Kyo Sato: "Chúng ta đi về thôi".

Trên đường đi anh liên lạc với Đào Như Tuyết. Thấy Ngô Bình gọi điện tới, Đào Như Tuyết vô cùng vui mừng, vội vã hỏi: "Ngô Bình, anh không sao chứ?"

Ngô Bình đáp: "Anh vẫn ổn. Như Tuyết, em có đang ở cùng Thần Chiếu không?"

Đào Như Tuyết: "Ông ấy vẫn đang ở chỗ em. Bọn em đang đợi tin của anh".

Ngô Bình: "Được, vậy chúng ta gặp nhau ở phố Lệ Thủy nhé".

Sau khi hẹn xong Đào Như Tuyết, Ngô Bình bảo Lâm Bạch giải quyết nốt chuyện ở khách sạn, anh sẽ không quay về đó nữa.

Khi anh vừa về tới phố Lệ Thủy thì Đoàn Long gọi điện thoại tới biểu dương anh hôm nay đã làm rất tốt, sau đó hỏi vị trí của tà ma đã tìm thấy chưa.

Ngô Bình đáp: "Vẫn chưa tìm thấy. Ngày mai em phải đi một chuyến nữa".

Đoàn Long: "Được, ngày mai sẽ có người tới tìm kiếm. Những việc còn lại cậu không cần tham gia nữa".

Ngô Bình đáp: "Em hiểu rồi".

Anh vừa cúp máy thì Đào Như Tuyết và Thần Chiếu cũng đến nơi.

Ngô Bình lấy lại chiếc nhẫn, sau đó liền bắt tay vào vẽ bùa Luyện Quỷ. Anh mượn lực phi thường ở tay để một lúc viết ra hai mươi bốn lá bùa, mỗi lá bùa đều có uy lực vô cùng lớn.

Sau khi vẽ bùa xong anh nghỉ ngơi một lát, sau đó gọi Thần Chiếu vào, tiếp tục trị liệu cho ông ấy.

Tình hình của Thần Chiếu khá phức tạp, thần hồn bị tổn thương, trong cơ thể cũng có một nguồn sức mạnh rất quỷ dị.

Trước mắt, anh quyết định phải trừ khử nguồn năng lượng quỷ dị đang uy h**p tính mạng Thần Chiếu, sau đó mới tìm cách chữa trị thần hồn.

Anh hỏi Thần Chiếu: "Năng lượng cổ quái này xuất hiện trong cơ thể ông từ bao giờ?"

Thần Chiếu đáp: "Có một lần tôi đánh nhau với kẻ địch, bị đâm trúng một nhát. Nhưng con dao đâm tôi là một loại tà đao, được gọi là Thiên Tà Sát đao. Tôi bị trúng một đao, sau đó liền có một nguồn năng lượng kỳ lạ đi vào cơ thể, từ đó nó luôn luôn phá hoại sinh khí của tôi".

Ngô Bình gật đầu: "Hóa ra là như vậy. Vậy thì không khó!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1379


“Triệu hồi tà ma?”, Trương Tây Linh đang muốn làm gì vậy?

Ngô Bình lắc đầu đáp: “Mặc kệ ông ta, nghỉ ngơi trước đã. Anh Lục, anh muốn uống gì nào?”

Lục Nhiễm Trần đến từ thời Đường, trên đường đi đến đây thì vô cùng kinh ngạc, tò mò về tất cả mọi thứ. Ông ấy suy nghĩ một lát rồi đáp: “Hồi nhỏ tôi từng được uống rượu. Bây giờ tôi muốn uống lại thứ đó”.

Advertisement

Ngô Bình cười ha ha đáp: “Rượu thì tôi nhiều lắm, chúng ta hãy thưởng rượu cùng nhau”.

Ngô Bình cất ở đây khá nhiều rượu. Mặc dù không phải là loại rượu quý nhất mà anh có nhưng những loại rượu này cũng rất khó kiếm trên thị trường, thường không dễ dàng mua được.

Advertisement

Sau khi mở nắp bình rượu, hương thơm toả ra bốn phía. Ngô Bình còn gọi nhà hàng trên phố mang mấy món ăn và mấy món nhậu qua, hai người họ bắt đầu uống rượu cùng nhau.

Sau khi uống một chén rượu, Lục Nhiễm Trần khẽ mỉm cười nói: “Rượu này không tệ, mùi vị rất thanh”.

Ngô Bình giơ ngón tay cái, nói: “Anh Lục, xem ra anh có tài thưởng rượu đấy. Không sai, đây là loại rượu nguyên chất, nổi tiếng là có vị rất thanh”.

Lục Nhiễm Trần cười đáp: “Sau này tôi sẽ gọi thí chủ là Ngô Bình đệ, chúng ta dựa vào tuổi tác mà xưng hô nhé”.

Ngô Bình cười đáp: “Giờ anh Lục đã hoàn tục, vậy chúng ta cứ dân dã một chút, kết làm anh em kết nghĩa thì sao?”

Lục Nhiễm Trần không hề do dự mà đáp ngay: “Được chứ!”

Ngô Bình thắp một nén hương, sau đó cùng Lục Nhiễm Trần kết bái làm huynh đệ. Lục Nhiễm Trần đã hơn một nghìn tuổi nên đương nhiên là huynh còn Ngô Bình là đệ.

Sau khi vái trời đất xong xuôi, hai người họ quay lại cúi đầu hành lễ với nhau. Ngô Bình gọi một tiếng “đại ca”, Lục Nhiễm Trần cũng đáp lại “nhị đệ”.

Hai người họ mỉm cười nhìn nhau, sau đó tiếp tục cùng uống rượu. Lục Nhiễm Trần không biết thế giới hiện tại ra sao nên Ngô Bình ngồi giải thích cho ông ấy. Lục Nhiễm Trần đa số chỉ ngồi nghe, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài câu hỏi.

Sau khi uống hết hai bình rượu, Lục Nhiễm Trần hỏi: “Rượu cũng đã uống rồi, sư đệ, giờ ta nên làm công việc gì đây?”

Ngô Bình cười đáp: “Đại ca, hay là em cho anh cái ghế CEO nhé? Anh có muốn làm không?”

Lục Nhiễm Trần hỏi: “CEO là làm cái gì vậy?”

Ngô Bình: “CEO chính là người làm công việc quản lý một công ty, quản lý rất nhiều người và rất nhiều tiền của”.

Trước đó Ngô Bình đã bảo Đường Tử Di lập cho anh một công ty mới, sau đó chuyển hết tất cả công ty, cổ phần và tài sản đứng tên anh vào trong đó. Trong tương lai, công ty này sẽ có số vốn lên tới hàng trăm tỷ tệ. Nếu công ty này có cao thủ như Lục Nhiễm Trần quản lý thì thực sự là quá phù hợp”.

Đương nhiên Lục Nhiễm Trần chỉ cần đứng tên trên danh nghĩa, còn những việc lặt vặt bên dưới sẽ do các giám đốc có chuyên môn đảm nhiệm.

Lục Nhiễm Trần cười đáp: “Được giao lưu nhiều với mọi người cũng không tồi, vậy ta có thể thử”.

Ngô Bình đáp: “Đợi sau khi công ty thành lập thì chúng ta qua bên đó xem nhé. Anh cũng không cần mỗi ngày đều phải ở công ty, chỉ cần khi công ty đưa ra những quyết định quan trọng thì anh ở đó để ra lệnh cho cấp dưới là được”.

Lục Nhiễm Trần mỉm cười đáp: “Được, nhưng anh em trong nhà cũng phải rạch ròi chuyện tiền nong, vậy sư đệ định trả lương ta thế nào đây?”
 
Back
Top Dưới